Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 39 : Giết Các Ngươi Trước (c381-c390)
❮ sautiếp ❯Chương 381: Giết Các Ngươi Trước
Trong khoảnh khắc, kỵ binh Thạch tộc vốn bị đánh tan, tổn thất to lớn, còn thừa lại bảy nghìn kỵ binh hội tụ, phía sau là ba vạn chiến sĩ Thạch tộc cùng nhau vọt tới.
Bọn họ phối hợp với đại quân Thú nhân triển khai tiến công, muốn san bằng bộ lạc Nhân tộc này.
Rầm rầm rầm!Thạch Thiên hóa thành cự nhân nham thạch, Mông Lôi hóa thành Hoàng Kim Bỉ Mông cùng cất bước áp sát Cổ Trần, muốn xóa sổ thiên kiêu Nhân tộc cường đại này tại đây.
Đôi mắt Cổ Trần hung hăng:- Muốn giết ta? Vậy thì giết các ngươi trước!Nói xong, đôi tay Cổ Trần dâng lên từng luồng sáng Thanh Đồng, dòng chảy Thanh Đồng bao trùm toàn thân, chớp mắt hóa Thanh Đồng thành cự nhân cao mười chín thước.
Mấy lần tu luyện Thanh Đồng bí giáp, Cổ Trần đã tu luyện thân thể Thanh Đồng lên đến mười chín thước, đạt đến mức cực hạn.
Cổ Trần hét to:- Nhân tộc, tất thắng!Thân thể Thanh Đồng nhảy lên cao mấy chục thước, từ trên cao đấm hướng Hoàng Kim Bỉ Mông và cự nhân nham thạch.
Đùng!Thanh Đồng cự nhân rơi xuống, sóng khí nổ tung, tro bụi kèm đá vụn nổ tung cao mấy chục thước.
Cự nhân nham thạch rống to:- Giết!Cự nhân nham thạch vung hai tay đánh vào Thanh Đồng cự nhân, phát ra tiếng va chạm mãnh liệt.
Bên kia, Hoàng Kim Bỉ Mông gầm lên, cái sừng màu vàng trên đầu phát sáng, tay cầm chiến chùy to lớn đập vào ngực Thanh Đồng cự nhân.
Keng!Bùm bùm bùm!Ba cự nhân chém giết kịch liệt, Cổ Trần hóa Thanh Đồng thành cự nhân lấy một địch hai, đánh cho Thạch Thiên cùng Mông Lôi chật vật chống đỡ, không ngừng lui về phía sau.
Chiến đấu kịch liệt, ba cự nhân từ bên này đánh tới bên kia, một đường nghiền ép lật tung vô số chiến sĩ Thú nhân cùng thạch nhân.
– Giết!- Giết sạch Nhân tộc!Đám chiến sĩ Thú nhân tấn công dồn dập, bán Thú nhân to lớn khiêng thang xông lên, bán Thú nhân rậm rạp gầm rú, mắt đỏ ngầu như nổi điên.
Bọn họ lao thẳng về phía tường thành, tổ chức cuộc tiến công thành kịch liệt.
– Các tộc nhân, người ở thành ở!Trên tường thành, đám người Hắc Thổ, Ngưu Lực, Đại Sơn giơ cao từng cây lao Thanh Đồng chĩa hướng đại quân Thú nhân và Thạch tộc như thủy triều ở ngoài thành.
– Phóng!Một tiếng gầm lên, hàng vạn cây lao xé gió bay ra, một góc hư không vang tiếng rít, thoáng nghe như trời xanh đang khóc.
Cây lao rậm rạp bắn tới, trong phút chốc bao phủ phía trước đại quân Thú nhân.
Phập phập phập!- A! !!Tiếng kêu thảm thiết truyền đến, nguyên một đám Thú nhân bị cây lao xuyên qua thân thể, đóng đinh dưới đất, có Thú nhân toàn thân cắm đầy cây lao Thanh Đồng, chết thê thảm.
Mảng lớn Thú nhân ngã xuống, giống như từng bó lúa bị gặt.
Phóng lao vòng thứ nhất, gặt sinh mệnh của mấy nghìn Thú nhân, có một số chiến sĩ Thạch tộc xen lẫn bên trong bị bắn chết ngay tại chỗ.
Trong một chốc, người ngã ngựa đổ, Khủng lang gầm rú.
– Grao!Trên bầu trời truyền đến từng tiếng rống to, từng hồi rồng gầm, mười đầu Phi long khủng bố bay lượn lao đến, thoáng chốc lao đến bên trên tường thành, phun lửa hướng tường thành.
Ầm ầm!Vang tiếng nổ mạnh, lửa cháy hừng hực, đốt chết mảng lớn chiến sĩ bộ lạc.
Hắc Thổ rống to:- Nhắm lên trời, phóng!Hắc Thổ chộp lấy một cây Thanh Đồng mâu nhắm hướng một đầu Phi long bay trên trời, ném mạnh mâu.
Vang tiếng xé gió, Phi long rống to, thân thể xoay tròn giữa không trung, tuy tránh khỏi một kích trí mạng nhưng bị xuyên thủng cánh, máu rơi xuống.
Chợt nghe tiếng quát lớn truyền khắp bốn phương:- Nhân tộc nên bị diệt!Có cường giả Thú tộc xông tới, bóng người bay nhanh lên, muốn nhảy lên tường Thanh Đồng thành cao hai mươi thước.
Đó là một cường giả Thú tộc Hoán Huyết cảnh, cơ bắp cuồn cuộn, tay cầm lang nha bổng to lớn từ trên cao đánh xuống.
Trong lúc nguy cấp, chân tường thành vang tiếng gầm:- Grao!Chỉ thấy một cự nhân to lớn ầm ầm lao đến, tốc độ cực nhanh, thành bóng đen.
Đó là Cự ma, nhanh như tia chớp xông hướng tường thành, giơ cánh tay vỗ xuống.
Bùm!Bán Thú nhân Hoán Huyết cảnh không kịp trốn tránh, giống như một con ruồi bị đập bay ra ngoài, đâm vào vô số Thú nhân, tạo thành thương vong lớn.
– Đáng chết!- Đó là Cự ma!Khi nhìn thấy một Cự ma đứng ngạo nghễ trên tường thành, thân cao mười lăm thước, Thanh Đồng trọng giáp bọc toàn thân, nổi lên từng mảnh khắc văn Thanh Đồng, khí tức cực kỳ dữ tợn.
Cường giả bán Thú nhân Hoán Huyết cảnh kia đứng lên, tức giận quát:- Tại sao Nhân tộc có Cự ma?Nhưng không ai có thể cho hắn câu trả lời.
Bởi vì mọi người đều giống như cường giả kia, vẻ mặt rung động nhìn trên tường Thanh Đồng thành, có Cự ma khổng lồ khoác Thanh Đồng trọng giáp khác xuất hiện.
– Grao!Cự ma cầm đầu há mồm gào thét, bỗng nhiên bay lên không trung, chộp lấy hai chân Phi long kéo xuống, đập vào tường thành.
Răng rắc!.
Chương 382: Đại Chiến Thảm Liệt
Cự ma bóp gãy cổ Phi long, giết một đầu Phi long ngay tại chỗ.
Cự ma bóp chết Thú nhân bò dậy trên lưng Phi long, đôi mắt đỏ ngầu tàn nhẫn nhìn vô số Thú nhân ở ngoài thành.
Oong!Cự ma bỗng vòng hai tay ra sau lưng rút ra hai cây chiến chùy khủng bố, đó là binh khí được Cổ Trần tự mình chế tạo cho riêng nó.
Cự ma khác đều cầm chiến chùy, chúng nó giống như Thanh Đồng cự nhân, khoác trọng giáp, tay cầm trọng chùy đi lên tường thành.
Đùng!Đột nhiên, một Cự ma nhảy ra, từ tường thành nhảy xuống, một đôi chiến chùy nện xuống, đằng trước vỡ nát, một đám Thú nhân hóa thành thịt nát bay ra.
Ầm ầm!Trong khoảnh khắc, ba mươi Cự ma lao ra, nơi chúng nó đi qua không ai cản nổi, Thú nhân, thạch nhân từng nhóm ngã xuống.
Trong phút chốc, toàn bộ chiến trường máu thịt văng tung tóe, thảm liệt vô cùng.
Ngay lúc này, chợt có tiếng gầm rống:- Grao!Trên tường thành lại xuất hiện sáu cự nhân khoác Thanh Đồng trọng giáp, tay cầm chiến phủ khủng bố.
Đó là Độc Nhãn cự nhân, theo chỉ huy của lão cự nhân, sáu cự nhân, mỗi người cầm một đôi chiến phủ Thanh Đồng to lớn nhảy ra ngoài tường thành.
Cự nhân giết ra, dẫn đến quân đoàn Thú nhân thương vong thảm trọng, không ai cản nổi.
Sức chiến đấu của đám Cự ma, Độc Nhãn cự nhân quá mạnh, cộng thêm mặc vào Thanh Đồng trọng giáp, sức phòng ngự siêu khủng.
Phối hợp chiến chùy, chiến phủ Thanh Đồng được chế tạo đặc biệt, chúng nó là mấy chục cái cối xay thịt, đi tới chỗ nào đều là máu thịt văng tung tóe, cảnh tượng thảm liệt.
– A! !!- Nhân tộc đáng chết!- Ngăn lại đám Cự ma, Độc Nhãn cự nhân kia!Thú nhân loạn, Thạch tộc luống cuống, liên quân hai tộc bị ba mươi chiến sĩ Cự ma, sáu Độc Nhãn cự nhân một đường băm xả, thi thể khắp nơi.
Vèo vèo vèo!Giờ phút này, cường giả Thú nhân, cường giả Thạch tộc ẩn núp không ngồi yên được nữa.
Hai cường giả Thạch tộc Hoán Huyết cảnh xông ra, lao về phía Độc Nhãn cự nhân cao hai mươi thước, hợp sức ngăn cản lão cự nhân sức chiến đấu hung hãn này.
Ầm!Một bên khác, Thú nhân tộc cũng cử ra hai cao thủ Hoán Huyết cảnh cùng xông lên, liên hợp chặn lại Cự ma cầm đầu cuồng bạo này.
Cự ma khác và năm Độc Nhãn cự nhân thì bị cường giả Đoán Cốt cảnh của Thú nhân, Thạch tộc ngăn cản đường đi, mở ra chém giết máu me.
Ầm ầm ầm ầm ầm!- Grao!Có thạch nhân cường giả hét giận dữ, biến ra cự nhân nham thạch chém giết.
Bên kia, đám Thú nhân bộc phát ra phương pháp Chiến Thể của mình, biến thân hình dạng nửa cự thú ngăn lại đám Cự ma đáng sợ.
Ngay từ đầu đại chiến đã cực kỳ khốc liệt, Thú nhân bình thường không thể ngăn cản đám Cự ma và Độc Nhãn cự nhân khủng bố cường đại, thương vong thảm trọng.
Nhưng bây giờ chúng nó bị cường giả hai tộc ngăn lại, chiến sĩ Thú nhân, Thạch tộc khác né qua chiến trường cự nhân, lại xông về phía tường thành.
Ngoài thành, các cường giả kịch chiến, Cổ Trần một người đấu với hai cường địch mạnh, cự nhân nham thạch Thạch Thiên, Hoàng Kim Bỉ Mông Mông Lôi.
Cả hai hợp sức mới miễn cưỡng ngăn lại tấn công dồn dập từ Cổ Trần, nhưng hơi kiệt sức.
– Giết!Ngoài thành, từng bầy Lang kỵ chạy như bay đến, một bán Thú nhân dẫn đầu cưỡi con Khủng lang màu đen nhảy vọt lên, muốn nhảy lên tường thành.
– Muốn chết!Hắc Thổ nổi giận, sải bước vọt lên, kéo Thanh Đồng chiến đao nặng nề, một đường rót vào Thanh Đồng chiến khí cường đại, chợt vung lên chém một đao.
Keng một tiếng, bốn phía nổ tung một luồng sóng khí khủng bố, hất bay một số người.
Hắc Thổ ngăn ở trước mặt cường giả bán Thú nhân kia, là một vị cường giả Đoán Cốt cảnh.
Người này dẫn dắt Lang kỵ bay lên, tiếc rằng bị Hắc Thổ ngăn chặn.
Từ khi hoàn thành đoán tạo một thân Thanh Đồng Chiến cốt, sức chiến đấu của Hắc Thổ cực kỳ khủng bố, một chiêu một thức đều ẩn chứa lực tàn phá khủng bố.
Keng keng keng!Từng đao nối tiếp nhau, Hắc Thổ chém bán Thú nhân liên tiếp lui về phía sau, tọa kỵ đều khó mà chịu đựng, cuối cùng bị một Thạch đao đánh xuống tường thành.
– Giết!- Nhân tộc tất thắng!Trên tường thành, tiếng hô “giết” rung trời, đám chiến sĩ Nhân tộc tay cầm Đao Thuẫn chém giết Thú nhân leo lên.
Có người hợp sức giơ lên từng tảng đá to ném xuống tường thành, từng tên Thú nhân bò lên lại bị đánh xuống.
Bùm!- A! !!Thanh Đồng nóng chảy bắn tung tóe, trên Thạch tộc, nhiều Nhân tộc đổ Thanh Đồng nấu chảy xuống, dung dịch Thanh Đồng cực nóng đổ xuống thành, nhiều chiến sĩ Thú nhân, Thạch tộc thê thảm kêu rên.
Một đám Thú nhân bị dung dịch Thanh Đồng nóng hổi đốt cháy tại chỗ, kẻ thì thê lương lăn lộn, cuối cùng bị đốt thành tro bụi.
Đại chiến càng thảm thiết, tiếng hô “giết” xé trời vang vọng khắp nơi, không ngừng quanh quẩn trong hoang dã.
.
Chương 383: Đại Chiến Thảm Liệt Hạ
Trên núi, một đám người yên lặng chăm chú tình huống chiến trường, bị cảnh tượng trước mắt rung động mạnh.
Nhân tộc biểu hiện ra sức chiến đấu cường đại và con bài chưa lật quả thực khiến người ta khiếp sợ, khó mà tin.
Đỉnh núi, cường giả trẻ của Kim tộc giọng điệu trầm trọng gằn từng chữ nói ra cái nhìn của mình:- Thạch Thiên cùng Mông Lôi sắp thua.
Thạch Thiên và Mông Lôi hợp sức, nhưng sắp thua.
Ầm!Quả nhiên là vậy, người này vừa dứt lời thì tình huống ba người chém giết trên chiến trường phát sinh biến hóa.
Thạch Thiên sơ sẩy một chốc bị Cổ Trần hóa Thanh Đồng thành cự nhân một quyền đánh vào mặt, vỡ ra tại chỗ, máu thịt văng tung tóe, thân thể bị đánh bay ra ngoài.
“Nguy rồi!”Trông thấy Thạch Thiên bị trọng thương bay ra, Mông Lôi thầm nghĩ trong lòng không ổn, đang muốn tránh ra, một nắm tay xanh mông lung đã dán sát mặt hắn.
Keng một tiếng, Thanh Đồng cự nhân bị sức mạnh lớn đụng bay ra ngoài, trượt mấy chục thước mới dừng lại.
Cổ Trần đứng lên xem xét, ánh mắt sâu thẳm, nhìn một Hoàng Kim cự nhân đột nhiên xuất hiện, hắn khá bất ngờ, sao đột nhiên lao ra một Hoàng Kim cự nhân?- Kim Ngọc, là ngươi?Mông Lôi kinh ngạc đánh giá người tới, đột nhiên chen chân vào đánh bay Cổ Trần ra ngoài, cứu hắn một lần.
Người đến là thiên kiêu của Kim tộc, Kim Ngọc, trước đó cùng Mông Lôi từng có vô số lần giao phong, hai người kết thúc ngang tay.
Trước khi đến nơi này hai người từng đánh một trận, kết quả vẫn là không phân thắng thua.
Nhưng không ngờ, Kim Ngọc đột nhiên giết ra, cứu Mông Lôi một lần, khiến Mông Lôi trong lòng có chút khó chịu, hai người dù sao là đối thủ cạnh tranh.
Nhưng bây giờ ngược lại được Kim Ngọc cứu, trong lòng Mông Lôi đương nhiên khó chịu.
Kim Ngọc hừ lạnh, có chút bất mãn nói:- Mông Lôi, ngươi quá kém, một tiểu tử Nhân tộc cũng không bắt được?Người Kim Ngọc tỏa ánh sáng vàng, thân thể hoàng kim cao mười chín thước giống như một Hoàng Kim cự nhân đúc bằng hoàng kim, trên người lóe từng hoa văn màu tím.
– Kim Ngọc, không ngờ ngươi cũng tới.
Lúc này, Thạch Thiên bước nhanh trở về.
Thiên kiêu ba tộc đứng chung một chỗ, một cự nhân nham thạch toàn thân trong suốt, một Hoàng Kim Bỉ Mông, một Hoàng Kim cự nhân.
Ba cự nhân đứng ở đó, tỏa ra vô cùng áp lực, mang đến uy áp khủng bố cho người ta.
– Ui!- Lại một tên nữa đi ra?- Tộc trưởng có thể ngăn cản sao?Trên tường thành, số lớn tộc nhân cùng chiến sĩ kinh hoàng, nhìn ba cự nhân khủng bố ở ngoài thành, lòng chùng xuống, âm thầm lo lắng.
Tộc trưởng của bọn họ có thể ngăn cản ba vị tuyệt thế thiên kiêu của ba tộc không?- Thì ra là Kim tộc.
Cổ Trần đứng ở nơi đó, tuy giật mình nhưng cũng không khẩn trương, ngược lại trong lòng dâng lên chiến ý mạnh mẽ, cực kỳ nóng cháy.
Ba người thì sao, đã đến thì đánh một trận, một tên cũng đánh, hai tên cũng chiến, ba tên cũng không ngán.
Kim Ngọc quay người lại, đôi mắt bắn ra tia sáng vàng nhìn thẳng Cổ Trần:- Tiểu tử Nhân tộc, ngươi tên là gì? Phải công nhận ngươi khiến ta rất kinh ngạcBa người âm thầm vây quanh Cổ Trần, ba phương hướng, khóa chặt hắn, hôm nay dù thế nào cũng phải giết thanh niên Nhân tộc này.
Hắn quá cường đại, quá mức yêu nghiệt.
Tên này hoàn toàn là lấy một địch hai, lại còn suýt đánh thắng bọn họ, nếu không phải Kim Ngọc đột nhiên gia nhập thì họ có lẽ đã bị thương nặng, bị áp chế.
– Muốn lấy nhiều khi ít?Cổ Trần cười lạnh, vẻ mặt khinh thường.
Lời này kích thích Thạch Thiên, Mông Lôi, Kim Ngọc.
Ba người đều là niềm tự hào của tộc mình, thiêu kiêu một thế hệ, rất là kiêu ngạo.
Chưa bao giờ ngờ rằng sẽ hợp sức đối địch, nhưng Cổ Trần mang đến áp lực cùng uy hiếp quá lớn cho họ, sức cá nhân không thể hạ được đối phương, ngược lại bị trấn áp.
– Dù ba ngươi hợp sức thì sao chứ? Ta, Cổ Trần, chưa bao giờ sợ chiến, muốn chiến liền chiến, một mình ta vẫn có thể đánh chết các ngươi!Cổ Trần nói dõng dạc, toát ra tự tin dày đặc, tư thái và lòng tin của cường giả phô bày ra, Quang mang Thanh Đồng bao trùm thân thể, ý chí và niềm tin mạnh mẽ, bất khuất tin phục.
– Cổ Trần?- Rất tốt, ngươi thật sự là cuồng vọng!Kim Ngọc tức giận, tuy không muốn hợp sức, tuy cảm giác mất mặt, nhưng Nhân tộc tên Cổ Trần này quá nguy hiểm, nhất định phải trừ bỏ mới có thể yên lòng.
Nếu không thì toàn bộ Bách Man sơn, trong thế hệ trẻ chỉ có ba người bọn họ mạnh nhất, còn ai có thể trấn áp Cổ Trần?Một vài thiên kiêu chủng tộc như Xà tộc, Lang tộc thì không có mặt ở đây, ba người mà không kịp trấn giết yêu nghiệt Cổ Trần này thì có lẽ tương lai chính bọn họ sẽ bị trấn giết.
– Mặc kệ như thế nào, hôm nay, ngươi phải chết!.
Chương 384: Liên Quân Tam Tộc
Mông Lôi tức giận, trong mắt tràn đầy sát khí, đôi tay cầm chiến chùy màu đen to lớn, ánh sáng đỏ khuếch tán, chiến khí ngập trời.
Oong!Một bên khác, Thạch Thiên vung hai tay, cầm một cây Thạch mâu lớn, phong mang phun ra nuốt vào chỉ hướng các loại vị trí như trái tim của Cổ Trần, sát ý lẫm liệt.
Keng một tiếng, Kim Ngọc tay cầm một cây chiến kiếm to, ánh sáng kim diễm vờn quanh, cháy hừng hực, không khí đều bóp méo.
Ba người không dám giấu sức, hoàn toàn bộc phát ra át chủ bài của từng người, sức mạnh huyết mạch, lấy ra Bản mệnh chân khí cường đại của mình.
Cổ Trần lòng chùng xuống, cảm giác bị sức mạnh khóa chặt, ba người bao vây hắn.
Nhưng hắn không sợ hãi hay khẩn trương, lật bàn tay lại, một Thanh Đồng đại ấn hiện ra, xoay tròn, chớp mắt biến thành một con dấu khủng bố.
Cổ Trần hét to một tiếng:- Chiến!Hắn bỗng hành động, cầm con dấu Thanh Đồng đánh mạnh về phía Kim Ngọc.
Keng!Chợt nghe một tiếng nổ lớn, năng lượng nổ tung, từng vòng sóng khí vô hình khuếch tán, Kim Ngọc giơ ngang Hoàng kim chiến kiếm, liên tục thụt lùi.
Hắn hoàn toàn thay đổi sắc mặt, giật mình nhìn bộ dáng cứng rắn của Cổ Trần.
Không đánh không biết, đánh rồi mới hết hồn.
Cổ Trần hét to:- Chết đi!Được thế không tha người, Cổ Trần cầm Thanh Đồng đại ấn to lớn lại định ném hướng Kim Ngọc, dường như chỉ nhằm vào Kim Ngọc, quyết đánh tơi bời hắn.
Keng keng keng!Từng chút một, đánh cho Kim Ngọc liên tục tan tác, chống đỡ không được, Thanh Đồng đại ấn ở phía trước quá nặng, cộng thêm sức mạnh của Cổ Trần siêu cuồng bạo, không cách nào ngăn cản.
Kim Ngọc bực tức rống to:- Đáng chết, các ngươi còn chưa chịu ra tay? !Nhưng rất nhanh, Kim Ngọc bị Cổ Trần tấn công dồn dập làm cho không nói ra lời, cả người khó chịu, sức mạnh cường đại mà cuồng bạo làm Kim Ngọc suýt hộc mấu.
Mông Lôi, Thạch Thiên trông thấy Kim Ngọc bị đánh chật vật thì liếc nhau, cùng quát to:- Ra tay!Hai người gia nhập vào đoàn chiến.
Tuy hai người muốn cho Kim Ngọc ăn chút thiệt thòi, dù sao vừa rồi Kim Ngọc nhìn hai người chịu thiệt, giờ thì tốt rồi, ba người không ai giễu cợt ai được.
Ầm!Tam đại thiên kiêu hợp sức, trong chốc lát, Cổ Trần rốt cục bị áp chế lại, thân thể không ngừng bị ba người hợp sức đánh vào, liên tục nhiều lần, đánh cho Thanh Đồng bí giáp sắp nứt ra.
– Giết!Cổ Trần điên cuồng giết tới, tay cầm Thanh Đồng đại ấn ném liên tục, cuối cùng mặc ấn tỷ lơ lửng trên đầu, hắn dùng hai đấm đại chiến với tam đại thiên kiêu.
Bùm bùm bùm bùm bùm!Bốn cường giả kịch chiến, núi lở đất nứt, bụi bặm ngập trời, toàn bộ chiến trường đều bị khuấy động, nhiều Thú nhân bị tung bay, người ngã ngựa đổ, thê thảm vô cùng.
Không ít Thú nhân hoảng sợ chạy tứ tán, không dám đến gần, cách thật xa, sợ bị dư ba đại chiến siêu cấp của bốn cường giả xóa sổ.
– Giết sạch Nhân tộc!Lúc này, trên đỉnh núi, một đội kỵ binh khủng bố xuất hiện, chạy gấp từ sườn núi xuống, xông vào chiến trường.
Đó là kỵ binh kim giáp của Kim tộc, mỗi người mặc giáp hoàng kim, tay cầm chiến thương hoàng kim, tọa kỵ dưới thân là từng con Kim Giáp cự thúàn thân rực rỡ ánh sáng vàng.
Xét về tổng thể thì kỵ binh giáp vàng của Hoàng Kim tộc cực kỳ chói mắt, phối hợp chiến khí đặc biệt của Kim tộc, giống như một đám phá của.
Ba tộc hợp sức, trong phút chốc mang đến áp lực và mối nguy hiểm vô tận cho Nhân tộc.
Nhìn ba chủng tộc hợp sức, đám chiến sĩ Nhân tộc trên tường thành gầm rống, mặc dù kẻ địch cường đại nhưng không cách nào dao động quyết tâm của bọn họ.
Tất cả mọi người, tử chiến không lùi!- Các tộc nhân, Nhân tộc phải tự cường, giết!Một tiếng quát lớn, Hắc Thổ, Ngưu Lực, Thiết Thạch lần lượt hét lên, giết tới đỏ mắt, tất cả mọi người quên đi sống chết, chỉ có giết giết và giết.
Toàn bộ tường thành đều bị máu nhuộm đỏ, vầng sáng Thanh Đồng lấp lóe, từng đợt khắc văn Thanh Đồng chảy xuôi, lực phòng ngự cường đại khiến liên quân ba tộc Thú nhân, Thạch tộc, Kim tộc ở bên ngoài bó tay.
Bởi vì không thể đụng mở cửa Thanh Đồng thành, dù có cường giả Đoán Cốt cảnh cũng không thể phá nổi cánh cửa Thanh Đồng nặng nề, không nhúc nhích tí nào.
Toàn bộ cổng thành nối liền với tường thành, có phòng ngự khắc văn Thanh Đồng rậm rạp đan xen, tự nhiên không dễ đánh vỡ.
– Giết giết giết!Trên tường thành, tiếng hô “giết” rung trời, bên ngoài đông đúc Thú nhân xông tới, trên bầu trời từng đầu Phi long bay lượn, phun ra từng đoàn lửa rồng.
Có Sư Thứu thỉnh thoảng lao xuống, tạo thành thương vong và phá hoại cực kỳ lớn.
Trong phút chốc, ngày càng nhiều Thú nhân leo lên tường Thanh Đồng thành, chiến sĩ Thạch tộc, chiến sĩ Kim tộc đều xông tới, tình hình chiến đấu tràn ngập nguy hiểm.
Trong ngoài tường thành đại chiến thảm liệt, ba mươi Cự ma hoành hành tàn phá bừa bãi, giết đến Thú tộc ngã xuống mảng lớn, nhưng vẫn liều lĩnh bám giữ chúng nó.
.
Chương 385: Tam Đại Thiên Kiêu
Ở đây Thú nhân là chủ lực, Thạch tộc, Kim tộc chỉ ở bên cạnh hỗ trợ, số lượng quân đoàn không nhiều nhưng có không ít cao thủ.
Có Kim tộc thêm vào, ba tộc liên hợp, lập tức đè ép tuyến phòng thủ của Nhân tộc liên tục bại lui, nhiều chỗ đầu tường bị công phá.
Đại chiến càng thảm thiết, tiếng la giết, tiếng rống giận dữ, tiếng kêu thảm thiết xen lẫn thành một mảnh, chấn động hoang dã.
Một bên khác, Cổ Trần cùng tam đại thiên kiêu dị tộc đại chiến đã đến giai đoạn gay cấn!.
Một góc chiến trường, bốn bóng dáng to lớn đang giao chiến, theo mặt đất đánh tới giữa không trung, lại từ trên cao lao xuống mặt đất, đánh cho núi lở đất nứt, đá vụn bay đầy trời.
Ầm ầm ầm ầm ầm!Tam đại thiên kiêu hợp lực, rốt cuộc dần dần áp chế Cổ Trần, để lại các vết rách trên thân thể Thanh Đồng, tổn thương hắn.
– Ha ha ha!- Cổ Trần, ngươi rất mạnh, nhưng ngươi cuối cùng phải bỏ mạng.
Thạch Thiên vẻ mặt thoải mái cười to, tay cầm Thạch mâu to quét qua đập vào hông Cổ Trần phát ra tiếng leng keng, để lại một vết rách nhỏ.
Ầm!Một chiến chùy màu đen nện xuống, đánh cho Cổ Trần thân thể không ngừng lui lại, Thanh Đồng đại ấn rũ xuống ánh sáng đều tan vỡ.
Mông Lôi nhe răng cười, hét lớn:- Cổ Trần, không thể không nói, Nhân tộc xuất hiện yêu nghiệt như ngươi thực sự khiến người kinh ngạc, tiếc rằng hôm nay định sẵn ngươi sẽ chết.
– Nhìn xem, tộc nhân của ngươi đang bị liên quân tam tộc chúng ta giết liên tục bại lui, bộ lạc của ngươi bị công chiếm chỉ còn là vấn đề về thời gian.
Kim Ngọc huơ hoàng kim chiến kiếm chém tới, ba người hợp lực, đánh cho Cổ Trần khó mà chống đỡ, ba người này thực lực cường đại vô cùng.
Nếu không phải Nguyên Thủy Ma thể của Cổ Trần đủ mạnh, phòng ngự của Thanh Đồng bí giáp khủng bố, cộng với thân thể sánh bằng Tiên Thiên Chân khí mới có thể miễn cưỡng ngăn trở ba người.
Dù vậy thì Cổ Trần vẫn bị thương.
Tam đại thiên kiêu dị tộc, mỗi người đều đã thức tỉnh sức mạnh huyết mạch.
Kim Ngọc đã thức tỉnh Hoàng Kim Liệt Diễm của Kim tộc, sát thương khủng bố.
Mông Lôi đã thức tỉnh sức mạnh huyết mạch Hoàng Kim Bỉ Mông, sức mạnh Bỉ Mông cổ xưa, cuồng bạo khiến Cổ Trần cảm giác uy hiếp lớn.
Thạch Thiên được gọi là Tiểu Thạch Vương, thức tỉnh huyết mạch thu được đại địa chi lực, chỉ cần hắn đứng trên mặt đất thì có thể cuồn cuộn không dứt hấp thu địa khí hóa thành sức chiến đấu, vĩnh viễn không khô cạn.
Sức mạnh của ba người mang đến uy hiếp rất lớn cho Cổ Trần, nhiều lần chém giết, cuối cùng hắn vẫn bị thương.
Nhưng thân thể của hắn sức lực cường đại, sau khi bị thương có thể khôi phục nhanh chóng, tiếp tục chiến, đây mới là chỗ dựa lớn nhất giúp hắn ngăn cản tam đại thiên kiêu hợp sức.
Ầm!Giây sau, Cổ Trần bị ba người hợp lực đánh một kiếm bay xa vài trăm thước, đụng vào một ngọn núi, núi sụp đổ.
Bụi bay mù mịt, một Thanh Đồng cự nhân bò ra ngoài phế tích, trên người vết rách loang lổ, mơ hồ trông thấy bên trong người các ký hiệu Thanh Đồng chảy xuôi.
Cổ Trần quét qua chiến trường, nhìn thấy trên tường thành có đông đúc Thú nhân không sợ chết leo đi, từng chút một chiếm cứ tường thành.
Nhìn tình huống thì bên Nhân tộc thua thảm chỉ còn là vấn đề thời gian, tường Thanh Đồng thành tuy không bị phá, nhưng Nhân tộc không ngăn nổi đại quân liên hợp ba tộc Thú nhân, Thạch tộc, Kim tộc tấn công mạnh.
Chẳng lẽ hôm nay hắn phải thua, bộ lạc không chịu nổi nữa sao?- Các tộc nhân, ta đi trước một bước!Trên tường thành, một người toàn thân đẫm máu hét lớn một tiếng, trên người cắm ba cây Thạch mâu, cười to vung Thanh Đồng chiến đao chém bay đầu một Thú nhân.
Người này ôm một chiến sĩ Thạch tộc cùng rơi xuống ngoài thành.
– Giết!- Tử chiến không lùi!- Vì Nhân tộc!- Vì bộ lạc!Đám chiến sĩ Nhân tộc chiến đến một giọt máu cuối cùng, ép khô chút sức lực cuối cùng quyết chém giết đến cùng, tuyệt đối không lùi bước.
Cảnh tượng tương tự phát sinh trên tường Thanh Đồng thành dài năm trăm thước, đám chiến sĩ bộ lạc hung hãn không sợ chết, không màng sống chết chém giết.
Trong lòng họ có một niềm tin chống đỡ bọn họ chiến đấu, vì bộ lạc, vì Nhân tộc, vì tộc nhân phía sau bọn họ tộc.
– Đốt nhiệt huyết của ta, bảo vệ bộ lạc!Từng tiếng gào thét, có người huyết khí sôi trào đốt máu toàn thân, hóa thành sức chiến đấu vô tận giết- Thanh Đồng bất hủ, bộ lạc vĩnh tồn!Lại có người gầm rống, Thanh Đồng giáp trên người vỡ nát, bị mấy cường giả Thú nhân hợp sức đánh nát, bản thân bị trọng thương, nhưng vẫn liều chết giết hai kẻ địch mới bị giết chết.
Hắn thân thể tàn phế, bị xé rách, ánh sáng Thanh Đồng lấp lóe, dường như hóa thành vĩnh hằng bất hủ.
– Giết!Nhiều chiến sĩ bộ lạc gầm rống, giết tới điên cuồng, có người đột phá trong đại chiến, chiến khí sôi trào, một luồng Thanh Đồng chiến khí bộc phát ra.
.
Chương 386: Sương Mù Chết Chóc
Nhân tộc liều chết chống cự, ba liên quân Thú nhân, Kim tộc, Thạch tộc trong một chốc không công chiếm được tường Thanh Đồng thành, ngược lại bị từng chút một ép lùi xuống.
Đại chiến va chạm, hai bên tăng số thương vong.
Ầm ầm!- Grao!Ngoài thành, ba mươi đầu Cự ma hoành hành không sợ, giết đến Thú nhân gục ngã mảng lớn, bao gồm bán Thú nhân to lớn cũng bị một đòn đập nát.
Đám Cự ma huơ chiến chùy Thanh Đồng, không ai địch nổi.
Cao thủ ba tộc đều khó mà ngăn cản, bị đánh đến liên tục bại lui.
Nhân tộc đại chiến trên tường thành tràn ngập nguy hiểm, nhưng đại chiến bên ngoài thì liên quân ba tộc không ngừng sụp đổ.
Vì có ba mươi Cự ma, sáu Độc Nhãn cự nhân mới khiến cho đại chiến giữ cân bằng, Nhân tộc kiên trì không thua.
Đám Cự ma, cự nhân chặn phần lớn cao thủ ba tộc, một đường chiến đấu đánh chết mảng lớn liên quân ba tộc, tạo thành thương vong to lớn.
Cổ Trần nhìn tình huống chiến trường, tuy tràn ngập nguy hiểm, nhưng không phải không có cơ hội lật bàn lại.
Hy vọng duy nhất nằm ở chỗ Cổ Trần, chỉ cần hắn đánh chết một trong ba người là có thể đảo ngược thế cục, chiến thắng.
– Lại đây chiến!Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Cổ Trần hét lớn, đốt cháy huyết khí toàn thân, chiến khí bùng nổ rót vào Thanh Đồng bí giáp, hình thành tăng phúc mạnh.
Keng!Giây sau, Cổ Trần trong tay cầm một cây Thanh Đồng thạch kiếm to lớn, rút kiếm ra khỏi vỏ, vô tận kiếm khí tàn phá càn quét khắp nơi.
Một luồng kiếm ý cường đại bùng nổ, hóa thành kiếm khí kinh thiên chém xuống.
Ầm ầm!Kiếm khí đánh xuống, chém ra một khe rãnh lớn vài trăm thước, Hoàng Kim cự nhân đứng ở đằng trước bị chém lùi mấy chục thước, để lại một vết kiếm hằn sâu trên người.
– A! Đau chết ta rồi!Kim Ngọc kêu thê lương thảm thiết, trên người có một vết kiếm lớn, máu vàng chảy ra, đã bị thương.
Mông Lôi, Thạch Thiên giật nảy mình, trông thấy Cổ Trần tay cầm Thanh Đồng thạch kiếm to lớn, một kiếm tổn thương thiên kiêu Kim Ngọc của Kim tộc.
Cổ Trần hét to:- Chém!Hắn vung lên Thanh Đồng thạch kiếm, quét ngang nhanh như tia chớp, phong mang cực bén, kiếm ý khủng bố khiến Mông Lôi, Thạch Thiên sợ hãi.
Hai người phản ứng rất nhanh, vung chiến chùy, Thạch mâu.
Leng keng!Ba người va chạm, Thạch Thiên, Mông Lôi lùi nhanh, trên người có một vết kiếm, tơ máu ứa ra.
Thạch Thiên vừa giật mình vừa sợ hét to:- Tổ cha nó, tên này là quái vật sao?Mông Lôi cũng không khá hơn là bao, sắc mặt âm trầm, nhanh chóng chấn động sức mạnh huyết mạch chữa trị vết thương trên người, ba người nhanh chóng vây quanh, một lần nữa tổ chức tấn công mạnh.
– Giết hắn!- Người này phải chết!Tam đại thiên kiêu cực kỳ kiêu ngạo, không cho phép yêu nghiệt Nhân tộc Cổ Trần tồn tại, một lần nữa hợp sức đánh tới, lần chiến đấu này càng thêm thảm thiết.
Bốn người giao thủ kịch liệt, một đường quét ngang, giết ra ngoài phạm vi chiến trường, một đường đánh vào trong núi sâu, kình khí mạnh mẽ càn quét núi rừng, chấn động khắp nơi.
Ù ù!Bên kia, một bán Thú nhân thổi kèn lệnh tổng tiến công, quân ba tộc điên cuồng.
Kỵ binh giáp vàng, kỵ binh Thạch tộc, Lang kỵ Thú nhân, rậm rạp đầy khắp núi đồi giết tới, muốn nhấn chìm tường Thanh Đồng thành này.
– Trời muốn diệt bộ lạc của chúng ta sao?Nhìn đại quân ba tộc đông đúc xông lên, trên tường thành, các chiến sĩ cố hết sức chống đỡ không kiềm được sinh ra tâm trạng uất hận.
Ầm ầm!Đúng lúc này, bên kia ngọn núi bỗng truyền đến chấn động đáng sợ, như có cơn lũ quét, sương mù đen cuồn cuộn khuếch tán.
– A!Trong khoảnh khắc, trên chiến trường, nhiều Thú nhân, Kim tộc, Thạch tộc bị sương mù màu đen cuốn vào, phát ra từng tiếng kêu thảm, thân thể khô quắt, ép khô hóa thành một bộ xương khô rơi xuống.
Biến cố đột nhiên xuất hiện, liên quân ba tộc cùng cường giả thay đổi sắc mặt.
– Đó là cái gì?Có cường giả hoảng sợ kêu to, nhìn sương mù đen đột nhiên tràn vào chiến trường, không ngừng khuếch tán, bao trùm đám Thú nhân.
Trong sương mù đen không ngừng phát ra tiếng la, thân thể khô héo, máu thịt biến mất, hóa thành vô số khúc xương rớt xuống đất.
Cảnh tượng đáng sợ, kỳ dị làm chiến sĩ Thú nhân, Thạch tộc, Kim tộc sợ ngây người, cả đám sợ hãi nhìn sương mù đen kỳ dị lan tới.
Nơi sương mù đen thổi qua, sự sống đứt đoạn, tựa như là sương mù chết chóc cắn nuốt vô số sinh mệnh ba tộc.
Có cường giả Kim tộc tức giận:- Càn rỡ!Một Nữ cao thủ Hoán Huyết cảnh của Kim tộc bỏ qua Độc Nhãn cự nhân, nhảy lên lao tới, cả người bốc cháy lửa ánh sáng vàng.
Nàng lắc mình lao vào sương mù đen cuồn cuộn, lửa vàng mạnh mẽ phừng phực cháy, va chạm.
Hai luồng sáng một vàng một đen khoảnh khắc va chạm.
.
Chương 387: Sương Mù Chết Chóc Hạ
Ầm!Sương mù đen nổ tung, lộ ra bóng người mông lung ở bên trong, trông nhỏ nhắn xinh xắn nhưng khủng bố.
Rào rào!Sương mù đen đầy trời lăn lộn, bao phủ phạm vi nghìn thước, sương mù đen dày đặc lập tức nhấn chìm, xé rách lửa khí màu vàng kia.
Nữ nhân Kim tộc hoàn toàn thay đổi sắc mặt, vừa lúc lui về phía sau, kết quả một bóng đen kỳ dị bay vụt đến, một cánh tay nhỏ mảnh khảnh thò ra từ sương mù đen ấn lên mặt nàng.
Nữ nhân Hoán Huyết cảnh của Kim tộc hoảng sợ hét to:- Không!Khuôn mặt trắng nõn hồng hào lập tức khô quắt, trong chớp mắt, toàn thân máu thịt nhanh chóng xói mòn, bị cái tay kia hấp thu, cắn nuốt sạch sẽ.
Cuối cùng, một cao thủ Hoán Huyết cảnh bị cắn nuốt máu thịt trước mắt bao người, chỉ để lại một bộ khung xương, lóe ra ánh sáng màu vàng nhạt.
– A!Một ảo ảnh màu vàng bị túm ra.
Cánh tay mảnh nhỏ kia chộp lấy linh hồn nữ nhân Kim tộc kéo vào trong sương mù đen, thoáng chốc chìm vào tĩnh mịch, hoàn toàn biến mất.
– Ui!Thú nhân, Kim tộc, Thạch tộc, sinh linh ba tộc hút ngụm khí, hoảng sợ lùi lại.
Bọn họ trong lòng hoảng sợ, bị tình cảnh này dọa teo tim.
Đó là cường giả Hoán Huyết cảnh, vừa chạm mặt đã bị cắn nuốt máu thịt chết thảm, bao gồm linh hồn cũng không thể may mắn thoát khỏi tai nạn.
– Đó là vật gì?Có cường giả Thú nhân sợ hãi, linh hồn run rẩy, cảm giác uy hiếp chết chóc.
Trong sương mù đen ẩn giấu thứ khủng bố, có thể cắn nuốt máu thịt thậm chí linh hồn của sinh linh, chưa từng gặp tình huống như vậy.
Ngay cả cường giả Hoán Huyết cảnh của Thú nhân, Thạch tộc đều sợ vỡ mật, cường giả Hoán Huyết cảnh duy nhất của Kim tộc chết ngay trước mắt, đương nhiên sợ hãi.
Vèo!Giây sau, sương mù đen di chuyển, lăn lộn trong phạm vi nghìn thước, khuếch tán, cuồn cuộn bao phủ các sinh linh chiến sĩ Thú nhân, thạch nhân, Kim tộc ở xung quanh.
Có chiến sĩ Kim tộc hoảng sợ kêu to, nhanh chóng lùi về phía sau:- Lui, mau lui lại!Tiếc rằng tốc độ của hắn nhanh, sương mù đen tốc độ càng nhanh, lập tức nuốt chửng hắn.
Chỉ nghe một tiếng hét thảm, ánh sáng vàng bùng nổ, rất nhanh vụt tắt, lặng yên không tiếng động.
– Trốn đi!Lần lượt từng tên bị cắn nuốt, sương mù đen lan tới đâu là thi thể, máu đầy đất biến mất không còn tăm tích, bị sức mạnh kỳ dị khủng bố hấp thu cắn nuốt.
Người sống bị sương mù đen nuốt vào cũng bị hút khô máu, tách ra máu thịt, chỉ để lại một bộ khung xương rơi xuống.
Sương mù đen kỳ dị kia quá đáng sợ, làm liên quân ba tộc sợ ngây người.
Đừng nói liên quân ba tộc, bên Nhân tộc đều giật mình kêu lên, nhìn sương mù đen kỳ dị đột nhiên xuất hiện cắn nuốt vô số chiến sĩ ba tộc, đám người tinh thần rung động mạnh.
Đặc biệt là đám Cự ma đại chiến ở bên ngoài, bản năng cảm ứng được uy hiếp đến từ sương mù đen, cả đám nhanh chóng lùi lại, lao nhanh về tường thành.
Cự ma, Độc Nhãn cự nhân đều có bản năng cảm giác nguy cơ, rất cảnh giác với sương mù đen, không dám tới gần, trực tiếp quay về.
Nhưng liên quân ba tộc thì đông đúc, có mặt khắp nơi, không thể nào chạy tứ toán, lộn xộn rối loại, bị sương mù đen một đường cắn nuốt.
Kỳ dị, khủng bố!- A! !!Trên chiến trường, tiếng kêu thảm thiết không ngừng phát ra từ sương mù đen, nó cắn nuốt đám sinh linh, chỉ để lại hài cốt dày đc.
– Đánh tan nó!Thấy liên quân ba tộc bên mình bị nuốt hết vô số sinh mệnh, các cao thủ ba tộc nổi giận.
Ba cường giả Hoán Huyết cảnh hợp sức đánh tới, còn có mười Đoán Cốt cảnh ra tay cùng một lúc.
Ầm ầm!Trong chốc lát, hào quang rực rỡ, năng lượng nổ tung, mười mấy cường giả hợp sức tung ra một kích đánh tan sương mù đen đáng sợ kia.
Khi sương mù đen tán đi, lộ ra các bóng người nhỏ xinh ẩn giấu bên trong, khói đen bao phủ toàn thân, không thấy rõ hình dạng, chỉ có thể lờ mờ trông thấy đó là một bóng người.
Bóng người này tỏa ra khói đen khủng bố, lộ ra một luồng khí tức đáng sợ, âm u lạnh lẽo, chết chóc, mang theo khí tức không tốt.
Xoẹt!Bóng người kia bỗng nhiên ngẩng đầu, hai luồng sáng đỏ vụt qua rồi biến mất.
Cao thủ ba tộc giật mình sợ hãi, theo bản năng cảm thấy nguy hiểm.
Giây sau, bóng đen biến mất, một Thú nhân Đoán Cốt cảnh hoảng sợ kêu to, trái tim bị một bàn tay nhỏ xuyên qua, moi ra quả tim đang nhảy.
– Không! !!Một tiếng hét thảm cất lên, Thú nhân kia bị sương mù đen cắn nuốt, toàn thân run rẩy nhanh chóng rút lại, trong chớp mắt biến thành một bộ xương khô.
Khủng bố!Những cường giả khác lùi nhanh, kinh hoàng nhìn bóng người kỳ dị này, quá khủng bố.
Tên này là thứ gì mà cắn nuốt máu thịt thậm chí linh hồn của sinh linh?Ba cao thủ Hoán Huyết cảnh kia gồm hai Thú nhân, một thạch nhân cùng hét to:.
Chương 388: Bóng Đen Kỳ Dị
– Đừng sợ, cùng tiến lên, giết nó!Cả ba hợp sức đánh lên, mỗi người lấy ra Chân khí đánh hướng bóng đen kia.
Keng keng keng!Sương mù đen lăn lộn, hóa thành từng đợt phong nhận chặn ba Chân khí, trong phút chốc đánh ngang tay, không bên nào làm gì được đối phương.
Ngược lại là ba món Chân khí ánh sáng lu mờ, bị sương mù đen ăn mòn, ô nhiễm linh quang, lập tức mờ tối, suýt bị ăn mòn.
– Đáng chết!Thu hồi Chân khí, ba cường giả vừa kinh vừa sợ, nhìn Chân khí bị ăn mòn lởm chởm mà tim đập nhanh, suýt xoay người chạy trốn.
Bóng người này kỳ dị và cường đại làm cho người hoảng sợ.
– Chân khí đã hư hao, tự bạo đi, trọng thương nó!Ba cường giả liếc nhau, lộ ra dứt khoát, trong khoảnh khắc đạt thành hiệp nghị, lần nữa lấy ra Chân khí bị ăn mòn của họ lao vào sương mù đen, xông về phía bóng người kia.
Chợt có tiếng hét to:- Bạo!Ba món Chân khí cùng bắn ra ánh sáng chói lòa, nổ tung, tự bạo hủy diệt tại chỗ.
Gió lốc năng lượng mạnh mẽ xé rách sương mù đen, đánh bay bóng người kỳ dị kia ra xa mấy chục thước mới dừng lại.
Tất cả mọi người nhìn lại, bóng người kia run nhè nhẹ, khói đen phun trào, tầng tầng lớp lớp bao vây lấy nó, căn bản thấy không rõ hình dáng.
– Nó bị thương rồi, cùng tiến lên, diệt nó!Thấy thế, cường giả ba tộc phấn khởi cùng nhau hợp sức đánh tới, muốn đánh chết thứ kỳ dị đột nhiên xâm nhập này, giết nó.
Trên tường thành, Hắc Thổ thấy rõ cảnh này liền biết cơ hội đến.
– Các tộc nhân, đã đến lúc phản công!Hắc Thổ hét lớn một tiếng, dẫn đầu chém chết một Thú nhân, nhảy xuống dưới thành, cưỡi trên lưng Tam Giác long.
– Long kỵ, xung phong!- Lang kỵ, xung phong!Hắc Thổ, Ngưu Lực song song dẫn theo Long kỵ, Lang kỵ cùng nhau xung phong, xông hướng cửa lớn Thanh Đồng từ từ mở ra.
Bên ngoài, ba mươi Cự ma gầm rống, càn quét bốn phía, đại khai sát giới, liên quân ba tộc không ai cản nổi, căn bản là không có cách nào áp sát.
Sáu Độc Nhãn cự nhân vung chiến phủ, rộng mở phạm vi lớn, càn quét nhiều chiến sĩ Thú nhân, Kim tộc, Thạch tộc, không ai ngăn được.
Bởi vì sương mù đen xuất hiện hấp dẫn cường giả ba tộc vây công, khiến đám cự nhân rảnh tay đại khai sát giới.
Ầm ầm!Thanh Đồng đại môn mở ra, Hắc Thổ dẫn đầu lao ra, một vạn Long kỵ từ phía sau trào ra như cơn lũ lớn.
Sau lưng, Ngưu Lực dẫn dắt năm nghìn Lang kỵ tổ chức xung phong, trực tiếp giết ra ngoài.
– Nhân tộc đáng chết!- Kỵ binh xung phong, giết sạch bọn họ!Cường giả ba tộc đang chống cự bóng người trong sương mù đen kỳ dị phân tâm rống to, ra lệnh cho kỵ binh ba tộc liên hợp xuất kích, trực tiếp tiêu diệt kỵ binh Nhân tộc lao ra.
Lang kỵ của Thú tộc, kỵ binh Thạch tộc, kỵ binh giáp vàng của Kim tộc, kỵ binh ba tộc liên hợp tổ chức xung phong khủng bố, xông lên.
– Grao!Ba mươi Cự ma xung phong, cất bước chạy nhanh, nguyên một đám huơ chiến chùy Thanh Đồng xông lên trước, đi theo phía sau một vạn Long kỵ ầm ầm đè ép.
Hai dòng lũ trong khoảnh khắc đụng mạnh vào nhau.
Ầm!Trong phút chốc, người ngã ngựa đổ, Khủng lang gào thét ngã xuống, bị Cự ma giẫm lên cả người và thú thành thịt nát, chúng hung hăng va chạm, không ai địch nổi.
Một vạn Tam Giác long ở phía sau xung phong nghiền nát, một đường hất bay nhiều kỵ binh ba tộc, đạp lên thành đống thịt nát.
Cự ma, Long kỵ liên hợp xung phong, thế không thể đỡ.
Đại chiến thảm liệt, tiếng hô “giết” rung trời.
Phương xa, núi rừng bạo động, khói bụi ngập trời, có đá to xuyên qua không khí, cây cối ngã đổ.
Ầm!Một Thanh Đồng cự nhân bay ngang ra ngoài, đụng vào một ngọn núi, đá vụn bùn đất vùi lấp nửa bên thân thể, phần lộ ra ngoài chằng chịt vết nứt.
– Cổ Trần, ngươi chết chắc rồi!Tiếng hét lớn truyền đến, chợt thấy một cự nhân màu vàng huơ Hoàng kim chiến kiếm chém ra một đường kiếm khí màu vàng, một đường phá núi nứt đất chém ra vết nứt dài mấy trăm thước.
Thạch Thiên gầm rống xông lên:- Giết hắn!Thạch mâu ầm ầm xé trời, răng rắc một tiếng đâm vào thân thể Thanh Đồng bí giáp của Cổ Trần, tạo thành phá hoại lớn.
– Hủy Diệt Chi Chùy!Một Hoàng Kim Bỉ Mông nửa người nửa thú từ trên cao lao tới, vung chiến chùy màu đen ầm ầm đập tới, mang theo gió lốc diệt thế đánh xuống.
Đùng!Núi lớn sụp đổ, bụi mù bay thẳng hư không cao nghìn trượng, cuồn cuộn tản ra.
Trong phế tích, một Thanh Đồng cự nhân nằm ở nơi đó, thân thể rách nát, chảy ra Thanh Đồng dịch, bị thương cực nặng.
Cổ Trần giãy giụa đứng lên, đứng trên đỉnh núi đổ nát, ánh mắt chậm rãi quét qua tam đại thiên kiêu đứng xung quanh, Thạch Thiên, Mông Lôi, Kim Ngọc.
Ba người này khí tức ngút trời, hợp sức làm Cổ Trần bị thương nặng, phải công nhận rằng bọn họ khiến hắn lần lượt gặp phải uy hiếp.
.
Chương 389: Công Kích Linh Hồn
Trận chiến ngày hôm nay là trận chiến thảm thiết nhất, gian nan nhất mà hắn từng gặp, đối mặt tam đại thiên kiêu dị tộc đã thức tỉnh sức mạnh huyết mạch, có thể kiên trì đến một bước này đã rất khủng bố.
Nhìn xem, Mông Lôi, Thạch Thiên, Kim Ngọc vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt cực kỳ e ngại nhìn Cổ Trần.
Người này quá khủng bố, bị tam đại thiên kiêu vây công vẫn có thể tiếp tục chống đỡ, quả thực không phải người mà là quái thú khoác da người.
– Ha ha! Khụ! !Cổ Trần bỗng nhiên nhếch miệng cười một tiếng, sau đó ho sặc sụa.
Thanh Đồng bí giáp bị đánh nát, thân thể của hắn bị thương nặng, nhưng rất nhanh khôi phục lại, có thể tiếp tục đại chiến với ba nhân vật thiên kiêu.
Đánh tới mức độ này, trong lòng Cổ Trần có chút kiêu ngạo, lấy một địch ba, còn là khiêu chiến vượt cấp, sức chiến đấu đủ làm người ta kiêu ngạo.
Nếu một chọi một, Cổ Trần tin tưởng mình có thể trấn giết bọn họ, một chọi hai thì nếu liều mạng trọng thương còn có thể đánh bại hai cái, nhưng một chọi ba, hơi khó cho hắn.
Đặc biệt là sức mạnh huyết mạch của ba người lần lượt đánh vào trong Thanh Đồng bí giáp, chấn bị thương thân thể của Cổ Trần, thậm chí xâm nhập vào người phá hoại nội tạng.
Hoàng kim liệt diễm, Bỉ Mông chi lực, cộng thêm sức mạnh đại địa của Thạch Thiên, dày nặng, mạnh mẽ, khiến Cổ Trần khó thể gánh chịu.
Cổ Trần gầm nhẹ:- Tiếp tục, chiến tiếp nào!Thanh Đồng thạch kiếm trong tay rung rung, kiếm khí mênh mông, chiến khí trong người liên tục rót vào thân kiếm, kiếm ý mạnh mẽ hùng hậu.
Mông Lôi, Thạch Thiên, Kim Ngọc liếc nhau, quát to:- Giết!Ba người lại tổ chức sát phạt vô cùng hung mãnh, lần sau ác hơn lần trước.
Rầm rầm rầm!Bốn người chém giết, một chiêu một thức núi sụp đất nứt, phá hủy mảng lớn núi rừng, đánh sập từng thân núi, ngọn núi.
Cổ Trần gầm rống, giết tới điên cuồng, lần lượt đẫm máu bay ra, lại lao về đánh tiếp.
Hắn giống như là một con gián đánh mãi không chết, dù bị thương nặng vẫn có thể nhanh chóng khôi phục, tiếp tục chiến.
Ba người Thạch Thiên càng đánh càng kinh hoàng, mỗi một lần cảm giác sắp đánh chết Cổ Trần thì hắn lại đứng lên, mãi không thể giết được tiểu tử này.
– Quá ương ngạnh!- Sao mà không đánh chết được?Mông Lôi vừa kinh vừa sợ, trong lòng càng thấy kinh dị.
Mặc kệ hắn bộc phát ra sức mạnh lớn cỡ nào, đánh bị thương Cổ Trần, đánh bay ra ngoài, ba người hợp sức đánh tan nát Thanh Đồng cự nhân.
Nhưng vẫn có thể khôi phục lại, sung sức, Thanh Đồng bí giáp nát vẫn tự động chữa trị.
– Chết tiệt, sao mãi không thể đánh chết hắn? !Kim Ngọc gầm rống, vung Hoàng kim chiến kiếm, rót vào chiến khí màu vàng vô tận, một luồng ý chí cường đại sắc bén sát phạt bùng nổ hội tụ, chém kiếm ra.
Răng rắc một tiếng, Cổ Trần bị chém một lỗ hổng lớn, nửa bên Thanh Đồng bí giáp cũng nứt ra.
Lộ ra một vết máu ở bên trong, máu chảy ra dần nhuộm đỏ bí giáp, từng khắc văn Thanh Đồng trên giáp trở nên đỏ thắm như máu, chảy khắp người.
Thảm liệt!Trận chiến này quá thảm liệt, không chỉ riêng Cổ Trần bị thương, bao gồm ba người Thạch Thiên, Mông Lôi, Kim Ngọc bị Cổ Trần nhiều lần liều mạng khiến họ trọng thương, thổ huyết không ngừng.
– A! !!Thạch Thiên gầm rống, thân thể bị một kiếm chém nứt, nửa bên mặt đá bị gọt, cả người thoạt nhìn thê thảm vô cùng.
Hắn bực tức, sao người này đánh mãi không chết?Đánh một hồi, Kim Ngọc rống to:- Hoàng Kim Chiến Hồn, mở!Đôi mắt Kim Ngọc bắn ra hai luồng sáng vàng, giữa chân mày bắn ra một vệt ánh sáng thẳng hướng Cổ Trần.
Đó là một Chiến Hồn màu vàng, cả người rực cháy lửa vàng, là Hoàng Kim Chiến Hồn mà Kim Ngọc ngưng tụ ra, bắn vào thức hải giữa chân mày Cổ Trần.
– Chém chết linh hồn của hắn!Thấy không thể đánh chết Cổ Trần, ba người sốt ruột trực tiếp thả ra ý chí linh hồn cường đại của mỗi người, muốn tiêu diệt ý thức linh hồn của Cổ Trần.
– Bỉ Mông hư ảnh, ấn ký đồ đằng, giết!Mông Lôi hét lớn một tiếng, giữa chân mày bắn ra chùm sáng hóa thành ảo ảnh Bỉ Mông đáng sợ bắn về phía giữa chân mày Cổ Trần.
– Đại Địa Chi Hồn, giết!Thạch Thiên cũng xông lên, ý chí cường đại tuôn ra, ngưng tụ thành một ảo ảnh lớn như vị Đại Địa thần minh, uy áp cuồn cuộn, chấn động tâm hồn.
Ba người thi triển thủ đoạn cuối cùng, ý chí linh hồn cực kỳ cường đại, nhắm ngay Cổ Trần trực tiếp giết qua, muốn tiêu diệt linh hồn của hắn.
Nhân tộc này quá kỳ dị, thân thể quá cường đại, căn bản khó mà đánh chết, bất đắc dĩ chỉ có thể lựa chọn xóa sổ linh hồn của đối phương.
Keng keng!Đối mặt linh hồn của ba người tấn công, Cổ Trần thầm rùng mình, trong Tử Phủ truyền ra từng tiếng leng keng, âm thanh sát phạt chui vào người, có ánh sáng bắn ra.
.
Chương 390: Thiên Kiêu Vẫn Lạc
Một người tí hon cỡ chín tấc, trên đầu lơ lửng cuốn Thanh Đồng chi thư, giơ tay đánh ra một hắc động linh hồn.
Ầm ầm!Chỉ nghe một tiếng nổ, một hắc động linh hồn đen như mực hiện ra, ầm ầm xoay tròn ngăn cản Hoàng Kim Chiến Hồn khủng bố của Kim Ngọc.
– Giết!Cùng với tiếng hừ lạnh, linh hồn thể của Cổ Trần phát sáng, bốn vòng sáng lấp lóe ở sau lưng, từng đợt khuếch tán hình thành hắc động ngăn trước mặt.
Ba hắc động linh hồn xuất hiện, lập tức bao phủ, hút đòn tấn công linh hồn của ba người vào, không ngừng xoay tròn xoắn nát.
– A! Đó là cái quỷ gì?Kim Ngọc kêu thảm, chỉ cảm thấy Hoàng Kim Chiến Hồn bị hút vào trong, không thể nhúc nhích, chỉ có thể miễn cưỡng ngăn cản lực nghiền ép.
– Khốn kiếp!Hai người cũng cực kỳ kinh sợ, Đại Địa Chi Hồn của Thạch Thiên, Bỉ Mông hư ảnh của Mông Lôi, ấn ký đồ đằng đều bị hai hắc động linh hồn trực tiếp vây khốn, không cách nào xuất hiện.
Linh hồn thể của Cổ Trần phát sáng, ba hắc động linh hồn lượn vòng trước người, hút linh hồn thể mạnh mẽ của ba người vào, trấn áp xóa sổ từng tên.
– Nát cho ta!Mắt thấy Hoàng Kim Chiến Hồn bị nhốt, Kim Ngọc gầm rống, giữa chân mày bắn ra ánh sáng vàng rực rỡ, rót vào Hoàng Kim Chiến Hồn, nháy mắt bộc phát ra vô cùng sức mạnh, chấn động đến hắc động linh hồn rung bần bật.
Cổ Trần hơi biến sắc mặt, ánh mắt hung ác, linh hồn thể nhẹ nhàng giơ tay đánh ra, ầm ầm một tiếng, lại một hắc động linh hồn xuất hiện.
Hai hắc động linh hồn trực tiếp dung hợp lẫn nhau, hóa thành một hắc động khủng bố hơn răng rắc chuyển động, xóa sổ Hoàng Kim Chiến Hồn ở bên trong.
– A!Cùng với một tiếng hét thảm, Kim Ngọc Hoàng Kim Chiến Hồn bị mài nhỏ đầu tiên, từ từ xoắn nát, không ngờ hắc động linh hồn cắn nuốt Chiến Hồn của đối phương.
Kim Ngọc vừa kinh vừa sợ, bị dọa vỡ mật, không ngờ Hoàng Kim Chiến Hồn bị mài nhỏ.
– Ngươi! Phụt!Kim Ngọc phun ra một ngụm máu, sắc mặt trắng bệch, bị thương nặng và phản phệ, cả người tinh khí thần lập tức rơi xuống đáy cốc.
Hoàng Kim Chiến Hồn bị mài nhỏ, đại biểu cho ý chí bị hao tổn, linh hồn bị phản phệ thì tự nhiên bị trọng thương, sức chiến đấu đại giảm.
Cổ Trần lạnh lùng quát:- Có qua mà không có lại thì không hay, ngươi cũng nếm thử bị linh hồn của ta đánh giết!Linh hồn thể phát sáng, hai tay nhanh chóng đan xen, dẫn động mười tám ký hiệu Thanh Đồng bao vây một điểm đen trực tiếp đánh vào thức hải giữa chân mày của Kim Ngọc.
– A! Không! !!Kim Ngọc không kịp phản kháng, thức hải ầm vang nổ tung, bị một hắc động linh hồn đen như mực tàn phá, cắn nuốt hư vô, hoàn toàn nghiền nát thức hải linh hồn của hắn.
Đột ngộ ra tay, một đòn tiêu diệt, người Kim Ngọc cứng ngắc, đôi mắt trống rỗng, ý chí dần dần biến mất, thế nhưng bị tiêu diệt linh hồn ngược lại.
Một thế hệ thiên kiêu của Kim tộc, Kim Ngọc, đã chết!Ầm đùng!Thi thể Hoàng Kim cự nhân ngã xuống, thân thể biến nhỏ, trở lại hình dạng ban đầu.
Thiên kiêu Kim tộc, Kim Ngọc, đã bị Cổ Trần nghiền nát linh hồn, chết tại chỗ.
Vèo!Một vệt ánh sáng bay ra hóa thành một điểm đen, mười tám ký hiệu Thanh Đồng lấp lóe hút linh hồn màu vàng cường đại vào Tử Phủ.
– Kim Ngọc chết rồi!Bên kia, trông thấy Kim Ngọc chết, Thạch Thiên và Mông Lôi vừa kinh vừa sợ, cực kỳ kinh hoàng.
Hai người sợ hãi run rẩy nhìn Chiến Hồn của mình bị hắc động vây khốn, không cách nào động đậy, trong phút chốc rơi vào cảnh hiểm nguy.
– Đến lượt các ngươi!Cổ Trần quay người lại, vẻ mặt hờ hững nhìn chằm chằm hai người, khiến Thạch Thiên và Mông Lôi trái tim băng giá, sống lưng lạnh toát, sợ hãi đổ mồ hôi lạnh.
Làm sao bây giờ?Thạch Thiên cùng Mông Lôi liếc nhau, thấy căng thẳng và bối rối trong mắt nhau.
Làm sao đây? Hay là! Trốn đi?Chợt nghe một tiếng quát:- Lục Đạo Luyện Hồn, nuốt!Vang tiếng nổ điếc tai, hai hắc động linh hồn cuồng bạo xoay tròn, răng rắc mài hai Chiến Hồn to lớn.
Một là Đại Địa Chi Hồn, một là đồ đằng Bỉ Mông.
Hai loại sát chiêu linh hồn bị nhốt chặt chẽ trong hắc động, không cách nào động đậy.
Đồ đằng thú ảnh ở bên trong cố gắng giãy giụa, gầm rống.
Đồ đằng thú ảnh tức giận quát, dường như nhận ra Cổ Trần:- Con kiến, lại là ngươi!Nó vừa kinh vừa sợ, thú ảnh cường đại chợt bộc phát ra một luồng thần uy, một cánh tay thò ra hắc động, răng rắc muốn bò ra.
Cổ Trần đôi mắt sắc bén, hừ lạnh giơ tay đè xuống:- Còn muốn chạy?Linh hồn thể phát sáng bắn ra một vòng sáng linh hồn, nháy mắt hóa thành một hắc động dung nhập vào hắc động kia, chồng chất lên, khóa chặt đồ đằng thú ảnh ở bên trong.
– Con kiến, sao ngươi dám khinh nhờn bản! !Răng rắc!Thú ảnh muốn giãy giụa, chưa nói xong thì thân thể đã răng rắc vỡ ra, bị hai hắc động dung hợp mài nhỏ.
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










