Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 245 : Vô danh (c2441-c2450)
❮ sautiếp ❯Chương 2441
– Thiên Đế, Hỗn Độn Hung Sào chúng ta, đi trước một bước.
Phong Hậu mở miệng, truyền đến một câu nói như vậy.
Ý tứ của nàng rất rõ ràng, chính là muốn mở đường cho Cổ Trần, làm tiên phong mở đường, câu nói ấy khiến tất cả mọi người đều khiếp sợ nhìn về phía Cổ Trần.
Vị Phong Hậu đáng sợ kia, từng là hung vật mạnh mẽ trong thời đại của Bàn, mạnh đến mức không còn gì để nói, sống từ thời trước cho đến ngày hôm nay.
Có thể nói, Phong Hậu vô cùng khủng bố, ngay cả Cổ Trần hiện giờ cũng không có cách nào nắm chắc chính xác lai lịch chân chính của đối phương.
Đối với đám Hỗn Độn hung vật này mà nói, sống càng lâu thì càng khủng bố hơn.
– Long Sào, cũng đi cùng chứ.
Cổ Trần nghĩ đến điều gì đó, lập tức lấy Long Sào ra, hóa thành một đám Hỗn Độn quang mang gia nhập vào trong mấy đại hung tổ kia.
– Tổ Long, đi thôi.
Một khắc sau, một đạo long ảnh bay ra khỏi cơ thể Cổ Trần, nó há mồm gào thét, từng tiếng rồng gầm truyền khắp Khởi Nguyên Hỗn Độn, khiến vô số sinh linh chấn động.
Một con Tổ Long, bay ra từ trong người Cổ Trần, cảnh tượng ấy có thể nói là chấn động lòng người, khiến hơn nghìn cường giả vô thượng trong Vĩnh Hằng Chi Chu đều sững sờ.
Hỗn Độn Long Sào không chỉ nằm trong tay Cổ Trần, mà chủ nhân của Long Sào, Tổ Long, còn là một đạo phân thân của Cổ Trần, tin tức ấy đúng là khủng bố dọa người.
– Gào!Tổ Long gào thét một tiếng, cuốn lấy Long Sào nhanh chóng bay đi, gia nhập vào trong đám đại hung tổ, cùng nhau xông vào trong con đường khởi nguyên hắc ám mênh mông.
– Đám sinh vật bị hắc ám ô nhiễm này, đều là sinh vật đến từ tương lai sao?Cổ Trần lẩm bẩm, nhìn đám sinh vật hắc ám mênh mông không nhìn thấy bờ bến kia, hình như chúng đều là các giống loài đến từ tương lai.
Những giống loài này, đều bị ô nhiễm, hắc hóa, trở thành tồn tại thần bí.
– Đại đạo ngay phía trước, xé nát hắc ám, chém chết tất cả ngăn cản!- Giết!Một khắc sau, Cổ Trần vung tay đánh tan tấm màn đen cuồn cuộn phía trước, mang theo Vĩnh Hằng Chi Chu cường thế giết vào bên trong, trên con đường nó đi qua, tất cả hắc ám ngăn cản đều vỡ nát.
Bảy Đại Hỗn Độn Hung Sào mở đường phía trước, Vĩnh Hằng Chi Chu nhanh chóng theo sau, mang theo chúng sinh, tỏa ra ánh hào quang chiếu sáng con đường cầu đạo của chúng sinh trong bóng tối mênh mông.
Lúc này ở ngay phía trước, còn có một tòa thành, Bất Hủ thành, nó tiến vào đầu tiên, nhưng lại gặp phải phiền toái.
Sâu trong bóng tối, một tòa Bất Hủ thành nằm ở nơi đó, đã bị cản lại.
Ầm!- Ngao! – Gào!Ngăn cản nó là vô số sinh vật hắc ám cường đại, bọn chúng đều có một điểm chung, đều là sinh vật Vô Thượng cảnh.
Hắc ám, mục nát, mang theo lực lượng kinh khủng, có thể thôn phệ, đồng hóa tất cả, cản trở con đường đi về phía trước của Bất Hủ thành.
– Giết!Bất Hủ thành chấn động, hàng tỷ sinh vật khởi nguyên bên trong triển khai chém giết, đại chiến kịch liệt, đánh sập cả một mảng thành tường lớn.
Trên tường thành, từng tấm phù văn bất hủ đang lóe sáng, tản ra lực lượng cường đại, chống lại đám sinh vật dị chủng hắc ám cường đại đếm không hết này.
Bọn chúng không có ý thức, không có bản thân, chỉ còn lại tàn nhẫn, hung bạo và một loại ý chí thống nhất nữa.
Đó chính là hủy diệt.
Trên người chúng nó đều mang theo ý chí thống nhất này, là do một loại vật chất hắc ám ở cuối con đường khởi nguyên, ăn mòn, thống trị bọn chúng.
Thậm chí, Cổ Trần còn nhìn thấy vô số bóng người, lít nha lít nhít, đều là Nhân tộc, không sai, là Nhân tộc tương lai, số lượng nhiều đến kinh người.
– Nhân tộc, đã bị ô nhiễm?Sắc mặt Cổ Trần run lên, nhìn vô số Nhân tộc bước ra từ trong bóng tối, trong lòng đau nhức vô cùng giống như có một cây gai.
Nhân tộc tương lai bị ô nhiễm, ăn mòn, hóa thành dáng vẻ này, mỗi người đều mang theo lệ khí hủy diệt, đồng hóa tất cả mọi thứ.
– Nhân tộc nghe lệnh!Cổ Trần đột nhiên hét lớn một tiếng, truyền khắp toàn trong ngoài bộ Vĩnh Hằng Chi Chu, khiến vô số Nhân tộc chấn động trong lòng, vô thức sinh ra dự cảm không tốt lành.
– Chủ nhân tương lai, đang bị vật chất thần bí khống chế, mất sự tự do.
Cổ Trần vừa mở miệng, đã khiến vô số Nhân tộc rung động, bọn họ nhìn thấy vô số Nhân tộc đi ra từ trong bóng tối, hai mắt đen như mực, hoàn toàn không có tròng trắng mắt, không có đồng tử.
Bọn họ chỉ còn lại sự điên cuồng, muốn hủy diệt tất cả, hoàn toàn đánh mất bản thân, bị thứ gì đó không rõ nguồn gốc nắm trong tay.
– Giải thoát cho bọn họ, giết!.
Chương 2442
Yên lặng một lúc lâu, cuối cùng Cổ Trần giơ cao tay, truyền đạt mệnh lệnh chém giết.
Ầm!- Giết!- Các tộc nhân, chúng ta giải thoát cho các ngươi.
Trong Vĩnh Hằng Chi Chu, từng nhánh Thiên Quân của Nhân tộc giết ra ngoài, huyết khí dâng lên bừng bừng, tám trăm vị Chí Tôn của Nhân tộc cầm đầu, dùng thế không thể ngăn cản lao lên, bẻ gãy nghiền nát vô số bóng người trong bóng tối phía trước.
Bọn họ đều là Nhân tộc tương lai, bị vật chất không rõ nguồn gốc ô nhiễm, hóa thành dáng vẻ hiện giờ.
Cho dù bọn họ đã đánh mất bản thân, nhưng khi đối mặt với Nhân tộc trong Hồng Hoang, bọn họ lại có chút quái dị, dường như xuất hiện cơn chấn động khó hiểu.
– Nhân! Tộc!- Ta! Chính là Nhân tộc!Trong bóng tối, một cái giọng nói khàn khàn truyền đến, mang theo cảm giác thống khổ, giận dữ, giãy dụa.
Một bóng người khôi ngô hiện lên, đứng trong bóng tối, tản ra khí tức khủng bố, khiến vô số cường giả rung động.
Hắn là một vị cường giả vô thượng, giờ phút này hắn đang đứng ở đó, dẫn theo vô số Nhân tộc đã bị hắc hóa ngăn cản đường đi.
Nhưng từ khi Cổ Trần xuất hiện, từ khi Nhân tộc Hồng Hoang tiến công, huyết khí, ý chí thuộc về Nhân tộc, hình như đã kích thích, làm thức tỉnh một tia ý chí của Nhân tộc còn sót lại.
– Nhân tộc, bại!- Ta! Có tội! – Thẹn với Nhân Hoàng, thẹn với tổ tiên! Từng tiếng gào thét truyền đến từ trong bóng tối, tràn đầy cảm giác thống khổ, mang theo vẻ bi phẫn, tiếng rống giận dữ phá tan hắc ám.
Chỉ trong nháy mắt, vô số bóng người thần bí lộ ra khỏi bóng tối mênh mông, lít nha lít nhít, giống như thủy triều hắc ám đang dâng lên, không nhìn thấy bờ.
– Tới đây, các tộc nhân, đạp trên thi hài chúng ta mà giết tới.
Đột nhiên, vị cường giả Nhân tộc bị hắc hóa Vô Thượng cảnh hét lớn một tiếng, vô số Nhân tộc hắc hóa đột nhiên sững sờ, vậy mà toàn bộ đều ngừng lại.
Trong ánh mắt bọn họ đều lộ ra hắc quang nồng đậm, lóe sáng kịch liệt, giống như đang ảnh hưởng, thao túng bọn họ, ép bọn họ phải tiến công giết hại, hủy diệt.
Nhưng mà cả đám người này lại không hề nhúc nhích, đứng sừng sững ở đó như những pho tượng, mặc cho các Đại Thiên quân Nhân tộc Hồng Hoang nghiền ép, đánh tan, hủy diệt bọn họ.
Giờ phút này, trong lòng Cổ Trần đang run rẩy, hắn đã xác định được bọn họ thật sự là Nhân tộc tương lai.
Tai kiếp của Nhân tộc, trong tương lai thảm liệt đến thế, vậy mà không còn sót lại một mống, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?- Lên đường bình an!- Các tộc nhân, yên tâm lên đường thôi!- Chúng ta, sẽ mang theo ý chí của các ngươi, giết tới chỗ sâu nhất.
– Giết!Nhân tộc Hồng Hoang giết đỏ mắt, cố nén nước mắt bùng nổ, đánh vô số Nhân tộc hắc hóa, trực tiếp tiêu diệt bọn họ.
Không có chút phản kháng nào, không có chút kháng cự nào, để các tộc nhân của mình tùy ý chém giết thân thể mục nát của bọn họ, giải thoát ý chí và niềm tin của bản thân.
– Chúng ta, tự do rồi!Một đám Nhân tộc hắc hóa bị đánh nát, trước khi tiêu tán bọn họ đều nở nụ cười, hắc quang trong mắt lóe sáng kịch liệt, nhưng không có cách nào tiếp tục thao túng bọn họ.
Đứng trước mặt Nhân Hoàng, không có bất kỳ Nhân tộc nào có thể công kích hắn, đó là ý chí đã in sâu vào trong linh hồn, là tôn kính và ủng hộ xuất phát từ tận đày lòng, không thể xóa nhòa.
Thân là Nhân tộc, cho dù hắc hóa, vẫn nhớ bản thân là Nhân tộc như cũ.
Nhìn thấy cảnh này, chúng sinh, vô số chủng tộc trong Hồng Hoang đều rung động, cảm thấy khiếp sợ sâu sắc vì niềm tin và ý chí bất khuất không gì sánh nổi của Nhân tộc.
– Ý chí như thế, sau khi linh hồn hắc hóa vẫn giữ được tín niệm của Nhân tộc sao?Yêu tộc, Vu tộc, Ma tộc… Vô số sinh linh, cường giả của các chủng tộc khác, đều bị cảnh tượng trước mắt khiến bọn họ rung động.
Bọn họ nghĩ mãi không ra, tại sao Nhân tộc lại có tín niệm khiến người ta kính sợ và rung động đến mức này.
Cho dù linh hồn, thân thể đã bị ô nhiễm, bị khống chế, nhưng vẫn không ra tay với tộc nhân của mình như cũ, thậm chí cam nguyện bị tộc nhân của bọn họ chém giết.
– Nhân tộc! Nhân tộc!Hàng tỷ Nhân tộc trong Hồng Hoang cố nén nước mắt, giơ cao binh khí, phát ra tiếng gào thét đầy tức giận với bóng đêm vô tận.
Cảm giác tim đau như cắt, máu và nước mắt đan xen lẫn nhau, tự tay chém giết vô số tộc nhân tương lai, tương đương với việc đang chém giết đời sau trong tương lai của bọn họ.
Nhưng bọn họ không thể không làm vậy, bởi vì những người kia đã hắc hóa triệt để, hoàn toàn đánh mất bản thân, giờ phút này, bởi vì nhìn thấy đồng tộc, bị huyết khí và tín niệm của Nhân tộc trùng kích, nên thức tỉnh ngắn ngủi.
– Ngươi tên gì?.
Chương 2443
Cổ Trần bước ra một bước, đã đi tới trước mặt tên Nhân tộc hắc ám cường đại nhất kia, sắc mặt trịnh trọng hỏi hắn.
Bóng người mạnh mẽ kia ngẩng đầu, nhìn Cổ Trần một cái, vẻ mặt sửng sốt, giống như nhìn thấy điều gì không thể tin nổi.
– Ngài là! Thiên Đế?Hắn giống không chắc chắn lắm hỏi lại một câu.
Sau đó thân thể kêu tạch tạch tạch rồi tan vỡ, lập tức hóa thành vô số điểm đen tiêu tán khắp nơi, trước khi tiêu tán hình như hắn đã hiểu rõ điều gì đó.
– Khởi nguyên, cuối cùng đã chồng lên.
– Các tộc nhân, Thiên Đế, đã trở về rồi.
Roạt!Hắn vừa nói xong, đã hoàn toàn tan thành mây khói, thậm chí ngay cả một tia ý chí cũng không còn tồn tại, hoàn toàn biến mất.
Cổ Trần nhìn cảnh ấy thì yên lặng không nói gì, tâm trạng không hiểu sao có chút trầm trọng, giống như nhìn thấy được cảnh tượng đánh nhau sống chết đẫm máu của vô số Nhân tộc tương lai.
Nhưng cuối cùng vẫn thua, thất bại thảm hại, nếu không sẽ không có tình cảnh hiện giờ.
Nhân tộc tương lai bại trận!Nhưng bây giờ, Nhân tộc vẫn chưa thất bại.
– Giết!Cổ Trần giận dữ hét lên, khí tức trên người bùng nổ, ý chí bất hủ đảo qua hắc ám phía trước, tấm màn đen vô tận bị sức mạnh xé rách.
Tay hắn cầm một tòa bất hủ tiên môn, bước từng bước một đạp nát hắc ám, tản ra tiên quang vô lượng, chiếu sáng con đường phía trước cho hàng trăm vạn hàng tỷ Nhân tộc sau lưng.
– Đại đạo tiên lộ, ta vi tôn!- Tiên Đạo bất hủ!Sau khi Cổ Trần rít lên một tiếng, trên người tuôn ra hảng tỷ tia tiên quang, đan xen lẫn nhau, phun trào trải ra một con đường đại đạo mênh mông dưới chân.
Con đường Tiên Đạo, đã được Cổ Trần trực tiếp ngưng tụ ra, không ngừng kéo dài, phá tan hắc ám, xé rách hư vô ngăn cản.
Tiên quang bất hủ kia, chiếu sáng mỗi người, để bọn họ nhìn thấy con đường đại đạo phía trước, không tiếp tục mê mang, không tiếp tục bàng hoàng nữa.
Trong khoảnh khắc ấy, vô số sinh linh đều cảm thấy từng tia sáng chiếu vào mắt của mình, tâm linh, thậm chí ngay cả linh hồn cũng được chiếu sáng.
– Tiên!- Đại đạo bất hủ!Một đám cường giả lẩm bẩm, trong lòng vô cùng rung động.
Bọn họ nhìn thấy mỗi một hành động mỗi một cử chỉ của Cổ Trần, vậy mà lại dẫn dắt ra một con đường đại đạo tiên lộ, hắn cứ như thế dùng hàng tỷ tia tiên quang của mình mở ra một con đường Tiên đạo.
Con đường này, nằm dưới chân hắn, những nơi nó đi qua hắc ám đều lui lại, tiên quang vĩnh tồn.
– Đây là con đường Tiên đạo đi thẳng tới Đại Đạo Chi Môn!- Đi, theo sau!Một tiếng hét lớn truyền đến từ trong Bất Hủ thành, có cường giả khủng bố kêu lên thành tiếng.
Ngay lập tức, cả tòa Bất Hủ thành phát ra ánh sáng chói lòa, trong nháy mắt đã xông phá hắc ám trùng điệp đang phong tỏa, lập tức chui vào trong Tiên lộ huy hoàng kia.
Ầm!Cùng lúc đó, Vĩnh Hằng Chi Chu cũng lao tới, một thành, một thuyền, đi theo bóng người cao lớn phía trước không ngừng tiến lên trong bóng đêm.
Cổ Trần, giống như một người khổng lồ bất hủ, tản ra tiên quang vô lượng, dẫn dắt chúng sinh đánh tan trói buộc của hắc ám, tìm kiếm đại đạo chân lý.
– Ánh sáng chân lý, chiếu rọi chúng sinh, con đường đại đạo, đang ở dưới chân.
Mỗi bước đi Cổ Trần lại rống to một tiếng, ánh sáng trên cơ thể càng loá mắt, nóng bỏng hơn, thậm chí còn thiêu đốt hắc ám cháy bừng bừng.
Xì xì! – A! Hắc ám tan ra, tán loạn, vô số tiếng kêu thảm thiết truyền đến, Cổ Trần dùng khí thể không thể ngăn cản quét ngang hắc ám, thắp sáng đại đạo tiên lộ.
Vầng sáng kia, mang theo một loại chân lý, chính là ánh sáng tinh khiết trong lòng Cổ Trần, là ánh sáng tâm linh, chiếu rọi chúng sinh, thắp sáng con đường cầu đạo.
Đại đạo, đang ở dưới chân.
– Tập hợp lực lượng chúng sinh, mở đường cho Thiên Đế!Đột nhiên, vô số tia sáng lít nha lít nhít sáng lên trên Vĩnh Hằng Chi Chu, hội tụ lại, càng ngày càng nhiều, tập hợp toàn bộ tín niệm của vô số sinh linh trên Vĩnh Hằng Chi Chu.
– Gào!Một tiếng rít gào truyền đến từ trong bóng tối phía trước, bảy đại Hung Sào chấn động, rơi vào trong vòng vây hắc ám, bị ăn mòn, bị ô nhiễm, không ngừng sụp đổ.
Có lực lượng đáng sợ đang trùng kích bọn họ, gây ra tổn thương rất lớn.
Cổ Trần lập tức đưa tay điểm ra một chỉ, hàng tỷ tia tiên quang hội tụ, bao bọc ngọn lửa tín niệm của chúng sinh vượt qua tất cả mọi thứ, lửa cháy lan tỏa, thắp sáng một con đường đại đạo tươi sáng.
Oành oành oành! Gần như chỉ trong nháy mắt, bảy đại Hung Sào đồng loạt thất bại bị đánh lui lại, bị thương mạnh yếu khác nhau, không có cách nào diễn tả bằng lời.
Lực lượng trong bóng tối kia, có thể phá hủy tất cả, bao gồm cả thực thể và tâm linh ý chí, toàn bộ đều bị hắc ám nhấn chìm, ăn mòn.
.
Chương 2444
Hắc ám trùng điệp vô cùng đáng sợ ấy, lại bị một chút ánh sáng do Cổ Trần điểm ra phá vỡ, tiến thẳng về phía trước.
– Không có bất kỳ tồn tại, bất kỳ lực lượng nào có thể ngăn cản con đường cầu đạo của chúng sinh, đại đạo bất hủ, vĩnh hằng siêu thoát, thứ chúng ta theo đuổi, người nào ngăn cản chắc chắn sẽ biến thành tro bụi.
Một câu của Cổ Trần, khiến hắc ám cũng run rẩy, không ngừng vỡ vụn, tán loạn, dưới ánh sáng tiên quang từng cái hắc ảnh nối tiếp nhau cháy rừng rực.
Bọn chúng đều bị tiên quang thiêu đốt, cháy thành tro tàn.
Ầm!Đúng vào lúc này, một cơn chấn động truyền đến từ nơi sâu nhất trong bóng đêm vô tận, khí tức đáng sợ lan tràn, cuốn lấy hắc ám vô tận ầm ầm phủ xuống.
Một tiếng nổ ầm ầm vang lên, tiên quang bị ngăn cản, không có cách nào tiến thêm.
Hai mắt Cổ Trần nheo lại, hắn cảm nhận được uy hiếp cường đại, uy hiếp mạnh nhất từ trước tới nay.
– Nửa bước Bất Hủ?Hắn kinh ngạc ngẩng đầu lên, hai mắt phát ra hai tia thần mang, xé tan bóng đêm, nhìn thấy được một bóng người kinh khủng hiện lên ở cuối con đường khởi nguyên.
Đó là một tồn tại nửa bước Bất Hủ cường đại, cường đại đến mức không thể tin nổi, hình như hắn chính là ngọn nguồn của tất cả hắc ám.
– Khí tức này! Rất quen thuộc!Cổ Trần lẩm bẩm, trong mắt lộ ra một tia khó hiểu, giống như đã đoán được điều gì đó, trên mặt lộ ra cảm xúc bi phẫn.
– Ngươi đến rồi! Đột nhiên, một tiếng nói khàn khàn từ trong bóng tối truyền đến.
Trong nháy mắt khi Cổ Trần nghe thấy giọng nói này, đầu óc hắn lập tức kêu ong ong, sắc mặt đột nhiên thay đổi.
Hai mắt Cổ Trần trợn trừng, nhìn người đang chậm rãi đi ra từ trong bóng tối.
Roạt!Hắc vụ tiêu tán, lộ ra một người mặc hắc bào, trong tay hắn đang cầm một cái cốt trượng, tỏa ra ánh sáng màu đen nồng đậm.
Đôi chân trần của hắn giẫm lên từng đám hắc khí bước đến.
– Cuối cùng, ngươi đã đến rồi.
Người thần bí kia vừa mở miệng, đã khiến sắc mặt Cổ Trần thay đổi.
– Ngươi! Đồng tử trong mắt Cổ Trần co lại, nhìn chòng chọc vào người đi chân trần mặc hắc bào trước mắt.
Giọng nói của hắn vô cùng quen thuộc, hơn nữa khí tức trên người cũng đem đến cho Cổ Trần cảm giác đã từng quen biết.
Không chỉ riêng Cổ Trần, tám trăm vị Chí Tôn đứng trên Vĩnh Hằng Chi Chu ở phía sau lưng đều sửng sốt khi nghe thấy giọng nói này.
– Đại! Đại Vu Chúc?Chín vị Chí Tôn cường đại nhất đứng đầu trong tám trăm vị Chí Tôn, ai nấy đều khiếp sợ không thôi, kinh hãi người tỏa ra hắc khí và điềm xấu trước mắt.
Hắn, vậy mà lại là Đại Vu Chúc!- Là ngươi, cái lão già chết tiệt này!Cổ Trần rít gào một tiếng, đánh tan hắc ám bốn phía, khí tức cường đại khiến hắc bào trên người áo đen kia tung bay, lộ ra hình dáng của hắn.
Nhìn thấy hình dáng của hắn, tất cả Nhân tộc đều trợn tròn mắt.
Đặc biệt là Hắc Thổ, hắn mang vẻ mặt choáng váng nhìn người kia, đại não vang lên tiếng nổ ầm ầm.
Lão Vu Chúc!Lão Vu Chúc, người đã chết từ lâu rồi trong bộ lạc nhỏ bé ngày xưa, hắn còn sống.
Điều khiến bọn họ khiếp sợ hơn là, tại sao trên người lão Vu Chúc lại tỏa ra hắc khí, lộ ra điềm xấu, hiển nhiên hắn chính là nguồn ô nhiễm tản ra hắc ám.
– Ha ha ha! Nhìn thấy đám người Cổ Trần đã nhận ra hắn, lão Vu Chúc cười ha ha, trong mắt tỏa ra hắc quang nồng đậm, nhìn rất quỷ dị.
Sắc mặc Cổ Trần vô cùng không tốt, hắn chưa bao giờ nghĩ đến, sau khi giết vào nơi sâu nhất trong con đường khởi nguyên, hắn lại gặp phải một người khiến hắn bất ngờ như vậy.
Lão Vu Chúc, cũng chính là Đại Vu Chúc, cái lão già chết tiệt này!- Ngươi vẫn luôn lừa ta?Cổ Trần nổi giận, cảm giác giống như bị chơi xỏ vậy.
Khí tức trên người hắn sôi trào kịch liệt, hắc ám bốn phía xung quanh đều bị chấn vỡ, tiên quang vô tận đan xen lẫn nhau, bao phủ cả mảnh hắc ám này.
Tiên quang cường đại kia, chiếu vào khuôn mặt tà dị, khủng bố của lão Vu Chúc, trong ánh mắt lão ta hoàn toàn không có một chút lòng trắng nào, đen nhánh khiến người ta sợ hãi.
Nhìn giống như hai cái hắc động, mang theo khí tức thôn phệ lòng người, nhìn một chút thôi cũng khiến người ta hoảng sợ.
– Khà khà…Đại Vu Chúc nhếch miệng cười một tiếng, rồi liếc mắt quan sát Cổ Trần.
Sau đó đột nhiên lão ta mở miệng nói:- Nhóc con, cuối cùng ngươi cũng tới rồi, nếu ngươi còn chưa đến, chắc ta phải sai người đi bắt ngươi đến mất.
Huyệt thái dương của Cổ Trần nhảy thình thịch, đen mặt hỏi:- Ngươi rốt cuộc là ai, lão Vu Chúc, Đại Vu Chúc, hay căn bản ngươi chính là ngọn nguồn tà ác?- Ta à!.
Chương 2445
Lão Vu Chúc lẩm bẩm, giống như đang bắt đầu nhớ lại.
Sau đó hắn thở dài thườn thượt nói:- Đã vô số năm rồi, lâu đến mức ta sắp quên mất tên thật của mình.
– Ngày xưa, trong ba nghìn Nhân tộc khởi nguyên, có người gọi ta là Phục Hi, có người gọi ta là Đại Vu Chúc, lâu dần ta đã quên mất rồi.
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Cổ Trần lập tức thay đổi.
– Mẹ kiếp, ngươi là Phục Hi?Cổ Trần trợn trừng mắt, có chút choáng váng.
Lão Vu Chúc trước mắt, vậy mà lại là Phục Hi.
Phía sau lưng, trên Vĩnh Hằng Chi Chu, Hồng Quân mang vẻ mặt giật mình hiểu ra, hình như đã nhận ra người kia.
– Phục Hi, hóa ra là ngươi.
Hồng Quân nhẹ nhàng nói một câu.
Ánh mắt Lão Vu Chúc nhìn tới, khẽ gật đầu:- Hồng Quân, ngươi trọng tu lại từ đầu, không tệ, đáng tiếc, ngươi đã không còn là thằng nhóc Hồng Quân ngày xưa nữa.
Hồng Quân nghe thấy lời này thì da mặt run lên, ba vị đệ tử đứng sau lưng hắn nhìn nhau, có chút mơ hồ.
– Lão già nát rượu, ngươi vẫn luôn lợi dụng ta?Trong lòng Cổ Trần vô cùng không thoải mái, cảm giác bị lợi dụng.
Cái lão già Vu Chúc này, vậy mà lại là Phục Hi, hơn nữa sao hắn lại hắc hóa, mẹ kiếp, chẳng trách trong số Nhân tộc ở Hồng Hoang, Phục Hi lại không tồn tại.
Trong ghi chép của Thiên Đạo cũng không tồn tại người này, hóa ra, Phục Hi đã có từ rất lâu rồi, hắn là một trong ba nghìn Nhân tộc khởi nguyên.
Chuyện này đã giải thích một số nghi vấn trong lòng Cổ Trần, nhưng lại xuất hiện nghi vấn khác càng lớn hơn.
Phục Hi làm sao vậy, vì sao lại biến thành dạng này?- Ngươi là Phục Hi, vậy Nữ Oa! Đầu óc Cổ Trần đột nhiêu kêu ong ong, mặt cũng đen lại.
Nhìn thấy sắc mặt khó coi của Cổ Trần, Đại Vu Chúc cười ha hả.
– Ngươi đoán không sai, Nữ Oa, chính là Tam muội của ta.
Phục Hi cười to nhìn Cổ Trần.
Sắc mặt Cổ Trần thay đổi, cố nén giận hỏi:- Tất cả những chuyện này có phải đều do các ngươi thiết kế không? Nữ Oa xuất hiện có phải cũng chính là do ngươi sắp xếp?- Không sao, nói đúng ra, là do đại huynh an bài.
Phục Hi trực tiếp gật đầu thừa nhận.
Có điều đại huynh trong lời hắn nói, người ấy là ai?Nhìn thấy nghi hoặc trong mắt Cổ Trần, Phục Hi cười nói:- Chắc chắn ngươi rất nghi hoặc muốn biết đại huynh của ta là ai, nhưng ngươi không đoán được đâu.
– Đại huynh của ta, là Bàn, người đứng đầu Hỗn Độn, ba nghìn Nhân tộc đều tôn trọng gọi hắn một tiếng đại huynh, là huynh trưởng của ba nghìn Nhân tộc.
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người có mặt ở chỗ này, cường giả khắp nơi đều yên lặng, đều rơi vào tình trạng vô cùng chấn động.
Bàn, người đứng đầu Hỗn Độn, là huynh trưởng của ba nghìn Nhân tộc.
Hắn là người được thai nghén sinh ra đầu tiên trong khởi nguyên, cho nên, được ba nghìn Nhân tộc sinh ra sau đó tôn kính gọi là huynh trưởng.
– Nữ Oa thì sao?Hai mắt Cổ Trần nhíu lại, nhìn chằm chằm vào Phục Hi hắc hóa trước mặt.
Gã này quá quỷ dị, thậm chí còn rất hư hỏng, từ trước tới giờ lão ta chưa bao giờ để lộ bất kỳ tin tức hay bí mật nào trước mặt hắn.
Đến tận hôm nay Cổ Trần mới biết, lão ta chính là Phục Hi, đúng là khiến người ta rung động.
– Nữ Oa à, muốn gặp nàng, đánh bại ta trước rồi nói.
Sau đó sắc mặt Phục Hi thay đổi, hắc khí trên người lan tràn ra xung quanh, cốt trượng trong tay phát ra ánh sáng đáng sợ, lập tức ép tiên quang của Cổ Trần xuống.
Nguy hiểm!Đồng tử trong mắt Cổ Trần co rụt lại, cảm nhận được nguy cơ đến từ Đại Vu Chúc trước mắt, Phục Hi, người này đã từng là một trong ba nghìn Nhân tộc.
Vị đại lão này, mạnh đến mức không còn gì để nói.
– Lão già nát rượu, ta đã từng nói, lần sau gặp lại, nhất định sẽ đánh ngươi một trận, hôm nay, ta sẽ đánh ngươi răng rơi đầy đất.
Cổ Trần cắn răng nghiến lợi nói, sau đó thân thể lóe lên một cái, đã lao tới trước mặt Phục Hi, trực tiếp vung ra một quyền.
– Ha ha ha, tốt lắm, bây giờ mới giống ngươi!Phục Hi cảm nhận được một quyền cường đại của Cổ Trần, lão ta lại cười ha hả, không hoang mang chút nào, tay nâng cốt trượng lên nhẹ nhàng điểm một cái đánh lên nắm đấm của Cổ Trần.
Đinh!Nắm đấm và cốt trượng va vào nhau, không có bất kỳ tiếng nổ tung nào truyền đến, càng không có sóng gió lớn kinh thiên động địa.
Nhưng nơi hai người đứng tấn công, lại nhanh chóng đổ sụp, chôn vùi, từng cơn lốc xoáy diệt thế hiện ra lan tràn khắp nơi.
Một tiếng ầm ầm vang lên, thân thể Cổ Trần nhanh chóng bay ngược ra sau mấy chục mét, còn vị Đại Vu Chúc Phục Hi thì lui về sau một bước nhỏ, nhìn qua là biết ai cao ai thấp.
Phục Hi, mạnh không hợp lẽ thường!- Nửa bước Bất Hủ!.
Chương 2446
Sắc mặt Cổ Trần thay đổi, qua một lần tiếp xúc vừa rồi, Đại Vu Chúc cái lão già nát rượu này mạnh quá thể.
– Cũng ra hình ra dạng đấy, đáng tiếc, còn kém xa.
Phục Hi không ngừng cười to, ánh mắt có chút bất mãn nhìn Cổ Trần, hình như không hài lòng lắm.
Lão ta hừ một tiếng:- Chỉ có chút năng lực ấy, ngươi còn muốn gặp lại Nữ Oa, sợ là ngươi không có cái mệnh này.
– Nói thật cho ngươi biết, nhóc con, thực lực của ngươi bây giờ, thậm chí ngay cả con của ngươi, ngươi cũng không đánh lại, đúng là khiến ta cực kỳ thất vọng.
Phục Hi mang vẻ mặt thất vọng lắc đầu nói.
Hai mắt Cổ Trần trợn trừng, nghĩ tới điều gì đó:- Nữ Oa, và cả! Con trai ta cũng đang ở nơi đây?- Không sai, Nữ Oa, còn cả đứa con trai kia của ngươi cũng đang ở đây.
Đại Vu Chúc gật đầu, sau đó nói:- Nói ra thì, đứa con trai kia của ngươi rất khó lường đó, trò giỏi hơn thầy, mất tổng cộng một trăm tám mươi chín nghìn sáu trăm năm thai nghén mới sinh ra, hiện giờ đã vượt qua ngươi, vị phụ thân này từ lâu rồi.
– Nếu như ngươi có thể đánh bại ta, có lẽ, ngươi vẫn còn cơ hội nhìn thấy bọn họ, nếu như ngươi bại, hôm nay, toàn bộ sinh linh tiến vào nơi này, đều bị đồng hóa.
– Tới đây, phát ra lực lượng mạnh nhất của ngươi, đánh với ta một trận, để ta nhìn xem mấy năm qua rốt cuộc ngươi có tiến bộ hay không.
Đại Vu Chúc nói xong, vung cốt trượng lên, bóng tối vô tận xung quanh lan tới, hắc ám cường đại thôn phệ từng tia tiên quang của Cổ Trần, bắt đầu chèn ép.
– Triệu hồi phân thân của ngươi đi, nếu không, khả năng ngươi vừa đối mặt đã thua rồi.
Đại Vu Chúc nhẹ nhàng điểm một chỉ, ngay lập tức Long Sào đang bị hắc ám giam giữ lập tức bay ra, rơi xuống trước người Cổ Trần.
Tổ Long hoảng sợ nhìn Đại Vu Chúc, lão già này quá mạnh?Sắc mặt Cổ Trần thay đổi liên tục, vừa rồi cái lão già nát rượu này nói, con trai hắn thai nghén một trăm tám mươi chín nghìn sáu trăm năm sao?Mẹ kiếp, trâu như vậy?Nhưng hiện giờ con trai hắn sao rồi, nghe có vẻ cũng giống như Phục Hi, đều bị hắc hóa rồi?Nghĩ đến điều này Cổ Trần lập tức đứng ngồi không yên, trong lòng sinh ra dự cảm không tốt, tương lai bị phá diệt, con trai mình lại đang ở trong tương lai, chẳng phải là nói hắn cũng giống Đại Vu Chúc sao?- Lão già nát rượu, hôm nay, nhất định ta sẽ đánh ngươi răng rơi đầy đất.
Cổ Trần khẽ gầm lên một tiếng, cả người Tổ Long run lên, hóa thành một tia sáng dung nhập vào trong cơ thể Cổ Trần, Long Sào tự động bay tới.
Một bóng người bay ra từ trong Long Sào, chính là Long Nữ.
Nàng mang vẻ mặt phức tạp nhìn Cổ Trần, sau đó bị một cỗ lực lượng vô hình đưa vào trong Vĩnh Hằng Chi Chu, Long Sào hóa thành một tia sáng dung nhập vào trong Bất Hủ Tiên môn trên đỉnh đầu Cổ Trần.
Ầm!Tiên môn rung động, tiên quang vô lượng nở rộ, trong nháy mắt đã đâm xuyên hắc ám, xé rách tấm màn đen vô tận, lại lần nữa phát ra ánh sáng không gì sánh kịp.
Cổ Trần lúc này, đang thể hiện ra cấp bậc cường đại nhất của hắn, trạng thái đỉnh cao nhất, tư thái mạnh nhất chưa bao giờ hắn thể hiện.
Một tiếng nổ “Ầm ầm” rất lớn truyền ra từ trong cơ thể, Đại Hỗn Độn trong người Cổ Trần b ùng nổ, lần đầu tiên nghiền ép hoàn toàn lực lượng bản nguyên bên trong.
.
– Lão già nát rượu, đến chiến nào!Cổ Trần hét lớn một tiếng, cánh tay vung lên, hắc ám vỡ nát, sụp đổ ầm ầm, trên nắm đấm kinh khủng của hắn ẩn chứa lực lượng cực đỉnh.
Toàn bộ ba nghìn đại đạo đều hội tụ hợp nhất, ngưng tụ trên nắm đấm của hắn, trong nháy mắt đã đánh đến trước mặt Đại Vu Chúc, quyền phong thổi đến khiến trường bào của lão ta bay phất phới.
Nói ra thì chậm nhưng lại xảy ra rất nhanh, Đại Vu Chúc nhấc cốt trượng lên ngăn cản một quyền này, sau đó lão ta cảm giác được một cỗ lực lượng không có cách diễn tả được xông vào trong cơ thể, trong nháy mắt cả người đã bị đánh bay ra ngoài.
Cỗ lực lượng này mạnh đến mức khiến Đại Vu Chúc cũng phải rung động.
– Lực lượng của đại huynh, xem ra, ngươi đã hoàn toàn lĩnh hội bất hủấn ký do đại huynh để lại, tiếp theo, ta sẽ sử dụng toàn lực.
Đại Vu Chúc lắc lư cánh tay cười nói, ánh mắt đen nhánh như mực, cả người tản ra một cỗ khí tức hắc ám bất hủ.
– Nhóc con, dám nói chuyện với Nhị ca ngươi như vậy, đến đây, nếm thử kết cục bị vây công.
Vừa dứt lời, thân thể Đại Vu Chúc lóe lên một cái, vô số bóng người xuất hiện, mỗi người đều mang khí tức cường đại giống nhau.
Chỉ trong chớp mắt, bốn phía xung quanh Cổ Trần đã xuất hiện một đám bóng người Đại Vu Chúc, tản ra khí tức kinh khủng, mỗi người đều nở một nụ cười khó hiểu với hắn.
– Chiến!.
Chương 2447
Cổ Trần rống to, hai tay vung lên chủ động xuất chiêu chém giết.
Ầm!Đại chiến bùng nổ, một trận quyết đấu đỉnh phong giữa Bất Hủ cảnh bắt đầu.
Ầm!Một quyền đánh ra, có bóng người nổ tung vỡ nát ngay tại chỗ, hóa thành vô số hắc quang nhanh chóng tiêu tán.
Mặt Cổ Trần không chút biểu cảm, hai tay lần lượt vung ra từng quyền, gần như mỗi quyền đều đánh nổ một bóng người.
Rầm rầm rầm! Trong bóng tối, trận đại chiến đỉnh cao hấp dẫn vô số ánh mắt, ngay cả vô số sinh linh bị hắc hóa cũng ngừng chiến, tập trung quan sát trận chiến này.
Vĩnh Hằng Chi Chu, Bất Hủ thành, mấy tòa đại hung tổ đều đồng lọat lui về phía sau, ngừng tiến lên, cũng ngừng chiến đều, chăm chú theo dõi cuộc đại chiến giữa hai người Cổ Trần và Phục Hi.
– Ha ha ha! Em rể, thực lực của ngươi vẫn hơi kém một chút đó.
Sau khi đánh một lúc lâu, Phục Hi ở phía sau vô số bóng người, cười ha ha nhìn Cổ Trần đangbị vô số bóng người Đại Vu Chúc vây công.
Tuy mỗi quyền Cổ Trần đều đánh nổ một bóng người, nhưng sau lưng Phục Hi còn vô số bóng người nữa, lít nha lít nhít chen chúc lao tới.
Nhìn thấy cảnh tượng này, da mặt Cổ Trần nhăn nhó, thầm mắng cái lão già nát rượu này, quá độc ác, sao lại tạo ra nhiều phân thân như vậy.
Chẳng trách trước đây hắn lại gặp phải nhiều phân thân của lão ta như vậy, hết cái này đến cái khác, quá ghê tởm.
– Giết!Cổ Trần đánh toàn lực, hắn nổi giận gầm lên một tiếng, không quan tâm bóng người xung quanh, hai mắt khóa chặt vào bản thể Đại Vu Chúc ở phía trước.
Hai nắm đấm vung lên, giết thẳng đến đó, những nơi hắn đi qua bóng người liên tiếp nổ tung, giống như đều bị đánh nổ không có ngoại lệ.
Dưới hai nắm đấm của Cổ Trần, bất kỳ phân thân nào cũng vô dụng, mặc kệ chúng thiên biến vạn hóa thế nào, chỉ cần một quyền là có thể đánh nổ.
Ầm!Hơn mười bóng người phía trước nổ tung, Đại Vu Chúc nhìn thấy cảnh ấy, lông mày nhảy thình thịch, lão cảm thấy Cổ Trần càng đánh càng hung mãnh, giống như càng đánh càng mạnh hơn.
Bị vô số người vây công, ngược lại hắn càng chiến càng mạnh, điều này khiến lão ta có chút bất ngờ.
– Không tệ nha.
Đại Vu Chúc cười gật đầu, lộ ra hàm răng trắng bóc, hắn đang định mở miệng nói tiếp, đột nhiên trong lòng vang lên tiếng nhắc nhở.
– Không tốt!Đại Vu Chúc nói thầm một tiếng, đang định lui lại nhưng đã chậm, một bóng người từ trong bóng tối đã rơi xuống đỉnh đầu lão, một quyền đánh thẳng vào trán.
Một tiếng “Ầm” rất lớn vang lên, Đại Vu Chúc bị đánh bay vào trong trong bóng tối hư vô, vô số phân thân bốn phía xung quanh bị quyền lực cường đại đánh thành bột phấn ngay tại chỗ.
Cổ Trần mạnh mẽ giết tới, đánh Đại Vu Chúc không kịp trở tay, hắn giết tới khi nào, không ai có thể nhìn thấy rõ ràng.
Bởi vì ở nơi đó, vẫn còn một Cổ Trần đang đại chiến với vô số phân thân.
– Ngươi cho rằng, chỉ ngươi mới có phân thân sao?Cổ Trần lạnh lùng cười một tiếng.
Người đang đại chiến với vô số phân thân kia, thật ra chỉ là một phân thân của Cổ Trần, phân thân Thiên Đế xuất hiện, trực tiếp thay thế Cổ Trần, sau đó đánh Phục Hi không kịp trở tay.
– Chà chà, không tệ, có tiến bộ.
Phục Hi chậm rãi bước ra khỏi bóng tối, tay khẽ vuốt nếp nhăn trên trường bào, trên mặt nở một nụ cười quỷ dị.
Hắn cười khà khà, khiến Cổ Trần nhìn thấy da đầu tê dại, cái lão già nát rượu này lại có ý nghĩ xấu nào đó rồi hả?Ầm!Vừa nghĩ tới điều này, hắn đã trông thấy Thiên Đế rơi vào vòng vây đột kích, thân thể bị đánh bay ra ngoài, bị mấy chục mấy trăm phân thân của Phục Hi xông đến vây quanh.
– Bạo!Sau đó Phục Hi khẽ hét lên một tiếng, mấy trăm phân thân đồng loạt nổ tung.
Tiếng ầm ầm rất lớn vang lên, giống như hàng tỷ thế giới đồng loạt nổ tung tạo ra cơn trùng kích hủy diệt, khiến Vĩnh Hằng Chi Chu và Bất Hủ thành đều hứng chịu cơn trùng kích ấy.
Mặt Cổ Trần hơi biến sắc, cảm thấy một cơn phản phệ mãnh liệt ập đến, Thiên Đế đã bị trọng thương, cơ thể rách như mướp, nhưng vẫn lạnh lùng đứng ở đó.
Hai mắt Thiên Đế lạnh lùng nhìn Phục Hi, trong tay nắm chặt một phân thân của Đại Vu Chúc, năm ngón tay dùng lực bóp chặt, tiếng răng rắc vang lên, phân thân kia bị nổ nát vụn ngay tại chỗ.
– Thú vị!Đại Vu Chúc lạnh lùng nở nụ cười.
Cốt trượng trong tay hắn đột nhiên phát sáng, nhẹ nhàng vung lên, hàng tỷ phân thân cùng nhau nhào đến, kẻ trước ngã xuống, kẻ sau tiến lên, giống như một dòng lũ lớn che lấp phân thân Thiên Đế của Cổ Trần.
Ầm!Một khắc sau, vô số phân thân tự bạo, cảnh tượng ấy khiến Cổ Trần nhìn vào cũng phải thay đổi sắc mặt, vẻ mặt vô cùng khó coi.
.
Chương 2448
Bởi vì Thiên Đế đã bị nổ thịt nát xương tan, hoàn toàn biến mất.
Sau khi thu hồi ý chí, tàn niệm của Thiên Đế, Cổ Trần lạnh lùng nhìn Phục Hi, cái lão già nát rượu này ra tay hung ác thật, ngay cả bản thân cũng tự nổ.
– Thế nào? Còn muốn tiếp tục không? Ngươi không phải đối thủ của ta đâu, xem ra hôm nay các ngươi ai cũng không cần đi nữa rồi.
– Ở lại đây, cùng nhau chui vào trong vòng tay ôm ấp của hắc ám đi.
Phục Hi lớn tiếng gào thét, giơ cao cốt trượng lên, bóng tối vô tận lan tới, vô số sinh vật hắc ám lít nha lít nhít kết bè kết nhóm, bao vây Bất Hủ thành, Vĩnh Hằng Chi Chu và mấy tòa đại hung tổ.
– Đáng chết!Nhìn thấy cảnh này, Bất Hủ thành, Vĩnh Hằng Chi Chu và mấy tòa đại hung tổ đều có chút kinh ngạc.
Nhìn tình hình trước mắt, có vẻ như Cổ Trần đánh không lại Đại Vu Chúc, vị Đại Vu Chúc của Nhân tộc này, chính là Phục Hi, một trong ba nghìn Nhân tộc ngày xưa.
Sự cường đại của hắn hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng của mọi người, ngay cả Cổ Trần người cường đại nhất hiện giờ, hình như cũng không phải đối thủ của lão ta, đang rơi vào thế yếu.
– Giết!Cổ Trần gầm thét, lại lần nữa đánh tới.
Lần này, hắn không tiếp tục thả phân thân ra ngoài, mà tự mình xông thẳng về phía bản thể Đại Vu Chúc.
Lão ta đứng sâu trong hắc ám trước mặt, từ trên cao nhìn xuống Cổ Trần, cười nhìn hắn đang giết tới, trong mắt lộ ra vẻ thất vọng.
– Quá yếu.
Phục Hi lẩm bẩm, trong mắt tràn đầy thất vọng.
Điều này đã kích thích Cổ Trần, một cỗ đại đạo quang mang hiện lên từ Hỗn Độn trong cơ thể hắn.
– Đại Đạo chí giản, chém!Cổ Trần phát ra một chiêu cường đại nhất của mình, đại đạo thai nghén ra một kích bỗng nhiên phát ra, ngay lập tức hóa thành một cơn gợn sóng lan ra chung quanh.
Vô số phân thân trong phạm vi mấy chục dặm, toàn bộ bị quét sạch sành sanh, bị chôn vùi ngay tại chỗ.
Sắc mặt Phục Hi đại biến, vô số phân thân bị tiêu diệt ngay tại chỗ, khiến lão ta chịu ảnh hưởng, sắc mặt trắng nhợt, hắc quang trong đôi mắt trở nên chập chờn lúc sáng lúc tối.
– Lão già nát rượu, nhận lấy một quyền của ta này.
Đột nhiên một tiếng hét đầy giận dữ truyền đến, Cổ Trần bất ngờ hiện thân, đánh một quyền vào mặt Đại Vu Chúc, đánh thẳng vào mũi lão ta.
Một tiếng răng rắc vang lên, mặt mũi Đại Vu Chúc bị đánh lõm lại, thân thể bay ngược ra sau, rơi xuống một chút máu màu đen.
– Một quyền này, là cái giá phải trả vì đã hãm hại ta.
Cổ Trần giận dữ hét lên, lại đấm ra một quyền, đánh thẳng vào lồng ngực Đại Vu Chúc, một tiếng ầm ầm vang lên, tiếng xương cốt đứt gãy kêu tạch tạch truyền đến.
Ngay sau đó tay trái hắn đánh ra một chưởng bổ thẳng vào gáy lão ta, dòng Vận Mệnh Trường Hà hóa thành một lưỡi dao sắc bén bổ xuống.
Phốc!Thân thể Đại Vu Chúc run lên, há mồm phun ra một ngụm máu đen, bị thương không nhẹ, đặc biệt là linh hồn ý chí của lão ta, đã bị một nhát chém từ lưỡi dao Vận Mệnh đánh bị thương.
– Vận Mệnh, lực lượng đến từ sau cánh cửa! Đại Vu Chúc lẩm bẩm, biểu cảm trên mặt đã bị bóp méo.
– Một quyền này, là cái giá phải trả vì ngươi đã lừa gạt ta.
Cổ Trần hét lớn, lại vung một quyền đánh vào mặt Đại Vu Chúc.
Một tiếng răng rắc vang lên, miệng, hàm dưới của lão ta đều bị đánh nát, một chiếc răng bay ra ngoài.
Thân thể Đại Vu Chúc nhanh chóng bay ngược ra sau, phá tan vô số hắc ám mới dừng lại.
Lão ta sờ hàm dưới đã bị đánh nát, nhìn một chiếc răng bay ra ngoài, đột nhiên bật cười.
– Khà khà khà…Đại Vu Chúc nở nụ cười quái dị nhìn Cổ Trần, gương mặt vặn vẹo đầy dữ tợn, giống như đã hoàn toàn biến thành người khác.
Sắc mặt Cổ Trần nghiêm túc nhìn lão ta, nổi giận nói:- Ngươi, thân là Đại Vu Chúc của Nhân tộc, lãnh tụ tinh thần cao nhất của cả Nhân tộc, vậy mà ngươi cam tâm sa đọa?- Sa đọa?Đại Vu Chúc lắc đầu, hàm dưới bị đánh nát đang nhanh chóng tự chữa khỏi.
Hắn cười nói:- Bởi vì ngươi, không chỉ có ta sa đọa, mà hàng tỷ Nhân tộc trong tương lai đều sa đọa, vô số chúng sinh đều vì ngươi mà sa đọa.
– Bao gồm cả Nữ Oa, bao gồm cả con của ngươi nữa, ngươi nói xem, bởi vì sao?Những lời này của Đại Vu Chúc, khiến Cổ Trần trợn mắt hốc mồm.
.
Chương 2449
Hắn mang vẻ mặt choáng váng, giận dữ hét lên:- Rắm thối, ngươi hắc hóa sa đọa thì có liên quan gì đến ta, từ trước đến nay đều do các ngươi ở trong bóng tối dẫn ta đi tới bước đường này.
– Ta còn chưa trách các ngươi đâu.
Trong lòng Cổ Trần rất khó chịu.
Nhưng Đại Vu Chúc lại lắc đầu:- Nhóc con, ngươi vẫn không hiểu, tất cả khởi nguyên, tất cả hắc ám, tai nạn, đều có liên quan với người, đều vì ngươi mà xuất hiện.
– Không có ngươi, chúng ta vẫn còn tiêu sái, vui sướng sinh hoạt trong Khởi Nguyên Hỗn Độn, chính vì ngươi mới tạo nên tất cả chuyện này.
– Tới đây, giết ta, ngươi mới có thể bước qua, nếu không, các ngươi vĩnh viễn sẽ trầm luân trong bóng tối.
Đại Vu Chúc đột nhiên biến thành người khác, cả người bị hắc ám bao phủ, vô số sinh linh hoảng sợ phát hiện ra, vậy mà bản thân lại bắt đầu bị hắc hóa, bị ô nhiễm.
– Không, ta không muốn bị hắc hóa.
– A! Cảnh tượng đáng sợ xuất hiện, vô số sinh linh trong Bất Hủ thành, trong Vĩnh Hằng Chi Chu, không hiểu sao đều bị ô nhiễm, bị ăn mòn, bị hắc hóa ngay tại chỗ.
Biến cố này khiến tất cả mọi người đều sợ ngây người.
– Giết!- Mau ngăn cản bọn họ bị hắc hóa ô nhiễm.
Trong Bất Hủ thành, trong Vĩnh Hằng Chi Chu đông thời phát ra tiếng kêu giết, người và sinh linh bị ăn mòn, bị ô nhiễm, đều bị chém giết vô tình.
Giờ phút này, không có thương hại, không có do dự chút nào.
Bởi vì chỉ cần do dự một chút thôi, khả năng người chết chính là bọn họ, thậm chí có khả năng tất cả đều bị ô nhiễm đồng hóa.
Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt Cổ Trần thay đổi liên tục, hắn căm tức nhìn Đại Vu Chúc, nhìn cốt trượng đen nhánh trong tay lão ta đang tản ra Hắc Ám bản nguyên vô cùng vô tận.
Chính là do cỗ Hắc Ám bản nguyên này, đã khiến vô số sinh linh bị hắc hóa, bị ô nhiễm, bị đồng hóa đánh mất bản thân, trở thành một phần của hắc ám.
– Lão Vu Chúc, ta luôn rất tôn kính ngươi, nhưng ngươi bây giờ đã không phải là lão Vu Chúc mà ta tôn kính trước đây nữa rồi.
Giọng Cổ Trần trở nên bình tĩnh, biến ảo khôn lường, dường như không chứa một tia tình cảm nào.
Sau đó hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, hai mắt phát ra hai tia tiên quang, một ngọn lửa Tiên Đạo nóng hừng hực đột nhiên tuôn ra từ trong cơ thể.
– Dùng tín niệm của chúng sinh, thắp sáng lên Tâm Linh Chi Hỏa, thiêu đốt.
Sau một tiếng rống to của Cổ Trần, một ngọn lửa nóng bỏng ngập trời phát ra từ trong cơ thể hắn, lực lượng tâm linh bùng nổ, hóa thành Tâm Linh Phong Bạo kinh khủng ầm ầm lan ra ngoài.
Cơn phong bạo đáng sợ kia, được thắp sáng bởi tín niệm của chúng sinh, hóa thành biển lửa, thiêu trụi hắc ám, hào quang vô tận, nhiệt lượng vĩnh hằng bất hủ thiêu đốt, phát sáng trong bóng đêm.
– Lão Vu Chúc, lên đường đi!Cổ Trần nói xong, cả người đã biến mất không thấy đâu nữa.
Trong bóng tối thân thể lão Vu Chúc chấn động, trong hai mắt đột nhiên lộ ra một tia bất ngờ, đồng tử co rụt lại, khẽ cúi đầu nhìn một tay xuyên qua từ sau lưng lão ta.
Đó là tay của Cổ Trần, hắn dùng một quyền đánh xuyên qua trái tim Phục Hi.
– Nhóc con giỏi lắm! Đại Vu Chúc lẩm bẩm, thân thể dần dần sụp đổ, tan rã, hóa thành một đám hắc ám đáng sợ nhanh chóng tan biến.
Phốc!Cổ Trần rút tay về, yên lặng nhìn Đại Vu Chúc trước mắt, lão ta đang chậm rãi xoay người lại, hai mắt bình tĩnh nhìn hắn.
– Nhóc con, ngươi đã vượt qua kiểm tra, đáng tiếc, tiếp theo ngươi sẽ phải đối mặt với vợ con mình, hoặc là ngươi bị giết, hoặc là, ngươi tự tay giết chết bọn họ.
Đại Vu Chúc nói xong, còn nở một nụ cười quỷ dị.
Soạt!Nói xong, thân thể lão ta lập tức tan vỡ, hóa thành vô số hắc ám bay ra ngoài rồi biến mất.
– Lão Vu Chúc! Tâm trạng của Cổ Trần cực kỳ phức tạp, có cảm giác thống khổ quấn quanh không nói được thành lời.
Tự tay giết chết người trước mặt, người mà bản thân tôn kính nhất, nhớ lại những ký ức ngày xưa khiến Cổ Trần vô cùng khó chịu.
Lão Vu Chúc, bị hắn tự tay giải quyết.
– Lão già nát rượu, lên đường bình an!Cổ Trần lạnh lùng, chậm rãi quay người, nhìn về phía chỗ sâu nhất trong bóng đêm vô tận, trong mắt dần dần nhìn rõ điểm cuối cùng trong bóng đêm vô tận ấy.
Nơi đó đang có hai bóng người, một nam một nữ, lộ ra khí tức hắc ám kinh khủng, so với Đại Vu Chúc còn mạnh mẽ hơn vài phần.
– Nữ Oa…Khuôn mặt Cổ Trần vặn vẹo, trong miệng lẩm bẩm tên của một người.
Ầm!Sau một khắc, hai bóng người chậm rãi hiện lên từ sâu trong bóng tối.
Một nam một nữ chậm rãi hiện lên, đứng trong bóng tối.
Bóng người mơ hồ không nhìn thấy rõ hình dáng, nhưng Cổ Trần tin chắc, nữ nhân ấy, chính là Nữ Oa mà hắn vẫn luôn tìm mãi không thấy.
– Nữ Oa!.
Chương 2450
Cổ Trần nhìn người vừa tới, lẩm bẩm một câu.
Sau đó nữ nhân bước từng bước ra khỏi bóng tối, lộ ra dung mạo chân chính của nàng, đúng là nàng ấy.
Nữ Oa bị mất tích, đang ở ngay trước mắt.
Ánh mắt hai người chạm nhau, điều khiến trong lòng Cổ Trần đau nhói chính là, Nữ Oa đã hoàn toàn hắc hóa, trên người tản ra khí tức hắc ám.
Nữ Oa vốn dĩ sinh cơ bừng bừng, giống như nguồn gốc của sinh mệnh, bây giờ lại biến thành dáng vẻ âm u đầy tử khí, tràn ngập khí tức điềm xấu hắc ám.
So với nàng ngày trước giống như hai thái cực vậy, hoàn toàn giống như hai người khác nhau.
– Ngươi đến rồi.
Nữ Oa nhìn Cổ Trần, bình thản nói một câu.
Cảm giác này khiến Cổ Trần rất không thoải mái, trong lòng đau nhói, Nữ Oa mất tích đã xuất hiện, nhưng hắn không vui nổi chút nào.
Vừa rồi tự tay kết thúc sinh mệnh của lão Vu Chúc, đã khiến Cổ Trần rất thống khổ.
Lão Vu Chúc, chính là người dẫn đường cho hắn, mở ra con đường kiếp này, luôn dẫn đường cho hắn đi tới ngày hôm nay.
Nhưng vừa rồi hắn lại tự tay kết thúc người ấy.
– Huynh trưởng, đi rồi, tiếp theo chính là ta, và cả! Nữ Oa lẩm bẩm, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào.
Nói xong nàng nhìn về phía sau lưng, bóng người mông lung kia, là một người thanh niên trẻ tuổi.
Cổ Trần nhìn theo ánh mắt nàng, trong lòng run rẩy, hắn đã đoán ra được thân phận của người thanh niên kia.
– Hắn! Cổ Trần há to miệng, nhưng không biết nên mở miệng thế nào.
Trong lòng hắn vô cùng đắng chát, cảm giác đau nhói dâng lên từng cơn, người trước mắt chính là Nữ Oa mà hắn vẫn luôn tìm không thấy, là phu nhân của hắn.
Còn người thanh niên phía sau, có phải là người con trai mà hắn chưa từng gặp mặt hay không?- Hắn là con của chúng ta, ta gọi hắn là Mạt.
Nữ Oa nhẹ nhàng nói một câu.
Nhưng câu nói ấy lọt vào trong tai Cổ Trần, lại giống như tiếng sấm nổ vậy.
Con trai, thật sự là con trai của hắn và Nữ Oa.
Mạt, đại biểu cho điều gì?Trong lòng Cổ Trần đau nhói, cái tên này, đại biểu cho tương lai, cũng chính là điểm cuối.
Con trai tương lai, gặp mặt phụ thân hiện tại, Cổ Trần, Nữ Oa, và cả con trai tương lai của hai người đang ở ngay trước mắt.
Ba người đứng đó, không ai nói một câu nào.
– Thiên Đế, tới đây, muốn đi qua, phải giết chúng ta.
Nữ Oa bỗng nhiên mở miệng, giọng nói thờ ơ khiến Cổ Trần càng đau lòng hơn.
Hắn nhìn Nữ Oa, ánh mắt chứa đầy tình cảm, sau đó bước từng bước một đi về phía nàng.
– Tự tay giết chết vợ con mình, ngươi biết, ta không làm được mà.
Trên mặt Cổ Trần lộ ra một nụ cười khổ, hắn đi tới trước mặt Nữ Oa, cảm nhận được khí tức hắc ám sâu thẳm, cuồn cuộn, mênh mông đập vào mặt.
Hắn mặc cho cỗ khí tức hắc ám kia đánh vào thân thể thậm chí tâm linh của mình, không trốn tránh chút nào, còn không hề chống lại, hoàn toàn để mặt hắc ám ăn mòn hắn.
Oành!Nữ Oa đột nhiên vỗ một chưởng vào vị trí trái tim Cổ Trần, một tiếng vang trầm trầm truyền ra, hư không hắc ám bốn phía xung quanh đều bị chấn động, rạn nứt giống như một tấm gương.
Giờ phút này, thời gian dường như ngừng lại.
Cổ Trần mỉm cười nhìn Nữ Oa, không nói lời nào, thậm chí để nàng tùy ý đánh mình một chưởng.
– Vì sao không tránh? Vì sao không đánh trả?Trong đôi mắt đen nhánh của Nữ Oa sinh ra một tia gợn sóng, nàng khẽ hỏi một câu.
Cổ Trần mỉm cười, đưa tay ra vuốt ve gương mặt đã bị hắc hóa của nàng, bên trên chứa đầy hoa vặn màu đen quỷ dị, tản ra khí tức bất hủ.
Đó là nguồn gốc hắc ám, là hậu quả sau khi Nữ Oa bị hắc hóa.
– Ngươi là thê tử của ta, là trượng phu, không thể ở bên cạnh làm bạn với ngươi và ta đã rất áy náy, ta không thể nào ra tay với ngươi được.
– Đối với ngươi, ta vĩnh viễn không ra tay được.
Cổ Trần nhỏ giọng thì thầm, nói ra những lời này, sắc mặt hắn vô cùng kiên định không do dự chút nào.
Không sai, hắn không xuống tay được.
Nữ Oa sửng sốt một chút, sau khi yên lặng một lát nàng mới thở dài nói:- Ngươi không giết ta, thì không có cách nào vượt qua, hàng trăm vạn hàng tỷ Nhân tộc và chúng sinh phía sau ngươi cũng sẽ không qua được.
– Quan tâm đến sóng gió ngập trời làm gì, thế giới có bị hủy diệt thì cũng sao đâu?Cổ Trần cười lớn một tiếng, đột nhiên đưa mặt đến gần, khẽ nói:- Hay là, ta hắc hóa với ngươi, một nhà chúng ta có thể ở bên nhau.
– Ta mệt mỏi rồi, cùng nhau hắc hóa, khến cả thế giới hắc hóa là được.
Lời này vừa nói ra, Nữ Oa đã sửng sốt, ngơ ngác nhìn hắn, trong mắt lóe ra một tia sáng khó hiểu, khóe miệng khẽ nhếch lên nở một nụ cười hờ hững.
– Ngươi là Nhân Hoàng đó, là Thiên Đế của chúng sinh, làm như vậy, là sai lầm.
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










