Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 201 : Vô danh (c2001-c2010)
❮ sautiếp ❯Chương 2001
Đại chiến trong một chốc ngừng lại, các phương rất có ăn ý ngừng đấu, một đám chú ý cuộc biến đổi lớn này.
– Làm sao bây giờ?Các phương thế lực trong Giới hải đều tỏ ra có chút bất an, đặc biệt là một số cường giả, dường như biết bí mật nào đó, có vẻ rất hoảng loạn.
Mệnh Vận đã từng chi phối, thậm chí suýt đập tan nát Cửu Thiên, tự nhiên khiến rất nhiều cường giả cổ xưa khủng hoảng.
– Mệnh Vận lại xuất hiện, chúng sinh vạn vật sẽ lại sống trong nỗi sợ hãi bị Mệnh Vận chi phối.
– Chư vị, đừng quên nỗi sợ xưa kia.
– Mệnh Vận là kẻ địch lớn của chúng ta, là ngọn nguồn sợ hãi.
Lúc này, thế lực Cửu Thiên phản ứng lớn nhất, trong đó, chín hư ảnh mơ hồ hiện ra, bàn bạc, thảo luận về biến cố này.
Đối với Cửu Thiên thì Mệnh Vận là thứ mà họ không muốn đề cập, sỉ nhục ngày xưa khiến Cửu Thiên khó thể xóa nhòa.
Thậm chí không tiếc chặt đứt khúc năm tháng này bỏ đi, vĩnh viễn chôn vùi nó, đáng tiếc, hiện tại đã không cách nào tiếp tục chôn vùi.
Bởi vì Vĩnh Hằng Chi địa buông xuống, đại biểu cho Mệnh Vận xuất hiện.
Hạo Thiên vẻ mặt ác nghiệt mở miệng, mang theo sát khí lẫm liệt:- Đừng cãi cọ, mệnh vận rất gian xảo, tìm bao nhiêu năm vẫn không thể tìm ra chỗ căn nguyên trung tâm của hắn.
Hạo Thiên lạnh lùng nói:- Bổn tọa hoài nghi hắn ở sâu trong Khởi nguyên, thậm chí trong con đường mà chúng ta không nhìn thấy.
– Không, hắn không dám xuất hiện, bởi vì kẻ địch thật sự của hắn trở về.
Thượng Thương bỗng nhiên mở miệng nói một câu, trong đôi mắt hờ hững lóe tia sáng, giống như nhìn thấu cái gì.
Hắn hờ hững nói:- Mệnh Vận, tạm thời không dám xuất hiện, ít nhất sẽ không lộ mặt trước khi tìm được người kia, chúng ta còn có cơ hội.
– Mặc kệ hắn đi, gặt chư thiên trước, bọn họ đã màu mỡ rồi.
Thượng Thương nói xong xoay người đi, không thèm quan tâm Vĩnh Hằng Chi địa buông xuống.
Cửu Thiên khác thấy thế thì nhìn nhau một cái, Hạo Thiên, Thanh Thiên, nhìn bóng lưng Thượng Thương đi xa, mắt lóe tia sáng lạnh lẽo.
Chín người tranh chấp, giết lẫn nhau, nhưng khi đối diện Mệnh Vận và một kẻ địch lớn khác thì đồng lòng.
– Truyền lệnh xuống, Cửu Thiên đều xuất hiện, chư thiên Giới hải!Theo tiếng ra lệnh, trong Giới hải, khu vực lớn bị Cửu Thiên điều khiển bỗng nhiên xuất hiện, thừa dịp lúc then chốt Vĩnh Hằng Chi địa buông xuống thì bắt đầu gặt chư thiên vạn giới Giới hải.
Ầm ầm!Giới hải lại một lần nữa sôi trào, mà lần này là Cửu Thiên điều khiển căn cơ trong Giới hải bắt đầu lộ ra răng nanh dữ tợn gặt chư thiên vạn giới.
Lần này xao động càng mãnh liệt, thế lực Cửu Thiên vừa đi ra, lập tức quét ngang một mảng lớn, vô số thế giới bị chiếm đóng, mất đi, ý chí thế giới, Thiên Đạo đều bị gặt.
Ý chí thế giới, ý chí Thiên Đạo bị gặt khiến thế giới trực tiếp thụt lùi, mục nát, thậm chí rơi vào khô kiệt và hủy diệt.
– Cửu Thiên ra tay.
Các thế lực cường đại như Chư Thiên điện, Vạn Giới minh, Kỷ Nguyên Thần đình cảnh giác, rốt cuộc nhìn thấy thế lực Cửu Thiên ra tay.
Đây là định thừa dịp hỗn loạn trước khi Vĩnh Hằng Chi địa buông xuống, trực tiếp gặt chư thiên vạn giới Giới hải.
– Chư vị, đã đến lúc đảo điên Cửu Thiên!- Khai chiến đi, không cần giữ sức nữa, lần này Cửu Thiên không bị diệt thì chúng ta không có chút hy vọng sống sót!- Vậy chiến đi!Các Bá chủ gặp gỡ nhau, thoáng chốc bắt tay hợp tác, các phương Bá chủ trong chư thiên Giới hải cùng khai chiến.
Lần này không phải nhằm vào thế giới và thế lực của Giới hải mà là khai chiến với Cửu Thiên.
Không có biện pháp, đây là một trận đại chiến Cửu Thiên gặt chư thiên, nếu không phản kháng thì chờ bị Cửu Thiên gặt sạch sẽ, hóa thành chất dinh dưỡng của bọn họ đi.
Ầm!Lúc này, Man Hoang đại thế giới, một uy áp bàng bạc quét qua hư không Giới hải, dẫn đến sóng lớn.
– Đến rồi sao?Phân thân Thiên Đế bỗng nhiên mở to mắt, hai luồng sáng xé rách hư vô Giới hải, nhìn thấy một mảnh vũ trụ bao la chậm rãi hiện ra.
Mảnh vũ trụ này là một trong Cửu Thiên, U Minh đại thế giới do U Thiên khống chế.
Nguyên nhân U Thiên có thể tập trung vào Man Hoang, là bởi vì Man Hoang cũng có một phương Địa giới U Minh, nên nó tự nhiên đến.
– Chúng sinh Man Hoang nghe lệnh, chuẩn bị nghênh chiến!Ra lệnh một tiếng, toàn bộ Man Hoang sôi trào.
Thiên giới, Địa giới, Nhân giới, Ma giới cùng nhận được mệnh lệnh.
– Đến! Địa giới, Minh chủ chậm rãi mở to mắt, hai vòng luân hồi chậm rãi xoay, nhìn thấu hư vô, trông thấy một mảnh U Minh đại thế giới đang tới gần Man Hoang.
Đại chiến sắp đến, nguyên U Minh, Địa Ngục, luân hồi run rẩy.
Ầm!Địa giới chấn động, giống như bị sức mạnh cường đại ảnh hưởng, sản sinh cộng hưởng, dường như sắp tách khỏi Man Hoang.
.
Chương 2002
Chấn động này truyền khắp toàn bộ Man Hoang, ảnh hưởng to lớn, chúng sinh vạn vật đều có cảm ứng, hiểu rằng Địa giới xuất hiện nguy cơ lớn.
Trong Hỗn Độn Giới hải, một phương đại thế giới bao la chậm rãi đến gần, phá vỡ từng lớp lá chắn nhanh chóng đến gần, sinh ra lực hút với Địa giới Man Hoang.
Hai bên thế giới hấp dẫn lẫn nhau, đã định sẵn sẽ dung hợp thành một, không thể nào tồn tại hai thế giới U Minh tương tự, thậm chí giống nhau.
Trong đại thế giới kia có vô hạn khói đen lăn lộn, có hơi thở âm phủ đáng sợ tràn ngập, tử khí mênh mông, âm khí bao phủ toàn bộ thế giới.
– Chiếm đoạt nó, U Minh chỉ có thể có một!Trong U Minh đại thế giới truyền ra âm thanh đáng sợ chấn động Hỗn Độn, có vô hạn lệ quỷ kêu gào, âm thanh xé rách sương mù Giới hải vọng ra.
Trong Địa giới, Minh chủ trên đầu lơ lửng Tam Sinh thạch, chân đạp một Huyền Hoàng Đại hà, vẻ mặt nghiêm túc nhìn bên ngoài hàng rào Địa giới.
Đang có một thế giới U Minh hùng vĩ đến gần, mục tiêu đúng là Địa giới, muốn chiếm đoạt mảnh Địa giới này, thậm chí nuốt luôn Man Hoang.
Đây là U Minh đại thế giới, một thế giới bị U Thiên khống chế, lao về phía Man Hoang Địa giới.
Dù sao, U Minh chỉ có thể có một, hoặc là Man Hoang Địa giới tồn tại, hoặc U Minh đại thế giới phía đối diện cắn nuốt đối phương.
– U Thiên điều khiển U Minh xuất hiện, đến không có ý tốt.
Một xương khô màu máu đứng sau lưng Minh chủ, đôi mắt đỏ của Nữ Hoàng bắn ra tia sáng đỏ, phía sau rậm rạp vô số U Minh Tử thành treo lơ lửng, bên trong tụ tập vô tận đại quân xương khô, là một trong những sức mạnh cường đại nhất trong U Minh.
Sức mạnh khác là đại quân Minh giới trực thuộc Minh chủ, mênh mông hùng dũng, rậm rạp nhiều không đếm xuể, bao gồm toàn bộ sức mạnh của Địa giới.
Ù ù!Trong U Minh đại thế giới phía đối diện truyền đến từng đợt tiếng rít, giống như ức vạn lệ quỷ kêu gào, tiếng rống và gào thét đến từ U Minh Địa Ngục khiến người sợ hãi.
Minh chủ vẻ mặt nặng nề, cảm thấy nguy hiểm cực kỳ mãnh liệt vọt tới, biết trận chiến này là không thể tránh khỏi.
Nàng bỗng nhiên mở miệng nói ra một tin tức kinh người:- Bọn họ đến vì luân hồi.
U Minh đại thế giới phía đối diện đến vì Địa giới luân hồi, bởi vì chỉ có Man Hoang Địa giới mới tồn tại luân hồi, là luân hồi sót lại trong toàn bộ chư thiên vạn giới, thậm chí là Thượng giới.
Đây là nơi mà U Thiên muốn khống chế nhất, luân hồi mới là mục tiêu của hắn.
Rào rào!Trong thế giới mênh mông phía đối diện bỗng dâng lên nước lũ vô tận, một con sông lớn vắt qua hư không, xé rách Hỗn Độn Giới hải tràn tới.
– Hoàng Tuyền?Minh chủ con ngươi co rút nhìn Hoàng Tuyền Đại hà chảy xiết tràn tới, khí thế vô song, mạnh mẽ, khủng bố hơn Hoàng Tuyền Đại hà dưới chân nàng.
Phía cuối Hoàng Tuyền Đại hà chậm rãi hiện ra một bóng dáng mông lung, một quầng sáng Huyền Hoàng bao bọc từ đầu tới chân, dưới chân đạp Hoàng Tuyền từng bước một đi ra.
Bóng dáng thần bí vẫy tay một cái:- Tới!Minh chủ tâm thần căng thẳng, bản năng cảm giác không may, không đợi nàng phản ứng lại, Hoàng Tuyền Đại hà dưới chân rung mạnh, bị hấp dẫn thoát khỏi khống chế của nàng.
Vang tiếng nổ điếc tai, Hoàng Tuyền Đại hà lao nhanh mà đi, thoát khỏi Minh chủ điều khiển, trực tiếp dung nhập Hoàng Tuyền chảy xiết phía đối diện, hợp thành một thể.
Minh chủ vẻ mặt nghiêm túc nhìn người đến, thốt ra thân phận của đối phương:- Hoàng Tuyền, không ngờ rằng sẽ là ngươi.
Hắn là một trong ba kẻ mạnh nhất dưới tay U Thiên, Hoàng Tuyền, chấp chưởng một phần ba U Minh đại thế giới, thực lực sâu không lường được, là cường giả Thiên Cấm.
Một giọng nói hờ hững vang lên:- Minh chủ, tàn hồn ngày xưa, không ngờ rằng ngươi còn có thể sống lại.
Hoàng Tuyền thần bí từng bước một đạp vô hạn nước lũ Huyền Hoàng đến gần.
Cách Giới bích của hai giới, hơi thở Minh chủ và Hoàng Tuyền va chạm, giao kích, sản sinh vụ nổ đáng sợ, xé rách hư không Hỗn Độn bên ngoài.
Răng rắc!Hỗn Độn Giới hải nứt ra cái khe vắt ngang giữa hai bên, tỏa ra dao động hỗn loạn khủng bố.
Minh chủ, Hoàng Tuyền, hai cường giả giằng co, không khí vô cùng nghiêm túc.
Minh chủ hừ lạnh một tiếng, châm biếm:- Hoàng Tuyền, ta cho rằng ngươi đã chết trận, không ngờ ngươi làm chó của U Thiên.
Ầm!Vừa dứt lời, hai người nháy mắt vung ra một chưởng, ầm ầm xé nát Hỗn Độn, luồng không khí mạnh mẽ làm chấn động thế giới hai bên.
– Hừ!Hoàng Tuyền hừ lạnh một tiếng, chân đạp con sông lớn chảy xiết, đứng ngạo nghễ, sau lưng hiện ra một nguồn suối u thâm tuôn ra nước suối Huyền Hoàng cuồn cuộn.
.
Chương 2003
Đó là Hoàng Tuyền, là bản thể của hắn, một con suối kỳ dị nhất thiên địa.
– Minh Trà, ngươi sai, bổn tọa chỉ tạm ở dưới U Thiên, ngươi đã từng phản bội Địa giới, ích kỷ tham dự Nhân tộc phạt thiên, tự tìm đường chết không trách được ai.
Lời Hoàng Tuyền nói khiến nguyên Địa giới rung bần bật, uy áp cường đại tràn ngập, bao phủ Man Hoang Địa giới Minh phủ.
Minh Trà híp lại hai mắt, lạnh giọng nói:- Đừng nói nhiều, kêu Phong Đô, Mạnh Bà cùng ra đi, ba người cam nguyện trở thành chó săn của U Thiên, tình cảm ngày xưa cắt đứt từ đây.
Hoàng Tuyền cười khẩy nói:- Giết ngươi là Hoàng Tuyền của ngô đầy đủ.
Hắn nói xong bước ra một bước, Hoàng Tuyền Đại hà dưới chân cuồn cuộn tràn tới, hóa thành nước lũ kinh người đổ về phía Minh chủ.
Một kích cường đại ẩn chứa đại đạo của Hoàng Tuyền, một loại lực lượng đại đạo chết chóc, Hoàng Tuyền mênh mông có thể chôn vùi chúng sinh vạn vật.
– Tam Sinh Tam Thế, Bỉ Ngạn Hoa Khai!Minh Trà động, vừa ra tay đã thi triển cấm thuật mạnh nhất, lực lượng U Minh vô tận hội tụ, hóa thành một đóa hoa yêu dã.
Bỉ Ngạn hoa nở, nuốt chửng sông dài mênh mông, Hoàng Tuyền Đại hà cũng bị hút vào trong đó.
– Minh Trà, ngươi quên, chiêu này vô dụng với bổn tọa.
Nhìn cấm thuật cường đại của Minh chủ, Hoàng Tuyền khẽ lắc đầu, thân hình mông lung tỏa ra vô lượng huyền quang, một con suối chậm rãi bay lên từ sau lưng, tỏa ra hơi thở khủng bố.
Ầm!Con suối kia đè xuống, phun ra nuốt vào ức vạn Hỗn Độn khí, cuốn lấy vô hạn sát khí bao trùm xuống, muốn diệt Minh chủ.
Trong lúc nguy cấp, một phương thần thạch bay vụt qua, leng keng một tiếng, hai bên va chạm cùng bật ngược về, Tam Sinh thạch xoay tròn.
Hoàng Tuyền thấy thế thì lắc đầu, nói:- Tam Sinh thạch còn ở trong tay ngươi.
Hắn khinh thường nói:- Ngươi vẫn cố chấp như vậy, cho rằng dựa vào Tam Sinh thạch tu luyện Tam Thế Bí quyển là có thể đối kháng U Thiên, không biết tự lượng sức mình, bổn tọa khuyên ngươi hãy đầu hàng nhân lúc còn sớm.
– Ta có gan phản thiên, còn hơn ngươi làm con chó.
Trong Bỉ Ngạn hoa vọng ra âm thanh trong trẻo lạnh lùng của Minh chủ, mang theo một loại mỉa mai, khiến Hoàng Tuyền trong lòng cực kỳ khó chịu, giống như có cây gai ghim trong lòng.
Hoàng Tuyền tức nghiến răng, ghét nhất người khác nói hắn làm chó của U Thiên, lửa giận bị đốt cháy trong lòng, hắn quyết định cho Minh chủ nếm mùi đau thương.
– Ngu xuẩn cứng đầu, vậy thì lại đánh diệt nhà ngươi!Hoàng Tuyền nổi giận, đạp lên nước lũ mênh mông cuồn cuộn ập đến, ánh sáng màu đen tràn ngập từ đầu tới chân, nguồn suối mông lung từ sau lưng hắn tràn về phía Minh chủ.
Đối diện một kích dồn hết sức của Hoàng Tuyền, trong lòng Minh chủ dâng lên báo động, cảm thấy nguy hiểm mãnh liệt, tuy nàng kinh nhưng không loạn, vận chuyển tu vi toàn thân, từng đợt tiên ngân đan xen, tràn ngập.
Keng keng!Trên người Minh chủ tràn ra các tiên ngân, đan xen nhau hóa thành hình dạng cường đại, xây dựng một tòa địa phủ hùng vĩ.
Tòa địa phủ kia có mười tám tầng, rất giống Thiên Đình ba mươi ba tầng của phân thân Thiên Đế, trời có ba mươi ba tầng, địa phủ có mười tám tầng.
Trời cao ba mươi ba tầng, đất sâu có mười tám tầng.
Địa phủ mười tám tầng, mỗi một tầng đều có một phương Địa Ngục, chiếm cứ hơn một nửa, thêm vào Minh phủ cấu thành mười tám tầng.
Bùm!Địa phủ hùng vĩ mang theo lực lượng Địa giới vô thượng đè xuống, làm Hoàng Tuyền Đại hà vỡ tan, mang theo sức mạnh vô thượng đè xuống.
Vang tiếng nổ, con suối hư ảo vỡ vụn thành vô số ánh sáng tản ra, Hoàng Tuyền bị hất văng ra ngoài.
Hoàng Tuyền thay đổi sắc mặt, xoe tròn con mắt màu vàng cam nhìn tòa địa phủ, mắt bắn ra tia sáng khó tin.
– Không thể nào! Ngươi chế tạo ra Thành Đạo Chi khí?Hoàng Tuyền tỏ ra rất ngoài ý muốn, trong lòng có thể nói là khiếp sợ không thôi.
Không ngờ Minh Trà chế tạo ra Thành Đạo Chi khí của riêng mình, đại biểu cho nàng đã tìm được đại đạo của riêng nàng, chỉ mình ta đi.
Khi nào hiểu rõ đại đạo của nàng thì mới chế tạo ra Thành Đạo Chi khí chân chính, tương lai đại đạo không còn xa, thậm chí rất có thể đuổi theo cấp độ của Cửu Thiên.
– Việc này còn phải đa tạ Thiên Đế khai sáng tiên lộ, mang đến dẫn dắt rất lớn cho ta, hiểu ra đại đạo của mình, rốt cuộc bước ra một bước kia.
Minh Trà vẻ mặt bình tĩnh ung dung, Tam Sinh thạch ở sau lưng phát sáng, địa phủ hùng vĩ treo trên đầu, tỏa ra hơi thở vô thượng.
Đó là hơi thở thuộc về đại đạo, chứng minh nàng không có nói dối, chân chính hiểu rõ đại đạo của chính mình.
Từ đó thấy được, vị Minh chủ Địa giới Minh Trà này có tiềm lực và thiên phú mạnh mẽ của riêng mình, nếu không thì đã không thể nào bước ra một bước đó.
Hoàng Tuyền vẻ mặt bá đạo vô song:- Hiểu ra đại đạo thì đã sao? Ngươi chung quy không thành đạo, hôm nay vừa lúc chém ngươi, đoạt căn nguyên đại đạo của ngươi, mở mang đại đạo Hoàng Tuyền của ta!.
Chương 2004
Hoàng Tuyền nói xong phất tay, con suối sau lưng ầm ầm mở rộng, hóa thành một mảnh Hoàng Tuyền hải.
Thấy vậy, Minh Trà hừ nhẹ nói:- Hoàng Tuyền, ngươi suy nghĩ nhiều rồi, hôm nay hãy chấm dứt đi, khiến ta nhìn xem sau khi ngươi làm con chó cho U Thiên thì năng lực lớn mạnh bao nhiêu rồi.
– Tìm cái chết!Đôi mắt Hoàng Tuyền tóe lửa, lòng tràn ngập lửa giận, Minh Trà nhiều lần nói hắn làm chó của U Thiên, rất khó nghe.
Đường đường cường giả Thiên Cấm, chưa bao giờ bị nhục nhã như vậy, Hoàng Tuyền cảm giác khuôn mặt đau rát, lửa giận thoáng chốc bộc phát ra.
Ầm!Một mảnh Hoàng Tuyền hải sôi trào, gầm rống đổ ập về phía Minh Trà, một đường vỡ nát hư không, xé ra Hỗn Độn Giới hải, với thế không thể ngăn trở giết tới.
– Đến hay lắm!Minh Trà thét dài, biến thành Bỉ Ngạn hoa kiều diễm nở rộ, từ trong đóa hoa bắn ra ánh sáng chói lòa, hai món bảo vật địa phủ, Tam Sinh thạch cùng đánh ra.
Keng!Ầm ầm!Vang tiếng va chạm khủng bố, tiếng nổ không ngừng, xé nát hư không Hỗn Độn ở giữa hai giới, thoáng chốc kéo gần lại khoảng cách hai thế giới.
U Minh và Man Hoang Địa giới sắp va chạm vào nhau.
Bùm bùm bùm!Rào rào!Giây sau, có bóng người bay ra, xẹt qua hư không Hỗn Độn, vết máu màu vàng rơi tí tách, không ngờ Hoàng Tuyền bị thương.
Mạnh như hắn mà bị thương.
– Hoàng Tuyền, bao nhiêu năm trôi qua nhưng ngươi không tiến bộ chút nào.
Trong sương mù, Minh Trà đi ra từ một đóa hoa, hơi thở toàn thân vô cùng mạnh mẽ, đã đạp phá hàng rào, thành tựu cường giả Thiên Cấm.
Nàng chẳng những khôi phục tu vi đỉnh cao ngày xưa, càng đặt chân vào lĩnh vực mạnh hơn, khoảnh khắc bước vào Thiên Cấm thì nàng đã hiểu sự cường đại của Thiên Cấm.
Đây mới là tiên thật sự!- Hoàng Tuyền, gọi Phong Đô, Mạnh Bà cùng ra đi, các ngươi cam nguyện làm chó, tình cảm ngày xưa nên chấm dứt.
Giọng nói của Minh Trà trống rỗng, không chất chứa chút tình cảm, dường như cắt đứt tình cảm xưa cũ.
Một tiếng thở dài khe khẽ vang lên:- Minh Trà, ngươi quá mức!Phía đối diện, sâu trong U Minh tuôn ra hơi thở hùng hồn, dao động cường đại khuếch tán khắp thế giới U Minh.
Chỉ thấy một con đường lớn vươn tới, nguyên U Minh lay động.
Xương trắng trải tới cuối đường, một bóng dáng mông lung như ẩn như hiện, từng bước dọc theo con đường lớn đi tới, một bước nhoáng một cái đi tới gần.
Người đến, rất mạnh!Bùm!Minh Trà lùi nhanh, hơi thở cường đại khuếch tán, quét sạch Hỗn Độn xung quanh dọn ra một mảnh khu vực chân không.
Nàng thay đổi sắc mặt, nhìn người tới, thực lực mạnh vượt sức tưởng tượng.
– Phong Đô!Minh Trà nét mặt trịnh trọng, trong mắt lộ ra một loại nghiêm túc và cảnh giác nhìn người tới.
Hắn là kẻ mạnh nhất dưới U Thiên, Phong Đô, một vị cường giả U Minh thần bí đáng sợ, không ai biết bản thể là gì.
Minh Trà giữ cảnh giác cao độ với Phong Đô, tự nhiên thận trọng vô cùng.
Hắn thật sự quá mạnh, đã từng là kẻ mạnh nhất U Minh, ba người Minh Trà, Hoàng Tuyền, Mạnh Bà không đánh lại hắn.
Hiện giờ Phong Đô càng cho nàng cảm giác mạnh hơn nữa, bao nhiêu năm trôi qua, hắn rốt cuộc đi tới bước nào?- Minh Trà, ngươi quá mức.
Phong Đô từng bước một đi đến, con đường trải hài cốt dưới chân hắn nhanh chóng rút về, biến thành nơi đầy hài cốt.
Phong Đô đứng đó, Hỗn Độn xung quanh không thể tới gần, tự nhiên toát ra khí khái vô địch trừ ta ra còn ai.
Giống như hắn đứng ở nơi đó, nguyên U Minh đại thế giới sau lưng đều lay động, trào ra từng dòng lũ mạnh mẽ xoay tròn quanh người Phong Đô.
Minh chủ nhìn hắn, hừ nhẹ nói:- Phong Đô, ngươi nói ta quá mức, các ngươi cam nguyện làm chó của U Thiên thì hãnh diện lắm sao?Nàng vẻ mặt coi rẻ nhìn hai cường giả Phong Đô và Hoàng Tuyền phía đối diện:- Hôm nay các ngươi đến là vì luân hồi đúng không?Lời này chọc tức Hoàng Tuyền, suýt ra tay, nhưng bị Phong Đô ở một bên nhẹ nhàng vươn tay ngăn lại.
Phong Đô nhẹ lắc đầu, nói:- Minh Trà, ngươi hiểu sai rồi, luân hồi vốn nên không thuộc về bất cứ người nào, ngươi một mình nắm giữ luân hồi là không được cho phép.
– Lần này chúng ta đến không phải vì mệnh lệnh của U Thiên, mà là tự động đến đây.
U Thiên và thiên khác đang ngăn trở Vĩnh Hằng Chi địa buông xuống.
Ý đồ đến của Phong Đô rất rõ ràng, không phải U Thiên kêu họ tới mà là căn nguyên U Minh cảm ứng được sự tồn tại của luân hồi nên mới tìm đến.
Nói đi nói lại vẫn là vì luân hồi, hoặc nên nói là muốn chiếm đoạt luân hồi hóa thành một phần của U Minh.
– Không cần nhiều lời, muốn cướp luân hồi phải vượt qua ta đã!Minh Trà vẻ mặt quyết tuyệt, tay cầm Tam Sinh thạch, địa phủ mười tám tầng treo trên đầu, sát khí đằng đằng.
– Ài! Lúc này, trong U Minh lại truyền đến một tiếng thở dài.
.
Chương 2005
Minh Trà nhìn lại, con ngươi co rút, nàng nhìn thấy một cây cầu đá vắt qua U Minh, phá vỡ Hỗn Độn đi tới gần.
– Nại Hà kiều, Mạnh Bà, ngươi cũng đến.
Thấy cây cầu đá kia, sắc mặt của Minh Trà hơi tối sầm, lộ ra đau thương.
Chỉ thấy một bóng dáng mơ hồ đứng trên cầu đá, mông lung, trông như một lão nhân tiều tụy, nhưng trên thực tế nàng là một trong ba trùm U Minh, Mạnh Bà.
Vị này không đơn giản, một tòa Nại Hà kiều không biết đè chết bao nhiêu cường địch, một thân thực lực thông thiên, là một trong ba trùm nổi tiếng lừng lẫy trong U Minh, Mạnh Bà.
– Minh Trà, thu tay đi, ngươi không ngăn được chúng ta.
Mạnh Bà thở dài thườn thượt, âm thanh khàn khàn nhưng cho cảm giác khó tả, rõ ràng trước mắt là một thân hình tiều tụy mơ hồ rồi lại như một mỹ nhân phong hoa tuyệt đại.
Mạnh Bà, rất kỳ dị!- Ba người đều đến, vừa lúc, tình cảm ngày xưa cắt đứt từ đây, chúng ta không còn dính dáng gì với nhau nữa, từ nay về sau, ta cùng các ngươi đi hai con đường khác nhau.
Ầm!Minh Trà nói xong, lấy ra địa phủ mười tám tầng, chặt đứt chút tình nghĩa cuối cùng, toàn thân tỏa ra vô lượng tiên quang, giống như bước vào một cấp độ càng cao.
– Ngươi! !Mạnh Bà thấy thế muốn nói cái gì rồi lại thôi, chỉ có thể khe khẽ thở dài.
Phong Đô, Hoàng Tuyền thấy vậy cũng trầm mặc, nhưng hai người hơi thở càng lúc càng mãnh liệt, sát ý không ngăn được bao phủ xuống.
Một mình Minh Trà đấu với ba Bá chủ U Minh, hiển nhiên không đấu nổi, căn bản không có biện pháp đối kháng.
– Giao ra luân hồi, chúng ta sẽ đi ngay.
Trầm mặc thật lâu, Phong Đô mở miệng.
Nhưng Minh Trà nửa bước không cho:- Muốn luân hồi thì bước qua xác chết của bổn tọa đã!- Ngu xuẩn cứng đầu!- Phong Đô, không cần nói nhảm, giết đi vào, cướp đi luân hồi, cái khác đều không trọng yếu.
Hoàng Tuyền nổi giận, trực tiếp mở miệng đề nghị, thậm chí tu vi cường đại trong người đã ngưng tụ xong, chực chờ một kích tất sát.
Phong Đô, Mạnh Bà nhìn nhau, cuối cùng lựa chọn ra tay.
Phong Đô hé môi:- Vậy! Nhưng giây sau, từ trong Man Hoang bộc phát ra ma khí kinh thiên.
Ầm ầm!Ma khí ngút trời từ trong Ma giới tràn ra, xé rách bầu trời, ma uy cường đại ập vào mặt, làm Phong Đô, Hoàng Tuyền, Mạnh Bà thay đổi sắc mặt.
– Ma?Phong Đô kinh ngạc, bất ngờ nhìn Giới bích ở phía trước, thế này mới phát hiện, Địa giới đã dung hợp vào một phương vũ trụ mênh mông.
Phía trước không chú ý, hiện tại mới phát hiện, bọn họ không chỉ cần đối diện Địa giới, càng phải đối diện thế giới khổng lồ dung nạp Địa giới.
Mạnh Bà đột nhiên mở miệng, trong thanh âm chất chứa khiếp sợ:- Không, đây là một phương Đại Thiên vũ trụ.
Đại Thiên vũ trụ khá ít, trong chư thiên Giới hải chỉ có thế giới mà Cửu Thiên khống chế mới xem như Đại Thiên vũ trụ, Bá chủ như Chư Thiên điện, Vạn Giới minh mới có Đại Thiên vũ trụ tồn tại.
Không ngờ gặp một Đại Thiên vũ trụ tại đây, xem tình huống thì Đại Thiên vũ trụ trước mắt mới vừa thành hình.
– Là Đại Thiên vũ trụ mới sinh.
Phong Đô, Hoàng Tuyền, Mạnh Bà nhìn nhau một cái, hiểu rõ cái gì.
Hoàng Tuyền tấm tắc hiểu ra:- Thì ra là Đại Thiên vũ trụ mới sinh, hèn gì có thể dung nạp một phương Địa giới, thậm chí diễn hóa ra luân hồi.
Hoàng Tuyền nghĩ tới cái gì, mắt sáng rực:- Đại Thiên vũ trụ, hay là! ?Hoàng Tuyền nhìn Giới bích Man Hoang, lộ thần thái cuồng nhiệt, một Đại Thiên vũ trụ mới sinh đại biểu cho vô hạn cơ duyên.
Mạnh Bà đứng trên cầu đá lên tiếng:- Đợi đã, vị ma kia đi ra.
Nàng tràn đầy cảnh giác nhìn trong Man Hoang, bên trong Ma giới mênh mông tuôn ra vô hạn ma khí, ma uy cường đại hùng hồn ập đến.
Ầm ầm!Một ma ảnh cường đại từ trong Ma giới lao ra, dáng vẻ kiêu căng, hơi thở bá đạo vô song quét ngang mà đến.
Vù vù vù!Ba người lùi nhanh, giật mình nhìn vị ma xuất hiện trước mắt.
– Muốn lấy nhiều khi ít hả? Nào nào, bổn tọa chơi với các ngươi!Vị ma này lao ra từ Ma giới, đi tới trước Giới bích Hỗn Độn, đứng bên ngoài Địa giới, bên cạnh Minh Trà, tỏa ra ma uy ngút trời.
Ma này hơi thở mạnh vượt sức tưởng tượng, cho người cảm giác áp lực rất lớn, bá đạo, kỳ dị, mạnh mẽ.
– Ma chủ?Minh Trà cực kỳ kinh ngạc.
Nàng đánh giá ma trước mắt, rất xa lạ, nhưng trong lòng xác định đây là Ma chủ của Ma giới, một vị Ma chủ mới sinh xuất hiện.
– He he, không ngờ vừa ra đời đã có ba cường địch đến đánh nhau, tốt, rất tốt.
Ma chủ nhe răng cười, sương mù ma bao phủ toàn thân, không thấy hình dáng, nhưng một đôi ma nhãn xuyên qua khói đen nhìn Hoàng Tuyền và Phong Đô, Mạnh Bà, khiến ba người cực kỳ không thoải mái.
.
Chương 2006
Ánh mắt đó rất bá đạo, ẩn chứa ý chí xâm lược mãnh liệt, mang theo vô hạn giết chóc, Ma chủ mạnh thật sự.
– Ma chủ, ngươi muốn nhúng tay vào việc của U Minh chúng ta?Hoàng Tuyền mở miệng, mang theo chút uy hiếp và tức giận trừng Ma chủ.
Chỉ tiếc, Ma chủ vẻ mặt xem nhẹ nói:- Hoàng Tuyền, nói nhảm quá nhiều, muốn đánh liền đánh, nơi này là Man Hoang đại vũ trụ, bổn tọa làm Ma giới Chi chủ, là một phần của Man Hoang, không thể nào xem con kiến các ngươi khi dễ Địa giới cùng là một phần tử của Man Hoang.
– Đến chiến nào!Ma chủ một lời không hợp liền đánh, vung lên nắm tay đánh hướng Hoàng Tuyền.
Đùng!Hoàng Tuyền ra sức vỗ chưởng, sức mạnh hai bên va chạm, không ngừng xé rách, nổ tung, lần đầu tiên giao phong thế nhưng ngang sức ngang tài, không dám tin tưởng.
Tiên Thiên Ma thai ra đời sớm hơn, nhưng thực lực vẫn siêu mạnh, có thể đánh ngang tay với Hoàng Tuyền, không thể tưởng tượng.
Vèo!Hai bên bay ngược về, tỏa ra hơi thở cường đại, sát khí cuồn cuộn, ma khí sôi trào.
– Ma chủ, ngươi tìm cái chết!Hoàng Tuyền bị chọc giận.
Chỉ tiếc, Ma chủ không ngán hắn, ngược lại trào phúng nói:- Nào nào, quái vật con lông vàng, lại để gia gia của ngươi đánh chết ngươi.
– Giết!Hoàng Tuyền tức giận gầm lên, kéo theo con suối mênh mông xông lên, muốn đè chết Ma chủ.
Ầm ầm ầm!Hai cường giả vừa gặp mặt đã lao vào đánh, chớp mắt đánh vào hư không Hỗn Độn Giới hải, cuốn lấy cơn lốc vô biên, sóng thần dâng lên.
Hoàng Tuyền và Ma chủ đại chiến hấp dẫn ánh mắt của Phong Đô và Mạnh Bà, trông thấy Hoàng Tuyền thế nhưng không thể áp chế Ma chủ thì trong lòng hai người rất ngoài ý muốn.
“Xem ra chuyến đi này sẽ không thuận lợi.
”Phong Đô nhíu chặt chân mày, ra chiều đăm chiêu nhìn về hướng bên trong Man Hoang, mơ hồ nhìn thấy một phương Thiên giới mênh mông.
Ở nơi đó có một nhân vật vĩ ngạn lạnh lùng quan sát bọn họ, hai người ánh mắt va chạm, rốt cuộc Phong Đô nhìn thấy rõ tồn tại vô thượng trong Thiên giới.
“Cường giả!”Phong Đô thầm rùng mình, không ngờ trong Man Hoang Đại Thiên vũ trụ còn cất giấu một vị cường giả đáng sợ như vậy, khiến hắn cảm giác hơi bị uy hiếp.
Phong Đô bỗng nhiên mở miệng:- Mạnh Bà!Mạnh Bà ở một bên ngẩn ra, biến sắc, lập tức hiểu ý của Phong Đô.
Nàng nhẹ gật đầu, thở dài nói:- Thôi, đã bao nhiêu năm ta chưa giao thủ với Minh Trà, vừa lúc mượn cơ hội này nhìn xem nàng trưởng thành đến đâu.
– Minh Trà, đến Hỗn Độn đấu một trận!Nói xong, Mạnh Bà giẫm lên cầu đá ầm ầm phá không gian, xé rách Hỗn Độn Giới hải, mời Minh Trà đấu với mình.
Minh Trà đứng một bên nghe Mạnh Bà mời đấu, vốn không muốn đi, bởi vì còn phải trấn thủ Địa giới, phòng ngừa Phong Đô mang đi luân hồi.
Nhưng Minh Trà động ý niệm, nhận được một truyền âm đến từ Thiên Đế vĩ đại ở Thiên giới, nàng lập tức yên lòng.
– Vậy chiến đi!Minh Trà dứt khoát gọn gàng, mười tám tầng địa phủ lơ lửng, tay cầm Tam Sinh thạch lướt qua không gian, phá vỡ sương mù, lao vào trong Hỗn Độn.
Bùm!Hai vị cường giả lao vào đánh, Tam Sinh thạch rực rỡ phát sáng, một cây cầu đá vắt ngang hư không chặt chẽ ngăn trở Tam Sinh thạch.
Trên cầu đá, Minh Trà, Mạnh Bà đánh nhau, ngươi qua ta lại, không ai giữ sức, bùng nổ trăm phần trăm sức mạnh.
Hoàng Tuyền, Ma chủ đại chiến, Minh Trà, Mạnh Bà giao thủ, còn lại Phong Đô sắc mặt dần dần trở nên nghiêm túc, đôi mắt sâu thẳm xuyên qua Thiên giới, vừa lúc đối diện với thân hình vĩ ngạn ở bên trong.
– Các hạ, đi ra chiến một trận.
Phong Đô vẻ mặt trịnh trọng, trực tiếp phát ra khiêu chiến với Thiên Đế trong Thiên giới, cường giả cần dùng thủ đoạn của cường giả để giải quyết.
– Ngươi, không nên đến.
Trong Thiên giới, phân thân Thiên Đế lạnh lùng nhìn Phong Đô ở Giới hải bên ngoài Man Hoang, hơi thở của hai người dần giao kích, va chạm, xé rách một đường hầm hư vô.
Phong Đô vẻ mặt bình tĩnh, hơi thở càng lúc càng mạnh lên:- Đến thì thế nào, ngươi và ta chung quy sẽ có trận chiến này, sớm muộn mà thôi.
Phân thân Thiên Đế lạnh lùng quát một tiếng:- Chiến!Hắn nói xong nhảy ra Thiên giới, nháy mắt bước ra Man Hoang, một đấm cứng rắn đánh về phía Phong Đô ở bên ngoài.
Hỗn Độn nổ tung, giống như khai thiên tích địa, mơ hồ có thể thấy hai bóng người đang kịch liệt giao chiến.
Đùng!Hai người quyền chưởng va chạm, bộc phát ra từng đợt năng lượng loạn lưu, bóng sáng cắt hình quét ngang Hỗn Độn.
Hai bên cùng lúc bay ngược về, hơi thở bùng nổ khuấy động một phương Hỗn Độn hải, vô hạn luồng không khí vòng quanh hai người.
– Thập Phương Phù Đồ, giết!.
Chương 2007
Phong Đô bắt đầu bằng một thức sát chiêu, đầy trời khói đen bao phủ, một phương Minh giới mênh mông hiện ra, thân hình nhoáng một cái hóa thành mười bóng dáng khủng bố giết tới gần.
Phân thân Thiên Đế lạnh lùng đối diện, giơ tay vạch ra từng vòng sáng, năm mươi vòng sáng hội tụ, hóa thành một bàn tay khủng bố.
– Thiên Đế Quyền!Một đấm vung ra, trời sụp đất nứt, Hỗn Độn tối tăm, quyền ý cường đại quét ngang tám phương Giới hải, chấn U Minh đại thế giới rung lắc.
Quyền quang cường đại ẩn chứa ý chí vô thượng quét ngang qua, thế không thể đỡ.
Ầm ầm!Hai người lướt qua nhau, chiêu thức va chạm xẻ mở một mảnh hư không Hỗn Độn, mở mang ra mảng lớn thế giới trống rỗng Hỗn Độn.
Điểm trung tâm hai người giao thủ có nhiều địa hỏa phong thủy tuôn ra, trường hợp rầm rộ tựa như khai thiên tích địa, khiến người cực kỳ kinh dị.
Mặc kệ là Phong Đô hay phân thân Thiên Đế, hai người thực lực cường đại không gì sánh được, một chiêu một thức, từng cử động đều ẩn chứa sức mạnh to lớn khai thiên tích địa.
Bùm!Đại chiến thật lâu, Phong Đô, phân thân Thiên Đế cùng rung lên, nắm tay đấm vào người đối phương, tạo thành chấn động mạnh, Hỗn Độn đều bị đánh xuyên.
– Ngươi rất mạnh.
Phong Đô bay ngược, sắc mặt nghiêm túc nhìn đối thủ.
Phân thân Thiên Đế vẫn hờ hững như lúc đầu, đôi mắt lộ tia sáng vô tình, từng vòng sáng đan xen bao phủ toàn thân, một phương Thiên giới mênh mông như ẩn như hiện ở sau lưng.
– Ngươi không kém.
Hắn hờ hững đáp lời, nói xong giơ tay chỉ một cái.
Phong Đô con ngươi co rút, cảm giác nguy hiểm mãnh liệt, không kịp ngẫm nghĩ, lực lượng U Minh cường đại trong người hội tụ thành hình, ù ù bạo phát ra.
– Thập Phương Phù Đồ, chúng sinh đều giết!Trong khoảnh khắc Phong Đô đánh ra sát chiêu mạnh nhất, mười bóng sáng tách ra, mang theo vô hạn bóng sáng giết tới, giống như chúng sinh đều phải chìm đắm trong đó.
Ức vạn lệ quỷ kêu gào, gầm lên, lay động Hỗn Độn, xoắn nát hư không một phương Giới hải.
Keng!Chỉ nghe một tiếng leng keng, âm thanh khủng bố vang lên, Hỗn Độn lần lượt nổ tung, Giới hải sụp đổ.
Một ngón tay to lớn chỉ vào Thập Phương Phù Đồ, mười bóng dáng lần lượt nổ tung, tan vỡ, bị nghiền nát thành bột mịn.
Một chỉ mạnh nhất ẩn chứa ý chí vô thượng của Thiên Đạo, khiến Phong Đô đều biến sắc mặt, hai tay đan vào nhau vạch ra một phương Giới bích U Minh chắn ở trước mặt.
Một tiếng giòn vang, Thiên Đạo Nhất Chỉ xuyên qua Giới bích U Minh hất bay Phong Đô, máu bắn ra.
Giao thủ đến hiện tại, Phong Đô lần đầu tiên bị thương, tuy rằng chỉ rơi vài giọt máu nhưng đủ khiến hắn khiếp sợ và rung động, đã bao nhiêu năm chưa từng bị thương?- Chắc hẳn ngươi là người mà U Thiên muốn giết nhất, Cổ Trần, Thiên Đế Nhân tộc?Phong Đô đánh giá phân thân Thiên Đế, nói ra thân phận và lai lịch thật sự của đối phương.
Người mà U Thiên muốn giết nhất là Thiên Đế Nhân tộc Cổ Trần, không vì cái gì khác, bởi vì đối phương cắn nuốt luyện hóa một phần U Thiên.
Đây là một trong những nguyên nhân lớn nhất khiến U Thiên muốn giết chết Cổ Trần.
Người trước mắt chẳng phải là Thiên Đế Nhân tộc Man Hoang mà U Thiên muốn giết nhất, Cổ Trần đấy sao?Phân thân Thiên Đế lạnh nhạt hỏi, trong ánh mắt mang theo một lũ nghi hoặc:- Ngươi không kém, tại sao cam nguyện trở thành nanh vuốt của U Thiên?Cường giả như vậy đúng ra không nên cam nguyện trở thành con chó của U Thiên, nên có tôn nghiêm của cường giả, nghịch thiên bởi vì đã không ai đấu thắng mình, Cửu Thiên vô đạo, phạt thiên là lẽ tất nhiên.
Tại sao tồn tại mạnh như vậy mà cam nguyện trở thành chó săn của thiên?- Ngươi không hiểu.
Phong Đô lắc đầu, tự giễu nói:- Ta vốn cũng cho rằng thiên là có thể nghịch, là có thể giết.
– Nhưng về sau ta đã hiểu, thiên là không thể nghịch, càng không thể giết.
Phong Đô nói lời này chất chứa bất đắc dĩ.
Phân thân Thiên Đế hơi cau mày, hừ nói:- Ngô thì thấy thiên càng có thể giết, Thiên Đạo vô thượng ngày xưa còn bị tách ra thành Cửu Thiên, hóa thành chư thiên, có gì không thể giết?- Mọi sự vật trên cõi đời đều có thể giết, thiên cũng không ngoại lệ.
Phân thân Thiên Đế nói dõng dạc, ẩn chứa tự tin mạnh mẽ, thiên càng có thể giết, niềm tin này chưa từng dao động một chút xíu nào.
Phong Đô nghe vậy ngẩn ngơ, tiếp đó lắc đầu:- Đó chỉ là ý nghĩ của ngươi, ngươi không biết chỗ đáng sợ của thiên, giết mãi không hết, chúng sinh chư thiên bất diệt, Cửu Thiên sẽ bất tử bất diệt.
Lời này không có gì sai, bởi vì chúng sinh chư thiên càng mạnh thì Cửu Thiên càng cường đại, đây là lý luận không thể cãi lại.
Chúng sinh nghịch thiên, tu luyện càng cường đại thì thiên càng mạnh mẽ, muốn nghịch thiên, ngươi vĩnh viễn đều đuổi không kịp Cửu Thiên, bởi vì ngươi mạnh thì nó càng mạnh hơn.
.
Chương 2008
Phân thân Thiên Đế lắc đầu, nói:- Ngươi sai.
Hắn bước ra một bước, năm mươi vòng sáng bao quanh người, hợp lại thành sức mạnh hùng hồn nhập vào người.
– Chúng Sinh Pháp, Thiên Đạo Diệt Thế!Phân thân Thiên Đế trực tiếp dứt khoát đánh ra một kích siêu mạnh, sức mạnh Thiên Đạo đáng sợ hội tụ, uấn nhưỡng, rồi bỗng bùng nổ.
Ầm ầm một tiếng, Phong Đô trúng đòn bay ngược về, không cách nào ngăn trở một kích khiến hắn giống như trực diện Cửu Thiên, cứng rắn, vô địch, không thể ngăn trở.
– Thập Phương Phù Đồ, Táng Thiên!Trong lúc nguy cấp, Phong Đô rốt cuộc đánh ra sát chiêu mạnh nhất, cấm thuật vận chuyển, tám phương Giới hải đều bởi vậy mà sôi trào gầm rống, Hỗn Độn hóa thành hư vô.
Đây là chiêu mạnh nhất của hắn, khoảnh khắc đánh ra, Hoàng Tuyền, Ma chủ, Mạnh Bà, Minh Trà đều không kiềm được biến sắc mặt.
Hoàng Tuyền cực kỳ hoảng sợ, ánh mắt nhìn Phong Đô cũng thay đổi:- Táng Thiên Tam thức, không ngờ Phong Đô luyện ra cấm thuật như vậy!Ma chủ cách không xa kinh ngạc, lộ ra suy tư, tỏ ra rất nghi hoặc, chiêu này cho cảm giác có ý chí tuyệt sát muốn chôn vùi Cửu Thiên.
Chiêu này rõ ràng dùng để đối phó với Cửu Thiên, tại sao Phong Đô cam nguyện trở thành nhanh vuốt của U Thiên? Trong đó tất nhiên ẩn giấu một ít bí mật.
Ầm!Táng Thiên Tam thức đụng phải Thiên Đạo Diệt Thế, hai loại lực lượng cấm thuật va chạm, xé rách, đánh cho Hỗn Độn xung quanh lõm vào, sụp đổ, Giới hải tiêu tan một mảng lớn.
Sức mạnh đáng sợ khuếch tán nhanh, khiến bốn cường giả Hoàng Tuyền, Ma chủ, Minh Trà, Mạnh Bà buộc phải lui về phía sau mới tránh đi hai người lan đến.
– Rất mạnh!Mạnh Bà nghiêm túc nói, chân đạp cầu đá, thân thể phát ra ánh sáng mông lung, hơi thở lẫm liệt ngăn trở từng vòng dư ba tàn phá.
Ba người khác cũng giống như vậy, ngăn trở dư ba đáng sợ, trong lòng giật mình vì sự cường đại của Thiên Đế và Phong Đô.
Minh Trà và Ma chủ đỡ chút, dù sao hiểu rõ Thiên Đế, cho nên không bất ngờ, ngược lại là Phong Đô, Hoàng Tuyền, Mạnh Bà khiếp sợ nhất.
Mạnh Bà kinh thán:- Thiên Đế, quả nhiên cường đại.
Hoàng Tuyền mặt mũi âm trầm, hừ nói:- Thiên Đế? Rõ là muốn ở trên chư thiên, thậm chí cao hơn Cửu Thiên, quả thực là vô tri.
Ma chủ nghe xong híp mắt lại, lộ ra sát khí lạnh lùng nghiêm nghị, không nói nhiều, một đấm đánh hướng Hoàng Tuyền.
– Khốn kiếp!Hoàng Tuyền vừa kinh vừa giận hét to, gặp phải đánh bất ngờ chỉ có thể vội vàng ngăn cản.
Ầm!Chỉ một đòn, Hoàng Tuyền đã bị đánh bay ra ngoài, đụng vào Giới bích của U Minh đại thế giới, bốn phía Hỗn Độn đều bị phá vỡ thành một con đường.
Ma chủ bước ra một bước, người đã đến trước mặt Hoàng Tuyền, ma khí toàn thân hội tụ, vung cánh tay đấm vào mặt Hoàng Tuyền.
Keng!Một con suối chắn ở trước mặt, nước suối trào ra gắt gao chặn một đấm của Ma chủ.
– Ma chủ chết tiệt, ngươi dám đánh lén?Hoàng Tuyền tức điên, sau khi bị đánh lén rơi vào thế yếu, bị Ma chủ ép buộc phát cáu.
– Hừ!Ma chủ hừ lạnh, coi rẻ, không thèm nói một câu, chỉ húc đầu đánh, đánh ra từng đợt ma văn, sát chiêu cường đại liên tục đánh ra.
Giống như không cần tiền, đánh cho Hoàng Tuyền chật vật không chịu nổi, không kịp ứng đối, có chút chật vật chống đỡ, mấy lần muốn phản kích đều bị đánh bầm dập.
– Mạnh Bà, còn đánh nữa không?Bên kia, Minh Trà lạnh lùng nhìn bóng dáng mơ hồ trên cầu đá, Mạnh Bà, hơi thở của hai người ẩn giấu, không tiếp tục đánh.
Mạnh Bà nhìn Minh Trà, khẽ thở dài:- Ngươi cần gì như vậy? Thiên là không thể chiến thắng, ngươi ngày xưa tham chiến cũng nên hiểu rõ, tại sao hiện tại vẫn cố chấp như vậy?- Không có thứ gì không thể chiến thắng, thiên cũng bị xé rách đấy thôi.
Minh Trà vẻ mặt kiên định, hừ lạnh một tiếng, cất bước hư không, vung Tam Sinh thạch đè xuống.
Keng!Cầu đá bay tạt qua, hai món bảo vật va chạm, cùng bắn ra thần quang rực rỡ, vô lượng ánh sáng xé rách hư không Giới hải, chiếu sáng thế giới U Minh.
Hai người lại lao vào đánh, nói chuyện không hợp thì xắn tay áo đánh.
Ầm ầm ầm!Cường giả hai bên đại chiến, Hoàng Tuyền bị Ma chủ từng bước một áp chế, rơi vào thế yếu, chật vật thua lùi lại, có vẻ không thể chống lại.
Còn về Mạnh Bà và Minh Trà thì đánh thật lâu như cũ không thấy thắng thua, chỉ liều mạng lực lượng ngang nhau.
Kịch liệt nhất là đại chiến của phân thân Thiên Đế và Phong Đô, hai người tu vi cường đại, sâu không lường được, một phen giao chiến, không ai chiếm được ưu thế.
Hai bóng dáng cường đại không ngừng giao chiến, va chạm ở giữa hai đại thế giới, trong thế giới của hai bên hội tụ rậm rạp vô số tinh nhuệ, cường giả, quân đoàn.
Mọi người đều lặng lẽ chú ý kết quả của cuộc chiến trước mắt, đợi đại chiến kết thúc thì chiến tranh thật sự sẽ đến.
– Thiên Đế, dừng tay đi, ngươi không ngăn được U Minh Thiên.
Đại chiến thật lâu, Phong Đô lại một lần nữa mở miệng, khuyên bảo phân thân Thiên Đế.
.
Chương 2009
Đáng tiếc hắn đã sai lầm, phân thân Thiên Đế lạnh lùng, vô tình, vô dục, không có một chút tình cảm, căn bản sẽ không có chút cơ hội dừng tay.
Còn về thần phục U Minh Thiên thì càng không thể nào.
Rào rào!Đánh một hồi, phân thân Thiên Đế bỗng nhiên dừng tay, cấp tốc lui về phía sau, đứng bên ngoài Giới bích Man Hoang, vẻ mặt trở nên có chút thận trọng.
Đôi mắt phân thân Thiên Đế nhìn xuyên Hỗn Độn Giới hải, nhìn về phía sau U Minh đại thế giới, giống như trông thấy thứ gì đáng sợ.
Phong Đô ngẩn ra, quay đầu lại, không nhìn còn đỡ, khi thấy rõ thì không kiềm được con ngươi co rút, lòng chùng xuống.
– Không thể nào!Phong Đô hét lớn, lộ vẻ mặt kinh hãi, giống như rất ngoài ý muốn, tại sao người kia đến?Nghe thấy tiếng hét to, Hoàng Tuyền, Mạnh Bà, Ma chủ, Minh Trà đang kịch chiến nhau dừng lại, lần lượt lui về phía sau kéo giãn khoảng cách.
Minh Trà, Ma chủ cùng bay trở về, đáp xuống bên cạnh phân thân Thiên Đế, vẻ mặt nghiêm túc nhìn lại.
– Đây là ?Hai người sắc mặt cực kỳ nghiêm túc nhìn một phương vũ trụ bao la chậm rãi hiện ra ở phía sau U Minh đại thế giới, đó là Đại Thiên vũ trụ thật sự.
U Minh đại thế giới chỉ là một đại thế giới trong đó, trong vũ trụ mênh mông kia bao gồm rậm rạp đại thế giới nhỏ.
Trong chỗ đó có một bóng dáng khủng bố xuất hiện ở trước mắt mọi người, hơi thở cường đại, thiên uy chí cao vô thượng, từ đầu tới chân tỏa ra hơi thở U Minh.
Không ngờ người đến là! – U Thiên?Phong Đô, Hoàng Tuyền, Mạnh Bà thay đổi sắc mặt, không ngờ người đến là U Thiên.
Bọn họ nhìn một phương Đại Thiên vũ trụ mênh mông hiện ra, U Minh đại thế giới đều bị hút vào trong đó, hóa thành một mảnh U Minh.
Trong Đại Thiên vũ trụ tụ tập thế lực lớn nhỏ, có Địa Ngục có U Minh, có Địa giới, tóm lại là một vũ trụ u ám khổng lồ.
Giây phút này, Phong Đô, Hoàng Tuyền, Mạnh Bà tái mặt, cảm giác áp lực lớn.
– Sao có thể như vậy?Mạnh Bà sắc mặt thay đổi, ngạc nhiên nghi ngờ nói:- U Thiên đến làm gì? Chẳng phải hắn bận ngăn trở Vĩnh Hằng Chi địa sao?Nói xong, ba người cùng nhau nhìn Hỗn Độn vô hình, một phương Vĩnh Hằng Chi địa bên ngoài Thời Không Trường hà dựa vào lực hút ầm ầm buông xuống.
Lúc trước nghe đồn U Thiên và Cửu Thiên khác cùng nhau ngăn trở Vĩnh Hằng Chi địa mà, sao hiện tại đột nhiên xuất hiện, chẳng lẽ có biến cố gì.
Phong Đô sắc mặt trầm xuống, ánh mắt lấp lóe nhìn vũ trụ u ám xuất hiện, thân hình đáng sợ đứng trên Đại Thiên vũ trụ đúng là U Thiên.
Trong đầu Phong Đô vụt qua thắc mắc, chẳng phải U Thiên đi ngăn trở Vĩnh Hằng Chi địa sao? Tại sao đột nhiên xuất hiện ở nơi này?Không chỉ như vậy, sau lưng U Thiên tụ tập các bóng dáng cường đại, mỗi một hơi thở đều không kém gì nhóm người Hoàng Tuyền, Mạnh Bà.
Có năm cường giả Thiên Cấm đứng cùng nhau, cộng với U Thiên khủng bố vô song, trong một chốc đè ép mọi người khó mà thở dốc.
Phong Đô bỗng nhiên tỉnh ngộ lại:- Xem ra chúng ta bị hắn lừa.
U Thiên lừa bọn họ, thật ra, U Thiên căn bản không đi ngăn trở Vĩnh Hằng Chi địa, thậm chí trong Cửu Thiên chẳng có ai đi.
Nghĩ vậy, Phong Đô lại tái mặt, vậy tức là U Thiên vốn không tin ba người bọn họ?Hơn nữa, bọn họ không ngờ rằng U Thiên còn mang đến năm vị cường giả Thiên Cấm, là thuộc hạ của U Thiên, một đám cao thủ Thiên Cấm cường đại xuất hiện.
Một giọng nói hờ hững vang lên:- Ba ngươi khiến ngô quá thất vọng.
Phong Đô, Mạnh Bà, Hoàng Tuyền hoàn toàn thay đổi sắc mặt, lộ vẻ kinh dị.
Rõ ràng U Thiên luôn luôn giám thị bọn họ, chưa từng tin tưởng, nếu không thì không thể nào đột nhiên buông xuống nơi này.
Mà còn mang đến năm vị cường giả Thiên Cấm, hiển nhiên từ trước đến giờ không tin tưởng ba người, cho nên lần này tự mình tới đây.
U Thiên hờ hững nói, trong âm thanh chất chứa lạnh lùng:- Phong Đô, Mạnh Bà, Hoàng Tuyền, các ngươi có lời nào để nói?Hoàng Tuyền đột nhiên đứng ra, cung kính nói:- U chủ, hắn là Thiên Đế của Nhân tộc Man Hoang, Phong Đô và Mạnh Bà có lòng phản, là hai người họ khiến trận chiến này không thắng được.
Lời này thốt ra, khiến Phong Đô, Mạnh Bà giật nảy mình, không dám tin tưởng nhìn Hoàng Tuyền, không thể ngờ hắn sẽ nói ra lời như vậy.
Mạnh Bà vừa kinh vừa giận nhìn Hoàng Tuyền:- Hoàng Tuyền, ngươi đang làm gì?Nàng hoàn toàn không ngờ rằng, Hoàng Tuyền thế nhưng nói ra lời như vậy, rõ ràng muốn hãm hại Phong Đô và Mạnh Bà, thoạt trông muốn nịnh U Thiên.
Nhưng ngươi nịnh nọt như vậy có ý nghĩa sao?Phong Đô không nói chuyện, chỉ yên lặng nhìn U Thiên, trong mắt vụt qua bất đắc dĩ, trong lòng cảm giác hụt hẫng.
.
Chương 2010
Lần này hơn phân nửa không có biện pháp xong chuyện, thiên ý khó dò, Phong Đô không biết ý tưởng của U Thiên như thế nào, nhưng xem tình huống hiện tại thì hiển nhiên là nhằm vào ba người bọn họ.
Có lẽ, từ lúc ban đầu U Thiên liền muốn trừ bỏ ba nhân tố không yên ổn, chẳng qua cần bọn họ, còn có giá trị lợi dụng nên mới giữ lại.
Nay xem ra đã không cần bọn họ nữa.
Mặc kệ Hoàng Tuyền nói rách mồm cũng không thể thay đổi cái nhìn về ba người trong mắt U Thiên, không tin tưởng thì mãi mãi không tin.
Hoặc nên nói, từ lúc ban đầu ba người chỉ là ba quân cờ, hoàn toàn không được U Thiên tin tưởng.
Phong Đô loáng thoáng hiểu rằng năm vị cường giả Thiên Cấm đứng sau lưng U Thiên mới là nanh vuốt mà U Thiên thật sự tin tưởng, là con chó trung thành nhất của U Thiên.
– U chủ, Phong Đô, Mạnh Bà đã có ý phản, xin U chủ minh xét.
Hoàng Tuyền lại một lần nữa mở miệng, nói ra lời khiến người lòng lạnh lẽo.
Phong Đô, Mạnh Bà đen mặt, mấy người quen biết vô số năm, biết gốc gác của nhau, không ngờ rằng Hoàng Tuyền cuối cùng là loại người này.
Vì bản thân mà đành lòng hãm hại Phong Đô và Mạnh Bà, hai người trong lòng bi ai, bỗng nhiên nghĩ rằng phải chăng lúc trước mình đã làm sai?- Hoàng Tuyền, ngươi cho rằng nịnh U Thiên là có thể tiếp tục cẩu thả sống sót?Minh Trà lộ ra một chút trào phúng và xem nhẹ, trong lòng khinh thường tên này.
– Phong Đô, Mạnh Bà, hiện tại các ngươi đã hiểu tại sao ta khăng khăng tham dự Nhân tộc phạt thiên chưa? Cửu Thiên từ trước đến giờ sẽ không để các ngươi vào mắt.
– Ở trong mắt bọn họ thì chư thiên, chúng sinh đều là con kiến, chỉ là súc vật nuôi béo chờ làm thịt, thiên như vậy, các ngươi không phản còn chờ cái gì?Minh Trà thẳng thừng không sợ xúi giục người ta phản ngay trước mặt U Thiên.
Phong Đô, Mạnh Bà không nói chuyện, ánh mắt thay đổi nhìn U Thiên, trong lòng dần bị kích phát cảm xúc không cam lòng.
Ánh mắt U Thiên hơi lạnh, hờ hững nói:- Giao ra dấu ấn căn nguyên của các ngươi thì ngô có thể lại tín nhiệm các ngươi một lần, nếu không! Nói đến đây đã rõ ràng, U Thiên muốn dấu ấn căn nguyên của ba người Phong Đô, Mạnh Bà, Hoàng Tuyền, do đó có thể liên tục không ngừng hấp thu căn nguyên của ba cường giả.
Cường giả Thiên Cấm có thực lực ngang với thiên, nếu không phải tự nguyện thì thiên không thể lấy căn nguyên, phải tự nguyện giao ra mới được.
Nhưng giao ra căn nguyên tương đương với suốt đời suốt kiếp đừng mơ trốn thoát thiên trói buộc và khống chế, một ý niệm liền có thể lấy hết thành tựu, căn nguyên, thậm chí linh hồn của ngươi.
Đây là thiên, hàm nghĩa thật sự của việc chăn nuôi chúng sinh, gặt chư thiên vạn giới.
Nghe câu đó, Phong Đô, Mạnh Bà, Hoàng Tuyền tái mặt, lộ vẻ mặt tức giận, đây là tương đương hoàn toàn điều khiển bọn họ.
Ai có thể chịu đựng?Minh Trà vẻ mặt trào phúng nhìn U Thiên, nàng không sợ chút nào, đã đến bước này thì không có gì phải hãi hùng nữa, chỉ có nước đánh.
Phân thân Thiên Đế, Ma chủ im lặng xem cảnh tượng trước mắt, chờ đợi Phong Đô, Mạnh Bà, Hoàng Tuyền ra quyết định cuối cùng.
Nếu như bọn họ phản thiên sẽ là trợ lực lớn, nếu như cam nguyện sa đọa làm chó săn của thiên, suốt đời làm nô, cung cấp vô hạn sức mạnh căn nguyên cho thiên thì là kẻ địch.
– U chủ, Hoàng Tuyền nguyện ý dâng lên!Hoàng Tuyền bỗng cất bước đi ra, vẻ mặt cung kính làm ra quyết đoán, muốn dâng lên dấu ấn căn nguyên của mình, cướp công đầu, hoàn toàn thần phục thiên.
Lời này thốt ra, Phong Đô, Mạnh Bà tái mặt, không dám tin tưởng nhìn Hoàng Tuyền, người này từng ý khí hào hùng, cao ngạo tuyệt thế vậy mà giờ thần phục.
– Hoàng Tuyền!Phong Đô gầm nhẹ một tiếng, trong mắt mang theo vô hạn tức giận trừng Hoàng Tuyền, giống như không tin Hoàng Tuyền sẽ làm ra quyết định như vậy.
Làm vậy tương đương với hoàn toàn không có tự do, tôn nghiêm làm cường giả Thiên Cấm ở đâu?Hoàng Tuyền mặt không cảm xúc nhìn hai người, bắt đầu khuyên bảo:- Phong Đô, Mạnh Bà, ta khuyên các ngươi không cần phản kháng, các ngươi rất rõ ràng, thiên là không thể chiến thắng, chỉ có đường thần phục.
Hoàng Tuyền đảo tròng mắt nhìn sang ba người Minh Trà, Thiên Đế, Ma chủ, hừ nói:- Ba ngươi tốt nhất cũng nên thần phục U Thiên, nếu không thì kết cục sẽ rất thảm.
– Thiên, không thể chiến thắng.
Hoàng Tuyền rống to một tiếng, tỏ ra rất điên cuồng, tên này hơn phân nửa là phát điên, ý chí đã mất, không còn tôn nghiêm và xương cứng của cường giả Thiên Cấm.
Minh Trà khẽ lắc đầu, xem nhẹ nói:- Hoàng Tuyền, hèn gì bao nhiêu năm trôi qua mà ngươi không có một chút tiến bộ, thậm chí không thể hiểu ra đại đạo của mình, thì ra là vậy.
– Đại đạo độc hành, là phải thẳng tiến không lùi, ngươi cam nguyện làm chó thì vĩnh viễn đều không thể nào hiểu ra chân ý đại đạo thật sự.
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[ Thiên Long Bát Bộ ] Kiều Phong Này Có Chút Không Đúng [ Thiên Long Bát Bộ ] Kiều Phong Này Có Chút Không Đúng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/12/Thien-Long-Bat-Bo-Kieu-Phong-Nay-Co-Chut-Khong-Dung-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch]Thiếu Gia Phong Lưu [Dịch]Thiếu Gia Phong Lưu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/DichThieu-Gia-Phong-Luu-SE-Audio-Truyen.jpg)





