Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 187 : Vô danh (c1861-c1870)
❮ sautiếp ❯Chương 1861
Đường hầm thời không này bị cường giả Nhân tộc đục mở, đáng tiếc đến đây thì bị ngăn trở, không thể đục thủng lá chắn vô hình phía trước.
Mặc dù vậy, Cổ Trần vẫn bị rung động mạnh, là cường giả như thế nào mới đục mở ra đường hầm thời không như vậy?Nếu không phải đằng trước có lá chắn cường đại ngăn trở, có lẽ vị này đã đục xuyên Thiên lao thời không, chạy ra khỏi đây.
“Tiền bối Nhân tộc!”Cổ Trần sóng lòng trào dâng, nhìn bộ di hài trước mắt, trong lòng thật lâu không cách nào bình tĩnh.
Trên người di hài này còn sót lại một lũ ý chí cường đại, giống như không bao giờ tan biến, nhưng vị này cuối cùng vẫn chết tại đây.
Phía trước xương khô có một hàng chữ, khắc vào lá chắn thời không, không thể xóa nhòa.
“Đại đạo không đường, Nhân tộc vô vọng, ngô, không cam lòng! ”Một hàng chữ ẩn chứa tràn ngập không cam lòng, giống như oán hận với trời, ngưng mà không tán, mặc cho năm tháng tằm ăn tẩy rửa vẫn không phai mờ.
Đây là không cam lòng của Nhân tộc, nỗi bi ai, oán hận, không cam lòng trước khi chết đó rốt cuộc mãnh liệt tới mức nào mà năm rộng tháng dài vẫn không phai nhạt?Vị tiền bối Nhân tộc này chung quy không thể đục xuyên thời không, mang theo tràn ngập không cam lòng và tiếc nuối ra đi.
– Tiền bối, đại đạo Nhân tộc có Tiên, thịnh thế thuộc về Nhân tộc cuối cùng cũng đến, hãy yên nghỉ.
Cổ Trần tiến lên nhẹ nhàng vái, thì thầm một câu, trong lòng buông tiếng thở dài.
Nói xong Cổ Trần xoay người, xé rách lá chắn thời không, bước vào một cái cũi khác, để lại bộ di hài Nhân tộc đơn độc đứng đó.
– Tiên! Trên người di hài bỗng lóe lên vầng sáng mờ, dường như có dao động nhẹ, nhưng rất nhanh biến mất.
Lúc này, Cổ Trần phá vỡ nhiều lớp lá chắn Thiên lao, nhìn thấy trong từng cái củi đa số sinh linh đã mục nát, tử vong.
Trong đó có nhiều tồn tại Nhân tộc đều hóa thành cốt khô.
“Nơi này là sâu trong Thiên lao?”Không biết trôi qua bao lâu, Cổ Trần rốt cuộc đi tới nơi sâu nhất của Thiên lao, khu vực trung tâm, một nơi kỳ dị cực kỳ đáng sợ.
Trung tâm Thiên lao rốt cuộc ẩn giấu cái gì, thật sự tồn tại lối ra chứ?Sâu trong Thiên lao có ánh sáng lấp lóe, nhìn kỹ thì ra là các khúc xương vụn.
Nơi này xương vụn bay đầy trời, có lớn có nhỏ, các loại sinh vật đều có, tỏa ánh sáng lóng lánh, thậm chí còn sót lại một lũ hơi thở cường đại.
Vèo!Đột nhiên, một bóng người xuyên qua lá chắn, đi vào sâu trong Thiên lao.
Cổ Trần vừa tiến đến liền cảm giác nguy hiểm mãnh liệt bao phủ tâm thần, sâu trong linh hồn lóe lên tia sáng bao phủ toàn thân, ngăn cách hết thảy.
“Ui, nguy cơ này! ”Cổ Trần thầm hút ngụm khí lạnh.
Mới vừa rồi hắn cảm giác được mối nguy hiểm, giống như trên Cửu Thiên có con mắt đáng sợ đang nhìn chằm chằm nơi này, may mắn bị một loại sức mạnh trong linh hồn che đậy ngăn cách.
Sức mạnh của trời!Cổ Trần xác định, mới vừa rồi cảm giác được là sức mạnh của trời, không chỉ có một, sâu trong Thiên lao ẩn giấu sức mạnh của Cửu Thiên.
Phát hiện này khiến hắn khiếp sợ, quả nhiên đoán không sai, sâu trong Thiên lao ẩn giấu bí mật, nơi này thế nhưng cất giấu sức mạnh của Cửu Thiên.
Không chỉ như thế, mà là có sức mạnh Cửu Thiên đan xen, hội tụ, bao phủ nơi này, giống như đang giám thị mảnh Trục Xuất Chi địa này.
” Cửu Thiên giám thị, bên trong thật sự có lối ra?”Cổ Trần lặng lẽ suy tư, trong lòng có vô vàn suy nghĩ, hắn cẩn thận ẩn tàng chính mình để không bị phát hiện.
Lũ hơi thở kỳ dị kia là sức mạnh Cửu Thiên, khi tiếp xúc liền kinh động sức mạnh Cửu Thiên tại đây sản sinh tuyệt sát, xóa sổ tất cả.
Vô số xương vụn rải rác tại đây chứng minh cho điều này, từng có nhiều sinh vật cường đại xâm nhập nơi này, nhưng đều bị sức mạnh Cửu Thiên xóa sổ.
Có lẽ chúng nó biết nơi này có lối ra, chẳng qua bị xóa sổ, căn bản không có biện pháp chạy đi, hoặc chỗ này vốn là cạm bẫy.
– Thiên ý ở ta, trẫm tức là trời!Cổ Trần quát khẽ, trong người tuôn ra một luồng thiên uy, đan xen với sức mạnh Cửu Thiên tràn ngập xung quanh, dung hợp hóa thành một phần trong đó.
Tiếp theo, Cổ Trần thừa dịp xuyên qua các lớp chướng ngại, đi vào trung tâm Thiên lao, nơi bị một mảnh Hỗn Độn bao phủ, bên trong có một mảng lớn Hỗn Độn hải che lấp.
Hỗn Độn khí lăn lộn sôi trào che lấp hết thảy, giống như bên trong ẩn giấu bí mật lớn.
“Là hơi thở của Thượng giới!”Tim Cổ Trần rung lên, lập tức cảm ứng được một loại hơi thở độc đáo.
Đó là hơi thở đến từ Thượng giới, đại biểu cho nơi này quả thật có một đường hầm nối với Thượng giới, nơi này là lối ra của Thiên lao.
Tuyệt đối không sai, Cổ Trần xác định trong mảnh sương mù Hỗn Độn trước mắt còn có đường ra, liên tiếp Thượng giới ở bên ngoài.
.
Chương 1862
Thượng giới có Cửu Thiên Thập Địa, Trục Xuất Chi địa là một địa bị tách rời trục xuất.
“Quả nhiên Trục Xuất Chi địa quanh quẩn giữa Hỗn Độn hải và Thượng giới.
”Cổ Trần ra chiều đăm chiêu, hiểu ra huyền bí trong đó, giữa Giới hải và Thượng giới có một mảnh Hỗn Độn hư vô, Trục Xuất Chi địa trôi nổi trong khu vực đó.
Nó không cách nào nhập vào Thượng giới, càng không có biện pháp rơi vào Hỗn Độn Giới hải, chỉ có thể phiêu lưu trong hư vô giữa hai nơi, sinh vật bị trục xuất trong đó vĩnh viễn không ra được.
Hơn nữa dù có lối ra, nơi này cũng có sức mạnh Cửu Thiên ngăn trở, một khi xâm nhập lập tức thì sẽ bị Cửu Thiên xóa sổ.
Cổ Trần đang suy tư một vấn đề, làm cách nào phá vỡ phong tỏa của Cửu Thiên, mở ra lỗ hổng này?“Thử một lần! ”Rất nhanh, hắn liền nghĩ đến một biện pháp.
Hắn quyết định thử một lần, nhìn xem có thể mở lối ra chỗ này được không, nếu như làm được thì có thể thực hiện bước kế hoạch tiếp theo.
– Ra đi, đã tới lúc ngươi phát huy tác dụng.
Chợt nghe Cổ Trần lẩm bẩm một câu, nói xong bắt lấy tiên đỉnh ném tới trước, đổ ra mảng lớn tiên quang, có thứ rơi ra ngoài.
Ầm!Một vật khổng lồ xuất hiện, bị Cổ Trần thả ra từ tiên đỉnh, nhìn kỹ thì rõ ràng là Vạn Linh quật lúc trước bị hút vào trong.
Thứ này là vật sống, sau khi hợp nhất với Vạn Linh Vương thì biến thành một sinh vật kỳ dị.
Hiện tại vừa được thả ra, nó lập tức bộc phát ra khí thế kinh thiên.
– Grao!Vạn Linh quật mở ra miệng rộng gầm rống, từng con ngươi bắn ra tia sáng mãnh liệt, bộc phát ra hình dạng mạnh nhất.
Nhưng nó vừa bùng nổ thì bị một sức mạnh đáng sợ mạnh áp chế, nháy mắt giam cầm.
Oong!Sâu trong Thiên lao truyền đến một tiếng vù vù, sức mạnh Cửu Thiên bỗng như bị kích hoạt, lần lượt hiện ra, trực tiếp hình thành một loại sức mạnh xóa sổ đáng sợ quét ngang qua.
Một tiếng hét thảm truyền đến:- A! Thiên lao?Vạn Linh quật kinh hoàng hét lớn, tỏ ra rất sợ hãi.
Ngay sau đó, thân thể cao lớn của nó cũng bị sức mạnh Cửu Thiên quét qua, từng tròng mắt răng rắc nổ nát.
– Sức mạnh Cửu Thiên! không!Vạn Linh quật thê thảm kêu gào, bị sức mạnh Cửu Thiên vô hình kia quét qua thân thể, cơ hồ trong khoảnh khắc liền tan rã.
Vạn Linh quật khổng lồ, thân xác thịt máp máy lần lượt tan rã, từng con ngươi nổ tung, cuối cùng bị sức mạnh Cửu Thiên xóa sổ.
Nó đến chết cũng không ngờ rằng chớp mắt đã rơi vào Thiên lao, còn là trung tâm Thiên lao, bị sức mạnh Cửu Thiên ở đây xóa sổ.
– Hỗn Độn Bát Cấm, Phong Thiên!Ngay lúc này, Cổ Trần động, thi triển sức mạnh Hỗn Độn Bát Cấm, phối hợp sức mạnh phong cấm trong tiên đỉnh, trực tiếp phong ấn nơi này.
Sức mạnh Cửu Thiên bị kích hoạt vừa xóa sổ Vạn Linh quật đã bị Cổ Trần trực tiếp phong ấn.
Sức mạnh Bát Cấm phối hợp sức mạnh của Phong Cấm Chi tâm phong trời.
Chỉ nghe răng rắc một tiếng vang trong trẻo, sâu trong Thiên lao bị giam cầm, sức mạnh Cửu Thiên bị phong ấn.
“Chậm một bước!”Cổ Trần thở dài một hơi, mới vừa rồi đã rất nhanh, nhưng vẫn bị chậm một bước.
Sức mạnh Cửu Thiên nơi này chỉ bị phong ấn một nửa, còn có một nửa tồn tại, vẫn không có biện pháp thoát khỏi, mở lối ra này.
Cổ Trần đôi mắt lấp lóe, hừ nói:- Làm lại, phong ấn tất cả các ngươi!- Đi đi!Giây sau, Cổ Trần lấy tiên đỉnh ra, lại ném ra mảng lớn ánh sáng, nháy mắt hóa thành một vật khổng lồ khác hiện ra ở sâu trong Thiên lao.
Đó là Tử thành, vật sống này được thả ra.
Ầm!Tử thành vừa ra lập tức bộc phát sức mạnh và hơi thở khủng bố, dấy lên sóng khí vô tận, lập tức dẫn phát sức mạnh Cửu Thiên ở đây sôi trào.
Cơ hồ trong nháy mắt, Tử thành đã bị sức mạnh Cửu Thiên trấn áp, nghiền nát, thân thể cao lớn lần lượt vỡ ra, tan rã.
Tử thành kinh dị gầm rống một tiếng, bị dọa sợ:- Thiên lao?Tử thành muốn giãy giụa trốn chạy, kết quả bị sức mạnh Cửu Thiên quét qua.
– Đáng chết, không, tha mạng! Tử thành ra sức giãy giụa cầu xin, không cam lòng bị xóa sổ ở đây.
Chỉ tiếc phản kháng không ích gì, bị sức mạnh Cửu Thiên xóa sổ thì hoàn toàn không có khả năng sống sót, cơ hồ nháy mắt tan rã.
Tử thành khổng lồ chia năm xẻ bảy, hóa thành vô số mảnh nhỏ bay tứ tán, chỉ để lại hài cốt lấp lánh lơ lửng tại đây, tỏa ra hơi thở đau buồn giận dữ và không cam lòng.
– Phong ấn!Lúc này Cổ Trần đã chuẩn bị sẵn sàng lại lần nữa thi triển Hỗn Độn Bát Cấm, vận dụng sức mạnh Phong Thiên của tiên đỉnh, một lần nữa phong ấn sức mạnh Cửu Thiên.
.
Chương 1863
Lần này rốt cuộc phong ấn trọn vẹn sức mạnh Cửu Thiên, không sót lại một chút gì, đều bị phong cấm tại đây.
Thấy vậy, Cổ Trần rốt cuộc thở ra, nhoẻn miệng cười, rốt cuộc giải quyết mối đe dọa chốn này, sức mạnh Cửu Thiên xóa sổ và giám thị đã bị phong ấn.
– Hẳn là phong ấn sạch sẽ.
Cổ Trần lẩm bẩm, vươn ra một bàn tay, rút lại ngụy trang, hiện hình tại đây.
Sâu trong Thiên lao không còn hơi thở và cảm giác nguy hiểm kia nữa, sức mạnh Cửu Thiên bị phong ấn.
Sức mạnh Cửu Thiên còn sót lại chỗ này chỉ là vì xóa sổ sinh linh xâm nhập, không cho phép chúng nó trốn chạy khỏi Thiên lao.
Hiện tại Cổ Trần phong ấn sức mạnh tiêu diệt ở đây, cuối cùng an toàn.
– Thu!Cổ Trần đánh ra một luồng tiên lực kích hoạt sức mạnh cường đại trong tiên đỉnh, hút hết sức mạnh Cửu Thiên bị phong ấn vào trong đỉnh.
Vang tiếng nổ điếc tai, sâu trong Thiên lao có vô hạn sức mạnh bị hút vào tiên đỉnh, sức mạnh thuộc về trời, hơn nữa không chỉ có một luồng.
Cuối cùng, khi Cổ Trần hấp thu hết sức mạnh Cửu Thiên thì chỗ này không còn nguy hiểm gì.
Rào rào!Sức mạnh Cửu Thiên biến mất, sâu trong Thiên lao, Hỗn Độn khí lăn lộn, từng luồng khí Hỗn Độn đến từ bên ngoài tràn vào trong.
Cổ Trần híp mắt lại, nhìn cơn lũ Hỗn Độn không ngừng tuôn vào, hiểu rằng chúng đến từ cơn lũ chảy xiết đến từ hư vô Hỗn Độn bên ngoài.
Cổ Trần tra xét một phen, không phát hiện bỏ sót thứ gì, vừa lòng gật đầu.
– Cuối cùng giải quyết, lối ra đã mở, tiếp theo chờ nó hoàn toàn mở ra rồi thả vô số sinh vật trong Trục Xuất Chi địa ra.
Cổ Trần lẩm bẩm, trong lòng tuôn ra hưng phấn mãnh liệt, chỉ cần tưởng tượng sinh vật trong Trục Xuất Chi địa bị thả ra sẽ là kích thích lớn vô cùng cho Thượng giới.
Cổ Trần thậm chí hoài nghi trong Trục Xuất Chi địa có tồn tại đáng sợ khiến Cửu Thiên cũng phải đau đầu, chẳng qua tồn tại đó luôn ngủ say.
Hiện tại mở ra lối ra, tương lai như thế nào thì Cổ Trần không quản được, tóm lại, càng loạn càng tốt.
– Nơi này giải quyết xong, kế tiếp đi Thiên Khư một chuyến.
Vèo!Cổ Trần xoay người xuyên qua từng lá chắn, rời khỏi sâu trong Thiên lao, một đường không ngừng lao ra phía ngoài Thiên lao, tốc độ rất nhanh, không bao lâu đã rời khỏi phạm vi Thiên lao.
Lúc này, khu vực bên ngoài Thiên lao, Phi Hồng đang vẻ mặt sốt ruột chờ đợi, Cổ Trần đi vào khá lâu mà không thấy động tĩnh gì, có khi nào bị nhốt ở bên trong, xảy ra chuyện gì rồi không?- Sao còn chưa ra nữa?Phi Hồng sốt ruột nôn nóng, nếu Cổ Trần xảy ra chuyện, vậy nàng ở trong Trục Xuất Chi địa sẽ nửa bước khó đi.
Tu vi bị áp chế, hiện tại tu lại tiên lộ còn chưa có tương lai gì, nếu không có Cổ Trần che chở, không chừng nàng rất nhanh sẽ bị sinh vật khác ăn mất.
Rào rào!Đang lúc Phi Hồng nóng ruột nóng gan định bước vào Thiên lao, một bóng người từ bên trong phá không mà ra, bay ra từ trong Thiên lao.
Phi Hồng trông thấy người đến thì vui sướng bất ngờ hét to một tiếng:- Thiên Đế!Người đến đúng là Cổ Trần, an toàn trở về.
– Ta không sao, vừa đi vừa nói.
Cổ Trần cười cười an ủi một câu, tiếp đó mang theo Phi Hồng rời khỏi khu vực này, đi hướng Thiên Khư phía bên kia Trục Xuất Chi địa.
Nơi đó có lẽ cũng có một lối ra, đang cần Cổ Trần thăm dò rõ ràng, nhìn xem có tồn tại lối ra không, nếu đúng là thật thì có thể hoàn toàn mở ra Trục Xuất Chi địa.
Oong!Sau khi hai người đi, sâu trong Thiên lao truyền đến một đợt dao động, sóng gợn kỳ dị dập dờn khuếch tán.
Chỉ thấy sâu trong Thiên lao lớp lớp, một luồng hơi thở đáng sợ tràn ra, dường như thức tinh từ giấc ngủ say trong năm tháng vô tận.
Một âm thanh khàn khàn mà khủng bố truyền khắp Thiên lao:- Sức mạnh của Cửu Thiên biến mất, chẳng lẽ! đường hầm bị mở ra?Tận cùng Thiên lao có một tồn tại đáng sợ thức tỉnh, mở ra đôi mắt khủng bố.
Răng rắc!Sâu trong Thiên lao, một đôi mắt khủng bố mở ra, bên trong chiếu ra hình ảnh khủng bố vũ trụ diễn hóa, thế giới vỡ tan, giống như trong mắt cất giấu vô tận thế giới hưng suy.
Đôi mắt này lộ ra một chút kinh ngạc, giống như phát hiện chuyện gì khó lường.
– Cửu Thiên phong tỏa, biến mất.
Một âm thanh truyền đến, trong mắt lộ tia hưng phấn và kích động.
Ầm!Giây sau, có hơi thở đáng sợ quét qua nơi này, đánh tan nhiều Hỗn Độn loạn lưu, lộ ra một đường hầm, có hơi thở của Thượng giới lan tràn đến.
Đó là lối ra của Trục Xuất Chi địa đã mở.
– Là ai mở ra cửa ra Thiên lao?Rất nhanh, âm thanh này mang theo một chút ngạc nhiên nghi ngờ, trong đôi mắt kia lập tức ảnh ngược mọi thứ ở đây, dường như có sức mạnh đang ngược dòng.
Chỉ thấy trong đôi mắt ánh chiếu ra từng hình ảnh vừa phát sinh tại đây, cuối cùng ngừng lại trên một bóng dáng, nếu Cổ Trần có mặt chắc chắn sẽ nhận ra bóng dáng kia là hắn.
.
Chương 1864
Nhưng bóng dáng ánh chiếu ra rất mơ hồ, nhìn không rõ ràng, có sương mù bao phủ, dù là tồn tại cường đại này cũng không thể làm nó hiện rõ ra.
– Hơi thở của Nhân tộc, hắn là ai?Đôi mắt kia lộ ra một chút ngạc nhiên nghi ngờ, hiển nhiên rất ngoài ý muốn.
Sức mạnh Cửu Thiên ở đây thế mà bị Nhân tộc này phong ấn, phá vỡ, là hắn mở ra đường hầm, quả thực không tin nổi.
Vị tồn tại chưa biết này kinh ngạc nói:- Người này là ai, trong Nhân tộc khi nào xuất hiện nhân vật cường đại như vậy? Sức mạnh Cửu Thiên mà cũng bị phá vỡ phong ấn?- Mặc kệ là ai, đường hầm mở ra, ngô, tự do.
Vị cường giả chưa biết đang ẩn tàng chợt cười lớn, hơi thở cường đại tràn ngập, định phá vỡ Thiên lao trực tiếp lao ra Trục Xuất Chi địa, giết vào Thượng giới.
– Không được!Giây sau, bóng dáng đáng sợ kia khựng lại, nguyên Thiên lao như đông lại.
Nó rơi vào trầm tư, trong đôi mắt xẹt qua vô số hình ảnh, cuối cùng bình ổn lại.
– Ngô cứ ra ngoài thế này sẽ bị Cửu Thiên tấn công, không có lợi.
Tồn tại chưa biết kia suy tư một phen, nhe răng cười nói:- Đánh thức mấy tên khờ ngủ say trong Trục Xuất Chi địa, xúi chúng nó đi xung phong.
– Ưm, đánh thức luôn mấy tên ngủ say, khuấy động Cửu Thiên Thập Địa!Rào rào!Nói xong, tồn tại chưa biết này lặng lẽ ẩn đi, biến mất không thấy, giống như chưa bao giờ xuất hiện.
Nó ẩn tàng ở tận cùng Thiên lao, thật ra là vì luôn chờ đợi cơ hội trốn chạy ra ngoài, hiện tại rốt cuộc có cơ hội.
Nhưng nó rất cẩn thận, không vội vàng ra ngoài, mà là muốn những tồn tại cường đại ngủ say khác cùng nhau xâm nhập Thượng giới.
Làm vậy mới có thể ứng đối công kích của Cửu Thiên, nếu không thì lỡ nó ngớ ngẩn xông ra, chắc chắn bị Cửu Thiên đập tan nát ngay phút đầu tiên.
Dù sao Cửu Thiên giám thị ở đây biến mất, bị Nhân tộc Cổ Trần này phong ấn, bài trừ, tất nhiên đã kinh động Cửu Thiên, cho nên hiện tại ra ngoài là hấp dẫn hỏa lực.
Bên kia, Cổ Trần đang chạy đi bỗng tạm dừng, kinh ngạc ngừng lại.
– Sao thế Thiên Đế?Phi Hồng khó hiểu nhìn hắn, tại sao đột nhiên dừng.
Cổ Trần không nói chuyện, nhíu mày, xoay người nhìn phương hướng Thiên lao, lộ ra một chút nghi hoặc.
“Kỳ lạ, mới vừa rồi tại sao cảm giác bị nhìn ngó?”Trong đầu Cổ Trần vụt qua một ý niệm.
Mới vừa rồi có một sức mạnh ngược dòng hắn, dòm ngó hắn, nhưng bị hắn bản năng dùng mệnh vận che đậy, thậm chí dùng một loại sức mạnh Thiên Đạo trong linh hồn che lấp.
Thế này mới không bị phát hiện, nhưng điều này dẫn tới Cổ Trần chú ý và cảnh giác.
Cổ Trần lặng lẽ suy tư”“Là ai? Hay là Cửu Thiên Thượng giới dòm ngó? Hoặc là! ?”Hắn không nghĩ thông, không rõ ràng là ai mới vừa rồi dòm ngó mình, nhưng đã bị chém đứt che đậy hết thảy, không có biện pháp ngược dòng đến chỗ hắn.
Suy tư một phen, Cổ Trần suy đoán có lẽ là Cửu Thiên phát hiện, nhưng cũng có thể là tồn tại cường đại khác nhận ra biến hóa của Thiên lao.
Có lẽ là tồn tại cường đại nào đó ở sâu trong Thiên lao, chẳng qua lúc trước Cổ Trần không phát hiện ra, bây giờ ngẫm lại nhất định là Thiên lao mở ra đã kinh động nó.
“Mặc kệ, đi Thiên Khư trước.
”Cổ Trần không nghĩ thông, đơn giản không nghĩ nữa, nhanh chóng đi Thiên Khư một chuyến, xác nhận rồi mới chấp hành bước tiếp theo được, hoàn toàn mở ra Trục Xuất Chi địa.
Cổ Trần thậm chí muốn chặt đứt ngăn cách của Trục Xuất Chi địa, khiến nó lại quay về Thượng giới, Cửu Thiên Thập Địa hoàn chỉnh thì mới dẫn phát một trận đại loạn.
– Đi!Cổ Trần không có giải thích, tăng nhanh tốc độ, cuốn lấy một luồng tiên quang phá vỡ Hỗn Độn, dọc đường đi kinh động rất nhiều sinh vật cường đại.
Chẳng qua không có sinh vật nào dám lại đây ngăn trở, bởi vì Cổ Trần phát ra hơi thở quá cường đại, khiến những sinh vật này cảm thấy uy hiếp.
Huống chi trên người của hắn sót lại hơi thở của các loại sinh vật, đó là chút hơi thở sót lại sau khi bị giết, kinh sợ sinh vật khác không dám tới gần.
Cứ như thế, Cổ Trần dọc đường đi đều rất bình yên, cho dù gặp được một ít sinh vật cũng né qua hắn, không mon men tới gần.
Điều này khiến Phi Hồng kinh thán liên tục, không thể không bội phục vị Thiên Đế Cổ Trần này.
Nhìn xem, những sinh vật này hiển nhiên e sợ Cổ Trần.
– Grừ grừ! Lúc này, trong ngực phát ra tiếng rên khẽ, Hỗn Độn hồ tỉnh dậy.
Lông trên người nó bay rối, giống như từng cục sương mù Hỗn Độn bao phủ, mười cái đuôi nhẹ đung đưa cuốn lấy từng đợt luồng khí Hỗn Độn.
Cổ Trần kinh ngạc nhìn nó:- Vật nhỏ, ngươi nhận ra cái gì?Dường như con Hỗn Độn hồ này nhận ra cái gì.
.
Chương 1865
Đôi mắt của nó thẳng tắp nhìn chằm chằm đằng trước, lộ ra một chút kiêng kỵ, giống như cảm ứng được hơi thở đáng sợ nào đó.
“Với tốc độ của mình thì không lâu sau sẽ đến phạm vi có Thiên Khư.
”Cổ Trần suy nghĩ thoáng qua liền hiểu ra, hiển nhiên là sắp đến khu vực có Thiên Khư.
Nhưng khiến người kỳ lạ là, tại sao lúc ở Thiên lao thì Hỗn Độn hồ không có động tĩnh, ngược lại tới gần Thiên Khư mới lộ ra phản ứng?Cổ Trần vuốt đầu của Hỗn Độn hồ, hỏi:- Vật nhỏ, có phải ngươi biết cái gì, hoặc cảm ứng được gì?- Grừ!Hỗn Độn hồ gầm nhẹ một tiếng, vung móng vuốt chỉ phía trước.
Cổ Trần hơi cau mày, căn bản không hiểu gì cả, đành đưa một ý niệm ra giao lưu với nó.
Trong ý niệm truyền đến giọng trong trẻo non nớt của Hỗn Độn hồ:“Đằng trước, Mẫu sào, đồng loại! ”Nghe xong lời này, Cổ Trần tâm thần rung lên, trong đôi mắt bắn ra tia sáng chói lòa, có chút ngoài ý muốn và kinh ngạc.
Mới vừa rồi giao lưu, Hỗn Độn hồ truyền đến ý niệm biểu đạt phía trước có Mẫu sào, còn có hơi thở đồng loại, bị nó cảm ứng được.
“Mẫu sào, đồng loại?”Cổ Trần ngạc nhiên nghi ngờ.
Hắn nhíu chặt chân mày, cứ cảm thấy Mẫu sào mà Hỗn Độn hồ nói là Vạn Thú sào lúc trước gặp.
Còn có đồng loại của nó, chẳng lẽ trong Vạn Thú sào có Hỗn Độn thú loài hồ giống như nó?“Không lẽ Vạn Thú sào đi vào Thiên Khư?”Trong đầu Cổ Trần vụt qua một ý niệm, cảm giác có chút kỳ lạ, chẳng lẽ Vạn Thú sào rời khỏi vị trí ban đầu đi đến Thiên Khư.
Hoặc là Vạn Thú sào chuyên môn đuổi theo hắn lại đây, trong đó tất nhiên có bí mật mà hắn không biết.
Nhưng hiện tại đã đến nơi này, không thể nào lùi về, Cổ Trần tuyệt đối sẽ không buông bỏ đi vào Thiên Khư, dù biết có nguy hiểm, thậm chí có Vạn Thú sào.
– Phi Hồng, chút nữa nàng hãy tự cẩn thận, nếu có bất trắc, ta sẽ tạm thời thu nàng vào tiên đỉnh.
Cổ Trần không thể không nhắc nhở một câu, chuẩn bị dự phòng lỡ có gì xảy ra.
Phi Hồng nghe xong lập tức nghiêm túc gật đầu, nói:- Tốt, ta biết, chút nữa nếu có ngoài ý muốn, ngươi không cần quản ta, trực tiếp thu vào tiên đỉnh là được.
Nghe Phi Hồng trả lời khẳng định, Cổ Trần yên tâm gật đầu, nói sao thì Phi Hồng cùng hắn vào, xem như bằng hữu.
Hai người một đường đi đến, Cổ Trần luôn ôm thái độ hoài nghi lai lịch của Phi Hồng, nhưng tóm lại nàng không có ác ý với hắn.
Hơn nữa, Phi Hồng là sinh vật Cấm Kỵ đầu tiên bước vào tiên lộ, Cổ Trần rất xem trọng nàng, dù sao là con chuột trắng nhỏ đầu tiên, phải chăm sóc cẩn thận.
Có ý nghĩa và tác dụng quan trọng đối với càng nhiều sinh vật Cấm Kỵ tương lai bước vào tiên lộ, nàng quan hệ đến việc khai thác đại đạo của chính mình, không thể có sơ sót.
– Tới rồi!Không lâu sau, Cổ Trần và Phi Hồng cùng dừng lại, ngẩng đầu nhìn khu vực trống trải hư vô ở phía trước, bên trong trôi nổi vô số phế tích.
Đưa mắt nhìn, giống như đi tới một mảnh phế tích thế giới tràn ngập hoang vắng.
Những phế tích này không phải phế tích bình thường, mà là một đám thế giới phế tích, là thế giới thật sự mục nát rồi hóa thành phế tích.
Một đám thế giới hóa thành phế tích, rậm rạp chồng lên nhau, thành cái gọi là Thiên Khư.
Phi Hồng vẻ mặt cảnh giác, vô cùng ngạc nhiên nghi ngờ hỏi:- Nơi này là Thiên Khư à, sao cảm giác giống như mộ của thế giới?Nàng lên tiếng hỏi khiến Cổ Trần chợt hiểu ra, nhìn từng mảnh phế tích to lớn ở đằng trước, đều là một đám thế giới.
Thoạt trông thật sự giống như một mảnh phần mộ thế giới, khiến người không cách nào tưởng tượng, nơi này sao có thể có tồn tại nhiều thế giới phế tích như vậy?Chẳng lẽ thật sự là một mảnh phần mộ của thế giới?Nhưng Cổ Trần nghĩ đến khả năng khác, phân thân Thâm Uyên từng đề cập rằng trung tâm của Thâm Uyên là mộ của thế giới, không lẽ Thiên Khư và Thâm Uyên có liên quan?Cổ Trần bỗng nhiên mở miệng hỏi một câu:- Vật nhỏ, có cảm ứng được sự tồn tại của Mẫu sào không?Hỗn Độn hồ ở trong ngực hắn lông bay rối, đôi mắt lóe tia sáng u tối thẳng tắp nhìn chằm chằm Thiên Khư ở phía trước, đang cảm ứng cái gì.
– Grừ grừ!Nó bỗng nhiên nhỏ giọng kêu mấy tiếng, móng vuốt chỉ hướng Thiên Khư phía trước, đã cảm ứng được hơi thở của Vạn Thú Mẫu sào.
Thật sự đoán đúng rồi, Vạn Thú sào thật sự đến Thiên Khư.
Tình huống như vậy là điều Cổ Trần không dự đoán được, có lẽ bước vào Thiên Khư chắc chắn sẽ gặp phải Mẫu sào đáng sợ kia.
“Chủ! có! Mẫu sào khác! ”Hỗn Độn hồ truyền đến ý niệm trong trẻo quanh quẩn trong thức hải của Cổ Trần.
Ý của nó là cảm ứng được một Mẫu sào khác.
.
Chương 1866
Cổ Trần hơi giật mình hỏi:- Ý của ngươi là, mới vừa rồi không chỉ cảm ứng một cái, còn có hơi thở của Mẫu sào khác?Hắn xác nhận một lần nữa:- Chín Hỗn Độn Mẫu sào khác không phải Vạn Thú sào?Chỉ thấy Hỗn Độn hồ nhẹ gật đầu, biểu thị khẳng định.
Trong Thiên Khư còn cất giấu một Mẫu sào khác, khiến Cổ Trần tương đương ngoài ý muốn, không ngờ rằng trong Trục Xuất Chi địa thế nhưng cất giấu hai Mẫu sào.
Chín Hỗn Độn Mẫu sào ở thời kỳ Hỗn Độn Khởi nguyên xa xưa, nơi này còn có hai cái, một Vạn Thú sào thì lúc trước đã gặp qua, Cổ Trần trộm được Hỗn Độn hồ trong đó.
Hiện tại lại gặp phải một cái, sẽ là cái nào trong chín Mẫu sào?- Vạn Thú sào ở bên trong, mà nơi này còn có Hỗn Độn Mẫu sào khác?Phi Hồng cũng giật nảy mình, có chút hoảng sợ, ánh mắt nhìn Cổ Trần đã đổi khác.
Nàng cảm thấy vị Thiên Đế Cổ Trần này rất là ‘cái kia’, tại sao luôn gặp phải thứ mà người khác muốn gặp cũng khó tìm thấy?- Chúng ta đi vào, ta thật muốn nhìn xem Mẫu sào khác giấu trong nơi này là cái gì.
Cổ Trần trầm mặc thật lâu sau, trực tiếp cất bước đi tới, muốn bước vào trong Thiên Khư.
Bùm!Vừa bước vào Thiên Khư, chợt thấy một mảnh phế tích khổng lồ ập vào mặt, mang theo hơi thở hủy thiên diệt địa, thế không thể đỡ.
Đó là một mảnh thế giới phế tích.
– Thế giới phế tích?Cổ Trần đôi mắt sâu thẳm nhìn phế tích khổng lồ ập vào mặt, đó là một mảnh thế giới.
Dưới phế tích chôn giấu một mảnh thế giới từng phồn hoa nay đã héo tàn, hóa thành thế giới phế tích.
Nó đã mục nát không chịu nổi, hoàn toàn không còn chút xíu sức sống và căn nguyên, là một thế giới cạn kiệt, đổ nát.
Nhưng dù là một mảnh phế tích thì khi nó lao tới vẫn có sức sát thương đáng sợ, người bình thường, thậm chí là Thần Linh đều sẽ bị thương.
– Phá!Cổ Trần vung tay tung cú đấm, quyền ý cường đại bộc phát.
Chợt nghe tiếng nổ, toàn bộ thế giới phế tích nổ tung, từ chính giữa xuyên thủng qua mảnh thế giới phế tích này.
Cổ Trần mang theo Phi Hồng một đường xuyên qua thế giới phế tích, nhìn thấy đều là héo tàn, mục nát, trung tâm căn nguyên của thế giới đã sớm biến mất.
Không rõ là tự nhiên khô cạn hay căn nguyên bị tách khỏi thế giới, tóm lại phế tích là phế tích, không có bất cứ giá trị.
Rào rào!Một đường xuyên qua phế tích, Cổ Trần và Phi Hồng vào trong Thiên Khư, nhìn thấy từng mảnh thế giới phế tích hoang tàn.
Chúng nó chồng chất đan vào nhau, có cái va chạm nhau sản sinh tai họa diệt thế, rồi cùng nhau tan biến thành hạt bụi.
– Nơi này quả thực là phần mộ của thế giới.
Phi Hồng vẻ mặt khiếp sợ xem mọi thứ trước mắt, trong lòng rung động vô cùng.
Lần đầu tiên nàng nhìn thấy tình cảnh như vậy, một đống thế giới héo tàn mục nát lơ lửng ở nơi đó, chồng lên, chất đống, như từng mảnh xác thế giới, bị chôn vùi.
Giống như là bãi tha ma thế giới, chôn vùi vô số thế giới, tràn ngập hơi thở trống vắng, thê lương.
– Chúng nó cũng từng huy hoàng, đáng tiếc! Cổ Trần lắc đầu, trong lòng có cảm xúc kỳ diệu.
Thế giới cũng sẽ mục nát, héo tàn, biến thành một mảnh phế tích, huống chi là chúng sinh vạn vật?Trên đời này, có cái gì có thể vĩnh hằng?Óc Cổ Trần lóe tia sáng, nhìn Hỗn Độn hồ trong ngực, mở miệng hỏi:- Vật nhỏ, ngươi cảm ứng hơi thở nằm ở phương hướng nào?Chỉ nghe Hỗn Độn hồ kêu ư ử, huơ móng vuốt chỉ hướng phía trước, nó cảm ứng được hơi thở ở phương hướng đó.
Hỗn Độn hồ cảm ứng hơi thở của hai Hung sào, thậm chí một bên có hơi thở của đồng loại, khiến Cổ Trần rất hoài nghi phải chăng bên trong Vạn Thú sào có một con Hỗn Độn hồ tương tự?- Phi Hồng, nàng theo sát!Cổ Trần dặn dò một tiếng, tiên quang đan xen toàn thân hắn, hóa thành một chiếc thuyền nhỏ phá vỡ hư không, xuyên qua trong Thiên Khư.
Hắn cưỡi thuyền nhỏ bằng tiên quang xuyên qua kẽ hở các thế giới phế tích, gặp chướng ngại liền một đấm đánh xuyên.
Dọc đường đi, không gặp phải bất cứ nguy hiểm, càng không có bất cứ sinh linh tồn tại.
Nơi này chỉ có một đám thế giới phế tích trôi nổi, chồng lên, va chạm vào nhau rồi hủy diệt biến mất, kết thúc cuộc đời huy hoàng.
Thế giới diệt vong mang đến mãnh liệt đánh sâu vào, có uy hiếp to lớn, nhưng không tạo nhiều ảnh hưởng cho Cổ Trần.
Càng đi vào bên trong càng có thể cảm thụ được áp lực, giống như là một người thường đi vào một bãi tha ma, nhìn thấy vô số thi hài vậy.
Đi đến nơi này, dường như Cổ Trần đều cảm thấy từng đợt cảm giác áp lực, phế tích thế giới ám thị mạnh tâm lý và đánh sâu vào tâm linh con người.
Không cách nào tưởng tượng, nơi này tại sao có nhiều thế giới phế tích như vậy, tại sao sẽ rơi vào nơi này, chẳng lẽ bên trong có cái gì đặc biệt?.
Chương 1867
Thiên Khư rốt cuộc ẩn giấu bí mật như thế nào?Cổ Trần một đường cẩn thận xuyên qua, nhìn từng thế giới phế tích, trong lòng bỗng dưng có cảm giác bi ai.
Dường như cảm thụ được một loại không cam lòng, là một loại ý niệm không cam lòng thế giới héo tàn tử vong, một loại dao động của ý chí thế giới sót lại.
Bởi vì dung hợp một phương thế giới, ý chí linh hồn của Cổ Trần có thể nói là Thiên Đạo, là ý chí linh hồn của thế giới, tự nhiên có thể cảm thụ được dao động đặc biệt này.
Thế giới tại đây dường như đang truyền từng đợt ý niệm dao động thê lương, không cam lòng còn sót lại, khiến hắn khó mà bình tĩnh.
Mỗi một thế giới đều có sinh mệnh, đều có dùng tâm thức đi vào tuổi xế chiều, chết đi như sinh linh khác, mang theo không cam lòng.
Chuyến đi này khiến Cổ Trần có cảm ngộ khắc sâu, phương đại thế giới trong người bỗng nhiên có biến hóa kỳ diệu.
Oong!Đột nhiên, theo rậm rạp thế giới phế tích xung quanh tuôn ra một chút dao động, có ý chí sót lại huyền diệu vọt tới, nhập vào người Cổ Trần.
Nói chính xác hơn là tuôn vào thế giới trong người của hắn, dung hợp ý chí thế giới, khiến linh hồn của Cổ Trần chìm đắm trong một loại cảnh giới kỳ diệu.
Trong mơ hồ, hắn cảm giác chính mình hóa thành vô số thế giới, từ lúc ban đầu sinh ra, trưởng thành, dựng dục vô số sinh mệnh, chứng kiến thế giới hưng suy, cuối cùng từng bước một đi hướng già cả, khô kiệt, cuối cùng đi vào tử vong.
Đó là ý niệm sót lại của thế giới phế tích, là tàn niệm của thế giới, sau khi Cổ Trần đi vào nơi này thì bỗng nhiên bị một loại cộng hưởng hấp dẫn, kích hoạt, lần lượt vọt tới.
Ý chí linh hồn của Cổ Trần phát sáng, bỗng dưng hiện ra vô số hư ảnh, lần lượt hiện ra quanh ý chí linh hồn.
Một đám hư ảnh là các mảnh thế giới, đã từng phồn hoa, hưng suy, khiến hắn cảm nhận được toàn bộ quá trình thế giới sinh ra, diễn hóa, tử vong.
Đây là một loại biến hóa khó tin, bản thân Cổ Trần đều không ngờ rằng thế nhưng có thể hấp dẫn tàn niệm thế giới phế tích tại đây dung hợp vào trong linh hồn của mình.
Giống như là chúng nó sót lại ý niệm thế giới nói cho Cổ Trần biết trải qua một đời hưng suy của mình, hóa thành vô số thế giới diễn biến, đạt được chỗ tốt không cách nào tưởng tượng.
Một đám thế giới hưng suy, diễn biến, tử vong, mang đến thể nghiệm hoàn toàn mới cho Cổ Trần, một thể nghiệm chưa từng có.
Giống như là chính mình biến thành một thế giới, bắt đầu từ lúc sinh ra đến không ngừng trưởng thành, diễn hóa, đi con đường tiến hóa của thế giới.
Bùm!Thế giới trong người bỗng thay đổi hoàn toàn, Hỗn Độn sôi trào, gầm rống, bất ngờ không ngừng mở rộng, rồi ngưng tụ thu nhỏ, cứ thế tuần hoàn lặp lại.
Trong quá trình, thế giới trong người Cổ Trần không ngừng lớn mạnh, biến mạnh, hàng rào thế giới bắt đầu dày hơn, vững chắc hơn, trong quá trình phình ra thụt vào diễn biến càng cường đại.
Ý chí của hắn chìm đắm trong sự hưng suy lên xuống của một đám thế giới, khiến thế giới trong người bắt đầu sản sinh biến hóa kỳ diệu.
Giống như nhìn thấy phương hướng tiến hóa, diễn biến của vô số thế giới, càng nhìn thấy vô số khả năng, nhưng cuối cùng đều đi hướng thất bại.
Chúng nó đều chết rồi, để lại dấu ấn thế giới tàn khuyết, bị Cổ Trần hấp thu, dung hợp, cuối cùng thành một phần của chính mình.
Đây là cơ duyên, bỗng dưng đạt được cơ duyên, thế giới bên trong trở nên khác biệt, từ trong đến ngoài đều bắt đầu sản sinh biến chất.
Rào rào!Thiên Khư rung nhẹ, vô số dao động truyền đến, có từng đợt dấu ấn thế giới, ấn ký tàn khuyết không ngừng bay ra, nhập vào người Cổ Trần.
Phi Hồng ở một bên thấy rõ loại biến đổi này, nhưng không rõ phát sinh cái gì.
– Thiên Đế đang làm gì?Phi Hồng kinh ngạc, nhưng không dám quấy rầy.
Nàng yên lặng nhìn Cổ Trần, hơi thở trên người hắn không ngừng biến hóa, giống như thoáng chốc trải qua vô số lần luân hồi, trở nên vô cùng tang thương, khủng bố.
Đôi mắt của Hỗn Độn hồ nằm trong ngực lưu động Hỗn Độn ánh sáng, nhìn Cổ Trần không chớp mắt, trong mắt lộ ra một chút hoang mang và kinh ngạc.
Không biết qua bao lâu, trong đôi mắt Cổ Trần vụt qua vô số hình ảnh, rất nhiều trải qua diễn hóa của thế giới lướt qua.
– Phù, thật kỳ diệu!Cổ Trần từ từ tỉnh lại, cả người đều trở nên không giống nhau, từ đầu tới chân bao phủ vầng sáng mờ kỳ lạ, mông lung, khiến người không thấy rõ.
Trong vầng sáng mờ có hình ảnh của vô số thế giới diễn hóa, cho người một loại ảo giác, giống như nhìn một cái sẽ có lĩnh ngộ lớn lao.
Đáng tiếc, những dị tượng này rất nhanh biến mất, chui vào người Cổ Trần rồi biến mất ngay.
.
Chương 1868
Chỉ có bản thân hắn mới rõ ràng, trong thức hải, thể linh hồn trở nên đặc biệt thần bí, bốn phía đầy ắp vòng sáng mãnh liệt, mỗi vòng sáng là một thế giới.
Rậm rạp, vô hạn vô tận bóng sáng thế giới, hội tụ thành một mảnh biển cả quay quanh trung tâm linh hồn của hắn, sản sinh cộng hưởng và liên hệ.
Giống như là đại dương, bên trong dựng dục vô số thế giới, ghi chép hưng suy lên xuống của từng thế giới, cuối cùng đi vào tử vong.
Cổ Trần lẩm bẩm, trong mắt lộ ra tia sáng kỳ diệu:- Đạo của thế giới quá huyền ảo.
Những gì vừa trải qua cho Cổ Trần chỗ tốt khó thể tưởng tượng, không nói thứ khác, hắn bây giờ cho cảm giác như người khác.
Giống như một tồn tại cường đại sống vô số năm tháng, trải qua vô số hưng suy lên xuống, đi qua năm tháng vô tận.
Hắn dường như mơ hồ dòm ngó một chút vĩnh hằng, nhưng đáng tiếc, tựa hoa trong gương trăng trong nước, không thể thấy rõ, càng miễn bàn bắt giữ lũ cảm ngộ khác lạ này.
“Vĩnh hằng, bất hủ, có lẽ thật sự có!.
“Cổ Trần âm thầm suy tư, khắc sâu lần trải qua này lên người của chính mình.
Linh hồn Cổ Trần chìm đắm trong ấn ký vô số thế giới, cảm ngộ thế giới tiến hóa là một loại thể nghiệm huyền diệu, giống như chính mình lần lượt trải qua vậy.
Thể nghiệm này khiến thể linh hồn Cổ Trần thực hiện một loại biến chất, tựa như Thiên Đạo cao cao tại thượng, xung quanh vòng quanh vô số thế giới diễn biến.
Cường đại!Đây là cảm thụ duy nhất hiện giờ của Cổ Trần, cảm thấy ý chí linh hồn của mình trở nên vô cùng cường đại, kéo theo thân thể và tu vi không ngừng lột xác.
Trong người có từng đợt sức mạnh đại thế giới chảy khắp người rèn luyện thân thể, giống như trong người đang có sức mạnh của vô số thế giới không ngừng tẩm bổ cơ thể, trở nên càng cường đại.
Thế giới trả ngược lại thân thể, thân thể thì chịu tải thế giới, hai bên hỗ trợ lẫn nhau, cuối cùng song song đạt được một loại cục diện cùng thắng đột phá.
Lấy thân dưỡng thế giới, tiếp đó thế giới trả ngược lại thân thể, hình thành một tuần hoàn kỳ diệu, khiến các mặt của Cổ Trần trở nên càng cường đại.
– Ta cảm ứng được, ở ngay phía trước!Cổ Trần chợt mở mắt ra, bắn ra hai tia thần quang, xuyên qua nhiều lớp thế giới phế tích nhìn thấy hai luồng hơi thở cường đại ẩn tàng ở sâu trong Thiên Khư.
Một trong số đó là hơi thở của Vạn Thú sào, Cổ Trần tự nhiên rất quen thuộc, cái khác thì xa lạ, hơi thở cường đại mà hắn chưa từng cảm thụ.
– Hai Hung sào dường như đang giằng co, không, còn có một hơi thở cường đại khác nữa.
Cổ Trần hơi thay đổi sắc mặt, theo cảm ứng vừa rồi thì không chỉ có hai Hỗn Độn Hung sào, càng có một hơi thở cường đại khác tồn tại.
Hơi thở này hình như đang chực chờ chiếm lấy hai Hung sào.
– Đi.
Cổ Trần không nói nhiều, phá vỡ thế giới phế tích, xông về phía sâu trong Thiên Khư.
Mặc kệ là Cổ Trần hay Phi Hồng, hoặc Hỗn Độn hồ, giây phút này đều có thể từ xa thấy hai Hung sào khổng lồ đứng ngạo nghễ ở sâu trong Thiên Khư.
– Vạn Thú sào, cái khác là! !Phi Hồng giật mình kêu lên, đôi mắt sâu thẳm.
Nàng trông thấy một Hung sào khác lơ lửng trên Thiên Khư, phun ra nuốt vào ức vạn luồng khí Hỗn Độn, tỏa ra hơi thở khủng bố.
So với Vạn Thú sào thì Hung sào kia bề ngoài thoạt trông càng giống tổ ong.
Oong!Cổ Trần xuất hiện, lập tức khiến Vạn Thú sào trong hai Hung sào kia chấn động mạnh, từ bên trong bộc phát ra một luồng hơi thở cường đại, một bóng thú khổng lồ hiện ra.
Cổ Trần vừa xuất hiện, lập tức dẫn tới Vạn Thú sào chấn động.
Oong!Chỉ thấy Vạn Thú sào rung lên, từ bên trong bộc phát ra hơi thở cường đại, có bóng thú đáng sợ hiện ra.
– Grao!Một tiếng gầm rống truyền khắp toàn bộ Thiên Khư, dẫn phát vô số phế tích chấn động.
Trông thấy bóng thú kia, Cổ Trần thay đổi sắc mặt, lộ vẻ mặt kinh hãi.
– Hồ?Hắn hô nhỏ một tiếng, tỏ ra không tin nổi.
Không ngờ bóng thú kia là một con hồ ảnh, mười một cái đuôi hồ màu xanh đung đưa, cuốn lấy vô số Hỗn Độn khí, dẫn phát thế giới phế tích xung quanh lay động.
Phi Hồng không kiềm được giật mình kêu lên:- Đó là con Hỗn Độn thú đầu tiên sinh ra từ Vạn Thú sào, Hỗn Độn Thanh hồ!Nàng bị bóng thú khổng lồ trước mắt làm ngơ ngẩn, lần đầu tiên thật sự gặp con Hỗn Độn thú đầu tiên sinh ra trong Vạn Thú sào.
Nó là một con Hỗn Độn Thanh hồ.
Cổ Trần hơi cau mày, nhìn Hỗn Độn hồ trong ngực mình, lại ngó con Hỗn Độn Thanh hồ phía đối diện, trong lòng có cảm giác kỳ lạ.
Hồ ảnh khổng lồ kia sát khí đậm đặc, trợn to hai con mắt hung tợn nhìn chằm chằm Cổ Trần, giống như đang nhìn kẻ thù cướp thê.
.
Chương 1869
Cổ Trần trong lòng có chút dở khóc dở cười:- Vạn Thú sào sinh ra con Hỗn Độn thú đầu tiên là Hỗn Độn Thanh hồ, sao cảm giác như ổ hồ ly.
Vạn Thú sào này có chút hữu danh vô thực, chẳng bằng gọi là ổ hồ ly thì đúng hơn, cái tên Vạn Thú sào không phù hợp nó, bởi vì đây là ổ hồ ly.
– Grao!Hồ ảnh hung ác gầm rống một tiếng, mười một cái đuôi hồ màu xanh khuấy động Hỗn Độn, cuốn lấy một đám thế giới phế tích ném qua.
– Cút!Cổ Trần hơi khó chịu hét to một tiếng, vung lên cánh tay vỗ chưởng, rậm rạp hư ảnh thế giới hội tụ thành một mảnh đại dương mênh mông va chạm mạnh.
Ầm đùng một tiếng, vang tiếng nổ điếc tai, mớ thế giới phế tích bị đánh nát, hóa thành tro bụi, tiêu tan trong Thiên Khư.
Cổ Trần đứng ngạo nghễ trên hư không, chân đạp Hỗn Độn, nhìn hồ ảnh khổng lồ kia, trong lòng hiểu rằng nó hung dữ là bởi vì hắn trộm đi một quả trứng, là Hỗn Độn hồ trong ngực hắn.
Vật nhỏ này tò mò nhìn hồ ảnh, há mồm kêu grừ grừ, đang giao lưu gì đó với đối phương.
Hỗn Độn hồ và hồ ảnh của Vạn Thú sào không ngừng giao lưu, rất nhanh, thú ảnh phát ra một tiếng gầm lên.
– Grao! Ngươi trở về!Con Hỗn Độn Thanh hồ rống to một tiếng, tỏ ra rất tức giận, dường như không chịu đồng ý.
Không biết Hỗn Độn hồ nói gì, tóm lại hồ ảnh siêu tức giận, mười một cái đuôi hồ màu xanh cùng vung lên, quất về phía Cổ Trần.
Hỗn Độn hồ giận dữ, nhe răng gầm nhẹ một tiếng, nhảy ra khỏi vòng tay Cổ Trần, nhanh chóng biến lớn, hóa thành một con Hỗn Độn hồ khổng lồ, mười cái đuôi cuốn lấy vô hạn Hỗn Độn khí hung hăng đánh vào.
Đùng!Đuôi của hai con hồ va chạm, chấn vỡ mảng lớn thế giới phế tích, dẫn phát trùng kích đáng sợ cuốn sạch tám phương.
– Ngươi trở về!Hỗn Độn Thanh hồ rống to, tỏ ra rất không cam lòng.
Khiến người ngoài ý muốn là, Hỗn Độn hồ nhe răng gầm nhẹ một tiếng, căn bản không có để ý tới Hỗn Độn Thanh hồ, ngược lại thu nhỏ thân hình trở về vòng tay Cổ Trần.
Cảnh này khiến con Hỗn Độn Thanh hồ suýt điên lên, hơi thở cường đại bùng nổ, khí hung thần cuồn cuộn cuốn sạch, lật tung nhiều thế giới phế tích.
Nó điên cuồng gầm rống, trợn to đôi mắt màu xanh gắt gao nhìn chằm chằm Cổ Trần.
– Hỗn Độn Nhân tộc, nên giết!Thanh hồ rống to, rơi vào trạng thái cuồng bạo, giống như muốn cưỡi Hung sào lao thẳng qua.
Bùm!Nhưng giây sau, Vạn Thú sào bị hơi thở cường đại khác ngăn trở.
Hung sào khác hành động, tỏa ánh sáng chói lòa, ánh sáng đáng sợ dày đặc đan xen, bao phủ nơi đó, ngăn trở Vạn Thú sào.
Cổ Trần híp mắt đánh giá tòa Hung sào kia, lộ ra một chút kinh ngạc.
– Hỗn Độn Phong sào, chẳng phải nó đã bị Hỗn Độn ba nghìn Nhân tộc hủy rồi sao?Phi Hồng ở một bên kinh hồn táng đảm nhìn hình dạng của Hung sào khác thức tỉnh, trong lòng không kiềm được hoảng sợ.
Nàng nhớ kỹ chính mình từng xem ghi chép, trong chín Hỗn Độn Mẫu sào có ghi về Hỗn Độn Phong sào, nghe đồn đã bị ba nghìn Hỗn Độn Nhân tộc phá hủy.
Tòa Hung sào này đã từng hoành hành Hỗn Độn, mang đến phá hoại và tai nạn rất lớn cho ba nghìn Hỗn Độn Nhân tộc, cuối cùng bị liên hợp tiêu diệt.
Nhưng xem cảnh tượng trước mắt thì về sau Hỗn Độn Phong sào còn tồn tại, khiến Phi Hồng cảm thấy cực kỳ bất an.
Hung sào kia bề ngoài thoạt trông giống như là một tổ ong, rậm rạp tổ ong chồng lên, cấu tạo ra một Hung sào đáng sợ.
Nó là một trong chín Mẫu sào trong thời đại Hỗn Độn Khởi nguyên, Phong sào.
Đây là một tòa Hung sào nổi tiếng dữ, bên trong dựng dục ra vô số Hỗn Độn phong, kết thành đàn, giết mãi không dứt, nơi đàn ong đi qua toàn bộ Hỗn Độn không mọc cọng cỏ.
Oong oong oong!Lúc này, trong Hỗn Độn Phong sào truyền đến từng tiếng ù ù đáng sợ, giống như tiếng của vô số loài ong đập cánh.
Cổ Trần nghe đều có chút da đầu tê dại, nhìn Phong sào rung rung kia, ngay cả Vạn Thú sào cũng tỏ ra cảnh giác.
Con Hỗn Độn Thanh hồ quay đầu, nhìn chằm chằm Phong sào, hét to:- Phong hậu, ngươi và ta đều là một trong Mẫu sào của Hỗn Độn Khởi nguyên, tại sao ngăn ta?Thanh hồ một tiếng gầm rống, chấn động tám phương.
Đôi mắt Cổ Trần lóe tia sáng, nhìn trong Phong sào chậm rãi tuôn ra hơi thở bàng bạc, khủng bố vô song.
Rào rào!Một hư ảnh đáng sợ hiện ra, từ trong Phong sào bay ra hội tụ thành một thân hình khổng lồ, đôi cánh ong vỗ nhẹ, xé rách Hỗn Độn.
Nó là ong chúa, con Hỗn Độn Hung vật thứ nhất sinh ra từ Hỗn Độn Phong sào, Phong hậu, một trong Hỗn Độn Cửu hung, thực lực chưa biết, sâu không lường được.
– Trên người của hắn có hơi thở Cửu Thiên, càng có vô hạn nhân quả Thiên Đạo dây dưa, ngươi quên chúng ta làm thế nào trốn ra từ nơi đó sao?.
Chương 1870
Hư ảnh kia mở miệng, âm thanh trong trẻo ẩn chứa một loại cao ngạo, mang theo một loại uy nghiêm, giống như một vị hoàng cao cao tại thượng.
– Chưa đến lúc mà ngươi dám xuất thế, là tự tìm chết sao?Giọng của Phong hậu hờ hững vang lên, cố ý vô tình nhìn thoáng qua Cổ Trần, khiến hắn tâm thần rung động mạnh, suýt đánh mất tâm trí.
Nếu không phải mới vừa rồi đạt được một đợt cơ duyên, ý chí linh hồn đã lột xác trở nên khác biệt, dung hợp ấn ký của vô số thế giới còn sót lại thì có lẽ Cổ Trần đã bị một ánh mắt của đối phương hút mất hồn.
“Phong hậu thật khủng khiếp!”Cổ Trần trong lòng âm thầm tâm kinh, lưng toát mồ hôi lạnh.
Mới vừa rồi một ánh mắt làm hắn suýt tiêu đời, con Phong hậu sinh ra đầu tiên trong thời đại Hỗn Độn Khởi nguyên quá đáng sợ.
– Ủa?Phong hậu ngạc nhiên kêu lên, đánh giá Cổ Trần, lộ ra một chút ngoài ý muốn và hiểu rõ.
Nó hờ hững nói:- Ngươi thấy chưa, với ý niệm của ngô mà cũng không cách nào ảnh hưởng hắn, một khi đụng chạm sẽ dẫn phát hậu quả không thể dự liệu, ngươi còn muốn về lại nơi đó sao?- Không được, hắn cướp của ta! !Hỗn Độn Thanh hồ mở miệng tức giận gầm lên, nhưng rất nhanh ngừng bặt.
Bởi vì, nó nhìn thấy Hỗn Độn hồ nhe răng gào gầm gừ, trong mắt lộ ra một chút tức giận, giống như đang cảnh cáo Hỗn Độn Thanh hồ.
Cổ Trần thấy thế thì óc lóe tia sáng, ra chiều đăm chiêu nhìn Hỗn Độn hồ trong ngực mình, lại ngó Thanh hồ sắp nổi khùng.
“Vật nhỏ, ta mặc kệ ngươi đến gần ta vì lý do gì, hy vọng ngươi đừng uy hiếp đến ta.
”Cổ Trần nhủ thầm, khiến Hỗn Độn hồ trong ngực cứng đờ, trong mắt lộ ra một chút sợ hãi, rên ư ử với hắn như muốn biểu đạt cái gì.
– Thanh hồ, thời gian không nhiều, nếu ngươi muốn trở về nơi đó thì đi đi, ngươi suy nghĩ rõ ràng chưa?Giọng nói hờ hững của Phong hậu vang lên, dẫn tới Cổ Trần chú ý, trong lòng suy đoán chúng nó rốt cuộc đang làm gì, dường như có mưu đồ gì đó.
Nơi đó là nơi nào? Không lẽ chín Hung sào trốn ra từ nơi nào đó?- Hừ!Thanh hồ hừ lạnh một tiếng, mang theo một loại không cam lòng và oán hận hung tợn trừng Cổ Trần một cái, ước gì trực tiếp xé nát hắn.
Nhưng Phong hậu ngăn trở và cảnh cáo khiến Hỗn Độn Thanh hồ kiêng dè, hơn nữa chúng nó có mưu đồ riêng, bao nhiêu năm tháng chưa từng có người biết chín Hỗn Độn Hung sào còn tồn tại trên cõi đời.
– Bắt đầu đi!Phong hậu nhìn thoáng qua Cổ Trần, trong mắt lộ tia nhìn đầy ẩn ý, khiến hắn thầm rùng mình, cực kỳ cảnh giác với Phong hậu.
Ầm!Vừa dứt lời, hai Hung sào cùng bùng nổ ánh sáng chói lòa bao phủ Thiên Khư, từng đợt luồng khí Hỗn Độn từ trên trời giáng xuống, ù ù ập đến.
Cổ Trần thấy thế thay đổi sắc mặt, hai Hung sào bộc phát ra hơi thở cường đại khiến hắn cảm thấy cực kỳ nguy hiểm, có loại bất an.
Chúng nó đang làm gì?Răng rắc!Chỉ nghe một tiếng vang trong trẻo, bên trên Thiên Khư bị xé rách một lỗ lớn, vô hạn luồng khí Hỗn Độn từ bên trong tuôn ra.
Lỗ thủng kia bị hai Hung sào hợp sức xé rách, Thiên Khư chấn động, nhiều thế giới phế tích bị sức mạnh đáng sợ này cuốn đi hóa thành tro tàn.
– Khởi nguồn của Hỗn Độn, điểm cuối của thế giới! Phong hậu thì thào tự nói, đôi mắt bắn ra tia sáng mãnh liệt, bỗng nhiên giơ tay một kích đập nát mọi thứ, sức mạnh đáng sợ xuyên qua Hỗn Độn.
Ầm ầm ầm!Giây sau, hai Hung sào bùng nổ, đụng mạnh vào khe nứt bên trên Thiên Khư, giống như Hỗn Độn bị đụng vỡ, trời sập.
Thanh hồ, Phong hậu cùng bộc phát đánh ra một kích mạnh nhất, Cổ Trần nhìn mà tim đập chân run, nếu như đánh vào người mình thì tiêu đời.
Nhưng may mắn, cả hai dường như kiêng dè cái gì, không xuống tay với Cổ Trần, tuy rằng không rõ ràng tại sao, nhưng trong lòng hắn mơ hồ phát hiện có liên quan Cửu Thiên.
– Mở!Một tiếng quát lớn, Thanh hồ bộc phát ra lực lượng khủng bố, giống như đang trút hết tức giận trong lòng, cứng rắn đánh mở Hỗn Độn hư vô, đánh ra một lỗ thủng đáng sợ.
Cùng với Phong hậu, hai Hung sào hợp sức đụng vỡ khu vực bên trên Thiên Khư, một đường đụng vào Hỗn Độn mênh mông.
– Tiểu tử, chăm sóc tốt nó, nếu thiếu một cọng lông tơ thì sẽ không tha cho ngươi!Hai Hung sào lao vào Hỗn Độn, trong Vạn Thú sào, Thanh hồ xoay người nhìn Cổ Trần, truyền ra một tiếng cảnh cáo, mang theo uy hiếp.
Cổ Trần nghe xong hừ lạnh, xem nhẹ nói:- Trẫm chưa từng e ngại bất cứ uy hiếp, ngày sau gặp lại, ngươi và ta chỉ có một bên được sống.
Thanh hồ tức xì khói:- Kẻ cuồng vọng!Nhưng đáng tiếc, nó không kịp nói cái gì đã bị Hỗn Độn nuốt sống, hai Hung sào cùng biến mất trong Hỗn Độn mênh mông.
– Thú vị! Hy vọng ngươi đừng chết.
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










