Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 185 : Vô danh (c1841-c1850)
❮ sautiếp ❯Chương 1841
Bùm!Cú đấm cuối cùng đánh xuống, vỏ trứng bùm một tiếng vỡ ra, bay ra một mảnh nhỏ, rốt cuộc phá vỡ vỏ của quả trứng này.
Quả trứng vỡ ra một cái lỗ, một luồng thần quang tràn ra, tia ban mai mạnh mẽ tràn ra từ lỗ hổng, từng luồng sáng chín màu dâng lên.
Ngũ quang thập sắc, rực rỡ lóa mắt.
– Mở!Cổ Trần đôi mắt sáng ngời, nhìn vỏ trứng bị gõ vỡ, hắn dứt khoát giơ trứng lên cao hơn đầu.
– Ục ục ục ục!Cổ Trần đưa lỗ thủng nhỏ trên vỏ trứng vỡ hướng miệng mình, uống ừng ực, nuốt lấy tinh hoa căn nguyên cường đại trong trứng.
Đây là quả trứng dựng dục vô số năm tháng, căn nguyên ẩn chứa trong đó mạnh vượt sức tưởng tượng, nuốt một hơi, toàn thân Cổ Trần tỏa ánh sáng nhiều màu chói lòa.
Người Cổ Trần tỏa ra ngũ quang thập sắc, tia sáng chiếu ra từ lỗ chân lông, chiếu sáng Hỗn Độn xung quanh, khiến người không mở mắt ra được.
Phi Hồng cực kỳ kinh hoàng, ngơ ngác xem cảnh tượng trước mắt.
Cổ Trần giơ quả trứng màu xám kia lên cao, trực tiếp ăn, ăn sống căn nguyên bên trong, hoàn toàn là cướp đoạt căn nguyên cường đại trong trứng.
Loại sức mạnh căn nguyên này ẩn chứa một luồng thần vận đại đạo, nuốt vào trong người lập tức bùng nổ, cuốn sạch toàn thân, tỏa ra vầng sáng mười màu.
Giây phút này, Cổ Trần chỉ cảm giác vô hạn năng lượng bùng nổ trong thân thể, dung hợp, tu vi sôi trào thiêu đốt, từng tế bào trong người đều đang hò reo.
Chỉ trong khoảnh khắc, Cổ Trần cảm giác tu vi của mình tăng vọt, trở nên càng tinh thuần, càng cường đại, không bị sức mạnh chưa biết ở đây áp chế.
Và một nửa tu vi bị áp chế đang khôi phục với tốc độ kinh người, dung hợp tu vi trong người, không ngừng tăng vọt.
Ầm!Luồng khí thế cường đại bùng nổ, đẩy ra Hỗn Độn trong phạm vi một nghìn dặm, hóa thành một mảnh hư vô, bên trong là ngũ quang thập sắc bao phủ hết thảy.
Phi Hồng một đường bay nhanh ra, vẻ mặt hoảng sợ trốn thật xa, nhìn tia ban mai ngũ quang thập sắc bao phủ bên trong, không thấy được bóng dáng của Cổ Trần.
Hắn đang dốc hết sức cắn nuốt luyện hóa sức mạnh căn nguyên bàng bạc kia, cả người như rực cháy ngọn lửa mười màu thiêu đốt.
Tu vi, khí lực, linh hồn vào giây phút này bỗng nhiên không ngừng cô đọng, nâng cao, rơi vào một loại lột xác kinh người.
Từng đợt thần âm đại đạo truyền đến, chất chứa thần vận đại đạo dung hợp, khiến Cổ Trần trực tiếp rơi vào một loại lĩnh ngộ kỳ diệu.
Trong quá trình này, khí lực của Cổ Trần tăng vùn vụt, lột xác, từ Tiên thể đại thành tăng vọt lên, rốt cuộc vượt qua ngưỡng cửa, bước vào cảnh giới đại viên mãn.
Không ngờ trong thời gian ngắn ngủi đột phá cấp độ Tiên thể, đến đại viên mãn, Tiên thể vô thượng đại viên mãn thành công.
Hơn nữa tu vi còn đang tăng vọt, theo cảnh giới Nhân Tiên tiểu thành một đường đột phá, đi theo Tiên thể cùng bước chân vào cảnh giới Nhân Tiên đại viên mãn.
Hiện tại sức chiến đấu của Cổ Trần so với trước kia thì hoàn toàn là cách biệt một trời một vực, thậm chí không cách nào đánh đồng, giống như khác biệt về bản chất.
Mặc kệ là chất lượng hay số lượng thì Cổ Trần mạnh hơn bản thân trước kia rất nhiều, đã không có biện pháp so sánh và tính toán.
Căn nguyên tuôn ra từ quả trứng là vô hạn vô tận, tích lũy vô số năm, một lần bùng nổ tuôn vào trong người Cổ Trần, có thể nói là như sóng thần biển động, suýt làm hắn trướng nứt.
Đang lúc Cổ Trần không có cách chịu đựng, sắp nổ tan xác thì bản năng muốn lợi dụng sức mạnh căn nguyên bàng bạc này, trực tiếp mở ra tiên lộ cao hơn một bậc.
Nhưng ngay lúc này! Răng rắc!Một tiếng vang trong trẻo truyền đến, quả trứng bỗng nhiên nổ, vô số ánh sáng nổ tung, nháy mắt nhấn chìm Cổ Trần và khu vực phạm vi một vạn dặm.
Ngũ quang thập sắc rực rỡ lóa mắt, chiếu sáng mảnh Hỗn Độn này.
Thật lâu sau, ánh sáng mới dần rút về, tụ về phía khu vực trung tâm, cuối cùng bị hút vào một bóng dáng mơ hồ.
Không, nói chính xác hơn là đa số căn nguyên cường đại bị hút vào một bóng dáng nhỏ bé.
Phi Hồng xoe tròn mắt nhìn nơi ánh sáng tán đi:- Đó là cái gì?Cổ Trần đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, toàn thân tỏa ra luồng tiên quang rực rỡ, ba nghìn tiên ngân đan xen nhấp nháy ở sau lưng, hóa thành một phương Tiên Bàn.
Hơi thở của Cổ Trần mạnh hơn trước kia, thiên uy mênh mông, uy áp cường đại bao phủ trong lòng, khiến Phi Hồng bất giác muốn quỳ xuống.
Kinh người nhất là một sinh vật hình dáng xinh đẹp lơ lửng ở trước mặt Cổ Trần, toàn thân bộ lông phát sáng rực, tỏa ra Hỗn Độn khí màu xám.
Sau lưng nó có mười cái đuôi nhẹ đung đưa xé rách hư không Hỗn Độn, lộ ra rậm rạp vết nứt đáng sợ.
.
Chương 1842
Lúc này, Cổ Trần bỗng nhiên mở to mắt, vừa lúc nhìn thấy sinh vật xinh đẹp cách mình chưa tới 3cm, mười cái đuôi bao bọc trong tia ban mai ngũ quang thập sắc.
Cổ Trần xoe tròn mắt, buột miệng thốt ra, đã ngây người:- Hồ?Trong lòng hắn có một vạn con dương đà chạy nhanh qua, đầu óc ù đặc, không thể ngờ chính mình ăn một quả trứng thế mà ăn ra một con hồ ly.
Không sai, sinh vật trước mắt là một con hồ ly, lông màu xám giống như sương mù Hỗn Độn, mười cái đuôi rực rỡ lóa mắt.
Con hồ ly này sinh ra từ trong quả trứng.
“Tại sao ăn ra một con hồ ly?”Cổ Trần bần thần, quả trứng bị chính mình đánh nát, nói chính xác ra thì không thể nào lại chào đời, hoàn toàn bị hắn hấp thu sức mạnh căn nguyên mới đúng.
Tại sao đột nhiên chào đời, hóa thành một con hồ, còn là một con Hỗn Độn hồ kỳ lạ? Mười cái đuôi nhẹ đung đưa, xé rách Hỗn Độn, hơi thở khủng bố.
Một người một hồ bốn mắt nhìn nhau, trong một chốc, Hỗn Độn xung quanh yên lặng, Hỗn Độn khí bị đông lại.
Không khí nghiêm túc, một luồng áp lực không ngừng lan tràn, hơi thở của một người một hồ không ngừng đan xen, va chạm, đại chiến sắp bùng nổ.
Cổ Trần không biết nên nói cái gì, ăn trứng ăn ra ngoài ý muốn, hắn không ngờ sẽ ăn ra một con hồ, xem tình huống thì con hồ này không đơn giản.
Rất có thể là con Hỗn Độn hồ thứ nhất được Hỗn Độn thú triều dựng dục ra, là con Hỗn Độn thú thứ hai mà Vạn Thú sào dựng dục ra, tôn quý, chí cao, duy nhất.
Hắn cảm thụ hơi thở của con Hỗn Độn hồ ở trước mắt, cực kỳ cường đại, không ngờ cho hắn cảm giác nguy hiểm, vừa ra đời đã nguy hiểm như vậy, rất đáng sợ.
Dù sao dựng dục vô số năm tháng, đơn giản mới là kỳ.
Nhưng vì Cổ Trần phá vỡ vỏ trứng, mới đưa đến nó chào đời trước thời gian.
Thậm chí bởi vì Cổ Trần hấp thu cắn nuốt một phần căn nguyên, khiến nó càng yếu ớt rất nhiều, cho nên, nó chào đời vốn không nên chỉ có như vậy, thậm chí sẽ càng cường đại, càng khủng bố.
Cổ Trần nói thầm một câu:- Hồ ly nấu canh, nướng hay hấp sống?Vừa dứt lời, Hỗn Độn hồ ở trước mắt toàn thân xù lông, hai con mắt lộ ra tia tức giận.
– Grừ!Hỗn Độn hồ rống to một tiếng, mười cái đuôi hồ sau lưng quất mạnh về phía Cổ Trần.
Tên này cướp đoạt căn nguyên của nó, bây giờ còn muốn ăn nó, tự nhiên không thể khoan dung, Hỗn Độn hồ lửa giận bừng bừng trực tiếp ra tay.
Keng!Nhưng Cổ Trần không phải ăn chay, giơ tay vỗ một chưởng, chớp mắt đánh bay mười đuôi hồ, hơi thở, sức mạnh của hai bên liên tục va chạm, cuối cùng cùng thu tay về.
Hai bên giao thủ một phen, ngang sức ngang tài.
Một người một hồ lại giằng co, lần này, Cổ Trần cảm giác có chút khác lạ, dường như sinh ra liên hệ kỳ diệu với con Hỗn Độn hồ ở trước mắt.
“A?”Óc Cổ Trần chợt lóe tia sáng, bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, có lẽ chính mình cắn nuốt căn nguyên trong trứng nên có chút hơi thở cùng nguồn.
Điều này khiến Hỗn Độn hồ có chút vừa kinh vừa giận, nhe răng gầm nhẹ, phát ra từng đợt cảnh cáo, nhưng không tấn công tiếp.
“Ồ, thì ra là vậy.
”Cổ Trần lộ vẻ mặt sực tỉnh ngộ, dào dạt hứng thú vẫy tay với Hỗn Độn hồ.
– Nhóc, lại đây.
Ra lệnh một tiếng, cả người Hỗn Độn hồ căng cứng, nhe răng gào thét, muốn kháng cự, nhưng rất nhanh không thể cưỡng lại từng bước đi tới gần Cổ Trần.
– Grừ grừ!Một con Hỗn Độn hồ mọc mười cái đuôi ở trong lòng bàn tay của Cổ Trần, nó nhe răng rít gào, trong mắt bắn ra từng tia Hỗn Độn khí, hơi thở mạnh mẽ.
Nhưng nó không có biện pháp ra tay, dường như bị hạn chế, Cổ Trần kinh ngạc đánh giá nó, tràn ngập hứng thú với con Hỗn Độn hồ này.
Lúc trước hắn gõ vỡ quả trứng kia là vì cắn nuốt căn nguyên ở bên trong, kết quả ăn ra một con hồ ly nhỏ mười đuôi.
Cổ Trần một đường đi đến, đây là lần đầu tiên gặp hồ, hơn nữa không phải hồ bình thường mà là Hỗn Độn hồ có mười cái đuôi.
– Chẳng lẽ ngươi là Thiên hồ?Hắn nhẹ nhàng vuốt ve đuôi của Hỗn Độn hồ, Hỗn Độn khí màu xám bao bọc, cái đuôi ngũ quang thập sắc, xinh đẹp khiến người mê muội, không kiềm được trong lòng yêu thích.
Hỗn Độn hồ nhe răng gầm nhẹ, biểu đạt bất mãn:- Grừ!Cổ Trần cười cười nói:- Vật nhỏ, ngoan ngoãn nghe lời, về sau hãy đi theo ta.
Hắn mặc kệ con Hỗn Độn hồ này có đồng ý hay không, tóm lại hắn quyết định giữ lại nó, thoạt nhìn Hỗn Độn hồ không tệ, thực lực khá mạnh.
Cổ Trần cảm giác thực lực của con Hỗn Độn hồ này rất mạnh, không kém hơn hắn bao nhiêu, phải biết rằng nó mới vừa phá xác mà ra, hơi khó tin.
Mắt Phi Hồng sáng ngời nhìn chăm chú:- Đây là Hỗn Độn hồ, ma thú được Vạn Thú sào dựng dục?.
Chương 1843
Con Hỗn Độn hồ này quá xinh đẹp, nàng nhìn liền thích.
Đáng tiếc nó là của Cổ Trần, tự nhiên không liên quan tới nàng, nhưng không ảnh hưởng nàng thích con Hỗn Độn hồ này.
Cổ Trần ánh mắt lấp lóe, thở dài nói:- Thật là đáng tiếc, trong Vạn Thú sào còn có hơn hai nghìn quả trứng ma thú Hỗn Độn, chỉ trộm được một quả.
Trong lòng hắn có tiếc nuối rất lớn, nhìn thấy hơn hai nghìn quả trứng ma thú trong Vạn Thú sào, chỉ mang ra được quả trứng này, lỗ to.
Phi Hồng nghe xong cũng rất động lòng, đáng tiếc không dám đi vào Vạn Thú sào, bên trong quá nguy hiểm, tuy rằng Cổ Trần bình an đi ra.
Nhưng về sau kinh động bóng thú đáng sợ trong Vạn Thú sào, bây giờ nàng còn bị ám ảnh tâm lý, nào dám trở lại.
– Kỳ lạ! Phi Hồng bỗng nhiên trở nên tò mò, nàng nhìn Hỗn Độn hồ, nói:- Nghe đồn sinh vật được chín Hỗn Độn Mẫu sào dựng dục đều là không có tâm trí, chỉ là ma thú giết chóc phá hoại, tại sao nó! Căn cứ tin tức nàng có được thì Hỗn Độn Ma thú dựng dục trong chín Hỗn Độn Mẫu sào tồn tại vì hủy diệt Hỗn Độn, căn bản không có bao nhiêu tâm trí.
Tại sao con Hỗn Độn hồ này thoạt trông không đơn giản, rất có linh tính, hơn nữa còn có một loại uy áp cường đại, dường như có ý thức linh hồn của mình.
Cổ Trần ra chiều đăm chiêu nói:- Có lẽ vì dựng dục vô số năm, cộng thêm Vạn Thú sào cắn nuốt các loại sinh linh nên sớm trở nên khác biệt.
– Thậm chí rất có thể tin tức mà nàng biết được không phải chân thực, không ai dám khẳng định về bí mật của Hỗn Độn Khởi nguyên, ai biết xưa kia đã từng phát sinh cái gì?Cổ Trần nói xong lắc đầu, nhìn Hỗn Độn hồ dần bình tĩnh lại, nằm sấp trong lòng bàn tay của hắn thiếp ngủ, bộ dạng nhỏ nhắn xinh xắn khiến người thích, lại có thực lực làm người ta sợ.
– Đi thôi, có lẽ! ta đã có biện pháp rời khỏi đây.
Cổ Trần nói rồi mắt lóe tia sáng, dường như biết cách ra khỏi đây.
Mới vừa rồi cắn nuốt căn nguyên của quả trứng khiến Cổ Trần mặc kệ là khí lực, tu vi hay ý chí linh hồn đều tăng tiến kinh người.
Không nói thứ khác, hiện tại tu vi đã đạt đến Nhân Tiên đại viên mãn, thân thể cũng bước vào cấp độ Tiên thể đại viên mãn.
Có thể nói chỉ kém một bước liền có thể vượt qua, thành tựu cảnh giới cao hơn Nhân Tiên.
Cổ Trần vốn định tiếp tục hút căn nguyên bàng bạc mênh mông trong vỏ trứng để mở mang đại đạo tiên lộ, kết quả thế nhưng dựng dục ra một con Hỗn Độn hồ, khiến hắn không kịp ứng đối.
Chỉ có thể tiếc nuối từ bỏ, nhưng tin tưởng không lâu sau sẽ có người khác thành tiên, khi đó Cổ Trần có thể mượn đó khai thác đại đạo tiên lộ lên một bậc thang.
Ầm!Từng đợt Hỗn Độn khí lăn lộn, theo bốn phương tám hướng không ngừng vọt tới, bị một luồng sức mạnh vô hình hấp dẫn hội tụ lại.
Cổ Trần nhìn Hỗn Độn khí bốn phía vọt tới, kinh ngạc phát hiện chúng nó thế nhưng tuôn vào trong người Hỗn Độn hồ, theo nó hít vào thở ra mà phun ra nuốt vào vô tận Hỗn Độn khí.
Rõ là đang tu luyện.
Hỗn Độn hồ vừa chào đời đã tỏ ra năng lực phi phàm của nó, trực tiếp phun ra nuốt vào Hỗn Độn khí để tu luyện, hèn gì mạnh như vậy.
Cổ Trần thầm kinh thán liên tục, nghĩ rằng nếu như mớ căn nguyên của nó không bị Cổ Trần hấp thu một phần thì càng mạnh đến mức nào nữa?- Không tin nổi!Phi Hồng theo bên cạnh, vẻ mặt khiếp sợ nhìn một đường đi đến, Hỗn Độn khí xung quanh hai người không ngừng bị hút vào trong cơ thể Hỗn Độn hồ.
Theo cắn nuốt Hỗn Độn khí, hơi thở của Hỗn Độn hồ càng lúc càng mạnh, dường như ngủ đều có thể biến mạnh, loại Hỗn Độn Ma thú dựng dục từ chín Hung sào quá đáng sợ.
Giống như nó vâng theo đại đạo mà sinh ra, khiến người nhìn sợ hãi.
Cổ Trần thì cảm giác thần vận đại đạo trên quả trứng dựng dục Hỗn Độn hồ không được hoàn chỉnh, có lẽ Vạn Thú sào vốn không thể nào dựng dục đại đạo hoàn chỉnh.
Dù như vậy, nó cũng rất mạnh và khủng bố.
Mắt Cổ Trần lấp lóe từng tia tiên ngân, khi vuốt ve Hỗn Độn hồ thì từng luồng sáng kỳ dị hỗn hợp luồng khí Hỗn Độn tuôn vào người nó.
Cổ Trần đang kiểm tra tình huống của nó, hắn thậm chí rót một chút ý niệm vào thức hải của nó, xem xét một lúc nhưng không phát hiện vấn đề.
Nhưng Cổ Trần cứ cảm thấy con Hỗn Độn hồ này có chút kỳ lạ, không nói rõ ra được, kiểm tra thì không phát hiện vấn đề gì.
Cuối cùng Cổ Trần không nghĩ nữa, nếu lựa chọn giữ lại nó thì cứ chờ nhìn xem, thiên phú và thực lực của con Hỗn Độn hồ này đều cực mạnh, bồi dưỡng tốt thì không chừng tương lai sẽ là trợ giúp rất mạnh.
– Lúc vừa chào đời ngươi hấp thu một lũ căn nguyên đại đạo tiên ngân của ta, hy vọng ngươi không có vấn đề gì, nếu không thì tương lai đành nhịn đau lại giết ngươi.
.
Chương 1844
Cổ Trần lẩm bẩm nói thầm một câu, khiến Hỗn Độn hồ ở trong ngực hắn cơ thể cứng ngắc, dường như bị dọa sợ, hai con mắt màu xám mở ra liếc hắn một cái.
Đôi mắt Hỗn Độn hồ tối tăm, có một tia sáng nhạt vụt qua, nhanh khôi phục bình thường, lại lần nữa ngủ say.
Cổ Trần ra chiều đăm chiêu, cười khẽ, không nói gì thêm.
Con Hỗn Độn hồ này không tệ, làm thú cưng hay thú cưỡi đều có thể.
Đừng nhìn nó nhỏ, thật ra khi khôi phục lại ban đầu thì là một vật khổng lồ, ma thú đáng sợ đứng ngạo nghễ Hỗn Độn.
Con Hỗn Độn hồ như vậy cường đại khiến hắn tâm kinh, khiến trong lòng Cổ Trần quyết định tiếp tục vào Vạn Thú sào ăn cắp.
Phi Hồng đột nhiên mở miệng nhắc nhở một câu:- Thiên Đế, phía trước có sinh vật! Thật ra Cổ Trần đã sớm cảm ứng được, hơn nữa cố ý đi phương hướng phát ra hơi thở sinh mệnh cường đại kia.
– Grao!Quả nhiên, đi không bao lâu chợt nghe thấy một tiếng thú gầm kinh thiên, có sinh vật cường đại nằm ngang trong sương mù Hỗn Độn ở phía trước.
Nó lăn lộn, gầm rống trong sương mù, dường như bị cái gì quấn lấy.
– Hơi thở của sinh linh Cấm Kỵ!Vẻ mặt Phi Hồng giật nảy mình, cảm ứng được một luồng hơi thở cùng nguồn với sinh vật Cấm Kỵ, nàng cùng là sinh vật Cấm Kỵ tự nhiên có cảm ứng kỳ lạ.
Cổ Trần cũng nhận ra, con thú lớn kia bị sức mạnh cấm kỵ khóa lại, hiển nhiên có sinh vật Cấm Kỵ đang bắt giết sinh vật khổng lồ này.
Phi Hồng thốt ra thân phận lai lịch của sinh vật Cấm Kỵ kia:- Là một mảnh biển chết.
Đó là một mảnh biển chết trôi nổi trong Hỗn Độn, nhấn chìm sinh vật khổng lồ kia trong nước biển chết màu đen, không ngừng cắn nuốt sinh cơ Hỗn Độn.
Cổ Trần thấy rõ ràng, chỉ một giây, sinh vật cường đại kia đã thành đống xương trắng rơi vào biển chết đen như mực.
Mảnh biển chết đen ngòm lăn lộn dâng trào, ù ù tràn tới, bên trong vọng ra âm thanh đáng sợ:- Đồng loại, Nhân tộc?Sinh vật Cấm Kỵ này rất cường đại, ở đây vô số năm, đã trở nên đặc biệt khủng bố, trong khoảnh khắc nhận ra ngay sự tồn tại của Phi Hồng và Cổ Trần.
Đương nhiên, Phi Hồng là cấm Kỵ Chi linh, cùng là sinh vật Cấm Kỵ tự nhiên bị nó hấp dẫn, thậm chí nhìn thấu chi tiết thật của Phi Hồng.
Nhưng với Cổ Trần thì nó nhìn không thấu, bao gồm con Hỗn Độn hồ trong ngực Nhân tộc này.
Nhưng nó không thèm để ý Nhân tộc, trông thấy Phi Hồng và Cổ Trần, nó trực tiếp cuốn lấy biển chết ập tới, định nuốt chửng bọn họ.
Cổ Trần hừ lạnh một tiếng:- Muốn chết!Hắn nhẹ nhàng vỗ Hỗn Độn hồ trong ngực mình:- Tỉnh dậy, cho ta xem năng lực của ngươi.
– Grừ grừ! Hỗn Độn hồ mở mắt ra, gầm nhẹ một tiếng, tỏ ra có chút bất mãn, giống như tức giận vì bị đánh thức.
Hỗn Độn hồ quay đầu trừng biển chết lăn lộn ập đến, trút cơn giận lên biển chết, là thứ này khiến Cổ Trần đánh thức nó.
Xoẹt!Giây sau, Hỗn Độn hồ lắc người lao ra khỏi ngực Cổ Trần, trong phút chốc, luồng sáng Hỗn Độn bắn tung.
Khi ánh sáng tán đi, một con Hỗn Độn hồ cao một nghìn trượng hiện ở trước mắt, toàn thân bao phủ trong luồng khí Hỗn Độn cuồng bạo, tỏa ra uy áp đáng sợ.
Trong một mảnh biển chết Cấm Kỵ phát ra một tiếng quát to kinh hoàng:- Đây là cái gì?- Grao!Nó vừa hỏi xong chợt nghe Hỗn Độn hồ há mồm gầm rống, lực hút khổng lồ ập đến, biển chết bị sức mạnh vô hình hút qua, nuốt vào bụng.
– A! !!Chỉ nghe một tiếng hét thảm truyền đến, biển chết bị Hỗn Độn hồ nuốt trọn, mười cái đuôi cùng quấn lấy biển chết khác tách rời ra, cuốn vào trong miệng cắn nuốt sạch sẽ.
Chỉ ba giây, con sinh vật Cấm Kỵ cường đại cứ như thế bị Hỗn Độn hồ ăn sạch, thành một bữa ăn.
Rào rào!Ăn con sinh vật Cấm Kỵ xong, Hỗn Độn hồ gầm nhẹ một tiếng, thân thể cao lớn lập tức thu nhỏ, rơi vào ngực Cổ Trần, rên khẽ hai tiếng như làm nũng, nheo mắt tiếp tục ngủ.
Cổ Trần xem mà kinh thán không thôi, mới vừa rồi nó chỉ dùng một chiêu, hiển nhiên mạnh vượt sức tưởng tượng.
– Thiên Đế, ngươi xem đó là cái gì?Lúc này, Phi Hồng bỗng nhiên kinh ngạc chỉ hướng phương xa, dường như phát hiện cái gì.
Còn về con sinh vật Cấm Kỵ bị ăn thì Phi Hồng không thèm quan tâm, nàng tự hiểu chọc vào Cổ Trần đều không có kết cục tốt.
– Một tòa thành?Cổ Trần giương mắt nhìn lên, kinh ngạc phát hiện phương xa có một tòa thành khổng lồ lơ lửng trong Hỗn Độn, như ẩn như hiện, nhìn không rõ ràng.
Đó là một tòa thành, khiến hắn chú ý.
– Đi, chúng ta đi nhìn xem.
.
Chương 1845
Cổ Trần không suy nghĩ nhiều, lao nhanh tới phương hướng đó, rốt cuộc tìm được chỗ sinh linh tụ tập.
Trong Hỗn Độn, một tòa thành to lớn lơ lửng ở nơi đó, tỏa ra không khí thê lương.
Tòa thành đá trước mắt cao nghìn trượng, tường thành bốn phía được xây từ một loại nham thạch đặc biệt, thoạt trông giống như các ngọn núi vòng quanh.
Cửa thành giống như cái mồm máu to của con thú lớn, sương khói mông lung, cho người cảm giác hơi thở dày đặc đáng sợ, nhìn từ xa tựa như một con thú lớn nằm sấp trong Hỗn Độn, khí thế khiếp người.
– Tòa thành đá thật kỳ dị.
Đi tới gần, Cổ Trần mới kinh ngạc phát hiện tòa thành này có chút kỳ dị.
Trong cảm ứng của hắn thì tòa thành trước mắt giống như là một vật sống, một con thú lớn Hỗn Độn ngủ say nằm sấp ở đó, cửa thành giống như là miệng của thú lớn.
Bước vào trong đó tựa như đi vào miệng con thú lớn, rất dọa người.
– Có vấn đề.
Phi Hồng nhắc nhở một câu, trong lòng hơi bất an.
Nàng nhìn chằm chằm thành trì to lớn trước mắt, bề ngoài thoạt trông cực kỳ giống một tòa thành, nhưng cứ cho người ta cảm giác bất an lạ thường.
Cổ Trần cũng nhận ra, đôi mắt lấp lóe tia sáng, muốn nhìn thấu tòa thành lớn kỳ dị trước mắt rốt cuộc có bí mật gì.
Nhưng mặc cho Cổ Trần cố gắng quan sát cỡ nào thì vẫn không nhìn ra có gì khác lạ, giống như có sương mù ngăn trở hắn dòm ngó.
Dù là Thiên Đạo Chi nhãn cũng không thể xuyên thấu lạ thường trong tòa thành trước mắt, bị sức mạnh nào đó chặn lại, không thể thấy bí mật thật sự ở bên trong.
Cổ Trần nhẹ giọng nói, trong lòng đã nổi lên cảnh giác:- Không cảm ứng được hơi thở sinh mệnh nào trong thành, tất nhiên có kỳ lạ.
Tòa thành đá trước mắt cho người cảm giác kỳ dị, giống như không phải thành trì mà là một vật sống đáng sợ.
Cổ Trần đã có chuẩn bị tâm lý về điều này, muốn đi vào thăm dò rõ hơn.
– Đi, đi vào nhìn xem, cẩn thận một chút.
Cổ Trần nói xong trực tiếp bước đến chỗ tòa thành đá ở phía trước, cửa thành khổng lồ, sương mù cuồn cuộn bao phủ, Hỗn Độn khí liên tục tuôn ra từ bên trong, che lấp hết thảy.
Càng đến gần càng cảm giác hơi thở bất an quanh quẩn trong lòng, không thể xua tan, dường như trước mắt có cái gì nguy hiểm.
Phi Hồng toàn thân lạnh lẽo, cảm giác được mối nguy hiểm dày đặc ở ngay trước mắt, khiến nàng thầm rùng mình, cảnh giác nhìn bốn phía.
Oong oong!Nàng thậm chí trực tiếp lấy ra quan tài máu, chuẩn bị sẵn sàng, để phòng ngừa.
Cổ Trần thì bình tĩnh rất nhiều, ôm Hỗn Độn hồ từng bước một đi hướng tòa thành đá, hai người một trước một sau xuyên qua sương mù Hỗn Độn đến gần cửa thành tựa như miệng thú.
– Thật yên tĩnh!Xuyên qua sương mù, hai người đi vào tòa thành đá, nhưng nơi này quá yên tĩnh, tĩnh đến mức đáng sợ, thậm chí cho người cảm giác áp lực.
Cổ Trần ngước đầu nhìn, híp lại hai mắt, nhìn thấy từng cây gai ngược sắc bén rậm rạp treo trên cửa thành ngay trên đỉnh đầu, hai bên cũng mọc đầy các loại gai đá.
Những gai ngược này lóe tia sáng lạnh kinh người, thậm chí có từng giọt nước tụ ở bên trên giống như thạch nhũ.
Nhưng Cổ Trần lại cảm giác được khí lạnh dày đặc, những cây gai ngược rất giống răng trong miệng thú lớn, sắc bén vô song.
Những giọt nước tựa như nước miếng, từng giọt nhỏ xuống, mùi tanh hôi tràn ngập trước cửa thành.
Cổ Trần gồng sức toàn thân, bỗng lơ lửng cách mặt đất nửa thước, cứ như thế chậm rãi bay vào cửa thành, trong mắt lóe tia sáng.
Hắn đã mơ hồ đoán ra điều gì, thậm chí nhận ra một ít dị dạng trong tòa thành.
– Thiên Đế, bên trong lại có hơi thở của sinh linh.
Phi Hồng bỗng lặng lẽ nhắc nhở một câu, trong thành có hơi thở sinh linh.
Cổ Trần ngước đầu nhìn, qua lớp sương mù dày đặc ở cửa thành, hắn thấy một ít cảnh tượng trong thành, quả thực cảm ứng được nhiều hơi thở sinh linh.
Những hơi thở này đều cường đại, hung ác, có khí hung thần, tựa như từng con mãnh thú khiến người sợ hãi.
– Đứng lại!Bỗng nhiên một tiếng quát lạnh truyền đến, đằng trước hiện ra một thân hình Ác thú, có hai đầu, bốn con mắt nhìn chằm chằm Cổ Trần và Phi Hồng.
Thân thể của nó cao lớn, cao mấy chục trượng, đứng ở trước mặt giống như một ngọn núi nhỏ, hai cái đầu hung dữ nhe răng, nhễu nước miếng.
– Đi vào Tử thành nhất định phải giao ra một nửa sinh mệnh.
Con sinh vật này mở miệng nói ra một câu, ánh mắt mang theo một loại uy hiếp và dữ tợn, giống như chỉ cần Cổ Trần mở miệng từ chối là nó sẽ nhào lên xé nát hắn.
– Một nửa sinh mệnh?Cổ Trần ra chiều đăm chiêu.
Hắn nhìn bên trên cửa thành quả nhiên có khắc hai nét chữ kỳ dị, rõ ràng hắn không biết loại chữ này nhưng hiểu được ý nghĩa trong đó.
Tử thành!Đây là một tòa thành chết, sinh vật ở bên trong là các loại sinh vật kỳ lạ mà cường đại bị trục xuất đến đây, có loại sinh vật chưa từng gặp.
.
Chương 1846
Cổ Trần quan sát con sinh vật trước mắt, ít nhất tương đương với cấp độ Nhân Tiên, là cấp bậc Thần Linh lĩnh vực Thần Thoại.
Cổ Trần hỏi ngược lại:- Nếu như không giao thì sao?Vẻ mặt của hắn bình tĩnh ung dung, căn bản không thèm để con Ác thú thủ vệ này vào mắt, chỉ là thứ giơ tay đập một phát bẹp dí.
Con Ác thú rống to một tiếng:- Không giao sẽ xé xác ngươi ra ăn thịt!Nó hung hăng gầm rống nhào lên, hai cái đầu cùng mở ra miệng rộng, một cái đầu cắn Cổ Trần, cái đầu khác táp hướng Phi Hồng.
Đối mặt Ác thú nhào tới cắn, Cổ Trần đang định giơ tay trấn áp, nhưng chưa ra tay thì trong ngực khuếch tán dao động cường đại.
– Grao!Chợt nghe một tiếng gầm rống, một luồng sáng Hỗn Độn lóe lên, hóa thành một con Hỗn Độn hồ khủng bố, mười cái đuôi cùng quất, cuốn lấy con Ác thú kia nuốt vào bụng.
– Ực ực!Hỗn Độn hồ nuốt chửng Ác thú, thân hình khổng lồ nhoáng một cái thu nhỏ, nằm trong ngực Cổ Trần, thiếp ngủ.
Vừa rồi nó một ngụm giải quyết con Ác thú kia, trông như nó không nhúc nhích, nhưng đúng là Hỗn Độn hồ đã một hơi nuốt chửng.
Cổ Trần sửng sốt, buồn cười nói:- Ngươi nhỏ xíu mà khẩu vị không nhỏ chút nào, trực tiếp nuốt một con Ác thú cấp Thần Linh.
Tuy con Ác thú này không có tu vi, chỉ có sức lực thân thể và sức mạnh cường đại, nhưng không thể coi thường, không ngờ vẫn bị Hỗn Độn hồ một hơi nuốt trọn.
Vuốt đầu Hỗn Độn hồ, Cổ Trần từng bước một đi vào trong thành.
Phi Hồng theo bên cạnh, cẩn thận cảnh giác đề phòng tình huống đột phát.
Hai người vừa vào thành, lập tức cảm ứng được từng ánh nhìn mạnh mẽ tập trung vào họ, tia nhìn âm trầm, tà ác, dữ tợn, khát máu, mang theo các loại mặt trái.
Trong thành có nhiều sinh vật cường đại, tà vật, còn có một ít ma vật.
Tóm lại nơi này là một nơi tà ma tụ tập, sinh vật ở bên trong đều tà ác, từng tia nhìn âm trầm mang theo một loại ác ý âm u.
– Hừ!Cổ Trần hừ lạnh một tiếng, ý chí cường đại dung hợp sóng âm khuếch tán bốn phía, ầm ầm quét qua, đánh tan các tia nhìn tà ác không có ý tốt.
Thoáng chốc trong thành yên tĩnh, những tia nhìn tà ác đều biến mất, cả đám rụt đuôi, không dám nhìn nữa.
Dường như là bị Cổ Trần kinh sợ, ngoan vô cùng.
Trong thành rất lớn, có một số kiến trúc khổng lồ, núi to lớn, mặt trên bốc ma khí cuồn cuộn là ma quật.
Có cốt điện trôi nổi giữa không trung, tỏa hơi thở tà ác.
Chính giữa thành còn có một tòa cung điện khổng lồ, hùng vĩ, đồ sộ, tỏa ra tử khí dày đặc, ai đến gần là chết.
– Nơi này hơi thú vị.
Cổ Trần bỗng nhiên nói một câu, khóe miệng lộ ra ý cười thản nhiên, hắn cảm giác nơi này hơi thú vị.
Tà vật, ma vật, Ác thú ở đây đều là một đám quen thói hung tàn.
Nhưng bây giờ yên tĩnh như chết, không một tên nào dám ló đầu ra, dường như bị Cổ Trần chấn động, nhưng trong đại điện tràn ngập tử khí ở giữa tòa thành thì mơ hồ tỏa ra một luồng hơi thở đáng sợ.
Cổ Trần cảm nhận chút uy hiếp từ trong hơi thở này, đương nhiên, chỉ một chút xíu, không ảnh hưởng bao nhiêu, hắn có thể ứng phó.
Vậy là trong Tử thành không có tồn tại nào có thể đe dọa được Cổ Trần, cho nên, trong lòng hắn có một ý tưởng mới.
Nếu có tòa Tử thành như vậy thì chắc chắn còn có tòa thành hoặc thế lực khác, có lẽ có thể tìm hiểu tình huống bên trong Trục Xuất Chi địa từ nơi như vậy.
– Đi theo ta.
Cổ Trần nói xong, ánh mắt tập trung vào tòa cốt điện trôi nổi trong thành, không nói không rằng bay thẳng hướng cốt điện.
Oong!Cốt điện khẽ run lên, một vị tà vật ở bên trong không ngờ Cổ Trần xông về phía mình, rất bất ngờ.
– Nhân tộc! Xéo!Trong cốt điện truyền ra âm thanh khàn khàn mà khủng bố, đinh tai nhức óc, mang theo dày đặc cảnh cáo.
Nó muốn cảnh cáo Cổ Trần đừng tới gần, nếu không thì tự gánh lấy hậu quả.
Nhưng Cổ Trần không dao động, một đường bay nhanh đến, chớp mắt đáp xuống phía trước cốt điện, lật tay lại, một tòa Thiên Đế cung lơ lửng trên lòng bàn tay.
– Ta muốn nơi này.
Một câu nói, Cổ Trần lấy ra Thiên Đế cung, lập tức hóa thành cung điện khổng lồ, tỏa ra tiên quang vô lượng đụng mạnh vào cốt điện.
Keng!Cùng với một tiếng nổ, hai tòa đại điện va chạm nhau, ầm ầm một tiếng, cốt điện thế nhưng bị đụng chia năm xẻ bảy, vỡ nát tại chỗ.
Thiên Đế cung thì còn nguyên vẹn, tiên ngân đan xen bên trên Thiên Đế cung, ánh sáng chói lòa chiếu sáng trong ngoài Tử thành, dẫn phát động tĩnh lớn.
Trong cốt điện vỡ nát vọng ra tiếng quát giận dữ:- Nhân tộc, tìm cái chết!Chỉ thấy một thân hình cường đại từ bên trong lao ra, tỏa ra tà khí ngút trời, tà hỏa đốt cháy từ đầu tới chân, hơi thở khiếp người.
.
Chương 1847
Nó là một Cốt linh tà ác, sau lưng mọc đầy cánh xương tựa như gai xương, trong hai con mắt rực cháy hai luồng sáng Hồn hỏa.
– Giết!Cổ Trần trực tiếp dứt khoát giơ tay đè xuống, hoàn toàn không cho đối phương một chút cơ hội.
Bùm!- A! !!Cốt linh hét thảm, chỉ một giây đã bị một chưởng đập xuống, nhiều chỗ nứt xương, gãy xương bắn tung tóe, rất là thảm.
– Bổn tọa xé ngươi! A!Cốt linh tức giận gầm rống, đang định bùng nổ nhưng tiếng quát chợt ngừng bặt.
Người cốt điện run lên, bị Cổ Trần bóp xương cổ xách lên, từ đầu tới chân bị từng sợi tiên ngân vòng quanh trực tiếp giam cầm nó.
Cổ Trần thản nhiên nói một câu:- Ngươi nói nhảm quá nhiều.
Nói xong ngón tay siết lại, một tiếng răng rắc giòn vang.
Con cốt điện tà ác bị bóp nát người, chỉ để lại một cái xương sọ bị Cổ Trần cầm trong tay, bên trong còn thiêu đốt hai nhúm Hồn hỏa.
– Không! quân chủ đại nhân cứu mạng!Nhúm Hồn hỏa phát ra từng đợt linh hồn trùng kích, đó là tín hiệu cầu cứu.
Oong!Giây sau, chính giữa Tử thành truyền đến tiếng ù ù đáng sợ, có tử khí khủng bố tràn ngập, hóa thành hư ảnh khổng lồ.
– Đến rồi sao?Cổ Trần híp mắt lại nhìn hư ảnh khổng lồ mơ hồ kia, lộ ra một chút cười nhạt.
Chủ nhân thật sự của tòa Tử thành này đã xuất hiện.
Vèo!Một hư ảnh khổng lồ xuất hiện, Tử Thành Chi chủ xuất hiện.
Đó là một hư ảnh hình người, khổng lồ, vĩ ngạn, toàn thân tỏa ra một loại tử khí, sau lưng hiện ra một vòng sáng màu đen, tử khí dày đặc.
– Nhân tộc?Hư ảnh kia hờ hững mở miệng, đôi mắt nhìn chằm chằm Cổ Trần.
Không ngờ một Nhân tộc vào Tử thành, hư ảnh này rất ngoài ý muốn.
Cổ Trần cũng quan sát hư ảnh kia, bình tĩnh nói:- Nhân tộc thì sao? Chẳng lẽ Nhân tộc không được đi vào đây?Lời này thốt ra, trong thành một mảnh tĩnh mịch, không có một chút âm thanh.
Trầm mặc thật lâu sau, hư ảnh khổng lồ kia, Tử Thành Chi chủ chậm rãi mở miệng.
Chợt nghe hư ảnh nói:- Nhân tộc, thả nó ra, bản tôn có thể không so đo.
Cổ Trần nở nụ cười, nụ cười hơi âm trầm kiên quyết:- Nếu ta không thả thì sao?Hai bên giằng co, hơi thở va chạm, một luồng tử khí, một luồng tiên quang va chạm nhau phát ra tiếng ăn mòn xèo xèo.
Không khí hiện trường nghiêm túc áp lực, đại chiến tùy thời nổ ra.
Hư ảnh kia dứt khoát nói:- Không thả, chết!Hư ảnh kia nói xong giơ tay vỗ về phía Cổ Trần, tử khí bàng bạc cuồn cuộn ập đến, nếu như bị đánh trúng thì dù không chết cũng tàn.
Đặc biệt là tử khí này có thể ô nhiễm, xâm thực sinh linh, thậm chí cắt đứt sinh cơ của ngươi, chết thảm ngay tại chỗ.
– Thiên uy, trấn áp!Cổ Trần hừ lạnh, giơ tay đè xuống, một vầng Tiên Bàn ở sau lưng hắn ầm ầm chuyển động đè xuống, uy áp cường đại tràn ngập, bao phủ cả tòa Tử thành.
Bùm!Hai bên đụng chưởng, kết quả tử khí tan vỡ, vòng sáng màu đen tan vỡ biến mất, không địch lại uy lực một chưởng của Cổ Trần, tan biến.
Ngược lại Cổ Trần nhẹ nhàng bâng quơ, vẫn còn dư sức, bàn tay đè mạnh xuống.
Ầm đùng một tiếng vang thật lớn, Tử thành rung rinh, hư ảnh Tử Thành Chi chủ hơi lay động, cuối cùng bình ổn lại.
– Tử vong, cắn nuốt!Hư ảnh màu đen rống to một tiếng, vòng sáng sau lưng bay lên, tử khí mênh mông vô hạn hóa thành một mảnh quầng sáng tử vong lan tràn đến.
Đối mặt một kích cường đại của Tử Thành Chi chủ, Cổ Trần không dám sơ ý, vung tay tung nắm đấm.
Đùng!Cùng với một tiếng nổ, nắm tay phát sáng, vô lượng tiên quang chiếu sáng bốn phương, phá tan nhiều lớp tử khí, đánh tan tác biến mất.
Cổ Trần cứng rắn cất bước lao đến, một đấm đánh tới trước mặt vị Tử Thành Chi chủ kia, quyền ý ù ù, diệt tuyệt hết thảy.
– Hừ!Tử Thành Chi chủ hừ lạnh, giơ tay tỏa vòng sáng đan xen vào nhau, sức mạnh pháp tắc hội tụ thành một quầng sáng đáng sợ chắn ở trước mắt.
Keng!Cú đấm của Cổ Trần bị ngăn trở, nhưng giây sau, quầng sáng đã bị nắm tay nổ nát, sức mạnh xuyên qua hết thảy không gì cản nổi.
Dốc hết sức phá vạn pháp!Chỉ thấy Tử Thành Chi chủ nổ tung, bị một đấm đánh nổ.
Hiện trường một mảnh tĩnh mịch, cả tòa thành yên lặng vô cùng, không có một chút dao động, các hơi thở cường đại tà ác trong thành lập tức tán đi.
– Như thế nào? Trẫm! có tư cách chứ?Cổ Trần trên cao nhìn xuống đại điện ở giữa Tử thành, thiên uy ầm ầm đè xuống.
Nơi đó không có một chút động tĩnh, thật lâu sau mới truyền đến một câu:- Tử thành có một góc dành cho ngươi, vào Tử thành thì phải gánh vác một phần trách nhiệm.
– Ba ngày sau, Tử thành tấn công Vạn Linh quật, hy vọng các hạ có thể cống hiến một phần sức mạnh.
.
Chương 1848
Chính giữa Tử thành truyền đến một âm thanh, lạnh lùng, âm trầm, lại mang theo một phần kiêng kỵ, có chút kính sợ vị cường giả Nhân tộc Cổ Trần này.
Vừa rồi giao thủ một phen, chớp mắt thì Cổ Trần nhỉnh hơn một chút, vị Tử Thành Chi chủ kia rơi vào thế yếu, hai người giao thủ có thể nói là chấn động toàn bộ sinh vật cường đại trong Tử thành.
Đám tà vật, ma vật đều bị sự cường đại của Cổ Trần kinh sợ.
Ngay cả Tử Thành Chi chủ cũng thừa nhận, không thể không thừa nhận, những kẻ khác ai dám chơi ngông ló đầu ra? Không còn một sinh linh nào dám ngăn trở Cổ Trần.
Nhìn kết cục của Cốt linh là biết, Hồn hỏa bị Cổ Trần bóp trong tay, Tử Thành Chi chủ muốn cứu cũng không có một chút biện pháp, cuối cùng bỏ mặc.
Điều này tương đương với thừa nhận thân phận, địa vị của Cổ Trần, hắn có một góc trong Tử thành.
Oong!Chỉ nghe một tiếng vù vù, Thiên Đế cung mở rộng, vị trí cốt điện ban đầu tỏa ra từng vòng sáng, tiên quang lượn lờ, khiếp người không gì sánh được.
Các sinh linh tà ác Tử thành nhìn cảnh này đều mang theo vô cùng kinh sợ.
– Nhân tộc rất mạnh!- Hắn đến tự nơi nào?Chính giữa Tử thành, một thân hình mơ hồ như ẩn như hiện, ngồi trên ngai báu tử vong, trong mắt lộ ra một chút nghiêm túc và kiêng kỵ.
Vị này là Tử Thành Chi chủ, vừa rồi đọ sức với Cổ Trần một phen, hắn đã thua, điểm này rất kinh người.
Tử Thành Chi chủ nghiêm túc nói:- Sức mạnh của người này, hơn nữa chưa từng gặp, chí cường giả Nhân tộc không nên mạnh như vậy.
– Không lẽ! hắn đến từ Nhân tộc Chí Tôn thành?Tử Thành Chi chủ lặng lẽ suy tư, suy đoán lai lịch của Cổ Trần, nhưng không đoán ra được.
Trong Trục Xuất Chi địa có sức mạnh Nhân tộc không yếu, nhưng sức mạnh đó ít khi gây chú ý, hiếm khi xuất hiện.
Nguyên Trục Xuất Chi địa, Nhân tộc rất ít đi ra tranh chấp với sinh linh các phương thế lực khác, không có nhiều cơ duyên lộ mặt.
Nhưng chắc chắn tồn tại thế lực Nhân tộc, chẳng qua không rõ ràng đang ở đâu.
Cổ Trần xuất hiện, giống như là một cục đá rớt xuống mặt hồ tĩnh lặng, khuếch tán từng đợt sóng gợn, sẽ dẫn phát phản ứng dây chuyền mãnh liệt.
– Ba ngày sau, Vạn Linh quật, vừa lúc thử chi tiết của hắn.
Tử Thành Chi chủ lẩm bẩm, có quyết đoán và ý tưởng, muốn lợi dụng sức mạnh của Vạn Linh quật để thử chi tiết của Cổ Trần.
Cho nên Tử Thành Chi chủ không vội vã liều đấu với Cổ Trần, mà là khiến hắn ở lại, vào Tử thành, cho hắn một chốn trú ngụ, tạm ổn định hắn.
Sinh linh cường đại, tà ác khác trong Tử thành đều im thin thít, đoán già đoán non lai lịch thật sự, thực lực cường đại của Cổ Trần.
Cuộc đọ sức này có thể nói là thành công chấn động trên dưới Tử thành.
Trong Tử thành có nhiều sinh vật cường đại, tà ác, ma vật, tuyệt đối là một nơi hung tà.
Nhưng Cổ Trần kẻ tài cao gan cũng lớn, huống hồ, vừa lúc mượn cơ hội này hiểu rõ tình huống thật sự và tin tức của Trục Xuất Chi địa.
Lúc này, trong Thiên Đế cung, Cổ Trần ngồi trên ngai báu Thiên Đế cao cao, Phi Hồng ngồi bên dưới, một con Hỗn Độn hồ nằm sấp bên cạnh, đang híp mắt ngủ.
Trong tay Cổ Trần nắm một dúm Hồn hỏa, cường đại không gì sánh được, ngọn lửa mơ hồ lóe tia sáng thần tính, một loại thần tính tà ác.
– Một vị Cốt linh, hẳn là có thể mang đến nhiều tin tức hữu dụng cho ta.
Nói rồi Cổ Trần thả lửa ra, Nghiệp hỏa hừng hực bao phủ dúm Hồn hỏa này, trực tiếp bắt đầu luyện hóa Cốt linh cường đại.
– A! Nghiệp hỏa!Dúm Hồn hỏa phát ra tiếng hét thê lương, sau đó bị Nghiệp hỏa nuốt hết, rất nhanh ngừng bặt.
Nó căn bản không ngờ rằng chính mình sẽ bị Nghiệp hỏa đốt nung, trước khi chết mang theo dày đặc không cam lòng, cuối cùng bị Cổ Trần dùng sức mạnh Nghiệp hỏa đốt nung thành căn nguyên linh hồn.
Hơn nữa bên trong còn ẩn chứa ký ức khổng lồ, là thứ mà Cổ Trần muốn có, hắn cần nhiều tin tức về Trục Xuất Chi địa.
– Để ta xem tin tức ký ức bên trong, hy vọng đừng khiến ta thất vọng.
Cổ Trần tự nhủ, một hơi nuốt căn nguyên linh hồn bị luyện hóa xong, hấp thu, luyện hóa, hấp thu căn nguyên và ký ức trong đó.
Ký ức bàng bạc tuôn vào, mênh mông hùng dũng, bị Cổ Trần từng chút một tinh luyện, loại bỏ tin tức ký ức vô dụng, lọc ra tin hữu dụng.
Rất nhanh, một phần ký ức khổng lồ đã bị sửa sang lại xong, Cổ Trần tìm được tư liệu tin tức chính mình muốn, quả nhiên có tin về Trục Xuất Chi địa.
Cốt linh này biết khá nhiều.
“Thì ra là vậy.
”Từ trong mớ tin tức ký ức, Cổ Trần biết Trục Xuất Chi địa tràn ngập hỗn loạn, giết chóc, tà ác, hủy diệt, cắn nuốt, tóm lại ở đây chỉ có giết chóc.
Sinh linh bị trục xuất vào có mạnh có yếu, hơn nữa đều sẽ bị sức mạnh chưa biết giam cầm, áp chế tu vi, chỉ có thể vận dụng sức lực cơ thể.
.
Chương 1849
Nhưng có một ít sinh vật cường đại dựa vào hoàn cảnh độc đáo ở đây từng chút một tu lại, trở nên càng cường đại, càng đáng sợ.
Tử Thành Chi chủ chính là một người trong số đó, tu lại vô số năm tại đây, tu vi bị áp chế chẳng những khôi phục, hơn nữa trở nên càng cường đại.
Do đó triệu tập rất nhiều tà ác, ma vật tụ tập lại với nhau, tổ thành một phương thế lực, lấy một tòa Tử thành làm chủ không ngừng tấn công thế lực, sinh linh khác.
Chúng nó chuyên môn cướp đoạt thọ mệnh, sinh cơ của sinh linh, ai vào thành đều bị buộc nộp lên một phần sinh cơ mới có thể đi vào trong thành sinh hoạt.
Đây là nguyên nhân lúc trước Cổ Trần vào thành bị ngăn lại, tiếc rằng bị hắn giết Ác thú, cộng thêm bóp chết một vị Cốt linh.
Cuối cùng còn quyết đấu với Tử Thành Chi chủ, hai người lần đầu tiên giao phong xem như ngang sức ngang tài, đương nhiên, Cổ Trần chiếm ưu thế làm chấn động tất cả sinh vật cường đại trong thành.
“Thượng giới Cửu Thiên Thập Địa, Trục Xuất Chi địa là một địa trong đó.
”Cổ Trần đã hiểu, nói chính xác hơn thì chỗ này thuộc về Thượng giới, chẳng qua ít ai biết vị trí của nó, gọi là một địa trong Cửu Thiên Thập Địa.
Trục Xuất Chi địa là một trong Thập Địa.
Nơi này không đơn giản, có vô số sinh linh bị trục xuất vào, nhỏ yếu đều chết, sống sót đều là cường giả.
Ít nhất đều là cấp bậc Bán Thần, và là tồn tại nhỏ yếu nhất ở Trục Xuất Chi địa, Thần Linh đầy rẫy.
Chẳng qua những tà vật, ma vật, các phương sinh linh đều khác nhau, Thần Linh chỉ là gọi chung một cấp bậc.
Sau đó Cổ Trần tìm được một tin tức, Trục Xuất Chi địa chỉ vào được chứ không thể ra, là tồn tại đặc biệt nhất trong Cửu Thiên Thập Địa.
“Chỉ vào được chứ không thể ra?”Cổ Trần nhíu chặt chân mày, cứ cảm thấy có chút không đúng, nếu là một trong Thập Địa thì không thể nào vào được mà không thể ra, lúc trước hắn nhìn thấy Phi Hồng núp trong quan tài máu bay ra ngoài.
Chỉ cần tìm đúng phương pháp, khẳng định có thể ra ngoài, bởi vì hắn biết có con đường đi vào Trục Xuất Chi địa.
“Tử Thành Chi chủ, Tà Quân, Vạn Linh quật, Độc hải, Hung sào, nơi này quá hỗn loạn.
”“A? Nhân tộc, Chí Tôn thành? ’Rất nhanh, Cổ Trần tìm được một tin tức, biết trong Trục Xuất Chi địa tồn tại một nguồn sức mạnh Nhân tộc, Chí Tôn thành.
Đó là sức mạnh của Nhân tộc, sức mạnh bị trục xuất xuống, Chí Tôn thành, nghe liền biết là nơi tập hợp chí cường giả Nhân tộc.
Điểm này khiến Cổ Trần vui mừng quá đỗi, vậy phải chăng trong Nhân tộc có nhiều chí cường giả?Vậy nếu như có thể thu phục sức mạnh này sẽ có tác dụng vô cùng quan trọng cho Nhân tộc, cho hắn trong tương lai.
“Xem ra phải nghĩ cách tìm được Chí Tôn thành.
”Cổ Trần lặng lẽ làm ra quyết định, tìm được Chí Tôn thành, tiếp đó nghĩ biện pháp rời đi nơi này.
Hắn mơ hồ cảm thấy Trục Xuất Chi địa không phải cố định, mà là một thế giới khổng lồ phiêu lưu khắp nơi, ở giữa Hỗn Độn Giới hải.
Nhưng đây chỉ là suy đoán của hắn, cụ thể như thế nào còn cần đi chứng thực một phen.
Kế tiếp, Cổ Trần sửa sang lại tin tức ký ức của Cốt linh, trên cơ bản hiểu rõ một ít tin tức tình báo về Trục Xuất Chi địa.
“Ba ngày sau, Tử thành và Vạn Linh quật đại chiến, vừa lúc là một cơ hội.
”Mắt Cổ Trần lóe tia sáng, nhớ lại lời Tử Thành Chi chủ đã nói, kết hợp tin tức ký ức của Cốt linh, hắn lập tức có kế hoạch và ý tưởng.
Tử thành đang đi tới, tốc độ rất nhanh, phá vỡ Hỗn Độn một đường ầm ầm lao đi.
Thời gian nhoáng một cái, chớp mắt ba ngày trôi qua.
Oong!Ngày này, Cổ Trần đang tu luyện bỗng nhiên mở to mắt, cảm ứng được một hơi thở cường đại xuất hiện, nghĩ thoáng qua, lập tức hiểu rằng Vạn Linh quật xuất hiện.
Ầm!Một tiếng vang thật lớn, Hỗn Độn nổ tung, từ bên trong chậm rãi hiện ra một mảnh cảnh tượng to lớn.
Đó là một hang đá, rậm rạp hang động tổ hợp thành cảnh tượng hang đá mênh mông, từng lớp đan vào nhau.
– Vạn Linh quật!Chỉ nghe một tiếng quát lạnh truyền đến, đánh tan Hỗn Độn, lộ ra một tòa Tử thành khổng lồ.
Vạn Linh quật, Tử thành đụng độ.
“Đây là Vạn Linh quật?”Chỉ thấy có luồng sát khí bàng bạc ập đến, hóa thành một bóng dáng đáng sợ, các con mắt mở to bắn ra tia sáng kỳ dị.
Có một vạn tròng mắt trừng qua, khiến người trong lòng sợ hãi, linh hồn bất ổn, đó là Vạn Linh Vương, trời sinh có một vạn con mắt.
Nhìn mắt mọc đầy mình làm Cổ Trần nổi da gà, sinh linh như vậy hình dáng hơi kinh dị.
– Vạn Linh Vương, bổn tọa lần này sẽ đánh mù con ngươi trên toàn thân của ngươi!Tà Quân vẻ mặt hung ác nói ra mấy lời này.
Đối diện, Vạn Linh Vương hùng hổ, một vạn con mắt mở, bắn ra một luồng sáng xuyên thấu không thể ngăn trở.
Ầm!.
Chương 1850
Tử thành dâng lên một vòng sáng màu đen chặn lại những luồng sáng đáng sợ kia, rậm rạp con ngươi bắn ra ánh sáng bị ngăn trở.
– Giết!- Tiến công!Hai bên không nói nhảm nhiều, trực tiếp đánh nhau.
Tử thành, Vạn Linh quật cùng tăng tốc đụng mạnh vào đối phương, hai bên bộc phát ra từng đợt vòng sáng, năng lượng nổ tung.
Vang tiếng nổ điếc tai, Tử thành va chạm sản sinh chấn động mạnh, ánh sáng đáng sợ nổ tung, xé nát Hỗn Độn.
Vạn Linh quật cũng không cần mạnh, trong rậm rạp hang đá bộc phát ra nhiều hơi thở cường đại, có sinh linh lao ra.
– Grao!- Giết!- Xé nát chúng nó!Trong Vạn Linh quật có mấy vạn con sinh vật cường đại giết ra, trường hợp rung động lòng người, có thú lớn khổng lồ, có ma vật hơi thở khủng bố.
Bên Tử thành cũng không thua kém, một đám tà vật, ma vật lần lượt giương nanh múa vuốt, gầm rống xông ra, muốn xé nát phòng ngự của đối phương.
Hai bên vừa bắt đầu đại chiến đã đặc biệt thảm liệt, trong hai thế lực lớn, yếu nhất cũng là Bán Thần, mấy vạn sinh linh tà vật cường đại giao chiến, trường hợp kinh người.
Lần đầu tiên Cổ Trần nhìn thấy thần chiến, lần đầu hắn thấy trường hợp những sinh vật Bán Thần, ma vật cấp Thần chém giết nhau, nói thật lòng, hắn hơi hưng phấn.
Nhưng hiện tại điều Cổ Trần suy nghĩ là Chí Tôn thành của Nhân tộc ở chỗ nào, nếu tìm được và thu phục thì sẽ có ý nghĩa rất lớn với hắn.
Thiên Đình cần sức mạnh, sức chiến đấu cao đẳng có tác dụng vô cùng quan trọng với Nhân tộc và toàn bộ Nhân tộc, thậm chí dẫn dắt bọn họ bước vào tiên lộ, nhất định là một đám Nhân Tiên cường đại vô địch.
– Vạn Linh Vương, chịu chết!Một tiếng gầm rống truyền đến, chợt thấy Tà Quân ra tay.
Tà Quân kéo theo đầy trời tử khí, sau lưng hiện ra một phương quốc gia chết chóc ập đến, muốn đè chết Vạn Linh Vương tại đây.
Vẻ mặt Vạn Linh Vương khinh thường nói:- Bao nhiêu năm rồi mà ngươi vẫn không có chút tiến bộ, tới lui chỉ có bấy nhiêu chiêu số cũ rích?Trên người, trên mặt Vạn Linh Vương mọc đầy con mắt, người có bệnh sợ dày đặc mà trông thấy thì sẽ bị hù chết.
Chỉ thấy con ngươi trên người Vạn Linh Vương bắn ra từng tia sáng ở trước mặt hắn hội tụ đan xen thành một mảnh thế giới bao la, thế giới đầy con ngươi, rậm rạp khiến người nhìn thầm sợ.
Đây là chiêu số của Vạn Linh Vương, tuyệt sát, vô số con ngươi hội tụ chồng lên, sản sinh dày đặc sợ hãi, ức vạn tia nhìn tụ hợp với nhau sản sinh sức sát thương khủng bố biết bao.
Ầm!Ánh sáng hội tụ đánh vào người Tà Quân, lập tức xuyên thủng quốc gia chết chóc, đánh bay hắn, vừa giao chiến đã rơi vào thế yếu.
– Ha ha ha, Tà Quân, hôm nay bổn tọa cho ngươi vùi thây ở đây!Vạn Linh Vương cười lớn không ngừng, hưng phấn hét lớn:- Ra đi, Thị Huyết Thiên Thần, cùng nhau xử lý Tà Quân, hút khô Thần huyết của hắn!Rào rào!Ánh sáng đỏ tràn ngập, tựa như một biển máu cuồn cuộn ập đến, phá vỡ Hỗn Độn đi tới trước mắt mọi người.
Tà Quân hoàn toàn thay đổi sắc mặt, nhìn biển ánh sáng đỏ đột nhiên xuất hiện, thoáng chốc trở nên khẩn trương, tái mặt.
– Thị Huyết Thiên Thần?Hắn giật mình kêu lên một tiếng, chợt thấy trong biển máu hiện ra một thân hình màu máu, đôi cánh dơi màu đen sau lưng lấp lóe vô số ký hiệu, hơi thở mạnh mẽ.
Hắn là Thị Huyết Quân chủ, là một vị Thần Linh của Huyết tộc, tu vi cường đại, thực lực khủng bố.
Không ngờ rằng Vạn Linh Vương mời vị Thần Linh cường đại khác đến, đây không phải cường giả cấp Thần Thoại bình thường mà là Thiên Thần thật sự.
“Thiên Thần, đây là Thiên Thần?”Mắt Cổ Trần lấp lóe quan sát Thị Huyết Quân chủ, đúng là một vị cường giả Thiên Thần.
Thiên Thần là tồn tại cường đại cao hơn Thần Linh, gọi là Thiên Thần, có thể mượn sức mạnh của Thiên Đạo, hoặc sức mạnh con mắt Thiên Đạo Thần quốc trong người, gọi là Thiên Thần.
Cả hai Tà Quân, Vạn Linh Vương không phải Thiên Thần, chỉ có thể xem như nửa Thiên Thần giai, Thần Linh cường đại nửa chân đạp vào cấp độ này.
Nhưng Thị Huyết Quân chủ thì khác, hắn là cường giả Thiên Thần giai chân chính.
Tà Quân cực kỳ tức giận:- Chết tiệt, Vạn Linh Vương, không ngờ ngươi mời một vị Thiên Thần đến?Hắn nổi giận nói:- Ngươi lẽ nào không biết rằng ở trong mắt Thiên Thần thì chúng ta chẳng là cái thá gì, chờ chút nữa hắn giết ta thì ngươi cũng không sống được.
– Bớt nói nhảm đi, hôm nay, ngươi chết chắc.
Vạn Linh Vương ngắt lời Tà Quân, nhe răng cười, rậm rạp tròng mắt lóe lên tia sáng điên cuồng, dường như nhìn thấy Tử thành bị hủy diệt.
Ở trước mặt một vị cường giả Thiên Thần thì Thần Linh yếu ớt, không chịu nổi một kích.
Bùm!.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Máy Móc Toàn Cầu Tiến Hóa [Dịch] Máy Móc Toàn Cầu Tiến Hóa](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-May-Moc-Toan-Cau-Tien-Hoa-SE-Audio-Truyen.jpg)





