Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 183 : Vô danh (c1821-c1830)
❮ sautiếp ❯Chương 1821
Cổ Trần nhìn nàng như ngắm một tên ngốc, lắc đầu nói:- Nàng là con người sao? Xem ra đầu óc của nàng không bình thường, hèn gì tu luyện mười vạn năm mà chỉ có bấy nhiêu thành tựu, quả nhiên, đầu óc có hố.
– Ngươi! !Phi Hồng tức run người, quan tài máu kêu ù ù, suýt xông lên đánh người.
Thiên Đế này nói chuyện chọc nàng ứa gan, nhưng ngẫm kỹ lại thấy hắn nói đúng, nàng không phải con người, là một sinh mệnh Cấm Kỵ, nàng chỉ là một sinh vật sinh ra từ Hỗn Độn Cấm Kỵ hải.
Căn bản không phải Nhân tộc thì sao là người được?Vẻ mặt Cổ Trần thương tiếc nói:- Nàng là sinh vật Cấm Kỵ, không phải con người, có vậy mà cũng không hiểu, xem ra nàng không phân rõ được bản thân là cái gì, tội nghiệp, tu luyện mười vạn năm tu thành đồ ngốc.
Nói xong hắn đứng lên, từ từ thu dọn đồ đạc.
Nước canh trong tiên đỉnh đã uống sạch, que thịt trên giá nướng cũng đã ăn hết, Cổ Trần và Phi Hồng ăn nguyên một con Bát Đầu long.
Đây là một tồn tại sánh bằng Thần Linh, cứ như thế bị ăn sạch.
“Khá lắm, lại cường đại một ít.
”Cổ Trần vừa lòng gật đầu, cảm giác tiên lực trong người trở nên càng cường đại một ít, mạnh hơn trước kia.
Ăn hết một con Bát Đầu long, sau khi tiêu hóa luồng sức mạnh căn nguyên kia thì được lợi khá lớn, thu hoạch lớn nhất là sức mạnh kỳ lạ ẩn chứa trong người Bát Đầu long.
Sức mạnh đó là sức mạnh độc đáo trong Trục Xuất Chi địa này, có hiệu quả thần kỳ, khiến thân thể, thậm chí tu vi cùng ý chí linh hồn của Cổ Trần đều tiến bộ bước dài.
Công nhận, Phi Hồng nghe xong cảm ứng tình hình trong thân thể của mình, trên mặt bỗng chốc lộ ra một chút vui sướng bất ngờ.
Phi Hồng hân hoan reo lên:- Tu vi của ta dường như khôi phục khá nhiều, trở nên mạnh hơn một chút.
Cổ Trần cười cười nói:- Mới rồi nàng còn quyết tâm chết đói cũng không ăn mà, lúc sau giành ăn một nửa thịt nướng và nước canh đúng không?Hắn cười híp mắt nhìn Phi Hồng:- Nàng ăn của ta, phải chăng nên tỏ vẻ cái gì?Bị Cổ Trần nhìn như thế khiến tim Phi Hồng đập rớt nhịp, khẩn trương nói:- Ngươi muốn làm cái gì, ta cảnh cáo ngươi, không được làm bậy!Cổ Trần vỗ tay sửa chữa nàng, nghiêm nghị cảnh cáo một phen:- Với thân thể xương xẩu của nàng, còn là xương mười vạn năm, ta không thèm đâu, tỉnh táo lại đi, trong óc toàn nghĩ bậy bạ.
Ý ta nói là nàng phải cho bồi thường, ta không cần nhiều, đưa đại vài món thần vật là được.
Vẻ mặt Phi Hồng giận điên, toàn thân cuồn cuộn tỏa ra sương mù máu:- Vài món thần vật? Sao ngươi không đi ăn cướp cho rồi?Chỉ thấy Cổ Trần xòe tay ra, những chiếc răng rồng lấp lóe tia sáng lạnh, hấp dẫn ánh mắt của Phi Hồng.
– Răng rồng này không tệ, là một loại tài liệu thần thiên nhiên, có thể luyện chế thần khí.
Nói xong hắn cất vào, liếc qua Phi Hồng, nói:- Con người của ta rất dễ tính, nàng ăn đồ của ta thì phải bồi thường, ta không cần thần vật của nàng, chỉ cần nàng đi dụ mấy con sinh vật lại đây là đủ rồi.
Phi Hồng giận dỗi giậm chân:- Ngươi nói cái gì?Vèo!- Lão nương mặc kệ ngươi!Nàng không nói nhiều, cưỡi quan tài máu chạy mất, bỏ đi không chào từ giã.
Cổ Trần chỉ mỉm cười, không quan tâm nàng đi hay ở, sống mười vạn năm mà chưa trưởng thành, thật là khiến người rớt tròng mắt.
Cổ Trần vẻ mặt tò mò nói thầm:- Tiểu hài tử, mười vạn năm, nàng ta làm sao sống đến bây giờ được?Những sinh linh này thật kỳ lạ, Nhân tộc mười tám tuổi là trưởng thành, còn chúng nó thì mười vạn năm mới lớn lên, hơn nữa thoạt nhìn còn rất ấu trĩ.
Cổ Trần câm nín lắc đầu, bỏ đi tạp niệm, nhìn bốn phía.
“Tìm thêm mấy con sinh vật như vậy nấu canh nướng ăn, rất nhanh liền có thể bổ sung đầy thiếu hụt của thân thể, trở lại đỉnh cao, thậm chí bước lên bậc thang mạnh hơn nữa.
”Hắn suy tư vấn đề này, quyết định tìm thêm mấy con sinh vật như vậy làm nguyên liệu, ăn nhiều vài con sẽ có thể khôi phục đến trạng thái cao nhất.
Khi đã thích ứng được nơi này, gỡ bỏ áp chế sức mạnh chưa biết kia thì không cần lo lắng thực lực bị áp chế mà gặp phải nguy hiểm.
Keng keng!Cổ Trần hơi rùng mình, phát ra từng tiếng leng keng, ngoài người có từng dòng tiên ngân lưu động lấp lóe, tỏa ra hơi thở cường đại.
Khí lực của hắn mạnh hơn một chút, tuy rằng không nhiều, nhưng quý ở chỗ có thể tiến bộ là quá tuyệt vời.
“Xuất phát, tìm nguyên liệu cấp cao hơn!”Nói xong, Cổ Trần tay cầm tiên đỉnh, chân đạp Hỗn Độn một bước chợt lóe, xuyên qua sương mù dày đặc chạy nhanh tới trước.
Ở trong này không cảm giác được phương hướng, tựa như Hỗn Độn không chia ra trên dưới bốn phương, tóm lại cứ bay thẳng tới một khu vực là được.
.
Chương 1822
Còn về nguy hiểm, ai biết có nguy hiểm hay không, đến rồi mới biết.
Cho nên Cổ Trần một đường chú ý cẩn thận, xuyên qua sương mù Hỗn Độn tìm kiếm nguyên liệu đẳng cấp cao khác, việc này rất quan trọng để hắn khôi phục biến mạnh.
Hơn nữa dọc đường đi, Cổ Trần đang tìm cách thử xem có thể hấp thu sức mạnh kỳ lạ ở đây hay không, nếu có thể làm được điểm này thì không cần rắc rối tìm nguyên liệu để ăn.
Nhưng mặc cho hắn cố gắng cỡ nào, thử các loại biện pháp, thậm chí thi triển sức mạnh cắn nuốt đều không có biện pháp hấp thu loại sức mạnh chưa biết kỳ lạ này.
Cuối cùng Cổ Trần chỉ có thể bỏ qua một bên, thành thật tìm nguyên liệu cấp cao, sau đó ăn uống no nê, từng chút một tích lũy.
Ầm!Đang suy nghĩ, Hỗn Độn phía trước bỗng vang tiếng nổ, có ánh sáng đỏ chói lòa bùng nổ, dẫn tới động tĩnh lớn.
Cổ Trần khựng lại, sửng sốt nhìn qua, biết ngay là hơi thở của Phi Hồng, dường như nàng gặp phiền phức không nhỏ.
Vèo!Xuyên qua một mảnh sương mù Hỗn Độn phía trước, rốt cuộc nhìn thấy một bóng dáng chật vật, là Phi Hồng vừa mới rời đi, nàng đạp trên quan tài máu, bị một thứ kỳ dị đánh cho chật vật không chịu nổi.
Nhìn thấy Cổ Trần xuất hiện, Phi Hồng lập tức cầu cứu:- Thiên Đế, mau cứu ta!Cổ Trần câm nín nhìn nàng, trong lòng hoài nghi, nàng thật sự là một sinh vật Cấm Kỵ sống mười vạn năm thật sao?Tại sao nàng yếu như bún vậy?Cổ Trần suýt chút trợn trắng mắt:- Nàng gà mờ quá vậy? Bị một con sâu lông đuổi theo đánh là thế nào?Không biết nên nói sao, Phi Hồng bị một sinh vật giống sâu lông đuổi theo đánh, chật vật vô cùng, mấy lần hộc máu bị thương.
Sinh vật kia bề ngoài thoạt nhìn cực kỳ giống sâu lông, toàn thân đầy lông, một vầng sáng màu xanh đen bao phủ lên nó.
Người nó đầy gai lông, bắn ra tựa như thiên nữ tán hoa, vài lần Phi Hồng bị đâm trúng, toàn thân tỏa ánh sáng xanh, nàng bị trúng độc.
“Độc rất mạnh, không ngờ ngay cả sinh vật Cấm Kỵ cũng bị trúng độc, hơn nữa khi đã trúng độc thì toàn thân mệt mỏi, tu vi toàn thân mất hết.
”Cổ Trần nhìn sinh vật giống sâu lông kia, hơi hiểu ra, toàn thân kịch độc, thứ này nhìn gớm quá, có ăn được không đây?Cổ Trần tự lẩm bẩm:- Hoặc là chiên dầu? Nghe nói sâu lông chiên thơm giòn ngon miệng! Bên kia, Phi Hồng liên tục bị tổn hại nặng, toàn thân tỏa ánh sáng xanh, hơi thở suy nhược tới cực điểm, nếu không phải có quan tài máu bảo vệ thì có lẽ nàng đã chết.
Có thể tưởng tượng con sâu lông kia dũng mãnh đáng sợ đến nhường nào.
Phi Hồng luống cuống, một đường hốt hoảng chạy tới:- Cứu ta!Nàng sợ, khi ở đây hoàn toàn bị áp chế, cảm giác đó thật sự rất khó chịu, cảm giác nhỏ yếu siêu bực bội.
Bị một con sâu độc đuổi theo đánh, còn bị thương, thật là mất hết mặt mũi, nhưng mạng sống quan trọng, mặt mũi thì không, cho nên nàng trực tiếp chạy tới chỗ Cổ Trần cầu cứu.
Nơi này chỉ có một mình Cổ Trần có thể cứu nàng.
– Phiền phức.
Cổ Trần lắc đầu, giơ tay bắn ra một luồng tiên lực.
Bùm!Người sâu lông run lên, bị sức mạnh cường đại hất bay ra ngoài, rậm rạp gai độc trên lưng dựng đứng lóe sáng chĩa hướng Cổ Trần.
Nó mở miệng gào thét một tiếng:- Người! ngô chán ghét Nhân tộc! chết đi!Vù vù vù!Gai độc trên người nó cùng bắn về phía Cổ Trần, rậm rạp che trời lấp đất, đợt bắn hoàn toàn không có góc chết, nếu bị bắn trúng sẽ trúng độc ngay.
Vẻ mặt Cổ Trần nghiêm túc, vung tay lên, từ sau lưng bay ra từng luồng tiên ngân đan xen thành một màn tiên chắn chắn ở đằng trước.
Keng keng keng!Vô số gai lông bay tới đụng vào màn tiên phát ra tiếng leng keng, rậm rạp, vô cùng vô tận, Phi Hồng sợ đứng tim.
Nàng chạy tới sau lưng Cổ Trần, toàn thân hơi thở hỗn loạn, trong thân thể tỏa ánh sáng xanh, nhìn rất dọa người, đường đường sinh vật Cấm Kỵ vậy mà trúng độc, đồn ra ngoài thì mất mặt.
Phi Hồng không quên nhắc nhở một câu, âm thanh yếu ớt, mất sức:- Cẩn thận, đây là Hỗn Độn trùng, chuyên môn ăn khói độc mà sống.
Cổ Trần nhìn nàng một cái, nhíu mày nói:- Nàng lo mà giải độc nhanh đi, chẳng lẽ chờ chết sao?- Ta! Phi Hồng vẻ mặt cay đắng, mắng:- Lão nương có thể giải độc thì đã chẳng chờ chết rồi! Tu vi bị áp chế, căn bản không có biện pháp giải độc.
– Hơn nữa, Hỗn Độn kỳ độc không có cách giải.
Nói đến đây, vẻ mặt Phi Hồng không cam lòng, suy sút.
Loại Hỗn Độn Độc trùng này tiết ra chất độc hoàn toàn không có thuốc giải.
Cổ Trần thầm mắng một tiếng:- Ngu xuẩn!Hắn lắc người, lấy ra tiên đỉnh ném đi, thoáng chốc chụp xuống Hỗn Độn Độc trùng.
Oong!- A!.
Chương 1823
Con sâu độc kia hét lên, bị tiên đỉnh bao trùm xuống, nhốt lại ngay tại chỗ.
Nó ra sức giãy giụa, gầm rống nói:- Không! Đây là cái gì? Hỗn Độn cũng không thể giam cầm ta, sao ngươi có thể! Cổ Trần hét to:- Ngươi hãy vào đi!Hắn đánh ra một luồng tiên lực, tiên đỉnh bùng nổ, các sợi xích nháy mắt quấn quanh sâu độc, nhốt nó trong tiên đỉnh.
Cổ Trần thu về tiên đỉnh, đi tới trước mặt Phi Hồng, nhìn nàng hơi thở càng lúc càng yếu, tỏa ánh sáng xanh, hiển nhiên là sắp chết.
Hắn không biết nên nói cái gì, một sinh vật Cấm Kỵ sống mười vạn năm vậy mà sắp bị độc chết?- Nàng thật sự là yếu, sống uổng mười vạn năm!Cổ Trần há mồm thốt ra câu này, chọc Phi Hồng suýt tức chết ngay tại chỗ.
– Ngươi muốn làm cái gì?Phi Hồng vẻ mặt kinh dị nhìn Cổ Trần loay hoay tiên đỉnh, dường như muốn nhét nàng vào trong.
Cổ Trần từ tốn nói một câu:- Nàng sắp chết rồi, còn làm điều gì khác được nữa, đương nhiên là nấu nàng, miễn cho lãng phí.
Hắn mở nắp đỉnh ra, bỏ các thứ vào trong, Phi Hồng nhìn mà tim đập chân run.
Nàng hoảng sợ, muốn giãy giụa trốn chạy, đáng tiếc toàn thân tỏa vầng sáng xanh, yếu ớt vô lực, căn bản không có biện pháp.
Cổ Trần cười híp mắt nhìn nàng:- Nào, ngoan ngoãn vào đỉnh đi, nấu một chút là xong ngay.
Phi Hồng sợ đến nỗi toàn thân bốc khói, khói độc xèo xèo bốc ra từ người Phi Hồng, nàng không có sức lực giãy giụa.
Nàng sắp chết, nhưng trong lòng đau buồn giận dữ tuyệt vọng, đây là kết cục sắp bị nấu.
Phi Hồng dùng hết sức lực cuối cùng hét to một tiếng:- Thiên Đế, lão nương không tha cho ngươi!Oong!Giây sau, tiên đỉnh mở ra, Phi Hồng thoáng chốc bị hút vào trong đó, keng một tiếng đóng nắp lại.
Cổ Trần vừa đánh ra tiên lực vừa lẩm bẩm:- Tiếc một con sâu lông, nếu chiên thì thơm giòn ngon miệng, nàng được phần ngon rồi.
– Bắt đầu đun!Ầm một tiếng, tiên đỉnh chấn động, bên trong sôi sùng sục, một con sâu lông bị trói, không ngừng luyện hóa, Phi Hồng thì ở yên không nhúc nhích, đau buồn giận dữ trộn lẫn vào nhau, không nói nên lời.
Nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn con sâu lông bị luyện hóa ngay trước mắt mình, tiếp theo sẽ đến lượt nàng bị nấu, trong lòng tràn ngập cảm giác bi ai.
– A! !!Từng tiếng hét thảm truyền đến, Phi Hồng chỉ cảm giác toàn thân đau nhức, khói đen, khói xanh liên tục bốc hơi ra, tiếng xèo xèo bao phủ không khí.
Đó là độc tố, cực kỳ mãnh liệt.
Giây phút này, Cổ Trần tập trung chăm chú vào đun nấu, tinh luyện con Hỗn Độn Độc trùng ra căn nguyên, tiếp đó từng chút một rót vào trong người Phi Hồng.
Căn nguyên đó ẩn chứa một loại vật chất miễn dịch độc tính, vừa lúc có thể lấy độc trị độc, hòa tan độc trong người Phi Hồng.
Đun nấu suốt tám canh giờ, Phi Hồng trải qua tám canh giờ giày vò sống chết, suýt đứt dây thần kinh, may mà ý chí của nàng đủ kiên định.
Hiện tại nàng biết, Cổ Trần không phải muốn nấu nàng, mà là giải độc giúp nàng, trong lòng nàng có chút kích động lại có chút lúng túng.
Dường như đã hiểu lầm hắn.
Lại qua nửa canh giờ, ánh sáng trong đỉnh dần tắt, lộ ra thân hình của Phi Hồng, từ đầu tới chân tràn ngập ánh sáng màu đỏ lấp lánh.
Hơi thở của Phi Hồng mạnh hơn lúc trước, dường như sức mạnh áp chế trong cơ thể bị yếu bớt vài phần, cảm giác nàng mạnh lên nhiều.
Cổ Trần ở bên ngoài quan sát đánh giá, nhẹ gật đầu:- Không tệ, nhân họa được phúc.
Nhưng thấy Phi Hồng không nhúc nhích, hắn lập tức nói:- Này, nàng còn chưa chịu ra, ở lì trong đó là muốn bị ta nấu thành canh hay sao?Vèo!Vừa dứt lời, một luồng sáng đỏ bay lên, rớt xuống gần đó, quan tài máu kêu ù ù, Phi Hồng ngồi trên quan tài cảnh giác nhìn Cổ Trần.
Nhưng rất nhanh nàng có chút ngượng ngùng nói:- Thiên Đế, mới vừa rồi ta hiểu lầm ngươi, đa tạ ngươi giải độc cho ta.
Cổ Trần nhìn quan tài máu của Phi Hồng, không biết nên nói cái gì:- Ta rất hoang mang, tại sao nàng thích ở trong quan tài đến thế?Nghe câu này thì Phi Hồng không vui:- Ngươi biết cái gì, trong quan tài này chôn! bỏ đi, có nói với ngươi thì ngươi cũng không hiểu.
– Một cái quan tài mà làm như bảo bối gì.
Cổ Trần lắc đầu bật cười.
Cho dù bên trong chôn cái gì thì hắn đều không hứng thú, càng không nói ngủ trong quan tài, cảm giác có chút kỳ kỳ.
Cổ Trần vỗ vỗ tay, nói xong thu lại tiên đỉnh:- Được rồi, nếu độc của nàng đã giải trừ, tiếp theo là lúc nàng biểu hiện.
Hắn nghiêm trang nhìn Phi Hồng, nói:- Vừa rồi nàng lãng phí một con nguyên liệu cao đẳng của ta, nhất định phải bồi thường, chút nữa tìm mười con nguyên hiệu cao đẳng giống như vậy cho ta thì coi như huề nhau.
– Mau đi dụ quái tới đây, đừng lãng phí thời gian, ta còn muốn nghĩ biện pháp rời khỏi chỗ quái quỷ này!.
Chương 1824
Cổ Trần thúc giục một phen khiến Phi Hồng thầm giận, muốn cãi lại nhưng cuối cùng im lặng, dù gì nói sao thì người ta cứu nàng hai lần.
Dụ vài con sinh vật cường đại lại đây thôi mà, rất đơn giản.
– Đi thì đi, lão nương dẫn nhiều vài con tới làm thịt ngươi!Phi Hồng hùng hổ xoay người, đạp quan tài máu bay thẳng tới trước, kéo giãn khoảng cách, đi đằng trước dò đường, dẫn quái.
Cổ Trần thì theo sau, lấy ra nhiều thanh đồng và tài liệu, phối hợp tài liệu đẳng cấp cao như răng rồng lúc trước lấy được, đang chế tạo cái gì đó.
“Thật thất bại, đường đường Thiên Đế mà không có một con thú cưỡi, có nên bắt một con ngay tại đây làm thú cưỡi, hoặc bắt mấy con làm kéo xe liễn?”Cổ Trần vừa nung tài liệu kim loại, vừa suy tư vấn đề này, muốn tìm công cụ đi bộ thay.
“Ưm, hay là! luyện ra một tòa Thiên Đế cung?”Đôi mắt Cổ Trần lóe tia sáng, nghĩ tới cái gì, lập tức hành động, lấy tất cả tài liệu, còn có các loại tài liệu lựa chọn trong bảo khố Thiên giới ra, luyện chúng nó.
Thôi thì dứt khoát luyện chế một tòa Thiên Đế cung, lấy tiên thiên thanh đồng làm tài liệu chính, phối hợp các loại tài liệu đẳng cấp cao, cùng nhau luyện chế ra một tòa thiên cung.
Keng keng keng!Rất nhanh, một tòa Thiên Đế cung nhỏ xinh thành hình, lăn lộn ngọn lửa, xoay tròn trong lòng bàn tay của Cổ Trần.
Hắn đánh vào ba nghìn tiên ngân, kéo luồng khí Hỗn Độn xung quanh rót vào trong đó, trở nên càng thần bí, phong cách cổ xưa, toát ra hơi thở tang thương.
Không biết có phải vì hút lấy luồng khí Hỗn Độn ở đây hay không mà tòa Thiên Đế cung này cho người cảm giác dường như đã tồn tại ở đây vô số năm.
Oong!Nửa canh giờ sau, có tiếng vù vù vang lên, Hỗn Độn xung quanh lần lượt nổ tung, vỡ nát, vô tận luồng không khí sương mù màu xám từ bốn phương tám hướng vọt tới.
Trong khoảnh khắc, một tòa Thiên Đế cung thành hình.
Nhìn kiệt tác của mình, Cổ Trần rất là vừa lòng, tùy tay ném đi, Thiên Đế cung lập tức phóng đại, hóa thành một tòa đế cung hùng vĩ.
Trên cung điện khắc ba chữ to, Thiên Đế cung.
“Khá lắm, khá lắm.
”Cổ Trần vừa lòng gật đầu.
Hắn đi vào Thiên Đế cung, ngồi trên ngai báu Thiên Đế trong đại điện, từ nơi này có thể nhìn thấy tình huống tám phương, vừa lúc cưỡi nó để đi cũng hay.
– Ài, càng lúc càng lười, thậm chí lười tự mình đi.
Cổ Trần thở dài thườn thượt, cảm giác chính mình gần đây càng lúc càng lười.
Lúc này, Phi Hồng ở phía trước đang gặp nguy hiểm.
– Grao!Trong Hỗn Độn, một con thú lớn mở ra miệng rộng táp trọn Phi Hồng và quan tài máu.
Một ngụm nuốt chửng, không kịp trốn, Phi Hồng tội nghiệp lại một lần nữa gặp nạn.
“Cái này cũng được?”Cảnh này vừa lúc đập vào tầm mắt Cổ Trần, hắn ngó trân trân, không kiềm được vịn trán, câm nín nhìn trời.
Sao hắn cứ cảm giác sinh vật Cấm Kỵ Phi Hồng này chẳng những xui xẻo còn non hơn cả gà non, uổng công tu luyện mười vạn năm.
– Grao!Con thú lớn phát ra từng đợt gầm rống, nó phát hiện Thiên Đế cung, thế là lao thẳng tới bên này, phá vỡ sương mù Hỗn Độn, một hơi nuốt Thiên Đế cung.
Con thú lớn này hình thể khổng lồ, to ba nghìn trượng trông cực kỳ khủng bố, từng vòng sáng vòng quanh từ đầu tới chân.
Trên mỗi vòng sáng lấp lóe ký hiệu rậm rạp, giống như một con thú lớn Hỗn Độn cắn nuốt vạn vật để sống.
Keng!Thiên Đế cung rung lên, bỗng tăng tốc đụng mạnh vào đầu của con thú lớn, phát ra tiếng va chạm kịch liệt.
Một kích mãnh liệt, khiến Thiên Đế cung bị đụng bay ra, thú lớn tức giận gầm lên, mở ra miệng rộng đuổi theo đến gần, muốn nuốt trọn Thiên Đế cung, tiếc rằng Thiên Đế cung nhanh nhẹn né qua.
“Con thú lớn này thể trạng rất mạnh, trong người ẩn chứa vật chất đặc biệt kia, nếu như luyện hóa ra nhất định có thể khiến ta khôi phục một nửa tu vi.
”Cổ Trần ngồi trong Thiên Đế cung, vẻ mặt vui sướng bất ngờ nhìn con thú lớn Hỗn Độn này, thể trạng của nó cực kỳ cường đại, ẩn chứa vật chất đặc biệt rất phong phú.
Loại vật chất này là sức mạnh độc đáo trong thế giới này, nếu luyện hóa ra sẽ giúp Cổ Trần khôi phục tu vi và có tác dụng tăng tiến rất lớn.
Rất có thể chỉ cần một con này là đã có thể khôi phục một nửa tu vì, đây là việc tốt không cách nào từ chối.
“Làm luôn!”Cổ Trần đôi mắt sáng rực, trực tiếp bay ra ngoài, kéo Thiên Đế cung đập mạnh.
Ầm đùng!- Grao!Thú lớn thê lương hét thảm, đầu bự bị đánh lệch đi, phát ra từng tiếng kêu rên đau đớn.
Thể trạng của nó to khỏe, đầu óc thì đơn giản, thậm chí không có nhiều trí tuệ, chỉ biết cắn nuốt các loại sinh vật để sinh tồn tiến hóa.
Cho nên, đối phó nó rất đơn giản, thể trạng mạnh cỡ nào cũng có giới hạn.
Ầm ầm ầm!.
Chương 1825
Quả nhiên, Cổ Trần tay cầm Thiên Đế cung liên tục đập mạnh, không biết đập bao nhiêu lần, rốt cuộc đập vỡ đầu của con thú lớn.
– Grao!Nó rú lên, sọ não vỡ ra, máu ồ ạt tuôn trào ra từ bên trong, hỗn hợp hơi thở và vật chất đặc biệt.
Thấy vậy, Cổ Trần đôi mắt sáng tỏ:“Quả nhiên ẩn chứa nhiều vật chất thần bí, loại sức mạnh chưa biết này lắng đọng trong người thú lớn, thành hình, hóa thành vật chất có thể bị hấp thu.
”“Tiên đỉnh, trấn áp!”Chợt thấy Cổ Trần lấy ra tiên đỉnh, không ngừng phóng đại, cuối cùng thu con thú lớn cỡ ba nghìn trượng vào trong đỉnh, sức mạnh phong ấn cường đại trói chặt nó mấy vòng, nhốt trong đỉnh.
Cổ Trần phát hiện chính mình hơi bị thích chỗ này, sinh vật ở đây đều có biến hóa không biết, trong người chất chứa một loại vật chất đặc biệt.
Sinh hoạt ở đây lâu sẽ tự sản sinh ra thứ này, có tác dụng cực kỳ quan trọng với hắn.
– Ra đây đi.
Chỉ thấy Cổ Trần vẫy tay một cái, tiên đỉnh bay vào bàn tay, đánh vào một luồng tiên lực, chợt thấy một tia sáng đỏ từ trong lỗ đỉnh bay ra.
Ánh sáng đỏ rơi xuống, biến thành một người, đúng là Phi Hồng lúc trước bị thú lớn nuốt trọn.
Nàng vẻ mặt kinh dị cảnh giác, khi thấy Cổ Trần thì thở phào.
Cổ Trần trưng ra bộ mặt ‘ngươi non hơn cả gà con’, răn dạy Phi Hồng:- Nàng tự nói đi, đường đường Cấm Kỵ Chi linh mà hoặc là trúng độc hoặc bị nuốt, nàng tự nói xem mình có ích gì không?Hết cách, thiệt tình là nàng quá gà non, khiến Cổ Trần phát điên, hở chút là chết thì làm ăn gì được?Phi Hồng bị nói vẻ mặt lúng túng, xấu hổ tức tối cúi đầu, không dám lên tiếng, bởi vì hắn nói là sự thực, vừa rồi nàng thật sự bị một ngụm nuốt chửng.
Cổ Trần lắc đầu thở dài nói:- Ta thật sự hoài nghi nàng có đúng là tu luyện mười vạn năm, một con heo tu luyện mười vạn năm còn lợi hại hơn nàng.
Phi Hồng tức giận vẻ mặt đỏ rực, toàn thân đằng đằng sát khí:- Ngươi! !Nàng hít sâu một hơi mới nói:- Chỗ này bị áp chế quá mạnh, tu vi và ý chí của ta đều không cách nào sử dụng, ta có thể làm thế nào?Cổ Trần xem nhẹ mở miệng nói:- Vậy càng chứng minh nàng quá dở, ta cũng bị áp chế đấy thôi, nhưng tại sao ta có thể trấn áp nó?Một câu làm Phi Hồng nghẹn họng, nghệch mặt ra.
Đúng rồi, Cổ Trần cũng bị áp chế tu vi cùng ý chí, tại sao hắn có thể làm được?Dường như nghĩ tới cái gì, Phi Hồng đôi mắt sáng ngời, nóng bỏng nhìn thẳng vào Cổ Trần:- Thiên Đế, ta muốn thành tiên!Đôi mắt nàng bắn ra tia nhìn nóng cháy vào Cổ Trần, có sự tò mò mãnh liệt, cái gì là tiên? Nàng muốn thành tiên.
Cổ Trần kinh ngạc, đánh giá Phi Hồng, nàng vừa nói là muốn thành tiên?- Nàng muốn thành tiên?Trong lòng hắn rất kinh ngạc, con Cấm Kỵ Chi linh vây mà mong muốn thành tiên, hiển nhiên định tu lại từ đầu?Phi Hồng gật đầu, mong mỏi nói:- Thiên Đế khai sáng tiên lộ, đối với tiên thì chắc ít bị nơi này áp chế hơn đúng không?- Chậc chậc, nàng định tu lại tiên lộ?Cổ Trần hào hứng đánh giá Phi Hồng, dường như đang xem một con chuột trắng nhỏ, ánh mắt ấy khiến trong lòng Phi Hồng run rẩy và bất an.
Cứ cảm thấy ánh mắt Thiên Đế nhìn nàng rất kỳ dị, rất không thoải mái.
Nhưng nàng vẫn cắn răng gật đầu:- Đúng vậy, xin Thiên Đế dạy cho ta, Cấm Kỵ Chi linh chúng ta bị trời ghen, gặp nhiều kiếp nạn mới thành thần, mười phần chết không đường sống.
– Ta muốn tu lại, xin Thiên Đế dạy cho ta!Nói xong, nàng thế nhưng trực tiếp quỳ xuống, vẻ mặt thành kính nhìn Cổ Trần, vì cầu đạo, bấy nhiêu đây có đáng gì?Cổ Trần trầm mặc, không vội vàng đáp lại, trong lòng suy nghĩ sinh vật Cấm Kỵ mà tu tiên thì sẽ là tình cảnh như thế nào?Nhưng tiên lộ khó thành công, không thoải mái hơn thần lộ, cũng có nhiều kiếp nạn, nhưng mấu chốt là không bị Cửu Thiên phong tỏa gắt gao.
Có lẽ thật sự làm được, vậy thì sinh vật Cấm Kỵ tu luyện tiên đạo, hắn cũng được chỗ tốt rất lớn.
Thật ra, Cổ Trần mở mang tiên lộ, bất cứ sinh vật nào thành tiên đều có lợi cho hắn, hơn nữa càng nhiều tiên nhân càng có lợi lớn cho hắn.
Bởi vì đây tương đương mở rộng tiên lộ, hắn làm người khai sáng của đại đạo tiên lộ, tự nhiên có thể đạt được chỗ tốt khó mà tưởng tượng.
Thí dụ như một người thành tiên, hắn liền có thể đạt được phương pháp thành tiên của đối phương, pháp môn thành tiên của mỗi người đều không giống nhau, có khác biệt.
Giống như đường và phương hướng làm tiên bày ra dó, nhưng cách đi của mỗi người khác nhau, có người đi đường, có người ngồi xe, có người cưỡi máy bay vân vân.
Cho nên, Cổ Trần có thể nhận được phương pháp thành tiên của vô số sinh linh, hội tụ ức vạn tiên pháp dung hợp thành một, nuôi ra tiên đạo vô thượng của mình.
.
Chương 1826
Mặc kệ là ai, đi lên tiên lộ rồi thì không cách nào đối kháng với Cổ Trần, nguyên nhân rất đơn giản, tiên càng nhiều, hắn sẽ càng mạnh.
Giống như là chúng thần, có càng nhiều Thần Linh thì Cửu Thiên càng cường đại, đây là nguyên nhân.
Khai sáng một đạo đại biểu cho tồn tại vô thượng ở đại đạo này, mặc kệ tương lai có bao nhiêu tiên nhân đều không có biện pháp vượt qua người khai sáng đại đạo là Cổ Trần.
Đừng nói cái gì người sau vượt lên trước, ngươi càng mạnh thì hắn càng cường đại, đây là điểm mạnh của trời, chúng sinh càng mạnh thì trời càng mạnh.
Cổ Trần khai sáng đại đạo tiên lộ, càng nhiều người thành tiên thì hắn tự nhiên sẽ càng cường đại, chỉ có như vậy mới có thể chân chính sánh vai Cửu Thiên.
– Được!Trong lòng nảy ra muôn vàn suy nghĩ, mặt ngoài thì Cổ Trần trực tiếp gật đầu đồng ý thỉnh cầu của Phi Hồng.
Tiên có càng nhiều càng tốt, Cổ Trần thậm chí hy vọng chúng sinh vạn vật trên thế giới đều đi lên đại đạo tiên lộ, vậy thì hắn sẽ càng lúc càng cường đại.
Phi Hồng vẻ mặt trịnh trọng, cực kỳ kích động vái cảm ơn:- Cảm tạ Thiên Đế ban đạo!Đây là ơn truyền đạo, ai không kích động?Cổ Trần nhìn nàng, nghiêm túc nói:- Tiên khác với thần, ta có thể nói thẳng với nàng là thuận thiên thành thần, nghịch thiên thành tiên, con đường này không đơn giản dễ dàng hơn thần lộ, thậm chí càng khó khăn, nàng đã suy nghĩ rõ ràng chưa?Phi Hồng trả lời gọn lỏn:- Không cần nghĩ.
Nàng nói:- Sinh linh Cấm Kỵ như chúng ta hoàn toàn không có đường ra, càng không có đại đạo thoát khỏi thần lộ, hiện tại nếu có cơ hội này tự nhiên sẽ không bỏ qua.
– Xin! Thiên Đế chỉ giáo cho!Nói xong nàng lại một lần nữa quỳ lạy, trên mặt mang theo một loại thành kính, thần thánh, trang trọng, dường như một người cầu đạo.
Thật ra cũng rất bình thường, tu luyện mười vạn năm nhưng nàng mãi vẫn không có biện pháp thành thần, không có nguyên nhân nào khác, chỉ vì Cửu Thiên phong tỏa, sinh vật Cấm Kỵ không có biện pháp thoát khỏi hạn chế và kiểm soát của Cửu Thiên.
Chỉ có thoát khỏi thần lộ, mới có thể tránh khỏi hạn chế phong tỏa của Cửu Thiên.
– Ta truyền huyền bí đại đạo tiên lộ cho nàng, thành tiên như thế nào là việc của nàng.
Cổ Trần mở miệng nói xong, ngón tay chỉ vào giữa chân mày của Phi Hồng, truyền hết ảo diệu của tiên vào thức hải của nàng, in dấu ấn không thể xóa nhòa vào đó.
Đây là truyền đạo, truyền ảo diệu của tiên cho Phi Hồng, còn về thành tiên như thế nào là chuyện của nàng ta, Cổ Trần không thể can thiệp vào.
Chỉ có một đại đạo, lại có muôn nghìn phương pháp thành tiên, vì khai thác tiên lộ, chỉ dựa vào một mình Cổ Trần thì không đủ, cho nên cần càng nhiều tiên xuất hiện.
Oong!Từng đợt tiên âm văng vẳng phát ra từ người của Phi Hồng, tựa như hồng chung đại lữ, ẩn chứa hơi thở đại đạo huyền ảo.
Nhìn nàng rơi vào trong đó, mắt Cổ Trần lóe tia sáng, mỉm cười nói:- Cấm Kỵ Chi linh, nếu thật sự thành tiên, có lẽ là một vật thí nghiệm không tệ.
Cổ Trần lẩm bẩm nói thầm:- Ưm, con chuột trắng nhỏ đầu tiên trong sinh vật Cấm Kỵ, phải trông chừng kỹ mới được.
Phi Hồng làm chuột trắng đầu tiên trong sinh vật Cấm Kỵ thử tu luyện tiên lộ, Cổ Trần tự nhiên phải trông chừng kỹ, miễn cho xảy ra vấn đề.
Khó khăn lắm mới có con chuột trắng, hơn nữa tự nguyện thành tiên, điểm này rất tốt, tự nhiên phải cẩn thận trông giữ nàng biến hóa.
Đây là một mắt xích cực kỳ quan trọng cho tương lai Cổ Trần nắm giữ vô số sinh vật Cấm Kỵ, khiến chúng nó nghe theo hiệu lệnh của mình.
Khi nào ngươi nắm giữ mệnh mạch tương lai của chúng nó mới có thể hoàn toàn khiến những sinh linh Cấm Kỵ bị Cửu Thiên vứt bỏ chịu nghe lời.
“Ài, hy vọng mau có người thành tiên, càng nhiều càng tốt, để ta khai thác tiên lộ sâu hơn một bậc.
”Cổ Trần trong lòng âm thầm thở dài, mong mỏi có người nhanh thành tiên, tiếp đó hắn nhận lại đại đạo tiên lộ, lấy được phương pháp thành tiên của người khác, khai thác tiên lộ.
Đây là đường của Cổ Trần, tương lai đã định sẵn phải không ngừng mở rộng đại đạo tiên lộ, mở mang ra, từng nấc thang mãi đến khi tận cùng vĩnh hằng.
Còn về có thể thành công hay không thì không ai biết được.
“Bây giờ lo nấu con thú lớn kia đã.
”Cổ Trần thở hắt ra, nhìn Phi Hồng rơi vào đại đạo tiên âm huyền ảo, sau khi đưa nàng đến trước cửa Thiên Đế cung thì hắn mặc kệ nàng.
Hiện tại quan trọng nhất là khôi phục tu vi của chính mình, tăng tiến thêm, không tiếp tục bị sức mạnh chưa biết của thế giới này áp chế, đây mới là ưu tiên hàng đầu.
Tiếp theo, Cổ Trần xử lý con thú lớn bị thu vào tiên đỉnh, tự mình vào đỉnh, muốn mổ bụng, moi nội tạng của nó.
– Grao!.
Chương 1827
Trong đỉnh, một con thú lớn to cỡ ba nghìn trượng ra sức giãy giụa, gầm rống, thanh âm chấn tám phương nhưng bị tiên đỉnh ngăn cách.
Cổ Trần nhìn thú lớn, hừ nói:- Đừng gào, ngoan ngoãn trở thành món ăn trên dĩa của ta đi, miễn cho ngươi chịu khổ.
– Grao!Thú lớn táo bạo gầm gừ, giãy giụa, hai con mắt tựa như mặt trời lớn, bắn ra tia sáng tàn bạo, khát máu.
– Mở!Cổ Trần cầm kiếm thanh đồng rạch một nhát mở bụng của thú lớn.
Mổ bụng, thanh lý nội tạng, giết con thú lớn làm thành nguyên liệu, không rườm rà lề mề, dứt khoát nhanh gọn thanh lý sạch sẽ.
Mãi đến chết thú lớn đều không ngờ rằng chính mình sẽ bị làm thành nguyên liệu, thú lớn cường đại lại thành nguyên liệu cấp cao của Cổ Trần.
“Sinh vật ở đây thật là khiến người kinh thán, con nào cũng là nguyên liệu cấp cao, ít nhất đều là nguyên liệu cấp Bán Thần.
Lấy thần thú làm nguyên liệu, chỉ có Cổ Trần mới làm được.
Hơn nữa đây là vì nơi này có áp chế, thú lớn hoàn toàn không có biện pháp phát huy ra tu vi của bản thân, chỉ có thân thể cường đại, đơn giản mà nói là đầu não đơn giản tứ chi phát đạt.
Đây là một chỗ nguyên liệu cấp cao thuần thiên nhiên, Cổ Trần thậm chí muốn bắt càng nhiều nguyên liệu cao đẳng nuôi trong thế giới bên trong người mình.
Như vậy thì có thể tùy thời tùy chỗ muốn ăn liền giết, không cần đi đâu tìm.
“Ưm, cách này được.
”Cổ Trần ra chiều đăm chiêu, thế giới bên trong người lập tức mở ra một chỗ chuyên môn dùng để chăn nuôi những sinh vật nguyên liệu cấp cao này.
Làm xong tất cả, Cổ Trần bắt đầu chuẩn bị đun nấu nguyên liệu cao đẳng cấp Thần Thoại.
Con thú lớn khủng bố to cỡ ba nghìn trượng, cần đun nấu nó thành căn nguyên trăm phần trăm, tinh luyện ra sức mạnh vật chất độc đáo.
Nó sinh hoạt ở đây vô số năm tháng trong người đã sớm dung hợp sức mạnh và vật chất độc đáo kia, có thể bị hấp thu.
Đây là tính toán của Cổ Trần, hắn vì vậy mà thậm chí không tiếc chém giết càng nhiều sinh vật ở đây, chỉ vì nghiên cứu loại sức mạnh độc đáo này.
Nếu như thành công thì hắn có thể hấp thu sức mạnh đặc biệt ở đây cho chính mình sử dụng.
Nấu ba ngày ba đêm, rốt cuộc con thú lớn khổng lồ bị nấu thành một đỉnh căn nguyên, sôi sục gầm rống như đại dương mênh mông.
Trong những căn nguyên này chất chứa một vật chất độc đáo, loại vật chất đặc biệt này là thứ Cổ Trần xem trọng nhất.
“Hấp thu những căn nguyên này hẳn là có thể khiến ta khôi phục một nửa tu vi.
”Cổ Trần ngồi đó, nhìn nồi căn nguyên sinh vật trước mắt, trong thứ này chất chứa vật chất đặc biệt đủ cho hắn khôi phục một nửa tu vi.
“Nuốt!”Cổ Trần dứt khoát há mồm hút, vang tiếng nổ lớn, vô tận căn nguyên thể lỏng trong tiên đỉnh bị hút vào trong miệng, nuốt xuống bụng.
Ầm!Giây sau, Cổ Trần trong người bộc phát ra dao động mạnh, tiên ngân đan xen, lấp lóe, sau lưng hiện ra từng vòng sáng.
Tùy theo Cổ Trần hấp thu luyện hóa căn nguyên trong đỉnh này, từng lũ vật chất đặc biệt dung hợp trong người, cơ hồ thoáng chốc dẫn phát phản ứng mãnh liệt.
Tu vi, tiên lực vốn bị áp chế bỗng chốc sôi trào, từng lũ tiên lực cường đại không ngừng tràn ra.
Hai phần tiên lực còn sót lại trong người thiêu đốt, hóa thành một ngọn lửa thiêu hủy thân thể, chạy từ trên xuống dưới, không ngừng hấp thu, luyện hóa, hấp thu sức mạnh của vật chất đặc biệt kia.
Tiên lực càng lúc càng cường đại, thuần túy, không ngừng tăng cường, tiên lực bị phong ấn trong người dần được thả ra.
Lúc này, Cổ Trần rõ ràng cảm giác được chính mình biến cường đại, càng lúc càng mạnh, mặc kệ là tu vi, tiên lực hay ý chí linh hồn đều lột xác, tăng lên.
Khi Cổ Trần hấp thu hết một đỉnh căn nguyên, cả người bao phủ trong lớp tiên quang, một phương Đại Đạo Tiên Bàn chấn động ù ù sau lưng, tỏa ra một loại hơi thở chí cao vô thượng.
Trong người Cổ Trần, tiên lực như đại dương mênh mông sôi sục, dâng trào, chảy trong người như sóng lớn vỗ rì rào, lại như nước sông lớn không ngừng chảy xiết, chảy khắp các góc thân thể.
Cường đại!Trong đầu Cổ Trần chỉ có một ý nghĩ, tu vi trong người rốt cuộc khôi phục một nửa, nhưng lúc này cảm giác mạnh hơn thời kỳ sung sức nhất rất nhiều.
Dường như bị nơi này áp chế và mài giũa, tu vi của hắn càng tinh thuần, càng cường đại, ý niệm ý chí linh hồn cũng có thể vươn ra phạm vi một nghìn dặm.
Rốt cuộc không cần giống người mù, có tự tin và ỷ lại cực mạnh rồi.
“Thành công!”Cổ Trần nở nụ cười, mở đôi mắt ra, có hai tia tiên quang vụt qua.
Tiên quang quanh người vụt tắt, trở lại bộ dáng ban đầu, trông Cổ Trần xa xăm như tiên, hơi thở phiêu dật, lại cho người cảm giác uy áp mạnh.
– Ngươi đã tỉnh?Lúc này, Phi Hồng ở bên ngoài Thiên Đế cung đã tỉnh.
.
Chương 1828
Cổ Trần nhìn nàng, lòng máy động, hơi thở của Phi Hồng trở nên khác biệt, chuyển biến rõ rệt, không ngờ nàng đã bắt đầu tu lại.
– Thiên Đế, ngươi tốt nhất mau đi ra nhìn xem.
Phi Hồng ở ngoài điện, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Hỗn Độn ở phía trước, nàng phát hiện cái gì.
Cổ Trần hơi thay đổi sắc mặt, giương mắt nhìn lên, xuyên qua sương mù Hỗn Độn dày đặc trông thấy một cảnh tượng kinh người.
– Đó là! Đôi mắt của hắn sáng ngời, lộ ra vẻ mặt hưng phấn, hắn nhìn thấy một mảnh sự vật trôi nổi trong Hỗn Độn, cực kỳ khổng lồ, bề ngoài thoạt nhìn giống như một ổ thú.
Trước Thiên Đế cung, Cổ Trần kinh ngạc nhìn sương mù ở đằng trước, một hang ổ khổng lồ trôi nổi trong Hỗn Độn, phun ra nuốt vào từng luồng khí Hỗn Độn.
Hang ổ khổng lồ trước mắt thoạt nhìn giống như Hỗn Độn Long sào.
– Long sào?Cổ Trần nghi hoặc nói thầm một câu, lập tức phủ nhận:- Không đúng, đây không phải là Hỗn Độn Long sào.
Tuy rằng nó thoạt nhìn rất giống Hỗn Độn Long sào, nhưng Cổ Trần xác định thứ này tuyệt đối không phải Long sào.
– Ngươi nói không sai, đây không phải Hỗn Độn Long sào.
Phi Hồng ở một bên mở miệng, nàng vẻ mặt trịnh trọng, mang theo mấy phần cảm xúc kích động.
Nàng nói:- Nếu ta suy đoán không sai, thứ trước mắt rất có thể là Vạn Thú sào, một trong chín Hỗn Độn Mẫu sào.
– Vạn Thú sào?Cổ Trần hơi cau mày, có vẻ rất kinh ngạc.
Chỉ nghe Phi Hồng giải thích:- Ta đã từng xem một ít ghi chép vụn vặt về Hỗn Độn Khởi nguyên, đồn rằng trong thời đại Hỗn Độn Khởi nguyên có ba nghìn Hỗn Độn Nhân tộc, còn có chín Hỗn Độn Mẫu sào.
– Hỗn Độn Long sào là một trong Cửu Đại Mẫu sào, dựng dục ra con Hỗn Độn long thứ nhất.
Khi Phi Hồng nói đến việc này thì có vẻ đặc biệt nghiêm túc, ngập ngừng rồi nói tiếp:- Tòa Vạn Thú sào trước mắt là một trong Cửu Đại Mẫu sào, dựng dục ra Hỗn Độn thú đầu tiên.
– Những Mẫu sào này dựng dục vô số loài thú Hỗn Độn, không có trí tuệ, chỉ có giết chóc, sinh ra hoàn toàn là vì hủy diệt Hỗn Độn.
– Sự tồn tại của chúng nó là kẻ địch của ba nghìn Hỗn Độn Nhân tộc, không ngờ Vạn Thú sào, một trong những Cửu Đại Mẫu sào nằm ở đây.
Phi Hồng nói đến việc này thì không kiềm được lòng run rẩy, nàng nói:- Lúc trước Hỗn Độn Long sào xuất hiện ở vực ngoại, hiện tại lại nhìn thấy Vạn Thú sào, chẳng lẽ! loài thú Hỗn Độn còn chưa bị diệt tuyệt sao?- Cửu Đại Mẫu sào, kẻ địch của ba nghìn Hỗn Độn Nhân tộc?Cổ Trần trong lòng chấn động, lần đầu tiên nghe thấy bí mật cực kỳ xa xưa như vậy.
Cổ Trần từng thấy Hỗn Độn Long sào, còn thử luyện hóa, nhưng thất bại, ngược lại kích hoạt ý thức căn nguyên của Long sào.
Long sào còn có ý thức riêng, vậy phải chăng cùng là một trong chín Hỗn Độn Mẫu sào cũng tồn tại ý thức của riêng mình?Ban đầu hắn cho rằng Long sào là nơi dựng dục Long tộc, nay xem ra Hỗn Độn Long sào có lai lịch càng kinh người hơn.
Một trong chín Hỗn Độn Mẫu sào, Long sào, Vạn Thú sào, còn bảy Mẫu sào khác, đại biểu cho chín chủng loại Hỗn Độn đáng sợ trong Hỗn Độn.
Phi Hồng nét mặt nghiêm túc, nhắc nhở nói:- Theo ghi chép tin tức mà ta có thì Cửu Đại Mẫu sào từng bị ba nghìn Hỗn Độn Nhân tộc hợp sức hủy đi, chẳng lẽ lời đồn là giả?Cổ Trần nghe xong ra chiều đăm chiêu, nhìn Hỗn Độn Thú sào khổng lồ kia, mặt trên rậm rạp các loại Hỗn Độn phù văn lóe sáng, hơi thở cổ xưa, đáng sợ.
Dường như có một con Hỗn Độn mẫu thú ngủ say, tùy thời sẽ tỉnh lại, cắn nuốt vạn vật, hủy thiên diệt địa.
Cửu Đại Mẫu sào là kẻ thù truyền kiếp của ba nghìn Hỗn Độn Nhân tộc ở thời đại Hỗn Độn Khởi nguyên, trong ghi chép có thể tìm được thì Cửu Đại Mẫu sào đã bị ba nghìn Hỗn Độn Nhân tộc hủy đi.
Nhưng Cổ Trần chẳng những từng gặp Hỗn Độn Long sào, hiện giờ còn đụng phải Vạn Thú sào, vậy phải chăng có nghĩa là Cửu Đại Mẫu sào từng bị phá hủy lại trở về?Cổ Trần đưa ra quan điểm và suy đoán của chính mình:- Có lẽ là Cửu Đại Mẫu sào khôi phục, hoặc rất có thể chúng nó vốn không bị phá hủy.
Nhưng mặc kệ như thế nào, bảo vật trước mắt là một trong Mẫu sào ở thời đại Hỗn Độn Khởi nguyên, Vạn Thú sào.
Đụng phải thứ này, trong lòng Cổ Trần đặc biệt cảnh giác và cẩn thận, ngẫm nghĩ lại sự kỳ dị của Hỗn Độn Long sào là biết Vạn Thú sào cũng đáng sợ không kém.
– Thiên Đế, chúng ta hãy vòng qua đi, chín Hỗn Độn Mẫu sào là vật điềm xấu, không thể tới gần và tiếp xúc.
Phi Hồng cẩn thận nhắc nhở một câu, không thể tới gần Hỗn Độn Mẫu sào.
Mấy thứ này quá đáng sợ, vật đại hung, sinh vật nào tới gần thì hơn phân nửa sẽ có bất trắc, thậm chí trực tiếp bị nuốt luôn.
.
Chương 1829
Cổ Trần hỏi ngược lại một câu:- Chẳng lẽ nàng không muốn biết bí mật của Hỗn Độn Khởi nguyên?Trong thâm tâm Cổ Trần biết những thứ đến từ năm tháng xa xưa đáng sợ thế nào.
Sinh ra từ thời đại Hỗn Độn Khởi nguyên, thứ đáng sợ được gọi là Mẫu sào chắc chắn là vật đại hung, không ai biết rõ tình huống bên trong như thế nào.
Cổ Trần thậm chí hoài nghi Hỗn Độn Long sào hay Vạn Thú sào ở trước mắt, bên trong có khả năng tồn tại thế giới khổng lồ độc lập.
Nó có ý chí đáng sợ của chính mình, Cổ Trần trong lòng mơ hồ phát hiện, không chừng chín Hỗn Độn Mẫu sào đó là tồn tại đáng sợ không kém gì Cửu Thiên.
Nhưng biết nguy hiểm là một việc, mấu chốt là, bên trong rất có thể cất giấu bí mật của Hỗn Độn Khởi nguyên, càng có vô số cơ duyên bất ngờ.
– Trong Vạn Thú sào chắc chắn cất giấu bí mật, có lẽ có liên quan Hỗn Độn Khởi nguyên, hoặc là có cơ duyên khó thể tưởng tượng, gặp gỡ nhưng không vào xem, nàng cam lòng không?Cổ Trần đặt câu hỏi khiến Phi Hồng trầm mặc.
Nói thì nói vậy, nhưng Phi Hồng vẫn lắc đầu, nói:- Ta khuyên ngươi tốt nhất đừng mơ ước nó, chín Hỗn Độn Mẫu sào đều là đại hung, năng lực nhỏ nhoi cỡ chúng ta đi vào hơn phân nửa là chịu chết.
– Ngươi nhìn xem, xung quanh Vạn Thú sào, bất cứ thứ gì, vật chất gì đều không cách nào may mắn thoát khỏi số phận bị hút vào trong đó, có thể thấy mức độ nguy hiểm của nó vượt sức tưởng tượng.
Xung quanh Vạn Thú sào, trong khu vực phạm vi vạn dặm không tồn tại bất kỳ vật chất và thứ gì, luồng khí Hỗn Độn còn bị cuốn vào trong đó, hình thành khu vực một mảnh chân không hư vô.
Dưới Vạn Thú sào có rậm rạp xúc tu giống như bộ rễ đã cắm rễ trong hư vô Hỗn Độn, hấp thu vô tận căn nguyên vật chất ở đây.
Nó giống như một ký sinh vật đáng sợ ký sinh trong Hỗn Độn, hút dưỡng chất lớn lên, bên trong dựng dục khủng bố to lớn.
– Grao!Đang suy nghĩ thì phương xa truyền đến một tiếng thú rống.
Cổ Trần, Phi Hồng cùng rùng mình, quay đầu nhìn lại, vừa lúc nhìn thấy một con thú lớn khổng lồ phá tan Hỗn Độn bay nhanh qua.
Con thú lớn này lớn còn hơn thú lớn mới bị Cổ Trần luyện hóa, sương mù Hỗn Độn bao bọc thân hình u ám, hơi thở đáng sợ.
Mạnh hơn con thú lớn ba nghìn trượng lúc nãy bị Cổ Trần ăn rất nhiều, hiển nhiên là một con thú lớn đáng sợ vượt qua cấp Thần Thoại bình thường.
“Nó lao về phía Vạn Thú sào.
”Cổ Trần thầm rùng mình, đôi mắt sáng rực nhìn con thú lớn đáng sợ.
Con thú lớn kia nhận ra sự tồn tại của Thiên Đế cung, nhưng chỉ nhìn thoáng qua rồi lờ đi, trong đôi mắt lóe tia sáng trí tuệ.
Con thú lớn há mồm phun ra một câu, trong mắt lộ ra khát vọng mãnh liệt:- Hỗn Độn Mẫu sào! Làm loài thú, Vạn Thú sào một trong chín Hỗn Độn Mẫu sào có sức hấp dẫn cực lớn đối với nó, đó là kêu gọi đến từ căn nguyên.
Khiến nó không có biện pháp kháng cự, kêu gọi đến từ sâu trong linh hồn, huyết mạch khiến loài thú không cưỡng lại được, lao thẳng về phía Vạn Thú sào.
Dường như chỉ cần đi vào trong Vạn Thú sào liền có thể đạt được lột xác khó mà tưởng tượng, hóa thành Hỗn Độn thú, là loài thú Hỗn Độn Khởi nguyên chân chính.
Đó là một loại Hỗn Độn Nguyên thú, cường đại, khủng bố, hung hãn, là khởi nguồn của loài thú.
– Grao!Con thú lớn kia rống to một tiếng, đôi mắt trở nên đỏ thẫm, hỗn loạn, điên cuồng, húc đầu xông vào Vạn Thú sào, dường như mất đi lý trí.
Đôi mắt Cổ Trần híp lại, hắn thấy rõ ràng con thú lớn kia bị hơi thở kỳ bí của Vạn Thú sào ảnh hưởng tâm trí, đánh mất chính mình.
Ầm!Giây sau, thú lớn chui vào luồng khí Hỗn Độn ở vòng ngoài Vạn Thú sào, làm ánh sáng dao động, sau đó bị Vạn Thú sào nuốt trọn.
Thú lớn biến mất, con thú lớn cường đại đáng sợ cứ như thế biến mất trong Vạn Thú sào, giống như chưa bao giờ xuất hiện.
Vạn Thú sào vẫn yên lặng như cũ, không có một chút biến hóa, khiến người nhìn mà lòng lạnh lẽo.
Cổ Trần thầm hít một hơi:“Có chút đáng sợ.
”Thấy tận mắt một con thú lớn cường đại cứ như thế bị Vạn Thú sào nuốt trọn, không tạo ra chút gợn sóng nào, khiến người lạnh lòng.
Cổ Trần và Phi Hồng liếc nhau, thấy tia hoảng sợ trong mắt đối phương.
Cổ Trần thầm tính nếu mình đối phó với con thú lớn kia thì phải mất sức một phen, vậy mà chỉ chớp mắt nó đã bị Vạn Thú sào nuốt.
– Còn muốn đi vào không?Phi Hồng nhẹ giọng hỏi.
Cổ Trần im lặng không nói, thu về Thiên Đế cung, đi tới gần Vạn Thú sào, trong lòng hiển nhiên là không cam lòng bỏ cuộc.
Gặp phải một Mẫu sào của Hỗn Độn Khởi nguyên, bên trong cất giấu bí mật của Hỗn Độn Khởi nguyên, có sức hấp dẫn trí mạng với Cổ Trần.
.
Chương 1830
Không thăm dò rõ ràng thì sao cam lòng?Không bao lâu, hai người đi tới khoảng cách một vạn dặm vòng ngoài Hỗn Độn Mẫu sào, cảm thụ áp lực cường đại ập vào mặt.
Khi đến vị trí này mới chân chính ý thức được sự đáng sợ của Hỗn Độn Mẫu sào, dường như nó là một hung vật ngủ say, một khi tỉnh lại liền có thể cắn nuốt tiêu diệt Hỗn Độn.
Phi Hồng nuốt một ngụm nước bọt nói:- Ta nghĩ chúng ta nên đi thôi, thứ này quá hung tà, thứ đáng sợ đến từ Hỗn Độn Khởi nguyên, quá mức khủng bố.
Cổ Trần lại lắc đầu, tự nhiên không chịu dễ dàng buông bỏ, không nói thứ khác, chín Hỗn Độn Mẫu sào có sự kỳ dị và sức mạnh riêng.
Nó có lẽ là một trong những tồn tại cường đại có thể đối kháng Cửu Thiên, bị năm tháng dài lâu gột rửa thay đổi mà vẫn kéo dài đến tận lúc này thì nó mạnh vượt sức tưởng tượng.
Sao có thể bỏ qua bí mật như vậy? Không chừng sẽ tìm được bí mật Hỗn Độn Khởi nguyên thật sự ở trong này, có tác dụng vô cùng quan trọng đối với Cổ Trần.
Muốn đối kháng Cửu Thiên thì Cổ Trần nhất định phải tìm kiếm hết thảy biện pháp biến mạnh, thậm chí tìm được sức mạnh và bí mật chống lại Cửu Thiên.
– Nàng hãy ở đây chờ ta.
Cổ Trần suy nghĩ nửa ngày, rốt cuộc làm ra quyết định, thăm dò bí mật của Vạn Thú sào.
Phi Hồng vừa nghe liền tái mặt hỏi:- Thiên Đế, ngươi quyết định đi vào? Đây chính là một trong Hỗn Độn Mẫu sào, bên trong vô cùng hung hiểm, không ai dự đoán được.
Cổ Trần khoát tay ngắt lời của nàng:- Đừng nói nữa.
Chỉ nghe hắn nói:- Hỗn Độn Mẫu sào cất giấu bí mật khởi nguyên, dù là huyền bí của ba nghìn Hỗn Độn Nhân tộc hay Hỗn Độn Khởi nguyên thì đều không thể buông bỏ.
– Hơn nữa, ta không cảm thấy bên trong có nguy hiểm, ngược lại cảm thấy đây là một lần cơ duyên, nó rất quan trọng đối với ta.
– Nàng chờ ở đây, nếu như có biến lập tức rời đi, không cần chờ ta.
Cổ Trần dặn dò tỉ mỉ rõ ràng, trong lòng đã quyết định đi vào thăm dò tường tận.
Nguy hiểm thì chắc chắn phải có, nhưng hắn cũng không phát hiện bất cứ dấu hiệu gì uy hiếp sinh mệnh, ngược lại cảm thấy đây là một lần cơ duyên.
– Được rồi, ta chờ ngươi ở bên ngoài.
Phi Hồng trầm ngâm thật lâu, chung quy không dám cùng Cổ Trần bước vào Vạn Thú sào hung hiểm này.
Nàng còn không quên nhắc nhở một câu:- Thiên Đế cẩn thận, nếu hết đường xoay sở thì phải đi ra ngay.
Trong lòng nàng không muốn Cổ Trần chết ở bên trong, dù sao đã cứu nàng mấy lần, trong mảnh Trục Xuất Chi địa chưa biết này, có vị Thiên Đế ở bên là an toàn nhất.
Cổ Trần suy nghĩ một hồi, dặn dò:- Ba ngày sau nếu ta không đi ra thì nàng tự động rời đi.
Hắn xoay người bước ra một bước, trực tiếp bước chân vào phạm vi của Vạn Thú sào.
Oong!Vừa đạp chân vào liền cảm giác có lực hút mạnh ập đến, hút cả người Cổ Trần vào trong Vạn Thú sào, lực hút không thể cưỡng lại.
Cơ hồ trong khoảnh khắc, Cổ Trần đã chui vào trong Vạn Thú sào, hoàn toàn biến mất không dấu vết.
Chỉ cảm giác trời đất quay cuồng, rồi Cổ Trần rơi vào trong Vạn Thú sào.
Rào rào!Trong thế giới trống trải, khí Hỗn Độn sôi trào, lăn lộn, lộ ra hơi thở cuồng bạo.
Cổ Trần vừa tiến đến liền rõ ràng cảm giác được một luồng áp lực, đến từ Hỗn Độn khí xé rách, có cảm giác thân thể bị xé ra.
Cổ Trần thầm hút ngụm khí lạnh:“Ui, những khí thể Hỗn Độn này thật cuồng bạo.
”Hắn cảm giác toàn thân đau nhức, cảm giác sắp bị Hỗn Độn xé rách, Tiên thể vô thượng đều không chịu nổi Hỗn Độn khí xâm thực kiểu này.
Nhưng mặc dù có cảm giác bị xé nát thì cũng có chỗ tốt khác, đó là khiến Tiên thể trở nên càng cường đại.
Phá rồi lập, Tiên thể của Cổ Trần cường đại, bị luồng khí Hỗn Độn nơi đây xé rách, xâm thực, lặng lẽ chữa trị, lột xác, trở nên càng cường đại.
Một khi thích ứng được nơi này, thân thể nhất định càng cường đại, thậm chí miễn dịch Hỗn Độn xâm thực hủy diệt.
Đây là một loại cơ duyên, Cổ Trần không mơ mộng xa vời, chỉ một chút xíu như vậy thôi đã đáng giá.
Cổ Trần lo kiểm tra bốn phía trước, không phát hiện nguy hiểm gì liền ngồi khoanh chân, cứ như thế ngồi trong Hỗn Độn, lặng lẽ chịu đựng Hỗn Độn khí từ bốn phía xé rách.
Răng rắc, răng rắc!Thân thể nhiều lần bị xé ra rồi chữa trị, trong quá trình rất thống khổ, nhưng từng chút một không ngừng biến mạnh.
Trong quá trình chữa trị, Cổ Trần phát hiện có từng lũ Hỗn Độn khí mỏng manh dung hợp trong người, khiến Tiên thể của hắn trở nên càng cường đại.
Có lẽ đây là mấu chốt lột xác, Hỗn Độn khí ở đây có thể bị hấp thu, tuy hơi khó khăn, hơn nữa nguy hiểm rất lớn, nhưng có khả năng tiến bộ.
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










