Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 176 : Vô danh (c1751-c1760)
❮ sautiếp ❯Chương 1751
Nhìn đến đây, lực lượng Nhân tộc càng đầy đủ, vô số Nhân tộc hai mắt bừng lên chiến ý sáng rực, hừng hực, cơ hồ đốt khắp toàn bộ Man Hoang đại thế giới.
Nhân tộc đại thế đã thành!- Giết!Lão Chí Tôn, Bất hủ anh linh, hai vị Nhân tộc chí cường giả đi đầu, tiên phong lao thẳng tới Bách Tộc thành, kéo ra một trận đại chiến ảnh hưởng đến toàn bộ Man Hoang Bách Tộc chúng sinh.
– Vì vạn tộc cộng vinh, vì Nhân tộc phục hưng!- Nhân tộc tất thắng!Trong Hư không, Oa Hoàng thốt lên với Hư không, chợt thể hiện ra một mặt cường đại, ánh sáng sinh mệnh thánh khiết bao phủ cả Nhân tộc và vô số chủng tộc lựa chọn cùng tham chiến với Nhân tộc.
Đây là một ánh sáng sinh mệnh, một thần thuật tăng phúc cường đại.
Vạn tộc cộng vinh, Nhân tộc phục hưng!Chỉ một câu này, xua tan kết minh cũ của tất cả các chủng tộc đến tham chiến, tất cả đều phấn chấn, đây chính là đại diện cho Nhân tộc sẵn lòng chấp nhận các tộc, thực hiện vạn tộc cùng vinh trong khắp Man Hoang.
– Tiến công, tiến công!Bách tộc bên này cũng bạo phát, Bách Tộc thành, Bách Tộc Thánh Vực, chủng tộc thế lực các phương nhao nhao phát động tiến công mãnh liệt nhất.
Man Hoang đại kiếp nổ ra, liên lụy chúng sinh vạn vật, bách tộc, Nhân tộc liên minh, song phương đại chiến không thôi.
Đại chiến nhanh chóng lan ra toàn bộ Man Hoang đại địa, chúng sinh vạn vật, không một ai may mắn thoát khỏi.
Rầm rầm rầm! Đại chiến mở ra, Man Hoang chúng sinh hỗn loạn như ma, bách tộc đột kích, Nhân tộc nghênh chiến, có các đại chủng tộc thế lực lựa chọn Nhân tộc.
Giờ khắc này, Man Hoang lâm vào trong loạn chiến.
– Nhân tộc phục hưng, vạn tộc cộng vinh!- Tất thắng!Trong hư không, Oa Hoàng phô bày sự cường đại của mình, ánh sáng sinh mệnh thánh khiết bao phủ toàn bộ Nhân tộc cùng những chủng tộc lựa chọn tham chiến với Nhân tộc.
Đây là một loại ánh sáng sinh mệnh, một loại thần thuật tăng phúc cường đại.
Nhân tộc phục hưng, vạn tộc cộng vinh!Chỉ một câu này đã khiến những chủng tộc đến đây kết minh phấn chấn tinh thần, nó đại biểu Nhân tộc nguyện ý tiếp nhận các tộc, thực hiện Man Hoang vạn tộc cộng vinh.
– Vạn tộc cộng vinh, tất thắng!- Tất thắng!Trong lúc nhất thời, các đại chủng tộc thế lực lựa chọn kết minh cùng Nhân tộc bộc phát chiến ý cường đại, bọn họ khí thế sục sôi, rung động bách tộc.
Man Hoang chúng sinh loạn chiến, ngay cả vực ngoại và Thâm Uyên cũng nhịn không được ghé mắt nhìn qua, thực sự không nghĩ tới Man Hoang chúng sinh lại loạn thành thế này.
Nhưng đối với chúng, đây là chuyện tốt, chuyện cực kỳ tốt.
Cổ Trần suất lĩnh Nhân tộc liên minh đại chiến với thượng thương và Thần Tộc xong, liền đối chiến với Thanh Thiên suất lĩnh Man Hoang Bách Tộc.
– Tiến công!- Giết sạch Nhân tộc!- Tiêu diệt phản nghịch.
Bách tộc cũng bạo phát, Bách Tộc thành, Bách Tộc Thánh Vực, các phương chủng tộc thế lực phát động tiến công mãnh liệt nhất.
Oanh!Man Hoang chìm vào kiếp nạn, đại chiến giữa hai bên nhanh chóng lan khắp Man Hoang đại địa, không chúng sinh vạn vật nào may mắn thoát khỏi.
Hai phe đối chọi vô cùng gay gắt, giết Man Hoang máu chảy thành sông, sơn hà thất sắc.
– Không thể tưởng tượng!- Man Hoang loạn chiến!Các cường giả sinh linh ở vực ngoại đang yên lặng chú ý đến thế cục ở Man Hoang đều bị đại kiếp nạn lần này chấn động tâm thần.
Thượng thương thống lĩnh Thần tộc, Thanh Thiên chỉ huy bách tộc, Nhân Hoàng Cổ Trần suất lĩnh Nhân tộc, ba bên phát sinh một loạt đại chiến ảnh hưởng đến chúng sinh toàn bộ Man Hoang.
Giờ phút này, phía trên Man Hoang đại địa chiến hỏa liên miên, mỗi một cương thổ, mỗi một tổ địa đều xảy ra đại chiến hỗn loạn, không cách nào tránh khỏi.
Nội bộ bách tộc sụp đổ, một số chủng tộc cùng thế lực quyết định liên minh cùng Nhân tộc, lập tức tạo thành đại loạn.
Các tộc giao tranh, thế lực khắp nơi triển khai đại chiến chấn động Man Hoang.
Đây không phải chuyện của một chủng tộc, càng không phải chuyện của một mình Nhân tộc, mà là chuyện của tất cả chúng sinh trong Man Hoang bách tộc.
Nó liên quan đến hướng đi trong tương lai của Man Hoang đại thế giới, liên quan đến vấn đề sinh tồn của các tộc, liên quan đến quyền lực bá chủ ở Man Hoang.
Ai cũng không muốn lui về phía sau, bởi vì một khi lui chẳng khác nào chiến bại, kết cục chào đón chính là toàn tộc diệt vong.
– Vị Nhân Hoàng này ghê gớm thật.
Vực ngoại, có Bán Tổ sợ hãi than.
Ánh mắt nó sáng rực xuyên qua hư không, nhìn loạn chiến diễn ra trên Man Hoang đại địa, trong lòng cực kỳ chấn động.
Nó tràn đầy kính sợ đối với vị Nhân Hoàng Cổ Trần này, chính hắn đã mở ra Phạt Thiên chi chiến, đánh bại Thần Tộc, chém chết thượng thương.
Hiện tại Cổ Trần lại tiếp tục khai chiến với Thanh Thiên, khai chiến với bách tộc, sức chiến đấu và lòng quyết tâm của Nhân tộc được phô bày mạnh mẽ như thế khiến sinh vật vực ngoại đều cảm thấy kiêng dè nể sợ.
.
Chương 1752
Nhân tộc như thế này! thật không dám coi thường.
Bởi vì ngươi không hề biết rõ, khi chìm trong tuyệt vọng, khi ở trong tuyệt cảnh, Nhân tộc có thể bộc phát tiềm lực lớn đến mức nào.
Cứ nhìn thế cục loạn lạc ở Man Hoang là biết, Cổ Trần đã kéo trọn chúng sinh Man Hoang vào trong vũng lầy chiến tranh, để Nhân tộc có thể từ trong chiến hỏa sống lại một lần, giết ra một đường máu, tạo dựng nên uy danh.
Thần Tộc bại, một phần nhỏ còn sót lại trốn vào thượng giới.
Rầm rầm rầm! Vực ngoại, một trận đại chiến đi đến giai đoạn kịch liệt nhất.
Một mảng lớn hư không sụp đổ, vực ngoại tăng nhanh tốc độ hủy diệt, kẻ tạo thành kết quả đó chính là Cổ Trần cùng vị Thanh Thiên kia.
Hai người đại chiến không ngừng, đánh cho long trời lở đất, vạn vật hủy hết.
– Giết!Cổ Trần gào thét, toàn thân nhuốm máu, chiến bào, bí giáp bể nát, chỉ còn che được những vị trí quan trọng trên cơ thể.
Bành!Thanh Thiên đẫm máu, thân thể bị liên hoàn quyền đánh bay, hắn nổ mất nửa mặt, hàm răng, sống mũi, tròng mắt đều bị đánh nổ.
Sức mạnh của Cổ Trần khiến người sợ hãi, mạnh như Thanh Thiên, kẻ chấp chưởng tám phần quyền hành Man Hoang, dẫn động được tám phần Giới Lực gia trì cho bản thân cũng bị đánh thê thảm như vậy.
Chí Tôn thể cùng chí cường tu vi hợp nhất bạo phát ra chiến lực khủng bố, Cổ Trần quả thực nhân gian vô địch, khiến Thanh Thiên phải cam bái hạ phong.
Đại chiến đến lúc này, Thanh Thiên đã hiểu được mình ở nhân gian không cách nào chém giết nổi Cổ Trần, hơi thở bại vong đang tới gần.
– Cổ Trần, bổn tọa nghĩ mình đã đủ hiểu ngươi, cuối cùng vẫn là xem thường ngươi.
Thanh Thiên vuốt vuốt mặt, khôi phục lại, trong lời nói mang theo vẻ cay đắng sâu sắc.
Hắn đầy tự tin, nhưng không ngờ lại bị Cổ Trần đánh đổ lòng kiêu ngạo đó.
Không sai, hắn là Thanh Thiên, là kẻ nắm giữ được tám phần quyền hành Man Hoang thế giới sau khi thượng thương vẫn diệt, thế nhưng lúc hắn đối diện với Cổ Trần mới hiểu được người này khủng bố đến mức nào, trách không được thượng thương cũng bị ép tự bạo.
– Thanh Thiên, tái chiến!Cổ Trần gần như đã đánh đến điên cuồng, hai mắt sôi sục chiến ý, toàn thân dấy lên khí diễm, mỗi một cử động đều dẫn phát hư không đổ sụp.
Thân thể cùng tu vi của hắn được rèn luyện không ngừng bên trong đại chiến, trở nên càng tinh thuần, càng cường đại hơn, Thanh Thiên hoàn toàn là đá mài dao của hắn.
– Giết!Thanh Thiên quát lạnh, thi triển lực lượng tuyệt thế đánh tới, hai người sa vào kịch chiến, quyền chưởng đối chọi đánh vào thân thể đối phương.
– Ta là vô địch ở nhân gian!Cổ Trần thét dài, khí tức toàn thân liên tục tăng lên, quyền này cao hơn quyền kia liên tiếp tung ra, trời đất sụp đổ, Thanh Thiên cảm giác đau đớn liên hồi.
Bành!Thanh Thiên thổ huyết, lại trọng thương lần nữa, khí tức bản thân bắt đầu xói mòn.
Mà Cổ Trần thì ngược lại, hắn càng chiến càng mạnh, mặc kệ là Chí Tôn thể hay chí cường tu vi, dưới sự tôi luyện của đại chiến luân phiến càng ngày càng cường đại.
Đông!Thanh Thiên lại bị đánh bay, huyết nhục vừa rơi xuống liền bị Hỗn Độn không gian sụp đổ trực tiếp cắn nuốt biến mất.
– Cổ Trần, ngươi vĩnh viễn không hiểu, cho dù ngươi là chí cường ở nhân gian, ngươi mãi mãi cũng chỉ có thể dừng bước tại đó.
Thanh Thiên vừa bay ngược ra sau vừa lớn tiếng cười nói, không quan tâm thương thế bản thân chút nào.
Cổ Trần không nói lời nào, quát to:- Nhân tộc ta không tin trời, không tin số mệnh, chỉ tin tưởng mình.
Nhân định thắng thiên!Oanh!Cổ Trần gầm thét đánh tới một quyền, thế quyền rào rạt trong nháy mắt xuyên thẳng qua người Thanh Thiên, lực lượng cường đại bạo phát, đánh nổ nửa thân thể Thanh Thiên.
Một tiếng ầm vang, thân thể rách nát của Thanh Thiên rơi xuống Man Hoang thế giới bên dưới, khiến vô số sinh linh và cường giả vực ngoại ngơ ngác.
Thanh Thiên vậy mà bại.
– Ta chính là Thanh Thiên, vĩnh hằng bất diệt, ngươi giết không được ta.
Thanh Thiên cười to không ngừng, ánh mắt mang theo một tia trào phúng.
Hắn nhìn Cổ Trần, đạm mạc nói:- Ngươi cường đại thì như thế nào? Man Hoang nhường cho ngươi thì như thế nào? Ngươi vĩnh viễn không có gì, bởi vì con đường của Nhân tộc ngươi đã bị chặt đứt!Cửu thiên hợp lực chặt đứt con đường Nhân tộc, Nhân tộc các ngươi mãi mãi kẹt ở chỗ này, chờ bị hủy diệt đi!Thanh âm Thanh Thiên truyền khắp các ngõ ngách Man Hoang, vô số sinh linh ngẩng đầu nhìn lên, thấy được một màn cực kỳ rung động.
– Ta nói, nhân định thắng thiên!Cổ Trần thét dài, 3000 quy tắc sau lưng hội tụ hợp nhất tràn vào trong nắm đấm của hắn, hắn đánh thẳng xuống phía dưới.
Răng rắc!.
Chương 1753
Một quyền đánh tới, vạn vật hủy hết, vách tường hư không cũng bị xuyên thủng.
Một quyền cường đại kia cho dù là Thanh Thiên cũng nhịn không được phải biến sắc, hắn dẫn tám phần Man Hoang Giới Lực ngăn cản, kết quả vẫn bị đánh nổ.
– Nhất lực phá vạn pháp!Một quyền chí cường của Cổ Trần bạo phát ra năng lực mạnh nhất nhân gian, mơ hồ vượt qua cực hạn nhân gian, khiến cả Man Hoang thế giới phải rung chuyển.
Oanh!Giới Lực sụp đổ, toàn bộ thân thể Thanh Thiên bị đánh đến vỡ nát, hóa thành vô số mảnh vỡ bay khắp thương khung, rải đầy Man Hoang thế giới.
– Ngươi không giết được ta.
Thanh Thiên tụ hợp lần nữa, cười to không thôi.
Giọng nói hắn lạnh lùng truyền khắp Man Hoang:- Nhân tộc không có đường ra, các ngươi theo làm đồng bọn với Nhân tộc càng không có tương lai.
– Thanh Thiên, nhận lấy cái chết!Cổ Trần hét giận đánh tới, hắn vung quyền đánh ầm ầm vào thân thể Thanh Thiên.
Bịch!Hư không bộc phát từng đợt hào quang sáng chói, chiếu sáng khắp mọi ngõ ngách Man Hoang đại địa, như có một vì sao nổ tung.
Thanh Thiên lại bị đánh bạo, nhưng cũng tụ hợp rất nhanh.
Nhưng ở lần tụ hợp này, khí tức hắn đã yếu hơn, Giới Lực có thể khống chế Man Hoang càng ngày càng nhỏ, dường như quyền hành của hắn ở Man Hoang đang suy yếu từng chút một.
– Cổ Trần, có gan đến Thiên Chi Cực mà chiến!Thanh Thiên nói xong nhảy lên, vượt qua tầng tầng hư không, lập tức rơi vào trong Thiên Chi Cực.
Cổ Trần lạnh mặt bước tới một bước, tới gần Thiên Chi Cực, hắn đánh tới một quyền, tiếng vang ầm ầm truyền đến, lại bị một cỗ lực lượng chặn lại.
Thiên Chi Cực, có một cỗ lực lượng vô hình chặn.
– Thiên Đạo chi lực?Cổ Trần nheo mắt, cỗ lực lượng kia hiển nhiên là Thiên Đạo lực lượng.
Thanh Thiên hừ nói:- Thiên Chi Cực, có Man Hoang Thiên Đạo lực lượng, có thể mượn trợ Thiên Đạo chi lực làm việc cho ta, ngươi tiến vào cũng chỉ có chết!Lúc này, Man Hoang đại chiến dần dần xảy ra biến hóa, bách tộc vốn dĩ cường đại hung hãn nay lại bị Nhân tộc cùng các đại liên minh giết cho liên tục bại lui.
Đại bộ phận bách tộc bắt đầu rút lui về phía Thiên Chi Cực.
– Cổ Trần, ngươi sợ sao? Đến đây đánh một trận!Thanh Thiên hét lớn, sát ý bành trướng, giống như đang nói có gan thì đến đánh một trận cho đã.
Cổ Trần hừ nhẹ, khinh thường nói:- Mặc dù biết ngươi đang khích tướng, nhưng giết ngươi là chuyện bắt buộc phải làm, hôm nay ngươi và ta chỉ có một người được sống!Nhân định thắng thiên, Nhân tộc, tất thắng!Giết!Cổ Trần trực tiếp dứt khoát, thi triển Hỗn Độn Bát Cấm xuyên qua vách ngăn của Thiên Chi Cực, gọn gàng mà linh hoạt vung quyền đánh tới Thanh Thiên.
Ầm ầm! – Giết!Thanh Thiên, Cổ Trần, hai người lại tiếp tục giao chiến ở sâu trong Thiên Chi Cực, đây là trận chiến cuối cùng, ai cũng không giữ lại chút nào, tung ra toàn bộ lực lượng át chủ bài.
Bách tộc liên tiếp lui vào Thiên Chi Cực, đến lúc này, đại chiến của Man Hoang chúng sinh đã đi đến bước quan trọng cuối cùng.
– Tiến công, giết hết bách tộc, san bằng Thiên Cung!Lão Chí Tôn, bất hủ Anh Linh, Long Uyên, Oa Hoàng và các Nhân tộc cường giả khác cùng phát lệnh, tất cả Nhân tộc lực lượng và các đại liên minh thế lực khác hoàn toàn bạo phát.
– Tất thắng! Tất thắng!Các phương Nhân tộc, minh hữu tung ra nội tình sau cùng, đuổi theo bách tộc thế lực một đường thẳng hướng Thiên Chi Cực.
Nhân tộc liên minh truy giết tới, muốn triển khai trận chiến cuối cùng tại Thiên Chi Cực, quyết một trận thắng thua!Thiên Chi Cực, Nam Bộ, một cái cổng trời nằm kia, có màn sáng bao phủ ngăn chặn Nhân tộc đại quân.
Bên trong Thiên Môn có rất nhiều bách tộc cường giả và chiến sĩ tinh nhuệ ngăn cản Nhân tộc tiến công, quyết thủ hộ Thiên Môn vững chắc.
– Giết!Một tiếng rít truyền đến chấn động thương khung, Thiên Cung rung chuyển, chỉ thấy phía bên Nhân tộc có kẻ vung khiên búa đánh thẳng về phía Thiên Môn.
Đông!Một búa đánh xuống, Thiên Môn rung lên, lực lượng cường đại đánh xuyên qua màn sáng chém chết vô số bách tộc chiến sĩ.
– Chiến!Hình Thiên hét lên giận dữ, khiên búa hợp nhất tấn công vào màn sáng bên ngoài Thiên Môn, chiến ý cường đại bạo phát đánh vỡ phòng ngự Thiên Môn.
– Thiên Môn đã hỏng, giết vào!Phía sau, đông đảo Nhân tộc tướng sĩ hô to xông vào, tất cả mọi người đều giết đỏ cả mắt.
Ầm ầm! Thiên Môn vỡ nát, Hình Thiên cầm đầu giết vào Nam Bộ Thiên Môn, hắn mang theo vô số Nhân tộc đại quân, cường giả, tinh nhuệ công phá Thiên Cung.
– Ngăn cản! Mau ngăn cản!Bách tộc sợ hãi nhìn Thiên Môn đã bị đánh vỡ, mất hết năng lực phòng ngự.
Đối mặt với Nhân tộc đại quân và các đại dị tộc liên minh đang điên cuồng giết vào, bách tộc căn bản không có cách nào cản lại.
Oanh!Tại phía Bắc, Thiên Môn cũng nổ tung, một thân ảnh to lớn đánh nổ màn sáng phòng ngự, chính là Hắc Thổ suất lĩnh đông đảo Cự Ma giết vào từ Thiên Môn phía Bắc.
.
Chương 1754
Theo sát sau Hắc Thổ là rất nhiều Nhân tộc và lực lượng của liên minh dị tộc, bọn họ tựa như một dòng nước lũ cuốn vào Thiên Cung.
Phòng tuyến sụp đổ, Thiên Chi Cực lâm vào đại chiến thảm khốc, bách tộc thế lực bị Nhân tộc liên minh đánh cho tan tác.
Tiếng kêu thảm thiết và tiếng la giết xen lẫn vào nhau, vang vọng không ngừng trong Thiên Chi Cực, vô số bách tộc sinh linh, cường giả chết thảm.
Ông!Đột nhiên, từ trong Thiên Chi Cực truyền đến một tiếng ong ong, áp lực đáng sợ tràn ngập, bao phủ toàn bộ Thiên Cung.
– Cổ Trần, chịu chết đi!Sâu trong Thiên Cung, hai bóng người giao chiến kịch liệt, Thanh Thiên đột ngột dẫn dộng Thiên Đạo Chi lực bên trong Thiên Chi Cực, hóa thành một đòn khủng bố đánh lên người Cổ Trần.
Răng rắc, Cổ Trần dính đòn trọng thương, xương cốt đều đứt gãy, máu tươi không ngừng trào ra.
– Thiên Đạo Chi lực! Cổ Trần nhìn thương thế của mình, phía trên vết thương còn lưu lại khí tức của Thiên Đạo Chi lực, khó có thể trừ tận gốc, có điều đã bị hắn trực tiếp cắn nuốt tiêu hóa rất nhanh.
Thanh Thiên ngạo nghễ nói:- Từ bỏ đi Cổ Trần, Man Hoang này đã bị ta khống chế, tám phần quyền lực nằm trong tay ta.
Cổ Trần lắc lắc cổ, hừ nói:- Thiên Đạo Chi lực chẳng qua cũng chỉ là lực lượng của Đại Thiên thế giới, xem như ngươi nắm trong tay Man Hoang chi lực thì thế nào chứ?Hôm nay, ngươi không chết thì ta chết, cả hai chỉ có một kẻ được sống!Đến chiến!Cổ Trần nói xong vung qua một quyền, quyền ý vô cùng cường đại xuyên qua Thiên Chi Cực đánh thẳng vào mặt Thanh Thiên, lại bị một cỗ Thiên Đạo Chi lực ngăn cản.
Oanh một tiếng, mặc dù Thanh Thiên chặn được nhưng vẫn cảm giác một loại lực lượng cường đại xuyên qua phòng ngự, sau đó hắn bị đánh bay ra ngoài, cả người đau đớn cực kỳ.
– Giết!Thanh Thiên quát lạnh, dẫn Thiên Đạo Chi lực cũng chính là thế giới lực lượng trong Man Hoang hạch tâm mà hắn gia trì trên người, trong nháy mắt đánh tới.
Rầm rầm rầm!Hai người giao chiến kịch liệt mười phần, khí lãng cường đại quét ngang liên tục, lật ngược vô số bách tộc sinh linh, thậm chí đánh chết tại chỗ không ít kẻ.
Bên trong Thiên Chi Cực, mảng lớn Thiên Cung sụp đổ, vân vụ cuốn ngược, quang mang không ngừng nổ tung.
Toàn bộ Thiên Cung rung chấn liên hồi, không chỉ do Thanh Thiên Cổ Trần giao chiến, mà phía dưới còn có hai vị Nhân tộc chí cường giả đang chém giết bách tộc Bán Thần.
Số Nhân tộc cường giả còn lại đang kịch chiến cùng bách tộc cường giả, cùng với liên minh cường giả tấn công Thiên Cung, đại chiến vô cùng thảm khốc.
Nơi này chính là chiến trường chính của Man Hoang, từ chúng Thần chi địa chuyển tới Thiên Chi Cực, những nơi khác cũng chiến hỏa liên miên, nhưng quyết định thắng thua là ở đây.
Bất kể là ai thắng, toàn bộ bố cục Man Hoang sẽ cải biến, người thắng sẽ là bá chủ Man Hoang!Sâu trong Thiên Chi Cực, Minh Phủ Phủ Quân dẫn theo một đám Minh Phủ cao thủ dồn sức đuổi đánh bách tộc cường giả, giết cho đối phương máu chảy thành sông.
Trận đại chiến này có liên quan đến số phận của tất cả mọi người trong tương lai.
Lúc này, tại vực ngoại, các Thâm Uyên ma vật cùng vực ngoại cường giả đang chú ý đến chiến trận bên Man Hoang đều biết, đại chiến đã đến hồi kết.
– Các ngươi nói xem, ai sẽ là người thắng đây?Một tôn vực ngoại Bán Tổ mở miệng, giọng nói đượm vẻ hiếu kỳ.
Các Bán Tổ cùng cường giả còn lại đều yên lặng suy tư.
– Trận chiến này, Thanh Thiên và bách tộc sẽ thắng.
Có Bán Tổ mở miệng nói ra cái nhìn của mình, Thanh Thiên mạnh hơn, bách tộc sẽ thắng.
– Ta lại nghĩ Nhân tộc thắng, Thanh Thiên thua.
Nhưng có cường giả không đồng ý, trực tiếp phản bác.
– Chính ngươi thấy rõ ràng, Nhân tộc cùng các minh hữu đang vây công Thiên Chi Cực, còn Thanh Thiên và bách tộc đang ở thế phòng thủ, hiển nhiên sắp tan tác.
Vị vực ngoại cường giả này thấy rất rõ, Cổ Trần suất lĩnh Nhân tộc liên minh tấn công Thiên Chi Cực, vây quét bách tộc và Thanh Thiên, tình huống hiện tại hiển nhiên là Nhân tộc đang có phần ưu thế hơn, thắng lợi đã ở ngay trước mắt.
– Chư vị, Nhân tộc vừa mới đánh bại chúng Thần Tộc, diệt thượng thương, hiện tại lại kịch chiến không nghỉ cùng Thanh Thiên và bách tộc, cho dù đạt được thắng lợi cũng sẽ tử thương vô số.
Một vị vực ngoại Bán Tổ mở miệng nói.
Hắn cười lạnh nói tiếp:- Trong trận chiến này, ba bên đều thua, Nhân tộc thua thì diệt vong, thắng cũng tử thương thảm trọng, chẳng còn hơi sức đâu ngăn cản thiên ngoại chúng ta xâm lấn.
Lần này Nhân Hoàng mở ra Man Hoang Phạt Thiên chi chiến, đánh tới cuối cùng hắn cũng thua, Nhân tộc không còn bao nhiêu lực lượng, đến lúc đó, Man Hoang chính là của thiên ngoại chúng ta.
– Đúng vậy, chờ đại chiến kết thúc, đó cũng là thời điểm chúng ta xâm lấn Man Hoang.
– Hãy chờ xem!.
Chương 1755
Vực ngoại cường giả, số lớn sinh linh hội tụ, yên lặng chú ý trận chiến này, chiến sự ở Man Hoang vừa kết thúc, cũng là lúc vực ngoại tấn công.
Đại chiến vẫn tiếp tục như cũ, lại càng thảm khốc hơn, hai bên đều giết đỏ cả mắt, mặc kệ là phía Nhân tộc liên minh hay phía bách tộc, cả hai đều đang khổ cực cắn răng chèo chống, ai chống đỡ không nổi nữa thì bại.
Oanh! – Giết giết giết!Man Hoang, tiếng hô giết vang lên rung trời, rất nhiều người kêu gào khản cả giọng, hai mắt đỏ bừng, giết đến thiên địa đổi màu, vạn vật nhuốm máu.
Một trận chiến này đánh hết ba ngày ba đêm còn chưa kết thúc, song phương đều thương vong nặng nề, sức cùng lực kiệt, hoàn toàn dựa vào ý chí chống đỡ mới có thể tiếp tục đánh nhau.
Đánh đến bước này rồi, dù là Nhân tộc hay bách tộc đều đang đợi, đợi trận chiến giữa Thanh Thiên và Cổ Trần phân thắng bại.
Bọn họ đã không cách nào quyết định thắng bại trên chiến trường, chỉ có Cổ Trần và Thanh Thiên mới thật sự định đoạt được kết cục, vì hai bên đã đánh nhau đến điên rồi, đều thương vong thảm trọng, cứ tiếp tục như vậy, chắc chắn sẽ là hai bên cùng thua.
– Cổ Trần, một quyết thắng thua!Trên hư không, một thanh âm lạnh lùng truyền đến, chấn động tâm thần vô số người, tất cả theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn.
Thanh Thiên và Cổ Trần đứng giữa hư không, trên người bỗng nhiên phát ra ánh sáng chói lòa, khí tức xen lẫn, không ngừng va chạm vào nhau khiến không gian xung quanh sụp đổ.
Bọn họ đang tích tụ lực lượng, chuẩn bị liều mạng lần cuối.
Hai người đã đại chiến ba ngày ba đêm, lực lượng đã sớm bị hao hết, sắc mặt Thanh Thiên rất khó coi, không ngờ Cổ Trần lại khó nhằn như thế, vậy mà vẫn chưa đánh bại được đối phương.
Nếu cứ tiếp tục kéo dài, người chết sẽ là hắn, bởi vì Cổ Trần có Chí Tôn thể mạnh mẽ vô song, hoàn toàn không hề đuối sức, tu vi có thể hết, nhưng sức mạnh nhục thân vẫn còn, nhất lực phá vạn pháp của Cổ Trần đủ đánh Thanh Thiên khổ không tả nổi.
Cho nên, Thanh Thiên nhất định phải phân thắng thua trong lần này.
– Thiên Đạo chúng sinh chi lực!Thanh Thiên hét lớn, Thiên Chi Cực rung động, một cỗ lực lượng vô hình từ bốn phương tám hướng vọt tới, đó là Man Hoang Thiên Đạo chi lực, cũng chính là Man Hoang chúng sinh chi lực.
– Phong Thiên tế đàn, phong!- Chí Tôn Cốt Liên, khóa!Gần như trong nháy mắt Thanh Thiên ngưng tụ lực lượng, Cổ Trần cũng tế ra Phong Thiên tế đàn bao phủ Thanh Thiên, Phong Thiên Tỏa dày đặc lập tức quấn chặt lấy hắn.
Ngoài ra còn có một Chí Tôn Cốt Liên, nó quấn quanh thân thể Thanh Thiên, lực lượng cường đại liên hợp, Thanh Thiên bị giam cầm ngay tức thì.
Biến cố bất thình lình khiến Thanh Thiên sửng sốt.
– Không phải thứ này của ngươi đã bị thượng thương nổ nát rồi sao?Thanh Thiên có chút không tin, cười giận dữ nói:- Thì ra lúc ngươi vây khốn Thần Tộc đã cố ý lộ ra sơ hở, khiến người ta nghĩ thứ này đã bị hủy đi.
Bị lừa rồi!Giờ khắc này, Thanh Thiên mới biết bản thân đã bị lừa, vốn hắn cứ tưởng bảo vật phong cấm thượng thương đã bị hư hại dưới uy lực tự bạo.
Trước đó, thời điểm mà Cổ Trần phong cấm chúng Thần Tộc liền bị Thần Tộc phá vỡ phong cấm, thoạt nhìn uy lực bị giảm rất nhiều, nhưng hóa ra Cổ Trần cố ý làm vậy.
Hiện tại, biết thì đã muộn.
– Hỗn Độn Bát Cấm, phong!- 3000 Thiên Bàn, trấn áp!Cổ Trần không nói lời nào, lại đánh ra hai cỗ lực lượng gia trì cho phong cấm Thanh Thiên, một phương Thiên Bàn đặt ngay đỉnh đầu ngăn cản Thiên Đạo Chi lực rót vào.
Tất cả những chuyện này đều xảy ra trong khoảnh khắc.
Khi mọi người kịp phản ứng lại, Thanh Thiên đã bị Cổ Trần cầm giữ, cuối cùng Thanh Thiên vẫn bị Cổ Trần tìm được cơ hội phong cấm hắn.
– Haizz! Thanh Thiên bị phong cấm, không những không tỏ ra lo âu bối rối, ngược lại còn thở dài.
Hắn nhìn Cổ Trần đi đến trước mặt mình, khẽ cười nói:- Cổ Trần, bổn tọa thua rồi, ngươi cũng thua, trong trận chiến này người chiến thắng không phải ta cũng chẳng phải ngươi.
Cổ Trần nheo mắt, hừ nói:- Ngươi muốn nói đến Vận Mệnh tộc chứ gì, ngươi có biết vì sao ta lại phong cấm ngươi mà không có vội giết ngươi không?- Vì! ?Thanh Thiên há mồm muốn hỏi, đột nhiên đồng tử co rụt lại, lộ ra một tia kinh dị.
Hắn biến sắc mặt, đang định nói tiếp lại bị một cỗ lực lượng giam cầm, hoàn toàn không cách nào mở miệng nổi, chỉ có thể trợn mắt nhìn Cổ Trần.
– Thanh Thiên, lên đường đi!Cổ Trần hét lớn, toàn bộ Man Hoang thế giới chúng sinh đều nghe thấy được, vô số người nhìn qua.
Phốc!Tất cả vừa lúc trông thấy Cổ Trần dùng một tay đâm vào trong cơ thể Thanh Thiên, lực lượng kia cường đại tới mức giống như muốn luyện hóa Thanh Thiên, chúa tể toàn bộ Man Hoang thế giới.
– Động thủ!- Vận Mệnh lồng giam!- Thiên Mệnh Chi Tỏa!.
Chương 1756
Trên không Thiên Chi Cực bỗng nhiên truyền đến một tiếng hét lớn quỷ dị, chỉ thấy một cỗ lực lượng cường đại ập xuống, hóa thành lồng giam cầm tù cả Thanh Thiên lẫn Cổ Trần.
– Vận Mệnh tộc, chờ các ngươi đã lâu.
Ánh mắt Cổ Trần chợt trở nên hung hãn, hắn âm thầm cười lạnh, hắn đã sớm phòng bị Vận Mệnh tộc, kể từ khi đại chiến với thượng thương đến bây giờ.
Quả nhiên, Vận Mệnh tộc đã xuất hiện.
Ông!Một dòng sông dài nối liền trời đất, trùng trùng điệp điệp, khiến Man Hoang chúng sinh cảm giác bất an cực kỳ ngay tại thời khắc này.
Đó là Vận Mệnh Trường Hà!- Vận Mệnh tộc?Hai bên đang sa lầy vào trận chiến đồng thời dừng lại, tất cả cường giả sắc mặt đại biến, kinh hãi nhìn đám người đột nhiên giết đến đây.
Từng người trong chúng được bao phủ bởi sương mù vận mệnh, nhìn không rõ ràng, khí tức khủng bố, khiến ai nấy trong lòng nặng nề.
– Vận mệnh?Phủ Quân dừng lại, vẻ mặt nghiêm túc nhìn những người này, không ngờ Vận Mệnh tộc trong truyền thuyết lại xuất hiện.
Hiện tại Vận Mệnh tộc xuất hiện, hiển nhiên là thừa dịp một mẻ hốt gọn Thanh Thiên lẫn Cổ Trần, từ đó ngồi làm ngư ông đắc lợi, gặt hái thành quả sau cùng.
– Vận Mệnh tộc, lần này phiền to rồi.
Lão Chí Tôn, bất hủ anh linh, tám vị Nhân tộc Bán Tổ cùng các phương cường giả đều biến sắc mặt, tất cả tỏ ra giận dữ.
Mọi người liều sống liều chết, đánh tới lúc này hóa ra lại khiến Vận Mệnh tộc được lợi.
– Nhân Hoàng, ngươi đánh cắp vận mệnh, vận mệnh của ngươi đã được định sẵn.
Một thanh âm đạm mạc truyền đến, chính là người cầm đầu Vận Mệnh tộc, Đại trưởng lão Thiên Mệnh.
Vị Đại trưởng lão Thiên Mệnh này chấp chưởng Vận Mệnh tộc, trước nay thần bí khó lường, chưa ai nhìn thấy lão, bây giờ đột nhiên tới đây, hiển nhiên là để hái quả ngọt thắng lợi, chém giết Thanh Thiên cùng Nhân Hoàng, đoạt quyền hành Man Hoang Thiên Đạo.
Thiên chi quyền hành bị cướp đoạt, Vận Mệnh tộc chắc chắn sẽ thống trị toàn bộ Man Hoang thế giới, chúng sinh đều sắp rơi vào Vận Mệnh Trường Hà không cách nào lấy lại tự do.
Một khi bị Vận Mệnh tộc thống trị sẽ rất thê thảm, bởi vì số mệnh mọi người đều bị sắp xếp rõ ràng, hôm nay, ngày mai, tương lai, mỗi một cử động hay hướng đi đều được điều chỉnh trước.
Đây chính là điểm đáng sợ của Vận Mệnh tộc, một khi bọn họ nắm giữ Thiên chi quyền hành kết hợp với vận mệnh chi lực, chúng sinh vạn vật đều phải chịu sự khống chế của Vận Mệnh tộc.
Ngươi có tình nguyện vận mệnh của mình bị người khác an bài rõ ràng, thậm chí chết khi nào, mỗi ngày trải qua những gì đều được tính toán sắp xếp trước không?- Vận Mệnh tộc, các ngươi đáng chết!Cho dù là Nhân tộc hay bách tộc đều trợn mắt nhìn Vận Mệnh tộc, không ai muốn bị đám người người này hớt tay trên cả.
Bách tộc luống cuống, Vận Mệnh tộc xuất hiện, nếu bọn họ giải quyết được Thanh Thiên cùng Cổ Trần, Man Hoang chúng sinh không ai thoát nổi.
Thậm chí, bách tộc thà để Nhân tộc thống trị còn hơn là bị Vận Mệnh tộc thống trị, thật sự quá kinh khủng.
Vận mệnh của mỗi một sinh linh đều được định sẵn, ngươi có phấn đấu cỡ nào cũng vô ích, cho nên Nhân tộc và bách tộc đều trở nên cực kỳ bất an.
– Làm sao bây giờ?Phía bên Nhân tộc, tất cả cường giả đều khẩn trương, bọn họ nhìn Cổ Trần và Thanh Thiên bị vây khốn trong lồng giam vận mệnh, cảm thấy thật lo lắng.
– Đại Mệnh Vận Thuật, tước đoạt Thiên Mệnh!- Nghịch chuyển Thiên Đạo, vận mệnh duy nhất.
Lúc này, một đám Vận Mệnh tộc cường giả đồng loạt ra tay, căn bản không chần chờ gì, trực tiếp đánh ra Đại Vận Mệnh chi thuật mạnh nhất về phía Cổ Trần và Thanh Thiên.
Đây là muốn tước đoạt lực lượng thậm chí cả bản nguyên của bọn hắn, đem hai người luyện hóa, chiếm lấy hết thảy.
Đối mặt với đòn đánh bất ngờ của Vận Mệnh tộc, Cổ Trần lại có vẻ rất bình tĩnh, như thể đã đoán được từ trước.
– Vận Mệnh tộc, ta đã phòng bị các ngươi từ lâu.
Cổ Trần hừ lạnh, từng xiềng xích thần bí quấn quanh cơ thể hắn, đó là Thiên Mệnh Chi Tỏa.
Cổ Trần giãy dụa cơ thể, Thiên Mệnh Chi Tỏa bị kéo căng, phía trên phun trào vận mệnh chi lực, hóa ra Cổ Trần đang dùng vận mệnh chi lực trong cơ thể thiêu đốt nó.
Oanh!Vẻn vẹn trong nháy mắt, Cổ Trần tránh thoát Thiên Mệnh Chi Tỏa, tuy chỉ là cơ hội trong khoảnh khắc, những đã đủ để hắn phản kích.
– Thanh Thiên, tiếp theo làm phiền ngươi, đồng quy vu tận với bọn hắn đi!Cổ Trần nói thế khiên Thanh Thiên trợn trừng hai mắt, ra sức giãy dụa, đáng tiếc, hắn không chỉ bị Cổ Trần khống chế, lại còn bị Vận Mệnh tộc khóa chặt, căn bản không thể phản kháng.
.
Chương 1757
Thanh Thiên trợn mắt nhìn cánh tay đang đâm vào cơ thể mình của Cổ Trần tuôn ra một nguồn sức mạnh mênh mông.
Thiên chi bản nguyên!Thanh Thiên chấn kinh, Cổ Trần lại rót vào trong thân thể hắn một cỗ Thiên chi bản nguyên, đó chính là bản nguyên đến từ U Minh Thiên.
Trước đó Cổ Trần luyện hóa U Thiên, còn chưa kịp dùng Thiên chi bản nguyên, rốt cục nay nó đã phát huy được tác dụng, rót nó vào trong cơ thể Thanh Thiên chẳng khác nào rót vào một đầu đạn hạt nhân vào.
Cổ Trần trực tiếp điểm đốt cỗ Thiên chi bản nguyên này, dẫn bạo nó ngay trong cơ thể Thanh Thiên, từ đó tạo nên phản ứng dây chuyền, khiến Thanh Thiên lâm vào tự bạo.
Loại biện pháp này chỉ có thể thực hiện khi đã giam cầm được Thanh Thiên, Cổ Trần làm như vậy chính là để âm thầm đối phó thủ đoạn của Vận Mệnh tộc.
– Bạo!Chỉ nghe một tiếng hét lớn, thân thể Cổ Trần hóa thành vô số phân tử biến mất khỏi lồng giam vận mệnh, chỉ còn lại một mình Thanh Thiên.
Toàn thân Thanh Thiên phát ra ánh sáng mãnh liệt, từng luồng sáng từ trong người tràn ra, như mấy trăm ngàn viên đạn nhân cùng lúc bạo phát ngay trong cơ thể.
– Không! Thanh Thiên há mồm hét lớn.
Bốn phía, Vận Mệnh tộc cường giả sắc mặt đại biến, thấy Cổ Trần đột ngột biến mất, ý thức được có chỗ bất ổn, nhưng đã không kịp.
– Không tốt!- Đi mau!Đại trưởng lão Thiên Mệnh hoảng sợ kêu to nhắc nhở, thân thể lão hóa thành một cỗ vận mệnh hư vô biến mất.
Những người khác muốn chạy, nhưng đã không kịp, Thanh Thiên hóa thành một cỗ lực lượng đáng sợ, thân thể trong nháy mắt sinh ra tự hủy.
Oanh! Một tiếng ầm vang, toàn bộ Thiên Chi Cực lay động, một cỗ quang mang mãnh liệt bạo phát, giống như mấy trăm ngàn viên đạn hạt nhân đồng thời nổ tung, lại như một hành tinh tự mình kết thúc.
Tình cảnh kia chấn động cả Man Hoang thế giới, thậm chí vực ngoại hư không cũng không ngoại lệ.
Ánh sáng mạnh bùng nổ, lập tức xé nát lồng giam của Vận Mệnh tộc, trong nháy mắt nhấn chìm bọn hắn, khiến bọn hắn bốc hơi tại chỗ.
– A! Tiếng kêu thảm thiết truyền đến, toàn bộ Thiên Chi Cực chìm trong hào quang hủy diệt, vạn vật sụp đổ, hết thảy đều bị uy lực tự bạo của Thanh Thiên cắn nuốt.
Trong thân thể Thanh Thiên hội tụ một cỗ Thiên Đạo Chi lực, dưới sự dẫn bạo của Thiên chi bản nguyên, nó trực tiếp nổ tung, hóa thành một dòng lũ hủy diệt bao phủ khắp nơi.
Toàn bộ Thiên Chi Cực đều bị tác động, bách tộc đang ở vị trí trung tâm liền bị dòng lũ nhấn chìm, hóa thành tro bụi.
Rất nhiều bách tộc cường giả, sinh linh chết thảm giữa trung tâm vụ nổ.
Phía bên Nhân tộc cũng chịu ảnh hưởng không nhỏ, không ít người phải bỏ mạng, vô số người trong liên minh không kịp trở tay, không cách nào trốn thoát.
Chỉ có một số bách tộc cường giả may mắn sống sót, họ lui vào Bách Tộc Thành, trung tâm của Thiên Chi Cực, nhưng dòng lũ hủy diệt nhanh chóng tràn tới, tất cả bách tộc sinh linh bên trong đều gặp nạn.
Trong số bách tộc cường giả đó có không ít Bán Thần, từng kẻ kêu rên giãy dụa, cuối cùng hóa thành cát bụi, hoàn toàn biến mất.
Ầm ầm! Dư âm vụ nổ bao phủ khắp nơi, rất lâu sau mới bình ổn lại.
Khi tất cả lắng xuống, ánh sáng tản đi, một mảng lớn Thiên Cung trong Thiên Chi Cực bị hủy, chỉ còn là một đống hoang tàn.
Tất cả mọi người trầm mặc, tràn đầy sợ hãi nhìn một màn trước mắt, trong lòng hoảng sợ không thôi.
Biến cố ban nãy suýt nữa là nuốt sống mọi người, nếu không phải bên trong Thiên Chi Cực có một cỗ lực lượng áp chế lại, rất có thể toàn bộ Thiên Chi Cực đã sụp đổ hoàn toàn.
Cho dù như thế, tất cả Nhân tộc cùng liên minh thế lực đều trầm mặc, không ai nói chuyện, thậm chí không dám thở mạnh.
Khủng bố!- Chết rồi?- Chết hết!Khu vực trung tâm Thiên Chi Cực, bách tộc sinh linh còn sót lại đều bị diệt sạch, không ai thoát khỏi, mặc kệ là Bán Thần hay Thánh Nhân, dưới uy lực tự bạo của Thanh Thiên, tử vong toàn bộ.
Vận Mệnh tộc cường giả cũng đã chết thảm dưới vụ nổ vừa rồi, chỉ còn một mình vị Đại trưởng lão Thiên Mệnh kia giữ được một mạng.
Bành!- A! Chỉ nghe một tiếng hét thảm truyền đến, từ trên hư không rơi xuống một người, chính là Đại trưởng lão Thiên Mệnh đã đào tẩu ban nãy.
Lão trốn được một kiếp, đáng tiếc vẫn bị trọng thương, toàn thân rách nát, khí tức hỗn loạn, bị một người đánh rớt khỏi hư không.
Lại có người chậm rãi bước ra khỏi hư không, toàn thân chằng chịt thương tích, gần như không có nơi nào lành lặn, cả người thiếu chút nữa là sụp đổ tan rã, máu thịt be bét.
Đó là Cổ Trần.
– Nhân Hoàng!Nhìn thấy hắn, tất cả Nhân tộc nhịn không được hưng phấn reo hò, Nhân Hoàng không chết.
Cổ Trần vừa xuất hiện, Nhân tộc liên minh đại quân đều thở phào nhẹ nhõm, Nhân Hoàng không chết, Thanh Thiên lại tự bạo biến mất, ngay cả bách tộc cùng Vận Mệnh tộc cũng bị càn quét sạch.
.
Chương 1758
Một trận chiến này, Nhân tộc thắng lợi.
Nhưng không ai lên tiếng, cả đám yên tĩnh nhìn Cổ Trần, bầu không khí cực kỳ áp lực.
Bọn họ nhìn thân ảnh máu thịt be bét dưới chân Cổ Trần, chính là Vận Mệnh nhất tộc Đại trưởng lão, Thiên Mệnh.
– Không! Tại sao lại thất bại?Đại trưởng lão Thiên Mệnh thê thảm kêu rên, tỏ ra không cam lòng.
Lão không nghĩ ra tại sao lại thất bại, lão đã tính toán rất kĩ, hướng đi của vận mệnh cũng rất rõ ràng, chỉ cần làm y như vậy là có thể hái được quả ngọt thắng lợi.
Vì sao hết lần này tới lần khác đều sai? Cổ Trần dẫn nổ Thanh Thiên! Đáng lẽ không phải như thế, Cổ Trần cùng Thanh Thiên đều bị Vận Mệnh tộc bắt lại luyện hóa mới đúng!Từ đó Vận Mệnh tộc khống chế Man Hoang chúng sinh vạn vật, chí cao vô thượng.
Hiện tại, hết thảy đều xong.
– A! Bổn tọa không cam lòng, không tin, vận mệnh sẽ không sai!Đại trưởng lão Thiên Mệnh điên cuồng hét.
Cổ Trần nghe xong cười lạnh, khinh thường nói:- Vận Mệnh tộc, các ngươi tính toán hay lắm, có phải vận mệnh biểu hiện ta cùng Thanh Thiên lưỡng bại câu thương, sau đó bị các ngươi luyện hóa?- Ngươi làm sao! Đại trưởng lão Thiên Mệnh đang nói dừng lại, mặt mũi đầy vẻ sợ hãi.
Dường như lão nghĩ tới điều gì, lập tức tỏ ra kinh hãi cùng không dám tin.
Cổ Trần lạnh nhạt nói:- Đúng vậy, hình ảnh vận mệnh kia là do ta khắc họa, cái gọi là tương lai kia chẳng qua do ta tạo ra thôi, thứ các ngươi nhìn thấy chỉ là đồ do ta vẽ nên.
– Không có khả năng!Tròng mắt Đại trưởng lão Thiên Mệnh muốn lồi ra ngoài, hiển nhiên đã bị dọa sợ.
Khắc họa hình ảnh vận mệnh tương lai, chuyện này tuyệt đối không có khả năng! Bởi vì Vận Mệnh tộc cũng không làm được đến mức đó.
Sao Cổ Trần lại làm được chứ?- Ta lấy thượng thương chi lực khắc họa một hình ảnh giả tạo để các ngươi trông thấy, nếu không làm vậy sao có thể dẫn đám chuột nhắt các ngươi ra được?Nói xong, Cổ Trần dừng một chút, hừ nói:- Tốt, ngươi đã biết, vậy liền an tâm lên đường.
Răng rắc!Vừa dứt lời, Cổ Trần vung chưởng đánh lên đầu Đại trưởng lão Thiên Mệnh, một cổ lực lượng cường đại tràn vào, trực tiếp cầm giữ linh hồn ý chí đối phương, sau đó tháo rời ra đặt vào trong Địa Ngục Luân Hồi.
– Không! Ngươi không thể làm như vậy, vận mệnh sẽ không bỏ qua cho ngươi.
Đại trưởng lão Thiên Mệnh không ngừng giãy dụa, gào rú, đáng tiếc âm thanh của lão chỉ có thể không ngừng quanh quẩn trong Địa Ngục, cuối cùng bị trấn áp trong Luân Hồi.
Cổ Trần cũng không có thời gian giải quyết lão, bây giờ hắn có chuyện quan trọng hơn phải làm, đánh bại thượng thương, Thần tộc, Thanh Thiên, bách tộc, hiện tại toàn bộ Man Hoang chúng sinh đều ngưng chiến.
Tất cả đã rõ, Nhân tộc chiến thắng.
– Thượng thương đã xong, Thanh Thiên đã chết!Phạt Thiên chi chiến thắng lợi!Cùng với tiếng hét của Cổ Trần, toàn bộ thiên địa ù ù rung động, giọng nói hắn truyền khắp các ngõ ngách Man Hoang, chúng sinh vạn vật lập tức sôi trào trong khoảnh khắc này.
Phạt Thiên chi chiến, Nhân tộc, thắng lợi!Oanh!Man Hoang chấn động, thiên địa sôi trào, quy tắc vô tận tụ đến, một cỗ lực lượng vô hình rủ xuống, tràn vào cơ thể Cổ Trần.
– Nhân Hoàng, ngươi cao hứng quá sớm!Đúng vào lúc đó, một thanh âm băng lãnh truyền đến, đánh thức tất cả mọi người.
Toàn bộ Man Hoang chúng sinh cùng nhau run lên, hoảng sợ nhìn lại, một cỗ thần uy đáng sợ bộc phát từ trong Bách Tộc Thánh Vực, chấn thiên động địa.
– Thần?Cổ Trần nheo mắt nhìn về phía bách tộc Thánh Vực, ở đó có thần uy dồi dào bao phủ, làm kinh hãi thiên địa vạn linh.
Sâu trong bách tộc Thánh Vực tràn ngập một cỗ thần uy thuần túy cường đại, khí tức tôn quý ép chúng sinh vạn vật không ngẩng mặt lên được.
Đó là một cỗ thần uy, Thần chân chính!- Thần?Cổ Trần thì thào, ánh mắt hơi lóe lên.
Hắn nhìn về phía Thánh Vực, cảm thụ được cỗ khí tức mạnh mẽ kia, hiển nhiên là một tôn Thần Linh, không phải Bán Thần mà là Thần Linh thật sự.
Thật không ngờ bên trong Man Hoang bách tộc Thánh Vực lại cất giấu một tôn Thần, hơn nữa cỗ khí tức còn rất quen thuộc, Cổ Trần đã từng đụng phải lúc tấn công bách tộc Thánh Vực, chính là tôn tồn tại bí ẩn kia.
Cổ Trần giật mình nói:- Thì ra là ngươi, trước đó ngươi ngăn cản ta tấn công bách tộc Thánh Vực, hiện tại thượng thương cùng Thanh Thiên đã bị diệt, bách tộc và Thần Tộc cũng điêu linh ngươi mới nhảy ra, không cảm thấy quá muộn sao?Lời này vừa nói ra, toàn bộ Man Hoang đều sôi trào.
– Nhân Hoàng, thượng thương đã bị diệt, Thanh Thiên chết rồi, áp chế của Man Hoang thiên địa này đối với Thần Linh đã không còn tồn tại, chính là thời điểm bản tôn xuất thế.
Từ trong Thánh Vực truyền tới một thanh âm đáng sợ, một cỗ uy áp Thần Linh khuếch tán bao phủ thiên địa vạn vật, cứ như bị một ngọn núi lớn đè lên người.
.
Chương 1759
Tất cả mọi người hô hấp dồn dập, sắc mặt đại biến.
Ngoại trừ số bách tộc đã bị diệt tại Thiên Chi Cực, những bách tộc thế lực còn lại rải rác khắp nơi ở Man Hoang đều đang hoảng loạn, bây giờ đột ngột xuất hiện một vị Thần, hiển nhiên mang đến an ủi cực lớn cho bọn họ.
Bọn họ vẫn chưa bại, vẫn còn một vị Thần Linh ở nhân gian, đây chính là lực lượng của họ.
– Thần Linh!- Là vị đại nhân sâu trong Thánh Vực kia!Lúc này, số bách tộc sinh linh còn sót lại trong Thánh Vực phấn chấn tinh thần, nhìn cỗ khí tức đáng sợ bạo phát ngay trong Thánh Vực.
Một tôn Thần Linh ẩn thân trong bách tộc Thánh Vực, điều này đã tạo nên sóng to gió lớn.
Man Hoang sinh linh các tộc đều kinh hãi, Nhân tộc liên minh lại càng kinh ngạc không thôi, cảm thụ được thần uy kinh khủng kia, tất cả đều biến sắc mặt.
– Nhân gian có Thần Linh?Lão Chí Tôn sắc mặt khó coi, toàn thân vết thương chồng chất, đại chiến lần này đã hút khô lão, muốn tái chiến cũng không còn sức lực.
Dù sao lão đã già, đánh tới bây giờ còn chưa chết là nhờ Cổ Trần tính kế đưa Thanh Thiên vào tròng, khiến hắn tự bạo hủy đi bách tộc cường giả cùng Vận Mệnh tộc cường giả, có thế mới thắng được, nhưng hiện tại đột ngột xuất hiện một vị Thần, ai còn sức mà cản trở?Kèn kẹt!Trong Thiên Cung, một bộ khô lâu mục nát đứng đó, trong tay cầm một cây sắt hoen rỉ, phía trên nhuốm đầy máu Thần Tộc và bách tộc, sát khí kinh thiên.
Nó đứng cùng một chỗ với lão Chí Tôn, khí tức cả hai liên hợp với nhau, mơ hồ bộc lộ uy thế trảm Thần.
Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ, tứ đại Thánh Thú cùng đứng sau lưng Cổ Trần, tản ra khí tức cường đại, không ngừng chống lại.
– Thần lại như thế nào?Minh Phủ Phủ Quân mang theo Tam Sinh Thạch đứng bên cạnh Cổ Trần, khí tức bừng bừng phấn chấn, sau lưng là một dòng sông Huyền Hoàng cuồn cuộn dâng trào, có bóng người thần bí đứng ở bên trong, người này nhìn xuống bách tộc Thánh Vực, tỏ ra phòng bị.
– Thần Linh, là bách tộc Thần Linh sao?Hình Thiên, Long Uyên, Hắc Thổ, Man Phi, Tử Vi, Câu Trần, Oa Hoàng, Nữ Anh đứng ngay phía sau Cổ Trần, khí thế cường hãn.
Cón có mấy vị vực ngoại Nhân tộc Bán Tổ, vốn có tám vị Bán Tổ, nay năm vị trọng thương, sinh tử không rõ.
Chỉ còn ba vị Bán Tổ miễn cưỡng đứng đó, sau lưng là đông đảo vực ngoại Nhân tộc tinh anh may mắn sống sót sau trận chiến vừa rồi.
Trong Thiên Cung, trước một Thiên Môn đổ nát, vô số Nhân tộc chiến sĩ nghiêm túc đứng thành hàng, từng người chiến ý cường đại.
Tổng cộng mấy chục triệu Nhân tộc tướng sĩ, trải qua đại chiến chẳng còn lại bao nhiêu, số người sống sót chưa tới 20 triệu.
Mà trong số người sống sót đó, có không ít kẻ đột nhiên thân thể bắt đầu tan rã, hóa thành từng tia sáng rồi tiêu tán.
– Nhân Hoàng, chúng ta! Tận lực! Đột nhiên, một chiến sĩ mở miệng, nói xong thân thể hóa thành vô số ánh sáng rồi tan biến.
Soạt!- Không! Những người khác thấy thế nhất thời bi phẫn rống to, chỉ biết trơ mắt nhìn các chiến hữu bên cạnh mình lần lượt sụp đổ cơ thể, hóa thành ánh sáng bay đi.
Các chiến hữu này là chiến hồn Nhân tộc cổ xưa, bọn họ đã thiêu đốt bản thân hầu như không còn gì, nên giờ đây phải ra đi.
– Nhân tộc, bất hủ!Có người hai mắt rưng rưng, hô to một tiếng, thân thể ào ào ào tan rã.
Trước đó, số chiến hồn Nhân tộc này chiếm cứ các thi thể Nhân tộc để được đấu với thương khung lần nữa, nay sức cùng lực kiệt, rốt cuộc hoàn toàn hóa thành tro bụi.
Tất cả mọi người thấy tình cảnh này đều nhịn không được lòng đầy bi phẫn, các chiến hồn tiền bối Nhân tộc cổ xưa không còn nữa rồi, họ đã cùng tan đi với những thi thể Nhân tộc kia.
Cổ Trần quay lại nhìn đám người đang phiêu tán, ánh sáng linh hồn họ rải khắp bầu trời, trong lòng hắn nhịn không được run lên, hai mắt đỏ bừng.
Các chiến hồn cổ xưa được gọi về đã triệt để biến mất.
– Chư vị tiền bối lên đường bình an, ta cam đoạn thịnh thế của Nhân tộc cuối cùng đã đến.
Cổ Trần ngửa mặt lên trời gào thét, giọng nói vang dội khắp nơi, nhất thời lấn át cả cỗ thần uy đáng sợ kia, trong khí tức cường đại của hắn ẩn chứa một cỗ ý chí, như thể đang tuyên thệ, lại như đang cáo biệt các tiền bối Nhân tộc.
Keng!Cổ Trần rút kiếm cắm vào trong hư không, hắn quỳ một chân xuống trước các vị tiền bối Nhân tộc.
Ầm!- Nhân Hoàng!Mọi người nhất tề quỳ xuống, vẻ mặt tràn đầy bi phẫn, nhìn bao chiến hồn đang lặng lẽ sụp đổ trước mắt mình, ai nấy đều rỉ máu trong lòng, giận giữ, buồn bã, oán niệm, hận, sát ý điên cuồng.
– Nguyện Nhân tộc ta vĩnh hằng!Một thân thể khôi ngô đột ngột bốc lên từng tia sáng, khiến Long Uyên sắc mặt đại biến, hoảng sợ trừng to mắt.
– Phụ thân!.
Chương 1760
Long Uyên hét lớn.
Phụ thân của hắn, Long Chiến, đang rã rời cơ thể, hóa thành ngàn vạn tia sáng bay đi.
Long Chiến vui mừng nhìn Long Uyên, cười to nói:- Uyên nhi, đi theo Nhân Hoàng, chinh chiến Cửu Thiên, vì Nhân tộc ta! Xoạt!Nói còn chưa dứt lời, Long Chiến đã biến mất.
Kỳ thật Long Chiến đã chết kể từ lúc đối chiến với Thần Tộc, nhưng bị chiến hồn phụ thân chiếm xác mới đứng lên tái chiến, bây giờ hoàn thành xong sứ mệnh rồi liền cùng với chiến hồn kia bay lên không trung.
– Nguyện Nhân tộc ta bất hủ! – Kiếp sau lại chinh chiến vì Nhân tộc! Những lời đó quanh quẩn trong hư không, vô số Nhân tộc trong Thiên Cung quỳ một chân xuống, cũng tiễn ngàn vạn tia sáng đang bay thẳng lên cao.
Bọn họ là chiến hồn cổ xưa, càng là đệ nhất anh hùng của Nhân tộc, bọn họ đã chết từ lần Phạt Thiên chi chiến đầu tiên, nhưng nhờ có thi thể Nhân tộc và ý chí chiến hồn hợp nhất, bọn họ lại vì Nhân tộc Phạt Thiên lần nữa.
Trận chiến này, bọn họ đã thành công viên mãn, hoàn toàn tan đi.
Trước khi đi, các chiến hồn đều lộ ra ý cười, lại quỳ một chân xuống tỏ lòng tôn kính vị Nhân Hoàng kia.
Các liên minh minh hữu thấy Cổ Trần được các chiến hồn tán thành, lại nhìn vô số điểm sáng bay bổng trên cao, trong lòng cực kỳ phức tạp.
Số chiến hồn đó cam nguyện hi sinh vì Nhân tộc, thà tan biến hoàn toàn cũng quyết trở về, chinh chiến cho Nhân tộc như trước.
– Nguyện Nhân tộc ta bất hủ! – Bất hủ! Hô!Một trận gió thổi qua, hơn 10 triệu người tiêu tán không thấy, hóa thành vô số ánh sáng bay khắp nơi, rải rác toàn bộ bầu trời, sáng soi như ngàn vạn vì sao.
Chiến hồn Nhân tộc đã tan biến, chỉ để lại từng tiếng nguyện vọng quanh quẩn trong hư không, thật lâu không thôi.
Đến giờ, chỉ còn chưa tới một ngàn vạn Nhân tộc sống sót, trong đó có cả Bất Tử cấm vệ của Cổ Trần, số lượng ban đầu là 11 triệu, nay chỉ còn có hơn một triệu.
Trải qua hai lần đại chiến, Bất Tử cấm vệ hao tổn nặng nề, cần Cổ Trần thu thập nuôi dưỡng lại mới có thể khôi phục, nếu không cũng chỉ là đồ bỏ.
Trận chiến hôm nay thương vong thảm trọng, hơn trăm triệu người tham chiến, kết quả không tới 10 triệu người sống sót, hầu hết đều là tinh nhuệ của Nhân tộc, những người có thể chiến đấu đều tới đây.
Hiện tại tổn thất to lớn, gần tám phần nhân khẩu Nhân tộc chết trận, cực kỳ thảm thiết.
Tuy giờ đã đánh thắng thượng thương, Thanh Thiên, bách tộc, Thần Tộc, nhưng vẫn còn một uy hiếp cực kỳ to lớn khác.
– A! Nhân tộc, thật đáng buồn.
Một giọng nói đạm mạc truyền đến, đánh thức tất cả mọi người.
– Lên!Cổ Trần bỗng nhiên đứng dậy, hắn đưa tay lau khóe mắt, bảo tất cả mọi người đứng dậy.
Hắn chậm rãi xoay người lại, thần sắc khôi phục bình tĩnh, có hương tâm cũng vô dụng, hiện tại nguy cơ vẫn còn, Man Hoang chưa bình yên, trận chiến này mãi không kết thúc.
Cổ Trần nhìn lên không trung của bách tộc Thánh Vực, không biết từ khi nào đã xuất hiện một bóng người cường đại, toàn thân phủ một tầng thần quang, sau lưng là một Thần Quốc cuồn cuộn.
Đó là tôn Thần Linh ẩn mình trong bách tộc Thánh Vực, cường đại đến mức khủng bố.
– Còn phải cảm tạ ngươi đã chém chết thượng thương, trừ bỏ Thanh Thiên, áp chế thiên địa, bản tôn mới có thể quay về nhân gian.
Bóng người kia lạnh nhạt nói, tỏ ra rất cao hứng.
– Chỉ bằng ngươi?Cổ Trần khinh thường cười một tiếng.
Hắn khinh bỉ nói:- Thần mà thôi, thượng thương còn có thể giết, huống chi chỉ là một tôn Thần.
Ngươi vốn là một tên rác rưởi náu mình nơi trần thế, bây giờ có chạy ra đây cũng không thay đổi được sự thật ngươi là đồ bỏ đi.
– Nhân Hoàng, miệng lưỡi ngươi cũng lợi hại lắm, chờ lát nữa ngươi có muốn cười cũng không được.
Tôn Thần Linh hừ nhẹ, tỏ vẻ không thèm để ý, giống như chẳng hề bị Cổ Trần chọc giận, ngược lại còn ra chiều thương hại nhìn Cổ Trần, cười nói:- Thế gian này không chỉ có riêng một tôn Thần Linh là bản tôn.
Oanh!Vừa dứt lời, phía Tây Mạc bỗng nhiên truyền đến tiếng ầm vang, khắp nơi vỡ nát, một cỗ khí tức cường đại phóng thẳng lên trời.
Cổ Trần biến sắc mặt nhìn về phía Tây Mạc, chỗ đó trước kia chính là Thánh Thành của Tây Mạc.
– Là phong ấn!Oa Hoàng, Nữ Anh và các Tây Mạc cường giả cau mày nhìn cỗ khí tức đáng sợ kia, phong ấn đã bị phá nát.
Hai tôn Thần Linh thời cổ xưa bị phong ấn bên trong đã xuất thế.
– Ha ha ha! – Bổn tọa rốt cục tự do.
Có kẻ cười to, ma khí trùng thiên, một cỗ Ma Thần chi uy cường đại bạo phát, lại có một cỗ khí tức tà ác tràn ngập khắp nơi.
Hai tôn Thần Linh cổ xưa phá vỡ phong ấn đi ra ngoài.
Ầm ầm!.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










