Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 167 : Vô danh (c1661-c1670)
❮ sautiếp ❯Chương 1661
Thằng này vậy mà thiêu đốt Thần thi, lấy bản nguyên cuối cùng rót vào cơ thể của lão Chí Tôn, đổi lấy sinh mệnh cho lão còn có thể sống thêm năm trăm năm.- Chết đi!Huyết tộc Bán Thần phẫn nộ hét lên, giơ tay chụp một chưởng về linh hồn thể của Cổ Trần, không có Thần thi bảo hộ, hắn không có bất kỳ năng lực gì chống lại Bán Thần.
Linh hồn thể của Cổ Trần bị giam cầm không nhúc nhích được, nhưng vẻ mặt cực kỳ bình tĩnh, dường như không nhìn thấy Huyết tộc Bán Thần ra tay.- Cút!Một tiếng quát lớn truyền tới, chỉ thấy một cái tay đánh tới, răng rắc một tiếng đánh vỡ huyết thủ to lớn của Bán Thần Huyết tộc.
Lão Chí Tôn đáp xuống trước mặt Cổ Trần, chặn lại Huyết tộc Bán Thần, khí tức cường đại, ý chí vô địch uỳnh uỳnh ngập trời.- Ta mặc dù già, nhưng giết một Bán Thần vẫn dễ như trở bàn tay.Lão Chí Tôn nói xong, vỗ tới một chưởng.Huyết tộc Bán Thần trợn mắt, cảm thấy nguy cơ đập vào mặt, không kịp nghĩ ngợi, biển máu ngập trời, một phương Thần Quốc trực tiếp áp xuống.
Chỉ tiếc rằng đối mặt với lão Chí Tôn đã khôi phục sức sống, Thần Quốc không chịu nổi một đòn, bị một bàn tay đập nát thành vô số quang mang biến mất.Một chưởng kia không giảm khí thế, lực lượng cực mạnh bùng nổ, nện mạnh lên đầu của Huyết tộc Bán Thần.
Huyết tộc Bán Thần kinh hoàng gào to, đầu nổ tung như quả dưa hấu, ngay cả thân thể cũng bị nổ nát.- Không…Máu thịt Bán Thần bay đầy trời tỏa ra từng khí tức cường đại, một Huyết tộc Bán Thần đã bị một chưởng của lão Chí Tôn khôi phục sức sống đập chết.
Thật sự là một chưởng một Bán Thần, các phương cường giả sợ đần người, thậm chí là sinh vật ở cấm địa cũng run sợ trong lòng.Sinh mệnh lực Bán Thần rất mạnh, bình thường không dễ gì giết chết, nhưng ở trước mặt Chí cường giả Nhân tộc, ngay cả thần hồn cũng thật sự bị diệt.
Cho nên, Huyết tộc Bán Thần bị một chưởng đánh chết rất bình thường, bởi vì thần hồn cũng bị ý chí vô địch của lão Chí Tôn nghiền nát.Hai đại Bán Thần vẫn lạc, trong lúc nhất thời khiến bách tộc đều kinh hoàng, hoảng sợ.
Thạch tộc là hoảng hốt nhất, thậm chí trên mặt đã lộ vẻ tuyệt vọng.- Không…- Không phải là sự thật!- Đây không phải là sự thật.Thạch tộc thánh thành, các Thạch tộc Thánh Nhân còn lại đều tuyệt vọng, từng người gầm lên bi phẫn, đáng tiếc rất nhanh đã bị Bất Tử cấm vệ bao phủ, xé nát.
Toàn bộ thánh thành, chỉ có Thạch tộc Thánh Chủ là còn đang kéo dài hơi tàn, lại cố sức chống đỡ không chết.Nhưng mà tận mắt nhìn thấy Bán Thần của Thạch tộc mình vẫn lạc, thậm chí ngay cả Huyết tộc Bán Thần cũng đã chết, nhất thời tâm như tro tàn.- Xong rồi, mọi thứ đều xong rồi.Thạch tộc Thánh Chủ căm uất hét lớn:- Bổn tọa dù có chết, cũng phải khiến cho các ngươi không tốt đẹp.Nói xong, vị Thánh Chủ Thạch tộc này, thành chủ của tòa thánh thành cứ như vậy mà tự bạo, lực lượng hủy diệt bộc phát.
Chỉ tiếc năng lượng kia còn chưa kịp nổ đã bị một cái tay bắt lấy, năm ngón tay bóp lại, khói bốc lên xèo xèo, cuối cùng năng lượng tự bạo đã bị dập tắt biến mất.Lão Chí Tôn mở lòng bàn tay thổi phù một cái, khinh thường nói:- Tự bạo trước mặt ông đây, ngươi nằm mơ.Nói xong, trong mắt lão Chí Tôn bắn ra quang mang ý chí, đảo qua khắp hư không, khiến Hỗn Độn khí sụp đổ.
Từng đạo ý niệm đáng sợ nổ tung, có khí tức cường đại vội vàng lẩn trốn, cả đám cấm địa thậm chí trực tiếp náu kín.Lão Chí Tôn này uy thế khủng bố, chấn nhiếp cường giả các phương, bách tộc yên lặng, Thần tộc không lên tiếng, ngay cả sinh vật cấm kỵ trong đại cấm địa cũng trốn đi.- Hừ, chạy thật nhanh.Lão Chí Tôn hừ lạnh, ý chí kinh thiên phóng ra từ trong cơ thể xông lên trời, dường như đang nhắc nhở cường giả mọi nơi.
Giống như một loại cảnh cáo, ông đây còn có thể sống thêm năm trăm năm, tuyệt đối đừng đi ra kiếm chuyện, nếu không một Chí Tôn nổi điên tuyệt đối làm cho bách tộc hay là Thần tộc khủng hoảng.- Kẻ nào dám ỷ mạnh hiếp yếu, ông đây lập tức đến tận cửa làm thịt hắn.Lão Chí Tôn thanh âm vang dội truyền khắp toàn bộ Thiên Hoang chi địa, loại ý chí vô địch mặc kệ là ai chỉ ta vô địch chấn nhiếp sâu sắc cường giả của bách tộc.
Xem như là cấm địa cũng không dám ló đầu ra, bởi vì Nhân tộc Chí Tôn mạnh mẽ, còn có cảnh cáo từ hai Bán Thần vừa mới chết.Đây chính là sự đe dọa tốt nhất, Bán Thần hả, vẫn lạc hai tên, khiến cường giả các phương của bách tộc đều hoảng sợ.
Đặc biệt là Thạch tộc, không chỉ chết một Bán Thần, còn bị diệt một tòa thánh thành.
Mà Huyết tộc bên kia khóc không ra nước mắt, hận Thạch tộc muốn chết, chính là tên Bán Thần kia của Thạch tộc gọi Bán Thần của Huyết tộc ra mới đưa đến một kiếp này..
Chương 1662
Hiện tại hay lắm, Bán Thần nhà mình bị lão Chí Tôn của Nhân tộc một bàn tay đập chết rồi, có thể nói là vô cùng thê thảm.- Shh!- Đây chính là Chí Tôn của Nhân tộc hả?- Chí cường giả thật sự.- Nhân tộc không có thần, nhưng lại có Chí cường giả có thể giết thần.Trong lúc nhất thời, các cường giả của bách tộc đều run rẩy hoảng sợ nhìn vị lão Chí Tôn kia của Nhân tộc, một thân khí tức cực mạnh, có ý chí và chiến lực vô địch.
Bán Thần cũng chết rồi, ai còn dám ngoi đầu ra, về phần các Thần Linh khác thì đừng đùa, căn bản không có cách nào đưa chân thân xuống, phái ra phân thân Bán Thần vẫn không đủ để giết, cần gì phải bận tâm chứ?Cho nên, trải qua trận này, bách tộc có chút sợ hãi.
Cường giả Thần tộc các nơi đều hội họp khẩn cấp, bắt đầu thảo luận sự việc liên quan tới Chí Tôn Nhân tộc xuất thế, thật sự đã làm bọn họ chấn động sâu sắc.Nhân tộc, vẫn còn có Chí Tôn sống sót.Lão Chí Tôn xuất hiện, lập tức làm thần kinh các phe dao động, bách tộc, bao gồm cả Thần tộc đều có chút khẩn trương và kiêng kị.Xử hai Bán Thần liên tiếp, tuy rằng một trong số đó bị giết bởi Cổ Trần sử dụng Thần thi, cái giá phải trả là Thần thi hoàn toàn biến mất.
Nhưng do đó mà cứu được một vị Chí Tôn Nhân tộc có thể sống thêm năm trăm năm, điều này mang ý nghĩa còn quan trọng hơn một bộ Thần thi.Cảnh cáo một lượt cường giả các phương xong, lão Chí Tôn thu liễm khí thế, xoay người lại, đánh giá Cổ Trần đã trở lại thân thể, trong mắt hiện lên tán thưởng cùng cảm kích.
Lão Chí Tôn mỉm cười hỏi.- Chàng trai, ngươi tên gì?Cổ Trần cung kính thi lễ:- Tiền bối, ta tên Cổ Trần, đa tạ tiền bối ra mặt giúp đỡ.Lão Chí Tôn phất tay cười nói:- Cám ơn cái gì? Thân là Nhân tộc, nên chém chết cường địch vì Nhân tộc, đáng lẽ ra định đánh một trận rồi quy tiên, không ngờ rằng trong họa được phúc còn có thể trộm sống năm trăm năm.
Lão hủ ngủ say dưới đất quá lâu, hiện giờ có chuyện gì xảy ra, tại sao không cảm ứng được khí tức các Chí Tôn khác của Nhân tộc ta?Lão Chí Tôn vẻ mặt nghi hoặc, có rất nhiều cái không giải thích được.Cổ Trần nghe xong im lặng, trả lời thế nào đây?- Tôn giả!Lúc này, Thanh Long, Huyền Vũ, Chu Tước rối rít đáp xuống, cung kính thi lễ.
Lão Chí Tôn khẽ gật đầu, kinh ngạc nói:- Thanh Long, Huyền Vũ, Bạch Hổ, Chu Tước, chính là tứ đại Thánh Thú của Nhân tộc, đại diện cho khí vận bốn phương của Nhân tộc, tại sao chỉ còn lại có ba người các ngươi.
Hơn nữa, các ngươi vậy mà không đột phá Chí Tôn cảnh, chuyện gì xảy ra thế?Lão Chí Tôn kinh ngạc khó hiểu.
Thậm chí hắn có chút ngơ ngác, sao mà bò ra từ phần mộ, lại cảm giác Nhân tộc trở nên khác thường, yếu đến đáng thương.Cổ Trần và tam đại Thánh Thú hai mặt nhìn nhau, không biết nên nói thế nào.
Cổ Trần suy nghĩ, mở miệng đưa ra đề nghị.- Tôn giả, đây không phải lúc nói chuyện, không bằng vào thành tụ họp một chút, từ từ giải thích nhé?- Cũng được!Lão Chí Tôn liếc nhìn xung quanh, tầm mắt rơi vào Hỗn Độn thành, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc, thấy được trăm vạn Thánh Binh đông đúc thì càng ngạc nhiên hơn.
Hắn liếc sơ đã nhìn thấu, những Bất Tử cấm vệ này, trước đó đều là Nhân tộc, hơn nữa tuổi cũng không lớn lắm, trong mắt hiện lên tức giận.Nhưng mà hắn biết những Bất Tử cấm vệ này không có linh hồn của mình, hẳn là sau này mới bị Cổ Trần luyện thành binh khí hình người, sau cùng trở thành Thánh Khí, sinh ra khí linh.- Huyền Cơ Thánh giả, ba vị Thánh Tôn, mời!Cổ Trần nhìn về phía tam đại Thánh Thú, còn có Huyền Cơ, đều mời vào Hỗn Độn thành.- Được!Thanh Long, Huyền Vũ, Chu Tước liếc nhau, gật đầu rồi lóe lên, rơi vào trong thành, ngay cả Huyền Cơ cũng mang theo tâm tình kích động đi vào Hỗn Độn thành.- Chư vị Nhân tộc tiền bối, mời vào thành một lần.Tiếp đó, Cổ Trần hơi thi lễ với cường giả Nhân tộc ở xung quanh, mời các Thánh Chủ của đại Thánh Địa đến Hỗn Độn thành.Lúc này tâm tư các cường giả đến từ các đại Thánh Địa Nhân tộc đều thay đổi, các Thánh Chủ đều phá không bay đến, nhanh chóng vào thành.
Cổ Trần mời bọn họ, những Thánh Chủ đến từ các đại Thánh Địa đương nhiên sẽ không cự tuyệt, dù sao có một vị lão Chí Tôn xuất thế, ai lại không muốn tới?Cho nên hầu như tất cả cường giả Thánh Địa Nhân tộc, các Thánh Chủ ở Thiên Hoang chi địa đều tề tụ trong Hỗn Độn thành.
Cảnh tượng này rơi vào trong mắt cường giả bách tộc, thế lực đại dị tộc Thánh Địa, cấm địa xôn xao lộ ra vẻ kiêng kị nghiêm trọng.Hỗn Độn thành, nhất chiến kinh thiên, Cổ Trần càng trực tiếp một trận thành danh..
Chương 1663
Đón tất cả Bất Tử cấm vệ trở về, Hỗn Độn thành to lớn phá không bay đi, trong chớp mắt đã biến mất trong tầm mắt của vô số cường giả.
Chí cường giả của Nhân tộc xuất thế, hai đại Bán Thần vẫn lạc, trong lúc nhất thời náo động toàn bộ Hư Không chiến trường, gây ra một trận sóng to gió lớn.Bố cục của Hư Không chiến trường, từ đây sắp loạn rồi.Hỗn Độn thành, bên trong Thanh Đồng đại điện tụ tập mấy trăm người, có Cổ Thánh, Thánh Chủ, tất cả đều là các cường giả Nhân tộc đến từ các Thánh Địa.Những người này tề tụ hết lại đây, vạn phần kích động nhìn một vị lão giả ngồi ở vị trí đầu tiên, chính là chí cường giả mới xuất thế.Bất quá, tất cả mọi người đang đứng đó đều mang theo ánh mắt khác thường đánh giá một thanh niên ngồi ngay ngắn trên Thanh Đồng bảo tọa.Thanh niên kia nghiễm nhiên chính là Cổ Trần, người trước đó dùng một bộ thần thi chém giết Bán Thần.
Hành động lần này của hắn thực sự đã chấn kinh bách tộc.Lão Chí Tôn, còn có mấy trăm vị Nhân tộc cường giả đến từ các đại Thánh Địa đang nói chuyện.- Mười vạn năm dài dằng dặc, chẳng lẽ Nhân tộc đã xuống dốc đến cỡ này rồi?Lão Chí Tôn mặt mũi đằng đằng sát khí, vô cùng bi phẫn.Sau khi đã biết rõ tình hình, lão Chí Tôn mới thật sự hiểu, khoảng thời gian hắn bị chôn vùi phía dưới lòng đất, năm tháng đã trôi qua ròng rã mười vạn năm.Mười vạn năm trước, hắn vốn đang ở vị thế là Chí Tôn của Nhân tộc.
Song chỉ vì chinh chiến hư không, vô tình gặp phải quân địch hùng mạnh, hắn trọng thương ngã gục, bất đắc dĩ bị chôn vùi xuống đất.Không nghĩ tới một lần lấp lại liền trôi qua mười vạn năm tàn khốc.
Nếu không phải thọ nguyên sắp hết khiến hắn bừng tỉnh, cộng thêm cảm ứng Thạch tộc Bán Thần xuất hiện, hắn mới theo bản năng leo ra ngoài.Thế mới xuất hiện Nhân tộc chí cường giả.- Tứ đại Thánh Thú, mỗi một thời đại đều là chí cường giả.
Vì sao đến thời của các ngươi còn không phải Chí tôn?Lão Chí Tôn nói xong, ánh mắt rơi trên thân thể tam đại Thánh Thú.Thanh Long, Huyền Vũ, Chu Tước đứng đó trầm mặc không nói gì, chỉ biết nhìn nhau cười khổ.- Vậy còn Bạch Hổ đâu?Lão Chí Tôn nhíu chặt mày.Trong Bạch Hổ Thánh Địa, một vị lão giả đứng ra, chắp tay nói:- Hồi Tôn giả, Bạch Hổ Thánh Tôn đời trước đã chết trận, còn Bạch Hổ mới thì hiện nay vẫn chưa thấy xuất hiện.Lão Chí Tôn trầm mặc, trong ánh mắt lộ ra vẻ bi ai, ánh mắt đảo qua mấy trăm cường giả Nhân tộc.
Ít nhất cũng có tám phần cường giả ở đây, mấy trăm người, dù chưa đến đông đủ nhưng cũng coi như nội tình của Nhân tộc.Tứ đại Thánh Địa, cùng với Thánh Địa Nhân tộc còn lại, tổng cộng chỉ có trên trăm Thánh Chủ, mấy trăm Cổ Thánh.
Đây cũng chính là tình cảnh hiện tại của Nhân tộc.Lão Chí Tôn nhìn hết thảy mọi chuyện trước mắt, trầm mặc xuống, tâm lý cũng cuộn trào từng đợt bi ai, còn có một cỗ căm giận ngút trời không kìm lại được.- Nhân tộc chỉ còn thừa lại những người các ngươi thôi hay sao?Hắn có chút không tin, hỏi lại một lần nữa.Nhóm cường giả Huyền Cơ, Thanh Long, Huyền Vũ, Chu Tước chỉ đành gật đầu, biểu thị lực lượng Nhân tộc trước mắt nhiều nhất cũng chỉ còn lại những người bọn họ.Còn những người chưa tới cũng không được bao nhiêu.
Lực lượng Nhân tộc xác thực chỉ còn trông cậy vào một số ít bọn họ mà thôi.- Những Chí Tôn còn lại đâu? Chẳng lẽ 100 ngàn năm qua tộc nhân Nhân tộc lại không có bất kỳ một Chí Tôn nào được sinh ra sao?Lão Chí Tôn nhịn không được bi phẫn trong lòng, nhất thời chất vấn.- Hay họ đều phá giới phi thăng?Nghi vấn của Lão Chí Tôn, toàn bộ đại sảnh không một ai dám mở miệng, tất cả đều giữ trầm mặc, bởi vì không biết nên nói thế nào cho rõ ràng.- Tôn giả!Lúc này, Cổ Trần mở miệng, tất cả mọi người cũng dồn ánh mắt nhìn về phía hắn.
Vị thanh niên nãy giờ vẫn ngồi ngay ngắn ở vị trí Thanh Đồng bảo tọa nhất thời hấp dẫn sự chú ý của tất cả mọi người.- Ngươi nói xem.Lão Chí Tôn gật gật đầu nói.Đối với Cổ Trần, lão là cảm kích.
Có thể trộm thêm năm trăm năm, là do Cổ Trần hủy đi Thần Thi đổi lấy.Cổ Trần trầm ngâm một lát mới chầm chậm nói ra:- Trong lúc vô tình ta có xem được một tin tức, trong Nhân tộc kỳ thật còn ẩn giấu những cường giả Chí Tôn còn lại.- Ồ? Ngươi biết chuyện gì?Lão Chí Tôn hai mắt sáng lên hỏi.Lúc nãy hắn nghe nói Nhân tộc không có Chí Tôn, tâm tình suýt thì hỏng mất, mèo lớn mèo nhỏ được hai ba con, nhưng một con cọp cũng không có.Hiện tại nghe Cổ Trần nói Nhân tộc vẫn còn có Chí Tôn, chỉ là, vì sao hắn lại không cảm ứng được?.
Chương 1664
Những người khác cũng vô cùng kinh ngạc, nghi hoặc nhìn Cổ Trần, bọn họ thân là nhóm người mạnh nhất Nhân tộc mà cũng không biết, vì sao Cổ Trần lại biết?- Nhân tộc xác thực còn có Tôn giả, số lượng còn không hề ít, chỉ là ta cũng không rõ ràng giờ bọn họ đang ở nơi nào.Cổ Trần nói một hồi làm cho người ta rất ngoài ý muốn, nguyên một đám đều trợn trắng con mắt.
Ngươi đây không bằng không chứng cũng bày đặt nói, vậy chẳng phải là đang nói nhảm sao?Lão Chí Tôn cau mày lại, mở miệng hỏi:- Ngươi có phải đã từng gặp qua một vị Chí Tôn nào đó rồi hay không?Nhìn thấu được sự nghi hoặc của lão Chí Tôn, Cổ Trần bình thản nói:- Ta từng gặp qua Đại Vu Chúc bên cạnh Nhân Hoàng đời trước, không biết Tôn giả có biết người này hay không?- Cái gì?Lão Chí Tôn đột nhiên đứng dậy, khí tức toàn thân sôi trào.Hắn cả kinh nói:- Ngươi vừa mới nói nhìn thấy người nào?Cổ Trần cũng kinh ngạc:- Hắn tự xưng là Đại Vu Chúc của Nhân Hoàng đời trước.
Không thể nào là giả được đúng không?- Đại Vu Chúc? Thật sự là Đại Vu Chúc? Hắn vẫn chưa chết?Lão Chí Tôn kích động dường như muốn cuồng bạo, khí tức đáng sợ trong cơ thể không kiềm được, khiến tất cả mọi người đứng đó đều phảng phất có cảm giác muốn sụp đổ.Hô!Hồi lâu sau, khí tức lão Chí Tôn thu liễm, mang theo áy náy giải thích:- Vừa rồi ta quá kích động, khí tức không dừng lại kịp, kém chút đả thương các ngươi.Nói xong lão Chí Tôn nhìn về phía Cổ Trần, mặt mũi nghiêm túc nói:- Ngươi xác định, ngươi thật sự đã gặp qua Đại Vu Chúc? Hắn xác thực còn sống?Cổ Trần cũng bó tay, làm sao ta biết hóa ra các ngươi nhận biết lẫn nhau.Hắn vô cùng khẳng định nói:- Đương nhiên, Vu Chúc của bộ lạc ta trước đó chính là vị Đại Vu Chúc kia, chính hắn nói vậy, nên chắc không sai.- Không nghĩ tới, thật sự không nghĩ tới.Lão Chí Tôn hai mắt sáng rực đánh giá Cổ Trần, càng nhìn càng kinh hỉ vạn phần, dường như thấy được chuyện gì quỷ dị lắm.Giờ phút này hắn mới phát hiện, hắn không thể nhìn thấu bất luận điều gì toát ra từ Cổ Trần.
Đây quả thực là chuyện không có khả năng!Phải biết trong mắt chí cường giả, không có bất kì vật gì có thể trốn tránh được, Thánh Chủ hắn liếc mắt một cái đều có thể xem thấu.Nhưng vì sao trên người Cổ Trần lại có một cỗ sương mù che chắn khiến hắn không cảm nhận được rõ ràng.
Thứ duy nhất hắn có thể nhìn thấy chính là khí vận mênh mông của Cổ Trần.Đó hẳn là khí vận của Nhân tộc, tất cả hội tụ trên thân thể Cổ Trần giống như một dòng sông dài bất tận cuồn cuộn gào thét, lão Chí Tôn lúc này trừng lớn cả hai mắt.- Đây là khí vận của Nhân Hoàng?Chuyện đến mức này, lão Chí Tôn bỗng nhiên hiểu rõ ra.Hắn bừng tỉnh đại ngộ nói:- Ta đã hiểu vì sao ngươi có thể trông thấy Đại Vu Chúc.
Thì ra mọi chuyện là thế.
Bắc Thương, tham kiến Nhân Hoàng.Lão Chí Tôn đột nhiên đứng dậy, thần sắc trang nghiêm quỳ xuống hành lễ với Cổ Trần, khiến mọi người có mặt ở đó đều sợ ngây người.Huyền Cơ phản ứng nhanh nhạy, hai mắt sáng lên, lập tức tiến lên bái kiến.- Tham kiến Nhân Hoàng!Những người khác xem xét tình hình, nhất thời giật mình tỉnh ngộ, Thanh Long, Huyền Vũ, Chu Tước cùng nhau tiến lên yết kiến.- Tham kiến Nhân Hoàng!Thánh Thú đều hành lễ ra mắt, đại biểu là đã thừa nhận địa vị của Cổ Trần – Nhân Hoàng.Những Cổ Thánh, Thánh Chủ còn lại, nguyên một đám người cũng ào ào rạp xuống hành lễ với Cổ Trần, xem như bọn họ cũng tán thành.Mấy trăm Nhân tộc cường giả cùng nhau bái kiến tuyệt đối là chứng nhận mạnh mẽ cùng có giá trị nhất, là đại diện cho cửu thành Nhân tộc Thánh Địa.Lão Chí Tôn cũng đã tự mình mở miệng, thậm chí không nề hà quỳ xuống bái kiến, bọn họ còn dám không thừa nhận, dám không bái kiến sao?Cho nên, giờ khắc này Cổ Trần hoàn toàn không nghĩ tới, đại bộ phận Thánh Địa Nhân tộc đã thừa nhận hắn nắm giữ vị trí Nhân Hoàng, dẫn đầu bọn họ.Nhận được sự tán thành của tất cả Thánh Địa cường giả, Thánh Chủ nơi này, có thể xem như mọi người còn lại cũng sẽ tán thành.Oanh!Đột nhiên, một cỗ chấn động cường đại truyền đến, phía xa trên hư không bỗng nhiên vọt tới luồng khí vận vô cùng dồi dào, cuồn cuộn mạnh mẽ tựa như nước thủy triều ầm ầm cuốn tới.Đột nhiên xuất hiện khí vận, tộc vận để Cổ Trần cũng kinh hãi, có chút trở tay không kịp.
Ai cũng đứng ngây như phỗng mà nhìn khí vận ập tới một cách đột ngột.- Trấn áp!Tuy có giật mình nhưng Cổ Trần lại phản ứng rất mau lẹ, trực tiếp xuất ra Thanh Đồng ấn tỷ cùng Thanh Đồng chi thư trấn áp bàng bạc khí vận, buộc chúng ngừng lại..
Chương 1665
Chỉ trong nháy mắt, Cổ Trần đã cảm giác khí vận của mình bất chợt tăng gấp mười lần, thậm chí dường như toàn bộ khí vận đã tập hợp trong người hắn, tăng hơn trăm lần.Đây quả thực là điều không thể tưởng tượng được.
Không chỉ có Cổ Trần ngây người, tất cả mọi người xung quanh cũng thấy đầu choáng mắt hoa.- Tộc vận?- Cổ Trần vậy mà có thể trấn áp tộc vận lại?Trong đại điện, tất cả Thánh Địa Thánh Chủ trừng lớn hai mắt, miệng há hốc nhìn Cổ Trần đem tộc vận gom lại làm một rồi trấn áp lại, trong lúc nhất thời ai nấy đều khiếp sợ không thôi.Đây là tộc vận, không phải chỉ khí vận của một người, mà là khí vận của cả một tộc quần, lại có thể bị trấn áp lại, thật không thể tin được.Ngay cả lão Chí Tôn cũng sửng sốt, nhìn Cổ Trần lưu loát trấn áp tộc vận, nguồn khí vận mạnh mẽ mang theo lực lượng vô biên lao đến ầm ầm, cuối cùng toàn bộ bị trấn áp trong cơ thể hắn.Hai mắt lão sáng rực, nhìn hai thứ Thanh Đồng ấn tỷ và Thanh Đồng chi thư đang phát ra ánh sáng chói lòa óng ánh.- Trấn tộc chí bảo, truyền thừa chí bảo?Lão Chí Tôn nhìn chằm chằm, phát hiện hai món đồ kia chính xác là bảo vật trấn áp tộc vận, truyền thừa chí bảo.
Trên thân nó khắc 3000 văn tự lấp lóe, lít nha lít nhít kém chút là dọa tim hắn cũng phải ngưng đập.- Văn tự hoàn toàn mới, đích thị là vừa được truyền thừa, thì ra là thế, ta hiểu rồi…Lão Chí Tôn chợt cười phá lên.Hắn nhìn về phía Cổ Trần, trong mắt không che giấu được tâm tư biến hóa như sóng trào.
Trước đó vì Đại Vu Chúc, lão thừa nhận hắn là Nhân Hoàng, hiện giờ mới thật sự là kính sợ phát ra từ sâu trong nội tâm.Chuyện này không liên can đến thực lực, mà bởi vì trong lòng hắn đã mơ hồ đoán được việc gì đó, tự nhiên thái độ cũng mang theo một tia nể phục.- Nhân Hoàng, lão hủ muốn tọa trấn Hỗn Độn thành, ý kiến ngươi thế nào?Lão Chí Tôn trực tiếp mở miệng nói một câu làm cho người ta khiếp sợ.Cổ Trần sửng sốt một chút, tâm trạng vui mừng thiếu chút bay lên.
Ban đầu hắn không nghĩ tới lão Chí Tôn thừa nhận hắn là Nhân Hoàng, bây giờ còn chủ động lưu lại.Cả đám người Thánh Chủ cảm thấy vô cùng khiếp sợ, không nghĩ tới lão Chí Tôn sẽ có dự định ở lại nơi này.
Nãy giờ trong lòng bọn họ còn suy nghĩ làm sao mời lão Chí Tôn đến ở bên trong Thánh Địa của bọn họ đây.Hiện tại thì tốt rồi, Bắc Thương Chí Tôn tự mình muốn lưu tại Hỗn Độn thành, cũng xem như là muốn cho tất cả mọi người cùng biết, hắn quyết định lưu lại trợ giúp vị Nhân Hoàng Cổ Trần này.- Có Tôn giả tọa trấn, ta cầu còn không được.Cổ Trần vui vẻ đồng ý, tâm trạng khỏi nói cũng biết cao hứng cỡ nào.Có một tôn cường giả chống lưng, cho dù sắp tới có làm chuyện gì cũng không cần phải sợ đầu sợ đuôi nữa.- Tôn giả, chí cường giả là thế nào? Đột phá ra sao?Lúc này Cổ Trần lại chuyển chủ đề, trực tiếp hỏi ra điều mà nãy giờ mọi người quan tâm nhất.Tất cả mọi người nghe xong tinh thần vô cùng phấn chấn, nhìn về phía lão Chí Tôn, hy vọng có thể thu hoạch được bí mật để có thể bước vào chí cường giả.Chí cường giả, chính là một danh xưng của Nhân tộc Chí Tôn, là cảnh giới được mở ra nhờ trí tuệ của vô số tiền bối Nhân tộc.Chí Tôn – chí cường giả – chính là một con đường có thể chống lại Thần Ma.- Chí cường giả a…Lão Chí Tôn lẩm bẩm, lâm vào hồi ức, trong lúc nhất thời tâm tình có chút thổn thức.Một hồi sau, hắn mới chầm chậm nói ra:- Cái gọi là chí cường giả, chính là đánh vỡ những mặt hạn chế mà thượng thương đã ban cho nhân tộc, phóng ra một con đường nghịch thiên phạt thần…Tất cả mọi người cẩn thận lắng nghe lão Chí Tôn giảng đạo, ngay cả Cổ Trần cũng không ngoại lệ, tập trung mười phần tinh lực nghe lão Chí Tôn giảng thuật con đường bước tới chí cường.Lúc này, bên trong Thanh Đồng đại điện ở Hỗn Độn thành, lão Chí Tôn đang giảng thuật chí cường chi đạo.Tất cả mọi người đứng đó đều tập trung tinh thần, lắng nghe như si như say, hai mắt mỗi người bốc lên ánh sáng, toàn thân tản ra một loại khí tức cường đại.Tất cả mọi người đều học hỏi được không ít, giờ đây mới hiểu rõ bí mật chân chính của chí cường giả.Nhân tộc vô thần, nhưng những Nhân tộc tiền bối đã mở một con đường mới dù không được thượng thương đồng ý, từ đó có lực lượng chống lại Thần Ma.Ông!Sau một lúc, trong đại điện đột nhiên bộc phát ra một cỗ khí tức cường đại.
Thanh Long, Huyền Vũ, Chu Tước, tam đại Thánh Thú bỗng nhiên xuất hiện đột phá rõ ràng.Dường như nhất triều đốn ngộ, minh bạch huyền bí của chí cường giả, thể ngộ được con đường trở thành cường giả trước đó chưa từng biết..
Chương 1666
Không có sự cho phép của Trời, Nhân tộc không thể thành thần.
Vậy nên cho tới nay, Nhân tộc vẫn bị kẹt lại ở tầng kế của Thánh Chủ, không có cách nào bước qua được hạn mức đó.Con đường phía trước của Thánh Thú cũng chặt đứt, không thể trở thành Chí Tôn, càng không thể thành thần.
Nguyên do cũng vì tứ đại Thánh Thú cùng Nhân tộc bị buộc chung một chỗ, dẫn đến tương lai của bọn họ cũng bị hạn chế giống như Nhân tộc, căn bản không thành thần được.
Họ chỉ có thể đi theo con đường của Nhân tộc.Nhưng không biết vì sao, 100 ngàn năm qua rất ít người có thể hoàn toàn bước vào hàng ngũ chí cường giả, dẫn đến Nhân tộc càng ngày càng suy yếu.Cho tới bây giờ suy tàn đến mức gần như diệt tộc, cũng là bởi vì Nhân tộc không có sinh ra được một Chí Tôn mới nào.
Chuyện này có lẽ là do một trục trặc nào đó.Có lẽ là do thượng thương, cũng có lẽ là vì nguyên nhân khác.Tóm lại truyền thừa bị đứt đoạn, không có truyền thừa, không có mấy ai có thể bước vào hàng ngũ chí cường giả.Bây giờ thì khác, nhóm Nhân tộc Thánh Chủ kẹt tại cảnh giới này cũng đã vô số năm, giờ khắc này giống như có thể nhìn thấy ánh sáng phía cuối đường hầm.Theo lời giảng đạo của lão Chí Tôn, Thanh Long, Huyền Vũ, Chu Tước tam đại Thánh Thú đã cùng nhau dẫn đầu đột phá, đạt được lĩnh ngộ cường đại.Dường như bọn họ đã bước qua một tầng Thánh Chủ, tiến nhập vào cấp bậc mà họ chưa bao giờ được lãnh hội.- Không tệ.Lão Chí Tôn vui mừng gật đầu, tam đại Thánh Thú lĩnh ngộ được lời dạy của hắn, hiển nhiên đã tự mình tìm ra phương pháp cùng phương hướng để bước vào chí cường giả.Con đường để mỗi người trở thành chí cường giả không giống nhau.
Thanh Long, Huyền Vũ, Chu Tước tam đại Thánh Thú có thể đột phá là bởi vì sức mạnh của bọn họ bị hạn chế từ rất lâu rồi.Hiện tại nhất triều đốn ngộ, cuối cùng hiểu rõ con đường chí cường của chính mình, hắn tin tưởng không bao lâu nữa bọn họ có thể một hơi đột phá, bước vào chí cường giả, đạt thành tựu Chí Tôn.Oanh!Không bao lâu, Thánh Chủ còn lại từng người cũng đạt được lĩnh ngộ, khí tức biến động kịch liệt, khiến lão Chí Tôn giật mình lập tức xuất ra năng lượng che đậy kín kẽ.Hắn tràn ngập vui mừng khi tất cả mọi người ở đây đều có khả năng tiếp thu cùng lĩnh ngộ cực kỳ cao.Nhưng càng làm hắn khiếp sợ hơn chính là Cổ Trần, tên tiểu tử này trong lúc hắn đang giảng đạo, nháy mắt một cái liền dễ dàng lâm vào trạng thái ngộ đạo.- Ngộ đạo, đốn ngộ?Lão Chí Tôn trừng lớn mắt nhìn chằm chằm Cổ Trần.Cả người hắn tràn ngập một cỗ khí tức thần bí, khắp toàn thân hiện lên từng đạo quy tắc, hằng hà sa số bao quanh bốn phía thân thể, vừa nhìn đã làm người ta rùng mình.Lão Chí Tôn càng xem càng chấn kinh, trên thân thể Cổ Trần phát ra từng đạo từng đạo quy tắc, nhiều không đếm xuể quả thực nhìn mà rợn cả người.- Tiểu tử này đến cùng đã lĩnh ngộ được bao nhiêu quy tắcLão Chí Tôn ngây dại.Đây là lần đầu tiên hắn trông thấy có người có thể lĩnh ngộ nhiều quy tắc chi lực như vậy, không thể tưởng tượng nổi.Trên người Cổ Trần có tổng cộng trên mười loại quy tắc, khí tức chuyển động vô cùng mãnh liệt, mỗi một loại lĩnh ngộ đều đạt được ở mức cực hạn.Lực lượng, thời gian, không gian, vận mệnh, hỏa diễm, … càng nhìn càng khiến người ta kinh ngạc run rẩy, lão Chí Tôn kém chút là kéo đứt râu mép của mình.Thực quá kinh người, trước giờ không có tiền lệ, chưa bao giờ thấy qua.“Đúng là không thể tin, trên thế giới này điều gì cũng có thể xảy ra được.
Cũng khó trách Đại Vu Chúc nhìn trúng hắn.”Lão Chí Tôn âm trầm suy nghĩ, cuối cùng cũng minh bạch được vì sao bản thân có thể thức tỉnh.Kỳ thật hắn đã bị chôn sâu phía dưới lòng đất, vô số năm qua vì sao không thức tỉnh, hết lần này tới lần khác bây giờ lại tỉnh? Hắn lớn mật suy đoán, có lẽ có một cỗ lực lượng đã lay hắn tỉnh lại.Mà cũng theo suy nghĩ của lão Chí Tôn, cỗ lực lượng kia khả năng cao là đến từ Đại Vu Chúc.
Chính vị Đại Vu Chúc thần bí kia đã thức tỉnh lại hắn.Hết thảy mọi chuyện đều bởi vì người thanh niên trước mắt – trên người Nhân Hoàng Cổ Trần cất giấu cỗ lực lượng của lão Vu Chúc, hắn mới tỉnh lại được.Ngay cả chính Cổ Trần cũng không biết kỳ thật lão Chí Tôn có thể tỉnh lại là bởi cỗ lực lượng của Đại Vu Chúc lưu ẩn bên trong cơ thể hắn gọi dậy.Một Nhân tộc Chí Tôn chôn ở dưới đấtmột đoạn thời gian dài, thi thể đã sớm mục nát, có khi còn hóa Đạo, vậy mà vẫn có thể tỉnh lại, đây tuyệt đối là nhờ có cỗ lực lượng thúc đẩy.Ong ong ong…Trong đại điện khí lưu sôi trào, từng đạo khí tức cường đại bạo phát, sau tam đại Thánh Thú, những Thánh Chủ cũng đều thu được đột phá cùng tiến bộ..
Chương 1667
Mặc dù không có người thành công đột phá, trở thành chí cường giả, nhưng tuyệt đối là có tiến bộ nhảy vọt, tương lai có cơ hội đánh vỡ các hạn chế của thượng thương, trở thành chí cường giả.
– Đa tạ Tôn giả truyền đạo!Tất cả Thánh Chủ, Đại Thánh sau khi thăng cấp đều cung kính quỳ rạp xuống lễ bái, cảm tạ lão Chí Tôn truyền đạo, để bọn hắn lại thấy được con đường tu luyện phía trước.
Tam đại thánh thú, các cường giả Thánh Địa đều tỉnh lại, ai cũng có tâm đắc, tâm tình ai cũng kích động vô cùng.
Giờ phút này chỉ còn lại một người vẫn chưa tỉnh lại, chính là Nhân Hoàng Cổ Trần.
Hắn đang lâm vào ngộ đạo, ánh mắt của tất cả mọi người tập trung vào trên người hắn, lộ ra một loại kinh nghi, biểu lộ hoảng sợ, không dám tin.
– Đốn ngộ?- Ngộ đạo!- Không thể nào tin được!Tất cả mọi người chấn kinh nhìn phía Cổ Trần đang trong quá trình ngộ đạo, ai cũng choáng váng.
Không một ai ngộ đạo như Cổ Trần, lâm vào đốn ngộ trong thời gian dài cũng không tỉnh lại, quả thực chính là kỳ ngộ vô cùng lớn.
Người nào ngộ đạo cũng là có thể ngộ nhưng không thể cầu, còn xem tình huống của Cổ Trần, chỉ đơn giản giống như việc ăn cơm uống nước, nói ngộ đạo liền trực tiếp ngộ đạo.
Kỳ thật có một điều bọn họ không rõ, lúc lão Chí Tôn giảng đạo Cổ Trần đã mở ra công năng ngộ đạo một lần.
Mà thời gian đốn ngộ lại dài dằng dặc cực kỳ, khiến người ta thầm cảm giác tựa như hắn đang gian lận vậy.
Người ta đốn ngộ chỉ là sự tình diễn ra trong một hai giây, còn thời gian Cổ Trần đốn ngộ kéo dài tới một hai ngày.
Quả thật chẳng khác nào gian lận.
Lão Chí Tôn ngây người, nghĩ đến chính mình đã trải qua rất nhiều lần đốn ngộ, nhưng không lần nào là vượt quá một canh giờ.
Thời gian đốn ngộ của Cổ Trần đã vượt qua hai canh giờ, hơn nữa vẫn còn tiếp tục.
Tất cả mọi người yên lặng chờ đợi, không một ai dám hé răng, thậm chí không dám phát ra một tia khí tức nào.
Bọn họ đều sợ quấy rầy đến sự ngộ đạo của Cổ Trần.
Cứ như vậy, thời gian từng chút từng chút trôi qua, ba canh giờ, năm canh giờ, tám canh giờ, chớp mắt đã vừa tròn một ngày.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, nhìn Cổ Trần vẫn còn đang ngộ đạo, không có dấu hiệu tỉnh lại mà lòng đầy khiếp sợ.
“Đúng là quá sức tưởng tượng!”“Một ngày! Là tròn một ngày đó!”“Đốn ngộ một ngày? Đùa sao?”Nhóm Thánh Chủ dùng ý niệm giao tiếp với nhau, biểu đạt nội tâm chấn kinh của mỗi người.
Thanh Long trừng lớn hai mắt, sợ hãi than:- Vị Nhân Hoàng này chắc không phải là muốn chỉ cần thông qua một lần chứng đạo, lập tức trở thành Chí Tôn cường giả đó chứ?- Nếu cứ tiếp tục như vậy, có lẽ thật sự có khả năng này cũng nên.
Chu Tước nói.
Huyền Vũ nghiêng đầu nhìn Cổ Trần, trong mắt đầy khâm phục.
Nó nói một câu:- Không thể tin được, trước đó ta nhìn thấy hắn, hắn chỉ là một nhân loại nhỏ yếu, không nghĩ tới lần này gặp lại lại khiến người ta kinh ngạc không thôi! Những người ở chỗ này chỉ có Huyền Vũ Thánh Thú, cùng Huyền Cơ là biết Cổ Trần.
Họ tự nhiên chấn kinh hơn những người khác.
Mọi người ngạc nhiên quay sang nhìn Cổ Trần, sau đó kiên nhẫn chờ xem, ai cũng đều muốn biết hắn có thể ngộ đạo trong bao lâu.
lại thêm một ngày nữa trôi qua, nhưng Cổ Trần như cũ không tỉnh lại, khiến tất cả cường giả đang cùng tu luyện đều động dung.
Lão Chí Tôn sắc mặt ngưng trọng, lại tiếp tục mở miệng, giảng đạo cho Cổ Trần, nhưng lần này có chút khác biệt, hắn đang giảng đến các loại tu luyện chi đạo.
Thậm chí đem con đường tu luyện của hắn, tất cả cảm ngộ mà suốt đời hắn tích lũy đều giảng thuật cho Cổ Trần nghe.
Một bài giảng này uy lực ghê gớm, tất cả mọi người ở bên cạnh nghe, lại có lĩnh ngộ cùng tiến bộ không nhỏ, cả đám trực tiếp tu luyện, cùng cảm ngộ lên.
Trong lúc nhất thời, toàn bộ đại điện đều yên tĩnh, chỉ có một mình lão Chí Tôn đang nói không ngừng nghỉ, trên trán đều thẩm thấu từng giọt mồ hôi to như hạt đậu.
Giảng đạo cũng không phải chuyện dễ dàng, đó là việc hao phí tinh khí của chính mình, mà mỗi một lần giảng đạo phải tiêu hao rất lớn.
Giống như lần này, lão Chí Tôn giảng đạo chỉ có mấy canh giờ, cũng không ảnh hưởng toàn cục.
Nhưng lúc này giảng đạo lại không đồng dạng, đã kéo dài đến một ngày một đêm, thậm chí có khả năng vẫn còn tiếp tục, khiến hắn bắt đầu cảm thấy có chút không chịu đựng nổi.
Thế nhưng trông thấy Cổ Trần vẫn đốn ngộ như cũ, hắn lại cắn răng, tiếp tục giảng đạo, một lần giảng chính là chín ngày chín đêm, thân thể cùng tinh thần đạt tới giới hạn, mệt không chịu nổi.
Lần giảng đạo này, lão Chí Tôn trực tiếp hao phí một trăm năm thọ nguyên.
Đây chính là số lượng thọ nguyên ít ỏi còn lại của hắn, vậy mà vì Cổ Trần còn để thất thoát trầm trọng.
Ông!.
Chương 1668
Rốt cục, vào sáng sớm ngày thứ chín, một cỗ biến động kỳ dị truyền đến, đem những lời giảng đạo của lão Chí Tôn đánh gãy, khiến hắn lập tức ngừng lại.Lão Chí Tôn sắc mặt tái nhợt, toàn thân suy yếu, dường như tiêu hao rất nhiều sức lực, để đám Thánh Chủ còn lại vừa khẩn trương vừa hổ thẹn vạn phần.- Bái tạ Tôn giả!- Chúng ta cảm thấy vô cùng ngại ngùng!Thanh Long, Huyền Vũ, Chu Tước, Huyền Cơ các loại Thánh Chủ đều rạp người lễ bái, tràn ngập kính ý cùng áy náy, lão Chí Tôn giảng đạo đã hao phí nhiều lắm.Sau khi hắn giảng giải chín ngày chín đêm đã tiêu tốn trăm năm thọ nguyên, để trong lòng bọn họ rất khó chịu, cảm giác không tiếp thụ nổi.Bọn hắn thu hoạch cũng vô cùng nhiều rồi.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, Thanh Long, Huyền Vũ, Chu Tước sau lần này nhất định có thể đặt chân đến cảnh giới chí cường giả.- Được rồi, chớ làm ra tư thái tiểu nhi nữ nữa.Lão Chí Tôn khoát khoát tay, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm Cổ Trần.Những người khác cũng nhìn Cổ Trần, kính nể thật sâu, nhìn Cổ Trần giống như đang nhìn quái vật.Gia hỏa này, đốn ngộ trọn vẹn mười ngày mười đêm.
Lão Chí Tôn chỉ giảng đạo có chín ngày chín đêm, mà Cổ Trần lại ngộ đạo mười ngày mười đêm.Oanh!Một tiếng oanh vang vọng như có một thứ gì đó chọc giận tới thượng thương, ẩn ẩn mang theo cảm giác như muốn hủy thiên diệt địa, khiến lòng người sợ hãi.Nhưng rất nhanh, cỗ khí tràng áp bách kia đã biến mất, Cổ Trần tỉnh lại.Trong mắt hắn lộ ra tang thương vô vàn, dường như đã trải qua năm tháng tẩy lễ vô cùng vô tận, cả người đều phát sinh đại biến, không còn như trước.- Đa tạ Tôn giả đã hậu ái.Cổ Trần đứng dậy, trịnh trọng hành lễ, bái tạ lão Chí Tôn.Lần này giảng đạo, lão Chí Tôn giúp hắn, khiến hắn đạt được thu hoạch còn nhiều hơn mọi người ở đây cộng lại.Có thể nói, lần này lão Chí Tôn đã vì hắn giảng đạo chín ngày chín đêm, đặt nền tảng vững chắc cho Cổ Trần trong tương lai, triệt để lấp kín vào những chỗ thiếu hụt của hắn.Con đường đến cường giả đã không còn bất kỳ trở ngại nào.
Chỉ cần có thể tích lũy đầy đủ, Cổ Trần tin tưởng mình có thể nghịch thiên chứng đạo, đạt thành tựu chí cường giả.- Có thể tận mắt nhìn thấy hi vọng của Nhân tộc, lão hủ chết cũng không hối tiếc…Lão Chí Tôn nói, hai hàng nước mắt nhịn không được chảy ra, phút chốc ướt nhòe khuôn mặt.Dường như nhớ tới những ngày tháng huy hoàng năm xưa, khi vô số Nhân tộc cường giả chém giết với chúng Thần, đánh nhau với Trời, tình cảnh người sống kẻ chết vô cùng tàn khốc trải dài theo năm tháng.- Tôn giả, trong lòng ta có một câu hỏi, có thể mời Tôn giả giải đáp hay không?Cổ Trần trầm ngâm một lát, bỗng nhiên trịnh trọng mở miệng hỏi.Lão Chí Tôn thần sắc nghiêm trang, nói ra:- Ngươi có điều gì nghi vấn, cứ việc hỏi.
Chỉ cần bộ xương già ta đây biết đến, chắc chắn sẽ nói.Những người khác nghe xong, đều nhìn Cổ Trần chăm chú, trong mắt mang theo hiếu kỳ mãnh liệt.Chỉ thấy Cổ Trần chậm rãi mở miệng:- Tôn giả, ta muốn hỏi, có biện pháp gì có thể phá hủy Thiên Bi không?Một câu vừa nói xong, hiện trường hoàn toàn tĩnh mịch, tất cả mọi người sốc đến mức trừng lớn hai mắt, bị những lời này của hắn kích thích cùng rung động thật sâu.Lão Chí Tôn đều ngây ngẩn cả người, tất cả mọi người đều toát ra một ý niệm trong đầu, Cổ Trần muốn hủy Thiên Bi?Ông!Lão Chí Tôn đột nhiên phất tay, một cổ lực lượng cường đại bao phủ cả tòa đại điện, ngăn cách hết thảy mọi việc xảy ra với bên ngoài.Hắn nhìn biểu lộ nghiêm túc trên mặt Cổ Trần, nhịn không được hãi hùng khiếp vía.
Đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy có người hỏi hắn có thể hủy diệt Thiên Bi hay không.Thiên Bi là cái gì chứ? Đó chính là thượng thương pháp tắc hiển hiện ngưng tụ, chính là đại biểu cho thượng thương.Bây giờ lại có người hỏi có thể phá đổ Thiên Bi hay không, lời đề nghị này quả thực quá quỷ dị, hết sức dọa người.Tất cả mọi người có mặt đều bị đứng hình, cả đám kinh hãi nhìn chằm chặp Cổ Trần, mặt mũi nhăn nhó chấn động, sâu trong tâm lý cũng nhịn không được có chút run rẩy.Không ít người choáng váng muốn ngất, họ không biết vì sao Cổ Trần lại có lá gan đó.
Đánh hủy Thiên Bi, cả Nhân tộc có khả năng cũng sẽ bị thượng thương trực tiếp xóa sạch.- Ngươi, Nhân Hoàng…Huyền cơ nói năng không lưu loát được nữa, cười khổ:- Thiên Bia là thứ không thể hủy được, cũng không có cách nào hủy được nó.- Đúng vậy, Thiên Bi không thể bị phá vỡ, đó là tội tày đình.
Hơn nữa cũng không có bất kỳ vật gì có thể hủy nó.Lại một tôn Thánh Chủ mở miệng..
Chương 1669
Chỉ thấy ánh mắt Thanh Long lấp lóe, ngập ngừng nói:- Từng có Thần Linh muốn hủy đi Thiên Bi, tham vọng dùng cái này làm con đường đả thông thượng giới, nhưng hắn đã thất bại, bây giờ một chút dấu vết hay tin tức gì cũng không có.- Mặc kệ là Thần Khí hay là Thần Linh, tóm lại không có cách nào lưu lại một tia dấu vết trên Thiên Bi, chứ đừng nói tới là hủy nó đi.Thanh âm Huyền Vũ truyền đến, nói ra nhận biết của bản thân.Chu Tước nghiêng đầu nhìn Cổ Trần chăm chú, một lúc lâu sau mới lên tiếng:- Đúng đó, vô số năm qua, cũng từng có người nghĩ tới cách phá hủy Thiên Bi.
Ở dưới thì có bách tộc Bán Thần, bên trên thì có Thần Linh, bọn họ oán hận thượng thương nên đều muốn hủy diệt nó.
Nhưng rồi ai cũng đều thất bại, sau đó trực tiếp bị trời phạt, cái kết vô cùng bi thảm.- Thậm chí, trong khoảng thời gian kia có cả cường giả cùng thâm uyên cường giả xuất hiện, cùng có suy nghĩ hợp lực để hủy đi Thiên Bi, đáng tiếc đều bại trận.Thanh Long, Huyền Vũ, Chu Tước tam đại Thánh Thú toàn bộ đều nói sự thật, Thiên Bi không phải là thứ nói muốn hủy liền hủy được.Mà dù ngươi có thể hủy nó thì cũng sẽ mang đến đại nạn diệt vong cho toàn bộ Thiên Địa chúng sinh, điều này ai có thể tiếp nhận nổi?Ngươi phá hủy Thiên Bi, lập tức có thể bị thượng thương hủy diệt, thậm chí ngay cả một tộc quần đều sẽ bị biến mất.- Thiên Bi, không cách nào hủy đi được.Lão Chí Tôn cũng mở miệng.Hắn nhìn Cổ Trần, thở dài nói:- Tuy ta không hiểu vì sao Nhân Hoàng lại có suy nghĩ hoang đường tới mức này, nhưng đích xác mà nói, Thiên Bi căn bản không có cách nào tiêu hủy.- Thiên Bi chính là một đạo phong ấn mà thượng thương đã hạ xuống, là phong cấm thiên ngoại, còn có thâm uyên, một khi hủy nó đi chẳng khác nào thả thiên ngoại cùng thâm uyên ra ngoài, tới lúc đó thì không thể ngăn cản triệt để được.- Hậu quả như vậy, ai cũng không có cách nào đứng ra tiếp nhận.
Kết thành thù hận với thượng thương sẽ khiến toàn bộ Nhân tộc trực tiếp biến mất.Lão Chí Tôn một năm một mười giải thích, thuyết phục, cố gắng để Cổ Trần từ bỏ ý nghĩ này.Cổ Trần yên lặng nghe, cũng chưa nói lời nào, trong mắt lóe ra từng đạo quang mang.- Chẳng lẽ thật sự không có cách nào?Cổ Trần không cam tâm, hắn không tin không có cách phá hủy được nó.Cả thế giới hắn còn có thể hủy đi, huống chi là một tòa Thiên Bi?- Cách, cũng không phải là không có, chỉ là không khả quan mà thôi.Lão Chí Tôn lắc đầu thở dài.Cổ Trần nghe xong hai mắt sáng lên, vội vàng hỏi:- Tôn giả, xin ngươi cho ta biết, đến cùng có biện pháp gì có thể hủy đi Thiên Bi?Lão Chí Tôn nhíu mày, hỏi:- Nhưng mà Nhân Hoàng, ngươi vì sao lại nghĩ chuyện muốn hủy đi Thiên Bi? Nếu thật sự hủy nó, ngươi thân là Nhân Hoàng, cả Nhân tộc đều có thể chỉ vì tội của ngươi mà bị xóa sổ.- Không…Cổ Trần lắc đầu, ngưng trọng nói:- Cho dù ta không hủy đi Thiên Bi, thượng thương cũng đã không cho phép Nhân tộc chúng ta tồn tại.- Sẽ có một chủng tộc mới được mang ra thay thế toàn bộ Nhân tộc.
Đến lúc đó Nhân tộc không còn là sự tồn tại tất yếu nữa, thượng thương sẽ trực tiếp để Nhân tộc biến mất.Lời nói này khiến lão Chí Tôn cùng tất cả Nhân tộc cường giả vây quanh sắc mặt đại biến.- Có chủng tộc mới thay thế chỗ của Nhân tộc?Lão Chí Tôn động dung, lắp bắp kinh hãi:- Chẳng lẽ lời đồn đó là thật? Chẳng lẽ thượng thương thật sự tìm được một chủng tộc hoàn toàn mới thay cho Nhân tộc?Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều cảm thấy một cỗ áp bách trầm trọng.
Nhân tộc đứng trên bờ diệt vong, đã sắp không còn giá trị tồn tại nữa.Khi thượng thương đã tìm được chủng tộc mới thay thế, nguy cơ Nhân tộc biến mất chỉ là chuyện sớm muộn.Hiện tại, mấu chốt là Nhân tộc còn lại bao nhiêu thời gian.- Nếu thật sự xảy ra, vậy thì phiền toái rồi.Lão Chí Tôn lầm bầm, thần sắc phá lệ ngưng trọng.Hắn nhìn Cổ Trần trông không giống nói giỡn, có thể là đã lấy được tin tức xác thực từ đâu đó, trong lòng tự nhiên rất xem trọng, không dám chủ quan.Sau khi trầm mặc thật lâu, Lão Chí Tôn mới thở dài nói:- Thôi, đã đến nước này, vậy không bằng cứ phá rồi lại lập, đưa vào chỗ chết rồi sau đó tái sinh.- Muốn hủy đi Thiên Bi, kỳ thật vẫn có một biện pháp.
Đã từng có rất nhiều Nhân tộc Chí Tôn thảo luận qua vấn đề này, làm cách nào để hủy đi Thiên Bi.Hắn vừa mở miệng, tất cả mọi người liền an tĩnh lại, lẳng lặng nghe ngóng.Lão Chí Tôn dừng một chút mới tiếp tục nói:- Suy cho cùng, tất cả mọi người vẫn cho rằng muốn hủy đi Thiên Bi thì nhất định ta cũng phải có một lực lượng ngang bằng.- Thiên Bi bắt nguồn từ thượng thương, nên cũng chỉ có sức mạnh của thượng thương mới có thể hủy đi nó.
Vậy thì trừ phi ngươi có thể mạnh hơn thượng thương, ngoài ra không còn cách nào khác..
Chương 1670
Phải mạnh hơn thượng thương, có thể sao?Vậy nên, biện pháp duy nhất chính là sử dụng thượng thương chi lực, hủy đi Thiên Bi, mà đây cũng là biện pháp duy nhất có thể dùng.Cổ Trần nghe xong hai mắt sáng rực lên, lẩm bẩm nói:- Thượng thương chi lực, Thiên Nữ liệu có thể có tồn tại thượng thương chi lực không?“Có lẽ…”Nghĩ tới đây, Cổ Trần nheo mắt.Trong lòng của hắn xuất hiện ý nghĩ vô cùng táo bạo, cũng đã có lựa chọn xác đáng nhất.
Tuy nhiên ai cũng không rõ hiện trong đầu hắn rốt cục đang suy nghĩ cái gì.Hủy đi Thiên Bi, hồi sinh trong cửa tử, từ bên trong tình cảnh hỗn loạn tìm kiếm một tia cơ hội, chỉ có vậy mới có thể chân chính thoát khỏi vận mệnh bị mạt sát.Nhân tộc muốn tiếp tục tồn tại, trừ phi ngươi có thể đánh thắng thượng thương.
Nếu không thì thời cơ vừa đến, Nhân tộc hiển nhiên sẽ bị chính thiên địa pháp tắc trực tiếp khiến cho bốc hơi khỏi thế gian.Đây không phải nói giỡn, mà là chuyện chân chính có thật.
Lý do thượng thương không cho phép Nhân tộc tồn tại là vì Nhân tộc gây uy hiếp đến vị trí của thần linh.Nhân tộc đã từng mở ra một trận chiến sát phạt thiên địa, đây mới chính là nguyên nhân lớn nhất khiến thượng thương hạ quyết tâm muốn xóa sổ Nhân tộc, nghĩ cách thay thế, vứt bỏ, hạn chế quyền lực, thậm chí không tiếc nghĩ hết biện pháp mạt sát Nhân tộc.Nhân tộc cũng dám phạt thiên, nếu thượng thương còn giữ lại Nhân tộc, thứ có thể nổi dậy bất cứ lúc nào, vậy mới là ngu xuẩn.
Cho nên thượng thương muốn Nhân tộc trực tiếp biến mất, nói trắng ra cũng là chuyện rất bình thường.- Nhân Hoàng, ngươi thật sự quyết định sẽ làm như vậy?Lão Chí Tôn không yên tâm hỏi.Cổ Trần hít sâu một hơi, nhìn vào từng ánh mắt mọi người đang đổ dồn vào hắn, mang theo bao nhiêu sầu lo, bất định với tình cảnh trước mắt của Nhân tộc.Ổn định tâm tình, Cổ Trần chậm rãi nói ra:- Mọi người cần phải hiểu rõ, Nhân tộc chúng ta cho dù không làm gì thì cũng sẽ bị tiêu diệt.
Đã như vậy, chẳng bằng hiện tại ta làm cho cả thiên địa lâm vào Hỗn Độn, thừa lúc sự chú ý bị vơi giảm tìm kiếm một đường sinh cơ.
Đây là cơ hội duy nhất, cũng là cơ hội cuối cùng của Nhân tộc chúng ta.- Trừ cách đó ra, không còn cách nào khác, còn chần chừ nữa Nhân tộc sẽ bị diệt vong!Cổ Trần nói đến đây cũng không nói thêm gì.
Chuyện đến mức này, lời nói đã quá rõ ràng.Nhân tộc đã không còn biện pháp, chỉ có một lựa chọn duy nhất, chính là để thiên địa lâm vào Hỗn Độn, họa may tìm được đường sống trong chỗ chết.Nếu không, trong tương lai Nhân tộc chắc chắn đại bại, không còn đường nào có thể đi được nữa.- Thiên địa hỗn độn, trong lúc đại phá diệt chắc chắn sẽ có đường sống.Lão Chí Tôn hai mắt lấp lóe, không ngừng suy nghĩ về vấn đề này.
Trước đây cũng từng có người nhắc qua biện pháp này, nhưng lại không một ai dám thử trải qua.Mà biện pháp này do chính Đại Vu Chúc đưa ra, đáng tiếc, người ta không dám thử cũng vì lúc đó Nhân tộc vẫn chưa đến bước đường cùng này.Hiện tại Nhân tộc đã lâm vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, trước mắt sắp bị thượng thương tuyệt diệt, cũng sẽ không còn cơ hội tồn tại nữa.Trừ phi ngươi phản bội Nhân tộc, từ bỏ huyết mạch Nhân tộc, vứt bỏ thân phận Nhân tộc, thậm chí cải biến linh hồn của mình, hóa thành một chủng tộc khác hoặc thứ gì đó hoàn toàn mới.Nếu không, ngươi phàm là Nhân tộc, thì đều có khả năng bị tiêu diệt.Cho dù là ai cũng không thể trốn tránh kiếp nạn này.
Chỉ có phá vỡ nó, cố tìm đường sống trong chỗ chết, mới có thể tìm được phương hướng sống sót.- Nhân Hoàng, Huyền Vũ Thánh Địa trên dưới nghe theo hiệu lệnh, buông tay đi làm.Bỗng nhiên, Huyền Vũ Thánh Thú mở miệng, sảng khoái nói thẳng, cũng đại diện cho toàn bộ Huyền Vũ Thánh Địa lựa chọn trợ giúp Nhân Hoàng Cổ Trần.- Thanh Long Thánh Địa nghe theo Nhân Hoàng hiệu lệnh.- Chu Tước Thánh Địa nguyện lấy Nhân Hoàng vi tôn.- Bạch Hổ Thánh Địa nguyện ý nghe theo điều khiển.Lập tức, tứ đại Thánh Địa mạnh nhất Nhân tộc, Thanh Long, Huyền Vũ, Chu Tước, Bạch Hổ đều trực tiếp bày tỏ thái độ.Đương nhiên, Bạch Hổ Thánh Địa chỉ có Thánh Chủ.
Sau khi Bạch Hổ Thánh Thú đời trước không may chết trận, Bạch Hổ đời này vẫn còn chưa xuất hiện, bọn họ không rõ sự tồn tại của Tiểu Bạch.- Rất tốt, chư vị có lòng.Cổ Trần rất có lòng tin vào một kết quả khả quan.Chỉ thấy ở phía dưới, các Thánh Địa Chi Chủ còn lại người này nối tiếp người kia bước ra.- Nhân Hoàng, chúng ta nguyện ý nghe theo hiệu lệnh.- Các đại Thánh Địa nguyện ý nghe theo hiệu lệnh của Nhân Hoàng.- Chúng ta nhất trí một lòng, vì Nhân tộc!.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










