Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 161 : Vô danh (c1601-c1610)
❮ sautiếp ❯Chương 1601
Vừa đi theo m Binh dẫn đường phía trước, Cổ Trần vừa nhìn vô số người giống hệt hắn, đang cùng tiến về một phía.
Minh Phủ, một thế giới âm u đen tối, ánh trăng màu tím treo trên cao, rải ánh sáng mờ nhạt xuống dưới, trong không khí tràn ngập một cỗ khí tức âm trầm.
Ô ô! Gió lạnh thổi đến, hơi rét buốt người.
– Tên kia chính là Cổ Trần?- Một Nhân tộc? Sao hắn lại xuất hiện ở đây?Trên đường đi, không ít người hướng ánh mắt về chỗ này, trong ánh mắt đó lộ ra lạnh lùng, khát máu, sát ý, và cả chút kiêng kị nữa.
Có thể bọn họ đã điều tra xong, biết được Cổ Trần hung tàn tới mức nào, vừa đến đã giết hơn phân nửa các tộc Thánh giả.
– Hắn chính là Cổ Trần?Bạch Dạ đánh giá Cổ Trần, mày cau chặt, hắn không nhìn ra gì cả, nhưng trong lòng lại cảnh giác cực độ, người này tu vi giấu kín, không thể coi thường.
Cảm nhận được ánh mắt của hắn, Cổ Trần nhìn hắn một cái, ánh mắt hai người va vào nhau, vừa chạm liền thu lại, không có bất kì xung đột nào.
– Thực lực những người này đều không kém.
Cổ Trần lẩm bẩm, ánh mắt đảo qua từng người, thấy ai cũng cường đại.
Những người này, vô tình hay cố ý đều nhìn về phía hắn, hiển nhiên đã chú ý tới hắn.
– Phía trước chính là ranh giới giữa Minh Phủ và Hoàng Tuyền, Vong Xuyên hà.
Ánh mắt Bạch Dạ sáng rực, hắn nói:- Minh Phủ, Hoàng Tuyền, Cửu U, ai cũng muốn áp đảo đối phương, chấp chưởng toàn bộ U Minh thế giới, không biết lần này vị Phủ Quân kia muốn làm gì?Cổ Trần yên lặng xem xét, người tới có ít cũng phải hơn nghìn người, đều là những sinh linh cường giả đến từ các tộc khác nhau, trong đó chỉ có chín người khiến hắn phải chú ý.
Không cần đoán cũng biết, hẳn là chín người còn lại được có tên trên Tam Sinh Thạch, thực lực đều rất mạnh, ngay cả Cổ Trần cũng cảm thấy áp bách cùng uy hiếp.
Ô ô! Đột nhiên, phía trước truyền đến từng tiếng kêu rên, nghe như quỷ khóc thần hào, giống như vô số lệ quỷ đang thống khổ giãy dụa.
Cổ Trần nhíu mày, từ xa nhìn lại, chỉ thấy một con sông lớn nằm ngang ở phía trước.
Bờ sông có một tòa bia đá, bên trên viết hai chữ — — Vong Xuyên.
– Vong Xuyên hà?Hắn vô cùng kinh ngạc, chẳng lẽ nơi này thật sự có Vong Xuyên hà?Quả nhiên không bao lâu sau, mọi người đã đi đến một cái đài cao, thấy được con sông dài mênh mông trước mắt, nước sông màu đỏ, bọt nước cuốn lên, bên trong trong đều là cô hồn dã quỷ, âm linh, Tà Linh, lệ quỷ đếm không hết, chúng đang không ngừng giãy dụa, gào thét.
Tiếng tru của chúng truyền khắp các phương, khiến người sợ hãi.
Vong Xuyên hà chia cách Minh Thổ, Hoàng Tuyền và Cửu U, đó là tam đại thế lực chi phối toàn bộ U Minh thế giới.
– Mau nhìn, đó có phải Tam Sinh Thạch?Rất nhanh, có người lên tiếng kinh hô, chỉ vào một tảng đá kỳ quái ở giữa đài cao.
Mọi người nhất tề nhìn lại, quả thật có một tảng đá kỳ quái đang lơ lửng giữa đài.
Nó chính là Minh Phủ chí bảo, Tam Sinh Thạch!Phía trước có một tảng đá kỳ quái, toàn thân màu đen nhưng bên trong lại đỏ sậm, ẩn lộ khí tức thần bí.
Tam Sinh Thạch!Cổ Trần nhíu mày, đây là lần đầu tiên hắn thấy được cái gọi là Tam Sinh Thạch, thứ này thật sự có thể chiếu rõ kiếp trước, kiếp này, kiếp sau ư?Có thần kỳ như vậy hay không?Tất cả mọi người đều ngạc nhiên, đại đa số chưa từng thấy qua Tam Sinh Thạch, chỉ mới nghe danh.
Hiện tại được thấy tận mắt, hiển nhiên hiếu kỳ.
Nhưng cũng có người từng thấy Tam Sinh Thạch, tỉ như Bạch Dạ, Diêm Ma, nên trông hai người rất bình tĩnh.
– Chư vị!Rất nhanh, một bóng người mơ hồ chậm rãi rơi xuống, xuất hiện trước mắt mọi người.
Trên đài cao, mọi ánh mắt đều tập trung vào người đó, Cổ Trần liếc mắt nhìn một chút, kinh ngạc phát hiện thì ra là vị Điện Chủ kia.
– Phủ Quân nói, ai có thể thông qua khảo nghiệm của Tam Sinh Thạch, sẽ trở thành Luân Hồi Điện Chủ, một trong Minh Phủ Thập Điện, còn có thể thành hôn phu của Phủ Quân, bán chủ nhân của Minh Phủ!Lời này vừa nói ra, tất cả xôn xao hẳn lên.
– Luân Hồi Điện Chủ, bán chủ nhân của Minh Phủ?- Trời! có thật không đây?Đại đa số người nghe đều hít sâu một hơi, hai mắt sáng lên, cả đám hưng phấn kích động không chờ nổi nữa.
Nhưng hiện trường chỉ có mười người tỉnh táo nhất, không nói lời nào, thậm chí không có chút biểu tình nào.
Ánh mắt vị Điện Chủ kia lấp lóe, đảo qua mười người này, cũng chính là mười người có tên trên Tam Sinh Thạch, đây mới là những chính chủ.
Còn những người khác, chẳng qua là làm nền, hay nói đúng hơn là làm đá lót chân.
– Chư vị còn gì nghi vấn?Vị Điện Chủ kia nhàn nhạt hỏi.
Tất cả mọi người ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi.
– Ta có câu hỏi.
.
Chương 1602
Có người lập tức mở miệng, là một tên ma đầu toàn thân bốc lên hắc khí, hắn là một thành viên của Ma tộc.
– Ngươi nói khảo nghiệm là khảo nghiệm thế nào? Chẳng lẽ muốn chúng ta chém giết lẫn nhau, người thắng làm vua?- Đúng đấy, phương pháp khảo nghiệm là gì?- Đừng nói để chúng ta đánh nhau thật chứ?- Vậy thì không thèm.
Hiện trường xôn xao, tất cả đều có ý khảo nghiệm như thế thì rất chán.
– Yên lặng!Điện Chủ nhẹ nhàng nâng tay, một cỗ áp lực ập tới, tất cả mọi người tức thì an tĩnh lại.
Chỉ nghe Điện Chủ chậm rãi nói:- Khảo nghiệm rất đơn giản, chính là vượt qua một lần khảo nghiệm Bách Thế Luân Hồi trong Tam Sinh Thạch, người duy nhất vượt qua chính là người thắng.
Tất cả mọi người vừa nghe, lập tức giật nảy mình.
– Cái gì?- Bách Thế Luân Hồi?- Làm sao có thểTrong lúc nhất thời, mọi người chấn kinh, có chút sợ hãi.
Không ít người từng nghe nói Tam Sinh Thạch có một năng lực cường đại, nó có thể khiến một sinh linh trải qua một lần Bách Thế Luân Hồi.
Nếu không cách nào tỉnh táo trong Luân Hồi, không cách nào tỉnh lại, vậy sẽ vĩnh viễn biến mất, linh hồn ý chí sẽ bị Tam Sinh Thạch cắn nuốt.
Chỉ khi phá vỡ Bách Thế Luân Hồi, người đó mới tỉnh lại.
Nói đơn giản hơn, phải trải qua một trăm đời Luân Hồi mới vượt qua được khảo nghiệm, mới trở thành người chiến thắng.
Một trăm đời, ai có thể duy trì bản thân thanh tỉnh, thậm chí không trầm mê trong đó đây?Điều này cần ý chí mạnh đến cỡ nào, dũng khí lớn đến bao nhiêu mới dám tiến hành Bách Thế Luân Hồi? Sơ sẩy một chút là vĩnh viễn trầm luân bên trong, rồi bị Tam Sinh Thạch cắn nuốt linh hồn, tan thành mây khói.
– Còn nghi vấn gì nữa không?Điện Chủ mở miệng hỏi.
Mọi người trầm mặc, không ai nói lời nào, có không ít người thấy bồn chồn, nhát gan, trong lòng hơi có ý muốn lui.
Mấy ai dám tiến vào Bách Thế Luân Hồi? Đây chính là tự tìm đường chết, hiến thân làm chất dinh dưỡng cho Tam Sinh Thạch.
Cổ Trần cau mày nhìn Tam Sinh Thạch lơ lửng giữa không trung, trong lòng luôn cảm thấy khảo nghiệm này của Minh Phủ không đơn giản như vậy.
Nghĩ đến đó, hắn lập tức nói ra:- Thủy linh, ngươi mang theo Mục đi xuống trước, chờ ta ở bên ngoài.
Soạt!Nói xong Cổ Trần phất tay, một cỗ hơi nước vòng quanh Mục đang run rẩy sợ hãi, nhấc hắn bay ra khỏi Vong Xuyên đài, đáp xuống nơi xa, lập tức hấp dẫn sự chú ý của mọi người.
– Ta lui!Thấy thế, có người hô to.
Vị điện chủ kia xem xét, hai mắt nheo lại, từng tia ma trơi lấp lóe, hắn không nói một lời, chỉ nhẹ nhàng phất tay đưa người kia ra khỏi Vong Xuyên đài.
– Ta cũng muốn lui!- Ta mặc kệ, Bách Thế Luân Hồi cái gì chứ? Là tự tìm đường chết thì có!Có người thứ nhất sẽ có người thứ hai, rất nhanh, rất nhiều Thánh giả ào ào muốn ra khỏi Vong Xuyên đài, không muốn dâng tính mạng để thử.
Đây quả thực là muốn chết.
Tức thì thiếu đi mấy trăm người, chỉ còn khoảng nửa số lượng ban đầu, đây là những kẻ tình nguyện muốn thử.
– Ngu xuẩn!Có người chẳng thèm ngó ngàng, hừ nói:- Bách Thế Luân Hồi chính là cơ hội hiếm có khó tìm, một khi vượt qua tương đương với hoàn thành một trăm đời Luân Hồi tu luyện, tuyệt đối là cơ duyên to lớn.
– Đúng thế, có thể trải qua Bách Thế Luân Hồi, cho dù là ý chí hay linh hồn đều sẽ nhận được sự thay đổi và tiến triển cực lớn, thậm chí đột phá cảnh giới cao hơn cũng nên.
– Đây là cơ duyên!Những người lưu lại đều có ý chí kiên định, có lòng tự tin mạnh mẽ, đã tu luyện đến cảnh giới Thánh Nhân, hiển nhiên tâm chí không phải dạng thường.
Thấy không còn ai lui ra, vị Điện Chủ kia hài lòng gật đầu, hắn nói:- Rất tốt, nếu các vị đã quyết định xong, vậy bây giờ bắt đầu khảo nghiệm.
Tam Sinh Thạch sắp được kích hoạt, đến lúc đó toàn bộ Vong Xuyên đài sẽ đóng lại, trừ phi hoàn thành được khảo nghiệm Bách Thế Luân Hồi mới có thể đi ra ngoài.
Điện Chủ nói xong, bóng người lóe lên rồi biến mất.
Ông!Sau một khắc, toàn bộ Vong Xuyên đài hơi chấn động một chút, một cỗ ánh sáng mông lung hiện lên, bao phủ toàn bộ đài cao, tạo thành một phòng ngự tuyệt đối, cũng là một lồng giam chắc chắn.
– Bách Thế Luân Hồi, thật thú vị.
Cổ Trần lẩm bẩm, nhìn chằm chằm tảng đá kỳ quái trước mắt.
Trên mặt là ba kiểu chữ quỷ dị, Tam Sinh Thạch, bên trong ẩn chứa một loại lực lượng thần bí mà cường đại, Luân Hồi chi lực.
Nó có thể chiếu rõ kiếp trước, kiếp này, kiếp sau, thậm chí có thể khiến một người tiến vào trong Luân Hồi, trải qua Bách Thế Luân Hồi.
Đây là cơ duyên, cũng là tôi luyện, một khi vượt qua sẽ thu được cơ duyên và trưởng thành to lớn, nếu không vượt qua được, vậy Tam Sinh Thạch sẽ cắn nuốt linh hồn.
Ông!.
Chương 1603
Một tiếng ong ong, Tam Sinh Thạch đột nhiên phát sáng, từng tia sáng kỳ dị bao phủ tới.
– Bắt đầu!Bạch Dạ, Đế Già, Diêm Ma phấn chấn hẳn lên, ào ào tiến về phía Tam Sinh Thạch, giống như bọn họ biết phải làm thế nào.
Cổ Trần thấy thế, ngẫm nghĩ một chút cũng tiến lên, tiếp cận Tam Sinh Thạch.
– Đi!Những người khác cũng bắt chước theo, cả đám tranh nhau chen lấn phóng tới chỗ Tam Sinh Thạch.
Nhưng càng đến gần Tam Sinh Thạch, tất cả mọi người càng cảm giác được một cỗ áp lực truyền đến linh hồn, càng ngày càng mãnh liệt, như sắp bị ép chết đến nơi.
Loại áp lực đến từ linh hồn đó rất khủng bố, rất cường đại, không ít người dừng chân tại chỗ, hai mắt trở nên vô thần, giống như đã mất đi linh hồn và ý thức.
Đó là những kẻ tương đối yếu ớt, đã lập tức tiến vào Luân Hồi, bắt đầu khảo nghiệm Bách Thế Luân Hồi.
Cổ Trần thấy cảnh đó khó tránh khỏi kinh ngạc, nhưng hắn vẫn tiếp tục tiến tới gần Tam Sinh Thạch.
Chung quanh Cổ Trần là vô số người thân thể cứng ngắc, kẻ đứng người ngồi, đều đã tiến vào trong Luân Hồi.
Ong ong ong! Tam Sinh Thạch phát sáng, từng đạo quang mang phóng tới, vừa vặn đánh trúng giữa mày mỗi người, trong nháy mắt xuyên qua linh hồn.
Không ít người ngây ra, mặt mũi đờ đẫn, hai mắt vô thần, linh hồn ý thức chìm vào Bách Thế Luân Hồi, bắt đầu khảo nghiệm của Minh Phủ.
Dần dần, càng ngày càng nhiều người dừng lại, cả đám đều đi ứng kiếp.
Đến cuối cùng, chỉ còn lại mười người vẫn tiếp tục đi về phía Tam Sinh Thạch, rất nhanh, mười người này đã đi tới phía dưới Tam Sinh Thạch.
– Cổ Trần, ngươi thật khiến bổn tọa ngoài ý muốn.
Bạch Dạ nhìn Cổ Trần nói.
Những người khác cũng đang nhìn Cổ Trần, nguyên một đám tỏ ra kinh ngạc, không ngờ Cổ Trần lại có thể đến tận đây.
– Sao? Các ngươi muốn đánh một trận trước?Cổ Trần cười hỏi.
Hắn lắc lắc cái cổ, nói tiếp:- Tới tới tới, thấy các ngươi có vẻ nóng lòng muốn thử lắm, vậy đánh một trận rồi tính tiếp?- Hừ!Bạch Dạ hừ lạnh, lại không động thủ, chỉ nói:- Bổn tọa không có rảnh chơi với ngươi, Bách Thế Luân Hồi là một cơ duyên, đợi lát nữa lại xử lý ngươi.
Tên Tu La tộc Đế Già xấu xí hung tợn kia nhìn chằm chằm Cổ Trần, nhưng rồi cũng ngồi xếp bằng xuống, bắt đầu nhập định bên dưới Tam Sinh Thạch.
Một tia sáng từ trên Tam Sinh Thạch chiếu xuống, rót vào thân thể bọn hắn, trong nháy mắt, những người này đồng loạt lâm vào sự huyền diệu của Luân Hồi.
Cổ Trần vẫn đứng im, trong lòng bàn tay mơ hồ ngưng tụ một cỗ lực lượng cường đại, đang định một chiêu giết sạch đám người này, đột nhiên hắn cảm nhận được nguy cơ ập đến, liền lập tức dập tắt suy nghĩ đó.
Hắn như có điều suy nghĩ ngẩng đầu, mắt nhìn Tam Sinh Thạch lơ lửng kia, nguy cơ truyền đến từ chỗ nó, hiển nhiên nó không cho hắn chém giết bọn họ.
– Thôi được.
Cổ Trần tán đi lực lượng, bắt đầu ngồi xếp bằng, một vệt ánh sáng rơi vào thân thể hắn.
Mấy người khác thấy thế đồng loạt thở ra, thầm mắng Cổ Trần, ban nãy tên khốn này thật sự động sát ý, nếu không phải Tam Sinh Thạch cản trở có khi hắn đã ra tay rồi.
– Đủ hung tàn, đáng tiếc lại là Nhân tộc, nếu giết chết hắn rồi biến hắn thành Thi Nô của bổn tọa thì hay.
Thi tộc Cửu Anh nhìn chằm chằm Cổ Trần, hắc hắc nhe răng cười.
Những người khác ào ào ngồi xếp bằng, cả đám bị ánh sáng từ Tam Sinh Thạch chiếu ra bao phủ, rất nhanh, mỗi người lâm vào Luân Hồi của chính mình.
Tam Sinh Thạch có thể khiến người ta tiến hành Bách Thế Luân Hồi, thành công sẽ là cơ duyên, thất bại chính là kiếp nạn, phải biến thành tro bụi.
– A! Đột nhiên, trên đài cao truyền đến một tiếng hét thảm, có kẻ không hiểu sao toàn thân đột ngột bốc cháy, nhanh chóng hóa thành tro tàn.
Sau đó linh hồn tiêu tán, bị hút vào trong Tam Sinh Thạch biến mất không còn tăm tích.
– Trời!Bên ngoài, những kẻ bỏ cuộc ban đầu đồng loạt hoảng sợ, mới bắt đầu không lâu đã có người mất mạng, đây chính là Thánh Nhân đó!Thánh Nhân cường đại tới mức gần như không thể chết, vì sao ngay cả một Bách Thế Luân Hồi cũng không vượt qua được?Hô!Sau một khắc, trên đài cao lần nữa nổi lên lửa lớn, lần lượt các dị tộc Thánh Nhân tự đốt, thân thể trở thành tro tàn, linh hồn bị Tam Sinh Thạch hút dọn sạch.
Tất cả mọi người sắc mặt đại biến, kinh hãi, hoảng sợ nhìn Tam Sinh Thạch trên đài cao, quả là một Ma Thạch khủng bố!- Nhân Hoàng, tuyệt đối đừng có việc gì!Phía dưới, Mục khẩn trương nhìn lên đài cao, tâm lý sắp khóc.
Nếu Cổ Trần chết rồi, vậy tình cảnh sau này của hắn chắc chắn rất thảm, toàn bộ Minh Phủ chỉ có một mình hắn là Nhân tộc, không chết mới lạ.
.
Chương 1604
Nhưng Thủy linh lại khác, nó yên tĩnh lơ lửng nơi đó, chờ đợi Cổ Trần tỉnh lại, nó tin tưởng Cổ Trần có thể bình an vượt qua.
Tam Sinh Thạch, Bách Thế Luân Hồi, rốt cuộc nó có bí mật gì?- Tiểu Trần, rốt cuộc con tỉnh rồi.
Mờ mịt mở to mắt, Cổ Trần phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường bệnh, bên cạnh là một người phụ nữ trung niên mặt mày lo lắng nhìn hắn.
– Mẹ?Cổ Trần sửng sốt một chút, người phụ nữ này chính là mẹ của hắn.
Lại nhìn chung quanh một chút, đây không phải bệnh viện sao?- Đứa nhỏ này, con hôn mê ba ngày rồi, khiến mẹ lo lắng gần chết.
Mẹ Cổ Trần lải nhải nói liên miên nói không ngừng.
Cảm giác xa lạ mà quen thuộc này khiến Cổ Trần nhịn không được rơi nước mắt, thật hoài niệm cảm giác mẹ trách mắng mình quá.
– Dường như mình đang mơ, mơ thấy bản thân đến một Nguyên Thủy Man Hoang thế giới! Giấc một đó! rất chân thật! Cổ Trần ngồi xuống nhìn qua hai tay của mình, dùng lực nắm chặt nhưng không cảm thấy bất kì sức mạnh nào, càng không có cái loại cảm giác đội trời đạp đất như trong giấc mộng kia, cái cảm giác không gì không làm được.
Hắn chỉ cảm thấy cực kỳ suy yếu, sự yếu ớt của một người phàm, nhưng những gì hắn từng trải qua trong Man Hoang thế giới kia lại hiện rõ mồn một trước mắt hắn.
Trong lúc nhất thời, Cổ Trần không phân biệt được đâu là thật đâu là giả.
– Ta là Nhân Hoàng, chém giết vô số, đang muốn chinh chiến hư không! Chẳng lẽ, thật sự chỉ là một giấc mộng?Cổ Trần mờ mịt đứng trước cửa sổ nhìn lên bầu trời bên ngoài, trong lòng trống rỗng như đã mất đi điều gì đó.
– Đứa nhỏ này, nói mấy chuyện hoang đường gì thế? Cái gì mà Nhân Hoàng? Cái gì mà hư không?Mẹ Cổ Trần lo lắng sờ lên trán hắn, chẳng lẽ con mình bị đụng hư đầu rồi? Sao nó toàn nói mấy lời linh tinh thế?Cổ Trần mỉm cười nói:- Mẹ, con không sao rồi, mình về nhà thôi.
– Ừ, ừ, bác sĩ nói con có thể xuất viện rồi, đúng lúc hôm nay cha con không đi làm, để về nhà mẹ sẽ làm món thịt kho ngũ vị mà con thích nhất.
Thấy mẹ mình lại bắt đầu lải nhải, Cổ Trần chỉ mỉm cười nhìn, không nói gì.
Giờ phút này hắn lại tin chắc mình không hề nằm mơ, nhất định phải trở lại thế giới kia, tất cả những gì hắn từng trải qua ở đó đều là thật, là thật!- Ta muốn trọng tu, ta muốn về tới đó, chinh chiến hư không.
Cổ Trần kiên định, trong lòng bùng lên ý chí, hắn quyết định trọng tu, đánh vỡ nơi này trở lại Man Hoang thế giới, nơi đó có chinh chiến hắn chưa hoàn thành, còn có mộng tưởng và niềm tin.
Nhìn thành phố hiện đại đông đúc ồn ào phồn hoa quen thuộc, Cổ Trần chẳng thấy mình hợp với nơi này, dường như hắn không thể hòa nhập vào một cuộc sống như thế nữa.
Tim của hắn đã sớm không ở đây, trong lòng hắn không bỏ được ngàn vạn tộc nhân, càng không bỏ được tín nhiệm và mộng tưởng của mình.
Chinh chiến hư không, đánh thắng Thánh Chiến chính là niềm tin duy nhất của Cổ Trần, nếu hắn không đánh thắng, cả Nhân tộc sẽ rơi vào kết cục bi thảm, huyết tẩy cùng diệt tộc.
– Trọng tu!Cổ Trần yên lặng hạ quyết định, muốn trọng tu.
Nhưng ở cái thời đại mạt pháp trên Trái Đất này, căn bản không có chút xíu linh khí nào, làm sao mà trọng tu?Thời gian trôi qua từng ngày, Cổ Trần nhớ lại những thứ mình từng tu luyện ở Man Hoang, lĩnh ngộ từng chút một lần nữa, hiểu thấu đáo nó.
Hắn nhớ, trong biển ý thức của Tử Phủ bản thân có một viên hạt châu thần bí, nhưng hắn tìm kiếm bao phen cũng không tìm được, càng không cảm ứng được sự tồn tại của nó.
Điều này khiến Cổ Trần rất thất vọng, rất nhiều lần hắn hoài nghi có phải mình chỉ là mơ hay không.
Nếm trải qua bao lâu, cho dù Cổ Trần không cách nào tu luyện ra bất kì thứ gì, nhưng ý chí và niềm tim của hắn ngày càng kiên định.
Trong cõi u minh nằm sâu trong linh hồn truyền đến vô số thanh âm, cầu nguyện, kêu gọi, kính ngưỡng, thờ phụng, tất cả thanh âm đó hội tụ thành một dòng sông dài mênh mông cuồn cuộn.
Cổ Trần biết, đó là kính ngưỡng và tin yêu của vô số tộc nhân đối với hắn, khiến Cổ Trần càng thêm tin chắc, mình chính là Nhân Hoàng, mình phải về đó, phải hóa thành sứ mệnh mà bản thân chưa trọn, phải vì Nhân tộc mà chinh chiến hư không!- Ta muốn trở về, chinh chiến hư không!Mỗi một ngày đi qua, một năm rồi lại một năm, khoảng chừng 30 năm kể từ khi Cổ Trần trở lại nơi này, bấy giờ hắn đã hơn năm mươi tuổi.
Cha mẹ hắn tóc đã bạc trắng, quan tâm lớn nhất cuộc đời bọn họ chính là chuyện hôn nhân của Cổ Trần, đáng tiếc, cho dù bọn họ có thuyết phục hắn thế nào cũng đều vô dụng.
Trái tim Cổ Trần đã không ở nơi này, kết hôn sinh con là không thể, nên cả đời này của cha mẹ Cổ Trần không có cháu trai để ẵm.
.
Chương 1605
Ở bên cha mẹ đến tận cuối dời, sau khi bọn họ ra đi, Cổ Trần yên tâm hoàn thành nhiệm vụ, giờ hắn một lòng một ý muốn trở lại Man Hoang.
Hắn đi khắp cùng Nam cực Bắc, đạp qua biết bao núi sông, từng dấu chân từng hành trình, thoáng chốc, hắn đã hơn chín mươi tuổi.
Ngày này, Cổ Trần đứng trên đỉnh Côn Lôn, thân thể ốm yếu của tuổi xế chiều run rẩy đứng trên ngọn núi cao nhất Côn Lôn, mặc cho gió lạnh thổi vù vù cũng không thể khiến hắn dao động chút nào.
Cổ Trần ngẩng đầu nhìn bầu trời, hai mắt sáng ngời, tỏa ra hào quang nóng rực, niềm tin mạnh mẽ chống đỡ khiến hắn chưa từng ngã xuống.
– Thân xác thối tha này có thể mục nát, nhưng tinh thần và ý chí ta vĩnh viễn trường tồn, niềm tin không lay chuyển, bất cứ thứ gì cũng không mài mòn được ta.
Ta nhất định phải trở về, ta muốn chinh chiến hư không! Cổ Trần lẩm bẩm, toàn thân đột nhiên tỏa ra quang huy vô tận, cơ thể hắn đột ngột tan rã, hóa thành tro tàn, nhưng lại có một cỗ quang mang cường đại từ trong thân thể hắn bay thẳng về phía thương khung.
Oanh!Một vệt ánh sáng vọt lên, hư không vạn vật đều chấn động theo, toàn bộ Trái Đất sụp đổ tan rã trong nháy mắt.
Chỉ có một đạo quang mang vô cùng mãnh liệt xuyên thấu qua bóng tối hư vô trong vũ trụ.
Không biết qua bao lâu, ý thức Cổ Trần tỉnh lại, chợt phát hiện, bản thân đã thành một tên ăn mày trong cổ đại.
– Ta là ai?Cổ Trần mờ mịt nhìn bốn phía, bỗng nhiên lập tức thanh tỉnh.
– Ta là Cổ Trần, ta là Nhân Hoàng! Cho dù trải qua vô số lần Luân Hồi, ta cũng muốn trở về cho bằng được!Sau một khắc, hắn liền hiểu ra mình đã thoát khỏi thế giới trước đó, đang lần lượt chìm vào Luân Hồi!.
Lúc này, phía trên Vong Xuyên đài, một đám người hoặc đứng hoặc ngồi, đều đang lâm vào trong Luân Hồi.
Trên thân mỗi người đều tràn ngập một cỗ quang mang, từng vòng sáng bao phủ quanh thân, tản ra một loại khí tức thần bí mà cường đại.
Phía trên Tam Sinh Thạch liên tục phóng ra quang mang, có mãnh liệt có yếu ớt.
Mỗi đạo quang mang đại biểu cho một người đang Luân Hồi, người ở trong Luân Hồi sẽ mất đi tất cả, chỉ có thể cố gắng tìm ra chân ngã mới vượt qua được Luân Hồi.
Trên người Cổ Trần sáng lên một vòng ánh sáng, đại biểu hắn đã trải qua một lần Luân Hồi, mà vòng sáng thứ hai đang ẩn ẩn hiện hiện, bắt đầu xen lẫn ngưng tụ.
Cổ Trần đang trải qua lần Luân Hồi thứ hai, lần này hắn thành một tên ăn mày thời cổ đại, chỉ sống 30 năm liền chết.
Lần thứ ba Luân Hồi, Cổ Trần thành một người bình thường, vì sinh kế, vì sinh hoạt, lần này hắn có gia đình, có con trai con gái, cảm nhận đủ trăm vị nhân sinh, cuối cùng con cháu đầy nhà, sống thọ 80 tuổi.
Lần thứ tư Cổ Trần lại trở về đô thị hiện đại, lần này tín nhiệm và ý chí của hắn càng kiên định hơn, hắn một lần nữa đọc sách học tập, một đường hát vang tiến mạnh, rong đuổi khắp nơi, khai sáng ra một đế quốc thương mại, lại bị người ám toán, thành người thực vật, cuối cùng bị đám con của mình tranh giành tài sản.
Lần thứ năm Luân Hồi, Cổ Trần thành tên lính quèn, rong ruổi sa trường, mang binh chinh chiến tứ phương, mở rộng lãnh thổ, kiến công lập nghiệp, từng bước một trở thành một viên đại tướng, nhưng cuối cùng vẫn phải tử chiến sa trường.
Lần thứ sau Cổ Trần là một vị Hoàng Đế, làm dân sinh, làm kinh tế, khiến dân giàu nước mạnh, chinh chiến khắp nơi, đánh bại vô số cường quốc, độc bá thiên hạ.
Mỗi một kiếp, cho dù trở thành bất kì hạng người nào, từ đầu đến cuối Cổ Trần đều giữ vững niềm tin, ý chí càng thêm kiên định cùng thuần túy.
Mỗi khi trải qua một lần Luân Hồi, tương đương với một lần trải nghiệm, đối với Cổ Trần mà nói, tử vong chính là kết thúc, cho nên chỉ cần linh hồn ý chí kiên định, không bị Luân Hồi lay chuyển thì sẽ không trầm luân trong đó, không cách nào thức tỉnh.
Trong lòng Cổ Trần một mực tin tưởng mình chính là Nhân Hoàng, hắn chỉ có một mục tiêu, trở lại Man Hoang hoàn thành sứ mệnh, chinh chiến hư không.
Trong vô số lần Luân Hồi, Cổ Trần trở thành đủ loại phàm nhân, cũng có lúc hắn là tu luyện giả, phi thiên độn địa, trọng tu cả đời vô địch.
Đến cuối cùng, Cổ Trần hóa thành đủ loại thân phận, tiến hành lần lượt Luân Hồi, lần lượt trọng tu khiến hắn ngày càng cường đại, thâm sâu, ý chí kiên định không dời, linh hồn càng ngày càng mạnh mẽ.
Cổ Trần mơ hồ có cảm giác sắp đánh phá Luân Hồi, nhưng hắn áp chế xuống, bởi vì hắn cảm thấy mình cần phải kiên trì, như thế mới thu được lợi ích nhiều nhất.
Cứ như vậy, mỗi một lần Cổ Trần trải qua Luân Hồi trọng tu, hoàn thành hết một lần, thì trên thân hắn lại nhiều thêm một vòng sáng.
.
Chương 1606
Từng vòng sáng vây quanh thân thể hắn, đã có hơn ba mấy vòng sáng chói lọi, mỗi một vòng đều sáng chói không tì vết, đại biểu cả đời Luân Hồi viên mãn.
Mà trên đài cao, những người khác cũng cũng có từng vòng sáng bao phủ, số lượng đông đảo, tỉ như Đế Già, Diêm Ma, Bạch Dạ, trên thân họ đang có mấy chục vòng sáng.
Ngoài ra, Minh tộc Minh Viêm, Hắc Ma tộc Đại Ma Vương, Cốt tộc Cốt Ngạo Thế, Hồn tộc Quỷ Vô Song, Thi tộc Cửu Anh cũng đã trải qua rất nhiều lần Luân Hồi.
– A! Đột nhiên có người kêu thảm, thân thể tự đốt, hóa thành tro tàn, linh hồn ý chí bị hút vào Tam Sinh Thạch biến mất không thấy gì nữa.
Tình cảnh này rơi vào trong mắt đám người đang vây xem khiến họ run rẩy, thầm cảm thấy may mắn.
– May là lão tử không đi lên.
Có sinh linh nói.
Những người khác ào ào gật đầu đồng ý, quá kinh khủng, Tam Sinh Thạch vậy mà lại cắn nuốt bản nguyên và linh hồn người Luân Hồi thất bại, quả thật là một khối Ma Thạch.
– Các ngươi nói xem, bọn họ được mấy người hoàn thành Bách Thế Luân Hồi?Có người đưa ra vấn đề này, phía trên có mấy trăm người lịch kiếp, đến cùng được mấy người có thể hoàn thành?- Khó!- Theo ta thấy, chỉ có mười người phía dưới Tam Sinh Thạch kia mới có cơ hội, nhìn vòng sáng quấn quanh người bọn hắn kìa, mỗi một vòng sáng đại biểu cho một lần Luân Hồi đấy.
Xoẹt! Vừa nói xong, phía Vong Xuyên đài lại dấy lên một đám lửa, một sinh linh bị hóa thành tro tàn, linh hồn ý chí bị Tam Sinh Thạch cắn nuốt.
– Minh Phủ quá độc ác đi?- Họ làm thế không sợ bách tộc chúng ta tức giận sao?Có cường giả sắc mặt khó coi, thấy một vị đồng tộc của mình ở trên đài tan thành mây khói, không khỏi tức giận.
Làm như vậy, Minh Phủ không sợ chọc giận toàn bộ bách tộc?- Mau nhìn, có người tỉnh.
Đột nhiên, phía dưới truyền đến một tiếng kinh hô, mọi người nhất tề nhìn lại, thật sự trông thấy có người ở trên Vong Xuyên đài đã tỉnh lại,Chưa hoàn thành Bách Thế Luân Hồi, sao lại tỉnh dậy? Chẳng lẽ hắn thoát khỏi trói buộc của Luân Hồi?Phía trên Vong Xuyên đài, có người tỉnh lại.
– Ta thất bại rồi?Người này mờ mịt nhìn chung quanh, thấy một đám người vẫn đang chìm trong Luân Hồi, đột ngột ánh mắt trở nên hung hãn, bốc lên sát khí.
Ta đã thất bại, vì sao các ngươi còn chưa?Sinh linh này đầu đầy lông vũ, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm vào một người bên cạnh, bỗng nhiên đưa tay ngưng tụ một cỗ lực lượng hung hăng vỗ tới.
– Dừng tay!Bên ngoài có người kinh hô, đáng tiếc vô dụng, có màn sáng ngăn cản nên không ai ai làm gì được tên kia.
– Chết đi! Tất cả các ngươi đi chết hết đi!Sinh linh kia điên rồi, hai mắt đỏ bừng đánh đấm loạn xạ.
Ông!Sau một khắc, Tam Sinh Thạch hơi chấn động một chút, một cỗ quang mang đánh vào thân thể của hắn.
– A! Ta không cam tâm! Hắn kêu thảm một tiếng, cả người trong nháy mắt hóa thành tro tàn, chết ngay tại chỗ.
Người bên ngoài sợ hãi nhìn cảnh tượng này, Tam Sinh Thạch có thần lực, dám động thủ bên trong chính là tự tìm đường chết.
– Phủ Quân, Minh Phủ các ngươi muốn làm gì? Muốn giết sạch những người trên đó sao?Trong bóng tối, một tiếng nói già nua truyền đến, có cường giả ngồi không yên.
Chỉ thấy trong sương mù ẩn giấu ba đạo khí tức cường đại, bọn họ đang âm thầm chú ý tình cảnh phía trên Vong Xuyên đài, trông thấy từng sinh linh thất bại, thần hồn câu diệt, hiển nhiên không nhịn được nữa.
– Bách Thế Luân Hồi, thất bại sẽ không chết, từ bỏ cũng có thể sống sót, ban nãy chính là một ví dụ, người từ bỏ có thể tỉnh lại.
Nhưng, bất kì hành động nào ngăn cản người khác Luân Hồi, đều sẽ bị Tam Sinh Thạch đánh cho thần hình câu diệt.
Sâu trong Minh Phủ, trong một mảnh sương mù truyền đến một câu nói như vậy.
Đó chính là vị Phủ Quân thần bí của Minh Phủ, nàng giải thích rất rõ ràng, Bách Thế Luân Hồi này, người bỏ cuộc có thể tỉnh lại, nhưng nếu muốn công kích người khác, ngăn cản người khác lịch kiếp, vậy chính là tự tìm đường chết.
– Hừ!Có một bóng dáng cường đại hừ lạnh, hỏi:- Vậy vì sao khi nãy mới có người chết trong quá trình lịch kiếp, bị Tam Sinh Thạch cắn nuốt linh hồn?- Đúng vậy, Phủ Quân, ngươi không giải thích cho hợp lý thì đừng hòng chúng ta bỏ qua.
Ba cường giả kia chính là hộ vệ của tam đại Thần tộc, đều là những cường giả đẳng cấp Thánh Chủ, họ đến đây là để bảo vệ ba Thần Tộc thanh niên kia.
– Bọn họ chết không có gì đáng tiếc.
Trong bóng tối, vị Phủ Quân kia đạm mạc nói:- Những người kia phải chết, là vì bọn họ muốn luyện hóa Tam Sinh Thạch trong bóng tối, bởi vậy chết là rất bình thường.
– Luyện hóa Tam Sinh Thạch?Ba vị cường giả kinh ngạc, không nghĩ tới lại có chuyện như vậy, đám người đó mất mạng là do âm thầm thi triển thủ đoạn muốn luyện hóa Tam Sinh Thạch?.
Chương 1607
Thật ra những người đó không hề tiến vào Luân Hồi mà chỉ giả vờ, muốn lén lút luyện hóa Tam Sinh Thạch, lấy cắp món chí bảo này của Minh Phủ.
Đáng tiếc ý đồ thì tốt, hiện thực lại rất tàn khốc, Tam Sinh Thạch há có thể dễ dàng luyện hóa như thế?- Không muốn chết, có thể từ bỏ Luân Hồi, bổn tọa tuyệt không ngăn trở.
Một câu khiến ba vị Thánh Chủ kia trầm mặc, không nói chuyện.
Bọn họ nhìn về phía Vong Xuyên đài, nhìn chằm chằm Tam Sinh Thạch.
Kỳ thật còn có một chuyện Phủ Quân không nói, chính là đám người vừa mới chết kia, linh hồn của họ căn bản không phải bị Tam Sinh Thạch cắn nuốt, mà là bị một người khác cắn nuốt.
– Cổ Trần! Phủ Quân lẩm bẩm, ánh mắt thoáng qua nét kinh ngạc.
Nàng thấy rất rõ ràng, linh hồn của những sinh linh đã chết đều bị Cổ Trần nuốt chửng, thân thể hắn giống như một lỗ đen, linh hồn của người vừa mới chết chưa kịp bị Tam Sinh Thạch hút đi thì đã bị Cổ Trần lập tức nuốt lấy.
Cảm giác này! dường như thân thể của hắn cũng là một Luân Hồi, cắn nuốt linh hồn vạn vật, khiến Minh Phủ Phủ Quân không thể không chú ý.
– Vì sao Nhân tộc này lại xuất hiện trên Tam Sinh Thạch?Phủ Quân yên lặng suy tư, ánh mắt không rời khỏi Cổ Trần, muốn xem xét hắn, thậm chí muốn nhìn thấu bí mật của hắn.
Đáng tiếc, trên người Cổ Trần có một tầng sương mù, không thể thấy rõ, thậm chí hoàn toàn mơ hồ, không cách nào nhìn thấu nội tình của hắn.
– Chẳng lẽ hắn nắm giữ Minh Phủ cấm thuật?Bỗng nhiên, Phủ Quân nghĩ tới điều gì, trên mặt lộ ra một tia kinh sợ.
Minh Phủ có mấy đại cấm thuật, Lục Đạo Luyện Hồn Thuật, Luân Hồi cấm thuật là một trong số đó, chỉ có thứ này mới thật sự luyện hóa được linh hồn, nếu không sẽ không thể giải thích được vì sao Cổ Trần lại xuất hiện trên Tam Sinh Thạch.
Còn có thể cắn nuốt linh hồn, hiển nhiên đã tu luyện Minh Phủ Luân Hồi cấm thuật.
– Nếu như vậy, hắn cũng là chìa khóa duy nhất mở ra Luân Hồi mật tàng, muốn mở Luân Hồi điện, nhất định phải có Luân Hồi cấm thuật mới được.
Nghĩ như thế, ánh mắt Phủ Quân nhìn về phía Cổ Trần cũng trở nên khác hẳn, rất có thể trên người Nhân tộc này có Minh Phủ Luân Hồi cấm thuật.
Nàng muốn nhìn một chút xem Cổ Trần có thu hoạch được bí mật nào từ trên Tam Sinh Thạch hay không, nói thật, Bách Thế Luân Hồi là một thứ quan trọng để có thể mở ra Luân Hồi điện.
Người đã trải qua Bách Thế Luân Hồi mới lĩnh ngộ được ý nghĩa thật sự của Luân Hồi, từ đó mở ra Luân Hồi mật tàng, chấp chưởng Luân Hồi điện.
– Bên trên Tam Sinh Thạch có Luân Hồi cấm thuật, hoàn thành Bách Thế Luân Hồi liền có thể lĩnh ngộ loại cấm thuật này, Lục Đạo Luyện Hồn Thuật cùng Luân Hồi cấm thuật hợp nhất chính là Lục Đạo Luân Hồi hoàn chỉnh.
Nói xong, sương mù tiêu tán, vị Phủ Quân thần bí kia ẩn giấu bản thân, lặng lẽ chú ý Cổ Trần.
Trong những người có tên trên Tam Sinh Thạch còn lại, thì họ đều nắm giữ Minh Phủ cấm thuật, chẳng qua là nắm giữ được bao nhiêu mà thôi.
Muốn xuất hiện trên Tam Sinh Thạch, nhất định phải nắm giữ Luân Hồi cấm thuật, cho nên Cổ Trần mới có tên ở trên đó, và cũng mới bị Phủ Quân mời tới đây.
Ong ong! Lúc này, phía trên Vong Xuyên đài truyền đến từng tiếng ong ong, không ít người mờ mịt tỉnh lại, cả đám đều tỏ ra thẫn thờ, đều hiểu bản thân đã thất bại.
– Thất bại! Có người thất vọng quay người, trực tiếp đi xuống Vong Xuyên đài, xuyên qua màn sáng đi ra phía ngoài.
Hết người này đến người khác thất bại, có người tỉnh lại, gương mặt tràn đầy sự phẫn nộ và không cam lòng, lại còn muốn công kích những người khác, không cho họ Luân Hồi lịch kiếp.
– Nhân tộc dựa vào cái gì mà đòi mạnh hơn ta?Có mấy sinh linh tỉnh lại, trông thấy Cổ Trần ngồi phía dưới Tam Sinh Thạch liền giận không kiềm nổi.
Nhân tộc cũng là chủng tộc yếu nhất, dựa vào cái gì mạnh mẽ hơn mình?- Giết hắn!Mấy sinh linh kia chợt trở nên hung hãn, mỗi người ngưng tụ lực lượng cường đại, đột ngột đánh về phía Cổ Trần, muốn chém giết Nhân tộc khốn kiếp kia.
– Muốn chết!Trong bóng tối, Phủ Quân đang chú tâm vào Cổ Trần hừ lạnh, ánh mắt lạnh lẽo.
Ông!Sau một khắc, Tam Sinh Thạch bộc phát ra ánh sáng cường đại, lập tức nuốt sống mấy kẻ đánh lén, xoắn nát thân thể tại chỗ, hóa thành tro bụi.
Mà linh hồn chúng cũng biến mất không còn, không ai biết linh hồn những người này sau khi bị Tam Sinh Thạch hút đi liền bị Cổ Trần cắn nuốt sạch sẽ.
– Quả nhiên!Đồng tử Phủ Quân co rụt lại, nàng vừa mới thấy rõ ràng lần nữa.
Số linh hồn đó đã bị Cổ Trần cắn nuốt, hắn như một cái lỗ đen, trực tiếp xoắn nát rồi luyện hóa hấp thu linh hồn người ta.
– Ngu xuẩn!.
Chương 1608
Ba Thánh Chủ kia đều khẽ lắc đầu, cảm giác những người này thật sự quá ngu xuẩn, tỉnh lại là có thể nhặt được một cái mạng rồi, lại còn tự tìm đường chết.
Bọn họ không có cách nào can thiệp vào chuyện này, Tam Sinh Thạch có thần lực và quy tắc của riêng nó, trong quá trình lịch kiếp, tất cả đều được bảo vệ.
Người thất bại không cần phải chết, chỉ cần tỉnh lại là có thể trực tiếp đi xuống bảo toàn tính mạng, nhưng số người đó lại cứ cố tình công kích người khác để rồi chết thảm.
Thời gian trôi qua từng chút một, vốn dĩ là mấy trăm người nay nhanh chóng giảm xuống, có kẻ chết, có kẻ tỉnh lại rời khỏi Vong Xuyên đài.
Chỉ có một số nhỏ không cam tâm muốn phá hư người khác, cuối cùng chết thảm ở phía trên.
Linh hồn những người này đều bị Cổ Trần nuốt chửng, dường như thân thể hắn có một cái Địa Ngục, còn có một cái Luân Hồi, chúng trực tiếp cắn nuốt linh hồn tất cả mọi người.
Tình cảnh này khiến Phủ Quân càng thêm xác định Cổ Trần có Minh Phủ cấm thuật, trách không được Tam Sinh Thạch lại hiện tên của hắn.
– Chỉ còn mười người thôi.
Bên ngoài, mấy trăm người tụ tập nhìn lên trên đài, hiện tại chỉ còn mười người, cũng chính là mười người có tên trên Tam Sinh Thạch.
Lúc này, bên trên Tam Sinh Thạch chậm rãi xuất hiện lần lượt mấy cái tên, từ trên xuống dưới, vị trí thứ nhất lại khiến người ta ngoài ý muốn, Cổ Trần.
– Làm sao có thể?- Vì sao Nhân tộc này lại xếp số một?Rất nhiều sinh linh, bách tộc cao thủ không thể tin được, có chút khó tiếp nhận, vì sao một Nhân tộc nhỏ yếu lại được xếp thứ nhất?- Các ngươi nhìn vòng sáng trên người hắn.
Có người chỉ ra một chút.
Mọi người xem xét, quả nhiên phát hiện vòng sáng trên người Cổ Trần đã nhiều hơn năm mươi mấy cái, nhưng những người khác, Đế Già, Diêm Ma, Bạch Dạ lại có nhiều vòng sáng nhất, đã đến hơn sáu mươi cái, vượt qua cả Cổ Trần, vì sao lại không được xếp đầu tiên?- Kỳ quái!- Ba người kia đã trải qua hơn sáu mươi lần Luân Hồi, vì sao không được xếp cao hơn Nhân tộc này?Tất cả mọi người vô cùng nghi hoặc, Cổ Trần đứng hàng đệ nhất, ai cũng không nghĩ ra nguyên nhân nằm ở đâu.
– Nhân tộc? Sớm muộn cũng chết?Có người không có ý tốt nhìn chằm chằm một người ở đằng xa, lại còn nhe răng ra cười với người đó.
Đó là Mục, giờ hắn đang run bắn cả người, có chút sợ hãi nhìn mấy trăm Thánh Nhân nơi này.
Trong lòng hắn khổ lắm, mấy trăm dị tộc Thánh Nhân, không chết mới là lạ.
Nhưng cũng may, mặc dù đám Thánh Nhân này muốn bóp chết Mục, lại không ai động thủ, bởi vì ở đây là Minh Phủ, ngươi muốn động thủ cũng phải nể mặt Minh Phủ chứ?- Khí tức trên người họ trở nên khác hẳn.
Không biết là ai nói ra câu đó, bấy giờ tất cả mọi người mới giật mình, nhận ra khí tức của mười người trên đài đã phát sinh biến hóa.
Số lần Luân Hồi càng nhiều, trên người bọn họ dần tràn ngập một loại khí tức thần bí, giống như nhìn một cái cũng khiến linh hồn người ta mất phương hướng vậy.
– Luân Hồi, đó là Luân Hồi khí tức.
Rốt cục, có người kinh dị kêu to, hiểu ra đó là gì.
Đó là Luân Hồi khí tức, đại biểu cho mười người này bắt đầu lĩnh ngộ sự huyền bí của Luân Hồi, thậm chí lĩnh hội Luân Hồi quy tắc lực.
Trải qua muôn đời, tự nhiên sẽ có cảm ngộ và lý giải sâu sắc về Luân Hồi chi lực, có thể lĩnh ngộ một tia Luân Hồi quy tắc là rất bình thường.
Lúc này, dưới sự lĩnh ngộ Luân Hồi chi lực, Lục Đạo Luyện Hồn Thuật, Luân Hồi Ma Bàn đang ù ù chuyển động, tốc độ càng lúc càng nhanh.
Liên tiếp Luân Hồi, không chỉ linh hồn Cổ Trần trở nên thuần túy không tì vết, mà lĩnh ngộ Luân Hồi chi lực càng thâm ảo hơn.
Vòng sáng Luân Hồi trên người Cổ Trần càng ngày càng nhiều, dày đặc xen lẫn vờn quanh, đã trọn vẹn 98 vòng sáng Luân Hồi.
Những người khác cũng giống vậy, cả đám đều tiến hành 98 lần trở lên, thậm chí có người đã trải qua chín mươi chín lần Luân Hồi, còn thiếu một lần là viên mãn, hoàn thành được Bách Thế Luân Hồi.
Ông!Bỗng nhiên, một cỗ dao động kỳ dị truyền đến, có người hoàn thành một trăm lần Luân Hồi, một trăm vòng sáng trên thân cùng bộc phát ra hào quang óng ánh.
Có người, thành công?- Bách Thế Luân Hồi, ta là chúa tể!Một tiếng hét lớn truyền khắp các phương, phía dưới Tam Sinh Thạch, có người chậm rãi mở hai mắt, hai đạo thần mang xé rách hắc ám.
Trên người hắn là một trăm vòng sáng, sáng chói vô cùng, hắn đã hoàn thành khảo nghiệm của Bách Thế Luân Hồi, là người đầu tiên thức tỉnh sau khi lịch kiếp thành công.
– Ta, Bạch Dạ, mới là Luân Hồi chúa tể.
Bạch Dạ vươn người đứng dậy, khí tức toàn thân đạt đến đỉnh điểm, mơ hồ có một loại đột phá cảnh giới, có thể bay thẳng lên trời.
– Bạch Dạ?- Lại là hắn?- Cửu U tộc, không hổ là một trong U Minh tam đại tộc.
.
Chương 1609
Phía dưới, rất nhiều người kinh thán, một số Cửu U tộc nhân lại càng hưng phấn không thôi, cả đám đều cảm thấy vô cùng phấn chấn khi nhìn vào Bạch Dạ.
Hắn là người đầu tiên hoàn thành khảo nghiệm của Bách Thế Luân Hồi, chẳng phải điều này đã chứng minh sự cường đại của hắn?- Tốt!Trong bóng tối, một tôn lão giả cười to không ngừng, chính là lão Thánh Chủ đến từ Cửu U tộc.
Hai người còn lại sắc mặt khó coi, đặc biệt là lão Thánh Chủ đến từ Tu La tộc, mặt mũi hắn âm trầm, ánh mắt có chút giận dữ.
– Đáng chết!Vị Thánh Chủ đến từ Sâm La tộc khẽ quát, rất khó chịu khi bị Cửu U tộc vượt mặt.
– A, mau nhìn, lại có người tỉnh.
Chỉ nghe một tiếng kinh hô, mọi người đồng loạt nhìn lại, thêm một người thức tỉnh, không, phải nói là hai người đồng loạt tỉnh lại.
Ông! Một tiếng rung động, trên người Diêm Ma, Đế Già bỗng nhiên toát ra từng vòng sáng hừng hực, tổng cộng 100 vòng sáng chói lóa.
Hiển nhiên, cả hai cũng đã hoàn thành khảo nghiệm và tẩy lễ của Bách Thế Luân Hồi.
– Các ngươi kém một chút.
Bạch Dạ đạm mạc nhìn hai người bọn họ, hơi mỉm cười.
Diêm Ma, Đế Già không nói gì, cả hai đang yên lặng chiêm nghiệm những gì bản thân vừa trải qua trong Bách Thế Luân Hồi, hai người đã đạt được thu hoạch khổng lồ.
Thay đổi lớn nhất chính là về linh hồn, trải qua trăm đời Luân Hồi tu luyện, có thể nói linh hồn ý chí của bọn hắn đã cường đại đến đỉnh điểm.
Những người này lần lượt tỉnh lại, Bạch Dạ đầu tiên, tới Đế Già, Diêm Ma xếp thứ hai.
Ngay sau đó không bao lâu, những người khác cũng lục tục tỉnh lại, tất cả hoàn thành bách thế Luân Hồi, thu được sự tăng tiến về mọi mặt.
Người này tiếp người kia, trong mười người thì đã có chín người vượt qua khảo nghiệm.
Nhưng thật bất ngờ, người cuối cùng vẫn chưa tỉnh lại, vẫn chìm trong Luân Hồi như cũ, khiến mọi ánh mắt đều dồn về phía hắn, tất cả tỏ ra kinh ngạc.
– Thôi đi, Nhân tộc đúng là đồ hạng bét.
Có người chẳng thèm ngó ngàng nữa.
Bọn họ trào phúng nhìn kẻ cuối cùng phía dưới Tam Sinh Thạch, cũng chính là Cổ Trần, chín người kia đã tỉnh lại, hoàn thành khảo nghiệm, duy chỉ hắn là vẫn trầm mê như trước.
– Nhân tộc! hừ!Ma tộc Đại Ma Vương nhe răng cười, tràn đầy khinh thường.
Thi tộc Cửu Anh tỏa ra Thi Khí nồng đậm, ánh mắt đỏ máu nhìn chằm chằm Cổ Trần.
Nó ngửi được mùi vị thơm ngon trên người Cổ Trần, dường như chỉ cần ăn huyết nhục của đối phương thì có thể thu được thay đổi kinh người, khiến nó cực kỳ động tâmMinh Viêm, Cốt Ngạo Thế, Quỷ Vô Song, còn có m Thập Tam đều chăm chú vào Cổ Trần.
– Nhân tộc tiểu tử này có kém lắm.
m Thập Tam tỏa ra một cỗ âm khí, nụ cười âm trầm khiến người ta không rét mà run, ánh mắt hắn tràn đầy sát khí nhìn Cổ Trần, như thể muốn ăn tươi nuốt sống Cổ Trần.
– Người này đang trải qua lần Luân Hồi thứ một trăm.
Diêm Ma bình thản nói, nhìn người duy nhất vẫn chưa tỉnh trên đài cao, hắn nhìn thấy quanh thân Cổ Trần có chín mươi chín vòng sáng, liền biết đối Cổ Trần đang tiến hành lần luân hồi thứ một trăm.
Cũng là lần cuối cùng.
Đế Già thần hỏi:- Các ngươi nói xem, tiểu tử này có thể vượt qua lần Luân Hồi cuối cùng không?- Nhìn tình hình thì ắt là có thể, nhưng đáng tiếc, vẫn là người chót bảng.
Bạch Dạ nhìn Cổ Trần, nói ra cái nhìn của mình.
Hắn suy đoán Cổ Trần có thể vượt qua, nhưng lại là kẻ đứng chót, khiến bọn hắn khinh thường.
Bảng xếp hạng bên trên Tam Sinh Thạch đã thay đổi, Cổ Trần xếp sau cùng, vị trí thứ nhất là của Bạch Dạ, cường giả trẻ tuổi của Cửu U tộc.
– Sao vẫn chưa tỉnh lại?Lúc này, Mục ở dưới đài có chút gấp, hắn khẩn trương nhìn lên trên Vong Xuyên đài, người cuối cùng ngồi xếp bằng dưới Tam Sinh Thạch vẫn chưa tỉnh.
Cổ Trần ngồi yên không động đậy, Tam Sinh Thạch không ngừng rót ánh sáng vào hắn, khiến hắn thoạt nhìn trông thần bí vô cùng, khí tức càng ngày càng thâm thúy, khủng bố.
Đúng là hắn đang trải qua lần Luân Hồi thứ một trăm, nhưng lại gặp phải phiền phức.
Bởi vì kể từ lần Luân Hồi thứ chín mươi, Cổ Trần đã hãm sâu vào trong.
Lần này, Cổ Trần là chính hắn khi bắt đầu đến thế giới này, lại tu luyện, lại chinh chiến hư không, tham dự Thánh Chiến, kết quả hắn thất bại, chết trong hư không.
Cuối cùng, Nhân tộc bị đồ sát, không còn cơ hội quật khởi, kết thúc trong bi thảm.
Loại Luân Hồi này khiến Cổ Trần không phân biệt được thật giả, hoàn toàn chìm vào trong đó, không cách nào tự kiềm chế.
Nhưng lần thứ hai tỉnh lại, Cổ Trần lập tức nhận ra đây chỉ là Luân Hồi, lần này, nội tâm Cổ Trần càng thêm kiên định, muốn cải biến kết cục.
.
Chương 1610
Quả thật, hắn đã đánh thắng Thánh Chiến, nhưng cuối cùng vẫn thua dưới tay Thiên Tử, Nhân tộc thảm bại, lại bị Thần Tộc, bách tộc thanh trừ sạch sẽ, tử thương vô số.
Lần thứ ba, lần thứ tư, Cổ Trần đều bắt đầu lại từ đầu, lần lượt đánh vỡ bách tộc phong tỏa, nhưng mặc kệ hắn cố gắng như thế nào cũng không vượt qua được chướng ngại vật cuối cùng là Thiên Tử, Thiên Nữ.
Tại lần Luân Hồi thứ chín mươi chín, rốt cuộc đánh bại Thiên Tử, Thiên Nữ, bước lên Man Hoang chi đỉnh, nhưng lại bị một bàn tay khổng lồ từ trên trời giáng xuống xóa sạch một cách khó hiểu, cả Nhân tộc không ai may mắn thoát khỏi.
Đến lần cuối cùng, không ai biết Cổ Trần đã trải qua những gì, lần này kéo dài đến ba ngày ba đêm vẫn chưa xong.
– Ba ngày, rốt cuộc tiểu tử này đang làm gì?Có người chờ không nổi nữa, đã ba ngày rồi còn chưa chịu kết thúc, chẳng lẽ Nhân tộc này đã chìm sâu vào trong Luân Hồi, không cách nào tỉnh lại ư?- Kỳ quái!- Khí tức trên người tiểu tử này càng ngày càng yếu, giống như không có khí tức luôn vậy.
Tam đại Thánh Chủ nấp trong bóng tối kinh ngạc vạn phần, họ không thể nhìn thấu Cổ Trần, giống như hắn chỉ là một phàm nhân.
Thậm chí một tia khí tức cũng không có, toàn bộ đã biến mất.
Cảm giác này rất quỷ dị, quả thực không thể tin được, khiến ba vị Thánh Chủ ngạc nhiên, nhịn không được muốn thử tra xét một phen, đáng tiếc lại bị Tam Sinh Thạch cản trở.
Sâu trong Minh Phủ, trong một mảnh sương mù, có một đôi mắt đang chăm chú vào Cổ Trần.
– Thật kỳ lạ, vì sao Tam Sinh Thạch không cách nào chiếu rõ tình huống Luân Hồi kể từ lần thứ chín mươi?Minh Phủ Phủ Quân kinh ngạc, bởi vì nàng trong bóng tối thăm dò, muốn nhờ Tam Sinh Thạch âm thầm xem xét tình huống Luân Hồi của Cổ Trần.
Tám mươi chín lần Luân Hồi phía trước, nàng có thể mơ hồ trông thấy một số cảnh tượng, nhưng kể từ lần Luân Hồi thứ chín mươi trở đi lại không cách nào thấy được bất cứ điều gì.
Tình cảnh Luân Hồi một trăm lần của những người khác đều được ghi chép rõ ràng trên Tam Sinh Thạch, chỉ có Cổ Trần là không có bất kì ghi chép nào về mười lần Luân Hồi sau cùng của hắn.
– Tam Sinh Thạch không cách nào ghi chép mười lần Luân Hồi sau cùng của hắn?Phủ Quân chỉ có thể suy đoán như thế, Tam Sinh Thạch không cách nào ghi chép tình huống Luân Hồi mười lần cuối của Cổ Trần, nên không một ai biết Cổ Trần đã trải qua những gì.
Nhưng vì sao lại thế?Trên người Cổ Trần có một cỗ lực lượng đang chi phối, che lấp, tiêu trừ mười lần Luân Hồi kia, khiến Phủ Quân hoàn toàn nhìn không thấy.
Rốt cuộc hắn đã trải qua những gì?Ông!Không biết qua bao lâu, khi tất cả mọi người đều cho rằng Cổ Trần đã hoàn toàn mất phương hướng bên trong Luân Hồi, thì một rung động kỳ dị truyền đến.
Mọi người đồng loạt nhìn lại, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm Cổ Trần, lộ ra một tia kinh ngạc.
Hắn tỉnh.
Cổ Trần chậm rãi mở ra hai mắt, trong mắt lóe lên ánh sáng thâm thúy, hai mắt như hai hố sâu không đáy, không ai có thể nhìn thấu.
Trong giây phút tỉnh lại, trên người Cổ Trần có một cỗ khí tức thần bí lóe lên rồi biến mất, chỉ có Minh Phủ chi chủ mới phát giác ra điều này.
Trờ về từ Bách Thế Luân Hồi, cả người hắn đều thay đổi, từ khí tức thần sắc cho đến mọi phương diện đều không còn giống như trước, cho người ta cảm giác đây là một người khác.
Cặp mắt kia mang theo nỗi tang thương của năm tháng vô tận, khiến người nhìn vào lập tức chấn động tâm thần.
– Bách Thế Luân Hồi, đây chính là Bách Thế Luân Hồi?Cổ Trần chậm rãi đứng dậy, một trăm vòng sáng chung quanh hơi chấn động một chút, sau đó nhanh chóng chìm vào trong thân thể hắn không thấy đâu nữa.
Hắn ngẩng đầu, hai mắt bình thản như nước nhìn qua chỗ sâu trong Minh Phủ, như xuyên qua sương mù thấy được ba Thánh Chủ cường đại đang ẩn tàng.
Ánh mắt kia không hề dao động, như đang nhìn một cái cây, một ngọn cỏ, một con khiến, khiến tam đại Thánh Chủ cảm thấy trái tim băng gía.
– Ánh mắt này!- Tê! – Làm sao hắn biết được?Tam đại Thánh Chủ đồng loạt rùng mình, như bị một tôn tồn tại kinh khủng để mắt tới, nhất thời kinh ngạc vạn phần nhìn Cổ Trần, không nghĩ bản thân lại bị phát hiện.
Cổ Trần xoay chuyển ánh mắt, nhìn vào nơi sâu nhất trong Minh Phủ, trong sương mù vô tận ẩn giấu một bóng người mờ nhạt, cả hai cách một lớp hư vô liếc nhìn nhau một cái.
Oanh!Sương mù sôi trào, Phủ Quân đại chấn tâm thần, đồng tử co rụt lại, lần đầu tiên tỏ ra khiếp sợ, tim đập thình thịch trước cái nhìn của Cổ Trần.
Tên này! dường như đã trở thành một người hoàn toàn khác kể từ sau Bách Thế Luân Hồi, vậy mà có thể xem thấu nơi này, thậm chí thấy được chân thân của nàng, còn khiến nàng phải hốt hoảng.
Chỉ một ánh mắt đã khiến Minh Phủ Phủ Quân tim đập thình thịch, quả là không thể tin nổi.
– Minh Phủ, Tam Sinh Thạch, Luân Hồi!.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










