Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 121 : Vô danh (c1201-c1210)
❮ sautiếp ❯Chương 1201
Hắn đưa mắt nhìn Mặc Kỳ Lân, Hỏa Hoàng, Khổng Tước, Băng Phượng, ánh mắt rất nghiêm khắc.
– Tuy các ngươi không phải Nhân tộc mà thuộc Kỳ Lân tộc và Phượng Hoàng tộc, nhưng nếu các ngươi đã lựa chọn theo ta thì phải tận tâm trung thành, ta sẽ không bạc đãi bất kì thuộc hạ trung tâm nào của ta.
Cho dù có phải là Nhân tộc hay không, chỉ cần trung thành với ta, có công với Nhân tộc thì đều được khen thưởng.
Mặc Kỳ Lân, Hỏa Hoàng, Băng Phượng, Khổng Tước đều trầm mặc không nói, chúng cảm thấy một áp lực nặng nề đến từ vị Nhân Hoàng mang phong cách cổ xưa này.
Trong lòng chúng kinh hãi vạn phần, chúng cảm giác Cổ Trần còn cường đại hơn cả trước kia, sức mạnh sâu không lường được, khiến chúng hồi hộp không thôi.
Vị Nhân Hoàng này, mới chớp mắt thôi mà đã trở nên càng đáng sợ.
– Đây là Thần thực, chỉ có Thần Linh mới được ăn Thần thực, giờ ta ban cho các ngươi mỗi người một chén, các ngươi đừng khiến ta thất vọng.
Cổ Trần nói xong, bắt đầu phân phối Thần thực cho đám thuộc hạ, ai cũng có một phần, hết sức công bằng.
– Bái tạ Nhân Hoàng ban ơn!Tất cả mọi người, bao gồm Mặc Kỳ Lân và ba con Phượng Hoàng cùng bái tạ, mang tâm tình kích động nhìn chén nước canh kỳ quái trước mắt.
Bên trong chén nước canh còn có một miếng thịt nhỏ, là thịt rùa già, ẩn chứa thần năng to lớn.
– Đi xuống đi, không có mệnh lệnh của bản hoàng, ai cũng không được phép bước vào phía sau đại điện.
Cổ Trần nghiêm mặt nhìn đám thuộc hạ, nói.
– Tuân lệnh!Mọi người cùng nhau bái tạ lĩnh mệnh, ai cũng tỏ ra nghiêm túc, trong lòng thì suy nghĩ không biết phía sau đại điện có cái gì lại khiến Nhân hoàng cẩn trọng như vậy.
Không một ai biết bên trong đó có thứ gì.
Nhưng cả bọn đều biết không thể bước vào, việc này phải nhớ cho thật kĩ, thậm chí ngay cả tới gần cũng không nên.
Cổ Trần phất phất tay để bọn chúng đi xuống, nhìn đám thuộc hạ rời đi, giờ trong đại điện chỉ còn mình hắn ngồi phía trên Thanh Đồng hoàng tọa.
– Mỹ Đỗ Toa muốn nhất thống Vô Tận Hải, giờ là lúc tìm hiểu một chút lai lịch của Long tộc thâm hải rồi.
Cổ Trần lẩm bẩm, trong nháy mắt bóng dáng hắn biến mất khỏi đại điện, không ai biết hắn đã đi đâu, làm gì.
Bên ngoài đại điện, Hắc Thổ, Man Phi vội vã rời đi, mỗi người mang theo một chén Thần thực Cổ Trần ban cho, trở về nhà ăn.
Còn Mặc Kỳ Lân thì cực kỳ kích động, tim đập thình thịch nhìn chén nước canh lấp lánh bảy màu trước mắt, trong chến nước canh là một miếng thịt rùa già.
– Thần thực, lại là Thần thực ư?Mặc Kỳ Lân kích động đến mức thiếu chút nữa là nhảy cẫng lên, trời ơi, nó thầm gào thét trong lòng, ánh mắt tràn ngập chấn kinh và không thể tin nổi.
Không ngờ Cổ Trần lại có được Thần thực, đây chính là thức ăn mà chỉ Thần Linh mới được ăn! Cổ Trần không những có, mà còn ban cho nó một chén.
– Thật không thể tin, không thể tưởng tượng.
Mặc Kỳ Lân sung sướng tới mức không phân biệt được phương hướng.
Nó càng cảm thấy khâm phục Cổ Trần, đầu rạp xuống đất, vốn dĩ nó còn có chút oán niệm, nhưng giờ đây, chút oán niệm đó đã bị một chén Thần thực xóa sạch, chỉ còn phục tùng và hưng phấn.
Đi theo một người như thế này thì có gì là không tốt chứ?Vừa mới đến đã được ban một chén Thần thực, trước đó còn thu được chút xíu thú huyết, những thứ mà lúc trước có nằm mơ cũng không thấy.
Cả Kỳ Lân tộc đều không có khả năng có, mà cho dù có cũng sẽ chẳng cho nó, giờ nó nhận được một bảo vật kinh thiên động địa, nếu truyền ra ngoài, nhất định sẽ khiến đám Kỳ Lân khác hâm mộ muốn chết.
– Ha ha, bản đại gia lựa chọn quá chính xác!Mặc Kỳ Lân cười ha hả, lập tức ăn chén Thần thực kia.
Một bên khác, Hỏa Hoàng, Băng Phượng, Khổng Tước đi tới Khổng Tước điện.
– Haizz, có một chén canh thôi, chủ nhân cũng quá hẹp hòi, cho có chút xíu thịt, không đủ nhét kẻ răng nữa.
Mới vừa vào đến, Băng Phượng thì nhỏ giọng thầm thì một câu.
– Im miệng!Vừa nói xong, Khổng Tước đã quát lớn, khiến Băng Phượng sợ quá nhảy dựng lên.
Chỉ thấy Khổng Tước nghiêm khắc trừng nàng, quát lớn:- Ngươi có biết đây là gì không? Là Thần thực! Là thứ mà chỉ Thần Linh mới có! Ngươi dám không vừa lòng?- Thần thực?Kỳ thật Hỏa Hoàng, Băng Phượng không có hiểu biết sâu rộng, chưa từng được nghe nói về Thần thực, nên mới kinh ngạc nhìn Khổng Tước.
Khổng Tước thì ngược lại, nó hiểu biết không ít, nó nghiêm túc nói:- Thần thực chính là thức ăn của Thần Linh, chúng ta được một chén Thần thực đã là cơ duyên trời ban rồi.
Cho dù chỉ là một chén nước canh, các ngươi có biết điều này có ý nghĩa gì không?Khổng Tước tràn đầy kích động nhìn bọn chúng.
.
Chương 1202
Hỏa Hoàng, Băng Phượng nhìn nhau, bỗng nhiên cảm thấy, dường như chén nước canh này không hề đơn giản.
Quả nhiên liền nghe Khổng Tước giải thích:- Cái loại thức ăn mà chỉ Thần Linh mới có được này ấy, chỉ cần một chút xíu thôi, cho dù chỉ là một chén nước canh thôi, đã là lợi ích không gì sánh được với sinh linh hạ giới.
Ta cũng không nhiều lời, ta chỉ nói một câu, chỉ cần uống chén nước canh này vào, thiên phú và tiềm năng của ba chúng ta sẽ tăng lên gấp đôi là ít nhất, các ngươi có hiểu ý nghĩa của điều này không?Không chờ hai đứa kia trả lời, Khổng Tước đã hưng phấn nói tiếp:- Có nghĩa là, việc siêu phàm Nhập Thánh trong tương lai của chúng ta sẽ trở nên đơn giản hơn, thậm chí có khả năng thấy được thần bí của thần đàn.
Đừng nói nhảm nữa, chủ nhân ban thưởng Thần thực cho chúng ta đã là ân huệ lớn lao.
Không thể ngờ Khổng Tước ta cũng có ngày được ăn Thần thực.
Khổng Tước nói xong, lập tức nuốt sạch chén Thần thực kia vào miệng, ngay cả bát cũng không chừa, tiêu hóa sạch sẽ.
Nếu Cổ Trần nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ bó tay toàn tâp, ngay cả bát mà ngươi cũng ăn sao?Thấy Khổng Tước như thế, Hỏa Hoàng, Băng Phượng liền nuốt luôn cả bát lẫn nước canh vào bụng, bắt đầu tiêu hóa.
Soạt!Gần như trong khoảnh khắc chúng nuốt Thần thực vào, thân thể ba Phượng Hoàng tỏa ra thần quang bảy màu, thần quang bao trọn cơ thể chúng, hóa thành một cái kén.
Đây là biến hóa, biến hóa sinh mệnh tầng thứ nhất.
Thần thực có công hiệu kinh người, hiệu quả nó mang tới không gì sánh nổi, sinh linh hạ giới có thể ăn được một giọt nước canh Thần thực đã là chuyện hiếm có khó tìm.
Mà bọn chúng có thể uống hẳn một chén, còn được thêm một khối thịt rùa già, chỉ có thể nói là quá sức may mắn.
Chẳng qua Cổ Trần hào phóng, chứ nếu là những người khác nhất định không cho bọn chúng, điều này khiến Khổng Tước, Hỏa Hoàng, Băng Phượng càng thêm trung thành và tín phục Cổ Trần.
Ngay tại thời điểm Cổ Trần rời khỏi Hoang Cổ thành, tiến vào Vô Tận Hải, tại Thánh Vực của Man Hoang Bách Tộc bỗng nhiên lan truyền một tin tức, làm chấn động toàn bộ Thánh Vực.
Cổ Trần, đạt được một tôn Đọa Lạc Thần Ma, cả một gốc thần vật có một không hai!.
– Chư vị, hung nhân Nhân tộc là Cổ Trần đạt được một gốc thần vật và một tôn Đọa Lạc Thần Ma.
Đối với chuyện này, các ngươi thấy thế nào?Trong một góc Thánh Vực, có mấy chục sinh linh mạnh mẽ đang thảo luận điều gì đó.
– Thái Dương Thần Tử, không phải trước đó ngươi tới nơi chôn xương sao? Vì cớ gì thần vật lẫn Thần Ma đều rơi vào trong tay Cổ Trần kia?- Ngươi làm mất hết mặt mũi Thần tộc chúng ta!- Thái Dương Thần Tử, ngay cả một Nhân tộc cũng không đối phó được, ngươi còn lời gì để nói?Bên trong một đại điện, có một bóng dáng cường đại khí tức mơ hồ, vừa mở miệng đã trách mắng Thái Dương Thần Tử.
Tất cả mọi người đều hướng ánh mắt vào một vầng mặt trời tỏa sáng rực rỡ, nơi đó có một người đang ngồi ngay ngắn, chính là Thái Dương Thần Tử.
Sắc mặt hắn có chút âm trầm, sau lưng hiện lên một vầng mặt trời chói chang, quang mang vạn trượng, khí tức bạo lệ khủng bố, hiển nhiên trong lòng đang rất tức giận.
Bên trong một tòa Thần điện, khí tức ngưng trọng, có một đám người cường đại tụ hội, tất cả đều nhìn chằm chằm vào một kẻ tỏa hào quang rực rỡ.
Đó là Thái Dương Thần Tử, sắc mặc hắn không tốt chút nào.
Trong lòng hắn là lửa giận hừng hực, việc bại dưới tay Cổ Trần trở thành nỗi sỉ nhục lớn nhất của hắn.
– Thái Dương Thần Tử, ngươi thua một Nhân tộc, đánh mất thần vật và một tôn Thần Ma, ngươi không có gì để nói sao?Một giọng nói lạnh nhạt truyền đến, chỉ thấy vị trí phía trên bên trái có một thanh niên đang ngồi, toàn thân hắn được một cỗ thần quang bao phủ, điện lưu lấp lóe.
Hắn là Lôi tộc Thần Tử, Lôi tộc là một nhánh của Thần Tộc, có thực lực cường đại, dòng máu thần thánh cao quý chảy trong thân thể bọn họ.
– Lôi Trạch, ngươi có ý gì?Thái Dương Thần Tử mặt mày sa sầm nhìn hắn.
Lôi Trạch chính là đệ nhất Thần Tử của Lôi tộc, thực lực, thiên phú hay thần huyết đều cực kỳ cường đại, không hề thua kém Thái Dương Thần Tử, thậm chí có khi còn mạnh hơn.
Nhìn Thái Dương Thần Tử, Lôi Trạch hừ lạnh nói:- Ngươi thân là Thần Tử của Thần tộc lại đánh không nổi một Nhân tộc, ngươi còn mặt mũi nào tự xưng là người của Thần Tộc chứ?- Đúng thế, ngươi đã làm mất hết thể diện của Thần Tộc!Một người khác mở miệng, trên thân bao phủ một tầng thánh quang, cường đại vô cùng, giống như chỉ cần liếc mắt một cái là người khác phải thần phục hắn vậy.
.
Chương 1203
Hắn là Quang Chi Tử, một tôn Thần Tử của Quang Minh Thần tộc.
– Quang Chi Tử nói không sai, Thái Dương Thần Tử, ngươi mời chúng ta đến đây là để chứng kiến sự nhục nhã của ngươi khi bị một Nhân tộc đánh bại sao?Khí tức hắc ám tràn ngập, khủng bố dọa người.
Trong bóng tối có một kẻ đang ẩn thân, dường như ngay cả bản thân hắn cũng chính là hắc ám.
Vị này là Hắc Ám Chi Tử, đến từ Hắc Ám Thần tộc, hắn và Quang Chi Tử trước giờ không hợp nhau, nhưng lúc này lại đứng chung một trận tuyến, tỏ ra tức giận với Thái Dương Thần Tử.
Bởi vì hắn bại bởi một cái Nhân tộc, hơn nữa còn phải trốn về, quá mất mặt Thần tộc.
Hắc Ám Chi Tử cười lạnh nói:- Ngươi đường đường là một Thần Tử, lại bị một Nhân tộc đê tiện đánh bại, thậm chí phải đào tẩu, sao ngươi không tìm một vách đá đập đầu chết cho xong?- Cho dù các ngươi có mạnh tới đâu cũng sẽ thảm bại thôi, thậm chí còn thảm hại hơn cả ta.
Thái Dương Thần Tử nổi giận, nhìn cả đám Thần Tử đều đang trách móc mình, trong lòng không sao bình tĩnh nổi.
Đều tại Cổ Trần! Là do tên khốn đó hại hắn thê thảm thế này, giờ thì hay rồi, Thần Tử các tộc khác đều trách móc hắn.
– Được rồi, giờ đang thảo luận phải giải quyết cái tên Nhân tộc Cổ Trần đó thế nào, sau đó đoạt lại thần vật và Thần Ma.
Giờ phút này, bóng người mơ hồ ngồi ghế chủ tọa mở miệng, giọng nói lạnh nhạt khiến Thần Tử các phương đều ngậm miệng, trở nên đàng hoàng hẳn.
Có vẻ chúng Thần Tử cực kỳ kính sợ người này, không ai dám lỗ mãng.
Thái Dương Thần Tử hơi hơi cúi đầu, nói:- Nhân tộc Cổ Trần này có danh là hung nhân, ta không cẩn thận mắc mưu mới bại dưới tay hắn.
Lần này ta mời mọi người đến đây chính là để đối phó hắn.
Thần Ma, mọi người chia nhau, ta chỉ cần một cánh tay Thần Ma.
Thái Dương Thần Tử gọn gàng dứt khoát, nói ra những lời này là vì muốn lấy lại danh dự, hắn mời Thần Tử của các đại Thần Tộc tới liên hợp chém giết Cổ Trần.
Bởi vì hắn đã bại, lòng dạ dũng khí mất sạch, hắn không dám đối mặt Cổ Trần một mình, nên mới triệu tập Thần Tử các Thần Tộc khác đến thương nghị.
– Không cần phải nói, giết một Nhân tộc thôi, một mình Lôi Trạch ta là đủ.
Lôi Trạch, Thần Tử của Lôi tộc dứt khoát nói thẳng.
Hắn kiêu ngạo vô cùng, càng phách liệt vô song, cứ nghĩ sức mạnh của một mình hắn đủ để trấn sát Cổ Trần, một tên Nhân tộc thôi mà, được bao nhiêu khả năng chứ?Lôi Trạch hơi khinh thường nhìn Thái Dương Thần Tử, cái tên này đúng là càng ngày càng kém, ngay cả một sâu kiến Nhân tộc cũng đánh không lại, thật sự quá mất mặt.
– Ngươi! Thái Dương Thần Tử tức giận, nhưng cuối cùng vẫn không bão nổi.
Hắn xoay chuyển ánh mắt, lộ ra nét cười lạnh lùng, đi đi, đi chịu chết đi, để ngươi nếm thử tư vị thảm bại là như thế nào.
Thật vừa vặn, Cổ Trần kia nắm giữ sức mạnh Thiên Phạt, để Lôi Trạch này tới đánh rồi bị giết là hay nhất.
Thái Dương Thần Tử âm thầm cười khinh, dám trách ta, lừa chết ngươi!- Tụ họp mất công, một mình bản Thần Tử là đủ.
Lôi Trạch nói xong, kiêu ngạo đứng dậy, hắn lái một tia chớp rời khỏi Thần Điện, biến mất ngay trước mắt mọi người, khiến rất nhiều người không hài lòng.
– Trời! Điện hạ, Lôi Trạch này quá càn rỡ!Thái Dương Thần Tử nổi giận đùng đùng nói.
Nơi chủ vị, bóng người mơ hồ khoát tay, hắn nhẹ giọng nói:- Không cần để ý tới hắn, cứ mặc hắn tùy ý đi, còn Cổ Trần kia! bản tôn thật muốn gặp cái tên hung nhân của Nhân tộc này một lần.
Không ngờ Đông Cực châu lại sinh ra một Nhân tộc như thế, khác hẳn với Nhân tộc ở Trung Thiên vực chúng ta, quả khiến người khác phải kinh ngạc.
Bóng người thần bí đó lẩm bẩm, trong giọng nói tỏ ra kinh ngạc, dường như không thể ngờ Nhân tộc lại có thể sinh ra một bậc thiên kiêu thế này.
Hắn khá là hứng thú về Cổ Trần, muốn đích thân gặp một lần, lời này rơi vào trong tai Thái Dương Thần Tử khiến y vui sướng vạn phần.
Có vị này đi, Cổ Trần chết chắc.
– Cổ Trần, phải chết!Một vị Thần Tử khác mở miệng, có điều hắn lại nói:- Nhưng thần vật và Thần Ma phải chia làm sao đây? Tốt nhất là mọi người nên nói cho rõ trước.
– Đúng vậy, ta muốn thần vật, không cần Thần Ma.
Có Thần Tử mở miệng, khí tức hắn lạnh thấu xương, người đó biểu đạt ý của mình, không cần Thần Ma, chỉ muốn thần vật.
– Không được, thần vật là của ta.
Hiện trường lập tức có người phản đối, bắt đầu tranh chấp, cả đám đều tỏ ra giận dữ, đều không muốn buông tha thần vật, còn Thần Ma thì chẳng ai muốn tranh.
Bởi vì Thần Ma là một nhân tố không ổn định, rất nguy hiểm, sơ sẩy một cái là phải dâng mạng lên như chơi.
– Yên lặng!Thấy đông đảo Thần Tử trong đại điện tranh chấp, người chủ vị mở miệng, hiện trường yên lặng ngay lập tức.
.
Chương 1204
Người đó lạnh nhạt nhìn tất cả mọi người, sau đó nói:- Thần vật, người nào có năng lực cướp được thì là của người đó, đương nhiên, bản tôn không cần thần vật, nhưng Thần Ma! – Đương nhiên là của ngài.
– Đúng, Thần Ma thuộc về điện hạ.
Không ít Thần Tử lập tức mở miệng nói ra khiến sắc mặt Thái Dương Thần Tử trở nên khó coi, nhưng cũng không tiện nói gì.
Cái người đang ngồi trên ghế chủ vị kia, cho dù là về thân phận hay thực lực đều đủ khiến đám Thần Tử không dám có chút bất kính.
– Còn Cổ Trần, các ngươi đi giải quyết hắn, nhớ phải bắt sống, sau đó mang về cho bản tôn.
Hắn gằn từng chữ nói ra quyết định này, Thái Dương Thần Tử nghe vậy liền khó chịu, hơi chút bất mãn.
Nói đi nói lại vẫn là để bọn ta xuất lực, sau đó tất cả những thứ tốt ngươi đều chiếm hết.
Cổ Trần, bọn ta giết, Thần Ma, ngươi lấy.
Vậy chẳng phải lần này Thái Dương Thần Tử thua thiệt to rồi sao? Chết một đám Thiên Nhân thuộc hạ, bây giờ vừa mất phu nhân lại mất binh, trong lòng Thái Dương Thần Tử càng thêm bất bình khó nhịn.
– Cổ Trần, phải chết!Gương mặt Thái Dương Thần Tử dữ dằn, hắn gầm nhẹ lên, khiến tất cả mọi người đều chú ý tới hắn.
Hai mắt hắn tée lửa, dữ tợn nhìn tất cả mọi người, thậm chí ngay cả người đang ngồi trên ghế chủ vị hắn cũng dám nhìn thẳng.
– Cổ Trần, phải chết!Thái Dương Thần Tử nghiến răng nghiến lợi nói, hận ý của hắn đối với Cổ Trần càng thêm sâu, hắn không để ý thần vật gì hết, hắn chỉ muốn mạng Cổ Trần.
– Tốt, nếu ngươi đã chấp nhất như vậy, thì do ngươi tự mình chém giết Cổ Trần, đã hài lòng chưa?Bóng người mơ hồ kia từ tốn nói.
Thái Dương Thần Tử nhẹ nhàng thở ra, đáp:- Thần vật và Thần Ma, ta có thể không muốn, nhưng Cổ Trần phải chết, bản Thần Tử muốn đích thân băm thịt hắn.
– Vậy cứ quyết định như thế, các ngươi mau chóng chuẩn bị.
Bản tôn muốn đến Vô Tận Hải tìm hiểu ngọn ngành một chút, dường như chỗ đó dạo gần đây không được an ổn lắm.
Sau đó, các ngươi lại chém giết Cổ Trần, mang về thần vật cùng Thần Ma, thuận tiện diết sạch toàn bộ Nhân tộc ở đấy.
Bóng người mơ hồ kia nói xong, lập tức biến mất không còn tăm tích, chỉ để lại Thái Dương Thần Tử cùng các Thần Tử còn lại hai mặt nhìn nhau, không biết nói gì.
Thái Dương Thần Tử phẫn nộ, hắn càng thêm thù ghét Cổ Trần, chính vì kẻ đó mà giờ hắn mới rơi xuống nông nỗi này.
Nếu để như thế mà trở về, chắc chắn trong tộc sẽ có trừng phạt tàn khốc dành cho hắn.
Nhất định phải đoạt được thần vật, thậm chí bắt được Thần Ma mang về mới có thể xóa sạch thất bại lần này.
Cạnh tranh trong Thần Tộc rất khốc liệt, Thái Dương Thần Tử thảm bại sẽ phải gánh chịu đủ loại phiền toái, thậm chí không gượng dậy nổi.
Phải biết, bên trong Đại Nhật Thần tộc không chỉ có có một Thần Tử là hắn.
Hiện tại mời Thần Tử tộc khác tới giúp đỡ chính là vì rửa sạch sỉ nhục, ngoài ra, thừa cơ đoạt được thần vật hoặc Thần Ma.
Chỉ cần mang về trong tộc thì ngay cả cái người ngồi trên ghế chủ vị ban nãy cũng không làm được gì.
– Cổ Trần, bản Thần Tử muốn ngươi sống không bằng chết!Thái Dương Thần Tử lẩm bẩm, bộ dáng dữ tợn, cơ hồ sắp nhập ma, Cổ Trần đã thành tâm ma của hắn.
Đương nhiên, Cổ Trần không hề biết Thái Dương Thần Tử đã triệu tập Thần Tử các phương mưu đồ bí mật, một âm mưu nhằm vào hắn đang lặng lẽ tới gần.
Lúc này, bản thân Cổ Trần đang ở trong thâm hải gặp mặt Mỹ Đỗ Toa, hai người thương nghị kế hoạch tiếp theo, chuẩn bị khai đao với Long tộc.
– Ngươi đã đến.
Trong một góc của Băng Cung, một thanh âm lạnh lùng truyền đến.
Một bóng người lặng lẽ xuất hiện, đi tới trước Băng Cung.
Người tới chính là Cổ Trần, hắn mỉm cười, đạp từng bước trên Băng Sương Đại Đạo tiến nhập Băng Cung, gặp gỡ Mỹ Đỗ Toa.
– Cổ Trần, tình huống có biến, hình như Long tộc đang chuẩn bị một đợt tế tự bí mật.
Mới vừa tới nơi thì đã nghe Mỹ Đỗ Toa nói ra tin tức này, Cổ Trần khá kinh ngạc.
Long tộc, đang chuẩn bị một đợt tế tự bí mật.
Trong Băng Cung, Cổ Trần và Mỹ Đỗ Toa ngồi đối diện nhau, bầu không khí có hơi ngưng trọng.
– Long tộc đang tế tự gì thế?Cổ Trần nhìn Mỹ Đỗ Toa, hắn không hiểu cho lắm.
Mỹ Đỗ Toa lắc đầu, trầm tư thật lâu mới lên tiếng:- Gần đây ta điều tra được một tin tức, Long tộc đang chuẩn bị nghi thức tế tự.
Nàng nói đến đây thì dừng một chút mới nói tiếp:- Có vẻ bọn họ muốn triệu hoán một Thiên Long Long Hồn cấm kỵ.
– Thiên Long cấm kỵ?Cổ Trần nghe thế liền nhíu mày lại.
Mỹ Đỗ Toa gật đầu, đáp:- Đúng thế, chính là một con Thiên Long cấm kỵ, nghe đồn là một con Thiên Long từng kéo qua Thiên Xa.
Cổ Trần nghe xong sửng sốt, nháy nháy mắt nói:- Ngươi vừa mới nói là, con Thiên Long đó từng kéo qua Thiên Xa?.
Chương 1205
Thần sắc Mỹ Đỗ Toa nghiêm túc, nàng gật đầu:- Đúng vậy, ta đọc được điều này trong ghi chép ở nguyên quán của Naga tộc.
Đồn rằng, trong vô số năm tháng trước kia từng có một con rồng cường đại, nó từng kéo Thiên Xa nên được phong làm Thiên Long, cực thịnh một thời.
Nàng chậm rãi kể ra bí ẩn xa xưa.
– Thiên Long chính là một loại cấm kỵ của Long tộc, kể từ khi Thiên Địa phá diệt xong thì không còn thấy nó nữa, nó trở thành một bí ẩn, không được nhắc đến.
Nhưng vì sao Long tộc lại muốn tế tự thứ cấm kỵ này thì ta không chắc, có thể bọn họ muốn triệu hoán Thiên Long Long Hồn cấm kỵ nhằm phục vụ cho mục đích nào đó.
Mấy lời của Mỹ Đỗ Toa khiến Cổ Trần có chút câm nín, rồng từng kéo Thiên Xa thì được gọi là Thiên Long, vậy phải chăng thứ nào liên quan tới trời cũng được gắn thêm chữ Thiên vào tên? Ví dụ như chó trời sẽ được gọi là Thiên Cẩu?- Thiên là gì?Cổ Trần dùng ánh mắt nghiêm túc nhìn Mỹ Đỗ Toa, hỏi nàngHắn chú ý tới từ đó, từng kéo qua Thiên Xa, vậy Thiên này chỉ thứ gì?Thần sắc Mỹ Đỗ Toa cũng nghiêm túc hẳn, ánh mắt ngưng trọng nhìn thẳng vào Cổ Trần, nàng há to miệng muốn nói, nhưng giống như đang cố kỵ thứ gì đó, cuối cùng không nói ra miệng.
– Thiên là một tồn tại không thể nhắc đến, Bách Tộc không rõ, chỉ có Thần Tộc mới thật sự hiểu về nó.
Nàng nói đến đây thì không nói thêm nữa, dường như nói nhiều thêm một chữ sẽ có chuyện lớn xảy ra.
Nhưng Cổ Trần cảm thấy không đúng, hỏi:- Thiên mà ngươi nói là Thương Thiên hay Thiên Đạo? Hay là Pháp Tắc? Chẳng lẽ là Quy Tắc nào đó?Không thể nói thêm chút gì sao?Cổ Trần có chút không hiểu.
Rốt cuộc Thiên là gì? Là Thiên Đạo hay thứ gì khác?Mỹ Đỗ Toa lắc đầu không chịu nói, nàng bảo:- Ta chỉ có thể nói cho ngươi biết chuyện về Thiên Long, hiện tại Long tộc đang bí mật chuẩn bị tế tự một con Thiên Long cấm kỵ, có thể bọn họ muốn triệu hồi Thiên Long tàn hồn.
Vì sao bọn họ muốn thức tỉnh Thiên Long thì tạm thời chưa rõ, nhưng nhất định chẳng phải chuyện gì tốt, Thiên Long cấm kỵ đã biến mất trong thời đại phá diệt từ lâu.
Nếu nó thật sự được khôi phục lại, vậy sẽ xuất hiện một thời đại phá diệt nữa, Bách tộc điêu linh, thậm chí ngay cả chúng Thần cũng bị diệt.
Mỹ Đỗ Toa nói rất nghiêm trọng khiến Cổ Trần hơi lo âu, bỗng nhiên hắn cảm thấy trong chuyện này ẩn giấu thứ gì đó khủng khiếp lắm.
Long tộc đang bí mật làm chuyện lớn, nhưng tại sao bí mật này lại bị tiết lộ ra ngoài? Cổ Trần thật hoài nghi.
Phải chăng Long tộc cố tình thả tiếng gió, hoặc có sinh linh nào đó cố ý tiết lộ?Đây là âm mưu của Long tộc hay của những chủng tộc khác cố tình nhằm vào Long tộc? Tạm thời khó có thể biết rõ.
Ắt hẳn lúc này đang có vô số cường giả và chủng tộc các phương chú ý Long tộc, nếu bây giờ bọn họ động thủ, chắc chắn sẽ hấp dẫn sự chú ý của nhiều bên.
– Vậy ý của ngươi là?Cổ Trần nhìn về phía Mỹ Đỗ Toa.
Chỉ thấy nàng trầm ngâm một lát mới lên tiếng:- Tạm thời cải biến kế hoạch, trước mắt không thể động đến Long tộc, phải biết rõ bọn họ muốn làm cái gì đã, có phải bọn họ thật sự muốn triệu hoán Thiên Long cấm kỵ hay không, nếu là thật thì chắc chắn sẽ dấy lên một trận gió tanh mưa máu, Vô Tận Hải sẽ loạn.
Không, toàn bộ Man Hoang thế giới đều loạn.
Mỹ Đỗ Toa nói xong, tỏ ra bất an, nàng cứ cảm thấy một nguy hiểm tiềm tàng đang ập đến.
Cổ Trần trầm mặc, hắn đang suy nghĩ đến thứ ẩn phía sau chuyện này, nếu làm không cẩn thận, có thể sẽ thọc phải một tổ ong vò vẽ, thậm chí nghiêm trọng hơn là dẫn nổ một cái thùng thuốc nổ.
– Vậy đi, chúng ta dò xét tìm hiểu thực hư chuyện này trước, xem xem Long tộc đang làm cái gì, Thiên Long cấm kỵ là tồn tại thế nào, ta rất có hứng thú với nó, thật muốn bắt nó về nấu quá.
Cổ Trần vừa nói xong, Mỹ Đỗ Toa thiếu chút nữa là phun máu ra ngoài, nàng chỉ biết câm nín nhìn Cổ Trần, không hiểu sao cái người này cứ nghĩ tới chuyện ăn uống hoài.
Trước đó thì đòi nấu Thần Ma, giờ lại muốn bắt Thiên Long về nấu canh uống, ngươi cuồng ăn tới mức đó luôn sao?Mỹ Đỗ Toa liếc hắn một cái, nói:- Tạm thời cũng chỉ có thể làm như thế, đến Long Cung nhìn thử xem, có lẽ đã có không ít sinh linh mạnh mẽ đến đấy.
Ta cảm ứng được hơn mười khí tức Thiên Nhân tiến vào Vô Tận Hải, thẳng hướng Long Cung của Long tộc.
Mỹ Đỗ Toa nói xong đứng dậy, nàng cùng Cổ Trần ra khỏi Băng Cung, hai người hóa thành ánh sáng hướng về phía Long Cung ở Vô Tận Hải.
.
Chương 1206
Hai người muốn tới đó điều tra tin tức, động tác lần này của Long tộc đã hấp dẫn vô số ánh mắt của các phương.
Thực lực cấm kỵ chính là một tồn tại không nên nhắc tới, là Thiên Long từng kéo qua Thiên Xa, điều này khiến rất nhiều cường giả và chủng tộc lo lắng không an!.
Cùng lúc đó, Hoang Cổ thành, bên trong Thanh Đồng đại điện, một cỗ sương mù tràn ngập bao phủ, lộ ra một luồng khí tức Thần Ma.
– Soạt!Sâu trong đại điện, thanh âm leng keng do xích sắt bị kéo căng truyền đến, rung động hư không.
Bên trong sương mù là một tế đàn bay bổng, ký hiệu dày đặc phát sáng lấp lánh trên đống xích sắt đang khóa chặt một tôn Đọa Lạc Thần Ma.
Nó ngồi ở chỗ đó không nhúc nhích, hai mắt đỏ bừng lên.
– Rống! Bỗng nhiên, một tiếng rống trầm thấp phát ra, tôn Đọa Lạc Thần Ma này nở một nụ cười quỷ dị.
Đôi cánh thịt phía sau lưng nó phát sáng, lấp lóe ký hiệu Thần Ma, khí tức khủng bố, xích sắt Pháp Tắc Luật Trời xỏ xuyên thân thể nó.
Nó đã thức tỉnh.
– Ta, trở về! Thần Ma lẩm bẩm, hai mắt đỏ hồng nhìn khắp chung quanh, một cỗ khí tức Thần Ma bùng phát khiến tế đàn lắc lư liên hồi, xích sắt loạt xoạt rung động.
Nó chậm rãi đứng lên, một cỗ hỏa diễm quỷ dị thiêu đốt trên thân nó, đốt cháy xích sắt Pháp Tắc Luật Trời trên người tạo ra âm thanh xì xì.
– Rống! Tôn Thần Ma này gào thét một tiếng, ra sức giãy động, Pháp Tắc Luật Trời bốc khói, bắt đầu bị hòa tan.
Bang! Răng rắc, răng rắc!Đột nhiên, xích sắt đứt gãy, từng xích sắt Pháp Tắc Luật Trời rơi lả tả xuống dưới đất, Thần Ma dần dần tránh thoát phong cấm.
Nó trợn mắt nhìn lên không trung, hét to:- Ta đã trở lại, trời kia, chắc chắn lật úp.
Oanh!Một tiếng nổ to vang lên, toàn bộ Thanh Đồng đại điện đột ngột chấn động, một cỗ khí tức bàng bạc bộc phát.
Tiếng rung chuyển truyền khắp toàn thành, cả Hoang Cổ thành chấn động, vô số người kinh dị, hoảng sợ nhìn về phía Thanh Đồng đại điện.
Bành!Ầm ầm rung chuyển, Thanh Đồng đại điện nổ vụn trong nháy mắt, hóa thành vô số quang mang rồi biến mất sạch, khí tức kinh khủng xông thẳng lên trời.
– Chuyện gì xảy ra?Hắc Thổ bừng tỉnh, hoảng sợ nhìn về phía Thanh Đồng đại điện, một cỗ khí tức Thần Ma hiển hiện, chấn nhiếp nhân tâm.
Không ít người bị chấn ngất ngay tại chỗ, mà trong mấy tòa nhà gần đại điện nhất đột nhiên bộc phát ra một năng lượng cường đại.
Oanh!Lửa cháy ngập trời, một con Hỏa Hoàng bay lên không trung bay múa, chao lượn Cửu Thiên.
– Khóc! Một con Băng Phượng xoay quanh hư không, vẩy xuống hàn khí vô tận.
Còn có Khổng Tước giương cánh, vẩy ánh sáng năm màu xuống, tạo nên cảm giác thần thánh chói lọi.
– Rống, chuyện gì xảy ra?Một con Kỳ Lân rống to, nó lộ ra chân thân, thân thể cao lớn giẫm lên bức tường đối diện với Thanh Đồng đại điện nay đã sụp đổ, nó rống lên giận dữ.
– Xảy ra chuyện gì?Mặc Kỳ Lân kinh hãi hét lớn một tiếng, hai mắt nhìn chòng chọc vào Thanh Đồng đại điện đổ nát, bên trong liên tục phun trào sương mù đáng sợ, up áp Thần Ma bung tỏa ra ngoài.
– Cái đó là.
.
Thần Ma?Khổng Tước đột nhiên hét lên, nó nhớ ra cái gì đó, cảm thấy hơi hoảng sợ.
– Không hay rồi! Thần Ma chủ nhân mang về đã thoát khốn!Khổng Tước kinh hoảng hô to, dọa Mặc Kỳ Lân, Băng Phượng, Hỏa Hoàng sợ đến mức thiếu chút nữa là ngất đi.
Thần Ma thoát khốn?Oanh!- Ta muốn ngày này! Lật đổ tất cả!Một tiếng rít truyền đến, toàn bộ Hoang Cổ thành rung động kịch liệt, phòng ốc ầm ầm sụp đổ, một cỗ uy áp Thần Ma mênh mông bao phủ khắp nơi, vô số người thổ huyết ngất ngay tại chỗ.
– Nhân tộc, khẩu phần lương thực của ta, mau đến đây đi!Bên trong sương mù, một tôn Thần Ma đáng sợ chậm rãi hiện lên, thân thể cao lớn áp bách vô cùng, nó vừa dứt lời liền đột ngột há to miệng hướng về phía Hoang Cổ thành, hút sâu một hơi.
– Không tốt, mau ngăn cản nó!Khổng Tước thấy vậy hoảng sợ kêu to, lập tức ý thức được Thần Ma đang muốn thôn phệ toàn bộ Nhân tộc trong Hoang Cổ thành.
Nguy cơ buông xuống quá đột ngột, Thần Ma do Cổ Trần mang về lại bất ngờ thoát khốn, nó phá vỡ phong ấn của Thương Thiên tế đàn, hiển lộ hung uy.
Nó muốn suốt sạch toàn bộ Hoang Cổ thành.
– Xong!Hắc Thổ tuyệt vọng nhìn Thần Ma đột nhiên xuất hiện, hắn căn bản không đủ sức chống lại một vị Thần Ma, ngay cả Mặc Kỳ Lân, Băng Phượng, Hỏa Hoàng, Khổng Tước đều trọng thương tại chỗ, chúng bị một cỗ sương mù bao quanh đưa đến miệng Thần Ma.
– A! Vô số người kinh hãi kêu to, thân thể không tự chủ bay lên, là bị Thần Ma hút về phía cái miệng to khủng bố của nó, nó sắp suốt sạch toàn bộ Nhân tộc trong Hoang Cổ thành.
– Làm sao bây giờ?- Chủ nhân, mau tới! Khổng Tước tuyệt vọng nghĩ đến, không ngừng hô hoán Cổ Trần, có lẽ chỉ có Cổ Trần mới giải quyết được nguy hiểm cùng phiền toái trước mắt.
.
Chương 1207
Nhưng Cổ Trần không có mặt tại Hoang Cổ thành, giờ khắc này, toàn bộ Nhân tộc trong Hoang Cổ thành, thậm chí là Bách Man sơn đều đang lâm vào tuyệt cảnh.
Thần Ma đột nhiên thoát khốn, lại còn đột ngột muốn nuốt sạch Nhân tộc.
Ông!Ngay tại thời khắc Hắc Thổ, Băng Phượng, Mặc Kỳ Lân, Hỏa Hoàng và vô số người khác đã tuyệt vọng, phía sau Hoang Cổ thành, một tòa Thanh Đồng điện bỗng nhiên chấn động.
Nơi đó truyền đến một tiếng rung, một cỗ khí tức quái dị lan tràn ra ngoài.
– A?Thần Ma kia hơi kinh ngạc, nó đột ngột quay đầu lại nhìn, hai mắt đỏ đậm nhìn trừng trừng vào một ngôi đại điện, phía trên khắc hoạ ba chữ to.
Anh Linh điện!Hô!Nơi thâm hải, một nam một nữ cấp tốc di chuyển về phía trước.
– Hửm?Đột nhiên, một người ngừng lại, mặt mũi tràn đầy kinh ngạc.
– Sao thế?Mỹ Đỗ Toa thấy Cổ Trần đột ngột dừng lại, nàng ngạc nhiên hỏi.
Cổ Trần không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày, giữa chân mày hắn xuất hiện một mảnh toái phiến, chính là Chân Linh toái phiến.
– Chân Linh toái phiến của Đọa Lạc Thần Ma?Mỹ Đỗ Toa hỏi.
Cổ Trần đang định nói gì, đột nhiên miếng toái phiến đó bắt đầu rã ra, sau đó nát tan thành vô số bụi phấn.
Nhìn thấy thế, sắc mặt Cổ Trần lập tức thay đổi, hắn cả kinh nói:- Không tốt, Thần Ma có biến, bên trong tộc ta xảy ra chuyện.
– Chuyện gì xảy ra?Mỹ Đỗ Toa nghiêm mặt hỏi, nàng thấy sự tình có vẻ nghiêm trọng.
Chân Linh toái phiến của Đọa Lạc Thần Ma đột ngột tự vỡ vụn, điều này có ý nghĩa gì, không cần nghĩ cũng biết, Thần Ma đã xuất hiện biến cố.
– Thời Gian Kính Tượng, hiện!Cổ Trần lập tức đánh ra một màn sáng, hóa thành một chiếc gương lớn xuất hiện trước mắt hai người.
Chỉ thấy trên mặt gương sóng dợn dập dờn, sau đó một hình ảnh hiện lên, chính là hình ảnh của Hoang Cổ thành.
Nhìn thấy những gì xảy ra trong gương, đồng tử Cổ Trần co rụt lại, thần sắc kinh hãi.
Trong gương là hình ảnh một tôn Thần Ma đã thoát khỏi phong ấn, hiển lộ hung uy bản thân, nó vừa ra ngoài đã muốn nuốt chửng Hoang Cổ thành.
– Ngươi dám!Cổ Trần vừa vội vừa giận, không hiểu vì sao Thần Ma lại đột ngột ra ngoài được, chẳng lẽ nó đã thoát khỏi phong cấm của Thương Thiên tế đàn?Chủ yếu là, Cổ Trần không thể nghĩ ra vì sao Thần Ma lại thoát khỏi sự khống chế của Chân Linh toái phiến, rõ ràng Chân Linh toái phiến đang nằm trong tay hắn kia mà?- Không còn kịp rồi!Hai mắt Cổ Trần sung huyết, hắn nhìn vô số kiến trúc trong Hoang Cổ thành sụp đổ, tất cả mọi người bị cuốn lên không trung.
Mắt thấy tất cả sắp bị Thần Ma nuốt chửng, mấy trăm vạn người trong tòa thành không một ai may mắn thoát khỏi, ngay như Mặc Kỳ Lân, Khổng Tước, Hỏa Hoàng, Băng Phượng, Hắc Thổ! cũng không ngoại lệ, cả đám bị Thần Ma cuốn đi.
Ông!Ngay trong lúc nguy cấp đó, một thanh âm rung động kỳ dị truyền đến, Cổ Trần ngưng mắt nhìn về phía phát ra chấn động.
– Anh Linh điện?Hắn kinh ngạc nhìn qua, chỉ thấy trong tấm gương, Anh Linh điện đột nhiên sáng lên, một vầng sáng thánh khiết lan ra.
Vầng sáng đó bao phủ toàn bộ Hoang Cổ thành, đám người vốn đã bị Thần Ma cuốn về phía nó lại rơi xuống đất hết.
– Ai?Tôn Thần Ma kia gầm lên, hai mắt trợn trừng nhìn chằm chằm Anh Linh điện, nó tỏ vẻ kinh ngạc, dường như bên trong có một khí tức nào đó khiến tim nó đập thình thịch.
Anh Linh điện rung động, một luồng quang mang hiện lên khiến Thần Ma biến sắc.
Keng!Đột nhiên, bên trong Anh Linh điện phát ra một tiếng leng keng, chỉ thấy hư không nứt toát ra một cách bí ẩn, hàng loạt vết nứt màu đen xuất hiện, giao thoa ngang dọc trên bầu trời.
Phong mang đáng sợ rạch chém tứ tung tạo ra rất nhiều vết nứt không gian, khiến Thần Ma cảnh giác vô cùng, nó đứng giữa hư không, tản ra uy áp kinh khủng.
– Chuyện gì đã xảy ra với Thần Ma?Mỹ Đỗ Toa kinh ngạc nhìn hình ảnh trong gương, thần sắc ngưng trọng hỏi han.
Cổ Trần lắc đầu, hai mắt nhìn chòng chọc vào Anh Linh điện, chỗ kia đang có một cỗ khí tức khủng bố dần dần tràn ngập, giống như có một thực thể đáng sợ nào đó đã bị thức tỉnh.
Tạch tạch tạch! Sau một khắc, bên trong Anh Linh điện truyền ra từng đợt tiếng vang, phảng phất có vật gì đó muốn đứng lên.
Bên trong Anh Linh điện, một bộ xương khô chậm rãi ngẩng đầu, hai hốc mắt trống rỗng sâu hoắm sáng lên hai đạo hỏa quang.
Quang mang hừng hực xé rách hư không, rơi vào trên người Thần Ma.
– Thần! Ma! Một thanh âm khàn khàn truyền ra khỏi Anh Linh điện, toàn bộ Thiên Địa đều yên tĩnh lại.
Thần Ma trừng lớn hai mắt, nó thấy được, bộ xương khô bên trong Anh Linh điện lại đang chậm rãi đúng lên, trong tay xuất hiện một thanh kiếm gãy rỉ sét.
.
Chương 1208
Nó nắm chặt kiếm gãy, rất nhiều tia sáng sắc bén bao quanh thân thể nó, một luồng hào quang bất hủ chiếu sáng toàn bộ Anh Linh điện.
– Chém!Thanh âm vừa dứt, chỉ thấy thân thể Thần Ma chấn động, lồng ngực răng rắc nứt ra một vết rách, một cỗ huyết dịch Thần Ma lập tức phun ra ngoài.
– A! Thần Ma đột nhiên kêu thảm một tiếng.
Nó kinh dị lui lại, hai mắt trừng lớn, dường như nhìn thấy thứ gì đó không thể tin nổi.
– Anh Linh?Thần Ma kinh hô:- Anh Linh bất hủ? Không có khả năng, không thể nào, đây không phải là thật! Ngươi là ai?Keng!Đáp lại nó là một đạo phong mang khủng bố khác chém tới thân thể, thêm một vết thương nữa xuất hiện, sâu tới tận xương, huyết dịch Thần Ma tuôn ra ồ ạt.
Thần Ma kinh dị, nó nhìn trừng trừng bộ xương khô phía trước, sau đó trực tiếp xé nát hư không bước thẳng vào bên trong, cuống quýt bỏ chạy không còn thấy tăm hơi.
Nó chạy, một Thần Ma cường đại lại bỏ chạy.
Tôn Thần Ma này vừa định nuốt chửng toàn bộ Nhân tộc trong Hoang Cổ thành, kết quả bị bộ xương khô trong Anh Linh điện dọa cho tháo chạy, trên thân còn mang theo hai vết thương kinh khủng.
– Thần! Ma! đương! Tru! Bộ xương khô kia phát ra từng tiếng đứt quãng, rất nhanh, ánh sáng tắt ngấm, nó lại chậm chạp ngồi trở về vị trí của nó trong Anh Linh điện.
Nó là di hài của một tiền bối anh hùng Nhân tộc, được Cổ Trần mang về từ bên trong Thần Quốc, không ngờ nó lại có năng lực đáng sợ thế này.
Nếu không có bộ di hài đó, rất có thể cả Hoang Cổ thành không một ai may mắn thoát khỏi, đều sẽ bị Thần Ma đột ngột xảy ra biến cố kia nuốt mất, thậm chí toàn bộ Hoang Cổ nhất tộc cũng bị hủy hoại chỉ trong chốc lát.
Thấy Thần Ma đào tẩu, Cổ Trần âm thầm thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt trở nên ngưng trọng.
– Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?Hắn có chút kinh ngạc, không ngờ lại xảy ra vấn đề thế này, rõ ràng hắn đã thu phục được Thần Ma, sao biến cố lại xuất hiện?Thậm chí Cổ Trần còn nắm giữ Chân Linh toái phiến của nó, vì sao vẫn xuất hiện biến cố? Vì sao Thần Ma vẫn thoát khỏi khống chế? Thiếu chút nữa là cơ nghiệp của hắn đã bị hủy đi.
– Rốt cuộc không thể khống chế được Thần Ma sao?Cổ Trần lẩm bẩm, trong ánh mắt lộ ra hung quang dọa người.
Trong lòng hắn kinh sợ vạn phần, chút nữa thôi, chút nữa thôi là toàn bộ căn cơ của Hoang Cổ tộc đã bị hủy mất.
Vẻ mặt Mỹ Đỗ Toa nghiêm túc, nàng đứng ở bên cạnh hắn, nói khẽ:- Đừng lo lắng, không phải đã không sao à, có lẽ tôn Thần Ma kia không thể bị một phàm nhân khống chế.
Còn nữa, mặc dù có Chân Linh toái phiến cũng chưa chắc khống chế được Thần Ma, nó quá quá xảo trá, nói không chừng là nó ngụy trang.
Mỹ Đỗ Toa nhẹ giọng an ủi một câu.
Cổ Trần lắc đầu không nói chuyện, hắn nhìn hình ảnh bên trong Thời Gian Kính Tượng, không ít kiến trúc của Hoang Cổ thành bị hủy, rất nhiều người trọng thương.
Nhưng không có người chết đi, đây đã là vạn hạnh, nên nhớ, thứ muốn nuốt chửng tất cả mọi người bên trong Hoang Cổ thành chính là một Thần Ma.
May mà nó bị di hài bên trong Anh Linh điện doạ chạy, xem như vượt qua một kiếp, bảo vệ được căn cơ.
Chuyện xảy ra quá đột ngột, ngay cả Cổ Trần cũng không ngờ được, thậm chí hắn còn không hiểu tại sao lại xảy ra tình huống này.
Vì sao Đọa Lạc Thần Ma lại thoát khỏi khống chế?Chẳng lẽ thật đúng như Mỹ Đỗ Toa đã nói, Thần Ma là không thể khống chế sao?Thần Ma cao ngạo, xảo trá, thiếu chút nữa đã hủy đi căn cơ của hắn, điều này khiến nội tâm Cổ Trần trở nên tỉnh táo, có lẽ muốn khống chế một cường giả là việc không thể thực hiện được.
Đặc biệt là Thần Ma, một tồn tại vừa thủ đoạn vừa xảo trá khó lường, việc xảy ra mới rồi chính là một ví dụ tốt nhất.
– Ngươi có muồn trở về xử lý chuyện trong tộc không?Mỹ Đỗ Toa thấy Cổ Trần không nói lời nào bèn mở miệng nhắc nhở.
Cổ Trần hít sâu một hơi, hắn nhìn vào khung cảnh trong gương, đám Hắc Thổ đang bận rộn tổ chức quân đoàn bắt đầu đề phòng.
Đa số mọi người đều đang không ngừng lễ bái Anh Linh điện, ánh mắt càng thêm thành kính, cảm tạ tiền bối đã hiển linh.
Việc xảy ra vừa rồi khiến mọi người càng thêm vững lòng, tiền bối đã phù hộ bọn họ, tất cả đều trông thấy tôn Thần Ma đáng sợ nọ bị một vị Anh Linh tiền bối trong Anh Linh điện đuổi chạy.
Cổ Trần cũng rất bất ngờ, hắn nhìn thấy rõ ràng bộ di hài tiền bối Nhân tộc đột ngột tỉnh lại, dọa sợ Thần Ma.
– Xem ra sau này ta cần phải cẩn thận hơn khi làm việc, nếu không lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn thế này thì có hối hận cũng không kịp.
Cổ Trần âm thầm cảnh cáo chính mình, không thể tái phạm sai lầm tương tự.
Hắn âm trầm nhìn lên trên trời, như thể thấy được bóng dáng tôn Đọa Lạc Thần Ma đang bỏ chạy thục mạng.
– Đáng nhẽ ta không nên bắt Thần Ma, mưu toan khống chế nó.
.
Chương 1209
Trong lòng Cổ Trần lan tràn sát ý, hắn hoàn toàn chết tâm với việc khống chế Thần Ma và những cường giả khác.
Kỳ thật cũng không thể trách Cổ Trần chuyện này, trong tay Cổ Trần không có nội tình cường đại, nên mới muốn khống chế Thần Ma làm át chủ bài cho tộc mình.
Chỉ tiếc ý nghĩ tuy tốt nhưng hiện thực lại tàn khốc, còn thiếu chút trở thành đại họa, nó khiến Cổ Trần hiểu ra triệt để, muốn khống chế cường giả đặc biệt là Thần Ma, căn bản chính là tự chui đầu vào rọ.
Sự việc lần này đã tát tỉnh hắn, nội tình là phải dựa vào bản thân tích lũy từng chút một, chứ không được đi đường tắt.
– Tạm thời không cần trở về, còn Thần Ma kia, lần sau gặp lại chớ trách ta.
Cổ Trần lẩm bẩm, trong mắt hắn lan tràn sát ý khiến Mỹ Đỗ Toa cũng nhịn không được cảm thấy tim lạnh buốt, nàng âm thầm mặc niệm thay cho tôn Thần Ma đó.
– Tê.
.
Lúc này, Thần Ma đang bỏ chạy trong hư vô đột nhiên rùng mình một cái, nó dừng lại, ngạc nhiên nhìn chung quanh, biểu tình bối rối khó hiểu.
– Anh Linh bất hủ, sao chỗ đó lại có một tôn Anh Linh bất hủ tồn tại chứ? Rốt cuộc là ai?Thần Ma rống giận, hai mắt đỏ bừng, vẻ mặt dữ tợn khiến người hoảng sợ.
Cánh thịt sau lưng nó chấn động, xé nát hư vô, sau đó biến mất chẳng còn tăm hơi.
– Có lẽ việc ta hiểu thấu Thương Thiên tế đàn đã khiến phong ấn bị lơi lỏng.
Cổ Trần lật tay lại, ký hiệu quỷ dị dày đặc lấp lóe, y hệt ký hiệu phía trên Thương Thiên tế đàn.
Hắn lạnh lùng thu tay lại, tất cả ký hiệu chìm vào bên trong thân thể, mà Mỹ Đỗ Toa ở bên cạnh lại chấn động không thôi.
Nàng kinh ngạc nhìn Cổ Trần, trong lòng nổi lên sóng to gió lớn, không ngờ đám ký hiệu trên tay Cổ Trần lại chính là ký hiệu phía trên Thương Thiên tế đàn.
– Chẳng lẽ hắn đã hiểu thấu đáo bí mật của Thương Thiên tế đàn?Mỹ Đỗ Toa hốt hoảng, quả thật không dám tin.
– Đi, đi dò xét tình huống Long tộc trước.
Cổ Trần phất tay tán đi ảnh trong gương, nói xong bước ra một bước, người đã xuyên qua nước biển trùng điệp, hướng về Long tộc nơi thâm hải.
Phía sau, Mỹ Đỗ Toa nhìn chăm chú vào bóng lưng Cổ Trần, nàng cũng bước ra một bước, bóng người nhoáng một cái đi tới bên cạnh hắn, hai người từng bước biến mất vào trong thâm hải.
Thâm hải, trong một nơi bí ẩn, hàng loạt Giao Long kết bè kết đội vây quanh một chỗ.
Mấy con Giao Long này, con nào con nấy đều cực kỳ to lớn, con nhỏ nhất cũng dài đến 100m, con lớn nhất dài hơn ngàn mét, chúng nằm ngang dưới đáy biển, tỏa ra long uy khủng bố.
Mà cả đám Giao Long đều đang thành thật gục xuống một nơi phía dưới đáy biển, giống như đang sợ hãi thứ gì.
Phía trước đám Giao Long là một đám người nửa rồng nửa người, chúng đứng trước một tế đàn cực lớn, trên tế đàn khắc họa hàng loạt Chân Long, phải được 10 ngàn con như thế đang giương nanh múa vuốt, sống động y thật.
– Chuẩn bị thế nào rồi?Cầm đầu đám nửa rồng nửa người này là một nam tử có sừng rồng màu tím trên đầu, hắn mặt không đổi sắc hỏi một câu như thế.
Một lão giả thân mặc long bào màu đen, sừng rồng trên đầu đen nhánh đứng bên cạnh nam tử nọ lập tức lên tiếng:- Long Hoàng, đã chuẩn bị thỏa đáng!Đây là một Hắc Long, một tôn cường giả của Long tộc, khí tức khủng bố.
Nhưng lão lại cực kỳ cung kính với nam tử sừng tím kia, vì người đó chính là Long Hoàng của Long tộc.
Long Hoàng lạnh lùng nhìn tế đàn trước mắt, giữa mày hắn có một nghịch lân màu vàng, lóe lên một luồng thần quang.
Hắn mở miệng nói:- Bản hoàng đã đợi ngày này 800 năm, chỉ vì nghênh đón được Thiên Long cấm kỵ trở về mà phải hao phí vô số tâm lực, rốt cục sắp thực hiện được.
– Đã mang tế phẩm đến chưa?Long Hoàng lạnh lùng hỏi.
Một Long Nhân mặt Long bào màu vàng ở bên trái khom người nói:- Hồi bẩm Long Hoàng, tế phẩm đã chuẩn bị tốt, có Thánh Tử, Thánh Nữ của Ngũ Hành Linh tộc, có Phong tộc, Lôi tộc, Quang Ám hai tộc mỗi tộc một vị Thần Tử.
Tất cả đã được bí mật bắt mang đếnLong Hoàng nghe xong khẽ vuốt cằm, hỏi:- Những thứ này đều không quan trọng, quan trọng nhất là vị Nhân Thần hỗn huyết kia, nàng mới là mấu chốt nhất.
Tất cả Long tộc nghe xong lập tức cúi đầu xuống, trong đó, Hắc Long lão giả tiến lên một bước, nhỏ giọng nói bên tai Long Hoàng:- Long Hoàng, vị Nhân Thần hỗn huyết kia là bắt từ Nam Man chi địa về, phải chết không ít tộc nhân mới thành công, mà tộc nhân của nàng cũng đang truy tìm tung tích nàng khắp nơi.
Hắc Long lão giả nói đến đây, có vẻ hơi chần chờ.
.
Chương 1210
Hắn nhỏ giọng nhắc nhở:- Dùng nàng để tế tự, có thể sẽ dẫn tới lửa giận của tôn Thần Chỉ trong huyết mạch nàng, cứ như vậy chắc chắn Long tộc ta sẽ gặp đại nạn.
– Sợ cái gì?Long Hoàng khoát tay chặn lại, hừ lạnh nói:- Không nói tới tôn thần kia đã sớm vẫn diệt từ trong tháng năm xa xưa, cho dù còn sống cũng làm được cái gì? Chỉ cần triệu hoán được Thiên Long cấm kỵ, chắc chắn Long tộc ta sẽ đứng vững trên đỉnh của Man Hoang Bách Tộc, thống ngự bách tộc, xưng bá trong Man Hoang đại thế giới.
Long Hoàng giang hai cánh tay cao ngạo nói ra, đôi mắt hắn bừng sáng.
– Truyền lệnh xuống, 90 ngàn nô lệ các tộc, 9 vạn nô lệ Nhân tộc, cộng thêm Thánh Tử, Thánh Tử của Ngũ Hành Linh tộc, Thần Tử của hai tộc Quang Ám, Lôi tộc, Phong tộc, cả tế phẩm chủ đạo Nhân Thần hỗn huyết kia nữa, dẫn hết tới đây.
Mệnh lệnh ban ra, thâm hải sôi trào trong nháy mắt.
Khu hải vực này bỗng nhiên xuất hiện hàng loạt Giao Long, chúng áp giải một số lượng lớn sinh linh bị nô dịch tới.
Sinh linh bị áp giải tới thuộc đủ loại chủng tộc, đều là bị Long tộc bắt về, 90 ngàn nô lệ các tộc, còn có 9 vạn nô lệ Nhân tộc.
– Long tộc đáng chết!- Các ngươi muốn làm gì!- Ta chính là Hắc Ma tộc nhân cao quý, các ngươi dám! Đám nô lệ tức giận kêu to, đó là sinh linh tới từ các phương, có Hắc Ma tộc nhân, có Thạch tộc nhân, có Thú Nhân, có mấy con Bỉ Mông, còn có cả một tôn Thái Thản.
Chúng định dùng sinh linh bách tộc làm tế phẩm, mà mỗi một nô lệ đều trẻ trung khỏe mạnh, ai nấy huyết khí tràn đầy, cho dù là Nhân tộc hay sinh linh các chủng tộc khác đều là bị Long tộc lén bắt tới.
– Long tộc, các ngươi thật to gan!Chợt có kẻ gầm lên giận dữ, phía trước đám nô lệ đang có hai hộ vệ áp tải một nhóm tế phẩm đặc thù tới.
Trong số đó có 5 sinh linh đặc thù, đều là những Thánh Tử, Thánh Nữ đến từ Ngũ Hành Linh tộc, theo thứ tự là Hỏa tộc Thánh Tử, Thủy tộc Thánh Nữ, Kim tộc Thánh Tử, Mộc tộc Thánh Tử, Thổ tộc Thánh Tử, vừa đủ năm vị, cấu thành Ngũ Hành Linh tộc.
Ngoài ra còn có một vị Thần Tử của Phong tộc, trên dưới toàn thân tràn ngập một cỗ phong lực, đáng tiếc đã bị giam cầm phong ấn ở nơi này, bộ dáng chật vật, chỉ biết tức giận nhìn những kẻ đã bắt mình tới làm tế phẩm.
Bên cạnh Thần Tử của Phong tộc là một vị Thần Tử của Lôi tộc, cũng bị Long tộc lén bắt tới.
– Long tộc, các ngươi dám cả gan bắt cóc mấy vị Thần Tử chúng ta, không sợ bị diệt tộc sao?Thần Tử Lôi tộc phẫn nộ gào thét, bên trong hai mắt phóng ra ánh sáng lôi điện, đáng tiếc toàn bộ tu vi huyết mạch toàn thân đã bị bí pháp Long tộc nắm giữ.
Ở bên cạnh còn có hai vị Thần Tử của Quang Minh tộc và Hắc Ám tộc, mặc dù thần huyết của cả hai không quá thuần túy, nhưng nếu có thể trở thành Thần Tử thì địa vị không thể thấp được.
Đáng tiếc cả hai lại bị Long tộc thiết kế bẫy rập bắt tới, bọn họ nhìn đám Long tộc đông đúc chung quanh, lại nhìn tế đàn khủng bố kia, sắc mặt lập tức thay đổi.
– Đáng chết.
Thần Tử của Quang Minh Thần tộc vừa kinh vừa sợ nói:- Long tộc, Long Hoàng, các ngươi dám bắt chúng ta tới đây làm tế phẩm, các ngươi muốn khai chiến sao?- Long tộc, các ngươi cả gan làm loạn, sớm muộn cũng bị diệt tộc.
Thanh âm thâm trầm của Hắc Ám Thần Tử truyền đến, khiến không ít Long tộc cảm thấy lạnh cả sống lưng.
Thế nhưng vị Long Hoàng kia lại không hề bị lay động, hắn mắt lạnh nhìn bọn họ, cười lạnh nói:- Các ngươi không cần kêu, vùng biển này chính là một tòa Long mộ của xưa của Long tộc ta, ngoại nhân không cách nào tìm tới nơi này.
Các ngươi nên ngoan ngoãn làm tế phẩm đi, có khi còn được chết thống khoái.
Long Hoàng nói xong liền không thèm để ý đám tế phẩm trước mắt mình nữa.
Long tộc thật to gan lớn mật, dám bắt vô số sinh linh các tộc khác như vậy, ngay cả Thánh Tử, Thánh Nữ và Thần Tử của Thần Tộc cũng dám bắt tới làm tế phẩm.
Nếu tình huống nơi này bị truyền ra ngoài, tất sẽ dấy lên sóng to gió lớn, Long tộc làm làm thế sẽ chọc giận các tộc khác là chuyện không thể nghi ngờ, nhất định dẫn phát chiến tranh.
Đương nhiên, trong này còn có chín vạn nô lệ Nhân tộc, trong đó có một tế phẩm đặc biệt khiến người ta phải chú ý.
Đó là một vị thiếu nữ trẻ trung xinh đẹp, toàn thân nàng được bao phủ bởi một tầng sương mù, không thấy rõ ràng, chỉ có thể cảm giác được nàng thần bí bất phàm.
Thiếu nữ này chính là tế phẩm đặc biệt nhất, bên trong thân thể nàng có huyết mạch của cả Nhân tộc lẫn Thần Tộc.
– Bắt đầu đi!Thấy vạn sự đã sẵn sàng, Long Hoàng gật đầu với đám thuộc hạ chung quanh, ra ý có thể bắt đầu được rồi.
– Thỉnh Thiên Long Giác, Thiên Long Lân!.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










