Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 12 : Hung Lệ (c111-c120)
❮ sautiếp ❯Chương 111: Hung Lệ
Hai người va quyền vào nhau, nụ cười của Thanh Phong đông cứng lại trong nháy mắt, chỉ nghe “đùng” một cái, cánh tay Thanh Phong nổ nát vụn, huyết nhục xương cốt rơi lả tả xuống mặt đất, lực lượng cường đại đánh bay hắn ra ngoài, văng tận mười mấy thước mới dừng lại rơi xuống.
Bốn phía hoàn toàn tĩnh mịch, tất cả mọi người ngây dại.
– Làm sao! Có thể?- Thanh Phong thiếu chủ bại?Mười thợ săn của bộ lạc đang đứng vây chung quanh kinh ngạc, trừng to mắt nhìn tình huống trước mặt, vốn dĩ bọn họ nghĩ Cổ Trần sẽ bị đánh chết hoặc tàn phế.
Kết quả thì ngược lại, Thanh Phong bị đánh bay ra ngoài, cả một cánh tay bị đánh nổ, huyết nhục vẩy ra, nhuộm đỏ mặt đất.
– A! Cánh tay của ta! Thanh Phong hét thảm, mọi người bừng tỉnh, cùng nhau nhìn lại, chỉ thấy Thanh Phong ngã trên mặt đất thống khổ kêu rên, miệng mũi chảy máu, cánh tay phải hoàn toàn mất hết.
Mặt mũi hắn tràn ngập kinh hãi, sự đau đớn thống khổ khiến gương mặt hắn bắt đầu vặn vẹo, giống như lệ quỷ thê lương kêu rên.
– Lên, giết hắn cho ta.
Thanh Phong đau đớn gào thét, hai mắt đỏ thẫm.
Hắn giận dữ công tâm, mất hết lý trí, điên cuồng hạ lệnh muốn chém giết cái tên chó má Cổ Trần này, vậy mà lại dám đánh nổ cánh tay của hắn.
– Giết hắn!Mười người kia lập tức tỉnh ra, đồng loạt vung binh khí lên ào ào đánh về phía Cổ Trần, Cốt Đao chặt chém, Cốt Thương xuyên thủng.
– Thanh Y, ngươi lui ra đi.
Sắc mặt Cổ Trần lạnh băng, hắn đằng đằng sát khí đẩy Thanh Y ra sau, thân thể nhoáng lên một cái, hóa thành một cái bóng phóng tới chỗ đám người này.
Phanh phanh phanh! – A! Hàng loạt tiếng kêu thảm vang lên, mười kẻ tay cầm Cốt Thương cùng Cốt Đao kia không hiểu vì sao toàn thân nổ tung, bị đánh bạo ngay trước mặt, huyết nhục văng tung tóe.
Cổ Trần giống như một đầu Hung thú, những nơi hắn đi qua không ai cản nổi, không ai có thể ngăn cản nắm đấm với sức mạnh kinh người của hắn, cả đám đều bị đánh thành thịt nát văng khắp nơi.
Huyết nhục đầy trời, chỉ trong vòng ba lần hô hấp ngắn ngủi, mười lăm thợ săn thân thể khôi ngô cứ như thế bị Cổ Trần ngang ngược đánh nổ, chỉ để lại thịt nát đầy đất, doạ người vô cùng.
– Ngươi, ngươi ngươi ngươi! Thanh Phong vốn còn dữ tợn gào thét giờ đột ngột nói không ra tiếng, hắn trợn tròn mắt, vô cùng hoảng sợ nhìn trừng Cổ Trần, chẳng khác nào găp phải quỷ, quả thực không dám tin vào hai mắt của mình.
Mười mấy tên thủ hạ của hắn lại bị đánh nổ, Cổ Trần còn là người sao?- Ngươi, ngươi không phải người, ngươi là Hung thú, là Hung thú đội lốt người?Cuối cùng Thanh Phong bị dọa cho choáng váng, hắn hốt hoảng la hét, cho rằng Cổ Trần không phải người, mà chính là một Hung thú khoác da người.
Cổ Trần lạnh nhạt đi từng bước một về phía Thanh Phong, mỗi bước của hắn dọa Thanh Phong run lẩy bẩy, không ngừng lết về sau, kéo theo một vết máu thật dài.
– Quá yếu.
Đi đến trước mặt Thanh Phong, Cổ Trần từ trên cao nhìn xuống, giọng điệu bình thản kích thích nội tâm Thanh Phong sâu sắc, khuôn mặt vặn vẹo điên cuồng.
– Không, ngươi không dám giết ta đâu! Hiện giờ phụ thân ta là tộc trưởng bộ lạc, còn có Huyền Cát công tử và hai vị cường giả của Huyền Điểu bộ lạc ở đây, ngươi dám làm càn?Thanh Phong nghĩ đến cái gì, thê lương quát to lên, dường như đã lấy lại được sức mạnh.
Cổ Trần hừ lạnh, khinh thường nói:- Hôm nay, mặc kệ người nào đến cũng không thể cứu được ngươi.
Răng rắc!Nói xong một chân đạp xuống, hai mắt Thanh Phong lồi ra, bắp đùi bị Cổ Trần dẫm nát tại chỗ, máu thịt be bét, trực tiếp gãy thành hai đoạn, máu chảy ồ ạt ra ngoài.
– A! Hắn đau đớn gào thét.
Nhưng vẫn chưa xong, Cổ Trần nhấc chân lần nữa, lại nghe răng rắc một tiếng, cái chân còn lại vỡ thành thịt nát, bị phế bỏ ngay tại chỗ.
– Không, ngươi không thể giết ta! Thanh Phong thê lương kêu rên, rốt cục sợ rồi, hắn không ngừng hô to, trong mắt tràn đầy hoảng sợ.
– Yên tâm đi, ta sẽ tiễn nguyên một đám thân nhân của ngươi đi theo ngươi, cứ an tâm lên đường.
Sắc mặt Cổ Trần lạnh lẽo, giơ chân lên nhắm ngay vào đầu Thanh Phong, ý đồ dùng chân đạp nát.
– Dừng tay!Đúng vào lúc này, một tiếng rống giận truyền đến, huyết khí cuồn cuộn, một cổ khí tức mạnh mẽ nhanh chóng áp sát, sát khí đập vào mặt.
– Cha, cứu con! Nghe được thanh âm đó, Thanh Phong vốn đã tuyệt vọng nhất thời vui mừng quá đỗi, phát ra tiếng cầu cứu thê lương.
– Ta đã nói rồi, người nào đến cũng không cứu được ngươi.
Cổ Trần lại không hề bị lay động, mặt mũi lãnh khốc, thật sự hung hăng đạp một cước xuống.
.
Chương 112: Quái Vật A
Đùng!Cổ Trần đạp xuống, đầu Thanh Phong nổ tung như một quả dưa hấu, đỏ trắng xen lẫn bắn ra, mất mạng tại chỗ.
Thanh Phong đáng thương, vốn cũng là một cường giả Đoán Cốt cảnh, ai ngờ gặp phải tên yêu nghiệt Cổ Trần này, cuối cùng chỉ có thể kết thúc trong bi kịch.
– Tiểu súc sinh, ngươi muốn chết!Chợt nghe tiếng ai đó rít lên, chỉ thấy một trung niên nam tử xông đến như bay, toàn thân sát khí bừng bừng, huyết khí bốc thẳng lên trời.
Người tới chính là Thanh Dương, nhìn con mình chết thảm trước mắt, mặt mũi hắn vặn vẹo, ánh mắt vằn tơ máu.
– A! Ta muốn ngươi phải chết!Thanh Dương điên rồi, hắn liên tục hét lên, huyết khí toàn thân ồ ồ, đánh một quyền mạnh nhất về phía Cổ Trần, khí lãng cường đại cuốn lên, cát bụi đầy trời.
Cổ Trần đứng thẳng người, ngạo nghễ nhìn về phía trước, hắn bình tĩnh chặn một quyền đáng sợ kia lại, áo bào da thú trên thân bay phất phới, dọa Thanh Y ở sau lưng mặt mày trắng bệch.
Nàng kinh hãi nhìn tình huống trước mắt, ban đầu đám người Thanh Phong hung hăng đến đây, kết quả bị Cổ Trần đánh chết tươi cả đám.
Trong lòng Thanh Y rung động không thôi, nàng nhìn bóng lưng thẳng tắp đứng cản trước mặt mình, lúc này đây, trong lòng nàng đột ngột nảy sinh cảm giác sùng bái như khi đứng trước một ngọn núi.
Nàng không nghĩ tới, người thanh niên trọng thương gục ngã bên bờ sông được nàng phát hiện ra lại có thực lực đáng sợ như vậy, quả thực không thể tin nổi.
Oanh!Đột nhiên, Cổ Trần vung tay đánh qua một quyền, hai quyền va chạm vào nhau, bộc phát ra tiếng rền vang như sấm nổ, không khí nổ tung, làm Thanh Y thiếu chút nữa ngã nhào xuống đất.
Nàng hoảng sợ ngẩng đầu nhìn lại, hai mắt trừng lớn, khuôn mặt nhỏ nhắn hốt hoảng.
– Sao có thể?Hai mắt Thanh Dương lồi ra, hắn chỉ cảm thấy trên cánh tay truyền đến một cỗ lực lượng kinh khủng, xương cốt lạch cạch nứt toác, huyết nhục nổ tung, toàn bộ cánh tay đều bị đánh thành thịt nát.
Lực lượng cường đại đánh bay cả người hắn ra ngoài, va vào một ngôi nhà đá cách đó hàng chục thước mới dừng lại.
Trong khói bụi, có một bóng người bê bết máu đang nằm, chính là Thanh Dương vừa mới nổi giận đánh tới ban nãy, lúc này hắn nằm đó không ngừng nôn ra máu, trợn to hai mắt.
– Phốc! Không, không có khả năng!Thanh Dương hoảng sợ kêu to, không thể tin được.
Cổ Trần hiên ngang đứng vững, không nhúc nhích tí nào, mặt đất dưới chân rạn nứt, một quyền vừa rồi không kinh động tới hắn mảy may, ngược lại là Thanh Dương trưởng lão bị một quyền đả thương.
– Tê! Đông đảo tộc nhân bộ lạc nghe tiếng đánh nhau chạy tới ngây ra, họ nhìn tình cảnh trước mắt, nhịn không được hít sâu một hơi.
– Thanh Dương trưởng lão bị đánh bại?- Hắn là ai?- Người thanh niên này! Mọi người kinh hãi, hoảng sợ, không dám tin!.
Nguyên một đám đều nhìn bóng dáng cao ngạo của Cổ Trần bằng con mắt kính sợ.
Người thanh niên này thật là đáng sợ.
Thanh Dương trưởng lão của bộ lạc bọn họ chính là một vị cường giả Đoán Cốt cảnh đỉnh phong chính thức, lực lượng toàn thân tổng cộng trăm vạn quân lực.
Nhưng cường giả như vậy lại bị một thanh niên từ bên ngoài tới dùng một quyền đánh bại, trọng thương nguy kịch.
– Người tới, người tới!Lúc này, Thanh Dương đứng lên kêu to.
Gương mặt hắn dữ tợn, hắn gầm thét:- Giết hắn cho ta! Giết chết quái vật này! Hắn không phải Nhân tộc, hắn là Hung thú, là dị tộc giả trang!Xoạt!- Dị tộc?Đám đông xung quanh náo động hẳn lên, nhiều người kinh hãi, giật nảy mình, tất cả đều nhìn Cổ Trần đầy nghi ngờ, lộ ra vẻ sợ hãi kính cẩn.
Nghe Thanh Dương trưởng lão nói như vậy, Cổ Trần lộ ra sát ý, hắn hừ lạnh rồi nói:- Lão già kia, ngươi đã phản bội bộ lạc của ngươi, còn có mặt mũi nói những lời như vậy sao?Để ta tiễn ngươi xuống dưới, cùng đoàn tụ với nhi tử ngươi!Nói xong, bóng dáng Cổ Trần nhoáng một cái, bay thẳng về phía trước, dọa Thanh Dương trưởng lão sợ điếng người.
– Mau giết hắn!Thanh Dương thê lương kêu to, không ngừng lùi lại, giữa đôi mày lóe sáng.
– Thanh Nham, giết hắn!Chung quanh truyền đến từng tiếng hét lớn, chỉ thấy một đám cường giả của bộ lạc tay cầm Cốt Mâu, Cốt Thương, Cốt Đao tiến thẳng về phía Cổ Trần.
Nam tử trung niên trong đám người có chút kinh ngạc chần chờ, hắn chính là một Đoán Cốt cường giả của bộ lạc, thân thể nam tử khôi ngô, trước đó Cổ Trần đã từng thấy qua hắn dạy bảo tiểu hài tử bộ lạc luyện quyền.
Hắn không dám tiến lên, vẫn còn chần chờ kinh hãi, nhưng đã có một đám người không biết sống chết vọt tới.
– Cút!Trông thấy có người xông đến, Cổ Trần quát lớn, đi lên đánh ra một quyền.
Một tiếng ầm vang, một cỗ khí tức vô cùng cuồng bạo cuốn tới, hơn mười người thậm chí không kịp phản kháng đã bị đánh bay ra ngoài, đâm vào nhà gỗ chung quanh, vỡ ra thành nhiều mảnh.
Phanh phanh phanh!.
Chương 113: Đánh Nổ Tất Cả
Cổ Trần vung hai nắm đấm đánh bay hết người này đến người khác ra ngoài, giống như Thiên nữ tán hoa, trong chốc lát từng kẻ thổ huyết văng ra rớt xuống đất, nằm ở đó kêu rên liên hồi.
– Ngươi, ngươi đừng tới đây.
Giờ khắc này, rốt cục Thanh Dương trưởng lão sợ rồi.
Hắn hoảng sợ nhìn Cổ Trần, không ngừng lùi lại, gầm thét lên:- Rốt cuộc ngươi là ai? Ngươi tuyệt đối không phải là Nhân tộc chúng ta! Nhất định ngươi là quái vật, Hung thú, dị tộc!- Buồn cười!Cổ Trần khinh thường cười lạnh, từng bước một đi về phía đối phương, trên dưới toàn thân hắn tràn ngập một đạo khí lưu u ám, chấn động không khí bắt đầu vặn vẹo.
– Lão già kia, chết đi!Đi tới gần, Cổ Trần không nói nhảm nhiều, đấm ngay một quyền, hắn muốn trực tiếp giết chết Thanh Dương trưởng lão này.
– Dừng tay!Nhưng ngay lúc này, một tiếng quát lớn truyền đến, chỉ thấy ba cường giả cùng bay tới, dùng đòn tấn công mạnh nhất công kích về phía Cổ Trần.
Đối mặt với đòn liên thủ của ba cường giả, Cổ Trần không thể không từ bỏ việc giết chết Thanh Dương, hắn xoay người đánh qua một quyền.
Ầm ầm!Thanh âm chấn động, khí lãng lăn lộn, không ít người đứng gần bị chấn văng ra ngoài, có mấy tòa nhà gỗ hóa thành phế tích ngay tại chỗ.
Lực lượng kinh khủng va chạm, khiến mặt đất lõm xuống thành một cái hố to, bụi mù bốc lên cuồn cuộn.
Soạt soạt soạt!Trong bụi mù, ba bóng người liên tiếp lui về phía sau, sắc mặt cả ba biến hóa liên tục, liếc nhìn nhau, đều nhìn thấy kinh hãi trong mắt nhau.
– Làm sao có thể ?Một thanh niên kinh dị kêu to, không thể tin được.
Mời vừa rồi, hắn cùng hai thủ hộ giả liên thủ lại không thể đánh ngã được đối phương, ngược lại bọn họ còn bị một cỗ lực lượng cuồng bạo chấn bay ra ngoài.
– Huyền Cát công tử, mau giết hắn.
Thanh Dương nhìn thấy người tới, hai mắt bộc phát sát ý nồng đậm, hắn điên cuồng kêu to, máu không ngừng tuôn ra từ cánh tay bị gãy.
Người tới chính là Huyền Cát và hai tên hộ vệ của hắn, cả ba đều là cường giả số một, chính là Đoán Cốt cảnh cao thủ, đặc biệt là hai tên hộ vệ, đều là cường giả Đoán Cốt cảnh đỉnh phong.
Nhưng vừa rồi ba người hợp lực vẫn không thể nào trấn áp Cổ Trần.
– Tiểu tử này là cái quái gì thế?Huyền Cát kinh ngạc nhìn về phía trước.
Khói bụi tan đi, lộ ra một bóng người bên trong, hắn ngạo nghễ đứng đó, mặt đất dưới chân nứt toác, vết nứt lan ra hơn mười thước.
– Ôi chao!- Hắn là quái vật sao?Mọi người xem xét, cả người Cổ Trần không có lấy thương tích nào, chẳng qua lớp áo da thú bị chấn nát, làm lộ ra thể phách cường đại không chút tì vết.
Tất cả mọi người sợ ngây người, như thấy phải một con quái vật.
– Công tử, người này có gì đó quái lạ!Một vị lão giả kinh hoảng nói ra, thận trọng nhìn Cổ Trần, trong mắt tỏ vẻ kiêng kị.
Một vị hộ vệ khác nói:- Công tử, dùng Bảo khí cùng trấn sát hắn.
– Được!Huyền Cát nheo mắt, hiểu rõ sự kinh khủng của Cổ Trần, hắn không dám khinh thường, trực tiếp tế ra một đạo bảo quang, hóa thành một tấm bia đá kêu lên ong ong.
– Cùng tiến lên, giết chết cái tên dị tộc giả mạo Nhân tộc này!Hắn hét lớn một tiếng, dẫn đầu bộc phát ra lực lượng cường đại nhất, Chiến khí toàn thân rót hết vào trong tấm bia đá kia.
Ông!Một bên khác, hai đại hộ vệ cùng nhau quát lớn, Chiến khí sôi trào như lửa, ào ào tế ra Bảo khí cường đại của mỗi người, một thương một đao đâm thẳng về phía Cổ Trần.
– Tiểu súc sinh, ngươi đi chết đi!Thanh Dương đã trọng thương cũng hét lớn, giữa mi tâm tế ra một vệt ánh sáng, hóa thành một thanh Cốt Kiếm bay về phía trái tim Cổ Trần.
Bốn đại cường giả liên thủ công kích, bảo quang ngút trời, trong chốc lát che mất bóng người Cổ Trần.
Ong ong! Bảo quang đầy trời, một tấm bia đá trấn áp xuống.
– Thật sự muốn trấn áp ta? Vậy đánh nổ tất cả!Cổ Trần quát lạnh một tiếng, cánh tay vung lên, hắn thật sự muốn dùng thân thể máu thịt của mình đối chọi với Bảo khí?- Dám dùng nắm đấm đối chọi với Bảo khí của bổn công tử?Trông thấy động tác của Cổ Trần, Huyền Cát công tử trào phúng cười to, thằng khốn này thật sự không biết sống chết là gì mà.
– Huyết nhục đối chọi với Bảo khí?- Tiểu tử này chết chắc!- Quả thực cuồng vọng.
Đám đông chung quanh Huyền Cát nghị luận ầm ĩ, ai cũng đều cho rằng Cổ Trần sẽ chết chắc, dám dùng nhục thân kháng cự lại Bảo khí, không phải muốn chết sao?Mà một màn kế tiếp khiến tất cả mọi người đều phải há hốc mồm vì kinh ngạc.
Oanh!Cổ Trần đấm tới một quyền, hư không nổ tung, tấm bia đá vỡ tan tành tại chỗ, hóa thành một tia sáng rồi vỡ tan.
Một tấm bia đá Bảo khí, cứ như vậy bị Cổ Trần đánh nổ.
– Phốc! Làm sao có thể?.
Chương 114: Thử Động Ta Xem
Huyền Cát công tử phun ra một ngụm máu, bị phản kích thảm thiết, hắn nhịn không được hoảng sợ kêu to, mặt mũi hốt hoảng không dám tin, thậm chí lộ ra vẻ sợ hãi sâu sắc.
Những người khác cũng sững sờ không kém, ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt.
Cổ Trần ngạo nghễ đứng đó, dùng một quyền đánh nổ tung Bảo khí bia đá của Huyền Cát công tử.
– Nát!Cổ Trần đột nhiên quát lớn, sau đó tiếp tục đánh ra một quyền, không khí bùng nổ, tất cả đều bị ép thành chân không.
Hắn tung ra hai quyền nhanh như chớp, đánh vào hai món Bảo khí một đao và một thương kia, một tiếng nổ kinh thiên động địa xảy ra trong tích tắc.
Khói bụi tan đi, tất cả mọi người muốn lồi hẳn mắt ra ngoài, bởi vì họ vừa thấy một cảnh kinh dị, hai món Bảo khí đã bị đánh vỡ thành từng khúc, rơi lả tả xuống đất.
Cổ Trần cường thế vô địch, quyền lực vô song, dùng hai quyền bằng bằng xương bằng thịt của mình lần lượt đánh nát ba món Bảo khí, khiến mọi người chấn động tâm thần.
– Phốc! – A! Bảo khí bị một quyền đánh nát, hai tiếng hét thảm vang lên, hai tên thị vệ của Huyền Cát công tử đồng thời thổ huyết, sắc mặt trắng bệch, hoảng sợ nhìn Cổ Trần, giống như gặp phải Ma Thần.
Liên tiếp đánh nổ ba món bảo khí, Cổ Trần không hề dừng lại, hắn tiếp tục vươn vai đứng thẳng, vung cánh tay phải lên, dùng một quyền chứa lực lượng trăm vạn quân lực đánh vào thanh Cốt Kiếm bay tới sau cùng.
Cốt Kiếm này phát ra ánh hào quang sâu thẳm, chính là một món Bảo khí do Thanh Dương trưởng lão luyện chế ra.
Chỉ tiếc, chỉ trong một quyền, Bảo khí Cốt Kiếm đã bị đánh nổ giữa không trung, hóa thành vô số mảnh vỡ văng khắp nơi, cắm thẳng xuống đất tạo thành mấy lỗ sâu hoắm.
Đến tận lúc này, cả bốn món Bảo khí đều Cổ Trần ngang ngược đánh nổ.
– A! Ngươi đáng chết.
Thanh Dương thê lương kêu rên, thương tổn càng thêm thương tổn, thiếu điều ngất đi.
Nhưng hắn lại bị lửa giận trong tâm thiêu đốt lý trí, giống như phát điên mà chạy thẳng về phía Cổ Trần.
– Ta muốn ngươi đền mạng!Thanh Dương điên cuồng, miệng mũi phun máu, một cổ khí diễm kinh khủng tràn ngập cả người hắn, Chiến khí hoàn toàn bùng cháy.
Hắn dùng cánh tay còn lại vung ra một quyền, Chiến khí cường đại ngưng tụ thành hính dáng một con Man Hổ, Man Hổ hét lên giận dữ, nhảy bổ vào Cổ Trần.
– Hừ!Cổ Trần hừ lạnh, khinh thường nói:- Đi xuống cùng ngươi nhi tử đi.
Oanh!Chỉ thấy một bóng người xông tới, vung tay đánh ra một quyền, lực lượng cường đại, trầm trọng, kinh khủng như phá vỡ cả hư không, trong nháy mắt đánh nổ Man Hổ, mà uy thế vẫn không giảm tiếp tục ập về phía Thanh Dương.
– Không! Thanh Dương đột nhiên tỉnh lại, hét lên một tiếng.
Đùng!Thân thể Thanh Dương nổ tung, hóa thành thịt vụn văng ra ngoài, tình cảnh cực kỳ khủng bố, dọa sợ vô số người.
Thanh Dương, Nhị trưởng lão của Thanh Thạch bộ lạc, một vị cường giả Đoán Cốt cảnh đỉnh phong, vốn lập mưu đoạt vị trí tộc trưởng, đã sắp thành công, chỉ tiếc gặp phải tên yêu nghiệt Cổ Trần.
Cuối cùng đành nuốt hận thảm chết ở chỗ này, hai cha con cùng về chốn U Minh.
– Trời ạ!- Thanh Dương trưởng lão chết rồi?- Bị, bị đánh nổ rồi?Vô số người trong bộ lạc kinh hãi, chấn động, họ ngơ ngác nhìn huyết nhục bay đầy trời, chợt thấy trong lòng lạnh run.
Bọn họ không nghĩ tới, Thanh Dương trưởng lão, một vị cường giả của bộ lạc lại bị đánh bạo chết thảm như vậy.
Có người hoảng sợ nói:- Người thanh niên này thật đáng sợ, rốt cuộc hắn là ai?- Hắn là quái vật sao?Nam tử trung niên bị đánh trọng thương bay ra ngoài lúc nãy chính là một cường giả Đoán Cốt cảnh, vậy mà cũng bị sự hung tàn khủng bố của Cổ Trần dọa sợ.
Hắn hãi hùng nói:- Chẳng lẽ hắn ta thật sự là một Hung thú đội lốt người?- Quái vật!Mọi người hoảng sợ, liên tiếp lui về phía sau, không ai dám tới gần, ánh mắt cả đám đều sợ hãi sâu sắc.
Bọn họ đã xem Cổ Trần như một con quái vật.
Lúc này, sau khi đánh chết Thanh Dương, ánh mắt Cổ Trần rơi vào ba người Huyền Cát đứng đối diện, dọa cả ba run lên vì sợ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
– Đến lượt các ngươiCổ Trần vừa mới nói xong, nhiệt độ không khí giảm xuống một cách khó hiểu, băng lãnh thấu xương.
Trông thấy Cổ Trần đi tới từng bước một, Huyền Cát công tử cùng hai tên hộ vệ Đoán Cốt cảnh cường đại kinh hãi, cả ba liên tục lui ra sau, sắc mặt sợ sệt.
– Ngươi, ngươi muốn làm gì?Huyền Cát sợ.
Hắn nhìn Cổ Trần đang đi tới, vẫn cứng miệng:- Ta chính là Tam công tử của Huyền Điểu bộ lạc, ngươi thử đụng đến ta một chút xem?- Đứng lại, chúng ta nhận thua!- Mong các hạ cho chúng ta một con đường sống.
Hai tên hộ vệ lập tức đứng chắn trước mặt Huyền Cát, mỗi người một câu, sắc mặt vừa khẩn trương vừa sợ hãi nhìn chằm chằm Cổ Trần, trong mắt tràn đầy cảnh giác cùng kiêng kị.
.
Chương 115: Nhổ Cỏ Tận Gốc
Vốn là một âm mưu sách lược hoàn hảo, việc chiếm đoạt toàn bộ Thanh Thạch bộ lạc đã nằm trong tầm tay, ai ngờ nửa đường có một con quái vật từ đâu nhảy xổ ra, trực tiếp giết chết hai cha con Thanh Dương kia.
Hơn nữa còn đánh nổ Bảo khí của bọn họ, bây giờ bọn họ đang đối mặt với nguy cơ bị giết, không thể không lôi Huyền Điểu bộ lạc ra uy hiếp Cổ Trần.
– Tiểu tử, chúng ta chính là người của Huyền Điểu bộ lạc!Một hắn hộ vệ hét lớn, giận dữ mắng mỏ Cổ Trần.
Một người khác quát nói:- Đúng vậy, Huyền Điểu bộ lạc chúng ta có Huyết Mạch cảnh tộc lão, ngươi dám động đến Huyền Cát công tử, hẳn phải chết không nghi ngờ!Lời này vừa được nói ra, rất nhiều người vây chung quanh lập tức nghị luận ầm ĩ, người nào người nấy đều lộ vẻ kinh hãi.
– Huyền Điểu bộ lạc thật cường đại.
– Đúng vậy, bọn họ có cường giả Huyết Mạch cảnh tọa trấn.
– Ta dám đánh cược, chắc chắn thanh niên này không dám động đến đám Huyền Cát.
Có người thấp giọng đánh cược, suy đoán Cổ Trần nhất định không dám động vào đám người Huyền Cát, bởi vì Huyền Điểu bộ lạc vô cùng cường đại, không phải cũng dám chống lại.
Nhưng đáng tiếc, bọn họ đã đoán sai.
Huyền Điểu bộ lạc, cường giả Huyết Mạch cảnh?Cổ Trần cười lạnh, trong mắt hiện ra sát ý lạnh thấu xương, không cần biết ngươi là cường giả đẳng cấp gì, chỉ cần là địch của ta, đánh chết!- Nói xong rồi? Đã nói xong vậy đi chết đi!Oanh!Vừa dứt lời, dưới chân Cổ Trần đạp một cái, toàn bộ phòng ốc bộ lạc rung chuyển dữ dội, mặt đất lõm xuống một cái hố to, hắn đã đi tới trước mặt hai hộ vệ.
– Ngươi! Hai tên hộ vệ kinh dị hoảng hốt, vừa muốn nói gì, chỉ thấy một nắm đấm đánh xuống mặt một người trong đó.
Một tiếng trầm đục vang lên, đầu người đó nổ tung như một quả dưa hấu, máu và não văng sang mặt hộ vệ còn lại, dọa hắn sợ muốn vỡ mật.
– Trốn!Hộ vệ còn lại hoảng sợ kêu to, quay người muốn chạy trốn, kết quả thân thể lập tức cứng đờ.
Chỉ thấy “Phốc” một tiếng, trái tim bị một cánh tay xuyên thủng, trong lòng bàn tay của cánh tay đó còn nắm chặt lấy một quả tim đang đập thình thịch, năm ngón tay nhẹ nhàng co lại, lập tức bóp nát.
Liên tiếp giết chết hai tên Đoán Cốt cảnh hộ vệ, Cổ Trần chà lau vết máu trên tay mình, mặt không đổi sắc đi về phía Huyền Cát công tử, kẻ lúc này đã bị dọa cho vỡ mật.
– Ngươi, ngươi là quái vật!- Ngươi không phải người!Huyền Cát công tử hoảng sợ đến sắc mặt trắng bệch, liên tiếp lui về sau, lại bị sự hung tàn khủng bố của Cổ Trần dọa sợ, không chỉ hắn, cả đám người chung quanh đều bị dọa cho nín thin thít.
– Chết đi!Cổ Trần không nói nhảm, cánh tay nhoáng một cái, không khí ong ong rung động, nắm đấm cường đại đập vụn không khí ù ù đánh về phía mặt Huyền Cát.
– Không! Đừng giết ta!Huyền Cát thê lương kêu to, hoảng sợ vô biên, lập tức cầu xin tha thứ.
Chỉ tiếc, đáp lại hắn là một quyền hung hãn của Cổ Trần.
Bành!Đầu hắn nổ tung, máu óc văng ra, thiên tài thế thệ trẻ của Huyền Điểu bộ lạc, Tam công tử Huyền Cát, đã bị đánh chết thê thảm như thế.
Thi thể không đầu kia bắn máu tươi, chậm rãi ngã xuống, làm dấy lên bụi mù.
Bốn phía yên ắng, tất cả mọi người ngây ra như phỗng.
– Tê! Sau một hồi, đám đông mới chậm rãi tỉnh táo lại, họ hít sâu một hơi, hoảng sợ lui về phía sau, không dám tới gần.
Bọn họ hốt hoảng nhìn thanh niên ngạo nghễ đứng trong sân, trong mắt lộ ra sự kính sợ cùng kiêng dè.
Đến tột cùng người này là người hay quái vật đội lốt người đây?- Huyền Cát, chết!- Tam công tử Huyền Điểu bộ lạc, bị giết?Tộc nhân Thanh Thạch bộ lạc hoảng sợ không thôi, họ thấy Cổ Trần xoay người, lập tức theo bản năng lùi ra sau một bước dài, sợ muốn nứt cả tim gan.
– Công tử chết!- Đáng chết!Một bên khác, đám người được Huyền Cát mang tới đây vừa kinh vừa hoảng, không chỉ Huyền Cát công tử, ngay cả hai Đoán Cốt cảnh hộ vệ đều chết thảm tại chỗ.
Không thể tưởng tượng!- Trốn!Những kẻ đến từ Huyền Điểu bộ lạc lũ lượt tản ra, trốn vào trong đám người, điên cuồng chạy ra khỏi nơi này.
Bọn họ sợ muốn vỡ tim, không dám dừng lại dù chỉ một giây, cứ xoay người chạy thẳng, hi vọng có thể mang được tin tức này về Huyền Điểu bộ lạc.
– Muốn chạy?Cổ Trần nheo mắt nhìn đám người chạy tứ tán, đều là những người Huyền Cát mang đến trong đợt giao dịch này.
Nếu để những người này đào tẩu, nhất định sẽ mang tin tức về Huyền Điểu bộ lạc, tuy hắn chẳng thèm sợ, nhưng chắc chắn việc này sẽ mang đến tai họa lớn cho Thanh Thạch bộ lạc.
– Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc!Nghĩ như vậy, trong mắt Cổ Trần hiện lên sát ý, hắn quyết diệt trừ hậu họa.
Sưu!.
Chương 116: Quá Nghèo
Thân hình hắn nhoáng lên một cái rồi biến mất, mọi người chỉ cảm thấy có bóng người thoáng qua, sau đó bốn phía liên tiếp vang lên tiếng trầm đục khô khan.
Phanh phanh phanh! Hơn mười người bị đánh chết tại chỗ, thân thể nổ tung, hóa thành mưa máu ào ào vẩy xuống, bắn li ti lên trên mặt những người chung quanh, có người bị dọa đến độ ngất đi.
Trong vòng 10 phút ngắn ngủi, khắp nơi bên trong Thanh Thạch bộ lạc bị vấy máu, cả một đám người cố gắng thoát về Huyền Điểu bộ lạc đều bị Cổ Trần đuổi kịp, chém giết sạch sẽ.
Không chừa lại kẻ nào, giết sạch sành sanh lưu loát.
– Không! Người cuối cùng chạy trốn tới một ngọn núi bên ngoài bộ lạc, mắt thấy sắp thoát đến nơi rồi, đột nhiên từ sau lưng có thứ gì đó xé gió tới, người nọ lập tức hét lên đầy thê lương.
Phập!Thân thể người này bị một thanh Cốt Mâu xuyên qua, ghim lên trên vách núi, sau khi dãy dụa mấy cái liền không còn động tĩnh.
Người cuối cùng bị đánh chết, tại hiện trường, vô số người hoảng sợ lùi ra xa, bao con mắt hốt hoảng e ngại nhìn về phía Cổ Trần đang tiến tới từng bước môt.
Chỉ trong vòng 10 phút ngắn ngủi, thanh niên trước mặt lại có thể diệt sát toàn bộ người của Huyền Điểu bộ lạc, ngay cả Tam công tử Huyền Điểu bộ lạc cũng không may mắn thoát khỏi.
Cổ Trần rút Cốt Mâu ra, quay người về tới trước nhà đá, đám người chung quanh lập tức tránh ra một con đường, chỉ hận không thể trực tiếp lui xa xa.
– Cổ Trần ca ca! Vừa về đến nơi, khuôn mặt nhỏ nhắn của Thanh Y trắng bệch, đôi mắt ngập nước nhìn hắn, nàng ngây ra, không thể ngờ Cổ Trần lại cường đại khủng bố đến vậy.
Huyền Cát, còn có hai Đoán Cốt cảnh hộ vệ nữa, cộng thêm thêm hai cha con Thanh Dương, ngay cả đám người tới từ Huyền Điểu bộ lạc, không một ai sống sót.
Tình cảnh này quá mức không chân thật, khiến Thanh Y đơ ra, ngây ngốc không phân biệt được đâu là thật đâu là giả, nàng hoàn toàn bị trận thảm sát trước đó dọa sợ.
– Thanh Y, không sao.
Cổ Trần đi tới, nhẹ nhàng sờ lên mái tóc của nàng, biểu tình lạnh lùng uy nghiêm ban nãy được thu lại, chỉ còn một nụ cười ấm áp.
Trong lòng Thanh Y run lên, bao sợ hãi ban đầu đột nhiên biến mất, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào trở lại, trong mắt chỉ còn sùng bái và vui mừng.
– Đi, theo ta đi nhìn A Công của ngươi.
Cổ Trần vỗ vỗ bờ vai nàng, nói xong mang theo nàng ra phía sau bộ lạc, trước khi đi, hắn lấy nhẫn trữ vật trên người Huyền Cát theo.
Về phần những người khác, toàn bộ cũng chỉ có hai cái túi trữ vật, chẳng còn gì khác, khiến cho hắn có chút bất mãn, quá nghèo.
Suốt quãng đường, Thanh Y nắm chặt bàn tay Cổ Trần không buông, trong lòng vui sướng, không thốt được lời nào.
Cổ Trần cũng không nói chuyện, hắn đang kiểm tra hai cái túi trữ vật nho nhỏ trong tay, bên trong không có thứ gì đáng tiền.
Một cái là của Thanh Dương, một cái là của hai tên hộ vệ, có thể nói là nghèo kiết xác.
Kiểm kê đồ vật bên trong, vô dụng vứt bỏ, chỉ giữ lại một chút dược tài, nguyên vật liệu các thứ, sau cùng mới bắt đầu kiểm tra nhẫn trữ vật của Huyền Cát.
– Đây chính là Hắc Thạch Chiến Thể?Lúc này, Cổ Trần cầm lên một mảnh xương, phía trên có ghi chép liên quan tới một bộ Chiến Thể tu luyện chi pháp, Hắc Thạch Chiến Thể.
Sau khi tu luyện thành công có thể giúp thân thể cứng rắn như Hắc Thạch, vô cùng cường đại, nhưng Cổ Trần chỉ nhìn một chút thì lắc đầu, vì thứ này kém xa Nguyên Thủy Ma Thể của hắn.
Không nói chi Nguyên Thủy Ma Thể, kể cả Bách Chiến Ma Thể nó cũng không cách nào so bì, một trời một vực, nhìn qua liền không có hứng thú.
Tiếp theo chính là những vật khác, bên trong có mấy trăm vò Thú Huyết tửu, ngược lại là thu hoạch ngoài ý muốn, Cổ Trần đắc ý thu nhập vào trong chiếc nhẫn của mình.
Ngoài ra, một số dược liệu, linh vật, nguyên vật liệu các thứ đều bị hắn cất đi!.
Sau khi kiểm kê thêm một chút, không ngờ lại phát hiện ra số nguyên vật liệu có trong đây đủ để nấu luyện một đỉnh Tôi Thể cổ dược.
Cổ Trần xem xét tiếp một hồi, tìm thấy một quyển sách cổ làm bằng da thú, hắn kinh ngạc phát hiện ra nó chính là một môn Thối Thể Quyền pháp.
– Huyền Điểu Thối Thể Quyền?Hai mắt Cổ Trần sáng lên, cẩn thận xem xét, hắn có thể hiểu được một chút, đây là một môn Thối Thể Quyền pháp không tệ, đẳng cấp khá cao, mạnh hơn Man Ngưu Quyền rất nhiều.
Xem qua mấy lượt hắn liền cất lại, tạm thời để đó, chờ sau này mang về đưa cho mấy người trong bộ lạc tu luyện.
– A Công!Đang đi tới, đột nhiên Thanh Y hô lên.
Cổ Trần tỉnh táo lại, giương mắt nhìn lên, phía trước ngọn núi nằm sau bộ lạc có xây dựng một tòa thạch điện cực lớn.
.
Chương 117: Làm Tế Thần Tức Giận
Lúc này, hai lão nhân đang bị trói nghiến vào bệ đá trước đại điện, đó chính là Thanh Thạch tộc trưởng bộ lạc cùng Đại trưởng lão Thanh Sơn.
– Thanh Y, chạy mau.
Trông thấy Thanh Y đến, sắc mặt Thanh Thạch đại biến, hắn yếu ớt hô lên một tiếng, mặt mày nóng nảy nghĩ sao Thanh Y lại chạy tới nơi này, không hiểu làm vậy là chịu chết ư?- Sao các tộc nhân cũng tới cả vậy?Lúc này, Thanh Thạch cùng Thanh Sơn hốt hoảng, hai người nhìn Thanh Y đang lôi kéo cánh tay Cổ Trần đi tới từng bước một, mặt mày kích động.
Mà sau lưng Cổ Trần là một đám người già trẻ nam nữ đều có, hiển nhiên là người của bộ lạc.
– Đáng chết!Thanh Thạch thầm mắng, phẫn nộ quát:- Các ngươi đi mau, nơi này là Tế Thần đại điện của bộ lạc, không cho phép bất luận kẻ nào xâm nhập, người vi phạm hẳn phải chết.
– Đi mau!Thanh Sơn yếu ớt hét lên, những tộc nhân kia lập tức e ngại không dám tiến tới, cả đám đều dừng lại xa xa cách thạch điện cả dặm.
Nhưng Cổ Trần lại không thèm để ý, hắn mang theo Thanh Y đi thẳng tới trước.
Phốc phốc! Sau một khắc, chỉ thấy một thứ sắc bén nào đó bay ra khỏi giữa mi tâm Cổ Trần, trong nháy mắt cắt đứt dây thừng trói buộc hai lão nhân, giúp hai người khôi phục tự do.
– Lớn mật, ai dám động đến tế phẩm của bổn tọa?Đúng lúc này, bên thạch điện trong truyền tới một âm thanh u lãnh, bộc lộ một cỗ uy áp kinh người, khiến tất cả tộc nhân tới đây đều trắng bệch mặt mày, trực tiếp quỳ rạp trên mặt đất.
– Tế Thần?Hai người Thanh Thạch, Thanh Sơn sắc mặt đại biến, hoảng sợ xoay người nhìn về phía thạch điện, lộ ra vẻ tuyệt vọng.
Ông!Một cỗ khí thế cực lớn cuốn tới, thạch điện chấn động.
Thanh Thạch, Thanh Sơn tái mặt, hộc ra một ngụm máu, cả hai lả người nằm gục xuống bệ đá, đã trọng thương.
– Xong!Thanh Thạch bi phẫn tuyệt vọng, mặt xám như tro tàn.
Cỗ khí tức mạnh mẽ kia từ trong đại điện khuếch tán ra, không khí đột nhiên trở nên nặng nề, khiến sắc mặt vô số người trở nên tái nhợt, gần như nghẹt thở.
Hừ!Ngay tại lúc mọi người hầu như tuyệt vọng, một tiếng hừ lạnh đột ngột vang lên, chấn động màng nhĩ, mọi người chỉ cảm thấy toàn thân thoải mái, áp lực biến mất.
Tập thể đồng loạt nhìn lại, chỉ thấy Cổ Trần đang dẫm từng bước một đi lên bậc thang đá, đứng chắn ngay phía trước hai người Thanh Thạch cùng Thanh Sơn, cản áp lực đáng sợ kia lại.
– Thanh Y, dẫn A Công và lão nhân kia đi.
Cổ Trần không quay đầu lại, chỉ dặn dò một câu như thế, Thanh Y vốn đang sợ hãi lập tức bình tĩnh hẳn, nàng nhanh chân chạy đến bên bệ đá.
Nàng nâng Thanh Thạch và Thanh Sơn dậy, nhưng hai lão nhân bị thương quá nặng, toàn thân không còn chút khí lực nào, một tiểu cô nương như nàng đương nhiên không mang họ đi được.
Cổ Trần cau mày, nhẹ nhàng vung tay lên, chỉ thấy một cơn gió lớn cuốn ba người đó bay về phía đám người bên ngoài, lập tức được mấy tên to con trong bộ lạc đón lấy.
– Tộc trưởng, Đại trưởng lão, các ngươi không sao chứ?Một nam tử trung niên vịn vai hai người vội hỏi, mặt mũi tràn đầy lo lắng.
– Ta không sao, không chết được.
Thanh Thạch khoát khoát tay, mặt lộ vẻ lo lắng nhìn qua cầu thang đá phía trước.
Hắn ngạc nhiên nhìn bóng dáng kiêu hãnh đang đứng trên bệ đá, chính là Cổ Trần.
Thanh Thạch hoàn toàn không nghĩ tới, người thanh niên trọng thương được mình tiện tay cứu về lại có lực lượng cường đại như vậy.
Dường như trong bộ lạc mới vừa xảy ra chuyện khó lường nào đó, đám phản đồ cùng bọn Huyền Cát công tử kia đâu?- Thanh Nham, nói cho ta một chút bộ lạc xảy ra chuyện gì?- Huyền Cát và đám phản đồ Thanh Dương kia đâu?Thanh Sơn Đại trưởng lão trực tiếp mở miệng hỏi thăm, mặt mày kinh ngạc nhìn đám tộc nhân nằm rạp xuống đất ở chung quanh, mọi người đang lục tục bò dậy.
Sắc mặt Thanh Nham biến đổi liên tục, ánh mắt chăm chú vào bóng dáng kiêu ngạo trên bệ đá, lúc này mới kể rõ những chuyện đã xảy ra trước đó.
– Tộc trưởng, Đại trưởng lão, đám người Thanh Dương Nhị trưởng lão, đã chết! Thanh Nham vừa nuốt nước miếng vừa nói, trong mắt vẫn còn một tia hoảng sợ.
– Cái gì?- Chết rồi?Thanh Thạch, Thanh Sơn giật nảy cả mình, khá sốc trước tin tức này.
– Đúng vậy, A Công!Thanh Y lập tức vung nắm tay trắng trẻo nhỏ nhắn lên, hưng phấn nói:- Là Cổ Trần ca ca, hắn đánh chết hai cha con Thanh Dương và Thanh Phong, hơn nữa còn đánh chết luôn đám người Huyền Cát.
– Cái gì?Thanh Thạch kém chút ngất đi, Thanh Sơn Đại trưởng lão cũng không khác gì, hai mắt choáng váng, hai chân run lên, hai người có chút kinh hãi liếc nhìn nhau.
Cha con Thanh Dương chết đã đủ đáng sợ rồi, nhưng ngay cả đám người Huyền Cát cũng bị giết chết?Oanh!.
Chương 118: Huyết Thạch Quỷ Dị
Ngay tại lúc này, bên trong thạch điện truyền đến một cơn sóng dữ, ầm ầm vang lên, chấn động bên tai mọi người khiến ai nấy đều đau đớn muốn ngất đi, rất nhiều người cảm thấy đầu váng mắt hoa, gục ngay tại chỗ.
Hai người Thanh Thạch, Thanh Sơn xanh xám mặt mày, thổ huyết tại chỗ, thương thế đã nặng nay lại càng trầm trọng hơn, thiếu chút nữa là hôn mê, may mà còn chịu đựng được.
– Tế Thần, Tế Thần thức tỉnh.
Thanh Thạch sợ hãi, nhìn về phía thạch điện, chỉ thấy thạch điện vốn dĩ yên bình giờ đang ong ong rung động, làm vô số bụi đất rơi lả tả xuống.
Từ bên trong tuôn ra một cỗ uy áp dồi dào, mạnh mẽ như sóng triều cuồn cuộn đánh tới.
– Phá!Chỉ nghe một tiếng hét lớn, trên bệ đá, Cổ Trần đá qua một cước, cả cái cầu thang đá răng rắc vỡ nát, vô số đá vụn bay tán loạn khắp nơi.
Huyết khí cường đại kia bốc thẳng lên trời, ầm ầm đảo qua, đánh tan uy áp và khí tức đáng sợ càn tới ban nãy, trong nháy mắt phá vỡ nó.
Cổ Trần lạnh lùng hét lên:- Thứ giả thần giả quỷ, cút ra đây!Tiếng hét này khiến tất cả mọi người biến sắc mặt, kinh hãi nhìn chằm chằm Cổ Trần, ngay cả hai người Thanh Thạch và Thanh Sơn cũng hoảng sợ không nhỏ.
Cổ Trần dám bất kính với Tế Thần sao?- Trời ạ!- Hắn! Hắn dám bất kính với Tế Thần?Bên trong bộ lạc, vô số người ngây ra như phỗng, hoảng sợ nhìn một màn trước mắt, Cổ Trần lại dám khiêu chiến vị Tế Thần này?- Lớn mật!Một tiếng hét giận truyền đến, chấn choáng rất nhiều người trong bộ lạc, sắc mặt mọi người trắng bệch, không ngừng lui ra ngoài, thậm chí có người bị dọa quỳ luôn xuống đất.
– Xong xong!- Bộ lạc tiêu rồi!Hai người Thanh Thạch, Thanh Sơn bi phẫn tuyệt vọng, đều cảm thấy như trời sắp sập xuống.
Tế Thần cường đại vô địch, không ai có thể chống lại, hiện tại Tế Thần bị chọc giận, tự nhiên sẽ mang tai hoạ ngập đầu đến cho bộ lạc.
Nhưng hai người không có cách nào, trước đó hai người bị Thanh Dương và Huyền Cát biến thành tế phẩm mang tới cột vào bên trên tế đàn, chờ Tế Thần hưởng dụng.
Mà bây giờ hai người đã bị Cổ Trần cứu được, dĩ nhiên Tế Thần tức giận, tất cả mọi người hoảng sợ trong lòng, hốt hoảng lo âu nhìn vào tế đài đổ nát.
Bóng người kia vẫn ngạo nghễ đứng đó, sắc mặt thong dong, bình tĩnh vô cùng.
Cổ Trần đảo mắt nhìn qua thạch điện, không hề bị lay động, thậm chí trong ánh mắt của hắn còn lộ rõ vẻ khinh thường.
– Tế Thần chó má gì chứ, mau đi ra, để ta đánh chết ngươi!Câu nói truyền vào trong thạch điện, cả bộ lạc trở nên im lặng, không ai nói chuyện, ngay cả hô hấp cũng không dám quá mạnh.
Tất cả mọi người ngây ngốc nhìn Cổ Trần, tên này quá điên cuồng, lại dám bảo sẽ đánh chết Tế Thần?- A, tức chết bổn tọa rồi!Sau một hồi, bên trong thạch điện đột nhiên truyền đến một tiếng tức giận gào thét, sát khí đáng sợ cuồn cuộn xoắn tới, lao thẳng về phíaa Cổ Trần.
.
– Rác rưởi, cút ngay!Cổ Trần trợn mắt hét lớn, giữa mi tâm tế ra một vệt sáng, hóa thành một vòng trăng tròn trực tiếp đâm rách sát khí cuồn cuộn, hung hăng đánh vào trong thạch điện.
Chỉ nghe loảng xoảng, cả tòa thạch điện dao động, cửa lớn ầm ầm vỡ tan, cửa đá nặng vạn cân trực tiếp bị đánh vỡ tan tành.
Vòng sáng kia bay trở về, vờn quanh bay múa bên cạnh Cổ Trần, nhìn kỹ lại, thì ra đó một Nguyệt Luân tinh xảo, chính là một món Bảo khí đoạt được từ chỗ Ngân Nguyệt Lang Vương.
Nguyệt Luân ngân nga, dưới sự thao túng của Cổ Trần tiếp tục tăng tốc đánh vào trong thạch điện.
– Làm càn!Một tiếng quát lớn phát ra từ bên trong thạch điện, một cỗ huyết quang bốc thẳng lên trời, ầm ầm nổ vang, cả tòa thạch điện sụp đổ trong nháy mắt, vô số đá vụn bay lên trên trời rồi rơi xuống.
Bụi mù tràn ngập, đá vụn tản mát, tình cảnh chấn động nhân tâm.
Hử?Khi bụi mù lắng xuống, Cổ Trần nheo mắt nhìn kỹ, ánh nhìn chăm chú vào một tảng đá lớn đứng vững trong đám phế tích.
Đó là một tảng đá khổng lồ toàn thân đỏ máu, cao chín thước chín tấc, bên trên dày đặc hoa văn màu đen, lấp lánh ánh sáng quỷ dị.
Tế Thần của bộ lạc lại là một khối Huyết Thạch?- Thì ra chỉ là một tảng đá nát, phá cho ta!Ánh mắt Cổ Trần trở nên sắc bén, vừa dứt lời, chỉ thấy một luồng sáng bạc bay lên trên không, rít lên một tiếng phá vỡ hắc khí cuộn cuồn cuộn phía trên Huyết Thạch.
Loảng xoảng!Nguyệt Luân đánh vào phía trên Huyết Thạch, kết quả khiến hoa văn dày đặc bên ngoài Huyết Thạch như bị kích hoạt, trong nháy mắt xoắn nát thanh Bảo khí Nguyệt Luân kia thành tro bụi.
– Sâu kiến, ngươi chọc giận bổn tọa!Xoắn nát Nguyệt Luân xong, từ trong Huyết Thạch phát ra âm thanh khủng bố, bộc lộ sát ý nồng đậm.
– Hừ!Cổ Trần hừ lạnh, toàn thân tỏa ra một cỗ huyết khí ngập trời, cuồn cuộn như nước thủy triều xông thẳng lên trời, đánh tan sát khí kia.
– A? Huyết khí thật cường đại!.
Chương 119: Tưởng Thế Nào
Huyết Thạch rung động ầm ầm, trôi nổi giữa không trung, phát ra thanh âm kinh ngạc cùng vui sướng.
– Ha ha, thật không ngờ bổn tọa lại có thể gặp được một nhục thân hoàn mỹ như thế, quá tốt rồi.
Thanh âm kia lại phát ra từ trong Huyết Thạch, mang theo hàn ý đáng sợ, khiến người nghe sợ hãi.
– Khặc khặc kiệt! Tiểu tử, hiến nhục thân ra đi!Vừa dứt lời, khối Huyết Thạch to lớn ầm ầm chấn động, trong nháy mắt phủ đầu trấn áp xuống, sát khí kinh khủng bao phủ khắp nơi.
Một khối Huyết Thạch từ trên trời giáng xuống, phủ đầu trấn áp.
Oanh!Mặt đất lõm xuống sụp đổ, không chịu được áp lực khủng khiếp kia, trực tiếp vỡ ra.
Cổ Trần đứng ở đó, thân thể thẳng tắp như núi, nhìn lên Huyết Thạch đang đè xuống mình, trên mặt không chút thay đổi.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Cổ Trần vung tay tống qua một quyền.
Chỉ nghe “Đương” một tiếng vang thật lớn, Huyết Thạch bị nắm đấm cường đại trực tiếp đánh bay ra ngoài, đụng vào ngọn núi phía sau, gây ra một vụ nổ lớn.
Bụi mù đá vụn bay ra, âm thanh chấn động thật lâu chưa lắng lại.
– Sâu kiến, ngươi đáng chết!Cùng với tiếng hét lên giận dữ, núi lớn ầm ầm nổ tung, một khối đá màu đỏ máu bay ra, lơ lửng phía trên không trung, tản ra huyết quang mông lung, tà ác cùng cực.
Tất cả mọi người hoảng sợ không thôi, nhìn qua khối Huyết Thạch kia, đúng là Tế Thần của bộ lạc bọn họ.
– Nó chính là Tế Thần của bộ lạc?Rất nhiều người chưa bao giờ thấy qua Tế Thần, hôm nay là lần đầu trông thấy bộ mặt thật sự của Tế Thần, thì ra là một tảng đá lớn màu đỏ máu.
Hai người Thanh Thạch, Thanh Sơn tỏ vẻ hoảng sợ, không ngừng mang người lui lại, hai người cơ hồ đứng không nổi, nhờ những người khác trợ giúp đỡ lấy mới miễn cưỡng đứng vững.
– A Công, cái kia chính là Tế Thần sao?Thanh Y cắn răng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy bất khuất, trong mắt là phẫn hận sâu sắc.
Thanh Thạch chậm rãi gật đầu, thở dài nói:- Không sai, nó chính là Tế Thần bộ lạc ta, một trăm năm trước đột nhiên buông xuống bộ lạc, một hơi ăn hết ba ngàn người.
Kể từ đó, hàng năm bộ lạc phải dâng 10 hoặc 30 tộc nhân trẻ tuổi cho nó làm tế phẩm, nếu không sẽ đại khai sát giới.
Thanh Thạch nói đến đây, vẻ mặt xấu hổ, bi phẫn nói:- Bộ lạc chúng ta chẳng khác gì khẩu phần lương thực, nô lệ nuôi nhốt của nó, muốn ăn thì ăn.
– Đáng chết!- Hi vọng vị đại nhân kia đánh chết Tà Thần này.
Có người gầm lên giận dữ, đầy xót xa và hận thù, bởi vì thân nhân của hắn đã từng bị dâng lên làm tế phẩm hiến tế cho Tế Thần.
Trong bộ lạc, có không ít người bị hiến tế thân nhân bằng hữu.
Nhưng thật ra đại đa số tế phẩm đều là người cướp được từ các bộ lạc khác, hoặc là nô lệ bắt được từ đâu đó.
– Tế Thần? Chẳng qua cũng chỉ vậy mà thôi!Phía trước, Cổ Trần một mình đấu với Huyết Thạch, trên mặt lộ rõ vẻ khinh thường, lời nói bộc lộ trào phúng cùng khinh miệt sâu sắc.
Lời này chọc giận Tế Thần.
– Sâu kiến, bổn tọa nhất định ăn sạch từng mẩu linh hồn ngươi.
Bên trong tảng đá truyền tới âm thanh băng lãnh, hắc khí cuồn cuộn tràn ngập, sát khí bành trướng.
Ông!Chỉ thấy Huyết Thạch run lên, nháy mắt bay đến đỉnh đầu Cổ Trần, buông xuống huyết quang vô tận, muốn trực tiếp trấn áp hắn.
– Lục Chiến Tứ Phương!Cổ Trần vung tay trực tiếp thi triển chiêu đầu tiên trong Bách Chiến Sát Quyền, nơi nào quyền quét qua, không khí nổ tung.
Tiếng vang ầm ầm, khuấy động không gian như tiếng sấm cuồn cuộn, khí lãng cường đại bao phủ khắp nơi, cát bay đá chạy, cuồng phong gào thét.
Một tiếng răng rắc vang giòn, bề mặt Huyết Thạch nứt ra một cái khe, từ trong cái khe tuôn ra sát khí hung hãn đáng sợ.
– A! Bổn tọa nuốt ngươi!Bên trong Huyết Thạch truyền đến một trận nộ hống thê lương, một quyền mới vừa rồi của Cổ Trần có uy lực quá to lớn, trực tiếp đánh rách bề mặt Huyết Thạch.
– Muốn nuốt ta, vậy trước tiên đánh nổ ngươi.
Cổ Trần hét to nhảy lên không trung, vung quyền đánh ra chiêu thứ hai trong Bách Chiến Sát Quyền, chính là Quyền Trấn Lục Hợp.
Ầm ầm! Một quyền đánh tới, huyết khí cường đại hội tụ, trong nháy mắt đánh vào phía trên Huyết Thạch, nuốt chửng không khí, lực lượng kinh khủng rót vào bên trong Huyết Thạch, nổ tung tại chỗ.
m thanh trầm đục vang lên, Huyết Thạch “lách tác” nứt toát ra, vết rách ngang dọc chằng chịt, giống như có thể vỡ nát bất kì lúc nào.
– Lại tiếp ta một quyền, Bách Chiến Bát Hoang!Chỉ thấy Cổ Trần hét lớn, toàn thân cao thấp hội tụ một cỗ lực lượng cuồng bạo, Chiến khí sôi trào, hội tụ vào nắm tay, nổi lên quang mang u ám.
Hắn lần đầu vận dụng một đạo Hỗn Độn Chiến khí của mình, hội tụ vào nắm đấm, một quyền ầm ầm đánh xuyên qua hư không, trong nháy mắt đánh vào Huyết Thạch.
.
Chương 120: Một Đạo Tàn Hồn
Sụp đổ!Huyết Thạch nổ tung thành vô số khối bay ra ngoài, lực lượng cường đại không gì địch nổi, cứng rắn vô cùng như Huyết Thạch cũng khó lòng chịu được, nổ nát vụn tại chỗ.
Quyền phong đáng sợ kia tiếp tục đảo qua, đánh trúng ngọn núi phía trước, làm thủng một lỗ to tướng, bụi mù cuồn cuộc bốc lên không ngừng.
Tất cả mọi người ngây người, hoàn toàn bị một màn khủng bố trước mắt làm cho kinh hãi choáng váng.
Tế Thần bộ lạc, khối Huyết Thạch quỷ dị đó đã bị đánh nổ rồi?- Khặc khặc khặc! Đột nhiên vang lên một tràng cười kinh khủng, lạnh lẽo đến đáng sợ, như thể một tồn tại tà ác cổ xưa đã thức tỉnh.
– Thật đúng là cảm tạ ngươi.
Chỉ thấy Huyết Thạch sau khi vỡ vụn tỏa ra vô số huyết quang cùng hắc khí, nhào lộn vặn vẹo trên không trung, dần dần hóa thành một bóng đen lơ lửng trước mặt mọi người.
Bóng đen này toát ra khí thế kinh người, quỷ dị đến mức khiến người ta nhìn vào liền cảm thấy đau đớn như linh hồn thể sắp bị hút vào.
– Tàn hồn?Đồng tử Cổ Trần co lại, hắn kinh ngạc không thôi, nhìn chăm chú vào bóng đen trước mắt, có chút không xác định được đó là cái gì.
Đây là một đạo tàn hồn, không nghĩ tới Tế Thần của Thanh Thạch bộ lạc lại là một tàn hồn cổ lão, cực kỳ cường đại khủng bố.
– Cảm tạ ngươi đã giúp đánh vỡ Cấm Ma Thạch cầm tù bổn tọa, rốt cuộc bổn tọa tự do rồi.
Trong bóng đen truyền tới một tiếng cười to kinh khủng, truyền khắp toàn bộ bộ lạc.
Một cỗ khí tức đáng sợ tràn ra ngoài, trấn áp tất cả mọi người trong bộ lạc, khiến bọn họ tâm thần hoảng hốt, linh hồn run run hoảng sợ vô cùng.
Duy chỉ có Cổ Trần vẫn bình tĩnh, tuy hắn rất khiếp sợ khi phát hiện ra đây là một tàn hồn cổ lão, nhưng cũng không e ngại.
– Tiểu tử, nhục thể của ngươi thật sự rất cường đại, bổn tọa thích vô cùng, đây quả là món quà tốt nhất mà ơn trên đã ban cho bổn tọa.
Chỉ cần đoạt xá ngươi, bổn tọa sẽ có được tân sinh.
Tới đây! Để bổn tọa ăn linh hồn ngươi!Vừa dứt lời, hắc khí đang lăn lộn trong không trung đột nhiên vọt tới, giống như một dòng lũ màu đen cuốn tới, trong nháy mắt che mất bóng người Cổ Trần.
Gần như ngay lập tức, bóng đen cường đại hóa thành một thứ giống như mũi khoan chui vào giữa mi tâm Cổ Trần, hắc khí vô tận cùng huyết quang nhanh chóng tràn vào bên trong.
Tình cảnh này khiến vô số người đang đứng chung quanh hoảng sợ, sắc mặt trắng bệch.
– Cổ Trần ca ca!Thanh Y hốt hoảng kêu to, nàng vừa định xông tới đã bị Thanh Thạch lanh tay lẹ mắt giữ chặt lại, không cho nàng tiến lên.
– A Công, nhanh, mau cứu Cổ Trần ca ca.
Thanh Y nóng nảy la to.
Nhưng Thanh Thạch lại thở dài lắc đầu:- Thanh Y, bình tĩnh một chút, ngươi đi lên chỉ nạp mạng mà thôi, Tế Thần này là muốn đoạt xá nhục thể của hắn, chúng ta căn bản không có cách nào tới gần- Vậy làm sao bây giờ, Cổ Trần ca ca chết chắc sao?Thanh Y nghe vậy, mặt lộ vẻ tuyệt vọng, giãy dụa muốn đi qua, nhưng đáng tiếc vẫn bị lôi lại, không ai cho nàng qua chỗ đó.
Mọi người hoảng sợ không dám tiến tới, cả đám cứ đứng đó nhìn thân thể Cổ Trần bị hắc khí bao quanh, huyết quang bao phủ Cổ Trần, trong lòng mọi người đầy tuyệt vọng.
Một khi Cổ Trần bị đoạt xá, vậy sẽ vạn kiếp bất phục, toàn bộ bộ lạc đều sẽ bị hủy diệt.
– Thân thể thật mạnh mẽ, quả thực hoàn mỹ không một tì vết!Từ nay về sau, thân thể hoàn mỹ này thuộc về bổn tọa.
Chỉ thấy, trong thân thể Cổ Trần bỗng nhiên truyền tới một tiếng cười to điên cuồng.
Là thanh âm của tàn hồn kia, nó, sắp đoạt xá thân thể Cổ Trần!.
Bên trong ý thức là một màu đen tối, u ám như Hỗn Độn thuở sơ khai.
Ầm ầm!Đột nhiên xuất hiện một tiếng vang thật lớn, giống như thành lập đất trời, hắc khí vô tận bắt đầu bao phủ, muốn lan tràn toàn bộ Hỗn Độn, ý thức sắp bị nhuộm đen.
– Ha ha ha ha! Rốt cục bổn tọa sống lại rồi.
Một tiếng cười to điên cuồng vạch phá Hỗn Độn hắc ám, xé rách mọi thứ, áp lực đáng sợ tràn ngập.
Chỉ thấy trong hắc khí vô tận xuất hiện một bóng dáng mờ ảo, tỏa ra khí tức cổ xưa, tà ác vô cùng.
Đó là một tôn cổ lão tàn hồn.
– Khặc khặc khặc, tiểu tử, ngoan ngoãn để bổn tọa cắn nuốt! – Ơ?Tiếng cười lạnh lẽo kinh khủng kia chợt im bặt, như thể bị cái gì đó cắt đứt.
Ông!Trong ý thức truyền đến một tiếng ong ong, chớp mắt, Hỗn Độn vốn đang sôi trào chợt đứng im, hắc khí vô tận dừng lại, bị một cỗ áp lực vô hình trấn áp.
– Đây là cái gì?.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










