1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần
  4. Tập 2: Tăng nhân kỳ dị (c11-c20)

Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần

Tập 2: Tăng nhân kỳ dị (c11-c20)

❮ sau

Chương 11: Tăng nhân kỳ dị (2)

Hắn rút một gói thuốc lá rẻ tiền trong túi ra ngoài, lấy một điếu ngậm vào trong miệng của mình, nhưng lúc hắn muốn dùng bật lửa để châm thuốc, lại phát hiện không cách nào bật lửa được cả. Lúc này hắn mới nhớ tới, trong hoàn cảnh cao nguyên như Lạp Tát, dưỡng khí cũng thiếu thốn, bình thường muốn bật lửa rất khó khăn.

Móc điện thoại Điền Thử cho hắn ra, Tề Nhạc bấm dãy số nhà của Điền Thử.

– Điền Thử hả? Anh mày, Tề Nhạc đây.

– Lão đại, bây giờ anh đang ở nơi nào?

Trong giọng nói của Điền Thử tràn ngập kinh hỉ.

Tề Nhạc nhìn chung quanh, cầm hành lý đơn giản của mình đi tới một nơi hẻo lánh:

– Anh mày đã đến Tây Tạng, tình huống bên chú mày như thế nào? Yến Tiểu Ất chết chưa?

Điền Thử cười khổ nói:

– Mạng của tên kia còn dai hơn gián, cha em phái người đi nghe ngóng, hắn không chết, não bị chấn động, bây giờ còn đang trong bệnh viện đấy. Hắn đã bắn tiếng, tuyệt đối không bỏ qua cho anh, anh nên trốn thêm mấy ngày đi. Đợi chuyện này dẹp yên rồi lão đại mới nên trở về.

Tề Nhạc thở ra một hơi, dù sao, người không chết cũng chẳng phải đại sự gì, nói:

– Uhm, huynh đệ chúng tôi cũng không cần nói mấy câu cảm ơn, cha của chú mày bên kia thế nào? Có làm khó dễ mày không vậy?

Điền Thử nói:

– Không có gì, chỉ bị gian ở trong nhà không được ra ngoài thôi. Lão đại, anh cũng biết thế lực trong nhà của Yến Tiểu Ất rồi đấy, cha em cũng muốn đi hòa hoãn tình hình đôi chút, anh yên tâm đi, em không có việc gì.

Hắn đương nhiên sẽ không nói cho Tề Nhạc nghe, cũng bởi vì chuyện này, hắn đã bị mắng chửi một trận thật nặng, cũng bị chuyển tới một nhà giám thị nghiêm mật, là ký túc quý tộc trong trường học, về sau không thể ra ngoài lăn lộn được nữa.

– Vậy không cần nói nhiều, chúc mày bảo trọng.

Tề Nhạc tắt điện thoại, hắn và Điền Thử tuy chỉ quen nhau vài năm, nhưng lại trở thành người anh em tốt nhất của mình, lời nói không cần nhiều, nhưng hắn đã thiếu nợ Điền Thử, hắn vĩnh viễn sẽ nhớ rõ.

Hiện tại nên đi nơi nào? Tề Nhạc có chút mờ mịt, Tây Tạng đối với hắn mà nói, tuyệt đối là địa phương thần bí, ở chỗ này đừng nói là bạn bè, thậm chí ngay cả phương hướng nào hắn cũng không rõ ràng lắm, cầm hành lý do dự trong chốc lát, vỗ vỗ cái bọc chứa hơn vạn tiền của mình, trong nội tâm đã có quyết định.

Ban đêm, lưu quang tràn ngập các loại màu sắc trên con đường của Lạp Tát, nhưng lúc Tề Nhạc đi ra khỏi nhà ga, lại một lần kinh ngạc đến ngây người, bởi vì, hắn mơ hồ nhìn thấy, ở sau lưng con đường hoàn mỹ cách đó không xa, thậm chí có từng vàng sáng mờ mịt đang chiếu rọi, cái ánh sáng màu vàng rực rỡ đó giống như đúc giấc mơ của hắn.

Đó là địa phương nào? Sau khi hỏi thăm đơn giản, Tề Nhạc rất nhanh có đáp án, chỗ đó chính là cung điện Bố Lạp Đạt thần thánh của Tây Tạng. Cung điện Bố Lạp Đạt dưới ánh đèn năm màu, trong màn đêm tối tăm, càng lộ ra nét trang nghiêm mà thần bí.

Nhìn thấy cung điện Bố Lạp Đạt to lớn, Tề Nhạc giống như được âm thanh đang triệu hoãn mình, ánh mắt của hắn có chút mê ly, thân thể dường như không nghe theo đầu óc, đi lên đường phố, đón xe tôixi, cũng bất chấp cái bụng đói của mình, thẳng đến cung điện Bố Lạp Đạt mà đi.

Phía trước Bố Lạp Đạt là một cầu thang đứt gãy từ thấp tới cao, từ dưới nhìn lên trên, càng cảo thấy cung điện to lớn này càng thêm hùng vĩ so với giấc mơ, khi Tề Nhạc đi tới chân núi, hắn đột nhiên phát hiện, âm thanh triệu hoán mình đã biến mất rồi, cơ hồ nhìn thấy cung điện hoàn mỹ màu vàng này, giấc mộng của hắn lại xuất hiện, chỉ có điều, lúc này đã là tồn tại chân thật.

– Tại đây rất đẹp sao?

Một âm thanh ôn hòa vang lên ở một nơi cách Tề Nhạc không xa, âm thanh này nghe rất thân thiết, bởi vì là ngôn ngữ Kinh Thành chính tông, mà không phải tàng ngữ Tề Nhạc hoàn toàn nghe không hiểu.

Lúc quay ngược lại, chỉ thấy một tăng nhân trẻ tuổi mặc tăng bào đang đứng phía sau cách mình năm mét, trước đó cũng không nghe có tiếng bước đi, hắn dường như trực tiếp xuất hiện ở đó. Tề Nhạc nhìn vị tăng nhân trẻ tuổi này từ trên xuống dưới, nhìn về phía trên, tuổi của hắn và mình không khác bao nhiêu cả, không thể nói anh tuấn, nhưng toàn thân lại tản ra hào quang hài hòa đầy hảo cảm.

Tăng nhân trẻ đuổi đi tới bên cạnh Tề Nhạc, ánh mắt của hắn cũng nhìn về phía cung điện Bố Lạp Đạt cao cao tại thượng kia, mỉm cười nói:

– Cung điện Bố Lạp Đạt dựa vào núi mà xây, lầu các trùng điệp, là triều đại Đông Cung Lạt Ma xây nên, là trung tâm thống trị chánh giáo hợp nhất của của cựu Tây Tạng, linh tháp Lạt Ma chung quanh được cung phụng từ thế kỷ thứ năm, thứ bảy đến thế kỷ mười ba. Trong cung điện Bố Lạp Đạt cất chứa rất nhiều vật phẩm văn hóa trân quý. Trong đó có hai ngàn năm trăm m² là bích họa, gần một ngàn tòa phật tháp, hơn vạn tòa tượng nặn, hơn vạn bức Đường tạp. Hai đại hoàng đế Minh Thanh phong thưởng Lạt Ma Kim Thư, kim ấn, ngọc ấn cùng đại lượng vật phẩm vàng bạc, đồ sứ, men khí, ngọc khí, gấm rèn phẩm và thủ công nghệ quý giá, những văn vật này rực rỡ nhiều màu sắc, đề tài phong phú. Trong cung điện Bố Lạp Đạt, mỗi một kiện văn vật đều có giá trị liên thành.

Nghe những lời này, Tề Nhạc không khỏi nuốt từng ngụm nước.

– Ý tiểu hòa thượng nói là đồ vật nơi này rất đáng tiền?

Tăng nhân trẻ tuổi liếc nhìn Tề Nhạc, ánh mắt của hắn tuy rất bình thản, nhưng làm cho những suy nghĩ kỳ dị trong nội tâm của Tề Nhạc biến mất.

– Ở chỗ này, có mấy lời không tùy tiện nói ra, ngã phật từ bi.

Tề Nhạc cười khổ nói:

– Tôi không có nghĩ lung tung, tôi chỉ muốn đi xem mà thôi.

Tăng nhân trẻ tuổi mỉm cười nói:

– Nhưng hiện tại không phải là thời gian đi tham quan, vì sao thí chủ còn muốn tới đây.

Tề Nhạc gãi gãi đầu, nói:

– Tôi cũng không biết thời điểm đi thăm quan là vào lúc nào. Vừa mới đi xuống tàu, sau đó tôi nhìn thấy nơi này, dường như có một âm thanh một mực kêu gọi tôi vậy, tôi mới tới đây. Không khí tôn giáo ở nơi này thật nồng đậm! Trên đường tôi nhìn thấy rất nhiều người dân Tây Tạng triều bái.

Chương 12: Tăng nhân kỳ dị (3)

Tăng nhân trẻ tuổi cười nói:

– Cung điện Bố Lạp Đạt có chủ thể kiến trúc là Nhà Trắng cùng Hồng Cung. Nhà Trắng, chính là Đông Cung Lạt Ma, đã từng là cơ cấu làm việc của chính phủ Tây Tạng, cao bảy tầng. Hồng Cung, chủ yếu là Tháp Điện Ma Linh và các tháp phật giáo. Trong đó có Linh Tháp Lạt Ma hưởng đường, là nơi viên tịch của Lạt Ma ngũ thế, cũng là cung điện lớn nhất trong truỗi cung điện Bố Lạp Đạt, diện tích bảy trăm hai mươi năm m², bích họa trong nơi này. Chính là tấm biển “Dũng Liên Sơ Địa” do hoàng đế Càn Long ban tặng.

Tề Nhạc có chút nghi ngờ nói:

– Tại sao phải nói với tôi những chuyện này? Dù sao hiện tại cũng không cho vào, tôi đi đây.

Tăng nhân trẻ tuổi mỉm cười, nói:

– Trên thế giới có nhiều thứ thứ cần phải hiểu, nhưng mà, đúng là thí chủ không thích hợp đi thăm viếng cung điện Bố Lạp Đạt, bởi vì tâm của thí chủ không yên bình, quan trọng hơn là, trong lòng của thí chủ không có phật.

Tề Nhạc hừ một tiếng, nói:

– Không phật có phật, là tiểu hòa thượng nói cũng tính sao? Chẳng lẽ tiểu hòa thượng có thể nhìn thấy tâm của tôi sao?

Nụ cười trên mặt tăng nhân trẻ tuổi biến mất, nghiêm mặt gật gật đầu, nói:

– Đúng vậy, tiểu tăng đúng là có thể nhìn thấy tâm của thí chủ. Còn nhớ rõ âm thanh triệu hoán thí chủ không? Còn nhớ rõ tình cảnh trong mộng không? Kỳ thật, tất cả những thứ đó chính là dẫn thí chủ đi tới đây gặp tiểu tăng.

Nghe tăng nhân trẻ tuổi nói tới giấc mộng của mình, toàn thân Tề Nhạc lập tức chấn động, thất thanh nói:

– Tiểu hòa thượng, tiểu hòa thượng có thể đi vào giấc mộng của tôi?

– Phật bản vô tướng, vô hình vô tướng, mời đi theo tiểu tăng.

Nói xong, tăng nhân trẻ tuổi mỉm cười, quay người đi vào một con đường.

Tuy Tề Nhạc có địa vị xã hội thấp, nhưng hắn cũng cảm thấy hiếu kỳ trong lòng, nghe tăng nhân trẻ tuổi một câu nói ra giấc mộng của bản thân, hắn không có chút do dưh mà đi theo, không thể chờ đợi được nghĩ tới cần phải có đáp án cho giấc mộng đã thấy.

Sau đó hai người một trước một sau đi tới con đường ở bên cạnh, tăng nhân trẻ tuổi đi tới trước một chiếc xe liền dừng lại, đó là một chiếc xe việt dã cỡ lớn, tăng nhân trẻ tuổi đi tới ghế lái, bảo Tề Nhạc ngồi ghế phụ, sau đó hắn bắt đầu khởi động xe.

– Mả mẹ nó, đây là Lincoln Navigator.

Nếu như nói lúc trước còn có một chút do dự, như vậy giờ phút này Tề Nhạc không thể chờ đợi thêm được nữa, là nam nhân thì phải ưa thích xe, nam nhân thường xuyên nói chuyện, xe chính là tiểu lão bà của mình, loại tình huống này xuất hiện trên người của Tề Nhạc đặc biệt rõ ràng. Tuy hắn không có tiền, cả ngày chơi bời lêu lổng, nhưng bất luận kẻ nào cũng yêu xe, mà Tề Nhạc yêu thích cũng là xe, nhất là một ít siêu xe trên thế giới, hắn bình thường trừ ăn cơm ra, đại bộ phận tiền thừa đều mua các tạp chí nói về xe.

Ngồi trên chỗ ngồi rộng rãi của Lincoln Navigator, trong nội tâm Tề Nhạc tràn ngập rung động, cơ hồ nói thể nói là mê ly:

– Một trong những xe việt dã xa hoa nhất, chiều dài vượt qua năm mét hai, là xe việt dã loại lớn trên thế giới, có được tính ổn định và dễ chịu nhất, cộng động cơ cửa khoan cao một mét bốn, chính là dũng sĩ trong thần thoại, thể hiện khí phách không ai bì được. Xuất gia làm hòa thượng có tiền đồ như vậy? Nghe nói Lạt Ma là có thể lấy lão bà, xem ra, tôi tới đúng nơi rồi.

Tăng nhân trẻ tuổi cười nói:

– Xem ra thí chủ rất hiểu về xe a!

Vừa nói, tăng nhân trẻ tuổi đã khởi động xe, chiếc xe chạy nhanh và vững vàng, tất cả tạp âm đều được loại bỏ rất xảo diệu, xuyên thấu qua cửa xe cực lớn nhìn ra bên ngoài, giống như nhìn thấy góc độ khác của Lạp Tát.

Tề Nhạc ngạo nghễ nói:

– Tôi đương nhiên hiểu, tôi là cấp chuyên gia đấy, sự thật thì tôi rất ưa thích xe việt dã, mặc dù chiếc Lincoln Navigator không tệ, nhưng không phải là chiếc mà tôi yêu nhất, nó cồng kềnh, dùng để cưỡi không tệ, nhưng hơi kém một chút, tôi thích nhất là Porsche Ca-i-en. Tuy năng lực việt dã của Ca-i-en hơi kém hơn đôi chút, nhưng tổng hợp tính năng lại là nhất đẳng, nếu ngày nào đó tôi trúng giải độc đắc nhất định phải mua một con mới được.

Không lâu sau, Tề Nhạc kinh ngạc phát hiện, tăng nhân trẻ tuổi lái chiếc Lincoln Navigator ra khỏi nội thành Lạp Tát, trong nội tâm lại có chút khẩn trương, nói:

– Rốt cuộc tiểu hòa thượng muốn dẫn tôi đi nơi nào? Tiểu hòa thượng không phải là loại người có ham thích đặc thù chứ, chuẩn bị đem tôi tới nơi không người tiền dâm hậu sát?

Sắc mặt tăng nhân trẻ tuổi hơi đổi, nói:

– Không nghĩ tới, thí chủ đang ở trước mắt của phật lại có ý nghĩ xấu xa như vậy, xem ra, thí chủ đúng là loại người đặc biệt rồi?

Tề Nhạc hiếu kỳ hỏi:

– Người đặc biệt ?

Tăng nhân trẻ tuổi liếc nhìn hắn một cái, nói:

– Nghe lời nói vô lại của thí chủ, đúng là lưu manh, hơn nữa là lưu manh chính thức. A Di Đà Phật, tiểu tăng vọng ngữ. Tiểu tăng muốn dẫn thí chủ đi đến chỗ của tiểu tăng. Chỗ đó gọi Thánh Phật Tắc, có lẽ thí chủ sẽ cảm thấy tên rất kỳ quái, nhưng mà, thí chủ có thể lý giải nơi đó là một thành thị của Tây Tạng, khoảng cách với Lạp Tát là hai trăm bảy mươi km, chúng tôi phải đi hai giờ, nếu thí chủ mệt, trước tiên có thể nghỉ ngơi một chút. Bên cạnh thí chủ có túi da, ở trong cửa xe ấy, bên trong là sữa dê, đủ cho thí chủ đỡ đói.

Tề Nhạc nghe tăng nhân nói mình là lưu manh, vô lại, chẳng những không cho là nhục, ngược lại có chút tự cho là quang vinh, cười hắc hắc, cầm túi da trong cửa xe lên. Thời điểm tăng nhân trẻ tuổi nói thế, hắn đã hiểu rõ, đối với mình mà nói, tăng nhân trẻ tuổi này không có yêu thích đặc thù gì đó, chính mình không có gì lo lắng, nhìn về phía trên nghèo rớt mùng tơi, ai sẽ “nhớ thương” mình? Nếu như nói là vì hơn vạn tiền trong bọc của mình, vậy càng buồn cười. Cướp bóc ít tiền như thế còn có thể mua được Lincoln sao?

Nghĩ thông suốt, Tề Nhạc dứt khoát trầm tĩnh lại, dù sao hắn cũng không có địa phương cụ thể gì để đi, dứt khoát giao bản thân mình cho tăng nhân trẻ tuổi này, thích ứng trong mọi tình cảnh, là tính cách của Tề Nhạc, nếu không, hắn cũng không biết mình có thể làm gì trong mấy ngày này.

Chương 13: Tăng nhân kỳ dị (4)

Hương vị sữa dê rất thuần hậu, thậm chí còn có một chút hương vị nhàn nhạt của dê, nhưng đối với Tề Nhạc mấy ngày không ăn gì này, đây tuyệt đối có thể dùng quỳnh tương để hình dung, một hơi uống hết một nửa túi, lập tức cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Nghỉ một chút, hắn lại đem số sửa dê còn lại uống hết. Tây Tạng có độ ẩm tương đối thấp, dù sao nơi này là cao nguyên, trong xe gió mát thổi vào, trong bụng không có cái gì ngoài sữa, Tề Nhạc lại cảm giác thấy mệt mỏi, tuy hắn không có gặp phản ứng cao nguyên, nhưng ở trong xe việt dã này thoải mái hơn rất nhiều, hắn nhanh chóng thiếp đi.

Không biết ngủ bao lâu, một âm thanh từ chỗ sâu nhất trong linh hồn của hắn kêu gọi, hắn mở con mắt buồn ngủ ra, Tề Nhạc lúc này mới phát hiện, xe đã ngừng, mà tăng nhân trẻ tuổi đang nhìn mình.

– Đến rồi sao?

– Đến rồi, mời xuống xe.

Tăng nhân nói xong, dẫn đầu xuống xe.

Tề Nhạc đi xuống, so với cảm giác ấm áp trong xe, gió lạnh bên ngoài làm hắn chợt rùng mình.

Trước mắt xuất hiện xuất hiện một ngôi cực lớn, chuyện này cũng không có làm Tề Nhạc kinh ngạc, tăng nhân trẻ tuổi đã nói muốn dẫn hắn đi tới địa phương của mình, tăng nhân đương nhiên phải ở trong chùa miếu rồi. Tề Nhạc đi phía sau lưng của Tề Nhạc, cùng đi vào trong ngôi chùa to lớn này.

Vừa vào cửa, Tề Nhạc đã giật mình, bởi vì hắn rõ ràng nhìn thấy cảnh sát vũ trang thường thấy ở Kinh Thành. Những cảnh sát này cầm vũ khí đã lên nòng sẵn, đứng cảnh giới cách cửa ra vào không quá xa. Đây rốt cuộc là địa phương nào? Tại sao có cảnh sát vũ trang đứng gác?

Đám cảnh sát vũ trang nhìn thấy tăng nhân trẻ tuổi đi tới, cơ hồ đồng thời cung kính xoay người hành lễ với hắn, tăng nhân trẻ tuổi mỉm cười, gật đầu với bọn họ, liền mang theo Tề Nhạc đi vào bên trong.

– Tại sao ở đây lại có cảnh sát vũ trang? Chẳng lẽ trong chùa có phạm nhân sao?

Tề Nhạc hiếu kỳ hỏi.

Tăng nhân trẻ tuổi nói:

– Suy nghĩ của thí chủ thật mới lạ, nơi này là khu bảo hộ du lịch cấp độ A của quốc gia, có cảnh sát vũ trang cũng không có gì lạ cả. Mà tòa chùa miếu này nói theo cách của Viêm Hoàng, gọi là Thánh Phật Tự.

Đột nhiên Tề Nhạc cảm giác trong chùa miếu có khí tức kỳ dị, đến lúc này, tâm của hắn dường như bình thản hơn nhiều, nói:

– Cảm giác thật quái lạ, mà nơi này cũng rất kỳ lạ.

Tăng nhân trẻ tuổi nhìn Tề Nhạc, nói:

– Tây Tạng có văn hóa Tây Tạng.

Hai người một mực đi vào trong chùa, bởi vì tòa Thánh Phật Tự cũng dựa vào núi mà tu kiến thành, đi trong chốc lát, Tề Nhạc đã thở hồng hộc, mà hô hấp của tăng nhân trẻ tuổi không có chút rối loạn nào, ngay cả bộ pháp, so với bắt đầu không có gì khác nhau.

– Chúng tôi còn phải đi thêm bao lâu nữa đây!

Tề Nhạc vừa thở hổn hển vừa hỏi. Tuy hắn không có gặp phản ứng cao nguyên, nhưng đi trên cao nguyên thế này, tuyệt đối không phải một chuyện nhẹ nhõm.

Tăng nhân trẻ tuổi vừa đi về phía trước vừa nói:

– Cũng sắp đến rồi.

Hai người đi tới trước một cung điện liền dừng lại, nhìn qua đại môn có phong cách cổ xưa, ở trên đó có các đường vân kỳ dị, tăng nhân trẻ tuổi vẫy tôiy với Tề Nhạc rồi đi vào cửa.

Trong cung điện rất thanh tịnh, giữa đại điện thật lớn này thờ phụng phật tổ, tăng nhân trẻ tuổi đi đến trước mặt phật tổ, sau đó hành lễ, lúc này mới chuyển hướng nhìn Tề Nhạc, ở trước mặt pho tượng phật tổ, vị tăng nhân trẻ tuổi này thoạt nhìn càng thêm trang nghiêm.

– Đã đến rồi sao, hiện tại có thể nói chưa? Tiểu hòa thượng dẫn tôi đến nơi đây rốt cuộc muốn làm cái gì?

Tề Nhạc kiên nhẫn đã không còn nữa, nếu như không phải xem trên mặt mũi của chiếc Lincoln Navigator cùng một túi sữa dê đỡ đói, nói không chừng hắn sớm chạy rồi.

Tăng nhân trẻ tuổi lạnh nhạt nói:

– Mời thí chủ tới nơi này, là giúp thí chủ khai khiếu.

– Khai khiếu? Tiểu hòa thượng thối đang mắng ta hay sao? Ta cũng không phải là du mộc phiền phức khó chịu gì, không cần phải khai khiếu. (Khai khiếu nghĩa là thông suốt)

Tề Nhạc nhìn tăng nhân trẻ tuổi này, khinh thường hừ hừ.

Tăng nhân trẻ tuổi nói:

– Trước mặt phật tổ không được nói bừa. Thí chủ tới Tây Tạng này, hoàn toàn là do vận mệnh an bài, vận mệnh an bài thí chủ tương kiến tiểu tăng. Thí chủ có thể xem tiểu tăng là người khai khiếu cho mình, thẳng thắn mà nói, tiểu tăng cũng không nghĩ ra, một chuyện trọng yếu của phương đông tại sao lại rơi vào người như thí chủ.

Tề Nhạc biến sắc, nói:

– Nói như vậy, ngươi thật là xem thường ta? Ta cũng không có hứng thú gì với các ngươi càng không có hứng thú gì với chùa chiền miếu mạo. Ngươi đã khinh thường ta như vậy thì không chúng tôi đường ai nấy đi. Ta cũng không biết đường đến đây vì vậy tiểu hòa thượng ngươi dẫn ta đến đây thì cũng nên có trách nhiệm tiễn ta ra ngoài.

Tuy hắn là lưu manh, nhưng Tề Nhạc cũng là người có lòng tự trọng rất mạnh, nếu như không phải thấy đối phương là tăng nhân, chỉ sợ hắn đã sớm dùng ác ngữ tương thẳng vào mặt hoặc là quyền đấm cước đá. Thời điểm ở Kinh Thành, những kẻ xem thường người khác, Tề Nhạc đều không bỏ qua, cho dù hắn biết rõ đây là phí công, nhưng cũng là phương thức tự bảo hộ mình.

Tăng nhân trẻ tuổi giống như không nghe được lời bất thường của Tề Nhạc, tiếp tục nói:

– Phương đông của chúng tôi, nước cộng hòa Viêm Hoàng là Đông Phương Minh Châu, phương đông thần bí, cũng không phải người bình thường có thể lý giải. Mà trên thế giới này, một mực có đám người đang yên lặng thủ hộ phương đông, bọn họ âm thầm vì phương đông cấp hiến sức lực của mình. Dưới sự thao túng của vận mệnh, mỗi ngàn năm, những thủ hộ giả này sẽ xuất hiện một lần, chính bởi vì sự tồn tại của bọn họ, mới khiến cho phương đông có thể an bình phát triển tới bây giờ.

– Tiểu hòa thượng muốn kể chuyện xưa cho ta nghe hay sao?

Tề Nhạc nghe tăng nhân trẻ tuổi nói thế cũng sững sờ.

Tăng nhân trẻ tuổi lắc đầu, nói:

– Tiểu tăng đang nói đến câu chuyện sắp phát sinh một câu chuyện trên người của thí chủ. Trên thế giới vốn có rất nhiều chuyện không cách nào lý giải được, mà những chuyện không cách nào lý giải không phải là hư ảo, có rất nhiều là tồn tại chân thật.

Tề Nhạc liên tưởng tới giấc mộng kỳ quái của mình, trong lòng hơi chấn động, nói:

– Vậy những người thủ hộ phương đông mà ngươi nói không phải là người? Chẳng lẽ là thần? Trên thế giới này thực sự có thần tồn tại sao?

Tăng nhân trẻ tuổi lắc đầu, nói:

– Mặc dù không có thần, nhưng mà lại có huyết mạch vĩ đại truyền lưu lại. Mà thiếu chủ, chính là người kế thừa huyết mạch đỉnh cao này.

Chương 14: Hộ Thần (1)

Đột nhiên Tề Nhạc cười ha hả, nói:

– Tiểu hòa thượng, ngươi thật biết kể chuyện a, đêm hôm khuya khoắt mang ta đi hơn hai trăm cây số tới đây, còn muốn kể chuyện xưa cho ta nghe? Ta chạy đến Tây Tạng để gặp được người xa lạ như ngươi, sau đó ngươi lại dẫn ta đến nơi đây, ngươi cảm thấy, ta có khả năng tin tưởng lời của ngươi sao? Mặc dù câu chuyện của ngươi thật hấp dẫn người khác, nhưng chẳng liên quan gì tới ta cả, ta phải đi.

Nói xong, hắn quay người muốn đi ra ngoài.

Tề Nhạc thật sự không tin tưởng lời nói của tăng nhân trẻ tuổi sao? Không, hắn đã có chút tin tưởng, nhưng đột nhiên trong nội tâm xuất hiện cảm giác bất an, dưới ý niệm tự bảo vệ chính mình, hắn mới quyết định rời khỏi nơi đây.

Tăng nhân trẻ tuổi đột nhiên nói:

– Đứng lại, nếu muốn biết lời tiểu tăng nói là thật hay không, như vậy, thỉnh thí chủ cởi áo ra.

Đột nhiên Tề Nhạc quay lại, nói:

– Cởi quần áo? Cởi quần áo trước mặt phật tổ sao? Tuy ta không tin phật, nhưng ta cũng không muốn đắc tội với phật.

Tăng nhân trẻ tuổi mỉm cười, nói:

– Xem ra, thí chủ đã có chút tin tưởng, không phải sao? Cởi áo của thí chủ ra, kể từ khi thí chủ đi tới thế giới này, vốn cũng không có bất cứ quần áo gì, Phật tổ sẽ khoan dung cho thí chủ.

Tề Nhạc hừ một tiếng, nói:

– Ta hiện tại cái gì cũng không muốn biết, cũng không muốn nghe ngươi chứng minh cái gì, ta đi.

Nói xong, hắn có chút bối rối quay người đi ra ngoài. Đúng lúc này, một lực lượng nhu hòa tiến vào thân thể của hắn, Tề Nhạc hoảng sợ phát hiện, mình có giãy dụa ra sao, cũng không cách nào đi thêm một bước nào nữa.

Dưới sự khống chế của lực lượng cổ quái kia, hắn một lần nữa quay người lại, mà lúc này, tăng nhân trẻ tuổi kia không biết từ lúc nào đã tới bên cạnh hắn, vừa vặn đối mặt với nhau, tăng nhân trẻ tuổi đưa tay phải lên, lực lượng nhu hòa này chẳng những giam cầm thân thể của hắn, đồng thời, một cơn gió nhẹ thổi qua người, áo của hắn bị cởi ra, xuất hiện làn da cổ đồng bên trong.

– Mỗi một thời đại, kỳ lân đều cố chấp như vậy, bọn họ đều cố chấp biểu hiện ở trách nhiệm bảo hộ phương đông mà không cần cân nhắc phải hi sinh cái gì, nhưng loại cố chấp của thí chủ biểu hiện trong sự sợ hãi, không biết đời này của thí chủ đã trải qua cái gì, cũng không rõ là may mắn hay bất hạnh đây.

Sắc mặt tăng nhân trẻ tuổi có chút ảm đạm, giơ tay lên, một ngón trỏ như bạch ngọc hiện ra, điểm nhẹ lên ngực của Tề Nhạc.

Một cổ năng lượng kỳ dị từ trong ngón tay của tăng nhân trẻ tuổi truyền vào người của Tề Nhạc, Tề Nhạc chỉ cảm thấy toàn thân run lên kịch liệt, thân thể giống như bị điện giật nên run rẩy, cỗ năng lượng này từ khi bắt đầu, cũng đã làm hắn ngây ngẩn, lúc này tăng nhân đột nhiên thu tay lại, càng làm cho Tề Nhạc kinh hãi không hiểu.

– Bây giờ thí chủ nhìn lại thân thể mình đi.

Tăng nhân trẻ tuổi lui ra phía sau một bước.

Tề Nhạc vô ý thức cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy trên bộ ngực của mình, đường vân màu đen từ từ xuất hiện, nương theo đó là ngân quang nhàn nhạt, hai cái sừng dài đen bạc càng tôn thêm vẻ uy vũ bất phàm, Tề Nhạc hoàn toàn ngốc trệ, nói:

– Cái này, đây là cái gì?

Lúc này, kinh ngạc cũng không chỉ có Tề Nhạc, trong mắt của tăng nhân trẻ tuổi còn hiện ra một đạo hào quang kinh ngạc, nói:

– Hắc Kỳ Lân? Lại là Hắc Kỳ Lân? Tại sao tiểu tăng tự hỏi khi vừa nhìn thấy thí chủ lại cảm thấy điềm xấu, nhưng vận mệnh lại trêu đùa hai người chúng ta, không ngờ thí chủ là người mạnh nhất trong Kỳ Lân tộc, Hắc Kỳ Lân. Tiểu tăng chưa từng nghĩ tới, Hắc Kỳ Lân lại sinh ra vào thế hệ này.

Tề Nhạc vẫn cúi đầu nhìn ngực của mình như trước, nhìn thấy đôi mắt của con mãnh thú này có màu bạc, giống như đang nhìn hắn, một loại cảm giác huyết nhục tương liên và nội lực tràn ngập nội tâm của Tề Nhạc. Hắn kinh ngạc phát hiện, cơ bắp của mình đã bành trướng hơn trước một ít, những mệt mỏi khi đi đường xa và không ăn gì đã biến mất không còn, tuy cởi trần nhưng thực sự không có cảm giác rét lạnh chút nào.

Tăng nhân trẻ tuổi thở sâu, nói:

– Hiện tại, thí chủ có thể tĩnh hạ tâm lại nghe tiểu tăng nói chứ?

Tề Nhạc ngẩng đầu, nhìn tăng nhân trẻ tuổi, trong mắt có thần sắc phức tạp hiện ra, xuất hiện nụ cười đắng chát, giọng nói khôi phục sự kính ý:

– Khi còn bé, nguyện vọng lớn nhất của tôi chính là không muốn làm người bình thường. Hiện tại xem ra, cái nguyện vọng này đã trở thành sự thật. Tuy cũng không giống như nằm mộng, nhưng mà, tôi sẽ không trốn tránh. Vận mệnh đã như vậy, giống như kẻ bắt cóc cưỡng gian mỹ nữ, đã không còn lựa chọn nào, vậy cũng chỉ có tận lực đi cảm thụ mỹ hảo trong đó. Tiểu hòa thượng nói đi, nhưng mà, tôi muốn trước hết nghe ngươi giới thiệu mình với tôi đã. Tôi nghĩ, tiểu hòa thượng nhất định không phải tăng nhân bình thường a.

Nghe Tề Nhạc ví von, tăng nhân trẻ tuổi im lặng một lúc, nói:

– Lời của thí chủ hình như không tránh được việc nhắc tới nữ nhân.

Tuy trong giọng nói của hắn mang theo vài phần bất mãn, nhưng trói buộc vô hình chung quanh thân thể của Tề Nhạc đã được giả trừ rồi.

Tề Nhạc cười hắc hắc, nói:

– Trên thế giới này chỉ tồn tại hai dạng người, chính là nữ nhân và nam nhân, như vậy, hấp dẫn nhau tự nhiên chẳng có gì sai. Nói đi, rốt cuộc tiểu hòa thượng là ai? Sau đó tôi lại nghe tiểu hòa thượng kể chuyện. Nhưng mà, thẳng thắn mà nói tôi không hiểu chút gì về phật giáo Tây Tạng cả, có lẽ tiểu hòa thượng có nói ra tôi cũng không biết thân phận của tiểu hòa thượng, bất quá, tôi hay vẫn muốn nghe xem.

Tăng nhân trẻ tuổi cười nhạt một tiếng, nói:

– Địa vị Thánh Phật Tự ở Tây Tạng tuy không bằng Bố Lạp Đạt, nhưng nó lại có địa vị đặc thù. Là nơi chỉ có lạt ma thành kính nhất mới có thể tu luyện. Hơn mười năm trước, đại sư nổi danh nhất đã viên tịch ở đây, khi đó tiểu tăng còn là hài tử bình thường, ngài tuyển tiểu tăng làm người kế thừa y bát, cũng đem điển tịch cất chứa trân quý nhất giao cho tiểu tăng, theo ý nào đó mà nói, thí chủ có thể hiểu tiểu tăng là chủ trì của Thánh Phật Tự này.

Nói đến đây, ánh mắt của tăng nhân nhìn qua Tề Nhạc, trầm giọng nói:

– Bởi vậy, từ nhỏ tiểu tăng đã khổ tu phật hiệu để xứng danh đệ tử phật tổ. Những người tu hành như chúng ta, đối với thế giới bên ngoài rất đạm mạc, cái gọi là thanh danh, tất cả đều là hư vô mà thôi. Cho nên, thí chủ có thể tìm một người không quen biết mà hỏi để chứng minh lời tiểu tăng nói là thật, nhưng với tư cách là người xuất gia, giải thích tốt nhất cho tiểu tăng chính là: người xuất gia không nói dối.

– Ngôi chùa lớn như vậy do mình tiểu hòa thượng chưởng quản sao? Được rồi, tôi tin lời tiểu hòa thượng nói.

Chương 15: Hộ Thần (2)

Lúc này đây, Tề Nhạc đã thật sự kinh ngạc, nhìn qua tăng nhân trẻ tuổi thần bí này, trong lòng của hắn kỳ thật đã tin rồi. Tuy tuổi tác của người này không chênh lệch bao nhiêu với hắn, nhưng trong cảm giác của Tề Nhạc, đối phương như có thể bao dung chứa đựng tất cả mọi thứ.

Tăng nhân trẻ tuổi cười nhạt một tiếng, nói:

– Thí chủ có thể gọi tiểu tăng là Trát Cách Lỗ. Vừa rồi tiểu tăng đã nói ra hai chữ Kỳ Lân, chắc có lẽ thí chủ cũng đoán được, hình xăm trên người của thí chủ chính là Kỳ Lân. Kỳ thật, đó cũng không phải là hình xăm, chính là ký hiệu ẩn sâu vào trong huyết mạch của thí chủ, hoặc là nói huyết mạch của Kỳ Lân. Kỳ Lân đại biểu cho điềm lành, là tồn tại đứng đầu vạn thú, biểu tượng cho điềm lành và hòa bình. Trong Kỳ Lân cũng có rất nhiều chủng loại, nhưng Kỳ Lân bình thường, có bộ lông màu vàng và thân thể màu bạc, nhưng thí chủ thì khác, thí chủ là tồn tại đặc thù trong Kỳ Lân, cũng là Hắc Kỳ Lân mạnh mẽ nhất. Theo tiểu tăng được biết, thí chủ là nhân loại đầu tiên kế thừa huyết mạch của Hắc Kỳ Lân.

– Hắc Kỳ Lân? Ngươi nói ta là Hắc Kỳ Lân? Kỳ Lân dường như có thể bay a, nếu như ta thật sự là Kỳ Lân, chẳng phải cái gì cũng làm được? Nhưng thứ đen sì này, bộ dáng quá xấu xí.

Vừa nói, Tề Nhạc thoả mãn nhìn xem hình xăm trên ngực.

– Ta vốn xem qua một ít thứ, trước kia xem phim thấy trái Thanh Long, phải bạch hổ, lão Ngưu ở giữa, đó mới thật sự là lãnh khốc a!

Trát Cách Lỗ trừng to mắt nhìn hắn, nói:

– Không ngờ thí chủ dùng huyết mạch Hắc Kỳ Lân so sánh với những hình xăm của lưu manh a? Được rồi, thiên tính của thí chủ đã như thế cũng khó trách khỏi, tiểu tăng sẽ nói trọng điểm.

Hắn sợ mình nói nhiều vài câu với vị thí chủ này, thì phật tính của mình sẽ bị giảm bớt thật nhiều.

– Ở phương đông của chúng ta, lúc nào cũng có một nhóm người Thủ Hộ Giả chân chính, số lượng những người này không phải rất nhiều. Bọn họ cũng nhận được nhiệm vụ này từ thời thượng cổ, chính là âm thầm bảo vệ phương đông của chúng ta hòa bình, không bị âm tà áp chế, không bị kẻ thù bên ngoài phá rối. Mà những Thủ Hộ Giả này, thí chủ là đại biểu cầm đầu Thập Nhị Địa Chi.

– Chờ một chút, Thập Nhị Địa Chi là cái gì?

Ánh mắt hiếu kỳ của Tề Nhạc làm cho Trát Cách Lỗ nghẹn lời.

– Thí chủ, thí chủ ngay cả Thập Nhị Địa Chi cũng không biết? Tiểu tăng thật sự xấu hổ thay cho thí chủ đấy, Thập Nhị Địa Chi thí chủ không biết. Nếu như những người trong Thập Nhị Sinh Tiếu nghe được câu này không hiểu họ sẽ nghĩ gì nữa. Mười hai dũng sĩ, phân biệt đại biểu cho Thập Nhị Sinh Tiếu, Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần. Bọn họ đều có được năng lực của riêng mình, chẳng những là chiến sĩ cường đại, cũng là người bảo vệ phương đông.

Tề Nhạc nói:

– Thì ra là như vậy, Thập Nhị Sinh Tiếu ta biết rõ, từ thời tiểu học ta đã nghe rồi, không phải là Tử Thử, Sửu Ngưu hay sao?

Trát Cách Lỗ cố nén không dùng ánh mắt giết người nhìn qua Tề Nhạc, miễn cưỡng nói:

– Có thể nói như vậy. Thập Nhị Sinh Tiếu chính là chuột, trâu, hổ, thỏ, rồng, rắn, ngựa, dê, khỉ, gà, chó, heo, mà tương hợp trong Thập Nhị Sinh Tiếu: tử, sửu, dần, mão, thần, tị, ngọ, mùi, thân, dậu, tuất, hợi mười hai chữ, đó là Thập Nhị Địa Chi. Có lẽ những gì tiểu tăng nói với thí chủ, thí chủ sẽ không hiểu rõ trong thời gian ngắn. Thí chủ chỉ cần biết rõ, mười hai Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần, một mực thủ hộ phương đông của chúng ta là đủ rồi.

– Chuyện này có quan hệ gì với ta? Ta cầm tinh con khỉ, chẳng lẽ, ngươi cho rằng ta là một trong mười hai Thủ Hộ Thần hay sao?

Tề Nhạc đã có chút hứng thú, ít nhất cái danh xưng Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần nghe rất uy phong.

Trát Cách Lỗ lắc đầu, nói:

– Tự nhiên không phải, cho dù là tiểu tăng, muốn tìm kiếm Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần vừa xuất thế, cũng chỉ có thể tìm bằng vận may, đến bây giờ cũng chỉ gặp được ba vị mà thôi. Mười hai Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần mỗi ngàn năm xuất hiện một lần, khó khăn lớn nhất chính là tụ tập bọn họ cùng một chỗ, chỉ có quy bọn họ về một chỗ, sẽ hỗ trợ lẫn nhau, mới có thể phát huy được toàn bộ thực lực của Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần. Mới có được năng lực thủ hộ phương đông. Bởi vậy, trừ mười hai Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần ra, còn có một người lãnh đạo, hắn có năng lực thống soái Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần, lãnh sứ mạng tụ tập Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần. Cũng chính là thủ lĩnh của những Thủ Hộ Thần này.

Nói đến đây, ánh mắt của Trát Cách Lỗ nhìn qua con quái thú màu đen cực kỳ sống động trên ngực của Tề Nhạc.

Tề Nhạc thất thanh nói:

– Ý của ngươi là, ta chính là thống soái của Thập Nhị Sinh Tiếu, còn là gia hỏa phải bảo hộ phương đông? chính là Kỳ Lân mà ngươi nói? Không phải nói Kỳ Lân chỉ là truyền thuyết sao?

Trát Cách Lỗ than nhẹ một tiếng, nói:

– Kỳ thật, trong thần thoại có ghi lại, có rất nhiều đều là dựa vào chân thật mà viết ra. Kỳ Lân xác thực tồn tại, mà thí chủ, chính là người có huyết mạch Kỳ Lân, trên người của thí chủ có đồ án Hắc Kỳ Lân là chứng minh tốt nhất. Trước khi thí chủ tới nơi đây, thời điểm ngồi trên tàu, tiểu tăng đã cảm nhận được khí tức huyết mạch Kỳ Lân của thí chủ rồi, thông qua phật lực của mình câu thông với thí chủ, thí chủ còn nhớ cảnh trong mộng không? Ở trong mộng, tiểu tăng dùng phật lực làm dẫn, dẫn động huyết mạch Kỳ Lân khi thí chủ lâm vào ngủ say. Bởi vậy, thí chủ mới ngủ lâu như vậy. Điều đó là do sau khi thân thể của thí chủ tiếp nhận huyết mạch kỳ lân, cần một thời gian làm khá dài làm cho thân thể thích nghi cảm thấy thoải mái. Mà tiểu tăng dẫn thí chủ đến nơi đây, chính là muốn trợ giúp huyết mạch Kỳ Lân của thí chủ thức tỉnh hoàn toàn. Mà quá trình thức tỉnh này cần mười hai Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần, cùng thủ hộ thần Vương Kỳ Lân, mới có thể thức tỉnh.

Sắc mặt của Tề Nhạc bình tĩnh lại, hỏi:

– Nếu như ta là Kỳ Lân theo lời của tiểu hòa thượng nói, như vậy, tôi cần phải làm cái gì?

Toàn thân của Trát Cách Lỗ có khí tức tường hòa hiện ra, thần sắc nghiêm trang, nói:

– Với tư cách là vương của mười hai linh thú, thống soái thập nhị Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần, nhiệm vụ của thí chủ, chính là thủ hộ phương đông, khi phương đông của chúng ta xuất hiện tình huống không bình thường, thì cần thí chủ dẫn theo Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần đi giải quyết, sự ra đời của Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần, cũng có ý nghĩa thế lực tà ác đã xuất hiện, đồng thời, với tư cách là thủ hộ giả phương đông, thí chủ cần phải đối mặt với khiêu chiến của phương tây.

Chương 16: Hộ Thần (3)

Tề Nhạc đi tới trước mặt Trát Cách Lỗ, trên mặt xuất hiện nụ cười quỷ dị, giơ tay trái lên vỗ vai Trát Cách Lỗ, có chút thâm trầm nói:

– Tiểu hòa thượng, tôi nhìn ra, anh là một người phi thường trọng tình nghĩa, là người tốt làm nhiệm vụ giữ gìn bình an cho muôn dân trăm họ.

Trát Cách Lỗ suy nghĩ một chút, nói:

– Tiểu tăng chỉ làm việc mà mình nên làm, mỗi người đều có số mệnh của bản thân, giống như thí chủ, trời sinh đã kế thừa huyết mạch Kỳ Lân.

Nét tươi cười trên mặt Tề Nhạc càng đậm, nói:

– Bởi vì tiểu hòa thượng là người tốt, là hòa thượng lấy từ bi vi hoài làm gốc, cho nên tôi nghĩ, nếu như tôi cố ý rời đi, anh nhất định không ngăn cản tôi, đúng không. Cáo từ.

Nói xong, hắn quay người đi ra ngoài.

Trát Cách Lỗ ngây ngốc một chút, dù sao hắn cũng không tới hai mươi tuổi, thấy Tề Nhạc xoay người rời đi, trong nội tâm lập tức có chút gấp lên, nói:

– Thí chủ, thí chủ cứ đi như vậy? Chẳng lẽ thí chủ không muốn làm vương của thủ hộ thần sao?

Tề Nhạc cũng không quay đầu lại nói:

– Quỷ mới muốn làm vương của đám cầm thú, anh hùng không phải dễ làm như vậy, không cần hỏi, nếu như tôi nói tiểu hòa thượng là vương của mười hai thủ hộ thần, biết mình phải đối mặt với địch nhân vô cùng đáng sợ. Tiểu hòa thượng nghĩ, tôi là lưu manh, hoặc nói khó nghe một chút là vô lại, đối với lưu manh, vô lại mà nói, không có cái gì quan trọng bằng được sống. Tôi mới mười chín tuổi, còn chưa sống đủ đâu. Tuy tôi đã từng có mộng làm anh hùng, nhưng TV, tiểu thuyết tôi cũng xem không ít, biết rõ anh hùng không dễ làm như thế, gây chuyện không tốt sẽ là người đi chết trước, cho nên, tôi đã từ bỏ ý niệm làm anh hùng trong suy nghĩ của mình. Tôi chỉ là tiểu nhân vật, cũng chỉ muốn làm tiểu nhân vật. Muốn diễn cái gì siêu nhân cứu trái đất trên TV, chẳng qua là nằm mơ thôi. Đừng có đi làm phiền tôi nữa, tôi không phải dũng sĩ, lại càng không phải anh hùng.

Vừa nói, Tề Nhạc vừa chạy ra cửa điện, hắn đã nhìn ra tính cách của Trát Cách Lỗ, với tư cách một tăng nhân khổ tu, hắn sẽ không miễn cưỡng mình.

Trong nội tâm Trát Cách Lỗ rất khẩn trương, tuy trong đáy lòng hắn không đặt vị thí chủ này vào mắt, nhưng mà, Kỳ Lân thật sự quá trọng yếu với Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần.

– Đợi một chút, thí chủ có thể nói cho tiểu tăng biết cả đời này thí chủ có nguyện vọng gì, hoặc là nói, nguyện vọng lớn nhất đời thí chủ là gì?

Tề Nhạc đứng ở cửa ra vào quay người lại, trong mắt có hào quang mơ ước hiện ra.

– Kỳ thật, nguyện vọng của tôi rất đơn giản. Tôi sinh ra ở phía tây của Kinh Thành, tôi từng quen biết một đại ca, tên của anh ta là Yên Nam, anh ta từng nói một câu, có dẫn dắt rất lớn cho tôi, anh ta nói: thụy giác thụy đáo tự nhiên tỉnh, sổ tiễn sổ đáo thủ trừu cân, tôi xem hai câu này là cơ sở cuộc sống của mình. Nhưng cấu thành toàn bộ nguyện vọng cả đời lại là: mỹ nữ thượng môn nhâm ngã thụy, kim thương kiên đĩnh vĩnh bất đảo. Bốn câu này hợp lại, chính là lý tưởng nhân sinh của tôi. Nhưng mà, mặc dù tôi là tiểu nhân vật, nhưng tôi cũng biết, nguyện vọng thì rất đẹp, nhưng vô cùng khó thực hiện. Cho nên, tôi chưa bao giờ hy vọng vào cái gì quá xa vời.

(* Thụy giác thụy đáo tự nhiên tỉnh, sổ tiễn sổ đáo thủ trừu cân, mỹ nữ thượng môn nhâm ngã thụy, kim thương kiên đĩnh vĩnh bất đảo, tạm dịch theo nghĩa: Ngủ say phải tỉnh tự nhiên, đếm tiền tới khi chuột rút ngón tay, mỹ nhân tới nhà mặc ta ngủ, “kim thương” vĩnh viễn không “ngã xuống”.)

Trát Cách Lỗ nhìn qua Tề Nhạc, nói:

– Những nguyện vọng này của thí chủ cũng không phải là không thực hiện được.

Tuy với tư cách là tăng nhân, hắn thật sự không muốn dính dáng gì tới chuyện hồng trần, nhưng vì lưu Tề Nhạc lại, hắn không thể không phụ họa.

Quả nhiên, Trát Cách Lỗ vừa nói xong, Tề Nhạc lập tức hứng thú hơn.

– Ah? Vậy tiểu hòa thượng nói xem, phải thực hiện thế nào? Chẳng lẽ làm Kỳ Lân có thể thực hiện được? Cho dù là thật, tôi cũng không muốn cái kiểu hưởng thụ vài ngày rồi chết.

Trát Cách Lỗ cười khổ nói:

– Kỳ thật những lời thí chủ nói, cũng không nằm ngoài hai chữ quyền lực, có quyền lực, tất cả trở nên vô cùng đơn giản. Ở phương đông này, Kỳ Lân có địa vị siêu nhiên tuyệt đối, mà thứ phải đối mặt, cũng không có nguy hiểm tới mức như suy nghĩ của thí chủ đâu. Với tư cách là vương của Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần, tất cả Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần đều có nhiệm vụ bảo vệ thí chủ an toàn, bọn họ sẽ không tiếc hi sinh tính mạng bảo vệ thí chủ. Hơn nữa, với tư cách là Hắc Kỳ Lân trước giờ chưa từng xuất hiện, thí chủ sẽ có được năng lực đặc thù mà các Kỳ Lân trước đó không có. Bây giờ thí chủ chỉ mới trong giai đoạn thức tỉnh, chỉ cần tiểu tăng giúp thí chủ khai khiếu, huyết mạch Hắc Kỳ Lân thức tỉnh hoàn toàn, thí chủ lập tức có được năng lực đặc thù.

Tề Nhạc nhìn qua Trát Cách Lỗ, nói:

– Năng lực gì? Tiểu hòa thượng đừng có nói là sau khi tôi thức tỉnh sẽ biến thành siêu cấp cao thủ đấy, tiểu thuyết tôi xem nhiều rồi, đạo lý tiến hành theo chất lượng tôi vẫn biết, không ai có thể ăn một lần là biến thành mập mạp đâu.

Trát Cách Lỗ lắc đầu, nói:

– Đương nhiên không phải, thí chủ nói rất đúng, tiến hành theo chất lượng là quá trình mà tất cả phương pháp tu luyện đều trải qua, nếu bỏ ra cố gắng bao nhiêu, sẽ thu được năng lực bấy nhiêu. Thời kỳ viễn cổ, Kỳ Lân là thần thú cường đại nhất, nhưng mà, Kỳ Lân cũng có một nhược điểm trí mạng, đó chính là sừng của chúng, khi một sừng bị trảm, như vậy, tính mạng của Kỳ Lân cũng biến mất theo. Nhưng mà, trong Kỳ Lân nhất tộc, đã có ngoại lệ, chính là Hắc Kỳ Lân, Hắc Kỳ Lân có được sinh mệnh lực cường đại mà tất cả Kỳ Lân khác không bằng, cho dù một sừng bị trảm, cũng có thể sinh tồn, hơn nữa, cái sừng đó sẽ tiếp tục sinh trưởng lại.

Tề Nhạc bất động thanh sắc nói:

– Tiểu hòa thượng nói với tôi những lời này là có ý gì?

Trát Cách Lỗ nói:

– Ý của tiểu tăng là, chỉ cần huyết mạch Hắc Kỳ Lân thức tỉnh hoàn toàn, như vậy, thí chủ sẽ có được năng lực khôi phục siêu cường. Trừ phi chặt đầu của thí chủ xuống, nếu không, cho dù tứ chi bị đứt gãy, thí chủ vẫn có thể khôi phục lại trong thời gian ngắn.

Tề Nhạc nghe xong nhảy dựng lên.

– Mả mẹ nó, rốt cuộc tôi là Kỳ Lân, hay là tiểu cường?

* Tiểu cường chính là con gián!

Trát Cách Lỗ mỉm cười, nói:

– Đương nhiên là Kỳ Lân, tiểu cường làm sao có thể so sánh được với Hắc Kỳ Lân cao quý chứ? Không chỉ như thế, bởi vì Kỳ Lân là trời ban điềm lành, một khi huyết mạch của thí chủ giác tỉnh, nếu như có ai đắc tội thí chủ, sẽ bị vận mệnh trừng phạt, tuy trừng phạt chưa hẳn nghiêm trọng lắm, nhưng mà, điềm lành không phải ai cũng có thể xúc phạm.

Chương 17: Hộ Thần(4)

Tề Nhạc kinh hỉ nói:

– Ý của tiểu hòa thượng là, về sau nếu ai chọc tôi, thì hắn không may?

Trát Cách Lỗ nói:

– Theo ý nào đó mà nói, có thể hiểu như lời thí chủ nói, nhưng mà, chỉ ở trình độ nhất định mà thôi.

Tề Nhạc lắc đầu, nói:

– Vẫn chưa được, nếu như chỉ có năng lực khôi phục mạnh, tôi sẽ biến thành bao cát cho người ta đánh, không được.

Trát Cách Lỗ cố nén tức giận trong lòng.

– Đương nhiên không chỉ có như thế, với tư cách là người thừa kế Kỳ Lân, đương nhiên sẽ tu luyện công pháp của Kỳ Lân, chỉ cần thí chủ chịu cố gắng tu luyện, tất nhiên sẽ biến thành cường giả, lại có Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần bảo hộ thí chủ, thì làm sao biến thành bao cát được? Trong thủ hộ giả của phương đông này, tiểu tăng được xưng là Thiên Dẫn, năng lực của tiểu tăng, chính là trợ giúp thí chủ và những Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần khác thức tỉnh. Nhưng mà, chỉ khi tiểu tăng ở gần các Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần trong phạm vi trăm dặm mới có thể cảm nhận khí tức của họ, mà thí chủ thì khác. Sau khi thí chủ qua mười tám tuổi, bất luận thí chủ ở địa phương nào, tiểu tăng cũng có thể cảm giác được sự tồn tại của thí chủ, mà thí chủ cũng có được năng lực cảm nhận khí tức của các Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần khác trong vòng trăm dặm. Tiểu tăng đi du lịch khắp đất nước trong suốt hai năm, dưới nỗ lực không ngừng, rốt cuộc cũng tìm được ba vị Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần. Trong bọn họ có người đã thức tỉnh, đã được tiểu tăng làm thức tỉnh và khai khiếu. Chỉ cần thí chủ nguyện ý tiếp nhận trách nhiệm của Kỳ Lân, như vậy, tự nhiên bọn họ sẽ trở thành thủ hộ giả của thí chủ. Trước khi thí chủ tập hợp đủ mười hai Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần, phương đông xuất hiện phiền toái gì đó, thí chủ tạm thời không cần quản tới. Thí chủ cứ yên tâm làm việc, trong thủ hộ giả của phương đông, trọng yếu nhất chính là Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần, bọn họ là tồn tại cường đại nhất, mà trọng yếu nhất trong Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần, lại chính là thí chủ, vương của họ, chỉ dưới sự lãnh đạo của thí chủ, Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần mới có thể phát huy toàn bộ thực lực, cho nên, bảo hộ thí chủ an toàn, tuyệt đối là chuyện trọng yếu nhất. Trong vài năm tới, nhiệm vụ của thí chủ rất đơn giản, chính là tìm kiếm các Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần khác, cộng với tu luyện cho mạnh hơn, không có nguy hiểm gì. Mà tất cả thủ hộ giả phương đông như chúng ta, có một ít gia tộc truyền thừa từ thời viễn cổ, thế lực của những giả tộc này cực kỳ to lớn, với tư cách là vương của thủ hộ thần, thí chủ sẽ nhận được trợ giúp từ bọn họ, mấy nguyện vọng kia của thí chủ, muốn thực hiện vô cùng dễ dàng.

Tề Nhạc nghiêng đầu nói:

– Nghe thì không tệ, được rồi, muốn tôi đáp ứng tiểu hòa thượng cũng được, nhưng mà, không lẽ tiểu hòa thượng không muốn thể hiện một chút gì đó sao? À mà khoan đã tôi với anh cũng sàn sàn tuổi nhau cứ xưng hô tôi – anh cho tiện cứ tiểu tăng thí chủ nghe mệt quá. Quyết định thế đi tiểu hòa … à quên anh bạn.

Vừa nói, hắn duỗi tay phải ra, ngón cái, ngón trỏ cùng ngón giữa từ từ chà xát vào nhau, trên mặt hiện ra nụ cười vô cùng hèn mọn bỉ ổi và dâm tà, hiện lộ bản sắc lưu manh không chút nghi ngờ.

Kỳ thật, sau khi nhìn thấy đồ án Kỳ Lân ẩn hiện, cộng thêm bản thân Trát Cách Lỗ nói ra tràng cảnh trong mơ hắn nhìn thấy, Tề Nhạc đã bắt đầu tin tưởng rồi, nhưng Tề Nhạc rời đi, chỉ là lạc mềm buộc chặt thôi, từ khi còn rất bé, Tề Nhạc đã từng thề, cả đời của mình, cho dù không thể truyền lưu sử sách, cũng nhất định lưu tiếng xấu muôn đời, tuyệt không sống uổng phí cuộc đời này, đột nhiên cơ hội tốt xuất hiện trước mặt hắn như vậy, hắn sẽ buông tha được sao? Nhưng mà, lừa đảo là bản sắc của lưu manh, tiểu hòa thượng trước mắt hiển nhiên không phải người tầm thường, không lấy chỗ tốt từ người của hắn, Tề Nhạc sao có thể cam tâm chứ?

Trát Cách Lỗ hiển nhiên không rõ ý của Tề Nhạc, nhìn thấy động tác chà xát ngón tay của hắn, nghi hoặc hỏi:

– Tỏ vẻ cái gì?

Tề Nhạc cười hắc hắc, nói:

– Không phải phật gia các anh nói cái gì pháp bảo, phật bảo hay sao? Cho huynh đệ vài món, về sau dùng để phòng thân a.

Tề Nhạc vừa nói vừa bày ra bộ dáng nghiêm nghị.

– Với tư cách là vương của Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần, vì sự nghiệp thủ hộ phương đông vĩ đại, cần có một ít pháp bảo, khi xử lý chuyện gì cũng rất có lợi.

Trát Cách Lỗ nhìn thấy bộ dáng của Tề Nhạc, trong nội tâm cảm thấy quái dị, lúc này hắn mà không rõ ý của Tề Nhạc là gì thì quá ngu rồi, từ lúc chào đời tới nay, đây là lần đầu tiên hắn có xúc động muốn tát người như vậy. Tuy tuổi của hắn không lớn, nhưng cũng được xem là cao tăng, thở dài một tiếng, nói:

– Tiểu … à thôi cứ theo lời anh vậy xưng hô thế nào không quan trọng, tôi biết ngay anh sẽ không bỏ qua cho tôi. Được rồi, cái này cho anh, cũng chỉ có đồ vật này mới thích hợp với anh thôi.

Vừa nói, hắn tháo từ cổ tay của mình xuống, chính là một chuỗi phật châu đưa về phía Tề Nhạc.

Trong nội tâm Tề Nhạc mừng thầm, vội vàng đi tới trước mặt Trát Cách Lỗ, không cần nói lời khách khí làm gì, trực tiếp nhận lấy phật châu, cầm vào trong tay, hắn lại có chút thất vọng, phật châu có màu xanh lá cây, nhìn nó có vài phần phong cách cổ xưa, ban đầu còn có chút ầm áp, nhưng trên đó không có bất cứ hào quang gì, không thể nhận ra nó có gì khác với phật châu bình thường.

Trát Cách Lỗ nói:

– Phật châu này do các đại sư tiền bối truyền lại cho tôi, có khả năng giúp người đeo nó thảnh thơi an thần, trừ tà khắc hung, là đồ vật tôi quý nhất. Với tư cách Kỳ Lân, tôi sẽ tặng cho anh, nhưng mà, muốn hoàn toàn vận dụng phật lực trong đó, phải thông qua tu luyện và lĩnh ngộ của anh mới được. Phật châu có mười bảy khỏa, thể tích như hạt sen, lớn hơn đậu nành, anh biết phật châu này là cái gì tạo thành không?

Tề Nhạc nhìn qua, nhìn thật kỹ, hình như phật châu này không có gì lạ cả, hơn nữa phật châu cũng không phải rất tròn, tuy mặt ngoài không có hào quang, nhưng bộ dáng có chút quỷ dị.

– Anh sẽ không nói cho ta biết nó là Bồ Đề Tử trong truyền thuyết đấy chứ, vật này hình như không đáng tiền.

Trát Cách Lỗ nhìn phật châu, trong mắt có nét sùng kính hiện ra.

– Phật châu này, không thể dùng giá trị để cân nhấc. Có nó ở trên người của anh, trừ phi là yêu vật tu luyện ngàn năm hoặc là thượng cổ hồng hoang cự thú, nếu không, tuyệt đối không cách nào xâm nhập vào người của anh cả. Mười bảy khỏa phật châu này, chính là Phật Xá Lợi Tử của mười bảy đại sư, là báu vật vô giá của phật môn.

Chương 18: Hộ Thần(5)

Cái gì? Cái này, đây là Xá Lợi Tử kết thành phật châu sao, anh, anh đúng là quá xa xỉ.

Tề Nhạc ngơ ngác nhìn qua Trát Cách Lỗ.

Trát Cách Lỗ lắc đầu, nói:

– Không, đây không phải xa xỉ, phật châu này có mấy ngàn năm lịch sử rồi, bắt đầu từ ngày Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần ra đời, thì Xá Lợi Thủ Châu là vật do Thiên Dẫn các đời sử dụng, anh là người đầu tiên ngoại trừ Thiên Dẫn ra, sử dụng được nó, hy vọng anh sẽ không vi phạm ý chí của các tiền bối. Có nó ở trên người của anh, anh có thể an tâm về tính an toàn của mình rồi, hiện tại, tôi có thể khai khiếu cho anh chưa?

Tề Nhạc cũng không có cầm lấy Xá Lợi Thủ Châu nữa, ngược lại cung kính đưa phật châu tới trước mặt Trát Cách Lỗ.

– Tuy tôi không tin phật, nhưng tôi cũng biết Xá Lợi Tử trọng yếu với phật môn thế nào, thứ này thật sự quá quý trọng, tôi không thể nhận lấy. Tôi đáp ứng cho anh khai khiếu là được rồi.

Trát Cách Lỗ nhìn qua Tề Nhạc, lúc này, trong mắt Tề Nhạc đã không có hào quang tục tĩu nữa, ánh mắt đã thanh tịnh, hẳn là thật tâm trả lại Xá Lợi Thủ Châu. Hình tượng gia hỏa lôi thôi không còn nữa, ngược lại làm cho Trát Cách Lỗ có chút không thích ứng, hắn không cầm phật châu.

– Nếu như nói pháp bảo, thì trên người của tôi chỉ có một món đồ vật này, với tư cách khổ hạnh tăng, tôi cũng không có pháp bảo gì như trong tưởng tượng của anh, không có thứ gì khác nữa.

Tề Nhạc lắc đầu, nói:

– Từ khi tôi bắt đầu hiểu chuyện, tôi đã quá quen với tình người ấm lạnh, không có ai quan tâm tới tôi, trong cuộc sống tràn ngập những chuyện ngươi lừa ta gạt, nhưng mà, từ trên người của anh, tôi nhìn ra anh là người tốt chân chính, không, phải nói là hòa thượng tốt. Được rồi, cái gì tôi cũng không cần, anh khai khiếu cho tôi đi. Từ biểu hiện này tôi cũng nhận ra, nhiệm vụ của vương như tôi rất trọng yếu, điều kiện tiên quyết là bảo vệ tính mạng của mình, tôi muốn thể nghiệm cảm giác mặc quần lót ngoài quần của siêu nhân là thế nào đấy!

Trát Cách Lỗ tiếp nhận phật châu, cũng giữ chặt tay trái của Tề Nhạc, nói:

– Anh tính bổn thiện, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy thiện lương trong tâm của anh. Phật châu này đã rời khỏi tay của tôi rồi, chứng tỏ nó đã tìm được người hữu duyên, anh không cần từ chối làm gì, Xá Lợi Tử tuy trân quý, nhưng chỉ khi dùng đúng mục đích mới quý trọng, tôi nghĩ, Phật tổ cũng tán thành.

Vừa nói, hắn đem Xá Lợi Thủ Châu đeo vào cổ tay trái của Tề Nhạc.

Tề Nhạc cảm giác được rất rõ ràng, một cổ khí lạnh truyền vào kinh mạch, ba vạn sáu ngàn lỗ chân lông toàn thân giống như mở rộng ra, thoải mái không nói nên lời, cảm xúc sâu nhất đến từ đại não, tất cả những thứ cảm xúc phiền não và bi ai vào lúc này bị quét sạch toàn bộ.

Lúc này, khí lạnh đã biến thành ấm áp, một loại cảm giác ấm áp thoải mái dễ chịu đã thay thế toàn bộ, không có sinh ra cảm giác nóng lạnh cực đoan, mà hai cổ khí lưu trước trước sau sau, chỉ có mục đích làm thân thể của mình được thoải mái mà thôi.

Khi Xá Lợi Thủ Châu đeo vào cổ tay của Tề Nhạc, mười bảy khỏa Xá Lợi Tử màu xang lá kia, xuất hiện hào quang sáng bóng hồng nhuận, tuy không rõ đó là hào quang gì, nhưng khí tức mát lạnh và ấm áp đang phiêu đãng trong người, Tề Nhạc đã nhìn thấy Xá Lợi Thủ Châu có biến hóa. Cho dù là ngu ngốc, cũng nhận ra nó trân quý như thế nào.

– Trát Cách Lỗ, anh làm cái gì vậy?

Trong lời nói của Tề Nhạc rất kinh ngạc. Tuy Tề Nhạc phi thường ngấp nghé bảo vật này, nhưng mà, sau khi hắn gặp được Trát Cách Lỗ, trong nội tâm sinh ra cảm giác tôn kính với Phật giáo, bởi vậy hắn mới thật tâm mang trả Xá Lợi Thủ Châu cho Trát Cách Lỗ. Nhưng lúc này Trát Cách Lỗ kiên trì giao lại cho hắn, khiến cho hắn tăng thêm vài phần hảo cảm với Trát Cách Lỗ, cảm giác được người ta đối đãi thật tình, nội tâm của hắn rất ấm áp ôn hòa.

Trát Cách Lỗ mỉm cười nhìn qua Tề Nhạc, nói:

– Ngã phật từ bi, phổ độ chúng sinh. Hy vọng mười bảy khỏa Xá Lợi Tử, sẽ mang anh tới một thế giới mới. Không cần từ chối, tâm của anh bất ổn, trong quá trình khai khiếu mang theo nó sẽ tránh được nhiều nguy hiểm không đáng có. Tôi biết rõ trong nội tâm của anh có rất nhiều nghi vấn, chờ sau khi tôi khai khiếu cho anh xong, huyết mạch Kỳ Lân của anh thức tỉnh hoàn toàn, tôi sẽ giải thích cho anh rõ.

Tề Nhạc gật gật đầu, nhìn qua Xá Lợi Thủ Châu trong cổ tay, trong lòng có chút khác thường, nói:

– Hiện giờ tôi nên làm những gì đây?

Trát Cách Lỗ chỉ chỉ dưới mặt đất, nói:

– Mời ngồi.

Tề Nhạc lúc này mới nhìn xuống, trên mặt đất đã có mấy vết lõm, Trát Cách Lỗ nói:

– Nơi này là địa phương tôi và các đại sư trước kia tu hành, ngồi lâu, nham thạch cứng rắn cũng sinh ra biến hóa. Đây là đạo lý nước chảy đá mòn, tuy tu luyện trong một phút đồng hồ không có chút ý nghĩa gì, nhưng kiên trì không ngừng vượt qua mỗi một phút đó, anh sẽ nhận được tăng vọt về chất.

Tìm một vết lõm rồi ngồi xuống, phật châu truyền cảm giác thoải mái vào trong thân thể của hắn, có tác dụng an thần tĩnh khí vô cùng rõ ràng.

Trát Cách Lỗ đi tới trước mặt Tề Nhạc, bình tĩnh ngồi đối diện với hắn, mỉm cười, nói:

– Quá trình khai khiếu này có lẽ anh phải ngủ một giấc, hoặc là làm một giấc chiêm bao, nhắm mắt lại đi.

Tề Nhạc lần này không có làm hoa chiêu gì cả, ngoan ngoãn nhắm mắt của mình lại, lực chú ý của hắn, lúc này hơn phân nửa còn tập trung vào phật châu đang nằm trên cổ tay của mình, phật châu vô cùng yên ổn, khiến tâm thần của hắn yên lặng như nước hồ thu.

Tướng mạo của Trát Cách Lỗ rất bình thường, một thân tăng y đơn giản không trang trí, nhưng trong nháy mắt hắn ngồi xuống trước mặt Tề Nhạc, thân thể của Trát Cách Lỗ như biến thành to lớn, trong đôi mắt thâm thúy của hắn có tinh quang bắn ra, toàn thân như được một cổ khí lưu màu ngà sữa bao phủ, như phật quang của Phật tổ, trên trán có quang điểm màu ngà sữa sáng lên, từng vòng hào quang khuếch tán ra chung quanh, bao phủ chung quanh thân thể Tề Nhạc.

Nếu như hiện tại có một vị cao tăng đắc đạo nhìn thấy một màn này, sẽ giật mình quên giới luật mà kinh hô thành tiếng, bởi vì, quang điểm màu ngà sữa trên trán của Trát Cách Lỗ hiện giờ, là thứ trân quý nhất trong phật môn, cũng là Hoạt Xá Lợi có phật lực mạnh nhất. Hoạt Xá Lợi trong thời hiện đại đã bị diệt sạch, là phật bảo mà tăng nhân tu hành khổ hạnh cả đời cũng không có được. Ít nhất cao tăng đại sư đã ngoài mười đời, nhất mạch tương truyền, cha truyền con nối, đời đời truyền phật niệm của mình xuống, mới có thể hình thành Hoạt Xá Lợi. Hoạt Xá Lợi tuyệt đối là thiên tài địa bảo, phật lực của nó không phải quá mạnh mẽ, mà nó tinh thuần, chỉ cần người nào tiếp xúc với nó, ít nhất có thể gia tăng mười năm tuổi thọ. Trong đó còn có rất nhiều tác dụng kỳ diệu, cũng chỉ có cao tăng nắm giữ Hoạt Xá Lợi mới hiểu biết được.

Chương 19: Tứ Tường Vân Kỳ Lân (1)

Đáng tiếc Tề Nhạc không nhìn thấy một màn này, dưới sự bao phủ của phật quang, ý niệm của hắn chìm vào giấc ngủ say. Lúc này, Xá Lợi Thủ Châu trong tay của hắn nhận được ảnh hưởng từ Hoạt Xá Lợi, nếu không, hắn nhất định sẽ đánh giá lại tăng nhân trẻ tuổi trước mặt mình thêm một lần nữa.

Trát Cách Lỗ chắp tay trước ngực, phật khí tường hòa nhanh chóng gia tăng tốc độ tiến vào thân thể của Tề Nhạc, phật khí này người bình thường muốn hưởng dụng một chút cũng không được, nhưng lúc này hoàn toàn không giữ lại truyền cho Tề Nhạc.

Dưới trợ giúp của phật khí, Hắc Kỳ Lân ở trước mặt Tề Nhạc càng thêm sống động, Kỳ Lân như muốn từ ngực của Tề Nhạc xông ra ngoài, khí lưu màu đen nhàn nhạt xuất hiện, đôi mắt màu bạc của Hắc Kỳ Lân sáng lên.

Trát Cách Lỗ than nhẹ một tiếng, nói:

– Thượng thiên thật sự quá trêu người! Lần đầu tiên xuất hiện Hắc Kỳ Lân, lại có Tứ Vân Mặc Kỳ Lân, xem ra, thiên ý là công bình, thật sự quá đáng tiếc trời sinh linh thể Hắc Kỳ Lân. Ngã phật từ bi, hy vọng có thể bảo hộ anh ta vượt qua khó khăn này.

Lúc trước Tề Nhạc rời đi, hắn đã nhìn thấy đồ án đám mây mơ hồ sau lưng của Tề Nhạc rồi.

Hai tay duỗi ngón trỏ ra cùng lúc điểm về phía trước, hai đạo hào quang màu ngà sữa bay về vị trí tim của Tề Nhạc, cũng chính là vị trí Hắc Kỳ Lân đang thủ hộ, một âm thanh ngâm xướng vang lên trong đại điện, đồ án Hắc Kỳ Lân trên người Tề Nhạc động đậy, trong hai màu đen bạc đang vây quanh, Hắc Kỳ Lân như bay thẳng lên trời, năng lượng khổng lồ khuếch trương ra ngoài, cả đại điện tràn ngập khí tức của an lành.

Đột nhiên Hắc Kỳ Lân trên ngực của Tề Nhạc hóa thành trạng thái khí, Hắc Kỳ Lân trong suốt cực lớn bay lên trời, cái sừng hai màu đen bạch đụng vào đỉnh đại điện, một tiếng gào thét quanh quẩn trong đại điện, thân thể Hắc Kỳ Lân cực lớn xoay tròn quanh người Tề Nhạc, phật khí trào dâng, theo lỗ chân lông tiến vào người Tề Nhạc.

Tổng cộng có bốn đầu huyết mạch màu đen trên người Tề Nhạc, làn da đã không cách nào ngăn cản huyết mạch phát tán màu đen ra ngoài, huyết mạch màu đen xếp đặt phi thường kỳ lạ, chúng đều xuất hiện ở ngực và bụng Tề Nhạc, nhưng khởi điểm đều nằm ở đầu Tề Nhạc, bốn đạo huyết mạch màu đen dưới sự tiến vào của phật khí càng nổi rõ lên, Hắc Kỳ Lân trên không trung không ngừng xoay quanh, từng đạo hào quang đen bạch từ sừng của Hắc Kỳ Lân bắn ra, rót vào đỉnh đầu Tề Nhạc.

Trên mặt Tề Nhạc có thần sắc thống khổ hiện ra ngoài, tuy hắn đã mất đi tri giác, nhưng bản năng thân thể vẫn còn, bốn đạo huyết mạch từ đen chuyển sang bạc, rồi từ bạc biến thành đen, không ngừng lặp lại vòng tuần hoàn này.

Trên mặt Trát Cách Lỗ nở nụ cười, hai tay thu lại ở trước người, làm ra tư thế Phật tổ nhặt hoa, phật khí cũng không dừng lại, dưới tác dụng của Hoạt Xá Lợi, liên tục tiến vào người Tề Nhạc.

Triệt để giác tỉnh lực lượng huyết mạch đang ngủ say, cần năng lượng vô cùng khổng lồ, bản thân thi thuật giả cũng nhận phụ tải cực lớn, cho dù thành công, cũng sinh ra ảnh hưởng thật lớn với thi thuật giả, nhưng Trát Cách Lỗ hoàn toàn không chút do dự, hắn phóng thích phật khí, đã theo tinh thần kính dâng hoàn toàn.

Trong đại điện cổ xưa này, khí tức thần thánh đang dâng trào, bên ngoài bầu trời từ sáng chuyển sang tối, không hề ảnh hưởng gì tới chuyện xảy ra trong đại điện, thời gian từ từ trôi qua, thần thái Tề Nhạc trở nên an tường, mà sắc mặt Trát Cách Lỗ dần dần tái nhợt, từng giọt mồ hôi thật lớn, tăng y mộc mạc ướt đẫm nước. Xá Lợi Thủ Châu trên cổ tay Tề Nhạc, dưới lục quang sáng chói mắt từ Hoạt Xá Lợi dẫn động, không ngừng phát ra âm thanh vù vù, bởi vì sự tồn tại của nó, mới có thể khiến Tề Nhạc trong nghi thức vô cùng phức tạp này ổn định tâm thần của mình.

Theo như lời Trát Cách Lỗ nói, lúc Tề Nhạc từ trong giấc ngủ tỉnh lại, hắn như trải qua một giấc chiêm bao, trong mộng cảnh, hắn nhìn thấy mình được bốn đạo hào quang vây quanh, bốn đạo hào quang này theo thứ tự là đỏ, tím, xanh, lam, thời điểm bốn đạo hào quang này thu liễm, giấc mộng của hắn cũng chấm dứt.

Mở to mắt, đại điện vẫn lờ mờ như trước, nhưng Tề Nhạc lại lâm vào mê mang, không có chút biến hóa nào, không thấy Trát Cách Lỗ đâu nữa, cúi đầu nhìn qua ngực của mình, Tề Nhạc kinh ngạc phát hiện, đồ án Hắc Kỳ Lân đã biến mất đi đâu rồi, tuy thân trên lõa lồ, nhưng hắn không có cảm giác bị lạnh.

Đứng dậy, hoạt động thân thể đơn giản một lát, dường như tất cả vẫn như trước, không có bất kỳ biến hóa nào, mình vẫn là mình, trừ trên tay nhiều ra Xá Lợi Thủ Châu chứng minh tất cả mọi chuyện xảy ra là thật, cảm giác của Tề Nhạc, mình vẫn là mình như tước kia, không có lực lượng đặc thù gì cả.

Ta không thể thành siêu nhân sao? Trong nội tâm Tề Nhạc có suy nghĩ này, ngồi xổm người xuống, dùng sức nện một chưởng xuống đất.

– Ai ôi!!!.

Phản chất từ mặt đất làm tay hắn đau điếng, mặt đất cứng rắn không có chút biến hóa nào.

– Trời ạ! Trát Cách Lỗ không dối gạt ta đấy chứ, tại sao vẫn giống lúc trước, nói như thế nào, ta là Kỳ Lân phải mạnh mẽ hơn chứ. Hiện tại, hình như so với trước kia chẳng có gì khác nhau, chẳng lẽ ta còn phải dựa vào thần công Bản Chuyên Phá Vũ Thuật nữa hay sao?

Hoạt động thân thể của mình, Tề Nhạc phát hiện, mặc dù mình chỉ ngủ một giấc, vẫn bảo trì tư thái ngồi khoanh chân, lẽ ra thân thể phải cứng ngắt mới đúng, nhưng cảm giác đó hiện giờ không có xuất hiện, mỗi đốt ngón tay hoạt động rất linh hoạt, thân thể thập phần co giãn, gân cốt giống như sau một đêm đã mềm đi rất nhiều..

Áo vẫn nằm trên mặt đất, Tề Nhạc mặc y phục vào, hắn kinh ngạc phát hiện, quần áo của mình dường như đã nhỏ hơn trước, mặc vào chật chội. Cúi đầu xuống quan sát thân thể của mình, từ góc độ của bản thân hắn, thân thể không có thay đổi gì cả, nhưng mà, thân thể của hắn giống như được phát dục lần thứ hai, tăng trưởng không ít, không phải cơ bắp bành trướng, mà cốt cách kinh mạch toàn thân cũng bành trướng, chỉ có điều, hiện giờ hắn không phát hiện ra mà thôi.

Lấy điện thoại trong túi quần ra, Tề Nhạc mới phát hiện đã không có điện, do dự một lát, Điền Thử cấp điện thoại cho hắn, nhưng không có cấp cáp sạc điện, hiện tại muốn nạp điện cũng làm không được, điện thoại đã thành phế vật, tiện tay cho điện thoại vào túi quần, Tề Nhạc quyết định đi ra tìm Trát Cách Lỗ, trong lòng của hắn còn rất nhiều nghi vấn, mà những nghi vấn này chỉ có Trát Cách Lỗ có thể giải quyết.

Thời điểm Tề Nhạc vừa đi tới gần cửa lớn, cửa lớn đã tự mở ra, âm thanh cửa gỗ cổ xưa mà âm trầm vang lên, Trát Cách Lỗ một thân tăng bào đỏ sậm từ bên ngoài đi vào, vừa nhìn thấy Tề Nhạc, hắn nhìn qua một lần, kinh ngạc nói:

– Anh tỉnh lại nhanh như vậy sao? So với dự đoán của tôi còn muốn sớm hơn đấy.

Chương 20: Tứ Tường Vân Kỳ Lân (2)

Tề Nhạc gãi gãi đầu, nói:

– Tôi sẽ không ngủ ba mươi tiếng nữa chứ?

Trát Cách Lỗ mỉm cười, nói:

– Đương nhiên không phải, một giấc này anh đã ngủ sáu sáu ba mươi sáu ngày. Tôi vốn nghĩ cần bảy bảy bốn mươi chín ngày mới có thể tỉnh lại, nhưng hiện giờ chỉ có ba mươi sáu ngày, xem ra, huyết mạch Hắc Kỳ Lân quả nhiên không phải Kỳ Lân bình thường có thể so sánh!

Tề Nhạc trừng to mắt, nói:

– Anh nói cái gì? Một giấc ngủ là đi ba mươi sáu ngày, anh không nói đùa đấy chứ?

Trát Cách Lỗ lắc lắc đầu nói:

– Người xuất gia không nói dối, tôi giúp anh mở huyết mạch đã mất chín ngày, thời gian hai mươi bảy ngày kế tiếp là anh tự dung hòa huyết mạch với bản thân, vừa vặn ba mươi sáu ngày, hiện tại đã là tuần thứ sáu.

– Được rồi, ngủ một lát cũng không có gì cả. Vậy bây giờ có lẽ anh nên nói cho tôi biết, sau khi huyết mạch Kỳ Lân thức tỉnh sẽ có chỗ tốt gì?

Tề Nhạc luôn luôn là người thích hứng với mọi chuyện, tuy Trát Cách Lỗ nói nghe có chút khó tin được, nhưng hắn rất nhanh tiếp nhận sự thật này.

Trát Cách Lỗ mỉm cười nói:

– Không vội, tôi trước mang anh đi tắm rửa, thân thể nhẹ nhàng khoan khoái hơn, tinh thần của anh sẽ tốt hơn. Mời đi theo tôi.

Nói xong, liền quay người đi ra bên ngoài.

Tề Nhạc đi theo Trát Cách Lỗ ra khỏi đại điện, vừa ra khỏi cửa, ánh sáng mặt trời chói mắt làm cho hắn khó thích ứng ngay được, vội vàng lấy tay che ánh mặt trời, sau khi thích ứng mới cảm thấy thoải mái hơn.

Chùa này rất thanh tịnh, cũng không có những người khác, một gốc cây cổ thụ xa xưa mọc trong sân, có lẽ nguyên nhân do khí hậu cao nguyên, dù Tề Nhạc thấy nó rất thô, nhưng không tính là quá cao.

Không khí ở đây tươi mát mang theo lạnh giá, Tề Nhạc cảm thấy toàn thân thoải mái không nói nên lời, đi theo sau lưng Trát Cách Lỗ, sau khi đi xuyên qua hai cái sân nhỏ, đi vào một căn phòng. Trên đường gặp một ít lạt ma trong chùa, bọn họ rất cung kính hành lễ với Trát Cách Lỗ, trong mắt đầy tôn kính và chân thành.

Sau khi đi vào gian phòng, Tề Nhạc có cảm giác dở khóc dở cười, bởi vì phong cách của gian phòng này và các chùa miếu hắn từng đi qua quá khác xa nhau, các loại dụng cụ điện gia dụng đầy đủ mọi thứ, tuy cũng không có lắp thiết bị hoa lệ gì, nhưng nhìn vào đó, giống như đang ở trong một gia đình ở thành thị.

Trát Cách Lỗ ngồi lên ghế sô pha, mỉm cười nói:

– Đồ vật ở đây do chính phủ tặng, kể cả chiếc xe Lincoln việt dã mà anh nhìn thấy cũng thế. Phòng tắm ở bên kia, anh qua đó tắm rửa đi, tôi sẽ bảo người đi chuẩn bị quần áo sạch sẽ cho anh. Chùa của tôi rất ít có người lạ đi vào.

Tề Nhạc không biết nên nói cái gì, từ khi đến Tây Tạng, hắn đã trải qua rất nhiều điều kỳ diệu, giống như tất cả không phải tồn tại chân thật, nhưng nó tồn tại quá rõ ràng.

Tắm rửa đối với Tề Nhạc mà nói chỉ là quá trình đơn giản, so tốc độ tắm với người bình thường, thì hắn tắm quá nhanh, sau gần mười phứt, Tề Nhạc đã khoan khoái dễ chịu đi ra ngoài, cạo râu ria, tóc cũng chải vuốt ra sau ót, toàn thân có khí tức mát lạnh sau khi tắm, màu da cổ đồng bởi vì ở trong nhà suốt ba mươi sáu ngày, trở nên trắng hơn rất nhiều, trong quá trình thức tỉnh, thân thể của hắn vô hình tiến hành phát dục lần hai, so với trước kia còn đẹp trai hơn nhiều, dáng người của hắn vốn cao gầy, bởi vì khung xương phát triển nên cao hơn trước, quần jean đơn giản, mặc áo thung ba lỗ lên người, đứng dưới ánh mặt trời có dáng vẻ của một người trung niên khỏe mạnh, nhưng ánh mắt của hắn vẫn xấu xa như trước kia càng tăng thêm vài phần hấp dẫn tà dị.

– Ân, tắm rửa quả nhiên thoải mái hơn nhiều, Trát Cách Lỗ, anh mua sắm quần áo rất vừa người với tôi, lúc đi vào tôi còn tưởng sẽ mặc quần áo của tăng nhân, không nghĩ tới anh lại chu đáo như vậy, ngay cả đồ lót cũng chuẩn bị.

Vừa nói, hắn nghênh ngang ngồi bên cạnh Trát Cách Lỗ.

Sau khi tắm nước nóng xong, toàn thân có cảm giác như đang bay bổng, hưởng thụ nói không nên lời, thân thể thoái mái như trước nay chưa từng được thoải mái.

Trát Cách Lỗ liếc mắt nhìn qua Xá Lợi Thủ Châu trong tay Tề Nhạc, nói:

– Huyết mạch Kỳ Lân thức tỉnh rất thuận lợi, so với tưởng tượng của tôi còn thuận lợi hơn nhiều, hiện tại anh chính là Tứ Vân Kỳ Lân đầu tiên trong lịch sử, đồng thời còn là một Hắc Kỳ Lân.

Lúc này, Tề Nhạc mới định thần lại, hắn phát hiện, bộ dáng của Trát Cách Lỗ so với trước lúc mình ngủ say còn tiều tụy hơn nhiều, trên mặt không có chút máu, ánh mắt của hắn vẫn tường hòa như trước, nhưng cảm giác mệt mỏi và suy yếu vẫn không tránh được ánh mắt của Tề Nhạc. Tuy Tề Nhạc không biết có phải cảm giác của mình quá nhạy cảm hay không, nhưng hắn vẫn cảm giác rất rõ ràng, trong quá trình mình thức tỉnh huyết mạch Kỳ Lân, nhất định là nguyên nhân khiến Trát Cách Lỗ suy yếu.

– Vậy bây giờ anh nên nói rõ cho tôi biết về chuyện huyết mạch Kỳ Lân và Sinh Tiếu Thủ Hộ Thần là cái gì mới được.

Tề Nhạc chuyên chú nhìn qua Trát Cách Lỗ, hắn nghe câu huyết mạch Kỳ Lân của mình thức tỉnh rất thuận lợi, tâm của hắn nóng lên, muốn cảm nhận sự mạnh mẽ của siêu nhân khi mặc quần lót ngoài quần, chẳng phải mỹ nữ trên đời này mình tùy ý muốn quan hệ với ai cũng được sao? Nghĩ tới đây, bộ dáng tươi cười trên mặt hắn mang theo vài phần dâm đãng.

Trát Cách Lỗ hiển nhiên trông thấy biểu hiện trên mặt Tề Nhạc, nhưng hắn vẫn làm bộ không phát hiện ra, nghiêm mặt nói:

– Bất luận là anh hay người nào trong mười hai cầm tinh đều là chiến sĩ, năng lực cũng phân theo đường vân, tổng cộng chia làm chín vân, mỗi khi tăng lên một vân, thực lực sẽ tăng lên tương ứng. Đối với chiến sĩ cầm tinh mà nói, bọn họ tăng lên một vân, thực lực sẽ tăng 1,5 lần. Nói cách khác, thực lực của hai vân sẽ mạnh hơn một vân 1,5 lần, mà thực lực ba vân mạnh hơn hai vân 1,5 lần, cũng mạnh hơn một vân 2,25 tới 5 lần, cấp bậc càng cao, thực lực càng mánh, tu luyện vân càng cao, mỗi khi tăng một vân, thực lực tăng trưởng càng rõ ràng, đến ba vân cuối cùng, mỗi tăng lên một vân, thực lực trực tiếp tăng lên gấp đôi.

Con mắt Tề Nhạc sáng ngời, nói:

– Nói như vậy, năng lực trực tiếp của tôi là bốn vân, chẳng phải tôi rất lợi hại sao?

❮ sau

Avatar

Các bạn đăng ký thành viên hội nhé…!
→Free vip→Đọc và nghe audio truyện/ 0 quảng cáo→Yêu cầu truyện / Ưu Tiên♥Ngoài ra AudioSite là Website do hội Mê Đọc Truyện thành lập – chính vì vậy Đọc Truyện trên website giảm 90% xuất hiện quảng cáo nhé !