1. Home
  2. Truyện Linh Dị
  3. Nợ âm khó thoát
  4. Tập 2: Huyết thừng quấn quanh thi hài (c11-c20)

Nợ âm khó thoát

Tập 2: Huyết thừng quấn quanh thi hài (c11-c20)

❮ sau

Chương 11: Huyết thừng quấn quanh thi hài

Cái chết của ông nội rất kỳ quặc, thậm chí còn đập tan những kiến thức của tôi đối với người chết, cơ thể sau khi chết của ông nội vẫn có thể động đậy, thậm chí còn tự mình trở về nhà.

Hơn nữa hiện tại tôi gần như có thể khẳng định, buổi tối lúc tôi cõng thi thể của ông nội đi đến tổ mộ, lúc gặp phải rất nhiều âm hồn đến đưa tiễn, âm thanh đó rõ ràng phát ra từ phía ông.

Hiện tại, ông nội để lại miếng vải áo liệm này cho tôi, nội dung bên trên cũng là của ông nội để lại, đây là việc một người đã chết có thể làm được hay sao?

Tôi không dám phủ nhận, cũng không dám quyết đoán kết luận này.

Trong đầu tôi, đều là hàng chữ đó, nội dung của hàng chữ rất rõ ràng, kêu tôi chạy, hơn nữa còn không được tin bất cứ ai.

Bất cứ ai trong đây là chỉ những người nào? Lẽ nào bao gồm cả bố tôi hay sao?

Miếng vải áo liệm đột nhiên xuất hiện này khiến đầu óc tôi vô cùng hỗn loạn, trong nhà xảy ra chuyện của ông nội, trải qua mấy ngày này, vị trí của Lương tiên sinh trong lòng tôi đã trở lên rất quan trọng.

Nhưng tình huống đột nhiên xảy ra này, khiến tôi hoàn toàn không phản ứng lại được.

Lúc đầu muốn đem chuyện này nói cho bố biết, nhưng nghĩ đến nội dung trên miếng vải, tôi không thể không sinh ra một chút tâm tính, thật ra cũng không phải đề phòng bố tôi.

Nếu đã nói với tôi câu này, kêu tôi không được tin bất cứ ai, cũng có thể là sợ người biết chuyện càng nhiều, càng dễ đánh rắn động cỏ.

Nếu như thực sự như vậy, thì mục tiêu gần như cũng được xác định rồi, người ám thị cho tôi chắc chắn là Lương tiên sinh.

Lúc này, tôi lại nghĩ tới hai con người rơm trong phòng Lương tiên sinh, thứ đó sợ rằng không đơn giản như vẻ bề ngoài.

Hít sâu một hơi, bây giờ nghĩ nhiều cũng không có kết quả, tôi tính cứ ngủ một giấc, thời gian tiếp theo nói không chừng vẫn sẽ xảy ra sự cố.

Trong lòng tôi dâng lên một dự cảm, cái chết của ông nội, sợ rằng mới chỉ là bắt đầu, ông nội rốt cuộc vì sao mà chết? Đều chưa có đáp án, nhưng tôi có thể khẳng định, ông nội bị người khác hại chết.

Nằm lên giường, tôi có chút khó ngủ, không biết bao lâu sau, tôi vẫn mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ, buổi sáng ngày hôm sau, tôi bị tiếng kinh hô của bố làm tỉnh giấc.

Thời khắc tôi mở mắt, lại một lần nữa nhìn thấy bên cạnh mình, một thân hình mặc áo liệm đang đứng sừng sững, trái tim tôi lập tức nghẹn lại, ông nội lại quay về rồi.

Vẫn như lúc trước, tay ông nội nắm chặt lấy cổ tay tôi, có điều, chính vào lúc tiếng kinh hô của bố tôi vừa rơi xuống, bàn tay nắm cổ tay tôi của ông nội cũng lập tức buông ra.

Ông nội lúc này càng thêm hung tợn, trên lỗ mũi vào hai tai lúc trước dùng chu sa bôi lên, không ngờ lại có thứ gì đó màu đỏ chảy ra ngoài.

Giống như là máu, lại giống như là chu sa, thứ này khiến gương mặt của ông nội càng thêm khủng bố.

– Nửa Cân, lập tức đi gọi Lương tiên sinh đến, thực sự không được nữa, thì phải thiêu xác thôi!

Tiếng nói của bố có chút dồn dập, mà tim tôi cũng đập rất nhanh, lúc này đã có chút không biết phải làm sao, tôi trở mình xuống giường, trực tiếp ra khỏi cửa, đến nhà Lương tiên sinh, không đợi tôi mở miệng, Lương tiên sinh đã biết lại có chuyện.

Trực tiếp đem theo đồ đạc, đi về phía nhà tôi, khi bước vào nhà nhìn thấy ông nội, thân thể của Lương tiên sinh lùi ra phía sau hai bước.

– Anh Lý à, anh đây không phải là đang ép tôi thiêu xác hay sao?

Tiếng nói của Lương tiên sinh truyền đến, tôi chắc chắn nhìn thấy trên gương mặt của ông ấy toát lên một tia thất vọng, không biết phải làm thế nào.

Lúc này, bố tôi thấp giọng hỏi Lương tiên sinh, tình hình này đã có chút mất kiểm soát, phải làm thế nào thì đành làm thế đấy thôi!

Tôi nghe hiểu ý của bố, là đã đồng ý Lương tiên sinh thiêu xác, tôi vội vàng lên tiếng, nói hay là thử thêm lần nữa? Thực sự vẫn không được, thì mới thiêu.

Cứ như vậy nhìn ông bị thiêu, trong lòng tôi có chút không lỡ, cho nên vẫn muốn cố vớt vát tia hy vọng cuối cùng.

Khi tôi vừa nói xong, lập tức cả ngôi nhà rơi vào im lặng, tiếng khóc của bà nội không ngừng, hỏi Lương tiên sinh có thể nghĩ thêm biện pháp khác không? Rõ ràng cũng không muốn nhìn ông nội bị thiêu xác.

– Đêm nay tôi đích thân trông chừng ngoài cửa, tôi muốn xem xem, rốt cuộc quay về bằng cách gì.

Âm thanh thấp trầm của Lương tiên sinh truyền đến, sau khi nói xong, Lương tiên sinh kêu tôi với bố đặt thi thể của ông nội lên trên giường, đắp xong tấm vải lên người ông nội, Lương tiên sinh kêu bố lập tức đi mua một con chó mực trưởng thành về.

Chó bình thường còn dễ kiếm, chứ muốn mua một con chó mực, thì lại có chút khó khăn, có điều với tình hình này, cho dù làm bất cứ cách nào cũng phải mua được về.

Lương tiên sinh nói xong, liền nói ông ấy đi một chuyến đến nhà thôn trưởng, còn bố thì ra ngoài tìm mua chó mực, không lâu sau, Lương tiên sinh quay lại.

Trong tay ông ấy cầm một thứ giống như dây thừng, tôi chú ý đến sắc mặt của Lương tiên sinh, từ lúc bắt đầu đã lộ ra vẻ vô cùng nặng nề, đến tận bây giờ vẫn chưa tốt hơn chút nào.

Bố quay về vào lúc giữa trưa, ra ngoài mất mấy tiếng đồng hồ, lúc trở về trên tay bố dắt một con chó mực, con chó mực này vừa vào đến sân nhà tôi, đã bắt đầu điên cuồng cất tiếng sủa.

Lúc này, Lương tiên sinh đứng dậy, trong tay cầm chậu gỗ lúc trước kêu bà nội đi tìm, trực tiếp tiến đến chỗ con chó mực trong sân.

Trong tay Lương tiên sinh xuất hiện một con dao chặt củi, đến trước mặt con chó, tôi nhìn thấy Lương tiên sinh một tay nhấc nó lên, trực tiếp rạch đứt cổ.

Ngay lập tức cẩu huyết đen xì không ngừng chảy ra từ trong vết rạch, một lúc sau, con chó mực đó không còn hơi thở nữa.

Lương tiên sinh bê chậu cẩu huyết, trực tiếp đi vào trong nhà, đem vòng dây thừng lúc trước tìm tới đặt vào trong chậu cẩu huyết.

Sau đó lại bắt một con gà trống, cũng trực tiếp cắt cổ, tiết gà hòa lẫn với cẩu huyết trong chậu gỗ, cuối cùng là chu sa.

Lương tiên sinh đổ rất nhiều chu sa vào trong chậu gỗ, mà sau khi làm xong những việc này, cả người Lương tiên sinh thở dài ra một tiếng, sau đó nói:

– Được rồi, đợi đến tối thôi.

Lương tiên sinh cũng không nói gì nhiều, trực tiếp đi vào trong phòng, hướng về phía thi thể của ông nội ngồi xuống.

Lần ngồi xuống này, Lương tiên sinh đến cơm cũng không ăn, mãi cho đến khi trời tối.

Tôi nhìn thấy Lương tiên sinh lấy những thứ ngâm trong chậu gỗ ra, lúc này sợi dây thừng đó đã bị ngâm biến thành màu đen.

Thậm chí khi sợi dây thừng được lấy ra ngoài, tôi còn ngửi thấy một mùi máu tanh nồng nặc.

– Đi, đi vào giúp quấn lên thi thể.

Đem sợi dây thừng trong tay quấn thành một vòng, tiếng nói trầm trầm của Lương tiên sinh truyền đến, bố và tôi nhìn nhau một cái, trực tiếp theo sau Lương tiên sinh tiến vào phòng.

Lương tiên sinh dặn tôi và bố dùng vải đen bọc đầu của ông nội lại, sau đó ông ấy lấy cuộn huyết thừng trong tay, bắt đầu quấn lên xung quanh người ông nội.

Cả người ông nội bị dây huyết thừng này quấn chằng chịt một vòng, nhìn thấy những việc trước mắt, lòng tôi khẽ trầm xuống, không biết lần này có tác dụng gì hay không.

Làm xong tất cả mọi việc, Lương tiên sinh đem dây thừng buộc thành một nút thắt rất kỳ quái, sau đó, chỉ thấy Lương tiên sinh thở phào ra một tiếng.

– Cõng thi thể về tổ mộ, đêm nay tôi đích thân trông coi ở bên ngoài.

Lương tiên sinh trầm giọng nói, vẫn là do tôi cõng thi thể, nhưng đêm nay, lại không hề có bất cứ việc gì ngoài ý muốn, trực tiếp đi một mạch đến tổ mộ.

Mà mộ phần của ông nội vẫn như trước, không có chút dấu vết gì giống như bị động vào qua, nhưng thi thể của ông nội vẫn thoát ra ngoài một cách kỳ lạ.

Bố tôi và Lương tiên sinh bắt đầu đào mộ, lại một lần nữa đặt thi thể của ông nội vào trong quan tài, giọng nói nặng nề của Lương tiên sinh truyền đến.

– Anh Lý, đây là biện pháp cuối cùng của tôi rồi, nếu như vẫn xảy ra chuyện, tôi thực sự chỉ có thể thiêu xác.

Nói xong, chúng tôi lại đắp đất lên mộ, xong việc lập tức rời khỏi tổ mộ.

Đêm nay, Lương tiên sinh dặn dò chúng tôi cứ về phòng đi ngủ, còn ông ấy thì nhấc một chiếc ghế, đem ra ngoài sân, sau đó rít một hơi thuốc, kêu chúng tôi yên tâm đi ngủ.

Cuối cùng, Lương tiên sinh gọi tôi một tiếng, ông ấy thấp giọng nói với tôi, nói nếu như ông ấy xảy ra chuyện gì, bảo tôi đi đến trạm xe trên thị trấn đón một người, ông ấy đã gọi điện trước cho người đó.

Nghe thấy vậy, tôi có chút trở tay không kịp, nhưng Lương tiên sinh lại không tiếp tục lên tiếng nữa, bảo tôi mau đi nghỉ ngơi.

Có Lương tiên sinh đích thân trông coi bên ngoài, tâm trạng người trong nhà tôi cũng yên tâm hơn nhiều, nhưng trong lòng vẫn nghĩ tới câu nói của Lương tiên sinh, tôi vẫn không dám ngủ ở phòng của mình.

Biết Lương tiên sinh ở bên ngoài, một đêm này, tôi ngủ cũng gọi là ngon.

Mãi có đến sáng sớm ngày hôm sau, một tiếng thét đứt gan đứt ruột làm tôi giật mình tỉnh giấc, khi tôi nghe thấy tiếng thét, cả người từ trên giường trở mình ngồi dậy.

Tôi nghe rất rõ tiếng của bố, mà bố hét: chú Lương!

Trong lòng tôi sinh ra một dự cảm vô cùng không tốt, trực tiếp nhảy xuống giường, chạy ra bên ngoài, đi tới nhà chính, hoàn toàn bị sự việc trước mặt làm cho chấn động, cơ thể đông cứng tại chỗ.

Lương tiên sinh, chết rồi.

Chương 12: Ông nội muốn hại tôi?

Sự việc diễn ra trong nhà vô cùng kỳ dị, cửa vào đại sảnh đã bị mở, thi thể của ông nội đứng giữa nhà.

Lương tiên sinh nằm bò trên mặt đất, mặt mũi dữ tợn, biểu cảm đã đông cứng, hoàn toàn không còn sức sống, mà lúc này, một tay của Lương tiên sinh đang nắm chặt lấy cổ chân của ông nội.

Giống như đang ngăn chặn ông nội tiến vào trong phòng ngủ, tình cảnh trước mắt diễn ra vô cùng kỳ dị, tối hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Ông nội quay lại lần nữa, mà Lương tiên sinh lại chết rồi, tình cảnh trước mắt rất rõ ràng, Lương tiên sinh vì muốn ngăn cản ông nội, mới biến thành như thế này.

Nói cách khác, là ông nội đã hại chết Lương tiên sinh.

Bố dường như có chút không can tâm, ngồi xổm xuống bên cạnh Lương tiên sinh, đưa tay thử hơi thở ở mũi của ông ấy, sau đó bố nhăn mày, lắc lắc đầu.

Tôi nhìn thấy bố đứng dậy, sắc mặt trong nháy mắt đã thay đổi, tiếp đó quay mặt về phía ông nội, nói to:

– Con nói này bố à, bố rốt cuộc vẫn còn chưa buông xuôi được chuyện gì? Không báo mộng được hay sao? Cứ dày vò mãi thế này đến bao giờ mới kết thúc? Bố thực sự là muốn bọn con tốt hay không tốt?

Thi thể của ông nội đứng trên mặt đất, lời nói của bố cũng không biết có tác dụng hay không. Không khí trong phòng trầm mặc, một lúc sau, tiếng than vãn của bà nội truyền đến.

– Haiz, A Trăn, thiêu đi, thiêu sạch sẽ, muốn dày vò cũng không dày vò được rồi.

Nói xong câu này, ánh mắt bà nội lóe lên một tia tối tăm, sau đó trực tiếp xoay người đi vào trong phòng, tôi biết, sợ rằng bà nội mới là người không muốn nhìn thấy ông nội bị hỏa táng nhất.

Đều nói một ngày vợ chồng trăm năm ân, bà nội và ông nội là ân tình mấy chục năm.

Tôi nhìn theo bóng lưng tẻ lạnh của bà nội tiến vào trong phòng, lúc này mới cất tiếng nói với bố:

– Bố, Lương tiên sinh tối hôm qua nói với con, nếu như ông ấy xảy ra chuyện, dặn con đi lên thị trấn tìm một người.

Nghe thấy vậy, bố khẽ nhíu mày, nhìn tôi lên tiếng:

– Ý của con là, Lương tiên sinh sớm đã biết ông ấy sẽ xảy ra chuyện?

Tôi gật đầu, rất rõ ràng, lúc trước Lương tiên sinh chắc đã đoán ra gì đó, cho nên mới đi đến nhà trưởng thôn gọi điện thoại.

Bởi vì cả thôn cũng chỉ có mỗi nhà trưởng thôn mới có một chiếc điện thoại bàn.

Bố nhìn tôi, giây tiếp theo lên tiếng gặt hỏi:

– Lương tiên sinh có nói cụ thể gì với con không?

Tôi lắc đầu, nói với bố, Lương tiên sinh cũng chỉ dặn tôi đến trạm xe trên thị trấn đợi, đối với những việc khác, Lương tiên sinh cũng không nói thêm gì cả.

Bố nhìn tôi, nói nếu đã là chuyện Lương tiên sinh phân phó, vậy nhất định không có sai, hơn nữa hiện tại cũng rất cần có một người đến xử lý chuyện trong nhà, thời gian càng kéo dài càng không phải biện pháp hay.

Ngay sau đó, tôi và bố khiêng thi thể của ông nội và Lương tiên sinh vào trong nhà chính, bởi vì trong nhà đã không còn quan tài, trực tiếp tìm đến hai tấm ván, đem thi thể đặt lên bên trên.

Sau khi làm xong, bố bảo tôi lập tức đi lên trên trấn, hôm nay nhất định phải đem người mà Lương tiên sinh nói đón về nhà, bằng không chuyện này không có người xử lý.

Tôi nhận lấy hai trăm tệ từ trong tay bố, đi ra khỏi thôn, hướng về phía thị trấn mà đi.

Từ thôn chúng tôi đi ra tới đường lớn cũng phải đi mất cả tiếng, lên đến đường lớn, tôi bắt một chiếc xe ôm, trực tiếp đi lên trên thị trấn.

Buổi sáng vẫn chưa ăn gì, tôi ăn bừa môt ít đồ lấp đầy bụng, mới đi tới trạm xe thị trấn đợi người.

Cả trạm xe căn bản cũng không có mấy chiếc xe, người ở trạm xe cũng không nhiều, tôi đứng đó đợi mất nửa ngày, vẫn chưa nhìn ra người nào đáng chú ý.

Hơn nữa lại đang là mùa hè, đứng dưới cái nóng của mặt trời, tôi cảm thấy toàn thân đã ướt sũng mồ hôi, tôi nhìn thấy bên cạnh có một tiệm tạp hóa nhỏ, định đi qua chuẩn bị mua một chai nước lạnh.

Sau đó, vào đúng lúc tôi quay người, lập tức có thứ gì đó mềm mềm ấm ấm đụng vào trong lòng tôi, tiếp theo một hương thơm vô cùng dễ chịu truyền đến.

– Cái con người này……..

Lập tức, một giọng nói phẫn nộ mà trong trẻo truyền tới bên tai, tôi không kịp nhìn người trước mặt, vội vàng lên tiếng nói mấy câu xin lỗi.

– Này! Anh gần đây có phải đụng phải thứ gì rồi không?

Chính vào lúc tôi vừa nói xong, tiếng phẫn nộ lập tức ngừng lại, ngữ khí thay đổi, vô cùng kinh ngạc lên tiếng hỏi tôi.

Tôi vội vàng ngẩng đầu, giây tiếp theo, mắt tôi bỗng lóe sáng, xuất hiện trước mắt tôi là một người con gái mặc đồ thể thao, khoảng chừng hai mươi tuổi, tóc buộc đuôi ngựa, lông mày liễu, đôi mắt sáng trong veo cực kỳ xinh đẹp.

Sau đó, càng tuyệt mỹ hơn chính là làn da trên mặt gần như tìm không thấy một chút tỳ vết, nước da trắng ngần mịn màng giống như chạm nhẹ cũng có thể sứt.

Thời khắc này, người con gái trước mặt khẽ nhăn mày, hình như đang đánh giá tôi. Đôi mắt diễm lệ nhìn tôi, thế mà lại khiến tôi phát hiện trái tim của mình có chút không kiểm soát được.

Biết được tình huống lúc này, tôi vội vàng xoay đầu sang chỗ khác, nói không sao, tôi cũng không thể đem chuyện trong nhà tùy ý nói với người qua đường.

– Chậc, anh không nói, bổn cô nương còn không thèm nghe ấy chứ, dù sao anh cũng chẳng sống được mấy ngày nữa, vui vẻ tận hưởng những giây phút cuối cùng đi!

Nói xong, người con gái này quay người, đi vào bên trong, nhưng trong lòng tôi lại khó chịu, giơ một tay nắm lấy cổ tay người thiếu nữ ấy kéo lại.

– Này, tôi nói con người cô sao lại như vậy? Cứ cho là không cẩn thận đụng phải cô, cũng xin lỗi cô rồi, cô tại sao lại còn nguyền rủa tôi?

Tôi vừa nói xong, tay trực tiếp bị đẩy ra, trong lòng có chút luyến tiếc làn da mềm mại đó.

– Này, anh muốn nói chuyện thì gọi tôi lại nói, đừng có mà lôi lôi kéo kéo như vậy, tôi chỉ nói sự thật mà thôi, không cần thiết phải nguyền rủa anh? Nếu không tin anh tự mình nhìn xem trên cổ tay mình, đó là cái gì?

Thiếu nữ này chỉ chỉ cổ tay tôi, cười nhạt nói, mà trong lòng tôi khẽ nhói một cái, vội vàng giấu tay ra đằng sau, cất tiếng:

– Chỉ là không cẩn thận đập vào đâu đấy, Có gì đáng ngạc nhiên chứ?

Có điều khi tôi vừa nói xong, tôi nhìn thấy thiếu nữ trước mặt khóe miệng khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười đắc ý, sau đó nhẹ nhàng nói:

– Anh chắc chắn, thứ này trên tay anh là người sống tạo ra?

Câu nói này của thiếu nữ nọ giống như một chiếc chùy sắt, đâm mạnh vào trái tim tôi, cả người tôi vô cùng chấn động nhìn thẳng vào người thiếu nữ ấy, trong lòng càng nghi ngờ, thiếu nữ này là ai?

– Làm sao? Bị tôi nói trúng rồi? Nếu như bị tôi nói trúng rồi thì mau quay về tận hưởng nốt cuộc sống đi, anh sống không nổi mấy ngày nữa đâu.

Nói xong, thiếu nữ xoay người lần nữa, đi về một phía khác.

Lần này, tôi có thể biết được, thiếu nữ nọ sợ rằng không phải người thường, tôi vội vàng đuổi theo, phát hiện cô ấy đi mua kem.

Tôi nắm lấy cơ hội, trực tiếp thay cô ấy trả tiền, sau đó tự đi lấy một chai nước lạnh.

– Tôi không có kêu anh trả tiền giúp tôi?

Nhìn thấy tôi trả tiền, thiếu nữ nhăn mày nói, lúc này những ánh mắt nghi hoặc của mọi người ở xung quanh đều đổ dồn về phía chúng tôi.

Tôi cười cười, vội vàng nói với thiếu nữ nọ:

– Cứ coi như tôi xin lỗi cô vì chuyện lúc nãy, cô đừng để ý.

Thiếu nữ không lên tiếng, vừa ăn kem vừa đi đến một chỗ râm mát ngồi xuống, tôi vội vàng theo sau.

– Người đẹp, tôi tên Lý Nhất Lượng, lúc trước là tôi không đúng, tôi xin lỗi cô lần nữa, vậy cô có thể nói cho tôi biết, cô làm thế nào nhìn ra trên người tôi có vấn đề?

Thiếu nữ nọ vừa ăn kem, vừa quay đầu sang nhìn tôi, nói khẽ:

– Làm ơn đi, âm khí trên người anh rõ ràng như vậy, hơn nữa còn ngưng sát* rồi, mắt tôi cũng không mù.

Nói đoạn, thiếu nữ nọ còn lườm tôi một cái, khiến tôi nhất thời không biết nói gì.

Lần này, trong lòng tôi càng thêm khẳng định, người thiếu nữ vô cùng xinh đẹp này, không phải người thường, mà là một cao nhân không để lộ tài năng.

Tôi bắt đầu nói chuyện phiếm với cô ấy, tôi hỏi cô ấy tên là gì, thiếu nữ nọ lạnh lùng nói:

– Hạ Mạch.

Tôi vừa nghe, liền vội vàng lợi dụng lúc này để nịnh nọt, nói tên của cô ấy rất có ý thơ, rất hay.

– Chậc, đương nhiên, hơn Lý Nhất Lượng gì gì đó quê một cục, hay hơn không biết bao nhiêu lần.

Nói một lúc, tôi cảm thấy mặc dù tính cách của Hạ Mạch cũng có chút ngang bướng, nhưng thật ra tâm không xấu.

Cảm nhận được tâm trạng của Hạ Mạch tốt hơn chút, tôi lúc này mới lên tiếng gặt hỏi cô ấy.

– Hạ cô nương, vừa rồi cô nói tôi chỉ còn sống được vài ngày, là nói đùa với tôi phải không?

Tôi vừa nói xong, liền nhìn thấy sắc mặt Hạ Mạch trở lên vô cùng nghiêm túc:

– Ai có tâm trạng đùa với anh? Anh nhìn xem âm sát trong cơ thể anh đã xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng rồi.

Nói xong, lại tiếp tục ăn kem, mà trong lòng tôi bỗng dưng chấn động.

Không phải nói đùa, ông trời ơi, cũng chính là nói, tôi thực sự chỉ còn sống được vài ngày nữa? Điều này tôi hoàn toàn không chấp nhận nổi.

Hơn nữa nghe ý của Hạ Mạch, là bởi vì vết bầm trên cổ tay tôi, nhưng đây là thứ do ông nội gây ra, lẽ nào là ông nội muốn hại chết tôi?

Chương 13: Lão Thi Tượng

Nghĩ đến điểm này, tôi đột nhiên cảm thấy Hạ Mạch bên cạnh có rất nhiều điểm đáng ngờ, khả năng ông nội muốn hại tôi, tôi lập tức phủ nhận.

Không có khả năng, từ nhỏ ông nội đối đãi với tôi thế nào đầu tiên chưa cần nói đến, buổi tối hôm xảy ra chuyện, tôi mặc dù không hiểu đã xảy ra chuyện gì, những tôi không ngốc, cái chết của ông nội nhất định có liên quan đến tôi.

Buổi tối hôm xảy ra chuyện, ông nội mặc lên người tôi bộ áo liệm kỳ quái, tuyệt đối là có lý do.

Cho nên, tôi hiện tại bắt đầu nghi ngờ những lời nói của Hạ Mạch, tôi thực sự chỉ còn sống được vài ngày nữa sao? Ông nội sẽ hại tôi? Tôi căn bản không hề tin.

Nghĩ đến điểm này, tôi liếc mắt nhìn Hạ Mạch bên cạnh, sau đó tiếp tục chờ ở trạm xe, trong lòng cực kỳ buồn bực, Lương tiên sinh muốn tôi đợi người, lại không để một chút tin tức gì về người ấy cho tôi biết.

– Anh đang đợi người hả?

Lúc này, Hạ Mạch bên cạnh đột nhiên lên tiếng, chỉ thấy cô ấy có chút tò mò nhìn tôi, gặt hỏi.

Tôi gật đầu, định nói với Hạ Mạch sau lưng, nhưng cô ấy lại lập tức lên tiếng:

– Tôi đoán anh đang đợi người sẽ đến giúp anh giải quyết chuyện trong nhà có phải không? Có điều tốt nhất anh phải chuẩn bị tâm lý trước, chuyện này của nhà anh, không phải người nào cũng có thể giải quyết được.

Nghe thấy vậy tôi khẽ nhíu mày, quay đầu nhìn Hạ Mạch, có chút không hiểu câu nói này của cô ấy rốt cuộc là có ý gì? Ngay cả trong nhà tôi xảy ra chuyện cô ấy cũng biết, lẽ nào cô ấy là thần tiên sống?

Có điều tôi biết, Hạ Mạch nếu không phải thần tiên sống, thì cũng gọi là có chút bản lĩnh, bằng không cũng không thể trực tiếp nhìn ra trên người tôi có vấn đề.

Chuyện trong nhà tôi có chút nan giải, lúc này tôi cũng tùy ý lên tiếng:

– Hay là cô đến giúp giải quyết một tay?

Tôi vừa nói xong, liền nhìn thấy Hạ Mạch vất que kem trong tay xuống, cười nhạt nói:

– Nói thật, người tu đạo rất coi trọng làm việc thiện tích đức, chuyện này của nhà anh, không phải là tôi không giúp, mà là tôi không dám chắn chắn, sợ tới lúc đó chỉ gây thêm phiền phức.

Nghe thấy lời này trong lòng tôi có chút thất vọng, rất rõ ràng, Hạ Mạch đã từ chối khéo rồi, tôi cũng không biết nói thêm gì nữa.

Không đợi tôi quay đầu, trong nháy mắt, một giọng nói khàn khàn đột nhiên truyền đến:

– Thằng bé kia, cháu là người thôn Lý gia?

Lúc nghe thấy giọng nói này, tôi cảm thấy toàn thân mình lập tức sởn hết gai ốc, giọng nói này giống như sắt sau khi bị gỉ, sau đó bị đem ra mài mòn.

Tôi xoay đầu, nhìn thấy một ông già gù lưng, mặc áo Tôn Trung Sơn* không biết từ lúc nào đã đứng trước mặt mình.

Trong tay ông ta cầm một cây gậy, cây gậy này nhìn cũng không có gì đặc biệt, duy nhất một điểm, chính là một cái khăn vải màu trắng bên trên cây gậy đó.

Sau đó, tôi chú ý đến diện mạo của ông già, trên mặt đầy nếp nhăn, nhìn không ra biểu cảm, nhưng duy nhất trong đôi mắt mở khẽ, hiện ra một tia sáng.

Nhìn ông già trước mặt, tôi lập tức lộ ra một nụ cười, vội vàng gật đầu:

– Không biết lão tiên sinh là?

Ông già nhìn tôi một cái, trực tiếp cúi đầu, âm thanh khàn khàn đó lại vang lên lần nữa:

– Lương Triều Sinh gọi tôi đến.

Nghe thấy vậy, trong lòng tôi thoáng vui mừng, mặc dù tôi không biết tên đầy đủ của Lương tiên sinh là gì, nhưng vừa là thôn Lý gia, vừa là họ Lương, chắc chắn người Lương tiên sinh muốn tôi tới đón chính là ông già này rồi.

Trong lòng tôi vui mừng, đồng thời vội vàng gặt hỏi ông già đó:

– Không biết phải xưng hô với lão tiên sinh thế nào?

Tiếng của ông già lại truyền đến, thực ra nghe vài lần, cũng quen với giọng nói của ông ta rồi:

– Gọi tôi Lão Thi Tượng* là được rồi! đi, dẫn tôi đến thôn của các người.

Có điều trong lòng tôi cứ cảm thấy cái tên này có chút kỳ quái, đối với lễ phép, tôi hỏi Lão Thi Tượng hay là đi ăn trước chút gì đó?

Lão Thi Tượng lắc đầu, nói tôi đừng lãng phí thời gian, hiện tại quan trọng nhất chính là xử lý chuyện trong nhà tôi. Nói xong, Lão Thi Tượng đi thẳng về phía trước.

Tôi đang chuẩn bị theo sau, đột nhiên tay bị người ta kéo, tôi xoay đầu, nhìn thấy gương mặt cười nhạt của Hạ Mạch, trong lòng có chút ngờ vực.

– Tôi đột nhiên đổi ý rồi, tôi cùng anh về nhà xem xem thế nào.

Giọng nói Hạ Mạch bất ngờ truyền đến, trong lòng tôi vừa nghi hoặc vừa vui mừng.

Biết được Hạ Mạch muốn đến nhà tôi, trong lòng tôi dấy lên niềm vui kỳ lạ.

Có điều tôi rất tò mò, lúc trước rõ ràng Hạ Mạch không đồng ý đi đến nhà tôi, bây giờ làm sao đột nhiên lại đổi ý rồi? Tôi đưa mắt nhìn Lão Thi Tượng, trong đầu xuất hiện một ý nghĩ, là bởi vì ông ta?

– Được rồi, đừng để người chờ lâu, mau đi thôi!

Không đợi tôi hỏi nhiều, Hạ Mạch một tay kéo lấy tôi, đi về hướng Lão Thi Tượng, chúng tôi không hề nán lại trên thị trấn.

Trực tiếp lên xe đi về thôn, sau khi xuống xe, vẫn còn phải đi một đoạn đường núi, lúc đầu tôi cho rằng đoạn đường núi này đối với Hạ Mạch có chút khó khăn.

Không ngờ, cô ấy đi còn nhanh hơn tôi, còn lão Thi Tượng, ông ấy nói rất ít, sau khi nói với tôi hai câu lúc trên thị trấn, từ đó cho đến giờ không nói thêm tiếng nào.

Ngược lại, tôi và Hạ Mạch dọc đường nói chuyện không ngớt, đối với Hạ Mạch, Lão Thi Tượng cũng không hỏi thêm gì.

Đi hơn một tiếng, chúng tôi cuối cùng cũng về tới nhà, vừa vào đến cổng, tôi phát hiện Hạ Mạch bên cạnh cả thân người bỗng khựng lại, đôi lông mày lập tức nhíu chặt, ánh mắt u ám ngước nhìn ngôi nhà của tôi.

Tôi vội vàng thấp giọng hỏi Hạ Mạch làm sao vậy? Hạ Mạch trầm lặng một lúc, sau đó mới lên tiếng:

– Xem ra, chuyện trong nhà của anh, còn khó giải quyết hơn nhiều so với tưởng tượng của tôi!

Không đợi tôi hỏi Hạ Mạch, bố từ trong nhà chạy ra, bắt tay với Lão Thi Tượng, dẫn ông ta vào trong nhà. Còn đối với Hạ Mạch, bố cũng khẽ nhăn mày, có điều cũng không hỏi tôi gì cả.

Thi thể của ông nội và Lương tiên sinh đều đặt trong phòng bố.

Tôi vừa vào đến cửa, đã nghe thấy tiếng khàn khàn mà thấp trầm của Lão Thi Tượng:

– Sư đệ ơi, đệ một lòng muốn ẩn cư nơi sơn lâm, cuối cùng vẫn là thoát không nổi, thoát không nổi!

Nghe thấy vậy, lòng tôi thoáng kinh ngạc, thì ra Lão Thi Tượng là sư huynh của Lương tiên sinh? Tôi nghe thấy trong giọng nói của Lão Thi Tượng có một tia thương xót.

Lúc này, bố cũng lên tiếng gặt hỏi Lão Thi Tượng:

– Thi tiên sinh, ông xem, tiếp theo phải làm thế nào?

Lão Thi Tượng thở dài một tiếng, sau đó nói:

– Sư đệ tôi cứ hỏa thiêu, tro cốt của ông ấy tôi sẽ đem đi, còn với lão gia nhà các người, đã biến thành thi sát* rồi, thiêu không được, chỉ có thể tìm một nơi để trấn áp, đem tôi đi xem nơi hạ táng lúc trước.

Nói xong, Lão Thi Tượng chống gậy đi ra khỏi cửa, bố bảo tôi đưa ông ta đến tổ mộ của nhà họ Lý chúng tôi, bố vẫn còn phải trông nhà.

Tôi gật đầu, dẫn theo Lão Thi Tượng, trực tiếp đi về phía tổ mộ, Hạ Mạch suốt dọc đường đều nhíu chặt lông mày, cũng không nói gì, chúng tôi đi thẳng đến tổ mộ.

Sau khi đến mộ phần của ông nội, nhìn thấy ngôi mộ vẹn toàn đó, Lão Thi Tượng trực tiếp ngồi xổm xuống, lấy tay xoa xoa bùn đất, sau đó đứng dậy, bắt đầu đánh giá bốn phía xung quanh.

– Tổ mộ này đúng thật là của nhà anh?

Lúc này, bên cạnh bỗng dưng truyền tới giọng nói đầy nghi hoặc của Hạ Mạch.

Nghe vậy tôi lập tức đơ ra, có chút không hiểu lời này của Hạ Mạch là có ý gì? Đây vốn dĩ chính là tổ mộ của thôn Lý gia chúng tôi.

Tôi hỏi cô ấy có ý gì? Hạ Mạch thấp giọng nói với tôi, nói phong thủy của mảnh đất này mặc dù cũng không phải quá tốt, nhưng con cháu đời sau bình bình an an tuyệt đối không có bất kỳ vấn đề gì.

Nói dựa vào phong thủy của mảnh đất này, nhà chúng tôi đáng lẽ ra không thể xảy ra bất cứ chuyện kỳ quái nào mới đúng, cho nên Hạ Mạch mới có chút nghi ngờ.

Nghe thấy vậy tôi có chút đờ đẫn, dù sao về phương diện này tôi căn bản cũng chẳng hiểu gì, cho nên cũng không trả lời lại được.

Tôi nhìn thấy lúc này Lão Thi Tượng đi về phía chúng tôi,khi đi đến trước mặt, Lão Thi Tượng nói với tôi:

– Mảnh đất này mặc dù không tồi, nhưng không áp chế được ông nội cháu, hai đứa cứ về trước đi, tôi tự mình đi xung quanh mấy vòng, xem xem có thể trước lúc trời tối tìm thấy một mảnh đất tốt hay không.

Nghe thấy vậy, tôi vội vàng hỏi Lão Thi Tượng, có cần tôi dẫn đường không? Dù sao ông ta cũng không quen thuộc địa hình nơi này, nhưng Lão Thi Tượng từ chối. Tôi bảo ông ta hay là về nhà ăn chút gì đó rồi hẵn đi tìm, ông ta vẫn từ chối, nói phải tìm thấy mảnh đất tốt, mới có thể nhẹ nhõm được, bảo tôi đừng để ý tới ông ta.

Tôi cũng không nói gì, cùng với Hạ Mạch trở về nhà, vừa đi vừa đi, Hạ Mạch bỗng nhiên lên tiếng hỏi tôi:

– Đúng rồi, sau nhà anh là nơi nào?

Tôi bị câu hỏi bất ngờ của Hạ Mạch làm cho đơ mất vài giây, không hiểu vì sao cô ấy lại đột nhiên hỏi như vậy, tôi nói với Hạ Mạch, ngọn núi sau nhà cũng chỉ là một nơi bình thường, không có gì đặc biệt.

Nhưng tôi vừa nói xong, Hạ Mạch lắc lắc đầu, lên tiếng:

– Không đúng, anh nghĩ kỹ lại đi.

Nhìn bộ dạng của Hạ Mạch, lông mày tôi đột nhiên nhíu lại, sau khi nghĩ ngợi một lúc, tôi mạnh mẽ phản ứng lại.

– Đúng rồi, mẹ tôi được mai táng ở sau nhà.

Khi tiếng nói của tôi vang lên, cơ thể của Hạ Mạch hơi khựng lại, vội vàng hỏi tôi mẹ tôi vì sao mà chết? Nghe thấy câu hỏi này, tâm trạng tôi có chút buồn rầu.

Nói với Hạ Mạch, mẹ tôi lúc sinh tôi ra khó sinh mà mất, nghe thấy vậy Hạ Mạch vội vàng lên tiếng xin lỗi, nói cô ấy không nên nhắc tới chuyện này, tôi chỉ cười, nói không sao cả.

Hạ Mạch lại hỏi tôi, mẹ tôi tại sao không được mai táng trong tổ mộ? Tôi lắc đầu nói mình cũng không biết, hơn nữa tôi từng hỏi qua bố, bố cũng không nói cho tôi biết nguyên nhân cụ thể.

Tôi cảm thấy Hạ Mạch dường như rất để ý vấn đề này, tôi bèn hỏi cô ấy có phải đã phát hiện ra điều gì rồi hay không? Hạ Mạch lắc đầu, hỏi tôi lát nữa có thể dẫn cô ấy đi thắp hương cho mẹ tôi hay không? Gọi là một phần thành ý.

Tôi gật đầu, nói việc này không vấn đề gì, nhưng không biết tại sao, tôi cứ có cảm giác, Hạ Mạch dường như vẫn có dụng ý khác.

Lẽ nào, cô ấy nhìn ra ngọn núi sau nhà chúng tôi có vấn đề gì? Núi sau nhà cũng chỉ có mỗi mộ phần của mẹ mà thôi, nghĩ tới đây trong lòng tôi bỗng chấn động, đột nhiên nghĩ tới cái gì đó.

Chương 14: Ngọn núi sau nhà có vấn đề?

Khoảng thời gian này xảy ra nhiều chuyện như vậy, tôi vậy mà lại không chú ý đến một nhân tố quan trọng nhất, đó chính là nguyên do bắt đầu của tất cả mọi chuyện.

Tôi còn nhớ buổi tối hôm xảy ra chuyện, có một người phụ nữ đến gõ cửa nhà chúng tôi, cô ta nói đến tìm con cô ta, kết quả, hành vi của ông nội đột nhiên trở lên vô cùng kỳ lạ.

Lúc đầu là mặc áo liệm cho tôi, sau đó trực tiếp xông ra khỏi cửa, sáng sớm ngày thứ hai, ông nội bỗng nhiên ra đi một cách rất ly kỳ.

Hiện tại đột nhiên nhớ tới, tất cả mọi chuyện này hình như đều có liên quan đến người phụ nữ đêm đó đến gõ cửa?

Tối hôm đó, người phụ nữ gõ cửa đó rốt cuộc là ai?

Nghĩ muốn nổ não, trong đầu cũng nghĩ không ra phụ nữ trong cả thôn ai phù hợp nhất, hiện tại, Hạ Mạch đột nhiên nhắc tới mộ phần của mẹ tôi ở ngọn núi sau nhà.

Trong đầu tôi bỗng nhiên hiện ra một ý nghĩ vô cùng hoang đường, đồng thời cũng khiến tôi khó mà tưởng tượng nổi, người phụ đến gõ cửa tối hôm đó, có lẽ nào là mẹ tôi?

Tự tôi cũng bị suy nghĩ này của mình dọa cho một trận, mẹ? Làm sao có thể? Mẹ đã chết mười tám năm rồi, sợ rằng bây giờ cũng chỉ còn lại một bộ xương trắng, việc này làm sao có thể?

Nghĩ đến đây tôi vội vàng gạt bỏ suy nghĩ này ra khỏi đầu mình, lúc này, tiếng của Hạ Mạch lại truyền đến.

– Tranh thủ lúc này, anh mau nói cho tôi biết nguyên do và diễn biến những việc xảy ra trong nhà anh.

Nghe thấy giọng nói của Hạ Mạch, tôi theo bản năng nhăn mày:

– Ý gì? Tranh thủ lúc này? Cô không muốn để Lão Thi Tượng biết? Cô cùng tôi đến đây, là bởi vì Lão Thi Tượng đúng chứ?

Ánh mắt nghi hoặc của tôi rơi lên người Hạ Mạch trước mắt, lập tức lên tiếng gặt hỏi, tôi biết Hạ Mạch rất xinh đẹp, nhưng tôi cũng không thể vì cô ấy xinh đẹp mà bỏ qua nhiều chi tiết.

Đối với câu hỏi của tôi, Hạ Mạch lập tức cười cười:

– Làm sao? Anh nghi ngờ tôi? Nếu như anh cảm thấy tôi không đáng tin, vậy tôi hiện tại có thể lập tức rời đi.

Hạ Mạch là một người quyết đoán, sau khi nói xong, đôi mắt nhìn thẳng vào tôi, tôi trầm mặc không lên tiếng, Hạ Mạch thế mà lại trực tiếp quay người, đi về phía trước.

Thấy vậy trong lòng tôi bỗng vội vã, vội vàng tiến lên giữ Hạ Mạch lại.

– Tôi không phải có ý đó, cô cũng biết, việc trong nhà tôi có chút phức tạp.

Nói xong, tôi nhìn Hạ Mạch, lúc này sắc mặt cô ấy có chút nặng nề.

– Tôi nói cho anh biết, có thể tới đây với anh, đúng là bởi vì tôi nhìn thấy Lão Thi Tượng đó, có điều cũng là vì anh, mặc dù giữa chúng ta không có giao tình gì, nhưng anh đã mời tôi ăn một que kem, cho nên không muốn giương mắt nhìn anh tự dâng tặng tính mạng của mình vô ích.

– Còn đối với những việc khác, tôi cũng không muốn nói quá nhiều, nói nhiều ngược lại còn bị nói là đang che đậy, đợi sau này anh sẽ biết.

Sau khi nói xong, Hạ Mạch quay người lần nữa, có điều tôi biết, lần này cô ấy sẽ không rời đi.

Nhưng, trong lòng tôi lại bởi vì lời nói của Hạ Mạch mà trở lên vô cùng buồn bực, ý của Hạ Mạch đã rất rõ ràng, Lão Thi Tượng có vấn đề.

Cô ấy lúc trước không muốn manh động, là bởi vì muốn đợi nhìn ra vấn đề của Lão Thi Tượng, cô ấy không muốn nhìn tôi chết, cho nên mới cùng tôi trở về nhà.

Trong lòng tôi bởi vì những lời nói của Hạ Mạch mà trở lên có chút hỗn loạn, Lão Thi Tượng là Lương tiên sinh tìm đến, hiện tại Hạ Mạch lại nói với tôi, Lão Thi Tượng có vấn đề?

Tôi không phải kẻ ngốc, lời nói của Hạ Mạch, tạm thời chỉ biết nghe, nghĩ đến đây tôi vội vàng đuổi theo sau cô ấy.

Sau khi về đến nhà, đúng vào lúc tới giờ cơm, tôi nói với bố Lão Thi Tượng không về nhà ăn cơm, bố không nói gì, bảo tôi vào bếp bưng trà.

Vào đến bếp, bố nhăn mày hỏi tôi, Hạ Mạch là thế nào? Tôi cũng không giấu giếm, đều nói thật với bố.

Bà nội ở một bên lên tiếng, nói tôi cũng không còn nhỏ, đến lúc tìm vợ rồi, bà nội vẫn còn muốn được bế chắt thì mới nhắm mắt được.

Nghe thấy vậy tôi không biết phải nói gì, chủ đề sao lại chuyển đi nhanh như vậy cơ chứ?

Lúc này, tôi cũng trực tiếp nói với bố, nói lát nữa muốn đi thắp hương cho mẹ, nhưng khi tôi vừa nói xong, tôi phát hiện biểu cảm của bố trở lên vô cùng nặng nề.

– Là con bé đó bảo con đi?

Tôi bỗng đơ người ra, không ngờ bố lại đoán trúng, nhưng tôi nhìn thấy biểu cảm của bố có chút cổ quái, nói đích thực là Hạ Mạch muốn đi.

Cô ấy gặt hỏi chuyện của mẹ, tôi liền nói với cô ấy mẹ mất rồi, cô ấy nói muốn đi cúng bái.

Lông mày nhíu chặt lại của bố vẫn chưa dãn ra, trầm mặc một lúc, sau đó giọng nói trầm thấp của bố truyền tới:

– Đi thì có thể đi, con nhớ kỹ, thắp xong hương lập tức trở về.

Trong lòng tôi có chút nghi hoặc, không biết tại sao, nói tới Hạ Mạch muốn đi cúng bái mẹ, biểu cảm của bố lại trở lên nặng nề như vậy.

Đến ngay cả bà nội ở một bên, sắc mặt cũng bắt đầu có chút khó coi.

Tôi cũng không hỏi nhiều, trực tiếp bưng trà đi ra khỏi bếp, không lâu sau đã bắt đầu ăn cơm, lúc ăn cơm, Lão Thi Tượng vẫn chưa quay lại, nói thật, thế này có chút ngại, dù sao người ta cũng là đến giúp nhà tôi xử lý việc.

Hiện tại chúng tôi đang ăn cơm, còn Lão Thi Tượng lại đang bận rộn ở bên ngoài, có điều đây là yêu cầu của ông ta, tôi cũng không biết nói gì.

Sau khi ăn xong, tôi đi đến nhà chính lấy hương nến và tiền vàng, đem theo Hạ Mạch đi về hướng ngọn núi sau nhà, suốt dọc đường, tôi nhìn thấy ánh mắt của Hạ Mạch không ngừng quan sát bốn phía, tôi cũng không biết cô ấy đang đánh giá cái gì.

Đến mộ phần của mẹ, tôi nhìn thấy Hạ Mạch ngồi xổm xuống đất, không động đậy, tôi kéo kéo Hạ Mạch, hỏi cô ấy làm sao vậy?

Lúc này, Hạ Mạch sắc mặt nặng nề nhìn tôi, hỏi tôi chắc chắn mẹ tôi khó sinh mà chết?

Tôi bị câu hỏi này của Hạ Mạch lại lần nữa làm cho ngây ra, hỏi cô ấy có ý gì? Chuyện mẹ tôi khó sinh mà chết, bố, bà nội, và cả ông nội đều nói như vậy.

Lẽ nào bọn họ còn có thể lừa gạt tôi sao? Lúc này, Hạ Mạch lại lắc đầu, sau đó nhìn tôi nói:

– Anh có bao giờ nghĩ tới một khả năng?

Tôi nhìn gương mặt nặng nề của Hạ Mạch, trong lòng cũng bắt đầu trở lên rối loạn, hỏi cô ấy khả năng gì?

Hạ Mạch trầm mặc giây lát, sau đó trực tiếp lên tiếng nói với tôi:

– Buổi tối hôm xảy ra chuyện, là mẹ anh gõ cửa.

Mặc dù tôi sớm đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng lời nói của Hạ Mạch vẫn giống như một chiếc chùy sắt, trực tiếp đâm thẳng vào trái tim tôi, khiến cho hơi thở của tôi trở lên khó khăn hơn.

Lồng ngực tôi không ngừng nhấp nhô, trong lòng lại chấn động đến mức khó nói lên lời, nếu như nói lúc trước đây chỉ là phán đoán của mình tôi, thì hiện tại, phán đoán của Hạ Mạch thế mà lại trùng lặp với tôi.

Tôi không biết phải nói gì, mà Hạ Mạch lại vội vàng lên tiếng nói với tôi, bảo tôi đừng kích động, đây chỉ là phán đoán, sự tình cụ thể thế nào phải từ từ, ví dụ như, hiện tại phải tìm hiểu rõ mẹ tôi vì sao mà chết?

Điểm này rất quan trọng, sau đó Hạ Mạch trực tiếp lên tiếng nói với tôi, mộ của mẹ tôi, có chút kỳ quặc, hơn nữa khiến cô ấy càng thêm khó hiểu, mảng đất này trên thực tế căn bản không thể mai táng người mất.

Cho dù là thầy âm dương năng lực bình thường, cũng không thể đem người mất mai táng tại nơi này, vì vậy cô ấy rất nghi hoặc.

Sau khi nói xong, Hạ Mạch đã lấy hương nến từ trong tay tôi, nói trước tiên thắp hương cho mẹ tôi đã.

Đợi lúc tôi phản ứng lại, Hạ Mạch đã bắt đầu châm nến, lúc này, Hạ Mạch đưa mắt nhìn sang ngôi mộ nhỏ bên cạnh, hỏi tôi đây là mộ của ai?

Tôi nói đây là một ngôi mộ vô danh, có điều mỗi lần tôi đến thắp hương cho mẹ, đều tiện thể cúng bái một chút, Hạ Mạch gật đầu, không hỏi gì thêm.

Sau khi cúng bái mẹ tôi xong, chúng tôi thắp cho ngôi mộ nhỏ bên cạnh một nén hương, sau đó Hạ Mạch đi xung quanh mộ của mẹ tôi một vòng, Hạ Mạch lắc đầu, thấp giọng nói, cô ấy vẫn chưa nhìn ra điểm gì.

Chúng tôi chỉ có thể quay trở về, trên đường, tôi nhịn không được, gặt hỏi Hạ Mạch:

– Có phải cô phát hiện ra điều gì rồi không, cho nên mới đến thắp hương cho mẹ tôi?

Hỏi xong, tôi đưa mắt nhìn Hạ Mạch, thấy cô ấy khẽ nhíu mày, lúc đầu cảm thấy Hạ Mạch sẽ không nói với tôi, nhưng không ngờ cô ấy lại trực tiếp lên tiếng:

– Không sai, thực ra lúc tôi vừa đến, đã phát hiện khí TSu nhà anh có chút cổ quái, nhưng cụ thể thế nào lại không nắm rõ được, lúc đầu cho rằng sau khi tới xem sẽ phát hiện ra chút gì đó, nhưng tôi đánh giá cao bản thân rồi.

Nói xong, Hạ Mạch lại chìm vào trầm mặc, không lên tiếng nữa, sau khi chúng tôi về đến nhà, phát hiện Lão Thi Tượng thế mà vẫn chưa quay lại.

Về đến nhà, trong lòng tôi cứ suy nghĩ mãi những lời Hạ Mạch nói với tôi, mẹ tôi rốt cuộc vì sao mà chết? Bố tôi bọn họ có lừa tôi hay không?

Nhưng tôi cảm thấy đột ngột đi hỏi thế này, có chút không hay, cho nên chuẩn bị suy xét trước rồi mới hỏi.

Lại đợi thêm hơn một tiếng đồng hồ nữa, sắc trời đã có chút tối, tôi lúc này mới nhìn thấy một bóng người xuất hiện ngoài sân nhà, là Lão Thi Tượng.

Tôi và bố vội vàng chạy ra đón, hỏi Lão Thi Tượng tình hình thế nào rồi?

Lão Thi Tượng gật đầu, lên tiếng:

– Tìm thấy rồi, có điều cụ thể vẫn phải đi xem một chút.

Nghe thấy vậy trong lòng tôi bỗng nhiên vui mừng, sau đó bố bảo Lão Thi Tượng ăn chút đồ, bận rộn cả chiều rồi, vẫn chưa ăn gì. Lão Thi Tượng gật gật đầu, hình nhue cũng rất đói.

Bà nội vội vàng vào bếp hâm nóng lại thức ăn, đợi Lão Thi Tượng ăn xong, lúc đầu bố chuẩn bị kêu Lão Thi Tượng đi nghỉ ngơi một lát, nhưng ông ta lập tức đứng dậy, nói chuyện không thể chậm trễ, bảo tôi mau dẫn ông ta đi ngọn núi sau nhà.

Nghe thấy vậy, cả bố và tôi đều đứng đơ tại chỗ, trầm mặc giây lát, bố mới lên tiếng gặt hỏi Lão Thi Tượng:

– Thi tiên sinh, ý của ông là, mảnh đất ông đang tìm, ở ngọn núi sau nhà chúng tôi?

Lão Thi Tượng gật đầu, hỏi bố có vấn đề gì sao? Bố đứng đơ trên mặt đất, rất lâu sau vẫn chưa lên tiếng.

– Sau núi không mai táng được!

Lúc này, bà nội vẫn luôn không nói gì, bất chợt lại lên tiếng.

Lão Thi Tượng nhíu mày, nhìn bà nội một cái, lại đưa mắt nhìn bố, lập tức căn nhà rơi vào trầm lặng.

Rất lâu sau, bố mới thở dài lên tiếng:

– Tôi dẫn ông đi.

Nhìn thấy biểu cảm nặng nề của bố, tôi bản năng cảm nhận được có gì đó không đúng, sau đó, tôi nghĩ đến mộ phần của mẹ ở ngọn núi sau nhà.

Tất cả những việc này, lẽ nào thực sự có liên quan tới mẹ tôi sao?

Bằng không, lúc Lão Thi Tượng nói ông ta tìm thấy chỗ ở ngọn núi sau nhà, bố tại sao lại lộ ra sắc mặt đó?

Đây rốt cuộc là trùng hợp? Hay là có nguyên nhân khác? Còn lời bà nội nói lại có ý gì?

Chương 15: Mộ rỗng

Nếu như ngọn núi sau nhà không mai táng người chết được, vậy mẹ tôi là như thế nào? Tại sao lại mai táng ở đó?

Tôi phát hiện, nhắc tới ngọn núi sau nhà, sắc mặt của bố và bà nội đều trở lên vô cùng nặng nề, dường như không muốn nhắc tới, hoặc cũng có thể không muốn để cho nhiều người biết.

– Đi thôi!

Bố tôi nói một tiếng, trực tiếp đi thẳng ra bên ngoài, Lão Thi Tượng vội vàng theo sau, tôi đưa mắt nhìn Hạ Mạch bên cạnh một cái.

Cô ấy ra hiệu cho tôi đi cùng, có điều nếu như cô ấy không ra hiệu, tôi cũng sẽ đi theo, đối với ngọn núi sau nhà, tôi phát hiện trong lòng mình, lấp đầy tò mò. Ngọn núi sau nhà rốt cuộc có bí mật gì?

Đi theo suốt dọc đường, cuối cùng chúng tôi cũng đến ngọn núi sau nhà, tôi nhìn thấy trong tay Lão Thi Tượng xuất hiện một cái la bàn, Hạ Mạch đi sau lưng tôi, vẫn im lặng như trước.

Nhưng tôi thấy đôi mắt của Hạ Mạch, luôn luôn hướng lên người Lão Thi Tượng, chưa hề dịch chuyển qua.

Bố tôi theo sát Lão Thi Tượng, rất lâu sau, tôi nhìn thấy la bàn trong tay ông ta không ngừng chuyển động, cuối cùng, thân thể Lão Thi Tượng bỗng khựng lại.

Nhìn thấy vị trí Lão Thi Tượng dừng lại, cả người tôi bỗng run lên, bởi vì chỗ ông ta dừng lại, không ngờ rằng lại chính là trước mộ của mẹ tôi.

– Chính là chỗ này.

Tức khắc, giọng nói thấp trầm của Lão Thi Tượng truyền tới, nói xong, ông ta ngước nhìn bố tôi, mà lúc này, sắc mặt của bố đã trở lên cực kỳ khó coi.

Một lúc lâu sau, bố mới lên tiếng gặt hỏi Lão Thi Tượng:

– Thi tiên sinh, chỗ đã tìm được rồi, tiếp theo đó phải làm gì?

Lão Thi Tượng nhìn chằm chằm vào ngôi mộ của mẹ rất lâu, sau đó mới lên tiếng nói với bố, tiếp theo phải tìm cho chủ của ngôi mộ này một nơi khác, phải đem thi thể của ông nội tôi mai táng tại đây, như vậy mới trấn áp được ông nội.

– Không được, ngôi mộ này không được động vào.

Có điều vào lúc giọng nói của Lão Thi Tượng vang lên, bố trực tiếp lên tiếng, trong giọng nói có chút kiên quyết, rời mộ cho mẹ tôi?

Đừng nói ai khác, đến ngay cả tôi cũng không đồng ý, rời mộ là đại kị, sẽ kinh động đến người chết.

Trên mặt Lão Thi Tượng, biểu cảm không có nhiều thay đổi, dường như đã sớm biết chúng tôi sẽ từ chối thỉnh cầu của ông ta, trầm mặc một lát, ông ta khẽ khàng nói:

– Tôi đi khắp thôn các người rồi, cũng chỉ có chỗ này mới trấn áp được thi sát đó!

Nói xong, Lão Thi Tượng nhìn bố, chờ đợi bố đưa ra quyết định, nhưng bố gần như không cần suy nghĩ, tiếp tục lên tiếng:

– Thi tiên sinh, ngôi mộ này không được động, ông xem xem còn có thể nghĩ thêm biện pháp khác hay không?

Bố nói xong, Lão Thi Tượng rơi vào trầm tư, đôi mắt nhìn chằm chằm vào ngôi mộ đó, chính vào lúc này, bố vội vàng di chuyển, chỉ vào ngôi mộ nhỏ bên cạnh, hỏi Lão Thi Tượng, chỗ này được hay không?

Lão Thi Tượng nhíu mày, hỏi đây là mộ của ai? Bố nói đây là một ngôi mộ vô danh, nếu như có thể, đành tìm cho người nằm trong ngôi mộ này một nơi khác.

– Khoảng cách cũng không quá một thước*, có lẽ cũng mượn được chút ít, đành ở đây thôi, có điều tôi phải nói rõ trước, không dám bảo đảm không xảy ra chuyện gì, dù sao nơi tôi chọn anh cũng không đồng ý.

Lão Thi Tượng nói rất rõ ràng, nếu như thay một ngôi mộ cho mẹ tôi, để ông nội mai táng tại nơi đó, như vậy sẽ không xảy ra chuyện gì, nhưng hiện tại lại đổi một nơi khác, cho nên ông ta cũng không dám chắn chắn một trăm phần trăm.

Lúc này, bố tôi trịnh trọng gật đầu, nói chính tại chỗ này rồi, cuối cùng Lão Thi Tượng quyết định, sau đó kêu bọn tôi qua về lấy đồ, trực tiếp đào mộ, việc này thời gian càng kéo dài càng dễ phát sinh sự cố.

Tôi cùng bố vội vàng chạy về nhà, lần này, Hạ Mạch không đi cùng tôi, mà ở lại sau núi, trên đường về nhà, tôi kìm nén không được nghi hoặc trong lòng mình, cất tiếng hỏi bố, mẹ tôi rốt cuộc vì sao mà chết?

Rất rõ ràng, bố không ngờ rằng tôi đột nhiên hỏi tới chuyện này, bố nhíu mày nhìn tôi nói:

– Con hỏi chuyện này làm gì? Không phải đã nói với con rồi hay sao? Mẹ con vào lúc sinh con ra đã đi rồi.

Tôi nhìn biểu cảm của bố, biết bố không muốn nói nhiều với tôi, cho dù bên trong có ẩn tình gì, bố cũng sẽ không nói cho tôi biết, tồi chỉ đành từ bỏ.

Sau khi về đến nhà, dựa theo phân phó của Lão Thi Tượng, tìm một tấm vải đen, và bốn thân tre, chuẩn bị một chút công cụ đào mộ, tôi và bố lại quay lại sau núi lần nữa.

Sau khi tới nơi, Lão Thi Tượng đem thân tre phân thành bốn góc cắm xuống đất, sau đó đem miếng vải đen lớn tạo thành bạt vải che đi ánh sáng mặt trời.

Làm xong, Lão Thi Tượng châm hai ngọn nến và một nén hương trước ngôi mộ nọ, tôi hỏi Hạ Mạch ở bên cạnh, làm như vậy có ý nghĩa gì?

Hạ Mạch nói với tôi, là đang hỏi ý kiến chủ của ngôi mộ, tìm cho người đó một chỗ mới, nếu như đồng ý, trước khi hương tàn, nến sẽ không tắt.

Nếu như giữa lúc đó xảy ra việc ngoài ý muốn, chứng minh ngôi mộ này, không thể động vào.

Tôi gật đầu, trong lòng có phần kinh ngạc, trong này vậy mà lại có nhiều cách thức như vậy.

Nén hương đó rất nhanh đã cháy hết, mà giữa lúc đó cũng không xảy ra chuyện gì, Lão Thi Tượng trực tiếp tiến lên phía trước thu dọn hương nến, trầm giọng nói:

– Đào mộ.

Khi tiếng nói của Lão Thi Tượng truyền ra, tôi và bố lập tức động tay, trong tay cầm cuốc và xẻng, bắt đầu đào ngôi mộ nhỏ trước mắt.

Ngôi mộ này không lớn, rất nhanh bị xẻng san bằng, tiếp theo đó động tác của bố và tôi bắt đầu cẩn thận hơn, bởi vì dưới lớp đất mỏng này là quan tài, không được không cẩn thận mà đụng phải quan tài của người ta, như vậy là không hay.

Nhưng lại đào thêm một lúc, cả bố và tôi đều cảm thấy có chút nghi hoặc, bởi vì chúng tôi vẫn chưa đào thấy quan tài.

– Thi tiên sinh, tình hình này có chút sai sai?

Bố ngẩng đầu, lập tức nói với Lão Thi Tượng, lúc này Lão Thi Tượng nhíu chặt lông mày, hình như có chút khó hiểu, trầm mặc giây lát, ông ta bảo chúng tôi tiếp tục đào.

Tôi và bố nhìn nhau một cái, chỉ có thể tiếp tục đào đất lên.

Nhưng khi chúng tôi tiếp tục đào xuống bên dưới, dù đã xuất hiện hình dáng vị trí của một hố quan tài, nhưng vẫn chưa nhìn thấy quan tài trong ngôi mộ này đâu, việc này khiến tôi bắt đầu có chút kinh sợ.

Ngôi mộ này vậy mà lại không có quan tài?

– Thi tiên sinh, đã ba thước rồi, bình thường hố quan tài cũng chỉ có độ sâu như thế này.

Tiếng nói của bố vang lên lần nữa, Lão Thi Tượng không lên tiếng, trong lòng tôi cũng rất khó hiểu.

Quan tài trong ngôi mộ này đâu? Chính vào lúc này, Hạ Mạch đứng bên cạnh bỗng nhiên lên tiếng:

– Mọi người nói xem, liệu có khả năng, cái nấm đất nhỏ này căn bản không phải là một ngôi mộ? Chỉ là chúng ta đã tưởng nhầm?

Tiếng nói của Hạ Mạch khiến trước mắt của tất cả chúng tôi đều sáng lên, đúng thật, nấm đất nhỏ này đến ngay bia mộ cũng không có, chẳng qua là chúng tôi luôn tự cho rằng đó là mội ngôi mộ, làm tôi lần nào đến cúng bái mẹ cũng đều thắp hương cho.

– Hiện tại xem ra cũng chỉ có khả năng này rồi.

Lúc này, Lão Thi Tượng cũng vội vàng lên tiếng, xem ra ông ta cũng đồng tình với phán đoán của Hạ Mạch, thì ra ngôi mộ này bên trong căn bản là trống rỗng.

Nếu mộ đã rỗng, vậy không cần thiết phải chuyển mộ rồi, trực tiếp đem ông nội chôn vào bên trong mộ phần này là được, hiện tại, quan tài ở chỗ tổ mộ của ông nội cũng không thể đem về được, sẽ bị người khác nhìn thấy.

Sau khi thương lượng, chỉ có thể dùng quan tài của bà nội để hạ táng cho ông, sau khi về đến nhà, lúc đầu tôi vẫn còn lo âu cỗ quan tài này, phải tìm người tới khiêng giúp.

Tôi thấy bố đi về hướng quan tài, giây tiếp theo, miệng tôi há hốc, bố ngồi xổm xuống dưới, hai cánh tay nắm lấy phần đáy của quan tài.

Kêu lên một tiếng, không ngờ bố một mình cõng cỗ quan tài lên lưng, tôi trố mắt đứng nhìn tình cảnh trước mắt, cỗ quan tài này cũng phải nặng đến ba bốn trăm cân, nhưng một mình bố cũng có thể cõng lên được?

Tôi thực sự không hiểu sức mạnh của bố từ đâu mà đến,trong lúc tôi đang đơ đẫn người, bố đã cõng quan tài đi ra ngọn núi sau nhà, Lão Thi Tượng cũng đi theo, lần này tôi không đi cùng, bởi vì lát nữa tôi còn phải cõng ông nội ra sau núi.

Lúc này sắc trời đã tối, sau khi bố tôi và Lão Thi Tượng quay về, trực tiếp kêu tôi cõng thi thể của ông nội ra sau núi, chôn xuống là xong rồi.

Bởi vì có kinh nghiệm từ hai lần trước, tôi cõng thi thể của ông nội cũng không sợ hãi nữa, lần này khoảng cách cũng không xa, đến nơi, mọi người cùng giúp sức đặt thi thể của ông nội vào trong quan tài.

Lúc này, tôi phát hiện, bên dưới quan tài còn có một tấm vải trắng, mà tôi cũng chú ý đến, miếng vải trắng trên chiếc gậy của Lão Thi Tượng mất tích rồi, chính là tấm vải trắng phía dưới quan tài của ông nội sao?

Lão Thi Tượng dùng một tờ giấy màu vàng che lên mặt của ông nội, sau đó trực tiếp đậy nắp quan tài lại, làm xong, tôi nhìn thấy cả người Lão Thi Tượng nhảy lên mặt trên quan tài, kéo hai mép của tấm vải trắng phía dưới vòng lên, trực tiếp buộc chặt vào.

Sau khi làm xong, tôi thấy Lão Thi Tượng lấy ra một lá bùa màu vàng, dán lên nút thắt trên miếng vải trắng, làm xong hết những việc này, Lão Thi Tượng mới nhảy xuống từ phía trên của quan tài.

Lên đến bên trên mặt đất, Lão Thi Tượng thở hắt ra một hơi, nói xong rồi, bảo bọn tôi lấp đất.

Lúc này, lông mày tôi nhăn lại, thông qua khẽ hở giữa quan tài và hố đặt quan tài, tôi nhìn thấy hình như có một dịch thể gì đó chảy ra từ trong đất thẩm thấu ra bên ngoài.

Bởi vì trời tối, đèn pin cũng không quá sáng, tôi vẫn chưa kịp nhìn rõ, bố đã xúc đất trực tiếp lấp xuống.

Tôi nhìn một chút, phát hiện những người xung quanh hình như đều không nhìn thấy, tôi cũng không nghĩ gì nhiều, sau đó cùng bố lấp đất lên, rất nhanh một ngôi mộ mới đã xuất hiện.

Ông nội được hạ táng lần nữa, lần này đã đổi vị trí, có điều không biết vì sao, tôi cứ có cảm giác bất an trong lòng.

Sau khi xong việc, chúng tôi chuẩn bị về nhà, trước khi đi, tôi xoay đầu nhìn hai ngôi mộ phía sau lưng mình, cứ cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng cụ thể thế nào cũng không nói lên được.

Về tới nhà, bố tôi trực tiếp đi vào phòng, mà Hạ Mạch đi vệ sinh, sau khi tôi đem đồ đạc cất đi xong xuôi, lại phát hiện Lão Thi Tượng không vào nhà, mà đứng bên ngoài đợi tôi.

Tôi hỏi Lão Thi Tượng tại sao không vào nhà? Lúc này bà nội nhất định đã nấu xong đồ ăn đêm, ăn đêm xong còn phải xử lý thi thể của Lương tiên sinh.

Lão Thi Tượng không trả lời câu hỏi của tôi, nhìn tôi một lúc, sau đó khẽ khàng lên tiếng:

– Nhóc con, tâm nữ nhân, như kim đáy biển, cẩn thận chút, đừng để tới lúc đó hối hận cũng không kịp.

Sau khi nói xong, Lão Thi Tượng trực tiếp xoay người đi vào trong nhà.

Để lại một mình tôi đơ người chôn chân tại chỗ, lời nói của Lão Thi Tượng không ngừng vang lên bên tai tôi.

Chương 16: Bí mật của người rơm

Người Lão Thi Tượng muốn tôi đề phòng chỉ có một, Hạ Mạch.

Tôi phát hiện mọi chuyện có chút buồn cười, Hạ Mạch là vì phát hiện Lão Thi Tượng có vấn đề, cho nên mới cùng tôi đến thôn chúng tôi, nhưng hiện tại Lão Thi Tượng lại kêu tôi phải cẩn thận Hạ Mạch.

Tôi rốt cuộc phải tin ai?

Đợi đến lúc tôi định thần lại, phát hiện Lão Thi Tượng đã biến mất trước mắt mình, lúc này giọng nói của Hạ Mạch ở một bên truyền tới, cô ấy hỏi tôi đứng ở đây làm gì? Tôi lắc đầu, cùng cô ấy đi vào trong nhà.

Lúc ăn đêm, tôi nhìn Lão Thi Tượng và Hạ Mạch, cứ có một loại cảm giác quái lạ, sau khi ăn xong, chúng tôi đi vào trong phòng của bố, thi thể của Lương tiên sinh vẫn đang nằm trên giường.

Dựa theo ý của Lão Thi Tượng, ông ta muốn hỏa thiêu Lương tiên sinh. Lão Thi Tượng là sư huynh của Lương tiên sinh, việc này đương nhiên do ông ta làm chủ.

– Nhóc con, tôi muốn cõng thi thể của sư đệ về nơi ở của ông ấy, cháu dẫn đường cho tôi nhé!

Lão Thi Tượng nhìn tôi, lập tức dùng chất giọng khàn khàn đó nói với tôi, tôi có chút mệt, nhưng cũng không từ chối, mà gật đầu với Lão Thi Tượng. Hỏi ông ta có cần tôi cõng hộ thi thể Lương tiên sinh không?

Lão Thi Tượng lắc đầu, sau đó, tôi nhìn thấy Lão Thi Tượng trực tiếp cõng thi thể của Lương tiên sinh lên lưng. Đi ra bên ngoài.

Nhìn thấy vậy, tôi vội vàng chạy lên trước Lão Thi Tượng, soi đèn pin dẫn đường cho ông ta, lúc này, một bóng người đột nhiên xuất hiện bên cạnh tôi, tôi quay sang nhìn, không ngờ là Hạ Mạch.

– Tôi đi cùng anh!

Hạ Mạch nhè nhẹ lên tiếng, nghe thấy vậy trong lòng tôi dâng lên cảm kích, sau đó nói một tiếng cảm ơn với cô ấy. Nói thật, nếu như bảo tôi phải lựa chọn giữa Hạ Mạch và Lão Thi Tượng, tôi càng tình nguyện đơn độc ở bên cạnh Hạ Mạch hơn, không phải chỉ vì cô ấy xinh đẹp.

Mà cảm giác của Lão Thi Tượng để lại cho tôi, vẫn có chút kỳ lạ.

Đối với việc Hạ Mạch đi theo, Lão Thi Tượng không nói gì, cõng thi thể của Lương tiên sinh đi sau lưng chúng tôi, hiện tại đã rất muộn, trên đường cũng không gặp phải người trong thôn.

Rất nhanh, chúng tôi đã đến nhà của Lương tiên sinh, tôi trực tiếp dẫn Lão Thi Tượng tiến vào trong phòng của Lương tiên sinh.

Hạ Mạch đi theo sau lưng tôi, sau khi tiến vào trong phòng, Lão Thi Tượng cũng cõng theo thi thể của Lương tiên sinh đi vào trong. Lúc này, tôi nhìn Hạ Mạch bên cạnh một cái, phát hiện biểu cảm trên mặt của cô ấy trở lên cực kỳ nặng nề.

Mà tôi nhìn về phía Lão Thi Tượng, phát hiện lúc ông ta bước vào trong, ánh mắt đã dán chặt lên bàn thờ ở góc tường, lúc này, giọng nói trầm thấp của Lão Thi Tượng truyền tới.

– Được rồi, hai người bọn cháu về đi, việc còn lại ở đây, tự tôi sẽ xử lý.

Lão Thi Tượng nói xong, tôi và Hạ Mạch nhìn nhau một cái, có điều tôi vẫn lễ phép hỏi Lão Thi Tượng, nếu như muốn chúng tôi giúp đỡ chuyện gì, lúc nào cũng có thể nói với tôi.

Lão Thi Tượng lắc đầu, nói không sao, một mình ông ấy lo được.

Nghe vậy, tôi và Hạ Mạch chỉ có thể rời khỏi nhà của Lương tiên sinh, vừa đi khỏi không bao xa, tôi không đợi được mà gặt hỏi Hạ Mạch:

– Nhìn thấy gì chưa?

Lúc trước, tôi luôn tò mò, hai người rơm trong phòng Lương tiên sinh rốt cuộc là thứ gì, vừa rồi, lúc vào trong cửa nhà, tôi cố ý bảo Hạ Mạch đi nhanh một chút tiến vào phòng Lương tiên sinh.

Đến trước Lão Thi Tượng, nhìn một chút hai con người rơm, cho dù tôi nhìn thì cũng không hiểu gì, cho nên chỉ có thể bảo Hạ Mạch nhìn.

Vừa nãy tôi cũng nhìn thấy biểu cảm nặng nề trên gương mặt của Hạ Mạch, cho nên lúc này đợi không được mà muốn biết, Hạ Mạch trên thân hai con người rơm đó, nhìn ra được thứ gì.

Sắc mặt Hạ Mạch u ám, do dự một lát, lúc này mới cất tiếng nói với tôi:

– Tôi nhìn thấy sau lưng một trong hai con người rơm, có tên của anh.

Tiếng nói của Hạ Mạch như một tia sét, mạnh mẽ đánh lên người tôi, không ngờ cô ấy lại nhìn thấy tên của tôi ở sau lưng người rơm?

Rất lâu sau, tôi mới từ trong sự kinh hãi định thần lại, nhưng vẫn có chút khiến người ta khó mà tiếp nhận, tôi nhìn về phía Hạ Mạch trước mắt, hỏi cô ấy ngoài điều đó ra, còn nhìn thấy gì nữa không?

Hạ Mạch lắc đầu, nói trên người một con người rơm khác chẳng có gì, nhưng Hạ Mạch nói với tôi, hai con người rơm đó nhất định có manh mối, chỉ là chúng tôi không có thời gian kiểm tra kỹ càng.

Hơn nữa rất rõ ràng, Lão Thi Tượng cũng không hy vọng chúng tôi ở lại lâu trong phòng của Lương tiên sinh, bằng không cũng không vội vã đuổi bọn tôi đi.

Nghe thấy vậy, trong lòng tôi nhất thời trở lên có chút nặng nề, trong đầu không ngừng hồi tưởng từng sự việc đã xảy ra, muốn tìm ra điểm đột phá trong đó.

Buổi tối hôm xảy ra chuyện, áo liệm ông nội mặc cho tôi là do Lương tiên sinh làm, mà áo liệm mặc trên thân hai con người rơm trong nhà Lương tiên sinh lại giống hệt bộ áo liệm đó.

Hiện tại Hạ Mạch lại nói cho tôi biết, cô ấy trên sau lưng một con người rơm, nhìn thấy tên của tôi, trong này rốt cuộc có gì dính dáng với nhau?

Trong này nhất định có một liên kết gì đó, chỉ có điều là tôi không biết, lúc tôi đến tìm Lương tiên sinh, ông ấy rõ ràng biết nhà chúng tôi đã xảy ra chuyện.

Hơn nữa tôi nghĩ tới buổi sáng hôm ông nội xảy ra chuyện, câu nói mà bà nội nói với tôi, bà nội nói, đây đều là số mệnh, kéo dài mười tám năm, cuối cùng vẫn đến rồi.

Đúng rồi, hôm đó tôi vẫn chưa để ý, bây giờ nghĩ lại, bà nội nhất định là biết gì đó, bà nội dễ mềm lòng, nói không chừng còn có thể từ chỗ bà nội biết được điều gì đấy.

– Đi, chúng ta về nhà!

Nghĩ đến đây tôi vội vàng lên tiếng nói với Hạ Mạch bên cạnh.

Sau khi về đến nhà, tôi nhìn thấy đèn trong phòng bố vẫn sáng, nhưng cửa lại đóng, tôi bảo Hạ Mạch ở bên ngoài đợi tôi một lát, nói xong tôi đi thẳng đến phòng bà nội, bước vào trong.

Vào trong phòng, tôi nhìn thấy trong tay bà nội cầm một bức ảnh cũ, đôi mắt đỏ hoe, xem ra bà nội vẫn chưa từ trong nỗi đau mất đi ông nội thoát ra ngoài.

Tôi đến ngồi cạnh bà, an ủi bà mấy câu, nói mọi chuyện đều đã như vậy rồi. Bà nội lau lau nước mắt, không lên tiếng.

Trầm mặc giây lát, tôi cuối cùng cũng lên tiếng, gặt hỏi bà nội:

– Bà nội, tất cả những chuyện này rốt cuộc là thế nào?

Tôi hỏi xong, bà nội bèn ngẩng đầu, trong ánh mắt nhìn tôi tràn đầy yêu thương, giây lát sau, bà thở dài một tiếng.

– Nửa Cân à, con phải tiếp tục sống thật tốt, cái mạng này của con, là do ông nội con liều mạng đổi lấy.

Lời nói của bà nội khiến lòng tôi khẽ chấn động, bà quả nhiên biết gì đó, tôi vội vàng lên tiếng:

– Bà nội, mấy ngày này xảy ra rất nhiều chuyện, đầu óc của con sắp nổ tung rồi, bà có thể nói cho con chút gì đó được không, tất cả những chuyện này rốt cuộc là vì sao?

Tôi hỏi bà, buổi tối hôm xảy ra chuyện, người phụ nữ gõ cửa rốt cuộc là ai? Đây là điều hiện tại tôi muốn biết nhất, bởi vì tất cả chuyện này, đều là do người phụ nữ gõ cửa đó gây nên.

Lời nói vừa dứt, ánh mắt của bà nội đều đổ dồn lên trên người tôi, dường như đang suy nghĩ rốt cuộc có nên nói cho tôi biết hay không.

Trầm mặc giây lát, bà lên tiếng nói với tôi:

– Nửa Cân, đây là nhà họ Lý chúng ta nợ cô ta, cô ta đến đòi nợ, ông nội con đã đi rồi, hy vọng cô ta có thể bỏ qua!

Nghe vậy, lòng tôi trầm xuống, lời bà nội nói có chút mơ hồ, cô ta trong miệng bà nội, đương nhiên chính là người phụ nữ gõ cửa đêm đó.

– Bà nội, cô ta là mẹ con ạ?

Cuối cùng, tôi đem nghi hoặc lớn nhất trong lòng nói ra, chính vào lúc tôi nói xong, tôi nhìn thấy lông mày bà nội khẽ rung lên, sau đó sắc mặt trầm xuống.

– Được rồi, mau về phòng ngủ đi, bà cũng mệt rồi.

Trong lòng tôi thất vọng, biết bà nội không muốn tiếp tục nói nữa, tôi không biết làm thế nào chỉ có thể đi ra khỏi phòng bà.

Tôi vừa ra khỏi phòng bà, bố từ trong phòng đi ra, sau đó bố lên tiếng nói với tôi, bảo Hạ Mạch ngủ phòng bố, bố ngủ trên chiếu ngoài đại sảnh.

Trời mùa hạ, cũng không bị trúng gió được, tôi bảo bố về phòng bố ngủ, phòng tôi để cho Hạ Mạch, bố lắc lắc đầu.

Đã rất muộn, sau khi tôi vào trong phòng mình, trong đầu đều là những lời bà nội nói với tôi, mười tám năm trước, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Mà dựa theo ý của bà nội, trong lòng tôi càng thêm suy đoán, người phụ nữ gõ cửa đó, chắc có thể thực sự là mẹ tôi, chỉ có điều tôi không hiểu, mẹ tôi đã chết mười tám năm rồi, lẽ nào thi thể vẫn chưa mục nát, hơn nữa ngược lại còn trá thi* hay sao?

Lại là vì chuyện gì, mà ông nội phải trực tiếp dâng tặng sinh mệnh của mình, là để cho mẹ tôi nguôi giận ư?

Nghĩ mãi nghĩ mãi, không biết từ lúc nào tôi đã ngủ thiếp đi, trong mơ hồ, tôi cảm giác có một người đang gõ cửa, khi tôi bị ồn ào làm tỉnh giấc, phản ứng đầu tiên của tôi là thét lên.

Bởi vì tôi nhìn thấy bên ngoài cửa sổ tôi có một bóng đen đang đứng thẳng tắp, chính vào lúc đang chuẩn bị thét, một bàn tay trắng ngần mềm mại trực tiếp bịt miệng tôi lại, đem âm thanh trong cổ họng tôi ép xuống.

Tôi định thần nhìn lại lần nữa, hóa ra là Hạ Mạch, tôi kinh hồn bạt vía hỏi Hạ Mạch nửa đêm nửa hôm làm trò gì vậy? Dọa chết tôi rồi.

Hạ Mạch đưa một ngón tay lên làm động tác “suỵt” ra hiệu cho tôi đừng lên tiếng, bảo tôi mau trèo ra ngoài từ cửa sổ, cô ấy có phát hiện.

Trong lòng tôi khẽ ngưng lại, không hiểu lời này của Hạ Mạch là có ý gì, có điều tôi vẫn nhấc mình, nhảy ra ngoài qua cửa sổ, tôi hỏi Hạ Mạch có chuyện gì vậy?

Hạ Mạch thấp giọng nói với tôi, bố tôi biến mất rồi.

Trong lòng tôi lộp bộp một tiếng, vội vàng hỏi Hạ Mạch có ý gì? Bố tôi biến mất rồi, đã là nửa đêm, bố không phải đang ngủ ở ngoài đại sảnh hay sao?

Làm sao lại biến mất cơ chứ?

Hạ Mạch lắc đầu, nói cô ấy nghe thấy động tĩnh, liền lén lút chạy ra xem, phát hiện bố tôi ngoài đại sảnh đã đi ra ngoài, còn cầm theo một cái cuốc.

Trong lòng tôi dâng lên từng đợt sóng to gió lớn, bố tôi vào lúc nửa đêm cầm theo cuốc đi ra ngoài, là muốn làm gì?

– Được rồi, đầu tiên đừng đoán mò nữa, tôi chú ý nhìn rồi, phát hiện bố anh đi về vị trí ngọn núi phía sau nhà, chúng ta lập tức đi theo xem xem.

Nghe thấy vậy tôi vội vàng gật đầu, cũng không kịp nghĩ ngợi thêm gì khác, cùng với Hạ Mạch đi ra ngoài sân nhà, bố tôi vậy mà lại đi ra sau núi? Bố muốn làm gì?

Đem theo cuốc, nghĩ đến đây lòng tôi chấn động, lẽ nào bố đi đào mộ?

Tôi và Hạ Mạch tăng tốc bước chân, không lâu sau, đã đến gần ngọn núi sau nhà, mà cách một đoạn khá xa, tôi nhìn thấy một bóng hình đang vung cuốc.

Tim gan tôi như thít chặt lại, không ngờ bố tôi thực sự đang đào mộ.

Chương 17: Mộ xuất huyết, xác lên tiếng

Trái tim tôi thời khắc này dường như đã ngừng đập, đưa mắt về phía hình bóng không ngừng vung cuốc kia, bởi vì khoảng cách quá xa, tôi nhìn không rõ bố tôi rốt cuộc đang đào ngôi mộ nào?

Nhưng điều tôi càng muốn biết bây giờ là, bố tại sao lại muốn vào nửa đêm, một mình lặng lẽ đi tới sau núi để làm gì?

Trong lòng lấp đầy kinh ngạc khó nói thành lời, nhưng tôi vẫn khống chế bản thân không được kích động, tôi muốn nhìn xem, rốt cuộc bố muốn làm gì?

Tôi và Hạ Mạch nằm bò trong đám cỏ dại, quan sát bố tôi đang không ngừng đào mộ, hơn nữa động tác rất nhanh. Hình như rất vội vã.

Không lâu sau, bố bỏ cái cuốc trong tay xuống. Có lẽ đã đào đến quan tài rồi.

Bố trực tiếp nhảy vào hố quan tài, sau đó đẩy nắp quan tài ra, đợi đến lúc bố trèo lên trên, tôi nhìn thấy trên bả vai bố đã khiêng một thi thể.

Nhìn thấy áo liệm trên người thi thể đó, là ông nội. Lông mày tôi nhăn lại, bố đào mộ của ông nội, tôi kiềm chế trái tim đang đập càng lúc càng nhanh của mình.

Lúc này tôi rất muốn tiến lên phía trước hỏi bố rốt cuộc đang làm trò gì? Đều đã an táng ông nội vào trong đất rồi, vẫn còn muốn đào ông lên, đây không phải là đại nghịch bất đạo hay sao?

Hạ Mạch bên cạnh kéo tôi lại, nhăn mày lắc lắc đầu, ra hiệu cho tôi tiếp tục quan sát, mà lúc này, tôi nhìn thấy bố khiêng thi thể của ông, mắt đảo bốn phía, hình như đang nhìn xem xung quanh có người hay không.

Nhìn một lát, bố nhấc cái cuốc lên, trực tiếp tiến sâu vào trong rừng, nhìn thấy vậy trong lòng tôi dâng lên một suy nghĩ, bố đây là muốn đổi nơi hạ táng cho ông nội?

Nhưng Lão Thi Tượng đó không phải đã nói rồi sao? Ông nội chỉ có thể chôn ở nơi này mới không xảy ra chuyện, hơn nữa nơi này bố tôi cũng đồng ý rồi, hành vi hiện tại của bố, lại đem đến cho người ta cảm giác vô cùng mâu thuẫn.

Nửa đêm nửa hôm đến đào mộ ông nội? Nghĩ thôi cũng đã cảm thấy toàn thân lạnh toát, đột nhiên Hạ Mạch bên cạnh kéo kéo tôi.

– Đi xa rồi, đi theo xem xem.

Tôi bỗng nhiên định thần lại, lập tức đi tới ngôi mộ bị bố đào lên, đến trước nơi hố mộ bị đào ra, lòng tôi trầm xuống.

Quả nhiên là mộ của ông nội, lúc này quan tài đã bị mở ra, mà trong quan tài của ông nội trống không, thi thể đã bị bố đem đi, nhưng tôi rất không hiểu, bố đào mộ ông nội lên để làm gì?

Lẽ nào thực sự chỉ muốn đổi một nơi khác hạ táng cho ông nội sao? Nhưng sao lại không đem cả quan tài của ông nội đi chứ? Cứ cho là đổi chỗ thì cũng cần phải có quan tài.

Nhưng bố lại chỉ đem thi thể của ông nội đi, tôi đưa mắt nhìn theo hướng bố rời đi, sâu trong rừng rậm, bố đem thi thể của ông nội vào nơi đó để làm gì?

Đột nhiên, bên cạnh truyền tới tiếng nói của Hạ Mạch:

– Đó là thứ gì?

Tôi bị tiếng nói của Hạ Mạch kéo lại, vội vàng nhìn về phía cô ấy chỉ. Tròng mắt của tôi đột nhiên mở lớn, nơi Hạ Mạch chỉ chính là đất bên cạnh quan tài.

Mà lúc này, tôi nhìn thấy đất trong đó bỗng nhiên bắt đầu nhúc nhích, hình như có thứ gì đó đang muốn chui ra ngoài, trái tim tôi lập tức bị bóp nghẹn.

Trong đất lẽ nào còn có thứ gì? Có điều tôi nhìn kỹ, hình như có dịch thể gì đó làm mềm bùn đất. Cảm giác bùn đất đang sụp đổ xuống.

Sắc mặt của Hạ Mạch cũng có chút nặng nề, không đợi tôi phản ứng lại cả người Hạ Mạch đột nhiên trong nháy mắt đã nhảy vào trong quan tài thò tay quệt quệt bên trên chỗ bùn đất đó.

Sau đó, tôi thấy Hạ Mạch đem bùn đất dính trên tay đưa lên mũi ngửi, giây tiếp theo sắc mặt của Hạ Mạch trở lên vô cùng sợ hãi, nhìn tôi kinh hô.

– Là máu!

Tim tôi như ngừng đập, máu? Trong đất làm sao lại có máu chảy ra? Lúc này, tôi đột nhiên nghĩ đến lúc trước hạ táng cho ông nội, tôi hình như đã nhìn thấy thứ này, nhưng lúc đó không chú ý nhiều.

– Trong, trong ngôi mộ này làm sao lại có máu chứ?

Giọng nói tôi có chút không rõ ràng, gặt hỏi Hạ Mạch, Hạ Mạch lắc đầu, sắc mặt cực kỳ nặng nề.

– Không biết, có điều mộ xuất huyết, đây là một điềm đại hung, đi, mau đi tìm bố anh, việc này do ông ấy gây ra, ông ấy nhất định biết.

Nói xong, Hạ Mạch trực tiếp nhảy ra khỏi quan tài, sau đó chúng tôi hướng về phía bố tôi rời đi đuổi theo.

Hiện tại, cũng không biết bố đem thi thể của ông nội đi đâu, chúng tôi chỉ có thể chạy nhanh vào trong rừng sâu.

Cũng may bố tay cầm theo đèn pin, tôi và Hạ Mạch vừa vào đến nơi sâu trong núi, đã nhìn thấy có ánh sáng đèn pin truyền tới.

Tôi và Hạ Mạch tăng tốc bước chân, đi về hướng có ánh đèn pin truyền tới, nhưng khi chúng tôi tiến lại gần, tôi nghe thấy một tiếng nói trầm thấp truyền đến.

Là tiếng nói của bố, tôi khựng người lại, vội vàng giữ lấy Hạ Mạch phía sau lưng, không biết có phải là do bố đang nói chuyện hay không, cho nên không chú ý đến bọn tôi đang lại gần.

– Bố à, mọi chuyện so với dự tính của bố có chút không khớp, cô ta vẫn không đồng ý bỏ qua cho nhà họ Lý chúng ta.

Trong tiếng nói của bố, xen lẫn một chút thê lương, mà nghe thấy chủ đề này, trước mắt tôi bỗng sáng bừng, bố đang tự nói chuyện một mình? Có điều nội dung bên trong lại khiến tôi rất có hứng thú.

Tôi tập trung tinh thần lắng nghe, quả nhiên, qua một lúc sau, tiếng của bố lại vang lên lần nữa.

– Bố, Lương tiên sinh cũng đi rồi, có thể nói cho con biết đây là vì sao? Không phải bố đã nói bố đi rồi, sẽ có thể khiến cho cô ta nguôi giận sao? Mười tám năm rồi, cuối cùng vẫn không trấn áp được, nhưng lẽ nào ngay cả bố đích thân đi mà cũng không trấn áp được?

Lời nói của bố càng làm cho tôi thêm phấn khích, tôi cảm thấy trong nhà, hình như chỉ có một mình tôi không biết chân tướng sự việc, ông nội, bà nội, còn cả bố đều biết chuyện này là vì sao.

Nhưng hiện tại tôi gần như có thể chắc chắn, chuyện này, có liên quan tới người mẹ đã mất mười tám năm của tôi.

– Sự tình có biến đổi, đứa trẻ không được xảy ra chuyện.

Đột nhiên, một giọng nói khàn khàn mà u ám truyền tới, cả người tôi giật mạnh một cái, bởi vì tôi biết, đây không phải là thanh âm của bố, mà là một thanh âm khác.

Trong rừng, ngoài bố tôi ra, thì cũng chỉ còn mỗi tôi và Hạ Mạch, bây giờ lại xuất hiện một giọng nói khác? Giọng nói này là của ai?

Với lại bố đang đối thoại với ông nội, nghĩ đến đây cả người bị chấn động giống như bị sét đánh trúng.

Người nói là ông nội, chính xác hơn là người nói là xác của ông nội?

Một cái xác còn có thể mở miệng nói chuyện ư? điều này thực sự khiến tôi cảm thấy bản thân đang rơi vào trong ảo giác, tôi nhìn Hạ Mạch bên cạnh một cái, phát hiện sắc mặt của cô ấy cũng rất nặng nề.

Sau đó, tôi nghe thấy tiếng nói như muỗi kêu của Hạ Mạch:

– Xác lên tiếng?

Trong giọng nói của Hạ Mạch, tràn đầy sự kinh ngạc khó nói thành lời, xem ra, người lên tiếng, đúng thật là ông nội.

Tôi nhìn Hạ Mạch cạnh mình, thấp giọng hỏi:

– Xác chết thực sự có thể nói chuyện sao?

Có điều vào lúc tiếng nói của tôi vừa truyền ra, không đợi Hạ Mạch trả lời, một tiếng nói như mìn nổ vang lên.

– Là ai?

Giọng nói này khiến cả người tôi bỗng run lên, thân hình của bố mau chóng chạy về phía chúng tôi, lúc này, tôi và Hạ Mạch cũng không tiếp tục trốn, đứng dậy đi ra ngoài.

Nhìn thấy tôi và Hạ Mạch, bố nhíu chặt mày lại.

– Hai đứa sao lại ở đây?

Tôi không kịp giải thích với bố nhiều, nghĩ tới tình cảnh kỳ dị trong mộ phần lúc trước, bèn trực tiếp nói với bố chuyện đó.

– Cái gì? Trong mộ có máu chảy ra ngoài?

Nghe vậy, bố bỗng kinh ngạc, tôi gật đầu, nói chính là hố quan tài của ông nội.

– Gay go!

Bố kêu lên một tiếng, sau đó trực tiếp xoay người, lúc quay lại, trên vai đã khiêng thi thể của ông nội.

Cũng không nói thêm tiếng nào với chúng tôi, bố trực tiếp chạy về phía trước, không sai, chính là chạy, thậm chí bố còn có chút hoảng hốt lo sợ.

Tôi và Hạ Mạch trực tiếp theo sau bố, nhìn thấy hành động của bố, trong lòng tôi bắt đầu cảm thấy bất an, tôi biết, sợ rằng lại phát sinh ra chuyện lớn gì rồi.

Cứ đi mãi theo sau lưng của bố, cuối cùng cũng đến mộ phần của ông nội, chúng tôi hoàn toàn bị sự việc trước mắt dọa cho một trận, bởi vì chúng tôi phát hiện bên trong quan tài của ông nội, gần như đều bị máu tươi thấm ướt.

Nhiều máu tươi thế này, là đến từ nơi nào? Lẽ nào là dưới đất có thứ kỳ dị nào đó? Hơn nữa máu tươi dường như vẫn chưa thẩm thấu hết ra bên ngoài.

Không kịp nghĩ nhiều, tôi thấy bố đặt thi thể của ông nội vào trong quan tài, thậm chí là kinh sợ, trực tiếp ném vào trong, khiến cho sau khi thi thể của ông nội rơi vào trong quan tài, truyền ra một âm thanh khản đục.

Chính vào thời khắc thi thể của ông nội rơi vào trong quan tài, tôi nhìn thấy máu tươi phía dưới đang không ngừng chầm chậm dâng lên, thế mà lại dừng đột ngột không động đậy?

Nhưng, điều này cũng không khiến vẻ nặng nề trên khuôn mặt của bố thuyên giảm.

Một lúc sau, vẻ nặng nề trên gương mặt của bố vẫn chưa hề dãn ra, lúc này, tôi vội vàng thấy bố đi đến một bên, trực tiếp nhấc nắp quan tài lên, đậy lên bên trên cỗ quan tài.

Cùng lúc này cả người bố trực tiếp nhảy lên phía trên của quan tài, Khi cả cơ thể đã rơi lên nắp quan tài, tôi nhìn thấy bố không do dự tự cắn đứt ngón tay mình.

Sau đó, bàn tay của bố không ngừng uốn lượn trên nắp quan tài, tôi nhìn thấy bên trên, một phù văn kỳ dị bắt đầu hình thành.

Mà chính vào lúc phù văn này thành hình, tôi thế mà lại nhìn thấy máu tươi bên dưới quan tài, trực tiếp chảy ngược lại vào trong mặt đất.

Không lâu sau, máu tươi phía dưới quan tài hoàn toàn biến mất sạch sẽ, cứ như chưa hề xuất hiện qua, duy chỉ có bùn đất màu đen sì đó nói với tôi biết, tất cả mọi chuyện vừa rồi đều không phải là ảo giác.

Lúc này, bên tai tôi truyền tới tiếng của Hạ Mạch:

– Bố anh thật đúng là thâm sâu không lộ!

Câu nói của Hạ Mạch, cũng chính là nghi hoặc ở trong lòng tôi, trong ấn tượng của mình, bố luôn là một người công nhân hiền lành chất phác.

Nhưng hiện tại xem ra, không phải như vậy. Từ thời khắc bố một mình trực tiếp nhấc cỗ quan tài lên, tôi đã biết có thể bố không đơn giản như trong tưởng tượng của tôi.

Sự việc trước mắt, khiến tôi càng thêm chắc chắc phán đoán trong lòng mình, trên người của bố, không biết còn có bao nhiêu điều bí mật?

Tôi phát hiện, bản thân bị một tầng sương mù dày đặc bao vây xunh quanh, cái gì cũng không biết.

Chương 18: Ông ta muốn ra tay rồi

Mà bố hình như cái gì cũng biết, tại sao bọn họ lại không nói với tôi? Trong lòng tôi một phen hỗn loạn, cảm thấy bản thân khát vọng muốn biết được chân tướng.

Làm xong tất cả mọi việc, bố bắt đầu ra sức lấp đất lên quan tài, rất nhanh quan tài hoàn toàn đã bị bùn đất nhấn chìm, mà tôi cũng nhìn thấy trên trán bố, phủ một tầng mồ hôi.

Khi mộ của ông nội lại được lấp lên lần nữa, bố cũng đưa mắt nhìn tôi và Hạ Mạch, sau đó trầm giọng nói:

– Đi, về nhà trước đã rồi nói.

Khi tiếng nói vừa dứt, bố đã tiến thẳng về phía quay về nhà mà đi, tôi và Hạ Mạch chỉ có thể theo sau.

Mãi cho đến lúc về tới nhà, bố thở hổn hển tự rót một cốc trà uống, sau đó nhíu mày đưa mắt nhìn hai đứa chúng tôi, trầm giọng nói:

– Nửa đêm nửa hôm, hai đứa ra ngoài làm gì?

Bị bố chất vấn, tôi cũng không biết phải trả lời thế nào, Hạ Mạch bên cạnh trầm mặc không nói gì, nghĩ một lúc, tôi đành trực tiếp lên tiếng.

Nói tôi nghe thấy bên ngoài có động tĩnh, lúc dậy đã phát hiện không thấy bố đâu, cho nên đành gọi Hạ Mạch cùng tôi đi ra ngoài, sự việc tiếp theo thì bố cũng đều biết rồi.

Nghe thấy vậy, sắc mặt bố u ám, bảo tôi lập tức đi ngủ, Hạ Mạch phía sau nói cô ấy đi nghỉ ngơi trước, tôi biết Hạ Mạch cố ý rời đi, cô ấy biết tiếp theo đây tôi muốn hỏi bố vài chuyện.

Nhìn thấy Hạ Mạch đi vào phòng, tôi cũng hít sâu một hơi, ngồi đến trước mặt bố.

Lúc này, bố thở dài một tiếng, sau đó nhìn tôi, hỏi tôi muốn biết cái gì thì hỏi đi, nếu như là chuyện bố có thể nói thì sẽ nói với tôi.

Tôi hít sâu một hơi, sau đó trong đầu bắt đầu hồi tưởng, tôi nghĩ đến buổi tối hôm bố quay trở về, hình như có gì đó không đúng, cả người bố tôi nhếch nhác, xuất hiện trong nhà chính.

Đưa mắt nhìn bố, tôi hỏi bố buổi tối ngày hôm đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Bố cũng không do dự, trực tiếp lên tiếng nói với tôi, đêm đó bởi vì chuyện của ông nội, xung quanh kéo đến rất nhiều những thứ không sạch sẽ.

Mà trước lúc bố vào nhà, đã bị những thứ không sạch sẽ đó ám lên người, không dễ gì mới thoát được, nhưng lúc tiến vào nhà bởi vì luống cuống mà quên mất không đóng cửa, cho nên về sau mới xuất hiện sự việc Lương tiên sinh cùng bố xông ra ngoài.

Biết được điều này, tôi liền đem câu hỏi mà bà nội vẫn chưa trả lời, lại một lần nữa đem ra hỏi bố, người phụ nữ gõ cửa rốt cuộc là ai? Ông nội tại sao đột nhiên lại qua đời sau một đêm?

Tôi vừa hỏi xong, sắc mặt của bố trong nháy mắt trở lên vô cùng nặng nề, sau đó cất tiếng nói với tôi:

– Những chuyện còn lại không thể nói với con, con chỉ cần biết, tất cả những việc ông nội làm, đều là vì con, là được rồi, cho nên con nhất định phải tiếp tục sống thật tốt.

Lòng tôi trùng xuống, bố rõ ràng đang tránh né câu hỏi của tôi, sau đó tôi tiếp tục hỏi bố, mẹ tôi rốt cuộc vì sao mà chết?

– Đều đã nói với con rồi, khó sinh mà chết, vấn đề này đừng hỏi thêm nữa, còn có việc khác không? Nếu không có thì đi ngủ đi.

Bố tôi nhíu mày, lên tiếng nói với tôi.

Nghĩ ngợi một lát, tôi hỏi bố đêm nay vì sao phải đi đào mộ ông nội lên? Máu tươi phía dưới ngôi mộ đó là chuyện gì?

Lần này, bố không trả lời tôi ngay, hình như đang trầm tư, sau một hồi, bố mới cất lời, nói với tôi.

– Đào mộ ông nội con lên là bởi vì muốn hỏi vài câu, có điều vẫn chưa hỏi xong đã xảy ra chuyện, về sau con cũng biết rồi.

Bố trả lời câu hỏi của tôi một cách phiến diện, trong lòng tôi càng thêm tò mò rốt cuộc bố hỏi ông nội bằng cách nào? Tôi hỏi bố lúc trước ông nội mở miệng nói chuyện là như thế nào? Lẽ nào xác chết thực sự vẫn còn có thể lên tiếng nói chuyện hay sao.

Đối với việc này, bố cũng không giải thích gì nhiều, mà nói, thiên hạ rộng lớn như vậy, không có chuyện kỳ lạ gì không xảy ra, chỉ là tôi vẫn chưa gặp phải mà thôi.

Trong lòng tôi dâng lên cảm giác kinh hãi, bố tôi đây là đã thừa nhận thi thể của ông nội mở miệng nói chuyện, mà lúc này tôi lại nghĩ đến việc ông nội tự quay trở về nhà.

Hỏi bố, ông nội như vậy là tình trạng gì?

Nói đến vấn đề này, tôi rõ ràng nhìn thấy sắc mắt của bố trở lên vô cùng u ám, trong đáy mắt của bố, thậm chí có thể nhìn ra một loại hào quang trước nay chưa từng thấy qua.

Trầm mặc giây lát, bố mới lên tiếng nói với tôi:

– Chắc là con cũng nghe thấy chút ít cuộc đối thoại giữa bố và ông nội rồi đúng không?

Tiếp theo đó, bố nói với tôi, ông nội có thể từ trong quan tài thoát ra bên ngoài, mà mộ phần lại hoàn toàn nguyên vẹn, là bởi vì khi ông nội ra tới bên ngoài, liền tự đem quan tài đóng lại cẩn thận, sau đó lấp đất lên bên trên.

Còn đối với việc tại sao ông nội hết lần này đến lần khác quay trở lại, tự ông nói ra là, sự tình có biến, còn biến đổi thế nào, hiện tại đến ngay cả bố cũng không rõ.

Sau đó, tôi lại hỏi bố thêm mấy vấn đề, nhưng bố không có ý định nói cho tôi biết, cuối cùng tôi đành chỉ có thể quay trở về phòng mình.

Nằm trên giường, tôi lại bắt đầu không ngừng hồi tưởng những chuyện xảy ra gần đây, tôi đem những nhân tố quan trọng liên kết toàn bộ lại với nhau.

Căn nguyên của mọi chuyện có lẽ bắt đầu từ mười tám năm trước, những người có liên quan đến chuyện này trong đó có mẹ, ông nội, bố, tôi và cả Lương tiên sinh.

Còn bà nội, có lẽ chỉ biết tình tiết của sự việc, hiện tại Lương tiên sinh và ông nội liên tiếp xảy ra chuyện, hơn nữa tôi có chút không hiểu cái chết của Lương tiên sinh.

Theo lý mà nói, Lương tiên sinh và chúng tôi bên này có lẽ đều đứng cùng một chiến tuyến, ông nội không thể nào hại chết Lương tiên sinh mới đúng.

Nghĩ mất nửa ngày, cũng chẳng có kết quả mang tính thực tế nào, tôi cũng trực tiếp chìm vào giấc ngủ, mà buổi sáng sớm ngày thứ hai, tôi bị tiếng chó sủa ở bên ngoài làm tỉnh giấc.

Tôi đứng dậy đi xem, phát hiện trong nhà nhiều thêm hai con chó mực trưởng thành, bố tôi lúc này đang buộc hai con chó sang hai bên.

Tôi hỏi bố hai con chó này từ đâu đến? Bố nói mới đi mua lúc sáng sớm, để trông nhà, nghe thấy vậy tôi nhíu mày, tôi biết ý nghĩa của trông nhà là gì, nghe nói chó có thể nhìn thấy một số thứ.

Mà chó mực trưởng thành lại là chủng loại có dương khí nặng nhất, hai con chó mực này nhìn thấy tôi, không ngờ rằng lập tức bắt đầu điên cuồng sủa lên.

Nếu như không phải đã bị xích, đoán rằng sẽ trực tiếp xông tới chỗ tôi, khiến cho trong lòng tôi lập tức sinh ra sợ hãi, tôi nhìn vết bầm trên cổ tay, dự là có liên quan đến thứ ông nội gây ra này.

Hơn nữa tối qua đã hỏi bố, không ngờ rằng bố lại nói cái này chẳng có liên quan gì?

Tôi rửa ráy xong xuôi, Hạ Mạch cũng dậy rồi, vừa hay, tôi kéo Hạ Mạch sang một bên, gặt hỏi cô ấy:

– Cô không phải nói âm sát đã xâm nhập vào trong người tôi rồi sao? Cô mau giúp tôi một chút đi.

Vừa nói xong, Hạ Mạch liền nhìn tôi cười cười, nói khí âm sát đúng là đã xâm nhập vào trong người tôi, nhưng có chút kỳ lạ, khí âm sát này lại không hề giết chết tôi.

Cuối cùng Hạ Mạch nói với tôi, rất có khả năng đây là bởi vì ông nội, ông nội không có ý muốn hại chết tôi, cho nên khí âm sát kia cũng không làm tôi chí mạng, chỉ tạm thời tồn tại trong cơ thể của tôi.

Nghe thấy vậy tôi gật đầu, hiểu ý của Hạ Mạch, vừa nói xong, bỗng có một bóng người từ ngoài sân chạy vào trong nhà.

Là anh họ của tôi, Lý Đại Thắng, tôi nhìn thấy gương mặt anh ấy hoảng loạn, bèn đi đến bên cạnh hỏi:

– Anh Đại Thắng, anh bị làm sao thế?

Lý Đại Thắng thở hồng hộc, sau đó lên tiếng:

– Lương tiên sinh có ở đây không? Xảy ra chuyện rồi, nhà của ông ấy, bị cháy rụi rồi!

Lý Đại Thắng nói xong, bố tôi vội vàng chạy đến, hỏi Lý Đại Thắng đã xảy ra chuyện gì? Lý Đại Thắng lúc này mới nói cho chúng tôi biết, nói vốn dĩ anh ấy đến tìm Lương tiên sinh nhờ ông ấy giúp vợ mình may hai bộ quần áo, vừa đến nơi, đã nhìn thấy chỉ còn lại đống gỗ cháy đen.

Anh ấy nghĩ tới Lương tiên sinh hai ngày nay đang giúp nhà tôi xử lý chuyện, cho nên mới đến tìm xem Lương tiên sinh có ở đây hay không?

Tin tức Lương tiên sinh qua đời, sợ rằng cả thôn cũng chỉ có mỗi nhà chúng tôi biết, không hề truyền ra ngoài.

– Đi, đi qua đó xem xem.

Tiếng nói thấp trầm của bố truyền tới, tôi nhanh chóng hướng về phía nhà Lương tiên sinh chạy đi. Mà suốt dọc đường, trong lòng tôi lại trở lên vô cùng nặng nề.

Nhà của Lương tiên sinh tại sao lại bốc cháy cơ chứ? Tối hôm qua Lão Thi Tượng không phải vẫn còn đang ở trong nhà Lương tiên sinh hay sao? Lẽ nào đây là trò mèo của Lão Thi Tượng?

Bởi vì muốn hỏa thiêu Lương tiên sinh, cũng là chủ ý của Lão Thi Tượng, nhà của Lương tiên sinh đều bị cháy rồi, vậy còn Lão Thi Tượng đâu?

Không lâu sau, chúng tôi đã đến trước cửa nhà của Lương tiên sinh, Lý Đại Thắng lúc trước trên đường đến nhà tôi đã thông báo cho người trong thôn biết, lúc này trước cửa nhà Lương tiên sinh chật kín người.

Lúc này mọi người bàn tán sôi nổi, mà tôi cũng nhìn thấy, nhà của Lương tiên sinh, quả thực chỉ còn lại đống gỗ cháy đen, hơn nữa lửa cũng tắt hết rồi, xem ra, là bị cháy từ tối hôm qua, nửa đêm, không ai phát hiện ra được.

Sắc mặt bố có chút u ám, việc này đích thực phát sinh có chút đột ngột, đồng thời cũng có chút quái lạ, nhà của Lương tiên sinh đang yên đang lành bị cháy?

– Mọi người đừng đứng xem nữa, giúp tìm thi thể của Lương tiên sinh, dù sao cả thôn cũng đều mặc quần áo của Lương tiên sinh.

Lúc này, trưởng thôn đứng ra, lên tiếng nói với mọi người, đúng thật, cả thôn chỉ có mỗi Lương tiên sinh may vá quần áo, gần như tất cả mọi người đều mặc qua quần áo Lương tiên sinh may.

Lúc này mọi người bắt đầu động tay, đem những cây gỗ bị cháy đen kia chuyển đi, cẩn thận tìm kiếm thi thể của Lương tiên sinh.

Đối với sự việc nhà Lương tiên sinh bị cháy, mọi người đều không có đoán già đoán non quá nhiều, đều cho rằng Lương tiên sinh không chú ý nên mới vậy, ở nông thôn xảy ra cháy nhà cũng là chuyện tương đối bình thường.

Tôi nhìn thấy bố cũng tiến lên giúp sức, tôi gọi Hạ Mạch cùng đến giúp đỡ một tay, trong đống đổ nát, có lẽ sẽ tìm thấy thi thể của Lương tiên sinh.

Nhưng mọi người tìm mất nửa ngày, vẫn chưa phát hiện trong nhà có sự tồn tại của thi thể, cứ coi như là bị cháy đen, cũng phải có hình người mới đúng.

Lúc này, Hạ Mạch bên cạnh kéo kéo tôi.

Tôi xoay đầu, nhìn Hạ Mạch, nhìn thấy sắc mặt của cô ấy trở lên có chút nặng nề tôi vội vàng hỏi cô ấy sao vậy?

Hạ Mạch nhìn tôi, sau đó cất tiếng:

– Không cần tìm nữa, thi thể căn bản không ở chỗ này.

Nghe vậy lòng tôi trùng xuống, hỏi Hạ Mạch có ý gì? Hạ Mạch lộ ra một nụ cười lạnh lẽo, sau đó cất lời:

– Vẫn chưa đủ rõ ràng sao? Kỳ quặc như vậy? Nửa đêm bốc cháy? Lão Thi Tượng đâu? Rời đi ngay trong đêm? Đây đều là biểu hiện của sự giả dối!

– Xem ra, ông ta muốn ra tay rồi.

Chương 19: Ông ta đến rồi

Lời nói của Hạ Mạch khiến cả người tôi run lên, lập tức quay đầu nhìn thẳng vào Hạ Mạch bên cạnh, hỏi cô ấy lời này là ý gì?

Nghe vậy, Hạ Mạch đưa mắt nhìn xung quanh, nói chúng tôi ra ngoài trước đã, rồi cô ấy nói với tôi sau.

Nói đoạn, Hạ Mạch kéo tôi, đi ra khỏi đống đổ nát, đến một bên nhìn xung quanh, sau đó sắc mặt Hạ Mạch nặng nề nhìn tôi, cất lời:

– Anh có nhớ tôi từng nói qua với anh không, Lão Thi Tượng có vấn đề?

Nghe thấy Hạ Mạch đột nhiên hỏi như vậy, đôi lông mày của tôi khẽ nhíu lại, sau đó gật đầu với cô ấy, nói đúng là như thế, lúc trước cô ấy nói qua với tôi vấn đề này.

Nhưng lúc đó tôi cũng không đi để ý quá nhiều, bởi vì dù sao Lão Thi Tượng cũng là người Lương tiên sinh tìm đến, mà Lương tiên sinh có lẽ cũng là người khá đáng tin.

Có điều nói đến đây, tôi bỗng dưng nghĩ tới miếng vải ông nội để lại cho tôi, trên đó viết, bảo tôi đừng tin bất cứ người nào.

Trong đó nhất định cũng bao gồm cả Lương tiên sinh, cho nên tín nghiệm đối với Lương tiên sinh tạm thời không thế chắc chắn, nếu đã không thể chắc chắn, vậy độ tin cậy của Lão Thi Tượng cũng không thể xác nhận.

Nhưng cho dù nói thế nào thì, tôi cũng không nắm được bất kỳ bằng chứng gì của Lão Thi Tượng.

Tôi nhìn Hạ Mạch, hỏi cô ấy có bằng chứng gì không? Lúc trước Hạ Mạch nói “ông ta” muốn ra tay rồi, nhất định là chỉ Lão Thi Tượng.

Lúc này Hạ Mạch lắc lắc đầu, nói tạm thời cô ấy cũng không có bằng chứng, hơn nữa cũng không biết Lão Thi Tượng có mục đích gì, nhưng ngay từ đầu cô ấy đã nghi ngờ ông ta.

Hiện tại Lão Thi Tượng biến mất một cách kỳ dị như vậy, chỉ có thể chứng minh ông ta muốn hành động rồi, cho nên tiếp theo chúng tôi nhất định phải duy trì cảnh giác.

Lời nói của Hạ Mạch khiến trong lòng tôi trở lên có chút nặng nề, lúc này, từ trong đống đổ nát truyền ra tiếng reo của mọi người, đều nói không tìm thấy thi thể của Lương tiên sinh.

– Tìm hết trong đống đổ nát này rồi, vẫn không tìm thấy! Liệu có phải bị thiêu thành tro rồi hay không?

– Không thể nào, lẽ nào Lương tiên sinh không có nhà?

Xung quanh truyền đến từng tràng tiếng tranh luận. Đúng thật không thể bị thiêu thành tro, bình thường nhiệt độ của loại lửa này, cũng chỉ đốt cháy đen được thôi.

Lòng tôi trùng xuống, xem ra thi thể của Lương tiên sinh thực sự bị Lão Thi Tượng đem đi rồi, chỉ có điều Lão Thi Tượng này vì sao phải vào lúc nửa đêm đem thi thể của Lương tiên sinh đi? Điều này khó tránh khiến người ta có cảm giác ngờ vực.

Cuối cùng, mọi người có người ở lại giúp Lương tiên sinh thu dọn nhà cửa, tôi nhìn thấy không còn gì có thể giúp được nữa, bèn cùng Hạ Mạch trực tiếp trở về nhà.

Dọc đường, đôi lông mày của Hạ Mạch nhíu chặt, tôi hỏi cô ấy có chuyện gì? Hạ Mạch nói với tôi, Lão Thi Tượng hình như có chút vội vàng, cho nên cô ấy đoán Lão Thi Tượng cũng rất nhanh sẽ ra tay, nói không chừng chính vào đêm nay.

– Nhưng tôi đến ngay cả ông ta có mục đích gì cũng không biết, cứ cho là đêm nay ông ta ra tay, chúng ta cũng không có cách nào cả!

Hạ Mạch lại lắc đầu, nói mặc dù cô ấy không biết, nhưng cũng đoán được vẫn là có vấn đề. Nói xong, khóe miệng Hạ Mạch nhếch lên tạo thành nụ cười đắc ý, nói với tôi tối nay là biết rồi.

Tôi bị lời nói của Hạ Mạch làm cho mơ mơ hồ hồ, bố tôi đến tận chiều mới quay về, ăn xong cơm, tối nay bình yên đến lạ thường, nhưng trong lòng tôi vẫn đang suy nghĩ lời Hạ Mạch nói với tôi.

Hạ Mạch nói với tôi, tối nay đừng đi ngủ sớm, cho nên sau khi trời tối, tôi vào phòng mình, nhưng không vội vàng đi ngủ, không ngừng nghĩ về lời nói của Hạ Mạch.

Lẽ nào đêm này thực sự có thể nắm được thóp của Lão Thi Tượng sao? Trong lòng bắt đầu có chút chờ đợi, một lúc sau, tôi nhìn thời gian, sắp mười hai giờ rồi.

Lúc này, tôi đột nhiên nghe thấy bên ngoài truyền tới một tiếng động nhẹ, tim tôi giật lên, vội vàng bò người dậy, mở hé cửa sổ ra một lỗ nhỏ, nhìn ra bên ngoài.

Không lâu sau, tôi nhìn thấy một bóng đen đang tiến vào trong sân, nhìn bóng lưng của bóng đen này, lòng tôi xác nhận, là bố.

Nửa đêm, bố lại ra ngoài, lẽ nào vẫn là đi đào mộ ông nội? Tôi tận mắt nhìn thấy bố ra khỏi sân, bóng người biến mất trong màn đêm, hơn nữa phương hướng mà bố tôi rời đi, không ngờ rằng lại chính là ngọn núi sau nhà.

Lúc này tôi không chờ được nữa vội vàng xuống giường, mở cửa phòng, lại nhìn thấy Hạ Mạch cũng đang từ trong phòng đi ra.

Hai người chúng tôi nhìn nhau một cái, sau đó Hạ Mạch ra hiệu cho tôi đi ra ngoài, đi ra đến ngoài sân, Hạ Mạch thấp giọng nói cho tôi biết, nói đoán chừng bố tôi cũng phát hiện có chuyện gì rồi.

– Vậy bây giờ chúng ta làm thế nào?

Tôi nhăn mày nhìn Hạ Mạch.

– Đương nhiên là đi theo, mặc dù bố anh thâm sâu không lộ, nhưng Lão Thi Tượng đó không có dễ đối phó, chúng ta âm thầm theo sau, thời khắc quan trọng còn có thể giúp đỡ.

Trên khuôn mặt của Hạ Mạch, sắc mặt nghiêm chỉnh, không giống như đang nói đùa, tôi cũng gật gật đầu, sau đó chúng tôi tiếp tục đi theo sau bố, hướng về phía sau núi mà đi.

Sau đó, khi chúng tôi đến sau núi, lại phát hiện căn bản không hề nhìn thấy bóng hình của bố, trong lòng tôi lộp bộp một tiếng, không đúng, tôi rõ ràng nhìn thấy bố đi về phía sau núi.

Hạ Mạch đứng bên cạnh cũng nhíu mày nhìn tôi, hỏi:

– Anh chắc chắn không nhìn nhầm?

Tôi rất chắc chắn gật gật đầu, nói tôi nhất định không nhìn nhầm, lúc này Hạ Mạch đột nhiên lên tiếng:

– Trước tiên không quản chuyện này nữa, tìm một chỗ trốn vào đã, Lão Thi Tượng đó nếu như muốn ra tay, tôi cam đoan mục tiêu của ông ta phải có đến tám mười phần trăm là ở ngọn núi sau nhà anh.

Nói xong, Hạ Mạch đưa mắt nhìn bốn phía, cuối cùng tìm một nơi có tầm nhìn khá tốt trốn vào trong, chúng tôi nằm bò trong đám cỏ, im lặng nhìn hai ngôi mộ sau núi.

Không biết từ lúc nào, đã trốn được một tiếng, nhưng sau núi vẫn không có động tĩnh gì như cũ, tôi hỏi Hạ Mạch, có phải có gì đó sai sai rồi không, hoặc cũng có thể Lão Thi Tượng đó căn bản không có vấn đề gì, chỉ là lúc đi không muốn chào hỏi với chúng tôi.

Chính vào lúc thanh âm của tôi rơi xuống, Hạ Mạch trầm giọng lên tiếng:

– Đừng nói nữa, đến rồi!

Nghe thấy vậy, đầu óc tôi đang mơ mơ hồ hồ, cả người bỗng rung lên, cảm thấy tinh thần trong nháy mắt minh mẫn hẳn, tôi nhìn theo hướng Hạ Mạch chỉ, thấy một bóng đen từ trong màn đêm từ từ hiện ra, chầm chậm đi về phía ngôi mộ của mẹ tôi và ông nội.

Có điều dáng đi của người này có chút kỳ quái, động tác nhìn rất cứng ngắc, bởi vì cách quá xa, cho nên nhìn không rõ hình dáng của bóng người này.

Không lâu sau, bóng người này đã đến trước mộ của mẹ và ông nội.

Trong lòng tôi bỗng kinh ngạc, người này đang muốn làm gì? Chính vào thời khắc trong lòng tôi xuất hiện suy nghĩ này, tôi nhìn thấy bóng người đó trực tiếp nằm bò xuống, bắt đầu dùng tay đào mộ phần của mẹ tôi lên.

Nhìn thấy vậy, cơ thể tôi bản năng muốn tiến lên phía trước, ngăn cản người này lại, nhưng khi tôi vừa động, Hạ Mạch bên cạnh liền giữ chặt lấy tôi, nhìn tôi lắc đầu.

Tôi nói với Hạ Mạch người đó đang đào mộ của mẹ tôi, tôi sẽ không để cho gã thực hiện được.

Hạ Mạch bảo tôi đợi đã, lúc này lòng tôi nóng vội như lửa đốt, mắt nhìn mộ của mẹ bị đào lên, mà vào lúc tôi đang vô cùng nóng ruột, tôi nhìn thấy một bóng đen khác từ trong bóng tối trực tiếp xông ra bên ngoài, hướng về phía mộ phần của mẹ tôi xông tới.

Sự việc đột nhiên xảy ra trước mắt khiến lòng tôi bỗng căng thẳng, nhìn bóng lưng của bóng hình đó, tôi phát hiện người đột nhiên xông ra này, chính là bố tôi đã biến mất lúc trước.

Xem ra bố không hề biến mất, chỉ là trước khi bọn tôi đến đã trốn vào trong bóng tối, vậy lúc chúng tôi đến sau núi, nói không chừng sớm đã bị bố nhìn thấy.

Chính vào thời khắc bố xông ra, bóng hình trước mộ dường như đã cảm nhận được, trực tiếp xoay mình, đôi tay hướng về phía bố.

Nhìn thấy bố và người nọ bắt đầu túm lấy nhau, trong lòng tôi bỗng nóng ruột, vội vàng nói với Hạ Mạch:

– Chúng ta mau đi ra giúp sức.

Nhưng tôi nói xong, nhìn thấy Hạ Mạch không hề động đậy, mà nhíu mày nói với tôi:

– Đừng vội, tiếp tục đợi.

Lúc này tôi căn bản không biết phải nói gì, hiện tại tình hình đều đã thế này rồi, còn đợi cái gì? Nhưng tôi nhìn thấy ánh mắt của Hạ Mạch không giống như đang đùa giỡn, cho nên chỉ có thể đứng ngồi không yên.

Có điều, cũng may tôi thấy hình như bố đã chiếm thế thượng phong, bóng người nọ đã có chút không địch lại được, điều này khiến tôi yên tâm hơn rất nhiều.

Sau đó, chính vào giây phút hòn đá trong lòng tôi vừa rơi xuống, lại có môt bóng người khác nhanh nhẹn từ trong bãi cỏ mạnh mẽ xông ra ngoài.

Lại là một người nữa? Người này là ai? Cả người tôi bị sự việc trước mắt làm cho kinh hãi trực tiếp đứng thẳng người dậy.

Lần này, tôi không đợi Hạ Mạch lên tiếng, liền hướng về phía ba bóng người đang cuốn vào nhau xông lên, trong tay tôi cầm một cái xẻng.

Có điều vào lúc tôi xông ra, tôi nhìn thấy hai bóng người trong đó nhanh chân chạy về phía rừng sâu sau núi, bọn họ muốn chạy trốn.

Lúc này bên người tôi truyền đến một làn gió thơm ngát, đồng thời truyền đến tiếng của Hạ Mạch:

– Mau đuổi theo!

Thanh âm rơi xuống, bóng hình của Hạ Mạch đã hướng về phía sau bóng người bỏ chạy kia mà đuổi theo sau, bố cũng xoay đầu nhìn tôi một cái, sau đó cũng đuổi theo hai bóng người kia.

Tôi vội vàng theo sau lưng bố, nhưng mãi vẫn không theo kịp tốc độ của bọn họ.

Khi tôi thở hồng hộc chạy vào đến rừng sâu sau núi, đã không còn bóng dáng người nào, xung quanh chỉ có một mình tôi, tôi trực tiếp cảm thấy từng cơn gió lạnh xung quanh đang thổi lên người tôi.

Lúc này, một loại cảm giác kinh sợ dâng lên trong lòng, trong tay tôi căn bản không có đèn pin, bên ngoài ánh trăng rất sáng, nhưng khi vào đến nơi rừng sâu thăm thẳm này, ánh trăng cũng chỉ len lỏi vào được một chút.

Tôi muốn mở miệng gọi Hạ Mạch và bố, nhưng lại sợ sẽ dẫn tới những thứ khác.

Tôi chỉ có thể không ngừng đưa mắt nhìn bốn phía, đồng thời tiếp tục tiến về phía trước, chiếc xẻng trong tay bị tôi nắm chặt, xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ, tôi âm thầm nuốt một ngụm nước miếng.

“răng rắc!”

Đột nhiên, sau lưng tôi truyền đến một tiếng khản đục, giống như là càng cây khô bị người dẫm gẫy, trong lòng tôi lộp bộp một tiếng, con mẹ nó đều đi đến nơi này rồi, phía sau vẫn còn có ai dẫm vào cành cây khô.

Chính vào thời khắc suy nghĩ này vừa dâng lên trong đầu tôi, “đùng” một tiếng, cảm thấy trên bả vai mình, nhiều thêm một bàn tay.

Giây phút này, toàn thân tôi, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra, tôi chầm chầm quay đầu, thuận theo thứ ở trên vai mình nhìn lên.

Chương 20: Hồng quan tỏa sát

Nhìn thấy gương mặt người chết trắng nhợt này, cả người tôi trực tiếp bị dọa lùi ra phía sau, chân vướng phải thứ gì đó mà trượt té, lập tức cả người ngã ngồi xuống đất.

Trái tim tôi bỗng dưng đập rất nhanh, trước trán mồ hôi lạnh không ngừng chảy ra, trên gương mặt quen thuộc này, hai đôi mắt lõm sâu vào trong, miệng há to, nhìn vô cùng dữ tợn, người này không ngờ lại chính là thi thể của Lương tiên sinh đã bị Lão Thi Tượng đem đi.

Nhìn động tác cứng ngắc của Lương tiên sinh, trong lòng tôi đã đoán ra, Lương tiên sinh trá thi* rồi, lúc này miệng của Lương tiên sinh mở ra lớn hơn, lộ ra hàm răng đã bị khói thuốc hun đen.

Càng khiến người ta sợ hãi là, từ sâu trong cổ họng của Lương tiên sinh phát ra tiếng “khạc khạc khạc”, khiến toàn bộ lông mao trên người tôi dựng đứng hết lên, mà âm thanh đó vẫn không ngừng truyền ra.

Tôi nhìn đôi bàn tay của Lương tiên sinh, bộ móng tay dài đườn đó khiến đầu óc tôi tê dại, giây tiếp theo, cả người Lương tiên sinh trực tiếp bổ về phía tôi.

Tuy rằng động tác của Lương tiên sinh có chút cứng ngắc, nhưng lại rất nhanh. Nhìn thấy Lương tiên sinh đang bổ tới, cả người tôi dưới mặt đất thuận thế lăn một vòng.

Cơ thể sau khi lăn ra, nhanh chóng khởi động thân mình bò sang một bên, mà lương tiên sinh thì trực tiếp bổ vào chỗ đất trống.

Có điều tôi cảm thấy sau lưng truyền tới một cơn đau dữ dội, đau tới mức mồm miệng méo xệch, nơi sâu trong núi này dưới đất toàn bộ đều là sỏi đá, vừa rồi lăn một vòng, trực tiếp lăn lộn trên đá, không đau mới lạ.

Có điều cảm giác đau đớn này giúp đầu óc tôi càng thêm tỉnh táo, nắm chặt cái xẻng trong tay, lúc này Lương tiên sinh đứng dậy.

Trong nháy mắt, động thân bổ về hướng tôi, tôi cắn răng, cái xẻng trong tay trực tiếp khua về phía Lương tiên sinh.

“Thịch” một tiếng, cái xẻng trong tay đập lên trên đầu của Lương tiên sinh.

“Răng rắc!”

Tôi nhìn thấy cổ của Lương tiên sinh lệch một cái, nhưng biểu cảm trên mặt vẫn không có chút thay đổi nào, giây tiếp theo, một cánh tay của Lương tiên sinh trực tiếp thò ra, nắm chặt lấy xẻng của tôi.

Lòng tôi nghẹn lại, vội vàng muốn lấy cái xẻng ra, tôi kinh hãi nhìn Lương tiên sinh trước mặt, tay của ông ấy giống như chiếc kìm, nắm chặt lấy cái xẻng, cho dù tôi có dùng sức thế nào, đều không thể lay động dù chỉ một chút.

Giây tiếp theo, một bàn tay khác của Lương tiên sinh trực tiếp cào về phía tôi.

Lúc này, tôi vội vàng muốn lùi ra sau, nhưng bộ móng tay dài đườn của Lương tiên sinh đã quẹt vào người tôi, thật khó mà tưởng tượng nổi, bộ móng tay đó không ngờ lại sắc đến như vậy.

Không nói đến trực tiếp xé rách áo của tôi, đến ngay cả trên cơ thể tôi, đều cảm thấy có một cơn đau nhức truyền đến, đây rõ ràng là dấu vết đã bị cào trúng.

Có điều tôi không kịp nghĩ nhiều, trực tiếp xoay thân, bèn bỏ chạy vào trong rừng sâu, vừa chạy vừa thét:

– Cứu mạng với! Bố ơi, bố đang ở đâu?

Chính vào thời khắc tôi cất tiếng thét, tôi nghe thấy tiếng cái xẻng sau lưng bị rơi mạnh xuống dưới đất, sau đó một âm thanh nặng nề vang lên.

“Thùng!”

Tôi quay đầu về phía sau nhìn một cái, tôi phát hiện thi thể của Lương tiên sinh không ngờ rằng lại đang “nhảy”, tốc độ rõ ràng đã tăng nhanh lên rất nhiều, mà âm thanh nặng nề vừa rồi, chính là âm thanh Lương tiên sinh chạm xuống đất.

Lúc này tôi nhìn thấy chân của Lương tiên sinh khẽ cong lên, lại dùng lực lần nữa cả cơ thể trực tiếp nhảy lên trên không trung, phải cao hơn một mét, lần thứ hai tiếp đất, khoảng cách với tôi được kéo lại gần hơn rất nhiều.

Trong lòng tôi lo lắng, trong lúc tâm trạng đang hoảng hốt, chân tôi không biết đột nhiên vướng phải thứ gì, cả người trực tiếp ngã sõng soài xuống đất.

Lúc ngã xuống, tôi lòng tôi dâng lên tuyệt vọng, có điều tôi không muốn từ bỏ, liều mạng bò dậy, muốn tiếp tục chạy về phía trước.

Lập tức, một thân hình trực tiếp xuất hiện trước mặt tôi, chính là gương mặt hung tợn của Lương tiên sinh, tôi nhìn thấy Lương tiên sinh lúc này, máu không ngừng chảy ra, cả gương mặt gần như bị bao phủ toàn bộ bởi máu tươi màu đen.

Đây là chỗ vừa rồi bị tôi dùng xẻng đập, lúc này máu đen phủ kín gương mặt Lương tiên sinh càng làm cho người ta sợ hãi hơn.

Không đợi tôi phản ứng lại, đôi tay của Lương tiên sinh đột nhiên thò ra, trong nháy mắt trực tiếp bóp chặt lấy cổ của tôi.

Một cảm giác ngạt thở mạnh mẽ truyền tới, hai tay tôi không ngừng đập lên bả vai của Lương tiên sinh.

Nhưng đôi tay này cứ như một cái kìm sắt, tôi căn bản không có cách nào lay chuyển, mắt tôi từ từ trợn lớn, tôi cảm thấy não của mình đã có chút thiếu ô-xy, đến ngay cả đôi tay đang không ngừng đập lên bả vai của Lương tiên sinh đều đã bắt đầu bất lực.

Tôi nhìn gương mặt dữ tợn của Lương tiên sinh trước mắt, mí mắt cuối cùng cũng đã trở lên vô cùng nặng nề, lẽ nào tôi sẽ chết thế này sao? Thật đúng là con mẹ nó chứ không can tâm!

Sau đó, chính vào giây phút toàn bộ suy nghĩ của tôi bắt đầu tan biến, đột nhiên một thân hình màu trắng giống như ma quỷ, từ một bên kịch liệt xông tới, thân hình này trực tiếp va đập lên người Lương tiên sinh.

“Thình!”

Một tiếng vang lên, thân thể của Lương tiên sinh trực tiếp bị thân hình này trong nháy mắt đập văng ra một bên.

Mà cơ thể của tôi cũng văng lên theo, lúc trên không trung, đôi tay bóp chặt lấy cổ tôi cuối cùng cũng buông ra, cả người tôi trực tiếp rơi thẳng xuống dưới đất.

Khắp người đau đớn nói không lên lời, lúc này tôi định thần lại, lập tức cũng đưa mắt nhìn về phía bóng hình vừa mới cứu mình.

Trong màn đêm, tôi nhìn thấy một người phụ nữ mặc trên mình một thân áo váy màu trắng, bởi vì quá tối, cũng không thể nhìn rõ tướng mạo, nhưng tôi có thể nhìn thấy, bên trên bộ váy áo màu trắng này, hình như lốm đốm những vết màu đỏ. Mà đại khái cũng có thể nhìn ra, thân hình này là phụ nữ.

Tôi nhíu mày, đây không phải đồ Hạ Mạch mặc, vậy là ai?

Lúc này, tôi nhìn thấy thân hình màu trắng này tiến gần về phía tôi, không biết tại sao, thuận theo giây phút thân hình này càng lúc càng tiến lại gần, tôi cảm giác toàn thân mình bị một trận gió lạnh bao vây xung quanh.

Mà thuận theo thân hình này càng lúc càng lại gần, đôi lông mày của tôi lập tức nhíu chặt, bởi vì tôi nhìn thấy động tác bước đi của thân hình màu trắng này hình như có chút cổ quái.

Lại gần hơn thêm chút nữa, cả người tôi kinh hãi tột độ, người phụ nữ này thế mà lại đang dùng mũi chân để di chuyển? Không sai, chính là kiễng gót chân lên để đi, nhìn thôi cũng thấy cực kỳ quái dị.

Nhìn thấy sự việc trước mắt, trái tim tôi như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

– Con yêu, mẹ đến thăm con rồi……..

Đột nhiên, một giọng nói yếu ớt truyền đến, tôi có thể cảm nhận được trong giọng nói này xen lẫn một tia lạnh lẽo thê lương, còn có một chút thương nhớ.

Không biết tại sao, thời khắc tiếng nói này truyền tới, tâm trạng kinh sợ lấp đầy trong lòng bỗng chốc tan biến đi rất nhiều.

Mà tâm trạng của tôi cũng vì giọng nói này mà trở lên có chút bi thương. Thậm chí, trong trái tim tôi bắt đầu có chút ấm áp.

– Mẹ?

Tôi không tự chủ được lên tiếng, mà khi tiếng nói của tôi vừa vang lên, thân hình màu trắng trước mắt cuối cùng cũng tiến lại gần.

Mà giây tiếp theo, tim gan của tôi bỗng nhiên ngừng đập, một tiếng kêu thất thanh phát ra từ trong chính miệng của tôi, thân hình đang nằm trên đất của tôi cũng không ngừng bò lùi ra phía sau.

Bởi vì lúc này, gương mặt xuất hiện trước mắt tôi thực sự vô cùng dọa người, lúc trước những vết lốm đốm tôi nhìn thấy trên váy áo màu trắng, không ngờ lại chính là vết máu khô.

Mà trên gương mặt đột nhiên xuất hiện trước mặt tôi này, phủ đầy máu tươi, trong đôi đồng tử chằng chịt những tơ máu, còn có hai hàng huyết lệ đang chảy ra ngoài.

Da mặt trắng bệch không có chút màu máu kết hợp cùng với gương mặt này, kỳ dị đến mức khiến người ta kinh hãi tột độ, hơi thở của tôi dồn dập, không ngừng lùi về phía sau.

Nhưng thân hình đó vẫn không ngừng sát lại gần tôi, giọng nói yếu ớt lại truyền đến:

– Con yêu, là mẹ đây!

Sau đó, lúc này tôi đã bị gương mặt trước mặt mình hoàn toàn dọa cho đơ cứng trên mặt đất, tôi chỉ muốn không ngừng lùi ra phía sau, thời khắc này, cả người tôi trong nháy mắt mạnh mẽ phản ứng lại.

Giọng nói yếu ớt này, cùng với giọng nói đêm đó ở bên ngoài gõ cửa không ngờ rằng lại giống nhau như vậy, nói chính xác hơn, không ngờ rằng lại giống hệt, còn cả tiếng nói trong mơ của tôi.

Đợi đã, trong mơ?

Gương mặt trước mắt, không phải giống hệt với gương mặt trong giấc mơ của tôi hay sao? Mẹ tôi, cô ta thật sự là mẹ tôi sao?

– Nhất Lượng, con ở đâu?

Lúc này, một tiếng thét bỗng dưng truyền đến, là tiếng của bố tôi.

Thuận theo tiếng nói của bố, lập tức tiếng nói của Hạ Mạch đồng thời cũng vang lên:

– Lý Nhất Lượng, anh nói gì đi!

Khi hai giọng nói này truyền đến, tôi nhìn thấy gương mặt đầy máu trước mắt đột nhiên trở lên vô cùng hung tợn, nhìn về phía truyền tới tiếng nói kia.

Giây tiếp theo, cô ta đột nhiên xoay đầu lại, nhưng biểu cảm nhìn tôi lại trở lên vô cùng ôn hòa, nhưng gương mặt này, cho dù có ôn hòa hơn nữa tôi đều vẫn cảm thấy kinh hãi vô cùng.

Ánh mắt không lỡ rời xa nhìn tôi, cuối cùng tôi nhìn thấy mẹ mạnh mẽ quay người, thân hình trực tiếp biến mất vào trong màn đêm.

Giây phút mẹ biến mất, tôi vội vàng hét lớn:

– Con ở bên này.

Không lâu sau, bố và Hạ Mạch cùng xuất hiện đến bên cạnh tôi, vừa mới đến nơi bố đã nhíu mày hỏi tôi có làm sao không?

Tôi lắc đầu, mà bố tôi nhìn ngó xung quanh một lúc, sau đó mới trầm giọng nói:

– Đi, về trước đã rồi nói.

Bố nói xong, chúng tôi bèn trực tiếp hướng về phía bên ngoài mà đi, mà sau khi chúng tôi đi đến sau núi, tôi nhìn thấy cơ thể của bố bỗng rung mạnh.

– Chết rồi!

Một tiếng kinh hô truyền ra từ trong miệng của bố, cả người bố trực tiếp xông thẳng về phía trước.

Tôi và Hạ Mạch vội vàng chạy theo sau, khi chúng tôi đến trước hai ngôi mộ, trong lòng tôi lộp bộp một tiếng.

Bởi vì trước mắt chúng tôi, mộ phần của mẹ đã bị đào lên, nắp quan tài rơi sang một bên, mà bên trong quan tài, không có gì cả.

Nhưng giây phút này, trong lòng tôi chấn động nói không lên lời, bởi vì cỗ quan tài trong hố, không ngờ rằng lại là màu đỏ, đỏ như màu máu tươi.

Mà bên trên nắp quan tài, tôi nhìn thấy từng đạo phù văn rất kỳ dị, những phù văn này nhìn có vẻ rất mới, giống như là vừa mới được vẽ lên trên.

Nhưng mẹ tôi không phải đã được hạ táng mười tám năm rồi hay sao? Trong lòng tôi lấp đầy nghi hoặc và khó hiểu.

– Hồng quan tỏa sát*?

Lúc này, tôi nghe thấy tiếng kêu kinh ngạc của Hạ Mạch truyền đến, tôi xoay đầu, nhìn thấy đôi lông mày của Hạ Mach nhíu chặt, trong ánh mắt vô cùng u ám.

Tôi muốn hỏi Hạ Mạch điều này là thế nào, nhưng phát hiện khung cảnh không đúng, tôi dứt khoát cũng phải hỏi bố trước, hiện tại phải làm thế nào?

Tôi nhìn thấy sắc mắt của bố nặng nề đến mức trước nay chưa từng thấy qua, sau đó bố hỏi một đằng trả lời một nẻo, lên tiếng:

– Khóa mười tám năm rồi, cuối cùng vẫn không khóa nổi.

❮ sau

Avatar

Các bạn đăng ký thành viên hội nhé…!
→Free vip→Đọc và nghe audio truyện/ 0 quảng cáo→Yêu cầu truyện / Ưu Tiên♥Ngoài ra AudioSite là Website do hội Mê Đọc Truyện thành lập – chính vì vậy Đọc Truyện trên website giảm 90% xuất hiện quảng cáo nhé !