1. Home
  2. Truyện Linh Dị
  3. Nợ âm khó thoát
  4. Tập 1: Mặc áo liệm (c1-c10)

Nợ âm khó thoát

Tập 1: Mặc áo liệm (c1-c10)

tiếp ❯

Chương 1: Mặc áo liệm

Tôi tên Lý Nhất Lượng, từ nhỏ đã mất mẹ, nghe nói lúc mẹ sinh tôi ra, khó sinh mà chết, mộ phần được chôn sau nhà.

Sau khi bắt đầu hiểu chuyện, mỗi dịp lễ tết tôi đều đến thắp hương cho mẹ, nhưng tôi phát hiện, bên cạnh mộ của mẹ còn có một ngôi mộ nhỏ, tôi hỏi qua, ông nội nói đó chỉ là một ngôi mộ vô danh, dặn tôi lúc thắp hương cho mẹ tiện tay đốt cho ngôi mộ đó một nén.

Tôi cũng không để ý, mãi cho đến năm tôi mười tám tuổi, trong nhà xảy ra một chuyện lớn, tôi mới biết…

Lúc đó là tháng sáu, tôi vừa mới thi đại học xong, điểm vẫn chưa công bố, còn nhớ buổi tối trước hôm xảy ra chuyện, tôi cùng ông bà nội đang ở trong nhà xem tivi.

Bỗng nhiên bên ngoài truyền tới tiếng gõ cửa, bà nội cất tiếng hỏi, là ai đang ở bên ngoài?

Bên ngoài không có tiếng động, bà nội đứng dậy chuẩn bị ra mở cửa, nhưng đúng lúc này, tôi lại thấy ông nội giữ chặt một bên tay của bà, trầm giọng hỏi:

– Rốt cuộc là ai? Chúng tôi chuẩn bị đi ngủ rồi, có việc gì sáng mai lại tới.

Tôi lấy làm lạ, có lẽ là một người hàng xóm nào đó đến, ông nội tại sao lại không mở cửa chứ? Chính vào lúc ông nội hỏi xong, bên ngoài bỗng dưng truyền tới giọng nói của một người phụ nữ, mà giọng nói đó còn có chút kỳ dị, khiến người nghe có cảm giác rờn rợn.

– Tôi đến tìm con….

Không đợi người bên ngoài nói xong, cả người ông nội nhảy dựng lên, hơn nữa sắc mặt còn trở lên phẫn nộ, thét về phía cửa:

– Ở đây không có con của cô, mau cút đi!

Nói xong, tôi thấy ông nội đứng thẳng người dậy, tắt tivi, sau đó chạy vào trong phòng mình, bà nội ở bên cạnh cũng rất căng thẳng, lúc này, ông nội đi ra từ trong phòng, trên tay còn nhiều thêm một bộ áo liệm?

Ông nội không lên tiếng, trực tiếp đem bộ áo liệm trên tay phủ lên người tôi. Đây là thứ người chết mới mặc, ông nội thế mà lại mặc cho tôi?

Hơn nữa tôi còn phát hiện, bộ áo liệm này của ông nội còn có chút kỳ lạ, hơi giống với váy liền, tôi từ trước đến nay chưa thấy qua loại áo liệm này, tôi biết, áo liệm rất được xem trọng, nhất định phải là số lẻ.

Người có tuổi tác càng lớn, áo liệm phải mặc càng nhiều, biểu thị nhiều phúc nhiều thọ, ngược lại càng là người chết trẻ, thì áo liệm càng phải mặc ít đi.

Nhưng tôi nhớ, không phải là ba lớp lót trong sao? Tại sao lại chỉ mặc cho tôi một lớp? Đây lần đầu tiên thấy, đến nghe cũng chưa nghe qua. Hơn nữa tôi còn là một người sống sờ sờ, vậy mà phải mặc áo liệm?

Tôi phát hiện trên áo liệm này còn có vài hình thù kỳ quái, tóm lại áo liệm này rất quái dị.

Lúc này, tôi bắt đầu sốt ruột, vội vàng hỏi ông nội đã xảy chuyện gì? Ông nội tức giận, nói:

– Cái thằng chó này, nói mày mặc thì mặc, sao mà lắm lời thế?

Bị ông nội chửi, cả người tôi đờ đẫn trên mặt đất, ông nội từ trước đến nay rất thương yêu tôi, đây là lần đầu tiên vô duyên vô cớ nổi giận với tôi.

Tôi cứ đờ đẫn như vậy để cho ông nội mặc bộ áo liệm kỳ quái đó lên người, sau khi mặc xong, tôi nhìn thấy ông nội đi vào trong bếp, không lâu sau bê ra một bát nhọ nồi.

Ông nội lấy tay quệt nhọ nồi từ trong bát, bôi lên mặt tôi, tôi bản năng muốn tránh né, cuối cùng nhịn không được, lại hỏi ông nội đây rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì?

Lúc này ông nội dường như cũng rất nóng ruột, giơ tay tát tôi một cái, mặt tôi đau rát, trước nay chưa bao giờ ông nội đánh tôi, lúc này trong lòng tôi đầy uất ức.

– Thằng chó này, muốn sống thì đừng có hỏi nữa.

Tiếng thét của ông nội vừa vang lên, bà nội đứng bên cạnh bắt đầu vừa khóc vừa mắng ông nội:

– Ông già chết giẫm này, có gì từ từ nói, sao phải đánh thằng bé làm gì?

Tôi bị hành động của ông bà nội làm cho sợ hãi, đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Gương mặt ông nội u ám, lại bắt đầu bôi nhọ nồi lên người tôi, những nơi không được áo liệm phủ lên, đều bị ông nội bôi kín.

Đột nhiên, bên ngoài lại truyền đến tiếng gõ cửa, ông nội lập tức quay đầu lại, trong đôi mắt lộ ra ánh nhìn hung dữ.

Sau đó, ông nội kéo tôi và trong phòng, dặn dò tôi đêm nay không cần biết nghe thấy gì, đều không được ra khỏi phòng, càng không được nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nói xong, ông nội đi ra ngoài, thẳng tay đóng cửa phòng tôi lại, tiếng khóa trái cửa từ bên ngoài truyền vào, cuối cùng chỉ còn lại tiếng quát trầm trầm của ông nội:

– Hôm nay tao muốn xem xem, mày có thể làm được trò mèo gì?

Tiếng của ông nội càng lúc càng nhỏ dần, hình như đã ra khỏi cửa nhà, không lâu sau, dường như tôi nghe thấy tiếng sủa của những con chó trong thôn bắt đầu điên cuồng nổi lên.

Trong lòng tôi hỗn loạn một trận, không ngừng nhớ đến hành động quái lạ của ông nội, mà những việc này đều là do người phụ nữ gõ cửa ở bên ngoài đó, người phụ nữ đó rốt cuộc là ai?

Không biết từ khi nào, tôi cứ suy nghĩ mãi, rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Trong mơ, tôi mơ hồ nghe thấy bên ngoài truyền tới tiếng khóc nức nở của một người phụ nữ.

Tiếng khóc này rất kỳ quái, dường như ở bên tai tôi, lại dường như ở một nơi rất xa, trong tiếng nức nở, tôi nghe thấy người phụ nữ này không ngừng nói:

– Con ơi, con ở đâu?

– Con ơi, mẹ đến tìm con rồi, đi với mẹ nào.

Tôi phát hiện, âm thanh này rơi vào trong tai tôi, khiến cho tinh thần của tôi rất bất ổn, trong mơ, một người phụ nữ nhìn không rõ dung mạo đứng bên tôi, không ngừng xoa xoa mặt tôi, hỏi tôi có phải con của cô ta không? Giọng nói của cô ta không ngờ lại giống người phụ nữ gõ cửa.

Tôi cảm thấy kề bên người phụ nữ này, rất lạnh, tôi muốn hỏi cô ta, con cô ta là ai? Còn cô ta là ai? Nhưng tôi phát hiện bản thân căn bản một chút âm thanh đều không phát ra được.

Lúc này, tôi nhìn thấy gương mặt của người phụ nữ đó hướng về phía tôi, từ từ áp sát lại, tôi cũng dần dần nhìn rõ mặt cô ta.

Đột nhiên, tôi nhìn thấy một gương mặt phủ đầy máu tươi, hai tròng mắt của cô ta sắp rơi ra ngoài, hơn nữa cô ta còn đang cười với tôi, khắp miệng đều là máu tươi, lộ ra vẻ vô cùng dọa người.

Tôi giật mình mạnh một cái, trong phút chốc, bị sự việc trước mắt dọa cho tỉnh dậy.

Từ trên giường trở mình ngồi dậy, tôi tức khắc cảm thấy khắp người chảy rất nhiều mồ hôi lạnh, lấy tay lau, tôi nhìn thấy sắc trời mù mịt bên ngoài dường như bắt đầu hửng sáng.

Nghĩ tới cảnh tượng trong mơ, tôi làm thế nào cũng không ngủ được nữa, tôi trở mình xuống giường ra mở cửa, nhưng cửa đã bị khóa từ bên ngoài, tôi lướt nhìn cửa sổ cạnh giường, trực tiếp nhảy ra ngoài qua cửa sổ.

Nhảy ra khỏi cửa sổ, tôi đi thẳng đến cửa chính, vẫn chưa đi tới nơi, nhìn thấy trước cửa có một bóng đen đang đứng sừng sững, tôi giật mình, là ông nội, tôi vừa thét vừa vội vàng chạy tới.

Nhưng sau khi đến gần, cả người tôi cứng đờ, mắt trợn trừng lên, nhìn chằm chằm vào ông nội trước mắt.

Sắc mặt ông nội tái nhợt, không hề có vẻ hồng hào của người sống, gương mặt vô cùng hung tợn, càng dọa người hơn nữa là đôi mắt của ông nội bao phủ chằng chịt những tia máu, tròng mắt giống như sắp rơi ra bên ngoài.

Hai bàn tay nắm chặt thành nắm đấm, thậm chí, từ trong khóe mắt của ông nội, còn chảy ra hai hàng huyết lệ, tôi quên cả sợ hãi, tiến lên phía trước đẩy đẩy người ông, hét lên một tiếng.

Nhưng tôi phát hiện, cơ thể ông nội cứng ngắt, ông chết rồi sao? Kinh hãi trong lòng dâng lên, tay bắt đầu run rẩy, kìm không được khóc thành tiếng.

Cửa lớn sau lưng ông nội bỗng dưng mở ra, bà nội đứng ở cửa, cũng có thể là nghe thấy động tĩnh của tôi, lúc này, bà nội nhìn thấy thi thể cứng đờ của ông nội, rất lâu sau vẫn chưa nói được tiếng nào.

Nhưng tôi nhìn thấy trong khóe mắt bà nội, nước mắt đang cố gắng chảy ngược vào trong.

– Nửa Cân, khiêng ông nội con vào trong, bên ngoài lạnh.

Tiếng nói có chút run rẩy của bà nội truyền đến, nước mắt của tôi cũng kìm không được mà trào ra ngoài, bà nội nhấc phần đầu, còn tôi nhấc phần chân, trực tiếp khiêng ông vào trong nhà.

Nhưng vào lúc này, tim tôi bỗng nhói một cái, vừa rồi không để ý, bây giờ mới phát hiện trên cổ của ông, có hai dấu tay đỏ tươi, dấu tay này đỏ như máu, nhưng lại không phải là máu tươi, giống như là bị người sống dùng tay bóp?

Hai dấu tay này hại chết ông nội? Trong đầu tôi bỗng chốc xuất hiện ý nghĩ này, tối hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao ông đang khỏe mạnh bình thường, sáng nay đột nhiên lại chết bằng cách kỳ dị như vậy?

Tôi nhìn dáng vẻ của bà nội, tôi cứ có cảm giác bà nội dường như sớm đã biết ông nội sẽ xảy ra chuyện, tôi nhịn không được cất tiếng hỏi bà nội, mọi chuyện rốt cuộc là như thế nào?

Đôi mắt bà nội đỏ hoe, lắc lắc đầu, thấp giọng nói:

– Nửa Cân à! ông nội con nói đây đều là số mệnh, kéo dài mười tám năm, cuối cũng vẫn đến rồi!

Đầu của tôi bị câu nói của bà nội làm cho sắp nổ tung, bà nội nói như vậy là có ý gì? Có điều, bà nội không đợi tôi tiếp tục hỏi thêm, sai tôi đi tìm Lương tiên sinh ở đầu thôn, ông nội dặn dò, việc này nhất định phải để ông ấy đến xử lý.

Tôi càng thêm khó hiểu, Lương tiên sinh này không phải chỉ là một lão già may vá quần áo sao? Ông ấy có thể xử lý tang sự?

Có điều, nhìn thấy sắc mặt nặng nề của bà nội, tôi đành phải nói đi thay bộ đồ khác, rửa ráy qua loa rồi mới đi, trên người tôi bây giờ vẫn đang mặc bộ áo liệm kỳ quái, khắp người dính đầy nhọ nồi.

Đúng lúc tôi quay người định rời đi, tôi kinh hãi nhìn thấy một cánh tay của ông nội đưa lên, nắm chặt lấy cổ tay tôi.

Mà…. biểu cảm trên mặt ông nội, cũng thay đổi rồi!

Chương 2: Bát hương trước quan tài

Tôi bị sự việc bất ngờ xảy ra này dọa cho một trận, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tay của ông nội, trong lòng có chút sợ hãi, ông nội không phải đã chết rồi sao? Sao tay vẫn động đậy được?

Lẽ nào là xác chết của ông vùng dậy. Hơn nữa gương mặt của ông bây giờ còn trở lên càng dữ tợn hơn trước.

Bà nội vội vàng gỡ tay của ông nội ra, nhưng gỡ thế nào cũng không động đậy, hơn nữa sức lực của ông rất lớn, cổ tay tôi đau nhức.

Ông nội một người đã chết, làm sao lại có thể có phản ứng như thế này? Sau lưng tôi bỗng lạnh toát, vội vàng cùng bà gỡ tay ông nội ra.

– Bà nội, không gỡ ra được!

Một lúc sau, tôi phát hiện tay của ông nội vẫn không hề nhúc nhích, thi thể vẫn lạnh lẽo cứng đơ như cũ, tôi nhìn bà nội nói.

Sắc mặt của bà nội u ám, sau đó bắt đầu chà xát tay của ông nội, làm thế này sẽ giúp cho bắp thịt cứng ngắt ấm dần lên.

Nhưng chà rất lâu, vẫn không có chút hiệu quả nào, tay của ông nội vẫn nắm chặt lấy cổ tay tôi, tôi nhìn thấy cổ tay mình bắt đầu xuất hiện vết máu tụ.

Bà nội thấy vậy cũng rất sốt ruột, nước mắt bắt đầu trào ra, giơ tay tát lên mặt ông nội.

– Cái lão già mãi không chết này, ông đi là được rồi, kéo thằng bé làm gì? Còn không thả tay ra mau, bằng không tôi bây giờ xuống đó tìm ông.

Khi tiếng nói của bà nội vang lên, tôi sợ hãi, tay của ông thế mà lại buông ra rồi.

Trong lòng tôi đầy kinh ngạc, đồng thời vội vàng nói với bà nội, ông nội buông tay ra rồi, bà nội nhìn qua, không nói gì, kêu tôi mau đi thay đồ, gọi Lương tiên sinh đến.

Tôi thay một bộ quần áo bình thường, định ra ngoài lấy nước chuẩn bị rửa mặt.

Không ngờ, lúc tôi bê chậu nước ra đến cửa, cả người tôi sững lại, bởi vì tôi phát hiện, khắp mặt sân ngoài cửa, phủ đầy dấu chân.

Những dấu chân này có chút hỗn loạn, giống như có người không ngừng đi đi lại lại, nhưng nhìn kĩ, tôi phát hiện những dấu chân này có chút kỳ quái, cụ thể thế nào tôi cũng không nói ra được.

Tôi nhìn theo dấu chân, phát hiện những dấu chân này kéo dài đến tận bên ngoài cửa sổ phòng tôi, ở đó chỉ có lác đác vài dấu chân, dường như chủ nhân của dấu chân này đứng rất lâu ngoài cửa sổ, mới xoay người rời đi.

Rõ ràng lúc trước khi tôi nhảy ra khỏi cửa sổ, không hề nhìn thấy những dấu chân này, tại sao bây giờ lại xuất hiện ở đây?

Nghĩ đến đây, tôi bỗng sởn tóc gáy, tối hôm qua tôi ngủ bên cạnh cửa sổ, không ngờ rằng lại có thứ gì đó đứng bên ngoài nhìn tôi cả đêm, nghĩ thôi cũng đã cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Lúc này, bà nội từ trong nhà đi ra, hỏi tôi làm gì mà ngơ ngẩn ra vậy? Tôi chỉ chỉ mặt sân, hỏi bà nội những dấu chân đó là của ai?

Bà nội nhíu chặt lông mày, đi đến bên cạnh tôi, nhìn một vòng quanh sân, sau đó có chút tức giận nói:

– Thằng bé ngốc này, nói linh tinh gì thế? Trong sân làm gì có dấu chân?

Tiếng nói của bà nội làm cả người tôi ngây ra, bà không nhìn thấy những dấu chân ấy sao? Tôi lắc lắc đầu, tạm thời bỏ qua chuyện này, dù sao việc chính cũng vẫn còn đang dang dở.

Định thần lại, tôi ra khỏi cửa, đi về phía nhà Lương tiên sinh, nói thật, việc xảy ra với ông nội tôi cũng không biết phải làm sao.

Bố tôi năm nào cũng đi làm ăn xa, bà nội đã thông báo, cũng không biết bao giờ mới về được nhà. Tôi chạy chậm trên đường, lúc đến nhà Lương tiên sinh, tôi trực tiếp đem hết tình hình kể lại với ông ấy.

Lương tiên sinh khẽ nhíu mày, thấp giọng lầm bầm:

– Nhanh vậy sao?

Lời nói của Lương tiên sinh khiến tôi có chút đờ đẫn, Lương tiên sinh có ý gì? Ông ấy sớm đã biết nhà tôi sẽ xảy ra chuyện?

Có điều không đợi tôi cất tiếng hỏi, Lương tiên sinh kêu tôi đợi một lát, ông ấy đi thu dọn ít đồ, tôi gật gật đầu, không lâu sau Lương tiên sinh bước ra ngoài, cùng tôi đi về nhà.

Đến trước sân nhà tôi, Lương tiên sinh bất chợt dừng lại, tôi nhìn thấy Lương tiên sinh nhìn trân trân vào trong sân, ánh mắt vô cùng nặng nề.

Gương mặt có vài nếp nhăn không có chút biểu cảm nào, tôi vội vàng hỏi Lương tiên sinh có chuyện gì vậy, Lương tiên sinh lắc đầu, sau đó nói với tôi:

– Lát nữa đi theo bước chân của ông, đừng đi sai.

Nghe thấy vậy tôi giật nảy mình, tôi cảm thấy hình như Lương tiên sinh cũng nhìn thấy những dấu chân đó? Lúc này Lương tiên sinh bất chợt tiến về phía trước, tôi đành theo sau.

Quả nhiên, tôi phát hiện những nơi Lương tiên sinh đi qua đều không có những dấu chân kỳ quái kia, trong lòng tôi càng tin tưởng suy nghĩ của mình hơn.

Lương tiên sinh đi thẳng vào trong phòng của ông nội, khi ông ấy nhìn thấy thi thể đã được chỉnh đốn sạch sẽ và bộ dạng hung tợn trước khi chết của ông nội, Lương tiên sinh cất tiếng nói:

– Không được mặc như thế này, lão tẩu, y phục đâu?

Nói xong, Lương tiên sinh quay đầu lại, gặt hỏi bà nội, bà nội đơ người, hỏi Lương tiên sinh y phục nào?

Lương tiên sinh tiếp tục nói:

– Áo liệm, áo liệm mặc cho thằng bé.

Tôi vội vàng phản ứng lại, nói bộ áo liệm đó ở trong phòng mình, Lương tiên sinh bảo tôi mau đi lấy, tôi gật đầu, đi ra khỏi phòng, trong lòng đầy ngờ vực.

Tôi cứ cảm thấy Lương tiên sinh hình như cái gì cũng biết, hơn nữa ông nội xảy ra chuyện, bà nội kêu tôi đi gọi đầu tiên không phải là thầy âm dương tới xác định mộ huyệt để hạ táng mà lại là đi tìm một ông lão may vá quần áo Lương tiên sinh?

Lòng đầy nghi ngờ, tôi đưa bộ áo liệm kỳ quái cho Lương tiên sinh, Lương tiên sinh vội vàng kêu bà nội qua giúp một tay, cởi bỏ bộ áo liệm trên người ông nội xuống, mặc bộ này vào.

Nếu như lúc trước tôi còn ngờ vực, nhưng hiên tại tôi hoàn toàn không hiểu Lương tiên sinh đang muốn làm gì, ông nội cũng bảy tám mươi tuổi rồi, người lớn tuổi như vậy khuất núi, cả trong cả ngoài ít nhất cũng phải mặc hơn mười bộ áo liệm.

– Thằng bé này, đứng ngơ ra đấy làm gì? Mau qua đây giúp một tay.

Tiếng bà nội truyền tới, tôi vội vàng chạy đến giúp sức, đem bộ áo liệm này thay cho ông nội, sau đó Lương tiên sinh đi tới trước mặt ông nội, một tay che kín đôi mắt của ông, miệng Lương tiên sinh khẽ động đậy, hình như nói gì đó.

Sau khi Lương tiên sinh bỏ tay xuống, không ngờ rằng, đôi mắt vẫn luôn trợn ngược lên của ông nội, thế mà đóng lại rồi.

Mà lúc này, Lương tiên sinh lấy ra một tờ giấy màu vàng, che lên mặt ông nội, tôi biết, đây gọi là che mặt thi thể, không để cho người chết tiếp tục nhìn thấy thế tục, tránh vẫn còn lưu luyến chốn trần gian, không lỡ rời xa.

Làm xong, Lương tiên sinh mới quay đầu, nói với bà nội, có thể đốt pháo rồi, đốt pháo không nhất định là có chuyện vui, với tình huống này, gọi là kính thiên hỏi địa, thông báo cho hàng xóm biết trong nhà có người mất.

Đốt xong pháo, không lâu sau, người trong thôn đã ùn ùn kéo đến, đối với sự ra đi của ông nội, mọi người đều khó mà chấp nhận, nhưng vẫn tới giúp sức chuẩn bị tang lễ.

Sau khi đặt ông nội vào quan tài, lúc này tôi phát hiện, những dấu chân ở ngoài sân vẫn còn, nhưng những người đến hình như đều không nhìn thấy, những dấu chân trên mặt sân rất rõ ràng, mọi người ra ra vào vào đều không thể xóa mờ đi những dấu chân ấy.

– Thằng bé này, cháu có thế nhìn thấy thứ đó?

Đột nhiên, một tiếng nói trầm trầm truyền đến, làm tôi giật cả mình, tôi quay người, nhìn thấy Lương tiên sinh đang đứng sau lưng.

Tôi gật đầu, không cần hỏi cũng biết, thứ đó mà Lương tiên sinh nói, chắc chắn là dấu chân trong sân, tôi hỏi Lương tiên sinh, tại sao bọn họ lại không nhìn thấy?

Lương tiên sinh thở dài, cất tiếng nói:

– Có một số thứ, không phải ai cũng nhìn thấy được.

Tôi lại hỏi Lương tiên sinh, những dấu chân này là ai để lại? Ông ấy lắc lắc đầu, nói ai mà biết? Sau đó, ông ấy đột nhiên kêu tôi đưa tay cho ông ấy xem, hình như là cố tình đánh trống lảnh.

Không đợi tôi mở miệng,Lương tiên sinh trực tiếp nắm lấy tay phải của tôi, trên cổ tay tôi, vẫn còn vết bầm do bị ông nội nắm.

Lương tiên sinh nhìn chằm chằm vào vết bầm đó, hai hàng lông mày nhíu chặt.

Nhìn thấy bộ dạng của Lương tiên sinh, tôi hỏi ông ấy sao vậy? Ông ấy lắc lắc đầu, nói đêm nay ông ấy cùng tôi trông coi linh đường, hi vọng không xảy ra sự cố gì.

Đến tối, Lương tiên sinh kêu bà nội thu xếp bảo mọi người về nhà, ngay cả bà nội cũng phải sang nhà người khác ngủ, mọi người đương nhiên cũng cảm thấy kỳ lạ, nhưng cuối cùng vẫn đành làm theo.

Sau khi nhìn thấy mọi người rời đi, Lương tiên sinh lấy một cái ghế, ngồi giữa nhà chính, mặt hướng về cửa lớn, trong tay cầm một cành liễu lúc sáng tìm được, Lương tiên sinh dặn dò tôi, trông coi quan tài của ông nội, bảo tôi trông coi cẩn thận bát hương trước quan tài và đèn dẫn hồn.

Đèn không được tắt, hương không được đứt.

Nhìn thấy cục diện như thế này, trong lòng tôi bỗng dưng cảm thấy bất an, mãi cho đến nửa đêm, tôi cảm thấy cơn buồn ngủ chuẩn bị ập đến, tôi lắc lắc đầu, hiện tại đừng có xảy ra sự cố gì.

Nhìn thấy ba nén hương trước quan tài của ông nội sắp cháy hết, tôi tiến đến định thay hương, sau đó, chính vào lúc đang cắm ba nén hương vào trong bát, hai trong ba nén hương đó bỗng dưng đứt đoạn.

Thời khắc này, tim gan tôi như muốn nổ tung, đang định mở miệng nói cho Lương tiên sinh biết, từ bên ngoài bỗng truyền đến một tiếng loảng xoảng rất lớn.

Chương 3: Quan tài rơi xuống đất

Thời khắc âm thanh đó truyền tới, tôi nhìn thấy Lương tiên sinh từ trên ghế đứng phắt dậy, còn tôi liền vội vàng chạy đến bên cạnh Lương tiên sinh, hỏi ông ấy đó là tiếng gì?

Lương tiên sinh nhíu chặt lông mày, nhìn tôi lắc lắc đầu, nhưng tôi thấy bàn tay đang cầm cành liễu của ông ấy siết chặt vào hơn.

– Cháu ở đây trông coi, ông ra ngoài xem xem!

Lúc này, Lương tiên sinh đột nhiên lên tiếng nói với tôi, trong lòng bỗng sinh ra cảm giác muốn kháng cự, không có lí do gì khác, ngoài sợ hãi.

Chính vào lúc Lương tiên sinh chuẩn bị ra ngoài nhà chính, một bóng đen từ bên ngoài vụt vào trong nhà, khi bóng đen tiến vào trong, ” thình thịch” một tiếng, bóng đen ngã xuống mặt đất, không có động tĩnh.

– Bố!

Nhìn thấy bóng người này, tôi phát ra tiếng kêu thất thanh, bóng người bỗng dưng xuất hiện này không phải ai khác, lại chính là bố tôi từ nơi khác trở về, có điều lúc này, cả người bố tôi nhìn rất thảm hại, quần áo trên người lộn xộn, tôi thậm chí còn nhìn thấy trên người bố tôi hình như có rất nhiều dấu tay màu đen.

Tôi vội vàng chuẩn bị tiến đến đỡ bố dậy, lại bị Lương tiên sinh ở bên cạnh ngăn lại.

Tôi quay đầu, phát hiện Lương tiên sinh nhíu chặt lông mày, nhìn tôi lắc lắc đầu.

Lúc này, Lương tiên sinh đột nhiên lên tiếng, nói với tôi:

– Nhất Lượng, mau đi lấy một bát nước đến đây.

Nhìn thấy bộ dạng khẩn trương của Lương tiên sinh, tôi không dám chậm trễ, vội vàng đi lấy một bát nước, lúc tôi bê bát nước ra, phát hiện trong tay Lương tiên sinh có một nắm tàn hương.

Lương tiên sinh đem nắm tàn hương này để vào trong bát nước, sau đó đổ vào trong miệng bố tôi.

Bố tôi hình như bị sặc nước, lập tức ho sặc sụa, mở to mắt, Lương tiên sinh nhíu mày gặt hỏi:

– Lý Trăn, trên đường cậu gặp phải thứ gì rồi?

Tôi nhìn thấy bố lắc đầu, nói một lời khó nói hết, lúc này bố hình như ổn hơn rất nhiều, đứng dậy đi về phía quan tài của ông nội, cả người bố bỗng dưng khự lại.

– Mấy nén hương trước quan tài này sao lại đứt?

Nghe thấy vậy tôi bỗng giật mình một cái, Lương tiên sinh đứng bên cạnh khẽ run rẩy, bước lên phía trước hai bước.

– Hương trước quan tài đứt, mà lại còn là hai ngắn một dài tối kị nhất?

Giọng nói trầm trầm của Lương tiên sinh truyền đến, sau đó ông ấy nhìn về phía tôi, tôi vội vàng hậm hực giải thích, lúc trước tôi đang định nói, thì bị tiếng ồn bên ngoài cắt ngang.

– Xem ra sắp xảy ra chuyện lớn rồi, Lý Trăn, ba nén hương này cậu đốt.

Lương tiên sinh nhíu mày, nhìn bố tôi nói.

Bố tôi gật đầu, đúng vào lúc bố đang lấy hương, đột nhiên bên ngoài lại truyền đến một tràng tiếng động, giống như có người đang không ngừng rung cửa.

Nghe thấy tiếng động này, tôi nhìn thấy cả người bố rung mạnh, mắt mở to, nói:

– Nguy rồi, quên không đóng cửa.

Nói xong, bố trực tiếp vất mấy nén hương trong tay xuống đất, cả người xông ra ngoài, Lương tiên sinh nhìn tôi một cái, dặn dò vài câu, bảo tôi trông chừng ông nội, nói xong cũng xông ra khỏi cửa.

Tôi căn bản không kịp phản ứng, bỗng dưng chỉ còn lại một mình, quan trọng hơn nữa là, khi Lương tiên sinh ra khỏi cửa, còn khóa chặt cửa nhà chính lại.

Tôi khẽ nuốt một ngụm nước miếng, nói thật, tôi chỉ là một thằng nhỏ ngơ ngơ ngác ngác, chuyện gì cũng chưa trải qua, ông nội qua đời liên tiếp phát sinh nhiều chuyện kỳ quái, vượt qua hết tất cả những kiến thức trong đầu tôi.

Hiện tại trong nhà chính chỉ còn lại một mình tôi, hơn nữa cửa còn bị đóng rồi, trong lòng chỉ có nỗi sợ bủa vây, tôi cảm nhận được toàn thân của mình đã bắt đầu không tự chủ được mà run lên bần bật.

Nhìn cỗ quan tài đen sì của ông nội, tôi vội vàng lấy ba nén hương đốt lên, nhưng vừa cắm vào trong bát, ba nén hương lại không rõ nguyên do mà đứt mất hai nén.

Tôi bị dọa đứng đờ trên mặt đất, cũng không dám động đậy, chân nhũn ra, trực tiếp hướng về phía quan tài của ông nội quỳ xuống, mà vào lúc này, tôi nghe thấy bên ngoài có tiếng động.

Tiếng động đó càng lúc càng dồn dập, trong lòng tôi không ngừng cầu nguyện, đừng xảy ra chuyện gì, ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì.

Nghĩ ngợi một lát, tôi ngẩng đầu nhìn lên quan tài của ông nội, chính vào lúc tôi ngẩng đầu lên, một âm thanh khó chịu đột nhiên phát ra từ trong quan tài của ông.

” Thùng!”

Giây tiếp theo, tôi nhìn thấy thi thể của ông nội từ trong quan tài ngồi bật dậy, tờ giấy màu vàng che trên mặt ông rơi xuống, lộ ra gương mặt của ông.

Tôi sợ tới mức vội vàng lăn ra đằng sau, bởi vì tôi nhìn thấy đôi mắt của ông nội lúc trước đã được Lương tiên sinh làm cho nhắm lại, hiện tại lại mở ra, hơn nữa tròng mắt còn lồi ra nhiều hơn trước, đến ngay cả những tia máu trong tròng mắt, cũng càng thêm sậm màu.

Biểu cảm trên mặt của ông nội, lại thay đổi, trở lên càng hung tợn hơn, bộ dạng vô cùng hung ác, đôi mắt hung dữ đó nhìn chăm chăm ra bên ngoài nhà chính.

Nhìn bộ dạng đó, tôi cảm giác ông nội giống như chỉ hận không thể trực tiếp nhảy ra từ trong quan tài, xông ra bên ngoài, kết hợp thêm bộ áo liệm kỳ quái trên người ông, tôi bị dọa sợ tới mức hét lên thất thanh, tôi gần như quên hết sự thương yêu cưng chiều trước đây của ông nội, hiện tại, trong lòng chỉ còn lại sự kinh hãi.

Cửa phòng chính bỗng nhiên bị đẩy ra, Lương tiên sinh và bố đồng thời xuất hiện bên cạnh tôi, bọn họ đều nhìn thấy ông nội trở mình ngồi dậy trong quan tài.

– Con mẹ nó chứ, sắp xảy ra chuyện lớn rồi.

Giọng nói u ám đến cực độ của Lương tiên sinh truyền tới, sau đó là đến tiếng nói của bố, bố hỏi Lương tiên sinh định bao giờ hạ táng?

Trầm mặc một lát, Lương tiên sinh mới lên tiếng:

– Lúc đầu định là ngày kia, nhưng với tình hình này, đợi không được rồi, ngày mai lập tức hạ táng, đặt vào trong đất là ổn rồi.

Một lúc lâu sau, tôi mới định thần lại được, lúc này nhìn thấy thi thể của ông nội lại lần nữa nằm vào trong quan tài, lần này, đến ngay cả nắp quan tài đều đã được đậy lên.

Ở địa phương tôi, nắp quan tài nhất định phải vào lúc trước khi hạ thổ mới được đậy lên, bởi vì trước lúc đem chôn, người thân vẫn muốn được nhìn mặt người mất lần cuối.

Có điều, sự ra đi của ông nội, tất cả đều không bình thường. Tôi nghĩ chuyện này nhất định là có lý do, trong phòng chính, Lương tiên sinh vẫn đang ngồi ngay ngắn trên ghế, còn bố lại đang quỳ trước linh cữ của ông nội, không ngừng đốt tiền giấy.

Nhìn được ra, trên mặt bố, mang đầy sắc vẻ u ám.

Tôi đến bên bố quỳ xuống, cùng bố đốt tiền vàng cho ông nội, lúc này, bố nhìn thấy vết bầm trên cổ tay tôi, hỏi tôi bị làm sao? Tôi nói cho bố biết là bị ông nội nắm.

Nghe thấy vậy, tôi để ý động tác trên tay bố khẽ khự lại, có điều bố cũng không nói gì cả.

Cứ như thế, không biết từ lúc nào trời đã đến sáng, cũng may không xảy ra thêm sự cố gì, mà khi trời vừa sáng, bà nội đã cùng với những người trong thôn kéo về nhà tôi.

Nhìn thấy bố đã trở về, hơn nữa chúng tôi đều không sao, bà nội thờ phào nhẹ nhõm, nhưng không một ai biết, đêm qua bọn tôi đã trải qua những gì.

Lương tiên sinh đến bên bà nội, nói với bà, chiều hôm nay chuẩn bị hạ táng cho ông nội, đợi không được đến ngày kia rồi. Bà nội đương nhiên cũng có chút ngờ vực, nhưng cũng không hỏi nhiều.

Sau đó, cả nhà tôi bắt đầu bận rộn chuẩn bị tang lễ cho ông nội, giữa chừng tôi về phòng ngủ một giấc, đến chiều bị bà nội gọi dậy, nói chuẩn bị hạ táng cho ông nội rồi.

Tôi vội vàng đứng dậy, dùng nước lạnh rửa qua mặt, đi đến nhà chính, tôi nhìn thấy Lương tiên sinh tay giữ một con gà trống, không ngừng nhảy quanh quan tài của ông nội, xong việc, Lương tiên sinh đặt con gà trống lên phần đầu của cỗ quan tài.

Con gà trống đó giống như bị dính chặt lên phía trên, không hề động đậy.

Lương tiên sinh gọi tôi tới, bê linh vị của ông nội lên, dặn tôi lát nữa đi theo sau ông ấy, đồng thời gọi mười sáu người khiêng quan tài, chuẩn bị cẩn thận gậy khiêng.

Tôi nhìn thấy Lương tiên sinh vốc lên một nắm gạo trắng, hất ra bên ngoài nhà chính.

– Người âm mượn đường, khởi quan.

Âm thanh của Lương tiên sinh vừa truyền ra, những người khiêng quan tài lập tức ra sức, quan tài trong phút chốc được đưa lên cao, mà trong tay Lương tiên sinh là phướn dẫn hồn của ông nội, lại là một nắm gạo trắng được ném ra.

– Người âm mượn đường.

Lương tiên sinh vừa nói, vừa bắt đầu bước ra khỏi bậc thềm, tôi ở sau lưng Lương tiên sinh, theo sát từng bước chân.

Lúc đầu cứ nghĩ mọi chuyện sẽ trôi qua thuận lợi, bởi vì tất cả mọi thứ không hề có chút khác thường nào, nhưng vào đúng lúc này, tiếng gà trống kêu lên thất kinh đột nhiên truyền tới, giống như là bị thứ gì đó dọa.

Sau đó, con gà trống đó trực tiếp bay qua đầu tôi, rơi xuống một bên, mắt tôi nháy một cái, đây không phải là con gà trống trên quan tài của ông nội sao?

Mà lúc này, Lương tiên sinh cũng quay đầu lại, mặt ông ấy tái nhợt, đôi mắt nhìn chằm chằm phía sau lưng tôi, yên lặng không lên tiếng, tôi cũng quay người theo, nhìn lên quan tài của ông nội.

“cạch cạch”

Đột nhiên, một âm thanh giòn tan phát ra, hai thanh gậy khiêng quan tài không ngờ lại gãy một cách kỳ lạ như vậy?

” Thình thịch” một tiếng, quan tài của ông nội trực tiếp rơi xuống đất.

Chương 4: Chân lót bằng bát

Âm thanh của quan tài rơi xuống đất, khiến những người xung quanh sợ hãi lùi ra sau một bước, một mảnh tĩnh mịch, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào cỗ quan tài đen sì ở giữa, những người khiêng quan tài đứng ngơ người nhìn sự việc diễn ra trước mắt.

Tôi từ trong ánh mắt của mọi người, đều có thể nhìn ra một tia hoảng loạn.

Quan tài rơi xuống đất, đây là điều tối kị cực lớn ở địa phương tôi, bình thường người chết sau khi được đặt vào trong quan tài, quan tài nhất định không được tiếp xúc với mặt đất, lúc đặt ở nhà luôn phải có ghế chống ở bên dưới.

Sau khi khởi quan, nhất định phải đến nơi hạ táng, quan tài mới có thể chạm đất, giữa lúc này tuyệt đối không được xảy ra sự cố.

Ngoài ra vẫn còn một cách nói khác, đó chính là, quan tài nếu như giữa đường không may rơi xuống đất, như vậy nhất định phải hạ táng tại nơi mà quan tài chạm xuống.

Nhưng tình trạng hiện tại của ông nội, vừa mới ra khỏi cửa chính, chắc cũng không đến mức hạ táng ông nội ở chỗ này chứ?

Bố và Lương tiên sinh đồng thời cùng tiến đến bên cạnh quan tài, hai người họ nhìn nhau một cái, nhưng tôi từ trên gương mặt của họ, nhìn thấy biểu cảm giống nhau.

Nặng nề, nặng nề đến mức không có lời nào để miêu tả.

Người trong thôn xung quanh bắt đầu bàn tán sôi nổi, tình trạng này ở chỗ tôi đừng nói là gặp, đến ngay cả nghe đều chưa bao giờ nghe qua, đây rõ ràng là có chút không bình thường, tất cả mọi người đều đang bàn tán, là ông nội tôi đang tác quái.

Tôi nhìn thấy Lương tiên sinh thở dài một tiếng, nói:

– Mọi người đừng lo lắng, có lẽ cây gậy này quá cũ rồi, đem quan tài khiêng vào bên trong trước, hôm nay chắc không được rồi, ngày mai hẵn tiếp tục!

Lương tiên sinh nói xong, mọi người vội vàng bao quanh quan tài, cùng nhau nhấc lên, nhưng giây tiếp theo, tôi nhìn thấy sắc mặt của mọi người đều trở lên rất khó coi.

– Lương tiên sinh, cỗ quan tài này không nhấc lên được!

Một tiếng kêu kinh ngạc truyền tới, trong lòng tôi có chút sợ hãi, quan tài không nhấc lên được? Vừa rồi không phải vẫn rất bình thường hay sao? Nhưng khi tôi ngước mắt nhìn về phía quan tài của ông nội lần nữa, lại phát hiện, trên cỗ quan tài, từ từ thoát ra rất nhiều làn khói đen.

Lương tiên sinh bỗng chốc nhíu chặt lông mày, đi đến bên cạnh cỗ quan tài, lấy tay đặt lên trên.

Chính vào thời khắc Lương tiên sinh đặt tay lên trên cỗ quan tài, tôi nhìn thấy sắc mặt của ông ấy thay đổi, có điều rất nhanh lại khôi phục lại trạng thái ban đầu.

Sau đó Lương tiên sinh nói:

– Nào, tôi nhấc cùng mọi người!

Lương tiên sinh nói xong, hai tay đặt xuống dưới đáy quan tài của ông nội, mà lúc này, tôi lại kinh hãi phát hiện, những làn khói đen xung quanh quan tài của ông nội bỗng dưng biến mất đi rất nhiều, thu vào phía trong quan tài.

Lúc này, Lương tiên sinh nói với bố:

– Lý Trăn, đi cách địa khí.

Bố khẽ ngơ người, sau đó vội vàng gật đầu, bố bảo tôi đặt linh vị của ông xuống cẩn thận, đi giúp bố một tay, nghe thấy vậy, tôi có chút khó hiểu, cách địa khí là cái gì?

Mặc dù không hiểu, nhưng tôi vẫn cùng bố đi vào trong nhà, chỉ thấy bố lấy một chậu nước, bảo tôi nhặt tám cái bát đi theo sau.

Chúng tôi trực tiếp đi đến phòng chính, tôi thấy bố đổ nước vào trong bát, sau đó đặt dưới chân ghế, một ghế có bốn chân.

Ghế đặt quan tài có hai chiếc, tổng cộng bốn cái bát, trong bát là nước trong, mà chân ghế lại đặt ở trong bát, ngâm trong nước.

Trong lòng tôi có chút kinh ngạc, đây chính là cách địa khí? Nhưng cái này có tác dụng gì?

Làm xong, bố ra hiệu cho Lương tiên sinh, lúc này Lương tiên sinh lại kêu hô mọi người nhấc quan tài lên, tiếng nói của Lương tiên sinh nhè nhẹ truyền ra.

Quan tài của ông nội lại một lần nữa được nhấc lên, quan tài được đặt lên trên hai chiếc ghế, nhìn những cái bát nước dưới chân ghế, tôi có chút lo lắng, trọng lượng của quan tài không hề nhẹ, những cái bát này vỡ mất thì sao?

Nhưng sau khi quan tài được đặt lên trên, tôi phát hiện tám cái bát đó không hề có chút động tĩnh gì. Đến ngay cả nước trong bát cũng không bị xao động, chứ đừng nói đến bát bị nứt.

Làm xong mọi thứ, trời đã bắt đầu tối, lúc đầu ngày hạ táng ông nội chính là chiều hôm nay, nhưng lúc này trời đã tối, Lương tiên sinh đành dặn dò mọi người tối nay cứ về trước.

Lần này, mọi người căn bản không có chút do dự nào, tôi biết, việc quan tài của ông nội rơi xuống đất, có ảnh hưởng rất lớn đến tâm trạng của mọi người.

Mà dựa vào mọi điều đã xảy ra, tôi cũng đoán ra được, Lương tiên sinh bề ngoài là một ông lão may vá, nhưng thực chất, chỉ e là còn giỏi hơn mấy ông thầy âm dương rất nhiều lần.

Sau khi mọi người rời đi, tôi nghe thấy Lương tiên sinh thấp giọng nói với bố:

– Không còn cách nào khác, vẫn là khởi âm rồi.

Bố tôi trầm mặc rất lâu, nói nói với Lương tiên sinh:

– Phải làm thế nào thì làm thế đấy thôi!

Lương tiên sinh gật đầu, lúc này ông ấy quay sang nhìn tôi, nói:

– Nhất Lượng, cháu qua nhà ông, giúp ông lấy ít đồ.

Nghe thấy vậy, cả người tôi khẽ run lên, bản năng muốn từ chối, trời tối như thế này, kêu tôi đi lấy đồ?

Tôi vội vàng hỏi Lương tiên sinh, ông ấy tự mình đi lấy không được sao? Hơn nữa ông ấy tự mình đi, cũng không mất thời gian tìm, tiết kiệm thời gian, tôi đi còn không biết những thứ đó ông ấy để ở đâu.

– Ông đi rồi, ông nội cháu để cháu xử lý à? thằng bé này, ông nói cho cháu biết ông để đồ ở chỗ nào không phải được rồi sao? Mau đi đi, bên này cần dùng gấp!

Lương tiên sinh tức giận nhìn tôi một cái, sau đó lên tiếng nói với tôi.

Tôi không biết trả lời thế nào, bố cũng an ủi tôi, nói tôi lớn như này rồi, đi một chuyến có gì đáng sợ chứ, còn bảo tôi đi nhanh về nhanh.

Cuối cùng tôi chẳng còn cách nào khác, bây giờ là thời kỳ đặc biệt, tôi sợ cũng phải cố mà gồng mình lên, Lương tiên sinh đưa chìa khóa cho tôi, nói cho tôi biết ông ấy để đồ ở những chỗ nào, sau đó tôi bật đèn pin, xuất phát.

Trên đường, trong đầu tôi cố gắng nhớ kỹ lời Lương tiên sinh dặn dò, trên đường không cần biết gặp phải thứ gì, hoặc có ai gọi, đều không được quay đầu, cứ mặc kệ mà đi.

Như vậy sẽ không xảy ra sự cố gì cả, tôi cảm thấy bản thân đi trên đường, bàn tay cầm đèn pin có chút run rẩy, rõ ràng là khí trời tháng sáu, nhưng tôi lại cảm thấy toàn thân bỗng nhiên có chút lạnh.

Hơn nữa, không biết có phải do tác dụng của tinh thần hay không, tôi cứ cảm giác có thứ gì đó đang thổi sau cổ mình.

Tôi từng nghe người già nói qua tình trạng này, quỷ thổi đèn, nhưng chỉ là cái bẫy, lừa bản thân tự mình thổi tắt lửa dương ở trên lông mày.

Vì vậy càng không được quay đầu, tôi đi mãi đi mãi, cuối cùng bắt đầu chạy chậm, ông trời ơi, tôi hận khồng thể bay một phát đến nhà Lương tiên sinh.

Đây là một loại dày vò, nhưng cuối cùng cũng tới rồi, tôi vội vàng lấy chìa khóa ra, mở cửa tiến vào trong nhà, cửa đóng lại”thình” một tiếng, cả người tôi thờ hắt ra một hơi.

Không biết từ lúc nào, trước trán đã đầy mồ hôi lạnh, cảm thấy đoạn đường vừa nãy, đi rất lâu, muốn nghỉ ngơi một chút.

Có điều, nghĩ tới Lương tiên sinh nói đang cần dùng gấp đồ, tôi đành vội vàng tiến vào trong phòng ông ấy, chuẩn bị tìm đồ ông ấy nói.

Tôi bước vào trong phòng Lương tiên sinh, bắt đầu dựa vào miêu tả của ông ấy, tìm một cái tủ khóa ở cạnh giường, sau khi mở ra quả nhiên nhìn thấy một chiếc hộp.

Tôi cầm chiếc hộp trong tay, cảm giác có chút nặng, bên trong truyền ra một tiếng động nhỏ, nghe giống tiếng sắt. Quan trọng hơn là, tôi nhìn thấy chiếc hộp này có chút cũ kĩ, vỏ ngoài bị mài mòn khá nghiêm trọng.

Tôi cũng không để ý nhiều mấy thứ này nữa, vội vàng đem về cho Lương tiên sinh, không được làm lỡ thời gian việc trong nhà mình.

Nhưng lúc tôi vừa định bước đi, vội vàng khựng lại, mắt nhìn vào một góc trong phòng, chỗ đó có một bàn thờ, trên bàn thờ treo một bức di ảnh, hình như là một đạo sĩ.

Nhưng thứ tôi quan tâm lại ở phía dưới bàn thờ, trên đó hình như có hai người rơm nho nhỏ, hơn nữa hai người rơm này còn nắm tay nhau, nhìn thế nào cũng thấy có chút kỳ dị, trên người bọn nó còn mặc bộ y phục kỳ lạ giống hệt nhau.

Tôi rất tò mò Lương tiên sinh chỉ là một người may vá vậy làm sao trong phòng lại có thứ này? Nhìn thấy vậy, trong lòng tôi có chút sợ hãi, nhưng cũng không thể kìm chế được sự tò mò của mình.

Vì muốn nhìn rõ hơn, tôi từ từ di chuyển lại gần chỗ bàn thờ, khi tôi đến gần, lông mày bỗng dưng nhíu chặt lại.

Nếu như Lương tiên sinh cũng biết chút ít về làm phép giống như thầy âm dương, vậy thì thờ cúng di ảnh một vị đạo sĩ cũng không có vấn đề gì, nhưng đằng này, hai con người rơm này lại cực kỳ kỳ dị.

Hơn nữa tôi để ý tới là bởi vì tôi phát hiện, bộ y phục kỳ quái mặc trên người hai con người rơm có chút quen mắt.

Tôi nhăn mày nhớ lại, giây tiếp theo, cả người giật nảy lên vì kinh hãi, không tự chủ được chỉ về phía người rơm.

Bộ y phục kỳ quái mặc trên thân người rơm này, là một bản thu nhỏ của áo liệm, mà áo liệm này đã in rất sâu vào trong trí nhớ của tôi.

Còn không phải là bộ áo liệm kỳ quái lúc trước ông nội mặc cho tôi hay sao? Hiện tại, vẫn đang mặc trên người ông nội.

Chương 5: Hất tiết lên quan tài

Nhưng hiện tại, tôi lại ở trong nhà Lương tiên sinh nhìn thấy bộ áo liệm giống hệt, mặc dù là bản thu nhỏ, mặc trên thân hai người rơm.

Nhưng đến ngay cả hình thù trên đó cũng giống hệt nhau, hoàn toàn giống với bộ áo liệm mặc trên người ông nội.

Trong này liệu có phải có quan hệ gì không? Đầu óc tôi không ngừng xoay chuyển, muốn tìm ra điểm tương đồng nào đó, nhưng rất lâu sau, lại chẳng phát hiện ra điều gì.

Trong phòng một người may vá có những thứ này, thực sự có chút kỳ lạ.

Máy vá?

Mắt tôi bỗng sáng lên, tôi vẫn luôn bỏ qua thân phận này của Lương tiên sinh, tôi đoán chắc rằng, bộ áo liệm cổ quái trên người ông nội, có lẽ nào là do Lương tiên sinh may?

Nghĩ đến phán đoán này, tôi lập tức liên tưởng, lúc đầu khi tôi đến tìm Lương tiên sinh, ông ấy dường như đã biết nhà tôi sẽ xảy ra chuyện, ngoài ra vừa mới tới nhà tôi, đã hỏi bà nội về bộ áo liệm đó.

Chứng minh Lương tiên sinh ngay từ đầu đã biết đến sự tồn tại của bộ áo liệm, như vậy tôi càng thêm chắc chắn, nếu như bộ áo liệm đó đúng là do Lương tiên sinh may, vậy ông ấy nhất định biết ý nghĩa của bộ áo liệm.

Hơn nữa trước đêm ông nội xảy ra chuyện, lý do tôi phải mặc bộ áo liệm đó, ông ấy cũng biết, nghĩ đến đây, tôi trực tiếp ra khỏi cửa, tiến về phía nhà mình.

Dù sao, Lương tiên sinh ở nhà cũng đang cần dùng gấp thứ trong tay tôi, đối với những phán đoán của mình, đợi ông ấy bận bịu xong, hỏi là biết rồi.

Trên đường về nhà, tôi vẫn nơm nớp lo sợ, đợi đến lúc sắp về tới nhà, lông mày của tôi khẽ nhíu lại, bởi vì từ vị trí này vừa hay nhìn thấy nhà tôi, nhưng lúc này tôi lại nhìn thấy ngọn núi phía sau nhà dường như có một đám mây đen.

Trời tối thế này, tôi ngước nhìn lên trời, bầu trời sáng trăng, khi tôi đưa mắt nhìn đám mây trên ngọn núi sau nhà lần nữa, tôi phát hiện trong đám mây đen đó dường như còn có một vết màu đỏ.

Tôi lắc đầu, không tiếp tục để ý, vội vàng chạy vào cửa nhà, dọc đường chạy chậm, tôi thở hồng hộc đem đồ trong tay đưa cho Lương tiên sinh đang ở trong nhà chính.

Mà lúc này cũng chú ý tới, bên dưới cỗ quan tài của ông nội, vậy mà lại có mấy ngọn đèn dầu đang sáng. Tôi đưa mắt nhìn kĩ, bảy ngọn đèn dầu, cách bày trí hình như có chút quen thuộc.

Nhìn một lúc, tôi rùng mình kinh ngạc, cách sắp xếp “bắc đẩu thất tinh”? Phía dưới quan tài không phải có một ngọn đèn dẫn hồn rồi hay sao? Tôi nhận ra trong này có gì đó kỳ quặc.

Lúc này, tôi thấy Lương tiên sinh mở chiếc hộp ra, tôi có chút tò mò không biết bên trong chiếc hộp nặng trình trịnh đó là thứ gì, vội vàng tiến lên nhìn.

Không ngờ rằng lại là rất nhiều đinh sắt, hơn nữa những chiếc đinh này còn có màu đỏ thẫm, tôi nhăn mày, không biết tại sao, tôi cứ có cảm giác màu đỏ thẫm trên những chiếc đinh sắt ấy là vết máu.

Lương tiên sinh cầm đinh sắt đi đến trước mặt bố, cất tiếng nói:

– Cỗ quan tài này phải lập tức đóng chặt lại, thời gian kéo dài sợ xảy ra sự cố.

Lương tiên sinh vừa nói xong, bố liền gật đầu, sau đó Lương tiên sinh nhảy bật lên, cả người nhẹ nhàng nhảy lên trên nóc quan tài của ông nội, trong tay lấy ra một chiếc đinh, để vào một góc của quan tài.

“Thình!”

Vào giây phút chiếc đinh đỏ thẫm vừa tiếp xúc với quan tài, trong quan tài bỗng truyền ra một âm thanh, âm thanh đột nhiên phát ra này khiến cả người tôi sợ hãi lùi ra phía sau.

– Không hay rồi, Lý Trăn, mau giúp tôi giữ chặt nắp quan tài.

Đột nhiên, tiếng kinh hô đầy kinh hãi của Lương tiên sinh truyền tới, thời khắc này, tôi đột nhiên nghe thấy âm thanh thứ hai, vẫn là phát ra từ trong quan tài của ông nội.

Âm thanh lần này rõ rệt hơn, hơn nữa tôi còn nhìn thấy nắp quan tài khẽ bật lên.

Sắc mặt của bố tôi lập tức trở lên u ám, cả người nhảy lên trên quan tài, trực tiếp ngồi lên.

Nhưng, dường như không có tác dụng gì cả, âm thanh trầm đục phát ra từ trong quan tài càng lúc càng dồn dập, thậm chí nắp quan tài đã lộ ra một vết hở.

Ruột gan tôi rối bời, chân tay luống cuống, hoàn toàn không biết phải làm như thế nào.

– Nhất Lượng, lấy dao chặt củi cắt cổ con gà trống kia, hướng về phía quan tài, để cho tiết bắn lên trên.

Tôi lúng túng, đến ngay cả tiếng của bố truyền đến mà tôi vẫn chưa phản ứng lại được.

– Nhanh lên! Ngơ ra đấy làm gì?

Bố quát lên một tiếng, lúc này mới khiến tôi định thần lại, tôi nhìn quanh bốn phía, phát hiện một bên có một con gà và một con dao chặt củi.

Không để ý được những thứ khác, tôi mạnh dạn xông lên, bắt lấy con gà dưới đất, tay còn lại cầm dao, đi thẳng đến bên quan tài ông nội.

Lúc này, nắp quan tài đã bật ra rất cao, quan trọng hơn là, trên nắp quan tài vẫn có Lương tiên sinh và bố hai người sống sờ sờ đang ngồi bên trên.

Tôi khẽ liếc qua khe hở, nhìn thấy hai cánh tay cứng ngắt của ông nội vẫn không ngừng đẩy nắp quan tài? Tim gan tôi đập loạn nhịp.

Trong lòng lo lắng, con dao chặt củi trong tay tôi trực tiếp hướng về phần đầu của con gà trống chặt xuống.

Con gà trống đó cũng không biết bị làm sao, đến tiếng kêu cũng không có, tôi nghe thấy tiếng máu tươi phun trào.

“Tí tách!”

Tiết của gà trống vốn dĩ cũng không nhiều, hiện tại tất cả đều chảy ra ngoài, mà còn trực tiếp bắn lên trên nắp quan tài.

“Thình!”

Khoảng khắc tiết gà bắn lên trên quan tài, “thình!” một tiếng, nắp quan tài đang bật lên cao bỗng dưng hạ xuống, sau đó không còn chút động tĩnh gì nữa.

Thành công rồi?

Trong tôi khẽ vui mừng, xem ra tiết gà trống rất có tác dụng, tác dụng của tiết gà trống tôi cũng hiểu một ít, là vật chí dương, cho nên khi khởi quan lên núi mới đặt gà trống lên trên quan tài.

Dùng để trấn áp quỷ hồn, cho nên gà trống còn gọi là gà trấn quỷ, có thế làm cho linh hồn người chết kinh sợ, nhưng buổi chiều hôm nay, việc gà trống trực tiếp từ trên quan tài bay xuống dưới, sợ rằng là có liên quan đến ông nội.

Người già vẫn hay nói, có người chết rồi, nhưng không lỡ rời đi, cho nên mới cố tình ở lại, tôi trước nay chưa gặp qua, này lần lại là ông nội giúp tôi mở mang tầm mắt.

Khoảng một phút sau, quan tài của ông nội vẫn không có động tĩnh gì, tôi nhìn thấy Lương tiên sinh và bố thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này trên trán của hai người đầy mồ hôi lạnh, nhưng bố và Lương tiên sinh vẫn ngồi trên nắp quan tài, trong tay Lương tiên sinh lại xuất hiện chiếc đinh sắt lúc trước.

Tôi nhìn thấy Lương tiên sinh đặt đinh lên trên quan tài, sau đó dùng tay đập mạnh xuống, hơi thở của tôi bỗng dưng ngừng trệ, đó là đinh sắt đấy? Sợ rằng cũng phải dài mười mấy centimet, dùng tay không để đóng? Ngoài ra quan tài còn là làm bằng gỗ thật nữa?

Không đợi tôi kinh ngạc, tôi nhìn thấy Lương tiên sinh vẫn dùng tay không đóng những chiếc đinh đó vào trong quan tài.

Chiếc đinh đầu tiên đóng xuống, tôi lại thấy Lương tiên sinh đóng tiếp chiếc thứ hai, liên tiếp bảy chiếc, bởi vì quan tài không xảy ra chuyện gì nữa, cho nên bảy chiếc đinh này liên tiếp được Lương tiên sinh đóng vào trong một cách thuận lợi.

Lương tiên sinh và bố sau khi làm xong hết tất cả mọi việc,lúc này mới từ trên quan tài của ông nội nhảy xuống, sau khi nhảy xuống Lương tiên sinh vội vàng lấy tay lau đi mồ hôi lạnh dính đầy trên trán.

Bố vội vàng sai tôi đi rót cho Lương tiên sinh một cốc trà, tôi gật đầu, đi lấy trà cho cả bố và Lương tiên sinh mỗi người một cốc.

Lương tiên sinh nhíu mày liếc nhìn quan tài của ông nội, lúc này mới ngồi lên trên ghế, yên tâm uống một ngụm trà.

Tôi nhìn sắc mặt nghiêm trọng của bố và Lương tiên sinh, cũng không biết phải nói gì, dù sao chuyện này tôi cũng hiểu, chỉ biết trên người ông nội nhất định đã xảy ra chuyện gì đó.

Hơn nữa hiện tại tôi vẫn còn chút thắc mắc, ông nội rốt cuộc vì sao mà chết?

– Được rồi Lý Trăn, tạm thời cũng không có chuyện gì hệ trọng nữa, cậu đi nghỉ ngơi chút đi, để thằng bé cùng tôi trông đêm là được rồi.

Lúc này, Lương tiên sinh đặt cốc trà xuống, sau đó lên tiếng nói với bố, bố vội vàng lắc đầu, nói với Lương tiên sinh:

– Chú Lương, cháu không sao.

Bố vừa nói xong, Lương tiên sinh cười khẽ, nói với bố:

– Được rồi! Cháu có lừa nổi tôi không? Bảo cháu đi thì đi, tôi bộ xương già này, vẫn chống đỡ được.

Lương tiên sinh nói xong, trên mặt bố mới lộ ra nụ cười ngại ngùng, bố nhìn tôi, dặn tôi đừng làm gì thêm phiền phức cho Lương tiên sinh, sau đó mới đi nghỉ ngơi.

Tôi gật đầu, trong lòng lại đang nghĩ, đây đúng là cơ hội tốt, lát nữa bố đi nghỉ ngơi rồi, có thể chuẩn bị hỏi Lương tiên sinh vài chuyện.

Nếu như bố vẫn ở lại, nhất định không cho tôi hỏi, bởi vì tôi cảm thấy, bố đối với Lương tiên sinh rất tôn kính, tôi mà mạo muội hỏi, bố nhất định không đồng ý.

Tôi nhìn thấy bố đi vào trong phòng, trong lòng đã bắt đầu suy tính xong.

– Thằng bé này, chuyển ghế qua đây ngồi mau, thời gian vẫn còn dài, đứng rất mệt.

Nghe vậy, tôi vội vàng kéo ghế, ngồi bên cạnh Lương tiên sinh.

Nhịn một lúc, tôi cuối cùng vẫn không kìm được lên tiếng:

– Lương tiên sinh, cháu có một câu hỏi, liệu có thể giúp cháu giải thích nghi ngờ trong lòng hay không?

Chương 6: Hồi môn

Âm thanh của tôi vừa vang lên, Lương tiên sinh bên cạnh lập tức quay đầu lại, trong ánh mắt đang nhìn thôi toát lên một ý vị khó miêu tả.

Lương tiên sinh không lên tiếng, trực tiếp lấy ra một bao thuốc, lấy một điếu châm lên, lúc này mới mở lời, hỏi tôi có nghi ngờ gì?

Trong lòng tôi thoáng vui mừng, vội vàng hỏi Lương tiên sinh, bộ áo liệm kỳ quái trên người ông nội, có phải do ông ấy may hay không?

Chính vào lúc tôi vừa nói xong, Lương tiên sinh lập tức nhíu mày, nhìn tôi chằm chằm cất tiếng hỏi:

– Cháu không động vào mấy thứ trên bàn thờ chứ?

Lời nói của Lương tiên sinh khiến tôi đơ ra, một lúc sau mới phản ứng lại được, hiểu ra Lương tiên sinh là đang nói đến hai con người rơm trên bàn thờ.

Tôi vội vàng lắc đầu, nói với Lương tiên sinh, tôi không hiểu gì, nên không dám động, nói xong, tôi nhìn thấy gương mặt căng thẳng của Lương tiên sinh có chút nhẹ nhõm.

Sau đó, Lương tiên sinh đưa điếu thuốc trong tay lên rít một hơi, lúc này mới nói với tôi:

– Không sai, thứ đó là do ông làm.

Tuy rằng sớm đã đoán ra được, nhưng hiện tại nghe thấy Lương tiên sinh tự mình nói cho tôi biết, trong lòng vẫn trào lên một cảm giác kinh ngạc khó nói thành lời.

Có điều tôi vẫn kỳ vọng, có thể biết được nhiều đáp án hơn, Lương tiên sinh có thể nói cho tôi biết nhiều thứ hơn.

Tôi gần như không kìm được mà gặt hỏi Lương tiên sinh, tại sao ông ấy phải may bộ áo liệm kỳ quái như vậy? Tại sao lúc trước phải mặc lên người tôi mà sau đó lại mặc cho ông nội?

Lương tiên sinh không ngừng đưa điếu thuốc trong tay lên hút, nhưng lần này, Lương tiên sinh trầm mặc, một lúc sau, điếu thuốc trong tay cũng hút xong.

Lúc này mới quay đầu lại, mắt nhìn cỗ quan tài của ông nội sau lưng, Lương tiên sinh thở dài một tiếng, trầm giọng nói:

– Thằng bé này, cháu cũng thật không chịu thua kém, ông nội cháu vì cháu, có lẽ đã dốc cạn sức lực rồi!

Nghe thấy câu trả lời như không trả lời này của Lương tiên sinh, tôi nhăn mày, rõ ràng là, Lương tiên sinh không có ý muốn nói cho tôi biết sự thật.

Nhưng tôi vẫn có chút không can tâm, tiếp tục gặt hỏi Lương tiên sinh, nhưng lần này Lương tiên sinh phẩy tay, trực tiếp nói với tôi:

– Được rồi nhóc con, cháu đừng hỏi nữa, việc duy nhất cần làm bây giờ, là phải sống thật tốt, những việc khác đừng quan tâm, cũng đừng hỏi nữa.

Nói xong, tôi nhìn thấy Lương tiên sinh trực tiếp nhắm mắt lại, phát ra tiếng mũi, nhìn thấy vậy trong lòng tôi rất buồn bực.

Tôi biết Lương tiên sinh rõ ràng chưa ngủ, ông ấy là không muốn trả lời câu hỏi của tôi, cho nên cố tình giả vờ ngủ, tôi thở dài một tiếng, xem ra chẳng biết thêm đáp án nào rồi.

Có điều những thứ này tôi không được biết, vậy tôi vẫn được hỏi những việc khác chứ? Bởi vì tôi biết, Lương tiên sinh nhất định biết rất nhiều chuyện.

Lúc này, tôi bỗng nhiên nghĩ tới vết bầm trên tay mình, đây là bị ông nội nắm, nhưng đến tận bây giờ tôi phát hiện, vết bầm này một chút cũng không tiêu tan, cứ mãi như vậy.

Tôi hỏi Lương tiên sinh, vết bầm này là như thế nào? Tôi nhớ, lúc Lương tiên sinh muốn xem tay của tôi, khi nhìn thấy vết bầm, sắc mặt của Lương tiên sinh có chút cổ quái.

Lúc đầu cho rằng Lương tiên sinh sẽ không trả lời tôi, nhưng khi tôi vừa hỏi xong, ông ấy liền lên tiếng:

– Đó là ông nội cháu để lại cho cháu, đối với những việc khác, ông cũng không biết.

Nghe thấy vậy, tôi nhíu chặt lông mày, ông nội để lại cho tôi? Lẽ nào đây là một thứ rất tốt?

Sau đó tôi lại nhớ tới những dấu chân trong sân, đến tận buổi sáng ngày thứ hai mới biến mất, tôi vội vàng hỏi Lương tiên sinh, những dấu chân ấy rốt cuộc là chuyện gì? Tại sao chỉ có tôi mới nhìn thấy được?

Lần này, Lương tiên sinh không lên tiếng, xem ra không muốn nói cho tôi biết, lại tiếp tục hỏi thêm mấy câu, Lương tiên sinh vẫn không trả lời, tôi biết có hỏi nữa cũng không có tác dụng.

Yên tĩnh trở lại, tôi ngồi bên cạnh Lương tiên sinh, ông ấy dặn tôi, buổi tối trông coi quan tài của ông nội, bảy ngọn đèn bên dưới quan tài nhớ phải thêm dầu.

Hơn nữa phải chú ý, đèn không được tắt, cả bát hương trước quan tài của ông nội cũng phải trông chừng cẩn thận.

Một đêm này, mặc dù vẫn nơm nớp lo sợ, nhưng cũng may có sợ không có hiểm, mãi cho tới trời sáng, quan tài ông nội vẫn chưa có động tĩnh gì.

Sau khi trời sáng, bố tôi dậy, đến nhà chính xem qua, phát hiện không phát sinh chuyện gì, cả người bố cũng thở phào nhẹ nhõm.

Người thân trong thôn lại kéo tới nhà tôi, lần này, để phòng tránh phiền phức khác, Lương tiên sinh lựa chọn vào lúc giữa trưa đưa ông nội lên núi hạ táng.

Tất cả mọi việc đều tiến hành rất thuận lợi, ông nội được hạ táng vào phần mộ tổ tiên của nhà họ Lý, nói đến mộ phần tổ tiên, thực ra tôi vẫn có chút không hiểu, đó chính là mộ phần của mẹ tôi.

Mộ của mẹ tôi không được mai táng trong mộ phần tổ tiên, mà là ở ngọn núi sau nhà tôi.

Theo lý mà nói, mẹ gả cho bố, vậy chính là người trong nhà chúng tôi rồi, sau khi mất cũng phải an táng gần mộ phần tổ tiên mới đúng, nhưng mộ của mẹ lại không được an táng trong mộ phần nhà họ Lý.

Dưới sự dẫn dắt của Lương tiên sinh, lần này quan tài không phát sinh bất kỳ sự cố gì, ông nội hạ táng thành công, có điều do quan tài bị đóng đinh, cho nên chúng tôi không có cơ hội tiến hành nghi thức gặp mặt ông nội lần cuối.

Sau khi hạ táng ông nội, trong nhà yên tĩnh đi không ít, bởi vì ông nội qua đời, bố tôi quyết định không đi làm ăn xa nữa, ở lại nhà, điều này khiến tôi rất vui.

Ông nội đi rồi, trong nhà chỉ còn tôi và bà nội, hơn nữa qua khoảng thời gian này, điểm thi đại học sẽ công bố, tôi còn phải đi học, đến lúc đó chỉ còn mỗi bà nội ở nhà, như vậy cũng không được.

Hiện tại bố tôi có thể quay về ở bên chăm sóc bà nội vậy cũng là chuyện tốt, mà đêm nay, cuối cùng cũng có thể ngủ một giấc ngon lành, mấy ngày sau khi ông nội mất, ngày nào cũng ngủ rất ngon.

Sau khi nằm xuống giường, không bao lâu sau tôi chìm vào giấc ngủ, cũng có thể là do quá mệt, không biết từ lúc nào, tôi lại cảm thấy bản thân mơ thấy ông nội.

Trong mơ, bộ dạng của ông nội có chút hung tợn, sắt mặt của ông tái nhợt, biểu cảm hung dữ đến đáng sợ, nghiến răng nghiến lợi, đôi mắt phủ đầy tơ máu trợn trừng.

Nhưng mắt của ông nội lại không phải đang nhìn tôi, mà là nhìn sang một hướng khác, xa xôi…. tôi dường như lại nghe thấy tiếng nói yếu ớt đó.

– Con ơi, con đang ở đâu? Mẹ đây!

Âm thanh này hình như ở bên tai tôi, tôi muốn quay đầu, nhìn thử xem chỗ ông nội đang nhìn kia có thứ gì, nhưng tôi phát hiện, đầu tôi làm thế nào cũng không quay được.

Không biết mọi người đã từng có qua một loại cảm giác, khi bản thân đang trong giấc mơ, thật ra trong lòng lại biết rõ là bản thân đang nằm mơ.

Có lúc nếu như là một giấc mơ đẹp, bạn sẽ không muốn tỉnh lại, nhưng nếu như gặp ác mộng, bạn sẽ cưỡng ép bản thân tỉnh lại, thí dụ như ra sức lắc đầu.

Dù sao tôi cũng có loại cảm giác ấy, cho nên lúc này, tôi ra sức khống chế bản thân, để cho mình tỉnh lại, biện pháp này cũng có ích.

Khi tôi tỉnh lại, tôi hít thở một hơi sâu, sau đó, giây tiếp theo, tôi liền cảm thấy cổ tay truyền đến một cơn đau nhức.

Tôi vội vàng đưa mắt nhìn về phía cổ tay mình, lập tức nhìn thấy một bàn tay trắng toát phủ đầy nếp nhăn đang giữ chặt cổ tay tôi.

Nhìn thấy sự việc trước mắt, tim tôi đập loạn nhịp, đồng thời há miệng, liếc mắt nhìn lên trên theo bàn tay đó, giây tiếp theo, tôi nhịn không được, kêu lên thất thanh.

Bởi vì bên cạnh giường tôi, vậy mà lại là thi thể của ông nội đang đứng thẳng tắp bên cạnh, trên người ông mặc bộ áo liệm kỳ quái, trên mặt lộ ra vẻ hung tợn, giống hệt với trong giấc mơ của tôi.

Đôi mắt bao phủ tơ máu của ông, nhìn trân trân về phía cửa sổ, điều duy nhất không giống với trong mơ là, lúc này ông nội đang nắm chặt lấy cổ tay tôi, khiến tôi có chút đau đớn, mà trong mơ không có.

Tôi xoay đầu, phát hiện cửa sổ bên cạnh, không biết bị mở ra từ lúc nào? Tôi rõ ràng vẫn nhớ, tôi hôm qua tôi đã đóng cửa sổ cẩn thận.

Lúc này, tiếng thét của tôi dẫn bố và bà nội chạy vào, thời khắc nhìn thấy thi thể của ông nội, bố như sụp đổ, còn bà nội trực tiếp òa khóc sướt mướt.

– Cái lão già mãi không chết này, ông đi là được rồi, vẫn còn hành hạ thằng bé, nó là cháu đích tôn duy nhất của nhà họ Lý đấy!

Bà nội vừa khóc vừa nói, hơn nữa còn vừa khóc vừa đánh lên người ông nội, bố tôi đứng một bên cũng không nói gì, nhưng vào lúc tiếng nói của bà nội truyền ra, tôi phát hiện bàn tay đang nắm lấy cổ tay tôi của ông nội bỗng buông ra, sau đó cơ thể rơi xuống bên cạnh.

Việc này thật không thể tưởng tượng nổi, ông nội một người đã mất mấy ngày, bắp thịt đáng lẽ ra phải đông cứng rồi chứ?

Chương 7: Muốn tôi cõng thi thể?

Đầu tiên là buổi sáng hôm ông nội mất, lúc ông nội nắm lấy cổ tay tôi, cũng tự mình buông ra, hiện tại cũng vậy.

Ông nội đã mất được vài ngày, thường thì thi thể đã hoàn toàn đông cứng, nhưng vừa nãy tay của ông nội rõ ràng là tự buông ra.

Người đã chết ba ngày, bắp thịt vẫn có thể tự co vào thả ra sao?

Nhìn ông nội không động đậy, tội vội vàng xuống giường, lập tức chạy đến bên cạnh bố, hỏi bố tại sao lại như thế này?

Gương mặt bố tôi u ám, sau đó dùng thanh âm cực kỳ âm u nói với tôi:

– Hồi môn rồi, mau đi gọi Lương tiên sinh, nói trong nhà xảy ra chuyện, nhớ, trên đường có gặp phải ai, cũng không được nói gì cả.

Lúc này, bố nhìn tôi, vội vàng cất tiếng nói, tôi nuốt một ngụm nước miếng, gật đầu trực tiếp xông ra khỏi phòng, sau đó, thời khắc tôi bước ra khỏi cửa nhà, cả người tôi bỗng khựng lại.

Ánh mắt dán chặt vào mặt sân trước nhà, bởi vì, những dấu chân vốn dĩ đã biến mất, bây giờ lại xuất hiện, hơn nữa những dấu chân lần này không giống với lần trước.

Bởi vì dấu chân lần này không hề đi đi lại lại, mà trực tiếp kéo dài đến cửa sổ cạnh giường tôi, sau đó dấu chân in xuống mặt đất ngoài cửa sổ….. rất sâu.

Nhìn thấy vậy, tôi hít một hơi lạnh, đêm qua bên cửa sổ phòng tôi lại có thứ gì đó? Nhìn tôi cả đêm? Tôi cảm giác tâm lý của bản thân gần như đã có chút chấp nhận không nổi, hơi thở cũng trở lên khó khăn hơn.

Tôi không ngừng điều tiết hơi thở, sau đó, cả người đột nhiên bừng tỉnh, phải đi tìm Lương tiên sinh, chuyện của ông nội giúp tôi biết được Lương tiên sinh không chỉ đơn thuần là một ông lão may vá bình thường, cho nên tình hình lúc này, chỉ có Lương tiên sinh mới có thể giúp đỡ gia đình tôi.

Trực tiếp xông ra khỏi sân nhà, chạy nhanh về phía nhà Lương tiên sinh, trên đường gặp phải rất nhiều các cô chú dậy sớm làm việc, bọn họ hỏi tôi mới sớm thế này làm gì vậy? Tôi đành trả lời qua loa nói đang tập thể dục, tiện thể đi tìm Lương tiên sinh.

Tôi biết, việc ông nội quay lại không được để cho người trong thôn biết, bằng không sợ rằng cả thôn sẽ náo loạn một phen, nhưng lát nữa Lương tiên sinh cùng tôi về nhà, khó tránh bị người khác nhìn thấy, tôi cũng không che dấu nhiều.

Đến nơi, tôi nhìn thấy Lương tiên sinh đang đứng trước cửa hút điếu tẩu, tôi thở hổn hển, trực tiếp nói với Lương tiên sinh:

– Lương tiên sinh, xảy, xảy ra chuyện rồi.

Lương tiên sinh nhìn tôi, tẩu thuốc trên tay đặt xuống, cả người đứng phắt dậy, bước nhanh đến bên cạnh tôi.

– Xảy ra chuyện gì?

Tôi thở hổn hển, Lương tiên sinh vỗ vỗ lưng tôi, kêu tôi từ từ nói, đỡ hơn chút, tôi trực tiếp nói với Lương tiên sinh, ông nội quay lại rồi.

Nghe thấy vậy, cơ thể Lương tiên sinh khẽ run lên, sắc mặt trở lên rất khó coi.

– Hồi môn rồi? Không thể nào? Không lý nào?

Lông mày Lương tiên sinh nhíu chặt lại, trong ánh mắt toát ra vẻ u ám khó tả, thấp giọng lẩm bẩm, còn tôi vẫn nhìn ông ấy.

– Đợi ông thu dọn đồ đạc.

Lúc này, Lương tiên sinh đột nhiên nói với tôi một tiếng, nói xong, xoay người đi vào trong nhà, tôi đứng bên ngoài đợi một lúc, Lương tiên sinh đeo một chiếc túi vải, cùng tôi đi về nhà.

Lương tiên sinh cũng hiểu, chuyện này không được để người trong thôn biết, cho nên trên đường, Lương tiên sinh còn dặn dò tôi, đi chậm một chút, đừng để người khác nhìn thấy, tránh gây ra náo loạn.

Lúc nhìn thấy xung quanh không có người, Lương tiên sinh và tôi mới bước nhanh, lúc đi đến sân trước cửa, thân người Lương tiên sinh khựng lại.

– Lại đến rồi?

Lương tiên sinh lầm bầm trong miệng, tôi biết Lương tiên sinh đang nói những dấu chân trong chân, mà trong lòng tôi cũng có chút ngờ vực, dấu chân này rốt cuộc là của ai để lại?

Vậy mà còn đứng ngoài cửa sổ nhìn tôi cả đêm, lẽ nào tối qua là ông nội? Đầu tiên ông đến bên cửa sổ nhìn tôi rất lâu, sau đó trực tiếp từ ngoài cửa sổ tiến vào trong phòng?

Hiện tại tất cả mọi thứ đều rất rắc rối, tôi và Lương tiên sinh bước nhanh vào trong nhà, giữa nhà ông nội đứng sừng sừng, Lương tiên sinh vội vàng nói nhỏ với bố tôi.

Hỏi tại sao không đặt ông nằm lên giường, trực tiếp tiếp xúc với mặt đất thế này, chỉ khiến âm sát của ông nội càng lúc càng nặng.

Nhưng bố lại nhìn Lương tiên sinh cười khổ lắc đầu, cất tiếng nói:

– Chú Lương, thử rồi, không nhúc nhích tý nào.

Nghe vậy, trong lòng tôi lộp cộp một tiếng, tôi biết bố nói “không nhúc nhích tý nào” là có ý gì, nhất định là nói thi thể của ông nội, bố không di chuyển được, bằng không sớm đã đem ông nội đặt lên giường.

Sắc mặt Lương tiên sinh nặng nề đến mức đáng sợ, ông ấy đi tới trước mặt ông nội, đánh giá xung quanh người ông nội một vòng, lúc này tôi nhìn thấy Lương tiên sinh từ trong túi vải lấy ra một thứ gì đó.

Cát mịn đỏ thẫm, thứ này tôi nhìn thấy qua trên tivi, hình như là chu sa, lúc này Lương tiên sinh trực tiếp ấn ngón tay cái vào trong chu sa, sau đó chấm vào giữa ấn đường của ông nội.

Giây tiếp theo, tôi nhìn thấy những tia máu trong tròng mắt của ông nội hình như ít đi rất nhiều, sau đó Lương tiên sinh tránh sang một bên, kêu bố thử lần nữa.

Bố gật gật đầu, chạy đến bên cạnh thi thể của ông nội, nhưng tôi thấy bố cắn chặt răng, thi thể của ông nội vẫn không động đậy.

Đôi lông mày đang nhíu chặt của bố giãn ra, lắc đầu với Lương tiên sinh, nhìn thấy vậy bà nội lại bắt đầu khóc, Lương tiên sinh vội vàng bảo tôi đỡ bà nội vào trong phòng nghỉ ngơi.

Bà nội lại khóc, nhưng ông nội vẫn không chịu rời đi.

Bà nội nghe thấy vậy, cũng kìm lại tiếng khóc của mình, tôi đỡ bà vào trong phòng nghỉ ngơi, lại quay trở lại.

Lúc này, tôi lại thấy Lương tiên sinh bắt đầu bôi chu sa lên người ông nội, có điều lúc này, Lương tiên sinh còn bôi chu sa lên mũi, tai của ông nội, thậm chí tìm ra một tấm vải đen, bên trên bôi đầy chu sa, che lên mắt của ông.

Sau khi làm xong, Lương tiên sinh lau mồ hôi, nhìn bố nói:

– Tôi phong sáu khiếu rồi, cậu thử thêm lần nữa, nếu vẫn không được, đành thiêu xác.

Câu nói cuối cùng của Lương tiên sinh cực kỳ trầm thấp, nghe thấy Lương tiên sinh nói như vậy, trong lòng tôi lộp bộp một tiếng, ở nông thôn, hỏa táng là đại kị, bị coi là con cháu không hiếu thuận.

Bởi vì mọi người cảm thấy, điều này khiến cho người mất phải chịu đựng đau đớn bị lửa đốt, còn không giữ được toàn thây, cho nên lúc đó, đừng nói là nông thôn, ngay đến cả trên thị trấn cũng không thịnh hành hỏa táng.

Ánh mắt bố cũng có chút lo lắng, tôi biết, bố cũng không muốn nhìn thấy thi thể của ông nội bị thiêu, nhưng không còn cách khác, thi thể của ông nội rõ ràng đã xảy ra sự cố.

Lương tiên sinh nếu như không còn biện pháp nào nữa, vậy thì thực sự chỉ có thể… thiêu xác.

Tim gan tôi bắt đầu đập loạn nhịp, càng lúc càng đập nhanh, dù thế nào đi nữa, đây cũng là ông nội tôi, từ nhỏ rất thương yêu cưng chiều tôi, cho dù sau khi ông mất, thân xác có phát sinh bất kể sự cố gì.

Vậy thì tôi cũng chỉ coi là do ông không lỡ rời xa chúng tôi, nhưng tôi tuyệt đối không muốn nhìn thấy xác ông nội bị thiêu.

Bố tiếp tục ôm lấy ông nội, lần này, khiến tôi không ngờ tới rằng, thi thể của ông nội thế mà lại bị bố ôm lên, bố đặt thi thể của ông lên giường.

Mà tôi nhìn thấy Lương tiên sinh ở bên cạnh cũng thở dài một tiếng, nhìn ông nội ở trên giường, Lương tiên sinh lại cất tiếng nói:

– Trời sáng không được nói chuyện, mọi người đều làm việc, để phòng tránh bị người khác phát hiện, đêm nay, đem thi thể về mộ phần tổ tiên nhà họ Lý.

Tiếng nói của Lương tiên sinh vừa vang lên bố một chút cũng không do dự gật đầu, trong nhà mình xảy ra chuyện như vậy, ai cũng không muốn bị người ngoài biết được.

Chúng tôi tìm một tấm vải đen, phủ lên thi thể của ông nội, Lương tiên sinh hôm nay không về nhà, ở lại nhà tôi.

Giữa chừng, tôi nhìn thấy Lương sinh nhìn chằm chằm vào những dấu chân trong sân, tranh thủ lúc không có người, tôi hỏi Lương tiên sinh những dấu chân kia có phải của ông nội lưu lại hay không?

Lương tiên sinh lại lắc lắc đầu, không lên tiếng, lúc này tôi nhìn thật kĩ những dấu chân đó, đột nhiên sinh ra một loại ảo giác, những dấu chân này, dường như là kiêng lên, dùng mũi chân để đi, không hề dùng gót chân.

Thời gian trôi qua có chút chậm, cuối cùng cũng đến tối, thi thể của ông nội vẫn nằm trên giường tôi, mãi cho đến lúc nửa đêm, Lương tiên sinh mới nói có thể hành động rồi.

Lương tiên sinh gọi chúng tôi cùng vào trong phòng, tháo tấm vải đen trên mắt của ông nội xuống, phát hiện không có trở ngại gì, bố cũng tiến lên phía trước ngồi xổm xuống.

– Nhất Lượng, lại đây đỡ ông nội đặt lên người bố.

Nghe thấy vậy tôi vội vàng tiến lên, sau đó vào đúng lúc này, Lương tiên sinh vội vàng lấy tay ngăn tôi lại, tôi thấy ông ấy nhíu chặt lông mày, lúc này, trầm giọng nói:

– Không, để thằng bé Nhất Lượng cõng thi thể đi.

Chương 8: Quỷ tiễn đưa

Nhìn thấy ánh mắt Lương tiên sinh đột nhiên rơi trên người mình, sau đó Lương tiên sinh trầm giọng lên tiếng, cả người tôi chấn động, cứng đờ trên mặt đất.

Miệng há to, muốn nói cũng không nói được, một lúc lâu sau, tôi mới nhìn Lương tiên sinh, có chút không chắc chắn, nói với ông ấy:

– Lương tiên sinh, ông, ông, nói muốn, muốn cháu cõng ông nội?

Việc này khiến tôi có chút sợ hãi, hiếu thuận của tôi với ông nội tuyệt đối không phải là giả, nhưng tôi chỉ là một thằng bé mới mười tám tuổi, bảo tôi cõng?

Mặc dù đây là ông nội tôi, nhưng việc này nghe thôi cũng thấy khó tránh có chút sởn gai ốc, bản năng mắch bảo, tôi phải từ chối.

Tôi vẫn ôm một tia hy vọng, liếc nhìn Lương tiên sinh, mong rằng ông ấy cuối cùng sẽ đổi ý định, nhưng tôi vừa nói xong, Lương tiên sinh một chút cũng không do dự, gật gật đầu.

– Không sai, cháu cõng.

Tôi mở miệng, định từ chối, nhưng lại không biết nói gì để cho qua chuyện, lúc này, tiếng của Lương tiên sinh lại truyền đến một lần nữa.

Ông ấy nói với tôi, hiện tại trong thi thể của ông nội đã tích tụ âm sát, mà tôi là đồng tử, dương khí trên người rất thịnh, bảo tôi cõng ông nội, là để tránh giữa đường xảy ra sự cố.

Đến lúc đó mọi việc chỉ có càng thêm nghiêm trọng, mà lúc này, bố ở bên cạnh cũng nói với tôi, chỉ bảo tôi cõng thi thể, bố và Lương tiên sinh sẽ đi theo sau.

Cho nên nói tôi không được sợ, tôi nghe lời bố, trong lòng cũng thoải mái hơn rất nhiều, mặc dù cõng thi thể của ông nội có chút đáng sợ, nhưng khi nói tới có Lương tiên sinh bên cạnh, trong lòng cũng yên tâm hơn nhiều.

Cuối cùng, tôi gật đầu, nói cõng thì cõng, sợ gì chứ, giúp ông nội sớm an lạc mới là chuyện lớn, người đã chết, để quá lâu không hạ thổ, điều này chính là sự bất hiếu rất lớn của con cháu.

Sau khi tôi đồng ý, Lương tiên sinh cũng gật gật đầu, sau đó lấy chu sa ra, trực tiếp chấm lên ấn đường của tôi, như vậy vẫn chưa đủ, Lương tiên sinh tìm ra một chiếc kim, trực tiếp đâm vào ngón trỏ của tôi, sau đó lấy giọt máu chảy ra từ ngón tay, bôi lên trên ấn đường của tôi.

Lúc này, tôi nhìn thấy sắc mặt của Lương tiên sinh bắt đầu trở lên nặng nề.

Trong lòng tôi ngứa ngáy, có một loại dự cảm không tốt, mà Lương tiên sinh thở dài một tiếng, quả nhiên lên tiếng nói với tôi:

– Nhóc con, trên đường, ông nhất định phải dặn dò với cháu, có một số thứ, cháu nhất định phải nhớ mới được.

Tình hình lúc này, tôi phải cõng thi thể không thể thay đổi rồi, cho nên Lương tiên sinh muốn dặn dò tôi chuyện gì, tôi cũng đều phải nghe theo.

Sau đó, Lương tiên sinh lên tiếng nói với tôi, âm sát trên người ông nội có chút nặng, cho nên trên đường, khó tránh dẫn đến một số thứ, bao vây xung quanh người ông nội, mà việc tôi cần làm, là không được để ý những thứ này.

Cho dù bọn chúng có nói cái gì, làm cái gì, tôi đều phải tỏ ra không nhìn thấy, cứ tiến thẳng về phía trước, mà chấm chu sa với máu đồng tử lên ấn đường của tôi là bởi vì, phong ấn cửa sinh mệnh của tôi.

Không để cho những thứ đó có cơ hội chiếm lấy thân xác tôi, cho nên Lương tiên sinh dặn tôi yên tâm, chỉ cần không để ý, mấy thứ đó cũng không có bất kì cách nào tròng ghẹo tôi.

Tôi nhìn thấy nét u ám trên gương mặt Lương tiên sinh, biết những việc Lương tiên sinh dặn dò mình rất quan trọng, tôi cũng trịnh trọng gật đầu với ông ấy.

Nhưng, tôi nhìn thấy dáng vẻ muốn nói lại thôi của Lương tiên sinh, biết nhất định ông ấy vẫn còn lời chưa nói xong, tôi cũng không lên tiếng làm phiền, yên lặng chờ đợi Lương tiên sinh.

Im lặng một lúc lâu, Lương tiên sinh lúc này mới cất lời:

– Vẫn còn một chuyện, cũng là chuyện quan trọng nhất, cháu nhất định phải ghi nhớ, nếu như, ông nói là nếu như, giữa đường thi thể của ông nội cháu xảy ra chuyện, không cần biết là chuyện gì, cháu phải nhớ kĩ, đôi chân của thi thể, không được chạm đất.

Trong tiếng nói của Lương tiên sinh, chất chứa rất nhiều điều kỳ lạ, lòng tôi có chút sợ hãi, ý này của Lương tiên sinh, có nghĩa là trên đường thi thể của ông nội vẫn có thể xảy ra sự cố.

Đúng rồi, lúc trước Lương tiên sinh nói qua, nói nếu như tôi cõng thi thể, bởi vì tôi là đồng tử, có thể đe dọa âm sát trong người ông nội, như vậy khả năng ông nội xảy ra chuyện ít đi rất nhiều.

Chỉ là ít đi rất nhiều, cũng chính là vẫn có khả năng xảy ra sự cố.

Vào lúc tôi đang chìm vào suy nghĩ của mình, tiếng nói của Lương tiên sinh lại truyền tới.

– Được rồi, muốn dặn dò cũng chỉ có như vậy, chuyện không được để lỡ, nhóc con, lập tức cõng thi thể, chúng ta đi tới mộ phần tổ tiên.

Lương tiên sinh thấp giọng lên tiếng, mà lúc này, tôi cũng đến bên giường, sau đó ngồi xổm xuống, bố trèo lên giường, đỡ thi thể của ông nội lên.

Bố hỏi tôi chuẩn bị xong chưa? Tôi gật đầu, lập tức cảm thấy có hai cánh tay lạnh như băng đặt lên trên bả vai của mình, tôi giật mình một cái, cảm thấy trái tim bắt đầu đập càng lúc càng nhanh.

Nhưng không đợi tôi dễ chịu một chút, lại cảm thấy cả thân thể của ông nội trực tiếp nằm lên trên lưng tôi, tôi lập tức thở hắt ra một hơi, đứng dậy, hai cánh tay vội vàng đỡ lấy đôi chân của ông nội.

Lúc này, tôi kinh ngạc phát hiện, người ông nội mặc dù lạnh như băng, nhưng bắp thịt lại không hề đông cứng.

Tôi chỉ đỡ một cái, đôi chân của ông nội tự nhiên choàng lên người tôi, tôi cõng ông cũng dễ dàng hơn rất nhiều.

Tôi ngẩng đầu nhìn Lương tiên sinh trước mắt, đôi lông mày nhíu chặt vào nhau của Lương tiên sinh chưa lúc nào dãn ra, mà tôi nhìn thấy trong tay Lương tiên sinh nhiều thêm một xấp tiền vàng.

Lương tiên sinh đi đằng trước, tôi đi ở giữa, còn bố thì đi sau lưng tôi, mãi cho tới lúc một bên chân của Lương tiên sinh bước ra khỏi cửa, tôi mới nhìn thấy xấp tiền trên tay Lương tiên sinh được phân ra một nửa, trực tiếp bay lên không trung.

– Người âm mượn đường.

Thanh âm nhẹ nhàng của Lương tiên sinh truyền ra, cũng có thể là sợ kinh động đến người trong thôn, tiếng nói của Lương tiên sinh rất nhỏ, có điều bây giờ cũng đã là nửa đêm, mọi người hầu như đều đã chìm vào giấc ngủ.

Không biết có phải là do những lời Lương tiên sinh nói lúc trước, lúc này tôi cõng trên mình thi thể của ông nội, đôi mắt không tự chủ được liếc nhìn khắp nơi.

– Đừng nhìn linh tinh, đi thẳng!

Đột nhiên tiếng nhắc nhở của Lương tiên sinh truyền đến, tôi giật mình một cái, vội vàng đưa mắt về phía bóng lưng của Lương tiên sinh, từ nhỏ cũng làm không ít việc nông nặng nhọc, cõng thi thể của ông nội, cũng không cảm thấy mệt.

Suốt dọc đường trong thôn, đều không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, nhưng đúng vào lúc vừa ra khỏi thôn, cả người tôi bỗng run mạnh một cái.

Trong lòng tôi bỗng nhiên đông cứng lại, khẽ nuốt một ngụm nước miếng, tiếng nói thấp trầm của Lương tiên sinh truyền tới, tôi lập tức nhớ đến những lời dặn dò lúc trước của ông ấy.

Tôi cảm thấy trước trán mình đã bắt đầu xuất hiện mồ hôi lạnh, nhưng tôi biết, hiện tại không được xảy ra sự cố gì trên người tôi, tôi tiếp tục bước lên phía trước.

Đồng thời vào lúc này, tôi cảm thấy có một cơn gió lạnh thổi về phía tôi.

Tròng mắt của tôi mở lớn, bởi vì khóe mắt tôi liếc thấy bên cạnh, có một ông lão thân mặc áo quần màu đen.

Quan trọng hơn nữa, ông lão này sắc mặt trắng bệch, phía trước bộ quần áo màu đen trên người có vẽ một chữ rất lớn, đây là áo liệm.

– Lý Thương Hiền, làm sao mà ông cũng đi rồi?

Giọng nói yếu ớt truyền đến, tôi cảm giác hai tai mình dường như đang có khí lạnh thổi vào, Lý Thương Hiền là tên của ông nội, hơn nữa ông già bên cạnh này tôi cũng quen biết.

Là một ông chú trong thôn mới mất được hơn nửa năm, bình thường quan hệ với ông nội cũng rất tốt, lúc còn sống cứ rảnh rỗi lại đến tìm ông nội uống trà.

Quan trọng nhất là, hiện tại ông chú này cứ bám riết lấy bên cạnh ông nội không chịu đi, còn không ngừng nói chuyện với ông nội, khiến cho một bên tai của tôi bắt đầu ngứa ngáy, lông sau lưng bắt đầu dựng đứng hết lên.

– Người âm mượn đường.

Đột nhiên, phía trước truyền tới tiếng của Lương tiên sinh, âm thanh này xuyên vào lỗ tai tôi, khiến đầu óc tôi tỉnh táo hơn rất nhiều.

Mà bước chân của tôi cũng nhanh hơn trước, đi sau Lương tiên sinh, chỉ hận không lập tức chạy được tới vị trí mộ phần của ông nội.

– Mọi người, lão già Lý Thương Hiền này cả đời làm người cũng không tồi, đều đến tiễn ông ấy nào!

Chính vào lúc này, bên tai tôi đột nhiên truyền tới một tiếng nói trầm trầm, nhưng trong tiếng nói này phản phất âm khí yếu ớt, câu nói đó trực tiếp khiến cả người tôi đông cứng tại chỗ.

Mọi người?

Đây là tình huống gì? Ông chú này chuẩn bị gọi những “thứ” đó ở gần đây đến? Tuy rằng bọn họ có ý tốt, vì muốn đến tiễn ông nội, nhưng con mẹ nó… tôi phải đối diện với tình huống thế này sao?

Không biết từ lúc nào, tôi phát hiện đôi chân của mình đã bắt đầu run rẩy, mà xung quanh cũng đang truyền tới từng tràng tiếng “u u”.

Lương tiên sinh phía trước đứng yên, trong lòng tôi phập phồng, trực giác nói với tôi, sắp xảy ra chuyện rồi.

Chương 9: Từ đâu đến?

Khi những tràng tiếng “u u” truyền đến, tôi nhìn thấy, trong bóng đêm, có rất nhiều bóng đen đang tiến đến bao vây xung quanh tôi.

Những chiếc bóng này nếu không phải là những gương mặt trắng bệch đến đáng sợ thì chính là trắng ngắt như tờ giấy, tôi tùy ý liếc mắt một vòng, không ngờ lại phát hiện những chiếc bóng này dường như đang bay trên không trung.

Không đợi tôi nghĩ nhiều, tôi thấy những thứ này không ngừng tiến lại gần mình, trong đó, không ngờ lại có cả những gương mặt thân thuộc.

Đều là người đã mất trong thôn, những thứ này không ngừng tiến lại gần mình, mà thân hình Lương tiên sinh phía trước cũng chôn chặt dưới đất, không động đậy.

Tôi cảm thấy xung quanh mình, càng lúc càng sinh ra một loại cảm giác lạnh lẽo như băng, cơ thể tôi không ngừng run rẩy, định mở miệng gọi Lương tiên sinh, nhưng lại sợ làm kinh động những thứ bên cạnh.

Những chiếc bóng cứ không ngừng bay qua bay lại trước mắt tôi, tôi hít một hơi khí lạnh, tức khắc, một gương mặt phủ đầy máu thịt mơ hồ xuất hiện trước mắt.

Gương mặt này đột nhiên tiến lại gần, tôi nhìn thấy một bên tròng mắt đã không còn, chỉ còn lại hốc máu, máu tươi không ngừng chảy ra bên ngoài.

Tròng mắt ở bên hốc mắt bên kia cũng lồi một nửa ra ngoài, nửa khuôn mặt đã bị mài mòn nhìn thấy cả xương, bên mặt còn lại ở nơi khóe miệng không ngờ lại khẽ mở ra, lộ ra nụ cười quái dị làm người ta rùng mình.

Thời khắc chiếc miệng đó mở ra, từ trong miệng chảy ra máu tươi đen thẫm, khiến gương mặt này bắt đầu nhìn không rõ.

Nhưng trong đầu tôi vẫn biết, trong thôn một năm trước có một chú, ra ngoài làm ăn bị xe tông chết, nghe nói bộ dạng trước khi chết rất thảm hại, nhìn thấy qua bộ dạng của chú ấy cả thôn cũng chỉ có vài người.

Vấn đề là, gương mặt này thế mà lại không ngừng tiến gần về phía tôi, tôi có thể cảm nhận được hơi thở âm u lạnh lẽo.

“khặc khặc khặc!”

Tôi nhìn thấy cổ họng chú ấy không ngừng chuyển động, phát ra âm thanh “khặc khặc” kỳ quái, loại cảm giác khó chịu đó giống như muốn nói, nhưng trong cổ họng lại có thứ gì đó mắc nghẹn bên trong.

Nhưng bây giờ tôi không chỉ cảm thấy khó chịu, tôi căng thẳng, răng bắt đầu run rẩy đập vào nhau, những tiếng cười khanh khách phát ra, xung quanh không ngừng truyền tới những tiếng hỏi han ông nội.

– Đi!

Đột nhiên, một thanh âm cực nhỏ truyền vào tai tôi, tim tôi run một cái, bắt đầu chậm rãi bước về phía trước.

Nói thật, tôi cảm thấy mọi chuyện phát triển đến mức này, gần như đã vượt qua khỏi phạm vi kiểm soát của Lương tiên sinh,bằng không Lương tiên sinh cũng không đến mức im lặng như thế này.

Hay là bố?

Không đúng? Bố ở sau tôi, nhưng vừa rồi âm thanh đó là từ bên tai tôi truyền tới, mà sau lưng tôi còn cõng ông nội, đầu của ông vừa hay tựa vào bả vai tôi.

Cả người tôi bỗng chốc cứng đờ trên mặt đất, trái tim như có ai đó bóp chặt, tiếng nói vừa rồi, là của ông nội?

Ông nội đang nói với tôi? Chính vào lúc này, gương mặt của ông chú trước mắt đột nhiên xông thẳng đến trước mặt tôi, đang nghĩ ngợi việc ông nội lên tiếng, ông chú này đột ngột xông tới, trực tiếp khiến cả người tôi bị dọa thét lên kinh hãi.

Mà đôi tay đang giữ trên người ông nội bỗng dưng buông lỏng ra, tôi liền cảm thấy thi thể ông nội trên lưng lập tức rơi xuống.

Trong lòng tôi lộp bộp một tiếng, nói thầm xong đời rồi, Lương tiên sinh dặn dò cả trăm lần, thi thể của ông nội giữa đường nhất định không được rơi xuống đất.

Tôi vội vàng xoay người, chuẩn bị ôm lấy thi thể của ông nội, nhưng lúc này đã không kịp rồi, tôi nhìn thấy Lương tiên sinh xoay mạnh người, sắc mặt ông ấy vô cùng nặng nề, trực tiếp xông đến chỗ tôi.

– Nhất Lượng, mau cõng chặt ông nội!

Tiếng nói truyền đến, tôi mở to mắt nhìn, phát hiện là bố, lúc này bố ôm chặt lấy thi thể của ông nội, mà đôi chân của ông, lại dẫm lên mu bàn chân của bố, không có chạm xuống đất.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, đồng thời, chẳng kịp nghĩ gì khác, trực tiếp cõng ông nội lên, vào giây phút tôi xoay người, tôi đột nhiên nhìn thấy sắc mặt của những âm hồn bên cạnh mình trở lên rất khó coi.

Những ánh mắt đó đều trở lên rất kỳ quái, mà Lương tiên sinh lúc này đã bước đến trước mặt tôi, tiền vàng trong tay trực tiếp bay lên không trung.

– Người âm mượn đường.

Nhưng những âm hồn đó vẫn không có chút thay đổi gì, bắt đầu xông tới chỗ chúng tôi, tôi nhìn thấy trong tay Lương tiên sinh, lập tức xuất hiện một lá bùa màu vàng.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy Lương tiên sinh lấy ra món đồ này, Khi lá bùa xuất hiện, từ trong miệng Lương tiên sinh cũng phát ra tiếng lầm bầm:

– Ngũ hành chân linh, thiên địa chi tinh, Tam Thanh hạ lệnh, hỏa nguyên hối hình, ta phụng lệnh Tam Thanh sư tổ, sắc chỉ!

Tiếng nói của Lương tiên sinh vừa dứt, bỗng nhiên, tôi nhìn thấy lá bùa màu vàng đó trong nháy mắt lóe lên ánh lửa, trực tiếp bay thẳng lên phía trước.

– Mau chạy đến mộ phần tổ tiên!

Khi ánh lửa đó bay ra, tôi thấy những âm hồn trước mắt đồng loạt lùi ra sau, xem ra rất kiêng dè thứ này, đồng thời vào lúc này, một tiếng quát lớn từ trong miệng Lương tiên sinh truyền ra.

Dường như trong giây phút tiếng Lương tiên sinh xuyên vào tai tôi, tôi co chân trực tiếp xông thẳng lên phía trước, bởi vì sau lưng vẫn còn đang cõng thi thể của ông nội, thời khắc này, không phải lúc già mồm cãi lại.

Chạy, tôi quên hết mọi sợ hãi lúc đầu, ra sức chạy về phía trước, một mạch trực tiếp chạy đến ngọn núi mộ phần tổ tiên.

Tùy rằng trong tay tôi không có đèn pin, nhưng trời tháng sáu, trăng rất sáng, tôi mượn ánh trăng, tìm đến mộ phần của ông nội.

Nhưng, giây phút tìm thấy mộ phần của ông nội, cả người tôi chôn chặt tại chỗ, sau đó, sống lưng tôi lạnh toát.

Không đúng? Phần mộ của ông nội không hề bị tổn hại gì, căn bản không có ai đụng vào, tôi nhớ rất rõ đây là mộ phần của ông nội, buổi sáng ngày hôm qua tôi còn giúp mọi người lấp đất.

Nhưng mộ của ông nội căn bản không hề bị khai quật, vậy ông nội làm thế nào thoát ra từ trong mộ? Lúc này nhìn thấy ngôi mộ hoàn chỉnh không chút tổn hại trước mắt, tôi thực sự không biết phải giải thích như thế nào.

Lúc này, nỗi sợ hãi trong lòng vừa mới tiêu tan, lại một lần nữa chầm chậm dâng lên, cảm giác này còn nặng nề hơn cả lúc trước, thi thể của ông nội ở bên ngoài, nhưng mộ phần lại hoàn chỉnh không hề hấn gì?

Con mẹ nó, đây đúng thật là khiến người ta khó lý giải, vô hình chung làm cho toàn thân tôi sợ sệt đến lạnh người.

Tôi có chút bất an bắt đầu đi lòng vòng tại chỗ, lúc này tôi chỉ có thể cõng ông nội chờ đợi, đợi Lương tiên sinh và bố đến.

Thi thể của ông nội không được bỏ xuống, hơn nữa hiện tại muốn đặt ông nội vào trong quan tài, nhất định phải đào mộ ông lên.

Lại nói, phải đào lên thì mới biết trong quan tài, rốt cuộc có trống rỗng hay không?

Cũng may sự giày vò này không diễn ra quá lâu, một lúc sau tôi nhìn thấy hai bóng người cầm đèn pin hướng về phía núi tổ mộ chạy đến.

Tôi nhìn thấy bóng người của bố và Lương tiên sinh đều có chút thảm hại, có điều vẫn may là có sợ không có hiểm, bố và Lương tiên sinh chạy đến nơi, khi nhìn thấy mộ phần của ông nội, khóe miệng Lương sinh khẽ động đậy:

– Mộ phần vẫn ổn?

Lương tiên sinh nhăn mày, thốt ra tiếng kêu kinh ngạc, tôi gật gật đầu, nói lúc tôi đến đã như vậy, tình huống này quá đỗi kỳ dị.

Lúc này, bố tôi bước lên hai bước, quan sát một lát, đột nhiên lên tiếng:

– vậy thi thể ra ngoài bằng cách nào?

Câu hỏi này, sợ rằng đều là vấn đề khó giải trong lòng của cả ba chúng tôi, lúc ông nội được chôn vào trong đất, chính mặt cả ba người bọn tôi đều nhìn thấy.

Nhưng hiện tại, thi thể của ông nội thoát ra ngoài, mộ lại không hề hấn gì, điểm này, khiến ai cũng sợ hãi.

– đào lên xem.

Lương tiên sinh thấp giọng nói, lập tức bố tôi cũng đưa cái cuốc trong tay cho Lương tiên sinh, hai người bắt đầu bận bịu, đào mộ phần của ông nội lên.

Mà tôi thì chỉ có thể cõng thi thể ông nội trên lưng, đứng đợi một bên, mất nửa tiếng, cuối cùng cũng nhìn thấy quan tài của ông nội, bố tôi nhảy xuống, lúc này, chúng tôi nhìn thấy bảy chiếc đinh trên quan tài của ông.

Những chiếc đinh này do Lương tiên sinh đóng vào, nhưng vào lúc này vẫn như chưa hề có chuyện gì, nằm yên vị trên quan tài ông nội.

– Đinh âm quan đều vẫn còn? Tà tính rồi, Lý Trăn, mở quan.

Lương tiên sinh khẽ nói, sau đó nhảy xuống dưới hố quan tài cùng với bố tôi.

Chương 10: Chữ trên áo liệm

Bây giờ, chỉ có mở quan tài của ông nội ra, nhìn xem trong quan tài rốt cuộc có thứ gì, tôi nhìn Lương tiên sinh và bố đang đứng ở hai bên của quan tài.

Lương tiên sinh đầu tiên dùng tay gỡ bảy chiếc đinh âm quan, sau đó mới đưa mắt nhìn bố tôi.

Tôi nhìn thấy bố và Lương tiên sinh đồng thời lấy tay đặt lên trên ván quan tài, sau khi đưa mắt nhìn nhau, bố và Lương tiên sinh cùng lúc ra sức.

“đoang!” một tiếng, nắp quan tài lập tức được kéo sang một bên, mà khi nhìn thấy bên trong quan tài trống rỗng, lông mày của bố và Lương tiên sinh đột nhiên đều nhíu chặt lại.

Trống rỗng? Cũng chính là nói, thi thể ông nội tôi đang cõng không phải là giả? Vậy vấn đề bây giờ chính là, ông nội làm thế nào thoát ra khỏi quan tài?

Lẽ nào ông nội trực tiếp xuyên qua quan tài và mộ phần, chui từ bên trong ra? Đây cũng quá không đúng với lẽ thường rồi, dự rằng chẳng có mấy ai sẽ tin.

Nhưng, hiện tại quan trọng nhất là, sự việc trước mắt, không biết phải giải thích như thế nào.

Lúc này, bố tôi từ dưới hố quan tài leo lên, mà Lương tiên sinh vẫn đang nhíu mày, không ngừng quan sát cỗ quan tài.

Gõ gõ đáy quan tài, không có vấn đề gì, lúc này Lương tiên sinh mới trèo lên, mà bố tôi lúc này lên tiếng gặt hỏi Lương tiên sinh:

– Chú Lương, chú nói xem liệu có phải có người đang làm trò mờ ám?

Âm thanh của bố vang lên, trong lòng tôi lập tức trùng xuống, có người đang làm trò mờ ám? Ý của bố tôi rất rõ ràng, cũng chính là nói, mộ của ông nội bị người khác đào lên?

Lấy thi thể của ông nội ra, sau đó lại đóng nắp quan tài, lấp đất lại như cũ, điểm này cũng có thể hiểu được.

Nhưng ông nội tại sao đột nhiên xuất hiện trong phòng tôi, hơn nữa tay còn nắm chặt lấy cổ tay tôi, việc này giải thích thế nào?

Sau khi bố tôi nói xong, tôi nhìn thấy Lương tiên sinh lại nhíu mày, hiển nhiên là đang trầm tư suy nghĩ, sau đó, Lương tiên sinh lắc đầu.

– Không biết nói thế nào, cũng không loại trừ khả năng này, nếu thực sự như thế, vậy chuyện này sợ rằng phiền phức lớn rồi.

Giọng nói trầm thấp của Lương tiên sinh truyền ra, trong ngữ điệu pha lẫn một chút nặng nề.

Nói xong, Lương tiên sinh vội vàng đưa mắt nhìn tôi, lập tức lên tiếng:

– Được rồi, đầu tiên mau đặt thi thể vào trong quan tài, cứ như này cũng không phải là cách hay, chu sa phong ấn sáu khiếu, lần này chắc cũng không tiếp tục tích tụ âm sát rồi.

Bố tôi gật đầu, lúc này, bố và Lương tiên sinh mới đỡ ông nội từ trên lưng tôi xuống, cùng nhấc ông đặt vào trong quan tài.

Tức khắc, bố kéo ống tay áo của ông nội, nói chỗ đó làm sao lại thiếu một miếng vải? Tôi cũng chú ý đến, ống tay áo liệm của ông nội đích thực thiếu mất một miếng vải.

Ánh mắt Lương tiên sinh khẽ ngưng lại, sau đó lên tiếng:

– Có lẽ lúc thằng bé Nhất Lượng cõng ông ấy chạy, mắc phải thứ gì rồi?

Cũng đúng, đường lên núi tổ mộ, có rất nhiều cây cối, cũng khó tránh bị móc vào cành cây, lúc trước có thể là tôi chạy quá nhanh, không chú ý.

Không để ý quá nhiều, sau khi đặt thi thể của ông nội vào trong quan tài, Lương tiên sinh thở dài một tiếng, nói với ông nội:

– Anh Lý, chuyện anh dặn dò tôi, tôi đều xử lý xong rồi, thằng bé không sao cả, anh cứ an tâm ra đi, đừng giày vò như vậy nữa.

Lẩm bẩm xong hai câu, Lương tiên sinh lúc này mới cùng với bố tôi đậy nắp quan tài lại, bảy chiếc đinh âm quan lại được đóng lên lần nữa.

Cuối cùng, chúng tôi cùng nhau đắp mộ cho ông nội, lần này mấy hơn một tiếng, sau khi làm xong, Lương tiên sinh còn bảo tôi thắp hương cho ông nội, cuối cùng chúng tôi mới cùng nhau về nhà.

Sau khi về đến nhà, Lương tiên sinh không vội vàng rời đi, mà đưa cho tôi một lá bùa giấy, nói tối này tôi bị dọa không nhẹ, mà những thứ đó cứ bao quanh tôi mãi, trên người tôi cũng tích tụ một chút âm khí.

Bảo tôi đem lá bùa giấy này hòa với nước uống, bị Lương tiên sinh nói như vậy, tôi lúc này mới phát hiện, từ lúc ở bên ngoài về đến giờ, cả người tôi cứ lạnh toát, lúc đầu cứ tưởng là bên ngoài trời lạnh, nhưng về đến nhà rồi vẫn như vậy.

Dưới sự giám sát của Lương tiên sinh, tôi hòa lá bùa đó vào nước rồi uống sạch, Lương tiên sinh lúc này mới nhấc mình rời đi, trước khi đi, Lương tiên sinh dặn dò chúng tôi phải khóa cửa cẩn thận, ngoài ra, cũng không nói thêm gì nữa.

Sau khi Lương tiên sinh rời đi, tôi cùng bố đi lấy nước rửa chân, làm xong chuẩn bị về phòng nghỉ ngơi, cuối cùng tôi vẫn nhịn không được mà gọi bố lại.

Không sai, tôi vẫn rất sợ hãi, tôi hỏi bố có thể ngủ cùng bố hay không? Bố nhíu mày, hiểu ý của tôi, nói tôi bây giờ lớn rồi, đây là nỗi sợ trong lòng tôi, bảo tôi tự mình khắc phục, không được dựa dẫm vào người khác.

Nghe thấy vậy tôi có chút không hiểu, đây cũng chỉ là một yêu cầu nhỏ, bố vậy mà lại không đáp ứng tôi, cuối cùng tôi chỉ có thể cầu xin lần nữa, hỏi bố có thể đổi phòng với tôi hay không?

Phòng tôi có cửa sổ, phòng bố lại không có, sáng nay lúc tôi ngủ dậy, cửa sổ lại mở, bản năng khiến tôi nghĩ đến ông nội đi qua cửa sổ vào trong, cho nên khung cửa sổ trong phòng tôi khiến tôi sinh ra cảm giác sợ hãi.

Cuối cùng bố cũng đồng ý, tôi vui mừng khôn xiết, trực tiếp chạy vào trong phòng của bố, nhìn thấy trong phòng kín mít, cả người thở phào ra nhẹ nhõm, tôi cài then cửa phòng lại, chuẩn bị cởi quần áo đi ngủ.

Chính vào lúc tôi đang cởi quần, tôi lập tức cảm thấy trong túi quần như có thứ gì đó bên trong, tôi đơ người, vội vàng cho tay vào trong túi.

Hình như là một miếng vải, tôi lấy thứ trong túi quần ra, một miếng vải màu xanh đậm, giây tiếp theo, toàn thân tôi bỗng run lên, nghẹn họng nhìn trân trân vào miếng vải màu xanh trước mắt.

Màu sắc của miếng vải này, giống hệt với áo liệm trên người ông nội, hơn nữa càng nhìn miếng vải này, tôi càng cảm thấy giống với góc rách mất trên ống tay áo liệm của ông.

Nhưng tại sao miếng vải này lại xuất hiện trong túi quần của tôi chứ? Sắc mặt tôi khẽ ngưng đọng, tôi nhìn thấy phía sau miếng vải này, hình như có cái gì đó.

Tôi vội vàng lật ngược miếng vải lại, giây tiếp theo, mắt tôi trợn lớn, hơi thở trở lên dồn dập hơn, bởi vì trên miếng vải áo liệm này, tôi nhìn thấy một hàng chữ.

Mà khiến tôi càng kinh hãi hơn, là nội dung của hàng chữ này.

” Chạy, không được tin bất cứ ai.”

Một hàng chữ rất đơn giản, nhưng trong lòng tôi lại không có cách nào bình tĩnh lại được, đầu tiên, nghi hoặc lớn nhất trong lòng tôi là, hàng chữ này do ai để lại?

Ngoài ra, người có thể viết hàng chữ này cũng không nhiều, tối nay chỉ có mỗi bố tôi, Lương tiên sinh và tôi cùng nhau đến tổ mộ, miếng vải áo liệm này rõ ràng là đêm nay mới được nhét vào trong túi quần tôi.

Tôi trực tiếp loại bỏ khả năng do tự mình nhét vào túi, vậy miếng vải áo liệm này là do ai để lại? Bố tôi? Hay là Lương tiên sinh?

Nếu như phải lựa chọn giữa hai người, tôi càng tự nguyện tin tưởng bố hơn, nếu như miếng vải này là do bố để lại cho tôi, vậy bố muốn ám thị cho tôi điều gì? Không được tin bất cứ ai?

Bất cứ ai ở đây là chỉ người nào? Lương tiên sinh?

Không đúng, nếu như là của bố để lại, bố căn bản không cần phải lòng vòng như vậy, cứ cho là bố muốn phòng ngừa Lương tiên sinh, hoàn toàn có thể đợi sau khi Lương tiên sinh rời đi, nói với tôi việc này, căn bản không cần thiết phải phiền phức thế này?

Lẽ nào do Lương tiên sinh để lại cho tôi? Ông ấy bảo tôi không được tin tưởng bố? Phán đoán này đến chính tôi cũng cảm thấy có chút không hợp lý.

Đợi đã, trong đầu tôi bỗng hiện ra một suy nghĩ hoang đường, miếng vải áo liệm này, có lẽ nào do ông nội để lại?

Ông nội đã mất được mấy ngày, suy nghĩ này cũng quá hoang đường rồi, nhưng tôi đột nhiên nghĩ đến lúc trước, khi tôi bị rất nhiều âm hồn bao vây xung quanh, bên tai truyền tới một tiếng nói trầm trầm.

Bây giờ nhớ lại, đó chính xác không phải là tiếng của bố tôi, mà thi thể của ông nội đột ngột quay trở lại một cách kỳ quái như vậy, việc này đã lật đổ tất cả những kiến thức từ trước đến nay của tôi.

Cho nên, dù bây giờ có đoán rằng ông nội để lại miếng vải này, trong lòng tôi cũng dễ dàng chấp nhận hơn.

Mà lúc bắt đầu hồi tưởng, đột nhiên tôi phát hiện nét chữ của hàng chữ này, thế mà lại giống hệt với bút tích của ông nội, lúc trước mỗi năm cứ vào dịp năm mới, câu đối dán trong nhà đều là do ông nội viết.

Những nét chữ đó, rõ ràng rất giống với nét chữ trên miếng vải áo liệm? Kết luận này, gần như giúp tôi đưa ra phán đoán cuối cùng.

Không sai, miếng vải này là ông nội để lại cho tôi, hơn nữa còn là của ông nội đã mất được vài ngày.

tiếp ❯

Avatar

Các bạn đăng ký thành viên hội nhé…!
→Free vip→Đọc và nghe audio truyện/ 0 quảng cáo→Yêu cầu truyện / Ưu Tiên♥Ngoài ra AudioSite là Website do hội Mê Đọc Truyện thành lập – chính vì vậy Đọc Truyện trên website giảm 90% xuất hiện quảng cáo nhé !