Ngạo Thị Thiên Địa
Tập 74 : Gặp lại Lý Ngọc (c366-c370)
❮ sautiếp ❯Chương 366: Gặp lại Lý Ngọc
Ngược lại Lý Ngọc bên cạnh nhìn bộ dáng cười khổ của Hàn Phong, liền đoán được vì sao hắn lại tới đây, tuy rằng hiếu kỳ Hàn Phong tiến vào Thiên Môn bằng cách nào, nhưng cũng chỉ cười cười nói:
– Ý đồ của ngươi ta có thể đại khái đoán ra được, chỉ là Thiên Môn chúng ta có quy củ riêng, muốn để môn chủ đáp ứng trợ giúp ngươi, chỉ sợ là không có khả năng.
Hàn Phong nghe vậy, chỉ nhàn nhạt vừa cười vừa nói:
– Thiên Môn các ngươi đúng thực nhiều quy củ, đúng như suy đoán của ngươi, vừa rồi môn chủ Lý Duệ đã cự tuyệt thỉnh cầu của ta.
Dừng lại một chút, Hàn Phong lại nói:
– Bất quá, bởi vì bản thân ta và Thiên Môn các ngươi có chút sâu xa, bởi vậy môn chủ đã quyết định cho phép ta tiến vào hóa ngoại chi cảnh.
– Cái gì?
Nghe được Hàn Phong muốn đi vào hóa ngoại chi cảnh, nụ cười trên mặt Lý Ngọc liền biến mất không thấy, chỉ còn lại vẻ khiếp sợ không tưởng tượng nổi.
Làm đệ tử kiệt xuất nhất một đời Thiên Môn, cũng là đối tượng được Thiên Môn tập trung bồi dưỡng, Lý Ngọc tự nhiên hiểu rõ hóa ngoại chi cảnh là cái gì, chỉ là, khiến hắn hoàn toàn không ngờ được Hàn Phong dĩ nhiên dự định tiến vào hóa ngoại chi cảnh.
Bởi vậy không nhịn được kinh hô:
– Đây là quyết định của môn chủ?
Hàn Phong gật đầu, coi như trả lời.
Mà Lý Ngọc lại tràn đầy cổ quái nhìn Hàn Phong, có chút không giải thích được nói:
– Địa phương này tuy rằng có thể trợ giúp tu luyện giả đề cao tu vi, thế nhưng độ nguy hiểm trong đó, không hề đơn giản như tưởng tượng của ngươi.
Lý Ngọc nói điều này, tự nhiên Lý Duệ đã nhắc qua, mà hắn cũng vô cùng rõ ràng, bất quá nếu đã có quyết định rồi, Hàn Phong sẽ không tiếp tục do dự nhiều.
Nhún vui, Hàn Phong có chút bất đắc dĩ cười nói:
– Ngươi xem bộ dáng hiện tại của ta, tựa hồ không còn lựa chọn nào khác nữa rồi.
Lẳng lặng nhìn Hàn Phong, hồi lâu, Lý Ngọc hồi phục lại tinh thần, đồng thời cảm thán nói:
– Tựa hồ đúng là như vậy!
Dừng lại một chút, Lý Ngọc nói thêm:
– Được rồi, lúc nãy có phải mấy sư đệ sư muội của ta xung đột với ngươi, bọn chúng còn nhỏ, nhìn mặt mũi của ta, không cần phải tính toán với chúng.
Nghe được lời nói của Lý Ngọc, Hàn Phong vừa cười vừa nói:
– Ta vốn không dự định tính toán với bọn họ, hiện tại ngươi lại đứng ra, tự nhiên càng không có gì phải nói nữa rồi.
– Vậy đa tạ!
Lý Ngọc cười nói, lập tức vẫy vẫy tay về phía đám đệ tử phía sau đã có chút há hốc mồm, ý bảo bọn họ qua đây.
Mấy người Viên Bân và Lữ Tùng đều không rõ chuyện gì đã xảy ra, trước vẫn cho rằng vị đại sư huynh thường ngày luôn kính yêu sẽ xuất đầu thay bọn họ, cưỡng chế đuổi đi người
“cuồng vọng tự đại”
trước mắt.
Nhưng chớp mắt lại thấy sư huynh nhà mình và người này nói nói cười cười, giống như trước đây có quen biết với nhau.
Chỉ là khi bọn họ có chút thấp thỏm bất an đi tới trước mặt Lý Ngọc, Lý Ngọc thay đổi không còn bộ dáng ôn hòa thường ngày, ngữ khí có chút nghiêm khắc khiển trách:
– Mấy người các ngươi, dĩ nhiên không suy nghĩ như vậy, chẳng lẽ không biết hắn là quý khách của môn chủ, sao có thể làm ra chuyện mất mặt như vậy?
– A?
Mấy người Viên Bân và Lữ Tùng không khỏi không thể tưởng tượng nhìn Hàn Phong.
Nguyên lai hắn thực sự là quý khách của môn chủ, cái này, không xong rồi!
Đây là ý niệm đầu tiên không hẹn mà cùng hiện ra trong đầu mỗi một đệ tử nơi đây.
– Còn lo lắng cái gì, không mau xin lỗi cho sự l* m*ng của các ngươi!
Lý Ngọc còn đang sững sờ nhìn mấy người, không khỏi đề cao thanh âm, một lần nữa lạnh giọng quát.
Lúc này mọi người mới phản ứng lại, đang định xin lỗi, bất quá liền bị Hàn Phong xua tay ngăn lại.
– Được rồi, bất quá là một chút hiểu lầm mà thôi, ngươi không cần phải trách cứ bọn họ!
Hàn Phong cười nói.
Trong lòng hắn tự nhiên không dự định tính toán chút chuyện nhỏ đối với những thiếu niên trẻ tuổi này, huống chi còn phải lo lắng cho Thi Thi.
Vì vậy, sau khi Lý Ngọc răn dạy, Hàn Phong lập tức xua tay bỏ qua.
Lý Ngọc thấy Hàn Phong đã mở miệng, theo bậc thang hạ giọng nói:
– Tuy rằng Hàn Phong không trách các ngươi, nhưng các ngươi đừng cao hứng quá sớm, chờ khi nào ta rảnh rỗi sẽ thu thập đám tiểu tử các ngươi, bây giờ còn không mau mau rời khỏi!
Mọi người nghe vậy, nhất thời chạy tứ tán.
Nhìn mọi người vội vã rời đi, Lý Ngọc liền lắc đầu cười cười, mà lúc này hắn chú ý tới Thi Thi đứng bên cạnh Hàn Phong.
Đối với vị tiểu sư muội vừa mới gia nhập Thiên Môn không bao lâu, Lý Ngọc coi như rất quen thuộc, lúc này thấy nàng nắm chắc vạt áo Hàn Phong, không khỏi có chút kỳ quái hỏi thăm:
– Thi Thi, muội và Hàn Phong quen biết nhau?
– Ha hả! Ta và Thi Thi có quen biết từ trước, nàng coi như là tiểu muội muội của ta!
Hàn Phong xoa nhẹ đầu Thi Thi, vừa cười vừa nói.
Dụng ý của hắn khi nói như vậy tự nhiên là muốn trong đoạn thời gian tiếp theo, Lý Ngọc có thể tận lực chiếu cố Thi Thi một chút.
Dù sao, lấy thân phận của Lý Ngọc hiện nay, Thi Thi có hắn bảo hộ, Hàn Phong coi như vô cùng yên tâm.
Lý Ngọc cũng là người thông minh tuyệt đỉnh, tự nhiên nghe được hàm nghĩa trong lời nói của Hàn Phong, nhất thời cười bảo chứng nói:
– Yên tâm, sau này có ta ở đây, sẽ không để nàng phải chịu ủy khuất, hơn nữa, còn có vị đại ca ca lợi hại như ngươi, sợ là trưởng lão sư môn cũng phải để một con mắt, sẽ không khiến Thi Thi xinh đẹp của chúng ta phải chịu ủy khuất!
– Vậy đa tạ rồi!
Hàn Phong cảm tạ nói.
Hai người tiếp tục hàn huyên vài câu.
Sau đó, Hàn Phong thoáng quan sát một chút, cũng phát hiện ra khí tức trên người Lý Ngọc so với mấy năm trước rõ ràng hồn hậu hơn rất nhiều, không khỏi âm thầm bội phục, Lý Ngọc quả nhiên là thiên tài.
Lấy khí tức của hắn hiện tại, chỉ sợ đã có thực lực ngoài Địa giai bát phẩm.
Nhớ tới trước kia, đánh một trận tại Thiên Thánh Cốc, Lý Ngọc bất quá mới chỉ là võ giả vừa mới tiến vào Địa giai mà thôi.
Mà hiện tại đạt tới mức này, Hàn Phong chỉ có thể dùng kinh khủng để hình dung.
– Giỏi thật, vài năm không thấy, nghĩ không ra đấu khí của ngươi đã tăng trưởng tới mức độ này rồi!
Hàn Phong có chút bội phục nói.
Ai biết, Lý Ngọc vừa nghe vậy, liền dở khóc dở cười nói:
– Ngươi đang nói móc ta đúng không? Cho dù ta lợi hại hơn nữa, nhưng so với ngươi quả thực trên trời dưới đất!
Hàn Phong vừa nghe, đầu tiên là sửng sốt, lập tức phản ứng lại, trong lòng cười khổ không thôi.
Hàn Phong không cho rằng chính mình là thiên tài gì, hắn hơn người khác kinh nghiệm bốn trăm năm mới có thể vượt lên đầu người khác như vậy.
Nếu như không có ký ức bốn trăm năm kia, chỉ sợ hiện tại hắn bất quá chỉ là một thiếu niên Hàn gia nghèo túng cơ sở tam phẩm mà thôi.
Đương nhiên, kinh nghiệm kiếp trước mặt dù quan trọng, thế nhưng không có nỗ lực kiếp này, cùng với lý giải khắc sâu đối với tâm pháp vũ kỹ, cộng thêm may mắn, hắn tuyệt đối không thể đạt được thành tích hiện tại.
Sau một hồi nói chuyện phiếm, Lý Ngọc nhanh chóng cáo từ rời đi.
Mà trải qua giao lưu ngắn ngủi, Hàn Phong rất rõ ràng thực lực của Lý Ngọc hiện nay, dĩ nhiên so với dự đoán của hắn còn mạnh hơn vài phần, hiện tại Lý Ngọc đã bước vào cảnh giới Địa giai cửu phẩm, quả nhiên thiên phú cực cao.
Theo đó, Hàn Phong lại nghĩ tới lúc Lý Ngọc gần đi, nhãn thần lóe lên cảm xúc không rõ ràng, trong lòng không khỏi nghi hoặc.
Chương 367: Cửa vào mở ra
Lý Ngọc đi rồi, Hàn Phong bị tiểu nha đầu Thi Thi quấn quýt nửa ngày, cuối cùng mang theo ánh mắt lưu luyến trở về gian phòng của mình.
Lý Thần tựa hồ bị mấy người Mộc Tu và Lý Duệ lôi kéo nói chuyện, mãi nửa ngày vẫn chưa thấy hắn xuất hiện, Hàn Phong đối với Thiên Môn không quá quen thuộc, tự nhiên không thích hợp đi dạo xung quanh, vì vậy liền trực tiếp trở về gian phòng Thiên Môn chuẩn bị cho hắn nghỉ ngơi.
Sáng sớm ngày hôm sau, Lý Thần biến mất một ngày một đêm rốt cuộc đã tìm tới Hàn Phong.
Nhìn vẻ mặt buồn khổ của Lý Thần, Hàn Phong không khó tưởng tượng, ngày hôm sau khi hắn rời khỏi, Lý Thần tự nhiên không tránh được bị Mộc Tu trưởng lão răn dạy.
Mà từ trong miệng Lý Thần, Hàn Phong cũng biết được, năm đó trước khi hắn rời đi, Mộc Tu trưởng lão chính là trưởng lão phụ trách truyền thụ tu luyện đấu khí, nói cách khác, trên thực tế Mộc Tu trưởng lão chính là ân sư thụ nghiệp của Lý Thần.
Thảo nào Lý Thần luôn luôn tùy tiện, không sợ trời không sợ đất, khi thấy Mộc Tu trưởng lão, giống như chuột nhìn thấy mèo.
Hiểu rõ quan hệ trong đó, Hàn Phong chỉ có thể buồn cười lắc đầu.
Bất quá, Lý Thần rất nhanh nói ra ý đồ đến.
Nguyên lai, trải qua một phen thương nghị với hai người Lý Duệ và Mộc Tu, quyết định để Hàn Phong năm ngày sau tiến vào hóa ngoại chi cảnh.
Bởi vì hóa ngoại chi cảnh nhiều năm trước được Triệu Vô Cực trợ giúp, tuy rằng thành công khống chế được năng lượng cuồng bạo thỉnh thoảng bạo phát, tránh cho Thiên Môn rơi vào nguy cơ.
Thế nhưng cũng bởi vì điều này, cửa vào hóa ngoại chi cảnh đã biến thành một năm chỉ có thể mở ra một lần.
Không thể không nói, Hàn Phong đến vào lúc này rất may mắn.
Có lẽ, Lý Duệ đã sớm nghĩ tới điểm này, bởi vậy mới cự tuyệt trực tiếp xuất thủ trợ giúp Hàn Phong, đồng thời lại đưa ra biện pháp này gián tiếp giúp đỡ.
Kỳ thực, trong lòng Lý Duệ còn có tính toán của chính mình.
Tuy rằng Thiên Môn luôn lánh đời không ra, thế nhưng không biểu thị Thiên Môn cự tuyệt giao hảo với các thế lực khác.
Bằng không Triệu Vô Cực năm đó đã không có khả năng trợ giúp Thiên Môn.
Dù sao, một tông môn lánh đời không ra nếu như không có bất luận qua lại gì khác đối với các thế lực khác, chỉ sợ sớm bị người đời quên lãng, tự nhiên cũng không có khả năng lưu truyền tới nay, càng đừng nói đến uy vọng đỉnh cao hiện tại.
Như thế lực nhất lưu tứ các hay Thiên Thánh Cốc, kỳ thực đều có chỗ qua lại với Thiên Môn.
Bình thường giữa các thế lực có chuyện tình trọng đại gì đó, Thiên Môn cũng sẽ phát đệ tử của chính mình đại diện Thiên Môn tới tham gia.
Cũng giống như Thiên Thánh đại hội vài năm trước, Thiên Môn đã phát Lý Ngọc một mình một người tham gia.
Đương nhiên, về phần tranh đấu giữa các thế lực, Thiên Môn tuyệt đối không nhúng tay vào, cũng sẽ không chủ động chọc vào bất cứ thế lực nào khác.
Cũng chính bởi vì nguyên nhân này, Thiên Môn tuy rằng lánh đời không ra, thế nhưng uy vọng tích lũy suốt mấy nghìn năm, coi như đứng hàng đầu trên đại lục.
Nhất là Thiên Môn phát ra bất cứ đại điện nào, bản thân đều có thực lực phi phàm, khiến các thế lực thiếu hiểu biết khác càng thêm ấn tượng về sự cường đại và thần bí của Thiên Môn.
Mà đối với Thiên Môn mà nói, một tông môn mới quật khởi vài năm qua như Huyền Thiên Tông, tuy rằng phát triển rất mạnh, nhưng tuyệt đối không đạt tới mức để Thiên Môn phải coi trọng như vậy.
Nguyên nhân Thiên Môn coi trọng chỉ có một, đó chính là Hàn Phong.
Đối với Hàn Phong, trong lòng Lý Duệ chỉ có thể dùng hai chữ để đánh giá.
Thiên tài!
Ngoại trừ hai chữ này, Lý Duệ thực sự không nghĩ ra được ngôn từ càng chính xác hơn để hình dung.
Đồng thời, trong con mắt Lý Duệ, tài năng của Hàn Phong cho dù mấy nghìn năm qua cũng tuyệt đối là tồn tại không tưởng.
Quan trọng hơn nữa, Hàn Phong hiện còn rất trẻ, tiềm lực trong tương lai quả thực khó có thể tưởng tượng nổi.
Đối mặt với một thiên tài như vậy, Thiên Môn không có lý do gì để cự tuyệt bên ngoài.
Trong lòng Lý Duệ càng có đánh giá, dù sao Thiên Môn lánh đời không gia, thế nhưng không có nghĩa không có nguy cơ tồn tại, việc này không ai có thể khẳng định.
Vì vậy, chung quy nhiều hơn một bằng hữu vẫn là chuyện tốt.
Huống chi, Hàn Phong nói cho hắn biết chuyện liên quan tới Võ Hoàng Điện khiến Lý Duệ phải suy nghĩ cẩn thận.
Với năng lực tình báo của Thiên Môn, Lý Duệ hiểu rất rõ ràng.
Trên đại lục này dĩ nhiên tồn tại một thế lực khổng lồ thần bí mà Thiên Môn lại hoàn toàn không có bất cứ tin tức liên quan nào, sao có thể không khiến Thiên Môn cảnh giác.
Hàn Phong đã nói cho Lý Duệ biết, đằng sao sự kiện làm phản tại đế đô cùng với sự kiện thập đại tông môn vây công Huyền Thiên Tông, sau này lại lần lượt tiêu diệt thập đại tông môn, trong đó đều có cái bóng Võ Hoàng Điện.
Việc này, Thiên Môn tự nhiên có chút lý giải, chỉ là mãi cho tới khi Hàn Phong giải thích kỹ hơn, Lý Duệ mới hiểu được phía sau mọi chuyện đều có cái bóng quỷ Võ Hoàng Điện.
Nếu như chân tướng quả thực đúng như lời Hàn Phong nói, dã tâm của Võ Hoàng Điện chính là toàn bộ đại lục, đến lúc đó Thiên Môn hiển nhiên không thể thoát được ma trảo Võ Hoàng Điện.
Tuy rằng Thiên Môn cũng có con bài ẩn dấu cường đại, không cần thiết phải quá mức sợ hãi Võ Hoàng Điện.
Thế nhưng Lý Duệ cũng không muốn phải trực tiếp đối mặt với Võ Hoàng Điện, đây chính là chuyện không muốn nhìn thấy nhất.
Bởi vậy, Lý Duệ quyết định để Hàn Phong tiến vào hóa ngoại chi cảnh, trợ giúp hắn đề cao thực lực, thứ nhất có thể lợi dụng Huyền Thiên Tông và các thế lực khác cộng đồng đối phó với Võ Hoàng Điện, như vậy, tự nhiên tránh cho Thiên Môn phải tự mình nhúng tay vào vũng nước đục.
Thứ hai, một thiếu niên tiềm lực vô hạn như Hàn Phong, có thể trợ giúp hắn đề cao thực lực, vốn là một chuyện rất vui vẻ, hơn nữa cũng coi như bán cho Hàn Phong một nhân tình.
Phải biết rằng, ngoại trừ bản thân Hàn Phong có thực lực Thiên giai ngũ phẩm ra, hắn còn là một đại sư luyện đan.
Một người kinh tài tuyệt diễm như vậy, Lý Duệ tự nhiên muốn kết giao.
Bất quá, tất cả đều là suy nghĩ trong lòng Lý Duệ, trồng cây có kết quả hay không còn phải nhìn xem Hàn Phong có thể thuận lợi từ trong hóa ngoại chi cảnh đi ra.
Dù sao, bên trong vô cùng hung hiểm, không biết đã có bao nhiêu tiền bối Thiên Môn phải táng thân trong đó, mà trong số bọn họ không ai không phải là người thiên phú tuyệt cao.
Hàn Phong cũng không phải là thiếu niên không biết gì, từ lúc Lý Duệ đưa ra lời đề nghị này, Hàn Phong trải qua một đêm suy nghĩ cẩn thận liền hiểu được then chốt trong đó, càng đoán ra được ý đồ của Lý Duệ.
Bất quá, hắn đối với chuyện này không quá mức lưu ý, trong thời gian vừa qua, toàn bộ đầu óc của hắn đều tập trung suy nghĩ làm sao chuẩn bị sẵn sang, đối phó với khảo nghiệm tiếp theo.
Mấy ngày vừa qua, Lý Duệ cũng tới giải thích cặn kẽ mọi thông tin liên quan tới hóa ngoại chi cảnh các đời tiền bối Thiên Môn thu được.
Trong lời miêu tả của Lý Duệ, Hàn Phong đã cơ bản định hình được tình huống hóa ngoại chi cảnh.
Căn cứ vào những tiền bối thành công vượt qua hóa ngoại chi cảnh tổng kết kinh nghiệm, Hàn Phong biết được sở dĩ hóa ngoại chi cảnh hung hiểm không gì sánh được, để vô số cường giả phải táng thân trong đó, cũng không phải là không có đạo lý.
Kỳ thực, ngoại trừ hóa ngoại chi cảnh tồn tại lượng nguyên tố thiên địa vô cùng đầy đủ ra, còn lại chỉ là một mảnh hoang vắng. hơn nữa bên trong ẩn chứa rất nhiều hiện tượng quỷ dị, thậm chí nguy cơ trái ngược hẳn lẽ thường.
Mà càng kinh khủng chính là, bên trong hóa ngoại chi cảnh có thể thường xuyên nhìn thấy mãnh thú vô hùng hung mãnh.
Nhưng mãnh thú này hoàn toàn khác với bất cứ ma thú nào trên đại lục.
Hoặc có thể nói, ma thú bình thường trên đại lục trong mắt đám mãnh thú này, thực sự quá mức không đáng kể.
Bởi vì hoàn cảnh bên trong ảnh hưởng, thực lực của mãnh thú bên trong cường đại mười phần.
Trong số đó, cho dù là thực lực yếu kém nhất cũng có thể so sánh với võ giả nhân loại địa giai ngũ phẩm.
Mà những mãnh thú sánh ngang Thiên giai càng có thể tùy ý thấy được.
Khi nghe được thông tin về hóa ngoại chi cảnh trong miệng Lý Duệ, Hàn Phong không nhịn được hít sâu một hơi.
Hắn không nghĩ tới hóa ngoại chi cảnh này hung hiểm tới như vậy.
Hắn hiểu rõ, nếu như chỉ là một hai đầu ma thú Thiên giai, Hàn Phong có thể không cần e ngại, lấy thực lực của hắn hiện tại, trừ phi là thực lực kh*ng b* cấp bậc như Diệt Hoàng, cho dù hắn đánh không lại, nhưng cũng có thể thoái mái chạy trốn giữ tính mạng.
Tuy nhiên, nếu đúng như lời Lý Duệ nói, mãnh thú Thiên giai có thể tùy ý thấy được, như vậy cho dù Hàn Phong có thể thuận lợi giải quyết một hai, nhưng hắn tuyệt đối không thể giải quyết hơn mười đầu, thậm chí là trăm đầu mãnh thú Thiên giai không ngừng tập kích.
Như vậy, sợ là mệt cũng đủ chết rồi.
Bất quá, dù vậy trong lòng Hàn Phong cũng không hề có bất cứ ý định lùi bước trong đầu.
Thời gian năm ngày trôi qua rất nhanh, mấy ngày nay, Hàn Phong đã làm tốt công tác chuẩn bị cả vật chất lẫn tinh thần, chỉ chờ mở ra cánh cửa tiến vào hóa ngoại chi cảnh.
Kỳ thực, nói đúng ra thì Hàn Phong cũng không có gì phải chuẩn bị, chỉ là mỗi ngày không ngừng điều chỉnh trạng thái thân thể tới mức tốt nhất, để đấu khí của hắn đạt mức đỉnh phong, cũng tránh cho việc ở bên trong hóa ngoại chi cảnh không kịp phản ứng liền bị những mãnh thú kinh khủng trong miệng Lý Duệ xé thành từng mảnh nhỏ.
Ngoại trừ những điều này ra, trên cơ bản, thời gian năm ngày Hàn Phong phân ra phần lớn để bồi tiếp tiểu nha đầu Thi Thi.
Sau khi biết được Hàn Phong ở lại Thiên Môn mấy ngày, Thi Thi chỉ cần rảnh rỗi một chút đều chạy tới chỗ Hàn Phong.
Hàn Phong cũng phát hiện, tiểu nha đầu này tựa hồ vô cùng quấn quýt si mê chính mình, quả thực khiến hắn trở thành ca ca ruột thịt.
Bất quá, tuy rằng trước kia Hàn Phong thường xuyên bế quan, không qua lại nhiều với Thi Thi, thế nhưng hắn đối với tiểu nha đầu khả ái như Thi Thi coi như vô cùng yêu thích, tự nhiên không phiền chán chơi đùa cùng với nàng.
Rất nhanh, thời gian năm ngày trôi qua, còn chưa chờ Lý Duệ tới thông báo, Hàn Phong liền cảm giác được hôm nay đột nhiên xuất hiện một tia năng lượng bạo động kịch liệt.
Hàn Phong rõ ràng, hẳn là cửa vào hóa ngoại chi cảnh mở ra rồi.
Quả nhiên, động tĩnh năng lượng bạo động xuất hiện không lâu, Lý Duệ dẫn theo Lý Thần tới tìm Hàn Phong.
Lý Duệ nhìn thấy Hàn Phong, không hề khách sao như trước, trực tiếp thẳng thắn nói:
– Cửa vào sắp mở ra rồi, tiểu hữu hãy đi theo ta!
Hàn Phong không chút do dự gật đầu, lập tức đi theo phía sau Lý Duệ, tiến về phía lối vào hóa ngoại chi cảnh.
Càng tiếp cận cửa vào hóa ngoại chi cảnh, Hàn Phong có thể cảm thụ rất rõ ràng ba động năng lượng mãnh liệt hơn trước không chỉ mười lần.
Điều này không khỏi khiến Hàn Phong kinh ngạc một lần nữa.
Bất quá, Hàn Phong càng kinh ngạc hơn nữa chính là tại lối vào hóa ngoại chi cảnh đang có một người khác chờ đợi.
Người này Hàn Phong có quen biết, chính là Lý Ngọc năm ngày trước còn nói chuyện với chính mình.
Chỉ là, Hàn Phong không rõ, vì sao Lý Ngọc lại đứng chờ chỗ này.
Mà lời nói của Lý Ngọc ngay sau đó lập tức khiến Hàn Phong kinh hãi không ngớt.
Từ trong miệng Lý Ngọc biết được, hắn dĩ nhiên muốn cùng với chính mình tiến vào hóa ngoại chi cảnh.
Điều này sao không khiến Hàn Phong cảm thấy ngạc nhiên!
Có chút kinh dị nhìn Lý Ngọc, Lý Ngọc chỉ nhàn nhạt cười.
Sau đó, Hàn Phong chuyển dời ánh mắt nhìn sang hai người Lý Thần và Lý Duệ bên cạnh.
Lý Thần chỉ nhẹ nhàng nhún vai, mà Lý Duệ thì có chút ý vị thâm trường nói:
– Hàn Phong, Lý Ngọc coi như có quen biết với ngươi, lần này hắn theo ngươi tiến vào hóa ngoại chi cảnh.
Có chút không rõ ràng ý muốn của mấy người Lý Duệ, Hàn Phong khẽ cau mày.
Bất quá, Lý Duệ nhanh chóng giải thích nói:
– Kỳ thực đây là do Lý Ngọc tự mình yêu cầu, vừa lúc hắn đối với hoàn cảnh bên trong hóa ngoại chi cảnh rất quen thuộc, nói vậy có hắn đi cùng, ngươi cũng có thể thích ứng với hoàn cảnh ác liệt bên trong.
Nguyên bản Hàn Phong còn muốn nói cái gì, bất quá Lý Duệ nói ra những câu này khiến hắn không có ý tứ mở miệng, hơn nữa hóa ngoại chi cảnh vốn thuộc về Thiên Môn, Lý Ngọc tự nhiên có quyền lợi tiến vào.
Chỉ là Hàn Phong thoáng suy nghĩ một chút, liền hiểu rõ ý đồ của Lý Duệ.
Có thể Lý Ngọc đối với hóa ngoại chi cảnh xác thực tương đối hiểu rõ, dù sao Thiên Môn có nhiều tiền bối đi ra như vậy, muốn có một phần tư liệu tổng kết lại không phải quá khó khăn.
Tuy rằng mấy ngày nay, Lý Thần đã nói cho Hàn Phong biết một số tư liệu về hóa ngoại chi cảnh, thế nhưng hắn cũng hiểu rõ, chỉ trong thời gian vài ngày ngắn ngủi, còn chưa đủ để hắn triệt để thanh trừ tất cả trong hóa ngoại chi cảnh.
Hiện tại có Lý Ngọc đồng hành, xác thực là gián tiếp giúp đỡ hắn chiếu cố.
Mà Hàn Phong suy đoán, ý tứ của Lý Duệ hẳn là hi vọng khi tiến vào hóa ngoại chi cảnh.
Hàn Phong dựa vào thực lực Thiên giai ngũ phẩm của bản thân, có thể chiếu cố nhiều hơn đối với Lý Ngọc.
Dù sao, so sánh với hắn, Lý Ngọc hiện tại mới chỉ là võ giả Địa giai cửu phẩm, một mình tiến vào mà nói, tương đối nguy hiểm.
Bất quá, đây không phải là nói thực lực của Lý Ngọc quá yếu.
Tương phản, lấy tuổi tác của Lý Ngọc hiện tại, có được thực lực Địa giai cửu phẩm hiện tại, phóng mắt toàn bộ đại lục không có bao nhiều người làm được.
Nếu như không phải Hàn Phong tỏa sáng quá mức chói mắt, triệt để đè ép Lý Ngọc xuống dưới, vậy thành tựu của Lý Ngọc tất nhiên phải thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.
Nghĩ vậy, Hàn Phong cũng không cần phải nhiều lời, chỉ gật đầu, lập tức nói:
– Thỉnh môn chủ yên tâm, ta và Lý Ngọc đã quen biết nhiều năm, cũng coi như bằng hữu với nhau, đợi khi tiến vào bên trong, ta và hắn nhất định hỗ trợ lẫn nhau.
Tuy Hàn Phong nói rất mờ mịt, thế nhưng Lý Duệ tự nhiên nghe được ý tứ bên trong, nhận được lời bảo chứng của Hàn Phong, Lý Duệ cũng thở phào nhẹ nhõm, không khỏi thoáng hài lòng nở nụ cười.
Lúc này, Hàn Phong mới có thời gian quan sát hoàn cảnh xung quanh.
Đảo mắt nhìn, ở đây không có chỗ nào đặc biệt, nếu như không phải trước mặt có một đoàn năng lượng mười phần không bình tĩnh ba động mãnh liệt nhắc nhở hắn, nơi này chính là hóa ngoại chi cảnh, hắn còn không rõ ràng.
Xung quanh bày ra toàn bộ, càng có một tiểu viện bình thản không hề thu hút ánh mắt phía sau.
Bốn phía có mấy cột trụ bằng đá xếp rải rác, trừ những thứ này ra, tất cả có vẻ trống trải vô cùng.
Mà lúc này, đoàn năng lượng trước mắt ba động càng lúc càng mãnh liệt, thường thường có một bộ phận năng lượng từ trong đó phán tán ra ngoài.
Cũng may ở đây đều là hạng người phi phàm, tự nhiên sẽ không bị điểm năng lượng ấy gây khó khăn.
Cuối cùng, dưới ánh mắt nhìn kỹ của Hàn Phong, những đoàn năng lượng không gián đoạn bạo phát, rốt cuộc chậm rãi bình tĩnh lại.
Lúc này, trong đoàn năng lượng đã khuếch tán rộng chừng chiều cao hai người, dần dần xuất hiện một đoàn quang mang màu trắng nhu hòa.
Tuy rằng đây là lần đầu tiên Hàn Phong nhìn thấy, nhưng hắn biết, đoàn bạch quang trước mắt chính là cửa vào hóa ngoại chi cảnh.
Chương 368: Bị Thiên Môn lợi dụng
Quả nhiên, cho tới khi bạch quang xuất hiện, Lý Duệ bên cạnh mới nhàn nhạt mở miệng nói:
– Được rồi, hiện tại cửa vào đã mở ra, việc này không nên chậm trễ, các ngươi lập tức tiến vào, bằng không chờ một lúc nữa cửa vào sẽ tự động đóng lại.
Nghe được Lý Duệ nói, Hàn Phong và Lý Ngọc không dám dừng lại, sau khi hai người hơi nói lời tạm biệt, liền người trước người sau đi tới cửa vào.
Khi hai người đứng trước lối vào, đoàn quang mang màu trắng nhu hòa đại thịnh, lúc sau, thân ảnh Hàn Phong và Lý Ngọc liền biến mất không thấy.
Thấy hai người biến mất, Lý Thần phía sau lúc này mới đột nhiên mở miệng, ngữ khí có chút ngưng trọng nói:
– Sư đệ, làm như vậy có phải quá mạo hiểm hay không?
Lý Duệ xoay người nhìn Lý Thần, khóe miệng nở nụ cười, châm rãi nói:
– Thế nào, lẽ nào sư huynh không có lòng tin đối với Hàn Phong?
– Tiểu tử kia chỉ khi đệ chân chính tiếp xúc với hắn mới biết được hắn kinh khủng cỡ nào.
Lý Thần cười khổ lắc đầu nói:
– Chỉ là, ta không rõ vì sao sư đệ lại lựa chọn một người ngoại đến làm chuyện này, mà không phải là một người nào đó trong Thiên Môn.
Ai biết, vừa mới nghe được nghi vấn của Lý Thần, nét tiếu ý trên mặt Lý Duệ dần dần chuyển thành cười khổ, đồng thời trên mặt hiện lên một tia xấu hổ nói:
– Sư huynh, huynh rời đi lâu như vậy, đối với tình trạng hiện tại của Thiên Môn hẳn là không rõ ràng.
Không đợi Lý Thần trả lời, Lý Duệ như tự nói với mình:
– Thiên Môn hôm nay, tuy rằng phóng mắt toàn bộ đại lục, vẫn thuộc về phạm trù thế lực nhất lưu, thế nhưng từ lâu đã không còn huy hoàng vốn có của Thiên Môn.
– Này… Sao có khả năng?
Lý Thần có chút khiếp sợ trừng mắt to, không thể tưởng tượng được hỏi thăm.
Lý Duệ nhìn biểu tình của Lý Thần, chỉ là bất đắc dĩ thở dài, liền lập tức giải thích tình huống hiện tại của Thiên Môn.
Từ trong miệng Lý Duệ, Lý Thần từ từ hiểu ra ngọn nguồn sự tình.
Tuy rằng Thiên Môn lánh đời không ra, như vậy tránh được rất nhiều nguy cơ tồn tại, nhưng đồng thời đó cũng là khuyết điểm trí mạng, đó là bảo thủ.
Nghìn năm qua luôn luôn phong bế, cho dù trong khoảng thời gian này đã làm rất nhiều thay đổi môn quy tương ứng, nhưng vẫn không tránh được suy nhược tự thân.
Thực lực của Thiên Môn ngày hôm nay và Thiên Môn trước kia đã giảm sút thật sâu, nếu như muốn tính toán kỹ, chỉ có thể coi như phân nửa thực lực Thiên Môn trước kia.
Tình hình như vậy chính là chuyện tình lịch đại môn chủ Thiên Môn lo lắng nhất.
Nhưng bọn họ không có bất cứ biện pháp nào.
Đương nhiên, ngoại nguyên nhân bảo thủ phong bế chính mình, mặt khác còn có nguyên nhân trọng yếu, đó chính là hóa ngoại chi cảnh.
Tuy nói trải qua Triệu Vô Cực trợ giúp, đã thành công khống chế hóa ngoại chi cảnh, thế nhưng không biết vì sao vài chục năm gần đây, những đệ tử Thiên Môn tiến vào hóa ngoại chi cảnh, cuối cùng không đủ ba thành đệ tử sống sót ra ngoài.
Mà những đệ tử Thiên Môn khác đều là biến mất không còn bóng dáng.
Tình huống này nhìn có vẻ bình thường nhưng lại mười phần không thích hợp.
Dựa theo kinh nghiệm mấy nghìn năm qua, tuy rằng hóa ngoại chi cảnh có độ nguy hiểm nhất định, thế nhưng rất nhiều tiền bối Thiên Môn dùng sinh mệnh chính mình để đổi lấy thông tin lý giải sâu hơn, tỉ lệ thương vong đã giảm đi rất lớn.
Nói như vậy, giả như có mười đệ tử tiến vào, số lượng cuối cùng đi ra luôn duy trì tại mức tám chín.
Vận khí tốt, vài chục năm trôi qua Thiên Môn cũng không xảy ra tình huống đệ tử thương vong.
Nguyên nhân chính là có tăng vọt như vậy, Thiên Môn mới dám không ngừng để đệ tử của chính mình tiến vào hóa ngoại chi cảnh, mục đích tự nhiên chính là đề cao thực lực của bọn họ.
Thẳng cho tới vài chục năm gần đây, tình huống mới trở lại trước kia.
Mà đối với chuyện này, Thiên Môn tự nhiên phải điều tra rõ ràng.
Chỉ là trước sau phái hai ba mươi người tiến vào, kết quả số người đi ra không tới một phần ba.
Tổn thất như vậy, cho dù là thế lực đã từng là siêu cấp nhất lưu, cũng khó có thể chịu đựng được.
Rơi vào đường cùng, Lý Duệ và các trưởng lão thương lượng với nhau, liền phái hai gã trưởng lão thực lực cực mạnh tiến vào hóa ngoại chi cảnh tìm kiếm nguyên nhân cuối cùng,
Kết quả, hai vị trưởng lão mặc dù một năm sau thành công trở về, thế nhưng ở bên trong một năm cũng không phát hiện bất cứ tình huống gì, bản thân còn bị thương nặng.
Mà chỗ tốt duy nhất chính là thực lực của hai vị trưởng lão đã có bước đề cao tương ứng.
Tuy rằng điểm đề thăng này biểu hiện xem ra mười phần nhỏ bé.
Cứ theo tình hình hiện tại, biến hóa trong hóa ngoại chi cảnh tựa hồ càng lúc càng lớn, thẳng cho tới hai năm gần nhất, Lý Dật thậm chí không dám để môn hạ đệ tử tiến vào hóa ngoại chi cảnh này.
Đồng thời, không biết làm sao, mấy năm trôi qua, năng lượng ba động tại cửa vào hóa ngoại chi cảnh tựa hồ rất không ổn định, thậm chí tùy thời đạt tới mức năng lượng bùng nổ, uy h**p tới nguy cơ Thiên Môn.
Đối mặt với tình huống này, Lý Duệ không thể làm gì khác hơn là để thất đại trưởng lão hàng năm, tại thời điểm mở cửa vào, hợp lực áp chế cỗ năng lượng cuồng bạo kia, giúp Thiên Môn thêm một đoạn thời gian yên bình.
Nguyên nhân là vì thất đại trưởng lão không thể phân thân, mà Lý Duệ là môn chủ đứng đầu, tự nhiên không thể tự mình phạm hiểm, bởi vậy cuối cùng Lý Duệ mới có thể sau khi Hàn Phong đưa ra lời thỉnh cầu, xoay chuyển đầu óc nghĩ tới biện pháp này.
Trên danh nghĩa, tuy rằng là Thiên Môn tốt bụng, để Hàn Phong tiến vào hóa ngoại chi cảnh tu luyện, đề cao tu vi đấu khí bản thân.
Nhưng trên thực tế, Lý Duệ lại phái Lý Ngọc cùng vào, mục đích là vì phối hợp với Hàn Phong, cuối cùng hi vọng lấy thực lực Thiên giai ngũ phẩm của Hàn Phong điều tra được bên trong hóa ngoại chi cảnh rốt cuộc có xuất hiện vấn đề gì hay không, dẫn tới các loại tình huống phát sinh gần đây.
Lý Thần lẳng lặng nhìn Lý Duệ trước mắt, trong lòng hắn thực sự không thể tin tưởng được, vị tiểu sư đệ chính khí ngay thẳng năm đó, cư nhiên nghĩ ra được loại biện pháp như vậy để tính toán Hàn Phong.
Nghĩ tới Hàn Phong phải đối mặt với nguy cơ sắp tới, Lý Thần không khỏi sầm mặt xuống, ngữ khí mang theo lãnh ý thật sâu, nói:
– Sư đệ, ngươi dĩ nhiên đê tiện lợi dụng Hàn Phong.
Ta thực sự nhìn lầm ngươi rồi!
Lúc này, trong lòng Lý Thần hối hận không gì sánh được, hắn cho rằng, nếu như không phải hắn dẫn Hàn Phong tới đây, làm sao có thể khiến hắn lọt vào tính toán của sư đệ chính mình, cuối cùng tiến vào loại địa phương nguy hiểm tới vậy.
Lý Duệ bị Lý Thần mắng mỏ, ngược lại không hề nổi giận, chỉ cười khổ giải thích nói:
– Sư huynh, chuyện không phải như tưởng tượng của huynh, tuy rằng nhìn qua có điểm lợi dụng Hàn Phong, thế nhưng dù sao đây cũng là một lần giao dịch công bình với Thiên Môn chúng ta, Thiên Môn chúng ta cho hắn cơ hội tiến vào hóa ngoại chi cảnh đề thăng thực lực, còn hắn hỗ trợ Thiên Môn tìm ra nguyên nhân hóa ngoại chi cảnh biến hóa.
Dừng lại một chút, Lý Duệ thuận tiện bổ xung:
– Hơn nữa, lấy thực lực của Hàn Phong, tại hóa ngoại chi cảnh có tỉ lệ ngộ hiểm táng thân không đến hai thành, vả lại, còn có Lý Ngọc bên cạnh hiệp trợ, ta tin tưởng hai người bọn họ nhất định không có chuyện gì.
Nghe được Lý Duệ nói, tức giận trên mặt Lý Thần không giảm đi ít nhiều, bất quá trong lòng hắn hiểu rõ, lời nói của Lý Duệ trước đó không sai.
Chỉ là, khiến hắn tức giận lớn nhất, Lý Duệ không nói rõ chuyện này ngay từ đầu, lấy lý giải của hắn đối với Hàn Phong, nếu như Lý Duệ nói rõ mọi chuyện, chỉ sợ Hàn Phong vẫn đồng ý với biện pháp của Lý Duệ.
Bất luận hai vị huynh đệ lâu ngày gặp lại khắc khẩu như thế nào.
Hai người Hàn Phong và Lý Ngọc vừa mới tiến vào hóa ngoại chi cảnh, sắp phải đối mặt với nguy cơ cực lớn.
Chương 369: Tư liệu lệch lạc
Nếu như lúc này, Hàn Phong nghe được lời nói chuyện giữa Lý Duệ và Lý Thần, chỉ sợ hắn hận không thể nuốt sống Lý Duệ vào bụng.
Cái gì gọi là tỉ lệ gặp nạn tử vong không đến hai thành.
Lúc Hàn Phong và Lý Ngọc bị quang mang màu trắng bao phủ, lập tức cảm thấy không gian xung quanh ba động kỳ dị, sau đó khi hai người một lần nữa khôi phục tầm nhìn bình thường liền thấy chính mình xuất hiện trên một phiến thổ địa kỳ lạ.
Chỉ là, hai người vừa mới xuất hiện, còn chưa kịp quan sát tình huống xung quanh.
Bởi vì xuất hiện trước mắt bọn chọ rõ ràng là một đầu mãnh thú hình thể to lớn.
Lúc này đầu mãnh thú to lớn mở to hai con mắt phiếm u quang, cái miệng đỏ như máu, lộ ra những chiếc răng nanh khiến người khác phải run rẩy, sừng sững đứng trước mặt Hàn Phong.
Khoảnh cách gần tới như vậy, Hàn Phong thậm chí có thể ngửi được từ trong miệng đầu mãnh thú kia truyền tới mùi vị tanh tưởi gai mũi.
Hàn Phong hiển nhiên không nghĩ tới, vừa mới vào nơi này đã gặp phải nguy cơ thật lớn.
Vừa rồi, nếu như không phải hắn dựa vào phản ứng nhạy bén ma luyện nhiều năm, né tránh đòn công kích mãnh liệt vô cùng bất ngờ, sợ là hai người chính mình và Lý Ngọc đã trở thành mĩ vị ngon lành trong miệng quái thú.
Thậm chí ngay cả Lý Ngọc thường ngày luôn bình tĩnh hào hiệp cũng bị một màn này dọa tới giật bắn người, mà thực lực của hắn còn chưa đủ để phản ứng kịp thời.
Cuối cùng phải dựa vào sự giúp đỡ của Hàn Phong mới thành công né tránh được công kích từ đầu quái thú này.
Nếu như không phải phản ứng của Hàn Phong lúc đó cực kỳ nhanh chóng, sự tình phía sau Lý Ngọc sợ là nghĩ cũng không dám nghĩ.
Có chút sợ hãi vận chuyển đấu khí toàn thân, trong đầu Lý Ngọc hiện tại không ngừng hồi tưởng lại toàn bộ tư liệu chính mình thu được về hóa ngoại chi cảnh tại đoạn thời gian trước trao đổi với trưởng lão và môn chủ.
Lý Ngọc rất vững tin, thời điểm bọn họ từ cửa vào hạ xuống là khu vực tuyệt đối an toàn, căn bản không có khả năng xuất hiện quái thú.
Thế nhưng đại gia hỏa trước mắt từ đâu đến?
Bất quá, chuyện quan trọng hiện tại không phải là tự hỏi nhưng vấn đề này, tỉ mỉ suy nghĩ biện pháp.
Dựa vào những tư liệu trong đầu, rất nhanh Lý Duệ đã biết được tên mãnh thú.
Hắc lân cự ma!
Đây là do lịch đại đệ tử trưởng lão Thiên Môn trải qua nghìn năm tra xét và chỉnh lý, căn cứ vào những đặc điểm khác nhau của mãnh thú để đặt tên.
Hắc lân cự ma trước mắt, giống như bản thân cái tên của nó, toàn thân trên dưới đều là lân phiến cứng rắn, đen tối như mực.
Mà căn cứ vào tư liệu miêu tả, thực lực của hắc lân cự ma, hẳn là trên dưới Thiên giai tam phẩm.
Với thực lực như vậy hiển nhiên không phải là tu vi Lý Ngọc hiện tại có thể chống đỡ được/
Bất quá đối với Hàn Phong mà nói, chỉ là mãnh thú Thiên giai tam phẩm hắn coi như ứng phó tương đối dễ dàng.
Đúng như suy nghĩ của Lý Ngọc, Hàn Phong ngoại trừ lúc đầu thoáng kinh ngạc, rất nhanh liền dùng khí thế sấm rung chớp giật, sạch sẽ lưu loát giải quyết hoàn toàn hắc lân cự ma.
Kỳ thực, Hàn Phong hoàn toàn có thể hao phí càng ít đấu khí hơn để đánh bại đầu hắc lân cự ma này.
Chỉ bất quá, tình huống nơi này hắn không quen thuộc, để tránh gặp phải sự cố bất ngờ, Hàn Phong tốt nhất vận chuyển đấu khí toàn thân, trực tiếp trong vòng vài chiêu đánh gục đầu mãnh thú chưa bao giờ gặp qua này.
Tuy rằng quá trình chiến đấu tiêu hao tương đối nhiều đấu khí.
Sau khi giải quyết hắc lân cự ma xong, Hàn Phong thở hổn hển vài hơi, đừng xem hắn biểu hiện tùy ý đã đánh bại được đầu mãnh thú kia.
Nhưng cũng đừng quên, đầu hắc lân cự ma này tốt xấu cũng có thực lực Thiên giai tam phẩm, cho nên đối phó với nó tuyệt đối không thể dễ dàng.
Quay đầu nhìn lại Lý Ngọc đã hồi phục lại tinh thần.
Hàn Phong không khỏi nhíu mày hỏi:
– Lý huynh, ngươi quen thuộc đối với hoàn cảnh nơi đây, hãy nói trước cho ta biết những chuyện cần phải chú ý! Ta cũng không muốn lại tiếp tục xuất hiện tình huống đột ngột trở tay không kịp như vừa rồi.
Tuy lần này ta đã phản ứng kịp, nhưng rất khó bảo đảm lần sau cũng may mắn như vậy…
Nghe Hàn Phong nói, Lý Ngọc cũng có chút cười khổ lắc đầu, nhún vui, tỏ vẻ rất bất đắc dĩ, nói:
– Căn cứ vào tư liệu mà môn chủ và các trưởng lão chỉnh lý đưa cho ta, cũng không hề giới thiệu một màn trước mắt này.
Căn cứ vào tư liệu ghi chép, lối vào hóa ngoại chi cảnh hẳn là khu vực an toàn mười phần mới đúng…
Đối với câu trả lời của Lý Ngọc, Hàn Phong nhíu mày, hắn tự nhiên hiểu rõ Lý Ngọc không có lý do gì để nói dối hắn.
Nhưng tình huống phát sinh vừa rồi lại khiến Hàn Phong phải tập trung tinh thần luôn luôn chú ý xung quanh.
Lúc này, Hàn Phong mới có khoảng không để quan sát tình hình.
Bất quá, khiến Hàn Phong kinh ngạc chính là, hoàn cảnh xung quanh vô cùng bình thường, so với một ít địa phương hoang vắng trên đại lục không khác nhau, không hề có địa phương thần kỳ gì đó.
Nếu như nói, duy nhất có thể khiến Hàn Phong quan tâm, đó là nguyên tố thiên địa tồn tại trong không gian xác thực nồng đậm hơn thế giơi bên ngoài một chút, nhưng nghìn vạn lần không đạt tới cấp độ như trong lời nói của Lý Duệ.
Thuận miệng hỏi ra nghi hoặc của chính mình, Lý Ngọc đầu tiên là sửng sốt, lập tức mở miệng giải đáp:
– Lẽ nào trước đó môn chủ không nói với ngươi.
Chỉ khi tiến vào vùng đất trung tâm của hóa ngoại chi cảnh, nguyên tố thiên địa mới càng dày đặc hơn!
Sau đó, Hàn Phong cũng từ trong miệng Lý Ngọc lý giải, phân bố mãnh thú và nguy cơ trong hóa ngoại chi cảnh tỉ lệ thuận với tỉ lệ nguyên tố thiên địa xung quanh.
Nói đơn giản, chính là càng tới vùng đất trung tâm, nguyên tố thiên địa càng thêm nồng đậm, tự nhiên theo đó, lực hấp dẫn mãnh thú cũng tăng lên theo tỉ lệ thuận.
Cứ như vậy, phàm là những người đến nơi đây, muốn đẩy nhanh tốc độ tu luyện, như vậy đầu tiên phải có đủ thực lực để đối đầu hoặc trốn tránh mãnh thú và nguy cơ.
Thực lực thiếu, chỉ có thể quanh quẩn tại rìa ngoài mà thôi.
Đương nhiên, cho dù là như vậy, hoàn cảnh tu luyện nơi đây so sánh với thế giới bên ngoài càng nhanh hơn một chút.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện, ngay lúc Hàn Phong dần dần lý giải tình huống nơi đây, đột nhiên lại một đạo bóng đen thật lớn chặn đứng lối đi trước mặt hai người.
Hàn Phong nhìn đầu mãnh thú đột nhiên xuất hiện, cảm thụ được trên thân thể đối phương truyền tới khí tức vô cùng nguy hiểm, trong lòng không khỏi có chút phiền muộn, đồng thời quay đầu sang nhìn Lý Ngọc, thấp giọng nói:
– Không phải ngươi nói khoảng cách càng gần nơi cửa vào, tỉ mệ gặp mãnh thú càng thấp hay sao?
Hàn Phong hỏi như vậy không phải không có đạo lý, từ lúc bọn họ tiến vào hóa ngoại chi cảnh tới bây giờ, tổng cộng chưa đi được mấy trăm mét.
Thế nhưng địa phương an toàn nhất trong miệng Lý Ngọc lại liên tiếp gặp phải hai đầu mãnh thú cực mạnh.
Hắc lân cự ma lúc trước có thực lực Thiên giai tam phẩm.
Mà đầu mãn thú đột nhiên xuất hiện, lớn lên xấu xí không gì sánh được, xét khí tức vô cùng kinh khủng truyền đi, rõ ràng so với hắc lân cự ma còn mạnh hơn một chút,
Lúc này Lý Ngọc cũng ở bên cạnh nhắc nhở nói:
– Cẩn thận, đây là bĩch nhãn thâm uyên thú, thực lực còn ở phía trên hắc lân cự ma.
Hàn Phong căn bản không kịp nghe lời giới thiệu của Lý Ngọc, bởi vì đầu bích nhãn thâm uyên thú đang mở to hai mắt tỏa quang mang màu xanh nhạt, không nháy mắt một lần nhìn chằm chằm vào hai người Hàn Phong và Lý Ngọc phía trước.
Phảng phất như trong mắt nó, hai người chính là con mồi ngon lành.
HIDE
Mà đầu bích nhãn thâm uyên thú này tựa hồ không để cho hai người cơ hội phản ứng.
Đầu tiên phát sinh tiếng gầm rú cùng loại với thâm uyên vô tận, lập tức thân thể so với hắc lân cự ma nhỏ bé hơn một chút, trong nháy mắt đã vọt về phía Hàn Phong.
Không có bất cứ do dự nào, Hàn Phong nắm lấy Lý Ngọc bên cạnh, đồng thời thân ảnh của hắn cũng di chuyển, cực nhanh né tránh đòn tấn công của đầu mãnh thú xấu xí này.
Thân hình lui lại phía sau mười thước, Hàn Phong không đợi Lý Ngọc nói thêm, trực tiếp đẩy hắn ra sau, trong miệng đồng thời nói:
– Không nên đi ra, nó để ta đến giải quyết!
Nói xong, không tiếp tục để ý tới Lý Ngọc, triển khai đấu khí, vọt tới đầu bích nhãn thâm uyên thú.
Một tiếng sấm đánh bạo liệt, lôi điện màu tím và đấu khí hoàn toàn không xứng đôi với thân thể Hàn Phong trong nháy mắt oanh nhập vào một mặt của bích nhãn thâm uyên thú.
Bích nhãn thâm uyên thú bị Hàn Phong đả kích mãnh liệt như vậy, nhất thời phát sinh tiếng gầm rú vang trời, mà thân thể so với người bình thường còn cao lớn hơn gấp đôi run rẩy kịch liệt, tựa hồ không chịu được thương tổn Hàn Phong gây ra cho nó.
Bất quá Hàn Phong không phải hạng người nhân từ nương tay, nhất là đối với những đầu ma thú hung tàn như thế này, Hàn Phong càng không có bất cứ do dự nào.
Tục ngữ nói, thừa dịp ốm, lấy mạng ngươi.
Hàn Phong thấy bích nhãn thâm uyên thú bị thương, tự nhiên không bỏ qua cơ hội tốt như vậy, thôi phát đấu khí toàn thân, một lần nữa công kích về phía bích nhãn thâm uyên thú.
Chỉ là, vài thần thử nghiệm, nhất thời phát hiện độ cứng rắn của thân thể bích nhãn thâm uyên thú vượt quá tưởng tượng.
Tuy rằng có mang tới cho nó thương tổn không nhỏ, nhưng hoàn toàn không hữu hiệu như đòn công kích đầu tiên.
Nhìn đến nơi đây, Hàn Phong không chút do dự, quay sang một con mắt còn lại của bích nhãn thâm uyên thú.
Tốc độ của Hàn Phong cực nhanh, mà bích nhãn thâm uyên thú đã bị thương trong người, sao có thể né tránh được một quyền mãnh liệt này.
Giây phú tiếp theo, hai con mắt của bích nhãn thâm uyên thú đều đã bị thương nặng, theo trình độ rung động của thân thể khổng lồ kia, cùng với tiếng kêu thảm thiết, bích nhãn thâm uyên thú, có lẽ hiện tại chỉ nên xưng là thâm uyên thú, lúc này đang gặp phải thống khổ cực lớn.
Hàn Phong mặc kệ những chuyện này, tiếp tục là công kích không chút nương tay, sạch sẽ lưu loát đánh gục đầu mãnh thú trước mắt.
Chỉ là, Hàn Phong không hề bởi như vậy mà vui vẻ.
Trong lòng hắn, ngược lại mọc lên một cỗ lo lắng không tên, lúc này vừa mới tiến vào hóa ngoại chi cảnh không lâu, dĩ nhiên gặp phải hai đầu mãnh thú Thiên giai thực lực cực mạnh.
Hàn Phong thực sự không dám tưởng tượng, đoạn thời gian tiếp theo sẽ gặp phải tình huống như thế nào.
Mà đúng như Hàn Phong suy đoán, tại lúc thu thập đầu bích nhãn thâm uyên thú, Hàn Phong và Lý Ngọc vẫn phải tiếp tục di chuyển theo hướng trung tâm.
Đây không phải là bọn họ nguyện ý, bởi vì tại quá trình này, bọn họ tổng cộng gặp phải bốn đầu ma thú thực lực không giống nhau.
Mà những ma thú này quấy nhiễu khiến hai người Hàn Phong muốn nhanh cũng không nhanh được.
Thẳng cho tới khi Lý Ngọc phát hiện, tất cả những chuyện phát sinh trước mắt so với tư liệu tìm hiểu từ trước hoàn toàn không giống nhau.
Đương nhiên, ngoại trừ tư liệu về tên mãnh thú.
Căn cứ vào tình huống trong ghi chép, ngay từ đầu đến ngay, những mãnh thú mà bọn họ gặp được căn bản không có khả năng xuất hiện tại địa phương rìa ngoài như thế này.
Bởi vì cắn cứ vào kinh nghiệm tổng kết của các tiền bối Thiên Môn nghìn năm qua, tình huống phân bố mãnh thú nơi đây, giống như dựa vào đẳng cấp thực lực, cũng chính là càng tới gần trung tâm, thực lực mãnh thú càng tăng cao.
Tương phản, càng gần rìa ngoài, thực lực mãnh thú càng yếu.
Nếu không phải như vậy, những đệ tử Thiên Môn trước kia làm sao dám tiến vào hóa ngoại chi cảnh.
Thiên Môn tuy rất mạnh, nhưng không phải tới mức cường giả Thiên giai nhiều như rác, năm trước rất nhiều đệ tử tiến vào, đại bọ phận đều chỉ có thực lực Địa giai.
…
Tuy rằng lúc này Lý Ngọc có chút phiền muộn, lần này tiến vào hóa ngoại chi cảnh, là hắn chủ động cầu xin môn chủ Lý Duệ.
Nguyên nhân vô cùng đơn giản, thiên phú của Lý Ngọc tự nhiên không cần phải nói, lấy tuổi tác mới hai mươi hiện nay liền có thực lực Địa giai cửu phẩm, cho dù ở bất cứ địa phương nào khắp đại lục cũng đủ để kiêu ngạo.
Nhưng vài năm gần đây, đầu tiên là tại Thiên Thánh đại hội bại trận trong tay Hàn Phong, mặt ngoài hắn chưa từng có phản ứng gì đặc biệt, thế nhưng trong nội tâm khó nén được một tia cảm giác thất bại.
Mà mấy năm nay, hắn hầu như bế quan không, tu luyện tới điên cuồng, chính vì một ngày có thể sánh bước với Hàn Phong.
Thế nhưng, liên tiếp truyền tới tin tức trong vài năm gần đây, Lý Ngọc cũng biết được Hàn Phong đã có thành tích tới bực nào.
Nhất là biết được Hàn Phong đạt tới Thiên giai chi cảnh từ lâu, tin tức này khiến Lý Ngọc cảm thấy vô cùng khiếp sợ.
Mà trước đó không lâu, hắn vừa biết được tu vi của Hàn Phong không những đã đột phá Thiên giai, càng đạt tới mức người khác không thể tưởng tượng nổi, sánh ngang Thiên giai ngũ phẩm.
Khi Lý Ngọc ý thức được chênh lệnh giữa bản thân và Hàn Phong càng lúc càng xa, cho dù chính mình có khắc khổ tu luyện thế nào đi nữa cũng không thể đuổi theo được, trong lòng Lý Ngọc phiền muộn khó chịu đựng nổi.
Tâm tình như vậy, vẫn liên tục duy trì tới năm ngày trước, khi thời khắc đầu tiên hắn gặp lại Hàn Phong, bắt đầu trở nên cường liệt hơn bao giờ hết.
Sở dĩ biết được Hàn Phong muốn tiến vào hóa ngoại chi cảnh, nơi mấy năm gần đây rất ít người có thể ra ngoài, Lý Ngọc liền nhanh chóng liên hệ với Lý Duệ, yêu cầu tiến vào.
Đương nhiên, thực tế hắn không nghĩ dựa vào Hàn Phong bảo hộ, nguyên bản ý tứ của hắn chính là tiến vào hóa ngoại chi cảnh, dựa vào bản thân chính mình tiến hành tu luyện, làm như vậy mục đích hi vọng có thể đuổi kịp bước tiến Hàn Phong, chí ít không bị bỏ lại quá xa.
Thế nhưng hắn không hề nghĩ tới, khi bọn họ vừa mới bước vào hóa ngoại chi cảnh liền gặp phải một loạt mối nguy hiểm ngoài dự liệu.
Mà từ đầu tới cuối, Lý Ngọc chỉ có thể trừng mắt nhìn Hàn Phong một mình một người chiến đấu, không chỉ không mang tới trợ giúp, càng nhiều chính là để Hàn Phong tới cứu hắn.
Tuy rằng bình thường Lý Ngọc vô cùng ấm áp ôn hòa, thế nhưng nội tâm lại có cao ngao của chính hắn.
Cao ngạo của hắn để hắn đối với với chuyện xảy ra gần đây vô cùng khó chịu.
Nếu như không phải bình thường tu dưỡng rất tốt, chỉ sợ lúc này Lý Ngọc đã phất tay áo bỏ đi.
Cũng may trong lòng Lý Ngọc tuy rằng khó chịu, nhưng cũng chỉ đành nở nụ cười khổ, không có bất cứ ý kiến gì khác.
Dù sao, hắn vẫn còn nhớ rõ chuyện môn chủ trước mấy ngày phân phó.
Trên vai hắn phải gánh vác sứ mệnh hợp tác với Hàn Phong tìm hiểu nguyên nhân hóa ngoại chi cảnh biến hóa.
Dựa theo lời môn chủ nói, đây là đại sư liên quan tới an nguy trên dưới Thiên Môn, không được phép qua loa nửa điểm.
Suy nghĩ như vậy, Lý Ngọc không thể làm gì khác hơn là đẩy tia khó chịu trong lòng kia triệt để chìm sâu, do đó chuyên tâm quan sát xung quanh, nỗ lực tìm hiểu bí mật gây ra biến hóa trong hóa ngoại chi cảnh.
Đương nhiên, lúc này Hàn Phong còn không rõ ràng lắm.
Lúc này, hắn đang lo lắng, không tới nửa ngày, bọn họ đã gặp phải nhiều mãnh thú như vậy, hơn nữa thực lực lại không hề bình thường.
Dựa theo tình huống này tiếp tục diễn ra, chỉ sợ không cần thời gian ba ngày, bọn họ sẽ không đi nổi, cho dù thực lực của Hàn Phong là Thiên giai ngũ phẩm đi nữa.
Cho dù bản thân sở hữu đấu khí Tiên Thiên cửu chuyển, tốc độ hồi phục kinh khủng, nhưng tuyệt đối không chịu nổi lăn qua lăn lại như vậy.
Bất quá, có một chút Hàn Phong vô cùng tin tưởng.
Cho dù là hóa ngoại chi cảnh không có nguyên tố thiên địa nồng đậm hơn bên ngoài, chi cần bằng vào những mãnh thú kinh khủng liên tục đánh bất ngờ, chỉ cần duy trì được ba năm năm, Hàn Phong muốn không tấn cấp cũng khó.
Chương 370: Tâm tình của Lý Ngọc
Chỉ là, đây không phải là điều Hàn Phong mong muốn, dù sao ai cũng không chịu nổi chính mình hàng ngày phải đối mặt với những mãnh thú xấu xí lại kinh khủng như thế này.
Chỉ là, tình huống của bọn họ không cho phép suy nghĩ nhiều, bởi vì không quá lâu sau, Hàn Phong và Lý Ngọc lại một lần nữa đụng phải mãnh thú.
Hơn nữa, lần này đồng thời gặp hai đầu.
Tuy rằng hai đầu mãnh thú này không cường đại bằng những mãnh thú trước đó, thế nhưng đồng hai hai con, tuyệt đối khiến Hàn Phong phải đau đầu.
Trước đó, Hàn Phong và Lý Ngọc đã từng thử qua, tạm thời nghỉ ngơi một chỗ, nhưng kết quả so với tiếp tục tiến lên không khác nhau, không quá lâu lại xuất hiện mãnh thú.
Rơi vào đường cùng, Hàn Phong không thể làm gì khác hơn là tiếp tục tiến lên.
Lúc này đối mặt với hai đầu mãnh thú nhìn chằm chằm, Hàn Phong phân phó Lý Ngọc tránh ra sau, không đợi hai mãnh thú phản ứng, ngược lại dẫn đầu chủ động công kích.
Không có biện pháp, hắn phải quyết chiến, bằng không bị một con quấn lấy, như vậy Lý Ngọc sẽ gặp phải nguy hiểm, hắn không thể nhìn chuyện như vậy phát sinh.
Sau một hồi chiến đấu kịch liệt, khi đầu mãnh thú thứ hai không cam lòng ngã xuống, lúc này Hàn Phong mới thở phào nhẹ nhõm.
Thấy Hàn Phong độc đấu hai mãnh thú Thiên giai, trong lòng Lý Ngọc đằng sau ngoại trừ có chút khó chịu, đồng thời mọc lên tình tự bất đắc dĩ thật sâu.
Loại cảm giác vô lực này thực sự khiến hắn sắp điên rồi, nhưng hắn không có biện pháp nào.
Tinh lực của Hàn Phong hoàn toàn đặt vào việc đối phó mãnh thú, hoàn toàn không chú ý tới biến hóa trong lòng Lý Ngọc.
Lúc này, Lý Ngọc biết rõ, những tư liệu thu thập từ trước hoàn toàn không còn tác dụng.
Từ khi hai người tới đây, ngoại trừ thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, cơ bản đều vượt qua trong chiến đấu với mãnh thú.
Mà các vị tiền bối Thiên Môn tiêu tốn vô số thời gian điều tra khu vực an toàn, căn bản không có bất cứ tác dụng gì.
Có thể nói, hóa ngoại chi cảnh ngày hôm nay và hóa ngoại chi cảnh Thiên Môn biết trước đây đã là hai địa phương hoàn toàn khác nhau.
Bất quá, có một chút khong sai, đó là theo bước tiến càng lúc càng sâu của Hàn Phong và Lý Ngọc, nguyên tố thiên địa càng lúc càng nồng nặc.
Hai người đi một ngày một đêm, nhưng có đông đảo mãnh thú ngăn cản, thực tế không đi được xa.
Nhưng tại địa điểm đang đứng hiện tại, nồng độ nguyên tố thiên địa so với bên ngoài hơn lúc đầu Hàn Phong cảm thụ rất nhiều.
Căn cứ vào Hàn Phong cảm giác, nồng độ nơi đây ít nhất cũng gấp hai lần lối vào.
Đây chính là điều duy nhất khiến Hàn Phong cảm thấy đáng giá.
Hắn đã nhịn không được suy nghĩ, theo bước chân không ngừng vào sâu, độ nồng đậm của nguyên tố thiên địa sẽ đạt tới mức kinh người như thế nào.
Hai người vừa đi vừa dừng lại nghỉ ngơi, lúc này đã vượt qua khu rừng núi.
Hiện ra trước mắt mọi người chính là một phiến xa mạc mênh mông.
Hàn Phong nhìn phương xa, mênh mông vô bờ bến, nhìn đến nơi đây, Hàn Phong không khỏi cau mày, thuận miệng hỏi:
– Phiến sa mạc này nhìn không thấy đầu cùng, ngươi xác định chúng ta phải vượt qua hay sao?
Đối mặt với nghi vấn của Hàn Phong, Lý Ngọc không nhịn được có chút chần chờ, những kinh lịch trước đó đã khiến hai người bọn họ sản sinh hoài nghi cực lớn đối với tư liệu ghi chép.
Bất quá, sau một lúc suy nghĩ, Lý Ngọc do dự hồi đáp:
– Ta nghĩ hẳn là không sai, hơn nữa theo độ dày của nguyên tố thiên địa, chí ít chúng ta đang đi phương hướng chính xác.
Hàn Phong nghe vậy, cũng gật đầu, lúc này mới nói:
– Ngươi nói không sai, chúng ta không nên dừng lại nữa, tiếp tục đi thôi!
Nhìn xung quanh không có bất cứ thứ gì che lấp, Hàn Phong và Lý Ngọc đồng thời thở một hơi thật dài.
Không vì cái khác, chỉ bởi vì như vậy hai người có thể xác định được tung tích mãnh thú khi đến gần, cuối cùng có thể thoáng thả lỏng một chút.
Chỉ là, khi hai người Hàn Phong và Lý Ngọc dần dần đi tới trung tâm sa mạc, sắc mặt hai người không hẹn mà cùng trầm xuống.
Xung quanh trống không như cũ, không hề phát hiện bất cứ vết tích mãnh thú nào.
Nhưng không biết vì sao, Hàn Phong có thể cảm thụ được xung quanh dần dần truyền tới ba động năng lượng mãnh liệt, cường liệt tới mức khiến cho bản thân hắn là cường giả Thiên giai ngũ phẩm cũng cảm thấy một tia áp bách.
Ngay cả Hàn Phong còn cảm thấy như vậy, đừng nói tới Lý Ngọc.
Loại cảm giác áp bách này xuất hiện không lâu, giữa lúc hai người muốn tạm thời lui lại một chút, tại phía sau bọn họ đột nhiên xuất hiện gió lóc mịt mù.
Khi Hàn Phong chú ý tới biến hóa phía sau, rất nhanh cơn lốc đã cuốn toàn bộ cát sỏi xung quanh bọn họ lên, hình thành bão cát càng kinh khủng.
Nếu như đơn thuần là bão cát, thực ra không khiến Hàn Phong quá mức lưu ý.
Thế nhưng bão cát nhìn qua rất bình thường này, Hàn Phong có thể cảm thụ được rõ ràng trong đó ẩn chứa năng lượng cực cao, hoàn toàn không kém hơn uy lực cường giả Thiên giai tri triển.
Uy lực cường đại khiến lỗ chân lông Hàn Phong dựng thẳng lên, hiển nhiên năng lượng trong bão cát kéo tới đã đủ uy h**p tới an nguy bản thân Hàn Phong.
Không có bất cứ do dự nào, tại lúc cảm nhận được uy lực kinh khủng từ bão cát truyền tới, Hàn Phong trực tiếp nắm cánh tay Lý Ngọc, đồng thời quán nhập toàn bộ đấu khí vào hai chân, Thốn Ảnh dùng để bảo mệnh một lần nữa được Hàn Phong thôi động tới mức tối đa.
Vì vậy, trên mặt đất sa mạc mênh mông vô bờ hình thành một màn quỷ dị.
Hai đạo thân ảnh mờ ảo đang dùng lộ tuyến mười phần quỷ dị, đi động cực nhanh, mà không xa phía sau bọn họ là một trận bão cát không ngừng lớn mạnh, nối thẳng trời cao, đuổi theo không bỏ.
Mà theo thời gian trôi đi, bão cát càng lúc càng lớn mạnh, mà năng lượng ẩn chứa trong đó đã mạnh mẽ hơn vài tầng.
Cảm thụ được uy h**p từ phía sau không ngừng tới gần, nội tâm Hàn Phong đã có chút hoảng sợ.
Nguyên vốn tưởng rằng nơi đây không có mãnh thú dây dưa, chính mình có thể dễ dàng hơn một chút.
Nhưng trăm triệu lần không ngờ tới, nguyên lai mặt đất nhìn như bình tĩnh dĩ nhiên ẩn chứa nguy cơ khủng khiếp như vậy.
Hàn Phong hiện tại có chút hiểu ra, vì sao trong mảnh sa mạc rộng lớn này lại không hề có dấu chân mãnh thú qua lại.
Nghĩ đến, hẳn là mãnh thú biết được uy lực khủng khiếp của bão cát nơi đây, vì vậy đều không dám tiếp cận khu vực này.
Mà lập tức trong lòng Hàn Phong không ngừng quở trách Lý Ngọc.
Đương nhiên, hắn mắng không phải Lý Ngọc, mà là những tư liệu Thiên Môn cung cấp cho Lý Ngọc.
Trong đó dĩ nhiên không ai nhắc với bất cứ tình hình nào liên quan tới bão cát.
Hắn không tin Thiên Môn trải qua nhiều năm như vậy, sẽ không ai phát hiện ra điều dị thường này.
Chỉ là lúc này Hàn Phong đã hiểu lầm Thiên Môn.
Kỳ thực trong sa mạc không hề xuất hiện bão cát liên tiếp, mà những đệ tử Thiên Môn tiến vào phiến sa mạc này, rất ít người gặp phải hoàn cảnh giống như Hàn Phong.
Duy nhất mấy đệ tử đụng tới bão cát, cũng bởi vì không đủ năng lực né tránh bão cát trùng kích, do đó tảng thân nơi sa mạc, tự nhiên không thể hồi báo chuyện này về tông môn.
Nguyên nhân như vậy Thiên Môn mới không có bất cư tư liệu nào liên quan tới bão cát này.
Chỉ là, trong lòng Hàn Phong thoáng mắng vài câu liền tập trung toàn bộ tinh lực vào công cuộc chạy trốn.
Theo thời gian trôi qua, hắn cảm giác được bão cát phía sau càng lúc càng tiếp cận chính mình.
Nguy cơ đã tới, cũng để sau gáy Hàn Phong không khỏi toát mồ hôi lạnh.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










