Ngạo Thị Thiên Địa
Tập 73 : Người tu luyện Quyết đầu tiên (c361-c365)
❮ sautiếp ❯Chương 361: Người tu luyện Quyết đầu tiên
Trong thiên thính Thiên Môn, lúc này rơi vào bầu không khí yên lặng.
Tại lúc Hàn Phong nói xong, hai vị trưởng lão Mộc Tu và Hỏa Đằng còn chưa mở miệng, mà đều nhìn về phía Lý Duệ ngồi trên ghế chủ vị.
Lý Duệ lúc này cau mày cúi đầu như đang suy nghĩ.
Hàn Phong cũng không nóng nảy, lúc trước hắn nói ra những này tuy rằng có chút chọn lọc từ ngữ, thế nhưng tỉ mỉ suy xét tự nhiên có đạo lý.
Hiện nay tuy rằng Thiên Môn lánh đời không ra, thế nhưng lấy lý giải kiếp trước của Hàn Phong đối với Thiên Môn, hẳn là sẽ không buông tay để mặc Võ Hoàng Điện tiếp tục phát triển như vậy.
Phải biết rằng, một thế lực có thể đồng thời đối phó với tứ các, chỉ sợ Thiên Môn cũng không thể làm được.
Lực lượng mạnh mẽ cấp độ này, hiển nhiên đã uy h**p tới bất cứ thế lực nào trên khắp đại lục.
Cho dù Thiên Môn siêu phàm thoát tục, thế nhưng cũng không thể nhìn Võ Hoàng Điện lớn mạnh, cuối cùng đến đối phó chính mình.
Lý Thần ngồi một bên nhìn bộ dáng Lý Duệ cúi đầu trầm tư, không khỏi có chút không nhịn được.
Vừa định mở miệng nói cái gì đó, chỉ là khi hắn nhìn thấy nhãn thần hăm dọa từ Mộc Tu trưởng lão, lập tức rùng mình một cái, lời vừa mới lên cổ họng lại bị nuốt trở về.
Bầu không khí có chút nặng nềm cuối cùng, sau một lúc lâu, Lý Duệ rốt cuộc hồi phục lại tinh thần, chỉ thấy hắn thoáng trầm mặc một phen, cuối cùng mở miệng nói:
– Việc này là suy đoán của ngươi, cũng không thể khẳng định!
Dừng lại một chút, Lý Duệ thuận tiện nói:
– Hơn nữa, Thiên Môn từ khi thành lập tới nay đã có tổ huấn, phàm là tranh đấu giữa các thế lực trong đại lục, Thiên Môn chúng ta không thể tham dự vào trong, cho dù toàn bộ đại lục sẽ bị Võ Hoàng Điện theo như lời ngươi nói thống trị, Thiên Môn chúng ta vẫn như cũ không thay đổi ước nguyện ban đầu.
Lời Lý Diệu nói ra nhất thời khiến Hàn Phong sợ run một chút, lập tức đôi lông mày nhíu sát lại, nghi hoặc đáp lời:
– Lẽ nào Thiên Môn dự định tiếp tục để Võ Hoàng Điện thoải mái phát triển như vậy, sẽ không sợ tương lai bọn họ uy h**p tới an nguy Thiên Môn hay sao?
Hàn Phong nghi hoặc liền đưa tới hai vị trưởng lão và Lý Duệ nhếch miệng cười khẽ.
Đối với điều này, Hàn Phong không giải thích được, bất quá nghĩ lại, Hàn Phong nhớ tới kiếp trước tựa hồ Võ Hoàng Điện và tứ các nhất quyết tử chiến, tứ các thiếu chút nữa bị Võ Hoàng Điện tiêu diệt mà Thiên Môn vẫn như trước không hề có bất cứ hành động nào.
Hắn rất rõ ràng, năm đó cuối cùng Võ Hoàng Điện thất bại, nhưng dư nghiệt còn lại mang tới khắp đại lục rất nhiều phiền phức không nhỏ.
Trong đó có vô số tông môn thực lực hơi yếu một chút bị chôn vùi hoàn toàn tại tràng đại chiến này.
Có thể nói kiếp trước Võ Hoàng Điện cuối cùng mang tới toàn bộ đại lục chính là một trường hạo kiếp.
Tuy rằng không rõ ràng tình huống phía sau phát triển như thế nào, thế nhưng Hàn Phong vô cùng tin tưởng, tứ các tuy rằng xác nhập một lần nữa, thế nhưng thực lực trên thực tế đã bị ngâm nước trên diện rộng, không còn huy hoàng trước kia.
Bởi vậy có thể thấy được, thực lực ẩn dấu của Võ Hoàng Điện đáng sợ cỡ nào, mà hiện nay Hàn Phong đã kết thù với Võ Hoàng Điện, cho dù hắn muốn khoanh tay đứng nhìn cũng là chuyện không có khả năng.
Chỉ là, để Hàn Phong rất kinh dị, không nghĩ tới Thiên Môn đối mặt với tình huống như vậy mà vẫn không hề có ý tứ xuất thủ.
Lúc trước Hàn Phong đã nói rất rõ ràng rồi, nếu như Huyền Thiên Tông và tứ các lần lượt bị Trọng tài giả tiêu diệt, như vậy Võ Hoàng Điện phía sau nhất định thừa cơ nhảy ra phát triển mạnh mẽ.
Cứ như vậy, chỉ sợ khắp đại lục đều bởi vì Võ Hoàng Điện mà xảy ra biến hóa long trời lở đất, cho dù là Thiên Môn bí ẩn, chỉ cần Võ Hoàng Điện có ý đến phạm, không chắc sẽ không phát hiện ở đây.
Hàn Phong một đường đi tới cũng đã thoáng quan sát xung quanh, làm hắn vô cùng kỳ quái chính là, địa phương Thiên Môn tọa lạc nhìn qua không hề có chỗ đặc biệt nào.
Thế nhưng dựa vào năng lực nhận biết siêu cường, Hàn Phong mơ hồ phát hiện, trong Thiên Môn hình như ẩn dấu thứ gì đó không hể nhìn thấu.
Tuy rằng trong lòng nghi hoặc, thế nhưng Hàn Phong không hỏi nhiều, chỉ là vừa rồi Lý Duệ trực tiếp từ chối thỉnh cầu của hắn xác thực khiến hắn thoáng thất vọng.
Hắn tin tưởng, nếu như Lý Thần đã dẫn chính mình tới Thiên Môn, hiển nhiên trong Thiên Môn có ẩn dấu biện pháp đối phó Diệt Hoàng, chỉ là Lý Duệ đã bàn đến môn quy, Hàn Phong không thể phản bác.
Mà chuyện về Diệt Hoàng lại quan hệ tới sinh tử Huyền Thiên Tông và toàn bộ liên minh, vì vậy Hàn Phong vẫn như cũ không hề từ bỏ ý định, mở miệng nói tiếp:
– Lý môn chủ, lẽ nào ngươi không ngại khi tất cả các tông môn và thế lực đều bị Võ Hoàng Điện tiêu diệt hoặc thu nạp, dã tâm của Võ Hoàng Điện sẽ không lan tới đây?
Ai biết, lời này Hàn Phong vừa nói ra, liền đưa tới tiếng cười khẽ từ ba người Lý Duệ và Mộc Tu.
Lý Duệ không giải thích cái gì, ngược lại Mộc Tu bên cạnh vuốt vuốt chùm râu mép, quay sang Hàn Phong đang hoài nghi giải thích nói:
– Tiểu hữu đối với Thiên Môn chúng ta không có quá nhiều lý giải, nói ra thì tình thế không hề nghiêm trọng!
Dừng lại một chút, Mộc Tu tiếp tục nói:
– Thiên Môn chúng ta có thể sừng sững mấy nghìn năm không ngã, trong đó không phải là không có nguyên nhân.
Cho dù Võ Hoàng Điện trong miệng tiểu hữu là thực, lại có thực lực đủ sức phá vỡ cách cục toàn bộ đại lục, Thiên Môn chúng ta tuy rằng không thể tiêu diệt, thế nhưng muốn tự bảo vệ mình thì vẫn dư dả!
Nghe vậy, Hàn Phong không khỏi nhíu mày, nói:
– Trưởng lão có quá mức tự tin? Thực lực của Võ Hoàng Điện so với tưởng tượng của các ngươi còn muốn đáng sợ hơn nhiều!
– Tiểu hữu có thể đến nơi đây, tự nhiên đã nhìn thấy truyền tống trận đặc thù của Thiên Môn chúng ta, cho dù Võ Hoàng Điện xuất thủ với Thiên Môn, đầu tiên cũng phải tìm được vị trí của Thiên Môn mới có thể làm được!
Lý Duệ nhàn nhạt cười nói:
– Chỉ cần Thiên Môn đóng cửa truyền tống trận, đến lúc đó phiến đại lục này muốn tìm được Thiên Môn, có thể còn khó hơn lên trời!
Lý Duệ nói nhất thời khiến Hàn Phong á khẩu không phản bác được, hắn cũng không nghĩ ra Thiên Môn dĩ nhiên ôm ý nghĩ và thái độ như vậy.
Đồng thời, hắn cũng kinh ngạc thái độ xử sự của Thiên Môn dĩ nhiên là bo bo giữ mình như thế này.
Thoáng suy nghĩ một chút, Hàn Phong bình thường trở lại, dù sao tuy rằng Thiên Môn cường đại không gì sánh được, thế nhưng dù sao cũng chỉ là một tông môn mà thôi.
Quyết định của Lý Duệ tựa hồ không sai, Hàn Phong tự nhiên không có bất cứ cơ hội phản bác nào khác.
Suy nghĩ tới đây, trong lòng Hàn Phong đã hiểu rõ, lần này kế hoạch khuyên bảo Thiên Môn chỉ sợ gặp phải trở ngại rồi.
Mặc dù có chút bất đắc dĩ, thế nhưng Hàn Phong cũng hiểu rõ mọi chuyện không thể cưỡng cầu, hiện tại cũng chỉ đành dựa vào chính mình mà thôi.
Nghĩ vậy, Hàn Phong chuẩn bị hàn huyên vài câu sau đó nhanh chóng cáo từ, mà lúc này Lý Duệ lại mở miệng một lần nữa.
– Hàn Phong tiểu hữu chớ vội, nếu như sư huynh ta đã dẫn ngươi tới đây, tiểu hữu sao không tạm thời lưu chút thời gian ở lại Thiên Môn!
Lý Duệ cười nhẹ nói
– Này…
Hàn Phong có chút chần chờ.
Lý Duệ tự nhiên hiểu rõ suy nghĩ trong lòng Hàn Phong, thế nhưng hắn vẫn như trước không nhanh không chậm nói:
– Thực lực của Võ Hoàng Điện kia, thông qua lời nói của tiểu hữu, ta cũng hiểu rõ chỗ cường đại của bọn họ.
Thiên Môn chúng ta tuy rằng không yếu, nhưng tuyệt đối không muốn nhìn một thế lực quấy rối toàn bộ đại lục tới long trời lở đất, nếu như tới thời điểm đó, Thiên Môn chúng ta cũng khó có thể chỉ lo thân mình.
Hàn Phong có chút nghi hoặc nhìn Lý Duệ, không rõ ý đồ trong lời này.
Dừng lại một chút, Lý Duệ tiếp tục nói:
– Tuy rằng Thiên Môn chúng ta không thể ra mặt, nhưng ta đã có một biện pháp, có thể trợ giúp tiểu hữu đối phó với Diệt Hoàng cùng với Võ Hoàng Điện ẩn nấp trong bóng tối!
Nghe vậy, Hàn Phong không khỏi ngẩn ra.
Mộc Tu trưởng lão bên cạnh như giật mình hiểu ra cái gì, có chút kinh ngạc nhìn Lý Duệ, cau mày nói:
– Môn chủ, lẽ nào ngươi muốn?
Lý Duệ bình tĩnh gật đầu, nói:
– Mộc Tu trưởng lão không cần kinh ngạc, lẽ nào ngươi không phát hiện chỗ đặc biệt trên người Hàn Phong tiểu hữu hay sao?
Nghe được Lý Duệ nhắc nhở, hai người Mộc Tu và Đằng Hỏa không khỏi di chuyển ánh mắt lên người Hàn Phong, tỉ mỉ quan sát hồi lâu.
Giữa lúc Hàn Phong không đoán ra giữa ba người này có bí ẩn gì, Mộc Tu trưởng lão có chút kinh nghi bất định hỏi:
– Thứ cho lão phu vô lễ, xin hỏi công pháp tiểu hữu tu luyện là?
– Hử?
Hàn Phong không giải thích được nhíu lông mày, phải biết rằng, trên phiến đại lúc này, hỏi công pháp tu luyện của một người nào đó là chuyện rất không lễ phép.
– Vấn đề lão phu hỏi có chút mạo muội, nhưng thỉnh Hàn Phong tiểu hữu báo cho lão phu biết!
Mộc Tu thấy Hàn Phong như do dự, không khỏi bổ xung nói.
Mà lúc này, Lý Duệ bên cạnh tiếp tục mở miệng, giải đáp nghi hoặc của Hàn Phong.
– Nói vậy hẳn tiểu hữu rất kinh ngạc, vì sao Mộc Tu trưởng lão lại nói như vậy?
Lý Duệ vừa cười vừa nói:
– Kỳ thực, chủ yếu là bởi vì tâm pháp tiểu hữu tu luyện có chút sâu xa với Thiên Môn chúng ta, vì vậy Mộc Tu trưởng lão mới mạo muội hỏi như vậy.
Lời nói của Lý Duệ khiến Hàn Phong có chút giật mình.
Công pháp hắn tu luyện chính là Quyết năm xưa bị thế nhân vô cùng coi thường, căn cứ vào lý giải của Hàn Phong, trên khắp đại lục này, chân chính tu luyện quyết, hẳn là chỉ có một mình hắn mới đúng.
Hơn nữa, hắn đối với lai lịch của Quyết không phải rõ ràng mười phần, nhưng cũng nghi hoặc không biết vì sao lại nói Quyết có chút sâu xa với Thiên Môn!
Lý Duệ nhìn Hàn Phong giật mình, không khỏi vừa cười vừa nói:
– Tiểu hữu không cần giật mình, nếu như ta suy đoán không sai, tâm pháp tiểu hữu tu luyện hẳn là Quyết đúng không?
Tuy rằng không rõ Lý Duệ làm sao biết được, thế nhưng nếu đã bị phát hiện ra, Hàn Phong cũng không có gì phải giấu diếm, trực tiếp thừa nhận nói:
– Không sai, tâm pháp tại hạ tu luyện chính là Quyết.
Chỉ là, không biết vì sao môn chủ lại biết Quyết này?
Nghe vậy, Lý Duệ không khỏi khẽ cười một tiếng, lập tức dùng ngữ khí không nhanh không chậm nói:
– Nói đến cùng, đây là lần thứ hai Thiên Môn chúng ta tiếp đón người tu luyện Quyết!
– Người thứ hai?
Hàn Phong nghe được lời này từ Lý Dật, đôi lông mày hơi giật, Quyết còn có người khác tu luyện?
Đây là phản ứng đầu tiên nảy sinh trong lòng Hàn Phong.
Chỗ cường đại của Quyết không cần bàn cãi, nhất là đối với loại thân thể tư chất cực kém như hắn mà nói, càng không khác so với tâm pháp tuyệt thế.
Thế nhưng hiện tại dĩ nhiên nghe được còn có người khác từng tu luyện qua Quyết, trong lòng Hàn Phong mọc lên một tia cảm giác quái dị.
Thực giống như bí mật thuộc về chính mình còn có người khác biết được.
Loại cảm giác này khiến Hàn Phong có chút không được tự nhiên.
– Xin hỏi môn chủ, người đầu tiên tu luyện Quyết là ai?
Hàn Phong trầm giọng hỏi.
…
Trong lòng Hàn Phong kinh ngạc mười phần, hắn thực sự không nghĩ ra, trên đại lục này còn tồn tại người thứ hai tu luyện Quyết.
Trong con mắt của hắn, trừ phi có người giống như bản thân, bởi vì điều kiện thân thể có hạn, tư chất cực kém, bằng không Quyết đối với bọn họ căn bản không hề có bất cứ tác dụng nào.
Hơn nữa, càng khiến Hàn Phong nghi hoặc chính là, Lý Duệ này làm cách nào nhìn ra tâm pháp của hắn, hắn nhớ rất rõ ràng, từ khi đến đây tới hiện tại, hắn chưa từng vận dụng đấu khí.
Đối với nghi hoặc của Hàn Phong, Lý Duệ cũng nhìn ra, đầu tiên mỉm cười, sau đó mở miệng nói:
– Tiểu hữu nhất định rất kinh ngạc vì sao ta lại biết tâm pháp tu luyện của tiểu hữu, kỳ thực sau khi biết được tiểu hữu tu luyện Quyết, ta cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Lời nói này của Lý Duệ cũng khiến Lý Thần có chút không hiểu ra sao.
Đối với vị sư đệ đã từng vô cùng quen thuộc, Lý Thần cũng không biết vì sao hắn lại nhìn ra được công pháp Hàn Phong tu luyện.
Năm đó gặp phải Hàn Phong, hắn không hề phát hiện ra nửa điểm.
Không đợi Hàn Phong nói, Lý duệ lại một lần nữa mở miệng:
– Nói đến cùng, Quyết có chút sâu xa với Thiên Môn chúng ta, bởi vậy ta mới có thể nhìn ra được chính xác công pháp tu luyện của tiểu hữu là Quyết.
Lý Duệ nói càng khiến trong lòng Hàn Phong thêm kinh ngạc, hắn chưa bao giờ nghe nói qua, Quyết dĩ nhiên có liên hệ với Thiên Môn, lẽ nào Vô Cực chân nhân sáng tạo ta Quyết chính là người Thiên Môn?
Trực tiếp hỏi nghi hoặc này, Lý Duệ liền lắc đầu phủ định nói:
– Ta không biết Vô Cực chân nhân nào đó, thế nhưng nếu nói người sáng tạo Quyết, ta biết tên của hắn chính là Triệu Vô Cực.
– Triệu Vô Cực?
Hàn Phong lẩm bẩm.
Triêu Vô Cực? Vô Cực chân nhân?
Thì ra là thế!
Trong nháy mắt, Hàn Phong hiểu ra, năm đó Vô Cực chân nhân viết Quyết cùng với Triệu Vô Cực trong miệng Lý Duệ hẳn là cùng một người.
– Môn chủ, theo như lời này thì Triệu Vô Cực có phải là người tu luyện Quyết đầu tiên Thiên Môn đã gặp trước kia?
Hàn Phong hỏi.
Mà nghe được Hàn Phong phản ứng nhanh như vậy, Lý Duệ tán thưởng gật đầu, tập tức nói:
– Ngươi suy đoán không sai, ngoại trừ Triệu Vô Cực ra, ngươi chính là tu luyện giả thứ hai tu luyện Quyết.
Nghe đến đây, trong lòng Hàn Phong tràn ngập khiếp sợ khó có thể hình dung.
Bất quá, thoáng bình tĩnh lại, trong lòng Hàn Phong xuất hiện nghi vấn.
Hắn vô cùng rõ ràng, nếu như Triệu Vô Cực trong miệng Lý Duệ nói chính là người sáng tạo ra Quyết, như vậy hắn hẳn là người của nghìn năm trước, người này đã chết rồi mới đúng.
Cho dù không chết thì ít nhất cũng trở thành một lão giả râu tóc bạc phơ.
Mà Lý Duệ trước mắt đây, tuy rằng nhìn bề ngoài đã có niên kỷ tương đối cao, thế nhưng tính đi tính lại cũng mới chỉ trăm tuổi mà thôi.
Như hiểu được nghi hoặc của Hàn Phong, trước khi hắn mở miệng hỏi, Lý Duệ đã giải thích cẩn thận:
– Kỳ thực, nói ra ngươi hẳn đã biết một ít, Triệu Vô Cực năm đó gặp phải cảnh nước mất nhà tan, từng lần lượt đi qua tàng thư các khắp thiên hạ, chính là vì muốn tập hợp tinh hoa muôn nhà sáng lập ra tâm pháp Thần cấp không ai có thể so sánh.
Dừng lại, Lý Duệ tiếp tục cười nói:
– Mà lúc đó, Triệu Vô Cực tương ứng với Đại Viêm đế quốc đối với Thiên Môn chúng ta có ân, mà giữa Triệu gia và Thiên Môn càng đi lại mật thiết.
Vì vậy, vào lúc Triệu Vô Cực lọt vào cừu địch truy sát khắp nơi, đã từng tới Thiên Môn tị nạn một thời gian.
Lời nói của Lý Duệ khiến cái miệng của Hàn Phong mở to khó khép lại được.
Đại Viêm đế quốc trước kia, Hàn Phong rất rõ ràng, đó chính là một tồn tại thịnh cực một thời, tuyệt đối vô cùng cường đại, đừng nhìn Thiên Tinh đế quốc ngày hôm nay thế lớn, thế nhưng so sánh với Đại Viêm đế quốc trước đây, còn kém xa vạn dặm.
Chương 362: Quan hệ giữa Triệu Vô Cực và Thiên Môn
Mà hoàng tử cuối cùng của Đại Viêm đế quốc, Triệu Vô Cực, số người biết đến hắn hẳn là không ít, Triệu Vô Cực năm đó chính là tài tử khắp đại lục đều nghe tiếng.
Chỉ là thiên phú tu luyện của hắn lại vô cùng kém, thế nhân người người đều biết.
Suy nghĩ đến đây, nội tâm Hàn Phong từ sớm đã tràn ngập kinh ngạc không thể tưởng tượng, chỉ là hắn còn không rõ, cho dù quan hệ giữa Thiên Môn và Triệu Vô Cực không tồi, nhưng đây đã là chuyện xảy ra nghìn năm rồi, hơn nữa thời điểm đó Lý Duệ căn bản còn chưa sinh ra, hiện tại làm cách nào để hắn phát hiện ra chính mình tu luyện tâm pháp không giống người thường?
Cũng may, Lý Duệ tiếp tục mở miệng giải thích nghi hoặc của Hàn Phong.
– Kỳ thực, năm đó toàn bộ Đại Viêm đế quốc bị cừu địch hủy diệt, Triệu Vô Cực để sáng tạo ra công pháp vô thượng, đã từng cố ý lưu lại Thiên Một một đoạn thời gian, trong khoảng thời gian này, hắn càng nghiên cứu rất nhiều công pháp vũ kỹ chủ yếu trong tàng thư các Thiên Môn chúng ta, hơn nữa cộng thêm vô số tâm pháp vũ kỹ thu thập được từ các địa phương khác, cuối cùng mới sáng tạo ra bản tâm pháp Quyết thần kỳ này.
Có thể nói, một bộ phận tương đối lớn trong tâm pháp Quyết có bóng dáng Thiên Môn chúng ta.
Lý Duệ chậm rãi nói.
Nghe tới tận đây, Hàn Phong mới hiểu được, nguyên lai nói đến cùng, công pháp chính mình tu luyện cũng là được nghiên cứu cải tạo từ công pháp tu luyện của người ta.
Suy nghĩ cẩn thận, Hàn Phong không khỏi âm thầm bội phục Triệu Vô Cực.
Không nghĩ tới năm đó hắn có năng lực to lớn tới như vậy, dĩ nhiên có thể nói động trên dưới Thiên Môn, để hắn một mình một người lật xem nhiều bí tịch điển cố như vậy.
Từ đây có thể thấy được, quan hệ giữa Triệu Vô Cực và Thiên Môn năm đó hẳn là vô cùng mật thiết.
Đầu óc Hàn Phong vận chuyển cực nhanh, cũng lập tức yên lòng, nếu như quan hệ giữa Triệu Vô Cực và Thiên Môn mật thiết như vậy, mà bản thân coi như người kế thừa của Triệu Vô Cực, Thiên Môn hẳn là không có lý do gì để làm khó hắn.
Bất quá, lúc này Hàn Phong mới giật mình phản ứng lại, nhớ tới trước đó Lý Duệ đã từng nói qua…
Hắn nói có biện pháp trợ giúp chính mình đối phó Diệt Hoàng.
Nhưng Hàn Phong không rõ chính là, phương pháp đối phó với Diệt Hoàng và tâm pháp tu luyện của chính mình có quan hệ gì.
Một lần nữa hỏi nghi vấn này, Lú Duệ ngồi trên thủ vệ chỉ cười nhạt nói:
– Bởi vì ngươi tu luyện chính là Quyết, như vậy ngươi cũng coi như nửa người Thiên Môn, chỉ có như vậy ta mới ngoại lệ trợ giúp ngươi một lần, bằng không cho dù ngươi có là ân nhân cứu mạng sư huynh ta, nhưng có hạn chế môn quy, ta chỉ đành bất lực.
– Vậy xin hỏi biện pháp theo như lời môn chủ là gì?
Hàn Phong không giải thích được hỏi thăm.
Trước đó Lý Duệ đã cực tuyệt rất rõ ràng, không tham gia vào ân oán giữa liên minh Huyền Thiên Tông, hiển nhiên là cự tuyệt trợ giúp Huyền Thiên Tông đối phó với Diệt Hoàng, thế nhưng lời nói vừa rồi của Diệt Hoàng lại một lần nữa khiến Hàn Phong vô cùng mơ hồ, không rõ trong hồ lô của hắn bán thuốc gì.
Nghi vấn tràn đầy trong đầu Hàn Phong không duy trì bao lâu, Lý Duệ đã mở miệng giải thích nghi hoặc:
– Rất đơn giản, tuy rằng Thiên Môn chúng ta không thể trực tiếp ra mặt hỗ trợ, thế nhưng có thể giúp ngươi đề cao thực lực rất nhanh, chờ khi chính bản thân ngươi có tiền vốn để đối kháng với Diệt Hoàng, cho dù không có Thiên Môn chúng ta xuất thủ, lấy lực lượng của các ngươi khi đó, đã hoàn toàn đủ sức uy h**p tới Trọng tài giả, cùng với Võ Hoàng Điện thần bí liên tục tập kích.
Bất quá lời nói của Lý Duệ vừa mới vào trong tai Hàn Phong, trong lòng hắn không hề có chút vui vẻ nào, ngược lại đôi lông mày nhíu sát lại.
Tuy rằng Lý Duệ không phải là nói không có lý, thế nhưng tới cấp độ như bọn họ hiện tại, tấn cấp không phải là chuyện đơn giản như trong tưởng tượng.
Cho dù là vô số đan dược phụ trợ, muốn trong thời gian ngắn đề cao cấp độ đấu khí quả thực là chuyện vô cùng khó khăn, mà chuyện này mọi người đều hiểu rõ.
Nhất là, Hàn Phong ngày hôm nay, đấu khí đã đạt tới cấp độ Thiên giai ngũ phẩm.
Thiên giai ngũ phẩm, trong con mắt người thường đã là tồn tại tiếp cận với khái niệm vô địch, tiếp tục tiến thêm bước nữa chính là Thiên giai lục phẩm trong truyền thuyết, nắm giữa pháp tắc Thiên giai.
Hàn Phong hiểu rõ, hắn cách cảnh giới Thiên giai lục phẩm này vô cùng xa xôi, hắn thực sự không rõ, vì sao Lý Duệ có thể phát ra những lời như vậy.
Hắn không tin, cho dù Thiên Môn có cường thịnh hơn nữa cũng không có khả năng trong khoảng thời gian ngắn để một cường giả Thiên giai ngũ phẩm tấn cấp trở thành Thiên giai lục phẩm nắm giữa Thiên giai pháp tắc.
Nếu như Thiên Môn thực sự có bản sự này vậy thì lâu đã chủ tể toàn bộ đại lục, còn cần phải ẩn ẩn nấp nấp, sinh hoạt hầu như phong bế nơi đây?
Mà lúc này, Lý Duệ vừa cười vừa nói:
– Có thể ngươi có chút không tin tưởng nổi, thậm chí cho rằng ta đang đùa giỡn ngươi.
Dừng một chút, Lý Duệ tiện miệng nói:
– Nói thế này, đối với người khác trong khoảng thời gian ngắn đề phong cảnh giới đấu khí quả thực là một chuyện khó khăn phi thường, bao gồm cả ngươi cũng như vậy.
– Nếu môn chủ hiểu rõ đạo lý này, vậy vì sao lại nói ra những lời vừa rồi?
Hàn Phong càng thêm hồ đồ hỏi thăm.
Lúc này, Mộc Tu trưởng lão bên cạnh chậm rãi mở miệng nói.
– Môn chủ, những chuyện liên quan tới lịch sử này hãy để lão phu nói đi!
Mộc Tu trực tiếp rõ ràng, quay về phía Lý Duệ cung kính nói.
Mà Lý Duệ nghe vậy chỉ mỉm cười, không tiếp tục nói thêm, hiển nhiên là ý bảo Mộc Tu tiếp tục thay Hàn Phong giải thích nghi hoặc.
– Kỳ thực, Thiên Môn chúng ta từ khi thành lập tới nay, có thể đứng vững không suy, ngoại trừ bình thường môn hạ đệ tử chúng ta rất ít đi lại bên ngoài, trú địa tông môn lại vô cùng bí ẩn, nguyên nhân quan trọng nhất chính là một địa phương vô cùng kỳ lạ!
Mộc Tu trưởng lão có chút thần bí nói.
Trong nội tâm Hàn Phong càng hiếu kỳ không ngớt, cũng không nói lời nào, lẳng lặng chờ đợi một bên, chờ Mộc Tu trưởng lão tiếp tục nói.
Mộc Tu thấy bộ dáng của Hàn Phong, mỉm cười tiếp tục nói:
– Kỳ thực đây thuộc về cơ mật tuyệt đối của Thiên Môn chúng ta, nếu như môn chủ nói ngươi tu luyện chính là Quyết, coi như nửa người Thiên Môn, việc này nói cho ngươi biết cũng không sao.
Thực ra, trong Thiên Môn có ẩn chứa một hóa ngoại chi cảnh trong truyền thuyết!
– Hóa ngoại chi cảnh?
Hàn Phong kinh ngạc bật thốt.
Mộc Tu nghiêm túc gật đầu, tiếp tục giải thích:
– Năm đó, thủy tổ Thiên Môn chúng ta bởi vì nguyên nhân hóa ngoại chi cảnh mới có thể thành lập Thiên Môn tại đây.
Mục đích chính là vì thủ hộ vùng hóa ngoại chi cảnh này, sợ người có dã tâm phát hiện ra sự tồn tại của nó, cuối cùng tạo thành một loạt phiền phức không tất yếu!
Tới lúc này, Hàn Phong rốt cuộc đã hiểu ra Thiên Môn vì sao lại cường đại nhưu vậy, có thể đứng vững mấy nghìn năm không ngã.
Nguyên lai tất cả đều là do có sự tồn tại của hóa ngoại chi cảnh mới có thể làm được.
Chỉ là, đối với lời nói cuối cùng của Mộc Tu, trong lòng Hàn Phong còn có chút không đồng ý, Mộc Tu nói có vẻ rất tốt, nhưng trong lòng Hàn Phong suy nghĩ, nguyên nhân không chỉ riêng như vậy.
Nói trắng ra là, Thiên Môn đơn giản muốn chiếm riêng vùng hóa ngoại chi cảnh kia mới thành lập tông môn tại nơi đây.
Đối với lời giải thích bào chữa của Mộc Tu, Hàn Phong chỉ âm thầm cười nhạt, không tiện đánh giá.
Chương 363: Hóa ngoại chi cảnh
Đương nhiên, Hàn Phong cũng biết cách làm của Thiên Môn không có gì đánh trách, dù sao bất cứ người nào phát hiện ra hóa ngoại chi cảnh trong truyền thuyết, suy nghĩ đầu tiên nảy sinh trong đầu chính là làm cách nào chiếm đoạt riêng mình.
Hóa ngoại chi cảnh đối với bất cứ thế lực nào khác mà nói chính là một tồn tại tràn ngập thần bí, tràn ngập mê hoặc.
Cụ thể ra sao, Han Phong cũng không phải vô cùng rõ ràng, dù sao hắn chưa bao giờ nhìn thấy qua hóa ngoại chi cảnh, hắn chỉ nghe nói, trong hóa ngoại chi cảnh có vô số thứ trân quý, đồng thời hóa ngoại chi cảnh còn trợ giúp tu luyện giả đề cao tu vi tu luyện giả.
Về các truyền thuyết liên quan tới hóa ngoại chi cảnh, trên đại lục có rất nhiều cách nào, nhưng thế nhân chưa bao giờ nhìn qua chân diện mục.
Ngay cả Hàn Phong cũng chỉ là đọc nhiều biết nhiều mà thôi.
Biểu tình của Hàn Phong tuy rằng không hề có biến hóa nào khác, thế nhưng Mộc Tu sao không đoán ra suy nghĩ trong lòng hắn, tiếp tục giải thích nói:
– Chắc hẳn tiểu hữu cho rằng Thiên Môn chúng ta đơn giản muốn chiếm đoạt hóa ngoại chi cảnh làm của riêng, nhưng lại mượn cớ vô cùng đường hoàng như vậy?
Nghe lời này, Hàn Phong ngẩn ra, bất quá không nhiều lời bào chưa, chỉ nhàn nhạt mỉm cười.
Không thừa nhận cũng không phủ nhận.
Thấy thế, Lý Duệ bên cạnh tiếp nhận Mộc Tu giải thích, chậm rãi nói:
– Thế nhân chỉ biết đến hóa ngoại chi cảnh có vô số chỗ tốt không thể tưởng tượng, nhưng bọn họ lại không chịu để ý tới chỗ kinh khủng của nó.
Cho nên ngươi có suy nghĩ như vậy, kỳ thực không hề đáng trách.
Nghe được Lý Duệ phát ra ngữ khí cảm khái như vậy, Hàn Phong ngược lại có chút hiếu kỳ, đối với lý giải hóa ngoại chi cảnh, Hàn Phong biết được tương đối ít ỏi, mà hiện tại nghe được lời nói của Lý Duệ, hẳn là trong đó còn cất giấu một ít bí mật không muốn người khác biết đến.
– Nghe Lý môn chủ nói, lẽ nào hóa ngoại chi cảnh còn ẩn tình nào khác?
Hàn Phong nghi hoặc hỏi.
Mà Lý Duệ thoáng trầm ngâm một lát, cuối cùng chậm rãi giải thích nói:
– Thiên Môn chúng ta vì sao rất ít xuất hiện trong mấy nghìn năm qua, nguyên nhân lớn nhất chính là vì hóa ngoại chi cảnh này!
Sau đó, Lý Duệ đơn giản giải thích mọi chuyện.
Cho tới tận lúc này, Hàn Phong mới hiểu được hóa ngoại chi cảnh đến tột cùng là loại tồn tại như thê nào.
Hóa ngoại chi cảnh, tên như ý nghĩa, chính là một chỗ không thuộc về phiến đại lục này.
Dùng lời nói của Lý Duệ mà xét, hóa ngoại chi cảnh này càng giống như một phiến không gian độc lập cùng loại với phiến không gian hiện tại, bởi vậy thế nhân mới đặt cho nó cái tên là hóa ngoại chi cảnh.
Ở trên đại lục, kỳ thực có rất nhiều vùng hóa ngoại chi cảnh như vậy, chỉ là người bình thường khó có thể phát hiện ra sự tồn tại cùa hóa ngoại chi cảnh này.
Bởi vì hóa ngoại chi cảnh tương đương với một địa vực không gian tồn tại độc lập, mà điểm kết nối duy nhất tương ứng với đại lục chỉ là một điểm không gian nhỏ bé mười phần không thu hút ánh mắt mà thôi.
Nói như vậy, chỉ có thể tìm được cánh cửa này liền có thể tiến vào trong hóa ngoại chi cảnh.
Đã từng có người ngẫu nhiên phát hiện ra cánh cửa tiến vào hóa ngoại chi cảnh, đồng thời chiếm được chỗ tốt vô cùng to lớn trong đó, mà ví dụ như vậy không phải chỉ có một hai.
Mấy nghìn năm trôi qua, thế nhân biết được ví dụ trước sau cộng lại có khoảng hai ba mươi người, mà còn có những trường hợp không ai biết đến.
Cũng bởi vì như vậy, truyền thuyết về hóa ngoại chi cảnh càng truyền đi lại càng thần bí.
Bất quá lúc nghe Lý Duệ giải thích, Hàn Phong bừng tỉnh hiểu ra, nguyên nhân là hóa ngoại chi cảnh không phải chí có chỗ tốt không thể tưởng tượng như truyền thuyết.
Tuy rằng đúng như truyền thuyết, trong hóa ngoại chi cảnh xác thực có rất nhiều thứ trân quý hiếm thấy, đồng thời có trợ giúp nhất định đối với tu luyện giả ở bên trong.
Dùng lời giải thích của Lý Duệ để nói, nguyên tố thiên địa trong hóa ngoại chi cảnh này so với bất cứ nơi nào trong toàn bộ đại lục này đều nồng nặc hơn gấp trăm lần.
Bởi vậy, không khó tưởng tượng, hấp dẫn đến từ hóa ngoại chi cảnh to lớn tới mức nào.
Nguyên tố thiên địa cao gấp mấy trăm lần, đây chính là thứ đủ khiến thế nhân điên cuồng.
Bất quá, có chỗ tốt thật lớn như vậy luôn đi kèm theo vô số hung hiểm.
Hóa ngoại chi cảnh kia tuy rằng có thể trợ giúp tu luyện giả đề cao thực lực rất nhanh, nhưng đồng thời, ở trong đó, có thể nói là từng bước mạo hiểm.
Chỉ chút phân tâm, tu luyện giả rất có thể sẽ táng thân tại chỗ, cho dù là cường giả Thiên giai cũng không thoát nổi.
Theo như lời Lý Duệ nói, từ khi Thiên Môn phát hiện ra hóa ngoại chi cảnh tới nay, số lượng đệ tử chết trong đó đã không dưới trăm người, hơn nữa hơn phân nửa trong đo đều là trưởng lão mà môn chủ thực lực rất cường đại, số còn lại là những đệ tử ưu tú được tuyển chọn trong toàn bộ Thiên Môn.
Nếu những người này không chết, chỉnh thể thực lực của Thiên Môn chỉ sợ đề cao vài lần so với hiện nay.
Hàn Phong nghe đến đó, trong lòng không nhịn được có chút kinh hãi.
Dựa theo lời Lý Duệ nói, vùng hóa ngoại chi cảnh này dĩ nhiên là nơi hung hiểm tới như vậy.
Lịch đại trưởng lão môn chủ Thiên Môn, địa vị và thực lực không cần nói cũng biết, tất nhiên là thế ngoại cao nhân.
Đã có thực lực như vậy, nhưng không thoát khỏi kết quả táng thân tại hóa ngoại chi cảnh này, Hàn Phong đã có thể tưởng tượng được vùng hóa ngoại chi cảnh này đến tột cùng là tồn tại kinh khủng cỡ nào.
Đương nhiên, cũng không phải tất cả mọi người tiến vào hóa ngoại chi cảnh đều phải chết oan uổng, nếu như vậy, Thiên Môn căn bản không ngu xuẩn tới mức cách đoạn thời gian lại phái người tiến vào.
Theo như Lý Duệ nói, phàm là môn hạ đệ tử có thể từ trong hóa ngoại chi cảnh đi ra ngoài, không có người nào là không nhất cử tăng vọt thực lực, sau này trở thành trụ cột Thiên Môn.
Chỉ cần riêng điểm này liền đủ hấp dẫn đệ tử Thiên Môn tiến vào trong hóa ngoại chi cảnh, cho dù biết rõ trong đó tràn ngập vô số nguy cơ không ai biết rõ.
Nghe xong Lý Duệ miêu tả hóa ngoại chi cảnh, trong lòng Hàn Phong tuy rằng vô cùng kinh ngạc trong hóa ngoại chi cảnh dĩ nhiên tồn tại cấp độ mạo hiểm cao tới như vậy, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm thấy vô cùng hứng thú đối với những điểm tốt thu được từ trong hóa ngoại chi cảnh.
Hơn nữa, theo như lời Mộc Tu và Lý Duệ nói, trong lòng Hàn Phong đã mơ hồ hiểu ra, Lý Duệ giải thích với hắn nhiều như vậy, hẳn là có dự định để hắn tiến vào hóa ngoại chi cảnh, tiến hành tu luyện một thời gian.
Chỉ là, Hàn Phong không rõ, hôm nay chính là ngay đầu tiên hắn tiến vào Thiên Môn, trước đó chưa hề có bất cứ giao tế nào khác, duy nhất chỉ là tiếp xúc với hai người của Thiên Môn, đó chính là Lý Ngọc tại Thiên Thánh đại hội vài năm trước, cùng với Lý Thần ngẫu nhiên gặp mặt tại đế đô.
Lý Ngọc thoáng qua luận bàn vài lần, không hề nói tới những chuyện khác.
Mà Lý Thần, tuy rằng Hàn Phong giúp hắn khôi phục thực lực, thế nhưng lấy địa vị của Lý Thần tại Thiên Môn, còn chưa cao tới mức mọi người khách khí đối với hắn như vậy.
Nếu không phải vì lý do này, đến tột cùng là vì sao Thiên Môn lại có thái độ tốt đối với hắn? Trong đầu Hàn Phong là một dấu chấm hỏi to tướng.
Bất quá, hắn liền nghĩ tới tới chuyện này hẳn là có liên hệ với việc hắn tu luyện Quyết.
Xem ra, quan hệ giữa Triệu Vô Cực và Thiên Môn năm đó xác thực không tồi, chính mình chỉ là ngoài ý muốn chiếm được quyết, dĩ nhiên cũng có thể khiến Thiên Môn ưu đãi chính mình.
Mà lúc này, Lý Duệ mở miệng một lần nữa:
– Kỳ thực, năm đó nếu không bởi vì Triệu Vô Cực hỗ trợ, Thiên Môn chúng ta còn muốn bị hóa ngoại chi cảnh ảnh hưởng rất lớn, tuyệt đối không thể yên ổn như ngày hôm nay, có thể nói chúng ta mang ơn hắn rất nhiều.
Dừng lại, Lý Duệ có chút cảm khái thở dài:
– Triệu Vô Cực năm đó không hổ là tài tử khắp đại lục nghe tiếng, đáng tiếc chính là, hắn không cách nào tu luyện đấu khí, cuối cùng chịu cảnh nước mất nhà tan, từ lúc đó, hắn chỉ xuất hiện tại Thiên Môn một đoạn thời gian nghiên cứu sáng tạo bí quyết, sau đó không còn bất cứ tin tức nào khác, thực sự khiến người ta phải tiếc nuối.
Về những chuyện này, Hàn Phong có chút không rõ ràng, dù sao năm đó hắn nhận được Quyết, hắn không phải rất rõ rang lai lịch của Quyết.
Hắn chỉ là từ bản bí tịch tàn tạ kia, hiểu được Quyết là do Vô Cực Chân Nhân sáng tạo, còn về phần Vô Cực Chân Nhân là ai, hắn không hề biết, bất quá trong bí tịch có ghi chép lại một số chuyện hắn đã trải qua, hiện tại suy nghĩ thật kỹ, những nội dung bên trong đại thể rất chính xác so với chuyện xưa của Triệu Vô Cực, chỉ là không tương tận như vậy mà thôi.
Lúc này nghe được Lý Duệ cảm khái, Hàn Phong cũng có chút thổn thức không ngớt, nguyên lai Triệu Vô Cực đã biến mất gần nghìn năm rồi, chỉ sợ hắn đã sớm không còn tồn tại trên thế gian.
Điểm này khiến Hàn Phong có chút tiếc nuối, hắn đối với Triệu Vô Cực sáng tạo ra Quyết cảm thấy vô cùng bội phục, nếu như có thể, hắn rất chờ mong chính mình có thể gặp mặt vị Triệu Vô Cực này một lần.
Mà kế tiếp, trong lời nói của Lý Duệ, Hàn Phong cũng biết được, nguyên lai gần nghìn năm trước, Thiên Môn phát hiện ra hóa ngoại chi cảnh không phải bình thản đơn giản như ngày hôm nay, bởi vì năng lượng nối tiếp giữa điểm không gian hóa ngoại chi cảnh và phiến đại lục này vô cùng không ổn định, thường xuyên phát sinh năng lượng bộc phát.
Thiên Môn đã tiêu tốn công sức vô cùng to lớn, thế nhưng vô luận bọn họ nỗ lực như thế nào đi nữa cũng không thay đổi được hiện trạng.
Mà đúng lúc Thiên Môn và Triệu gia Đại Viêm đế quốc qua lại mật thiết, Triệu Vô Cực đã từng bái phỏng qua.
Đúng thời điểm đó, Thiên Môn gặp phải năng lượng tiếp điểm nối thông cảnh hóa ngoại chi cảnh bất ổn, phát sinh bùng nổ.
Triệu Vô Cực khi đó là hoàng tử Đại Viêm đế quốc, tuy rằng thể chất không thích hợp tu luyện đấu khí, nhưng đối với rất nhiều chuyện kỳ lạ trên đại lục đều cảm thấy mười phần hứng thú.
Cũng bởi vì như vậy, khi hắn phát hiện ra nơi đây có hóa ngoại chi cảnh, liền cố ý ở lại tròn hai năm.
Mà trong thời gian hai năm, trải qua Triệu Vô Cực không gian đoạn nghiên cứu, rốt cuộc đã tìm ra được nguyên nhân năng lượng tiếp điểm không ổn định đồng thời tìm ra được phương pháp không chế.
Cuối cùng, bằng vào trí tuệ hơn người của hắn, đã thay Thiên Môn giải quyết tận gốc hậu hoạn.
Sau khi trải qua Triệu Vô Cực trợ giúp, cho đến hôm nay, vùng hóa ngoại chi cảnh trong Thiên Môn đã không hề phát sinh chuyện sinh năng lượng bộc phát.
Vì vậy, Triệu Vô Cực đối với Thiên Môn mà nói, có thể nói như đại ân nhân.
Cũng bởi vì như vậy, sau khi biết được Hàn Phong tu luyện chính là Quyết năm đó Triệu Vô Cực sáng tạo ra, Lý Duệ mới có thể nói cho Hàn Phong biết những ẩn tình cơ mật thuộc về Thiên Môn.
Đương nhiên, một phần nguyên nhân trong đó cũng là bởi vì Lý Thần dẫn Hàn Phong tới.
Tuy rằng Lý Duệ đối với vị sư huynh này có chút đau đầu, thế nhưng hắn cũng rất rõ ràng, bề ngoài tuy rằng Lý Thần rất không nghiêm túc, nhưng suy nghĩ lại vô cùng rõ ràng, nếu như không phải biểu hiện của Hàn Phong đáng giá Lý Thần tán thành, hắn tuyệt đối không dẫn theo Hàn Phong trở về Thiên Môn.
Điểm này, Lý Duệ mười phần tin tưởng Lý Thần.
Sau khi nói xong tất cả, Hàn Phong đã hiểu ra ý tứ của Lý Duệ, lời lúc trước trợ giúp hắn đề cao tu vi, chỉ sợ chính là để hắn tiến vào hóa ngoại chi cảnh này rồi.
Đúng như Hàn Phong suy đoán, sau khi giải thích rõ ràng, Lý Duệ trực tiếp hỏi:
– Hiện tại vì nguyên nhân môn quy Thiên Môn chúng ta và hóa ngoại chi cảnh, không thể xuất thủ trợ giúp bất cứ thế lực nào khác trên đại lục, nhưng bởi vì tiểu hữu và Triệu Vô Cực có quan hệ sâu xa, ta có thể làm chủ để tiểu hữu tiến vào hóa ngoại chi cảnh một chuyến, không biết tiểu hữu có nguyện ý hay không?
Dừng lại một chút, Lý Duệ nghiêm túc bổ xung nói:
– Ta đã nói nhiều như vậy, tiểu hữu hẳn là đã có lý giải nhất định đối với hóa ngoại chi cảnh, cũng hiểu rõ cấp độ nguy hiểm trong đó, vì vậy tiểu hữu cần phải suy nghĩ thật kỹ.
Chỉ là, Lý Duệ vừa mới dứt lời, Hàn Phong liền trực tiếp hồi đáp:
– Ta nguyện ý thử một chút!
Hàn Phong có quyết định này cũng không phải là hành động tùy tiện, mà đã sớm trải qua tính toán cẩn thận.
Hắn vô cùng rõ ràng, lấy lực lượng của Huyền Thiên Tông hiện tại, cho dù là có thêm lực lượng cuối cùng của tứ các cũng rất khó chống lại Diệt Hoàng kia.
Tuy rằng hắn cũng không rõ vì sao Diệt Hoàng chậm chạp chưa hiện thân, thế nhưng hắn không muốn ôm may mắn, không muốn chỉ ngồi chờ chết không làm gì, nếu như có thể nhanh chóng đề cao thực lực của chính mình, chỉ sợ đến lúc đó Diệt Hoàng hiện thân, kết quả cuối cùng chờ đợi Huyền Thiên Tông chính là diệt vong.
Vì vậy, hiện nay Hàn Phong có thể nói là không còn biện pháp nào khác, mà Lý Duệ lại đưa ra đề nghị này, tuy rằng vô cùng hung hiểm, thế nhưng đối với Hàn Phong không cần bàn cãi chính là một biện pháp tốt.
Vả lại, đối với tình hình hiện nay, tựa hồ đã không còn biện pháp tốt hơn.
Bất quá, trong lòng Hàn Phong vẫn còn có chút may mắn, dù sao hắn đối với hóa ngoại chi cảnh kia không phải rất hiểu rõ, vạn nhất dừng lại bên trong quá lâu, mà Diệt Hoàng không biết lúc nào đột nhiên xuất hiện một lần nữa, giả như hắn không thể thuận lợi đi ra, lấy thực lực hiện nay của Huyền Thiên Tông, căn bản không thể ngăn cản được Diệt Hoàng và Trọng tài giả tập kích.
Tứ các cùng với Thánh Lam Tông dù sao cũng chỉ là minh hữu, tuyệt đối không phải là đối tượng để Huyền Thiên Tông có thể chờ mong mọi lúc mọi nơi.
Ý nghĩ như vậy, nhất thời khiến Hàn Phong cảm thấy có chút nặng nề, trong lòng không khỏi mọc lên một cỗ áp lực to lớn.
Mà Lý Thần bên cạnh, từ lúc Mộc Tu trưởng lão đến vẫn không mở miệng góp lời, lúc này thấy Hàn Phong nhíu lông mày suy nghĩ, Lý Thần ở chung với hắn lâu ngày, tự nhiên hiểu rõ lo lắng trong lòng Hàn Phong.
Lập tức mở miệng khuyên nhủ nói:
– Tiểu tử, hiện tại ngươi suy nghĩ quá nhiều cũng vô dụng, vài ngày nữa ta trở về giúp bảo vệ, ngươi cứ yên tâm ở đây đề thăng thực lực là được!
– Hỗn trướng!
Mộc Tu trưởng lão nghe được Lý Thần nói như vậy, không khỏi cả giận thốt:
– Ngươi còn dự định phiêu bạt bên ngoài đến bao giờ, năm đó môn chủ chỉ là vì bảo hộ ngươi nên mới trục xuất ngươi ra ngoài, hiện tại đã trôi qua nhiều năm như vậy, ngươi cũng nên nghiêm túc hơn, trở về Thiên Môn, trợ giúp sư đệ ngươi cùng nhau quản lý Thiên Môn!
Lý Thần nghe vậy, không khỏi cái cổ thụt như cổ rùa, vẻ mặt đau khổ nói:
– Trưởng lão, không phải người không rõ ràng tính tình của ta, bắt ta ở lại trong Thiên Môn, vậy không khác gì muốn lấy mạng của ta!
– Hừ! Mấy năm nay ngươi ăn vị đắng còn chưa nhiều hay sao? Đừng tưởng rằng ngươi ở bên ngoài thì ta sẽ không biết tình trạng của ngươi, nếu như lần này không phải có Hàn Phong tiểu hữu hỗ trợ, lúc này ngươi chỉ là một phế nhân không có chút đấu khí nào, ngươi còn chưa ăn giáo huấn đủ?
Mộc Tu giận dữ quát lớn.
Lý Thần vừa nghe, không khỏi sửng sốt, hắn cũng không ngờ tới chính mình biến mất nhiều năm như vậy, Thiên Môn dĩ nhiên có thể biết rõ mọi chuyện của chính mình.
Lý Duệ bên cạnh thấy Lý Thần sững sờ, liền cười cười giải thích nói:
– Sư huynh, thời điểm huynh xuất hiện tại Huyền Thiên Tông, Thiên Môn đã thu được tin tức, đồng thời cũng biết rõ chuyện xảy ra trong hai mươi năm vừa qua.
Huynh cũng là người trong Thiên Môn, hẳn là hiểu rõ năng lực của Thiên Môn.
– Hừ! Nếu không phải môn chủ ngăn cản, trước đó lão phu đã tự mình đến bắt ngươi trở về, còn có thể để cho ngươi phiêu bạt bên ngoài như vậy!
Mộc Tu nói.
Chương 364: Ngẫu nhiên gặp cố nhân
Hàn Phong lặng yên nghe mấy người nói chuyện, trong lòng cũng cảm thấy có chút buồn cười, bất quá hắn càng lo lắng hơn, vạn nhất Lý Thần bị Mộc Tu bắt ở lại Thiên Môn, như vậy đối với Huyền Thiên Tông mà nói, quả thực là tổn thất không nhỏ.
Thực lực của Lý Thần, theo như hiện tại mà nói, chính là người mạnh nhất trong Huyền Thiên Tông, thiếu hắn, thực lực Huyền Thiên Tông suy giảm rất lớn.
Bất quá, dù sao đây cũng là chuyện trong nhà Thiên Môn, tuy rằng Hàn Phong tiếc hận, nhưng không mở miệng xen vào.
Hai năm vừa qua, Lý Thần đã giúp đỡ hắn rất nhiều, về phần điều kiện hứa hẹn năm xưa, Hàn Phong không chân chính đặt trong lòng.
Hơn nữa, cho dù hắn lấy điều kiện năm xưa để hạn chế Lý Thần, chỉ sợ nhận lấy ác cảm từ Thiên Môn, đây hiển nhiên không phải cử chỉ sáng suốt.
Cũng may, Lý Duệ một lần nữa mở miệng khuyên giải:
– Trưởng lão, sư huynh thích chơi trò du hí nhân gian, vậy thì để sư huynh theo tâm nguyện của mình, nếu như ngươi ép buộc ở lại trong Thiên Môn, chỉ sợ đến lúc đó toàn bộ Thiên Môn đều bị hắn lật nháo nhào từ trên xuống dưới.
Dừng lại, Lý Duệ dùng ngữ khí tự tin nói:
– Hơn nữa, lấy thực lực của Thiên Môn chúng ta, cho dù thiếu đi sư huynh, không phải tùy tiện ai ai cũng có thể trêu chọc.
– Thế nhưng, môn chủ…
Mộc Tu tựa hồ còn có chút không cam lòng, đang muốn khuyên bảo vài câu.
Bất quá, lại bị Lý Duệ phất tay cắt đứt.
– Hiện tại, chúng ta hẳn là nói chuyện hóa ngoại chi cảnh, về phần sư huynh, chờ sau này lại bàn tiếp!
Ngữ khí Lý Duệ lúc này đã không còn vẻ khiêm tốn trước kia, trong lúc giơ tay nhấc chân đều lộ phong phạm của một người đứng đầu tông môn.
Nhìn bộ dáng của Lý Duệ hiện tại, Hàn Phong thầm nghĩ trong lòng:
“Không hổ là môn chủ Thiên Môn, lúc trước còn chưa cảm thấy, hiện tại nghe những lời chắc chắn không được phép phủ định này, xác thực tràn ngập uy nghiêm cần có.”
Quả nhiên, nghe được lời của Lý Duệ, Mộc Tu trưởng lão không cần phải nói nhiều nữa.
Sau đó, Lý Duệ quay sang Hàn Phong cười nói:
– Hiện tại trời đã muộn, Hàn Phong tiểu hữu có thể ở lại Thiên Môn nghỉ ngơi một chút, cũng dành chút thời gian chuẩn bị, chờ khi sắp xếp xong mọi chuyện sẽ cử người dẫn tiểu hữu tiến vào hóa ngoại chi cảnh, mà trong thời gian hai ngày tới, ta sẽ kẻ lại những thông tin cần thiết về hóa ngoại chi cảnh cho tiểu hữu, cũng tốt cho tiểu hữu chuẩn bị tâm lý, về phần sau khi tiến vào trong hóa ngoại chi cảnh, tất cả đều phải nhìn vào tạo hóa của tiểu hữu ra sao.
Hàn Phong nghe vậy, cười cười gật đầu.
Đối với hóa ngoại chi cảnh kia, trong lòng Hàn Phong tràn ngập nghi hoặc và hiếu kỳ, thế nhưng lúc này hiển nhiên không nghĩ ra được biện pháp nào tốt hơn để đề cao tu vi.
Vì vậy, hắn không tiếp tục suy nghĩ, nhanh chóng đáp ứng.
Rất nhanh, mấy ngươi nói chuyện hoàn tất, Lý Duệ liền phát người dẫn Hàn Phong về phòng khách nghỉ ngơi, về phần Lý Thần thì bị giữ lại.
Nhìn biểu tình như ăn mướp đắng của Lý Thần, trong lòng Hàn Phong buồn cười, cũng không nhiều lời.
Theo sau một gã đệ tử Thiên Môn, rất nhanh Hàn Phong đã tiến vào trong một gian phòng khách đã quét dọn sẵn.
Nói là phòng khách, kỳ thực cũng chỉ là địa phương thường ngày đệ tử Thiên Môn nghỉ ngơi.
Dù sao mấy nghìn năm qua, trên cơ bản Thiên Môn đều là láng đời không ra, bởi vậy hầu như không có người nào tới bái phỏng, thói quen lâu dài, Thiên Môn không chuyên môn chuẩn bị gian phòng cho khách nhân.
Sau khi mở miệng tạ ơn gã đệ tử dẫn đường, Hàn Phong liền chuẩn bị tĩnh tọa điều dưỡng tinh thần, thể xác.
Bất quá, trùng hợp lúc này, vài đạo thanh âm truyền vào tai Hàn Phong để hắn nguyên bản muốn bước lên giường không khỏi ngừng lại.
Quay đầu vừa nhìn, Hàn Phong phát hiện, đang có mấy thân ảnh chậm rãi bước tới gần phía hắn.
Nhìn y phục trên người bọn họ, hiển nhiên đều là đệ tử Thiên Môn.
Dù sao đây là nơi đệ tử Thiên Môn nghỉ ngơi, có thể nhìn thấy đệ tử Thiên Môn qua lại cũng là chuyện rất bình thường.
Nguyên nhân hấp dẫn sự chú ý của Hàn Phong chính là trong nhóm đệ tử này có truyền tới một thanh âm tương đối quen thuộc đối với hắn, mà thời điểm hắn quay lại nhìn.
Một đạo thân ảnh nhỏ gầy nhất thời rơi vào tầm mắt của hắn.
Thấy thân ảnh này xuất hiện, khóe miệng Hàn Phong không khỏi nhếch lên, khẽ xoay người, lẳng lặng tựa vào một cây cột gần cánh cửa, tỉ mỉ đánh giả chủ nhân thân ảnh kia.
– Thi thi, ngày hôm nay muội đã nhớ hết những điều trưởng lão dạy hay chưa? Có cần ta giảng lại một lần nữa cho muội nghe?
Một thiếu niên tuổi còn rất trẻ, mặc một thân y phục màu tuyết trắng, vẻ mặt vô cùng ân cần hỏi.
Chỉ là, Hàn Phong có thể nhìn thấy được trên mặt người thiếu niên này hiện rõ một tia lấy lòng.
Ngược lại, nữ hài tên gọi Thi Thi kia có chút không nhịn được, trừng mắt liếc nhìn người thanh niên, lập tức có chút bất mãn nói:
– Lữ Tùng, ngươi không nên tiếp tục làm phiền ta nữa, những điều trưởng lão dạy, ta nghe một lần đã nhớ hết, còn cần ngươi tới giảng?
Dừng lại, nữ hài tựa hồ còn ngại nói thiếu, tiếp tục chống tay ngang eo nói:
– Còn có, hiện hôm nay ta đã là võ giả nhân giai nhị phẩm, so với ngươi còn lại hại hơn, ngươi lấy cái gì để dạy ta?
Thiếu niên tên gọi Lữ Tùng kia nghe được lời nói của nữ hài, nhất thời á khẩu không nói được lời nào, không khỏi có chút xấu hổ đứng tại chỗ, không có ý tứ gãi gãi đầu.
Nhất thời rước lấy mấy người bên cạnh cười vang.
Trong đó có một thiếu niên nhìn qua tuổi tác tương đối lớn hơn, không chút lưu tình đả kích nói:
– Lữ sư đệ, Thi Thi sư muội chính là người được các trưởng lão tán thưởng có thiên phú cao nhất trong các đệ tử cùng trang lứa, mọi thứ chỉ nghe một lần là hiểu rõ, không giống như đệ và ta, ta khuyên đệ không nên tiếp tục lấy lòng Thi Thi sư muội, bỏ cái tâm này đi!
– Huynh!
Lữ Tùng nghe lời chế nhạo của nữ hài Thi Thi cũng không cảm giác khó chịu gì, thế nhưng lại bị những đệ tử khác cười nhạo như vậy, nhất thời sắc mặt khó coi.
Nhất là nhìn thấy trong mắt nữ hài Thi Thi hiện lên vẻ mỉm cười, nhất thời có chút thẹn quá hóa giận, chỉ vào gã đệ tử vừa nói lúc trước, thốt lên:
– Viên Bân, tuy rằng ngươi là sư huynh, nhưng bất quá ngươi chỉ nhập môn sớm hơn ta nửa năm mà thôi, không nên dùng cái loại khẩu khí này giáo huấn ta, chuyện của ta không cần ngươi tới nhúng tay vào!
– Thế nào, muốn đánh nhau sao? Ta nói cho ngươi, tuy rằng ta chỉ nhập môn sớm hơn ngươi nửa năm, thế nhưng ta cũng là một võ giả Nhân giai nhị phẩm, đối phó với ngươi vô cùng dễ dàng, ngươi có muốn thử xem hay không?
Vẻ mặt Viên Bân tự phụ nói.
Mà chúng đệ tử bên cạnh nhất thời ồn ào.
Nữ hài đứng trung tâm đám đệ tử, thấy hai người nóng đầu muốn đánh nhau, không khỏi cau mày, chà chà chân, bất mãn trách mắng:
– Các ngươi muốn đánh thì đổi địa phương khác đánh, không nên làm phiền tới chúng ta, đến lúc đó trưởng lão phát hiện, ta lại bị các ngươi liên lụy cùng nhau đi diện bích tư quá.
Lời nói của nữ hài nhất thời khiến hai gã thiếu niên đang nóng đầu đỏ mặt rùng mình một cái, nguyên bản không khí dày đặc hỏa khí theo đó hạ thấp nhiệt độ không ít.
Thấy một màn như vậy, Hàn Phong cách đó không xa không khỏi nhẹ giọng bật cười.
Mà tiếng cười này vừa phát ra, nhất thời dẫn dắt đam đệ tử chú ý.
Khi mọi người nhìn thấy một thiếu niên chưa bao giờ gặp qua đứng đằng trước, không khỏi có chút tò mò.
Mà Lữ Tùng liên tục bị nữ hài và Viên Bân chế nhạo, thấy một gã thiếu niên không biết lai lịch cười nhạo, nhất thời có chút thẹn quá thành giận, không khỏi lớn tiếng nói:
– Ngươi cười cái gì?
Chỉ là, Lữ Tùng còn chưa nói xong, nữ hài bên cạnh liền phát ra tiếng kêu kinh hỉ, lập tức toàn bộ thân ảnh lay động, thẳng tắp lao về phía Hàn Phong.
Chương 365: Thi Thi?
Nhị Nha?
Hành động của nữ hài vô cùng đột ngột, nhất thời khiến chúng đệ tử xung quanh không kịp phản ứng.
Ngược lại Hàn Phong vẫn luôn chú ý nhất cử nhất động của nữ hài và đám người còn lại, thấy nữ hài lao thẳng về phía mình, khóe miệng không khỏi nở nụ cười vui vẻ.
Lập tức tiến lên hai bước, giang rộng hai tay, vững vàng tiếp đón nữ hài chạy ầm ầm về phía mình.
Nữ hài nhào vào lòng Hàn Phong, cái đầu nhỏ bé chăm chú dúi vào lồng ngực Hàn Phong, mái tóc buộc hai bên còn lắc lư vài vòng, vô cùng làm nũng.
Bị bộ dáng ngây thơ khả ái của nữ hài chọc thoải mái cười to, Hàn Phong không khỏi nhấc một tay lên, tại mái tóc đen bóng mượt mà của nữ hài, sủng nịnh xoa xoa.
Mà đám đệ tử còn lại đều vô cùng không rõ ràng nhin một màn xảy ra trước mắt, nhất là hai người Lữ Tùng và Viên Bân càng trợn mắt há mồm nhìn hành động vô cùng thân mật giữa nữ hài và Hàn Phong.
Bất quá, sau khi phản ứng lại, trong mắt hai người đều đồng thời xuất hiện một tia đố kỵ.
Hàn Phong tự nhiên thu hết biểu tình mấy người này vào trong mắt, bất quá đối với điều này, hắn không hề có bất cứ biểu thị nào, chỉ là nhàn nhạt cười.
Trong con mắt hắn, đám người đằng trước kia bất quá chỉ là một đám hài tử mà thôi.
Mà hai thiếu niên kia hiển nhiên có chút ý tứ đối với nữ hài trong lòng hắn, nếu như hai người không có biểu tình như vậy, Hàn Phong mới cảm giác kỳ quái.
Bất quá, nữ hài trong lòng Hàn Phong như vẫn còn vây trong trạng thái hưng phấn kích động, chưa dự định rời khỏi người Hàn Phong.
Sau một lúc lâu, vô cùng bất đắc dĩ, Hàn Phong cười cười, nhẹ nhàng thì thầm bên tai nữ hài:
– Tiểu nha đầu, sư huynh đệ của muội đang nhìn chằm chằm, muội dự định ôm ta tới bao giờ? Từ lâu muội đã không còn là tiểu hài tử nữa rồi!
Nghe vậy, nữ hài còn đang chìm đắm trong vui vẻ gặp lại Hàn Phong rốt cuộc cũng phản ứng, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp không khỏi hiện lên vẻ đỏ ửng nhàn nhạt.
Giống như mười phần không nỡ từ trên người Hàn Phong nhảy xuống.
Bât quá, cánh tay nữ hài vẫn chưa hề rời khỏi Hàn Phong, mà nắm chặt góc áo Hàn Phong, đồng thời nũng nịu nói:
– Hàn Phong ca ca, muội rất nhớ ca ca, thế nào ca ca lại ở chỗ này? Là đặc biệt tới Thiên Môn thăm muội sao?
Bị nữ hài hỏi như vậy, lại nhìn nhãn thần chờ mong của nàng, trong lòng Hàn Phong cảm thấy xấu hổ, hắn tự nhiên không biết chính mình gặp lại người quen nơi đây, hắn chỉ là được Lý Thần dẫn tới.
Thế nhưng hắn lại không muốn nói dối đối với một nữ hài đáng yêu như vậy, trong lúc nhất thời không biết trả lời ra sao, nhưng nữ hài trước mắt liền bắt đầu mở miệng, liến thoáng bất mãn nói:
– Vừa nhìn liền biết ca ca khẳng định không phải đến thăm muội rồi, Hàn Phong ca ca đáng ghét…
Nghe vậy, Hàn Phong chỉ xấu hổ cười cười, có chút sủng nịnh xoa xoa cái đầu nhỏ nhắn của tiểu nữ hài, nói sang chuyện khác:
– Nhị Nha thế nào lại ở chỗ này? Đại ngốc đâu?
Nữ hài trước mắt không phải ai xa lạ, chính là Nhị Nha năm đó tại Thanh Hà Thôn bế quan thường xuyên gặp được.
Tiểu nha đầu tinh quái trước kia đã để lại cho Hàn Phong ấn tượng cực kỳ khắc sâu.
Đối với thiên phú của Nhị Nha, tuy rằng Hàn Phong không quá rõ ràng, thế nhưng hắn cũng biết được từ miệng lão đầu Lý Thần, thiên phú của Nhị Nha rất cao.
Sau đó lúc gần rời đi, Lý Thần đã để lại cho Nhị Nha một khối ngọc bội, để nàng mang tới một tửu lâu gần thành trấn.
Hiện tại ngẫm lại, khối ngọc bội Lý Thần đưa cho Nhị Nha trước đây cùng với khối ngọc bội Lý Thần lấy ra đưa cho vị chủ quán tựa hồ tương đối giống nhau.
Nguyên lai Lý Thần giới thiệu cho Nhị Nha gia nhập sư môn chính là Thiên Môn trong truyền thuyết.
Nhìn thân ảnh nhỏ bé đáng yêu của Nhị Nha trước mắt, Hàn Phong có thể cảm nhận được Nhị Nha trong khoảng thời gian này đã có bước tiến bộ nhảy vọt trong phương diện tu luyện đấu khí.
Tốc độ tu luyện như vậy, xác thực rất cao.
Mà Nhị Nha vốn chỉ là tiểu hài tử, nghe Hàn Phong đánh trống lảng, quả nhiên đã bị di chuyển lực chú ý, lập tức tràn ngập vui vẻ nói:
– Là Lý Thần gia gia giới thiệu cho muội tới đây nha! Năm đó bọn huynh đi rồi, cha cho rằng muội đã có cơ hội tốt, vậy nên dẫn muộn đi thử xem, không muốn để muội cả đời sống trong sơn môn, vì vậy muội tới đây rồi, không nghĩ tới vô cùng dễ dàng vào được.
Dừng lại một chút, Nhị Nha nhất thời có chút thất lạc nói:
– Bất quá, trong môn cái gì cũng tốt, chỉ là quy củ nhiều lắm, muội đã rất lâu không gặp cha rồi.
Còn có Đại ngốc, ngày hôm đó cũng theo muội đến đây, thế nhưng trưởng lão nói tư chất của hắn kém, không cho hắn gia nhập sư môn, muội còn buồn rầu rất lâu đây!
Nghe Nhị Nhi liến thoắng cằn nhằn nói những chuyện đã xảy ra, Hàn Phong chỉ lặng yên đứng một chỗ lắng nghe.
Đối với những chuyện Nhị Nha kể lại, Hàn Phong tự nhiên rất rõ ràng.
Một tiểu cô nương mới hơn mười tuổi, rời khỏi địa phương chính mình quen thuộc nhiều năm, một mình một người tới sư môn xa lạ, trong lòng tự nhiên sẽ có cảm tình khác lạ.
Mà Hàn Phong đối với Nhị Nha mà nói, coi như là nửa người thân, bởi vậy xa cách lâu như vậy, một lần nữa gặp nhau, Nhị Nha mới kích động vui vẻ vô cùng.
Do đó nhịn không được mở miệng tâm sự, mọi chuyện đều tâm sự hết với Hàn Phong.
Đối với chuyện này, Hàn Phong tự nhiên không phiền chán, mà luôn nở nụ cười, tinh tế nghe Nhị Nha kể lại từng chuyện nhỏ nhất phát sinh trong Thiên Môn thời gian vừa qua.
Nói đến đoạn vui vẻ, khuôn mặt Nhị Nhi liền nở nụ cười vô cùng hài lòng, thỉnh thoảng còn phát ra thành tiếng.
Giống như bị Nhị Nha cảm nhiễm, Hàn Phong tạm thời đè ép lo lắng trong lòng, bắt đầu trò chuyện vui vẻ với Nhị Nha.
Đột nhiên, Hàn Phong nhớ tới những lời đối thoại trước đó giữa mấy đệ tử Thiên Môn, không khỏi nghi hoặc hỏi:
– Tiểu nha đầu, vì sao vừa rồi mọi người đều gọi muội là Thi Thi?
– A!
Nghe Hàn Phong hỏi như vậy, khuôn mặt Nhị Nha nhất thời đỏ lên, nhất thời có chút xấu hổ xoa xoa góc áo của chính mình, hơn nữa nửa ngày không ngẩng đầu lên được, xấu hổ nói:
– Người ta vốn tên là Thi Thi, chỉ là người trong thôn đều có thói quen gọi là Nhị Nha, vì vậy Hàn Phong ca ca tự nhiên không rõ ràng.
Thì ra là thế, Hàn Phong bừng tỉnh hiểu ra, nhìn bộ dáng xấu hổ của Nhị Nha, không khỏi cười cười xoa xoa mái tóc tiểu nha đầu, nói:
– Xem ra Nhị Nha của chúng ta đã trưởng thành rồi, đã biết xấu hổ, ha ha!
Lời nói của Hàn Phong nhất thời khiến Nhị Nha khôi phục lại, thấy Hàn Phong cười nhạo nàng, không khỏi chu miệng, bất mãn.
Bất quá, lúc này, đám đệ tử phía sau hình như mới phản ứng, thấy Nhị Nha và một thiếu niên không biết lai lịch nói chuyện vui vẻ như vậy, không khỏi hiếu kỳ không ngớt.
Mà Lữ Tùng và Viên Bân liếc mắt nhìn nhau, càng khẩn cấp tiến lên, Viên Bân coi như giữ được khí độ, dẫn đầu trầm giọng nói:
– Không biết vị bằng hữu này xưng hô như thế nào, vì sao lại ở Thiên Môn chúng ta?
Hàn Phong ngẩng đầu nhìn thoáng qua Viên Bân, nhàn nhạt cười cười, nói:
– Ta là khách nhân của môn chủ các ngươi, dự định ở lại đây vài ngày!
– Môn chủ?
Nghe được lời nói của Hàn Phong, đông đảo đệ tử không khỏi sửng sốt.
Trong mắt những đệ tử có bối phận thấp nhất này, môn chủ Thiên Môn luôn là tồn tại cao cao tại thượng, thường ngày rất khó nhìn thấy mặt.
Mà nhìn thiếu niên trước mắt bề ngoài cũng chỉ lớn hơn bọn họ một chút, dĩ nhiên nói là khách nhân của môn chủ.
Điều này không khỏi khiến mọi người kinh ngạc.
Thậm chí ngay cả Nhị Nha quen thuộc Hàn Phong cũng không khỏi ngẩng cao đầu, mang theo nhãn thần hiếu kỳ, nhìn Hàn Phong, nghi hoặc hỏi thăm:
– Hàn Phong ca ca, môn chủ chính là nhân vật vô cùng lợi hại nha, sao ca ca lại quen biết người?
Thấy Nhị Nha nghi hoặc, Hàn Phong hiếm thấy vui vẻ trêu đùa, gõ nhẹ vào đầu nữ hài nói:
– Lẽ nào ca ca không lợi hại?
– Ca ca đương nhiên lợi hại, chỉ là…
Nhị Nha cẩn thận nói.
Thấy bộ dáng đáng yêu của Nhị Nha, Hàn Phong không nhịn được cười to.
Nhưng đám đệ tử đông đảo bên cạnh, thấy Hàn Phong dĩ nhiên đánh đồng chính mình với vị môn chủ kính ngưỡng trong lòng bọn họ, nhất thời tất cả đều giận dữ.
Nhất là khi nhìn thấy Hàn Phong và Nhị Nha vô cùng thân thiết, Lữ Tùng từ lâu đã sinh lòng bất mãn, càng trực tiếp quát mắng:
– Ngươi tính cái gì, cũng dám đánh đồng với môn chủ chúng ta, cũng không nhìn chính mình đáng giá mấy lạng?
– Lữ Tùng, ngươi im miệng, ta không cho phép ngươi nói Hàn Phong ca ca như vậy, Hàn Phong ca ca vô cùng lợi hại!
Nhị Nha giống như một đầu mẫu hổ bảo hộ trước người Hàn Phong, quay sang Lữ Tùng giận dữ quát.
Bị Nhị Nha thóa mạ, trên mặt Lữ Tùng càng không nhịn được, nhất thời có chút tức giận nói:
– Lẽ nào ta nói sai hay sao? Môn chủ của chúng ta là ai, hắn tính là cái gì, dĩ nhiên tự đại đánh đồng với môn chủ, loại đồ cuồng vọng như vậy, sao có thể là khách nhân môn chủ, ta nhìn hắn chính là địch nhân không biết từ địa phương nào tiềm nhập vào.
– Không sai, Nhị Nha, ta xem chúng ta nên bắt giữ hắn, sau đó dẫn đi gặp trưởng lão, tất cả do trưởng lão định đoạt!
Viên Bân cũng hợp tác mở miệng nói.
Nhị Nha vừa nghe, nhất thời cấp bách, đang muốn mở miệng nói cái gì đó, mà lúc này Hàn Phong kéo Nhị Nha lại, nhẹ nhàng vô vỗ tay của nàng, ý bảo nàng không cần phải gấp gáp.
Sau đó, ngẩng đầu nhìn đám hài tử choai choai trước mắt, trên mặt Hàn Phong thủy chung vẫn duy trì tiếu ý nhàn nhạt.
Nói đến chúng, đám đệ tử này vẫn còn là hài tử, không có tâm cơ gì sâu, tâm tình của bọn họ hiện tại đều hiện rõ trên mặt.
Tuy rằng đối với cách nói của hai thiếu niên, trong lòng Hàn Phong không thích, thế nhưng dù sao sau này Nhị Nha còn phải sinh hoạt một đoạn thời gian rất dài, hắn không muốn mang lại quá nhiều phiền phức cho nàng.
Vì vậy, Hàn Phong cũng không dự định tiếp tục để ý tới những đệ tử này, chỉ nhàn nhạt nói:
– Các ngươi là đệ tử Thiên Môn, tự nhiên biết rõ tình huống Thiên Môn, nếu như không có đệ tử Thiên Môn dẫn đường, ai có thể đơn giản tiến vào nơi đây? Sau này nói cái gì cũng phải động não nhiều hơn, không nên làm hỏng mặt mũi Thiên Môn.
– Ngươi!
Lữ Tùng bị Hàn Phong chế nhạo, liền tức giận không nói ra lời.
Đông đảo đệ tử bị lời nói của Hàn Phong chấn nhiếp, nhất thời không tìm ra được bất cứ lời nào phản bác Hàn Phong.
Nhàn nhạt cười nhìn những đệ tử trước mắt, Hàn Phong không muốn nhiều lời, đang muốn rời đi.
Mà đúng lúc này, phía sau truyền tới một thanh âm uy nghiêm quát lớn, khiến thân thể chúng đệ tử Thiên Môn không khỏi chấn động.
Hàn Phong cũng theo nơi thanh âm phát ra nhìn lại, nhất thời thấy một gã thanh niên mặc y phục Thiên Môn chậm rãi đi tới.
…
Động tác của người thanh niên vô cùng thong thả, nhìn qua có vẻ chậm chạm, thế nhưng chỉ vài cái chớp mắt đã xuất hiện phía sau đám đệ tử Thiên Môn.
Trên mặt người thanh niên không hề có biểu tình gì, thế nhưng toàn thân tràn ngập một loại khí tức bình thản, khiến người khác nhìn thấy như tắm trong gió xuân ấm áp.
Thời điểm Viên Bân, Lữ Tùng và các đệ tử Thiên Môn còn lại nhìn thấy người thanh niên xuất hiện, trên mặt đầu tiên là hiện lên một tia kinh ngạc, sau đó dần dần chuyển thành kinh hỉ.
Thậm chí, ngay cả Hàn Phong cũng bị mọi người trực tiếp quên mất, xoay người vây xung quanh người thanh niên.
– Sư huynh, người xuất quan rồi sao?
– Sư huynh, lần này bế quan, đấu khí của huynh lại đề cao không ít đúng không?
– …
Mà người thanh niên kia hiển nhiên mười phần ôn hòa, nhìn những sư đệ, sư muội trước mắt, nhẹ nhàng nở nụ cười lần lượt bắt chuyện với bọn họ.
Chỉ bất quá, sau một hồi bắt chuyện, người thanh niên liền hỏi ở đây đã xảy ra chuyện gì.
Hắn vừa mới tới liền bị tiếng ôn ào hấp dẫn, tự nhiên muốn hỏi rõ ràng.
Lúc này, Hàn Phong liền thấy Lữ Tùng vừa rồi kêu gào hung hăng nhất, không biết nói nhỏ với người thanh niên cái gì, mà ngón lại thỉnh thoảng chỉ chỉ về phía Hàn Phong.
Còn người thanh niên theo phương hướng Lữ Tùng chỉ, nhanh chóng phát hiện ra Hàn Phong tồn tại.
Khi hắn nhìn thấy Nhị Nha đứng bên cạnh Hàn Phong, trên mặt hiện lên một tia kinh ngạc, lập tức lướt qua mọi người, bước về phía Hàn Phong.
Mấy thiếu niên choai choai vừa rồi còn quay sang trợn mắt nhìn Hàn Phong, lúc này vây quanh người thanh niên, vẻ mặt vô cùng hài lòng sung sướng, Hàn Phong không khỏi cảm thấy buồn cười.
Bất quá, khi hắn quay sang nhìn người thanh niên, thực ra có chút ngoài ý dự liệu.
Nhị Nha bên cạnh, có lẽ hiện tại nên gọi là Thi Thi.
Thi Thi thấy người thanh niên đến, hiển nhiên vô cùng cao hứng, nhưng nàng không giống như những người khác tranh nhau vây quanh, ngược lại khi nhìn thấy biểu tình của Hàn Phong, cho rằng hắn không nhận ra người thanh niên đột nhiên xuất hiện, vì vậy liền thấp giọng nói bên tai Hàn Phong:
– Đây là đại sư huynh Lý Ngọc, thực lực của hắn phi thường cao.
Dừng lại một chút, Thi Thi tựa hồ nhớ tới cái gì, lập tức có chút thẹn thùng bổ xung:
– Đương nhiên, Hàn Phong ca ca cũng rất lợi hại!
Nhìn vẻ mặt ngây thơ của Thi Thi, Hàn Phong có chút không kìm lòng được sủng nịnh nhéo nhéo khuôn mặt đỏ bừng đáng yêu.
Kết quả liền rước lấy ánh mắt hờn rỗi của nàng.
Hàn Phong thấy thế, cảm thấy vô cùng hài lòng cười nói:
– Tiểu nha đầu, Hàn Phong ca ca của muội là người dễ tức giận như vậy hay sao? Có gì mà phải xấu hổ?
– Người ta không phải là quan tâm cảm thụ của ca ca sao, sợ ca ca tức giận mà!
Thi Thi trắng mắt liếc nhìn Hàn Phong chu miệng nói.
Hàn Phong vừa cười cười, bất quá hắn không nói câu nào, bởi vì lúc này Lý Ngọc đã bước tới gần hai người.
Đi tới trước mặt, hai người quan sát lẫn nhau, Hàn Phong dẫn đầu mở miệng nói:
– Đã lâu không gặp rồi! Ngươi tựa hồ không thay đổi nhiều lắm.
Nghe vậy, Lý Ngọc nở nụ cười khiến vô số thiếu nữ phải điên cuồng, vừa cười vừa nói:
– Ta không thay đổi nhiều, thế nhưng ngươi lại thay đổi rất nhiều nha! Tuy rằng ta quanh năm bế quan, thế nhưng sự tích của ngươi mấy năm qua trên đại lục, ta đã nghe qua không ít! Lấy thực lực bản thân độc chiến thập đại tông môn, sau đó liên hợp với tứ các và Thánh Lam Tông đẩy lùi Trọng tài giả và ngũ đại tông môn tới xâm phạm.
Hiện tại danh đầu của ngươi có thể nói khắp đại lục không người nào không biết!
– Ngươi không cần phải chế giễu ta, lấy tình báo của Thiên Môn các ngươi, chẳng lẽ còn không rõ tình huống của chúng ta hiện tại?
Hàn Phong có chút cười khổ nói.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










