Ngạo Thị Thiên Địa
Tập 44 : Cửu Chuyển Huyền Công (c216-c220)
❮ sautiếp ❯Chương 216: Cửu Chuyển Huyền Công
Hàn Phong lẳng lặng tĩnh tọa trong thạch thất, sự vui sướng trong lòng lúc đầu theo ý niệm điên cuồng xuất hiện triệt để đè ép biến mất không còn hình bóng.
Lúc này, Hàn Phong chau mày, hai mắt liên tiếp xuất hiện một tia ba động, cho thấy hắn bây giờ, trong lòng không phải mười phần bình tĩnh.
Cũng không kỳ quái, tin tưởng đổi thành bất cứ người nào khác, đối mặt với ý niệm điên cuồng bất thình lình hiện lên trong đầu Hàn Phong cũng sẽ có bộ dáng giống như hắn.
Ngay khi vừa rồi, Hàn Phong biết rõ ràng tình huống biến hóa trong cơ thể chính mình, trong đầu đột nhiên hiện lên một ý niệm khiến chính bản thân hắn khiếp sợ không ngớt.
Trong suy nghĩ của hắn, nếu như vì nguyên nhân một lần nữa tiến vào Thiên giai, đấu khí Tiên thiên của hắn ngoài ý muốn chuyển hóa thành đấu khí Tiên thiên càng cao cấp hơn.
Như vậy, Hàn Phong lập tức chuyển một góc độ lo lắng khác, giả như lúc này đấu khí trên người hắn biến mất một lần nữa, rồi lại tu luyện từ đầu, có thể lĩnh ngộ được pháp tắc thiên địa hoàn toàn mới hay không? Lại có thể khiến đấu khí Tiên thiên lần thứ hai chuyển hóa thành trạng thái càng cao cấp hơn?
Trải qua Hàn Phong không ngừng phân tích, kết quả phát hiện ý nghĩ của chính mình tuy rằng vô cùng điên cuồng, nhưng cũng không phải là không có khả năng.
Bởi vậy, bản thân hắn hiện tại là ví dụ rõ ràng nhất.
Ngoài ý muốn sống lại, để Hàn Phong mất đi tất cả lực lượng, nhưng vẫn như trước bảo lưu cảm ngộ của hắn đối với đấu khí, mà hiện tại một khi trở lại Thiên giai, đấu khí Tiên thiên ban đầu đã đạt được chuyển biến lần thứ hai, nếu như để Hàn Phong tu luyện lại một lần nữa, như vậy không phải có ý nghĩa đấu khí Tiên thiên sẽ tăng trưởng gấp hai lần.
Đương nhiên, Hàn Phong sống lại, bất quá là trời cao cho hắn một chuyện vui đùa, Hàn Phong tự nhiên không hi vọng chuyện đùa này trở lại một lần nữa.
Mà trừ như thế, duy nhất có thể khiến bản thân trở lại trạng thái ban đầu, cũng chỉ còn một lựa chọn, tán công!
Tán công, tên như ý nghĩa, chính là triệt để hủy bỏ đấu khí của bản thân tu luyện bồi bỏ được từ trước tới nay, triệt để tán đi, khiến người tán công trở lại trạng thái mới tu luyện từ đầu, cũng chính là trạng thái người bình thường.
Chẳng qua, dưới tình huống thông thường, chỉ cần không phải là kẻ ngốc hoặc điên cuồng, tuyệt đối không có người nào nghĩ đến chuyện hủy bỏ toàn bộ đấu khí bản thân đau khổ tu luyện, tích lũy bao nhiêu năm mới thành.
Mất đi đấu khí, đối với võ giả mà nói, không khác gì so với việc đoạt sinh mệnh của hắn.
Mà theo như Hàn Phong biết, trên phiến đại lục này, trăm ngàn năm qua, võ giả từng tán công, quả thực có thể đếm trên đầu ngón tay.
Về phần những người này vì sao lại lựa chọn tán công, Hàn Phong tự nhiên không có khả năng biết được.
Bất quá trong những người này, có một người khiến Hàn Phong khắc sâu ký ức, không chỉ là Hàn Phong, toàn bộ võ giả trên đại lục chỉ cần hơi chút linh thông tin tức, đối với người này nhất định quen thuộc mười phần.
Xác thực mà nói, phải là khiếp sợ hoặc chê cười đối với con người từng sáng chế ra một bộ tâm pháp vô cùng kỳ lạ.
Người này tên là Cổ Thanh, đối với lai lịch của hắn, thế nhân đều không biết, duy nhất biết đó chính là thực lực của Cổ Thanh không phải là cường giả Thiên giai bình thường.
Theo lý thuyết, cường giả Thiên giai nhưu vậy không phải là lánh đời tĩnh tu, thì sẽ là dạy dỗ đệ tử trong môn phái thế lực nào đó.
Thế nhưng Cổ Thanh vô cùng kỳ quái, cũng không biết hắn suy nghĩ như thế nào, sau khi tiến vào Thiên giai, lựa chọn bế quan trăm năm, khổ công sáng chế ra một môn tâm pháp.
Cổ Thanh gọi nó là Cửu Chuyển Huyền Công.
Bộ tâm pháp Cửu Chuyển Huyền Công này vang danh khắp đại lục, cũng không phải là nó tinh diệu tuyệt luân cỡ nào.
Mà ngược lại, điều kiện đầu tiên để tu luyện được Cửu Chuyển Huyền Công chính là phải đạt tới cảnh giới Thiên giai.
Chỉ cần điểm thứ nhất này đã đủ chin thành chin người khắp đại lục phải khiếp sợ.
Thế nhưng, nếu mọi người vì điều kiện đầu tiên người tu luyện phải đạt tới cảnh giới Thiên giai, đều nghiên cứu qua bộ tâm pháp này, chỉ chốc lát, tin tưởng sẽ không có người nào sản sinh bất cứ hứng thú nào đối với tâm pháp này.
Cửu Chuyển Huyền Công do Huyền Thanh sáng chế, thực tế là một môn tâm pháp dùng để rèn luyện thân thể võ giả.
Mọi người đều biết võ giả bình thường đều chú trọng vào tu luyện đấu khí, chỉ cần đấu khí trong cơ thể càng mạnh thì thực lực càng cao.
Tuy rằng theo cấp độ tăng lên, cường độ thân thể võ giả sẽ có biến hóa khác nhau, nhưng tương đối mà nói, thân thể võ giả vẫn như trước yếu đuối mười phần.
Đương nhiên, loại yếu đuối này chỉ là tương đối so sánh với lực lượng đấu khí có thể sản sinh ra mà thôi.
Ví dụ như, một võ giả Địa giai cửu phẩm, nếu như trong chiến đấu không dùng tới đấu khí mà nói, cho dù là võ giả nhất phẩm vừa mới bước vào Địa giai cũng tuyệt đối không thể chiến thắng được.
Vì vậy, so với việc đấu khí sản sinh ra lực phá hoại, cương độ thân thể võ giả vô cùng yếu đuối.
Nhưng nếu như so sánh với người bình thường, đơn thuần dùng cường độ thân thể mà tính, cường độ thân thể cường giả Thiên giai vượt qua phổ thông rất nhiều.
Mà căn cứ vào tình huống này, Cổ Thanh sáng tạo ra tâm pháp đặt tên Cửu Chuyển Huyền Công, mục đích chính là muốn rèn luyện cường độ thân thể.
Chỉ bất quá, phương pháp rèn luyện cường độ thân thể giới thiệu bên trong quả thực khiến thế nhân lúc đó không biết nên khóc hay là nên cười.
Dựa theo bản tâm pháp Cửu Chuyển Huyền Công này, phương pháp duy nhất để rèn luyện cường độ thân thể bản tân chính là đấu khí.
Cũng chính là cái khái niệm tán công, trải qua quá trình nguyên thủy nhất trong tán công, dồn năng lượng đấu khí tinh hoa nhất hoàn toàn thả ra để rèn luyện cường độ thân thể.
Mà muốn đạt được mục đích rèn luyện thân thể, chất lượng đấu khí phải đạt tới tiêu chuẩn Thiên giai, bằng không đổi thành võ giả đẳng cấp thấp hơn một chút.
Cho dù là tán đi đấu khí toàn thân để rèn luyện thân thể cũng không sinh ra hiệu quả đáng kể, không khác gì không tác dụng.
Thế nhưng, vấn đề là ở chỗ này, thử hỏi phóng mắt nhìn toàn bộ đại lục, số lượng cường giả Thiên giai có bao nhiêu? Mà những người này có ai ngốc đến độ triệt để hủy đi đấu khí bản thân khổ tu suốt đời, cuối cùng để đổi thấy một điểm cường độ thân thể như vậy?
Mọi người đều biết, trong thời gian ngang nhau, cho dù có rèn luyện được thân thể cường đại hơn nữa cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của người dùng thời gian đó để rèn luyện đấu khí, giữa hai loại này căn bản không thể sinh ra khả năng so sánh.
Hơn nữa đối với bất kỳ cường giả Thiên giai nào mà nói, để tiến vào cảnh giới Thiên giai đều phải hao phí cái giá rất lớn mới có thể thành công, cho dù người nào đi nữa cũng không thể buông tha được lực lượng này để đổi lấy lực lượng cơ thể hầu như yếu kém hơn trăm nghìn lần.
Vì vậy, theo Cửu Chuyển Huyền Công lan truyền khắp đại lục, Cổ Thanh cũng trở thành trò cười lớn nhất.
Chỉ bất quá, Cổ Thanh mười phần bướng bỉnh, mặc cho người đời cười nhạo, dứt khoát lựa chọn tán đi đấu khí Thiên giai của bản thân, chuyên tâm bế quan.
Theo như lời hắn nói, mỗi một lần tán công tu luyện Cửu Chuyển Huyền Công, cường độ thân thể sẽ tăng lên theo cấp số nhân, mà nếu như có thể thành công rèn luyện đủ chín lần, như vậy sẽ khiến thân thể được rèn luyện thành kim nguyên chi thể thế gian không ai có.
Đến lúc đó, cho dù không cần đấu khí hộ thể, chỉ bằng vào cường độ thân thể, hoàn toàn có thể đón đỡ được cường giả Thiên giai toàn lực công kích.
Theo đó, nếu như cộng thêm đấu khí hộ thể, năng lực phòng ngự của bản thân sẽ đề cao trên diện rộng.
Chẳng qua, kết luận này của Cổ Thanh chưa được người đời tán thành.
Chương 217: Tiến cảnh thần tốc
Trên phiến đại lục này, từ khi xuất hiện Cửu Chuyển Huyền Công tới nay, trừ Hàn Phong không tính, trong hiểu biết của người đời, cường giả thiên giai tiêu tốn thời gian ít nhất để đạt được cảnh giới này cũng vượt qua hai mươi năm.
Mà càng nhiều là phải dùng tới năm sáu mươi năm, cho dù là dùng bảy tám mươi năm có thể đạt tới cảnh giới Thiên giai cũng đã được coi như Thiên phú vô cùng không tồi.
Như Hàn Phong kiếp trước, bởi vì vấn tề kinh mạch định hình cộng thêm tư chất, kết quả hắn tiêu tốn bốn trăm năm mới thành công tiến vào thiên giai, đấy là còn nhờ vào Quyết thần kỳ tăng lên tuổi thọ bản thân.
Cho nên nói, cái gọi là rèn luyện thân thể chín lần, tin tưởng không ai đi nếm thử.
Về phần Cổ Thanh, từ sau lần tán công bế quan, người đời đã không còn bất cứ tin tức nào về hắn, theo thời gian chuyển rời, mọi người dần dần lãng quên, nhưng kỳ lạ chính là bộ tâm pháp Cửu Chuyển Huyền Công vẫn còn lưu truyền tới nay.
Vì vậy, Hàn Phong coi như có chút lý giải nhất định đối với bộ tâm pháp này.
Dù sao, năm đó khi hắn còn chưa đạt được Quyết, hắn đã nếm thử tu luyện qua vô số tâm pháp khác nhau, trong đó, Cửu Chuyển Huyền Công cũng đã bị Hàn Phong nghiên cứu một đoạn thời gian ngắn.
Thế nhưng khi đó, trình độ đấu khí của hắn mới chỉ đạt tới Nhân giai, yếu tới đáng thương, tự nhiên khi xem qua bộ tâm pháp kỳ lạ này, liền bỏ qua không tiêu tốn tâm tư nghiên cứu.
Chỉ là, vấn đề trọng điểm không phải là về Cửu Chuyển Huyền Công, mà là Hàn Phong có lựa chọn con đường tán công hay không.
Nếu như lựa chọn tán công, như vậy ý nghĩa hắn đã hoàn toàn phá hủy nỗ lực ba năm vừa qua.
Bất quá nghĩ lại, tuổi tác của Hàn Phong hiện tại mới chỉ hơn mười bốn, mà lúc trước hắn chỉ dùng thời gian hơn ba năm đã đạt được thành công kiếp trước cần thời gian bốn trăm năm.
Mà hết thảy điều này bởi vì lợi dụng tốt kinh nghiệm tu luyện và đấu khí Tiên thiên.
Giả thiết nếu như Hàn Phong thực sự tán đi công lực, dùng đấu khí Tiên thiên càng cao cấp hơn hiện nay, chắc chắn không cần thời gian ba năm sẽ trở lại Thiên giai một lần nữa.
Mà cứ như vậy, đến lúc đó đấu khí Tiên thiên chắc hẳn lại có biến hóa.
Quan trọng là, nếu như Hàn Phong lựa chọn con đường tu luyện Cửu Chuyển Huyền Công, tiện thể còn có thể cường hóa thân thể bản thân.
Có lẽ có cơ hội, hắn có thể thay Cổ Thanh sinh tử không rõ kia, nghiệm chứng mục tiêu cuối cùng của Cửu Chuyển Huyền Công có thực hiện được hay không.
Rèn luyện chín lần, chú tạo kim thân!
Đương nhiên, loại chuyện tình tán công, không phải tùy tiện là có thể quyết định được.
Hàn Phong cũng không nóng vội, dù sao hắn vừa mới tiến vào Thiên giai, hiện nay quan trọng nhất chính là phải làm quen với biến hóa thân thể chính mình rồi mới làm cái khác.
Vì vậy, trong vài ngày tiếp theo, Hàn Phong tạm thời đè ép ý niệm điên cuồng này trong đầu, tâm thần chuyên chú không ngừng quen thuộc thân thể, cùng với biến hóa đấu khí Tiên thiên không giống bình thường.
Như vậy trải qua năm này, Hàn Phong hoàn toàn nắm giữ biến hóa đấu khí bản thân, đồng thời càng có thêm bước lý giải sâu hơn đối với đấu khí Tiên thiên.
Cũng chính bởi vì càng lý giải sâu hơn đối với đấu khí Tiên thiên, càng thêm thúc đẩy ý niệm Hàn Phong đè xuống lúc trước, một lần nữa dũng mãnh trào lên trong đầu.
Tự hỏi nhiều lần, cuối cùng Hàn Phong nghiến chặt răng, hai tay siết lại, trong lòng rốt cuộc có quyết định.
Hắn muốn tán công, tu luyện một lần nữa.
Cũng quên đi hắn hiện tại mới chỉ có mười bốn tuổi, bây giờ cho dù tán đi đấu khí toàn thân, một lần nữa tu luyện mà nói, tối đa chỉ lãng phí của hắn thời gian ba năm mà thôi.
Mà khi đó hắn bất quá mười bảy tuổi, vẫn như trước vượt xa trên đầu giới trẻ cùng lứa tuổi.
Suy tư cho tới đây, Hàn Phong không còn tiếp tục do dự, lập tức khoanh chân ngồi, hai tay biến ảo tư thế kỳ quái.
Ngay khi Hàn Phong hoàn thành bộ động tác kỳ lạ này, thân thể của hắn bắt đầu nổi lên một tầng bạch quang yếu ớt.
…
Quang mang màu trắng nhàn nhạt không ngừng lóe lên xung quanh thân thể Hàn Phong.
Lúc này, đấu khí đã bình tĩnh trong cơ thể hắn cũng dần dần chuyển động mãnh liệt.
Chỉ bất quá, so với trước kia không giống nhau, đấu khí trong cơ thể Hàn Phong không hề vận chuyển như lúc trước, mà tuân theo một loại quỹ tích quái dị, không ngừng chạy khắp toàn thân.
Mà tuần hoàn một vòng trong cơ thể như vậy sẽ tương ứng giảm thiểu đi một phần.
Đấu khí trong cơ thể Hàn Phong dưới những vòng tuần hoàn như vậy dần dần có bước biến đổi kỳ lạ.
Sau khi đấu khí tuần hoàn chạy vài vòng, Hàn Phong có thể cảm nhận được số lượng đấu khí trong cơ thể chính mình giảm thiểu đi rất nhiều, mà cường độ thân thể lại từ từ tăng cường.
Tuy rằng tốc độ tăng cường không phải rất nhanh, thế nhưng Hàn Phong tin tưởng, chỉ cần đấu khí trong cơ thể hắn tiêu hao toàn bộ, cường độ thân thể so với trước kia nhất định không chỉ mạnh hơn năm lần.
Hàn Phong đại thể tính toán, dựa theo tốc độ hiện tại, nếu như muốn triệt để tán đi toàn bộ đấu khí, đồng thời dần dần cường hóa thân thể, cần phải có thời gian trên dưới nửa tháng.
– Nửa tháng sao?
Hàn Phong lẩm bẩm nói.
Không hề có động tác dư thừa, thời gian nửa tháng tiếp theo, khí tức trên người Hàn Phong theo từng ngày trôi qua dần dần biến mất không còn bóng dáng.
Tại ngày thứ ba, thực lực của Hàn Phong đã lui về địa giai thất phẩm, mà vào ngày thứ bảy, càng lui về địa giai nhất phẩm.
Ngày thứ mười lăm, cũng chính là nửa tháng sau, khí tức trên người Hàn Phong đã hoàn toàn biến mất, hiện tại nhìn qua, Hàn Phong so với người chưa tùng tu luyện qua đấu khí không hề khác biệt.
Giơ tay lên, dùng sức siết chặt năm đấm, Hàn Phong thì thầm nói:
– Loại cảm giác mất đi lực lượng này thực sự là không tốt lắm!
Chẳng qua, tình huống so với lần đầu tiên sống lại khác nhau, bây giờ trong lòng Hàn Phong hoàn toàn không hề có kinh hoàng và bất an gì, thậm chí là tràn đầy hưng phấn và mừng rỡ.
Bởi vì, tuy rằng đấu khí trong cơ thể hắn đã hoàn toàn biến mất không còn, thế nhưng cường độ thân thể trong thời gian nửa tháng ngắn ngủi, sản sinh biến hóa không thể tưởng tượng nổi.
Dùng cường độ thân thể của hắn hiện tại, cho dù chống lại võ giả Nhân giai hắn cũng không cần phải sợ hãi đối phương, nhưng giới hạn bởi lực phòng ngự, đơn thuần xét cường độ thân thể, muốn đánh bại đấu khí hộ thể của võ giả Nhân giai vẫn còn có chút khó khăn.
Đương nhiên, nếu như không tính đến những biến hóa này hiển nhiên chưa đến mức khiến Hàn Phong kích động như vậy, dù sao tại nửa tháng trước hắn vẫn còn là cường giả Thiên giai.
Để cho hắn lưu ý chính là, đấu khí Tiên thiên và cảm ngộ pháp tắc Thiên địa khi đột phá Thiên giai trước đó không hề vì đấu khí toàn thân biến mất mà biến mất theo.
Đây mới chính là chỗ khiến Hàn Phong kích động không ngớt.
Chỉ cần có đấu khí Tiên thiên cấp cao và cảm ngộ pháp tắc thiên địa, hắn tin tưởng muốn một lần nữa bước vào cảnh giới Thiên giai tuyệt đối không phải là vấn đề khó khăn.
Bất quá, Hàn Phong không dự định lập tức bắt đầu tu luyện, bởi vì thời điểm đột phá Thiên giai lúc trước, hắn đã hoàn toàn hút hết toàn bộ nguyên tố thiên địa trong vòng mười dặm, nghĩ cần phải để nguyên tố thiên địa xung quanh hồi phục trở lại ít nhất cũng cần phải có thời gian ba tháng.
Mà hôm nay mới chỉ nửa tháng trôi qua mà thôi.
Nghĩ đến đây, Hàn Phong đơn giản từ dưới mặt đất đứng lên, đầu tiên là thoáng nhìn xung quanh một chút, phát hiện tường đá bởi vì lúc trước chính mình đột phá gây ra rất nhiều vết tích nứt nẻ.
Nhưng hai thanh thần binh tuyệt thế trong thạch động lại không hề bởi vì như vậy mà mài mòn nửa điểm.
Hàn Phong tiến lên, tỉ mỉ quan sát hồi lâu, cuối cùng tấm tắc lấy làm kỳ, không hổ là hai thần binh tiếng tăm lừng lẫy một thời.
Ngẫm lại, Hàn Phong liền lấy thanh kiếm toàn thân trong suốt, giống như băng cứng, lại giống như ngọc phách, tỏa hàn quang băng lãnh.
Vừa vào tay, Hàn Phong liền cảm giác được một cỗ lạnh lẽo cực hạn dọc theo lòng bàn tay, trong nháy mắt lan tràn toàn thân.
– Lạnh quá….
Hàn Phong thầm nghĩ trong lòng, hắn đã quên mất chính mình hiện tại hoàn toàn không có nửa điểm đấu khí, mà Băng Phách Hàn Quang chính là tuyệt thế thần binh, bản thân lại do băng phách vạn năm chế tạo, khí tức băng hàn ẩn chứa trong đó không phải hắn hiện tại có khả năng chống đỡ.
Bất quá, lo lắng trong lòng Hàn Phong chỉ tồn tại trong chốc lát, ngay khi cỗ khí tức băng lãnh xâm nhập vào trong cơ thể hắn, đột nhiên thân thể sinh ra lực hút cường đại, trong nháy mắt hấp thu toàn bộ hàn khí dung nhập vào cơ thể, đồng thời trong chớp mắt, triển để chuyển hóa thành đấu khí thân thể Hàn Phong.
Thần binh có linh, sau khi sản sinh loại biến hóa này, mặt ngoài Băng Phách Hàn Quang sinh ra một tầng quang mang nhàn nhạt, ngay sau đó, cỗ hàn băng khí lạnh thấu xương nhất thời dũng mãnh tiến vào cơ thể Hàn Phong.
Chẳng qua, cỗ lực hút cường đại trong cơ thể hắn không bởi vì vậy mà lui bước, vô luận là Băng Phách Hàn Quang truyền đến bao nhiêu hàn khí lạnh thấu xương, chỉ cần vừa tiến vào cơ thể Hàn Phong, tất cả liền bị thôn phệ hấp thu không còn một mảnh.
Theo cỗ hàn khí không ngừng bị chuyển hóa, Hàn Phong phát hiện ra thân thể đáng lẽ ra hoàn toàn trống không, dĩ nhiên trong thời gian vài cái chớp mắt một lần nữa tràn đầy.
– Đây chính là chỗ tốt sau khi đấu khí Tiên thiên tiến giai mang tới hay sao?
Hàn Phong có chút giật mình nói:
– Thực sự khiến người khác khó có thể tin tưởng.
Ngay khi Hàn Phong còn đang cảm khái, đấu khí trong cơ thể một lần nữa xuất hiện biến hóa, đồng thời dùng tốc độ không thể tưởng tượng tăng trưởng cực nhanh.
Cơ sở nhất phẩm… Nhị phẩm… Ngũ phẩm…
– Này… Cũng quá không thể tưởng tượng đi!
Hàn Phong thực sự không nhịn được khiếp sợ trong lòng, chỉ trong thời gian vài cái chớp mắt, đấu khí dĩ nhiên trực tiếp đột phá từ con số không lên tới Cơ sở thất phẩm.
Mà sau khi thành công tiến vào cơ sở thất phẩm, Băng Phách Hàn Phong tựa hồ đã buông tha tiếp tục công kích Hàn Phong, toàn thân đột nhiên trở nên có chút ảm đạm.
Cảm nhận được Băng Phách Hàn Quang đã dừng lại cử động lúc trước, trong lòng Hàn Phong hơi có chút thất vọng, nếu như có thể giống như vừa rồi, không ngừng phát ra hàn khí, tin tưởng rất nhanh hắn có thể trực tiếp đột phá tới cảnh giới Nhân giai.
Chẳng qua hơi có chút suy nghĩ, Hàn Phong liền hiểu ra tình hình vừa rồi.
Nghĩ đến trong cơ thể đột nhiên sinh ra lực hút vô cùng cường đại, đó hẳn là hiệu quả so đấu khí Tiên thiên sau khi tiến giai sinh ra.
Hàn Phong cũng không nghĩ tới, đấu khí Tiên thiên mới tiến giai đã trở nên cường đại như vậy, dĩ nhiên có thể trực tiếp hấp thu đồng lượng băng hàn từ Băng Phách Hàn Quang, đồng thời chuyển hóa thành đấu khí của bản thân.
Phát hiện này, tự nhiên khiến Hàn Phong mừng rỡ như điên, hơn nữa phát hiện nguyên nhân bởi vì Cửu Chuyển Huyền Công, cường độ thân thể hắn đồng thời với việc tăng cường, ngay cả kinh mạch toàn thân vốn rất rộng rãi tựa hồ vẫn duy trì trạng thái này, không hề có biến hóa gì lớn.
Như vậy, thân thể hiện tại của Hàn Phong không chỉ có thể chứa đựng được đấu khí phẩm cấp nhất định, đồng thời căn bản không cần phải tiêu tốn bao nhiêu khí tức, hắn có thể trực tiếp đột phá tới phẩm cấp tiếp theo.
Thay lời khác mà nói, thân thể của Hàn Phong hôm nay, kỳ thực có chút cùng loại giống như tiểu Bạch, chỉ bất quá tiểu Bạch chỉ đơn thuần cần có năng lượng giúp nó tiến hóa, mà Hàn Phong thì cần phải thông qua tu luyện mới có thể có đột phá.
Vừa rồi sở dĩ hắn có thể trực tiếp nâng số lượng đấu khí lên Cơ sở thất phẩm còn có một nguyên nhân liên quan tới Băng Phách Hàn Quang.
Bởi vì bản thân Băng Phách Hàn Quang chính chính là băng phách vạn năm, trải qua rèn luyện hình thành, trong thân kiếm ẩn chứa hàn khí cực mạnh.
Mà bản thân hàn khí này thuộc về nguyên tố thiên địa tinh thuần nhất, tự nhiên vừa mới tiến vào cơ thể Hàn Phong, liền bị đấu khí Tiên thiên trực tiếp hấp thu đồng hóa.
Thoáng kiểm tra tình huống toàn bộ thân thể, Hàn Phong nhanh chóng yên lòng.
Chỉ bất quá, hiện tại thạch động không quá thích hợp để hắn tiếp tục ở lại, nghĩ tới đây, hắn liền qua loa thu thập một chút, nhanh chóng rời khỏi nơi đây.
Đương nhiên, Băng Phách Hàn Quang nguyên bản trước kia để lại, hiện tại Hàn Phong không muốn bỏ qua.
Trải qua chuyện ngoài dự liệu lúc trước, Băng Phách Hàn Quang bây giờ có chút ảm đạm, nếu như không phải mười phần tỉ mỉ quan sát, căn bản không thể nhìn ra được chỗ kỳ lạ của thanh thần binh này, tối đa chỉ khiến người khác cho rằng đây là thanh binh khí tạo hình không tồi mà thôi.
Ở trong động phủ Chấn Phi tròn nửa năm, rốt cuộc Hàn Phong trở lại mặt đất một lần nữa, hai mắt híp lại cảm nhận ánh sáng mặt trời chiếu rọi, tâm tình Hàn Phong đặc biệt tốt đẹp.
Tuy rằng thực lực của hắn so với ba năm trước, khi vừa mới tới đây không hề có biến hóa gì.
Thế nhưng trong lòng Hàn Phong không nóng vội, vừa rồi hắn đã căn cứ vào biến hóa thân thể chính mình để phân tích.
Dựa theo tình huống trước mắt xem xét, Hàn Phong tự tin chỉ cần dùng thời gian hơn một năm liền có thể một lần nữa trở về cảnh giới Thiên giai.
Mà đến lúc đó, đấu khí Tiên Thiên của hắn cũng sẽ phát sinh lột xác biến hóa mạnh mẽ hơn.
Nếu như tất cả mọi lý luận ghi trong Cửu Chuyển Huyền Công là sự thực, như vậy chỉ cần tuần hoàn chín lần, Hàn Phong không những đạt được trình độ kim nguyên chi thể, mà đấu khí Tiên thiên của hắn cũng trải qua chín lần tiến hóa.
Hàn Phong chỉ cần nghĩ đến đây, trong lòng đều không nhịn được kích động dâng tràn.
Phải biết rằng, chỉ cần đấu khí Tiên thiên vừa mới trải qua một lần tiến hóa hiện tại đã làm hắn cảm giác khó có thể tưởng tượng nổi, hắn thực sự không biết, nếu như hắn dùng Cửu Chuyển Huyền Công tán công đủ chín lần, luyện thành kim nguyên chi thể, tốc độ tu luyện đấu khí của hắn sẽ là loại tình hình gì.
Suy tư đến đây, trong lòng Hàn Phong càng lúc càng chờ mong ngày đó sớm đến.
Lúc này cách thời điểm hắn rời khỏi Huyền Thiên Tông đã nửa năm, bất quá, Hàn Phong còn chưa nghĩ lập tức trở về Huyền Thiên Tông.
Dù sao lúc trước hắn không ngờ tới chính mình sẽ đột phá Thiên giai nhanh như vậy, mà trước khi rời đi hắn đã sớm an bài thỏa đáng mọi chuyện trong Huyền Thiên Tông, hiện tại chỉ có thể dựa vào cố gắng của bản thân đệ tử trong tông.
Mà hắn từ Thiên Nguyệt đế quốc trở lại Huyền Thiên Tông đã trôi qua thời gian hơn một năm, hình bóng phụ thân cho tới giờ vẫn chưa nhìn thấy, điều này sao có thể không khiến hắn lo lắng.
Duy nhất để hắn có chút yên tâm chính là, lúc trước hắn từng nhờ Tiêu Vũ giúp hắn lưu ý tin tức phụ thân Hàn Nhất Nguyên.
Dù sao là chủ nhân quốc gia này, lực lượng hoàng thất có thể nói vô cùng khổng lồ.
Mà quả nhiên không ngoài dự liệu, chỉ trong vài ngày, Tiêu Vũ đã thu được tin tức.
Nguyên lai phụ thân chính mình đã từng xuất hiện tại phụ cận đế đô, hơn nữa còn tự tay giáo huấn một tên đệ tử quyền quý đế đô, tên đệ tử này cũng là người quen biết cũ đối với Hàn Nhất Nguyên, sau đó mang chuyện này nói cho Hàn gia.
Hàn gia đối với hai phụ tử Hàn Phong kỳ thực không phải quá lưu ý, thế nhưng nếu bị người phát hiện, Hàn gia tự nhiên cũng sẽ phái người ra ngoài sưu tầm một phen, mà cử động của Hàn gia hiển nhiên không thể tránh thoát khỏi cơ sở ngầm của Hoàng thất.
Cũng bởi vì như vậy, Hàn Phong mới có thể nắm giữ được tin tức này.
Vì vậy cho tới bây giờ, Hàn Phong dự định mượn cơ hội này đi tìm tung tích phụ thân.
Chương 218: Vô tình gặp được
Bởi vì tán công cho nên hiện tại đấu khí của Hàn Phong yếu đi rất nhiều.
Trên đường đi tốc độ của hắn cũng dần được tăng lên nhưng cũng mất thời gian một tháng mới đến được Ngân Sam thành, còn cách đế đô một khoảng đường nữa.
Lúc này, Hàn Phong mới bước chân vào trong một tòa thành phồn hoa, Ngân Sam thành cách đế đô tầm một tháng cước trình.
Đương nhiên nếu như thực lực Hàn Phong có thể khôi phục lại như vậy chỉ cần thời gian năm ngày hẳn là đến được đế đô.
Một tháng vừa qua, ban ngày Hàn Phong không ngừng thẳng đường đến đế đô còn ban đêm đều chăm chỉ tu luyện.
Trải qua một tháng tu luyện, đấu khí Tiên Thiên sau khi thăng cấp trợ giúp tốc độ tu luyện của Hàn Phong tăng lên rõ rệt.
Hiện tại đấu khí của hắn đã đột phá nhân giai tứ phẩm.
Cảm thu tốc độ tu luyện còn nhanh hơn trước nhiều lần, trong lòng Hàn Phong cảm thấy mừng như điên.
Đi tới Ngân Sam thành, lúc này mặt trời còn chưa lặn xuống, Hàn Phong tùy ý đi dạo quanh ngã tư.
Trong trí nhớ của hắn thì đã lâu lắm rồi hắn không nhãn nhãn đi dạo như thế này.
Tuy nhiên Hàn Phong cũng không phải là tuýp người thích chơi bời, đi bộ xung quanh một chút hắn liền tùy tiện tìm một tửu lâu rồi đi vào.
Chẳng qua khi vừa mới bước chân vào tửu lâu cũng là lúc hắn đụng phải hai nam tử mạnh khỏe đi ra.
Nguyên bản Hàn Phong không muốn gây sự nên khi thân thể gần chạm hai tên kia hắn liền nhanh chóng tránh khỏi.
Hàn Phong cũng không nghĩ rằng hai tên nam tử kia sau khi đi cạnh bên người Hàn Phong cũng dừng lại một chút, sau khi quan sát Hàn Phong một cách tinh tế mới vội vã bỏ đi.
Hàn Phong thấy một màn như vậy cộng thêm tính cách cảnh giác được bồi dưỡng từ kiếp trước nên hai hàng lông mày hắn khẽ nhíu lại.
Tuy nhiên hai nam tử kia cũng không hề quay lại chỉ đi thẳng một mạch nên Hàn Phong cũng không để trong lòng.
Mặc dù chỉ gặp mặt thoáng qua nhưng Hàn Phong cũng kịp xác định thực lực của hai người kia đều là nhân giai ngũ phẩm.
Thực lực như vậy còn mạnh hơn Hàn Phong một chút.
Tuy nhiên nếu như chiến đấu thì Hàn Phong cũng dễ dàng giải quyết bọn chúng.
Vì vậy Hàn Phong cũng không quá để ý đến loại tiểu nhân vật như thế này.
Hắn chậm rãi bước vào tửu lâu như chưa hề xảy ra chuyện gì.
Lúc này sắc trởi còn chưa tối hẳn, số người trong tửu lâu còn chưa quá nhiều.
Hàn Phong tùy ý tìm một chỗ gọi một ít đồ ăn đồng thời tranh thủ nghỉ ngơi luôn.
Trải qua cảm ngộ khi bước chân vào Thiên Giai, hiện tại Tiên Thiên đấu khí của Hàn Phong cũng tiến nhập vào một tầng nữa nhưng cũng không thể nào từ thiên địa nguyên tố tách ra được lực lượng bổ sung cho tân thể.
Đường nhiên thức ăn được nấu chín thì sau khi nấu xong cũng đã mất đi thiên địa nguyên tố ẩn chứa trong đó dù có tàn dư lại thì cũng cực kỳ ít ỏi.
Tuy nhiên Hàn Phong cũng như bao người khác muốn tận hưởng cảm giác ăn uống chứ không muốn như ma thú trực tiếp nuốt sống.
Hàn Phong cũng tự thấy bản thân hắn còn chưa làm được việc
“trở về nguyên thủy”
như vậy.
Cứ như thế, Hàn Phong ngồi một mình ngắm cảnh bên ngoài đồng thời lẳng lặng thức ăn.
Đột nhiên bên tai hắn truyền đến một đạo thanh âm.
– Xin chào, xin hỏi chỗ này đã có người ngồi chưa ?
Đang thưởng thức phong cảnh xung quanh, Hàn Phong nghe thấy giọng nói thanh thúy uyển chuyển, êm tai cũng quay đầu lại một cách vô ý thức.
Một thiếu nữ tầm mười bảy mười tám tuổi, dung mạo tươi mát thoát tục, dáng vẻ khả ái đang đứng trước mặt Hàn Phong.
Trang phục nàng đang mặc chắc rằng cũng đã được chọn lựa tỉ mỉ.
Mái tóc đen mượt được tết cao càng tăng lên vẻ đáng yêu của nàng.
Ngoài thiếu nữ đó ra thì còn có hai tên thiếu niên trẻ tuổi đứng dằng sau.
Hàn Phong quan sát vài lần nhất thời phát hiện khí tức trên người ba người cũng không kém.
Trong đó thực lực hai gã thiếu niên đã đạt đến nhân giai ngũ phẩm.
Về phần thiếu nữ kia nhìn qua tướng mạo thì tuổi tác có lẽ ít hơn hai thiếu niên kia nhưng đấu khí lại hơn họ một chút, là nhân giai lục phẩm mà thôi.
Đối với thực lực của ba người Hàn Phong đã có đánh giá sơ bộ, chẳng qua hắn còn chưa biết mục đích của ba người trước mặt này là gì.
– Có chuyện gì ?
Hàn Phong thu hồi ánh mắt quan sát, nhẹ nhàng hỏi.
Trong lúc Hàn Phong quan sát ba người thì ngược lại họ cũng đem ánh mắt đặt lên người Hàn Phong.
Nhất là cô gái kia, đôi mắt to tròn ngạc nhiên nhìn Hàn Phong.
Lúc này nghe thấy Hàn Phong hỏi mới xấu hổ trả lời:
– Là như thế này, ngươi xem xung quanh cũng đã hết bàn rồi mà bọn ta thấy chỗ này chỉ có một mình ngươi ngồi cho nên bọn ta muốn xin ngồi nhờ …
Thấy thiếu nữ có chút xấu hổ Hàn Phong chợt nhìn quanh bốn phía liền phát hiện ra không biết từ lúc nào xung quanh đã chật kín người ngồi.
Ngẫm lại Hàn Phong cũng không khó khăn:
– Đã như vậy các ngươi cứ tự nhiên ngồi, vốn dĩ chỗ này là làm cho người ta ngồi mà.
Nghe thấy Hàn Phong đồng ý, thiếu nữ nhất thời mừng rỡ rối rít tạ ơn rồi quay lại gật đầu với hai thiếu niên ý bảo cùng nhau ngồi xuống.
Tuy bên cạnh có thêm ba người xa lạ nhưng Hàn Phong cũng không hề để ý vẫn lẳng lặng ngồi yên ngắm cảnh như lúc trước.
Ba người thấy Hàn Phong không hề phản ứng lại việc có người lạ ngồi cùng nên cũng rất ngạc nhiên.
Tuy vậy bọn họ cũng không nói gì với hắn mà chỉ trao đổi chuyện của bản thân.
Bất quá, một lúc sau đề tài nói chuyện của bọn họ lại chuyển sang phía Hàn Phong.
– Xin chào, ta là Tiết Nặc, bên cạnh là Hàn Nhạc và Lâm Vị, không biết ngươi tên là gì ?
Nghe vậy Hàn Phong quay đầu liếc mắt nhìn ba người, suy tư một chút rồi nói:
– Ta là Hàn Phong.
– Trùng hợp thật, ngươi cũng họ Hàn sao ?
Thiếu niên tên Hàn Nhạc nghe thấy vậy liền thốt lên đầy kinh ngạc.
Tiết Nặc nghe Hàn Nhạc nói vậy nhịn không được lườm hắn một cái lập tức nói :
– Trên đời này cũng không phải chỉ có người Hàn gia mới có thể họ Hàn, có gì mà ngạc nhiên ?
Hàn gia?
Hàn Phong nghe thấy Tiết Nặc nói vậy không khỏi ngẩn ra.
Lập tức nghĩ đến tên ba người Tiết Nặc Lâm Vị cùng với Hàn Nhạc.
Chẳng lẽ ba người là tam đại thế gia ở đế đô ? Trong lòng Hàn Phong rất nhanh liền xuất hiện ý nghĩ như vậy.
Chẳng qua Hàn Nhạc trước mắt này hắn chưa từng có ấn tượng gì.
Bất quá kiếp trước Hàn Phong cũng chỉ là một tiểu nhân vật.
Trong Hàn gia cũng có rất nhiều người hắn chưa gặp mặt bao giờ.
Nếu như tên thiếu niên trước mặt này đúng là người Hàn gia thì việc hắn chưa gặp qua cũng không phải là điều quá ngạc nhiên.
– Được rồi, ngươi chuẩn bị đi đâu ?
Tiết Nặc mỉm cười ngữ khí hồn nhiên hỏi thăm.
Có lẽ là cảm thụ ngữ khí hồn nhiên của Tiết Nặc, Hàn Phong ngẫm lại cảm thấy cũng không có gì phải giấu diễm lập tức trả lởi :
– Đi đế đô tham quan một chút.
– Ngươi cũng đi đế đô sao ? Cũng vừa vặn bọn ta vừa hoàn thành xong lịch lãm mà gia tộc giao phó cũng đang quay về đế đô, không bằng ngươi kết bạn đi cùng chúng ta ?
Tiết Nặc cười đề nghị.
Hàn Nhạc ở một bên nghe vậy, đầu tiên là ngẩn ra sau đó cuống quít nói:
– Tiết Nặc, người này chúng ta còn chưa biết rõ, làm sao mà ngươi có thể tùy tiện rủ hắn đi cùng chúng ta ?
Tuy Lâm Vị không nói gì nhưng biểu tình trên mặt cũng thể hiện là không đồng ý để Hàn Phong đi cùng.
Nhưng thật ra Tiết Nặc hồn nhiên vô tình nói:
– Người ta có hảo tâm mời chúng ta ngồi cùng khẳng định không phải là người xấu, hơn nữa muốn đến đế đô cần mất một tháng nữa, nhiều người càng vui.
– Chỗ này vốn dĩ không phải là làm ra để mình hắn ngồi, Nặc Nặc ngươi cũng dễ tin quá đó.
Hàn Nhạc như cũ có chút bất mãn nói.
Chương 219: Bị cản đường
– Hàn Nhạc, ngươi không được nói như vậy.
Tiết Nặc nhìn về phía Hàn Phong biểu tình như xin lỗi, thấy Hàn Phong không nói gì liền xấu hổ biện minh:
– Xin lỗi, không phải bằng hữu của ta cố tình, ngươi đừng để ý.
Hàn Phong vẫn không hề lên tiếng, theo hắn thấy việc làm của bọn họ lại cảm thấy cực kỳ buồn cười.
Bất quá nghe hai người nói chuyện với nhau Hàn Phong đã có thể chắc chắn ba người này đến từ tam đại thiếu gia đế đô.
Đã từng là đệ tử Hàn gia nên tự nhiên Hàn Phong cũng biết hàng năm gia tộc đều an bài một vài tên đệ tử ra ngoài lịch lãm để tăng hiểu biết.
Tuy nhiên kiếp trước Hàn Phong chỉ là một tên đệ tử thấp kém trong Hàn gia nên không có cơ hội đó.
Vừa rồi mặc dù Hàn Phong không để ý đến ba người thế nhưng âm thanh nói chuyện của ba người Tiết Nặc không nhỏ cho nên Hàn Phong cũng nghe được một ít.
Mạo hiểm k*ch th*ch trong lời bọn họ qua tai Hàn Phong cũng chỉ là chuyện cười đùa mà thôi.
Về phần hiện tại hắn đối với mấy việc lịch lãm hay cùng đi đều không có nửa hiểm hứng thú.
Còn có sự lịch lãm nào có thể so sánh được một chuyến xuyên qua U Ám sâm lâm mà hắn đã từng trải qua.
Hàn Phong phát hiện tuy rằng trong ba người tuổi của Tiết Nặc là ít nhất nhưng tựa hồ hai tên kia đều rất mực nghe lời nàng.
Sau một hồi tranh luận cuối cùng hai người kia không nói lại Tiết Nặc đành tức giận quay sang một bên không nói gì.
Ngay khi
“thương nghị”
xong Tiết Nặc hài lòng, quay về phía Hàn Phong nói:
– Tốt rồi, bọn họ đều đã đống ý với kiến nghị của ta, thế nào, chúng ta cùng kết bạn đồng hành được chứ ?
– Cái này …
Hàn Phong có chút chần chừ, hắn không nghĩ rằng cô bé kia lại chấp nhất đến như vậy, đối với hành động của nàng hắn cũng cảm thấy buồn cười.
– Cái này cái kia là sao ? Ngươi cũng đừng lề mề nữa, không lẽ ta giống người xấu lắm sao ?
Tiết Nặc thấy Hàn Phong chần chờ nhất thời bĩu môi, ngữ khí bất mãn.
Nếu như đổi lại là người bình thường khác Hàn Phong cũng không cần quá để ý nhưng ba người trước mắt hắn lại là đệ tử tam đại thế gia, ngoại trừ Tiết Nặc ra thì hai người kia còn bài xích hắn.
Ngẫm lại cuối cùng Hàn Phong cùng từ tốn trả lời:
– Xin lỗi, ta còn có chuyện muốn làm sợ rằng không thể nào cùng các ngươi kết bạn được, đa tạ ý tốt của vị cô nương này.
– Cái gì, Nặc Nặc thành tâm mời, thế mà ngươi cũng không cấp nàng chút mặt mũi sao ? Ngươi tưởng mình là ai chứ ?
Vốn Hàn Nhạc phải đối việc Hàn Phong đi cùng nhưng khi thấy Hàn Phong trực tiếp từ chối bọn họ, nhất thời lại càng thêm buồn bực không khỏi tức giận nói.
Nghe vậy, Hàn Phong cũng chỉ lãnh đạm liếc mắt nhìn hắn nhưng cũng không có phản ứng gì.
Mà Tiết Nặc thấy Hàn Phong từ chối, trên mặt cũng hiện lên một tia thất vọng, bất quá tròng mắt chuyển động vài vòng liền cầm lấy chuôi vũ khí trong tay Hàn Phong.
Kỳ thực, ngược lại Tiết Nặc đối với Hàn Phong không có hứng thú quá lớn nhưng đối với binh khí trên tay hắn lại cảm thấy rất hứng thí vì vậy lúc nãy mới đề nghị Hàn Phong đi cùng.
Tiết Nặc đối với thanh Băng Phách Hàn Quang kiếm trên tay Hàn Phong rất hứng thú:
– Ngươi đã không muốn cùng chúng ta kết bạn đi đường cũng không sao.
Nhưng thanh binh khí trên tay ngươi có thể cho ta mượn xem một chút không?
– Hửm?
Hàn Phong quay đầu nhìn lại liền bắt gặp ánh mắt đầy chờ mong của Tiết Nặc, sau đó hắn chuyển ánh mắt lên thanh Băng Phách Hàn Quang kiếm của mình.
– Mặc dù có chút mạo muội, nhưng ta chỉ là muốn nhìn một chút thôi, không có ý gì khác đâu, có thể cho ta mượn xem không?
Tiết Nặc thấy Hàn Phong không trả lời thì tiếp tục nói.
Hàn Phong thấy Tiết Nặc cứ nói hoài, mày liền nhíu lại, Băng Phách Hàn Quang kiếm bởi vì hơn một tháng nay đã bị hắn hấp thu hơn một nửa năng lượng cho nên bây giờ thoạt nhìn ảm đạm hơn trước rất nhiều.
Nhưng nhìn biểu hiện bên ngoài thì vẫn là một kiện binh khí đã được tỉ mỉ tạo hình giống như một tác phẩm nghệ thuật, tự nhiên sẽ khiến người khác chú ý.
Lúc đầu, Hàn Phong cũng đã lo lắng với thực lực của hắn lúc này mà mang theo một kiện thần khí như thế này ra đường thực sự có chút phiền phức.
Nhưng hắn vẫn mang theo, nguyên nhân chủ yếu là do trong Băng Phách Hàn Quang kiếm ẩn chứa năng lượng rất tinh thuần mà hắn có thể dễ dàng hấp thu.
Hơn nữa, Băng Phách Hàn Quang kiếm dù sao cũng là một thanh thần khí, bình thường nó đều có thể tự động hấp thu thiên địa nguyên khí để bổ sung năng lượng bị hao tổn.
Do đó mang nó theo bên người, tốc độ tu luyện của Hàn Phong cũng nhanh hơn.
Mặt khác, Băng Phách Hàn Quang kiếm lúc trước do Hàn Phong vô tình hấp thu năng lượng của nó mà ngoài ý muốn hấp thu một tia hoà hợp, đây cũng có thể gọi là thần khí nhận chủ.
Mặc dù có chút ngoài ý muốn nhưng Hàn Phong cũng đã kích phát thuộc tính tiềm ẩn bên trong nó.
Thuộc tính tiềm ẩn này có cùng một dạng với Thiên Huyền Biến mà Lý Ngọc đã từng sử dụng ở Thiên Thánh đại hội.
Sử dụng thuộc tính tiềm ẩn của Băng Phách Hàn Quang kiếm, Hàn Phong có thể trong nhất thời đề cao thực lực của bản thân.
Nếu người sử dụng là Nhân giai sẽ trực tiếp tăng lên bốn phẩm, Địa giai thì tăng lên một đến hai phẩm, còn Thiên giai chỉ có thể tăng lượng đấu khí thôi.
Tuy nhiên, một khi đã đạt tới Thiên giai, cho dù chỉ là tăng một chút lượng đấu khí đã là một năng lực rất nghịch thiên rồi.
Hàn Phong mới đầu cho rằng Thiên Huyền Biến của Thiên Môn đã khiến mọi người khiếp sợ rồi, nhưng không ngờ trong Băng Phách Hàn Quang kiếm cũng cất dấu năng lực như vậy.
Bất quá, năng lực tuy mạnh nhưng lại có tác dụng phụ, chính là sau khi hiệu quả của thuộc tính này giải trừ, tác dụng phụ của nó sẽ khiến người sử dụng bị tiêu hao phần lớn thể lực, cần phải nghỉ ngơi một thời gian mới khôi phục lại được.
Năng lực cường đại như vậy, đối với Hàn Phong hiện tại không khác gì có thêm một lá bài bảo mệnh.
Với thực lực Nhân giai tứ phẩm hiện tại, một khi thi triển năng lực này của Băng Phách Hàn Quang kiếm, công thêm Tiên Thiên đấu khí vốn có cùng với lực lượng tinh thần hải kh*ng b* của hắn thì Hàn Phong tự tin dưới Thiên giai hắn có thể quét ngang.
Vì vậy, đối với việc Tiết Nặc muốn cầm Băng Phách Hàn Quang kiếm, Hàn Phong tất nhiên không cho phép, hắn nhàn nhạt từ chối:
– Xin lỗi, ta còn có việc phải đi trước.
Cáo từ!
Dứt lời, Hàn Phong liền đứng dậy đi ra khỏi tửu lâu.
Với hắn mà nói, ba người này chẳng qua cũng chỉ là người qua đường nên hắn căn bản không muốn nói nhiều.
Ba người không ngờ Hàn Phong lại thẳng thừng từ chối như vậy.
Cho nên khi Hàn Phong đã ra đến cửa, ba người mới kịp phản ứng lại.
Tiết Nặc có chút không cam lòng, thấy bóng lưng Hàn Phong dần biến mất sau cánh cửa liền vội vàng đứng dậy chạy ra ngoài, trong miệng hô lớn:
– Này, ngươi chờ một chút! Đừng dễ giận vậy chứ, cho ta mượn xem một chút đi!
Hàn Nhạc và Lâm Vị bên cạnh cũng rất bất mãn với thái độ của Hàn Phong, trên mặt hai người đều có vẻ khó chịu, nhưng thấy Tiết Nặc đuổi theo, hai người cũng đành đứng dậy theo sau.
Hàn Phong nghe tiếng kêu của Tiết Nặc cũng không quay đầu lại, mà tiếp tục hướng nhai đạo đi tới, nhưng vừa đi được vài bước hắn liền đụng phải hai thân ảnh lực lưỡng.
Hai người này Hàn Phong cũng biết, chính là hai gã nam tử khi hắn vừa bước vào tửu lâu đã gặp.
– Bằng hữu, cùng chúng ta đi một chuyến thế nào?
Một người giở giọng uy h**p.
Hàn Phong cũng không rõ tại sao hai người này lại cản đường hắn:
– Các ngươi là ai?
Chương 220: Tin đồn từ đế đô
Tên còn lại vừa cười vừa nói:
– Chúng ta là ai không quan trọng, nhưng thanh kiếm trên tay ngươi thoạt nhìn rất tốt, hẳn là có thể bán được giá cao.
Thì ra là thế, vừa nghe Hàn Phong liền minh bạch ý đồ đối phương ngăn cản mình.
Nhưng dù vậy thì sao? Hàn Phong đang định mở miệng nói thì đằng sau lưng hắn truyền đến một loạt tiếng bước chân.
– A, cuối cùng cũng bắt kịp ngươi, sao ngươi nhỏ mọn thế? Ta chỉ là muốn nhìn thanh kiếm trên tay ngươi một chút mà ngươi cũng không cho.
Thật là nhỏ mọn!
Tiết Nặc chạy tới chỗ Hàn Phong, bất mãn nói.
Nàng vừa dứt lời thì hai người bạn đồng hành cùng nàng cũng vừa tới.
Hai gã nam tử vừa thấy có thêm ba người xuất hiện cũng rất kinh ngạc, lập tức nháy mắt ra hiệu với nhau rồi một người đứng ra nói:
– Mấy tiểu oa nhi các ngươi khong biết Ngân Sam thành này là địa bàn của ai sao? Thức thời thì mau biến đi, bọn ta có chuyện cần nói với tên tiểu tử này, nếu các người còn tiếp tục ở đây, đừng trách ta không nói trước.
– Hừ! Hai người các ngươi là cái thứ gì vậy? Nhìn mặt hắn là biết hắn không nhận thức các ngươi, còn dám ở trước mặt bổn tiêu thư oai phong!
Tiết Nặc vừa nghe tên nam tử kia nói liền bước tới hai bước, hai tay chống nạnh tức giận hừ hừ nói.
– Xem ra các ngươi rất muốn xen vào việc của người khác.
Tên nam tử kia trầm giọng nói.
Hàn Phong phát hiện, khi tên này nói, ánh mắt hướng xung quanh nháy nháy vài lần, sau đó liền có vài đạo khí tức hướng bên này chạy tới.
Hàn Phong nhất thời liền hiểu, những người kia chính là đồng bọn của hai tên nam tử này.
– Tiết Nặc, tiểu tử này không biết tốt xấu, chúng ta cần gì phải quan tâm đến hắn, nơi này dù sao cũng không phải đế đô, chúng ta không nên dính vào phiền phức!
Hàn Nhạc vốn không có ấn tượng tốt với Hàn Phong tự nhiên cũng không muốn quản chuyện của Hàn Phong.
Hắn vừa dứt lời thì Lâm Vị cũng hùa theo:
– Không sai, xung quanh lại kéo tới thêm mấy tên, chắc chắn bọn chúng đều là đồng bọn với nhau, hơn nữa khí tức cũng không yếu, chúng ta không thích hợp tranh đấu với đám người xấu này!
– Hừ, cũng là hai tiểu tử này có hiểu biết, việc hôm nay không quan hệ tới các ngươi, bây giờ liền đi đi, ta cũng không muốn có thêm chuyện.
Một tên nam tử mở miệng nói.
Hắn vừa dứt lời, xung quanh liền có thêm bốn thân ảnh, Hàn Phong thoáng đánh giá thì thấy bốn người này thực lực cũng sàn sàn hai tên nam tử trước mắt.
Với thực lực của hắn hiện nay, đồng thời đối phó sáu tên này tuy rằng có chút phiền phức nhưng cũng không phải vấn đề gì khó khăn.
Nghĩ vậy, Hàn Phong liền nói với Tiết Nặc:
– Các ngươi đi đi, đám người này để ta tự mình giải quyết.
– Hừ! Chết đến nơi mà còn già mồm, thừa dịp mấy người này còn chưa bao vây, chúng ta liền đi thôi, không cần để ý tới tên này nữa.
Hàn Nhạc lạnh giọng nói.
Tiết Nặc nghe Hàn Phong nói thì có chút do dự nói:
– Sáu người bọn chúng đều là Nhân giai võ giả, cho dù ngươi có lợi hại cũng không có khả năng đồng thời đối phó cả sáu người bọn chúng.
Tiết Nặc còn chưa nói xong, đám người kia đã nôn nóng:
– Mọi người, nhanh bắt tên tiểu tử này lại, chú ý đừng làm hỏng vũ khí trên tay hắn.
– Hác lão tam, ánh mắt của ngươi hôm nay không sai, vũ khí trên tay tiểu tử này nhìn không tệ.
Một tên mập mạp vừa mới tới cười nói.
Thấy bọn chúng muốn động thủ, Hàn Phong liền đẩy Tiết Nặc trước người qua một bên, Băng Phách Hàn Quang kiếm trong tay đồng thời xuất ra.
Một tiếng ‘ông’ vang lên, theo đó là một đạo bạch quang chợt loé.
Ngay lập tức một tiếng hét thảm vang lên, mọi người nhìn lại thì một cánh tay của tên mập mạp kia đã bị chặt đứt, máu tươi không ngừng phun ra.
Năm người còn lại thấy thế cũng cả kinh.
– Cẩn thận! Tiểu tử này giấu nghề, mọi người cùng tiến lên.
Một chiêu vừa rồi của Hàn Phong cũng là xuất kỳ bất ý, lúc này năm người cùng liên thủ khiến Hàn Phong trong lúc nhất thời cũng không tìm được cơ hội tốt để hạ thủ.
Nhưng năm người liên thủ vẫn không cách nào tổn thương được một sợi tóc của Hàn Phong.
Đây là Hàn Phong còn chưa sử dụng đến năng lực tiềm ẩn của Băng Phách Hàn Quang kiếm.
Vừa thong dong đối phó năm người này, Hàn Phong tiện thể liếc mắt quan sát xung quanh.
Ba ngươi Tiết Nặc lúc này cũng kinh ngạc nhìn Hàn Phong.
– Tiểu tử này có lai lịch như thế nào? Ta thấy đấu khí của hắn cũng chỉ xấp xỉ chúng ta, làm sao có thể đồng thời đối phó năm gã Nhân giai cao thủ, hơn nữa lúc đầu còn một kiếm chém đứt tay một người!
Hàn Nhạc vừa có chút khó tin vừa kích động nhìn một màn trước mắt.
Tiết Nặc thấy Hàn Phong lợi hại như vậy, đôi mắt đẹp cũng hết sức hiếu kỳ nhìn Hàn Phong có chút giật mình nói:
– Thật là lợi hại!
Trong lúc ba người còn đang kinh ngạc thì Hàn Phong đã tìm được thời cơ, hắn hơi nghiêng người tránh công kích của năm người, Băng Phách Hàn Quang kiếm trong tay đồng thời vung lên.
Một đám tia máu đồng thời phun ra kèm theo tiếng kêu thê lương vang vọng cả bầu trời.
– Không … không có khả năng … tiểu tử này rõ ràng chỉ có tu vi Nhân giai … làm sao có thể …
Thấy động bọn nằm trên mặt đất, tên nam tử lúc đầu sắc mặt cực kỳ tái nhợt, hoảng sợ lẩm bẩm.
Hàn Phong tay cầm Băng Phách Hàn Quang kiếm không hề quan tâm tới vẻ mặt kinh hãi của chúng, tiếp tục cất bước hướng bọn chúng đi tới.
“Xoẹt! Xoẹt!”
Hai âm hưởng liên tục vang lên, hai tên nam tử lúc đầu đồng thời ngã nằm xuống đất.
Sáu người ngay vừa rồi còn rất kiêu ngạo bây giờ toàn bộ đã nằm trên mặt đất.
Ba người Tiết Nặc nhìn Hàn Phong với ánh mắt thập phần chấn động.
– Hàn Phong, người chờ ta với, đừng đi nhanh như vậy!
Hàn Phong nghe thanh âm này, trên mặt liền lộ vẻ bất đắc dĩ, không cần quay đầu lại hắn cũng biết chủ nhân của thanh âm này là ai.
Cộp! Cộp! Cộp …
Tiếng bước chân sau đó liền theo sát tới, Tiết Nặc cùng với hai tên đồng bạn của nàng đã bắt kịp Hàn Phong.
Lúc này cách lần đầu gặp mặt đã hai ngày.
Ngày đó, Hàn Phong sau khi đánh bại sáu gã kia liền suốt đêm rời khỏi Ngân Sam thành do không muốn dính thêm phiền toái.
Ai ngờ, ba người Tiết Nặc sau khi thấy cảnh hắn giết sáu tên kia vẫn không hề sợ hãi mà trái lại vẫn bám theo sau hắn tới bây giờ.
Nghe Tiết Nặc kêu, Hàn Phong cũng không để ý, vẫn như trước không nhanh không chậm đi tới phía trước.
Thấy Hàn Phong không để ý tới mình, Tiết Nặc khẽ cắn cắn môi rồi vọt tới trước mặt Hàn Phong, hai mắt trừng lên nhìn hắn rồi bĩu môi nói:
– Người ta gọi ngươi cả nửa ngày mà ngươi cũng không thèm để ý tới người ta! Đáng ghét!
– Ta đang có việc!
Hàn Phong đối với Tiết Nặc này cũng cảm thấy rất đau đầu, không biết cô nàng vì sao lại cứ theo hắn vậy không biết.
Dứt lời, thân hình hắn liền nhoáng lên tách ra khỏi Tiết Nặc tiếp tục đi tới phía trước.
Tiết Nặc chỉ cảm thấy hai mắt hoa lên một cái thì thân ảnh của Hàn Phong đã biến mất trước mặt nàng.
Lúc này Hàn Nhạc và Lâm Vị cũng vừa đi tới.
Hàn Nhạc sắc mặt âm trầm, bất mãn nói:
– Tiết Nặc, người này không dễ chọc đâu, ngươi sao lại cứ đi theo hắn thế? Vạn nhất làm cho hắn nổi điên, ba người chúng ta đều không phải đối thủ của hắn đâu!
Lâm Vị tuy trong lòng không muốn thừa nhân nhưng cảnh tượng hai ngày trước Hàn Phong chém giết sáu tên Nhân giai võ giả kia đến giờ vẫn còn rất mới mẻ, nên hắn cũng tiếp lời:
– Hàn Nhạc nói không sai, Tiết Nặc (Nặc Nặc) đừng dây vào hắn nữa, nơi này không phải đế đô, thân phận của chúng ta ở đây không khởi lên tác dụng gì đâu.
Tiết Nặc nghe vậy thì khoát khoát tay nói:
– Hai người các ngươi thật nhát gan, vậy mà cũng gọi là nam nhân! Hai ngày nay chúng ta đi cùng một đường với hắn mà có thấy hắn động thủ với chúng ta đâu nào.
Nếu hắn muốn động thủ thì sao phải chờ tới bây giờ?
Dứt lời, Tiết Nặc cũng không để ý tới hai người nữa, xoay người tiếp tục đuổi theo Hàn Phong.
– Lâm Vị, Nặc Nặc vì sao lại có hứng thú với một tên xa lạ như thế chứ? Ta thực sự không hiểu nổi!
Hàn Nhạc nhìn Tiết Nặc rời đi, vẻ mặt không cam lòng hỏi.
Lâm Vị thấy vẻ mặt của Hàn Nhạc cũng không nói gì, nhưng khi hắn quay đầu đi chỗ khác thì trên khoé miệng lại nở nụ cười nhàn nhạt.
Tiết Nặc vất vả đuổi theo Hàn Phong, vừa đi vừa hói:
– Hàn Phong, người lần này đến đế đô làm gì? Người hình như không phải người ở đế đô? Nếu không ta không thể không nghe thấy tên một người trẻ tuổi lợi hại như ngươi được!
– Tìm người!
Hàn Phong nhàn nhạt trả lời.
Đối với Tiết Nặc, Hàn Phong trong lòng tuy cảm thấy có chút khó chịu nhưng thấy nàng tâm địa đơn thuần nên hắn cũng thuận miệng trả lời.
Nghe Hàn Phong nói muốn tìm người, Tiết Nặc có chút nghi hoặc tự hỏi một chút rồi như nghĩ ra điều gì, hưng phấn hỏi:
– Chẳng lẽ người cũng là mộ danh mà tới đế đô?
– Cái gì?
Hàn Phong kinh ngạc hỏi lại.
Tiết Nặc cười cười nói:
– Là Khuynh Thành công chúa! Đoạn thời gian trước, lúc ta còn chưa xuất môn đi lịch lãm, đế đô đã có rất nhiều người mộ danh Khuynh Thành công chúa tới đó.
Ngươi cũng vì vậy mà đến đúng không?
Nghe Tiết Nặc nói vậy, Hàn Phong hơi ngẩn ra.
– Khuynh Thành công chúa?
Tiết Nặc thấy vẻ mặt kinh ngạc của Hàn Phong thì cũng có chút nghi hoặc vuốt vuốt tóc nói:
– Ta nói sai sao?
Dừng một chút, vẻ mặt nàng hiện lên vẻ kinh ngạc, vội vàng hỏi tiếp:
– Đừng nói là người không biết gì về Khuynh Thành công chúa nha?
– Không rõ ràng lắm!
Hàn Phong cũng nghi hoặc, nhàn nhạt trả lời.
Tiết Nặc nghe vậy thì làm ra một bộ dáng khoa trương nói:
– Trời ạ! Ngươi ngay cả Khuynh Thành công chúa mà cũng không biết, thật không biết hơn nửa năm vừa rồi ngươi trốn ở góc nào nữa.
Hàn Phong đối với lời nói của Tiết Nặc cũng có chút buồn cười, gần một năm này hắn cơ bản đều bế quan, hơn nữa hắn ở xa đế đô như vậy nên tin tức cũng không rõ ràng.
– Một năm nay ta đều ở trong tu luyện vượt qua, cho nên cũng không biết tin tức gì từ đế đô cả.
Hàn Phong thuận miệng nói.
Nhưng đối với cái tên Khuynh Thành công chúa này Hàn Phong cảm thấy rất hứng thú, cho nên hắn liền mở miệng dò hỏi Tiết Nặc lần đầu tiên trong hai ngày qua:
– Có thể nói cho ta nghe một chút về chuyện của Khuynh Thành công chúa này không?
Tiết Nặc nghe Hàn Phong hỏi, trên mạt liền có chút bất mãn:
– Hừ! Nam nhân các ngươi khi nghe thấy mỹ nữ đều như thế! Đúng là đáng ghét mà!
Nghe Tiết Nặc đánh giá như vậy, Hàn Phong cũng có chút dở khóc dở cười.
Tiết Nặc khẽ đảo tròng mắt, rồi lộ ra vẻ mặt giảo hoạt, tiến tới gần Hàn Phong nói:
– Muốn ta nói cho ngươi biết cũng được, nhưng người phải cho ta mượn thanh kiếm trong tay ngươi xem một chút, được không?
Thì ra cô nàng này là vì Băng Phách Hàn Quang kiếm trong tay mình, Hàn Phong khẽ cười khổ giải thích:
– Không phải ta không muốn cho ngươi mượn xem, chẳng qua là thanh kiếm này ngươi không đụng vào được.
– Nói bậy, có cho mượn hay không, bày đặt tìm cớ, quỷ hẹp hòi!
Tiết Nặc lè lưỡi nhăn mặt, chun cái mũi nhỏ, bất mãn nói.
Thấy cô nàng này không tin, Hàn Phong bất đắc dĩ nhún nhún vai.
Băng Phách Hàn Quang kiếm này khi hắn thấy lần đầu tiên cũng mém chút bị đông lạnh, huống chi là Tiết Nặc hiện tại chỉ có tu vi Nhân giai.
Nhưng thấy vẻ mặt tức giận của Tiết Nặc, Hàn Phong biết nếu còn để nàng hết hy vọng thì về sau cô nàng sẽ tiếp tục quấn lấy hắn không ngừng.
Hơn nữa hắn cũng rất muốn biết chuyện của Khuynh Thành công chúa.
Do dự một chút, Hàn Phong liền đưa Băng Phách Hàn Quang kiếm tới trước mặt Tiết nặc rồi nói:
– Vậy ngươi hãy vận khởi đấu khí toàn thân lên, sau đó hãy thử đụng vào một chút, ngươi sẽ biết ta nói có sai hay không!
– Ồ?
– Không nên hỏi lý Dịch Phong, thử sẽ biết!
Hàn Phong nhàn nhạt nói.
Tiết Nặc nghe vậy cũng nửa tin nửa ngờ làm theo lời Hàn Phong nói vận toàn thân đấu khí, đồng thời bàn tay nhỏ bé của nàng cũng nhanh chóng chạm vào thanh kiếm trong tay Hàn Phong.
Lúc bàn tay nàng chạm vào thân kiếm, Băng Phách Hàn Quang kiếm liền loé lên một tia quang mang khó thấy.
Hàn Phong khẽ dùng sức phóng ra một tia năng lượng mà mắt thường khó nhìn thấy áp chế tia bạch quang đó lại.
Dù vậy, nhưng khi Tiết Nặc chạm vào thanh kiếm vẫn giống như bị điện giật, nhanh chóng lui lại phía sau.
Cảm giác bàn tay có chút tê dại, gương mặt nhỏ nhắn của Tiết Nặc khẽ nhăn lại, có chút sợ hãi nói:
– Chuyện gì vậy? Thanh kiếm này thật kỳ quái!
Hàn Phong thấy bộ dáng của nàng, bất đắc dĩ nói:
– Với thực lực hiện tại của ngươi thì vô pháp cầm được nó, cho nên khi ngươi chạm vào sẽ bị lực lượng của nó phản chấn.
Nếu vừa rồi không phải Hàn Phong đã tận lực áp chế thì chắc chắn Tiết Nặc đã bị thương nặng chứ không chỉ tê tay như lúc này.
Hàn Nhạc và Lâm Vị ở phía sau thấy hành động của Tiết Nặc cũng rất kinh ngạc, hai người có chút khiếp sợ nhìn thanh kiếm kỳ quái trong tay Hàn Phong.
Với kinh nghiệm của bọn họ thì căn bản chưa từng nghe nói tới thanh binh khí nào kỳ quái như vậy.
– Tốt rồi, bây giờ ngươi có thể nói cho ta biết chuyện của Khuynh Thành công chúa chưa?
Hàn Phong thu lại Băng Phách Hàn Quang kiếm rồi nhàn nhạt hỏi.
Tiết Nạc mặc dù còn có chút không cam lòng nhưng vẫn trả lời:
– Ta cũng không biết rõ lai lịch của Khuynh Thành công chúa mà chỉ nghe cha ta nói, vị công chúa này vốn là huyết mạch bị thất lạc của hoàng thất.
Nửa năm trước được Thiên Tinh đại đế tìm được, bởi vì đại đế không có nữ nhi cho nên rất thương yêu nàng và ban cho nàng danh hiệu Khuynh Thành công chúa.
Thấy vẻ mặt Hàn Phong vẫn không có biến hoá gì, Tiết Nặc nói tiếp:
– Ta cũng đã từng từ xa xa thấy Khuynh Thành công chúa một lần, đúng là đại mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành.
Càng lợi hại hơn là vị công chúa này còn có tài đánh đàn rất tuyệt vời.
Rât nhiều thanh niên tuấn tú vì mộ danh nàng mà không quản đường xa vạn dặm tìm tới đế đô để được thưởng thức hình tượng của nàng.
Tiết Nặc dừng lại mốt chút, chỉ chỉ hai đồng bạn phía sau nói tiếp:
– Hai tên này nhờ thế lực gia tộc mình đã từng gặp vị công chúa kia vài lần, có thể bọn hắn biết nhiều hơn so với ta.
Thấy vẻ mặt không hờn không giận của Tiết Nặc, Hàn Nhạc vội vàng giải thích:
– Nặc Nặc, người đừng hiểu lầm, ta lúc đó chỉ là hiếu kỳ nên mới cùng một tên bằng hữu khắc nhìn một chút, hơn nữa ta căn bản cũng không có gặp qua hình dáng của vị công chúa đó.
– Muốn nhìn thì nhìn, ta đâu có ngăn cản ngươi đâu, giải thích với ta làm gi?
Tiết Nặc không hề để ý nói:
– Nhưng lúc trước ta có nghe nói Khuynh Thành công chúa và đại ca của Lâm Vị ngươi cũng khá tốt.
Sau khi nghe Tiết Nặc giải thích, Hàn Phong trong lòng đã biết rõ thân phận của vị công chúa này rồi.
Từ hành động của Thiên Tinh hoàng thất ban thưởng danh hiệu Khuynh Thành công chúa cùng với cầm kỹ tuyệt vời, Hàn Phong nghĩ trừ Tiêu Linh theo hắn từ Thiên Nguyệt đế quốc tới đây thì không thể là ai khác.
Nhưng Hàn Phong lại có chút nghi hoặc là tại sao Linh nhi không hảo hảo ở trong Huyền Thiên tông mà lại chạy tới đế đô làm gì?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










