Ngạo Thị Thiên Địa
Tập 43 : Trầm Ngọc thiên phú kinh người (c211-c215)
❮ sautiếp ❯Chương 211: Trầm Ngọc thiên phú kinh người
Lâm Phỉ Vân trông thấy sắc mặt có chút hồng thuận của Trầm Ngọc, nói rằng:
– Sư huynh bất công! Một hồi đến liền thân mật với Ngọc tỷ tỷ.
Tiểu Vân nhi cũng muốn.
– Khái khai….
Nghe thấy Lâm Phỉ Vân nói vậy, Hàn Phong nhất thời đổ mồ hôi hột, vội vàng nói rằng:
– Tiểu nha đầu, không cho phép nói bậy, vừa rồi Ngọc nhi bất quá là ngã sấp xuống, ta mới phụ nàng đứng dậy mà thôi.
– Hừ! Sư huynh bất công, ta đây liền đi nói cho Linh tỷ tỷ biết!
Lâm Phỉ Vân hiển nhiên đối với câu trả lời của Hàn Phong vô cùng bất mãn, không khỏi uy h**p nói.
Nhưng thật ra Trần Ngọc đứng một bên không nhịn được để mặc cho tiểu nha đầu hồ ngôn loạn ngữ, vội vàng bịt miệng nàng lại không cho nàng nói lung tung.
Vì tránh cho tình trạng xấu hổ này tiếp tục tiếp diễn, Hàn Phong vội vàng chuyển sang đề tài khác:
– Được rồi, vừa rồi ta nghe thấy hình như các ngươi muốn tìm tiểu Bạch.
Nó lại làm gì khiến các ngươi tức giận sao?
Vừa nghe tới Hàn Phong nhắc tới tiểu Bạch, Trầm Ngọc nhất thời có chút tức giận nói:
– Tiểu Bạch quá tham ăn mà! Hai tháng trước ăn của ta Ngũ phẩm đan dược, vừa rồi dĩ nhiên lại thừa dịp ta không để ý liền đem đống Thất phẩm đan dược mà ta mới luyện chế xong ăn hết.
– Thất phẩm đan dược? Đẳng cấp luyện dược sư của ngươi lại tăng?
Hàn Phong có chút kinh ngạc nói.
Tựa hồ còn đang bối rối xấu hổ vì tình huống vừa rồi, Trầm Ngọc có chút nhăn nhó nói rằng:
– Ta …… Ta ở trong thời gian ngươi đi tham gia Thiên Thánh đại hội cũng đã thăng cấp lên trung phẩm luyện dược sư.
Dược si tiền bối nói chỉ cần qua một thời gian ngắn nữa là ta có thể thăng cấp trở thành thượng phẩm luyện dược sư.
Hàn Phong nghe được Trầm Ngọc nói như thế, trong lòng đầu tiên là mừng rỡ, sau đó cũng không khỏi cảm khái.
Quả thật thiên phú của Trầm Ngọc thật là kinh người.
Trải qua sự truyền thụ của Dược si thì tiến độ luyện dược của nàng khiến cho nhiều người phải kinh sợ.
Phỏng chừng tiến độ còn nhanh hơn cả Hàn Phong lúc trước.
Theo như dự đoán của hắn thì Trầm Ngọc muốn đạt được trung phẩm luyện dược sư thì cần phải mất một năm nữa, còn thượng phẩm luyện dược sư thì cũng phải hai năm nữa.
Chính là hắn cũng không có nghĩ tới, từ bốn tháng trước Trầm Ngọc không ngờ đã đạt được trung phẩm luyện dược sư.
Thảo nào lúc đó Hàn Phong muốn rủ nàng đi Thiên Thánh Cốc vui chơi thì bị nàng cự tuyện.
Nghĩ lại thì lúc đó Trầm Ngọc chuẩn bị tấn cấp nên không thể nào đi được.
Chẳng qua trong lòng Hàn Phong vẫn còn chút nghi hoặc, lập tức nói:
Vậy cũng không đúng.
Ngươi hiện tại là luyện dược sư trung phẩm thì tại sao lại có thể luyện ra được thất phẩm đan dược? Lầm trước ngươi có thể luyện chế được bát phẩm đan dược Liên Bảo đan nhưng cũng xem như ngươi có được cơ duyên xảo hợp.
Thất phẩm đan dược như thế nào lại thành công?
– Kỳ thực Mai Xích Sâm đan là bại phẩm do Dược Si luyện chế.
Ta thấy vậy liền xin hắn để nghiên cứu, sau đó ta không cẩn thận lại luyện chế thành công.
Trầm Ngọc giống như là tiểu hài tử phạm sai lầm, cúi đầu xoa xoa góc áo thấp giọng nói.
– Không cẩn thận?
Hàn Phong nghe được Trầm Ngọc nói như vậy thiếu chút nữa vì máu lên não mà chết.
Cái gì gọi là không cần thận?
Hàn Phong tự nhận bản thân sống nhiều năm như vậy cũng chưa từng có nghĩ tới có thể đem tài liệu luyện chế thất bại luyện chế lại một lần nữa thì có thể thành công.
Chiêu thức ấy của Trầm Ngọc quả thực rất là thần kỳ.
Ngay cả với kiến thức của Hàn Phong thì trăm ngàn năm qua cũng chẳng bao giờ từng nghe nói qua có một người giống như Trầm Ngọc vậy.
Không chỉ là Hàn Phong, Bố Lôi Địch đi theo phía sau Hàn Phong còn chưa có ly khai nghe được Trầm Ngọc nói vậy thì cũng vô cùng kinh ngạc.
Trầm Ngọc hắn cũng có chút lý giải.
Lúc trước gặp mặt tiểu cô nương này, trong ấn tượng đầu tiên của Bố Lôi ĐỊch chính là sự khả ái của nàng.
Hơn nữa hắn nhìn qua tựa hồ nàng chẳng có chỗ nào hơn người.
Chẳng qua không nghĩ tới chỉ mới vẻn vẹn có hai năm thôi mà một tiểu cô nương bình thường dĩ nhiên lại có thể trưởng thành đến mức này.
Trừ việc Trầm Ngọc có thể đem tài liệu luyện chế thất bại luyện chế lại thành thất phẩm đan dược ra thì với niên kỷ của nàng mà có thể trở thành trung phẩm luyện dược sư đã xem như là thiên phú thập phần được.
Hơn nữa nàng vừa rồi cũng có nói qua, chỉ cần một thời gian nữa thôi là nàng có thể trở thành thượng phẩm luyện dược sư.
Nghĩ vậy, Bố Lôi Địch cũng có chút cảm khái.
Từ khi hắn gặp Hàn Phong đến nay, hắn bao giờ, bất cứ lúc nào cũng có thể gặp được những sự tình khiến hắn phải kinh ngạc không thôi.
Nguyên bản thân Hàn Phong đã là một con quái vật thần kỳ rồi, cũng không cần phải nói đến.
Lúc trước trên được đi đến Băng Tuyết các, tuỳ tiện tìm được một tiểu nha đầu ở trên đường.
Không nghĩ tới khi đến Băng Tuyết các thì một nha đầu phổ thông dĩ nhiên trong mắt các Thiên giai cường giả của Băng Tuyết các lại trở thành một kỳ tài tu luyện khó gặp.
Sau cũng cũng chứng minh được Băng Tuyết các hoàn toàn đúng.
Tiểu nha đầu đó chỉ mất có một tháng thôi đã có thể có được thành tựu mà một người bình thường phải mất mấy năm mới đạt được.
Tốc độ tu luyện bực này khiến Bố Lôi Địch cũng phải líu lưỡi không thôi.
Ai biết lúc này mới vừa tiêu hoá hoàn toàn tin tức này xong thì đột nhiên một tiểu cô nương có quan hệ với Hàn Phong chạy tới nói mình là trung phẩm luyện dược sư.
Sắp tới sẽ thăng cấp lên thượng phẩm luyện dược sư.
Hơn nữa ngày hôm nay còn phát hiện ra nàng còn có thể lợi dụng tài liệu phế vật của người khác luyện chế thất bại để luyện chế thành đan dược, từ đó có thể tiết kiệm được những tài liệu trân quý này.
Cái này chính là trêu ngươi mà!
Chỉ là cái tin tức này đã vô cùng nghiêm trọng khiến đại não của Bố Lôi Địch kích động không thôi, đừng nói là cái khác.
Nhưng thật ra Hàn Phong trừ việc thoáng giật mình lúc trước thì ngược lại cũng không có cảm giác gì.
Dù sao thì thiên phú của Trầm Ngọc hắn cũng nắm rõ .
Bằng không lúc trước cũng sẽ không cố ý chạy tới đế đô tương cứu.
Kết quả là thiếu chút nữa khiến mình phải bỏ mạng tại U Ám Sâm Lâm.
Bây giờ nghĩ lại thấy lúc trước mạo hiểm như vậy thật là đáng giá.
Hiện tại Trầm Ngọc bày ra thiên phú kinh người, Hàn Phong cũng không khó tưởng tượng mấy năm tiếp theo.
Trầm Ngọc ở tại phương diện luyện dược tất sẽ có thành tựu to lớn.
Sự việc này khiến Hàn Phong vô cùng vui vẻ nói rằng:
– Ngươi đó! Tiểu nha đầu! Như vậy mà cũng giấu không nói sớm cho ta biết!
Nhìn thấy dáng dấp vui vẻ của Hàn Phong, trong lòng Trầm Ngọc cũng thập phần vui vẻ.
Mạng của nàng được Hàn Phong cứu vớt vô số lần.
Dĩ nhiên nàng phải nỗ lực học tập chế thuốc để có thể giúp cho Hàn Phong đỡ bận bịu.
Vì vậy, chỉ cần Hàn Phong vui vẻ thì trong lòng Trầm Ngọc tự nhiên cũng vui vẻ không thôi.
Nàng nói:
– Ta cũng là vừa mới thí nghiệm thành công, còn chưa kịp nói cho người khác biết thì đã bị tiểu Bạch xú gia hoả này cướp đi.
NÓi đến đây, Trầm Ngọc đột nhiên nhớ tới nàng chính là một được đuổi theo tiểu Bạch.
Nhưng vì đụng phải Hàn Phong nên khiến cho nàng quên mất.
Rất nhanh phản ứng lại, Trầm Ngọc không khỏi dời ánh mắt về phía vai của Hàn Phong, tiểu Bạch đang lười biếng nằm gục trên đó, thần tình vô cùng thích ý tựa hồ không có cảm thấy xấu hổ bởi hành động ăn vụng của mình.
Trầm Ngọc cái khác có thể mặc kệ nhưng tiểu Bạch lần này lại ăn vụng sản phẩm thí nghiệm mà nàng vất vả lắm mới có thể thành công.
Nói cái gì thì nói không thể cứ như vậy mà buông tha cho nó.
Chương 212: Biến hóa của Huyền Thiên Tông
Về phần tiểu sư muội Lâm Phỉ Vân của Hàn Phong, thiên phú cũng rất khá, lại được hắn chú trọng chỉ điểm, đấu khí cũng đã thành công tiến nhập nhân giai nhất phẩm.
Đây là do tiểu nha đầu này bình thường vẫn còn quá ham chơi, Hàn Phong tin tưởng, chỉ cần nàng chịu chăm chỉ, thực lực tuyệt đối sẽ không chỉ có như vậy.
Thế nhưng, Hàn Phong cũng không muốn ép buộc nàng, dù sao cả đời này, có hắn tất nhiên sẽ không để ai dễ dàng thương hại tới người bên cannhj mình, do đó cũng không muốn tiểu nha đầu này chịu khổ.
Các đệ tử khác tựa hồ cũng được các trưởng lão chỉ điểm, nhất là mấy người Đoạn Nhạc, Triệu Lâm Lâm vô cùng nỗ lực càng được chú trọng bồi dưỡng, thực lực so với ba tháng trước cũng tiến bộ rất lớn.
Nếu như nói, đấu khí không có gì biến hóa, duy nhất chỉ có mình Tiêu Linh.
Với điều này, Hàn Phong cũng không quá kinh ngạc, dù sao Tiêu Linh trời sinh không thích tu luyện, chỉ vì nàng thân là công chúa hoàng thất nên mới phải học.
Sau đó tới tham gia Thiên Thánh Đại Hội, một phần vì Huyền Thiên Tông xác thực tìm không được đệ tử thích hợp dự thi, còn lại là vì nàng hy vọng mình có thể giúp Hàn Phong một tay.
Chỉ là, trong ba ngày này, Hàn Phong vắt hết óc, rốt cục giúp Tiêu Linh nghĩ được một hai biện pháp tốt đẹp.
Tiêu Linh không thích tu luyện, nhưng lại rất chăm chỉ luyện đánh đàn, vì vậy Hàn Phong tìm trong ký ức của mình, rốt cuộc tìm được một môn tâm pháp có thể lợi dụng tài đánh đàn của nàng.
Kỳ thực môn tâm pháp này do một địa giai cao thủ sử dụng, tên là Huyễn Âm Thần Quyết.
Khi Hàn Phong gặp phải tên địa giai cao thủ này, bản thân đã có thực lực địa giai đỉnh phong.
Do đó sau khi đánh bại đối phương, cũng vô ý tìm được môn Huyễn Âm Thần Quyết này trên người hắn.
Môn tâm pháp này kỳ lạ ở chỗ Hàn Phong chỉ tìm hiểu một thời gian ngắn, đã đại khái nắm rõ ảo diệu bên trong.
Nói đơn giản một chút, Huyễn Âm Thần Quyết chính là một loại tâm pháp quỉ dị, lợi dụng sóng âm trực tiếp xâm nhập não bộ đối phương, trực tiếp đả thương tinh thần.
Phải biết rằng, hôm nay đại lục, phương pháo tu luyện đấu khí cơ bản đều dùng tu luyện lực lượng là chính, mà tu luyện tinh thần tựa hồ ít tới thương cảm.
Dù sao trên đại lục yêu cầu đối với tinh thần không quá coi trọng, duy nhất cần đến tinh thần lực chính là luyện dược cùng luyện khí.
Thế nhưng hai loại chức nghiệp này căn bản không phải công kích, do đó thế nhân đối với phương diện tinh thần tự nhiên kém phòng ngự hơn rất nhiều.
Đương nhiên, điều này cũng không phải là tuyệt đối.
Kỳ thực tu vi càng cao, tinh thần lực cũng sẽ đề thăng theo.
Nếu như lúc trước Hàn Phong gặp phải tên địa giai cao thủ sử dụng Huyễn Âm Thần Quyết, không nhờ thực lực vượt xa đối phương, có lẽ đã phải chịu thua.
Do đó, Hàn Phong đối với môn Huyễn Âm Thần Quyết này có thể nói là ghi nhớ rất kỹ.
Chỉ là, lúc trước tên địa giai cao thủ kia sử dụng Huyễn Âm Thần Quyết chủ yếu là dùng âm thanh để dẫn động đấu khí tiến hành công kích Tinh Thần Hải của đối phương.
Hiển nhiên như vậy cũng không thích hợp với Tiêu Linh, do đó Hàn Phong lập tức khổ tư suy nghĩ, trải qua ba ngày lúc này mới cải tiến được Huyễn Âm Thần Quyết.
Ngoài phần cốt lõi Hàn Phong tự nhiên là vô pháp cải biến, còn lại hắn chỉ đem môn Huyễn Âm Thần Quyết này cùng tiếng đàn của Tiêu Linh kết hợp lại, không ngờ hiệu quả so với trước kia thần kỳ hơn nhiều.
Do đó sau khi thay đổi, tính công kích của Huyễn Âm Thần Quyết giảm đi rất nhiều, cơ bản vô pháp trí mạng.
Thế nhưng bù lại nó cũng giảm bớt cảm giác của địch nhân, đồng thời đối với những kẻ có thực lực thấp hơn còn có thể sản sinh ảo giác.
Quan trọng nhất là chỉ cần đấu khí đủ để chống đỡ, lại phối hợp với tiếng đàn của Tiêu Linh, Huyễn Âm Thần Quyết hoàn toàn có thể tiến hành công kích trên diện rộng, năng lực kinh khủng như thế, cũng khiến Hàn Phong vui mừng quá đỗi.
Hàn Phong tin tưởng, chỉ Tiêu Linh có thể nắm giữ môn tâm pháp này, tương lại tất sẽ khiến cả đại lục phải khiếp sợ.
Sau khi thử nghiệm sơ bộ thành công, Hàn Phong liền dạy môn Huyễn Âm Thần Quyết này cho Tiêu Linh, ban đầu nàng cũng không quá mức lưu ý, chỉ là sau khi xem thoáng qua, đôi mắt đẹp cũng hiện lên vẻ ngạc nhiên.
So với kẻ chẳng hiểu gì về âm nhạc như loại này, Tiêu Linh đối với loại tâm pháp có quan hệ với âm luật này chỉ cần liếc nhìn là đã thông hiểu.
Chỉ hơi xem qua vài lần, Tiêu Linh liền phát hiện chỗ ảo diêu của Huyễn Âm Thần Quyết, chẳng qua, Tiêu Linh khác với Hàn Phong, nàng lưu ý hơn cả là nó có thể trợ giúp tài đánh đàn của mình.
Khi biết được môn tâm pháp này là do Hàn Phong sáng chế, Tiêu Linh càng thêm sùng bái hắn tới tột đỉnh, khiến Hàn Phong không khỏi có chút chột dạ.
Hiển nhiên, Tiêu Linh cũng nhìn ra môn Huyễn Âm Thần Quyết này không chỉ có thể làm cho tiếng đàn của nàng, còn giúp đỡ tài đánh đàn của nàng đề thăng.
Hàn Phong nhìn thấy nàng chuyên chú si mê như vậy, cũng lắc đầu cười, rồi rời khỏi để không quấy rầy tới nàng.
Trong hai tháng ngắn ngủi, Hàn Phong đối với tình hình hiện tại của Huyền Thiên Tông cũng hết sức hài lòng, dựa theo trạng thái phát triển này, sau hai năm, chắc hẳn chỉnh thể thực lực có thể tới gần một vài nhất lưu thế lực hơi yếu.
Nếu như, hai năm qua, Huyền Ky Tử thật sự đột phá thành công thiên giai chi cảnh, đối với Huyền Thiên Tông mà nói không thể nghi ngờ là điều đáng mừng nhất.
Về phần bản thân Hàn Phong, hôm nay đấu khí của hắn đã là địa giai cửu phẩm, lấy lý giải của hắn đối với thiên giai chi cảnh, muốn trong hai năm tiến nhập thiên giai cơ bản không có gì khó.
Cho tới nay, Hàn Phong có thể không ngừng vượt cấp khiêu chiến, do đó tốc độ tu luyện vượt xa thường nhân, không chỉ lợi ích từ việc sống lại, cộng thêm tu luyện công pháp nghịch thiên đối với trùng kích phẩm cấp đã quá mức quen thuộc.
Nhưng Hàn Phong hiểu rõ, nguyên nhân chính là nhờ Tiên Thiên đấu khí.
Có tất cả những nhân tố này, mới có thể giúp Hàn Phong đạt được thành tự như hiện tại.
Một khi hắn tiến nhập thiên giai, như vậy kinh nghiệm kiếp trước đã vô ích, mà Tiên Thiên đấu khí lại càng không cần vì mỗi thiên giai cường giả đều có.
Kể từ đó, toàn bộ ưu thế của hắn liền không còn tồn tại nữa.
Như vậy về sau, tuy hắn là một thiên giai cường giả nhưng so với thiên giai cường giả phổ thông có gì khác nhau?
Nửa tháng kế tiếp, Hàn Phong không ngừng suy nghĩ về vấn đề này, nhưng vẫn không nghĩ ra được biện pháp tốt.
– Có lẽ hiện tại nghĩ tới những điều này vẫn còn quá sớm, hoặc giả đến khi trở thành thiên giai lại tiếp tục suy nghĩ cũng không muộn.
Hàn Phong lẩm bẩm nói.
Kỳ thực, dù cho mất đi ưu thế lúc trước, chỉ cần có thể tiến nhập thiên giai chi cảnh, lấy tuổi tác của Hàn Phong cũng đã vượt xa những kẻ khác, làm sao không phải là ưu thế của hắn, huống hồ hắn còn là một luyện dược đại sư, do đó vấn đề mà hắn lo lắng có chút vớ vẩn.
Hàn Phong cũng tự giễu mà cười rộ lên, thầm mắng mình quá mức tham lam.
Lấy nửa tháng, Hàn Phong rốt cuộc nghĩ thông chuyện này.
Kế tiếp, hắn muốn chuẩn bị để hiện tại mình tiến nhập thiên giai.
Trong nửa tháng, tuy rằng hắn cơ bản đều suy nghĩ, thế nhưng vẫn không đình chỉ tu luyện đấu khí, Hàn Phong đã có dự cảm, qua một thời gian nữa, đấu khí của hắn có thể đạt được địa giai đỉnh phong.
Chỉ cần đấu khí đạt được địa giai đỉnh phong, hắn chuẩn bị lập tức trùng kích thiên giai chi cảnh.
Đương nhiên, trước đó, hắn cần vì bản thân luyện chế một viên cửu phẩm đan dược.
Đây không giống với Đoạt Thiên Đan lúc trước thay Huyền Ky Tử luyện chế.
Hàn Phong đối với người bên cạnh cũng không keo kiệt, tự nhiên đối với bản thân càng không phải nói.
Chương 213: Chuẩn bị trước thiên giai
Lần này hắn muốn luyện chế chính là cực phẩm trong cửu phẩm đan dược Thánh Linh Đan.
Từ khi ở Thiên Thánh Đại Hội, Hàn Phong sở dĩ không tiếc cùng Tinh Hải Các kết thành hận thù, cũng muốn thu được Bích Linh Cổ Chi, chính vì nó là thuốc dẫn then chốt để luyện chế Thánh Linh Đan.
Mà hai vị thuốc dẫn khác, một trong số đó là Thiên Địa Thánh Quả thu được tại Thiên Thánh Đại Hội, cái còn lại là Băng Ngọc Linh Quả mà hắn phải tới tận Băng Tuyết Các xa xôi dùng Thất Sắc Tuyết Liên đổi lấy.
Trừ ba loại thuốc dẫn cực kỳ trân quý này ra, dược liệu phụ trợ còn lại cũng đều là dược liệu quý hiếm.
Có thể nói, Hàn Phong vì lần này có thể thuận lợi tiến nhập thiên giai chi cảnh đã bỏ ra đại giới, tuy nhiên tất cả chuyện này tự nhiên đều là đáng giá.
Kỳ thực, nếu như có thể, Hàn Phong sớm đã muốn thay Huyền Ky Tử luyện chế Thánh Linh Đan, đáng tiếc tài liệu thực sự quá mức khó tìm, nên hắn đành lùi lại một bước, luyện chế Đoạt Thiên Đan.
Bất quá, Đoạt Thiên Đan cũng đã là vô cùng trân quý rồi.
Sau khi đem toàn bộ tài liệu chuẩn bị đầy đủ, Hàn Phong nói với mọi người một tiếng, sau đó lại nhốt mình trong luyện dược phòng.
Trông thấy đống tài liệu cực kỳ trân quý bày trước mặt, Hàn Phong cũng nhịn không được thở dài, nhớ năm đó, hắn cũng là địa giai đỉnh phong, phải mất tròn ba mươi năm, mới đột phá thiên giai chi cảnh, lấy năng lực của hắn khi ấy căn bản không thể thu thập đủ tài liệu trân quý như thế.
Hôm nay có mấy thứ này trợ giúp, hắn đối với thiên giai chi cảnh tự nhiên càng thêm nắm chắc.
Liên tiếp hai lần luyện chế cửu phẩm đan dược, hôm nay Hàn Phong luyện chế càng thêm thuận buồm xuôi gió.
Hít một hơi thật sâu, trong luyện dược phòng tràn đầy mùi dược liệu.
Sau khi ngửi mùi vị quen thuộc này, Hàn Phong bắt đầu luyện chế Thánh Linh Đan.
Bàn tay dán trên lô đỉnh, Hàn Phong khống chế đấu khí chậm rãi theo cánh tay truyền vào trong.
Trong tích tắc, nguyên bản hỏa diễm trong đỉnh lô ôn hòa, nhất thời trở nên có chút mãnh liệt, theo Hàn Phong không ngừng quán đấu khí, hỏa diễm từ màu hồng chuyển sang màu lam, sau đó thành tím, cuối cùng biến thành màu trắng.
Lúc hỏa diễm màu trắng sữa hình thành, Hàn Phong bỏ một tay ra, thuận thế đem tài liệu trên bàn bỏ vào lô đỉnh.
Hỏa diễm màu trắng sữa nhất thời phát ra âm thanh
“bùm bùm”
.
Công việc chuẩn bị xong, hai mắt Hàn Phong ngưng trọng, đấu khí trong cơ thể bắt đầu khởi động, từ từ xuyên thấu qua hai tay không ngừng quán nhập đỉnh lô.
Liếc mắt liền thấy cả đỉnh lô nhất thời bị hỏa diễm màu trắng sữa bao vây, bên ngoài còn có một đạo bức tường đấu khí nhàn nhạt.
– Kế tiếp chỉ còn đợi!
Hàn Phong lẩm bẩm nói.
Mấy ngày nay Hàn Phong cũng dùng một ít đan dược thấp phẩm tiến hành nghiên cứu, đối với phương pháp lúc trước Trầm Ngọc thành công sửa chữa thất phẩm đan dược, cũng có chút hiểu biết.
Vì để bảo đảm Thánh Linh Đan vạn vô nhất thất, Hàn Phong thập phần nỗ lực.
Thẳng đến vừa rồi, khi hắn luyện chế Thánh Linh Đan, cũng chỉ có thể dùng tinh thần năng lượng cường đại miễn cưỡng cảm thụ được năng lượng hoa văn tồn tại.
Khi tiếp xúc, càng khiến cho Hàn Phong tán thán không ngớt thiên phú của Trầm Ngọc.
Lấy năng lực luyện dược đại sư của hắn, vẫn phải dựa vào tinh thần năng lượng cường đại mới có thể miễn cưỡng nhận biết tầng năng lượng kia.
Trầm Ngọc mới chỉ là trung phẩm luyện dược sư, lại có thể dựa vào năng lực của mình phát hiện tầng năng lượng trong đó, không thể không nói Trầm Ngọc chính là một thiên tài luyện dược.
Hơi chút cảm thán, Hàn Phong liền đem sự chú ý tập trung vào hỏa diễm đang cháy hừng hực bên trong đỉnh lô.
Đồng thời phân ra một phần tinh thần năng lực, không ngừng quan sát đến tình huống biến hóa của tài liệu.
Chẳng qua, lúc này hỏa diễm màu trắng sữa có nhiệt độ cực cao, tài liệu đã bị bao phủ hoàn toàn trong đó.
Hỏa diễm màu trắng sữa thiêu đốt kịch liệt, bao gồm cả Thiên Địa Thánh Quả cùng các tài liệu khác cũng sản sinh một chút kháng cự.
Hàn Phong dùng tinh thần lực quan sát đến đó, nguyên bản Băng Ngọc Linh Quả yên ổn, nổi lên một cỗ lãnh khí băng hàn, cổ lãnh khí này lập tức không ngừng lan tràn, muốn nỗ lực thoát khỏi cảnh bị hủy diệt.
Hỏa diễm cùng băng vụ không ngừng giằng co, nhất thời một mảnh vụ khí tràn ngập xuyên thấu qua đỉnh lô chậm rãi khuếch tán, chỉ là vụ khí này tiếp xúc bên ngoài bức tường đấu khí, rồi
“ầm”
một tiếng, trong nháy mắt bị đẩy trở lại.
Thấy như thế, Hàn Phong không khỏi nhăn mày lại.
Băng Ngọc Linh Quả không hổ là vật cực băng quả nhiên bá đạo vô cùng/
Hàn Phong đã sớm dự liệu điều này, khóe miệng hơi lộ ra tiếu ý, hai mắt bỗng trở nên sắc bén, vận chuyển đấu khí, không ngừng xuyên thấu qua hai tay, điên cuồng quán nhập bên trong đỉnh lô.
Có đấu khí của Hàn Phong trợ giúp, hỏa diễm màu trắng sữa nhất thời áp chế được băng vụ.
Băng vụ tựa như có linh tính, nhất thời điên cuồng giãy dụa, ý đồ muốn thoát khỏi trùng vây của hỏa diễm.
Duy trì liên tục giằng co hồi lâu, rốt cục cuối cùng dưới đấu khí bàng bạc của Hàn Phong cùng tinh thần lực mạnh mẽ điều khiển, băng vụ hoàn toàn bị áp chế.
Khi chút băng vụ cuối cùng bị tiêu diệt hoàn toàn, hỏa diễm màu trắng sữa cũng dũng mãnh tiến tới, nhất thời bao vây lấy Băng Ngọc Linh Quả, rồi từ từ thiêu đốt.
Thấy vậy, Hàn Phong rốt cục thở phào một hơi, lúc này trên trán hắn cũng tràn đầy mồ hôi.
Quá trình này tốn đúng hai ngày.
Đợi cho tài liệu bị đôt thành một khối đặc sánh, Hàn Phong lập tức thao túng đấu khí không ngừng áp súc, thẳng cho đến khi toàn bộ dịch thể từ từ ngưng tụ thành hình dạng đan dược.
Kế tiếp, Hàn Phong muốn làm tự nhiên chính là luyện đan, quá trình phức tạp nhất dung hợp đan.
Đối với Thánh Linh Đan mà nói, Hàn Phong cũng không định nếm thử bạo đan, dù sao tài liệu để luyện chế chỉ đủ một lần, nên vạn lần không thể để xảy ra sơ suất.
Hàn Phong nhất thời đả thông tinh thần, không ngừng cảm thụ tầng năng lượng bên trong, nỗ lực tăng xác suất luyện đan thành công.
Thẳng đến đoàn dịch thể đặc sánh trong đỉnh lô từ từ ngưng tụ thành thể rắn, Hàn Phong mới âm thầm thở phào.
Hàn Phong cũng không biết mình ở trong phòng luyện đan bao lâu, lúc này Thánh Linh Đan đã hoàn thành hình dạng ban đầu.
Chì còn kém một bước cuối cùng là được hoàn thành.
Nếu đổi lại là ngày xưa, Hàn Phong có thể còn lo lắng đan năng sản sinh phá hoại, nhưng trải qua lần trước, hiện tại hắn không chỉ không bài xích đan năng, mà còn vô cùng thèm muốn.
Bởi vì trong đan năng ẩn chứa tinh thuần nguyên tố thập phần nồng hậu, chỉ cần có thể hấp thụ, đối với tu vi của bản thân rất có trợ giúp.
Thoáng thu liễm tâm thần động tác trên tay Hàn Phong không ngừng biến ảo, hỏa diễm màu trắng sữa cũng biến đối theo.
Rốt cục qua một thời gian ngắn, hỏa diễm đang bốc lên kịch liệt, đột nhiên phát sinh ba động, nhất thời đem chu vi thổi tan.
Thấy một màn như vậy, Hàn Phong hiểu rõ thời khắc quan trọng nhất đã tới.
Nhất thời trong miệng quát nhẹ một tiếng, hỏa diễm bốn phía bỗng nhiên điên cuồng khởi động.
Nhiệt độ nóng cháy xuyên thấu qua xuyên thấu qua lan tràn cả căn phòng, Hàn Phong vẫn duy trì động tác như vậy hồi lâu, cảm giác đã được, liền chậm rãi thu hồi hỏa diễm.
Đợi cho hỏa diễm tiêu thất, nhất thời một viên đan dược màu trắng ngọc xuất hiện trước mặt Hàn Phong.
Thành!
Hàn Phong nhịn không được khẽ cười, cứ như vậy, hắn còn cách thiên giai chi cảnh rất gần.
Ngay khi Thánh Linh Đan luyện thành, một đạo đan năng thuần trắng xuất hiện xung quanh, Hàn Phong mỉm cười, giơ tay lên, nhất thời đem năng lượng tràn ngập bá đạo hút vào, tiện đà chuyển hóa thành đấu khí.
Cứ như vậy hai ngày nữa trôi qua, rốt cuộc Hàn Phong rời khỏi luyện dược phòng.
Chỉ là khi bước ra luyện dược phòng, trong lòng Hàn Phong đột nhiên mọc lên cổ cảnh giới, sau đó sắc mặt nhất thời biến đổi, lập tức nhanh chóng lao về một hướng.
Chương 214: Tiến giai gặp khó
Lần này Hàn Phong luyện chế Thánh Linh Đan, bởi vì đan năng bị hắn hấp thu, do đó không gây ra động tĩnh gì quá lớn, nên trên dưới Huyền Thiên Tông cũng không có bao nhiêu người biết.
Do đó, khi Hàn Phong xuất hiện trước mặt mọi người, những người khác mới phát hiện.
Đích đang nghiên cứu Huyễn Âm Thần Quyết nhìn thấy Hàn Phong xuất hiện, cũng lộ vẻ kinh ngạc, nhưng lập tức kịp phản ứng, vội vàng vui mừng hỏi:
– Hàn Phong, ngươi đã đi ra? Thánh Linh Đan thành công chứ?
– Ừm!
Hàn Phong hơi gật đầu một cái, trên mặt cũng tỏ vẻ tươi cười.
Bất quá, lập tức biểu tình lại chuyển sang ngưng trọng, trầm giọng nói rằng:
– Hiện tại không phải lúc để nói chuyện, ta tới để thông báo với các ngươi một tiếng, ta muốn hạ sơn một chuyến, chưa biết là sẽ đi bao lâu, nhanh thì hai ba tháng, chậm thì một năm cũng chưa biết chừng.
– Sao? Có chuyện gì xảy ra thế?
Tiêu Linh nghe Hàn Phong nói như thế, trên mặt nhất thời lộ vẻ lo lắng.
Mấy người Lâm Nguyệt cùng Mạnh Hùng cũng bắt đầu quan tâm.
Thấy mọi người vẻ mặt lo lắng, Hàn Phong không khỏi khoát khoát tay, nói rằng:
– Không phải đại sự gì, chỉ là ta cảm giác đấu khí trong cơ thể có chút không an phận, tựa hồ có dấu hiệu đột phá.
– Đột phá!
Tiêu Linh còn chưa nói chuyện, các đệ tử khác đã kinh thanh hô.
Ngay cả hai người Phí Lão cùng Bố Lôi Địch cũng không khỏi nhìn nhau, đồng thời thấy được vẻ sợ hãi từ đối phương.
– Ừm! Ngay khi vừa luyện đan kết thúc, đấu khí trong cơ thể tựa hồ bất an, ta phỏng chừng có thể vì hấp thu đan năng.
Hàn Phong hơi giải thích.
– Cái này…thực sự quá mức điên cuồng.
Ta còn tưởng mình đang nằm mơ.
Mạnh Hùng thì thào tự nói.
Phí Lão tiến lên hai bước, đầu tiên là quan sát Hàn Phong một phen, mới lên tiếng:
– Tiểu tử, ngươi lại mang đến cho hai lão đầu tử chúng ta kinh ngạc.
Bố Lôi Địch cũng gật đầu nói tiếp:
– Hai năm trước khi mới quen ngươi, lúc đó mới chỉ là nhân giai tam phẩm võ giả, không ngờ ngươi đã trưởng thành tới mức này.
Nguyên bản ta cùng Phí Lão dự đoán ngươi phải mất ba bốn năm nữa, có thể tiến nhập thiên giai chi cảnh, không ngờ tới a!
– Chính ta không ngờ, chỉ có thể nói lần này trùng hợp thăng cấp mà thôi, hiện ta cũng cần chuẩn bị tốt.
Hàn Phong có chút bất đắc dĩ nói.
Lúc này, Tiêu Linh cũng mở miệng hỏi:
– Ngươi đã muốn đột phá thiên giai, vì sao còn phải rời khỏi Huyền Thiên Tông, ở lại trong tông có mọi người thủ hộ, chẳng phải càng thêm an toàn hay sao?
– Tiểu thư, chuyện này không đúng!
Phí Lão nói rằng.
Tiêu Linh nghi hoặc nhìn Phí Lão, khó hiểu nói:
– Vì sao?
Những đệ tử khác không hiểu cũng nhìn Phí Lão, lẳng lặng chờ hắn giải thích.
– Bởi vì tiến giai thiên giai cần phải hấp thu thiên địa nguyên tố thập phần khổng lồ, nếu như Hàn Phong ở lại Huyền Thiên Tông, một khi hắn thành công tiến nhập thiên giai, tất sẽ hấp thu thiên địa nguyên tố trong chu vi trăm dặm xung quanh.
Ngừng một chút, Phí Lão tiếp tục nói:
– Nếu như là lúc bình thường, tự nhiên không có vấn đề gì, nhưng Huyền Ky Tử đang bế quan, nếu Hàn Phong lựa chọn ở đây tiến nhập thiên giai, sẽ ảnh hưởng đến hắn, do vậy hắn đành phải rời khỏi nơi này.
– Không sai, sở dĩ ta tới thông báo cho các ngươi một tiếng, thuận tiện đơn giản thu thập hành lý rồi rời khỏi.
Tiếp theo, Hàn Phong liền trở lại gian phòng của mình, nhanh chóng chuẩn bị hành lý, rồi lập tức rời khỏi.
Nguyên bản Tiêu Linh còn muốn Phí Lão đi cùng với hắn, nhưng bị Hàn Phong cự tuyệt.
Tuy rằng đấu khí trong cơ thể có chút xao động, nhưng Hàn Phong vẫn còn đủ thời gian để tìm chỗ yên tĩnh, lần này bế quan thăng cấp lâu, có khi phải mất cả ba bốn năm, thậm chí mười năm, tự nhiên không thể để Phí Lão đến bảo vệ mình.
Hơn nữa, Hàn Phong đã nghĩ được một chỗ tốt, căn bản không cần lo lắng vấn đề an nguy.
Cùng mọi người từ biệt, Hàn Phong liền nhanh chóng hạ sơn.
Trải qua một ngày đêm hành trình, rốt cục Hàn Phong đã tới được chỗ mình muốn.
Chỗ này cũng không cách Huyền Thiên Tông quá xa, nhưng bảo đảm cũng không ảnh hưởng tới Huyền Ky Tử.
Nhìn hồ nước u tĩnh trước mắt, trong mắt Hàn Phong cũng hiện lên một tia ba động.
Hắn nhớ tới hơn hai năm trước, chính ở đây, hắn ngoài ý muốn nhìn thấy Chu Di, cũng nhờ lần đó, Hàn Phong kỳ tích sản sinh Tiên Thiên đấu khí trong cơ thể.
Cũng nhờ Tiên Thiên đấu khí chống đỡ, hắn mới có thể trong hai năm ngắn ngủi, đạt được thành tựu như ngày hôm nay, lần này trở lại, không khỏi cảm khái.
Không sai, Hàn Phong sớm đã muốn tới đây bế quan.
Vùng núi ngoại ô Thanh Vân trấn, dưới hồ ẩn chứa Diệp Chấn Phi Phủ.
Nghĩ đến nơi ẩn thân tuyệt hảo này, tin tưởng khi bế quan sẽ không khiến bất kỳ ai chú ý.
Hồ nước yên ả nổi sóng, sau một lát, lúc Hàn Phong lại xuất hiện, đã ở trong một thạch động tăm tối.
Vẫy vẫy đầu, Hàn Phong thở một hơi thật dài, chợt vận đấu khí hong khô y phục trên người.
Đối với nơi này, Hàn Phong cũng đã tới rất nhiều lần, tự nhiên quen thuộc dị thường.
Hơi chút chỉnh lý, Hàn Phong liền đi tới gian nhà đá bên trong thạch động chuẩn bị bế quan.
– Thiên giai sao? Không nghĩ tới, kiếp trước hơn ba trăm năm mới miễn cưỡng chạm đến cảnh giới này, vậy mà kiếp này lại đơn giản đạt được.
Hàn Phong thì thào.
Đem mớ suy nghĩ hỗn loạn bỏ ra khỏi đầu, Hàn Phong nhanh chóng điều chỉnh tâm thần, sau đó móc ra một bình ngọc, miệng bình vừa mở một viên dược hoàn rơi vào trong tay hắn.
Theo viên dược hoàn xuất hiện, trong cả thạch động nhất thời tràn ngập dược hương.
Không hổ là cửu phẩm đan dược Thánh Linh Đan do Hàn Phong mất nửa tháng luyện chế ra.
Không mất nhiều thời gian để cảm thán, hai tay Hàn Phong vừa kẹp lấy Thánh Linh Đan.
Chợt hai cỗ đấu khí theo cánh tay chậm rãi bao vây lấy viên dược hoàn.
Nhất thời, bên trong thạch thất sinh ra một trận quang mang nhàn nhạt/
Thấy vậy, Hàn Phong chậm rãi nhắm mắt lại, điều khiến đấu khí trong cơ thể, nhanh chóng hấp thu luyện hóa Thánh Linh Đan trong tay.
Thánh Linh Đan từ từ được hấp thu, đấu khí đang xao động cũng từ từ linh hoạt, Hàn Phong chỉ đành không ngừng vận khởi Quyết, liều mạng áp chế xuống.
Thời gian nhanh chóng trôi qua, chớp mắt đã hơn nửa tháng.
Trong một tháng này, Hàn Phong đã hoàn toàn đem hấp thu Thánh Linh Đan vào trong cơ thể, năng lượng ẩn chứa trong đó cũng bị hắn luyện hóa hoàn toàn.
Hàn Phong hơi chút quan sát, đấu khí trong thân thể hắn hiện tại đã vượt qua cực hạn địa giai võ giả có khả năng chịu đựng, nói cách khác, đấu khí đủ để đột phá thiên giai.
Thiên giai cường giả sở dĩ cường đại điều quan trọng nhất là cảm ngộ quy luật thiên địa, lĩnh ngộ Tiên Thiên đấu khí, chỉ có nắm giữ được hai thứ này mới có thể chân chính trở thành thiên giai cường giả.
Hiện nay, Hàn Phong đã có Tiên Thiên đấu khí, đối với quy luật trong thiên địa đối với kẻ đã từng có kinh nghiệm như hắn tự nhiên không thành vấn đề.
Chỉ bất quá dùng một tháng, hắn đã lại cảm nhận được quy luật thần bí ngao du thiên địa.
Nhưng khiến Hàn Phong ngoài ý muốn chính là hắn đã cảm nhận được thiên địa quy luật, mà Tiên Thiên đấu khí cũng thu được lợi ích không nhỏ.
Nhưng hôm nay bế quan đã hơn hai tháng, hắn lại chưa thể thuận lợi tiến nhập thiên giai chi cảnh, phát hiện này không khỏi khiến Hàn Phong cả kinh.
– Đây là có chuyện gì?
Hàn Phong giật mình nghĩ lại.
Tâm trí vốn luôn trấn định vô pháp an ổn ngồi một chỗ, đây chính là liên quan tới tu vi đấu khí, một khí có gì sai làm, có thể từ nay về sau trên phương diện đấu khí, hắn không thể tịnh tiến được nữa, đối với bất kỳ ai trên đại lục này, không thể nghi ngờ đều là nỗi đau trí mạng.
Nhanh chóng kiểm tra thân thể, vẫn chưa phát hiện bất kỳ vấn đề gì, Hàn Phong tiếp theo nhớ lại từng đoạn trong quá trình tu luyện, thuy chung không thấy có gì bất ổn.
– Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ là Tiên Thiên đấu khí có vấn đề?
Hàn Phong cau mày suy nghĩ.
Tự vấn một lúc lâu, Hàn Phong cũng không tìm được bất kỳ đáp án gì.
Hàn Phong chỉ đành lẳng lặng tiếp tục tu luyện.
Không thể không nói, tâm trí Hàn Phong sớm được ma luyện vô cùng cứng cỏi, khốn cảnh trước mắt cũng không ngăn cản được hắn tu luyện.
Hàn Phong lại tiến vào trạng thái tu luyện, trong thạch thất lại khôi phục tĩnh lặng, thỉnh thoảng còn nghe thấy nước rơi bên ngoài.
Tí tách! Tí tách!
Không biết qua bao lâu, Hàn Phong vẫn không hề có động tác gì.
Tí tách! Tí tách!
Lại một hồi lâu nữa trôi qua, trên mặt Hàn Phong vẫn không có biểu tình gì.
Tí tách! Tí tách!
Đột nhiên, Hàn Phong đang ngồi yên lặng, hô hấp ngừng lại một lúc lâu mới khôi phục.
Chỉ là tần suất hô hấp tựa hồ không có thay đổi.
Thân thể Hàn Phong cũng dần dần nổi lên bạch quang nhu hòa, đem cả tòa thạch thất tối tăm chiếu sáng.
Chương 215: Trở lại Thiên giai
Tâm trí vốn luôn trấn định vô pháp an ổn ngồi một chỗ, đây chính là liên quan tới tu vi đấu khí, một khí có gì sai làm, có thể từ nay về sau trên phương diện đấu khí, hắn không thể tịnh tiến được nữa, đối với bất kỳ ai trên đại lục này, không thể nghi ngờ đều là nỗi đau trí mạng.
Nhanh chóng kiểm tra thân thể, vẫn chưa phát hiện bất kỳ vấn đề gì, Hàn Phong tiếp theo nhớ lại từng đoạn trong quá trình tu luyện, thuy chung không thấy có gì bất ổn.
– Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Chẳng lẽ là Tiên Thiên đấu khí có vấn đề?
Hàn Phong cau mày suy nghĩ.
Tự vấn một lúc lâu, Hàn Phong cũng không tìm được bất kỳ đáp án gì.
Hàn Phong chỉ đành lẳng lặng tiếp tục tu luyện.
Không thể không nói, tâm trí Hàn Phong sớm được ma luyện vô cùng cứng cỏi, khốn cảnh trước mắt cũng không ngăn cản được hắn tu luyện.
Hàn Phong lại tiến vào trạng thái tu luyện, trong thạch thất lại khôi phục tĩnh lặng, thỉnh thoảng còn nghe thấy nước rơi bên ngoài.
Tí tách! Tí tách!
Không biết qua bao lâu, Hàn Phong vẫn không hề có động tác gì.
Tí tách! Tí tách!
Lại một hồi lâu nữa trôi qua, trên mặt Hàn Phong vẫn không có biểu tình gì.
Tí tách! Tí tách!
Đột nhiên, Hàn Phong đang ngồi yên lặng, hô hấp ngừng lại một lúc lâu mới khôi phục.
Chỉ là tần suất hô hấp tựa hồ không có thay đổi.
Thân thể Hàn Phong cũng dần dần nổi lên bạch quang nhu hòa, đem cả tòa thạch thất tối tăm chiếu sáng.
…
Thời gian trôi qua, trong thạch thất dần dần hiện lên một loại tình huống cực kỳ quỷ dị.
Lấy Hàn Phong làm trung tâm, xung quanh nổi lên một tầng quang quyển nhu hòa nhàn nhạt, mắt thường có thể nhìn thấy được bốn phía xung quanh hắn xuất hiện màn sương trắng mờ ảo trôi nổi lơ lửng.
Chỉ là tỉ mỉ nhìn kỹ sẽ phát hiện ra, màn sương trắng mờ ảo xung quanh chính là nguyên tố thiên địa vô cùng nồng đậm.
Đồng thời, năng lượng thiên địa nồng đậm nhất lấy tốc độ không thể tưởng tượng tụ tập tràn vào trong cơ thể Hàn Phong.
Mà giờ khắc này, hô hấp của Hàn Phong cũng không còn giống như thường ngày, đang dung một loại phương thức hô hấp cực kỳ quỷ dị, hô hấp mười phần thong thả.
Không biết bao lâu sau, đôi con mắt nguyên bản nhắm chặt đột nhiên chậm rãi mở ra, hoàn toàn không giống như bình thường.
Mặc dù trong ngày thường đấu khí của Hàn Phong không hề bộc lộ phong mang, nhưng chỉ cần tỉ mỉ quan sát sẽ phát hiện ra trong mắt Hàn Phong luôn luôn có một tia quang mang tinh nhuệ như có như không.
Chính là, nếu như bây giờ có người khác ở đây nhất định sẽ phát hiện hai mắt của Hàn Phong hiện tại giản dị bình thản giống như một người hoàn toàn bình thường, một điểm cũng không nhìn ra đã từng tu luyện đấu khí.
Thoáng quan sát bốn phía, Hàn Phong phát hiện biến hóa xung quanh, bất quá trên mặt hắn không hề lộ ra bất cứ biểu tình kinh ngạc nào, phảng phất như mọi chuyện đều nằm trong vòng dự liệu của hắn.
– Tựa hố có một chút manh mối!
Hàn Phong thì thào lẩm bẩm.
Dứt lời, Hàn Phong thoáng thở ra một hơi khí bẩn, thuận tiện tiếp tục tu luyện.
Trong thạch động không phân biệt ngày đêm, bất tri bất giác Hàn Phong đã rời khỏi Huyền Thiên Tông hơn bốn tháng, mà trong bốn tháng này, màn sương trắng xung quanh thân hể Hàn Phong càng dần càng trở nên nồng nặc, hầu như đã hoàn toàn bao phủ toàn thân.
Trải qua thời gian hơn bốn tháng, Hàn Phong cũng từ từ hiểu được vì sao trước kia chính mình không thể thuận lợi tiến vào Thiên giai, trong suy nghĩ của hắn, có lẽ là từ khi sống lại tới đây, là địa phương duy nhất bất lợi đối với hắn.
Bởi vì kiếp trước Hàn Phong đã là một võ giả Thiên giai, nhưng ngoài ý muốn sống lại, khiến thân thể và thực lực của hắn trở về trạng thái suy nhược nhất, chỉ bất quá trong đầu hắn vẫn hoàn toàn bao lưu lại toàn bộ kinh nghiệm nhận biết đối với Thiên giai.
Mà đối với quy luật Thiên giai chỉ vì lúc đó tu vi bản thân quá yếu, mà không thể đuổi kịp cảm ngộ trong trí nhớ, cho nên mới bị phong bế.
Mà một khi đấu khí trở lại cấp độ tương ứng, Hàn Phong căn bản không cần hao phí quá nhiều sức lực, có thể một lần nữa đạt được loại cảnh giới kiếp trước từng cảm ngộ này.
Chính là bởi vì kiếp trước đồng thời cảm ngộ pháp tắc thiên địa, cũng kéo theo cải tạo đấu khí thân thể, cuối cùng hình thành mối liên kết giữa đấu khi và thiên địa, giúp cơ thể có thể tiếp nhận nhiều đấu khí hơn.
Đến kiếp này, hiện tại đã nắm giữ hai thứ quan trọng nhất đối với võ giả Thiên giai, đấu khí của Hàn Phong mặc dù đã đạt tới cấp độ tương ứng, thế nhưng không cách nào thúc đẩy cải tạo thân thể của chính mình, điều này chính là nguyên nhân lớn nhất vì sao hắn không thể tiến vào Thiên giai.
Lúc đầu, Hàn Phong thực sự bị phát hiện này của bản thân triệt để hù dọa.
Đây không phải là chuyện có thể nói giỡn, bởi vì loại chuyện quỷ thần xui khiến như thế này, rất có thể cả đời Hàn Phong cũng không thể đột phá trở thành cường giả Thiên giai.
Nếu thực sự xảy ra chuyện này, đối với Hàn Phong mà nói, tuyệt đối không thể chịu đựng, nhưng cũng may mắn tâm trí của hắn vô cùng kiên định, không hề buông tha, mà nhanh chóng bài trừ tạp niệm trong long, tĩnh tâm suy nghĩ.
Trải qua thời gian vừa qua, Hàn Phong đã từ từ có lĩnh ngộ mới.
Lĩnh ngộ quy luật thiên địa, nắm giữ đấu khí Tiên thiên liền có thể trở thành cường giả Tiên thiên thực lực lớn mạnh.
Thế nhưng Hàn Phong trải qua đoạn thời gian này đến lúc lĩnh ngộ, sau đó ngoài ý muốn phát hiện, kỳ thực cường giả Thiên giai cần phải nắm giữ quy luật thiên địa, bất quá đây chỉ là một phần rất nhỏ trong vô số quy luật Thiên địa tồn tại mà thôi.
Nhưng không biết vì sao, khoảng khắc vô số cường giả trên phiến đại lục này vừa mới tiến vào Thiên giai liền có thể cảm ngộ được một loại quy luật Thiên giai, từ đó về sau liền không còn cơ hội thứ hai khác để đụng vào điều huyền bí quan trọng này.
Hàn Phong không thể tìm được câu trả lời cho vấn đề này, bất quá cũng bởi vì hắn ý thức được nguyên nhân trong đó, cuối cùng giúp hắn thành công ngoài ý muốn nắm giữ được một loại quy luật nguyên tố thiên địa khác.
Điều này đối với Hàn Phong mà nói, tự nhiên vô cùng đáng mừng.
Mà theo hắn không ngừng thâm nhập lý giải đối với quy luật thiên địa, đấu khí trong cơ thể cũng xuất hiện biến hóa rất khác nhau.
Tuy rằng loại biến hóa này Hàn Phong chưa bao giờ gặp qua, nhưng có thể cảm nhận được một tia quen thuộc trong đó, cũng là loại cảm giác vi diệu giống hệt kiếp trước khi hắn thành công tiến vào Thiên giai.
Phát hiện được điểm này, trong lòng Hàn Phong hiểu ra, đây chính là dấu hiệu bước đầu của việc đột phá, trong lòng nhịn không được kích động.
Mà theo thời gian không ngừng trôi qua, cảm giác liên kết với thiên địa càng them cường liệt.
Hàn Phong tự nhiên không thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy, toàn bộ tâm thần tập trung lại, tinh tế thể hội biến hóa trong cơ thể và thế giới xung quanh.
Rốt cuộc, hơn nửa tháng trôi qua, đấu khí trong cơ thể Hàn Phong đột nhiên rơi vào trạng thái đình trệ trong nháy máy, chợt dùng tốc độ không thể tưởng tượng nổi, bắt đầu vận chuyển cực nhanh.
Mà xung quanh nguyên bản năng lượng tinh thuần nồng đậm bao phủ toàn thân Hàn Phong, hầu như trong một cái chớp mắt đều bị Hàn Phong hút vào cơ thể.
Sau đó, lấy Hàn Phong làm trung tâm, một cỗ gió lốc năng lượng đáng sợ nhất thời không ngừng khuếch tán ra xung quanh, cơ hồ trong nháy mắt, gian thạch thất nguyên bản vô cùng bĩnh tĩnh, chợt tràn ngập năng lượng cuồng bạo, cỗ năng lượng cuồng bạo này nhất thời tàn phá tường đá kiên cố xung quanh, chốc lát đã xuất hiện vô số vết nứt.
Bất quá, năng lượng cuồng bạo không tàn phá bừa bãi quá lâu, chỉ chốc lát sau, liền bị lực hút cường đại trên người Hàn Phong hút mạnh, toàn bộ chen chúc lao vào cơ thể Hàn Phong.
Rắc rắc….
Những tiếng nổ rất nhỏ liên tiếp vang lên, Hàn Phong vẫn ngồi tĩnh tọa bất động, thân thể đột nhiên hơi rung động, ngay sau đó là vài tiếng vang nhje, tiếng vang từ thưa thớt biến thành dày đặc, thân thể Hàn Phong cũng theo đó rung lên bần bật.
Lập tức, nguyên tố thiên địa xung quanh ào ào tụ tập lấy Hàn Phong làm trung tâm.
Hiện tại, thân thể Hàn Phong giống như động không đáy, điên cuồng hấp thu toàn bộ năng lượng quanh mình.
Lúc nguyên tố thiên địa trong thạch động đều bị hắn hút hết, hồ nước bên ngoài thạch động cũng bắt đầu trở nên cực kỳ không bình tĩnh.
Từng bọt nước không ngừng xuất hiện trên mặt hồ, dần dần, toàn bộ mặt hồ trong suốt bình lặng giống như nước bị đun sôi, càng không ngừng cuồn cuộn.
Mà kế tiếp, lấy mặt hồ làm trung tâm, một cỗ lực hút kinh khủng càng lúc càng mạnh mẽ, càng không ngừng khuếch tán ra bốn phía xung quanh, cuối cùng toàn bộ phương viên vài trăm dặm đều bị lực hút kinh khủng này bao trùm.
Nguyên bản phiến rừng núi thường ngày hiếm người qua lại, chỉ có chim bay cá nhảy cảm nhận được cỗ lực lương kinh khủng xung quanuh, nhất thời sợ đến chạy trốn nháo nhào, sau một lát, hoàn toàn không có nửa điểm sinh khí.
Cỗ lực hút này liên tục duy trì nửa tháng mới chậm rãi biến mất.
Nếu như có võ giả tu luyện đấu khí ở đây, tất nhiên sẽ phát hiện ra toàn bộ năng lượng trong không khí đã hoàn toàn biến mất.
Bên trong động phủ Chấn Phi, trải qua hơn nửa tháng điên cuồng hấp thu, thân thể Hàn Phong một lần nữa khôi phục lại bình tĩnh, lúc này trên người hắn căn bản không tìm ra được nửa điểm hình bóng đấu khí.
Toàn bộ khí tức trên người trở nên cực kỳ bình thản, nếu không phải người có thực lực đấu khí nhất định, tuyệt đối không thể biết được Hàn Phong không phải người bình thường.
Lại trải qua hồi lâu, Hàn Phong đang khoanh chân ngồi tĩnh tọa, đột nhiên cái miệng mở lớn, chỉ thấy một đạo bạch khí rất nhỏ từ trong miệng hắn phun ra, mà đôi con mắt vốn nhắm chặt chậm rãi mở, một lần nữa để lộ đôi con mắt bình thản nội liễm.
Hàn Phong tỉnh táo lại, cúi đầu, đồng thời nắm nhẹ bàn tay, nhất thời, mấy đạo đấu khí mạnh mẽ trong nháy mắt tụ tập vào quyền đầu.
Cảm thụ được khí tức kinh khủng hoàn toàn không giống như Nhân giai, Địa giai, khóe miệng Hàn Phong dần dần nhếch lên, hiện tiếu ý mừng rỡ, theo đó, khóe miệng càng không thể khống chế được không ngừng mở rộng, hiển nhiên tâm tình của Hàn Phong lúc này vô cùng kích động, khó có thể bình phục.
Hồi lâu, Hàn Phong thoáng thu lại tâm tình kích động, nhịn không được cảm khái than thở:
– Thiên giai a! Ta rốt cuộc lại một lần nữa bước chân vào cảnh giới vô số võ giả tha thiết ước mơ!
Nói xong, Hàn Phong nắm chặt hai bàn tay, nhắm con mắt lại, bắt đầu lĩnh hội biến hóa vô hạn sau khi bước vào Thiên giai.
Đương nhiên, tuy rằng bước vào Thiên giai quả thực là sự tình đáng giá hưng phấn, thế nhưng nếu chỉ đơn thuần tiến vào Thiên giai vẫn còn chưa tới mức khiến Hàn Phong thất thố như vậy, áp chế tình tự hưng phấn trong nội tâm.
Ngay lúc trước, khi hắn bước vào Thiên giai, hắn đã phát hiện ra, đấu khí của hắn có biến chuyển, nếu như tình huống bình thường, một khi bước vào Thiên giai, đấu khí sẽ tự động từ Hậu thiên chuyển thành Tiên thiên.
Mà tình huống của Hàn Phong lại có chút khác biệt, đấu khí của hắn trước khi bước vào Thiên giai, chỉ bởi vì một lần ngoài ý muốn mà chuyển thành đấu khí Tiên thiên.
Như vậy, theo lý thuyết, sau khi hắn tiến vào Thiên giai, đấu khí hẳn là không xuất hiện biến hóa gì mới đúng.
Chỉ là, lúc trước Hàn Phong hơi chút quan sát đấu khí trong cơ thể, đột nhiên phát hiện ra đấu khí Tiên thiên trong cơ thể chính mình tựa hồ so với trước kia càng thêm tinh thuần.
Mà Hàn Phong có thể cảm thụ được, lúc này dưới tình huống hắn tận lực điều khiển, đấu khí Tiên thiên đối với tốc độ hấp thu nguyên tố thiên địa xung quanh, so sánh với trước kia nhanh hơn gấp đôi.
Phát hiện này khiến Hàn Phong ngạc nhiên không ngớt.
Loại tình huống này, Hàn Phong ngược lại có chút không hiểu ra sao.
– Lẽ nào bởi vì nguyên nhân tiến vào Thiên giai, đấu khí từ Tiên thiên tiến tới biến đổi thành một loại trạng thái khác?
Hàn Phong lẩm bẩm.
Nghĩ nửa ngày, đối với loại tình huống phát sinh trong cơ thể hắn, từ xưa đến này chưa có người nào phát sinh qua, vì vậy ngay cả chính hắn cũng không rõ ràng tình trạng như vậy đến tột cùng là chuyện gì xảy ra.
Cuối cùng, hàn Phong chỉ có thể tạm thời gọi đấu khí của bản thân sau khi xuất hiện biến hóa là đấu khí Tiên thiên hình thái thứ hai.
Ý tứ chính là đấu khí Tiên thiên chuyển sang cấp độ đấu khí Tiên thiên càng cao hơn.
Tất nhiên, thoạt nhìn có chút khó đọc, nhưng cũng coi như trực tiếp rõ ràng.
Tiếp theo, Hàn Phong vẫn chưa dự định rời khỏi thạch thất, mà vẫn như trước lẳng lặng ngồi tĩnh tọa một chỗ, trong đầu không ngừng suy nghĩ vài vấn đề.
Hoặc giả nói, tại lúc hắn phát hiện đấu khí trong cơ thể xuất hiện biến hóa, kết hợp với đủ loại tình huống, lập tức xuất hiện trong đầu Hàn Phong một ý niệm gan lớn, thậm chí nói là điên cuồng.
Chẳng qua, ý niệm này vừa mới hiện lên trong đầu, liền lập tức bị Hàn Phong mạnh mẽ đè ép xuống.
Nhưng cũng chỉ trong chốc lát, cỗ ý niệm điên cuồng này một lần nữa đột phá áp chế không ngừng hiện ra, đồng thời càng không ngừng bồi hồi trong đầu Hàn Phong.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










