Ngạo Thị Thiên Địa
Tập 25 : Sư đồ (c121-c125)
❮ sautiếp ❯Chương 121: Sư đồ
Trác Dật nhìn thấy thiếu niên tuổi tác còn nhỏ hơn mình, dĩ nhiên đối xử với bọn họ như vậy, biểu tình không khỏi bị kiềm hãm, lập tức nói:
– Ngươi là ai? Đây cũng là đạo đãi khách của Huyền Thiên Tông các ngươi sao?
– Huyền Thiên Tông đối với hạng người khác nhau tự nhiên có phương pháp riêng biệt.
Trác Dật còn muốn nói điều gì, bất quá lại bị Doãn Băng Hinh bên cạnh ngăn cản, hơi chút quan sát hai mắt Hàn Phong, nhìn thấy thiếu niên này dĩ nhiên tùy ý đứng trước thiên giai cường giả, trong lòng cũng là ngạc nhiên vô cùng, nhưng biết lúc này hắn có thiên giai cường giả trợ trận, nếu tiếp tục tranh luận thì kẻ phải chịu thiệt chính là mình.
Vì vậy.
Doãn Băng Hinh có chút khinh thường mở miệng nói:
– Huyền Thiên Tông bất quá cũng chỉ là loại tông môn giỏi ỷ lớn h**p nhỏ, đệ tử đánh không lại, liền thế hệ trước xuất thủ, ngày hôm nay cuối cùng cũng được kiến thức, ta rất mọng đợi quý tông tại Thiên Thánh Đại Hội có thể đạt được thành tích tốt!
Nói xong, Doãn Băng Hinh liền nháy mắt với Trác Dật, hai người cũng không quay đầu lại mà xuống núi.
Phí Lão đứng bên cạnh Hàn Phong, nhẹ nhàng lắc đầu, nói:
– Bất quá là hai gã đệ tử tâm cao khí ngạo của Thiên Thánh Cốc, không cần để ý tới bọn họ.
Thật vất vả mới về tới, ta cũng không muốn tạo ra phiền phức không cần thiết.
– Đã như vậy, lão đầu tử ta đây cũng không quản nữa.
Phí Lão vuốt râu, nhàn nhạt cười nói.
Hai người tùy ý nói chuyện như vậy lọt vào trong mắt đám người Đoạn Nhạc khiến họ càng không thể tin nổi.
Nhìn ngữ khí nói chuyện của thiếu niên, tựa hồ vô cùng quen thuộc với cường giả.
Mà lúc này, Mạnh Hùng trải qua thời gian ngắn điều tức, không khỏi đi tới, vui vẻ nói:
– Hàn Phong. ngươi rốt cuộc đã trở về?
Lời này của Mạnh Hùng vừa nói ra, Đoạn Nhạc cùng Triệu Lâm Lâm đều sửng sốt, rồi kinh ngạc nhìn thiếu niên trước mặt.
Hàn Phong?
Hàn Phong nghe được thanh âm của Mạnh Hùng, cũng xoay người lại, nhìn vẻ mặt kích động của ba người, khẽ cười nói:
– Đã lâu không gặp!
– Hàn Phong, thật sự là ngươi sao?
Đoạn Nhạc nghe vậy, không khỏi kinh hỉ bước tới, vỗ vai Hàn Phong, vui vẻ nói:
– Tiểu tử ngươi hai năm qua đã đi dâu, chúng ta còn tưởng ngươi gặp phải chuyện gì rồi chứ?
Lúc này, Mạnh Hùng cùng Triệu Lâm Lâm cũng bắt đầu hỏi thăm Hàn Phong một phen.
Hàn Phong từ trong ánh mắt của bọn họ có thể cảm nhận được sự vui mừng, trong lòng cũng là cảm động.
Chỉ bất quá, mấy người Mạnh Hùng tựa hồ nhớ tới bên cạnh Hàn Phong còn có một lão giả thực lực mạnh mẽ, nhất thời sắc mặt cứng lại, vội vàng thi lễ, ngữ khí cung kính nói:
– Đa tạ tiền bối xuất thủ cứu giúp, tiểu tử Mạnh Hùng vô cùng cảm kích.
Phí Lão nghe vậy, chỉ mỉm cười, không có nhiều lời.
Hàn Phong thấy thế, khoát khoát tay nói:
– Các ngươi không cần quá mức khẩn trương, Phí Lão là bằng hữu của ta.
Mấy người Mạnh Hùng cùng Đoạn Nhạc vừa nghe đều là trợn mắt há miệng, có chút không thể tin nổi nhìn Hàn Phong.
Bọn họ thật sự không ngờ, Hàn Phong có thể là bằng hữu của vị tiền bối kia.
Với điều này, Hàn Phong cũng không giải thích, đơn giản mặc kệ bọn họ.
Đúng lúc này, một đạo thân ảnh nhỏ nhắn xinh xắn chui qua đoàn người, nguyên lai là một thiếu nử mười hai mười ba tuổi, đang mở to mắt đánh giá Hàn Phong.
Tựa hồ đối với Hàn Phong trước mắt, thiếu nữ cảm thấy hết sức hứng thú, trong mắt không ngừng hiện lên vẻ tò mò.
Hàn Phong cũng nhìn thiếu nữ trước mặt. nhất thời cảm thấy quen thuộc.
Bất quá hắn còn chưa kịp nhớ ra nàng là ai, thiếu nữ đã mở miệng nói:
– Ngươi chính là Hàn Phong mà sư phụ hay nhắc tới?
Nguyên lai thiếu nữ đó là Lâm Phỉ Vân do Lâm Nguyệt lúc trước thu nhận.
Nghe được câu hỏi của nàng, Hàn Phong cũng lặng người.
Lập tức nhìn về phía thiếu nữ trước mắt, trong đầu nhất thời hiện ra rất nhiều hình ảnh từ kiếp trước.
Nguyên lai là nàng, Hàn Phong đột nhiên nhớ tới.
Thiếu nữ trước mắt, hắn cũng biết, hơn nữa quan hệ giữa hai ngươi vô cùng thân thiết.
Lâm Phỉ Vân chăm chú nhìn Hàn Phong, cũng không nói lời nào, sắc mặt có chút buồn bực, trừng mắt tức giận nói:
– Người ta hỏi ngươi đó, sao ngươi không trả lời ta?
Bị thiếu nữ này hỏi làm Hàn Phong giật mình tỉnh lại, khi nhìn vẻ mặt khả ái của nàng, trong lòng không khỏi buồn cười, vị sư tỷ này quả nhiên vẫn giống kiếp trước.
Bất quá, kiếp này nàng đã trở thành sư muội của mình, trong lòng Hàn Phong nghĩ lại.
– Ta chính là Hàn Phong, còn ngươi là ai?
Hàn Phong tuy rằng rõ ràng lai lịch của thiếu nữ trước mắt, nhưng vẫn làm bộ hỏi.
Lâm Phỉ Vân tròng mắt vừa chuyển, hiện lên vẻ giảo hoạt, nói:
– Ta không nói cho ngươi biết, hừ!
Nói xong, Lâm Phỉ Vân liền dạt mọi người sang hai bên, rồi chạy ra ngoài.
Đối với cử động này của Lâm Phỉ Vân, Hàn Phong cũng mặc kệ, hiện tại nàng mới chỉ mười ba tuổi, tuy rằng so với tuổi tác của Hàn Phong cũng không lớn hơn, nhưng tâm trí vô cùng đơn thuần, tựa như một tiểu hài tử vậy.
Mạnh Hùng nhìn thấy Hàn Phong kinh ngạc thì nhếch miệng cười, thô lỗ nói:
– Hàn Phong, đây chính là tiểu sư muội mà sư phụ ngươi mới vừa thu nhận.
Ngươi đã trở về, từ sau phải trông coi nàng, đừng để nàng làm phiền ta nữa.
Một năm qua ta bị nàng lăn qua lăn lại đến thảm.
Nghe được Mạnh Hùng nói như thế, Hàn Phong không cần nghĩ cũng biết, trong thời gian này, Lâm Phỉ Vân không ít lần trêu chọc hắn.
Việc này kiếp trước hắn đã từng trải qua rất nhiều, tự nhiên hiểu rõ tại sao Mạnh Hùng lại có vẻ mặt thống khổ như vậy.
Nghĩ thế, Hàn Phong cũng chỉ lắc đầu cười khổ không ngớt.
Kế tiếp sau khi trò chuyện vài câu cùng mọi người, Hàn Phong liền rời khỏi.
Lúc này, hắn đi tới tiểu viện của Lâm Nguyệt.
Tới gần sân, trong lòng Hàn Phong cũng không khỏi có chút kích động.
Đúng lúc này, cánh cửa phòng chợt chi nha một tiếng rồi mở ra, một đạo thân ảnh quen thuộc chậm rãi bước tới.
Lâm Nguyệt vốn đang nằm nghỉ, ai ngờ tiểu đồ đệ của nàng cả cửa cũng không thèm gõ, đột nhiên vội vã lao vào phòng.
Khiến Lâm Nguyệt bất ngờ chính là nàng tới chỉ để ngủ cùng mình.
Khi ngồi dậy, thấy được là tiểu đồ đệ mà mình thương yêu, mặc dù không có ý muốn trách cứ, nhưng nàng vẫn giả vờ mắng:
– Vân nhi, ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, khi muốn vào phòng thì phải gõ cửa, ngươi lại cứ thế lao vào…
– Ai nha! Sư phụ, lần sau con sẽ chú ý hơn.
Lâm Phỉ Vân đi tới bên giường, nói.
Lâm Nguyệt thấy thế, biết tiểu đồ đệ này của mình tính tình vốn đã như vậy, đành sẵng giọng nói:
– Ngươi nha, cũng không biết phải nói sao với ngươi mới tốt nữa.
Lâm Phỉ Vân không để ý tới lời nói của Lâm Nguyệt, ngược lại có chút kích động kéo tay áo nàng, nói:
– Sư phụ, để con nói cho người biết một chuyện.
– Chuyện gì lại làm tiểu Vân nhi của chúng ta kích động như vậy.
Lâm Nguyệt yêu thương vuốt nhẹ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Phỉ Vân, cười nói.
– Vừa rồi, ta đã gặp Hàn Phong sư huynh.
Lâm Phỉ Vân nhìn Lâm Nguyệt, nói rõ ràng từng chữ.
Bỗng nhiên, Lâm Phỉ Vân có thể cảm giác được bàn tay của Lâm Nguyệt đang v**t v* khuôn mặt của mình có chút run rẩy.
Chợt, Lâm Nguyệt phục hồi tinh thần lại, không khỏi vỗ vỗ cái đầu nhỏ của Lâm Phỉ Vân:
– Vân nhi, không được nói dối.
– Vân nhi không có nói dối, vốn con cũng không biết Hàn Phong sư huynh, nhưng Mạnh Hùng đã nói thế, nên con vội chạy ngay về đây báo cho người biết.
Lâm Phỉ Vân thấy Lâm Nguyệt không tin, vẻ mặt bất mãn nói.
Nghe được Lâm Phỉ Vân nói như thế, biểu tình trên mặt Lâm Nguyệt rốt cục có một tia biến hóa.
– Vân nhi, con nói thật chứ? Con ở đâu gặp được hắn?
Lâm Nguyệt không khỏi gấp giọng hỏi.
Nhìn thấy Lâm Nguyệt rốt cục tin tưởng mình, Lâm Phỉ Vân liền đem sự tình xảy ra vừa rồi kể lại một lượt.
Lúc này, trong lòng Lâm Nguyệt càng thêm tin tưởng lời nói của Lâm Phỉ Vân.
Nghĩ đến tên đồ đệ hai năm trước thất tung của mình, trong lòng Lâm Nguyệt nhất thời kích động không thôi.
Trong hai năm qua, không có lúc nào, nàng không nghĩ tới sinh tử của đồ đệ, hôm nay hắn rốt cuộc đã trở về, sự lo lắng thấp thỏm trong lòng coi như hoàn toàn buông bỏ.
Nghĩ tới đây, Lâm Nguyệt cũng mặc kệ, nhanh chóng mở cửa đi ra ngoài.
Lúc này, Hàn Phong vừa đi tới sân, nhìn thấy cửa phòng từ từ mở ra, trong lòng cũng đồng thời kích động.
Khi bóng người quen thuộc từ trong phòng đi ra, Hàn Phong cũng khó lòng khống chế được nội tâm kích động, không khỏi tiến về phía trước vài bước, đi tới trước mặt người kia.
Trong lòng Hàn Phong cảm thấy tràn ngập ấm áp, khóe miệng hơi run run hô lên:
– Sư phụ, con đã trở về.
Lâm Nguyệt lẳng lặng nhìn Hàn Phong đang đứng trước mặt, nhất thời trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Nàng nhớ tới lúc trước Hàn Phong mới được mình dẫn về Huyền Thiên, chẳng qua là một tiểu hài tử cao chưa tới vai nàng, nhưng hôm nay đứng chung một chỗ, hắn đã mơ hồ cao hơn nàng một nửa cái đầu.
Trên mặt cũng ít đi vài phần trẻ con, mà thay vào đó là một chút ổn trọng cùng thành thục.
Nhìn đồ đệ đã hai năm xa cách, Lâm Nguyệt cũng vô cùng xúc động, chậm rãi đi tới trước mặt Hàn Phong, vô ý thức giơ bàn tay trắng noãn, vuốt nhẹ lên mặt hắn.
Cảm nhận được bàn tay ấm áp, nõn nà của Lâm Nguyệt đang vuốt nhẹ trên mặt mình, Hàn Phong có chút bất đắc dĩ, mở miệng nói:
– Sư phụ, con đã không còn là một tiểu hài tử nữa rồi.
Khanh khách!
Nghe vậy, Lâm Nguyệt nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của Hàn Phong, cũng nhịn không được cười thành tiếng.
Lâm Nguyệt có chút hơi giận hỏi:
– Hai năm qua, ngươi đã đi dâu? Dĩ nhiên không một tiếng mà bỏ đi, ngươi có biệt sư phụ lo lắng nhiều thế nào hay không?
Nói tới chữ cuối cùng, khóe mắt Lâm Nguyệt không khỏi có chút ửng hồng.
Tuy rằng nàng cùng Hàn Phong ở chung không lâu, nhưng Lâm Nguyệt đặt trên người hắn rất nhiều tình cảm, Hàn Phong cũng đem lại cho những hồi ức đẹp đẽ.
Có thể nói, Hàn Phong không chỉ là đồ đệ của nàng, mà còn như người thân của nàng, nên hôm nay gặp lại hắn, Lâm Nguyệt mới không thể khống chế được tâm tình như thế.
Hàn Phong thấy hai mắt Lâm Nguyệt hơi đỏ lên, cũng hiểu được trong hai năm mình biến mất, nàng nhất định đã lo lắng rất nhiều.
Trong lòng cũng cảm thấy hổ thẹn cùng cảm động.
Bất quá Hàn Phong cũng không hề hối hận, nếu không nhờ thể, hắn sao có thể tìm được Trầm Ngọc và Tiêu Linh, lại làm thế nào quen biết được với thiên tài thương nghiệp như La Mạn.
Lúc này, Lâm Phỉ Vân vốn núp ở phía sau, cũng ló cái đầu nhỏ ra, mở to đôi mắt hiếu kỳ đánh giá hai người.
Khi nàng nhìn thấy hai mắt Lâm Nguyệt ửng đỏ.
Khuôn mặt nhỏ nhắn cũng một mảnh kinh ngạc, nàng chưa từng thấy bộ dáng như vậy của sư phụ mình, nhất thời cho rằng Hàn Phong sư huynh khi dễ sư phụ.
Nghĩ vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Phỉ Vân không khỏi giận dữ, từ trong phòng xông tới, vung nắm đấm nhỏ đánh lên ngực Hàn Phong.
Đồng thời trong miệng lớn tiếng trách mắng:
– Ngươi là đồ xấu xa, dĩ nhiên khi dễ sư phụ, xem chiêu!
Đối với công kích này, Lâm Nguyệt nhất thời không kịp phản ứng.
Bất quá đấu khí của Lâm Phỉ Vân chỉ là cơ sở cửu phẩm, lấy thực lực hiện tại của Hàn Phong dù có đứng im cũng không bị bất cứ thương tổn gì.
Nhưng Hàn Phong không dám dùng đấu khí hộ thể, lo lắng sẽ đả thương tiểu nha đầu này.
Rơi vào đường cùng, Hàn Phong đành phải xuất thủ, nhẹ nhàng giữ lấy nắm đấm nhỏ của Lâm Phỉ Vân.
Hàn Phong tự nhiên sẽ không trơ mắt nhìn nàng bị ngã, nhất thời giơ tay đỡ lấy, thuận lợi ôm cả thân thể của Lâm Phỉ Vân vào trong ngực.
Hàn Phong chỉ cảm thấy thân thể của tiểu nha đầu này không ngờ trơn bóng như vậy, hơn nữa vóc người cũng khá lả lướt.
Vốn trong đầu Hàn Phong không chút tà niệm, hiện tại cũng không khỏi hơi rung động.
Lúc này, Lâm Nguyệt cũng đã kịp có phản ứng, nhanh chóng bước tớ nói:
– Vân nhi, ngươi làm cái gì vậy?
– A! Buông!
Bị Hàn Phong đột nhiên ôm một cái như vậy, Lâm Phỉ Vân chỉ càm thấy một cỗ khí tức nam tử kéo tới, trong lòng không khỏi quýnh lên, sắc mặt hoảng loạn hô.
Nghe Lâm Phỉ Vân hô to, Hàn Phong cũng có chút xấu hổ, vội vàng buông nàng ra, nhanh chóng thu hồi hai tay.
Có lẽ đã bị ký ức kiếp trước ảnh hưởng, vì vậy khi Hàn Phong tiếp xúc với Lâm Phỉ Vân, tinh không có quá nhiều cố kỵ, ngược lại hắn quên mất mình và nàng mới chỉ là lần đầu gặp mặt.
Lúc này Lâm Nguyệt đã đi tới, trước tiên trừng mắt với Hàn Phong, rối kéo bàn tay nhỏ nhắn của Lâm Phỉ Vân, kiểm tra trên dưới một phen rồi nói:
– tiểu tử thối ngươi, mời vừa trở về liền đã khi dễ sư muội, hai năm không gặp, ngươi thật mạnh a!
Hàn Phong nghe vậy, chỉ có thể xấu hổ sờ mũi, không có giải thích thêm.
Cũng không thể đi tính toán với một tiểu cô nương.
Kế đó, Lâm Nguyệt kéo Lâm Phỉ Vân đến bên người, nhẹ giọng nói:
– Vân nhi, đây là Hàn Phong sư huynh của ngươi, về sau ngươi phải cùng sư huynh chung sống hòa thuận.
– A!
Lâm Phỉ Vân liếc mắt nhìn Lâm Nguyệt, lại quay đầu nhìn Hàn Phong, hơi chút hiếu kỳ nói một tiếng.
Hàn Phong thấy thế, không khỏi mỉm cười lại với nàng.
Bất quá Lâm Phỉ Vân chỉ là quay mặt đi, hừ nhẹ một tiếng.
Hiển nhiên chuyện vừa rồi vẫn để bụng.
Lâm Nguyệt thấy thế, trước tiên đưa Lâm Phỉ Vân trở về, rồi dẫn Hàn Phong vào trong phòng, thăm hỏi chuyện hai năm qua.
Hàn Phong hơi chút suy nghĩ, liền đem chuyện trong hai năm qua kể tóm tắt một lượt.
Đương nhiên một ít chuyện rùng rợn, Hàn Phong tịnh không nói ra, chủ yếu là sợ Lâm Nguyệt quá mức lo lắng.
Sư đồ hai năm không gặp, vừa thấy mặt liền trò chuyện tới đêm mới thôi.
Lâm Phỉ Vân phải trở về, chủ yếu là vì lúc này trong tông đột nhiên xuất hiện vài người không rõ lai lịch.
Bất quá, những người đó nói là bằng hữu của Hàn Phong, nên Lâm Phỉ Vân đành phải chạy đến xác minh.
Nhờ có Lâm Phỉ Vân nhắc nhở, Hàn Phong mới nhờ tới, vừa rồi vì quá kích động khi gặp lại Lâm Nguyệt nên đã quên mất đám người Trầm Ngọc cùng Tiêu Linh.
Lâm Nguyệt nghe được là bằng hữu do Hàn Phong dẫn theo, cũng cảm thấy hiếu kỳ, nên cùng hắn đi tới diễn võ trường.
Lúc này, Trầm Ngọc cùng Tiêu Linh đều đang ngồi trong tiểu viện, mấy người Mạnh Hùng cũng đứng ở gần đó, vẻ mặt hiếu kỳ đánh giá bọn họ.
Nhất là khi nhìn thấy dung mạo của Tiêu Linh cùng Trầm Ngọc, mấy thiếu niên như Đoạn Nhạc đều là đỏ mắt mà nhìn.
Tuy nói dung mạo Doãn Băng Hinh của Thiên Thánh Cốc cũng không thua kém hai nàng, nhưng so với cả hai, trên người Doãn Băng Hinh nhiều hơn một phần băng lãnh ngạo khí khiến đám người Đoạn Nhạc cảm thấy thập phần khó chịu.
Nhất là lúc trước tỷ thí lời nói khinh miệt của nàng càng khiến Đoạn Nhạc giận dữ vô cùng.
Hàn Phong lại đi tới diễn võ trường, thấy mấy người đang buồn chán ngồi ở đó, trên mặt không khỏi có chút xấu hổ.
Sau đó, Hàn Phong vội vàng đem mọi người giới thiệu cho Lâm Nguyệt.
Lâm Nguyệt từ trước lúc đến đây đã từ miệng của Hàn Phong biết đến hai nàng.
Bất quá nàng cũng không ngờ cả hai lại xinh đẹp như vậy.
Quan trọng chính là ánh mắt của hai thiếu nữ này đều hướng về phía đồ đệ của mình, Lâm Nguyệt phát hiện quan hệ của bọn họ không rõ ràng.
Lâm Nguyệt không khỏi quan sát tinh tế hai nàng, sau đó lại dùng ánh mắt tự tiếu phi tiếu nhìn Hàn Phong vài lần.
Cảm nhận được ánh mắt có chút trêu chọ của Lâm Nguyệt, nét mặt của Hàn Phong cũng lộ ra một tia xấu hổ.
Chương 122: Tu vi đột tăng
Tiêu Linh cùng Trầm Ngọc cũng không ngờ sư phụ của Hàn Phong lại là một nữ tử xinh đẹp như vậy, nhất thời trong lòng cũng là hết sức hiếu kỳ.
Lúc Lâm Nguyệt nhìn lướt qua hai nàng, thấy hai lão giả đứng phía, trong mắt càng hiện lên một tia nghi hoặc, nàng phát hiện mình không ngờ không thể thấu hiểu được thực lực của họ.
Phải biết rằng, hiện tại nàng đã là một nhân giai cửu phẩm võ giả.
Có thể khiến nàng nhìn không ra, thực lực tự nhiên là ở trên nàng.
Hay nói cách khác, hai lão giả này chính là địa giai cao thủ?
Nghĩ vậy, Lâm Nguyệt cũng là có chút khiếp sợ vì Hàn Phong dĩ nhiên có thể trở thành bằng hữu với địa giai cao thủ.
Sau khi giới thiệu với mọi người xong, Hàn Phong cũng không chú ý tới ánh mắt kinh ngạc của Lâm Nguyệt, mà nói với nàng rằng mấy bằng hữu này của mình muốn gia nhập Huyền Thiên Tông,
Bất quá, với việc này Lâm Nguyệt cũng không thể làm chủ, chỉ có thể đem mấy người an bài nghỉ ngơi tại phòng khách trước đã, sau đó mới đem chuyện này thông tri cho tông chủ, tất cả đều phải do tông chủ quyết định.
Hàn Phong nghe vậy, cũng chỉ gật đầu.
Tiếp theo dưới sự giúp đỡ của Lâm Nguyệt đem mấy người Tiêu Linh tạm thời an bài xong.
Nhìn sắc trời còn chưa tối, Hàn Phong liền dự định hạ sơn một chuyến.
Bây giờ trong lòng hắn đang nhớ tới phụ thân hai năm không gặp.
Cùng Lâm Nguyệt nói một tiếng, Hàn Phong liền vội vã hạ sơn.
Lấy thực lực của hắn hiện tại, từ Huyền Thiên Tông đến Vân Sơn trấn cũng chỉ là công phu chốc lát.
Khi hắn đi tới bên ngoài Vân Sơn trấn, cảm giác nhớ nhung trong lòng càng mãnh liệt.
Nhanh chóng đi tới sân, rồi khi bước vào viện tử, thấy Từ lão đang ngồi nghỉ ngơi một mình.
Mà Từ lão nghe được bên ngoài sân có động tĩnh cũng mở mắt nhìn ra ngoài.
Khi hắn thấy thân ảnh của Hàn Phong cũng có chút sững người.
Dù sao hai năm không gặp, Hàn Phong cũng có chút thay đổi, nếu không phải người thân quen, thoáng nhìn thật khó có thể nhận ra.
– Từ lão, đã lâu không gặp.
Hàn Phong trông thấy ánh mắt kinh ngạc của Từ lão, không khỏi mỉm cười chào.
Nghe được thanh âm quen thuộc này, Từ lão mạnh mẽ đứng dậy, ánh mắt có chút nhòa đi, nhất thời kích động nói:
– Hàn Phong thiếu gia.
Đi tới trước mặt Hàn Phong, Từ lão làm như không tin vào mắt mình cố nhìn kỹ một lượt, khi hắn rốt cục nhận ra Hàn Phong mới vui vẻ nói:
– Hàn Phong thiếu gia, ngươi rốt cục đã trở về, nếu lão gia biết nhất định sẽ rất cao hứng.
Hàn Phong nghe được Từ lão nói như thế, không khỏi sững người một chút, sau đó sắc mặt bỗng biến đổi, cầm lấy tay Từ lão hỏi:
– Từ lão, ngươi vừa nói cái gì? Lẽ nào cha ta đã tỉnh lại?
Từ lão có chút kỳ quái nhìn Hàn Phong nói:
– Từ nửa tháng trước, lão gia đã tỉnh lại, bất quá lúc đó thiếu gia không có nhà, nên hai ngày sau lão gia liền nói muốn ra ngoài tìm kiếm thiếu gia.
– Cái gì?
Hàn Phong sau khi nghe xong, cũng là kinh hãi vô cùng.
Làm sao có thể? Thời gian phụ thân thức tỉnh, dĩ nhiên so với kiếp trước còn sớm hơn ba tháng.
Trong lòng Hàn Phong không ngừng suy nghĩ, bất quá nghĩ lại hắn thấy chuyện này kỳ thực đối với phụ thân cũng không phải là chuyện xấu.
Nguyên bản Hàn Phong dựa theo tình huống thân thể của Hàn Nhất Nguyên để phán đoán, cần phải hai năm mới có thể hoàn thành cải tạo thân thể.
Bất quá hiện tại sớm tỉnh lại chứng tỏ thân thể phụ thân so với dự liệu của hắn còn tốt hơn rất nhiều.
Nghĩ tới đây, Hàn Phong cũng yên lòng, hỏi:
– Phụ thân ta hiện giờ ở đâu?
– Không rõ lắm, nửa tháng trước sau khi lão gia rời khỏi, liền không trở về, lúc trước nghe nói là muốn tới Huyền Thiên Tông tìm thiếu gia, sau đó thì bặt vô âm tín.
Từ lão lắc đầu, hồi đáp.
Đi Huyền Thiên Tông?
Trong lòng Hàn Phong có chút kinh ngạc nghĩ đến khi hắn ở Huyền Thiên Tông cũng không nghe qua có người tới tìm mình.
Nghĩ vậy, Hàn Phong không khỏi nhíu mày lại, trong lòng hơi lo lắng tới an nguy của phụ thân.
Cùng Từ lão nói chuyện vài câu, Hàn Phong liền trở lại Huyền Thiên Tông, dọc theo đường đi hắn không ngừng suy nghĩ chuyện của phụ thân.
Chỉ là nghĩ tới hiện tại phụ thân tỉnh lại, thực lực tất nhiên tiến nhanh, dựa theo dự đoán hẳn đã tiến nhập địa giai nên trong lòng cũng yên tâm hơn.
Liến tiếp bôn ba ở bên ngoài hồi lâu, rốt cục đã trở lại Huyền Thiên Tông, Hàn Phong cũng cảm thấy có chút mệt mỏi, nên trở lại trong phòng, chuẩn bị nghỉ ngơi một phen.
Bất quá, khi hắn phát hiện gian phòng của mình dù hai năm qua không có ở, nhưng vẫn sạch sẽ, không chút bụi bặm.
Trong nháy mắt, Hàn Phong liền hiểu rõ là do Lâm Nguyệt thường xuyên trở lại quét dọn.
Nghĩ đến hành động của Lâm Nguyệt, nội tâm Hàn Phong cũng hết sức cảm động.
Một đêm này, Hàn Phong ngủ rất thoải mái, có lẽ căng thẳng thần kinh thời gian dài, đột nhiên được thư giãn nên hắn ngủ tới khi mặt trời lên cao mới tỉnh dậy.
Khiến hắn vô cùng kinh ngạc chính là trải qua một đêm nghỉ ngơi, đấu khí trong cơ thể hắn dĩ nhiên tăng trưởng rất nhiều.
Phát hiện này nhất thời khiến Hàn Phong cảm thấy không thể tin nổi.
Nhưng hắn cũng chỉ đem nó quy công cho tác dụng của Tiên Thiên đấu khí, chứ không tiếp tục nghĩ thêm.
Kỳ thực sở dĩ đấu khí của Hàn Phong đạt được tinh tiến tất cả đều là vì hai năm qua, Hàn Phong mất ăn mất ngủ tu luyện, rất ít khi nghỉ ngơi, nên trong lúc bất chợt dừng lại, đã trợ giúp đấu khí tăng trưởng.
Đương nhiên, loại tình huống này cũng chỉ thỉnh thoảng mới xuất hiện một lần.
– Sư huynh!
Ngay khi Hàn Phong còn đang suy nghĩ, thì ngoài cửa đã truyền đến âm thanh trong trẻo.
Hàn Phong vừa nghe, liền biết được chủ nhân của nó chính là tiểu sư muội Lâm Phỉ Vân.
Đứng dậy đi tới trước cửa, Hàn Phong quả nhiên thấy tiểu nha đầu Lâm Phỉ Vân đang hai tay chống nạnh đứng trước cửa phòng mình.
Khi thấy hắn đi ra, vẻ mặt nhỏ nhắn bất mãn nói:
– Sư huynh, bây giờ đã là chính ngọ, mà ngươi vẫn còn ngủ nướng.
– Sư muội tìm ta có chuyện gì không?
Đối với Lâm Phỉ Vân quở trách, Hàn Phong cũng buồn cười, không nghĩ tới mình thỉnh thoảng mới lười biếng một lần, lại bị tiểu sư muội mắng.
Lâm Phỉ Vân thấy Hàn Phong không nhìn mình, không khỏi tức giận nói:
– Ta không thèm tìm ngươi, là sư phụ thấy ngươi cả ngày không có động tĩnh, mới sai ta tới, không ngờ ngươi vẫn trốn trong phòng ngủ.
Hàn Phong mỉm cười, giơ tay đặt trên đầu Lâm Phỉ Vân, vuốt tóc nói:
– Ta là sư huynh của muội, sao có thể nói với ta như thế?
– Đây là do sư phụ mất thời gian khá lâu mới chải tóc được cho ta, sư huynh thực sự là đáng ghét!
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Phỉ Vân giận dữ nói.
Bất quá Hàn Phong cũng mặc kệ nói:
– Được, chúng ta đi tìm sư phụ.
Nói xong, cũng không để ý Lâm Phỉ Vân ở đằng sau dẫn đầu đi tới phòng của Lâm Nguyệt.
Lâm Phỉ Vân thấy thế cũng chỉ đành tức giận đi theo.
Hai người một trước một sau đi tới tiểu viện của Lâm Nguyệt.
Khi nhìn thấy Hàn Phong đi đến, Lâm Nguyệt tới trước mặt hắn, ôn hòa nói:
– Hôm nay ta đã nói với tông chủ, về việc mấy người Tiêu Linh muốn gia nhập Huyền Thiên Tông.
– Tông chủ nói như thế nào?
Hàn Phong hỏi.
Lâm Nguyệt cười cười, nói rằng:
– Mặc dù có chút không hợp quy củ, thế nhưng ngày hôm qua ta thoáng quan sát, phát hiện khí tức những người đó cũng không kém, nên tông chủ đã đáp ứng yêu cầu của ngươi.
Nhưng điều kiện là bọn họ phải trái qua kiểm tra.
Nhìn thần sắc nghi hoặc của Hàn Phong, Lâm Nguyệt giải thích:
– Ngày mai tông chủ sẽ phái người phụ trách cuộc kiểm tra này, chỉ cần bọn họ có thể vượt qua, liền có thể tiến nhập Huyền Thiên Tông.
– Thì ra là thế!
Sau khi nghe Lâm Nguyệt giải thích, Hàn Phong không có nghĩ quá nhiều, hắn tin tưởng lấy thực lực của mấy người Tiêu Linh, một cuộc kiểm tra nho nhỏ không tính là gì.
Sau khi Lâm Nguyệt nói xong, cũng hơi chút quan sát Hàn Phong rồi nói:
– Lâu như vậy không gặp, Tiểu Phong tu vi của ngươi tiến bộ không ít để sư phụ ta kiểm tra, được chứ?
Chương 123: Sư huynh muội
– Sư huynh, bọn ngươi sẽ giúp ta giáo huấn Mạnh Hùng được không?
Lâm Phỉ Vân đang chớp mắt nhìn Hàn Phong, đôi bàn tay bé nhỏ đáng kéo áo hắn, vẻ mặt ngây thơ nói.
Lúc này, Hàn Phong đã ra khỏi tiểu viện của Lâm Nguyệt, đang đi tới chỗ của mấy người Tiêu Linh.
Phía sau hắn chính là Lâm Phỉ Vân đang mặc váy hoa lục sắc.
– Tên Mạnh Hùng kia sao lại chọc tới muội?
Đối mặt với Lâm Phỉ Vân không ngừng lằng nhằng, trên mặt Hàn Phong không khỏi lộ ra vẻ cười khổ, thở dài hỏi.
Nghe được Hàn Phong rốt cục phản ứng, nhãn tình Lâm Phỉ Vân sáng lên, khuôn mặt nhỏ nhắn chợt có chút tức giận nói:
– Mỗi lần ta gọi hắn giúp ta giáo huấn mấy kẻ bại hoại, hắn đều mượn cớ tu luyện, không chịu giúp ta, ngươi nói hắn có đáng ghét hay không?
– Chỉ vì chuyện này thôi sao?
Hàn Phong dở khóc dở cười nói, trong lòng không khỏi thay Mạnh Hùng cảm thấy oan ức.
Nhìn thấy Hàn Phong tựa hồ không chịu, Lâm Phỉ Vân không khỏi có chút gấp gáp, hôm nay đã rất bội phục vị sư huynh vừa gặp mặt này.
Vừa rồi, Hàn Phong cùng Lâm Nguyệt giao thủ trong tiểu viện.
Kết quả tất nhiên là Hàn Phong dễ dàng đạt được thắng lợi, kết quả này khiến Lâm Phỉ Vân đứng bên cạnh tràn ngập vẻ không thể tin nổi.
Không chỉ là nàng, ngay cả Lâm Nguyệt, cũng kinh ngạc dị thường.
Vốn nàng chỉ muốn xem đồ đệ xa cách hai năm, thực lực hiện tại có chút tiến bộ nào hay không?
Khiến nàng không ngờ chính là trải qua một phen giao thủ, Lâm Nguyệt phát hiện thực lực của Hàn Phong đã khác biệt so với ngày trước.
Đấu khí của Lâm Nguyệt không chút bảo lưu thi triển nhưng Hàn Phong vẫn bình tĩnh, vô luận Lâm Nguyệt biến hóa vũ kỹ thế nào, hắn cũng không chút khó khăn hóa giải.
Thấy điều này, đôi mắt đẹp của Lâm Nguyệt cũng không ngừng hiện lên vẻ kinh dị.
Bất quá, đối với việc thực lực của đồ đệ mình vượt quá bản thân, trong lòng Lâm Nguyệt cũng không hề cảm thấy đố kỵ, mà chỉ cảm thấy vui vẻ tự đáy lòng.
Không nghĩ tới đồ đệ hai năm trước nàng phải thập phần lo lắng, hôm nay đã trưởng thành vượt qua tưởng tượng của nàng.
Hơn nữa nhìn dáng dấp của Hàn Phong hiển nhiên vừa rồi vẫn chưa xuất ra toàn lực.
Mà đối với lần luận bàn này, Hàn Phong cũng không có bảo lưu thực lực quá nhiều, cho nên đối với vẻ kinh dị trong mắt Lâm Nguyệt cũng là nằm trong dự liệu của hắn.
Hiện tại thực lực của hắn đã tiến nhập địa giai, cũng không dự định giấu diếm.
Lúc trước mới vừa gia nhập Huyền Thiên Tông, Hàn Phong sở dĩ không có bại lộ thực lực chân chánh, thứ nhất là bởi vì tu vi đấu khí thực sự quá yếu, Hàn Phong cảm giác nguy cơ kiếp trước quấy phá nên vô ý thức làm như vậy.
Vả lại hắn hi vọng tìm về cái cảm giác được Lâm Nguyệt tận tình quan tâm như khi kiếp trước mới gia nhập Huyền Thiên Tông.
Bất quá hiện tại tựa hồ đã không cần phải như vậy nữa, nên Hàn Phong cũng sẽ không tiếp tục ẩn giấu.
Đương nhiên, cuối cùng hắn đem tất cả chuyện này đều quy về công lao của hai người Bố Lôi Địch cùng Phí Lão.
Lâm Nguyệt đối với hai lão giả thần bí khó lường cũng ấn tượng sâu sắc, tuy rằng vô pháp nhìn ra tu vi chân chính của họ, nhưng chí ít Lâm Nguyệt có thể cảm giác được thực lực của hai người so với tông chủ Huyền Ky Tử còn mạnh hơn không ít, tối thiểu cũng là địa giai cửu phẩm cao thủ.
Được hai người này chỉ điểm, đấu khí của Hàn Phong tiến triển nhanh như vậy cũng là chuyện bình thường.
Do đó, Lâm Nguyệt cũng không truy hỏi thêm.
Thực lực hiện nay của Lâm Nguyệt bất quá cũng chỉ là nhân giai cửu phẩm đỉnh phong, lấy tu vi của Hàn Phong tự nhiên là có thể đánh bại dễ dàng.
Hắn đáp ứng cùng Lâm Nguyệt luận bàn chủ yếu là trợ giúp nàng đề cao thực lực.
Hai sư đồ luận bàn xong, Hàn Phong đã đại thể nắm bắt được tình hình đấu khí của Lâm Nguyệt.
Lâm Nguyệt dựa vào Bồ Đề Tâm Ảnh lúc trước trong hai năm ngắn ngủi đã từ nhân giai lục phẩm thăng cấp đến nhân giai cửu phẩm, tốc độ tu luyện như vậy tuy vẫn kém Hàn Phong, nhưng ở Huyền Thiên Tông vẫn là rất giỏi.
Bất quá, có thể là thăng cấp quá nhanh nên Lâm Nguyệt đối với lực lượng tự thân vẫn vô pháp nắm giữ hoàn toàn, cho nên Lâm Nguyệt muốn đột phá nhân giai đến địa giai chi cảnh sẽ có khó khăn nhất định.
Đương nhiên, hôm nay Hàn Phong trở về, trở về vấn đề tu vi của Lâm Nguyệt, hắn tất nhiên là có biện pháp giải quyết, chẳng qua vẫn còn muốn chờ một thời gian ngắn nữa.
Sau khi cáo biệt Lâm Nguyệt, Hàn Phong vốn là dự định đi tìm mấy người Tiêu Linh, ai ngờ vị tiểu sư muội này dĩ nhiên quấn lấy không rời, mà Lâm Nguyệt cũng không có phản đối, muốn Hàn Phong chiếu cố nàng cho tốt, không được phép khi dễ nàng.
Với điều này, Hàn Phong cũng đành vẻ mặt phiền muộn nhận lời, còn Lâm Phỉ Vân nghe được Lâm Nguyệt nói, liền cười gian nhìn hắn.
Bất quá, đối với vị sư tỷ kiếp trước, sư muội kiếp này, trong lòng Hàn Phong vẫn cảm thấy vô cùng thân thiết.
Kiếp trước ngoại trừ sư phụ Lâm Nguyệt, trong Huyền Thiên Tông, Lâm Phỉ Vân là người quan tâm hắn nhất.
Mặc dù biết khi đó đấu khí của hắn vẫn dừng lại ở cơ sở tứ phẩm nhưng nàng vẫn không ghét bỏ hắn, còn thường xuyên giúp hắn đánh đuổi những đồng môn hay ức h**p hắn.
Những ký ức này không ngừng hiện lên trong đầu Hàn Phong.
Đương nhiên, khi đó tính cách của Lâm Phỉ Vân tuy rằng cũng giống tiểu hai tử, nhưng nếu so với hiện tại thì trầm ổn hơn một chút.
Hiện tại Lâm Phỉ Vân càng giống một tiểu cô nương không hiểu thế sự, tính cách ngây thơ trong sáng, trong lòng không có bất kỳ chuyện gì khiến nàng phải lo lắng.
Hai người một trước một sau, rất nhanh đã đến bên trong viện tử của đệ tử đời thứ ba, nơi ở của mấy người Tiêu Linh cũng ngay bên cạnh đấy.
Hàn Phong một đường đi tới, Lâm Phỉ Vân ríu rít kể cho hắn các chuyện lớn bé trong Huyền Thiên Tông gần đây.
Bất quá nàng cũng mới nhập môn không lâu nên cũng không quá rõ ràng mọi chuyện.
Nên Hàn Phong cũng chỉ là nghe được đại khái.
Chủ yếu là về hai tên tới khiêu khích hôm nay, Hàn Phong đã hiểu rõ là đệ tử do Thiên Thánh Cốc phái tới đưa thiệp mời.
Về phần tại sao lại cùng mấy người Mạnh Hùng nảy sinh xung đột, hắn cũng được Lâm Phỉ Vân nói rõ ràng.
Thì ra thanh niên kia đúng là Thiếu cốc chủ của Thiên Thánh Cốc, còn Doãn Băng Hinh lại là đại đệ tử có thiên phú tốt nhất.
Hai người vốn là tâm cao khí ngạo, tự nhiên khinh thường tông môn nhị lưu như Huyền Thiên Tông, cho nên đối với ngữ khí khi nói chuyện với mấy người Đoạn Nhạc tràn ngập khinh miệt.
Vì vậy hai bên phát sinh tranh cãi, thẳng đến cuối cùng diễn biến thành giao đấu, đương nhiên là trên danh nghĩa luận bàn, kỳ thực chỉ là hai gã đệ tử Thiên Thánh Cốc muốn mượn chuyện này để giáo huấn mấy người Đoạn Nhạc.
Về phần kết quả, tự nhiên không cần nói cũng biết, đám người Đoạn Nhạc khẳng định không phải đối thủ của Trác Dật, mà Lâm Phỉ Vân cũng linh mẫn, nhìn thấy manh mối liền đến hậu sơn tìm Mạnh Hùng trợ trận.
Bất quá, lấy thực lực hiện tại của Mạnh Hùng mặc dù cực mạnh trong đệ tử đời thứ ba của Huyền Thiên Tông, nhưng chỉ là bình chiến được với Trác Dật.
Chứ đối mặt với Doãn Băng Hinh thiên phú trác tuyệt, Mạnh Hùng ngay cả một chiêu cũng không đỡ được.
Mà sự tình sau đó, Hàn Phong tự nhiên cũng đã biết rõ.
Xem ra nội tình Huyền Thiên Tông vẫn có chút yếu, tông môn lớn chỉ tùy tiện phái ra hai gã đệ tử đã đánh bọn họ tới mức đó, nếu không có mình trở về đúng lúc, không chừng Mạnh Hùng đã nằm bẹp rùi.
Nghĩ vậy, Hàn Phong cũng hơi thở dài, mặc dù so với kiếp trước, Huyền Thiên Tông dưới sự trợ giúp của hắn xác thực cường đại không ít, nhưng so với thế lực khác vẫn tồn tại chênh lệch không nhỏ.
Dựa theo quỹ tích phát triển của kiếp trước còn có năm năm nữa, Huyền Thiên Tông sẽ bị Tinh Hải Các chèn ép, sau đó chiếm đoạt.
Lấy tình hình trước mắt, thực lực của Huyền Thiên Tông vẫn là quá yếu ớt, hắn phải mau chóng nghĩ biện pháp để Huyền Thiên Tông càng cường đại hơn.
Bằng không năm năm sau phải đối mặt với Tinh Hải Các ra sao đây?
Chương 124: Âu Dương Y Y
Ngẫm lại, Hàn Phong không khỏi nghĩ đến Thiên Thánh Đại Hội một tháng sau, có thể chính là cơ hội rất tốt.
Kiếp trước dù hắn chưa từng có cơ hội tham gia thịnh hội này, thế nhưng cũng hiểu rõ chỉ cần trên đại hội có được vị trí nhất định sẽ có phần thường xa xỉ.
Phần thưởng này có thể giúp tông môn đề cao thực lực chỉnh thể, lấy tu vi địa giai nhất phẩm của hắn hiện nay tựa hồ muốn có được vị trí nhất định cũng không khó, hơn nữa có thể quen biết với một vài cao thủ trẻ tuổi cũng là thể nghiệm tốt.
– Sư huynh!
Ngay khi Hàn Phong đang lo lắng làm sao để trợ giúp tông môn trở nên càng cường đại hơn, Lâm Phỉ Vân ở bên lại giật góc áo của hắn.
Hàn Phong nghi hoặc quay đầu lại, hỏi:
– Sao vậy?
Lâm Phỉ Vân chỉ về phía trước, ngữ khí có chút chán ghét nói:
– Sư huynh, chúng ta đi mau, có một đám người đáng ghét đang đi đến.
Nghe được Lâm Phỉ Vân nói, Hàn Phong cũng hiếu kỳ, nhìn theo hướng nàng chỉ, rất nhanh liền thấy vài đạo thân ảnh đi về phía mình.
Cẩn thân đánh giá người tới, Hàn Phong không có ấn tượng gì, bất quá khi hắn thấy nữ tử dẫn đầu, sắc mặt cũng hơi chút dị dạng.
– Tiểu Vân, ngươi muốn đi đâu?
Lâm Phỉ Vân nghe xong, không khỏi cau mày, hoi nhăn mũi lại, hừ nhẹ một tiếng.
Đối với giọng nói này, Hàn Phong cũng vô cùng quen thuộc, giương mắt đánh giá thiếu nữ trước mắt, trong lòng càng cảm khái không ngớt.
Trông thấy thiếu nữ đột nhiên xuất hiện, Hàn Phong cũng chỉ còn lại vẻ mặt băng lãnh.
Nhưng trong lòng vẫn có chút cảm khái.
Có lẽ cũng là phản ứng do kiếp trước lưu lại, thiếu nữ trước mắt là người một năm sau cùng hắn tiếp nhập Huyền Thiên Tông, không ngờ hôm nay lại gặp sớm một năm.
Hàn Phong còn nhớ rõ tên nàng là Âu Dương Y Y.
Dung mạo của Âu Dương Y Y tuy rằng thua Lâm Phỉ Vân ở vẻ thanh thuần khả ái, nhưng lại mang vẻ yểu điệu, xinh đẹp không phù hợp với tuổi tác của nàng.
Tuy rằng lúc này Âu Dương Y Y cũng chưa tới mười năm tuổi, nhưng vẻ mị hoặc của nàng đúng là đòn trí mạng với thanh niên, năm đó Hàn Phong chính là bị Âu Dương Y Y hấp dẫn sâu sắc.
Nhưng Hàn Phong nhớ rõ lúc hai người nhập môn, Âu Dương Y Y vẫn là tiểu cô nương không hiểu chuyện, hai người chung sống cũng vô cùng hòa hợp, dần dần lờ mở nảy sinh tình cảm.
Bất quá theo tuổi tác của cả hai tăng dần, thực lực của Hàn Phong vẫn không chút tiến triển, Âu Dương Y Y dựa vào thiên phú khá tốt, đấu khí vượt xa Hàn Phong cho nên đối với việc hắn chỉ có cơ sở tứ phẩm, trong lòng dần nảy sinh tâm lý bài xích.
Ngay từ đầu Hàn Phong cũng không có phát hiện Âu Dương Y Y thay đổi, thẳng đến có một lần, hắn tới giờ vẫn không thể nào quên, tại một khu rừng sau tông môn, nhìn thấy Âu Dương Y Y cùng một vị sư huynh thân mật.
Trong khoảnh khắc, Hàn Phong thậm chí cảm thấy như bị cả một tòa tháp rơi xuống.
Do dự một lúc lâu, Hàn Phong cũng không có lựa chọn vạch trần hai người, bởi vì hắn hiểu rõ làm như vậy chỉ đổi lại sự giễu cợt, ai bảo thực lực của hắn yếu ớt như vậy, nên Hàn Phong cuối cùng lựa chọn yên lặng rời khỏi.
Vào ngày hôm sau, Âu Dương Y Y cũng bắt đầu bất hòa với hắn.
Càng về sau, càng thẳng thắn cùng vị sư huynh kia kết đôi xuất hiện trước mặt hắn.
Đối với hành động khi ấy của Âu Dương Y Y, Hàn Phong sớm đã có chuẩn bị tâm lý, tuy vẫn tức giận, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng.
Hắn biết lấy thực lực của mình căn bản không xứng với Âu Dương Y Y, nguyên bản hắn cũng không muốn trách mình.
Nhưng nàng tuyệt tình như thế làm trong lòng hắn thập phần không cam lòng, đồng thời sau đó liều mạng tu luyện, thế nhưng khi đó tư chất của hắn có hạn, mặc dù hắn nỗ lực gấp người bình thường vài lần, đấu khí vẫn không thể tiến triển được.
Vì thế, Hàn Phong vẫn bị những tên suy huynh đệ khác cười nhạo.
Nhưng khi một việc khác xảy ra, Hàn Phong mới hoàn toàn nhận rõ chân diện mục của Âu Dương Y Y, cũng chính là khi đó, hắn mới phát hiện cảm tình mà mình vẫn cố chấp là một chuyện ấu trĩ.
Âu Dương Y Y tự nhiên không rõ ràng lắm ý nghĩ trong lòng Hàn Phong.
Nhẹ nhàng bước tới trước mặt hai người, một đôi mắt đẹp của Âu Dương Y Y tràn ngập hiếu kỳ quan sát Hàn Phong.
Xem ra tựa hồ đối với nam tử xa lạ đột nhiên xuất hiện này hết sức cảm thấy hứng thú.
– Tiểu Vân, người bên cạnh ngươi là ai? Vì sao ta chưa từng gặp qua?
Âu Dương Y Y có chút nghi hoặc nhìn Hàn Phong, trong mắt hiện lên một tia thần sắc không đổi.
Âu Dương Y Y so với Lâm Phỉ Vân lớn hơn một tuổi, nhưng đấu khí chỉ có cơ sở bát phẩm, mặc dù đang trong đệ tử đời thứ ba của Huyền Thiên Tông cũng coi như là vô cùng khá, nhưng so với Lâm Phỉ Vân vẫn kém hơn.
Nghe được Âu Dương Y Y hỏi, Lâm Phỉ Vân cũng nói:
– Hắn là sư huynh của ta, ngươi chưa được thấy qua sự lợi hại của huynh ấy đâu, về sau các ngươi cũng không nên chọc ta, nếu không ta sẽ bảo sư huynh giáo huấn các ngươi.
Nói xong, Lâm Phỉ Vân ôm cánh tay Hàn Phong để thị uy, đồng thời nắm chặt quả đám nhỏ giơ về phía mấy người Âu Dương Y Y.
Đối với hành động của nàng, Hàn Phong cũng không nói gì, chỉ cảm thấy buồn cười vì hình như mình đã trở thành tay sai của nha đầu này.
Sư huynh?
Âu Dương Y Y nghe vậy, căn bản không để ý tới động tác của Lâm Phỉ Vân, trong mắt càng lóe ra vẻ hiếu kỳ không ngừng đánh Hàn Phong.
Đối với sư thúc Lâm Nguyệt nguyên bản còn có một tên đồ đệ phế vật là Hàn Phong, mấy người bọn họ cũng từng nghe qua.
Nhưng lúc này nghe được Lâm Phỉ Vân khen ngợi Hàn Phong lợi hại như vậy, trong lòng càng tràn ngập khinh thường, nhất là vài tên thiếu niên đứng sau Âu Dương Y Y.
– Xin chào ta là Âu Dương Y Y, vị sư huynh này xưng hô như thế nào?
Âu Dương Y Y nhìn Hàn Phong, đôi mắt đẹp lưu chuyển nói.
Hàn Phong đối với Âu Dương Y Y thực sự không còn chút hứng thú, nên biểu tình trên mặt cũng không có biến hóa gì, chỉ lễ phép trả lời:
– Hàn Phong!
– Thì ra là Hàn Phong sư huynh, vì sao trước đây Y Y chưa từng thấy qua sư huynh?
Âu Dương Y Y nhẹ giọng hỏi.
Ngữ khí ôn nhu khiến người ta nghe rồi có cảm giác thư thái.
Không thể không nói hình dạng của Âu Dương Y Y lúc này so với Lâm Phỉ Vân thanh thuần khả ái, càng thêm hấp dẫn ánh mắt của người khác phái.
Chí ít lúc này vài tên thiếu niên bên cạnh nàng, ánh mắt nhìn về phía Âu Dương Y Y đều là vẻ ái mộ sâu sắc.
Bất quá, trải qua kiếp trước, Hàn Phong tự nhiên rõ ràng thái độ làm người của nàng, đối với thiếu nữ xinh đẹp mỹ lệ này căn bản không có bất kỳ cảm giác gì.
Hắn thật ra biết được Huyền Thiên Tông sau khi bị Tinh Hải Các chiếm đoạt, Âu Dương Y Y đã chủ động quay về đưa tin, rồi không được vài ngày đã được thiếu các chủ của Tinh Hải Các chiếm đoạt.
Hàn Phong cũng trong cái đêm đó triệt để thấy rõ diện mục chân thực của Âu Dương Y Y.
Chút tình yêu còn lại dành cho nàng trong lòng đã triệt để biến mất, chỉ còn lưu lại cảm giác chán ghét.
Hàn Phong giương mắt nhìn đối phương rồi nhàn nhạt nói:
– Ta mới trở về từ hôm qua, nếu như sư muội không có chuyện gì, chúng ta đi trước đây.
Hàn Phong vừa nói xong, trong đôi mắt đẹp của Âu Dương Y Y cũng hiện lên một tia biến hóa, nhưng rất nhanh đã bị nàng che giấu.
Lâm Phỉ Vân đứng bên cạnh Hàn Phong thấy thái độ của hắn với Âu Dương Y Y lãnh đạm như vậy, nhất thời tâm hoa nộ phóng, vẻ mặt càng đầy đắc ý.
Nàng đã sớm không vừa mắt với Âu Dương Y Y, mỗi lần nhìn thấy cô ta đều cảm thấy chán ghét vô cùng.
Không có cẩn thận quan sát vẻ mặt của Âu Dương Y Y, Hàn Phong dẫn theo Lâm Phỉ Vân đi qua mấy người họ.
Chỉ là mấy tên thiếu niên phía sau Âu Dương Y Y, lúc này kịp phản ứng, tiến lên vài bước ngăn cản Hàn Phong.
Chương 125: Kiểm tra nhập môn
Một thiếu niên trong đó có tu vi đấu khí khá mạnh, nhìn Hàn Phong lạnh giọng nói:
– Ngươi chính là Hàn Phong kẻ có thực lực thấp nhất Huyền Thiên Tông? Vừa rồi Y Y hảo tâm ngươi nói chuyện ngươi nói chuyện, ngươi lại lạnh lùng như vậy, không để nàng vào mắt, ta muốn ngươi lập tức xin lỗi nàng.
Kinh ngạc nhìn thiếu niên trước mắt, trong lòng Hàn Phong không khỏi có chút buồn cười, những thiếu niên này xem ra đã bị Âu Dương Y Y làm cho thần hồn điên đảo, nghe khẩu khí này, tựa như bản thân không phản ứng là đã phạm phải tội lớn ngập trời.
Hơi chút suy nghĩ, Hàn Phong rất nhanh liền nhớ lại mấy người kia, nhãn thần không khỏi rùng mình.
Hàn Phong nhớ kỹ, thiếu niên trước mắt ngăn trở hắn, chính là sư huynh kiếp trước của hắn, mà nay cũng chỉ là sư đệ vừa nhập môn.
Những cái này cũng không phải điều quan trong, mà điều quan trọng là năm người này chính là những kẻ kiếp trước hay thương tổn hắn.
Thế nhưng khi Huyền Thiên Tông cùng Tinh Hải Các chiến đấu, bọn họ rất sợ chết, vì bảo toàn tính mạng đã phản bội sư môn, chuyển đầu nhập Tinh Hải Các, giúp đỡ Tinh Hải Các chèn ép sư huynh đệ đồng môn, hành vi này khiến Hàn Phong thập phần khinh thường.
Đã nhận ra thân phận của họ, Hàn Phong cũng không hề khách khí, hừ lạnh một tiếng, lập tức nói:
– Tránh ra!
– Nếu như ta không tránh ra thì sao?
Tên thiếu niên chặn đường Hàn Phong khinh thường nói.
Kỳ thực hắn cũng biết rõ sư huynh hai năm thất tung, có tu vi đấu khí thập phần thấp kém, nên mới không hề sợ hãi.
Hiển nhiên đem Hàn Phong trở thành đối tượng có thể tùy tiện khi dễ.
Bất quá, Hàn Phong cũng không dự định cùng bọn chúng nói nhiều lời, nếu đối phương không cho, Hàn Phong trực tiếp vươn một tay đẩy hai tên thiếu niên trước mặt ra, khiến chúng mất trọng tâm, ngã ngược ra đằng sau.
Cũng may đồng bạn bên cạnh thấy thế vội vàng đỡ lấy.
Hàn Phong xuất thủ động tác vô cùng nhanh chóng, mấy người vẫn chưa tới kịp phản ứng, đã mang theo Lâm Phỉ Vân rời khỏi.
– Đáng ghét!
Hai gã thiếu niên bị Hàn Phong đánh ngã, sau khi phản ứng kịp, nhất thời nổi giận, người này dĩ nhiên khiến bọn chúng mất mặt trước người mình ái mộ, không khác gì tát mạnh vào mặt chúng.
Nghĩ đến đây, hai người đầu tiên là nhìn Âu Dương Y Y một cái, sau đó đinh đuổi theo phía Hàn Phong rời đi.
Bất quá, Âu Dương Y Y lúc này mở miệng ngăn cản nói:
– Vu Hàn dừng tay!
Nghe được Âu Dương Y Y mở miệng, thiếu niên tên là Vu Hàn cùng tên đồng bọn khác đành dừng lại.
Âu Dương Y Y như có điều suy nghĩ nhìn về phía Hàn Phong rời đi.
Hàn Phong vừa rồi đẩy hai người ra, hiển lộ thực lực vượt xa lời đồn, xem ra Lâm Phỉ Vân mới nói sư huynh của nàng đấu khí rất giỏi, không phải là lời tùy tiện.
Nghĩ vậy, Âu Dương Y Y không khỏi lộ ra một tia quỷ dị.
Sáng sớm hôm sau, Hàn Phong đã dẫn theo mấy người Tiêu Linh đi tới diễn võ đường.
Ngày hôm nay chính là ngày bọn họ tiến hành kiểm tra nhập môn.
Qua một lát, Huyền Ky Tử dẫn theo vài nghi trượng trưởng lão đi tới, theo phía sau bọn họ là vài tên đệ tử đời thứ hai.
Hàn Phong hơi kinh ngạc, trắc thí hôm nay dĩ nhiên được tông chủ quan tâm nhiều như thế, liếc mắt nhìn lại, toàn bộ nghi trượng trưởng lão đều đã đến đông đủ,
Lúc này, Lâm Nguyệt dẫn theo Lâm Phỉ Vân đi tới bên cạnh Hàn Phong, thấy vẻ mặt kinh ngạc của hắn, chợt thấp giọng giải thích:
– Tông chủ hôm nay là đến vì hai vị tiền bối Phí Lão cùng Bố Lôi Địch, hôm trước ta đem chuyện của hai vị tiền bối kể lại với tông chủ, hắn rất coi trọng nên hôm nay cố ý dẫn theo toàn bộ trưởng lão tìm để biểu thị sự coi trọng của mình.
Hàn Phong nghe xong, cũng bừng tỉnh đại ngộ gật đầu.
Lập tức, ánh mắt Hàn Phong hướng về phía Huyền Ky Tử, đây cũng là lần đầu tiên trong kiếp này hắn gặp qua tông chủ.
Vẫn là bộ trường sam màu xám cổ xưa, khuôn mặt có những nếp nhăn, cùng chòm râu dài tới ngực, chỉ là lúc này đang tràn đầy ngạc nhiên nhìn hai người Bố Lôi Địch cùng Phí Lão.
Dung mạo Huyền Ky Tử so với hai người Phí Lão thoạt nhìn còn già hơn một chút, đây cũng là khác biệt rõ ràng nhất giữa địa giai cùng thiên giai.
Sau khi tiến nhập thiên giai, bởi vì Tiên Thiên đấu khí, thân thể cơ năng sẽ lão hóa chậm đi, thực lực việt cường, tốc độ lão hóa càng chậm.
Hơi chút quan sát, Huyền Ky Tử vội ho một tiếng, lập tức giới thiệu quy củ của Huyền Thiên Tông với mấy người bọn họ.
Tuy rằng Huyền Thiên Tông thực lực không mạnh, thế nhưng cũng có quy củ của nó, không thể vì bất kỳ lý do nào mà cải biến, cho nên muốn gia nhập chỉ có thể trải qua khả hạch.
Với điều này, mấy người Bố Lôi Địch tự nhiên là không có bất luận ý kiến gì.
Huyền Ky Tử thấy thế cũng không có nhiều lời, ra hiệu bắt đầu kiểm tra.
Lập tức, một đệ tử đời thứ hai phụ trách trắc thí đi lên.
Hàn Phong hơi chút quan sát.
Người phụ trách trắc thí lần này là sư bá Trịnh Luân, đấu khí nhân giai bát phẩm.
Đương nhiên, kết quả trắc thí cũng không phải là đánh bại vị sư bá này, dựa theo quy củ trước đây, chỉ cần trải qua một lượng chiêu số nhất định của người phụ trách liền coi như là qua.
– Được, cac ngươi ai tới trắc thí trước.
Trịnh Luân nhìn mấy người Tiêu Linh, chắp tay nói.
Hàn Phong quay đầu lại liếc mắt với mọi người, Trầm Ngọc dẫn đầu đi lên, nói:
– Ta tới trước, ta đã sớm muốn xem thử đấu khí của mình.
Nhìn vẻ hứng phấn của Trầm Ngọc, Hàn Phong nhắc nhở:
– Ngươi cũng nên chú ý, tuy rằng đấu khí chỉ phụ trợ ngươi, nhưng nếu ngươi ngay cả mười chiêu cũng không qua được, đến lúc đó ta cũng không giúp được ngươi.
Trầm Ngọc nghe vậy, biểu thị tự mình biết rồi đi tới.
– Ta là Trầm Ngọc, một luyện dược sư, vị tiền bối này mời chỉ giáo!
Trầm Ngọc đi tới trước mặt Trịnh Luân, hành lễ cung kính nói.
– Luyện dược sư?
Trịnh Luân nghe vậy, cũng sững người, rồi lập tức khôi phục, tiếp tục nói:
– Tuy rằng là thế, nhưng trắc thí cơ bản nhất vẫn phải làm, nếu như trên phương diện đấu khí ngươi có thể vượt qua, thì tự nhiên được tiến nhập Bách Thảo Đường.
Trầm Ngọc nghe vậy, tự nhiên là gật đầu.
– Chúng ta đây liền bắt đầu đi.
Trịnh Luân nói xong, ra hiệu Trầm Ngọc cẩn thận.
Rồi thân thể khẽ động, không khách khí tiến về phía Trầm Ngọc, đương nhiên hắn vẫn chưa sử dụng toàn lực, bởi vì hắn nhìn ra đấu khí của nàng chỉ là cơ sở thất phẩm, mặc dù so với rất nhiều đệ tử đời thứ ba mạnh hơn nhiều, nhưng tuổi tác của nàng cũng lớn hơn.
Trên thực tế đấu khí của nàng cũng không quá mạnh mẽ.
Nếu như chỉ có như vậy, Trầm Ngọc rất khó vượt qua khảo hạch.
Trong lòng Trịnh Luân nghĩ thế.
Bất quá hắn cũng không dự định thủ hạ lưu tình, Trịnh Luân thiết diện vô tư cả Huyền Thiên Tông coi như là nổi danh, cũng vì điểm này, hắn mới có thể trở thành người phụ trách mỗi lần khảo hạch.
Đương nhiên, Trầm Ngọc bởi vì thời gian tu luyện ít, cộng thêm bình thường đều chú trọng luyện chế đan dược, mà không thích tu luyện, nếu như không phải bị Hàn Phong ép buộc tu tập dùng để tự bảo vệ mình, sợ là hiện tại nàng ngay cả cơ sở thất phẩm cũng không thể đạt được.
Hàn Phong lúc trước cũng đã lo lắng tình hình của nàng, nên ban đầu mới lựa chọn thân pháp Tuyệt Ảnh Mê Tung truyền cho nàng.
Tuyệt Ảnh Mê Tung kỳ thực cũng không tính là tâm pháp cao giai, bởi vì tính công kích của nó không mạnh, ngược lại trọng điểm của nó là chuyên môn dùng để chạy trốn.
Đừng xem hiện tại đấu khí của Trầm Ngọc chỉ có cơ sở, thế nhưng nếu thật sự gặp nguy hiểm, ngay cả nhân giai nhị phẩm võ giả muốn nhanh chóng bắt được nàng cũng vô cùng khó khăn.
Lúc này, công kích của Trịnh Luân đã đánh tới trước mặt Trầm Ngọc.
Nàng cũng nghiêm mặt lại, vận chuyển đấu khí trong cơ thể, cước bộ điểm nhẹ, cả thân thể tựa như phiến lá rơi theo gió, lách sang một bên.
Nhìn thấy Trầm Ngọc dễ dàng trốn thoát khỏi quyền đầu của mình, trong mắt Trịnh Luân cũng hiện lên một tia kinh ngạc.
Bất quá cái này cũng không ảnh hưởng tới động tác của hắn.
Trầm Ngọc cũng không hoảng loạn, hai chân lại biến đổi, thân hình theo một góc độ không thể tin nổi lại tránh thoát khỏi công kích của Trịnh Luân.
Huyền Ky Tử nhìn Trầm Ngọc liên tục né tránh được công kích của Trịnh Luân, trong mắt cũng là cực kỳ hiếu kỳ,
Là một người đứng đầu tông phái, thực lực của hắn cũng khá, nên đối với thân pháp tinh diệu của Trầm Ngọc cũng là hết sức cảm thấy hứng thú.
– Tuyệt Ảnh Mê Tung quả nhiên là một môn tâm pháp thập phần tinh diệu, cơ sở thất phẩm chống lại nhân giai bát phẩm lại vẫn có thể tránh thoát như vậy, thật là được đại khai nhãn giới.
Đáng tiếc môn tâm pháp này cũng quá mức chú trọng thân pháp, mà không chú ý phương diện tấn công.
Phí Lão ở đằng sau Hàn Phong có chút cảm khái nói.
Hàn Phong nghe vậy, vừa cười vừa nói:
– Điều này cũng không có gì đáng tiếc, có được tất có mất, nếu như muốn nàng phân chia tinh lực cho công kích, thân pháp tất nhiên vô pháp đạt được cực hạn.
Thế gian này vốn không có sự tình hoàn mỹ.
Bố Lôi Địch cũng là gật đầu phụ họa nói:
– Hàn Phong nói không sai, lúc ta mới gặp các người, Trầm Ngọc chỉ là một nha đầu không hiểu biết về đấu khỉ.
Chỉ trong một năm ngắn ngủi đã có thể dưới tay của nhân giai bát phẩm võ giả cầm cự như vậy đã vô cùng khá rồi.
Mấy người đàm luận, giữa sân Trầm Ngọc đã tránh thoát Trịnh Luân hơn mười lần công kích.
Trịnh Luân mắt thấy công kích của mình căn bản vô pháp đả thương Trầm Ngọc, thân hình ngừng lại.
Tuy rằng toàn lực xuất thủ, Trầm Ngọc căn bản vô pháp chạy trốn, nhưng đây chỉ là một hồi trắc thí, liền không phù hợp quy củ, lấy bát phẩm đấu khí toàn lực thi triển trong đệ tử đời thứ ba cho dù có là Mạnh Hùng cũng chỉ miễn cưỡng đỡ được mấy chiêu, những người khác càng không thể chống được.
Lập tức, Trịnh Luân liền tuyên bố Trầm Ngọc vượt qua lần trắc thí này.
Đương nhiên, đó cũng là bởi vì Trầm Ngọc là luyện dược sư nên trắc thí tương đối dễ một chút.
Bên cạnh Huyền Ky Tử híp mắt lại, vuốt chòm râu của mình, tán thưởng nhìn Trầm Ngọc ở giữa sân.
Nàng mặc dù hơi láu lỉnh nhưng bộ pháp tinh diệu cũng khiến người ta được mở rộng tầm mắt.
Người kế tiếp đi tới là Mạc Thiên Cân.
Mạc Thiên Cân khi nhìn Trầm Ngọc trắc thí cũng có chút muốn thử, tu luyện đấu khí nhiều năm như vậy hắn còn chưa từng cùng người ta luận bàn.
Tu vi đấu khí của Mạc Thiên Cân tuy rằng trải qua Hàn Phong chỉ điểm cũng có tiến bộ, nhưng hiện tại cũng chỉ là nhân giai tứ phẩm.
Hơn nữa tâm pháp tu luyện cũng là Ly Hỏa Phần Quyết tầm thường nhất, thậm chí cả một ít vũ kỹ cũng chưa từng tu tập.
Có thể nói, hắn tuy là nhân giai tứ phẩm nhưng nếu giao đấu thật sự ngay cả một nhân giai nhị phẩm võ giả cũng đánh không lại.
Đây cũng là đặc điểm của luyện khí, bọn họ tu luyện đấu khí chỉ là để luyện khí, ít khi dùng để chiến đấu,
Trịnh Luân đầu tiên là nghiêng đầu nhìn Huyền Ky Tử một cái, thấy hắn gật đầu.
Đạt được tông chủ ra hiệu, Trịnh Luân cũng không hề do dự, ra hiệu Mạc Thiên Cân bắt đầu trắc thí.
Trắc thí bắt đầu.
Mạc Thiên Cân lấy ra vũ khí trong tay, đó là một thanh trường kiếm lục sắc.
Thanh trường kiếm này là do hắn luyện chế khi vừa rời khỏi Thiên Nguyệt Đế Quốc, có thể coi là thanh binh khí phẩm chất tốt nhất của hắn.
Hít một hơi thật sâu, hai mắt Mạc Thiên Cân mở to ra, trong miệng quát lên một tiếng lớn.
Bỗng, một đạo khí tức sắc bén tự trong cơ thể hắn b*n r*.
Thấy Mạc Thiên Cân bộc phát ra khí tức, Hàn Phong cũng hơi hơi kinh hãi, khí tức này rõ ràng so với thực lực của Mạc Thiên Cân cao hơn vài phần.
Chợt, Hàn Phong nhìn về phía thanh trường kiếm trong tay Mạc Thiên Cân tựa hồ đã hiểu ra.
Đứng đối diện với Mạc Thiên Cân, Trịnh Luân cũng bị khí tức do hắn bộc phát ra làm kinh sợ một chút.
Mạc Thiên Cân cũng nhân lúc này đánh ra một kiếm về phía Trịnh Luân.
Trường kiếm hóa thành một đạo tàn ảnh màu xanh sẫm, trong nháy mắt đã tới trước người Trịnh Luân khiến sắc mặt hắn co lại.
Đấu khí trong cơ thể vận chuyển, hai chân đạp mạnh, thân hình chợt nghiêng sang vừa vặn né tránh một kiếm này của Mạc Thiên Cân.
Một kích không trúng, Mạc Thiên Cân cũng không nản chí, eo lưng vừa chuyển, trường kiếm màu xanh sẫm đã lại chém về phía Trịnh Luân.
Lúc này Trịnh Luân đã có chuẩn bị, sao dễ dàng để Mạc Thiên Cân đánh trúng.
Tay trái nắm chặt, chém mạnh ra, quyền đầu nhanh chóng nện lên thân kiếm của Mạc Thiên Cân.
Đinh!
Một tiếng thanh thúy vang lên.
Nguyên bản một kiếm rất có khí thế trong nháy mắt liền bị quyền đầu của Trịnh Luân đẩy ra.
Trịnh Luân tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này, cước bộ khẽ động, cả người nhanh chóng lao về phía Mạc Thiên Cân, song quyền đồng thời xuất động.
Mạc Thiên Cân kinh nghiệm chiến đấu còn kém, bị một phen phản công này của Trịnh Luân, nhất thời có chút chống đỡ không nổi, liên tiếp lui về phía sau.
Bên ngoài Hàn Phong thấy thế, cũng có chút tiếc nuối lắc đầu, đối với kết quả như vậy đã sớm nằm trong dự liệu của hắn, chỉ là đối với thanh trường kiếm trong tay Mạc Thiên Cân hắn có chút ngạc nhiên mà thôi.
Vừa rồi Mạc Thiên Cân thi triển ra thực lực vượt xa so với đấu khí của bản thân, nghĩ đến hẳn là do tác dụng của thanh trường kiếm này.
Hắn đã dự định sẽ về hỏi Mạc Thiên Cân cho rõ.
Bất quá trận đầu Trầm Ngọc tâm pháp thập phần tinh diệu vốn khiến mọi người tràn ngập mong chờ, nhưng hiện tại nhìn thấy Mạc Thiên Cân không có cách nào tấn công, đều lắc đầu không ngừng.
Ngay cả Huyền Ky Tử nhìn thấy Mạc Thiên Cân cũng hơi chút thất vọng.
Khi mọi người còn đang thở dài, giữa sân lại mấy chiêu nữa qua đi.
Lúc này thân hình Mạc Thiên Cân đã Trịnh Luân làm cho lung lay sắp đổ.
Chỉ bất quá dựa vào đấu khí vẫn cắn răng chịu đựng.
Trịnh Luân thấy thế, trong mắt tinh quang chợt lóe.
Hai chân lại đạp mạnh, thân thể bỗng nhiên bạo khởi, hơi nghiên thân tránh khỏi trường kiếm của Mạc Thiên Cân, đồng thời nhân lúc sơ hở, oanh xuất một quyền.
Phanh!
Quyền đầu nện vào giữa ngực Mạc Thiên Cân khiến thân hình hắn nhoáng lên.
Ngay sau đó không thể khống chế mà ngã ngược lại, trường kiếm trong tay cũng bị rơi xuống đất, phát ra âm hưởng thanh thúy.
Một kích đắc thủ, Trịnh Luân cũng không tiếp tục tấn công nữa, dựa theo quy tắc trắc thí, Mạc Thiên Cân ngay cả hắn hai mươi của hắn cũng không chống đỡ nổi, nên đã thất bại.
Một bên Trầm Ngọc cùng Tiêu Linh thấy thế đều tỏ vẻ lo lắng.
Nhưng Hàn Phong đối với điều này cũng không quá bất ngờ.
Xoa bóp, sắc mặt Mạc Thiên Cân có chút khổ não đứng dậy, đối với kết quả trắc thí hắn cũng không có quá nhiều chán nản.
Đi tới một bên, chuẩn bị nhặt trường kiếm lên, trong cuộc chiến vừa rồi, hắn đã nắm rõ hiệu quả của nó.
Đúng lúc này, một đạo thân ảnh vốn đang ngồi ở bên canh lại bay lên giữa sân, nhanh hơn Mạc Thiên Cân nhặt lấy trường kiếm.
Mạc Thiên Cân nhìn thấy binh khí của mình bị người ta đoạt mất, cũng hơi sững sỡ, rồi lập tức nhìn thấy một lão giả ăn mặc hơi có vẻ lôi thôi, lúc này hai mắt tỏa ánh sáng chăm chú nhìn trường kiếm trong tay, nói lẩm bẩm.
Nhìn thấy tình huống này, Mạc Thiên Cân không hiểu gãi đầu, quay lại nhìn Hàn Phong, thấy hắn gật đầu biểu thị không cần lo lắng.
Từ lúc lão giả lôi thôi kia tiến lên, Hàn Phong sớm đã chú ý.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










