Ngạo Thị Thiên Địa
Tập 24 : Hộ thuyền (c116-c120)
❮ sautiếp ❯Chương 116: Hộ thuyền
Thời gian trôi qua, cả đám hộ vệ đều là đấu khí tiêu hao vô cùng nghiêm trọng, trừ Bố Lôi Địch cùng Phí Lão bảo hộ thuyền chính, những thuyền còn lại đã có hai cái bị phá hoại.
Lúc này, Tiêu Linh cùng Trầm Ngọc cũng là vẻ mặt lo lắng đứng ngoài cửa phòng của Hàn Phong, sự tình xảy ra bên ngoài, hai nàng cũng biết, nhưng các nàng càng lo lắng chính là Hàn Phong đang trùng kích địa giai chi cảnh, bên ngoài động tĩnh lớn như thế, không biết có ảnh hưởng tới hắn hay không?
– Linh nhi, hiện tại chúng ta nên làm cái gì bây giờ? Hàn Phong bây giờ còn chưa có động tĩnh gì, vạn nhất để cho chúng xông tới, chẳng phải là hỏng bét sao?
Trầm Ngọc vẻ mặt u sầu nói.
Trên khuôn mặt tuyệt mỹ của Tiêu Linh cũng tràn ngập lo lắng, nắm chặt hai tay lại.
Đối với câu hỏi của Trầm Ngọc, nàng cũng không biết phải giải thích ra sao.
Lúc này hộ vệ bên ngoài đã dần dần có chút lực bất tòng tâm.
Theo thời gian từng phút trôi qua, Kiếm Xỉ Huyễn Sa đã dẫn tới gần thuyền đội.
Đúng lúc này, một con Kiếm Xỉ Huyễn Sa thừa dịp một hộ vệ thoát lực đột nhiên nhảy lên cao, rơi xuống boong thuyền, trong miệng hét ra những tiếng chói tai.
Vài tên hộ vệ bên cạnh thấy thế, vội vàng xông lên phía trước, đem Kiếm Xỉ Huyễn Sa đánh gục.
Nhưng là càng lúc càng nhiều Kiếm Xỉ Huyễn Sa thừa cơ nhảy lên thuyền.
Hai người Bố Lôi Địch cùng Phí Lão thấy thế cũng nhíu mày, nhưng vẫn không thể phân thân được.
Tình huống đã đến sinh tử tồn vong trước mắt, mà lúc này Hàn Phong vẫn không có chút động tĩnh gì.
Hai ngày hai đêm đã trôi qua, chiến đấu đã duy trì liên tục, mà đấu khí trong cơ thể Hàn Phong cũng không ngừng vận chuyển.
Lập tức, Hàn Phong chậm rãi mở hai mắt ra, bên trong một đạo tinh quang lạnh thấu xương b*n r*.
Ngay sau đó, thân thể Hàn Phong phát ra tiếng
“răng rắc”
.
Theo biến hóa xuất hiện, Hàn Phong chỉ cảm thấy thân thể nguyên bản có chút nặng nề, so với lúc trước càng thêm nhẹ nhàng hơn.
Đấu khí vừa chuyển, thân thể Hàn Phong liền bay bổng từ trên giường xuống mặt đất.
Cảm nhận được một loạt biến hóa của thân thể, Hàn Phong kinh hỉ phát hiện bản thân đã là một địa giai nhất phẩm võ giả.
Sau khi tiến nhập địa giai, Hàn Phong cảm thấy rõ ràng thị giác cùng thính giác đều tăng cường hơn rất nhiều.
Đột nhiên, Hàn Phong đang chìm đắm trong niềm vui sướng tiến nhập địa giai chi cảnh, nhất thời nghe được một trận động tĩnh kịch liệt ở bên ngoài.
Ngay sau đó, bên ngoài phòng truyền đến tiếng hét thương tâm của Tiêu Linh:
– Đừng mà!
Nghe được tiếng la của Tiêu Linh, Hàn Phong bỗng nhiên kinh hãi, sắc mặt một trận biến đổi đột ngột.
Không kịp ngẫm nghĩ nữa, hai chân Hàn Phong phát lực, thân hình trực tiếp lao ra.
Phanh!
Cửa phòng trực tiếp bị hắn phá ra.
Bên ngoài Trầm Ngọc nhìn Kiếm Xỉ Huyễn Sa hình dạng xấu xí, khuôn mặt nhỏ nhắn đã sợ đến trắng bệch.
Hai tay tức thì bị nàng nắm chặt trước ngực, lòng bàn tay tràn đầy mồ hôi lạnh.
Đối mặt với Kiếm Xỉ Huyễn Sa đột nhiên xuất hiện, Trầm Ngọc thậm chí quên mất sử dụng Tuyệt Ảnh Mê Tung mà lúc trước Hàn Phong đã dạy nàng.
Cả người chỉ ngây ngốc nhìn quái vật không ngừng tới gần mình.
Tiêu Linh ở bên cạnh thấy thế, vốn định tiến lên hỗ trợ, thế nhưng lại bị một con Kiếm Xỉ Huyễn Sa khác quấn chặt lấy, lấy thực lực nhân giai ngũ phẩm của nàng tuy Kiếm Xỉ Huyễn Sa không thể uy h**p gì được, nhưng muốn thoát khỏi nó cũng không dễ dàng.
Bởi vậy, khi nàng thấy Kiếm Xỉ Huyễn Sa mở cái miệng lớn, muốn cắn tới Trầm Ngọc, thì không khỏi kêu lên một tiếng.
Còn Trầm Ngọc sớm đã nhắm chặt hai mắt, thân thể không hề nhúc nhích.
Lúc này, trong đầu nàng tràn đầy hình bóng của Hàn Phong.
Thình thịch!
Kiếm Xỉ Huyễn Sa tự nhiên sẽ không để ý tới ý nghĩ của Trầm Ngọc, hàm răng lớn cắn tới Trầm Ngọc.
Sau một lát, không hề có tràng diện huyết nhục bắn tung tóe xảy ra.
Tiêu Linh một chiêu bức lui Kiếm Xỉ Huyễn Sa, thân hình nhanh chóng lao tới chỗ của Trầm Ngọc.
Tiêu Linh lo lắng tìm kiếm, nhưng không hề phát hiện bóng dáng của Trầm Ngọc, trong lòng nhất thời lạnh toát.
Ngay cả hai đầu Kiếm Xỉ Huyễn Sa đằng sau lao tới cũng không biết.
Đúng lúc này, bên tai Tiêu Linh đột nhiên truyền đến một tiếng quát nhẹ:
– Linh nhi mau tránh ra!
Ngay sau đó, chợt nghe thấy âm hưởng trầm trọng.
Tiêu Linh nhanh chóng xoay người, nhất thời phát hiện Kiếm Xỉ Huyễn Sa không biết từ lúc nào đã ngã xuống trước người mình, cái đầu đã bị vỡ nát.
Sau đó, thân ảnh Hàn Phong xuất hiện ở trước mặt nàng.
Trong lòng hắn chính Trầm Ngọc mới vừa rồi bị sợ đến khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.
Thấy hai người đều là bình an vô sự, Tiêu Linh cũng thở phào nhẹ nhõm.
Về phần Trầm Ngọc vốn đã bị sợ tới mức ngây ngốc, đột nhiên có cảm giác ôm ấp quen thuộc, nỗi sợ hãi trong lòng nhất thời tiêu thất.
Chậm rãi mở mắt ra, đó là ánh mắt vô cùng thân thiết của Hàn Phong.
Trong lòng Trầm Ngọc ấm áp, có chút lưu luyến tựa đầu vào ngực hắn, tựa như làm nũng không muốn dậy.
Hàn Phong nhìn thấy Trầm Ngọc không có việc gì, trong lòng cũng thầm cảm thấy may mắn vì mình đã xuất hiện kịp thời, nếu chậm một bước, e là nha đầu nãy đã bị hương tiêu ngọc vẫn rồi.
Lập tức, Hàn Phong nhìn hai đầu hải quái nằm trên mặt đất, nghi hoặc hỏi Tiêu Linh:
– Xảy ra chuyện gì vậy? Sao trên thuyền lại xuất hiện loại vật này?
Tiêu Linh cũng biết bây giờ không phải lúc để tâm sự, vội vàng thu thập tâm tình, nhanh chóng kể tóm tắt lại mọi việc.
Lúc này Hàn Phong cũng nghe được động tĩnh bên ngoài, đem Trầm Ngọc trong lòng giao cho Tiêu Linh, rồi phân phó cả hai ở trong phòng, không được ra ngoài.
Sau đó, Hàn Phong rất nhanh đi tới boong thuyền.
Đập vào mắt là một đám quái vật lục sắc.
Kiếm Xỉ Huyễn Sa? Hàn Phong liếc mắt liền nhận ra lai lịch của đám hải quái này.
Trong lòng hắn sản sinh nghi hoặc giống Hoắc Lợi.
Kiếm Xỉ Huyễn Sa theo lý không thể xuất hiện nhiều như thế.
Trong đầu nhanh chóng xoay chuyển, Hàn Phong đột nhiên nhớ tới, Hắc Phệ Phong Bạo bọn họ vừa mới gặp phải, Kiếm Xỉ Huyễn Sa có lẽ đã bị Hắc Phệ Phong Bạo ảnh hưởng nên mới xuất hiện ở đây.
Sở dĩ có thể liên tưởng đến điểm này nhanh như vậy cũng là nhờ kiếp trước Hàn Phong chịu thiệt bởi thua thiệt, sau đó bọn hắn cũng gặp phải một đám Kiếm Xỉ Huyễn Sa tương tự bây giờ.
May mắn chính là vị thuyền trưởng kia tựa hồ đã từng gặp phải nguy hiểm tương tự nên dễ dàng giải quyết.
Nhớ tới phương pháp mà vị thuyền trưởng sử dụng năm đó, thân hình Hàn Phong chợt lóe, đi tới boong thuyền, hai mắt nhanh chóng tìm kiếm thân ảnh của hai người Bố Lôi Địch cùng Phí Lão.
Lúc này hai người đang tách ra, không ngừng đi lại trong đàn Kiếm Xỉ Huyễn Sa, nhưng nơi đi qua đều lưu lại hai cỗ thi thể.
Hàn Phong vừa trợ giúp đánh chết Kiếm Xỉ Huyễn Sa, đồng thời cao giọng hô:
– Phí Lão, Bố Lôi Địch, các ngươi tìm trong đàn hải quái, một con Kiếm Xỉ Huyễn Sa toàn thân tím đen, đánh chết nó.
Đó chính là thủ lĩnh của đám hải quái này. chỉ cần nó chết rồi, cả đám sẽ mất đi khống chế, tự động lui về thôi.
Bố Lôi Địch cùng Phí Lão ở phía bên kia cũng đã thấy Hàn Phong, lại nghe được lời nói của hắn, hai mắt đồng thời rực sáng.
Lúc trước Hàn Phong dự đoán Hắc Phệ Phong Bạo giúp thuyền đội của bọn họ may mắn thoát khỏi, bất tri bất giác, hai người đối với lời nói của hắn hoàn toàn tin tưởng.
Khí thế trên người Bố Lôi Địch cùng Phí Lão đồng thời b*n r*, Kiếm Xỉ Huyễn Sa nguyên bản quấn quanh hai người đều không chịu nổi khí thế cường đại như vậy, ào ào bạo thể mà chết.
Hai đại thiên giai cường giả liên thủ nhanh chóng mở đường máu lao ra.
Nguy cơ trước mắt, khí thế của hai người không hề ẩn dấu, hải quái bên ngoài đều sợ hãi cuống cuồng thối lui.
Lấy tốc độ của hai người, chỉ trong chốc lát, trong đám Kiếm Xỉ Huyễn Sa, tìm được Kiếm Xỉ Huyễn Sa toàn thân màu tím như lời nói của Hàn Phong.
Chương 117: Huyền Thiên Tông
Bố Lôi Địch liếc mắt với Phí Lão, đấu khí trên người Phí Lão tán ra, yểm hộ Bố Lôi Địch.
Sau đó để hắn nhanh chóng bay về phía Kiếm Xỉ Huyễn Sa màu tím.
Kiếm Xỉ Huyễn Sa màu tím trốn trong đoàn hải quái, tựa hồ cảm nhận được uy h**p, trong miệng phát ra âm thanh kêu thét dị thường, nhất thời đoàn hải quái xung quanh rối loạn một trận, liều mạng chắn trước mặt Bố Lôi Địch.
Bố Lôi Địch hừ lạnh một tiếng, một quyền oanh xuất, nhất thời b*n r* một mảnh huyết vũ, rồi lập tức lao tới trước mặt Kiếm Xỉ Huyễn Sa.
Nguyên lai là con súc sinh này đang làm trò quỷ, nhìn Kiếm Xỉ Huyễn Sa màu tím có khí tức địa gia, trong lòng Bố Lôi Địch cười lạnh một tiếng, cũng không do dự, quát nhẹ một tiếng, đấu khí trong cơ thể b*n r*.
Kiếm Xỉ Huyễn Sa màu tím nào chịu được một kích lạnh thấu xương của Bố Lôi Địch, thậm chí không kịp kêu một tiếng, cả thân thể trong nháy mắt phát nổ, huyết nhục bắn văng ra.
Hải quái xung quanh cũng không giống lúc trước, nuốt chửng thi thể của Kiếm Xỉ Huyễn Sa màu tím, ngược lại sợ hãi hét vang.
Sau một lát, cả hải vực đều bị tiếng hét của chúng bao phủ.
Mọi người trên thuyền thấy thế, đồng loạt kinh hãi cho rằng có chuyện xảy ra.
Mọi người dưới sự mê hoặc và sợ hãi, đám hải quái nhanh chóng thối lui.
Đợi khi tất cả kịp phản sứng, chúng đã chạy xa rồi.
Không được một hồi chỉ còn lại vài hắc ảnh nhỏ nhoi, sau đó tiêu thất.
Mọi người thấy đoàn hải quái thối lui, tuy rằng không rõ nguyên do, nhưng vẫn hoan hô, một ít hộ vệ đấu khí tiêu hao quá lớn, cũng không chịu nổi nữa đặt mông ngồi xuống đất.
Trên mặt tràn ngập vẻ vui sướng.
Lúc này Bố Lôi Địch cùng Phí Lão cũng trở lại thuyền.
Hàn Phong nhìn thấy đàn hải quái thối lui cũng thở phào nhẹ nhõm.
Lần này cũng do hắn sơ suất, quên mất Hắc Phệ Phong Bạo qua đi còn có thể gặp phải nguy hiểm kiểu này.
May là hắn tỉnh lại đúng lúc, bằng không hậu quả thực sự là không thể tưởng tượng nổi.
Hải quái đã lui, Tiêu Linh dẫn theo Trầm Ngọc đi ra, hai nàng lúc trước cũng bị dọa sợ hãi không ít.
Kế tiếp, Hoắc Lợi rất nhanh thống kê tình hình thương vong.
Vốn cả thảy hai mươi bốn chiếc thuyền, trải qua một phen vừa rồi bị phá hủy mất năm chiếc.
Còn lại mười chín chiếc, trừ chiếc do mấy người Hàn Phong hộ vệ, thì đều bị tổn hại, mau mà vẫn có thể tiếp tục đi, nhưng cần tu chỉnh hai ngày.
Về phần hàng hóa trên thuyền cũng bị tổn thất không ít, nhưng nói tóm lại vẫn có thể đi được.
Bố Lôi Địch cùng Phí Lão trở lại boong thuyền đông thời thở phào nhẹ nhõm, lấy thực lực thiên giai của họ trải qua một phen chém giết vừa rồi, y phục trên người cũng hỗn loạn.
Đi tới bên người Hàn Phong, Bố Lôi Địch trước tiên tỉ mỉ quan sát Hàn Phong một phen, sau khi xác định khí tức trên người hắn, cũng nhịn không được cảm khái nói:
– Ngươi thật là một kẻ kinh khủng, chỉ dùng ba ngày, dĩ nhiên đã thuận lợi đột phá địa giai.
Nhớ năm đó ta đã dùng tròn nửa năm, mới có thể làm được phân nửa của ngươi, nói ra thật đáng hổ thẹn a!
Bên cạnh Phí Lão cũng là đồng cảm gật đầu.
Với điều này, Hàn Phong chỉ có thể mỉm cười không giải thích thêm.
Lúc này tại Huyền Thiên Tông ở Thiên Tinh Đế Quốc.
Trên một khoảng đất trốn ở hậu viên của Huyền Thiên Tông, một đạo thân ảnh thanh lệ đang múa kiếm, không ngừng biến ảo các động tác.
Theo kiếm kỹ của nàng không ngừng biến hóa, từng đạo kiếm khí sắc bén không ngừng sinh ra, đánh vào trên cây khô cách đó không xa.
Xẹt xẹt!
Thân cây cứng chắc cũng không chịu nổi kiếm khí sắc bén liên tiếp công kích, răng rắc một tiếng, ngã nghiên ra.
– Sư phụ, người thật lợi hại!
Một nữ tử dáng dấp xinh đẹp, mặc váy hoa lục sắc, mái tóc đen nhánh thả bay trong gió.
Trên mặt nàng tràn ngập vẻ sùng bái nhìn nữ tử đang luyện kiếm, nói.
Nghe được thiếu nữ tán thưởng, nữ tử kia dịu dàng cười, thu kiếm lại, đi tới bên người nàng, nhẹ nhàng xoa đầu, ôn nhu nói:
– Vân nhi chỉ cần nỗ lực tu luyện, về sau cũng sẽ lợi hại như vậy, thậm chí còn giỏi hơn cả sư phụ nữa.
– Vân nhi đã rất nỗ lực rồi, hiện tại đấu khí cũng chỉ là nhân giai cửu phẩm, ngay cả con đại bổn hùng cũng đánh không lại.
Thiếu nữ tên là Vân nhi, chu mỏ, chán nản nói.
– Thật sao?
Vân nhi nghe vậy, con mắt đen láy, to tròn tràn ngập vui vẻ, rồi lại hỏi tiếp.
Nữ tử vừa nghe hai chữ Hàn Phong, ngọc thủ của Vân nhi run mạnh lên, chợt ngẩng đầu nhìn về phía gian phòng cách đó không xa, thở dài.
Phanh!
Trên hải vực rộng lớn, đội thuyền do mười chính chiếc thuyền lớn tạo thành đang đón gió, chậm rãi tiến lên.
Trên chiếc thuyền đi đầu, hai đạo thân ảnh không ngừng giao chiến, phát ra âm thanh va chạm kịch liệt.
Tiêu Linh cùng Trầm Ngọc cùng ngồi một bên, hai đôi mắt đẹp không ngừng liếc nhìn một đạo thân ảnh trong đó.
Ầm!
Lại là một tiếng âm hưởng trầm trọng vang lên.
Ngay sau đó hai đạo thân ảnh đều thối lui, rơi xuống boong thuyền.
– Bố Lôi Địch, lão gia hỏa ngươi lần trước còn nói lão đầu tử ta ăn gian, hiện tại xem ra, ngươi cũng không giỏi hơn ta chút nào.
Hai người vừa rơi xuống đất, Phí Lão vốn đừng ở đằng sau Tiêu Linh, không khỏi khẽ cười nói.
Hai đạo thân ảnh vừa rồi chính là Hàn Phong cùng Bố Lôi Địch.
Lúc này cách lần trước gặp phải Kiếm Xỉ Huyễn Sa đã qua hơn một tháng.
Hiện tại Hàn Phong đã tiến nhập địa giai chi cảnh, nên sử dụng vũ kỹ so với trước kia càng thêm pha tạp, vận dụng cũng càng thêm cổ quái xảo quyệt.
Do đó vừa rồi Bố Lôi Địch chỉ có thể đem đấu khí đề thăng tới địa giai tam phẩm, mới có thể miễn cưỡng ứng phó.
Đối với lời trêu chọc của Phí Lão, Bố Lôi Địch chỉ đành lắc đầu cười khổ, ai bảo tiểu tử Hàn Phong này rõ ràng mới tiến nhập địa giai chi cảnh không lâu, vốn tưởng rằng hắn còn cần trải qua một thời gian thật dài mới có thể chậm rãi thích ứng.
Không hiểu sao, mới có hai ba ngày, Hàn Phong đã thập phần thành thạo.
Hơn nữa trải qua một tháng này, mỗi ngày Hàn Phong đều cùng hai người bọn họ luận bàn, tốc độ trưởng thành càng kinh khủng, cho tới bây giờ hắn tiến nhập địa giai đã hơn một tháng, dĩ nhiên có thể dùng đấu khí địa giai nhất phẩm chống đỡ vững vàng bản thân, tuy rằng là do hắn đem đấu khí của mình áp chế tại địa giai nhất phẩm.
Hàn Phong đối với đấu khí càng ngày thành thạo, lại có ưu thế Tiên Thiên đấu khí, rơi vào đường cùng, Bố Lôi Địch chỉ có thể đem đấu khí đề thăng tới địa giai tam phẩm, mới có thể miễn cưỡng ứng phó thế tiến công của hắn.
Bên kia, thân hình dừng lại sau đó là Hàn Phong, cảm nhận được trong cơ thể tràn đầy đấu khí, trong lòng hắn cũng vui sướng dị thường.
Một tháng này rất nhanh thích ứng thay đổi khi tiến nhập địa giai, mỗi ngày Hàn Phong đều cùng hai lão gia luận bàn, nên đấu khí trong cơ thể hắn đã hoàn toàn quen thuộc, đồng thời một vài vũ kỹ trước kia chưa sử dụng được hoặc chưa thành thạo, hiện tại cũng đã có thể thi triển.
Dựa vào những loại vũ kỹ khác nhau này cùng ưu thế Tiên Thiên đấu khí, Hàn Phong tin tưởng lấy thực lực của hắn hiện tại, cho dù có gặp địa giai nhị phẩm võ giả, cũng chắc chắn đánh bại được đối phương.
Về phần gặp phải địa giai tam phẩm, hắn muốn liều mạng bỏ chạy, cũng là chuyện dễ dàng.
Sau khi tiến nhập địa giai, Hàn Phong cảm thấy không chỉ có đấu khí có biến hóa, các hạng cơ năng khác cùng càng cường đại hơn.
Vô luận là thị giác hay thính giác, hoặc các phản ứng của thân thể hắn đều mạnh mẽ hơn mấy lần.
Hơn nữa tuy nói luyện dược sư đối với đấu khí yêu cầu không quá cao, chỉ cần cảnh giới nhân giai bình thường cũng có thể trở thành một luyện dược sư được thế nhân tôn sùng.
Nhưng nếu như đấu khí cũng mạnh tương đương, thời gian cùng xác suất luyện chế thành công cũng có chút ảnh hưởng.
Lấy đấu khí địa giai của hắn lúc này, tin tưởng trong quá trình luyện chế đan dược sẽ càng thêm thuận buồm xuôi gió.
Hơi chút điều chỉnh khí tức, Hàn Phong liền tới ngồi xuống bên cạnh Tiêu Linh cùng Trầm Ngọc.
Tiêu Linh nhìn thấy trên trán Hàn Phong tràn đầy mồ hôi, vì vậy lấy ra một chiếc khăn tay đư tới.
Hàn Phong cũng cảm thấy bình thường, nên nhận lấy, lau trán một cái.
Sau đó, Tiêu Linh giơ tay lấy lại, trong đôi mắt đẹp hiện lên một tia ngượng ngùng, cẩn thận thu hồi khăn tay vào trong người.
Trầm Ngọc bên cạnh nhìn thấy, không khỏi nhỏ giọng nói bên tai Tiêu Linh vài câu, chỉ thấy vành tai nàng từ từ đỏ ửng lên.
– Sao vậy?
Hàn Phong nhìn thấy vẻ mặt đỏ ửng của Tiêu Linh, khó hiểu hỏi.
Không ngờ hắn vừa hỏi như thế, Tiêu Linh lại càng xấu hổ, còn Trầm Ngọc thấy thế, ôm cười khanh khách không .
Nhìn thấy phản ứng ngừng của hai nàng, Hàn Phong vuốt vuốt mũi, biết khẳng định là chuyện mà mình không nên hỏi, đành nghiêng đầu nhìn về phía khác.
Qua một hồi lâu, Trầm Ngọc đột nhiên mở miệng hỏi:
– Hàn Phong, chúng ta có phải sắp trở lại Thiên Tinh Đế Quốc?
Nghe vậy, Hàn Phong mới quay đầu lại, xác nhận:
– Dựa theo tốc độ của đội thuyền hiện tại, khoảng một tháng nữ, chúng ta có thể đến được hải vực của Thiên Tinh Đế Quốc.
– Vậy sau khi trở về, chúng ta sẽ đi đâu?
Trầm Ngọc nghi hoặc hỏi tiếp.
Tuy rằng trong lòng nàng cũng muốn nhanh chóng trở lại Thiên Tinh Đế Quốc, thế nhưng sau khi trở về nàng lại không còn chỗ để đi.
Lâm gia nàng tự nhiên không thể quay về, hiện tại chỗ dựa duy nhất của nàng là Hàn Phong, nên hắn đi đầu nàng cũng sẽ theo đó.
– Huyền Thiên Tông!
Hàn Phong thản nhiên trả lời.
Nhắc tới Huyền Thiên Tông, Hàn Phong liền nhớ tới Lâm, cùng với phụ thân Hàn Nhất Nguyên còn đang ở Vân Sơn trấn.
Nghĩ vậy, Hàn Phong không khỏi ngẩng đầu nhìn về phía xa.
Lúc này tại Vân Sơn trấn, sắc trời vừa hửng sáng.
Trên đường cái trong trấn, mọi người bắt đầu đi lại.
Trong một đại viện ở vùng ngoại ô cách thôn trấn không xa, Từ lão đã dậy từ sớm, tựa như thường ngày mang theo nước tới tưới cho cây cỏ trong vườn.
Đây là việc mà hai năm qua hắn vẫn thường làm.
Từ hai năm trước, đi tới đại viện này, mỗi ngày Từ lão không có việc gì, đành mua một ít hoa cỏ về trồng, thay cho trò chuyện.
Nói đến, hình như từ một năm trước tới giờ, thiếu gia vẫn chưa trở về, mà lão gia ở hơn một năm trước cũng không hề có động tĩnh gì.
Tuy rằng lúc trước thiếu gia để lại cho mình rất nhiều kim tệ, dùng đến nay cũng chưa hết một phần ba, nhưng hắn cũng cảm thấy hiếu kỳ vì sao thiếu gia hơn một năm không thấy đâu.
Khi Từ lão còn đang nghi hoặc, gian phòng vốn thuộc về Hàn Nhất Nguyên đột nhiên truyền đến một chút âm hưởng.
Từ lão có chút nghi hoặc quay đầu nhìn lại, chỉ thấy cửa phòng nguyên bản đóng chặt, chi nha một tiếng bị mở ra.
Ngay khi Từ lão còn đang khiếp sợ, một đạo nhân ảnh từ trong phòng chậm rãi đi ra.
Nếu như Hàn Phong ở đây, tất nhiên có thể liếc mắt nhận ra được đạo nhân ảnh này chính là phụ thân của hắn Hàn Nhất Nguyên.
Lúc này, hai mắt Hàn Nhất Nguyên có chút lờ mờ, sau hai năm ngủ say, trong đầu có chút trống rỗng, tựa hồ chưa kịp thích ứng.
Khi hắn ra khỏi phòng, liền thấy một lão đầu đang trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìn mình.
Hàn Nhất Nguyên gãi gãi đầu, có chút không hiểu, mở miệng hỏi:
– Lão trượng, đây là nơi nào?
– Lão gia, ngươi rốt cục đã tỉnh lại?
Từ lão buông bình nước trong tay xuống, thần sắc có chút kích động tiến lên hai bước nói.
Bất quá, trong lòng hắn có chút khẩn trương, không biết tính tình của vị lão gia này thế nào, có tốt như thiếu gia không.
Nói tới thiếu gia, hắn lại nghĩ nếu như người biết lão gia đã tỉnh lại tất sẽ rất vui mừng.
– Ngươi là ai? Vì sao lại gọi ta là lão gia?
Trên mặt Hàn Nhất Nguyên vẫn có chút mơ hồ.
Lúc này Từ lão mới nhớ tới, vĩ lão gia này chưa từng gặp mình, vì vậy vội vàng giải thích:
– Ta được Hàn Phong thiếu gia mời tới chăm sóc ngài.
– Phong nhi
“
Khi nghe đến hai chữ Hàn Phong, nhãn thần có chút mê man của Hàn Nhất Nguyên nhất thời sáng lên, trong đầu một vài hình ảnh nhanh chóng hiện lên.
Lúc này, Từ lão đem chuyện hai năm qua kể lại một lần cho Hàn Nhất Nguyên.
Nghe được lời kể của Từ lão, trí nhớ của Hàn Nhất Nguyên cũng hơi chút khôi phục lại.
Cùng Từ lão trò chuyện vài câu, Hàn Nhất Nguyên liền trở lại phòng của mình.
Ngồi trên đầu giường, Hàn Nhất Nguyên vận khởi đấu khí.
Bỗng nhiên một cổ đấu khí mạnh mẽ từ trong cơ thể hắn tuôn ra.
Kình khí b*n r* lúc này khiến Hàn Nhất Nguyên khiếp sợ.
– Đây là…?
Trong đầu Hàn Nhất Nguyên có chút không dám tin tưởng.
Qua một hồi lâu, đến khi Hàn Nhất Nguyên phục hồi tinh thần lại, mới thử triệu tập đấu khí lần nữa.
Chậm rãi, một đạo đấu khí mạnh mẽ lại từ trong cơ thể hắn dũng mãnh tiến ra.
Có kinh nghiệm lần trước, Hàn Nhất Nguyên lúc này cố nén sự khiếp sợ trong lòng, cẩn thận cảm nhận biến hóa của thân thể.
Sau một lát, Hàn Nhất Nguyên có chút ngạc nhiên mở mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.
Lúc này ở trong đầu hắn không ngừng hiện lên hai chữ: “
Địa giai”.
Càng khiến Hàn Nhất Nguyên kích động nhưng vẫn không thể tin nổi.
Lập tức nhắm mắt lại, vận chuyển đấu khí trong cơ thể, thẳng đến một lúc lâu sau, hắn mới mở mắt ra.
Đồng thời khiếp sợ hô:
– Địa giai! Ta đã là địa giai võ giả? Thật sự là không thể tin nổi.
Hai mắt Hàn Nhất Nguyên nhìn hai tay của mình, trong lòng tràn ngập vui sướng.
Nguyên lai lúc trước Phong nhi nói đều là sự thật, quả hạch đó thật là thần kỳ vô cùng.
Còn Phong nhi?
Nghĩ đến con của mình, Hàn Nhất Nguyên nhất thời đem tâm tình vui sướng vừa rồi đè nén lại.
Trong phòng đi lại một hồi, Hàn Nhất Nguyên liền phát hiện một cái bao được gói lại.
Hàn Nhất Nguyên vừa mở ra nhìn, bên trong là một ít đan dược, còn có một phong thư nữa.
Rút phong thư ra, Hàn Nhất Nguyên đại khái đọc một lượt.
Bức thư này là do Hàn Phong để lại cho phụ thân của mình, nói cho hắn biết mình đã bái nhập Huyền Thiên Tông, đang tu luyện ở trong đó, trong bao là đan dược chờ Hàn Nhất Nguyên tỉnh lại để hắn dùng khi tu luyện.
Xem xong thư, Hàn Nhất Nguyên cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, đồng thời hết sức vui mừng, con trai của mình lại được đại phái nhìn trúng, thu làm đệ tử.
Hàn Nhất Nguyên cất kỹ bức thư, bắt đầu nhìn lại đan dược trên bàn.
Khi biết rõ tác dụng của chúng, Hàn Nhất Nguyên liền trở lại giường, khoanh chân bắt đầu tu luyện.
Đây là điều mà Hàn Phong căn dặn hắn sau khi tỉnh lại, phải tu luyện cho tốt, mới có thể thích ứng đấu khí bạo tăng trong cơ thể.
Hàn Nhất Nguyên đành tạm bỏ qua ý niệm tới Huyền Thiên Tông tìm nhi tử, để chuyên tâm tu luyện.
– Hàn Phong, đây chính là Thiên Tinh Đế Quốc sao?
Tiêu Linh có chút ngạc nhiên nhìn tất cả xung quanh, cảm giác so với Thiên Nguyệt Đế Quốc cũng không có gì khác biệt quá lớn.
Hàn Phong đứng trên mảnh đất đã xa cách gần hai năm nay, trong lòng cũng có chút cảm khái.
Ngay lúc đó, Hoắc Lợi dẫn theo đội thuyền rốt cuộc tới gần hải vực ở Thanh Mộc Thành tại biên cảnh của Thiên Tinh Đế Quốc.
Hàn Phong dẫn đoàn người rời thuyền, về phần thuyền đội sẽ dừng ở đây vài ngày, sau đó lại tiếp tục đi đến một quốc gia khác.
Lúc này, Hàn Phong nghe được câu hỏi của Tiêu Linh, liền vừa cười vừa nói:
– Không sai, nơi này là tiêu thành ở biên cảnh của Thiên Tinh Đế Quốc, lấy cước trình của chúng ta, hai ngày sau là tới được Huyền Thiên Tông.
Nghe được Hàn Phong trả lời như vậy, nhãn thần của Tiêu Linh sáng lên, nàng cảm thấy rất hứng thú với tông môn của Hàn Phong.
Ở đằng sau, Bố Lôi Địch tựa như có điều suy nghĩ, hắn cũng có chút hiếu kỳ đối với Huyền Thiên Tông này, rốt cuộc là loại tông môn nào lại có thể bồi dưỡng được nhân tài như Hàn Phong vậy.
Chương 118: Trở về cố thổ
Hoặc giả nói, tông môn này chẳng qua là ngụy trang, kỳ thực tất cả đều là do thần bí cao nhân ở phía sau Hàn Phong làm?
Mang theo nghi hoặc như vậy, đoàn người được Hàn Phong suất lĩnh nhanh chóng tiến về Huyền Thiên Tông.
Mấy ngày nay, Trầm Ngọc bị Hàn Phong ép buộc cũng bắt đầu nghiêm túc tu luyện Tuyệt Ảnh Mê Tung, tuy rằng hiện tại đấu khí của nàng đẳng cấp không cao, chỉ là cơ sở thất phẩm.
Nhưng luận tốc độ chạy trốn, một nhân giai nhất phẩm võ giả bình thường cũng rất khó bắt được nàng.
Mà lúc này, tại Huyền Thiên Tông, Lâm Nguyệt đang ngồi ngay ngắn ở trong phòng của mình, vừa hoàn tất tu luyện, trên cái trán trơn bóng, vẫn còn mồ hôi chảy ra.
Hai năm trước, từ khi đạt được bí kíp Bồ Đề Tâm Ảnh từ tay thần bí nhân, đấu khí của nàng đã từ nhân giai lục phẩm tấn chức đến nhân giai cửu phẩm.
Hơn nữa mấy ngày này, mỗi khi nàng tu luyện xong, đều mơ hồ cảm giác rất nhanh liền có thể thăng cấp địa giai chi cảnh, lúc này, cảm giác đó càng mãnh liệt hơn.
Đây chính là chuyện trước đây nàng ngay cả nghĩ cũng không dám.
Không chỉ có nàng, nghe nói lần này sau khi đi ra tông chủ bế quan xong, đấu khí lâu nay đình chỉ cũng lại có đột phá, đạt tới tu vi địa giai cửu phẩm.
Mà các đệ tử khác nhờ vào đan dược do thần bí nhân hai năm trước tặng cho, cũng có sự tăng trưởng lớn.
Nhất là Mạnh Hùng tuy rằng chỉ có tu vi nhân giai tam phẩm, nhưng lại có thể đấu ngang tay với sư phụ của hắn, phải biết rằng sư phụ của hắn chính là nhân giai lục phẩm võ giả.
Có thể nói, Mạnh Hùng trải qua hai năm nỗ lực, trong đệ tử đời thứ ba coi như xứng đáng là đệ nhất.
Tất nhiên tông chủ cùng các nghi trượng trưởng lão lão khác càng dốc lòng tài bồi hắn.
Nghĩ đến Mạnh Hùng, Lâm Nguyệt liền nhớ lại tên đồ đệ đáng ghét của mình hai năm nay chưa về, lông mày không khỏi nhíu lại, thở dài một hơi.
Hàn Phong tuy rằng tư chất kém một chút, nhưng dù sao cũng là đệ tử của nàng, hơn nữa bình thường cũng rất quan tâm sư phụ, mỗi khi có ưu phiền gì, chỉ cần nói chuyện cùng hắn là nàng lại cảm thấy thoải mái hơn.
Chỉ là trước khi nàng bế quan, Hàn Phong có để lại một phong thư, nói là ra ngoài vày ngày sẽ về, nhưng giờ đã hai năm trôi qua, vẫn không hề có tin tức gì, không biết có gặp chuyện gì ngoài ý muốn hay không.
Nghĩ tới đây, đôi mi thanh tú của Lâm Nguyệt cũng vô ý thức nhíu lại.
Đối với ý nghĩ của Lâm Nguyệt, Hàn Phong tất nhiên là không biết, lúc này hắn đang dẫn mọi người một đường đi nhanh, thẳng đến khi màn đêm buông xuống mới tìm chỗ nghỉ chân.
– Ngày hôm nay chúng ta liền nghỉ lại đây, ngày mai là có thể tới được Huyền Thiên Tông rồi.
Hàn Phong nhìn tiểu trấn trước mặt, đề nghị.
Mọi người đối với đề nghị của Hàn Phong, tự nhiên không có ý kiến.
Nhất là hai nàng đi tới địa phương xa lạ, xung quanh đều có cảm giác mới mẻ, nên dưới đề nghị của Hàn Phong, hai người liền nhanh chóng đi tới chợ trong trấn, mà Hàn Phong lo lắng an toàn của cả hai, nên đành cười khổ theo sát hộ tống.
Trông thấy vẻ mặt tươi cười của hai nàng, Hàn Phong đi ở đằng sau cũng là cười vang lên.
Sáng sớm hôm sau, dưới chân Huyền Thiên Tông có một nam một nữ đi tới.
– Sư muội, nơi này chính là chân núi Huyền Thiên Tông.
Nam tử kia chưng gần hai mươi tuổi, dung mạo tuấn lãng, lúc này đang có chút lấy lòng nói chuyện với cô gái đi bên cạnh.
Thiếu nữ nghe được lời nói của nam tử, trên mặt không có bao nhiêu biểu tình, ngữ khí có chút lãnh đạm ừm một tiếng, rồi dẫn đầu đi lên trên núi.
Thanh niên nam tử kia thấy thế, chỉ đành lắc đầu đuổi theo.
Chỉ qua chốc lát, trong Huyền Thiên Tông, Huyền Ky Tử ngồi ở trong phòng khách, mà trước mặt hắn chính là đôi nam nữ vừa rồi.
Lúc này, thanh niên nam tử kia lấy ra một tấm thiệp mời, giao cho đối phương, rồi cao giọng nói:
– Huyền Ky Tử tiền bối, đây là thiệp mới của Thiên Thánh Đại Hội lần này.
Thời gian là vào khoảng một tháng sau, hi vọng đến lúc đó quý tông có thể đến tham dự.
Huyền Ky Tử nhìn một nam một nữ trước mắt, lấy ánh mắt của hắn tự nhiên là nhìn ra được thực lực của hai người, thực lực của thanh niên kia hẳn là nhân giai thất phẩm, so với đệ tử đời thứ ba của mình đều mạnh hơn a.
Cũng may hai năm qua được thần bí nhân trợ giúp, thực lực chỉnh thể đã đề thăng không ít, còn có Mạnh Hùng ứng phó được, thế nhưng vẫn không thể so sánh với thanh niên trước mắt.
Về phần thiếu nữ đứng bên cạnh, Huyền Ky Tử càng là hai mắt sáng ngời.
Nhìn bộ dáng của nàng cũng chưa quá mười lăm mười sáu tuổi, thế nhưng Huyền Ky Tử có thể cảm nhận được một cỗ khí tức không kém gì thanh niên nam tử kia.
Thậm chí còn mạnh hơn vài phần nữa, liếc mắt nhìn lại, thực lực của nàng thấp nhất cũng là nhân gia cửu phẩm a!
Nàng ta tuổi tác còn trẻ như vậy, dĩ nhiên có được thực lực bực này, Huyền Ky Tử cũng là có chút cảm khái nội tình thâm hậu của Thiên Thánh Cốc, có thể bồi dưỡng được được đệ tử xuất sắc như vậy.
Hơi chút cảm thán, Huyền Ky Tử thu thập tâm tình, khẽ cười nói:
– Thiên Thánh Đại Hội mười năm một lần, Huyền Thiên Tông tất nhiên sẽ tham dự.
Hai người chắc đã phải đi một đoạn đường xa, không bằng ở lại đây nghỉ ngơi một chút, cũng để bổn tông làm trong bổn phận chủ nhà, được chứ?
– Đa tạ tông chủ, vậy ta cùng sư muội đành phải làm phiền rồi.
Thanh niên chắp tay khách khí nói.
Tiếp theo, Huyền Ky Tử liền phân phó hai gã đệ tử dẫn hai người ra ngoài.
– Tông chủ, người này chính là Thiếu cốc chủ của Thiên Thánh Cốc, tuổi còn trẻ, tu vi đấu khí dĩ nhiên đã đạt tới nhân giai thất phẩm, so với đệ tử đời thứ hai của chúng ta còn mạnh hơn vài phần, không hổ là Thiên Thánh Cốc!
Đợi cho hai người ra ngoài, một nghi trượng trưởng lão ngồi bên dưới Huyền Ky Tử cũng cảm khái nói.
Huyền Ky Tử nghe vậy, gật đầu nói:
– Nội tình của Huyền Thiên Tông vẫn kém một chút, nếu như không phải hai năm trước ngoài ý muốn được thần bí cao nhân chỉ điểm, tin tưởng Thiên Thánh Đại Hội lần này, Huyền Thiên Tông chúng ta sẽ lại là cái đích để chê cười.
Mấy tên nghi trượng trưởng lão khác cũng đồng cảm gật đầu, nghĩ đến lần Thiên Thánh Đại Hội trước, Huyền Thiên Tông phái ra đệ tử, biểu hiện tất nhiên không tốt, bằng không cũng không có cảm xúc như vậy.
Huyền Ky Tử cùng vài tên nghi trượng trưởng lão cảm khái một hồi, rồi đồng loạt rời khỏi.
Một lúc lâu, dưới chân núi Huyền Thiên Tông cũng có một đoàn người đi tới.
– Hàn Phong, chính là nơi này sao?
Mở to đôi mắt đẹp, Trầm Ngọc nhìn quanh bốn phía, có chút hiếu kỳ hỏi.
Mấy người Tiêu Linh ở bên cạnh cũng đồng dạng có chút ngạc nhiên đánh giá.
Hàn Phong nhìn đỉnh núi quen thuộc này, trong lòng cũng là cảm khái vạn phần, nghe được câu hỏi của Trầm Ngọc, thì gật đầu nói:
– Nơi này chính là chân núi Huyền Thiên Tông.
Dứt lời, Hàn Phong liền dẫn đầu mọi người nhanh chóng đi lên núi.
Phanh!
Trong diễn võ trường tại hậu viện của Huyền Thiên Tông, lưỡng đạo thân ảnh đang ở giữa sân không ngừng giao chiến, chung quanh có một đám đệ tử Huyền Thiên Tông đứng nhìn.
Ầm!
Lại một âm thanh nặng nề vang lên, trong sân một đạo thân ảnh nhất thời bị đánh bay ra, rơi xuống chân mọi người.
Một đám đệ tử Huyền Thiên Tông nhất thời luống cuống tay chân đỡ người nọ dậy.
– Trịnh Tùng sư huynh, ngươi không sao chứ?
Đoạn Nhạc ở bên cạnh, nhìn Trịnh Tùng sắc mặt có chút tái nhợt, vội vàng hỏi.
Trịnh Tùng mới vừa rồi bị một chưởng của đối phương đánh bại, lúc này khí tức trong cơ thể có chút hỗn loạn, nhưng vẫn miễn cưỡng mở miệng nói:
– Thực lực của Trác Dật đích thực vượt xa ta, ta không phải là đối thủ của hắn.
Đoạn Nhạc cùng vài tên đệ tử khác ở đằng sau nghe xong, sắc mặt cũng buồn bã, không hẹn mà cũng ngẩng đầu nhìn tên thanh niên kia nam tử đang đứng ngạo nghễ ở giữa sân.
Chương 119: Trở lại sơn môn
Trong sân Trác Dật cùng với thiếu nữ ở đằng sau, chính là đệ tử tới gửi thiệp mời của Thiên Thánh Cốc, thanh niên tên là Trác Dật.
Trác Dật nhìn đám đệ tử Huyền Thiên Tông, vẻ mặt không phục nhìn mình, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khinh thường, nói:
– Vị sư huynh này thật xin lỗi, ta vốn cho rằng chỉ dùng ba thành thực lực, ngươi sẽ chịu được, không ngờ vẫn là đánh gia cao ngươi, gây ra thương tổn cho ngươi, Trác Dật vạn phần xin lỗi.
Trong miệng nói xin lỗi, nhưng trên mặt Trác Dật lại hoàn toàn nhìn không ra một chút xấu hổ nào, hơn nữa trong giọng nói tràn ngập sự khinh thường.
Mấy người Đoạn Nhạc vừa nghe, nhất thời sắc mặt đỏ lên, lời nói khinh thị như vậy, khiến trong lòng đám đệ tử Huyền Thiên Tông oán giận không thôi, ngay cả Triệu Lâm Lâm tính tình bấy lâu ôn hòa cũng không khỏi đỏ mặt.
Đối với biểu tình phẫn nộ của những người này, Trác Dật căn bản không chú ý, cười khinh miệt rồi mở miệng nói:
– Còn có người muốn tỷ thí nữa không? Lần này ta sẽ chú ý thủ hạ lưu tình.
Nghe được lời nói vô cùng miệt thị này của Trác Dật, Đoạn Nhạc co người đứng lên, tuy rằng đấu khí của hắn so với Trịnh Tùng còn kém hơn nhiều, thế nhưng lại không chịu nổi khiêu khích của Trác Dật.
Trong suy nghĩ của hắn, dù có bị đánh chết, Đoạn Nhạc cũng không muốn bị miệt thị như vậy.
Ngay khi Đoạn Nhạc đang muốn tiến lên một đôi bàn tay hữu lực trực tiếp vỗ vai hắn.
Đoạn Nhạc nhìn lại, sắc mặt nhất thời sắc mặt vui mừng, còn chưa kịp nói chuyện, đã nghe người đằng sau trầm giọng nói:
– Người này giao cho ta.
– Mạnh Hùng sư huynh cố gắng lên, đánh bại tên gia hỏa không kiếp này.
Một thân ảnh nhỏ nhắn xinh xắn từ đằng sau theo sát tới cổ vũ.
Trác Dật nghe tiếng nhìn lại, thấy rõ là một thiếu nữ dung mạo thanh tú mười ba mười bốn tuổi, mái tóc dài được chỉnh lý tỉ mỉ, tựa như một con búp bê xinh đẹp.
Thấy thiếu nữ xuất hiện, nguyên bản trong mắt lộ vẻ khinh miệt, Trác Dật cũng không khỏi sợ hãi than thở.
Không nghĩ tới Huyền Thiên Tông nho nhỏ này lại có thiếu nữ tuyệt sắc như thế.
Thiếu nữ đột nhiên xuất hiện chính là một đệ tử khác được Lâm Nguyệt nhận từ năm ngoái, Lâm Phỉ Vân.
Lâm Phỉ Vân là cô nhi, ngay cả chính nàng cũng không biết mình tên là gì, vì vậy Lâm Nguyệt liền để nàng theo họ của mình, đồng thời đặt một cái tên vô cùng dễ nghe cho nàng.
Đoạn Nhạc nhìn Mạnh Hùng đằng sau mình, trên mặt không chút nào che giấu vẻ vui thích.
Lúc này, Hàn Phong dẫn theo đoàn người đã đi tới giữa sườn núi, nhìn sơn đạo quen thuộc, Hàn Phong đột nhiên nhớ tới hai năm trước mới nhập môn.
Ngay lúc đó hắn vẫn còn là một tiểu hài tử chỉ có tu vi cơ sở bát phẩm, mà trải qua hai năm ai có thể ngờ được hắn đã bước vào địa giai chi cảnh.
Khi hắn thấy lương đình giữa sườn núi, Hàn Phong vẫn còn nhớ rõ lúc đó mình từng hỏi sư phụ, nơi này vì sao không có một lương đình, hôm nay nơi này quả nhiên giống như trí nhớ của kiếp trước.
Thấy vậy, trong lòng Hàn Phong càng khẩn trương muốn đi nhanh lên núi.
Trong hai năm, thay đổi không chỉ có mỗi lương đình nho nhỏ này.
Trải qua hai năm qua chăm chỉ tu luyện, Mạnh Hùng đã là một nhân giai tam phẩm võ giả, trong chuyện này trừ đan dược do Hàn Phong lúc trước lưu lại trợ giúp, càng là do Mạnh Hùng khổ cực tu luyện mà có được.
Tuy rằng hiện nay tu vi đấu khí của hắn chỉ có nhân giai nhưng kết hợp với loại tâm pháp rất bá đạo Phách Viêm Chiến Thiên Quyết cũng có thể đánh bại nhân giai lục phẩm võ giả.
Ánh mắt của Mạnh Hùng hướng về Trác Dật trong sân, đồng thời đối phương cũng chăm chú quan sát hắn.
Trong mắt Trác Dật, khí thế trên người Mạnh Hùng so với Trịnh Tùng lúc trước còn kém hơn một chút, đấu khí của Trịnh Tùng chỉ có nhân giai tứ phẩm, nên hắn dùng ba tầng thực lực liền đơn giản đánh bại đối phương.
Nhưng vì sao đám người kia lại hưng phấn như thế, chẳng lẽ bọn họ cho rằng dựa vào tiểu tử kia có thể đánh bại mình? Trác Dật có chút buồn cười nghĩ thầm.
Lúc này, Mạnh Hùng đã đi tới chỗ hắn.
– Vị sư huynh này muốn luận bàn một phen, Mạnh Hùng ta sẽ tiếp ngươi.
Mạnh Hùng đầu tiên là hành lễ nghi võ giả, ngữ khí có chút băng lãnh nói.
Khi hắn vừa dứt lời, liền thấy sư huynh Trịnh Tùng bình thường luôn quan tâm mình bị đánh trọng thương, trong lòng đã sớm giận dữ không thôi.
Nếu như không phải biết hai người trước mặt là khách nhân do tông chủ cố ý phân phó chiêu đãi cho tốt, Mạnh Hùng sao có thể nói chuyện khách khí như vậy, mà đã sớm trực tiếp đánh một quyền rồi.
Nhìn Mạnh Hùng cố nén lửa giận trong lòng, Trác Dật khinh thường cười cười, động tác tiêu sái vỗ vỗ y phục, thản nhiên nói:
– Không biết tự lượng sức mình, lẽ nào Huyền Thiên Tông các ngươi không có tên đệ tử nào ra dáng một chút sao?
Thình thịch!
Mạnh Hùng vốn tính tình nóng nảy, nhất là sau hai năm tu luyện Phách Viêm Chiến Thiên Quyết, trong người càng dung nhập một chút khí thế đặc biệt bá đạo.
Loại bá đạo này không giống người bình thường khi tức giận, mà một khi bị khiêu khích, sẽ hoàn toàn kích phát máu nóng toàn thân hắn, từ đó phát huy được thực lực vượt xa lúc bình thường.
Mà lúc này, khi hắn nghe được lời nói của Trác Dật, cũng không khống chế được lửa giận trong lòng nữa, đấu khí bá đạo sắc bén chợt từ trong cơ thể b*n r*.
Ngay sau đó, Mạnh Hùng hét lớn một tiếng, thân thể cao lớn tựa như đạn pháo trực tiếp lao tới Trác Dật.
Trác Dật vốn vẫn còn trấn định, thần nhàn, cũng bị biến hoát bất thường của Mạnh Hùng làm cho giật mình, không ngờ Mạnh Hùng đột nhiên bộc phát ra khí tức dĩ nhiên vượt xa thực lực bên ngoài, đồng thời mơ hồ còn gần đạt tới cấp bậc của hắn.
Lập tức, Trác Dật thu hồi lòng khinh thị, đấu khí trong cơ thể xoay chuyển, cước bộ hơi chuyển, trong sát na, tích tụ đấu khí trong lòng bàn tay.
Đồng thời quát khẽ một tiếng, bàn tay trực tiếp nghênh tới Mạnh Hùng.
Trác Dật tuy rằng kiêu ngạo, nhưng không có nghĩa hắn là kẻ ngu dốt, thực lực đối phương biểu hiện ra ngoài đã đủ để khiến cho hắn coi trọng.
Oanh!
Quyền đầu của Mạnh Hùng cùng thủ chưởng của Trác Dật va chạm phát ra khí lãng rung động, quay chung quanh hai người.
Thân hình cả hai đồng dạng thối lui về phía sau mấy bước.
Mạnh Hùng mới vừa thối lui, đấu khí lại bộc phát, Phách Viêm Tam Thức thức thứ nhất, Cuồng Phong Nộ Hống!
Trác Dật chỉ cảm thấy một cổ khí thế lạnh thấu xương không ngừng bức về phía mình.
Lập tức cũng không dám bảo lưu thực lực nữa, đồng dạng vận chuyển đấu khí, thân hình chợt biến, hai tay phách tới Mạnh Hùng.
Ầm!
Hai người quyền giao tiếp, sinh ra từng trận âm hưởng.
Sau mấy chiêu, Trác Dật hơi kinh hãi, không ngờ một kẻ thoạt nhìn chỉ có thực lực nhân giai tam phẩm dĩ nhiên có thể bộc phát ra lực lượng kinh người như vậy.
Nhất là khí thế vô khổng bất nhập càng có chút áp chế đấu khí của hắn.
Lúc này, ngoài cửa lớn Huyền Thiên Tông.
– Hàn Phong, đây là Huyền Thiên Tông sao?
Trầm Ngọc ngẩng cái đầu nhỏ, nhìn kiến trúc có chút hoa lệ trước mặt, con mắt tràng ngập kinh ngạc hỏi.
Lúc này vẻ mặt của Hàn Phong cũng có chút kinh ngạc, hắn cũng không nhớ được từ lúc nào đại môn của Huyền Thiên Tông lại có khí thế uy vũ tới như vậy.
Trong ấn tượng của hắn, đại môn của Huyền Thiên Tông tuy rằng không đến mức sứt mẻ bất kham, nhưng lại là cổ xưa vô cùng, chứ không có rực rõ như hiện tại.
Nên đối với câu hỏi của Trầm Ngọc, trong khoảng thời gian ngắn Hàn Phong cũng không biết trả lời ra sao.
Uống!
Trong diễn võ trường của Huyền Thiên Tông, thân hình hai người Mạnh Hùng cùng Trác Dật không ngừng giao thác.
Bên ngoài, mấy người Đoạn Nhạc đang không ngừng hò hét cổ vũ, trong đó âm thanh lớn nhất phải kể đến tiểu nha đầu Lâm Phỉ Vân.
Tiểu nha đầu này đang đứng phía trước mọi người, hai tay nắm chặt trước ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng tràn đầy tức giận, trong miệng không ngừng phát ra những tiếng thanh thúy.
Đối diện bọn họ, một thiếu nữ dung mạo thanh nhã, khoảng mười lăm mười sáu tuổi cũng lộ vẻ ngạc nhiên quan chiến.
Thiếu nữ này tên là Doãn Băng Hinh, chính là trong hàng đệ tử của Thiên Thánh Cốc, thiên phú cực cao, mới có mười lăm tuổi đã có đấu khí đạt tới nhân giai cửu phẩm.
Lực áp các đệ tử khác trong cốc, hoàn toàn xứng đáng trở thành người đứng đầu trong đám đệ tử.
Lúc này, Doãn Băng Hinh nhìn Mạnh Hùng trong sân, đích biểu tình băng lãnh cũng có chút kinh dị, trong suy nghĩ của nàng loại tông môn hạng hai như Huyền Thiên Tông có thể có được người đánh ngang tài với Trác Dật, nhất thời cũng là chuyện lạ đáng để quan sát.
Bên kia Trác Dật cùng Mạnh Hùng quá chiêu xong, cũng nhíu mày, tên trước mặt này giống như trâu vậy, đánh như muốn liều mạng, công kích cũng như bão tố, không cho hắn chút cơ hội để thở.
Hắn nhìn được mọi phương diện của Mạnh Hùng hầu như đều là kẽ hở, thế nhưng lại không tìm được cơ hội xuất thủ, làm hắn thật sự có chút uất nghẹn.
Hai người lại giao đấu hồi lâu, từng đạo kình khí từ xung quanh hai người tản ra, công kích song phương va chạm, thỉnh thoảng phát ra những âm hưởng trầm trọng, khiến mọi người bên ngoài nghe được đều ong tai.
Bất quá cũng có một người ngoại lệ, đó chính là Doãn Băng Hinh.
Dưới sự quan sát của nàng, liền biết được thực lực của Mạnh Hùng tối đa chỉ đạt tới nhân giai lục phẩm hoặc nhân giai thất phẩm là cùng.
Chương 120: Doãn Băng Hinh
Nhưng vũ kỹ của hắn tương đối kỳ lạ, nên Trác Dật trong khoảng thời gian ngắn mới bị áp chế như vậy.
Hai người lại quá chiêu, Doãn Băng Hinh đã dần dần có chút không kiên nhẫn, không khỏi khẽ cau mày.
Đợi cho hai người lùi lại, Doãn Băng Hinh đột nhiên ngữ khí có chút lãnh đạm nói:
– Trác Dật, đối phương chỉ là nhân giai tam phẩm, ngươi lại mất nhiều thời gian như vậy, thôi để ta đến đi.
Nói xong, Doãn Băng Hinh cũng không chờ Trác Dật trả lời, nhẹ nhàng bước tới, sau một khắc liền hiện tại ở giữa hai người.
Trác Dật thấy sư muội của mình dĩ nhiên chắn trước mặt, vẻ mặt cũng sửng sốt, bất quá hắn hiểu rõ tính cách của nàng, nên cũng không có phản bác.
Thoáng điều chỉnh hô hấp. liền lùi lại phía sau, nhắc nhở:
– Sư muội cẩn thận, vũ kỹ của người này có chút cổ quái.
Không để ý tới lời nhắc nhở của Trác Dật, Doãn Băng Hinh nhìn Mạnh Hùng, tức giận nói:
– Ba chiêu, chỉ cần ngươi có thể tiếp được ba chiêu của ta, trận thi đấu này liền tính ta thua.
Mạnh Hùng vốn nhìn thấy một tiểu cô nương đột nhiên xuất hiện ngăn cản hai người tỷ thí, liền có chút kinh ngạc.
Nhưng khi hắn nghe được ngôn ngữ khinh miệt của nàng, nhất thời hai mắt đỏ bừng, lửa giận không ngừng bốc lên.
Cũng không quản đối phương là chỉ là một tiểu cô nương, khí thế trên người Mạnh Hùng lại bộc phát, huyết mạch sôi trào, trong miệng không ngừng gầm lên giận dữ, tiến về phía Doãn Băng Hinh.
Phách vương chi nộ hỏa.
Thức cuối cùng trong Phách Viêm Tam Thức lúc này được Mạnh Hùng không chút bảo lưu đánh ra.
Đối mặt với công kích như bài sơn đảo hải, sắc mặt Doãn Băng Hinh bất biến, chiếc miệng nhỏ nhắn khẽ quát một tiếng, chợt chém ra.
Ầm!
Theo thế tấn công mãnh liệt của Mạnh Hùng, thân thể khổng lồ bỗng nhiên bay ngược ra, liên tiếp lui bảy tám bước mới dừng lại được.
Biến hóa này nhất thời khiến mọi người thất kinh, ai có thể ngờ một thiếu nữ thoạt nhìn mới mười năm, mười sáu tuổi dĩ nhiên dễ dàng hóa giải được công kích cực mạnh của Mạnh Hùng.
Mạnh Hùng ổn định lại thân hình, cũng kinh ngạc nhìn thiếu nữ vẻ mặt lãnh đạm trước mặt.
Bất quá Doãn Băng Hinh tựa hồ không muốn để Mạnh Hùng có cơ hội, thân hình lại chớp động, liền tới trước mặt Mạnh Hùng, trong miệng nói:
– Đây là chiêu thứ hai, cẩn thận!
Phanh!
Đối mặt với công kích sắc bén như vậy của Doãn Băng Hinh, Mạnh Hùng miễn cưỡng vận đấu khí đánh ra một quyền.
Thế nhưng vừa rồi chiến đấu với Trác Dật, lại thêm một chưởng lúc trước bị Doãn Băng Hinh đánh tan, giờ lại ráng xuất chiêu nên tự nhiên không thể chịu đựng được công kích của đối phương.
Quả nhiên , thân thể cao lớn của Mạnh Hùng bị một chưởng này của Doãn Băng Hinh đánh tan, bất quá Doãn Băng Hinh tựa hồ khong muốn buông tha, cước bộ điểm nhẹ, thân hình lại đuổi tới.
Bàn tay biến đổi đánh tới Mạnh Hùng ở giữa không trung.
Mọi người đối với biến cố bất thình lình đều không kịp phản ứng.
Mạnh Hùng nếu như bị trúng một chiêu này, ít nhất cũng phải nằm trên giường mấy tháng.
Trong lúc mọi người còn đang kinh ngạc, đột nhiên một tiếng hừ lạnh truyền đến, đồng thời một cổ khí thế mạnh mẽ trong nháy mắt tập trung về phía Doãn Băng Hinh.
– Một tiểu oa nhi, xuất thủ không ngờ tàn nhẫn như vậy!
Nương theo tiếng nói truyền đến, một đạo nhân ảnh đột nhiên xuất ở giữa Doãn Băng Hinh cùng Mạnh Hùng, đồng thời đánh ra một chưởng, chạm lên bàn tay Doãn Băng Hinh.
Khi thân ảnh kia xuất hiện ngăn cản Doãn Băng Hinh hạ thủ, một đạo nhân ảnh khác cùng đồng thời tới bên cạnh Mạnh Hùng, một tay đỡ lấy hắn, vững vàng rơi xuống mặt đất.
Doãn Băng Hinh bị đột phá công kích, thân thể mảnh mai bị bay ngược ra.
Trác Dật đối với biến hóa này cũng là kinh ngạc không thôi.
Nhưng hắn vẫn kịp thời phản ứng, vận khởi đấu khí, nhanh chóng đi tới bên cạnh Doãn Băng Hinh, giúp nàng ổn định thân hình.
Sau khi hai người rơi xuống đất, Trác Dật không khỏi quát lạnh:
– Ai dám xuất thủ đánh lén?
Nương theo âm thanh của Trác Dật phát ra, mọi người chỉ thấy giữa sân đột nhiên xuất hiện một lão giả, lúc này đang chắp tay sau lưng, lãnh đạm nhìn hai người Trác Dật cùng Doãn Băng Hinh.
Doãn Băng Hinh lúc này đã ổn định thân hình, tỉ mỉ quan sát đấu khí bên trong, phát hiện không bị tổn thương gì.
Một chưởng kia của đối phương tựa hồ chỉ là mượn lực đạo của nàng để đánh lui nàng mà thôi.
Bất quá , mặc dù là như vậy , trong lòng Doãn Băng Hinh cũng là kinh ngạc vạn phần.
Nàng tin tưởng dưới tình huống vừa rồi, nếu là một địa giai cao thủ tuyệt không thể hóa giải toàn bộ công kích của mình, rồi lại đem tất cả trả lại cho nàng.
Trong nháy mắt, nàng liền cảm thấy trên người lão giả trước mặt phát ra một cổ khí thế cường đại.
Cỗ khí tức này mạnh mẽ tới mức khiến trong lòng Doãn Băng Hinh phát ra ý niệm không thể phản kháng.
Nghĩ tới đây , Doãn Băng Hinh không khỏi hai mắt kinh ngạc nhìn về phía lão giả đột nhiên xuất hiện giữa sân.
Thiên giai cường giả!
Ý niệm này xoay chiển trong đầu Doãn Băng Hinh.
Làm sao có thể? Một Huyền Thiên Tông nho nhỏ sao có thể có thiên giai cường giả tồn tại? Lẽ nào có bí mật gì không muốn người khác biết được?
Nghĩ tới đây, trong lòng Doãn Băng Hinh càng khiếp sợ vô cùng, trong đầu nhanh chóng suy nghĩ, muốn nhanh chóng nói tin tức này cho cốc chủ.
Nếu Huyền Thiên Tông tồn tại thiên giai cường giả tọa trấn, vì sao lúc trước chưa từng để lộ ra tin tức?
Không chỉ là hai người Doãn Băng Hinh cùng Trác Dật, ngay cả mấy người Đoạn Nhạc, mặc dù thực lực chênh lệch, nhưng khí thế mạnh mẽ phát ra trên người lão giả vừa rồi, bọn họ cũng chưa từng thấy qua.
Khí thế đó mặc dù có không phát ra về phía bọn họ, nhưng lại khiến cho mọi người cảm thấy hô hấp bị kiềm hãm.
Khí tức mạnh như vậy là từ lão giả này phát ra?
Đây là ý niệm trong đầu mấy người Đoạn Nhạc.
Lấy năng lực của bọn họ tự nhiên vẫn chưa thể nhận ra người này là một thiên giai cường giả.
Mà lúc này Mạnh Hùng đã bị một kích của Doãn Băng Hinh, mặc kệ thương thế trên người, vẻ mặt kinh ngạc nhìn thân ảnh đứng bên cạnh mình.
Người kia cũng vui vẻ nhìn hắn.
Sau một lát, Mạnh Hùng dần chuyển sang vui mừng, muốn lên tiếng nói chuyện thì động phải vết thương, không khỏi ho khan kịch liệt.
Bất quá, Mạnh Hùng vẫn nhận ra người này, đó chính là Hàn Phong đã xa cách hai năm qua.
Hai năm không gặp, Hàn Phong cao hơn không ít, lúc này tuy chưa tròn mười bốn, nhưng so với thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi cũng không khác biệt.
Hàn Phong nhìn thấy bộ dáng của Mạnh Hùng, liền lấy ra một bình ngọc nhỏ, đổ một viên linh đan đưa cho Mạnh Hùng, mà hắn cũng không chút do dự nuốt vào miệng.
Sau đó, Hàn Phong buông Mạnh Hùng ra, trực tiếp đi tới giữa sân, qua bên cạnh lão giả, đánh giá một nam một nữ trước mặt, trong mắt cũng hiện lên vẻ kinh dị, nhất là cô gái vừa rồi càng cảm thấy kinh ngạc vì tu vi đấu khí của nàng.
– Các ngươi là ai? Vì sao xuất thủ ngăn cản ta?
Doãn Băng Hinh nhìn lão giả vẻ mặt lãnh đạm đứng giữa sân, cưỡng chế sự kinh hãi trong lòng, ngữ khí chuyển sang bình thản nói.
Hàn Phong thờ ơ liếc mắt nhìn Doãn Băng Hinh rồi chợt lạnh giọng nói:
– Trong lúc tỷ thí, thụ thương là khó tránh khỏi.
Nhưng ngươi dĩ nhiên nhân lúc đối phương mất đi lực chiến, lại hạ thủ, thì hơi quá đáng rồi đó.
– Hừ! Tài nghệ không bằng người chỉ có thể trách chính hắn!
Mặc dù có sợ hãi thiên giai cường giả ở bên, nhưng Doãn Băng Hinh vẫn quật cường phản bác.
Lúc này lão giả lại thản nhiên nói:
– Tuổi còn nhỏ lại xuất thủ tàn nhẫn như vậy, thật không biết sư phụ của ngươi giáo dục ngươi ra sao?
– Ngươi!
Doãn Băng Hinh nghe lão giả nhục mạ sư phụ của mình, nhất thời không nhịn được tức giận, nhưng vừa nghĩ tới đối phương là thiên giai cường giả, liền kiềm nén lại, nắm chặt bàn tay tới mức trắng bệch.
– Mặc kệ các ngươi là ai, chuyện vừa rồi dừng ở đây, hiện tại mời các ngươi rời khỏi nơi này.
Hàn Phong giơ tay tiễn khách.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Yến Thập Tam Cô Tịch [Dịch] Yến Thập Tam Cô Tịch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Yen-Thap-Tam-Co-Tich.jpg)


