Ngạo Thị Thiên Địa
Tập 20 : Phát hiện của Tiểu Bạch (c96-c100)
❮ sautiếp ❯Chương 96: Phát hiện của Tiểu Bạch
Ba người giao lưu xong thì trời cũng dần tối.
Lúc Hàn Phong trở về phong, bất ngờ nhìn thấy Tiểu Bạch đang chạy nhanh về phía hắn, thần tình hình như có chút kích động.
Nhìn hành động kì quái của Tiểu Bạch, Hàn Phong có chút không hiểu.
Bình thường tên nhóc này rất lười biếng, hôm nay đã xảy ra chuyện gì?
Trong lúc Hàn Phong còn đang ngạc nhiên, Tiểu Bạch đã cắn gấu quần hắn, không ngừng giật giật.
Hàn Phong nhất thời khó chịu nói:
– Tên nhóc này lại làm sao vậy?
Tiểu Bạch thấy Hàn Phong không hiểu ý mình, khuôn mặt tròn xoe không khỏi lộ vẻ lo lắng.
Con ngươi đảo một vòng, Tiểu Bạch chạy ra cửa, quay đầu nhìn Hàn Phong kêu lên một tiếng, sau đó giơ chân trước, chỉ chỉ ra ngoài.
Cái này thì Hàn Phong còn hiểu, thăm dò nói:
– Tên nhóc này muốn ta đi theo ngươi?s
Thấy Hàn Phong cuối cùng cũng hiểu ý mình, Tiểu Bạch mừng rỡ kêu lên một tiếng, lắc lư cái đầu tròn tròn.
Hàn Phong nhìn Tiểu Bạch, có chút hồ nghi, Tiểu Bạch thấy Hàn Phong không động đậy, lại chạy đến bên hắn, cắn gấu quần, ra sức kéo Hàn Phong ra cửa.
Nhìn bộ dạng gấp gáp này của Tiểu Bạch, Hàn Phong cũng không hiểu gì, nhưng Tiểu Bạch thân là thiên giai ma thú, bổn thân lại có trí tuệ cực cao, nếu như nó đã làm vậy nhất định phải có dụng ý.
Hàn Phong do dự một lúc, đi theo Tiểu Bạch ra ngoài.
Tiểu Bạch dẫn Hàn Phong ra tận ngoài thành.
Bởi vì lúc này trời đã tối nên cổng thành sớm đã đóng kín.
Nhưng, đương nhiên không thể làm khó Hàn Phong, nhờ có tiên thiên đấu khí giúp đỡ, Hàn Phong thu hết tiền bộ khí tức trên người, ôm Tiểu Bạch, nhẹ nhàng nhảy qua tường, chạy tít ra xa.
Sau khi xuất thành, Tiểu Bạch có chút hưng phấn, chạy càng nhanh hơn, Hàn Phong không hiểu chân nó nhỏ như vậy, lại vác cái bụng tròn vo, vậy mà chạy cũng chẳng thua gì hắn.
Chạy một lúc lâu, vượt qua hai ngọn núi, thấy Tiểu Bạch vẫn chưa có ý dừng lại, Hàn Phong có chút bực bội.
Nhưng, hắn không ngăn Tiểu Bạch lại, bởi vì hiếm khi hắn thấy Tiểu Bạch hưng phấn như vậy.
Một người một hổ chạy như bay trong núi.
Cuối cùng, lúc vượt qua ngọn núi thứ ba, Tiểu Bạch dẫn Hàn Phong vào một sơn cốc hẻo lánh trong sườn núi rồi mới thả chậm bước chân.
Bước vào sơn cốc, Hàn Phong nhìn bốn phía, cũng có chút kinh ngạc, ngọn núi này nhìn có vẻ bình thường mà lại có một nơi u tĩnh như vậy, nếu như không phải Tiểu Bạch dẫn đường, e rằng rất khó phát hiện ra.
Tiểu Bạch lại tiến thêm mấy bước, sau đó quay đầu nghênh nghênh nhìn Hàn Phong, ra hiệu cho hắn đi theo.
Lại đi thêm một lúc, vòng qua mấy bụi cỏ, Hàn Phong cuối cùng nhìn thấy không xa trước mặt có một hồ nước tĩnh lặng, ánh trăng phản chiếu xuống, ánh lên lam quang mờ ảo.
Lúc này, Tiểu Bạch đang đứng cạnh Hàn Phong, giơ chân trước chỉ chỉ.
Hàn Phong nhìn theo hướng chỉ của nó, phát hiện các hồ nước chỉ mấy bước chân, có một cành dã thảo vô cùng bình thường, nhưng dưới ánh trăng lại trở nên đặc biệt bắt mắt.
Hình dạng của cành dã thảo này không có gì đặc biệt, nhưng nhìn quanh, cả khu vực này chỉ có duy nhất một cành dã thảo sinh trưởng.
Cũng có thể do ảnh hưởng của ánh trăng, màu xanh của cành dã thảo như phủ một tầng ngân quang bàng bạc, quan sát một lúc, Hàn Phong cảm thấy trong đầu hình như có chút ấn tượng.
Nghĩ đến đây, Hàn Phong bước đến bên cành dã thảo ánh bạc, cẩn thận quan sát.
Chỉ một lúc sau, hai mắt Hàn Phong sáng rực, hắn đã nhớ ra nhìn thấy loại dã thảo này ở đâu, đây rõ ràng là một cành long giao tiên hiếm có.
Đây không phải là lần đầu tiên Hàn Phong được nhìn thấu thiên tài địa bảo quý hiếm.
Kiếp trước Hàn Phong đã từng được nghe giới thiệu về long giao tiên trong một cuốn sách cổ, biết long giao tiên không có hình thái đặc định, đặc trưng duy nhất là vào ban đêm, nó sẽ phát ra quang mang ngân sắc bàng bạc như ánh trăng trên bầu trời.
Long giao tiên về lý không được coi là thực vật, nó thuộc về một loại tồn tại từ viễn cổ đến giờ, là nước bọt của loài ngân nguyệt giao long ma thú chuyển hóa mà thành.
Ngân nguyệt giao long khác với những ma thú khác ở chỗ lúc sinh ra nó chỉ có nhân giai ma thú thực lực, sau khi tiến nhập vào giai đoạn trưởng thành, thực lực tăng lên nhân loại địa giai đỉnh phong.
Sau đó, thực lực của ngân nguyệt giao long không tiến triển nữa, nhưng không thể nói ngân nguyệt giao long cả đời chỉ có thể đạt tới trình độ địa giai.
Ngược lại, ngân nguyệt giao long thuộc về một loại viễn cổ thiên giai ma thú vô cùng hiếm gặp, hơn nữa thực lực so với thiên giai ma thú bình thường cường đại hơn rất nhiều.
Nguyên nhân là vì kết cấu cơ thể của nó không giống, bên trong cơ thể ngân nguyệt giao long tồn tại một viên long giao châu, viên long giao châu này là nguồn gốc sức mạnh của ngân nguyệt giao long.
Ngân nguyệt giao long muốn tiến hóa thành thiên giai ma thú, phải dựa vào viên long giao châu này.
Sau khi tiến nhập vào giai đoạn trưởng thành, ngân nguyệt giao long mỗi đêm trăng tròn lại bỏ long giao châu ra khỏi cơ thể, khiến nó không ngừng thu nạp nguyệt quang, dùng để toái luyện long giao châu.
Quá trình toái luyện này không cần nhiều thời gian, nhưng phải được tích lũy quá nhiều năm nhiều tháng, cụ thể bao lâu, Hàn Phong không biết, nhưng hắn biết đợi long giao châu tích lũy đủ năng lượng, ngân nguyệt giao long sẽ tiến hóa thành thiên giai ma thú.
Quá trình này vô cùng khó khăn, rất có thể sẽ thất bại trong gang tấc, nhưng chỉ cần ngân nguyệt giao long tiến hóa thành công, thực lực không thể sánh nổi.
Ngay cả cửu u bạch hổ cũng không phải đối thủ của nó.
Long giao tiên là ngân nguyệt giao long tiến hóa thành công, dùng để hục hồi sức mạnh.
Bởi vì ngân nguyệt giao long trong quá trình tiến hóa tiêu hao rất nhiều sức mạnh, nên thực lực sẽ quay ngược trở lại địa giai sơ kì.
Đây là lúc nó yếu nhất, nên nhất định phải dùng long giao tiên hỗ trợ phục hồi.
Phương thức bồi dưỡng của long giao tiên cũng vô cùng độc đáo, ngân nguyệt giao long sau khi tiến nhập giai đoạn trưởng thành, liền tìm một nơi yên tĩnh, tìm một cành thực vật bình thường, mỗi ngày dùng nước bọt của mình tưới cho nó, cho đến khí nó tiến giai thành công, mới dừng lại.
Nên năng lượng ẩn hàm trong long giao tiên vô cùng cường đại, chỉ có điều Hàn Phong biết long giao tiên không có tác dụng gì nhiều với con người.
Nhưng nó đặc biệt có tác dụng với ma thú, nhất là những loại vừa mới sinh ra đã là thiên giai ma thú như Tiểu Bạch, hiệu quả càng cao.
Cái này chỉ cần nhìn bộ dạng Tiểu Bạch cũng biết.
Tiểu Bạch lúc này hai mắt sáng rực, nhìn chằm chằm vào cành long giao tiên, chỉ muốn nhảy vào nuốt chửng lấy nó, nhưng vẫn cố nín nhịn.
Hàn Phong cũng hiểu ý Tiểu Bạch, tên nhóc này muốn hắn lấy long giao tiên về, giúp nó luyện chế thành đơn dược sau đó cho nó ăn.
Tiểu Bạch những ngày này đã quen ăn đơn dược mà Hàn Phong luyện chế nên nghĩ để Hàn Phong luyện chế long giao tiên thành đơn dược, hiệu quả sẽ tốt hơn.
Bực bội liếc nhìn Tiểu Bạch đang vô cùng hưng phấn, tên nhóc này đúng là chẳng lịch sự gì cả, trực tiếp biến hắn thành người phục vụ miễn phí cho nó.
Nhưng nghĩ lại, Hàn Phong vẫn giơ tay ngắt long giao tiên.
Nhưng đúng lúc đó, mặt hồ đang yên tĩnh đột nhiên gợn sóng, Hàn Phong chỉ cảm thấy một luồng khí tức cường đại truyền đến từ đáy hồ.
Hàn Phong trong lòng thoáng rùng mình, nhất thời nghĩ nếu như giao long tiên xuất hiện ở đây, thì xung quanh nhất định phải có một con ngân nguyệt giao long mới đúng.
Vậy mà hắn quên béng đi mất.
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, một tiếng gầm lớn liền vang lên.
Nhất thời, mặt hồ bị nhấc lên bằng mấy đầu người, nhờ ánh trăng, Hàn Phong có thể nhận ra sau làn nước ấy là một bóng đen vừa to vừa dài.
Tiểu Bạch vừa cảm nhận được khí tức tán phát ra từ bóng đen ấy, lông trên người lập tức dựng ngược, hai mắt phát ra lam quang âm u, nhìn thẳng vào mặt hồ trước mặt.
Hàn Phong lần đầu tiên thấy Tiểu Bạch như vậy, từ nhỏ đến giờ chưa bao giờ Tiểu Bạch phát ra khí thế mạnh đến vậy.
Hàn Phong hiểu đây là phản ứng bản năng khi gặp đối thủ cùng cấp.
Là ma thú cùng cấp với Tiểu Bạch, cộng thêm có sự xuất hiện của long giao tiên.
Cũng có thể nói, bóng đen này là một ngân nguyệt giao long đã tiến hóa thành công thiên giai ma thú.
Chương 97: Giao Long Châu
Grào.
Một tiếng rống bao hàm nộ ý vang lên, mặt nước nhất thời vỡ tung ra, vô số hạt nước biến thành thủy tiễn điên cuồng bắn về phía Hàn Phong và Tiểu Bạch.
Hàn Phong lúc vừa nhìn thấy bóng đen đã kịp thời vồ lấy giao long tiên bên cạnh, truyền đấu khí vào hai chân, nhanh chóng lùi lại phía sau, tránh xa phạm vi công kích của trụ nước.
Sau khi trụ nước tan ra, bóng đen cuối cùng cũng để lộ ra diện mạo thực của nó.
Là một con ngân nguyệt giao long cao độ mười trượng đang lúc lắc thân hình khổng lồ, dưới sự phản chiếu của ánh trắng, không ngừng tán phát ra quang mang ngân sắc.
Grào
Ngân nguyệt giao long vừa rống lên một tiếng điên cuồng, một luồng khí tức thực chất trong nháy mắt
tràn ngập sơn cốc.
Cảm nhận khí tức cường đại, Hàn Phong rùng mình, quả nhiên là thiên giai.
Hàn Phong lúc này căn bản không có thời gian thưởng thức hình dạng của con viễn cổ ma thú, từ khí tức mà ngân nguyệt giao long tán phát ra, có thể chứng minh nó đã tiến nhập thiên giai.
Thiên giai ma thú.
Lần trước cưu u bạch hổ xém chút nữa lấy mạnh hắn, Hàn Phong không muốn lại bị con súc sinh này rượt.
Guồng bước chân, Hàn Phong dự định chạy thẳng ra ngoài sơn cốc.
Thấy giao long tiên đã bị Hàn Phong lấy mất, ngân nguyệt giao long bất ngờ bay vọt lên từ mặt nước, thân, vặn vẹo thân hình khổng lồ, bổ nhào về phía Hàn Phong.
– Tiểu Bạch, tên nhóc này thường ngày ham ăn lười biếng không nói làm gì, lần này còn mang lại rắc rối lớn cho ta.
Hàn Phong vừa chạy vừa bực bội nói.
Tiểu Bạch sau lưng ấm ức kêu lên hai tiếng, cũng guồng chân chạy sát bên cạnh Hàn Phong.
Lúc này, ngân nguyệt giao long đã vô cùng giận dữ, không ngừng vặn vẹo thân hình cao hơn mười trượng của mình, trên cái đầu mọc đầy vảy, đôi mắt phát ra lục quang u ám.
Đột nhiên ngân nguyệt giao long tức giận phun ra một quả cầu màu trắng lao nhanh về phía Hàn Phong.
Hàn Phong nhìn thấy công kích uy mãnh của ngân nguyệt giao long thì không khỏi cảm thấy bất lực.
Đúng lúc này bỗng nhiên có một bóng trắng xuất hiện che chắn trước người hắn.
Thân hình màu trắng trong nháy mắt chạm vào giao long châu, phát ra âm thanh dữ dội.
Tiểu Bạch.
Hàn Phong thoáng giật mình,
Cái bóng trắng vừa bất ngờ xuất hiện Hàn Phong đương nhiên biết là Tiểu Bạch.
Lúc nãy Tiểu Bạch nhìn thấy Hàn Phong gặp nạn, không nghĩ nhiều, trực tiếp bay đến, chặn đứng trước mặt Hàn Phong, dùng thân thể cường đại của nó chặn giao long châu lại.
Grao
Trong lúc nguy cấp, Tiểu Bạch không kịp làm công tác chuẩn bị, bị giao long châu đập trúng, cơn đâu khiến nó không khỏi rống lên một tiếng.
Liền sau đó, Hàn Phong thấy Tiểu Bạch rùng mình, thân thể không thể khống chế co lại một cách nhanh chóng, chớp mắt đã thấy nhỏ lại như lúc ban đầu.
Hàn Phong thấy Tiểu Bạch biến lại hình dạng ban đầu, hơn nữa bộ dạng có vẻ yếu pứt, không khỏi lo lắng, nhanh chóng ôm Tiểu Bạch lên.
Nhưng hắn chưa kịp kiểm tra xem vết thương của Tiểu Bạch thế nào Hàn Phong đã cảm nhận một đòn công kích lạnh thấu xương đang ập về phía mình.
Thì ra ngân nguyệt giao long thấy đòn vừa rồi không đánh trúng nên đã sử dụng giao long châu tấn công Hàn Phong lần nữa.
Nhưng, làn năng lượng của giao long châu chỉ còn lại một nửa so với ban đầu, khí tức cũng yếu đi không ít.
Nghĩ đến việc Tiểu Bạch dùng thân thể chặn đứng công kích cho mình, Hàn Phong lập tức hiểu ra tại sao khí tức của giao long châu lại trở nên yếu như vậy.
Nhưng dù nó đã yếu đi, Hàn Phong vẫn không sao né được.
Lúc nãy thấy Tiểu Bạch vì bảo vệ mình mà bị thương, khiến Hàn Phong trong lời nhất thời đại nộ.
Lúc này giao long châu đã đến trước mặt hắn, Hàn Phong vội vàng nín thở, đâm mạnh linh tê kiếm về phía trước, dồn toàn bộ chút đấu khí còn lại trong người vào linh tê kiếm, tập trung ở đầu kiếm, hình thành nên một quang điểm nhỏ xíu.
Ầm.
Khoảnh khắc quang điểm hình thành, va chạm cùng giao long châu.
Hàn Phong chỉ cảm thấy một trận năng lượng cường đại cuộn lên, cánh tay cầm kiếm suýt chút nữa bị cơn chấn động làm cho rơi xuống đất, may mà hắn nghiến răng chịu đựng.
Ngân nguyệt giao long hình như cũng không hơn gì.
Giao long châu là sức mạnh nguồn của nó, mỗi lần công kích đều tiêu hao một phần nguyên khí, đợi đến khi nguyên khí tiêu hao hết, cũng có nghĩa sinh mệnh lực của nó biến mất triệt để.
Ban đầu ngân nguyệt giao long nghĩ với sức mạnh của giao long châu chỉ cần một lúc là có thể g**t ch*t Hàn Phong, đòi lại giao long tiên.
Nhưng ai ngờ Tiểu Bạch bên cạnh Hàn Phong không biết dùng cách nào, nâng sức mạnh lên ngang hàng với nó.
Bất đắc dĩ, ngân nguyệt giao long đành phải không ngừng dùng giao long châu cùng đối phương chiến đấu, và sau mỗi lần giao phong, khí tức của ngân nguyệt giao long lại yếu đi một phần.
Đến lúc này, sức mạnh của nó đã giảm xuống còn bằng nhân giai đỉnh phong.
Nhưng Hàn Phong lúc nãy cũng tiêu hao một phần lớn đấu khí, dù ngân nguyệt giao long lúc này đã trở nên vô cùng yếu thì Hàn Phong cũng không thể địch lại được.
Phì
Mặc dù dồn toàn lực vào kiếm cuối cùng, đánh bay giao long châu nhưng Hàn Phong cũng bị kình cường đại của giao long châu làm cho hộc máu.
Lảo đảo bước chân, Hàn Phong ngã vật về phía sau, linh tê kiếm trong tay cũng rơi xuống theo.
May mà lúc này, ngân nguyệt linh giao sau một kích cuối cùng, thân thể khổng lồ có chút run rẩy, viên giao long châu lăn lóc một bên càng trở nên tối hơn.
Nhưng, ngân nguyệt giao long cũng đứng dậy được, xem ra nó đang chuẩn bị tấn công tiếp.
Hàn Phong chỉ còn biết cười khổ, lúc này thân thể của hắn không còn nổi một chút đấu khí.
Ngân nguyệt giao long thấy con người trước mặt không động đậy được nữa, mừng rỡ rống lên một tiếng khe khẽ, vặn vẹo thân hình khổng lồ, từ từ tiến về phía Hàn Phong.
Con người chết tiệt này làm mà tiêu hao quá nhiều sức mạnh nguồn, cho dù có lấy lại được giao long tiên, e rằng thực lực trong một thời gian ngắn có có thể phục hồi lại được.
Grao
Tiểu Bạch vừa rống lên, một viên đạn sáng đập vào giữa trán ngân nguyệt giao long.
Hàn Phong nhìn chiêu này khá quen, lúc còn ở trong khu rừng U Ám, cửu u bạch hổ hình như cũng dùng chiêu này với địa huyệt nham long.
Lúc này ngân nguyệt giao long thân thể đã vô cùng yêu, làm sao chịu được một đòn của Tiểu Bạch.
Sau khi nhận một đòn của Tiểu Bạch, ngân nguyệt giao long run rẩy thân hình khổng lồ và ngã vật xuống.
Tiểu Bạch cũng ngã xuống ngay sau đó, khí tức trở nên còn yếu hơn trước.
Hàn Phong cẩn thận quan sát ngân nguyệt giao long, phát hiện sinh mệch lực của đối phương đã mất hết, mới yên tâm thở phào nhẹ nhõm, mệt mỏi dựa vào một thân cây khô, mệt mỏi nhìn Tiểu Bạch nằm cách đó không xa.
Tiểu Bạch sau khi b*n r* đạn quang, cũng yếu đi trông thấy, nằm gục trên mặt đất, rên lên mấy tiếng khe khẽ với Hàn Phong.
Sau đó, Hàn Phong không nói thêm gì nữa, từ từ hồi phục lực khí trong cơ thể mình.
Một lúc lâu sau, Tiểu Bạch hình như cũng hồi phục được một chút lực khí, giãy dụa đứng dậy, lắc lư đi về phía Hàn Phong, lè lưỡi liềm l**m vào tay hắn.
Hàn Phong nhìn hành động thân thiện này của Tiểu Bạch, không khỏi phì cười, mắng:
– Tên nhóc này, suýt chút nữa thì bị người hại chết rồi, đợi về nhà ta sẽ xử lý ngươi.
Tiểu Bạch nghe vậy, đảo mắt, run run đi về phía ngân nguyệt giao long.
Lúc này ngân nguyệt giao long đang nằm im không nhúc nhích, cách nó không xa, viên giao long châu sớm đã mất đi ánh sáng lăn lóc bên cạnh.
Tiểu Bạch dùng miệng nhặt giao long châu lên, bước nhanh về bên Hàn Phong.
Nhìn thấy hành động này của Tiểu Bạch, Hàn Phong có chút không hiểu.
Cho đến khi Tiểu Bạch đặt giao long châu vào tay hắn, sau đó kêu nhẹ hai tiếng, Hàn Phong mới biết thì ra Tiểu Bạch muốn hắn nuốt giao long châu.
Giao long châu là tinh hoa trong người ngân nguyệt giao long, ẩn hàm năng lượng khổng lồ.
Nhưng vì lúc nãy đã bị ngân nguyệt giao long dùng hơn một nửa năng lượng nên lúc này chỉ còn bằng hai ngón tay Hàn Phong.
Nhưng cùng bởi vậy Hàn Phong mới có thể nuốt nó một cách dễ dàng, chứ nếu vẫn còn là giao long châu đầy năng lượng, Hàn Phong lúc này khó có thể chịu đựng được.
Đối với hảo ý của Tiểu Bạch, Hàn Phong không chối từ, đối với nhánh giao long tiên lúc nãy, giao long châu này thực sự chẳng là gì,
Hàn Phong dùng tay khó khăn cầm viên giao long châu lên, trực tiếp nuốt vào bụng.
Giao long châu vừa vào miệng, bất ngờ tan ra thành dịch thể, chảy vào cơ thể Hàn Phong.
Sau đó, Tiểu Bạch thấy bề mặt cơ thể Hàn Phong xuất hiện một tầng ngân quang bàng bạc.
Chỉ một lát, Hàn Phong cảm thấy xương cốt trong người như được một luồng năng lượng ấm nóng ôm lấy, những chỗ bị thương cũng trở nên ấm áp, thoải mái vô cùng.
Giao long châu quả nhiên là kì vật, dù năng lượng còn lại không nhiều nhưng đủ để khiến hắn nhanh chóng hồi phục thân thể bị thương.
Cảm nhận năng lượng cuồn cuộn trong người, Hàn Phong vặn người ngồi dậy, bắt đầu khoanh chân tu luyện.
Tiểu Bạch thấy nghiêng đầu nhìn Hàn Phong, thấy Hàn Phong đang tu luyện, liền nằm bên cạnh nghỉ ngơi.
Vết thương của nó cũng chẳng thua gì Hàn Phong, chỉ có điều thể chất ma thú bẩm sinh đã cường hãn hơn con người, nên mới kiên trì được đến bây giờ.
Sau đó Tiểu Bạch cũng chìm vào giấc ngủ, ngọn núi tăm tối lại quay trở về sự yên lặng vốn có của nó, chỉ có có thể Hàn Phong là vẫn không ngừng tán phát ra ngân quang dìu dìu.
Một lúc lâu sau, Hàn Phong đột nhiên mở trừng mắt, bởi vì hắn phát hiện thương thế trên người mình đã khỏi hoàn toàn.
Tốc độ hồi phục đó thực sự khiến hắn hết sức kinh ngạc.
Năng lượng còn lại của giao long châu vẫn còn một nửa, một nửa này nếu như hắn hấp thu hết, đủ để tấn cấp thêm lần nữa.
Nghĩ đến đây, Hàn Phong đương nhiên không muốn bỏ lỡ cơ hội hiếm có này, dù sao sơn cốc này cũng tương đối kín đáo, không sợ bị người khác phát hiện.
Hàn Phong bắt đầu vận khởi quyết, không ngừng thu nạp năng lượng bên trong giao long châu.
Lúc này bên trong Hồng Diệp Thành thành phủ, so với mọi ngày, không khí bên trong đại sảnh thành chủ phủ có vẻ tương đối nghiêm trọng.
Tiêu Dật Tiêu Thần hai huynh đệ đang ngồi ở vị trí đầu tiên trong đại sảnh, bình tĩnh nhìn Đỗ Bán Thành báo cáo.
Đỗ Bán Thành lúc này cung kính đứng trước mặt Tiểu Dật, khẽ cúi người, nói nhanh:
– Hai vị điện hạ, hạ thần đã liên lạc với các thành chủ thành trấn xung quanh, những vị thành chủ này đều đồng ý phái một hộ vệ tinh nhuệ đến, giúp đỡ điện hạ diệt trừ ác tặc!
– Ừm, những người đó lúc nào đến?
Tiêu Dật lạnh lùng hỏi, như kiểu chuyện này đã được hắn liệu từ trước.
Đỗ Bán Thành nghĩ ngợi một lúc, trả lời:
– Biết điện hạ ở đây, những thành chủ đó đương nhiên không dám chậm trễ, phái người đi cả đêm đến đây, theo như lộ trình, gần nhất cách đây hai thành trấn chỉ một lúc nữa là đến,những nơi xa hơn muộn lắm sáng sớm ngày mai có mặt ở Hống Diệp Thành.
Sau khi nghe Đỗ Bán Thành trả lời, Tiêu Dật gật gật đầu, nói:
– Không tệ, các ngươi quả nhiên rất trung thành, đợi ta trở về nhất định sẽ bẩm báo lại với phụ hoàng, khen thưởng cho các ngươi.
Đỗ Bán Thành nghe vậy, nhất thời mừng thầm nhưng miệng thì liên tục kêu không dám.
Tiệt Dật chỉ cười nhạt, không nói gì nữa.
Dừng một lúc, Đỗ Bán Thành tiếp tục nói:
– Hạ thần tính, lần này tổng cộng có năm thành trấn xuất hộ vệ tinh nhuệ đến, nhưng hạ thần nghĩ đến thiên giai cường giả sau lưng bọn tặc nhân ấy nên bảo các thành chỉ chi phái cao thủ địa giai trở lên, năm thành trấn toàn bộ cộng lại tổng cộng có mười ba địa giai cao thủ, cộng thêm trong tay thần có một địa giai ngũ phẩm cao thủ cùng với địa giai đỉnh phong Thôi Húc trước đây, mười lăm địa giai cao thủ.
Về phần thiên giai cường giả thần bí, đành phiền Phó lão vậy.
Tiêu Dật nghe vậy, gật gật đầu nói:
– Có mười lăm địa giai cao thủ, cộng thêm trong tay ta có địa giai hộ vệ và Phí lão, đám tặc nhân đó chắc chắn sẽ bắt được.
Sau khi thương thảo xong, Tiêu Dật quyết định, đợi ngày mai các địa giai võ giả đến, lập tức hành động.
Nghe Tiêu Dật quyết định xong, Đỗ Bán Thành cúi đầu lộ ra một tia cười hung dữ, lòng thầm nghĩ:
– Đợi đấy, ngày mai ta ta bắt các ngươi trả nợ máu.
Ngày thứ hai, bên ngoài Hồng Diệp Thành vốn yên tĩnh, xuất hiện một vài bóng người, những người này vừa gặp nhau chỉ dừng lại một chút rồi đi theo một người dẫn đường về phía thành chủ phủ.
Lúc này, trong một sơn cốc bên ngoài Hồng Diệp Thành, Hàn Phong vẫn im lặng khoanh chân tu luyện.
Tầng ngân quang bàng bàng phủ trên người hắn lúc này đã mỏng đi rất nhiều.
Khí thế trên người Hàn Phong sớm đã khỏi hẳn, bây giờ hắn mới hấp thu hết năng lượng còn lại trong giao long châu, đang trùng kích nhân giai lục phẩm.
Tiểu Bạch lúc này sớm đã tỉnh lại, trải qua một đêm nghỉ ngơi, thân thể của nó hồi phục rất nhiều, đây chính là điểm mạnh của thiên giai ma thú.
Tiểu Bạch hơi nhìn Hàn Phong, cảm nhận khí tức truyền đến từ người hắn. so với trước khi bị thương, hình như như còn hùng hậu hơn, nên cũng yên tâm.
Thời gian trôi qua từng giọt, cho đến khi tia nắng đầu tiên chiếu vào sơn cốc, Hàn Phong khẽ động đậy cơ thể, chầm chậm mở mắt.
Phun ra một ngụm tạp khí, Hàn Phong cận động một chút cơ thể cứng đờ của mình.
Cảm nhận một chút đấu khí trong người, Hàn Phong hiểu hắn đã tiến nhập thành công nhân giai lục phẩm.
Sau đó, Hàn Phong đột nhiên phát hiện, trong lúc thu nạp năng lượng bên trong giao long châu, năng lượng của giao long châu cũng giúp thân thể của hắn thêm cứng rắn.
Phát hiện này khiến Hàn Phong không khỏi ngẩn ra.
Những nghĩ một lúc, hắn cũng hiểu giao long châu bản thân chính là ngân nguyệt giao long dùng để tiến hóa thiên giai ma thú.
Ma thú và con người khác nhau ở chỗ ma thú bản thân chú trọng sự cường đại nên so với người có thực lực tương đương, ma thú bao giờ cũng mạnh hơn.
Đây cũng chính là lí do tại sao thi thể của những ma thú có phẩm cấp tương đôi cao đều là những nguyên liệu quý giá.
Hàn Phong hôm qua mới hấp thu giao long châu, mặc dù năng lượng còn lại trong giao long châu không nhiều nhưng cũng đủ để Hàn Phong nâng cao cường độ cơ thể.
Hàn Phong cẩn thận cảm nhận, bây giờ đấu khí của hắn đã đạt tới nhân giai lục phẩm, nhưng chỉ đơn thuần xét về cường độ cơ thể, hắn còn mạnh hơn Tát Khắc rất nhiều.
Điều này nằm ngoài tầm dự đoán của Hàn Phong.
Sau khi đứng lên, việc đầu tiên Hàn Phong làm là quay sang nhìn Tiểu Bạch, phát hiện thương thế của Tiểu Bạch đã hồi phục được một nửa, không khỏi không cảm thán năng lực hồi phục của thiên giai ma thú, quả nhiên không hề bình thường.
Sau đó, nhớ đến ngân nguyệt giao long đã chết, Hàn Phong tự tin tiến về phía nó.
Điều khiến Hàn Phong ngạc nhiên là chỉ qua một đêm, xác của con ngân nguyệt giao long đã trở nên khô quắt như chết được vài ngày vậy.
Hàn Phong dùng linh tê kiếm chọc chọc vào người nó, kinh ngạc phát hiện linh tê kiếm chạm đến đâu, thân thể ngân nguyệt giao long như bị phong hóa, tan ra đến đó.
Hàn Phong nhìn mà cũng phải sững sờ.
Mặc dù ngân nguyệt giao long trước khi chết chỉ có thể coi là bước được nửa bươc vào thiên giai ma thú, nhưng thi thể của nó có lẽ cũng là bảo bối.
Vốn dĩ Hàn Phong còn định tìm xem có gì hay không thì lại xuất hiện cảnh tượng kinh ngạc này.
Nhưng, Hàn Phong nhớ đến giao long châu bị mình nuốt mất, nhất thời hiểu ra giao long châu là nguồn gốc năng lượng, mất đi năng lượng thi thể ngân nguyệt giao long giống như một tờ giấy, đâm một cái lập tức đổ gục.
Chương 98: Bao vây
Liền sau đó, Hàn Phong đi dạo một vòng trong sơn cốc, xác nhận sơn cốc không còn bảo bối gì đáng giá nữa mới thất vọng ôm Tiểu Bạch rời đi.
Nhưng, chuyến đi này thu hoạch cũng không tệ, tin rằng Tiểu Bạch có giao long tiên giúp đỡ, thực lực có thể tăng lên mấy tầng.
Không chỉ Tiểu Bạch, sau khi thu nạp giao long châu xong, thực lực Hàn Phong cũng có đột phá.
Quan trọng hơn, dưới tác dụng cường hóa của giao long châu, thân thể cường độ cũng mạnh lên không ít.
Hàn Phong nhẩm tính, dù môt cao thủ mới tiến nhập cảnh giới địa giai toàn lực tri triển nhất kích, cũng không thể tạo nên thương tổn quá lớn với hắn.
Đương nhiên, với thực lực của mình, Hàn Phong cũng không thể làm gì được đối phương.
Đi theo lộ trình hôm qua, Hàn Phong ôm Tiểu Bạch trong lòng, vận đấu khí, chạy nhanh về Hồng Diệp Thành.
Đêm qua trước khi ra ngoài, Hàn Phong không nói gì với mọi người, đến hôm nay đã là một ngày, nếu như còn không mau về, mọi người nhất định sẽ nghĩ đã có chuyện gì xảy ra với hắn.
Lúc này, bên trong đại sảnh thành phủ chủ Hồng Diệp Thành, mọi người đang xếp thành hai hàng dọc.
Những người cùng mặc chùng một kiểu quần áo đương nhiên là hộ vệ của Tiêu Dật và Tiêu Thần, tổng cộng có sáu địa giai cao thủ.
Xa hơn một chút là cao thủ mà các thành chủ phái đến hỗ trợ Tiêu Dật.
Những người này đều là cao thủ được huấn luyện, thực lực thậm chí còn cao hơn hộ vệ của Tiêu Dật Tiêu Thần một chút.
Những người này không biết thân phận của Tiêu Dật Tiêu Thần, chỉ biết họ được phái đến giúp thành chủ Hồng Diệp Thành diệt trừ một tên tặc tử.
Tiêu Dật nhìn đám cao thủ trước mặt mình, hài lòng gật gật đầu, nói với Đỗ Bán Thành:
– Đám tặc nhân đó lúc này có động tĩnh gì không?
Đỗ Bán Thành cung kính nói:
– Hạ thần đã phái người đi điều tra, bởi vì đối phương có cao thủ nên không thể tiếp cận quá gần, chỉ giám sát từ xa.
Ngôi nhà đó hình như không có động tĩnh gì, hình như chúng vẫn chưa phát hiện ra hành động của chúng ta.
Nghe vậy, Tiêu Dật gật gật đầu nói:
– Nếu đã tốt như vậy thì đừng chần chừ thêm nữa, lần này nhất định phải diệt trừ hết đám tặc tử Hồng Diệp Thành.
Nghe Tiêu Dật nói vậy, Đỗ Bán Thành trong lòng thầm đắc ý, chỉ muốn nhanh nhanh giúp con trai mình báo thù.
Sau đó, dưới sự dẫn dắt của Đỗ Bán Thành, đoàn người chia thành hai đội, một trước một sau tiến về phía nhà Hàn Phong.
Để thống nhất chỉ huy, Đỗ Bán Thành giao mười lăm địa giai cao thủ đến từ các nơi cho Tiêu Dật thống lĩnh, nhưng Tiêu Dật cũng không tinh thông việc này cho lắm nên ra lệnh cho Phí lão sắp xếp, Phí lão đương nhiên không chối từ.
Đám đại giai cao thủ ngày thường cao ngạo, cảm nhận từng trận khí thế căn bản khiến chúng không thể kháng cự truyền đến từ bộ dạng bình thản của Phí lão, không ai dám tạo phản, thái độ vô cùng cung kính.
Hàn Phong chạy một lúc, giữa trưa thì về được đến nhà.
Vừa bước vào sân, Trầm Ngọc vừa hay từ trong phòng bước ra, nhìn thấy bóng dáng Hàn Phong, vui vẻ chạy đến.
Sau đó, Trầm Ngọc phát hiện quần áo trên người Hàn Phong xộc xệch, lại còn có vài vết máu rất rõ ràng, trong lòng không khỏi lo lắng, vội vàng hỏi han.
Nhìn bộ dạng lo lắng của Trầm Ngọc, Hàn Phong cười cười, an ủi nói:
– Gặp chút rắc rối nhỏ ấy mà, những giải quyết xong rồi, yên tâm đi.
Trầm Ngọc nghi hoặc nhìn Hàn Phong, hình như không tin những gì hắn nói.
Mặc kệ cho Hàn Phong phản đối, Trầm Ngọc vẫn xoay hắn một vòng, cẩn thận nhìn trước nhìn sau, sau khi xác nhận Hàn Phong đúng là không bị sao, mới yên tâm thở phào nhẹ nhõm.
Hàn Phong vốn dĩ không sao, chỉ có điều không cãi lại được Trầm Ngọc, muốn để cô yên tâm hoàn toàn nên đành mặc kệ cho đối phương dùng đôi tay mềm mại sờ chỗ này nắn chỗ kia.
Nhưng, điều này cũng khiến cho Hàn Phong có chút bối rối, Trầm Ngọc dù sao cũng là mỹ nữ, tuổi mặc dù không lớn nhưng diện mạo rất xinh đẹp, nhất là Hàn Phong đã từng tận mắt nhìn thấy thân thể dưới lớp quần áo lùng bùng của Trầm Ngọc, trong lòng nhất thời không khỏi dâng lên một tia dục niệm, phần dưới cơ thể phản ứng một cách tự nhiên.
Khó khăn lắm Trầm Ngọc mới chịu dừng tay, Hàn Phong vội vàng nói:
– Được rồi, ta về phòng thay quần áo.
Nói đoạn, không đợi Trầm Ngọc trả lời, vội vàng chạy về phòng tránh cho mình khỏi bị bối rối.
Trong lúc Hàn Phong thay một bộ quần áo mới sạch sẽ, ngoài sân đột nhiên truyền đến những tiếng động lớn.
Liền sau đó, Hàn Phong nghe thấy Trầm Ngọc kêu lên hoảng hốt.
Hàn Phong giật mình, không nghĩ nhiều, đạp cửa xông ra.
Ra đến sân, Hàn Phong thấy Trầm Ngọc ngã lăn trên đất, trước mặt cô là một đống vụn gỗ, từ ngoài cửa, một tốp cao thủ khí tức không hề yếu nhanh chóng tiến vào.
Lúc này, La Mạn và Tát Khắc nghe thấy tiếng động đều đã chạy ra khỏi phòng.
Nhất là Bố Lôi Địch, thậm chí ông còn xuất hiện trên sân nhanh hơn Hàn Phong một bước.
Sau khi thấy Bố Lôi Địch xuất hiện, Hàn Phong có chút yên tâm, vội vàng chạy đến bên Trầm Ngọc, cẩn thận quan sát.
Phát hiện ngoài một chút đất dính trên mặt ra, Trầm Ngọc không bị thương tổn gì, mới cẩn thận đỡ cô dậy.
Vừa hay Liên Linh cũng đến bên cạnh Trầm Ngọc, Hàn Phong giao Trầm Ngọc cho cô, sau đó đến bên Bố Lôi Địch, nhìn đám người vừa mới xông vào.
Trong lòng không khỏi có chút kinh ngạc.
Nhóm người này toàn bộ là địa giai cao thủ, người yếu nhất chí ít cũng là địa giai tam phẩm.
Đếm kĩ, Hàn Phong càng kinh ngạc hơn, địa giai cao thủ tổng cộng có hơn ba mươi người.
Hàn Phong có chút không tin, Hồng Diệp Thành nhỏ bé này lấy đâu ra nhiều địa giai cao thủ như vậy.
Hắn tin, gộp tất cả các thế lực trong Hồng Diệp Thành này lại, e rằng một lần cũng không thể tìm ra nhiều địa giai cao thủ như vậy.
Lúc này, Tát Khắc đã đến bên Hàn Phong, cảnh giác nhìn kẻ thù có thực lực tương đương hắn.
Bố Lôi Địch nhìn ba mươi địa giai võ giả trước mặt, khẽ nhíu mày, sau đó trầm giognj nói:
– Những người này khí tức không yếu, mặc dù ta không sợ chúng, những muốn giải quyết hết trong một thời gian ngắn, có chút khó khăn.
Hàn Phong cũng hiểu những gì Bố Lôi Địch nói, những địa giai cao thủ này đối với hắn mà nói đúng là không thể địch nổi, nhưng trong mắt thiên giai cường giả như Bố Lôi Địch thì chẳng khác gì con kiến.
Nhưng, dù là kiến, số lượng quá đông giết cũng tốn thời gian.
Ngộ nhỡ đợi một lát Bố Lôi Địch bận giao thủ, đối phương tranh thủ cơ hội, ra tay với bọn hắn thì gay to.
Nghĩ đến đây, Hàn Phong không khỏi liếc sang phía La Mạn, ra hiệu cho hắn và những người khác trốn vào phòng.
Hắn và Tát Khắc cùng lui lại, ẩn thận cảnh giác nhìn kẻ thù trước mặt.
Đúng lúc này, một bóng người nữa lại từ bên ngoài bước vào.
Khoảnh khắc người đó đi vào trong sân, Hàn Phong cảm nhận khí thế trên người Bố Lôi Địch đột nhiên b*n r*, khiến hai người Hàn Phong và Tát Khắc cũng phải lùi lại hai bước.
Kinh ngạc trước phản ứng của Bố Lôi Địch, Hàn Phong quay sang người mới đến.
– Thiên giai cường giả
Hàn Phong thoáng rùng mình.
Bóng người đó vừa bước vào sân, Hàn Phong lập tức cảm nhận được khí thế cường đại phát ra từ hắn.
Tát Khắc bên cạnh và Bố Lôi Địch phía trước cùng nhìn người vừa đến bằng ánh mắt nghiêm trọng.
Hàn Phong không tài nào hiểu được, đầu tiên là một đám địa giai cao thủ xuất hiện, sau đó lại là một thiên giai cường giả đến.
Từ lúc nào hắn đắc tội với nhiều cường giả như vậy.
Người duy nhất mà hắn va chạm trong Hồng Diệp Thành này là thành chủ Đỗ Bán Thành, nhưng hắn không nghĩ một thành chủ nhỏ bé lại có thể chiêu mộ được nhiều cao thủ như vậy.
Nhưng, không phải Đỗ Bán Thành thì là ai?
Đối với nghi hoặc của Hàn Phong, đám người trước mặt hình như không có ý định giải thích.
Chương 99: Thiên Giai đụng độ Thiên Giai
Sau khi thiên giai cường giả bước vào sân, ba mươi địa giai cao thủ trong nháy mắt chia thành mấy nhóm, chia nhau bao vây lấy bọn Hàn Phong.
Bên kia, Phí lão từ sau khi bước vào sân, hai mắt khóa chặt lấy Bố Lôi Địch.
Cảm nhận khí tức trên người Bố Lôi Địch, Phí lão cũng phải giật mình, khí thế của người này không hề thua kém hắn.
Bố Lôi Địch lúc này hai mắt cũng trở nên ngưng trọng, nhìn chằm chằm Phí lão.
Hai luồng ánh mắt chạm nhau trong giữa không trung.
Ầm
Không hề có bất cứ dấu hiệu gì, hai luồng khí tức cường đại chạm nhau trong nháy mắt.
Hàn Phong và Tát Khắc lại bị khí kình sản sinh từ sự va chạm của hai luồng khí tức đó làm cho lùi liền mấy bước, tình hình của đám địa giai cao thủ bên kia cũng không hơn gì bọn Hàn Phong.
Đám địa giai cao thủ kinh ngạc nhìn hai người đang đứng giữa sân.
Thật là khí thế đáng sợ.
Đây chính là thực lực của thiên giai cường giả sao.
Chỉ cần dùng khí thế mà có thể đẩy lùi hơn ba mươi địa giai cao thủ, sức mạnh ấy thật đáng sợ.
Nhất là Thôi Húc – địa giai cửu phẩm cao thủ trong tay Đỗ Bán Thành, lúc này trong lòng càng thêm sợ hãi, vốn dĩ hắn vẫn ghi hận chuyện bị Phí lão đánh trọng thương.
Nhưng lúc này trong lòng hắn lại trào lên một tia bất mãn.
Thì ra thực lực Phí lão cao thâm khó đoán như vậy, lần trước hắn chỉ bị trọng thương, xem ra là đối thủ vẫn còn nhẹ tay, nếu không hôm nay hắn đã không đứng được ở đây.
Đòn vừa rồi của Phí lão và Bố Lôi Địch chỉ là thăm dò nhau mà thôi.
Hình như trong lòng hai người vẫn còn chút kiêng kị, nên không lập tức động thủ, ai cũng ngưng tụ đấu khí của mình lại, thầm đề phòng.
Bố Lôi Địch đương nhiên lo cho sự an nguy của bọn Hàn Phong La Mạn sau lưng.
Còn Phí lão không biết ở đâu xuất hiện một thiên giai cường giả có thực lực tương đương mình, thậm chí còn cao hơn ông một chút.
Mặc dù bên ông còn có ba mươi địa giai cao thủ nhưng trước mặt thiên giai cường giả, căn bản không có tác dụng.
Vốn dĩ ông tưởng đối phương chỉ là một thằng nhóc vừa mới tiến nhập thiên giai chi cảnh, cả Thiên Nguyệt đế quốc này, có thiên giai cao thủ nổi tiếng nào mà ông không biết chứ.
Ông cũng không ngờ, Hồng Diệp Thành nhỏ bé này lại xuất hiện một thiên giai cao thủ thực lực không hề thua kém mình.
Trong lúc cả hai cùng đang phòng bị trước đối phương thì Tiêu Dật ở bên ngoài phát hiện bên trong có động tĩnh, nhất thời hiếu kì bước vào trong sân, xem rốt cục đã xảy ra chuyện gì.
Đỗ Bán Thành vội vàng ngăn Tiêu Dật lại, mặc dù hắn cũng muốn tận mắt nhìn thấy kẻ g**t ch*t con mình phải chết, nhưng hai vị điện hạ tuyệt đối không được xảy ra bất cứ vấn đề gì.
Nhưng, Tiêu Dật trực tiếp khoát khoát tay, nói:
– Ngươi nghĩ là có Phí lão và bao nhiêu địa giai cao thủ bên trong, bổn điện và tam đệ còn gặp phải nguy hiểm gì sao? Hơn nữa gần đây đều đã bị hộ vệ quân bao vây hết rồi, nếu như xuất hiện sự cố gì, bổn điện có vào hay không, kết quả như nhau cả thôi.
Lạnh lùng bỏ lại một câu, Tiêu Dật dẫn theo Tiêu Thần cùng đi vào trong.
Đỗ Bán Thành nghĩ đúng như là như vậy thật nên cũng không nói thêm điều gì, cẩn thận bám sát sau Tiêu Dật, bước vào trong sân.
Tiêu Dật và Tiêu Thần vừa bước vào, phát hiện không khí trong này có chút dị thường.
Bên đối diện có ba người, Phí lão từ xưa đến nay luôn bình thản, sắc mặt lúc này vô cùng nghiêm trọng, bản thân Tiêu Dật cũng thấy kinh ngạc.
Thấy Tiêu Dật và Tiêu Thần bước vào, Phí lão vốn đang đề phòng bỗng nhiên trở nên căng thẳng, từ từ di chuyển bước chân, chặn đứng trước mặt Tiêu Dật và Tiêu Thần, thiên giai cường giả thần bí trước mặt không dễ đối phó, ông không thể để Tiêu Dật và Tiêu Thần bị thương được.
– Phí lão, sao còn chưa động thủ?
Tiêu Dật không hiểu hỏi.
Phí lão vẫn nhìn chằm chằm vào Bố Lôi Địch, thấy Tiêu Dật hỏi, trầm giọng nói:
– Vị thiên giai cường giả trước mặt thực lực còn nhỉnh hơn thần, hai vị điện hạ mau rời khỏi đây, lão phu mới có thể yên tâm chiến được.
– Cái gì?
Tiêu Dật nghe vậy, kinh ngạc nhìn Bố Lôi Địch.
Sau khi Tiêu Dật bước vào, Hàn Phong đã chuyển sự tập trung sang phía hắn.
Hắn cũng đã nhìn thấy hành động vừa rồi của vị thiên giai cường giả, rõ ràng hai thanh niên mới bước vào có thân phận không thấp, có riêng một thiên giai cường giả đi theo bảo vệ.
Về phần người đàn ông trung niên thân thể có chút béo tốt sau lưng hai người thanh niên, Hàn Phong hình như có chút ấn tượng, cẩn thận nghĩ một lúc, nhất thời nhớ ra là thành chủ Hồng Diệp Thành, hắn từng nhìn thấy người này trong hối đấu giá của Phong Vân thương hội.
Nhìn thấy Đỗ Bán Thành xuất hiện, Hàn Phong đương nhiên hiểu mục đích hôm nay của đối phương.
Lạnh giọng hừ một tiếng, Hàn Phong nói:
– Đỗ thành chủ có bản lĩnh, có thể thỉnh động được nhiều địa giai cao thủ như vậy đến bắt ta, càng không ngờ còn có thiên giai cường giả đến trợ giúp nữa.
Hàn Phong vừa dứt lời, Tát Khắc và Bố Lôi Địch lập tức hiểu ra vấn đề.
Lúc này, Tiêu Thần thấy Hàn Phong lên tiếng, không khỏi lạnh giọn quát:
– Đám ác tặc các ngươi, trong Hồng Diệp Thành này reo rắc không biết bao nhiêu tội ác, còn dám g**t ch*t hộ vệ trong thành, bây giờ thì các ngươi biết lợi hại rồi chứ.
Hàn Phong thấy người thiếu niên tuổi tác không lớn mà khảng khái dõng dạc, bộ dạng căm phẫn.
Thoáng nhíu máy, nhanh chóng phân tích vấn đề.
Sau khi xác nhận không hề có ấn tượng gì về hai người thanh niên này, Hàn Phong mới tiến lên một bước, cao giọng nói:
– Không biết chư vị đến đây có mục đích gì, hình như không có xô xát gì với bọn ta, sao lại bị người ta làm cho mờ mắt.
Rõ ràng người ta mà Hàn Phong nhắc đến là Đỗ Bán Thành.
Cũng không còn cách nào khác, đối phương cao thủ quá nhiều, dù bên này còn có Bố Lôi DDichkj nhưng đối diện còn một vị lão giả nữa thực lực cũng chẳng thua kém gì Bố Lôi Địch.
Nếu như đánh nhau thật, bên hắn nhất định không thể địch nổi.
Nhìn người thiếu niên vừa nói chuyện, Hàn Phong đoán đối phương bị Đỗ Bán Thành lừa nên mới đem người đến đây bao vây bởi vậy liên tiếng thăm dò trước.
Sau khi quan sát cẩn thận, người thanh niên đứng trước Đỗ Bán Thành và người thiếu niên bên cạnh hắn thân phận không hề bình thường, ngay cả Đỗ Bán Thành đường đường chủ nhân một thành lúc nhìn hai người cũng phải tỏ vẻ cung kính, nên những người này chắc chắn không thủ hạ cuỷa Đỗ Bán Thành.
Cũng chỉnh bởi vậy, Hàn Phong mới thử nói chuyện với đối phương, biết đâu tránh được một trận ẩu đả không đáng có.
Dù sao đám người trước mặt thực lực vượt trội hơn mình, muốn giải quyết nhẹ nhàng không hề đơn giản.
– Hừ, đám tặc tử các ngươi còn định giảo biện, lần này có hai vị điện hạ đích thân đến đây, ngươi có mọc cánh cũng khó lòng thoát nổi.
Đỗ Bán Thành thấy Hàn Phong nói vậy, lên tiếng phản bác.
Điện hạ? Hàn Phong nghe xong hai chữ này, không khỏi ngây người.
Không đợi hắn hiểu ra, Tiêu Dật nãy giờ im lặng có vẻ cũng không muốn giấu thân phận của mình, lạnh lùng nói:
– Bổn điện là Thiên Nguyệt đế quốc hoàng tử, các người làm điều ác trong Hồng Diệp Thành, bổn điện cũng có nghe qua, trong cảnh nội Thiên Nguyệt đế quốc ta, phạm những tội ác như vậy, căn bản không thể tha thứ.
Đỗ Bán Thành đứng bên cạnh đắc ý nhìn bọn Hàn Phong, lạnh giọng nói:
– Ta khuyên các ngươi từ bỏ việc phản kháng, ngoan ngoãn đầu hàng để tránh bị đau đơn thể xác.
Bây giờ thì Hàn Phong đã hiểu, thì ra đối phương còn là thân phận hoàng tử, chẳng trách đột nhiện xuất hiện bao nhiêu cao thủ, cũng hiểu tại sao Đỗ Bán Thành lại cung kính với hai người họ như vậy.
Đối với thân phận hoàng tử của Tiêu Dật, Tát Khắc mặc dù trong lòng có chút kinh ngạc nhưng nhiều nhất là khó chịu, thấy đám người này đến bao vây nhà mình, quy chúng và Đỗ Bán Thành về cũng một mối, không khỏi giận dữ quát:
– Hoàng tử? Dễ dàng nghe lời người khác xúi gạt như vậy, Thiên Nguyệt đế quốc có một hoàng tử như ngươi, thật quá bi thảm.
Muốn đánh thì cứ đánh, cần gì phải phí lời.
Chương 100: Giật mình kinh ngạc
Nghe đối phương sỉ nhục Tiêu Dật, Phí lão nhất thời nổi giận, quát lớn:
– Động thủ.
Đồng thời, thân hình Phí lão cũng loáng lên một cái, xông thẳng đến trước mặt Bố Lôi Địch.
Mặc dù biết đối phương thực lực còn nhỉnh hơn Phí lão bên mình, nhưng Tiêu Dật tin Phí lão có thể cầm chân được thiên giai cường giả đối diện, đợi những địa giai cường giả khác tiêu diệt xong đám người còn lại, sau đó có thể cùng nhau đối phó.
Có ba mươi địa giai cao thủ cầm chừng, hắn tin với năng lực của Phí lão nhất định có thể đánh bại đối phương.
Thấy đối phương xuất thủ, Bố Lôi Địch sắc mặt không biến, một chân dậm mạnh, một luồng sức mạnh sục sôi trong nháy mắt trào ra từ trong cơ thể, tinh quang ánh lên trong mắt, mũi hừ nhẹ một tiếng, nắm đấm ẩn dưới y bào độ nhiên b*n r*.
Ầm.
Hai đại thiên giai cường giả bắt đầu giao phong chính diện.
Ầm.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên.
Một chiêu đơn giản vừa rồi của hai người khiến mặt đất xung quanh nứt toác, vang lên những tiếng nổ chói tai, thỉnh thoảng dội vào màng nhĩ người ta đau nhói.
Sức mạnh của thiên giai cường giả quả nhiên phi phàm.
Hàn Phong nhìn hai người giao thủ, trong lòng cũng có chút kinh ngạc.
Mặc dù kiếp trước hắn cũng đạt tới thiên giai chi cảnh nhưng so với sức mạnh của hai người trước mặt còn yếu hơn rất nhiều.
Không những thế sau khi tiến nhập cảnh giới thiên giai hắn cũng chưa từng độ thủ với đối thủ xứng tầm nào nên cũng không nắm rõ được lực phá hoại của cao thủ thiên giai.
Hai đại thiên giai cường giả vừa bắt đầu giao phong, ba mươi địa giai cao thủ bên cạnh cũng như nhận được tín hiệu, đồng loạt lao vào Hàn Phong và Tát Khắc.
Tát Khắc thấy vậy, giận dữ hừ một tiếng, đấu khí của một địa giai bát phẩm vừa tấn cấp bạo phát, một tay nâng đại kiếm lên ngang ngực, sắc mặt không hề có vẻ sợ hãi.
Hàn Phong bên cạnh cũng nghiêm sắc mặt, nâng đấu khí trong người, cẩn thận phòng bị.
Trận trước vừa được kích phát, đột nhiên một giọng nói lạnh lẽo truyền đến từ sau lưng:
– Dừng tay.
Nghe giọng nói này, Hàn Phong cũng giật mình, quay lại phía sau, không biết từ lúc nào, Liên Linh đã ở sau lưng hắn, câu nói vừa rồi chúng là cô thốt ra.
Thấy Liên Linh đột nhiên chạy đến, Hàn Phong ngây người, vội vàng đẩy cô sang một bên, trách móc nói:
– Không phải bảo cô trốn đi rồi sao, sao còn ra đây.
Liên Linh nhìn Hàn Phong, cười với hắn, mặc dù có vẻ như Hàn Phong đang trách móc cô, nhưng Liên Linh không hề giận mà còn thấy trong lòng có chút ngọt ngào.
Bởi vì cô biết Hàn Phong quan tâm cô.
Trong lúc Hàn Phong vừa dứt lời, La Mạn cũng từ trong phòng bước ra, theo sau hắn là Trầm Ngọc và Khải Ly.
Thấy Hàn Phong nhìn về phía họ, La Mạn nở một nụ cười khổ sở, bất lực nói:
– Liên Linh cô nương không nghe ta khuyên bảo, kiên quyết đòi ra ngoài, ta cũng không ngăn được.
Hàn Phong nghe vậy, cũng chán nản lắc lắc đầu.
Nhưng lúc này Liên Linh đã vòng qua Hàn Phong, đi đến chỗ đám người trước mặt.
Hàn Phong cuống quýt, đang định nói gì thì Liên Linh đã không cho hắn cơ hội, lạnh giọng quát đám người đối diện:
– Dừng hết tay cho ta.
Thấy một cô gái mặt che mạng đột nhiên xuất hiện quát mình, đám địa giai cao thủ nhất thời cũng ngây ra.
Đỗ Bán Thành nhìn thấy Liên Linh xuất hiện, thần sắc có chút vặn vẹo.
Mặc dù hắn chưa gặp Liên Linh nhưng thủ hạ báo cáo con trai hắn bị một cô gái đao mạng hại.
Cô gái đeo mạng này chính là đầu mối của mọi tội lỗi.
Nghĩ đến đây, hai mắt Đỗ Bán Thành không khỏi trở nên đỏ ngầu, giọng nói cũng trở nên vặn vẹo, rít lên giận dữ:
– Được lắm, con tiện nữ này cuối cùng cũng xuất hiện.
Dừng lại một lúc, Đỗ Bán Thành nói với Tiêu Dật:
– Hai vị điện hạ, đây chính là cô gái chuyên quyến rũ con cháu thế gia, chúng làm như vậy là muốn khống chế hiệu lực của các thế lực trong Hồng Diệp Thành, mục đích thật đáng sợ.
Lạnh lùng nhìn Đỗ Bán Thành, chẳng thèm quan tâm đến nhưng lời bẩn thỉu của hắn, Liên Linh quay sang nhìn Tiêu Dật và Tiêu Thần, ánh mắt có chút phức tạp.
Bố Lôi Địch và Phí lão vốn dĩ tưởng sau khi công kích xong một chiêu sẽ tiếp tục động thủ, nghe tiếng Liên Linh quát, Bố Lôi Địch cũng phải ngẩn ra, lùi nhanh lại phía sau, đến trước mặt Liên Linh, cẩn thận phòng bị.
Biết được sự lợi hại của Bố Lôi Địch, Phí lão cũng không dám làm càn, lùi lại trước mặt Tiêu Dật và Tiêu Thần, đợi Tiêu Dật chỉ thị.
Đám địa giai cao thủ thấy đến Phí lão cũng phải dừng tay, nhất thời dừng hết lại, dồn hết ánh mắt về phía cô gái thần bí mới xuất hiện.
Tiêu Dật và Tiêu Thần khẽ nhíu mày, giọng nói cô gái này hình như có chút quen thuộc, không biết đã nghe thấy ở đâu.
Nhìn biểu tình trên mặt Tiêu Dật, Liên Linh đột nhiên thở dài, trầm giọng nói:
– Tiêu Dật, hôm nay còn muốn bắt ta không?
Lời vừa dứt, tất cả mọi người có mặt không khỏi ngây ra.
Bọn La Mạn ngạc nhiên nhìn Liên Linh, nghe khẩu khí Liên Linh hình như quen biết đối phương.
Bên Đỗ Bán Thành đương nhiên biết thân phận Tiêu Dật.
Chuyến đi lần này của Tiêu Dật và Tiêu Thần vô cùng lặng lẽ, trừ những người có mặt ở đây, tin rằng không ai biết thân phận tôn quý của họ.
Nhưng cô gái này vừa mở miệng đã nhận ra luôn Tiêu Dật, hơn nữa còn trực tiếp gọi tên hắn.
Nghĩ đến đây, không hiểu vì sao Đỗ Bán Thành chợt có dự cảm không tốt.
Đương nhiên, Hàn Phong biểu tình lúc này không giống như mọi người.
Bởi vì hắn nghĩ đến một khả năng, sắc mặt không khỏi hiện lên một tia cổ quái, có chút không tin nhìn Liên Linh và hai vị hoàng tử trước mặt.
Nghe cô gái trước mặt gọi tên mình, Tiêu Dật cũng lộ vẻ kinh ngạc, cẩn thận quan sát cô gái, càng nhìn càng cảm thấy quen thuộc:
Đột nhiên, Tiểu Dật mở to mắt, thất thanh kêu lên:
– Tiểu muội, cô là tiểu muội?
Tiêu Thần đứng bên cạnh nghe Tiêu Dật nói vậy, cũng kịp thời phản ứng, nhận ra thân phận cô gái trước mặt, mừng rỡ kêu lên:
– Tỷ tỷ.
Nhìn vẻ kích động trên mặt Tiêu Dật và Tiêu Thần, Liên Linh trong lòng cũng có chút cảm khái, khẽ gật đầu.
Dau khi Liên Linh gật đầu xác nhận, Tiểu Thần nhanh chóng xông lên trước, mừng rỡ kêu lên:
– Tỷ tỷ, hai năm nay tỷ đi đâu, có nhớ tiểu đệ không.
Liên Linh mỉm cười nhìn Tiêu Thần.
Cậu bé bây giờ đã cao đến ngực cô, hai năm không gặp, lúc đó Tiêu Thần mới chỉ mười tuổi, bây giờ cao lên không ít, nhưng vẫn còn nguyên bộ dạng trẻ con ấy.
Tiểu Dật lúc này cũng vô cùng kích động, không khỏi tiến lên vài bước, cẩn thận quan sát Liên Linh, sau đó bình phục lại tâm trạng kích động, quan tâm hỏi:
– Tiểu muội, tại sao hai năm trước không nói một câu đã một mình bỏ đi? Muội làm chúng ta lo muốn chết.
Liên Linh nhìn Tiêu Dật, ánh mắt có chút phức tạp, buồn buồn nói:
– Chuyện này đừng nhắc đến nữa, nếu như không phải hôm nay hai người dẫn theo bao nhiêu người, khí thế hừng hực tìm dến tận nơi, chắc muội cũng không xuất hiện trước mặt hai người.
– Tỷ tỷ
Tiêu Thần lên tiếng, định nói điều gì đó.
Nhưng Tiêu Dật bên cạnh đã kéo kéo Tiêu Thần, nhìn Liên Linh đeo mạng, nghĩ đến chuyện trước đây xảy ra với cô, nhất thời thấu hiểu tâm trạng tiểu muội.
Sau đó, Tiêu Dật sực nhớ mục đích đến đây, sắc mặt không khỏi trầm xuống, quay sang Đỗ Bán Thành.
Mọi người vốn dĩ vẫn chưa hồi lại thần, bây giờ thấy hành động này của Tiêu Dật, không hẹn mà gặp cùng nhau dồn ánh mắt về phía Đỗ Bán Thành.
Đỗ Bàn Thành mặt mày tái mét, hai chân mềm nhũn run lẩy bẩy.
Từ lúc nghe Tiêu Dật gọi
“tiểu muội”
, đầu hắn đã trở nên trống rống, lòng lạnh như băng.
– Hừ, Đỗ Bán Thành, ngươi thật là to gan.
Tiêu Dật sầm nét mặt, lạnh lùng nhìn Đỗ Bán Thành lúc này đã sắc mặt đã chuyển sang trắng bệch, giọng nói không giấu nổi vẻ phẫn nộ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










