Ngạo Thị Thiên Địa
Tập 19 : Thiên giai cường giả Bố Lôi Địch (c91-c95)
❮ sautiếp ❯Chương 91: Thiên giai cường giả Bố Lôi Địch
Nghe Trầm Ngọc miêu tả xong, hàn Phong nhìn Bố Lôi Địch bên cạnh La Mạn, mắt tràn ngập vẻ kinh chấn động.
Nhưng nghe Trầm Ngọc nói, Hàn Phong có thể xác nhận, Bố Lôi Địch – người luôn có mặt bên cạnh La Mạn, người thường ngày không để lộ ra bất cứ điều gì, là một thiên giai cường giả.
Đương nhiên, thiên giai cường giả mặc dù cường đại những cũng không thể dùng khó thế g**t ch*t hai địa giai đỉnh phong cao thủ.
Chỉ là Bố Lôi Địch ra tay quá nhanh, Trầm Ngọc không biết đấu khí đương nhiên không thể phát hiện.
Hàn Phong tự nhận, dù là mình ở thời kì đỉnh cao, cũng không thể g**t ch*t hai địa giai đỉnh phong cao thủ trong nháy mắt.
Có thể thấy, thực lực của Bố Lôi Địch không dừng ở thiên giai võ giả bình thường, mà là một thiên giai cường giả người thực viêc thực, so với Hàn Phong của kiếp trước mà nói, thực lực còn mạnh hơn rất nhiều.
Thật không ngờ, Bố Lôi Địch nhìn gầy yếu thế kia, lại có thực lực đáng sợ như vậy.
Hơn nữa xem ra bọn La Mạn cũng không biết, có thể nhận ra điều đó từ biểu tình chấn động trên mặt La Mạn.
Lúc này, hai người có lẽ đã trao đổi xong, La Mạn dẫn Bố Lôi Địch đến trước mặt Hàn Phong.
Đến trước mặt Hàn Phong, La Mạn cười khổ nói:
– Về việc này, ta cũng vừa mới biết.
Hàn Phong gật gật đầu, thể hiện đã hiểu, cho dù La Mạn có ý giấu hắn chuyện này thì cũng không có gì quan trọng.
Sau đó, La Mạn nói sơ chuyện của Bố Lôi Địch cho hắn biết.
Sau đó, Hàn Phong lại giải thích lại với hai cô gái sau lưng.
Vốn dĩ thiên giai cao thủ Bố Lôi Địch từng được ông La Mạn cứu mạng, để đền ơn, Bố Lôi Địch ở lại trong gia tộc La Mạn, làm một quản gia bình thường, trừ ông nội của La Mạn ra, không ai biết thực lực thực sự của ông.
Nếu như không phải lúc nãy quá nguy cấp, Bố Lôi Địch chưa chắc đã để lộ thân phận thiên giai cường giả của mình.
Nghe La Mạn giải thích xong, Hàn Phong liền hiểu ngay một loạt những sự việc trước đây.
Tại sao bọn La Mạn không biết gì về U Ám sâm lâm mà lại dám xông vào.
Sau này La Mạn nói là ý kiến của Bố Lôi Địch, lúc này hắn hiểu, thân là thiên giai cường giả Bố Lôi Địch, đương nhiên đã từng thăm qua U Ám sâm lâm, đương nhiên hiểu rất rõ tình hình trong đó.
Cũng hiểu tại sao họ lang thang trong U Ám sâm lâm bao nhiều ngày mà vẫn bình an vô sự, tất cả là vì có sự giúp đỡ âm thầm của Bố Lôi Địch.
Sau này, chuyện chẳng may đụng phải thiên giai ma thú cửu u bạch hổ, cũng là vì cửu u bạch hổ vừa mới sinh Tiểu Bạch, cảm nhận được khí thế trên người Bố Lôi Địch nên mới sản sinh địch ý.
Cuối cùng, cũng vì có Bố Lôi Địch ngầm bảo vệ, La Mạn mới có thể may mắn thoát nạn.
Tiếp đó, hàn Phong lại nghĩ đến những lời Bố Lôi Địch nói khi nhìn thấy Tiểu Hắc và Tiểu Bạch đánh nhau mấy ngày trước.
Thì ra Bố Lôi Địch mượn cơ hội đó chỉ điểm mình, xem ra ông ta đã nhận ra việc mình có tiên thiên đấu khí.
Buồn cười là lúc đó, hắn vẫn nghĩ đó chỉ là một hành động đơn thuẩn của Bố Lôi Địch.
Trừ những chuyện ấy ra, Hàn Phong nhớ lại những chi tiết nhỏ trong cuộc sống hàng ngày, bây giờ ngẫm lại những chuyện nhỏ ấy hầu như đều phản ánh sự khác biệt của Bố Lôi Địch.
Nhưng, không ai ngờ, Bố Lôi Địch là một thiên giai cường giả.
Nghĩ đến đây, Hàn Phong cũng phải cười khổ.
Lúc này, ánh mắt nhìn Bố Lôi Địch đã trở nên có chút khác thường.
Đương nhiên, Hàn Phong ngoài cảm giác kinh ngạc ban đầu cũng không có ý nghĩ nào khác.
Thực lực của hắn mặc dù mới ở nhân giai nhưng vẫn duy trì tâm thái kiếp trước, hơn nữa hắn tin, chỉ cần cho hắn một chút thời gian, đạt tới thiên giai không phải vấn đề gì khó khăn.
Tiểu cô nương Trầm Ngọc thì ngược lại, lão quản gia hiền lành thường ngày, đột nhiên biến thành thiên giai cường giả khiến người ta nể sợ, nhất thời có chút không kịp phản ứng, đôi mắt đẹp mở to, hiếu kì nhìn Bố Lôi Địch.
Đối với phản ứng của mọi người, Bố Lôi Địch sớm đã lường trước, cũng không để tâm, thu hết toàn bộ khí tức, mỉm cười với Trầm Ngọc và lại quay về bộ dạng của một lão quản gia hiền từ của thường ngày.
Nhưng, trừ tiểu nha đầu Trầm Ngọc suy nghĩ đơn thuần ra, những người khác tâm thái ít nhiều đều có chút biến hóa.
Ngay cả La Mạn cũng vậy.
Mặc dù trước đây không biết thực lực thật sự của Bố Lôi Địch, hắn vẫn rất kính trọng ông, không phải chỉ vì Bố Lôi Địch hiểu biết rộng, mà vì Bố Lôi Địch đã chấp chưởng cả gia tộc từ thời ông nội hắn, trung thành tuyệt đối, cho đến bây giờ hắn lưu vong bên ngoài, ông vẫn trung thành như vậy.
Nhưng lúc hắn biết bị quản gia vô cùng đáng kính ấy là một thiên giia cường giả, đầu óc nhất thời có chút ngây ngô.
– Chuyện gì vậy, bọn Tôn lão sao đi mãi mà chưa thấy về?
Đỗ Bán Thành ngồi trong thảnh phủ đại sảnh, mày nhíu chặt, ngữ khí lạnh nhạt nói.
Sau lưng hắn, một vị lão giả địa vị có vẻ không thấp thấy Đỗ Bán Thành hỏi vậy, thấp giọng nói:
– Đại nhân, có cần phái người đi xem không!
Đỗ Bán Thành suy nghĩ một lúc, cũng gật gật đầu, gọi thủ hạ, dặn dò hắn đi kiểm tra.
Không biết vì sao, Đỗ Bán Thánh đột nhiên cảm thấy bất an, nhưng sau đó lập tức nghĩ đến thực lực của bọn Tôn lão, trong Hồng Diệp Thành này có thể coi là mạnh nhất, nên cũng yên tâm hơn.
Phải biết, hắn có thể ngồi vững ở vị trí thành chủ Hồng Diệp Thành này, một nửa công lao thuộc về bọn Tôn lão.
Có thể quen được hai người Tôn lão, cũng là một sự vô tình.
Hai mươi năm trước, huynh đệ Tôn thị sớm đã là những địa giai cao thủ nổi tiếng, lại bởi vì hai người là huynh đệ song sinh nên phối hợp vô cùng ăn ý.
Dù gặp phải địch thủ cao hơn hai người họ một bậc, họ cũng có thể đối phó dễ dàng.
Nhưng vì lúc đó hai người vô tình chọc giận một thiên giai cường giả, bị thiên giai cường giả đó truy sát.
Mặc dù cuối cùng chạy thoát thành công, nhưng bởi vì vết thương quá nặng, gần như chỉ còn thở thoi thóp.
Đúng lúc đó, Đỗ Bán Thành vừa mới trở thành thành chủ Hồng Diệp Thành đi qua, nhìn thấy hai người trọng thương, liền cứu hai huynh đệ họ.
Sau khi vết thương của hai huynh đệ lành, vô cùng cảm kích với Đỗ Bán Thành, đương nhiên không muốn liên lụy đến ân nhân cứu mạng nên nói cho Đỗ Bán Thành biết họ có đắc tội với một thiên giai cường giả, nếu như còn tiếp tục ở lại đây sẽ dẫn đến họa truy sát.
Lúc đó Đỗ Bán Thành vừa mới đến Hồng Diệp Thành, vị trí vẫn chưa ổn, nghe hai người họ nói vậy, trong lòng cũng có chút do dự.
Xét cho cùng Đỗ Bán Thành cũng là nhân vật, với thế lực lúc đó căn ản không thể quét sạch mọi thế thế lực trong Hồng Diệp Thành nhưng cuối cùng vẫn mạo hiểm giữ hai người họ lại.
Huynh đệ Tôn thị đương nhiên cảm kích không cầm nổi nước mắt, sau này giup đỡ Đỗ Bán Thành giải quyết hơn một nửa những kẻ ngáng đường, giúp hắn nắm bắt thành công Hồng Diệp Thành đại quyền.
Sau đó huynh đệ Tôn thị bắt đầu bế quan khổ tu, hai năm sau cuối cùng đạt tới địa giai đỉnh phong, chuyên môn nghiên cứu ra một bộ kích sát thiên giai cường giả hợp kích chi thuật.
Cuối cùng thực sự g**t ch*t thiên giai cường giả đó.
Từ đó trở đi, huynh đệ Tôn thị tọa trấn ở Hồng Diệp Thành, các thực lực lớn nhỏ xung quanh không ai dám đắc tội với Đỗ Bán Thành.
Những thế lực đó không phải không nói không có địa giai cường giả, nhưng địa giai võ giả có thể g**t ch*t thiên giai cường giả, chỉ có huynh đệ Tôn thị mà thôi.
Mặc dù chỉ là một thiên giai cường giả, nhưng thiên giai chi uy không hề nhỏ, có thể g**t ch*t thiên giai võ giả, danh tiếng của Tôn thị huynh đệ càng thêm nổi.
Đỗ Bán Thành nghĩ lại những chuyện này, cũng cảm thấy sự lựa chọn trước đây của mình là đúng đắn.
Đúng lúc đó, tên thuộc hạ ban nãy bước nhanh vào trong, mặt có chút kinh hoảng.
– Kiểm tra được chưa? Bọn Tôn lão đang lừng khừng ở đâu vậy?
Đỗ Bán Thành lạnh lùng hỏi.
– Đại nhân! Bọn Tôn lão… chết rồi!
Tên thuộc hạ sợ hãi nói.
– Cái gì!
Đỗ Bán Thành đứng bật thân hình có chút béo phì của mình dậy.
Thúy lục cổ ngọc trong tay trực tiếp rơi xuống đất, chát một tiếng, vỡ thành mấy mảnh.
– Ngươi nói lại lần nữa!
Đỗ Bán Thành không sao giấu nổi vẻ ngạc nhiên trong mắt, có chút không tin vào tai mình.
Tên thuộc hạ thấy Đỗ Bán Thành như vậy, đành phải liều mạng nói:
– Lúc nãy các huynh đệ tìm thấy thi thể của bọn Tôn lão trong khu rừng ngoài ngoại ô, còn tên thiếu niên Hàn Phong cùng đồng bọn của hắn gần như không bị thương tổn gì.
– Sao lại có thể! Sao lại có thể như vậy được!
Đỗ Bán Thành dường như không tin vào tai minh.
Thực lực huynh đệ Tôn thị thế nào, hắn rõ hơn ai hết, làm sao có người giết họ được, hay là sau lưng tên thiếu niên Hàn Phong có thiên giai cường giả bảo hộ.
Nghĩ đến đây, Đỗ Bán Thanh thoáng rùng mình, đột nhiên nghĩ, ngộ nhỡ thiên giai cường giả đó vì chuyện này mà tìm đến,vậy tính mạng của hắn cũng không còn, ngay cả huynh đệ Tôn thị còn không là đối phủ của hắn, tin rằng Hồng Diệp Thành không còn cường giả nào có thể địch nổi.
Thiên giai cường giả không phải con chó con mèo bên đường, chỉ cần muốn là bắt được một đống.
Thiên giai cường giả trên cả đại lục này tổng cộng cũng không được bao nhiêu.
Phản ứng của Đỗ Bán Thành thế nào, bọn Hàn Phong không biết, cho dù biết thì cũng không có gì phải sợ.
Bây giờ đã có Bố Lôi Địch, đương nhiên không còn gì phải lo lắng nữa.
Mấy ngày tiếp theo, Hàn Phong đều ở trong nhà.
Tát Khắc sớm đã vứt hai thi thể đó vào rừng và cũng không xử lý gì nhiều.
Bởi vì Hàn Phong nghĩ, Đỗ Bán Thành không thấy hai người bọn họ về báo cáo, nhất định sẽ phái người đến kiểm tra, đến lúc đó không tìm thấy thi thể, Đỗ Bán Thnh cùng lắm chỉ đoán được hai người họ đã bị hại, còn cụ thể thế nào thì không biết, thà cứ trực tiếp ném thẳng ra bên ngoài.
Hơn nữa, bây giờ có một thiên giai cường giả như Bố Lôi Địch tọa trấn, dù Đỗ Bán Thành có muốn gây chuyện thì cũng phải suy nghĩ chán chê.
Bởi vì thực lực đã bại lộ, Bố Lôi Địch cũng không giấu giếm thêm nữa, mấy ngày nay chỉ ở trong nhà hương dẫn cho Tát Khắc và Hàn Phong tu luyện.
Hôm đó, Tát Khắc hôn mê tỉnh lại, biết được Bố Lôi Địch là thiên giai cường giả lại càng bội phục hơn, đối với một người đơn giản như Tát Khắc mà nói, hắn bội phục nhất là cường giả, hơn nữa với những thiên giai cường giả hơn hẳn bản thân như Bố Lôi Địch hắn lại càng bội phục.
Hai ngày nay được Bố Lôi Địch hướng dẫn, Tát Khắc cảm thấy hình như đã có dấu hiệu đột phá.
Phát hiện này khiến hắn mừng đến phát điên, phải biết hắn đã dừng ở địa giai thất phẩm mười năm nay, cứ tưởng cả đời này sẽ không tiến thêm được nữa.
Không ngờ chỉ có mấy ngày ngắn ngủi đấu khí trong cơ thể rõ ráng có dấu hiệu đột phá, hơn nữa càng lúc càng rõ ràng.
Sau khi biết tình hình Tát Khắc, Bố Lôi Địch chỉ điểm cho hắn thêm mấy câu nữa, bảo hắn vào phòng bế quan hai ngày, hi vọng dủ để đột phá.
Tát Khắc đương nhiên ngoan ngoãn nghe lời, ngoài ra Hàn Phong còn đặc biệt dùng số nguyên liệu còn lại luyện chế một viên hỏa linh tăng ích tán cho Tát Khắc hòng giúp hắn tấn cấp thuận lợi.
Hành động này Hàn Phong khiến Tát Khắc cảm kích vạn phần.
Mặc dù hắn có chút thô lỗ, nhưng cũng hiểu giá trị của hỏa linh tăng ích tán.
Bây giờ có Bố Lôi Địch chỉ điểm và hỏa linh tăng ích tán của Hàn Phong giúp đỡ, hắn tin rằng lần này mình nhất định sẽ đột phá.
Trong sân, vì Tát Khắc đã bắt đầu bế quan nên lúc này chỉ còn Bố Lôi Địch và Hàn Phong hai người.
Về phần La Mạn, so với tu luyện, hắn có hứng thú với kinh doanh hơn nên bản thân Bố Lôi Địch cũng không biết làm gì.
Nhưng tình hình thân thể của Hàn Phong khiến ông có chút hiếu kì.
Tiên thiên đấu khí hầu như chỉ xuất hiện trên người thiên giai cường giả, bây giờ lại xuất hiện trên người Hàn Phong, sao có thể không ngạc nhiên được.
Với nghi hoặc của Bố Lôi Địch, Hàn Phong không ngạc nhiên gì, hắn đương nhiên biết bí mật này của mình không thể qua được mắt một thiên giai cường giả như Bố Lôi Địch.
E rằng ngay từ lần đầu gặp mặt trong U Ám sâm lâm, Bố Lôi Địch đã đoán ra tu vi thực sự của hắn.
Đương nhiên, Hàn Phong cũng không có gì để giấu diếm, kể lại tình huống dẫn đến việc có được tiên thiên đấu khí một cách đơn giản.
Còn chuyện sống lại, hắn đương nhiên không nói với người khác.
Nghe xong nguyên nhân hoang đường của Hàn Phong, Bố Lôi Địch trừ kinh ngạc ra, chỉ có thể cảm thán vận khí của Hàn Phong quá tốt.
Ông không hề nghi ngờ tính chất thật giả trong những lời Hàn Phong nói, dù sao những chuyện thế này cũng chưa từng xảy ra, Hàn Phong có thể có được tiên thiên đấu khí coi như là do vận khí của hắn.
Hơn nữa lúc Hàn Phong hỏi có phải lần trước Bố Lôi Địch mượn cớ chỉ điểm cho hắn không, Bố Lôi Địch cũng dứ khoát gật đầu thừa nhận.
Sau đó, hai người bắt đầu giao lưu.
Bố Lôi Địch vốn dĩ chỉ định chỉ điểm cho Hàn Phong một vài thứ liên quan đến tiên thiên đấu khí, nhưng càng trao đổi, Bố Lôi Địch càng ngạc nhiên phát hiện rất nhiều quan điểm mà Hàn Phong nói đều là những lý luận mà ông chưa từng nghe thấy.
Nhưng chỉ cần chuyên tâm nghiền ngẫm những lý luận đó, sẽ phát hiện chúng rất mới mẻ và cũng rất có đạo lý.
Hàn Phong càng đưa ra nhiều lý luận mới mẻ, ánh mắt Bố Lôi Địch ban đầu còn là hiếu kì, nhưng cuối cùng đã trở thành chấn động.
Thậm chí, dưới những lý luận mới mẻ đó, Bố Lôi Địch có thể tìm ra rất nhiều câu trả lời cho những vấn đề khó khăn trên phương diện tu luyện tích lũy bao nhiêu năm nay.
Mấy chục năm nay, tu vi của ông không hề tiến bộ, bây giờ những vấn đề đó được hóa giải, tự nhiên bỗng có cảm giác tinh tiến.
Phát hiện này khiến vị quản gia thường ngày trầm ổn không khỏi vui mừng.
Phải biết, sau khi tiến nhập thiên giai, tu vi muốn tiến thêm một bước khó khăn dị thường.
Bây giờ đấu khí đã đình trệ trong cơ thể bấy lâu này đột nhiên biến hóa, bảo ông không kích động sao được.
Tất cả là nhờ vào những lý luận mới mẻ của Hàn Phong, ánh mắt nhìn Hàn Phong của Bố Lôi Địch không khỏi càng thêm hiếu kì.
Ông không thể nghĩ được vi sư phụ thần bí – nhân vật đứng sau người thiếu niên này thực lực thế nào mà có thể hiểu được những lý luận tinh diệu như vậy.
Kì thực sau lưng Hàn Phong không có vị sư phụ thần bí nào hết.
Những gì hắn nói đều là lý luận của vài trăm năm nữa.
Ở thời điểm đó, không ai trên đại lục là không biết đến những thứ đó.
Chỉ có điều kiếp này những lý luận đó chưa được người ta biết đến mà thôi.
Không thể không nói, Bố Lôi Địch không hổ danh là thiên giai cường giả, kinh nghiệm phong phú của ông cũng giúp Hàn Phong thu thập không ít.
Dù sao kiếp trước hắn đã bước vào thiên giai, lại tự nhiên sống lại nhưng kinh nghiệm vẫn chưa bằng được Bố Lôi Địch.
Bây giờ Bố Lôi Địch truyền lại kinh nghiệm của mình cho Hàn Phong, khiến Hàn Phong bắt đầu có chút cảm ngộ.
Sau khi hai địa giai đỉnh phong cao thủ bị Bố Lôi Địch g**t ch*t một cách dễ dàng, đã mấy ngày nay, bên thành chủ không thấy phản ứng gì hết.
Nhưng Hàn Phong nghĩ, nếu như hắn là Đỗ Bán Thành, e rằng cũng không dám tìm đến làm phiền, hai địa giai đỉnh phong huynh đệ ấy thực lực xác thực như vậy, vậy mà vẫn bị Bố Lôi Địch trảm sát.
Không cần nghĩ cũng biết, Đỗ Bán Thành tám phần là đã biết sợ.
Chương 92: Quyền quý
Chiều tối hôm đó, bên ngoài Hồng Diệp Thành, một đoàn người ngựa chậm rãi bước đến, ước chừng có khoảng mấy chục người.
– Phía trước là Hồng Diệp Thành?
Một thanh niên trong đội, khí chất phi phàm, ăn mặc vô cùng hoa lệ nhìn Hồng Diệp Thành phía xa, quay sang hỏi người sau lưng.
Vị lão giả sau lưng người thanh niên thấp giọng đáp:
– Vâng, thiếu gia.
Bên cạnh người thanh niên, một người thiếu niên tuổi độ mười bốn mười lăm, ăn vận cũng rất hoa lệ, diện mạo có bảy tám phần giống người thanh niên, hưng phấn nói:
– Tốt quá, đi bao nhiêu ngày như vậy, cuối cùng cũng đến rồi!
Nhìn bộ dạng hưng phấn của thiếu niên, người thanh niên cũng mỉm cười, nói:
– Phí lão, thông báo cho mọi người tăng tốc, chúng ta sẽ vào thành đêm nay.
Phí lão gật đầu đáp một tiếng, đi về phía những người khác.
Lúc này bên trong thành phủ Hồng Diệp Thành, không khí có chút nóng bỏng.
Trong đại sảnh,vài bóng người đang ngồi quây lấy chiếc bàn tròn, người ngồi trước đương nhiên là Hồng Diệp Thành thảnh chủ Đỗ Bán Thành, bên trái là Hắc Nham Thành thành chủ Phạm Thế Thiên.
Những vị trí còn lại đều là những người có máu mặt trong Hồng Diệp Thành, đương nhiên, đối với Đỗ Bán Thành và Phạm Thế Thiên mà nói, địa vị của những người này thấp hơn rất nhiều.
Lần này, Hắc Nham Thành thành chủ Phạm Thế Thiên đến tìm Đỗ Bán Thành là để thương thảo chuyện hợp tác giữa hai bên.
Đỗ Bán Thành đương nhiên nhiệt tình đón tiếp.
Trong luscc mọi người trò chuyện vui vẻ, ăn uống linh đình, quản gia của Đỗ Bán Thành có chút hoảng hốt từ bên ngoài chạy vào, chạy đến bên Đỗ Bán Thành thì thầm mấy câu gì đó.
Đỗ Bán Thành nghe xong, sắc mặt vụt biến, thấy quản gia gật đầu xác nhận Đỗ Bán Thành không khỏi vụt đứng dậy, nhấc chân đi ra ngoài.
Mọi người trong đại sảnh thấy vậy, nhất thời ngây ra.
Phạm Thế Thiên thấy Đỗ Bán Thành vứt hắn ở lại đấy, một mình chạy ra ngoài, sắc mặt có chút không vui, lạnh giọng nói:
– Đỗ thành chủ hành sự cũng lạ thật, Phạm mỗ từ Hắc Nham Thành xa xôi đến đây, vậy mà lại được đối đãi kiểu này?
Đỗ Bán Thành lúc này không có thời gian rảnh quan tâm đến Phạm Thế Thiên, thấy sắc mặt của hắn không vui cùng mặc kệ, vội vàng mang theo quản gia và một tên hộ vệ, chạy đến trước cửa tửu lầu nổi tiếng nhất Hồng Diệp Thành.
Để lại sau lưng đám đông ngơ ngác và Phạm Thế Thiên mặt đầy nộ ý.
Nhanh nhẹn đi đến cửa tửu lầu, Đỗ Bán Thành thì thầm hỏi:
– Ngươi chắc chắn ở trong này chứ?
Quản gia bên cạnh gật gật đầu, đáp lời:
– Không sai được đâu ạ, thủ hạ hôm đó cùng đại nhân đi Đế Đô bàn chuyện, cũng đã nhìn qua dung mạo hai vị điện hạ, mặc dù hai vị điện hạ đã lớn nhưng dung mạo cũng không thay đổi nhiểu.
Đỗ Bán Thành có được xác nhận, không nghi ngờ thêm nữa, đi vào trong tửu lầu.
Lúc này, ngoài cửa tửu lầu đang có mấy tên hộ vệ ăn mặt như võ giả, mới chỉ nhìn lướt qua có thể phát hiện nhưng hộ vệ này thực lực không thường, trong lòng càng chắc chắn quản gia không lừa hắn.
Cúi đầu sửa soạn dung mạo, Đỗ Bán Thành xốc lại tinh thần, đi vào trong tửu lầu.
Chỉ có điều, lúc hắn đi qua cửa đã bị mấy người hộ vệ ngăn lại.
Một người trong đó lạnh lùng nhìn Đỗ Bán Thành, lạnh giọng quát:
– Tửu lầu này đã được chủ nhân nhà ra bao hết rồi, người khác không được đi vào.
Đỗ Bán Thành nghe vậy, ngẩn ra, sau đó mới sực nhớ nếu cứ tự nhiên xông vào đúng là có chút không ổn thật, đang định lên tiếng giải thích ai ngờ tên thủ hạ sau lưng đã lanh chanh quát lớn:
– To gan, có biết người đang đứng trước mặt ngươi là ai không, một hộ vệ cỏn con mà cũng dám cuồng vọng!
Thôi Húc là một địa giai cửu phẩm cao thủ, trước đây bị Đỗ Bán Thành phái đi, mấy ngày trước mới quay trở lại Hồng Diệp Thành.
Vừa quay lại đã nghe thấy tin Tôn nhị lão – kẻ vẫn luôn chễm chệ trên đầu mình đã bị giết.
Nhưng Thôi Húc không hề cảm thấy phẫn nộ mà ngược lại vui vẻ như vừa tai qua nạn khỏi.
Cùng là thủ hạ của Đỗ Bán Thành, Tôn thị nhị lão luôn ỷ vào tu vi cao cường, không coi những người khác ra gì, Thôi Húc sớm đã khó chịu với hai vị lão giả.
Bây giờ hai người đều đã chết, cộng thêm mấy ngày trước bất ngờ tiền nhập địa giai cửu phẩm, khiến hắn trở thành thủ hạ số một dưới tay Đỗ Bán Thành.
Thậm chí trong Hồng Diệp Thành cũng không tìm ra người đủ khả năng luận cao thấp với hắn.
Thân phận của hắn đương nhiên lên như diều gặp gió, ngay cả thái độ của Đỗ Bán Thành với hắn cũng trân trọng hơn trước vài phần.
Sự chuyển biến đột ngột này khiến Thôi Húc cũng không khỏi có chút tự đắc, làm việc chẳng còn kiêng nể ai nữa.
Thôi Húc vừa dứt lời, đám hộ vệ lập tức lạnh sắc mặt, đồng loạt sờ vào binh khí bên hông, lạnh lùng nhìn vào ba người Đỗ Bán Thành.
Chỉ cần thêm một câu không hợp nữa thôi là sẽ động thủ.
Nghe Thôi Húc nói chuyện như vậy, Đỗ Bán Thành cũng biến sắc, trong lòng thầm mắng Thôi Húc sao lại ngu ngốc như vậy.
Nhưng hắn vẫn chưa kịp lên tiếng mắng thì Thôi Húc đã một mình nhảy ra, hừ lạnh một tiếng, một luồng khí thế cường đại trong nháy mắt ập về phái mấy người hộ vệ trước mặt.
Mấy người hộ vệ cảm nhận khí tức truyền đến từ người Thôi Húc, thần tình trở nên nghiêm trọng, người hộ vệ đầu tiên trầm giọng quát:
– Bắt hắn lại!
Lời vừa dứt, thân ảnh của bốn năm hộ vệ đã cùng đồng thời lao vào Thôi Húc.
Lúc này, bên trong tửu lầu vô cùng yên tĩnh, chỉ có một chiếc bàn là đang có hai người ngồi.
Người thanh niên tuổi có vẻ lớn hơn nghe thấy bên ngoài ồn ào, không khỏi nhíu mày, có vẻ khó chịu với kẻ đã làm phiền họ dùng cơm.
Vị lão giả sau lưng thấy vậy, trầm giọng nói:
– Thiếu gia, để ta ra ngoài xem đã xảy ra chuyện gì.
Người thanh niên nghe vậy, cũng gật gật đầu, nói:
– Vậy phiền Phí lão.
Vị lão giả được gọi là Phí lão cung kính hành lễ, đi ra ngoài cửa.
Ra đến cửa tửu lầu, Phí lão thấy hộ vệ bên mình đang ẩu đả cùng người khác, ánh mắt không khỏi quắc lại.
Địa giai cửu phẩm!
Chỉ cần nhìn sơ qua, Phí lão biết hộ vệ bên mình trong một thời gian ngắn không thể bắt được người này, lạnh lùng nói:
– Các ngươi lui hết đi, đừng làm phiền thiếu gia dùng cơm.
Mấy tên hộ vệ đang cùng Thôi Húc ẩu đả thấy vậy, không do dự, một chiêu tránh đòn công kích của Thôi Húc, sau đó răm rắp rút lui.
Thấy đối phương đã rút, ánh mắt Thôi Húc có vẻ không vui, nhưng mặt thì đầy tự đắc.
Đột nhiên, một luồng khí tức không hề có dấu hiệu báo trước khóa chặt lấy hắn, Thôi Húc không kịp phản ứng thì đã thấy thân ảnh Phí lão xuất hiện trước mặt hắn.
Thôi Húc thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ đối phương, chỉ cảm thấy ngực đau nhói, cả người bay ngược lại phía sau, đập vào bức tường đá sau lưng, rơi mạnh xuống đất.
Nhất thời, khí huyết trong người Thôi Húc cuộn lên, chỉ cảm thấy xương cốt trong người như rời ra, đấu khí mà hắn vẫn luôn tự hào trực tiếp bị kích tán, trong một thời gian ngắn khó có thể hồi phục được.
Thôi Húc vốn tưởng Tôn thị nhị lão chết rồi, mình sẽ là người mạnh nhất trong Hồng Diệp Thành, những lúc này ngay cả bộ dạng đối phương thế nào còn không nhìn rõ đã bị đánh bại, trong lòng chấn động vô cùng.
Nhẹ nhàng giải quyết xong mọi chuyện, Phí Lão chuyển ánh mắt sang phía Đỗ Bán Thành.
Đỗ Bán Thành thấy Phí lão nhìn mình, sắc mặt nhất thời sợ hãi bất an, tay không ngừng lau mồ hôi, miệng lắp bắp giải thích:
– Phí… Phí lão, tất cả những chuyện này đều là hiểu lầm, xin ngài nghe ta giải thích.
– Ngươi biết lão phu?
Phí lão nghe vậy, không khỏi nhìn Đỗ Bán Thành khắp một lượt, xác nhận không có bất kì ấn tượng gì mới lạnh lùng nói.
Chương 93: Hai vị điện hạ
Lúc này, Đỗ Bán Thành đến trước mặt Phí lão, thái độ cung kính nói:
– Tại hạ thành chủ Hồng Diệp Thành Đỗ Bán Thành, mấy năm trước may mắn được gặp Phí lão, đến bây giờ mọi kí ức vẫn còn như mới.
– Thì ra là Đỗ thành chủ, vậy người lúc nãy là thủ hạ của ngươi.
Giọng nói Phí lão có chút lạnh lùng, gần như chẳng thèm quan tâm đến thân phận thành chủ của Đỗ Bán Thành.
Cảm nhận được lãnh ý trong giọng nói của Phí lão, Đỗ Bán Thành càng toát mồ hôi lạnh, vội vàng giả thích:
– Phí lão hiểu lầm rồi, tại hạ lúc nãy nhận được tin, biết có khách quý đến Hống Diệp Thành nên mới vội vàng đến đây, không ngờ để xảy ra chuyện này, là tại hạ cai quản không nghiêm.
Phí lão nhìn bộ dạng Đỗ Bán Thành, biết hắn không nói dối, ngữ khí dịu đi đôi chút, nhưng vẫn lạnh giọng nói:
– Đỗ thành chủ có lòng!
Nhìn bộ dạng Phí lão, Đỗ Bán Thành nhẹ nửa người, lại cẩn thận hỏi:
– Không biết Phí lão có thể dẫn tại hạ đi gặp hai vị quý khách được không ạ, để thể hiện tình cảm của một vị chủ nhà.
Đỗ Bán Thành cũng là kẻ thông minh, thấy đoàn người đi lại kín đáo như vậy, cũng không trực tiếp nói ra thân phận của người bên trong.
Phí lão lạnh lùng nhìn Đỗ Bán Thành, nghĩ một lúc, rồi nói:
– Đợi ở đây, hai vị chủ nhân đang dùng bữa, không thích bị người khác làm phiền.
– Vâng! Vâng! Vậy tại hạ đợi bên ngoài, phiền Phí lão!
Đỗ Bán Thành ngữ thái vô cùng khiêm nhường nói.
Phí lão thấy vậy cũng mặc kệ đối phương, quay người bỏ vào trong tửu lầu.
– Đại nhân, Thôi Húc vẫn còn nằm ở kia, đúng không?
Tên quản gia sau lưng thì thầm nhắc.
Đỗ Bán Thành nghe vậy, giận dữ hừ một tiếng, nói:
– Đứa làm được việc thì không có, đứa không làm được việc thì lại thừa ra, không cần quan tâm đến hắn.
Lúc này, Hàn Phong đang đi đến cửa tiệm Mạc gia nên đương nhiên không biết chuyện xảy ra bên tửu lầu.
từ lúc bị hai địa giai cao thủ đánh trọng thương, lại bị ép tiêu hao nguyên khí linh phong độn, Hàn Phong mấy ngày nay đều ở trong nhà tu dưỡng.
Cho đến hôm nay thương thế triệt để hồi phục mới dành thời gian đi tìm Mạc Thiên Cân, đương nhiên để xem ly hỏa phần quyết có giúp được gì cho luyện khí bảo giám của Mạc gia hay không.
Mặc dù kiếp trước biết Mạc Phàm dựa vào ly hỏa phần quyết để trở thành luyện khí đại sư, nhưng chưa từng nghe nói về thành tựu của phụ thân và huynh đệ hắn.
Sau khi rời khỏi cửa tiệm Mạc gia, Hàn Phong coi như có thể yên tâm.
Lúc nãy ở cửa tiệm Mạc gia, Mạc Thiên Cân nói với hắn, trải qua mấy ngày tu luyện ly hỏa phần quyết, ông cảm thấy đấu khí đã ngừng trệ trong người mình bấy lâu nay, tinh tiến rất nhiều, hơn nữa ly hỏa phần quyết đúng là bộ tâm pháp cấp thấp rất phù hợp cho người của Mạc gia tu luyện.
Bây giờ Mạc Thiên Cân, mặc dù đấu khí tu vi không tăng lên nhưng được ly hỏa phần quyết giúp đỡ, có thể miễn cưỡng đạt đến cảnh giới trung phẩm luyện khí sư.
Đương nhiên, còn cách trung phẩm luyện khí sư thực sự một chút nữa, nhưng cũng là tiến bộ không nhỏ, trước đây trình độ luyện khí của Mạc Thiên Cân chỉ có thể coi là hạ phẩm luyện khí sư.
Về phần con trai lớn của Mạc Thiên Cân, Mạc Bình, hình như có chút chậm chạp, tư chất cũng bình thường, thậm chí còn không bằng được phụ thân hắn, nhưng có ly hỏa phần quyết giúp đỡ, Hàn Phong tin tương lai hắn nhất định có thành tựu, mặc dù không được cao bằng đệ đệ Mạc Phàm, nhưng cũng là luyện khí sư hiếm có.
Dù sao, bên trong luyện khí bảo giám, Mạc Thương đã ghi lại các loại luyện khí phương pháp và tâm đắc.
Chỉ có điều Mạc gia sau Mạc Thương và Mac Ly, không còn xuất hiện thêm luyện khí đại sư nào nữa, thậm chí ngay cả một thượng phẩm luyện khí sư ra hồn cũng chỉ có ba người.
Cũng chính bởi vậy, mới dẫn đến Mạc gia dần suy sụp.
Và luyện khí bảo giám trở thành vật vô dụng trong mắt người đời.
Nếu như không phải vậy, lúc Hàn Phong hỏi Mạc Thiên Cân, Mạc Thiên Cân đã không đưa ra dễ dàng như vậy.
Lúc này, Đỗ Bán Thành đang đứng trước tửu lầu, trong lòng vô cùng lo lắng, nhưng biểu tình không dám lộ ra một tia mệt mỏi.
Hai vị bên trong không phải là những người hắn có thể đắc tội.
Mang theo tâm trạng nôn nao, lại đợi thêm một lúc nữa, Đỗ Bán Thành cuối cùng cũng thấy một tên hộ vệ ra thông báo cho hắn vào.
Đỗ Bán Thành lập tức xốc lại tinh thần, bảo quản gia đứng bên ngoài đợi, bước nhanh vào trong tửu lầu.
Trong tửu lầu, Đỗ Bán Thành nhìn lướt là có thể nhận ra cả đại sảnh chỉ có hai người đang ngồi, trong lòng không khỏi hoảng sợ, vội vàng bước nhanh về phía trước, lúc còn cách hai người đó chứng mười bước chân, mới run rẩy khom người, cung kính hành lễ, căng thẳng nói:
– Hồng Diệp Thành thành chủ Đỗ Bán Thành kính chào hai vị điện hạ.
Lúc này, ông chủ tửu lầu đang đứng cách đó không xa, nhìn thấy Đỗ Bán Thành đến, ban đầu là ngạc nhiên, sau lại càng kinh ngạc trước những gì hắn nói.
Có thể khiến thành chủ đại nhân thường ngày cao cao tại thượng cung kính đối đãi như vậy, có thể thấy thân phận hai vị khách nhân này không hề bình thường.
Lúc nãy hình như thành chủ đại nhân còn gọi họ là điện hạ.
Nghĩ đến đây, bàn tay đang cầm bút của ông chủ tửu lầu không khỏi run rẩy, suýt chút nữa thì làm rơi xuống đất, hai mắt không giấu nổi vẻ kinh ngạc.
Thì ra người mà ông vừa tiếp đãi chính là đương kim hoàng tử điện hạ Tiêu Dật và Tiêu Thần.
Lúc này, Tiêu Dật vừa dùng xong cơm, thấy Đỗ Bán Thành vào, lạnh lùng nói:
– Đỗ thành chủ không cần đa lễ.
– Thần không biết hai vị điện hạ đến thăm, không thể nghênh tiếp từ xa, mong điện hạ trách tội.
Đỗ Bán Thành vẫn khom người, khiêm nhường trầm giọng trả lời.
Nhìn bộ dạng sợ hãi của Đỗ Bán Thành, Tiêu Dật không khỏi cười nhẹ nói:
– Lần này bổn điện và tam đệ đến đây, không muốn kinh động bất cứ ai, cũng không thể trách tội ngươi, Đỗ thành chủ không cần lo lắng.
Đỗ Bán Thành nghe Tiêu Dật nói vậy, nhất thời thở phào nhẹ nhõm.
Tiếp đó, Đỗ Bán Thành hơi ngẩng đầu, nhìn hai người Tiêu Dật và Tiêu Thần, thần thái cũng kính nói:
– Hai vị điện hạ ngồi xe vất vả cả ngày, chi bằng đến phủ thuộc hạ nghỉ ngơi, để hạ thần được bày tỏ lễ nghĩa của một vị chủ nhà.
Tiêu Dật nghĩ ngợi một lúc, cũng không phản đối, gật đầu nói:
– Đỗ thành chủ phí tâm, vậy bổn điện và tam đệ xin được làm phiền.
Đỗ Bán Thành nói liền mấy câu không dám.
Tiêu Thần thấy đại ca của mình quyết định vậy, cũng không có ý kiến gì.
Rất nhanh, dưới sự dẫn đường của Đỗ Bán Thành, Tiêu Dật và Tiêu Thần cùng mười mấy hộ vệ đã đến được phủ thành chủ.
Sau khi sắp xếp cho bọn Tiêu Dật nghỉ ngơi xong, quản gia đến thông báo cho Đỗ Bán Thành, Phạm Thế Thiên sau khi thấy hắn rời đi cũng giận dữ bỏ về, hơn nữa còn tuyên bố hủy bỏ chuyện hợp tác trước đây.
Đỗ Bán Thành nghe vậy, cười lạnh, không nói điều gì.
Một Hắc Nham Thành thành chủ cỏn con, sao có thể bằng được hai vị điện hạ trước mặt, nếu như lần này không phải quản gia cơ linh, phát hiện hành tung hai vị điện hạ, nói không chừng hắn đã lỡ mất cơ hội ngàn năm này.
Đại sảnh phủ thành chủ, người đang ngồi ở vị trí đầu tiên đương nhiên là Tiêu Dật, bên cạnh hắn là Tiêu Thần, Đỗ Bán Thành lúc này đang cung cung kính kính đứng trước mặt hai người.
Tiêu Dật lạnh lùng nói:
– Không ngờ một thành chủ phủ nhỏ bé cũng độc đáo đến vậy, xem ra Đỗ thành chủ cũng là là người có nhã hứng.
Đỗ Bán Thành nghe vậy, sợ sệt nói:
– Điện hạ quá khen.
– Ha ha! Đỗ thành chủ không phải lo lắng, lần này bổn điện và tam đệ đến đây, chỉ là ý tưởng nhất thời, không có ý định can thiệp vào chuyện của Đỗ thành chủ.
Tiêu Dật nhìn bộ dạng sợ sệt của Đỗ Bán Thành, cười cười nói.
Chương 94: Hãm hại
Tiêu Thần bên cạnh còn nhỏ, ham chơi, không khỏi lên tiếng hỏi Đỗ Bán Thành Hồng Diệp Thành này có chỗ nào vui.
Nghe Tiêu Thần hỏi vậy, Đỗ Bán Thành đang định lên tiếng trả lời thì ánh mắt chợt dừng lại ở chỗ Phí lão, một ý nghĩ nảy ra trong đầu.
Giả vờ trầm ngâm một hồi, Đỗ Bán Thành buồn rầu nói:
– Nếu như đổi thành thường ngày, hạ thần sẽ dẫn hai vị điện hạ dạo chơi một vòng quanh Đỗ Bán Thành, chỉ có điều.
– Đỗ thành chủ sao lại ấp úng như vậy, không lẽ có chuyện gì bổn điện không thể biết?
Tiêu Dật liếc nhìn Đỗ Bán Thành, g*** h** ch*n mày vô tình lộ ra một tia uy nghiêm lành lạnh.
Đỗ Bán Thành thấy Tiêu Dật còn trẻ mà đã có phong phạm của một vị đế vương, trong lòng vừa ngạc nhiên vừa sợ, nhưng thù giết con khiến hắn bất chấp tất cả.
Thế nên, Đỗ Bán Thành nghiến răng, tiếp tục nói:
– Điện hạ chắc không biết, gần đây Hồng Diệp Thành không được thái bình cho lắm nên hai vị điện hạ cũng đừng nên ra ngoài nhiều, tránh gặp phải nguy hiểm.
– Ồ? Hồng Diập Thành xảy ra chuyện gì?
Tiêu Dật nghe vậy, có chút nghi hoặc hỏi.
Đỗ Bán Thành thầm tính toán trong lòng, bên ngoài ra vẻ hổ thẹn nói:
– Hạ thần không dám giấu hai vị điện hạ, mấy ngày trước, Hồng Diệp Thành xuất hiện một cô gái, nghe nói chuyên bán mỹ sắc, quyến rũ con cháu thế gia trong thành, đấy chiếm lấy thế gia cơ mật, hơn nữa một vài con cháu thế gia còn bị giết hại thảm thiết.
Dừng lại một chút, ngữ khí Đỗ Bán Thành chuyển sang bi phẫn:
– Hạ thần nghe được chuyện này, sau con trai mang theo hộ vệ đi bắt cô ta, ai ngờ bên cạnh cô ta bất ngờ xuất hiện một thiếu niên tu vi cao thâm, không chỉ cứu thoát cô ta mà còn g**t ch*t hộ vệ quân hộ vệ, đứa con trai duy nhất của thần cũng bị chết thảm dưới tay đối phương.
Nói đến đây, Đỗ Bán Thành có chút ngậm ngùi, bộ dạng không hề có nửa phần giả dối.
Nhưng, những lời bịa đặt của hắn đã khiến Tiêu Dật và Tiêu Thần nổi giận đùng đùng.
– Hai kẻ tiện nhân đó đúng là to gan lớn mật, dám công khai giết hại hộ vệ quân hộ vệ.
Tiêu Thần giận dữ nói.
– Không ngờ những chuyện thế này mà Đỗ thành chủ còn giấu trong lòng.
Tiêu Dật nhìn bộ dạng Đỗ Bán Thành, trong lòng cũng có chút phẫn nộ.
Đỗ Bán Thành thu lại cảm xúc, chắp tay nói tiếp:
– Đa tạ điện hạ quan tâm, hạ thần không sao.
Sau khi biết con trai gặp nạn, hạ thần vừa buồn vừa giận, phái hai tên thủ hạ là địa giai đỉnh phong cao thủ đi bắt hai kẻ ác tặc đó.
Ai ngờ sau lưng ác tặc còn có cao thủ bảo vệ, hai địa giai đỉnh phong cao thủ mà hạ thần phái đi cũng bị chúng g**t ch*t.
– Bọn ác tặc đó lợi hại vậy sao?
Tiêu Thần nghe mà không khỏi ngạc nhiên.
Đỗ Bán Thành nghiến răng gật gật đầu, nói:
– Biết tặc nhân thực lực lợi hại, hạ thần thực sự không biết phải làm gì.
Đành phải trơ mắt đứng nhìn đám tặc nhân đó ngang nhiên hãm hại dân chúng Hống Diệp Thành.
Nói đoạn, Đỗ Bán Thành quỳ xuống, đau khổ nói:
– Là hạ thần vô dụng, mong hai vị điện hạ trách tội.
Tiêu Dật nghe vậy, vội vàng nói:
– Đỗ thành chỉ không càn làm vậy, bổn điện biết ngài đã tận lực, chỉ trách đám tặc nhân đó quá mạnh, chuyện này ta đã biết, chắc chắn không khoanh tay đứng nhìn.
Thấy Tiêu Dật nói vậy, Đỗ Bán Thành đang cúi đầu, khóe miệng không khỏi nhếch lên, nhưng nụ cười đó đã được hắn giấu đi rất nhanh.
– Phí lão cảm thấy thế nào?
Tiêu Dật quay đầu hỏi.
Phí lão đứng phía sau nghe vậy, khẽ cúi người, nói:
– Điện hạ quyết định, lão phu đương nhiên không có ý kiến gì.
Nhưng, Đỗ Bán Thành biết người đứng sau lưng Hàn Phong và Liên Linh thực lực cường đại, nó có chút không yên tâm, nói:
– Hai địa giai cao thủ trong tay thuộc hạ tinh thông một bộ hợp kích cho thuật vậy mà cũng không làm gì được thiên giai cường giả đó, bị hắn kích sát mộ cách dễ dàng, có thể thấy thực lực của đám tặc nhân đó cao thâm khó đoán, điện hạ chi bằng phát lệnh truy nã, hạ thần kiến nghị hay là điều động cao thủ cường đại của các thành trấn xung quanh lại giúp đỡ, đề phòng cẩn thận?
Nghe nói trong đám tặc nhân có thiên giai cường giả, Tiêu Dật không khỏi liếc nhìn Phí lão.
Phí lão nghe vậy, cũng suy nghĩ một lúc, sau đó nói:
– Điện hạ chi bằng cứ làm như Đỗ thành chủ nói, đề phòng bất trắc, lão phu mất mạng là chuyện bình thường, hai vị điện hạ tuyệt đối không thể để xảy ra chuyện.
– Phí lão khiêm tốn, Thiên Nguyệt đế quốc này có thể đánh bại được phí lão, e rằng không có mấy người.
Mấy tên ác tặc cỏn con đương nhiên không là vấn đề.
Tiêu Dật cười lạnh nói.
Đối với thực lực Phí lão, Tiêu Dật rất có tự tin.
Nhưng, Phí lão vì sự an toàn, kiên quyết khuyên nhủ, cuối cùng Tiêu Dật đành phải gật đầu đồng ý nói:
– Đã vậy thì cứ làm theo lời Đỗ thành chủ, phái người đi thông báo cho các thành trấn xungq aunh, bảo họ phái người đến, lần này nhất định phải nhổ tận gốc đám ác tặc này.
Đỗ Bán Thành thấy Tiêu Dật nói vậy, trong lòng không khỏi mừng rỡ.
Lúc hắn quay người rời khỏi đại sảnh, đến một nơi bọn Tiêu Dật không nhìn thấy, không khỏi thì dữ dằn, thì thầm nói: Cứ đợi đấy, lần này ta nhất định khiến hai đứa cẩu nam nữ các ngươi chết không toàn thây để an ủi linh hồn con trai ta.
Từ cửa tiệm Mạc gia quay về, vừa đến cửa Hàn Phong nghe thấy trong nhà có tiếng ồn ào.
Bước vào xem kĩ, thì ra Tát Khắc bế quan mấy ngày nay cuối cùng cũng ra, lúc này đang cùng Bố Lôi Địch giao thủ
Hai người đang tỷ thí rất vui vẻ, Hàn Phong thấy vậy cũng không làm phiền, một mình đứng ra một góc.
Ở đó, Liện Linh và Trầm Ngọc đang ngồi với nhau, vừa trò chuyện vừa nhìn hai người tỷ thí.
Liên Linh bây giờ là nhân giai ngũ phẩm võ giả, đối với những chiêu thức tinh diệu của hai người, đương nhiên cũng hiểu một chút.
Trầm Ngọc chẳng qua chỉ mới học được mấy ngày tuyệt ảnh mê tung mà Hàn Phong đưa cho cô, đấu khí căn bản không chưa kịp hình thành trong người, những cũng quan sát đầy hứng thú, đến chỗ hấp dẫn sắc mặt lập tức trở nên hưng phấn.
Hàn Phong đến bên hai cô gái, thấy chỉ còn vị trí bên cạnh Liên Linh liền thuận thế ngồi xuống.
Vì Hàn Phong ngồi cạnh nên Liên Linh có thể cảm nhận được khí tức đàn ông trên người hắn, nhớ lại hôm đó được hắn che chở trong phòng, tim không khỏi đập bịch bịch.
Hàn Phong lúc này đang cẩn thận quan sát trận đấu giữa hai người, không chú ý đến biểu tình của Liên Linh, mà chỉ nghi hoặc hỏi Trầm Ngọc:
– Cô xem có hiểu những võ kĩ này không?
Trầm Ngọc thấy Hàn Phong hỏi vậy, ngoác miệng nói luôn:
– Không hiểu.
– Vậy cô hưng phấn cái gì?
Hàn Phong ngạc nhiên hỏi.
Trầm Ngọc chỉ chỉ vào Tát Khắc, cười ha ha nói:
– Ngươi không cảm thấy bộ dạng của Tát Khắc đại thúc, kết hợp với động tác của thúc ấy, rất giống với xon địa địa thương hùng mà chúng ta gặp trong khu rừng U Ám sao?
Phì.
Liên Linh nghe Trầm Ngọc nói vậy, nhất thời không thể kìm được, cũng cười ra thành tiếng.
Nhìn khuôn mặt ngây thơ vô tội của Trầm Ngọc, Hàn Phong cũng bị câu trả lời của cô làm cho không biết nên khóc hay nên cười.
Trong lòng không khỏi thầm nghĩ, nếu như Tát Khắc biết trong mắt Trầm Ngọc, hắn giống như một con đại địa thương hùng thì không biết cảm thấy thế nào.
Chán nản lắc lắc đầu, Hàn Phong mặc kệ Trầm Ngộ, quay sang Liên Linh, hỏi:
– Sao, sống ở đây đã thấy quen chưa?
Liên Linh nghe vậy, khẽ gật đầu, dịu dàng nói:
– Chỗ này rất tốt, mọi người thường ngày cũng rất quan tâm đến ta, ta thích cảm giác này.
Trầm Ngọc bên cạnh cũng góp chuyện:
– Yên tâm đi, ngày nào ta cũng ở cạnh Liên Linh, không để cô ấy phải buồn.
Đâu có giống ngươi, cả ngày thần thần bí bí, không biết làm cái gì, chẳng thấy bóng dáng đâu.
Chương 95: Đối chiến cùng cường giả
Bị Trầm Ngọc nói vậy, Hàn Phong cười khổ sờ sờ mũi, hình như từ lúc đến Hồng Diệp Thành, trừ lúc tu luyện và luyện chế đơn dược ra, lúc nào cũng thấy hắn bận rộn.
Thấy bộ dạng bối rối của Hàn Phong, Liên Linh lên tiếng giải vây cho hắn:
– Hàn Phong chắc có việc phải làm, đừng có trách hắn.
Trầm Ngọc nghe vậy, nhéo nhẹ cánh tay Liên Linh, cười hì hì thì thầm vào tai cô:
– Cô còn nói thay hắn, bảo sao thường ngày hắn lo lắng cho cô như vậy.
Những lời này của Trầm Ngọc nhất thời khiến Liên Linh đỏ mặt, len lén nhìn sang phía Hàn Phong, phát hiện Hàn Phong không có biểu hiện gì khác, mới yên tâm.
Sau đó, Liên Linh xấu hổ quá thành giận, nhéo vào hông Trầm Ngọc mấy cái, ngượng ngùng nói:
– Tiểu nha đầu, còn nói linh tinh nữa, không biết ai ngày nào cũng lẩm bẩm nhắc đến tên người ta đâu.
Trầm Ngọc cũng không ngờ Liên Linh thường ngày dịu dàng, lại có thể nói ra những lời như vậy, khuôn mặt xinh xắn nhất thời trở nên đỏ ửng, hai tay yếu ớt cào cào vào hông Liên Linh.
Hai cô gái chẳng thèm quan tâm đến Hàn Phong, tiếp tục chơi đùa với nhau.
Hàn Phong mặc dù không có biểu tình gì nhưng trong lòng thì đang vô cùng bối rối.
Mặc dù lúc nãy hai cô gái thì thầm rất nhỏ nhưng Hàn Phong có tiên thiên đấu khí, thính lực so với võ giả bình thường linh mẫn hơn rất nhiều, cộng thêm lại đang ngồi khá gần nên nghe không lọt một chữ nào.
Hàn Phong không phải khúc gỗ, sống hơn bốn trăm năm, mặc dù cơ bản đều là bế quan tu luyện, nhưng không có nghĩa không hiểu gì về chuyện nam nữ.
Sống cùng nhau bây lâu này, từ tháu độ của hai cô gái, hắn ít nhiều cũng có thể cảm nhận được.
Chỉ có điều lúc này đối với hắn mà nó, việc nâng cao thực lực là quan trọng nhất, chuyện tình cảm hắn cảm thấy cứ để thuận theo lẽ tự nhiên.
Hàn Phong giả như không nghe thấy hai cô gái nói gì, dồn toàn bộ sự chú ý vào Bố Lôi Địch và Tát Khắc.
Hai người tỷ thí đương nhiên không dùng đến đấu khí, nhưng dựa vào năng lực cảm tri tiên thiên đấu khí cường đại, Hàn Phong phát hiện đấu khí của Tát Khắc so với trước khi bế quan tinh tiến không ít, có lẽ lần bế quan này hắn đã tiến nhập địa giai bát phẩm thành công.
Nghĩ đến đây, Hàn Phong cũng cảm thấy vui mừng thay cho Tát Khắc.
Lúc này, hai nhân vật chính đang đánh rấy vui vẻ, có một thiên giai cường giả như Bố Lôi Địch đích thân mớm chiêu, Tát Khắc đương nhiên hưng phấn vô cùng, vận dụng toàn bộ bản lĩnh, mang hết những gì mà mình lĩnh ngộ được ra, từng chiêu từng chiêu đánh về phía Bố Lôi Địch, không hề có ý nương tay.
Nhìn kiểu này, nếu như không biết tình hình, còn tưởng giữa Bố Lôi Địch và Tát Khắc có thâm thù đại hận.
Bố Lôi Địch thỉnh thoảng lại chỉ ra chiêu thức của Tát Khắc còn điều gì chưa ổn, khiến Tát Khắc vô cùng hưng phấn.
Mặc dù hai người không dùng đấu khí nhưng lúc đối chiêu, xung quanh cơ thể vẫn có nổ ra từng trận phá không.
Là bởi vì võ giả một khi đến địa giai cảnh giới, sức mạnh bản thân cũng được gia tăng theo đấu khí tu vi.
Còn thân thể cường độ của thiên giai cường giả, địa giai võ giả đương nhiên không thể sánh được.
Một thiên giai cường giả, không dùng đấu khí phụ trợ, chỉ dựa vào sức mạnh ẩn hàm, cũng không phải một nhân giai đỉnh phong võ giả toàn lực thi triển đấu khí có thể chống lại được.
Đây là sự đáng sợ của thiên giai cường giả.
Nhưng, tình huống của Hàn Phong tương đối đặc thù, mặc dù thực lực còn dừng ở nhân giai, nhưng bởi vì có tiên thiên đấu khí thường xuyên giúp hắn làm dịu và cường hóa thân thể, nên Hàn Phong lúc này cường độ so với một địa giai cao thủ bình thường, không hề thua kém.
Nếu không lúc còn trong khu rừng U Ám, chỉ dựa vào một nhân giai chi lực cỏn con, sao có thể chống lại được thiên giai ma thú cửu u bạch hổ mà chỉ đơn giản nôn vài ngụm máu, bị thương vài nơi.
Hai người đánh thêm một lúc, Hàn Phong nhìn ngứa ngáy tay chân cũng đứng dậy, cười cười hô lớn:
– Hai người dánh lâu như vậy, tính thêm cho ta một phần đi?
Nói đoạn, không đợi hai người họ đáp lời, thân hình Hàn Phong loáng lên một cái, chớp mắt đã thấy lao vao giữa hai người.
Tát Khắc thấy Hàn Phong gia nhập, cũng cười lớn, nói:
– Đến đúng lúc lắm.
Nói đoạn, thân hình Tát Khắc cũng không dừng lại, đánh một quyền về phía Bố Lôi Địch.
Bố Lôi Địch cũng mỉm cười, hai tay cùng xuất, đồng thời công kíc cả Tát Khắc và Hàn Phong.
Hàn Phong và Tát Khắc trước đây đã từng sánh vai chiến đấu trong khu rừng U Ám, nhưng phần lớn đều là Tát Khắc làm chủ, Hàn Phong cùng lắm chỉ đứng bên cạnh trợ giúp.
Nhưng ít nhiều cũng coi như hiểu nhau, lúc này phối hợp lại, đương nhiên vô cùng ăn ý.
Đối diện với công kích sắc bén của hai người, Bố Lôi Địch đúng là thừa tài năng, nhẹ nhàng hóa giải hết, Nhưng Bố Lôi Địch cũng rất ngạc nhiên trước những chiêu thức bất ngờ của Hàn Phong.
Bởi vì không có đấu khí chèo chống, mặc dù uy lực của chiêu thức không lớn nhưng với kinh nghiệm của mình, Bố Lôi Địch đương nhiên nhìn ra sự tinh diệu trongd dó, không khỏi sáng mắt.
Ba người đánh đi đánh lại, vui vẻ vô cùng.
Ban đầu Bố Lôi Địch còn nghĩ Hàn Phong chỉ là nhân giai thực lực, thân thể cường độ không thể chịu được sức mạnh của ông.
Nhưng, sai khi giao thủ vài chiêu, Bố Lôi Địch phát hiện cường độ của Hàn Phong so với Tát Khắc chỉ yếu hơn chút ít.
Nhất thời nhớ ra Hàn Phong có tiên thiên đấu khí, Bố Lôi Địch cũng không ngạc nhiên nữa mà thi triển toàn lực.
Đánh nhau một hồi, Tát Khắc dần dần cảm thấy có chút đuối, mặc dù thực lực cao hơn Hàn Phong rất nhiều, nhưng võ kĩ mà hắn học được không nhiều, lúc này không có đấu khí chống đỡ, lặp đi lặp lại chỉ có vài chiêu, sớm đã bị Bố Lôi Địch nhìn thấu.
Tát Khắc đến cuối cùng phát hiện công kích của mình không có tác dụng mà có chút liên lụy Hàn Phong, lùi ra khỏi vòng chiến, đứng một bên nhìn hai người đối chiến.
Kiếp trước Hàn Phog học được rất nhiều thứ, võ kĩ trong đầu vô số kể, lúc này đối diện với một Bố Lôi Địch kinh nghiệm phong phú, liên tiếp biến chiêu, khiến Bố Lôi Địch có chút ứng phó không lại.
Nhưng Bố Lôi Địch là thiên giai cường giả, không chỉ kinh nghiệm phong phú mà khả năng quan sát các lỗ hổng trong chiêu thức cũng hơn hẳn Hàn Phong.
Mặc dù Bố Lôi Địch trong lòng không khỏi kinh ngạc vì Hàn Phong nắm bắt được quá nhiều võ kĩ tinh diệu, nhưng vẫn dựa vào những kinh nghiệm của mình, không ngừng hóa giải những chiêu thức đó, nhất thời quên mất bản thân, hoàn toàn chìm đắm trong những chiêu thức tinh diệu.
Hai người tung ra vô số chiêu thức khiến Tát Khắc đứng bên cạnh cũng phải mê mẩn lại nhảy vào đánh vào chiêu.
Cảnh tượng đó tiếp tục duy trì cho đến khi La Mạn từ bên ngoài trở về mới dừng lại.
Trải qua một trận tỷ thí, Hàn Phong không khỏi bội phục thực lực Bố Lôi Địch, những chiêu thức mà hắn sử dụng đều là võ kĩ cao cấp phải mấy trăm năm nữa mới xuất hiện mà Bố Lôi Địch đều nghĩ ra cách phá giải ngay từ khi hắn mới tung ra.
Chỉ có thể nói khả năng lý giải võ kĩ của Bố Lôi Địch đã ở một tầng quá cao, Hàn Phong có thể học được rất nhiều kinh nghiệm trong đó.
Hơn nữa những kinh nghiệm này cũng giúp được rất nhiều cho hắn.
Kì thực, Hàn Phong không biết, trong khi hắn bội phục Bố Lôi Địch thì Bố Lôi Địch đồng thời cũng rất kinh ngạc vì Hàn Phong, những chiêu thức tinh diệu mà Hàn Phong sử dụng lúc nãy kì thực khiến ông mở rộng tầm mắt.
Mặc dù ông có thể tìm ra cách phá giải trong một thời gian ngắn nhưng điều kiện trước mắt là hai người vẫn chưa dùng đến đấu khí.
Giả dụ Hàn Phong lúc này cũng có thực lực thiên giai như ông, e rằng ông cũng khó địch nổi.
Nghĩ đến đây, ánh mắt nhìn Hàn Phong của Bố Lôi Địch càng tràn ngập sư kinh ngạc và tán dương.
Về phần Tát Khắc, sớm đã rất bội phục người thiếu niên thần bí này.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










