Ngạo Thị Thiên Địa
Tập 102 : Di khí giả đột kích (c506-c510)
❮ sautiếp ❯Chương 506: Di khí giả đột kích
Nhưng thuật pháp hắc ám cao thâm khó đoán, Hàn Phong khó có thể đảm bảo bên trong không ẩn núp một vài tên b**n th** nào đó.
Hơn nữa, dù có mượn sức mạnh của di khí giả, lấy được đá hiền giả rồi, chắc gì đám di khí giả đó đã chịu giao đá hiền giả cho hắn.
Đến lúc đó, khó tránh khỏi một trận ác chiến.
Một hành động thiếu thông minh như vậy, Hàn Phong đương nhiên không bao giờ làm.
Những ngày này, Tử Y cũng không đến tìm Hàn Phong, hình như sau khi Hàn Phong nhắc đến đá hiền giả, Tử Y liền rời khỏi Thiên Khởi Thành.
Hàn Phong không biết Tử Y đi đâu, nhưng Tử Nhược thì ngày nào cũng đến tìm hắn.
Hơn nữa, mỗi lần nhìn thấy biểu tình buồn bã trên mặt Hàn Phong, Tử Nhược đều lộ vẻ áy náy.
Rõ ràng Tử Nhược nghĩ Hàn Phong buồn như vậy là vì mình.
Với cô gái lương thiện này, Hàn Phong cũng có chút yêu quý, đương nhiên, đó chỉ là tình cảm đơn thuần dành cho một cô gái dễ thương.
Nên, mấy ngày sau, vì không muốn để cho cô gái thuần khiết đó cảm thấy áy náy nữa, Hàn Phong quyết định thu lại tâm trạng.
Cùng Tử Nhược dạo chơi Thiên Khởi Thành.
Thấy Hàn Phong hồi phục tâm trạng, Tử Nhược cảm thấy rất vui, lại bắt đầu cười nói rôm rả.
Lục Hạo, người thanh niên Hàn Phong gặp lúc trước, thấy Tử Nhược ngày nào cũng đi với Hàn Phong, mặt không giấu nổi vẻ khó chịu.
Hàn Phong nhận ra điều đó, nhưng chẳng thèm để ý,
Với những người như thế, dù hắn có đi giải thích, e rằng cũng phản tác dụng.
Nếu như đã không thể hóa giải mâu thuẫn thì Hàn Phong cần gì phải để ý đến suy nghĩ của Lục Hạo.
Tử Nhược thì hoàn toàn không biết chuyện Lục Hạo.
Mấy ngày nay, chuyện khiến cô vui nhất là được cùng Hàn Phong dạo chơi khắp Thiên Khởi Thành.
Từ nhỏ đến giờ, chưa bao giờ cô cảm thấy vui như vậy.
Cứ như vậy suốt nửa tháng trời, cuối cùng Hàn Phong cũng lại nhìn thấy bóng dáng Tử Y.
Sau hôm vội vã rời đi ấy, hơn nửa tháng, Tử Y gần như bốc hơi, không thấy bóng dáng đâu.
Lần này quay trở lại, Hàn Phong nhìn thấy một tia nghiêm trọng trên mặt ông.
Hàn Phong đoán, có lẽ đã xảy ra chuyện gì lớn lắm?
Đúng như Hàn Phong nghĩ, Thiên Khởi Thành đúng là phát sinh đại sự, hoặc cũng có thể nói, cả thiên khởi giả nhất tộc phát sinh đại sự.
Tử Y nét mặt nghiêm trọng quay trở lại phủ thành chủ, Hàn Phong phát hiện trong phủ thành chủ bây giờ có rất nhiều khí tức lạ.
Lực lượng phòng ngự xung quanh cũng được tăng cường thêm mấy lần.
Rõ ràng, sự có mặt của những người này chứng minh đã có chuyện gì xảy ra.
Trong lúc Hàn Phong còn đang suy đoán, Tử Y đã bảo Tử Nhược đi tìm hắn.
Lần này, Hàn Phong được gặp Tử Y trong thư phòng của ông.
Vừa nhìn thấy Tử Y, Hàn Phong lập tức cảm nhận được bầu không khí nặng nề ở đây.
Mấy ngày nay, ngay cả một người lúc nào cũng vui vẻ như Tử Nhược cũng phải chau mày nhăn mặt, rõ ràng cũng biết điều gì.
Lúc Tử Y nói chuyện, không hề có ý đuổi Tử Nhược ra ngoài.
Hàn Phong đương nhiên biết, mặc dù Tử Nhược bề ngoài nhỏ nhắn dễ thương, nội tâm thuần khiết lương thiện không thể vì thế mà coi thường năng lực của cô.
Mấy ngày vừa qua cũng giúp Hàn Phong hiểu thêm về bản lĩnh của Tử Nhược.
Tử Nhược không chỉ chưa đến hai mươi đã trở thành địa cấp đạo sĩ đen, thiên phú này đủ để những thanh niên đồng trang lứa cảm thấy hổ thẹn.
Ngoài ra, Tử Nhược còn được thừa hưởng bản lĩnh của phụ thân mình.
Rất am hiểu chuyện chữa trị thuật pháp đen.
Theo như Hàn Phong biết, cả thiên khởi giả nhất tộc, thuật pháp đen chia thành rất nhiều loại, là một lĩnh vực vô cùng phức tạp.
Cũng chính bởi vậy, việc Hàn Phong tu luyện đấu khí mới không bị phát hiện.
Một là dựa vào tử khí mà Vô Danh đánh vào người Hàn Phong để che giấu, hai là vì hắn từng tu luyện cửu chuyển huyền công.
Nên Tử Y mới hiểu nhầm thuật pháp đen mà Hàn Phong tu luyện dùng để cường thân.
Nếu không sao Hàn Phong lại có một thân thể cường tráng dị thường như vậy.
Đương nhiên, những thứ này đều được Tử Y phát hiện dựa vào con mắt y thuật trác việt của mình, chứ chưa từng hỏi qua Hàn Phong.
Suy đoán này của Tử Y vừa hay giúp Hàn Phong che giấu thân phận.
Chỉ có điều những chuyện này Hàn Phong biết được sau khi nghe Tử Nhược nói.
Nhưng, hắn cũng không ngốc mà đi giải thích, vui vẻ thuận theo suy đoán của họ, như vậy càng không lo bị lộ thân phận.
Thuật pháp đen hệ điều trị không sở hữu năng lực phòng địch, hơn nữa muốn tu luyện được thuật pháp đen hệ điều trị phải có tu vi cao hơn các thuật pháp đen khác.
Mặc dù thuật pháp đen hệ điều trị không có tính tiến công, nhưng địa vị trong thiên khởi giả nhất tộc bao giờ cũng cao nhất.
Nguyên nhân không có nó, bất luận một người lợi hại thế nào, tu vi cao thâm thế nào, rồi sẽ có ngày bị thương, vết thương không đơn giản chỉ dựa vào năng lực bản thân là có thể chữa khỏi.
Bởi vì chủng loại tháp pháp đen pha tạp, phần lớn trực tiếp thấm nhập vào cơ thể, công kích tinh thần kẻ thù, tạo thành tổn hại linh hồn cho kẻ thù.
Nhất định phải dựa vào thuật pháp đen hệ điều trị mới có chữa trị được.
Cho nên, đạo sĩ đen hệ điều trị mặc dù không có năng lực công kích nhưng lại được các đạo sĩ đen khác bảo vệ, thân phận địa vị tương đối cao.
Tử Nhược tuổi còn nhỏ mà đã có tài hoa đó, Tử Y đương nhiên phải bồi dưỡng cô như người kế nhiệm của mình, rất nhiều việc đều cho phép cô can dự vào.
Tử Y thấy Tử Nhược dẫn Hàn Phong vào, khẽ gật đầu, cũng không khách sáo mà vào thẳng vấn đề:
– Hàn Phong, thời gian vừa rồi ta không ở phủ, về phần điều kiện ngươi đưa ra lần trước, có lẽ Tử Nhược nha đầu cũng đã nói qua với ngươi rồi.
Hàn Phong nghe vậy chỉ gật gật đầu.
Tử Y tiếp tục nói:
– Đã như vậy, chắc ngươi phải biết tầm quan trọng của đá hiền giả với thiên khởi nhất tộc ta.
Cho nên với yêu cầu của ngươi, lão phu chỉ có thể nói hai chữ xin lỗi.
Dừng lại một lúc, Tử Y nói tiếp:
– Đương nhiên nếu như người đổi sang điều kiện khác, trong phạm vi lão phu có thể làm được, ta sẽ dốc toàn lực giúp đỡ.
Hàn Phong sớm đã đoán ra câu trả lời này nên không tỏ ra quá thất vọng.
Thấy Tử Y nghiêm túc như vậy, Hàn Phong không khỏi cười nói:
– Nếu như bảo thành chủ đại nhân gả con gái cho tại hạ, thành chủ đại nhân có đồng ý không?
Tử Y nghe vậy, đầu tiên ngây ra, sau đó cười vang nói:
– Được lắm, có phải là ngươi để ý đến con gái ta rồi không? Nhưng chuyện này ta không thể quyết được.
Chỉ cần Tử Nhược nha đầu đồng ý, lão phu đương nhiên không phản đối!
– Đáng ghét, đừng lấy con ra làm trò đùa!
Tử Nhược gnhe vậy, dậm dậm chân, nũng nịu lườm Hàn Phong.
Hàn Phong vốn dĩ chỉ nói đùa, chứ không coi là thật.
Thời gian vừa qua tiếp xúc với Tử Nhược, mối quan hệ giữa hai người cũng không tệ, thỉnh thoảng có trêu đùa nhau cũng không ảnh hưởng gì.
Nên Hàn Phong không cảm thấy thế nào.
Nhưng Tử Nhược thì ngược lại, biết rõ là Hàn Phong chỉ nói đùa, nhưng không hiểu tại sao trong lòng lại cảm thấy có chút xấu hổ.
Đôi mắt đẹp không ngừng len lén nhìn hàn Phong, sau đó lại hoảng loạn chuyển sang hướng khác.
Đương nhiên, hành động này không bị Hàn Phong và Tử Y phát hiện ra.
Hàn Phong từ từ nói cho Tử Y nghe những suy nghĩ của hắn trong thời gian vừa rồi.
– Tử Y tộc trưởng, trước đây tại hạ có nghe Tử Nhược nói, thiên khởi giả nhất tộc vì muốn tránh xảy ra chuyện giống như năm nghìn năm trước nên đã từng hạ lệnh tiêu hủy đá hiền giả, đúng không?
– Không sai!
Tử Y không hiểu Hàn Phong hỏi vậy là có ý gì, nhưng vẫn trả lời.
Chương 507: Tử Nhược mất tích
Hàn Phong nghe vậy, tiếp tục nói:
– Vậy cũng có thể nói, đá hiền giả đối với thiên khởi giả nhất tộc mà nói là vật vô dụng! Không biết tại hạ hiểu vậy có đúng hay không?
Tử Y nghe Hàn Phong nói xong, lờ mờ hiểu ra ý tứ của hắn, nói tiếp:
– Đúng là như vậy, nhưng ta vẫn không thể giao nó cho ngươi, nếu không chẳng may tiết lộ ra ngoài, di khí giả nhất định sẽ điên cuồng truy sát ngươi và hành tung của sư phụ ngươi, từ đó bắt giam sư phụ ngươi, lấy đá hiền giả từ người ông ấy, và đại họa bắt đầu.
Hàn Phong đương nhiên biết tại sao Tử Y lại lo lắng vậy, nhưng những lời tiếp theo hắn nói thực sự khiến Tử Y phải mất một lúc lâu mới hồi lại thần.
– Nếu như nói, taik hạ sẽ giúp đỡ thiên khởi giả nhất tộc, g**t ch*t hết di khí giả, cho đến khi thế gian này không còn một tên di khí giả nào nữa, liệu có thể giao đá hiền giả cho tại hạ được không?
Hàn Phong nói xong, chăm chú nhìn Tử Y, đợi Tử Y phản ứng.
Tử Y rõ ràng bị Hàn Phong làm cho chấn động, mặt đầy vẻ ngỡ ngàng.
Ông không ngờ Hàn Phong lại có khẩu khí lớn đến vậy, mặc dù trải qua trận chiến với thiên khởi giả nhất tộc mấy ngàn năm trước nhưng đám di khí giả đó vẫn chưa bị giết hết.
Điều đó chứng tỏ chúng rất có bản lĩnh.
Bây giờ Hàn Phong lại nói sẽ tiêu diệt hết di khí giả, hình như có chút khoác lác quá.
Tử Nhược đứng bên cạnh nghe vậy, tiến lên kéo kéo cánh tay Hàn Phong, thì thầm nói:
– Ngươi đang nói linh tinh gì vậy, di khí giả không dễ đối phó vậy đâu, đừng có nói khoác trước mặt phụ thân ta, cẩn thận không bị phụ thân ta ghét đó.
Tử Nhược không muốn Hàn Phong làm cho cha mình khó chịu, còn lý do tại sao thì bản thân cô cũng không rõ.
Nhưng, Hàn Phong lại dành cho Tử Nhược một cái nhìn chắc chắn, tiếp tục nói với Tử Y:
– Tử Y tộc trưởng, có thể ông đang nghĩ ta không biết tự tượng sức mình.
Nhưng ta không nói ta có năng lực đánh bại di khí giả.
Dừng lại một lúc, Hàn Phong giải thích:
– Ta chỉ hi vọng, với khả năng của mình, tận lực giúp thiên khởi giả nhất tộc chiến đấu với di khí giả, nếu như đến lúc đó có cơ hội giết hết di khí giả, vậy thì mời tộc trưởng đồng ý giao đá hiền giả cho ta!
Tử Y lúc này mới kịp phản ứng.
Ông đương nhiên biết ý đồ của Hàn Phong, nhưng ông không nghĩ di khí giả dễ đối phó như vậy nên lời hứa này có thể coi như không có.
Dùng một lời hứa không thể hoàn thành đổi lại một trợ thủ đắc lực, Tử Y đương nhiên đồng ý.
Hơn nữa, theo như Hàn Phong nói, nếu như có thể giết hết di khí giả, vậy thì đối với thiên khởi tộc mà nói, chẳng có gì nguy hại, đến lúc đó không hẳn không thể giao đá hiền giả cho Hàn Phong.
Nên, sau một hồi suy nghĩ, Tử Y vui vẻ đồng ý yêu cầu của Hàn Phong.
Thấy Tử Y nhận lời, Hàn Phong thở phào nhẹ nhõm, mặc dù biết hoàn thành được yêu cầu này vô cùng khó khăn nhưng đây là cách tốt nhất mà hắn nghĩ ra lúc này.
Trừ phi hắn có sức mạnh đối phó với cả thiên khởi giả, nếu không căn bản không có cách gì lấy được đá hiền giả.
Tử Y sau khi đáp ứng yêu cầu của Hàn Phong, tiếp tục nói:
– Được rồi, nếu như ngươi đã nhận lời đề nghị, giúp thiên khởi giả nhất tộc ta vậy thì có chuyện này ngươi nhất định phải biết.
Hàn Phong nghe vậy, một lần nữa chuyển sự chú ý lên người Tử Y.
Nhưng, điều Tử Y nói ra sau đó nhất thời khiến Hàn Phong có chút kinh ngạc, đồng thời hiểu ra những đồng tĩnh gần đây trong thành chủ phủ từ đâu mà có.
Thì ra, mấy ngày nay, Tử Y nhận được thông tin, Ngân Nguyệt Thành đã bị di khí giả khống chế triệt để.
Hàng ngàn hắc ám thuật sĩ sống trong Ngân Nguyệt Thành bị g**t ch*t hết.
Trước đó, bọn Tử Y không hề nhận được thông tin gì.
Có thể nói, đây là kế hoạch đã được di khí giả chuẩn bị từ rất lâu.
Ngân Nguyệt Thành mặc dù nhỏ hơn Thiên Khởi Thành mấy lần, nhưng cũng là thành trấn là thiên khởi nhất tộc phải nỗ lực lắm mới phát triển được.
Đối với Ngân Nguyệt Thành mà nói, thiên khởi nhất tộc vô cùng quan trọng.
Nhưng, không ngờ, thành trấn khó khăn lắm mới kiến lập được ấy, trong chớp mắt đã rơi vào tay di khí giả.
Bảo thiên khởi giả nhất tộc sao có thể khoanh tay đứng nhìn được.
Bởi vậy, mấy ngày trước Tử Y rời khỏi thành chủ phủ là để đi đến chỗ các vị trưởng lão thương lượng đối sách.
Hôm nay, sau khi thương lượng, Tử Y quyết định phát động công kích đối với Ngân Nguyệt Thành, nhất định phải đoạt lại Ngân Nguyệt Thành từ tay di khí giả.
Nghe Tử Y báo tin, Hàn Phong nhất thời trở nên linh hoạt.
Nếu như lúc nãy Hàn Phong chưa biết làm thế nào tiêu diệt di khí giả thì thông tin mà Tử Y vừa nói khiến Hàn Phong nhất thời có một ý tưởng tuyệt diệu.
Hoặc là, dựa vào cách này, có thể một lần tiêu diệt hết di khí giả.
Liền sau đó, Hàn Phong nói ra suy nghĩ của mình với Tử Y.
Tử Y nghe xong, cúi đầu trầm tư.
Tử Y suy nghĩ một lúc rồi mới ngẩng đầu nhìn Hàn Phong cười nói:
– Được! Hàn Phong quả nhiên thông minh, lão phu mấy hôm nay cứ vì chuyện di khí giả chiếm cứ Ngân Nguyệt Thành cảm thấy khó chịu, không ngờ bây giờ nghe ngươi nói vậy, lại thấy nó là chuyện tốt!
Hàn Phong nghe vậy, biết Tử Y đã hiểu ra vấn đề, cũng cười cười gật đầu.
Kì thực, Hàn Phong chỉ nhắc nhở Tử Y, di khí giả mấy ngàn năm nay hành tung khó đoán, mấy lần hành động trước đây chỉ đủ làm xước da căn bản không chấn động được căn cốt bên trong.
Bây giờ không còn như vậy nữa, di khí giả công chiếm Ngân Nguyệt Thành, phát động công kích bất ngờ mà không ai phát hiện.
Nhưng, thân là tòa thành trì thứ hai mà thiên khởi giả phải mất rất nhiều sức lực, thời gian và nhân lực mới kiến lập được, sao có thể dễ dàng bị chiếm lĩnh như vậy.
Nên, muốn triệt để chiếm lĩnh Ngân Nguyệt Thành, đám di khí giả đó phải vạch kế hoạch từ rất lâu, hơn nữa phát động cực lớn mới có thể bít hết được tai mắt của Ngân Nguyệt Thành.
Như vậy, Ngân Nguyệt Thành bây giờ đã là lãnh địa của di khí giả.
Như vậy, di khí giả chắc chắn phải đưa một lượng lớn nhân lực đến Ngân Nguyệt Thành để đảm bảo phòng ngự.
Hàn Phong chỉ nhắc nhở Tử Y nếu như di khí giả đã tung một phần lớn thực lực đến Ngân Nguyệt Thành, vậy thì chỉ cần bố trí công phu, bao vây triệt để Ngân Nguyệt Thành, là sẽ có thể tiêu diệt sạch đám di khí giả trong đó.
Đó sẽ là một đòn đau với di khí giả.
Cũng không biết là di khí giả quá tự tin, hay là không nghĩ đến ưu thế của mình mà lại từ bỏ ưu thế hành tung bất định vốn có, từ nơi tối chuyển sang nơi sáng.
Như vậy, địa vị giữa thiên khởi giả nhất tộc và di khí giả nhất tộc sẽ triệt để vẽ lên một dấu bằng.
Mặc dù rất nhiều pháp thuật đen mà di khí giả tu luyện là bí thuật lưu truyền từ thượng cổ, cao thâm hơn những thuật pháp đen bình thường truyền thừa trong thiên khởi giả nhất tộc nhiều, nhưng nhân số bên thiên khởi giả lại chiếm ưu thế gấp mấy lần.
Cứ như vậy, bên nào thắng bên nào bại rất khó nói.
Hàn Phong chỉ biết dùng hết sức mình giúp thiên khởi giả giành thắng lợi.
Tử Y sau khi được Hàn Phong nhắc nhơt, ngộ ra vấn đề, không lưu lại lâu nữa mà cáo biệt Hàn Phong vội vàng rời đi.
Hàn Phong biết, Tử Y đi tìm các trưởng lão trong tộc bàn bạc đối sách.
Nên mấy ngày tiếp theo, Hàn Phong rất rảnh rỗi và cũng chỉ ở trong thành chủ phủ.
Vốn dĩ Tử Nhược mấy ngày này cũng đến rủ Hàn Phong đi chơi, nhưng Hàn Phong biết tình thế nghiêm ngặt, thân là con gái tộc trưởng, thân phận Tử Nhược càng thêm nhạy cảm, nên vì sự an toàn của cô, hàn Phong không những từ chối mà còn khuyên cô không nên rời khỏi thành chủ phủ.
Tử Nhược mặc dù có chút không vui, nhưng cũng không phải là đứa trẻ không hiểu chuyện, sau khi nghe Hàn Phong khuyên, cũng vui vẻ từ bỏ suy nghĩ đó.
Nhưng, điều đó càng khiến Lục Hạo thêm ghét Hàn Phong.
Vốn dĩ, hắn muốn cải thiện mối quan hệ với Tử Nhược, định rủ cô đi chơi, nhưng bây giờ bị Hàn Phong phá hoại, đương nhiên không thể hoàn thành.
Hàn Phong đương nhiên không để tâm mấy, nhưng trong thời điểm nhạy cảm này, Hàn Phong sợ Lục Hạo sẽ làm điều gì kích động, nên cũng lưu ý nhiều hơn.
Hôm đó, rất nhiều ngày sau khi vội vã rời đi, Tử Y vừa quay về đã vội vàng đi tìm Hàn Phong để nói cho hắn biết, sau khi cùng các trưởng lão trong tộc thương lượng, nhận thấy biện pháp của Hàn Phong có thể thực hiện được.
Hơn nữa, Tử Y còn tiện thể nói luôn yêu cầu của Hàn Phong, sau một hồi thương thảo, các trưởng lão đồng ý nếu như di khí giả bị tiêu diệt hết sẽ giao lại viên đá hiền giả duy nhất mà họ còn lưu lại cho Hàn Phong, nhưng phải sử dụng dưới sự giám sát của họ.
Hàn Phong nghe được thông tin này, mừng lắm, còn về yêu cầu cuối cùng Tử Y đưa ra, Hàn Phong căn bản không suy nghĩ.
Cứ lấy được đá hiền giả trước đã, đó mới là điều quan trọng nhất.
Trong lúc cả Thiên Khởi Thành chiêng trống rùm beng điều động, chuẩn bị tiêu diệt di khí giả thì thành chủ phut truyền đến một tin tức động trời.
Tử Nhược mất tích!
Nói một cách chính xác là Tử Nhược và Lục Hạo cùng mất tích!
Con gái tộc trưởng mất tích, đối với cả thiên khởi giả nhất tộc mà nói là một chuyện đại sự.
Huống hồ Tử Nhược là nhân vật nổi bật trong giới thanh niên, lại mất tích ở thời điểm then chốt, mục đích ẩn giấu sau chuyện này không cần nói chắc ai cũng biết/
Chín mươi phần trăm là đám di khí giả đó gây chuyện.
Nhưng, di khí giả đâu có thể lọt qua vòng phòng ngự nghiêm ngặt của thành chủ phủ? Thực sự khiến người ta không sao hiểu nổi.
Chỉ có một ngoại lệ duy nhất đó là Hàn Phong.
Lúc nghe nói Tử Nhược mất tích, phản ứng đầu tiên của Hàn Phong là Lục Hạo.
Hơn nữa, Lục Hạo cũng cùng mất tích, điều đó càng khiến Hàn Phong liên tưởng nhiều hơn.
Nhưng, tất cả chỉ là phỏng đoán của Hàn Phong, đương nhiên chưa thể khẳng định chắc chắn.
Nên Hàn Phong vẫn chưa nói lại với Tử Y.
Tử Y sau khi nghe thấy con gái mình mất tích, nổi giận lôi đình, khuôn mặt già nua càng thêm u ám đáng sợ.
Chỉ có điều, thân là tộc trưởng, Tử Y biết nhất cử nhất động của mình đều liên quan đến vận mệnh của cả thiên khởi giả nhất tộc, nên ông bắt buộc phải bình tĩnh.
Hàn Phong một mình suy trước tính sau, Tử Nhược rất có khả năng đã bị Lục Hạo dùng phương pháp gì đó lừa ra khỏi phủ thành chủ, sau đó vận dụng mưu kế bắt cóc, rõ ràng là muốn cho di khí giả biết hành động của thiên khởi giả nhất tộc.
Và định dùng thân phận của Tử Nhược uy h**p Tử Y.
Nên, thời gian này, Tử Nhược có lẽ không gặp nguy hiểm.
Nói lại những phân tích của mình cho Tử Y nghe, Hàn Phong đương nhiên giấu đi phần Lục Hạo.
Tử Y nghe xong, sắc mặt mặc dù vẫn còn u ám, nhưng rõ ràng là đã bớt lo đi rất nhiều.
Hàn Phong nghĩ, bây giờ tất cả hắc ám thuật sĩ của thiên khởi giả nhất tộc đều đã điều động xong, những người mai phục quanh Ngân Nguyệt Thành cũng đã vào vị trí.
Có thể nói là cung đã giương, không thể không bắn.
Tử Y đương nhiên cũng biết điều này, nhưng trong lòng thì vẫn lo lắng cho sự an nguy của Tử Nhược.
Bởi vậy, Hàn Phong quyết định, hắn sẽ phụ trách đi cứu Tử Nhược.
Nói quyết định của mình với Tử Y, Tử Y rõ ràng có chút kinh ngạc, sau đó lắc đầu nói:
– Hàn Phong, ta hiểu ý của ngươi, nhưng Tử Nhược nha đầu đã mất tích một ngày, hơn nữa đến bây giờ vẫn chưa điều tra ra là ai ra tay, dù ngươi có muốn cứu, cũng không biết tìm ở đâu?
Quyết định này của Hàn Phong đương nhiên không phải tùy tiện nói ra, nếu như không chắc chắn, sao hắn có thể l* m*ng như vậy.
Trước đây, Hàn Phong đã từng cảm thấy nghi ngờ Lục Hạo nên sớm âm thầm động một chút thủ thuật trên người hắn.
Như vậy Hàn Phong có thể lần theo khí tức của Lục Hạo bất cứ lúc nào và tìm ra nơi hắn trốn.
Tử Nhược và Lục Hạo cùng mất tích, cho dù chuyện Tử Nhược bị bắt cóc không liên quan đến Lục Hạo thì chắc chắn hai người vẫn đang ở cùng nhau.
Nên Hàn Phong tin bảy mươi phần trăm là mình có thể tìm được Tử Nhược.
Nhưng, Hàn Phong chỉ thay đổi một chút tình huống, nói là hai tộc đại chiến, Tử Nhược lại ham chơi, sợ cô xảy ra chuyện gì nên lưu lại dấu vết trên người cô, như vậy có thể xác định được vị trí Tử Nhược.
Nên, sau khi nghe Hàn Phong nói xong, Tử Y mừng rỡ, cho phép Hàn Phong hành động mà không nghi ngờ gì.
Tử Y nghĩ, hắc ám thuật sĩ trong thiên hạ này kiểu gì cũng có, Hàn Phong có sở hữu một vài thuật pháp đen kì lạ cũng không có gì ngạc nhiên.
Bây giờ Hàn Phong nói vậy, đối với ông mà nói là một tin quá tốt.
Bởi vậy, sau khi suy nghĩ, Tử Y đồng ý để Hàn Phong đi cứu Tử Nhược.
Hàn Phong thì đang tính, sau khí cứu Tử Nhược sẽ lập tức quay trở về hàng ngũ, dùng một phần sức lực của mình cùng thiên khởi giả nhất tộc đối phó di khí giả.
Bởi vì thời gian gấp gáp, Hàn Phong và Tử Y cũng không nói nhiều, sau khi nghe Tử Y dặn dò vội vã, Hàn Phong lập tức động thân rời khỏi thành chủ phủ.
Lúc nãy đứng nói chuyện với Tử Y, Hàn Phong đã cảm nhận được một luồng khí tức rất nhỏ, đó chính là dấu hiệu mà hắn lưu lại trên người Lục Hạo.
Dựa vào sự mạnh yếu của luồng khí tức đó, Hàn Phong có thể phán đoán lúc này Lục Hạo đang ở trong lòng người, vừa rời khỏi Thiên Khởi Thành.
Bởi vậy, Hàn Phong cũng có chút lo lắng, dấu hiệu hắn để lại trên người Lục Hạo không phải vạn năng, nếu như khoảng cách giữa hai bên quá lớn, sợ dây liên hệ rất dễ bị đứt.
Bởi vậy, sau khi rời khỏi thành phủ chủ, Hàn Phong không dừng lại mà nhắm chuẩn phương hướng di chuyển của luồng khí tức đó, không hề do dự vận đấu khí, nhanh chóng đuổi theo.
Đương nhiên để tránh có người phát hiện ra hắn sở dĩ đấu khí chứ không phải thuật pháp đen, Hàn Phong cố gắng tránh những chỗ đông người.
Cũng bởi vậy, cho đến khi Hàn Phong xuất thành, bọn Lục Hạo càng cách hắn xa hơn.
Nhưng, lúc này, Hàn Phong không phải kiêng kị điều gì nữa, dồn tiên thiên đấu khí cường đại vào hai chân, di hình hoán ảnh khởi động.
Thân hình Hàn Phong trong nháy mắt biến thành một đường lưu quang, nhanh chóng đuổi theo Lục Hạo.
Nhưng, chỉ đuổi được một lúc, Hàn Phong đã gặp phải rắc rối.
Mặc dù tốc độ của Lục Hạo không nhanh, nhưng Hàn Phong rời khỏi Thiên Khởi Thành chưa được bao xa thì đã gặp kẻ thù mai phục.
Nhưng người này không cần nghĩ cũng biết là di khí giả đến tiếp ứng Lục Hạo.
Nhưng, Hàn Phong có thiên giai thất phẩm tu vi, đám hắc ám thuật sĩ tầm thường này đâu có thể chặn được.
Chỉ có điều, đám hắc ám thuật sĩ này mặc dù không thể đánh lại, nhưng thuật pháp đen kì dị mà chúng sử dụng mang đến cho Hàn Phong không ít phiền phức.
Mặc dù không thể làm hại Hàn Phong, nhưng vẫn tạo thành rào cản.
Cho nên, dù đuổi suốt một ngày nhưng cuối cùng vẫn chỉ kéo gần được một phần ba khoảng cách.
Lúc này, số lượng di khí giả trên đường mỗi lúc một nhiều.
Ba ngày liền, Hàn Phong không biết đã giết bao nhiêu hắc ám thuật sĩ do di khí giả phái đến.
Rõ ràng, đám hắc ám thuật sĩ mai phục ven đường này cũng không biết thực lực Hàn Phong lại cường đại đến vậy, hơn nữa sức lực hoàn toàn vượt qua phạm vi nhận thức của chúng.
Chương 508: Tiết lộ thân phận
Hàn Phong lo cho sự an nguy của Tử Nhược, nên cả quãng đường không hề che giấu đấu khí thực của mình mà ngược lại dùng thủ đoạn lôi đình giết hết đám hắc ám thuật sĩ đó.
Những nơi mà hắn đi qua, kẻ thù gục như ngả rạ.
Nhưng, Hàn Phong không sợ việc mình sở hữu võ kĩ bị lộ ra ngoài, bởi vì những người nhìn thấy đều đã chết hết.
Ba ngày đó, Hàn Phong đã dần đuổi kịp Lục Hạo, khí tức mà hắn trên người Lục Hạo càng lúc càng trở nên dễ dàng.
Hàn Phong biết, với tình hình này, chỉ cần thêm nửa ngày nữa, hắn sẽ đuổi kịp Lục Hạo.
Ba ngày này, hàn Phong vừa đuổi vừa phải đối phó với đám hắc ám thuật sĩ mai phục, tiêu hao không ít đấu khí.
Nhưng, dựa vào năng lực hồi phục tiên thiên cửu chuyển đấu khí, Hàn Phong không hề có dấu hiệu mệt mỏi.
Tất cả đều vì người trong không gian này không ai tu luyện đấu khí, nên nguyên tố năng lượng tồn tại trong đất trời vượt xa với thế giới trước đây của Hàn Phong.
Trước đây ở lại trong không gian của Vô Danh, cộng thêm ba tháng thời gian ở lại đây, đấu khí trong người Hàn Phong cũng vượt trội.
Đương nhiên, vẫn còn cách yêu cầu đột phá thiên giai bát phẩm một khoảng cách nữa.
Tốc độ không giảm, Hàn Phong ra sức thi triển đấu khí, cuối cùng gần nửa ngày sau cũng đã nhìn thấy phía trước có vài bóng người.
Hàn Phong có thể cảm nhận rõ ràng Lục Hạo đang trong đám người đó.
Thấy vậy, Hàn Phong không khỏi mừng thầm, đuổi theo suốt ba ngày, cuối cùng cũng bắt kịp.
Ngay lập tức, không chút do dự, Hàn Phong hút một hơi, phóng đấu khí ra ngoài, dùng tốc độ còn nhanh hơn trước, bay đến chỗ đoàn người.
Chỉ trong nháy mắt, thân ảnh Hàn Phong đã lướt qua đỉnh đầu họ, chặn đứng trước mặt.
– Lục Hạo, vội đi đâu đấy?
Hàn Phong nhìn đoàn người trước mặt, lạnh giọng nói.
Đoàn người sớm đã phát hiện ra Hàn Phong ngay từ lúc hắn còn ở phía sau, bây giờ thấy đột nhiên xuất hiện trước mặt, không khỏi giật mình.
Lục Hạo còn bất ngờ hơn, cứ thế nhìn Hàn Phong chằm chằm với ánh mắt khó tin.
Hắn không nghĩ có người lại đuổi được đến đây.
Đám người này gần như không ăn không ngủ suốt ba ngày qua, cả quãng đường để lại vô số nhân mã mai phục.
Nhưng không ngờ, Hàn Phong có thể đơn thương độc mã đuổi theo, bảo người ta không không chấn động sao được.
Lúc này Hàn Phong cũng đã phát hiện ra Tử Nhược bên cạnh Lục Hạo.
Nhìn kĩ hơn, Tử Nhược ó vẻ mệt mỏi, mái tóc luôn được cô chải gọn gàng lúc này có chút rối bời.
Mặc dù thần trí của Tử Nhược vẫn còn tỉnh nhưng thân thể thì hình như đã bị bọn Lục Hạo làm thủ thuật gì, căn bản không thể cử động.
Khoảnh khắc nhìn thấy hàn Phong xuất hiện, đôi mắt u ám của Tử Nhược nhất thời bừng sáng, nhưng ngay sau đó lại trở nên có chút lo lắng, toan mở miệng nói gì nhưng không đủ sức để nói.
Hàn Phong thấy vậy, dùng ánh mắt ra hiệu cho Tử Nhược, bảo cô không phải lo lắng.
Tử Nhược thấy vậy, biết không thể làm được gì giúp đỡ Hàn Phong, đành phải im lặng.
Lúc này Lục Hạo đang thì thầm nói gì đó với một vị lão giả mặc áo xám bên cạnh, lão giả dùng ánh mắt dò xét quan sát Hàn Phong từ đầu đến chân.
Một lúc sau lão giả tiến lên trước một bước, nói với Hàn Phong:
– Ngươi chính là ẩn tu giả mà tên tiểu tử Tử Y tìm được?
Hàn Phong nghe vậy chỉ cười nhạt, nói:
– Đúng thì đã làm sao? Mà không đúng thì đã làm sao? Ta vốn không thù không hận với di khí giả các ngươi, nhưng đáng tiếc ta lại có việc phải nhờ Tử Y tộc trưởng, nên chỉ có thể trách các ngươi quá xui xẻo!
– Hừ! Tiểu Tử mạnh miếng quá đấy, lão phu từng này tuổi rồi mà chưa thấy ai mạnh miệng như ngươi!
Dừng lại một lúc, lão giả áo xám nói tiếp:
– Ta thừa nhận, ngươi có thể đuổi được đến đây đúng là không tệ.
Nhưng hôm nay con gái Tử Y đang nằm trong tay ta, nếu như ngươi không muốn có chuyện gì với cô ta thì ta khuyên ngươi hãy ngoan ngoãn giơ tay chịu trói.
Hàn Phong nghe vậy, nhanh chóng động não, sau đó cười nhạt nói:
– Ngươi biết ta là ẩn tu giả, và cũng biết ta không phải là người của thiên khởi giả nhất tộc, nếu như không phải có việc cần nhờ Tử Y giúp đỡ, ta tuyệt đối không can dự vào chuyện của các ngươi.
Hàn Phong tiếp lời nói:
– Tử Y nhờ ta đến cứu con gái ông ấy là để các ngươi không vì chuyện này uy h**p được ông ta.
– Nếu như ngươi đã biết mục đích của bọn ta vậy thì cần gì phải nói nữa?
Lão giả lạnh lùng nói.
Hàn Phong mỉm cười, lộ ra một tia cay nghiệt, nói:
– Ngươi vẫn không hiểu sao? Chỉ cần ta giữ các ngươi lại đây, vậy thì chuyện chết của cô gái này đâu còn quan trọng nữa, dù cô ấy có chết thì cũng sẽ kích khởi nộ hỏa của toàn thiên khởi giả nhất tộc, đến lúc đó sẽ là kết cục tất chết, tốt nhất là hai bên cùng bị thương, như vậy ta ở giữa sẽ càng có lợi, với năng lực của ta, đại lục này còn ai ngăn nổi ta nữa!
Nói xong, Hàn Phong bật một tràng cười điên cuồng.
Bọn Lục Hạo nghe vậy, thoáng rùng mình, vốn tưởng có thể lấy Tử Nhược ra uy h**p Hàn Phong, bắt hắn giơ tay chịu trói, ai ngờ nhìn bộ dạng Hàn Phong lúc này, chẳng khác gì kẻ điên.
Nhất thời khiến chúng không biết phải làm thế nào.
Về phần Tử Nhược đang bị Lục Hạo bắt cóc, sau khi nghe những lời cay nghiệt của Hàn Phong, khuôn mặt vốn đã tái nhợt lập tức trở nên cắt không còn giọt máu, đôi mắt long lanh sầm xuống như tro lạnh, không hề có vẻ giận dữ.
Lão giả áo xám quay sang nhìn đám người bên cạnh, hình như đang tính toán gì đó.
Chúng không dám cược xem những gì Hàn Phong nói là thật hay giả, mục đích chuyến đi lần này là bắt sống Tử Nhược, nếu như để Tử Nhược chết, vậy chuyến đi này coi như thất bại.
Bọn chúng đều hiểu rất rõ, nhiệm vụ thất bại thì sẽ có hậu quả như thế nào, nghĩ đến đây, cả bọn không khỏi rùng mình ớn lạnh.
Nhưng dù sao, chúng vẫn không nghĩ một mình Hàn Phong có thể giết hết tất cả.
Số người đạt tới địa cấp hắc ám thuật sĩ bên chúng tổng cộng tám người, hơn nữa bản thân lão giả áo xám còn là thiên cấp sơ kì hắc ám thuật sĩ.
Như vậy, thực lực Hàn Phong dù có mạnh đến đây, cũng không phải đối thủ của chúng.
Sau khi nghĩ xong điểm mấu chốt này, lão giả áo xám cùng tám địa cấp hắc ám thuật sĩ còn lại ra quyết định cuối cùng.
Lão giả áo xám trầm giọng nói với Lục Hạo:
– Trông chừng cô ta cho kĩ!
Vừa dứt lời, lập tức cùng tám địa cấp hắc ám thuật sĩ bên cạnh đồng thời phát động công kích.
Hắc ám thuật sĩ chiến đấu không giống như võ giả.
Lúc này, lão giả áo xám thiên cấp sơ kì và tám địa cấp hắc ám thuật sĩ khác đồng thời kéo giãn khoảng cách, đứng trên những phương vị khác nhau.
Hàn Phong nhìn qua, vị trí của chín người, hình như ẩn hàm một quy luật nào đó.
Nhưng Hàn Phong không lo, ba ngày vừa qua, cả quãng đường giao thủ với vô số hắc ám thuật sĩ, mặc dù bọn chúng căn bản không chịu nổi mười chiêu của Hàn Phong, nhưng thói quen và thủ đoạn tiến công của chúng, Hàn Phong cũng nắm được phần nào.
Mặc dù, đây là lần đầu tiên hắn đối mặt với thiên cấp hắc ám thuật sĩ, nhưng Hàn Phong vẫn cảm thấy rất chắc chắn.
Nhưng rõ ràng đám người trước mắt này ngốc đến khó tin, vì vài câu nói của hắn mà từ bỏ ngay con át chủ bài quan trọng trong tay.
Hàn Phong không biết, bên trong vẫn còn một âm mưu khác.
Nhưng, lúc này không phải thời điểm để nghĩ những chuyện ấy.
Bởi vì lão giả áo xám và tám người còn lại đã phát động công kích về phía Hàn Phong.
– Hắc nguyên bạo phá!
Một luồng năng lượng màu đen cực lớn đồng thời tán phát ra từ người chín người, nhanh chóng tụ lại với nhau, bắn mạnh về phía Hàn Phong.
Chương 509: Đuổi cùng giết tận
Không thể không nói thực lực của chín người này mạnh hơn đám người trước kia rất nhiều.
Nhưng, cho dù là vậy, Hàn Phong đối diện với hắc nguyên bạo phá, không hề tỏ ra sợ hãi.
Ngạo thi thiên địa quyết điên cuồng vận chuyển, một luồng đấu khí sôi sục như một tấm lưới lớn, triệt để bung ra.
Chỉ trong nháy mắt, đấu khí của Hàn Phong đã triệt để ngưng tụ, cuốn hắc nguyên bạo phá vào trong.
Liền sau đó, Hàn Phong thu tấm lưới được hình thành từ đấu khí ấy vào lòng bàn tay.
Trước con mắt kinh ngạc của chín người, hắc nguyên bạo phá thanh thế vốn đang rất bàng đại, chỉ trong nháy mắt bị nén thành một khối năng lượng màu đen chỉ lớn bằng nắm tay.
Đòn công kích của Hàn Phong vẫn chưa kết thúc, tinh thần lực nhanh chóng mở ra, điều khiển khối năng lượng màu đen đang bị đấu khí khống chế, quay lại ném vế phía đối phương.
Lão giả áo xám và tám người khác thấy vậy, sợ đến vỡ mật.
Uy lực của hắc nguyên bạo phá thế nào, chín người bọn chúng rõ hơn ai hết nên khi thấy Hàn Phong ném trả lại đòn công kích mà bọn chúng vừa thi triển, cả đám lập tức tái mặt.
May mà lão giả áo xám vẫn còn bình tĩnh, chỉ huy tám người còn lại nhanh chóng triển khai công thế, chặn quả cầu năng lượng đó lại.
Trong nháy mắt, chín luồng năng lượng lóe lên, nhanh chóng đánh vào chính giữa trung tâm quả cầu năng lượng.
Nhưng, công kích mà chúng thi triển không hoàn toàn phá hủy được khối năng lượng đen đó.
Cuối cùng, dưới sự điều khiển của Hàn Phong, khối năng lượng đen vẫn rơi vào giữa chín người, phát ra một tiếng nổ kinh thiên động địa.
Đợi khói bụi tan hết, thân hình chín người mới lại lộ ra, nhưng tinh thần lúc này thì đã có chút uể oải.
Hàn Phong đâu thể bỏ lỡ cơ hội này, thân hình liên tục chuyển động, cho đấu khí chảy khắp toàn thân, nhanh chóng triển khai công kích.
Những người này thấy Hàn Phong lao đến, sợ hãi nhưng kịp chạy trốn.
Chỉ sau vài giây ngắn ngủi, chín thân người đã gục mất bốn.
Lúc này, lão giả áo xám hình như phát hiện ra điều gì, hét lên thất thanh:
– Hắn không phải ẩn tu giả, hắn là võ giả!
Tiếng hét thất thanh của lão giả áo xám thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Hàn Phong thấy lão giả áo xám nhận ra thân phận thực của mình, động tác trên tay cũng thoáng dừng lại
Nhưng chỉ một giây sau, Hàn Phong càng hạ quyết tâm nhất định phải g**t ch*t hết đám người này, nếu không sẽ có phiền phức lớn.
Nghĩ vậy, động tác trên tay không chỉ không chậm lại, mà sức mạnh còn vụt tăng, trong chớp mắt đã lại có thêm hai tiếng kêu thảm thiết nữa.
Lại hai đạo sĩ đen ngã xuống.
Từ lúc Hàn Phong xuất thủ đến giờ, chưa được bao lâu nhưng chín đạo sĩ đen trong nháy mắt đã gục sáu.
Ba người còn lại bị thương không nhẹ, cứ đà này, chúng sao có thể ngăn được công kích của Hàn Phong.
Chỉ có điều, đám người này rõ ràng vẫn chưa khỏi ngỡ ngàng sau tiếng hét thảng thốt của lão giả áo xám.
Hàn Phong trước mắt, không phải hắc ám thuật sĩ, mà là một võ giả?
Từ võ giả này đối với họ mà nói hình như có chút xa lạ, trong ấn tượng của họ, võ giả chỉ tồn tại trong lịch sử xa xưa.
Nhưng, nó cũng không ảnh hưởng đến nhận thức của họ về võ giả.
Trong khái niệm mà họ tiếp thu, võ giả là thiên dịch của hắc ám thuật sĩ.
Bất luận là thiên khởi giả hay di khí giả.
Chỉ có điều, Hàn Phong không có ý định cho chúng thời gian suy nghĩ, di hình hoán ảnh khởi động một lần nữa, nhanh chóng bay đến chỗ hắc ám thuật sĩ ở cự ly gần nhất.
Trong ánh mắt tràn ngập vẻ kinh hãi của hắc ám thuật sĩ đó, nắm đấm của Hàn Phong không ngừng phóng lớn.
Một giây sau, hắc ám thuật sĩ đó cảm thấy hơi đau rồi dần dần mất đi cảm giác.
Chỉ có lại hai người và Lục Hạo!
Hàn Phong tự nhắc nhở mình.s
Lão giả áo xám hình như cũng vừa bừng tỉnh từ trong cơn chấn động, đanh giọng quát:
– Ngươi rốt cục là ai, tại sao lại tu luyện đấu khí mà hắc ám thuật sĩ ta cấm kị?
Hàn Phong nghe vậy, lạnh giọng cười:
– Muốn biết không? Đợi ngươi chết rồi biết đâu ta lại nói cho ngươi biết!
Nói đoạn, Hàn Phong đến sau lưng một địa cấp hắc ám thuật sĩ khác, đá một cước cực chuẩn vào giữa lưng hắn.
Trong nháy mắt, địa cấp hắc ám thuật sĩ chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng trong người như vỡ tan ra.
Một giây sau đó, máu tươi thi nhau ộc ra từ tai mắt mũi miệng, mắt mở tròn, rõ ràng không tin nổi vào những gì đang diễn ra.
Giải quyết xong tám địa cấp hắc ám thuật sĩ, Hàn Phong cũng có chút mệt.
Đám đạo sĩ đen này không phải người thường, lúc nãy Hàn Phong vì muốn đề phòng việc xảy ra ngoài ý muốn nên không dám chủ quan, gần như dùng toàn bộ sức lực của mình, nên mới đạt đến hiệu quả trước mắt.
Cũng may hắn là thiên giai thất phẩm cường giả, hơn nữa lại có kim nguyên chi thể và cửu chuyển tiên thiên đấu khí.
Nếu như đổi thành một thiên giai cường giả bình thường, hôm nau nhất định sẽ có một trận đại chiến, thậm chí rất có khả năng sẽ bị đám người này đánh bại.
Năm đó hắc ám thuật sĩ có thể thống trị đại lục, đàn áp vô số võ giả dưới tay mình không phải không có căn cứ.
Không thể nghi ngờ năng lực của đạo sĩ đen.
Nếu như không phải cuối cùng, bốn vị thiên giai bát phẩm cường giả liên thủ lại, cộng thêm vô số võ giả hưởng ứng, cùng nhau phản kích, hắc ám thuật sĩ đâu có thể thất bại.
Nhưng dù như vậy, cuối cùng chúng vẫn tạo ra một con ma vật vô cùng đáng sợ, khiến cả đại lục triệt để rơi xuống vực thẳm.
Đương nhiên, Hàn Phong cũng hiểu, sở dĩ lúc này hắn có thể giải quyết đám người này dễ như vậy là vì chúng nhất thời vẫn chưa nhận ra dòng dõi Hàn Phong.
Năm đó hắc ám thuật sĩ có thể triệt để trấn áp võ giả, có lẽ là nhờ nghiên cứu một số thuật pháp chuyên dùng để khắc chế võ giả, mới có thể xưng bá một thời.
Bây giờ, những hắc ám thuật sĩ đó đã sống trong khoảng không gian này năm ngàn năm.
Thời gian năm ngàn năm, võ giả sớm đã trở thành lịch sử đã qua của họ, trong mắt hắc ám thuật sĩ, khoảng không gian này võ giả căn bản không thể phát hiện, cho dù phát hiện không có phương pháp đặc biệt của hắc ám thuật sĩ, không thể vào được trong này.
Cộng thêm khoảng cách thực lực giữa hai bên nên Hàn Phong mới có thể đảo ngược tình thế nhanh như vậy.
Nếu như đặt trong năm ngàn năm trước, Hàn Phong muốn dùng năng lực của mình đánh bại đám hắc ám thuật sĩ này, có lẽ cũng phải trả một cái giá rất lớn.
Nhưng, tất cả đều là giả thiết, hình huống trước mắt là Hàn phong đã g**t ch*t tám địa cấp hắc ám thuật sĩ, trước mắt chỉ còn một thiên cấp thuật sĩ, cũng bị hắc nguyên bạo phá do mình tạo ra phản công, bị thương không nhẹ.
Không thể không nói, hắc ám thuật sĩ mặc dù có thuật pháp cường đại, giúp chúng có lực công kích cực cao.
Nhưng bên trong lại có một nhược điểm, đó là bản thân hắc ám thuật sĩ thường yếu hơn võ giả quanh năm tu luyện rất nhiều.
Nên, nếu như thuật pháp đen của chúng không thể làm hại võ giả, bản thân hắc ám thuật sĩ đó sẽ gặp nguy hiểm rất lớn.
Nên, lúc này sau khi giải quyết xong tám tên hắc ám thuật sĩ, Hàn Phong mới dám dừng lại nghỉ lấy sức.
Lão giả áo xám nét mặt âm u, từng bước tiến lại gần chỗ Hàn Phong, trong đầu không ngừng tính toán.
Hàn Phong là võ giả, thông tin đáng sợ này hắn nhất định phải nghĩ cách truyền đi, nếu không đối với cả hắc ám thuật sĩ nhất mạch mà nói, sẽ là một ẩn họa tiềm tàng.
Nghĩ đến đây, lão giả áo xám không ngừng nhìn lén xung quanh, hình như đang tìm cách chạy trốn.
Tử Nhược lúc này đã không còn nằm trong phạm vi quan tâm của hắn.
Chương 510: Cứu thoát thành công
Nếu như đưa được tin Hàn Phong là võ giả về, cho dù không bắt cóc được Tử Nhược, hắn tin cũng không có người trách hắn.
Tử Y lão giả nghĩ thầm.
Mà không biết nhất cử nhất động của hắn đều đang nằm trong tầm kiểm soát của Hàn Phong.
Thấy lão giả áo xám manh nha ý đồ thối lui, Hàn Phong thầm cười lạnh, lạnh giọng lên tiếng nói:
– Sao? Định chạy à?
Lão giả áo xám nghe vậy, biến sắc, nhưng vẫn cố nói:
– Tiểu tử, cho dù ngươi là võ giả, nhưng cả quãng đường đuổi theo đến đây, liên tục g**t ch*t tám địa cấp thuật sĩ, e rằng đấu khí đã tiêu hao không ít, ngươi tin rằng ngươi có thể hạ được ta sao? Đừng quên, lão phu là thiên cấp hắc ám thuật sĩ, chứ không phải là như đám thuật sĩ cấp thấp mà ngươi gặp trước đây đâu!
– Ồ? Ngươi chắc chứ, hay là cứ thử xem, xem ta có hạ được ngươi không!
Hàn Phong nửa đùa nửa thật nói.
Lão giả áo xám thấy Hàn Phong kiên quyết như vậy, biết không còn đường thương lượng, nghiến răng, không do dự thêm nữa.
Thân hình vừa động, một khối năng lượng màu đen từ từ chụp chụp hắn vào giữa, và thân hình dần trở nên mơ hồ.
Hàn Phong không biết lão giả áo đen đang thi triển hắc nguyên độn thuật để bỏ chạy.
Nhưng vì đã từng cùng Võ Hoàng Điện giao thủ mấy lần, nên Hàn Phong cũng đoán được rằng hắn đang tìm đường thoát.
Đương nhiên không dám chủ quan, lão giả vừa động thân thì Hàn Phong cũng động thủ, đấu khí trên người một lần nữa bạo phát, thân hình hóa thành một đường lưu quang, bay nhanh về phía lão giả áo xám.
Sau lưng là một đường tàn ảnh thanh sắc kéo dài.
– Lão già, muốn chạy sao? Đáng tiếc, chiêu này của ngươi đã bị ta nhìn ra rồi!
Hàn Phong trầm giọng quát.
Đồng thời đấu khí mở ra, cũng giống như lúc nãy, đấu khí nhanh chóng chụp lấy lão giả áo xám, cắt đứt mọi liên hệ của hắn với thế giới bên ngoài.
Quả nhiên, đúng như Hàn Phong đoán, sau khi mất đi liên hệ với thế giới bên ngoài, thân ảnh mơ hồ của lão giả áo xám lại dần dần hiện ra.
Cuối cùng, mắt lão giả áo xám quay sang nhìn Hàn Phong bằng ánh mắt vô cùng khó tin xen lẫn sợ hãi.
Hắn không ngờ độn thuật của mình lại mất hiệu nghiệm trước mặt Hàn Phong.
Không đợi cho hắn kịp phản ứng, không gian do hắc nguyên độn thuật tạo ra mất đi khống chế, nổ tung trong giây lát.
Chỉ trong nháy mắt, thân thể lão giả áo xám bị vụ nổ đó cắt thành ngàn mảnh, cuối cùng chỉ sót lại một trận sương máu.
Xem đến đây, Hàn Phong mới thu đấu khí, chẳng thèm nhìn, quay sang phía Lục Hạo.
Lúc này, Lục Hạo đã bị một loạt những hành động của Hàn Phong làm cho sợ chết khiếp.
Trong nhận thức của hắn, lão giả áo xám đã là tuyệt đỉnh cường giả, nhưng Hàn Phong trước mắt lại có thể một lúc g**t ch*t một thiên cấp thuật sĩ và tám địa cấp thuật sĩ khác.
Nếu như không phải tận mắt chứng kiến, Lục Hạo căn bản không tin đây là sự thật.
Thấy Hàn Phong nhìn mình, tim Lục Hạo như muốn vọt ra khỏi lồng ngực, sự sợ hãi trong lòng đã lên tới cực độ.
Nếu như nhìn kĩ, có thể nhận ra hai chân Lục Hạo đang run lẩy bẩy.
– Ngươi… ngươi đừng lại gần ta…
Lục Hạo hét thất thanh.
Hàn Phong căn bản không quan tâm, vẫn từng bước tiếp cận Lục Hạo!
– Không… ngươi là ma quỷ! Ngươi đừng lại gần… đừng lại gần!
Lục Hạo đối diện với ranh giới sống chết, rõ ràng đã mất đi lý trí.
Đột nhiên, hắn tóm chặt lấy Tử Nhược bên cạnh, đẩy cô lên trước, điên cuồng nói:
– Ngươi còn lại gần nữa, ta sẽ giết cô ta đấy! Đừng tưởng ta tin những gì ngươi nói lúc nãy, thời gian vừa qua, ngày nào hai người cũng đi với nhau, ta không tin ngươi thực sự không quan tâm cô ấy!
Nói đoạn, Lục Hạo túm chặt lấy cái cổ trắng ngọc của Tử Nhược, tiếp tục hét lên điên cuồng:
– Nếu như ta chết, ta sẽ bắt cô ta chết cùng, bắt công chúa của thiên khởi giả nhất tộc phải đền mạng cùng ta!
Hàn Phong lạnh lùng nhìn Lục Hạo gần như đã phát điên trước mặt, không khỏi lắc đầu ngao ngán.
Tử Nhược bị Lục Hạo bóp cổ, nét mặt lộ rõ sự đau đớn.
Nhưng ánh mắt nhìn Hàn Phong thì vẫn tràn đầy vẻ buồn thảm.
Rõ ràng, những gì Hàn Phong nói lúc nãy cộng thêm thân phận của hắn khiến Tử Nhược trong lòng nảy sinh ý muốn chết.
So với những đau đớn mà Lục Hạo mang lại, những tổn thương về tinh thần do Hàn Phong tạo ra còn nghiêm trọng hơn.
Nhìn Lục Hạo gần như phát điên và khuôn mặt đau đớn của Tử Nhược, Hàn Phong không khỏi nhíu mày.
– Bỏ cô ấy ra!
Hàn Phong lạnh giọng quát
Lục Hạo nghe thấy Hàn Phong nói vậy, khuôn mặt gần như biến dạng vì giận dữ nhất thời lộ ra một tia vui mừng.
Từ trong ngữ khí của Hàn Phong, hắn có thể nghe ra sự quan tâm Hàn Phong dành cho Tử Nhược, thì ra không phải Hàn Phong không hề quan tâm đến sự sống chết của Tử Nhược như những gì hắn nói lúc nãy.
Như vậy, chỉ cần giữ được Tử Nhược trong tay, Hàn Phong tuyệt đối không dám làm gì Lục Hạo.
Nghĩ vậy, Lục Hạo bỗng chốc trở nên linh hoạt hơn.
– Ha ha! Hàn Phong, xem ra ngươi rất quan tâm con tiện nhân này, vậy thì ở đó ngoan ngoãn cho ta, nếu như ngươi làm ta sợ, chẳng may ta run tay, cái cổ xinh đẹp này sẽ đứt đấy!
Lục Hạo nở một nụ cười tàn nhẫn, đắc ý nói.
Nói đoạn, hắn hơi siết nhẹ cổ Tử Nhược để Hàn Phong nhìn rõ những vết hằn trên cái cổ vốn trơn tuột ấy.
Tử Nhược không khỏi rên lên mấy tiếng đau đớn.
Sắc mặt Hàn Phong nhất thời sầm lại, khiến khuôn mặt càng trở nên lạnh lẽo hơn, hai mắt nhìn thẳng vào Lục Hạo.
– Ta nói lại lần nữa, bỏ cô ấy ra!
Hàn Phong dùng ngữ khí vô cùng băng lạnh, từ từ nói.
Lục Hạo nghe xong, không biết tại sao chợt cảm thấy rùng mình, nhưng ngay lập tức cảm thấy bực bội vì phản ứng của mình, tiếp tục hét lên điên cuồng:
– Đồ khốn, không lẽ ngươi không hiểu tình thế trước mắt sao? Không lẽ ngươi không sợ ta sẽ g**t ch*t con tiện nhân này sao?
– Ta sẽ giết ngươi trước khi ngươi kịp động thủ giết cô ấy!
Hàn Phong lạnh nhạt nói.
Nghe ngữ khí hời hợt lạnh lùng của Hàn Phong, Lục Hạo cảm thấy thấy toàn thân ớn lạnh, con ngươi không khỏi có chút co rút lại, bàn tay cũng lỏng ra một cách vô thức.
Nhìn thấy hành động này, hàn quang trong mắt Hàn Phong nhất thời bùng phát.
Tất cả những lời hắn nói, tất cả khí thế mà hắn thể hiện lúc nãy, tất cả chỉ để chờ đợi khoảnh khắc này.
Hàn Phong đương nhiên không thể giống như lão giả áo xám lúc nãy, bỏ mặc sự sống chết của Tử Nhược.
Mục đích hắn đến đây là để cứu Tử Nhược, nếu như Tử Nhược xảy ra chuyện gì, hắn căn bản không biết nói sao với Tử Y.
Cho dù cuối cùng thiên khởi giả nhất tộc có đánh tan sào huyệt của di khí giả thì Tử Y chưa chắc đã chịu giao đá hiền giả cho hắn.
Như vậy, tất cả những gì Hàn Phong làm coi như uổng phí.
Lục Hạo bên này sau một lúc thất thần, phát hiện Hàn Phong có dị động, trong lòng thoáng giật mình, định chơi trò không ăn được thì đạp đổ với Hàn Phong.
Nhưng, Hàn Phong đâu cho hắn cơ hội đó, vận sức tung đòn, không để Lục Hạo kịp phản ứng.
Lục Hạo chưa kịp làm gì, thân ảnh Hàn Phong đã không nhừng phóng to trong con ngươi hắn.
Đột nhiên, Lục Hạo cảm thấy toàn thân đau nhói, thân thể như không còn chịu sự khống chế của bản thân, hơn nữa sức lực vẫn không ngừng biến mất.
– Ngươi…
Lục Hạo chỉ đủ sức nói đúng một chữ sau đó cả thân mình đổ rạp xuống đất.
Không còn Lục Hạo đỡ, thân thể Tử Nhược cũng đổ xuống theo.
Hàn Phong đương nhiên không thể trơ mắt đứng nhìn Tử Nhược bị ngã, nhanh chóng giơ tay đỡ ngang eo cô.
Tử Nhược sau khu nhìn thấy Hàn Phong đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, căn bản không kịp phản ứng, ngất ngay tại trận.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










