Ngạo Thị Thiên Địa
Tập 101 : Nói bóng nói gió (c501-c505)
❮ sautiếp ❯Chương 501: Nói bóng nói gió
Hàn Phong cũng là nghe ngóng xa xôi từ chỗ Tử Nhược, rằng ở đây, thuật sĩ sĩ đen là con đường tu luyện duy nhất của tất cả mọi người.
Nhưng, bởi vì tu luyện hắc ám thuật sĩ trước tiên phải có điều kiện rất cao, bình quân trong một trăm người, chỉ có năm sáu người có thể tu luyện hắc ám thuật sĩ.
Và trong năm sáu người này, chỉ có một hai người có thể tu luyện hắc ám thuật sĩ đén huyền cấp trở lên.
Hắc ám thuật sĩ cũng phân chia cấp bậc như võ giả, từ cao đến thấp là thiên cấp, địa cấp, huyền cấp, hoàng cấp, và cấp nhập môn cơ bản.
Qua tìm hiểu, Hàn Phong cũng biết thực lực Tử Nhược là địa cấp hắc ám thuật sĩ.
Nhìn cô gáo tuổi mới hai mươi mà đã có thực lực cường đại như vậy.
Mặc dù Hàn Phong tin rằng trong điều kiện không bị thương, hắn có thể dễ dàng đánh bại Tử Nhược, nhưng đấy là với điều kiện bản thân hắn có thực lực thiên giai thất phẩm.s
Nếu như đổi thành một địa giai cao thủ bình thường, Hàn Phong không nghĩ có thể đánh bại Tử Nhược.
May mà đạo sĩ đen phát triển có hạn, theo như phân tich vừa rồi, đạo sĩ đen có trong khoảng không gian này cùng lắm chỉ khoảng hai ba vạn người.
Và đạo sĩ đen tu luyện đến huyền cấp trở lên cũng khoảng mấy ngàn người mà thôi.
So với dân số đại lục bên ngoài mà nói, hai ba vạn người này thực sự không đáng sợ.
Nói thì nói vậy, nhưng năng lực mà đạo sĩ đen nắm bắt, vô cùng quỷ dị, Hàn Phong đương nhiên cũng không dám coi thường.
Trong lúc trò chuyện, Tử Nhược cũng rất hiếu kì năng lực của Hàn Phong.
Đối với Tử Nhược, cô chưa bao giờ nhìn thấy một người có năng lực quái dị như Hàn Phong.
Dù sao, đạo sĩ đen cũng đã sinh sống ở khoảng không gian này năm ngàn năm, phần lớn mọi người đều chưa từng rời khỏi đây, sự việc xảy ra năm ngàn năm trước đương nhiên càng không biết.
Trong nhận thức của họ, chỉ có họ là người duy nhất sinh sống trên mảnh đất này nên không biết đến sự tồn tại của võ giả.
Những chuyện này cũng là Hàn Phong nghe được từ miệng Tử Nhược.
Sau khi biết những người ở đây gần như không có ấn tượng về võ giả, Hàn Phong mới triệt để yên tâm.
So với cảm giác lo lắng phập phồng lúc mới vào khoảng không gian này, Hàn Phong không ngờ sự tình lại phát triển bất ngờ như vậy.
Như vậy, hắn có thể che giấu thân phận của mình tốt hơn.
Về phần Tử Nhược, Hàn Phong dễ dàng lừa gạt được cô, chỉ nói thuật pháp đen mà mình tu luyện tương đối đặc thù.
Tử Nhược nghe vậy, cũng không nghi ngờ gì, bởi vì thuật pháp đen vốn dĩ rất tinh thâm, phạm vi đề cập tương đối lớn, nên những gì Hàn Phong nói, Tử Nhược căn bản không chút hoài nghi.
Đi dạo nửa ngày trong Thiên Khởi Thành, Tử Nhược đột nhiên dừng bước chân, do dự nhìn Hàn Phong.
Hàn Phong nhìn thấy bộ dạng kì quái của Tử Nhược, không khỏi hiếu kì, hỏi:
– Cô sao vậy?
Tử Nhược cắn cắn môi, một lúc lâu sau mới cất lời nói:
– Ta… ta phải về nhà! Ngươi định thế nào?
Nói xong, Tử Nhược dùng đôi mắt sáng như sao của mình chăm chú nhìn Hàn Phong.
Hàn Phong đương nhiên không nghĩ chỉ cần cùng cô gái này tán gẫu mấy câu là đối tượng đã có tình cảm với mình.
Nhìn bộ dạng Tử Nhược, Hàn Phong đại khái đã đoán ra phần nào.
Ngẫm nghĩ một lúc, mặc dù đến bây giờ đã có chút khái niệm mơ hồ, nhưng phần lớn vẫn còn rất lạ lẫm.
Hắn đến đây là để tìm kiếm đá hiền giả, đương nhiên không muốn gặp thêm rắc rối nào khác.
Theo như cung cách nói chuyện và rất nhiều những dấu hiệu khác, Hàn Phong có thể xác nhận, địa vị của Tử Nhược ở Thiên Khởi Thành này không hề bình thường.
Có thân phận và địa vị như vậy vậy mà vẫn bị tấn công, chứng tỏ nơi đây không hề thái bình.
Chỉ có điều, Thiên Khởi Thành lớn như vậy, một chốc một lát không thể tìm ra ngay được, nếu như được thế lực đứng sau cô gái này giúp đỡ, biết đâu lại tìm được manh mối của đá hiền giả nhanh hơn.
Cẩn thận suy nghĩ một lúc, cuối cùng Hàn Phong vẫn không từ bỏ được ý nghĩ cám dỗ đó, lên tiếng nói:
– Ta dự định ở lại đây mấy ngày, sau đó tính tiếp!
Tử Nhược nghe vậy, mắt sáng long lanh, không có bất cứ biểu hiện thất vọng gì, cô đang nghĩ, chỉ cần Hàn Phong còn ở Thiên Khởi Thành là cô vẫn còn cơ hội lôi kéo đối phương.
Nên, Tử Nhược cũng không vội vàng, chỉ cười nói:
– Nếu vậy, ngươi có thể đến nhà ta, dù sao nhà ta cũng rất rộng, thêm một mình ngươi cũng chẳng sao.
– Như vậy có được không?
Hàn Phong thấy cô gái trước mặt nhiệt tình như vậy, trong lòng có chút dị động, biết đâu lại tranh thủ cơ hội này nghe ngóng được gì.
Nghe Hàn Phong nói vậy, Tử Nhược trực tiếp giơ đôi bàn tay ngọc, kéo tay áo Hàn Phong, vừa đi vừa nói:
– Được rồi! Quyết định vậy đi, đi theo ta, trời sắp tối rồi đấy.
Thấy Tử Nhược nhiệt tình vậy, Hàn Phong không biết nên khóc hay nên cười, cô gái này không biết nên nói là đơn thuần hay là gì nữa.
Đối với một người đàn ông xa lạ lai lịch bất minh, sao có thể tin tưởng dễ dàng như vậy.
Nhưng, Hàn Phong cũng không khách sáo, dù sao cũng biết thân phận của mình ở đây không dễ bị phát hiện nên Hàn Phong để mặc cho Tử Nhược kéo mình đi.
Nếu như hắn một mực từ chối, rất dễ khiến người ta nghi hoặc.
Dưới sự hướng dẫn của Tử Nhược, Hàn Phong nhanh chóng đến trước một ngôi nhà cao lớn trong Thiên Khởi Thành.
Nhìn tòa kiến trúc tạo hình đặc biệt hơn nữa còn to lớn dị thường trước mắt, Hàn Phong có chút kinh ngạc, bởi vì cả quãng đường đến đây, Hàn Phong chưa nhìn thấy ngôi nhà nào có quy mô như vậy.
Rõ ràng, trong một thành phố mấy chục vạn dân, để sở hữu một ngôi nhà có tạo hình đặc biệt thế này , chủ nhân của nó chắc chắn phải có thân phận đặc biệt không kém.
Cho nên, Hàn Phong càng hiếu kì về thân phận của Tử Nhược hơn.
Đương nhiên, bên ngoài Hàn Phong không biểu lộ quá nhiều, chỉ tỏ ra kinh ngạc vừa đủ.
Hình như nhìn thấy tia kinh ngạc trên mặt Hàn Phong, Tử Nhượ cười nói.
– Được rồi, đừng ngây ra nữa! Đi theo ta!
Hàn Phong nghe vậy, gật gật đầu, theo Tử Nhược vào bên trong.
Chưa được mấy bước, Hàn Phong nhìn thấy hai bên cánh cửa đứng sẵn hai tên thủ vệ.
Hai tên thủ vệ nhìn thấy Tử Nhược đến, cung kính hành lễ.
Tử Nhược chỉ hơi gật đầu ra hiệu, vẫy tay bảo Hàn Phong đi theo cô.
Lúc Hàn Phong đi qua chỗ hai tên thủ vệ, hắn cảm nhận rõ hai luồng ánh mắt dị thường dừng lại trên người mình.
Hàn Phong mỉm cười, tiếp tục đi theo Tử Nhược.
Liên tiếp đi qua ba cánh cửa lớn, hai người mới vào trong đại diện.
Hàn Phong nhìn tìn hình xung quanh, kiến trúc đại điện rất kiên cố, nhưng vẫn không mất đi quý khí.
Từ những điểm này, Hàn Phong có thể nhìn ra chủ nhân của ngôi nhà này là một nhân vật có địa vị.
Trong lúc Hàn Phong còn đang thầm suy đoán thì từ bên trong đại diện truyền đến những tiếng bước chân nho nhỏ.
Rất nhanh, một người đàn ông ăn vận không bắt mắt từ trong đi ra.
Khoảnh khắc người đàn ông trung niên này vừa xuất hiện, Hàn Phong không khỏi giật mình bởi luồng khí tức nguy hiểm mà ông ta mang đến.
Cẩn thận quan sát người đàn ông trung niên lần nữa, diện mạo rất bình thường, căn bản không có bất cứ điểm gì không ổn.
Hàn Phong thậm chí còn nghĩ, hay là lúc nãy mình quá cảnh giác nên mới sản sinh ảo giác.
Tử Nhược bên cạnh sau khi nhìn thấy người đàn ông trung niên xuất hiện, cất giọng nũng nịu, ào đến như một con chim nhỏ, dụi đầu vào lòng ông.
Hàn Phong nghe thấy tiếng cô nũng nịu:
– Phụ thân!
Nghe Tử Nhược gọi vậy, Hàn Phong đương nhiên biết thân phận của người đàn ông này.
“Cha của Tử Nhược”
thấy Tử Nhược trở về, đương nhiên cũng rất vui, lại thấy con gái ào vào lòng mình như lúc còn nhỏ, không khỏi nở một nụ cười hiền dịu, giơ tay xoa xoa đầu Tử Nhược, âu yếm nói:
– Con gái về rồi đấy à! Đi đường chắc vất vả lắm!
Chương 502: Ẩn tu giả Hàn Phong
Nghe vậy, Tử Nhược từ trong lòng cha, ngẩng đầu, đối mắt đẹp mờ sương, lại thấy phụ thân hỏi thăm mình, cố nén cơn xúc động, nói:
– Không vất vả, có thể giúp phụ thân làm việc, con gái mừng con chẳng kịp!
– Ha ha, tốt tốt.
Chuyện này để sau hãy nói, lớn bằng này rồi mà còn thích rúc vào lòng cha, không sợ khách người ta cười cho à?
Cha Tử Nhược vừa nói, ánh mắt đồng thời hướng sang phía Hàn Phong.
Tử Nhược được nhắc nhở, hình như cũng nhớ ra sau lưng mình còn có Hàn Phong, không khỏi có chút ngại ngùng le le lưỡi, rời khỏi lòng cha, nhưng hai tay thì vẫn ôm chặt lấy cánh tay cha:
– Phụ thân, đây là Hàn Phong, là người đi đường đã giúp đỡ con, nếu như không có hắn, nói không ngừng cha đã không còn gặp lại con gái mình nữa rồi!
– Ồ?
Cha Tử Nhược nghe nói con gái mình gặp nạn, suýt mất mạng, sắc mặt không khỏi vụt biến.
Nhưng khi thấy được Hàn Phong cứu, lập tức hồi phục lại vẻ bình thản, hai mắt không ngừng quan sát Hàn Phong, một lúc sau, đôi mắt ấy vụt lóe lên một tia dị sắc.
Một lúc sau, người đàn ông trung niên ấy mới thu lại ánh mắt dò xét của mình, tiếp tục lộ một nụ cười mỉm, nói:
– Lão phu Tử Y, đa tạ vị tiểu hữu này đã cứu con gái ta.
Hàn Phong nghe vậy, cũng vội vàng hồi lề, nói:
– Chỉ là giúp một tay mà thôi, không cần như vậy!
Tử Nhược đứng bên cạnh nghe vậy, toét miệng cười, tiếp tục kéo kéo tay Tử Y nói:
– Phụ thân, Hàn Phong vừa đến Thiên Khởi Thành, không có nơi ở, cha bảo người sắp xếp phòng, để huynh ấy tạm thời sống ở đây, có được không!
Tử Y nghe vậy, chỉ cười, vỗ vỗ ào tay Tử Nhược, nói:
– Con gái ngoan của ta muốn gì cũng được, huống hồ người bạn nhỏ Hàn Phong đã cứu mạng con, cha đương nhiên phải tiếp đãi chu đáo rồi.
Nhìn hai cha con trò chuyện, Hàn Phong đứng bên cạnh chỉ cười, không nói gì.
Rất nhanh, dưới sự nhắc nhở của Tử Y và sự hướng dẫn của Tử Nhược, sau mấy ngày bôn ba, cuối cùng Hàn Phong cũng có một chỗ ở.
Sau một hồi lăn qua lăn lại, Hàn Phong nhắm mắt nằm trên chiếc giường êm ái, trong đầu không ngừng hồ tưởng lại những chuyện đã xảy ra.
Đối với Hàn Phong mà nói, nơi đây cái gì cũng mới mẻ và lạ lẫm.
Nhưng, Hàn Phong không quan tâm đến những thứ này, hắn đang nghĩ xem sau này phải nghe ngóng thông tin đá hiền giả như thế nào.
Vô Danh nói hắn chưa từng đến đây, nhưng lại biết đến sự tồn tại của đá hiền giả.
Nói cách khác, thông tin mà Vô Danh biết là thông tin của năm ngàn năm trước.
Bây giờ đã qua năm ngàn năm, những con người trước mắt không còn giống những đạo sĩ đen năm xưa nữa, liệu cái gọi là đá hiền giả còn có tồn tại ở khoảng không gian này nữa không? Hàn Phong không sao đoán được.
Mặc dù trong lòng có chút phiền não, nhưng vì Trầm Ngọc, bất luận thế nào, Hàn Phong cũng phải tìm ra đá hiền giả.
Trong lúc Hàn Phong vẫn còn nằm trên giường suy tư thì trong thư phòng.
Hai cha con Tử Y và Tử Nhược cũng đang nói chuyện.
Nội dung trò chuyện đương nhiên là về Hàn Phong.
Tử Y nhíu mày, có chút nghi hoặc hỏi:
– Con nói, lúc trước con bị mười mấy tên di khí giả truy sát, cuối cùng tên Hàn Phong vừa rồi xuất hiện cứu con?
Tử Nhược gật gật đầu, nói:
– Vâng, phụ thân! Lúc đó con gái bị mấy tên di khí giả đáng ghét đó bao vây, vốn định liều mạng với chúng, đúng lúc đó Hàn Phong không biết từ đâu chạy ra, hơn nữa vừa ra tay liền g**t ch*t một lúc mười mấy tên.
– Thiên khởi giả nhất tộc từ lúc nào xuất hiện một thanh niên như vậy?
Tử Y cúi đầu tự lẩm bẩm một mình.
Tử Nhược nghe vậy, nói với Tử Y:
– Phụ thân, theo như con hiểu, Hàn Phong hình như không biết gì về những chuyện bên ngoài, trước đây hắn bị sư phụ an bài ở sâu trong núi tu hành, đây là lần đầu tiên hắn xuống núi.
– Ẩn tu giả?
Tử Y có chút ngạc nhiên nói,
– Vậy Hàn Phong là ẩn tu giả?
– Cái gì là ẩn tu giả?
Tử nhược hiếu kì nhìn phụ thân, hỏi.
Tử Y nghe vậy, trầm ngâm một lúc rồi mới giải thích:
– Ta cũng chỉ nghe được qua một số sách cổ, năm đó sau khi tổ tiên chúng ta di dân đến đây, có rất nhiều người nản chí lựa chọn tìm một chỗ vắng vẻ, lánh thế ẩn tu.
Dừng lại một lúc Tử Y nói tiếp:
– Những người lánh thế ẩn tu này phần lớn đều là những người hăng say nghiên cứu, rất am hiểu về thuật pháp đen, cộng thêm bản thân không chút vướng bận, mấy ngàn năm như vậy, những ẩn tu giả đó, đời sau còn mạnh hơn đời trước.
– Ý của phụ thân là, Hàn Phong là một trong những truyền nhân của các ẩn tu giả đó?
Tử Nhược kinh ngạc nói.
– Không thể loại trừ khả năng này.
Nhưng, chí ít có thể bài trừ nghi vấn hắn là di khí giả!
Tử Y gật đầu nói.
Tử Nhược nghe vậy, càng kinh ngạc hơn:
– Không lẽ lúc trước phụ thân nghi Hàn Phong là di khí giả?
Đối diện với chất vấn của Tử Nhược, Tử Y chỉ khẽ thở sài, ngữ khí nặng nề:
– Nha đầu ngốc, hình thức của Thiên khởi giả nhất tộc chúng ta bây giờ thế nào, không phải con không biết, Hàn Phong đến đột ngột như vậy, đương nhiên ta phải kiểm tra kĩ thân phận của hắn.
– Nhưng…
Tử Nhược mở miệng định thay Hàn Phong tranh biện.
Nhưng, đã bị Tử Y khoát tay ngắt lời, nhìn khuôn mặt căng thẳng của con gái, Tử Y hình như có chút đăm chiêu.
Sau đó, Tử Y cười nói:
– Nha đầu ngốc, không phải lúc nãy ta nói, đã loại trừ khả năng Hàn Phong là di khí tộc rồi sao, xem con căng thẳng như vậy, không phải là có ý gì với hắn rồi chứ?
Tử Nhược nghe vậy, mặt đột nhiên đỏ bừng, ngượng ngùng hờn dỗi:
– Phụ thân, cha nói linh tinh gì vậy, người ta đâu có!
Tử Y thấy vậy, chỉ cười xòa.
Tử Nhược bị phụ thân trêu, không khỏi giận dỗi chu chu mỏ, sau đó lại hiếu kì hỏi:
– Phụ thân, sao cha có thể khẳng định Hàn Phong không phải di khí giả?
– Lúc nãy khi vừa nhìn thấy Hàn Phong, ta cảm nhận được một luồng khí tức thuộc về Thiên khởi nhất tộc, hơn nữa luồng khí tức ấy là luồng khí tức thuần túy nhất mà ta từng gặp, căn bản không thể là bọn di khí giả được!
Tử Y tha thiết nói.
Đối với thiên khởi nhất tộc mà nói, khí tức càng thuần, chứng tỏ thuật pháp đen tu luyện càng cao thâm.
Những thuật pháp đen cao thâm đó, theo như Tử Y được biết, đều nằm trong tay những ẩn tu giả, Tử Y càng có thể xác nhận thân phận truyền nhân ẩn tu giả của Hàn Phong.
Lúc này, Hàn Phong vẫn chưa biết, thân phận mà mình vẫn luôn che giấu lại thành ẩn tu giả trong mắt Tử Y.
Nếu như, Hàn Phong biết điều này, chỉ e sẽ cười vỡ bụng mà chết.
Mấy ngày tiếp theo, Tử Nhược rảnh rỗi không có gì làm nên từ sáng sớm đã đến tìm Hàn Phong, cả ngày đưa Hàn Phong đi chơi Thiên Khởi Thành.
Nhờ khoảng thời gian này, Hàn Phong hiểu rõ hơn về Thiên Khởi Thành, đồng thời cũng biết thân phận thật của Tử Nhược.
Đương nhiên, tất cả đều là những gì hắn nghe được từ miệng người ngoài, sau khi biết được thân phận Tử Nhược, Hàn Phong không khỏi giật mình.
Thì ra, Tử Nhược là con gái của thành chủ Thiên Khởi Thành.
Hay nói cách khác Tử Y chính là chủ nhân của Thiên khởi Thành.
Hàn Phong được biết, ở đây tổng cộng có hai thành trì, Thiên Khởi Thành tồn tại như chủ thành, tòa thành còn lại là Ngân Nguyệt Thành, quy mô chỉ bằng một phần mười Thiên Khởi Thành.
Đó là thành trì mới được kiến lập mấy năm gần đây, bên trong vô cùng hỗn loạn, ngư long lẫn lộn.
Hơn nữa, Hàn Phong còn nghe nói, bên trong Ngân Nguyệt Thành cho nào cũng có rất nhiều nghi khí giả ẩn nấp.
Có thể nói là Ngân Nguyệt Thành là một nơi đầy rẫy nguy hiểm.
Như vậy, thân là thành chủ Thiên Khởi Thành, địa vị của Tử Y chẳng khác gì Tiêu Phổ của Thiên Tinh đế quốc.
Nói cách khác, thân phân của Tử Nhược tương đương với một công chúa.
Chương 503: Địch ý khó hiểu
Sau khi biết những chuyện này, Hàn Phong cũng không khỏi cảm khái, không ngờ những người hắn vô tình gặp phải, đều là công chúa.
Sau này, từ miệng Tử Nhược Hàn Phong biết được tại sao trước đây cô lại bị di khí giả vây đánh.
Thì ra, mấy ngày đó, Tử Nhược phụng mệnh Tử Y, mang theo hơn hai mươi hộ vệ đi Ngân Nguyệt Thành giải quyết vài việc.
Vốn dĩ, hành tung Tử Nhược vô cùng kín đáo, nhưng cũng không biết tại sao lại bị di khí giả biết được, nên mới xảy ra cảnh vây hãm đó.
Đồng thời, Hàn Phong cũng biết, mấy năm gần đây, mâu thuẫn giữa ịch khí giả và thiên khởi giả mỗi lúc một lớn, gần như chống lại thiên khởi giả nhất tộc.
Mục tiêu có lẽ là để giành quyền khống chế Thiên Khởi Thành.
Về việc Tử Nhược đi Ngân Nguyệt Thành làm gì, Hàn Phong cũng rất hiếu kì, nhưng Tử Nhược không nói, Hàn Phong cũng không hỏi nhiều.
Mấy ngày sau, Hàn Phong đã ở thành chủ phủ được đúng nửa tháng, nửa tháng này, hắn chỉ gặp Tử Y hai lần, một lần là nửa tháng trước khi mới vào thành chủ phủ.
Một lần nữa là hôm nay.
Bây giờ, Tử Y đang ngồi trước mặt Hàn Phong, vô cùng khách khí nói chuyện với hắn.
Một lúc lâu sau, Tử Y mới cất lời:
– Hàn Phong, theo như ta quan sát, thực lực của ngươi cũng không tệ, có muốn làm việc dưới tay ta không?
Hàn Phong nghe xong, biết lão già này đang muốn lôi léo mình, không khỏi có chút buồn cười.
Thấy Hàn Phong do dự, Tử Y chỉ cười, nói tiếp:
– Ta biết ngươi là ẩn tu giả, không quan tâm đến chuyện thế tục, nhưng ta cũng không ngại nói cho ngươi biết, Thiên Khởi Thành ta lúc này không được thái bình, đám di khí giả thường xuyên xuất hiện, đối với thiên khởi giả nhất tộc mà nói, là một dấu hiệu không tốt, nên ta hi vọng ngươi cũng góp sức mình bảo vệ tộc ta!
Ẩn tu giả? Là cái gì? Hàn Phong thắc mắc.
Chỉ có điều, nhìn thần thái chắc chắn của Tử Y , hình như ẩn tu giả không phải là nghề nghiệp gì không tốt, nếu đối phương đã nói vậy, Hàn Phong nghĩ, cùng lắm là cứ bám gậy bò lên.
Hắn đang lo lắng không biết nên che giấu thân phận võ giả của mình kiểu kì, nếu như Tử Y đã giúp hắn nghĩ như vậy, hắn đương nhiên không từ chối.
Nhưng, hắn không lập tức nhận lời Tử Y mà quay sang hỏi Tử Y chuyện di khí giả.
Nếu như Tử Y đã nhận định hắn là ẩn tu giả, Hàn Phong chẳng tội gì không tranh thủ cơ hội tìm hiểu thêm, nói không chừng lại tìm ra tung tích đá hiền giả từ miệng đối phương.
Tử Y nhận định Hàn Phong là ẩn tu giả, nên đương nhiên cũng thông cảm cho sự
“không hiểu biết”
của hắn.
Sau đó, Tử Y kể cho Hàn Phong nghe, mối quan hệ giữ thiên khởi giả và di khí giả.
Năm đó, di khí giả tự nhận mình là sứ giả của trời, không coi võ giả ra gì, nên mới dẫn đến hậu quả cuối cùng là bị võ giả phản kháng.
Sau này, vì vấn đề nhân số, đạo sĩ đen bị đánh bại, cũng là những di khí giả này không chịu rời đi, nên mới mất mấy chục năm để tạo nên con ma vật tàn phá nhân sinh.
Sau đó, đạo sĩ đen thấy không thể giành lại địa vị thống trị của mình trên đại lục, mới đến khoảng không gian mới này.
Theo như những gì Tử Y nói, khoảng không gian này là do tổ tiên của ông phát hiện đầu tiên, cũng là tổ tiên của ông dẫn những người khác trong tộc đến, kiến lập nên thành phố mới.
Chỉ có điều, bên trong, lại nảy sinh một vài chuyện khác.
Từ chỗ Tử Y trở về, đầu óc Hàn Phong có chút hỗn loạn.
Những chuyện mà Tử Y nói với hắn lúc nãy khiến Hàn Phong có chút chấn động.
Thì ra năm ngàn năm qua, đạo sĩ đen không hề được sống yên ổn.
Năm đó, sau khi trận chiến giữa đạo sĩ đen và võ giả kết thúc với thất bại thuộc về đạo sĩ đen.
Mặc dù cuối cùng sử dụng sức mạnh toàn tộc tạo ra một con ma vật làm cho thế nhân sợ vỡ mật nhưng vẫn không thể thay đổi được vị trí thống trị của võ giả trên địa lục.
Biết không thể thay đổi được gì, những đạo sĩ đen còn lại dưới sự giúp đỡ của tổ tiên Tử Y, đến khoảng không gian này, xây dựng một cuộc sống mới.
Nhưng, trong đạo sĩ đen, tồn tại một nhóm người, họ không chịu sống an phận như vậy, đối với họ mà nói, ở lại đây chẳng khác gì bị sỉ nhục.
Đối với những kẻ cao ngạo như họ mà nói, không thể chấp nhận được.
Nên, mỗi ngày, họ không ngừng tu luyện để có thuật pháp đen cao thâm hơn, hơn nữa không ngừng mở rộng thế lực của mình, với ý đồ một ngày nào đủ mạnh quay lại đại lục.
Những người có suy nghĩ đó số lượng rất ít, phần lớn những đạo sĩ sĩ đã từng trải qua trận chiến ngày trước đều đã từ bỏ ý định.
Đối với họ mà nói, cuộc sống yên bình ở đây thích hợp hơn.
Đại diện của những người này chính là nhóm Tử Y.
Bởi vì quan điểm khác nhau, giữa hai bên nhanh chóng nảy sinh xung đột.
Ban đầu chỉ là một chút tranh cãi, nhưng theo thời gian, những đạo sĩ đen cố chấp muốn quay trở về đại lục rẽ sang một con đường khác.
Cũng chính là con đường mà Tử Y gọi là cấm kị.
Đúng vậy, những đạo sĩ đen này biết với nhân số này, căn bản không thể uy h**p nổi võ giả, nên bắt đầu tìm kiếm thuật pháp đen cường đại hơn.
Lúc này, bọn họ chuyển mục tiêu sang bí pháp được phong là cấm kị.
Sở dĩ được gọi là cấm kị vì vì những thuật pháp đen đó rất nguy hiểm, chỉ cần tu luyện thành công sẽ gây ra những việc hại người bất lợi.
Cũng bởi vậy, sau khi phát hiện, những bí pháp cấm kị này liền bị ra lệnh phong cấm hết, không đạo sĩ đen nào được nghiên cứu chúng.
Những người khác đương nhiên không nghĩ đám người này lại điên cuồng như vậy.
Ban đầu họ không bết, cho đến khi đám người này bí mật nghiên cứu được một trăm năm, một lần vô tình bị phát hiện.
Vì nguyên nhân này, hai bên vốn dĩ quan điểm bất hòa sản sinh mâu thuẫn, bây giờ thăng cấp chuyển sang chiến đấu với nhau.
Đám người này được những đạo sĩ đen khác gọi là di khí giả.
Bởi chúng vì muốn có được sức mạnh, tự nguyện bán linh hồn mình.
Lúc đó, tổ tiên của Tổ Y liên hợp với những đạo sĩ đen khác, tụ thành thiên khởi giả nhất tộc, phát động truy bắt di khí giả.
Nhưng trải qua một trăm năm thời gian, di khí giả đã nghiên cứu bí thuật cấm kị đến một mức độ nhất định.
Dựa vào sức mạnh kị thuật, mặc dù nhân số ít hơn hẳn thiên khởi giả nhất tộc nhưng di khí giả vẫn chiếm thế thượng phong.
Nhưng, điều đó không khiến thiên khởi giả nhất tộc lùi bước, bởi vì họ ý thức được, nếu như di khí giả sử dụng cấm thuật đáng sợ, sau này sẽ có một ngày trở thành nô lệ của đám người điên khùng đó.
Bởi vậy, lựa chọn duy nhất của thiên khởi giả nhất tộc là chiến đấu.
Trận đại chiến này, mặc dù Tử Y không nói nhiều, nhưng từ những con chữ trong đó, Hàn Phong có thể cảm nhận, đó là một cuộc chiến vô cùng ác liệt.
Nhìn tình thế bây giờ, rõ ràng cuối cùng thiên khởi giả nhất tộc giành chiến thắng.
Vốn dĩ tưởng mọi chuyện sẽ kết thúc như vậy, ai ngờ mấy năm gần đây, đám di khí giả còn sót lại một lần nữa gom quân, hơn nữa sức mạnh mà chúng mang đến lần này còn cường đại hơn.
Thân là thiên khởi giả nhất tộc tộc trưởng, Tử Y mấy năm nay cũng bị những di khí giả đó làm cho mệt mỏi vô cùng.
Nói đến đây, Tử Y lại tiếp tục ném cành ô liu cho Hàn Phong.
Nói rõ với hắn rằng ông rất muốn được hắn giúp đỡ, chống lại di khí giả.
Hàn Phong nghe xong, không lập tức nhận lời mà trầm ngâm một lúc, sau đó nói Tử Y hãy cho hắn vài ngày suy nghĩ.
Tử Y đương nhiên không hi vọng có thể thuyết phục Hàn Phong ngay từ lần đầu tiên.
Mặc dù không tận mắt nhìn thấy, nhưng từ những biểu hiện bên ngoài, Tử Y có thể nhận ra Hàn Phong là một cao thủ giấu nghề.
Mặc dù Hàn Phong nói là sẽ suy nghĩ, nhưng đối với Tử Y mà nói, đó đã là một đáp án rất hài lòng rồi nên ông cũng không vội vàng.
Từ chỗ Tử Y quay về, Hàn Phong một mình nằm trong phòng, không ngừng phân tích lại mọi chuyện cũng như những lợi hại mà mình nhận được khi giúp Tử Y.
Từ những biểu hiện trước mắt, thiên khởi nhất tộc sớm đã thích nghi với cuộc sống ở đây, không còn muốn quay trở lại đại lục nữa.
Đối với đại lục mà nói, tuyệt đối là tin tốt.
Nhưng, cho dù họ có muốn quay trở lại địa lục, giành lại quyền thống trị của mình, chẳng khác gì nằm mơ giữa ban ngày.
Với tình hình phát triển hiện tại của đại lục, rõ ràng mạnh hơn sự phát triển của đạo sĩ đen rất nhiều, chỉ riêng vấn đề nhân khẩu thôi đã gấp đạo sĩ đen mười lần, thậm chí trăm lần.
Cộng thêm ngưỡng cửa tu luyện của võ giả thấp, đại lục gần như toàn dân luyện võ.
Chỉ nhìn vào cuộc sống trước mắt thôi, đạo sĩ đen căn bản không thể tạo nên bất cứ uy h**p gì.
Hàn Phong đang nghĩ, có thể mượn sức mạnh của thiên khởi giả, đối phó với Võ Hoàng Điện hay không.
Diệp Võ Hoàng thân là đạo sĩ đen, thuật pháp đen mà hắn tu luyện hoàn toàn khác với con đường của thiên khởi giả.
Khá giống với công pháp của mười mấy tên di khí giả mà Hàn Phong giao thủ trước đây.
Hàn Phong không biết Diệp Võ Hoàng có liên quan gì đến di khí giả không.
Nếu như thiên khởi giả nhất tộc coi di khí giả như cái đinh trong mắt, nhất định phải trừ khử thì để họ biết trên đại lục vẫn còn một tên đạo sĩ đen, đang cố gắng làm đảo lộn trời đất, họ sẽ nghĩ thế nào?
Hai ngày sau, Hàn Phong lại đến tìm Tử Y.
Hai ngày này, không một ai đến làm phiền Hàn Phong, suy nghĩ liền hai ngày, cuối cùng hắn quyết định nhận lời mời của Tử Y, cùng họ đối phó với di khí giả.
Trước tiên không nói đến chuyện có thể mượn sức mạnh của thiên khởi nhất tộc đối phó với Diệp Võ Hoàng hay không.
Chỉ riêng chuyện đá hiền thạch, Hàn Phong cần được Tử Y giúp đỡ, mấy ngày nay hắn không hề ngồi không mà đang lặng lẽ nghe ngóng tin tức đá hiền giả, chỉ có điều chẳng có thu hoạch gì.
Cũng bởi vậy, Hàn Phong mới hạ quyết tâm giúp Tử Y, như vậy, mới mong moi được tin tức liên quan đến đá hiền giả từ miệng Tử Y.
Đến đại điện, hàn Phong nhìn thấy Tử Nhược đang từ đó đi ra.
Hàn Phong đang định nhờ Tử Nhược giúp hắn tìm Tử Y.
Ai ngờ Tử Nhược vừa nhìn thấy Hàn Phong đã niềm nở chạy đến.
Cũng không biết là có chuyện gì vui mà sắc mặt Tử Nhược lại rạng rỡ như vậy, dung mạo vốn đã tuyệt mỹ nay lại càng thêm mê hoặc.
Ngay cả một người đã quen nhìn mỹ nữ như Hàn Phong cũng phải liếc trộm vài cái.
Tử Nhược hình như phát hiện Hàn Phong đang nhìn mình, nhất thời đỏ mặt, không biết là ngượng hay giận, liếc Hàn Phong bằng đôi mắt long lanh, nũng nịu nói:
– Làm gì mà nhìn người ta dữ thế!
Bị bắt quả tang ngay tại trận, khuôn mặt lúc nào cũng bình thản của Hàn phong cũng phải nở một nụ cười bối rối, vội vàng thay đổi chủ đề:
– Ta đến tìm phụ thân cô, cô có thể giúp ta tìm ông ấy không?
Thấy Hàn Phong chuyển chủ đề, Tử Nhược bĩu bĩu môi, nhưng không tiếp tục làm phiền hắn nữa mà chỉ ngạc nhiên nói:
– Phụ thân cũng đang bảo ta đi gọi ngươi, không ngờ ngươi lại tự đến rồi, ta đỡ phải đi nữa, đi theo ta!
Nói xong, Tử Nhược xoay người đi vào trong, Hàn Phong nghe vậy đành phải từ từ đi theo.
Vào trong đại điện, lúc này Tử Y cũng đang có mặt ở đó.
Những điều khiến Hàn Phong ngạc nhiên là, bên cạnh Tử Y còn có một thanh niên mặc áo dài trắng muốt.
Khoảnh khắc Hàn Phong vừa bước vào, Tử Y và người thanh niên lập tức dừng cuộc nói chuyện, hướng ánh mắt về phía hắn.
Tử Y thấy Hàn Phong đến, đầu tiên ngây người, sau đó cười nói:
– Ta vừa bảo Tử Nhược nha đầu gọi ngươi đến, không ngờ tốc độ của ngươi lại nhanh như vậy!
– Không phải đâu, là Hàn Phong cũng muốn đến tìm cha, con vừa ra ngoài thì gặp hắn ở cửa!
Tử Nhược cười hì hì giải thích.
Tử Y nghe vậy lập tức hiểu ra dụng ý đến đây của Hàn Phong, nở một nụ cười tươi tắn, hòa khí hỏi:
– Hàn Phong, tìm ta có chuyện gì không?
Người thanh niên bên cạnh, từ lúc Hàn Phong bước vào không ngừng dùng ánh mắt quan sát hắn, có lẽ đang hiếu kì về lai lịch của Hàn Phong.
Lúc hắn nhìn thấy thái độ khách khí của Tử Y với Hàn Phong, trong lòng càng thắc mắc hơn.
Chỉ có điều, lúc hắn phát hiện thái độ thân thiết mà Tử Nhược dành cho Hàn Phong, nét mặt lập tức sầm ngay lại.
Nhưng, chỉ một giây sau, người thanh niên nhanh chóng hồi phục lại vẻ bình thản, nhưng ánh mắt nhìn Hàn Phong lúc này tràn ngập sự ghen ghét đố kị.
Hình như nhận ra điều này, Hàn Phong cũng hướng ánh mắt sang phía người thanh niên.
Trong lòng cũng rất hiếu kì về sự xuất hiện bất ngờ của người thanh niên này, chỉ có điều hắn không nghĩ nhiều như người thanh niên đó, mà chỉ liếc qua một cái rồi không để ý đến nữa.
Nét mặt của người thanh niên sớm đã hồi phục lại vẻ bình thản khi Hàn Phong liếc nhìn hắn, nên Hàn Phong không nhận ra bất cứ điều gì kì lạ gì.
Chỉ có điều, việc Hàn Phong chỉ liếc nhìn qua người thanh niên và không quan tâm đến hắn nữa khiến người thanh niên cảm thấy như đang bị khinh thường.
Tâm trạng này càng khiến người thanh niên cảm thấy bất mãn với Hàn Phong hơn.
Hàn Phong không nghĩ một hành động đơn giản của mình trong mắt hắn lại bao hàm nhiều ý nghĩa như vậy.
Trầm ngâm một lúc, Hàn Phong cất lời trước:
– Tử Y thành chủ, chuyện ông nói trước đây ta đồng ý, nhưng ta có điều kiện.
Tử Y thấy Hàn Phong nhận lời, không giấu nổi vẻ vui mừng, miệng đồng thời nói:
– Ngươi nói đi, ngươi muốn điều kiện gì, bất luận điều kiện gì, chỉ cần ta có thể làm được, đương nhiên sẽ dốc lòng giúp ngươi hoàn thành!
Người thanh niên bên cạnh mặc dù không biết trước đây Tử Y đã đưa vào điều kiện gì với Hàn Phong.
Mà thấy Hàn Phong nhận lời, Tử Y lại vui mừng như vậy.
Nhưng, thấy Hàn Phong dám ra điều kiện với Tử Y, người thanh niên không khỏi ngạc nhiên.
Tên này rốt cục có lai lịch thế nào, sao được Tử Y coi trọng như vậy, hơn nữa còn dám do gan ra điều kiện với Tử Y.
Nếu như đổi thành người khác, chỉ e không dám như vậy.
Không nói người khác, ngay cả người thành niên cũng tuyệt đối không dám l* m*ng như vậy, mặc dù Tử Y cũng rất yêu quý hắn.
Hàn Phong đâu biết người thanh niên đó đang nghĩ gì, sau khi nghe Tử Y nói, đầu tiên hắn nhìn người thanh niên bên cạnh rồi mới quay sang nhìn Tử Y.
Ý tứ của Hàn Phong đã rất rõ ràng, Tử Y đương nhiên hiểu, quay sang nói với người thanh niên bên cạnh:
– Lục Hạo, con đi nghỉ ngơi trước đi, ta và người bạn nhỏ Hàn Phong vẫn còn chuyện phải bàn.
Người thanh niên được gọi là Lục Hạo nghe vậy, vội vàng đứng dậy, cung kính trả lời:
– Nếu như tộc trưởng vẫn còn việc phải làm thì cháu xin được đi trước.
Nói xong, Lục Hạo cung kính hành lễ với Tử Y, sau đó nhanh chóng rời khỏi đại điện.
Lúc đi qua chỗ Hàn Phong, Lục Hạo không quên liếc hắn thêm một cái.
Hàn Phong không biết tại sao cảm thấy hình như Lục Hạo có chút địch ý với mình.
Những kinh nghiệm kiếp trước khiến Hàn Phong rất nhạy cảm với vấn đề tình cảm, bởi vậy, Hàn Phong không khỏi cảnh giác với người thanh niên tên Lục Hạo này.
Đợi Lục Hạo rời đi rồi, Hàn Phong tạm quên đi những băn khoăn trong lòng, tiếp tục nói với Tử Y:
– Tử Y tộc trưởng, tại hạ đồng ý góp một phần sức lực nhỏ bé của mình giúp thiên khởi giả đối phó với dịch khí giả.
Nhưng tại hạ không muốn vì thế mà phải gia nhập thiên khởi giả, tộc trưởng nếu như đồng ý, sau khi tiêu diệt hết di khí giả, tại hạ muốn mình được tự do rời đi!
Chương 504: Tâm tư Lục Hạo
Tử Y nghe xong, đầu tiên ngây người, sau đó cười lớn nói:
– Người bạn nhỏ Hàn Phong, ngươi hình như đã hiểu lầm điều gì đó, thiên khởi giả nhất tộc ta từ xưa đến nay chưa từng ép buộc ai điều gì.
Bất luận là người của thiên khởi nhất tộc ta hay không, tự do cá nhân tuyệt đối không bị ai can thiệp, điều này người bạn nhỏ Hàn Phong có thể yên tâm.
Hàn Phong nghe vậy, gật gật đầu, kì thực hắn nói ra điều này là để giảm bớt sự nghi ngờ của Tử Y với mình, Tử Y hiểu nhầm hắn là ẩn tu giả, đương nhiên hắn phải giả cho giống một chút.
Bây giờ mới là mục đích thực sự.
– Tử Y tộc trưởng, ngoài chuyện này ra, tại hạ vẫn còn một chuyện muốn nhờ tộc trưởng giúp đỡ
Hàn Phong nói.
Tử Y nhìn Hàn Phong, có chút hiếu kì hỏi:
– Ngươi nói thử xem nào, nếu như giúp được, ta nhất định sẽ không từ chối!
Hàn Phong ngẫm nghĩ một lúc rồi mới lên tiếng hỏi:
– Cách đây khá lâu, sư phụ tại hạ không biết vì lý do gì, đột nhiên rơi vào hôn mê, mặc dù ta đã thử rất nhiều cách nhưng vẫn không thể giúp ông ấy tỉnh lại.
– Ồ? Có chuyện này sao, người bạn nhỏ Hàn Phong, có cần ta tìm người chữa trị cho sư phụ của ngươi không?
Tử Y nghe vậy, nhanh ý nói.
Từ những biểu hiện trước đây của Hàn Phong, có thể nhìn ra so với các thanh niên đồng trang lứa, tu vi của hắn vô cùng thâm hậu, Tử Y chưa bao giờ có cảm giác này trên người ai cả.
Ngay cả Lục Hạo, người từ xưa đến nay luôn được ông đánh giá cao cũng còn kém Hàn Phong rất nhiều.
Mặc dù đây chỉ là kết luận từ những quan sát bên ngoài của Tử Y, nhưng ông rất tự tin vào khả năng nhìn người của mình.
Có thể đào tạo ra một đệ tử cường đại như Hàn Phong, vị sư phụ sau lưng hắn chắc hẳn phải rất phi phàm.
Không ngờ từ miệng Hàn Phong lại nghe được chuyện về sư phụ hắn.
Hàn Phong đã tìm kiếm sự giúp đỡ từ ông, nếu như có thể giúp được nói không chừng lại lôi kéo được cả hai thầy trò.
Nghĩ đến đây, Tử Y trong lòng hạ quyết tâm, nếu như đủ sức, ông nhất định phải giúp đỡ Hàn Phong.
Lý do rất đơn giản, sự cường đại mà Hàn Phong thể hiện ra ngoài, đã khiến Tử Y động lòng.
Hàn Phong đầu tiên trầm ngâm, sau đó mới thăm dò nói:
– Tình trạng của sư phụ ta rất quái dị, ta đã từng kiểm tra rất nhiều lần mới tìm được một phương pháp điều trị trong đống sách cổ của ông.
Dừng lại một lúc, Hàn Phong nói tiếp với vẻ ngại ngùng:
– Chỉ có điều, phần lớn nguyên liệu cần thiết ta đã tìm thấy rồi, chỉ còn duy nhất một vật quan trọng là ta vẫn chưa lần ra manh mối.
Tử Nhược đứng bên cạnh nghe vậy, hiếu kì nhìn Hàn Phong, nghi hoặc hỏi:
– Đó là thứ gì? Ngươi muốn phụ thân ta giúp người tìm manh mối vật đó sao?
Hàn Phong nghe xong, gật gật đầu, nói:
– Không sai, ta muốn tộc trưởng giúp đỡ ta, tìm ra vật đó, theo như những ghi chép trong sách cổ thì vật đó được gọi là đá hiền giả!
– Đá hiền giả!
Hàn Phong vừa dứt lời, Tử Y lập tức nhắc lại vói ngữ khí có chút kì dị.
Nhìn thấy biểu hiện dị thường của Tử Y, Hàn Phong không khỏi có chút hiếu kì, không lẽ Tử Y biết chuyện đá hiền giả?
Nghĩ đến đây, Hàn Phong vội vàng hỏi:
– Tử Y tộc trưởng, không lẽ ông biết chuyện về đá hiền giả?
Tử Y nhìn Hàn Phong, tâm tư thay đổi liên tục, hình như đang suy nghĩ điều gì đó.
Không khí đại điện rơi vào yên lặng.
Hàn Phong không hiểu sao Tử Y lại có phản ứng đó, nhưng nhìn bộ dạng Tử Y, hắn không nói gì mà chỉ im lặng chờ đợi.
Tử Y bên cạnh tròn mắt, hết nhìn Hàn Phong rồi lại nhìn Tử Y.
Một lúc lâu sau, Tử Nhược đảo mắt, chạy đến bên cạnh Hàn Phong, nhẹ nhàng kéo kéo tay hắn, thì thầm nói:
– Ngươi ra ngoài với ta trước, để phụ thân yên lặng suy nghĩ.
Hàn Phong không hiểu gì nhưng thấy Tử Nhược kéo mình ra ngoài, chỉ liếc nhìn Tử Y rồi cũng đi theo Tử Nhược.
Bị Tử Nhược kéo ra khỏi đại điện, Hàn Phong phát hiện Lục Hạo lúc này đang đứng trong sân bên ngoài đại điện.
Lúc này, Lục Hạo cũng đã phát hiện ra Hàn Phong.
Còn ánh mắt thì đang nhìn chằm chằm vào cánh tay Hàn Phong.
Lý do rất đơn giản, chỉ bởi vì trên cánh tay Hàn Phong lúc này có một bàn tay trắng ngần, mềm mại đang ôm chặt lấy.
Chủ nhân của bàn tay đó, đương nhiên là Tử Nhược.
Lúc Lục Hạo nhìn thấy cảnh tượng đó, trong lòng tràn ngập ghen tị, ánh mắt nhìn Hàn Phong đầy khó chịu.
Nhìn thấy ngọn lửa ghen tị trong mắt Lục Hạo, Hàn Phong không khỏi nhíu mày, rõ rãng tên này đang hiểu lầm mình.
Chỉ có điều Hàn Phong không muốn giải thích nhiều, Lục Hạo tuổi còn trẻ, tu vi cũng không tệ, nếu không đâu có được Tử Y đối xử thân mật như vậy.
Nhưng luận tâm trí, Lục Hạo vẫn còn thua xa Hàn Phong.
Người ta có thể nhìn ra tâm trạng từ những biểu hiện trên mặt hắn.
Đối với những người như vậy, Hàn Phong đương nhiên không sợ, thậm chí đối với Hàn Phong mà nói, những người như vậy căn bản không thể sản sinh bất cứ uy h**p gì.
Nên, hắn cũng chẳng buồn giải thích.
Tử Nhược thì ngược lại, lúc nhìn thấy Lục Hạo cũng có chút ngạc nhiên, rõ ràng cô cũng nhận ra sự khác lạ trên mặt Lục Hạo, nghi hoặc hỏi:
– Biểu ca, sao huynh lại ở đây?
Nghe thấy Tử Nhược hỏi, Lục Hạo nhất thời tỉnh ngộ, vội vàng thu lại tâm tư, trở lại vẻ dịu dàng thường ngày, nói với Tử Nhược:
– Tử Nhược biểu muội, biểu ca đã nhiều năm không về Thiên Khởi Thành, đang định ra ngoài dạo chơi một chuyến.
Lục Hạo vừa nói vừa nhìn Hàn Phong uy h**p.
Rõ ràng đang cố ý thể hiện cho Hàn Phong thấy mối quan hệ giữa hắn và Tử Nhược.
Trong mắt Lục Hạo, trước đây chỉ cần hắn đến Thiên Khởi Thành, vị biểu muội xinh đẹp tuyệt trần này sẽ rất nhiệt tình mời hắn ra ngoài chơi.
Lần này hắn chủ động đề cập, nghĩ rằng Tử Nhược sẽ không bao giờ từ chối.
Hàn Phong nhìn hành động này của Lục Hạo, trong lòng có chút buồn cười, nhưng cũng không nói gì.
Tử Nhược thì ngược lại, nghe Lục Hạo nói muốn ra ngoài chơi, đầu tiên hơi nhíu đôi mày lá liễu, sau đó ngại ngùng nói:
– Biểu ca, muội bây giờ có chút chuyện muốn thương lượng với Hàn Phong, nếu như huynh muốn ra ngoài chơi, muội sẽ bảo người khác đi cùng huynh?
Lục Hạo nghe vậy, ngây người tại trận, vốn cứ tưởng Tử Nhược nghe xong sẽ vui vẻ cùng hắn đi chơi.
Ai ngờ, lại bị Tử Nhược từ chối.
Và lý do lại chính là người đàn ông xa lạ này.
Khoảnh khắc đó, Lục Hạo cảm thấy ngực mình như nghẹn lại, hình như có cái gì đang mắc ở đó.
Vốn tưởng có thể lấy le được với Hàn Phong, ai ngờ từ đầu đến cuối đều là mình mất mặt….
Điều này khiến cho sắc mặt Lục Hạo không khỏi lúc đỏ lúc xanh.
Hàn Phong nhìn bộ dạng Lục Hạo, chỉ lắc lắc đầu, không muốn lằng nhằng thêm với hắn, quay sang nói với Tử Nhược:
– Được rồi, cô kéo ta ra ngoài đây có chuyện gì?
Tử Nhược nghe Hàn Phong nói, sực nhớ ra mục đích kéo hắn ra ngoài, bỏ qua luôn câu chuyện với Lục Hạo.
Kéo tuột Hàn Phong vào nội viện, đồng thời nói:
– Ngươi cứ đi theo ta, đợi lát nữa ta sẽ nói cho ngươi biết.
Hàn Phong nghe vậy, chỉ nhún nhún vai, mặc kệ cho Tử Nhược kéo đi.
Nhìn theo bóng dáng hai người, Lục Hạo hai tay nắm chặt thành hai nắm đấm, biểu tình trở nên vô cùng âm u, nghiến răng nhìn theo bóng dáng Hàn Phong, ngọn lửa ghen tị trong lòng không ngừng bốc lên.
Một lúc lâu sau, Lục Hạo mới hừ lạnh một tiếng, phẩy tay quay người bỏ đi.
Lúc nãy mất mặc trước mặt hàn Phong, Lục Hạo đương nhiên không ngốc đến mức tiếp tục đi theo gây chuyện.
Như vậy chẳng có lợi gì cho hắn, ngược lại còn khiến Tử Nhược cảm thấy phản cảm.
Chương 505: Tử Nhược lương thiện
Một trong những mục đích đến Thiên Khởi Thành lần này của Lục Hạo là kéo gần cảm tình với Tử Nhược.
Thiên khởi giả nhất tộc tộc trưởng chỉ có một cô con gái.
Có được Tử Nhược, sau này chuyện tranh chấp ngôi vị tộc trưởng đương nhiên sẽ được giúp đỡ rất nhiều.
Chỉ có điều Lục Hạo không ngờ lần này lại có thêm sự xuất hiện ngoài ý muốn của Hàn Phong, điều này khiến cho tâm trạng Lục Hạo có chút ảo não và lo lắng.
Bất luận Lục Hạo nghĩ gì, Hàn Phong đều không quan tâm.
Lúc này, Hàn Phong đang bị Tử Nhược kéo vào một góc nội viện.
Thấy Tử Nhược dùng khuôn mặt vô cùng nghiêm túc nhìn mình, Hàn Phong trong lòng có chút hiếu kì.
– Sao? Tại sao lại nhìn ta như vậy?
Hàn Phong hỏi.
Tử Nhược nghe vậy, mới thu ánh mắt, tiếp tục lên tiếng:
– Ngươi vừa nói ngươi cần đá hiền giả?
Hàn Phong nghe đến đây, giật mình, nhưng vẫn lên tiếng hỏi:
– Có gì không đúng sao?
– Ngươi có biết đá hiền giả là vật gì không?
Tử Nhược nghiêm túc hỏi.
Nghe khẩu khí Tử Nhược, rõ ràng cô biết đá hiền giả.
Hàn Phong trong lòng không khỏi có chút kích động, những ngày vừa qua hắn vì nghe ngóng thông tin đá hiền giả, mất rất nhiều tâm sức, vậy mà vẫn không thu hoạch được gì, đi một vòng, không ngờ người ở ngay bên cạnh hắn lại biết về đá hiền giả.
Chỉ có điều, Hàn Phong không vì thế mà vội mừng, trong lòng có chút lo lắng, nhìn phản ứng vừa rồi của Tử Y, Hàn Phong cảm thấy chuyện này sẽ không thuận lợi như hắn tưởng tượng.
Quả nhiên, Tử Nhược không đợi Hàn Phong trả lời, tiếp tục nói:
– Đá hiền giả là cấm vật của thiên khởi giả nhất tộc, bất cứ ai đều không được sử dụng vào mục đích riêng.
– Cấm vật? Tại sao?
Hàn Phong thắc mắc hỏi.
Nhìn bộ dạng mơ màng không hiểu của Hàn Phong, không biết tại sao, Tử Nhược lại thấy nhẹ nhõm, thở dài giải thích với Hàn Phong.
– Năm đó, sở sĩ thiên khởi giả nhất tộc bị ép đến đây, phần lớn nguyên nhân là do đá hiền giả, cũng chính bởi thế, sau này, đá hiền giả bị liệt vào hàng cấm vật của tộc ta!
Tử Nhược chậm rãi nói.
Chuyện này cô cũng được nghe từ cha mình, thân là con gái tộc trưởng, một vài chuyện cô vẫn có thể biết.
Hàn Phong nghe Tử Nhược giải thích xong, trong lòng càng thêm kinh ngạc, không khỏi thầm mắng Vô Danh, lúc trước không nói cho hắn nghe chuyện liên quan đến đá hiền giả.
Làm Hàn Phong hiểu nhầm đá hiền giả chỉ là một linh vật tương đối quý, không ngờ lại liên quan nhiều như vậy.
Đồng thời, Hàn Phong trong lòng không khỏi có chút hối hận.
Nhưng, trong đầu lại nghĩ, nếu như đá hiền giả không được thiên khởi giả nhất tộc coi trọng như vậy, thì chuyện có được thông tin về nó đã trở nên rất dễ dàng.
Ngẫm nghĩ một lúc, Hàn Phong lại hỏi:
– Có thể nói cho ta biết rốt cục là chuyện gì không?
Tử Nhược nghe xong, lại thở dài, chậm rãi nói:
– Nói cho ngươi biết cũng không sao.
Mặc dù đá hiền giả được liệt vào hàng cấm vật, nhưng người biết về sự tồn tại của nó cũng không ít.
Liền sau đó, Tử Nhược từ từ kể lại chuyện của đá hiền giả cho Hàn Phong nghe.
Hàn Phong nghe xong, mới hiểu tại sao thiên khởi giả nhất tộc lại coi trọng đá hiền giả như vậy.
Thì ra, theo những gì Tử Nhược nói, sở dĩ thiên khởi giả nhất tộc bị đẩy đến đây, cũng là vì đá hiền giả.
Kì thực, sau khi đạo sĩ đen bị võ giả đánh bại, những đạo sĩ đen còn lại không cam tâm từ bỏ địa vị thống trị đại lục.
Họ bỏ ra mấy chục năm thời gian, tạo ra con ma vật mà đến bây giờ vẫn bị phong ấn trong tứ diệu tháp.
Trái tim của con ma vật đó chính là đá hiền giả.
Cũng bởi vì đá hiền giả, con ma vật mới có khả năng tái sinh vô tận.
Nhưng, sức mạnh của đá hiền giả quá lớn, khiến cuối cùng con ma vật sản sinh tư duy riêng, thoát khỏi sự điều khiển của đạo sĩ đen.
Năm đó, rất nhiều đạo sĩ đen mất mạng trong tay nó.
Sau khi những đạo sĩ đen còn lại di cư đến đây, họ đã quyết định hủy hết số đá hiền giả còn lại, tránh sau này có ai muốn lợi dụng đá hiền giả tạo nên một con ma vật đáng sợ khác.
Thiên khởi giả nhất tộc không muốn một lần nữa bị con ma vật đó phá hủy không gian sống mà khó khăn lắm họ mới có được.
Chỉ có điều không ngờ, hiền giả thạch quả không hổ danh là kì vật, thiên khởi giả nhất tộc dùng đủ mọi cách mà không thể nào phá hủy được nó.
Đá hiền giả giống như con ma vật, bất luận dùng phương pháp gì tpas hủy, chỉ cần cho nó thời gian, nó đều có thể hồi phục như cũ.
Cuối cùng, thiên khởi giả nhất tộc và tất cả tộc trưởng động dụng tất cả sức mạnh, mặc dù không phá hủy được hết số đá hiền giả còn lại.
Nhưng khiến chúng sản sinh dị biến, dung hợp lại trên một miếng linh ngọc.
Hàn Phong đoán, miếng linh ngọc đó là bảo hộ thời gian mà Vô Danh nói.
Chỉ có điều, đây là chuyện xảy ra sau khi đạo sĩ đen di chuyển đến đây, tại sao Vô Danh lại biết được.
Ngẫm nghĩ một lúc, Hàn Phong hiểu ra, tên Vô Danh đó quả nhiên vẫn còn chuyện giấu hắn.
Chỉ có điều, bây giờ Hàn Phong có muốn tìm Vô Danh tính sổ cũng không có cơ hội.
Phải giải quyết cho xong chuyện trước mắt đã.
Lúc nãy lúc nghe Tử Nhược nói thiên khởi nhất giả phá hủy hết đá hiền giả, Hàn Phong giật bắn mình.
Cho đến khi nghe không thể hủy được đá hiền giả, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó, Hàn Phong quan tâm hỏi:
– Vậy bây giờ đá hiền giả ở đâu?
Tử Nhược nghe vậy, chỉ lắc lắc đầu, nói:
– Ta khuyên ngươi đừng tiếp tục nghĩ chuyện này nữa, đá hiền giả đã được liệt vào hàng cấm vật, đương nhiên phải do thiên khởi giả nhất tộc tứ đại trưởng lão cùng nhau trông giữ.
Dừng lại một lúc, Tử Nhược tiếp tục nói:
– Ta cũng không ngại nói cho ngươi biết, mục tiêu của đám di khí giả đó cũng chính là đá hiền giả, phụ thân ta đoán chúng định dùng đá hiền giả tạo ra một con quái vật giống y như con quái vật năm nào.
Hàn Phong nghe Tử Nhược nói vậy, nhất thời trầm ngâm, không ngờ đá hiền giả lại có tác dụng đó, nghe Tử Nhược nói, Hàn Phong biết có muốn cầu xin Tử Y giao đá hiền giả cho mình, e rằng cũng khó.
Nhưng, ý nghĩ này vừa lóe lên, lập tức bị Hàn Phong dập tắt, hắn nghĩ bất luận thế nào cũng phải có được đá hiền giả, hắn biết, ở một không gian khác, Trầm Ngọc vẫn đang chờ đợi hắn.
Bất luận thế nào hắn cũng phải tìm cách có được đá hiền giả, đánh thức Trầm Ngọc.
Dù có phải trở thành kẻ thù của cả thiên khởi nhất tộc, Hàn Phong cũng không hối tiếc.
Tử Nhược nhìn khuôn mặt suy tư của Hàn Phong, tưởng hắn đang lo lắng cho sư phụ của mình, lên tiếng an ủi.
– Hàn Phong, mặc dù đá hiền giả không thể cho ngươi, nhưng nếu như ngươi đồng ý, ta có thể bảo phụ thân giúp, phụ thân ta rất giỏi trong việc chữa trị thuật pháp hắc ám, ông có thể giúp ngươi kiểm tra cho sư phụ, nói không chừng lại có thể chữa khỏi.
Hàn Phong nhìn khuôn mặt quan tâm chân thành của Tử Nhược, không biết nên khóc hay nên cười.
Hắn làm gì có sư phụ nào, chỉ là cái cớ cho qua mà thôi.
Nghĩ đến đây, Hàn Phong có chút phiền não, nói qua loa với Tử Nhược mấy câu rồi cáo từ rời đi.
Mấy ngày tiếp theo, Hàn Phong căn bản không rời khỏi phòng, thời gian này, hắn không ngừng nghĩ cách làm thế nào để lấy được đá hiền giả.
Thậm chí, hắn còn nghĩ có nên đi tìm di khí giả, cùng chúng liên thủ đối phó với thiên khởi nhất tộc hay không.
Nhưng, suy nghĩ đó vừa xuất hiện đã bị dập tắt ngay lập tức.
Khoan hãy nói lai lịch của di khí giả, Hàn Phong không nghĩ chỉ dựa vào sức lực của bản thân mình có thể đối kháng được với cả thiên khởi nhất tộc, mặc dù đấu khí tu luyện đến trình độ hắn, lợi hại hơn thuật sĩ đen đồng cấp rất nhiều.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Bần Tăng Không Muốn Làm Ảnh Đế [Dịch] Bần Tăng Không Muốn Làm Ảnh Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Ban-Tang-Khong-Muon-Lam-Anh-De-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Tối Cường Sinh Hóa Thể [Dịch] Tối Cường Sinh Hóa Thể](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Toi-Cuong-Sinh-Hoa-The-Audio.jpg)


