Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
Tập 231
❮ sautiếp ❯Chương 1573: Tìm Kiếm Đặng Tuệ (1)
Theo sự di chuyển không ngừng của hai người, tia lửa phát ra càng ngày càng nhiều, đi theo quỷ đạo ngón tay của hai người bọn họ, tạo thành một vòng lửa lớn, nhìn giống như pháo hoa, ở giữa là một vòng xoáy.
“Diệp Thiên Sư, ngài mai vào đi.” Dương Thần Vũ kết ấn tác pháp, cố hết sức nói.
Diệp Thiếu Dương quay lại nhìn Nhuế Lãnh Ngọc, nhẹ gật đầu, Nhuế Lãnh Ngọc cũng gật đầu đáp lại, ánh mắt truyền đến ý tứ mà chỉ hai người bọn họ mới hiểu được.
Diệp Thiếu Dương kéo một cánh tay của Lưu Minh, nhanh chóng xông vào bên trong vòng xoáy.
Một trận đảo lộn đến trời đất mù mịt, dường như ngã vào không gian thời gian bên trong đường hầm…
Đợi tới khi hai người chạm chân xuống đất thì cảnh vật trước mắt dần dần rõ ràng, Diệp Thiếu Dương cúi đầu nhìn, phát hiện dưới chân mình là đất xi măng, quay đầu nhìn lại, sắc mặt tái lại: Mình không phải đứng trên mặt đất mà là đứng ở sân thượng của một tòa lầu!
Ở sau lưng mình là vòng tròn phát ra tia lửa, ở giữa là một màn sương đen đang không ngừng xoáy tròn.
“Diệp tiên sinh, chúng ta đã vào trong rồi sao?” Lưu Minh đứng ở cạnh cửa ra vào, run rẩy hỏi.
Diệp Thiếu Dương không để ý tới ông, đi dạo một vòng, phát hiện đang đứng ở một tòa nhà có bốn tầng, không có bất kỳ lối nào để đi xuống, ngay cả cửa thông gió cũng không có.
“Diệp tiên sinh, làm sao bây giờ, chúng ta có gặp nguy hiểm gì hay không?” Lưu Minh đi tới, lo lắng mà hỏi.
“Chớ quấy rầy.” Diệp Thiếu Dương nhìn bốn bề, không phát hiện được đầu mối gì, kéo Lưu Minh qua, “Ông là hiệu trưởng, ông quen thuộc chỗ này hơn so với ta, ông mau xác định vị trí của chúng ta xem.”
Lưu Minh vịn tay vào lan can, nhìn trái nhìn phải. Trời tối tăm mờ mịt nhưng không ảnh hưởng tới tầm mắt.
Lưu Minh nhìn một hồi rồi nói: “Đây là góc Tây Bắc của trường học, không sai, là nơi này, khu ký túc xá ở bên kia, lầu số năm ở bên kia, bên đó là cửa chính….”
Lưu Minh chỉ có ra mấy dấu tích của kiến trúc, Diệp Thiếu Dương cuối cùng cũng phân biệt được phương hướng.
“Phía dưới xảy ra chuyện gì!”
Theo ánh mắt của Lưu Minh, Diệp Thiếu Dương cũng cúi người nhìn, ở dưới người đến người đi tấp nập, tất cả đều là học sinh, đa số mặc đồng phục của những năm tám mươi, nam thì mặc áo sơ mi trắng, tay cầm sách vở, đi qua đi lại ở phía dưới.
Nữ thì đang đùa giỡn, châu đầu ghé tai. Còn có hai học sinh nam lén lút hút thuốc… Toàn bộ đều là cảnh tượng học sinh đang đến trường học tan học.
Lưu Minh kinh ngạc nhìn những học sinh này đi lại mà nói: “Không phải chứ Diệp tiên sinh, lúc trước không phải ngài nói là ở đây khắp nơi đều là cương thi sao, cương thì còn có dạng như vậy?”
Diệp Thiếu Dương mới đầu cũng kinh ngạc không thôi, nhưng sau khi suy nghĩ một chút liền hiểu.
“Tôi nhớ Lý Tố Chân đã từng nói, nơi này là không gian giam cầm do Vương Mạn Tư sáng tạo ra, luân hồi tự diễn, khiến từng người ở đây tái diễn những cảnh tượng từ sinh ra cho đến chết đi một cách thống khổ. Mà bản thân bọn họ cũng không biết, còn tưởng rằng là thật. Giống với hiện trường tự sát, quỷ hồn tự sát mà chết sẽ bị ác mộng tử vong vây khốn, không biết mình đã chết, sẽ chỉ lập đi lập lại quá trình tự sát….
Lần trước ta đến, nơi này vừa vặn xảy ra hiện tượng thi biến, bây giờ xem ra à chúng ta tới sớm, thi biến còn chưa có bắt đầu.”
Lưu Minh nghe chỗ hiểu chỗ không, hỏi lại: “Ý ngài là tứ chúng ta thấy bây giờ đều là quỷ hồn, không phải là ảo cảnh?”
“Dĩ nhiên không phải, lúc đó ông cũng đã nói, có một số người mất tích, sống không thấy người chết không thấy xác, đại khái là lúc bọn họ còn sống đã bị kéo tới đây, sau đó bị vây khốn ở chỗ này, không thể đi ra ngoài.”
Lưu Minh giật mình nói: “Ý ngài bọn họ là người sống, chỉ thay đổi hình thái khác?”
“Lúc mới tiến vào khẳng định là người sống, nhưng trải qua quá trình từ sinh cho tới chết lần thứ nhất đã trở thành quỷ.”
“Cái này… Vậy bọn họ còn có thể trở lại thế giới hiện thực không?”
“Trở về cũng là quỷ.” Diệp Thiếu Dương đánh gãy suy nghĩ của ông, nói: “Tôi vào đây không phải để cùng ông khảo sát, không có thời gian để lãng phí, ông ở đây chờ, tôi đi tìm Đặng Tuệ.”
Nói xong đi vào vết nứt không gian bên cạnh, mở ba lô ra, chuẩn bị bày trận. Lúc cho tay mò vào pháp khí, đột nhiên đầu óc trì trệ:
Hỏng rồi! Lần trước mình đánh bậy đánh bạ tiến vào nơi này chỉ bằng trạng thái linh hồn, không thể dùng bất kỳ pháp khí gì! Lần này tám phần cũng như thế.
Lần trước mình đi nước cờ hiểm, may mắn thoát được, lần này chẳng lẽ còn có thể may mắn như vậy?
Mình vội vàng đi vào, thế mà lại quên mất tình huống mấu chốt!
Diệp Thiếu Dương ảo não lắc đầu, tay mò tới một tờ linh phù, dường như không ôm một tia hi vọng gì mà dùng một chút cương khí, sau đó buông ra, thế nhưng đầu ngón tay mẫn cảm lại cảm nhận được một tia khí tức, vội vàng lấy linh phù ra xem xét, phù văn đã được kích hoạt.
Tranh thủ thời gian thử một lần nữa, ngạc nhiên phát hiện có thể sử dụng linh phù ở chỗ này, thử pháp khí cũng không có vấn đề gì.
Vì sao lần trước không thể, lần này lại được?
Chẳng lẽ là do bọn Dương Thần Vũ chủ động phá vỡ không gian?
Diệp Thiếu Dương cảm thấy vô cùng có khả năng, thời gian cố hạn, lập tức không để ý tới nguyên nhân nữa, bày ra một cái bát to ở trước khe hở không gian, bên trong đốt một chút dầu cá, xoắn bốn sợi hồng tuyến lại, ngâm vào trong chén, sau đó đốt lên, nói với Lưu Minh: “Ông không cần quan tâm cái gì hết, chỉ chú ý đừng để cho cái ngọn đèn này tắt là được.”
Lưu Minh hỏi: “Làm sao giữ?”
“Tôi đã phối thêm pháp dược bên trong dầu, gặp được âm phong có thể tự động chống cự, chỉ tiêu hao chút dầu thắp, cái bình nhỏ này là dầu thắp, nếu ông thấy dầu trong chén cạn thì nhớ kỹ là phải rót thêm vào một chút, không thể rót nhiều, rót nhiều ngọn lửa sẽ cháy mạnh hơn, rất lãng phí.”
Lưu Minh gật đầu, vâng vâng đáp ứng.
Đột nhiên nghĩ tới cái gì, “Diệp tiên sinh, ngài cho ta chút pháp khí gì đó để phòng thân đi, lở như có quỷ quái gì tới thì tôi còn có cái để đối phó.”
“Người bình thường như ông cũng không thể phát huy tác dụng gì của pháp khí đâu.”
Diệp Thiếu Dương nghĩ nghĩ, lấy Âm Dương Kính ra, vạch đầu ngón tay, dùng máu vẽ một đạo phù văn lên trên, đưa cho ông rồi nói: “Nếu gặp phải tình huống khẩn cấp thì ông dùng cái này mà chiếu, nhưng nó chỉ có thể giúp ông giản quỷ, không thể giết quỷ, cũng chỉ để cho ông phòng thân thôi.
Nơi này là tầng cao nhất, cương thi không bò lên được, nhưng lỡ gặp phải tà vật thì tấn công thì ông cứ nhảy vào khe hở, trở về trước đi.
Lưu Minh nói: “Tôi trở về thì chiếc đèn này phải làm sao bây giờ?”
“Không quản được nhiều như vậy, ông giữ được tính mạng mới đáng nói.
Diệp Thiếu Dương nói xong, trèo ra khỏi lan can, quan sát cửa sổ ở tầng dưới, nghiêng cứu đường trèo xuống.
Lưu Minh vội vàng đuổi tới rồi nói: “Diệp tiên sinh ngài cẩn thận, sớm thành công trở về!”
Diệp Thiếu Dương vốn đang chuẩn bị nhảy, nghe câu nói này, ngẩng đầu trả lời: “Nếu như hết thời gian mà tôi vẫn chưa về thì ông cứ lưu lại ngọn đèn, tự mình về là được, không cần để ý tới tôi.”
Chương 1574: Tìm Kiếm Đặng Tuệ (2)
Lưu Minh kinh ngạc nhìn hắn,không biết phải trả lời thế nào.
Hai tay Diệp Thiếu Dương nắm lấy lan can, đong đưa người, nhảy xuống ban công lầu bốn, nhìn thoáng qua thấy nơi này là phòng học, không ít học sinh đang ở trong lớp.
Tuy đây đều là cảnh diễn của luân hồi, nhưng những hồn phách này cũng không biết gì, mình vẫn nên cẩn thận một chút, không nên gây ra động tĩnh quá lời.
Diệp Thiếu Dương hóp bụng lại vượt ban công leo qua hàng vào, thấy rõ vị trí phái dưới, vừa tính nhảy xuống thì lầu trên truyền tới tiếng hô của Lưu Minh: “Diệp tiên sinh, tôi ở đây đợi ngài, ngài không trở lại ta liền không đi! Ta với ngài cùng tiến cùng lùi!”
Diệp Thiếu Dương khiếp sợ ngẩng đầu, thấy Lưu Minh thần sắc kiên quyết, mắt nhìn mình, đoán là đang đợi mình cảm động mỉm cười đáp lại hoặc đại loại như thế.
Nhưng Diệp Thiếu Dương chỉ muốn mắng ông ta ngu ngốc!
Mình thật vất vả mới tránh được tai mắt của những người trong phòng kia, bị hắn lớn tiếng gọi như vậy, người trong phòng học đều nhìn hết về bên ngày, ngay cả người dưới lầu cũng ngẩng đầu nhìn lên, sau khi phát hiện ra hắn, hoảng loạn la lên.
Học sinh trong lớp học đứng dậy lao tới, một ông giáo sư già cũng xông tới quát: “Cậu là ai, đang làm gì!”
Diệp Thiếu Dương dựng ngón giữa với Lưu Minh đang ngây ra như phỗng ở sân thượng, sau đó nhảy xuống ban công lầu hai, không dám dừng lại mà trực tiếp nhảy xuống lầu một, chen vào trong đám người trốn ra ngoài.
Bấy giờ những học sinh này mới hồi phục lại tinh thần, từng người la lên: “Nhanh bắt hắn lại, rất có thể hắn là đặc vụ, nhanh, mau báo cáo với bảo vệ!”
Đặc vụ?
Diệp Thiếu Dương suy nghĩ một chút liền hiểu, đầu thập niêm tám mươi là lúc chính trị rất mẫn cảm. Trong lòng càng thầm mắng Lưu Minh ngu ngốc, lỡ như bị những người này cản lại sẽ không đủ thời gian để hành động. Lúc đó mình không có thời gian dư dả, còn gây ra sóng gió phức tạp tốn thời gian.
Lập tức thi triển Lăng Không Bộ, bay về phía trước, chạy qua hai con được mới hoàn toàn cắt đuôi đám người kia. Diệp Thiếu Dương dừng lại, phân biệt phương hướng một chút rồi tiếp tục chạy gấp tới khu ký túc xá.
Hắn không biết Đặng Tuệ đang ở đâu, chỉ nhớ rõ lần trước gặp được cô trong ký túc xá, vậy hơn phân nửa là cô đang ở đó.
Đột nhiên lại nghĩ tới, mình tùy tiện xâm nhập vào không gian giam cầm như thế, không biết có kinh động bới Vương Mạn Tư hay không. Lại nói, Vương Mạn Tư chính là chúa tể của nơi này, có người xé rách không gian để đi vào, ả không thể không biết.
Có thể lúc này ả đang ở trong bóng tối để theo dõi mình, nguyên nhân không ra tay là vì muốn mượn tay của mình để tìm ra hồn phách thất lạc của Hạng Tiểu Vũ.
Ả cũng muốn phục sinh Hạng Tiểu Vũ, đối với chuyện này thì hai bên đều nhất trí với nhau.
Nghĩ đến mình và Vương Mạn Tư thế mà lại đạt thành một loại ăn ý tiềm ẩn, Diệp Thiếu Dương không khỏi cảm thấy kỳ quái trong lòng. Nhưng mình lại không thể không phục sinh Hạng Tiểu Vũ, cũng chỉ có thể mang theo loại ăn ý này là tiến hành tiếp.
Về phần sau khi lấy được hồn phách thì Vương Mạn Tư sẽ làm gì thì tính sau.
Trên đường đi thấy các học sinh đi tới đi lui, từ cách ăn mặc cho tới quần áo, cử chỉ lời nói đều hoàn toàn khác biệt với ba mươi năm sau. Diệp Thiếu Dương sinh ra cảm giác như đang xem lại một bộ phim cũ, không những xem mà còn tham dự vào trong đó…
Loại cảm giác này rất là kỳ diệu.
Nhìn những gương mặt non nớt của đám học sinh này, Diệp Thiếu Dương nhịn không được mà nghĩ, nếu những người này không chết thì ba mươi năm sau bọn họ đều đang làm gì?
Nhóm sinh viên đầu tiên đều là nhân tài phiên dịch được bồi dưỡng trọng điểm, đoán chừng trong đó sẽ đào tạo ra được rất nhiều nhân vật hiển hách, chí ít thì đa số đều sẽ không quá kém.
Nhưng mà tất cả đều đã hóa thành bọt nước, những người này không thể sống để thực hiện điều đó, mà sau khi chết còn bị vây khốn ở nơi này, lập đi lập lại cái chết thê thảm, lại không hề biết gì.
Sau này ta diệt Vương Mạn Tư, phá không gian giam cầm, ta nhất định sẽ siêu độ hết tất cả các ngươi, để các ngươi tiến vào luân hồi!
Diệp Thiếu Dương cắn răng thầm nghĩ.
Bên ngoài khu ký túc xá là một cánh cửa sắt cũ nát, có học sinh ra ra vào vào.
Diệp Thiếu Dương đi vào trong, dựa theo trí nhớ lần trước mà tìm ra phương hướng.
Trên đường đi phát hiện rất nhiều người đang nhìn mình, hồi sau mới biết là trang phục của mình quá kỳ quái, không hợp với thời đại này.
Cuối cùng cảm nhận được một loại như đang xuyên không.
Mặc dù thời đại khác biệt nhưng khu ký túc xá nữ vẫn như vậy, có một cánh cửa sắt ngăn lại, hai bà cô quản giáo ngồi ở bên cạnh, giám sát những nữ sinh. Chỉ có nữ sinh mới có thể đi vào.
Diệp Thiếu Dương vừa đến gần lập tức bị một bác gái phát hiện, đứng dậy đi tới, cảnh giác nhìn hắn.
Diệp Thiếu Dương đành phải mỉm cười một nụ cười vô hại với bà cô, “Dì ơi, tôi muốn tìm người.”
“Ai?”
“Đặng Tuệ.”
“Học hệ nào, ở ký túc xá nào?”
“Cái này…” Diệp Thiếu Dương nhớ kỹ lại tư liệu của Đặng Tuệ, nhưng không thể nhớ kỹ, đảo đảo mắt, nói bậy: “Hệ Tiếng Anh, ừm… Có thể là lầu 6 phòng 405.”
Bác gái nghi ngờ nhìn hắn, vừa tính mở miệng nói thì bác gái còn lại đã chen vào: “Cậu nói bậy bạ gì đó, nha đầu Đặng Tuệ kia tôi biết, rõ ràng là ở lầu 5.”
“Ầy… Có thể tôi nhớ lầm, là một học trưởng nhờ tôi tới tìm cô ấy, nói là có việc gấp, dì giúp đỡ một chút.”
Bác gái kia đứng lên, đánh giá hắn nửa ngày rồi mới ném lại một câu: “Ngươi chờ ở đây đi.”
Sau đó xoay người đi vào bên trong ký túc xá, đoán chừng là đi tìm người.
Diệp Thiếu Dương nhìn hai cái đùi của bà ta, lập tức trợn mắt há hốc mồm, bác gái này chắc là bị thấp khớp của tuổi già, di chuyển rất chậm chạp. Đừng nói là không biết Đặng Tuệ có đang ở ký túc xá hay không, cho dù có thì với tốc độ này của bác gái, tới lúc quay lại thì sân trường đã sớm thi biến, người đã chết hết.
Diệp Thiếu Dương quyết định nhanh chóng, bước như bay xông vào trong, trực tiếp chạy vội lên lầu.
“Có người xông vào ký túc xá nữ sinh!”
“Bắt lấy tên lưu manh.”
Sau lưng nhiều tiếng hô kinh ngạc vang lên.
Thế mà bị xem là lưu manh, Diệp Thiếu Dương câm nín, mặc kệ mọi thứ, hung hăng xông về phía trước.
Tuy nhiên bởi vì đường đi ở ký túc xá quá nhiều người cho nên tốc độ không thể nhanh được, rất nhanh đã bị vây lại.
Bắc gái thở hồng hộc đuổi tới, kêu la: “Tiểu tử ngươi ăn mặc kỳ quái, đức hạnh lại không tốt, còn xấu xí, nhất định là lưu minh, quả thật đúng là như thế, mau mau, các cô mau đi bào với bảo vệ!”
Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ nhìn bà, “Tôi nói này dì ạ, dì nói tôi ăn mặc quái dị thì có thể hiểu được, nhưng tôi giống lưu manh khi nào chứ, thật không thể nhịn được.”
Tiến lên một bước, dán tờ linh phù lên mặt bác gái, hô to: “Thu!”
Thân ảnh bác gái lập tức hóa thành làn khói, chui vào bên trong linh phù.
Những người này mặc dù nhìn như đang sống trong không gian, nhưng kỳ thật sớm đã chết, trên cơ bản đều là quỷ hồn, dùng linh phù là được, Diệp Thiếu Dương lúc đầu không muốn ra tay, chậm trễ thời gian, nhưng bị xem là lưu manh mà ngăn chặn lại, cho nên không còn biện pháp nào.
Chương 1575: Giam Cầm Gặp Nạn (1)
Mặc dù ở đây toàn là quỷ hồn, nhưng lại không biết chân tướng sự việc cho nên không khác gì người bình thường, thấy bà cô quản giáo đột nhiên biến mất, lúc đầu đang ồn ào náo nhiệt thì bây giờ lập tức yên lặng như tờ, mọi người đều ngây ra như phỗng, nhìn Diệp Thiếu Dương.
“A!” Không biết nữ sinh nào gào lên đầu tiên, quay người bỏ chạy.
“Quỷ…!!!”
Đám người giống như ong vỡ tổ, né ra tứ tán.
Diệp Thiếu Dương cảm thấy thật câm nín, mặc dù biết bọn họ chưa biết gì hết, cho nên mới xem hiện tượng này thành hiện tượng quái dị ma quỷ, nhưng rõ ràng bọn họ mới là quỷ, lại xem mình là quỷ mà bỏ trốn mất dạng, cảm giác này quả thật rất là kỳ quái.
Thừa dịp đám người tản ra, Diệp Thiếu Dương phóng một mạch ra ngoài, đi tới tòa lầu trong trí nhớ kia, cũng không thèm để ý các nữ sinh đang kinh ngạc trên cầu thang, phí nước đại lên lầu bốn, xông vào căn phòng phía cuối cùng.
Cửa đã khóa từ bên trong, Diệp Thiếu Dương đá một phát bay cánh cửa, vừa xông vào đã lập tức trợn tròn mắt: Bên trong có một cô em gái đang thay quần áo, lộ ra nửa người trắng bóc.
Thấy Diệp Thiếu Dương xông vào, cô nàng ngây dại cả người.
Diệp Thiếu Dương vội vàng bịt mắt lại rồi nói: “Em gái chớ hiểu lầm, tôi tới để tìm người, tôi không phải là yêu râu xanh…”
“Yêu râu xanh! Đồ dê xòm” Cô gái hét ầm lên.
Tiếng hét khiến cho các em gái chung quanh bu lại, ngó dáo dác vào trong phòng.
Diệp Thiếu Dương vốn tính giải thích, nhưng nhìn thấy quần áo không chỉnh tề của nữ sinh, lại nhìn mình, lập tức không cần thiết phải giải thích nữa.
“Nhanh đi gọi người, chúng ta bắt hắn lại, đừng để tên yêu râu xanh đó chạy!” Có người nghĩ kế, lập tức gan lớn hơn mà chặn cửa lại.
Nếu như chuyện này phát sinh trong thế giới hiện thực, Diệp Thiếu Dương cảm thấy mình chỉ có thể có một con đường duy nhất đó là nhảy lầu, nhưng ở đây thì khác, da mặt hắn cũng dày lắm, đối mặt với tình huống như thế này vẫn cứ là bình thường.
“Ngươi tìm Đặng Tuệ làm gì, đồ yêu râu xanh này, chẳng lẽ lại muốn ** cả cô ấy sao!”
Hự! Diệp Thiếu Dương bất lực.
Các nữ sinh không ai dám đi lên bắt lấy hắn, thấy hắn không trốn đi cho nên cũng chặn cửa lại, chờ người báo tin dẫn bảo vệ tới, kết quả chưa đợi được bảo vệ tới thì đã nghe một tiếng hét thảm khác truyền tới từ nơi xa xôi.
Diệp Thiếu Dương giật mình, ý thức được gì đó, vọt tới cửa sổ, nhìn ra ngoài xem xét, thấy được một đám nữ sinh đang chạy trốn vào trong, có một vài nam sinh nhào qua khỏi cửa sắt, bắt lấy một em gái cùng ngã nhào xuống đất, không phải làm gì khác mà là gặm cắn.
Máu tươi bắn lên, tiếng kêu liên hồi, sân trường ký túc xá trở nên hổn loạn thê thảm, như rơi vào cảnh địa ngục.
Quả nhiên là bắt đầu thi biến!
Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, điều này đúng với suy nghĩ của hắn, Vương Mạn Tư đã thiết lập luân hồi, tất nhiên sẽ rút ngắn thời gian xảy ra tai nạn lại, thời điểm mình tới vừa vặn là bắt đầu luân hồi.
Đếm không hết nữ sinh bị cắn chết.
Đám người chạy tứ phía, có xông ra ngoài, cũng có chạy lên lầu để trốn.
Trong lúc nhất thời, tất cả những nữ sinh ở đây đều sợ ngây người, không biết phải làm sao, làm gì còn tâm trí mà để ý Diệp Thiếu Dương.
Các học sinh dưới lầu người thì chết, người thì bỏ chạy, những cương thi này bắt đầu chuyển dời mục tiêu lên người ở trên lầu, có cương thi xông qua cửa sắt, điên cuồng cắn giết dọc đường.
Các nữ sinh thét chói tai, bỏ chạy tứ phía, thậm chí có người bị chen xuống dưới.
Mới đầu có không ít nữ sinh trốn vào trong phòng, nhưng khi bọn cương thi xông lên, phá nát cánh cửa phòng, rất nhiều nữ sinh cảm thấy đây không phải là biện pháp tốt, có ý muốn chạy ra sân trường, thế là có rất nhiều người thừa dịp loạn mà chạy xuống dưới.
Sống chết trước mắt, làm gì có ai còn để ý đến yêu râu xanh Diệp Thiếu Dương, cả đám đều đang lo chạy thoát thân.
Diệp Thiếu Dương không đi giết cương thi, hắn biết rồi đây tất cả đều sẽ luân hồi trở lại, những học sinh này cũng không biết thật mà chỉ là “giả chết”, chờ khi vòng luân hồi kết thúc thì sẽ bắt đầu lại từ đầu…
Trong mắt của hắn chỉ có Đặng Tuệ. Bèn giữ chặt cánh tay của nữ sinh đang thay quần áo kia, hỏi Đặng Tuệ đang ở đâu.
“Không biết, anh tìm lộn chỗ rồi, Đặng Tuệ được sắp xếp ở tòa nhà phía sau kia, không phải tòa nhà này!”
Diệp Thiếu Dương giật mình, lập tức thầm mắng mình ngu ngốc, phí hết thời gian như thế, còn bị người ta coi là yêu râu xanh, thế mà tìm nhầm lầu!
“Chuyện vừa rồi rất xin lỗi, để bồi tội, ta mang ngươi đi vậy.”
“Đi? Đi đâu?”
“Đi nơi ngươi nên đi.”
Diệp Thiếu Dương dán linh phù lên trán cô, thu cô nàng vào linh phù, sau đó xoay người chạy như bay xuống dưới, phàm là gặp phải ai ngăn trước mặt đều phóng linh thù ra, thu hết vào trong linh phù.
Chỉ cần mình có thể ra ngoài thì quỷ hồn bị thu vào trong linh phù đều có thể mang ra.
Trước đó Diệp Thiếu Dương không tính sẽ làm như vậy, không phải là không muốn cứu bọn họ, mà là lần này tới chỉ để tìm hồn phách của Hạng Tiểu Vũ, không có thời gian để chậm trễ, mà nơi này vong hồn lại quá nhiều, căn cứ vào hồ sơ năm đó có thể xác nhận chí ít cũng có vài trăm người, cho dù mình có gắng mấy thì cũng không thể cứu hết trong thời gian ngắn được.
Nếu vì vậy mà chậm trễ thời gian, mình bị nhốt ở chỗ này không ra được thì ngược lại một vong hồn cũng không cứu được.
Bọn họ đã bị nhốt trong không gian này ba mươi ba năm nhưng Vương Mạn Tư không có giết chết bọn họ, vậy thì hiện tại cũng sẽ không ra tay. Bởi vậy Diệp Thiếu Dương đã xác định mục tiêu rõ ràng, chỉ phải giải quyết Vương Mạn Tư thì những quỷ hồn này đều được cứu.
Bây giờ vì xuống lầu, muốn tiết kiệm thời gian nên mới thu bọn họ vào linh phù.
Tại cầu thang gặp phải mấy con cương thi, cả người toàn là máu đang xông tới, Diệp Thiếu Dương dán một tờ linh phù lên trán nó, thế nhưng cương thi lại hoàn toàn không có phản ứng gì.
Diệp Thiếu Dương khẽ giật mình, lập tức hiểu, hắn vốn cho là những người này bị lôi vào lúc còn sống, sau khi tử vong thì bị Vương Mạn Tư mô phỏng thành cương thi, trên bản chất thực ra đều là quỷ hồn, thế nhưng linh phù lại không thể thu hồn, vậy đây hẳn là cương thi thật.
Diệp Thiếu Dương suy đoán, những người này sau khi chết có khả năng đã bị Vương Mạn Tư dùng thi khí luyện chế thành cương thi, sau khi quá trình luân hồi diễn ra thì trạng thái từ lúc quỷ hồn sinh ra cho đến chết đi cũng đồng dạng như vậy, bọn họ biến thành cương thi, đi giết người, cũng không phải là thật sự biến thành cương thi, chờ sau khi tất cả mọi người đều chết thì hết thảy lại tái diễn…
Đây là cương thi đẳng cấp thấp nhất, có thể không hồn, càng đừng nói tới tu vi, lần này Diệp Thiếu Dương có pháp khí trong tay, đối phó với bọn nó như là chơi trò trẻ con, tuy nhiên vì để tiết kiệm thời gian, hắn trực tiếp rút ra Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, chém thẳng một đường mà đi, thi huyết văng khắp nơi.
Tới khi hắn xuống được tới dưới, quần áo toàn thân đều ướt đẫm thi huyết, bộ dạng còn kinh khủng hơn cả cương thi.
Dưới lầu không còn người sống, chỉ có mấy cương thi đang hối hả ngược xuôi, tìm kiếm mục tiêu, nhìn thấy Diệp Thiếu Dương lập tức xông tới.
Diệp Thiếu Dương tiếp tục chém giết, vọt tới tòa nhà phía sau, trên lầu vang lên một hai tiếng hét thảm nhưng không nhìn thấy người nào.
Chương 1576: Giam Cầm Gặp Nạn (2)
Diệp Thiếu Dương chạy thẳng tới lầu bốn, đi tới cuối hành lang, đứng trước phòng ngủ đang đóng cửa kia, bên trong truyền ra tiếng khóc thút thít.
Diệp Thiếu Dương dùng sức đá cửa, xông vọt vào, nhìn quanh bốn phía, giật mình phát hiện thế mà chỉ có một nữ sinh trong phòng.
Nữ sinh nhìn thấy một người toàn là máu xông vào, tưởng là cương thi, bị dọa hét ầm lên, ôm đầu co lại vào trong góc.
“Đừng sợ tôi không phải là cương thi, tôi tới để cứu cô, tôi đã giết rất nhiều cương thi!” Diệp Thiếu Dương nói rồi lau vết máu trên mặt mình để cô nhìn thấy rõ mặt mình.
Nữ sinh từ từ tỉnh táo lại, nhìn hắn thì thào nói: “Vì sao anh không sợ cương thi?”
“Bọn nó sợ tôi trốn còn không kịp chứ đừng nói tới cái này, tôi hỏi cô, Đặng Tuệ ở đâu, tại sao chỉ có một mình cô ở trong phòng?”
Lúc hỏi cái này, Diệp Thiếu Dương nghĩ rằng, nếu như lần này lại đến sai phòng, mình dứt khoát cắt cổ tự tử cho rồi.
“Đặng Tuệ… mấy người bọn họ đi ra ngoài rồi, tôi không biết là đi đâu, hôm nay tôi bị bệnh cho nên ở trong phòng.”
“À, cô có số điện thoại di động* của Đặng Tuệ hay không, gọi hỏi xem cô ấy ở đâu được chứ?” Diệp Thiếu Dương thốt ra theo bản năng.
“Di động… Gà*? Đó là cái gì?” Nữ sinh kinh ngạc hỏi.
*Điện thoại di động là “Thủ Ky”, nữ sinh này đã nghe nhầm thành “Thủ Kê”, Kê là gà.
Diệp Thiếu Dương nhún nhún vai, đầu thập niên tám mươi đừng nói là điện thoại di động, ngay cả điện thoại bàn cũng chưa ai xài qua.
Suy nghĩ một chút, Diệp Thiếu Dương quyết định chờ ở chỗ này: Lần trước tới tìm Đặng Tuệ cũng là ở đây, vậy nhất định lần này cô ta cũng sẽ tới đây, nhưng không biết lúc nào cô ta sẽ tới, vậy cũng tốt hơn là mình đi tìm mà không có mục tiêu gì, như thế càng tốn thời gian mà chưa hẳn là tìm được.
“Anh học ở ban nào, tôi chưa từng thấy anh, anh tìm Đặng Tuệ làm gì?” Nữ sinh nhìn Diệp Thiếu Dương chằm chằm, tò mò hỏi.
“Tôi thích cô ta.” Diệp Thiếu Dương thuận miệng nói đại.
Nữ sinh ngơ ngác nói: “Không thể nào, anh không biết là cô ấy thích học trưởng Tiểu Vũ hay sao, khi nãy Đặng Tuệ đã bị học trưởng Tiểu Vũ gọi ra ngoài, tới giờ vẫn chưa trở về.”
Diệp Thiếu Dương kinh ngạc đến ngây người, hỏi: “Chuyện khi nào?”
“Trưa nay, mấy tiếng rồi.”
Rốt cuộc Diệp Thiếu Dương cũng biết được thời gian bắt đầu luân hồi: với tình hình nơi đây, sớm lắm thì sẽ không quá giữa trưa, bởi vì bên trong không gian giam cầm này không có Hạng Tiểu Vũ, Vương Mạn Tư cũng chỉ có thể chờ sau khi tách Hạng Tiểu Vũ và Đặng Tuệ ra thì mới bắt đầu luân hồi.
Chỉ là tất cả vong hồn đều dựa theo ký ức của quá khứ mà kéo dài, cũng không biết thời khắc trọng yếu, cho nên cứ thế mà sinh hoạt…
Diệp Thiếu Dương dán linh phù lên trán nữ sinh, thu cô ta vào, một mình yên lặng chờ đợi ở trong phòng.
Đoán chừng qua một khắc đồng hồ…
Ngay lúc Diệp Thiếu Dương đang gấp gáp thì từ hành lang vang lên tiếng bước chân lộn xộn, tiếp đó mấy nữ sinh chạy tới, Diệp Thiếu Dương thấy được Đặng Tuệ, rồi sau đó nhìn mấy người kế bên cô, cảm giác đều rất quen mặt, chính là những người đã thấy lần trước.
Như vậy xem ra lần trước mình tới khá muộn, những cô gái này đã trốn hết vào phòng, đồng thời khóa cửa lại.
Mấy nữ sinh xông vào phòng ngủ, thấy Diệp Thiếu Dương máu me đầy mình giống những người ở dưới kia, suýt chút nữa coi hắn là cương thi.
“Đừng sợ đừng sợ, tôi không phải là cương thi cũng không phải là người xấu, tôi tới tìm Đặng Tuệ.” Diệp Thiếu Dương vội vàng lùi lại, dơ hai tay lên để khiến bọn họ yên tâm, sau đó xông về phía Đặng Tuệ cười cười “Lại gặp.”
Đặng Tuệ sững sờ, cẩn thận nhìn hắn rồi cau mày nói: “Chúng ta đã từng gặp nhau sao?”
“Trước kia đã từng gặp nhưng cô không nhớ. Ở đây ai tôi cũng đã gặp.”
Mấy nữ sinh đều nhìn sang hắn, một người mở miệng nói: “Chớ có nói nhảm, tôi chưa từng gặp anh, Tiểu Tuệ cậu cách xa hắn một chút!”
“Cô nghĩ kỹ đi!” Diệp Thiếu Dương khoát tay, dán linh phù lên trán cô nàng, nữ sinh này ngay lập tức biến mất dưới mắt của mọi người.
Diệp Thiếu Dương không cho các cô có cơ hội giật mình, phóng linh phù ra, thu cả đám các cô vào trong linh phù chỉ chừa lại Đặng Tuệ.
Đột nhiên xảy ra biến cố, vượt xa nhận biết của Đặng Tuệ khiến cô ngây ra như phỗng, nhìn Diệp Thiếu Dương không nhúc nhích.
“Đây là pháp thuật, bọn họ đã chết, cho nên bị tôi thu vào trong linh phù.”
Diệp Thiếu Dương phất phơ linh phù trong tay, nói với Đặng Tuệ, “Cô trở về từ bên ngoài, hẳn đã nhìn thấy cương thi, cô có thể tiếp nhận cương thi thì tôi nghĩ nhất định cũng có thể tiếp nhận sự thật rằng trên đời này có quỷ.”
Đặng Tuệ ngồi bệt xuống đất, thất hồn lạc phách, thì thào nói: “Bọn họ… đều đã chết?”
“Không sai, đều là quỷ hồn, bị Vương Mạn Tư nhốt ở chỗ này mà thôi.”
“Vương Mạn Tư…” Đặng Tuệ kinh ngạc, thần sắc có chút hung ác, ngẩng đầu nhìn hắn nói: “Ngươi đến cùng là ai?”
Diệp Thiếu Dương nói: “Rất nhiều chuyện cô không biết, sau này tôi sẽ giải thích hết, bây giờ tôi hỏi cô, có phải Hạng Tiểu Vũ đã cho cô vật gì hay không?”
“Học trưởng Tiểu Vũ…” Đặng Tuệ ngơ ngác, dường như thanh tĩnh một chút, nhẹ gật đầu, “Anh ấy có cho tôi một vật, kêu tôi phải giữ gìn thật cẩn thận.”
Quả nhiên là không sai!
Diệp Thiếu Dương kích động hỏi: “Đồ đâu?”
“Ở ngay đây…” Đặng Tuệ đột nhiên do dự, “Học trưởng Tiểu Vũ đã nói vật này rất quan trọng, liên quan tới tính mạng của anh ấy, bảo tôi không được đưa cho bất kỳ một kẻ nào, mặc dù tôi không rõ vì sao nhưng nhất định sẽ tuân thủ hứa hẹn.”
Diệp Thiếu Dương nghe xong, gấp gáp tới không kiềm được “Thật ra thì Tiểu Vũ kêu tôi tới, bây giờ hắn đang cần dùng đến vật này, cho nên nhờ tôi tới lấy.”
Ánh mắt Đặng Tuệ lóe lên một cái hỏi: “Học trưởng Tiểu Vũ đâu?”
“Hắn không thể tới cho nên mới nhờ tôi tới, cô giao đồ vật cho tôi là được, tôi không còn thời gian.” Diệp Thiếu Dương vội vàng vươn tay ra.
Đặng Tuệ do dự, đột nhiên hỏi: “Học trưởng Tiểu Vũ tên tiếng Anh là gì?”
Tên tiếng Anh?
Diệp Thiếu Dương nghẹn họng nhìn trân trối, hiểu là cô nàng đang thăm dò mình, nhưng mà làm sao mình biết được tên tiếng Anh của Hạng Tiểu Vũ là gì, trong tư liệu không có mà, cho dù có thì mình nhất định cũng sẽ không nhớ được, có điều Hạng Tiểu Vũ là người Hồng Kong, là người Mỹ gốc Hoa, hình như có tên tiếng Anh khác, Đặng Tuệ không phải lừa mình.
Lập tức gãi đầu, ngập ngừng nói: “Tôi chưa từng nghe hắn nói…”
Đặng Tuệ lập tức rụt về sau, cảnh giác nói: “Ngươi ngay cả tên tiếng Anh của anh ấy cũng không biết thì làm sao anh ấy có thể giao cho ngươi vật quan trọng như vậy, ngươi đến cùng là ai?”
“Tên tiếng Anh, tôi nghĩ là…” Diệp Thiếu Dương định nói đại một cái tên, kết quả vắt hết óc cũng chỉ nghĩ được mấy tên tiếng Anh.
“Michael…” suýt chút nữa đã nói là “Jordan”, kết quả thấy Đặng Tuệ nhíu mày, hoảng hốt đổi giọng nói: “Không thì chính là Khoa Bì… Cũng không đúng, Bill… Bill là một cái khác”
Chương 1577: Tam Thanh Tuyệt Trần Thuật
Đặng Tuệ nói: “Ngươi rõ ràng là không biết.”
“Không, tôi biết, nhưng mọi khi tôi toàn gọi hắn bằng tên tiếng Trung, không có gọi bằng tên tiếng Anh cho nên tôi không nhớ, có phải tên Jack hay không…”
Đặng Tuệ hỏi: “Ngươi xác định?”
“Ách, xác định.” Diệp Thiếu Dương nghĩ thầm, biết đâu đúng thì sao, thật ra thì mình định nói là Jackson.
“Sai.”
Móa!
Diệp Thiếu Dương đột nhiên thông suốt, kiên trì nói: “Không sai, trước kia hắn gọi là Jack! Sau đó coi bói, thầy bói nói cái tên này không tốt cho nên mới sửa lại cho cái tên khác, mà tôi lại không nhớ được tên mới, cô quan hệ tốt với hắn như vậy thì không biết hắn đã kể với cô chuyện này chưa!”
Đặng Tuệ cau mày nói: “Có chuyện như vậy?”
“Ừ!” Diệp Thiếu Dương thề son sát.
Đặng Tuệ hơi do dự một chút: “Đồ vật đó tôi cất ở trong ngăn tủ, để tôi lấy cho anh.”
Diệp Thiếu Dương âm thầm thở phào một hơi, ba cái việc nói dối này thật không tốt tí nào, trong lòng thầm mắng cái tên hố cha Hạng Tiểu Vũ kia, không có việc gì thì lấy tên tiếng Anh làm quái gì không biết!
“Hai mươi phút.”
Dương Thần Vũ nhìn thoáng qua đồng hồ, thì thào nói.
Ánh mắt mọi người đều gắt gao nhìn chằm chằm kim ngắn và kim dài, khẩn trương tới độ ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Không biết có phải do tác dụng tâm lý hay không mà Nhuế Lãnh Ngọc cảm thấy vết nứt càng ngày càng mờ nhạt, kiềm lòng không được, siết chặt nắm đấm.
“Sau khi vết nứt không gian khép lại thì chuyện gì sẽ xảy ra?”
“Diệp Thiên Sư sẽ bị nhốt ở bên trong, cho tới tháng sau.”
“Tháng sau?”
“Mở không gian pháp khí cần đúng vào đêm trăng tròn của mỗi tháng, sau khi hấp thu ánh trăng mới có đầy đủ linh lực để sử dụng, nói cách khác thì mỗi tháng chỉ có thể sử dụng một lần.”
Một tháng một lần… Chính là nếu muốn mở vết nứt không gian một lần nữa thì chỉ có thể đợi tháng sau…
Trong lòng Nhuế Lãnh Ngọc càng thêm bất an.
Lý Đồng nói: “Một tháng thì mọi chuyện đều phát sinh đầy đủ, nếu Diệp Thiên Sư thật sự bị nhốt bên trong sẽ chỉ có một kết quả: Hoặc là ngài ấy diệt Vương Mạn Tư, hoặc là…”
Dương Thần Vũ nhìn Nhuế Lãnh Ngọc rồi tiếp lời: “Mặc dù Diệp Thiên Sư pháp lực thông thiên, nhưng dù sao không gian giam cầm cũng là địa bàn của Vương Mạn Tư, Diệp Thiên Sư rất khó là đối thủ của ả ta.”
Nhuế Lãnh Ngọc không lên tiếng, trầm ngâm một chút, quay đầu kêu: “A Ngốc!”
A Ngốc lập tức đi đến bên cạnh cô.
“Ngươi nhanh chóng ra ngoài sân trường, tìm Dưa Dưa hoặc là ai đó trong đám người của Diệp Thiếu Dương cũng được, thông báo cho bọn họ biết, trong vòng năm phút tất cả phải tập trung tới đây!”
A Ngốc lập tức chạy đi.
Dương Thần Vũ cả kinh nói: “Ngài muốn dẫn bọn hắn xông vào cứu Diệp Thiên Sư sao? Đây không phải là ý kiến hay, lỡ như ai đó bị lạc đường…”
“Không đến bước đường cùng thì ta sẽ không làm như vậy.” Nhuế Lãnh Ngọc đánh gãy lời nói của hắn, nhìn thời gian trên điện thoại còn không tới mười phút, hi vọng lo lắng của mình là dư thừa. Bằng không mình sẽ mang theo tất cả mọi người cùng giết đi vào….
Một hộp gỗ hình bát giác được Đặng Tuệ lấy ra từ trong ngăn tủ, đưa cho Diệp Thiếu Dương.
Diệp Thiếu Dương nghiên cứu một chút, trên cái hộp có một cái nút thòng lòng chốt mở, mặt trên có là cái khóa chìm, tổng cộng có ba cái nút như vậy, cầm trong tay không thấy nặng lắm.
Diệp Thiếu Dương tỉ mỉ nghiên cứu mới phát hiện ngoại trừ ba cái nút này thì không còn bất kỳ cơ quan gì nữa, ba ngón tay đặt lên trên ba cái nút mà gõ gõ, không nhúc nhích tí nào.
“Hắn không nói cách mở cái đồ vật này thế nào sao?” Diệp Thiếu Dương thuận miệng hỏi, cũng không ôm quá nhiều hi vọng.
Thế nhưng Đặng Tuệ lại cung cấp được một manh mối trọng yếu: “Anh Tiểu Vũ có nói, vật này không có bất kỳ cơ quan gì, chỉ cần pháp thuật thâm hậu thì liền có thể mở phong ấn.”
“Pháp lực thâm hậu…” Diệp Thiếu Dương nhíu mày.
Đặng Tuệ nói tiếp: “Tôi không hiểu anh ấy nói vậy là có ý gì cho nên chỉ nói lại nguyên bản cho anh biết.”
“Tôi hiểu rồi.” Diệp Thiếu Dương đã nghĩ rõ ràng hết mọi thứ, ba ngón tay cắm vào trong ba cái nút nhỏ, vận chuyển cương khí, quả nhiên cảm nhận được sự tồn tại của phong ấn.
Phong ấn rất cường đại, như vậy lại càng đơn giản, không có thủ pháp gì xa lạ hết, chỉ đơn thuần là một phong ấn:
Pháp lực thâm hậu thì bất kỳ người nào đều có thể mở ra, nhưng nếu pháp lực không đủ thì không có bất kỳ biện pháp nào để nghĩ.
Loại phong ấn này thường được giới pháp thuật dùng, tác dụng giống như một cánh cửa, nói cho kẻ đến sau biết, nếu có thực lực thì có thể mở phong ấn, không có thực lực thì khỏi suy nghĩ nhiều.
Phong ấn của cái hộp gỗ này cũng đủ cường đại, Diệp Thiếu Dương chỉ cần hơi cảm thụ một chút liền có thể xác định được, cho dù là pháp sư bài vị Thiên Sư đều chưa chắc là mở ra được. Có điều cái này hắn rất tự tin: Bằng với pháp lực của mình nếu mà còn không mở ra được cái này thì thế gian không ai có thể mở ra được.
Bởi vì lo trong quá trình tác pháp sẽ bị người khác đánh lén cho nên Diệp Thiếu Dương vẽ một tờ linh phù, nhét vào trong miệng, cắn chóp lưỡi rồi trộn máu vào, sau đó nhai nát linh phù rồi nôn vào lòng bàn tay, dùng tay xoa xoa mấy lần, thấp giọng niệm chú:
“Ngọc Thanh tứ ngã thanh tịnh tâm, nhất nhập sa hải quỷ bất kinh*…” Rãi tất cả linh phù vừa cắn nát ra ngoài, hòa tan vào trong không trung, sau khi rơi xuống đất thì hóa thành cát đỏ bừng, trải rộng trên mặt đất, dường như là vô cùng vô tận.
*Tạm dịch: Ngọc Thanh ban thưởng cho ta tịnh tâm, nhập vào biển cát không sợ hải ma quỷ…
Trong quá trình này thì Diệp Thiếu Dương rút Đào Mộc Kiếm ra, chờ sau khi hạt cát chiếm hết cả căn phòng, trước sau chỉ còn lại hai cái cửa sổ thì cầm kiếm tác pháp, miệng thì thầm: “Thái Thanh mệnh ngã hạ phàm trần, uông dương tứ ý ba đào sinh*!”
*Tạm dịch: Thái Thanh lệnh cho ta hạ phàm trần, đại dương mênh mông tùy tiện mà sinh sống!
Một cơn sóng nước tràn ra từ trong biển cát, che lấp các cửa sổ lại, giống như đang tăng thêm một tầng bích chướng trong suốt.
Diệp Thiếu Dương lại lần nữa lấy ra đồng tiền Ngũ đế, tay trái kết ấn, ngón trỏ điểm lên trên từng đồng tiền một.
“Thượng Thanh tiệt thủ nhất đạo quang, thiết cát hoàn vũ phân âm dương*!”
*Tạm dịch: Thượng Thanh dùng một vệt ánh sáng, chém ngang vòm trời phân âm dương!
Tiền Ngũ đế sau khi bị điểm lên thì được rãi qua xung quanh, lăn về bốn vác tường của căn phòng, lóe ra hai làn khí đen đỏ, không ngừng xoay tròn, rót vào bên trong biển cát và sóng nước.
Tam Thanh Tuyệt Trần Thuật, cuối cùng cũng thi triển thành công, kim, thủy, thổ, chiếm ba Ngũ Hành, tượng trưng cho xiển tiệt nhân Tam Thanh Đạo, có thể hoàn toàn ngăn cách không gian bên ngoài với chỗ này, càng không thể nhìn thấy được bên trong xảy ra chuyện gì.
Đây là Diệp Thiếu Dương học được từ pháp thuật của Tàn Thư Quyển, mặc dù thi triển hơi khó khăn ngưng tuyệt đối là đáng giá.
Tại thời điểm dùng cương khí mở phong ấn thì mình nhất định phải hết sức chăm chú, lúc đó thực lực là yếu nhất, dễ dàng bị công kích.
Diệp Thiếu Dương biết là Vương Mạn Tư nhất định là đang ẩn nấp trong bóng tối để nhìn trộm mình, ả vẫn chưa động thủ là vì hồn phách của Hạng Tiểu Vũ còn chưa được phóng xuất, hắn cũng không muốn trong nháy mắt mình mở phong ấn ra thì bị Vương Mạn Tư công kích.
Quy tắc thứ nhất của pháp sư chính là tuyệt đối không thể thi triển pháp thuật trong tình huống nguy hiểm.
Diệp Thiếu Dương thân là bài vị Linh Tiên, cũng không dám không tuân thủ quy tắc này.
“Cái này…” Đặng Tuệ nhìn một màn thần kỳ này xảy ra, tựa như trông thấy Vu Thuật của dân Muggle trong Harry Potter, hoàn toàn khiếp sợ không nói ra lời.
“Cô chờ ở đây, đừng có quấy rầy tôi!” Diệp Thiếu Dương ngồi dưới đất, một tay cầm hộp gỗ, tay khác đè lên ba cái nút, bắt đầu chăm chú dẫn xuất cương khí đánh vào phong ấn…
Chương 1578: Vây Ở Ảo Cảnh (1)
Mấy phút sau, Diệp Thiếu Dương thở phào một cái, mở mắt ra.
“Anh thành công rồi?” Đặng Tuệ tò mò hỏi.
“Thành công.” Diệp Thiếu Dương cười với cô, “Cô nghỉ ngơi một chút đi, khi nào trở về tôi lại cám ơn cô.”
“Nghỉ ngơi gì?”
Vừa mới dứt lời thì trán bị dán linh phù, hồn phách được thu vào trong.
Khi nảy giữ cô lại là bởi vì Diệp Thiếu Dương sợ cái hộp gỗ này còn có cơ quan cấm chỉ gì đó, lở như mở không ra thì còn phải hỏi xem Hạng Tiểu Vũ có bàn giao cái gì nữa cho cô không, bây giờ hộp gỗ đã được mở ra cho nên với thu cô vào trong linh phù, như vậy dễ mang về hơn.
“Lạch cạch!”
Một vật rớt xuống đất, Diệp Thiếu Dương bị hấp dẫn sự chú ý, nhặt lên mà xem thử, là một cái kẹp tóc, hiển nhiên là vào thời điểm thu hồn Đặng Tuệ bị rơi ra.
Kẹp tóc bằng kim loại, mặt trên khảm toàn là thủy tinh, nhìn rất quý giá.
Diệp Thiếu Dương tò mò nhặt lên quan sát một chút, lúc lật mặt sau của kẹp tóc lên thì lông mày của hắn nhíu lại, mỉm cười, cất vật này vào trong túi áo, lại cầm hộp gỗ lên, từ từ mở ra… Nửa phút đồng hồ sau, hắn cởi bỏ phong ấn của Tam Thanh Tuyệt Trần Thuật.
“Tốt, có thể về rồi.” Diệp Thiếu Dương nhìn hộp gỗ trên tay, mỉm cười hài lòng rồi xông ra khỏi phòng ngủ.
Bên ngoài đã sớm yên tĩnh trở lại, trên đường đi có không ít thi thể, còn có mấy con cương thi đang tìm kiếm con mồi.
Diệp Thiếu Dương rút Thất Tinh Long Tuyền Kiếm ra, không khách khí chút nào mà chém giết một trận, chạy thẳng xuống lầu, chạy về phía của vết nứt không gian.
Mới vừa ra khỏi ký túc xá, sau lưng đột nhiên truyền đến một trận dị động mãnh liệt, Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một đám khí màu trắng như mây mù đã bao trùm nửa cái sân trường, cuồn cuộn hướng về phía mình.
Vương Mạn Tư quả nhiên xuất thủ!
Diệp Thiếu Dương bèn thi triển Lăng Không Bộ, phi nước đại về phía trước, sương trắng đuổi theo phía sau, hắn dùng tốc độ nhanh nhất mà chạy tới tòa lầu kia, trực tiếp nhảy vào bằng cửa sổ, bên trong là phòng học hỗn độn, trên mặt đất rãi rác mấy chục thi thể, ở cửa còn có một con cương thi đang gặm cắn một thi thể, nhìn thấy Diệp Thiếu Dương lập tức nhào tới.
Sau khi giải quyết con cương thi, Diệp Thiếu Dương mở cửa ra ngoài, nhanh chóng vọt lên lầu trên.
Vết nứt không gian nằm ở sân thượng của tòa nhà này, nhưng lại không có cầu thang hay cửa sổ gì để thông lên. Trước đó Diệp Thiếu Dương đi xuống chỉ bằng một cách: Trèo cửa sổ.
“Cứu mạng, cứu mạng!”
Tiếng kêu cứu kịch liệt vang lên, là truyền tới từ lầu trên.
Diệp Thiếu Dương bò một hơi lên tầng cao nhất, nhìn về phía tiếng kêu liền thấy một con cương thi đang liều mạng tông vào cửa phòng học, cửa đã bị tông nát một nửa, người ở bên trong không biết dùng cái gì để công kích là nửa người của con cương thi đều đã bị xé nát, thi huyết văng khắp nơi trên mặt đất, nhưng căn bản nó không biết đau cho nên vẫn dùng thân thể để tông cửa phòng.
Ầm!
Cửa phòng bị phá tan, bên trong vang lên tiếng thét.
Mặc dù biết là luân hồi tái diễn nhưng Diệp Thiếu Dương vẫn sinh ra xúc động muốn tới cứu bọn họ, hắn nhìn lướt qua cửa sổ ở hành lang, lúc đầu hắn dự định sẽ trèo lên bằng đường này, nhưng bây giờ sương trắng đã lan tràn lên những lầu dưới, cách tầng cao nhất không còn bao xa.
Diệp Thiếu Dương do dự một chút, sau đó nhanh chóng vọt tới cửa phòng kia, một kiếm chặt phăng cái đầu con cương thi, đá văng cánh cửa, thấy được mấy nam nữ đang co ro lại thành một nhóm.
Sau khi thu hết bọn họ vào trong linh phù, Diệp Thiếu Dương vọt tới phía trước xem xét, sương trắng dường như đã tới sát chân, càng ngày càng cuồn cuộn lên, nhìn qua có cảm giác như tòa nhà này xây ở trên mây vậy.
Diệp Thiếu Dương bò lên cửa sổ, nhìn tầng cao nhất, sau đó mở cửa sổ bước lên, rồi lại cởi Dây Câu Hồn ra, dùng sức vung lên, quấn lấy lan can sân thượng, kéo mạnh một cái, cả người nhanh nhẹn nhảy dựng lên.
Ngay một khắc bắt lấy lan can, đột nhiên hai chân bị xiết chặn, tựa hồ như bị thứ gì đó kéo lại!
Trong lòng run lên, cúi đầu nhìn mới thấy sương trắng đã tràn đến dưới chân mình, hai cánh tay trắng noãn vươn ra từ trong đám sương trắng, nhưng kinh khủng hơn nữa là ngay cổ tay của hai cánh tay này còn xẻ ra, mọc thêm ba cái tay khác, quấn lấy chân mình giống như dây leo, kéo xuống dưới.
Cái này khẳng định không phải cương thi, hẳn là một loại quỷ hoặc yêu nào đó.
Diệp Thiếu Dương không kịp nghĩ nhiều, một tay nắm chặt lan can, một tay khác vung Thất Tinh Long Tuyền Kiếm lên trảm tới hai cánh tay đó, chặt đứt hai cánh tay, một tiếng kêu thảm phát ra từ trong sương mù, làm cho người khác không rét mà run.
Ngay chỗ tay bị chém phun ra máu đỏ, nhưng chỉ trong chốc lát từ miệng vết thương lại mọc ra thêm mấy cái tay, từ ba thành sáu, bám lấy chân hắn lần nữa.
Diệp Thiếu Dương kinh hãi không thôi, lại giơ kiếm chặt đứt cánh tay kỳ quái kia, thừa dịp tay mới chưa mọc ra, vội vàng co chân lên, dẫm vào vùng ven của sân thượng, dùng sức vọt cả thân thể lên.
Bây giờ hắn đã đứng ở sân thượng, chỉ cần vượt qua lan can liền có thể thoát khỏi những thứ sau lưng này. Nhưng càng nhiều tay ôm lấy hai chân hắn từ phía sau, tựa như sức nặng ngàn cân, hắn không có cách nào di chuyển.
Thế mà hắn vừa mới dừng một chút thì những cái tay kia đã ngay lập tức men theo hai chân hắn bò lên, có mấy cái tay còn chạm vào bộ phận đặc biệt nào đó.
Con mẹ nó!
Diệp Thiếu Dương toàn thân chấn động, chỉ cảm thấy ngứa ngáy tê dại vô cùng, cương khí vừa mới tụ lại lập tức tan mất.
“Ha ha ha… Nghe nói ngươi là Thiên Sư, đã lâu rồi ta chưa ăn pháp sư nào, hương vị nhất định không tệ.” Thanh âm của một nữ tử truyền tới tai hắn, nhưng không phải của Vương Mạn Tư.
Mùi hôi tanh từ phía sau đánh úp tới, sau đó là cổ bị thứ gì đó ướt át liếm lấy. Lưỡi!
Sau đó lại có thêm mấy cái tay thò lên trước, mò trên dưới người của hắn…
Móa, gặp quỷ háo sắc!
Diệp Thiếu Dương buồn nôn, toàn thân đều nổi da gà, mắng: “Ngươi đến cùng là muốn ăn ta hay là muốn làm cái gì!”
“Ha ha, ta muốn dẫn ngươi xuống Địa Ngục…”
Địa Ngục? Diệp Thiếu Dương hơi động trong lòng, hẳn là ả tới từ Địa Ngục?
Đang suy nghĩ thì cổ đột nhiên tê rần, bị thứ gì cắn, tuy nhiên thứ kia rất nhanh rụt trở về, phát ra tiếng rên rỉ thống khổ.
Diệp Thiếu Dương hừ lạnh một tiếng, “Ăn ta không tốt đâu.”
Giương mắt nhìn một bóng người chạy tới từ phía xa, thấy là Lưu Minh, vội vàng hô: “Nhanh đến giúp tôi một tay!”
Lưu Minh xông tới, nhìn ra sau lưng hắn, da mặt co gắp, sợ hãi tới cực điểm.
“Có gì mà nhìn, mau tới đây!” Toàn thân Diệp Thiếu Dương đều bị nắm lấy, không thể động đậy, đành vận chuyển cương khí bảo vệ quanh thân khiến những cái tay này chỉ có thể bắt lấy hắn chứ không thể tổn thương thân thể của hắn, thứ kia không cần dùng tu vi gì, chỉ cần bóp vị trí ở dưới kia thì mình lập tức sẽ thành thái giám.
Chương 1579: Vây Ở Ảo Cảnh (2)
Thế này sao mà đẹp mắt…” Lưu Minh hít một hơi lãnh khí, không dám ngẩng đầu nhìn, chạy tới bên người Diệp Thiếu Dương, đưa tay tính kéo hắn.
Mấy cánh tay lập tức vươn ra từ sau lưng Diệp Thiếu Dương, chộp lấy Lưu Minh. Diệp Thiếu Dương thân không thể động, cắn chóp lưỡi, dùng máu tươi và nước bọt phun về phía mấy cái tay kia.
Sau lưng lại vang lên tiếng kêu sợ hãi, những cái tay kia lập tức rũ xuống.
Diệp Thiếu Dương hô lên với Lưu Minh: “Đừng túm lấy tôi, ông không kéo được đâu, lấy hạt đậu đồng trong dây lưng ra cho tôi!”
“Hạt đậu đồng trông ra làm sao?”
“Cái gì cũng được, nhanh lên!”
Lưu Minh tay chân vụng về thò vào trong đai lưng của hắn, lôi ra một cái bọc giấy, đang tính bỏ vào trở lại thì Diệp Thiếu Dương nói: “Đừng đừng, mau mở ra rồi nện vào thứ ở sau lưng tôi!”
Diệp Thiếu Dương nhận ra thứ này là bao hồng tiêu, giá trị rất cao, công dụng giống như chu sa, nhưng hiệu quả còn tốt hơn.
Lưu Minh vội vàng mở bọc giấy ra, tiến lên một bước, đang tính vung hồng tiêu ra thì đột nhiên một đôi tay vươn ra từ xương sườn của Diệp Thiếu Dương, bắt lấy quần áo trước ngực của ông.
Lúc nảy Diệp Thiếu Dương luôn không ngừng phun máu để đánh rớt những đôi tay có ý đồ bắt Lưu Minh, nhưng dù sao tầm nhìn cũng bị cản trở, không nghĩ tới hai cánh tay dưới xương sườn mình lại đánh lén thành công.
Hai cánh tay dùng sức kéo một phát, Lưu Minh và Diệp Thiếu Dương liền dính sát vào cùng một chỗ, giữa hai người chỉ cách có một cái lan can.
Diệp Thiếu Dương vốn luôn giữ chặt lấy lan can để cản lực lượng sau lưng mình, cho nên lan can vốn mục nát đã bị kéo đến biến dạng, bây giờ Lưu Minh va vào, chỉ le loảng xoảng một tiếng, một đầu gãy ra, hai người lập tức rớt ra phía sau.
“A!” Lưu Minh hoảng sợ hét ầm lên, bởi vì thân thể hướng xuống dưới cho nên toàn bộ hồng tiêu đều đổ lên thân Diệp Thiếu Dương.
“A…” Nữ quỷ sau lưng gầm nhẹ một tiếng, đa số cánh tay đang quấn lấy Diệp Thiếu Dương đều bị hồng tiêu ăn mòn đến tróc da tróc thịt, bị đau nên buông lỏng Diệp Thiếu Dương ra.
Một cánh tay khôi phục tự do.
Diệp Thiếu Dương phản ứng ngoài dự tín, lập tức vung Thất Tinh Long Tuyền Kiếm lên chém về phía sau, chặt đứt một mảng lớn bàn tay, dùng sức kéo mạnh lan can, lan can phía còn lại cũng gãy răng rắc, rơi xuống dưới.
Tuy nhiên Diệp Thiếu Dương cũng mượn được lực để nhảy lên trên sân thượng.
Sau lưng truyền đến tiếng thét, là Lưu Minh đứng không vững, rơi xuống cùng với rào chắn, phía dưới có rất nhiều bàn tay vươn ra tính bắt lấy ông.
Ngay khoảnh khắc sắp bị những cánh tay kia bắt được thì dây xích sắt phóng tới, quấn lấy eo ông.
Hai tay Diệp Thiếu Dương dùng sức kéo Dây Câu Hồn, kéo ông lên.
Vô số bàn tay leo lên biên giới của sân thượng, đuổi theo Lưu Minh.
Diệp Thiếu Dương không đợi Lưu Minh đứng lên, kéo lấy ông mà phi nước đại, vọt về phía vết nứt không gian gần đó.
Lúc này sương trắng đã lan tràn lên sân thượng.
Diệp Thiếu Dương nhào tới lối ra, nhún người nhảy lên, tính nhảy vào trong.
Kết quả lúc cách khe hở không tới một mét thì sương trắng trên mặt đất hội tụ lại một chỗ, dựng thẳng lên, tạo thành một bức tường.
Diệp Thiếu Dương đụng trúng bức tường, bị bắn ngược trở về, lảo đảo rơi xuống đất, lại tính nhảy lên lần nữa, nhìn kỹ lại mới thấy bốn phía đã bị sương trắng bao trùm, sương trắng dựng lên thành một bức tường hình tròn, không quá cao nhưng sương trắng cuồn cuộn, nhìn qua cực kì hùng vĩ.
Hỏng bét… Diệp Thiếu Dương âm thầm hít thở, biết là không thể trốn thoát được, khẳng định sẽ có một trận ác chiến.
Tuy nhiên mình có Thất Tinh Long Tuyền Kiếm trong tay, pháp khí cũng ở trong ba lô, sợ gì dị tượng trước mắt, thứ hắn lo chính là thời gian, quá thời gian vết nứt sẽ đóng lại, cho dù mình phá được dị tượng thì cũng không thoát ra được nữa.
Hình như đã tốn hết hai mươi lắm phút rồi thì phải?
Diệp Thiếu Dương tính toán thầm, tay trái cầm kiếm, tay phải thò vào trong đai lưng, xác nhận những pháp khí thường dùng đều có ở trong, không có để lộn xộn.
Lưu Minh lẩm bẩm đứng dậy, bị Diệp Thiếu Dương kéo đi mười mấy mét, bị trầy da rất nhiều chỗ, cũng may không có gì đáng ngại. Đứng lên, ngửa mặt nhìn đám mây cuồn cuộn trên bầu trời, không khỏi thở dài: “Đúng là rung động hơn xem phim 3D nhiều, tuyệt đối không phải là mấy hiệu ứng này nọ!”
Lưu Minh chạy đến sau lưng Diệp Thiếu Dương hỏi: “Diệp tiên sinh. làm sao bây giờ?”
“Ha ha ha…”
Tiếng cười lanh lảnh vang lên, hấp dẫn ánh mắt của hai người, nhìn về phía tiếng kêu, một người đi ra từ trong sương mù, nhìn kỹ lại mới thấy, căn bản không thể xem là người, mà là một loại động vật bốn chân, cổ thật dài, lại mọc ra hình dạng con người, trên người mọc đầy cánh tay, nhìn qua giống như cái chủng loại có xúc tu.
Nửa người trên lại là một nữ tử, dáng người đầy đặn, khuôn mặt cũng rất xinh đẹp, tóc dài phất phới, khẽ mỉm cười với Diệp Thiếu Dương.
Loại hình này hoàn toàn tương phản, càng khiến cho người khác rùng mình, nghĩ đến trước đó mình bị ả ta ôm vào trong ngực, Diệp Thiếu Dương âm thầm buồn nôn không thôi.
Cái này là con mẹ nó quái vật gì vậy!
“Ngươi là Thiên Sư Mao Sơn, ta thích pháp sư.” ‘Nữ tử’ thè đầu lưỡi đỏ tươi ra liếm lấy bờ môi, “Ta ở dưới Địa Ngục đã lâu rồi không được hưởng hương vị của nhân loại, mà ngươi còn là pháp sư, nhất định càng mỹ vị hơn.”
Diệp Thiếu Dương giật mình, ả lại nhắc tới Địa Ngục lần nữa, hẳn là ả tới từ Địa Ngục?
Ả ta đi ra khỏi sương mù, hoàn toàn hiện thân ra trước mắt hai người, Diệp Thiếu Dương lập tức sụp đổ:
Nửa người dưới của quái vật này thế mà nát tươm, chỉ còn nửa người trên, lục phủ ngũ tạng đều chảy ra ngoài, tòn ten ở bên người, không ngừng chảy ra dịch nhờn, thân thể thối nát bò đầy giòi bọ, nhìn kỹ không phải giòi bọ mà là loại côn trùng đồng dạng như ốc sên, thân thể đen nhánh, chui tới chui lui trên thân thể ả.
“Ọe!” Lưu Minh muốn nôn tại chỗ, kết quả nôn khan nửa ngày mà không nôn ra được gì.
“Ngươi quả thật tới từ Địa Ngục!” Diệp Thiếu Dương mặc dù chưa thấy qua quái vật như thế này, nhưng nhận ra những con ốc sên trên người ả, đó là một loại sinh vật đặc biệt ở Địa Ngục, tên là Đa Sầu Trùng, là tà vật sinh sống lâu dài ở dưới đó, hóa thành từ ưu oán sầu bi, sau khi hình thành thì hóa thành Tà Linh, tựa như ký sinh trùng mà bám trên thân của tà vật, chỉ cần oán khí của tà vật này chưa biến mất thì trên thân liền vĩnh viễn có biết bao nhiêu Đa Sầu Trùng ký sinh, dùng oán khí làm thức ăn, như giòi trong xương.
“Là Nữ Bạt đưa ngươi ra khỏi Địa ngục!” Diệp Thiếu Dương nói ra suy đoán của chính mình.
“Diệp Thiên Sư rất thông minh.”
Thanh Âm không phải do quái vật này phát ra, mà là một giọng nữ ở phía sau lưng ả.
Ngay sau đó, một bóng người chậm rãi duỗi lên từ phía sau lưng quái vật, toàn thân bận đồ trắng, sau lưng còn có hai cái cánh hơi mờ, cũng không phải là loại cánh giống Thiên Sứ của phương Tây mà hình dạng có hơi giống cánh bướm, hơi trong suốt, mặt trên còn lóe ra một tầng lam quang yếu ớt.
Vương Mạn Tư!
Chương 1580: Giao Dịch
Diệp Thiếu Dương ngửa đầu nhìn thân ảnh đang nổi bồng bềnh trên không trung, hắn nhận ra ả, ả là kẻ cầm đầu tất cả mọi thứ, Phi Cương Vương Mạn Tư!
Nếu như không phải hai con mắt của ả đỏ bừng thì quả thật là rất giống thần tiên.
Cuối cùng cũng gặp được ả ta. Diệp Thiếu Dương bình tĩnh bước lên một bước.
“Diệp Thiên Sư, ngươi quả thật lợi hại hơn so với ta tưởng tượng, nhưng nếu ngươi muốn giết ta ở chỗ này thì ngươi sai lầm rồi, ta là chúa tể của cái không gian này, ta muốn giết ngươi thì dễ như trở bàn tay.”
“Vậy sao ngươi chưa động thủ?”
Vương Mạn Tư nói: “Ngươi muốn biết vì sao thì mau giao hồn phách của Hạng Tiểu Vũ ra đây cho ta.”
Diệp Thiếu Dương không khỏi buồn cười: “Đặng Tuệ vẫn luôn ở nơi này ba mươi ba năm, hồn khí vẫn luôn ở trên người cô ta, vì sao ngươi không đến lấy mà phải giờ ta tìm được rồi mới tới tìm ta?”
Vương Mạn Tư lẳng lặng nhìn hắn rồi nói: “Ngươi không muốn biết rõ còn cố ý kéo dài thời gian, ta biết ngươi đang tìm vị trí của chong đèn kia, tính phá vòng vây mà thoát ra, ta nói cho ngươi biết, ngươi không có cơ hội đâu.”
Tâm tư bị nhìn thấu, Diệp Thiếu Dương có chút ngượng ngùng nhún vai, thật ra thì hắn biết tại sao nhưng vẫn cố hỏi: Vương Mạn Tư vẫn luôn không động thủ là bởi vì Hạng Tiểu Vũ đã sớm đề phòng, bố trí một kết giới ở bên trên Hồn khí, chỉ có người có cương khí cường đại mới có thể mở ra. Mà cương khí thì chỉ có pháp sư sống mới có.
Cho nên cho dù Vương Mạn Tư có trâu bò tới cở nào đi chăng nữa thì cũng không có cách nào mở được hộp gỗ. Diệp Thiếu Dương đoán rằng, cái này là do Hạng Tiểu Vũ thiết kế nhằm vào Vương Mạn Tư.
Lúc tiếp xúc với cái hộp gỗ kia, Diệp Thiếu Dương cũng cảm giác được phía trên bị dính một vòng tà khí dị thường, nghĩ một chút liền hiểu đây nhất định là khí tức do Vương Mạn Tư lưu lại, có lẻ ả đã thử qua rất nhiều biện pháp để mở hộp gỗ kia, cuối cùng đều không thành công cho nên đành phải từ bỏ, đồng thời xếp đặt lại mọi thứ, giữ Đặng Tuệ lại, chờ đợi có người tới mở hộp gỗ.
“Ba mươi ba năm, mọi thứ đã sớm kết thúc, Vương Mạn Tư, ngươi còn cái gì mà muốn chấp nhất như thế, lại hại nhiều người như vậy, ngươi cũng nên thỏa mãn.”
Diệp Thiếu Dương một mặt thành khẩn khuyên, trên thực tế là giả vờ, hắn biết bất luận là thuyết phục cái gì đều uổng phí: Vương Mạn Tư nếu như có thể bị một lời nói khuyên đầu hàng thì cũng sẽ không hao tốn ba mươi ba năm.
Hắn đang nói chuyện để câu giờ, thần thức lại đang tìm kiếm chong đèn bốn phía.
Diệp Thiếu Dương hiểu mình chỉ có một cơ hội duy nhất để đánh bất ngờ, cho nên không thể mù quáng, nhất định phải tìm đúng vị trí của vết nứt không gian thì mới có hi vọng chạy trốn, tuy nhiên bây giờ bốn phía đều mênh mông sương mù, bị một luồng khí tức thần bí bao trùm, ngăn cách hoàn toàn với không gian bên ngoài, khiến hắn không thể cảm thụ được vị trí của chong đèn.
Diệp Thiếu Dương không chút nghi ngờ, cỗ khí tức này là do Vương Mạn Tư khống chế.
Diệp Thiếu Dương ngửa mặt lên trời cười to, “Thỏa mãn! Ha ha ha, Diệp Thiếu Dương, ngươi đã từng tuyệt vọng sao? Ngay cả vạn kiếp bất phục, hồn phi phách tán đều không thể hỏa giải được sự tuyệt vọng đó, tứ giáo các ngươi dạy dỗ đệ tử đều luôn miệng đầy nhân nghĩa đạo đức, xem thiên hạ là nhiệm vụ của mình, dối trá, tất cả đều là dối trá, ta hận không thể giết sạch hết tất cả pháp sư các ngươi!!”
Hai mắt Vương Mạn Tư lấp lóe ánh sáng đỏ, dường như muốn bốc cháy.
Oán niệm này còn sâu hơn so với những ác quỷ dưới Địa Ngục kia.
Con quái vật đứng phía dưới ả cũng cười như điên, “Tứ giáo đệ tử, tự dưng là thần thánh, tất cả đều là một bang trộm chó cướp gà, giết giết giết!”
Tư thái của nó còn cuồng vọng hơn cả Vương Mạn Tư.
Vương Mạn Tư ngưng cười, xòe mười ngón tay ra, cắm phập vào thân thể mình, móc ra một hư ảnh rồi tiện tay hất lên, ném ra ngoài, lơ lửng giữa trời.
Diệp Thiếu Dương định thần nhìn lại, là mấy bóng người hơi mờ, nói rõ bọn họ đều là nửa hồn quỷ, quanh thân đều bị hồng quang bao vây, nhe răng trợn mắt, biểu hiện trên mặt cực kỳ thống khổ.
Diệp Thiếu Dương vừa nhìn lập tức kinh hãi, thấy được hai khuôn mặt quen thuộc trong nhóm người đó: Lý Tố Chân và Ngô Tang.
Hai người này còn sót lại hồn phách, hóa ra là bị Vương Mạn Tư nhốt ở nơi này.
“Những người này đều là kẻ thù của ta!” Vương Mạn Tư lạnh lùng nói, “Bọn chúng mặc dù chỉ còn thừa lại tàn hồn, nhưng bản năng vẫn còn, ta dùng thi khí chế tạo cho bọn chúng một không gian phong bế hoàn mỹ, để bọn chúng không giờ khắc nào mà không tái diễn lại sự thống khổ của phệ hồn…”
Phệ hồn… Diệp Thiếu Dương chấn động mạnh, đây chính là cực hình thảm thiết nhất dưới Địa Ngục, dùng chướng khí của Địa Ngục bao quanh, thông qua ngoại tầng tựa như lỗ chân lông của hồn phách mà không ngừng chui vào trong, xâm lấn cơ thể.
Cảm giác của quá trình này tê dại ngứa đau, như vô số con kiến bò lên ăn tươi nuốt sống xương cốt, chính xác là sống không bằng chết, so với rút gân lột da còn khó chịu hơn gấp trăm lần.
Loại hình phạt này nghe thì tàn khốc vô cùng, nhưng ở Âm Ti không có ai cảm thấy đáng thương cho người bị phạt, bởi vị có thể hưởng thụ loại đãi ngộ này tuyệt đối không phải là ác quỷ bình thường mà là cở đại gian như Tần Cối và thần Ngụy Trung Hiền*.
*Ngụy Trung Hiền (魏忠賢) (1568 – 16 tháng 10 năm 1627) là một trong những đại hoạn quan nổi tiếng nhất và nhiều quyền lực nhất trong lịch sử Trung Quốc. Ông là người cầm đầu “đảng hoạn quan” dưới thời Minh Hi Tông trong việc lũng đoạn triều chính, thâu tóm mọi quyền lực trong tay, đồng thời tiêu diệt tất cả những người không cùng phe cánh với mình một cách không khoan nhượng. ương Triều Minh dưới thời Hi Tông suy tàn một cách trầm trọng một phần lớn là do Ngụy Trung Hiền.
*Tần Cối (秦桧; 秦檜, 17 tháng 1 năm 1090 – 18 tháng 11 năm 1155), tên tự là Hội Chi (會之), là ể tướng dưới thời Nam Tống trong lịch sử Trung Quốc, lãnh đạo của phái chủ hòa trong chiến tranh Tống – Kim. Ông thường bị hậu thế đánh giá là gian thần, Hán gian.
Đại hình phệ hồn chân chính là dùng toàn bộ chướng khí của mười tám tầng Địa Ngục. Diệp Thiếu Dương tin chắc rằng không gian mà Vương Mạn Tư tự tạo ra không thể nào đạt được trình độ như cực hình của Địa Ngục. Tuy nhiên dạng tra tấn này cũng tuyệt đối không dễ chịu.
Nhìn thấy bộ dạng đau đớn của những nửa hồn quỷ này, ánh mắt của Diệp Thiếu Dương đầy sát khí nhìn Vương Mạn Tư.
Vương Mạn Tư cười lạnh nói: “Ta cảm thấy với thực lực của ngươi, ở nhân gian đã lên đến cực điểm, coi như ở Thanh Minh Giới cũng có sức đánh một trận với cường giả tứ giáo kia, nếu ba mươi ba năm trước ta gặp phải ngươi, ta nhất định không phải là đối thủ, nhưng bây giờ đã khác.”
Lập tức hỏi: “Diệp Thiên Sư, ngươi biết bà mẹ nó tu luyện cái gì sao?”
“Ngươi chính đớp cứt cũng không liên quan gì tới ta. Ta nhốt ngươi ở đây không phải là để khoe khoang gì với ta, có chuyện gì mau nói, nói xong đánh!”
“Ngươi nếu đã biết ta tới vì hồn phách của Hạng Tiểu Vũ thì nhanh giao Hồn khí ra đây cho ta, ta sẽ thả ngươi đi, ngày sau quyết chiến.”
Diệp Thiếu Dương xùy cười một tiếng, “Có phải ngươi ở trong này buồn bực đã lâu không? Nếu không thì tại sao trí thông minh của ngươi lại thấp đến như vậy, giờ ta giao hồn phách cho ngươi, ngươi thả ta đi sao?”
Vương Mạn Tư nói: “Ta nói được thì làm được, huống hồ, ngươi có lựa chọn khác sao?”
Diệp Thiếu Dương nhíu mày tự hỏi.
Vương Mạn Tư vung hai tay lên, tầng mây ngày càng dày đặc, bao vây lấy hai người Diệp Thiếu Dương.
“Diệp Thiên Sư, ta cũng không nóng nảy, nếu ngươi không đáp ứng thì ta trước có thể giết bạn của ngươi, sau đó chúng ta lại thảo luận tiếp.”
“Ngươi giết đi, ta với ông ta đâu có quen biết.”
“Diệp tiên sinh!” Lưu Minh khóc rống lên.
Vương Mạn Tư cười khanh khách một tiếng, ngón tay vút qua, một đám sương trắng đánh về phía Lưu Minh.
Diệp Thiếu Dương vội vàng giơ kiếm chặt đứt rồi nói: “Chờ chút!”
Vương Mạn Tư khí định thần nhàn nhìn hắn.
“Ta có thể giao hồn phách của Hạng Tiểu Vũ cho ngươi.” Diệp Thiếu Dương cắn răng nói tiếp, “Chỉ cần ngươi để chúng ta đi, cho dù không có Hạng Tiểu Vũ ta cũng có thể tiêu diệt ngươi!”
“Ta thích cái thái độ này của ngươi, ta cũng muốn đánh với ngươi một trận!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










