Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
Tập 230
❮ sautiếp ❯Chương 1566: Cao Nhân Bắc Tông (1)
A Ngốc nói: “Nàng đẹp mắt.”
Nhuế Lãnh Ngọc giật mình phát hiện, A Ngốc thế mà rất hiếm thấy nở nụ cười.
“Lão đại có tình địch.” Chanh Tử đùa một câu, nói nhỏ bên tai Nhuế Lãnh Ngọc.
Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Nói bậy bạ gì đó!”
“Em thấy hắn thật sự rất thích chị đó.”
“Chớ có nói nhảm, hắn trong mắt ta giống như một đứa bé vậy, hắn cũng dựa vào ta, bởi vì hắn không biết ai khác nữa.”
Bởi vì mình cứu hắn cho nên đồng thời hắn chỉ dựa vào một mình mình, bởi vậy Nhuế Lãnh Ngọc có một dạng tinh thần trách nhiệm của một người chị chăm sóc cho em trai vậy, rất hi vọng hắn có thể tốt lên, khôi phục bộ dạng lúc trước, mà trong thâm tâm mình cũng sẽ có cảm giác thành công.
Chanh Tử nghiêng đầu dò xét A Ngốc, nói: “Hắn thoạt nhìn rất ngoan, cũng đẹp trai, cũng kiên cường cứng rắn, nếu như hắn không mất trí nhớ, ánh mắt sắc bén một chút thì nhất định rất có bá khí, à, suy nghĩ thôi đã cảm thấy mê chết người rồi.”
“Em đúng là cái đồ mê trai.” Nhuế Lãnh Ngọc mắng.
Đi dạo đến lúc trời sắp tối nên Nhuế Lãnh Ngọc đã thấm mệt rồi, mấy em gái không yêu thì là quỷ, hoàn toàn không biết mệt là gì, chuyện trò vui vẻ, còn muốn đi dạo tiếp.
“Chị dâu, làm phiền, cái này nè.” Mỹ Hoa lại chọn trúng một bộ quần áo, nói với Nhuế Lãnh Ngọc.
Nhuế Lãnh Ngọc đành phải lấy điện thoại ra, thừa dịp nhân viên cửa hàng đang bị Chanh Tử hấp dẫn, chụp trộm mấy bức ảnh.
Loại sự tình này tuyệt đối không thể làm một cách trắng trợn được, sẽ bị coi là chụp trộm hình để lên mạng kiếm hàng rẻ hơn.
Trên thực tế là bởi vì Mỹ Hoa là quỷ, thân thể vô hình, không mặc được quần áo của nhân gian, cho nên mới nhờ Nhuế Lãnh Ngọc chụp dùm hình dạng của mấy bộ quần áo, sau đó in ra, đốt cho cô, cô sẽ đi tìm nguyên liệu ở dưới âm phủ, dựa theo bộ dáng này mà làm ra quần áo.
“Sao em toàn nhắm vào mấy bộ trang phụ sườn xám cổ xưa thế?” Nhuế Lãnh Ngọc hiếu kì hỏi.
Mỹ Hoa liền trả lời: “Em chỉ thích kiểu quần áo đó, em có một ý tưởng, bây giờ em đến chợ quỷ mở một hiệu may quần áo, chuyên bán quần áo nữ, chị dâu cảm thấy thế nào?”
Nhuế Lãnh Ngọc sửng sốt rồi nói: “Chị chưa từng đi dạo ở âm phủ cho nên không biết.”
Dừng một chút lại nói: “Thật ra là chị rất muốn hỏi, quỷ có thể biến hóa, muốn dạng quần áo gì thì cứ trực tiếp biến hóa ra là được, tại sao phải cần mua y phục mặc?”
Mỹ Hoa cười nói: “Chị dâu, cái này chị không hiểu được đâu, biến hóa ra trang phục đều là để cho người khác nhìn, nhưng thật ra đó là một loại pháp nhãn chướng, là đồ giả, tự lừa mình dối người, thứ nhất là không có ý nghĩa gì, thứ hai… Loại pháp nhãn chướng này sẽ bị người có tu vi cao hơn mình nhìn ra, giống như là bị người ta thấy mình trần trụi vậy.
Cho nên người chết mới muốn đốt quần áo, chí ít có thể có một bộ quần áo. Có điều những hộ gia đình đều dùng một loại cải bắp để làm vải dệt quần áo, ở âm phủ đây mới thực sự là quần áo.”
Nhuế Lãnh Ngọc giật mình lẩm bẩm: “Vì sao ta không biết những thứ này chứ.”
“Chị chưa từng dạo chơi Âm Ti thì làm sao biết được những thứ nào, chờ chị chết sẽ biết.” Mỹ Hoa nói xong, tự cảm thấy mình sai lời, bịt miệng lại.
Nhưng mà cô vẫn cảm thấy có một ánh mắt âm độc nhìn chằm chằm mình, xoay mặt tìm kiếm, cuối cùng thấy được A Ngốc đang dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn chằm chằm mình.
Bộ dạng của hắn lúc này không hề giống thằng ngu chút nào. Tu vi của Mỹ Hoa không kém Âm Thần là bao mà cũng cảm nhận được một tia e ngại.
Chính cô cũng không biết vì sao lại như vậy.
Nhuế Lãnh Ngọc cảm thấy được thần sắc khác thường của nàng, quay đầu nhìn lại, A Ngốc đã sớm khôi phục dáng vẻ bình thường: Đờ đẫn ngồi trên ghế salong của tiệm quần áo.
“Sao thế?” Nhuế Lãnh Ngọc buồn bực hỏi.
Mỹ Hoa lắc đầu, cô không biết phải hình dung cảm giác này như thế nào, nhưng mặc kệ thế nào đi nữa, sâu trong nội tâm cô xác định được một việc: Tên A Ngốc này tuyệt đối không phải người bình thường.
Sắc trời bên ngoài đã chạng vạng tối, lúc này Nhuế Lãnh Ngọc mới dắt bọn họ rời khỏi cửa hàng, cô đã mệt bở hơi tai rồi, mấy em gái lại không có chuyện gì, Chanh Tử và Tiểu Bạch đều “mượn” cô một khoản tiền, mua không ít quần áo đẹp. Mỹ Hoa cũng lựa được không ít trang phục cổ trang, nhờ cô chụp hình lại.
Còn sưu tập một vài hình vẽ quảng cáo, nhờ Nhuế Lãnh Ngọc đốt cho cô.
Mỗi một người đều mang thắng lợi trở về.
Nhuế Lãnh Ngọc còn mua cho A Ngốc hai bộ quần áo, mặc trên người quần áo thể thao của Adidas, giày thể thao màu trắng, trông rất không tệ.
“A Ngốc, thân ngươi đã đỡ hơn, khí chất tốt, mặc đồ tây hẳn là không tệ, sau này lúc rảnh rỗi ta sẽ dắt ngươi đi mua.”
A Ngốc nhìn qua cô, ánh mắt lấp lóe, hồi lâu cũng không nói ra lời.
“Lãnh Ngọc, em vì sao tốt với tôi như vậy?”
Thừa dịp bọn Chanh Tử đi mua khoai nướng, A Ngốc hỏi Nhuế Lãnh Ngọc.
Nhuế Lãnh Ngọc cười cười, “Nhiêu đây đã được coi là tốt sao?”
A Ngốc hít sâu một hơi, nhìn bụng mình nhô ra, đau thương nói: “Đáng tiếc tôi là một tên phế nhân, không làm được gì cả, cũng không thể cho em cái gì.”
Nhuế Lãnh Ngọc đặt một tay lên vai hắn, nói: “Ta chưa từng cảm thấy ngươi là phế nhân, ngươi phải tỉnh lại, ta sẽ cố gắng chữa khỏi cho ngươi. Ta không cần ngươi cho ta cái gì cả, thứ ta cần Thiếu Dương đều có thể cho. Nhưng ta rất muốn thấy ngươi tốt lên, chúng ta có thể là bạn tốt.”
A Ngốc chăm chú nhìn cô, nhẹ gật đầu.
Sau đó Nhuế Lãnh Ngọc mang bọn họ trở lại trường học.
Lúc này trời vừa mới tối, sương mù càng nồng đậm thêm. Nhuế Lãnh Ngọc đi đến phòng trực ban tại khoa quản túc để tìm Diệp Thiếu Dương.
Trương Tiểu Nhị và Lão Quách cũng có mặt ở đây, mọi người đang ngồi vây quanh một nồi lẩu.
Diệp Thiếu Dương thấy Nhuế Lãnh Ngọc, lập tức kêu cô: “Mau tới ăn, Lưu Minh mua một nồi lẩu hải sản, em cũng tới nếm thử đi!”
Nhuế Lãnh Ngọc đang đói bụng, bước tới bên cạnh Diệp Thiếu Dương, đoạt lấy đũa của hắn, bắt đầu ăn.
Trương Tiểu Nhị vội vàng đưa tới một cái bát và đôi đữa mới, “Mời sư nương!”
Nhuế Lãnh Ngọc hờn giận nói. “Đừng kêu sư nương, nghe già quá.”
Cơm nước xong xuôi, Diệp Thiếu Dương mới triệu hồi bọn Dưa Dưa tới, để Chanh Tử thay ca cho bọn nó.
Bởi vì không biết mệt mỏi, không cần phải ngủ nên bọn họ cảm thấy không cần thay ca, mà bình thường họ ở Âm Ti cũng rất bận rộn, rất khó có cơ hội tụ tập lại một chỗ, sau khi thương lượng quyết định không đi, cùng nhau tuần tra trong sân trường, nhiều người nói chuyện phiếm không còn buồn tẻ nữa.
Diệp Thiếu Dương không có cách nào đành phải đồng ý, cơm nước xong xuôi thì dặn dò bọn họ một phen, sau đó cáo từ rời đi.
Dương Thần Vũ nói ban đêm sẽ tới tìm hắn, Diệp Thiếu Dương vẫn đang rất mong chờ gặp mặt.
Lão Quách cơm nước xong cũng trở về.
Nhuế Lãnh Ngọc mang theo A Ngốc, cùng Diệp Thiếu Dương về nhà.
Xuyên qua khỏi sương mù dày đặc có thể nhìn thấy một đội học sinh đang kết bè, trò chuyện líu lo, cho dù là sương mù dày đặt cũng hoàn toàn không thể ngăn cản được những người trẻ tuổi nhiệt tình này.
Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi.
Nhuế Lãnh Ngọc bèn hỏi: “Sao thế?”
“Nhìn thấy nhiều học sinh như vậy, cảm thấy áp lực thật lớn.”
Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Anh hẳn là có lòng tin.”
“Cho nên anh hít sâu là để động viên mình chứ không phải để thở dài.”
Về đến nhà, Diệp Thiếu Dương vừa mở cửa liền lập tức nhíu mày: Một chùm sáng lục quang truyền ra từ trong khe cửa phòng ngủ, không phải ánh đèn, lại nhìn không giống như ánh sáng của dương gian.
Chương 1567: Cao Nhân Bắc Tông (2)
Hồ nghi nhìn Nhuế Lãnh Ngọc một cái, sau đó Diệp Thiếu Dương đi qua xem, đẩy cánh cửa đang khép hờ ra, vừa quét mắt tới đã lập tức la lên: “Bà mẹ nó!”
Hai lão đầu đang ngồi ở trên giường, dùng hoàng phiếu ghép lại thành một cái khăn trãi bàn lớn, bày một vài món ăn kỳ quái ở trên, dùng ống trúc để đựng đồ ăn, còn có một bầu rượu và hai cái ly.
Hai người thế mà lại ngồi trên giường của mình uống rượu, không đúng, phải nói là hai quỷ.
Diệp Thiếu Dương phàn nàn với một lão già hèn mọn trong hai người: “Con nói này, đây là giường của con mà, đâu phải bàn ăn đâu, mà người đến thì cũng phải báo cho con sớm một tiếng chứ?”
Thanh Vân Tử đảo mắt: “Đồ mất dạy, lão tử đến nhà ngươi ăn bữa cơm còn phải báo cáo với ngươi hả?”
Bên cạnh là một lão đạo sĩ râu tóc trắng toát, bộ đồ cũng màu trắng, vóc người rất nhỏ và gầy so với Thanh Vân Tử, bộ dáng thì ngược lại không có hèn mọn như Thanh Vân Tử, đôi mắt thì vụng trộm nhìn thân hình của Nhuế Lãnh Ngọc, Diệp Thiếu Dương liếc mắt một cái đã thấy ngay, lão già này tuyệt đối là một lão ra vẻ đạo mạo.
Diệp Thiếu Dương liền bước lên một bước, chắn trước người Nhuế Lãnh Ngọc, trừng mắt nhìn Lão đạo sĩ kia.
Lão đạo sĩ đã lâu rồi không thấy mỹ nữ nhân gian, vừa nhìn đã ghiền, đột nhiên bị Diệp Thiếu Dương cản lại, sửng sốt một chút, ngẩng đầu nhìn Diệp Thiếu Dương với ánh mắt tức giận, nhếch miệng lên cười, hỏi Thanh Vân Tử: “Đây chính là Diệp sư điệt phải không?”
“Có gọi thân yêu như thế.” Thanh Vân Tử không khách khí vỗ lên trán y một cái, đưa tay chỉ cho y, giới thiệu Diệp Thiếu Dương: “Ầy, đây là người ngươi muốn tìm, ta phí hết mấy ngày trời mới bắt hắn được đấy.”
Diệp Thiếu Dương nhìn lão đạo sĩ kia, giật mình gãi đầu nói, “Ai muốn tìm y chứ, sư phụ người có phải nhớ lầm không, con đâu có biết y.”
Nhuế Lãnh Ngọc bừng tỉnh đại ngộ, bước lên trước một bước nói: “Ông là đệ tử của Mao Sơn bắc phái?”
“Há há, bé gái à, bần đạo chính là đại trưởng môn của Mao Sơn bắc phái đời thứ ba mươi tám, Lăng Ba Tử.” Lăng Ba Tử vừa nói, con mắt vừa không tự chủ được mà nhìn thân hình của Nhuế Lãnh Ngọc.
Thanh Vân Tử lại tát vào đầu y một cái, lớn tiếng mắng: “Con mẹ nó ngươi bao lâu rồi không gặp được nữ nhân hả, sao lại có bộ dạng như vậy chứ!”
Lăng Ba Tử xấu hổ cười, chắp tay bồi tội với Nhuế Lãnh Ngọc: “Chớ trách chớ trách, bần đạo đã ngây người ở Âm Ti mấy chục năm rồi, không gặp được một cô nương nhân gian nào, nhất là người xinh đẹp như ngươi…”
Vừa dứt lời đã lăn vội về phía sau để né tránh cái tát của Thanh Vân Tử, giơ tay nói: “Không giỡn nữa, Thanh Vân sư huynh tới tìm ta, nói có người trúng phù, có quan hệ với pháp thuật của bản phái, không biết là gì nào?”
Nhuế Lãnh Ngọc và Diệp Thiếu Dương cùng lùi lại, đẩy A Ngốc lên trước.
Diệp Thiếu Dương kéo áo A Ngốc lên, lộ ra con kim trùng đáng sợ kia. Lăng Ba Tử nhìn thoáng qua, mày nhăn lại, “Đạo Hóa Trùng!”
Sau đó nhích lại gần quan sát, hỏi thăm chút tình huống, A Ngốc thành thật trả lời.
“Cái này nhìn rất giống thủ pháp của bản môn…” Lăng Ba Tử vân vê sợi râu, trầm ngâm nói.
Thanh Vân Tử hỏi: “Không phải ngươi làm?”
Lăng Ba Tử nghiêng qua nhìn ông, nói: “Làm sao có thể! Đoán chừng là do vị tiền bối nào đó làm, tuy nhiên những lão gia hỏa kia đều đã đi đầu thai hết rồi, không có cách nào tra xét.”
Diệp Thiếu Dương nói: “Đừng tra xét, ông nghĩ biện pháp giải phong ấn là được.”
Lăng Ba Tử nói: “Vậy ta phải tiến vào trong cơ thể hắn để quan sát một chút coi đến cùng là phù văn gì.”
Nói xong trực tiếp hóa thành làn khói vui vào miệng A Ngốc, toàn thân A Ngốc nhũng ra, có quắp ngã xuống mặt đất.
Diệp Thiếu Dương ngồi xuống giường, nhìn thoáng qua mấy món ăn đặt trên “khăn trãi bàn”, tất cả đều là sinh vật của quỷ vực, nhân gian chưa hề thấy qua.
Tuy nói là quỷ không cần ăn đồ ăn, nhưng bởi vì ma quỷ ở nhân gian đã quen hưởng thụ mỹ thực, cho nên lúc đến Âm phủ vẫn có dục vọng ăn uống cái gì đó, bởi vậy sẽ ngắt một vài thực vật sinh trưởng ở Âm Ti để ăn, có cảm giác là đủ rồi, còn trợ giúp tu luyện, làm thành đồ ăn có thể dưỡng sinh, lại thỏa mãn dục vọng ăn uống.
Tuy nhiên chỉ có thể ăn được thực vật, tuyệt đối không được ăn bất kỳ động vật gì, nếu không sẽ lập tức trở thành tà tu.
Còn hoàng phiếu ở phía dưới chắc chắn là cho Thanh Vân Tử làm pháp, chỉ có như vậy mới có thể đem đồ ăn lên dương gian.
“Con nói này, sao mà người ở đâu đều không thể quên ăn uống vậy?” Diệp Thiếu Dương nhìn Thanh Vân Tử, có chút cạn lời.
Thanh Vân Tử ực một hớp rượu, thở dài: “Người chết như đèn dầu đã tắt, rất nhiều dục vọng không thể làm, cũng chỉ có thể vui chơi giải trí, trò chuyện giết thời gian.”
Diệp Thiếu Dương nghe lời này, khổ sở trong lòng.
“Lăng Ba Tử này thật sự là chưởng môn bắc phái sao? Làm sao người tìm được y?”
“Khi còn sống hắn là tà tu, pháp lực cũng cao cường, tuy nhiên không có làm điều gì xấu cho nên sau khi chết hắn tiếp tục ở trong một đạo quán ở quỷ vực mà tu luyện. Ta đi tìm hắn, kêu hắn đi lên hắn còn không chịu, đánh một trận với ta, không đánh lại liền bắt đầu bỏ chạy, ta đuổi rất lâu mới bắt được hắn. ”
Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Đa tạ sư phụ.”
Thanh Vân Tử nhìn cô, lại nhìn Diệp Thiếu Dương rồi nói: “Các ngươi có phải đang gặp phiền toái gì hay không?”
Diệp Thiếu Dương buồn bực hỏi: “Sao người biết?”
“Toàn thân hai ngươi đều là chướng khí của Địa Ngục, chẳng lẽ lại mới từ Địa Ngục trở về?”
Diệp Thiếu Dương ngượng ngùng cười cười rồi nói: “Chuyện này không nhọc ngài phí tâm, con sẽ tự mình giải quyết.”
Thanh Vân Tử đảo mắt nói: “Ta cũng không có ý định giúp con.”
Diệp Thiếu Dương nhìn ông, đang tính nói gì đó thì đột nhiên Thanh Vân Tử giơ nắm đấm lên, gõ lên đầu hắn một cái: “Ta còn chưa hỏi ngươi, tại sao ngươi lại đốt cho ta hai khuê nữ! Muốn lão tử phạm sai lầm hả!”
Diệp Thiếu Dương khẽ giật mình, “Làm sao có thể?”
Lập tức khoát tay nói: “Sư phụ, việc này nhất định là do Quách sư huynh làm, cũng chỉ có huynh ấy mới làm những chuyện như vậy.”
Thanh Vân Tử tỉ mỉ nghĩ lại, tức giận hừ một tiếng: “Tí nữa ta phải báo mộng dọa nó một chút mới được, móa nó, hóa vàng mã thì cứ hóa đi, còn dùng pháp thuật, đốt xong liền hóa thành Tà Linh, hai khuê nữ kia nói phải làm nha hoàn hầu hạ cho ta, lão tử ta phải tốn biết bao công sức mới đuổi được các nàng đi!”
Nhuế Lãnh Ngọc nghĩ tới dáng vẻ của Thanh Vân Tử lúc bị hai tiểu cô nương kia dây dưa, nhịn không được bật cười: “Hình ảnh kia nhất định rất thú vị.”
Diệp Thiếu Dương cũng không nhịn được cười to, kết quả lại bị đánh một cái vào đầu.
Lúc này, toàn thân A Ngốc lắc một cái, người tỉnh táo lại. Lăng Ba Tử chui ra khỏi cơ thể của hắn, rơi xuống giường, gắp một ngụm đồ ăn ăn rồi nói với Thanh Vân Tử: “Ông tìm bần đạo đến quả thật không có sai, vâng, trong cơ thể của hắn chính là ấn thuật phong ấn của bắc phái chúng ta.”
Hai mắt Nhuế Lãnh Ngọc tỏa sáng, hơi kích động nói: “Tiền bối có thể giải không?”
Lăng Ba Tử nói: “Nói đến, các ngươi còn nên gọi ta một tiếng sư thúc…”
Còn chưa dứt lời liền bị Thanh Vân Tử ký đầu một cái, “Đừng có kết thân! Có cái gì thì liền nói!”
“Con mẹ nó chứ, lão phu ta nhịn không được nữa!” Lăng Ba Tử nhảy dựng lên, một tay chống nạnh, một tay chỉ Thanh Vân Tử mà mắng: “Dù sao ta cũng là tông sư của một môn phái, ngang hàng với ông, sao ông có thể làm bẩn tôn nghiêm của ta, lão phu không làm, ông đi tìm người khác đi!”
Chương 1568: Giải Thoát A Ngốc (1)
Lăng Ba Tử quay người tính đi.
Thanh Vân Tử khoanh chân ngồi trên giường, bất vi sở động mà nói: “Ngươi đi đi, tuyệt đối đừng để cho ta bắt được.”
Lăng Ba Tử bị con hàng này đuổi mấy ngày, không muốn bị như vậy nữa, cũng chỉ là muốn hù dọa ông, thấy không hù được ông, lập tức cả giận nói: “Thanh Vân Tử ông đừng tưởng là ta sợ ông, lão phu chỉ nhường ông thôi, nếu thật sự đánh nhau thì hươu chết trên tay ai còn chưa thể biết được đâu!”
Thanh Vân Tử ném một hạt tựa như đậu phộng vào trong miệng, vẻ mặt say mê nhai lấy, ngẩng đầu nhìn y nói: “Nếu ngươi đánh thắng được ta thì còn đứng ở đây nói những lời nhảm nhí này?”
Lăng Ba Tử nghe xong lập tức xì hơi, ngồi xuống lần nữa, nhấc bầu rượu lên tu ực ực một hớp rồi nói: “Nói trước, sau khi xong việc ta lập tức rời đi, về sau chớ tìm ta nữa.”
Thanh Vân Tử khoát tay nói: “Không có việc gì thì ta tìm ngươi làm gì, ngươi đừng tới tìm ta mới đúng.”
Lăng Ba Tử nói: “Nói cái này ra thì bực mình, nhưng bần đạo có câu này…Không biết có nên nói hay không. Thanh Vân Tử, Diệp sư điệt, có thể nói chuyện riêng không.”
Thanh Vân Tử tức giận nói: “Có chuyện gì mà ngươi không nói thẳng được, nơi này không có người ngoài, ngoại trừ ba thầy trò chúng ta, tên còn lại cũng là người trong cuộc, ngươi có cái gì mà không thể nói.”
Lăng Ba Tử cắn răng, nhìn qua nhìn lại mấy người trong phòng, cuối cùng nhìn vào A Ngốc, nói: “Người này, đến cùng là các ngươi có cứu hay không?”
Diệp Thiếu Dương nghe xong liền nổi nóng điên lên: “Sư phụ ta tốn sức vất vả tìm ông qua đây là để chơi sao?”
Lăng Ba Tử nói: “Diệp sư điệt đừng kích động, nghe ta nói. Các ngươi biết hắn là ai sao?”
Diệp Thiếu Dương hơi động trong lòng: “Hắn là ai?”
“Không biết.” Lăng Ba Tử dứt khoát trả lời.
Diệp Thiếu Dương sửng sốt vài giây, hít vào một quay, quay đầu nhìn Thanh Vân Tử nói: “Sư phụ!”
Thanh Vân Tử nhấc bầu rượu lên, muốn đập Lăng Ba Tử.
“Nghe ta nói nghe ta nói, sau lưng hắn có hình xăm Hỏa Kỳ Lân, tuyệt đối không phải là người bình thường, mà Đạo Hóa Trùng trên người hắn là dùng Huyền Thiên bí thuật bố trí phong ấn của bắc phái ta.”
Mặc dù ta không biết là do ai gây ra, nhưng ta lại biết tên này nhìn rất yếu đuối, nguyên nhân là vì toàn thân tu vi đều bị Đạo Hóa Trùng hút đi, hồn phách trong cơ thể hắn thì bình thường, nhưng không phải nhân loại, vừa rồi ta mới kiểm tra thử, hắn chí ít cũng bị phong ấn sáu mươi năm rồi.”
“Sáu mươi năm…”Diệp Thiếu Dương và Nhuế Lãnh Ngọc nhìn nhau, kinh ngạc vô cùng. Nói cách khác, A Ngốc là người của sáu mươi năm trước.
A Ngốc nhìn Nhuế Lãnh Ngọc, biểu lộ rất kỳ quái, tự hồ như đang cố gắng suy nghĩ, nhưng cuối cùng vấn lắc lắc đầu,.
Lăng Ba Tử nói tiếp: “Huyền Thiên bí thuật là một loại tác thủ không có điểm dừng, nói cách khác, cái Đạo Hóa Trùng này đã cùng tồn tại lâu dài trong thân thể của hắn, chỉ cần Đạo Hóa Trùng bất tử thì mặc kệ hắn có tu luyện thế nào, hoặc là được ngoại lực cứu trợ thì tất cả lực lượng đều sẽ bị Đạo Hóa Trùng hút vào trong nội thể…
Ta có biện pháp giải phong ấn, diệt trừ Đạo Hóa Trùng, để cho tất cả lực lượng đều trở lại trên người hắn, ba vị, nhưng các người có biết cỗ lực lượng này mạnh bao nhiêu không?”
Diệp Thiếu Dương lắc đầu, dường như đã hiểu ý của y, nghe y nói tiếp: “Cho nên ta muốn hỏi các ngươi, đến tột cùng là các ngươi có biết lai lịch của hắn hay không, mặc dù Mao Sơn bắc phái chúng ta là tà tu, nhưng nhiều nhất vẫn là vừa chính vừa tà, vị tuyền bối trước kia đã dùng Huyền Thiên bí thuật để phong ấn hắn nhất định là phải có nguyên nhân.
Bởi vậy, bần đạo hi vọng các ngươi có thể thận trọng suy nghĩ một chút, đến cùng là có muốn giải phong ấn trên người của hắn hay không, phong ấn giải thì dễ, nhưng làm lại một lần nữa thì rất khó khăn.”
Diệp Thiếu Dương nghe tới đây, nhịn không được hỏi, “Tu vi của tiền bối cũng không yếu, sư phụ ta thì càng khỏi phải nói, có có hai người chúng ta, lỡ như xảy ra biến cố gì thì chẳng lẽ còn không cầm được hắn?”
Lăng Ba Tử nhìn qua Diệp Thiếu Dương rồi nói: “Chúng ta cứu được hắn thì tất nhiên sẽ không tùy tiện giết hắn, ý tứ của ta không phải là hắn nhất định sẽ trở mặt với chúng ta, mà là nếu như hắn rời đi thì chẳng khác nào thả hổ về rừng, ngày sau sinh ra mầm tai vạ gì thì ngươi biết đi đâu để bắt hắn?”
Thấy Diệp Thiếu Dương do dự, Lăng Ba Tử lại nói thêm một câu: “Dù sao chúng ta đều không ai biết hắn đã từng thiện hay ác, việc đánh bạc này ta cảm thấy cá cược không tốt chút nào.”
Diệp Thiếu Dương hiểu vì sao Lăng Ba Tử nói như vậy, mặc dù y không muốn gánh vác trách nhiệm, nhưng y nói không sai, thả hổ về rừng, hổ đả thương người. Lỡ như A Ngốc này là nhân vật ghê gớm nào đó, lại là tà tu, đến lúc đó làm sao mới tốt?
Lăng Ba Tử thấy hắn bất động, hỏi: “Diệp sư điệt muốn thế nào?”
“Người không phải ta cứu, ta không có quyền quyết định.” Nói xong quay đầu nhìn Lãnh Ngọc, “Em lý trí hơn so với anh, em nghĩ kỹ đi, em muốn gì anh đều ủng hộ, sư phụ cũng sẽ ủng hộ.”
Thanh Vân Tử sắc mặt ngưng trọng nhưng không có phản bác.
Nhuế Lãnh Ngọc rất cảm động, Diệp Thiếu Dương nói như vậy là rất tôn trọng cô, nội tâm của Nhuế Lãnh Ngọc bắt đầu dao động: Cứu A Ngốc thực sự là việc mạo hiểm quá lớn, lý trí nói cho cô biết là cô không nên làm như thế, nhưng mà…
Mình dù sao cũng đã cứu hắn một lần, lại đưa đến đây, mắt thấy hi vọng ngay trước mặt… Không cứu hắn mình thực sự không cam tâm.
Ngay vào lúc cô đang lưỡng lự, một cánh tay từ phía sau đặt lên vai cô, sau đó âm thanh của A Ngốc vang lên:
“Lãnh Ngọc, tôi biết em rất khó xử, y nói cũng không có sai, thân là pháp sư em không nên mạo hiểm… Bởi vì tôi đều không nhớ rõ tôi là người tốt hay xấu, lỡ như ta khôi phục lại được ký ức… Không còn được tự do như bây giờ nữa thì tôi tình nguyện cả đời làm A Ngốc, cứ vĩnh viễn hầu hạ bên cạnh em như vậy, quên đi sứ mệnh của tôi, nếu như tôi thật sự có sứ mệnh gì đó.”
Nhuế Lãnh Ngọc quay đầu lại nhìn hắn, gằn từng chữ: “Ngươi câm tâm sao? Ngươi không muốn biết mình là ai?”
A Ngốc kinh ngạc nhìn cô, trầm giọng nói: “Nếu như biết rồi liền mất đi em, vậy thì ta tình nguyện không biết.”
Lăng Ba Tử nghe đến đây, vụng trộm khều Thanh Vân Tử mà hỏi, “Đây không phải là tức phụ của đồ đệ ông sao, chuyện gì xảy ra đây?”
Thanh Vân Tử trừng Diệp Thiếu Dương một cái.
Diệp Thiếu Dương đành phải nhún vai, “Sau này con giải thích cho người.”
Từ sau khi Nhuế Lãnh Ngọc nói với hắn, hắn không còn ăn dấm chua* nữa, không có ai có thể tách hai người bọn họ ra hết, A Ngốc thế nào với Lãnh Ngọc cũng là quyền của A Ngốc.
*Ý chỉ việc ghen tuông.
Đột nhiên Diệp Thiếu Dương nghĩ đến, nếu như sau khi A Ngốc khôi phục lại thực lực, biến thành một người rất lợi hại, thậm chí còn có một thân phận trâu bò, đến lúc đó lỡ như hắn cùng mình tranh đoạt Nhuế Lãnh Ngọc, vậy thì phải làm thế nào bây giờ?
“Không!”
Nhuế Lãnh Ngọc nhìn A Ngốc, dùng sức lắc đầu, “Ta đã cứu ngươi thì sẽ cứu ngươi một cách triệt để, ta không thể để cho người làm một người có xác mà không có hồn, nhưng mà ngươi nhất định phải đồng ý với ta, mặc kệ thân phận trước kia của ngươi là gì thì tất cả cũng là quá khứ rồi, ngươi phải đồng ý với ta, sau khi ngươi khôi phục lại thực lực và ký ức, không thể gây họa cho nhân gian, không thể sát hại sinh linh!”
Chương 1569: Giải Thoát A Ngốc (2)
A Ngốc cảm động nhìn cô, chậm rãi giơ tay lên: “Tôi A Ngốc, dùng tình cảm của mình mà phát thệ, tuyệt đối không giết người vô tội, không làm chuyện ác, vĩnh viễn chỉ làm nô bộc của em, chỉ trung thành với một mình em!”
Diệp Thiếu Dương hừ lạnh một tiếng.
Nhuế Lãnh Ngọc lùi lại đứng bên cạnh Diệp Thiếu Dương, ôm lấy cánh tay hắn: “Ta không cần ngươi làm nô bộc cho ta, cũng không cần ngươi làm chuyện gì vì ta, sau này có thể làm bằng hữu tốt là được, coi như không thể làm bằng hữu thì ngươi cũng đừng đặt nặng chuyện này.”
A Ngốc trả lời: “Tôi hiểu, trong tâm tôi sẽ luôn xem em là chủ nhân, không làm bất kỳ chuyện gì khiến em phải buồn.”
Nhuế Lãnh Ngọc hít sâu một hơi rồi nói: “Chỉ mong ngươi nhớ kỹ lời thề hôm nay, mong rằng… Ta không nhìn lầm người.”
Nói xong, quay qua gật đầu nhẹ với Diệp Thiếu Dương, “Cứu hắn!”
Diệp Thiếu Dương lại nhìn Thanh Vân Tử mà nói: “Cứu hắn.”
Thanh Vân Tử nhún vai, lặp lại hai chữ này với Lăng Ba Tử: “Cứu hắn.”
“Một nhà các ngươi đều điên rồi.” Lăng Ba Tử thở dài, “Nói trước, ta là do các ngươi bức hiếp mà làm, lỡ như có hậu quả gì thì ta sẽ không chịu trách nhiệm đâu!”
Sau đó nói với Thanh Vân Tử: “Ông đã quyết định cứu hắn vậy thì ta sẽ giúp một tay, nhưng lực lượng của phong ấn này quá mạnh, một mình ta không giải quyết được.”
Thanh Vân Tử hỏi: “Làm thế nào?”
“Cùng ta tiến vào trong cơ thể hắn, đến lúc đó ta sẽ nói cho ông biết phải làm gì!”
Thanh Vân Tử không nói hai lời, hóa thành một đám sương mù rồi bay vào trong thân thể của A Ngốc, sau đó là tới Lăng Ba Tử.
A Ngốc suy yếu té ngã xuống đất.
Diệp Thiếu Dương và Nhuế Lãnh Ngọc không hẹn mà cùng nhìn nhau.
“Thiếu Dương, em chọn sai rồi phải không?”
“Em không sai, nếu đổi lại là anh, anh nhất định cũng sẽ làm như vậy.” Diệp Thiếu Dương một tay ôm lấy bờ vai của cô, nói đùa với cô, “Cho dù là sai thì hai chúng ta đều sai, cùng lắm thì em xuống mười tám tầng địa ngục, còn anh xuống mười bảy tầng thôi.”
Nhuế Lãnh Ngọc hỏi: “Vì sao anh lại ít hơn em một tầng chứ.”
“Vì dù sao em cũng là chủ mưu, anh chỉ là tòng phạm chứ sao.”
Nhuế Lãnh Ngọc bị hắn chọc cười, nói: “Không được, em sẽ kéo anh xuống, xuống địa ngục cũng sẽ kéo theo anh, anh đừng có hòng trốn!”
Hai người nhìn nhìn nhau, Nhuế Lãnh Ngọc bĩu môi cười lên.
Sau một hồi chờ đợi thì đã có kết quả: Chừng năm phút sau khi hai người Thanh Vân Tử tiến vào trong thân thể của A Ngốc, A Ngốc đột nhiên sùi bọt mép, toàn thân co quắp, Diệp Thiếu Dương không dám bật đèn lên, đi lại giường cầm lồng đèn quỷ lên để soi tới.
Chỉ thấy mồ hôi và máu chảy ra từ giữa ngực của hắn, kim trùng trên ngực hắn đột nhiên uốn éo như muốn thoát khỏi người hắn, nhưng giác hút và chân của nó đều đang cắm thật sâu vào trong cơ thể của A Ngốc, muốn đi cũng không đi được.
Lại thêm một lát sau, kim trùng này bị lệ huyết rỉ ra từ da của A Ngốc dần dần ăn mòn, thân thể xẹp xuống từng chút một, lại càng uốn éo kịch liệt hơn.
A Ngốc cắn chặt răng, thở hổn hển, dường như đang thống khổ vạn phần.
Rốt cục kim trùng thôi động đậy, giống như bị hút khô đi, xẹp xuống hoàn toàn, dính sát vào da của hắn, sau đó từ từ biến hóa: giác hút, xúc tu và toàn bộ thân thể đều hóa thành bột phấn màu vàng kim lóng lánh, sau đó lại hóa thành một chữ tựa như chữ Hán rồi tan ra, kim quang bắn ra bốn phía, chiếu sáng cả căn phòng.
A Ngốc không còn động đậy nữa, ngã chổng vó trên đất, bọt nước chảy ra từ miệng bổng chốc bốc hơi lên, cuối cùng hóa thành chất lỏng lục sắc…
Hai cái bóng chui từ trong thân thể A Ngốc ra ngoài, rơi xuống mặt đất, Lăng Ba Tử tê liệt tại chỗ, trên đầu Thanh Vân Tử thì đang ẩn hiện Tam Hoa, khí tức run nhè nhẹ, chứng tỏ đã dùng khí lực không hề ít.
“Sao rồi?” Diệp Thiếu Dương lo sợ bất an hỏi.
Lăng Ba Tử thở dốc một hơi rồi nói: “May mà đạo pháp của ta và sư phụ ngươi thông huyền, đủ sức lực để làm, đổi lại là người khác thì đúng là không thể phá nổi phong ấn này.”
“Vậy nghĩa là không sao?”
“Đạo Hóa Trùng đã chết, tu vi trong cơ thể nó đã hoàn toàn bị cái tên chết tiệt này hấp thu, tuy nhiên lúc đầu cũng là của hắn, xem như về với chủ.”
Nhuế Lãnh Ngọc vội hỏi: “Ký ức khôi phục hay chưa?”
“Không biết được.”
Đang nói chuyện thì A Ngốc từ từ tỉnh lại, mở to mắt, mặc dù ánh mắt mệt mỏi nhưng lại lộ ra một loại khí khái hào hùng mà trước đó không có.
Nhuế Lãnh Ngọc lập tức kêu: “A Ngốc!”
A Ngốc nhìn qua cô, khó khăn cười.
Nhuế Lãnh Ngọc bèn ngồi xổm xuống trước mặt hắn, nắm lấy cổ tay hắn hỏi: “Bây giờ ngươi cảm thấy thế nào?”
“Rất dễ chịu, cảm giác như trên cơ thể mình thiếu đi thứ gì đó, nhẹ nhõm đi rất nhiều, mà toàn thân lại tràn đầy sức mạnh…”
A Ngốc cúi đầu nhìn xuống ngực của mình, định dùng tay gạt hết dịch nhờn ở trên xuống, nhưng dịch nhờn quá nhiều, không thể gạt hết được.
Nhuế Lãnh Ngọc đi vào nhà vệ sinh thấm ướt một cái khăn lông, lúc đầu tính là tự mình làm, nhưng lại nghĩ Diệp Thiếu Dương có ở đây cho nên đưa khăn ướt cho Diệp Thiếu Dương.
Sau khi lau sạch dịch nhờn thì làm da trắng như tuyết lộ ra, ở trên vẫn còn một vết sẹo có hình dạng như kim trùng, bởi vì đã bị kim trùng bám vào trên thân thể rất lâu cho nên mới lưu lại vết sẹo này, mặt trên còn có hai hàng lỗ nhỏ, là vết thương mà khi răng và chân của kim trùng cắm vào lưu lại.
A Ngốc đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve mảnh da này, miệng thì thào: “Thật sự mà khó có thể tin…”
Nhuế Lãnh Ngọc nói: “A Ngốc, ngươi nhớ ra ngươi là ai chưa?”
A Ngốc lắc đầu, tựa đầu lên tường, mắt nhắm lại, rất nhiều cảnh tượng thoáng hiện ra trước mắt hắn, sự giết chóc, huyết tinh, hắn còn phảng phất ngửi thấy mùi vị quen thuộc của máu tươi…
“Không, tôi chưa nhớ ra tôi là ai, nhưng cũng nhớ đến một vài thứ…”
Nhuế Lãnh Ngọc vội hỏi: “Là cái gì?”
“Tôi không thể nói rõ được, ta muốn yên tỉnh thêm mấy ngày để nhớ nhiều hơn, nếu có manh mối thì tôi nhất định sẽ nói cho em nghe đầu tiên.”
Nhuế Lãnh Ngọc trả lời: “Cũng được, chuyện này không cần vội, ngươi an tâm tu dưỡng là được. Nhưng mà… Ngươi nhớ kỹ là ngươi đã đồng ý với ta.”
A Ngốc chăm chú gật nhẹ đầu, nói: “Lãnh Ngọc em yên tâm đi, mặc kệ tôi có thể tìm được ký ức hay không thì ở trước mặt em tôi mãi mãi là A Ngốc, mãi mãi trung thành với em!”
Nhuế Lãnh Ngọc cười cười, “Nếu ngươi không có việc gì nữa thì nghỉ ngơi đi, đi tắm trước, rửa sạch máu và mồ hôi trên người đi. Thiếu Dương, anh đi giúp hắn đi.”
Diệp Thiếu Dương đi vào nhà vệ sinh để pha nước ấm, sau đó đỡ A Ngốc vào trong rồi đóng cửa lại, lúc A Ngốc cởi quần áo ra, qua tấm gương Diệp Thiếu Dương có thể thấy đồ án hình Kỳ Lân trên lưng hắn dường như đỏ hơn lúc trước, đường vân bên trên hiện ra ám quang.
Trở lại phòng ngủ thì chỉ còn thấy Thanh Vân Tử và Nhuế Lãnh Ngọc, Lăng Ba Tử không thấy đâu.
“Cái lão già kia đâu?” Diệp Thiếu Dương hỏi.
“Y nhát gan, sợ phải gánh trách nhiệm cho nên về Âm Ti trước rồi, y vì nhìn mặt mũi của ta mới ra tay, ân tình cũng là ta thiếu, con hoàn toàn không cần phải để ý hắn.”
Chương 1570: Truyền Nhân Cốc Môn
Diệp Thiếu Dương cười ha hả, “Vậy con nợ người ân tình.”
Thanh Vân Tử hừ một tiếng, “Không có tâm trạng giỡn với ngươi, hết việc rồi, ta đi đây. Tiểu súc sinh ngươi về sau đừng có gọi ta nữa, sự tình của nhân gian ta không quan tâm!”
Nói xong cuốn lấy tấm “khăn trải bàn” bằng hoàng phù kia lại, xách trên tay, bay ra khỏi cửa sổ.
Nhuế Lãnh Ngọc chạy tới cửa sổ, hô to với Thanh Vân Tử: “Sư phụ, cảm ơn người!”
“Hai người các ngươi tự giải quyết cho tốt!”
Bóng dáng của Thanh Vân Tử hạ xuống, phá vỡ hư không, vào quỷ vực.
Trong phòng vệ sinh, A Ngốc một bên xả nước, một bên đứng trước gương để nhìn ngắm mình, vẻ mặt trang nghiêm mà ngưng trọng, hoàn toàn không còn si ngốc như ngày nào, bình tĩnh đứng đó, đôi mắt từ từ biến thành màu tím, dường như còn bốc lên ngọn lửa.
“Ta là ai?” Hắn hỏi mình trong gương, nhẹ nhàng vuốt ve làn da đã từng bị kim trùng chiếm cứ kia, mặt trên vẫn còn những lỗ nhỏ.
Không riêng gì xúc giác và răng mà lông của kim trùng cũng là gai nhọn, cho nên khi nó đâm vào cơ thể hắn thì vẫn lưu lại những vết sẹo nhỏ, sau khi cọ rửa sạch dịch nhờn liền lộ ra lít nha lít nhít điểm nhỏ, khá là buồn nôn.
Nhưng mà khi ngón tay của hắn quét qua, một đạo linh quang lập trức tràn ra, vết thương trên da lập tức được chữa trị trong nháy mắt, trơn bóng như lúc ban đầu.
A Ngốc giơ tay lên, khẽ cau mày, nhẹ nhàng cử động ngóc tay, một khối huyết quang xuất hiện trong lòng bàn tay hắn, hình dạng như một cái khô lâu.
“Vẫn không đúng.” A Ngốc nhẹ nhàng lắc đầu, hắn có thể cảm giác được đang có một cỗ lực lượng kinh khủng chảy xuôi trong cơ thể mình, nhưng hắn lại quên cách sử dụng, chỉ có thể miễn cưỡng triệu hồi ra không đến một phần mười.
Có điều loại cảm giác quen thuộc này khiến A Ngốc rất dễ chịu, hắn tin tưởng mình nhất định sẽ nhớ ra hết mọi thứ.
Hắn mỉm cười xoay người sang chỗ khác, tiếp tục cọ rửa thân thể, tấm gương soi sáng tấm lưng rộng lớn của hắn, đồ án Kỳ Lân mặt trên rực rỡ hào quang, nhất là hai bên xương bả vai, theo chuyển động hai cánh tay của hắn mà chậm rãi động theo, tựa như muốn bay lên.
Chờ sau khi hắn tắm rửa sạch sẽ, thay xong quần áo thì đã thấy Diệp Thiếu Dương và Nhuế Lãnh Ngọc ngồi chờ ngoài phòng khách.
Diệp Thiếu Dương bắt lấy tay hắn, dùng cương khí kiểm tra thân thể của hắn, cuối cùng chân mày cau lại, nói với Nhuế Lãnh Ngọc: “Bên trong đan điền và khí hải của hắn ẩn giấu một cỗ sức mạnh rất khủng cố, nhưng dường như có một bức tường kiên cố ngăn lại, anh cũng vô pháp dò xét.”
“Ngay cả anh cũng không thể dò xét?”
Diệp Thiếu Dương gật đầu, đây là lần đầu tiên hắn gặp phải tình huống này, chấn động trong lòng.
Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Chí ít thì chúng ta cũng phải biết hắn là chủng tộc gì chứ.”
“Hắn có thân thể, có hồn phách, có thể là quỷ thi, cương thi, yêu quái, nhưng trên người hắn lại không có chút thi khí và yêu khí nào.”
Nhìn qua A Ngốc, sau đó cười lên, vỗ vỗ bờ vai của A Ngốc rồi nói: “Ta đã sớm biết ngươi tuyệt đối không phải người bình thường, không nghĩ tới lại không tầm thường như thế.”
A Ngốc nhìn hắn, lẳng lặng nói: “Cảm ơn ngươi đã cứu ta.”
Diệp Thiếu Dương chỉ chỉ Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Ta chỉ chấp hành mệnh lệnh của em ấy mà thôi, ngươi muốn cảm ơn thì cảm ơn em ấy đi.”
A Ngốc nói: “Đối với em ấy, ta không cần phải nói lời cảm tạ.”
Diệp Thiếu Dương nhếch miệng.
Nhuế Lãnh Ngọc trả lời: “A Ngốc, ta có một yêu cầu, nếu có một ngày ngươi nhớ ra ngươi là ai thì nhất định phải nói cho ta nghe đầu tiên.”
A Ngốc gật đầu với cô, “Tôi hiểu rồi.”
Nhuế Lãnh Ngọc rất hài lòng với câu trả lời của hắn, quay qua hỏi Diệp Thiếu Dương: “Anh không có cách nào để biết được hắn thuộc chủng tộc gì hay sao?”
“Tất nhiên là có biện pháp.” Diệp Thiếu Dương mở ba lô ra, tìm một cái lá chuối tây khô, tiến về phía A Ngốc rồi nói: “Cần ngươi phối hợp một chút, cắt ngón tay rồi nhỏ một giọt máu vào đây cho ta.”
Nhỏ máu để phân biệt thân phận chính là pháp thuật cao đẳng của Đạo môn, mặc kệ là loại tà vật nào đều có thể thông qua biện pháp này để kiểm tra.
A Ngốc nhìn lá chuối tay trong tay Diệp Thiếu Dương, hơi do dự.
Nhuế Lãnh Ngọc nhìn thấu tâm tư của A Ngốc, nói: “A Ngốc ngươi đừng sợ, chúng ta chỉ muốn biết ngươi thuộc chủng tộc gì, mặc kệ kết quả có ra sao thì đều không có gì, bởi vì ngươi đã đồng ý với ta là bỏ qua quá khứ, bắt đầu lại từ đầu.”
A Ngốc đưa ngón trỏ của bàn tay trái ra, Diệp Thiếu Dương dùng móng tay đâm xuống, nhỏ một giọt máy lên trên lá chuối tây rồi quan sát, là máu màu đỏ, nhưng mặt trên lại hiện ra một vòng màu vàng kim.
Đây là máu gì?
Cuốn lá chuối tây lại, đang tính vẽ bùa để tác pháp thì tiếng đập cửa vang lên. Diệp Thiếu Dương và Nhuế Lãnh Ngọc liếc nhau rồi nói: “Tám phần là cái đôi đệ tử của Tam Thần Miếu kia.”
Nhuế Lãnh Ngọc trả lời: “Vậy anh làm chính sự trước đi, chuyện của A Ngốc không cần vội.”
Diệp Thiếu Dương mở cửa ra, ngoài cửa quả nhiên là hai người Dương Thần Vũ và Lý Đồng.
Dương Thần Vũ cười xấu hổ với Diệp Thiếu Dương rồi nói: “Diệp Thiên Sư, ngài chuẩn bị xong chưa?”
“Ta vào trong chuẩn bị một chút, các ngươi vào trong nhà ngồi đi.” Mặc dù trong lòng không thích bọn họ nhưng người ta đúng hẹn mà tới, hắn cũng không thể để bọn họ đứng ngoài cửa.
“Lãnh Ngọc, châm trà.” Diệp Thiếu Dương hùng hổ, vào trong thay đồ.
Nhuế Lãnh Ngọc lãnh đạm mời hai người vào trong phòng khách, đi đun nước nóng rồi rót cho bọn họ hai ly trà.
Sau khi Dương Thần Vũ và Lý Đồng ngồi xuống thì nhìn chằm chằm A Ngốc hồi lâu, cảm thấy toàn thân người này đều lộ ra một cỗ lực lượng thần bí, nhưng lại không thể nhìn thấu.
Dương Thần Vũ bóp một chỉ quyết, tưởng là Nhuế Lãnh Ngọc không nhìn thấy, dùng ngóc tay chấm miếng nước trà, bôi lên mắt, sau khi niệm chú thì nhìn A Ngốc.
“Lần đầu gặp gỡ ngươi đã dùng Âm Dương Nhãn với hắn, ngươi không cảm thấy làm vậy là rất thất lễ sao?” Nhuế Lãnh Ngọc từ tốn nói.
Dương Thần Vũ giật mình, lúc này mới ngẩng đầu nhìn Nhuế Lãnh Ngọc, xấu hổ cười một tiếng, nghi ngờ nói: “Cô là bạn gái của Diệp Thiên Sư phải chứ, sao cô có thể nhìn ra thủ pháp của tôi?”
“Bạn gái của Diệp Thiên Sư thì không thể là pháp sư?”
“Không không, ý của tôi là… Tôi nghĩ cô là một pháp sư trong nước, thủ pháp này của ta….”
“Phương pháp ‘Thủy khai nhãn’ của Cữu Long Hội đã sớm phổ cập ra bên ngoài, pháp sư Hồng Kong có mấy người không biết chứ?”
Dương Thần Vũ và Lý Đồng hoảng hốt.
Lý Đồng hỏi: “Tỷ tỷ là người Hồng Kong?”
Nhuế Lãnh Ngọc nâng tay phải lên, ngón tay mảnh khảnh thủ thành một cái thế trước ngực: Ngón cái và ngón giữa chạm vào nhau, ba ngón tay còn lại vì vươn ra ngoài.
Hai người giật mình, thủ thế này rõ ràng là thủ lễ mà pháp sư Đông Nam Á dùng để ra mắt nhau, à hai ngón tay chạm vào là cao đẳng pháp sư được hiệp hội công nhận, hai người mặc dù là tinh anh của Tam Thần Miếu nhưng cũng chỉ là pháp sư trung cấp, đứng hạng cao nhất trong top các pháp sư ba mươi lăm tuổi trở xuống, nhìn thấy ngón tay của Nhuế Lãnh Ngọc có thể nào không kinh hãi.
Hai người lập tức đứng lên thủ lễ với Nhuế Lãnh Ngọc, Dương Thần Vũ kinh ngạc hỏi: “Không biết sư tỷ là cao túc của phái nào?”
“Vô môn vô phái.”
Chương 1571: Tiến Vào Ảo Cảnh (1)
Thấy hai người không tin, Nhuế Lãnh Ngọc lại bổ sung một câu, “Sư phụ ta là Nhất Cốc.”
“Nhất Cốc Đại Sư!” Hai người đồng thành kinh hô, bốn mắt nhìn nhau.
Nhất Cốc Đại Sư có thanh danh cực cao trong giới pháp thuật Đông Nam Á, trong vòng mười năm nay, năm nào cũng đều tham dự hoặc là làm chủ phiên tòa xử án của Thập Tông Thiên Tự, không ai trong giới pháp thuật là không biết, Dương Thần Vũ và Lý Đồng cũng là hậu nhân của giới pháp thuật, nếu nói không biết Nhất Cốc Đại Sư thì không cần phải lăn lộn trong giới nữa.
Lý Đồng nhìn Nhuế Lãnh Ngọc, đột nhiên vỗ trán một cái rồi nói: “Muội nhớ rồi, muội đã từng bái kiến tỷ tại Long Hoa Hội của Đại Trung Hoa! Tỷ là đệ tử đích truyền, tỷ tên là… Muội quên mất tên của tỷ, lúc ấy tỷ đi cùng với thần đồng Lăng Vũ Hiên!”
“Ta không có ấn tượng.” Nhuế Lãnh Ngọc cười nhạt. “Sư phụ ta trời sinh tính tình đạm bạc, rất ít khi tham dự hội nghị, đệ tử như ta cũng vậy, ta biết rất ít pháp sư, thậm chí là Thập Bát Chưởng Giáo có bao nhiêu bàn tay ta cũng không biết rõ.”
Phong thái này khiến cho hai người quẫn bách đến á khẩu, không thể nào trả lời được.
Lý Đồng còn chưa hết hoảng sợ, lẩm bẩm nói: “Thật không ngờ có thể gặp được đích truyền của Cốc Môn ở đây, mà… Tỷ lại là bạn gái của Diệp Thiên Sư.”
Ngụ ý là có hơi bất bình vì Nhuế Lãnh Ngọc.
Nhuế Lãnh Ngọc nhịn không được mở miệng dạy dỗ: “Ta biết Tam Thần Miếu các ngươi luôn luôn không thích giới pháp thuật trong nước, tuy giới pháp thuật nội địa trãi qua nhiều họa kiếp đã mất đi đạo chính thống, một số phương diện không bằng được truyền thống của Hồng Kong, nhưng ngươi chớ có quên, hương hỏa của Đạo Phật chính tông vẫn chưa bao giờ dứt.
Cái tên thần đồng Lăng Hạo Thiên mà ngươi vừa nhắc tới khi nãy, cũng vì chính thái độ này mà bị Diệp Thiếu Dương hạ gục hoàn toàn, chết trên tay quỷ phó của anh ấy…”
“Cái gì!” Hai người hoảng hốt tới cực điểm. Tin tức Lăng Vũ Hiên bỏ mình bọn họ đều đã nghe nói qua, mặc dù biết vì Lăng Vũ Hiên đã lăn lộn rất lâu trong giới pháp thuật của Châu Âu và Đông Nam Á cho nên thanh danh cực lớn, nhưng dù sao hắn cũng là đệ tử của Côn Luân, sau khi chết tông môn không hề phát tang, vì thế ngoại giới cũng không biết nguyên nhân cái chết của hắn là gì, bây giờ nghe Nhuế Lãnh Ngọc nói ra chân tướng sự thật, thực sự khó mà tiếp nhận được.
Sau đó, hai huynh muội nhìn nhau, trong lòng cùng một ý nghĩ: Không ngờ tới cả Lăng Vũ Hiên cũng đấu không lại, huynh muội bọn họ càng không có hi vọng gì, lại có người bạn gái là truyền nhân của Cốc Môn… Lúc đầu bọn họ tính là sẽ hãm hại Diệp Thiếu Dương trong lúc tác pháp, bây giờ thì hoàn toàn tuyệt vọng rồi.
Đúng lúc Diệp Thiếu Dương đi ra khỏi phòng. chào hỏi bọn họ rồi cùng đi ra ngoài.
Nhuế Lãnh Ngọc nhìn thoáng qua A Ngốc rồi nói: “Ngươi đi theo chúng ta đi.”
A Ngốc rất vui vẻ theo sau.
Ra khỏi khu dân cư, Diệp Thiếu Dương nắm lấy tay cô, nhỏ giọng hỏi Nhuế Lãnh Ngọc: “Em dẫn theo hắn làm gì?”
“Nếu hắn là tà vật thì có thể trải nghiệm hiện trường tác pháp nhiều hơn, có lẽ sẽ giúp hắn khôi phục ký ức.”
Diệp Thiếu Dương nghĩ cũng đúng, cười cười rồi nói: “Chỉ sợ lúc hắn khôi phục ký ức rồi thì không còn là A Ngốc nữa.”
Nhuế Lãnh Ngọc liếc xéo Diệp Thiếu Dương một cái: “Anh có sợ hắn cướp em không?”
“Thách hắn luôn.”
“Anh chớ có đắc ý, không chừng người ta chính là đối thủ của anh.”
Diệp Thiếu Dương cười hắc hắc, không có để tâm mấy.
Đêm xuống, chướng khí trong sân trường Học Viện Ngoại Ngữ còn nồng hơn nhiều so với ban ngày, Tiền Tài Trận mà Diệp Thiếu Dương bố trí ở cổng lớn lúc trước đã ẩn bị ăn mòn, mà chướng khí thì càng ngày càng nồng đậm hơn.
Diệp Thiếu Dương trước gia cố lại phong ấn, sau đó đo lường nồng độ không khí, lo lắng nói: “Chướng khí nồng hơn so với ban ngày nhiều, với nồng độ này có lẽ sẽ tạo thành thương tổn cho người bình thường. May mà khu ký túc xá không có độc chướng, tuy nhiên vào sáng ngày mai, chúng ta không có cách nào để hạn chế hành động của học sinh cả.”
Nhuế Lãnh Ngọc nhìn đồng hồ pháp thuật rồi nói: “Với nồng độ này, nếu như ở trong đó mấy tiếng liền, hít âm khí vào quá nhiều thì sẽ chỉ hơi suy nhược đôi chút, không có vấn đề gì lớn, điều em lo lắng hiện tại chính là những việc sẽ phát triển tiếp theo đây, không quá mấy ngày thì độc chướng này sẽ đạt tới trình độ nhất định nào đó, đến lúc đó…”
Cô không nói tiếp nhưng Diệp Thiếu Dương hiểu rõ còn hơn ai hết, nếu độc chướng nồng đậm tới một mức nhất định nào đó thì một khi con người hít phải thì người sống đều có thể trở thành xác chết di động.
Xác chết di động thì còn có thể cứu được, nhưng một khi thần thức hoàn toàn bị triệt thì sẽ trở thành cương thi, hoàn toàn không cứu nổi.
Mấy ngàn sinh mệnh…Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, áp lực tăng lên gấp bội, lẩm bẩm nói: “Thời gian của chúng ta không còn nhiều lắm.”
Mọi người cùng đi vào ký túc xá, gặp được Tạ Vũ Tình đang gác đêm cùng với mấy cảnh sát, Tuyết Kỳ ngồi bên cạnh nói chuyện với cô, hỏi một chút mới biết được bọn Dưa Dưa đều còn đang tuần sát sân trường.
Tuyết Kỳ vừa gặp bọn họ liền nói: “Trường học lại có thêm vào chỗ bị không gian giam cầm ăn mòn, có Ma Tâm Thảo hóa thân Tà Linh quấy phá, bị bọn Dưa Dưa xử lý hết rồi, không gây ra sóng gió gì, cho nên chúng tôi không có báo cho người.”
Lưu Minh đang chịu trận ở phòng trực ban, hai mắt đỏ bừng, nhìn đã biết ông bị mất ngủ, bước tới nắm lấy tay của Diệp Thiếu Dương mà hỏi: “Bây giờ phải làm sao?”
“Chúng ta phải tới ký túc xá số bốn, không ngờ chuyện lại diễn biến như vậy, ông mau mở khóa tòa lầu ra đi.”
“Đến đó…” Lưu Minh hơi nghi ngờ, nhưng cũng không nói nhiều, gật gật đầu rồi cùng bọn họ rời đi.
Toàn bộ ký túc xá số bốn đều bị phong kín, cửa cũng bị khóa chặt lại, vì an toàn cho nên lúc nào Lưu Minh cũng đem chìa khóa theo bên mình, lập tức mở cửa cho bọn họ, đám người Diệp Thiếu Dương cùng chuẩn bị đèn pin rồi đi lên lầu.
Lưu Minh theo sát ở phía sau, cẩn thận từng li từng tí hỏi Diệp Thiếu Dương: “Ngài tính làm gì thế?”
“Đi lên lầu năm.”
“Lầu năm?” Lưu Minh kinh hoảng, “Làm gì có lầu năm?”
“Bởi vì không có cho nên mới phải đi từ lầu bốn lên, đừng có hỏi nhiều.”
Hành động đêm nay đều đã được Dương Thần Vũ nói ra một lần:
Vương Mạn Tư chế tạo ra không gian giam cầm, phạm vi lan tràn đến toàn bộ trường học, tuy nhiên trung tâm lại là lầu số năm của năm đó, mà sự kiện năm đó cũng phát sinh ra chính ở nơi này, trận pháp mà Hạng Tiểu Vũ bố trí cũng tại lầu số năm, bây giờ phong ấn vẫn chưa bị giải trừ hoàn toàn.
Ngoại trừ Vương Mạn Tư, bất kỳ một ai muốn ra vào không gian giam cầm đều phải đi qua bằng cái cửa này.
Cửa ra vào năm đó nằm ở lầu hai của ký túc xá số bốn, thông đến hành lang của lầu số năm.
Bây giờ cánh cửa này đã bị xi măng che lại, Diệp Thiếu Dương từng tận mắt thấy thực thể của Vương Mạn Tư biến mất trên vách tường.
Huynh muội Dương Thần Vũ mặc dù pháp lực có hạn nhưng cũng là đồng môn của Hạng Tiểu Vũ, năm đó Hạng Tiểu Vũ thi triển bí thuật của tông môn cho nên bọn họ cũng biết, dựa theo thuyết pháp của bọn họ thì chỉ cần người có pháp lực thâm hậu giúp một chút thì hoàn toàn có thể mở ra kết giới của hai không gian, tiến vào không gian giam cầm.
Đi lên lầu hai, dừng lại trước một bức tường xi măng cứng cáp, hoàn toàn không nhìn ra được gì.
Chương 1572: Tiến Vào Ảo Cảnh (2)
Dương Thần Vũ kêu bọn họ chờ, lấy hai đồ vật tựa như bút sáp màu từ trong túi ra, gật gật đầu với Lý Đồng, Lý Đồng cũng lấy ra đồ vật giống như hai cây thước, ở giữa có gắn cái gương soi nhỏ.
Lý Đồng lại lấy ra cây đèn pin laser, chiếu vào mặt gương nhỏ kia, làm cho hai điểm sáng phản xạ lên tường rồi từ từ di chuyển, thì thầm: “Nhân mã, mười hai giờ.”
Dương Thần Vũ lập tức vẽ một vòng tròn ngay ở điểm đỏ, bên trong là cái ký hiệu Nhân Mã của Hy Lạp.
“Bảo Bình, sáu giờ.”
Dương Thần Vũ lại vẽ một vòng vòng tròn ngay điểm đỏ, bên trong vẫn là vẽ thêm một ký hiệu Bảo Bình.
Sau đó Lý Đồng không ngừng báo vị trí, Dương Thần Vũ thì không ngừng vẽ vòng tròn, Diệp Thiếu Dương thấy hiếm lạ, vụng trộm hỏi Nhuế Lãnh Ngọc: “Đây là pháp thuật gì?”
“Vu thuật của phương tây, căn cứ vào mười hai cung hoàng đạo để bày trận.”
“À, giống như là bát quái mà chúng ta dùng phải không?”
“Ừ.”
Diệp Thiếu Dương không hỏi thêm gì nữa, đứng một bên nhìn.
Nhuế Lãnh Ngọc quay đầu xem A Ngốc, phát hiện không có ai, trong lòng giật mình, nhìn trái nhìn phải mới phát hiện hắn đang đứng cách xa nơi này tầm mười mét, ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nhuế Lãnh Ngọc đi qua, thấy sắc mặt hắn ngưng trọng, dường như đang tự hỏi điều gì đó nên hỏi: “A Ngốc, ngươi sao thế?”
“Tôi ngửi được một mùi vị rất quen thuộc…” A Ngốc thì thào, “Mùi vị ấy đang ẩn tàng trong sương mù, tôi cũng không biết là cái gì, nhưng có cảm giác như đã từng quen biết.”
Nhuế Lãnh Ngọc nhíu mày.
Rất nhanh đã vẽ xong mười hai cái vòng và ký tự, Dương Thần Vũ lấy ra một cái bình sứ hình thập tự rất kỳ quái, đổ một chút nước vào trong lòng bàn tay, dùng ngón tay để chấm nước rồi vẩy một chút vào trong mỗi ký tự của mười hai cung hoàng đạo, hai tay nắm lấy nhau, vừa định tác pháp thì đột nhiên nhớ ra gì đó, xoay người nhìn Diệp Thiếu Dương.
“Diệp Thiên Sư, sau khi ngài đi vào thì trước tiên tìm Địa Hồn của Tiểu sư thúc ta, chớ có đi tru sát Vương Mạn Tư, đi sớm về sớm.”
“Vì sao?” Diệp Thiếu Dương không hiểu hỏi, nếu như Dương Thần Vũ không nhắc thì hắn quả thật đang tính đi tìm Vương Mạn Tư.
“Pháp lực của ta có hạn, chỉ có thể duy trì cửa không gian nửa tiếng, nếu ngài bị Vương Mạn Tư cản lại, qua nửa tiếng không trở về được thì không gian sẽ đóng lại, ngài sẽ không thể nào về được nữa.”
Diệp Thiếu Dương nói: “Hiểu, nhưng ta trở về bằng cách nào?”
“Lúc ngài đi vào thì lối đi sẽ bảo tồn trong dị không gian nửa tiếng, sau khi ngài thành công thì chỉ cần lần theo đường cũ để trở về, nhảy qua lối ra là được, có điều…”
Dương Thần Vũ suy nghĩ một chút rồi nói: “Không gian giam cầm thiên biến vạn hóa, lỡ như Vương Mạn Tư tác pháp, bóp méo không gian, ngài sẽ mất đi phương hướng, ngài tốt nhất nên dẫn theo một người, đứng ở cửa ra vào, cầm lấy tín vật của ngài, như vậy nếu ngài có mất đi phương hướng thì còn có thể tìm đường trở về.”
Diệp Thiếu Dương cũng cảm thấy biện pháp này không tệ, nói với Nhuế Lãnh Ngọc: “Nhờ em.”
Nhuế Lãnh Ngọc lại lắc đầu: “Thiếu Dương, em không đi vào, em ở đây đợi anh.”
“Em không vào?” Diệp Thiếu Dương kinh ngạc đến ngây người.
Nhuế Lãnh Ngọc kéo hắn qua một bên, nhẹ giọng nói: “Bằng với thực lực của anh, một mình anh đi vào em vẫn yên tâm, em muốn lưu lại để canh chừng bọn họ, không nói những cái khác, lỡ như chúng ta đều đi vào hết, bọn họ phong bế cửa ra vào thì ai có thể ngăn cản?”
Diệp Thiếu Dương chấn động trong lòng, cảm thấy mình quá ngu ngốc, có thế mà không để ý đến vấn đề trọng yếu nhất!
Tâm phòng người không thể không có, nhất là đối phương có khúc mắt với mình, nếu không lưu ai lại để trông coi thì không phải là đưa lưng của mình cho bọn họ đâm hay sao.
“Không thì để anh tìm bọn Dưa Dưa tới trông coi thay em, em đi vào cùng anh?”
“Không được, thứ bọn họ dùng chính là vu thuật của phương tây, không ai có thể hiểu, làm trò gì đó thì cũng là thần không biết quỷ không hay, mặc dù em không hiểu bọn hắn bày trận như thế nào nhưng chí ít cũng biết nguyên lý, bọn hắn sẽ không dám ra vẻ trước mặt em.”
Diệp Thiếu Dương nghĩ cũng phải, nhẹ gật đầu với cô, có Nhuế Lãnh Ngọc áp trận, hắn yên tâm một vạn lần.
Lúc quay trở lại, Diệp Thiếu Dương đè bả vai của Lưu Minh, nói: “Ông đi vào cùng tôi đi.”
“Tôi!” Lưu Minh chỉ vào mũi của mình, suýt chút nữa nhảy dựng lên.
“Là ông, thế nào, ông không chịu à?”
Lưu Minh bắt lấy hai cánh tay của hắn, lắc như đang đảo một cái chảo: “Diệp tiên sinh, Diệp Thiên Sư, tôi không dám vào đâu, trong đó nguy hiểm như vậy, một người thường như tôi đi vào vậy không phải là tìm chết sao?”
Diệp Thiếu Dương nhướng mày, “Có tôi ở đây, có thể để ông chết sao?”
“Nhưng… Cái gì tôi cũng không biết, sẽ làm vướng tay vương chân của ngài đấy!”
“Ông chỉ cần chờ tôi ở cửa ra vào là được, tôi đâu có bắt ông giết quỷ đâu mà ông sợ cái gì!”
Dù sao cũng chỉ đứng giữ tín vật, ai đi cũng vậy, cho nên Diệp Thiếu Dương lười triệu hoán bọn Dưa Dưa tới, dù sao lần này đi cũng chỉ để kiếm Địa Hồn của Hạng Tiểu Vũ, không phải đi tìm Vương Mạn Tư liều mạng, không cần thiết phải gọi bọn Dưa Dưa tới, còn giải thích một phen, chậm trễ thời gian.
Nhuế Lãnh Ngọc nhìn thấu tâm tư của Diệp Thiếu Dương, thấy Lưu Minh còn đang do dự, lạnh lùng nói: “Ông đừng có quên chúng tôi bây giờ đang giúp ông, nếu ong không phối hợp, Thiếu Dương gặp bất trắc gì thì tính mệnh mấy ngàn học sinh của ông không ai gánh nổi.”
Lưu Minh cứng họng, nói không ra lời.
Diệp Thiếu Dương bèn nói với Dương Thần Vũ: “Động thủ đi..”
“Được, Diệp Thiên Sư, mời ngài đặt tay vào vòng tròn thứ nhất, không cần quan tâm đến gì cả, phóng xuất ra cương khí, chúng ta ở đây dùng pháp lực để mở vết nứt không gian ra!”
Diệp Thiếu Dương y theo lời hắn mà làm.
Dương Thần Vũ và Lý Đồng đứng một trái một phải Diệp Thiếu Dương, hai tay khoanh lại, để trước ngực, bộ dạng như đang cầu nguyện rồi đọc một đoạn văn: “Ta chính là cửa, phàm là đi vào từ ta thì tất nhiên sẽ đến được nơi có cỏ ăn, ta là người chăn nuôi tốt, người chăn nuôi tốt liều mình vì dê…”
Ngoại trừ phim truyền hình, đây là lần đầu tiên Diệp Thiếu Dương nghe được người khác đọc kinh thánh ở ngoài đời thực, vội vàng tập trung tinh thần, phóng thích cương khí, không muốn nghe tiếp.
Hắn không có bất cứ ý kiến gì với đạo Thiên Chúa giáo, nhưng tín ngưỡng khác biệt cho nên không hiểu rõ. Cái này khác biệt hoàn toàn với Đạo gia và Phật gia, Đạo Phật đã tồn tại cùng Trung Hoa cả ngàn năm nay, từ những lúc ban sơ cho đến lúc cuối cùng tam giáo hợp lại, có rất nhiều thứ liên hệ với nhau, mà lưỡng giáo tam thương, cộng thêm Phong Thần bảng, chấp chưởng Âm Ti, cho nên các đạo sĩ bình thường không bài xích nhau.
Nhưng đạo Thiên Chúa lại không giống, đây là một tín ngưỡng hoàn toàn xa lạ, Diệp Thiếu ** vốn không tình nguyện tìm hiểu.
“Nhân danh của Thượng Đế, nhóm lửa dầu cao, kham phá tận cùng của hắc ám, mở ra ánh cửa ánh sáng, Amen!”
Hai người động loạt hô lên loại ngôn ngữ mà Diệp Thiếu Dương không hiểu, sau đó mỗi người đều đưa tay trái ra, ngón giữa chấm vào cung hoàng đạo thứ nhất, ngón khác chấm vào cung hoàng đạo cuối cùng, sau đó di chuyển ngược hướng nhau, trên tường lập tức xuất hiện những tia lửa.
Diệp Thiếu Dương định thần nhìn lại, thế mới phát hiện trên tay hai người đều mang một chiếc nhẫn kim loại sáng lập lánh, dùng sức quẹt lên tường tự nhiên sẽ sinh ra tia lửa.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










