1. Home
  2. Truyện Ma
  3. Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
  4. Tập 225

Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Tập 225

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1528: Thiếu Dương Gặp Nguy Hiểm (2)

Diệp Thiếu Dương nghe lời này không khỏi nhíu mày.

Phương tây tự nhiên có Địa Phủ Phương Tây, chế độ xây dựng khác Địa Phủ Hoa Hạ, nhưng công thể giống nhau, tựa như các quốc gia nhân gian cũng có từng chính thể, khác biệt duy nhất chính là, triều đình Âm Ti khác nhau không tồn tại trên cùng một mặt phẳng, giống như trong không gian đa duy đa chiều vậy, bình thường sẽ tuyệt đối không qua lại.

Bởi vậy, Dương Thần Vũ nói về Dis, Diệp Thiếu Dương chưa từng nghe qua, cũng không có lòng tìm hiểu, thứ để hắn nghi ngờ không phải là cái này, mà là một vấn đề khác: Là ai hạ nguyền rủa Hạng Tiểu Vũ?

Hắn hỏi Dương Thần Vũ vấn đề này, kết quả Dương Thần Vũ trả lời càng làm cho hắn giật mình: “Đương nhiên là chính Hạng Tiểu Vũ.”

“Tiểu sư thúc lần thứ hai vào trường học có lưu lại một phong di thư gửi cho tông môn, bởi vì vội vàng, không có công phu giảng thuật toàn bộ quá trình. Thế nhưng hắn đã nhắc đến một điểm, chính là sau khi Vương Mạn Tư phá trận pháp xong, hắn mang theo hai người Ngô Tang sư thúc và Lý Tố Chân chạy trốn, mình bị trọng thương, hắn dùng Hill thuật, hấp thụ pháp lực hai người, nhưng chỉ bằng sức mạnh của một người, đã không đủ để cùng

Vương Mạn Tư đối

kháng.

Bởi vậy, hắn mới nghĩ đến dùng nguyền rủa Dis với mình, sau khi trúng thuật nguyền rủa, linh hồn của hắn sẽ bị phong ấn ở bên trong nhục thân, hình thành một loại thi xác, bách tà bất xâm, cho dù là Vương Mạn Tư, cũng vô pháp tổn hại thi thể và hồn phách của hắn, hắn làm như vậy, kỳ thật không phải là vì lưu đường sống cho mình.

Hắn trong di thư đã nêu, Vương Mạn Tư sau khi phát điên muốn kéo hắn vào không gian phong ấn, dùng thi thể của hắn chế tác thành quỷ thi, khống chế hắn đi giết người, đến lúc đó, hồn phách của hắn thanh tỉnh, nhưng lại không thể không chịu nổi khi bị Vương Mạn Tư khống chế, nguyên nhân Vương Mạn Tư làm như thế, chắc hẳn các ngươi cũng có thể nghĩ đến.”

Diệp Thiếu Dương trầm ngâm một chút, lập tức nghĩ đến, Hạng Tiểu Vũ khinh bỉ hết thảy tà vật, tự xưng là người chính đạo giới pháp thuật, đồng thời bởi vì Vương Mạn Tư là cương thi, mới đối với nàng hạ sát chiêu như vậy.

Nếu như có thể để cho hắn biến thành tà vật mình chán ghét nhất, đồng thời lợi dụng hắn đi giết người, mà hồn phách của hắn lại bất lực, đối với Hạng

Tiểu Vũ mà nói, đây mới là nhục nhã lớn nhất và thống khổ nhất.

Một chiêu này, so với giết hắn, để hắn hồn phi phách tán thì tàn ác và nhẫn tâm hơn.

Diệp Thiếu Dương nhìn qua thi thể Hạng Tiểu Vũ, nói: “Bất quá hắn không phải đã lưu lại

phong thư cho các ngươi, để tương lai các ngươi có thể cứu hắn sao? Hắn mà sống lại, cũng sẽ là một bộ quỷ thi!”

Lý Đồng nghe thấy lời này, lập tức có chút cáu, vừa muốn tranh cãi, Dương Thần Vũ đã đưa mắt liếc ra ý với cô, khiến cô lập tức ngậm miệng lại.

Dương Thần Vũ nói: “Ngươi có chỗ không biết, nguyền rủa Dis, không phải đơn giản như ngươi nghĩ. Người trúng nguyền rủa, hồn phách bị phong bên trong thân thể, vĩnh thế không được siêu sinh, đây là chuyện thứ nhất, chuyện thứ hai, nếu có người cưỡng ép giải chú, để phụ thân, hắn tạm thời sẽ là quỷ thi. Thế nhưng, lúc thi triển nguyền rủa, hồn phách của hắn tương đương đã bị bán cho Dis, hồn lực từng chút tiêu tán, cuối cùng hồn phách sẽ rơi vào Địa Ngục hương tây, vạn kiếp bất phục.”

Ba người Diệp Thiếu Dương nghe xong, chấn kinh tại chỗ.

“Có loại sự tình này?”. Diệp Thiếu Dương kinh hãi, thân là Thiên Sư Đạo môn, hắn rõ ràng hông hiểu lắm về thuật nguyền rủa phương tây, chợt nghe xong, có chút làm người ta kinh sợ.

Dương Thần Vũ nói: “Tiểu sư thúc để lại cho chúng ta phong thư, cũng chỉ là nhắc nhở chúng a, một khi Vương Mạn Tư trở lại, sẽ cứu tỉnh hắn, bởi vì chỉ có hắn hiểu rõ nhất Vương Mạn

Tư, có biện pháp đối phó với nàng. Còn chính hắn, tất nhiên sẽ lâm vào vạn kiếp bất phục.”

Nói đến đây, nhịn không được nhìn thoáng qua thi thể Hạng Tiểu Vũ, thở dài: “Tiểu sư thúc vì dệt thi, đã hi sinh đến mức này, thực sự là quá vĩ đại.”

Nếu như trước đó nghe được câu này, Diệp Thiếu Dương còn cảm thấy hơi quá, nhưng hiện tại

hắn đã biết chân tướng, trong lòng cũng là xúc động không thôi, mặc kệ Hạng Tiểu Vũ phong ấn Vương Mạn Tư là đúng hay là sai, chí ít, làm một pháp sư có thể hi sinh chính mình vì nghiệp lớn, hoàn toàn có thể khiến cho người ta tôn trọng.

Diệp Thiếu Dương nghĩ đến cái gì đó, hỏi: “Thuật nguyền rủa này, không có cách nào có thể giải?”

Dương Thần Vũ lắc đầu: “Không có. Nguyền rủa một khi tạo ra, liền không có cách nào giải trừ, không chết không thôi, đây chính là nguyền rủa.”

Diệp Thiếu Dương trầm mặc không nói gì.

Dương Thần Vũ nói: “Quả nhiên bị Tiểu sư thúc nói trúng, Vương Mạn Tư hiện nay chẳng biết

tại sao giải khai phong tỏa không gian, lại trở về sinh sự, cho nên chúng ta muốn cứu tỉnh Tiểu sư thúc, hiệp trợ hắn giết chết Vương Mạn Tư!”

Thấy Diệp Thiếu Dương gật đầu, Dương Thần Vũ lại nói: “Thực lực của ngươi, chúng ta đều

phục, chúng ta bây giờ muốn mở nguyền rủa, lúc thi pháp, nhất định phải có một pháp sư cường đại giúp chúng ta khóa lại kim ấm, triệt tiêu lực nguyền rủa mới có thể thành công, vừa vặn có ngươi ở đây, chúng ta cũng không cần đi tông môn mời người.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Kim ấm là cái gì?”

“Là vật trong tay hắn đấy, phàm là thi triển nguyền rủa, đều phải có một cái tín vật, dùng dung nạp và phóng thích lực lượng nguyền rủa, cái này là Tiểu sư thúc năm đó lúc thi triển nguyền

rủa Dis dùng làm tín vật.”

Diệp Thiếu Dương nói: “Ta không hiểu nhiều về nguyền rủa, ngươi bảo ta phải làm sao?”

Dương Thần Vũ nói: “Rất đơn giản, lúc tác pháp ngươi chỉ cần nắm chặt tín vật, dùng cương

khí bao lấy, tạm thời chặt đứt khống chế sức mạnh của nguyền rủa với thi thể là được.”

“Vậy thì đơn giản, tới đi.”

Mặc dù trước đó mọi người có mâu thuẫn nhưng cũng là việc rất nhỏ, huống chi mình đã có

chỉnh bọn họ rồi, có tức giận gì cũng đã sớm tiêu tan. Hiện tại mọi người vì cùng chung mục đích tác pháp, Diệp Thiếu Dương không tiếc hỗ trợ bọn họ.

Hai người mời Diệp Thiếu Dương nhảy xuống hầm mộ, bọn họ một trái một phải đứng hai bên

thi thể Hạng Tiểu Vũ, dùng khăn tay trắng noãn che lại mặt của hắn, tiếp đó lấy ra hai cây châm hình mũi khoan nhỏ đâm vào hai bên huyệt Thái Dương của hắn, rồi nói với Dương Thần

Vũ: “Dĩ tam thần chi danh, khai giải ác chi trớ chú, kiến tử như sinh, kiến nhân vô ưu…” (Lấy danh tam thần, giải ác nguyền rủa, thấy chết như sinh, thấy người vô sầu)

Diệp Thiếu Dương nghe xong chú ngữ, cũng cảm giác được giống như là chú phương tây, nghĩ

thầm môn phái Hồng Kông bên kia xác thực là vô cùng cởi mở, đại lục bên này lại không được như vậy, một trăm năm trước, nghe nói phàm là tu luyện pháp thuật ngoại bang còn bị đối đãi

như là tà tu, nghiêm trọng còn bị chém đứt pháp căn, cả đời cũng không thể tu luyện lại pháp thuật.

Niệm mấy lần chú ngữ, Dương Thần Vũ nhìn Diệp Thiếu Dương nhẹ gật đầu.

Diệp Thiếu Dương lập tức nắm chặt hai tay Hạng Tiểu Vũ, mang cương khí bức đến tay, bố trí ra một đạo kết giới, tính bảo vệ cả hai tay Hạng Tiểu Vũ và cái tín vật kia.

Mặc dù nghe ý của bọn họ, lực nguyền rủa tựa hồ rất khủng bố, nhưng Diệp Thiếu Dương đối

với mình rất có lòng tin, là vì từ khi tu luyện đại chu thiên tâm pháp, cương khí thể nội tạo ra so với trước kia tốc độ nhanh hơn gấp mấy lần, cương khí đơn thuần trình độ thâm hậu, ngoại trừ

Đạo Uyên Chân Nhân là hóa thạch sống của giới pháp thuật, còn lại hắn nghĩ không còn ai có thể so sánh với mình.

Nhìn hai người Dương Thần Vũ tác pháp, Diệp Thiếu Dương liền thấy tín vật trong tay sáng lên, tiếp đấy quả nhiên có một cỗ lực lượng kinh khủng từ miệng ấm vọt ra.

Diệp Thiếu Dương đã sớm có chuẩn bị, dùng cương khí gắt gao ngăn trở.

Chương 1529: Thiếu Dương Gặp Nguy Hiểm (3)

Lực lượng thần bí càng ngày càng mạnh, Diệp Thiếu Dương triệu tập càng ngày càng nhiều

cương khí chống đỡ, trong lòng cảm thán, trách không được ngay cả Vương Mạn Tư cũng

không còn cách nào với thuật nguyền rủa này, thật sự là mạnh ngoại hạng.

Lập tức hắn dùng toàn lực ứng phó, trán xuất hiện từng giọt mồ hôi.

Tạ Vũ Tình và Kỳ Thần ở phía trên dùng đèn pin chiếu sáng, khẩn trương không dám thở

mạnh.

Diệp Thiếu Dương toàn lực áp chế lực lượng nguyền rủa khuếch tán, trước mắt đột nhiên hoàn

toàn mơ hồ, bên người hết thảy cũng không có ai, bên cạnh mình là nhìn một cái tinh không vô

tận, có rất nhiều đom đóm đang bay.

Chờ bọn nó bay tới gần, Diệp Thiếu Dương mới phát hiện những con này không phải là đom

đóm, mà là tinh phách, không có hình dạng, chỉ có một điểm ánh sáng, bay tới bay lui trước

người mình.

“Tình huống như thế nào rồi?” Diệp Thiếu Dương cả kinh nói.

“Đây là huyễn tượng nguyền rủa, ngươi không cần phải để ý đến, chỉ cần đừng buông lỏng là

được.” Thanh âm Dương Thần Vũ vang lên bên tai.

Trong lúc nói chuyện, những con đom đóm kia tụ tập ánh sáng lại, tạo thành một cái đồ vật hữu

hình, bộ dáng giống như là một con muỗi, ở trước mặt mình bay múa, sau đó rơi vào trên đầu

của mình.

“Đây cũng không cần quản?”

Diệp Thiếu Dương vừa định hỏi, chợt cảm giác được con “Muỗi to” đâm vào da đầu mình, chui

vào trong thân thể.

Diệp Thiếu Dương toàn thân run lên, cảm giác được cái đồ vật hư vô mờ ảo đang chui tới chui

lui bên trong thân thể, cuối cùng dừng tại phụ cận tâm mạch, phóng xuất ra một cỗ lực lượng,

dùng sức đè ép hắn.

Tâm mạch là tiết điểm của kỳ kinh bát mạch thể nội, một khi bị đè ép, cương khí lập tức tắc

nghẽn, toàn thân đều không còn chút sức nào.

Diệp Thiếu Dương toàn thân run lên, nghiêng người đổ xuống.

Lúc này hai người Dương Thần Vũ hoàn thành tác pháp, hài lòng xoay người lại, nhìn thấy

Diệp Thiếu Dương ngã trên mặt đất, Lý Đồng hỏi: “Ngươi thế nào rồi?”

Diệp Thiếu Dương cương khí bị áp chế, căn bản không có cách vận khí đối phó tà vật tiến vào

thể nội kia, bất quá hồn phách hắn cường đại, phụ cận tâm mạch tự có một tầng hồn lực ngăn

cản, tà vật không chui lọt vào, liền kẹt tại miệng tâm mạch của hắn, tiết chế kỳ kinh bát mạch,

tạo thành thế giằng co.

“Có vật gì đó tiến vào trong thân thể ta…” Diệp Thiếu Dương cố hết sức nói.

Tạ Vũ Tình và Kỳ Thần lập tức nhảy xuống hầm mộ, xem xét tình huống của hắn.

“A, kia là Huyết Tích Trùng.” Dương Thần Vũ không cảm thấy kinh ngạc, nói: “Huyết Tích

Trùng là một loại sinh linh lực lượng nguyền rủa biến thành, phương tây gọi là tinh linh, kỳ

thật là một loại Tà Linh, tiến vào trong cơ thể ngươi, xác thực không dễ đối phó.”

Diệp Thiếu Dương thấy hắn nói chuyện chậm rãi, một bên chống cự công kích Huyết Tích

Trùng, một bên chật vật nói: “Chớ nói nhảm, mau giúp ta lấy nó ra.”

Dương Thần Vũ đi tới, một tay đè lại bả vai Diệp Thiếu Dương, đột nhiên đổi bộ dáng, cười

nói: “Diệp Thiếu Dương, ngươi pháp lực cao cường, cần gì ta hỗ trợ?”

Diệp Thiếu Dương khẽ giật mình, hóa ra đôi sư huynh muội này giở trò quỷ!

Tâm niệm vừa động, hắn hiểu ra, trước đó mình còn buồn bực, mới buổi chiều xử bọn họ, làm

sao đột nhiên lại cùng mình hợp tác tốt đẹp, hòa khí nói nhiều với mình như vậy, hóa ra là gài

bẫy!

Mình một lòng áp chế lực nguyền rủa, căn bản không phòng bị nguy hiểm, mà hết thảy lại đều

phát sinh trong chớp mắt, lại thêm Dương Thần Vũ mở miệng lừa dối… Nhiều chuyện như vậy

tập trung ở cùng một chỗ, mình cũng không khỏi không trúng chiêu.

Huyết Tích Trùng tại phụ cận tâm mạch đột nhiên cào cào, phát ra tiếng cười nhạo”Hì hì”.

Diệp Thiếu Dương lập tức cảm thấy thống khổ như bách trảo nạo tâm, đau đến mức toàn thân

đều run rẩy lên, ngay cả khí lực mắng chửi người khác cũng biến mất.

Lý Đồng cười tủm tỉm nói: “Không thể trách bọn ta nha, là ngươi pháp lực quá mạnh, bọn ta có

liều mạng cũng không phải là đối thủ, đành phải ra hạ sách này. Tuy nhiên đây chỉ là nhân tiện,

trước đó nói cho ngươi hết thảy, đều là thật.”

Dương Thần Vũ tiếp lời: “Đúng vậy, trình tự đúng thật không sai, lực nguyền rủa bị giải trừ,

Huyết Tích Trùng cũng không phải là bọn ta nuôi, nó do nguyền rủa huyết tinh tạo ra, bọn ta

chỉ là không nói cho ngươi biết thôi.”

Hai người chí khí cao giương, không do dự sờ sờ Diệp Thiếu Dương.

Tạ Vũ Tình nghe lời này vội hiểu, không chút do dự cũng sờ súng ngắn, sờ vào một khoảng

không, mới nhớ tới mình không mang súng, nhớ tới Kỳ Thần ở bên người, lập tức đưa tay đánh

úp về phía cái hông của hắn.

Kỳ Thần là đến tra án, bởi vì sợ phát sinh án hung sát, dựa theo quy định, cho nên mới mang

súng ngắn tới.

Kỳ Thần sửng sốt một chút, thấy bao súng bị mở ra, lập tức hiểu nàng muốn làm gì, do dự một

chút, không ngăn cản.

Tạ Vũ Tình rút súng, chỉ vào đầu Dương Thần Vũ.

Dương Thần Vũ lơ đễnh, nói: “Cảnh sát, xã hội pháp trị, cô dám nổ súng ư?”

Tạ Vũ Tình mở ra chốt an toàn, lạnh lùng nói: “Đừng nói với ta về pháp chế, nếu như Thiếu

Dương xảy ra chuyện gì không hay, ta nhất định bắt hai người các ngươi đền mạng! Không tin

thử đi!”

Ánh mắt nàng đầy sát khí, khiến hai người Dương Thần Vũ biến sắc, lúc này mới ý thức được

nàng không phải uy hiếp, mà là xác thực dám nổ súng.

Kỳ Thần bị cướp súng lục, đành phải cởi xuống súng cao su, không chút khiếp đảm đi tới trước

mặt Dương Thần Vũ, hung tợn nhìn hắn, làm tư thế chuẩn bị động thủ.

Bảo hắn tùy tiện giết người hắn khẳng định không dám, chẳng qua nếu như Tạ Vũ Tình động

thủ, hắn nhất định sẽ xông lên hỗ trợ, cho dù có chết người, hắn cũng sẽ làm một tòng phạm

với nàng.

Dương Thần Vũ sau đó tỉnh táo lại, nói: “Giết chúng ta, hắn hẳn phải chết không nghi ngờ.”

Tạ Vũ Tình dừng một chút, quát: “Vậy các ngươi muốn làm gì?”

“Nếu như bọn ta muốn giết hắn, đã sớm hạ thủ, cũng không cần giải thích nhiều như vậy, ta

nhắc lại một lần nữa, bọn ta chỉ là muốn mượn Huyết Tích Trùng thôi.”

Dương Thần Vũ cúi đầu nhìn Diệp Thiếu Dương, nói: “Chỉ cần Diệp tiên sinh xuống nước nói

lời xin lỗi, chuyện này coi như xong, bọn ta liền sẽ nghĩ cách giúp ngươi. Ta hiểu rõ cách trừ

Huyết Tích Trùng trong cơ thể ngươi, cũng không khó, pháp sư bình thường tác pháp đều có

thể lấy ra. Tuy nhiên ở đây, chỉ có bọn ta là pháp sư.”

Lý Đồng cười nói: “Cho nên ngươi muốn xin lỗi, cũng không cần giả bộ, Ừm… gọi ta một tiếng

cô ơi con sai rồi đi, ta sẽ giúp ngươi lấy Huyết Tích Trùng ra. Nếu như ngươi không gọi, vậy

thì cứ chờ chết, ngươi bây giờ không dùng được cương khí, chỉ dựa vào thần thức chống đỡ,

nhiều nhất là kiên trì được vài phút, về sau sẽ không còn cứu được nữa.”

Diệp Thiếu Dương đã đau đến nói không ra lời, lại dùng sức ngẩng đầu, nhìn qua hai khuôn

mặt tươi cười diễu võ giương oai, bắn ra ánh mắt lạnh như băng.

Dương Thần Vũ nói: “Ngươi đừng nhìn ta như vậy, ta đã lớn như vậy mà chưa bao giờ bị người

ta khi dễ, có thù tất báo, là tác phong của ta.”

Diệp Thiếu Dương cắn răng nói: “Cũng là tác phong của ta, ngươi dứt khoát giết chết ta đi!”

Dương Thần Vũ nghe lời này, có chút khó khăn suy xét, bọn hắn lúc đầu cũng chỉ là muốn

mượn tác pháp để Diệp Thiếu Dương chịu thua thiệt, xuống nước xin lỗi, mình hả giận tìm một

chút cân bằng.

Ai ngờ Diệp Thiếu Dương lại cố chấp như vậy, cận kề cái chết cũng không chịu xin lỗi, hiện tại

đành đâm lao phải theo lao.

Chương 1530: Huyết Tích Trùng

Tạ Vũ Tình vừa nghe nói Diệp Thiếu Dương chỉ có thể kiên trì vài phút, lập tức liền luống cuống, nòng súng đổi tới đổi lui qua hai người: “Nếu không cứu hắn, ta sẽ bắn một người trong số các ngươi!”

Nói lời này, đột nhiên cảm thấy bắp chân xiết chặt, nàng bị kéo ngã xuống mặt đất, phát hiện có một đạo u quang quấn quanh trên chân mình.

Lý Đồng hai tay kết ấn, làm một động tác lật tay, đạo u quang chợt giống như dây thừng nhấc Tạ Vũ Tình từ dưới đất đến bên người Lý Đồng.

Kỳ Thần thấy Tạ Vũ Tình bị tập kích, lập tức xuất thủ, súng cao su không chút khách khí bắn vào đầu Lý Đồng.

Dương Thần Vũ quả quyết xuất thủ, một cái tay bắt lấy cánh tay Kỳ Thần, hai ngón nhanh chóng điểm khuỷu tay hắn một cái, thật nhanh vẽ một vòng tròn, Kỳ Thần lập tức cảm thấy cánh tay tê rần, mất đi tri giác, súng cao su trong tay hắn cũng vô lực rớt xuống.

Bên kia, Lý Đồng đã tiến lên đè Tạ Vũ Tình xuống, một tay bóp lấy cổ của nàng, một tay khác vỗ vỗ trên mặt nàng: “Mỹ nữ, phách lối quá vậy, chiều ta đã muốn đánh ngươi rồi, giờ ta lạikhông nỡ, ngươi ngực to như thế, không biết là thật hay giả đây.”

Cô đưa tay bóp tớ

Dương Thần Vũ đột nhiên đưa tay qua, bắt lấy cánh tay của nàng, nói: “Dừng. Chúng ta chỉnhằm vào Diệp Thiếu Dương, đừng động thủ với người bình thường.”

Tạ Vũ Tình hai cánh tay bị khóa, vốn định nhổ nước bọt vào mặt Lý Đồng, đột nhiên nghĩ đếnmình như kẻ yếu phản kháng, thế là dùng sức đạp một cái, một chân đá vào bụng Lý Đồng,khiến cô văng ra, mắng: “Ngươi có gan thì đừng dùng pháp thuật, chúng ta đánh một trận xem,lão nương chơi với ngươi!”

Lý Đồng nhào lên, lần nữa động pháp thuật, u quang quấn quanh nàng, vây khốn toàn thânnàng. Lý Đồng bắt lấy nàng, tà mị cười nói: “Ta muốn dùng pháp thuật đấy!”

Cô giơ lên một tay, đánh vào mặt Tạ Vũ Tình.

Tay còn chưa hạ, đã bị một cái tay khác bắt lấy

“Sư huynh, lại muốn cản ta?”

Quay đầu nhìn lại, cô triệt để ngây dại, người bắt lấy tay cô, không phải là Dương Thần Vũ, màlà Diệp Thiếu Dương!

Diệp Thiếu Dương toàn thân ướt đẫm mồ hôi, hai mắt lóe lên một loại huyết sắc nhàn nhạt, cóvẻ hơi dữ tợn.

“Ngươi làm sao…” Lý Đồng liền giật mình tại chỗ

Dương Thần Vũ cũng choáng váng, hắn không biết là chuyện gì xảy ra, chỉ thấy bóng ngườilóe một cái, Diệp Thiếu Dương đã từ trong hầm mộ nhảy lên.

Sư hai huynh muội tâm hữu linh tê, không nói hai lời, cùng nhau động thủ, muốn thừa dịp DiệpThiếu Dương thân thể không tốt, đặt chân chưa ổn, xuống tay trước chế trụ hắn.

Diệp Thiếu Dương nhất tâm nhị dụng, hai tay kết ấn, nhẹ nhàng ứng phó

Đánh nhau mấy hiệp, Diệp Thiếu Dương đã tóm chặt lấy tay hai người, chế trụ mạch môn, haingười tắc khí tức, không thi triển được pháp thuật, đồng thời mạch môn bị nghẽn, đối phươnglúc nào cũng có thể đánh giết mình.

BẠN CŨNG SẼ THÍCH

Life Is Such A Mess bởi ESTIzumiHatsu

Life Is Such A Mess

Bởi ESTIzumiHatsu

416 23

It’s about a girl who gets torture and hates her life, but as she grew up she became a beautiful girl, but she started to wear a mask to hide from the people. She used to get irritated by one guy so much, later on she felt that somehow both of them are alike and can understand each other.

Individuality bởi MilejdyVan

Individuality

Bởi MilejdyVan

8.5K 936

Individuality is the particular character, or aggregate of qualities, that distinguish one person from others.

Why exactly would this book be called Individuality though?

Well, I believe it has to do with the Individual personalities and abilities of the students, but that’s just my take away. What is yours?

In any case, there are eighteen names on my sheet who are probably the main characters in this ‘work of fiction’. All are quite scary if you were to ask me, but interesting indeed.

Do you want to join me in this journey? Maybe we could find out more about these individuals together? I would be happy to hear from you.

Now if only I knew who you were, fellow reader.

[UNEDITED/ONGOING]

My serpent girl// riverdale – Sweet Pea bởi crystalros3

My serpent girl// riverdale – Sweet Pea

Bởi crystalros3

51.5K 835

Sophie Jones, sister of jughead jones became a serpent when she was 11, due to danger she left riverdale at 15, now she is 17 and she is returning. Will she find her dad and brother? will she find love? Or will she be in danger again.

Morderstwo Trzeciego Stopnia bởi JBHiddleston

Morderstwo Trzeciego Stopnia

Bởi JBHiddleston

17.6K 3.5K

Finał trylogii z detektyw Florence Kingston. W życiu głównej bohaterki w końcu zapanował upragniony spokój. Przynajmniej tak mogłoby się wydawać. Niestety, przeszłość prędzej czy później ją dogoni, po drodze niszcząc wszystko, co kocha…

Secrets • T@gged bởi AnotherFanGirl15

Secrets • T@gged

Bởi AnotherFanGirl15

5K 106

~Everyone has their secrets. Some more than others. Alicia, Elisia’s twin sister has many secrets. Secrets that no one knows about. Except one person, monkeyman.~

• I do not own any of the characters or the television show T@gged, I only own Alicia •

Donaghey Brothers Book 2 – Removed bởi RElizabethM

Donaghey Brothers Book 2 – Removed

Bởi RElizabethM

67.7K 29

Steamy Content – Finn Donaghey is on the run. Rescued by Carys Van de Berg, his old flame, Finn has to figure out a way to start over after losing his brother and his mafia empire. The one person he knows he can’t start over with? Carys. He’s too rough, too dangerous, too lethal for her.

Carys Van de Berg saved Finn on instinct, unable to consider a world without him in it. Now, she has to decide what to do with him. His quick temper almost got her killed, and she has no desire to repeat that mistake.

While she tries to help him forge a new path, it becomes apparent that someone is trying to tear down Carys and her business. As their feelings from the past and present mingle and danger lurks around every corner, their fiery chemistry threatens to consume them both.

Book One – COMPLETE

Book Two – In progress

*Romantic Suspense*

Hai người không còn dám vọng động.

Đúng lúc này, một đạo huyết quang từ đỉnh đầu Diệp Thiếu Dương bay ra, chạy về phía nơi xa,là Huyết Tích Trùng. Tiếp theo là một cái bóng khác cấp tốc đuổi theo.

Thân ảnh này bay thoăn thoắt, Huyết Tích Trùng không chạy ra bao xa, liền bị nó một tay chộpđược, từng bước dẫn trở về bên người Diệp Thiếu Dương.

“Dưa Dưa!” Tạ Vũ Tình hưng phấn kêu lên.

Dưa Dưa làm mặt quỷ với nàng, quay đầu nhìn Diệp Thiếu Dương, nói: “Xử trí như thế nào?”

Mạch môn trên cánh tay Lý Đồng bị Diệp Thiếu Dương chế trụ, biết đại thế đã mất, cô tínhtình hơi xấu, lại là người không có cốt khí, vì lấy lòng Diệp Thiếu Dương, vội vàng nói: “HuyếtTích Trùng là huyết tinh linh, không thể giết bừa, ngươi có thể thuần phục nó làm linh bộc, nósẽ giúp ngươi rất nhiều, nhiều pháp sư phương tây cầu còn không được nữa đấy!”

Máu có linh tính, nói xong lời này, cô lập tức làm ra một bộ dáng đáng thương, nhìn DiệpThiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương hỏi Dưa Dưa: “Ngươi có muốn không?”

“Không muốn, thứ này có tà tính, tôi có thể cảm giác được, thuần phục được cũng thành vậtxảo trá.”

Diệp Thiếu Dương cũng không nhìn nữa: “Vậy liền diệt đi, dông dài làm gì!”

Dưa Dưa nghe xong, không chút do dự trực tiếp bóp chết Huyết Tích Trùng, khiến nó hóathành tinh phách tán đi.

Hai người Dương Thần Vũ ngơ ngác nhìn Huyết Tích Trùng hồn phi phách tán, nội tâm rungđộng tới cực điểm.

Bọn hắn không nghĩ tới, Diệp Thiếu Dương là người sát phạt quả quyết như thế.

Dưa Dưa đi tới, lạnh lùng nói: “Huyết Tích Trùng là hai ngươi thả ra hả, để ta tiễn hai ngươi đichung với nó.”

Sư huynh muội họ toàn thân run lên, bọn hắn không nhìn ra đứa bé trai này lai lịch thế nào, chỉbiết nó là tà vật nào đấy. Nhìn vừa rồi nó giết chết Huyết Tích Trùng, mắt cũng không chớpmột cái, y như là nhân vật tà thần, nghe nó bảo muốn giết mình, sao có thể không sợ?

“Răng rắc”, Diệp Thiếu Dương nắm lấy hai cánh tay của hai người, kết quả cánh tay DươngThần Vũ nằm trên mặt đất, gãy xương.

Mặc dù không phải là bản ý của mình, nhưng Diệp Thiếu Dương không chút cảm thấy thươngtiếc, đi qua, một chân đạp lên ngực Dương Thần Vũ, khiến hắn nằm thở dốc, từ tốn nói: “Quênnói cho ngươi, ta cũng là người có thù tất báo!”

Dương Thần Vũ không biết hắn thoát khốn như thế nào, giờ khắc này lại nghiêm mặt khôngnói lời nào, lạnh lùng nói: “Ta thua ta nhận, muốn làm gì thì làm!”

Diệp Thiếu Dương buông chân ra, cúi đầu nhìn hắn, nói: “Ta không giết ngươi, là bởi vì ngươingăn cản sư muội của ngươi, nếu ngươi để cô ta tát bạn của ta, các ngươi hiện tại đã chết rồi!”

Dương Thần Vũ khẽ giật mình, lúc này mới nhớ tới hắn nói rất đúng. Lúc nãy Lý Đồng muốntát Tạ Vũ Tình, bị mình ngăn cản.

Diệp Thiếu Dương chậm rãi nói: “Tương lai ngươi muốn báo thù, cứ việc tới tìm ta, nhớ kỹ, tatuyệt đối không cho phép bất cứ kẻ nào khi dễ người bên cạnh ta! Nếu không ta nhất định sẽgiết ngươi!”

Dương Thần Vũ nhìn ánh mắt hắn hung tàn mà dữ tợn, biết đây không phải là đe dọa, mà là sựthật.

Cái người mới nhìn qua tưởng ôn hòa Diệp Thiếu Dương này, không nghĩ tới lệ khí lại nặngnhư vậy, không giống như pháp sư mình đã từng quen biết trước kia.

Diệp Thiếu Dương không thèm nhìn bọn họ nữa, giống như chuyện này đã qua, không cần thiếtphải nhắc lại.

Dương Thần Vũ và Lý Đồng từ dưới đất đứng lên, lập tức liền muốn đi.

Diệp Thiếu Dương nói: “Quay lại!”

Quay người đi đến bên cạnh hầm mộ, nhìn qua thi thể phía dưới, hỏi: “Hắn thế nào rồi?”

Dương Thần Vũ thở dài một hơi, nói: “Đã giải trừ nguyền rủa, nhưng… Chỉ có một hồn bảyphách, thiếu Thiên Hồn và Nhân Hồn.” (1)

“Thiếu Thiên Hồn và Nhân Hồn?” Diệp Thiếu Dương chấn kinh.

“Đúng vậy, cho nên hiện tại vẫn chưa gọi tỉnh hắn, nhất định phải tìm hai hồn phách nữa trởvề.”

“Hồn phách thiếu đang ở đâu?” Diệp Thiếu Dương hỏi.

Dương Thần Vũ lắc đầu, biểu thị mình cũng không biết.

Diệp Thiếu Dương cũng không muốn cùng bọn họ thảo luận, để bọn họ rời đi.

Dương Thần Vũ che cánh tay gãy xương, chạy hai bước, lại quay lại nói: “Diệp Thiên Sư, ta sẽ truy ra hai đạo hồn phách thất lạc kia, thi thể Tiểu sư thúc có thể di động, nhưng tốt nhất nên để trong tủ lạnh ướp lạnh. Phong ấn đã giải trừ, không còn nhân du cung cấp, nhục thể của hắn cao lắm sống sót được một tuần.”

Chương 1531: Loly Chân Ngọc

Nói xong nâng đỡ Lý Đồng, cấp tốc rời đi.

Tạ Vũ Tình lập tức đi tới, bắt lấy cánh tay Diệp Thiếu Dương, quan sát lên xuống, thấy y phục trên người hắn cơ hồ hoàn toàn bị mồ hôi làm ướt nhẹp.

“Ngươi thật không sao?” Tạ Vũ Tình hỏi.

Diệp Thiếu Dương giang hai cánh tay nhìn nàng, nói: “Cô thấy tôi giống có gì sao?”

“Ngươi… Ngươi làm thế nào thoát khốn?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Rất dễ dàng, tôi kêu Dưa Dưa tới, để nó nhập thân vào trong cơ thể

tôi, bắt cái đồ vật quỷ kia ra.”

Kỳ kinh bát mạch mình bị ngăn chặn, không cách nào vận dụng cương khí, hết lần này tới lần

khác Huyết Tích Trùng cứ quậy ở trong cơ thể mình, không có cách nào vận khí, vậy không có

cách nào bức nó ra. Nhưng làm một Tà Linh, bản thân Huyết Tích Trùng tu vi cũng không

mạnh, nếu gặp phải Dưa Dưa, chắc chắn nó sẽ bị ngược.

Dưa Dưa nhảy đến trên vai Diệp Thiếu Dương, tức giận nói: “Lão đại ngài nên để tôi xử đẹp

hai tên kia luôn đi, mẹ nó chứ, lại dám xuống tay với ngài!”

Diệp Thiếu Dương nói: “Hai người bọn họ là người sống, giết chết bọn hô, ngươi sẽ lập tức bị

Âm Ti truy nã, đời này cũng đừng mong đi Âm Ti nữa.”

Dưa Dưa hừ một tiếng: “Ai quan tâm!”

Tạ Vũ Tình gặp không sao, đem súng ngắn còn cho Kỳ Thần, để hắn gọi mấy người đồng

nghiệp tới, đem Hạng Tiểu Vũ thi thể lấy đi.

Chờ Kỳ Thần đi gọi điện thoại, Tạ Vũ Tình mới đi đến trước mặt Diệp Thiếu Dương, ngẩng

đầu nhìn mặt của hắn, Diệp Thiếu Dương lúc này mới phát hiện con mắt của nàng ươn ướt.

Diệp Thiếu Dương nhún vai một cái, Dưa Dưa lung lay, ngồi không nhúc nhích.

Diệp Thiếu Dương đành phải đưa một tay ra sau lưng thọc mông Dưa Dưa, Dưa Dưa vội nhảy

dựng lên, nhìn về phía Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương lườm nó.

“Tôi đi… Tôi đi xem còn dư nghiệt nào hay không!” Dưa Dưa nói xong nhảy xuống mặt đất, đi

xa.

Tạ Vũ Tình thở dài, cười khổ nói: “Có phải cảm thấy ta rất vô dụng hay không, tình huống đó

mà không giúp được ngươi, cuối cùng còn để ngươi cứu ta.”

Diệp Thiếu Dương lắc đầu: “Cô vừa rồi rất dũng cảm. Nếu như Lý Đồng không dùng thuật, so

quyền cước tuyệt đối không phải là đối thủ của cô.”

Tạ Vũ Tình nói: “Nhưng mà ta không biết pháp thuật.”

“Pháp sư cũng không thể so với người bình thường, pháp thuật không phải dùng để đối phó với

người bình thường.”

Tạ Vũ Tình nói: “Ngươi đừng trêu ta, lúc này ngươi phải nói, không biết pháp thuật cũng

không sao, dù sao cũng có tôi bảo vệ cô’.”

Diệp Thiếu Dương lập tức cảm thấy vô cùng hổ thẹn, gãi đầu một cái, nói: “May mà cô không

phải là hán tử, nếu không mấy em gái đều đổ cô hết.”

Tạ Vũ Tình hừ một tiếng nói: “Đúng vậy a, ta mà là hán tử, nhất định sẽ thu Lãnh Ngọc, không

còn phần cho ngươi đâu!”

“Ngươi là nữ cũng có thể thử một chút.” (Câu này là Tạ Vũ Tình nói với Diệp Thiếu Dương)

Diệp Thiếu Dương cười cười: “Nói thật, nếu như lúc ấy cô không trúng chiêu, cô có phải sẽ nổ

súng không?”

“Nếu như ngươi bị gì, ta nhất định sẽ nổ súng bắn chết hai người bọn họ!”. Tạ Vũ Tình không

chút do dự: “Sau đó ta sẽ tự sát, hồn phách đi theo ngươi xuống Âm Ti.”

Nói xong cười, Diệp Thiếu Dương cũng cười theo.

“Ta đã đáp ứng Lãnh Ngọc, không chiếm tiện nghi của ngươi, đáng tiếc ta hiện tại không nhịn

được lại nghĩ tới thân thể ngươi, làm sao bây giờ?” Tạ Vũ Tình nghiêng đầu nhìn hắn, hai tay

chắp sau lưng, khóe miệng lộ ra một nụ cười tà mị.

Diệp Thiếu Dương sửng sốt một chút, khoát tay nói: “Tốt nhất đừng làm vậy!”

“Coi ngươi bị hù kìa.” Tạ Vũ Tình nghiêng đầu liếc hắn một chút, chỉ vào phía sau hắn nói:

“Muốn hôn ngươi cũng hôn không được.”

Diệp Thiếu Dương nhìn lại, một đội người đang cầm đèn pin từ đối diện trên sườn núi đi

xuống, đều là cảnh sát.

Đây đều là thủ hạ của Tạ Vũ Tình, hiện trường linh dị cũng đã gặp không ít, không cảm thấy

kinh ngạc, dưới sự chỉ huy của Tạ Vũ Tình, mang quan tài chứa Hạng Tiểu Vũ về. Cục cảnh sát

có kho lạnh ướp xác, vừa vặn thích hợp cho thi thể hắn.

“Còn đôi thi thể này làm sao bây giờ?” Tạ Vũ Tình nhìn qua hai bộ thi thể của hai lão giả trong

mộ, nói.

“Thả ở đây đi, hai vị này cũng là tiền bối Tam Thần Miếu, hai tên gia hỏa kia sẽ tới thu thập.”

Diệp Thiếu Dương nhìn một bộ không đầu, nói với Kỳ Thần: “Cậu cắt mất đầu người ta, tới ráp

lại cho người ta đi!”

Kỳ Thần vội vàng tìm đầu thi thể gắn lại, nhớ tới trước đó thấy qua thi thể chủ nhân, vội vã

cuống cuồng hỏi Diệp Thiếu Dương: “Quỷ đã bị anh siêu độ, sẽ không trở về tìm tôi gây phiền

phức chứ?”

Diệp Thiếu Dương hữu tâm hù dọa hắn, nói: “Ổng đi Âm Ti cũng chưa chắc đầu thai liền đâu,cậu vũ nhục thi thể ổng, vạn nhất ngày nào đó ổng rảnh rỗi tìm cậu thì…”

Kỳ Thần bị dọa đến nỗi nhìn thi thể thở dài, lại chắp tay vái lia lịa.

Tạ Vũ Tình trừng mắt với Diệp Thiếu Dương: “Đừng có khi dễ tiểu đệ của ta.” Sau đó nhìn Kỳ

Thần một mặt sợ hãi, cũng không nhịn được cười lớn.

Đem hiện trường giao cho bọn hắn, Tạ Vũ Tình và Diệp Thiếu Dương cùng trở về.

Trở lại trên trấn, Tạ Vũ Tình lái xe mang theo Diệp Thiếu Dương, chạy về thạch khu thành thị.

“Dưa Dưa đâu?” Tạ Vũ Tình hỏi.

“Không biết, mình đi chơi đi, quản nó làm gì.”

Tạ Vũ Tình nói: “Vậy cũng phải quản chứ, có người bắt nó thì sao?”

“Trải qua lần trước, nó cũng không ngu đâu, cô chớ nhìn nó là đứa bé, nó lanh như khỉ ấy.”

Tạ Vũ Tình cười nói: “Cảm giác giống như cha khen con mình vậy.”

“Đệt, tôi không có con lớn như thế!”. Diệp Thiếu Dương im lặng.

Lấy điện thoại di động ra xem xét, mấy cái miss call đều là của Lão Quách, trước đó tác pháp

vì tránh ảnh hưởng, hắn đã mở chế độ yên lặng.

Lập tức hắn gọi điện thoại lại, kết quả Lão Quách tìm hắn không có việc gì, chỉ bảo Ma Tâm

Thảo đã hoàn toàn thanh lý xong, đang tính tiền với Lưu Minh.

Nghe ngữ khí của y, Diệp Thiếu Dương liền biết y khẳng định là đang làm thịt Lưu Minh, đang

định bảo sẽ gặp y để chia một miếng, trong điện thoại đột nhiên truyền đến giọng Trương Tiểu

Nhị: “Sư phụ anh ở đâu a, em muốn tìm anh!”

Diệp Thiếu Dương nói: “Em tìm anh làm gì?”

“Ách, tại vì, bên này đã giúp xong, không có chuyện làm nữa.”

“Anh đang muốn về nhà, em tới đây làm gì? Em về vẽ bùa cho tốt đi, đây là kiến thức cơ bản,

kiến thức cơ bản còn không vững chắc, em làm sao học pháp thuật lợi hại hơn.” Diệp Thiếu

Dương bày ra tư thái như mấy ông bố, giáo huấn con gái.

Trương Tiểu Nhị cảm thấy Diệp Thiếu Dương mặc dù nghiêm khắc nhưng yêu cầu đúng đắn,

thế là không tiện nói gì nữa.

Cúp điện thoại, Diệp Thiếu Dương đem tình huống Lão Quách nói đơn giản cho Tạ Vũ Tình

biết.

Tạ Vũ Tình nghe xong ồ một tiếng, nói: “Ma Tâm Thảo đều thanh trừ, có phải nguy hiểm cũng

đã giải trừ hay không?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Ít nhất phải xác định thật hay không đã.”

Tạ Vũ Tình nói: “Làm sao xác định?”

“Tôi dặn bọn họ không nên đóng hết cống thoát nước, hết thảy chờ chuyện kết thúc lại nói.”

Cống thoát nước mở, mặc dù đối với học sinh đến trường có chút không tiện, nhưng cũng tốt

hơn so với có quỷ.

Hai người lại thảo luận chuyện Hạng Tiểu Vũ, Diệp Thiếu Dương biểu thị Hạng Tiểu Vũ là

nhân vật mấu chốt, muốn đối phó Vương Mạn Tư, nhất định phải để hắn phục sinh, cho nên hai

hồn bị thiếu nhất định phải tìm trở về.

Chương 1532: Tìm Kiếm Hạng Tiểu Vũ (1)

Nhưng phải đi đâu tìm, hai người hoàn toàn mất hết chủ ý.

Tạ Vũ Tình đột nhiên nhớ tới một sự kiện, nói: “Thiếu Dương, mặt dây chuyền, mặt dây chuyền của Ngô Tang, trước ngươi nói mở không ra phong ấn, Ngô Tang cũng là người trong cuộc, có lẽ mặt dây chuyền của nàng có cất giấu chân tướng gì?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Trước đó có đôi sư huynh muội ở đây, tôi tính để cho bọn họ phân biệt một chút, ai ngờ về sau có chuyện, không có tâm tình đưa cho bọn họ nữa, chờ ngày mai Lãnh Ngọc đến rồi nói sau.”

Hắn hoài nghi mặt dây chuyền kia có cất giấu mấy vấn đề liên quan tới hồn phách thất lạc của Hạng Tiểu Vũ, dù sao đây cũng là manh mối sau cùng, vạn nhất không có, mình thật không biết nên đi đâu tìm.

Chuyện thảo luận xong, Tạ Vũ Tình hỏi: “Ngươi định đi đâu?”

“Về nhà ngủ, bận bịu một ngày, mệt chết được.”

Tạ Vũ Tình nói: “Ngươi không qua nhà ta?”

“Qua… Nhà cô?”. Diệp Thiếu Dương trợn to hai mắt: “Qua nhà cô làm gì?”

Tạ Vũ Tình trừng mắt liếc hắn: “Nhìn vẻ mặt này liền biết ngươi đang suy nghĩ gì. Qua nhà ta gặp Tuyết Kỳ chứ làm gì, trước ngươi nói sợ nàng gặp nguy hiểm, ta nói với nàng, nàng mặc dù không vui khi ở chung với một đại nam nhân như ngươi, nhưng cũng sẽ cố gắng.”

Diệp Thiếu Dương mới nhớ tới chuyện này, ngớ ra cười.

Đi ngang qua một tiệm nước giải khát, Tạ Vũ Tình mua một cây kem, mang về cho Tuyết Kỳ.

Dùng chìa khoá mở cửa, Diệp Thiếu Dương đưa đầu vào nhìn, hai con ngươi nhất thời liền sáng lên:

Tuyết Kỳ mặc một bộ váy ngủ dựa vào ghế sa lon, hai cái bàn chân nhỏ trắng mềm bóng bóng đặt lên trên bàn trà giống như bạch ngọc điêu khắc nên. Mà làm cho người ta huyết mạch sôi sục chính là, bởi vì cô ngồi ở trên ghế sa lon tư thế có chút tự nhiên, váy bị kéo lên một chút xíu, hai cái bắp đùi lộ rõ, còn loáng thoáng lộ ra cái quần nhỏ màu trắng.

Diệp Thiếu Dương mặc dù không có ý gì với cô nhưng mình vẫn là nam nhân chân chính, nhìn thấy hình tượng hương diễm như thế, nhất thời muốn xịt máu mũi.

Tuyết Kỳ là quỷ thi, cảm giác cực kì nhạy cảm, đối với khí tức Tạ Vũ Tình cũng rất quen thuộc, lập tức ngửi được ngoại trừ nàng còn có khí tức của người khác, ngẩng đầu nhìn lướt qua. Mà Diệp Thiếu Dương đứng trong bóng tối ở ngoài cửa, trong lúc nhất thời cô không nhận ra được, chỉ nhìn ra là một nam nhân, vội vàng dùng gối ôm che chân mình, khó chịu nói: “Cô dẫn nam nhân về sao không nói trước với tôi một tiếng?”

Tạ Vũ Tình nói: “Không phải ngoại nhân, là chủ nhân của cô.”

Diệp Thiếu Dương đi theo vào cửa, nhìn Tuyết Kỳ cười ngượng ngùng một tiếng, ánh mắt vẫn bị khống chế rơi vào hai cái chân trắng mịn của cô.

Tuyết Kỳ lập tức rụt chân về, nhíu mày.

Tạ Vũ Tình an ủi: “Không có chuyện gì đâu, điện thoại di động tôi có hình của cô, hắn cũng đã nhìn qua rồi, hình đó so với bộ dáng hiện tại còn hương diễm hơn.”

Lập tức nàng lại tăng thêm một câu: “Mà hắn nhìn lén…”

Tuyết Kỳ lập tức đỏ mặt, gắt gao trừng mắt nhìn Diệp Thiếu Dương, hận không thể nuốt hắn.

Diệp Thiếu Dương xấu hổ vô cùng, giải thích mình chỉ là vô tình nhìn thấy, Tuyết Kỳ hết sức tức giận, bĩu môi: “Tôi không đi theo ngài nữa, ở cùng ngài quá nguy hiểm!”

Tạ Vũ Tình bật cười.

Cuối cùng được Tạ Vũ Tình khuyên bảo, lại còn có cây kem “vuốt giận”, Tuyết Kỳ mới đổi một bộ quần áo khác, thu dọn ít đồ, không tình nguyện cùng Diệp Thiếu Dương rời đi.

Trước khi đi, Diệp Thiếu Dương đem Đinh Diệt Linh giao cho Tạ Vũ Tình, lại trong phòng dán Huyết Tinh Phù lên cửa trước cửa sau cửa sổ, Diệp Thiếu Dương tin tưởng sẽ không có tà vật gì dám tìm đến Tạ Vũ Tình gây phiền phức, mình sẽ an tâm được một chút.

Tạ Vũ Tình cũng mệt mỏi không thôi, lười chả muốn động, thế là để bọn hắn tự đón xe về.

Lúc tiễn bọn hắn ra cửa, Tạ Vũ Tình nói với Tuyết Kỳ: “Cô trụ vững đêm nay là được, ngày mai Lãnh Ngọc trở lại, cô an toàn rồi!”

Diệp Thiếu Dương mới đầu nghe không hiểu, còn gật đầu, chờ đến lúc hiểu ra, muốn tìm nàng lý luận, Tạ Vũ Tình đã đóng cửa lại.

“Ôi cái đậu xanh rau má, ý cô nói tôi là sắc lang đó hả???”

“Chứ hổng phải hả?”. Tuyết Kỳ vừa liếm kem vừa điềm nhiên như không có việc gì nói.

Diệp Thiếu Dương nhìn đôi môi chúm chím đầy kem kia, lập tức lại có chút phát hỏa, nghĩ thầm Tạ Vũ Tình có lẽ nói đúng không có oan…

Về đến nhà, Diệp Thiếu Dương không xem Tuyết Kỳ là ngoại nhân, để cô tùy tiện ngồi, mình cầm áo ngủ đi tắm rửa, sau khi đi ra, trực tiếp tiến vào phòng ngủ, vừa muốn nằm lên giường, ngẩng đầu một cái đã thấy Tuyết Kỳ nằm ở trên giường trước, che kín chăn mền, híp mắt nói: “Chướng mắt quá, tắt đèn đi!”

Diệp Thiếu Dương có chút khẩn trương tắt đèn, run rẩy nói: “Cô… Có ý gì?”

“Không có gì, nhanh ngủ đi.”

Nhanh ngủ… Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, nói: “Này, đây là phòng của ta đó!”

Tuyết Kỳ sửng sốt một chút, mở to mắt, nói: “Ủa? Chứ không phải giường này ngài trải cho tôi ngủ hả?”

Diệp Thiếu Dương gãi gãi đầu: “Ta hai ngày nay bận bịu, làm sao có thời gian trải giường chiếu cho cô ngủ? Cái này của ta đó!”

Tuyết Kỳ trừng mắt liếc hắn một cái, từ trên giường bật dậy, nói: “Đường đường là một đại nam nhân tại sao lại dùng drap giường Hellokitty? Tôi còn tưởng rằng là ngài chuẩn bị cho tôi?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Hello gì?”

“Chính là cái con mèo này nè, ngài thật không biết hay là giả không biết, tôi lớn hơn ngài những 10 tuổi, tôi còn biết đó!”

Diệp Thiếu Dương nhìn cô tư thái nhỏ nhắn, nghĩ đến cô nói lớn hơn mình 10 tuổi, lập tức cảm thấy có điểm là lạ.

Gãi đầu một cái, Diệp Thiếu Dương nói: “Đi ngủ đi, ta đi.”

Tuyết Kỳ nói: “Ngài chờ một chút!”

“Chờ cái gì?” Diệp Thiếu Dương hỏi đùa: “Không sợ ta à?”

Tuyết Kỳ lườm hắn một cái, nói: “Đừng có đùa, mau ngồi xuống, trò chuyện với tôi một lát!”

Diệp Thiếu Dương đành phải tại bên giường ngồi xuống.

Tuyết Kỳ kéo chăn mền ra, chỉ có hai cái chân lộa bên ngoài, trong phòng tắt đèn, ánh trăng chiếu xuống, khiến hai chân cô phủ một vầng sáng, nhìn thật giống như là điêu khắc.

Diệp Thiếu Dương nội tâm không có chút ý nghĩ tà ác, chỉ cảm thấy hai chân này rất đẹp, giống như là một tác phẩm nghệ thuật.

Tuyết Kỳ khuỷu tay chống lên bệ cửa sổ, khe khẽ thở dài, nói: “Ngài nói, Tiểu Thước hiện tại thế nào rồi?”

Diệp Thiếu Dương trong lòng cảm giác nặng nề, quả nhiên là muốn hỏi mình đề tài này, dù sao mình cũng hiểu rõ nội tình, mà lại là pháp sư, đề tài này cùng Tạ Vũ Tình không có cách nào trò chuyện.

Diệp Thiếu Dương nhún vai, nói: “Tinh phách một trăm năm mới có thể tụ hồn, chẳng qua nếu như gặp được cơ duyên, sẽ nhanh một chút, hai ba mươi năm liền thành hình. ”

Tuyết Kỳ nói: “Ngài có cách nào thẩm tra hồn phách anh ấy đang ở đâu không?”

Diệp Thiếu Dương nói: “Cái này… Tất cả tinh phách chết đều dưỡng hồn trong ao, Tống Đế Vương chưởng quản, bất kỳ người nào đều không thể tới gần…”

Tuyết Kỳ gật gật đầu, ánh mắt vừa sáng lên lại u ám xuống.

“Bất quá, ta có thể để Chanh Tử đi hỏi một chút, nể mặt mũi Thôi Thiên Tử, Tống Đế Vương có lẽ sẽ tiết lộ vài câu.”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 7 ngày trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box