Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân
Tập 224
❮ sautiếp ❯Chương 1523: Cùng Một Chỗ (2)
Tạ Vũ Tình liếc nhìn hắn một cái nói ra: “Ngươi nghĩ gì thế?”
“Không có không có, không có suy nghĩ gì.”
Tạ Vũ Tình cười lạnh nói: “Nhìn ngươi biểu hiển ta cũng biết ngươi đang nghĩ gì, chớ quên ta là đang làm gì, ta chỉ có thể nói cho ngươi biết, đừng có mà nằm mơ!”
Diệp Thiếu Dương le lưỡi.
Tạ Vũ Tình ánh mắt chuyển qua phía trước, nói: “Cô ấy nói với ta rất nhiều, có mấy lời ta không hiểu, dường như chính là nàng đi cùng với ngươi rất có tiền đồ, thật không thể xác định… Ta biết ta với ngươi không làm được tình nhân, nhưng có thể là một người quan trọng bên cạnh ngươi, ta cũng đã rất thỏa mãn.”
Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn nàng, Tạ Vũ Tình lại nhìn về phía trước, ung dung nói ra: “Ta đối với ngươi là sẽ không thay đổi, nhưn ngươi cũng đừng có áp lực gì, ta sẽ không cùng cô ấy tranh giành ngươi, ta chỉ muốn giống như bây giờ, có thể có cơ hội làm việc chung với ngươi, mời ngươi ăn ăn bánh bao, cũng là đủ cảm thấy rất vui vẻ.”
Diệp Thiếu Dương hít sâu, nghiêm túc nói ra: “Chị trong lòng tôi, cũng là một người quan trọng nhất, không thể thay thế được.”
Tạ Vũ Tình lúc này mới xoay đầu lại nhìn hắn, nói: “Được rồi, hỏi ngươi một vấn đề, ngươi… thích ta sao?”
Diệp Thiếu Dương gật đầu, “Không phải mà là đã từng. Tôi vẫn… Rất thích chị.”
Vấn đề này, đã từng lấy trước quấy nhiễu quá hắn thật lâu, không chỉ có là Tạ Vũ Tình, còn có Chu Tĩnh như… Bản thân đồng thời thích ba người, nghe rất lạm tình. Thế nhưng từ lúc cùng lão Quách tán gẫu thì tâm tư của hắn cũng đã hiểu ra:
Thích vài người, đây là cũng chỉ bản tính con người, coi như là tình lữ trung thành, cũng không dám hứa chắc rằng đối với người khác không động lòng, nếu quả thật không có, vậy chỉ có thể nói chưa gặp phải người thực sự khiến mình động lòng.
Then chốt vẫn là khắc chế loại này động lòng này, đem để ở trong lòng, coi đó là một loại tình cảm hồn nhiên, không đi làm chuyện có lỗi với một nửa kia.
Diệp Thiếu Dương cảm giác mình tuy là miệng tùy tiện, thích nói đùa chiếm tiện nghi, hành vi thật ra thì vẫn là tương đối bổn phận.
Tạ Vũ Tình nói: “Ngươi nói như vậy, không biết người ta không biết sẽ nghĩ ngươi Lạm Tình, kỳ thực ngươi thực sự là nam nhân cặn bã, bên cạnh ngươi nhiều muôi tử tốt như vậy, nhiều dụ hoặc như vậy, ngươi cũng không đến mức bây giờ vẫn còn là xử nam.”
Diệp Thiếu Dương cả kinh nói: “Làm sao ngươi biết ta là…”
Tạ Vũ Tình cười không nói.
“Được rồi, bất hạnh bị ngươi nói trúng.” Diệp Thiếu Dương đỏ mặt nói rằng.
Tạ Vũ Tình nói: “Diệp Thiếu Dương, nếu như ngươi thực sự là loại người như vậy, ta căn bản nhìn cũng sẽ không nhìn ngươi một cái, tuy là rất ít khen ngươi, nhưng ngươi phương diện này thật là khá, một nam nhân bình thường dù cho đối mặt với một phần mười những cám dỗ này, cũng đã sớm thất thân.”
Diệp Thiếu Dương dựa theo nàng nói, hồi tưởng một chút, quả thực bỏ qua rất nhiều cơ hội đem người ta đẩy ngã, chỉ có một lần kém chút thất thân, đó là ở trong giấc mộng trúng mị thuật của Tiểu Cửu chỉ thiếu một chút nữa…
Tạ Vũ Tình nói: “Ngươi mới vừa nói không phải gạt ta chứ?”
“Cái gì?”
“Coi như là gạt ta, cũng đáng giá để ta thủ vững cả đời.” Tạ Vũ Tình cười cười, “Nhưng ta cũng đáp lại Lãnh Ngọc một việc, chính là ta sau này cũng sẽ không bao giờ chiếm tiện nghi của ngươi, đồng thời, ta sẽ giám sát ngươi, không cho ngươi có cơ hội làm chuyện xấu.”
“Còn có chuyện như vậy?” Diệp Thiếu Dương kêu lên, “Đây coi là là quan hệ như thế nào!”
“Mặc kệ quan hệ thế nào, ta muốn như vậy, ngươi nếu dám đụng đến nữ tử khác ngoài Lãnh Ngọc, để ta biết được, ngươi chờ coi!”
Diệp Thiếu Dương khóe miệng co giật đứng lên, nội tâm thật sự là có chút loạn.
“Không nghĩ qua là đã nói nhiều như vậy, không nói nữa.” Tạ Vũ Tình thở ra một hơi, làm dịu đi cảm xúc một chút, nói ra: “Thiếu Dương, nói chính sự, cách làm của Hạng Tiểu Vũ, ngươi thấy thế nào?”
“Cái gì thấy thế nào?”
“Ta trước đó có suy nghĩ, nếu như hắn nghe theo nội tâm của mình, thực sự cùng Vương Mạn Tư ở bên nhau, ngươi nói Vương Mạn Tư có thể hay không buông bỏ thân phận cương thi của mình, cùng với hắn an ổn ở cùng nhau?”
Diệp Thiếu Dương trầm ngâm nói: “Cô ta là em gái Nữ Bạt đúng không, thật ra, bất luận là giới pháp thuật hay là Thi Tộc, đều sẽ không đồng ý bọn họ bên nhau, bọn họ cho dù thực sự ở bên nhau, cũng chỉ có thể là không có kết quả.”
Tạ Vũ Tình nói: “Cho nên ngươi cũng cảm thấy Hạng Tiểu Vũ làm như vậy là đúng?”
“Hắn làm như thế, từ lập trường của hắn mà nói, là không có vấn đề.”
Tạ Vũ Tình ánh mắt ảm đạm xuống, nói: “Ngay cả ngươi cũng cảm thấy hắn làm như vậy là đúng?”
Diệp Thiếu Dương nói: “Có thể khắc chế ý nghĩ của bản thân đối với Vương Mạn Tư – yêu thương, tự tay đi thu phục nàng, thậm chí vì thế không tiếc hi sinh bản thân, làm một pháp sư, hắn đáng giá tôn kính, cho nên cho dù hắn thất bại, tạo thành Vương Mạn Tư phát cuồng, giết người nhiều như vậy, thế nhưng phần tội lỗi này, không thể tính ở trên đầu Hạng Tiểu Vũ.”
Tạ Vũ Tình gật đầu, nói: “Cái này ta hiểu.”
“Thế nhưng, ta không ủng hộ cách giải quyết này của hắn, nếu như là ta, ta sẽ tận lực cùng Vương Mạn Tư.”
Tạ Vũ Tình nghe lời này, ánh mắt lại sáng lên, nói ra: “Thế nhưng ngươi mới vừa nói, giới pháp thuật cùng Thi Tộc đều sẽ không đồng ý bọn họ ở bên nhau, có rất nhiều cản trở, cuối cùng rất khó tu thành chính quả.”
Diệp Thiếu Dương cười cười nói ra: “Chướng ngại đều là dùng để vượt qua, không thử một chút làm sao biết? Huống hồ xem như thực sự không có kết quả, vậy chết chung, cũng không uổng cuộc đời này chứ?”
Tạ Vũ Tình hỏi cười rộ lên, đây mới là bản thân biết Diệp Thiếu Dương.
“Nói cho cùng, vẫn là lựa chọn không giống nhỉ, cũng không có phân đúng sai.” Tạ Vũ Tình nói.
“Là quan niệm không giống, hắn loại người như vậy mà tôi biết, thủ vững truyền thống, cho rằng người cùng tà vật nhất định không thể cùng một chỗ, thực ra tôi cũng cho là như vậy, đây là cơ sở pháp thuật. Cho nên tôi cho tới bây giờ chưa từng đối với bất cứ tà vật gì thực sự động lòng.”
Nói đến đây, Diệp Thiếu Dương không biết tại sao, trong đầu hiện ra bóng dáng nude của Tiểu Cửu… Được rồi, kỳ thực mỹ nữ người người đều thích, bất quá thực sự động lòng lại là một chuyện khác.
Tạ Vũ Tình có chút không hiểu nhìn hắn, nói: “Vậy tại sao Hạng Tiểu Vũ vẫn sẽ thích Vương Mạn Tư, oh đúng Lý Tố Chân nói, Hạng Tiểu Vũ lúc đầu không biết thân phận Vương Mạn Tư.”
Diệp Thiếu Dương nói: “Đương nhiên là thích cô ta, sau đó mới biết được thân phận của cô ta, một pháp sư đủ tư cách, ở dưới tình huống biết đối phương là tà vật, bình thường là sẽ không biết động tình yêu nam nữ. Cho nên ta mới nói là vấn đề thái độ.
Tỷ như chị bây giờ nói cho tôi biết, Lãnh Ngọc là cái nữ quỷ nữ yêu gì đó, sau đó để cho ta đại nghĩa diệt thân, ta khẳng định làm không được. Nhưng nếu như ngay từ đầu đã biết, ta sẽ khắc chế bản thân không khiến mình thích nàng.”
Trước đó đã nói ra, Diệp Thiếu Dương cũng sẽ không để ý ở trước mặt cô đề cập tình cảm của mình đối với Lãnh Ngọc.
Tạ Vũ Tình chế nhạo nói: “Không chừng cô ấy thật sự là nữ quỷ, nếu không… Làm sao có thể câu cho ngươi mất hồn mất vía.”
Sau đó lại nói: “Giả như, ta là nói giả như a, Lãnh Ngọc cũng là tà vật gì ẩn giấu rất sâu, chính là giống Vương Mạn Tư như vậy, đối với nhân loại có uy hiếp tiềm ẩn, sau đó bị ngươi phát hiện, ngươi làm thế nào?”
“Chỉ cần nàng nguyện ý vì ta không đi giết người, ta chắc chắn sẽ không từ bỏ nàng.”
Chương 1524: Không Uổng Kiếp Này
”Nếu như tất cả mọi người phản đối, tỷ như giới pháp thuật, còn có Âm Ti gì gì đó, đều phải bắt nàng, nói đơn giản chính là giả như ngươi muốn đi cùng với cô ấy, phải đấu với toàn bộ bọn họ, ngươi có dám hay không?”
Diệp Thiếu Dương cười cười, nói: “Dám!”
Tạ Vũ Tình nói: “Ta là không nhìn lầm người.”
Diệp Thiếu Dương nói: “Cô này rất lạ a, cô rõ ràng đối với tôi… Đúng không, ta đối với cô ấy kiên định như vậy, ngươi nên ghen mới đúng.”
Tạ Vũ Tình trừng hắn một cái nói: “Ngươi cũng quá coi thường ta, ta mặc dù không có pháp thuật, nhưng cũng không giống những cô nương nông cạn như vậy. Ta biết rõ vị trí của mình, sẽ không quá phận cầu cái gì. Hơn nữa, nếu như ngươi ngay cả người yêu của mình cũng không dám đi bảo hộ, ngươi có tư cách gì khiến ta thích?”
Diệp Thiếu Dương trong lòng cảm thấy chấn động, hắn đã sớm biết Tạ Vũ Tình cùng những cô gái khác không giống nhau, nhưng không nghĩ tới lại khác xa đến như vậy.
Tạ Vũ Tình nói: “Giả như tương lai thật có một ngày như thế, ngươi cũng đừng quên chính mình đã nói.”
Tuy là không có khả năng xảy ra, Diệp Thiếu Dương vẫn trả lời: “Yên tâm đi. Tôi sẽ không cô phụ nàng, cũng sẽ không cô phụ kỳ vọng của chị.”
Kỳ Thần gọi điện thoại tới, dò hỏi vị trí của bọn họ, một lát sau chạy tới, mang theo một đồng hương, nói người này là đồng hương ở trong núi gặp qua Lý Tố Chân mang theo tiền giấy đi ngọn núi nào đó hoá vàng mã, Vì vậy nhờ hắn dẫn đường.
Bốn người đi qua làng, lên núi đi sâu vào trong.
Đi qua một ngọn núi, đi vào một mảnh đất hoang, đồng hương nói cho bọn hắn biết, bên này thế núi không tốt, không lấy được nước, cho nên trên núi không người trồng hoa mầu, vì vậy vẫn luôn để hoang.
Đi tới một chỗ đất lõm, đồng hương ở phụ cận đi vòng quanh, nói: “Chính là chỗ này, tôi đây thường thường đi lên, không chỉ một lần nhìn thấy bà ấy, ngồi ở chỗ này hoá vàng mã.”
Tạ Vũ Tình hỏi hắn cụ thể vị trí, đồng hương lại nhớ không rõ, bởi vì nơi này một mảng hoang dã, cũng thiếu vật tham chiếu, hơn nữa đồng hương cũng không cố ý ghi nhớ.
“Đồng hương, đi đường xa như vậy, vất vả rồi, trở về mua hai gói thuốc lá, mời trở về đi.”
Đồng hương tiếp nhận năm vạn tệ nhiều nếp nhăn Kỳ Thần đưa, mặt mày hớn hở rời đi.
Diệp Thiếu Dương liếc hắn một cái nói: “Ngươi cũng không cam lòng chi ra nhiều chút.”
“Năm vạn là không ít rồi, loại tiền này lại không thể lấy lại, là cá nhân tôi bỏ ra.” Kỳ Thần gãi gãi đầu.
Tạ Vũ Tình trừng mắt hắn một cái nói: “Ngươi còn nói không thấy ngại, chúng ta chờ ngươi lâu như vậy, kết quả ngay cả vị trí cụ thể cũng không biết rõ.”
Quay đầu hỏi Diệp Thiếu Dương: “Làm sao đây ngay cả một mộ phần cũng không có, ngươi có biện pháp nào không.”
Diệp Thiếu Dương nói: “Là che giấu tai mắt người khác, mộ phần khẳng định không có, cái này có thể lý giải được, Lý Tố Chân không phải nói nơi này là Thất Âm Chi Địa sao, vậy thì dễ thôi, xem Phong Thủy liền có thể tìm thấy. Phân kim định huyệt thuật của tôi mặc dù không như lão Quách cùng Tứ Bảo hai tên Đào Mộ Tặc này, tìm một mộ phần vẫn là có thể tìm được, đi theo tôi.”
Nói xong hướng trên sườn núi đi tới. Phân kim định huyệt, phải đứng ở chỗ cao, xem toàn bộ sơn mạch phập phồng, mới có thể phán đoán chuẩn xác.
Tạ Vũ Tình theo sau nói: ” Đúng rồi, tại sao gần đây không thấy tên Hoa Hòa Thượng Tứ Bảo kia đến?”
“Hắn đi Ngũ Đài Sơn rồi, hiện tại nhắm chừng đang quay mặt vào tường hối lỗi, điện thoại cũng liên lạc không được.”
Diệp Thiếu Dương vẫn còn nhớ việc này, vốn có dự định đi Ngũ Đài Sơn xem thế nào, kết quả xảy ra chuyện này, cũng chỉ đành giải quyết xong rồi sau đó mới nói sau.
Lên tới đỉnh núi, Diệp Thiếu Dương lấy ra la bàn, mượn ánh trăng, nhìn thế núi phía trước.
Cao thấp không dựa, giữa có đoạn mạch (mạch gãy), thủy khô trạch khốn, xem ra nơi này quả thật là một cái phong thủy tử cục, bình thường phong thủy kém như vậy muốn tìm cũng không tìm thấy, nếu là người sống chôn ở chỗ này, hậu thế cũng thật sự vất vả.
Nhưng dùng để nuôi thi luyện hồn các loại, ngược lại thật sự là một một nơi tốt đáng để dùng, chỉ là nơi đây bởi vì có đoạn mạch, không tính là “Đại Thất Âm”, liệt, hàn, khô, kiền, âm, phá, đoạn, nên chỉ xem như là “Tiểu Thất Âm”.
Đại Thất Âm, là nơi tà tu pháp sư tranh nhau, Tiểu Thất Âm mặc dù chỉ là hơi kém hôn, nhưng nuôi thi luyện hồn chu kỳ rất dài, chí ít cần vài thập niên, cho nên căn bản không có pháp sư sẽ dành thời gian mấy chục năm phí công ở chỗ này, vì vậy nơi đây mới không có ai hỏi thăm.
Nhưng Tiểu Thất Âm tà khí càng âm nhu cùng nhuận, thi thể dưỡng ra không có lệ khí quá sâu, Hạng Tiểu Vũ dù sao cũng là hy vọng tương lai mình sống mình, còn có thể bảo trì thần trí, không đến mức trở thành một thân thể bị lệ khí chiếm, đại khái là vì vậy mới sẽ chọn Tiểu Thất Âm Chi Địa.
Nghĩ vậy, Diệp Thiếu Dương cũng là rất bội phục con người này mặc dù chưa từng gặp mặt, bản lãnh vận trù tính kế thật là sự mạnh.
Dựa theo hướng đi thế núi Phong Thủy, Diệp Thiếu Dương tìm được chỗ tiết điểm của Thất Âm Chi Địa, bảo Kỳ Thần đi qua đứng, làm dấu hiệu, lúc này mới xuống núi, đi qua kiểm tra một lần, quả thật đất có nhô lên, nhưng nếu không nhìn kỹ căn bản sẽ không phát hiện ra sự khác biệt.
Kỳ Thần biết phải đào mộ phần, trước đó đã mượn trong nhà đồng hương hai cái xẻng, Diệp Thiếu Dương lấy một cái, trên mặt đất vẽ cái vòng, đem chỗ chôn xương Hạng Tiểu Vũ vòng ra, sau đó mới đào.
Đào đất là một việc tay chân, cũng may Diệp Thiếu Dương thể lực hơn người thường, Kỳ Thần cũng là thân thể cường tráng, vận khí đào gần một giờ, cuối cùng là đào ra một cái hố sâu hai thước.
Kỳ Thần thở hổn hển, nhảy vào đi đào, một xẻng xuống phía dưới, đào được cái vật gì cứng, lẩm bẩm: “Phần dưới dường như có tảng đá.”
Diệp Thiếu Dương bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, vội vàng kêu lên: “Chờ một chút!”
Kết quả đã muộn, Kỳ Thần nhảy giơ lên hạ xuống đầu xẻng, chỉ nghe được “Lộp bộp” 1 tiếng, xẻng là hạ xuống, nhưng có vật gì cũng đứt theo.
Diệp Thiếu Dương đẩy Kỳ Thần ra, đem cái xẻng sắt ngay cả đất mang lên nhìn, trong đất vụn dấu một cái đầu người.
” Kháo! Ngươi đem đầu Hạng Tiểu Vũ xúc đứt rồi” Diệp Thiếu Dương chửi ầm lên.
Kỳ Thần nhất thời cũng có chút ngây dại. Tạ Vũ Tình cũng dại ra. Người ta đợi ba mươi ba năm, mắt thấy sắp sống lại, kết quả đầu bị xúc đứt!
“Tôi không biết a, tôi tưởng tảng đá.” Kỳ Thần rất ủy khuất.
Tạ Vũ Tình hung hăng trừng mắt hắn một cái, “Tháng nầy tiền thưởng không có nữa!”
Quay đầu nhìn đầu người trong xẻng, nói: “Đầu người rơi, còn có thể sống lại sao?”
“Hẳn là có thể, hắn cũng không phải một lần nữa làm người, quỷ thi là dựa vào đại não khống chế thân thể, đại não còn rất tốt là được, chỉ là…”
“Chỉ là cái gì?”
“Chỉ là khôi phục một cái đầu sống, không có thân thể, có chút không ổn nhỉ?” Diệp Thiếu Dương có chút bất đắc dĩ nói.
Tạ Vũ Tình trước mắt cũng xuất hiện một cái đầu quái đản đang nói chuyện, người ta đợi ba mươi ba năm, cuối cùng chỉ sống lại một cái đầu, mấu chốt là đầu này vẫn là bị xúc đứt trong lúc đào mộ, thế này cũng quá… Tạ Vũ Tình so sánh, đổi thành lời của mình, chỉ sợ là tức muốn nổi phổi, lập tức chết tiếp cũng có thể.
Tạ Vũ Tình nhìn quen thi thể, đối với đầu người không có cảm giác gì, dẫn đầu nhảy xuống, đem người đầu người nhấc lên, đặt trên mặt đất, lau vụn đất trên mặt, liếc mắt nhìn sửng sốt, nói: “Không nghĩ tới năm đó ảnh chụp cũng có thể làm giả, Hạng Tiểu Vũ cũng không có đẹp trai như vậy a.”
Chương 1525: Hồn Chi Nguyền Rủa (1)
Diệp Thiếu Dương đi lên nhìn lướt qua, đầu người này trên mặt không có thịt, da bọc xương,
nhưng tướng mạo mơ hồ hiển hiện, có phục hồi như cũ cũng hoàn toàn mang bộ dáng rất phổ
thông.
Diệp Thiếu Dương thất thần tại chỗ, sau đó trầm giọng nói: “Mắt cô bị gì vậy, đây căn bản
không phải là Hạng Tiểu Vũ!”
Tạ Vũ Tình nói: “Không phải?”
“Khẳng định không phải, cô không biết nhìn hả, người này chí ít cũng ba mươi mấy tuổi!”
Dọn dẹp sạch sẽ bụi đất trên đầu người, ngũ quan hoàn toàn hiển lộ ra, chính xác không phải là
người trên tấm ảnh, ngay cả khuôn mặt đều hoàn toàn không giống..
Tạ Vũ Tình cả kinh nói: “Người này là ai…, vì sao lại chôn ở đây?”
“Tôi làm sao biết.”
Diệp Thiếu Dương đuổi Kỳ Thần đi, để Tạ Vũ Tình cầm đèn pin chiếu sáng, mình cầm xẻng
sắt, tiếp tục đào, sau đó dọn dẹp sạch sẽ một chút xíu.
Ròng rã bận rộn hơn nửa giờ, cuối cùng cũng đào được đồ vật trong hố, dùng đèn pin chiếu tới,
giật hết cả mình:
Ở giữa là một cái quan tài không có nắp, bên trong nằm một cỗ thi thể, sắc mặt hồng nhuận,
sinh động như thật, nhìn một cái, cùng người trên ảnh giống nhau như đúc, chính là Hạng Tiểu
Vũ!
Tuy nhiên Tạ Vũ Tình căn bản không có công phu đi quan tâm dung mạo của hắn, di đèn pin
qua trên thân, chỉ thấy hai tay của hắn giao lại một chỗ, đặt ở trên bụng, trên ngón giữa hai
cánh tay buộc các sợi tơ kim sắc duỗi ra bên ngoài quan tài, liên tiếp xâu hai bộ thi thể khác.
Hai bộ thi thể, một trái một phải nằm hai bên quan tài, dáng vẻ xanh xao vàng vọt, da bọc
xương, nhưng bề ngoài thi thể đều là hảo hảo, không có hư thối hoặc bị giòi bọ gặm nuốt, nhìn
qua tựa như hai con Càn Thi.
Một bộ bị Kỳ Thần dùng xẻng cắt mất đầu, chỗ bị cắt đen sì, không có máu chảy ra.
Trên bốn mặt quan tài khảm nạm một số bảo thạch, ở dưới ánh trăng lóe ánh sáng màu sắc khác
nhau.
Diệp Thiếu Dương đếm một chút, hết thảy có mười ba viên, là hoàn toàn khảm nạm vào trong
gỗ, có tơ kim tuyến từ phía trên xuyên qua, giăng khắp nơi, tạo thành một tấm lưới, trên mặt
có một tầng màng thật mỏng, bao trùm toàn bộ giống như nắp quan tài, bóng loáng vô cùng.
Diệp Thiếu Dương nhất thời cũng không biết đây là cái gì, không dám đâm thủng.
“Ôi cmn, thật không thể tin được, quá tuyệt vời!” Diệp Thiếu Dương nhìn qua quan tài, thở dài.
Tạ Vũ Tình lập tức mẫn cảm hỏi: “Phát hiện cái gì rồi?”
Diệp Thiếu Dương chỉ chỉ mười ba viên đá khảm nạm sáng lấp lánh, nói: “Không biết là bảo
thạch gì, nhưng nhất định giá cả không ít!”
Tạ Vũ Tình lập tức im lặng, cốc đầu hắn một cái, trách mắng: “Đồ tham tiền nhà ngươi, nhanh
làm chính sự, vì sao nơi này có ba bộ thi thể, chẳng lẽ còn có người chôn cùng Hạng Tiểu Vũ
hay sao?”
“Đây là hoạt táng.” Diệp Thiếu Dương nhìn thoáng qua hai bộ thi thể kia, nói: “Thi thể chôn
không hư thối, chứng tỏ là người sống hạ táng, sau đó dùng tà thuật xử lý qua thi thể, để giòi bọ
không cắn.”
Diệp Thiếu Dương nhảy vào trong hầm mộ, cẩn thận tiến hành kiểm tra hai bộ thi thể, lại nhẹ
nhàng nâng tay lên, tra xét tơ vàng kẹp trên ngón giữa, coi lại tình huống Hạng Tiểu Vũ, không
khỏi thở dài: “Hạng Tiểu Vũ này thật là hung ác!”
Tạ Vũ Tình cả kinh nói: “Hai người kia thật chẳng lẽ là chôn cùng hắn hay sao?”
“Không phải chôn cùng, là thái dương bổ âm.”
Diệp Thiếu Dương lần mò tơ vàng quấn lấy trong lòng bàn tay thi thể, quả nhiên thấy lòng bàn
tay có một đồ vật được dán chặt, giống như là thạch, Diệp Thiếu Dương dùng đèn pin chiếu
qua, nói: “Đây là Nhân Du!”
Tạ Vũ Tình nói: “Nhân Du là cái gì, Thi Du?”
“Nhân Du, là huyết nhục người sau khi hòa tan hóa thành dầu, không phải Thi Du, hai người
kia căn bản không có thi hóa.”
Diệp Thiếu Dương giải thích: “Nói đến có chút làm người ta kinh sợ, Hạng Tiểu Vũ và hai bộ
thi thể này được buộc với nhau bằng sợi tơ vàng, mặc dù không biết làm bằng vật liệu gì,
nhưng rõ ràng là có tác dụng như ống dẫn: Người sau khi bị chôn sống, dùng ấn phù bảo vệ
thân thể, người sau khi chết không mục nát, vậy sẽ không biến thành cương thi. Pháp thuật này
rất kỳ diệu, mặc dù tôi không biết chi tiết, nhưng có thể đoán được nguyên lý:
Huyết nhục người đó dưới tác dụng của ấn phù sẽ hòa tan trở thành Nhân Du, ngón giữa là
mệnh chỉ, tơ vàng buộc lại ngón giữa, là vây khốn hồn phách hai người. Chỉ có hồn phách định
tại thể nội, thi thể mới không xơ cứng, Nhân Du mới có thể chầm chậm không ngừng hòa tan,
thông qua tơ vàng chảy vào trong quan tài Hạng Tiểu Vũ, rót vào trong cơ thể của hắn, tẩm bổ
hồn phách và thân thể của hắn.”
“Tẩm bổ?” Tạ Vũ Tình không rõ ý tứ hai chữ này.
“Một bộ thi thể vùi lấp ba mươi ba năm, nếu một ngày có thể hoàn hồn trùng sinh, trở thành
quỷ thi, thi thể sẽ xơ cứng đến không có cách nào dùng. Đó là chuyện khác với chuyện sau khi
chết lại tu luyện trở thành quỷ thi. Hạng Tiểu Vũ pháp lực cao cường, tự nhiên biết đến chuyện
đó, bởi vậy, hắn mới dùng loại tác pháp tổn thương thiên đức này, để hai bộ thi thể liên tục
không ngừng cung cấp Nhân Du tẩm bổ nhục thân, giữ hoạt tính nhục thân hắn…
Trên quan tài có cái màng, dây ở phía trên, tôi đoán cũng là một bộ phận trận pháp, vì ngăn
cách khí trong khí ngoài, miễn cho Nhân Du bị khí tức bào mòn hao tổn.”
Tạ Vũ Tình không hiểu pháp thuật, nhưng nghe Diệp Thiếu Dương giảng thuật, cũng cảm thấy
không thể tưởng tượng nổi, đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, hỏi: “Ngươi vừa nói cái gì, tổn thương
thiên đức? Có ý gì?”
Diệp Thiếu Dương chỉ vào hai bộ thi thể: “Hai bộ thi thể bị chôn sống ở đây, đồng thời hồn
phách bị vây ở trong thi thể ba mươi ba năm, ý thức thanh tỉnh, nhưng bị phong ấn, không nhúc
nhích trong bóng đêm ba mươi ba năm, có khác gì giam cầm.”
Tạ Vũ Tình hít một hơi lãnh khí, nói: “Ba tháng bị giam trong phòng tối, còn có thể khiến một
người bình thường suy sụp.”
Diệp Thiếu Dương nói: “Hồn phách không biết suy sụp, chỉ cảm thấy cô độc, bóng tối vô tận
và sự cô độc bao vây.”
Tạ Vũ Tình và Kỳ Thần đều rung động, đều cảm thấy quá tàn nhẫn.
“Đây không phải chuyện tàn nhẫn nhất.”. Diệp Thiếu Dương nói: “Sư phụ tôi trước kia giải cứu
qua một nữ quỷ, hũ tro cốt bị dù diệt hồn bao lại, hồn phách ở phía dưới bị phong ấn mấy trăm
năm, nếu như không phải trùng hợp gặp được sư phụ, còn không biết tới khi nào mới thoát ra
nổi, chân chính vĩnh thế không được siêu sinh.”
Nói xong, Diệp Thiếu Dương tiến lên, giải khai đám dây buộc trên hai ngón tay thi thể.
Tạ Vũ Tình ở phía sau nhắc nhở: “Ngươi làm vậy có phá hủy trận pháp người ta hay không?”
Diệp Thiếu Dương nhìn thoáng qua Hạng Tiểu Vũ trong quan tài, lạnh lùng nói: “Tôi thà để
hắn vĩnh viễn không phục sinh, cũng không thể mặc kệ hai linh hồn đang lâm nguy này.”
Kỳ Thần giơ ngón tay cái lên, vỗ mông ngựa (nịnh bợ) một phát: “Diệp Thiên sư thật là người
tâm địa Bồ Tát.”
Diệp Thiếu Dương nghe thấy không những không được lợi, còn quay đầu trừng mắt liếc hắn
một cái: “Bồ Tát cái em gái cậu, chớ nói lung tung!”
Kỳ Thần ngơ ngẩn: “Diệp Thiên sư, tôi khen anh mà!”
Tạ Vũ Tình không nhịn được nói: “Vỗ mông ngựa cũng vỗ sai, người ta là đạo sĩ, liên quan gì
tới Bồ Tát!”
Chương 1526: Hồn Chi Nguyền Rủa (2)
”Ớ … Vậy phải nói như thế nào? Tâm địa Thái Thượng Lão Quân?”
Nghe hai người này biện luận quá nhàm chán, Diệp Thiếu Dương nhổ xong mấy sợi dây trên
tay hai bộ thi thể, đồng thời tìm được phong ấn bên trên thân thể bọn họ, mặc dù không rõ
nguyên lý phong ấn, nhưng bằng pháp lực của hắn, trực tiếp phá giải cũng không phải việc khó,
chỉ là sẽ để cho nhục thể tổn thương. Tuy nhiên cái này cũng không phải là quan trọng, vì mình
cũng không phải nhìn bọn họ hoàn hồn.
Dùng Đinh Diệt Linh mở một lỗ nhỏ hình chữ thập ở trên trán của bọn họ, Diệp Thiếu Dương
xuất ra Dẫn Hồn Châm nhỏ nhất trong Thập Bát Thần Châm, phần đuôi dùng dây đỏ buộc lên,
đâm vào ấn đường, vận chuyển cương khí, sau đó nhẹ nhàng nhấc lên.
Một sợi hồn phách hơi mờ bị kéo khỏi thân thể, rơi xuống mặt đất.
Diệp Thiếu Dương đem hai quỷ hồn kéo ra, dùng hai tấm Hiện Hình Phù để Tạ Vũ Tình và Kỳ
Thần thấy được.
Ba người mở to hai mắt nhìn nhau, hai người đều là nam, một người hơn ba mươi tuổi, một
người hơn năm mươi tuổi, râu đen lún phún, hai người nhìn lẫn nhau một cái, lại nhìn ba người
Diệp Thiếu Dương, ánh mắt đục ngầu dần dần sáng lên, nhìn qua Diệp Thiếu Dương, một ông
trong đó lên tiếng: “Tam tiên quy tông.”
“Gì?”
Lão giả sửng sốt một chút: “Ngài không phải là đệ tử Tam Thần Miếu?”
Diệp Thiếu Dương nói: “Ta thuộc Mao Sơn.”
“Mao Sơn…” Hai người sửng sốt, nhìn nhau, lão giả hỏi: “Là ngài thả chúng tôi ra?”
Thấy Diệp Thiếu Dương gật đầu, lại hỏi: “Ngài có phải đến phục sinh tiểu Vũ hay không?”
Diệp Thiếu Dương lại gật gật đầu.
“Cuối cùng cũng đợi được ngày này rồi!”. Lão giả lúc này mới thở phào một cái, dùng tiếng
phổ thông pha giọng Hồng Kông hỏi: “Làm phiền ngài chút, xin hỏi năm này là năm nào?”
“Năm 2016.”
Hai người đưa mắt nhìn nhau, tính toán một chút, nói: “Hơn ba mươi năm rồi…”
Sau đó lại hỏi Diệp Thiếu Dương làm thế nào phát hiện ra Hạng Tiểu Vũ bị chôn ở đây, tại sao
lại muốn tới cứu hắn vân vân, Diệp Thiếu Dương bị hỏi đến phiền, nói: “Các ngươi trả lời vấn
đề ta hỏi trước đã, các ngươi làm thế nào bị chôn sống?”
Kết quả lão giả mới mở miệng ra liền nói một câu làm ba người giật mình không thôi: “Chúng
tôi là tự nguyện hi sinh.”
Tạ Vũ Tình cả kinh: “Cái gì, tự nguyện???”
Lão giả lườm nàng một cái, vẫn nhìn qua Diệp Thiếu Dương, nói: “Hai chúng tôi, một là sư
huynh tiểu Vũ, một là sư thúc hắn. Ngài đã có thể tìm tới nơi này, chuyện năm đó tự nhiên
cũng sẽ biết, tôi liền không lắm lời, nói đơn giản, lúc ấy tiểu Vũ muốn cùng Phi Cương kia
quyết đấu, biết mình không cách nào hoàn thành phong ấn, thế là liền sớm bố trí hết mọi
chuyện ở đây.
Mộ phần là hắn tự đào, quan tài là hắn định vị bày xuống, trận pháp dựa theo yêu cầu của hắn
bố trí, đương nhiên tầng màng nước nhau thai, còn có Dẫn Hồn tuyến đều là sau khi hắn chết,
cô nương kia dựa theo lời hắn phân phó mà làm thay. Hai chúng tôi, là khi hắn về tông môn cầu
cứu, tự nguyện hi sinh chính mình đến giúp hắn.
Bởi vì hắn cần cơ thể sống dưỡng hồn, nhất định phải có hai bộ thi thể cung cấp Nhân Du, mà
trước tiên phải nuốt vào một loại pháp dược, lại tác pháp hòa tan huyết nhục của mình, người
bình thường không làm được, trọng yếu nhất chính là, chúng tôi không tìm thấy người bình
thường nguyện ý hiến thân.”
Diệp Thiếu Dương nghe vậy cũng hiểu, thở dài: “Các ngươi hi sinh thật lớn.”
Lão giả đau thương cười một tiếng, nói: “So với những gì tiểu Vũ hi sinh, chúng tôi có đáng là
gì, hắn vốn là một pháp sư vô cùng có tiền đồ, thiên phú kinh người, tương lai chú định sẽ trở
thành nhất đại tông sư, thế mà vì trấn áp cương thi, hắn tự nguyện hi sinh, chúng ta thì sợ gì bỏ
mình!”
Diệp Thiếu Dương thở dài, cũng không biết nói cái gì cho phải, hỏi bọn họ chuyện năm đó biết
được bao nhiêu, kết quả hai người còn không biết nhiều bằng mình: Bọn họ chỉ là nghe tiểu Vũ
kể lại đại khái, cũng không chân chính tham dự trong đó, lại nói thời điểm liền tự sát hi sinh,
chuyện gì cũng không biết.
Diệp Thiếu Dương chắp tay nói: “Không nói nữa, ta đưa các ngươi đi Âm Ti báo tin, các ngươi
mặc dù tự nguyện lưu lại dương gian, nhưng nhất định là vì tác pháp hiến thân, không những
không qua, còn có công đức, các ngươi yên tâm mà đi báo, kiếp sau nhất định có thể đầu thai
tốt.”
Hai người chắp tay hoàn lễ, nói: “Đa tạ pháp sư cứu giúp, chỉ là chúng tôi còn muốn ở lại, nhìn
xem tiểu Vũ phục sinh, hiệp trợ hắn một chút.”
Diệp Thiếu Dương nói: “Cái này thì không cần, các ngươi hiện tại là quỷ, cũng không giúp
được cái gì, vẫn là sớm đi Âm Ti đưa tin đi.”
Nói xong hắn dứt khoát trực tiếp vẽ một đạo linh phù, lần lượt dán lên mặt hai người.
“Cẩn thận…”
Lão giả lời còn chưa nói hết, đã bị Diệp Thiếu Dương cưỡng ép thu lại.
Cẩn thận cái gì?
Diệp Thiếu Dương nhíu nhíu mày, không nghĩ nhiều, trực tiếp đem Dẫn Hồn Phù ném ra bên
ngoài, thổi một ngụm, bay về hướng bắc, rất nhanh nó dựa vào linh lực, phá vỡ hư không, tiến
vào quỷ vực.
Diệp Thiếu Dương phủi tay, trực tiếp kéo cái gọi là “Màng nước nhau thai “, tính cả những sợi
dây đỏ kia ra, miệng lẩm bẩm: “Cái gì gọi là Tam Thần Miếu, không phải là có thể ác như vậy,
một lời không hợp liền hi sinh chính mình, thật không xem bản thân mình ra gì.”
Tạ Vũ Tình nói: “Xả thân quên chết, thấy chết không sờn, chẳng lẽ không đúng sao?”
Diệp Thiếu Dương nói: “Tôi mà ôm cái thái độ này, sớm cũng không biết chết mấy trăm lần.”
Tạ Vũ Tình nói: “Nhưng mà mỗi lần nhìn ngươi ta đều thấy ngươi cũng rất liều mạng ….”
“Liều mạng, đâu có phải là đâm đầu chịu chết. Giữ được núi xanh không lo không có củi đốt,
tu hành không dễ, chưa già đã muốn hi sinh, tôi tu luyện nhiều năm như vậy, không phải là vì
chịu chết. Đương nhiên, nếu như thời điểm cần phải liều mạng, thì sẽ liều, để có thể tìm được
một con đường sống.”
Tạ Vũ Tình và Kỳ Thần nghe xong, cảm thấy rất có đạo lý.
Mang hết thảy chướng ngại vật ra ngoài, Diệp Thiếu Dương mới trực diện Hạng Tiểu Vũ, hai
tay kích thích ngón tay của hắn, lúc này mới phát hiện tay hắn đang cầm một vật màu sắc như
mật sáp, hình dạng giống một cái ấm, hai bên nhô lên, có thể mô tả bằng một hình tượng không
thích hợp là: Rất giống một thỏi vàng ròng mọc cánh.
Diệp Thiếu Dương hai tay nắm hai cánh tay Hạng Tiểu Vũ, dùng cương khí nhẹ nhàng cảm
giác, phát giác trong tay hắn là một kiện pháp khí kỳ quái, bên trong có một loại lực lượng thần
bí, cùng thân thể của hắn liên thông.
Dùng cương khí dò xét lặp đi lặp lại, Diệp Thiếu Dương trong lòng ít nhiều cũng có chút phán
đoán, đứng dậy nói: “Trong tay hắn có một đồ vật lực lượng kỳ quái, rất có thể là pháp khí
dùng để thi triển nguyền rủa, tôi chưa có cách giải loại nguyền rủa này, không dám loạn động.
Vạn nhất hủy nhục thể của hắn, vậy thì phiền phức lớn.”
Tạ Vũ Tình lập tức nói: “Vậy làm sao bây giờ?”
Diệp Thiếu Dương trong lúc nhất thời không có chủ ý, nhìn qua thi thể Hạng Tiểu Vũ nói:
“Hắn đã ngủ ba mươi ba năm, có ngủ nhiều thêm một hai ngày cũng không vấn đề gì, ngày mai
Lãnh Ngọc đến, tôi để nàng nhìn xem, nàng hiểu biết nhiều hơn về mấy loại đồ vật phương tây này, biết đâu có biện pháp.”
Diệp Thiếu Dương từ trong hầm mộ bò lên, ngồi trên đồng cỏ, cởi giày, dùng gậy gỗ cạo bùn dưới đế.
Chương 1527: Thiếu Dương Gặp Nguy Hiểm (1)
”Thiếu Dương, cái gì là nguyền rủa, vì sao ngươi nói là đồ vật phương tây?”
“Tôi đối với mấy cái này không hiểu, chỉ là nhìn qua một chút tư liệu từ trên sách, thuật nguyền rủa, cũng là một loại pháp thuật, giống Thái Lan Hàng Đầu Thuật, cũng là một loại nguyền rủa.
Bình thường họ đều thi pháp từ xa, dùng pháp lực trói buộc đối phương, nghe nói Vu sư phương tây lúc tác pháp thường xuyên dùng. Pháp thuật môn phái Đông Nam Á nhiều hay ít đều chịu ảnh hưởng bởi phương tây, có cái còn là Trung Tây kết hợp.
Giống đồng hồ pháp thuật Lãnh Ngọc hay dùng, còn có một số pháp khí mới lạ, đều là đồ vật pháp thuật phương tây. Tuy nhiên thuật nguyền rủa tại phương tây đã rất cổ lão rồi, tự thành một phái, tôi cũng không hiểu rõ.”
Kỳ Thần nghe đến đó, nói: “Tôi coi trên TV, thường xuyên nhìn thấy cái gì mà Ai Cập Pharao nguyền rủa, là loại này hở?”
Diệp Thiếu Dương gật gật đầu.
Tạ Vũ Tình nói: “Vậy làm sao bây giờ, có lấy lên không, cũng không thể ở đây chờ Lãnh Ngọc tới?” “Tốt nhất vẫn là đừng nên động chạm hắn.” Diệp Thiếu Dương chỉ chỉ mười ba viên bảo thạch khảm nạm trên vách quan:
“Những hòn đá này tuyệt đối không phải là tùy tiện bày ở đây, nếu như di động, nói không chừng sẽ xảy ra chuyện gì, hay là cứ vất vả ở lại đây trông coi chút đi.”
Tạ Vũ Tình vừa muốn nói gì, đột nhiên nghe được một trận lá cây vang động, vội vàng dùng đèn pin chiếu qua. Chỉ thấy hai đạo nhân ảnh một nam một nữ từ phía sườn núi đối diện đi xuống, bị đèn pin chiếu, theo bản năng dùng tay che mặt.
“Ai?”. Tạ Vũ Tình lớn tiếng hỏi, kết quả hai người không trả lời.
Tạ Vũ Tình quay sang, nhìn Diệp Thiếu Dương, hạ giọng nói: “Bọn hô sợ ánh sáng, không phải là quỷ chứ?”
Diệp Thiếu Dương nói: “Cô khùng hả, ở đâu ra nhiều quỷ như vậy! Lại nói có tôi ở đây, quỷ dám đến, nó muốn chết?”
Chờ hai người đến gần, Tạ Vũ Tình mới nhìn rõ, đó là đôi sư huynh muội vừa quen biết hôm nay, Dương Thần Vũ và Lý Đồng.
Ban ngày bị Diệp Thiếu Dương làm nhục một phen, hai người này một mực không có xuất hiện, lúc tối đột nhiên ở đâu ra, chắc cũng là vì phục sinh Hạng Tiểu Vũ mà tới.
Hai người đi thẳng đến trước hầm mộ, nhìn Diệp Thiếu Dương, Dương Thần Vũ nói: “Chuyện lúc trước, tạm thời không đề cập nữa, bọn ta tới cứu sư thúc, chí ít mục đích của chúng ta nhất trí, cũng là vì đối phó Vương Mạn Tư.”
Diệp Thiếu Dương cũng không phải người mang thù, nghe hắn nói như vậy, cũng hết giận hơn phân nửa, lại nói trước mắt cũng đúng lúc cần bọn họ hỗ trợ, nhẹ gật đầu: “Các ngươi xem một chút đi, làm thế nào có thể phục sinh hắn.” Hai người cùng nhảy xuống hầm mộ, kiểm tra một phen, Lý Đồng nhìn chăm chú mặt Hạng
Tiểu Vũ, cảm khái nói: “Tiểu sư thúc quả nhiên rất đẹp trai, không hổ danh năm đó được xưng tụng đệ nhất mỹ nam giới pháp thuật Đông Nam.”
Diệp Thiếu Dương trong lòng hừ một tiếng, không tự chủ được sờ lên cằm mình.
Tạ Vũ Tình nhìn hắn một cái, tiến vào bên cạnh hắn, thấp giọng nói: “Ngươi không phục?”
Diệp Thiếu Dương bĩu môi, thấp giọng nói: “Rõ ràng tôi mới là đệ nhất mỹ nam giới pháp
thuật, mà nhắc tới tôi, thì ngay cả đệ nhị mỹ nam giới pháp thuật cũng không sánh nổi.”
p.s: Thánh tự luyến =)))))))
“Đệ nhị mỹ nam, là ai?”
“Đương nhiên là sư huynh tôi, Đạo Phong.”
Tạ Vũ Tình khóe miệng co giật một chút, nói: “Ủa bảng xếp hạng này ngươi tự xếp đó hả?”
Diệp Thiếu Dương không dám trả lời chính diện.
Tạ Vũ Tình lầu bầu nói: “Hạng Tiểu Vũ là thật đẹp trai, nhìn ảnh chụp rất có khí chất, tuy
nhiên so với Đạo Phong, thật đúng là còn kém xa.”
Nàng không quen biết thân thiết với Đạo Phong, nhưng chỉ nhìn thoáng qua, trong lòng nàng
cũng lưu lại ấn tượng sâu sắc. Nhất là lúc hắn đối phó với Côn Luân phái vây công, khí chất
của hắn lạnh lùng, khí định thần nhàn mà xuất thủ tàn nhẫn, bá khí vang tới cực điểm.
Diệp Thiếu Dương nghe nàng nói kiểu này, nhẹ nhàng cười một tiếng, nói: “Đạo Phong, không
phải là người có thể so, phải nói, không có người có thể so với huynh ấy.”
Hai người Dương Thần Vũ kiểm tra tình huống Hạng Tiểu Vũ, ngẩng đầu hỏi: “Kim tuyến trên
mười ba tinh vân có phải các ngươi giải khai hay không?”
Diệp Thiếu Dương nói: “Hữu dụng?”
“Đó là khí tức mạch lạc đồ, bây giờ muốn giải trừ nguyền rủa, nhất định phải dựa theo trình tự
mạch lạc đồ kích hoạt mười ba tinh vân. Tuy nhiên trình tự này không cố định, chúng ta cũng
không biết lúc ấy bọn họ bố trí như thế nào, ngươi có nhớ không?”
“Cái này…” Diệp Thiếu Dương lập tức khó xử, lúc ấy sợi tơ giăng khắp nơi, nhìn qua như là
một cục đay rối, mình chỉ lo dỡ bỏ, đừng nói không có chăm chú nhìn, cho dù có nhớ, cũng căn
bản không nhớ được.
Tạ Vũ Tình nói: “Ta trước đó có chụp hình, cho ngươi xem một chút.”
Lập tức lấy điện thoại di động ra, tìm bức ảnh chụp, đưa tới bọn họ.
Dương Thần Vũ tường tận xem xét hồi lâu, ghi ở trong lòng, đưa di động lại cho Tạ Vũ Tình,
nói với Diệp Thiếu Dương: “Chúng ta bây giờ sẽ động thủ giải chú, ngươi rời xa một chút.”
Diệp Thiếu Dương nghe xong không nói gì, vẫy vẫy tay gọi Tạ Vũ Tình và Kỳ Thần cùng đi
đến bên cạnh, cách mộ huyệt xa mấy chục mét mới dừng lại.
Tạ Vũ Tình nói: “Đây là ý gì?”
“Giới pháp thuật cùng giới luyện võ không khác nhau lắm, mỗi môn phái đều có sở trường
riêng của mình, lại có quan hệ cạnh tranh, bởi vậy khi tác pháp, nếu như dùng chính đặc thù thủ
pháp của bản môn mình, sẽ không hi vọng bị người ngoài nhìn thấy, miễn cho bị sao chép.”
Tạ Vũ Tình nghe xong, không hiểu nói: “Vì cái gì ngươi mỗi lần tác pháp lại không tránh
người khác?”
“Mao Sơn không có truyền thống này!” Diệp Thiếu Dương trả lời rất thẳng thắn, mang theo
một loại cảm giác kiêu ngạo: “Pháp thuật nội môn Mao Sơn mà có người nhìn một lần liền học
được, vậy tư cách người đó cũng dữ lắm!”
Trong hầm mộ sau lưng sáng lên các loại quang hoa, linh lực bắn ra bốn phía, Diệp Thiếu
Dương cũng không quay đầu lại, bằng thực lực của hắn, căn bản không cần thiết phải trộm
nghệ, người ta đã yêu cầu, mình cũng sẽ không hủy quy củ.
Đợi một hồi lâu, chỗ có quang hoa nhạt dần, lại một lát sau, sau lưng truyền đến thanh âm
Dương Thần Vũ, mời bọn họ qua.
Diệp Thiếu Dương trở lại hầm mộ, định thần nhìn, chỉ thấy mười ba viên “Bảo thạch” trên quan
tài đều hòa tan, chất lỏng thuận phía dưới chảy đến dưới đáy quan tài, hội tụ tại trung tâm đỉnh
đầu Hạng Tiểu Vũ, tựa hồ từng chút thẩm thấu tiến vào thân thể của hắn.
Còn lại một ít, Hạng Tiểu Vũ vẫn nằm ngửa mặt hướng lên trên, hai tay nắm cái pháp khí hình
ấm kia.
“Thế nào?” Diệp Thiếu Dương hỏi.
“Chuyện so với trong tưởng tượng chúng ta phức tạp hơn nhiều.” Dương Thần Vũ nói, chỉ pháp
khí trong tay hắn: “Hắn trúng nguyền rủa Dis (*), linh hồn và nhục thân đều bị phong ấn, muốn
cứu tỉnh hắn, trước tiên cần phải giải trừ lực lượng nguyền rủa này.”
Diệp Thiếu Dương cau mày nói: “Ngươi nói cái gì, nguyền rủa gì?”
“Dis.” Lý Đồng tiếp lời: “Dis nằm trong Địa Ngục Chi thần tông giáo phương tây, thường
xuyên được dùng trong thuật nguyền rủa, Tam Thần Miếu chúng ta là Trung Tây kiêm tu, có
học tập một chút thuật nguyền rủa. Nguyền rủa Dis, là một loại nguyền rủa hung tàn nhất, nhục
thân và linh hồn đối thủ bị nguyền rủa đều bị khốn trụ, nếu như không biết pháp môn, căn bản
không có biện pháp giải khai, vĩnh thế không được siêu sinh.”
(*) Dis (Dite): một trong nhiều tên gọi của Âm phủ. Xuất hiện trong tác phẩm Thần Khúc
(tiếng Ý: Divina Commedia – là một trường ca của nhà thơ Ý thời Trung cổ Dante Alighieri kể
lại chuyến đi của Dante qua Hoả ngục (Inferno), Luyện ngục (Purgatorio) và Thiên đường
(Paradisonhưng ở một tầng sâu hơn, nó đại diện, một cách ngụ ngôn hoá, hành trình của linh
hồn hướng về Thiên Chúa) và tác phẩm Aeneis (tiếng Hy Lạp: Aeneidos – là sử thi tiếng Latinh
do Virgil sáng tác vào giữa năm 29 TCN và năm 19 TCN. Sử thi kể về câu chuyện anh hùng của Aeneas
– một người thành Troy – hành trình đến Ý, nơi ông trở thành tổ tiên của người
Roma). Dis chỉ “Thành của người chết”, tồn tại ở tầng 6 của 9 tầng địa ngục, tường ngoài do
Đọa Thiên Sứ (Furies và Medusa) thủ vệ. Trong “Thần Khúc”, Dis đồng thời cũng là danh
xưng của Satan và lãnh thổ của hắn.
Dis vô cùng nóng, tồn tại để trừng phạt những kẻ phạm tội lúc còn sống, tỷ như tuyên truyền tà
thuyết dị đoan, kẻ giết người, kẻ tự sát, kẻ không tôn trọng thần linh, kẻ cướp….








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










