1. Home
  2. Khoa Huyễn
  3. Ma Ngân
  4. Tập 86 : Bắt Sống Cao Long Văn (c851-c860)

Ma Ngân

Tập 86 : Bắt Sống Cao Long Văn (c851-c860)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 851: Bắt Sống Cao Long Văn

I

con_loading { background:url( no-repeat center center; }

Tải eBook tại:


Chương 852: Ly Gián

I

con_loading { background:url( no-repeat center center; }

Tải eBook tại:


Chương 853: Con Đường Về Nhà

I

con_loading { background:url( no-repeat center center; }

Tải eBook tại:


Chương 854: Dụng Tâm Kín Đáo

I

con_loading { background:url( no-repeat center center; }

Tải eBook tại:


Chương 855: Khiêu Chiến Chân Chính

I

con_loading { background:url( no-repeat center center; }

Tải eBook tại:


Chương 856: Khinh Thường

I

con_loading { background:url( no-repeat center center; }

Tải eBook tại:


Chương 857: Điên Cuồng Giẫm Đạp

I

con_loading { background:url( no-repeat center center; }

Tải eBook tại:


Chương 858: Sứ Giả Tai Họa

I

con_loading { background:url( no-repeat center center; }

Tải eBook tại:


Chương 859: Không Kịp Trở Tay

N

gười dịch: conmals

– May mà phụ cận nơi này có căn cứ quân sự, nếu không cánh tay này của ngươi sẽ không giữ được đâu.

Tiêu Hoằng nhìn Nhiễm Uy đang suy yếu, nói từng chữ, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

– Đa tạ lão đại.

Nhiễm Uy suy yếu nói.

– Hiện tại ngươi có hai giờ thời gian để khôi phục, nắm chặt thời gian nghỉ ngơi đi, đoạn lữ trình tiếp theo, ngươi sẽ giống với Phất Lạc, không cần tham dự chiến đấu.

Tiêu Hoằng bình tĩnh phân phó một tiếng.

– Chiến đấu tiếp theo hẳn là rất khó đánh, ta không tham chiến, chúng ta…

– Chữa khỏi vết thương, sẽ tham chiến sau.

Tiêu Hoằng quả quyết nói, sau đó xoay người đi ra ngoài.

Hiện giờ Căn cứ quân sự thứ 51 đã là máu chảy thành sông, tuy nhiên, đối với cảnh tượng như vậy, Tiêu Hoằng sớm đã quen rồi.

Lúc trước khi còn ở Thánh Đàn, thì Tiêu Hoằng có lẽ còn nửa tin nửa ngờ, đi vào Ma Duệ Tinh dường như chỉ có giết chóc mới có đường ra, nhưng hiện tại Tiêu Hoằng đã thật sự tin tưởng vào điều này.

Trên thế giới này, chuyện gì mà chẳng như vậy, Tiêu Hoằng không có cái gọi là minh hữu, không ai có thể trợ giúp bọn họ, nếu bọn họ muốn sống sót, thì chỉ có giết chóc mà thôi.

– Sau khi thu thập xong các vật tư, nghỉ ngơi và hồi phục hai giờ, sau đó chúng ta tiếp tục xuất phát.

Tiêu Hoằng phân phó một tiếng.

Trải qua nửa tiếng thu thập vật tư, bên trong căn cứ quân sự tàn phá này đã lại lần nữa cháy lên một đám lửa trại, những thứ đồ ăn chưa bị hư thối thì đều được nhét vào trong bao trên lưng ngựa, còn các khối thịt lợn, thịt bò, thì trực tiếp được nướng trên đống lửa.

Ước chừng trải qua một thời gian dài chạy trốn, đội quân tù nhân đã thật lâu không được ăn uống thoải mái rồi, có thể nói, đi vào bắc bán cầu, có thêm một giây một phút nghỉ ngơi, thì cũng đều vô cùng quý giá.

Khi vào sáng sớm, hai giờ nghỉ ngơi đã chấm dứt, Tiêu Hoằng đã lại lần nữa suất lĩnh đội quân tù nhân xoay người lên ngựa, bọn họ rất rõ ràng, chỉ cần ở lại thêm một giây đồng hồ, thì rất có thể sẽ bị vây kín hoàn toàn.

Mỗi khi nhiều thêm một giờ chạy trốn, thì cự ly tới Thiên Tế Tỉnh lại gần hơn một ít.

Nhiễm Uy trải qua hai giờ nghỉ ngơi, dùng hai viên Văn đan bổ huyết, tuy rằng sắc mặt vẫn còn tái nhợt, nhưng khí sắc đã chuyển biến tốt đẹp, ý thức đã tỉnh táo lại, cánh tay trái được quấn đầy băng gạc, đi cùng Vương Quân, Phất Lạc ở giữa đội ngũ.

Trong nháy mắt, đội quân tù nhân lại lần nữa biến mất trong bóng tối.

Cùng lúc đó, bên trong căn cứ quân sự tối cao tại Bắc khu, Diệp Lập Ba gần như đã hoàn toàn ném chuyện về đội quân tù nhân ra sau đầu, điều này cũng không có gì là kỳ quái cả, dù sao khi trước thì chính Diệp Lập Ba đã coi đội quân tù nhân thành giặc cỏ.

Giờ phút này Diệp Lập Ba đã vội vã hoàn thành một ngày công tác, đang chuẩn bị trở lại phòng ngủ để nghỉ ngơi.

Chỉ là ngay khi Diệp Lập Ba vừa mới chuẩn bị mở cửa ra, thì đã thấy Mã Nha đang vội vã xông vào, trên mặt đầy mồ hôi, hai mắt trợn lên.

– Mã Nha, ngươi không đi nghỉ ngơi, tới đây làm gì?

Thấy bộ dáng này của Mã Nha, trên mặt Diệp Lập Ba hiện lên một chút kinh ngạc, nghi hoặc hỏi.

– Diệp Tướng quân, tình huống có biến, ta vừa mới nhận được tin tức, Sư đoàn thứ 51… Bọn họ đã…

Mã Nha vẻ mặt khiếp sợ, nói năng lộn xộn, các giọt mồ hôi thì lại đang không ngừng chảy xuống mặt.

Nghe tới Sư đoàn thứ 51, Diệp Lập Ba mới nhớ tới, không lâu trước hắn vừa mới giao cho bọn họ một nhiệm vụ, đó là bao vây tiễu trừ đám giặc cỏ trốn từ Nam khu tới đây, tuy nhiên, cho dù Diệp Lập Ba nghĩ nát óc, thì cũng không nghĩ ra, chỉ bao vây tiễu trừ 500 tên tiểu mao tặc mà thôi, nhưng Sư đoàn thứ 51 rốt cuộc lại để xảy ra chuyện gì?

Tuy nhiên, sau đó Diệp Lập Ba vẫn nheo mắt suy nghĩ, dường như hắn nghĩ tới cái gì đó.

– Ngươi đừng có nói với ta rằng, Sư đoàn thứ 51 để cho vài tên tiểu mao tặc kia chạy thoát đấy.

Vẻ mặt Diệp Lập Ba dần dần lạnh xuống, từ từ nói.

Hắn không thể tưởng tượng được, hơn 5000 binh sĩ, bao vây tiễu trừ mấy trăm tên giặc cỏ mà cũng không hoàn thành, đó quả thực chính là không thể chấp nhận được.

– Tình huống còn tệ hơn đó rất nhiều, Tướng quân, ngài tự mình xem đi.

Mã Nha nói xong, liền đặt một cái Ma Văn hình ảnh tới trước mặt Diệp Lập Ba.

Hình ảnh trên đó là một bình nguyên rộng lớn, trong đó thi thể của Sư đoàn thứ 51 nằm vương vãi khắp nơi, các mảnh vỡ của Ma Văn chiến đấu cơ, Ma Văn xe tăng thì khắp nơi đều có, Sư đoàn thứ 51 đã toàn quân bị diệt.

Diệp Lập Ba không chút nhúc nhích, chuẩn xác mà nói, là cứng người ngay tại chỗ, ngay khi hình ảnh này xuất hiện, vẻ mặt hơi có chút phẫn nộ của Diệp Lập Ba đã trực tiếp đọng lại, cơ mặt đang không ngừng co rút, khóe miệng không ngừng run run.

Lúc này, Diệp Lập Ba có chút không thể tin được hai mắt của mình, Sư đoàn thứ 51 đã toàn quân bị diệt ư? Chuyện như vậy thực sự khiến cho người ta rất khó có thể tiếp nhận được, nên biết rằng, cho dù Sư đoàn thứ 51 này chống cự lại quân đội của Thiên Tế Tỉnh, thì cũng không thể toàn quân bị diệt được, nhưng đối phó với vài tên giặc cỏ, tại sao lại như thế này được?

– Điều này sao có thể? Mấy ngàn quân đội tinh nhuệ, trên bầu trời có Ma Văn chiến đấu cơ, dưới mặt đất thì có Ma Văn xe tăng, vậy mà lại không đánh lại được 500 tên giặc cỏ cưỡi ngựa, hơn nữa còn toàn quân bị diệt?

Diệp Lập Ba thì thào lẩm bẩm, dường như hắn đã cảm nhận được, mình đã bị tên Thường Vĩnh kia ám toán rồi, thậm chí Diệp Lập Ba dường như còn nghĩ tới, vì sao Nam khu chết tiệt kia lại mềm yếu như vậy, có lẽ bọn họ đã sớm biết được, nên mới cố ý đẩy đám người này tới Bắc khu của hắn.

– Đi, gọi cho Tôn Trường Kỳ, ta muốn biết một chút tình thế lúc này!

Diệp Lập Ba hạ lệnh cho Mã Nha, vẻ mặt vẫn đang rất khó coi, trên trán cũng xuất hiện một tầng mồ hôi, bởi vì Diệp Lập Ba đã cảm nhận được, đội quân tù nhân tới đây không có ý tốt gì cả.

Tuy nhiên, Mã Nha lại vẫn không chút nhúc nhích, chỉ sợ hãi bật ra các tấm hình tiếp theo, trong đó là cảnh tượng Căn cứ quân sự thứ 51 đã hoàn toàn bị san phẳng, thi thể của nhân viên hậu cần vương vãi khắp nơi, các tòa nhà lớn bé đều nát tan tành, có chỗ còn đang cháy hừng hực.

Căn cứ quân sự uy nghiêm ngày xưa, lúc này đã biến thành một mảnh tĩnh mịch.

– Vừa mới nhận được tin tức, Căn cứ quân sự thứ 51 đã hoàn toàn bị san phẳng, sư trưởng Tôn Trường Kỳ hy sinh, căn cứ quân sự cũng bị cướp sạch một lượt, ngoài hai tên phi công của Ma Văn chiến đấu cơ ra, thì đã không có một người nào còn sống.

Mã Nha run rẩy báo cáo với Diệp Lập Ba.

Nghe vậy, Diệp Lập Ba lập tức cảm thấy trước mắt tối sầm, đầu óc choáng váng, một Sư đoàn toàn quân bị diệt, tính cả sư trưởng cũng đều bị giết chết, chuyện như vậy, Diệp Lập Ba chưa từng bao giờ nhìn thấy, mà trọng yếu hơn là, “kiệt tác” này lại chỉ do hơn 500 tên giặc cỏ gây nên.

Phịch…

Diệp Lập Ba ngồi sụp trên ghế, hắn chỉ cảm thấy trong lòng trở nên lạnh lẽo, cho tới bây giờ, hắn mới thật sự cảm nhận được tình thế cũng không đơn giản như hắn nghĩ, hắn đã bị con cáo già Thường Vĩnh kia tính kế rồi.

Đồng thời, trên màn hình vẫn tiếp tục hiện ra cảnh tượng đội quân tù nhân tập kích Sư đoàn thứ 51, gần như chỉ cần mới giáp mặt, thì hơn 100 tên binh sĩ đã ngã xuống, Mục Á thì cũng trực tiếp bị giết chết tại chỗ.

Loại phương thức “bắt giặc trước bắt vua”, cùng với kiểu tấn công ngay ngắn trật tự này, làm sao là của bọn giặc cỏ làm ra a, rõ ràng chính là một quân đội siêu cường, tuy rằng chỉ có 500 người, nhưng trong đó lại có 16 tên Đại Ngự Sư, mỗi một binh sĩ đều có thể tự mình đảm đương một phía được.

Ước chừng trôi qua năm phút đồng hồ, vẻ khiếp sợ của Diệp Lập Ba mới từ từ dịu lại, trong ánh mắt lại hiện lên vẻ nghiêm trọng, vô cùng vô tận nghiêm trọng, hiện tại hắn đã phi thường rõ ràng, những kẻ được gọi là giặc cỏ này rất có lai lịch, chỉ là Thường Vĩnh đã giấu giếm đi mà thôi.

– Tên Thường Vĩnh chết tiệt, vậy mà lại dám “chơi” ta.

Diệp Lập Ba không kiềm được thốt lên, trong lòng tràn ngập phẫn hận và kinh ngạc, sau đó hắn lập tức gọi cho Thường Vĩnh.

Lúc này thì Thường Vĩnh đã tiến vào trong phòng ngủ, bộ quân phục Tướng quân cũng đã được cởi ra, tuy nhiên, thấy Ma Văn thông tin rung lên, người gọi là Diệp Lập Ba, vẻ mặt hắn lại không kiềm được hơi đổi sắc.

Kỳ thật Thường Vĩnh cũng không biết sức chiến đấu chân chính của đội quân tù nhân, thấy Diệp Lập Ba gọi tới, hắn cũng ít nhiều có chút kinh ngạc, nếu bắt được đội quân tù nhân, muốn khoe trước mặt hắn, thì cũng nên đợi tới sáng mai a!

Nối liên lạc, Thường Vĩnh bỗng nhiên phát hiệnra, Diệp Lập Ba đã mang vẻ mặt dữ tợn, hai mắt đỏ ngầu, sắc mặt lại tái nhợt.

Bộ dáng này của Diệp Lập Ba không khỏi làm cho Thường Vĩnh có chút kinh ngạc:

– Diệp Tướng quân, đã trễ thế này rồi, còn có chuyện gì vậy?

– Họ Thường kia, ít diễn kịch trước mặt ta đi, ai nấy đều nói rằng ngươi là cá chạch trong đất, là hồ ly trong núi, ngươi thật sự đúng là rất âm hiểm a!

Diệp Lập Ba dữ tợn nói, giống như một tên dân cờ bạc thua tới mức đỏ mắt.

– Diệp Tướng quân, sau lại nói vậy a? Ta chỉ đơn giản thả vài tên giặc cỏ tới đó, ngươi có nhất thiết phải nói ta như vậy hay không?

Vẻ mặt Thường Vĩnh hơi trở nên nghiêm túc, nói.

– Nhà ngươi mở ta mắt ra, nhìn cẩn thận cho ta một cái, xem đây là thứ mà đám giặc cỏ có thể làm ra được hay sao?

Diệp Lập Ba khẽ rít lên, sau đó đặt Ma Văn hình ảnh tới trước mặt Thường Vĩnh, ngay lập tức, hình ảnh Sư đoàn thứ 51 toàn quân bị tiêu diệt đã xuất hiện trước mặt Thường Vĩnh.

Hả…

Nhìn thấy hình ảnh này, sắc mặt Thường Vĩnh lập tức trở nên tái nhợt, giống như bị một cơn gió lạnh quất vào mặt vậy.

– Đây là do đám giặc cỏ kia làm ra ư?

Thường Vĩnh kinh ngạc hỏi.

– Ngươi bớt giả vờ trước mặt ta đi, hiện tại ta mới hiểu được, quân đội thuộc hạ của ngươi vì sao lại yếu đuối như thế, ngươi đang diễn trò, đúng hay không? Mục đích chân chính của ngươi là thả đám người này vào trong khu trực thuộc của ta, giao cục phiền toái lớn này cho ta, ngươi đúng là quá âm hiểm!

Diệp Lập Ba vẫn dữ tợn nói, hai mắt như sắp sửa phun ra lửa.

Thường Vĩnh cũng không đáp lại, mà đang khiếp sợ nhìn hình ảnh trong tay Diệp Lập Ba, trên thực tế, Diệp Lập Ba chỉ nói đúng một nửa, đó chính là đội quân tù nhân quả thật là phiền toái lớn, nhưng bản thân Thường Vĩnh quả thật không biết đội quân tù nhân rốt cuộc mạnh tới mức nào, không thể nghi ngờ, lúc trước giả bộ một phen đã vô hình chung làm cho hắn thoát được một kiếp.

– Hiện tại, ta không muốn nói nhiều lời vô nghĩa với ngươi, ngươi chỉ cần nói cho ta biết, đám người kai rốt cuộc là có lai lịch gì?

Tình huống khẩn cấp, Diệp Lập Ba cũng không muốn nói nhiều với Thường Vĩnh nữa, liền hỏi thẳng.

– Điều này… Ta thật sự không biết, cũng không biết bọn họ lại cường đại như thế, bọn họ chỉ đột nhiên xuất hiện trong khu trực thuộc của ta mà thôi!

Thường Vĩnh đáp, trên thực tế, thời điểm này cho dù hắn biết chút gì đó, thì cũng không có khả năng nói ra.

Kiểu gì cũng không thể thừa nhận rằng hắn lo lắng việc này liên quan đến Cao Long Văn, nên mới hạ lệnh diễn trò không truy kích được.

Tải eBook tại:


Chương 860: Bôn Ba

N

gười dịch: conmals

– Ta biết, ngươi có một ít bí mật không thể cho ai biết, ngươi không nói, không sao cả, coi như ngươi lợi hại.

Diệp Lập Ba hùng hổ đáp lại, sau đó trực tiếp cắt liên lạc.

Lúc này Diệp Lập Ba đã không còn chút buồn ngủ nào nữa, nếu khi trước cho rằng đội quân tù nhân là giặc cỏ, như vậy hiện tại bọn họ đã hoàn toàn biến thành một cái đinh, trực tiếp cắm lên mí mắt của Diệp Lập Ba.

– Hạ lệnh, điều động quân đội phụ cận, bằng tốc độ nhanh nhất tập trung vị trí của đám ác đồ kia, nhớ kỹ không nên hành động thiếu suy nghĩ.

Diệp Lập Ba quả quyết phát ra mệnh lệnh.

– Vâng, Tướng quân.

Mã Nha đáp một tiếng.

– Mặt khác, thông báo tình trạng của chúng ta cho Châu trưởng của Phùng Kiện Quân, đồng thời nói cho hắn, ta đang tích cực ngăn chặn đối phương.

Diệp Lập Ba tiếp tục ra lệnh.

Trên thực tế, tin tức như vậy thì Diệp Lập Ba cũng không muốn báo cáo nhiều, nhưng một Sư đoàn biến mất, chuyện như vậy là không giấu được, nhất là Thánh Tử Thành lại không có chút qua loa nào tại bắc bán cầu, nếu muốn lừa dối thoát tội giống như ở nam bán cầu thì không có khả năng.

Sau khi Diệp Lập Ba đưa ra một loạt phân phó, các Ma Văn trinh sát cơ gần Căn cứ quân sự thứ 51 đều bắt đầu cất cánh, ước chừng có 100 chiếc, sau đó không ngừng tìm kiếm kiểu rải thảm trong khu vực gần đó.

Đại khái chỉ sau nửa tiếng, hình ảnh đội quân tù nhân một đường chạy như điên đã được truyền vào trong màn hình trước mặt Diệp Lập Ba.

Đây là cảnh tượng đội quân tù nhân cưỡi Thiết cước mã, vượt qua màn đêm, một đường đi về hướng bắc, rất rõ ràng, đây chính là đường đi tới Thiên Tế Tỉnh.

Dường như bọn họ đi cả ngày lẫn đêm.

Dựa theo tốc độ hiện tại, dự tính chỉ cần chạy tiếp hai ngày hai đêm, thì có thể rời hỏi Hồng Tâm Châu, tiến vào trong Sùng Cao Châu.

Diệp Lập Ba cũng rất rõ ràng, Sùng Cao Châu phải chống cự Thiên Tế Tỉnh trên tuyến đầu, không cho phép xuất hiện bất kỳ nhiễu loạn nào, bởi vậy phải chặn đội quân tù nhân lại bên trong Hồng Tâm Châu.

Nhìn về phía bản đồ khu trực thuộc, Diệp Lập Ba nhanh chóng đánh dấu ra vị trí hiện tại của đội quân tù nhân, cùng với tuyến đường di chuyển, vẻ mặt có thể nói là khá nghiêm túc.

Tuy hắn không biết đội quân tù nhân rốt cuộc có lai lịch gì, nhưng có một điều mà hắn phi thường rõ ràng, đó là những kẻ này cực kỳ khó đối phó, hơn nữa tuyệt đối không thể để cho bọn họ tiến vào trong Sùng Cao Châu, hoặc là quay về đến Thiên Tế Tỉnh.

Từ trên bản đồ mà nhìn, thì trên đường đội quân tù nhân di chuyển về phía bắc, có tổng cộng ba Sư đoàn đóng quân, lần lượt là Sư đoàn Thiên Kình, Sư đoàn thứ 5 cùng với Sư đoàn 18, nhân số trên 15000 người, đều là tinh binh cường tướng.

Dựa theo lẽ thường mà nói, thì 15000 người đối phó với 500 người, không có khả năng không thắng được, nhưng để bảo hiểm, Diệp Lập Ba vẫn lấy ra Ma Văn thông tin, tự mình hạ mệnh lệnh, phân phó Sư đoàn Sơn Ưng nằm xa nhất, dùng Ma Văn máy bay vận tải di chuyển tới căn cứ quân sự của Sư đoàn Thiên Kình, đồng thời tiến hành vây chặn đội quân tù nhân, sau đó vây giết!

Bốn Sư đoàn cùng hợp lực tiêu diệt, theo Diệp Lập Ba thấy, thì có lẽ sẽ không có khả năng thất bại được!

Ước chừng trải qua một đêm chạy như điên, vào giữa trưa, mặt trời ngay trên đỉnh đầu, nhiệt độ không khí đã tới gần 40 độ, ánh nắng như thiêu như đốt.

Gần như trên mặt mỗi một thành viên đội quân tù nhân đều đã đỏ rực, khôi giáp da sói trên người đã ướt đẫm mồ hôi, ngay cả Thiết cước mã chạy như điên cũng đã há mồm thở dốc, muốn tống hơi nóng ra khỏi miệng mình.

– Lão đại, chúng ta cần nghỉ ngơi một chút, nếu không thì người còn chống được, nhưng Thiết cước mã lại sắp không chịu được nữa rồi.

Ốc Sư đi tới bên cạnh Tiêu Hoằng, nghiêm trọng nói.

Sau đêm qua, ngoài các binh sĩ Cao Tương đóng tại cửa ải ra, thì bọn họ không phát hiện ra người nào nữa, này dựa theo thói quen của Cao Tương Chân Nghĩa Quốc, thì việc này rất không bình thường.

Hiển nhiên, chỉ có một giải thích, đó chính là Cao Tương Chân Nghĩa Quốc đã nhìn ra ý đồ của bọn họ, đang tụ tập binh lực, ngăn cản tuyến đường của bọn họ.

Không phải là dùng Sư đoàn làm đơn vị, mà là binh lực cùng tụ tập lại, đây cũng chính là thứ mà Tiêu Hoằng và đội quân tù nhân lo lắng nhất.

Tiêu Hoằng cũng ướt đẫm mồ hôi, nhìn về phía trước một cái, xuyên qua phiến hoang mạc này, phía cực xa chính là một vùng núi, nhìn qua rất xanh mát.

– Nơi này không tiện nghỉ ngơi, địa hình rất trống trải, cố thêm một chút nữa, đợi khi chúng ta tiến vào trong vùng núi kia, tìm kiếm được nguồn nước, thì sẽ nghỉ ngơi một chút!

Tiêu Hoằng cố gắng nuốt một ngụm nước miếng, ra quyết định, đồng thời lấy túi nước ra, tự mình uống vài ngụm, túi nước này bị phơi nắng, nên đã hơi trở nên ấm rồi.

Lúc này gần như mỗi người đều hiểu được, hành trình của bọn họ đã tiến vào giai đoạn gian khổ rồi, nhưng ai cũng không muốn bỏ cuộc.

Thiên Tế Tỉnh là ngôi nhà cuối cùng của bọn hắn, Tiêu Hoằng là hi vọng cuối cùng của người Lạc Đan Luân, cho dù bọn họ chết trên đường, thì cũng phải hộ tống Tiêu Hoằng trở lại Thiên Tế Tỉnh, kéo dài một tia hy vọng cực kỳ bé nhỏ này.

Ước chừng trải qua hơn hai giờ chạy như điên, đám người Tiêu Hoằng rốt cục cũng tiến vào trong dãy núi, bốn phía đều là các khu rừng rậm rạp, thỉnh thoảng còn thấy dấu vết đào móc trên núi, đây rõ ràng là do tìm kiếm khoáng sản mà gây nên, tuy nhiên, nơi này rõ ràng thiếu thốn khoáng sản, nên khu rừng xanh mát này mới có thể được bảo tồn đầy đủ như vậy.

Sau khi tiến vào trong rừng, được cây cối che chở, tất cả đội quân tù nhân mới cảm nhận được một luồng mát mẻ đã lâu không thấy, một số người không kiềm được thở phào nhẹ nhõm, lá phổi của bọn họ dường như sắp sửa phun ra lửa vậy.

Trải qua một loạt chém giết, gần như không có chút nghỉ ngơi nào, đội quân tù nhân ít nhiều cũng đã có chút cảm giác sức cùng lực kiệt, trong khoảng thời gian này, bọn họ chỉ biết có chạy như điên và chém giết mà thôi.

Mà trọng yếu hơn là, địch nhân bọn họ phải đối mặt đã bắt đầu càng ngày càng cường đại hơn, không còn có thể đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi như trước nữa, mà trọng yếu hơn là, các điểm có thể thu lấy vật tư đã càng ngày càng ít đi.

Tìm được một dòng suối trong suốt, Tiêu Hoằng mới hạ mệnh lệnh tạm thời nghỉ ngơi, tránh khỏi mặt trời chói chan giữa trưa.

Sau khi Tiêu Hoằng ra lệnh một tiếng, đội quân tù nhân lập tức xuống ngựa, trực tiếp ngã xuống trên mặt cỏ, không ngừng thở hổn hển, Tiêu Hoằng cũng vậy hắn tựa vào một vách đá, khẽ hít sâu từng ngụm không khí.

Ước chừng trôi qua năm phút đồng hồ, đám thành viên đội quân tù nhân mới chậm rãi bò dậy, đi về phía dòng suối trong suốt kia.

– Chờ một chút!

Ngay khi thành viên đội quân tù nhân vừa mới định dùng nước rửa mặt, làm mát người, thì Tiêu Hoằng lại bỗng nhiên cao giọng hô lên, ngăn lại hành động này của đội quân tù nhân.

Ngay sau đó, Tiêu Hoằng liền lấy ra một thanh Ma Văn châm, đi tới bờ suối, nhúng Ma Văn châm vào trong nước, sau khi xác nhận Ma Văn châm không đổi màu, thì Tiêu Hoằng mới hơi yên tâm, sau đó ý bảo đội quân tù nhân có thể sử dụng nước suối, cũng dặn dò:

– Nhớ kỹ, nước phải đun sôi mới được uống, không nên bừa bãi, nếu bị tiêu chảy ở trong này, thì chúng ta không khác gì bị phán án tử hình cả đâu.

Sau khi Tiêu Hoằng phân phó một câu, đội quân tù nhân phân ra 100 người phụ trách cảnh giới, còn lại thì đều nhảy vào trong dòng suối, làm mát thân thể nóng bức của mình, trong nháy mắt, mỗi một thành viên đội quân tù nhân chỉ cảm thấy giống như đã đi từ địa ngục vào thiên đường vậy.

Tiêu Hoằng cũng vậy, trực tiếp ngâm mình vào trong dòng suối, làm mát thân thể.

Sau đó đội quân tù nhân liền bắt đầu đốt lửa trại, đun sôi nước suối, sau khi làm lạnh thì đổ vào trong túi, đồng thời cũng nấu thịt bò và mì hỗn hợp để ăn.

Chỉ có điều, không đợi cơm trưa nấu chín, một bộ phận thành viên đội quân tù nhân đã nằm lăn trên cỏ, ngủ say sưa, mọi người thật sự là quá mệt mỏi.

Trái lại Tiêu Hoằng, tuy rằng mệt nhọc, nhưng vẫn là khởi động Ưng Nhãn Chiến Văn, thả một con năng lượng ưng ra ngoài, đồng thời không ngừng tuần tra hướng đi trong dãy núi này.

Trên bầu trời không có Ma Văn trinh sát cơ, trên mặt đất lại càng không có binh sĩ Cao Tương, tất cả đều quá bình tĩnh, bình tĩnh tới mức làm cho Tiêu Hoằng cảm thấy có chút quỷ dị.

Có thể nói, nếu hiện tại có mấy ngàn người giết tới, thì Tiêu Hoằng còn có chút biện pháp, nhưng hiện tại lại rất bình tĩnh, Tiêu Hoằng rất rõ ràng, Hồng Tâm Châu đang tập trung sức lực, ý đồ một lần tiêu diệt đội quân tù nhân, đây cũng là nguyên nhân làm cho Tiêu Hoằng có chút lo lắng.

500 người đối mặt với mấy vạn binh sĩ Cao Tương tại bắc bán cầu, nếu muốn không thương vong, thì ngay cả Tiêu Hoằng cũng đều không tin được.

Cứ như vậy, một buổi chiều trôi qua, vào lúc hoàng hôn, thời tiết cũng dần dần trở nên mát mẻ hơn.

Trải qua một buổi chiều nghỉ ngơi, thể lực của đội quân tù nhân cũng khôi phục đầy đủ.

Sửa sang lại hành trang, Tiêu Hoằng lại suất lĩnh đội quân tù nhân lên ngựa, tiếp tục một đường đi về hướng bắc, tốc độ cũng không nhanh, nhưng cũng không chậm, hiện tại ngay cả Tiêu Hoằng cũng không biết rõ quân đội Hồng Tâm Châu rốt cuộc ở đâu chờ họ, là chặn lại? Hay là vây kín?

Thánh Tử Thành.

Lúc này đang là sáng sớm, tuy nhiên Cao Triết Cơ đã sớm rời giường, đi vào Thần Chính Điện.

Toàn bộ Thần Chính Điện đang mở rộng cửa, có một đại sảnh khá lớn, các ghế ngồi màu tím cong cong được xếp trong Thần Điện, ước chừng có mấy trăm ghế ngồi, phía chính diện là một chiếc ghế vô cùng đẹp đẽ quý giá bằng vàng ròng, được chạm khắc trường kiếm bán nguyệt của Áo Cách Tư Thần, tượng trưng cho thần quyền.

Đây là nơi Cao Tương Chân Nghĩa Quốc thảo luận đại sự, cũng là trung tâm quân sự của Cao Tương Chân Nghĩa Quốc.

Lúc này Cao Triết Cơ đang ngồi trên tòa ngai vàng thần quyền kia, trước mặt hắn có hơn mười tướng lãnh quan trọng của Cao Tương Chân Nghĩa Quốc đang ngồi, trong đó bao gồm Cao Long Đình, cùng với Châu trưởng Phùng Kiện Quân của Hồng Tâm Châu, ngoài ra, gần như toàn bộ đều là nhân vật cấp bậc từ Lam y Chủ soái trở lên.

– Đối với Thiên Tế Tỉnh, cùng với người Lạc Đan Luân, ta lặp lại một lần, bọn họ đều là ác đồ phản bội Áo Cách Tư Thần, phải bị đuổi tận giết tuyệt, không tiếc tất cả, Ma Duệ Tinh của Cao Tương Chân Nghĩa Quốc không cho phép có chủng tộc khác tồn tại, Ma Duệ Tinh là lãnh thổ không thể xâm phạm của Cao Tương Chân Nghĩa Quốc.

Cao Triết Cơ uy nghiêm nói.

Đám người ngồi đó đều không lên tiếng trả lời, chỉ hơi gật gật đầu.

– Mặt khác, tình huống đối phó với Thiên Tế Tỉnh diện ra như thế nào rồi?

Cao Triết Cơ hỏi tiếp.

– Bẩm phụ thân, Thiên Tế Tỉnh dưới sự tấn công mạnh mẽ của Cao Tương Chân Nghĩa Quốc, đã bắt đầu lung lay sắp đổ, đã không còn phản kích sắc bén như mấy trăm năm trước nữa, đại đa số đều là phòng thủ, co rút lại binh lực là chủ yếu, hơn nữa chúng ta đã tìm hiểu rõ, vật tư của bọn họ, nhất là lương thực, thì đã thiếu thốn nghiêm trọng, phỏng chừng không kiên trì được bao nhiêu năm nữa, hơn nữa từ những người Lạc Đan Luân bị ta bắt được, thì sĩ khí của bọn họ đã bắt đầu suy giảm rồi!

Cao Long Đình hơi đứng lên, trong hai mắt toát ra sự sắc bén đặc trưng của quân nhân, hắn mặc quân trang, đầu tóc chỉnh tề, nghiêm nghị nói.

Tải eBook tại:

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box