Ma Ngân
Tập 72 : Đại Bảo Tàng Của Hắc Trạch Sâm! (c711-c720)
❮ sautiếp ❯Chương 711: Đại Bảo Tàng Của Hắc Trạch Sâm!
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 712: Đâm Thẳng Tử Huyệt!
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 713: Dẹp Yên Các Nước!
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 714: Quỳ Xuống! Phục Tùng!
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 715: Ma Cao Một Trượng
A
ds Bản thân Hắc Trạch Sâm rấtrõ ràng, trong thời khắc này, mình phải có thực lực ngăn chặn được TátGià, thì mới có thể nắm chắc hơn.
– Sáu tiếng, Tần Nhược Bạch ngươi có chống đỡ được hay không?
Trầm tư một lát, Hắc Trạch Sâm thông qua Ma Văn thông tin hỏi Tần Nhược Bạch.
– Sáu tiếng? Hoàn toàn không có vấn đề.
Tần Nhược Bạch nghĩ ngợi một chút, rồi thoải mái nói.
– Tốt lắm.
Hắc Trạch Sâm đáp lại một tiếng, sau đó nhanh chóng cắt liên lạc.
Lại lần nữa nhìn vào màn hình, Tập đoàn Thợ săn và Gia Đô hạm đội đanghùng hổ đi tới, Hắc Trạch Sâm khẽ suy tính, cho dù Tiêu Hoằng có thểtrong thời gian ngắn giải quyết xong hạm đội của Phục Thản Đế Quốc,nhưng nếu muốn giết tới đây, cũng tuyệt đối không có khả năng hoàn thành trong vòng sáu tiếng đồng hồ được.
Nghĩ vậy, Hắc Trạch Sâm liền ngay lập tức phân phó cho Du Khải Minh tăng mạnh phòng ngự và khống chế Vệ đội Thánh Vực.
Sau đó hắn liền cầm lấymột lọ máu Kim quan điêu biến dị, mở ra uống một ngụm.
Gần như ngay khi Hắc Trạch Sâm vừa mới uống một ngụm máu Kim quan điêubiến dị, trong phòng điều khiển chính của Phổ Hưu Tư Hào, Tiêu Hoằng đãthấy Ma Văn đạn tín hiệu trước mặt trở nên mờ đi rất nhiều.
Điều này có nghĩa gì, không cần nói cũng biết, đó chính là Hắc Trạch Sâm đã bắt đầu uống máu Kim quan điêu biến dị mà hắn đưa tới, tiến vào giai đoạn tu luyện dài sáu tiếng.
Đương nhiên, điều này thì Tiêu Hoằng cũng không quá bất ngờ, giả thiếthắn ở trong vị trí của Hắc Trạch Sâm, lại không biết rõ, hơn nữa còn cần có sức chiến đấu áp đảo được Tát Già, thì chỉ có cách này mới có thểtăng lên Ngự lực được.
Trước đó cũng đã nói qua, Ngự lực mà được tăng lên một cấp bậc thì sứcchiến đấu sẽ tăng mạnh, có thể khống chế Chiến Văn cấp cao hơn, vượt qua cảnh giới sẽ mang đến biến hóa về bản chất, mỗi một luồng Ngự lực đượctăng lên, thì sức chiến đấu cũng sẽ tăng lên một chút.
– Xem ra, tất cả đều có số của nó, rốt cuộc cũng không trốn được.
Tiêu Hoằng nhìn Ma Văn đạn tín hiệu, lại nhìn vào màn hình, trên đó cóhình ảnh gần 66 chiếc Ma Văn chiến hạm của Phục Thản Đế Quốc đã tới gầnrồi.
Đồng thời, hạm đội của Tập đoàn Thợ săn, Gia Đô Đế Quốc lại không đi vềphía Thánh Đàn, mà quay đầu giết về phía Phục Thản Đế Quốc, tin tức nàycũng giống như siêu cấp virus, nhanh chóng lan ra.
Thấy vậy, toàn thể dân chúng Gia Đô liên hợp thể gần như đồng loạt háhốc mồm, bất kể là Gia Đô Đế Quốc hay là Phục Thản Đế Quốc, hoặc là mộtít tiểu quốc, trên cơ bản mỗi người đều có cảm giác da đầu run lên, haichân như nhũn ra.
Lần này đã không phải giống như khi đánh chết Vận Trung nữa, không cònlà giao chiến cục bộ, hoặc là các tập đoàn giao chiến với nhau, mà chính là hai đại đế quốc trong Gia Đô liên hợp thể va chạm.
Bất kể là lưỡng bại câu thương hay là một bên bị tiêu diệt, thì đều là một vết thương trí mạng đối với Gia Đô liên hợp thể.
Nếu kiểm soát không được, Gia Đô liên hợp thể sẽ sụp đổ, đến lúc đó Á Tế Á liên hợp thể, Bắc Áo liên hợp thể tuyệt đối sẽ cùng tới tấn công,điều tiếp theo sẽ là gì? Bọn họ đã không dám tưởng tượng nữa.
Càng làm cho dân chúng không thể tưởng tượng được chính là, khởi xướngcho tất cả mọi việc lại chính là một mình Tiêu Hoằng mà thôi.
Trong lúc nhất thời, bất kể là tinh cầu nào, phố lớn ngõ nhỏ, mọi ngườiđều ngừng lại, ngửa đầu lên, dùng sắc mặt tái nhợt nhìn vào màn hình gần đó, nhìn hai đại hạm đội đang từng chút một tới gần nhau.
Điều này giống như hai viên tinh cầu sắp va chạm lẫn nhau vậy.
– Tại sao lại như vậy được?
– Trời ạ, Tiêu Hoằng kia rốt cuộc muốn làm gì? Chẳng lẽ hắn định hủy diệt cả thế giới hay sao?
– A Di La trên cao, mau ngăn cản a!
Giờ khắc này, bất kể là người mang quốc tịch gì, bất kể là giàu nghèosang hèn, thì đều thốt lên câu này.
Trong mắt họ có chấn kinh, nhưngcàng nhiều hơn chính là sợ hãi.
Năm phút đồng hồ, chỉ trong năm phút đồng hồ ngắn ngủn thôi, trong tinhkhông gần Áo Tát Tinh, hai hạm đội vô cùng khổng lồ đã xuất hiện trongtầm nhìn của nhau, tất cả hạm pháo đều đã đồng loạt nhắm ngay vào đốiphương, các cửa phóng ra phi đạn được mở ra, lộ ra từng viên Ma Văn phiđạn, không khí hết sức căng thẳng.
Tần Nhược Bạch trong văn phòng trên An Bố Tinh tự nhiên có thể thông qua màn hình, nhìn thấy tất cả cảnh này, vẻ mặt cũng dần dần trở nên lạnhnhư băng, nhưng cũng không quá nghiêm trọng.
Hắn phi thường rõ ràng, hiện tại Hắc Trạch Sâm đang tiến hành ứng đốitương ứng, sáu tiếng, cho dù hiện tại lập tức giao chiến, thì cũng không nhất định có thể trong vòng sáu tiếng đồng hồ mà chấm dứt được.
Dựa theo quy mô như vậy, nếu không phải xuất hiện bất ngờ gì, thì tốithiểu cũng cần phải sống mái với nhau tận mấy ngày, mà trong thời gianmấy ngày này, Hắc Trạch Sâm đã có thể toàn bộ hoàn toàn thu phục ThánhĐàn từ trên xuống dưới, sau đó quay đầu lại, liền có thể chém rơi đầuTiêu Hoằng.
Tuy nhiên, vì kéo dài một chút thời gian, Tần Nhược Bạch vẫn bày ra một bộ dáng lạnh nhạt, gọi cho Tiêu Hoằng.
Tiêu Hoằng cũng không chút tạm dừng hay cố kỵ gì, trực tiếp nối liên lạc.
– Tiêu Hoằng, tên ma đầu nhà ngươi, ngươi cho rằng như vậy là có thể làm cho Phục Thản Đế Quốc lâm vào cảnh bị động hay sao?
Tần Nhược Bạch nhìn vẻ mặt bình thản đáng ghét kia của Tiêu Hoằng, liền nheo mắt nói.
Rất khó tưởng tượng, ngay hai năm trước, Tiêu Hoằng ở trong mắt TầnNhược Bạch thì vẫn là một tiểu nhân vật không đáng nhắc tới, mà hiện giờ hắn lại trưởng thành tới tình trạng này rồi.
– Đúng vậy, ở trong kế hoạch của ta, ngươi đã xong đời.
Tiêu Hoằng mặt không đổi sắc, nhìn Tần Nhược Bạch, thản nhiên nói, cũnggiống như lần đầu tiên nhìn thấy Tần Nhược Bạch, chỗ khác nhau duy nhấtchính là sự tự tin, tuyệt đối tự tin.
– Ta biết ngươi có Ma Văn Hắc Động Đạn, nhưng trong khoảng cách gần nhưvậy, ngươi cũng nên cẩn thận, kích nổ thì sẽ là đồng quy vu tận đó.
Tần Nhược Bạch nói, đồng thời nheo mắt suy nghĩ, nói thật ra đối mặt với Ma Văn Hắc Động Đạn, trong lòng Tần Nhược Bạch cũng rất lo lắng.
Bởi vậy hắn đã đặc biệt chuẩn bị phi đạn chặn lại có cự ly siêu xa.
– Ma Văn Hắc Động Đạn ư? Không, chỉ bằng Tần Nhược Bạch nhà ngươi thìkhông tư cách để ta vận dụng Ma Văn Hắc Động Đạn, hiện tại ta khuyênngươi, nên tự mình đầu hàng là tốt nhất, tối thiểu cũng không đi theocon đường của Vận Trung.
Tiêu Hoằng bình thản nói, gần như là đang khuyên bảo Tần Nhược Bạch.
– Đầu hàng? Ha hả, không thể tưởng được ngươi cũng sẽ ngây thơ như vậy, ngươi cẩn thận mà nhìn một cái, đây là cái gì?
Tần Nhược Bạch cười lạnh hai tiếng, liền trực tiếp chuyển Ma Văn hình ảnh bên cạnh tới trước mặt Tiêu Hoằng.
Trên đó là hình ảnh Liên hợp hạm đội đang nhanh chóng tiến lên từ phíasau Phục Thản hạm đội, không ngừng tới gần Phục Thản hạm đội, tất cả hạm pháo cũng đồng loạt điều chỉnh góc độ.
– Thế nào? Tiêu Hoằng, ngươi cho rằng 116 chiếc Ma Văn chiến hạm, ngươi có thể nuốt trôi được hay sao?
Tần Nhược Bạch nói xong, trên mặt hiện lên vẻ đắc ý càng lúc càng đậm, chỉ có điều nụ cười kia ít nhiều có chút dữ tợn.
– Ta chỉ muốn nói, vốn ta cho rằng ngươi còn có chút thực lực, nhưngtuyệt đối không nghĩ tới, mấy trăm năm rồi, mà ngươi cùng sĩ quan củaPhục Thản Đế Quốc lại vẫn ngu như nhau, tranh giành nội bộ thì các ngươi rất lợi hại, giỏi tới mức chỉ bằng một ánh mắt mà các ngươi cũng có thể hiểu ra rất nhiều điều, nhưng là chiến tranh với bên ngoài thì quả thật là cặn bã, ngay cả Duy Lâm Công Quốc cũng đều có thể khi dễ bọn ngươiđến loại trình độ này, như vậy cũng có thể thấy rất rõ ràng rồi, ta cóthể nói rằng người Phục Thản Đế Quốc chỉ biết nội đấu, nhưng đối ngoạilại cực kỳ yếu kém, càng làm cho ta cảm thấy kinh ngạc chính là, cho tới bây giờ, ngươi thân là chủ soái của Phục Thản Đế Quốc, vậy mà lại cònkhông biết biến hóa gần khu trực thuộc của ngươi!
Tiêu Hoằng gần như dùng một loại giọng điệu trào phúng và răn dạy đểnói, sau đó hắn cũng đưa Ma Văn hình ảnh bên cạnh cho Tần Nhược Bạchxem.
Sau khi Tiêu Hoằng chuyển Ma Văn hình ảnh tới trước mặt Tần Nhược Bạch,vẻ đắc ý và khinh thường trên mặt Tần Nhược Bạch lập tức đại biến, sắcmặt trở nên tái nhợt, hai mắt trợn lên.
Trong Ma Văn hình ảnh của Tiêu Hoằng chỉ có một tấm tinh đồ vô cùng đơngiản, chỉ có điều trên tám quốc gia gần Phục Thản Đế Quốc thì đã rõ ràng treo quốc kỳ của Liên bang An Ni Á rồi.
Điều này có nghĩa gì? Không cần nói cũng biết, đó chính là Liên bang AnNi Á đã thừa dịp tám quốc gia này trống rỗng, thừa dịp tiến vào, giốngnhư thu cải trắng mà chiếm lấy tám quốc gia này.
Nhưng ngay khi Tần Nhược Bạch đang cảm thấy vô cùng kinh hãi, thì Liênhợp hạm đội phía sau Phục Thản hạm đội đã cùng lúc hướng nòng pháo vàocác Ma Văn chiến hạm của Phục Thản hạm đội.
Trên cơ bản chính là trạng thái một chọi một, mỗi một chiếc chiến hạmcủa Liên hợp hạm đội đã nhắm ngay một chiếc chiến hạm của Phục Thản ĐếQuốc, giống như dùng Ma Văn súng trường nhắm ngay địch nhân từ phía sau.
Có thể nói, hiện tại chỉ cần Liên hợp hạm đội cùng bắn một lượt, Phục Thản hạm đội sẽ không khác gì bị hủy.
– Tiêu Hoằng, ngươi… ngươi thật là đê tiện!
Tần Nhược Bạch không kiềm thốt lên, trong lúc nhất thời đầu óc ong ong, trước mắt thậm chí có chút choáng váng.
Cho tới bây giờ, Tần Nhược Bạch vẫn còn không thể tưởng tượng được,chuyện như vậy làm sao có thể xảy ra? Gần như chỉ trong nháy mắt, hạmđội của hắn đã hoàn toàn bị khống chế.
Kế hoạch mà mình đặt ra từ trước đã sụp đổ toàn bộ.
– Tự ngươi ngu ngốc, cũng không nên trách người khác đê tiện, hiện tạiphải nói là 178 chiếc Ma Văn chiến hạm chống cự lại 66 chiếc thì mớiđúng chứ? Hơn nữa một lát sau có lẽ chính là 244 đối chiến với 0 chiếc!
Tiêu Hoằng nhìn vẻ mặt sợ hãi và không biết làm sao của Tần Nhược Bạch, tươi cười nói.
Đồng thời, Tác Phổ đã bắt đầu không ngừng phát ra cảnh cáo, ra lệnhcưỡng chế toàn bộ 66 chiếc Ma Văn chiến hạm của Phục Thản Đế Quốc thuhồi Ma Văn pháo, tiếp nhận đầu hàng, nếu không chỉ có đường chết.
Về phần hạm viên của Phục Thản Đế Quốc, nhìn thấy Liên hợp hạm đội đãhướng nòng pháo về phía mình, thấy minh hữu đột nhiên biến thành địchnhân, đều bắt đầu bối rối.
Tuy nhiên, có một điều mà bọn họ hiểu rất rõ, đó chính là trong lúckhông ai biết, đại thế của bọn họ đã mất, chưa khai chiến mà toàn quânđã bị diệt, đây là châm chọc cỡ nào a.
Đúng lúc này, gần như mỗi một chiếc Ma Văn chiến hạm của Phục Thản hạmđội hiện lên một tin tức thời gian ngược, thời gian chỉ còn hai phútnữa.
Tuy rằng không có bất kỳ chú thích nào, nhưng điều này đã rất rõ ràng,trong vòng hai phút thời gian, nếu không đầu hàng sẽ bị bắn chết, trênthực tế, lúc này Phục Thản hạm đội đã gần như mất đi tất cả cơ hộichuyển bại thành thắng, mặc dù hiện tại 66 chiếc Ma Văn chiến hạm cùngbắn một lượt về phía hạm đội Thợ săn, thì Tập đoàn Thợ săn cũng sẽ chặnlại được toàn bộ.
Mà hậu quả bọn họ phải đối mặt chính là hủy diệt toàn bộ.
Tải eBook tại:
Chương 716: Mục Tiêu Ngộ Giác Tinh
C
hỉ sau một lát, Phục Thản hạm đội không còn đường phản kháng đều đồng loạt phát ra tín hiệu đầu hàng, Ma Văn hạm pháo đồng loạt chuyển hướng, đồng thời thu lại.
Ngay sau đó, Ma Văn vận binh hạm của Tập đoàn Thợ săn liền nhanh chóng từ trong hạm đội đi ra, tiến vào trong Phục Thản hạm đội, sau đó khống chế toàn bộ Ma Văn chiến hạm của Phục Thản Đế Quốc.
Mọi người đang quan sát màn hình, nhìn thấy vận binh hạm của Tập đoàn Thợ săn bắt đầu kết nối với từng chiếc Ma Văn chiến hạm của Phục Thản Đế Quốc, thì trái tim vốn treo tận cổ cũng hạ xuống, một số người còn cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Điều này rốt cuộc là chuyện gì vậy? Tại sao chiến đấu còn chưa bắt đầu mà đã tiếp nhận đầu hàng rồi?
Lúc này, có thể nói gần như toàn bộ mọi người dân của Gia Đô Đế Quốc và Phục Thản Đế Quốc đều có hai loại tâm tình, Gia Đô Đế Quốc thì thở phào nhẹ nhõm, may mà chiến đấu không diễn ra, dân chúng Phục Thản Đế Quốc dưới sự tuyên truyền của chính phủ Phục Thản thì đều coi Tiêu Hoằng là ác đồ, hận thấu xương hắn. truyện copy từ
Thậm chí Phục Thản Đế Quốc còn đang tích cực tuyên truyền, dân chúng Liên bang An Ni Á đang ở trong cảnh nước sôi lửa bỏng, trên thực tế, các loại phúc lợi xã hội của Liên bang An Ni Á gần như lớn gấp Phục Thản Đế Quốc tận mấy chục lần.
Đồng thời tất cả tin tức đều được mở ra.
– Hạm đội của chúng ta rốt cuộc đang làm gì? Sống mái với tên Tiêu Hoằng chết tiệt kia đi chứ!
Tất cả dân chúng Phục Thản Đế Quốc đều đồng loạt hô to trong lòng.
Tuy nhiên, thanh âm như vậy thật sự là rất yếu ớt.
Đại khái chỉ sau mười phút thời gian, hạm đội của Phục Thản Đế Quốc đã tạm thời bị đánh lên cờ hiệu của Tập đoàn Thợ săn, đồng thời được gia nhập vào trong Tập đoàn Thợ săn.
Cảnh này đã nói rõ cho dân chúng Phục Thản Đế Quốc rằng, hạm đội do 66 chiếc Ma Văn chiến hạm tạo thành của bọn họ đã hoàn toàn không còn sót lại chút gì nữa.
Trái lại trong tay Tiêu Hoằng đã có 2 chiếc Ma Văn Mẫu Hạm, 244 chiếc Ma Văn chiến hạm, hơn 700 chiếc Ma Văn vận binh hạm.
Các loại công năng hạm thì nhiều không đếm xuể!
Tuy rằng Tiên Nữ Hào vẫn là của Gia Đô Đế Quốc, nhưng hiện giờ gần như đã bị Tiêu Hoằng nắm mũi dắt đi rồi.
Đơn thuần từ lực lượng trong vũ trụ mà nói, gần như số lượng này đã bằng một nửa Gia Đô Đế Quốc, thậm chí còn nhiều hơn nữa!
Sức chiến đấu như vậy đáng sợ tới mức nào, đã không cần nói cũng biết.
Trong phòng điều khiển chính của Phổ Hưu Tư Hào, Tiêu Hoằng khẽ nhìn Ma Văn thời gian, sau đó nhìn về phía Tần Nhược Bạch trong màn hình.
Giờ phút này, Tần Nhược Bạch đã hoàn toàn hóa đá ngay tại chỗ, loại chưa đánh mà đã bắt được toàn bộ binh lực của hắn này tuyệt đối là thất bại thảm thiết nhất từ trước tới nay của Tần Nhược Bạch.
Điều làm cho Tần Nhược Bạch cảm thấy khủng bố hơn nữa chính là, nơi này cách Ma Văn hạm đội của Tiêu Hoằng chỉ có mười phút lộ trình, điều này có ý nghĩa gì? Rất đơn giản, đó chính là Tần Nhược Bạch rất có thể có kết cục giống như Vận Trung.
Không cần quên, khi trước Vận Trung chỉ phải đối phó với hơn 50 chiếc Ma Văn chiến hạm, nhưng hiện tại Tần Nhược Bạch hắn sẽ phải đối phó với hơn 200 chiếc.
– Ngươi còn đứng ở đó làm gì? Còn không chạy trối chết đi?
Tiêu Hoằng nhìn Tần Nhược Bạch đang đứng tại chỗ, cười nhạt.
Lúc này hắn làm cho người ta có cảm giác rất cao cao tại thượng, không thể xâm phạm nổi.
– Tiêu Hoằng, ngươi nhớ kỹ ngày hôm nay cho ta, một ngày nào đó…
– Cút!
Không đợi Tần Nhược Bạch nói tiếp, Tiêu Hoằng bỗng nhiên lạnh lùng quát một tiếng, giống như đang đuổi một con chó vậy.
Nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng và hung ác của Tiêu Hoằng, trong lòng Tần Nhược Bạch lập tức căng thẳng, còn muốn phát hỏa một chút, nhưng lại phát hiện ra sự tình đã rất nghiêm trọng, dù sao thì thế lực của Tiêu Hoằng thật sự rất khổng lồ.
Chỉ có một, hai tên Ngự Hồn mà muốn lật đổ Tiêu Hoằng, quả thực chính là si tâm vọng tưởng.
– Cáo mượn oai hùm, Tiêu Hoằng, có bản lĩnh chúng ta một mình đấu!
Tần Nhược Bạch tạm dừng một lát, thốt lên.
– Không thể tưởng được, lúc này ngươi còn mạnh miệng với ta a! Tốt, có bản lĩnh ngươi ở ngay trên An Bố Tinh mà chờ ta.
Tiêu Hoằng nói xong, liền mệnh lệnh cho Tác Phổ bên cạnh:
– Truyền mệnh lệnh của ta, tất cả Ma Văn chiến hạm dùng tốc độ cao nhất đi về phía An Bố Tinh!
Nghe Tiêu Hoằng ra lệnh, sau lưng Tần Nhược Bạch trở nên lạnh băng, đồng thời không kiềm được lui về phía sau nửa bước, trên trán đã tràn đầy mồ hôi.
Chỉ có đứa ngốc mới có thể tin tưởng, Tiêu Hoằng sẽ chân chính một mình đấu với Tần Nhược Bạch.
– Ta… ta…
Tần Nhược Bạch không kiềm được liên tục phát ra hai câu “ta”, nhưng không biết nói cái gì nữa, muốn tiếp tục kêu gào nhưng lại có vẻ yếu ớt, hắn là tư lệnh không một quân lính, còn có vốn liếng gì để kêu gào nữa, nhưng tiếp tục ở lại đây thì Tiêu Hoằng chắc chắn sẽ dồn hắn vào đường chết.
Nhất là Tần Nhược Bạch còn biết, nếu tiếp tục trì hoãn năm phút đồng hồ, Ma Văn quấy nhiễu hạm sẽ phóng ra các đợt sóng quấy nhiễu tín hiệu với toàn bộ An Bố Tinh, đến lúc đó hắn mà muốn mở ra khe nứt không gian sẽ rất khó khăn.
– Tiêu Hoằng, ngươi nhớ kỹ cho ta, một ngày nào đó, Tần Nhược Bạch ta sẽ làm cho ngươi phải trả giá đắt cho ngày hôm nay!
Tần Nhược Bạch cố gắng trấn định hô lên, ngay sau đó hắn không dám dừng lại chút nào, cũng không quay đầu lại, mở ra khe nứt không gian, trực tiếp bỏ chạy về phía khu vực trung tâm của Phục Thản Đế Quốc.
Đối với lời nói của Tần Nhược Bạch, Tiêu Hoằng chỉ khẽ mỉm cười, sau đó liền mệnh lệnh Tác Phổ, thay đổi hướng đi, mục tiêu chính là Thánh Đàn Ngộ Giác Tinh!
Sau khi Tiêu Hoằng phát ra mệnh lệnh, đội ngũ hơn ngàn chiếc Ma Văn hạm trùng trùng điệp điệp, đủ loại kiểu dáng, đều điều chỉnh phương hướng, dùng Phổ Hưu Tư Hào và Tiên Nữ Hào làm kỳ hạm, ngay lập tức giết về phía Thánh Đàn!
Thánh Đàn là nơi nào, cũng không cần giới thiệu quá nhiều nữa, đó chính là nơi thần thánh nhất của Gia Đô liên hợp thể, là nơi bất khả xâm phạm, bất kỳ quốc gia nào cũng không được phép tự tiện đi vào, nếu không chính là bị trọng tội.
Tuy nhiên, trước mắt Tiêu Hoằng suất lĩnh quân đội khổng lồ, lại trực tiếp không hề cố kỵ, giết vào trong Thánh Đàn!
Gia Lạc Tư ở trong hoàng đô, nhìn thấy cảnh này, thân thể không kiềm mềm nhũn ra trên vương tọa.
Hắn tự nhiên rất rõ ràng điều này có nghĩa là gì, Tiêu Hoằng không chỉ bắt đi 66 chiếc Ma Văn chiến hạm kia, mà còn muốn kéo cả Phục Thản Đế Quốc về phía sụp đổ.
Nam bộ chư quốc bị Liên bang An Ni Á chiếm lĩnh, Phục Thản Đế Quốc đã không có năng lực phái ra Ma Văn chiến hạm tiến hành thu phục nữa, đây có nghĩa là Liên bang An Ni Á sẽ càng lúc càng lớn hơn, chắc chắn sẽ hình thành họa lớn.
Tiêu Hoằng có 244 chiếc Ma Văn chiến hạm, hơn nữa được Gia Đô Đế Quốc duy trì, thế lực đã là không thể lay chuyển được.
Nam bắc giáp công, hậu quả có thể nghĩ mà biết, huống chi, hiện tại Tiêu Hoằng đã bước vào trong thánh đàn, giết chết Hắc Trạch Sâm là mục đích của Tiêu Hoằng, nhưng hậu quả lại là cái gì? Nếu Tiêu Hoằng mà thành công, như vậy Tiêu Hoằng sẽ trở thành một Hắc Trạch Sâm thứ hai! Không, hắn so với Hắc Trạch Sâm thì còn đáng sợ hơn!
Nghĩ tới đây, chỉ trong nháy mắt, Quốc vương Gia Lạc Tư dường như đã già đi vài tuổi, trong lòng lại giống như một mảnh tro tàn.
Quốc vương Khang Du của Gia Đô đế quốc tự nhiên cũng biết chuyện như vậy, hắn biết rõ, tình thế hoàn toàn không khống chế được nữa, hiện giờ hắn chỉ có thể trở thành một người bình thường, gần như không thể tiến hành bất kỳ kiểm soát nào cả, không phải quyền lợi mất đi, mà là hắn đã không có đường rút lui.
Cùng lúc đó, Hắc Trạch Sâm vẫn đang ở trong phòng, lúc này hắn vừa mới tiến hành một nửa giờ tu luyện, Ngự lực trong cơ thể vẫn đang sôi trào, chỉ có điều so với Vận Trung, thì Hắc Trạch Sâm khống chế Ngự lực lại tốt hơn một chút, hơn nữa Hắc Trạch Sâm cũng không phải là một, hai lần dùng máu Kim quan điêu biến dị để tu luyện, tự nhiên là có kinh nghiệm rất phong phú.
Bởi vậy, từ đầu đến cuối Hắc Trạch Sâm đều mang sắc mặt bình thản, khống chế Ngự lực đang sôi trào trong cơ thể, đồng thời không nhanh không chậm, nguyên nhân chính là trong mắt Hắc Trạch Sâm, 116 chiếc Ma Văn chiến hạm chống cự lại Tập đoàn Thợ săn quân và Gia Đô Đế Quốc quân đội, không có khả năng nhanh như vậy mà chấm dứt.
Thậm chí rất có thể đang nằm trong giai đoạn giằng co.
Dựa theo Hắc Trạch Sâm phân tích, bất kể là Gia Đô Đế Quốc hay Phục Thản Đế Quốc, thì đều không hy vọng hoàn toàn xé rách mặt, tiến hành chiến tranh quy mô lớn.
Cạch… cạch… cạch…
Ngay khi Hắc Trạch Sâm còn đang nghĩ vậy, ba tiếng đập cửa dồn dập đột nhiên vang lên.
Đối với việc này, Hắc Trạch Sâm cũng không có chút bối rối, hắn chỉ hơi nhíu mày, tuy trong lòng có bất mãn, nhưng cũng không có biểu lộ gì quá phận.
– Chuyện gì?
Hắc Trạch Sâm không nhanh không chậm hỏi, ra sức làm cho Ngự lực khổng lồ của bản thân được nắm trong lòng bàn tay.
– Hắc Trạch Sâm đại nhân, xảy ra đại sự, toàn bộ 66 chiếc chiến hạm của Phục Thản Đế Quốc đã bị diệt!
Vệ đội trưởng Du Khải Minh ra sức hạ giọng nói, tuy nhiên, trong giọng nói đã tràn ngập vẻ lo lắng và nghiêm trọng.
Đã không có Phục Thản Đế Quốc kiềm chế, như vậy thì gần như Gia Đô liên hợp thể đã hoàn toàn thuộc về Tiêu Hoằng, điều này đối với Hắc Trạch Sâm mà nói, không thể nghi ngờ chính là tai nạn.
Hắc Trạch Sâm nghe vậy, thân thể đang ngồi xếp bằng không kiềm được hơi động, sau đó hai mắt đột nhiên mở ra, vẻ hoảng sợ trong ánh mắt đã không kiềm được hiện lên.
– Ngươi nói cái gì? Không có khả năng, Phục Thản Đế Quốc có 66 chiếc Ma Văn chiến hạm, cộng thêm 50 chiếc của Liên hợp hạm đội, cho dù hơn một trăm chiếc Ma Văn chiến hạm kia là hơn một trăm con heo, để cho Tiêu Hoằng đi giết, thì cũng không đến mức chỉ trong nháy mắt bị đánh nát chứ?
Hắc Trạch Sâm không kiềm được thốt lên, trong mắt lộ vẻ kinh hãi, hắn tuyệt đối không nghĩ tới việc đường đường là hạm đội của Phục Thản Đế Quốc, vậy mà lại không chịu nổi một kích như thế.
– Chính là vì 50 chiếc chiến hạm của Liên hợp hạm đội xuất hiện, mới khiến cho Phục Thản Đế Quốc hạm đội hoàn toàn tan vỡ, ngay khi mười một quốc gia kia xuất phát, Liên bang An Ni Á đã thừa cơ xông tới, trực tiếp vây hãm quốc gia của bọn họ, hiện giờ trong mười một quốc gia tới trợ giúp, thì có tám quốc gia đã bị nhập vào trong lãnh thổ của Liên bang An Ni Á, mà hạm đội của bọn họ lại tiến hành tiền hậu giáp kích, khiến cho Phục Thản Đế Quốc hạm đội phải đầu hàng, Tần Nhược Bạch chật vật chạy thoát.
Trên trán Du Khải Minh đã đẫm ướt mồ hôi, tuy rằng cực lực khống chế, nhưng vẫn hiện lên vẻ tuyệt vọng.
Mà Hắc Trạch Sâm nghe vậy, ngay lập tức hóa đá đương trường, giờ khắc này hắn mới thật sự ý thức được, phương pháp khi trước, làm cho mười một quốc gia xuất động toàn lực, chính là tồn tại một lỗ hổng lớn tới mức nào, hắn gần như đã tập trung toàn bộ ánh mắt vào Tập đoàn Thợ săn và Gia Đô Đế Quốc, mà lại bỏ qua sự tồn tại của Liên bang An Ni Á.
Lúc này, cho dù Hắc Trạch Sâm không phải đang ở trong thời kỳ tu luyện, thì cũng đã chạy trời không khỏi nắng rồi.
Tải eBook tại:
Chương 717: Mọi Người Xa Lánh
T
ại sao có thể như vậy được?
Giờ khắc này, trong lòng Hắc Trạch Sâm không kiềm được thốt lên, sắc mặt tái nhợt, giống như tai họa sắp rơi vào đầu vậy.
Cho tới bây giờ Hắc Trạch Sâm cũng rất khó tưởng tượng nổi, con kiến một năm trước mà hiện giờ lại có thể đạt được thực lực biến thái như thế.
– Tuyên bố xuống, nói rằng Hắc Trạch Sâm ta được thượng tôn mệnh lệnh, Tiêu Hoằng cả gan làm loạn, ý đồ phản bội Thánh Đàn, đại nghịch bất đạo, hiện tại mệnh lệnh chư quốc của Gia Đô liên hợp thể, đồng loạt phát binh bảo vệ Thánh Đàn, không được kháng mệnh!
Hắc Trạch Sâm ra lệnh cho Du Khải Minh, sau đó lại nó:
– Mặt khác, ra lệnh cho thành viên Vệ đội Thánh Vực, thay Hư Không chiến giáp, sẵn sàng chuẩn bị tiến hành ngăn chặn Tiêu Hoằng, tranh thủ thời gian cho ta.
Chuyện cho tới bây giờ, gần như Hắc Trạch Sâm cũng chỉ có một biện pháp như vậy mà thôi.
Du Khải Minh đứng ở ngoài cửa, hơi dừng một chút, hắn tự nhiên hiểu được, đây rõ ràng chính là để cho Vệ đội Thánh Vực dùng sinh mệnh tranh thủ thời gian cho Hắc Trạch Sâm a, tuy nhiên thân là tâm phúc tuyệt đối của Hắc Trạch Sâm, Du Khải Minh vẫn là cố dằn lòng lại, nói:
– Đã rõ!
Ngay sau đó, hắn lập tức lợi dụng danh nghĩa Hắc Trạch Sâm, bắt đầu sử dụng kênh công cộng của Thánh Đàn, phát ra mệnh lệnh khẩn cấp cho Gia Đô liên hợp thể, nội dung không sai một chữ so với lời của Hắc Trạch Sâm.
Gần như ngay khi Du Khải Minh phát ra mệnh lệnh, toàn bộ Gia Đô liên hợp thể, bất kể là đài tin tức nào, thì toàn bộ đều nhận được tin tức này, đồng thời phát tin tức này tới toàn bộ ngóc ngách của Gia Đô liên hợp thể.
Bất kể các quốc gia lớn nhỏ nào, bất kể là tinh cầu phồn hoa ra sao, hay là tinh cầu nơi hẻo lánh, thì mọi người gần như đều đồng thời nhận được tin tức nào, Hắc Trạch Sâm dùng danh nghĩa Thánh Đàn ra lệnh cho toàn bộ Gia Đô liên hợp thể.
Các quốc gia nhận được tin tức, đều đột nhiên ngẩn ra, sau đó liền lâm vào do dự, Hắc Trạch Sâm dùng danh nghĩa Thánh Đàn, bọn họ tự nhiên không tiện cãi lời, nhưng đi trợ giúp Thánh Đàn ư? Nhìn một chút hạm đội khổng lồ của Tiêu Hoằng đi, có đi thì cũng bị nghiền thành bột mà thôi.
Các quốc vương của đại quốc, Gia Lạc Tư thì tổn thất thảm trọng, đã lực bất tòng tâm, Khang Du thì lại làm bộ như không nghe đến, chỉ có những quốc gia bảo trì trung lập trước đó thì lại lâm vào trạng thái dao động.
Tiêu Hoằng ở trong Phổ Hưu Tư Hào, tự nhiên cũng có thể nhận được tin tức do Hắc Trạch Sâm phát ra.
Vẻ mặt hắn lạnh như băng, kèm theo vẻ lăng lệ.
Không một chút do dự, hắn liền dùng thân phận Tổng quản Phạm Cương Tinh, cầm lấy Ma Văn thông tin, nghiêm mặt nói:
– Từ ngày hôm nay, bên trong Thánh Đàn, A Di La là số một, Tiêu Hoằng ta là thứ hai, Hắc Trạch Sâm lòng mang ý xấu, mưu đồ gây rối, tội ác tày trời, hẳn phải chết không thể nghi ngờ, nếu dám phản kháng ta, sẽ bị tru diệt!
Nếu nói, trước đó Hắc Trạch Sâm phát ra tin tức, làm cho chư quốc của Gia Đô liên hợp thể lâm vào do dự, như vậy thì lúc này nhận được tin tức mà Tiêu Hoằng phát ra, gần như có thể nói là lâm vào rung động!
Điều này giống như một quả Ma Văn Hắc Động Đạn trực tiếp quét qua toàn bộ Gia Đô liên hợp thể, bất kể là người đứng đầu của một quốc gia, hay là các dân chúng, thì trong lòng đều lập tức trở nên căng thẳng.
So với Hắc Trạch Sâm cùng đồ mạt lộ, Tiêu Hoằng đang giữ thế thượng phong, không thể lay chuyển.
Trong tình huống mà A Di La không ra mặt, làm gì có ai dám vỗ ngực nói, có gan chính diện đánh với Tiêu Hoằng một trận?
Không có ai cả!
Chỉ sau năm phút đồng hồ ngắn ngủn, toàn bộ quốc gia bảo trì trung lập của Gia Đô liên hợp thể, đồng loạt phát ra tin tức, nguyện ý thần phục A Di La, nguyện ý thần phục Tiêu Hoằng tôn giả.
Tin tức này có nghĩa gì? Không cần nói cũng biết, đó chính là Tiêu Hoằng đã có thể một tay che trời ở Thánh Đàn và toàn bộ Gia Đô liên hợp thể!
Bởi vì tin tức mà các quốc gia này gửi đi đều được dùng hệ thống tin tức công cộng, bởi vậy Du Khải Minh đứng bên ngoài phòng của Hắc Trạch Sâm tự nhiên cũng có thể nhận được, vẻ mặt ngạo nghễ không ai bì nổi trước kia lúc này đã đầm đìa mồ hôi, trong mắt toát ra vẻ sợ hãi vô cùng vô tận.
Ngón tay hắn cũng không kiềm được run lên vài cái, tin tức như vậy đã thể hiện rõ rằng, Hắc Trạch Sâm đã mất đi quyền uy tại Gia Đô liên hợp thể, mất vào trong tay Tiêu Hoằng.
Hắc Trạch Sâm ở trong phòng cũng có thể nghe được thanh âm này, trong lúc nhất thời, hắn cảm thấy trước mắt tối sầm, hắn có năng lực chịu đựng tâm lý có thể nói là cực kỳ cường đại, nhưng lúc này cũng cảm thấy trước mắt trở nên choáng váng, trong đầu ong ong. truyện copy từ
Tin tức như vậy, Hắc Trạch Sâm tự nhiên hiểu được nó có nghĩa là gì, hắn sử dụng thủ đoạn mạnh mẽ, cứng rắn, cường ngạnh để đạt được quyền lợi ở Gia Đô liên hợp thể, nhưng lúc này đã bắt đầu sụp đổ với tốc độ nhanh như chớp, biến thành một con chuột chạy qua đường, ai cũng hô đánh.
Trên trán Hắc Trạch Sâm đã đẫm ướt mồ hôi, cho tới bây giờ hắn vẫn không thể tưởng tượng được, Tiêu Hoằng lại có một ngày đạt được thực lực như thế, mà lại càng không nghĩ tới, ngay đó lại tới nhanh như vậy.
Nên làm cái gì bây giờ? Nên làm cái gì bây giờ?
Trong lòng Hắc Trạch Sâm không ngừng lặp lại lợi này, hiển nhiên hắn đã vô cùng luống cuống rồi.
– Nhanh! Mệnh lệnh toàn bộ Vệ đội Thánh Vực tố thành viên xuất động, liều chết chặn lại Tiêu Hoằng, tranh thủ thời gian cho ta!
Hắc Trạch Sâm đang bối rối, liền hạ lệnh cho Du Khải Minh.
– Đã rõ!
Giọng điệu của Du Khải Minh bỗng nhiên trở nên rất nhẹ, đáp lại một tiếng, sau đó liền hơi có chút bất đắc dĩ, phát ra mệnh lệnh chặn đường Tiêu Hoằng đối với Vệ đội Thánh Vực.
Ngắn ngủn nửa giờ trôi qua, Tiêu Hoằng suất lĩnh liên hợp siêu cấp hạm đội xuất hiện gần Di Đà Tinh, đồng thời nhìn về phía đội hình Thợ săn Liên hợp hạm đội rộng lớn không thấy cuối trước mặt, hơn 4000 thành viên Vệ đội Thánh Vực, toàn thân mặc phòng hộ chiến giáp, xếp thành chữ “nhất”, chắn ngang giữa Thợ săn Liên hợp hạm đội và Di Đà Tinh.
Tuy nhiên, số lượng này mà so với Thợ săn Liên hợp hạm đội khổng lồ thì rất giống như châu chấu đá xe.
Không nói tới Tập đoàn Thợ săn hạm đội rốt cuộc sẽ để chiếc hạm pháo nào bắn phá, chỉ riêng từ số lượng binh sĩ mà nói, thì cũng đã đủ để dễ dàng dẹp yên các thành viên Vệ đội Thánh Vực, thậm chí tinh anh bên trong siêu cấp Liên hợp hạm đội này cũng có thể đơn đả độc đấu với Vệ đội Thánh Vực mà nghiền chết đối phương.
Trong phòng điều khiển chính của Phổ Hưu Tư Hào, Tiêu Hoằng thông qua cửa sổ quan sát, nhìn thành viên Vệ đội Thánh Vực xếp thành hình chữ “nhất”, vẻ mặt hắn vẫn lạnh như băng, không có chút dao động nào, chỉ khẽ nâng cánh tay lên.
Tác Phổ tự nhiên hiểu được đây ý gì, liền phân phó tất cả Ma Văn chiến hạm, làm tốt chuẩn bị nổ súng.
Ngay sau đó, hạm pháo của Thợ săn siêu cấp Liên hợp hạm đội đã có hơn vạn khẩu cùng lúc chĩa về phía các thành viên của Vệ đội Thánh Vực.
Dùng binh sĩ chém giết trong hư không ư? Quả thực chính là trò đùa.
Nhưng mà, điều làm cho Tiêu Hoằng và mọi người tuyệt đối không nghĩ tới chính là, ngay khi Thợ săn Liên hợp hạm đội điều chỉnh góc độ hạm pháo, Tiêu Hoằng chuẩn bị quyết liệt hạ sát thủ, thì các thành viên Vệ đội Thánh Vực đồng loạt nâng hai tay lên, vòng qua sau đầu, bày ra bộ dáng đầu hàng.
Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, vẻ mặt lạnh như băng của Tiêu Hoằng không kiềm được hiện lên một chút kinh ngạc, thành viên Vệ đội Thánh Vực có thể nói là tuyệt đối trung thành với Hắc Trạch Sâm, vậy mà lại có thể chủ động đầu hàng ư? Điều này có chút không thể tin được.
– Hắc Trạch Sâm bội bạc, muốn cho chúng ta đi chịu chết để tranh thủ thời gian cho một mình hắn, chúng ta đã hoàn toàn hết hy vọng với Hắc Trạch Sâm, do dó tìm đến nương tựa vào Tiêu Hoằng đại nhân, hy vọng ngài thành toàn.
Đội trưởng Vệ đội Thánh Vực thông qua kênh công cộng, nói với Tiêu Hoằng.
Hiển nhiên, khi trước Tiêu Hoằng giết chết Vận Trung, để cho Vận Trung mong Hắc Trạch Sâm cầu xin tha thứ, đã hoàn toàn đạt được hiệu quả vượt qua mong đợi.
Để cho lực lượng trung thành của Hắc Trạch Sâm xuất hiện rạn nứt, hiện tại dưới áp lực mạnh mẽ này, nó đã hoàn toàn sụp đổ.
Tuy nhiên, lúc này trên mặt Tiêu Hoằng cũng không có nửa điểm thoải mái, thành viên Vệ đội Thánh Vực thoạt nhìn không có vấn đề gì, nhưng Tiêu Hoằng không thể không đề phòng, bọn họ rốt cuộc là đầu hàng thật sự, hày là trá hàng, trong thời khắc mấu chốt này, Tiêu Hoằng cũng không muốn để xuất hiện vấn đề gì.
– Tất cả Ma Văn chiến hạm duy trì trạng thái cảnh giới, xuất động 5 chiếc vận binh hạm, tiếp nhận đầu hàng.
Tiêu Hoằng cầm lấy dụng cụ phát thanh, phát ra mệnh lệnh.
Ngay sau đó, bên trong Thợ săn Liên hợp hạm đội khổng lồ, có 5 chiếc vận binh hạm đồng loạt đi ra, sau đó có các Thợ săn binh sĩ cũng mặc Hư Không chiến giáp, áp giải từng gã thành viên Vệ đội Thánh Vực, vào trong vận binh hạm, cũng tạm thời giữ túi Ma Văn hoặc Văn Khí của bọn họ lại.
Trên cơ bản, mỗi một thành viên Vệ đội Thánh Vực đều vô cùng nghe lời, không có chút phản kháng nào, điều này dường như đã tỏ rõ, bọn họ hoàn toàn đã hết hy vọng đối với Hắc Trạch Sâm.
Dù sao trên thế giới này, làm gì có ai bán mạng cho một kẻ vô cùng ích kỷ và cường hoành đây?
Cùng lúc đó, Du Khải Minh ở trong hành lang của cổ bảo, tự nhiên có thể nhìn thấy thành viên Vệ đội Thánh Vực đã không theo mệnh lệnh của hắn, cùng lúc đầu hàng Tiêu Hoằng, trong lúc nhất thời biểu tình trên mặt đã trở nên vô cùng hoảng sợ, cảnh này đã nói rõ cho Du Khải Minh biết, đội quân đắc lực nhất của Hắc Trạch Sâm cũng đã hoàn toàn rời hắn mà đi rồi.
Hắc Trạch Sâm đã hoàn toàn biến thành một kẻ bị cô lập.
– Các thành viên Vệ đội Thánh Vực, các ngươi rốt cuộc đang làm gì? Các ngươi có biết hay không, các ngươi đang phản bội, phạm phải tội ác tày trời!
Du Khải Minh ít nhiều có chút bối rối, lớn tiếng gào lên về phía thành viên Vệ đội Thánh Vực.
– Phản bội, từ đâu nói vậy? Thành viên Vệ đội Thánh Vực chỉ nghe mệnh lệnh từ phía A Di La đại nhân, hơn nữa từ lúc này trở đi, Vệ đội Thánh Vực thừa nhận địa vị tuyệt đối của Tiêu Hoằng ở Thánh Đàn, từ nay về sau, cam nguyện nghe theo hắn điều khiển.
Đội trưởng Vệ đội Thánh Vực nói rõ từng câu một.
– Ngươi… ngươi…
Nghe Đội trưởng Vệ đội Thánh Vực nói như vậy, trong lúc nhất thời Du Khải Minh lại không thể nói được gì nữa, phản bội Hắc Trạch Sâm chính là phản bội Thánh Đàn? Vậy chẳng phải là công khai thừa nhận Hắc Trạch Sâm có mưu đồ gây rối ư!
Đội trưởng Vệ đội Thánh Vực không nói gì nữa, trực tiếp cắt liên lạc, đây cũng là biện pháp duy nhất mà Đội trưởng Vệ đội Thánh Vực dùng để bảo tồn Vệ đội Thánh Vực, ít ra thì cũng tốt hơn so với việc bị Hắc Trạch Sâm ép đi chết vì sự ích kỷ của hắh.
Đối mặt với cảnh này, Du Khải Minh thật sự sợ hãi, nhưng đây vẫn chỉ là bắt đầu.
Ngay sau đó, Du Khải Minh liền nhân được tin tức, Tây Điểm Chiến lược sư của Tân Cách Công Quốc đã tiến vào Thánh Đàn, đánh tới Ngộ Giác Tinh, mục đích chính là giết chết Hắc Trạch Sâm, tên ác đồ của Thánh Đàn!
Nếu nói quân đội của Tiêu Hoằng cũng đã đủ để giết chết Hắc Trạch Sâm, như vậy Lạc Tuyết Ninh lại xuất động, chẳng lẽ là để đạp lên thi thể của Hắc Trạch Sâm hay sao! Tin tức này, đối với Hắc Trạch Sâm mà nói, thì không khác nào họa vô đơn chí.
Tải eBook tại:
Chương 718: Quấy Rầy
K
hông dám có chút tạm dừng, Du Khải Minh liền xoay người, đi thẳng đến phòng của Hắc Trạch Sâm.
– Thế nào rồi?
Hắc Trạch Sâm khép hờ hai mắt, nghe thấy tiếng bước chân của Du Khải Minh càng lúc càng gần, liền cất tiếng hỏi.
– Đại nhân, tin tức xấu, tất cả thành viên Vệ đội Thánh Vực chưa từng chống cự, trực tiếp lựa chọn đầu hàng.
Hoàn toàn rũ bỏ tất cả quan hệ cùng ngài, đồng thời thừa nhận địa vị chủ đạo của Tiêu Hoằng ở Thánh Đàn.
Du Khải Minh run rẩy, báo cáo cho Hắc Trạch Sâm.
Lúc này Hắc Trạch Sâm cũng không lập tức đáp lại, nhưng rõ ràng có thể nhìn thấy, bản thân Hắc Trạch Sâm không kiềm được chao đảo, khóe miệng chảy ra một vết máu.
Hắc Trạch Sâm tự nhiên hiểu được, điều này rốt cuộc có ý nghĩa gì? Hiện tại ở Thánh Đàn, hắn đã không hề khác gì với đệ tử cấp cao bình thường cả.
Hiện tại không thể không thừa nhận, hành động vô tình nhục nhã Tiêu Hoằng của Hắc Trạch Sâm trên quảng trường khi trước, đã mang tới cho hắn mối họa sát thân.
Đây là một chuyện làm cho người khó có thể tưởng tượng được tới cỡ nào a, chỉ tiếc, hiện tại có nói cái gì thì cũng đều đã muộn rồi.
– Còn nữa, Lạc Tuyết Ninh dẫn theo Tây Điểm Chiến lược sư cũng đã xuyên qua biên giới giữa Thánh Đàn và Tân Cách Công Quốc, giết về phía Ngộ Giác Tinh!
Du Khải Minh tiếp tục báo cáo với Hắc Trạch Sâm.
Tin tức như vậy, đối với Hắc Trạch Sâm mà nói, chính là một đả kích không nhỏ.
Nhưng là nó cũng kích thích tâm tính “lợn chết không sợ nước sôi” trong lòng hắn.
– Tiêu Hoằng tiếp nhận Vệ đội Thánh Vực đầu hàng, gần như cũng đã chậm trễ hai mươi phút phải không? Thời gian này đối với ta mà nói thì cũng đã đủ rồi, trước khi bọn họ tới, ta hoàn toàn có thể vượt qua thời kỳ Ngự lực sôi trào, Tiêu Hoằng hắn giết về phía ta? Chẳng lẽ cho rằng Hắc Trạch Sâm ta là bùn đất dễ nhào nặn hay sao? Đến lúc đó, ta tuyệt đối sẽ làm cho Tiêu Hoằng…
– Ngao!
Không đợi Hắc Trạch Sâm nói xong, đột nhiên hắn liền nghe thấy từ phía cực xa truyền đến một tiếng gầm rú, tiếng động này làm cho Hắc Trạch Sâm cảm thấy có chút quen thuộc, nhưng lại không nhớ mình đã từng nghe thấy ở đâu.
Cố gắng ngẩng đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, vẻ mặt vốn còn chút bình tĩnh của Hắc Trạch Sâm đã không kiềm được trở nên căng thẳng, hai mắt mở to ra, hắn thấy trên bầu trời Ngộ Giác Tinh có một cái bóng to lớn màu lam sẫm đang giáng xuống, hành động nhanh như tia chớp.
Bằng vào thị lực cực rõ của Hắc Trạch Sâm, tất nhiên có thể rõ ràng nhìn thấy, thứ đang từ trên trời giáng xuống kia là gì, đó chính là Hàn sương long đã từng ăn sống Vận Trung.
Hiện giờ sau khi ăn Vận Trung, sức chiến đấu của Hàn sương long đã đạt tới Ngự Hồn cấp hai, đồng thời trạng thái vô cùng khỏe mạnh.
– Chết tiệt! Tại sao có thể như vậy được?
Hắc Trạch Sâm không kiềm được thốt lên, trên mặt không tự chủ được hiện lên vẻ sợ hãi.
Không hề nghi ngờ, thời điểm này Hắc Trạch Sâm đã gặp phải phiền toái lớn rồi.
Chỉ là có một điều mà Hắc Trạch Sâm nghĩ mãi không ra, đại quân của Tiêu Hoằng chưa tới, vì sao Tiêu Hoằng dám để Hàn sương long là sức chiến đấu chủ yếu này một mình tới đây? Nên biết rằng, nếu Hắc Trạch Sâm ở trong trạng thái bình thường, cho dù Hàn sương long đạt tới Ngự Hồn cấp hai, thì cũng tuyệt đối không phải là đối thủ của Hắc Trạch Sâm.
Hay là… Tiêu Hoằng biết ta đang dùng máu Kim quan điêu biến dị? Nhưng điều này làm sao có thể xảy ra được?
Hắc Trạch Sâm không kiềm được hơi nghĩ ngợi, đồng thời đã bắt đầu cảm thấy tình thế đang không ngừng chuyển biến xấu, không thể phủ nhận, Hàn sương long xuất hiện lúc này, tuyệt đối là một đả kích không nhỏ đối với Hắc Trạch Sâm.
Cho dù Hắc Trạch Sâm có thực lực Ngự Hồn cấp bốn cường hãn, cho dù Hắc Trạch Sâm có kinh nghiệm phong phú khi sử dụng máu Kim quan điêu biến dị, nhưng đối mặt với một tên khổng lồ có thực lực Ngự Hồn cấp hai quấy rầy, thì cũng tuyệt đối không chịu được.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Hàn sương long đã đi tới trên không trung cổ bảo, không ngừng bay quanh, dường như thật sự dựa theo mệnh lệnh khi trước của Tiêu Hoằng, tìm kiếm tung tích của Hắc Trạch Sâm.
Bên dưới cổ bảo, tuy thiếp thân vệ đội ra sắc chống đỡ, nhưng tiếc rằng chỉ có mười mấy người, uy hiếp đối với Hàn sương long cũng không lớn.
Khi trước cũng đã nói qua, đại não của Hàn sương long phi thường to lớn, thị lực lại cực kỳ tinh mẫn, đồng thời có thể cảm nhận được sóng Ngự lực từ trong thân thể con người phat ra, bởi vậy, chỉ sau nửa phút, Hàn sương long đã tập trung được vị trí chuẩn xác của Hắc Trạch Sâm.
Nó liền bay một vòng trên không trung, lao thẳng tới vị trí của Hắc Trạch Sâm trong cổ bảo mà giết tới, đồng thời nó đã mở ra cái miệng màu lam sẫm, trong miệng đang ngưng kết một lốc xoáy sương lạnh!
– Con súc sinh chết tiệt!
Nhìn Hàn sương long tập kích, Hắc Trạch Sâm không kiềm thất thố kêu lên, hắn mạnh mẽ áp chế Ngự lực đang sôi trào, lau đi một tia máu trên khóe miệng.
Thấy Hàn sương long trực tiếp phun ra hàn vụ về phía mình, Hắc Trạch Sâm không chút tạm dừng, cánh tay nhấc lên, khởi động Quỷ Hỏa Chiến Văn của mình, một cánh tay vung lên, trên bàn tay Hắc Trạch Sâm đột nhiên hình thành một luồng năng lượng thể màu xám có hình mặt người, vẻ mặt này nhìn qua cực kỳ thống khổ, sau đó nó trực tiếp từ bàn tay của Hắc Trạch Sâm mà bắn ra ngoài.
Sau khi năng lượng thể hình mặt người này xuyên qua cửa sổ, trong nháy mắt nó nổ tung giống như Ma Văn lựu đạn, chỉ có điều, hiệu quả so với lựu đạn thì còn kỳ lạ hơn nhiều.
Trong nháy mắt giữa cổ bảo và Hàn sương long đã hình thành một luồng lửa to lớn, có màu xanh biếc như ma trơi.
Hàn vụ có nhiệt độ cực thấp tiến vào trong đó, trực tiếp bị trung hoà, ngay sau đó bên trong luồng lửa ma trơi có đường kính khoảng hai mươi thước lại lần nữa hình thành một khuôn mặt người dữ tợn.
Nó há bộ răng nanh ra, xông về phía Hàn sương long mà cắn xé.
Đối với thứ này, Hàn sương long cũng không quá kích động, nó lập tức ung dung quay đầu, giống như một con chim yến bay đi, đồng thời không ngừng biến hóa phương hướng trên không trung, mãi cho tới khi khuôn mặt người dữ tợn phía sau hoàn toàn tiêu tán trong không khí thì mới thôi.
Đây cũng là điều Tiêu Hoằng đã dặn Hàn sương long từ trước, không cầu có thể giết chết Hắc Trạch Sâm, chỉ cần làm cho hắn tức giận là được rồi.
Trên thực tế, hiện giờ đây cũng là một loại sách lược mà Hắc Trạch Sâm sợ nhất, dù sao hiện tại hắn đang trong thời gian Ngự lực sôi trào, căn bản là không chịu nổi hao tổn như vậy, một hay hai lần điều động Ngự lực, tiến hành tấn công, bằng vào thực lực Ngự Hồn cấp bốn cường hãn thì vẫn còn không sao cả, nhưng nếu bốn lần, năm lần thì sao?
Chẳng lẽ Hắc Trạch Sâm có thể cam đoan Ngự lực trong cơ thể không bị thương tổn hay sao? Hắn cũng không có vận khí tốt như vậy.
Gần như ngay khi Hắc Trạch Sâm vừa mới tiến hành xong một lần tấn công, Hàn sương long đã bay một vòng lớn trên bầu trời, đã lại lần nữa bay về, sau đó lao xuống, bày ra một bộ dáng tợn ánh, ý đồ tiếp tục tấn công Hắc Trạch Sâm.
Đối mặt với cảnh này, Hắc Trạch Sâm đang trong tình trạng nửa tuyệt vong, cũng không kiềm được phải nheo mắt suy nghĩ, sau đó hắn ra sức, cẩn thận điều động Ngự lực trong cơ thể, vươn một ngón tay ra, đầu ngón tay trở nên sáng ngời.
Hắn nhìn về phía Hàn sương long đang giương nanh múa vuốt đánh tới, mạnh mẽ nhấn một ngón tay ra ngoài cửa sổ.
Theo ngón tay của Hắc Trạch Sâm điểm ra, không gian bốn phía ngón tay này dường như bắt đầu trở nên vặn vẹo.
Sau đó có một điểm sáng rực rỡ đã xé rách không gian, trực tiếp bắn về phía Hàn sương long đang giương nanh múa vuốt kia. xem tại t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m
Chỉ là Hắc Trạch Sâm tuyệt đối không nghĩ tới, dường như chỉ số thông minh của Hàn sương long kia lại cũng tăng lheo cấp bậc Ngự lực, ngay khi cánh tay của Hắc Trạch Sâm vừa mới được nâng lên, bộ dáng hung thần ác sát của nó đã biến mất, cũng bày ra vẻ mặt khinh khỉnh, xoay người điên cuồng chạy trốn.
Thủ đoạn công kích của Hắc Trạch Sâm đã ngay lập tức thất bại, nếu lúc này Hắc Trạch Sâm có thể động đậy, ở trong trạng thái bình thường, thì có ba con Hàn sương long như thế này hắn cũng không để vào mắt, nhưng mà đó chỉ là “nếu”.
Hiện giờ vì phòng ngừa Ngự lực bị thương, Hắc Trạch Sâm chẳng những vừa phải áp chế Ngự lực, còn không thể động đậy được nữa.
trong phòng điều khiển chính, Tiêu Hoằng đã có thể nhìn thấy cảnh tượng trên Ngộ Giác Tinh và màn biểu diễn của Hàn sương long, vẻ mắt hắn cũng không có chút thoải mái nào, ngược lại còn nhíu mày, vẻ mặt ngưng trọng.
– Tốt lắm, cứ như vậy mà làm, chỉ cần chọc cho Hắc Trạch Sâm mất kiên nhẫn, thì là thắng lợi rồi!
Tiêu Hoằng ngẩng đầu nhìn màn hình, thì thào tự nói, tuy nhiên, hắn cũng không dám coi thường, nguyên nhân chủ yếu chính là lo lắng Hàn sương long khinh địch.
Sống chung với Hàn sương long lâu như vậy, trong lòng Tiêu Hoằng, dường như chỉ có Hàn sương long mới là trung thành nhất với mình, Tiêu Hoằng thường thường coi Hàn sương long trở thành phiên bản phóng đại của Cầu Cầu mà đối đãi.
Ước chừng nửa tiếng trôi qua, Hàn sương long giống như một con ruồi khổng lồ, bay bốn phía cổ bảo của Hắc Trạch Sâm, bay tới bay lui tận mười mấy lần, làm cho lửa giận trong lòng Hắc Trạch Sâm bốc lên bốn phía.
Nếu hắn chống cự lại thì sẽ có thể làm cho Ngự lực bị hao tổn, nhưng không để ý tới, vậy thì Hàn sương long sẽ tàn sát cả nơi này.
Càng chết người hơn là, đối mặt với Hàn sương long nghênh ngang thoát đi, Hắc Trạch Sâm còn không thể truy kích được, điều này làm cho Hàn sương long chỉ cần có một chút thông minh, bằng vào thực lực Ngự Hồn cấp hai, thì có thể ra vào tự nhiên, ngược lại Hắc Trạch Sâm thì hoàn toàn bị một con Vũ thú chơi đùa mà không thể làm gì được.
Hắc Trạch Sâm ngồi trên giường, toàn thân đã nổi lên cách mạch máu lớn bằng ngón tay út, nhìn qua cực kỳ dọa người, bên trong máu có chứa đại lượng Ngự lực không thể phóng ra được.
Đây cũng là biện pháp bất đắc dĩ để phòng ngừa Ngự lực bị thương, đó chính là rót Ngự lực không khống chế được vào trong mạch máu, tạm thời phủ kín lại, nhưng một lần hai lần, thậm chí là mười lần cũng vẫn có thể, nhưng dù sao dung lượng mạch máu cũng không phải là vô hạn, hiện tại Hắc Trạch Sâm chỉ cảm thấy toàn thân bắt đầu nóng lên, huyết áp kịch liệt dâng cao, cảm thấy mạch máu sắp nổ tung ra rồi.
Vào lúc này, Hắc Trạch Sâm đã rõ ràng cảm giác được, mình đã tới mức cực hạn rồi, nếu tiếp tục tiêu hao nữa, thì sẽ xuất hiện nguy hiểm, nguy hiểm tới tính mạng.
Lúc này Hàn sương long đang bay vài vòng trên bầu trời, lại một lần nữa tấn công về phía cổ bảo, tuy rằng trên mặt đất có hai mươi mấy thiếp thân vệ đội đang chặn lại, nhưng mà uy hiếp của bọn họ đối với Hàn sương long quả thật là quá nhỏ.
Sau một lúc tránh trái tránh phải, Hàn sương long lại một lần nữa xuất hiện trước mặt Hắc Trạch Sâm, cũng bày ra một bộ dáng dữ tợn, sau đó mở to mồm, phun ra một luồng hàn vụ.
– Con súc sinh chết tiệt này! Xem ta giết chết ngươi như thế nào!
Đối mặt với sự quấy rầy không ngừng nghỉ này, Hắc Trạch Sâm rốt cục hoàn toàn phẫn nộ, hắn nhìn Hàn sương long một cái, hai bàn tay đột nhiên vung lên, giữa hai tay đã hình thành hai cái lốc xoáy màu xám đen.
Bá…
Ngay sau đó, trên bầu trời cổ bảo đột nhiên bị một tầng mây mù màu xám bao phủ, trong nháy mắt, ánh mặt trời trên cao đã bị chặn lại, mặt đất trở nên đen như mực, phảng phất như đêm tối đã buông xuống.
Ngay sau đó, trong tầng mây tối như mực này, một gương mặt người vặn vẹo, thống khổ đang chậm rãi hình thành, sau đó nó há miệng, trong miệng hình thành một luồng sáng, nó giương mắt nhìn lên, cực kỳ khủng bố.
Tải eBook tại:
Chương 719: Một Cái Hiệu Tay
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 720: Tề Bắn
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










