1. Home
  2. Khoa Huyễn
  3. Ma Ngân
  4. Tập 71 : Giết Chết Vận Trung! 5 (c701-c710)

Ma Ngân

Tập 71 : Giết Chết Vận Trung! 5 (c701-c710)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 701: Giết Chết Vận Trung! 5

I

con_loading { background:url( no-repeat center center; }

Tải eBook tại:


Chương 702: Giết Chết Vận Trung! 6

I

con_loading { background:url( no-repeat center center; }

Tải eBook tại:


Chương 703: Giết Chết Vận Trung! 7

A

ds Mười giây đồng hồ trôi qua,hắc động tối như mực của Ma Văn Hắc Động Đạn đã trở nên vô cùng sángchói, hấp thu năng lượng và các vật chất khác, giờ khắc này nó đã đạttới bão hòa.

Ngay sau đó, hắc động liền hoàn toàn nổ tung.

Không có thanh âm nào, nhưng chỉ thấy từng luồng sóng năng lượng hìnhtròn trực tiếp lao về bốn phương tám hướng, sóng xung kích mãnh liệtthậm chí còn làm cho thời không một lần nữa trở nên vặn vẹo.

Ngay cả Ma Văn chiến hạm của Thiên Hạc Tinh cũng đều có thể cảm nhậnđược lực trùng kích mãnh liệt, hạm thể không kiềm được lung lay vài lần, giống như một con thuyền gặp phải sóng gió.

Mà trên không trung hai cực của Thiên Hạc Tinh lại có Cực Quang hiện ra bốn phía, sáng như ban ngày.

Phạm vi làn sóng xung kích này lan đến là cực kỳ rộng lớn.

Về phần Vận Trung, hắn đã trực tiếp đã bị luồng sóng xung kích mạnh mẽnày quét vào trong Thiên Hạc tinh hệ.

Còn hai chi hạm đội phía trước thì giống như đã biết trước mọi thứ, trực tiếp tới gần nhau, dứt khoát ngăn lại con đường Vận Trung trốn về phía Thánh Đàn, sau đó không chút lưutình nào, thậm chí ngay cả cơ hội đầu hàng cũng không cho Vận Trung, màtrực tiếp nã pháo.

Lúc này toàn thân Vận Trung đã là máu thịt bầy nhầy, tiên huyết trộn với Ngự lực hóa lỏng màu xanh, không ngừng chảy ra.

Tuy nhiên bằng vào thực lực cường hãn cấp Ngự Hồn, Vận Trung vẫn chưachết, mặc dù vậy, hắn cũng đã trở nên vô cùng thê thảm rồi.

Đối mặt với hạm pháo oanh kích cường hãn, Vận Trung cắn chặt răng, lạilần nữa khởi động biến ảo Ma Văn, Ngự lực trong cơ thể hắn còn bịthương, vừa rồi lại bị Ma Văn Hắc Động Đạn lan đến, tuy rằng phản ứngnhanh, chưa bị đánh nát hay hút vào trong hắc động, nhưng cũng bị thương tổn khá lớn, đồng thời Ngự lực đã tiêu hao hầu như không còn.

Bởi vậy cường độ mở ra biến ảo Chiến Văn đã không bằng một nửa khi trước nữa.

Đối với chiêu thức hạm pháo điên cuồng tấn công của Tiêu Hoằng, VậnTrung bị bắt phải đi về phía Thiên Hạc Tinh.

Hơn nữa bằng vào trạng thái hiện tại của Vận Trung, gần như đã không thể tiếp tục ở lại trong hưkhông bao lâu nữa.

Ngự lực trong cơ thể đã không thể chịu được môi trường trong hư không khắc nghiệt này nữa.

Nửa tiếng trôi qua, Vận Trung đã bị hai chi hạm đội bắn cho phải lùi vào gần Thiên Hạc Tinh, đồng thời Phổ Hưu Tư Hào cũng lại lần nữa lao tới,trực tiếp xuất động 2000 chiếc cơ pháo loại phi cơ không người lái, tấtcả lao về phía Vận Trung mà bắn giết.

Đồng thời, tất cả hạm pháo cũng lại lần nữa điều chỉnh góc độ, nhằm về phía Vận Trung, dụng ý đã phi thường rõ ràng.

Lúc này, dân chúng Gia Đô Đế Quốc đứng chờ trước màn hình, cùng với dânchúng Phục Thản Đế Quốc, đều đã lặng ngắt như tờ, lẳng lặng nhìn vào màn hình.

Có ước chừng 2000 chiếc phi cơ không người lái vây quanh VậnTrung máu chảy đầm đìa mà điên cuồng oanh tạc.

Vận Trung mệt mỏi ứngđối, vẻ ngoài vô cùng thê thảm.

Lần này, dân chúng Gia Đô Đế Quốc coi như đã hoàn toàn hiểu biết về bảnchất của Tiêu Hoằng rồi, toàn bộ những yếu đuối khi trước đều chỉ làngụy trang, hiện tại mới là bản tính của Tiêu Hoằng, đó chính là tànnhẫn, nhất quyết phải giết chết Vận Trung!

Áo Thác đang nghỉ ngơi trong Tiên Nữ Hào, lúc này cũng đang xoa xoa tay, thông qua màn hình quan sát Thiên Hạc Tinh, lông mày của hắn cũng hơinhăn lại.

Đúng vậy, trước đây Áo Thác cũng từng nghĩ đến việc Tiêu Hoằng có thể sẽ xử lý Vận Trung, cũng đã chuẩn bị tốt cho việc này rồi, nhưng hắn lạituyệt đối không nghĩ tới, chiến đấu vừa mới bắt đầu thì đã nghiêng vềmột bên như vậy, gần như chưa cần phải hy sinh quá nhiều mà đã ép đượcVận Trung tới tình cảnh như vậy rồi.

Không thể phủ nhận, đơn thuần từ khả năng chỉ huy mà nói, Tiêu Hoằngtuyệt đối có thể được coi là nhân tài hiếm có, tiến công điên cuồng,lãnh huyết, xử sự bình tĩnh, thủ đoạn tàn nhẫn, vì đạt được mục đích màkhông từ thủ đoạn nào.

Đương nhiên, Tiêu Hoằng vận dụng Ma Văn Hắc Động Đạn, điều này ít nhiềucũng làm cho Áo Thác có chút bất bình, may mà Tiêu Hoằng còn hiểu đượcmột chút, không kích nổ trong Thiên Hạc tinh hệ, đồng thời đây cũng làđiểm mấu chốt mà Áo Thác và Gia Đô Đế Quốc có thể tha thứ được.

Trái lại, Vận Trung ở trên quỹ đạo của Thiên Hạc Tinh, đối mặt với đámphi cơ không người lái giống như đàn ong này, tuy rằng mỗi một lần ratay đều có thể đánh tạn hai, ba chiếc, nhưng mà điều này có tác dụng gìhay sao?

Nếu cứ tiếp tục thế này, thì Vận Trung sẽ trực tiếp bị Tiêu Hoằng “mài” cho đến chết.

Nhìn tất cả hạm pháo đã đồng loạt nhắm ngay vào mình, khuôn mặt dính đầy máu của Vận Trung đã trở nên vô cùng dữ tợn, mà Vận Trung cũng biết rất rõ ràng, bằng vào trạng thái hiện tại của mình thì không thể đỡ đượccác hạm pháo này tấn công nữa, một lượt bắn này tuyệt đối sẽ làm cho Ngự lực đang ảm đạm trong cơ thể hắn hoàn toàn tan rã.

Đã rơi vào đường cùng, Vận Trung lại đột nhiên xoay người, chui vàotrong tầng khí quyển của Thiên Hạc Tinh, bởi vì chỉ có ở trong hành tinh thì mới có thể tránh né trọng hình hạm pháo tấn công, tuy nhiên VậnTrung cũng hiể rất rõ, tiến vào Thiên Hạc Tinh thì sẽ là chui đầu vôlưới.

Ngắn ngủn vài phút sau, Vận Trung đã bị ép phải dừng trên một khu đấthoang trên Thiên Hạc Tinh, bốn phía đều là các triền núi thấp liên miênkhông dứt, tùy ý có thể thấy các rừng cây thưa thớt.

Mà Vận Trung gần như đang nằm rạp trên mặt đất, chiến bào vốn vô cùngquý báu chỉnh tề, hiện giờ gần như đã rách thành mảnh nhỏ, so với tên ăn xin thì còn thê thảm hơn, đồng thời trên người hắn đã bị tiên huyếtnhuộm thành từng mảng đỏ sậm, từ trên xuống dưới có vô số vết thương,tóc tai bù xù, trên mặt gần như không thể thấy rõ khuôn mặt vốn sạch sẽtrước kia nữa, toàn bộ đã bị tiên huyết che phủ, chỉ có cặp mắt hai màuđen trắng kia thì còn thấy rõ.

Gần như ngay lập tức sau khi hai chân Vận Trung vừa mới chạm đất, mộtcái đổ bộ khí hình trùy đã giống như sao băng xẹt qua bầu trời, trongnháy mắt đã bắn ra bốn phía trên không trung.

Ngay sau đó Vận Trung đãcó thể rõ ràng nhìn thấy, Tiêu Hoằng mặc một bộ chiến giáp nhẹ, đang vôcùng nhẹ nhàng hạ xuống trên một triền núi thấp, sắc mặt lạnh như băng,trên cánh tay của hắn, năng lượng văn có chứa kỹ thuật Để Văn đang không ngừng lượn lờ.

– Tiêu Hoằng? Không thể tưởng được ngươi lại đơn thương độc mã đi tìmchết? Vừa đúng lúc, cho dù Vận Trung ta có chết, thì cũng sẽ kéo theotên chết tiệt nhà ngươi làm đệm lưng.

Vận Trung nhìn thấy bóng người mới xuất hiện này, ánh mắt vốn đang rấtthê thảm đột nhiên phát ra từng luồng sáng dữ tợn và lăng l.

Hắn độtnhiên nắm chặt tay, năng lượng văn trên cánh tay cũng bắt đầu trở nênsáng chói.

Đúng vậy, hiện tại Vận Trung đã chật vật không chịu nổi, tuy rằng có Ngự lực cấp Ngự Hồn, nhưng trước mắt đã bị hạm pháo điên cuồng oanh tạc,lại bị Ma Văn Hắc Động Đạn lan đến, gần như cũng chỉ có thể miễn cưỡngphát huy ra sức chiến đấu của Đại Ngự Sư cấp ba, tuy nhiên, bằng đó cũng đủ để giết chết Tiêu Hoằng rồi.

– Kéo ta làm đệm lưng ư? Không bao giờ được đâu, ta chỉ muốn tới gầnnhìn một chút, chứng kiến thời khắc tuyệt vời ki ngươi tử vong mà thôi!

Một mình đối mặt với Vận Trung, nhưng trên mặt Tiêu Hoằng lại không cóbất kỳ vẻ e ngại nào, ngược lại còn giống như đã định liệu trước.

Sau đó hắn liền đưa hai ngón tay vào miệng, thổi ra một tiếng huýt sáo cực kỳvang dội.

– Ngao…

Ngay sau đó, phía chân trời đã xuất hiện Hàn sương long màu lam sẫm.

Nólập tức hạ xuống giữa Vận Trung và Tiêu Hoằng, tuy rằng chỉ trong thờigian ngắn ngủn không đến hai ngày, nhưng Hàn sương long ở trên mẫu hạmcũng đã nghẹn tới mức phát điên rồi.

– Đại long, giết hắn!

Thấy Hàn sương long nhìn mình, Tiêu Hoằng liền nhẹ nhàng lên tiếng.

Mà“đại long” cũng là tên thân mật mà Tiêu Hoằng đặt cho Hàn sương long.

Nghe thấy Tiêu Hoằng chỉ dẫn, Hàn sương long không chút tạm dừng, trựctiếp lao về phía Vận Trung, mở ra cái mồm to lớn, phun ra một luồngsương lạnh giống như cơn lốc, trong luồng sương lạnh này, có rất nhiềumảnh hàn băng sắc lẹm như dao đang bay loạn.

Những nơi cơn lốc đi qua, cỏ cây đều héo rũ, cây cối bị đóng băng, nhiệt độ cực thấp.

Đối mặt với cơn lốc này, nếu Vận Trung ở trong thời kỳ đỉnh phong thìcòn có thể ứng đối tự nhiên được, nhưng lúc này hắn lại chỉ có thể pháthuy ra thực lực Đại Ngự Sư cấp, nên lập tức cảm nhận được sự uy hiếp.

Vận Trung không nghĩ tới, Tiêu Hoằng vì đánh chết mình mà lại còn có thể đưa cả Hàn sương long từ ngàn dặm xa xôi tới đây, trên cơ bản chính làkhông từ thủ đoạn nào cũng phải giết chết mình.

Vận Trung dữ tợn liếc nhìn Tiêu Hoằng trên đỉnh núi một cái, sau đó hắnliền không dám dừng lại chút nào, thân thể đột nhiên lắc một cái, tránhthoát cơn lốc, chuẩn bị đi vòng qua Hàn sương long, trực tiếp lao vềphía Tiêu Hoằng mà chém giết.

Nhưng Hàn sương long đang thừa thãi tinh lực này làm sao có thể dễ dàngbuông tha một “món đồ chơi” như vậy được? Nó vặn vẹo thân thể, đôi cánhgiống như cánh buồm lớn đột nhiên mở ra, vỗ hai cái, cái đầu cực lớn đãtrực tiếp va chạm vào thân thể máu chảy đầm đìa của Vận Trung.

Ầm…

Ngay khi hai chân Vận Trung vừa mới chạm vào triền núi, chỉ nghe thấymột tiếng vang trầm đục phát ra, Vận Trung đường đường là Ngự Hồn, nhưng lại trực tiếp bị đánh bay tận mấy trăm thước, mãi cho đến khi thân thểva chạm thật mạnh vào một vách đá, thì hắn mới ngừng lại được, trongmiệng, trong mũi điên cuồng phun máu ra.

Mà ngay cả những người đang quan sát trong màn hình, khi thấy một đệ tửcấp cao của Thánh Đàn phải lưu lạc tới mức này, thì đều phải nhíu mày,có thể nói, Vận Trung thật sự rất thê thảm.

Đương nhiên những người biết rõ Tiêu Hoằng thì gần như không ai trông cậy vào việc Tiêu Hoằng sẽ thủ hạ lưu tình cả.

Cho dù Hắc Trạch Sâm ở trong cổ bảo, nhìn thấy Vận Trung gặp phải cảnhngộ như thế, cũng không nhịn được nổi lên một trận bi thương, mà đi kèmvới bi thương, chính là sự phẫn nộ, phẫn nộ ngập trời đối với TiêuHoằng.

Lúc này thì trên mặt Tát Già, Ma Sở cũng hiện lên vô tận kinh hãi và cốkỵ.

Tình thế phát triển đến nước này, cự ly Thánh Đàn trở nên hỗn loạnđã không còn xa xôi nữa, thậm chí toàn bộ Gia Đô liên hợp thể cũng đềubị liên luỵ theo.

Hơn nữa khi trước cho dù bọn họ nằm mơ cũng đều không thể tưởng tượngđược, một ngày kia, Tiêu Hoằng lại có thể dùng tư thái này để hạ sát thủ với Vận Trung ngay trước mắt Hắc Trạch Sâm như vậy.

Đúng vậy, khi trước Tiêu Hoằng đã ở trên quảng trường trung tâm mà hạlời thề, nhưng lại từng bị vô số người coi là trò cười, nhưng lcus này,Tát Già không cho rằng còn có ai dám coi rẻ lời thề của Tiêu Hoằng nhưtrước nữa.

Nếu Vận Trung chết đi, đối với thế lực của Hắc Trạch Sâm thì tuyệt đối là một tổn thất nặng nề, trước nay chưa từng có.

Trái lại Tiêu Hoằng ở trong Thiên Hạc Tinh, vẻ mặt vẫn không có nhiềubiến hóa như những người xem đó, hắn chỉ đứng yên, hai tay rủ xuống,bình thản nhìn cảnh tượng Hàn sương long đang “ngược đãi” Vận Trung.

Trải qua giao phong, tuy Vận Trung chưa bị vết thương trí mệnh, nhưngđối mặt với Hàn sương long có thực lực Ngự Hồn cấp một này, thì rõ rànghắn đã có chút lực bất tòng tâm, mặc dù hắn là nhân loại, chỉ số thôngminh cao hơn Hàn sương long rất nhiều, nhưng trước mắt, thực lực hai bên lại kém nhau quá xa.

Trên thân thể hắn lại có thêm mấy vết thương cực sâu nữa, tiên huyết,Ngự lực màu xanh đang điên cuồng chảy ra, Ngự lực trong cơ thể sắp lâmvào tình trạng tiêu hao gần như không còn.

Cho dù rơi vào cục diện này, nhưng Vận Trung vẫn chưa thể tin được, ngày hôm qua hắn còn đang chiếm thượng phong, nhưng hiện giờ lại bị đẩy vàomột tuyệt lộ.

Tải eBook tại:


Chương 704: Giết Chết Vận Trung! 8

A

ds Ước chừng trải qua nửa tiếng giao chiến, Vận Trung đã vô cùng chật vật rồi, toàn thân không còn chỗnào hoàn hảo nữa, tuy nhiên, đối mặt với từng đợt tấn công liên tiếp của Hàn sương long, Vận Trung cũng chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ, từ đầutới cuối, hắn gần như không có chút lực trả đòn nào.

Vốn khi trước còn muốn đánh lén Tiêu Hoằng, nhưng lúc này, ngay cả sức lực để đánh lén mà Vận Trung cũng đã không có nữa.

Càng làm cho Vận Trung cảm thấy tuyệt vọng chính là, các thành viênThích Khách Minh sau khi thu phục 500 Vệ đội Thánh Vực thành viên, thìđều đã mặc chiến bào dính đầy máu, bao vây bốn phía dãy núi.

Tuy rằng trên người bọn họ ít nhiều cũng có một chút vết thương, nhưngđều không đáng lo ngại.

Mà khi Thích Khách Minh thành viên nhìn thấy Vận Trung đang vô cùng thê thảm này, bọn họ cũng không ra tay, mà chỉ đứngnhư vậy trên đỉnh núi, lẳng lặng nhìn.

Dường như bọn họ đang là các khán giả, đứng trên khán đài, thưởng thứcmột màn “người – thú quyết đấu” vô cùng máu tanh bên dưới.

Cảnh tượng như vậy đãng mang đến cho Vận Trung đang giãy giụa sắp chếtnày một áp lực tâm lý rất lớn, bởi vì hắn biết rõ, lúc này Tiêu Hoằng đã bắt đầu thu lưới, nói đúng ra, tới lúc này rồi, cho dù Tiêu Hoằng không dùng toàn lực thì vẫn có thể đẩy Vận Trung vào chỗ chết.

Tiêu Hoằng đang ngẩng đầu nhìn bầu trời mờ nhạt, sau đó mới chậm rãihướng ánh mắt về phía Vận Trung, thần sắc vẫn rất bình thản, chỉ cóđiều, phía sau sự bình thản này lại hiện lên một chút âm lãnh.

Dường như hắn đang nói cho tất cả những người đang quan sát rằng, thời khắc Vận Trung tử vong đã sắp đến.

Hơi nâng cánh tay lên, trên đầu ngón tay của Tiêu Hoằng đột nhiên hìnhthành năng lượng đầu bạc ưng, nó mở ra hai cánh, bay lên trời.

Ngay sauđó, Tiêu Hoằng đã nâng cánh tay phải lên, trên cánh tay cũng xuất hiệnmột chiếc năng lượng nỏ màu vàng to lớn, trên đó có một mũi tên đầu nhọn xoắn ốc, đen như mực, đầu mũi tên đã nhắm về phía Vận Trung đang liềumạng giằng co với Hàn sương long.

Lúc này tuy rằng Vận Trung đang rất mệt mỏi chỗng đỡ, nhưng hắn cũng rất chú ý tới hành động cực kỳ nhỏ này của Tiêu Hoằng, nhìn thấy chiếc năng lượng nỏ màu vàng này đang từng chút một nhắm về phía mình.

Điều này có nghĩa gì, không cần nói cũng biết, đó chính là một đòn sátthủ, nếu trong lúc bình thường, đối với chút thực lực nhỏ yếu đó củaTiêu Hoằng, thì Vận Trung hoàn toàn có thể coi rẻ, nhưng trước mắt thìlại hoàn toàn khác.

Nhìn thấy tác giả của tất cả những việc này là Tiêu Hoằng đã bắt đầu cóhành động, gần như toàn bộ dân chúng Gia Đô Đế Quốc và Phục Thản Đế Quốc đều hướng ánh mắt về phía Tiêu Hoằng, trái tim vọt lên tới cổ họng.

Hắn chuẩn bị bắn chết đệ tử cấp cao của Thánh Đàn hay sao? Điều nàytrong mắt dân chúng thì không khác gì đồng môn tự giết lẫn nhau, tuynhiên, dân chúng Gia Đô Đế Quốc không có chút tình cảm thương hại nàođối với Vận Trung, hắn chết còn chưa đủ nữa là!

Chỉ là bọn họ đều có chút không thể tin được, bằng vào thực lực Ngự Sưcấp năm của Tiêu Hoằng, thật sự có thể đánh chết Vận Trung, hoặc là làmcho Vận Trung bị thương nặng hay sao? Nên biết rằng dù sao thì Ngự lựctrong cơ thể Vận Trung đã là cấp bậc Ngự Hồn, đã hoá lỏng, không cònthuộc về phạm trù nhân loại nữa rồi.

Mà Hắc Trạch Sâm trong cổ bảo, ngồi trên một chiếc ghế, nhìn thấy hình ảnh này, sắc mặt lại biến đổi thêm một lần nữa.

Trong lòng hắn đang có trăm mối cảm xúc ngổn ngang, nhìn thấy Vận Trungđang có mấy trăm năm giao tình cùng mình, nay lại gặp phải cảnh ngộ nhưthế, trong lòng Hắc Trạch Sâm không khỏi bi ai, đương nhiên, ngoài bi ai ra thì còn có nhiều oán hận hơn đối với Tiêu Hoằng, đồng thời hắn cũngnhận ra tính nghiêm trọng của cục diện lúc này.

Vận Trung mà bị tiêu diệt, thì hắn cũng chỉ còn lại Vệ đội Thánh Vực,cùng với minh hữu Tần Nhược Bạch nữa mà thôi, nhưng minh hữu cũng chỉ là minh hữu, tất nhiên sẽ không đáng tin như người của mình được.

Hơn nữa, nhìn thấy Vận Trung sắp sửa bị đánh chết, lại không có biệnpháp gì cứu vãn, làm cho trong lòng Hắc Trạch Sâm vô cùng khó chịu.

Hắc Trạch Sâm đang có cảm giác gì thì Tiêu Hoằng cũng không rõ ràng lắm, chỉ sau vài giây ngắn ngủn trôi qua, ngay khi Hàn sương long phun rasương lạnh, khiến cho Vận Trung phải lui về phía sau để trốn, TiêuHoằng, đã hơi nheo lại ánh mắt, chọn đúng thời cơ, trực tiếp bắn ra mũitên đen như mực có mang kịch độc, giống như một tia chớp màu đen lao ra.

Lúc này, tuy rằng Vận Trung đã chật vật không chịu nổi, vô cùng suy yếu, nhưng đối với một mũi tên năng lượng như vậy, Vận Trung cũng đã sớm cóchuẩn bị, gần như ngay lập tức vận dụng toàn bộ lực lượng của bản thân,nhanh chóng lắc người một cái.

Nhưng điều khiến cho Vận Trung nằm mơ cũng không nghĩ tới chính là, ngay khi Vận Trung cho rằng mình đã hoàn toàn né tránh được, thì mũi tên màu đen này lại bỗng nhiên thay đổi quỹ tích thẳng tắp, dưới sự hướng dẫncủa đầu bạc ưng trên bầu trời, nhanh chóng vẽ ra một đường cong, lập tức lao tới trái tim của Vận Trung!

– Cái gì…

Nhìn thấy cảnh này, hai mắt Vận Trung không kiềm được mở lớn, hắn khôngnghĩ tới, mũi tên màu đen này lại có chứa công năng truy tung nữa.

Trên thực tế, hiện tại Vận Trung đã không còn chút khí lực nào nữa, trên ngực đau rát, tứ chi vô lực, Ngự lực toàn thân dường như phải đã đóngbăng lại, đối mặt với mũi tên năng lượng đang như tia chớp lao về phíamình, hắn căn bản không có biện pháp nào để trốn tránh lần nữa.

Trong lúc tuyệt cảnh này, Vận Trung cũng vẫn không bỏ cuộc, cánh taytrái đột nhiên vung ra, chộp về phía mũi tên đang cấp tốc phóng tới kia, giữa lòng bàn tay lại một lần nữa hình thành một lốc xoáy năng lượngmàu lam, chỉ là lốc xoáy năng lượng này đã vô cùng mỏng manh, quả thựckhông thể so được với uy năng hủy diệt phi cơ không người lái khi trướcnữa.

Tuy nhiên, khi màu đen mũi tên xuyên qua lốc xoáy, thì vẫn bị xé ráchthành vài đoạn, nhưng đầu mũi tên hình trôn ốc vẫn đâm rách bàn tay củaVận Trung, tuy rằng chỉ đâm vào không đến 1mm, nhưng ngay sau đó, sắcmặt Vận Trung lại đột nhiên đại biến.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủn, Vận Trung vẫn còn duy trì tư thế mở ra năm ngón tay, lại mang sắc mặt vô cùng khủng bố khi nhìn thấy miệng vếtthương nho nhỏ này đã bắt đầu không ngừng khuếch tán, tràn ngập ra toànbộ bàn tay.

Da thịt không ngừng hư thối, phát ra tiếng lách cách, thốirữa, rơi xuống mặt đất, lộ ra bộ xương trắng ởn.

– Thứ… thứ này rốt cuộc là cái gì vậy?

Vận Trung nhìn thấy hình ảnh như vậy, không kiềm được phát ra thanh âmhoảng sợ, không hề nghi ngờ, cảnh tượng nhìn thân thể mình trở nên hưthối cũng đã làm cho trong lòng Vận Trung sinh ra nỗi sợ hãi vô hạn.

Không chỉ Vận Trung, ngay cả dân chúng đang quan sát trước màn hình khinhìn thấy hình ảnh như vậy, đều cảm thấy da đầu run lên, toàn thân nổida gà, lông mày nhăn lại.

Một vài nữ nhân không chịu được, bưng kín miệng, trong mắt tràn ngập vẻ hoảng sợ.

Ngay cả Hắc Trạch Sâm khi nhìn thấy biến hóa khủng bố trên bàn tay VậnTrung, đồng tử cũng không kìm được hơi co rụt lại, Hắc Trạch Sâm khôngnghĩ tới, con kiến hôi Tiêu Hoằng mới là Ngự Sư cấp năm này, lại có ĐộcVăn có thể gây ra vết thương như vậy đối với nhân vật cấp Ngự Hồn.

Tuy rằng loại vũ khí này mà muốn đánh trúng Ngự Hồn trong trạng tháiđỉnh phong thì cũng không dễ dàng, nhưng nó lại giống vậy một con rắnđộc, tuy rằng thân thể mềm yếu, nhưng lại luôn làm cho người ta cảm thấy có chút cố kỵ.

Về phần Tát Già, nhìn thấy hình ảnh như vậy, khóe miệng không kiềm đượcgiật giật, thân là Dược sư, tất nhiên là hắn cực kỳ am hiểu về độc, chỉlà Tát Già cũng không nghĩ tới, tên Tiêu Hoằng ngày thường không lộ rachút nào, vậy mà lại nắm trong tay một loại độc tố lợi hại như thế, trực tiếp làm cho thân thể con người nhanh chóng thối rữa.

Cùng lúc đó, mặc dù Vận Trung có chút sợ hãi, nhưng vì giữ lấy tánhmạng, hắn vẫn cắn răng nâng tay kia lên, trong tay là một thanh đao bằng Ngự lực màu vàng nhạt, sau đó lập tức chém xuống cánh tay trái củamình.

Phốc…

Ngay sau đó, Vận Trung đã trực tiếp chặt rụng cánh tay trái của mìnhxuống, chỗ đứt cũng điên cuồng phun ra tiên huyết, trong đó còn kèm theo cả Ngự lực màu xanh.

Dưới tình huống bất lợi này, lại bị thiếu một cánh tay, mất một lượnglớn máu tươi, hơn nữa trước đó đã bị thương nặng, cho dù Vận Trung đãthoát khỏi phạm trù phàm nhân, thân thể trở nên vô cùng cường hãn, nhưng mà hắn cũng không chịu nổi tổn hao như vậy, trong nháy mắt đã thấytrước mắt trở nên choáng váng, không kiềm được lui về phía sau hai bước.

Cánh tay trái rơi xuống trên mặt đất đã hoàn toàn hư thối.

Ầm ầm…

Ngay khi Vận Trung lui về phía sau, Hàn sương long đã bất chấp tất cả,một lần nữa vồ lên, dùng cái đầu to lớn như một thanh búa tạ, trực tiếphúc lên trên thân thể Vận Trung, đánh văng hắn ra ngoài, ngã lăn ra mặtđất.

Lần này, Vận Trung đã không đủ sức để đứng lên nữa, vẫn nằm trênmặt đất mà hấp hối, chỗ cụt tay và trong miệng đang không ngừng có tiênhuyết tràn ra.

Vẻ mặt Tiêu Hoằng cũng không có biến hóa quá lớn, chỉ hơi thở phào nhẹnhõm một cái, sau đó hắn vung cánh tay lên, một thanh băng nhận lập tứctừ trong tay hiện ra, phía trên băng nhận được bao phủ bởi một màng năng lượng màu vàng mờ nhạt, nhìn qua có vẻ vô cùng sắc bén.

Dưới ánh mặt trời nhàn nhạt chiếu xuống, nó phản xạ ra ánh sáng lạnh lẽo.

Sau đó, Tiêu Hoằng không chút tạm dừng, chậm rãi đi xuống triền núi,tiến về phía Vận Trung, đồng thời các Thích Khách Minh thành viên cũngbắt đầu từ bốn phương tám hướng xông về phía Vận Trung.

Mọi thứ gần như đã xong, nhưng mọi người vẫn không dời ánh mắt đi chỗkhác, bởi vì bọn họ không biết, Tiêu Hoằng sẽ xử trí Vận Trung như thếnào, trực tiếp tử hình ngay tại chỗ, hay là mở một mặt lưới, bắt giamVận Trung lại, hoặc là giao cho A Di La.

Tuy nhiên, những người biết rõ bản tính của Tiêu Hoằng thì lại rất rõràng, giờ khắc này tám phần là Vận Trung sẽ dữ nhiều lành ít, Tiêu Hoằng sẽ không để cho một uy hiếp tiềm tàng mạnh như vậy ở bên cạnh mình baogiờ.

Ước chừng trải qua năm phút đồng hồ đi bộ, Tiêu Hoằng rốt cục đi tớitrước mặt Vận Trung, giờ phút này Vận Trung đã hấp hối, tiên huyết trênngười đang không ngừng chảy ra.

– Tiêu… Tiêu Hoằng… Đừng… Cầu ngươi…!

Nhìn thấy Tiêu Hoằng đang quan sát chính mình, Vận Trung rốt cục thốtlên, sự coi rẻ khi trước đối với Tiêu Hoằng đã không còn sót lại chútgì, ngược lại còn biến thành vẻ yếu đuối.

Ai cũng sợ chết, Vận Trungcũng không phải ngoại lệ, nhất là nhìn thấy hai tay Tiêu Hoằng đang cầmthanh băng nhận, mũi nhọn của băng nhận đã dí ngay vào yết hầu của mình, Vận Trung lại cảm nhận được một cơn sợ hãi trước nay chưa từng có, lậptức bắt đầu không ngừng cầu xin tha thứ.

Lúc này Tiêu Hoằng lại không giống như dự đoán của những người hiểu rõhắn, trực tiếp cho Vận Trung chết một cách thống khoái, mà lại trực tiếp lấy ra một cái Ma Văn thông tin trên người Ngả Nhĩ Văn đứng bên cạnh,ném tới trên người Vận Trung, sau đó nhẹ nhàng nói:

– Gọi cho Hắc Trạch Sâm, chỉ cần hắn cầu xin ta buông tha cho ngươi, thì ngươi sẽ không chết!

Lời này của Tiêu Hoằng tất nhiên đã được tất cả mọi người đang theo dõimàn hình nghe thấy, hễ là ai có chút tâm cơ, khi ngheTiêu Hoằng nói nhưvậy, cặp lông mày hơi nhíu bỗng nhảy lên hai cái.

Ngay cả Tát Già, Khang Du, Áo Thác đều như vậy.

Tải eBook tại:


Chương 705: Cái Chết Của Vận Trung

A

ds Trong mắt bọn họ, chiêu nàycủa Tiêu Hoằng quá độc ác, trực tiếp ném một nan đề siêu cấp lớn cho Hắc Trạch Sâm, nếu Hắc Trạch Sâm cầu xin tha thứ, như vậy sẽ có nghĩa làHắc Trạch Sâm nhận thua với Tiêu Hoằng ngay trước mặt toàn bộ dân chúngGia Đô liên hợp thể.

Nếu Hắc Trạch Sâm cự tuyệt cầu xin tha thứ, mắng chửi Tiêu Hoằng, nhưvậy thì đám tâm phúc của Hắc Trạch Sâm sẽ nghĩ thế nào đây? Vì mặt mũicao cao tại thượng mà không tiếc buông tha cho sư đệ thân cận nhất củamình, kể từ đó, thế lực của Hắc Trạch Sâm sẽ xuất hiện vô số vết rách.

Đây tuyệt đối là một loại tấn công tâm lý đối với thế lực của Hắc Trạch Sâm.

Hắc Trạch Sâm ở trong cổ bảo, tự nhiên có thể nghe được điều này, tronglòng không kiềm được run lên.

Biểu tình vốn rất nghiêm trọng và phẫn hận lại trực tiếp đọng lại trên mặt.

Hắn tự nhiên hiểu được mục đích Tiêu Hoằng làm như vậy là gì, nhìn nhưđang đưa cho Vận Trung một cơ hội sống sót, nhưng kì thực lại vô cùng âm độc.

Tuy nhiên, đúng lúc này, Ma Văn thông tin của Hắc Trạch Sâm lại runglên, khiến cho Hắc Trạch Sâm không khỏi giật mình, hắn tự nhiên biết,người gọi đến rốt cuộc là ai.

Trên Thiên Hạc Tinh, Vận Trung đang nằm trên mặt đất, dùng ánh mắt sợhãi nhìn Tiêu Hoằng một cái, sau đó liền nhìn chằm chằm vào Ma Văn thông tin trong tay, hiện tại Hắc Trạch Sâm chính là cọng rơm cứu mạng duynhất của Vận Trung.

Không chỉ Hắc Trạch Sâm, ngay cả Vệ đội Thánh Vực và toàn bộ người của Thánh Đàn cũng đều nhìn vào màn hình trước mặt.

Một số người đã cảm thấy vô cùng khiếp sợ và khó tin, cho tới bây giờbọn họ vẫn không dám tin được, Tiêu Hoằng khi trước nhỏ bé yếu ớt kia,vậy mà lại chỉ trong một năm ngắn ngủn đã bức bách Vận Trung vốn luôncao cao tại thượng tới nông nỗi này.

Thanh băng nhận chỉ xéo lên caodường như cũng đã thể hiện rõ sự quật khởi của Tiêu Hoằng, cùng với thực lực bưu hãn của hắn.

Ước chừng trôi qua hai phút, Hắc Trạch Sâm mới nối liên lạc, tuy nhiên,trong màn hình, vẻ mặt Hắc Trạch Sâm vẫn vô cùng nghiêm trọng và dữ tợn.

– Hắc… Hắc Trạch Sâm sư huynh, ngươi… ngươi phải cứu ta, cầungươi… Chỉ cần ngươi cầu xin Tiêu Hoằng giúp ta một chút là được rồi!

Đôi mắt Vận Trung tràn đầy vẻ bất lực, nói với Hắc Trạch Sâm, giọng điệu cầu xin.

– Hừ! Muốn cho ta cầu xin con kiến Tiêu Hoằng kia ư? Đừng mơ tưởng, hơnnữa Tiêu Hoằng, ta nói cho ngươi biết, Hắc Trạch Sâm ta ở trong này thề, một ngày kia, ta nhất định sẽ xé ngươi thành vạn mảnh…

Phốc…

Không Hắc Trạch Sâm nói tiếp, Tiêu Hoằng đã giơ tay chém xuống, không để ý vẻ mặt sợ hãi của Vận Trung, trực tiếp đâm xuyên qua yết hầu của hắn.

Gần như ngay khi Tiêu Hoằng đâm băng nhận vào, toàn bộ dân chúng, sĩquan của Gia Đô Đế Quốc và Phục Thản Đế Quốc, đều đồng loạt run lên.

Điều này có ý nghĩa gì, không cần nói cũng biết, từ góc độ của TiêuHoằng mà nói, thì Tiêu Hoằng đã trực tiếp cắt đứt một “cánh tay” của Hắc Trạch Sâm, nhưng từ góc độ của Gia Đô liên hợp thể, thì bọn họ đã mấtđi một gã Ngự Hồn.

Tuy nhiên, không có người nào thấy đau khổ vì cái chết của Vận Trung, chỉ thấy tiếc hận mà thôi.

Hành động vừa rồi của Tiêu Hoằng đã làm cho mọi người đều nhận thứcđược, không phải vì Vận Trung tà ác cỡ nào, mà chỉ là vì chọn sai chủnhân mà thôi.

Hắc Trạch Sâm thà rằng hy sinh Vận Trung, cũng muốn bảo tồn vẻ mặt cao ngạo kia của mình.

Đồng thời, lúc này không người nào phát hiện ra, A Di La ở trong cácviên vẫn thạch, đang yên lặng rơi xuống một giọt nước mắt, phiêu tántrong tinh không vô ngần, rực rỡ.

Không ai có thể thấy rõ nội tâm của A Di La, nhưng giờ khắc này A Di Lalại toát ra vẻ đau thương, một loại đau thương bất đắc dĩ.

Về phần Tiêu Hoằng, thần sắc vẫn lạnh như băng, không có người nào biếtphía sau vẻ lạnh lùng này còn cất dấu cái gì? Là lãnh huyết? Hay là bấtđắc dĩ.

Nói tóm lại, Tiêu Hoằng ở trước mắt bao người, ở trước mặt tử địch, tựtay giải quyết một gã Ngự Hồn, tuy rằng trong đó đã dùng rất nhiều quỷkế, vận dụng một số thủ đoạn mà người khác có chút không thể dễ dàng tha thứ được, nhưng giờ khắc này, mọi người cũng chỉ quan tâm tới kết quả,Vận Trung bị giết chết, thế lực của Hắc Trạch Sâm đã bị Tiêu Hoằng dùngmột loại phương thức cực đoan làm cho suy yếu trước nay chưa từng có.

Tiêu Hoằng đang dùng thân phận con kiến để từng chút một nắm quyền chủ động vào trong tay của mình.

Ngắn ngủn vài giây sau, Tiêu Hoằng lại bỗng nhiên phát hiện ra, cho dùtất cả Chiến Văn đã tróc ra từ trong thân thể Vận Trung, nhưng lại cómột cỗ năng lượng thể màu xanh bỗng nhiên từ trong cơ thể Vận Trung tánphát ra.

Tiêu Hoằng tự nhiên biết đây là cái gì.

Bởi vì một khi đạt tới thực lựccấp Ngự Hồn, đồng thời còn đang tuổi tráng niên, cho dù thân thể tửvong, nhưng ý thức của bản thân đã dung hợp với Ngự lực, nên vẫn có thểtồn tại được, chỉ là cực kỳ yếu ớt mà thôi.

Nếu có cơ hội, cũng có thể sống lại được, hơn nữa loại Ngự lực ý thứcyếu ớt này sẽ theo cấp bậc Ngự lực đề cao, mà không ngừng trở nên kiêncường dẻo dai hơn.

– Rống…!

Không chút tạm dừng, Tiêu Hoằng lập tức khởi động Long Tức Chiến Văn,phát ra một tiếng rít gào đối với luồng năng lượng thể màu xanh này.Trong nháy mắt một luồng năng lượng do sóng âm tạo thành đã trực tiếpoanh kích lên trên luồng Ngự lực màu xanh này, xé nát nó ra.

Mục đích đã phi thường rõ ràng, đó chính là làm cho Vận Trung hoàn toàn chết, không còn chút khả năng sống lại nào nữa.

Về phần tất cả mọi người nhìn thấy cảnh này, không có hoan hô, không cómừng rỡ, mà bọn họ đều bị thủ đoạn lạnh như băng của Tiêu Hoằng dọa sợ.Bọn họ chỉ biết lẳng lặng nhìn màn hình, nhìn xem tiếp theo Tiêu Hoằngcòn có hành động nào làm cho bọn họ thấy đáng sợ nữa không.

Trái lại, trên mặt Tiêu Hoằng vẫn không có bất kỳ biểu tình nào, thấyluồng năng lượng thể màu xanh bốc lên kia đã hoàn toàn bị xua tan, TiêuHoằng vẫn chưa yên tâm, lại cầm băng nhận chém xuống, trực tiếp chém rớt đầu Vận Trung.

– Nghe nói máu thịt của Ngự Hồn cũng là một loại thuốc bổ đỉnh cấp để tu luyện Ngự lực.

Không biết là thật là giả.

Tiêu Hoằng nhẹ giọng tự nói, sau đó liền trực tiếp lột bộ áo khoác ráchnát của Vận Trung xuống.

Hắn nhìn Hàn sương long một cái, nói:

– Đại long, há mồm.

Nói xong, Tiêu Hoằng liền nhấc thi thể không đầu của Vận Trung lên, trực tiếp ném vào trong cái miệng to lớn của Hàn sương long.

Hàn sương longkhẽ nhai hai cái, trực tiếp nuốt luôn.

Một màn như vậy làm cho mọi người không biết nên nói gì, ngay cả thi thể của Vận Trung mà hắn cũng không lưu lại, trực tiếp để Hàn sương longtiêu hóa, nếu Vận Trung còn không chết, vậy thì hắn thật sự chính làthần tiên rồi.

Đối với ý nghĩ trong lòng của mọi người, Tiêu Hoằng không thèm để ý chút nào, đã đánh tới mức này rồi, Tiêu Hoằng còn có thể để ý xem người khác nói gì nữa hay sao?

Ngay khi Tiêu Hoằng nhặt bảy, tám cái Chiến Văn cấp Ngự Hồn, cùng vớitúi Ma Văn của Vận Trung, thì Ngả Nhĩ Văn đã đi tới bên cạnh Tiêu Hoằng, thấp giọng nói:

– Lão đại, bên trong trung tâm căn cứ quân sự còn có 300 thành viên củaVệ đội Thánh Vực may mắn còn sống sót, Ngả Lâm và Vu Á Hồng bị trọngthương, nhưng chưa chết, xin hỏi nên xử trí như thế nào?

Tiêu Hoằng nghe vậy, không lập tức đáp lại, mà hơi trầm tư một lát, sauđó nâng cánh tay lên, chỉ về phía trung tâm căn cứ một chút.

Tiếp theohắn liền nhét túi Ma Văn của Vận Trung vào vào trong túi hành trang, một tay cầm nó, một tay xách theo cái đầu của Vận Trung, đi về phía trungtâm căn cứ.

Cùng lúc đó, Hắc Trạch Sâm ở trong Ngộ Giác Tinh, nhìn vào trong mànhình, thấy hành động tàn bạo kia của Tiêu Hoằng, trong lòng có thể nóilà vô cùng phẫn hận, nhưng ngoài phẫn hận ra thì còn có thêm vẻ nghiêmtrọng.

Không có người nào hiểu rõ hơn Hắc Trạch Sâm, thế cục lúc này bất lợicho hắn tới mức nào.

Nhất là Phổ Hưu Tư Hào khổng lồ kia và Ma Văn HắcĐộng Đạn không rõ số lượng, còn có Hàn sương long vừa ăn tươi Vận Trungkia nữa.

Nên biết rằng, Vũ thú không giống với nhân loại, bọn chúng sẽ không chủđộng tu luyện, nhưng nuốt sống một người cấp Ngự Hồn, thì tuyệt đối cólợi cực lớn cho việc tăng trưởng Ngự lực trong cơ thể, nhất là Hàn sương long đã tiến vào Ngự Hồn cấp một đỉnh phong, rất có thể sẽ nhờ đó màđột phá tới Ngự Hồn cấp hai.

Nếu vậy, thì uy hiếp đối với Hắc Trạch Sâm sẽ lớn hơn một phần.

Mà Hắc Trạch Sâm hắn ở trong Thánh Đàn thì hiện tại cũng chỉ có Vệ độiThánh Vực của Di Đà Tinh, cùng với một đám người trên Di Đà Tinh, cuốicùng là vệ đội bên người mà thôi.

Không thể phủ nhận, lúc này Tiêu Hoằng đã nắm được ưu thế, bất chấp việc Hắc Trạch Sâm có thực lực Ngự Hồn cấp bốn, bất chấp cả việc Thánh Đànlà nơi không thể xâm phạm.

Nhưng hắn cũng chỉ hơi tạm dừng một lát, sau đó Hắc Trạch Sâm liền lậptức gọi cho Tần Nhược Bạch.

Chuyện đã tới mức này, dường như Hắc TrạchSâm chỉ có Tần Nhược Bạch để mượn lực nữa mà thôi.

Sau một lát, hình ảnh của Tần Nhược Bạch liền xuất hiện trên màn hìnhtrước mặt Hắc Trạch Sâm, giờ phút này vẻ mặt Tần Nhược Bạch đối với HắcTrạch Sâm đã ít nhiều có chút bất hòa.

Vận Trung chết như thế nào, Tần Nhược Bạch đã thấy rõ, đồng thời hắncũng hiểu được bản chất của Hắc Trạch Sâm.

Ngay cả Vận Trung mà hắn cũng có thể vứt bỏ, vậy thì những người khác trong mắt hắn sẽ là cái gì?

– Tần Nhược Bạch sư đệ, hình ảnh vừa rồi chắc ngươi cũng đã thấy được,hiện tại thế lực của Tiêu Hoằng đã trở nên vô cùng lớn, hoàn toàn cấuthành uy hiếp đối với toàn bộ Thánh Đàn, hiện tại ta mệnh lệnh chongươi, ngay lập tức điều động đại lượng hạm đội từ trong Phục Thản ĐếQuốc, gấp rút tiếp viện Thánh Đàn, giúp ta giải vây.

Hắc Trạch Sâm vẻ mặt nghiêm túc, nói rõ ràng từng câu một.

– Điều này…

Tần Nhược Bạch đã bắt đầu có chút do dự.

– Tần Nhược Bạch sư đệ, ngươi phải nghĩ kỹ một chút, nếu Hắc Trạch Sâmta sụp đổ, thì toàn bộ Thánh Đàn sẽ hoàn toàn rơi vào trong tay TiêuHoằng, bằng vào thù hận giữa Tiêu Hoằng với Phục Thản Đế Quốc, ngươi cho rằng cái ghế Lam y Chủ soái của ngươi sẽ còn yên ổn hay sao? Phục ThảnĐế Quốc có thể yên bình được hay sao? Bằng vào tính cách của Tiêu Hoằng, chắc chắn hắn sẽ đánh cho Phục Thản Đế Quốc tan tành, toàn tâm toàn ýhỗ trợ Gia Đô Đế Quốc chết tiệt kia, cùng với Tân Cách Công Quốc, để cho bọn chúng trở thành hai đại quốc gia chủ lực của Gia Đô liên hợp thể.Về phần Tần Nhược Bạch ngươi, ta gặp kết cục gì, thì phỏng chừng ngươicũng không trốn thoát được đâu.

Hắc Trạch Sâm tự nhiên thấy được Tần Nhược Bạch đang do dự, cũng có thểđược đoán được ý nghĩ trong lòng của Tần Nhược Bạch.

Hắn liền mở miệngphân tích.

Tần Nhược Bạch cũng không ngốc, tự nhiên biết được lời này của Hắc Trạch Sâm cũng không phải là để dọa hắn.

Tên Tiêu Hoằng kia trong mắt TầnNhược Bạch thì chính là một con sói cực kỳ giảo hoạt.

– Ta sẽ báo cáo việc này lên Gia Lạc Tư quốc vương.

Yên tâm, Phục Thản Đế Quốc sẽ không ngồi mặc kệ đâu.

Tần Nhược Bạch dứt khoát đáp, sau đó lại nhìn Hắc Trạch Sâm một cái thật sâu, cuối cùng cắt liên lạc.

Chuyện đã tới nước này, có thể nói, bất kể là nhân phẩm của Hắc Trạch Sâm thế nào thì Tần Nhược Bạch cũng không có quyền lựa chọn nữa rồi.

Tải eBook tại:


Chương 706: Sự Bi Ai Của Kẻ Kiên Cường

A

ds Trên Thiên Hạc Tinh, TiêuHoằng đã cưỡi Ma Văn vận binh hạm đi tới trung tâm căn cứ của Quân đoànthứ 15, giờ phút này, chiến đấu tại đây đã gần như hoàn toàn chấm dứt,binh sĩ của Quân đoàn thứ 15 đang ở trong trung tâm căn cứ quân sự, sửasang lại các bức tường đổ, trái lại Tập đoàn Thợ Săn quân thì một bộphận đang áp giải tù binh, những người khác thì đã quay về trong Ma Vănvận binh hạm chờ lệnh.

300 thành viên của Vệ đội Thánh Vực đã bị đeo lên cổ một cái vòng cómang thuốc nổ, bắt quỳ gối trên mặt đất.

Bọn họ thấy Tiêu Hoằng mangtheo đầu của Vận Trung chậm rãi đi tới, trong lòng không kiềm run lên,cảm thấy sau lưng bắt đầu trở nên lạnh lẽo.

Một điều mà các thánh vực thành viên của Vệ đội Thánh Vực đã có thểkhẳng định được, đó là Vận Trung đã chết rất thảm, ngay cả Vận Trung đều bị giết, vậy thì bọn họ có thể làm được gì đây?

Thấy Tiêu Hoằng chậm rãi xuất hiện cách 300 thành viên của Vệ đội ThánhVực không xa, tất cả thành viên của Vệ đội Thánh Vực đều cùng lúc cúiđầu xuống, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của Tiêu Hoằng.

– Các ngươi đều là tinh anh của Thánh Đàn, cũng là tinh hoa của Gia Đôliên hợp thể, chức trách của các ngươi là thủ hộ Thánh Đàn, nhưng kếtquả lại chính là trợ Trụ vi ngược, trở thành con chó săn, các ngươikhông cảm thấy thật đáng buồn hay sao?

Đi tới trước mặt các thành viên Vệ đội Thánh Vực còn sống sót, Tiêu Hoằng bình thản nói.

300 thành viên của Vệ đội Thánh Vực không đáp, nói đúng ra, ai dám đáplại a, những gì mà Tiêu Hoằng đã làm tại Thánh Đàn trước đây, bọn họcũng không phải là chưa từng thấy.

– Quy củ cũ, Tiêu Hoằng ta cho các ngươi một cơ hội được sống, trướctruyền thông của Gia Đô Đế Quốc, mắng to Hắc Trạch Sâm, sẽ được sống!

Tiêu Hoằng nói, đồng thời vươn tay, chỉ về phía truyền thông tiếp sónghạm đang nơm nớp lo sợ bay quanh bầu trời, giọng điệu lạnh như băng.

Nghe Tiêu Hoằng nói như vậy, các thành viên của Vệ đội Thánh Vực đangquỳ rạp xuống đất không kiềm được nhìn nhau, trong mắt tràn ngập vẻ dodự.

Trong mắt các thành viên của Vệ đội Thánh Vực này, thì Hắc Trạch Sâmchính là quan chỉ huy tối cao, có một số người còn tự cho rằng, mình vẫn không yếu đuối giống như đám nô tài trên Phạm Cương Tinh kia.

Tuy nhiên vẫn liên tục có thành viên của Vệ đội Thánh Vực chủ động đứngra, mắng to Hắc Trạch Sâm.

Tuy rằng đều là trái lương tâm, nhưng chỉ cần mắng một câu như vậy, thì cũng đã đại biểu cho việc hoàn toàn đối lậpvới Hắc Trạch Sâm, để mặc cho Tiêu Hoằng nắm thóp.

Đồng thời các thành viên của Vệ đội Thánh Vực mắng to Hắc Trạch Sâm cũng đều được đưa vào trong Ma Văn vận binh hạm, tiến hành giam giữ.

Mười phút trôi qua, trước mặt Tiêu Hoằng chỉ còn lại không đến 50 người, những người này cứ như vậy mà quỳ trên mặt đất, bày ra một bộ dáng khíphách kiên cường, đồng thời đây dường như cũng là biểu hiện cho việc hết dạ trung thành với Hắc Trạch Sâm.

Tiêu Hoằng đứng bên cạnh, chắp tay sau lưng, thấy không có người nàotiếp tục mắng to Hắc Trạch Sâm nữa, hắn liền hơi quay đầu lại, nhìn vềphía gần 50 thành viên của Vệ đội Thánh Vực cách đó không xa kia.

Lúcnày tuy rằng những người này đang quỳ, nhưng trong ánh mắt vẫn toát ravẻ bất khuất, khi nhìn về phía Tiêu Hoằng thì đã tràn ngập hận ý.

– Bản thân Tiêu Hoằng ta phi thường thưởng thức phẩm chất trung trinhbất khuất này của các ngươi, là một sĩ quan, ta vô cùng bội phục cácngươi, tuy nhiên thân là địch nhân, các ngươi đều phải chết!

Ánh mắt Tiêu Hoằng lạnh như băng, nhìn quét qua gần 50 thành viên của Vệ đội Thánh Vực trước mắt này, nói tiếp:

– Tuy nhiên, trước khi chết, ta muốn cho các ngươi xem một vài thứ.

Nói xong, Tiêu Hoằng liền lấy từ trong túi áo ra một Ma Văn hình ảnh,sau đó khởi động, để trước mặt gần 50 tên khí phách kiên cường kia.

Trong Ma Văn hình ảnh ghi lại toàn bộ quá trình mà Tiêu Hoằng giết chếtVận Trung khi nãy, trong đó bao gồm cả cảnh Vận Trung hy vọng được HắcTrạch Sâm trợ giúp, nhưng Hắc Trạch Sâm lại từ chối.

Nhìn thấy hình ảnh này, gần 50 tên khí phách kiên cường này lập tức biến đổi, vẻ bất khuất đã mất đi.

Bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ tới, ngay cả Vận Trung mà Hắc Trạch Sâm cũng có thể vứt bỏ, vậy thì bọn họ sẽ có kết cục ra sao đây?

– Không có khả năng, đoạn hình ảnh này nhất định là do ngươi động tayđộng chân, Hắc Trạch Sâm đại nhân không phải người như thế!

Một tên đang “kiên cường” đột nhiên ngẩng đầu, gào lên với Tiêu Hoằng,hình ảnh như vậy là thứ mà bọn hắn tuyệt đối không thể chấp nhận được.

Kẻ sĩ có thể chết vì người tri kỷ, nhưng vào giờ khắc này, gần 50 tênlính khí phách kiên cường này lại rõ ràng cảm nhận được, Hắc Trạch Sâmmà bọn họ vô cùng trung thành lại lạnh lùng vứt bỏ bọn họ vào đúng thờikhắc mấu chốt như thế này.

Thấy ánh mắt của những người này xuất hiện dao động, Tiêu Hoằng toát ranụ cười nhạt, tuy rằng đang cười, nhưng lại có vẻ vô cùng tàn nhẫn, bởivì vào lúc này, Tiêu Hoằng đã hoàn toàn đánh nát tín ngưỡng kiên địnhcủa bọn họ, làm cho bọn họ có chết cũng không thể nhắm mắt được.

Cạch…

Tiêu Hoằng không nhiều lời, chậm rãi vươn tay, lấy ra một cái Ma Vănthông tin mới tinh, trực tiếp ném tới trước mặt tên vừa rồi còn khôngngừng rít gào, thản nhiên nói:

– Hiện tại ngươi có thể gọi cho Hắc Trạch Sâm, cho dù Hắc Trạch Sâm chỉnói một câu, xin ta buông tha cho các ngươi, vậy thì các ngươi sẽ đượcsống sót, hơn nữa ta sẽ phái tàu đưa các ngươi về tận Di Đà Tinh, chocác ngươi tiếp tục chiến đấu cho Hắc Trạch Sâm, trước mắt toàn bộ mọingười của liên hợp thể, Tiêu Hoằng ta sẽ không nuốt lời.

Hơi nhìn Tiêu Hoằng ném Ma Văn thông tin giống như đang ném một khúcxương tới trước mặt, người này nhìn thoáng qua Tiêu Hoằng, sau đó lậptức nhanh như hổ đói vồ mồi, cầm lên Ma Văn thông tin, sau đó gọi choHắc Trạch Sâm.

Vì mặt mũi không thể xâm phạm của mình, ngay cả Vận Trung mà Hắc TrạchSâm cũng đều vứt bỏ, vậy thì không đến 50 tên thành viên của Vệ độiThánh Vực này có thể làm được gì đây?

Một phút sau, Hắc Trạch Sâm không nối liên lạc, hai phút trôi qua, Hắc Trạch Sâm vẫn không nối liên lạc…

– Không… không… Điều này là không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng, không!

Người này đột nhiên gào lên, toàn thân sụp xuống, tín niệm đang chống đỡ hắn vào lúc này đã hoàn toàn sụp đổ, điều này so với giết bọn họ thìcòn tàn nhẫn hơn.

Đây tuyệt đối là công kích rất tàn nhẫn vào trong linh hồn của các thành viên Vệ đội Thánh Vực.

Ước chừng năm phút đồng hồ trôi qua, Hắc Trạch Sâm đã trực tiếp tắt Ma Văn thông tin.

Trái lại Tiêu Hoằng đứng một bên vẫn không chút đổi sắc, chỉ hơi nâng lên cánh tay.

Thành viên của Tập đoàn Thợ Săn tự nhiên hiểu được động tác này có nghĩa là gì.

Bọn họ lập tức cùng nâng Ma Văn súng trường trong tay lên, họngsúng lạnh như băng đã trực tiếp nhằm vào gáy của gần 50 thành viên củaVệ đội Thánh Vực này.

– Chờ một chút, chờ một chút! Hắc Trạch Sâm đại nhân sẽ nối liên lạc, hắn sẽ xin ngươi buông tha cho chúng ta.

Tên cứng đầu khi nãy lập tức vội vã nói, đôi mắt đỏ lên, giống như người bị bệnh tâm thần.

Sau đó hắn lập tức gọi lại cho Hắc Trạch Sâm, kết quả là Ma Văn thông tin của Hắc Trạch Sâm đã hoàn toàn bị tắt.

– Sẽ không có đâu, nếu có kiếp sau, nhớ kỹ làm người thông minh một chút!

Nói xong, Tiêu Hoằng liền hơi nhắm mắt lại, cánh tay hạ xuống dưới, giống như động tác chém đầu.

Ầm, ầm, ầm, ầm…

Ngay khi cánh tay Tiêu Hoằng buông xuống, một loạt tiếng súng đã liêntiếp vang lên, gần 50 tên thành viên của Vệ đội Thánh Vực đồng loạt ngãxuống trong vũng máu, con mắt trợn trừng, vẻ bi thương và khó tin đềuđọng lại trên mặt.

Giờ khắc này, toàn bộ Gia Đô Đế Quốc, Phục Thản Đế Quốc, thậm chí làtoàn bộ Gia Đô liên hợp thể đều trở nên yên lặng, không, phải nói làtĩnh mịch mới đúng.

Mọi người cứ như những pho tượng mà nhìn vào màn hình, trên mặt không có chút oán giận, cũng không có mừng rỡ, cứ như vậy mà nhìn.

Một loạt hành đồng vừa rồi của Tiêu Hoằng nhìn như không có gì, nhưng lại làm chongười ta ẩn ẩn cảm giác được sự lạnh lẽo và tàn nhẫn vô cùng vô tận.

Đây có lẽ chính là một cuộc chiến tranh, tuy Tiêu Hoằng là Ma đầu, nhưng Hắc Trạch Sâm cũng không tốt hơn được bao nhiêu.

Tiêu Hoằng đứng tại đó, lại lần nữa nhìn thoáng qua các thành viên củaVệ đội Thánh Vực nằm trong vũng máu, không nói thêm gì nữa, nhẹ nhàngxoay người, tiến vào trong một chiếc Ma Văn vận binh hạm, các thành viên Thích Khách Minh theo sát phía sau.

Đại khái chỉ sau năm phút đồng hồ trôi qua, toàn bộ quân đội của Tậpđoàn Thợ Săn đã chậm rãi bay lên lên không trung, trực tiếp rút khỏiThiên Hạc Tinh, chỉ để lại Quân đoàn thứ 15 đang quét tước chiến trườngdo Tiêu Hoằng lưu lại.

Ngay khi Tiêu Hoằng vừa mới tiến vào trong phòng điều khiển chính củavận binh hạm, Ngả Nhĩ Văn thật cẩn thận đi tới bên cạnh Tiêu Hoằng, lấytừ trong túi áo ra một ngụm máu Kim quan điêu biến dị mà Vận Trung cònđể lại.

– Lão đại, đây là thứ lấy được từ trong phòng của Vận Trung.

Ngả Nhĩ Văn nói xong, liền hai tay đưa nó cho Tiêu Hoằng.

Tiêu Hoằng nhìn bình ngọc trắng quen thuộc kia, phía trên thân bình có chứa vết rạn mờ nhạt, tuy nhiên nó vẫn chưa vỡ ra.

Cấm lấy bình ngọc trắng, Tiêu Hoằng tươi cười:

– Không thể tưởng được, hắn vậy mà còn trả lại cho ta một ngụm.

Nói xong, Tiêu Hoằng liền lấy túi Ma Văn của Vận Trung ra từ trong túi hành trang, nói:

– Cầm lấy, chia cho Thích Khách Minh.

Nhìn thấy túi Ma Văn của Vận Trung vừa rách nát, vừa dính đầy máu, NgảNhĩ Văn hơi có chút bất đắc dĩ cười cười, đúng vậy, Chiến Văn của VậnTrung gần như đều là cực phẩm trong cực phẩm, nhưng cũng đều là cấp bậcNgự Hồn, ai có thể dùng được a.

– Lão đại, cái này… cho dù chia xuống thì cũng đâu có ích lợi gì? Có ai dùng được đâu?

Ngả Nhĩ Văn hơi có chút bất đắc dĩ nói.

Nghe vậy, vẻ mặt Tiêu Hoằng hơi đổi, nghĩ một chút, liền nhẹ nhàng gậtgật đầu, hơi có chút bất đắc dĩ lại lần nữa nhét toàn bộ Chiến Văn củaVận Trung vào trong túi Ma Văn của mình, coi như để sau này dùng.

Đồng thời, Tiêu Hoằng cũng lại lần nữa thông qua Ma Văn thông tin phátra mệnh lệnh, toàn bộ hạm đội của Tập đoàn Thợ Săn lập tức đi đến khuvực giữa Vĩnh Ngạn Tinh và Ngự Phu Tinh.

Theo Tiêu Hoằng ra lệnh một tiếng, đội hình chiến đấu khổng lồ của PhổHưu Tư Mẫu Hạm và các hạm đội lại lần nữa tập hợp, dưới sự dẫn dắt củaPhổ Hưu Tư Hào, mang theo khí thế cuồn cuộn, thay đổi hướng đi, vận sứcchờ phát động.

Đại khái sau năm phút đồng hồ, Tiêu Hoằng đã quay về trong phòng điềukhiển chính của Phổ Hưu Tư Hào, kết quả là vừa mới tiến vào trong phòngđiều khiển chính, đã lập tức nhìn thấy khuôn mặt Y Vạn đã đen lại.

– Ách, Thống soái đại nhân, lão bản đến đây, có việc gì thì ngài nói với hắn đi.

Liệt Nông nhìn Y Vạn, ít nhiều cũng cố kỵ, tiếp theo liền đứng ở phía sau Tiêu Hoằng.

– Tiêu Hoằng, lá gan của ngươi cũng quá lớn thì phải, ngươi có biết phóng thích Ma Văn Hắc Động Đạn sẽ có hậu quả gì hay không?

Y Vạn nhíu mày, nói với Tiêu Hoằng, tuy hắn muốn bày ra một bộ dáng răn dạy, nhưng trong lòng lại tràn ngập cố kỵ.

Hắn tự nhiên rất rõ ràng, Tiêu Hoằng và Áo Thác có quan hệ mật thiết,Khang Du cũng có một chút quan hệ với Tiêu Hoằng, đương nhiên trọng yếuhơn là, quân đội trong tay Tiêu Hoằng thật sự rất bưu hãn.

Tải eBook tại:


Chương 707: Khẩn Trương!

I

con_loading { background:url( no-repeat center center; }

Tải eBook tại:


Chương 708: Chạm Là Nổ Ngay!

I

con_loading { background:url( no-repeat center center; }

Tải eBook tại:


Chương 709: Ân Lạc Nhận Sai!

I

con_loading { background:url( no-repeat center center; }

Tải eBook tại:


Chương 710: Chua Xót Và Máu Lạnh!

I

con_loading { background:url( no-repeat center center; }

Tải eBook tại:

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 7 ngày trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box