[Dịch] Y Tiên Thiểu
Tập 36 : Khách Tây Tới Rồi. (c351-c360)
❮ sautiếp ❯Chương 351: Khách Tây Tới Rồi.
Thấy tình huống này, Tùy Qua không nhịn được cảm khái, đội bóng của Hoa Hạ mặc dù hoàn toàn là đồ phá hoại, nhưng tình yêu bóng đá của người trong nước vẫn chưa tắt.
Mặc dù Tùy Qua không phải người mê bóng, nhưng cũng có thể cảm nhận được lòng nhiệt tình của Cao Phong đối với bóng đá, có thể nói là người hâm mộ bóng đá chân chính.
Xem ra tin tức Mắt Kiếng nhận được là sự thật.
Người của Tống gia đã bắt đầu phát lực, lần này lại bỏ ra một số tiền lớn mời ngôi sao bóng đá quốc tế.
Mặc dù bóng đá và thuốc men tựa hồ hoàn toàn không có quan hệ, nhưng từ biểu hiện của đám người Cao Phong, Giang Đào đối với La Bối, Tùy Qua cũng biết quân cờ này của Tống gia thật ra là một quân cờ tốt.
Mời người nào ngươi phát ngôn cũng không quan trọng, mấu chốt là phải bán được thuốc.
Tùy Qua nghe Mắt Kiếng phân tích, quân cờ này của Tống gia thật ra có ý đồ ngầm.
Lực hiệu triệu của La Bối chủ yếu là nhằm vào lớp thanh niên từ ba mươi tuổi trở xuống, Tống gia mời La Bối làm người phát ngôn, mục đích rất có thể là nắm được thị trường của những người này.
Thị trường người trẻ tuổi, là một thị trường tràn đầy tiềm lực, nếu như có thể để cho thanh thiếu niên đều có thể hứng thú với thuốc bắc, hiểu rõ thuốc bắc, tiến tới ủng hộ thuốc bác, sẽ tạo thành sức mua cùng lực ảnh hưởng vô cùng to lớn, thậm chí có thể rung chuyển địa vị thống trị của thuốc tây ở Hoa Hạ.
Chẳng qua, mặc dù chủ ý này của Tống gia rất tốt, nhưng trong mắt Tùy Qua, thuốc men của Tống gia vẫn không đủ lực.
Dĩ nhiên, cũng không phải Tống gia buôn bán thuốc giả, dược liệu kém cỏi, ngược lại tỉ lệ dược liệu của Tống gia coi như không tệ.
Chỉ có điều, trước mắt Tống gia đang gặp phải vấn đề giống như các thế gia trung dược khác, dược hiệu của dược liệu đang rớt xuống!
Đây là vấn đề hiện nay mà thuốc bắc gặp phải!
Dược hiệu thấp, hiệu quả dĩ nhiên là chậm.
Mặc dù trước mắt có rất nhiều gia tộc thuốc bắc và thương nhân chế tạo thuốc bắc đều đang nghĩ cách đề cao hiệu quả trị liệu của thuốc bắc, tỷ như chế thành thuốc pha chế sẵn… nhưng cũng không thể giải quyết được vấn đề.
Hiệu quả của dược thảo thấp, hiệu quả của dược phẩm làm sao có thể đề cao?
Có một số người mặc dù đang tận sức nghiên cứu “chiết xuất dược tính” cho thuốc bắc, nhưng đây chỉ là trị ngọn không trị gốc.
Bởi vì Tống gia không cách nào giải quyết được vấn đề dược hiệu của dược thảo rớt xuống, như vậy đương nhiên cũng không có cách nào chấn hưng thuốc bắc chân chính.
Như vậy, so với thuốc tây, thuốc bắc vẫn có nhược điểm trí mạng là hiệu quả chậm!
Nhược điểm trí mạng này sẽ khiến cho thuốc bắc nằm vào thế hạ phong khi cạnh tranh với thuốc tây.
Tống gia, thông qua các loại tuyên truyền, cố nhiên có thể đề cao danh khí, mở rộng lượng tiêu thụ và thị trường trong thời gian ngắn, nhưng sau phong trào này, bọn họ vẫn không thể thay đổi được vấn đề gì.
Khi Tùy Qua dường như có chuyện suy nghĩ, Cao Phong và Giang Đào vẫn đang bàn luận về chuyện La Bối tới Hoa Hạ.
– Giang Đào, cậu nói La Bối tới Hoa Hạ chúng ta, rút cuộc là vì cái gì?
Cao Phong lại nói:
– Không phải là tính toán tới nước ta đá bóng chứ?
– Làm sao có thể, bóng đá Hoa Hạ kém cỏi như vậy, càng đá càng chán.
Đám cầu thủ ngoài chơi nữ nhân, đánh nhau ra, còn biết cái gì?
Giang Đào khinh thường nói.
– Vậy chẳng lẽ tới ngắm phong cảnh?
Cao Phong ngạc nhiên nói.
– Là tới đóng quảng cáo .
Tùy Qua đột nhiên chen vào một câu.
– Đóng quảng cáo?
Cao Phong nói:
– Hắn tính toán làm người đại diện cho nhãn hiệu nào? Làm sao cậu biết? Không phải cậu không quan tâm đến đá bóng sao.
– Nghe người khác nói, nghe nói là làm người phát ngôn cho một nhãn hiệu thuốc bắc.
Tùy Qua nói:
– Hình như là hãng dược Tống thị.
– Làm sao cậu biết?
Cao Phong kinh ngạc nói.
– Tin tức trên mạng.
Tùy Qua ứng phó:
– Các cậu biết hãng dược Tống thị không?
– Biết.
Bán thuốc bắc, còn có chút danh khí.
Cao Phong nói:
– Thành thật mà nói, có danh tiếng hơn thuốc cao dán da chó của cậu.
Tùy Qua bình thản nói:
– Nhưng dùng không được bao lâu, thuốc cao da chó của mình, nhất định có danh tiếng hơn hãng dược Tống thị.
Đúng rồi, các cậu có suy nghĩ thế nào về hãng dược Tống thị?
– Suy nghĩ?
Giang Đào ngạc nhiên nói:
– Không có suy nghĩ gì.
Hãng dược Tống thị là xí nghiệp làm thuốc bắc, chúng ta bình thường ít tiếp xúc.
Nhắc tới cảm mạo nhức đầu gì đó, người nào lại đi dùng thuốc bắc? Mình thấy hiệu quả thật sự quá chậm.
– Ừ.
Tùy Qua nói:
– Nếu như La Bối làm người phát ngôn cho hãng dược Tống thị thì sao?
– Cái này. . .
Thật đúng là vấn đề.
Cao Phong nói:
– Vì hình ảnh của hắn, có đôi khi có thể suy nghĩ một chút về thuốc bắc của hãng dược Tống thị.
Phải nói hãng dược Tống thị còn có một số loại thuốc bắc không tệ , tỷ như Tống thị Bạch Ngọc tán, nhà mình thường xuyên dùng.
Thứ này rất tiện, có vết thương nhỏ nào chỉ cần ăn một chút, bôi một chút thuốc bột, mấy ngày nữa là có thể khỏi.
– Đúng, Tống thị Bạch Ngọc tán đúng là rất tốt.
Giang Đào nói:
– Về phần những thứ khác, cũng không có hứng thú gì.
Dù sao, bị bệnh đi bệnh viện, phần lớn đều là dùng tây y.
– Ừ, nói cách khác, cho dù La Bối là người phát ngôn, tác dụng cũng không lớn?
Tùy Qua bình thản hỏi.
– Làm sao tác dụng lại không lớn?
Cao Phong phản bác:
– Cho dù chúng ta không đi mua thuốc của Tống gia, nhưng tối thiểu có thể khiến danh khí của hãng dược Tống thị tăng lên một bậc?
Xem ra, Cao Phong vẫn là người hâm mộ kiên định của La Bối.
Giang Đào cũng nói:
– Danh khí nhìn như rất hư vô, nhưng lại có thể mang đến rất nhiều tài phú không tưởng được.
Theo mình đoán, Tống gia lần này muốn mời La Bối làm người phát ngôn, ý đồ chân chính, chính là muốn nâng cao nhãn hiệu của hãng dược Tống thị!
– A, không ngờ tiểu tử nhà cậu lại có đầu óc làm ăn như vậy.
Tùy Qua cười ha hả:
– Cậu nên học hệ tài chính mới đúng.
Giang Đào buồn khổ nghiêm mặt nói:
– Bản thân mình cũng muốn học hệ tài chính, nhưng không đủ điểm! Mẹ kiếp, đừng nhắc tới chuyện này nữa, nhắc tới lại chán chết!
– Cho dù không vào được hệ tài chính, chỉ cần cậu có đầu óc tài chính chắc chắn vẫn có đất dụng võ.
Tùy Qua nói giỡn:
– Nếu như cậu thật sự có bản lãnh, đợi sau này mình phát đạt, cam kết sẽ cho cậu làm cố vấn cao cấp, thế nào?
– Được!
Giang Đào nói, dĩ nhiên hắn cũng cho Tùy Qua chỉ đang nói đùa.
Tùy Qua lại nói với Cao Phong:
– Nếu sau này cậu muốn đến công ty mình làm cố vấn, vậy mình phải trưng cầu ý kiến của cậu một chút.
Nếu Tống gia mời La Bối làm người phát ngôn, rút cuộc có chỗ tốt thực chất gì?
– Danh khí chưa tính là thứ thực chất sao?
Giang Đào nói:
– Cậu quên một điểm, hãng dược Tống thị là công ty thị trường, trị giá tài sản của công ty thị trường gắn liền với giá cổ phiếu của bọn họ.
Nếu như hãng dược Tống thị mời La Bối làm người phát ngôn, tiến hành lăng xê, tối thiểu sẽ sinh ra tác dụng đẩy cao giá cổ phiếu của bọn họ.
Giá cổ phiếu tăng lên, trị giá thị trường tăng lên, bọn họ có thể làm rất nhiều chuyện.
Ngoài ra, La Bối còn là thần tượng của rất nhiều thanh niên, nếu như hắn làm người phát ngôn của hãng dược Tống thị, tất nhiên sẽ kéo theo một số khách hàng là người trẻ tuổi.
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Nơi Thần Kỳ. (1)
Chương 352: Nơi Thần Kỳ. (1)
Bốp ! Bốp !
Tùy Qua vỗ tay cười nói:
– Lợi hại! Giang Đào à, đầu óc của cậu thật đúng là thích hợp làm kinh tế, tài chính.
Chờ ngày nào đó mình thật sự phát đạt, nhất định cam kết cho cậu làm cố vấn cao cấp.
Nhưng nếu cậu có thời gian cũng nên đi học thêm tài chính.
– Hắn học cái rắm!
Cao Phong bất mãn nói:
– Tiểu tử này xem mấy cuốn sách rồi cũng học đòi đầu tư cổ phiếu, còn cổ động lão tử ném vào một nửa sinh hoạt phí, kết quả hôm nay rớt giá thảm hại rồi!
– Hắc. . .
Giang Đào có chút lúng túng nói:
– May mà không mất nhiều hơn! Nhưng, Cao Phong đại ca, chuyện này cũng không thể trách tôi, có trách thì trách thị trường chứng khoán Hoa Hạ quá rối loạn, mẹ kiếp!
Tùy Qua cười cười, không lên tiếng nữa, chuẩn bị tới nhà kính.
Hiện giờ, Tùy Qua ở trong nhà kính, ngoại trừ lao động, cũng sẽ hô hấp thổ nạp tiến hành tu hành.
Kể từ khi Tùy Qua dung nhập con suối linh tuyền vào trong Bát Hoang vân vũ đại trận, linh khí trong nhà kính nồng đậm hơn rất nhiều, thổ nạp tu hành bên trong, đúng là có thể làm ít công to.
Ngoài ra, điều khiến Tùy Qua có chút vui mừng chính là, kể từ khi đem con suối linh tuyền vào trong nhà kính, linh dịch trong chậu ngọc thạch cũng không hề giảm bớt, ngược lại còn từ từ tràn đầy chậu, gốc cây thanh liên bên trong chậu ngọc cũng có sinh khí và linh tính hơn trước.
Cùng lúc đó, một đoàn khách quốc tế đã tới phi trường thành phố Đông Giang, một tiểu tử đeo kính đen, da đen, tóc quăn, đẹp trai ngời ngời bước xuống máy bay.
Trong phi trường đã có mấy người đợi sẵn.
– La Bối tiên sinh, chào mừng ngài tới Trung Quốc, tôi là Phan Minh, là người ủy thác của ngài, toàn quyền chịu trách nhiệm an bài hành trình của ngài tới Trung Quốc. . .
Một nam tử mặc tây trang tiến lên cung kính nói.
– Phan tiên sinh, chuyện tôi nhờ anh làm thế nào rồi?
Trên xe, La Bối dùng anh văn bình thản hỏi, ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa xe, tựa hồ đang thưởng thức cảnh sắc bên ngoài.
Nhưng hắn có vẻ cũng không hăng hái lắm, tựa hồ quốc gia cổ xưa thần kỳ này cũng không thể kích khởi tâm tình của hắn.
– Ngài nói chuyện làm người phát ngôn sao?
Phan Minh vội vàng nói:
– Ngài yên tâm, tôi đã tiếp xúc với người của hãng dược Tống thị rồi, bọn họ đồng ý bỏ ra một tỉ mời ngài làm người phát ngôn.
Ngài biết, tiền Hoa Hạ lại vừa tăng giá, một tỉ tựu tương đương với hơn một ngàn năm trăm vạn Đô-la. . .
– Tiền Hoa Hạ lại vừa tăng giá sao?
La Bối vẫn tỏ ra bình thản:
– Tại sao tôi thấy hàng hóa Hoa Hạ bán ở phi trường còn đắt đỏ hơn bán ở Châu Âu?
Phan Minh nhất thời ngạc nhiên, thật sự không biết giải thích như thế nào với La Bối.
– La Bối, cậu nên biết, đây là một quốc gia thần kỳ.
Một bác sĩ trung niên đeo mắt kính ngồi bên cạnh nói.
Người này chính là bác sĩ tư của La Bối, Hán Khắc.
La Bối như có điều suy nghĩ gật gật đầu, nói:
– Ừ, xem ra nơi này thật sự là một quốc gia thần kỳ.
Phan, chuyện làm người phát ngôn, chỉ là một chuyện nhỏ.
Tôi muốn biết tiến triển của một chuyện khác, là một người hâm mộ ở Hoa Hạ gửi cho tôi một lá thư, nói về loại thuốc dán thần kỳ, tôi muốn biết nó có thật sự tồn tại hay không?
– Ngài vẫn nhớ loại thuốc cao da chó đấy?
Phan Minh nói:
– Tôi đã đến thành phố Đông Giang nhìn rồi, loại thuốc dán kia căn bản là lăng xê, hiệu quả thực chất cũng không thần hiệu như vậy. . .
– Anh rút cuộc có mua được hay không?
La Bối cau mày nói:
– Chẳng lẽ anh thật sự cho rằng tôi tới Hoa Hạ là để ngắm phong cảnh, là vì một tỉ hay sao?
Phan Minh không khỏi kinh ngạc, trong lòng tự nhủ ngươi không phải vì tiền còn có thể vì cái gì? Không là tiền, ngươi làm cầu thủ ngôi sao để làm chi? Không là tiền, ngươi vạn dặm xa xôi tới Hoa Hạ làm chi?
Nhưng, đối phương dù sao cũng là lão bản, Phan Minh đương nhiên không thể phát tiết bất mãn trong lòng, chỉ có thể tiếp tục giải thích:
– La Bối tiên sinh, ngài có thể không hiểu rõ lắm, ở Hoa Hạ Thần Châu chúng tôi, thuốc cao da chó là một loại hàng hạ phẩm, có thể xem là một loại dược phẩm không chính quy.
– Giống như dược phẩm của thầy mo?
Hán Khắc tò mò hỏi.
– Gần như vậy.
Phan Minh dứt khoát biến thuốc cao da chó của Tùy Qua thành dược vật của thầy mo.
– Vậy thì kỳ quái.
Hán Khắc cau mày nói:
– Tôi từng xem vi deo châm cứu của vị trung ý đó, hắn có vẻ rất lợi hại.
Trong tiết mục trên ti vi, tôi tận mắt thấy hắn giũ một cây ngân châm ra tia lửa, đây quả thực là kỹ xảo thần kỳ! Tôi đã xem rất nhiều trung y biểu diễn châm cứu ở nước ngoài, nhưng chưa từng thấy người nào có thể giũ ngân châm ra tia lửa.
Phan Minh nghe lời này, nhất thời thầm mắng một tiếng “Đáng chết”, hắn không ngờ một bác sĩ tây y như Hán Khắc, lại là một kẻ yêu thích trung y, thậm chí còn có chút sùng bái thần bí.
– Đó là tiết mục ti vi.
Phan Minh nói:
– Hán Khắc tiên sinh, ngài đại khái không biết, tiết mục ti vi của Hoa Hạ chúng tôi, có một số trải qua “gia công đặc biệt”.
– Gia công đặc biệt?
La Bối cau mày:
– Đây không phải là làm bộ sao?
– Cái này. . .
Chúng tôi gọi là “gia công”.
Phan Minh nói:
– Tóm lại, La Bối tiên sinh, ngài không nên ôm ảo tưởng quá lớn đối với một số lang trung giang hồ.
Huống chi, câu lạc bộ của ngài ở Châu Âu sẽ liên lạc với bác sĩ giỏi nhất, đặc biệt chịu trách nhiệm tất cả bệnh tật của ngài, cho nên ngài căn bản không cần lo lắng, càng không cần bỏ gần cầu xa.
Ngài chỉ cần nắm được số tiền làm người phát ngôn kếch xù, vậy là đủ rồi.
Có tiền, trên thế giới này không có chuyện gì không làm được. . .
– Phan tiên sinh, chuyện làm ăn, anh không cần nói trước với tôi.
La Bối mất hứng nói.
Lần này tới Hoa Hạ, La Bối đúng là không vì một tỉ tiền Hoa Hạ, mà là vì thân thể của mình.
Nói chuẩn xác, La Bối là vì cái chân trái hoàng kim của hắn mà đến Hoa Hạ.
Đúng như Cao Phong, Giang Đào đã nói, chân trái hoàng kim của La Bối hiện giờ đã biến thành chân trái đồ sứ.
Sau khi trải qua nhiều lần đả thương và giải phẫu, hai chân của La Bối vẫn “chồng chất vết thương”, đáng chết hơn là cái chân trái sở trưởng của hắn, đã đến cực độ nguy hiểm, thậm chí rất có thể vĩnh viễn không thể đá bóng nữa.
Nhưng bệnh tình của La Bối, ngoại trừ bác sĩ tư của hắn và mấy lãnh đạo của câu lạc bộ biết ra, cũng không với công bố với bên ngoài.
Nguyên nhân cũng rất đơn giản, một khi tin tức kia được ban bố, tiền đồ của La Bối đại khái sẽ mất đi, câu lạc bộ cũng sẽ phải chịu tổn thất vô cùng lớn.
Cho nên, chưa tới thời khắc cuối cùng, tin tức kia chắc chắn không thể ban bố ra ngoài.
Phan Minh, đương nhiên cũng không biết nội tình bên trong.
– La Bối tiên sinh, ngài yên tâm, hiện tại sự nghiệp của ngài đã cực kì hưng thịnh, sau này danh khí càng tiến thêm một bước, chi phí làm người phát ngôn còn có thể gia tăng . . .
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Nơi Thần Kỳ. (2)
Chương 353: Nơi Thần Kỳ. (2)
– Tôi đã nói rồi, đừng nói chuyện làm ăn với tôi.
La Bối lại cắt đứt lời Phan Minh.
Phan Minh lúc này mới ý thức được La Bối tựa hồ có chút hứng thú với trung y, cho nên thử dò xét nói:
– La Bối tiên sinh, nếu như ngài thật sự cảm thấy hứng thú với trung y, thật ra cũng rất dễ dàng.
Ngài không phải là người phát ngôn của hãng dược Tống thị sao, hãng dược Tống thị vốn chính là thế gia thuốc bắc, bất luận ngài cảm thấy hứng thú với châm cứu, hay là với thuốc bắc, cũng có thể thông qua Tống gia tìm được.
Lần này, La Bối quả nhiên không cắt lời Phan Minh.
– Tống gia? Thế gia thuốc bắc?
La Bối hỏi.
– ĐÚng.
Phan Minh thấy La Bối rốt cục cũng có hứng thú, vội vàng thổi phồng Tống gia:
– Hãng dược Tống thị là một cửa hiệu lâu đời có kinh nghiệm trăm ngàn năm, ở Hoa Hạ chúng tôi có danh tiếng rất cao, trong gia tộc của bọn hắn có không ít trung y có kinh nghiệm phong phú.
Nếu La Bối tiên sinh có hứng thú…, có thể tham thảo người của Tống gia.
Phan Minh vốn chỉ nói như vậy, dù sao theo hắn thấy, La Bối là một cầu thủ ngôi sao, nhiều lắm là có chút ngạc nhiên đối với trung y, nhưng tuyệt đối sẽ không cùng người của Tống gia “Bàn luận trung y”…. Ai ngờ La Bối lại gật đầu, nói:
– Vậy chuyện này, anh an bài một chút.
Tốt nhất là tối hôm nay, có thể gặp mặt trung y Tống gia, hi vọng nhìn thấy trung y chân chính!
Phan Minh nhìn thấy vẻ mặt của La Bối, trong lòng càng thêm nghi ngờ.
Hắn thật sự không rõ, một cầu thủ ngôi sao, làm sao lại cảm thấy hứng thú với trung y như vậy?
Màn đêm buông xuống, La Bối ở lại khách sạn Đông Châu thành phố Đông Giang.
Phan Minh nhận ủy thác, gửi lời mời đến hãng dược Tống thị, hi vọng Tống gia phái ra một vị trung y có y thuật cao siêu tới “biểu diễn” một chút y thuật trung y thần kỳ với La Bối.
Hãng dược Tống thị vô cùng coi trọng người phát ngôn này, nhất là người thôi động quyết sách Tống Lập Hào.
Sau khi nhận được lời mời của Phan Minh, Tống Lập Hào chuẩn bị một chút, liền từ Tây Giang sang sông chạy tới khách sạn Đông Châu.
Ở phòng tổng thống của khách sạn Đông Châu, Tống Lập Hào gặp mặt La Bối.
Tống Lập Hào cũng không đến tay không, trái lại còn mang theo lễ ra mắt: một bức tranh gấm Tứ Xuyên thêu cẩm tú cầu và một bình sứ Thanh Hoa.
Hai thứ này, cũng là kết tinh của tinh hoa Hoa Hạ, từ trước đến giờ luôn được người nước ngoài yêu thích, cho nên Tống Lập Hào tin tưởng La Bối cũng sẽ thích.
Ai ngờ, La Bối chỉ lịch sự nhìn qua, cũng không biểu hiện rất thích thú.
– Tống tiên sinh, tôi nghe nói hãng dược Tống thị của các vị là thế gia thuốc bắc, mà bản thân ngài, cũng là truyền nhân của thế gia thuốc bắc, y thuật rất cao siêu, đúng không?
La Bối dò hỏi.
Nghe thấy người ngoài nghề sùng bái như thế, Tống Lập Hào hơi có chút tự hào, ngoài miệng khiêm tốn nói:
– Trung y bác đại tinh thâm, tôi cũng chỉ biết một chút.
Phan Minh đứng cạnh vội vàng phiên dịch.
Chẳng qua, La Bối cũng không biết vẻ khiêm nhường lịch sử của người Hoa, nói:
– Biết một chút? Vậy mà Phan tiên sinh lại nói ngài rất lợi hại.
Tôi không biết y thuật trung y như thế nào mới coi là cao siêu, nhưng tôi từng thấy một người có thể giũ ngân châm ra tia lửa, thật sự rất thần kỳ , không biết Tống tiên sinh có thể làm được không?
Giũ ngân châm ra ánh lửa?
Trong lòng Tống Lập Hào nhất thời sinh ra một loại cảm giác rất không thoải mái, bởi vì hắn thoáng cái cũng biết tên tây dương này nói tới ai.
Tùy Qua chết tiệt ! Không ngờ ngay cả quỷ tây dương cũng biết sự hiện hữu của hắn.
Nếu là trước kia, với tu vi chân khí của Tống Lập Hào, muốn giũ ngân châm ra tia lửa giống như Tùy Qua vẫn còn có chút khó khăn .
Nhưng hiện tại Tống Lập Hào đã được phụ thân trợ giúp, đả thông kỳ kinh bát mạch, muốn giũ ra ánh lửa cũng là dễ như trở bàn tay.
Nhưng, Tống Lập Hào vẫn muốn làm ra vẻ, biểu hiện bộ dạng bí hiểm:
– Giũ ngân châm ra tia lửa, chút tài mọn mà thôi.
Tống Lập Hào dù sao cũng là truyền nhân của trung y thế gia, luôn mang theo ngân châm bên người, nhất thời lấy ra một cây ngân châm, sau đó rót chân khí vào trong ngân châm, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vê động.
Ông!
Ngân châm phát ra một tiếng động rất nhỏ, cây kim kịch liệt chiến động.
Chỉ chốc lát sau, trên cây kim quả nhiên lóe ra tia lửa.
La Bối mở to mắt, hiển nhiên vô cùng kinh ngạc và vẻ tò mò, vỗ tay nói:
– Hay! Thật là rất thần kỳ.
Bác sĩ Hán Khắc còn mở mắt lớn hơn nữa, khen:
– Trung y, quả nhiên là vô cùng thần kỳ! Tôi còn tưởng giũ ngân châm ra tia lửa là giả, không ngờ quả nhiên làm được. . .
Quá kỳ diệu rồi!
Thấy La Bối và Hán Khắc kinh ngạc, sùng bái như thế, Tống Lập Hào hơi có chút tự hào, thể hiện trong chốc lát mới thu hồi nội lực.
Cái này gọi là người ngoài xem náo nhiệt, người trong nghề xem môn đạo.
Nếu như ở đây có trung y cao thủ sẽ nhìn ra, mặc dù ngân châm của Tống Lập Hào cũng giũ ra ánh lửa, thoạt nhìn tựa hồ không có gì khác biệt với thủ pháp, công lực của Tùy Qua, nhưng ý cảnh, hiệu quả của châm pháp lại khác biệt khá xa.
Trên ti vi Tùy Qua biểu diễn chính là “Ly Hỏa châm pháp”, hoàn toàn đạt đến cảnh giới tối cao, Tùy Qua giũ ra tia lửa, không chỉ sáng lạng, hơn nữa còn ẩn chứa huyền cơ.
Điểm này, với tu vi trước mắt của Tống Lập Hào còn xa mới sánh kịp, bởi vì kinh mạch của Tống Lập Hào là dùng Tiên Thiên chân khí mạnh mẽ đả thông, độ tinh khiết và lĩnh ngộ chân khí đương nhiên cũng không bằng Tùy Qua, cũng không thể xem là phát huy Ly Hỏa châm pháp đến độ thuần thục nhất.
Nhưng, đối với người ngoài nghề như Phan Minh, La Bối và Hán Khắc mà nói, cũng không nhìn ra hai người có cao thấp gì.
Sau khi La Bối khen ngợi Tống Lập Hào một phen, đột nhiên kêu Phan Minh ra ngoài.
Khi Tống Lập Hào còn đang kinh ngạ, bác sĩ Hán Khắc đột nhiên dùng thứ Hoa văn nửa chín nửa sống nói với Tống Lập Hào:
– Tống tiên sinh, tôi nghe người ta nói châm cứu có hiệu quả rất tốt đối với khôi phục gân cốt, có đúng không?
Mặc dù thứ Hoa văn của Hán Khắc nửa chín nửa sống, nhưng vẫn có thể nghe rõ, Tống Lập Hào gật đầu, nói:
– Đúng là như thế.
Không chỉ châm cứu, còn có rất nhiều loại thuốc bắc có hiệu quả khôi phục gân cốt.
– Vậy ngài có thể xem qua chân trái của La Bối tiên sinh, sau đó chẩn đoán bệnh hay không?
Hán Khắc lại nói.
– Chẳng lẽ chân trái của La Bối bị thương?
Trong bụng Tống Lập Hào nghi ngờ, hắn đã điều tra tư liệu về La Bối, biết La Bối sở trường nhất chính là chân trái tuyệt sát, cái chân trái của hắn cũng được người hâm mộ xưng là “Chân trái hoàng kim”, nếu như chân trái của La Bối có vấn đề, như vậy giá trị của hắn sẽ giảm bớt đi nhiều.
Nếu quả thật như vậy, “Tên người thọt” này có thể không đáng giá một tỉ vạn!
Tống Lập Hào là người thừa kế tương lai của Tống gia, đương nhiên không phải người ngu, đầu óc vừa chuyển , nhất thời liền nghĩ đến tổn thất có thể gặp phải.
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đàm Phán Không Thành.
Chương 354: Đàm Phán Không Thành.
Nhưng, may là chuyện người phát ngôn còn chưa ký hợp đồng, Tống gia cũng không có tổn thất trực tiếp gì.
– La Bối tiên sinh, xin cho tôi kiểm tra chân trái của ngài trước rồi nói sau.
Tống Lập Hào bình thản nói.
La Bối cũng không biết ý nghĩ chân chính trong lòng Tống Lập Hào, vén ống quần, để cho Tống Lập Hào có thể cẩn thận kiểm tra chân trái của hắn.
Hán Khắc còn lộ ra ánh mắt tò mò, xem trung y chẩn đoán bệnh cho bệnh nhân như thế nào.
Tống Lập Hào dù sao cũng là truyền nhân của trung y thế gia , hiện giờ nội lực tu vi cũng không yếu, muốn kiểm tra bệnh tình của La Bối, đương nhiên không phải việc gì khó.
Chỉ chốc lát sau, Tống Lập Hào thả chân trái của La Bối, nói:
– La Bối tiên sinh, chân trái của ngài, tình huống không quá lạc quan.
Trước mắt nhìn bên ngoài, chân của ngài hoàn toàn không có vấn đề, nhưng bởi vì bắp thịt, gân cốt của ngài đã mấy lần giải phẫu, sức sống, cơ năng đã bắt đầu giảm xuống, giống như máy móc “biến chất”.
Nếu như chịu một lần đả thương nữa, tôi chỉ sợ cái chân này của ngài không cứu được.
Tống Lập Hào cũng không phải đe doạ nên nói như vậy, mà là tình hình thực t.
Chẳng qua, kết quả chẩn đoán như thế, khiến Tống Lập Hào cũng rất là khó chịu: vốn cho rằng tìm được một cầu thủ ngôi sao làm người phát ngôn, là có thể đưa danh tiếng của hãng dược Tống thị lên một nấc thang mới, thậm chí có thể mượn cơ hội phát triển ra thị trường hải ngoại.
Ai ngờ, La Bối lại bị chấn thương như vậy.
Nói trắng ra là, nếu La Bối tiếp tục đá bóng, rất có thể sẽ trở thành một người thọt.
Nhưng nếu như không tiếp tục đá bóng, như vậy giá trị của hắn giảm xuống rất nhiều, thậm chí không đáng giá một đồng!
Tìm một người như vậy làm người phát ngôn, đây không phải là ăn no rỗi việc sao?
Nhưng La Bối và Hán Khắc lại không biết ý nghĩ trong lòng Tống Lập Hào.
La Bối nghe Hán Khắc phiên dịch, còn rất cao hứng gọi Tống Lập Hào là “thần y”, Hán Khắc cũng khen ngợi y thuật của Tống Lập Hào không dứt miệng.
– Tống tiên sinh, xin hỏi ngài có thể dùng châm cứu trị liệu cho tôi không?
La Bối hỏi:
– Thật châm cứu của ngài cao minh như vậy, y thuật cũng rất cao, tôi tin ngài hẳn có thể giải quyết vấn đề khó khăn của tôi, đúng không?
Tống Lập Hào đột nhiên cười quỷ dị, đứng dậy nói:
– Thuật châm cứu của tôi đúng là cao minh.
Chẳng qua, tôi không thích lãng phí thời gian và chân khí quý giá trên người phế vậ.
La Bối tiên sinh, ngài có thể trở về.
Hai món lễ vật này, coi như lễ ra mắt.
– Tống tiên sinh, ngài. . .
Ngài nói vậy là có ý gì?
Hán Khắc thấy Tống Lập Hào bỗng nhiên muốn đi, nhất thời nóng nảy, ngay cả nói chuyện cũng trở nên lắp bắp.
– Có ý gì?
Tống Lập Hào cười nhạt:
– La Bối, chân trái của hắn tàn phế rồi! Cho nên, hắn cũng không thể trở thành người phát ngôn của chúng tôi.
– Không làm người phát ngôn cũng không sao.
La Bối cũng có chút nóng nảy:
– Nếu như ngài có thể chữa khỏi hoàn toàn cái chân của tôi, tôi sẽ làm người phát ngôn miễn phí cho công ty ngài.
Nếu thật sự không được, tôi sẽ trả ngài tiền chữa trị.
– Chân của ngài, cũng không phải không thể trị.
Tống Lập Hào bình thản nói:
– Nếu có Tiên Thiên cao thủ hàng ngày châm cứu cho ngài, đúng là có thể chữa khỏi.
Chẳng qua, ngài là ai, ngài xứng để Tiên Thiên cao thủ của Tống gia chúng tôi hao phí Tiên Thiên chân khí trị liệu hay sao?
– Nhưng. . . trung y Hoa Hạ các người, không phải nói “Lương y như từ mẫu” hay sao?
Hán Khắc vội la lên:
– Y thuật của ngài cao siêu như vậy, tại sao không thể có lòng từ tâm, cứu vãn một thiên tài bóng đá cơ chứ?
– Thiên tài bóng đá?
Tống Lập Hào cười lạnh nói:
– Nhưng mất đi giá trị lợi dụng chỉ là một con kiến hôi mà thôi!
Sau khi nói xong, Tống Lập Hào cũng lười để ý tới La Bối và Hán Khắc, phủi áo rời đi .
Thấy Tống Lập Hào nghiêm mặt rời đi, Phan Minh vội vàng đi vào phòng, dò hỏi La Bối:
– La Bối tiên sinh, rút cuộc có chuyện gì vậy, tôi thấy sắc mặt của Tống tiên sinh không tốt lắm? Không phải các ngài nâng cao chi phí chứ?
– Phan, anh ra ngoài đi!
Tâm tình La Bối hiển nhiên không tốt, vội kêu Phan Minh ra ngoài.
Đợi Phan Minh ra ngoài, La Bối mới buồn rầu nói với Hán Khắc:
– Tại sao có thể như vậy? Bác sĩ Hoa Hạ mặc dù có y thuật cao siêu, nhưng tại sao bọn họ lạnh lùng như thế, không có tình cảm như thế?
Hán Khắc cũng buồn bực, nói:
– Thật là không có một chút y đức! Hắn không xứng làm một bác sĩ! La Bối, chúng ta trở về Châu Âu đi, tôi sẽ nhờ câu lạc bộ liên lạc cho cậu mấy bệnh viện tốt nhất Châu Âu, một người bằng hữu từng nói cho tôi biết, ở Châu Âu có mấy bệnh viện thần bí, bọn họ có y thuật vô cùng tân tiến. . .
– Tôi tạm thời không muốn trở về.
La Bối có chút quật cường nói:
– Tôi không tin, bác sĩ Hoa Hạ lại vô tình, lạnh lùng như vậy.
Con kiến hôi, tại sao hắn lại nói chúng ta là con kiến hôi chứ?
– La Bối, đừng u mê nữa, con người ở đây thật sự quá lạnh lùng! Quá vô tình!
Hán Khắc nói.
– Không.
La Bối lắc đầu nói, lấy ra một cái máy tính bảng, mở một email bên trong:
– Người hâm mộ của tôi quan tâm đến sức khỏe của tôi như vậy, đặc biệt gửi email cho tôi, chứng tỏ người ở đây cũng không phải lạnh lùng như vậy.
Còn nữa, trong email có nhắc tới thiếu niên trong video, y thuật của hắn rất cao minh, có lẽ chúng ta nên cầu trợ hắn.
– Nhưng Phan không phải đã nói qua rồi sao, thiếu niên này có thể chỉ là bọn giang hồ bịp bợm.
Hán Khắc khuyên.
– Bất luận như thế nào, tôi cũng phải thử.
La Bối nói:
– Hắn ở thành phố này, tôi nhất định phải đến gặp hắn.
Hán Khắc thở dài một tiếng, nhắc nhở La Bối:
– Tới giờ uống thuốc rồi.
Biệt thự Nguyệt Giang, thành phố Tây Giang.
Tống Lập Hào nhanh chóng lái xe vào biệt thự.
Sau khi tiến vào phòng, Tống Lập Hào lập tức đến thư phòng.
Trong thư phòng, Tống Thiên Húc đang lật xem một quyển cổ thư.
– Tiến triển thế nào rồi?
Tống Thiên Húc hỏi.
Tống Lập Hào khó chịu mắng:
– Tên tây dương chết tiệ, thật lãng phí thời giờ của con! Tối nay, con kiểm tra chân trái của hắn, phát hiện chân trái của hắn gần như sắp phế bỏ! Hừ, đây không phải lãng phí thời gian của chúng ta sao!
Tống Thiên Húc đặt quyển sách trên tay xuống, nói:
– Không sao, dù sao cũng không tốn nhiều tiền cho hắn.
Ngược lại, chúng ta lăng xê tin tức người phát ngôn ra ngoài, giá cổ phiếu cũng tăng lên không ít.
Tên tây dương đó, xem ra cũng có chút hữu dùng.
Chỉ có điều, nếu đã sắp phế bỏ, đương nhiên không thể làm người phát ngôn cho hãng dược Tống thị chúng ta, vậy con tính toán như thế nào?
Tống Lập Hào suy nghĩ một lát, nói:
– Chuyện người phát ngôn đã truyền ra ngoài, dĩ nhiên không thể làm như vậy.
Con đã nghĩ rồi, nếu tên La Bối kia không được, vậy chúng ta tìm một cầu thủ ngôi sao khác làm người phát ngôn, cầu thủ Khắc Lý danh khí có thể kém hơn La Bối một chút, nhưng chi phí có lẽ chỉ cần một nửa.
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Phế Chân Hoàng Kim.
Chương 355: Phế Chân Hoàng Kim.
– Tìm người phát ngôn thứ phẩm?
Tống Thiên Húc bình thản nói:
– Hãng dược Tống thị chúng ta, nếu muốn tìm người phát ngôn cũng phải tìm người tốt nhất.
– Phụ thân yên tâm, người hâm mộ Khắc Lý thật ra cũng không ít, chẳng qua những năm qua có La Bối đè ép, cho nên không thể trở thành cầu thủ nổi tiếng nhất thế giới.
Nhưng, nếu như La Bối suy sụp, Khắc Lý không phải trở thành số một hay sao? Huống chi, chúng ta dùng một nửa thậm chí ít tiền hơn để hắn làm người phát ngôn.
Sau đó, chúng ta ném ra thương thế của La Bối, Khắc Lý dĩ nhiên trở thành cầu thủ nổi tiếng nhất, chúng ta không phải vừa tiết kiệm tiền, lại có thể kiếm danh khí sao?
– Hay.
Tống Thiên Húc cười ha ha:
– Xem ra, ở phương diện làm ăn, con đã là trò học từ thầy mà giỏi hơn thầy rồi! Người thừa kế tương lai của Tống gia, xem ra chắc chắn sẽ thuộc về con.
– Có phụ thân ủng hộ, người thừa kế đương nhiên không thể rơi vào đầu người khác.
Tống Lập Hào lạnh nhạt nói.
– Không thể nói như vậy.
Tống Thiên Húc nói:
– Hiện giờ ta vẫn chỉ là Tiên Thiên sơ kỳ, còn Bát gia của con đã là Tiên Thiên trung kỳ.
Mặc dù hắn rất ít hỏi tới chuyện hằng ngày của Tống gia, nhưng cũng không có nghĩa hắn không có sức ảnh hưởng ở Tống gia.
Con phải nhớ kỹ, làm tu hành thế gia, thực lực và tu vi mới là thiết yếu.
Giống như tình huống trước mắt của Tống gia, mặc dù con là nhi tử của ta, nhưng nếu như trong lớp thanh niên của Tống gia có người bỗng nhiên tăng lên tới tu vi Tiên Thiên, như vậy ta cũng chỉ có thể để hắn làm gia chủ Tống gia.
Con hiểu chứ?
Tống Lập Hào gật đầu, thế giới tu hành, chính là lấy thế lực phân chia thế giới.
Nhưng, Tiên Thiên kỳ không phải dễ dàng đột phá như vậy, cho nên Tống Lập Hào cũng không quá lo lắng.
Trước mắt chuyện khiến hai cha con Tống Thiên Húc, Tống Lập Hào lo lắng chính là chuyện của Tùy Qua.
Trong mắt người của hiệp hội, Tống gia trước mắt đã trở thành con chim đầu đàn, được an bài đi điều tra lai lịch của Tùy Qua, ngăn chặn Tùy Qua làm ăn.
Nhưng, hai cha con này tránh nặng tìm nhẹ, quyết định ngăn chặn việc buôn bán của Tùy Qua trước.
Đây cũng là chuyện không có cách nào, bi kịch của Bùi gia rõ mồn một trước mắt, ngay cả hiệp hội cũng rất kiêng kỵ Tùy Qua, huống chi người của Tống gia.
Chính bởi vì như thế, bất luận là Tống Thiên Húc hay là Tống Lập Hào, cũng không trực tiếp phái người đi dò hỏi tình huống của Tùy Qua.
Mặc dù Tống Lập Hào hận tiểu tử Tùy Qua đến thấu xương, nhưng vẫn chế trụ lửa giận, cũng không đi đối mặt với Tùy Qua.
Nhưng trên mặt trận làm ăn, Tống Lập Hào cũng tìm cách đè áp Tùy Qua xuống, đây cũng là vì sao Tống Lập Hào nhiệt tình tìm người phát ngôn như vậy.
Trong thời gian này, hãng dược Tống thị gióng trống khua chiêng tuyên truyền, bán hạ giá, nhìn như không quan hệ đến công ty dược Watson của Tùy Qua, nhưng trên thực tế cũng đã bắt đầu ngăn chặn việc làm ăn của Tùy Qua rồi.
Nhìn Tùy Qua vật lộn làm ăn, tâm tình của Tống Lập Hào đã cảm thấy không tệ, nhưng một ý niệm đột nhiên xuất hiện trong đầu, không nhịn được hỏi:
– Phụ thân, ngài nói tiểu tử kia có phải có tật bệnh hay không? Hắn lại cầm linh dược vô cùng trân quý đi chữa trị cho người bình thường?
– Con cho rằng hắn là một kẻ điên?
Tống Thiên Húc trầm giọng nói.
– Không phải.
Con chỉ không thể hiểu hành động điên cuồng của hắn.
Tống Lập Hào nói.
– Chuyện này ta cũng cảm thấy khó hiểu.
Tống Thiên Húc nói:
– Phía trên thuốc dán của hắn mặc dù có thành phần linh dược, nhưng phân lượng cũng rất ít, có thể dùng để chữa bệnh cho người bình thường.
Nhưng, đối với người tu hành chúng ta, cũng không có tác dụng gì.
Nếu không, ta đã âm thầm thu mua thuốc dán rồi.
Nhưng từ điểm này, chúng ta ít nhất có thể thấy được một vấn đề: tiểu tử kia nhất định có rất nhiều linh dược!
– Rất nhiều?
Tống Lập Hào cau mày nói:
– Như vậy, hậu đài của hắn nhất định rất lớn!
– Hậu đài của hắn lớn, tựa hồ không cần chất vấn.
Tống Thiên Húc nói:
– Con nhìn xem, chúng ta không đi dò hỏi tin tức của hắn, thông qua giao phong trên làm ăn, cũng có thể gián tiếp dò hỏi được thực lực của hắn.
So với trực tiếp thử dò xét, đối với chúng ta mà nói, an toàn hơn nhiều.
Trong giọng nói của Tống Thiên Húc không khỏi toát ra kiêng kỵ đối với Tùy Qua.
– Nhưng phía bên hiệp hội, sẽ đối đãi với chúng ta như thế nào?
Tống Lập Hào có chút bận tâm hỏi.
Tống Thiên Húc trầm tư chốc lát, nói:
– Chỉ cần Tống gia chúng ta không hiển lộ dấu hiệu phản bội, người của hiệp hội cũng sẽ không làm gì chúng ta.
Dù sao, các đại lão của hiệp hội cũng cần một số lính hầu, nếu như bọn họ nghiêm khắc đối đãi với chúng ta, các thành viên khác của hiệp hội cũng sẽ cảm thấy bất an, hơn nữa có thể sinh ra dị tâm.
– Có lẽ như vậy.
Tống Lập Hào chán nản nói:
– Chỉ có điều, cảm giác cái mạng nhỏ của mình bị nắm giữ trong tay người khác, thật sự khó chịu!
– Đích xác là khó chịu.
Tống Thiên Húc thở dài nói:
– Chỉ có điều người trên cõi đời này, bất luận là người phàm hay là người tu hành chúng ta, người có thể chân chính nắm trong tay vận mệnh của mình, có thể có mấy người?
– Con mẹ nó! Khốn khiếp!
Trời vừa hửng nắng, Tùy Qua, Giang Đào và Liễu Tiểu Đồng đã bị thanh âm đập bàn phím của Cao Phong đánh thức.
– Sao vậy, cậu bị người ta giết chết rồi sao?
Tùy Qua hỏi.
– Nhất định là như vậy.
Giang Đào ngáp dài nói:
– Cao Phong, xin cậu trưởng thành một chút có được không, đừng vì nhân vật ảo tưởng trong trò chơi mà tức giận.
– Ai nói lão tử bị nốc ao?
Cao Phong nói:
– Là tin tức chết tiệt! Lại có lời đồn nói chân trái hoàng kim của La Bối sắp thành phế chân! Khốn khiếp, đây chính là trắng trợn bịa đặt!
– Cái gì? Chân trái hoàng kim của La Bối bị phế?
Giang Đào cũng kinh ngạc:
– Ai nói?
Liễu Tiểu Đồng nói:
– Các cậu kích động gì chứ, chỉ là lời đồn, việc gì phải như vậy?
– Cậu không phải là người mê bóng, cậu không hiểu!
Cao Phong và Giang Đào đồng thanh nói với Liễu Tiểu Đồng.
– Mẹ kiếp , nhất định là có người bịa đặt!
Cao Phong khẳng định nói:
– Hai ngày trước mới nói La Bối có thể làm người phát ngôn của hãng dược Tống thị, hôm nay lại nói chân trái của hắn sắp tàn phế.
Mình thấy, nhất định là có người cố ý bịa đặt, muốn phá hư hợp đồng quảng cáo của hắn.
– Tám phần là như vậy rồi!
Giang Đào nói, từ trên giường bò dậy, mở máy tính, lạch cạch gõ bàn phím, sưu tầm tin tức về La Bối .
Một lát sau, Giang Đào nói:
– Mẹ kiếp , đây nhất định là âm mưu!
– Tại sao?
Cao Phong hỏi.
– Hãng dược Tống thị ban bố tin tức nói lúc trước tìm La Bối làm người phát ngôn, căn bản là chuyện giả dối hư ảo.
Hơn nữa, bọn họ đã chính thức mời Khắc Lý làm người phát ngôn cho công ty bọn họ rồi.
Giang Đào nói:
– Cha mẹ nó, liên kết hai tin tức này lại, sẽ làm cho người ta cảm thấy có cái gì không đúng.
– Khắc Lý? Khốn khiếp, hắn chính là đồ bỏ đi!
Cao Phong mắng.
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
La Bối Đáng Thương. (1)
Chương 356: La Bối Đáng Thương. (1)
– Tuyệt đối là đồ bỏ đi!
Giang Đào phụ họa:
– Nhưng chân trái của La Bối thật sự sắp tàn phế sao? Nếu không tại sao Tống thị không tìm La Bối làm người phát ngôn, mà lại tìm người khác?
– Mình làm sao biết được!
Cao Phong buồn bực nói:
– Hiện tại mình chỉ muốn biết La Bối có phải thật sự bị như vậy hay không.
– Không được thì làm thế nào?
Tùy Qua chen vào một câu:
– Hai người các cậu có biện pháp gì?
Cao Phong, Giang Đào đồng thời ngạc nhiên.
Đúng là, cho dù La Bối thật sự biến thành phế vật, hai người bọn họ ngoại trừ đập bàn phím, con chuột, còn có thể làm gì?
Nhưng chỉ chốc lát sau, Cao Phong và Giang Đào cùng đưa mắt nhìn Tùy Qua.
Ý của bọn hắn rất rõ ràn: mặc dù bọn họ không thể làm gì, nhưng Tùy Qua lại có thể!
Đúng là, Tùy Qua chế tạo ra Đế Ngọc cao số 2, có công hiệu khôi phục gân cốt, theo lý mà nói, đích xác là có thể trợ giúp La Bối .
Nhưng Tùy Qua lại nói:
– Nhìn mình cũng vô dụng, mình vẫn đối xử bình đẳng! Sẽ không vì hắn là cầu thủ ngôi sao, thần tượng của các cậu mà trị liệu miễn phí cho hắn….
– Ai kêu cậu miễn phí, chẳng lẽ La Bối không có tiền?
Cao Phong khó chịu nói:
– Mấu chốt là, thuốc cao da chó của cậu có thể giúp được hắn hay không!
– Nói nhảm.
Tùy Qua nói:
– Thuốc cao da chó của mình rất bình đẳng, cũng không kỳ thị biên giới, hiệu quả khẳng định cũng đối xử bình đẳng .
– Vậy thì tốt!
Cao Phong nói:
– Vậy mình sẽ gửi email cho La Bối, nói cho hắn biết chuyện này.
– Tỉnh lại đi, cậu cho rằng người ta thật sự có thời gian xem email sao?
Liễu Tiểu Đồng đả kích Cao Phong:
– Không chừng, người ta còn chưa mở cái email trước kia của cậu.
– Bớt lải nhải đi, không cố gắng làm sao có thu hoạch!
Cao Phong nói.
– Đúng!
Lần này Giang Đào và Cao Phong nhất định đứng cùng trận tuyến:
– Cậu viết, mình giúp cậu tra từ!
Vừa nói, tiểu tử Giang Đào đặt mông lên giường, quả nhiên dùng từ điển điện tử trợ giúp Cao Phong tra từ.
Dùng ít nhất hơn hai mươi phút, Cao Phong mới viết xong một email tiếng anh.
Sau đó, Cao Phong xoa xoa đôi bàn tay, thấp giọng cầu khẩn:
– Nhất định phải cấp lực, để cho La Bối nhìn thấy email này.
Sau đó, Cao Phong trịnh trọng nhấn con chuột, gửi email đi.
Chỉ chốc lát sau, Giang Đào đột nhiên nói:
– Cao Phong, cậu nói La Bối một ngày nhận được bao nhiêu email? Ít nhất không dưới mấy ngàn cái? Nếu quả thật như vậy, email của chúng ta, sợ rằng không dễ được nhìn thấy.
– Vậy phải làm sao?
Cao Phong hiển nhiên cũng ý thức được đây là một vấn đề.
– Gửi thêm mấy cái! Tỷ lệ sẽ lớn hơn!
Giang Đào nói.
– Đúng!
Cao Phong gật đầu, phục chế lại nội dung của email trước đó, sau đó một hơi gửi luôn mấy chục cái.
Đột nhiên, trong hộp thư xuất hiện email mới.
– Cha mẹ nó, nhanh như vậy đã trở về rồi? Vận khí của chúng ta thật tốt !
Cao Phong vui mừng vô hạn nói:
– Tùy Qua, Liễu Tiểu Đồng, lần này hai người các cậu không thể nói mát được nữa! Nhìn người ta xem, một chút kiêu ngạo cũng không có, nhanh như vậy đã gửi thư trả lời!
Liễu Tiểu Đồng thấy vậy cũng rời giường, tiến lên nhìn email của Cao Phong, đột nhiên nói:
– Có cái gì không đúng, mình phiên dịch nội dung email, hình như là “không gửi đi được”.
– Cha mẹ nó!
Cao Phong chợt vỗ con chuột:
– Hòm thư chết tiệt này! Chẳng lẽ không thể gửi ra nước ngoài!
– Có lẽ gửi nhiều quá, cho nên bị xem là thư rác.
Liễu Tiểu Đồng nói.
– Khốn khiếp!
Giang Đào mắng:
– Xem ra cũng chỉ biết nghe theo mệnh trời!
Phòng tổng thống khách sạn Đông Châu.
La Bối thoạt nhìn có chút tiều tụy, ánh mắt nhìn màn hình máy tính, tức giận nói:
– Tại sao! Rút cuộc là tại sao!
Rất hiển nhiên, hiện giờ trên internet tin tức về thương thế của La Bối đã lan truyền khắp nơi, nhất là “Chân trái hoàng kim” được gọi là “Chân phế
hoàng kim”, càng làm cho La Bối tức giận.
Hán Khắc ngồi bên cạnh lại càng tức giận nói:
– Nhất định là tên trung y kia để lộ ra! Không ngờ người này lại hoàn toàn không có y đức như vậy, cố ý để lộ bệnh tình của bệnh nhân, thật sự rất đáng hận!
– Hắn là có nguyên nhân đấy!
La Bối nói:
– Anh xem tin tức này đi, bọn họ đã chính thức tuyên bố mời Khắc Lý làm người phát ngôn rồi.
– Khắc Lý?
Hán Khắc kêu ầm lên:
– Đây chính là một âm mưu! La Bối, chúng ta rời đi thôi, trở về Châu Âu, tôi sẽ cố hết sức tìm bệnh viện và bác sĩ tốt nhất cho cậu, nhất định có thể làm cho chân trái của cậu hoàn toàn khôi phục ngày xưa! Người của quốc gia này thật sự quá âm hiểm, không có tín ngưỡng, cũng không có đạo đức. . .
La Bối lắc đầu, nói:
– Người không có đạo đức và tín ngưỡng chỉ là số ít, vẫn có không ít người thiện lương.
– La Bối tiên sinh, đại sự không ổn rồi!
Ngay vào lúc này, Phan Minh bối rối xông vào phòng:
– Hiện tại trên internet xuất hiện lời đồn đãi bất lương về ngài, các ngài cũng đã biết sao?
Phan Minh nhìn tin tức trên màn hình máy tính, câu nói kế tiếp cũng không cần nói.
– Mẹ kiếp, người của hãng dược Tống thị đúng là không phải người!
Lúc này Phan Minh cũng chửi ầm lên.
Chuyện La Bối làm người phát ngôn bị hủy bỏ, phần trăm nghiệp vụ của Phan Minh đương nhiên cũng sẽ giảm xuống rất nhiều.
– Phan, đừng mắng chửi người, không có ý nghĩa gì.
La Bối nói:
– Quan trọng là …, làm sao bây giờ?
– Trở về Châu Âu thôi.
Hán Khắc nói:
– Nhanh chóng chữa khỏi chân trái của cậu, để những người chất vấn và công kích cậu đều câm miệng!
– Không.
Theo tôi thấy, nên tìm trung y khác, Hoa Hạ Thần Châu đầm rồng hang hổ, còn có rất nhiều trung y lợi hại.
Phan Minh đề nghị nói.
Lúc này tình huống hoàn toàn không đúng, nếu như La Bối lập tức trở về Châu Âu, lương bổng Phan Minh lấy được sẽ ít đi rất nhiều.
Cho nên, hiện tại Phan Minh cũng không đề nghị La Bối trở về Châu Âu.
Trong mắt Phan Minh, La Bối chính là thần tài của hắn.
– Tôi cũng tin tưởng trung y Hoa Hạ rất lợi hại, nhưng y đức của bọn họ quá kém.
Hán Khắc nói.
– Chỉ có những người của Tống gia mới không có y đức như vậy.
Phan Minh tiếp tục khuyên:
– Thật ra phần lớn trung y đều rất tốt .
Hơn nữa, còn có rất nhiều trung y cao minh hơn Tống gia, tin tôi đi.
Nếu đã tới Hoa Hạ, làm sao không thử một lần nữa? Huống chi, trước mắt tin đồn cũng bay đầy trời rồi, đừng quan tâm đến nữa, chuyên tâm đi trị thương là được.
La Bối nghe lời này, cuối cùng gật đầu:
– Nếu đã tới đây cũng nên thử lần nữa, cho dù lúc đó đi du lịch dị quốc cũng được.
Ai, thật không ngờ, quốc gia thần bí này lại khiến tôi thất vọng như vậy.
Ngay vào lúc này, điện thoại trong phòng chợt vang lên.
Người gọi đến là thư ký của La Bối.
Nàng nói với La Bối, sau khi tin tức thương thế chân trái của hắn chuyển biến xấu lan xa, bên Châu Âu cũng đang sôi sùng sục, điều này làm cho các đại lão của câu lạc bộ rất không thoải mái, giá trị con người của La Bối cũng bắt đầu nhanh chóng giảm xuống.
Tóm lại, bởi vì lời đồn đãi này, sự nghiệp của La Bối thoáng cái hạ xuống đáy cốc.
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
La Bối Đáng Thương. (2)
Chương 357: La Bối Đáng Thương. (2)
Đáng chết hơn là, lời đồn đãi này lại là sự thật, mặc dù chân trái của La Bối cũng không hoàn toàn là phế vật, nhưng chỉ cần hắn tiếp tục đá bóng, thật sự có thể gặp phải kết quả như vậy.
Nữ thư ký trấn an La Bối mấy câu, sau đó tựa hồ nhớ ra cái gì đó, nói với La Bối buổi sáng có một người hâm mộ Hoa Hạ điên cuồng gửi cho La Bối mười mấy email có nội dung giống nhau, sau đó bị nàng kéo vào sổ đen.
Nhưng do lòng hiếu kỳ, nữ thư ký đã “mất rất nhiều sức lực” phiên dịch email này, hồi lâu mới hiểu rõ ý tứ bên trong, chính là kêu La Bối đi mua một loại thuốc dán da chó thần kỳ, có thể chữa khỏi thương thế chân trái của La Bối.
Rất hiển nhiên, những email điên cuồng, khó hiểu này chính là của Cao Phong và Giang Đào.
Thuốc cao da chó!
La Bối lần thứ hai nghe thấy có người đề cử loại thuốc này với mình.
Nhưng, người đầu tiên đề cử thuốc cao bôi trên da chó có trình độ anh văn rất tốt, ngay cả La Bối cũng có thể hiểu được.
Còn lần này người đề cử với hắn, lại có trình độ anh văn cứt chó, ngữ pháp căn bản cũng sai lầm.
Nhưng email của tiểu tử Cao Phong cuối cùng đã truyền đạt một tin tức mấu chốt: thuốc cao da chó.
Sau khi cúp điện thoại, La Bối hỏi Phan Minh:
– Phan, vị thiếu niên trung y thần kỳ ở Đông Giang, anh có thể thay tôi đi mua một tờ thuốc cao dán da chó của hắn được không? Có lẽ, có kỳ tích gì đó phát sinh thì sao.
Vẻ mặt Phan Minh có chút cổ quái.
Cũng không phải hắn có thành kiến gì với Tùy Qua, chẳng qua khi hắn xếp hàng mua thuốc cao da chó, bị đả kích lớn, không chỉ phải xếp hàng, mua theo tên thật, mấu chốt còn phải tiến hành từ thiện quyên góp, Phan Minh vốn định tượng trưng quyên một hai ngàn, ai ngờ người ta không chấp nhận, bởi vì đối phương yêu cầu Phan Minh quyên tặng một phần ba thu nhập của La Bố.
Đây không phải là nói giỡn sao, Phan Minh làm gì có quyền hạn như vậy, huống chi Phan Minh cho rằng đối phương rõ ràng muốn cướp tiền.
Chính bởi vì như thế, Phan Minh mới tràn đầy khinh bỉ và căm hận đối với thuốc cao bôi trên da chó của Tùy Qua.
Hôm nay, La Bối một lần nữa hỏi chuyện này, Phan Minh không thể làm gì khác hơn là kể lại chi tiết.
– Thật là một quy củ rất kỳ quái.
Sau khi nghe, La Bối lại không tức giận, bình tĩnh nói:
– Là quyên tiền từ thiện sao?
– Đúng vậy .
Phan Minh nói:
– Nhưng chỉ có thể quyên tặng đến quỹ Thảo đường gì đó mà bọn họ quy định.
Quyên tặng đến cơ quan từ thiện khác, bọn họ căn bản không thèm để ý! Tóm lại, tôi cảm giác tiểu tử kia chính là một tên lường gạt!
– Ai, quốc gia thần bí này tại sao có nhiều tên lường gạt như vậy?
La Bối thở dài nói.
– Đây là một bầy không có tín ngưỡng, không có y đức!
Hán Khắc la mắng, tâm tình rất không tính.
Vốn Hán Khắc tràn đầy kính sợ và tò mò đối với trung y, nhưng hành vi của Tống Lập Hào, lại làm cho Hán Khắc thất vọng cực độ.
– Được rồi, tôi ra ngoài giải sầu đây.
La Bối phiền muộn nói, đeo một cái kính đen, xoay người ra khỏi phòng.
Hán Khắc và Phan Minh liếc mắt nhìn nhau, cũng nhìn thấu bất đắc dĩ trong mắt nhau, sau đó hai người đi theo ra ngoài.
Ầm!
Hai người còn chưa ra cửa, chỉ nghe thấy thanh âm có người ngã xuống.
– Chẳng lẽ là La Bối?
Phan Minh thầm kêu một tiếng không tốt.
Chẳng lẽ thật sự phòng bị dột trời mưa cả đêm hay sao? La Bối mới vừa bị lời đồn hãm hại, thật sự sắp thành người què rồi?
Trên hành lang, một nam phục vụ té lăn trên đất.
Còn La Bối, đang định tiến lên đỡ người phục vụ kia.
– Đừng.
Phan Minh vội vàng nói với La Bối, hắn cảm giác người phục vụ này hình như muốn lừa gạt tiền.
Chr có điều, Phan Minh nói bằng tiếng Trung, La Bối làm sao nghe hiểu, xòe bàn tay kéo người phục vụ đứng lên.
– Thank you.
Người phục vụ dùng Anh văn cám ơn La Bối.
Sau đó, người phục vụ nói với Phan Minh:
– Anh cũng thật là, anh cho rằng tôi là loại người lừa đảo lấy tiền sao? Tôi hận nhất là loại người Hán gian như anh, con mẹ nó cho dù muốn hạch người, cũng sẽ không vứt thể diện của người Trung Hoa chúng ta trước mặt người ngoại quốc!
Phan Minh bị nam phục vụ nói như vậy, mặt đỏ tới mang tai.
Nhưng Phan Minh cũng không cảm giác mình có cái gì không đúng, xã hội hiện tại, loại người lừa đảo thật sự không ít.
Nam phục vụ đứng dậy, lấy tay vuốt vuốt bả vai, vừa rồi có vẻ ngã không nhẹ.
– Anh không sao chứ?
La Bối hỏi:
– Có muốn tới bệnh viện kiểm tra hay không?
Trình độ anh văn của người phục vụ này coi như không tệ, nghe vậy cười nhạt, nói:
– Không sao, tôi có thuốc dán, dán một tờ là được.
Nói xong, người phục vụ lấy từ trên mông đít ra một tờ thuốc dán, sau đó dán lên bả vai, dùng sức vỗ hai cái, nói với La Bối:
– Đây là thuốc dán thần kỳ của Hoa Hạ chúng tôi, có bị thương gì, dán một chút là khỏi.
Nhìn xem, tôi không sao rồi.
Lòng hiếu kỳ của La Bối lại trỗi dậy, không nhịn được hỏi:
– Đây là thuốc dán gì?
– Thuốc cao bôi trên da chó à?
Người phục vụ nói:
– Tên là Đế Ngọc cao.
Nghe nói do một học sinh của Đông Đại phát minh, còn xin được độc quyền, dù sao thuốc dán này rất hữu dụng, trước kia rất rẻ, chỉ hơn ba mươi đồng, hiện tại phải tám mươi đồng một tờ rồi, nhưng nghe nói một thời gian nữa sẽ xuống giá.
Cũng may, lúc tôi mua vẫn còn rẻ. . .
– Thật sự thần kỳ như vậy sao?
La Bối kinh ngạc nói.
– Dĩ nhiên.
Người phục vụ cử động bả vai bị thương:
– Nhìn xem, không lâu nữa, chỗ này của tôi hết đau, nhiều nhất là nửa giờ, chỗ bị thương này có thể khỏi.
Không cần tới bệnh viện, cũng không cần trì hoãn công việc hôm nay, sẽ không bị khấu trừ tiền lương .
– Anh còn nữa không? Có thể bán lại cho tôi một tờ không?
La Bối đột nhiên nói, móc ra một tờ một trăm Euro cho người phục vụ.
– Số tiền này lớn quá, tôi không có tiền lẻ.
Người phục vụ nói.
– Không cần trả lại.
La Bối nói:
– Tôi chỉ muốn biết một chút về thuốc dán thần kỳ này.
Người phục vụ dĩ nhiên cũng không phải ngu đần, nếu người ta không cần trả lại, dĩ nhiên hắn cũng sẽ không chiếm tiện nghi.
May là, vì thường xuyên làm công việc hao tốn thể lực, cho nên hắn thường xuyên mang theo một hai tờ thuốc dán trên người, lần này vừa vặn còn một tờ, cho nên rất sảng khoái trao đổi với La Bối.
Sau đó, người phục vụ lại nói:
– Thật ra loại thuốc dán này không tính là thần kỳ.
Đây là Đế Ngọc cao số 1, nghe nói hiện tại có một loại Đế Ngọc cao số 2, cũng do tiểu tử đó phát minh, nghe nói loại đó mới lợi hại, có thể khôi phục gân cốt, đó mới là thần kỳ! Đáng tiếc, chính là quá mắc, hình như là tám trăm đồng một tờ.
Nhưng dược hiệu lợi hại như vậy, tám trăm đồng cũng không quá đắt.
– Thật sự lợi hại như vậy sao?
La Bối vốn đã tuyệt vọng, nhưng hi vọng lại được người phục vụ này nhen nhóm.
– Hơn phân nửa là vậy.
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Hi Vọng.
Chương 358: Hi Vọng.
Người phục vụ nói:
– Tôi đã từng thấy trên ti vi, hơn nữa nghe một số người nói, loại Đế Ngọc cao số 2 đó đúng là thuộc loại trâu bò, nếu đi mua, còn cần xếp hàng, nghe nói là thuốc dán tinh khiết chế luyện thủ công, cái này cũng không rõ ràng lắm. . .
– Ừ, cám ơn anh.
La Bối thành khẩn nói.
– Này, Tiểu La, mau đi làm việc!
Lúc này, chủ quản tuần tra nói với người phục vụ.
Người phục vụ đáp một tiếng, vội vàng chạy đi làm việc.
Nhìn bộ dáng của hắn, giống như chỗ bị thương vừa rồi thật sự đã khỏi.
La Bối rất tò mò, đột nhiên ngồi xổm người xuống, xé mở thuốc dán, chuẩn bị dán lên trên đùi.
– La Bối, chờ một chút.
Hán Khắc đột nhiên nói:
– Để tôi thử trước.
– Anh không tin?
La Bối hỏi.
Hán Khắc thở dài nói:
– Chuyện xảy ra hai ngày qua, khiến tôi hoàn toàn mất lòng tin với trung y.
– Không sao, dù sao chân của tôi. . .
Anh cũng biết rồi.
La Bối khẽ thở dài, ngụ ý, đã là là ngựa chết thì trước mắt thấy ngựa sống thì chọn.
Sau đó, La Bối xé mở phong bì thuốc dán, dán lên chỗ hắn thường xuyên bị thương.
Mặc dù giải phẫu rất thành công, nhưng vì La Bối thường xuyên bị thương, chỗ giải phẫu vẫn mơ hồ thấy đau, giống như bệnh nhân phong thấp, lúc trái gió trở trời sẽ cảm thấy đau đớn.
Tình huống của La Bối, đại khái cũng như thế.
Bởi vì hai ngày qua không được nghỉ ngơi, buổi sáng khi rời giường, chân trái của La Bối lại mơ hồ đau.
Lúc này, La Bối dán thuốc cao da chó lên trên đùi, nhất thời cảm giác được một luồng lạnh lẽo xuyên thấu qua da truyền tới vết thương, cảm giác đau đớn tựa hồ từ từ mất đi.
Thật sự thần hiệu như vậy?
Trong lòng La Bối không khỏi kỳ quái, cảm thấy có lẽ chỉ là tác dụng tâm lý mà thôi.
Cho nên, La Bối cũng không nói gì, cất bước đi về phía thang máy.
Phan Minh và Hán Khắc cũng không hỏi nhiều, đi theo hắn vào thang máy.
Mấy phút sau, La Bối ra khỏi khách sạn.
Đột nhiên, La Bối mở miệng cười nói:
– Thật sự là quá tốt! Không ngờ thuốc dán này thật sự rất tốt!
Hán Khắc kinh ngạc nói:
– Chẳng lẽ chân trái của cậu nhanh như vậy đã có phản ứng rồi?
– Há lại chỉ có phản ứng.
La Bối nói:
– Buổi sáng vốn có chút đau, nhưng hiện tại hoàn toàn không thấy đau, cảm giác trạng thái rất tốt.
Thuốc dán này thật là lợi hại, xem ra có lẽ chúng ta hiểu lầm vị thiếu niên trung y kia rồi.
– Thật sao?
Hán Khắc nói:
– Không phải là bôi thuốc mê lên da của cậu, cho cậu không cảm giác được đau đớn chứ?
La Bối lắc đầu, nói:
– Không phải, không phải cảm giác như vậy.
Da của tôi là tri giác, hơn nữa cảm giác rất tốt, chưa bao giờ có cảm giác tốt như vậy, giống như chưa bao giờ bị đả thương.
– Thật sự thần kỳ như thế?
Hán Khắc nói:
– Như vậy, La Bối ý của cậu là, vị thiếu niên trung y kia, có thể khiến cho thương thế của cậu khỏi hẳn?
– Có thể!
La Bối khẳng định nói, một tờ thuốc dán hiển nhiên mang đến cho hắn lòng tin rất lớn:
– Hoa Hạ có câu ngạn ngữ tên là “mắt thấy mới là thật tai nghe là giả”, chúng ta chẳng qua chỉ nghe lời đồn đãi có ý nghĩa gì, chi bằng đi mua một tờ thuốc dán xem thế nào.
– Nhưng, tâm địa của tiểu tử kia quá tối!
Phan Minh nhắc nhở La Bối:
– Hắn đòi một phần ba tài sản của ngài!
– Nếu quả thật là làm từ thiện, một phần ba có là gì.
La Bối nói:
– Huống chi, nếu như có thể dùng tiền mua được một đôi chân khỏe mạnh, tôi nguyện ý hao hết toàn bộ tư sản của mình!
– Không ai có thể hiểu được tình cảm chân thành của tôi với bóng đá!
La Bối thở dài nói.
Vì một đôi chân khỏe mạnh, vì có thể tiếp tục sự nghiệp bóng đá của hắn, La Bối nguyện ý bỏ qua toàn bộ gia sản.
Mặc dù Hán Khắc không thể hoàn toàn hiểu hết tình cảm của La Bối đối với bóng đá, nhưng cũng lộ ra vẻ mặt kính nể.
Ngay cả Phan Minh cũng có chút cảm động.
– Vậy chúng ta đi ngay bây giờ thôi.
Phan Minh nói:
– Để tôi lái xe .
Mười mấy phút sau, Phan Minh lái xe đến bộ phận phục vụ khách hàng của công ty dược Watson.
Không giống với lần trước Phan Minh tới đây, hôm nay hắn không nhìn thấy hàng người xếp hàng kéo dài, chỉ có mấy người đang xếp hàng.
Phan Minh hơi có chút kinh ngạc, trong lòng thầm nghĩ:
– Lần này không có nhiều người xếp hàng như vậy, có lẽ không cần làm quyên tặng từ thiện gì đó là có thể mua được một tờ Đế Ngọc cao số 2 rồi.
Ừ, như vậy là tốt nhất, cũng không cần tốn tiền vô ích.
Cho nên, Phan Minh kêu La Bối và Hán Khắc ở trên xe chờ, hắn đi xếp hàng.
Bởi vì hôm nay người không nhiều lắm, cho nên rất nhanh đã đến phiên Phan Minh.
– Tôi muốn mua một tờ Đế Ngọc cao số 2.
Phan Minh nói:
– Tôi mang theo tiền, tôi có thể trả gấp đôi, gấp ba đều được.
Nhân viên phục vụ khách hàng nhìn Phan Minh, lễ phép mà lạnh nhạt nói:
– Xin lấy thư đề cử của quỹ Tiên Linh Thảo đường.
– Thư đề cử?
Phan Minh cố ý giả bộ hồ đồ nói:
– Tôi không có thư đề cử, nhưng tôi có thể trả gấp ba thậm chí gấp năm lần giá tiền! Thậm chí, tôi còn có thể cho anh chút tiền trà nước. . .
– An ninh!
Nhân viên phục vụ trực tiếp gọi an ninh.
Phan Minh biết mình hồ lộng không qua, đành phải hậm hực rời khỏi bộ phận phục vụ khách hàng, sau đó báo cáo chi tiết cho La Bối.
La Bối nói:
– Như vậy cũng không có gì không tốt, từ thiện vô biên giới.
Vẻ mặt La Bối có chút vắng lặng, tựa hồ lại nghĩ tới xóm nghèo nơi hắn ra đời.
Từ thiện vô biên giới, nghèo khó cũng vô biên giới.
Trên thế giới này, luôn có rất nhiều người cao cao tại thượng, cẩm y ngọc thực, cũng có rất nhiều người bụng ăn không no, ngày không đủ ba bữa cơm, lại càng không muốn nói những người này một khi bị bệnh, cũng chỉ có thể nằm chờ chết.
– Thật ra làm từ thiện là việc đáng hoan nghênh.
Phan Minh nói:
– Nhưng cử động của tiểu tử này rõ ràng có chút bắt buộc người khác làm từ thiện.
Hơn nữa, ai biết hắn có thật sự làm từ thiện hay không? Không chừng lấy danh nghĩa làm từ thiện, lừa gạt tiền, đúng không?
La Bối nhìn Phan Minh, rất kỳ quái hỏi:
– Phan, tại sao anh luôn hoài nghi đồng bào của mình? Thậm chí, tín nhiệm của anh đối với người trong nước, còn không bằng một người nước ngoài như tôi?
Phan Minh nhất thời á khẩu không trả lời được.
– Chúng ta đi tìm hiểu quỹ từ thiện kia đi.
La Bối nói với Phan Minh.
Phan Minh gật đầu, phát động xe, lái về phía văn phòng của quỹ Tiên Linh Thảo đường.
Văn phòng của quỹ Tiên Linh Thảo đường cách bộ phận phục vụ khách hàng rất gần, tựa hồ đặc biệt chính là thuận tiện cho nhân sĩ khắp nơi tiến hành quyên tặng.
Văn phòng Tiên Linh Thảo đường không tính là xa hoa, nhưng lại làm cho người ta cảm giác rất chính quy, từ phong cách làm việc của muội muội ở cửa tiếp khách đến nhân viên làm việc ở đại sảnh đều lộ ra vẻ rất chuyên nghiệp, rất có rèn luyện hàng ngày.
Sau khi ba người tiến vào đại sảnh làm việc, sớm đã có người tiến lên đón, hỏi thăm ba người.
– Chúng tôi muốn tìm hiểu một chút về mục đích thành lập và quá trình vận hành của quỹ Tiên Linh Thảo đường.
La Bối dùng anh văn nói.
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Ưu Đãi. (1)
Chương 359: Ưu Đãi. (1)
Nhân viên xử lý ở đại sảnh có chút ngây ngẩn cả người, hiển nhiên không ngờ lại có người nước ngoài tới quyên tặng, nói:
– Tiên sinh, xin các vị chờ cho một chút, tôi mời một nhân viên thông dịch tới.
– Không cần, vị tiên sinh này cứ giao cho tôi tiếp đón.
Một thanh âm dễ nghe mà trấn định vang lên.
Nhân viên làm việc nhìn người đó, vội vàng đứng lên nói:
– Hoa chủ quản.
– Không sao, giao cho tôi.
Cô gái được gọi là “Hoa chủ quản” nói, rất có phong phạm của nữ cường nhân buôn bán.
La Bối và Hán Khắc nhìn người đẹp trước mắt, hai mắt không khỏi tỏa sáng.
Mỹ nữ, chỉ cần là mỹ nữ chân chính, đây tuyệt đối là thông sát của đông tây phương.
Còn Phan Minh, cũng hơi có chút ghen tỵ: nữ nhân này thật sự rất xinh đẹp, rất có khí phách!
Mỹ nữ trưởng phòng mời đám người La Bối đến một phòng làm việc, sau đó dùng vốn anh ngữ vô cùng lưu loát giới thiệu với La Bối:
– Quỹ Tiên Linh Thảo đường chúng tôi đặc biệt được xây dựng để cứu trợ những người không có tiền khám bệnh, xem thường bệnh nặng.
Tiền của chúng tôi quản lý, là hoàn toàn trong sạch, mỗi khoản quyên tặng của ngài đều có thể thông qua internet kiểm tra hướng đi.
– Đặc biệt được xây dựng để cứu trợ những người xem thường bệnh? Chuyện này rất có tính châm chích.
La Bối gật đầu nói:
– Nữ sĩ xinh đẹp, tôi có chút không hiểu, tại sao khi tôi đến bộ phận phục vụ khách hàng bên kia đường mua thuốc dán, bọn họ nhất định bắt tôi phải tiến hành quyên tặng? Các vị làm như vậy, có phải là cưỡng chế quyên tặng hay không?
– Chúng tôi chưa bao giờ tiến hành cưỡng chế quyên tặng.
Mỹ nữ trưởng phòng dùng giọng điệu chuyên nghiệp giải thích:
– Quyên tặng cũng là tự nguyện.
Nếu ngài không đồng ý, chúng tôi cũng sẽ không bắt buộc .
Chẳng qua, bởi vì các vị không tiến hành quyên tặng, chúng tôi đương nhiên cũng không thể ra đưa thư đề cử cho các vị.
Dù sao, chúng tôi chỉ có thể đề cử những người tốt chân chính “yêu thích” sự nghiệp từ thiện.
Người tốt mới xứng có hồi báo, không phải sao?
– Vậy tôi lập tức quyên tặng một vạn, không, mười vạn! Cô cho tôi một lá thư giới thiệu được không?
Phan Minh nói.
Mỹ nữ trưởng phòng lắc đầu, nói:
– Tôi nói rồi, quỹ của chúng tôi chỉ đưa thư đề cử cho những người có lòng nhiệt tình chân chính, yêu thích sự nghiệp từ thiện.
Ngài quyên tặng như vậy, có thể xem là chân chính yêu thích sự nghiệp từ thiện hay sao?
– Tôi làm như vậy cũng đâu có sao?
Phan Minh phản bác:
– Chẳng lẽ làm từ thiện còn có số tiền hạn mức hay sao?
– Ngài làm như vậy, không gọi là từ thiện.
– Vậy gọi là gì?
Mỹ nữ trưởng phòng cười nhạt, nói:
– Cái này gọi là bố thí, không phải từ thiện chân chính, chúng tôi không chấp nhận bố thí.
– Cô….
Phan Minh quả thực không biết nói gì.
– Tốt!
La Bối đột nhiên giơ ngón tay cái lên với chủ quản vị chủ quản xinh đẹp:
– Nữ sĩ xinh đẹp, cách cô nói quá đặc biệt, nhưng cũng rất có đạo lý.
Từ thiện không phải là bố thí, không giống như đối đãi với tên hành khất, ném vào mấy đồng tiền coi như xong, mà phải xuất phát ra từ chính nội tâm hành thiện.
– Không sai, La Bối tiên sinh, ngài nói rất hay.
– Cô. . .
Biết ta?
La Bối kinh ngạc nói.
– Dĩ nhiên.
Vị mỹ nữ kia chủ quản khẽ mỉm cười:
– Khi tôi ở Châu Âu, thường xuyên đi xem ngài tranh tài.
– Thật không ngờ tôi lại có người hâm mộ xinh đẹp như vậy, đây là vinh hạnh của tôi.
La Bối phong độ nói, sau đó lấy kính đen xuống, lộ ra dương quang, khuôn mặt anh tuấn.
Phan Minh vừa nghe mỹ nữ chủ quản này là người hâm mộ của La Bối, lập tức cười nói:
– Nếu tiểu thư là người hâm mộ của La Bối tiên sinh, vậy chuyện này dễ làm hơn nhiều, mau chuẩn bị cho La Bối tiên sinh một phong thư đề cử.
Mỹ nữ trưởng phòng còn chưa trả lời, La Bối cũng đã không vui nhìn Phan Minh, nói:
– Phan, tôi rất vinh hạnh có một người hâm mộ xinh đẹp như vậy, nhưng người Hoa các vị tại sao rất thích gộp việc công vào chuyện riêng.
Cô ấy đúng là người hâm mộ của tôi, nhưng cũng là chủ quản của cơ hội bằng vàng này, anh kêu cô ấy làm việc thiên tư, không phải là làm khó cho cô ấy sao.
Phan Minh một lần nữa buồn bực, thầm nghĩ con mẹ nó còn không phải vì tôi muốn tiết kiệm tiền cho anh.
Thấy tiện nghi còn không chiếm, đúng là khốn kiếp.
Mỹ nữ trưởng phòng cười nói:
– La Bối tiên sinh nói rất đúng, công và tư phải rõ ràng, tôi hiện giờ là chủ quản của quỹ, hơn nữa hiện tại lại đang ở phòng làm việc, đương nhiên không thể vì thân phận của La Bối tiên sinh mà đặc biệt đối đãi.
Nói như vậy, không chỉ lộ ra vẻ tôi không có đạo đức nghề nghiệp, hơn nữa cũng là không tôn trọng La Bối tiên sinh.
Cho nên, tôi lại giải thích cặn kẽ một chút nữa, thư đề cử của chúng tôi chỉ viết hoá đơn cho những nhân sĩ thật lòng làm từ thiện.
Thư đề cử này rất hữu hiệu, không những được đến công ty dược Watson mua thuốc dán, hơn nữa sau này khi công ty dược Watson đẩy ra các loại dược phẩm khác, cũng sẽ chiếu cố hơn đối với mấy nhân sĩ làm từ thiện và gia đình của bọn họ.
– Nghe giống như không tệ, nhưng cô thoáng cái đã kêu người tôi quyên góp một phần ba tài sản, các người làm vậy không phải quá tham lam hay sao?
Phan Minh nói, hắn vẫn cố gắng vì La Bối.
– Mới một phần ba mà thôi, chúng tôi đã rất ưu đãi với La Bối tiên sinh.
Mỹ nữ trưởng phòng nói.
– Như vậy còn nói ưu đãi?
Phan Minh trực tiếp im lặng.
– Dĩ nhiên.
Mỹ nữ trưởng phòng nghiêm trang nói:
– Nếu như đổi thành những người khác, có lẽ không chỉ có một phần ba, mà là một phần hai! Bởi vì La Bối tiên sinh cũng từng làm từ thiện, hơn nữa không có việc gì xấu, chúng tôi mới dành cho hắn loại ưu đãi một phần ba này.
– Tôi hiểu rồi, đây là các người trắng trợn cướp đoạt.
Phan Minh nói.
– Nếu cô đã nói như vậy, vậy thì tôi cũng không có cách nào nói nữa.
Mỹ nữ trưởng phòng nói:
– Sức khỏe vô giá, lời này chắc ngài từng nghe qua.
Dùng một phần ba gia sản đổi lấy sức khỏe vô giá, chuyện này rất khó lý giải sao? Chẳng lẽ, ngài tình nguyện ôm tiền bạc đi tìm cái chết, cũng không muốn bỏ ra ít tiền tài, sống khỏe mạnh vui vẻ sao?
Lời lẽ sắc bén của mỹ nữ trưởng phòng vẫn rất lợi hại.
Phan Minh tựa hồ không phải đối thủ, nhưng cũng không cam lòng nói:
– Tôi cũng không phải thần giữ của như vậy, nhưng chính là cảm giác cách làm của các người quá không công bằng.
Một phần ba là quá nhiều, tối đa cũng chỉ nên là một phần mười, đúng không?
– Không cò kè mặc cả.
Mỹ nữ trưởng phòng nói:
– Một phần ba thật ra cũng không nhiều lắm.
Ở nước ngoài Gates, Buffett cũng từng nói, bọn họ nguyện lấy ra một nửa tài sản dùng cho từ thiện.
Cho nên, đừng nói một phần ba, một phần hai cũng không nhiều đâu.
– Nhưng đám người Buffett tới Hoa Hạ diễn thuyết làm từ thiện, muốn mời người giàu Hoa Hạ cũng không muốn đi đâu.
Phan Minh nói.
– Không hẳn.
Mỹ nữ trưởng phòng nói:
– Một vị Trần tiên sinh không phải tỏ thái độ, sẽ đem toàn bộ tư sản dùng cho sự nghiệp từ thiện sao?
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Ưu Đãi. (2)
Chương 360: Ưu Đãi. (2)
– Được rồi, không tranh luận số tiền quyên tặng nữa.
La Bối không để Phan Minh tiếp tục tranh luận nữa:
– Vị nữ sĩ này nói rất đúng, sức khỏe vô giá, nếu quả thật có thể khôi phục sức khỏe, bỏ ra một phần ba tư sản cũng đáng.
Chẳng qua, tôi có chút không rõ, vì sao phải tiến hành quyên tặng trong quỹ của các vị? Trước kia tôi cũng từng tiến hành quyên tặng cho tổng hội từ thiện và Hồng Hội của quý quốc, tôi có thể đưa ra ngân phiếu định mức.
– A, tinh thần từ thiện của ngài rất đáng khen.
Nhưng ngài chắc chắn đã quyên tặng nhầm đối tượng.
Tôi tin tưởng, vị Phan Minh tiên sinh bên cạnh ngài, sẽ rất vui lòng nói cho ngài biết bộ mặt thật sự của hai cơ quan từ thiện đó.
Bởi vì Phan tiên sinh, luôn rất am hiểu đào móc bầu không khí không lành mạnh của xã hội.
Sắc mặt Phan Minh nhất thời có chút lúng túng, cũng chỉ thấp giọng giải thích mấy câu với La Bối.
La Bối vừa nghe, trên mặt nhất thời xuất hiện vẻ giận dữ, dùng anh văn mắng:
– Lũ khốn khiếp!
Sau đó, La Bối nói với mỹ nữ trưởng phòng:
– Quỹ từ thiện của các vị, thật sự có thể bảo đảm dùng cho những người không có tiền khám bệnh?
– Bảo đảm!
Mỹ nữ trưởng phòng khẳng định nói.
– Như vậy, cô xác định thuốc dán của các cô có thể chữa khỏi thương thế của tôi?
La Bối lại hỏi.
– Cái này, phải căn cứ vào thương thế bệnh tình của ngài mới có thể quyết định.
Nhưng chúng tôi đã làm cho rất nhiều bệnh nhân khôi phục sức khỏe thành công, về điểm này, ngài có thể kiểm tra trên website của chúng tôi.
Ngoài ra, nếu như ngài muốn xác định có thể chữa khỏi hay không, có thể đưa tài liệu bệnh tình của ngài cho chúng tôi, hoặc là, chúng tôi có thể mời một thầy thuốc tới trị liệu cho ngài.
– Hay là mời thầy thuốc tới trị liệu đi.
Hán Khắc nói, hiện tại hắn đã vô cùng không tín nhiệm với thầy thuốc Hoa Hạ.
Lúc trước Tống Lập Hào đã từng tiết lộ thương thế của La Bối ra ngoài, nếu lần này lại bị người tôi tiết lộ giấy tờ bệnh án ra ngoài, vậy cơ hội giải thích cũng không còn.
– Được.
Mỹ nữ trưởng phòng nói:
– Vậy thì an bài đến xế chiều đi.
– Được, chúng tôi cũng cần thời gian bàn bạc cân nhắc.
Phan Minh vội vàng đáp thay La Bối.
Phan Minh vẫn không cam lòng, thoáng cái ném vào một phần ba tài sản, hắn cũng thấy đau lòng thay La Bối.
Đau lòng hơn chính là, loại quyên tiền từ thiện này, Phan Minh lại không lấy được phí nghiệp vụ.
Sau khi tiễn đám người La Bối về, mỹ nữ trưởng phòng lên lầu, trở lại phòng làm việc của mình.
Sau khi đóng cửa, nàng đột nhiên nhảy lên, kêu một tiếng:
– A!
Sau đó, mỹ nữ chủ quản vội bấm một số điện thoại, vui mừng nói:
– Đường Vũ Khê đồng học, biết hôm nay bổn cô nương gặp người nào không. . .
La Bối! Oa, hắn thật sự rất đẹp trai, như mặt trời chói lọi vậy….Cô mới là đồ mê trai! Thật không biết cô thấy tiểu tử kia có cái gì hay, dáng vẻ thì bình thường, ngoại trừ y thuật khá hơn một chút, trẻ tuổi hơn một chút, tôi thật sự không nhìn ra hắn có ưu điểm gì. . .
Được rồi, trong mắt người tình xuất Tây Thi, mình biết rồi.
Bớt nói nhảm đi, chiều nay kêu tiểu tử kia tới đây một chút, khám bệnh cho La Bối, cầu thủ ngôi sao đẹp trai như vậy, nếu quả thật không thể tiếp tục thi đấu, sau này đại tỷ này có thể bị thiếu đi rất nhiều niềm vui thú.
– Đại tỷ, chị đã lớn tuổi như vậy rồi, còn mê giai sao?
Đường Vũ Khê nói trong điện thoại:
– Biết cái gì gọi là kín đáo, gọi là thận trọng không? Chị biết không? Nhưng thật cao hứng, xem ra chị vẫn cảm thấy hứng thú với nam nhân, em cũng có thể yên tâm.
– Cô có ý gì? Ai nói với cô tôi không có hứng thú với nam nhân?
– À. . .
Ách, không có gì…, có hứng thú với nam nhân là chuyện tốt, không phải sao?
– . . .
Sau khi tan lớp, Tùy Qua nhận được điện thoại của Đường Vũ Khê.
Đường Vũ Khê trở về thành phố Bắc Kinh, đang xử lý một số giấy tờ phê duyệt cuối cùng của quỹ Tiên Linh Thảo đường.
Trong điện thoại, Đường Vũ Khê nói cho Tùy Qua về chuyện của La Bối.
Tùy Qua vừa có chút kinh ngạc, lại có chút cảm giác trong dự liệu.
Hai ngày gần đây, lúc nào cũng nghe thấy Cao Phong và Giang Đào đàm luận về chuyện của La Bối.
Nhất là lời đồn đại về thương thế của La Bối, hai người lại càng càm ràm không ngừng, sắp trở suy nhược thần kinh rồi.
Nếu La Bối đã đáp ứng tiến hành quyên tặng, Tùy Qua đương nhiên sẽ rất vui lòng trị liệu cho hắn.
Chẳng qua, nhớ tới sự cuồng nhiệt của Cao Phong và Giang Đào đối với La Bối, Tùy Qua quyết định cho bọn hắn một cơ hội.
Cho nên, sau khi cúp điện thoại, Tùy Qua liền nói chuyện La Bối tới trị liệu cho Cao Phong và Giang Đào.
– Ha ha!
Cao Phong vừa nghe, nhất thời cười lớn:
– Tùy Qua, cậu muốn nói giỡn với bọn mình cũng phải đáng tin một chút.
La Bối là ai, cho dù hắn thật sự tới Hoa Hạ, cũng sẽ không tới tìm cậu trị liệu.
Bác sĩ của người ta, nhất định là bác sĩ đứng đầu thế giới…
Giang Đào cũng nói:
– Đúng vậy, Tùy Qua, cậu muốn chơi người, cũng không thể chơi như vậy, quá yếu trí rồi.
– Mẹ kiếp, hai người các cậu thật là biết biến hảo tâm thành lòng lang dạ thú.
Dù sao chiều hôm nay mình sẽ trị liệu cho La Bối, hai người các cậu có muốn đi hay không!
Tùy Qua cũng lười giải thích với hai người này.
– Thật sao?
Cao Phong hỏi, nhưng vẻ mặt vẫn không dám tin tưởng.
– Mình nói với các cậu rồi, không đi thì thôi.
Tùy Qua nói.
– Mấu chốt là tiết học chiều nay, thầy giáo có thể điểm danh.
Giang Đào có chút lo lắng nói:
– Mình cũng không giống như cậu, có hiệu trưởng che chở, hiện tại ngay cả chủ nhiệm cũng không dám chọc giận cậu.
– Đừng nhiều lời như vậy.
Tùy Qua nói:
– Lải nhải, các cậu có thấy phiền không.
Mặc dù Cao Phong và Giang Đào cảm thấy chuyện này có chút không đáng tin, nhưng do lòng hiếu kỳ mãnh liệt và hi vọng điều khiển, đến buổi chiều vẫn theo chân Tùy Qua đến quỹ Tiên Linh Thảo đường.
Khi đến đại sảnh, đã sớm có người ra đón.
Không ít người của quỹ Tiên Linh Thảo đường từng thấy nhiều lần Tùy Qua và lão bản Đường Vũ Khê của bọn họ cùng nhau xuất hiện, thần thái thân mật, cảm giác tiểu tử Tùy Qua này hơn phân nửa chính là bạn trai của Đường Vũ Khê, hoặc là “Trai lơ” của nàng, cho nên thái độ đối với Tùy Qua đương nhiên vô cùng tốt.
Sau khi tiến vào đại sảnh, Cao Phong nhìn bảng quản lý công khai ở quỹ Tiên Linh Thảo đường, kinh ngạc nói:
– Ồ, thật không ngờ, Đường lão sư lại là pháp nhân của quỹ này, thật lợi hại! Khó trách cô ấy không muốn làm lão sư nữa.
Oa, quỹ này thật sự sảng khoái, nhiều mỹ nữ như vậy, chủ quản cao cấp xem ra rất biết nhìn người!
– Tố chất, chú ý tố chất!
Giang Đào nhắc nhở Cao Phong.
Nhân viên mỹ nữ không nhịn được hé miệng mỉm cười, nói với ba người Tùy Qua:
– Xin theo tôi đến bên này.
Ba người Tùy Qua được dẫn tới một phòng làm việc.
Nhân viên đưa cà phê cho ba người, sau đó mời bọn họ ngồi chờ.
Bên trong phòng làm việc có một chiếc TV treo tường, ba người xem TV một lát thì thấy hai người ngoại quốc đeo kính đen, được một người Trung Quốc cao gầy dẫn vào phòng làm việc.
Sau khi tiến vào phòng làm việc, hai người ngoại quốc tháo kính đen xuống.
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Kêu Gào.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Ngạo Thế Đan Thần [Dịch] Ngạo Thế Đan Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Ngao-The-Dan-Than-dich.jpg)





