[Dịch] Vương Giả Hắc Ám
Tập 66 : Renault Chết (c651-c660)
❮ sautiếp ❯Chương 651: Renault Chết
Khi Renault đang cố gắng đập cánh và lao lên bầu trời, hắn ta đột nhiên thấy một bóng đen rơi xuống nhanh chóng, con Hành Thi đó có thịt mọc dưới nách, lao thẳng về phía hắn trong tư thế sà xuống.
Renault tái mét, hắn đột nhiên nhận ra sức mạnh ném mình xuống trước đó rõ ràng là tác phẩm của con Hành Thi này.
Hắn khẽ nghiến răng, chống lại cơn đau dữ dội trên bộ xương cánh rồng và bay sang một bên, cố gắng tránh va chạm với nó.
Nhưng chỉ một giây sau một cơn đau đột ngột xuất hiện từ cột sống và tác động mạnh mẽ khiến cho Renault bật phun máu tươi ngay tại chỗ, nước bọt cùng máy me bắn tung tóe trên mặt, đồng tử của hắn bị nứt, chỉ cảm thấy hai cái cánh trên lưng bị hai con Hành Thi khác vung móng vuốt ôm lấy, đồng thời một tiếng gầm phát ra cạnh tai hắn, một Hành Thi đang nằm trên lưng hắn! Cánh rồng không động đậy được vì bị một con Hành Thi nữa tóm chặt, trong phút chốc mất đà laothẳng xuống dưới.
– Không–
Hắn chỉ còn cách giương mắt ra nhìn con Hành Thi đang nhanh chóng sà xuống từ trên bầu trời ngày một gần.
Đùng một tiếng cả hai đột nhiên va chạm vào nhau! Tất cả những điều này xảy ra gần như lập tức, xương sườn phần ngực của hắn đột nhiên nứt ra, như thể bị thiên thạch đâm phải, đầu hắn ù đi, gió thì thầm bên tai đưa cơ thể hắn đập xuống mặt đất với tốc độ nhanh.
Bụi và đất bùn văng vào mặt và tóc hắn.
“Gầm! Gầm! Gầm!”
Một tiếng gầm vang dậy sóng nối đợt như thủy triều vang lên chói tai và bầu trời đột nhiên bị che khuất bởi bóng tối.
Đỗ Địch An nhìn thấy Renault đã ngã xuống đất và bị các Hành Thi nhấn chìm, trái tim hắn không khỏi run lên vì sợ.
Không ngờ Khai Hoang Giả cũng yếu ớt đến nỗi đứng trước mặt đoàn quân Hành Thi cũng phải bó tay chịu chết.
“Gầm!”
Cự Thần Thi đột nhiên gầm lên, giơ bàn tay khổng lồ và chộp lấy đám Hành Thi, giữ hai ba Hành Thi trong lòng bàn tay, một số trong số chúng bị bắt ở rìa, vật lộn để rơi khỏi lòng bàn tay và rơi xuống.
Nó giơ tay và nhìn thấy toàn bộ cơ thể Renault be bét máu thịt lẫn lộn rơi trong lòng bàn tay.
Nó vươn cái lưỡi to lớn của mình ra và liếm con mồi, rút Renault đang hấp hối ra và nuốt chửng hắn.
Sau khi nuốt chửng Renault, Cự Thần Thi lại ngẩng đầu lên, nhìn Đỗ Địch An bay lơ lửng trên bầu trời, gầm lên rồi túm lấy Hành Thi xung quanh tiếp tục ném.
Sắc mặt Đỗ Địch An tái đi, vội vàng tăng tốc bay lên cao hơn.
“Vèo! Vèo!”
Từng Hành Thi được ném lên trên trời, cho đến khi hết đà rơi ngược lại xuống dưới đất.
Chỉ thoáng một cái Đỗ Địch An đã lên đến độ cao năm trăm mét, với sức mạnh vai và ném của Cự Thần Thi, một số Hành Thi thậm chí còn chưa lên đến gần bằng chiều cao của Đỗ Địch An đã ngã xuống.
Khi bay đến khoảng sáu trăm mét, Đỗ Địch An liền dừng lại.
Hắn ta nhận ra không con nào trong số những Hành Thi mà Cự Thần Thi này ném lên có thể lên tới độ cao như hắn bây giờ.
Đây chắc hẳn đã đạt tới giới hạn cánh tay của nó!
Sau khi ném hơn một chục Hành Thi liên tiếp, thấy không thể chạm vào Đỗ Địch An, Cự Thần Thi tức giận gầm rống lên, đôi mắt to của nó đầy giận dữ và phẫn nộ.
Ngay sau đó, một tiếng gầm quái thú đột nhiên vang lên ở đầu kia của chiến trường, lan rộng như sấm sét và ngay lập tức thu hút sự chú ý của Đỗ Địch An.
Nguồn âm thanh phát ra từ hướng trận chiến của Helisha và khi hắn nhìn theo bỗng hết sức sững sờ.
Trước mắt hắn ba hình ảnh ba con ma vật chiến đấu trên không, nhưng hình bóng của Helisha đã biến mất, thay vào đó là một con rồng hình người rất giống với trạng thái Ma Binh của Hathaway, được bao phủ bởi lớp giáp vảy màu đỏ sẫm.
Có một cái đuôi rồng với chiều dài xương bảy tám mét, sáu chiếc gai mảnh và sắc nhọn phình ra trên lưng của đôi cánh rồng giống như lông vũ màu đỏ sẫm.
Dường như có một cái lỗ nhỏ ở giữa những cái gai, phun hơi nóng trắng! Ở phần trên của hình dáng khủng khiếp này lại chính là khuôn mặt xinh đẹp của Helisha, nhưng tại thời điểm này xuất hiện những hoa văn màu đỏ trên má cô, giống như những rãnh máu chảy và những mạch máu nhô ra trên khuôn mặt, trông thật kỳ lạ và mạnh mẽ!
So với trạng thái yêu ma của Hathaway, trạng thái Ma Binh của Helisha Lúc này lớn hơn và hùng vĩ hơn.
Nhìn thấy cảnh này, khiến Đỗ Địch An không thể không nhớ lại những lời của Renault trước đây, hắn hơi kinh ngạc trong tâm trí, không ngờ rằng Thi Vương lại có thể thực sự buộc Helisha phải kích hoạt Ma Binh của mình.
“Đùng! Đùng!
Hình bóng của Helisha đang di chuyển nhanh chóng, mỗi khi nàng lao ra, không khí nóng trắng lại phun ra từ những chiếc gai trên xương sống, kéo dài như làn khói, đồng thời nàng cầm một thanh kiếm khổng lồ đỏ như máu trong móng vuốt.
Đó là thanh cự kiếm không thể tách rời đi cùng với nàng như hình với bóng.
Thanh kiếm này có vẻ hơi lớn và không phù hợp với hình dạng ban đầu của nàng, nhưng sau khi kích hoạt trạng thái ma binh của mình vào lúc này, thì nó lại trông khá nhỏ và mảnh khảnh.
Khi Helisha bay ra, Đỗ Địch An đột nhiên phát hiện mình không bắt kịp hình dáng của nàng trong tầm mắt, mà như hoàn toàn biến mất.
Khi nàng xuất hiện trở lại, liền chiến đấu với Thi Vương.
Cuộc tấn công diễn ra vô cùng nhanh chóng.
Thanh cự kiếm đỏ như máu bay phấp phới như vô số mạng lưới sét máu dày đặc bao phủ hoàn toàn phía trước mặt của Thi Vương.
Tuy nhiên, con Thi Vương với hình dạng cánh đen như đầu lâu không hề thua kém.
Ngọn giáo chiến đen trong tay nó nhảy múa không ngừng, chặn tất cả các bước di chuyển của Helisha, hai vũ khí tiếp chạm nhau như phát ra một vụ nổ dữ dội.
Cùng lúc đó, Hathaway lại đi vòng sau lưng Thi Vương, với ngọn giáo như rồng và tốc độ như sét, biến thành hàng trăm ngọn giáo nhọn chĩa về phía lưng.
Vì phải đối phó với cả hai người họ khiến cho việc phòng thủ của nó hơi khó khăn, cơ thể nó chồng chất vết thương theo thời gian, dần dần bị đánh lui và bị ép dần xuống dưới đáy không trung.
Tuy nhiên, trên mặt đất nơi ba người đang chiến đấu, tại thời điểm này có một đám đoàn quân Hành Thi tối tăm, giống như một nhóm người mất trí trong lễ hội, giơ tay và nhảy múa điên cuồng, cố gắng bắt Helisha và Hathaway trên không trung.
“Gầm!”
Một tiếng gầm đột nhiên vang lên.
Đỗ Địch An lại tái đi, hắn ta nhìn xuống, giọng gầm đó phát ra từ miệng của Cự Thần Thi, sau đó nhìn thấy nó đang gầm gừ rồi từ từ đứng dậy trên mặt đất, cơ thể vạm vỡ của nó vô cùng to lớn, mỗi bước chân dẫm lên mặt đất như tạo ra một vụ nổ.
Tuy nhiên, nó đi bộ không hề nhanh, chỉ giống như những người bình thường đang đi, nhưng dù là thế dưới cơ thể to lớn của nó, mỗi bước chân của nó dậm xuống đất in xuống một cái hố và diện tích mỗi lần bước rất xa, chẳng mấy chốc nó đã đến chỗ Thi Vương.
Đỗ Địch An toát mồ hôi dõi theo nó.
Tiếng gầm trước đó chắc hẳn là do Thi Vương đã gọi nó tới để giúp đỡ.
– Chết tiệt!
Đỗ Địch An khẽ nghiến răng, nắm chặt tay, nhìn vào trận chiến khốc liệt, trái tim dấy lên sự lo lắng tột độ, nhưng đồng thời cũng tức giận và bất đắc dĩ.
Đột nhiên, một tia hào quang lóe lên trong lòng, hắn lập tức quay lại và bay về chỗ đoàn quân Hành Thi.
– Tỷ, thằng nhóc kia chuồn chuồn rồi.
Sau khi hợp tác tấn công với Helisha và ném Thi Vương vào đống thây ma trên mặt đất, Hathaway quay lại liếc nhìn tỷ tỷ mình, mang một tia sáng lạnh lẽo trong mắt mình rồi cười khẩy nói.
Helisha không nhìn lại và nói một cách thờ ơ:
– Tốt hơn hết là ngươi nên tập trung vào trận chiến.
Thi Vương không dễ đối phó.
Đợi lát nữa ta sẽ đánh trực diện nó còn người sẽ tấn công từ phía sau.
Đừng để xẩy ra sai sót nữa, hiểu không?
– Đương nhiên là ta hiểu những gì tỷ nói rồi.
Hathaway khẽ mỉm cười, đôi mắt nàng cong lên như hình lưỡi liềm trông rất đáng mến:
– Nhưng lại thêm một tên to xác nữa tới thì không còn dễ đối phó như vậy đâu.
Chương 652: Sát Ý Của Hathaway
“Gầm!”
Một tiếng gầm nổ ra, Thi Vương xông ra từ đám thây ma và bay về phía Hathaway.
Sắc mặt của nàng hơi thay đổi một chút, nàng vội vàng né tránh, vòng qua bên cạnh Helisha.
Helisha ra tay nhanh như chớp, thanh kiếm nhanh chóng chặn ngọn giáo của Thi Vương, theo sau là cơn bão chiến giữa hai binh khí đẫm máu, nhanh như điện giật, nếu đổi lại là những con ma vật khác, dưới sự tấn công đồn dập như vũ bão của nàng đã sớm về với cát bụi rồi.
Tuy nhiên ngọn giáo của Thi Vương cực kỳ linh hoạt.
Vừa lùi lại vừa chặn được toàn bộ chiêu thức mà đối phương tung ra, chỉ bị một hai vết thương nhẹ do thanh kiếm để lại trên cánh tay.
Hathaway nhanh chóng vòng về sau lưng Thi Vương quay lại phía sau, vừa định tấn công, thì Cự Thần Thi bỗng đưa tay lên và chộp lấy nàng.
Hình bóng của Hathaway thấp thoáng, thoát khỏi lòng bàn tay khổng lồ như một con bướm và tiếp tục tấn công Thi Vương.
Ngay lúc này, điểm yếu của Cự Thần Thi đã bị lộ.
Mặc dù sức mạnh rất lớn, nhưng tốc độ lại cực kỳ chậm.
Cứ như bị kéo lại bởi vô số sợi tơ trên cánh tay, mỗi lần nó đưa tay lên vẫy liền vô cùng chậm chạp.
– Chết đi!
Hathaway thoát khỏi Cự Thần Thi, cổ tay xoáy lại khiến ngọn giáo cũng run rẩy, mang theo một lực xoay như xoắn ốc bất ngờ đâm vào lưng Thi Vương.
Khi ngọn thương chuẩn bị chạm vào lưng của Thi Vương, đột nhiên máu thịt của nó vặn vẹo, bỗng một khối thịt bay ra khỏi đó và đâm vào ngọn thương.
Xác thịt này đã bị vũ khí xuyên qua ngay lập tức.
Lực xoay xoắn ốc khiến thịt bị xoắn vào, tạo nên một bề mặt thịt có các đường xoáy như ốc vít.
Hathaway chớp mắt một cái và cảm thấy hơi kỳ lạ.
“Máu thịt của nó không hề bị vỡ vụn?”
Nghĩ vậy nàng liền cảm thấy không ổn liền giật mạnh trường thương về ngay lập tức, tuy nhiên, thân thương không kéo được về như là có lực hút ngược trở lại vậy!
“Soạt!”
Cùng lúc đó, đầu trước của thịt xoắn ốc đột nhiên mở rộng với tốc độ nhanh, bơi về phía ngọn thương và đầu trước của thịt bỗng nứt ra.
Bên trong có những chiếc răng sắc nhọn, bay dọc theo ngọn thương về phía khuôn mặt của Hathaway.
Đôi đồng tử của nàng co rúm lại, lòng bàn tay run rẩy vì một sự chấn động dữ dội.
Sự run rẩy mạnh mẽ ngay lập tức làm rung chuyển da thịt, phập một tiếng đầu nhọn của ngọn thương liền cắt da thịt thành một vết nứt.
Nàng xác định cơ hội, nhanh chóng vung ngọn thương và rút lấy vũ khí ra.
Vào chính lúc này, phần thịt bị cắt đột nhiên vặn vẹo, biến thành nắm đấm và đâm sầm vào ngực nàng.
Đùng một tiếng khiến Hathaway không khỏi choáng váng và không né kịp, cơ thể nàng bị bật ngược lại đập vào các Hành Thi trên mặt đất như một thiên thạch, các Hành Thi xung quanh nổi lên sự khát máu liền tràn lên ngay lập tức.
– Long Diệm!
Một tiếng hét lớn vang lên, một ngọn lửa đột nhiên bùng cháy lên giữa đoàn quân Hành Thi.
Toàn thân Hathaway ngập trong ngọn lửa nhanh chóng bay lên không trung và khi đến giữa không trung, ngọn lửa đã tắt khỏi cơ thể.
Đây chính là khả năng Ma Ngân Ma Long Giả của nàng – điều khiển lửa!
Sau khi vào trạng thái Ma Binh, nàng có thể kiểm soát chất béo trong cơ thể và hỗn hợp carbon của Ma Long để tự bốc cháy! Trong thực tế, bất kỳ sinh vật nào cũng có khả năng tự cháy.
Có điều đây là đặc điểm sinh học của Ma Long, nó có thể tự điều khiển quá trình đốt cháy tự phát, giống như con rắn độc có thể kiểm soát nọc độc trong cơ thể.
“Phù! Phù!”
Sau khi triển khai Long Diệm, Hathaway thở hổn hển, mồ hôi lạnh chảy ra từ trán và nhìn chằm chằm vào Thi Vương đang chiến đấu với Helisha, đôi mắt nàng khẽ rung lên.
“Gầm!”
Cự Thần Thi gầm lên và tóm lấy Hathaway một lần nữa.
Nàng liếc xuống nó, một tia lạnh lẽo lóe lên trong mắt và nói với Helisha – người đang chiến đấu với Thi Vương:
– Ta đi giải quyết con quái vật điên này đã.
Nói xong cũng chẳng cần đợi Helisha trả lời liền nhanh chóng lặn xuống với tốc độ thần sầu, cầm trường thương chĩa thẳng nào đối thủ.
Helisha thoáng nhìn theo nhưng rất nhanh sau đó liền không phận tâm nữa mà tập trung sức mạnh tấn công con Thi Vương.
“Soạt!”
Lúc này, một nhân vật ở xa bay qua rìa ngoài của đoàn quân Hành Thi.
Đó là Đỗ Địch An đã rời đi trước đó.
Có một âm thanh ầm ầm trên mặt đất phía sau hắn, chính là một đàn sói nanh ác..
“Nào, cố lên!”
Đỗ Địch An bí mật dẫn dắt đàn ma vật này.
Hắn đã từng gặp đàn ma vật này trước đây, nhưng Eureka không muốn lãng phí năng lượng của mình nên đã không chọn giết chúng, mà thay vào đó là đi đường vòng.
Loại ma vật này có ý thức lãnh thổ luôn mạnh mẽ, nên sẽ không dễ dàng rời đi, vì vậy hắn mới nghĩ đến việc thu hút chúng đến đây.
Mặc dù không nghĩ chúng có thể đóng một vai trò lớn, nhưng ít nhất cũng chặn chân được một số Hành Thi.
“Gầm!”
Nhóm quái vật này vừa lao tới rìa của đoàn quân Hành Thi, đột nhiên một thủ lĩnh cao gần bốn mét đi đầu đàn gầm to, nó dừng lại rồi lại gầm lên vài lần, sau đó quay lại và chạy.
Đỗ Địch An chết lặng ngơ ngác nhìn theo.
“Chuồn rồi?”
“Chẳng nhẽ chưa gì đã sợ mất mật như vậy?
“Gầm!”
Khi đàn quái vật quay lại và rút lui, các Hành Thi bên ngoài đoàn quân đã chú ý đến chúng và ngay lập tức gầm lên và đuổi theo.
Đỗ Địch An cảm thấy nhẹ nhõm, dù sao hắn đã đóng một vai trò nhỏ.
“Ruỳnh!”
Một tiếng nổ lớn đột ngột vang đến.
Đỗ Địch An giật mìn đánh thót và quay đầu lại nhìn, bất chợt nhìn thấy Cự Thần Thi ban nãy chạy tới giúp Thi Vương ngã sập xuống đạp nát bét số lượng lớn Hành Thi khắp dọc đường.
Đỗ Địch An nhìn thấy thế mừng hớn trong lòng, ngay sau đó, hắn nhận thấy rằng người hạ con Cự Thần Thi đó không phải là Helisha, mà là Hathaway.
– Hử?
Hathaway lắc trường thương, đột nhiên nhận thấy một đốm đen lơ lửng trên không trung ở đằng xa.
Đó chính là Đỗ Địch An người đã chạy trốn trước đó.
Nàng chớp mắt một cái hơi sững sờ nhưng sau đó liền nhếch miệng lên cười nửa miệng.
“Soạt!”
Nàng hơi động thân sau đó phóng vèo tới.
– Tấn công đằng sau nó!
Helisha nói với Hathaway sau khi thấy nàng đã giải quyết xong con Cự Thần Thi.
Hathaway mỉm cười, bay qua chỗ hắn rồi nghiêng đầu đáp:
– Tỷ Tỷ thân yêu, giải quyết Thi Vương nhường ngươi đấy, công lao to lớn như vậy phải để tỷ lập mới phải.
Còn em đây sẽ đi xử cái tên khốn kiếp này …
Helisha hơi sững sờ, con ngươi co rúm lại.
“Soạt!”
Hathaway nhanh như điện, vừa nói dứt lời đã cách xa hàng trăm mét.
Bóng hình phóng nhanh như luồng điện lao thẳng về phía Đỗ Địch An.
Hắn thấy Hathaway bay đến từ xa liền thoáng sững sờ, một cảm giác khó chịu đột ngột dấy trong lòng.
Hắn vội vàng quay lại và chạy, nhưng thay vì chạy ra ngoài đoàn quân Hành Thi, mà lại chạy về phía bầu trời!
Hathaway thấy Đỗ Địch An bay lên với tốc độ cao, nhìn theo hắn chằm chằm, một tia lạnh lẽo lóe lên trong ánh mắt:
– Thằng nhóc xảo quyệt, ngươi chết chắc rồi.
Nếu Đỗ Địch An chạy về phía xa thì nàng sẽ sớm đuổi kịp, nhưng hắn lại chọn cách bay lên trời, dường như nhận thức được ý định của hắn muốn sử dụng Lôi Điểu trên những đám mây trên bầu trời để ngăn nàng lại!
Tuy nhiên …
– Quá chậm!
Đôi cánh nàng rung lên với tất cả sức mạnh của mình, như thể một tên lửa bay với tốc độ cao đang phóng hết tốc lực, khi Đỗ Địch An bay tới khoảng bảy trăm mét cũng là lúc nàng đuổi kịp hắn.
– Sao không tiếp tục bay nữa?
Hathaway bay bay lên trên cao hơn Đỗ Địch An đến vài mét, ném cái nhìn khinh bỉ xuống hắn và mỉm cười.
Đỗ Địch An tái mét, đột nhiên nhìn chằm chằm vào lưng cô và sững sờ:
– Thi … Thi Vương!
Hathaway giật mình và quay lại nhìn.
Chương 653: Giác Tỉnh
Khi thấy không có gì ở phía sau, Hathaway thở phào nhẹ nhõm.
Cùng lúc đó, một cơn gió cuộn lên, nàng nhìn lại liền thấy Đỗ Địch An vỗ cánh và bay về phía bầu trời với tốc độ cao.
“Hửm!”
Hathaway hừ một tiếng, phất đôi cánh rồng rồi bắt kịp Đỗ Địch An ngay lập tức.
Tranh thủ chút ít thời gian không có tác dụng đối với nàng, kể cả khi nàng đoán được đó có thể là chiến lược trốn thoát của Đỗ Địch An, nhưng với nàng ngay cả khi chỉ có một khả năng nhỏ nhất cũng đáng để mình cảnh giác, bởi vì Thi Vương còn nguy hiểm hơn Đỗ Địch An.
“Soạt!”
Đỗ Địch An vừa bay đi được hơn mười mét liền bị Hathaway bắt kịp.
– Lâu như vậy rồi mà ngươi vẫn chẳng trưởng thành thêm chút nào.
Hathaway hờ hững nhìn Đỗ Địch An nói:
– Đứng trước sức mạnh tuyệt đối, thì giở những mẹo nhỏ này ra chẳng có tác dụng gì đâu.
– Đối với ta, khá có ý nghĩa.
Đỗ Địch An thở hổn hển, lạnh lùng nhìn nàng:
– Tại sao ngươi lại làm như vậy, ngươi đã có những gì mình muốn, tại sao vẫn muốn làm vậy?
Hathaway khẽ mỉm cười, dường như không vội vàng ra tay, nói:
– Nhớ đội trưởng Yan của ngươi không?
– Yan?
Đỗ Địch An sững sờ.
– Đúng vậy.
Hathaway nói tiếp:
– Hắn ta đã báo cáo với ta tất cả những gì ngươi đã làm trong nhiệm vụ lần này.
Ngươi có thể giết được Eugene cũng khá lắm.
Có thể giết chết tay Eugene sở hữu thể chất cũng như khả năng chiến đấu tốt hơn so với thân nhiệt của bản thân.
Chắc hẳn khả năng Ma Ngân của ngươi cũng phải rất đặc biệt, hơn nữa hiệu quả Ma Ngân tuyệt vời như thế liệu có phải là Truyền Thuyết không?
Đỗ Địch An giật thót, bỗng nhiên kĩ ức đưa hắn trở lại sào huyệt lúc họ săn Thú Ảnh Giả.
Trước cửa hang, không tìm thấy thi thể của Yan.
Hóa ra hắn ta lúc đó chưa chết, mà là giả vờ chết, đợi đến khi thanh niên Dực Tộc nọ đuổi giết bọn họ mới nhân cơ hội tháo chạy.
– Eugene quả thực là người của ngươi.
Đôi mắt của Đỗ Địch An khẽ lóe lên, hắn ta nói với giọng trầm:
– Ta đã giết chết Eugene bằng cách tận dụng lợi thế môi trường xung quanh và hứa hẹn cho Yan một lợi ích lớn.
Hắn ta và người khác cũng ra tay tương trợ nên mới giết được Eugene.
Nếu không chỉ bằng sức mạnh bản thân hoàn toàn không thể làm được điều bất khả thi đó? Còn về việc Ma Ngân Truyền Kỳ mà ngươi vừa nói thì càng không thể? Có được Ma Ngân hiếm gặp đã là một may mắn rồi, nói gì đến chuyện Ma Ngân Truyền Kỳ chứ.
– Lợi ích lớn?
– Đúng vậy, Eugene đã để lộ danh tính của mình, Yan và mấy người kia biết ta có Helisha chống lưng nên ta đã nhân cơ hội sử dụng danh nghĩa của tỷ tỷ ngươi để hứa với họ một lợi ích khác.
Khi nhiệm vụ kết thúc, để họ trở lại tự do và không phải bước vào Hoang khu.
Đỗ Địch An nói một cách nghiêm túc.
Hathaway nhìn chằm chằm vào hắn, sau một lúc, đột nhiên mỉm cười và nói:
– Bịa chuyện như thật vậy, thật không may, nếu không biết hình phạt của mình tàn khốc đến mức nào, chỉ e ta đã thực sự tin ngươi rồi.
Đỗ Địch An sững sờ.
– Mặc dù không biết ngươi làm thế nào có được Ma Ngân Truyền Kỳ, nhưng dù sao sự hiện diện của ngươi vẫn khiến ta rất khó chịu.
Hathaway nói rồi nở một nụ cười.
Đỗ Địch An đổ mồ hôi tay, nhìn qua vai nàng về phía đằng sau, chỉ thấy Helisha đang vướng vào trận chiến với Thi Vương, trong khi đang chiến đấu kịch liệt nàng vẫn cố chuyển hướng bay nhanh qua đây.
“Kéo dài thời gian.”
Hắn nghĩ thầm.
– Có phải ngươi đang nghĩ kéo dài thời gian thì mình sẽ được cứu không?
Hathaway cười thầm.
Đôi đồng tử của Đỗ Địch An co rúm lại, nhưng nhanh chóng che đi biểu hiện khác thường trên khuôn mặt và đáp:
– Ta không hiểu ngươi đang nói gì.
Ngươi muốn giết thì giết.
Sao cứ phải nói những lời vô nghĩa như vậy? Tuy nhiên, nếu ngươi không giết ta thì ta sẽ đồng ta trao đổi một bí mật với ngươi.
– Bí mật?
Hathaway nhìn hắn cười đầy ẩn ý.
Đỗ Địch An gật đầu rồi nói:
– Ta biết dấu vết của Dục Mộng Giả.
– Ồ?
Nụ cười gằn sâu hơn trên mặt của Hathaway, nàng hỏi tiếp:
– Ở đâu?
Đỗ Địch An nhận ra biểu hiện đùa giỡn trên mặt nàng, biết đối phương không tin liền trầm ngâm một lúc chuyển hướng, đáp:
– Chuyện này tỷ tỷ của ngươi cũng biết, trong thời gian ta ở cùng nàng ở hoang vực màu cam nhằm mục đích tìm kiếm Dục Mộng Giả.
Chỉ tiếc rằng không tìm thấy, sau này lại nghe nói ngươi quay trở về pháo đài trước nên nàng mới quay trở về đó.
Hathaway sững sờ hơi nhíu mày suy nghĩ, bắt đầu băn khoăn và nghĩ hoặc.
“Chẳng nhẽ thằng nhóc này nói thật?”
Nàng đến pháo đài tìm Helisha mới phát hiện tỷ tỷ mình mất tích một thời gian dài, với sức mạnh của Helisha, không có con ma vật nào có thể giữ chân nàng.
Ngay cả khi có thể giữ thì cũng sẽ không thể trong một thời gian dài như vậy.
Lúc này, nghe Đỗ Địch An nói vậy cũng thấy có bảy tám phần chân thật! Chỉ có điều nàng biết tính cách xảo quyệt của đối phương, chỉ cần một cái miệng cũng có thể bịa ra hàng ngàn câu chuyện.
Tuy nhiên nếu đó là sự thật, thì ngộ nhỡ giết thằng nhóc này rồi chỉ còn có tỷ tỷ biết bí mật của Dục Mộng Giả.
Nếu nàng có được Ma Ngân của con ma vật Truyền Kỳ xếp thứ nhất này, e rằng ngay cả khi sau này thức tỉnh huyết mạch thêm lần nữa, nàng cũng không thể theo kịp tỷ tỷ của mình! Nghĩ đến đây, tâm trí nàng phức tạp hơn, bất giác nhíu mày lại.
Nhìn thấy những biểu hiện rõ rệt trên mặt nàng, Đỗ Địch An biết chiến lược này có hiệu quả.
Mặc dù hắn không hiểu
Hathaway lắm, do vậy tất nhiên không biết điểm yếu của nàng là gì, nhưng ít nhất có một điều hắn biết là nàng ở phe đối lập Helisha, mục tiêu của nàng là đánh bại tỷ tỷ mình và cũng trở thành nhược điểm của nàng.
Coong! Coong!
Tiếng kim loại va chạm phát ra từ xa và nhanh chóng đến gần.
Đỗ Địch An nhìn theo và bất ngờ thấy Helisha đang di chuyển nhanh chóng để bắt kịp tốc độ qua bên họ, Thi Vương bằng mọi cách để đuổi kịp nàng, đồng thời không ngơi tay tấn công, buộc Helisha phải đánh trả.
Tốc độ bay của Thi Vương không thua kém Helisha.
Mỗi lần đôi cánh đen rách đập một nhịp lấy đà đều có thể điều khiển cơ thể mình đuổi theo Helisha một cách linh hoạt.
– Haiz!
Hathaway đang cau mày đột ngột thở dài và đôi lông mày nhíu lại liền giãn ra thoải mái, khuôn mặt nàng lấy lại nụ cười.
Thấy vậy Đỗ Địch An không khỏi thắc mắc.
– Thuyết âm mưa của ngươi thực sự khiến ta cảm thấy phiền …
Hathaway lắc đầu mỉm cười, nói:
– Quả nhiên không được để ngươi mở miệng nói, nếu không người chết cũng được ngươi “kể” sống.
Nói đến đây nàng hơi nhìn đăm đăm vào hắn, đứng từ trên cao liếc sang nhìn Helisha đang vừa chiến đấu vừa bay nhanh sang đây, nụ cười trên khuôn mặt nàng tắt dần,nói:
– Ngươi biết tại sao ta không vội giết ngươi không?
Đỗ Địch An đột nhiên sững người, sau đó thoáng nghĩ đến một khả năng, điều đó khiến hắn ớn lạnh.
Nhìn Helisha đang đến với khoảng cách rất gần, một cảm giác kinh hoàng bỗng thoát ra khỏi trái tim hắn, vội vàng hét lên:
– Đừng …
Từ “đến” vẫn chưa được bật ra khỏi họng, ngực hắn đột nhiên bị chấn động.
Một lực lượng vô song đập vào ngực ngay lập tức khiến xương đang được chữa lành ban nãy bỗng nhiên bị gãy và sụp đổ lần hai.
Đỗ Địch An phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể hắn bay về phía sau, nhưng liền cảm thấy vai mình được giữ lại trước khi hất văng tự do được vài mét.
– Bây giờ mới biết cũng chưa muộn đâu.
Đôi mắt của Hathaway nhìn hắn vô cảm, nói một cách thờ ơ:
– Kẻ có địa vị thấp kém thì phải trả giá cho chính sự yếu đuối của mình, ta hy vọng nỗi đau này có thể đi cùng ngươi cho đến địa ngục.
Nói rồi, lòng bàn tay hình móng vuốt rồng khác đột nhiên tóm lấy cánh sau lưng của Đỗ Địch An và kéo giật mạnh về sau.
Tiếng xương cốt nứt răng rắc vang lên, đôi cánh cứng bán tinh thể trên lưng hắn đột nhiên bị kéo ra khỏi xương sống, máu bắn tung tóe, thậm chí còn lôi hẳn rễ của cánh ra bật ngoài, đôi cánh be bét máu bị xé tách rời khỏi cơ thể hắn bị nàng vứt bỏ ra xa bằng một tay, bay xuống đất trong không khí.
Chưa dừng lại ở đó, Hathaway tiếp tục dùng tay rút tiếp chiếc cánh còn lại trên lưng Đỗ Địch An và cũng bị nàng ta thả ra trôi theo chiều gió.
Hắn đau tới đỗi cảm tưởng đôi mắt mình có thể vỡ vụn theo, cơ thể theo bản năng còng xuống như một con tôm và những đường gân xanh phình ra trên trán.
Hắn muốn gầm rống lên một cách đau đớn, nhưng chỉ dám gầm gừ đau đớn trong họng, Đỗ Địch An không muốn Helisha nghe thấy nên hắn đã cố gắng nhịn đau hết mức có thể, cũng là để ân nhân mình không bị trúng kế của kẻ thù.
Nhưng mặc dù vậy, có chịu đựng đến đâu thì cơn đau giống như co thắt ở lưng khiến hắn cảm thấy ngạt thở.
Sau khi gầm rống trong họng hai lần, hắn nghiến răng thật chặt và khống chế lại,để tiếng gầm la hét trong ngực, hắn thở hắt, thở và hít vào một cách điên cuồng, từ đó làm giảm cơn đau ở lưng.
– Dừng lại!
Helisha bay nhanh đã tới và đã chứng kiến thấy cảnh này, bỗng nhiên hét lên giận dữ, đồng thời vảy trên cơ thể nàng đột nhiên phát ra một ngọn lửa dày, giống hệt một con rồng độc ác đang bị lửa bao quanh đỏ thẫm, trong khi đó, vảy trên trán nàng bị vỡ đột ngột và một chiếc sừng sắc nhọn đen ngòm chầm chậm xuất hiện từ bên trong, xuyên qua da chọc lên cao vút, một loạt các kinh tuyến xanh phình ra và lan rộng trên trán nàng, giống như một câu thần chú cổ xưa nào đó được khảm lên da.
“Đùng!”
Nàng ném thanh kiếm của mình đâm sầm vào ngọn giáo đang lao đến từ chỗ Thi Vương khiến nó phát nổ rền vang cả một vùng trời.
Trong khi đánh bay ngọn giáo của Thi Vương ra xa, liền đồng thời nhanh chóng lao về phía Hathaway.
Khi nhìn thấy những chiếc sừng đen trên trán tỷ tỷ mình thì con ngươi co lại.
” Giác tỉnh lần thứ ba?”
Chương 654: Tàn Lụi
Nàng lập tưc phản ứng lại rồi sầm mặt xuống trông rất u tối.
– Chẳng trách Long Mẫu thương yêu ngươi như vậy, hóa ra có thể thức tỉnh đến mức độ này.
Nếu đã như vậy thì chỉ còn nước một là ngươi sống hai là ta chết thôi, hừ!
Nói rồi nàng giương móng vuốt rồng lên nhắm thẳng vào trái tim của Đỗ Địch An.
“Soạt!”
Một cơn gió gào thét ập tới.
Khuôn mặt của Hathaway biến sắc, vội vàng né tránh.
Tuy nhiên, mặc dù đã chuẩn bị phản đòn từ trước đó, nhưng vẫn tránh được một cách miễn cưỡng và nhìn thấy một luồng sáng đỏ đang bay vụt qua mình.
Đó là thanh Cự Kiếm màu đỏ máu trong tay Helisha! Cùng lúc đó, một cơn đau mạnh truyền đến từ phía sau nàng, quay lại nhìn liền phát hiện thấy cái đuôi Ma Binh đã bị đối phương cắt đứt mất một đoạn.
Chính xác, cái đuôi đã bị Helisha không nương tay cắt đứt.
Máu phun trào ra như suối từ đuôi rồng gãy, nhưng máu không chảy quá lâu mà trên bề mặt vết cắt ở vết thương nhanh chóng được bít lại bởi một vật màu đen ngăn máu lại.
Vào thời điểm trì hoãn này, hình bóng của Helisha đang đến rất nhanh, đôi cánh và đuôi rồng của nàng hợp tác với nhau, lao tới Hathaway như một con cá, đồng thời giơ tay tóm về phía Hathaway.
Nàng ta nhìn thấy tỷ tỷ mình lao tới nhưng không hoảng sợ, thay vào đó một nụ cười bí hiểm bỗng xuất hiện trên khuôn mặt nàng, khoảnh khắc tiếp theo Hathaway nắm lấy Đỗ Địch An trong tay và ném hắn sang hướng khác.
Helisha không thể không nhìn theo, khuôn mặt nàng tái đi khi phát hiện ra hướng mà Đỗ Địch An bị ném đến là chỗ Thi Vương khát máu.
– Chết tiệt!
Nộ khí xung thiên lửa nóng phừng phừng trong mắt nàng,nhưng không quan tâm đến việc tấn công Hathaway ngay mà đổi hướng quay sang nhanh chóng đuổi theo Đỗ Địch An.
Thấy Helisha quay đi, Hathaway thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Mặc dù nàng thấy tỷ tỷ mình vội tới nỗi vứt bỏ vũ khí của bản thân để quay sang cứu Đỗ Địch An, nhưng vẫn không hoàn toàn chắc chắn liệu Helisha có tấn công trực tiếp trong cơn giận dữ hay không.
Bây giờ xem ra dường như địa vị của Đỗ Địch An trong lòng Helisha rõ ràng là cao hơn nàng phán đoán nhiều, điều đó khiến Hathaway càng hài lòng hơn.
“Soạt!”
Helisha lao nhanh và đuổi theo Đỗ Địch An.
Hắn kìm nén nỗi đau của mình, nhìn vào Thi Vương đang lao đến phía trước mặt cùng Helisha đuổi theo từ bên cạnh.
Hắn gồng mình nghiến răng nói lớn:
– Đừng đến đây, giết ả ta, trả thù cho ta!!
Nhưng Helisha coi như không nghe thấy, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bóng dáng hắn, trên Long Dực thắp sáng một ngọn lửa, giống như một thiên thạch lao tới vậy.
Nhìn thấy vẻ ngoài kiên quyết của nàng, Đỗ Địch An cảm thấy đau nhói trong lòng.
Khi đôi cánh bị Hathaway phế bỏ, hắn liền hiểu rằng đây chỉ là một thủ đoạn mà nàng ta dùng để chọc giận Helisha, còn hắn lúc này, lại một lần nữa trở thành vũ khí hiệu nghiệm của Hathaway để làm tổn thương Helisha.
Thế nhưng hắn cũng chẳng thể làm gì khác được!
Khi con người ta trở nên mạnh mẽ, dường như nó đủ để chi phối số phận của một người khác!
Ai có thể cưỡng lại số phận?
– Đừng đến đây !!
– Đừng !!!
Đỗ Địch An hét lên tuyệt vọng khi thấy Helisha bay hết tốc lực, khi hắn hét lên đến mức kiệt sức, bỗng thấy cơ thể của Helisha không dừng lại chút nào, vẫn kiên định một đường thẳng khiến cho đôi mắt hắn ứa ra hai hàng lệ ấm nóng.
“Vù!”
Một tiếng huýt sáo vang lên, ánh sáng trong mắt hắn đột nhiên tối dần.
Nhìn kĩ cơ thể của Thi Vương lao nhanh tới, hắn liền gầm thét lên như quỷ dữ thi triển trạng thái Giới Hạn Giả, toàn thân xương cốt được phủ một màu trắng toát, đột nhiên như nổi điên tung một quyền đấm mạnh vào má nó rồi hét to:
– Đi xuống địa ngục mau!
Thi Vương không chút cảm xúc, tròng mắt của nó tối đen như mực, không một chút màu trắng, trông quỷ dị và gớm ghiếc vô cùng.
Khi Đỗ Địch An tung nắm đấm, nó bất ngờ cầm ngọn giáo đâm tới.
Đùng một tiếng trên bầu trời tóe lên một ngọn lửa rồi từ đó hất văng ngọn giáo chiến đen đi.
Khoảnh khắc tiếp theo, Đỗ Địch An nhận thấy một sức nóng bao trùm lấy mình, cơ thể hắn bay ngược về sau không kiểm soát, hắn quay đầu lại và thấy mình đang được Helisha dùng một tay kẹp chặt dưới nách.
Tại thời điểm này trong trạng thái Ma Binh của nàng Đỗ Địch An nằm trong tay đối phương cứ như một đứa trẻ bảy tám tuổi vậy.
“Soạt!”
Helisha đập cánh rồng và nhanh chóng quay đi.
Thi Vương với đôi cách rách màu đen của mình cũng nhanh chóng đuổi theo.
Hai vệt sáng một đen một đỏ đuổi theo nhanh giữa không trung.
Tuy nhiên, mặc dù bước vào cấp độ giác tỉnh thứ ba, nhưng hiện giờ bị vướng thêm một người và không tránh khỏi ảnh hưởng bị tác động lên tốc độ bay của nàng, không chỉ đơn giản tính mỗi trọng lượng của một người.
Đằng sau lưng, Thi Vương có tốc độ kém hơn chút đỉnh cũng đã dần dần kéo gần khoảng cách hơn.Thấy vậy, Đỗ Địch An vội vàng nói:
– Bỏ ta xuống đi, nó sẽ không đuổi theo ta đâu.
Helisha không trả lời, đôi mắt nàng nhìn thẳng về phía trước, phất đôi cánh rồng bay nhanh, khi nàng chuẩn bị bay thoát ra khỏi đoàn quân Hành Thi thì một thanh trường thương đột nhiên đâm từ trên cao xuống.
Nó nhanh và bất ngờ nên Helisha không thể trốn thoát và ngay lập tức bị cây giáo đó đâm vào cánh.
– Tỷ tỷ yêu à, sao lại bất cẩn thế?
Giọng điệu giễu cợt của Hathaway vang lên, nàng ta đã thành công ném trường thương trúng cánh rồng của Helisha, nhưng không dám dừng lại lâu và nhanh chóng chuồn mất.
Đỗ Địch An nhìn theo sững sờ và run rẩy vì tức giận.
Cơ thể của Hathaway thấp thoáng, tốc độ của nàng chậm hơn một chút, khi nàng ta điều chỉnh xong liền tiếp tục bay đi hướng khác, một tiếng gầm rú phát ra từ phía sau, chính là cục nợ mãi vẫn chưa dứt – Thi Vương đang đuổi sát theo nàng.
Helisha bất ngờ quay lại tránh được một ngọn giáo bắn tới như tia như sét, chưa dừng lại ở đó nàng nhanh chóng dùng tay chộp lấy ngọn giáo.
Đùng một tiếng ngọn giáo đã nằm gọn trong lòng bàn tay hình móng vuốt của mình, nàng cuộn đuôi và đập vào ngực của Thi Vương.
Kèm theo đó một tiếng đùng nữa lại vang lên, lần này cú đập mạnh mẽ của Helisha đã thành công phá vỡ ngực của nó khiến ngực Thi Vương lõm hẳn vào trong.
Thi Vương gầm lên giận dữ, dùng hai tay chộp mạnh.
Biểu hiện trên mặt nàng thoáng thay đổi, một ngọn lửa đột nhiên bốc cháy trên cánh tay, nàng hít một hơi thật mạnh, hai má hơi phồng lên rồi bất chợt phun ra một ngọn lửa lớn! Ngọn lửa đánh vào mặt của Thi Vương khiến nóbuộc phải đưa một tay lên đỡ.
Helisha nhân cơ hội tung môt chưởng và lắc ngọn giáo trong lòng bàn tay khiến nó rất khó được nắm chặt.
Tuy nhiên, sau khi Thi Vương thoát được ngọn lửa hiểm vừa nãy liền đưa tay về trước dù lực ở tay còn yếu nhưng vẫn nắm được ngọn giáo một lần nữa, đồng thời dùng tay lúc trước chắn lửa đưa ra tương trợ, hai tay hợp lực đẩy vũ khí về lại phía đối thủ.
Helisha bay ra xa hàng chục mét về phía sau, sắc mặt nàng trông vô cùng khó coi, vết thương nghiêm trọng đã được chữa lành nhưng trạng thái cơ thể vẫn chưa ở mức hoàn toàn bình phục.
Đấu từ đầu đến tận bây giờ, nàng đã dùng lửa để tấn công hai lần, không tránh khỏi việc làm cạn kiệt thể lực và nàng cảm thấy mệt mỏi khắp người.Nàng quay lại nhìn xung quanh bỗng thấy bóng dáng của Hathaway bay thẳng ra đằng xa.
Rõ ràng, nàng ta sợ tốc độ của mình không nhanh bằng tỷ tỷ và sẽ bị tụt lại phía sau đồng thời trở thành mục tiêu của Thi Vương, vậy nên đã chuồn khỏi trận chiến trước.
Chương 655: Điên Cuồng
Thấy Hathaway đã rời đi, Helisa cảm thấy nhẹ nhõm và lập tức nói:
– Ta sẽ đáng lạc hướng nó còn ngươi mau đi trước đi, đừng quay lại pháo đài, đi về phía bắc, nơi đó là hướng của Cự Bích.
Nói rồi nàng lao xuống dưới với tốc độ nhanh, rơi xuống như một thiên thạch.
Khi đến gần mặt đất, nàng đẩy bằng lòng bàn tay và dùng một lực nhẹ nhàng dịu dàng đẩy Đỗ Địch An về phía trước, đáp xuống mặt đất và lăn một vài vòng trước khi dừng lại.
Đỗ Địch An nằm trên mặt đất, ngước lên và nhìn bóng dáng của Helisha trồi lên nhanh chóng từ trên đầu, trái tim hắn chứa đầy đau đớn và bối rối.
Hắn biết nguy hiểm đến mức nào khi để Helisha làm mồi nhử dụ Thi Vương đi đến chỗ khác một mình vào lúc này.
Là một thằng đàn ông, hắn ta không muốn trốn tránh, nhưng sự thật phũ phàng là hắn buộc phải tạm bợ trên nền đắt lạnh lẽo ở đây.
Hắn muốn cùng nàng vào sinh ra tử, nhưng lý trí đã nói với hắn rằng làm như vậy sẽ chỉ kéo nàng xuống, làm liên lụy đến đối phương và xóa sạch cơ hội sống sót duy nhất của nàng!
“Nếu không có lý do chết tiệt này, chỉ cần bỏ hết định luật mà nghe theo trái tim để rồi lỗ mãng hành xử thì liệu có đàn ông hơn không?”
Hắn nghĩ như thế, trái tim bỗng nhói lên đầy đau đớn và tự trách móc mình, hắn thậm chí còn cảm thấy ghét bản thân mình hơn bao giờ hết.
“Không làm được gì, không giúp được gì, ta chỉ là một gánh nặng, trốn tránh một cách yếu hèn ở đây để sống, làm sao mình lại trở thành một người như vậy, sao mình lại biến thành kẻ vô dụng như thế này!”
Đỗ Địch An nắm chặt hai tay vùi xuống đất, chỉ hận mình không thể đứng dậy chiến đấu một trận ra ra trò với Thi Vương, nhưng lý trí khiến cơ thể hắn ta nằm trên mặt đất, ngực dính chặt xuống đất, hai tay cũng chống xuống trên mặt đất như một con thằn lằn, tư thế này có thể tránh sự chú ý của Thi Vương càng nhiều càng tốt, đồng thời có thể di chuyển linh hoạt.
Mặc dù tức giận đến cùng cực, nhưng hắn vẫn phải chịu đựng một cách tuyệt vọng theo lý trí.
Hắn nghiến răng và dùng lí trí tỉnh táo thông báo rằng mình sẽ chết nếu lao ra ngoài, đồng thời cũng sẽ làm hại Helisa.
Tuy nhiên, có một suy nghĩ khác từ tận đáy lòng hắn, khiến Đỗ Địch An cảm thấy vô cùng xấu hổ, nói là lí trí nhưng thực chất là hèn nhát!!!
“Người hèn nhát dùng lý trí để bao biện cho sự yếu kém của mình!!!”
– Ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh.
Hắn gầm lên giận giữ bò từ mặt đất lên, lòng tự tôn của hắn không cho phép mình chui lủi và khó chịu thêm nữa.
Hắn ngước lên trên đỉnh đầu nơi mà bóng dáng Thi Vương đang bay xoẹt qua đuổi theo Helisha trên bầu trời.
Hắn nhặt một hòn đá từ mặt đất và thốt ra một tiếng thét theo hướng của nó, giọng hắn vang rõ điếc tai.
Có một ý nghĩ bất ngờ vụt qua trong đầu.
“Nàng ấy có thể chấp nhận rủi ro hoặc thậm chí hy sinh cho ta, tại sao ta không thể hy sinh bản thân và dẫn dụ Thi Vương giúp nàng?!!”
“Nếu mình gặp rắc rối, đó là việc của sinh tồn.”
“Nhưng mình muốn sống!!!”
– Đến đây, thứ xúc sinh!
Đỗ Địch An gầm gừ, mắt đỏ hoe, cầm đá mở rộng vòng tay, như một kẻ mất trí lao về phía sau lưng Thi Vương:
– Đến đây!!!
Tiếng gầm nồng nhiệt rực cháy như lửa. m thanh với sức mạnh xuyên thấu đáng kinh ngạc, phát ra cách xa hàng ngàn dặm.
Helisha đang đang bay về phía trước với tốc độ nhanh, đột nhiên nghe thấy tiếng gầm của Đỗ Địch An khiến nàng không thể không nhìn ra chỗ đó, quay lại nhìn bỗng thấy thất kinh khi thấy hắn trồi lên từ mặt đất trước đó, hét lên từ phía sau Thi Vương.
Nàng sững người, bỗng nhiên một chất lỏng ấm áp chảy ra từ khoé mắt, răng cắn chặt môi rồi một nụ cười từ từ nở rộ trên khuôn mặt nàng.
Thi Vương đang đuổi theo Heilisha nên bỏ ngoài tai như chưa từng nghe thấy, không thèm chú ý đến tiếng gầm của Đỗ Địch An mà đuổi thẳng ra phía sau Helisha.
Thấy vậy, hắn tức giận đến nỗi như thể mắt mình nứt toác ra, xương trắng trên toàn bộ bề mặt da thịt được nâng lên.
Hắn siết chặt tay và vốc cát đá tấn công dữ dội về phía sau lưng đối phương.
Viên đá bay trong không khí đằng sau lưng Thi Vương và không trúng nó.
Mặc dù tốc độ của hòn đá ném gần như có thể coi là miễn cưỡng bắt kịp tốc độ của Thi Vướng, đây giống như tốc độ của một người đang chạy, hoàn toàn không thể bắt kịp tốc độ của vật thể do chính mình ném ra, sức mạnh được đi kèm bởi tốc độ ném giảm.
Chẳng mấy chốc, trước khi chạm được vào người Thi Vương đã rơi xuống.
Đỗ Địch An nghiến răng nghiến lợi, khom lưng nhặt một hòn đá từ mặt đất một lần nữa, sẵn sàng để bắt kịp.
Ngay lúc đó, cơ thể đang nhanh chóng đuổi theo Helisha của Thi Vương, bỗng nhiên khựng lại rồi quay ngược về phía đó.
Đỗ Địch An ngây người, theo sau là một niềm vui trong lòng và hét lên:
– Đến đây, súc sinh, không muốn ăn thịt người sao, đến đây ăn Lão Tử đây này!
Nói rồi hắn lại nhặt một hòn đá trong tay và ném về phía nó một lần nữa.
Với một tiếng nổ, hòn đá bay đến chân Thi Vương và rơi xuống.
Đôi mắt đen vô cảm của Thi Vương dường như lóe lên một luồng ánh sáng lạnh lẽo, cơ thể nó đột ngột sà xuống, bay về phía Đỗ Địch An nhanh chóng.
“Không xong rồi!”
Thấy Thi Vương thực sự bị Đỗ Địch An dẫn đi, Helisha bị kinh ngạc, khuôn mặt nàng đột nhiên biến sắc.
Vội vàng dừng đà và quay lại để đuổi kịp con quái vật kia hết tốc lực.
Đỗ Địch An thấy nó đuổi theo sắc mặt liền hơi tái đi, trong lòng dấy lên một cảm giác run rẩy, thật giả tạo khi nói rằng hắn không sợ chết, nhưng bây giờ đã không thể thay đổi.
Hắn bỗng nhiên cảm thấy hối hận và tiếc nuối, có quá nhiều điều hắn chưa thực hiện được, quá nhiều điều ước hắn chưa kịp hoàn thành, quá nhiều kẻ thù còn chưa bắt họ phải trả giá …
Quá nhiều.
Khi Đỗ Địch An đứng như chôn chân trong sự hối hận với tiếc nuối trong lòng, bất ngờ thấy Helisha theo sát phía sau Thi Vương, hắn đột nhiên do dự, sắc mặt lập tức thay đổi, vội vàng hét lên:
– Đừng đến đây, chạy mau đi!
Ánh mắt của Helisha kiên quyết, nàng nhắm mắt làm ngơ và điều khiển đôi cánh bay với tốc độ tối đa, cơ thể nàng dần dần tiến lại gần Thi Vương.
“Soạt!”
Một cơn gió bất chợt vang lên, bỗng Hắc Dực Thi Vương đột nhiên dừng lại, ngay lúc ánh sáng lóe lên như điện giật nó liền quay ngoắt người lại, ngọn giáo trong tay nó kêu ù ù, như một tiếng sấm đen phi nước đại.
Phập một tiếng ngọn giáo chiến đen xuyên qua bụng Helisha, nàng đang bám theo với tốc độ nhanh không kịp né khiến cả mảng máu bắn tung trên trời.
Ngọn giáo xuyên qua đến tận vảy rồng trên lưng nàng.
Những đám mây đen bỗng dường như im lặng.
Thời gian lặng lẽ trì trệ.
Đỗ Địch An đứng ngây ngốc trên mặt đất, nhìn cảnh tượng vô cùng trước mắt.
Hắn cảm thấy đầu mình trống rỗng như thể nó đã nổ tung, khoảnh khắc tiếp theo, một cơn giận dữ không thể diễn tả và ý định giết người khủng khiếp đã bùng cháy từ trái tim mình khiến toàn bộ cơ thể hắn bùng nổ như một ngọn lửa.
– Ahhhhhhhhhh …
Cổ họng hắn gầm lên như thể nó sắp nổ tung đến nơi, đôi mắt hắn đỏ hoe, xương cốt nổi màu trắng bệch và những chiếc gai nhọn trồi dần trên xương hắn, quấn lấy cơ thể Đỗ Địch An như một con ác quỷ.
“Tại sao, tại sao đến cả ngươi cũng muốn lợi dụng ta?!!”
“Tại sao!!”
Đùng!
“Ahhhhhhhh …”
Hắn gầm nhẹ lên, chân giậm mạng xuống đất làm nứt mặt đất.
Cơ thể hắn nảy lên như một khẩu súng thần công và lao thẳng về phía Thi Vương.
Khi đến gần lưng nó, đôi mắt đỏ ngầu đầy tia máu của hắn gầm thét và đập một cú vào gáy sau của nó!
– Đi chết đi!!!
Đùng!
Cơ thể của Thi Vương vẫn không bị lay chuyển, phía sau đầu nó cứng như sắt đá chống lại cú đấm của Đỗ Địch An mà không hề bị ảnh hưởng.
Nhưng cuộc tấn công của hắn đã thu hút sự chú ý của nó.
Thi Vương hơi nghiêng đầu và nhìn Đỗ Địch An một cách thờ ơ.
Một ngọn lửa thịt bất ngờ bay ra từ xương sống của nó và vụt mạnh một cái đánh thẳng vào ngực của Đỗ Địch An, xương ngực hắn lập tức bị gãy.
Tiếng nổ vang vọng rồi cơ thể lao thẳng xuống như một thiên thạch, đâm thẳng xuống đất, phát ra tiếng đùng đoàng và kéo theo vô số bụi bay kèm theo sau.
Cơn đau dữ dội từ xương ngực bị gãy khiến sự tức giận đến cực độ của Đỗ Địch An cũng sắp được lý trí làm cho tỉnh táo lại đôi chút, hắn bật ho và phun ra máu, trong đống máu hắn vừa phun ra dường như có một số mảnh vỡ nội tạng.
Hắn nghiến răng ken két, trèo lên từ mặt đất, ngước đầu nhìn lên Thi Vương trên không trung, đầu gối hơi cong, đang định bật lại lên bỗng đột nhiên nghe thấy một âm thanh huýt sáo vang lên, một bóng đỏ lóe sáng.
Cái đuôi rồng được tiến hoá của Helisha đập mạnh vào ngực của Thi Vương khiến cơ thể nó bay ra ngoài ngay lập tức.
Trong khi nó bị đánh bay lùi về phía sau, ngọn giáo được giữ chặt lại kéo ra khỏi bụng của Helisha một lần nữa, khiến một mảnh máu rơi xuống.
Nàng ho nhẹ, đưa tay ra che vết thương ở bụng, quay đầu liếc nhìn Đỗ Địch An trong bụi đất, thấy hắn vẫn có thể trèo lên liền thở phào nhẹ nhõm, ngước lên nhìn chằm chằm vào Thi Vương, hít một hơi thật sâu rồi đột nhiên quay lại và bay đi.
Chương 656: Giác Tỉnh
Thi Vương lặng lẽ nhìn nàng rời đi, đột nhiên quay lại cầm ngọn giáo lao về phía Đỗ Địch An trên mặt đất.
Thấy Helisha chưa chết, sát ý phừng phừng trong trong đôi mắt đỏ ửng hơi mờ dần, sau một lúc choáng váng, hắn thấy Hắc Dực Thi Vương lại lao tới, cơn giận trong lòng hắn lại bùng lên, gầm rửa vài tiếng rồi đứng dậy nghênh chiến.
Đùng!
Đột nhiên, nó đang lao cơ thể xuống với tốc độ nhanh chóng, bỗng toàn thân nó run rẩy đột ngột, nhìn kĩ liền thấy một cái đuôi rồng đỏ đập vào lưng khiến cơ thể nó lắc mạnh mất đà rồi đập thẳng xuống đất phát ra tiếng nổ như động đất.
– Đi!
Helisha vội vã bay về phía Đỗ Địch An, kéo cổ tay hắn và quay lại bay với tốc độ nhanh.
Hắn được nàng giữa chặt, liếc xuống nhìn Hắc Dực Thi Vương bị đánh ngã chỏng vó dưới đất, nhưng không hề bị tổn thương gì nghiêm trọng lắm, nó đang lồm cồm bò dậy khiến hắn không khỏi không lo lắng, vội nói với Helisha:
– Hãy thả ta xuống, nếu cứ như thế này thì cả hai chúng ta sẽ chết! Nó đã nhận ra một khi tấn công ta thì ngươi sẽ tới giúp đỡ, nó muốn lợi dụng ta để tấn công ngươi, chúng ta đừng rơi vào cái bẫy của con Hành Thi mất não này!
– Ta sẽ không bỏ ngươi lại một mình đâu!
Helisha nói với một ngữ khí chắc nịch một là một, hai là hai.
Đỗ Địch An cuống qua hóa giận, hét to:
– Ngươi muốn chết cùng nhau, nhưng ta lại không muốn chết chung, mau cút đi, cút ngay cho ta! Nếu không phải vì ngươi thì ta đây đã không rơi vào hoàn cảnh khốn khổ như vậy, mau biến đi cho khuất mắt ta!
Helisha hơi sững sờ và nhìn xuống hắn.
Khi mắt hai người chạm nhau, vẻ mặt bình tĩnh liền xuất hiện trở lại, nàng ngước lên và tiếp tục bay về phía trước, đáp:
– Dù ngươi có nói gì thì ra cũng sẽ không bỏ ngươi lại đâu.
Ta trước giờ là người nói được làm được!
Nghe xong những lời này thậm chí Đỗ Địch An còn lo lắng hơn.
Lúc này, một tiếng huýt sáo phát ra từ phía sau.
Hắn liếc nhìn và đột nhiên thấy Hắc Dực Thi Vương đang bay đuổi theo, tốc độ cực nhanh.
– Nó đến rồi!
Đỗ Địch An vội vàng nói:
– Hãy rời xa ta! Cầu xin ngươi đấy!
“Soạt!”
Vừa dứt lời bỗng thấy Thi Vương đã tiếp cận nhanh chóng sát sao và dùng ngọn giáo tấn công.
Với một tiếng vút, Helisha đã cảnh giác từ trước, liền lấy đuôi rồng hất văng ngọn giáo coong một tiếng ra hướng khác.
Tuy nhiên, ngọn giáo bị đập vỡ đã biến thành một vòng cung khó khăn và đâm vào Đỗ Địch An mà nàng đang tóm trong tay.
Mặt của Helisha tái đi, nàng vội vàng quấn lấy Đỗ Địch An bằng đôi cánh.
Phập một tiếng Long Dực ngay lập tức bị xuyên thủng và ngọn giáo đâm sâu vào cánh tay của Đỗ Địch An.
Hắn sợ làm nàng mất tập trung nên cắn răng chịu đau mà không hé răng kêu lên tiếng nào.
Helisha nhân cơ hội lắc đuôi, quấn quanh chân của Hắc Dực Thi Vương và ném nó ra.
Cơ thể của nó bị ném ngược ra sau, ngọn giáo được kéo ra từ cánh tay của Đỗ Địch An và cánh rồng của nàng.
Nhưng Thi Vương đã nhanh chóng ổn định động lượng và đuổi theo hai người họ một lần nữa.
Cánh rồng của Helisha bị hư hại, ngay lập tức hạ thấp chiều cao và bay về phía mặt đất.
Khi chiến đấu giữa không trung, nàng không còn linh hoạt như Hắc Dực Thi Vương được nữa, chỉ mong đợi đáp xuống dưới đất sẽ giữ được một cơ hội sống.
Ở độ cao hai ba mươi mét so với mặt đất, nàng đẩy Đỗ Địch An ra rồi lập tức quay lại, lái chiếc đuôi rồng về sau tấn công, quét ngọn giáo chiến của Hắc Dực Thi Vương một lần nữa và giãn dài khoảng cách với nó.
Thi Vương hét lên, lần này nó thay vì đuổi theo Đỗ Địch An mà bay thẳng đến chỗ Helisha với tốc độ rất nhanh.
Khuôn mặt của nàng hơi thay đổi, bỗng nhiên vươn móng vuốt ra chặn ngọn giáo của đối thủ, đồng thời móng vuốt kia nhanh chóng chộp lấy cổ nó.
Tuy nhiên Thi Vương đã phản ứng lại rất nhanh, ngả người ra sau, đá chân về phía bụng bị thương của Helisha.
Chờ lúc Helisha né tránh, nó đột nhiên quay lại và quét qua thụi vào cánh tay của Helisha và bất ngờ đánh nàng với một lực mạnh và bay sang một bên.
Đỗ Địch An thấy Helisha hoàn toàn bị rơi vào thế yếu, cũng đoán được nàng hẳn đang mất quá nhiều năng lượng thể chất, hắn tức giận nhưng đồng thời cũng lo lắng trong lòng.
Đỗ Địch An liền lấy thanh chuỷ thủ từ xà cạp, tay kia nhặt hòn đá trên mặt đất và nhắm vào Thi Vương.
Đối phương hoàn toàn phớt lờ những viên đá được ném vào mình, phát huy sức mạnh nhanh như tia chớp rồi tấn công dữ dội vào Helisha.
Khi Đỗ Địch An nhìn thấy hòn đá đập vào đối thủ và vỡ vụ, nhưng không thể gây tổn hại gì cho nó, hắn lo lắng như ngồi trên chảo dầu.
Hắn lại nhặt một hòn đá, nhắm vào quỹ đạo tấn công của Thi Vương, nhanh chóng phán đoán và ném đá trúng đầu nó.
Với một âm thanh choáng váng, dự đoán thực sự có hiệu quả, những viên đá kia thực sự đã đập trúng đầu của Hắc Dực Thi Vương.
Viên đá vỡ ngay tại chỗ mang rất nhiều bột vương vãi vào mắt nó.
Hắc Dực Thi Vương chớp mắt liên hồi, như muốn bóp cát ra khỏi mắt.
Helisha nhân lúc đó thu hẹp khoảng cách, nhanh chóng phát huy hết sức mạnh của mình, vẫy hai móng vuốt rồng và cắt ngang cổ nó.
Thi Vương hét lên, giơ ngọn giáo dữ dội chắn ngang phần đỉnh đầu đỡ lấy đôi bàn tay của nàng, chiến đấu dữ dội như ngựa phi nước đại, biến thành một cuộc thi năng lượng tĩnh ngay lập tức.
Thấy vậy, Đỗ Địch An vội vã ném tiếp đá.
Viên đá rơi xuống đập vào cơ thể Hắc Dực Thi Vương và vỡ thành bột nhưng có vẻ lần này không làm sao lãng được nó.
Helisha nghiến răng, một màu đỏ sẫm từ từ chảy ra từ vậy nhuộm đỏ cánh tay.
Nàng muốn kích họat hoả diệm lần thứ ba, nhưng chất béo và ma lực trong cơ thể nàng không đủ để giải phóng thêm.
Trong những giây phút bế tắc, một bóng đen chợt lóe lên.Với một cú choáng, một bàn tay đấm vào bụng của Helisha.
Nàng cúi đầu và nhìn xuống, đột nhiên nhìn thấy cánh tay thứ ba trên ngực của Hắc Dực Thi Vương, đó là một cánh tay được tổ hợp từ thịt và máu.
Chẳng mấy chốc, vết thương ở bụng đau dữ dội và ngay lập tức rút hoàn toàn sức mạnh của nàng về không, cánh tay buông lỏng vô lực.
Cùng lúc đó, cánh tay thâm nhập vào bụng nàng nhanh chóng rút về, cầm theo khối thịt và nội tạng be bét máu trên lòng bàn tay.
– Không!
Đỗ Địch An nhìn theo lòng gan như thắt lại.
Hắc Dực Thi Vương vẫy ngọn giáo bằng cả hai tay, giáng xuống vai Helisha như đập cây trùy, đùng một tiếng bất ngờ đập mạnh cơ thể nàng xuống đất.
Helisha ho ra một ngụm máu, nằm trên mặt đất nhìn Đỗ Địch An, đôi môi khẽ di chuyển.
Hắn đọc được từ khẩu hình miệng của nàng hai chữ “chạy đi.”
– Không !!!
Đỗ Địch An ngửa cổ lên trời gầm rú, vội vã chạy lên, bắt lấy cơ thể nàng đang rới tự do xuống đất, nhưng cơ thể nàng truyền đến một lực rất lớn khiến cả cơ thể của Đỗ Địch An cũng nhanh chóng bị ngã xuống cùng với một áp lực tức thời, đùng một tiếng nổ như sấm sét và cả hai rơi xuống đất.
Đỗ Địch An hoàn toàn như quên đi nỗi đau trong cơ thể mình, ôm chặt lấy cơ thể nàng, đôi mắt đỏ au, đưa tay ra và giữ vết thương ở bụng, trong giọng nói vẫn giữ một chút hy vọng:
– Mau dùng Long Huyết Thuật cầm máu, vết thương sẽ được chữa lành sớm thôi.
– Nhanh lên … thoát …
Helisha khẽ mở miệng, giọng khàn khàn và yếu ớt.
– Nhanh chóng cầm máu!
Đỗ Địch An gầm lên như phát điên.
Chương 657: Giác Tỉnh Lần Thứ 4
“Phập!”
Đột nhiên, cơ thể Helisha run rẩy, cùng lúc đó Đỗ Địch An cũng sững sờ theo.
Đằng sau lưng Helisha, Hắc Dực Thi Vương cầm ngọn giáo lấy đà trong khi đáp xuống đâm xuyên qua lưng Helisha, thậm chí còn xuyên qua người nàng đâm trực tiếp vào cơ thể đang ôm chặt Helisha của Đỗ Địch An! Hắn cảm thấy bụng mình bị một vật cứng lạnh đâm xuyên qua khiến bụng dường như trống rỗng ngay lập tức.
Có một cảm giác trống rỗng không thể diễn tả bằng lời, tiếp theo là một cơn đau quặn thắt như chưa bao giờ đau đến thế! Hắn ngây người nhìn vào vòng tay mình, bỗng phát hiện ra ngọn giáo đen của Thi Vương đã đâm xuyên từ trái tim của Helisha nối vào bụng của hắn.
“Không …”
Đầu hắn ù đi, như thời gian và không gian đang rung chuyển, suy nghĩ trống rỗng, trái tim của hắn hiện giờ loạn đến không nghĩ được gì thêm.
“Thịch! Thịch!”
Hắn nghe thấy nhịp tim mình đập mạnh mẽ, co thắt dữ dội và bóp mạnh.
Lúc này, Đỗ Địch An cảm thấy vật thể lạnh và cứng trong bụng đang co giật chậm chạp và muốn rút ra khỏi bụng.
Hắn từ từ ngẩng đầu lên, nhìn vào Hắc Dực Thi Vương đằng sau Helisha.
Những gì hắn bắt gặp được chỉ là một đôi mắt đen thuần khiết, lạnh lung và vô cảm.
“Soạt!”
Đột nhiên, một bóng màu máu thấp thoáng.
Vào khoảnh khắc tiếp theo, một dòng máu mỏng bất ngờ xuất hiện trên cổ của Hắc Dực Thi Vương.
Sau đó, dòng máu mỏng ngày càng dày hơn.
Cùng lúc đó, phần đầu của Hắc Dực Thi Vương hơi trượt và từ từ rơi khỏi cổ.
Bề mặt cắt gọn gàng và không có dấu vết máu chảy ra.
Đỗ Địch An choáng váng.
Cảnh này đến quá đột ngột, không có cảnh báo khiến hắn chẳng kịp phản ứng lại.
Lúc này, một tràng ho dữ dội vang lên, khiến Đỗ Địch Ankhông thể không nhìn xuống và thấy Helisha bật ho ra đầy máu trên mặt.
Theo mỗi tiếng ho, nhiều mảnh nội tạng lẫn lộn bắn ra rơi trúng cổ hắn ấm và xốp.
– Thức tỉnh lần thứ bốn … Thật đáng tiếc, thức tỉnh muộn quá …
Khóe miệng Helisha khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười cay đắng.
Đỗ Địch An hơi sững lại, đột nhiên nhận thấy rằng nàng đang treo một bên đuôi lên, nhô ra một lưỡi kiếm đỏ tươi, giống như một con thanh xà trên đuôi của một con bọ cạp, chắc hẳn đây chính là thứ vừa cắt đầu của Hắc Dực Thi Vương.
Lúc này, Đỗ Địch An cảm thấy cơ thể của Helisha trong tay mình từ từ chuyển động và dần dần trở nên nhẹ hơn, tiếp đó bộ giáp hóa rồng ma thuật trên cơ thể nàng mờ đi nhanh chóng, co lại như thủy triều, đồng thời vảy rồng được cấu thành từ chất nhầy đẫm máu, đuôi rồng và sừng rồng cùng các bộ phận khác dần biến mất khi chất nhầy đẫm máu lắng xuống, để lộ khuôn mặt đẹp đẽ và thân hình thon thả ban đầu của nàng.
Chỉ có điểu khi vảy rồng biến mất, liền hiện ra khuôn mặt tái nhợt và đáng sợ như không có máu của nàng.
Trái tim của Đỗ Địch An thắt lại vô cùng đau đớn.
– Ta lại làm tổn thương ngươi một lần nữa.
Ta xin lỗi, ta thực sự xin lỗi, hãy gắng gượng thêm chút nữa, ta sẽ cố gắng nghĩ cách điều trị cho ngươi ngay lập tức.
Đôi môi của Helisha khẽ di chuyển, giọng nàng rất khẽ, trông vô cùng yếu ớt, nhưng giọng điệu lại rất dịu dàng nói:
– Không sao đâu, ngươi hãy nói chuyện với ta một lúc đã.
Đỗ Địch An chua chát trong lòng, dòng lệ nóng chảy ra hoảng khoang mắt, nhưng rất nhanh sau đó hắn đã kiềm chế lại và đáp:
– Ta sẽ nói chuyện với nàng sau.
Ngươi mau dùng Long Huyết Thuật để điều trị vết thương ngay lập tức.
Đây chỉ là một vết thương nhỏ.
Sẽ ổn thôi …
Nói đến đây nước mắt hắn trực trào ra không thể kiềm lại được.
Trái tim bị đâm thủng, một chấn thương nghiêm trọng như vậy chắc chắn sẽ chết ngay cả đối với Khai Hoang Giả cũng không ngoại lệ.
Nàng có thể duy trì đến tận bây giờ đã là quá mức siêu phàm rồi.
Nghe thấy Đỗ Địch An nói vậy, nàng liền hé một nụ cười yếu ớt trên khuôn mặt nhợt nhạt của mình, đôi mắt gợi nhớ và hồi tưởng, nói:
– Nếu đây là kết thúc của mình, ta không hối hận …
Trái tim Đỗ Địch An như thể bị giáng cho một nhát, cổ họng dường như bị nhấn chìm trong nước mắt, phát lên âm thanh khan khàn hỏi:
– Tại sao?
Helisha nhìn chằm chằm vào hắn nở một nụ cười và đáp:
– Bởi vì, thời gian ở bên ngươi là ngày hạnh phúc nhất đời ta.
Ta thực sự muốn … Trở lại cái hang băng nhỏ đó, chỉ có hai chúng ta, sống ở đó mỗi ngày, thậm chí cả đời … ta, khụ … ta sẽ không bao giờ cảm thấy chán ghét cả.
Đôi mắt của Đỗ Địch An bị lệ làm nhòa đi tầm nhìn của mình, hắn đưa tay lên quệt dòng lệ, đồng thời đưa tay lên lau vết máu ho ra khỏi khóe miệng của Helisha và nói:
– Đừng nói nữa, đợi khi vết thương của ngươi khỏi ta sẽ đưa ngươi trở lại đó.
Chúng ta sẽ sống ở đó và không làm gì nữa.
Sống một cuộc sống chỉ có hai người.
Còn bây giờ hãy nhanh chóng cầm máu, đợi khi vết thương khá lên, chúng ta sẽ khởi hành.
Một nụ cười tươi nở rộ trên khóe miệng của Helisha:
– Lời đàn ông đã nói ra thì phải giữ lời đấy.
– Nhất định là thế!
Đỗ Địch An gật đầu mạnh mẽ, nhưng không thể ngăn nổi hai dòng nước mắt tuôn trào.
Helisha mỉm cười, đột nhiên cau mày quay đầu sang một bên dường như đang rất đau đớn, nhưng ngay sau đó, nàng lại thả lỏng cổ và quay lại, đang định mở miệng, đột nhiên cổ họng sưng lên như bị mắt nghẹn và ho đột ngột bật ra vài miếng máu thịt to gần bằng ngón tay.
– Không, đừng nói nữa.
Đôi mắt của Đỗ Địch An đỏ ngầu.
Helisha hít một hơi nhẹ nhàng và dường như hồi phục lại được một chút sức mạnh, tiếp tục nói một cách yếu ớt:
– Đừng … hận Hathaway, đừng trả thù cho ta, ngươi không thể đấu lại họ đâu, ta hy vọng ngươi có thể sống … tốt, hãy sống tốt.
Được không?
Đỗ Địch An nghe thấy nàng nhắc đến Hathaway, sát ý trong tim hắn tuôn ra ngay lập tức, khiến hắn như muốn phát điên, nghiến chặt răng:
– Ta sẽ sống tốt, ta nhất định sẽ sống tốt, ta chắc chắn phải sống!
– Không, hứa với ta, đừng trả thù cho ta …
Helisa thấy khuôn mặt hắn hiện đầy lên sát khí liền lo lắng nói nhanh, nàng chỉ cần hơi sao nhãng một lát, ngay lập tức động vào vết thương và lại ho dữ dội.
Đỗ Địch An bất chợt tỉnh táo lại và nói trong hoảng loạn:
– Đừng lo lắng, ta hứa với ngươi, chuyện gì ta cũng đồng ý hết, ngươi đừng vội, có gì từ từ nói.
Thấy khuôn mặt hốt hoảng cuống quýt của Đỗ Địch An, Helisha cảm thấy nhẹ nhõm, cùng theo đó nàng cảm thấy tầm nhìn mình mờ đi đôi chút, có lẽ là do chảy máu quá nhiều.
Nghĩ vậy nàng thoáng cảm thấy không nỡ, đồng thời cũng cảm thấy như đang đươc giải thoát.
– Hứa … hứa với ta thêm một chuyện nữa, được không?
Nàng miễn cưỡng di chuyển mắt, cố gắng nhìn rõ khuôn mặt của Đỗ Địch An.
– Đồng ý, đồng ý hết, một trăm điều cũng đồng ý!
Đỗ Địch An căng thẳng tột độ nói liên tiếp.
Helisa cố gắng nặn một nụ cười khó nhọc trên khuôn mặt mình, giữ lại hình ảnh vẻ ngoài đẹp nhất và thì thầm nhẹ nhàng:
– Ngay cả … khi mọi người quên ta thì ngươi cũng đừng lãng quên ta, nhé?
Đỗ Địch An cảm thấy như ngàn vạn mũi kim châm xuyên thẳng vào tim khiến trái tim hắn đau như muốn nổ tung, cắn môi nghiến chặt răng và đáp:
– Không, ta sẽ không bảo giờ quên nàng, ngay cả khi ta quên tất cả mọi người cũng sẽ không bao giờ lãng quên nàng!!
Helisha muốn mỉm cười, nhưng miệng nàng vô lực càng lúc càng yếu ớt, thậm chí việc mở mắt cũng khiến nàng cảm thấy mệt mỏi.
Nàng thở hổn hển và tập trung sức lực cuối cùng để nhìn cho rõ hình ảnh trước mặt.
Nhìn khuôn mặt của Đỗ Địch An đầy đau đớn và chân thành, nàng cảm thấy vừa đáng thương lại vừa tiêc nuối, khẽ nói:
– Đừng buồn, đừng khóc … hãy cười lần cuối cho ta xem.
Nhìn nàng thông qua sự mờ dần dần ẩm ướt trong mắt mình, Đỗ Địch An có một cảm giác mạnh mẽ, cảm giác sợ hãi tột độ giống như kho báu quý giá nhất cuộc đời sắp bị mất.
Hắn biết cảm giác này có nghĩa là như thế nào và điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, nhưng nhìn thấy nụ cười lặng lẽ đậu trên khuôn mặt tái nhợt của nàng, cuối cùng cũng chống lại nỗi buồn và dần dần nở một nụ cười tươi rói nhất có thể.
Bất chấp những giọt nước mắt đẫm nhòa trên khuôn mặt, nụ cười lúc này vô cùng tươi sáng và dường như tất cả những hạnh phúc của cuộc sống này đều được dồn nén sử dụng cho lúc này, giống như biết rằng phần còn lại của cuộc đời hắn sẽ không bao giờ cười nữa.
Hắn mở miệng cười toe toét và cố gắng hết sức duy trì nụ cười.
Khi hắn giữ khuôn mặt cười đó đến cứng đờ, cũng là lúc nhận ra rằng Helisha trong vòng tay của mình đã được một lúc lâu … không mở miệng nói thêm gì.
Khoảnh khắc ấy, nụ cười như mặt trời chói chang biến mất ngay lập tức, như thể nó bị bóng tối nuốt chửng.
Khoảnh khắc tiếp theo, trên mặt đất hoang vu, một tiếng gầm đau buồn bất chợt nổ ra, reo lên hoang dại!
Chương 658: Rung Chuyển
Những đám mây đen xám chì chứa đầy bụi hạt nhân, giống như một loại mực dày không thể tan chảy, lơ lửng trên bầu trời, lọc ánh sáng mặt trời bên ngoài bầu khí quyển, tản ra ánh sáng thấp và trong vắt, rơi xuống khu vực hoang dã này.
Cơn gió lặng lẽ bay lơ lửng, nhưng không có tiếng huýt sáo sắc nhọn như trước đó.
Nó thổi bay mùi máu tanh trong không khí.
Cứ như không có gì xảy ra, trời và đất lấy lại một khoảng lặng sau trận kịch chiến.
Nỗi buồn bất tận của tiếng hét nơi hoang vu dần dần khàn khàn và dừng lại.
Đỗ Địch An ôm chặt lấy thi thể của Helisha, khóc nức nở như một con thú buồn tột độ, với vô số lời cầu nguyện trong lòng, nhưng các vị thần cao cao tại thượng trên trời dường như không đoái hoài đến lời cầu xin của hắn.
Dần dần, hắn cảm thấy mình không còn sức để rơi nước mắt nữa.
Tất cả những giọt nước mắt chảy ra, như sói mòn ý thức và tâm hồn của hắn, khiến cơ thể hắn trở nên trống rỗng.
Đỗ Địch An cảm thấy choáng váng, giống như linh hồn bị tước khỏi thân xác hắn vậy.
Không có linh hồn, thì những gì còn sót lại của một con người là gì?
Có phải chỉ có một cái vỏ rỗng?
Hoặc có một cái gì đó mới thay thế linh hồn chiếm lĩnh lấy cơ thể này?
Nước mắt trên khuôn mặt của Đỗ Địch An bị gió tạt khô đi, hắn vẫn lặng lẽ ôm nàng, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang say ngủ và lặng lẽ của nàng.
“Rắc! Rắc!”
Đột nhiên, một vài âm thanh răng rắc nghe rất ngọt truyền đến.
Đôi mắt của Đỗ Địch An khẽ động đậy, ánh nhìn có phần đờ đẫn bỗng khôi phục lại một chút sức sống.
Ngẩng đầu lên và tìm kiếm nguồn âm thanh.
Khoảnh khắc tiếp theo, hắn trở nên tê liệt, đột nhiên thể hiện những thay đổi mạnh mẽ một lần nữa.
Khuôn mặt oán hận và tức giận khiến khuôn mặt của hắn ta hoàn toàn bị bóp méo.
Hắn đi chuyển mắt đến nơi có tiếng động đến từ một chân của Helisha, trên bắp chân của nàng có một mảnh sọ nằm trên đó, đang gặm nhấm say mê.
Đó chính là là cái đầu lâu bị cắt đứt trước đó của Hắc Dực Thi Vương!
– Ah !!! Đi chết điiii !!!
Đỗ Địch An ngay lập tức lao vào như một kẻ điên, dùng hai tay nắm chặt đầu của Thi Vương và kéo nó ra từ bắp chân của Helisha và ấn nó sang một bên.
Đập điên cuồng trên nền đất, hét lên như điên dại, từng cú đấm được tungra với tất cả sức mạnh của hắn, đến mức những ngón tay trên nắm hắn vỡ ra nhưng lại không hề cảm nhận thấy.
Sau hàng trăm lần đập mạnh bạo, xương bàn tay hắn đã bị gãy toàn bộ, cơn đau bắt đầu lần ra khi ý thức mạnh mẽ của hắn dần khôi phục ý thức.
Đỗ Địch An dừng tay lại, ngực hắn nhấp nhô dữ dội, vừa thở dốc lấy sức vừa nhìn vào đầu lâu của Hắc Dực Thi Vương, lúc ấy mới đột nhiên phát hiện ra rằng hộp sọ của đối phương không bị nứt, nhưng nắm đấm của hắn lại bị tổn thương nghiêm trọng và hắn phải trả giá đắt cho cơn giận giữ thiếu tỉnh táo của mình.
– Đi chết đi!!
Hắn gầm gừ, túm tóc đối phương và đập nó xuống đất.
Sau khi đập thêm hàng chục lần liên tiếp, hắn phải ngừng lại vì quá mệt và thấy rằng trên mặt đất nơi cái đầu lâu bị đập lõm xuống một hố sâu, cát đổ vào lỗ mũi và miệng của Hắc Dực Thi Vương nhưng khuôn mặt của nó vẫn không hề hấn gì.
Đỗ Địch An vừa tức giận lại vừa buồn bã trong lòng, hắn quá yếu đuối, yếu đuối đến nỗi đối phương chỉ còn sót lại một cái đầu, mà vẫn không thể giết nó được.
Hắn ấn đầu Thi Vương xuống và hít một hơi thật sâu, cơn giận trong lòng dần dần dịu xuống, rồi từ từ kích thích năng lượng trong cơ thể để đi vào trạng thái của Giới Hạn Giả, xương trắng bắt đầu nổi lên và chẳng mấy chốc hắn đã hồi phục bàn tay nát bấy tự mình làm bị thương lúc nãy, phần xương gãy từ từ lành lại và trở về trạng thái ban đầu.
Hắn rút thanh chuỷ thủ trên xà cạp của mình và lật đầu Hắc Dực Thi Vương lộn ngược lại, ngay lập tức nhìn thấy bề mặt bị cắt dưới đầu, vết thương được phủ một lớp biểu bì có vảy màu đỏ sẫm.
Hắn đưa tay ra và chạm vào nó, cái chạm cực kỳ khó khăn bởi lớp biểu bì của vảy đỏ sẫm hơi giống với vảy rồng đầy mê hoặc mà hắn đã thấy trên cơ thể khí hoá rồng của Helisha.
Hắn nghĩ đến hình ảnh trước đó nó cắn bắp chân của Helisha, cùng lúc đó nhớ lại lúc nàng hơi quay mặt đi nhíu mày lại trông rất đau đớn trước khi chết, chẳng nhẽ lúc đó nàng đã bị con Thi Vương này cắn? Nhưng vào thời điểm đó, nàng vẫn ở trong trạng thái ma binh, có nghĩa là nó đã ăn vảy rồng dưới hình dạng ma binh đồng thời hấp thụ nó, dẫn đến những vết thương giống như vết tích vảy rồng được tiến hoá của nàng.
– Ngươi … ngươi thực sự đáng chết!
Đỗ Địch An khẽ run lên, siết chặt thanh chuỷ thủ trong tay mình và đâm thẳng vào mắt nó.
Dù cho xương cốt có cứng đến đâu thì phần võng mạc mắt vẫn khá mềm yếu, điều này không liên qua gì tới thể chất mạnh yếu.
Võng mạc mắt vốn được cấu tạo không thể so sánh được với sự cứng cáp của vảy rồng.
Mặc dù hộp sọ của nó cực kỳ cứng, nhưng nhãn cầu vẫn yếu.
Điều này không liên quan gì đến sức mạnh, và cấu trúc của nhãn cầu được định sẵn không thể so sánh với áo giáp quy mô.
– Ngươi nghĩ rằng ta thực sự không thể giết ngươi?
– Ngươi không phải thích ăn lắm sao, ăn đi …
Đỗ Địch An cau mày nghiến lợi, cầm đầu thanh chuỷ thủ, soắn tròn trong đôi mắt của Hắc Dực Thi Vương, trong khi đó giữ nó trên đầu gối, tay kia nắm lấy đất và đá từ mặt đất và nhét vào miệng nó.
Khi hắn xoay thanh chuỷ thủ của mình, đột nhiên, một tiếng hét lớn phát ra từ miệng của Hắc Dực Thi Vương, cực kỳ rõ ràng và khắc nghiệt.
Đỗ Địch An bị chói tai và cảm thấy màng nhĩ bị đau buốt bởi tiếng hét.
Hắn nghiến răng, đâm thanh chuỷ thủ vào sâu trong đầu, rồi lấy lực lắc trái lắc phải!
Trong khi chọc ngoáy khuấy đảo, hắn cảm thấy mô não trong đầu đối phương cực kỳ bền vững kiên cố khiến trong quá trình cắt phải dùng lực vô cùng lớn.
Tiếng hét của Hắc Dực Thi Vương bỗng nhiên dừng lại đột ngột, cái miệng khẽ mở ra đóng băng và ngừng di chuyển.
– Chết! Chết! Chết …
Đỗ Địch An không dừng lại ở đó, vẫn khuấy thanh chuỷ thủ một cách tích cực, hắn chỉ muốn chọc cho bên trong nát bươm thành một mớ hỗn độn, không để lại một tổ chức hoàn chỉnh nào.
“Rầm rầm ~ ~!”
Đột nhiên, mặt đất khẽ run lên.
Đỗ Địch An bất ngờ tỉnh táo lại, ngước lên và thấy một loạt bóng ngươi thấp thoáng từ đằng xa, hầu hết là có hình người, chiều cao thấp
Không đồng đều, đó chính là đoàn quân Hành Thi bị cắt đuôi trước đó.
Khuôn mặt hắn ta hơi thay đổi, nhưng không hề hoảng loạn.
Đỗ Địch An nhanh chóng cựa quậy trong tay, cắt đứt cơ mặt của Hắc Dực Thi Vương và rút ngón tay ra khỏi hốc mắt, bỗng nhiên rút ra một mô não đen tối lạnh lẽo, khá là phấn nhưng không dính.
Hắn nhanh chóng bôi chất phấn đó lên cơ thể, cũng như bôi vào giáp của Helisha.
Lúc này, thấy sau lưng nàng có dắt một chiếc thắt lưng màu vàng liền lập tức mở ra, thấy trong đó có nhiều loại lọ bình, thậm chí còn có một loại có dán chữ “Tiềm Thi Phấn”.
Hắn nhanh chóng mở ra, có một ít bột màu xanh nhạt trong đó.
Liền sau đó hắn đổ nó lên người và cơ thể của Helisha.
Thứ này hắn từng thấy trong sách ở pháo đài, thứ này còn đắt đỏ hơn Hành Thi Phấn, nhưng lại có thể che giấu rất nhiều mùi của cơ thể, ngay cả những Hành Thi cấp cao cũng khó phát hiện.
Đồng thời, loại bột này được trộn với một số mô của Hành Thi cấp cao, để các Hành Thi thông thường có thể ngửi thấy và sẽ tự động tránh xa.
Kết hợp với tác dụng của Tiềm Thi Phấn cộng với dịch não của Hắc Dực Thi Vương, Đỗ Địch An tin rằng mình có thể thoát khỏi đám Hành Thi này, lúc này hắn mới hiểu rằng tiếng hét chói tai của Hắc Dực Thi Vương trước đó không phải là đau đớn.
Tiếng thét của nó chủ yếu là để triệu tập những Hành Thi này.
“Rầm rầm ~ ~!”
Khi đám thây ma dần dần đến gần, cơn chấn động trên mặt đất ngày càng lớn hơn, nhưng hành động của Đỗ Địch An vẫn rất bình tĩnh, xé một chuỗi vải từ cơ thể mình, đâm vào một con mắt khác của Thi Vương và kéo tấm vải từ hai hốc mắt thông nhau rồi xỏ qua và buộc quanh eo.
Hắn muốn giữ điều này để ngàn vạn lần sỉ nhục trong tương lai! Mặc dù Hắc Dực Thi Vương đã chết và không có ý thức, cũng không biết đau đớn hận hay sự xúc phạm là gì, nhưng sự thù hận và giận dữ trong trái tim hắn sẽ không dừng lại tại đó.
Sau khi buộc chặt, nắm cúi xuống và ôm Helisha trên mặt đất, rồi chạy nhanh về phía xa.
“Rầm rầm ~ ~!”
Đoàn quân Hành Thi đang chạy đến ào ạt như lũ dần dần chậm lại, đứng trước xác chết của Hắc Dực Thi Vương.
Đoàn quân Hành thi liền đứng xếp gọn gàng như quân đội, nhanh chóng nới lỏng sau khi dừng lại, giống như những người lính mất đi mệnh lệnh, biến thành đàn rắn mất đầu, lang thang riêng rẽ và không đuổi theo Đỗ Địch An.
Sau khi chạy được bốn năm dặm, hắn dần dần ngừng lại, đến bên cạnh một đống đá và ngồi xuống nghỉ ngơi, nhẹ nhàng đặt Helisha trên mặt đất, thở hổn hển nặng nề, nhìn chằm chằm vào nàng rồi xuất thần mơ màng.
Không biết mất bao lâu, đột nhiên, hắn thấy lông mi của nàng giống như một ảo ảnh, nhẹ nhàng run rẩy một cái …
Chương 659: Xé Nát Linh Hồn
“Có phải là do mình ảo giác không?”
Đỗ Địch An ngẩn người ra nhìn một lúc, rồi sau đó liền phản ứng lại, trái tim hắn đột nhiên đập như trống nhảy trong ngực, hắn khẽ nín thở, mở to mắt ra nhìn chằm chằm vào khuôn mặt như đang ngủ của nàng thật kĩ, căng thẳng chưa từng thấy.
Thời gian như ngưng đọng tại thời điểm này.
Cho đến khi Đỗ Địch An nhìn thấy thêm một lần nữa, lông mi nàng khẽ rung lên, như muốn thức dậy.
Hắn cảm thấy trong đầu mình như có vụ nổ khiến một cơn run nhẹ trong đầu kéo đến, máu toàn thân dường như sôi lên ngay lập tức trong dòng chảy ngược, khiến lỗ chân lông trên cơ thể hắn mở rộng, các ngón tay bất giác nắm chặt.
“Không phải ảo ảnh, đó là sự thật!”
“Nàng thực sự động đậy! !!”
Đỗ Địch An phấn khích đến mức muốn nhảy xung quanh, hét lên trên bầu trời, nhưng đã cố gắng nhịn lại.
Hắn thở vội vàng, kiềm chế và đến gần nàng một cách nhẹ nhàng và cẩn thận, lại nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nàng một cách cẩn trọng.
Mí mắt của Helisha khẽ run lên, như thể chuẩn bị mở mắt ra.
Nhìn thấy một phản ứng như vậy, sự phấn khích trong thâm tâm của Đỗ Địch An giống như bóp chặt lấy trái tim hắn.
Có một cảm giác phấn khích hơn cả thế giới.
Cơ thể hắn khẽ rùng mình, chỉ có thứ chất lỏng nóng bỏng đột nhiên chảy ra từ hốc mắt khiến mắt hắn nhoà đi, hắn nhanh chóng đưa tay lên để gạt nước mắt rồi mở to con ngươi để hắn có thể nhìn thấy nàng cẩn thận và rõ ràng hơn.
Lúc này, lông mày của Helisha khẽ run lên, như thể cau mày nhưng cũng như thể là đang phải chịu đựng điều gì đó.
Thấy vậy, Đỗ Địch An chợt tỉnh táo lại, chợt nhớ đến vết thương ở ngực nàng rồi nhìn về đó ngay lập tức, ánh mắt bỗng chợt nghẹn ngào.
Chỉ thấy vết thương lớn như cái bát ở giữa ngực nàng đã biến mất tự lúc nào, nó đã được chữa lành hoàn toàn.
Chỉ còn vết tích bị thủng trước tấm giáp ngực, dường như chứng minh rằng chấn thương trước đó không phải là ảo ảnh.
“Đó có phải là khả năng chữa bệnh của nàng ta?”
Đỗ Địch An thoáng nghĩ vậy trong lòng không khỏi vui mừng.
Lúc này, hắn nhận thấy những ngón tay của Helisha khẽ run lên, như muốn khôi phục ý thức.
Khi nhận thấy những ngón tay run rẩy của nàng, hắn đột nhiên nhận thấy móng tay nàng đang dần mọc lên theo từng bước nhỏ.
Những chiếc móng tay trông đẹp tăm tắp thon thả như hoa như ngọc nay càng mọc càng dài thêm, rõ ràng vào lúc này, phần đầu trước của móng như được kéo về phía trước.
Nó trở nên rất sắc bén, đồng thời trên cánh tay trắng nõn, những vết đen mờ nhạt từ từ nổi lên, giống như những mạch máu ẩn trong da.
Nhưng màu của mạch máu này không phải là màu đỏ sẫm, mà là màu đen thuần khiết.
Đỗ Địch An sững sờ, không thể không liếc nhìn tiếp các bộ phận khác trên cơ thể nàng, bỗng nhận ra rằng, ngoài cánh tay của nàng, cổ cũng đang từ từ xuất hiện những đường mạch máu đen thuần khiết.
“Chẳng nhẽ đây là mật pháp của Long Tộc?”
Những nghi ngờ như vậy xuất hiện trong lòng hắn, đồng thời một ý nghĩ khủng khiếp hơn xuất hiện, nhưng đã bị hắn đè nén vì sợ suy nghĩ ấy là sự thật.
Do đó, sự phấn khích trong tâm trí hắn dần dần phai nhạt, rồi từ từ chuyển sang lo lắng.
Đột nhiên, Đỗ Địch An nghĩ ra một cách để xóa sạch hoàn toàn những suy nghĩ khủng khiếp đè nặng trong lòng.
Hắn ngay lập tức nén đồng tử của mình và dùng nhiệt cảm để thăm dò.
Lúc này, hắn bỗng cảm thấy thần phách như lạc đi mất một nửa vì thấy Helisha đang nằm trước mặt mình không có bất cứ phản ứng nguồn nhiệt nào.
Phải biết rằng Ma Ngân của Ma Long Giả trong nàng không phải là một con ma vật máu lạnh, trừ khi nàng cố tình che giấu nó, bằng không toàn thân sẽ phát ra một nguồn nhiệt mạnh mẽ.
Nhưng lúc này hoàn toàn không có.
“Sao lại như vậy?”
“Chuyện gì đang xảy ra?”
Sắc mặt của Đỗ Địch An trở nên tái đi,
hắn từ từ cúi xuống, ép tai nhẹ nhàng lên ngực nàng như sợ đè quá mạnh vào nàng rồi lắng nghe tiếng nhịp tim đập.
Một giây, hai giây, ba giây … cho đến nửa phút trôi qua, nhưng Đỗ Địch An không nghe thấy một nhịp đập nào!
“Sao có thể như thế được?”
“Có phải là nàng đang cố tình khống chế bằng Lòng Huyết Thuật?”
“Đúng, chắc chắn … phải như vậy!l”
Hắn thở hổn hển, ngẩng đầu lên và nhìn nàng một lần nữa, trong nháy mắt, khuôn mặt nàng cũng lộ ra những đường đen sẫm, hình dạng như kinh tuyến thấy rõ dưới da của nàng.
Hắn nhìn xuống, chỉ thấy móng tay màng vẫn đang phát triển, trong nháy mắt móng tay đã mọc dài hơn so với vị trí ban đầu một cách khó tưởng tượng và vô cùng sắc nét.
“Không không …”
Hắn thở gấp và đưa tay lên đập vào đầu mình cho tỉnh.
Cơn đau dường như xua tan những suy nghĩ trong đầu hắn.
Đỗ Địch An nghiến răng và từ từ đưa tay lên để vươn ra chạm vào mắt nàng.
Khi những ngón tay của hắn chuẩn bị vạch mí mắt nàng lên, bỗng nhiên, Helisha đang say ngủ đột ngột mở to mắt ra, như thể hai ánh sáng điện đen lạnh lẽo lóe lên.
Những ngón tay của Đỗ Địch An cứng đờ, toàn bộ cơ thể hắn như đóng băng vào khoảnh khắc tiếp theo, bởi vì hắn thấy đôi mắt của Helisha biến thành đôi mắt đen thuần khiết, thuần khiết như mắt quỷ không có tí màu trắng nào!
Đôi mắt đáng sợ như vậy khiến hắn bật lên trong tâm trí ngay lập tức cái tên – Hắc Dực Thi Vương! Con Thi Vương bị giết trước đó chính xác cũng có đôi mắt như vậy, giống hệt như đúc!!
“Không … không phải như thế này …”
Đỗ Địch An khẽ run rẩy, nước mắt chảy ra, và khi hắn thấy đôi mắt đen thuần khiết của đối phương đang nhìn mình, một nụ cười đẫm nước mắt hiện trên khuôn mặt hắn, như nguyện ước của cô gái hy vọng nhìn thấy một nụ cười rạng rỡ luôn trên môi hắn.
– Nàng tỉnh rồi sao … ta biết nàng sẽ ổn thôi.
Đỗ Địch An cười toe toét, nói như không có chuyện gì xảy ra.
Sau khi hắn nói xong, Helisha đang ngồi trên mặt đất nhìn mình đột nhiên ngồi dậy và phát ra một tiếng gầm khàn khàn, trầm thấp từ cổ họng.
Không còn chút sự nữ tính và dịu dàng nào của phụ nữ trong giọng nói, mà giống như một con thú! Trong khi gầm gừ, hai tay “nàng” nhanh chóng nắm lấy quật ngã Đỗ Địch An xuống đất rồi quay lại và cưỡi trên cơ thể của hắn, đồng thời mở miệng cắn về phía hắn.
Đỗ Địch An hoàn toàn không phản ứng, thậm chí hắn còn không nghĩ về việc phản kháng lại.
Khi bị ấn xuống đất, hắn nhìn vào cái miệng há hốc của Helisha, hàm răng trắng bắp ban đầu trở nên sắc bén vào lúc này, đặc biệt là răng nanh ở hai bên, giống như lưỡi hái tử thần trực chớp ra để lấy mạng đối phương.
Nước mắt hắn trào ra đầy ắp khoảng mắt, hắn cảm thấy muốn khóc.
Helisha nhào đến định cắn cổ họng, nhưng vào đúng lúc nàng định cắn bỗng đột nhiên dừng lại, nhưng lại không phải là do nàng muốn dừng mà có hai bàn tay vươn ra giữ chặt cổ nàng và đẩy lên.
Đỗ Địch An bật khóc, hai tay nắm chặt quanh cổ và cô nhấc lên, như thể đang giữ một ngọn núi nặng.
“Gầm…”
Helisha ra sức cắn xuống, cứ như ngửi thấy mùi máu quyến rũ kích thích cơn đói khát khiến nàng mất kiên nhẫn há miệng to ra đến nỗi tách cả lên đến nửa mặt, khuôn mặt xinh đẹp vốn có của nàng trong phút chốc bị phá hủy.
Nó bị xoắn và biến dạng đến thảm hại, giống như một con bướm xinh đẹp đang bay tung tăng bỗng nhiên bị chộp lấy xé xác, mất đi vẻ đẹp trước đây.
– Không, đừng như vậy…
Đỗ Địch An nức nở trong lòng, nhìn nàng và tha thiết cầu xin, biểu hiện ra vẻ ngoài yếu đuối nhất của hắn như một con bọ thấp kém.
“Gầm!”
Khuôn mặt xinh đẹp của Helisha trông nanh ác vô cùng, chất nhầy chảy ra từ hàm răng sắc nhọn, nàng vặn vẹo mũi nhằm thoát khỏi tay Đỗ Địch An, chỉ còn lại khát khao uống máu ăn tươi trong đôi mắt đen thuần khiết đó.
Nhìn vào con rối khát máu trước mặt, Đỗ Địch An không chịu đựng nổi liền gầm lên buồn bã!
– Tại sao !!!
– Tại sao lại như thế này … ah ah ah !!!
Tuyệt vọng là gì?
Phải chăng là chính tay mình tự mình phá hủy thứ quý giá nhất của bản thân không?
Tại sao số phận lại trêu chọc con người ta như thế này?!
Trong khi Đỗ Địch An đang ai oán sầu thảm thì sức mạnh của Helisha dần chiếm thế thượng phong, khuôn mặt nàng ngày càng gần hơn, bỗng phập một tiếng, tay trái của Đỗ Địch An đã đưa lên chặn lại.
Helisha cắn chặt lấy bàn tay trái lắc đầu từ bên này sang bên kia như một con sư tử cố sức cắn xé con mồi.
Đỗ Địch An nhìn khuôn mặt nàng thật gần, biểu hiện đầy điên loạn, không còn chút dịu dàng và quen thuộc như trước nữa, tất cả những gì còn sót lại là ý định giết chóc nuốt chửng đối phương …
“Nàng thực sự muốn giết ta sao?”
“Không, đây không phải là nàng.”
“Chúa ơi, nàng đã chết rồi, tại sao số mệnh vẫn hành hạ nàng như thế này?”
Đỗ Địch An bật khóc trong đau đớn, trong lòng bất giác nhớ đến lời cuối cô gái nói với hắn một cách yếu ớt và dịu dàng:
– Ngay cả … khi tất cả mọi người quên ta, thì chàng đừng quên ta, được không?
“Phải, ta sẽ không quên, ta sẽ luôn nhớ ngoại hình đẹp nhất của nàng …
– Ahhhhhh …
Đỗ Địch An gầm lên thống khổ.
Helisha vẫn còn ngửi thấy mùi máu, vẫn cắn chặt vào cánh tay hắn mà giằng xé.
Chương 660: Hành Thi Hoá
Tiếng gầm nhanh chóng cạn kiệt.
Đỗ Địch An cảm thấy trái tim trống rỗng, lặng lẽ nằm trên mặt đất, nhìn lên những đám mây đang chảy chậm trên bầu trời, lắng nghe những tiếng cắn xé dữ dội phát ra từ cánh tay trái.
Khóe miệng hắn khẽ giật giật, từ từ đưa tay phải lên sau lưng và nhẹ nhàng ôm lấy nàng.
“Nếu … ta có thể ôm nàng như thế này mãi mãi thì có phải tốt không?”
“Grao!”
Tiếng gầm rú như con thú phát ra trầm thấp trong cổ họng của Helisha, giống như một con thú hung dữ, nuốt nước bọt vì đói khát với âm thanh giằng xé con mồi.
Đôi mắt của Đỗ Địch An từ từ di chuyển xuống dưới cơ thể nàng.
Một sự dịu dàng xuất hiện trong đôi mắt trống rỗng và tê dại, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mượt mà trên đầu nàng, giống như chạm vào một chú mèo con đang ngủ yên trong vòng tay mình.
Khi Helisha bị chạm vào đầu giống như thể bị sợ hãi, khuôn mặt xinh đẹp của nàng hiện lên sự dữ tợn, nhìn chằm chằm vào hắn một cách giận dữ, miệng vẫn đang gặm lấy miếng “thịt bằng đá”.
Đỗ Địch An chỉ nhìn nàng dịu dàng, đôi mắt hắn dịu dàng nhất có thể, dường như muốn nói.
“Đừng sợ, ta sẽ luôn ở đây …”
Helisha bất ngờ mở miệng, răng nàng phóng thẳng vào cổ hắn.
“Soạt!”
Bàn tay phải đang vuốt tóc nàng và bất ngờ xoay lại chộp lấy cổ nàng, một thoáng đau khổ và buồn bã trong đôi mắt dịu dàng, hắn nói bằng một giọng thấp đến nỗi khó mà nghe được:
– Ta xin lỗi …
“Gầm!”
Helisha phớt lờ hắn hú lên và lao tới.
Hai tay của Đỗ Địch An ôm chặt cổ nàng.
Hắn cảm thấy mặc dù sức mạnh của mình kém hơn nàng, nhưng dường như vẫn có thể khống chế lấy Helisha.
Về lý mà nói với thể chất của nàng muốn giết mình tương đối dễ dàng, nhưng đánh giá từ sức mạnh mà nàng bộc phát thì có vẻ đã mất đi siêu năng lực ban đầu.
Trong lúc hai người đang giằng co, vài phút trôi qua, bỗng đột nhiên Helisha đang điên cuồng cắn xé thì con ngươi đen thuần khiết của nàng co rút sâu, như thể bị hút vào một lỗ đen ở giữa con ngươi, kéo tấm màn đen lên nhãn cầu đi vào trong rìa mắt, để lộ một màu trắng như tuyết.
Đỗ Địch An sững sờ.
“Gầm!”
Helisha đột nhiên ngước lên trời gầm rống như điên loạn, móng tay nàng lại dài lên, trở nên sắc bén hơn, đồng thời một chiếc sừng sắc nhọn nhô ra từ trán, đó chính xác là trạng thái của Helisha khi nàng giác tỉnh lần bốn.
Khi tiếng gầm hạ xuống, cơ thể nàng đột nhiên vẹo sang một bên, co giật như co thắt và có tiếng các đốt xương ma sát ở cánh tay, xương ngực và các bộ phận khác.
Đỗ Địch An ngồi dậy từ mặt đất và nhìn thấy cảnh tượng kỳ lạ này, hơi sững sờ, cùng lúc đó, một tia hy vọng tràn ra từ trái tim hắn và nghĩ.
“Chẳng nhẽ … ý thức của nàng chưa hoàn toàn biến mất, nàng đang chiến đấu với độc của Thi Vương trong cơ thể mình?”
Mặc dù hắn biết khả năng này là rất nhỏ, nhưng hắn vẫn không khỏi lo lắng, đồng thời pha một chút sợ hãi, sợ hãi vì lại một lần nữa vỡ mộng hy vọng.
“Rắc! Rắc!”
Lúc này, có tiếng va chạm xương dữ dội trên lưng Helisha, những chiếc sừng nổi lên trên trán nàng nhô ra ngày càng nhiều trong tiếng va chạm của xương, như thể nó muốn rút ra khỏi cơ thể nàng vậy.
– Ahhhhhh …
Helisha ngửa mặt lên trời gầm thét, khuôn mặt xinh đẹp pha vài phần dữ tợn đang đầy đau đớn, hai tay nắm chặt đầu mình.
Nhìn thấy cảnh này, Đỗ Địch An bất giác siết chặt tay, như thể muốn nỗi đau mà nàng phải chịu bây giờ xảy ra với chính mình.
Trong tiếng gầm đau đớn, Helisha đập đầu xuống đất một cách tuyệt vọng, đâm chiếc sừng của mình xuống đất, tạo ra những lỗ hổng lớn, đột nhiên nàng hét to rồi lao tới cắn Đỗ Địch An trước mặt.
Sắc mặt của Đỗ Địch An hơi thay đổi, hắn định lùi lại, nhưng dừng chân không bước.
Thấy nàng đang lao lên nửa chừng, bỗng tiếng gầm đột ngột dừng lại, cánh tay nàng lỏng xuống buông thõng và cơ thể Helisha khẽ rơi xuống đất.
Đỗ Địch An ngẩn người, ngay lập tức bước tới lật nàng lại, nhưng thấy rằng nàng đã bất tỉnh.
– Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Đỗ Địch An thật sự không hiểu, nhưng sau liền nhận ra, dù thế nào, trong khi nàng hôn mê chi bằng cứ tìm một nơi an toàn rồi xem tình hình trước, nếu ý thức của nàng phục hồi sau khi thức dậy, đó sẽ là điều tuyệt nhất trên đời, nhưng nếu … khi nàng tỉnh dậy mà vẫn như ban nãy thì cần tìm cách khuất phục!
– Miễn là có một tia hy vọng, ta sẽ không từ bỏ nàng!
Đỗ Địch An bế nàng lên và nói chắc chắn:
– Nếu nàng có thể nghe thấy lời ta nói, thì hãy cố gắng gượng nhé, nàng sẽ không thua chất độc của Thi Vương đâu!
Nói rồi hắn hít một hơi thật sâu và đưa mắt nhìn lên xung quanh, bất kể nơi nào ánh mắt hắn quét qua cũng chỉ thấy một mảng gồ ghề và vắng vẻ.
Đột nhiên, di tích mà hắn đã khám phá trước đó lóe lên trong tâm trí, đôi mắt Đỗ Địch An đột nhiên sáng lên, đó là một nơi rất an toàn trong di tích.
Tuy nhiên, hắn đã rất vất vả và phải trả giá đắt mới thoát khỏi nơi đó.
Nếu mạo hiểm quay trở lại đống đổ nát một lần nữa, trong đó vẫn còn vô số Hành Thi lang thang thì vô cùng nguy hiểm.
Ngay sau đó, Đỗ Địch An liền ném suy nghĩ “nguy hiểm” ra khỏi đầu mình, vội vàng quay lại ôm lấy Helisha lao đi.
Chưa chạy được bao lâu Đỗ Địch An đã nhìn thấy một nhóm Hành Thi lang thang ở xa.
Hắn nhìn chằm chằm vào chúng rồi nhanh chóng rút Tiềm Thi Phấn ra khỏi ba lô của Helisha, đổ ra nửa chai và bôi nó lên người mình, sau đó nhặt lên một hòn đá từ trên mặt đất và ném nó qua đó.
Viên đá rơi xuống đất.
Khi nghe thấy tiếng động, các Hành Thi đi lang thang ngay lập tức nhìn về đó.
Khi Đỗ Địch An nhìn thấy vậy liền lập tức ôm Helisha lên và chạy thật nhanh.
Điều duy nhất có thể trông đợi vào lúc này là lợi dụng điểm yếu không có IQ của Hành Thi.
Sau khi hắn đến gần, ở đằng sau của đám Hành Thi đang túm tụm ở chỗ viên đá bị ném ra trước đó, một vài Hành Thi nghe thấy tiếng bước chân của Đỗ Địch An liền khẽ xoay người, ngữ quan bị phủ rữa quay nghiêng đầu vặn vẹo và nhìn Đỗ Địch An rồi chậm chậm bước về phía hắn.
Hắn liếc nhìn theo, sắc mặt hơi tái đi, nhưng nhanh chóng nhận thấy những Hành Thi không vội vã và ào ạt lao ra thì liền cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Có vẻ như tác dụng của Tiềm Thi Phấn rất tốt, che gọn ghẽ mùi của bản thân một cách hoàn hảo và khiến những con thây ma này hoàn toàn không nhận ra.
Tuy nhiên, Tiềm Thi Phấn không phải thứ toàn năng.
Khi gặp một số Hành Thi cấp cao, nó chưa chắc đã có hiệu quả, đặc biệt là đối với Thi Vương mà nói thì chẳng khác gì “hàng giả”.
“Soạt!”
Đỗ Địch An lao qua vùng hoang dã nhanh chóng.
Mặc dù nên đi đường vòng vì sự an toàn, nhưng hắn lo lắng về việc Helisha thức tỉnh sớm hơn là một vài Hành Thi lảng vảng này.
Trong trường hợp nàng ấy vẫn ở trạng thái trước đó, bản thân hắn có khi không thể thoát khỏi tay nàng một lần nữa.
Tuy nhiên, việc có thể chống lại vết cắn của nàng lúc trước đã khiến Đỗ Địch An cảm thấy hơi bối rối, nhưng hắn không biết nhiều về cấu trúc của Hành Thi cũng như quá trình Thi hoá.
Hắn không thể nghĩ ra bất kỳ lý do nào, vì vậy chỉ có thể lưu lại kiểm tra sau này.
Mới thoáng đó mà hơn nửa giờ đã trôi qua, Đỗ Địch An đã gặp hàng trăm Hành Thi trên đường trở về, nhưng tất cả đều có số lượng nhỏ.
Đoàn quân Hành Thi sau khi mất đi sự thống trị của Thi Vương trước đó đã hoàn toàn lỏng lẻo, rời rạc.
Trong số hàng trăm Hành Thi, có một số ít Hành Thi cấp cao hơn, nhưng may mắn thay, không xuất hiện Cự Thần Thi nào như trước đó.
Đánh giá từ các trận chiến trước, dường như tổng cộng chỉ có hai Cự Thần Thi, từ phản ứng của Renault lúc chết, có thể thấy một con Thi Vương có thể nhận được bảo hộ che chở bởi hai Cự Thần Thi quả là đáng gờm.
“Chết tiệt!”
Đỗ Địch An nhìn thấy một cái bóng khổng lồ lang thang sau một hòn đá vụn trước mặt, sắc mặt hắn ta bỗng trở nên khó coi.
Đây là một Cự Hành Thi, có thể chất tương tự Giới Hành Giả, nhưng phương pháp chiến đấu lại khốc liệt và bán mạng như của nó thì ngay cả là Khai Hoang Giả cũng phải đối phó một cách khó nhọc.
Khoảng cách quá gần, bây giờ đã quá muộn để đi đường vòng.
Đỗ Địch An siết chặt nắm tay, đôi mắt cho thấy sự điên loạn và chuẩn bị tâm thế bước vào trận chiến sinh tử một mất một còn!
Khi khoảng cách đến gần, ngay khi Đỗ Địch An sẵn sàng tăng tốc và vượt lên dẫn trước để ra tay thì bỗng đột nhiên giảm tốc độ bước chậm lại và nhìn Cự Hành Thi một cách khó tin, chỉ thấy nó đối diện với chính mình rồi … quỳ xuống! Hơn nữa hai tay còn nắm chặt lấy cơ thể mình run rẩy, dường như đang dấy sợ hãi.
“Sợ hãi?”
“Hành thì không hề biết đau là gì nhưng lại biết sợ hãi?”
Đỗ Địch An sững sờ đứng như bị điểm huyệt, đột nhiên, hắn nhớ đến cái đầu lâu của Hắc Dực Thi Vương dắt trên thắt lưng của mình.
“Chẳng nhẽ con Cự Hành Thi này đã ngửi thấy mùi của nó, do vậy mới sợ hãi chăng?”
Nghĩ đến đây, hắn nhìn chằm chằm nghi hoặc con Cự Hành Thi, nó chắc không phải đang diễn.
Ngoại trừ Hắc Dực Thi Vương và con Cự Thần Thi trốn trong đất phục kích Eureka trong trận đấu trước, dường như hắn không phát hiện ra Hành Thi khác xuất hiện phản ứng thông minh.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










