[Dịch] Vương Giả Hắc Ám
Tập 65 : Tiến Vào (c641-c650)
❮ sautiếp ❯Chương 641: Tiến Vào
– Mở rồi?
Đỗ Địch An sững sờ.
Eureka sau khi định thần và phản ứng lại, đã rất ngạc nhiên bởi giọng nói cơ giới này.
Hắn ta chộp lấy Đỗ Địch An và hất về phía sau mấy bước.
Quan sát dụng cụ kim loại một cách thận trọng rồi nói to:
– Ai đó, đừng giả thần giả quỷ nữa, ra đây mau!
Nghe lấy giọng nói lạ ba người kia liền giật mình sợ hãi và vội vã lui về sau, rút vũ khí ra và nhìn lo lắng về dụng cụ kim loại.
Họ không ngờ rằng một “người” đang ẩn nấp trong họ, nhưng họ không nhìn thấy chút manh mối lộ ra.
Thật đáng sợ!
“Người?”
Đỗ Địch An phải mất một lúc để phản ứng lại, cảm thấy thích thú trong lòng, đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm, dường như những người này không hiểu tiếng Anh, không hiểu những gì “người” trước đó nói, như vậy cũng tốt thôi, đỡ phải bị nghi ngờ.
“Ruỳnh!”
Lúc này, mặt đất đột nhiên run rẩy dưới chân mọi người và bụi trên tường xung quanh rơi xuống.
– Thôi xong, động đất rồi!
Sắc mặt của Eureka hơi thay đổi, hắn ta vội vàng nói:
– Ở đây sắp sụp đổ, mau rời đi thôi …
Còn chưa kịp nói xong liền khựng lại và ngây người há hốc mồm nhìn vào cánh cổng đá trước mặt.
“Rầm rầm!”
Khoảng trống ở giữa cánh cổng đá từ từ nứt ra, và trong âm thanh run rẩy của mặt đất, nó dần dần mở ra hai bên.
Bụi nặng rơi ra từ dưới cổng đá và bắn thẳng vào đám đông khiến bọn họ hứng trọn số bụi kia.
“Vù!”
Đột nhiên, nghe như một cơn gió thở dài, tuôn ra khỏi cổng đá.
Chẳng mấy chốc, cánh cửa đá biến mất hoàn toàn, rút vào bên trái và bên phải của bức tường, cùng với đó có rất nhiều mảnh vụn đá rơi ra khỏi mép tường.
Trong sương mù và bụi dày bay tung trời, họ liền người giơ tay lên để bảo vệ mặt, mắt nheo lại chỉ còn để chừa một khe rất bé để nhìn vào bên trong và quan sát thấy bên trong cánh cửa đá là bóng tối, không có ánh sáng nào cả, giống như một cái miệng đen ngòm chờ đợi bọn họ nộp mạng.
Eureka cùng ba người còn lại thầm sợ hãi không dám cử động.
Đỗ Địch An đã hoàn toàn bị bất ngờ khi nhìn thấy cánh cửa mở và nó thực sự đã mở! Chưa kể rằng vẫn còn năng lượng còn sót lại ở đây, chỉ tính nguyên chuyện mở cánh cửa này đã thấy rất kì dị.
Chẳng nhẽ lần quét trước không phải là quét mống mắt? Tuy nhiên, hắn thường xuyên vào viện nghiên cứu của cha mình từ nhỏ nên đã quen thuộc với quét mống mắt và quét vân tay.
Khi nãy rõ ràng là quét mống mắt! Nghĩ đến đây hắn bỗng không thể không liếc nhìn những người bên cạnh Eureka đang lo lắng và cảnh giác tột độ, cơ bắp toàn thân gồng lên hết cỡ trông rất căng và dường như sẵn sàng đối đầu với “người” trước mặt bất cứ lúc nào.
Biểu cảm của bọn họ rất chân thật, không mang chút giả tạo.
Hắn nhớ lại hình ảnh quét mống mắt trước đó – Lần đầu tiên, Eureka lùi về sau và ba người còn lại thì ôm lấy đầu cúi xuống để tự bảo vệ bản thân.
Dường như … chỉ có mình hắn ta được quét.
“Cũng có nghĩa là bọn họ đến đây trước và chưa có ai đến khám phá, nhưng cánh cửa được mở vì nó quét mình?”
Đỗ Địch An cảm thấy bối rối trong lòng, xen lẫn chút hoang mang.
“Chuyện này có liên quan gì đến mình?”
Nhưng hắn chưa bao giờ đến đây, kể cả khi ngủ say cũng không nhớ chôn những thứ đó dưới đất.
Nghe giọng nói điện tử trước đó, dường như nơi này được gọi là “kho trú ẩn”?
“Đó có phải là nơi tránh thảm họa được thành lập bởi con người thời xưa không?”
Trong lúc hắn vẫn đang bối rối suy nghĩ thì bụi như sương mù dày đặc dần lắng xuống, để lộ khung cảnh bên trong cánh cửa đá.
Bất chấp bóng tối, tầm nhìn tối của Đỗ Địch An không bị cản trở khi nhìn thấy có hàng chục người nằm trên sàn cạnh cửa.
Họ đều đã chết và biết thành xương cốt!
Xương trông đã mục nát từ lâu và chúng được bao phủ bởi quần áo của con người từ thời xa xưa.
Đáng ngạc nhiên, những quần áo này được bảo quản nguyên vẹn và không bị xói mòn theo năm tháng.
Quần áo có nhiều kiểu khác nhau, bao gồm váy, quần jean, áo cánh, áo dài tay, vân vân và mây mây.
Đỗ Địch An lại tiếp tục sững sờ khi thấy những bộ quần áo này đều là quần áo bình thường thời xưa.
Chẳng nhẽ tám xác chết trên mặt đất là những người phổ thông thời xưa?
– Châm lửa lên.
Giọng của Eureka chợt vang lên.
Ba người còn lại cuống cuồng lấy những ngọn đuốc từ ba lô ra và đổ dầu vào để đốt cháy chúng.
Ngọn lửa mờ nhạt ngay lập tức làm tan biến bóng tối trước mặt họ, ánh sáng nhàn nhạt bùng lên và thi hài dưới đất phản chiếu trong tầm nhìn của bọn họ khiến cả bọn biến sắc.
Đôi mắt của Eureka khẽ lóe lên, hắn liếc nhìn dụng cụ kim loại đang nhô lên bên cạnh cánh cửa đá, nghĩ rằng đây chắc hẳn là thiết bị mở ra di tích.
Hắn quay lại liếc nhìn Đỗ Địch An, khẽ cau mày.
Đối phương là vô tình chạm vào nó, hay đã sớm biết thiết bị này dùng như thế nào?
– Thật bất ngờ, không nghĩ đây lại là thứ mở được di tích, đại huynh Eureka.
Ngươi thấy di tích này thuộc loại nào vậy? Có kho báu nào trong đó không?
Đỗ Địch An nhận thấy ánh mắt thăm dò của Eureka, ngay lập tức thể hiện sự tò mò hỏi lại.
Nghe Đỗ Địch An hỏi thì đôi mắt của Eureka bỗng động đậy, những nghi ngờ trong tâm trí hắn đột nhiên bị xua tan, nghĩ rằng kể cả đối phương có mối quan hệ tốt với điện hạ Helisha thế nào cũng không thể biết đến di tích.
Dù sao, nơi đây cũng đã ba trăm năm trước.
Sản phẩm của thời đại cũ ngay cả tới điện hạ còn không nắm rõ, huống chi là hắn ta?
– Cũng không rõ nữa.
Eureka thu ánh mắt về, nhìn vào đống đổ nát tối tăm rồi nói với người đàn ông trung niên đang cầm ngọn đuốc nói:
– Ngươi, đi về trước soi đường.
Sắc mặt của người đàn ông trung niên tái nhợt, vội vàng đáp:
– Tướng quân, ta không giỏi phòng thủ, ta …
– Ta bảo ngươi đi.
Eureka hét lên, sau đó hạ thấp giọng xuống nói một cách hơi thờ ơ:
– Theo ta, đây sẽ là một di tích kho báu.
Nếu có một cái bẫy hay cơ quan ngầm nào đó thì khi cánh cửa mở ra, chúng ta đã bị tấn công rồi.
Người đàn ông trung niên choáng váng, trong lòng thầm có tính toán, nhưng sau tất cả, hắn vẫn là một cựu chiến binh liền cố kìm nén sự tham lam và nghĩ.
“Theo ngươi sao? Làm thế nào cuộc sống của Lão Tử có thể dựa trên phỏng đoán từ ngươi, làm con tốt thí mạng để chết mở đường cho ngươi ư?”
– Tướng quân, khả năng nhận thức của ta tương đối yếu.
Nếu ta đi trước, ngộ nhỡ có bất kỳ nguy hiểm nào, chỉ sợ rằng mình không thể nhận thức được trước, đến lúc đó sẽ khiến mọi người bị thương.
Người trung niên nói từ một góc nhìn mang tính lợi ích khác.
Ngay khi Eureka nghe xong liền ngay lập tức hiểu được “thuyết âm mưu” của đối phương, lạnh lùng hừ một tiếng rồi nói lại:
– Ta đã nói, không có nguy hiểm trong đó.
Người đàn ông trung niên sắc mặt ngày môt tệ đi, biết rằng mọi thứ không thể thay đổi được nữa liền bí mật nghiến răng cầm một ngọn đuốc, từ từ bước vào đống đổ nát, mỗi bước chân có cảm giác như đang bước vào đầm lầy tử thần, có thể rơi vào đó bất cứ lúc nào.
Chương 642: Cánh Cửa Dưới Đống Xác Chết
“Rắc rắc!”
Đôi giày của hắn giẫm lên thi hài trên mặt đất.
Những bộ xương đã mất độ ẩm từ lâu, cực kỳ mỏng manh và dễ vỡ vụn khi dẫm phải chúng.
Đỗ Địch An theo đội một cách im lặng và cách xa khỏi Eureka.
Mặc dù thái độ của Eureka đối với hắn luôn tương đối ôn hòa và có nhiệm vụ bảo vệ mình, nhưng khi nguy hiểm thực sự đến, thật khó để lường trước được điều gì, có khi hắn sẵn sàng lấy Đỗ Địch An ra làm bình phong để làm lá chắn bảo vệ bản thân cũng nên.
Để tồn tại bên ngoài Cự Bích, mỗi bước đều phụ thuộc vào trí tuệ.
Chẳng mấy chốc, mấy người họ đã bước vào di tích.
Người đàn ông trung niên bước ra khỏi một con đường từ xác chết chất đống ở cửa và chầm chậm thâm nhập vào bóng tối trước ngọn đuốc.
Nhờ có tầm nhìn tối, Đỗ Địch An nhanh chóng quan sát xung quanh khi đi vào đống đổ nát, nhận ra đây là tàn tích giống như một hội trường hình tròn cực kỳ rộng rãi.
Xác chết nằm la liệt trên mặt đất, tất cả đều được mặc những bộ đồ của người bình thường thời xưa.
Ngoài hàng chục bộ xương ở cửa, nhiều xác chết nằm rải rác khắp hội trường tròn, ở một số góc còn có hàng trăm bộ xương được chất thành đống, giống như một ngọn núi xác chết, những bộ xương dày đặc như kiến được bọc kín nằm lặng ở đây với quần áo thời xưa, cô đơn trong đôi mắt trống rỗng.
Nhìn thấy những xác chết này mặc quần áo thời xưa này khiến Đỗ Địch An hiện lên một cảm giác không thể giải thích được trong lòng mình, như vừa buồn bã lại vừa cô đơn, những ký ức về thời xa xưa sâu thẳm trong tâm trí hắn như ùa về và chầm chậm hiện lên trước mắt.
Tuy nhiên có lẽ đã quá lâu, lâu đến nỗi hắn đột nhiên cảm thấy rằng những gì xuất hiện trong tâm trí mình chỉ là một thành phố trong rừng thép có phần tối nghĩa và rời rạc.
Cũng như khuôn mặt của cha, mẹ và chị gái.
Ngoài ra, hắn đều cảm thấy những điều khác chẳng còn để lại mấy ấn tượng trong lòng.
“Quá lâu rồi nên bị lãng quên chăng?”
– Những bộ xương này có phải là con người của thời đại cũ không? Làm sao có thể có nhiều như vậy?
Người phụ nữ tóc vàng nhìn xương cốt khắp nơi, trong số đó còn nhìn thấy bàn tay bị gãy và một nửa bộ xương nằm rải rác trên mặt đất.
Đây là lần đầu tiên nàng được nhìn thấy những hài cốt của người thời đại xưa, thế nên không tránh khỏi việc bị kinh ngạc.
– Con người của thời đại cũ dường như rất yếu ớt.
Người thanh niên trẻ ở phía bên cạnh nói rồi dẫm lên xương sườn của bộ xương mà không hề do dự.
Hắn ta không hề chọn điểm đặt chân sao cho hợp lý mà cứ “đường ta ta đi” không quan tâm đến những bộ xương nằm dưới chân.
– Sau ba trăm năm chết, xương đã quá giòn.
Ta nghe nói rằng những người như chúng ta, một số người có khả năng đặc biệt, dù chết hàng trăm năm nhưng xương của họ vẫn cứng như thép.
Những bộ xương này mềm yếu như bột vậy.
– Trong bất kỳ thời đại nào, đều có kẻ yếu và kẻ mạnh, đây chắc hẳn là kẻ yếu.
Eureka nói một cách thờ ơ, hắn quay đầu lại và nhìn xung quanh, lông mày của hắn nhíu lại, bên trong quả thực yên tĩnh lạ thường, một âm thanh cũng không có, chẳng nhẽ không có sinh vật nào ở đây?
Đỗ Địch An nghe thấy họ đang bàn tán liền rút lại suy nghĩ của mình và liếc nhìn đống xương chất đống quanh đó.
Về cơ bản, hắn chắc chắn rằng đây chỉ là một nơi trú ẩn được xây dựng trước khi thảm họa xảy ra.
Điều này cũng có thể được nhìn thấy từ xương trên mặt đất.
Phần lớn là của phụ nữ và trẻ em và không phải là nơi lưu trữ có giá trị cho vũ khí công nghệ thời xưa.
Hắn thoáng thất vọng trong lòng, nhưng không tiếc nuối quá nhiều, dù sao trong trường hợp thực sự có giấu những món đồ công nghệ cao thời xưa thì cuối cùng Eureka vẫn phải giao nộp lại cho Long Tộc và nếu rơi vào tay của những kẻ bên trong Cự Bích thì chắc chắn sẽ trở thành chướng ngại vật lớn của hắn trong tương lai.
– Có vẻ như ở đây từng xảy ra chiến đấu.
– Có nhiều xương chân bị gãy ở đây.
Cả ba người đã chú đến điều đó và nói.
Đỗ Địch An hơi nhíu mày.
Hắn cũng nhận thấy điều này, rồi nhìn ngó đánh giá về môi trường ở đây.
Rõ ràng, những người này là những người may mắn được quân đội lựa chọn và gửi đến nơi trú ẩn này.
Chiến đấu ở đây và chắc hẳn chủ yếu là vì thức ăn.
“Chẳng nhẽ cánh cửa không thể được mở từ bên trong?
Đỗ Địch An nhìn lại hai bên cánh cửa, nhưng không thấy máy quét mống mắt bỗng cau mày.
Nếu cánh cửa không thể mở từ bên trong, họ phải tranh giành thức ăn ở đây.
Điều đó có nghĩa là, người đã gửi những người sống sót này đến đây có lẽ đang lên kế hoạch chờ đợi cho đến khi thảm họa kết thúc sẽ mở chúng từ bên ngoài.
Tác dụng duy nhất của phương pháp này là để ngăn chặn một số người vì lý do riêng mạo hiểm mở nơi trú ẩn và làm hại tất cả mọi người.
Chẳng mấy chốc, người đàn ông trung niên cầm một ngọn đuốc vào sâu trong trung tâm hội trường hình tròn.
Lúc này, Đỗ Địch An đi ngang qua một góc trong đống xác chết.
Do góc độ, bất ngờ khiến tầm mắt nhìn thấy nơi này dưới khe hở của đống xác chết dựa vào tường, có một đường viền của một cánh cửa.
Từ độ cao phán đoán thì nó phải tầm khoảng ba mét.
Hắn lập tức tập trung nhìn theo nhưng rất nhanh sau đó liền đảo mắt và nhìn xung quanh, bằng cách mở rộng tầm nhìn, hắn cẩn thận quan sát xác chết bằng ánh sáng, và nhận ra rằng mình không ảo tưởng.
Một cánh cửa thực sự được giấu dưới đống thi hài đó.
Trái tim hắn khẽ lay động nhưng lại không nói với đám Eureka, hắn dự tính sẽ lên thăm dò nơi đây vào một lúc khác.
Dù sao, đi tích đồ sộ như vậy, Eureka cũng không thể mang đi được.
Mặc dù hắn không biết sau cánh cửa đó có cái gì, nhưng bí mật là do hắn tìm thấy, tất nhiên sẽ không dễ dàng chia sẻ nó với người khác.
Ngộ nhỡ trong đó có một kho báu ẩn giấu thì chẳng khác gì họa sát thân!
– Có một bóng đen đằng kia, nó là gì?
Đỗ Địch An nói rồi ngay lập tức chỉ đến một nơi khác.
Nghe thấy vậy hội Eureka giật mình và căng thẳng ra mặt, đặc biệt là người đàn ông trung niên đang cầm một ngọn đuốc để dẫn đường.
Hắn nuốt miếng nước bọt và cầm đuốc soi về phía nơi Đỗ Địch đang chỉ, bước dần về phía đó nhưng chỉ phát hiện một đống xác chết liền thở phào nhẹ nhõm, có chút tức giận nhưng nghĩ về thân phận chưa rõ của Đỗ Địch An nên chỉ có thể vuốt cục tức mà rủa thầm trong bụng.
Nghe thấy vậy Đỗ Địch An thầm nhủ không ổn.
Một khi ánh sáng được chiếu đến, họ có thể phát hiện ra cánh cửa.
Ba người kia nghe thấy mệnh lệnh liền lập tức rút đuốc và dầu ra, đốt cháy và nhét chúng vào các đầu lâu ở bốn phía xung quanh.
Trong bóng tối, bỗng được một vài ngọn đuốc và đèn dầu thắp sáng khiến đường viền của hội trường tròn đột nhiên được chiếu sáng rõ ràng như ban ngày.
– Sẽ bị phát hiện mất.
Đỗ Dịch An thấy rằng ba người vẫn đang thắp một chiếc đĩa dầu mới, biết rằng cánh cửa sớm muộn cũng sẽ bị lộ, hắn thở dài trong lòng, xem ra đó không phải là cơ hội dành cho hắn.
Về sau hắn cũng không miễn cưỡng nữa, điều đó là không thể tránh khỏi.
“Rắc rắc!”
Đột nhiên, sau lưng họ có một vài bước chân bên ngoài cổng của di tích, có cả tiếng đá lăn lộc cộc.
Đám đông giật mình và nhìn lại ngay lập tức.
Lúc này, sắc mặt của Đỗ Địch An đột nhiên thay đổi, chỉ thấy ba nhân vật to lớn đang lắc qua lắc lại trước cửa di tích, đó là ba Cự Hành Thi!
– Ôi trời, là Cự Hành Thi.
Hắn hốt hoảng.
Eureka nghe thấy vậy liền giật mình, bỗng hắn nhận ra khả năng nhận thức của đối phương rất mạnh mẽ! Vừa nghĩ được đến đây, chẳng mấy chốc hắn cũng thấy ba Hành Thi khổng lồ đang lừ đừ dần dần tiến về phía trước.
Hắn cảm thấy cực kỳ bất ngờ.
Không ngờ lại có tới tận ba Cự Hành Thi!
– Chết tiệt!
Eureka nghiến răng nói:
– Các ngươi lùi lại mau!
Nói rồi hắn lấy sức lao về phía trước.
– Là Cự Hành Thi?
Ba người kia sợ đến nỗi vội vã quay lại, đây không phải là một con ma vật mà họ có thể đấu lại.
Đỗ Địch An nhìn chằm chằm vào hình dáng của Eureka, tự hỏi liệu hắn có thể đối phó được ba Cự Hành Thi không?
Chương 643: Đoàn Quân Hành Thi
“Soạt!”
Sau khi Ma Binh được kích hoạt thì hình bóng của Eureka nhanh giống như bóng ma và cứ như là hai người hoàn toàn khác nhau vậy.
Thoáng một cái đã đến bên cạnh ba Cự Hành Thi, tất cả các thi hài trên đường đi đều bị giẫm nát thành bột.
Hắn đột nhiên vẫy vũ khí đen giống như ngọn giáo trên cánh tay được tích hợp với cơ thể của mình, nhảy vọt lên đầu một Cự Hành Thi.
Trong một khoảnh khắc, các huyết quan tổ hợp thành của con Cự Hành Thi này cực kỳ linh hoạt, nó vặn đầu mình để thoát khỏi cuộc tấn công của Eureka, nhưng trên má đã xuất hiện vài vết thương.
Eureka bỏ lỡ một lần, cơ thể hắn bỗng bay lên, dồn sức lực quấn quanh eo của nó, sau đó nhanh chóng trèo lên vai đối phương, giống như một con khỉ thông minh nhanh nhẹn.
Cự Hành Thi hét lên tấn công hắn, nhưng toàn bị hụt đánh vào khoảng trống, còn Eureka giống như một con cá trạch linh hoạt.
“Gầm!”
Chiếc cổ dài nửa mét trên vai của Cự Hành Thi vặn vẹo cắn vào hắn.
Đôi mắt màu xanh đậm của Eureka nheo lại và phải chỉ một tích tắc, khi nó sắp cắn vào cơ thể, ngọn giáo trên cánh tay hắn đột nhiên đâm xuyên qua miệng con Cự Hành Thi, đùng một tiếng đã xuyên thẳng qua não nó! Tất cả điều này xảy ra gần như cùng lúc, chỉ sau khoảng hai ba giây một con Cự Hành Thi đã ngã vật xuống đất và chết.
Thấy vậy, Đỗ Địch An cùng ba người còn lại thở phào nhẹ nhõm, trong đôi mắt vẫn kinh ngạc không hề nhẹ.
Sau khi kích hoạt Ma Binh tốc độ và sức mạnh của Eureka tăng vượt trội.
– Đây chính là sức mạnh của Ma Binh sao …?
Đôi mắt của Đỗ Địch An lóe lên ánh sáng kỳ lạ, hắn lặng lẽ nắm chặt tay lại.
Sau khi một Cự Hành Thi được giải quyết, hai con còn lại lập tức lao về phía Eureka, nhưng tốc độ của chúng có vẻ hơi chậm và lúng túng trước mặt Eureka, làm thế nào cũng không thể chạm được vào cơ thể hắn, đôi khi hắn bị móng vuốt làm cho trầy xước, nhưng đã bị chặn bởi bộ giáp vảy đen trên cơ thể của Eureka nên không gây ra thiệt hại.
Đỗ Địch An quan sát trận chiến đấu hiếm hoi này của Khai Hoang Giả.
Không thể không tự nhủ khả năng chiến đấu của Eureka là vô cùng mạnh mẽ.
Với cơ thể linh hoạt, trong tình huống một chọi hai vẫn kiên định thắng thế.
Hắn ta không bị thương dù chỉ một chút, nhưng thay vào đó, ngày càng có nhiều vết thương trên cổ, trên ngực của hai con Cự Hành Thi.
Mặc dù những vết thương này không ảnh hưởng đến hành động của chúng, nhưng cũng đủ để thấy rằng Eureka chiến đấu cực kì thành thạo và có thực lực khủng khiếp.
– Con Cự Hành Thi này thực sự không khác gì Hành Thi thông thường, chỉ có điều thể chất khỏe hơn còn chiến đấu thì vẫn dựa trên bản năng, không có quy tắc hay kỹ năng, chỉ biết đâm đầu lên đánh một cách ngu ngốc.
Đỗ Địch An quan sát một hồi và nhận thấy cách chiến đấu của hai con Cự Hành Thi này.
Mặc dù phương pháp thực sự rất đơn giản và không có kỹ năng chiến đấu.
Tuy nhiên, mặc dù vậy kết hợp với lối chơi hết mình cộng với vóc dáng chết người của chúng, nếu họ gặp phải những ma vật có trí thông minh và sự tàn bạo gấp nhiều lần, thì chắc chắn sẽ gây ra thiệt hại lớn.
Nhưng nếu là con người thì chúng không có khả năng phát huy quá nhiều.
Bởi vì họ có thể nhìn thấy lối tấn công của chúng trong nháy mắt, vì vậy có thể dự đoán trước phương hướng và phương thức tấn công của đối thủ, nên khi chiến đấu mất ít sức hơn bình thường.
Đây cũng là lý do tại sao Eureka có thể nhanh chóng giết chết con Cự Hành Thi đầu tiên, nhưng nếu đổi lại đối thủ là một con ma vật, thì sự sáng suốt và xảo quyệt như vậy có lẽ không cần thiết, hay nói cách khác không có tác dụng.
– Mạnh quá!
– Đây có phải là sức mạnh thực sự của tướng quân?
– Thật quá mạnh!
Ba người giơ cao ngọn đuốc lên, dưới sự chiếu rọi của ngọn lửa yếu ớt, họ chỉ có thể nhìn thấy một hình ảnh rực rỡ, khiến cho việc theo dõi động tác của Eureka trở nên khó khăn.
Nhưng lại có thể thấy vết thương ngày càng tăng trên hai Cụe Hành Thi.
Sau nửa phút.
Trận chiến nhanh chóng kết thúc, và cả ba Cự Hành Thi đã hoàn toàn gục.
Eureka thở hổn hển, quay lại trước mặt đám Đỗ Địch An và nói:
– Không nên ở đây lâu, phải rời đi ngay.
Đỗ Địch An liếc nhìn hắn.
Mặc dù trận chiến kết thúc nhanh chóng, nhưng có thể thấy rõ ràng đã tiêu tốn của hắn ta rất nhiều sức lực, cho dù đó là người bình thường hay Khai Hoang Giả đi nữa thì thời gian duy trì năng lượng đầy đủ không khác nhau nhiều.
“Đùng!”
Đột nhiên, Đỗ Địch An nghe thấy một âm thanh hơi động phát ra từ mặt đất trên đầu mình, khiến hắn hơi do dự, đột nhiên có một điềm báo đáng ngại trong lòng.
Eureka cũng nghe thấy âm thanh đó, mặt đột nhiên hơi biến sắc, nhanh chóng nằm xuống áp tai xuống đất nghe ngóng, đột nhiên đồng tử co lại, nhanh chóng đứng dậy và nói:
– Ngay lập tức rời khỏi đây, có một thứ gì đó đang tới với số lượng lớn.
Khuôn mặt của ba người kia bỗng tái đi, bất giác siết chặt binh khí trên tay, cố giữ bình tĩnh.
Eureka quay lại và dẫn dắt đội nhanh chóng rời khỏi đống đổ nát.
Khi rời khỏi cổng, hắn bỗng khựng lại và thấy một số bóng hình ọp ẹp xuất hiện ở lối đi phía trước lúc nơi họ đi vào.
Đó là những Hành Thi!
Các Hành Thi này là những Hành Thi thông có kích thước bằng người, có điều cánh tay lại là hình liềm, một số có hình dạng giống bị phù lên như một quả bóng tròn,một số khác thì vạm vỡ và cao lớn.
Chúng chính là những Cự Hành Thi! Các loại Hành Thi khác nhau tập trung tại đây vào lúc này, chao đảo tiếp cận bọn họ.
Tất cả năm người họ mặt mày tái mét.
Đồng tử của Eureka khẽ nheo lại, một cảnh tượng như vậy khiến anh nghĩ đến bốn từ – Đoàn quân Hành Thi!
Chỉ Đoàn quân Hành Thi mới có nhiều loại Hành Thi như vậy!
“Chết tiệt!”
Eureka nghiến răng, khẽ nguyền rủa trong lòng.
Không ngờ đã chọn một khu vực nơi rìa ngoài của vùng đất đỏ thường được dọn dẹp sạch sẽ, lại có thể gặp phải đoàn quân thây ma khó nhằn như vậy.
Nếu gặp phải một đoàn quân Hành Thi nhỏ, hắn ta có thể đối phó với chúng.
Nếu là cỡ đoàn quân Hành Thi trung cấp thì hắn chỉ có thể tự cứu mạng mình và không còn đủ sức để bảo đảm an toàn cho Đỗ Địch An được nữa.
– Sẵn sàng chiến đấu!
Eureka nghiến răng nghiến lợi trầm giọng nói:
– Các ngươi hãy bảo vệ cho Đỗ Địch An, nếu hắn ta có mệnh hệ gì thì các ngươi cũng khó bảo toàn mạng sống trở về, hiểu chưa?!
Cả ba mặt mày biến sắc, không thể không liếc nhìn Đỗ Địch An đang đứng bên cạnh, bỗng sự oán giận và khó chịu bùng lên trong lòng họ.
Hoang khu không phải là một nơi để giải trí vui chơi, nếu thân phận đã cao quý như vậy thì sao lại đến một nơi như này để chịu khổ chứ.
Hay là không còn chuyện gì làm nên sinh nông nổi?
Đỗ Địch An nhận thấy sự phẫn nộ trong mắt ba người, khi biết rằng trong mắt họ hắn đã trở thành gánh nặng trong đội.
Hắn không nói gì, chỉ bí mật chú ý cảnh giác đề phòng tình huống ba người họ đẩy mình ra làm lá chắn khi gặp nguy hiểm chết người.
Dù sao mệnh lệnh chỉ là mệnh lệnh, ai biết họ sẽ tuân theo?
– Giết!
Eureka ra lệnh, hét lên, giống như một con sư tử đen, lao ra và tấn công vào một đám Hành Thi trước mặt.
Đây là con đường duy nhất để ra bên ngoài, phải giết nó càng sớm càng tốt, nếu không khi đoàn quân Hành Thi tập hợp đầy đủ và kết hợp lại với nhau, ngay cả hắn cũng khó thoát thân.
– Theo sát bọn ta!
Ba người họ nói với Đỗ Địch An bằng giọng lạnh lùng.
Cả ba tạo thành một đội hình tam giác để bao bọc Đỗ Địch An ở giữa, theo sau là Eureka.
Ngay sau đó, bọn họ đã chạm trán với đám Hành Thi đang lảng vàng nơi cổng ra và trận chiến chính thức bắt đầu.
Chương 644: Đoàn Quân Hành Thi Trung Cấp?
Eureka ra tay nhanh như một luồng điện, cầm cây thương trên tay đâm ra nhanh chóng.
Trong trận chiến đấu này, hắn ta không còn tìm cách giết chết những Hành Thi đó mà chỉ hy vọng có thể đẩy lùi chúng lại càng xa càng tốt.
Vì vậy hắn không chọn cách nhắm vào đầu mà chỉ chặt đứt các khớp chân tay, bằng cách này, cuộc chiến ngày càng trở nên nhanh chóng, giống như một chiếc xe tăng hình người đâm vào Hành Thi, ngay lập tức hất văng bảy tám con Hành Thi có hình dạng kỳ lạ ra xa.
Vòng vây hình tam giác được hình thành bởi ba người bảo vệ Đỗ Địch An và theo sau là Eureka, chặn đứng những con Hành Thi ở tứ phía định tiếp cận gần.
Ba người kia dù gì cũng là Long Thủ Vệ, ngoài những con cao cấp như Cự Hành Thi ra thì những con Hành Thi cấp phổ thông hay Liêm Đao Hành Thi cũng được xử lý nhanh chóng.
Họ vung vũ khí trên tay chặt chém như thái rau củ khiến đầu của chúng rơi lả tả, có một số đầu rơi xuống bị những người khác đá trở lại vào đám Hành Thi.
Sau khi lao vào đám Hành Thi hơn mười mét, một con Cự Hành Thi bị đẩy lùi bởi Eureka trèo lên khỏi mặt đất lao về phía Đỗ Địch An và những người khác phía sau hắn.
Ba người hốt hoảng thất kinh, sợ hãi gọi lớn:
– Tướng quân!
Eureka nghe thấy tiếng gọi, liếc nhìn lại rồi đột ngột gầm lên, nhảy vót lên cao và ném mình phi thẳng vào con Cự Hành Thi kia.
Cái đuôi nhanh chóng quấn quanh mô mạch máu trên cổ của nó, vảy trên đuôi đột nhiên dựng đứng lên thành một lưỡi kiếm sắc bén, khi cái đuôi siết chặt, lưỡi kiếm liên tục cắt vào cổ nó, máu chảy ra và vảy trên đuôi hắn đóng băng kết ra những tinh thể băng giá trắng tuyết.
Cơ thể hắn cũng cũng bị Cự Hành Thi bắt được và buộc phải chống trả.
Lúc này, những Hành Thi khác lao về phía bốn người còn lại.
Ngoài mấy con Liêm Đao Hành Thi ra, trong số đó có cả các Hành Thi cồng kềnh, thân hình phù thũng thối rữa có cấp độ bốn mươi hai.
Chúng mạnh đến nỗi đánh người đàn ông trung niên ở bên cánh trái đội hình lảo đảo, bắt đầu bao vây và muốn tiếp cập người đang được bảo vệ ở giữa.
Đỗ Địch An ngay lập tức đưa tay ra giữ lưng và khẽ giật khuỷu tay để loại bỏ tác động khỏi cơ thể cho hắn ta.
Sau khi cơ thể của người đàn ông trung niên được ổn định, hắn lập tức cắt nó bằng một con dao và đâm vào cơ thể của Hành Thi.
Lưỡi kiếm dễ dàng thâm nhập vào nó, tuy nhiên, khi người đàn ông trung niên muốn rút dao lại không thể kéo nó ra được.
Ngay lúc đó, trong cái bụng sưng phồng của xác chết, một cái miệng khổng lồ với những chiếc răng kỳ lạ bị tách ra kinh dị và ngoạm một cách tàn nhẫn về phía người trung niên.
– Cẩn thận!
Chàng trai bên cạnh vội vã đâm tiếp thanh kiếm vào bụng nó.
“Soạt!”
Khi hắn ta chuẩn bị xuất kiếm thì một bóng hình màu đen đột nhiên xuất hiện từ đám Hành Thi và bay từ phía bên kia về phía lưng của chàng trai trẻ.
Nó lập tức ném người thanh niên không kịp phản ứng kịp xuống đất, ấn vào người hắn ta và ra sức cắn vào mặt đối phương.
Đỗ Địch An và những người khác nhìn nhau, ai nấy cũng biến sắc.
Đây là một Hành Thi hình thằn lằn với vảy bao quay khắp cơ thể, hai chân của nó đã được tiến hóa thành một cái đuôi.
Cấp bốn mươi sáu!
– Đừng, đừng!
Chàng trai trẻ run rẩy tuyệt vọng, khuôn mặt bị xé rách bởi một vài móng vuốt ngắn nhô ra từ dưới cổ họng của con Hành Thi.
Bỗng, đùng một tiếng, một bóng đen thấp thoáng xuất hiện quấn quanh cổ Hành Thi kéo nó lên và đập mạnh xuống mặt đất.
Đó là Eureka, hắn đã thoát ra khỏi cuộc chiến với Cự Hành Thi khi nãy.
– Đi thôi!
Eureka hét lên và lao về phía trước.
Người phụ nữ tóc vàng vội vã nhấc thanh niên lên khỏi mặt đất, đột nhiên cảm thấy trên đôi chân mình bị một bàn tay tóm lấy, bất giác nhìn xuống liền phát hiện hóa ra đó là một Hành Thi mà ban nãy đã bị nàng cắt thành hai phần.
Bực mình trong lòng, nàng nhấc chân lên và dậm mạnh vào đầu nó phát ra tiếng “rốp” khiến đầu nó nứt toạc, để lộ mô não cứng bên trong.
Nàng đá nó bằng cú đá giận giữ làm vai của Hành Thi bị gãy.
Cơ thể bay vào đám Hành Thi ở một góc, nhưng cánh tay nó vẫn siết chặt trên mắt cá chân nàng.
Lúc này, không có thời gian để ngồi xổm xuống gỡ nên chỉ có thể để vậy vội vã theo phía sau lưng Eureka.
Chẳng mấy chốc, dưới sự lãnh đạo của Eureka, họ đã mở được con đường máu thoát khỏi đám Hành Thi và trèo xuống dốc dốc thoát ra bên ngoài.
“Gầm! Gầm!”
Ngay khi họ chạm đất, trước khi có thể nhìn rõ không gian xung quanh liền nghe thấy một tiếng gầm chói tai.
Nghe thấy những tiếng gầm khàn khan khiến Đỗ Địch An không khỏi cảm thấy rùng mình trong lòng.
Hắn ngước lên thì khuôn mặt tái mét, trong lòng nhói lên sự tuyệt vọng mạnh mẽ.
Bên rìa của những phiến đá xuất hiện rất nhiều Hành Thi du đãng, số lượng nhiều đến kinh hãi.
Trong không gian ở phía trước hàng trăm mét là hàng ngàn Hành Thi đang đi lang thang tập trung về đây.
Một trong số chúng còn có những con còn lớn hơn cả Cự Hành Thi.
Thân hình chúng không còn giống người nữa, thay vào đó giống như một con voi khổng lồ, vô cùng khủng khiếp.
m thanh như động đất mà họ nghe thấy dưới đất trước đó là tiếng rên rỉ của đám Hành Thi này mà ra.
– Đây là … Đoàn quân Hành Thi ?!
Đỗ Địch An cảm thấy kinh ngạc không hề nhẹ.
Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy nhiều Hành Thi như vậy, vả lại tư thế còn mỗi con một vẻ, trong số đó còn có nhiều Kỳ Hành Thi.
Sở dĩ gọi là Kỳ Hành Thi bởi đây không phải là tên của một Hành Thi cụ thể nào đó, mà là dùng gọi chung cho những con Hành Thi đã hóa thú!
– Chạy!
Eureka gầm lên và lao về phía một nơi có ít xác Hành Thi nhất.
Hắn ta mở đường như một con sư tử điên và đâm sầm vào tất cả các Hành Thi trước mặt và hất chúng bay lên tứ tung.
Cả ba người còn lại lập tức chạy theo, lao hết tốc lực.
Những Hành Thi phổ thông phía sau không thể theo kịp tốc độ của bọn họ đã bị ném văng đi.
Tuy nhiên, trong số những Hành Thi xung quanh có những con sở hữu tốc độ cực nhanh, hơn nữa tư thế vô cùng kì dị.
Có con giống như nhện, có tận ba bốn cánh tay mọc dưới nách, đang bò và đuổi theo; một số giống như Hành Thi thằn lằn đã bị giết trước đó, trườn rất nhanh trên mặt đất; thậm chí còn có con có cánh mỏng mọc trên lưng, bay ở độ thấp bắt kịp bọn họ.
Đỗ Địch An để ý thấy một trong những Hành Thi còn mặc một bộ giáp đã bị tàn tạ khá thảm.
Bộ giáp phủ đầy bụi và máu, nhưng hắn vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy một mảnh vết tích của rồng.
Đó là một Hành Thi bị nhiễm bệnh và là chiến binh của Long Tộc.
Lúc này Hành mặc áo giáp đang đuổi theo hắn với tốc độ nhanh, nhanh đến mức gần kề với Đỗ Địch An và những người khác.
– Chết tiệt!
Người phụ nữ tóc vàng hét lên trong giận dữ.
Eureka quay đầu lại và thấy có bảy tám Hành Thi đi đằng sau nàng, trong lòng không khỏi kinh ngạc.
Trong khi vung tay đánh hất văng hai Hành Thi liền liếc nhìn xung quanh, đột nhiên thấy một số lượng lớn Hàbh Thi lảng vảng gần đó.
Du đãng đãng vô mục đích và số lượng vô cùng đông đảo.
“Tại sao lại có quá nhiều Hành Thi cấp cao như vậy? Chẳng nhẽ đây là đoàn quân Hành Thi cấp trung?”
Eureka càng lúc càng lo lắng, răng nghiến chặt, tốc độ của hắn tăng thêm 30% nữa.
Lúc này, chàng trai trẻ bị thương trước đó bị bỏ lại phía sau đội và ngay lập tức bị con Hành Thi mặc bộ giáp hỏng bắt kịp.
Hắn ta bị vồ vấp ngã xuống đất và không thể chống cự lại, cộng thêm những Hành Thi còn lại đang đuổi theo họ ngửi thấy mùi máu liền vội vã lao đến chỗ đó.
– Aaaaaaaa …
Thanh niên xấu số hét lên đau đớn, mang đầy kinh hoàng.
– Tướng quân!
Người phụ nữ tóc vàng vội vã gọi giật lại.
Eureka đã chú ý đến chuyện sau lưng nhưng chỉ thấp giọng nói:
– Không cứu được đâu, theo ta mau, ta sẽ tăng tốc thêm!
Người phụ nữ tóc vàng và người đàn ông trung niên dõi mắt nhìn lại, ngay lập tức nhìn thấy một trong những con Hành Thi hình thù giống như thằn lằn đang ngẩng đầu lên, dường như nó đang cố gắng cắn xé thứ gì đó, miệng nó be bét máu nội tạng, chẳng mấy chốc sau khi lắc qua lắc lại vài hồi cho “mềm thịt” liền nuốt chửng con mồi.
Chương 645: Chạy!
– Chạy mau!
Thấy thanh niên đã chết, khuôn mặt của Đỗ Địch An hơi thay đổi, hắn liền gọi to người đàn ông trung niên và cô gái tóc vàng.
Cùng lúc đó, hắn đột nhiên tăng tốc, vượt qua cả hai ngay để theo sau Eureka.
Bơi nhanh như con rái cá để tránh sự tấn công từ một “đàn cá bị thủng lưới” đằng sau.
Mặc dù chỉ là một con Liêm Đao Hành Thi cấp thấp lao tới và có thể bị giết bằng một cú đấm, nhưng điều này sẽ ảnh hưởng đến tốc độ của hắn.
Hơn nữa đối mặt với đoàn quân Hành Thi như vậy, một khi vướng chân thì ngay cả Khai Hoang Giả cũng không thể thoát chết!
Người phụ nữ tóc vàng và người đàn ông trung niên nhìn và cảm thương chàng trai trẻ bị ăn thịt bởi nhiều Hành Thi như vậy mặt mày liền xám ngoét.
Mặc dù họ cũng chẳng có mối thâm giao sâu sắc lắm với thanh niên trẻ tuổi đó, nhưng dù sao ba người họ cũng là đồng đội kề vai sát cánh ít lâu nên không tránh khỏi tâm trạng thỏ tử hồ bi.
Khi nghe thấy tiếng gọi của Đỗ Địch An thì cả hai ngay lập tức định thần lại, thấy số lượng Hành Thi ngày càng tăng khắp mọi hướng khiến nỗi đau buồn trong lòng họ được thay thế bằng nỗi sợ hãi.
– Chạy!
Hai người không dám dừng lại mà nhanh chóng quay đầu bỏ chạy thục mạng.
Trong khi chạy hết tốc lực, họ không thể không bí mật cầu nguyện, hy vọng rằng những Hành Thi cấp cao chạy sau có thể gặm nhấm xác chết của thanh niên trẻ kia lâu thêm một chút, khiến chúng muộn hơn vài nhịp.
“Gầm! Gầm!”
Đám Hành Thi xung quanh dần dần tập trung về phía bọn họ, bỗng nhiên tiếng huýt sáo từ đoàn quân Hanh Thi khiến họ run rẩy rợn tóc gáy.
Eureka mở đường rất nhanh trước mặt, ào ạt như một con thú dữ, quật ngã tất cả các Hành Thi trước mặt.
Đuôi, cánh tay, đầu cùng toàn bộ cơ thể hắn ta dường như biến thành vũ khí, như phi nước đại thành đầu đạn đen.
Người phụ nữ tóc vàng và người đàn ông trung niên tập trung sức mạnh của toàn bộ cơ thể, chỉ cảm thấy rằng đôi chân của họ đang chạy nhanh nhưng không nghe theo tiếng gọi của bộ não mình, mặc dù vậy, họ chỉ nhìn thấy Eureka và Đỗ Địch An trước mặt càng lúc xa họ hơn.
Cùng lúc đó, hai người đột nhiên nhận thấy rằng Đỗ Đich An – người trước đây cần sự bảo vệ của họ, đang phun trào với tốc độ nhanh hơn nhiều so với họ vào lúc này, từ đầu đến cuối đều chỉ theo sau Eureka hình với bóng khiến họ khá bất ngờ.
“Thiếu niên này mạnh đến thế sao?”
“Gầm!”
Một tiếng gầm nhỏ phát ra từ phía sau, khiến mặt đất như chào đảo, những “thứ” phía sau đã ngày một gần hơn.
Người phụ nữ tóc vàng và người đàn ông trung niên đang ở thế ngàn cân treo sợi tóc và đột nhiên biết rằng những Hành Thi mà sẽ bắt kịp họ trong ít giây nữa đi, khiến những sợi lông tơ của họ dựng lên khắp cơ thể, trái tim họ thắt lại sợ hãi, không còn nghi ngờ gì nữa, một khi họ bị vướng không đuổi kịp thì Eureka – người đang lao hết tốc lực về phía trước vào lúc này có lẽ sẽ không dừng lại cứu mình.
Dù sao thì họ cũng không tốt số như Đỗ Địch An có nền tảng tuyệt vời chống lưng.
Hai người sợ hãi và thậm chí vô vọng, liên tục cầu nguyện.
“Chạy đi, đôi chân của ta!”
Người đàn ông trung niên hét lên trong lòng, hắn đau buồn và phẫn nộ, nỗi sợ hãi bò khắp trên mặt.
Khi cái chết đến gần, tốc độ của hắn tăng thêm được một chút và mong muốn sống sót mạnh mẽ khiến hắn bùng nổ thành một tốc độ mà mình chưa bao giờ đạt được trước đây!
Nhưng như thế là chưa đủ, hắn ta đột nhiên nhận ra người phụ nữ tóc vàng bên cạnh còn bùng phát nhanh hơn mình, từ từ vượt quá khoảng cách của hắn một hai bước!
“Nàng ấy chẳng phải không giỏi tốc độ sao?”
Não của người đàn ông trung niên hiện đang ù ù, hơi trống rỗng và đột nhiên, khi nghe thấy tiếng gầm từ phía sau xuất hiện sau gáy trong nháy mắt, như thể … Hành Thi đang đi theo sát phía sau mình! Hắn sợ xanh mặt, kinh hoàng và quay đầu lại.
Vừa quay đầu lại, một cái miệng to đẫm máu đột nhiên ngoạm vào mặt hắn.
Đỗ Địch An nghe thấy tiếng vật lộn từ phía sau cùng tiếng gầm rú hưng phấn của Hành Thi, bất giác cảm thấy có chuyện không ổn nhưng hắn không quay đầu lại, bởi điều này sẽ ảnh hưởng đến tốc độ của hắn, vì vậy hắn hơi nghiêng đầu mở tầm nhìn rộng chú ý đến chuyện đang xảy ra bên sau, liền thấy người đàn ông trung niên đã bị ném xuống đất bởi một vài Kỳ Hành Thi và đang vật lộn mạnh mẽ đẩy đám Hành Thi ra ngoài.
Tuy nhiên hắn chỉ có hai tay mà phía Hành Thi có tới tận bốn năm con bu quanh.
Trong khi đó nhiều Hành Thi khác đã tập trung lại tại thời điểm này và chỉ một chốc nữa sẽ nhanh chóng nhấn chìm hắn.
Một tiếng hét thảm thương nhưng lại dừng đột ngột ngay khi hắn vừa mở miệng phát ra từ đám Hành Thi phía sau.
Cùng lúc đó, đám Hành Thi bò bên ngoài đang quây kín ở một điểm.
Sau khi chúng thấy không vào được nữa liền lập tức nới lỏng, di chuyển mục tiêu và tiếp tục đuổi theo những người phía trên.
Khuôn mặt của Đỗ Địch An biến sắc.
Trong khoảnh khắc giữa sự sống và cái chết, hắn đột nhiên cảm thấy không có gì quan trọng bằng việc có thể sống sót!
– Đỗ Địch An, kéo ta với!
Lúc này, người phụ nữ tóc vàng phía sau đang cầu xin hắn trong khi đuổi theo hết tốc lực, mái tóc vàng phủ lên khuôn mặt nàng ta một cách hỗn loạn, trông vô cùng đáng thương.
Đỗ Địch An liếc nhìn với một chút do dự.
Lúc này, hắn cách nàng hơn mười mét.
Nếu muốn kéo nàng, hắn phải chậm lại mười mét, mặc dù chỉ dừng lại chưa đến 0,1 giây.
Nhưng một khi tốc độ giảm xuống, không đơn giản chỉ là 0,1 giây để muốn chạy nước rút thêm mười mét nữa.
– Xin lỗi …
Hắn khẽ cúi đầu, nói lời cuối, rồi lại tăng hết tốc lực bám sát phía sau Eureka.
Thấy Đỗ Địch An tuyệt tình như vậy khiến mặt nàng biến sắc, trong đôi mắt mang hàm ý van nài cầu xin của nàng thoáng hiện sự bực bội.
Cùng lúc đó, tiếng gầm rú phía sau ngày một chạm gần đến tốc độ của nàng.
Đôi đồng tử của nàng bất giác co lại, một sự thúc đẩy theo bản năng khiến nàng quay về sau nhìn, nhưng điều này chắc chắn ít nhiều sẽ ảnh hưởng đến tốc độ của nàng.
Nàng nghiến chặt răng rồi khẩn hoản nài nỉ bóng hình không hề ngoảnh lại của Đỗ Địch An:
– Ta cầu xin ngươi, chúng ta đã bảo vệ cho ngươi suốt dọc đường, ngươi không thể nể tình mà giúp ta một lần? Làm ơn, xin hãy giúp ta, ta sẽ làm tình với ngươi khi quay trở về, dùng tấm thân này để đền đáp ơn cứu mạng của ngươi, ngươi có thể làm bất cứ điều gì mình muốn, xin ngươi đấy …
Đỗ Địch An khẽ nghiến răng, nhưng vẫn kiên trì tiếp tục chạy.
Thấy tốc độ của Đỗ Địch An không hề chậm lại, người phụ nữ tóc vàng hoàn toàn tuyệt vọng, đúng lúc đó một móng vuốt dính máu đập vào vai nàng, đầu óc nàng chợt trống rỗng trong giây lát.
Ngay lập tức sau đó, bốn năm móng vuốt sắc nhọn dài ngoằng đặt lên vai từ phía sau, nắm lấy vai nàng, một số giữ đầu còn số khác ôm lấy eo nàng, cơ thể đang chạy hết tốc lực bất ngờ bị kéo giật lại một nhịp và bị nhấn chìm vào trong tay của lũ Hành Thi.
Bên tai nàng chỉ còn vang lên tiếng gặm nhấm, liền sau đó bầu trời trước mặt đột nhiên bị bao phủ bởi một chiếc mồm to đen ngòm, con Hành Thi xấu xí đã nuốt trọn nàng vào họng.
Nghe thấy tiếng hét ở phía sau, sắc mặt của Đỗ Địch An một lần nữa tái đi.
Thậm chí không cần quay lại nhìn cũng biết người bị xử tiếp theo là cô gái tóc vàng.
Hắn khẽ nghiến răng nhưng không quay lại.
Chương 646: Siêu Cự Hành Thi
– Cút, cút, cút!
Eureka gầm gừ lao về phía trước, đẩy bay những Hành Thi ở trước mặt ngáng đường đi của mình, một mình hắn đã vạch một con đường máu đúng nghĩa trong vài dặm để tháo chạy! Tuy nhiên, mặc dù đã chạy được vài dặm so với vị trí ban đầu của lũ Hành Thi, hắn vẫn không hài lòng chút nào, bởi vì vẫn còn một số lượng lớn Hành Thi rải rác trong tầm nhìn và quy mô gặp phải lần này là quá lớn.
Tuy nhiên, may mắn thay, hắn cảm thấy Đỗ Địch An luôn theo sát sau mình.
Về phần ba Long Thủ Vệ bị chết từng người một mặc dù cũng hơi kích thích thần kinh, nhưng hắn ta không để tâm.
Hắn đã dành nhiều năm trấn thủ trong Hoang khu, việc chứng kiến các đồng đội và bạn đồng hành của mình lần lượt ra đi đã như trở thành một phần tất yếu của cuộc sống này.
Không phải là một thói quen, mà là bị tê liệt cảm xúc.
Chừng nào Đỗ Địch An còn sống, hắn sẽ không bị Helisha trừng phạt.
Từ lần trước bí mặt gọi “dặn dò” hắn thì có thể thấy Helisha không hề đùa.
– Nếu muốn sống sót thì hãy bám sát ta!
Eureka gầm gừ và đâm vào một Cự Hành Thi trước mặt.
Đỗ Địch An thấy con Cự Hành Thi lần này toàn thân lạnh toát, liền nhanh chóng đốt cháy toàn bộ sức mạnh cơ thể của mình để bước vào cấp độ Giới Hạn Giả.
Một lượng lớn xương trắng lộ ra dưới da, chiếm toàn bộ cơ thể.
Cùng lúc đó, tốc độ của hắn bùng phát trở lại, ngay lập tức lao ra như một khẩu súng thần công, nhắm trúng vào một vị trí cách phía sau Eureka chưa đầy năm dặm, khoảng cách này đã đạt giới hạn của hắn!
Nếu hắn còn bị cách xa hơn nữa thì có khả năng sẽ bị mất dấu Eureka!
Lúc đó, hắn ta chỉ có thể tự mở đường hoặc kích hoạt đôi cánh, nhưng sử dụng đôi cánh để bay đồng nghĩa với việc bị lộ, nhưng theo tình hình hiện giờ bị lộ bí mật chưa chắc đã thoát khỏi đoàn quân Hành Thi này!
Cả hai chạy hết tốc lực theo một đường thẳng.
Hành Thi lang thang xung quanh nhanh chóng tập trung về phía hai người.
Con Kỳ Hành Thi ban nãy sau khi ăn thịt người phụ nữ tóc vàng xong liền mau chóng đuổi theo.
Nhưng tốc độ của nó chậm hơn một chút so với Đỗ Địch An, chỉ có thể miễn cưỡng đi theo phía sau cách xa hàng trăm dặm.
Eureka vừa chạy vừa nhìn về phía trước nghe ngóng tình hình, đột nhiên thấy rằng cách xa hàng ngàn dặm, số lượng Hành Thi đã ít đi.
Mắt hắn sáng lên, cuối cùng cũng tới được rìa của đoàn quân Hành Thi!
“May mắn thay, đoàn quân này vẫn chưa hoàn toàn hình thành.
Nếu như duy trì quy mô của đoàn quân Hành Thi trung cấp hoặc đi sâu hơn nữa thì lần này thực sự nguy hiểm!”
Eureka thầm thở phào nhẹ nhõm, đang suy nghĩ như vậy thì bỗng vèo một cái, một âm thanh phá vỡ tốc độ lao đến. m thanh giống như tiếng ong, nghe rất chói tai.
Eureka sững sờ, chỉ cảm thấy toàn thân ớn lạnh lên từng hồi, da ốc thi nhau nổi lên khiến hắn không thể không quay đầu lại nhìn.
“Phập!”
Một ngọn giáo chiến đen giáng xuống từ bầu trời.
Ngay lúc hắn quay đầu lại nhìn liền thấy như tia chớp đen xuyên qua vai mình.
Lực tác động mạnh đã đẩy cơ thể hắn ra đồng thời bị đóng đinh xuống đất cách đó vài mét, văng đến một cái hố lớn.
Đỗ Địch An đang theo sau thấy vậy đồng tử liền co rúm lại, kinh ngạc không hề nhẹ và chẳng kịp phản ứng gì.
Khi nghe thấy âm thanh mới thấy Eureka đã bị một vật đen hất bay.
“Chiến mâu?”
Khi Eureka bị đính dưới đất, Đỗ Địch An mới nhìn kĩ trên vai của hắn bị thanh chiến đao màu đen dài ngót nghét hơn hai mét đâm xuyên qua và ghim chặt hắn dưới đất.
Eureka ho ra máu, hơi bất ngờ và lộ ra sự sợ hãi.
Hắn quay đầu lại và bất chợt nhìn thấy bầu trời tối đen phía sau.
Một cơ thể màu đen ngòm bay đến với một đôi cánh khổng lồ trên lưng! Tuy nhiên, đôi cánh đã bị gãy, giống như thiên thần sa ngã được mô tả trong Kinh thánh tu viện.
“Chẳng nhẽ Kinh thánh có thật?”
Có một ý nghĩ kỳ lạ như vậy thoáng hiện ra trong đầu hắn, nhưng liền bị xua tan bởi lý trí và nỗi đau trong nháy mắt, con ngươi hơi nheo lại, dùng tầm nhìn sức mạnh cao của mình phóng to ngay lập tức nhìn rõ bóng đen đang bay.
Ngay lúc nhìn thấy rõ, hắn bàng hoàng và lạc mất giọng:
– Thi Vương?
Đỗ Địch An khi nhìn thấy ngọn giáo đen găm trên người của Eureka liền nhìn về sau và chẳng mấy chốc nhận thấy bóng đen đang bay từ xa.
Nhiệt cảm thị giác của hắn không phát hiện thấy nguồn nhiệt nào dù là nhỏ nhất ở đằng đó.
Hắn bàng hoàng trong lòng.
“Chẳng nhẽ đây là kẻ mạnh trong Dực Tộc?
Chẳng mấy chốc, hắn nghe thấy tiếng hét kinh hãi của Eureka như bóp nghẹt lấy trái tim mình.
Hắn run rẩy nhận ra.
“Thi Vương? Còn có cả Thi Vương?”
Hắn đã từng nghe từ đám Yan kể một số thông tin về Thi Vương, thêm vào trong hai ngày ở pháo đài, hắn cũng đọc phần giới thiệu về Thi Vương cũng như đoàn quân Hành Thi trong sách.
Theo truyền thuyết, Thi Vương là hình thái tiến hóa cuối cùng của Hành Thi, khá dễ gặp trong đoàn quân Hành Thi, nhưng nó không tuyệt đối.
Không phải trong tất cả các đoàn quân Hành Thi đều có Thi Vương, tuy nhiên Thi Vương chắc chắn được khởi nguồn từ đoàn quân Hành Thi! Ngoài ra, cấp độ của Thi Vương không giống với ma vật.
Cấp độ của nó không hề cố định và Thi Vương phân làm hai loại: mạnh và yếu.
Trong đó loại mạnh có thể dễ dàng giết chết Khai Hoang Giả, còn loại yếu cũng phải ngang tầm Khai Hoang Giả.
Đỗ Địch An không ngờ rằng sẽ đụng độ một con Thi Vương ở đây.
Eureka chỉ là Khai Hoang Giả, mà Thi Vương có thể triệu tập Hành Thi, thậm chí điều khiển chúng.
Hắn cùng Eureka hoàn toàn không phải là đối thủ của Thi Vương.
“Phập!”
Eureka bị đóng đinh xuống đất bởi ngọn giáo đen, bất ngờ dùng hai tay chống đỡ, nhảy lên và ngay lập tức kéo cơ thể dọc theo ngọn giáo đó rồi tiếp tục chạy về phía trước.
Đỗ Địch An sững sờ dõi theo rồi vội vã theo sau.
Tuy nhiên, lần này Eureka chạy nhanh hơn trước.
Với tốc độ bạo phát toàn bộ lực lượng của hắn bây giờ thậm chí không thể đuổi kịp, trong nháy mắt đã bị bỏ xa hơn mười dặm.
Mặt Đỗ Địch An tái mét, trong lòng thầm nhận ra Eureka chắc hẳn đã nhận thức được sự nguy hiểm nên mới phát huy hết tốc độ phi thường của bản thân.
Cũng có thể nói, vào lúc này, Eureka sẽ không còn quan tâm đến hắn ta nữa!
Hắn nghiến chặt răng, ngay lập tức kích hoạt đôi cánh trên lưng.
Khi đôi cánh dang rộng, liền lập tức xua cánh và đẩy cơ thể mình lên và tiếp tục theo sau lưng Eureka! Đỗ Địch An không dám bay cao, Thi Vương có cánh, nếu hắn cũng bay cao thì chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của nó, tới lúc đó có khi sẽ dùng chính mạng sống của mình để giành thời gian cho Eureka trốn thoát.
Trong khi chạy hết tốc lực, Đỗ Địch An luôn chú ý đến phía sau, phòng trường hợp Thi Vương lại sử dụng đòn tấn công tầm xa.
Nếu hắn bị trúng ngọn giáo đó, có thể bị giết ngay tại chỗ.
“Vèo!”
Đỗ Địch An đang cầu nguyện thì bỗng một tiếng xé rách không khí lại vang lên.
Hắn đột nhiên thấy một bóng đen bay về phía mình.
Đôi đồng tử co rúm lại, cơ thể vội vã né tránh, nhưng tứ chi như thể bị đờ đẫn.
Véo một tiếng một viên ngọc bay ngang qua vai hắn và bắn thẳng xuống đất.
Toàn thân Đỗ Địch An toát mồ hôi lạnh, hắn tiếp tục lao cơ thể mình lên nhanh hết sức có thể.
“Đùng!”
Đột nhiên, mặt đất nổ đánh sầm dưới chân của Đỗ Địch An!
Đôi đồng tử nheo lại, hắn vội vàng cúi xuống xem chuyện gì xảy ra liền thấy một cảnh tượng kinh hoàng.
Eureka đang lao về phía trước với vận tốc tối đa bỗng dưới mặt đất nổ tung, hắn bị một bàn tay to lớn nhô ra từ bên trong tóm lấy.
Chiều rộng của lòng bàn tay là gần hai mét, trong nháy mắt bắt trúng Eureka đang lao hết tốc lực.
Cùng lúc đó, lòng bàn tay ở dưới mặt đất, đất nhanh chóng vỡ ra và một hình người cực kỳ to lớn ngồi dậy từ bên trong, ngay lập tức chặn bầu trời và ánh sáng.
Đỗ Địch An không thốt nên lời.
“Đây … là một Siêu Cự Hành Thi!
Ngoại trừ hình dạng cơ thể khủng khiếp, cấu trúc của cơ thể tương tự như Cự Hành Thi khác mà Đỗ Địch An đã thấy trước đây, một vài gai màu da nhô ra từ ngực và cột sống trông vô cùng kinh hãi.
Tuy nhiên, Cự Hành Thi cao bốn năm mét mà trước đây gặp phải chỉ như một đứa trẻ so với nó.
Chương 647: Tuyệt Vọng!
Khi Đỗ Địch An đang sững sờ nhìn theo thì tiếng hét thảm thương của Eureka đột nhiên vang lên, liền thấy cơ thể hắn bị siết chặt bởi lòng bàn tay của Siêu Cự Hành Thi.
Tay và chân hắn bị nắm chặt, chỉ có một cái đuôi đen xì lắc qua lắc lại ở mép dưới của lòng bàn tay, những chiếc gai ở đuôi mọc ngược vào phía sau đâm sâu vào lòng bàn tay, nhưng Siêu Cự Hành Thi rõ ràng không hề cảm thấy đau đớn, lòng bàn tay ngày càng siết chặt hơn.
“Rắc rắc!”
Tiếng xương gãy vang lên khiến Eureka không chịu đựng nổi gầm rống lên, cái đuôi đâm vào lòng bàn tay ban nãy đau đến nỗi mềm nhũn giật giật trong không khí như chuột rút.
Chẳng mấy chốc, tiếng nứt xương ngày càng trở nên dày đặc, Eureka vùng vẫy dữ dội, nhưng không có chút lực nào, sau một lúc, Đỗ Địch An thấy hắn ta hét lên thống thiết, rất nhiều máu tuôn ra từ miệng, đồng thời cả tai, mắt và trong lỗ mũi của hắn bật ra một lượng lớn máu.
Chẳng mấy chốc, tiếng hét đã dừng lại đột ngột, lòng bàn tay to lớn bỗng siết chặt, dịch máu dày phun ra từ miệng khi lòng bàn tay nắm chặt, văng khắp bàn tay.
Siêu Cự Hành Thi buông tay ra, những mảnh cơ thể cùng cơ quan nội tạng máu me lẫn lộn dính chặt rơi từng bộ phận từ lòng bàn tay xuống.
Nó nhấc nạn nhân đưa lên cái miệng như hố đen cùng hàm răng dày như hạt lựu và liếm nạn nhân một cái.
Sau đó nó chần chậm đi chuyển tròng mắt tới một bóng hình nhỏ bé khác đang bay quan sát ở một phía.
Cổ họng của Đõ Địch An cuộn lại, đầu óc hắn trống rỗng.
Tất cả điều này kể ra nghe có vẻ chậm, nhưng nó đã kết thúc chỉ trong vòng vỏn vẹn hai ba giây.
Eureka đã chết.
Là Khai Hoang Giả, cũng là một trong tám vị tướng bảo vệ Hoang khu vậy mà lại chết dễ dàng như vậy!
Chưa bao giờ nỗi sợ hãi lại siết chặt trái tim hắn như bây giờ, thậm chí còn ngừng thở.
Lúc này, hắn còn nghĩ, nếu ông trời cho phép mình trở lại Cự Bích, hắn nguyện sống ở đó mãi mãi đến hết cuộc đời này, không bao giờ bước ra ngoài dù chỉ nửa bước.
Tuyệt đối không!
Khi cái chết cận kề trước mặt và không thể cưỡng lại, hắn mới nhận ra rằng sinh mạng thật yếu ớt và lòng tự trọng là vô giá trị.
Cái gọi là ý nghĩa của cuộc sống chẳng qua chỉ là một ý tưởng trẻ con ngu ngốc.
Bởi có thể sống đã là một điều tuyệt vời nhất rồi!
“Vèo!”
Một tiếng bay vọt qua ở trên đầu của Đỗ Địch An.
Hắn nổi hết da gà và máu trong cơ thể dường như bị đóng băng, không dám di chuyển dù chỉ một chút.
Hắn ta từ từ di chuyển mắt và bất ngờ nhìn thấy Thi Vương với hai cánh gãy trên cơ thể màu đen của mình đang bay ngay trên đầu.
Nó ở vị trí cao hướng ánh mắt thơ ơ nhìn xuống con mồi.
Sợ hãi, tuyệt vọng, khi hai điều này xảy ra cùng một lúc, những gì còn lại trong não là gì?
Trống rỗng?
“Vù”
Hình bóng của Thi Vương từ từ hạ xuống, một làn gió nhẹ nổi lên theo mỗi nhịp phất cánh của nó, có điều mang theo đó là mùi tanh tưởi của xác chết trong gió.
Khoảnh khắc tiếp theo, Đỗ Địch An nghe thấy mặt đất khẽ run rẩy sau lưng mình, trong khi đó xuất hiện hơi thở lạnh cùng mùi máu tanh nồng từ xác chết thổi đến từ sau cổ hắn, dường như Thi Vương đang đứng sau nhìn hắn chằm chằm.
Nhịp tim của Đỗ Địch An đột nhiên ngừng lại.
Thời gian bỗng trở nên vô cùng chậm chạp, không khí yên tĩnh đến mức im bặt không có âm thanh.
“Không còn nghi ngờ gì nữa mình sắp chết!”
Hắn nghĩ vậy trong tâm trí. “Chết không kịp ngáp” là sự tự phán xét của trí não, nhưng đồng thời trong tình cảnh tuyệt vọng này, dường như có một sự can đảm không ngờ bỗng bật dậy trong trái tim.
Biết là chết thì còn gì để mất nữa?
Hắn nắm chặt tay, đột ngột quay lại và dồn một cú đấm về phía sau lưng.
“Đùng!”
Nắm tay đánh vào một vật cứng, nhưng nó không phải là một vật cứng tuyệt đối như kim loại, mà có một độ dẻo dai mạnh hơn hàng vạn lần so với cao su.
Nắm đấm của hắn đập vào ngực của Thi Vương đằng sau lưng mình.
Lúc này, một người và một Hànnh Thi đang đối mặt với nhau.
Đỗ Địch An cũng nhìn thấy rõ khuôn mặt của Thi Vương vào lúc này.
Đôi đồng tử màu đen thuần khiết, không một chút màu trắng và trên mặt hắn ta có một vài vết sẹo, như thể vừa mới bị thương cách đây không lâu, tuyệt nhiên không có dấu vết của sự tức giận hay cảm xúc gì trong biểu hiện của nó.
“Đùng!”
Đột nhiên, Đỗ Địch An chỉ có thể nhìn thấy một hình ảnh đen mờ, dường như là nắm đấm của Thi Vương.
Khoảnh khắc tiếp theo, cơn đau dữ dội ập đến toàn bộ ngực hắn, tín hiệu do dây thần kinh đau truyền đến chiếm hết ý thức, cơ thể hắn bay thẳng về phía sau, như thể bay vào không gian vô tận, cơ thể không thể cảm nhận được lực hấp dẫn, cho đến khi một cơn đau nhói đâm vào lưng hắn mới bừng tỉnh.
Hắn bật ho khan ra một ngụm máu, cảm thấy nóng và nghẹt thở trên ngực.
Đỗ Địch An cố gắng ngước mắt lên và đột nhiên thấy rằng khung cảnh xung quanh đang dần chìm xuống, nói chính xác hơn, cơ thể hắn đang tự động nâng lên.
Hắn quay lại ngay lập tức, đột nhiên thấy mình nằm trong lòng bàn tay của Siêu Cự Hành Thi, lúc này đang giữ mình đưa lên cái miệng há hốc.
Trong cái miệng đen ngòm khổng lồ, chỉ nhìn thấy ngập những chiếc răng sắc nhọn, một trong số những chiếc răng còn có một vật thể bị mắc ở đó, chính là một cái đùi bị gãy của Eureka!
– Đừng!
Đồng tử của Đỗ Địch An giãn ra.
“Vèo!”
Đột nhiên, một tiếng gì đó lạo tới xé rách không khí giống như tiếng huýt sáo vang lên trên bầu trời xa xăm.
Khi Đỗ Địch An nghe thấy tiếng hú, một cơn gió mạnh bất chợt ùa đến từ phía sau, phủ mạnh vào sau gáy, áo giáp đang mặc trên thân hắn ta bị xé rách và tung ra, đồng thời, một ánh sáng đỏ như máu trên đầu vụt qua trong khoảnh khắc.
Trông nó giống như một tia sét đỏ nhấn chìm vào cái miệng khổng lồ của con Siêu Cự Hành Thi.
Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, mặt đất phía sau siêu Cự Hành Thi vang lên một tiếng gầm rống lớn khiến hắn không thể không nhìn theo đến sững sờ ngây người.
Hắn nhìn thấy một tia sáng trong cái miệng đen ngòm mở của Siêu Cự Hành Thi, nhưng độ sâu của cái miệng khổng lồ đã bị xuyên thủng!
“Vèo! Vèo!”
Cùng lúc đó, một vài âm thanh bay đến với tốc độ chóng mặt, Đỗ Địch An chỉ cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, một lòng bàn tay mềm mại đỡ lấy cánh tay hắn và đưa lên trời, hắn bất giác quay đầu lại và đột nhiên nhận ra khuôn mặt quen thuộc
– Helisha.
– Ngươi có ổn không?
Helisha nhìn sâu vào mắt hắn.
Những suy nghĩ cứng nhắc của Đỗ Địch An dần hồi phục.
Sau một lúc đỡ cơn choáng váng, hắn đột nhiên nhớ đến Thi Vương ở phía sau và ngay lập tức nói:
– Cẩn thận, Thi Vương vẫn còn ở đây.
– Không sao đâu.
Helisha thì thầm, nói rồi cơ thể nàng hạ cánh xuống đất, cùng lúc đó, có một âm thanh ầm ầm theo đằng sau nàng.
Đỗ Địch An nhìn theo, đột nhiên thấy Siêu Cự Hành Thi trước đó rơi xuống ngã sầm dưới đất bốc lên một lượng lớn bụi và sương mù.
Khi bụi và sương mù tràn vào, Đỗ Địch An cảm thấy Helisha đã thả mình ra liền ngay lập tức vận lực đứng vững, trong khi sử dụng Huyết Long Thuật nàng đã dạy mình trước đó điều khiển trái tim, thay đổi hướng máu chảy, ngăn máu rỉ trên ngực, rồi sử dụng một lượng nhỏ máu nhẹ nhàng trị liệu.
– Ngươi ở đây nghỉ ngơi, ta sẽ giải quyết xong nó sớm thôi.
Giọng nói của Helisha phát ra từ trong sương mù khói bụi.
Vừa nói xong bỗng một cơn gió mạnh cuộn lên, thổi bay làn sương bụi liền nhìn thấy trong tay nàng cầm Huyết Hồng Cự Kiếm kéo Lê từ mặt đất, bước từng bước về phía Thi Vương trước mắt.
Chương 648: Tiến Đến
“Vù! Vù!”
Cùng lúc đó, một vài nhân vật lao trên bầu trời và đáp xuống phía Helisha.
Đỗ Địch An sững sờ vì thấy Hathaway cũng ở đó?
Hathaway sớm đã chú ý đến Đỗ Địch An trong một thời gian dài, nhìn thấy hắn đang nhìn mình, một tia ranh mãnh lóe lên trong mắt nàng, lè lưỡi trêu Đỗ Địch An một cách tinh nghịch, cư xử “ngoan ngoãn” giống như hồi đầu đóng giả Helisha để hẹn hò với hắn vậy.
Đỗ Địch An hơi sững sờ rồi nhíu mày.
– Không ngờ ngươi cũng ở đây.
Đụng độ với Thi Vương và Cự Thần Thi mà không chết, chậc chậc, lớn mạng thật đấy!
Hathaway vừa với vừa nụ cười với Đỗ Địch An.
Hắn trông hơi nặng nề và im lặng không nói gì.
– Quả thực là quá yếu đuối.
Sợ đến mức không thể di chuyển, chỉ có thể giương mắt lên nhìn Cự Thần Thi xơi tái mình.
Hathaway lộ hàm răng trắng như bắp và cười toe toét:
– Trong truyền thuyết thì tất cả các anh hùng đều cứu mĩ nhân, nhưng nhìn chúng ta xem, có khác gì mĩ nhân cứu “gấu chó” không? Tỷ tỷ à, xem ra tỷ cái gì cũng giỏi hơn ta, chỉ có con mắt nhìn người là tệ hơn ta nhiều.
– Câm miệng!
Helisha quay lại nhìn nàng lạnh lùng.
Hathaway khẽ nhún vai.
– Đó là sự thật …
Nàng chưa nói hết bỗng nhiên dừng lại, một cơn gió lạnh đập vào cổ nàng, nhìn kĩ mới thấy chính là mũi kiếm khổng lồ đỏ như máu trong tay Helisha chĩa đến phía mình.
Một người đàn ông trung niên bên cạnh nhìn thấy bầu không khí cứng nhắc này, nhanh chóng nói:
– Helisha điện hạ, Hathaway điện hạ chỉ bông đùa thôi, đừng bận tâm, chúng ta nên giải quyết Thi Vương đã.
Helisha hừ một tiếng lạnh lùng, rút lại thanh kiếm, ngước lên và nhìn chằm chằm vào Thi Vương đang tiến về phía trước, đôi mắt khẽ rung lên.
Nụ cười trên khuôn mặt của Hathaway đã biến mất từ lâu, nàng trở nên vô cảm, lặng lẽ quay đầu và nhìn vào đôi mắt của Thi Vương rồi nói:
– Kẻ Hành Quyết là do hắn giết đúng không, trên cơ thể hắn vẫn còn có mùi của nó.
Giọng nói nàng bỗng trở nên nghiêm nghị và không còn chút sự đùa cợt nào lúc ban nãy.
Đỗ Địch An nghe vậy liền bất ngờ.
“Kẻ hành quyết đã bị giết? Hơn nữa còn bị chính con Thi Vương trước mặt mình xử?”
– Renault, ngươi ở lại và chăm sóc hắn ta.
Helisha ra lệnh cho người đàn ông trung niên.
Người đàn ông trung niên hơi choáng váng, hắn đường đường chính chính là một Khai Hoang Giả vậy mà lại phải đi bảo vệ thanh niên này? Tuy nhiên, thiết nghĩ đến chuyện hai chị em nhà này cãi nhau thậm chí đụng đao kiếm chỉ vì thanh niên kia khiến hắn bất giác quay ra nhìn kĩ Đỗ Địch An hơn.
Đối phương cũng khá đẹp trai nhưng không phải kiểu anh tuấn hiếm có.
Nguồn nhiệt trong cơ thể cũng ở mức trung bình, ở cấp độ Giới Hạn Giả và … chẳng có gì nổi bật.
Hắn cau mày nói với Helisha:
– Điện hạ, con Thi Vương này có thể giết chết Kẻ Hành Quyết, chắc hẳn phải là một Thị Vương mạnh mẽ.
Nếu ta không giúp thì …
– Không cần ngươi.
Helisha ngắt lời hắn.
– Chỉ cần chăm sóc hắn ta tốt.
Thi Vương này mạnh hơn ngươi nghĩ nhiều, một Khai Hoang Giả bình thường không đấu lại được.
Hathaway, đến đây giúp ta kết thúc trận đấu càng sớm càng tốt, đề phòng đoàn quân Hành Thi tập trung về đây.
Hathaway giả vờ ngạc nhiên nói:
– Tỷ à, sức mạnh của ta cũng chỉ ở mức Khai Hoang Giả.
Chẳng nhẽ tỷ không sợ ta gặp nguy hiểm sao?
Helisha liếc nhìn nàng đáp:
– Tốt hơn là ngươi nên kích hoạt Ma Binh, nếu không một khi Huyết Mạch thức tỉnh ngươi cũng sẽ chết.
Hathaway hơi bĩu môi, tỏ vẻ không muốn, nhưng trong mắt nàng ta hiện lên một sự trang nghiêm, nàng rút trường thương đằng sau và đưa ngón tay vào.
Sau một thoáng, thân thương từ từ tan biến, bò dọc theo cánh tay như nước sáp, bao phủ cơ thể một cách chắc chắn và ngay lập tức biến thành một người cao gần ba mét mang đôi cánh thịt màu đỏ sẫm, với một cái đuôi rồng khổng lồ ở sau hông.
Chỉ có điều so với rồng thật thì có phần giống con người, ví dụ như tư thế đứng thẳng, cánh tay tương tự như cánh tay và ngực của con người chẳng hạn.
Helisha nhìn chằm chằm vào Thi Vương, thấy nó không ngay lập tức phát động tấn công, nàng đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, quay đầu lại và nhìn xung quanh, bỗng thấy các Hành Thi xung quanh từ từ tụ tập, rõ ràng nó đã nhân cơ hội khi họ nói chuyện riêng mà gọi đồng bọn đến, Thi Vương không phát động tấn công trước, không phải vì hắn nhường phụ nữ, mà nó nhận thấy rằng kẻ thù không như những đối thủ trước nên nhân cơ hội triệu tập đoàn quân Hành Thi.
– Tấn công!
Helisha sau khi nhận ra liền lập tức ra quyết định, thở dài một tiếng rồi lao thẳng lên khiến một đám mây bụi cuộn lên trên đường đi.
Hathaway thấy vậy liền theo sát.
Sau khi sử dụng Ma Binh để vào trạng thái chiến đấu hoàn toàn, nàng kích hoạt tốc độ nổ ra tương đương với Helisha, gần như lao tới vị trí của Thi Vương cùng một lúc.
Cả hai dường như tâm linh tương thông, mặt đất phân chia mạnh, một người trái, một người phải lao về phía đối thủ.
– Chúng ta rút lui trước đã.
Renault, người được lệnh bảo vệ Đỗ Địch An ngay lập tức đưa hắn lui về sau.
Ngay cả khi không có Helisha nhắc nhở, hắn ta cũng biết rằng mình nếu tham gia vào trận chiến cũng chẳng góp được mấy phần sức lực và khả năng hy sinh là vô cùng cao.
Lúc này khi nhìn thấy Cự Thần Thi hắn mới càng hiểu rõ hơn, những Thi Vương bình thường sẽ không có Cự Thần Thi bảo vệ.
Sức mạnh của Cự Thần Thi có thể dễ dàng đánh gục một Khai Hoang Giả, vậy nên muốn giết chết nó chí ít phải cần hai đến ba Khai Hoang Giả mới làm được điều đó.
– Ta nghe nói Eureka đi với ngươi, còn những người khác thì sao?
Renault hỏi Đỗ Địch An khi hắn lùi lại.
Đỗ Địch An nhìn chằm chằm vào trận chiến trước mặt, nghe thấy câu hỏi liền hơi tái mặt trả lời:
– Bị con Cự Thần Thi này ăn rồi.
– Cái gì?
Renault giật mình, bất giác ngước nhìn Cự Thần Thi, lúc đó mới chú ý đến máu dính đầy trên một bên lòng bàn tay của nó bỗng biến sắc.
“Gầm! Gầm!”
Vào lúc này, một tiếng gầm vang vọng khắp xung, cùng lúc đó một số lượng lớn Hành Thi đã tập hợp từ mọi hướng kéo đến, nhiều người trong số chúng cực kỳ nhanh, lao về phóng về phía hội Đỗ Địch An mà cắn.
Sắc mặt Renault trông rất khó coi, lão rút thanh kiếm ra rồi rất nhanh chém bay đầu của một số Hành Thi lại gần.
Sau khi đẩy lùi một vài Hành Thi, Renault mới để ý thấy khuôn mặt tái nhợt của Đỗ Địch An, sau đó nhìn vào ngực hắn bị dập nát không ít chỗ và đoán có lẽ xương sườn đã bị gãy rất nhiều, lão ta ngay lập tức lục tìm một lọ thuốc từ túi thắt lưng của mình và nói:
– Ngươi hãy ăn một viên thuốc trị liệu trong này đi.
Đỗ Địch An nghe vậy liền liếc qua rồi lấy một viên uống.
Thuốc vừa vào họng, hắn đột nhiên cảm thấy cơn đau thắt ở ngực đã giảm đi rất nhiều, đồng thời, sức mạnh yếu như đang hết hơi của cơ thể dần dần hồi phục.
Hắn giật mình, không ngờ tác dụng của thuốc lại nhanh đến vậy.
Không hổ danh là thuốc chữa bệnh cấp tốc mà Khai Hoang Giả luôn mang theo bên mình.
Hắn thầm thở dài rồi nhanh chóng kiểm soát trái tim, kết hợp với tác dụng của thuốc, đẩy nhanh quá trình hồi phục vết thương ở ngực, đồng thời vẫn chú ý nhìn về phía chiến trường phía trước.
“Đùng Đùng! Đùng!”
Helisha và Hathaway đang hợp sức chiến đấu với Thi Vương.
Cả ba cực kỳ nhanh nhẹn, như những luồng quang điện.
Mỗi lần hạ đất đều khiến mặt đất rung chuyển dữ dội, như thể hàng ngàn pound đá hạng nặng tấn công vậy.
Tuy nhiên, trong tình huống một chọi hai, Thi Vương vẫn có thể dễ dàng đối phó với họ, thậm chí còn không bị yếu thế hơn.
Chương 649: Rơi Xuống
– Mạnh quá!
Renault cũng chăm chú theo dõi cuộc chiến phía trước.
Khi hắn thấy rằng sự hợp tác giữa Helisha và Hathaway không thắng thế liền không khỏi cảm thấy kinh ngạc.
Con Thi Vương này quá mạnh, một Khai Hoang Giả phổ thông không thể đấu lại nó.
Nếu kết hợp thêm đoàn quân Hành Thi thì chắc hẳn có thể so với những “thứ” ở Hoang vực màu đen.
Đỗ Địch An nhìn thấy biểu cảm của Renault, hắn liền trầm giọng xuống và nói:
– Họ có thể thắng không, hay là ngươi ra giúp họ đi.
Ta có thể cầm cự được!
Renault định thần trở lại, vung thanh kiếm hất bay một Kỳ Hành Thi ở bên cạnh và đáp lời Đỗ Địch An:
– Đây không còn là trận chiến mà ta có thể tham gia, họ sẽ ổn thôi, điện hạ Helisha còn chưa thi triển Ma Binh đâu.
Người bất khả chiến bại và chắc chắn có thể chiến thắng!
Giọng hắn chắc nịch!
Trong tám năm làm Bát Tướng, hắn chưa bao giờ thấy cô gái này bị đánh bại.
Khi lần đầu tiên gặp nàng, hắn ta luôn miệng trách móc rằng người ở trên sao lại có thể gửi một cô gái trẻ măng như vậy ngồi vào vị trí trấn thủ Hoang vực? Nhưng sau khi được lĩnh ngộ sức mạnh đáng kinh ngạc của nàng không liên quan với tuổi của mình, hắn mới không bao giờ đặt câu hỏi nữa.
Bây giờ, trong suy nghĩ của hắn, cô gái này là quái vật khủng khiếp nhất, không có quái vật nào mà nàng không thể đánh bại!
Hắn chưa bao giờ thấy nàng kích hoạt Ma Binh, bởi vì tư thế thông thường thôi là đủ để đánh bại tất cả những con quái vật nàng gặp phải!
“Đùng!”
Đột nhiên, một luồng quang đỏ sẫm rơi xuống với tốc độ cao và bắn xuống đất.
Một tiếng nổ lớn đột nhiên vang lên và trên mặt đất phát nổ thành một cái hố lớn.
Đỗ Địch An giật nảy mình nhìn chằm chằm theo, chỉ thấy một cơ thể có vảy màu đỏ sẫm nằm trong hố lớn, chính là người vừa kích hoạt Ma Binh – Hathaway.
Hắn thở phào nhẹ nhõm, nhìn lên bầu trời và thấy hai “vệt sáng” đang di chuyển với tốc độ tối đa, lần lượt là Thi Vương và Helisha.
Lúc này, hai người đối đầu nhau.
Con Thi Vương hiện tại không giống như những con Thi Vương bình thường, chỉ biết chộp lấy cắn xé mà không có luật lệ, nhưng thay vào đó nó dừng lại và quan sát Helisha.
“Chẳng nhẽ nó có tư duy?”
Trong não Đỗ Địch An thoáng loé lên suy nghĩ này.
“Soạt!”
Sau khi dừng lại một chút Thi Vương liền tiếp tục lao về phía Helisha.
Nàng chuyển mình rồi di chuyển nhanh chóng, chiến đấu dữ dội trong không trung.
Đỗ Địch An nhìn theo mà hoa cả mắt, trong lòng bỗng dấy lên một nỗi lo.
Lúc này, chợt nhớ tới Hathaway liền quay sang nhìn mới phát hiện nàng đang tức giận nộ khí xung thiên.
Hathaway ngồi dậy từ cái hố khổng lồ, cơ thể rung chuyển qua từng nhịp thở, ngồi trên mặt đất như đang nghỉ ngơi.
– Chết tiệt!
Đỗ Địch An tức giận và siết chặt nắm tay.
“Gầm!”
Một tiếng gầm khàn khàn đột nhiên vang lên từ bên cạnh.
Đỗ Địch An giật mình, quay đầu lại và thấy một khuôn mặt thối rữa đang mở miệng vồ lấy mình, liền vội vàng rút chuỷ thủ rồi xuyên qua mặt nó phát ra tiếng kêu răng rắc, Đỗ Địch An nhấc chân, đá vào người nó, rồi hít một hơi khó nhọc, vươn tay che ngực và không khỏi cảm thấy đau đớn.
– Đừng nhìn xung quanh, hãy chăm sóc bản thân trước.
Renault nhanh chóng chém và giết chết nhiều Hành Thi gần đó, quay đầu lại và liếc nhìn Đỗ Địch An, nói:
– Ngươi biết bay chứ, chuẩn bị lên nhé, trên mặt đất có quá nhiều Hành Thi.
Đỗ Địch An nghiến răng, cố nén cơn đau thắt ở ngực, vỗ cánh bay trong không trung, bất chợt thấy nhóm Hành Thi tập trung dưới chân từ mọi hướng kéo đến, trong khi xa hơn, vẫn còn một Hành Thi lực lượng hùng mạnh rầm rập đi tới rung chuyển mặt đất, kéo theo bụi tung mờ mịt trắng xoá một vùng, trông cực kỳ ngoạn mục hoành tránh.
“Soạt!”
Hành Thi đột nhiên nhảy ra khỏi một cơ thể màu xanh lá cây với cái đầu phẳng và một Hành Thi có kích cỡ bằng nắm tay trong hốc mắt lao thẳng lên không trung vồ lấy Đỗ Địch An.
Hắn biến sắc, nhưng đã quá muộn để vỗ cánh thay đổi quỹ đạo, bởi vì đối phương quá nhanh.
Hắn giơ chân dứt khoát, nhắm vào Hành Thi dị dạng đang nhảy vào mình rồi đạp mạnh vào đầu nó phát ra một tiếng động lớn.
Trong khi hắn không thể thay đổi quỹ đạo, thì Hành Thi dị dạng này cũng không thể thay đổi quỹ đạo, do đi không kịp né cú đá kia nên bị đá bay xuống.
Hắn nhân cơ hội liền lấy đà làm điểm rực tăng sức mạnh bay tiếp lên trời.
Đúng lúc đó bỗng nhiên cảm thấy một thứ mềm mại, ấm nóng và trơn tuột quấn quanh chân mình.
Hắn bất giác nhìn xuống liền kinh hãi phát hiện con Hành Thi dị dạng ban nãy tuy bị đạp xuống nhưng cái lưỡi dài ngoằng trong miệng nó đã kịp thè ra và quấn quanh chân hắn.
– Chết tiệt!
Đỗ Địch An vội vàng cúi xuống và rút chuỷ thủ ra chém xuống .
“Soạt! Soạt!”
Trong khi hắn đang cúi xuống, bỗng thấy một số bóng hình nhảy ra từ đống Hành Thi, hình dạng vô cùng gớm ghiếc và khả năng nhảy của chúng là vô cùng tuyệt vời.
Trong số đó có con phần tóc được dán hoàn toàn lên đầu trông như một miếng thịt hình đôi cánh rủ xuống đầu, trông tởm lợm vô cùng.
Mặt Đỗ Địch An tái mét, hắn vội vã vùng chân rồi có lên lấy đà xong đá mạnh ra xa.
“Đùng!”
Đôi giày chiến đấu bằng hợp kim đập vào ngực của một Hành Thi, nó không bỏ cuộc liền vung hai lòng bàn tay ôm chặt chân Đỗ Địch An không buông, rồi tuyệt vọng cắn đôi giày của hắn.
Hàm răng nhọn hoắt cắn ngập mũi trước của chiếc giầy, khiến cho nó bị lõm vào lỗ chỗ.
Áp lực kim loại đè lên khiến ngón chân của Đỗ Địch An bị đau.
Cùng lúc đó, một số Hành Thi khác đã lao tới từ các hướng khác vào chỗ Đỗ Địch An, một số con chọn góc nhảy không thông minh lắm, vồ không trúng cơ thể của Đỗ Địch An liền bị trượt xuống chỗ con Hành Thi dị dạng đang cuốn lưỡi quanh chân hắn ta, rồi từ đó lấy đà lập tức trèo lên trên cơ thể của Hành Thi đó và nắm lấy lưỡi nó như một sợi dây, nhanh chóng leo lên chân của Đỗ Địch An, ôm chặt lấy bắp chân của hắn và ra sức cắn ngoạm.
– Chết tiệt!
Đỗ Địch An vội vàng khom lưng và đâm bằng xuống dưới bằng thanh chuỷ thủ.
Từng hồi răng rắc của tiếng dạo găm xuyên qua đầu Hành Thi.
Nhưng nó chỉ miệt mài cắn đôi ủng của hắn mà không tránh né.
Khi hộp sọ bị xuyên thủng, lòng bàn tay của Hành Thi liền ngay lập tức thả ra và rơi tự do xuống dưới.
Cùng lúc đó, một cơn gió ập đến, Đỗ Địch An bỗng cảm thấy một bàn chân như được nhẹ bỗng, nhìn xuống liền thấy một con Hành Thi khác đang ôm và cắn vào chân thi thể rơi xuống, chỉ còn lại đầu vẫn cắn vào ủng, đáng sợ hơn miệng của nó vẫn cố sống cố chết cắn vào đôi giầy.
Tuy cơ thể nó đã không còn nhưng miệng vẫn hoạt động.
Sắc mặt của Đỗ Địch An không tốt chút nào, đưa chân lên đá mạnh vào huyệt thái dương của nó như sút bay một quả bóng đá, rơi theo một quỹ đạo parabol vào đám Hành Thi bên dưới, nhanh chóng bị chìm vào trong đám đông.
Trên mặt đất, nơi hắn và Renault đứng khi nãy, hoàn toàn bị nhấn chìm bởi biển Hành Thi.
– Cảm ơn.
Đỗ Địch An quay sang Renault nói, vừa nãy là nhờ hắn ra tay giải vây để Đỗ Địch An dễ thở hơn.
– Không có gì …
Reynold đang nói dở nửa chừng, đột nhiên bị thứ gì đó tấn công khiến cơ thể hắn ta đột ngột bay ra hàng chục mét về phía sau.
Đôi đồng tử của Đỗ Địch An thắt lại, hắn bất giác quay lại nhìn về sau đột nhiên phát hiện đó là một Hành Thi toàn thân thối rữa và trông xấu xí khủng khiếp.
Lúc này đang bám chặt lấy hắn và ra sức cắn xé.
Renault đỏ phừng mặt, tức khí đẩy nó ra, lấy sức vào bụng và đá văng nó ra xa khiến nó đâm thẳng đầu xuống đất.
Thấy hắn đã bình an vô sự Đỗ Địch An liền thở phào nhẹ nhõm, hắn biến sắc khi nhìn thấy một vài bóng hình bay từ phía sau trong ánh sáng của tầm nhìn.
“Vèo!”
Cơ thể hắn theo bản năng lắc lư nhanh chóng, gần như “thứ” đó xoẹt ngang qua vai hắn, hắn đã tránh được quỹ đạo của vệt tối thành công.
Với thể toát đầy mồ hôi lạnh, chỉ cần một chút phân tâm cũng có thể bị mất mạng.
Chương 650: Tránh Né
“Đùng! Đùng! Đùng”
Bỗng có tiếng gầm đột ngột xuất hiện trên mặt đất.
Sắc mặt của Đỗ Địch An trở nên tái nhợt hơn bao giờ hết, hắn nhìn xuống liền thấy đất bị nứt dưới lớp đất bên dưới đám Thi Hành đang đứng, cảnh tượng rất quen thuộc, quả đúng vậy, trong lớp đất nứt nẻ, từ từ ngồi lên một hình người to lớn.
Đó là Hành Thi Titan – Cự Thần Thi trong truyền thuyết!
– Không thể nào!
Renault bay đến bên cạnh Đỗ Địch An, mắt tròn mắt dẹt khi thấy Hành Thi khổng lồ trồi lên khỏi mặt đất, hắn ta run lên:
– Trời ơi, hẳn là có con Cự Thần Thi thứ hai bảo vệ? Con Thi Vương này sao lại khủng như vậy …
Chưa nói dứt lời liền có một tiếng nổ lớn từ xa.
Đỗ Địch An và Renault bị kinh ngạc bởi âm thanh chói tay đó, hai người giật nảy mình đảo mắt về phía sau.
Đột nhiên nhìn thấy nơi Helisha và Thi Vương đang chiến đấu có rất nhiều bụi và sương mù nổi lên trên mặt đất, và âm thanh của những tiếng va chạm kim loại chốc chốc lại vang ra từ khói bụi và sương mù.
“Gầm!”
Khi hai người đang chú ý đến trận chiến trước mặt, Cự Thần Thi ngồi dưới đất gầm lên và lưỡi trong cái miệng cực kỳ lớn đột nhiên phóng về phía hai người, trên lưỡi của nó có vô số chiếc miệng và đôi mắt cực lớn giống như một trung đoàn hợp nhất xác thịt của vô số Hành Thi.
– Thôi xong rồi!
Renault biến sắc rồi lập tức nói to:
– Bay lên!
Đỗ Địch An không đợi hắn nói, khi thấy Cự Thần Thi mở miệng liền có dự cảm tồi tệ, vội tăng tốc độ và bay lên trên với tốc độ tối đa.
“Vèo!”
Lưỡi của Cự Thần Thi đẩy ra rất nhanh, chớp nhoáng như điện.
Trong chớp mắt nó đã đuổi kịp dưới chân của Đỗ Địch An và Renault, nhưng hai người nhanh chóng phản ứng và tăng tốc độ lên cao, nên không bị cái lưỡi dày đó cuốn đi.
Trong nháy mắt, cả hai bay lên độ cao hơn ba trăm mét, các Hành Thi ở trên mặt đất trông không khác gì những con kiến.
Lưỡi của Cự Thần Thi không chạm vào hai người, nhanh chóng rút lại rồi ngửa cổ lên trời gầm gừ giận dữ.
Renault thở phào nhẹ nhõm, quay sang nói với Đỗ Địch An :
– Ngươi có ổn không?
Hắn khẽ lắc đầu, liếc nhìn một dấu móng vuốt trên cổ hắn và khẽ cau mày nói:
– Ngươi bị con Hành Thi đó làm bị thương rồi?
Renault chạm vào cổ rồi mỉm cười đáp:
– Đó chỉ là một vết xước chứ không phải vết cắn và nó sẽ không bị nhiễm trùng, nhưng tốt hơn vẫn nên làm sạch vết thương.
Nói rồi hắn với tay lấy một chai kim loại nhỏ từ túi thắt lưng và đổ nó ra.
Đặt một ít bột trắng lên tay, ngửa cổ lên và thoa phấn trắng lên vết thương ở cổ.
Đỗ Địch An liếc nhìn cái chai kim loại trong tay hắn và không nói gì.
Đang định quay đầu lại xem tình hình trận đấu của Helisha, bỗng nghe thấy một cơn gió thổi đến nhanh chóng, khiến hắn quay ngoắt lại nhìn.
Năm Hành Thi đang bay thẳng về phía cả hai!
– Né đi!
Đỗ Địch An vội vã nói.
Vừa nói xong cơ thể của hắn khẽ rung chuyển và vội vàng tránh một Hành Thi cồng kềnh đang lao về phía mình.
– Cái gì?
Renault vừa bôi xong thuốc nghe thấy Đỗ Địch An gọi giật lại liền sững sờ nhìn theo.
Vào lúc hắn ta cúi đầu xuống còn chưa kịp nhìn thấy rõ ràng, thì khuôn mặt của một con Hành Thi gớm ghiếc được phản chiếu trong con ngươi, và mở rộng nhanh chóng.
Não hắn trì trệ không phản ứng kịp khiến cơ thể bất ngờ bị đánh bay lên trời, cái chai kim loại cầm trên tay hắn vô tình bị tuột ra, bột trắng phun ra khỏi chai.
“Đùng!”
Khi hắn bị hất lộn nhào trên trời thì đúng lúc một Hành Thi khác đã nhân cơ hội lại vào quỹ đạo, đánh thẳng vào eo hắn ta và vang lên tiếng xương gãy giòn tan.
Renault hét lên đau đớn, phun ra một ngụm máu.
– Renault!
Đỗ Địch An vội vã chạy qua.
Khi hai Hành Thi tấn công Renault thành công liền lập tức ôm chặt lấy hắn, cắn cơ thể đối phương một cách điên cuồng.
Renault chống lại cơn đau dữ dội và giơ tay gồng mình đẩy Hành Thi trên ngực ra, nhưng Hành Thi này giống như bị điên không nàng tới hậu quả bò tận lên mặt hắn.
Hàm răng đen nhô ra khỏi miệng cùng cái lưỡi thối hoắc đang cố gắng bắt lấy cổ hắn.
– Cút! Xéo!
Renault gầm lên và bất ngờ lăn người, xoay bảy trăm hai mươi độ giữa không trung, ngay lập tức ném Hành Thi đang bám chặt trên lưng mình xuống.
Một dòng nhớt dày đặc bám trên da hắn, chất lỏng này nhanh chóng dâng lên quấn quanh người hắn như lướt lũ.
Khi hội tụ đến ngực, nó nhanh chóng lồi ra và biến thành một lưỡi dao sắc.
Con dao sắc nhọn đâm thẳng vào cơ thể của Hành Thi và xuyên qua bụng của nó, nhưng không có máu chảy ra.
Một vết thương nghiêm trọng như vậy nhưng không có tác dụng gì với Hành Thi, nó vẫn hướng về phía đầu hắn mà cắn.
Renault khẽ gầm gừ trong họng, giơ nắm đấm lên và đập đầu nó, ruỳnh một tiếng đầu của Hành Thi đột nhiên vỡ ra, cứng ngắc vướng ở cổ với một tư thế xoắn kỳ lạ, miệng nó vẫn khẽ di chuyển như một cái máy.
Renault nhanh chóng đấm vào ngực đối phương và ném nó ra khỏi người mình.
Thấy hắn ta thoát khỏi vòng vây một cách khó khăn, Đỗ Địch An không khỏi rùng mình, nhưng đồng thời cũng cảm thấy nhẹ nhõm.
Vừa giải quyết xong cái khó này lại có cái khó khác đến, từ xa một vài bóng đen bay với tốc độ nhanh đang lao đến phía dưới hắn.
Đỗ Địch An đột nhiên nhận thấy Cự Thần Thi ngồi trên mặt đất túm lấy các Hành Thi khác và ném chúng liên tục lên phía họ!
“Những Hành Thi bay đến đều là do nó ném!”
“Vèo!”
Đỗ Địch An lắc lư cơ thể và tránh một Hành Thi đang bay thẳng tới, vội vàng quay sang thông báo cho Renault:
– Ở đây quá thấp, phải tiếp tục bay lên thôi!
Renault khẽ thở hổn hển:
– Hãy nhớ, đừng vượt quá độ cao tầm trăm mét, sẽ gây sự chú ý của Lôi Điểu trên những đám mây.
Một khi Lôi Điểu chú ý, tất cả chúng ta sẽ phải chết!
Đỗ Địch An cũng biết điều này, gật đầu ra hiệu rồi bay lên trên hết tốc lực.
Renault thấy vậy cũng bay theo.
“Vèo!”
Hơn một chục Hành Thi bay vút tới.
Tốc độ nhanh không tưởng, chúng bay ngang qua Đỗ Địch An và Renault.
Renault bay sang một bên, tránh một con Hành Thi, tuy nhiên, đôi cánh rồng của hắn ta quá lớn, dài khoảng hai mét và một trong những cánh đã quá muộn để tránh nên bất ngờ bị một Hành Thi đâm phải.
Cơ thể hắn cũng bị bay theo về sau hơn chục mét mới ổn định được, nhưng đôi cánh của hắn ta đã bị một con Hành Thi bấu lấy.
Renault biến sắc nhưng nhanh chóng quay nhanh hơn mười vòng để hất con Hành Thi đó xuống dưới.
Renault thở phào nhẹ nhõm, vừa định tiếp tục tăng lên thì đột nhiên nghe thấy tiếng hét của Đỗ Địch An:
– Cẩn thận.
Renault giật nảy mình, nhanh chóng nhìn xuống, nhưng không thấy gì bên dưới, cơ thể của Cự Thần Thi vẫn đang cầm Hàng Thi nhưng vẫn chưa ném lên.
– Chuyện gì thế?
Hắn hơi sững sờ.
Lúc sau một cơn choáng bỗng kéo đến, vai hắn ta đột ngột chìm xuống và một cơn đau nhói từ vai xuất hiện.
Hắn ta kinh hoàng, nhưng không có thời gian nhìn lên, nhấc thành kiểm chém lên trên đỉnh đầu, vũ khí chém vào một vật cứng và phát ra âm thanh kim loại sắc nhọn.
Khoảnh khắc tiếp theo, Renault cảm thấy thế giới trước mặt minh như bị đảo lộn một lúc, cơ thể hắn ta được nâng lên bởi một lực lượng khổng lồ và ném bay ra ngoài.
Bầu trời càng lúc càng xa dưới chân …
“Bầu trời?”
Đôi đồng tử của hắn co rúm lại, vội vàng quay đầu nhìn xuống, đột nhiên nhìn thấy lũ Hành Thi bé tẹo như con kiến dày đặc càng lúc càng to lên.
“Không!”
Hắn sợ hãi gào thét trong lòng, vội vàng điều khiển Long Dực ổn định.
Nhưng khi đôi cánh đạp đảo ngược gió bỗng một âm thanh răng rắc phát ra từ xương cốt.
Cơn đau dữ dội khiến Renault toát mồ hôi lạnh, nhưng cuối cùng cũng ổn định được đà rơi, hắn vội vã vỗ Long Dực rồi lại bay lên trời.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










