[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 89 : Đại náo Đinh gia 3 (c881-c890)
❮ sautiếp ❯Chương 881: Đại náo Đinh gia 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
“Chạy rất nhanh!” Đinh Hạo nhe răng cười, mở miệng quát sau đó phóng lên trời ngay lập tức.
Giống như một thanh kiếm sắc nhọn với vỏ bọc, phóng nhanh về phía Đinh Ninh.
Lúc này ngoài hai nữ nhân Thượng Tú Tú và Hoàng Lam Nhân, còn lại ba người Đỉnh gia sắc mặt thay đổi.
Ngay cả Đỉnh Nhiên vẫn đang thong dong tự tại, sắc mặt cũng ngưng trọng, nhìn chằm chằm vào lỗ hổng lớn trong lòng đất vừa bị Đinh Hạo một quyền oanh tạc thành.
Nhìn động tác của Đỉnh Hạo, Đinh Nhiên biết rằng Đỉnh Hạo mới chỉ oanh kích một quyền mà thôi.
Vậy mà đá hoa cương rắn như sắt kia, đã bị hắn đánh cho thành một lỗ hổng lớn.
Điều này khiến Đinh Nhiên thấy hết sức kinh ngạc.
Vốn Đỉnh Nhiên cho rằng thực lực của Đinh Hạo chỉ ở Xuất Khiếu trung kỳ nhưng nhờ Lục Sí Tử Mãng, chắn chắn sẽ không rơi vào thế hạ phong nhưng đâu biết thực lực của Đinh Hạo lại mạnh mẽ đến trình độ như vậy.
Quyền cước kia căn bản không phải tu chân giả Xuất Khiếu trung kỳ có thể làm được, dù cho bản thân Đỉnh Nhiên có đánh một quyền cũng không có hiệu quả như vậy.
Khuôn mặt Đinh Nhiên ngưng trọng, một lần nữa đánh giá lại năng lực của Đỉnh Hạo.
Lúc này, Đinh Hạo đồng thời bay lên bầu trời, còn có thời gian rảnh rỗi nhìn xuống bên dưới.
Thấy sắc mặt Đinh Nhiên ngưng trọng, Đinh Hạo cười lạnh, đây chính xác là những gì Đinh Hạo muốn gây ra.
Nếu như không có ý định che giấu thân phận của mình.
Không cần phải khách khí với bất cứ ai.
Vốn dĩ những người trong Đinh gia vẫn nợ chính mình, hắn chưa bao giờ có bất kỳ áy náy nào với Đỉnh gia.
Coi như sau này, Đinh Hạo không có ý định dính dáng gì đến ánh hào quang của Đinh gia.
Thành thật mà nói, mặc dù thế lực của Đỉnh gia có khổng lồ Đinh Hạo cũng không để trong mắt! Tham vọng của Đỉnh Hạo không phải là điều mà Đỉnh gia có thể chịu đựng được!
Mà tác phong làm việc của người trong Ma Môn luôn là cường giả vi tôn, Đỉnh Hạo rất rõ điểm này cho nên mới thể hiện sức mạnh mạnh mẽ của mình đối với Đỉnh gia.
Cũng chỉ có như vậy hắn mới có thể giành được sự tôn trọng, nếu Đinh Ninh này đã đưa tới cửa để làm bia ngắm thì Đỉnh Hạo không thể không sử dụng tốt cơ hội này.
Nhìn thấy Đinh Hạo cười điên cuồng lao về phía mình, Đinh Ninh đã nhìn thấy sức mạnh của Đinh Hạo cũng không dám lơ là nữa.
Nhẫn Trữ Vật Giới bên ngón giữa tay phải lóe lên, một vỏ bọc với một ánh sáng đầy màu sắc bao lấy hắn, khuôn mặt thô bạo đằng đằng sát khí, hắn ta cười lạnh nhìn chằm chằm vào Đỉnh Hạo đang phi về phía mình. “Lồng Ngũ Độc Yên La! Ca ca vậy mà sử dụng thứ này với Trương Hạo, Tứ thúc còn không may ngăn cản huynh ấy!” Định Hạc ở phía dưới vừa thấy pháp bảo xuất hiện trong tay Đinh Ninh, không khỏi năn nỉ Đỉnh Nhiên ở bên cạnh.
“Tiểu Hạc không cần phải lo lắng, hắn sẽ không sao.” Đỉnh Nhiên nhỏ giọng an ủi Đỉnh Hạc đang lo lắng, ban đầu khi Đỉnh Nhiên lấy lồng Ngũ Độ Yên La ra trong lòng hắn ta cũng kinh ngạc, sợ Đỉnh Hạo không đối phó được.
Nhưng hắn ta đột nhiên thấy Bát Sí Tử Mãnh quấn quanh cánh tay trái của Đỉnh Hạo, hai con mắt màu đỏ kia sáng lên mãnh liệt, hắn ta lập tức yên lòng, có độc của Bát Sỉ Tử Mãng ở đó tác dụng của lồng Ngũ Độc Yên La cũng bị hạn chế.
Đỉnh Hạo bay nhanh lên giữa, vừa nhìn thấy pháp bảo lồng Ngũ Độc Yên La kia của Đỉnh Ninh hắn không khỏi cười như điên, những cái khác không dám nói, nếu muốn sử dụng độc với mình, Đỉnh Ninh kia quả thật là tự mình chuốc khổ.
“Sắp chết đến nơi vẫn có thể cười được, quả nhiên là một tên đần.” Nhìn thấy Đinh Hạo cười điên cuồng, Đỉnh Ninh hừ lạnh mở miệng nói.
Lúc này, Đinh Hạo cũng đã đến bên cạnh Đỉnh Ninh, hai tay thong dong dơ lên, hai luồng ma viêm một đỏ một tím bay từ hai tay Đỉnh Hạo bay lên.
Nhe răng cười một tiếng rồi bay về phía Đỉnh Ninh quấn quanh hắn ta.
Hiển nhiên Đinh Ninh cảm thấy hai luồng khí tức ma viêm bất thường này, cũng không dám tùy tiện ngang ngạnh, thân hình nhanh chóng biến hóa, muốn tránh sự đuổi theo của hai luồng ma viêm này.
Mặc dù không lấy Nghịch Thiên Ma Kiếm ra, tốc độ của Đỉnh Hạo không tăng lên nhanh nhất nhưng với thực lực của Đỉnh Hạo, nhờ vào thân pháp của Cửu U Quỷ Mi Quyết, so về tốc độ thì Đinh Ninh này vẫn kém xa Đỉnh Hạo.
Cho nên Đinh Ninh né vào giữa, lại phát hiện Đinh Hạo đột nhiên biến mất không thấy bóng dáng đâu nữa.
Thầm nghĩ không ổn, lồng Ngũ Độc Yên La trong tay mạnh mẽ giơ lên, năm làn khói độc đổ mạnh mẽ phát ra từ lồng Ngũ Độc Yên La kia.
Khi ánh sáng xuất hiện, lấy Đỉnh Ninh làm trung tâm, đột nhiên năm làn khói độc dâng lên cuồn cuộn.
Phiếu tán ra bốn phương tám hướng.
ee@ôŒ@œ@@@®@
Chương 882: Hào khí tận trời 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nếu đổi lại là người khác, nhìn thấy khói độc bay lên tất nhiên sẽ không dám đi vào trong đó.
Nhưng hôm nay Đỉnh Ninh lại sử dụng Độc công với Đỉnh Hạo, người bất tử với hàng trăm loại độc, ngay từ đầu đã định trước là thua, không còn gì nghỉ ngờ nữa.
Thượng Tú Tú và Hoàng Lam Nhân ở dưới trao đổi ánh mắt, đồng thời nở nụ cười, biết rõ lần này Đinh Ninh phải chịu thiệt thòi lớn, lần trước khi mà đối mặt với Khô Lâu Sứ của Khô Lâu Môn, hai người bọn họ tận mắt nhìn thấy Đỉnh Hạo bình yên vô sự giữa khói độc.
Quả nhiên không ngoài dự liệu, vốn Đinh Hạo cũng biến mất không thấy gì trước mặt các này, đột nhiên lại xuất hiện bình thường, thậm chí còn mặt lạnh lao vào giữa làn khói độc.
“A…!” Hai nữ tử Đỉnh Hạc và Đỉnh Y Nhược nhìn thấy tình huống này, khuôn mặt của họ thay đổi rõ rệt, không biết vì sao Đinh Hạo lại nghĩ như vậy.
Chỉ là họ không thể tưởng tượng được.
Vốn nghĩ là Đinh Hạo không dám đi vào, đang định ra tay bố trí khói độc công kích Đỉnh Hạo, lúc này Đinh Ninh đột nhiên nhìn thấy vẻ mặt tàn bạo, sát khí ngút trời của Đinh Hạo xuất hiện trước mặt hắn.
Là biểu lộ kinh hãi!
Mặc kệ biểu lộ kỳ quái của Đinh Ninh tại chỗ, Đinh Hạo cười lạnh một tiếng, một quyền đánh đến.
Mắt nhìn thấy công kích của Đỉnh Hạo đến, một quyền cương khí cuồng bạo hung mãnh tràn ngập toàn không gian.
Đỉnh Ninh từ trong kinh ngạc bừng tỉnh, sắc mặt thay đổi lớn nhanh chóng lùi lại.
Một cái lồng màu đỏ nhàn nhạt thoáng chốc bay lên cơ thể của họ, bao phủ tất cả thân hình của hắn vào đó.
Nhưng ngay cả như vậy, vẫn không thể nào có chỗ núp, Đỉnh Hạo hừ lạnh một tiếng.
Một quyền oanh kích vào lồng bảo hộ trên thân hắn ta, Đinh Ninh trực tiếp bắn ra mấy mét.
Ở dưới nín hơi quan sát mấy người.
Chỉ thấy thân hình Đinh Ninh bắn ngược ra giữa năm luồng khói độc kia.
Nhìn hình dáng của hắn ta, trên miệng có một vệt máu, nhất định là bị đánh bay ra.
Ngoại trừ Hoàng Lam Nhân và Thượng Tú Tú lộ ra vẻ đã biết như vậy rồi, ngay cả Đinh Nhiên cũng bị dọa sợ hãi há hốc mồm, không thể tin những gì trước mắt.
Đúng lúc đó giữa năm luồng khói độc phát ra một tiếng kêu điên cuồng, thời gian dần trôi thân hình Đinh Hạo hiện ra giữa năm luồng khói độc, sau đó không nhanh không chậm hạ xuống dưới đi về phía Đinh Ninh, trong miệng khinh thường nói: “Cũng chỉ có như vậy!”
Thân hình Đinh Ninh vừa mới ổn định lại, khuôn mặt lộ ra về mặt có chút sợ hãi, nghẹn ngào nói: “Ngươi không sợ độc?” Nở một nụ cười quái dị, Đỉnh Hạo lắc đầu mở miệng nói: “bây giờ ngươi mới biết được… Nhưng mà đã quá muộn rồi!”
Nói xong chuyện đó, thân hình Đỉnh Hạo không nhanh không chậm đi về phía trước, phóng về phía Đinh Ninh kia.
Ma khí toàn thân chuyển động, mười đạo đen xì như mực thô bạo bắn ra từ hai tay của Đinh Hạo, Đỉnh Hạo lao từ trên không xuống, tăng thêm mười đạo đen kịt, nhìn từ xa giống như chim ưng cực lớn lao xuống tìm ăn.
Khí thế mạnh mẽ tàn bạo phơi bày trên người của Đỉnh Hạo, phẳng phất như Ma Thần viễn cổ gắn vào cơ thể lại khiến Đinh Hạc ở dưới càng hoảng sợ.
Lúc này Đinh Hạc không khỏi lo lắng cho Đinh Ninh.
Mặc dù bình thường Đinh Ninh không được tốt cho lắm, thường gây chuyện thị phi nhưng đối với người của Đỉnh gia cũng có chút đúng mực, cũng không bắt nạt mấy muội muội.
Cho nên mặc dù biết rằng Đinh Ninh luôn làm những điều xấu, nhưng sau tất cả, hắn ta vẫn là ca ca của nàng, lúc này cũng bắt đầu lo lắng cho hắn ta.
“Tứ thúc, Tứ thúc, thúc xem phải làm sao bây giờ… Trương Hạo lợi hại như vậy người mau đi ngăn cẩn bọn họ đi!” Lúc này Đỉnh Hạc với bắt đầu đi lên xin tha cho Đỉnh Ninh, sắc mặt của Đỉnh Y Nhược cũng lo lắng nhìn về phía Đỉnh Nhiên. “Tiếp tục quan sát đã, cũng đến lúc dạy cho tiểu Ninh một bài học rồi!” Đinh Nhiên nhẹ giọng nói, nhìn Đinh Hạo vừa lao xuống không chớp mắt.
Lúc này, Đỉnh Ninh vô thức run người khi nhìn thấy Đinh Hạo lại muốn xông tới sau khi làm hắn bị thương lại.
Kết giới Ngũ Độc Yên La mà hắn vốn xuất ra đã bị thu về, hắn biết dù tiếp tục dùng độc công kích Đỉnh Hạo cũng không hề có tác dụng, Đỉnh Ninh sẽ không dại gì mà cố chấp tiếp tục kiểu tấn công này.
Ngoài độc công của Thiên Độc Chân Nhân, Đỉnh Ninh còn kiêm tu ma công của Đỉnh gia.
Lúc này, hắn định phân thắng bại với Đỉnh Hạo bằng thực lực thực sự của mình.
“Âm” một tiếng vang lên, một thanh phi kiếm màu tím đen đột nhiên xuất hiện, chỉ cần nhìn kiếm mang màu tím đen chiếu rọi trên thanh phi kiếm, Đinh Hạo liền biết thanh phi kiếm này nhất định được luyện hóa bằng độc công, nếu không thì nó không thể có một màu sắc kỳ lạ như vậy.
@ @ @ Ê ñ Œ ñ Ñ @ @ @
Chương 883: Hào khí tận trời 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Đỉnh Hạo cười lạnh “Ha ha ha ha” một tiếng, hắn vẫn không lấy ra bất kỳ pháp bảo công kích nào.
Hắn chỉ vung vẩy hai tay, mười đạo chỉ quang đột nhiên bộc phát ra một màu đen âm u và lạnh lão, mười đạo chỉ quang quấn vào nhau tựa hồ bao phủ cả một vùng hư không, khí tức khủng bố vô biên phát ra từ chỉ mang phân tán khắp nơi.
Đỉnh Ninh trông thấy khí thế kinh khủng như vậy, một lần nữa không kiềm được mà run lên.
Lúc này, Đỉnh Ninh rốt cục có thể khẳng định thực lực của Đỉnh Hạo tuyệt đối không chỉ là Xuất Khiếu trung kỳ.
Bởi vì Xuất Khiếu trung kỳ vốn không thể phát ra khí thế kinh người như vậy.
“Ngươi là ai, rốt cuộc có âm mưu gì, tại sao ngươi phải che giấu thực lực và ẩn nấp trong Đinh gia bọn ta?” Đỉnh Ninh cười lạnh, quát.
Đỉnh Hạo lắc đầu, thầm nghĩ tên Đỉnh Ninh đang trong thời khắc sinh tử còn có thời gian dò hỏi lai lịch của hắn, thật không biết tên này có thật sự có kinh nghiệm chiến đấu hay không.
Có vẻ như trong số những đối thủ chiến đấu với Đinh Ninh, không có kẻ nào sở hữu thực lực có thể sánh ngang với hắn, chứ đừng nói đến việc khiêu chiến đối thủ mạnh hơn.
Đoán chừng hắn cũng chỉ dựa vào thế lực Đinh gia để tìm kiếm một số đối thủ không mạnh bằng mình.
Nếu không sẽ không có chuyện thiếu kinh nghiệm như vậy.
Nghĩ đến đây, Đinh Hạo càng thêm khinh thường Đinh Ninh mấy phần, vốn qi Đinh Hạo còn tưởng tên này tương lai sẽ là một đại nhân vật khi biết Đinh Ninh là một ke tàn nhẫn độc ác.
Đỉnh Hạo nào có biết được thì ra tên này cũng chỉ có nhiêu đó, trong lòng Đinh Hạo khó tránh khỏi có cảm giác thất vọng!
Sau khi mười đạo chỉ quang quay một vòng quanh đầu Đinh Hạo, chúng lập tức đánh tới trước mặt Đỉnh Ninh.
Đỉnh Ninh cũng đã chuẩn bị sớm, kết giới bảo vệ lập tức bị hắn lấy ra..
Thanh phi kiếm màu tím đen sau khi bị hắn điều động kiếm quyết bèn rời khỏi tay hắn.
Ma khí trên thanh phi kiếm khuấy động và tăng vọt.
Không lâu sau, nó hóa thành một con hắc long và nhe nanh múa vuốt bay về phía Đinh Hạo.
Đỉnh Hạo cười như điên, nhưng tay của Đỉnh Hạo không ngừng biến hóa.
Mười đạo chỉ quang bay tới đột nhiên thay đổi quỹ đạo theo động tác của Đỉnh Hạo và bắn về phía con rồng đen như mười thanh kiếm sắc bén.
Ngay khi chạm nhau, một tiếng “rắc” vang lên, cơ thể hắc long được hóa thành bởi luồng cương khí cứ như bị cắt thành từng mảnh bởi một con dao sắc bén và biến mất trước khi bay đến trước mặt Đinh Hạo.
Nhưng lúc này, Đỉnh Ninh mới ý thức được có gì đó không đúng, sau đó trông thấy Đinh Hạo bình tĩnh cười lớn đến gần mình, còn chưa kịp phản ứng đã bị hắn đấm một cú đánh bá đạo và mạnh mẽ văng ra ngoài.
Trong lúc chưa định thần trở lại, Đinh Ninh tiếp tục bị trúng chiêu, hắn bị một cú đấm khác đánh bay đi, một dòng máu phun ra từ miệng hắn, trên mặt hắn tràn đầy vẻ không cam lòng và căm hận.
Đỉnh Hạo lắc đầu không nói gì, hắn chỉ cười lạnh một tiếng, tiếp tục đi về phía Đỉnh Ninh còn chưa thể đứng vững.
Đúng lúc này, trước mặt Đinh Hạo đột nhiên xuất hiện một đạo bạch quang.
Hắn dừng lại và quan sát đạo bạch quang, thì ra Đỉnh Nhiên đang đứng trước mặt hắn.
“Tiểu tử dừng ở đây được rồi, không lẽ ngươi thật sự muốn giết chết hắn sao?” Đinh Nhiên cười khổ nói với Đỉnh Hạo.
Đỉnh Nhiên có ý gì, trong lòng Đỉnh Hạo hiểu rõ, ý của hắn là dù sao Đỉnh Ninh cũng là đại ca của Đỉnh Hạo.
Nếu hắn lúc này giết chết Đinh Ninh, chỉ sợ mọi việc hắn làm ở Đông đại lục đều đổ sông đổ bể.
Đỉnh Hạo bình tĩnh cười nói: “Yên tâm đi, ta sẽ ra tay có chừng mực, nhất định sẽ không để hắn chết nhanh như vậy đâu.”
Vừa dứt lời, Đinh Hạo cố gắng vượt qua Ninh Nhiên và tiếp tục đuổi giết Đinh Ninh.
Đỉnh Ninh mới vừa đứng vững trở lại đã thấy Đinh Hạo ngay cả Đỉnh Nhiên cũng không nể mặt, trong lòng sợ tới mất hồn mất víal
Lúc này, trên người Đỉnh Ninh đã có khá nhiều vết thương, bản thân hắn cũng biết thực lực của Đinh Hạo tuyệt đối không phải Xuất Khiếu trung kỳ.
Hơn nữa Đinh Hạo vốn không sợ độc công, cho nên hắn hoàn toàn không có cơ hội chiến thắng và chống lại Đỉnh Hạo.
Vì vậy, Đinh Ninh đã đưa ra một quyết định khiến mọi người phải trợn tròn con mắt – chạy trốn về phía sau!
Trông thấy Đinh Ninh bỏ chạy, ngay cả Đinh Nhiên cũng không tin vào mắt mình!
Từ nhỏ đến lớn, Đỉnh Ninh gần như không sợ bất kỳ ai, hắn lần nào cũng ngạo mạn bắt nạt kẻ khác, chưa từng chịu thiệt thòi qua, nhưng lần này hắn lại bỏ chạy khiến tất cả mọi người đều vô cùng kinh ngạc.
Nhân lúc Đinh Nhiên tạm thời thất thần, Đỉnh Hạo đã vượt qua Đỉnh Nhiên trong nháy mắt và nhanh chóng tăng tốc tiến về hướng Đinh Ninh vừa chạy thoát, trong miệng phát ra tiếng cười khinh miệt. @@@Êfñ {3ñ @@@®@
Chương 884: Hào khí tận trời 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Vào lúc này, trong Đỉnh gia xuất hiện một tràng cảnh như là đang diễn một màn kịch, tên Đinh Ninh xấu xa luôn làm người khác cảm thấy chán ghét đang chạy bán sống bán chết về hướng sư phụ hắn là Thiên Độc Chân Nhân đang ở.
Ở phía sau có một thanh niên vẻ mặt lạnh lùng có thân hình vạm vỡ tỏa ra khí thế như ma thần đang đuổi theo Đỉnh Ninh với tốc độ chóng mặt.
Đằng sau họ là một nhóm người của Đỉnh gia do Đỉnh Nhiên dẫn đầu đang không ngừng la hét cái gì đó.
Bởi vì Chiến Thiên Tông Hội sẽ được tổ chức sau một vài ngày nữa.
Nên tại thời điểm này, ngoại trừ Đinh gia ra, trong Độc Long Cốc chỉ còn có Thượng gia của Lạc Vân Sơn Trang cùng Ma Thiên Lĩnh của Huỳnh gia.
Nhìn thấy cảnh tượng kỳ lạ như vậy, đám người này đều không tránh khỏi cảm thấy kinh hãi. bọn họ từ trong đình viện đi ra, đi theo sau đám người Đỉnh Hạo, muốn xem chuyện gì đang xảy ra.
Kết quả là Đinh gia vốn đang rối ren cả lên, đột nhiên có thêm sự xuất hiện của những khán giả đi theo để xem náo nhiệt này càng làm rối rắm thêm, cục điện trở nên cực kì hỗn loạn.
Một lúc sau, Ninh Đinh cuối cùng cũng xuất hiện trước một đình viện và mạnh mẽ xông vào, hét lên “Sư phụ, sư phụ cứu ta!” Lúc này, Đỉnh Hạo cũng phát ra một tiếng “xoạt”, hắn hạ xuống trước đình viện, nhìn vào trong đình viện tối tăm cùng âm u, Đinh Hạo cười lạnh một tiếng, ngạo nghễ quát lên: “Có gan thì ra đánh một trận! “
Đỉnh Hạo không phải sợ mối nguy hiểm ẩn chứa bên trong đình viện, mà bởi vì sau khi Đỉnh Hạo tiến vào, đám người đi theo phía sau nhất định sẽ vì sợ Thiên Độc Chân Nhân mà không dám ở lại xem màn kịch này.
Nhưng mục đích của Đỉnh Hạo là gây dựng một hình tượng bá đạo của mình trước đám đông.
Như vậy thì sau này hắn hành động sẽ thuận lợi một chút, Đinh Hạo vốn có tính tình táo bạo, đầu óc lại cực kỳ linh hoạt nên sớm đã cân nhắc kỹ lưỡng mọi việc.
Một lúc sau, một ông già lạnh lùng với khuôn mặt gớm ghiếc và mái tóc thắt bím nhỏ chậm rãi bước ra từ trong đình viện tối tăm và ảm đạm.
Đằng sau lão là Đinh Ninh đang nhìn Đinh Hạo với vẻ mặt hằn học đầy oán hận.
Ngay vào lúc này, năm người Đinh Nhiên, Hoàng Lam Nhân, Thượng Tú Tú, Đinh Y Nhược và Đinh Hạc cũng đã đến đây.
Ngoài ra, còn có hàng chục người lần lượt tụ tập xung quanh, nhìn y phục họ mặc có thể xác định không phải người của Đinh gia, trong đó có ba người Tư Trường Minh và Thượng Thước Hàn của Lạc Vân Sơn Trang.
Tư Trường Minh vốn định chào hỏi Đinh Hạo, nhưng bị Hoàng Lam Nhân nhỏ giọng nói vài câu gì đó làm hắn ngạc nhiên dừng lại nhìn Đinh Hạo một cái, sau đó cũng không nói nữa.
Hai con mắt nhỏ màu xanh lam như ác quỷ của Thiên Độc Chân Nhân nhìn Đinh Hạo, quát: “Kẻ nào to gan dám khi dễ đồ đệ của ta?”
“ha ha” cười to một tiếng, Đinh Hạo nói: “Ngươi biết mà còn hồi nữa, cho dù hôm nay ngươi đứng ra bảo vệ hắn cũng vô dụng, nếu không giáo huấn hắn một phen, ta tuyệt đối sẽ không dừng lại!”
Sở dĩ Đỉnh Hạo nói như vậy chính là muốn khiêu khích hắn ta tới chiến đấu với hắn, hắn biết phương pháp tốt nhất để chứng minh thực lực của hắn chính là dùng Thiên Độc Chân Nhân như bàn đạp chất lượng cao.
Vừa dứt lời, Thiên Độc Chân Nhân đúng là giận tím cả mặt, bước nhanh về phía Đinh Hạo, ngay lúc sắp tới bên cạnh Đỉnh Hạo mới chú ý tới Đinh Nhiên.
Thần sắc của hắn đột nhiên trở nên nghiêm trọng, nhìn về phía Đỉnh Nhiên nói: “Tứ gia, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Mắt thấy Thiên Độc Chân Nhân gặng hỏi, Đinh Nhiên cười khổ định trả lời.
Nhưng vào lúc này, Đỉnh Hạo cười to một tiếng, nói: “Đánh nhau thì đánh nhau, sao mà nhiều lời như vậy, bối phận của tại hạ thấp hơn nhưng cũng không khách sáo nữa!”
Đinh Hạo biết nếu để cho Đỉnh Nhiên nói ra đầu đuôi câu chuyện, có lẽ sẽ không thể tiếp tục trận chiến nữa, nên hắn lập tức cắt ngang, sau đó không chút khách khí lao về phía Thiên Độc Chân Nhân.
Sức mạnh bảy con Huyết Quỷ Anh lần lượt bị Đinh Hạo hấp thu trong khi hắn đang lao tới, một khí tức tà ác quỷ dị phát ra từ cơ thể Đinh Hạo.
Những đá hoa cương bị Đỉnh Hạo dẫm lên để lại từng cái hố đen và phát ra tiếng “cót két cót két”.
Đỉnh Nhiên vốn định lên tiếng bỗng nhiên trông thấy thực lực của Đỉnh Hạo lại bộc phát tăng lên đến mức này, hắn vô thức lắc đầu lẩm bẩm một mình.
Khi nhìn thấy những tảng đá mà Đỉnh Hạo đi qua đều vỡ thành từng mảnh, hắn nhịn không được nhỏ giọng mắng một câu “Tên bại gia tử này!”
Thiên Độc Chân Nhân nhìn thấy khí thế Đinh Hạo không tránh khỏi bị làm cho kinh ngạc, thần sắc trở nên nghiêm trọng chưa từng có.
Tình hình đến nước này, Thiên Độc Chân Nhân biết Đinh Ninh có thể còn sống đến bây giờ, đối phương đã thủ hạ lưu tình rồi!
Chương 885: Gia chủ Đinh gia 1
hương 886: Gia chủ Đinh gia 2
hương 887: Gia chủ Đinh gia 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Thần sắc hai gia tộc đang quan sát cuộc chiến cũng có chút thay đổi, bọn họ không biết lai lịch của Đỉnh Hạo ra sao mà có thực lực bá đạo đến vậy.
Tất cả mọi người quan sát Đinh Hạo vô cùng chăm chú, chỉ sợ bo qua một chỉ tiết nhỏ nào.
Cuối cùng Đinh Hạo cũng đã lấy Nghịch Thiên Ma Kiếm ra từ nhẫn Trữ Vật Giới, rộng lớn Nghịch Thiên Ma Kiếm to lớn hơn nhiều so với phi kiếm bình thường, cũng chỉ khi được một người vạm vỡ như núi, cường tráng khác thường như Đỉnh Hạo cầm trong tay, nó mới có thể hỗ trợ hợp lại tăng thêm sức mạnh.
Cười ha ha điên cuồng một tiếng, cùng với tiếng cười đó, Đỉnh Hạo đột nhiên tăng tốc, lướt qua hơn trăm thước.
Đã bay tới gần mặt đất, mà trên mặt đất nơi hắn ta bay qua, xuất hiện một khe hở mờ nhạt rất nhỏ, sâu không thấy đáy!
Vào lúc này, Thiên Độc Chân Nhân kia cũng không dám giấu giếm, một cái lọ xám xịt đủ màu, được hắn ta lấy ra từ trong nhẫn Trữ Vật Giới, tỏa ra vầng sáng ngũ sắc nhàn nhạt.
Đang muốn vọt lên cao, Đỉnh Ninh bên cạnh hắn ta đột nhiên hét lớn một tiếng: “Sư phụ cẩn thận, tiểu tử này hoàn toàn không sợ kịch độc, hình như đã miễn nhiễm với tất cả độc dược!”
Lời này vừa nói ra, Thiên Độc Chân Nhân đã mắng một câu: “Sao lại không nói sớm!” Lúc hắn ta đang cuống quít thay đổi pháp bảo, Đỉnh Hạo đã cười dữ tợn xuất hiện ở trước mặt hắn ta, Nghịch Thiên Ma Kiếm kia lại tạo nên ma khí cuồn cuộn hơn, hướng thẳng tới phía Thiên Độc Chân Nhân.
Nhưng vào lúc này, Thiên Độc Chân Nhân mới quát lớn lên một tiếng rồi đột nhiên vọt lên cao.
Một phi kiếm màu đỏ thẫm gần như sắp rỉ ra máu tươi, đã xuất hiện ở trong tay hắn ta, một luồng kiếm mang màu đỏ thẫm chợt xuất hiện, giống như ánh nắng chiều tà vậy, chiếu rọi toàn bộ khoảng không thành một vùng màu đỏ thẫm.
Tất cả những người quan sát đều mang vẻ mặt bất ngờ, ngạc nhiên cảm thán sôi nổi rằng quả nhiên Thiên Độc Chân Nhân có vật quý thật sự.
Ngoại trừ độc công quỷ dị trên người ra, tu vi của hắn ta cũng không hề tầm thường.
Nhưng những người này còn chưa kịp phản ứng lại, chỉ thấy một chút hắc mang đen thui tối tăm bỗng chốc xuất hiện, sau đó không biết từ chỗ nào có ma khí u ám cuồn cuộn ập đến vô hạn, một khoảng không vốn dĩ do thẫm, thế mà lại biến thành màu đen kịt giống như một màn đêm, đến mức xoè tay ra cũng không thấy rõ năm ngón.
Sau đó bên tai đã không ngừng truyền đến những tiếng nổ và âm thanh va chạm mãnh liệt, chỉ có thể nghe khiến trong lòng bọn họ ngứa ngáy khó chịu, nhưng lại không biết đã xảy ra chuyện gì.
Và trong khoảng thời gian ngắn này, thật ra Đinh Hạo đã cứng đối cứng mà tung ra mấy chục đòn với Thiên Độc Chân Nhân.
Mấy chục đòn này, Đinh Hạo và Thiên Độc Chân Nhân đều đã biết thực lực của đối phương, Thiên Độc Chân Nhân kia không khỏi âm thầm kêu khổ trong lòng.
Không biết rốt cuộc Đỉnh Hạo từ đâu tới đây, vì sao thực lực lại mạnh mẽ ngang tàng như vậy, thế mà lại có thể chiến đấu với chính mình một trận chẳng phân trên dưới.
Ở trước mặt nhiều người như vậy, nếu như bản thân thua ở trong tay Đinh Hạo, sau này e là cũng sẽ thật sự không có mặt mũi gì mà gặp người khác.
Đỉnh Hạo cũng biết thực lực của Thiên Độc Chân Nhân thật sự không yếu, hơn nữa những thứ đang được sử dụng bây giờ còn không phải độc công sở trường của hắn ta.
Mặc dù là thế, có thể sở hữu uy lực như vậy cũng thật sự không dễ dàng.
Chỉ là, Đinh Hạo chắc chắn rằng nếu như hắn dốc hết toàn lực để ứng phó, thì hoàn toàn có thể làm cho Thiên Độc Chân Nhân bị trọng thương.
Nếu như làm bản thân bị thương một chút, thì nhất định Thiên Độc Chân Nhân sẽ khó có thể chạy thoát từ trong tay chính mình, bởi vì từ đầu tới cuối, Đinh Hạo vẫn chưa thật sự sử dụng tất cả thực lực, Thất Anh Thị Hồn trận có uy lực lớn nhất lại càng chưa được bày ra.
Bởi vì mục đích chiến đấu lần này của Đỉnh Hạo, chính là để ra oai, chứ cũng không phải để chiến đấu một sống một còn với Thiên Độc Chân Nhân.
Mục đích khi Đỉnh Hạo đi đến Đông đại lục, chính là vì thân thế của chính mình, không cần thiết phải làm như vậy.
Một lúc lâu sau, trong khoảng không lại có ánh sáng.
Thiên Độc Chân Nhân kia cầm phi kiếm màu đỏ thẫm trong tay, đứng ở phía Đông thở hồng hộc, mà Đinh Hạo ngược lại là vẻ mặt lạnh nhạt, ung dung bình tĩnh, đứng ở khoảng không phía Tây một cách rất ngạo nghễ.
Tuy rằng tất cả những người quan sát phía dưới không biết kết quả tranh đấu giữa hai người rốt cuộc như thế nào, nhưng nếu chỉ nhìn bề ngoài thì hình như lại là Đinh Hạo chiếm thế thượng phong, biểu cảm của bọn họ đều không khỏi trở nên kinh dị.
@ @ @ Ê ñ {3 ñ Ñ @ @ @
hương 886: Gia chủ Đinh gia 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Mà tình huống thật sự cũng là như thế, ngoại trừ Đinh Hạo, e là Thiên Độc Chân Nhân có lẽ cũng hiểu rõ điều này nhất trong lòng.
Từ lúc giao chiến đến hiện tại, hắn ta đã cảm nhận được rằng từ đầu tới cuối, Đinh Hạo cũng vẫn chưa dùng hết toàn lực, mà chính bản thân Thiên Độc Chân Nhân lại đã liều mạng, mới có thể duy trì tình thế như hiện tại.
Nhìn khuôn mặt lạnh lùng vô tình kia của Đỉnh Hạo, Thiên Độc Chân Nhân không khỏi âm thầm kêu khổ trong lòng.
Hắn ta biết niếu như tiếp tục tranh đấu, chỉ sợ chính mình sẽ thua là điều nhất định không thể nghỉ ngờ.
Nhưng quan sát biểu cảm của Đinh Hạo, dường như không có ý muốn dừng tay, hắn ta không khỏi càng thêm nôn nóng trong lòng, nghĩ thầm rốt cuộc tiểu tử này là quái vật chui ra từ đâu vậy!
Đỉnh Hạo thấy cũng khá ổn rồi, hắn cũng biết, nếu như ép người quá đáng sẽ có thể gây ra hậu quả khó để thu dọn, đang định thu tay lại cho Thiên Độc Chân Nhân một đường lui, đột nhiên bên tai truyền đến âm thanh xé gió bay đến vô cùng sắc bén.
Đột nhiên vang lên vài tiếng, lại có mấy người đáp xuống phía bên này, mặc dù mấy người vừa đến mặc y phục của ba gia tộc khác nhau, nhưng thực lực của từng người đều cực kì cao.
Đỉnh Hạo chỉ liếc mắt nhìn một cái, hắn đã phát hiện toàn bộ mấy người vừa đến đều mang thực lực Hợp Thể sơ kỳ, một người cao nhất trong đó thì sở hữu thực lực Hợp Thể trung kỳ. “Sao lại thế này?” Một người trung niên trong số họ có vóc dáng cao lớn, khuôn mặt có nét hơi giống với Đỉnh Nhiên, mở miệng quát lớn.
“Đại ca, nhị ca.
Sao các ngươi cũng tới đây!” Lúc này, khuôn mặt của Đinh Nhiên kia nở nụ cười khổ, mở miệng nghênh đón họ. “Các ngươi gây ra ầm ï lớn như vậy, có để chúng ta tiếp tục thảo luận về chuyện của Chiến Thiên Tông Hội nữa không đây!” Người trung niên kia tức giận nói.
Lúc này, Đinh Hạo đã biết được thân phận của mấy người vừa đến ra sao, họ là đại nhỉ tử – Đỉnh Tịch và nhỉ tử thứ hai – Đỉnh Dương của gia chủ Đỉnh gia, còn có mấy người chủ sự thế hệ thứ hai của Thượng gia và Hoàng gia.
Ngay lúc này, Đỉnh Ninh ở phía sau lầu gác kia đột nhiên lên tiếng hô to: “Phụ thân, mẫu thân.
Cái người đến từ bên ngoài này, thế mà lại bắt nạt đến trên đầu ta, còn một đường đuổi giết sư phụ của ta bên này, mẫu thân hãy làm chủ cho ta!”
Vừa nói, Đỉnh Ninh kia vừa bay đến bên cạnh một nữ tử dung nhan diễm lệ ở độ tuổi ba mươi, không ngừng kể lể gì đó.
Mà lúc này, ánh mắt do hỏi của Đinh Tịch liếc tới trước mặt Đỉnh Nhiên, dường như đang muốn Đỉnh Nhiên giải thích chuyện gì.
Cười khổ một tiếng, Đinh Nhiên mở miệng nói: “Đại ca, mọi chuyện không phải như thế, tình hình thực tế rất phức tạp, cũng không tiện nói chuyện ở nơi này.”
“Sao ngươi lại bị trọng thương như vậy!” Mẫu thân của Đỉnh Ninh vừa thấy dáng vẻ cả người chật vật của hắn, rồi nhìn lại thương thế của hắn, đột nhiên kinh ngạc hô lên thành tiếng, sau đó không đợi Đinh Nhiên giải thích gì cả, đã bay ra từ bên kia, vọt thẳng hướng tới chỗ Đỉnh Hạo.
Tưởng thị – mẫu thân của Đỉnh Ninh, chính là muội muội ruột thịt của môn chủ Luyện Nguyệt Môn.
Tuy rằng Luyện Nguyệt Môn chỉ là thế lực cấp hai, nhưng từ sau khi Tưởng thị ga cho Đỉnh Dương, mấy năm nay dựa vào thế lực của Đỉnh gia, thực lực cũng càng ngày càng lớn.
Mà Tưởng thị cũng là một nhân vật lợi hại, cũng sở hữu tu vi Hợp Thể sơ kỳ, thậm chí lại còn cao hơn một bậc so với Đỉnh Nhiên, cũng là cùng cảnh giới với Đinh Dương.
Tuy rằng ngày thường Đỉnh Ninh này làm xằng làm bậy, nhưng cũng chính là khúc ruột trong lòng Tưởng thị, bình thường bà ta vẫn luôn dung túng hắn ta, muốn cái gì cho cái đó, và tính nết của Đỉnh Ninh đã dần biến thành dáng vẻ như hiện tại, trong đó công lao của Tưởng thị có thể nói là không thể kể hết.
Hiện tại vừa thấy Đinh Ninh bị thương, không nói một lời mà đã vọt lại chỗ Đinh Hạo, có về nhất định phải xử tử Đinh Hạo ngay tại đây, thậm chí không nghe Đinh Hạo kia giải thích, có thể nói là tương đối bá đạo.
Lúc này, trận chiến giữa Đỉnh Hạo và Thiên Độc Chân Nhân vẫn chưa dừng lại, mà bây giờ Tưởng thị lại vọt tới đây, có thể nói là trước mặt hay sau lưng Đinh Hạo đều có địch, Tưởng thị này cũng thật sự quá không tuân theo quy củ.
Biểu cảm của Đỉnh Hạo không khỏi lạnh lùng đến đỉnh điểm, gần như ngay lập tức, lần đầu tiên sau khi đến Đinh gia, Đỉnh Hạo đã tức giận đến mức nổi lên sát ý.
Hừ lạnh một tiếng, Đỉnh Hạo mở miệng mắng: “Nhìn thấy dáng vẻ nữ nhân đanh đá này của ngươi, rốt cuộc ta đã biết vì sao tính nết của Đinh Ninh đã trở nên như thế.”
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
hương 887: Gia chủ Đinh gia 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Lời này vừa nói ra, mặc kệ kia Tưởng thị tức giận sôi máu, Bát Sí Tử Mãng vẫn luôn quấn quanh cánh tay trái của Đinh Hạo, đã đột nhiên được thả tự do một lúc, vọt qua chỗ Thiên Độc Chân Nhân với sắc mặt do dự, không biết có nên ra tay giúp đỡ hay không kia.
Mà sau khi Bát Sí Tử Mãng rời khỏi, Đinh Hạo cũng bất ngờ lao ra, bay về phía Tưởng thị kia với khuôn mặt lạnh lùng.
Giữa nhiều người như vậy, chỉ có Thiên Độc Chân Nhân, mới biết được thực lực của Đinh Hạo sâu không lường được đến cỡ nào.
Cũng vì như thế mà hắn biết rằng, Tưởng thị kia nhất định không phải là đối thủ Đỉnh Hạo.
Lúc đang do dự, đột nhiên hắn ta nhìn thấy một con rắn nhỏ đang bay tới phía mình, biểu cảm không khỏi sửng sốt.
Nhưng sau khi hắn ta nhìn kỹ, biểu cảm không khỏi thay đổi rõ rệt, cuống quít lui về sau mấy bước, kêu la thất thanh: “Bát Sí Tử Mãng!”
Khi hắn ta vừa dứt lời, Bát Sí Tử Mãng vốn dĩ chỉ giống như một con rắn nhỏ, lại đột nhiên phình to ra với tốc độ mà mắt thường có thể thấy được, chỉ trong một hơi thở, nó đã tái hiện với thân hình mãng xà khổng lồ như núi, một khí thế giết chóc tàn bạo phát ra từ trên thân hình to lớn của Bát Sí Tử Mãng, sau đó hai con mắt rắn sáng ngời màu đỏ tím tựa như chuông đồng, lập tức hướng thẳng về phía Thiên Độc Chân Nhân.
Thiên Độc Chân Nhân kia vốn dĩ còn mang biểu cảm do dự, lúc này cũng không dám thất thần một lát nào nữa, hắn ta cuống quýt chạy lui về sau để tránh, mà chỗ hắn mới đứng vừa rồi đã bị bao phủ bởi một biển lửa trong chớp mắt.
Mà Bát Sí Tử Mãng vừa mới phun ra ngọn lửa, khi thấy Thiên Độc Chân Nhân trốn ra sau, thân thể to lớn cuộn tròn của nó đung đưa rồi đột nhiên duỗi ra, sáu chiếc cánh còn to hơn cả con người đã vỗ đập dữ dội, thế mà lại phóng thẳng về phía Thiên Độc Chân Nhân giống như điện .
Mà lúc này, tất cả những người quan sát phía dưới đều đã ngạc nhiên đến nỗi trợn mắt há mồm từ lâu.
Khó tin mà nhìn mọi thứ xảy ra trước mặt, biểu cảm của họ đều bất ngờ.
Mà mấy người vừa mới ở cùng phe với Thiên Độc Chân Nhân kia, đã sôi nổi tản ra tứ phía, sợ bị đòn tấn công của Bát Sí Tử Mãng lan đến gần. “Rốt cuộc là chuyện như thế nào, là ai đã đưa một con quái vật như vậy tới Đinh gia của chúng ta?” Lúc này, Đỉnh Tịch quát lớn với Đỉnh Nhiên đang cười khổ không thôi bên cạnh.
Tuy là Đinh Nhiên là vẫn luôn cười khổ, nhưng lại trốn tránh không đáp, và Đinh Tịch càng không ngừng dò hỏi.
Lúc này một tiếng hô thất thanh vang lên, nghe giọng thì rõ ràng là đến từ Tưởng thị, hiện tại, ngay cả Đinh Tịch kia cũng không tiếp tục truy hỏi nữa, mà toàn bộ tỉnh thần đều nhìn chăm chú vào tình huống trong sân.
Thì ra là bởi vì vừa rồi Bát Sí Tử Mãng đột nhiên hiện ra nguyên hình, nên sự chú ý của mọi người đều bị Bát Sí Tử Mãng hấp dẫn đi, nhưng lại quên mất Đinh Hạo đang tranh đấu với Tưởng thị.
Theo tiếng hô thất thanh kia của Tưởng thị, lúc này bọn họ mới phát hiện, ngay cả Tưởng thị vừa rồi vô cùng kiêu ngạo kia cũng đã bị Đinh Hạo với biểu cảm lạnh nhạt đuổi đánh, nhìn dáng vẻ của bà ta thì có vẻ hoàn toàn ở thế bất lợi.
Mà Đinh Dương với vẻ mặt đã khó coi từ đầu, vừa thấy chẳng những nhi tử bị thương, ngay cả lão bà cũng bị Đinh Hạo đuổi theo đánh, không hề nghĩ ngợi, hắn ta đã hừ lạnh một tiếng rồi phóng lên cao.
Khi Đinh Tịch vừa thấy tình tình như thế xảy ra, hắn ta cũng không khỏi tức giận lạ thường, đang định ra tay giải quyết hỗn loạn lần này, lại đột nhiên phát hiện chính mình bị Đinh Nhiên kéo lại giữ chặt.
“Đại ca, nghe ta một câu, ngươi hãy tiết kiệm sức lực, không cần tiếp tục xen vào đó!” Định Nhiên mở miệng nói với một vẻ nghiêm trọng xưa nay chưa từng có.
Nhìn thấy biểu cảm như thế của Đinh Nhiên, Đỉnh Tịch bỗng dưng ngây ngẩn cả người, với sự hiểu biết của hắn ta đối với Đinh Nhiên, hắn ta hiểu rằng nếu như không có nguyên nhân gì đặc biệt, nhất định Đinh Nhiên sẽ không nói như thế.
Đỉnh Tịch không khỏi thấp giọng dò hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”
Khẽ lắc đầu, Đinh Nhiên lại bắt đầu cười khổ, sau đó mới nói: “Trước tiên ngươi cứ xem tiếp đi, nhìn xem vẻ ngoài và thực lực của tiểu tử đã thả ra Bát Sí Tử Mãng này rồi lại nói, nếu ngươi không thể liên tưởng đến điều gì, thì đợi lát nữa ta lại nói cho ngươi.”
Lời này vừa nói ra, Đinh Tịch kia đã bắt đầu chú ý quan sát vẻ ngoài và thực lực của Đỉnh Hạo, sau đó cả người hắn ta chấn động, không thể tưởng tượng nổi mà quay đầu liếc mắt nhìn Đinh Nhiên một cái, nhỏ giọng lén lút mở miệng nói: “Ngươi nói là, hắn là…của lão tam ư…”
@ @ @ Ê ñ {3 ñ Ñ @ @ @
Chương 888: Phong ba ngừng thổi 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nhìn thấy biểu cảm kinh ngạc tới cực điểm kia của Đinh Tịch, Đỉnh Nhiên không khỏi cười khổ gật đầu.
“Hay thật, tiểu tử này tu luyện thế nào vậy, sao thực lực lại mạnh mẽ đến mức này, e là nếu như ta tự mình đối đầu với hắn, cũng sẽ không có được chút ích lợi nào.
Lão tam thế mà lại thật sự sinh ra một nhỉ tử tốt!” Đinh Tịch mở miệng cảm thán vô cùng.
Mà đúng là trong những người này, Đinh Tịch cao thủ duy nhất có tu vi đạt tới Hợp Thể trung kỳ.
Lúc này, Đỉnh Hạo tất nhiên không biết Đinh Tịch ở bên dưới đã biết thân phận của mình.
Hắn đang chiến đấu lấy một chọi hai với cặp phu thê Đỉnh Dương kia, mà nếu quan sát hành động của hắn trước mắt, sẽ phát hiện thế mà Đinh Hạo vẫn chưa gặp bất lợi chút nào.
Công pháp trong chốc lát này, đã khiến toàn bộ những người phía dưới bị thực lực của Đinh Hạo làm cho khiếp sợ, trong đó còn bao gồm cả mấy người Hoàng Lam Nhân và Thượng Tú Tú đã biết thực lực của Đinh Hạo không tầm thường ngay từ đầu.
Dù là mấy người các nàng, cũng không đoán được rằng thực lực thật sự của Đỉnh Hạo thế nhưng mạnh mẽ tới mức như vậy.
Thân pháp giống như ma quỷ, công pháp mới lạ xuất hiện nhiều lần, phương thức tấn công tàn nhẫn, tu vi cao siêu, dáng vẻ kiên nghị của tuổi trẻ, hơn nữa vóc dáng còn vam vỡ như núi, giống như một ma thần trọng sinh, khiến cho người khác không thể nhìn thẳng.
Ở trong một Ma môn nơi mà thực lực chính là tất cả này, mấy nữ tử Ma môn đang quan sát phía dưới, lúc này đều không khỏi lộ ra về mặt mê say.
Mà những người có tu vi cao thâm đó, cũng đều có biểu cảm nghiêm trọng mà xưa nay chưa từng xuất hiện, trong giây lát, ánh mắt của họ đều đang nhìn chăm chú vào Đinh Hạo, không hề rời đi.
Mà vào ngay lúc này, theo bản năng Đinh Hạo lại cảm giác được một hơi thở khổng lồ nhanh chóng tiếp cận về phía bên này.
Ngoại trừ trước kia khi hắn ở Luyện Ngục Ma Tông, bị Tán Ma kia dùng thần thức nhìn trộm nên mới có cảm giác này, thì đây là lần thứ hai loại cảm giác này xuất hiện.
Đúng là như thế, sau khi Đinh Hạo vội vàng tung ra một chiêu với phu thê Đỉnh Dương, hắn đã đột nhiên lui ra sau một cách thô bạo.
Mà Bát Sí Tử Mãng lúc này, cũng bị Đinh Hạo sử dụng tỉnh thần để gọi tới, đứng ở dưới chân hắn.
Một lão già với khuôn mặt thô kệch đã bất ngờ xuất hiện giữa sân như vậy, nhìn sơ qua thì trông giống một tiều phu vừa mới đốn củi trở về, dường như không bất kì điều gì đáng để coi là đặc biệt.
Nhưng Đinh Hạo lại biết người vừa mới làm cho chính mình có loại cảm giác kỳ quái đó, chính là lão già với khuôn mặt thô kệch này.
Chỉ thấy lão già này vừa xuất hiện, ngay cả đôi vợ chồng Đinh Dương vừa đại chiến với hắn đột nhiên từ không trung bay thẳng xuống chỗ lão giả kia, nhưng bọn họ cũng không dám bay quá nhanh.
Mà hai huynh đệ Đỉnh Tịch cùng Đỉnh Nhiên kia cũng khom người bái kiến với lão già.
Những người khác đang quan sát, thấy lão già xuất hiện thì đều có vẻ xấu hổ, sau đó đi qua bái kiến.
Chỉ có duy nhất Đỉnh Hạo vẫn ngạo nghễ đứng trên người của Bát Sí Tử Mãng, vẻ mặt vô cảm nhìn mọi chuyện diễn ra.
“Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra vậy?” Lão gàả vừa đến nơi, nhìn thấy nơi bị lửa và cơ thể to lớn của Bát Sí Tử Mãng làm cho ng6n ngang, thì lớn tiếng quát Đinh Tịch, tuy rằng lão già không dùng một tia chân khí nào nhưng âm thanh lại sáng như tiếng chuông lớn.
Đỉnh Tịch là người biết rõ chân tướng mọi việc, biểu cảm hơi xấu hổ cười khổ mà nói với lão già: “Phụ thân, tại sao lại làm kinh động đến cả lão nhân gia người rồi?”
Nghe được cách xưng hô của Đỉnh Tịch, Định Hạo lập tức biết được thân phận của lão giả trước mắt này chính là gia chủ Đinh gia – Đinh Liệt. “Các ngươi ở bên này làm ầm ï lên, hết kêu đánh lại kêu giết, lão tử làm sao có thể không nghe thấy.” Đỉnh Liệt phẫn nộ quát lên, sau đó nhìn quay đầu lại nhìn Đỉnh Hạo đang ngạo nghệ đứng giữa không trung, vẻ mặt có hơi kinh ngạc, hình như hắn cũng phát hiện ra Đinh Hạo có điểm giống với Đỉnh Việt.
Sau đó, vẻ mặt lão giả đầy nghi hoặc nhìn Đinh Tịch nói: “Tiểu tử này là ai, tuổi còn trẻ mà lại có thực lực mạnh đến vậy, Ma Môn của chúng ta từ khi nào lại có một cao thủ trẻ tuổi như vậy, sao ta lại không biết?”
Nghe Đinh Liệt nói như vậy, Đinh Tịch và Đinh Nhiên lập tức lộ ra khuôn mặt hơi vui mừng, chỉ có hai vợ chồng Đinh Dương là lộ ra vẻ xấu hổ.
“Phụ thân, tiểu tử này là Lão Tứ mời đến nhập cốc, không những đả thương Đỉnh Ninh mà còn đánh cho Thiên Độc Chân Nhân bị thương.
Một thân ma công tuy phi phàm nhưng lại là người rất liều lĩnh, ngay cả ta và hai người Đỉnh Dương cũng không thể chế trụ được hắn, ngươi nhất định phải làm chủ cho bọn ta.” Thê tử Đỉnh Dương đột nhiên mở miệng nói.
Chương 889: Phong ba ngừng thổi 2
Chuang 890: Phong ba ngừng thổi 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nghe thê tử Đinh Dương nói thế, ánh mắt của Đinh Liệt một lần nữa lại dừng ở người Đinh Hạo đang đứng trên Bát Sí Tử Mãng, sau đó mới quay qua hỏi Đỉnh Nhiên: “Sự thật có đúng như lời của nàng nói không?”
Đỉnh Nhiên lộ ra vẻ mặt cười khổ, ấp a ấp úng nói với Đỉnh Liệt: “Phụ thân, chuyện không phải như vậy đâu.
Tình huống này có hơi phức tạp, nói vài câu thì không rõ được, nếu không thì chúng ta tìm một chỗ khác ta sẽ nói lại tỉ mỉ kỹ càng mọi việc?”
Nghe Đỉnh Nhiên nói như thế, Đinh Liệt gầm lên một tiếng rồi nói: “Mẹ nó, có cái chuyện gì mà không thể nói cho lão tử nghe, ấp a ấp úng cái gì? Nhiều người ngoài ở đây như vậy, không nhanh chóng xử lý chuyện này, mặt mũi của lão tử vứt đi đâu? Có lời mau nói, có rắm mau thả, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”
Thấy Đinh Liệt tức giận như vậy, Đinh Nhiên liếc mắt nhìn Đỉnh Hạo đang ngạo nghễ đứng giữa không trung, cười khổ giải thích: “Phụ thân, thật ra thì đều là người một nhà, hắn không phải người ngoài.”
Lời này vừa nói ra, chẳng những Đinh Liệt mà ngay cả một ít người quan sát trận chiến cũng đều lộ ra vẻ mặt khó hiểu mà nhìn Đinh Nhiên.
“Ách, hắn chính là con trai của Lão Tam, là người mà chúng ta tìm nhiều năm cũng không thấy, bây giờ hắn đã trở về, hắn tên Đỉnh Hạo.” Đỉnh Nhiên cười khổ giải thích.
Những người vốn lộ ra vẻ nghi hoặc sau khi nghe lời này đều vô cùng sửng sốt, kinh ngạc nhìn thân hình Đinh Hạo đứng trên thân Bắt Sí Tử mãng, tất cả mọi người đều ngây ngẩn, biểu cẩm trên mặt không ai giống ai!
Có người kinh ngạc, có người vui mừng, người sợ hãi, người thì hạnh phúc, các loại biểu cảm của những người đang quan sát cuộc chiến đều hiện rõ lên mặt.
Mà khuôn mặt của Định Liệt không ngừng run rẩy, hai mặt trợn trừng nhìn chằm chằm vào Đỉnh Hạo.
Không biết qua bao lâu, trên mặt Đinh Liệt hiện lên vẻ vui mừng sau đó ngượng ngùng cười, mở miệng nói: “Ta nói tên nhóc này làm sao có thể mạnh như vậy, càng nhìn càng thấy thuận mắt, hóa ra lại là cháu trai của ta!”
Lời vừa nói ra, mọi người đều bật cười.
Chỉ có Đinh Hạo vốn đang đứng giữa không trung, lúc này đột nhiên hừ lạnh một tiếng, từ tư thế đứng thẳng ngồi xếp bằng xuống, mắt nhắm lại không hề cho hắn ta một tí mặt mũi nào.
Mắt thấy biểu hiện như thế của Đỉnh Hạo, biểu tình của Đinh Liệt có hơi xấu hổ, xoa tay nói: “Cái này… Cái kia…, ta nói này cháu trai! Tình huống thật sự không như ngươi nghĩ đâu, năm đó không phải là Đinh gia ta không cần người.
Ài, chuyện này không nên nói ở đây! Đi với gia gia, gia gia nói cho ngươi biết.”
Đỉnh Hạo đang ngồi xếp bằng trên thân Bát Sí Tử Mãng lúc này liền nhắm mắt hừ lạnh một tiếng, sau đó lãnh đạm nói: “Không nên kéo gần quan hệ như vậy, ta không với cao nổi! Lần này ta đến Đông đại lục của các ngươi cũng chỉ là muốn biết rõ ràng về thân thế của bản thân, sau khi biết rõ sự tình thì sẽ trở về, ta không hề có hứng thú đối với Đỉnh gia mấy người.
Đợi sau khi Đỉnh Việt trở về thì bảo hắn tới gặp ta, ta tạm thời sẽ ở trong lầu các của Đỉnh Nhiên.”
Nói xong lời này, Đinh Hạo nhắm mắt bất động, dùng tâm thần tương thông ra lệnh cho Bát Sí Tử Mãng bay về phía lầu các của Đỉnh Nhiên.
Lúc này, Đinh Liệt sốt ruột quát lớn: “Uy uy, cháu trai ngoan, ngươi đừng có đi mà, ta còn có lời muốn nói!”
Vừa nói hắn ta vừa đuổi theo Đỉnh Hạo nhưng lại bị Đỉnh Nhiên kéo lại nên không thể đuổi theo.
“Tiểu Tứ, ngươi lôi ta làm cái gì?” Đinh Liệt thổi râu trừng mắt nói.
“Phụ thân, bây giờ cứ mặc kệ hắn đi đã, chuyện sau này ta sẽ nói với hắn, nhưng người ngàn vạn lần không nên bị buộc chặt với hắn.” Đỉnh Nhiên cười khổ rồi nói.
Nghe Đinh Nhiên nói như vậy, Đinh Liệt mới dừng lại sau đó nhìn bốn phía xung quanh, mở miệng nói: “Thôi thôi, tất cả mọi người giải tán hết đi, đến từ đâu thì về ở đó cho lão tử.
Có cái gì hay ho đâu mà nhìn, thằng nhóc kia là cháu trai của ta.
Ha ha, lão tử ta rốt cuộc có một thằng cháu trai ngoan.”
Nghe Đinh Liệt nói như vậy, mọi người ai ai cũng đều lắc đầu cười khổ sau đó từng người rời đi, ngay lúc đó Thượng Tú Tú cười cười nói: “Đinh gia gia, ta có biết một ít thông tin về Đinh Hạo.”
“Ồ! Tiểu nha đầu ngươi làm sao mà biết được vậy, không phải là vừa ý cháu trai của ta đấy chứ, ha ha, nhanh lên nói cho ta nghe.” Đỉnh Liệt nghe Thượng Tú Tú nói như thế thì liền hứng thú hỏi.
Nghe được lời nói của Đinh Liệt, Thượng Tú Tú lè lưỡi cười: “Thôi vẫn để Lam Nhân tỷ tỷ nói đi thôi, dù sao tiểu tử này dọc đường đều đi cùng với Lam Nhân tỷ tỷ, hộ tống tỷ ấy đến Đông Đại Lục!” @®@ @ Ê ñ {Œ ñ Â@@@
Chuang 890: Phong ba ngừng thổi 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Lời này vừa được nói ra thì Đinh Liệt càng thêm hứng thú: “Hóa ra là nha đầu Lam Nhân này coi trọng cháu trai của ta.
Ữm, nhìn dáng vẻ của hắn thì quả nhiên là đến từ đại lục khác, không biết thời gian qua tiểu tử Đinh Hạo này sống như thế nào, tu vi cao như vậy rốt cuộc tới từ đâu?”
Đỉnh Liệt lẩm bà lẩm bẩm một mình thì đột nhiên vỗ đầu, quay ra đối diện với khuôn mặt hơi phiếm hồng của Hoàng Lam Nhân mà nói: “Ta thế mà quên mất chuyện chính, nhanh nói chuyện cháu trai ta cho ta biết.”
Nghe được yêu cầu của Đỉnh Liệt, Hoàng Lam Nhân đem chuyện bản thân gặp được Đinh Hạo như thế nào nói rõ ràng với Đinh Liệt.
Chờ Hoàng Lam Nhân nói xong, Đỉnh Liệt mới lộ vẻ mặt nghỉ ngờ hỏi: “Ngươi nói là Mộ Dung Thiến để cho Đỉnh Hạo âm thầm bảo vệ các ngươi, là Mộ Dung Thiến được gọi là Tiểu Ma Nữ của Ma Cung ngày đó sao?
Hoàng Lam Nhân gật đầu nói: “Đúng vậy, chỉ là không biết Mộ Dung tỷ tỷ đi đâu, có lẽ tạm thời sẽ không trở lại Đông Đại Lục.” Lúc này, Đỉnh Liệt lộ ra ánh mắt suy tư.
Một lúc sau mới nhìn lướt qua hai phu thê Đinh Dương cùng với Đỉnh Ninh bị Đỉnh Hạo đả thương.
Cuối cùng Đỉnh Liệt nói: “Nếu đã là người một nhà vậy thì bỏ qua đi, dù sao Ninh Nhi cũng không xảy ra chuyện gì, tiểu tử này cả ngày đều đi kiếm chuyện.
Các ngươi cũng chiều hư nó, giờ cho nó chịu chút thất bại chỉ có chỗ tốt chứ không có chỗ xấu.
Theo như tuổi tác và bối phận thì nó cũng là ca ca của Đỉnh Hạo.”
Sau đó hắn ta chằm chằm vào thê tử Đỉnh Dương, Đỉnh Liệt phân phó: “Nếu là người khác, ngươi muốn làm gì thì lão tử cũng không quản.
Nhưng nếu là tiểu tử Đinh Hạo kia thì khác, đó là con trai của Tiểu Tam, là cháu trai của ta, nếu ngươi dám ở sau lưng giở trò đối phó Đinh Hạo thì đừng trách ta trở mặt không nhận người thân.”
Nghe Đỉnh Liệt nói như vậy, vẻ mặt của thê tử Đinh Dương trở nên vô cùng khó coi, nhưng vẫn cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, mở miệng nói: “Phụ thân, sao người lại nói như vậy! Nếu biết hắn là con trai lão Tam, ta đương nhiên sẽ không đả động đến hắn.”
Đỉnh Liệt gật đầu mở miệng nói: “Tốt nhất là như thết”
Sau đó hắn quay đầu nhìn Đỉnh Nhiên nói: “Đinh Hạo tiến vào Độc Long Cốc lúc nào, ngươi làm cách nào phát hiện được thân phận của hắn, tiểu tử ngươi biết được thân phận của hắn mà còn dám gạt lão tử.” Nghe Đinh Liệt chất vấn như thế, Đỉnh Nhiên lộ ve mặt cười khổ mở miệng trả lời: “Là Tiểu Hạc Nhi và Tiểu Y dẫn hắn vào trong cốc, nhưng mà cho dù hai người họ không dẫn theo hắn đến thì tiểu tử này cũng sẽ đến đây mà thôi.
Ta mới biết thân phận của hắn được vài ngày, đang cân cân nhắc xem nên nói với người như thế nào!
Tiểu tử Đinh Hạo này thật sự rất bí ẩn, chỉ sợ rằng hắn cũng không đem thế lực Đinh gia chúng ta để vào mắt, người xem đồ hắn mặc và pháp bảo lại còn tu vi và con Bát Sí Tử Mãng kia nữa.
Đừng nói là đời thứ ba Đinh gia, cho dù là ta thì cũng phải thèm đến đỏ mắt.”
Nghe Đinh Nhiên nói như vậy, Định Liệt nghĩ ngợi gật đầu nói: “Cũng đúng, tiểu tử này ở ngoài lăn lộn cũng rất khá, nhưng nếu là cháu trai của Đỉnh Liệt ta thì lợi hại như vậy cũng là điều bình thường.”
Sau đó Đinh Liệt trừng mắt nhìn Đỉnh Hạc cùng Đinh Y, vuốt râu nói: “Hai đứa ngốc các ngươi chẳng lẽ không nhìn ra hắn là ca ca các ngươi hay sao, mau nói cho gia gia biết rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?”
Nhưng mà hình như nghĩ tới việc gì đó, hắn ta xua xua tay nói: “Thôi bỏ đi, toàn bộ Đinh gia cùng ta đến đại điện nghị sự để nói rõ ràng về việc này.” Sau đó thân hình Đinh Liệt lóe lên rồi biến mất ngay tại chỗ không để lại dấu vết.
Mà đám người Đinh Nhiên phía sau cũng đều nhao nhao hướng phía sau mà bước đi.
Mà Đỉnh Hạo rời đi nơi đó vẫn đang ngồi xếp bằng trên thân của Bát Sí Tử Mãng, nhàn nhã thong dong suốt đường đi tới nơi lầu các của Đinh Nhiên.
Lúc này, Đinh Hạo mới suy đoán tu vi của Đinh Liệt để rồi khẳng định là cao đến dị thường.
Đối chiếu tin tức có được từ Phiêu Miểu Các, Đinh Liệt hiển nhiên không phải độ kiếp thất bại mà tán đi ma công, nếu Đỉnh Hạo nhìn không thấu tu vi của hắn thì có thể khẳng định Đinh Liệt đã bước vào Độ Kiếp kỳ.
Từ thái độ của Đinh Liệt đối với Đinh Hạo, hình như thân thế của bản thân Đinh Hạo còn có ẩn tình khác.
Hơn nữa xem bộ dáng của Đỉnh Liệt thì hẳn là sẽ không làm khó Đỉnh Hạo .Nếu vừa rồi Đỉnh Gia trở mặt nháo một lần, chỉ bằng thực lực của Đỉnh Liệt thì Đinh Hạo muốn bình yên rời đi Đỉnh Gia cũng đừng mơ tới.
@ @ @ Ê ñ {3 ñ Ñ @ @ @








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










