[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 88 : Trong Độc Long Cốc 2 (c871-c880)
❮ sautiếp ❯Chương 871: Trong Độc Long Cốc 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Bà lão gật đầu, nói: “Theo ta, tiểu tử này còn lợi hại hơn nhiều so với tin tức nhận được từ Tây Đại Lục, nếu không phải bên đó nói tiểu tử này có thực lực kinh người, e rằng đến bây giờ chúng ta đều nghĩ rằng hắn cũng chỉ mới tới Nguyên Anh kỳ.
Nhưng hiện tại ta rốt cuộc đã biết, Phân Thần kỳ bây giờ hắn vừa mới đột phá được, mấy ngày trước chính là đột phá ở trong mật thất này.” Vừa dứt lời, Lương Trạm kinh ngạc, mở miệng nói: “Phân Thần kỳ! Dựa theo tin tức chúng ta nhận được, tuổi thật của tiểu tử này chỉ sợ chưa tới năm mươi tuổi, thế mà đã đột phá tới Phân Thần kỳ, thế hệ trẻ ở khắp các địa lục, mấy người tu luyện nhanh nhất cũng không hề tiến bộ nhanh như hắn, quả nhiên là quái vật.” Bà lão lắc đầu, lộ vẻ ngưng trọng, mở miệng nói: “Nếu ta đoán đúng, e rằng thực lực chân chính của hắn sẽ không ngừng ở đây, mấy ngày trước ta nhận được tin, bởi vì tiểu tử này, trong lúc Chiêu Hồn Sử của Khô Lâu Tứ Sứ đang trả thù tiểu cô nương Hoàng gia, một người trong đó còn bị tiểu tử này đả thương, hiện tại Khô Lâu Môn đang tìm kiếm tên tiểu tử này.
Vì thế, tiểu tử này chắc chắn còn đang ẩn giấu thực lực, để đoán thử xem, tiểu tử này e rằng thấp nhất cũng có thực lực Hợp Thể sơ kỳ!”
Nghe bà lão giải thích như thế, Lương Trạm trực tiếp ngơ ngác cả người.
Một lát sau, Lương Trạm lắc đầu cười khổ nói: “Còn trẻ như thế mà đã có thực lực mạnh mẽ như vậy, thật sự là khó có thể tưởng tượng, không biết hắn sẽ có hành động gì sau khi biết được chân tướng ở Đinh gia.
E rằng nếu gia chủ của Đinh gia biết hắn có thực lực như vậy, tất nhiên sẽ không để hắn dễ dàng rời khỏi đó, trong thế hệ trẻ Chiến Thiên Tông Hội của bảy đại gia tộc, hình như ba đời liên tục của Đỉnh gia chưa từng tiến vào ba thứ hạng đầu, hơn nữa, Chiến Thiên Tông Hội thứ chín đang gần ngay trước mắt, dựa vào tính tình sĩ diện chết tiệt của gia chủ Đinh gia, nếu biết được Đỉnh Hạo có thực lực như thế, không trói chặt hắn lại mới lạ.”
“Cũng chưa chắc, theo tin tức chúng ta nhận được, tiểu tử này cũng không phải là loại người mặc người khác bài bố.
Ngươi thấy hắn tuổi còn trẻ, trong tay cũng đã nắm giữ thực lực bất phàm như Vô Cực Ma Tông, thuộc hạ dưới trướng còn có cao thủ Hợp Thể hậu kỳ, chỉ sợ sẽ không dễ nói như vậy, huống chỉ lúc trước Độc Long Cốc và Thần Tiêu Đạo Tông cũng chưa từng thừa nhận thân phận của tiểu tử Đỉnh Hạo này.
Hơn nữa, thời điểm Thần Tiêu Đạo Tông phái người tru sát chủ tớ Đinh Hạo, Độc Long Cốc cũng không phái người ra tay tương trợ.” Bà lão phản bác nói.
Lương Trạm gật đầu, nói: “Cũng đúng, nhưng tiểu tử này trong tương lai chắc chắn sẽ trở thành một trong số những nhân vật khó lường trên đại lục, ngươi lập tức phái người bẩm báo mấy tin tức này lên trên.
Sau này, nếu lại giao dịch với Vô Cực Ma Tông, về mặt giá cả có thể giảm được thì giảm, chuyện của Vô Cực Ma Tông bọn họ ở Tam Châu Nhất Đảo, nếu quan trọng, ngươi phái người thông báo cho hắn là được, giá cả cũng phóng khoáng một chút.” “Đã biết, tình báo trên Tam Châu Nhất Đảo chính là do cô nương khôn khéo của chúng ta làm chủ, những việc này không cần ngươi nói, nàng đã sớm sắp xếp rồi.” Bà lão cười nói, nếp nhăn trên mặt nhăn thành một đoàn, cứ như khuôn mặt đã bị nếp nhăn bao phủ.
“Ha ha, cũng đúng!” Lương Trạm nghe bà lão nói như vậy, cũng khẽ cười nói.
Đỉnh Hạo đang ở Thương Thiên Các, tất nhiên không biết bọn họ đang nói gì, bây giờ tâm trí đang rối tung cả lên, không biết nên làm như thế nào cho phải, bây giờ xem như đã có bước tiến triển đột phá về thân thế của mình.
Nhưng hiện tại Đỉnh Hạo lại đang bồn chồn, vừa chờ mong vừa oán hận thân thế của mình.
Không biết vì sao lúc trước cha mẹ vứt bỏ mình, dựa theo tình thế hiện tại, dù là phụ thân hay là mẫu thân, ai cũng đại diện cho một thế lực lớn ở Đông Đại Lục, nhưng một người là đạo một người là ma.
Đỉnh Hạo bẻ đầu ngón chân cũng có thể nhận ra được, nguyên nhân mình bị vứt bỏ chắc chắn không thể tránh khỏi những tranh chấp sáo rỗng giữa đạo và ma.
Mà mình chính là người bị hại trong đó, chỉ là nhiều năm đã trôi qua, không biết phụ mẫu của mình bây giờ sống như thế nào, là sống chung với nhau, hay là bị gia tộc mạnh mẽ chia cắt.
Sau khi trải qua một hồi suy nghĩ hỗn loạn, Đinh Hạo vẫn rối tỉnh rối mù, càng nghĩ càng loạn.
Nhưng trong vòng một ngày, Đỉnh Hạo lại đưa ra một quyết định, chính là phải tới Độc Long Cốc tìm phụ thân mình trước, sau khi biết rõ chân tướng rồi tính, bây giờ không phải thời điểm để suy xét chuyện khác.
@ @ @ Ê ñ {3 ñ Ñ @ @ @
Chương 872: Trong Độc Long Cốc 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Vì thế, sau khi Đinh Hạo hỏi bà lão đường đi tới Độc Long Cốc thì không đi đến cửa hàng ở Minh Nguyệt Nhai của Độc Long Cốc hỏi tiếp nữa, mà trực tiếp phi hành về hướng Độc Long Cốc.
Bởi vì tất cả những chuyện mình muốn biết, chỉ có Độc Long Cốc là biết rõ nhất.
Hai tháng sau, cực bắc ở Đông Đại Lục, Độc Long Cốc.
Diện tích Độc Long Cốc rộng lớn, núi non tung hoành, vô vàn dòng suối.
Độc Long Cốc không chỉ có khu vực này, lấy Độc Long Cốc là tâm, tất cả những nơi trong bán kính trăm dặm đều thuộc về phạm vi thế lực của Độc Long Cốc.
Nghe đồn lúc trước đã từng có một con Độc Long ở trong cốc đắc đạo phi thăng, cho nên mới lấy tên là Độc Long Cốc.
Ở trung tâm Độc Long Cốc có sương mù lượn lờ quanh năm, linh khí đồi dào, kỳ hoa dị thú nhiều vô số kể, là một trong số ít các thánh địa tu luyện ở Đông Đại Lục.
Đỉnh gia có thể trong lúc các thế lực hùng mạnh phân tranh Đông Đại Lục, chiếm cứ địa bàn Độc Long Cốc, cũng đã đủ đủ chứng tỏ thực lực bá đạo của Đỉnh gia.
Hiện tại Đỉnh Hạo vừa mới tới khu vực Độc Long Cốc, nhưng cách trung tâm Độc Long Cốc còn khá xa.
Có thể nói, suốt dọc đường, Đỉnh Hạo không hề lãng phí thời gian, hắn đã tăng tốc độ của Nghịch Thiên Ma Kiếm lên cực đại, từ xa chỉ có thể nhìn thấy một đạo bạch quang lóe lên trong hư không.
Khi thấy sắp tới Độc Long Cốc, đột nhiên Đỉnh Hạo cảm thấy Bát Sí Tử Mãng trên người bỗng nhiên trở nên cuồng bạo, còn sử dụng tỉnh thần nói Đỉnh Hạo giảm tốc độ xuống.
Tử Mãng đã tiến hóa tới sáu cánh sẽ có được năng lực thay đổi thân thể lớn hay nhỏ bất kì lúc nào.
Vốn Bát Sí Tử Mãng vô cùng khổng lồ, cho dù đứng ở cạnh nhau thì cũng giống như một ngọn núi nhỏ.
Nhưng bây giờ sau khi Tử Mãng tiến hóa tới sáu cánh, lại có thể thay đổi lớn nhỏ theo ý mình.
Đỉnh Hạo cũng biết nó không quá quen ở trong nhẫn trữ vật, cho nên kêu nó thay đổi thành một con rắn nhỏ đen nhánh, quấn quanh trên cánh tay trái của Đinh Hạo.
Tử Mãng không biết đã biến nhỏ bao nhiêu lần, bây giờ đã trở nên nhỏ nhắn đáng yêu, đôi mắt màu đỏ tím đảo quanh, dáng vẻ hung dữ và tàn bạo ban đầu đã biến mất.
Cho nên hiện tại Tử Mãng gặp phải chuyện gì đó, cho dù Đinh Hạo không kết nối tỉnh thần cũng có thể thông qua động tác của nó đoán được một ít.
Dưới sự dẫn đường của Bát Sí Tử Mãng, một người một mãng thay đổi phương hướng, đi về phía bên trái vài dặm đường, sau đó, trong tầm nhìn của Đinh Hạo đột nhiên xuất hiện cảnh tượng hai nữ tử đang giao đấu với một con mãnh thú.
Hai nữ tử xinh đẹp như hoa, một người mặc hồng y, người còn lại mặc thanh y.
Lúc này, hai nữ tử đang tức giận thở hổn hển đối phó một con mãnh thú khổng lồ giống như con chuột.
Đỉnh Hạo đến gần nhìn vài lần, phát hiện mãnh thú khổng lồ giống như con chuột này, chính là Hỏa Quang Thú trong số các loại dị thú.
Loại Hỏa Quang Thú này chẳng những nanh vuốt sắc bén, còn có thể thét ra lửa, nhìn thấy bộ dáng của con Hỏa Quang Thú này, đạo hạnh chắc gần ngàn năm, hẳn là đã tới tiến độ kết được nội đan.
Vốn Tử Mãng đang nghĩ đến việc ăn thịt Hỏa Quang Thú, khó trách khi cảm thấy hơi thở của Hỏa Quang Thú thì lập tức kêu Đỉnh Hạo thay đổi phương hướng.
Tử Mãng tiến hóa tới sáu cánh, hiện tại sức ăn lớn đến kinh người, dọc đường từ Tây Đại Lục đi tới đây, dù Đinh Hạo có bận như thế nào đi nữa thì vẫn sẽ luôn dành thời gian để cho nó đi săn một mình, sau đó lại nhân người khác không chú ý cất nó đi.
Bởi vì thực lực của Tử Mãng tiến hóa tới sáu cánh đã cao hơn một bậc, cơ bản sẽ không gặp nguy hiểm quá lớn.
Hơn nữa, tỉnh thần của Tử Mãng và Đinh Hạo tương thông, cho nên cho dù gặp nguy hiểm, Đinh Hạo cũng sẽ cảm ứng được, sẽ đến đó cứu giúp kịp thời, cho nên Đinh Hạo vô cùng yên tâm.
Trong khoảng thời gian này, có lẽ là do Tử Mãng vừa mới tiến hóa, nhu cầu về thức ăn rất lớn, hơn nữa Tử Mãng có cảm ứng đặc biệt đối với hơi thở của dị thú, cho nên dọc đường đi, Bát Sí Tử Mãng đã ăn thịt hàng chục dị thú.
Mà rõ ràng, Bát Sí Tử Mãng đã coi Hỏa Quang Thú trước mắt là thức ăn của mình.
Nhưng sau khi Đinh Hạo nhìn thấy hai nữ tử này thì lập tức kết nối tỉnh thần kêu Bát Sí Tử Mãng tạm thời đừng nóng nảy.
Thực lực của hai nữ tử này đều là Xuất Khiếu sơ kỳ, vải det quần áo và phẩm chất pháp khí của hai người, Đinh Hạo chỉ nhìn thoáng qua thì cũng đã biết đều là vật phẩm có giá trị liên thành.
Lại nghĩ tới nơi này chính là phạm vi thế lực ở Độc Long Cốc, có thể chắc chắn hai nữ tử này chính là người của Đinh gia ở Độc Long Cốc.
Chương 873: Vạch trần thân phận 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nhìn tuổi và tướng mạo của hai nữ tử này, Đinh Hạo đoán có lẽ hai người này là muội muội của mình hoặc đại loại như vậy! Tuy rằng Đỉnh Hạo không hề có bất kì cảm tình gì với Đinh gia, nhưng nghĩ tới chuyện có lẽ mình có hai muội muội như thế này, trong lòng không nhịn được cảm thấy kỳ dị.
Nếu không phải có tầng quan hệ này, nói không chừng Đỉnh Hạo cũng không thèm liếc mắt nhìn, lập tức kêu Bát Sí Tử Mãng ăn thịt Hỏa Quang Thú luôn, nếu hai nữ tử này có dị nghị, tất nhiên sẽ bị Đinh Hạo tru sát.
Nhưng hiện tại, nếu Đinh Hạo đã biết thân thế của mình, đoán được đối phương có lẽ chính là muội muội của mình thì không còn tiện ra tay như trước.
Hơn nữa, Đinh Hạo cảm thấy thông qua quan hệ với hai nữ tử này, nếu có thể trà trộn vào Đỉnh gia, vậy âm thầm tìm hiểu một chút tình hình trước, có lẽ cũng là một ý kiến không tồi.
Bản năng động vật của Hỏa Quang Thú, sớm đã khiến nó cảm giác được có địch thủ cường đại đang âm thầm nhìn trộm mình.
Sau đó phát hiện Đỉnh Hạo và Bát Sí Tử Mãng dừng ở trên hư không phía trước hai nữ tử này, nói chính xác hơn thì là phát hiện Bát Sí Tử Mãng đang quấn quanh trên tay trái của Đinh Hạo.
Chờ đến khi nhìn thấy hai mắt nhỏ đỏ tím sáng ngời của Tử Mãng, Hỏa Quang Thú càng trở nên điên cuồng, muốn lập tức rời khỏi đây.
Trong miệng thét ra lửa khắp nơi, khu vực gần nó, mấy mảnh đất đang ẩm ướt nhanh chóng khô cằn, thực vật xung quanh cũng đều mất đi hơi nước, không bao lâu đã héo chết.
*Y Nhược tỷ, làm sao bây giờ? Sao Hỏa Quang Thú đột nhiên lại trở nên lợi hại như vậy.” Khi nữ tử mặc váy màu lam nhạt thấy Hỏa Quang Thú đột nhiên giống như nổi điên, vừa phát ra kiếm mang công kích Hỏa Quang Thú, vừa sốt ruột hỏi nữ tử mặc váy đỏ bên cạnh.
“Đinh Hạc chết tiệt, muội sợ cái gì! Hiện tại Hỏa Quang Thú trở nên như vậy, chứng tỏ nó đã cạn kiệt sức lực, cố gắng bắt lấy nó, chỉ cần lấy được nội đan của nó, tu vi của tỷ tỷ ta có thể có tiến bộ!” Nữ tử hồng y gọi là Đinh Y Nhược, tràn ngập tin tưởng an ủi nói.
Nghe Đinh Y Nhược nói như thế, Đinh Hạc tựa hồ cũng đã bình tĩnh trở lại, kiếm mang trong tay càng sắc bén hơn.
Đỉnh Hạo đang ở trên không quan sát cho tới bây giờ, biết Hỏa Quang Thú chính vì sợ hãi Bát Sí Tử Mãng mới có thể trở nên cuồng bạo như thế.
Tuy rằng hai nha đầu này tựa hồ cũng không tính là yếu, nhưng muốn không trả giá bất kì đại giới gì tiêu diệt được Hỏa Quang Thú, chỉ sợ cũng không dễ như vậy.
Vì thế, Đinh Hạo đang lơ lửng trên hư không, cười lớn một tiếng, sau đó từ hư không đáp xuống, bay thẳng tới nơi hai nữ tử đang giao tranh với Hỏa Quang Thú.
Hai nữ tử đang tập trung toàn bộ tỉnh thần đối phó với Hỏa Quang Thú, khi nghe thấy tiếng cười của Đinh Hạo, đều lộ vẻ hoảng sợ, khiếp sợ.
Hai người đồng loạt đề phòng lui về phía sau vài bước, nhưng khi hai nàng lui ra sau, Hỏa Quang Thú không ai đối phó đột nhiên chạy trốn từ phía sau.
Nhưng lúc này, Đỉnh Hạo đã di chuyển, ngăn chặn đường đi của Hỏa Quang Thú.
Đỉnh Hạo cười nhạt, mở miệng nói: “Hai vị cô nương không cần sợ hãi, các ngươi không phải muốn tru sát Hỏa Quang Thú sao? Nếu đã như vậy, tại hạ liền giúp các ngươi một phen, ba người chúng ta hợp lực, tiêu diệt Hỏa Quang Thú, nội đan của Hỏa Quang Thú thuộc về các ngươi, da thịt còn lại của Hỏa Quang Thú thì coi như là thù lao của ta, không biết ý của hai vị như thế nào?” Người trong Ma Môn luôn đặt lợi ích lên hàng đầu, nếu Đinh Hạo cái gì cũng không cần nhưng muốn trợ giúp hai người các nàng, vậy hai người chắc chắn sẽ cho rằng Đỉnh Hạo không có ý tốt, cho dù hiện tại Đỉnh Hạo đưa ra phương pháp phân chia này, Đinh Y Nhược vẫn lộ vẻ nghi hoặc, ánh mắt nhìn Đỉnh Hạo có chút không quá tín nhiệm.
Nội đan và da thịt của Hỏa Quang Thú tương đối trân quý, điều này ai cũng biết.
Mà sau khi Đinh Hạo sử dụng Liễm Tức Quyết, thực lực bị hắn được khống chế ở Xuất Khiếu trung kỳ, vừa khéo cao hơn một bậc so với hai nữ tử này, cho nên hai người này vẫn bán tín bán nghỉ đối với cách chia của Đỉnh Hạo, không biết có nên lựa chọn tin tưởng hắn hay không?
Đối với Đinh Hạo bây giờ, nội đan của Hỏa Quang Thú lúc này mới chỉ có đạo hạnh một ngàn năm, hắn hoàn toàn không để vào mắt.
Sở đĩ nói như vậy, hoàn toàn chính là vì muốn để cho hai người này một món nợ ân tình, hy vọng có thể nhân cơ hội trà trộn vào Đỉnh gia, cho nên mới đưa ra một đề nghị bất lợi như vậy.
Đỉnh Hạo cũng nhận ra sự do dự của hai nàng, khẽ mỉm cười nói: “Nếu các ngươi không động thủ nhanh, Hỏa Quang Thú sẽ chạy trốn khỏi đây mất.”
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Chương 874: Vạch trần thân phận 2
hương 875: Vạch trần thân phận 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Hỏa Quang Thú nhìn thấy Bát Sí Tử Mãng đang quấn quanh cánh tay Đinh Hạo, không khỏi kinh sợ bỏ chạy về phía Đinh Hạc.
Mà Đỉnh Hạo vẫn nhàn nhạt cười chậm rãi đi tới gần, không dám quá mức tấn công mãnh liệt, dọa sợ hai nữ tử này.
Nghe Đinh Hạo nói thế, lại nhìn Hỏa Quang Thú đang chạy trốn về phía mình, hai nữ tử thét to một tiếng, chưa kịp trả lời Đinh Hạo đã theo bản năng bắt đầu ra tay công kích.
Mà lúc này, Đinh Hạo cũng nhanh chóng tiếp cận.
Thừa dịp hai nữ tử không chú ý, kêu Bát Sí Tử Mãng đang quấn quanh cánh tay phun ra một luồng khí đen, lao nhanh như chớp về phía Hỏa Quang Thú.
Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay Đinh Hạo cũng không nhàn rỗi, một đạo kiếm mang chỉ dày hơn hai nữ tử một chút, sau khi Đỉnh Hạo ẩn chứa lực lượng, bắn ra ngoài đâm vào thân thể của Hỏa Quang Thú.
Hỏa Quang Thú vốn còn đang tung tăng nhảy nhót, phun lửa khắp nơi, sau khi giao tranh với Đỉnh Hạo và hai nữ tử này, đột nhiên bị trọng thương, cả người máu tươi đầm đìa ngã trên mặt đất.
Chỉ có Đinh Hạo biết rõ, sở dĩ Hỏa Quang Thú bị đánh chết nhanh như vậy, nguyên nhân chủ yếu vẫn là do luồng khí đen Bát Sí Tử Mãng vừa bắn ra từ miệng.
Mà kiếm mang mình và hai nữ tử thi triển, chỉ có tác dụng vẽ mắt cho rồng mà thôi.
Hai nữ tử tên là Đinh Y Nhược và Đinh Hạc, hiển nhiên cũng vì biến cố đột nhiên này mà khiến hai người ngơ ngác.
Không hiểu vì sao Hỏa Quang Thú hai người đã chỉnh chiến nửa ngày cũng không thể thu phục, nhưng sau khi Đỉnh Hạo gia nhập lại không chịu nổi một kích như vậy.
Đối với biểu cảm kinh dị của hai nữ tử, Đinh Hạo chỉ quan sát, nhưng không hề nói gì.
Thong dong đi tới cạnh Hỏa Quang Thú bị đánh thành trọng thương, Nghịch Thiên Ma Kiếm kết liễu Hỏa Quang Thú, sau đó, Đinh Hạo không chút khách khí đâm một nhát kiếm, từ trán của Hỏa Quang Thú lấy ra nội đan hỏa sắc bằng một cái nắm tay của trẻ con.
Chuyển động Nghịch Thiên Ma Kiếm một chút, sau đó ném nhẹ ra ngoài, nội đan hỏa sắc từ trên Nghịch Thiên Ma Kiếm bay ra ngoài, bay tới chỗ Đỉnh Y Nhược đang có chút ngơ ngác.
“Thất thần làm gì, đây là nội đan ngươi muốn, cất nhanh đi, đừng có nói ta chiếm tiện nghỉ của ngươi đó!” Khi thấy Đinh Y Nhược ngơ ngác, Đỉnh Hạo không khỏi mở miệng nhắc nhở.
“Ừm! Đã biết.” Lúc này, Đinh Y Nhược dường như mới kịp phản ứng.
Vội động khởi cơ thể, vòng tay mặc ngọc trắng nõn trên cổ tay lóe sáng, nội đan của Hỏa Quang Thú lập tức bị nàng cất đi.
Mà lúc này, Đinh Hạo vẫn đưa lưng về phía hai người, thả Tử Mãng đang quấn quanh ở cánh tay mình ra, dừng trên thân thể Hỏa Quang Thú.
Sau đó có thể lấy mắt thường thấy được thân thể Hỏa Quang Thú dần dần biến mất từng khúc, chỉ sau một lát, toàn bộ thân thể Hỏa Quang Thú đều đã lọt vào trong cơ thể của Bát Sí Tử Mãng.
“Này, tiểu tử ngốc, ngươi tên là gì? Cảm ơn ngươi giúp bổn cô nương một cái đại ân, nếu không phải có ngươi trợ giúp, hai tỷ muội chúng ta xác thật còn phải tốn một chút công phu mới có thể bắt lấy Hỏa Quang Thú.
Ừm, nếu đã như vậy, vậy dựa theo ước định, da thịt Hỏa Quang Thú thuộc về ngươi.” Lúc này Đinh 了 Nhược người mặc hồng y nói cảm ơn với Đỉnh Hạo đang đưa lưng về phía mình.
“Ha ha, Y Nhược tỷ tỷ, sao tỷ lại gọi hắn là tiểu tử ngốc?” Đinh Hạc người mặc thanh y cười nhẹ một tiếng, tựa hồ có chút thẹn thùng nói.
“Không phân biệt rõ sự trân quý của nội đan và da thịt của Hỏa Quang Thú, không phải tiểu tử ngốc thì là gì, đừng thấy hắn quần áo chỉnh tề, còn mang theo nhẫn trữ vật, chắc chắn là mới vào đời tu hành không lâu, bằng không sao kiến thức cơ bản như vậy cũng không biết.” Nghe Đinh Hạc hỏi Đỉnh Y Nhược thấp giọng nói, giải thích cho Đỉnh Hạc bên cạnh.
“Ừm, có lý!” Đinh Hạc cũng gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Tuy hai người cố tình thấp giọng, nhưng dựa vào tu vi cao tuyệt của Đinh Hạo, sao có thể không nghe rõ hai người này đang nói gì sau lưng mình.
Lắc đầu âm thầm cười khổ, dù thế nào thì Đinh Hạo cũng không hề dự đoán được ý tốt của mình, cố gắng trợ giúp bọn họ bắt Hỏa Quang Thú, chưa tính không nhận được thù lao gì, trong mắt hai muội muội chưa nhận nhau này, thế nhưng biến thành ngu ngốc. “Tiểu tử ngốc, đang nói ngươi đó, ngươi tên là gì, đến Độc Long Cốc chúng ta làm gì?” Đinh Y Nhược đanh đá mở miệng nói, vừa nói vừa đi tới trước mặt Đỉnh Hạo.
Khi thấy thi thể Hỏa Quang Thú vừa nãy đã biến mất, không khỏi bật cười thành tiếng, nói với Đinh Hạc đang thẹn thùng: “Động tác của tiểu tử ngốc này thế mà cũng nhanh đấy chứ, mới có một lát cũng đã giải quyết xong thân thể của Hỏa Quang Thú.”
@ @ @ Ÿ ñ £ ñ Â @ @ @
hương 875: Vạch trần thân phận 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nghe nàng nói như vậy vừa, trong lòng Đinh Hạo âm thầm cười khổ, mà Đỉnh Hạc đang có chút thẹn thùng lại ngẩng đầu nhìn thoáng qua Đinh Hạo, âm thầm mỉm cười.
“À, ta là Trương Hạo, vẫn luôn ở trong biển rộng tu luyện với sư phụ của ta, lần này nghe theo lệnh của sư phụ, ra khỏi biển du lịch trên đất bằng một khoảng thời gian, ngày thường thích ăn nhất, nghe nói mãnh thú ở Độc Long Cốc nhiều nên mới tới đây đi dạo.” Đinh Hạo giấu tên thật mình, cười đáp.
“À, thì ra ngươi tên Trương Hạo, quả nhiên là tiểu tử ngốc, có vẻ ngươi muốn thân thể Hỏa Quang Thú, chính là vì tham ăn!” Đinh Y Nhược kinh ngạc nói.
Dừng một chút, sau đó nhìn chăm chú Đỉnh Hạo, đột nhiên nói với Đinh Hạc: “Muội nhìn tiểu tử này có phải lớn lên rất giống tam thúc hay không, trừ thân thể cao lớn cường tráng, khuôn mặt này thế mà giống đến bảy tám phần, thật kỳ quái!”
Nghe nàng nói như vậy, Đinh Hạc cũng ngẩng đầu nhìn kỹ Đinh Hạo, sau đó che miệng thở dốc, cũng khẽ gật đầu.
Mà lúc này, Đinh Hạo cũng biết mình đã đoán đúng, hai nữ tử này quả nhiên là muội muội chưa từng gặp mặt của mình, tam thúc trong miệng bọn họ tất nhiên chính là phụ thân của Đỉnh Hạo Đỉnh Việt, cũng là nhỉ tử thứ ba của gia chủ đương nhiệm của Đỉnh gia!
Đinh Hạo “kinh ngạc”, bật thốt: “Thế mà còn có loại chuyện này, không biết hai vị cô nương có thể dẫn ta gặp mặt tam thúc các ngươi không, xem thử có phải là thật không?”
Đỉnh Y Nhược gật đầu, mặt lộ vẻ khó xử nói: “Được thì được, nhưng tam thúc bây giờ tạm thời không ở trong cốc, không biết khi nào mới quay về cốc.”
“À, thì ra là thế, nhưng không sao, ta có thể đợi, dù sao ta cũng không có việc gì làm.” Sao Đỉnh Hạo có thể nguyện ý buông tha cơ hội như vậy, vội vàng nói.
“V Nhược tỷ, hắn thích ăn, tính tình và sở thích của hắn có phần giống tứ thúc, tứ thúc bây giờ đang ở trong cốc, có lẽ sẽ thấy thích hắn.” Đỉnh Hạc thẹn thùng thấp giọng nói.
“Ừm, không sai, nhưng nhìn bộ dáng và khuôn mặt như đồ nhà quê của tiểu tử này, e rằng cũng chưa từng được ăn ngon, làm sao có thể so sánh hắn với tứ thúc được!” Đỉnh Y Nhược mở miệng nói.
Nhưng vẫn gật đầu, mở miệng nói: “Thấy ngươi giúp tỷ muội chúng ta ra tay đối phó Hỏa Quang Thú, ta sẽ dẫn ngươi đến Đỉnh gia chúng ta ở Độc Long Cốc chơi mấy ngày, thấy tiểu tử ngươi cũng là tu công pháp Ma Môn, hẳn là không có vấn đề gì.” Nghe nàng nói như vậy, khuôn mặt Đỉnh Hạo lộ vẻ vui mừng quá đỗi, không khỏi liên tục gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Sau nửa canh giờ, Đinh gia ở Độc Long Cốc.
Đỉnh Hạo đi theo sau hai vị tiểu thư, một đường thuận lợi tiến vào Đỉnh gia ở Độc Long Cốc.
Dọc theo đường đi ở đây, Đỉnh Hạo mới chân chính hiểu được thế lực Độc Long Cốc kinh người như thế nào, ánh sáng bố trí bên ngoài khiến Đinh Hạo nhìn đến mức có cảm giác kinh tâm động phách, các loại độc vật tùy ý có thể nhìn thấy, dựa vào ánh mắt của Đinh Hạo khi đã chung sống với Độc Ma Vương Diệc Hàn nhiều năm, chỉ là chướng khí màu hồng phấn nhàn nhạt phiêu tán ở trên đỉnh đầu đã có thể đủ để khiến cả người người Tu Chân dưới Xuất Khiếu kỳ hư thối.
Ngoài chướng khí màu hồng phấn, dọc theo đường đi Đỉnh Hạo còn nhìn thấy vô số kể các loại động vật và thực vật kịch độc mình đã biết.
Uy lực cường đại trong đó thậm chí có thể khiến cao thủ Phân Thần kỳ không chạy trốn được, còn chưa kể những độc vật Đỉnh Hạo chưa biết tên, e rằng chỉ có Độc Ma Vương Diệc Hàn tới đây mới có thể chân chính biết tác dụng của các độc vật này.
Độc dược khắp nơi chẳng qua là một loại nguy hiểm, trừ cái này ra thì vẫn còn trận pháp không ngừng xuất hiện, khiến cho Đỉnh Hạo choáng váng.
Hơn nữa, hắn có thể cảm nhận được những hơi thở mạnh mẽ âm thầm ẩn giấu trong lầu các khắp nơi, khiến Đỉnh Hạo cảm thấy hãi hùng khiếp vía khi đi trên đường!
Âm thầm phán đoán một chút, Đinh Hạo chắc chắn ngoài lúc mình ở trong Đoạn Hồn Sơn của Luyện Ngục Ma Tông, tất cả môn phái mình từng gặp đều không có hoành tránh như thế này.
Năng lực phòng ngự mạnh mẽ, cho dù Tà Vương trở về Tà Mị Tông cũng không thể nào so sánh được với Độc Long Cốc bây giờ.
Liền thông qua mấy điều này, Đinh Hạo đã có thể đoán được thế lực Đinh gia ở Độc Long Cốc, quả nhiên không hổ là một trong bảy đại gia tộc ở Đông Đại Lục.
Cũng chính vì thế, Đinh Hạo không khỏi cẩn thận bước đi, âm thầm nhắc nhở mình phải cẩn thận hơn ở Độc Long Cốc, nếu không e rằng mình hoàn toàn không thể toàn thân rút lui khỏi Độc Long Cốc.
Chờ đến khi tới giữa Độc Long Cốc, hai nha đầu Đinh Y Nhược và Đỉnh Hạc đã hoàn toàn thả lỏng, ngay cả Đỉnh Hạc vẫn luôn then thùng còn dám nhìn Đỉnh Hạo thêm vài lần.
Chương 876: Bắt đầu điên cuồng 1
Chuang 877: Bắt đầu điên cuồng 2
Chuang 878: Bắt đầu điên cuồng 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
“Đi thôi, bổn cô nương dẫn ngươi đến chỗ tứ thúc chúng ta, để ông ấy nói cho tiểu tử ngốc như ngươi cái gì gọi là cảnh giới tham ăn.” Khi Đỉnh Y Nhược thấy Đinh Hạo tò mò ngó trái ngó phải, giữa ánh mắt mơ hồ có có chút sắc thái kỳ dị lưu động, đột nhiên lên tiếng đánh gãy suy nghĩ của Đinh Hạo.
“À, vậy tại hạ cần phải chiêm ngưỡng một chút.” Đinh Hạo cười đáp.
Ngay lúc này, một hàng mấy người phía trước đi tới đây, Đinh Hạo chỉ nhìn thoáng qua đã lập tức biến sắc, thầm nghĩ, sao lại có chuyện trùng hợp như vậy chứ.
Trong số mấy người đang đi tới có hai người Hoàng Lam Nhân và Thượng Tú Tú, dù Đỉnh Hạo suy đoán như thế nào, cũng không hề đoán được thế mà chạm mặt hai nữ tử này ở Độc Long Cốc trước.
Đỉnh Hạo không khỏi cảm thấy đau đầu, dựa theo tướng mạo của mình, nếu hai nữ tử này nói ra tên và những chuyện đã xảy ra khi gặp mình, e rằng người Đinh gia không khó đoán ra thân phận của mình.
Huống chỉ dọc đường tới đây, Đỉnh Hạo còn rất khó chịu với hai nữ tử này, khó bảo đảm hai nữ tử này sẽ không xé rách mặt mình.
“Thì ra là Lam Nhân tỷ, sao tỷ lại tới chỗ Độc Long Cốc chúng ta, tuy Chiến Thiên Tông Hội lần này sẽ tổ chức ở Độc Long Cốc chúng ta, nhưng bây giờ vẫn còn một khoảng thời gian nữa!” Vừa thấy hai người này, Đinh Y Nhược cười nói.
“Này này, không thấy bên cạnh còn có người sao?” Thượng Tú Tú bên cạnh bất mãn gào lên.
Đỉnh Y Nhược bật cười, nhìn thoáng qua trái phải nói: “Có à? Đâu? Ta chỉ nghe thấy một con ruồi bọ phát ra tiếng kêu ong ong mà thôi!”
Dứt lời, Đinh Y Nhược cười ha ha, sau đó mới quay đầu nói với Đỉnh Hạc: “Tiểu Hạc, muội dẫn tiểu tử ngốc Trương Hạo tới chỗ tứ thúc đi.”
Nghe Đinh Y Nhược nói như thế, Đinh Hạc ngoan ngoãn cười nói với Hoàng Lam Nhân và Thượng Tú Tú: “Bái kiến Lam Nhân tỷ tỷ, Tú Tú tỷ tỷ.”
Sau đó quay đầu Hạo thấp giọng nói với Đỉnh Hạo: “Đi thôi Trương Hạo, ta dẫn huynh đi gặp tứ thúc ta.”
“Khoan đã!” Lúc này, Thượng Tú Tú cười ranh mãnh nói.
Mà lúc này, Đinh Hạo không khỏi âm thầm thở dài.
Nghĩ thầm, Thượng Tú Tú quả nhiên muốn gây chuyện, sớm biết vậy lúc trước không nên ra tay cứu giúp, để Khô Lâu Tứ Sứ tiêu diệt bọn họ đi, hiện tại đỡ phải rước lấy phiền phức! “Vi Trương Hạo đạo huynh này, dường như chúng ta đã gặp nhau ở đâu đó!” Thượng Tú Tú đi vào sau Trương Hạo, sau đó nở nụ cười không có ý tốt.
Mắt hơi nhíu lại, Đỉnh Hạo tự nhiên nhìn thẳng vào Thượng Tú Tú, thản nhiên nói: “Vậy sao? Sao tại hạ không nhớ rõ lắm!” Thượng Tú Tú kia cười ha hả, đang định nói gì đó, Định Y Nhược ở bên cạnh quát: “Đinh hạc còn lo lắng làm gì, còn không mau đưa Trương Hạo đến chỗ Tứ thúc, ta còn nhiều chuyện nói với Lam Nhân tỷ!”
Nghe Đinh Y Nhược gấp gáp thúc giục, Đinh Hạc này khôn khéo “a” một tiếng, bắt đầu đi về phía trước, Đinh Hạo hừ lạnh một tiếng rồi đi theo sau Đỉnh Hạc.
“Ngươi kéo cái gì chứ!” Thượng Tú Tú thở hổn hển nói, nhưng lúc này, Hoàng Lam Nhân kia đã đi đến bên cạnh Thượng Tú Tú, lấy tay giữ chặt Hoàng Lam Nhân, khẽ lắc đầu.
Không lâu sau, Đinh Hạo đi theo sau Đỉnh Hạc, đi đến trước một cái lầu.
Dọc theo con đường này chỉ có một mình, Đinh Hạc cúi đầu tự đi đường của mình, không nói câu nào.
Vốn dĩ Đinh Hạo còn định moi tin tức trên người nàng nhưng nhìn vẻ mặt của người kia thì lập tức buông tha.
Sau khi đến chỗ lầu các, biểu lộ của Đỉnh Hạc mới tự nhiên lại, thậm chí là thở nhẹ nói: “Tứ thúc, Tứ thúc, người đang ở chỗ nào…?”
Theo tiếng gọi của Đinh Hạc, một thân hình người trung niên thoạt nhìn có chút mập mạp, xuất hiện ở trước mặt Đinh Hạc.
Thực lực Phân Thần hậu kỳ, khuôn mặt mơ hồ có chút giống chính mình, xem ra gia chủ tứ tử của Đinh gia, Đinh Nhiên.
Đỉnh Nhiên này vừa xuất hiện đã cười haha nói: “Tiểu Hạc sao lại nghĩ đến đây tìm Tứ thúc? Có phải con mèo nhỏ tham ăn lại thèm ăn phải không?”
Sau khi nói sau, Đinh Nhiên mới chú ý đến bên cạnh Đinh Hạc còn có một người khác, sau khi nhìn lại hắn ta không khỏi ngạc nhiên.
Con mắt híp lại thành một đường thẳng tắp chăm chú nhìn vào Đỉnh Hạo, mở miệng nói: “Vị này chính là?”
“Hắn là Trương Hạo, lúc chúng ta đi săn Hỏa Quang Thú ở ngoài cốc đã gặp nhau, hắn đã giúp đỡ chúng ta rất nhiều.
Haha, hắn còn giúp chúng ta bắt Hỏa Quang Thú, hắn chỉ lấy thân thể của Hỏa Quang Thú, bảo là muốn làm để ăn.
Y Nhược tỷ tỷ nghe hắn nói như vậy lập tức nghĩ đến Tứ thúc, cho nên bảo ta đưa hắn đi chơi như vậy.” Sau khi gặp Đinh Nhiên, khóe miệng Đinh Hạc lanh lợi hơn rất nhiều.
Giống như không còn thẹn thùng nữa. @@@Êfñ {3ñ @@@®@
Chuang 877: Bắt đầu điên cuồng 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
“AI Trương Hạo! Trương Hạo!” Đỉnh Nhiên thì thầm tự nói, hình như nhận ra gì đó.
Dừng lại một chút, hắn ta vừa cười vừa nói: “Không ngờ tới lại có đồng môn, nhưng Tiểu Hạc lại không phát hiện ra tiểu huynh đệ Trương Hạo này có chút giống với Tam thúc của ngươi sao?” Ánh mắt Đỉnh Nhiên sáng ngời liếc nhìn Đỉnh Hạo.
Nghe hắn ta nói như vậy, Đinh Hạo biết Đinh Nhiên này lần đầu tiên nhìn thấy mình đã hoài nghi thân phận của chính mình.
Nhưng dọc theo con đường này, Đỉnh Hạo cũng đã buông bỏ tất cả, định thích ứng trong mọi hoàn cảnh.
Không có ý định che dấu thân phận mình hết sức, huống chỉ Hoàng Lam Nhân và Thượng Tú Tú kia cũng biết hơn phân nửa lai lịch của mình, áp lực chết cũng không nhất thiết phải giữ vững lập trường.
“Nhận ra… Lần đầu tiên Y Nhược tỷ tỷ nhìn thấy hắn cũng nói như vậy.
Bản thân hắn còn chưa tin, cho nên chúng ta đưa hắn đến Độc Long Cốc.
Sau khi Tam thúc trở về để người nhìn hắn một chút.” Đinh Hạc ngây ngốc nói.
“A, thì ra là thế.
Vậy thì Tiểu Hạc, con đi tìm Y Nhược tỷ tỷ chơi trước đi, nếu tiểu ca ca Trương Hạo này là đồng môn, Tứ thúc tất nhiên muốn thân thiết với hắn hơn một chút!” Sau khi Đinh Nhiên gặp Đinh Hạo.
Ánh mắt lấp lánh nhìn Đỉnh Hạo, ngay cả khi nói chuyện với Đỉnh Hạc hắn ta cũng không nhìn lại, điều này khiến Đinh Hạo mơ hồ cảm thấy có chút không ổn.
“Được rồi, đúng lúc Lam Nhân tỷ tỷ và Tú Tú tỷ tỷ cũng đã đến, ta đi tìm các tỷ ấy đi chơi.” Nói xong, Đinh Hạc đó cười ha hả, thanh thơi đi ra ngoài.
Trước khi đi ra cửa, lại quay đầu lại liếc nhìn Đinh Hạo, sau đó cúi đầu mỉm cười ngọt ngào.
Mãi đến khi Đỉnh Hạc rời khỏi, Đỉnh Nhiên kia vẫn nhìn chăm chú vào mình, còn Đỉnh Hạo chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt bình tĩnh nhìn Đinh Nhiên.
Một lúc sau giọng nói của Đỉnh Hạo có chút khác thường, mở miệng nói: “Ngươi có lẽ là họ Định?”
“Vẫn không thể gạt được ngươi, không sai, ta là Đinh Hạo!” Đinh Hạo mỉm cười, thong dong tìm ghế ngồi xuống.
Hai mắt sáng lên, Đinh Nhiên cười haha, cũng kéo ghê ngồi xuống trước mặt Đỉnh Hạo, mở miệng nói: “Sao lại dấu diếm? Tướng mạo của ngươi như khắc cùng một khuôn mẫu với Tam ca, hơn nữa hơn nữa tuổi cũng vừa phải.
Đoán chừng chỉ cần là người nhà họ Đinh vừa liếc mắt nhìn ngươi đã có thể liên tưởng đến Tam ca, huống chỉ ngươi chỉ đổi họ, chữ “Hạo” kia cũng không có thay đổi.”
Khẽ cười một tiếng, Đinh Hạo nói: “Thì ra là vậy, nếu đã như vậy có một số chuyện ngươi có thể thay mặt Đỉnh Việt nói cho ta biết không, kể cho biết ta tất cả thân thế của ta?”
“Đinh Việt?’ Đinh Nhiên vừa nghe Đỉnh Hạo như vậy lập tức kêu lên một tiếng, sau đó mới lắc đầu cười khổ: “Ông ấy là phụ thân của ngươi, sao ngươi có thể gọi ông ấy như vậy, hơn nữa Tam ca mới là người đau khổ nhất.
Đã nhiều năm như vậy, bởi vì chuyện mẫu tử với ngươi, huynh ấy sống người không giống người, quỷ không giống quỷ, vốn đã thoải mái không vướng bận gì mà đi xa rồi.”
Vẻ mặt Đỉnh Hạo ngưng trọng nhìn qua Đinh Nhiên, khẽ lắc đầu mở miệng nói: “Ta chỉ muốn biết chuyện về thân thế của ta, còn mẫu thân của ta bây giờ đang ở đâu, những thứ khác ta cũng không quan tâm.”
Nghe Đinh Hạo nói như vậy, Đinh Nhiên thở dài một hơi nói: “Còn về chuyện thân thế của ngươi, vẫn nên đợi phụ thân ngươi về hỏi cho cụ thể.
Ngay cả ta cũng không rõ ràng cho lắm,
Đỉnh Hạo khẽ gật đầu, yên lặng nói: “Cũng tốt, khi nào ông ấy mới về?”
“Thời gian cụ thể ta không rõ cho lắm, nhưng trước Chiến Thiên Tông khẳng định sẽ quay về cốc.” Đinh Nhiên giải thích.
Vừa nghe hắn ta nói như vậy, Đinh Hạo khẽ gật đầu, trầm mặc không nói.
Lúc này Đinh Nhiên kia cười ha hả, rất hứng thú liếc nhìn qua Đỉnh Hạo, mở miệng nói: “Tiểu tử mấy năm nay sống như thế nào? Không ngờ ngươi cũng tiến vào Tu Chân giới, hơn nữa không có bất cứ ai trợ giúp, vậy mà có thể tu luyện đến Xuất Khiếu trung kỳ.”
Đỉnh Hạo khẽ cười một tiếng nói: “May mắn mà thôi.”
Nghe Đinh Hạo nói như vậy, Đinh Nhiên cũng không hỏi thêm nữa, mà cẩn thận quan sát từng bộ phận trên người Đỉnh Hạo.
Khi nhìn thấy chiếc nhẫn Trữ Vật Giới trên ngón tay của Đinh Hạo, hai mắt hắn ta không tự chủ được sáng lên, thầm nghĩ tiểu tử này tốt hơn so với mấy tiểu tử trong gia tộc, thậm chí trên người còn có cả nhẫn Trữ Vật Giới.
Sau đó, hắn ta đưa tay trái đeo nhẫn Trữ Vật Giới lên xem, chợt phát hiện Tử Mãng đang quấn quanh cánh tay Đỉnh Hạo.
Vốn Đỉnh Hạo cũng chỉ coi nó là một con rắn nhỏ mà thôi, nhưng khi Đỉnh Nhiên chú ý đến Tử Mãng, Tử Mãng cũng cảm nhận được ánh mắt rinh mò của hắn ta, hai con mắt màu do tím kia đột nhiên sáng lên, lưỡi phát ra một tiếng kêu kỳ lạ.
Lúc này, Đỉnh Nhiên kia đột nhiên sợ hãi quá, nghẹn ngào nói: “Bát Sí Tử Mãng?” @6®@ @ Ê ñ @ ñ @ @@
Chuang 878: Bắt đầu điên cuồng 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Đỉnh Hạo cười quái dị mở miệng nói: “Không nghĩ tới ngươi cũng là người biết hàng!”
Nghe Đỉnh Hạo nói như vậy, sắc mặt Đinh Nhiên vẫn còn kinh ngạc, nhưng hắn ta ngẩng đầu nhìn Đinh Hạo nói: “Tiểu tử ngươi cũng biết, ngươi nên gọi ta là Tứ thúc mới đúng, không biết lớn nhỏ!”
Nói xong Đỉnh Nhiên mới cười ha hả, cúi đầu nhìn Bát Sí Tử Mãng quấn quanh cánh tay Đinh Hạo nói: “Đúng là vì ta ham ăn nên mới nên mới quen thuộc với dị thú.
Vừa rồi suýt chút nữa đã nhìn lần, nếu như không phải vật nhỏ này cảm giác được ánh nhìn chăm chú của ta, có một chút phản ứng, ta còn tưởng rằng nó chỉ là một con rắn nhỏ mà thôi!”
Nói xong, Đỉnh Nhiên như nhớ ra cái gì đó.
Sắc mặt lại thay đổi kịch liệt, kinh hãi nhìn Đỉnh Hạo.
Không xác định dò hỏi: “Đã tiến hóa đến sáu cánh?”
Đinh Hạo nhẹ gật đầu nói: “Không sai!”
Lời này vừa nói ra Đinh Nhiên mất hứng ngồi phịch xuống ghế, trong miệng thì thầm: “Quái vật, Đinh gia đã sinh ra loại quái vật gì…! Ngay cả Lục Sí Tử Mãng cũng có thể thu phục!”
Sau đó hắn ta chỉnh sửa lại người, nhìn thẳng vào Đinh Hạo nói: “Hiện tại ta vô cùng tò mò những năm kia ngươi trải qua như thế nào!”
Đỉnh Hạo lắc đầu sắc mặt không thay đổi, cười nhạt một tiếng nói: “Không có gì đặc biệt, nếu ngươi đã rất lành nghề với đồ ăn, dù sao ta cũng là khách từ xa tới, ngươi có nên chiêu đãi ta một bữa không?”
Nghe Đinh Hạo nói như vậy Đỉnh Nhiên cười nói: “Sao có thể coi ngươi là khách? Bất kể ngươi có thừa nhận hay không, thân thể của ngươi đều chảy dòng máu của Đỉnh gia, nhưng tiểu tử ngươi cũng tham lam, vậy ta với tư cách là thúc thúc sẽ tự mình chiêu đãi ngươi một bữa thật tốt.”
Nói xong, Đinh Nhiên lập tức đưa Đinh Hạo đến một gian phòng khác, một bên tự mình ra tay nấu ăn, một bên vừa cười vừa hỏi lai lịch của Đinh Hạo bao nhiêu năm qua.
Nhưng miệng Đỉnh Hạo lại giữ kín như bưng, hầu như chuyện gì cũng chỉ nói sơ lược.
Đỉnh Nhiên hỏi cả buổi, đồ ăn cũng chuẩn bị xong, cũng thể lấy được bất kỳ tin tức hữu dụng nào trên người Đinh Hạo, nhưng Đỉnh Nhiên kia cũng không để ý chút nào, thậm chí trong nội tâm còn thầm than tiểu tử này tâm trí cũng không tệ.
Đỉnh Hạo vốn là một thợ săn, trước khi gia nhập vào Tu Chân giới, cũng có chút hiểu về đồ ăn, chỉ là hôm nay nhìn thấy cách Đỉnh Nhiên làm mới biết cách nấu đồ ăn của Đinh Nhiên gần như đã đạt đến “đạo” cảnh giới.
Tuy nhiên sau nhiều năm tu đạo, Đỉnh Hạo cũng không cần nhiều đồ ăn lắm nhưng ngay cả như vậy, hôm nay hắn ăn cũng khen không ngớt miệng, thiếu chút nữa cắn đứt đầu lưỡi.
Sau đó Đinh Hạo nói chuyện với Đỉnh Nhiên hồi lâu, nhưng đa số đều là Đỉnh Hao hỏi thăm Đinh Nhiên trả lời.
Về vấn đề của Đinh Hạo, Đỉnh Nhiên cũng không giấu diếm gì kể rõ một lần, hắn ta cũng rất nhiệt tình, thường thường Đinh Hạo thuận miệng hồi một câu nhưng Đinh Nhiên lại phải giải thích kỹ càng cả buổi.
Cho nên sau ba giờ, Đinh Hạo cũng đại khái hiểu rõ về Đinh gia.
Sau mấy ngày, Đỉnh Hạo cũng không đi đâu, luôn ở cùng với Đinh Nhiên.
Đinh Nhiên làm đồ ăn cho Đinh Hạo, sau đó còn nhiệt tình làm theo lời Đinh Hạo, thế nhưng không thu được tin tức hữu ích nào từ miệng Đỉnh Hạo, nhưng mỗi ngày Đỉnh Nhiên đều cười không biet mệt mỏi.
Mấy ngày nay hai người Đỉnh Y Nhược và Đinh hạc cũng đến thăm Đinh Hạo một lần, bọn họ phát hiện ở chung với Đinh Hạo cũng có chút vui, nhìn qua vui vẻ vô cùng, ăn xong đồ ăn họ lập tức rời đi.
Lúc này cuối cùng Đinh Hạo cũng biết Đinh Y Nhược và Đỉnh Hạc quả thật là tiểu muội của mình.
Họ là con gái của hai ca ca của Đỉnh Việt là Đỉnh Tịch và Đỉnh Dương.
Mà Đinh Nhiên cũng đã đồng ý với Đinh Hạo, tạm thời không tiết lộ thân phận của Đinh Hạo.
Lúc này Đinh Hạo cũng biết, cuối cùng cũng biết năm đó Đỉnh Nhiên đã đặt tên cho mình.
Ngay cả miếng ngọc bội trên cổ cũng do Đinh Nhiên tặng.
Khó trách Đinh Hạc vừa gọi mình là Trương Hạo, Đỉnh Nhiên lập tức xác nhận thân phận của mình.
Cũng chỉ có phụ thân mẫu thân Đỉnh Hạo và Đỉnh Nhiên biết, nếu Đỉnh Hạo còn sống, tên của hắn hẳn là Đỉnh Hạo.
Mấy ngày nay Đỉnh Nhiên quả thật hợp ý với Đinh Hạo vô cùng, hắn ta cũng không hề so đo xưng hô lung tung của mình nữa.
Sở dĩ là như vậy.
Chính là bởi vì Đinh Hạo có giải thích về phương diện ăn uống của hắn, tuy kỹ năng của Đinh Hạo kém hơn Đỉnh Nhiên rất nhiều, nhưng Đỉnh Hạo ở Tây đại lục, ở Tây đại lục có rất nhiều đồ ăn và cách ăn khác với nơi đây.
Cho nên Đỉnh Nhiên nghe Đinh Hạo nói như vậy, không khỏi bị mê hoặc.
Ngày hôm đó, Đỉnh Hạo đang ăn đồ Đỉnh Nhiên làm, cười nói với Đỉnh Nhiên về những sự kiện kỳ lạ ở nhiều nơi.
Chương 879: Đại náo Đinh gia 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Hai người Đinh Y Nhược và Đinh Hạc lại đến đây.
Hơn nữa bên cạnh hai tỷ muội còn có hai người là Hoàng Lam Nhân và Thượng Tú Tú.
Trừ họ ra, còn có thêm một thanh niên thân hình gầy gò, sắc mặt lạnh lùng, tướng mạo có chút giống với Đỉnh Y Nhược, dĩ nhiên thực lực là Xuất Khiếu hậu kỳ.
“Hai tên tham ăn các ngươi làm sao lại ở đây?” Thấy những người này đi đến, Đỉnh Nhiên cười lớn.
Mở miệng nói nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt âm hàn của người thanh niên khuôn mặt hắn ta hơi co rúm lại.
“Chào Tứ thúc.” Người này vừa cười vừa nói, tuy là cười nhưng Đỉnh Hạo vẫn có cảm nhận được sự lạnh lùng trong giọng nói của hắn ta.
Giống như trời định là như vậy.
“Hóa ra là Tiểu Ninh… Quay về cốc khi nào?” Đỉnh Nhiên cười nói.
“Vừa về hai ngày trước!” Người kia nói.
Đỉnh Nhiên vừa nghe nói như vậy Đỉnh Hạo lập tức biết đối phương là người nào.
Hóa ra là Đỉnh Ninh con của Đỉnh Dương, Đinh Ninh chính là ca ca của Y Nhược, đệ tử của vợ chồng Thân Độc Chân Nhân, đồng thời cũng là người đứng đầu của hai nhà Thiên Độc Chân Nhân và Đinh gia, tu vi Xuất Khiếu hậu kỳ cộng thêm độc công sâu không lường được khiến người khác không dám coi thường.
Thân Độc Chân Nhân vốn là Ma Đạo tán tu, đã từng bị người khác bao vây nhưng được gia chủ của Đinh gia cứu, sau đó làm trưởng lão của Đinh gia, vì Đỉnh gia tận tâm tận lực chỉnh chiến nhiều năm.
Thực lực Hợp Thể sơ kỳ công thêm các kỹ năng độc thuật kỳ lạ được tộc trưởng của gia đình Đinh rất coi trọng, mà dường như từ nhỏ Đinh Ninh đã có hứng thú với các loại độc dược trong Độc Long Cốc, tâm thích giết người, hắn ta như vậy nên được Thiên Độc Chân Nhân thu làm đệ tử, dốc lòng truyền thụ Độc công.
Dựa vào thực lực bất phàm của mình, Đỉnh Ninh suốt ngày đi gây chuyện, gây ra không ít phiền toái cho Đinh gia, nếu không có thế lực của Đỉnh gia, chỉ sợ hắn ta đã bị người khác tru sát.
Hơn nữa hành vi không phù hợp đó là điều Đinh Nhiên không vui.
Lúc trước Đinh Hạo nghe Đỉnh Nhiên nói đến người này khóe miệng hắn chỉ cười lạnh, thầm nghĩ hắn ta không rơi vào tay mình, nếu không hắn sẽ cho Đỉnh Ninh biết thế nào là giết người chân chính! Nhưng không ngờ lại gặp được người thật sớm như vậy.
Sau khi Đinh Y Nhược nhìn thấy Đinh Hạo, nàng lập tức cười nói: “Tiểu tử ngốc, tài nghệ nấu nướng của Tứ thúc ta thế nào, nhìn ngươi ăn bóng loáng cả mặt thật sự rất tiện nghỉ cho tiểu tử ngươi.”
Đinh Hạo khẽ mỉm cười liếc nhìn Đỉnh Nhiên bên cạnh, nói: “Đồ ăn ngon như vậy, thật khiến ta kinh ngạc!”
Vì cuộc đối thoại giữa Đinh Y Nhược và Đinh Hạo, Đinh Ninh cũng liếc nhìn Đinh Hạo đang ở bên cạnh Đỉnh Nhiên, vừa nhìn cũng là vẻ mặt kinh ngạc một hồi, giống như đang thắc mắc tại sao tướng mạo của Đinh Hạo và Đỉnh Việt lại giống nhau như vậy, nhưng lại lắc đầu, không nói gì.
Nhưng lúc này, Đinh Nhiên lại cười gọi mọi người ngồi xuống, Thượng Tú Tú chớp mắt, dời một cái ghế đến bên cạnh Đỉnh Hạo, còn gọi Hoàng Lan Nhân cũng đến đó ngồi xuống.
Đinh Nhiên mỉm cười, nhìn mọi người ngồi xuống, lập tức nói: “Các ngươi cứ tự nhiên tán gẫu, Tứ thúc chuẩn bị thêm một ít đồ ăn.
Hai ngày nay được tên tiểu tử Trương Hạo này truyền cảm hứng, ở chỗ Tứ thúc có thêm chút đồ mới, ngay cả Tiểu Hạc cùng Tiểu Nhược Nhược cũng chưa được ăn.”
Nói xong, Đinh Nhiên lập tức rời đi, đi về phòng bếp nấu đồ ăn.
Lúc này Thượng Tú Tú ở bên cạnh khẽ với Đinh Hạo: “Ta không thể ngờ tới ngươi, một tên không có nghĩa khí, lại thật sự hiểu biết nấu ăn!”
Bởi vì Thượng Tú Tú và Đinh Hạo ngồi tương đối gần lại cố ý hạ thấp giọng, cho nên mấy người trong phòng cũng không nghe được Thượng Tú Tú nói gì, nhưng nhìn động tác của nàng đã biết nàng đang nói chuyện với Đinh Hạo.
Đỉnh Hạo lãnh đạm cong môi, giữ im lặng, chỉ thong dong xử lý món đùi cừu nướng trước mặt, không thèm nhìn Thượng Tú Tú.
Khẽ hừ một tiếng, Thượng Tú Tú tiếp tục nói: “Tiểu tử ngươi kiêu ngạo cái gì! Ngươi đến Thương Thiên Các làm gì? Vậy mà không mang bổn tiểu thư theo, bây giờ lại tới Đỉnh gia có âm mưu gì? Nói gì mà Trương Hạo, có tin ta vạch trần ngươi hay không!”
Khi Thượng Tú Tú nói những lời trước đó, Đỉnh Hạo vẫn im lặng, nhưng phía phía sau, trong mắt Đỉnh Hạo đột nhiên hiện lên một tỉa lạnh lùng, nhìn thẳng vào Thượng Tú Tú, trầm giọng nói: “Ngươi có thể nhìn một chút, nhưng nếu đúng như vậy, ta có thể cam đoan ngươi không thể rời khỏi lầu các này.”
Thượng Tú Tú bị ánh mắt sắc bén của Đinh Hạo nhìn, trong lòng không khỏi phát lạnh, đang định mở miệng nói gì đó, đột nhiên nghe thấy một giọng nói lạnh lùng vang lên.
“Ai hả? Trương Hạo đúng không? Tuy rằng ta không biết ngươi đang nói mấy thứ gì, nhưng ngươi dám chọc Tú Tú tức giận, ngươi đi ra chịu chết cho ta!”
Chương 880: Đại náo Đinh gia 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Đinh Hạo lập tức thay đổi, tu vi Đinh Nanh không cao nhưng lại kiêu ngạo như vậy, tuy nhiên tính theo tuổi, có lẽ Đinh Nanh vẫn là ca ca của mình nhưng Đỉnh Hạo tuyệt đối sẽ không nhường nhịn hắn ta.
Đỉnh Hạo cười lạnh một tiếng, quay đầu liếc nhìn Đinh Ninh nói: “Ngươi đang nói ta sao?”
“Nói nhảm, không phải nói ngươi thì nói ai, đi ra ngoài đi, e sợ giết ngươi trong nhà của Tứ thúc, ông ấy sẽ không vui!” Đinh Ninh cười lạnh nói, khuôn mặt thô bạo.
Đỉnh Hạo lắc đầu, chỉ cần nghe hai câu này đã biết tính cách bình thường của người này như thế nào, khó trách Đỉnh Nhiên tính tình tốt mà rất chán ghét hắn ta.
Hắn ta lạnh lùng ngồi trên chỗ ngồi chiến đấu, Đinh Hạo không nói câu nào lập tức đi ra ngoài, khi đến cửa, hắn quay đầu nhìn Đỉnh Ninh sau đó lại nhìn Thượng Tú Tú.
Thượng Tú Tú bị ánh mắt của Đinh Hạo làm cho kinh sợ, vội vàng nói: “Đừng nhìn ta như vậy, đừng quan tâm đến việc của ta, ta cũng không làm cái gì!”
Trước sự việc kỳ lạ như vậy, ngoại trừ Hoàng Lam Nhân, biểu hiện của ba người nhà Đỉnh gia có chút sững sờ.
Sau khi Đỉnh Ninh mở miệng, Đỉnh Hạc nhút nhát đã kể rõ lại cho Đỉnh y Nhược, dường như có chút lo lắng cho sự an toàn của Đỉnh Hạo.
Đỉnh Hạo ở cửa gật đầu, thản nhiên nói: “Đỉnh Ninh đúng không? Lại đây, để ta xem thực lực của ngươi liều lĩnh đến mức nào!” Nói xong, Đỉnh Hạo quay đầu đi ra khỏi lầu các.
Mà lúc này, Đinh Ninh cũng nở nụ cười âm hiểm đứng lên, lạnh giọng nói: “Tiểu tử này có chút thú vị, đang ở Đinh gia chúng ta không rõ tình thế mà ngông cuồng như vậy, hôm nay coi như có Tứ thúc bảo vệ hắn cũng vô dụng, hắn nhất định chết!”
Vừa nói xong hắn ta cũng đi ra ngoài, để lại Đỉnh Y Nhược ở sau liều mạng ngăn trở.
Hai người Thượng Tú Tú và Hoàng Lam Nhân trao đổi ánh mắt, ánh mắt không có chút hảo ý nhìn bóng lưng của Đỉnh Ninh, như thể họ muốn hắn ta phải chịu một tổn thất lớn.
Lúc này, Đỉnh Hạc dường như lo lắng đến mức sắp khóc.
Đột ngột rời khỏi chỗ ngồi, nàng hét lên: “Ta đi nói chuyện với Tứ thúc, ca ca luôn bắt nạt người ta!”
“Tiểu Hạc không cần lo lắng, vẫn chưa biết ai bắt nat ai!” Lúc này, Đinh Nhiên bưng đồ ăn từ trong phòng đi tới, bình tĩnh nói.
Sau đó không đợi Đỉnh Hạc nói thêm cái gì, hắn ta lập tức đặt đồ ăn xuống, nói với những người này: “Đi thôi, chúng ta đi ra ngoài xem một chút, nếu tình hình thật sự có vấn đề, ta cũng có thể ra tay ngăn cản, có ta ở đây, các ngươi không cần quá lo lắng.”
Nghe hắn ta nói như vậy, tất cả mọi người đều cảm thấy yên lòng, đi ra ngoài
Biểu cảm bên ngoài của Đinh Hạo lãnh khốc, ngạo nghễ đứng tại chỗ, lạnh lùng nhìn Đỉnh Ninh vừa mới đi ra.
Nhìn thấy Đinh Nhiên và mấy nữ tử đi ra khỏi lầu các, Đinh Hạo đứng ở phía xa chỉ nhẹ gật đầu, sau đó nhìn chằm chằm vào Đỉnh Ninh, cười dài một tiếng rồi nói: “Tới đây cho ta xem đến cùng ngươi có bản lĩnh gì!”
Nghe Đỉnh Hạo nói liều lĩnh như vậy, Đinh Ninh không giận ngược lại còn cười, tiếng cười càng lúc càng lớn, cuối cùng, nó còn khó nghe hơn là khóc, sắc bén giống như quỷ kêu.
Mấy nữ tử vừa đi ra khỏi lầu các không khỏi cau mày, Đinh Hạc, người có tu vi thấp nhất, đã dùng cả hai tay để chặn tai, xem ra không chịu được điều đó.
Ngay khi Đỉnh Ninh cười, Đỉnh Hạo biết rằng hắn ta đã sử dụng loại công kích sóng âm của Ma Tôn, đáng tiếc tu vi của hắn ta quá thấp kém, hơn nữa thực lực của hắn ta và Đinh Hạo chênh lệch quá lớn cho nên không gây bất kỳ ảnh hưởng gì cho Đinh Hạo.
Sau khi Đỉnh Ninh cười một lúc hắn ta nhận thấy sắc mặt Đỉnh Hạo vẫn như thường, thờ ơ.
Trong nội tâm cũng xem trọng Đinh Hạo vài phần, ban đầu muốn thể hiện trước mặt Thượng Tú Tú, đầu tiên lấy khí thế áp đảo Đinh Hạo, nhưng bây giờ mới nhận ra mình đánh giá thấp thực lực của Đinh Hạo.
Ngay lúc tiếng cười như quỷ kêu của Đỉnh Ninh dừng lại, Đỉnh Hạo đã không có kiên nhẫn, trong nháy mắt biến mất không thấy đâu nữa.
Ánh mắt Đỉnh Ninh hoa lên, thấy Đỉnh Hạo biến mất không thấy bóng dáng, trong nội tâm hắn ta cả kinh, hắn ta vội vàng bay lên không trung, phút chốc đã đứng giữa hư không, từ hư không nhìn về bốn phía.
Mà lúc này, nơi hắn vừa đứng dậy đột nhiên có một tiếng nổ lớn, mặt đất giống như đá hoa cương nổ ầm ầm.
Vừa rồi nếu hắn không nhanh chân bay lên không trung thì bây giờ chắc chắn hắn đã bị chôn sâu trong lỗ hổng tối tăm sâu thẳm kia.
Lúc này, thân hình Đỉnh Hạo mới hiện rõ ra.
Khuôn mặt của Đỉnh Hạo tràn đầy nụ cười tàn nhẫn, có chút giống với Đỉnh Ninh.
@ @ @ Ê ñ Œ} ñ Ä @ @ @








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










