[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 83 : Môn phái tam lưu 1 (c821-c830)
❮ sautiếp ❯Chương 821: Môn phái tam lưu 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Hơn nữa, nếu bọn họ có cao thủ đến, Luyện Ngục Ma Tông chúng ta đương nhiên sẽ không ngồi yên không nhìn đến, cho nên các ngươi yên tâm, chỉ cần không thật sự đi trêu chọc Thiên Sát Ma Cung bọn họ, thì Tán Ma sau lưng Thiên Sát Ma Cung sẽ không quản việc nhỏ này.”
Cố Kiếm ngừng một chút, lại mở miệng nói lần nữa: “Lần trước Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ, chính là bởi vì ép đối phương quá mức bất đắc di lại không có thực lực ứng phó, mới mời Tán Tiên phía sau ra mặt, suýt chút nữa giết chết Lãnh Tồn Vũ.
Chỉ cần các ngươi giữ đúng mực là được, hơn nữa Thiên Sát Ma Cung giống Luyện Ngục Ma Tông chúng ta lúc trước, cũng không phải hoàn toàn đoàn kết một lòng, có một số người tàn nhẫn chỉ mong Thiên Sát Ma Quân vĩnh viễn bế quan không ra mới tốt .” Thấy Cố Kiệm nói nhiều như vậy, Đỉnh Hạo cười lạnh hi hì, trong mắt lóe lên sát khí không biết có suy nghĩ gì.
Ngay khi Đỉnh Hạo đang âm thầm tự hỏi, Độc Ma Vương Diệc Hàn kia cũng quay về.
Thấy ánh mắt tất cả mọi người nhìn mình chăm chú, Độc Ma Vương Diệc Hàn cười một tiếng, mở miệng nói: “Năm đó ta và Phiêu Miểu Các có chút quan hệ sâu xa, nhưng hiện tại đã không còn.
Các ngươi cũng đừng hỏi, hiện tại Phiêu Miểu Các đã đồng ý làm giao dịch tình báo với Ma Tông Vô Cực chúng ta rồi, cũng coi như là một tin tức tốt.”
Cố Kiệm gật đầu, cười mở miệng nói: “Đúng là một tin tức tốt, ngoại trừ sáu tông đạo ma, tông phái ở Tây đại lục có tư cách làm giao dịch với Phiêu Miểu Các, không vượt qua con số mười.
Toàn bộ Tam Châu Nhất Đảo, chỉ sợ cũng không có mấy môn phái, có thể có vinh hạnh đặc biệt này, chuyện này cũng chứng minh thực lực của Ma Tông Vô Cực các ngươi, đã được Phiêu Miểu Các tán thành.”
Nghe hắn ta nói như vậy, Đinh Hạo không khỏi càng cảm thấy Phiêu Miểu Các này thần bí dị thường, ngay cả đối tượng làm giao dịch, cũng phải kén cá chọn canh, thật sự là có chút khác biệt.
Mà lúc này, Mạnh Viễn Kiến vẫn luôn trầm mặc đột nhiên mở miệng nói với Đinh Hạo: “Không biết tông chủ còn nhớ tại sao ta phải đuổi cùng giết tận ngươi hay không.”
Đỉnh Hạo gật đầu, mở miệng nói: “Vì đệ đệ của ngươi, ngươi muốn nói?”
“Không sai, hy vọng tông chủ có thể cho phép ta mang đệ đệ đến Quỷ Vực, đây vẫn luôn là mối họa lớn trong lòng ta.” Mạnh Viễn Kiến thấy Đinh Hạo còn có thể nhớ rõ việc này, khuôn mặt không khỏi hơi cảm động.
Nghe Mạnh Viễn Kiến nói như thế, trong lòng Đinh Hạo cũng hiểu ý gấp gáp của Mạnh Viễn Kiến, suy nghĩ một hồi rồi gật đầu.
Mở miệng nói: “Để ta kêu Cố lão giúp đỡ tìm hiểu một chút tin tức, xem đệ đệ ngươi hiện tại ở đâu, chỉ cần có được tin tức của đệ đệ ngươi, chúng ta lập tức đưa hắn tới Quỷ Vực.”
Nghe Đỉnh Hạo nói như vậy, Mạnh Viễn Kiễn cảm kích nói một tiếng cảm tạ, rồi không nói thêm gì.
Cố Kiệm thấy Đỉnh Hạo nhìn về phía mình, cười khổ một tiếng nói: “Nếu ngươi muốn chúng ta giúp ngươi tìm hiểu tin tức, có thể nhận được tin tức chính xác hay không cũng không chắc chắn.
Hơn nữa cho dù có thể biết tin tức, chỉ sợ cũng phải tốn lượng lớn thời gian, chỉ sợ các ngươi không chờ được.
Hiện tại nếu các ngươi đã hợp tác với Phiêu Mieu Các, đương nhiên có biện pháp nhanh chóng hơn.”
Nghe Cố Kiệm nói như thế, ánh mắt Đỉnh Hạo sáng lên, thầm nghĩ đúng lúc mình cũng có thể thử thực lực của Phiêu Miểu Các.
Đỉnh Hạo nhìn Độc Ma Vương Diệc Hàn, mở miệng nói: “Vậy làm phiền Vương lão tiếp xúc với Phiêu Mieu Các một chút, hỏi xem bọn họ có tin tức này hay không.” Độc Ma Vương Diệc Hàn mỉm cười gật đầu, nói: “Không thành vấn đề, đối với Phiêu Miểu Các mà nói, đây hẳn không phải việc khó gì.”
Nói xong lời này, Độc Ma Vương Diệc Hàn lại rời khỏi cửa hàng của Luyện Ngục Ma Tông rồi đi ra ngoài.
Chỉ một lát sau, lại một lần nữa quay về.
Đỉnh Hạo kinh ngạc nhìn Độc Ma Vương Diệc Hàn, mở miệng nói: “Nhanh như vậy, bọn họ còn ở đáy hồ kia hay không?”
Độc Ma Vương Diệc Hàn gật đầu, mở miệng nói: “Một ngày sau, là có thể thu được tin tức xác thực, nhưng chúng ta phải trả giá một vạn tỉnh thạch thượng phẩm cho Phiêu Miểu Các.”
Nghe Độc Ma Vương Diệc Hàn nói như thế, Đỉnh Hạo thầm nghĩ giá cả của tin tức này lại quý như thế, cũng may hiện tại Ma Tông Vô Cực có rất nhiều tài vật, còn có thể chi trả được.
Môn phái bình thường, cho dù có thể hợp tác với Phiêu Miểu Các này, chỉ sợ cũng không nhất định có thể trả giá tin tức quý như vậy.
Đối với phương pháp Độc Ma Vương Diệc Hàn liên hệ với Phiêu Miểu Các, Đinh Hạo cũng không hỏi nhiều.
Dù sao nhìn tốc độ Độc Ma Vương Diệc Hàn liên hệ với Phiêu Miểu Các, cũng biết phạm vi bao phủ của Phiêu Miểu Các này hẳn không nhỏ, nếu không cũng không thể nhanh liên hệ với đối phương nhanh như vậy.
Chương 822: Môn phái tam lưu 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nghĩ đến mức độ quý giá của tin tức mà Phiêu Miểu Các buôn bán, Đinh Hạo không khỏi hoài nghi, Tụ Bảo Tông kia cũng chưa chắc đã tích lũy được lượng tài phú lớn như Phiêu Miểu Các.
Đỉnh Hạo thầm nghĩ trong lòng, chờ đến khi Ma Tông Vô Cực đủ mạnh mẽ, tất nhiên phải khiến Phiêu Miểu Các nhổ ra toàn bộ tài vật mà bọn họ đã nuốt vào.
Thời gian một ngày, đối với người tu đạo, chỉ lướt qua trong giây lát.
Đám người Đỉnh Hạo ở trong cửa hàng của Luyện Ngục Ma Tông, nghe Cố Kiệm nói lại những chuyện đã xảy ra ở trên Tam Châu Nhất Đảo trong thời gian này.
Trong ba tháng, nhân mã của Thiên Tỉnh Tông và Cổ Kiếm Tông vốn đi vào Đảo Bồng Khâm hỗ trợ Xích Thủy Tông, bị Tà Mi Tông không ngừng đả kích, bất đắc dĩ tất cả phải quay về Tổ Châu.
Mà Xích Thủy Tông còn định liên hợp với thế lực ba phương, đả kích Nguyên Ma Cung đã cướp pháp bảo tông phái mình, sau khi nhân mã hai tông kia rời khỏi, chỉ có thể hành quân lặng lẽ, không dám tiếp tục tranh đấu thực lực với Nguyên Ma Cung và Hoa Gian Phái.
Đến bây giờ, trên toàn bộ Đảo Bồng Khâm, môn phái có thực lực mạnh nhất đã không còn là Huyền Đức Tông kia nữa.
Mà biến thành Nguyên Ma Cung vẫn luôn không bị tổn thất nhiều, nếu Hoa Gian Phái không bị đám người Đinh Hạo luân phiên đả kích, chỉ sợ cũng có thực lực mạnh mẽ một phương, nhưng hiện tại cũng chỉ có thể ngang bằng Xích Thủy Tông, Huyền Đức Tông mà thôi.
Tuy rằng cao thủ tầm trung của Ma Tông Vô Cực không nhiều lắm, nhưng hiện tại trong số cao thủ đứng đầu, Ma Tông Vô Cực ngược lại có nhiều nhất.
Cũng coi như có một vị trí nhỏ trên Đảo Bồng Khâm này, hơn nữa trong mắt người ngoài, Ma Tông Vô Cực chẳng những thần bí dị thường, hơn nữa môn nhân đều là hạng người cùng hung cực ác.
Mấy cao thủ cũng đều là hung ma thành danh nhiều năm, đột nhiên trở thành thế lực khiến người ta cố ky nhất trong mấy môn phái.
Mà những môn phái vốn luôn bị mấy thế lực lớn ngăn chặn đó, hiện tại nhân lúc Xích Thủy Tông, Huyền Đức Tông, Hoắc Đồng Tông hao tổn nhiều thực lực, đều không an phận, các môn phái có quan hệ tốt thường ngày hiện tại cũng qua lại ngày càng thường xuyên, dường như đang ấp ủ chuyện gì.
Dù sao, Tam Châu Nhất Đảo vốn không yên ổn, bởi vì Ma Tông Vô Cực đột nhiên đến, càng loạn thành một đám.
Sau mấy cuộc đại chiến, tất cả thế lực các nơi tham dự trong đó, đã bắt đầu dần dần lan đến tam châu khác.
Đinh Hạo nhìn thấy là nhân mã của Tổ Châu đến, nhưng hiện tại từ trong miệng Cố Kiệm lại biết được, thế lực của Huyền Châu và Doanh Châu, cũng phái người đến Đảo Bồng Khâm ẩn núp, chuẩn bị chia một ly canh bất cứ lúc nào.
Một ngày sau, đỉnh núi Kỳ Vân.
Độc Ma Vương Diệc Hàn đã nhận được tin tức chuẩn xác từ Phiêu Miểu Các, đệ đệ của Mạnh Viễn Kiến tạm thời đã bị cầm tù ở đỉnh núi Kỳ Vân, cũng không biết Xích Thủy Tông kia có nhận được tin tức Mạnh Viễn Kiến quy phục Ma Tông Vô Cực hay không mà lại cầm tù đệ đệ của Mạnh Viễn Kiến.
Nhưng nghĩ lại, đã thời gian dài như vậy không thấy Mạnh Viễn Kiến này xuất hiện, những người của Xích Thủy Tông và tàn lưu của Hoắc Đồng Tông, nhất định cho rằng Mạnh Viễn Kiến đã dữ nhiều lành ít, dù sao nếu Mạnh Viễn Kiến bình yên vô sự, nhất định đã sớm quay về Xích Thủy Tông, đi gặp đệ đệ hắn ta.
Nếu không phải nhận được tin tức của Phiêu Miểu Các, đám người Đỉnh Hạo nhất định không ngờ đệ đệ của Mạnh Viễn Kiến lại bị cầm tù ở chỗ này.
Trên đỉnh núi Kỳ Vân bị một tiểu phái tam lưu của Đạo Môn chiếm cứ, môn phái này tên là Ứng Thiên Môn, thực lực quá yếu, ngày thường cơ bản không lui tới trên Đảo Bồng Khâm.
Linh khí trên đỉnh núi Kỳ Vân này cũng cực kỳ loãng, cho dù so với Thiên Trụ Sơn không có ai đóng giữ kia, cũng không tốt hơn bao nhiêu.
Vì thế, nên cũng không có môn phái nào tới núi Kỳ Vân này tranh đoạt nơi tu chân với Ứng Thiên Môn.
Từ trong tin tức của Phiêu Miểu Các, biết được cao thủ thực lực mạnh nhất của Ứng Thiên Môn này cũng chỉ có tu vi Phân Thần SO kỳ.
Vì thế, đám người Đinh Hạo gần như không cố tình che giấu tung tích, thong dong bay đến Ứng Thiên Môn trên đỉnh núi Kỳ Vân kia.
Đi tới trước cửa Ứng Thiên Môn kia, đám người Đinh Hạo đứng một hồi, quan sát trái phải một phen, phát hiện không có bất cứ trận pháp phòng ngự gì.
Ngay cả trước cửa cũng không có đồng tử trông giữ, cũng coi như là khác biệt.
Tốn một chút công sức, không có bất cứ ke nào cảm nhận được khí tức của đám người mình, mà qua quan sát, khiến Đỉnh Hạo biết Ứng Thiên Môn này quả nhiên không có cao thủ gì.
Thấy sắc mặt Mạnh Viễn Kiến nôn nóng, Đinh Hạo cũng không tiếp tục đứng lại ngoài cửa, gật gật đầu với Mạnh Viễn Kiến, ý bảo hắn ta mở miệng dò hỏi một chút.
Chương 823: Năm quan tài đá 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nhìn thấy ánh mắt tỏ ý của Đinh Hạo, sắc mặt Mạnh Viễn Kiến vui vẻ, vội mở miệng nói: “Ma Tông Vô Cực đặc biệt tới bái kiến môn chủ Ứng Thiên Môn, mong được gặp mặt.”
Cùng lúc đó, đám người Đỉnh Hạo nghe thấy mấy tiếng hô to gọi nhỏ truyền ra từ trong Ứng Thiên Môn.
Một lát sau, một người già có khuôn mặt khô gầy, trán nâng lên cao cao, bên đầu có một đôi tai cực lớn, đi từ trong Ứng Thiên Môn ra.
Lão già này sợ hãi liếc mắt nhìn đám người Đinh Hạo một cái, cuống quít cong lưng nói: “Không liên quan đến Ứng Thiên Môn chúng ta, những người bị cầm tù đó, đều do Xích Thủy Tông đưa đến đây, không có chút quan hệ nào với Ứng Thiên Môn chúng ta.”
Nghe ông ta nói như vậy, Đỉnh Hạo hơi mỉm cười, mở miệng nói: “Sao ngươi biết, chúng ta tới chính là vì chuyện người bị cầm tù.” Lão già này lắc đầu, lui lại một bước nhỏ, vô cùng đáng thương nhìn Đinh Hạo nói: “Linh khí nơi này thưa thớt như vậy, môn nhân Ứng Thiên Môn chúng ta hầu như lại không tiếp xúc với người khác, nếu không phải bởi vì chuyện này, sao Ma Tông Vô Cực các ngươi lại tìm tới nơi này.” Thấy biểu cảm này của ông ta, lại ngẫm nghĩ về lời ông ta nói, Đỉnh Hạo nghĩ thầm điều này cũng đúng, nếu không phải bởi vì chuyện Xích Thủy Tông cầm tù người, ai sẽ chạy đến nơi này. “Chỗ này của các ngươi, cầm tù một người có tướng mạo tương tự ta, nhưng lại hơi ngây dại.” Mạnh Viễn Kiến xác định chuyện cầm tù, vội vàng gấp không chờ nổi mà hỏi.
Lão già này quan sát Mạnh Viễn Kiến một chút, biểu cảm kinh ngạc, mở miệng nói: “Thì ra là các ngươi tìm Tiểu Nguyên, ta dẫn các ngươi đi gặp Tiểu Nguyên.”
“Thì ra Tiểu Nguyên thật sự ở chỗ này, mau dẫn ta đi xem.” Nghe ông ta nói như vậy, biểu cảm của Mạnh Viễn Kiến vui mừng, cuống quít nói.
Lão già này gật đầu, liếc mắt nhìn Mạnh Viễn Kiến một cái, mở miệng nói: “Đi theo ta.”
Một lát sau, dưới một mật thất của Ứng Thiên Môn này.
Một nam tử có bề ngoài tương tự Mạnh Viễn Kiến, cười hì hì chơi với một tiểu nữ hài.
“Tiểu Nguyên!” Mạnh Viễn Kiến lúc này, hốc mắt đỏ lên, nghẹn ngào gọi.
“Đại Nguyên, Đại Nguyên tới, Đại Nguyên tới gặp Tiểu Nguyên.
Văn Văn, đây là Đại Nguyên, Đại Nguyên tới thăm Tiểu Nguyên.” Đệ đệ Tiểu Nguyên của Mạnh Viễn Kiến vừa nghe thấy giọng Mạnh Viễn Kiến, hoan hô một tiếng, vừa nói vừa kéo tiểu nữ hài bên cạnh, đi về phía Mạnh Viễn Kiến.
Lúc này, Đỉnh Hạo chú ý tới, tuy nơi này là một nhà lao bằng đá, nhưng là cửa nhà lao cũng không khóa lại.
Sau đó, đệ đệ Mạnh Viễn Kiến hoan hô rồi dắt tiểu nữ hài kia đi tới bên cạnh Mạnh Viễn Kiến.
Thoạt nhìn tiểu nữ hài này chỉ tầm mười hai mười ba tuổi, diện mạo bình thường, cũng không quá xinh đẹp.
Nhưng vẫn cười khanh khách, khóe miệng có lúm đồng tiền, thoạt nhìn có vài phần đáng yêu.
“Gia gia, sao ông lại tới đây.” Sau khi tiểu nữ hài này nhìn thấy môn chủ Ứng Thiên Môn, cười giòn tan nói.
“Gia gia dẫn ca ca của tiểu Nguyên tới đón Tiểu Nguyên.” Lão già mở miệng nói.
“Tiểu Nguyên phải đi sao?” Nghe lão già nói vậy, tiểu nữ hài ngưng cười, đôi mắt sáng ngời như nước hơi ảm đạm, biểu cảm cầu xin nhìn lão già.
Lão già thở dài một hơi, cũng không nói gì.
“Mấy ngày nay Đại Nguyên đi đâu thế?” Sau khi đệ đệ Mạnh Viễn Kiến đi tới bên cạnh Mạnh Viễn Kiến, mở to đôi mắt ngây thơ, nhìn hắn ta, mở miệng nói.
Lúc này, đôi mắt đỏ ửng của Mạnh Viễn Kiến đã khôi phục bình thường, nhẹ nhàng nói: “Mấy hôm nay, Đại Nguyên ở ngoài chơi, hiện tại tới đón Tiểu Nguyên.”
Nói xong, Mạnh Viễn Kiến nhìn lão già và tiểu nữ hài kia.
Sau đó liếc mắt nhìn Đỉnh Hạo một cái, mở miệng nói: “Hy vọng tông chủ có thể buông tha cho Ứng Thiên Môn này.”
Đinh Hạo biết Mạnh Viễn Kiến phát hiện người của Ứng Thiên Môn cũng không làm khó đệ đệ hắn ta, ngược lại còn chăm sóc, nên động lòng trắc ẩn.
Đinh Hạo gật đầu, mở miệng nói: “Chuyện của Ứng Thiên Môn này giao cho ngươi xử lý, chúng ta lên trước.”
Nói xong lời này, Đỉnh Hạo đi lên mặt đất trên mật thất.
Đi tới giữa đường, Đinh Hạo đột nhiên cảm thấy Thiên Thương Kiếm vẫn luôn treo trước ngực mình hơi rung động một chút.
Vốn dĩ Đinh Hạo còn tưởng là ảo giác, nhưng sau khi tĩnh tâm cảm nhận, phát hiện không phải ảo giác, không khỏi dừng thân, tập trung lực chú ý, cẩn thận quan sát biến hóa của Thiên Thương Kiếm.
Một con đường nhỏ bên cạnh, dường như dẫn tới chỗ sâu trong mật thất, Đinh Hạo đi vài bước về phía bên kia.
Đột nhiên, Thiên Thương Kiếm run rẩy một chút, dường như có cảm ứng với bên phải.
Đỉnh Hạo dừng lại một chút, nhìn con đường nhỏ sâu thẳm bên phải không biết có ẩn giấu uy hiếp không biết gì không, Đỉnh Hạo quay đầu liếc mắt nhìn đám người Huyết Ma Liệt Sơn một cái, nói: “Đi qua nhìn xem.”
Huyết Ma Liệt Sơn đương nhiên cũng không biết Thiên Thương Kiếm trước ngực Đinh Hạo thay đổi.
Bởi vậy, vừa nghe Đỉnh Hạo nói như vậy, cảm thấy không thể hiểu được.
Chương 824: Năm quan tài đá 2
Chuang 825: Kiếm tiên Hồng Thế 1
Chuang 826: Kiếm tiên Hồng Thế 2
chuang 827: Lời mời thịnh tình 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Lúc này, Đinh Hạo cũng không tiện giải thích gì.
Trầm ngâm một chút, dặn dò Lục Bào Lão Tổ: “Lão Tổ đi gọi môn chủ Ứng Thiên Môn kia tới đây, ta có việc hỏi ông ta.”
Lục Bào Lão Tổ liếc mắt nhìn Đinh hạo với ánh mắt kỳ quái một cái, lắc đầu, trong miệng nói thầm: “Làm trò gì không biết?”
Ông ta vừa nói thầm, vừa đi về phía sau.
Nhìn dáng vẻ xem ra là đi tìm môn chủ Ứng Thiên Môn kia.
Một lát sau, Lục Bào Lão Tổ dẫn môn chủ Ứng Thiên Môn này quay về.
“Không biết Đinh tông chủ có gì dặn đò?” Lão già kia đi tới bên cạnh Đỉnh Hạo, thoạt nhìn hơi thấp thỏm bất an, câu nệ hỏi.
Nhìn lão già này, Đinh Hạo lấy tay chỉ con đường nhỏ bên phải, mở miệng hỏi: “Dường như con đường nhỏ này đi vào chỗ sâu hơn, không biết điểm cuối là nơi nào, có thể dẫn chúng ta đi xem không.”
Nghe Đinh Hạo nói như vậy, khuôn mặt lão già này hơi ảm đạm, trầm ngâm một lát, mới mở miệng nói: “Được, tuy nhiên hy vọng các ngươi đừng động loạn vào người và vật bên trong, đây chính là nơi Ứng Thiên Môn chúng ta để thi thể trưởng lão trong môn trước kia.”
Đinh Hạo gật đầu nói: “Nhìn kỹ rồi nói.”
Thấy Đinh Hạo khăng khăng muốn đi qua, lão già này cũng bất đắc dĩ, vì thế đi trước dẫn đường, bước vào dọc theo con đường nhỏ bên phải kia.
Đỉnh Hạo đi phía sau lão già này, bước về phía trước.
Khi tiến lên, Đỉnh Hạo rõ ràng cảm thấy Thiên Thương Kiếm trước ngực càng ngày càng rung động kịch liệt, tần suất cũng càng ngày càng cao.
Từ khi Đinh Hạo có được Thiên Thương Kiếm, đã biết nhất định không bình thường.
Đinh Hạo cũng từng cố gắng xem xét cặn kẽ, muốn làm rõ bí mật của Thiên Thương Kiếm.
Nhưng đến hiện tại, vẫn hoàn toàn không biết gì về công dụng và lai lịch của Thiên Thương Kiếm.
Lần này, vất vả mới có một cơ hội, có thể làm rõ bí mật của Thiên Thương Kiếm, Đinh Hạo đương nhiên không muốn buông tha.
Sau khi xuyên qua mấy gian thạch thất, lão già dừng chân trước một đường đá kéo dài xuống dưới.
Lão già quay đầu lại liếc mắt nhìn đám người Đinh Hạo một cái, mở miệng nói: “Phía dưới chính là nơi Ứng Thiên Môn chúng ta lưu giữ các đời trưởng lão trong môn.
Tuy rằng hiện tại Ứng Thiên Môn chúng ta đã xuống dốc, nhưng theo ghi chép của điển tịch trong môn chúng ta, Ứng Thiên Môn chúng ta cũng từng huy hoàng, rất lâu trước kia, Ứng Thiên Môn chúng ta cũng từng xuất hiện nhân vật bất phàm.”
Nhìn lão già này, lúc nói đến, có tự hào không thể che giấu.
Đỉnh Hạo cười thản nhiên, mở miệng nói: “Không có một môn phái nào có thể trường thịnh không suy, mạnh yếu luân phiên, đây đều là chuyện rất bình thường, ngươi cũng không cần để ý.” Thầm nghĩ trong lòng, đừng nói là Ứng Thiên Môn các ngươi, lúc trước khi Ma Tông Vô Cực chúng ta mạnh mẽ nhất, không phải cũng là người gặp người sợ sao.
Nếu không phải mình lấy được công pháp tu luyện Vô Cực Ma Công hoàn chỉnh, lại gặp kỳ ngộ nhiều lần, thì Ma Tông Vô Cực hiện tại có lẽ cũng không hơn Ứng Thiên Môn này là bao.
Lúc trước, khi Thái Huyền đạo tông mạnh mẽ nhất, không phải cũng vì công pháp thất truyền, mà phân thành Dật Điện Tông và Huyền m Tông, cuối cùng hủy ở trong tay mình sao, những việc này đều là chuyện xuất hiện phổ biến ở Tu chân giới, không có gì đáng để kinh ngạc.
Lão già kia nghe Đinh Hạo nói vậy, thở dài một hơi, dường như vì nghĩ đến cảnh ngộ của Ứng Thiên Môn hiện tại mà có chút không cam lòng, sau đó tiếp tục đi dọc theo đường đá xuống chỗ sâu hơn phía dưới.
Cuối cùng, đoàn người đi theo phía sau lão già này, dừng trước một cửa đá.
Nhìn cửa đá làm từ đá vân bạch kim này, Đỉnh Hạo bắt đầu tin tưởng lời lão già này nói.
Đá vân bạch kim này là hòn đá cực kỳ quý giá, bình thường đều dùng đá vân bạch kim này để làm quan tài đá, thi thể để trong đó, có thể vĩnh viễn không thối rữa.
Ngoại trừ cái này, người tu chân ngồi xếp bằng tu luyện trên đá vân bạch kim này còn có hiệu quả tĩnh tâm ngưng thần, là vật phẩm không thể tốt hơn.
Nếu không phải hiện tại Đỉnh Hạo giàu nứt đố đổ vách, chỉ sợ đã sớm nổi lòng tham.
Với thực lực hiện tại của Ứng Thiên Môn, chỉ sợ không thể có hòn đá tốt như vậy, có lẽ là người trước để lại.
Sợ rằng người của Xích Thủy Tông cũng không biết đến thạch thất này, nếu không có lẽ đá vân bạch kim này cũng đã sớm bị người của Xích Thủy Tông cướp đoạt.
Tới trước cửa đá này, lão già này hơi thổn thức, lại thở dài một hơi.
Quay đầu nói với Đỉnh Hạo: “Nếu các ngươi muốn đá vân bạch kim này, Ứng Thiên Môn chúng ta cũng chỉ có thể chắp hai tay dâng lên.”
Đỉnh Hạo lắc đầu, cười nói: “Ngươi không cần nghĩ nhiều, đá vân bạch kim này quả thực quý giá, nhưng còn chưa lọt vào mắt ta.” @@ @ Ê ñ {Œ ñ @@@
Chuang 825: Kiếm tiên Hồng Thế 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nghe Đinh Hạo nói như vậy, lão già này rõ ràng thở phào nhẹ nhõm một hơi, hơi tự tỉ nói: “Số đá vân bạch kim đó chính là tài phú duy nhất do thế hệ trước để lại cho chúng ta, đáng tiếc chỉ có khi chúng ta chết, mới có thể hưởng dụng.”
Thấy ông ta nói như vậy, tuy Đỉnh Hạo không kiên nhẫn, nhưng cũng ngại mở miệng tiếp tục thúc giục.
Một lát sau, lão già này hít sâu một hơi, gật đầu, nói: “Người già rồi, khó tránh khỏi nói hơi nhiều, Đỉnh tông chủ đừng để ý, ta lập tức mở cửa đá ra.”
Nói xong, lão già này không chút chần chờ, lấy ra một chiếc chìa khóa từ trong vòng tay trữ vật trên cánh tay phải, cong người gảy vài cái, cửa đá này “Kẽo kẹt” một tiếng mở ra.
Đầu tiên, một luồng hàn khí đập vào mặt đám người Đinh Hạo, khiến thân thể đám người Đỉnh Hạo không nhịn được mà lạnh lẽo, sau khi hàn khí lan đến, là một vùng sương mù trắng xoá, tràn ra từ trong cửa đá.
Đỉnh Hạo biết hàn khí này chính là do thạch thất đóng cửa lâu, do đá vân bạch kim kia sinh ra.
Sau khi lão già này nhìn thấy đám người Đinh Hạo tiến vào, thì đóng thạch thất lại một lần nữa, để ngăn hàn khí do đá vân bạch kim sinh ra thoát ra ngoài.
Sau khi đi vào thạch thất, Thiên Thương Kiếm trên ngực Đinh Hạo càng run ray kịch liệt.
Thạch thất này cũng không quá lớn, nhưng lại đặt năm quan tài đá, toàn bộ năm quan tài đá đều làm từ đá vân bạch kim.
Trên mỗi quan tài đá, đều có một số khe hở lớn lớn bé bé lõm xuống.
Liếc mắt nhìn những khe hở này một cái, khóe miệng Đỉnh Hạo cong lên ý cười.
Môn chủ Ứng Thiên môn thấy ý cười trên mặt Đinh Hạo, mặt già không khỏi đỏ lên.
Xấu hổ giải thích: “Bởi vì trong môn quẫn bách, những tỉnh thạch cực phẩm vô dụng đó và một số vật phẩm tân trang quý giá đã bị ta tháo xuống bán lấy tiền mặt.”
Đỉnh Hạo cười hì hì, đã sớm biết là thế, cũng không nói thêm gì, chỉ là ánh mắt chớp nháy đánh giá bốn phía, lấy Thiên Thương Kiếm treo ở ngực xuống dưới, đặt trong lòng bàn tay.
Lúc này, ngay cả đám người Huyết Ma Liệt Sơn, đều đã nhận ra Thiên Thương Kiếm run rẩy, không tự chủ được ném ánh mắt nghỉ hoặc lên người Đỉnh Hạo.
Đỉnh Hạo nhún vai, mở miệng nói: “Đừng nhìn ta như vậy, ta cũng không biết chuyện là như thế nào.” “Vốn còn tưởng linh cảm của tiểu tử ngươi lợi hại, có thể tìm được bảo tàng của Ứng Thiên Môn này, thì ra là nhờ thanh kiếm nhỏ này.” Lục Bào Lão Tổ nhìn Thiên Thương Kiếm, không khỏi mở miệng kêu lên.
Lúc này, Đinh Hạo cũng không đáp lại Lục Bào Lão Tổ, bởi vì ngay lúc này, Đinh Hạo đã cảm nhận được Thiên Thương Kiếm hơi lôi kéo Đỉnh Hạo bước vào trong một quan tài đá.
Lực của Thiên Thương Kiếm cũng không lớn, nhưng Đỉnh Hạo lại cũng không dùng lực, ngược lại dựa theo thay đổi của Thiên Thương Kiếm, đi tới một quan tài đá chính giữa nhất, cũng lớn nhất.
Lúc này, lão già Ứng Thiên Môn kia cũng phát hiện chỗ kỳ lạ của Thiên Thương Kiếm trong tay Đinh Hạo.
Kinh sợ đi theo phía sau Đỉnh Hạo, đi bên cạnh quan tài đá lớn nhất ở giữa.
“Mở quan tài đá này ra.” Nhìn thấy lão già đi theo tới đây, Đinh Hạo mở miệng nói, trong giọng nói cũng có sự kích động không thể che giấu.
Lão già này chần chờ một chút, biểu cảm kỳ quái, mở miệng nói: “Quan tài đã này trống không, cũng không bày biện bất cứ vật phẩm gì, ngay cả thi thể cũng chưa có.
Ngoại trừ quan tài đá này, bốn quan tài đá khác trong thạch thất này đều có thi thể.”
Đinh Hạo biểu cảm sửng sốt, nhưng vẫn nói: “Ta không có hứng thú với quan tài đá khác, mở cái này ra.”
Thấy Đinh Hạo kiên trì, môn chủ Ứng Thiên Môn này không hề nói thêm gì, giơ tay vặn vẹo vài cái, đẩy phiến đá trên bề mặt quan tài đá ra, lộ ra một quan tài đá trống không.
Thật sự là trống không, không có gì!
Nhưng chính lúc này, Thiên Thương Kiếm trong tay Đinh Hạo đột nhiên bay lên, lóe sáng ánh sáng nhiều màu sắc trên quan tài đá, ánh sáng bao bọc kín quan tài đá này, không ngừng lưu chuyển các loại màu sắc.
Đột nhiên, giữa quan tài đá vốn trống không không có gì, dần dần xuất hiện một bóng người mơ hồ.
Cùng với ánh sáng trên thân Thiên Thương Kiếm càng ngày càng sáng, bóng dáng mơ hồ dần dần có thể thấy rõ ràng.
Một nam tử trung niên toàn thân mặc áo bào trắng che thân, khuôn mặt tuấn lãng, nằm giữa quan tài đá không nhúc nhích.
Thân thể nam tử trung niên này vừa xuất hiện, Thiên Thương Kiếm đột nhiên rơi xuống, lập tức biến hóa, vốn nhỏ bằng bàn tay, biến thành rộng lớn như Nghịch Thiên Ma Kiếm, sau đó lơ lửng trước ngực nam tử trung niên, vẫn tỏa ra từng tỉa sáng rực rỡ nhiều màu.
“Tổ sư gia Hồng Thế!” Lúc này, giọng điệu môn chủ Ứng Thiên kinh hãi, khuôn mặt không thể tưởng tượng nổi!
Mà Đinh Hạo nhìn thấy dị biến, trong lòng hiện giờ cũng vô cớ kinh hãi, nghe giọng điệu của môn chủ Ứng Thiên Môn này, người này dường như chính là một nhân vật khó lường của Ứng Thiên Môn.
Chuang 826: Kiếm tiên Hồng Thế 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Tới bây giờ, Đinh Hạo cũng nhìn ra một chút manh mối rồi, quan tài đá trống không không có gì này, xem ra cũng không phải không có gì, mà bị một loại thủ thuật che mắt che khuất.
Nhưng bởi vì biến hóa của Thiên Thương Kiếm, mà giải trừ thủ thuật che mắt này.
“Ngươi xem có nên…” Lúc này, Độc Ma Vương Diệc Hàn cách Đỉnh Hạo gần nhất, nhìn Đinh Hạo nói.
Trong lòng Đinh Hạo cũng hiểu ý của Độc Ma Vương Diệc Hàn.
Tuy nhiên, Đinh Hạo lại lắc đầu, mở miệng nói: “Nhìn xem đã.” Khi nói lời này, Đinh Hạo lại quay đầu nhìn về phía môn chủ Ứng Thiên Môn có biểu cảm phong phú bên cạnh một lần nữa, mở miệng quát: “Nói cho ta thân phận của Hồng Thế này.”
Đỉnh Hạo vừa dứt lời, lão già này lập tức bừng tỉnh từ trong hưng phấn.
Nhìn khuôn mặt ông ta hơi ửng đỏ, Đinh Hạo biết ông ta còn chưa bình ổn được tâm trạng kích động.
“Đây chính là cao thủ mạnh nhất trong lịch sử Ứng Thiên Môn chúng ta, kiếm tiên Hồng Thế.
Ta cũng chỉ biết được một ít từ điển tịch còn giữ lại được trong tông, cũng không hoàn toàn biết rõ tình hình cụ thể, chỉ là bên trên có một bức họa đơn sơ ông ấy, chính là dáng vẻ hiện tại.” Môn chủ Ứng Thiên Môn mở miệng giải thích.
Ngay lúc này, mọi người trong thạch thất đều đột nhiên cảm nhận được dường như trong thạch thất có chân khí kỳ dị lưu chuyển, cẩn thận cảm nhận sẽ phát hiện đúng là đến từ trong cơ thể nam tử trung niên trong quan tài đá kia.
Chỉ thấy vì Thiên Thương Kiếm không ngừng bắn ra từng tỉa sáng nhiều màu sắc đối với thân thể Hồng Thế, mà phần thân thể Hồng Thế lộ ra ngoài áo bào trắng, dần dần từ tái nhợt biến thành có chút huyết sắc, một luồng hơi thở mỏng manh cũng dần dần phát ra từ trên người Hồng Thế.
Đỉnh Hạo biến sắc, biết lo lắng của Độc Ma Vương Diệc Hàn không sai, cao thủ kiếm tiên Hồng Thế mạnh nhất trong lịch sử Ứng Thiên Môn này, lại thật sự có dấu hiệu từ từ thức tỉnh, trong lòng không khỏi có chút đắn đo.
Không biết có nên phòng họa mà giết chết ông ta khi chưa thức tỉnh hay không.
Dù sao đám người Đinh Hạo cũng hoàn toàn không biết gì về tính cách và lai lịch của Hồng Thế này, nếu ông ta là một người vô cùng cường đại, có thể trở thành uy hiếp với đám người Đỉnh Hạo hay không thì quả thật khó nói.
Ngay khi Đỉnh Hạo đang âm thầm cân nhắc, hơi thở vốn mỏng manh của Hồng Thế dần dần dày hơn rất nhiều, sau đó, một tia sáng màu đen đột nhiên bắn ra từ giữa Thiên Thương Kiếm, từ đỉnh đầu rơi vào trong đầu Hồng Thế.
Mà hơi thở của Hồng Thế cũng đột nhiên tăng mạnh, sau đó mở đôi mắt thâm thúy như có thể thấy rõ tất cả.
Sau khi Hồng Thế mở mắt, thân thể vốn nằm trong quan tài đá của ông ta cũng từ từ ngồi dậy.
Sau khi Hồng Thế ngồi dậy, Thiên Thương Kiếm đang lơ lửng phía trước thân thể ông ta đột nhiên phát ra một tia sáng bắt mắt, sau đó dung nhập vào trong thân thể Hồng Thế.
“Đinh Hạo, ta biết tất cả về ngươi, ngươi muốn giết ta sao?” Nam tử tên là Hồng Thế này, dường như đã nhìn thấu suy nghĩ của Đỉnh Hạo, mở miệng nói với giọng điệu lười biếng.
Đỉnh Hạo biến sắc, trong lòng cũng run lên, không rõ vì sao Hồng Thế này biết được tên họ của mình.
Hắn cẩn thận suy nghĩ, đột nhiên toàn thân chấn động, mở miệng quát: “Ông vẫn luôn ở trong Thiên Thương Kiếm?”
Hồng Thế hơi cúi đầu, chậm rãi đi ra từ trong quan tài đá, thong dong mặc áo bào trắng khoác trên người ông ta, sau đó mới nhìn Đỉnh Hạo thật sâu, mở miệng nói: “Không sai.”
Hồng Thế trầm ngâm một chút, nhìn quanh bốn phía, thu hết biểu cảm của đám người Huyết Ma Liệt Sơn vào đáy mắt, rồi mới nói tiếp với Đinh Hạo: “Chúng ta làm giao dịch, thế nào?” “Hử?” Đinh Hạo nhướng mày kiếm, cảm thấy hứng thú nói: “Giao dịch gì?”
Hồng Thế không trả lời, ngược lại liếc mắt nhìn môn chủ Ứng Thiên Môn một cái, mở miệng nói: “Có phải hiện tại Ứng Thiên Môn không quá tốt không?”
Lúc này, môn chủ Ứng Thiên Môn đã sớm bị tình huống khác thường này làm cho kinh ngạc choáng váng.
Vừa nghe Hồng Thế hỏi như vậy, mới ngập ngừng nói: “Bẩm báo Tổ sư gia Hồng Thế, Ứng Thiên Môn hiện tại đã tới mức chỉ còn trên danh nghĩa.” Hồng Thế gật đầu, lại quay đầu mở miệng nói với Đỉnh Hạo lần nữa: “Những môn nhân còn lại của Ứng Thiên Môn, tạm thời di chuyển đến Quỷ Vực các ngươi.
Ngươi giúp ta chuẩn bị một ít vật liệu cần thiết, ta muốn bế quan tu hành tám mươi năm ở Quỷ Vực.
Tám mươi năm sau, ta đảm bảo Ma Tông Vô Cực ngươi ít nhất trước khi ta phi thăng, không có bất cứ một Tán Tiên, Tán Ma nào có gan quản chuyện của Ma Tông Vô Cực các ngươi, ngươi thấy thế nào?”
Đỉnh Hạo híp mắt thành một đường thẳng, giữa khe hở hai mắt bắn ra ánh sáng, ánh mắt đặt trên người Hồng Thế không chớp một cái.
@ @ @ Ê ñ {3 ñ Ñ @ @ @
chuang 827: Lời mời thịnh tình 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Sau một lát, Đinh Hạo ung dung nhún vai, mở miệng nói: “Có lẽ ông nói những gì ông đã trải qua cho ta, ta có thể sẽ đồng ý.
Phải biết rằng hiện tại ông còn chưa khôi phục lại thực lực, cũng không có tư cách cò kè mặc cả với chúng ta, mấy người bên phía chúng ta, dù là một mình người nào cũng có thực lực giết ông!” Hồng Thế lắc đầu cười, mở miệng nói: “Nếu ngươi muốn biết thân phận và quá khứ của ta, nói thẳng là được, không cần quanh co lòng vòng.
Có lẽ ngươi không tin, trên thế giới này, ngoại trừ chính bản thân ngươi, có lẽ ta là người hiểu ngươi nhất, đừng quên, ta đã từng ở trong Thiên Thương Kiếm, ở cạnh ngươi nhiều năm.
Ta đã sớm biết rõ tính cách của ngươi, ngươi không có lý do gì để từ chối điều kiện của ta.
Dù sao ngươi hẳn biết rõ nhất, Ma Tông Vô Cực hiện giờ nhìn có vẻ phong quang, nhưng không có nhân vật cấp bậc Tán Tiên tọa trấn, đối với sáu tông đạo ma mà nói, cũng không phải uy hiếp thật sự.
Chỉ cần có một ngày các ngươi uy hiếp tới địa vị của sáu tông đạo ma, như vậy Ma Tông Vô Cực các ngươi sẽ phải gánh chịu tất cả đả kích mang tính hủy diệt.” Cảm giác suy nghĩ trong lòng bị nhìn thấu hết quả thực không dễ chịu, nhưng Đinh Hạo cũng biết lời Hồng Thế nói không sai chút nào.
Đỉnh Hạo gật đầu, cười xấu hổ, mở miệng nói: “Vậy ông nói cho ta, ông dựa vào cái gì có thể đảm bảo tám mươi năm sau sẽ có được thực lực Tán Tiên.”
Ánh mắt Hồng Thế lộ về suy tư, ông ta gật đầu, mở miệng nói: “Vậy ta nói ngắn gọn, công pháp mà Ứng Thiên Môn chúng ta tu luyện, chính là lấy kiếm nhập đạo, công pháp bá đạo, uy lực tuyệt luân, nhưng lại có một nhược điểm trí mạng, đó chính là tu vi tâm cảnh thường không theo kịp thực lực của bản thân.
Khi tranh đấu với người khác thật ra cũng không có tác dụng phụ quá lớn, nhưng đến khi đột phá đến Độ Kiếp kỳ, lúc ứng phó với thiên kiếp, cảnh giới nhân tâm không tương xứng với thực lực, cũng chỉ có thể rơi vào con đường hồn phi phách tán.
Lúc trước ta biết sự thật này, cho nên mới thoát xác thành Tán Tiên, sau đó vẫn luôn đau khổ tự hỏi phương pháp giải quyết.
Cuối cùng, tuy thành công thay đổi pháp quyết, thay đổi pháp quyết đến mức tâm cảnh và thực lực tương xứng, lúc ấy ta đã vượt qua năm lần thiên kiếp của Tán Tiên, nhưng khi độ lần thiên kiếp thứ sáu, vẫn bởi vì tâm cảnh không đủ, mà không thể vượt qua.
Nhưng bởi vì dị biến của thiên địa, trong thời khắc mấu chốt, uy lực của thiên kiếp có một tia suy yếu, ta dùng hết sức lực cuối cùng, dung nhập Nguyên Thần vào trong phi kiếm tương liên với tính mệnh, sau đó dùng toàn bộ sức lực, dùng Nguyên Thần kéo phi kiếm, mạnh mẽ thoát khỏi phạm vi thiên kiếp bao phủ.
Cũng chính vì thế, từ đây Nguyên Thần và thân thể của ta chia lìa, mà Nguyên Thần cũng bị đại thương nguyên khí, từ đó về sau, sáu ngàn năm cũng vẫn chưa thể khôi phục lại.
Mãi đến hôm nay, Thiên Thương Kiếm và thân thể gặp lại, lại vì công hiệu của đá vân bạch kim, nên công năng thân thể cũng chưa thoái hóa, còn lưu lại một tia chân khí lúc trước.
Thủ thuật che mắt bao trùm trên quan tài đá, chính là công pháp độc môn của Ứng Thiên Môn chúng ta, ta đương nhiên biết phải phá giải như thế nào, sau đó, Nguyên Thần mượn dùng tia chân khí còn lưu lại trong thân thể kia, mới quay về thân thể một lần nữa, thức tỉnh lại, mọi chuyện đã trải qua đại khái chính là như thế.”
Nghe Hồng Thế từ từ kể ra tất cả, mọi người trong thạch thất đều không thể tưởng tượng nổi, thầm than thế gian rộng lớn, quả nhiên không thiếu chuyện lạ, chuyện gì cũng có khả năng xảy ra.
Qua hồi lâu, Đỉnh Hạo tỉnh táo lại từ trong khiếp sợ, cũng tin tất cả những gì Hồng Thế nói.
Chuyện trên người Mạnh Viễn Kiến kia là không thể tưởng tượng nổi, nhưng chuyện của Hồng Thế này so với Mạnh Viễn Kiến thì còn dễ lý giải hơn một chút.
Vì thế, Đinh Hạo gật đầu, nói: “Thành giao, tám mươi năm này, Ma Tông Vô Cực chúng ta đảm bảo ông và Ứng Thiên Môn có thể an ổn.
Tám mươi năm sau, ông khôi phục thực lực, bảo đảm Ma Tông Vô Cực chúng ta không bị Tán Tiên, Tán Ma quấy rầy.”
Kiếm tiên Hồng Thế hơi mỉm cười, khuôn mặt anh tuấn đã vượt qua sáu lần thiên kiếp, nói với môn chủ Ứng Thiên Môn bên cạnh: “Ngươi đi sắp xếp một chút, lát nữa mang theo tất cả môn nhân hiện có của Ứng Thiên Môn, rời khỏi ngọn núi Kỳ Vân này, đến Quỷ Vực cùng ta.”
Tuy không biết Quỷ Vực là nơi nào, nhưng hiển nhiên lão già này không dám vi phạm phân phó của Hồng Thế, cuống quít gật đầu nói vâng, sau đó biểu cảm hưng phấn lui xuống.
Thấy lão già này rời đi, Đinh Hạo suy tư một chút, mở miệng nói: “Ông đã vượt qua sáu lần thiên kiếp, tám mươi năm sau, thực lực có thể khôi phục đến mức độ nào.
Có phải sau khi thực lực khôi phục, sẽ lập tức độ thiên kiếp lần thứ bảy, rồi phi thăng rời đi.”
Chương 828: Lời mời thịnh tình 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
“Tám mươi năm sau, đại khái có thể khôi phục tám phần mười thực lực, với loại thực lực này, đối phó với Tán Tiên Tán Ma của sáu tông đạo ma Tây đại lục hẳn là đủ rồi.
Đại khái trăm năm sau, mới có thể hoàn toàn khôi phục lại.
Còn chuyện khi nào độ thiên kiếp thứ bảy, có thể độ kiếp phi thăng hay không, cũng chỉ có trời biết, tuy rằng ta có tự tin, nhưng cũng không dám mạnh miệng khẳng định có thể độ kiếp phi thăng, dù sao thiên uy khó dò!” Hồng Thế cảm khái.
Dừng một chút, đột nhiên, biểu cảm của Hồng Thế nghiêm nghị, lo lắng nói: “Không ngờ có người nhận ra khí tức của ta nhanh như vậy.”
Nói xong lời này, mới nói với Đinh Hạo: “Người sau lưng Kiếm Ma Cung cách Tam Châu Nhất Đảo gần nhất đã mơ hồ cảm nhận được khí tức của ta, ta biết hắn còn chưa thể xác định, nhưng hiện tại ta cần nhanh chóng rời khỏi nơi đây.
Đến Quỷ Vực kia, còn phải bố trí một phen, mới có thể hoàn toàn tránh bị linh thức của người khác lùng bắt, ngươi lập tức sắp xếp một chút.”
Nghe ông ta nói như vậy, biểu cảm của Đỉnh Hạo cũng thay đổi, lập tức hành động.
Đoàn người Đinh Hạo không chút do dự, đi ra từ trong thạch thất, quay lại phía trên Ứng Thiên Môn.
Lúc này, Đỉnh Hạo phát hiện dường như Mạnh Viễn Kiến kia đã trấn an được đệ đệ, đệ đệ hắn vẫn vui cười với tiểu nữ hài tên Văn Văn kia.
Mà môn chủ Ứng Thiên Môn lại không ngừng phân phó gì đó với một số môn nhân trước mặt.
Mãi đến khi đoàn người Đinh Hạo xuất hiện, những môn nhân Ứng Thiên Môn này mới xôn xao quỳ xuống, trong miệng hét lớn: “Bái kiến Tổ sư gia Hồng Thế.”
Kiếm tiên Hồng Thế phất phất tay, lười biếng mở miệng nói: “Miễn.”
Chờ sau khi tất cả môn nhân của Ứng Thiên Môn này đứng lên, ông ta mới mở miệng nói với môn chủ Ứng Thiên Môn kia: “Đã sắp xếp thỏa đáng hay chưa?”
Thấy Hồng Thế dò hỏi, lão già này cuống quít gật đầu nói vâng.
Hồng Thế hơi cúi đầu, liếc mắt nhìn Đỉnh Hạo một cái, mở miệng nói: “Chúng ta quay về Thiên Trụ Sơn trước, sau đó từ Thiên Trụ Sơn quay về Quỷ Vực là được, những chuyện khác ngươi không cần quan tâm, chỉ cần đưa tất cả vật liệu ta yêu cầu cho ta là được.”
Đinh Hạo nghe Hồng Thế nói như vậy, liếc mắt nhìn Mạnh Viễn Kiến kia một cái, sau đó mới kể rõ những chuyện vừa xảy ra một lần với Mạnh Viễn Kiến. vừa rồi, Mạnh Viễn Kiến vẫn luôn ở cạnh đệ đệ, căn bản không biết gì về việc vừa xảy ra trong thạch thất.
Vừa rồi thấy Đinh Hạo xuất hiện, có thêm một người, hơn nữa người này còn khoa tay múa chân với Đinh Hạo, khiến Mạnh Viễn Kiến cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, chỉ là Đinh Hạo cũng chưa để ý, hắn ta đương nhiên cũng không dám nói cái gì.
Nhưng hiện tại vừa nghe Đỉnh Hạo giải thích xong, lại thấy chấn động, đồng thời, cũng coi như đã hiểu, ánh mắt nhìn về phía kiếm tiên Hồng Thế kia, cũng không khỏi có chút kính sợ.
Mà lúc này, Đỉnh Hạo mới mở miệng nói tiếp: “Mạnh lão, ngươi tiễn bọn họ một đoạn đường, chờ sau khi đệ đệ ngươi an toàn quay về Quỷ Vực, ngươi lại quay về lần nữa là được, đúng lúc cũng làm phiền ngươi kể rõ lại một lần mọi chuyện bên này với mấy vị trưởng lão.”
Đỉnh Hạo lên tiếng, Mạnh Viễn Kiến cũng không tiếp tục nói thêm gì, chỉ hạ giọng khẽ nói mấy câu với đệ đệ hắn ta.
Mà lúc này, Đỉnh Hạo lại mở miệng nói với Hồng Thế: “Còn chuyện ông bế quan và vật liệu cần thiết, chờ sau khi ông quay về Quỷ Vực, tự mình nói những gì ông muốn với trưởng lão trong môn chúng ta, cứ nói là do ta phân phó, nếu trong tay bọn họ không có, thì kêu bọn họ phái người đưa danh sách vật phẩm cần có đưa đến Thiên Trụ Sơn, tự ta sẽ giúp ông xử lý thỏa đáng tất cả.” Hồng Thế mỉm cười một chút, mở miệng nói: “Ta biết tiểu tử ngươi giàu nứt đố đổ vách, nhưng ngay từ đầu ta không quá cần cái gì, chờ tám mươi năm sau, sau khi ta khôi phục hơn phân nửa thực lực, mới cần một ít vật phẩm để luyện chế mấy thứ pháp bảo chống đỡ thiên kiếp một lần nữa, ngươi an tâm là được.”
Hồng Thế nói xong lời này, sắc mặt lại hơi thay đổi, mở miệng nói: “Việc này không nên chậm trễ, ta thấy hiện tại chúng ta nên lên đường đi.”
Nhìn biểu cảm của Hồng Thế, Đinh Hạo biết có lẽ người đứng sau lưng Kiếm Ma Cung lại bắt đầu dùng linh thức nhìn trộm bên này rồi.
Đinh Hạo gật đầu, mở miệng nói với Mạnh Viễn Kiến: “Vậy làm phiền Mạnh lão đưa bọn họ một đoạn đường.”
Mạnh Viễn Kiến nói một tiếng cảm tạ với Đỉnh Hạo, rồi dẫn theo đệ đệ hắn ta, đi theo phía sau đám người Hồng Thế và Ứng Thiên Môn, chạy như bay về phía Thiên Trụ Sơn.
Lúc này, thực lực của Hồng Thế, còn chưa khôi phục được một phần mười.
Tuy rằng Đinh Hạo không nhìn thấu cảnh giới của Hồng Thế, nhưng nhìn khí tức thì có vẻ cũng không cường đại.
Nhưng khi thân hình Hồng Thế vừa động, Thiên Thương Kiếm kia đột nhiên xuất hiện từ trong cơ thể Hồng Thế.
Chương 829: Lời mời thịnh tình 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Đỉnh Hạo lập tức cảm nhận được linh khí thiên địa xung quanh đột nhiên biến hóa kịch liệt, mạnh mẽ tràn vào Thiên Thương Kiếm, mà toàn thân Hồng Thế cũng như trở thành một thể với Thiên Thương Kiếm, khí thế đột nhiên tăng nhiều.
Đỉnh Hạo lắc đầu, tự nói: “Quả nhiên là một quái nhân, không thể bàn luận theo lẽ thường.”
Mà ngay lúc này, Đinh Hạo vừa quay đầu, phát hiện trong đoàn người, bao gồm cả Huyết Ma Liệt Sơn kia, đều hơi trầm mặc khác bình thường, Đinh Hạo trầm ngâm suy tư, biết suy nghĩ trong lòng bọn họ.
Hắn mở miệng cười nói: “Các vị không cần để ý, tuy Hồng Thế này cường đại, nhưng hiện tại chính là minh hữu của Ma Tông Vô Cực chúng ta.
Hơn nữa, tin rằng với tốc độ tu luyện Vô Cực Ma Công của chúng ta, sớm muộn gì cũng có một ngày có thể đạt tới hoặc là vượt qua cảnh giới tu vi của ông ta, tuy rằng ông ta chính là Tán Tiên vượt qua sáu lần thiên kiếp, nhưng ở trong mắt ta, tất cả Tán Tiên đều là kẻ thất bại.”
Nghe Đinh Hạo nói như vậy, Lục Bào Lão Tổ nói: “Không biết trong toàn bộ đại lục Thiên Huyền có bao nhiêu loại lão quái vật này, ta vốn còn đang ôm tin tưởng rất lớn với Ma Tông Vô Cực chúng ta, nhưng hiện tại nhìn hắn, lại nghĩ đến thực lực của sáu tông đạo ma kia một chút, không biết vì sao lại có cảm giác nản lòng thoái chí.”
Tuy nhiên không đợi Đinh Hạo mở miệng nhiều lời, Huyết Ma Liệt Sơn lại hừ lạnh một tiếng nói: “Lời tiểu tử Đỉnh Hạo này nói rất đúng, dù thoạt nhìn Tán Tiên, Tán Ma lợi hại cỡ nào, tất cả bọn họ quả thật đều là kẻ thất bại, so với nhân vật thật sự phi thăng, bọn họ kém xa lắc, hơn nữa cho dù tính trên đại lục Thiên Huyền này, chỉ cần thực lực của chúng ta đủ mạnh mẽ, cũng có thực lực liều mạng với bọn họ.
Ngươi không được quên, Huyền Thiên Chân Nhân Lãnh Tồn Vũ, cũng có thể chạy thoát khỏi tay Tán Tiên, ta tin tưởng nếu Lãnh Tồn Vũ kia lại đột phá lần nữa, đạt tới Độ Kiếp kỳ, vượt qua một, hai lần thiên kiếp, dù là Tán Tiên cũng không có cách nào với ông ấy.”
Nghe Huyết Ma Liệt Sơn nói như thế, Đinh Hạo gật đầu, cười nhạt mở miệng nói: “Không sai, chỉ cần cho ta đủ thời gian và cơ duyên, dù là ở Tu chân giới, ta cũng tuyệt đối có năng lực, giết chết những Tán Tiên này.”
Đỉnh Hạo dừng một chút, biểu cảm lạnh lùng, ngạo nghễ nói: “Đừng nói là Tán Tiên, nếu Thất Anh Thị Hồn Trận của ta có thể phát huy uy lực lớn nhất, cho dù là thiên tiên trên Tiên giới hạ phàm, ta cũng có tự tin luyện chết hắn ở trong trận pháp.”
Nghe Đinh Hạo nói như vậy, khuôn mặt tất cả mọi người đều vô cùng kinh hãi.
Tuy có đôi khi Đỉnh Hạo sẽ vô cùng cuồng vọng, nhưng bọn họ biết Đỉnh Hạo tuyệt đối không phải người bắn tên không đích, không có nắm chắc tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không nói chuyện lung tung, cho nên bởi vì như thế, mới cảm thấy vô cùng kinh ngạc với lời Đinh Hạo nói.
Đỉnh Hạo khẽ cười một tiếng, không giải thích thêm gì, liếc mắt nhìn mấy người này một cái, mở miệng nói: “Nếu Liệt lão đã xuất quan, hiện tại chúng ta đến Hoa Gian Phái kia một chuyến đi, có một số món nợ cũng nên tính toán rồi.”
Nghe Đinh Hạo nói như vậy, Huyết Ma Liệt Sơn cũng gật đầu, mặt âm trầm nói: “Không sai.”
Đoàn người đang định rời khỏi ngọn núi Kỳ Vân, lại đột nhiên phát hiện tiểu mập mạp của cửa hàng Luyện Ngục Ma Tông chạy tới đây.
Đỉnh Hạo biết hắn chính là đồ đệ của Cố Kiệm, mà chuyện đoàn người mình đến ngọn núi Kỳ Vân, Đinh Hạo cũng biết, hiện tại tiểu mập mạp này tìm tới, nhất định là có chuyện.
Sau khi tiểu mập mạp nhìn thấy đám người Đinh Hạo, rõ ràng thở phào nhẹ nhõm một hơi, sau khi hành lễ với đám người Đỉnh Hạo, bèn mở miệng nói: “Có mấy người của Tà Mi Tông ở Tổ Châu tới, đến cửa hàng của chúng ta, nói là muốn tìm các ngươi, sư phụ ta kêu ta gọi các ngươi trở về.”
Tuy trong lòng Đỉnh hao kinh ngạc, nhưng lại gật đầu, mở miệng nói: “Nếu đã vậy, chúng ta đi qua nhìn xem.”
Nói xong lời này, Đinh Hạo gật đầu với đám người Huyết Ma Liệt Sơn, rồi đi theo phía sau tiểu mập mạp này, đi về phía cửa hàng của Luyện Ngục Ma Tông.
Cửa hàng của Luyện Ngục Ma Tông, trong mật thất.
Đỉnh Hạo mới vừa đi vào, đã phát hiện Đan Uyển Nhi của Tà Mi Tông, mang theo hai trưởng lão trong môn, ngồi ngay ngắn ở bên trong.
Thấy Đinh Hạo đến, ánh mắt tươi đẹp của Đan Uyển Nhi sáng lên, cười với Đinh Hạo, sau đó đứng lên từ trên chỗ ngồi, đi thẳng về phía Đinh Hạo.
Nhìn Đan Uyển Nhi đi về phía bên này, Đinh Hạo không biết Đan Uyển Nhi này định làm trò gì, hơi nhăn mày, dường như có chút khó hiểu.
Sau khi Đan Uyển Nhi kia đi tới bên cạnh Đỉnh Hạo, trực tiếp bái kiến Huyết Ma Liệt Sơn, nhẹ giọng nói: “Uyển Nhi bái kiến Huyết Ma tiền bối, đa tạ tất cả chuyện tiền bối đã làm cho phụ thân Uyển Nhỉ.”
Chương 830: Câu đố thân thế 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Huyết Ma Liệt Sơn vẫy vẫy tay, thân thể Đan Uyển Nhi vừa cúi xuống, bị một lực đạo vô hình lôi kéo đứng lên.
“Ngươi không cần đa lễ, Huyết Ma đời trước và phụ thân ngươi có một đoạn giao tình, ta làm như vậy cũng là chuyện đương nhiên.” Liệt Sơn mở miệng nói.
Sau khi Đan Uyển Nhi được Huyết Ma Liệt Sơn nâng lên, không thể tiếp tục cúi xuống nữa, nghe Huyết Ma Liệt Sơn nói như thế, mỉm cười mở miệng nói: “Lần này Uyển Nhi đến, chính là nghe theo sắp xếp của phụ thân ta, đặc biệt mời các ngươi tới Tà Mi Tông chúng ta một lần.”
“Hử, chẳng lẽ Tà Vương đã quay lại?” Huyết Ma Liệt Sơn hỏi.
Đan Uyển Nhi cười xinh đẹp, nói: “Nhờ phúc của Ma Tông Vô Cực các ngươi, sau khi Tưởng Lãng mang dược liệu về, phụ thân ta đã khống chế được tình hình tẩu hỏa nhập ma.
Mà sau khi mẫu thân ta biết được việc này từ Đinh đại ca, xử lý xong việc vặt vãnh, bèn rời Bắc đại lục.
Mười ngày trước, mẫu thân và phụ thân ta đã quay về từ Bắc đại lục.”
Nghe nàng ta nói như vậy, Huyết Ma Liệt Sơn gật đầu, mở miệng nói: “Nếu đã vậy, ta đi đến Tổ Châu một chuyến với các ngươi.” Lúc này, Đan Uyển Nhi mới chuyển hướng nhìn tới Đỉnh Hạo phía sau, mở miệng nói: “Phụng lệnh phụ thân ta, còn mong Đinh đại ca cũng cùng ởi tới Lạc Nhạn Nhai, lần này ngoại trừ Ma Tông Vô Cực các ngươi, chúng ta đều phái người mới tất cả đại phái ma môn trên Tam Châu Nhất Đảo, hy vọng Đỉnh đại ca đến dự.”
Đan Uyển Nhi vừa dứt lời, trong lòng Đinh Hạo không khỏi ngẩn ra, không hiểu Tà Mị Tông này định làm trò gì, vì sao lại làm như thế.
Đỉnh Hạo trầm ngâm một chút, đưa mắt nhìn Cố Kiệm bên cạnh vẫn luôn trầm mặc không lên tiếng.
Cố Kiệm thấy Đinh Hạo nhìn về phía mình, cười nhạt, sau đó hơi gật đầu.
Mà lúc này, Đinh Hạo mới gật đầu nói: “Cũng được, nếu đã như vậy, chúng ta đến đến Tà Mi Tông các ngươi một chuyến, đi tham gia thịnh hội Ma môn lần này.”
“Đa tạ Đỉnh đại ca.” Sắc mặt Đan Uyển Nhi vui vẻ, cười đáp.
Sau khi Đinh Hạo đồng ý, Đan Uyển Nhi rời khỏi cửa hàng của Luyện Ngục Ma Tông, nói hẹn gặp lại ở Lạc Nhạn Nhai bảy ngày sau.
Sau khi Đan Uyển Nhi rời khỏi, Đinh Hạo nhìn Huyết Ma Liệt Sơn, lại nhìn Cố Kiệm, hỏi: “Tà Mị Tông này mời nhiều thế lực ma đạo trên Tam Châu Nhất Đảo như thế, rốt cuộc có mục đích gì?” Vừa dứt lời, đôi mắt Cố Kiệm híp thành một đường thẳng tắp, nhìn Huyết Ma Liệt Sơn, buồn bực không lên tiếng.
Một lát sau, Cố Kiệm mới lắc đầu thở dài, mở miệng nói: “Có lẽ tương lai, Tà Mị Tông này mới là kẻ địch lớn nhất của Ma Tông Vô Cực các ngươi, nếu theo lời Liệt huynh nói, lúc trước thực lực của Tà Vương là Hợp Thể hậu kỳ, cho dù hắn ta không có bất cứ tiến bộ gì.
Trên toàn bộ Tam Châu Nhất Đảo, chỉ sợ cũng không có mấy người có thể chế trụ hắn ta.”
Nghe Cố Kiệm nói như thế, khuôn mặt Đỉnh Hạo cũng nặng nề.
Đỉnh Hạo cũng coi như đã thấy qua thực lực của Tà Mi Tông rồi.
Thiên Tỉnh Tông và Cổ Kiếm Tông liên hợp lại, mới có thể đánh không phân thắng bại với Tà Mị Tông.
Đây còn là khi Tà Vương chưa trở về, hiện tại Tà Vương trở về, mối họa tẩu hỏa nhập ma quấy nhiễu hắn ta nhiều năm, hiện tại cũng đã biến mất.
Chỉ sợ ngay cả Huyết Ma Liệt Sơn hiện giờ cũng chưa chắc đã là đối thủ của hắn ta.
Như vậy xem ra, nếu Ma Tông Vô Cực muốn xưng bá ở Tam Châu Nhất Đảo, Tà Mị Tông này quả thật là một vật cản.
Mà Huyết Ma Liệt Sơn nghe thấy lời Cố Kiệm nói, cũng trầm mặc không lên tiếng.
Một lát sau, mới mở miệng nói: “Lúc trước khi ta và Tà Vương quen biết, vẫn luôn cho rằng hắn ta chính là người Bắc đại lục, không ngờ hắn ta lại là Tà Vương của Tà Mi Tông.
Tuy nhiên tạm thời xem ra, Tà Mi Tông bọn họ cường thế, cũng không nhất định là chuyện xấu với Ma Tông Vô Cực chúng ta.
Nếu có một ngày hai tông chúng ta đối chọi gay gắt, dù như thế nào, ta cũng là người của Ma Tông Vô Cực, dù xảy ra chuyện gì, ta đương nhiên sẽ đứng bên phía tông phái mình, lúc trước đưa dược liệu cứu Tưởng Lãng, chính vì Huyết Ma đời trước nợ hắn ta nhân tình, nhưng hiện tại cũng coi như đã trả sạch nhân tình này, chuyện sau này, sau này rồi nói.”
Đỉnh Hạo thấy Huyết Ma Liệt Sơn tỏ thái độ, gật đầu, cười nhạt, mở miệng nói: “Không sai, tạm thời xem ra, Tà Mị Tông cường đại, cũng không có bất cứ chỗ xấu gì với Ma Tông Vô Cực chúng ta.
Chờ bọn họ thu thập Thiên Tỉnh Tông và Cổ Kiếm Tông trước, mới có sức đi đối phó với người khác, chờ tới lúc ấy, có lẽ Ma Tông Vô Cực chúng ta cũng đã có đủ thực lực ứng phó với bọn họ, chuyện sau này, vẫn để sau này rồi nói thì hơn.”
@ @ @ Ê ñ Œ} ñ Ä @ @ @








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Lăng Thiên Kiếm Thần [Dịch] Lăng Thiên Kiếm Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/11/Lang-Thien-Kiem-Than-1.jpg)

![[Dịch] Tu Chân Liêu Thiên Quần [Dịch] Tu Chân Liêu Thiên Quần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Tu-Chan-Lieu-Thien-Quan-SE-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Trùng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần [Dịch] Trùng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/04/Dich-Trung-Sinh-Chi-Toi-Cuong-Kiem-Than-SE-Audio-Truyen.jpg)

