[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 78 : Ma Quân Vô Cực 1 (c771-c780)
❮ sautiếp ❯Chương 771: Ma Quân Vô Cực 1
Chuang 772: Ma Quân Vô Cực 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Cho nên phải nhanh chóng tiêu hóa kinh nghiệm chiến đấu quý giá với cường giả trong những ngày qua, miễn cho lần sau lại gặp được cao thủ có khi chính mình thua thiệt.
Sau khi lấy ra Hoàn Vũ Bảo Giáp, Đỉnh Hạo đặt ở trong tay, cẩn thận xem xét, sau khi sấm sét của thiên kiếp lần trước đột nhiên đánh trúng, mặt ngoài Hoàn Vũ Bảo Giáp này hơi cháy đen, có mấy chỗ trong đó càng nứt nẻ, nhìn dáng vẻ quả thật có chút hư hao, nhưng cũng vì thế, khiến Đỉnh Hạo biết Hoàn Vũ Bảo Giáp này nhất định không bình thường.
Dù sao sau một chiêu của thiên kiếp, lại không lập tức bị hỏng, chuyện này đã chứng minh chỗ phi phàm của Hoàn Vũ Bảo Giáp.
Cho nên, Đỉnh Hạo mới nghĩ đến muốn sửa chữa Hoàn Vũ Bảo Giáp này, mà không phải bỏ đi, không cần nữa.
Tuy rằng trong phần lớn vật phẩm mà Đỉnh Hạo đạt được trong bảo tàng Thái Huyền, cũng không thiếu Bảo Giáp phẩm chất thượng thừa.
Lòng bàn tay trái có một đám Ma Viêm dâng lên, Đinh Hạo từ từ đưa ngọn lửa vào trong Hoàn Vũ Bảo Giáp này, vừa nhìn biến hóa của Hoàn Vũ Bảo Giáp, trong lòng vừa âm thầm tự hỏi.
Đột nhiên, trong lòng Đỉnh Hạo vừa động, nghĩ tới lúc trước khi ở chỗ sâu trong đáy biển kia, sau khi chém giết hải quái, đoạt được vảy giáp toàn thân của hải quái, vảy giáp kia để lại ấn tượng sâu sắc cho Đỉnh Hạo.
Vay giáp kia chẳng những vô cùng kiên cố, hơn nữa, quan trọng nhất chính là có thể ngăn cẩn chân khí, có tác dụng tầm thường khác.
Nếu có thể dung nhập vảy giáp này vào Hoàn Vũ Bảo Giáp, sau khi sửa chữa Hoàn Vũ Bảo Giáp, không biết sẽ có hiệu quả gì.
Nghĩ là làm, đột nhiên từ trong nhẫn trữ vật, Đinh Hạo lấy ra một mảnh giáp vảy lớn nhất, đưa vào giữa Ma Viêm đang bao vây lấy Hoàn Vũ Bảo Giáp, mà toàn thân Đỉnh Hạo càng hết sức chăm chú, không dám thả lỏng chút nào.
Hơn một tháng sau, một bảo giáp xanh đen cuối cùng cũng thành hình, bề ngoài của Hoàn Vũ Bảo Giáp này có thay đổi lớn so với trước kia, so với tạo hình lấp lánh ánh sáng xanh trước kia, Hoàn Vũ Bảo Giáp hiện tại có vẻ không chút bắt mắt, thoạt nhìn bề ngoài cũng không hoa lệ.
Nhưng khi Đinh Hạo dùng Nghịch Thiên Ma Kiếm, chọc vài cái trên Hoàn Vũ Bảo Giáp này, phát hiện dường như mức độ cứng rắn lại tăng thêm một, hiện giờ còn chưa biết Hoàn Vũ Bảo Giáp này có phòng ngự chân khí biến thái hay không, nhưng chỉ cần có một chút tác dụng ở phương diện này, Đinh Hạo cũng đã cảm thấy mỹ mãn.
Giơ Hoàn Vũ Bảo Giáp này lên, mặc trên người một lần nữa, cảm thấy hơi khác trước kia, nhưng rốt cuộc khác ở nơi nào thì lại không thể nói ra.
Trong lòng vừa động, xuyên chân khí vào giữa Hoàn Vũ Bảo Giáp, trên Hoàn Vũ Bảo Giáp kia đột nhiên lóe lên một ánh sáng màu xanh đen, hình thành một áo giáp hộ thân hình trứng vịt, bao vây toàn thân Đinh Hạo ở trong đó.
Đối với hiệu quả hiện tại, Đinh Hạo cũng coi như vừa lòng, cuối cùng cũng đã có thể tu thành cương tráo, tuy rằng không biết hiệu quả phòng ngự như thế nào, nhưng ít nhất cũng coi như đã sửa chữa ổn thỏa Hoàn Vũ Bảo Giáp này.
Dừng một chút, cương tráo che chở toàn thân Đỉnh Hạo đột nhiên biến mất không thấy, Đinh Hạo lại nhắm mắt trầm tư lần nữa.
Xem lại lần lượt trường hợp chiến đấu với đám người Lăng Khiếu Thương một lượt trong đầu.
Hơn nữa những trường hợp chiến đầu giữa cao thủ Hợp Thể Kỳ mà mình từng thấy cũng lần lượt hiện lên trong đầu.
Cứ ngồi như vậy suốt hai tháng, chờ đến khi xuất quan, phát hiện hai người Lục Bào Lão Tổ và Độc Ma Vương Diệc Hàn kia đã đi tới Thiên Trụ Sơn, mà Huyết Ma Liệt Sơn thì vẫn bế quan chưa ra.
Còn Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên cuối cùng cũng khôi phục tám chín phần thương thế, cũng đi lên Thiên Trụ Sơn.
Còn Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc kia, hiện tại còn chưa luyện ra một lò đan dược.
Trước khi bế quan luyện đan, Ôn Hoài Ngọc đã nói không cho phép bất cứ kẻ nào quấy rầy hắn, cho nên đến bây giờ, Đinh Hạo còn không biết rốt cuộc hắn đã tiến triển tới giai đoạn 8ì.
Diễm Ma Mộ Dung Thiến kia, sau khi chờ đợi hai tháng không có kết quả, rời khỏi Thiên Trụ Sơn, chỉ nói là một năm sau, lại đến Thiên Trụ Sơn lấy Tức Thần đan.
Sau khi xuất quan, Đỉnh Hạo nhận được mấy tin tức này, nhưng toàn bộ thế cục của Tam Châu Nhất Đảo cũng chưa có gì thay đổi, chỉ là sau trận chiến với trưởng lão Hoa Gian Phái, danh hào của Đỉnh Hạo càng ngày càng vang, đến bây giờ đã đạt tới một độ cao cực kỳ mạnh mẽ.
Mà đối với chuyện Đỉnh Hạo thành tông chủ Ma Tông Vô Cực, cũng không biết vì sao lại lộ ra ngoài, cũng vì thế, không còn kẻ nào có gan dám coi Đinh Hạo như đệ tử Ma Tông Vô Cực đời thứ ba nữa.
Không biết từ khi nào, danh hào Ma Quân Vô Cực Đinh Hạo cũng bắt đầu được người khác gọi.
Chuang 772: Ma Quân Vô Cực 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Đi tới đại điện nghị sự Thiên Trụ Sơn, bao gồm cả đám người Hỏa Vân Tôn Giả, từ từ ngồi phía dưới Đinh Hạo.
Từ sau khi Đinh Hạo đảm nhiệm vị trí tông chủ Ma Tông Vô Cực, tuy đến bây giờ Đinh Hạo còn chưa hoàn toàn thích ứng được với thân phận mới của mình, càng từng nói với đám người Lục Bào Lão Tổ, mọi người tùy ý là được.
Nhưng ít nhất vẫn phải thay đổi một số quy củ, ví dụ như hiện tại, vị trí cao nhất do Đỉnh Hạo ngồi, những người khác chỉ có thể ngồi phía dưới hắn.
Đỉnh Hạo liếc mắt nhìn mọi người một cái, ho nhẹ một tiếng, biểu cảm cũng hơi không được tự nhiên, đổi lại là ai, vừa mới ngồi lên vị trí này, mà lại còn trẻ như vậy, cũng sẽ ít nhiều cảm thấy có chút khác biệt thường ngày.
“Lần này muốn tất cả Vương lão và lão tổ từ Quỷ Vực quay về Thiên Trụ Sơn, chính là để suy nghĩ cho con đường phát triển sau này của Ma Tông Vô Cực chúng ta, hiện tại Ma Tông Vô Cực chúng ta muốn cao thủ có cao thủ, muốn tài phú có tài phú, danh khí cũng đủ vang dội, hiện tại khuyết thiếu duy nhất đó là nhân lực.
Cho tới bây giờ, Ma Tông Vô Cực chúng ta còn chưa đạt tới ba trăm người, mọi người vừa nhìn sẽ phát hiện, đệ tử của các đại môn phái, hơn xa số lượng này.
Không nói đến sáu tông đạo ma ở Tây đại lục, chỉ nhìn mấy thế lực lớn trên Đảo Bồng Khâm, hầu hết đệ tử môn hạ cũng đều trên dưới ngàn người, so với bọn họ, nhân lực của Ma Tông Vô Cực chúng ta kém quá nhiều, chuyện này rất bất lợi với con đường phát triển sau này của Ma Tông Vô Cực.
Mà về vấn đề bổ sung nhân lực, biện pháp tốt nhất đương nhiên là tiếp nhận một số nơi dư thừa linh khí, sau đó dùng để hấp dẫn người mới gia nhập, tuy rằng đối với Ma Tông Vô Cực chúng ta mà nói, tu luyện lâu dài ở nơi nào cũng không quan trọng, nhưng đối với những người mới đó, lại có nhận thức ăn sâu bén rễ cho rằng chỉ có như vậy mới xem như đại môn phái chân chính, mà chuyện về Vô Cực Ma Công, hiện tại đương nhiên không thể nói với bất cứ ai.
Mà những nơi linh khí dư thừa đó, đều bị một số đại môn phái, thế lực lớn bá chiếm, cho nên chúng ta chỉ có thể đi cướp địa bàn của bọn họ.”
Một hơi nói xong những lời này, Đỉnh Hạo bắt đầu xem mọi người Ta Sa0.
Người không an phận đầu tiên chính là Lục Bào Lão Tổ, chỉ thấy sắc mặt Lục Bào Lão Tổ hưng phấn, hét lớn một tiếng nói: “Nói nhiều như vậy làm gì, nói thẳng muốn cướp mụ nội nó không phải được rồi sao, coi trọng nơi nào nhà ai, thì đi diệt tông phái bọn hắn, dù sao trên toàn bộ Tam Châu Nhất Đảo, chuyện như vậy hôm nào cũng phát sinh, thêm một Ma Tông Vô Cực chúng ta cũng không thừa.” Đỉnh Hạo cười hì hì, gật đầu, mở miệng nói: “Đây chính là ý của ta.”
Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên liếc mắt nhìn Đỉnh Hạo một cái, rồi nói: “Ngươi là tông chủ, ngươi nói là được, dù sao thế lực trên Tam Châu Nhất Đảo này đã không còn cân bằng, sớm muộn gì cũng phải gột rửa một lần nữa, nếu do ma Tông Vô Cực chúng ta bắt đầu, cũng coi như là một chuyện may mắn.”
Thấy dáng vẻ sợ thiên hạ không loạn này của hai người, Đinh Hạo không nhịn được mà bật cười, nhìn dáng ve của những người gia nhập Ma Tông Vô Cực, quả nhiên đều là hung thần ác sát, đều không phải người lương thiện, nhắc tới chuyện giết người phóng hỏa, người sau hưng phấn hơn người trước.
Chỉ có Độc Ma Vương Diệc Hàn kia, ngay từ đầu gật đầu đồng ý, sau đó, trầm ngâm một chút, mới nói: “Chiến là nhất định phải chiến, nhưng mấu chốt là tìm tông phái nào xuống tay trước, dù sao tuy hiện tại thực lực của Đảo Bồng Khâm đã không còn giống trước kia nữa, nhưng có một số môn phái, vẫn không nên trêu chọc thì hơn, nếu không sẽ hao tổn quá nhiều thực lực Ma Tông Vô Cực chúng ta, như vậy ngược lại mất nhiều hơn được!”
Đỉnh Hạo gật đầu, mở miệng cười nói: “Đó là đương nhiên, mục tiêu đầu tiên của chúng ta, chính là Xích Thủy Tông kia, sau khi nhân mã của tam tông Đạo Môn rời khỏi Đảo Bồng Khâm, Xích Thủy Tông này hầu như đã rơi vào tình cảnh tứ cố vô thân, mà Ma Tông Vô Cực chúng ta lại liên thủ với Huyền Đức Tông, bắt lấy Xích Thủy Tông này, hẳn sẽ không quá khó!”
Thấy Đinh Hạo nói như vậy, Độc Ma Vương Diệc Hàn kia lại trầm ngâm một chút, nửa ngày mới gật đầu, mở miệng nói: “Xem ra ngươi đã sớm có tính toán, ta còn rất yên tâm với năng lực làm việc của ngươi, chỉ hy vọng ngươi làm việc đừng chỉ vì cái trước mắt!”
Đỉnh Hạo nói: “Ta hiểu ý của Vương lão, nhưng Xích Thủy Tông hiện tại, hẳn không có thực lực có thể chống lại Ma Tông Vô Cực chúng ta và Huyền Đức Tông liên thủ, chỉ cần bắt lấy Xích Thủy Tông, tiếp nhận phạm vi thế lực của Xích Thủy Tông, sau này Ma Tông Vô Cực chúng ta sẽ càng có tài nguyên thu vào ổn định, tuy rằng lấy được phần lớn bảo tàng Thái Huyền, nhưng dù sao cũng phải suy nghĩ cho sau này.”
Chương 773: Ma Quân Vô Cực 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Đinh Hạo nói tới đây, mọi người đều không có ý kiến gì, sau đó lại thương nghị hồi lâu, sẽ do Đỉnh Hạo và đám người Độc Ma, rời khỏi Thiên Trụ Sơn, đi về phía Huyền Đức Tông, trên Thiên Trụ Sơn chỉ để lại tam trưởng lão của Tử Mộc.
Ba ngày sau, phía sau một vách núi cách Xích Thủy Tông hai dặm, có đoàn người mênh mông cuồn cuộn, ngoại trừ mấy cao thủ của Ma Tông Vô Cực, Huyền Đức Tông kia gần như xuất động hơn phân nửa lực lượng trong tông, tính cả tông chủ Lữ Thiên Khải của Huyền Đức Tông, tất cả cao thủ Hợp Thể kỳ đều đến đông đủ, trừ cái này ra, còn xuất động gần hai trăm cao thủ của Huyền Đức Tông, trong đó, người tu vi thấp nhất cũng là Xuất Khiếu kỳ.
Tới hôm nay, Đỉnh Hạo mới biết được sự chênh lệch của Ma Tông Vô Cực và những đại môn phái này, tuy rằng người tu chân Hợp Thể kỳ, Vô Cực Ma Tông hiện tại cũng không kém Huyền Đức Tông này bao nhiều, nhưng nếu nói tới cao thủ ở giữa, ma Tông Vô Cực lại kém quá nhiều.
Tới hiện tại, môn nhân Xuất Khiếu kỳ trở lên của Ma Tông Vô Cực mới có năm mươi người, mà đa số trong đó đều là vừa mới tiến giai đến Xuất Khiếu kỳ, môn nhân Phân Thần kỳ trở lên mới khoảng mười mấy, quả nhiên vẫn có chênh lệch không nhỏ.
Lúc này, Đỉnh Hạo và mọi người Huyền Đức Tông, đều bình ổn chờ đợi, tuy rằng sau vách núi này ẩn giấu nhiều người như vậy, nhưng lại không phát ra tiếng vang gì.
Mãi đến khi phát hiện một hàng ba người rời đi từ phía Xích Thủy Tông, biểu cảm của đám người Đỉnh Hạo mới dần giãn ra.
Đây là ý của Lữ Thiên Khải Huyền Đức Tông, tuy nói thực lực của Xích Thủy Tông có điều hao tổn, nhưng cũng có tên tuổi lâu đời ở Đảo Bồng Khâm, nếu mạnh mẽ đánh lên, Xích Thủy Tông này chiếm ưu thế địa hình, chỉ sợ cho liên hợp cùng Ma Tông Vô Cực Ma Tông, muốn trừ tận gốc thế lực Xích Thủy Tông này, cũng sẽ có hao tổn tương đối lớn.
Vì thế tông chủ Lữ Thiên Khải của Huyền Đức Tông này, không biết sử dụng biện pháp gì, khiến hai gã trưởng lão của Xích Thủy Tông tạm thời rời đi hôm nay, vì thế ngày tiến công cũng lựa chọn hôm nay.
Tới bây giờ mới phát hiện, sự thật quả nhiên giống tông chủ Lữ Thiên Khải của Huyền Đức Tông nói, hai gã trưởng lão và một cái thủ Phân Thần trung kỳ của Xích Thủy Tông rời đi, mà giờ phút này, tông chủ Huyền Đức Tông mới cười ha hả một tiếng, mở miệng nói: “Lợi ích của bổn tông há dễ chiếm như vậy, chờ bọn họ về tông, chỉ sợ sẽ phát hiện mình ham lời đã làm ra quyết định ngu xuẩn cỡ nào.”
Sau khi nói xong lời này, Lữ Thiên Khải mới cười ha hả, nói với Đỉnh Hạo: “Có thể tiến công.” Đỉnh Hạo gật đầu, vẫy tay với mọi người phía sau, rồi cùng với người của Huyền Đức Tông, bắt đầu trà trộn vào Xích Thủy Tông.
Cả đám người vốn là im hơi lặng tiếng mà tiến lên trăm trượng, đợi đến lúc phát hiện Xích Thủy Tông này gần trong gang tấc thì không còn tiếp tục che giấu tung tích nữa, bất ngờ tiến về Xích Thủy Tông từ hai phía trên trời và mặt đất.
Đỉnh Hạo và đám người Độc Ma, Lục Bào đều chầm chậm bước đi trên mặt đất, hơn nữa còn ẩn giấu thân hình vào giữa những người của Huyền Đức Tông, cộng thêm việc đám người Đinh Hạo cũng đều thay đạo bào của Huyền Đức Tông để phù hợp với hành động của bọn họ, bởi vậy nếu không nhìn kỹ thì hoàn toàn không phát hiện ra tung tích của đám người Đinh Hạo.
Hai đồng tử trông coi cửa chính của Xích Thủy Tông kia đột nhiên phát hiện không biết từ lúc nào thì một đám người lít nha lít nhít đằng đăng sát khí đang đi tới từ trên trời và dưới đất.
Bọn họ lập tức hiểu rằng chuyện gì đã xảy ra, bất ngờ hét lên hai tiếng chói tai: “Người của Huyền Đức Tông đến tập kích, người của Huyền Đức Tông đến tập kích!”
Nương theo tiếng thét chói tai, hai đồng tử lộ ra vẻ mặt sợ hãi, vội vàng hoảng hốt muốn trốn vào trong tông.
Nhưng mà, không đợi hai đồng tử này lùi vào bên trong cánh cửa, đã bị hai đạo kiếm quang cắt xuyên qua cổ họng, không thể quát to ra tiếng được nữa.
Nhưng mà người của Xích Thủy Tông cũng đã muốn biết đã xảy ra tình huống gì, gần như là ngay lập tức, đủ loại âm thanh hô to gọi nhỏ đã truyền ra từ bên trong Xích Thủy Tông, trên không cũng có gần trăm bóng người đang mau chóng qua lại như con thoi.
Lần này bọn họ đến đây, vốn dĩ chính là định tiến công vào Xích Thủy Tông này, không giống lúc trước mấy người Đinh Hạo đến Huyền Âm Tông kia chính là đặc biệt để ám sát tông chủ của bọn họ, cho nên mới luôn luôn che giấu tung tích.
Bởi vì suy nghĩ ban đầu chính là thấy người thì giết, hoàn toàn phá hủy đạo chính thống của Xích Thủy Tông, cho nên đám người Huyền Đức Tông cũng không dồn hết tâm trí để che giấu tung tích.
Với lại một đám Huyền Đức Tông có hơn hai trăm người, trong đó tu vi chênh lệch không đồng đều, cho dù muốn che giấu tung tích, cũng là chuyện tuyệt đối không có khả năng, cho nên bọn họ mới làm như vậy.
Chương 774: Rơi vào cam bẫy 1
Chuang 775: Rơi vào cạm bấy 2
Chuang 776: Rơi vào cam bấy 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Huống hồ trước khi ra tay, tông chủ Lữ Thiên Khải của Huyền Đức Tông đã dùng thủ đoạn để lừa gạt hai gã trưởng lão kia của Xích Thủy Tông rời khỏi nơi này.
Mà Xích Thủy Tông này cũng cũng không biết có mưu kế kia, cho nên những cao thủ trong tông cũng không hề ở lại đầy đủ trong Xích Thủy Tông, thế nên dùng cố ý so với vô tình, với lại thực lực của Huyền Đức Tông vốn dĩ đã cao hơn Xích Thủy Tông, cộng thêm đám người Ma Tông Vô Cực, trận chiến này gần như đã định trước kết quả ngay từ đầu rồi.
Cho tới bây giờ, đám người Đinh Hạo đều ung dung an nhàn, trà trộn vào giữa đội ngũ của đám người ở Huyền Đức Tông, không nhanh không chậm đi về phía Xích Thủy Tông này.
Đợi sau khi tiến vào Xích Thủy Tông này, Đinh Hạo và đám người Độc Ma mới từ từ đi về phía trước, dọc đường đi tới, bọn họ đã muốn nhìn thấy khoảng mười tên đệ tử có tu vi thấp kém của Xích Thủy Tông có chết trong tay người của Huyền Đức Tông.
Bọn họ đi đến bên cạnh Lữ Thiên Khải, Đỉnh Hạo nhìn nhìn tông chủ Lữ Thiên Khải của Huyền Đức Tông rồi mở miệng nói: “Trận pháp ở phía trước cứ giao cho ta đi.”
Bởi vì bây giờ người của Huyền Đức Tông đi đến nơi này, cuối cùng gặp phải trận pháp do Xích Thủy Tông bố trí.
Tuy rằng trong đám người Lữ Thiên Khải cũng không thiếu cao thủ trên phương diện trận pháp, nhưng mà lúc này đây, thời gian chính là một trong những yếu tố quan trọng nhất.
Đinh Hạo không thừa nhận tốc độ phá trận của bọn họ nhanh hơn bản thân, bởi vậy hắn mới đưa ra ý kiến này.
Lữ Thiên Khải liếc nhìn Đỉnh Hạo một cách ngờ vực, vẻ mặt này của ông ta có chút nửa tin nửa ngờ, dường như không quá tin rằng trình độ về mặt trận pháp của Đinh Hạo sẽ còn giỏi hơn cao thủ trong tông của mình.
Nhưng mà bây giờ Đinh Hạo chính là tông chủ của Ma Tông Vô Cực, hơn nữa Đỉnh Hạo vẫn luôn cực kỳ thần bí, cho dù Lữ Thiên Khải này không tin tưởng cho lắm, cũng không thể nói nhiều gì.
Lữ Thiên Khải chỉ sửng sốt một lát rồi mở miệng nói: “Vậy làm phiền tông chủ.”
Nói tới đây, ông ta lập tức phất phất tay, lên tiếng: “Văn trưởng lão tạm thời lui ra đi.”
Nghe lời nói của tông chủ Lữ Thiên Khải của Huyền Đức Tông vừa dứt, một trưởng lão của Huyền Đức Tông phía đang quan sát trận pháp ở phía trước không cam lòng mà lui xuống dưới, ánh mắt nhìn về phía Đinh Hạo tràn ngập không tín nhiệm.
Chẳng qua lúc này đây, Đinh Hạo mới không muốn giải thích điều gì với lão ta, hắn trực tiếp dùng hành động của bản thân để chứng minh năng lực của mình giỏi hơn.
Chỉ thấy Đỉnh Hạo bước về phía trước, vẻ mặt có chút thận trọng, sau khi đến chỗ cách mấy trượng ở đằng trước rồi, hắn lại di chuyển thân mình một cách thật cẩn thận, giống như bên cạnh có cạm bẫy gì gì đó.
Một lát sau, Đinh Hạo rút Nghịch Thiên Ma Kiếm ra, bất ngờ phát ra vài đạo kiếm quang, chỉ thấy lấy Đỉnh Hạo làm trung tâm, nham thạch ở bốn phía mạnh mẽ nổ tung rồi bay ra xung quanh.
Đợi sau khi tiếng nổ vang kết thúc, phía trước vốn có chút mờ mịt tựa như bị sương mù vây quanh lại đột nhiên trở nên sáng tỏ thông suốt, một con đường mòn tĩnh mịch xuất hiện trước mặt mọi người.
Mà bấy giờ, Đinh Hạo quay đầu lại, không để ý vẻ mặt ngạc nhiên của mấy người Huyền Đức Tông mà vẫy vẫy tay, ra hiệu mọi người đuổi theo bước chân của hắn.
Đám người của Huyền Đức Tông kia chỉ sửng sốt một lúc đã phản ứng lại, cười mấy tiếng ngượng ngùng, sau đó tất cả đều bay ở dưới thấp, nhanh chóng bay về phía Đinh Hạo.
Lúc này, Lục Bào Lão Tổ kia nhếch miệng cười rồi lên tiếng: “Hiện giờ tiểu tử này càng ngày càng ghê gớm, lần này sau khi từ theo Quỷ Vực đến đây, nghe nói tiểu tử này vậy mà có thể một mình chống lại một tên trưởng lão của Hoa Gian Phái kia, còn có thể khiến hắn ta bị thương nặng, thật không biết bây giờ lão tổ có còn là đối thủ của hắn hay không nữa!” Lời này vừa thốt ra, hai người Độc Ma Vương Diệc Hàn và Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên cũng đều là lắc đầu cười khổ không thôi, dường như cũng rất tán thành với lời nói này của Lục Bào Lão Tổ.
Nửa canh giờ sau, nhờ Đinh Hạo mở đường, một đám người Huyền Đức Tông và Ma Tông Vô Cực dựa theo lời phân phó của Đỉnh Hạo dọc đường đi, tổng cộng đã phá giải được sáu trận pháp lớn lớn nhỏ nhỏ, cuối cùng bọn họ cũng đi tới trước cửa đại điện nghị sự của Xích Thủy Tông.
Sau khi đi đến trước cửa đại điện của Xích Thủy Tông này, đám người Lữ Thiên Khải và Đỉnh Hạo lập tức dừng lại, dọc theo đường đi này, đoàn người đã giết chết tổng cộng bốn mươi người đệ tử của Xích Thủy Tông, nhưng đều không ngoại lệ, tất cả bọn họ đều là môn đồ có tu vi không cao, thậm chí có một số đệ tử còn chưa thể tu luyện đến Nguyên Anh kỳ.
Chuang 775: Rơi vào cạm bấy 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Những cao thủ còn lại cũng không biết đã đi nơi nào, dọc đường đi tới, bọn họ cũng không gặp được sự chống cự đàng hoàng nào.
Lần này, sau khi đến nơi đây rồi, bọn họ mới biết rằng đoán chừng tất cả cao thủ của Xích Thủy Tông đều đang ở lại bên trong đại điện nghị sự này.
Bởi vì cho dù ở ngoài điện, mọi người cũng có thể cảm nhận được khí tức của những cao thủ ẩn trốn trong đại điện nghị sự này, cũng chính bởi như thế, đám người Đỉnh Hạo và Lữ Thiên Khải này mới tạm thời dừng lại ở chỗ này rồi bàn bạc xem bước tiếp theo nên làm như thế nào.
Bọn họ suy nghĩ một lát, không đợi Lữ Thiên Khải mở miệng, Đỉnh Hạo đã nói trước tiên: “Ta cảm thấy có chút không thích hợp cho lắm, chẳng hiểu tại sao, trong lòng ta luôn có chút cảm giác hoang mang rối loạn, chẳng lẽ có cao thủ ẩn trốn trong đại điện nghị sự này hay sao?”
Tông chủ Lữ Thiên Khải của Huyền Đức Tông lớn tiếng cười ha hả, sau đó miệng nói: “Đinh lão đệ lo lắng nhiều quá rồi, chúng ta đã sớm nghe ngóng Xích Thủy Tông có bao nhiêu cao thủ một cách rõ ràng rồi, ta cho rằng bọn họ có gây sức ép cũng không ra cái gì đâu, bây giờ người nên lo lắng là bọn họ mới đúng.”
Thấy Lữ Thiên Khải vừa nói như vậy, Đinh Hạo cũng không nói thêm điều gì, nhưng hắn luôn cảm thấy được trong lòng mơ hồ có chút bất an.
Trực giác nói cho Đinh Hạo biết, lần hành động này tuyệt đối sẽ không thuận lợi như vậy, vì thế Đỉnh Hạo có thêm một ý tưởng, hắn dùng ánh mắt ra hiệu của mấy người trong tông của mình, bảo bọn họ đều tự chú ý đối phó, đừng lật thuyền trong mương mới tốt.
Đây cũng không phải lần đầu tiên đám người Độc Ma và Lục Bào chiến đấu với Đinh Hạo, bọn họ cũng tin tưởng mà không nghỉ ngờ gì đối với trực giác hơn người của Đinh Hạo.
Bởi vậy, mọi người đều lấy ra pháp bảo của riêng mình trước, hơn nữa thân mình còn dần dần bước từng bước vào bên trong đám người của Huyền Đức Tông kia, để đề phòng trận khai chiến đầu tiên với người của Xích Thủy Tông kia.
Ngay lúc này, cánh cửa lớn của Xích Thủy Tông đang đóng chặt, “keo kẹt” một tiếng rồi mở ra.
Một đám cao thủ của Xích Thủy Tông do tông chủ Xích Thủy Tông dẫn đầu, từ từ bước từ trong đại điện nghị sự ra.
Chỉ trong chốc lát, khoảng một trăm tên cao thủ đã đi ra.
Bọn họ liếc nhìn mấy người của Huyền Đức Tông với vẻ u ám, tông chủ của Xích Thủy Tông này nhẹ giọng lên tiếng: “Lữ tông chủ dẫn theo nhiều cao thủ trong tông như vậy xa giá hạ cố đến chơi Xích Thủy Tông chúng ta, không biết có chuyện gì sao, có muốn nói cho bản tông nghe một chút hay không?” Lữ Thiên Khải cười gượng một tiếng, mo miệng nói: “Mục đích chuyến này của bản tông là vì sao, chắc hẳn bây giờ Hoàng tông chủ đã biết rõ từ lâu rồi, nếu mọi người đều sinh sống Tam Châu Nhất Đảo này, trong lòng cũng đều biết rõ về quy tắc trên đảo này, bây giờ Xích Thủy Tông của ngươi yếu thế, khu vực vốn thuộc về Xích Thủy Tông các ngươi cũng đến lúc nên giao ra đây rồi.”
Tông chủ Hoàng Quý Tùng của Xích Thủy Tông hơi gật gật đầu, khẽ than một tiếng: “Thì ra là thế, xem ra khó tránh khỏi một trận chiến rồi.
Hy vọng Lữ tông chủ đừng lập tức nảy sinh oán hận trong lòng với bản tông, bởi vì tất cả mọi người đều vì sống sót mà thôi.”
Nghe lời nói này của tông chủ Hoàng Quý Tùng của Xích Thủy Tông, cảm giác bất an trong lòng Đinh Hạo càng ngày càng dữ dội.
Lữ Thiên Khải kia rõ ràng cũng nghe ra chỗ không ổn trong giọng nói của tông chủ Xích Thủy Tông này, lúc ông ta còn chưa kịp suy nghĩ, Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên đã truyền âm với Đinh Hạo: “Có một đám cao thủ đang nhanh chóng áp sát nơi này.” Đỉnh Hạo thoáng gật gật đầu khó mà nhận ra, hắn biết rằng, chỉ sợ bây giờ đám người của mình đã rơi vào trong cạm bẫy của người ta rồi, có điều không biết vì sao tin tức về chuyến đi này của Huyền Đức Tông lại bị lộ ra mà thôi.
Xem ra bản thân hắn đã đánh giá tính kín đáo của hành động này của đám người Huyền Đức Tông quá cao rồi.
Vì thế Đinh Hạo im hơi lặng tiếng lén lút lên vào giữa đám người Huyền Đức Tông, hy vọng người của Xích Thủy Tông kia tạm thời không phát hiện ra đoàn người của mình.
Đợi đến khi hắn trở về bên cạnh đám người Độc Ma và Lục Bào, chỉ nhìn ánh mắt và hành động của mấy người này, Đỉnh Hạo chỉ biết rằng bọn họ chắc chắn cũng đều nghe thấy lời cảnh cáo kia của Hỏa Vân tôn giả.
Mà lúc này, tông chủ Lữ Thiên Khải của Huyền Đức Tông kia lớn tiếng cười ha ha rồi mở miệng nói: “Cố làm ra ve huyền bí, theo như ta được biết, cao thủ của Đạo Môn Tam Tông kia đã rời khỏi Đảo Bồng Khâm, bản tông cũng không tin các ngươi còn có thể làm ra được chuyện gì.”
Chuang 776: Rơi vào cam bấy 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Tông chủ của Xích Thủy Tông này mỉm cười một cách thần bí, hơi lắc lắc đầu mà lên tiếng: “Lữ tông chủ có thể sẽ biết ngay thôi, tuy rằng việc rời đi của hai trưởng lão chúng ta là gián tiếp bị Lữ tông chủ ngươi giật dây, nhưng nếu như Lữ tông chủ tưởng rằng đã tính toán xong tất cả mọi chuyện mà nói, vậy thì ngươi sai lầm TồI.”
Lời này vừa nói ra, lần đầu tiên sắc mặt Lữ Thiên Khải này thay đổi, lúc này ông ta mới cảm thấy, có lẽ lời nói của Hoàng Quý Tùng của Xích Thủy Tông này thật sự không phải tin đồn vô căn cứ, chuyện bản thân thông qua thế lực của bọn họ để hạ một môn phái, khiến hai trưởng lão môn hạ của bọn họ rời đi mà ông ta đều có thể biết được toàn bộ, chỉ bằng điều này đã khiến tâm trạng của Lữ Thiên Khải bắt đầu trở nên căng thẳng.
Nhưng lúc ông ta đang định suy nghĩ cẩn thận thì bên tai cuối cùng cũng truyền đến âm thanh phá không của cao thủ đang bay, người tới ít nhất cũng phải có hơn mười người, mà thực lực của mỗi người đều phi phàm.
Lữ Thiên Khải đương nhiên sẽ không cho rằng người đến là đến giúp đỡ bản thân ông ta.
Vừa so sánh với lời nói của tông chủ Xích Thủy Tông này, Lữ Thiên Khải biết ngay là chuyện gì xảy ra, ông ta hét lớn một tiếng: “Môn đồ của Huyền Đức Tông nghe lệnh, lập tức phá vòng vây mà ra, đừng nghĩ đến chiến đấu.” Nói xong lời này, Lữ Thiên Khải hung hăng liếc mắt nhìn Hoàng Quý Tùng kia, mở miệng quát: “Hóa ra các ngươi đã tính toán từ lâu, có điều bản tông không rõ, khi nào thì những cao thủ này xuất hiện trên Đảo Bồng Khâm vậy?”
Tông chủ Hoàng Quý Tùng từ từ lấy ra một thanh phi kiếm giống như dòng nước biếc, mỉm cười nhẹ nhàng, điềm tĩnh mở miệng nói: “Lữ tông chủ nán lại một lát nữa thì sẽ có thể biết người tới là ai ngay thôi!”
Mà lúc này, thời gian đã muốn đến nước giành giật từng giây, Lữ Thiên Khải này làm sao dám lấy tính mạng của đệ tử môn hạ ra đùa giỡn được, ông ta cười gần một tiếng, dẫn đầu quay ngược về đường cũ, vừa dặn dò mấy trưởng lão ngăn cản ở phía sau.
Vừa thấy tông chủ của Huyền Đức Tông này dẫn đầu hành động, Đỉnh Hạo và đám người của Ma Tông Vô Cực cũng đi theo sau lưng bọn họ, lại ẩn giấu bên trong đám người của Huyền Đức Tông, hy vọng đợi đến lúc rối loạn sau đó, thừa thế phá vòng vây mà ra.
Nếu đã biết ở trong cạm bẫy của người khác, Đinh Hạo đương nhiên sẽ không nán lại nơi này đồng cam cộng khổ gì gì đó với Huyền Đức Tông.
Người của Xích Thủy Tông kia vừa thấy đội ngũ của Huyền Đức Tông đến đã nhanh, mà đi hình như càng nhanh chóng hơn thì không khỏi cười lớn, vọt từ trước cửa đại điện nghị sự đến đây.
Xem chừng là muốn tạm thời ngăn cản đội ngũ của Huyền Đức Tông này rời đi, đợi đến lúc viện quân tới rồi, bọn họ sẽ cho Huyền Đức Tông này một bài học máu chảy đầm đìa.
Đột nhiên, mấy trưởng lão của Huyền Đức Tông ở phía sau đã bắt đầu chiến đấu với đám người tông chủ Xích Thủy Tông.
Bởi vì phải chăm sóc cho môn đệ, nên mấy trưởng lão của Huyền Đức Tông không thể buông tay rời đi, chỉ có thể ở lại mặt sau ngăn ở phía sau, cho nên cho dù tốc độ bay có thể nhanh cũng không dám nhanh hơn, vì thế lập tức giao chiến với người của Xích Thủy Tông này.
Đám người Đỉnh Hạo thấy trận chiến đã cùng bắt đầu, thì càng che giấu tung tích một cách vô cùng cẩn thận, không muốn bị ép Ta mặt vào lúc này.
Bỗng nhiên, tông chủ Lữ Thiên Khải của Huyền Đức Tông đang đi ở đầu tiên kinh hô một tiếng, sau đó ông ta kêu lên một tiếng đau đớn, mở miệng tức giận quát: “Thiên Tỉnh Tông, Cổ Kiếm Tông các ngươi đã dám đến Đảo Bồng Khâm lo chuyện bao đồng, quả nhiên là nhàn rỗi đó!”
Thiên Tỉnh Tông và Cổ Kiếm Tông!
Hai môn phái này đều là môn phái trên Tổ Châu, không ngờ rằng bọn họ vậy mà lại đến nơi này, xem ra Xích Thủy Tông ngược lại đã phí khá nhiều công sức đây.
Thế nhưng tục ngữ nói mời thần thì dễ, tiễn thần thì khó, Xích Thủy Tông này có thể mời bọn họ đến, chắc chắn là đã hứa cho đối phương lợi ích gì đó, sau lần này, có tiễn bọn họ rời đi hay không vẫn vấn đề cần phải nghiên cứu.
Lúc này đây, đoàn người Đỉnh Hạo đang ở giữa Huyền Đức Tông, vẫn chưa bị cái gì ảnh hưởng đến, cho nên bọn họ còn có thể rảnh rỗi nghĩ trái nghĩ phải, có điều đợi đến khi Đinh Hạo theo phương hướng mà nhìn về phía trước, hắn không khỏi kêu khổ trong lòng.
Hóa ra Thiên Tỉnh Tông và Cổ Kiếm Tông này có gần năm mươi người đến đây, Đinh Hạo chỉ nhìn thoáng qua, đã phát hiện đối phương có ít nhất năm người Hợp Thể kỳ, trong đó còn chưa kể hai tên trưởng lão đã đi mà quay lại của Xích Thủy Tông.
@ @ @ Ê ñ Œ ñ @ @ @
Chương 777: Xông ra vòng vây 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Trong số năm mươi người đến kia, phần lớn trong đó cũng đều là cao thủ Xuất Khiếu kỳ cùng Phân Thần kỳ, so sánh như vậy, cộng thêm thực lực của Xích Thủy Tông kia, đối phương đã mạnh mẽ hơn Huyền Đức Tông rất nhiều, gần như nắm giữ tất cả chủ động.
Lúc này đây, đám người Đinh Hạo lại càng cẩn thận hơn, không dám tùy tiện xuất hiện, chỉ hy vọng có thể nắm lấy cơ hội, phá vòng vây mà ra.
Nương theo một tiếng kêu rên kia của tông chủ Lữ Thiên Khải của Huyền Đức Tông, trận đại chiến này cuối cùng cũng bắt đầu.
Bấy giờ, từ trong đại điện nghị sự của Xích Thủy Tông kia, lại có gần bảy tám mươi tên cao thủ xông ra, với chênh lệch thực lực này bên Huyền Đức Tông có ve càng nguy ngập hơn,
Mấy trưởng lão ở lại đằng sau của Huyền Đức Tông kia bắt đầu có chút khó nhọc, mà lúc này, Lữ Thiên Khải cuối cùng mới nhớ đến đám người Đỉnh Hạo.
Ông ta quay đầu nhìn ra sau, phát hiện đám người Đỉnh Hạo đang ẩn giấu tung tích ở trong đám người của bản thân thì biết ngay đám người Đinh Hạo có ý định gì, không khỏi lộ ra vẻ càng sốt ruột hơn.
Ngay lúc này, Đinh Hạo cũng phát hiện ánh mắt chăm chú của Lữ Thiên Khải, trong lòng hắn suy xét một lúc rồi mở miệng nói với Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên ở bên cạnh: “Làm phiền Hướng lão truyền âm cho Lữ Thiên Khải này, nói rằng đợi đến lúc quan trọng, Ma Tông Vô Cực chúng ta sẽ dốc hết sức mở ra một lỗ hổng, đến lúc đó tất cả mọi chuyện chỉ dựa vào vận may của Huyền Đức Tông bọn họ, có thể chạy ra bao nhiêu người thì được bấy nhiêu.”
Nghe Đinh Hạo nói như vậy, Hướng Dương Thiên gật gật đầu, gã hướng về phía Lữ Thiên Khải kia, môi khẽ mấp máy.
Bây giờ, toàn bộ cục diện đã hỗn loạn thành một đoàn, sau khi chiến đấu với nhau thì cũng không thể im lặng được nữa, tiếng đánh nhau binh bốp không dứt bên tai.
Mà trong toàn bộ cục diện, hình như chỉ có tu vi của Hướng Dương Thiên cao nhất, cho nên Đinh Hạo bảo Hướng Dương Thiên truyền âm bí mật thì chắc chắn không ai có thể phát hiện ra.
Sau khi Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên truyền âm xong, gã quay đầu lại ra hiệu một chút với Đinh Hạo, mà gần như cùng lúc đó, tông chủ Lữ Thiên Khải của Huyền Đức Tông kia cũng gật gật đầu với Đỉnh Hạo.
Trong mắt thấp thoáng có chút vẻ cảm kích, khiến Đinh Hạo cũng lập tức biết được Lữ Thiên Khải này đã nhận được tin tức rồi.
Đinh Hạo vẫn còn muốn ra hiệu cho Lữ Thiên Khải một chút, nhưng ông ta đã vội vàng quay đầu đi.
Bởi vì ở ngay đằng sau, hai gã trưởng lão của Thiên Tỉnh Tông đã đánh về phía Lữ Thiên Khải Từ khi gia nhập Tu Chân giới đến nay, mặc dù Đinh Hạo đã trải qua rất nhiều trận chiến lớn lớn nhỏ nhỏ, thế nhưng trận chiến thực sự có quy mô như vậy thì vẫn là lần đầu tiên hắn gặp phải.
Những trận trước kia đều là vài người đấu với vài người, tuy rằng hai bên đánh nhau, đều là cao thủ tuyệt đỉnh, nhưng nếu như bàn về mức độ hung ác khắc nghiệt mà nói thì hiện giờ vẫn hơn hẳn một cấp bậc.
Mấy phương đội ngũ, gần như chỉ vừa mới chạm trán đã muốn có người phát ra âm thanh chết thảm.
Không chỉ là ở Huyền Đức Tông bên này, ngay cả người của Thiên Tinh Tông và Cổ Kiếm Tông đến đây giúp đỡ Xích Thủy Tông kia, cũng không thể đủ may mắn để thoát khỏi nguy nan.
Tục ngữ thường nói giết một ngàn kẻ địch, tự diệt mình tám trăm, đoán chừng cũng chính là đạo lý này, chỉ trong mấy hơi thở ngắn ngủi này, Huyền Đức Tông kia đã có mười người chết đi, mà người của Xích Thủy Tông tranh đấu gay gắt với bọn họ cũng đã có ba kẻ chết, Thiên Tinh Tông cũng đã có một người tử trận.
Mà lúc này đây, đám người Đỉnh Hạo vốn đang ở giữa Huyền Đức Tông đã bắt đầu từ từ đến gần phía sườn bên trái.
Phía sau chính là đám người của Xích Thủy Tông, trước mặt là những cao thủ từ Thiên Tỉnh Tông ngăn cản, mà bên phải cũng có đội ngũ của Cổ Kiếm Tông cùng đồn ép, chỉ còn lại bên trái có lớp phòng thủ suy yếu nhất.
Tuy rằng số người bên trái nhiều hơn ba bên còn lại, thế nhưng bên này lại không có cao thủ thực sự đứng đầu.
Cũng chính bởi như thế, đám người Đỉnh Hạo mới lựa chọn nơi này làm phương hướng để đột phá vòng vây.
Trong lúc không hề kinh động đến mọi người, tất cả mấy người Đinh Hạo đều đã đến nơi này, với lại cho đến bây giờ, đám người của Ma Tông Vô Cực vẫn chưa hề ra tay.
Đỉnh Hạo nhìn nhìn tình thế xung quanh, chỉ trong chốc lát này, đội ngũ của mấy phương đều đã tổn hại lẫn nhau, đương nhiên trong đó, thiệt hại của Huyền Đức Tông là nặng nề nhất.
Đỉnh Hạo gật gật đầu với Hướng Dương Thiên rồi mở miệng nói: “Thời gian cũng xấp xỉ rồi, nếu như tiếp tục chậm trễ nữa, e rằng thân phận của chúng ta cũng không thể giấu diếm được, Hướng lão hãy thông báo cho Lữ Thiên Khải kia một lần nữa, chúng ta lập tức bắt đầu phá vòng vây.”
Chương 778: Xông ra vòng vây 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên ừ một tiếng, lại tiếp tục truyền âm cho tông chủ Lữ Thiên Khải của Huyền Đức Tông kia.
Sau khi nhìn thấy Hướng Dương Thiên kia làm xong tất cả mọi chuyện này, Đinh Hạo khẽ quát một tiếng, thân hình giống như một thanh kiếm sắc bén, áp sát về phía một cao thủ Xuất Khiếu trung kỳ ở gần nhất, chỉ trong nháy mắt đã chạy đến trước mắt hắn ta.
Bấy giờ, tên môn đồ của Thiên Tinh Tông này đang bắt tay với một gã đệ tử của Cổ Kiếm Tông để đối phó với một tên đệ tử của Huyền Đức Tông thì bỗng nhiên cảm nhận được cương khí đánh vào cơ thể.
Đến khi cảm giác được không ổn, bọn họ đã phát hiện một gã đệ tử của Huyền Đức Tông chẳng khác nào một hung thần đang lao về phía mình.
Hắn ta không dám nghĩ nhiều, cuống quít lấy ra một pháp bảo như bàn cờ để ngăn cản, chỉ thấy quân cờ trên bàn cờ kia đột nhiên bắn ra, đùng đùng đánh về phía Đỉnh Hạo.
Đỉnh Hạo nở một nụ cười ác nghiệt, thầm nghĩ một tiếng tự tìm cái chết, cho dù hắn không dùng sức mạnh của Huyết Quỷ Anh, đệ tử Xuất Khiếu trung kỳ của Thiên Tinh Tông này cũng không phải là đối thủ của hắn.
Huống chỉ hắn ta vậy mà lại ngốc đến nỗi dùng pháp bảo như quân cờ này để ngăn cản đòn tấn công của mình, rõ ràng là nôn nóng muốn chết rồi.
Chỉ thấy tốc độ tiến về phía trước của Đinh Hạo không hề thay đổi, đợi đến lúc những quân cờ giống như thiên nữ tán hoa kia muốn tìm đến Đỉnh Hạo, một ngọn lửa loang loáng màu tím mới bùng lên từ bàn tay trái trống rỗng của Đinh Hạo, sau khi bất ngờ nổ tung thì lập tức bao lấy phía trước.
Chỉ nghe những âm thanh “xèo xèo” vang lên không dứt, chỉ trong nháy mắt, những quân cờ bay tới này lại bỗng nhiên dừng lại giữa hư không, lúc thân thể của Đỉnh Hạo lướt qua những quân cờ này, những quân cờ đó đều tan ra giống như nước, không còn kéo thêm quân cờ nào nữa.
Mà lúc này đây, người của Thiên Tinh Tông cuối cùng cũng nhận ra thực lực phi phàm của Đinh Hạo, nhưng hắn ta muốn tránh lui cũng đã không còn kịp nữa rồi.
Sau khi một đạo kiếm quang mạnh mẽ quét đến, người này và cả bàn cờ đã muốn bị Nghịch Thiên Ma Kiếm của Đinh Hạo chém thành hai nửa.
Gần như là cùng lúc đó, đám người Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên kia cũng không hề che dấu thực lực nữa, lúc Đỉnh Hạo vừa mới hành động, bọn họ đều là đột nhiên phát động tấn công, do Hướng Dương Thiên xung phong, tất cả đều đi theo sau lưng Đinh Hạo.
Đám người này nhìn thấy sự ngang ngược của Đỉnh Hạo thì định bụng xông lên bao vây tấn công Đinh Hạo.
Chưa đợi đến gần thân thể của Đinh Hạo, bọn họ mới nhận ra bên cạnh còn có sự tồn tại của một đám người càng đáng sợ hơn, bất ngờ không kịp đề phòng, gần như ngay lập tức, tám người đã lần lượt cùng xuống suối vàng.
Mà bấy giờ, Đinh Hạo lại đang chống lại một gã đối thủ khác, đối phương chính là một Tu Chân giả Phân Thần sơ kỳ của Cổ Kiếm Tông.
Người này vừa mới phát hiện ra trong tình huống nửa đánh úp bất ngờ, Đinh Hạo gần như không tiêu tốn bao nhiêu sức lực đã giết chết một gã Xuất Khiếu trung kỳ của Thiên Tỉnh Tông.
Biết thực lực của Đỉnh Hạo phi phàm, hắn ta hoàn toàn không dám chậm trễ, gần như đã dùng tất cả khí lực của bản thân, muốn quần nhau với Đinh Hạo, nhưng lúc này, thời gian đối với Đỉnh Hạo mà nói, chính là tranh thủ từng giây từng phút, một khắc cũng không được lãng phí.
Bởi vậy vừa thấy hành động của người này, Đinh Hạo không khỏi thầm mắng một tiếng, thân hình bỗng dưng nhoáng lên một cái, bất ngờ xuất hiện ở sáu người giống Đỉnh Hạo như đúc rồi chạy ra khắp bốn phương tám hướng.
Bằng cách mượn dùng sức mạnh của Huyết Quỷ Anh, Cửu U Quỷ Mi Quyết của Đinh Hạo đã có thể huyễn hóa ra sáu ảo giác, ngay cả Tu Chân giả Hợp Thể kỳ muốn phát hiện bản thể thật của Đỉnh Hạo ngay lập tức cũng không dễ dàng, huống chỉ là một gã đệ tử Phân Thần sơ kỳ của Cổ Kiếm Tông.
Bởi vậy người này cảm thấy ánh mắt hoa lên, lập tức bị một ảo giác của Đinh Hạo dọa đến nỗi hốt hoảng nhanh chóng lùi về, mà lúc này, kia Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên cuối cùng cũng phân biệt được chân thân của Đinh Hạo, sau đó gã khẽ quát với ba người Lục Bào Lão Tổ ở phía sau: “Đi theo ta.”
Sau đó, gã đi về phía chân thân của Đỉnh Hạo.
Lúc này đây, chân thân của Đinh Hạo đã chạy đến trước mặt một người Phân Thần trung kỳ của Cổ Kiếm Tông, người này bất ngờ không kịp đề phòng, vội vàng giơ kiếm lên ngăn cản.
Chỉ nghe một tiếng “keng” vang lên, kiếm khí va chạm với nhau, toàn thân người này lẫn thanh kiếm đều bị Đinh Hạo đánh đến bay ngược ra ngoài, còn phun ra một ngụm máu tươi giữa hư không.
@ @ @ Ê ñ {3 ñ Ñ @ @ @
Chương 779: Xông ra vòng vây 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Không đợi hắn ta ổn định thân hình, một đóa Hỏa Vân không biết từ chỗ nào bay tới, hoàn toàn bao vây thân thể của người này ở bên trong.
Nương theo tiếng thét chói tai của hắn ta, người này đã hoàn toàn trở thành một cục than cốc, chết đến mức không thể chết tiếp nữa
Mà lúc này, Đỉnh Hạo cũng biết Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên kia đã tìm được và đang đi theo chân thân của chính mình, nên hắn càng không có bất cứ nỗi lo về sau nào, tiếp tục xông về phía một đối thủ khác.
Giờ này khắc này, mọi người trong trận chiến đấu cuối cùng cũng phát hiện sự biến hóa khác thường ở bên trái, bởi vì đám người Đỉnh Hạo đột nhiên gây rối loạn, đúng là bởi vì không có bất cứ cao thủ tuyệt đỉnh nào trấn giữ nên một lúc sau, người của ba tông ở bên trái đã chết mười mấy người.
Một nhóm năm người của Đỉnh Hạo lại chẳng khác nào lợi kiếm bén nhọn, mạnh như vũ bão mà đã đi được hơn ba mươi trượng, xem xét tình hình thì chẳng mấy chốc nữa, bọn họ có thể phá tan vòng vây, rời khỏi nơi này.
“Bọn họ là người của Ma Tông Vô Cực, đừng cho bọn họ rời đi!” Lúc này đây, tông chủ Hoàng Quý Tùng âm nhu của Xích Thủy Tông cũng rốt cuộc không nhịn được mà lớn tiếng hét lên. “Môn đồ của Huyền Đức Tông nghe lệnh, đi theo sau lưng đám người Đinh Hạo, lập tức phá vòng vây mà ra, không cần tiếp tục tấn công nữa.” Gần như là cùng lúc, tông chủ Lữ Thiên Khải của Huyền Đức Tông kia cũng hét lớn ra tiếng.
Trong lúc giọng nói đang phát ra, ông ta cũng bỏ lại đối thủ trong tay, xông về phía bên trái.
Trông thấy nơi tập trung của mọi người đều đổ dồn vào phương hướng bên trái, Đinh Hạo điên cuồng cười một tiếng ha hả rồi quát lờn: “Tiếc là các ngươi phát hiện đã quá muộn rồi, bây giờ các người cũng không thể giữ người của Ma Tông Vô Cực chúng ta ở lại nữa rồi!”
Từ khi tiếng cười điên cuồng của Đỉnh Hạo vang lên, đám người của Ma Tông Vô Cực ra tay càng sắc bén hơn.
Môn đệ của ba tông này, lức vừa nghe thấy là cao thủ của Ma Tông Vô Cực, mọi người đều cả kinh, lại nhìn sang dáng vẻ của mấy người Đinh Hạo rồi liên hệ với những lời đồn đại, bọn họ tức khắc biết được đối thủ của bản thân đều có thân phận gì.
Không những bọn họ không dám liều chết xông lên, ngược lại còn sợ hãi trốn về phía sau, mà lúc này đây, đám người Đinh Hạo lại càng cười thoải mái, nhân cơ hội mà ra, cuối cùng cũng hoàn toàn phá vỡ một lỗ hổng trong vòng vây của ba tông rồi chạy thoát.
Nương theo tiếng cười sảng khoái tùy tiện mà chạy thoát!
Sau khi lao ra khỏi vòng vây, đám người Đỉnh Hạo không dám dừng lại một giây, mà xông thẳng về phía trước nhanh như điện chớp.
Mà lúc này, từ phía sau đám người Đỉnh Hạo không ngừng truyền đến tiếng mắng mỏ và tiếng kêu la, không cần nhìn Đỉnh Hạo cũng biết, nhất định là những cao thủ của Xích Thủy Tông, Thiên Tinh Tông và Cổ Kiếm Tông kia đang truy đuổi bọn họ.
Lúc này, Đỉnh Hạo suy nghĩ một chút, ngược lại hắn đột nhiên giảm tốc độ chậm đi, duy trì tốc độ giống như đám người Hỏa Vân Tôn Giả, rồi cũng mở miệng quát: “Để cho bọn họ đuổi theo đi, xem đám cao thủ bọn họ có thể tới được bao nhiêu người, nếu ít thì chúng ta giết, nếu nhiều thì cứ tiếp tục trốn, cũng coi như là gián tiếp giúp Huyền Đức Tông bọn họ một chút.”
Hắn vừa nói ra lời này, Lục Bào Lão Tổ cười ha hả rồi nói: “Không tồi, mẹ nó, lần này chúng ta cũng coi như là hèn nhát, thật vất vả mới huy động được nhiều cao thủ như vậy, hiện tại chúng ta lại đang lẩn trốn, nếu như không thể chiếm chút lợi ích rồi rời đi, thì trong lòng thật đúng là không thoải mái.”
Nghe ông ta vừa nói như vậy, Đinh Hạo đột nhiên thấy dở khóc dở cười, nếu như thật sự vì chiếm được một ít lợi ích, mà làm tổn hại đến thực lực của Vô Cực Ma Tông, thì đó mới thật sự là mất nhiều hơn được.
Có điều, đối với sự hèn nhát trong lòng, Đỉnh Hạo cũng có nhiều cảm xúc, nhưng đúng là không muốn vì chuyện nhỏ mà đánh mất việc lớn, nên mới ẩn náu ở bên trong Huyền Đức Tông, cuối cùng lại thừa dịp đi ra.
Tuy nhiên hiện tại đã rời khỏi vòng vây, những cao thủ truy đuổi tấn công này kia, hầu như không có khả năng lại vây quanh đám người Đinh Hạo nên Đỉnh Hạo mới dự định chờ xem thực lực của những kẻ truy đuổi ra sao.
Do cố ý giảm tốc độ chậm lại, nên sau khi đi được mười lăm phút, bóng dáng người tới đã dần dần xuất hiện ở trong tầm mắt của đám người Đinh Hạo.
Những người đầu tiên xuất hiện trong tầm mắt của đám người Đỉnh Hạo, chính là một hàng bốn người, trong đó có hai gã trưởng lão từ Xích Thủy Tông, hai người còn lại lần lượt là hai trưởng lão từ Thiên Tỉnh Tông và Cổ Kiếm Tông.
@ @ @ Ê ñ Œ ñ Ñ @ @ @
Chương 780: Một cú đánh trả 1
hương 781: Một cú đánh trả 2
hương 782: Một cú đánh trả 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Đồng thời khi Đinh Hạo phát hiện bóng dáng của bọn họ, những người kia cũng đã lập tức thấy được bóng dáng của đám người Đỉnh Hạo, tên cao thủ của Thiên Tinh Tông ở đằng trước đã gầm lên một tiếng và nói: “Bọn chuột nhắt, có ngon thì đừng chạy!” Cười to một tiếng dữ tợn, Đinh Hạo mở miệng nói: “Như ngươi mong muốn!”
Giọng nói vừa dứt, bóng dáng đi trước đã đột nhiên đứng sững ở giữa khoảng không bên trên, chỉ dừng lại một chút, rồi ngay lập tức tăng tốc phóng về phía mấy người vừa tới này.
Mà gần như cùng lúc đó, đám người Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên, cũng sôi nổi cười điên cuồng thành tiếng, toàn bộ xoay người bay trở về.
Lục Bào Lão Tổ trong số đó lại hô to gọi nhỏ nói: “Chỉ bằng bốn người Hợp Thể sơ kỳ các ngươi, cũng dám truy đuổi người của Vô Cực Ma Tông chúng ta sao, thật sự là chán sống.”
Hiện tại nếu như Vô Cực Ma Tông tính thêm cả Đỉnh Hạo vào, thì cũng có bốn người ở Hợp Thể sơ kỳ, hơn nữa còn có một Thiên Sư Đại Nhân với thực lực mạnh mẽ như Âm Vô Sương, và Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên có thực lực ở Hợp Thể trung kỳ kia, vậy thì tương đối rõ ràng là bên Vô Cực Ma Tông chiếm ưu thế hơn.
Chỉ vì tình huống vừa rồi nguy hiểm, cho nên nhóm người này hoàn toàn không thấy rõ thực lực chân chính của đám người Đỉnh Hạo, bọn họ đã dũng cảm xông lên như ong vỡ tổ, hiện tại khi đã tới thì mới phát hiện thực lực của đối phương còn cao hơn mình, không khỏi ảo não trong lòng.
Nhưng giờ phút này, Đinh Hạo đã dẫn đầu vọt lại đây, cũng không phải thời điểm để nghĩ nhiều nữa, bọn họ cuống quít điều khiển pháp bảo để bắt đầu chống đỡ.
Tuy rằng hiện tại Đỉnh Hạo có danh hiệu Ma Quân Vô Cực, hắn lại còn một mình chiến đấu thắng trưởng lão của Hoa Gian Phái kia, nhưng những người không biết tỉ mỉ về tình hình cụ thể đều cảm thấy Đỉnh Hạo thắng là do may mắn, chứ thực lực thật sự hoàn toàn chưa đạt tới Hợp Thể kỳ, dù gì thì Đinh Hạo cũng vừa mới gia nhập Tu chân giới, còn chưa có kinh nghiệm nhiều năm, nếu dựa theo lẽ thường mà quan sát, vậy đây chính là chuyện hết sức không có khả năng.
Cho nên lúc cao thủ của Thiên Tinh Tông nhìn thấy Đinh Hạo vọt tới đây, họ cũng không thật sự lo lắng, chỉ nín thở lấy ra một chiếc tỉnh bàn cổ xưa rồi đặt trong tay, sau khi Đỉnh Hạo tiếp cận, mới bắt đầu ném tỉnh bàn ra.
Một luồng ánh sáng màu xanh lam sống động đã chầm chậm phát ra từ trên tỉnh bàn, đánh qua phía Đinh Hạo đang đi đến, trong lúc chiếc tỉnh bàn bay tới, ngay lập tức giống như một thiên thạch bay nhanh từ trên trời rơi xuống, kéo theo một vết ánh sáng thật dài.
Cho dù quỹ đạo mà chiếc tỉnh bàn này đánh tới gần như mỹ lệ vô cùng, nhưng trong đó lại ẩn dấu cương khí sắc bén, càng làm cho Đinh Hạo tuyệt đối không dám coi thường, Đinh Hạo đang ởi với tốc độ vội vã chợt đứng im, rồi lại thoắt ẩn thoắt hiện ở giữa khoảng không bên trên, đột nhiên, cứ giống như Đinh Hạo đã biến thành một chất khí không có cơ thể vật lý.
Nhưng chỉ có những cao thủ Thiên Tinh Tông đó mới có thể thực sự cảm nhận được rằng, vào lúc thân hình Đinh Hạo này đang thoắt ẩn thoắt hiện, khí thế cả người hắn lại điên cuồng tăng vọt.
Mãi đến khi sự thay đổi này kéo dài bảy lần, Dinh Hạo đã hoàn toàn tạm thời hấp thu tất cả sức mạnh từ bảy con huyết quỷ anh, rồi rốt cuộc hắn mới tăng tốc lại lần nữa, trên Nghịch Thiên Ma Kiếm đột nhiên tuôn ra một luồng ánh sáng màu đen mênh mông.
Một lát sau, trong mắt những cao thủ của Thiên Tinh Tông, toàn bộ đất trời dường như đột nhiên biến từ ban ngày thành đêm đen, duỗi tay ra không thấy rõ năm ngón.
Nhưng những người khác lại không phát hiện bất kì điều gì khác thường, chỉ nhìn thấy con ngươi của vị trưởng lão Thiên Tỉnh Tông co rút lại, đôi mắt nghệch ra một lát. @ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Mà lúc này, Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay Đỉnh Hạo mới toả ra ma khí cuồn cuộn, đánh tới phía tỉnh bàn đang tấn công kia.
Cho đến lúc Nghịch Thiên Ma Kiếm và tỉnh bàn chạm vào nhau mấy hồi, đôi mắt của vị trưởng lão Thiên Tỉnh Tông này mới đột nhiên khôi phục sự tỉnh táo, vừa thấy tình hình hiện tại, pháp quyết giữa hai tay ông ta đột nhiên biến động, chiếc tỉnh bàn vốn di có hơi kiệt sức kia mới toả ra ánh sáng lập loè một lần nữa.
Âm thanh va chạm bất ngờ phát ra tiếng vang ầm ầm, tỉnh bàn tạm ngừng một chút, rồi đột nhiên bay ngược về hướng trưởng lão của Thiên Tỉnh Tông đó, mà Đỉnh Hạo bên này thì lại mang theo Nghịch Thiên Ma Kiếm, cùng theo đuôi sau tỉnh bàn, cũng bay tới phía trưởng lão của Thiên Tinh Tông, tiếng cười lạnh rất lớn phát ra khỏi miệng hắn.
@ @ @ Ê ñ £@ ñ Â @ @ @
hương 781: Một cú đánh trả 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Mà lúc này, đám người Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên đang bám theo ở phía sau Đỉnh Hạo, cũng bắt đầu chiến đấu với ba cao thủ khác vừa tới.
Trong lúc nhất thời, kiếm khí tung hoành một vòng trong khu vực này, kiếm mang và cương khí sắc bén bay đan xen bốn phía, khói độc và ngọn lửa từ pháp bảo tán loạn khắp nơi, tiếng động va chạm bôm bốp lại càng thêm đỉnh tai nhức óc.
Cho tới bây giờ, mấy người đuổi theo tới đây mới thật sự cảm nhận được sức mạnh to lớn của Vô Cực Ma Tông, trong lòng đều không khỏi trách móc chính mình quá mức lỗ mãng, không nên tức giận thấu trời rồi chạy vội tới khi chưa xem xét cẩn thận điều gì, mà, hiện tại cũng đã đẩy chính mình lâm vào vòng nguy hiểm.
Tên cao thủ Thiên Tỉnh Tông kia, sau khi thấy Đinh Hạo đi theo tỉnh bàn, bay tới chỗ mình, sắc mặt ông ta không khỏi thay đổi, trong lòng cũng đang thầm than ma công của Đỉnh Hạo này quá quỷ dị, vừa rồi nếu không phải đôi mắt của chính mình bị mù đi trong chốc lát, thì cũng sẽ không tới nông nỗi tiến không được mà lùi cũng không xong như hiện tại.
Vừa rồi Đỉnh Hạo đã sử dụng “Già Nhật”, đây là chiêu thứ hai trong “Tru Thần Diệt Thiên Quyết”.
Tác dụng của chiêu “Già Nhật” này chính là có thể bắt đầu hành động khi người ta không đề phòng, chứ không phải là một chiêu chí mạng.
Mục đích chủ yếu đó là mê hoặc tâm trí của đối phương, chỉ cần chiêu “Già Nhật” này hoàn toàn phát ra uy lực, thì chẳng những là mắt mù, mà thậm chí tất cả các giác quan của cơ thể đều phải lâm vào tình cảnh mất đi cảm giác, bao gồm miệng – mũi – lỗ tai, ngay cả lỗ chân lông trên người cũng không ngoại lệ.
Nhưng chiêu “Già Nhật” vừa rồi của Đinh Hạo chỉ mới phát huy một nửa uy lực, hắn cũng đã bắt đầu thay đổi chiêu thức, bởi vì trong khoảnh khắc làm cho đôi mắt và tỉnh thần của tên cao thủ Thiên Tỉnh Tông này lơ đãng, đã có thể giúp Đỉnh Hạo được ung dung ra tay tấn công.
Khi khí thế của Đỉnh Hạo không ngừng tăng mạnh, rốt cuộc tên cao thủ Thiên Tỉnh Tông đã không dám tiếp tục tránh né nữa, bởi khi khí thế của Đinh Hạo gia tăng với tốc độ không ngừng nghỉ, cứ giống như vẫn luôn đang ấp ủ, nếu như mình trốn tránh, thì ngược lại sẽ càng cổ vũ cho khí thế của Đinh Hạo, cuối cùng vẫn là bản thân chịu thiệt.
Chiếc tỉnh bàn vốn dĩ đang bay ngược kia lại đột nhiên chớp loé ánh sáng xanh, sau đó đứng lại ở giữa hư không và không ngừng chuyển động, một lực hút mang tính lôi kéo rất lớn đột ngột phát ra từ trên tỉnh bàn.
Mà lúc này, Đỉnh Hạo đột nhiên cảm nhận được đang ban ngày ban mặt, mà mấy vì sao nhỏ trên bầu trời đột nhiên hơi sáng lên, dường như chiếc tỉnh bàn này có thể mượn một chút sức mạnh của các ngôi sao trên bầu trời.
Đoán chừng đây đúng là điểm kỳ lạ trong công pháp của Thiên Tỉnh Tông, hèn gì bọn họ lấy tên là Thiên Tỉnh Tông, hoá ra là vì lí do này.
Mặc dù trong lòng Đinh Hạo đang suy nghĩ một lát, nhưng động tác trên người lại không hề dừng lại, khi lực hút kia vừa mới xuất hiện, hắn đã đột nhiên bay nhanh lui về sau.
Mà gần như là đồng thời, trên chiếc tỉnh bàn kia chợt phát ra một luồng ánh sáng, sau đó nổ mạnh thật lớn, rồi ở giữa tỉnh bàn đã phát ra một nguồn lực mãnh liệt của sao trời, những tia lửa nhỏ lập loè cũng đã hội tụ lại và bay ngược tới hướng của Đinh Hạo.
Trong lúc vội vàng, Đinh Hạo bất ngờ dựng lên kết giới bảo vệ, cùng với tấm chắn màu xanh đen, những tia lửa nhỏ đang đánh úp lại đó đã lập tức va đôm đốp lách tách vào phía trên tấm chắn, giống như đậu nành đang ở trong chảo xào, cứ lăn tròn khắp nơi.
Sau khi kêu rên vài tiếng, Đỉnh Hạo chỉ cảm thấy thân thể có hơi đau đớn một chút, nhưng đã lập tức khôi phục lại bình thường, chỉ là bóng dáng vững vàng ban đầu đã không tự chủ được mà lui về phía sau vài bước, há to miệng thở hổn hển mấy hơi.
Mà bây giờ, Đinh Hạo mới nghĩ thầm rằng âm thanh này nguy hiểm thật, công pháp của Thiên Tinh Tông quả nhiên có chút gì đó kỳ lạ, nếu chính mình không tránh né kịp thời, e là đã thật sự phải bị thương nặng.
Vừa ngẩng đầu nhìn lên, Đinh Hạo đã vui vẻ trong lòng, thì ra sau một chiêu này, chiếc tỉnh bàn lơ lửng ở giữa khoảng không kia, dường như cũng đã không thể phát ra ánh sáng từ sao trời được nữa, nó trở nên cực kì bình thường.
Ngay cả tên cao thủ Thiên Tỉnh Tông đang điều khiển nó, cũng đang thở hồng hộc với sắc mặt tái nhợt, thấy Đinh Hạo nhìn bên này, khuôn mặt của đối phương lại càng lộ vẻ khiếp sợ rồi bay ngược về đẳng sau.
Tình hình thay đổi như thế khiến Đỉnh Hạo nhìn mà không nhịn được bật cười, trông dáng vẻ của cao thủ Thiên Tinh Tông đó, vừa rồi khi sử dụng một chiêu chí mạng kia, ngay cả chân nguyên của chính ông ta cũng đã tiêu hao rất nhiều, nhưng vẫn không thể giết được chính mình, mà ngược lại chân nguyên của ông ta hiện tại lại bị hao tổn lớn hơn nữa.
Có lẽ không bao giờ có thể sử dụng một chiêu như thế lần hai.
hương 782: Một cú đánh trả 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Cười to ha ha một tiếng, Đỉnh Hạo hoàn toàn thực hiện cho trót nguyên tắc “nhân lúc hắn bệnh, lấy mạng hắn luôn”, vừa thấy cao thủ của Thiên Tỉnh Tông chạy trốn, hắn đột ngột dồn hết sức lực điều khiển Nghịch Thiên Ma Kiếm, Đinh Hạo chẳng hề sợ cao thủ của Thiên Tinh Tông làm bộ, rốt cuộc dù cho ông ta có giả vờ, thì vẫn là thực lực Hợp Thể sơ kỳ như cũ, cũng không thể giãy giụa ra trò trống gì.
Nhìn thấy Đinh Hạo đuổi theo chính mình lại đây, trưởng lão của Thiên Tinh Tông lại càng hốt hoảng liều mạng lui về phía sau, vội vã tránh né mũi nhọn của Đinh Hạo.
Rốt cuộc lúc này, chẳng những là chính ông ta, mà ngay cả mấy người cao thủ khác cùng đến cũng đã lần lượt lâm vào cảnh nguy hiểm.
Bây giờ, hoàn toàn không có bất kì kể nào có thể trợ giúp ông ta hết.
Hỏa Vân Tôn Giả đang đối phó với một trưởng lão của Xích Thủy Tông, tục ngữ thường nói xung khắc như nước với lửa, công pháp cả người của Hướng Dương Thiên có khuynh hướng dũng mãnh nam tính giống như ngọn lửa, đòn tấn công của thanh đao dài lại càng tỏa sáng với ngọn lửa đỏ ngập trời, còn công pháp Xích Thủy Tông mà tên trưởng lão kia tu luyện, thì lại mềm mại như nước.
Hai người vốn dĩ chính là hai loại thái cực, cũng không phân ra ai mạnh ai yếu, nhưng tu vi của Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên lại cao hơn một bậc, cộng thêm tất cả pháp bảo trong tay gã cũng vừa lúc hợp lực, cũng đúng là như thế, từ ngay khi bắt đầu chiến đấu, Hỏa Van Tôn Giả Hướng Dương Thiên đã hoàn toàn chiếm thế chủ động.
Mới đến hiện tại thôi, trên người trưởng lão Xích Thủy Tông kia đã có khá nhiều nơi mang dấu vết bị ngọn lửa đốt trụi, nếu không nhờ có công pháp mềm mại đặc biệt mà ông ta tu luyện, thì sợ là đã sớm bị Hỏa Vân bao vây rồi dùng lửa thật đốt cho thiệt mạng, có điều dù vậy đi nữa, trưởng lão Xích Thủy Tông này cũng đã có vẻ khốn khổ vô cùng.
Mà Độc Ma Vương Diệc Hàn, lại đang một mình đối phó với một trưởng lão khác của Cổ Kiếm Tông, tuy rằng tu vi của Độc Ma bằng với người này, nhưng lại nhờ có độc công tàn nhẫn, gã đã buộc người này chỉ dám chiến đấu với Độc Ma từ rất xa, cũng không dám tới gần người Vương Diệc Hàn chút nào.
Thật sự là như vậy, từ đầu tới cuối, tu vi cả người của trưởng lão Cổ Kiếm Tông này hoàn toàn không phát huy được uy lực chân chính, hoàn toàn bị Độc Ma Vương Diệc Hàn áp chế và đánh bại.
Về phần Lục Bào Lão Tổ và Thiên Sư Đại Nhân Âm Vô Sương kia, bọn họ lại đang hợp lực đối phó với một trưởng lão Xích Thủy Tông khác.
Chỉ nhìn các vết thương chồng chất trên người trưởng lão này, đã có thể khẳng định là ông ta hoàn toàn ở thế bất lợi, có vẻ không bao lâu nữa, nếu không phải bị treo ở dưới Tử Kim bình bát của Lục Bào Lão Tổ, thì cũng sẽ bị Phi Thi của Thiên Sư Đại Nhân Âm Vô Sương hại chết.
Mà tên cao thủ Thiên Tinh Tông không ngừng chạy trốn kia, cuối cùng vẫn bị Đinh Hạo đuổi theo được.
Đinh Hạo cười dài một tiếng, kiếm mang trên Nghịch Thiên Ma Kiếm bắn ra, một kiếm chém xuống phía người này.
Rơi vào đường cùng, trước hết người này tung ra kết giới bảo vệ, sau đó lại lần nữa huy động tỉnh bàn, mượn dùng sức mạnh của sao trời một chút, lại lần nữa phát ra từ trên mặt tỉnh bàn, đột nhiên bay về hướng kiếm mang của Đỉnh Hạo.
“Bang” một tiếng, kiếm mang của Nghịch Thiên Ma Kiếm và tỉnh bàn chạm vào nhau trước, chỉ thấy tỉnh bàn không thể thu lại, đột nhiên bị đánh rơi xuống một chút, chờ đến lúc thân của Nghịch Thiên Ma Kiếm dừng ở mặt trên của tỉnh bàn, thì chiếc tỉnh bàn vốn dĩ đen bóng trơn tru đã chợt nứt ra.
Theo sau sự nứt vỡ của chiếc tỉnh bàn kia, tên cao thủ Thiên Tỉnh Tông này cũng điên cuồng phun ra một ngụm máu tươi, lại lần nữa hốt hoảng lui ra sau, có vẻ dưới một đòn của Đỉnh Hạo, rốt cuộc ông ta vẫn bị trọng thương.
Khi Đinh Hạo đang dự định lại đuổi theo tấn công lần nữa, Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên ở phía sau đột nhiên quát lớn: “Đừng đuổi theo đánh, rất nhiều cao thủ đã sắp được phái tới rồi, chúng ta đi thôi!”
Gã vừa nói ra lời này, Đinh Hạo hừ lạnh một tiếng, nhanh chóng bay ngược tới hướng cao thủ Thiên Tỉnh Tông kia và nói: “May cho ngươi đấy, không lo ở yên tại Tổ Châu đi, lại dám đến đảo Bồng Khâm mà ra oai, đúng là tìm chết mà.
Chuyện ngày hôm nay chỉ vừa mới bắt đầu, Thiên Tỉnh Tông các ngươi cứ chờ Vô Cực Ma Tông chúng ta trả thù đi!”
Nói xong lời này, Đinh Hạo cười lạnh rồi nhanh chóng rời đi cùng đám người Hỏa Vân Tôn Giả.
Mà hiện tại, tên cao thủ Xích Thủy Tông chiến đấu với Lục Bào Lão Tổ và Thiên Sư Đại Nhân kia, đã bị hai người bọn họ hợp lực giết chết, còn trưởng lão Xích Thủy Tông đánh nhau với Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên, cũng đã chịu trọng thương rồi từ hư không rơi xuống.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










