[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 77 : Khơi mào mọi chuyện 2 (c761-c770)
❮ sautiếp ❯Chương 764: Khơi mào mọi chuyện 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nói xong lời này, Đinh Hạo còn nhìn Diễm Ma Mộ Dung Thiến đang mỉm cười nhìn mình với ánh mắt không có ý tốt, rõ ràng là châm ngòi thổi gió, hận không thể để hai bên lập tức đánh nhau mới hay.
Sau khi Đỉnh Hạo dứt lời, Mộ Dung Thiến cũng lộ ra biểu cảm không biết nên khóc hay cười, hiển nhiên đã phát hiện ý đồ của Đỉnh Hạo, nhưng lại không nói thêm cái gì, ngược lại quay đầu qua, mỉm cười nhìn mấy người Hoa Gian Phái kia.
Mà sau khi Đinh Hạo dứt lời, mấy người Hoa Gian Phái này mới bắt đầu nhìn thẳng vào hai người Diễm Ma Mộ Dung Thiến và Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc này, không thấy thì không sao, vừa nhìn thì khuôn mặt của hai lão già Hoa Gian Phái đều đồng thời thay đổi.
Những đệ tử tu vi thấp kém đó không thể nhìn ra chỗ phi phàm của Diễm Ma Mộ Dung Thiến và Đoạt Mệnh Đan Vương, nhưng hai người này đều là cao thủ Hợp Thể kỳ, đương nhiên biết thực lực của đối phương sâu không lường được, vì thế không khỏi bắt đầu phỏng đoán hai người Mộ Dung Thiến rốt cuộc có thân phận øì.
Nhìn nửa ngày, hai lão già Hoa Gian phái vẫn không biết thân phận của Diễm Ma Mộ Dung Thiến, nhưng lại càng ngày càng kinh hãi, cảm nhận được thực lực của Mộ Dung Thiến tuyệt đối không nhỏ.
Mà kia có thể nhìn ra, đó là Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc có tu vi Hợp Thể kỳ.
Nhìn như vậy một hồi, hai lão già Hoa Gian Phái này đã hơi bất an đứng thẳng lên, trong lòng bắt đầu âm thầm trách cứ môn nhân làm càn, sao mà nhân vật nào cũng dám trêu chọc.
“Xin hỏi cao danh quý tánh của cô nương là?” Ngập ngừng một chút, một lão già trong đó mở miệng hỏi.
Diễm Ma Mộ Dung Thiến cười như không cười, liếc mắt nhìn người này một cái, Diễm Ma Mộ Dung Thiến mở miệng lạnh nhạt nói: “Họ kép Mộ Dung, tên chỉ có một chữ Thiến!”
Hai lão già sắc mặt âm trầm kia vừa nghe Mộ Dung Thiến nói thế, khuôn mặt đều thay đổi, trên trán thấm ra mồ hôi lạnh.
Nửa ngày sau, vẫn là trưởng lão Hoa Gian Phái từng gặp Đỉnh Hạo ở Nguyên Ma Cung mở miệng nói: “Thì ra là Mộ Dung cô nương, người phía dưới của bổn phái không hiểu chuyện, mong Mộ Dung cô nương đại nhân đại lượng, đừng so đo với hắn.”
Khi nói đến đây, một tên đệ tử đời thứ ba của Hoa Gian Phái mặt mũi non choẹt há mồm đang muốn nói gì đó.
Lão già này đột nhiên tới gần, tát một cái “Bốp” trên mặt tên đệ tử này, năm vết ngón tay màu máu lập tức in trên mặt người này, nhìn dáng vẻ lão già này xuống tay cũng không nhẹ. “Câm mồm! Còn không mau xin lỗi Mộ Dung cô nương!” Lão già này hừ lạnh một tiếng nói.
Vừa nghe vậy, sắc mặt tên đệ tử này thay đổi, dường như cũng ý thức được cái gì, không dám nhiều lời nữa, sợ hãi liếc mắt nhìn lão già này một cái, cuống quít đi tới trước mặt Mộ Dung Thiến, quy củ hành lễ xin lỗi.
Mà Diễm Ma Mộ Dung Thiến thì xua xua tay, cũng không nói thêm gì, dường như không muốn truy cứu.
Tên đệ tử này xin lỗi xong, lại lui về phía sau, lão già kia lại mở miệng lần nữa, nói: “Mộ Dung cô nương yên tâm, sau khi trở về, ta chắc chắn sẽ dạy dỗ tiểu tử này thật tốt.”
Diễm Ma Mộ Dung Thiến cười khúc khích, nói: “Không sao, Hoa Gian Phái các ngươi đều thú vị, ha hả.”
Lão già của Hoa Gian Phái kia nghe Mộ Dung Thiến nói như vậy, biểu cảm hơi sửng sốt, nhưng lại cũng không nói thêm cái gì.
Khi muốn rời khỏi nơi này, Đỉnh Hạo đi lên vài bước từ phía sau, cười hì hì, mở miệng nói: “Ý của Mộ Dung đại tỷ là, Hoa Gian Phái các ngươi cũng thật kiêu ngạo, chẳng những có gan làm loạn ở địa bàn của Luyện Ngục Ma Tông, còn dám nói năng lỗ mãng với nàng.
Ngay cả tại hạ cũng cảm thấy vô cùng thú vị.” Thấy hai bên sắp hóa giải chiến tranh thành hư không, Đỉnh Hạo đương nhiên không thể để cho bọn họ như ý nguyện, ngắt lời nói.
Tuy rằng Mộ Dung Thiến không muốn làm khó Hoa Gian Phái này quá mức khó xử, nhưng lúc này, Đỉnh Hạo lại nhất quyết muốn khơi mào một số chuyện.
Cho dù Mộ Dung Thiến không muốn khai chiến với bọn họ, nhưng mình lại có thể kết oán với Hoa Gian Phái này, dù sao cũng chỉ là chuyện sớm muộn, nếu Hoa Gian Phái này có gan ra tay đối phó với mình, vậy không còn gì tốt hơn.
Lúc này, Mộ Dung Thiến còn coi như có chuyện nhờ mình, dù sao cũng không thể ngồi yên không để ý, đến lúc đó dù là tạo cho Hoa Gian Phái này một kẻ địch mạnh mẽ, chỉ cần là chuyện có lợi cho sự phát triển của Ma Tông Vô Cực, Đỉnh Hạo tuyệt đối sẽ không bỏ qua bất cứ cơ hội gì.
Đỉnh Hạo nói ra những lời này, khuôn mặt mấy người Hoa Gian Phái đều thay đổi, lão già kia càng nhìn Đỉnh Hạo âm trầm, mở miệng nói: “Lời này của Đỉnh tiểu ca có ý gì, hình như Hoa Gian Phái chúng ta cũng không trêu chọc đến Ma Tông Vô Cực các ngươi, chuyện này có liên quan gì đến ngươi đâu?”
Chương 765: Một kích đắc thủ 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Đỉnh Hạo cười hì hì,mở miệng nói: “Sao lại không liên quan đến ta, đệ tử môn hạ các ngươi, nếu đã dám làm loạn trong cửa hàng của Luyện Ngục Ma Tông, chẳng những là không nể mặt Luyện Ngục Ma Tông, cũng là không đặt Ma Tông Vô Cực chúng ta vào mắt.”
Lời này của Đinh Hạo rõ ràng là cưỡng từ đoạt lí, không có việc gì thì kiếm chuyện làm, đến bây giờ, ai cũng nhìn ra Đinh Hạo đang cố ý gây khó dễ.
Lão già này nghe Đinh Hạo nói vậy xong, khuôn mặt cũng tức giận, nhưng ông ta còn chưa nói cái gì, một trưởng lão khác bên cạnh đã không kìm nén được, mở miệng quát: “Không sai, Hoa Gian Phái chúng ta không đặt Ma Tông Vô Cực các ngươi vào mắt đấy, ngươi có thể làm gì? Còn muốn lật trời à, tiểu tử ngươi coi mình là Huyết Ma Liệt Sơn sao, dám càn rỡ như thế.”
Đỉnh Hạo cười ha ha, mở miệng châm chọc: “Không ai càn rỡ được bằng Hoa Gian Phái các ngươi đâu!”
Lão già tức giận mở miệng này nghe thấy Đinh Hạo nói vậy, thân hình đột nhiên lung lay, đi về phía Đỉnh Hạo, mở miệng quát: “Hôm nay bắt lấy tiểu tử ngươi trước, chờ Ma Tông Vô Cực các ngươi tới đây tìm người, muốn xem Ma Tông vô Cực các ngươi có thể làm gì Hoa Gian Phái chúng ta.” “Chỉ sợ ngươi không có năng lực này!” Đinh Hạo thấy đã đạt được mục đích, quát lạnh một tiếng nói.
Lão già này tức giận mắng một tiếng, năm sợi cương khí màu đen như sợi tơ đột nhiên tràn ra từ đầu ngón tay ông ta, lao về phía Đỉnh Hạo nơi xa.
Vừa thấy lão già này ra tay trước, Đinh Hạo chẳng những không chút sợ hãi, ngược lại trong lòng vui mừng.
Sau khi cười hì hì, khuôn mặt khôi phục vẻ vô cùng lạnh lùng, Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay cũng không biết đã bị hắn lấy ra từ khi nào, lạnh lùng nhìn tơ đen đang chậm rãi lao về phía mình chăm chú, thân hình lại vẫn không nhúc nhích, khí thế toàn thân lại không ngừng tăng mạnh.
Sau khi lão già này ra tay sợi tơ đen, thân hình cũng từ từ lao về phía Đinh Hạo, tuy rằng ở trên hư không, lại giống như đang tản bộ trong sân vắng, dường như dưới lòng bàn chân là đất bằng vậy.
Chờ đến khi tơ đen kia quấn tới thân thể Đỉnh Hạo, mới đột nhiên có động tác trong phút chốc, như chim ưng chụp mồi, lao tới từ đỉnh đầu đến chỗ Đinh Hạo.
Đinh Hạo hừ lạnh một tiếng, thân hình hùng vĩ như núi lui lại một bước, Ma Viêm trên Nghịch Thiên Ma Kiếm chợt dâng lên, mượn dùng lực lượng của huyết quỷ anh, chuyển động một kiếm, bắn ra mấy tia kiếm mang màu đen, bắn về phía tơ đen kia.
Chỉ nghe thấy hai tiếng “Bạch bạch”, sau khi kiếm mang bay ra từ trên Nghịch Thiên Ma Kiếm của Đinh Hạo va chạm với tơ đen kia, đột nhiên nổ ra, khiến đám tơ đen lao tới quấn lấy nổ rơi rớt tan tác, tung tóe khắp nơi.
Đỉnh Hạo biểu hiện như thế, đối với Diễm Ma Mộ Dung Thiến và Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc mà nói, đều không giật mình chút nào, dù sao hai ngày trước, khi Đỉnh Hạo đánh một trận với Diễm Ma Mộ Dung Thiến, đã biểu hiện ra thực lực vượt xa tuổi tác, cho nên hiện tại lại thấy Đỉnh Hạo mạnh mẽ như thế, cũng không khiến bọn họ lộ ra biểu cảm giật mình.
Nhưng mấy người của Hoa Gian Phái đang quan sát kia lại xem như được mở mang tầm mắt, vốn tưởng rằng do trưởng lão trong môn mình đích thân xuất mã, đối phó với tiểu tử Đinh Hạo này chỉ là chuyện nhẹ nhàng, dễ như trở bàn tay.
Nhiều lắm cũng chỉ là Đỉnh Hạo lập tức chạy trốn, sau đó người bang mình giễu cợt một tiếng, rồi thôi, dù sao tốc độ của Đinh Hạo nổi tiếng nhanh.
Nhưng không ngờ sự thật hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của bọn họ, không biết tiểu tử Đinh Hạo này có thực lực mạnh mẽ như thế từ khi nào, chẳng những không chạy trốn, ngược lại có gan chiến đấu với trưởng lão trong môn của bọn họ, quả thực là vô cùng rợn người.
Tên trưởng lão lao xuống Đỉnh hao phía dưới nhìn thấy tơ đen do cương khí của mình biến thành bị kiếm mang của Đinh Hạo đánh cho tan tác rơi rớt, khuôn mặt cũng thay đổi.
Không biết Đinh Hạo làm được như thế nào, theo lý thuyết, tu vi Xuất Khiếu kỳ, kiếm mang phát ra có cường độ hữu hạn, căn bản không nên có thể phá hủy tơ đen của mình, nhưng sự thật lại là như thế, không phải do ông ta không tin, nhưng cũng đúng vì thế, người này mới bắt đầu thật sự nhìn thẳng vào thực lực của Đinh Hạo, biết Đinh Hạo tuyệt đối không đơn giản như bề ngoài.
Vì thế, một đám cương khí màu đỏ thẫm, đột nhiên trào ra từ giữa hai tay ông ta, khi ông ta hành động, thuận tiện đánh xuống đầu Đỉnh Hạo.
Đến tận bây giờ, người này còn chưa vận dụng bất cứ vũ khí pháp bảo gì, có lẽ cũng cho rằng Đinh Hạo chỉ là một tiểu bối, nếu dùng pháp bảo đối phó với Đinh Hạo, truyền ra ngoài mình cũng không còn mặt mũi.
ee@ôŒ@œ@@@®@
Chương 766: Một kích đắc thủ 2.
hương 767: Một kích đắc thủ 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nhưng ông ta lại không biết, ngay cả Diễm Ma Mộ Dung Thiến, khi phát hiện thực lực khác thường của Đỉnh Hạo, còn dùng một dải lụa rực rỡ có ánh sáng lưu động chiến đấu với Đinh Hạo, cuối cùng ngay cả dải lụa rực rỡ cũng bị Đinh Hạo cắt thành hai nửa, hoàn toàn bị hỏng.
Nhìn thấy cương khí tập kết phía trên, Đinh Hạo cười ha ha một tiếng, thân hình không lùi mà tiến tới, huy động Nghịch Thiên Ma Kiếm, ngay cả người cầm kiếm cũng hóa thành một đám kiếm mang, đột nhiên đánh về phía cương khí.
Mãi đến khi Đỉnh Hạo sắp đánh tới, lão già này mới cảm nhận được Đinh Hạo không giống bình thường, cuống quít lui lại hai trượng, chỉ đẩy đám cương khí màu đỏ thắm kia về phía Đỉnh Hạo.
Chỉ nghe thấy một tiếng vang “Ầm”, đám cương khí màu đỏ thẫm kia dưới người kiếm hợp nhất với kiếm mang của Đinh Hạo, giống như bóng bay bị đâm thủng, đột nhiên nổ tan, không lưu lại cái gì.
Mà lão già này dưới sự lôi kéo của khí cơ, bị chấn động bay ngược ra ngoài, chờ sau khi ổn định thân hình, khuôn mặt không thể tưởng tượng được, dường như hoàn toàn không thể ngờ được bên thua thiệt lại là mình.
Thật ra thực lực của Đỉnh Hạo cũng không nhất định mạnh hơn ông ta, cho dù mượn dùng uy lực của huyết quỷ anh, thực lực cũng có thể yếu hơn người này vài phần, chỉ là thứ nhất do lão già này quá mức khinh địch, thứ hai ngay cả pháp bảo binh khí cũng chưa lấy ra.
Như thế, không phải toàn lực ứng phó với đối thủ Đỉnh Hạo, dưới sự chống chọi, mới tạo thành cục diện hiện tại.
Sau khi mấy người Hoa Gian Phái kia kinh ngạc hét lên, một trưởng lão khác cuối cùng cũng không kìm nén được nữa, vọt về phía bên này.
Mà lúc này, Diễm Ma Mộ Dung Thiến vẫn luôn mỉm cười nhìn tất cả kia, thân thể mềm mại đột nhiên run lên, ngay sau đó xuất hiện trước mặt một trưởng lão khác, cười khanh khách nói: “Vị trưởng lão này, chẳng lẽ muốn liên thủ bắt lấy tiểu tử Đinh Hạo kia sao?”
Lúc này, tuy lão già này không muốn đắc tội Diễm Ma Mộ Dung Thiến, nhưng mà môn nhân của mình đã ăn thiệt thòi, quan trọng nhất chính là nếu trận chiến hôm nay truyền ra ngoài, Đinh Hạo dùng thực lực của một người, chẳng những có thể chiếm thế thượng phong trước một trưởng lão của Hoa Gian Phái.
Còn không chút tổn thương, có thể thong dong rời đi, chuyện này sẽ tạo thành hiệu quả bất lợi không thể ngờ được với danh dự của Hoa Gian Phái, cũng vì như thế, dưới tình huống bất đắc dĩ, ông ta cũng chỉ có thể lựa chọn ra tay.
“Đây là chuyện giữa Hoa Gian Phái chúng ta và Ma Tông Vô Cực, hy vọng Mộ Dung cô nương đừng nhúng tay.” Tuy ngữ khí của lão già này vẫn khách khí, nhưng lại có tức giận không đè nén được.
Trong mắt Mộ Dung Thiến lưu chuyển ánh sáng tà mị, mở miệng nói: “Nếu chỉ có một người đối chiến với Đỉnh Hạo, tiểu muội đương nhiên sẽ không quan tâm chuyện linh tỉnh của các ngươi, nhưng nếu hai cao thủ Hợp Thể kỳ đối phó với một Xuất Khiếu kỳ người ta, chuyện này dường như cũng không thể nào nói nổi, hơn nữa tiểu huynh đệ Đỉnh Hạo còn có một số chuyện với tiểu muội, không thể bị các ngươi giữ lại Hoa Gian Phái, thứ lỗi!”
Đỉnh Hạo phía xa nhìn thấy cuối cùng Diễm Ma Mộ Dung Thiến cũng ra tay, cười to ha ha một tiếng, mở miệng nói: “Đa tạ Mộ Dung đại tỷ tương trợ, đừng nói là ngươi, dù ai nhìn thấy loại tác phong đê tiện vô sỉ tác này, cũng không kìm nén được.”
“Tiểu bối tìm chết!” Trưởng lão Hoa Gian Phái khác vừa mới ổn định thân hình nổi giận gầm lên một tiếng, lại vọt về phía Đinh Hạo một lần nữa.
Nhìn thấy lão già này lại vọt tới đây, Đinh Hạo không giận mà cười, ngẩng đầu nhìn trời cười dài một tiếng: “Chỉ bằng ngươi cũng xứng muốn giết ta, thật sự là vô cùng buồn cười!”
Sau khi Đỉnh Hạo nói ra, thân hình như núi đột nhiên như lợi kiếm, vọt qua phía lão già này.
Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay đột nhiên nhộn nhạo nổi lên ma khí vô biên, trong mấy nhịp thở đã che lấp nửa không trung.
Mà thân hình Đinh Hạo lại biến mất quỷ dị giữa ma khí.
Sau khi Đinh Hạo trải qua hai trận chiến với Lăng Khiến Thương và Diễm Ma Mộ Dung Thiến kia, cũng coi như có nhận thức đại khái đối với thực lực của những cao thủ Hợp Thể kỳ này, Đinh Hạo vốn chính là người to gan lớn mật, hiện tại vì có thể mượn dùng lực lượng của huyết quỷ anh, mà đạt tới thực lực phi phàm, càng có vẻ không sợ chuyện gì cả.
Bởi vậy, thấy lão già này muốn ra tay, trong lòng càng tràn đầy nhiệt huyết mênh mông, không đợi ông ta tới trước người mình, đã bắt đầu đi lên đón đầu.
Lúc này, lão già vừa mới nhích người kia, trong tay bỗng chốc có thêm một cốt kiếm làm từ xương trắng lóe lân quang xanh thẳm, theo động tác của lão già này, lân quang trên thân cốt kiếm tỏa sáng ngời, phát ra tiếng “Ong ong” nhiếp hồn đoạt phách.
@ @ @ Ê ñ Œ} ñ @ @ @
hương 767: Một kích đắc thủ 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Đỉnh Hạo vừa mới bay đến giữa không trung đột nhiên cảm thấy trong lòng chấn động, thân hình suýt chút nữa không giữ vững được.
Lập tức biết tiếng vang “Ong ong” cốt kiếm này phát ra có chút không giống bình thường.
Tuy nhiên cũng chỉ là một chút công phu, Thiên Thương kiếm vẫn luôn Đinh Hạo đặt trên ngực đột nhiên lạnh lẽo, khiến thần trí Đỉnh Hạo vốn có chút hoảng hốt bừng tỉnh.
Mà lúc này, lão già Hoa Gian Phái cũng khẽ “A” một tiếng, dường như không ngờ tiến vang “Ong ong” mê hoặc nhân tâm này không có tác dụng mấy với Đinh Hạo.
Nhưng một khi đã như vậy, trong một khắc Đinh Hạo hoảng hốt, lão già này cũng đã chạy tới trước người, kiếm bạch cốt có lân quang lóng lánh, bỗng chốc tỏa ánh sáng màu xanh thẳm, đột nhiên thả ra một luồng cương khí như sương khói, cuốn về phía Đỉnh Hạo.
Đinh Hạo Đang định mượn dùng Nghịch Thiên Ma Kiếm nhanh chóng rời đi, vừa thấy trên thân kiếm bạch cốt kia phát ra cương khí như sương khói, khóe miệng bỗng nhiên nổi lên một tia ý cười khó phát hiện, thân hình vốn đang lùi lại cũng bị ép ngừng lại.
Khi giơ lên Nghịch Thiên Ma Kiếm lần nữa, biến ra một vùng kiếm mang, vùi đầu tới cương khí như sương khói kia.
Chỉ trong nháy mắt, Đinh Hạo mang kiếm, đột nhiên xông vào sương khói này, bỗng nhiên, trực giác thấy giữa sương mù dường như có thêm ngàn vạn con muỗi nhỏ đến mức không thể phát hiện, chui vào trong cơ thể thông qua lỗ chân lông trên da mình.
Tuy nhiên những con muỗi nhỏ bé này chưa kịp chạm đến làn da Đỉnh Hạo, thì đều nhanh chóng biến thành vật chết, không có bất cứ con muỗi nhỏ bé nào có thể chạy tới trên người Đỉnh Hạo.
Quả nhiên là thi độc, Đinh Hạo thầm nghĩ trong lòng.
Đúng là Đỉnh Hạo biết trong cương khí như sương khói này ẩn giấu thi độc, mới không hề sợ hãi chui vào trong đó, đổi thành người khác, có lẽ sẽ sợ hãi thi độc này ăn mòn, nhưng đối với nhân vật có cường độ thân thể đạt tới mức biến thái như Đỉnh Hạo, còn là Đỉnh Hạo cắn nuốt nội đan của Bát Sí Tử Mãng mà nói, thi độc này không có chút hiệu quả nào.
Nhưng lão già Hoa Gian Phái sử dụng pháp bảo bạch cốt kiếm này, hiển nhiên cũng không biết tình huống thân thể của Đinh Hạo, thấy Đinh Hạo chui vào trong đó, lập tức lộ ra tiếng cười ngông cuồng cực kỳ đắc.
Lên tiếng ngăn cản một trưởng lão khác muốn tiến lên, mở miệng quát: “Trần trưởng lão không cần tới đây, tiểu tử này trúng thi độc mà bạch cốt kiếm thả ra, hiện tại nhất định đã không có năng lực phản kháng.”
Nói xong, lão già này vô cùng đắc đi tới phía Đinh Hạo bước vào.
Cùng với động tác của ông ta, sương khói bao vây xung quanh Đinh Hạo tan hết, lộ ra thân thể Đinh Hạo sắc mặt tái nhợt, trên trán ứa ra mồ hôi.
Lão già này cười âm hiểm ha ha một tiếng, nói: “Xem tiểu tử ngươi còn dám càn rỡ không, sương khói do cương khí hóa thành này của ta, thoạt nhìn cũng không có uy lực gì, nhưng sát chiêu chân chính cũng không phải cương khí, mà là thi độc trên thân kiếm bạch cốt tràn ngập giữa cương khí, tiểu tử ngươi quả nhiên trúng chiêu, tuy thực lực bất phàm, nhưng kinh nghiệm chiến đấu quá ít, ngươi không mắc lừa mới là lạ!”
“Chưa chắc!”
Ngay lúc này, ĐInh Hạo vốn nên trúng độc ngất xỉu đột nhiên thốt ra hai chữ trong miệng.
Càng nhếch miệng cười với lão già này, lộ ra nụ cười quỷ dị, sau khi hai chữ rơi xuống, thân thể Đinh Hạo vốn đang lơ lửng giữa hư không đột nhiên hành động như báo săn, sau động tác của Đỉnh Hạo là một chiêu Nghịch Thiên Ma Kiếm trảm xuống.
Lão già kia kinh hãi hét lớn một tiếng “Tiểu tử ngươi lừa gạt”, vừa thấy động tác của Đinh Hạo, đã biết Đỉnh Hạo không hề tổn thương, mặc kệ Đinh Hạo làm như thế nào, thấy Nghịch Thiên Ma Kiếm của Đỉnh Hạo chém tới, cuống quít hốt hoảng lui lại.
Chỉ là vừa rồi ông ta đã buông lòng phòng bị, lại đứng quá gần Đỉnh Hạo, mà Đinh Hạo thì vẫn luôn ấp ủ sát chiêu, tốc độ càng nhanh chóng hơn ông ta, sao có thể để ông ta dễ dàng chạy thoát.
Cùng với tiếng cười ha ha của Đỉnh Hạo, Nghịch Thiên Ma Kiếm rời tay hắn, giống như mũi tên rời dây cung giống nhau, trảm từ dưới lên thành gai cứng, phía trên Nghịch Thiên Ma Kiếm nổ ra kiếm mang, khi Nghịch Thiên Ma Kiếm kia vừa động, đã tới trước mặt lão già này.
Lão già hốt hoảng lui về phía sau hét lên một tiếng, toàn thân đột nhiên dâng lên cương tráo màu xanh biếc, nhưng trước khi cương tráo hộ thân kia dâng lên, trước ngực lão già này, đã bị kiếm mang đâm chảy máu.
Tiếng kêu khó nghe giống như giết heo thỉnh thoảng còn tràn ra từ trong miệng lão già, cương tráo màu xanh biếc kia dưới nhát cắt của kiếm mang, cũng trở nên càng ngày càng hẹp, không biết là bị kiếm mang đè nén, vẫn là do lão già này bị thương.
@ @ @ Ê ñ Œ} ñ @ @ @
Chương 768: Sắp xếp thỏa đáng 1
Chuang 769: Sắp xếp thỏa đáng 2
Chuang 770: Sắp xếp thỏa đáng 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Chỉ là sau một tiếng “Phụt” cuối cùng, cương tráo màu xanh biếc kia cũng biến mất không thấy, mà từ trong thân thể ông ta, một bảo giáp hộ thân màu xanh biếc, cũng chia năm xẻ bảy rơi trước mặt mọi người.
Ngay lúc này, lão già cuối cùng cũng không khống chế được mà há lớn miệng phun máu, máu bay lả tả trên hư không.
Thay đổi như thế, xảy ra trong chớp mắt, Diễm Ma Mộ Dung Thiến và Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc vốn đang lo lắng cho Đinh Hạo cũng không ngờ Đinh Hạo lại giả vờ bất tỉnh, hoàn toàn nắm được cơ hội, dưới một kích khiến cho lão già của Hoa Gian Phái này bị thương nặng.
Cho nên lúc này, Diễm Ma Mộ Dung Thiến đã không còn lo lắng cho Đinh Hạo nữa, cũng vì thế, cũng không tiếp tục ngăn cản một trưởng lão khác của Hoa Gian Phái muốn tiến lên giúp đỡ nữa, ngược lại cười khúc khích, mở miệng nói: “Hiện tại an nguy của tiểu huynh đệ đã không có vấn đề gì, tỷ tỷ không giúp ngươi nữa.” Đến bây giờ, dù Diễm Ma Mộ Dung Thiến thừa nhận hay không thừa nhận, sau này cũng đã kết thù với Hoa Gian Phái này rồi.
Nếu không phải vừa rồi nàng ngăn lại, có lẽ hiện tại lão già trọng thương này cũng sẽ không thua thiệt lớn như vậy.
Lúc này, sau khi Đỉnh Hạo dùng một kích toàn lực, hơi lui về thở dốc, đến khi muốn ra tay hoàn toàn giết chết lão già đang trọng thương này, một trưởng lão khác của Hoa Gian Phái đã chạy tới bên cạnh ông ta, Đinh Hạo lập tức biết mình không có hy vọng tiếp tục đuổi giết ông ta nữa, bèn dừng lại.
Trong lòng lại thầm nghĩ Diễm Ma Mộ Dung Thiến quả nhiên là lòng dạ đàn bà, nếu vừa rồi nàng tiếp tục ngăn can tên Trần trưởng lão bình yên vô sự của Hoa Gian Phái này lại, mình có thể thong dong tiêu diệt lão già đang trọng thương này.
Dù sao Mộ Dung Thiến nàng cũng đã kết thù với Hoa Gian Phái rồi, lại còn lưu lại đường sống như vậy, thật sự khiến Đỉnh Hạo rất khó hiểu.
Đỉnh hạo cười lạnh một tiếng, mở miệng quát: “Trưởng lão Hoa Gian Phái chó má gì, cũng chỉ như thế mà thôi, vốn tưởng rằng có năng lực kinh thiên động địa gì, nào biết ngay cả một người Xuất Khiếu kỳ như ta cũng không đánh nổi, vậy mà còn dám tự phụ như thế, thật sự là vô cùng buồn cười!”
Tuy rằng không thể giết chết đối phương, nhưng Đỉnh Hạo vẫn không quên tiếp tục làm nhục đối phương trong lời nói, lão già vừa mới ổn định thương thế kia nghe thấy Đinh Hạo nói ra những lời này, lại tức đến hộc máu lần nữa, hai mắt trừng lớn, chết ngất đi.
Biến hóa như thế, khiến hai người Diễm Ma Mộ Dung Thiến và Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc nhìn đến trợn mắt há hốc mồm, trong lòng cũng đồng thời hạ quyết tâm, sau này tuyệt đối không thể trêu chọc tiểu tử Đinh Hạo này, tiểu tử này chẳng những thực lực kinh người, hơn nữa lời nói còn khắc nghiệt sắc bén, không ổn là sẽ bị hắn nói cho tức chết, lão già này chính là một minh chứng sống.
Đỉnh Hạo cười ha ha, không màng ánh mắt giết người của mấy người Hoa Gian Phái kia, bừa bãi quát to: “Thú vị, thú vị! Thật sự là thú vị!”
Tuy nhiên Đỉnh Hạo biết Diễm Ma Mộ Dung Thiến sẽ không ra tay giúp mình, nên cũng không định ra tay lần nữa, dù sao hiện tại cũng đã đạt tới hiệu quả mà mình muốn, hơn nữa còn hoàn mỹ hơn dự định vốn có của mình một chút.
Một khi đã như vậy, cũng không cần tiếp tục tranh đấu nữa, nhưng hiện tại, Ma Tông Vô Cực và Hoa Gian Phái, hoàn toàn đã kết tử thù không thể giải được, sau này sớm muộn gì cũng phải đại chiến một trận, nhưng đây cũng là dự tính ban đầu của mình.
Không đợi Đinh Hạo rời đi, mấy người Hoa Gian Phái kia, đã hung hăng nhìn một hàng ba người Đỉnh Hạo, bắt đầu từ Trần trưởng lão đỡ lão già bị trọng thương này, mở miệng quát: “SỈ nhục mà ba vị ban cho Hoa Gian Phái chúng ta hôm nay, chắc chắn sẽ dâng trả toàn bộ, chúng ta đi.”
Nói xong lời này, đưa người nọ đi xa.
“Việc này có liên quan gì đến ta đâu, sao lại tính lên đầu ta.” Mãi đến sau khi mấy người Hoa Gian Phái kia đều rời đi, Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc dường như mới nhớ tới chuyện này, không thể hiểu được mà oán giận với Đỉnh Hạo.
Đỉnh Hạo nhún vai, mở miệng nói: “Đây là tác phong của Hoa Gian Phái, chuyện giận chó đánh mèo, cũng không phải lần đầu tiên bọn họ làm, Ôn lão không cần để ý, với phương thức, hành vi như thế của Hoa Gian Phái, sớm muộn gì cũng bị tiêu diệt.”
Mộ Dung Thiến cười khúc khích, đôi mắt đẹp lóe tia sáng kỳ dị liếc mắt nhìn Đỉnh Hạo một cái, cười duyên nói: “Là bị Ma Tông Vô Cực ngươi tiêu diệt đi, tỷ tỷ ta xem như đã nhìn ra, tiểu tử ngươi chính xác là một bụng ý nghĩ xấu!”
Đỉnh Hạo cười hì hì, không tỏ ý kiến: “Có phải do Ma Tông Vô Cực ta tiêu diệt hay không thì không biết, nhưng nếu bọn họ đã có gan tìm Ma Tông Vô Cực chúng ta gây phiền toái, hì hì, vậy có khả năng.”
Chuang 769: Sắp xếp thỏa đáng 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nói xong lời này, Đinh Hạo không hề vô nghĩa nữa, dẫn hai người chạy như bay tới phía Thiên Trụ Sơn.
Sau nửa canh giờ, Đinh Hạo đã dẫn theo hai người, đi tới Thiên Trụ Sơn.
Thiên Trụ Sơn hiện tại, bởi vì bị Ma Tông Vô Cực chiếm cứ.
Thiên Trụ Sơn vốn có chút hoang vắng lại có sinh cơ, trên sườn núi gieo trồng một ít các loại kỳ hoa di thảo.
Trên đường xá, cũng bố trí mấy trận pháp lớn lớn bé bé, những thứ này cũng chưa qua tay đám người Đỉnh Hạo, hoàn toàn chính là do Thiên Sư Đại Nhân Âm Vô Sương và tam trưởng lão của Tử Mộc hoàn thành.
Cho nên trong mắt Đinh Hạo, có vẻ hơi đơn sơ, cũng đúng lúc này, Đỉnh Hạo dự định cần tốn chút thời gian, bố trí lại trận pháp phòng ngự trên Thiên Trụ Sơn một phen.
Tuy rằng Thiên Trụ Sơn cũng không phải nơi tập trung thực sự của Ma Tông Vô Cực, nhưng lại là nơi Ma Tông Vô Cực liên lạc với người ngoài, vẫn cần kinh doanh cho tốt.
Diễm Ma Mộ Dung Thiến và Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc đi theo Đinh Hạo đến, nhìn thấy nơi tập trung của Ma Tông Vô Cực lại là Thiên Trụ Sơn vô cùng thiếu thốn linh khí, đều không khỏi có vẻ hơi kinh ngạc, dường không thể tưởng tượng với thực lực mạnh mẽ của Ma Tông Vô Cực, vì sao lại ẩn cư tại nơi như vậy.
Khi nhìn thấy những trận pháp đơn sơ dọc theo đường đi, càng lộ ra biểu cảm không biết nên khóc hay cười, những trận pháp đơn sơ đó, ở trong mắt cao thủ quả thực chính là thùng rỗng kêu to, không có chút tác dụng gì, với sự cường đại của Ma Tông Vô Cực, không nên chỉ có chút đồ vật như vậy!
Tuy nhiên Đỉnh Hạo cũng không mở miệng giải thích, vẫn duy trì biểu cảm thản nhiên đi tới đỉnh núi, sau khi tới cửa, không đợi Đỉnh Hạo mở miệng, hai đồng tử đã mở lời hô lên với Đinh Hạo: “Bái kiến tông chủ!”
Vừa dứt lời, Diễm Ma Mộ Dung Thiến và Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc đều tỏ vẻ kinh hãi nhìn Đỉnh Hạo, đường như không dự đoán được Đinh Hạo lại thành tông chủ của Ma Tông Vô Cực, chuyện này hoàn toàn vượt qua thường thức của bọn họ, tuy nhiên lại nghĩ đến biểu hiện mạnh mẽ của Đinh Hạo, trong lòng đồng thời cũng thoải mái, lắc đầu cười khổ, không nói thêm cái gì, xem ra lại coi Đỉnh Hạo như quái vật.
Đỉnh Hạo xua xua tay, ý bảo đồng tử này không cần đa lễ, tiếp đón Diễm Ma Mộ Dung Thiến và Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc tiến vào.
Lúc này, đám người Thiên Sư Đại Nhân Âm Vô Sương và tam trưởng lão của Tử Mộc nhận được tin tức đã tới đây đón tiếp, nhìn thấy Đinh Hạo đưa hai người quay về, tỉnh thần đều kinh hãi, tuy nhiên cũng chưa tỏ vẻ cái gì, ngược lại biểu cảm với hai người này hơi cung kính.
Dù sao Thiên Sư Đại Nhân Âm Vô Sương và tam trưởng lão của Tử Mộc đều là hạng người biết xem mặt đoán ý, biết tu vi của hai người này bất phàm, ít nhất cao hơn bọn họ, ngoại trừ Thiên Sư Đại Nhân Âm Vô Sương đã sớm tiến vào Phân Thần hậu kỳ, tam lão cũng đều đã tiến giai tới Phân Thần hậu kỳ trong thời gian ba năm Đỉnh Hạo bế quan.
Ngay cả bọn họ cũng không thể nhìn ra tu vi của đối phương, chứng minh hai người này nhất định đều là cao thủ Hợp Thể kỳ, mà nhìn thái độ của Đỉnh Hạo đối với hai người này cũng cực kỳ có lễ, từ hai điểm này là có thể biết thân phận của người tới không tầm thường.
Vừa thấy mấy người Âm Vô Sương này nghênh đón, Đinh Hạo cũng không vô nghĩa, trực tiếp mở miệng nói: “Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên kia có tới đây không?”
Biểu cảm của Âm Vô Sương khựng lại, sau đó mở miệng nói: “Không có, chỉ là gần đây chúng ta nhận được tin tức, dường như Hỏa Vân Tôn Giả đã bắt đầu ra tay trả thù những kẻ thù đó, chẳng lẽ hắn sẽ đến Ma Tông Vô Cực chúng ta sao?”
Đinh Hạo gật đầu, cười hì hì, nói: “Không sai, lần này ta tới Doanh Châu, đã gặp Hướng lão, từ giờ trở đi, Hướng lão cũng là một cung phụng của Ma Tông Vô Cực chúng ta.” Hắn vừa dứt lời, chẳng những sắc mặt của mọi người Ma Tông Vô Cực vô cùng mừng rỡ, ngay cả hai người Diễm Ma Mộ Dung Thiến và Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc kia cảm thấy có chút không thể tưởng tượng, vì sao những cao thủ tuyệt đỉnh này, đều sẽ sôi nổi gia nhập Ma Tông Vô Cực, nếu tiếp tục phát triển như thế này, sớm muộn gì cũng có một ngày, sáu tông đạo ma sẽ có thêm một Ma Tông Vô Cực.
Đinh Hạo liếc mắt nhìn Ôn Hoài Ngọc kia một cái, trong tay nhoáng lên, lấy ra một cái nhẫn trữ vật màu xanh nhạt, đưa cho Ôn Hoài Ngọc, mở miệng nói: “Nguyên liệu trong này, ngoại trừ thứ cần để luyện chế Tức Thần Đan kia, còn có nguyên liệu cần để luyện chế lò đan dược ở đầm lầy Di Thiên lần trước, còn đan dẫn chính cũng ở trong đó, Ôn lão xem làm đi.”
@ @ @ Ê ñ {3 ñ Ñ @ @ @
Chuang 770: Sắp xếp thỏa đáng 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Ôn Hoài Ngọc cười ha hả, thấy nhẫn trữ vật mà Đinh Hạo đưa qua, mắt già lập tức tỏa ánh sáng, vô cùng vui vẻ thu lại cái nhẫn trữ vật này, lại liếc mắt nhìn Đỉnh Hạo một cái, mở miệng nói: “Vẫn là quy củ cũ, tiểu tử ngươi chỉ cần tìm một phòng an tĩnh cho ta là được.”
Đinh Hạo gật đầu, liếc mắt nhìn Thiên Sư Đại Nhân Âm Vô Sương một cái, mở miệng nói: “Âm lão đi tìm một căn phòng an tĩnh làm phòng luyện chế đan dược cho Ôn lão.”
Lúc này, Âm Vô Sương đã biết thân phận của Ôn Hoài Ngọc này, cho nên biểu cảm cũng tương đối cung kính, sau khi Đinh Hạo nói xong lời này, thì hành lễ với Đinh Hạo, sau đó đưa Ôn Hoài Ngọc vô cùng vui vẻ ra ngoài cửa.
Mà lúc này, Đinh Hạo mới chú ý tới còn chưa sắp xếp cho Diễm Ma Mộ Dung Thiến kia, cười ha hả, Đinh Hạo mở miệng nói: “Còn Mộ Dung đại tỷ, ngươi xem rồi làm đi, nếu có việc thì ngươi có thể tự mình rời đi.
Không có việc gì thì ở lại Thiên Trụ Sơn cũng không sao, tất cả tùy ngươi.”
Mộ Dung Thiến hơi mỉm cười, biểu cảm kỳ quái nhìn Đinh Hạo, mở miệng nói: “Nơi này chẳng lẽ thật sự là tông thất của Ma Tông Vô Cực các ngươi, vì sao tỷ tỷ không cảm nhận được có khí tức của cao thủ tuyệt đỉnh, tuy rằng tỷ tỷ không thể phát hiện khí tức của Huyết Ma Liệt Sơn, nhưng nếu Lục Bào và Độc Ma ở Thiên Trụ Sơn, ta hẳn có thể biết được, vì sao hiện tại lại không phát hiện gì cả.”
Đỉnh Hạo cười hì hì, tránh mà không trả lời câu Mộ Dung Thiến hỏi, ngược lại mở miệng nói: “Mộ Dung đại tỷ định xử lý quan hệ với Hoa Gian Phái như thế nào, cho dù ngươi không muốn trở mặt với bọn họ, nhưng với tính ngang ngược của Hoa Gian Phái, có lẽ cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ngươi!”
Đỉnh Hạo vừa nói như vậy, Mộ Dung Thiến đương nhiên cũng biết Đỉnh Hạo cố ý chuyển đề tài, không muốn nói đến việc này.
Nhưng thấy Đinh Hạo nhắc tới chuyện của Hoa Gian Phái này, ngược lại là vứt một cái mị nhãn cho Đỉnh Hạo, mở miệng cười duyên: “Nếu không phải do tên vô lại nhà ngươi làm khó dễ từ giữa, tỷ tỷ cũng sẽ không trở mặt với Hoa Gian Phái này, tuy nhiên tuy tỷ tỷ không thích phiền toái, nhưng cũng không sợ phiền toái, cho nên, ngươi cứ việc yên tâm là được.”
Đỉnh Hạo gật đầu, mở miệng nói: “Nếu đã như vậy, vậy Mộ Dung đại tỷ cứ tùy ý, tiểu đệ còn cần bế quan một thời gian.”
Thấy Đinh Hạo nói như vậy, Mộ Dung Thiến này gật đầu, nói: “Vậy cũng tìm cho tỷ tỷ một gian mật thất đi, nhìn tốc độ tiến bộ của tiểu tử ngươi, quá khiến người ta áp lực, ai da, sao Tu chân giới lại có dị loại như ngươi tồn tại chứ!”
Sau một lát, Mộ Dung Thiến này cũng đã được môn nhân mang đi, Thiên Sư Đại Nhân Âm Vô Sương cũng quay trở về nơi đây, liếc mắt nhìn mấy người này một cái, Đinh Hạo mở miệng nói: “Phái một người đi tới Quỷ Vực một chuyến, xem mấy cung phụng đã có ai xuất quan hay chưa? Nếu đã xuất quan thì nói với bọn họ, không cần bế quan lần nữa, kêu bọn họ tới Thiên Trụ Sơn, chờ sau khi ta xuất quan, Ma Tông Vô Cực chúng ta có lẽ cần phải có chút hành động lớn!”
Nghe Đinh Hạo nói như vậy, bốn người đều tỏ vẻ mừng rỡ như điên, sôi nổi gật đầu tổ vẻ đồng ý, từ sau lần trước đám người Đỉnh Hạo quay về Ma Tông Vô Cực, Đỉnh Hạo đã phân phó bọn họ không cần xuất đầu lộ diện.
Mà toàn bộ Ma Tông Vô Cực gần như đã biến mất ở trước mặt mọi người, hiện tại nghẹn lâu như vậy, cuối cùng cũng lại có hành động, đối với những hung ma ma đạo này mà nói, đương nhiên là không còn gì tốt hơn.
Thấy biểu cảm vui vẻ của bọn họ, Đỉnh Hạo lắc đầu, không nhịn được mà bật cười, không nói thêm gì, chào hỏi một tiếng, rời khỏi điện nghị sự, đi tới một phòng hai bên chuẩn bị riêng cho mình.
Không lâu sau, sau khi Đinh Hạo bố trí trận pháp cách âm xung quanh, thì khoanh chân ngồi xuống, lần này, sở dĩ Đinh Hạo muốn bế quan một chút.
Một phương diện chính là vì chữa trị Hoàn Vũ Bảo Giáp lúc trước bị hư hao vì ngăn cản một tia thiên kiếp cuối cùng ở Quỷ Vực, dù sao một Bảo Giáp hộ thân, tác dụng trong chiến đấu là tuyệt đối không thể bỏ qua.
Mà về phương diện khác, vì gần đây đại chiến ba trận với cao thủ Hợp Thể kỳ, Đỉnh Hạo cũng đạt được rất nhiều kinh nghiệm quý giá, tuy giữa tam trận chiến, mình cũng không có hại, nhưng Đinh Hạo biết đều là bởi vì ngay từ đầu đối phương khinh thường mình, mới khiến mình đắc thủ.
Nhưng trên đời không có gió mạnh không lọt, hiện tại mình có thực lực cường đại, không bao lâu nữa, chuyện mình có thực lực cường đại, chắc chắn truyền khắp toàn bộ Tây đại lục của Tu chân giới.
Đến lúc đó, người khác sẽ không coi khinh mình nữa, sau này chiến, mình cũng rất khó có thể tiếp tục chiếm ưu thế ra tay bất ngờ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









