[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 76 : Một trận chiến lập uy 2 (c751-c760)
❮ sautiếp ❯Chương 751: Một trận chiến lập uy 2
Chuang 752: Người nào cũng mang ý xấu 1
Chuang 753: Người nào cũng mang ý xấu 2
Chuang 754: Người nào cũng mang ý xấu 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Ngay khi Lăng Khiếu Thương sửng sốt, Đỉnh Hạo đã cười ngông cuồng một tiếng, ngự Nghịch Thiên Ma Kiếm đang bay, vọt về phía Lăng Khiếu Thương.
Thay đổi như thế, khiến đám người Hàn Hoành Chí đều biến sắc, tuyệt đối không nghĩ tới Đinh Hạo lại mạnh đến không thể tưởng tượng như thế, toàn thân nghiễm nhiên có phong phạm cao thủ, khí thế thượng chẳng những không dưới Lăng Khiếu Thương chút nào, còn mơ hồ có chút thắng được, khoa trương hơn chính là, người ra tay trước lại là Đinh Hạo!
Lăng Khiếu Thương kia cũng hơi kinh ngạc, chờ đến khi phát hiện ra động tác của Đỉnh Hạo, Đinh Hạo đã tới trước mặt ông ta.
Sắc mặt hơi thay đổi, bàn tay của Lăng Khiếu Thương bóp mạnh một cái, giữa hư không đột nhiên xuất hiện hai bàn tay thật lớn, chộp tới Đinh Hạo đang bay đến.
Đỉnh Hạo thấy thân hình Lăng Khiếu Thương bất động, nhưng cương khí hóa thành cự chưởng chộp tới phía hắn, hơi cười lạnh một tiếng, động tác hướng tới Lăng Khiếu Thương không chút thay đổi, nhưng từ trong cơ thể Đinh Hạo, đột nhiên có một con huyết quỷ anh nhảy ra, nhe răng trợn mắt, phát ra tiếng cười quái dị “khặc khặc”, đã phóng về phía cự chưởng kia.
Không đợi kia Lăng Khiếu Thương kinh hô ra tiếng, cự chưởng do cương khí hóa thành, lại bị huyết quỷ anh như nuốt ăn cái bánh nướng lớn, gặm ăn sạch sẽ, mà huyết quỷ anh kia càng thêm lớn mạnh vài phần.
Những huyết quỷ anh này có được một công năng thần kỳ trong đó — cắn nuốt cương khí.
Sau khi huyết quỷ anh lớn mạnh, tốc độ cũng không chậm hơn Đỉnh Hạo có được Nghịch Thiên Ma Kiếm, nhấp nháy chợt hiện giữa hư không, cũng bay về phía Lăng Khiếu Thương kia.
Chẳng những là Lăng Khiếu Thương đang chiến đấu, ngay cả đám người Hàn Hoành Chí đang quan sát chiến đấu, cũng bị huyết quỷ anh xuất hiện làm kinh ngạc trợn mắt há hốc mồm.
Trong đó, càng có mấy trưởng lão không rõ nguyên do quát to: “Đây là quái vật gì, sao lại cường đại biến thái như thế?”
Vừa dứt lời, mấy người kia đều cười khổ, phỏng chừng không ai biết huyết quỷ anh rốt cuộc là thứ gì.
Mà lúc này, Đỉnh Hạo lại đã tới trước mặt Lăng Khiếu Thương, mượn dùng lực lượng của sáu con huyết quỷ anh khác trong cơ thể, thực lực của Đỉnh Hạo cũng bùng nổ không biết tới mức độ nào.
Nhưng lại nhẹ nhàng sử dụng được chiêu thứ nhất của “Tru Thần Diệt Thiên Quyết”, “Khốn Thiên”.
Chỉ thấy lấy Đỉnh Hạo làm trung tâm, tạo nên tầng tầng ma khí trên Nghịch Thiên Ma Kiếm, nơi ma khí đi qua, dường như hình thành một không gian khác, đen sì, duỗi tay không thấy năm ngón tay.
Chiêu “Khốn Thiên” này vừa ra, Lăng Khiếu Thương kia kinh ngạc thất sắc, dưới sự kinh ngạc hoảng hốt, vội vàng lui lại, chỉ đáng tiếc là không kịp nữa, chờ đến khi ông ta muốn động, thân thể đã hoàn toàn không chịu khống chế.
Trong lòng động một cái, lúc này, ngược lại là Đỉnh Hạo suy xét có nên ra tay tàn nhẫn giết người này hay không, nếu muốn hạ sát chiêu, lúc này đúng là thời cơ tốt nhất, chỉ là Đinh Hạo cũng không hoàn toàn nắm chắc, dù người này hốt hoảng trúng một chiêu của mình, nhưng thực lực Hợp Thể kỳ vẫn ở nơi đó.
Chỉ do dự một lát, thân thể Lăng Khiếu Thương bị “Khốn Thiên” trói buộc đã bắt đầu chậm rãi vặn vẹo lên, thấy đã sắp tránh thoát trói buộc.
Hừ lạnh một tiếng, trong cơ thể Đỉnh Hạo đột nhiên bắn ra sáu con huyết quỷ anh khác, cộng thêm con vừa mới vọt tới, bỗng dưng bao vây Lăng Khiếu Thương, lập tức phát ra tiếng rít lên sắc nhọn.
Mà đám người Hàn Hoành Chí kia, chỉ có thể nhìn thấy một mảng lớn ma khí cuồn cuộn tối om dao động, đây đúng là hiệu quả của “Khốn Thiên”, còn giữa ma khí rốt cuộc đã xảy ra thay đổi gì, bọn họ lại không nhìn ra.
Nhưng Hàn Hoành Chí kia lần đầu bắt đầu lo lắng cho Lăng Khiếu Thương, tuy nhiên ông ấy nghĩ đến nhân phẩm của Đinh Hạo, cho rằng Đinh Hạo sẽ không hạ độc thủ hại Lăng Khiếu Thương, dù sao hai bên cũng không có thâm cừu đại hận gì, chỉ là bất hòa trong lời nói mà thôi.
Huống chỉ hiện tại nhân mã hai bên Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông đều còn đang nhìn hắn, Hàn Hoành Chí cũng liệu định Đinh Hạo không dám làm càn như thế, dù sao nếu Lăng Khiếu Thương thật sự có bất trắc gì, Đinh Hạo hắn cũng đừng mơ sống sót thoát khỏi nơi này.
Nhưng Hàn Hoành Chí vẫn coi thường tâm địa tàn nhẫn của Đinh Hạo rồi.
Đỉnh Hạo giữa ma khí tối om, hiện tại đúng là có quyết tâm giết chết Lăng Khiếu Thương, đã bắt đầu dùng Thất Anh Thị Hồn Trận, hoàn toàn lôi kéo Lăng Khiếu Thương vào trong trận, Thất Anh Thị Hồn Trận cũng đã được phát động, Đinh Hạo đang muốn dùng Thất Anh Thị Hồn Trận này, hoàn toàn diệt sạch tất cả thần thức của Lăng Khiếu Thương trên thế gian này.
Lăng Khiếu Thương vừa mới thoát khỏi “Khốn Thiên” trói buộc, bỗng nhiên cảm thấy thân thể bị một luồng mạnh mẽ lôi kéo, không tự chủ được loạng choạng di động vài bước, nhưng đúng là vài bước biến động này, Lăng Khiếu Thương hoàn toàn trở thành tù binh của Thất Anh Thị Hồn Trận.
Chuang 752: Người nào cũng mang ý xấu 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Bỗng nhiên, Lăng Khiếu Thương chỉ cảm thấy mình dường như tiến vào mười tám tầng địa ngục, không ngừng có ác quỷ mãnh liệt tập kích mình, tối đen không nhìn rõ thiên địa xung quanh giống như trời sụp đất nứt, các loại công kích kỳ quái không ngừng ùn ùn kéo đến phía mình, hơn nữa dường như không có giới hạn, áp lực hủy thiên diệt địa to lớn, âm thanh quỷ khóc thần gào hỗn loạn, ép Lăng Khiếu Thương nổi điên.
Nhìn thấy Lăng Khiếu Thương rơi vào Thất Anh Thị Hồn Trận, không ngừng ứng phó với công kích cơ bản nhất của Thất Anh Thị Hồn Trận, trở nên càng ngày càng cuồng bạo bất an, Đinh Hạo vẫn luôn cười lạnh, dùng tỉnh thần không ngừng khống chế Thất Anh Thị Hồn Trận, biến Lăng Khiếu Thương trở thành bia ngắm thuần thục của Thất Anh Thị Hồn Trận, không ngừng biến hóa trận pháp, muốn bày ra toàn bộ uy lực của Thất Anh Thị Hồn Trận.
Tuy rằng vừa mới luyện chế, còn chỉ có thể phát huy ra hai ba phần mười uy lực của Thất Anh Thị Hồn Trận, nhưng Lăng Khiếu Thương rơi vào trong đó, lại không có chút năng lực phản kích nào, chỉ có thể đau khổ chống đỡ.
Mãi đến khi Đinh Hạo cảm nhận được chỗ khác thường của Thất Anh Thị Hồn Trận, Đinh Hạo mới chú ý tới Lăng Khiếu Thương này, bởi vì vẫn luôn đối mặt với công kích vô cùng vô tận, cuối cùng cũng không kìm nén được, thần sắc điên cuồng có ý muốn tự bạo Nguyên Anh, đồng quy vu tận với mình.
Lúc này, Đỉnh Hạo mới thở dài một hơi, biết chỉ sợ mình không thể giết chết ông ta, Thất Anh Thị Hồn Trận vừa mới luyện chế hoàn thành, Đỉnh Hạo không cho rằng Thất Anh Thị Hồn Trận hiện tại, có thể ngăn cẩn một cao thủ Hợp Thể kỳ tự bạo.
Nếu thật sự bị ông ta tự bạo, chỉ sợ Thất Anh Thị Hồn Trận vừa mới luyện chế, lập tức sẽ đại thương nguyên khí, mà tỉnh thần mình hợp nhất với thất anh, chỉ sợ cũng đừng mong may mắn thoát nạn.
Vì thế Đinh Hạo rơi vào đường cùng, chỉ có thể liên tục thay đổi, thu lại bảy con huyết quỷ anh vào trong thân thể của mình, mà từ bỏ tâm tư giết Lăng Khiếu Thương.
Sau khi bảy con huyết quỷ anh quay lại trong cơ thể Đinh Hạo, một trận gió gào thét phát ra từ trong tay Đinh Hạo, lấy Đinh Hạo làm trung tâm, ma khí dần dần biến mất không thấy theo trận gió.
Mà lúc này, Lăng Khiếu Thương sắc mặt điên cuồng, ông ta muốn tự bạo nên mới cảm nhận được sự thay đổi xung quanh, thần sắc điên cuồng dần dần bị nghi hoặc thay thế, sau đó thở dốc chậm rãi bình ổn lại.
Lúc này, Đỉnh Hạo đã nhẹ nhàng đứng ở nơi xa, biểu cảm lạnh nhạt nhìn Lăng Khiếu Thương dần dần khôi phục thần trí.
Nhìn thấy ma khí biến mất, thân hình hai người xuất hiện, nhìn dáng vẻ lại là Lăng Khiếu Thương càng chật vật hơn, biểu cảm của mọi người quan sát đều kinh hãi, không thể tưởng tượng được mà há lớn miệng, nhìn Đỉnh Hạo biểu cảm lạnh nhạt, không biết nên nói cái gì cho thỏa đáng.
Nửa ngày, Lăng Khiếu Thương lắc đầu một tiếng thở dài, mở miệng nói: “Giang sơn rộng lớn, người mới tầng tầng lớp lớp xuất hiện, thế hệ sau mạnh hơn thế hệ trước, bổn tông thua.”
Đã không thấy sự tùy tiện lúc trước nữa, nhìn từ phương xa chính là khoảng không tịch mịch, từ xa ông ta liếc mắt nhìn Đỉnh Hạo, rồi tự bước vào trong điện.
Thế sự phát triển luôn ngoài dự đoán của mọi người như thế, mọi người cũng không ngờ sẽ xuất hiện cảnh tượng như bây giờ, đều hai mặt nhìn nhau, không thể làm gì.
Một lát sau, vẫn là Hàn Hoành Chí của Tịch Diệt Tông cười khổ mở miệng nói: “Đinh Hạo lão đệ, theo chúng ta vào điện đi, từ nay về sau, tên Lăng Khiếu Thương này tuyệt đối cũng không dám xem thường ngươi nữa, ai da, nhưng mà thực lực của ngươi thật đúng là làm bổn tông cảm thấy không thể tưởng tượng! Khó trách xuất đạo đến nay, vẫn luôn hô mưa gọi gió, ngay cả cao thủ như Huyết Ma Độc Ma, cũng cam nguyện gia nhập Vô Cực Ma Tông của ngươi, không phục không được!” Đối với Hàn Hoành Chí khen ngợi, Đinh Hạo không tỏ ý kiến gì, hơi mỉm cười, sau đó lại lần nữa đi theo Hàn Hoành Chí tiến vào đại điện nghị sự của Tịch Diệt Tông.
Mấy trưởng lão của Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông, ánh mắt nhìn về phía Đinh Hạo hiện tại, giống như quái vật, thấy Đinh Hạo đi vào trong điện, ngừng bước chân, để Đỉnh Hạo đi trước.
Đối với thái độ kỳ quái của mấy người này, trong lòng Đỉnh Hạo cũng cảm thán, đây là thực lực mạnh mẽ nên được tôn kính.
Mình trước kia, tuy cũng được những người này tôn xưng, nhưng Đỉnh Hạo biết bọn họ đều nể mặt đám người Huyết Ma Liệt Sơn, trong lòng bọn họ, hẳn cũng có suy nghĩ giống Lăng Khiếu Thương, chỉ là Lăng Khiếu Thương này tương đối trực tiếp, hoàn toàn biểu hiện ra ngoài mà thôi.
Ở trong lòng bọn họ, sợ là mình vẫn luôn là một tiểu bối cáo mượn oai hùm mà thôi, căn bản không được bọn họ chân chính để ở trong lòng.
Dù sao người trong ma môn, cho rằng thực lực đại biểu cho tất cả, cái khác đều là giả.
Chuang 753: Người nào cũng mang ý xấu 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Mà hiện tại sau khi đánh một trận với Lăng Khiếu Thương, mình lập tức làm cho bọn họ lau mắt mà nhìn, từ biểu cảm và tác dụng của bọn họ hiện tại, Đinh Hạo mới biết được, tới hiện tại, bọn họ mới thật sự tán thành thực lực của mình, mà chỉ sợ đến giờ bọn họ cũng mới tin tưởng chuyện mình nói đã trở thành tông chủ của Vô Cực Ma Tông.
Động tác và biểu cảm của bọn họ, đã chứng minh tất cả!
Sau khi quay về trong điện lần nữa, tất cả người và vật cũng chưa có bất cứ thay đổi gì, thứ thay đổi chỉ là lòng người mà thôi.
Diệt Tình Tông chủ Lăng Khiếu Thương kia nhìn thấy Đinh Hạo tiến vào điện, biểu cam kiêu căng trước đó chuyển sang vẻ mặt hơi nắn lòng, sau khi Đỉnh Hạo ngồi xuống một lần nữa, càng khẽ thở dài một hơi.
“Bổn tông thua tâm phục khẩu phục, chỉ là đến bây giờ, bổn tông vẫn không thể tin được, vì sao ngươi chỉ mới tí tuổi, lại có thực lực như thế, cũng quá mức không thể tưởng tượng!” Lăng Khiếu Thương ngẩng đầu liếc mắt nhìn Đinh Hạo một cái, mở miệng nói.
Nhìn thấy Lăng Khiếu Thương có thái độ như thế, Đinh Hạo cũng không mở miệng làm khó dễ nữa, thật ra lần này hắn cũng không được coi là thắng, tuy Thất Anh Thị Hồn Trận kia có uy lực kinh người, nhưng Đỉnh Hạo cũng không nắm chắc có giữ nổi ông ta hay không, chỉ là Lăng Khiếu Thương này tự rối loạn tâm trí trước mà thôi, nếu không kết quả cuối cùng như thế nào, thật đúng là khó nói.
Hơn nữa, từ đầu tới cuối, này Lăng Khiếu Thương cũng không có dùng bất cứ pháp bảo và hộ thân gì, có lẽ ông ta đã nhận định Đỉnh Hạo chính là một tiểu bối, cũng không để ở trong lòng, chờ đến khi cảm nhận được thực lực mạnh mẽ của Đinh Hạo, đã bị Thất Anh Thị Hồn Trận làm rối loạn tâm trí, dù muốn phản kháng, cũng không kịp nữa.
Cười khẽ một tiếng, Đinh Hạo mở miệng nói: “Nào có nào có, trận chiến này, ta cũng là may mắn mà thôi, còn rốt cuộc vì sao ta có thể có thực lực như vậy, mong Lăng tông chủ tha thứ ta thừa nước đục thả câu.”
Dừng một chút, Đinh Hạo lại cười hi hi lần nữa, mở miệng nói: “Đến bây giờ, Lăng tông chủ hẳn đã tin tưởng lời ta nói lúc đầu chứ?”
Lời này vừa nói ra, biểu cảm của Lăng Khiếu Thương này có hơi xấu hổ, cười ngượng ngùng, mở miệng nói: “Tin, ha ha, vừa rồi đắc tội, mong rằng tiểu huynh đệ thông cảm, cái này… Khà khà, dù sao tuổi tác và thực lực của ngươi cũng hoàn toàn không tương xứng !”
Nghe Lăng Khiếu Thương này nói vậy, Đinh Hạo nhưng lại cảm thấy người này thật ra cũng không tệ, tuy rằng làm người hơi kiêu căng, tính tình cũng có chút kỳ quái, nhưng so với tông chủ Hàn Hoành Chí của Tịch Diệt Tông biểu cảm hung ác nham hiểm, Đỉnh Hạo ngược lại càng thích Lăng Khiếu Thương này hơn.
Tuy Lăng Khiếu Thương này làm người kiêu căng, tính tình cũng ngay thẳng, nhưng càng là người như vậy, nếu đã tán thành lời người khác nói, ngược lại càng dễ ở chung.
Trái ngược với tông chủ Hàn Hoành Chí của Tịch Diệt Tông kia, Đỉnh Hạo ở chung với ông ấy phải cần sự cẩn thận, người này không thể hiện hỉ nộ ái ố trên gương mặt, trong lòng rốt cuộc nghĩ cái gì, không ai biết được, có thể đâm mình một đao sau lưng hay không cũng rất khó nói.
Sau khi ngồi xuống một lần nữa, biểu cảm Hàn Hoành Chí nhìn về phía Đinh Hạo, có vẻ càng thêm nhiệt tình, cười ha hả nói: “Đinh lão đệ quả nhiên phi phàm, lần trước khi gặp Đinh lão đệ, đã cảm thấy Đinh lão đệ tuyệt đối không phải vật trong ao, không ngờ lúc này mới qua ba, bốn năm ngắn ngủn, Đinh lão đệ đã thành tông chủ của Vô Cực Ma Tôngc như hiện tại, thật sự ngoài dự liệu của lão ca ta mà!”
Vừa rồi khi nói chuyện với Đỉnh Hạo, Hàn Hoành Chí này còn tự xưng là “Bổn tông”, sau khi Đỉnh Hạo đánh một trận với Lăng Khiếu Thương, Hàn Hoành Chí này cũng khẳng định địa vị tông chủ Ma Tông Vô Cực của Đỉnh Hạo, hiện tại đã bắt đầu xưng hô vì “Lão ca”, bất tri bất giác, hắn đã kéo quan hệ với Đỉnh Hạo lại gần một bước.
Đỉnh Hạo cười lớn một tiếng, lại làm bộ như không biết, mở miệng nói: “Hàn tông chủ quá khách khí, ừm, hy vọng lần này tại hạ đến, không có quấy rầy chuyện của các vị.”
Đỉnh Hạo không muốn kéo quan hệ quá gần với ông ấy, Hàn Hoành Chí này thoạt nhìn chính là loại người ăn thịt người không nhả xương, tuy Đỉnh Hạo cũng không sợ ông ấy, nhưng lần này đến Tịch Diệt Tông, là có chính sự muốn nói, có một số việc vẫn phải phân rõ thì tốt hơn.
“Không có, không có.
Ừm, lần này Đinh lão đệ đến Tịch Diệt Tông chúng ta, không biết là vì chuyện gì?” Hàn Hoành Chí híp mắt lại, ánh mắt lấp lánh nhìn Đinh Hạo.
Trầm ngâm một chút, Đinh Hạo mở miệng nói: “Lần trước, Vô Cực Ma Tông chúng ta tiến đến Doanh Châu, giết sạch tông chủ của Huyền Âm Tông và Dật Điện Tông, càng đả thương nặng nề thế lực của Thanh Vi Tông ở dãy núi Lan Lăng kia, việc này không biết Hàn Hoành Chí có hay?”
Chuang 754: Người nào cũng mang ý xấu 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Hàn Hoành Chí gật đầu, nghiêm túc mở miệng nói: “Đương nhiên biết rõ, cho đến bây giờ, Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông chúng ta, đều vô cùng cảm kích hành động của Đinh lão đệ.
Nếu không, chỉ sợ đến bây giờ, hai tông chúng ta cũng sẽ không nhẹ nhàng tiếp nhận hơn phân nửa thế lực của Dật Điện Tông và Huyền Âm Tông như thế, Thanh Vi Tông kia càng là quản cũng không dám quản!”
Dừng một chút, Tịch Diệt Tông chủ Hàn Hoành Chí này mở miệng hỏi lần nữa: “Đinh lão đệ hỏi những lời này làm cái gì?”
Đỉnh Hạo cười khà khà, mở miệng nói: “Cái này… Thật sự là có hơi khó nói!”
“Sao vậy?” Hàn Hoành Chí hỏi.
Đỉnh Hạo nhìn thẳng vào hai mắt Hàn Hoành Chí, mở miệng nói: “Lúc trước, Vô Cực Ma Tông chúng ta, tiến đến nơi đây, sở dĩ muốn giết tông chủ Huyền Âm Tông và Dật Điện Tông này, một nguyên nhân là vì lấy hai chiếc chìa khóa trong tay hai tông chủ bọn họ, đây cũng là mấu chốt mà chúng ta kết minh với tam tông ma môn lúc trước.
Một nguyên nhân khác chính là sau chuyện bảo tàng Thái Huyền, có thể tiếp nhận thế lực của hai tông này, nói thực ra, lúc trước Vô Cực Ma Tông chúng ta đã chuẩn bị để đối mặt với đòn trả đũa của Tịch Diệt Tông, Diệt Tình Tông và Thanh Vi Tông các ngươi.
Chỉ là sau đó lại có chút giao tình với hai tông các ngươi, cũng không có mặt mũi tới đây tiếp nhận thế lực hai tông này, ai da, chỉ là Vô Cực Ma Tông chúng ta vừa mới phát triển, tuy rằng lấy được một ít thứ ở trong bảo tàng Thái Huyền, nhưng về phương diện nhân thủ trong tông, lại thiếu nhiều, cho nên…”
“Ý của Đinh lão đệ là?” Hàn Hoành Chí hiện tại đã không còn cười nổi nữa.
“À… Ý của Ma Tông Vô Cực chúng ta là, hy vọng sau này cũng nhúng tay tiến vào tranh đấu thế lực ở Doanh Châu.
Đương nhiên, thế lực mà Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông các ông đã lấy được, Vô Cực Ma Tôngchúng ta tuyệt sẽ không làm loạn, nói không chừng sau này còn có cơ hội hợp tác, dù sao trên đảo Doanh Châu này, còn có cả Thanh Vi Tông.” Đinh Hạo cười ha hả mở miệng.
Vừa dứt lời, trong điện rơi vào trầm mặc, ánh mắt mọi người nhìn về phía Đỉnh Hạo đã không còn hiền lành như vậy.
Tuy nhiên Đinh Hạo lại vẫn luôn cười gượng ha hả, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi tông chủ Hàn Hoành Chí của Tịch Diệt Tông.
Một lát sau, vẫn là Hàn Hoành Chí kia lên tiếng cười lớn trước, nhìn Đinh Hạo mở miệng nói: “Đinh lão đệ à Đinh lão đệ, thì ra Vô Cực Ma Tông các ngươi nhìn trúng nơi Doanh Châu chúng ta này.
Như vậy đi, bổn tông cũng không nói lời dư thừa nữa, chỉ cần Vô Cực Ma Tông các ngươi nhìn trúng nơi nào, mà chỗ kia hiện tại cũng không phải của thế lực Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông chúng ta, hai tông chúng ta tuyệt đối không nói hai lời, chỉ cần Vô Cực Ma Tôngc các ngươi đánh hạ được bằng thực lực, sau này, Tịch Diệt Tông và Diệt Tình Tông chúng ta tuyệt đối không nhúng tay, ý của Khiếu Thương thế nào?”
Nói đến sau, Hàn Hoành Chí liếc mắt nhìn Lăng Khiếu Thương Diệt Tình Tông kia một cái.
Lăng Khiếu Thương nghe thấy lời Hàn Hoành Chí nói, lại thấy Hàn Hoành Chí tỏ ý ra hiệu, biểu cảm vốn muốn phát tác lại bị đè lại, mở miệng nói: “Không thành vấn đề.”
Đỉnh Hạo cười hì hì, nhìn người này, lại nhìn người kia, mở miệng nói: “Lời này thật sao?”
Hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, Hàn Hoành Chí mở miệng khẳng định: “Là thật!”
Đỉnh Hạo cười to ha ha một tiếng, mở miệng nói: “Có những lời này của Hàn tông chủ và Lăng tông chủ, ta an tâm rồi.
Tại hạ đa tạ ân tình của hai vị tông chủ trước, thưởng cho Vô Cực Ma Tông ta một miếng cơm ăn, nếu có cơ hội, Vô Cực Ma Tông ta chắc chắn có báo đáp.
Một khi đã như vậy, tại hạ cũng không chậm trễ chuyện của các vị, lập tức trở về núi.” “Đỉnh huynh đệ chờ một lát!” Hàn Hoành Chí vừa thấy Đinh Hạo nói xong câu đó, lập tức muốn đi, nhanh chóng mở miệng giữ lại.
Đỉnh Hạo nghỉ hoặc liếc mắt nhìn Hàn Hoành Chí một cái, mở miệng nói: “Chẳng lẽ Hàn tông chủ còn có chuyện khác?”
Hàn Hoành Chí mỉm cười gật đầu, mở miệng nói: “Vừa rồi theo như Đỉnh lão đệ nói, chuyện liên thủ tiêu diệt Thanh Vi Tông kia, bổn tông rất có hứng thú, không biết Đinh lão đệ cố ý hay không, nếu là như thế, chúng ta có thể hợp tác một phen.”
Đỉnh Hạo vỗ đầu như bừng tỉnh ngộ ra, mở miệng nói: “Thì ra là chuyện này à, không sai, trong Doanh Châu này, hiện tại chỉ có vài thế lực lớn nhất, chỉ có hai tông các ông và Thanh Vi Tông.
Nghe nói còn dư lại hai ba môn phái, sau khi tông chủ Huyền Âm Tông và Dật Điện Tông bị diệt vong, cũng hoạt động khắp nơi, muốn chia một chén canh đúng không?”
“Đinh lão đệ nói không sai, đúng là như thế, xem ra trước khi tới Doanh Châu, Đỉnh lão đệ cũng đã tìm hiểu rõ ràng tình thế của Doanh Châu rồi?” Trong mắt Hàn Hoành Chí chợt lóe sáng, rồi bỗng biến mất không thấy.
Chương 755: Gặp lại Đan Vương 1
Chuang 756: Gặp lại Đan Vương 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Đỉnh Hạo cười ha ha mở miệng nói: “Nếu hoàn toàn không biết gì về Doanh Châu, thì vừa rồi ta cũng sẽ không nói những lời đó.
Ý của Hàn tông chủ, trong lòng ta hiểu rõ, lần này ta đến Tịch Diệt TôVô Cực Ma Tôngng các ngươi, chính là để nói rõ ràng việc này với ông trước, miễn sau này nếu Ma Tông Vô Cực chúng ta thật sự có thành tựu, lại khiến hai tông các ông hiểu lầm thì không hay, còn chuyện liên hợp, chờ lần sau chúng ta đến Doanh Châu, lại nói chuyện hẳn hoi được không?”
Thấy Đinh Hạo không muốn nhiều lời, biểu cảm của Hàn Hoành Chí hơi thất vọng, nhưng cũng không nói thêm cái gì, gật đầu nói: “Như vậy cũng được, một khi đã như vậy, lão ca ta không giữ ngươi nữa, hy vọng ngươi sớm tiến đến Doanh Châu.”
Đỉnh Hạo cười hì hì, mở miệng nói: “Đương nhiên, không bao lâu nữa, Vô Cực Ma Tông chúng ta sẽ lại lần nữa tiến đến Doanh Châu, hy vọng sau này tam tông chúng ta có thể chung sống vui vẻ.
Cáo từ.”
Sau đó, Đinh Hạo lại lần lượt thi lễ với đám người Lăng Khiếu Thương kia, rồi rời khỏi Tịch Diệt Tông.
Vừa rồi ở trong đại điện kia, Đinh Hạo cũng toát một thân mồ hôi lạnh, càng đã chuẩn bị sẵn sàng.
Nếu phát hiện tình thế không đúng, hắn sẽ lập tức lấy ra Nghịch Thiên Ma Kiếm, dùng tốc độ nhanh nhất, có thể chạy bao xa thì chạy từng ấy.
Tuy rằng ngoài điện cũng không bố trí trận pháp nào có thể làm khó mình, nhưng trong điện lại có mười mấy người tu chân Hợp Thể kỳ, nếu bọn họ đột nhiên phát động công kích, hắn có thể sống sót rời khỏi đây không, đúng là chuyện khó nói.
Đây cũng là lý do vì sao Đỉnh Hạo lại vội vã rời khỏi chỗ này như vậy, nếu làm không tốt, Hàn Hoành Chí này đột nhiên thay đổi chủ ý, vậy mình thảm rồi.
Sau khi rời khỏi Tịch Diệt Tông này, Đỉnh Hạo không hề dừng chân, lập tức định quay về Đảo Bồng Khâm.
Vừa mới rời khỏi khu vực Doanh Châu, đang định bay qua biển đến Đảo Bồng Khâm, đột nhiên cảm thấy trong rừng rậm phía dưới, truyền đến tiếng phi hành thưa thớt.
Sở dĩ Đinh Hạo có thể phát hiện động tĩnh phía dưới, vẫn là nhờ mượn dùng một phần công lực của bảy con huyết quỷ anh, nếu không, không nhất định có thể nghe được động tĩnh.
Lòng sinh nghi ngờ, Đinh Hạo đang phi hành giữa trời cao bỗng nhiên hạ xuống, càng chạy như bay theo tiếng phi hành phía dưới, bởi vì vừa rồi từ trên tốc độ phi hành, Đinh Hạo phán đoán được thực lực của người phía dưới bất phàm, cho nên mới muốn nhìn xem rốt cuộc là chuyện như thế nào.
Ngay khi Đinh Hạo vừa mới hạ xuống không bao lâu, trên không Đỉnh Hạo vừa đứng, xuất hiện một nữ tử có mỹ mạo cực kỳ diễm lệ, chỉ thấy nàng mới vừa xuất hiện, đã cười duyên một tiếng, lẩm bẩm: “Muốn xem ngươi rốt cuộc có thể chạy đến nơi nào?”
Chỉ là Đinh Hạo đương nhiên không biết biến hóa trên không, mượn dùng tốc độ của Nghịch Thiên Ma Kiếm, vô thanh vô tức tới gần cao thủ trong rừng cây phía trước.
Khu vực này, đã liền kề bên cạnh Doanh Châu, vì dựa vào bờ biển, nên cây cối trong khu vực này cực kỳ cao lớn, giữa không khí còn có hơi ẩm của nước biển, trong tầm mắt, ngoại trừ từng hàng cây cối hỗn loạn không biết tên, thì chỉ còn lại 6 gà, gò đất 10m chởm.
Mà Đỉnh Hạo như u linh xuyên qua giữa biển cây, giống tỉnh linh bên trong rừng rậm, cho dù là biển cây rậm rạp, cũng không ảnh hưởng tới tốc độ của Đinh Hạo chút nào.
Trước khi bước vào Tu chân giới, Đinh Hạo chính là thợ săn xuất sắc nhất, ở chỗ này giống như ở trong nhà mình, vô cùng thong dong tự tại.
Không lâu sau, Đỉnh Hạo đã hạ xuống phía trước đối phương, ẩn nấp sau một cây đại thụ cao nhất, quan sát tung tích của người chạy tới.
Không bao lâu, người tới đã tới gần, Đinh Hạo nín thở nhìn, trong lòng bỗng nhiên khẽ động —— vậy mà lại là Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc! Vừa thấy là người quen, Đinh Hạo không tiếp tục che giấu tung tích nữa, trước khi boat Mệnh Đan Vương cấp tốc chạy tới đây, bỗng dưng nhảy ra từ sau đại thụ, cười ha hả không ngừng nhìn chăm chú vào Ôn Hoài ngọc vừa mới chạy như bay ở đây.
Ôn Hoài ngọc kia vừa thấy Đỉnh Hạo đột nhiên xuất hiện, lại khiếp sợ, rồi cuống quýt thối lui.
Chờ sau khi thấy là Đỉnh Hạo, khuôn mặt chợt vui vẻ, lộ ra biểu cảm như trút được gánh nặng, thở nhẹ một hơi, vội vàng mở miệng nói: “Huyết Ma Liệt Sơn có ở cạnh ngươi không?”
Lắc đầu, Đinh Hạo cười mở miệng nói: “Không có!”
Biểu cảm hơi vui vẻ vừa lộ ra đột nhiên cứng lại, Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc lại mở miệng nói lần nữa: “Vậy bên cạnh ngươi còn có cao thủ khác không?”
Lại lắc đầu lần nữa, Đỉnh Hạo nói: “Không, chỉ có một mình ta!” “AI” Đoạt Mệnh Đan Vương nghe Đỉnh Hạo trả lời như thế, đột nhiên kinh hô một tiếng, biểu cảm vô cùng chua xót, nhưng lập tức lại bị thần sắc nôn nóng thay thế, càng không phản ứng lại Đỉnh Hạo nữa, lướt qua thân thể Đinh Hạo, tiếp tục đi về phía trước.
Chuang 756: Gặp lại Đan Vương 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Biểu hiện kỳ quái như thế, lập tức gợi lên lòng hiếu kỳ của Đinh Hạo.
Thân hình phút chốc vừa động, đột nhiên đuổi kịp tốc độ của Ôn Hoài Ngọc, càng không nhanh không chậm bảo trì một đường thẳng với Ôn Hoài Ngọc, quay đầu nhìn thoáng qua Ôn Hoài Ngọc liều mạng chạy như điên, Đinh Hạo cười mở miệng nói: “Ta nói này Ôn lão, ngươi đang diễn kịch à! Nhìn dáng vẻ của ngươi, dường như đang tránh né người nào, nhưng có ai có thể khiến ngươi liều mạng chạy trốn như vậy? Ta thật sự vô cùng tò mò!” Ôn Hoài Ngọc nghe Đỉnh Hạo nói như vậy, biểu cảm càng có chút chua xót, nhưng cũng không quay đầu liếc mắt nhìn Đỉnh Hạo một cái, chỉ cười gượng nói: “Tiểu tử ngươi đừng xen vào việc người khác, nên làm gì thì làm đó, miễn cho xui xẻo giống ta!”
“A, rốt cuộc là chuyện như thế nào, ai đang đuổi ngươi?” Đinh Hạo sửng sốt, rồi tiếp tục mở miệng hỏi.
“Một nữ tử cường đạo, ai đụng tới nàng thì người đó xui xẻo, nghe nói Ma Tông Vô CựVô Cực Ma Tông các ngươi vừa mới lấy được một phần bảo tàng Thái Huyền, ta khuyên ngươi vẫn nên rời xa ta sớm một chút, miễn cho bị nàng biết thân phận của ngươi, đào rỗng toàn bộ đồ vật đáng giá trên người của ngươi.” Ôn Hoài ngọc tiếp tục mở miệng nói.
Vừa nói ra lời này, biểu cảm của Đỉnh Hạo vô cùng kỳ quái, Ôn Hoài Ngọc này cũng là cao thủ Hợp Thể Kỳ, tuy rằng bởi vì tu luyện đan đạo, thực lực kém hơn phần lớn cao thủ cùng cấp một bậc, nhưng dù như thế nào thì cũng còn tu vi Hợp Thể Kỳ ở đó, Đỉnh Hạo thật sự không nghĩ ra có nữ nào dám cướp đồ của hắn.
Ngay khi Đinh Hạo đang nghỉ hoặc, bỗng nhiên trong lòng động, Đỉnh Hạo cảm nhận được một khí tức khổng lồ, nhanh chóng tới gần bên này, tốc độ của người tới vô cùng mau lẹ, nhanh hơn Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc này vài phần.
Hơn nữa chỉ dưa vào hơi thở, Đinh Hạo có thể phán đoán ra thực lực của đối phương, quả thật vượt qua Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc.
Lúc này, Đỉnh Hạo bắt đầu suy xét có nên tránh cơn sóng này hay không.
Chỉ là sửng sốt một chút, Đinh Hạo quyết định không rời đi, hắn muốn xem đối phương là cao nhân phương nào.
Sở dĩ có quyết định này, một mặt là sau khi Đỉnh Hạo thử qua uy lực của Thất Anh Thị Hồn Trận, cảm thấy thực lực của mình tuyệt đối đủ tự bảo vệ mình.
Về phương diện khác, sau khi nhìn thấy Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc này, Đinh Hạo đã quyết định muốn nhờ Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc giúp mình luyện chế một lò đan dược nữa.
Đan dược luyện chế ở đầm lầy Di Thiên lần trước, đến bây giờ hầu như đã dùng hết rồi.
Mà hiện tại, trong tay Đinh Hạo lại có vật liệu luyện chế đan dược cực phẩm, bởi vậy mới nảy sinh chủ ý này.
Dù sao có thêm một phần đan dược trong tay, thời điểm mấu chốt thậm chí có thể bảo vệ một cái mạng nhỏ của mình, đây là kinh nghiệm Đỉnh Hạo có được sau khi trải qua đại chiến luân phiên.
Lúc này, Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc cũng đã cảm nhận được khí tức của đối phương.
Lúc này, Ôn Hoài Ngọc cũng mặc kệ sống chết của Đinh Hạo, đột nhiên thay đổi phương hướng lần nữa, tăng tốc độ, lập tức xông ra ngoài.
Vừa thấy động tác của Ôn Hoài Ngọc này, Đinh Hạo đang muốn đuổi kịp, đột nhiên nghe thấy bên tai truyền đến một tiếng cười duyên.
Cơn sóng cười duyên này, khiến cho tỉnh thần Đinh Hạo cũng rung động.
Đến tận bây giờ, Đinh Hạo ít nhiều đều đã gặp qua một số nữ tử, xấu đẹp đều có.
Nhưng trước nay không có bất cứ nữ tử nào có tiếng cười động lòng người như vậy!
Nếu không phải tâm trí Đỉnh Hạo kiên định, suýt chút nữa đã rơi vào trong đó.
Chờ Đinh Hạo phản ứng lại, bỗng nhiên cảm thấy trong lòng vừa động, hình như từng nghe thấy tiếng cười duyên này ở nơi nào? Cẩn thận nhớ lại mới biết, lúc trước khi mình vừa mới tới Tam Châu Nhất Đảo, tiếng cười duyên của Lương Thiên đã từng ở cạnh Long Sáo Thiên kia có chút tương tự với tiếng cười duyên này.
Chỉ là tiếng cười của Lương Thiến kia bị mình nhận định là công pháp mê hoặc nhân tâm trong ma đạo mà thôi, hơn nữa có dấu vết.
Không giống tiếng cười hiện tại nghe được, hồn nhiên tự nhiên như vậy.
Nghe xong khiến người ta cảm thấy sung sướng từ nội tâm, hơn nữa không có bất cứ cảm giác mê hoặc lòng người gì.
Đỉnh Hạo lập tức có được một kết luận, nếu đối phương cũng tu mi công, nhất định đã đạt tới cấp bậc đại thành, hồn nhiên tự nhiên, nếu không tuyệt đối sẽ không không có dấu vết như thế.
Mang theo suy nghĩ này, bóng dáng Đỉnh Hạo giống như một làn hơi nước, vô thanh vô tức tới gần tiếng cười duyên kia.
Đến khi thấy được Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc ủ rũ cụp đuôi, cũng gặp được một nữ tử cực kỳ xinh đẹp khác. ee@ôŒ@œ@@@®@
Chương 757: Diễm Ma mi công 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Tướng mạo của nàng mới nhìn dường như chỉ có mười mấy tuổi, nhưng nhìn thêm lại dường như hai mươi mấy tuổi, đến khi chớp mắt nhìn lại, phát hiện đường như ba mươi mấy tuổi, khí chất toàn thân không ngừng thay đổi, nhưng mỗi loại khí chất đều ở giai đoạn hoàng kim của nữ nhân.
Một lát là quả táo xanh ngây ngô, một lát lại là đào mật chín mọng, khi thì thanh thuần, khi lại trưởng thành, mỗi loại khí chất dường như đều đại diện cho một vẻ đẹp của nữ tử.
Một thân váy xanh nhạt, đầu tóc đen nhánh tùy ý vắt bên hông, da thịt trắng nõn, khuôn mặt tỉnh xảo, toàn thân thật sự là không có chỗ nào không đẹp.
Tuyệt sắc yêu cơ! Đây là đánh giá Đinh Hạo lập tức đưa ra! Nhưng đồng thời, Đinh Hạo cũng khẳng định suy đoán của mình, đối phương nhất định là cao thủ mị công đại thành, nếu không dù nữ tử xinh đẹp như thế nào, nhưng khí chất cũng không có khả năng tùy ý biến hóa như vậy.
“Ôn lão ca, vì sao mỗi lần nhìn thấy tiểu muội, đều có biểu cảm như vậy, còn không phải chỉ nhờ ngươi hỗ trợ luyện chế chút đan dược sao, cần tránh né tiểu muội như vậy sao?” Khi nữ tử này nói chuyện, khí chất lại biến thành dáng ve vô cùng diễm lệ, lời nói nhỏ nhẹ giống như nhẹ giọng nỉ non bên tai.
Ngay cả Đinh Hạo cũng theo bản năng cho rằng, sai lầm nhất định do Ôn Hoài Ngọc, nhưng chỉ một lát sau, đôi mắt Đỉnh Hạo lại khôi phục tỉnh táo, trong lòng thầm than một tiếng, mị công thật là lợi hại, bất tri bất giác khiến cho người ta rơi vào trong đó.
Lại nhìn Ôn Hoài Ngọc, phát hiện đối phương cũng dường như mới vừa khôi phục thần trí.
Chỉ thấy Ôn Hoài Ngọc dường như thẹn quá thành giận, hét lớn đến: “Ngươi rốt cuộc muốn thế nào, Mộ Dung Thiến cô nương!”
Diễm Ma Mộ Dung Thiến!
Đỉnh Hạo thầm nghĩ thì ra là nàng, khó trách ngay cả Ôn Hoài Ngọc cũng muốn tránh đi mũi nhọn, chỉ dám không ngừng chạy trốn, mà không phản kháng.
Dù sao danh tiếng mười đại cao thủ cũng không phải giả, mỗi nhân vật có thể đi vào hàng ngũ mười đại cao thủ, một thân tu vi đều được mọi người tán thành.
Mà lúc này, Đinh Hạo cuối cùng cũng biết chỗ bất phàm của Diễm Ma, mình nên sớm đoán được là nàng, ngoại trừ Diễm Ma Mộ Dung Thiến kia, ai có thể tu mị công đến trình độ đỉnh cao như thế.
Lúc trước, Lương Thiến chết ở trong tay hắn, có lẽ chính là đồ đệ của Mộ Dung Thiến này, tuy tu vi mị công của Lương Thiến kia không thể so Mộ Dung Thiến này, nhưng vẫn mơ hồ có dấu vết mi công của Mộ Dung Thiến.
“Không phải đã nói với ngươi sao, bổn cô nương chỉ muốn ngươi giúp ta luyện chế một lò đan dược mà thôi!” Mộ Dung Thiến dường như căn bản không thấy Đinh Hạo, mở miệng nói với Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc.
Đinh Hạo cười hì hì một tiếng, đi tới bên cạnh Ôn Hoài Ngọc, mở miệng nói: “Đúng lúc, đúng lúc, ta cũng muốn Ôn lão hỗ trợ luyện chế một lò đan dược!”
Vừa dứt lời, ánh mắt Đỉnh Hạo nhấp nháy nhìn Diễm Ma Mộ Dung Thiến cực kỳ diễm lệ này, rõ ràng là muốn chống đối Mộ Dung Thiến.
Đôi mắt đẹp vừa chuyển, cười khanh khách không ngừng.
Mộ Dung Thiến hứng thú nhìn Đinh Hạo, môi đồ hé mở nói: “A, thì ra suy nghĩ của vị tiểu ca này giống như tỷ tỷ, chỉ là tỷ tỷ tới trước, dù sao cũng phải chú ý quy củ thứ tự đến trước sau, đúng không tiểu huynh đệ?”
Đỉnh Hạo lắc đầu, không nhịn được mà bật cười, nhìn Mộ Dung Thiến, nói: “Phải nói quy củ, nhưng ép mua ép bán giống ngươi hình như không đúng rồi!”
Lúc này, Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc, thấy Đinh Hạo cắm một chân vào, lại còn tranh chấp với Diễm Ma Mộ Dung Thiến này, không khỏi lộ ra biểu cảm không biết nên khóc hay cười, lắc đầu, mở miệng nói với Đỉnh Hạo: “Đinh tiểu ca vẫn nên đừng động tới việc này, đụng phải nữ tặc, có lý cũng không nói rõ.
Ngươi nên làm gì thì cứ đi đi.”
Diễm Ma Mộ Dung Thiến kia thấy Ôn Hoài Ngọc khuyên can Đỉnh Hạo, cũng không nói cái gì nữa, ngược lại là đôi mắt đẹp lấp lánh nhìn thẳng hai người, không biết nghĩ cái gì.
Nhưng Đinh Hạo lại hạ quyết tâm, muốn tiến vào cơn sóng dữ này, đối với lời Đan Vương khuyên can lại không để ở trong lòng.
Vừa rồi, Ôn Hoài Ngọc đã cố ý báo danh hào của Diễm Ma Mộ Dung Thiến, chính là vì khiến Đinh Hạo biết khó mà lui, nhưng Đỉnh Hạo cũng không cảm kích.
Đinh Hạo lắc đầu, nghiêm túc mở miệng nói: “Lần này có thể nhìn thấy Ôn lão, thật sự là không thể tốt hơn.
Nói thật, nếu hôm nay không gặp ngươi, mấy ngày nữa ta còn muốn tới Vô Quy Cốc tìm ngươi.
Hiện tại, tiểu tử thật lòng hy vọng Ôn lão giúp chúng ta luyện chế một lò đan dược nữa, thù lao giống ở đầm lầy Di Thiên lần trước, không biết ý của Ôn lão thế nào?”
@ @ @ Ê ñ Œ ñ Ñ @ @ @
Chương 758: Diễm Ma mi công 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Lời này vừa dứt, đôi mắt Diễm Ma Mộ Dung Thiến đột nhiên sáng lên, giống như sao sáng trên bầu trời đêm, phát ra ánh sáng đoạt mệnh.
“Tiểu huynh đệ thật đúng là muốn tìm Ôn lão ca luyện đan, nghe khẩu khí, dường như các ngươi còn đã từng giao dịch một lần, ha ha, ta hiện tại rất tò mò tiểu huynh đệ rốt cuộc là thần thánh phương nào, lại có thể thỉnh cầu được Ôn lão ca, ngay cả tiểu muội yêu cầu mọi cách, hắn cũng không đáp ứng.
Không ngờ hắn lại nguyện ý giúp ngươi luyện chế đan dược, thật sự là ngoài dự đoán mà!” Diễm Ma Mộ Dung Thiến mở miệng cười nói.
Một đôi mắt sáng lên tia sáng kỳ dị, cuối cùng cũng nhìn thẳng vào nhìn Đinh Hạo.
Đinh Hạo còn chưa kịp trả lời, Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc đã không kìm nén được, mở miệng quát: “Hắn không giống ngươi, ngươi muốn mua bán không vốn, ta đương nhiên không đồng ý, Đỉnh tiểu ca đã tự mình chuẩn bị tốt nguyên liệu, ta không cần nghĩ cái gì, đan dược luyện chế ra, còn có một phần của ta, ta đương nhiên nguyện ý giúp hắn luyện chế.
Ngươi không bỏ ra thứ nào, có khác gì ăn cướp, thành thật nói với ngươi, hiện tại trên người ta căn bản không có dược liệu ngươi cần, dù muốn luyện cũng không luyện ra được, ngươi đừng uổng phí tâm cơ nữa!” Diễm Ma Mộ Dung Thiến cười khúc khích, cũng không tức giận, cười mở miệng nói: “Là tiểu muội không đúng, Ôn lão ca không nên tức giận, hiện tại không phải tìm được nguyên liệu đan dược rồi sao, chờ ta bắt lấy tiểu tử này, bắt hắn giao ra nguyên liệu, không phải tính thành của tiểu muội ta sao, như vậy chẳng phải là rất vui mừng!”
Nói xong lời này, Mộ Dung Thiến cười thắn nhiên, nhìn Đỉnh Hạo mở miệng nói: “Vừa rồi lời tỷ tỷ nói, tiểu huynh đệ cũng nghe thấy rồi, đừng nói nhảm nữa, lấy nguyên liệu luyện chế đan dược ra cho tỷ tỷ, tỷ tỷ bảo đảm tuyệt đối không làm khó ngươi!”
Lời này vừa nói ra, Đỉnh Hạo cảm thấy quái dị dị thường, từ khi xuất đạo đến nay, đều là Đỉnh Hạo cướp đồ của người khác, nếu nói Diễm Ma này là cường đạo, như vậy Đinh Hạo càng là người xuất sắc hơn, hơn nữa sau khi Đinh Hạo ra tay, hầu như đều chẳng những cướp đồ, còn giết người phóng hỏa, không cho đối phương bất cứ đường sống nào.
Diễm Ma Mộ Dung Thiến này nói chỉ giao dược liệu ra, sẽ không làm khó chính mình, tâm địa cũng coi như tốt, nếu do mình mở miệng, chỉ sợ sẽ nói, nếu giao đồ ra, bảo đảm ngươi toàn thây mà thôi, xem ra mình còn làm tuyệt hơn nàng một chút.
Diễm Ma Mộ Dung Thiến thấy sau khi mình dứt lời, biểu cảm của tiểu tử trước mắt kỳ quái, còn thường thường lộ ra ý cười như suy tư øì, trong lòng không khỏi nghỉ hoặc, thầm nghĩ vừa rồi mình cũng không cố tình dùng mi công mà, vì sao tiểu tử này giống như choáng váng thế.
“Này, tiểu tử ngươi sửng sốt cái gì thế, còn không nhanh lấy dược liệu ra dâng lên cho tỷ tỷ!” Mộ Dung Thiến không kiên nhẫn mở miệng nói.
Cười ha ha, Đinh Hạo nhướng mày, liếc mắt nhìn Mộ Dung Thiến một cái, mở miệng nói: “Ngươi dựa vào cái gì?”
Đỉnh Hạo vừa dứt lời, Mộ Dung Thiến kia lại cười, hơn nữa cười đến run rẩy, giọng điệu càng tê dại dị thường. khi Đinh Hạo phát hiện không ổn, bỗng nhiên cẩm thấy trước mặt xuất hiện ảo cảnh vô biên.
Đột nhiên, Đinh Hạo như đi tới một quốc gia vô cùng hương diễm, trong mắt đều là nữ tử cực kỳ diễm lệ, những nữ tử này chẳng những đều xinh đẹp giống như tiên nữ, hơn nữa quần áo cực ít, múa các điệu múa diễm lệ với Đinh Hạo, giữa điệu múa, thân thể như ẩn như hiện.
Hai mắt như làn thu thủy với Đinh Hạo, Đỉnh Hạo dường như không nhịn được muốn lập tức nhào lên, lập tức thối nát cùng các nàng.
Ngay khi Đỉnh Hạo sắp lạc trong dục cảnh, bỗng nhiên cảm thấy ngực chợt lạnh, cả người chợt thanh tỉnh, vừa mở mắt thấy, tất cả cũng chưa thay đổi, ở trước mặt Đinh Hạo, vẫn là Mộ Dung Thiến ngạc nhiên nhìn mình, mà Ôn Hoài Ngọc bên cạnh thì không ngừng nói gì đó với Mộ Dung Thiến.
Tỉnh táo lại, Đinh Hạo lập tức biết là Thiên Thương kiếm bản mini trước ngực mình đã phát huy tác dụng, vốn cho rằng Thiên Thương kiếm không còn tác dụng, nhưng ngay lúc này, đã xảy ra một chút tác dụng, khiến Đinh Hạo có hơi ngạc nhiên.
Tuy nhiên Đỉnh Hạo khẳng định, cho dù không có Thiên Thương kiếm tác dụng lên người, mình cũng có thể tỉnh táo lại từ ảo cảnh hương diễm, chỉ sợ cần nhiều thời gian một chút thôi.
“Thì ra tiểu huynh đệ chính là Đinh Hạo của Ma Tông Vô Cực, tiểu huynh đệ gần đây có thể nói là đoạt hết nổi bật, nghe nói Ma Tông Vô Cực các ngươi còn đạt được một phần bảo tàng Thái Huyền, khó trách giàu có như vậy, muốn tìm Ôn lão ca luyện chế đan dược.
Ha hả, tuy nhiên thực lực của tiểu huynh đệ quả nhiên phi phàm, lại nhanh chóng tỉnh lại từ trong “Quốc gia hương diễm” của tỷ tỷ như vậy, đừng nói ngươi chỉ có tu vi kể hèn Xuất Khiếu hậu kỳ, dù là người tu chân Hợp Thể kỳ, cũng không có thể thoát khỏi ảo cảnh nhanh như vậy, không thể không khiến tỷ tỷ ta lau mắt mà nhìn!” Diễm Ma Mộ Dung Thiến cười mở miệng nói.
Chương 759: Diễm Ma mi công 3
chuang 760: Việc lạ gì cũng có 1
chuang 761: Việc lạ gì cũng có 2
chuang 762: Việc lạ gì cũng có 3
Chuang 763: Khơi mào mọi chuyện 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
“Nào có nào có.” Đỉnh Hạo thản nhiên trả lời.
Tuy nhiên trong lòng lại biết, vẫn nhờ một phần uy lực của Thiên Thương kiếm, nếu không có lẽ mình còn rơi vào trong đó một hồi nữa.
Dừng một chút, Mộ Dung Thiến khẽ cau mày, nhìn Đinh Hạo, mở miệng nói: “Ta không muốn là địch với Ma Tông Vô Cực ngươi, hy vọng tiểu huynh đệ cũng đừng nhúng tay quản chuyện này, chờ Ôn lão ca giúp ta luyện chế xong đan dược, ta đương nhiên sẽ thả hắn rời đi, đến lúc đó Ma Tông Vô Cực các ngươi muốn hắn luyện chế bao nhiêu đan dược đều tùy ý.”
Đỉnh Hạo lắc đầu, nhìn thẳng vào Mộ Dung Thiến, mở miệng nói: “Ma Tông Vô Cực chúng ta có chút giao tình với Ôn lão, huống chỉ hiện tại còn cần hắn hỗ trợ luyện chế đan dược, cho nên không thể mặc kệ, nếu ngươi giao dịch bình thường với hắn.
Tại hạ tuyệt đối không hai lời, nhưng nếu muốn ép mua ép bán, vậy thứ cho khó thể tuân mệnh!”
Vừa dứt lời, kia Mộ Dung Thiến không giận mà cười, cười khanh khách nhìn Đinh Hạo, mở miệng nói: “Một khi đã như vậy, tiểu huynh đệ đừng trách tỷ tỷ không nể mặt Huyết Ma Liệt Sơn, là ngươi muốn tự tìm khổ ăn, tỷ tỷ cũng là hết cách.”
Sau khi Mộ Dung Thiến dứt lời, Đinh Hạo cũng lấy ra Nghịch Thiên Ma Kiếm, luôn luôn chú ý động tác của Mộ Dung Thiến, không dám có một tia thả lỏng.
Chỉ thấy hai tròng mắt Mộ Dung Thiến lưu chuyển ánh sáng, tay ngọc nâng lên, Đinh Hạo bỗng nhiên cảm thấy toàn thân căng thẳng, dường như đột nhiên bị nàng trói buộc.
Giữa hư không bỗng nhiên cuồn cuộn kích động đám mây đặc sệt màu hổ phách, chậm rãi vọt tới phía Đinh Hạo, mà lúc này, Đỉnh Hạo lại không thể động đậy.
Quả nhiên không thẹn là một trong mười đại cao thủ Tây đại lục, vô thanh vô tức có thể hoàn toàn trói buộc một người, có lẽ đây vẫn là Diễm Ma Mộ Dung Thiến nể mặt Huyết Ma Liệt Sơn, cũng không dùng sát chiêu, chỉ muốn vây khốn Đinh Hạo mà thôi, nếu không, uy lực nhất định không chỉ như vậy.
Chỉ là tuy thực lực của Diễm Ma Mộ Dung Thiến đã đạt tới tuyệt đỉnh, nhưng vẫn xem thường năng lực của Đinh Hạo rồi!
Ngay khi những đám mây đặc sệt màu hổ phách đó vọt tới hết sức, trong cơ thể Đinh Hạo đột nhiên lộ ra đầu của một con huyết quỷ anh, giương mồm to, chỉ nghe thấy mấy tiếng “Răng rắc”, cương khí trói buộc Đỉnh Hạo đã bị huyết quỷ anh gặm ăn không còn một mảnh.
Mà lúc này, trực giác toàn thân Đinh Hạo buông lỏng, biết thứ trói buộc mình đã bị giải trừ hoàn toàn, không chút do dự, Đinh Hạo đột nhiên phóng lên cao, khi đám mây đặc sệt đám kia còn chưa vọt tới, cũng đã vọt về phía Mộ Dung Thiến.
Khẽ “A” một tiếng, Mộ Dung Thiến này hiển nhiên không dự đoán được Đinh Hạo lại có thể thoát khỏi trói buộc, nhưng Mộ Dung Thiến lại không chút hoảng loạn, ngược lại cười khúc khích, trong tay tung ra một dải lụa rực rỡ có ánh sáng lưu động, chuyển động vòng vòng, bọc lấy Đỉnh Hạo.
Đỉnh Hạo vừa mới lao ra mấy trượng, chợt thấy thân hình khựng lại, đến khi cảm nhận được thay đổi, dải lụa rực rỡ có ánh sáng lưu động kia, đã bao quanh đầu mình, rơi vào trong mắt Đỉnh Hạo chỉ là từng vòng chân khí kỳ dị hóa thành sóng gợn.
Đỉnh Hạo cười hì hì, sắc mặt không đổi, thân hình hùng vĩ như núi, chợt thoát khỏi sóng gợn vòng vòng, Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay, đột nhiên bắn ra ma khí tận trời, tốc độ của Đinh Hạo tăng lên, khí thế của Nghịch Thiên Ma Kiếm cũng điên cuồng tăng lên.
Trong lúc hành động, Đỉnh Hạo đã bắt đầu mượn dùng lực lượng của huyết quỷ anh, khiến ma khí điên cuồng cuồn cuộn, ma khí vốn khí thế kinh người, sau khi hấp thụ lực lượng tà ác của huyết quỷ anh, càng thêm cuồng bạo không kiềm chế được.
Mà kiếm mang Nghịch Thiên Ma Kiếm của Đỉnh Hạo càng lóe xa mấy chục trượng, to như thân thể trẻ con, khiến Diễm Ma Mộ Dung Thiến phía dưới dùng pháp quyết khống chế dải lụa rực rỡ, cũng kinh ngạc biến sắc, cuống quít đánh ra một pháp quyết khác, dải lụa màu đỏ rực rỡ có ánh sáng lưu động kia phóng đi, khiến dài lụa lay động càng thêm tỏa sáng.
Tuy Đinh Hạo nhìn thấy động tác của Diễm Ma Mộ Dung Thiến, nhưng động tác của mình vẫn không chút thay đổi, mà khí thế toàn thân, còn đang điên cuồng tăng mạnh, Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay hiện tại đã bị ma khí che lấp hoàn toàn.
Nhìn từ xa, giống như Đỉnh Hạo đang ngồi trên một con rồng giận dữ màu đen, thật sự là khí thế kinh thiên động địa, nhìn vô cùng rợn người!
Lấy dải lụa ánh sáng chớp động kia làm trung tâm, Đỉnh Hạo trực tiếp cầm Nghịch Thiên Ma Kiếm, vọt tới.
Chỉ thấy tiếng “Sóng” oanh kích khi khí lăng va chạm vào nhau không ngừng truyền tới từ nơi kiếm mang và dải lụa rực rỡ va chạm, sau khi vang lên ầm ầm, trần ai lạc định, Đinh Hạo hơi thở hổn hển.
@ @ @ Ÿ ñ £ ñ Â @ @ @
chuang 760: Việc lạ gì cũng có 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Mà tuy sắc mặt của Diễm Ma Mộ Dung Thiến kia cực kỳ kinh hãi, nhưng cũng có vẻ thần sắc nhàn nhã, chỉ là dải lụa rực rỡ có ánh sáng lưu động vừa ở giữa hư không đã bị thành hai nửa, nằm ở trong tay nàng.
Chẳng những là Diễm Ma Mộ Dung Thiến, ngay cả Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc bên cạnh quan sát trận chiến, cũng là nhìn Đinh Hạo với ánh mắt không thể tưởng tượng được, khuôn mặt tỏ vẻ không thể tin.
Tuyệt đối không ngờ thực lực của Đỉnh Hạo hiện tại đã khủng bố đến thế!
Nhưng Đinh Hạo lại biết, cho dù mượn dùng cả Thất Anh Thị Hồn Trận, chỉ sợ cũng không có cách nào với Diễm Ma Mộ Dung Thiến này, dù sao Thất Anh Thị Hồn Trận hiện tại cũng còn chưa thể hoàn toàn phát huy ra uy lực kinh thiên.
@ @ @ Ê ñ £@ ñ Â @ @ @
Mà Diễm Ma Mộ Dung Thiến này, cũng tuyệt đối cao hơn Lăng Khiếu Thương kia vài bậc, giơ tay nhấc chân là có thể hoàn toàn hóa giải một chiêu kinh thiên vừa rồi của Đinh Hạo, hơn nữa không lộ chút vẻ cố hết sức nào, quả nhiên không thẹn là một trong mười đại cao thủ.
Tuy nhiên Diễm Ma Mộ Dung Thiến này nhất định cũng không thể làm đươc gi Đỉnh Hao, tuy Đỉnh Hao biết thưc lực hiên tai nàng thể hiện ra đã mạnh hơn khi mình dùng Thất Anh Thị Hồn Trận rất nhiều.
Nhưng cũng biết nếu nàng muốn giết mình, nhất định cũng phải trả giá rất lớn, huống chi nếu mình muốn chạy trốn, nàng càng không có cách nào, cho nên Đỉnh Hạo vẫn không sợ gì cả nhìn Mộ Dung Thiến này.
Một lát sau, này Mộ Dung Thiến cười khúc khích, mở miệng nói: “Không ngờ thế gian thật sự có nhân tài tuyệt thế như vậy, trong mấy chục năm ngắn ngủi, thực lực lại có thể đạt tới mức độ này, cũng khó trách Ma Tông Vô Cực các ngươi có thể có biểu hiện mạnh mẽ như ngày hôm nay, từ trên người Đỉnh Hạo ngươi, cũng đã có thể nhìn ra!”
Thấy Mộ Dung Thiến này lại không thẹn quá hóa giận, ngược lại mở miệng khen ngợi mình, Đinh Hạo thầm nghĩ những cao thủ tuyệt đỉnh này, ít nhất ở trên mặt phong thái lại có chỗ hơn người.
Đỉnh Hạo cười hì hì, mở miệng nói: “Quá khen quá khen, Mộ Dung đại tỷ quả nhiên không hổ là một trong mười đại cao thủ, loại thực lực này quả nhiên vô cùng kinh người, không biết Mộ Dung đại tỷ, có cho Ma Tông Vô Cực chúng ta chút mặt mũi được không, đừng làm khó Ôn lão.”
Mộ Dung Thiến cười như không cười, liếc mắt nhìn Đỉnh Hạo một cái, nàng cười khanh khách không ngừng, mở miệng quát: “Chỉ bằng câu Mộ Dung đại tỷ này của tiểu tử ngươi, tỷ tỷ cũng không làm khó Ôn lão ca nữa.
Nhưng mà tiểu tử ngươi phá hỗng một món pháp bảo của tỷ tỷ, món nợ này nên tính như thế nào?”
Vừa nghe vậy, Đinh Hạo cười ha ha một tiếng, mở miệng nói: “Chuyện này dễ nói.
Tiểu đệ bồi thường cho ngươi một dải lụa rực rỡ là được.”
Đỉnh Hạo hiện tại có thể nói là giàu nứt đố đổ vách, vừa mới đạt được hơn phân nửa bảo tàng Thái Huyền kia, có thể nói là có được tài phú mà người thường không thể tưởng tượng được, vì thế, nói ra lời này, thật sự vô cùng tự tin, không chút do dự.
Hơn nữa, nếu có thể dùng pháp bảo cùng loại, tránh trở mặt với một trong mười đại cao thủ, Diễm Ma Mộ Dung Thiến này, vậy sẽ là chuyện vô cùng có lời.
“A.
Ha hả, quả nhiên là giàu có! Tuy nhiên chuyện dải lụa rực rỡ thì thôi đi, tỷ tỷ làm phiền ngươi một việc, chỉ cần tiểu huynh đệ đồng ý, tỷ tỷ sẽ không so đo chuyện dải lụa rực rỡ kia nữa.
Hơn nữa sau này coi như tỷ tỷ nợ Ma Tông Vô Cực ngươi một ân tình, ngươi thấy được không?” Mộ Dung Thiến cười ha hả, ném một cái mi nhãn cho Đỉnh Hạo, khiến trong lòng Đinh Hạo cũng run rẩy.
Biết Mộ Dung Thiến này đang sử dụng mi công, trong lòng Đỉnh Hạo căng thẳng, cẩn thận đề phòng, càng không dám tùy tiện đồng ý.
Đỉnh Hạo cười nhạt nhìn Mộ Dung Thiến, mở miệng nói: “Mộ Dung đại tỷ có thể nói trước một chút không? Nếu tiểu đệ không thể làm được, cho dù đồng ý với ngươi cũng vô dụng!”
Mộ Dung Thiến cười khúc khích, mở miệng nói: “Tiểu huynh đệ đúng là đủ cẩn thận, nhưng mà tỷ tỷ sẽ không làm khó ngươi, chỉ là hy vọng khi tiểu huynh đệ nhờ Ôn lão ca luyện chế đan dược, xem có thể giúp tỷ tỷ luyện chế thêm mấy viên Tức Thần đan hay không?”
“Tức Thần đan, đây là loại đan dược gì, tiểu đệ lại chưa từng nghe nói qua, Ôn lão có thể giải thích giúp một chút hay không?” Đỉnh Hạo nghi hoặc nói, sau đó, lại nhìn về phía Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc vẫn luôn nhắm mắt điều tức kia.
Ôn Hoài Ngọc này có lẽ chạy trốn một đường, nhất định hao phí không ít chân nguyên, hiện tại thấy có chút cơ hội như vậy, lập tức xuống tay khôi phục, đúng là đủ cẩn thận.
@ @ @ Ÿ ñ £ ñ Â @ @ @
chuang 761: Việc lạ gì cũng có 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nghe thấy Đinh Hạo dò hỏi, Ôn Hoài Ngọc bất đắc dĩ mở to mắt, liếc mắt nhìn Đinh Hạo một cái, nói: “Tức Thần đan chính là một trong những đan dược khó luyện chế nhất, công năng chủ yếu chính là ngăn cần tẩu hỏa nhập ma.
Nếu người tu chân rơi vào tẩu hỏa nhập ma, chỉ cần dùng một viên, là có thể lập tức ngăn lại, thời điểm mấu chốt, có thể cứu người bị tẩu hỏa nhập ma một mạng.”
“Thì ra là thế.” Đinh Hạo gật đầu, mở miệng nói.
Sau đó dừng một chút, lại hỏi lại lần nữa: “Luyện chế Tức Thần đan này cần những nguyên liệu gì?”
Ôn Hoài Ngọc liếc mắt nhìn Đỉnh Hạo một cái, mở miệng nói: “Đầu tiên cần chính dược, hoặc là nội đan của mãnh thú ngàn năm, hoặc là linh dược đã thành hình linh dược, sau đó cần khoảng ba mươi hai loại dược liệu phụ trợ.”
Đỉnh Hạo gật đầu, thầm nghĩ mình đã có vài lựa chọn cho chính dược, chỉ không biết ba mươi hai loại dược liệu phụ trợ kia là những thứ gì, vì thế lại mở miệng dò hỏi một lần nữa: “Rốt cuộc là ba mươi hai loại dược liệu phụ trợ nào?”
Sau đó, Ôn Hoài Ngọc chậm rãi nói ra ba mươi hai loại dược liệu phụ trợ này, Đỉnh Hạo vừa nghe, vừa bắt đầu tìm kiếm ở trong nhẫn trữ vật.
Chờ Ôn Hoài Ngọc nói xong, Đinh Hạo cười ha hả, nhìn Diễm Ma Mộ Dung Thiến nói: “Không thành vấn đề, Tức Thần đan này cứ để tiểu đệ lo.”
Hắn vừa dứt lời, khuôn mặt Diễm Ma Mộ Dung Thiến không che giấu được cảm xúc mừng như điên, cười khanh khách run cả người.
Dừng một chút, Đinh Hạo lại mở miệng lần nữa: “Một khi đã vậy, làm phiền Mộ Dung đại tỷ nói cho tiểu đệ chỗ ở của ngươi, chờ đan dược thành hình, tiểu đệ phái người đưa tới cho ngươi.” Nghe Đinh Hạo nói như vậy, nụ cười của Diễm Ma Mộ Dung Thiến càng thêm xán lạn, có thần thái nhu nhược động lòng người, khiến Đinh Hạo suýt chút nữa cho rằng, nàng còn nhỏ hơn hắn vài tuổi.
“Tỷ tỷ mới quay về từ đại lục khác, tạm thời còn chưa có nơi tu luyện, nếu tiểu huynh đệ không chê, tỷ tỷ chờ đan dược của Ôn lão ca với ngươi, dù sao tỷ tỷ cũng không có chuyện gì khác.” Mộ Dung Thiến mở miệng nói.
Đỉnh Hạo trầm ngâm một chút, cười hì hi mở miệng nói: “Như vậy cũng được.”
Nói xong lời này, quay đầu liếc mắt nhìn Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc một cái, mở miệng nói: “Ý của Ôn lão như thế nào?” Lúc này, dường như Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc mới vừa khôi phục hơi thở, thở nhẹ ra một hơi, mở miệng nói: “Không thành vấn đề, nhưng toàn bộ nguyên liệu luyện chế đan dược do Ma Tông Vô Cực ngươi cung cấp, ta chỉ phụ trách luyện đan, còn có luyện chế thành công hay không, còn phải xem ý trời, nhưng nếu luyện chế thành công, quy củ vẫn giống lúc trước.”
Đỉnh Hạo gật đầu, mở miệng nói: “Không thành vấn đề.
Nếu đã như vậy, vậy hai vị đi với ta tới Đảo Bồng Khâm đi.”
Thấy hai người này không còn ý kiến gì, Đinh Hạo hơi mỉm cười, rồi phóng lên cao, bay tới phương hướng Đảo Bồng Khâm.
Hai ngày sau, nhóm ba người Đỉnh Hạo cuối cùng cũng đi tới trên không Đảo Bồng Khâm.
Sau khi tới Đảo Bồng Khâm, Đinh Hạo cũng không vội quay về Thiên Trụ Sơn.
Mà là trực tiếp tới khu Bồng Khâm Nhai kia, sau khi phân rõ phương hướng, Đỉnh Hạo bay thẳng đến cửa hàng của Luyện Ngục Ma Tông.
Có Diễm Ma Mộ Dung Thiến và Boat Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc này, Đỉnh Hạo cũng không sợ bại lộ hành tung, nghênh ngang chạy như bay tới cửa hàng của Luyện Ngục Ma Tông.
Sau khi tới nơi này, thấy ánh mắt nghi hoặc của Diễm Ma Mộ Dung Thiến và Ôn Hoài Ngọc, Đỉnh Hạo mỉm cười, mở miệng giải thích: “Tuy rằng Ma Tông Vô Cực chúng ta có phần lớn dược liệu luyện chế Tức Thần đan kia, nhưng còn thiếu sáu bảy loại Ma Tông Vô Cực chúng ta cũng không lưu trữ, lần này đến cửa hàng của Luyện Ngục Ma Tông, là để gom đủ toàn bộ dược liệu.”
Nghe Đinh Hạo nói như vậy, hai người đều gật đầu, không nói thêm cái gì, theo Đỉnh Hạo tiến vào đại sảnh cửa hàng của Luyện Ngục Ma Tông.
Mới vừa tiến vào, Đỉnh Hạo lại nói với hai người: “Các ngươi tùy tiện xem trước đi, ta đi rất nhanh sẽ quay lại.”
Nói xong lời này, Đinh Hạo tìm một đồng tử, hạ giọng nói một tiếng, rồi bước vào nội viện phía sau cửa hàng.
Với quan hệ của Đỉnh Hạo và Luyện Ngục Ma Tông, hiện tại đồng tử này cũng không cần đi vào bẩm báo, để Đinh Hạo trực tiếp đi vào.
Sau khi đi vào nội viện, không đợi Đinh Hạo tiến vào nội thất, đã nghe thấy tiếng cười lớn của Cố Kiệm.
“Tiểu tử ngươi xuất quan khi nào, sao lại tới chỗ này của ta rồi.” Đỉnh Hạo không chút ngạc nhiên với việc Cố Kiệm này có thể phát hiện là mình, không nói đến tu vi của Cố Kiệm vốn đã cao siêu, chỉ riêng bố trí đại sảnh của cửa hàng, đã âm thầm trang bị rất nhiều công cụ giám thị, huống chỉ tuy đồng tử kia không dẫn mình vào, nhưng nhất định đã thông báo cho hắn ta thông qua phương pháp khác.
chuang 762: Việc lạ gì cũng có 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
“Không có việc không lên điện Tam Bảo, lần này ta tới, chính là muốn buôn bán với ông.” Đỉnh Hạo cũng cười hi hi mở miệng nói.
Sau khi dứt lời, thân hình Đỉnh Hạo đã lóe vào trong nội thất.
Chỉ thấy một thân thịt mỡ của Cố Kiệm nằm trên ghế được chế tác vừa người, dáng vẻ vô cùng lười nhác, đôi mắt nhỏ híp lại giống như chưa tỉnh ngủ.
Mãi đến khi thấy bóng dáng Đinh Hạo, đôi mắt mới hơi lóe lên chút ánh sáng, thở nhẹ một tiếng, nói: “Hảo tiểu tử, ba năm bế quan quả nhiên không giống bình thường, vậy mà còn đột phá được.
Sau này có ai ở Tu chân giới có thể ngăn cản ngươi đây!” Đỉnh Hạo cười ha ha, mở miệng nói: “Cố lão quá khen, không nói chuyện linh tỉnh, lần này ta tới là vì muốn thu mua một số dược liệu ở chỗ ông.”
Nói xong lời này, Đinh Hạo báo cho Cố Kiệm nghe tất cả dược liệu mình cần.
Chờ Đinh Hạo nói xong toàn bộ, Cố Kiệm mở miệng nói với Đỉnh Hạo: “Ngươi muốn những dược liệu này để luyện đan hả, Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc tiến vào với ngươi kia, ta cũng từng gặp qua một lần, không ngờ hắn lại nguyện ý luyện đan giúp ngươi, tiểu tử ngươi quả nhiên có bản lĩnh.”
Dừng một chút, trong mắt Cố Kiệm lấp lánh tỉnh quang, nhìn Đỉnh Hạo không chớp mắt, sau đó mở miệng nói: “Nữ tử xinh đẹp như hoa kia là thần thánh phương nào, vì sao ta cảm thấy tu vi của nàng sâu không lường được như thế?”
Đỉnh Hạo gật đầu, thầm nghĩ cảm giác của ngươi cũng không tồi, cười thản nhiên nói: “Diễm Ma Mộ Dung Thiến! Hẳn là ngươi cũng từng nghe qua danh hào của nàng chứ.”
Thân hình mập mạp hơi chấn động, Cố Kiệm này hét: “Như sấm bên tai! Vậy mà lại là nàng!”
Nói xong lời này, này Cố Kiệm lại gật đầu nói: “Hẳn nên sớm đoán ra là nàng, ngoại trừ Diễm Ma nàng, có nữ tử nào có loại phong thái này!”
“Hử, chẳng lẽ Cố lão còn có hiểu biết với Diễm Ma này sao?” Đỉnh Hạo kinh ngạc hỏi, tuy Đinh Hạo biết danh hào của Diễm Ma, nhưng lại hoàn toàn không biết gì về Diễm Ma cả.
Lắc đầu, Cố Kiệm mở miệng nói: “Không tới mức hiểu biết, chỉ là bởi vì chức trách, biết một chút chuyện của Diễm Ma này mà thôi, Diễm Ma Mộ Dung Thiến này tuy cũng là người trong ma đạo, nhưng tác phong hành sự lại không giống người trong ma đạo nhất.
Tuy nói là tu mi công, nhưng nghe nói đến bây giờ Diễm Ma này vẫn là tấm thân xử nữ, thậm chí chưa từng nghe qua lời đồn nào về việc nàng có quan hệ không sạch sẽ với bất cứ ai, thật sự xem như một nữ tử khác biệt giữa ma đạo.
Hơn nữa, tuy Diễm Ma Mộ Dung Thiến này có tu vi cao thâm, nhưng khi tranh đấu với người khác, lại rất ít khi ra tay tàn nhẫn, hành sự còn có thể nói là quang minh lỗi lạc, cho nên dù là những tên trong đạo môn đó, muốn gây phiền toái cho Diễm Ma, cũng rất khó tìm được cớ thích hợp.
Ngươi không biết trong đám người đạo ma, có bao nhiêu tuyệt thế cao thủ, đều hâm mộ Diễm Ma Mộ Dung Thiến này, chỉ là tuy Mộ Dung Thiến có danh hào Diễm Ma, nhưng lại giữ bản thân trong sạch, chưa từng tiếp nhận tình cảm của bất cứ kẻ nào, đến nay vẫn chỉ có một mình.”
Vừa nghe thấy vậy, Đỉnh Hạo lập tức lau mắt mà nhìn với Diễm Ma Mộ Dung Thiến, không ngờ giữa ma đạo, còn có một nữ tử như vậy tồn tại.
Đỉnh Hạo cười ha ha mở miệng nói: “Tạm thời không nói tới những chuyện này, những dược liệu ta vừa nói, cửa hàng ông có không?”
Thân thể mập mạp đột nhiên giật mình, thân hình vốn đang nằm lười trên ghế dựa nhưng tỉnh thần lại phấn chấn, ánh mắt nhấp nháy nhìn Đỉnh Hạo, đôi mắt nhỏ của Cố Kiệm cười cực kỳ gian trá, mở miệng nói: “Quả thực có cất giữ, nhưng nếu ngươi muốn, lấy thứ gì để trao đổi? Quan hệ của chúng ta tốt thì tốt, nhưng mua bán vẫn phải làm!”
Đỉnh Hạo cười lớn ha ha, mở miệng nói: “Nhìn dáng vẻ của Cố lão kìa, chẳng lẽ còn muốn chiếm hời chỗ ta sao, ông nói một chút xem, Cố lão muốn cái gì?”
Biểu cảm của Cố Kiệm hơi xấu hổ, cười ngượng ngùng, mở miệng nói: “Dù ngươi dùng dược liệu này luyện chế đan dược gì, chỉ cần thật sự thành hình, cho ta một viên là đủ rồi, nếu lò đan dược kia không luyện thành, coi như ta xui xẻo, ngươi thấy được không?” Đỉnh Hạo gật đầu, mở miệng nói: “Một lời đã định.”
Thấy Đinh Hạo nói như vậy, Cố Kiệm cười càng thêm vui vẻ, thân hình mập mạp đứng lên từ trên ghế.
Xoay người đi tới mặt sau vách tường, vươn ngón tay mập mạp nhẹ nhàng ấn ấn vách tường, bỗng nhiên có mấy ngăn tủ ngầm nhô ra từ vách tường cứng nhắc.
Cố Kiệm cười ha hả, lấy ra mấy thứ đồ từ những ngăn ngầm kia, rồi lại gõ gõ vách tường, tất cả khôi phục lại nguyên trạng.
“Đây là dược liệu ngươi cần, cầm đi đi.
Nếu thật sự luyện chế đan dược thành công, nhớ phải giữ một viên cho ta.” Trước khi đưa những dược liệu này cho Đinh Hạo, Cố Kiệm còn không quên dặn dò.
Chuang 763: Khơi mào mọi chuyện 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Đỉnh Hạo cười ha ha, mở miệng nói: “Đã biết, Cố lão cứ yên tâm là được, nếu thực sự có thu hoạch, tuyệt đối sẽ giữ một viên cho ông.”
Nói xong lời này, Đinh Hạo không dừng chân, trực tiếp đi ra ngoài.
Sau khi về tới đại sảnh cửa hàng của Luyện Ngục Ma Tông, phát hiện trong toàn bộ cửa hàng của Luyện Ngục Ma Tông, ngoại trừ hai người Diễm Ma Mộ Dung Thiến và Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc, thì không còn ai khác.
Đỉnh Hạo kinh ngạc, đồng thời, cũng mở miệng hỏi: “Sao lại thế này? Người đi đâu hết rồi, không phải vừa rồi có rất nhiều người ở chỗ này sao?”
Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc cười kỳ quái, mở miệng nói: “Có tiểu tử không biết trời cao đất dày, cả gan mở miệng đùa giỡn Mộ Dung cô nương, thật là thế giới to lớn, việc lạ gì cũng có.
Ha ha, tiểu tử Nguyên Anh kỳ đã kiêu ngạo như thế, người của Hoa Gian Phái này đúng là thú vị.”
Vừa nói vậy, ngay cả Đinh Hạo cũng phì cười, cười ha ha, ngông cuồng nói: “Đúng là có hơi thú vị.”
Tuy nhiên trong lòng Đỉnh Hạo cũng âm thầm cảm thấy Hoa Gian Phái kia quả thực hơi kiêu ngạo, dù là trước đây hay là hiện tại, dường như đều là như thế.
Nhưng Hoa Gian Phái này quả thật cũng có chút thế lực, hơn nữa sau lưng còn có Thiên Sát Ma Cung ủng hộ, sau khi nhân mã của tam tông Đạo Môn rời khỏi Đảo Bồng Khâm, thật đúng là không có thế lực nào có thể dễ dàng thắng bọn họ, cũng khó trách bọn họ làm càn.
Tuy nhiên trong lòng Đỉnh Hạo lại âm thầm cười lạnh, Hoắc Đồng Tông kiêu ngạo hơn cả Hoa Gian Phái bọn họ, cũng đã bị diệt ở trong tay mình, mà Xích Thủy Tông kia, hiện tại cũng tự thân khó bảo toàn, Hoa Gian Phái bọn họ kiêu ngạo chút nữa mới tốt, chờ sau khi Ma Tông Vô Cực nhổ tận gốc thế lực của Xích Thủy Tông kia, thì sẽ đi gây phiền toái cho Hoa Gian Phái này.
Thấy Đinh Hạo cười ha ha, Diễm Ma Mộ Dung Thiến cũng không để bụng, khẽ cười một tiếng, mở miệng nói: “Tiểu huynh đệ làm xong chuyện chưa, nếu đã thỏa đáng rồi, chúng ta rời khỏi nơi đây nhanh một chút, đến Ma Tông Vô Cực các ngươi bắt đầu luyện đan đi.”
Đỉnh Hạo gật đầu, mở miệng nói: “Đã lấy được mấy dược liệu phụ trợ còn thiếu, đi thôi.”
Nói xong lời này, Đỉnh Hạo và hai người phi thân lên, bay về phía Thiên Trụ Sơn.
Chỉ là một hàng ba người Đỉnh Hạo vừa mới bay khỏi khu Bồng Khâm Nhai, còn chưa đi ra mấy trượng, đã bị một hàng sáu người ngăn cần.
Đúng là mấy người của Hoa Gian Phái kia, nhìn mấy người này thế tới rào rạt, dường như căn bản không biết người mình vừa mới trêu chọc chính là ai, nếu bọn họ biết người mình vừa đùa giỡn chính là Diễm Ma Mộ Dung Thiến, hiện tại chỉ sợ sẽ không dám tiến đến nơi đây.
Một lão già có khuôn mặt âm trầm trong đó, Đinh Hạo đã từng gặp mặt một lần trong Nguyên Ma Cung, nhìn dáng vẻ có lẽ là một trưởng lão của Hoa Gian Phái.
Nhìn thấy đám người Hoa Gian Phái này cản đường của ba người mình, đám người Đỉnh Hạo không lộ ra chút thần sắc sợ hãi nào, tất cả đều là thần sắc như thường.
Mà Đinh Hạo còn lui về phía sau vài bước, rất có hứng thú nhìn kia Diễm Ma Mộ Dung Thiến, hận không thể thấy Mộ Dung Thiến đại phát thần uy, giết sạch sáu người của Hoa Gian Phái này mới được, nếu thật sự như thế, sau này Ma Tông Vô Cực cũng đỡ tốn chút sức.
Chỉ là tuy Đinh Hạo lui về phía sau vài bước, nhưng lão già âm trầm đã từng gặp Đinh Hạo ở Nguyên Ma Cung kia vẫn liếc mắt một cái đã nhận ra Đinh Hạo.
Thần sắc thay đổi, lão già này nghi thần nghi quỷ nhìn xung quanh khắp nơi một chút, dường như muốn xác nhận bốn phía có cao thủ của Ma Tông Vô Cực hay không.
Đối với động tác của người này, Đỉnh Hạo cảm thấy có chút buồn cười, lắc lắc đầu, rồi khinh thường mở miệng nói: “Không cần nhìn, Ma Tông Vô Cực chúng ta chỉ có mình ta, có thủ đoạn gì cứ việc dùng là được.”
Vừa nghe thấy vậy, lão già này rõ ràng thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhưng lại lập tức ý thức được biểu cảm không đúng, trầm giọng cười rồi mới mở miệng nói: “Tiểu tử ngươi ở chỗ này làm cái gì?”
Đỉnh Hạo cười lạnh hì hì một tiếng, mở miệng nói: “Ta muốn đến nơi nào, ngươi quản được sao? Khi nào mà Đảo Bồng Khâm này, thành địa bàn của Hoa Gian Phái các ngươi rồi?”
Lão già này còn chưa mở miệng, một lão già có chút sắc mặt bên cạnh đã tiếp lời: “Thì ra ngươi chính là Đỉnh Hạo của Ma Tông Vô Cực, lời đồn quả nhiên không phải giả, thật sự đủ kiêu ngạo, chỉ là hiện tại đám người Huyết Ma Liệt Sơn cũng không ở bên cạnh ngươi, ngươi có tư cách gì để kiêu ngạo?”
Đỉnh Hạo không nhịn được mà bật cười, nhún vai, mở miệng cười nói: “Các ngươi đến chặn đường chúng ta, không phải vì chuyện của Đinh Hạo ta chứ?”
@ @ @ Ê ñ Œ3 ñ Ñ @ @ @








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)
![[Dịch] Đại Lão Huyền Học Xuống Núi Khuấy Động Cả Thế Giới [Dịch] Đại Lão Huyền Học Xuống Núi Khuấy Động Cả Thế Giới](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Dai-Lao-Huyen-Hoc-Xuong-Nui-Khuay-Dong-Ca-The-Gioi-Audio-Truyen.jpg)






