1. Home
  2. Truyện Ma Tu
  3. [Dịch] Vô Cực Ma Đạo
  4. Tập 7 : Băng Phách Hàn Tỉnh 1 (c61-c70)

[Dịch] Vô Cực Ma Đạo

Tập 7 : Băng Phách Hàn Tỉnh 1 (c61-c70)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 63: Băng Phách Hàn Tỉnh 1

Một lát sau, Đinh Hạo đã phát hiện Âm Phong, chỉ thấy y đang lén lén lút lút, tựa hồ lo lắng phía sau có người theo dõi.

Đỉnh Hạo thấy hắn hành sự như thế thì càng tò mò, giữ khoảng cách theo dõi Âm Phong, xem rốt cuộc hắn đang làm gì.

Ước chừng thời gian uống cạn chén trà, Âm Phong rốt cục đã ngừng lại tại một sơn động bình thường không có gì kỳ lạ, chỉ là mặt đất nơi cửa động sạch sẽ dị thường, tựa như là thường xuyên có người ra vào tại đây.

Âm Phong tới trước cửa động rồi vẫn không lập tức đi vào, chỉ dò xét bốn phía xung quanh, tựa hồ đã xác định không ai theo dõi mới đưa tay đặt lên một hòn đá nhô lên nơi cửa sơn động và nhẹ nhàng gõ vài cái, nửa giờ sau từ trong động có một người đi ra, xem tu vi tựa hồ tương đương với Âm Phong, người này khuôn mặt khô gầy, mặc hắc sắc trường bào, vẻ mặt cứng đơ, tựa hồ không hề có tình cảm.

– Âm Phong, sao giờ ngươi mới đến, Tụ Bảo tông có thể có biến cố, lần này chúng ta làm việc tuyệt đối không thể có sai sót, nếu không chắc chắn sẽ lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục!

Người này khẽ nói, ngữ khí có chút phẫn nộ, nhưng mặt vẫn hờ hững, không chút biểu tình.

– Ta sở dĩ đến trễ là có sự việc phải lo, ngươi xem đây là cái gì? Âm Phong hắc hắc cười nói.

– Tỏa Anh Hoàn? Thật sự là Tỏa Anh Hoàn! Sao ngươi có được vật này, tốt lắm, lần đoạt bảo này bọn ta nhất định thành công! Bên ngoài không phải chỗ nói chuyện, vào trong đi!

Người này nói hết câu dẫn đầu hướng trong động đi tới.

Xem ra lần Tụ Bảo tông đại hội này đúng là ầm ï a, ngoại trừ lưỡng tông ma đạo, trong bóng tối còn rất nhiều thế lực ẩn nấp chưa xuất hiện.

Thấy hai người đi vào Đinh Hạo bắt đầu suy nghĩ xem có nên đi theo vào hay không, xem hai người tu vi xấp xỉ, đều là cao thủ Phân Thần kì, nhưng trong đó có tồn tại cao thủ cường đại hơn hay không thì lại không thể biết.

Hơn nữa một khi vào động mà bị người phát hiện thì ngay cả chạy trốn cũng rất khó khăn, đã biết mục đích người này, theo vào cũng không có bao nhiêu ý nghĩa, nghĩ đến đây Đinh Hạo liền quay trở lại.

Nửa giờ sau Đỉnh Hạo đã trở về biệt viện của Luyện Ngục ma tông, vừa đến cửa phòng đã thấy Phùng Tỉnh Nhiên đang ngạo nghễ đứng trước cửa, thấy Đinh Hạo tiến đến liền tức giận nói:

– Ngươi lại đi đến nơi quỷ quái nào vậy, không phải đã nói qua ta không cho phép thì không được rời đi sao? Nghe khẩu khí của nàng, phẳng phất giống như một thê tử cất lời oán trách khi khổ sở chờ đợi mà trượng phu không về, Đinh Hạo sau khi được Niếp Thiên nhắc nhở về chuyện tình cảm cũng không phản bác lại nàng, chỉ nói là mình thèm ăn, ra ngoài săn chút dã vị mà thôi.

Thấy Đinh Hạo không hề tranh cãi, Phùng Tinh Nhiên vẻ mặt có chút tức cười, sửng sốt một lát nói:

– Nếu ngươi muốn đi ra ngoài cũng nên thông tri ta cho ta biết, vạn nhất ngươi gặp chuyện không may ta mới tới giúp được al Thấy nàng quan tâm mình như vậy, Đinh Hạo trong lòng không yên, nói :

– Đinh Hạo cám ơn hảo ý của tiểu thư, từ nay về sau Đinh Hạo hành sự sẽ cẩn thận hơn!

Nói đoạn đi qua Phùng Tỉnh Nhiên tiến vào phòng mình.

Phùng Tinh Nhiên thấy Đinh Hạo cứ như vậy vào phòng, dậm dậm chân bước theo hắn.

– Ngày mai là đại hội đấu giá của Tụ Bảo tông, chúng là mục đích mà lần này chúng ta tới hành sự, bất quá Tụ Bảo tông đấu giá đại hội chia ra cử hành trong ba ngày, tiên giới kiếm quyết khẳng định ngày cuối cùng mới xuất hiện, nhưng mỗi lần Tụ Bảo tông đều đưa ra một vài kỳ bảo, nếu ngươi nhìn trúng vật gì có thể nói cho ta, chỉ cần giá không quá cao ta sẽ mua giúp ngươi, coi như trả ơn ngươi giúp ta lần này, ngay thấy thế nào?

Cả Phùng Tinh Nhiên bây giờ cũng không biết khẩu khí của mình ngày càng mềm yếu, phẳng phất như Đinh Hạo mới là người trên vậy!

– Ö, đã như vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh, à, Đinh Hạo trên người cũng có một vật muốn bán đấu giá, chẳng biết tiểu thư có cách để giúp Đỉnh Hạo tham gia lần bán đấu giá này không? Đỉnh Hạo xem qua số lượng tỉnh thạch trên người mình, sau đó quyết định xuất ra một loại tài liệu trân quí làm vật đấu giá, trên người hắn cực phẩm tỉnh thạch có một chút, nhưng thượng phẩm cùng trung phẩm tỉnh thạch không có được mấy khối, mà mấy cái này lại là cần thiết nhất với Vô Cực ma tông, suy nghĩ một chút rồi dự tính nhân cơ hội này đổi lấy một ít trở về, tránh khỏi việc sau này khi quay lại tông môn không lấy ra được vật gì, bị tông chủ trách tội.

“Ngươi muốn tham gia đấu giá vật gì, bây giờ tạm thời tham gia theo luật là không được, nhưng ngươi phải đấu giá vật thật sự phi thường, do Luyện Ngục ma tông ra mặt cũng không phải không thể!” Phùng Tỉnh Nhiên kỳ quái nhìn Đinh Hạo nói.


Chương 64: Băng Phách Hàn Tỉnh 2

Chuang 65: Đạo môn tiên tử 1

Chuang 66: Đạo môn tiên tử 2

Chuang 67: Đấu giá bảo vật 1

– Chính là vật này!

Nói đoạn Đinh Hạo liền lấy từ túi trữ vật ra một vật giống như đá mà không phải đá, phát ra hào quang màu trắng nhu hòa, cầm trong tay có một cỗ hàn khí nhàn nhạt phát ra, kỳ lạ nhất chính là trung tâm vật ấy tựa hồ có một giọt nước phẳng phất tựa như vật sống chầm chậm chuyển động, sau mỗi lần chuyển động hình dạng đều không ngừng biến hóa.

Phùng Tỉnh Nhiên nhìn một lát cũng chỉ thấy vật ấy xinh đẹp hoa lệ, không biết có tác dụng gì, không khỏi nghỉ hoặc nhìn Đỉnh Hạo, hai mắt long lanh tựa như đang dò hỏi.

– Băng Phách Hàn Tinh! Đúng là Băng Phách Hàn Tỉnh rồi, tiểu ca sao lại có vật ấy trong tay, tiểu ca định đưa ra đấu giá thực sao? Không biết tiểu ca định bán thế nào, để Niếp Thiên mua trước được không?

Lúc này tiếng kêu kinh ngạc của Niếp Thiên đột nhiên truyền đến, thanh âm vừa dứt thì người đã tiến vào phòng.

– Yêu quái thúc thúc, sao người lại tới đây, Băng Phách Hàn Tỉnh là vật gì? Thật sự trân quí thế ư?

Phùng Tinh Nhiên thấy Niếp Thiên kinh hô thì không khỏi thắc mắc. – Ta vừa mới tới phòng tìm ngươi nhưng không gặp, đoán là ngươi ở đây, cho nên nhân tiện tìm đến đây, vừa vặn thấy Đinh Hạo tiểu ca muốn đấu giá vật ấy!

Niếp Thiên giải thích với Phùng Tỉnh Nhiên.

Vừa nghe Niếp Thiên nói thế, Phùng Tỉnh Nhiên bên tai đã mọc lên một đóa hồng.

Thấy vẻ mặt này của Phùng Tinh Nhiên, Niếp Thiên không khỏi nhìn sang Đinh Hạo cười đầy ý vị, ý tứ như muốn nói: “Tiểu tử, ta không nói sai chứ?”

Đỉnh Hạo làm bộ không phát hiện, coi như không có việc gì nói:

– Tiền bối đã biết vật ấy, chẳng biết định xuất giá bao nhiêu, nếu giá cả công bằng, Đỉnh Hạo nguyện ý dâng lên!

Lúc này Phùng Tỉnh Nhiên vẫn không chịu buông tha, lắc lắc tay Niếp Thiên truy vấn xem Băng Phách Hàn Tỉnh rốt cuộc là vật gì. – Băng Phách Hàn Tỉnh chính là bản nguyên của nước, vật ấy bề ngoài giống như hàn băng, kì thực cái lạnh nhất chính là tồn tại tựa như giọt nước bên trong, vật ấy cực kì khó hình thành, chỉ có tại nam đại lục nơi lạnh vô cùng mới có thể xuất hiện, mà vạn năm mới có thể tạo thành một giọt mà thôi.

Tại nam đại lục có một tông phái tu chân tên là Huyền Băng tông tu chân tại nơi cực hàn ấy, mà Băng Phách Hàn Tỉnh chính là vật trấn tông chỉ bảo của tông này, vật ấy có thể hấp thu năng lượng thủy nguyên tố, có thể giúp người có thuộc tính thủy tăng lực công kích gấp năm lần, có thể giúp người nắm giữ ngăn cẩn tất cả những sự công kích tỉnh thần, cho người giữ tùy tâm sở dục phát ra tỉnh thần công kích, hơn nữa có thể làm cho ít nhất mười dặm xung quanh đóng băng trong nháy mắt, nếu tu luyện thuộc tính hàn mà có được vật này thực lực của tu chân giả đó lập tức tăng gấp đôi, hơn nữa có thể khiến tăng nhanh tốc độ tu luyện công pháp, con nói xem vật này trân quí tới mức nào?

Niếp Thiên giải thích cho Phùng Tỉnh Nhiên.

Phùng Tinh Nhiên vừa nghe nói thế cũng phát một tiếng thét kinh hãi, ánh mắt nhìn về phía Đỉnh Hạo càng trở nên kì lạ, khiến hắn càng thêm mất tự nhiên, một lát sau thở dài nói:

– Đáng tiếc ta tu luyện Luyện ngục tông công pháp, thuộc tính là hỏa, nếu không nhất định phải liều mạng để có được vật ấy! Yêu quái thúc thúc người cũng không phải tu luyện công pháp hàn hệ, sao phải mua vật ấy làm chỉ?

Bật cười một cái, Niếp Thiên nói:

– Tuy ta không tu luyện công pháp hệ hàn nhưng ta có một trận pháp tên là Cửu Thiên Huyền Băng trận, nếu có vật này làm trận nhãn, lập tức khiến cho uy lực của trận pháp đề cao gấp mười, bây giờ Cửu Thiên Huyền Băng trận của ta đang thiếu mất một vật cực hàn làm trận nhãn cho nên mới không thể phát huy hết uy lực, nếu có vật ấy, sợ rằng uy lực của trận sẽ lớn tới mức ngay cả người sáng tạo ra trận pháp này cũng không tưởng tượng nổi, ngươi nói xem thúc thúc có nên mua vật này hay không?

“Xem ra trên người ngươi quả nhiên có chứa nhiều chỗ thần bí.

Băng phách tỉnh hàn quá mức trân quý, sợ là Niếp Thiên ta cũng không có gì để trao đổi.

Nếu như tiểu ca muốn là tỉnh thạch thì càng tuyệt đối không thể, Nhiếp Phong tuyệt sẽ không để ngươi chiếm tiện nghi đâu!” Niếp Thiên nhìn Đinh Hạo nói.

“Ồ, tiền bối quả thật là người quang minh lỗi lạc.

Nếu đã vậy thì Đỉnh Hạo sẽ trao đổi với tiền bối mà không ăn quá dày nữa.

Như vậy đi, tiền bối xuất ra một trăm khối cực phẩm tỉnh thạch, ngàn khối thượng phẩm tỉnh thạch, mặ khác đáp ứng giúp Đỉnh Hạo làm ba việc là được.

Đương nhiên tiểu tử sẽ không bắt tiền bối phải làm trái với nguyên tắc của mình!” Đinh Hạo dò xét Niếp Thiên một lát rồi nói.

“Tốt, coi như là Niếp Thiên đã chiếm tiện nghỉ của của tiểu ca rồi.

Sau này sẽ báo đáp, chẳng biết tiểu ca định nhờ Niếp Thiên làm giúp chuyện gì?” Vừa nghe Đỉnh Hạo nói như vậy, Niếp Thiên liền nhanh trả lời.

Chuang 65: Đạo môn tiên tử 1

“Ha ha, tạm thời tiểu tử cũng chưa nghĩ ra, đợi sau này lúc nào cần thì nhờ cũng không muộn mài!” Nói xong thì cũng đã sắp tới Băng phách hàn tỉnh rồi, Niếp Thiên liền đem tỉnh thạch cho Đỉnh Hạo.

Tỉnh thạch mặc dù có thể trợ giúp người tu chân tu luyện, nhưng trong Tu Chân giới cũng không phải là vật trân quý.

Nhưng đây là vật cần thiết cho người tu chân, rất nhiều môn phái đều có tỉnh quáng(mỏ) của mình.

Bởi vậy căn bản là đại môn phái không thiếu tỉnh thạch, đương nhiên cực phẩm tỉnh thạch vẫn rất trân quý rồi.

Vô Cực ma tông vốn cũng có một khu tỉnh quáng nhỉ, miễn cưỡng có thể duy trì cho đệ tử của bản tông tu luyện.

Nhưng do thế lực yếu, cuối cùng bị Hồn tông cường hàn chiếm mất.

Việc tu luyện không có bảo thạch hỗ trợ, về sau Vô Cực ma tông càng ngày càng lụi bại.

Một lát sau Niếp Thiên ngạc nhiên nói: “Chẳng nhẽ tiểu ca ngươi không sợ ta trực tiếp ra tay cướp đoạt hay sao? Mặc dù ta đã đáp ứng với ngươi, nhưng nếu ta nuốt lời thì ngươi cũng chẳng có biện pháp nào phải không?

Thấy Niếp Thiên nghi hoặc, Đinh Hạo giải thích: “Mặc dù tiền bối thanh danh bất chính, nhưng Đinh Hạo biết tiền bối cũng không có hành vi tiểu nhân như thế!” Đỉnh Hạo dừng một chút rồi ngạo nghễ nói:” Tiểu tử không phải là đối thủ của tiền bối, nhưng nếu nói tiểu tử toàn lực đào thoát thì không phải là hoàn toàn không có cơ hội, không biết tiền bối có tin không?”

“Ha ha, nếu nói từ miệng kẻ khác ta đương nhiên không tin, nhưng đã là lời của ngươi thì Niếp Thiên ta có thể tin được, khó có được tiểu tử tin tưởng Niếp Thiên như thế, Niếp Thiên cũng kết giao bằng hữu với ngươi, từ nay về sau bất kể ngươi cùng Tỉnh Nhiên phát sinh chuyện gì, Nhiếp Phong tuyệt không thiên vị bên nào!”

Nghe hắn vừa nói thế, Phùng Tỉnh Nhiên hung hăng trừng mắt lườm Đỉnh Hạo.

Đỉnh Hạo tựa như không nhìn thấy, nói với Niếp Thiên: “Đã như vậy, Đinh Hạo cảm tạ hảo ý của tiền bối, chẳng biết tiền bối tìm Phùng tiểu thư có chuyện gì?”

Sau khi thấy Đinh Hạo đem tỉnh thạch thu hồi, Niếp Thiên nói: ”Đỉnh Hạo tiểu ca ơn ngày hôm nay Niếp Thiên sẽ ghi nhớ, ta đến chính là tìm Tỉnh Nhiên kể lại chút việc của Tụ Bảo tông hội, tiểu ca không phải người của Luyện Ngục ma tông, Niếp Thiên không tiện nói ra, mong tiểu ca thông cảm, xin cáo từ!” Nói rồi nghiêm mặt nhìn Phùng Tinh Nhiên ra vẻ đạp bước rời đi, Phùng Tinh Nhiên lưu luyến liếc mắt nhìn Đinh Hạo rồi lập tức đi theo.

Thoạt nhìn đem băng phách hàn tỉnh cùng Niếp Thiên trao đổi tựa hồ Đinh Hạo lỗ nặng nhưng trong lòng Đỉnh Hạo đã tính toán, Đỉnh Hạo không phải nhìn đến vụ trao đổi này mà là tỉnh thạch, chủ yếu nhất chính là Niếp Thiên đã đáp ứng ba điều kiện

Mặc dù trước mắt Đỉnh Hạo cũng không có chuyện gì cần phải khẩn cầu Niếp Thiên, nhưng bằng vào tu vi của Niếp Thiên cùng quan hệ với Phùng Ngạo Thiên, sớm muộn gì cũng có ngày trợ giúp lại mình, băng phách hàn tỉnh mặc dù trân quý, nhưng Đỉnh Hạo trước mắt tác dụng không lớn, đã như vậy, phát huy tối đa công dụng của nó tại thời điểm thích hợp ngược lại tốt hơn nhiều.

Lúc này Đinh Hạo đã sớm bỏ thói quen đi ngủ, tu luyện đã thế chỗ cho giấc ngủ, một tối đả toạ chỉ trong nháy mắt, vô cực ma công mặc dù tăng tiến nhanh thần tốc, nhưng Đinh Hạo vẫn nắm chặt mỗi khắc thời gian để nâng cao thực lực của chính mình.

Hiện tại Đỉnh Hạo mặc dù chỉ là dung hợp kỳ, nhưng gặp trung kỳ giả cũng có lực để liều mạng chống lại

Nếu chỉ nói việc chạy trốn, với thực lực hiện tại tốc độ của ngự động nghịch thiên ma kiếm tin tưởng rằng cho dù là phân thần hậu kỳ giả cũng đuổi không kịp, nếu như đối thủ sơ sẩy thì ngay trước mặt hợp thể sơ kỳ giả cũng có thể phi độn mà chạy.

Đây cũng là nguyên nhân không sợ Niếp Thiên ra tay cướp đoạt, đánh không lại, lẽ nào không chạy được!

Trời vừa sáng, Ngô trưởng lão đã chầu trực ngoài cửa, có thể người này cũng thấy Phùng Tỉnh Nhiên đối đãi với Đỉnh Hạo không giống bình thường, hơn nữa Đinh Hạo làm việc không nhún nhường cũng không cao ngạo, mặc dù thực lực hơi kém một chút, nhưng cả người thần bí dị thường, không thể coi thường như trước được, ngay đến thái độ đối đãi cũng tốt hơn rất nhiều, không hề như lúc trước, gặp mặt không thèm nhớ, giống như lúc nào cũng có thể đánh chết Đỉnh Hạo.

Lúc đến phòng Phùng Tỉnh Nhiên mới phát hiện mấy người Vô Cực Ma Tông đều đã đến, Niếp Thiên vẫn nhàn nhã uống trà ở đấy, khóe miệng mỉm cười, xem ra đối với việc hôm qua cùng Đỉnh Hạo tiến hành giao dịch vô cùng vừa lòng.

Ngay cả nhìn Đỉnh Hạo cũng thấy thuận mắt hơn rất nhiều, gặp Đỉnh Hạo liền tiến đến hướng hắn cười thiện ý, xem như là chào hỏi, ba vị trưởng lão mặc dù đối với Đỉnh Hạo không còn phản cảm giống như trước, nhưng vẫn chưa cấp cho Đinh Hạo cái nhìn thiện cảm, lạnh lùng gật gật đầu cùng Đinh Hạo chào hỏi.

Chuang 66: Đạo môn tiên tử 2

Dù vậy cũng đã làm cho Đỉnh Hạo được yêu mà sợ.

Còn Phùng Tỉnh Nhiên thấy Đỉnh Hạo tiến lại, song nhãn vốn bình lặng như đầm nước không có sóng lập tức hiện ra biến hóa kinh người, giống như viên đá nhỏ rơi xuống nước, nổi lên từng cơn sóng.

Mặc dù bảo vật chân chính đều là xuất hiện vào ngày cuối cùng, nhưng hai ngày trước cũng thưa thớt xuất hiện vài vật không tầm thường.

Nguyên lai trước hai ngày đều là trưng bày những vật có giá, chính là có thể dùng tỉnh thạch để đánh giá, bởi vậy mục đích của tuyệt đại đa số người đến đây ngược lại chính là vật đấu giá trong hai ngày này

Ngày cuối cùng vật trưng bày càng thêm thưa thớt, tuy nhiên không phải bất luận ke nào cũng đều có thể tham gia.

Ngoại trừ một số ít môn phái tài đại khí thô ra, căn bản là không ai có đủ thực lực nhận mua, cho dù cũng có đủ tài vật để giao dịch, nhưng có thể bảo toàn rời khỏi địa bàn Tụ bảo tông hay không cũng là vấn đề không thể không cân nhắc.

Khi đến đại sảnh Tụ Bảo tông mới phát hiện nơi này xa hoa bất phàm, cả đại sảnh đều dùng lâm diệu thạch xếp lại mà thành, trong sảnh đặt mấy trăm cái bàn lớn nhỏ khác nhau.

Mỗi bàn đều có một thẻ bài nhỏ được ghi số hiệu, phía trước đại khái chính là chỗ đấu giá, trên chiếc bàn vuông đặt một tiểu chùy bằng ngọc, nhìn hình dạng trang trí tỉnh xảo khéo léo.

Tuy nhiên Đỉnh Hạo lại cảm giác được giao động của pháp lực ở phía trên nó, Đinh Hạo biết ngay ngọc chùy này rất có thể cũng là một bảo vật.

Lúc này đấu giá vẫn chưa bắt đầu, trên đài cũng không có nhân viên Tụ Bảo tông chủ trì.

Đám người Đinh Hạo nhằm phía trước mà đi tới, một lát sau xuất hiện một người ra nghênh đón, mời Vô cực Ma tông tới một cái bàn lớn đã chuẩn bị tốt từ trước, trên bàn có bày ra chút ít hoa quả.

Xem ra tông môn có thực lực thì sẽ hưởng thụ với đãi ngộ khác với những tu chân giả bình thường.

Hiện tại Đinh Hạo chỉ cách cái bàn một chút, hơn nữa chỗ ngồi của mấy người bên ngoài cũng có điểm khác.

Đinh Hạo đang nhìn xung quanh thì đột nhiên bên cạnh truyền đến một cỗ khí thế cường đại.

Đinh Hạo quay đầu lại nhìn, phát hiện bên cạnh có mấy người đi tới, trên người đạo bào một màu vàng, phía trước ngực là một đồ hình nhật nguyệt giao tranh.

Đỉnh Hạo vừa nhìn thấy đã biết đích thị mấy người La Phù tông môn.

Theo lời thế nhân thì La Phù tông môn chẳng qua cũng có chút tự cao, Đinh Hạo nhìn kĩ thấy những lời đồn đại này quả không sai.

Trong mấy vị trung niên thì vị mang đạo bào trắng khiến Đinh Hạo cảm thấy khí thế bất phàm, xem khí phách thì quả là kinh người, nhưng người này sau khi thấy Niếp Thiên thì khí thế bành trướng, hai mắt nhìn Niếp Thiên như muốn phát hỏa.

Đỉnh Hạo khẳng định người này và Niếp Thiên đích thực có quen biết.

Niếp Thiên thấy khí thế đó chỉ mỉm cười, không để ý đến hắn nữa.

Người này gặp Niếp Thiên cũng không động tĩnh, chỉ hừ nhẹ một tiếng, tiếp tục đi về phía trước.

Sau đó một thanh niên bộ dạng thô tráng, xem ra khí lực so với Đỉnh Hào chỉ là kém hơn một chút, phẳng phất chính mình mới là Thiên Vương lão tử, mặc dù khí thế vừa bắt đầu còn kém vị trung niên vừa rồi rất nhiều, nhưng sắc mặt tựa như chỉ hơn mà không kém.

Đỉnh Hạo vừa thấy người này vẻ mặt lộ nét không vui, xem tính cách tự đại đã biết người này có nhược điểm, ánh mắt liền hiện một ve khinh thị.

Mấy người vừa đi qua, Phùng Tinh Nhiên nói cho Đinh Hạo hay, người trung niên áo vàng viền trắng chính là sư đệ của Phù tông tông chủ Chu Kiếm Bình, gọi là Hạ Tri Chương, thực lực siêu quần, vừa mới đột phá đến hợp thể sơ kỳ, đã từng thất thủ trong tay Niếp Thiên.

Hơn mười năm trước, khi người này là đại biểu Phù tông đi diệt trừ ma đạo nhị lưu tông phái Tâm Ma tông, gặp Niếp Thiên đang làm khách tại Tâm Ma tông, lúc này đã nhúng tay vào can thiệp.

Người này cùng Niếp Thiên chiến đấu một trận chẳng những không chiếm được phần hơn mà còn bị thương nhẹ, cuối cùng phải rút lui.

Từ đó về sau luôn hận thấu xương với Niếp Thiên.

Mà người tuổi trẻ phía sau tục truyền là con riêng của Phù tông tông chủ Chu Kiếm Binh.

Sự thật có đúng hay không cũng không thể biết được nhưng Chu Kiếm Bình đối đãi người này lại cực kỳ yêu quý, cũng là kẻ tu đạo thiên phú tuyệt giai mặc dù tác phong xử sự có chút khiếm khuyết, chẳng những đạo môn cao, mà ngay cả thực lực đích xác bất phàm, cùng với Bạch Phù Dung của Thanh Vân Môn và Ninh Độ Hư của Xích Thành tông tề danh đạo môn tam tú

Không lâu sau, người của Thiên Sát Ma Cung, Kiếm Ma Cung lục tục tới, ngay sau đó người của Đạo môn Xích Thành Tông cũng đã đến, chỉ là cách chỗ ngồi của Đinh Hạo khá xa nên không nhìn rõ lắm.

@ @ @ Ê Œ @ @ @

Chuang 67: Đấu giá bảo vật 1

Lúc này cũng đã đến giờ, lẽ ra đấu giá nên lập tức bắt đầu.

Nhưng một lão già cao gầy của Tụ Bảo tông lại nói người của Thanh Vân tông chưa tới, phiền mọi người chờ đợi một lát.

Người của đạo môn chỉ thấy là đương nhiên nhưng Ma tông hiển nhiên không chấp nhận, không ngừng la hét để làm cho nhanh chóng cử hành đấu giá.

Mà người của ma đạo tam tông sắc mặt càng ngày càng kém.

Thỉnh thoảng bực bội thấp giọng nói thầm với lão giả cao gầy, chẳng biết nói chuyện gì nhưng xem mặt lão giả cao gầy kia khóc lóc thảm thiết đã biết quyết không phải là lời tốt đẹp gì.

Đúng lúc người ở ma tông hết sức chịu đựng thì ngoài cửa đã truyền đến một thanh âm già nua: “Lão hủ đến chậm, mong mọi người lượng thứ”.

Cùng với âm thanh hạ xuống, ở ngoài cửa chạy tới mấy người.

Dẫn đầu là một người tiên phong đạo cốt, sợi râu tung bay, người này nhìn qua chỗ bàn ăn của ma môn âm thanh la hét lập tức nhỏ đi rất nhiều, đợi người này đến tới trước bàn, tiếng âm thanh la hét đã không còn nghe thấy nữa.

Người này đối với bản thân ra đến chỗ nảy sinh hiệu quả làm hết sức hài lòng, không khỏi cười “ha ha” liên tục, chỉ nhìn bộ dạng liền làm lại không một chút hảo ý cảm tình, đều thiếu tôn trọng.

Đỉnh Hạo trong lòng thầm kêu một tiếng giả dối.

Khi Đinh Hạo quay đầu vừa định không nhìn lên, thì xuất hiện một nữ tử chỉ lộ ra hai mắt.

Đinh Hạo rùng mình một cái, thầm khen nữ tử này thật tuyệt.

Mỹ mạo của nữ tử này không hề kém Phùng Tỉnh Nhiên và Thạch Ngọc Sương một chút nào, thậm chí còn hơi hơn hai nữ tử này nửa phần.

Khí chất siêu phàm thoát tục, nhìn vào chỉ có cảm gái lâng lâng.

Đinh Hạo lập tức biết đnữ tử này được xưng là đệ nhất mỹ nữ đạo môn Bạch phù dung rồi, quả nhiên là như xuất thủy phù dung không nhiễm bụi trần, Đinh Hạo không nhịn được nhìn chằm chằm vào nữ tử này.

Bạch Phù Dung dường như cảm giác được ánh mắt Đỉnh Hạo.

Đôi mắt hướng vào Đinh Hạo quét tới.

Theo đó là một cỗ chân khí ap tới.

Đỉnh Hạo chỉ cảm thấy cả người một đau đớn.

Một là bị áp lực của hai mắt người nữ tử kia bức đến đau nhức, chỉ là cơn đau nhức này chỉ lóe lên rồi biến mất.

Mà một chỗ đau nhức nữa thì phát ra từ đùi, thực sự là buốt tới tận tim, hơn nữa sự thống khổ không ngừng tăng lên.

Cúi đầu nhìn xuống, hóa ra là Phùng Tinh Nhiên đang dùng sức véo đùi mình, đến nỗi đỏ cả tay.

Có lẽ còn vận cả chân khí nữa, giờ Đỉnh Hạo đã biết nữ nhân tức giận là như thế nào rồi!

Thân thể Đỉnh Hạo mạnh mẽ vô cùng, vốn Phùng Tỉnh Nhiên cũng không vận khí nhưng ngắt véo cả nửa ngày vẫn không thấy Đỉnh Hạo phản ứng gì cả mà vẫn cứ giương hai mắt ngắm Bạch Phù Dung, tâm thần nàng không khỏi càng giận dữ nên bắt đầu vận chân khí lên ngắt véo thật mạnh.

Tuy thân thể vô cùng cứng cỏi, Đỉnh Hạo cũng không chịu đựng nỗi sự dày vò đến thế của nàng nếu hắn không có định lực siêu quần, e rằng hắn đã sớm thét ra tiếng.

Đỉnh Hạo ngẩng đầu liếc nhìn Phùng Tinh Nhiên, phát hiện đầu của nàng quay về phía trước như là vô sự, chỉ có điều khóe miệng mỉm cười làm lộ bản ý của nàng.

Thấy vẻ mặt của nàng như thế, vốn Đỉnh Hạo định không để ý đến nàng nhưng cảm giác đau đớn trên đùi càng lúc càng tăng, rút cuộc Đỉnh Hạo không thể trông chờ nàng sẽ tự ý bỏ tay buông tha cho hai chân của hắn.

Hai tay hắn từ từ ép xuống, hắn hy vọng Phùng Tỉnh Nhiên có thể cảm nhận được dụng ý của hắn mà buông hai tay ra.

Ngay khi hai tay Đinh Hạo sắp nắm được cổ tay của Phùng Tỉnh Nhiên, ngẩng đầu liếc nhìn, thấy mặt của nàng vẫn không có biểu lộ gì, căn bản như là nàng không rõ dụng ý của Đinh Hạo, chỉ có điều lực đạo trên hai tay nàng lại gia tăng rất nhiều.

Đỉnh Hạo rốt cuộc nổi giận, nữ tử này thật là không biết tốt xấu, không hề chần chờ, hai tay xuất ra như thiểm điện chộp mạnh lên cổ tay Phùng Tỉnh Nhi.

Đột nhiên một cỗ cảm giác hỗn tạp đau đớn và tiêu hồn dũng mãnh tiến vào trong đầu, thật ra thì đau đớn mà cũng vui sướng, Đỉnh Hạo cảm giác hai tay mềm mại của Phùng Tỉnh Nhiên đồng thời thả lỏng, phát giác lực đạo trên tay Phùng Tỉnh Nhiên nhẹ đi rất nhiều, mà tay của nữ tử này lại khẽ run run nhẹ nhàng úp tại tiểu phúc.

Theo cơn run rẩy mà tới là lực đạo ngày càng yếu, cũng tại khi Đỉnh Hạo muốn gỡ tay nàng ra, đột nhiên hai tay nữ nhân này lực đạo lại tăng mạnh, gắt gao nắm lấy hai chân Đinh Hạo, không chịu buông ra, Đỉnh Hạo tu vi yếu hơn, cho dù sử dụng toàn lực cũng chẳng thể mảy may di động, không khỏi nghỉ hoặc nhìn nữ tử này, chỉ thấy Phùng Tỉnh Nhiên khuôn mặt đỏ bừng, toàn thân đều đang run nhè nhẹ, ánh mắt mê ly, tuy hai mắt hướng về phía trước, nhưng Đỉnh Hạo biết chú ý của nữ tử này đều đặt hết lên trên đùi mình.


Chương 68: Đấu giá bảo vật 2

Nhìn vẻ mặt nàng tựa hồ ngây ngốc, Đinh Hạo càng dùng lực giằng ra, hắn càng than thở đã gặp một người (vợ) không hiền thục, không biết như thế nào thì nữ tử này mới chịu buông tay.

Cũng tại lúc Đỉnh Hạo đang thầm than thở không tốt, đột nhiên cặp đùi thon dài của Phùng Tĩnh Nhiên đập vào mắt, nguyên nhân vì thường xuyên rèn luyện nên hai chân của nữ tử này thật săn chắc, không mảy may tý mỡ thừa nào, chiếc quần ngắn màu hồng bó sát làm nổi bật đường nét của cặp đùi càng thêm phần mê người.

Không biết là cấp nộ công tâm hay là nguyên nhân nào khác mà Đỉnh Hạo lại như quỷ thần sai khiến buông hai tay đang nắm trên cổ tay của Phùng Tinh Nhiên, hướng ngược về phía cặp đùi thon dài của Phùng Tỉnh Nhiên mà lần đến.

Mới vừa tiếp xúc, một loại cảm giác nở nang mềm mại không xương liền từ hai tay lan đến thần kinh toàn thân.

Lúc này hai tay Đỉnh Hạo cũng hơi run lên một chút, hắn vốn có ý là ăn miếng trả miếng cũng định dùng sức véo nàng, nhưng bây giờ tựa hồ hoàn toàn quên mất mục đích ban đầu, chỉ là dùng lòng bàn tay khẽ chà sát trên cặp đùi đó, một cỗ khoái cảm tiêu hồn theo sự chà sát của hai tay không ngừng bành trướng, mà hai chân của Phùng Tinh Nhiên tựa hồ vẫn đờ ra bất động, nhưng từ trên cặp đùi đó lại truyền tới nhiệt lượng kinh nhân.

Giữa lúc Đỉnh Hạo định cảm thụ cẩn thận, chỉ cảm thấy một cỗ đau đớn từ hai chân của mình, sau một khắc hay tay của hắn đã bị Phùng Tỉnh Nhiên chụp lấy, cũng chậm rãi đem tay của Đỉnh Hạo từ trên đùi Phùng Tỉnh Nhiên kéo ra, mà Phùng Tỉnh Nhiên cũng hai mắt long lanh ướt át nhìn Đỉnh Hạo.

Đỉnh Hạo bắt gặp ánh mắt đó đột nhiên từ sâu trong thân thể tuôn ra một cỗ hỏa viêm, đó đích thị là bản năng xúc động của nam nhân, trong lòng không khỏi thầm than bộ dạng bây giờ của nữ tử này thực là mị lực kinh người.

Một lát sau, Phùng Tỉnh Nhiên nói:

– Đã đủ chưa? Tiểu tặc, còn muốn khinh bạc ta như thế nào? Thanh âm nhỏ đến nỗi chỉ có hai người có thể nghe được.

Thấy vẻ mặt của Phùng Tỉnh Nhiên như vậy, Đỉnh Hạo hiếm khi đỏ mặt lên, sau khi cười khan hai tiếng rồi thu hồi hai tay và cũng không nhìn nàng nữa, hướng ánh mắt nhìn về phía trên đài đấu giá, chỉ là trong lòng vẫn đang hồi tưởng lại quang cảnh khoái hoạt mới rồi vừa sờ nắn hai đùi của nữ tử này.

Mà Phùng Tinh Nhiên tựa hồ vừa mới phục hồi lại tỉnh thần, đôi mắt đẹp lén lút nhìn chung quanh bốn phía, chỉ thấy vài vị trưởng lão đều đang dồn sự chú ý vào bàn đấu giá, tựa hồ vẫn chưa phát hiện động tác nhỏ vừa mới diễn ra của hai người.

Niếp Thiên vốn cũng như vậy, cảm ứng được tầm mắt của nữ tử này, quay đầu lại liếc mắt về Phùng Tỉnh Nhiên cười thầm.

Mặt Phùng Tỉnh Nhiên vừa mới hết đỏ, thì nay đã đỏ bừng trở lại, nàng biết ngay Niếp Thiên đã hoàn toàn thấy được tiểu động tác của hai người…

Khi Phùng Tinh Nhiên cẩm thấy xấu hổ, Tụ Bảo tông đấu giá đại hội rốt cục bắt đầu.

Lão già cao gầy Tụ Bảo tông kia tay cầm Ngọc Chế tiểu chùy đứng trên đài nhẹ nhàng gõ một cái, cả đại sảnh mọi người đều nhanh chóng trở nên an tĩnh.

Đinh Hạo sớm biết tiểu chùy này là một bảo vật nhưng lại không nghĩ tới nó chỉ nhẹ nhàng gõ một cái mà lại có thể phát ra thanh âm điếc tai như thế, xem ra cái lão cao gầy này cũng đã dụng chút lực.

Tụ Bảo tông quả nhiên là có nhiều bảo vật, Đinh Hạo càng phát ra chủ ý sớm muộn gì cũng phải thó lấy một món.

– Các vị, lão phu Tụ Bảo tông – Vương Thiên Hữu, thật là vinh hạnh vì mọi người mà chủ trì Tụ Bảo tông đại hội lần này, hi vọng mọi người có thể trên đại hội lần này lấy được những vật phẩm lý tưởng cho chính mình, nhàm thoại không nói nhiều, món vật phẩm đấu giá đầu tiên là Toái Kim Thạch, ra giá 100 khối thượng phẩm tỉnh thach, người trả giá cao nhất thì được.

Vương Thiên Hữu sau khi lên đài nói mấy câu mở màn, đại hội đấu giá chính thức bắt đầu.

Toái kim thạch chỉ là tài liệu luyện khí trên trung phẩm chút, tựa hồ cũng vì thu hút quá nhiều chú ý, một lát sau bị một lão già xấu xí mua được với giá 200 thượng phẩm tỉnh thạch.

Những vật sau này đều là loại tài liệu luyện khí hoặc là luyện đan, cũng vẫn chưa khiến cho Đỉnh Hạo để ý, trong lòng bất giác có chút thất vọng.

Đang lúc này, Vương Thiên Hữu lấy ra vật phẩm đấu giá kế tiếp.

– Linh Quặc Phong ba con, giá thấp nhất 500 thượng phẩm tỉnh thạch!

Lời vừa nói ra, Đinh Hạo vốn đang ủ rủ bất giác tâm thần rung lên.

Linh Quặc Phong chính là một loại ong kỳ lạ, luyện chế phi kiếm xong đem ẩn nhập vào phi kiếm lập tức có thể có linh tính, hơn nữa có thể đề cao tốc độ phi hành của phi kiếm.


Chương 69: Đấu giá bảo vật 3

Vậy ấy vừa hiện ra, tiếng đấu giá trong phòng liền ồn ào, chỉ là cả nửa ngày vật đó đã bị nâng giá lên tới 800 tỉnh thạch, hơn nữa giá còn có xu thế không ngừng tăng lên.

Đinh Hạo vốn vẫn định mua vật đó, vừa xem giá bị đẩy lên nhanh như vậy, không khỏi lại bỏ đi chủ ý, Linh Quặc Phong mặc dù không tệ, nhưng đã có Nghịch Thiên Ma Kiếm tựa hồ vật đó dùng đã thừa rồi.

Không lâu sau, vật đó lại bị một cung trang thiếu phụ dùng 1200 khối thượng phẩm tỉnh mua được, thiếu phụ này tuy nói cũng không phải là diễm lệ vô cùng nhưng toàn thần phát tán một loại phong vận chỉ có nữ nhân thành thục mới có.

Đỉnh Hạo không khỏi nhìn lâu vài lần, quay đầu lại phát hiện ánh mắt giận dữ của Phùng TInh Nhiên đang nhìn mình.

Lúc này một món vật phẩm lại được Vương Thiên Hữu cầm ra.

– Dương Tịch Quả sáu khối, giá thấp nhất 1000 thượng phẩm tỉnh thạch!

Vương Thiên Hữu nói.

Mỗi quả cỡ khoảng quả trứng gà, màu lam đậm trên bề mặt che kín khối nhỏ màu trắng.

Đỉnh Hạo biết vật ấy là tài liệu trân quý dùng để luyện đan, giá trị không phải nhỏ, chỉ là tốc độ tu luyện Vô Cực ma công cực nhanh, ngược lại không cần nhờ đan được tư bổ, bởi vậy trong ngọc giản căn bản cũng không có ghi lại cái gì luyện đan tâm đắc, mặc dù vật ấy đối với Đỉnh Hạo không có công dụng mấy nhưng đối với những người am hiểu luyện đan mà nói thì vật ấy lại là một bảo vật.

Quả nhiên, Dương Tịch Quả vừa bày ra một lát đã được hô giá tăng lên 1500 thượng phẩm tỉnh thạch, hơn nữa người đấu giá lại càng lúc càng nhiều, ngay cả vài người thuộc Luyện Ngục Ma Tông cũng lộ ra vẻ hứng thú lớn, chỉ là vẫn chưa tham dự vào đấu giá.

Tại lúc Dương Tịch Quả đã được nâng lên 2500 thượng phẩm tỉnh thạch, người đấu giá đã lác đác chẳng còn mấy ai, lúc đến 3000 tỉnh chỉ còn hai toán người đang cạnh tranh.

Đinh Hạo vừa chú ý đã phát hiện ra là La Phù Tông cùng một tông phái nhỏ không biết tên đang tham dự đấu giá, rốt cục đại môn phái tài lực hùng hậu, sau cùng được La Phù Tông mua với giá 3500 tỉnh thạch.

– Tỉnh cầu này rốt cuộc là vật gì Tụ Bảo tông cũng chẳng hiểu, ra giá 500 thượng phẩm tỉnh thạch!

Lúc này Vương Thiên Hữu đem ra một vật đấu giá cuối cùng, cầu này có kích thước chừng khoảng nắm tay, phóng ra ngoài hồng quang nhu hòa, nhưng bên trong cầu rốt cuộc là vật gì bất kể quan sát như thế nào cũng không thể nhìn rõ ràng.

Mặt ngoài trong suốt, bên trong vẩn đục, vật này vừa xuất ra nhiệt độ trong phòng tựa hồ cũng tăng lên rất nhiều.

Đỉnh Hạo mới vừa nhìn thấy cầu này cũng giống như mọi người trong phòng không thèm để ý, nhìn chỉ chốc lát tựa hồ nghĩ đến vật gì, hai mắt vẫn bình tĩnh đột nhiên loé lên tỉnh quang, nhìn vào mắt Phùng Tỉnh Nhiên phía sau, cuối cùng mới hạ quyết tâm nói với Phùng Tỉnh Nhiên:

– Phùng tiểu thư có thể mua vật này không?

Lời này vừa nói ra mấy người Luyện Ngục Ma Tông đều kinh ngạc nhìn Đinh Hạo, Phùng Tỉnh Nhiên chưa kịp trả lời, Niếp Thiên liền nói:

– Thứ cho Niếp Thiên ngu độn, vật ấy lai lịch công dụng ta nhìn không ra, chẳng lẽ tiểu ca biết chỗ diệu dụng của vật này, nếu tiểu ca thật sự muốn vật này, ta giúp ngươi mua được không, coi như Niếp Thiên báo đáp ân tình của Tiểu ca ngày trước trao đổi Băng Phách Hàn Tinh!

Đỉnh Hạo chưa kịp nói gì, Phùng tỉnh nhiên lại nói:

– Không cần biết ngươi muốn lấy vật đó dùng vào việc gì, ta giúp ngươi đấu giá lấy nó bằng được!

Lúc này Đinh Hạo chú ý rằng những người đấu giá vật này tựa hồ không nhiều, đến giờ giá trị đấu giá cũng chỉ là được nâng lên tới bảy trăm tỉnh thạch, bèn nói với Phùng tỉnh nhiên:

– Về lai lịch của vật này khi trở về sẽ nói rõ sau, vật này với Đinh Hạo thì không cần thiết, nhưng nếu Phùng tiểu thư lấy được vật này, thực lực của tiểu thư trong phút chốc có thể bạo tăng gấp đôi, Đỉnh Hạo tuyệt không nói đùa, nếu tiểu thư tin tưởng Đinh Hạo thì hãy mau chóng đấu giá vật này, trì hoãn e không kịp!

Đỉnh Hạo vừa thốt ra lời này, mấy người sắc mặt đại biến, Phùng Tỉnh Nhiên càng là chấn động cả người, cơ hồ dùng ngữ điệu run rẩy hét lên:

– Luyện Ngục Ma Tông ta nguyện xuất ra ba ngàn thượng phẩm tỉnh thạch đấu giá quả cầu này.

Toàn trường trở nên náo động!

Đỉnh Hạo vừa nghe tiếng hô của nữ tử này liền thầm than không tốt, vốn di vật này chưa khiến cho người ta chú ý nên chỉ cần Phùng Tỉnh Nhiên đấu giá có một chút cạnh tranh thì hoàn toàn có thể mua được quả cầu với giá một ngàn viên tỉnh thạch, nhưng chính vì Phùng Tỉnh Nhiên kích động buột miệng, ngược lại đã khiến cho mọi người chú ý, Luyên Ngục Ma Tông vốn là một ma môn đại tông, tuyệt không thể vô cớ phí tiền, đã như thế, chắc chắn quả cầu này phải có giá trị trân quý của nó rồi.


Chương 70: Sất Dương bảo cầu 1

– Ba nghìn năm trăm thượng phẩm tỉnh!

Âm thanh Phùng Tỉnh Nhiên chưa dứt hẳn thì Hạ Tri Chương của La Phù Tông đã bình tĩnh lên tiếng tham gia cuộc đấu giá.

Cho dù cách nhau khá xa nhưng Đỉnh Hạo vẫn có thể cảm giác được nộ khí phát tán từ người y, xem ra người này quả nhiên đối với Niếp Thiên là hận ý ngập trời.

– 4000 tinh!

Phùng Tỉnh Nhiên chưa kịp trả lời, Thạch Ngọc Sương của Kiếm Ma cung lại nói tiếp.

– 4500 tỉnh!

Nghe thanh âm đó giống như từ Xích Thành tông truyền đến.

Lúc này Phùng Tinh Nhiên đã nhận thức được cử chỉ lỗ mãng của mình, muốn hối hận đã không còn kịp.

Nàng thấy những người tham gia đấu giá đột nhiên đều trở thành các đại môn phái, thầm kêu không xong nên không hề chần chờ, lại cất tiếng:

– 8000 tinh!

Âm thanh vừa xuất, đại sảnh vốn hiên náo lại đột ngột yên tĩnh lắng xuống, một lát sau lại là Thạch Ngọc Sương của Kiếm Ma cung phá vỡ sự tĩnh lặng, nói:

– 8500 tỉnh!

– Một vạn thượng phẩm tỉnh!

Phùng Tinh Nhiên lại hô lần nữa.

Âm thanh vừa phát ra đã cho thấy Luyên Ngục Ma Tông đối với quả cầu này quyết tâm nhất định phải có được.

Một vạn thượng phẩm tỉnh cho dù đối với các Đại tông phái lắm tiền nhiều của mà nói cũng là một món số lượng không nhỏ nên một vài tông phái đã bắt đầu cẩn thận suy nghĩ: “có nhất định phải tiếp tục tham dự đấu giá nữa hay không?”

– Một vạn thượng phẩm tỉnh lần một!

Vương Thiên Hữu nói.

Bên trong vẫn an tĩnh như cũ, Vương Thiên Hữu lại nói tiếp: Một vạn tỉnh lần hai!

– Đang định hô lên lần ba thì một thanh âm thánh thót tư dưng vang lên:

– Chậm đã!

Lúc này thì Thanh Vân Tông Bạch Phù Dung đứng lên, nữ tử này vừa nói ra lập tức làm cho mọi người đều chú ý đến nàng, một thân Bạch Phù Dung váy dài màu trắng, eo thon trắng trẻo, ngón tay như ngọc cánh tay trắng nõn, hơn nữa khí chất thoát tục, như là thần tiên trong chúng nhân, xinh đẹp không thể so bì được.

– Chẳng hay Bạch tiên tử có lời gì muốn nói?

Vương Thiên Hữu nghỉ hoặc nói.

Ngữ điệu khi nói cũng cung kính rất nhiều, phía sau nữ tử này lại là đệ nhất đạo tông Thanh Vân Tông, vô luận là ai đối diện với nàng cũng khó tránh khỏi có chút áp lực.

Văn bối biết quy củ của Tụ Bảo tông, nhưng vật phẩm đấu giá có công dụng như thế nào nên nói rõ mới đúng, vãn bối mạo muội hỏi một câu “Tụ Bảo Tông chẳng hay thật sự không biết lai lịch công dụng của vật ấy phải không?”

Bạch Phù Dung vừa diễn giải vừa hỏi.

– Tụ Bảo Tông sao dám giấu diếm tiểu thư, tông ta đối với vật ấy thực sự hoàn toàn không biết gì cả, hi vọng tiểu thư thông cảm! Vương Thiên Hữu nghiêm mặt nói.

Bạch Phù Dung từ xa liếc mắt ngắm nhìn Phùng Tỉnh Nhiên nói:

– Ö, đã như vầy, thôi bỏ đi, hi vọng tiền bối cũng thứ lỗi cho! Nói xong liền ngồi xuống.

Vương Thiên Hữu thấy sự chú ý của mọi người đều đặt lên trên người Bạch Phù Dung liền nói tiếp:

– Một vạn tỉnh lần ba!

Dừng lại một chút thấy vẫn như cũ không người nào tiếp tục đấu giá, Vương Thiên Hữu nói:

– Đã như vậy, khối tiểu cầu này là do Phùng tiểu thư của Luyên Ngục Ma Tông dùng một vạn thượng phẩm tỉnh thạch đấu giá thành công, phiên đấu giá hôm nay đến đây kết thúc, ngày mai sẽ có nhiều vật phẩm tốt hơn tham dự đấu giá, hy vọng mọi người không nên dễ dàng bỏ qua!

Nói xong Vương Thiên Hữu tức khắc di chuyển vào phía sau đài.

Đỉnh Hạo cũng theo sau người của Luyên Ngục Ma Tông tới trao đổi vật phẩm, dọc theo đường đi trông thấy đều là ánh mắt kinh ngạc khó hiểu của mọi người.

Không lâu sau khi mấy người Luyên Ngục Ma Tông trở về biệt viện đã được Tụ Bảo tông an bài, sau khi Niếp Thiên tự mình xuất thủ bố trí huyễn trận, mấy người đều mặt mang nghỉ hoặc nhìn vào Đinh Hạo.

Bắt gặp ánh mắt mấy người đó, Đinh Hạo suy nghĩ một lát rồi nói: – Lai lịch của vật ấy ta đích xác biết rõ, Phùng tiểu thư mặc dù dùng 1 vạn tỉnh thạch mua nó, nhưng ta cam đoan quả cầu này rất có giá trị!

Niếp Thiên thấy Đỉnh Hạo giải thích như thế không khỏi nhìn Đỉnh Hạo nói:

– Ta tin tưởng nhãn quang của tiểu ca, mới vừa rồi Niếp Thiên có nghe tiểu ca nói nếu Tinh Nhiên có được quả cầu này thì thực lực trong khoảnh khắc sẽ có thể đại tăng, chẳng biết quả cầu này rốt cuộc là có công dụng gì, mong tiểu ca nói ra?

Phùng Tinh Nhiên cũng lại là nhìn Đỉnh Hạo mỉm cười ngây thơ, 3 vị trưởng lão cũng chẳng nói gì, mặc dù vẻ mặt không thèm để ý nhưng 6 cái lỗ tai của 3 người đều dựng đứng cả lên, dường như sợ bỏ lỡ một câu nói của Đinh Hạo vậy.

– Vật này tên gọi là Sất Dương Cầu, chính là pháp bảo thành danh của Liệt Nhật lão tổ vạn năm trước, Sất Dương Cầu rốt cuộc là sinh ra thế nào ta cũng không biết rõ nhưng quả cầu này có thể không ngừng hấp thu năng lượng ánh sáng mặt trời đem chuyển hóa thành tỉnh hỏa chân nguyên thuần khiết.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 7 ngày trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box