[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 6 : Am Phong chân nhân 1 (c51-c60)
❮ sautiếp ❯Chương 56: Am Phong chân nhân 1
Chuang 57: Am Phong chan nhan 2
Thạch Ngọc Sương sắc mặt không đổi, vẫn lạnh lùng nói.
– Hừ, lời không hợp thì nói nửa câu cũng là nhiều, Đỉnh Hạo chúng ta đi!
Phùng Tinh Nhiên quay sang nói với Đinh Hạo.
Nhìn Phùng Tỉnh Nhiên cùng Đinh Hạo dời đi, Thạch Ngọc Sương cũng không nói nhiều, chỉ lạnh lùng nhìn theo Đinh Hạo.
Đỉnh Hạo lại thấy rất khó hiểu, mình không trêu chọc đến nữ nhân này, vì sao cô ta và Độc Cô Sách giống nhau, mới gặp mặt lần đầu tiên thì đã sinh ra sát ý với mình.
Đến cửa giao dịch, đem tỉnh thạch giao dịch với Tụ Bảo tông xong, đang muốn cùng Phùng Tinh Nhiên ly khai thì đột nhiên thấy Âm Phong chân nhân đi về phía mình, khi đến bên cạnh liền nói:
– Đỉnh Hạo tiểu ca, có thể tạm dừng bước nói chuyện không, Âm Phong có một số việc khó hiểu muốn thỉnh giáo tiểu ca một chút, chẳng biết ý tiểu ca như thế nào?
Phùng Tinh Nhiên nhìn sang Đinh Hạo, dường như nghĩ đến mình đã từng nói qua sẽ không can thiệp tới hành động của hắn, chỉ nói:
– Âm Phong chân nhân là ma đạo tán tu, tu vi đã đến Phân Thần kỳ, nhưng chắc cũng chưa có năng lực để có thể đưa ngươi vào chỗ chết trong khoảnh khắc, chỉ cần cẩn thận đề phòng một chút thì chắc cũng sẽ không có việc gì? Hơn nữa chắc rằng Âm Phong chân nhân cũng sẽ không lỗ mãng như thế!
Nói đoạn, nhìn sang Âm Phong chân nhân như cảnh cáo.
– Tỉnh Nhiên tiểu thư nói đùa rồi, Âm Phong lá gan có lớn hơn đi nữa thì cũng không dám trêu chọc giận người của Luyện Ngục ma tông.
Tỉnh Nhiên tiểu thư yên tâm, Âm Phong tìm Đinh Hạo tiểu ca nói chuyện tuyệt không phải là ác ý!
Âm Phong chân nhân nói.
Phùng Tinh Nhiên gật đầu đáp lại:
– Cho ngươi cũng không dám!
Nói đoạn liền nhìn thoáng qua Đinh Hạo rồi bỏ đi.
Đỉnh Hạo trong lòng nhất động, thản nhiên nhìn Âm Phong, sau hồi lâu mới nói:
– Chẳng biết chân nhân muốn nói chuyện gì cùng Đỉnh Hạo, tiểu tử tài sơ học thiển chỉ sợ không giúp chân nhân được gì thôi.
– Thật không dám giấu, lúc tiểu ca thu tập nguyên liệu thì Âm Phong vẫn chú ý tiểu ca, Thúy Bào thạch cũng không phải là vật hiếm có gì, người tu chân bình thường chỉ biết vật ấy dùng để luyện chế trữ vật thủ trạc, nhưng Âm Phong lại biết vật ấy còn có thể luyện chế một vật khác, vừa mới xem tiểu ca góp nhặt rất nhiều tài liệu, Âm Phong bất tài, chẳng biết có phải tiểu ca cần dùng vật này để luyện chế một loại pháp bảo dùng để tỏa trụ nguyên anh của tu chân giả hay không?
Âm Phong tựa như muốn nhìn thấu Đinh Hạo, ánh mắt cả nửa khắc cũng không rời khỏi hắn.
Quả nhiên như thế, Đỉnh Hạo thầm nhủ, không nghĩ tới chuyện khi mình thu thập vật phẩm thì không giấu giếm gì, dĩ nhiên khiến cho người có lòng chú ý, công dụng này của Thúy Bào thạch người bình thường chẳng hề biết đến, không ngờ Âm Phong chân nhân này lại biết chuyện, lúc này Đinh Hạo phải nhìn người này bằng con mắt khác rồi, xem ra hắn lấy Thúy Bào thạch trước không phải chỉ là nhân cơ hội muốn kiếm vài trung phẩm tỉnh thạch mà thôi, theo như lời Phùng Tinh Nhiên người này chỉ là một tán tu, xem ra không đơn giản như bề ngoài.
– Tiểu ca sao phải đa nghỉ, Âm Phong hỏi vậy không có ác ý, chỉ là phương pháp luyện chế vật ấy dường như đã thất truyền nhiều năm, Âm Phong chỉ tò mò mà thôi, hơn nữa cho dù luyện chế thành công, công dụng cũng không quá lớn phải không!
Thấy Đinh Hạo chần chờ, Âm Phong chân nhân liền bổ sung.
– Nếu chân nhân đã nhìn ra Đinh Hạo cũng không giấu diếm nữa, không sai, Đỉnh Hạo thật sự là cần những vật ấy để luyện chế một chiếc Tỏa Anh Hoàn, còn về phương pháp luyện chế từ đâu ra, tiểu tử không tiện tiết lộ, mong chân nhân lượng giải!
Đinh Hạo thản nhiên nói.
– Đương nhiên, đương nhiên, Âm Phong có một thỉnh cầu, chẳng biết tiểu ca có nguyện đáp ứng hay không, chỉ cần tiểu ca đáp ứng, Âm Phong nhất định sẽ báo đáp!
Thấy Đỉnh Hạo nói vậy Âm Phong liền vui vẻ nói.
– Chân nhân hãy nói nghe xem đã, Đỉnh Hạo suy tính xong sẽ trả lời cho chân nhân được không?
Nhìn về mặt vui vẻ của lão Đinh Hạo đại khái đã đoán được lão muốn nói chuyện gì.
– Âm Phong nguyện cung cấp tài liệu, chẳng biết tiểu ca có thể thuận tiện luyện chế một cái cho Âm Phong không, đương nhiên Âm Phong quyết sẽ không để tiểu ca làm công không, ta nguyện xuất ra mười khối thượng phẩm tỉnh thạch, ngoài ra còn đưa tặng tiểu ca một chiếc trung phẩm bảo giáp, chẳng biết ý tiểu ca thế nào?
Âm Phong nhìn Đỉnh Hạo với vẻ mong đợi.
– Ö, chân nhân đã biết vật ấy cũng không trân quý, vì sao lại khẳng khái đưa ra giá cao như vậy để nhờ tiểu tử để luyện chế a? Thật làm cho Đỉnh Hạo khó hiểu, chân nhân có thể nói rõ một chút không?
Đỉnh Hạo vừa nghe Âm Phong nói thế liền cảm thấy kinh ngạc nói.
@ @ @ Ê Œ @ @ @
Chuang 57: Am Phong chan nhan 2
– Cái này… chuyện này Âm Phong cũng không tiện tiết lộ, hy vọng tiểu ca chớ trách, chỉ cần tiểu ca nguyện ý hỗ trợ luyện chế, chuyện Âm Phong vừa mới đáp ứng tuyệt sẽ không nuốt lời! Nghe Đỉnh Hạo nói vậy, Âm Phong sắc mặt hơi biến nói.
Xem dáng vẻ như thế Đinh Hạo liền biết Âm Phong muốn luyện chế vật ấy quyết chẳng phải dùng vào việc thiện gì, nhưng cho dù hắn muốn dùng để làm ác sự gì thì cũng không liên quan tới mình, hơn nữa vụ giao dịch này nhìn thế nào mình cũng chiếm tiện nghỉ.
Trầm mặc trong chốc lát, Đinh Hạo liền nói:
– Ta có thể đáp ứng luyện chế cho ngài một cái, bất quá ta còn thiếu vài loại tài liệu chưa thu thập đầy đủ hết, cũng giao cho ngài thu tập, chờ sau khi ngài thu thập xong thì hãy tới biệt viện nghỉ ngơi của Luyện Ngục ma tông tìm ta, đến lúc đó ta sẽ giúp ngài luyện chế một cái, thế nào?
– Đương nhiên, tiểu ca có thể hỗ trợ luyện chế, Âm Phong đã cảm kích vô cùng rồi, còn về tài liệu đương nhiên là Âm Phong có thể cung cấp, chẳng biết trước mắt tiểu ca còn thiếu tài liệu nào, Âm Phong nhất định sẽ mau mau giúp ngươi thu thập!
Thấy Đinh Hạo đã đáp ứng, Âm Phong càng cảm thấy vui vẻ, đôi mắt nhỏ như hai hạt đậu vàng như muốn biến mất khỏi khuôn mặt kia!
Đỉnh Hạo đem mấy loại tài liệu còn thiếu nói cho Âm Phong xong thì liền cáo từ đi ra, thấy Đinh Hạo đã rời đi, đôi mắt nhỏ như hai hạt hoàng đậu của Âm Phong bạo xạ tỉnh quang, ve mặt tức cười biến mất sau nháy mắt, phát ra vài tiếng cười âm lãnh rồi bay lên không mà đi.
Đỉnh Hạo hiếm khi được đi ra ngoài một lần, đã cùng Phùng Tinh Nhiên thỏa thuận điều kiện thì cũng không phải vội trở về, Cú Khúc sơn nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, Tụ Bảo tông ở núi này cũng chỉ chiếm cứ khoảng trăm mẫu thổ địa, Đinh Hạo bất tri bất giác đã rời xa khu vực Tụ Bảo tông, nhìn thấy sắc trời cũng đã trễ mà chính mình thì cách Tụ Bảo tông càng ngày càng xa, Đinh Hạo đang tính lấy Nghịch Thiên ma kiếm ra để ngự không mà quay về.
Đúng vào lúc này, một tiếng xé gió lọt vào tai, chỉ sau chốc lát đã thấy một người chạy về phía mình, người này thần sắc hoảng sợ, cả người tàn tạ đến thê thảm, đạo bào màu xanh đã có mấy chỗ rách, da thịt chỗ rách tựa như bị động vật nào đó cào vào, vết thương sâu tới xương cốt, máu đen không ngừng chảy ra.
Người này thấy Đỉnh Hạo liền nói:
– Đạo huynh chưa tới Nguyên Anh kỳ, không thể phi hành trên không, mau mau rời đi, tránh cho khỏi bị vật phía sau ta tác động.
Nói đoạn cũng không thèm nhìn Đỉnh Hạo, vẫn chạy như điên về phía trước như cũ.
Người này vừa mới rời đi thì đã thấy một vật xuất hiện, vật ấy tựa như lợn, giống như trâu, toàn thân màu đen, trước sau đều có đầu, mỗi đầu đều có hai sừng, chạy nhanh như gió, vừa thấy Đinh Hạo liền xông thẳng đến, còn chưa tới trước mặt thì đã thấy một mùi hôi thối từ thân thể con vật này xộc tới.
Đỉnh Hạo bây giờ đã sớm không giống trước đây, vừa nhìn con vật ấy đã biết đó là dị thú Tịnh Phong, với tốc độ của Nghịch Thiên ma kiếm cùng năng lực phi hành, Đinh Hạo há còn sợ nó, hơn nữa hơn nữa bốn sừng trên hai đầu của con vật này cứng rắn vô cùng, là luyện khí pháp bảo rất hiếm thấy, sao có thể dễ dàng buông tha chứ?
Đúng vào lúc Tịnh Phong sắp đụng vào mình, Đinh Hạo đột nhiên đằng không bay lên, khi Tịnh Phong xuyên qua dưới thân thể hắn, Đỉnh Hạo dựa vào tốc độ của Nghịch Thiên ma kiếm đã liền lao về phía Tịnh Phong.
Từ lần trước cùng Phùng Tỉnh Nhiên đại chiến, hắn sử dụng Nghịch Thiên ma kiếm càng cảm thấy vừa tay, bây giờ Nghịch Thiên ma kiếm linh hoạt phẳng phất giống như cánh tay thứ ba trên thân thể hắn vậy.
Tịnh Phong một kích không trúng, càng thêm cáu tức vô cùng, mắt nó đỏ bừng dục huyết, thân thể chỉ khựng lại một chút, sau một tiếng rống giận dữ, một đầu hai sừng phía sau làm vũ khí, lại lần nữa vọt tới.
Lần này Tịnh Phong tựa hồ sớm đã có chuẩn bị, khi đến cách Đỉnh Hạo hai trượng liền há miệng phun ra, một luồng nước hôi thối hướng về phía Đinh Hạo phun đến.
Đỉnh Hạo đã sớm biết Tịnh Phong có bản lĩnh này, thân thể đột nhiên biến mất, loáng một cái đã lại đâm tới đỉnh đầu Tịnh Phong một kiếm, Tịnh Phong còn đang nghỉ hoặc vì sao Đỉnh Hạo đột nhiên biến mất thì cảm thấy thân thể đau đớn một trận, sau một tiếng rống dài, Tịnh Phong đã thụ thương nặng.
Nghịch Thiên ma kiếm không phải phàm vật, nếu không phải Đỉnh Hạo không đủ thực lực thì một kiếm này đã có thể chém Tịnh Phong làm hai đoạn.
Cho dù như vậy Tịnh Phong cũng đã biết Đinh Hạo tuyệt không dễ chọc đến, không dám đứng lại mà bỏ chạy đi như điên, nhưng lúc này Đỉnh Hạo sao lại để cho nó chạy thoát cơ chứ? @@@#{@@ 6®
Chương 58: Sát nhân diệt khẩu 1
Chuang 59: Sát nhân diệt khẩu 2
Lại một kiếm chém tới bốn chân Tịnh Phong, Tịnh Phong đáng thương tốc độ tuy nhanh nhưng so với Nghịch Thiên ma kiếm thì còn thua xa, vì vậy một kiếm đã chém tới hai chân sau của Tịnh Phong, khiến nó triệt để mất đi khả năng chạy trốn, Đỉnh Hạo đi lên chém bốn sừng của nó xuống, thấy nó vẫn chưa chết, tiện tay liền gọi Bát Sí Tử Mãng ra, Bát Sí Tử Mãng vừa thấy Tịnh Phong liền hưng phấn dị thường, giương cái miệng máu ra mà nuốt chửng Tịnh Phong vào bụng.
Đúng vào lúc này dị biến nổi lên, một thanh phi kiếm màu vàng phẳng phất như đột nhiên xuất hiện, vô thanh vô tức từ phía sau Đỉnh Hạo đâm tới.
Kiếm chưa đến nhưng sát khí lăng lệ đã tiến vào tận xương, khi Đỉnh Hạo vừa phát hiện thì Hoàng Sắc Phi Kiếm bắt đầu biến hóa, trong nháy mắt đã phát ra âm thanh “ong ong” rồi liên tục rung động đem âm sắc từng vòng, từng vòng khuếch tán trong không trung.
Khi âm thanh trôi qua thì hoàng mang tiếp tục xạ hiện, trong khoảng khắc đã bắn tới trước mặt Đỉnh Hạo.
Đối mặt với sự kiện này Đinh Hạo không chút bối rối, hắn quay lưng về phía phi kiếm hét lớn một tiếng hoàn toàn lấn át âm thanh “ong ong” của Hoàng Sắc Phi Kiếm.
Vừa hét vừa chuyển thân, hắn xoay người một cái đã chính diện đối mặt với phi kiếm, Nghịch Thiên Ma Kiếm đột ngột xuất hiện trong tay rồi nhanh như thiểm diệm hướng tới Hoàng Sắc Phi Kiếm bổ tới.
Nương theo tiếng rít của Nghịch Thiên Ma Kiếm chính là kiếm thể hắc yên (khói đen), nhìn từ xa thì Nghịch Thiên Ma kiếm phẳng phất như được bọc trong một đoàn hắc viêm đang hung hung thiêu đốt.
Lúc lưỡng kiếm sắp sửa chạm nhau thì hắc viêm trên Nghịch Thiên Ma Kiếm liền bay ra hướng tới Hoàng Sắc Phi Kiếm tấn công, rồi bao lấy trong nháy mắt, tiếng “ong ong” cùng hoàng sắc kiếm mang của Hoàng Sắc Phi Kiếm lập tức biến mất.
Sau đó một khắc, Nghịch Thiên Ma Kiếm liền kích lên Hoàng Sắc Phi Kiếm. “Khách sát” một tiếng, Hoàng Sắc Phi Kiếm bị chém làm hai đoạn và rơi xuống đất.
Thân thể của Đỉnh Hạo không dừng lại, ngự trên Nghịch Thiên Ma Kiếm hướng tới nơi Hoàng Sắc Phi Kiếm xuất phát mà bay tới.
Từ xa hắn trống thấy một người đang bay phía trước, chính là kẻ vừa bị Tịnh Phong truy đuổi.
Trong khoảng khắc Đinh Hạo đã tiếp cận người này, tay cầm Nghịch Thiên Ma Kiếm nhằm sau lưng hắn đâm tới.
“Khẳng định vừa rồi kể này đã biết bí mật của mình, xem ra Ke này tu vi khá cao thâm nhưng vừa rồi đã bị Tịnh Phong truy sát nên hiển nhiên đã chịu không ít mệt nhọc, huống hồ tu vi của bản thân mặc dù còn thấp nhưng thực lực hiện tại so với ke này vẫn trên một bậc.” Đỉnh Hạo đã bị hắn thấy được bí mật nên nhất định phải đem diệt khẩu, bây giờ mặc dù còn cách Tụ Bảo Tông một đoạn nhưng khó nói sẽ không có người nhìn thấy, nhất định phải tốc chiến tốc thắng.
Biết mình chạy trốn cũng không kịp, người này thét to một tiếng: – Ta là đệ tử của Xích Thành Tông, ngươi dám giết ta!
Nghe lời hắn tựa hồ không sợ hãi.
Đỉnh Hạo biến sắc, sát tâm càng thêm kiên định, nếu để cho người này trốn thoát thì hậu quả dẫn tới sẽ vô cùng phiền toái.
Bát Sí Tử Mãng nhanh chóng theo sau Đinh Hạo lao ra rồi vô thanh vô tức hướng tới kẻ này phóng một luồng khói đen.
Không kịp phòng ngự, kẻ này lập tức trúng chiêu, hít phải khói độc liền ngã lăn.
Đỉnh Hạo lúc này mới đến, hai tay lập tức ấn lên đỉnh đầu rồi điên cuồng vận khởi Vô Cực Ma Công, chỉ một lát sau đem kẻ này hấp thu thành xác khô sau đó đem thi thể cho Bát Sí Tử Mãng nuốt chửng.
Sau khi nhìn lại bốn phía, thấy không còn lại dấu vết Đỉnh Hạo bèn bay tới biệt viện của luyện ngục Ma Tông, bố trí một huyễn trận rồi lập tức bắt đầu tiêu hóa tỉnh hoa chân nguyên của kẻ này.
Ba ngày sau, Đỉnh Hạo rốt cục mượn chân nguyên của kẻ này đột phá tới Dung Hợp trung kỳ.
Do hắn đã cùng Phùng Tỉnh Thiên có hiệp nghị nên không sợ nàng làm khó dễ, lần này Tụ Bảo Tông sẽ phái những người có thực lực phi phàm mà Độc Cô Sách cùng Thạch Ngọc Sương đối với hắn đều cũng đã có sát tâm, lúc này căn bản không thể thu tay được nữa.
Mới đi ra hắn đã thấy Âm Phong chân nhân an vị ở ngoài cửa và bước nhanh tới nói:
– Tiểu ca, tài liệu mà ngươi bảo Âm Phong chuẩn bị đã thu thập xong, tiểu ca có thể mau mau luyện chế.
Ô! Mấy ngày không gặp mà tu vi của tiểu ca đã có đột phá, quả thực làm Âm Phong hâm mộ không thôi!
Đỉnh Hạo cầm tài liệu trong tay không nói gì, nhìn qua thấy chúng đủ dùng, hơn nữa đều là thượng đẳng phẩm chất, không khỏi cảm thán Âm Phong người này vì muốn có được Tỏa Anh Hoàn mà hao phí không ít tâm huyết.
Thấy Đinh Hạo thu nhận tài liệu, Âm Phong nói:
– Hy vọng tiểu ca có thể mau chóng luyện chế, sau khi tiểu ca luyện chế thành công Âm Phong sẽ đem bảo giáp hai tay dâng lên, quyết không nuốt lời!
Chuang 59: Sát nhân diệt khẩu 2
Đinh Hạo nhìn Âm Phong nói:
– Chân nhân yên tâm, Đinh Hạo đã đáp ứng với người quyết không đổi ý, ba ngày sau ta sẽ đem vật đó luyện chế thành công!
– Vậy ba ngày sau Âm Phong sẽ lại bái phỏng, Âm Phong không tiện quấy nhiễu tiểu ca.
Nói xong, Âm Phong bèn cáo từ rời đi.
Thấy Âm Phong rời đi, Đinh Hạo lại tiến vào phòng, định bắt tay luyện chế Tỏa Anh Hoàn, nhưng chưa kịp bố trí đã phát hiện Phùng Tinh Nhiên lại tìm đến.
– Ngươi và Âm Phong rốt cuộc chuẩn bị làm gì, vì sao hắn phải vội vã tìm ngươi, Âm Phong này ở ma đạo cũng không có danh khí quá lớn, chẳng lẽ hắn có thể cho ngươi nhiều chỗ tốt hay sao? Vừa thấy Đinh Hạo, Phùng Tinh Nhiên liền hỏi.
– Đây là việc của ta và Âm Phong, ngươi không cần hỏi qua, ngươi tìm ta rốt cuộc có chuyện gì?
Đỉnh Hạo vừa nghe ngữ khí giáo huấn của nàng đã cảm thấy không kiên nhẫn. – Không có chuyện gì không thể tìm ngươi sao, tiểu tặc này sao lại cả ngày xuất quỷ nhập thần, trở về rồi lại tại phòng trong bố trí một ảo trận, thật sự là cười chết đi được, ngươi cho rằng ngươi dùng trận pháp vụn vặt này là có thể che mắt bổn cô nương sao, bất quá ngươi như thế nào đột nhiên đã đạt tới Dung Hợp trung kỳ, sớm biết lần trước ngươi nói tất cả đều là quỷ thoại mà ba vị trưởng lão vẫn tin tưởng tiểu tử giảo hoạt ngươi!
Phùng Tinh Nhiên cười duyên nói.
Đỉnh Hạo sớm biết nữ nhân này khó dây vào nhưng không giải thích nhiều mà chỉ lạnh lùng nhìn Phùng Tỉnh Nhiên.
Phùng Tinh Nhiên bị ánh mắt Đỉnh Hạo nhìn chăm chú, khuôn mặt đỏ lên, nổi giận nói:
– Tiểu tặc, không cho phép ngươi nhìn ta như vậy, ta tới tìm ngươi là nói cho ngươi, ba ngày sau Tụ Bảo Tông đại hội sẽ bắt đầu, ngươi có tính toán gì không? Dù sao mấy ngày này ngươi không thể lại vô cớ rời đi, miễn cho bổn cô nương lại phải tìm kiếm.
– Đinh Hạo sẽ không như ai đó đã không tuân thủ lời hứa, yên tâm đi, ta trong mấy ngày này sẽ không rời khỏi đây.
Sao đã nhiều ngày vẫn không thấy ba vị trưởng lão có động tĩnh gì, Thiên Yêu lão nhân gia hắn thì sao? Hắc hắc, dường như không phải chỉ có một mình ta xuất quỷ nhập thần?
Đỉnh Hạo thấy nàng thẹn quá hóa giận nên cũng không dám ép nàng quá mức, miễn cho bị nữ nhân này dây dưa không dứt.
Tea Anh Hoàn còn chưa luyện chế, hắn đâu có thời gian nghe chuyện phiền toái.
Phùng Tinh Nhiên tới gần Đỉnh Hạo rồi ngồi xuống và đem các loại tài liệu đặt ở trước mặt.
Tu chân là chuyện nghịch thiên nhưng luyện khí trận pháp lại là thuận thiên hành sự, thiên địa vạn vật biến hóa đều có quỹ tích nhất định có thể tìm ra, chỉ cần nắm được quỹ tích biến hóa rồi đem dung nhập vào luyện khí thủ pháp hoặc dùng trận pháp bố trí cũng có thể phát huy uy lực vô cùng.
Sáng tỏ được điều này, Đinh Hạo không người chỉ đạo mà chỉ dùng một ít tu chân điển tịch cùng trận pháp ghi trong Vô Cực Ma Công rồi tự mình tìm ra con đường luyện khí bố trận.
Luyện khí cùng bố trận kỳ thật đều sử dụng một ít các vật phẩm đặc tính, dùng tỉnh thạch linh khí khiến chúng vận hành theo quy luật của Thiên Đạo, theo đó mà sinh ra một ít công dụng đặc thù.
Đỉnh Hạo đem thủ pháp luyện chế Tỏa Anh Hoàn hồi tưởng lại một lần, thấy không còn thiếu sót, liền xuất ra một ngọn hắc sắc hỏa viêm ở trong tay.
Lúc đầu hỏa viêm chỉ lớn như ngọn đèn nhỏ, một lát sau đã vây quanh cả cánh tay phải của hắn.
Hỏa Viêm này là do nội đan màu đen của Đỉnh Hạo cung cấp chân nguyên, sử dụng đặc thù công pháp Vô Cực Ma Công thôi thúc tạo thành Vô Tiêu Ma Viêm, ngọn lửa này là hỏa viêm luyện khí chuyên dụng được ghi trong Vô Cực Ma Công, có công dụng khiến quỷ thần cũng không dò nổi.
Một lúc sau ngọn lửa đã bị Đỉnh Hạo biến hóa thành một hắc sắc đại đỉnh, sau khi đem tài liệu nhất nhất để vào trong hắn liền sử dụng bí pháp để thôi thúc luyện Tỏa Anh Hoàn.
Chẳng biết sau bao lâu, chỉ thấy hai tiểu hoàn trong suốt màu đỏ đã xuất hiện, bên trong mỗi chiếc hoàn có bảy khoảng không nhỏ.
Đỉnh Hạo cầm chiếc hoàn trên tay, lập tức trong tiểu không gian phát ra những tiếng kêu “anh anh”.
Vừa nghe thấy âm thanh này, hắn biết Tỏa Anh Hoàn đã luyện chế thành công, người tu chân bình thường nghe âm thanh này sẽ cảm thấy kỳ quái, nhưng nếu nguyên anh ly thể nghe loại âm nay này lập tức sẽ bị mê hoặc, chỉ cần trong vòng mười trượng sẽ bị âm thanh này hấp dẫn, cuối cùng hoàn toàn bị tiểu không gian trong hoàn khóa trụ, tuyệt đối không thể đào thoát.
Đỉnh Hạo đứng dậy thấy thần thanh khí sảng, luyện khí tuy không gia tăng tu vi nhưng có thể củng cố cảnh giới, trải qua lần luyện chế Tỏa Anh Hoàn này làm cho luyện chế thủ pháp của Đỉnh Hạo càng thêm viên hoạt (thành thạo), làm lại lần nữa sẽ không còn cảm giác trúc trắc.
Chương 60: Sát nhân diệt khẩu 3
chuang 61: Ma môn hiệp nghị 1
Chuang 62: Ma môn hiệp nghị 2
Vừa mới đem huyễn trận triệt tiêu thì đã nghe thanh âm của Niếp Thiên truyền đến.
Hắn muốn Đỉnh Hạo đến phòng của Phùng Tỉnh Nhiên.
Đỉnh Hạo trong lòng biết Niếp Thiên tu vi trác tuyệt, bản thân vừa có động tĩnh lập tức người này đã biết được liền sử dụng truyền âm nhập mật thủ pháp tri thông.
Xem ra ba ngày đã qua, Tụ Bảo Tông đại hội sắp chính thức bắt đầu.
Tiến tới cửa phòng Phùng Tỉnh Nhiên, Đỉnh Hạo phát hiện mười đạo ánh mắt tụ lại trên người, có kinh ngạc, có khó hiểu, có khinh thường.
Hắn bị mấy ánh mắt này nhìn chăm chú chỉ thấy cả người có chút không tự nhiên.
Ngẩng đầu đã biết lần này người của Ma Môn tam tông cũng đến đông đủ, ngoại trừ Độc Cô Sách và Thạch Ngọc Sương mấy ngày trước có gặp ra, bên cạnh Độc Cô Sách còn có hai lão giả âm trầm, chắc đó là Hận Thiên Hận Địa lưỡng lão, ngoài nhị lão ra còn một nam tử có dáng vẻ buồn bã…
Bên phải Thạch Ngọc Sương là một phụ nữ trung niên với phục trang làm cho Đỉnh Hạo cảm giác như có một cỗ hơi thở khổng lồ.
Hắn biết nữ tử này khẳng định là tuyệt đỉnh cao thủ của Kiếm Ma Cung, tả hữu phía sau người phụ nữ có hai lão già uy vũ, phẳng phất như môn thần… Mấy người tựa hồ như đang tranh thảo truyện gì, thấy Đinh Hạo tiến đến mới ngừng lại.
Phùng Tỉnh Nhiên vừa thấy Đỉnh Hạo sắc mặt lộ vẻ vui mừng liền hướng tới hắn vẫy tay.
Đỉnh Hạo đi thấy Phùng Tinh Nhiên như vậy, cũng không đáp lời mà chỉ lo tìm một ghế rồi thản nhên ngồi xuống, coi các đại lão của mấy tông phái như không tồn tại.
Đỉnh Hạo làm vậy lập tức khiến cho mấy người này sắc mặt khó khăn.
Một lão già bên cạnh Độc Cô Sách tức giận nói:
– Người này thật kiêu ngạo, đang ngồi đây không phải toàn trưởng bối của ngươi sao? Tiến vào không thăm hỏi một câu lại còn coi bọn tại hạ như không tồn tại, Luyện Ngục Ma Tông dạy đệ tử không nghiêm, chẳng lẽ muốn bọn ta giúp ngươi dạy dỗ.
– Hận Thiên trưởng lão hà tất phải so đo với bọn tiểu bối, Đinh Hạo vừa mới gia nhập tông môn không lâu, không hiểu quy củ, các vị trưởng lão đừng để ý, chúng ta hãy mau thương lượng biện pháp trước đã, đám người Đạo Tông và Ma Môn ta thực lực cũng tương đương, lần này nếu Ma Môn muốn đoạt bảo thành công thì phải chuẩn bị cho chu đáo một chút!
Niếp Thiên tự biết Đinh Hạo sẽ không chịu ủy khuất, ra mặt giải thích.
– Hừ, quên đi! Luyện Ngục Ma Tông các ngươi càng ngày càng kiêu căng, nếu đã như vậy thì Luyện Ngục Ma Tông các ngươi đối phó Thanh Vân tông, Thiên Sát Ma Cung chúng ta yếu kém chỉ có thể miễn cưỡng cùng Xích Thành tông qua chiêu thôi!
Hận Thiên lạnh lùng nói.
– Hận Thiên trưởng lão nói thế là ý gì, Niếp Thiên đi chuyến này chủ yếu là bảo vệ Tinh Nhiên nhi, đoạt bảo chỉ là thứ yếu, vả lại mình Niếp Thiên sao bằng được nhị lão, Thanh Vân tông đương nhiên là do Thiên Sát Ma Cung ngài ứng phó, tông của ta lần này là thực lực hơi yếu, chỉ có thể giúp hai vị đối phó với La Phù tông là tốt rồi, chỉ mong sau khi hai vị lấy được kiếm quyết cho bọn ta mượn xem qua một chút là được! Không biết ý nhị vị thế nào? Niếp Thiên vừa nghe Hận Thiên nói thế liền lập tức phản bác lại. – Hắc hắc, Kiếm Ma cung ta cũng nghĩ như thế, đã như vậy Xích Thành tông nhượng cho Kiếm Ma Cung ta vậy, mong rằng Thiên Sát Ma Cung sau khi đoạt bảo cho bổn cung mượn xem qua một lát!
Vị phu nhân của Kiếm Ma cung nói, trông bà ta diện mạo mềm mại, thanh âm lại có chút thô dày, khiến người ta đều cảm thấy không được tự nhiên, đúng là hơi ngoài sức tưởng tượng.
– Đã như vậy, Thanh Vân tông kia do Thiên Sát Ma Cung ta đối phó cũng không phải là không thể, chỉ cần hai tông các ngươi đừng có nhân cơ hội tranh đoạt là được, sau khi bổn cung đoạt được bảo vật nhất định sẽ cho hai tông các vị xem trước, ý hai vị thế nào? Hận Thiên đắc ý cười nói.
Niếp Thiên và phu nhân kia đều gật đầu đồng ý.
Đỉnh Hạo cảm thấy kinh ngạc, việc cơ mật như thế vì sao có thể để cho mình tham dự, mình dưới mắt họ có lẽ chỉ giống như con kiến hôi bình thường, căn bản không có tác dụng gì, có thể mấy người của Luyện Ngục Ma Tông đối với mình có chút kì vọng, nhưng hai tông kia sao lại đồng ý cho mình tham dự, thực khiến Đỉnh Hạo nghỉ hoặc.
Nhưng lúc này thanh âm của Âm Phong vang lên trong viện.
– Âm Phong bái kiến Đỉnh Hạo tiểu ca, không biết tiểu ca có ngại tiếp kiến không?
Mấy người trong phòng biến sắc, ánh mắt nhất tề quét qua hướng Đinh Hạo.
Đinh Hạo vừa mới đứng dậy định đi ra, Hận Địa đã độc ác cười nói:
– Chậm đã, Âm Phong tìm Luyện Ngục Ma Tông ngươi để làm gì, bọn ta đang bàn chuyện trọng đại, nếu bị người này biết được e đại sự không ổn, ta thấy nhất định cần phải thủ tiêu hắn đi.
chuang 61: Ma môn hiệp nghị 1
– Ö, Âm Phong tu vi so với trưởng lão thực không bằng, nhưng trưởng lão có thể cam đoan có thể giết hắn trước khi hắn kịp truyền tin đi không, hắc hắc, Niếp Thiên muốn được kiến thức xem saol
Niếp Thiên tựa cười mà không phải cười nhìn Hận Địa.
Niếp Thiên lời này vừa nói ra, gương mặt già nua của Hận Địa trở nên rất khó chịu, nói:
– Hận Địa quả không có thực lực này, nhưng Âm Phong đã vì Luyện Ngục ma tông các ngươi mà đến, các ngươi hãy giải quyết cho thỏa đáng đi, nếu không…
– Niếp Thiên ta không phải người của Luyện Ngục ma tông,việc này với ta có quan hệ gì đâu, vừa rồi Niếp Thiên đã nói qua, chuyến này ta chỉ là vì bảo vệ Tỉnh Nhiên Nhi mà đến thôi!
Niếp Thiên chối từ nói.
– Các vị trưởng lão tại nơi này bố trí nhiều trận pháp như vậy, sao phải lo bị người khác nghe lén, Âm Phong tìm tiểu nhân chỉ là muốn cùng tiểu nhân trao đổi một chút vật phẩm, các vị không cần lo lắng, tiểu nhân không quấy rầy các vị nữa!
Đỉnh Hạo dứt lời liền đứng dậy rời di Niếp Thiên thầm khen bất phàm, trước mặt những người này mà có thể ăn nói không chút nhún nhường cũng không chút tự đại như vậy, nếu thật sự đến từ Luyện Ngục ma tông thì quá tốt.
Mấy trưởng lão thấy người của Luyện Ngục Ma Tông không có phản ứng gì, mặc dù cảm thấy kì quái cũng không hỏi nhiều, huống chỉ các trưởng lão đối với trận pháp mình bố trí tại đây đều rất tin tưởng, bằng vào tu vi của Âm Phong căn bản không có khả năng biết được gì!
Khi xuất môn thì Đinh Hạo thấy sau lưng có hai đạo ánh mắt dõi theo mình, không cần quay đầu Đinh Hạo cũng biết nhất định là Độc Cô Sách và Thạch Ngọc Sương, có tiền bối của tông môn ở đây, hai người không có quyền lên tiếng, mặc dù hai ngươi tu vi còn thấp nhưng tài trí đều cao tuyệt, khẳng định sẽ không có ý tốt gì với mình, cần phải cẩn thận đề phòng.
Thấy Đinh Hạo đi ra, Âm Phong tiến nhanh đến đón, tay cầm một bảo giáp đen sẫm, nở nụ cười xiểm nịnh.
– Tiểu ca chớ trách Âm Phong vội quá mà làm ầm ï, vừa xong ba ngày kỳ hạn Âm Phong liền đến quấy rầy, chỉ là ngày mai Tụ Bảo tông hội sẽ bắt đầu, Âm Phong cũng là bất đắc dĩ, tiểu ca chớ trách, bảo giáp ta đã mang đến, chắc là tiểu ca đã đem vật phẩm luyện chế thành công!
Âm phong nói. – Chân nhân quá lời, may mà không làm nhục mệnh, Đinh Hạo đã luyện chế thành công hai chiếc Tỏa Anh Hoàn, giờ sẽ đưa cho chân nhân!
Nói đoạn định đem Tỏa Anh Hoàn chuyển qua, giữa chừng chợt ngừng một chút, Âm Phong đương nhiên biết Định Hạo có ý gì, cũng đem bảo giáp cùng tỉnh thạch ra trao đổi.
Âm Phong đem Toa Anh Hoàn cầm trong tay lắc lắc thử, nghe thấy Tỏa Anh Hoàn phát ra tiếng “ong ong”, Âm Phong lập tức kinh hỉ, như được bảo vật mà cẩn thận thu vào trong trữ vật thủ trạc.
Đỉnh Hạo cầm bảo giáp cùng tỉnh thạch để vào trong túi trữ vật và định rời đi, Âm Phong thấy vậy vội gọi:
– Tiểu ca chậm đã!
– Ồ, đã trao đổi xong, chân nhân còn có chuyện gì, chẳng lẽ hoài nghỉ Tỏa Anh Hoàn do Đỉnh Hạo luyện chế là đồ giả sao?
Đỉnh Hạo nghỉ hoặc nói.
– Không phải vậy, Âm Phong biết vật đó tuyệt đối không sai, chỉ là Âm Phong không biết vật ấy phải luyện hóa sử dụng như thế nào, nếu không Âm Phong có được vật đó cũng vô dụng! Âm Phong nói.
– Ö, nguyên lai là vậy, Đinh Hạo nghĩ chân nhân biết vật ấy, khẳng định với vật đó hiểu rõ phi thường.
Coi như Đinh Hạo đã sơ xuất rồi!
Nói phương pháp sử dụng tỉ mỉ cho Âm Phong xong, lúc này Đinh Hạo biết Âm Phong đối với Tỏa Anh Hoàn không phải là hoàn toàn hiểu rõ.
Xem ra đối với chuyện mình đã động tay động chân vào hắn khẳng định sẽ không phát giác ra được.
Lại nhìn Âm Phong thần sắc đang nghĩ xem nên sử dụng Tỏa Anh Hoàn như thế nào, Đỉnh Hạo không hề để ý đến hắn, cũng không quay lại phòng của Phùng Tinh Nhiên.
Hắn biết các vị tiền bối đã định ra kế sách, bây giờ cũng chỉ là thảo luận chỉ tiết mà thôi, hơn nữa Niếp Thiên vẫn chưa lên tiếng triệu gọi, Đinh Hạo cũng chỉ đành trở về phòng của mình.
Vào trong phòng, Đinh Hạo xuất ra bảo giáp Âm Phong vừa mới đưa, đối với Đinh Hạo mà nói bảo giáp kỳ thật cũng không có tác dụng gì lớn, thân thể hắn vốn mạnh mẽ phi thường, bảo giáp bình thường mặc trên người cũng không có công hiệu quá lớn.
Đưa chân khí Vô Cực Ma Công chậm rãi hướng vào trong bảo giáp, đột nhiên Đinh Hạo khóe miệng cười lạnh môt tiếng, nguyên lai là Âm Phong đã động thủ động cước trên bảo giáp, nghĩ rằng mình tu vi thấp kém sẽ nhìn không ra, hắc hắc, ngươi đã bất nhân, ta cũng bất nghĩa, dùng Vô Cực Ma Công thôn tính năng lượng, bào mòn hết những gì Âm Phong lưu lại đến khi chúng hoàn toàn tiêu biến, một lát sau Đinh Hạo tự thấy tu vi của mình đã có tịnh tiến.
Chuang 62: Ma môn hiệp nghị 2
– Tiểu ca, công pháp thần kì, tâm chí kiên định, thật sự, thật sự ma đạo chúng ta mới sinh ra một nhân vật kiệt xuất, chẳng biết tiểu ca rốt cuộc là môn hạ của cao nhân nào, Niếp Thiên đã đi khắp Thiên Huyền đại lục nhưng cũng không biết tiểu ca rốt cuộc đang tu luyện công pháp gì, tiểu ca quả thực là đã không ngừng khiến Niếp Thiên ngạc nhiên, chẳng biết tiểu ca lần này đến Tụ Bảo tông là có mục đích gì?
Đúng vào lúc này, thanh âm của Niếp Thiên lại vang lên.
– Chẳng lẽ Nhiếp tiền bối sống cho đến bây giờ không không biết việc phải gõ cửa khi vào phòng của người khác sao? Cũng may Đỉnh Hạo lớn gan, nếu không đúng là bị tiền bối dọa chết rồi! Đỉnh Hạo thấy đúng là Niếp Thiên thì liền thở dài một hơi, nhưng đối với việc Niếp Thiên vừa nói thì ngậm miệng không hề đề cập tới.
Thấy Đinh Hạo nói lảng sang chuyện khác, Niếp Thiên liền nói:
– Mặc kệ Tiểu ca có mục đích gì, Tiểu ca cùng Tỉnh Nhiên đã đạt thành hiệp nghị, Niếp Thiên tuyệt không làm phiền tiểu ca.
Nói ra cũng kì quái, Niếp Thiên vừa thấy tiểu ca đã biết tiểu ca quyết không phải người tốt, nhưng Niếp Thiên hy vọng tiểu ca chớ làm thương tổn Tỉnh Nhiên, nếu không cho dù Niếp Thiên có hảo cảm đối với tiểu ca cũng sẽ vẫn phải tiêu diệt tiểu ca như thường! – Tiền bối quá lời rồi, Đinh Hạo làm sao có thể, cho dù Đỉnh Hạo có muốn tổn thương nàng thì cũng là không có khả năng a! Bất quá nếu nàng xuất thủ hại ta,vô luận có ai che chở ta cũng sẽ bắt nàng phải trả giá!
Đỉnh Hạo nói một câu mềm dẻo, sau đó lập tức đem những gì đang nghĩ trong lòng nói ra.
-Ail
Niếp Thiên thở dài nói:
– Tiểu ca là người trong cuộc nên không nhận ra, chẳng lẽ tiểu ca nhìn không ra Tỉnh Nhiên đối với ngươi có tình ý.
Niếp Thiên ta đã nhiều tuổi rồi, tình ý của Tỉnh Nhiên đối với ngươi rất rõ ràng a! Sao nó có thể hạ thủ hại ngươi chứ!
– Cái đó cùng ta có quan hệ gì đâu, tiền bối chẳng lẽ còn muốn cưỡng ép sao? Nói thực lòng, Đinh Hạo ta tuyệt không muốn bị nữ nhi trói buộc, nếu đúng như tiền bối nói, mong tiền bối tự mình giải quyết! Lại nói, nữ nhân này mỗi lần nhìn thấy tiểu nhân đều muốn chém muốn giết, cách yêu này tiểu tử tiếp thụ không nổi! Đinh Hạo thản nhiên nói
– Ta sớm đã biết ngươi là kẻ vô tình vô nghĩa, Niếp Thiên đương nhiên đã khuyên qua Tinh Nhiên, chỉ là tự nó còn phát hiện được… Ài… Tình cảm rất khó ngăn cần a, cho dù ta cố gắng cũng đành bất lực, chỉ mong tiểu ca hạ thủ lưu tình, đừng khiến nó tổn thương, Niếp Thiên cũng đã hết lời rồi, nghe hay không tiểu ca tự quyết định đi!
Dứt lời, Niếp Thiên liền lắc đầu rời đi, bóng lưng gày gò ấy lộ ra một vẻ cô đơn chẳng thể dùng lời miêu tả.
Nhìn bóng lưng Niếp Thiên tựa hồ cũng đang có chuyện thương tâm! Một chữ tình thật khó vượt qua, Đỉnh Hạo mặc dù vẫn chưa có hảo cảm với nữ tử nào, nhưng những thứ hắn học được trong Vô Cực ma tông rất phức tạp, đối với tình cảm cũng không phải hoàn toàn không biết gì, vừa nghe được Niếp Thiên nói, cẩn thận so sánh gần đây Phùng Tinh Nhiên vẻ mặt có biến hóa, mơ hồ cảm thấy Niếp Thiên nói không sai, suy nghĩ một lát không biết nên xử lý thế nào, cuối cùng quyết định là cứ giả ngốc, nếu Phùng Tỉnh Nhiên bày tổ tình cảm thì cự tuyệt cũng không muộn.
Lúc Đinh Hạo đang miên man suy nghĩ, đột nhiên từ trong tâm phát ra một tiếng: “Thả ta ra!” Thanh âm này không phải nam không phải nữ, hơi khàn khàn, khiến cho Đinh Hạo lập tức lắp bắp kinh hãi, nhìn phải nhìn trái, trong phòng không có người khác, thanh âm này đến từ nơi nào khác Đinh Hạo không biết được, đột nhiên cảm giác túi trữ vật giường như có động tĩnh, tâm thần tìm kiếm, sắc mặt lập tức lộ ra nét mừng, trải qua vài năm hấp thụ linh đan bảo vật, Bát Sí Tử Mãng rốt cục cũng đã thành niên, tiến hóa tới lưỡng sí rồi.
Lưỡng sí tử mãng uy lực phi phàm, sau này sẽ có thêm một tay giúp đỡ, bây giờ thực lực bản thân đã đại tăng rồi, xem ra dùng nhiều linh dược như vậy cũng không phải là lãng phí.
Từ trên người đánh ra một đạo ẩn hành phù, Đinh Hạo vô thanh vô tức dời khỏi biệt viện của Luyện Ngục ma tông, dọc theo khí tức Tỏa Anh Hoàn hướng về phía chân núi phi hành, Vô Cực Ma Công phần ẩn hành phù được ghi lại thần diệu phi thường, chỉ cần không ra tay công kích, cao thủ tu vi dưới Hợp Thể kì căn bản là không thể phát hiện được.
Âm Phong tu vi không quá Phân Thần kì, Đinh Hạo đương nhiên không cố ky, Âm Phong đối với Tỏa Anh Hoàn quan tâm như vậy, nhất định không phải là chuyện quang minh chính đại gì.
Một lát sau, Đỉnh Hạo đã có thể cảm giác được Âm Phong cách mình ngày càng gần, hơn nữa Âm Phong cũng không bất động tại chỗ, tựa hồ đang đi đến một nơi nào đó, chỉ là tốc độ cũng không quá nhanh.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










