[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 47 : Gặp lại Lục Bào 1 (c461-c470)
❮ sautiếp ❯Chương 463: Gặp lại Lục Bào 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Lục Bào Lão Tổ kia vốn dĩ cũng không để ý đến đám người Ma Tông Vô Cực này, ông ta đang định bay về phía Càn Khôn Phái thì đột nhiên nghe thấy tiếng kêu ngạc nhiên của Đinh Hạo thì quay đầu lại nhìn lại là hắn.
Lục Bào Lão Tổ cười ha hả một tiếng rồi nói: “Vậy mà là tiểu tử ngươi, lần trước để ngươi chạy thoát từ trong tay Lão Tổ, xem lần này người còn có thể chạy trốn đến nơi nào đây!”
Mà ánh mắt của Long Sáo Thiên ở bên cạnh kia nhìn về phía Đỉnh Hạo cũng lóe lên về thù hận xen lẫn sợ hãi, gã không nhịn được mà bay theo Lục Bào Lão Tổ về phía hắn.
Lúc này, Lục Bào Lão Tổ kia lại sơ suất không nhìn thấy mọi người bên cạnh Đinh Hạo, đợi đến lúc đi đến chỗ tám trượng trước mặt hắn, ông ta phát hiện Đinh Hạo không hề chạy trốn như trước thì trái lại cảm thấy khó hiểu.
Thân thể vốn đang bay nhanh cũng từ từ thả chậm lại một chút, cũng đúng lúc này, Lục Bào Lão Tổ kia mới chú ý đến đám người Huyết Ma Liệt Sơn bên cạnh Đinh Hạo.
Đợi sau khi nhìn thấy ánh mắt cười mà như không cười của hai người Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn, Lục Bào Lão Tổ mới cảm thấy kinh hãi.
Ông ta đột ngột dừng bước chân tiến về trước, rồi dừng lại cách ba trượng trước mặt Đinh Hạo.
Ông ta vừa nhìn Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn với vẻ ngờ vực vài lần xong, mới cẩn thận mở miệng lên tiếng: “Xin hồi lai lịch của hai vị đạo hữu ra sao?”
Lời này vừa nói ra, hai người Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng không trả lời, chỉ nhìn Lục Bào Lão Tổ mà cười hì hì không dứt.
Ngay lúc tiếng cười bật ra, toàn thân Liệt Sơn dâng lên từng đạo huyết quang, mà trong tay của Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng có cương tuyến màu đen lượn lờ.
Vừa thấy biến hóa như vậy, Lục Bào Lão Tổ cực kỳ hoảng sợ mà nhanh chóng bay ngược lại, vừa rút lui vừa quát lớn: “Huyết Ma Liệt Sơn, Độc Ma Vương Diệc Hàn, sao lại là hai người các ngươi?” Huyết Ma Liệt Sơn cười ha hả một tiếng rồi nói: “Chính là chúng ta! Hôm nay lão phu xem xem “Lục Diễn Hoá Thạch Đại Pháp’ của ngươi có chỗ nào thần kỳ đây?”
Huyết Ma Liệt Sơn vừa nói xong lời này, thân hình đã lao nhanh như chớp về phía Lục Bào Lão Tổ, chỉ để lại một đạo huyết quang nhàn nhạt giữa hư không.
Mà Độc Ma Vương Diệc Hàn nghe lời này của gã ta vừa dứt, động tác vốn muốn ra tay đã dừng lại, chỉ thong thả đến gần Lục Bào Lão Tổ.
Lúc này đây, Đinh Hạo cũng mỉm cười lạnh nhạt, nói với Lục Bào Lão Tổ: “Không ngờ được đúng không, lúc trước Lục Bào ông đuổi theo ta lâu như vậy, bây giờ sao không đuổi tiếp nữa.” Theo lời này của hắn vừa nói ra, Đinh Hạo cũng rút Nghịch Thiên Ma Kiếm ra, bay về phía Long Sáo Thiên bên cạnh Lục Bào Lão Tổ.
Trông thấy Huyết Ma Liệt Sơn và Đinh Hạo bay về phía thầy trò mình, Lục Bào Lão Tổ hét lớn một tiếng: “Khoan đã, thù sâu oán nặng giữa ta và ngươi cũng không phải không giải quyết được, hà tất phải làm như thế chứ?”
Huyết Ma Liệt Sơn cười ha ha một tiếng, nói: “Lời này lát nữa nhắc lại, đánh trước rồi nói sau.”
Nói xong lời này, Huyết Ma Liệt Sơn đã không quan tâm Lục Bào Lão Tổ nói gì đó, bản thân bắt đầu ra tay.
Mà bấy giờ, Đinh Hạo cũng đã chạy đến bên cạnh Long Sáo Thiên, cười hì hì nói: “Lần trước Lục Bào Lão Tổ cứu ngươi một mạng, lần này bản thân ông ta khó giữ nổi, không biết ngươi còn có thể có vận may tốt như lần trước hay không.”
Lời này vừa thốt ra, Nghịch Thiên Ma Kiếm của hắn đã chớp động Ma Viêm màu đen, một kiếm chém về phía Long Sáo Thiên.
Kể từ sau chuyện lần trước trôi qua, mặc dù Long Sáo Thiên kia cực kỳ oán hận Đinh Hạo nhưng gã cũng mơ hồ có cảm giác sợ hãi, bản thân đã lòng dạ độc ác, mà Đinh Hạo này dường như còn máu lạnh vô tình hơn cả gã.
Vốn có Lục Bào chăm sóc, bản thân còn có thể nương nhờ, nhưng bây giờ Lục Bào Lão Tổ lại bị Ma Đạo Cự Hung Huyết Ma Liệt Sơn quấn lấy rồi.
Tuy rằng Long Sáo Thiên biết thực lực của Lục Bào Lão Tổ mạnh mẽ, nhưng người mà ông ta đối mặt chính là Huyết Ma Liệt Sơn máu lạnh tàn nhẫn nhất trong mười cao thủ hàng đầu của Tây đại lục.
Cho dù Long Sáo Thiên có tin tưởng Lục Bào Lão Tổ đến mấy cũng biết ông ta đối đầu với Huyết Ma Liệt Sơn sẽ không nắm nhiều phần thắng cho lắm, huống chỉ đằng sau còn một Độc Ma Vương Diệc Hàn đang quan sát như hổ rình mồi.
Điều càng đáng sợ hơn chính là lúc trước Đinh Hạo giao đấu với bản thân gã chỉ mới Nguyên Anh trung kỳ mà thôi, cho dù như vậy, gã vẫn chỉ có thể trốn tránh trong tay hắn mà thôi, không có bao nhiêu cơ hội đánh trả lại.
@ @ @ Ê ñ Œ ñ Ñ @ @ @
Chương 464: Gặp lại Lục Bào 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nhưng chỉ trong vài năm ngắn ngủi này, lúc gặp lại Đỉnh Hạo, hắn vậy mà đã tiến bước mạnh mẽ lên Xuất Khiếu kỳ, mà gần đây tu vi của bản thân vừa mới khôi phục lại, ngay cả một chút tiến bộ cũng chẳng có, bây giờ đối đầu với Đỉnh Hạo thì rõ ràng chỉ có một kết cục chết thôi!
Nghĩ đến đây, Long Sáo Thiên kia còn chưa giao chiến với Đinh Hạo thì ánh mắt lấp lóe, bắt đầu tính toán trốn thoát ra sao, hoàn toàn không có ý muốn chiến đấu.
Đỉnh Hạo nhìn thấy ánh mắt của Long Sáo Thiên, lại nhìn sang Lục Bào Lão Tổ đang chiến đấu với Huyết Ma Liệt Sơn kia, trong lòng đột nhiên khẽ động, thầm nghĩ Lục Bào Lão Tổ này cũng xem như là cao thủ tuyệt đỉnh.
Mặc dù kém hơn Huyết Ma Liệt Sơn một bậc, nhưng thực lực cũng phải tương đương với Độc Ma Vương Diệc Hàn, nhân tài như vậy mà giết chết hình như hơi đáng tiếc, nếu như ông ta có thể gia nhập vào Ma Tông Vô Cực thì tốt quá rồi.
Huống chỉ, nếu bản thân hắn muốn sống yên ổn ở Tam Châu Nhất Đảo, sau này còn có mục tiêu càng cao xa hơn, chỉ dựa vào sự phát triển hiện giờ của tông phái mình, tốc độ kia vẫn còn hơn chậm chạp, thì bây giờ đối mặt với Hoắc Đồng Tông của đảo Bồng Khâm kia cũng mơ hồ trầy trật.
Nhưng nếu có Lục Bào Lão Tổ gia nhập thì rõ ràng chính là một sự bổ trợ lớn cho thực lực của tông phái mình mà! Nghĩ đến đây, ánh mắt Đinh Hạo đảo quanh, mặc dù động tác trong tay vẫn cực kỳ hung mãnh, nhưng sát khí cũng đã giảm bớt không ít.
Mà trong lúc Đinh Hạo tấn công, Long Sáo Thiên kia đã lập tức phát hiện sự thay đổi trong tay hắn, tuy rằng trên mặt lộ về nghỉ hoặc, nhưng cũng không kịp suy nghĩ mà cố hết sức tránh né đòn công kích của Đinh Hạo như cũ.
Sau khi chém một kiếm quét Long Sáo Thiên bay xa ba trượng, Đỉnh Hạo đột nhiên cảm thấy tẻ nhạt chán chường, bây giờ, thực lực của Long Sáo Thiên đã kém quá xa bản thân hắn rồi.
Lần trước, mình giao chiến với gã còn phải gắng hết sức ra tay, cực kỳ Sợ gặp phải chuyện ngoài dự liệu gì đó, nhưng bây giờ đối mặt với Long Sáo Thiên thì bản thân hắn hoàn toàn không cần ra sức tập trung nữa, trong lúc vô tình, Long Sáo Thiên đã thua xa đối thủ của mình rồi.
Cũng chính bởi vì đây là một trận chiến không có bất cứ căng thẳng nào nên Đinh Hạo mới cảm thấy không hề thú vị.
Hắn nhìn Long Sáo Thiên đang sợ hãi nhìn mình rồi gật đầu nói: “Ngươi đứng ở đó đừng nhúc nhích, nếu không đừng trách ta ra tay độc ác, với tốc độ của ngươi thì vốn dĩ không trốn thoát khỏi sự truy đuổi của ta, ta khuyên tốt nhất ngươi nên nghe lời đi.”
Nói xong lời này, Đinh Hạo cũng chẳng thèm nhìn Long Sáo Thiên kia nữa, ngược lại đi về phía Lục Bào Lão Tổ đang đối đầu với Huyết Ma Liệt Sơn.
Trông thấy Đinh Hạo bỏ đi, ánh mắt của Long Sáo Thiên kia nhanh chóng lóe lên, không biết suy nghĩ điều gì.
Một lát sau, gã thở dài một cách chán nản, thực sự đứng tại chỗ, một cử động nhỏ cũng chẳng dám làm, chẳng qua lúc nhìn về bóng dáng của Đỉnh Hạo, trong hoảng sợ còn có thêm thứ gì khác nữa.
Mà lúc này, Đỉnh Hạo đã nhìn ra khoảng cách giữa Huyết Ma Liệt Sơn và Lục Bào Lão Tổ trong trận chiến.
Từ góc nhìn của Đỉnh Hạo, bản lĩnh của Huyết Ma Liệt Sơn vẫn không nhanh không chậm, huyết quang đầy trời kia giống như vô cùng vô tận, thuận theo thân hình và pháp quyết của Huyết Ma Liệt Sơn, chúng liên tục xông về phía Lục Bào Lão Tổ.
Mặc dù Lục Bào Lão Tổ trông như chưa rơi vào thế yếu, nhưng về mặt của ông ta cũng cực kỳ thận trọng, lục khí quấn quanh toàn thân rồi biến thành một tẳng đá, cũng vô cùng thần kỳ, có điều động tác lại không trọn vẹn tự nhiên như của Huyết Ma Liệt Sơn.
Đỉnh Hạo quan sát một lát thì đã biết Lục Bào Lão Tổ kia e rằng đã sử dụng toàn bộ sức mạnh của mình rồi, nhưng hắn biết cho đến bây giờ thì Huyết Ma Liệt Sơn vốn dĩ chưa thực sự dùng hết sức, nếu không Lục Bào Lão Tổ sẽ chiến đấu càng khó khăn hơn.
Nhưng cho dù là vậy, Lục Bào Lão Tổ kia cũng chỉ có thể né tránh mà không có bất kỳ cơ hội đánh trả lại nào.
Hắn liếc mắt một lần đã biết rõ chênh lệch giữa thực lực của hai người.
Mà bấy giờ, Huyết Ma Liệt Sơn cũng nhìn thấy Đỉnh Hạo đang đi về bên này, đợi sau khi nhìn thấy Long Sáo Thiên đứng yên ở phía xa, lại thấy ánh mắt của Đinh Hạo, gã ta dường như đã thấp thoáng biết hắn có ý gì rồi.
Ngay lúc này, Huyết Ma Liệt Sơn giật giật khóe môi, truyền âm cho Đinh Hạo.
“Đinh Tử, không phải ngươi muốn nhận Lục Bào Lão Tổ vào trong tông đấy chứ?”
Vừa nghe thấy giọng nói của Huyết Ma Liệt Sơn, Đinh Hạo thầm nghĩ gã ta đúng là ngang ngược.
@ @ @ Ê ñ {3 ñ Ñ @ @ @
Chương 465: Cưỡng ép mời gia nhập 1
Chuang 466: Cưỡng ép mời gia nhập 2
Chuang 467: Cưỡng ép mời gia nhập 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Lúc này rồi mà hắn còn có thể phân tâm quan sát động tĩnh của mình, hơn nữa vẫn có thể sử dụng công pháp truyền âm nhập mật, xem ra Lục Bào Lão Tổ này thực sự không tạo ra đe dọa quá lớn cho Huyết Ma Liệt Sơn.
Nghĩ đi nghĩ lại, sau khi nhìn thấy ánh mắt chăm chú của Huyết Ma Liệt Sơn, Đinh Hạo cười nhạt, hơi gật đầu khó mà nhận ra.
Trông thấy hắn gật đầu, Huyết Ma Liệt Sơn cũng cười hì hì, động tác trong tay không những không thả lỏng, ngược lại còn hung mãng hơn nhiều.
Dưới thế công mạnh mẽ của Huyết Ma Liệt Sơn, Lục Bào Lão Tổ vốn chỉ có thể tránh né thì chống đỡ càng vất vả hơn.
Đúng lúc này, Huyết Ma Liệt Sơn vung hai tay lên, giữa hư không đột nhiên xuất hiện một thanh trường đao to lớn do huyết khí biến thành.
Huyết đao kia vừa mới xuất hiện đã mang theo khí tức huyết sắc kinh người, chém về phía Lục Bào Lão Tổ vẫn đang né tránh kia.
Trông thấy huyết đao tấn công, gương mặt của Lục Bào Lão Tổ hiện ra vẻ sợ hãi, toàn thân lại hóa đá, sau đó từng đạo lục mang phát ra từ giữa hai tay, liên tục đánh vào trên thân huyết đao mà Huyết Ma Liệt Sơn phát ra.
Tiếng đánh “leng keng” vậy mà lại giống như có thực, tựa như huyết đao kia chính là đao được tạo thành từ kim loại, mà khi lục mang của Lục Bào Lão Tổ kia tấn công bất ngờ lên huyết đao, chỉ khiến động tác chém xuống của huyết đao chậm đi vài phần, nhưng không thể ngăn cẩn quỹ đạo tấn công bản thân của huyết đao.
Mà nương theo lục mang chạm trán với huyết đao, Lục Bào Lão Tổ kia cũng nhanh chóng bay ngược ra đằng sau, muốn tránh né sự truy đuổi của huyết đao kia.
Nhưng Huyết Ma Liệt Sơn nhìn sự chống cự của Lục Bào Lão Tổ lại cười hì hì không dứt, pháp quyết kỳ lạ trong tay liên tục đánh về phía huyết đao.
Thuận theo hành động của Huyết Ma Liệt Sơn, thanh huyết đao lơ lửng giữa hư không kia vẫn đuổi theo Lục Bào Lão Tổ đang né tránh với tư thế không thể ngăn cản như cũ.
Nó theo sát ba trượng sau lưng Lục Bào Lão Tổ, bất kể ông ta có tránh né ra sao, cũng không thể kéo dài khoảng cách với thanh huyết đao đang truy đuổi bản thân kia.
Trông thấy trốn không được, Lục Bào Lão Tổ kia lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ, sau khi thân hình ông ta đột nhiên lóe lên thì lại đứng tại chỗ không nhúc nhích, trong chớp mắt đã biến thành một pho tượng đá.
Ở phía sau tượng đá, từng đạo cương khí xanh biếc bắn ra rồi lao ra bốn phương tám hướng.
Vừa thấy sự biến hóa như vậy của Lục Bào Lão Tổ, Đinh Hạo đã biết ông ta đã sử dụng “Lục Diễn Hóa Thạch Đại Pháp” kia đến giới hạn cao nhất rồi.
Mà đúng lúc này, trường đao huyết sắc to lớn do Huyết Ma Liệt Sơn phát ra kia cuối cùng cũng đuổi đến.
Đầu tiên bị chân khí tỏa ra từ toàn thân Lục Bào Lão Tổ kia đâm đến vang lên tiếng “loảng xoảng loảng xoảng” loạn xạ, thanh huyết đao kia đã bị cương khí xanh biếc đánh sâu vào mà chấn động không ngừng.
Nương theo tiếng va chạm phát ra, hình dạng của huyết đao kia từ từ biến nhỏ đi vài phần.
Đợi đến khi huyết đao kia trở thành kích thước bằng một nửa ban đầu, nó mới ngừng rung động, mà bay thẳng đến chém vào Lục Bào Lão Tổ đang ở trạng thái tượng đá.
Chỉ nghe một tiếng nổ ầm ầm vang lên giống như trời sụp đất nứt, theo luồng khí kỳ lạ phát ra từ chỗ pho tượng đá kia, huyết sắc và lục mang nhanh chóng bao phủ hoàn toàn khu vực kia.
Mọi người quan sát vốn dĩ không biết khu vực kia đến cùng đã xảy ra chuyện gì, liếc mắt nhìn kỹ cũng đều là chân khí huyết sắc và lục mang cuồn cuộn tuôn ra, thỉnh thoảng có tiếng gào hỗn loạn của ma quỷ.
Đợi thêm một lúc lâu sau, huyết sắc và lục mang mới từ từ phai nhạt rồi tan biến, đợi sau khi bụi bặm bay đi hết, Lục Bào Lão Tổ xuất hiện trước mắt mọi người với gương mặt đầy tro bụi, toàn thân Lục Bào còn có nhiều chỗ rạn nứt, nhếch nhác khôn cùng chẳng khác nào vừa mới đi ăn xin trở về.
Mắt thấy Huyết Ma Liệt Sơn từ từ bước tới, toàn thân lại ung dung thong thả.
Lục Bào Lão Tổ lộ ra nụ cười sầu thảm rồi nói: “Huyết Ma Liệt Sơn quả nhiên danh bất hư truyền, hôm nay Lão Tổ ta thua tâm phục khẩu phục!”
Huyết Ma Liệt Sơn cười hi hì, trầm giọng nói: “Chiêu “Lục Diễn Hóa Thạch Đại Pháp’ kia của ngươi đúng là thần kỳ, lão phu cũng sử dụng chín phần khí lực mới có thể tạo thành hiệu quả như vậy.
Lão Tổ đừng tự xem thường mình, Liệt mỗ cũng cực kỳ bội phục thực lực của Lão Tổ ngươi!”
Nghe Huyết Ma Liệt Sơn nói như thế, Lục Bào Lão Tổ nở nụ cười bi thương, sau đó đáp lại: “Cho dù có năng lực như vậy thì thế nào, Huyết Ma Liệt Sơn ngươi không phải hạng người nhân từ nương tay, chẳng lẽ ngươi sẽ bởi vậy mà bỏ qua cho Lão Tổ sao?” @ @ @ Ê ñ {3 ñ Ñ @ @ @
Chuang 466: Cưỡng ép mời gia nhập 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Huyết Ma Liệt Sơn gật gật đầu, mỉm cười một cách kỳ quái, nghiêm mặt nói: “Lão phu quả thật có ý này, không biết Lão Tổ có tin hay không?”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt của Lục Bào Lão Tổ sửng sốt, nhìn gã ta với vẻ ngờ vực.
Sau khi nhìn được nửa khắc, ông ta mới phát hiện Huyết Ma Liệt Sơn hình như không phải nói đùa thì không nhịn được hỏi: “Ý ngươi là gì, Liệt huynh có thể nói rõ ràng hay không, điều kiện gì?”
Huyết Ma Liệt Sơn cười ha hả rồi gật gật đầu với Đỉnh Hạo, sau đó mới mở miệng nói: “Lão phu đại diện cho Ma Tông Vô Cực mời Lão Tổ gia nhập, vị trí của ngươi sẽ giống như lão phu, chính là cung phụng của Ma Tông Vô Cực, hưởng thụ đãi ngộ giống như lão phu, không biết ý của Lão Tổ ra sao?”
Lời này của Huyết Ma Liệt Sơn vừa thốt ra, Lục Bào Lão Tổ kia ngẩn người tại chỗ, dù sao thì lời này của Huyết Ma Liệt Sơn đã hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của ông ta.
Huyết Ma Liệt Sơn nhìn Lục Bào Lão Tổ sững sở ở đó thì mỉm cười lạnh nhạt, lại lần nữa lên tiếng: “Không biết ý của Lão Tổ như thế nào?”
Mà lúc này, Lục Bào Lão Tổ kia mới phản ứng lại rằng Huyết Ma Liệt Sơn vẫn đang chờ câu trả lời của mình.
Lục Bào Lão Tổ cười một tiếng quái dị, ông ta sửa sang lại quần áo, mở miệng nói: “Điều kiện quá tốt rồi, huống chi Lão Tổ cũng không có lựa chọn nào mà!”
Lời này vừa dứt, Huyết Ma Liệt Sơn cười lớn một tiếng rồi nói: “Lão phu chỉ biết Lão Tổ chính là người thức thời, Lão Tổ cứ việc yên tâm là được, gia nhập vào Ma Tông Vô Cực thì sau này không thể thiếu lợi ích của ngươi, hơn nữa lão phu dám bảo đảm ngươi chắc chắn sẽ không hối hận trong tương lai!”
Mà ngay lúc này, Độc Ma Vương Diệc Hàn ở bên ngoài kia cũng chầm chậm đi về phía Lục Bào Lão Tổ.
Đỉnh Hạo cũng gật gật đầu rồi hét lớn với Long Sáo Thiên ở phía xa: “Kể từ bây giờ, ngươi và ta chính là người một nhà, Long huynh không cần căng thẳng nữa.”
Sau khi Đỉnh Hạo nói xong lời này, Long Sáo Thiên kia thở phào một hơi nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn về phía bên này với ve khó hiểu, sau đó gã cũng chầm chậm bay về phía này.
Bấy giờ, Đinh Hạo đã đến bên cạnh Lục Bào Lão Tổ, hắn cười hì hì rồi nói: “Không ngờ Lão Tổ cũng gia nhập vào Ma Tông Vô Cực, hy vọng Lão Tổ khoan dung độ lượng, bỏ qua khó chịu ngày đó!”
Lời này của Đinh Hạo vừa dứt, Lục Bào Lão Tổ kia không biết nên khóc hay cười.
Ông ta nào phải nhân vật bình thường, từ hành động vừa rồi của Đinh Hạo và đám người Huyết Ma Liệt Sơn đã phán đoán ra, mặc dù tu vi của tên tiểu tử Đinh Hạo này cũng không nổi trội, nhưng lại nắm giữ sức nặng đáng kể trong Ma Tông Vô Cực.
Hình như ngay cả hai người Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc hàn cũng đều cực kỳ tán thưởng hắn.
Cho dù bây giờ bản thân ông ta gia nhập vào Ma Tông Vô Cực thì có thể làm gì hắn chứ.
Cũng chính bởi vì như vậy, Lục Bào Lão Tổ cười hì hì nói: “Lão Tổ vốn không có thù sâu oán nặng gì với ngươi, huống chỉ ngươi còn cho tiểu tử Long Sáo Thiên này một bài học, dù sao cũng chẳng ảnh hưởng lớn đến gã.
Chuyện lần trước xem như bỏ đi, hy vọng tiểu tử ngươi cũng đừng cố tình gây khó dễ cho tiểu tử Long Sáo Thiên này.”
Đỉnh Hạo nở nụ cười tùy ý mà đáp lại: “Chuyện lần trước đã qua lâu như vậy rồi, tiểu tử cũng không nhớ rõ đã xảy ra chuyện gì.
Hì hì, bây giờ Lão Tổ đã trở thành cung phụng của Ma Tông Vô Cực ta, tiểu tử nịnh bợ ông còn không kịp nữa là, sao dám tìm Long huynh gây phiền phức chứ, Lão Tổ nói đùa rồi.”
Nghe Đinh Hạo nói như vậy, Lục Bào Lão Tổ kia mới hơi thả lỏng tỉnh thần.
Mà lúc này, Lục Bào Lão Tổ kia cũng biết hôm nay bản thân có thể sống sót đã vô cùng may mắn rồi, nếu không theo như thực lực mà Huyết Ma Liệt Sơn thể hiện ra lúc nãy, cho dù bản thân có thể chạy trốn thì cũng đương nhiên bị thương nặng.
Nhưng nếu Độc Ma Vương Diệc Hàn kia cũng tham gia trận chiến, sợ rằng ngay cả cơ hội chạy trốn mà bản thân ông ta cũng chẳng có, càng đừng nói đến chuyện có thể nhận được loại đãi ngộ này.
Bây giờ, Lục Bào Lão Tổ cũng không suy nghĩ nhiều, dù sao cũng là đi bước nào biết bước ấy đi.
Bản thân ông ta chưa từng nghe đến Ma Tông Vô Cực này, có điều đã có hai người Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn trấn giữ, e rằng tuyệt đối không phải là một môn phái đơn giản.
Bởi vậy, Lục Bào Lão Tổ xem như là hài lòng với bây giờ.
Đợi sau khi nhìn thấy ánh mắt nhìn chằm chằm bản thân của Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc hàn, Lục Bào Lão Tổ kia mới cười hì hì, sau đó lập một lời huyết thệ ma đạo, đơn giản chính là những lời nói trung thành với môn phái vân vân.
Chuang 467: Cưỡng ép mời gia nhập 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Trông thấy Lục Bào Lão Tổ này lập lời thề, Huyết Ma Liệt Sơn kia gật gật đầu rồi nói với ông ta: “Mặc dù Lão Tổ cũng có tiếng xấu bên ngoài, nhưng lão phu biết Lão Tổ cũng là người tuân theo lời thề.
Ta sẽ không nói nhiều lời thừa thãi nữa, đợi sau khi đến đảo Bồng Khâm, chúng ta sẽ tổ chức nghỉ thức nhập tông cho Lão Tổ.
Có lẽ trong lòng ngươi bây giờ vẫn không chấp nhận Ma Tông Vô Cực, nhưng chẳng bao lâu nữa, Lão Tổ có thể nhận ra thực lực thật sự của Ma Tông Vô Cực!”
Nghe Huyết Ma Liệt Sơn nói ra lời này, trong lòng của Lục Bào Lão Tổ kia khẽ động, nghe giọng điệu của Liệt Sơn, Ma Tông Vô Cực này hình như ẩn chứa rất nhiều bí mật, mà hiện tại dường như mọi người đều không tin tưởng bản thân ông ta cho lắm nên vẫn chưa nói rõ được.
Chẳng qua, trong lòng ông ta đã có cảm giác thần bí về Ma Tông Vô Cực mà bản thân mới ra nhập này, Lục Bào Lão Tổ không khỏi tò mò, đến cùng là nguyên nhân gì mà có thể khiến hai tên Ma Đạo Cự Hung là Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn này gia nhập.
Mà lúc này đây, Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng mỉm cười lạnh nhạt, nói với Đinh Hạo: “Lão Tổ vừa mới vào tông, tiểu tử ngươi cũng có thể bày tỏ một chút đi, cũng không thể keo kiệt chứ!”
Lời này vừa dứt, trên mặt Đinh Hạo lộ ra vẻ đau lòng, hắn nhìn Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn đang cười kỳ lạ với mình, một lát sau, hắn mới cười khổ, lấy từ trong nhẫn Trữ Vật Giới ra ba viên Tuyền Cơ Đan.
Sau khi suy nghĩ một lát, Đỉnh Hạo lại lấy ra mười viên Bích Thối Đan và hơn ba mươi viên Hoàn Nguyên Đan, lần lượt đưa cho Lục Bào Lão Tổ và Long Sáo Thiên kia.
Đỉnh Hạo cười hì hì, sau đó nói: “Mấy viên đan dược nho nhỏ cũng không tính là kính ý gì, mong hai vị nhận lấy!”
Ngay lúc Đinh Hạo vừa lấy ra Tuyền Cơ Đan, hai mắt của Lục Bào Lão Tổ kia đã lấp lóe ánh xanh, đôi mắt hoàn toàn chưa từng rời khỏi ba viên Tuyền Cơ Đan trong tay của hắn.
Lục Bào Lão Tổ cũng không để ý đến lời nói ban đầu của Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma vương Diệc Hàn kia, chỉ với tu vi Xuất Khiếu kỳ của Đinh Hạo thì thành thật mà nói, ông ta vốn dĩ không thèm chú ý đến hắn, cũng không cho rằng hắn có thể lấy ra thứ có giá trị gì đó.
Ông ta còn tưởng rằng hắn có thể lấy ra một vài tỉnh thạch cực phẩm đã không tệ rồi, nào ngờ trong tay của tiểu tử này vậy mà lại có Tuyền Cơ Đan mà cao thủ tuyệt đỉnh đều tha thiết ước mơ, đúng là nằm ngoài dự liệu của Lục Bào Lão Tổ.
Tác dụng của Tuyền Cơ Đan này, chỉ cần là Tu Chân giả ở Hợp Thể kỳ đều biết hiệu quả thần kỳ của nó.
Hơn nữa thứ này vẫn luôn đáng giá nhưng lại không mua bán, nào biết đâu tiểu tử Đỉnh Hạo này lại tùy tiện lấy ra ba viên, còn đưa cho bản thân ông ta mà không hề do dự.
Cũng chính vì như thế, Lục Bào Lão Tổ kia cứ cười hi hi một cách ngây dại, cầm lấy ba viên Tuyền Cơ Đan kia nhìn trái nhìn phải, cùng không nỡ để vào trong nhẫn Trữ Vật Giới.
Long Sáo Thiên kia nhìn thấy Bích Thối Đan và Hoàn Nguyên Đan trong tay cũng lộ ra về mặt vui mừng, hai thầy trò này cũng không tu luyện Vô Cực Ma Công, việc nâng cao tu vi cảnh giới đều là từng bước dựa vào tu luyện khắc khổ, không hề có bất cứ lối tắt nào có thể đi.
Nhưng Tuyền Cơ Đan và Bích Thối Đan này lại có thể khiến tu vi của bọn họ tăng tốc, mà ở trong Tu Chân giới, việc nâng cao tu vi chắc chắn đại diện cho một bước gần với thực lực.
Đối với hai người Lục Bào Lão Tổ và Long Sáo Thiên mà nói, bọn họ đương nhiên biết rõ hai loại đan dược này có ý nghĩa gì đối với cả hai.
Một lúc lâu sau, Lục Bào Lão Tổ kia mới lấy lại tỉnh thần trước, ông ta nhìn Đinh Hạo với ve do dự, nhưng cuối cùng vẫn hỏi dò: “Tuyền Cơ Đan này thực sự cho ta sao? Nếu có điều kiện bổ sung khác gì đó thì tiểu tử ngươi cứ việc mở miệng, chỉ cần là chuyện là Lão Tổ có thể làm được, ta tuyệt đối sẽ không từ chối!”
Thấy Lục Bào Lão Tổ nói như thế, Đinh Hạo lắc đầu cười, nói chắc chắn: “Không sai, mấy viên đan dược này là tặng cho Lão Tổ, mỗi một cao thủ tuyệt đỉnh gia nhập vào Ma Tông Vô Cực ta, chỉ cần trở thành cung phụng của Ma Tông Vô Cực ta thì đều có thể hưởng thụ đãi ngộ này, không có bất kỳ điều kiện bổ sung nào khác, Lão Tổ cứ yên tâm là được rồi!” Lục Bào Lão Tổ cười đến lạc giọng, có chút khó matin được.
Đợi sau khi nhìn thấy ánh mắt khẳng định của hai người Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn kia, Lục Bào Lão Tổ này mới thả lỏng tâm tình, biết lời này của Đinh Hạo chắc hẳn không phải là giả.
Chương 468: Chuyện xảy ra bất ngờ 1
Chuang 469: Chuyện xảy ra bất ngờ 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Ông ta cười một tiếng hì hì ngây dại rồi nhìn đám người Đinh Hạo, mở miệng nói: “Xem chừng gia nhập Ma Tông Vô Cực thật đúng là không tệ nhỉ!”
Nói xong lời này, Lục Bào Lão Tổ kia mới cười gượng cất ba viên Tuyền Cơ Đan vào trong nhẫn Trữ Vật Giới.
Mà lúc này, đám người Đinh Hạo lại liếc mắt nhìn lẫn nhau rồi cười ha hả.
Trông thấy đám người bọn họ cười to ra tiếng, Lục Bào Lão Tổ hơi xấu hổ.
Ông ta quay đầu lại nhìn, phát hiện Long Sáo Thiên kia vẫn đang cầm lấy Bích Thối Đan mà Đinh Hạo tặng cười hì hì ngây ngô thì không khỏi xấu hổ hơn.
Ông ta đi đến bên cạnh Long Sáo Thiên, gõ mạnh một cái lên đầu gã.
Đợi sau khi Long Sáo Thiên chợt tỉnh từ trong nụ cười ngây dại, Lục Bào Lão Tổ mới tức giận nói: “Tiểu tử ngươi cười ngây ngô cái gì đó, đồ không có tiền đồ!”
Thấy Lục Bào Lão Tổ trách cứ, Long Sáo Thiên kia cảm thấy vô cùng ấm ức.
Gã liếc mắt nhìn Lục Bào Lão Tổ, thấp giọng nói: “Còn nói ta, chẳng phải lúc đó sư phụ cũng giống như vậy sao.” Mặc dù giọng nói của Long Sáo Thiên rất nhỏ, nhưng Lục Bào Lão Tổ vẫn nghe thấy, ông ta lại thẹn quá hóa giận, hung hăng gõ vài lần lên đầu Long Sáo Thiên mới hả giận.
Trông thấy tác phong hành động của hai người này, Đỉnh Hạo cũng cảm thấy hơi buồn cười.
Xem cảnh tượng này, mặc dù hành vi của Lục Bào Lão Tổ kia có lòng dạ độc ác, nhưng đối xử với người một nhà lại không tệ, nếu không Long Sáo Thiên kia chắc chắn sẽ không dám không biết lớn nhỏ như vậy.
Chờ sau khi hai người này ầm ï đủ rồi, Huyết Ma Liệt Sơn mới mở miệng nói: “Huyền Châu này cũng chẳng phải là nơi lập tông của Ma Tông Vô Cực ta, đảo Bồng Khâm kia mới là mục đích cuối cùng của Ma Tông Vô Cực ta.
Nếu Lão Tổ không có chuyện gì mà nói thì tiếp tục lên đường, chúng ta vẫn nên đến đảo Bồng Khâm kia sớm mới tốt!”
Sau khi Huyết Ma Liệt Sơn nói xong lời này, Lục Bào Lão Tổ kia chớp mắt, nhìn về phía Càn Khôn phái nọ rồi nói: “Nếu Huyết Ma ngươi đã nói như vậy, thế thì Lão Tổ ta sẽ để Càn Khôn Phái này đi”
Lời này vừa nói ra, Độc Ma Vương Diệc Hàn kia cũng cực kỳ ngạc nhiên mà nói: “Chẳng lẽ Lão Tổ ngươi có thù oán với Càn Khôn Phái này sao?”
“Chưa nói tới thù hận, chỉ là không vừa mắt cách hành động bắt nạt kẻ yếu của Càn Khôn Phái này thôi.
Ngay cả môn đồ của Lão Tổ cũng dám nhằm vào, nếu gần đây không có Tử Hà chân nhân kia vẫn đang ở lại Càn Khôn Phái, Lão Tổ ta đã tìm đến cửa gây chuyện từ lâu rồi!”
Lục Bào Lão Tổ khinh thường nói.
ee@ÊôŒ@Øfœe@@
Nghe ông ta nói như vậy, Đinh Hạo mỉm cười lạnh nhạt, biết e rằng Lục Bào kia đã gặp phải chuyện giống như Ma Tông Vô Cực của mình.
Không ngờ Càn Khôn Phái này lại xui xẻo như vậy, đầu tiên gặp phải Lục Bào Lão Tổ, sau đó đụng phải Ma Tông Vô Cực, đúng là rủi ro phủ đầu.
Nếu không phải nể mặt của Tử Hà chân nhân, Càn Khôn Phái này sợ rằng đã bị giết từ lâu rồi.
Đỉnh Hạo gật gật đầu rồi nói: “Thì ra là thế, mặc dù bây giờ Tử Hà chân nhân kia đã không còn ở đây nữa, nhưng mà Liệt lão đã đồng ý thả Càn Khôn Phái kia đi, hy vọng Lão Tổ cũng không cần phải so đo với môn phái nhỏ này!”
Nghe Đinh Hạo nói như vậy, Lục Bào Lão Tổ đương nhiên sẽ không từ chối.
Ông ta vừa mới nhận lợi ích từ Đinh Hạo, hơn nữa ông ta thực đúng là không xem trọng Càn Khôn Phái này, huống hồ Huyết Ma Liệt Sơn đã đồng ý với Tử Hà chân nhân.
Mặc dù bản thân ra tay cũng chẳng liên quan, nhưng tốt hơn hết ông ta không cần đắc tội với Huyết Ma Liệt Sơn, bây giờ Liệt Sơn này có vẻ dễ nói chuyện, nhưng gã ta chính là hạng người có tiếng dữ rõ ràng, còn hung hãn hơn cả bản thân ông ta, không cần phải vì Càn Khôn Phái này mà chọc Huyết Ma Liệt Sơn mất hứng.
Bởi vậy, nghe Đinh Hạo vừa nói như thế, Lục Bào Lão Tổ kia gật đầu đáp lại: “Hóa ra là vậy, nếu tiểu tử ngươi đã nói như vậy rồi, thì Lão Tổ ta sẽ thả Càn Khôn Phái này đi, không so đo với bọn họ là được!”
“Đa tạ Lão Tổ!” Đinh Hạo cười nhạt một tiếng rồi nói.
Nói xong lời này, Huyết Ma Liệt Sơn gật đầu, nói với Lục Bào Lão Tổ: “Nếu không có việc gì nữa, vậy chúng ta lập tức lên đường tiếp tục xuất phát thôi.
Lão Tổ lại đây một chút, lão phu sẽ kể một chút chuyện của bản tông cho ngươi nghe, để tránh ngươi đã gia nhập vào Ma Tông Vô Cực rồi mà hoàn toàn không biết gì về bản tông cải”
Nghe Huyết Ma Liệt Sơn nói như thế, Lục Bào Lão Tổ cười hì hì, cũng không nói gì mà đi về phía gã ta.
@ @ @ Ê ñ {3 ñ Ñ @ @ @
Chuang 469: Chuyện xảy ra bất ngờ 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Mọi người của Ma Tông Vô Cực vừa thấy Đinh Hạo và Lục Bào Lão Tổ này không những đã xóa bỏ thù hận, ngược lại còn khiến ông ta gia nhập vào Ma Tông Vô Cực thì đều rất vui mừng.
Trong lòng bọn họ cũng hiểu rõ thực lực của Lục Bào Lão Tổ này như thế nào, ông ta cũng là một trong những kẻ hung ác của Ma Đạo, mặc dù không có danh tiếng vang dội như Huyết Ma Liệt Sơn, nhưng ở khắp Tu Chân giới của Tây đại lục này cũng là nhân vật hàng đầu mài
Ma Tông Vô Cực vốn đã có Huyết Ma và Độc Ma, bây giờ lại có thêm Lục Bào Lão Tổ, thanh thế này quả thực đã được nâng cao lên một bậc.
Cũng chính vì như vậy, trong lòng của những môn đồ ở Ma Tông Vô Cực này đều âm thầm kích động, không khó để Ma Tông Vô Cực thực hiện kế hoạch lớn trên Tam Châu Nhất Đảo này.
Mà thấy Lục Bào Lão Tổ kia đi về phía Huyết Ma Liệt Sơn, Long Sáo Thiên không quen với mọi người trong Ma Tông Vô Cực này, một mình đứng ngẩn ở giữa hư không, không biết nên làm gì mới được.
Trông thấy Long Sáo Thiên không thoải mái kia, Đinh Hạo chớp mắt rồi gật gật đầu với Hồ Thạc đang chăm chú nhìn bản thân, ý bảo hắn ta đi làm quen với gã một chút.
Sau khi nhìn thấy ánh mắt của Đỉnh Hạo, Hồ Thạc mỉm cười nhàn nhạt, đi từ đằng sau đến chỗ Long Sáo Thiên, chẳng bao lâu sau, hắn ta đã hòa nhập với Long Sáo Thiên kia rồi.
Đợi đến lúc hai người nói chuyện tràn ngập hào hứng, Đỉnh Hạo mới thầm tán thưởng bản lĩnh của Hồ Thạc này.
Ban đầu, lúc Hồ Thạc trông coi Tàng Thư Phòng, dáng vẻ bình bình thường thường, nào biết bây giờ hắn ta lại có tác phong khéo léo giống như này chứ? Xem chừng, sau khi có được thực lực tương ứng với bản thân, Hồ Thạc kia cũng không cố tình che giấu mình nữa, ngược lại còn tích cực hơn, thật không hổ là người đầu tiên mà hắn nhìn trúng, quả thực là bản lĩnh siêu phàm.
Mà ngay lúc này, mọi người vốn đang dừng lại không tiến bước, cuối cùng cũng bắt đầu từ từ tiến về phía trước, tiếp tục bay về phía đảo Bồng Khâm kia.
Hai ngày sau.
Đoàn người của Ma Tông Vô Cực cuối cùng cũng ra khỏi phạm vi khu vực của Huyền Châu và vừa mới tiến vào ranh giới của đảo Bồng Khâm.
Từ xa nhìn lại, đảo Bồng Khâm nằm giữa biển lớn, lúc nước biển bay hơi sẽ kéo theo tầng tầng lớp lớp hơi nước, bao phủ lấy bốn phương tám hướng của đảo Bồng Khâm kia.
Hơi nước và bầu trời nối liền một đường, liếc mắt nhìn qua, đảo Bồng Khâm kia tựa như trôi nổi giữa hư không, giống như tiên cảnh nhân gian, mờ mờ ảo ảo.
Bấy giờ, ngay cả đoàn người của Ma Tông Vô Cực cũng bị cảnh sắc của đảo Bồng Khâm này thu hút, tốc độ bay cũng thong thả hơn rất nhiều, trong miệng liên tục phát ra tiếng tán thưởng.
Ngay lúc này, đột nhiên có vài đạo hào quang lóe lên trên đảo Bồng Khâm, nương theo ánh sáng phát ra này, đoàn người bay từ phía đó ra như chó nhà có tang.
Đám người này có khoảng hai đến ba mươi người, xem quần áo và dáng vẻ chân khí thì hình như đây là một phái nhỏ của Ma Môn, trong đó có già có trẻ, cách thức tiến bước có hơi giống với mọi người của Ma Tông Vô Cực, có điều đám người này lại cực kỳ thảm hại, chỉ lo cắm cúi chạy đi, giống như sau lưng có truy binh vậy.
Quả nhiên, đám người này vừa mới bay ra từ trong đảo Bồng Khâm, mới bay được vài dặm đường thì trên đảo Bồng Khâm kia lại truyền đến tiếng rít của một nhóm người đang bay giữa không trung.
Mà lúc này, đoàn người Đinh Hạo đã phát hiện, phía sau đám người chạy trốn này quả thực đang bị truy đuổi.
Người truy đuổi bọn họ xem ra là một tông phái của Đạo Môn, bất kể là số người hay là thực lực đều mạnh hơn môn phái đang chạy trốn rất nhiều, cũng khó trách bọn họ chỉ có thể cắm đầu mà phi nước đại.
Nếu như chỉ dừng lại một khắc, bị tông phái Đạo Môn kia đuổi kịp thì e rằng cũng chỉ có một con đường chết.
Trông thấy hai đám người này, một bên phi nước đại, một bên điên cuồng đuổi theo lại dần dần đi về phía bản thân, đoàn người Đinh Hạo dần dần dừng bước tiến lại, nhìn hai bên còn đang bay kia với vẻ ngạc nhiên.
Đối với Đinh Hạo mà nói, bất kể hai môn phái nào có thù hận gì, hai bên ai sống ai chất đều không có bất cứ quan hệ gì với bản thân hắn.
Suy cho cùng ở trên Tam Châu Nhất Đảo, mỗi ngày đều có chuyện như vậy xảy ra, nếu có gan tiến vào phạm vi này thì nên chuẩn bị cho điều này rồi, đương nhiên cũng phải có ý thức về cái chết!
Có thể tiếp tục sống sót ở Tam Châu Nhất Đảo, ngoại trừ xem xét thực lực của tông phải ra còn phải xem vận may.
Huống chỉ hai đám người này không có bất cứ liên quan gì đến mình, Đinh Hạo cũng không muốn làm người tốt rút đao tương trợ, mới hiếm khi quan tâm đến ai chết ai sống chứ!
Chương 470: Điều kiện giải cứu 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nhưng mà tuy rằng Đinh Hạo không muốn để ý tới hai nhóm người này, thì đoàn người chạy trối chết kia cũng đã bay thẳng đến chỗ mấy người Đỉnh Hạo.
Đợi đến khi đi đến trước mặt bọn họ, một lão già có gương mặt bình thường trong đó quát lớn: “Xin các vị đạo hữu nể tình đều là một mạch của Ma Môn, cứu bổn phái một mạng!”
Đỉnh Hạo im lặng liếc mắt nhìn lão già, vẻ mặt không hề thay đổi, lạnh lùng mở miệng nói: “Sống chết của phái ngươi nào có liên quan đến ta, mọi người tiếp tục đi trước, đừng quan tâm đến bọn họi”
Lời này của Đinh Hạo vừa mới nói ra, đám người Ma Tông Vô Cực này đều gật gật đầu, nhìn cũng chẳng thèm nhìn bọn họ mà bay thẳng về phía trước.
“Khoan đã!” Lão già kia thấy đoàn người Đỉnh Hạo định rời đi thì cuống quýt mở miệng.
Có điều lão già thì nôn nóng gọi, còn đám người Đinh Hạo vẫn như không nghe thấy, giống như chẳng thèm để ý đến tiếng hét lớn của lão giả, bọn họ vẫn bay thẳng về phía đảo Bồng Khâm.
Trông thấy đám người Đinh Hạo không quan tâm đến mình, lão già kia lại lớn tiếng hét lên: “Nếu các ngươi sẵn lòng ra tay giúp đỡ, bổn phái bằng lòng lấy ra bảo vật trấn phái là Mịch Huyền Kính làm vật trao đổi được không?”
Lời này vừa nói ra, Đỉnh Hạo ngược lại không có phản ứng gì, nhưng mà Huyết Ma Liệt Sơn lại ngừng tiến lên phía trước, lạnh lùng liếc mắt nhìn chằm chằm vào lão già kia, rồi gã ta đột nhiên mở miệng nói: “Các ngươi chính là Sưu Thiên Tầm Thạch Phái của Ma Môn sao?”
Thấy Huyết Ma Liết Sơn ngừng bay, lại lên tiếng nói lời này, đoán người Đinh Hạo cũng nghi hoặc dừng bước.
“Đúng là bổn phái!” Lão già kia thấy Huyết Ma Liết Sơn nói ra lai lịch của môn phái mình thì cũng sửng sốt, sau đó mới nhận ra tu vi sâu không lường được của Huyết Ma Liết Sơn kia, vội vàng mở lời.
“Sao tông phái của các ngươi lại sa sút đến nông nỗi như thế?” Huyết Ma Liết Sơn lại mở miệng hỏi.
Lời này của Huyết Ma Liết Sơn vừa nói xong, lão già kia cười khổ một tiếng, sau đó thở dài.
Đang lúc định trả lời, truy binh của Đạo Môn ở phía sau kia đã sắp chạy đến đây, một người ở đằng trước lên tiếng, cười ha hả nói: “Lão thất phu Hạ Vân, hôm nay xem ngươi còn có thể trốn đến nơi nào, mau giao Mịch Huyền Kính của tông phái ngươi ra đây, lão đạo ta sẽ làm chủ cho ngươi chất thoải mái!” Lời này vừa dứt, sắc mặt của Hạ Vân kia thay đổi, ông ta nhìn Huyết Ma Liệt Sơn, cũng không biết người đi đường này đến cùng có bằng lòng giúp đỡ mình hay không.
Vừa nhìn phong thái của những người đi đường này, ông ta biết bọn họ hoàn toàn không có loại tình thương tiếc gì đó, nếu không phải bản thân nói ra Mịch Huyền Kính, e rằng người đi đường này có để ý cũng không thèm để ý đến sự sống chết của môn phái mình.
Huống chỉ, bản thân cũng không hiểu biết về lai lịch của môn phái này, ông ta cũng tạm thời không nhìn ra thực lực của bọn họ ra sao, cho dù bọn họ hỗ trợ, tông phái của mình có thể chạy thoát hay không cũng khó nói.
Trông thấy Hạ Vân kia nhìn mình với vẻ mặt thấp thom không yên, trên mặt Huyết Ma Liệt Sơn lộ ra vẻ suy tư.
Một lát say, gã ta gật gật đầu rồi nói với Đinh Hạo: “Tông này là một môn phái kỳ lạ, Mịch Huyền Kính kia cũng là một pháp bảo hiếm có, ngươi thấy thế nào?”
Ngoại trừ hai người Lục Bào Lão Tổ kia ra, tất cả mọi người của Ma Tông Vô Cực gần như biết trong Ma Tông Vô Cực thì Đinh Hạo mới thực sự là người làm chủ, bây giờ Huyết Ma Liệt Sơn hỏi một câu như vậy, bọn họ ngược lại cũng chẳng ngạc nhiên.
Chẳng qua hai người Lục Bào Lão Tổ vừa mới gia nhập lại rất kinh ngạc, thầm nghĩ đây là chuyện gì xảy ra.
Tại sao Huyết Ma Liệt Sơn vẫn phải hỏi ý kiến của Đinh Hạo, vừa nhìn đã thấy nét mặt của hai người vô cùng kỳ lạ.
Mà những người trong môn phái của Hạ Vân này nhìn thấy Huyết Ma Liệt Sơn để Đỉnh Hạo quyết định thì ai nấy đều lộ ra vẻ mặt sửng sốt, cũng có chút ngạc nhiên.
Nhưng, một câu của Đỉnh Hạo vào lúc này có thể quyết định sự tồn vong của môn phái bọn họ, bởi vậy bọn họ cũng không kịp suy nghĩ, tất cả đều nhìn Đinh Hạo với ve mong chờ.
Mà Đỉnh Hạo thấy ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào mình, hắn cũng chẳng lộ ra bất cứ vẻ mặt không thích ứng nào, điềm tĩnh mỉm cười với Huyết Ma Liệt Sơn, mới lên tiếng: “Liệt lão là cung phụng của Ma Tông Vô Cực, ông quyết định là được rồi!”
Lời này của Đinh Hạo vừa nói ra, Huyết Ma Liệt Sơn kia mới gật gật đầu rồi nói với Hạ Vân nọ: “Lão phu có thể giải cứu nguy cơ lần này của Sưu Thiên Tầm Thạch Phái ngươi, cũng không cần bảo vật trấn tông Mịch Huyền Kính của tông ngươi, nhưng tông ngươi phải giúp bản tông tìm ba quặng mỏ cỡ lớn ở trên đảo Bồng Khâm làm điều kiện trao đổi.
Ngươi thấy thế nào?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










