[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 46 : Kẻ họ Thành phải chết 2 (c451-c460)
❮ sautiếp ❯Chương 451: Kẻ họ Thành phải chết 2
Chuang 452: Kẻ họ Thành phải chết 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Từ đó về sau, Âm Cơ bị bốn từ Huyền Âm Sát Lôi ám ảnh và cực kỳ sợ hãi khi nghe tới nó.
Nên Âm Cơ vừa nghe Đỉnh Hạo nhắc tới Huyền Âm Sát Lôi thì nàng ta dứt khoát theo bản năng lui đi, ngay cả một chút do dự cũng không có.
Đến khi Đinh Hạo chạy thoát khỏi nàng ta thì Âm Cơ mới từ từ nhìn Huyền Âm Sát Lôi thì phát hiện chỉ là một viên đan dược bình thường mà thôi, hoàn toàn không phải Huyền Âm Sát Lôi.
Lúc này, Âm Cơ mới biết nàng ta trúng kế của tên tiểu tử Đỉnh Hạo rồi, Âm Cơ rất hối hận về hành động cẩn thận của nàng ta lúc nãy.
Nhưng bây giờ có hối hận cũng không kịp nữa rồi, chỉ trong chốc lát, Đinh Hạo đã vượt qua nàng ta mà chạy thoát, bây giờ muốn đuổi theo Đinh Hạo có tốc độ nhanh như sấm sét cũng không kịp nữa rồi.
Âm Cơ trơ mắt nhìn Đỉnh Hạo thoát khỏi tay nàng ta, trong lòng cực kì hối hận.
Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy nhưng động tác nàng ta không dừng lại mà nhanh chóng đuổi theo hướng Đinh Hạo vừa chạy trốn, dù sao với cục diện hiện tại của Vô Cực Ma Tông thì phe nàng ta nắm chắc phần thắng rồi, nếu lần này còn không thể giết được Đỉnh Hạo ngay tại đây thì sau này Âm Cơ cũng không có cơ hội nữa.
Trong lòng Đinh Hạo thầm cười khi thoát khỏi Âm Cơ, Âm Cơ quả nhiên vô cùng sợ hãi Huyền Âm Sát Lôi, lúc nãy hắn chỉ quăng ra một viên Hoàn Nguyên Đan mà thôi, không ngờ nàng ta như thấy ma thấy quỷ nhanh chóng tránh đi, xem ra nàng ta lần trước bị hắn đả kích tương đối lớn, thế mà làm cho nàng ta sợ hãi tới mức này.
Đỉnh Hạo cười nhẹ và nhanh chóng bay về phía tông môn của hắn.
Ngay lúc này, Thành Hoàng vừa tới bên cạnh Âm Cơ, ông ta giận dữ quát:” Ngươi làm cái trò gì thế, tại sao không cản Đỉnh Hạo lại?”
Bây giờ Thành Hoàng không rảnh so đo với Âm Cơ, hắn nói xong cũng không đợi Âm Cơ trả lời đã nhanh chóng đuổi theo hướng Đinh Hạo vừa đi.
Ông ta tiếp tục quát lên:” Cho dù ngươi trốn tới chân trời góc biển đi nữa, lão phu cũng phải lột ra rút xương ngươi!”
Đỉnh Hạo cười “ha ha”, hắn không hề sợ sự uy hiếp của Thành Hoàng và vừa phi hành vừa nói:” Đúng là một con chó già huênh hoang ngất trời, nếu ngươi có bản lĩnh đó thì tới đây, bổn thiếu gia đợi ngươi đấy!”
Đám người phe Thành Hoàng thấy Đỉnh Hạo kiêu ngạo tới mức này đều làm ra vẻ mặt vô cùng kỳ lạ, có về không nghĩ tới đến lúc này rồi mà Đinh Hạo còn dám kiêu ngạo như vậy.
Không lẽ hắn không biết Vô Cực Ma Tông bây giờ hoàn toàn không thể ngăn cẩn sự tàn sát của đám cao thủ bên phe bọn hắn sao.
Huyết Ma Liệt Sơn cùng Độc Ma Vương Diệc Hàn đến lo bản thân còn không xong, Đinh Hạo thì dựa vào cái gì mà cả gan kiêu ngạo tới vậy.
Ngay lúc này, ba cao thủ hàng đầu toàn thân đen như mực đứng ở hậu phương cuối cùng cũng bay ra và định tham gia vào trận chiến.
Thành Hoàng truy đuổi Đỉnh Đạo tới khu vực đám người Vô Cực Ma Tông thì cục diện hỗn loạn xuất hiện trước mắt ông ta, ông ta bèn tấn công tất cả môn nhân Vô Cực Ma Tông xung quanh.
Vẻ mặt Đinh Hạo lạnh lẽo, thân ảnh ánh chợt có đôi chút khựng lại.
Thành Hoàng đang vừa đuổi theo Đỉnh Hạo vừa tấn công các môn nhân Vô Cực Ma Tông xung quanh chợt thấy thân ảnh Đinh Hạo có chút khựng lại thì vẻ mặt hắn ta tràn đầy sự vui mừng, tốc độ đuổi theo cũng tăng nhanh hơn nhiều.
Không ngờ Thành Hoàng có thể đuổi tới trước mặt Đỉnh Hạo chỉ trong nháy mắt, ông ta nở nụ cười dữ tợn, lạnh lùng nói:” Lão phu xem ngươi chết như thế nào.”
Vừa dứt lời, Thành Hoàng xòe hai bàn tay ra, hai đạo quyền cương xé rách bầu trời đánh về phía Đinh Hạo, khí thế cực kì kinh người.
Nhưng điều kỳ lạ là Đỉnh Hạo không hề né tránh mà chỉ nhìn Thành Hoàng nở nụ cười quỷ dị.
Thành Hoàng thấy Đinh Hạo lúc này không chỉ không tránh né mà còn nở nụ cười quỷ dị thì chợt cẩm thấy có gì đó không ổn, nhưng vì bị cơn giận dữ làm mất đi lý trí nên cũng không nghĩ nhiều, khí thế ra đòn của ông ta chỉ càng dữ dội hơn mà thôi.
Cho dù Thành Hoàng hết sức tự tin nhưng ông ta biết với tốc độ của Đỉnh Hạo thì ông ta không dễ thành công được, nếu bỏ qua cơ hội lần này thì lần sau có đuổi kịp Đinh Hạo không còn khó nói.
Vì thế Thành Hoàng dốc toàn lực vào đòn tấn công này, hắn quyết tâm phải triệt để tiêu diệt Đỉnh Hạo trong một đòn này.
Ngay tại thời điểm này, dị biến đột ngột xuất hiện!
Không biết từ lúc nào, vài đệ tử đời thứ ba Vô Cực Ma Tông bên cạnh Thành Hoàng đã bao vây Thành Hoàng lại, đồng loạt ra tay đánh ra các loại pháp quyết kiếm mang tấn công Thành Hoàng.
@ @ @ Ÿ ñ £ ñ Â @ @ @
Chuang 452: Kẻ họ Thành phải chết 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Lúc đầu Thành Hoàng không hề để tâm đến mấy tên này, chỉ nhìn lướt qua trang phục họ mặc đã cho rằng bọn học là đệ tử đời thứ ba của Vô Cực Ma Tông.
Đệ tử đời thứ ba của Vô Cực Ma Tông không hề có một tí uy hiếp vào đối với ông ta, đối với Thành Hoàng thì bọn họ chỉ là những con kiến bị ông ta tàn sát mà thôi.
Nếu không phải vì muốn mau chóng tiêu diệt Đinh Hạo, mấy người này chưa kịp nhấc tay đã bị hắn tiêu diệt mất rồi chứ đừng nói lọt vào mắt hắn.
Nhưng khi Thành Hoàng thấy đòn tấn công của mấy người này đánh ra thì cực kỳ sợ hãi, ông ta không thể tưởng tượng được đòn tấn công của bọn họ có uy lực tới vậy.
Quyền cương của ông ta đánh tới Đinh Hạo bị một người trong số đó dễ dàng hóa giải, đòn tấn công của hắn dường như không hề có tác dụng gì.
Đến khi Thành Hoàng biết ông ta rơi vào bẫy thì đã quá muộn.
Vô số đòn tấn công đánh về phía ông ta, dù tránh được một đòn hai đòn, nhưng đám người Luyện Ngục Ma quân Phùng Ngạo Thiên chọn thời cơ tốt nhất đột nhiên ra tay, bọn họ sao có thể để Thành Hoàng tiếp tục đắc ý được.
Quả nhiên, sau khi tiếng “ầm ầm” vang lên, thân ảnh Thành Hoàng bị liên tục đánh bay về phía sau, Thành Hoàng vừa lui vừa chỉ tay về phía đám người Phùng Ngạo Thiên, miệng thì ho ra một ngum máu lớn, vẻ mặt ông ta tràn đầy oán hận nhưng đã không thể nói thành tiếng được nữa.
Sau khi Thành Hoàng lui về sau vô số trượng nữa, đám người Luyện Ngục Ma quân Phùng Ngạo Thiên khôi phục dung mạo bình thường, hiệu quả của “Biến Thể Đan” đã hết rồi.
Đến khi Thành Hoàng nhìn rõ đám người tập kích ông ta là ai thì lên tiếng cười thảm và phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể ông ta đột nhiên chia năm xẻ bảy, ngay cả Nguyên Thần cũng cùng lúc nổ tung.
Thành Hoàng qua nhiều năm hoành hành ngang ngược trên Đoạn Hồn Sơn, cuối cùng bị vài người liên thủ tấn công triệt để giết chết, hoàn toàn không còn khả năng sống sót.
Đám người đang chiến đấu nhìn thấy biến hóa bền này đều kinh hãi.
Bây giờ đám người đi theo Thành Hoàng tới đây đều trưng ra bộ mặt xám xịt, đến khi nhìn rõ người tập kích Thành Hoàng là Luyện Ngục Ma Quân đều có cùng một cảm giác bất lực.
Lúc này, ba người bị luồng khí màu đen bao quanh một mực đứng sau hậu phương thấy Luyện Ngục Ma quân đột nhiên xuất hiện, còn Thành Hoàng nháy mắt bị tiêu diệt thì liếc mắt nhìn nhau, bọn hắn ngay cả lên tiếng chào hỏi cũng bỏ qua và trực tiếp bay về phía bên ngoài.
Lúc này, đôi phu thê Cuu Mãnh Chu Vân thấy hành động của ba người thì lập tức đuổi theo, nhưng bị Luyện Nguc Ma quân Phùng Ngạo Thiên ngăn lại.
Phùng Ngạo Thiên thấy ve nghỉ hoặc của hai người, hắn ta lên tiếng:” Không cần đuổi nữa, đánh chó phải xem mặt chủ, bây giờ bổn tông không cần phải so đo với bọn chúng, bọn chúng chỉ là lũ chuột nhắt đám nghĩ nhưng không dám làm mà thôi, lão phu còn không buồn ra tay với bọn chúng!”
Hai người nghe Luyện Ngục Ma quân Phùng Ngạo Thiên nói vậy thì gật đầu, không nói gì thêm.
Lúc này, đám người còn lại thấy ba người có làn khí đen bao quanh vừa thấy Phùng Ngạo Thiên xuất hiện thì không nói một lời mà lập tức nhanh chóng rời đi, bọn họ không còn ý chí chiến đấu nữa, toàn bộ như ong vỡ tổ nhanh chóng chạy tán loạn bốn phương tám hướng.
Luyện Ngục Ma quân Phùng Ngạo Thiên quát lên:” Chỉ cần không phải họ Thành, sau khi bổn tông trở về Luyện Ngục Ma Tông có thể rộng lượng tha thứ xem như hôm nay không xảy ra chuyện gì, nhưng nếu dám chạy trốn sẽ phải đối mặt với sự truy sát của Luyện Ngục Ma Tông, các ngươi tự quyết định đi.”
Theo Luyện Ngục Ma quân Phùng Ngạo Thiên vừa dứt lời, đa số đám người vốn đang chạy trốn tán loạn khựng lại trên không trung, sau đó bay về phía Đoạn Hồn Sơn.
Bọn họ biết rõ Luyện Ngục Ma quân Phùng Ngao Thiên là người như thế nào, chỉ cần hắn ta mở miệng đáp ứng thì tuyệt đối sẽ làm thật không truy cứu nữa, sau này sẽ không bị báo thù.
Tuy bọn chúng đều là kẻ thủ của Luyện Ngục Ma quân Phùng Ngạo Thiên, nhưng bọn chúng vẫn biết rõ tính tình Phùng Ngạo Thiên Ta Sao.
Nên khi Phùng Ngạo Thiên đã cho bọn hắn cơ hội sống sót thì đương nhiên biết phải làm gì rồi, bọn chúng đồng loạt quay đầu bay về Đoạn Hồn Sơn.
Rời khỏi Đoạn Hồn Sơn sẽ mất đi chỗ dựa vững chắc như Luyện Ngục Ma Tông, sau này hành tẩu Tu Chân giới sẽ gặp nhiều khó khăn hơn, đã vậy còn bị Luyện Ngục Ma Tông truy sát nữa.
Bọn họ không ngốc, chỉ cần nghĩ sơ qua lập tức ngoan ngoãn bay về Đoạn Hồn Sơn.
Đám người Vô Cực Ma Tông đang công kích mấy kẻ chạy trốn tán loạn thấy Luyện Ngục Ma quân Phùng Ngạo Thiên xuất hiện thì đa số đều dừng tay.
@ @ @ Ê ñ Œ} ñ Ä @ @ @
Chương 453: Nhổ cỏ nhổ tận gốc 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Dù sao bọn họ vẫn có chút kiêng dè lời nói của Phùng Ngạo Thiên, hơn nữa bây giờ cũng là lúc Luyện Ngục Ma Tông Phùng Ngạo Thiên giải quyết vấn đề địa vị của tông môn.
Những người Vô Cực Ma Tông vẫn không ngừng tấn công,đối thủ bọn họ là những kẻ họ Thành.
Ngay lúc này, Đỉnh Hạo cười lạnh một lần nữa, hắn quát lên:” Tiêu diệt tất cả những kẻ họ Thành, không bỏ qua một kẻ nào cả.” Vừa dứt lời, Đỉnh Hạo hành động lần nữa, hắn từ từ bay vào trong sân người.
Bời vì Thành Hoàng chết thảm, đám người này lại bỏ chạy ẩn náu, chỉ trong chốc lát đã rời đi hơn một nửa.
Còn những người ở lại trong sân chính là những người họ Thành không thể đi, nhổ cỏ không nhổ tận gốc, gió xuân qua lại mọc lại, Đỉnh Hạo có hiểu biết sâu sắc về đạo lý này.
Ngoại trừ đám người họ Thành đang đau khổ giãy dụa, còn lại mấy người đều là người của Luyện Ngục Ma Quân Phùng Hạo Thiên được cho là đáng bị nguyền rủa, mấy người kia cũng bị người của Thiên Yêu Niếp Thiên giữ lại, tạm thời không thể trốn thoát ra ngoài.
Tông chủ Âm Cơ của Âm Dương Hòa Hợp Tông luôn có mối thù sâu như biển với Đỉnh Hạo cũng bị Độc Ma Vương Diệc Hàn giữ lại, bây giờ đối mặt với Độc Công Vương Diệc Hàn, nàng ta đang cố gắng né tránh, không có bất kỳ cơ hội đánh trả nào.
Đinh Hạo xem xét tình hình hiện tại, mỉm cười và đi về phía Âm Cơ.
Lúc này Âm Cơ đã bộc phát nguy hiểm, nhìn thấy Đinh Hạo đang đi về phía mình, Âm Cơ vốn đã vô lực, trong đôi mắt thù hận mang theo tuyệt vọng, không cam lòng nhìn Đinh Hạo, động tác trong tay đã chậm đi vài phần.
Tuy nhiên thực lực của Đinh Hạo không được nàng ta coi trọn, nhưng trong lòng nàng ấy biết rõ, sở dĩ nàng ấy có thể một mực chèo chống đến tận bây giờ là vì Độc Ma Vương Diệc Hàn chưa nhận được mệnh lệnh của Đinh Hạo, đó là lý do gã nương tay với nàng ta, nếu không bản thân sớm đã bị tru sát rồi.
Nhưng bây giờ nhìn thấy Đỉnh Hạo đi về phía mình, Âm Cơ biết cơ hội sống của mình đã bị dập tắt hoàn toàn.
Đỉnh Hạo đi từ từ đến, cuối cùng cũng lao vào giữa hai người đang giao thủ, thấy ánh mắt thù hận của Âm Cơ nhìn mình, Đỉnh Hạo cười nhạt một cái, nói với Độc Ma Vương Diệc Hàn: “Làm phiền lão Vương, để cho nàng ta một con đường sống.
Nàng ta… Có tác dụng khác.” Lời này vừa nói ra, Độc Ma Vương Diệc Hàn gật đầu nói: “Đã hiểu, ngươi yên tâm.”
Độc Ma Vương Diệc Hàn nói xong, gã nhanh chóng di chuyển.
Đột nhiên thay đổi, trong nháy mắt đã vượt qua khoảng cách năm trượng, xuất hiện ngay bên cạnh Âm Cơ.
Vừa nghe Đỉnh Hạo nói để cho mạng sống, sắc mặt Âm Cơ như tro tàn, ánh mắt càng thêm căm hận nhìn về phía Đinh Hạo, không biết nghĩ tới đâu, đang định tự sát lại phát hiện Độc Ma Vương Diệc Hàn xuất hiện trước mặt nàng ta.
Âm Cơ lộ ra vẻ sầu thảm mỉm cười, hai tay cử động đè cái Địa Thiên Linh của mình xuống.
Đáng tiếc được nửa đường, lại phát hiện chân khí toàn thân mình đã cạn không còn chút gì, cuối cùng vỗ hai tay vào đầu mình cũng không thấy đau.
Vậy mà bị trúng độc.
Đây là ý thức cuối cùng của Âm Cơ trước khi ngất xỉu.
Lúc Âm Cơ ngã xuống, những tiếng kêu gào thảm thiết trước khi chết xung quanh không ngừng vang lên, Đỉnh Hạo đảo mắt nhìn xung quanh thì phát hiện mấy người vừa rồi còn giãy giụa đều đã chết hết.
Ngoại trừ nhóm người không đuổi theo ngoài kia, giữa bầu trời bây giờ, chỉ có đám người của Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên.
Ngoại trừ người của Vô Cực Ma Tông, không còn ai còn sống nữa.
Âm Cơ là người duy nhất còn sống, cũng bị trúng kịch độc của Độc Ma Vương Diệc Hàn đang bất tỉnh.
Sau trận chiến này, nhất mạch Thành Hoàng trên Đoạn Hồn Sơn đã bị nhổ tận gốc, cuối cùng không còn một ai sống sót.
Nhìn thấy đại sự đã định, Độc Ma Vương Diệc Hàn đang ôm Âm Cơ bất tỉnh trong tay bay về hướng có người của Vô Cực Ma Tông.
Khi Thành Hoàng chết thảm.
Huyết Ma Liệt Sơn không hề động thủ, bây giờ gã ta vẫn đang nhàn nhã đứng trên không trung, lặng lẽ nói chuyện với Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên.
Nhìn thấy Đỉnh Hạo và Độc Ma Vương Diệc Hàn đi đến, hai người này đều ngừng chuyện đang nói lại, ánh mắt kỳ quái đổ dồn về phía Đỉnh Hạo và Độc Ma Vương Diệc Hàn.
Trong nội tâm Huyết Ma Liệt Sơn biết rõ nguyên nhân nhưng Phùng Ngạo Thiên lại không biết tại sao lại để Âm Cơ sống sót, hắn ta không khỏi kỳ quái nhìn Độc Ma Vương Diệc Hàn.
Một lúc sau, hắn ta mới mở miệng nói: “Vương huynh, tại sao lại để cho Âm Cơ sống sót? Chẳng lẽ là…”
Lời này vừa nói ra, những người khác quay lại chỗ hắn ta, ngay cả Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng thấy kỳ quái nhìn hắn ta, nhìn vẻ mặt cười nửa miệng của bọn họ, lập tức biết nội tâm bọn họ cũng không có ý tốt gì.
Chương 454: Nhổ cỏ nhổ tận gốc 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nhìn về phía Phùng Ngạo Thiên, Độc Ma Vương Diệc Hàn kinh ngạc nói: “Phùng huynh, ngươi nghĩ như thế nào, chẳng lẽ Độc Ma ta là loại người như vậy sao? Ta chỉ cần linh hồn sống của Âm Cơ để luyện chế một số thứ mà thôi.
Ma Quân đừng nghĩ sai.”
Lời này vừa nói ra, Phượng Ngạo Thiên lập tức tỉnh ngộ, đồng ý nói: “Thì ra là vây, là bổn tông không đúng, haha.”
Nghe Độc Ma Vương Diệc Hàn giải thích, mấy người khác cũng lộ ra vẻ hiểu rõ.
Dù sao độc công của Độc Ma Vương Diệc Hàn luôn ăn sâu vào nhân tâm, phương pháp luyện chế kia cũng thần bí dị thường, mặc dù theo lẽ thường việc luyện chế độc dược thường không cần linh hồn sống của tu chân, nhưng Độc Ma Vương Diệc Hàn là một người luyện độc dược hàng đầu, có chút khác người thường, mọi người hoàn toàn lý giải được, ngược lại bọn họ càng kinh ngạc hơn trước độc công của Độc Ma Vương Diệc Hàn hơn.
Nhưng chỉ có biểu hiện của Đinh Hạo và Huyết Ma Liệt Sơn là kỳ quái, biết rõ những gì Độc Ma Vương Diệc Hàn nói đều là dối trá, chủ ý bắt sống Âm Cơ là điều Đinh Hạo đã nói từ lâu, vốn là để Đỉnh Hạo thôn phệ để sử dụng cho tu luyện, đối với bọn họ mà nói, cho dù có thôn phệ Âm Cơ, hiệu quả cũng không lớn lắm.
Nhưng Đinh Hạo thì khác, nếu như thôn phệ toàn bộ chân nguyên toàn thân của Âm Cơ, Đỉnh Hạo có thể ngay lập tức đến gần căn cơ ban đầu một bước, chân chính bước vào Xuất Khiếu kỳ.
Bí mật của Vô Cực Ma Công, chỉ có những người liên quan đến giáo phái này mới biết được, đối với đám người Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên, cho dù có quan hệ tốt nhưng Đỉnh Hạo vẫn nhất quyết giữ bí mật, không muốn cho bọn họ biết, cho nên mới để cho Độc Ma Vương Diệc Hàn nói chuyện đó.
Lúc này, Phùng Tinh Nhiên cũng đi từ phía sau ra, đi đến bên cạnh Đỉnh Hạo, cuối cùng trong mắt nàng cũng lộ ra vẻ bất đắc dĩ, dù sao giờ phút này cũng chính thức đến lúc chia tay.
Hắn khẽ cười, nhìn biểu lộ của Phùng Tỉnh Nhiên, sau khi Phùng Tỉnh Nhiên đi đến bên cạnh hắn, Đinh Hạo thấp giọng nói: “Cũng không phải sinh ly tử biệt, có cần phải bày ra vẻ mặt như vậy không, haha, dù sao chỉ cần nàng đến Tam Châu Nhất Đảo, Vô Cực Ma Tông ta sẽ hoan nghênh nàng bất cứ lúc nào.”
Nghe những gì Đinh Hạo nói, Phùng Tinh Nhiên cảm thấy tốt hơn một chút, nhưng vẫn hướng về phía Đỉnh Hạo hừ lạnh một tiếng: “Ngươi không có lương tâm, lập tức chia tay với bổn cô nương, vậy mà không tỏ ra miễn cưỡng gì, có phải ngươi ước gì có thể rời xa ta sớm một chút phải không?”
Đinh Hạo cười khổ lắc đầu, biết mình không thể nói với người không có đạo lý như nàng nên cũng không nói chuyện nữa, chỉ nắm lấy tay nàng.
Phùng Tỉnh Nhiên đang định nói chuyện tiếp, nhìn thấy Đinh Hạo nắm lấy tay mình nàng cũng không tức giận nữa.
Nhưng vào lúc này, Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên kia lại cười điên cuồng, thi lễ với đám người Huyết Ma Liệt Sơn một cái, lớn tiếng nói: “Cảm ơn các các vị Vô Cực Ma Tông đã xuất thủ hỗ trợ bổn tông, cuối cùng đã diệt trừ chất độc Thành Hoàng này cũng bị diệt trừ khỏi Đoạn Hồn Sơn, từ nay về sau, cuối cùng trên Đoạn Hồn Sơn sẽ không còn nhất mạch Thành Hoàng nữa, sau này bổn tông ra lệnh sẽ không còn chuyện bằng mặt không bằng lòng xảy ra nữa.”
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều nhao nhao chúc mừng Phùng Ngạo Thiên.
Phùng Ngạo Thiên cũng rất đắc ý, hắn ta khách sáo mỉm cười với mọi người một cái.
Một lúc sau, mọi người đã nói xong những gì nên nói, dường như không cần phải tiếp tục nữa.
Huyết Ma Liệt Sơn nhìn xung quanh một lượt, trầm giọng nói: “Đã như vậy, Vô Cực Ma Tông ta chính thức bắt đầu lên đường, nếu Ma quân ận chuyện,không cần đưa tiễn chúng ta nữa, mối quan hệ giữa hai tông, trong lòng mọi người đều hiểu rõ, cũng không cần nói thêm gì, chúng ta tiếp tục lên đường.” Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngao Thiên khẽ gật đầu nói: “Liệt huynh đã nói như vậy, bổn tông sẽ không phái ngươi đi nữa, sau khi đến Tam Châu Nhất Đảo, người của bổn tông tất nhiên sẽ đến Vô Cực Ma Tông của ngươi thông báo một tiếng, sau này chỉ cần gặp vấn đề gì không thể giải quyết, chỉ cần phái người thông báo cho bổn tông, bổn tông sẽ không chậm trễ.”
Nói xong chuyện này, mọi người đều biết đã đến lúc phải rời đi.
Buông bàn tay nhỏ bé của Phùng Tỉnh Nhiên ra, Đinh Hạo nhìn Phùng Tinh Nhiên một cái thật sâu, nhẹ nhàng nói: “Ta đi đây, ngày sau gặp lại, hy vọng lần sau gặp lại, thực lực của ngươi có thể tăng lên, cũng nên vận dụng thuần thục bảo cầu trong tay.” Phùng Tỉnh Nhiên mỉm cười nói: “Đã biết, dù sao không bao lâu nữa bổn cô nương sẽ đến Tam Châu Nhất Đảo để tìm ngươi, ngươi yên tâm.”
Đỉnh Hạo khẽ gật đầu một cái, không nói nữa, rút Nghịch Thiên Ma Kiếm ra, không quay đầu lại phóng về phía Tam Châu Nhất Đảo.
@ @ @ Ê ñ Œ} ñ Ä @ @ @
Chương 455: Ban thưởng của trời cao 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Hơn hai tháng sau.
Sau một khoảng thời gian lặn lội đường xa như vậy, đoàn người của Vô Cực Ma Tông đã đến khu vực Hoàng Lam Sơn.
Hành trình của Tam Châu Nhất Đảo chỉ còn lại một tháng, nếu một mình Đỉnh Hạo với tốc độ của Nghịch Thiên Ma Kiếm, tối đa mười lăm này có thể xông vào Tam Châu Nhất Đảo, nhưng lần này cả tông di dời, Tam đại đệ tự đều không có năng lực phi hành mà là do sư phó của mình dẫn dắt, cho nên tốc độ chậm hơn rất nhiều.
Trong hai tháng này, chân nguyên toàn thân của Âm Cơ đã bị Đỉnh Hạo hấp thu ba phần mười, phần còn lại được nhường hết cho Thiên Thi Thượng Nhân Âm Vô Xương.
Không phải là Đinh Hạo hào phóng mà Âm Cơ kia là Phân Thần hậu kỳ, cho dù có chuyển hóa một phần mười chân nguyên tỉnh hoa của Âm Cơ, Đỉnh Hạo cũng không thể hấp thu toàn bộ, cho nên hắn cảm thấy mình thật sự không có năng lực tiêu hóa nữa mới dừng lại.
Chính là như vậy, Đinh Hạo chính thức bước vào Xuất Khiếu sơ kỳ, thực lực toàn thân hắn sẽ không ngừng tăng lên, cho dù chỉ nhìn tu vi hiện tại của hắn, bây giờ Đinh Hạo cũng chính là người nổi bật ở giữa Tam đại đệ tử Tây đại lục, nếu không có tình huống gì đặc biệt, chỉ có một con đường chết, tuyệt đối không có khả năng chạy thoát.
Đúng lúc này, Huyết Ma Liệt Sơn đi ở phía trước đột nhiên nói: “Toàn bộ dừng lại!”
Những lời này vừa nói ra, tất cả người của Vô Cực Ma Tông đều dừng lại, tất cả đều khó hiểu nhìn về phía Huyết Ma Liệt Sơn.
Huyết Ma Liệt Sơn cười một tiếng quỷ dị nói: “Ta e rằng chúng ta đã gặp cướp rồi!”
Huyết Ma Liệt Sơn vừa nói xong, tất cả mọi người của Vô Cực Ma Tông không sợ mà còn vui mừng, tất cả đều có vẻ mặt kỳ quái, cười nham hiểm.
Đúng như dự đoán.
Ngay khi Huyết Ma Liệt Sơn vừa dứt lời, xung quanh vang lên âm thanh mà không thấy bóng dáng, trong đó còn xen lẫn cả những tiếng cười quái đản.
Không lâu sau, gần một trăm mười người xuất hiện bao quây lấy mọi người của Vô Cực Ma Tông.
Nhìn cách ăn mặc của đám người này không có dấu hiệu của bất cứ môn phái nào đặc biệt, giống như tất cả toàn là tán tu của Ma Đạo.
Mấy kẻ đứng đầu đám này có tu vi khá mạnh, đa số đều đã đạt cấp Phân Thần hậu kỳ.
Còn một số ít là Nguyên Anh kỳ, hậu kỳ, hoặc Xuất Khiếu kỳ.
Đợi khi bọn chúng đã đứng đối diện với Vô Cực Ma Tông, một lão già gầy tong teo đi lên trước nhưng gương mặt vẫn rất hồng hào, hét lớn với thái độ rất kiêu căng: “Các ngươi là môn phái nào, chỉ cần để lại hết tài liệu tu chân cho lão phu thì lão phu sẽ tha cho các ngươi một con đường sống, nếu không đừng trách lòng dạ lão phu độc ác.”
Người kia vừa nói xong lại phát hiện con mồi của mình chẳng thể hiện thái độ gì ngạc nhiên, còn nhìn ông ta bằng đôi mắt mỉa mai, lập tức ông ta sôi máu lên nghĩ thầm rằng đám người này bị điên rồi sao, hay tại bản thân hắn gặm đúng cục xương cứng.
Ông ta nghĩ đến đây, lại bất giác nhìn vào một người phía trước, không nhìn chẳng sao nhưng vừa nhìn kỹ đã giật bắn mình, người kia có khí tức của một cao thủ đứng đầu.
Ông ta nghĩ thầm, xem ra gã ta cũng chẳng phải loại lương thiện gì cho cam, tu vi cao đến mức ngay cả bản thân ông ta cũng không nhìn ra được, chứng minh chắc chắn bản thân không thể đấu lại người đó.
Ông ta nhìn Huyết Ma Liệt Sơn xong lại quay đầu nhìn đến Độc Ma Vương Diệc Hàn, thái độ lại thay đổi.
Ban đầu, ông ta chỉ nghĩ một môn phái nhỏ có vài trăm mười người làm gì có cao thủ gì đâu, ai dè đâu chỉ vừa nhìn lướt qua thôi đã phát hiện được hai cao thủ đứng đầu.
Chuyện này hoàn toàn nằm ngoài kế hoạch của người nọ, ông ta đã loáng thoáng đoán được, e rằng lần này bản thân đã gặm nhầm cục xương cứng rồi, nhưng ông ta lại nhìn ra hàng ngũ phía sau mình thầm nghĩ có nhiều người như thế ở đây, chẳng lẽ đánh hội đồng mà không thắng được sao.
Bởi vậy, ông ta lại điểm lại lực lượng đầy đủ, ổn định tỉnh thần, mới tiếp tục nói: “Sao, các ngươi đã quyết định rồi chứ, muốn mạng hay là tài sản.
Lão phu rất nhiều chuyện phải làm, không rảnh doi co tốn thời gian với các ngươi.”
Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn vừa nghe xong lời trên, lập tức lắc đầu bật cười, ánh mắt nhìn về phía Đinh Hạo đi đằng sau họ.
Đỉnh Hạo cười khà khà, nói: “Có thể bắt sống thì cố gắng bắt sống, không bắt sống được thì giết tại chỗ.”
Tất cả mọi người ở Vô Cực Ma Tông nghe lời Đỉnh Hạo nói như thế, lập tức thể hiện bản thân đã hiểu.
Bây giờ, mấy kẻ cướp đường giả đều là những viên đan dược bổ dưỡng nhất với bọn hắn mà thôi, bắt được để tiêu hóa và hấp thu đương nhiên tốt nhất rồi, nếu không thì giết cũng chẳng sao.
@ @ @ Ê ñ Œ ñ Ñ @ @ @
Chương 456: Ban thưởng của trời cao 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nhưng đoàn người cướp đường kia lại chẳng nghĩ như thế, chúng không thể ngờ được tình hình như bị đảo ngược, cái câu quyết định sống chết kia hẳn là do bọn chúng nói ra, ai dè lại để cho bọn người kia nói trước.
Ngay khi bọn chúng định dùng khuôn mặt lạnh của mình để nhục nhã đám người Đinh Hạo một trận, thì bất ngờ người dẫn đầu bọn họ đã ra tay trước.
Đám cướp đường kia còn đang sững sờ chả hiểu chuyện gì, thì thanh Ma Kiếm khổng lồ đang cầm trên tay của thanh niên kia lao lên trước, tu vi này cùng lắm chỉ Xuất Khiếu kỳ thôi thế mà dám làm dê đầu đàn.
Chuyện này đúng khiến cho người ta có chút ngạc nhiên, bọn chúng cứ tưởng người tấn công trước phải hai lão già có khí tức cao thủ dẫn đội vừa rồi, nào biết bây giờ lại xảy ra tình huống như thế.
Theo động tác của Đinh Hạo phát động, toàn bộ mọi người trong Vô Cực Ma Tông cũng hành động, theo sau Đinh Hạo, động tác của hai người Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng không chậm chạp, thoắt cái họ đã nhào vào giữa đám người kia.
Hai người này như hổ lao vào bầy dê béo bở, suốt chặn đường họ đi ngang qua đám cướp đường kia lập tức bất động, có vài kẻ vô tình liều chết chống trả, hai người họ lập tức chém giết tại chỗ, chỉ thoáng chốc máu thịt hai mươi người đã bay tứ tung, chết thê thảm.
Hình ảnh này cũng khiến cho mấy kẻ cướp đường chưa kịp ra tay, đã sợ hãi đến trợn mắt há mồm.
Theo Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn bay ra đầu tiên, tám vị trưởng lão của Vô Cực Ma Tông cũng không chịu để rớt phía sau, họ lao ra hết.
Hiện tại, tu vi của tám người này đã đến Phân Thần kỳ rồi, những nơi họ bay qua cũng dấy lên một trận mưa máu gió tanh.
Còn vài kẻ đạt tu vi Xuất Khiếu kỳ kia bị tám người tấn công, có nhóm bị bắt, có nhóm đột tử tại chỗ, không gặp bất cứ ke nào đánh lại họ.
Tình hình phát sinh thay đổi ngoài dự đoán của tất cả đám cướp đường ở đây, chỉ nửa khắc đợi họ phát hiện có cái gì đó không đúng thì người bên cạnh của họ đã dồn dập trúng chiêu vào điểm yếu dù không chết, cũng mất khả năng đánh trả.
Chỉ thoáng chốc, Đinh Hạo đã giết hơn mười người, toàn bộ chúng là Nguyên Anh hậu kỳ, những kẻ Nguyên Anh kỳ bây giờ chẳng có bất cứ uy hiếp gì với Đinh Hạo, hắn chỉ cần giơ tay nhấc chân đã đưa chúng vào đường chết rồi.
Mà những kẻ có tu vi thâm hậu khác, Đỉnh Hạo lại dùng tốc độ của Nghịch Thiên Ma Kiếm chứ không sáp lá cà với bọn chúng, dù chúng có muốn giết Đỉnh Hạo cũng không theo kịp tốc của của hắn.
Cho nên, mọi người chỉ thấy Đinh Hạo chuyển động khắp nơi rất quỷ dị, chớp nhoáng mấy người tu vi thấp gần đó đã chết thảm hết, một số khác bị đánh mất năng lực hành động ngơ ngác đứng sững sờ nhìn tình hình trước mắt.
Đỉnh Hạo như người cưỡi ngựa xem hoa, thuận tiện xuống tay tàn nhẫn, gặp mấy kẻ liều chết chống trả hắn lập tức giết chết không nương tay.
Còn những ke khác mất đi năng lực đấu lại, chỉ có thể trơ mắt nhìn tình cảnh giết chóc đang diễn ra trước mắt.
Sau thời gian không lâu, đám người nhìn thấy tình hình trước mắt rất sợ hãi vội vàng chạy thoát khỏi vòng vây của họ, giống như đám đó gặp ma giữa ban ngày.
Mà cũng phải, cách ra tay của nhóm người Đinh Hạo thật quá tàn nhẫn, nói chính xác hơn là cực kỳ máu lạnh,đã vậy thực lực của mấy người này còn rất mạnh mẽ.
Đám cướp chỉ có thể một là bất lực chịu chết, hai là họ không có cơ hội kịp phản kháng chút gì.
Đã vậy thì còn ở lại đây làm gì.
Cho nên, đám cướp này không ngoài dự đoán đã chạy tán loạn.
Đỉnh Hạo nhìn đoàn người liên tục tấn công khiến toàn bộ đám cướp đường kia sợ hãi chạy trốn tán loạn, lại cười lạnh khà khà nói: “Chạy đi đâu, sao chả có phong thái của kẻ cướp đường xíu nào thế.”
Tiếng cười nhạo của Đinh Hạo vừa dứt, hắn lập tức điều khiển tốc độ của Nghịch Thiên Ma Kiếm tăng đến cực hạn bắt đầu đuổi theo đám người kia.
Nhóm người Huyết Ma Liệt Sơn cũng không chịu rớt lại phía sau, bọn họ đều bật cười quái dị rồi tăng tốc độ lên đến cực hạn, vội vàng vọt đến chặn đầu từng người đang chạy trốn kia.
Không bao lâu sau, trừ bốn người chạy thoát được thì những người còn lại hoặc chết ngay tại chỗ, hoặc mất mất năng lực chống trả, mà giữa không trung cũng chẳng còn bất cứ người nào có thể hoạt động được.
Mọi người Vô Cực Ma Tông nhìn tình hình xảy ra trước mắt mà không thể dừng lại tiếng cười điên dại của mình.
Ánh mắt của họ nhìn bọn cướp đường đang đứng giữa không trung rất kỳ quặc, trong đáy mắt họ, bọn chúng không còn là con người nữa mà là từng viên đan dược sống bổ dưỡng nhất.
@ @ @ Ÿ ñ £@ ñ Â @ @ @
Chương 457: Ban thưởng của trời cao 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Theo tiếng cười vang lên, mọi người trong Vô Cực Ma Tông bao quây lấy toàn bộ đám cướp đường này, ánh mắt máu lạnh và tham lam nhìn chăm chú vào bọn chúng.
Những người này bị ánh mắt của họ nhìn lập tức sởn hết gai ốc, lập tức vội vàng cầu xin tha thứ.
Đỉnh Hạo lắc đầu nói với Huyết Ma Liệt Sơn: “Đây là chiến lợi phẩm lần này phong phú nhất từ trước đến giờ, ta thấy bây giờ là đoạn thời gian thích hợp cho chúng ta lùi lại, đợi xử lý toàn bộ đám này đưa tu vi của môn nhân chúng ta ổn định thì tiếp tục cấp tốc chạy đến Tam Châu Nhất Đảo cũng không muộn.”
Huyết Ma Liệt Sơn nghe Đinh Hạo nói thế, cười ha hả đáp: “Lão phu cũng có ý này, không ngờ chưa đến Tam Châu Tứ Đảo, ông trời đã tặng phần quà lớn cho Vô Cực Ma Tông chúng ta như thế.
Đương nhiên, chúng ta phải tận dụng thật tốt rồi, nhưng lần này xem như không có phần tiểu tử nhà ngươi rồi, dù sao ngươi cũng vừa hấp thụ một lần, cảnh giới bây giờ vẫn chưa ổn định.”
Huyết Ma Liệt Sơn vừa dứt lời, Đinh Hạo gật đầu liên tục.
Hắn cũng hiểu chuyện này, hắn biết tình trạng cơ thể của bản thân ra.
Từ khi hắn hấp thụ nửa chân nguyên của Âm Cơ tới bây giờ, cơ thể vẫn chưa tiêu hóa hết, hiện tại trong cơ thể vẫn còn ít chân nguyên dư lại, cứ mỗi giây mỗi khắc luôn được Đinh Hạo dung hợp chúng vào cơ thể.
Lần này Đỉnh Hạo hấp thu chân nguyên của Âm Cơ giống như rượu chè quá chén, tuy ăn đến no căng nhưng tiêu hóa cũng bắt đầu chậm chạp hơn hẳn, nếu như không tiêu hóa tỉ mỉ sẽ hại cho chính cơ thể của hắn.
Bởi vậy, Đinh Hạo hoàn toàn không có ý định trước khi cảnh giới của mình chưa ổn định lại tiếp tục thôn phệ chân nguyên.
Huyết Ma Liệt Sơn nhìn ánh mắt tham lam của mọi người Vô Cực Ma Tông, đành lắc đầu nói: “Các vị trưởng lão đến đây, chúng ta bàn bạc một chút về chuyện chia chiến lực đi.”
Huyết Ma Liệt Sơn nói xong, đã dẫn đầu đi đến ngồi trên nham thạch, còn Bát Đại trưởng lão nghe gã ta nói gương mặt cũng hiện lên vui mừng, phấn khởi đi theo Huyết Ma Liệt Sơn, còn Độc Ma Vương Diệc Hàn vẫn ở tại chỗ, đề phòng có chuyện gì phát sinh đột ngột.
Bởi vì Vô Cực Ma Công có tác dụng đặc biệt, nên nếu tất cả mọi người đã có năng lực thôn phệ thì làm thế nào để chia chiến lực phẩm cho công bằng cũng là một vấn đề, cũng may Huyết Ma Liệt Sơn đã để ý đến chuyện này.
Mặc dù Liệt Sơn là người máu lạnh, không chút tình cảm nào nhưng mọi chuyện gã ta làm rất đúng lý hợp tình, cũng không thiên vị bất cứ ai, chỉ dựa theo tình hình thực tế của các trưởng lão và trình độ thôn phệ thích hợp của mọi người.
Bát Đại trưởng lão cũng biết tính cách của Huyết Ma Liệt Sơn liêm chính công tư phân minh như thế cũng tin tưởng gã ta chia chiến lực không sai vào đâu được, dựa vào tính cách và thân phận của Liệt Sơn cũng không làm việc gì cẩu thả nên tám vị trưởng lão kia cũng chẳng có lời nào ai oán.
Đỉnh Hạo nhìn tám người trưởng lão đang phấn khởi đi theo Liệt Sơn, rồi nhìn sang đám người bị bắt hoảng sợ đứng ở giữa không trung lại nghĩ thầm, dù Huyết Ma Liệt Sơn không để hắn thôn phệ nữa, nhưng vẫn sẽ giữ lại mấy tên cho hắn.
Dù sao sư phụ Trần Lĩnh của mình với Hồ Thạc vẫn đi theo bản thân hắn mà, tất nhiên hắn không thể họ chịu thiệt thòi được, cho nên Đỉnh Hạo không thèm quan tâm nữa.
Một lúc sau, Bát Đại trưởng lão vừa xì xầm vừa vui vẻ quay lại, cười gain chậm chạp bay đến chỗ đám người bị bắt giữa không trung rồi hét lớn bảo môn hạ dưới trướng mình cùng nhau lên.
Những môn nhân khác nghe xong, cũng cực kỳ phấn khởi, vội vàng bay đến, háo hức nhìn trưởng lão đứng trên trướng mình.
Cuộc thôn phệ với quy mô lớn nhất, khi tiếng phát động đầu tiên vang lên, tiếng kêu thảm thiết lập tức phát ra.
Sau bốn tháng.
Mọi người Vô Cực Ma Tông đáng ra đã có thể đến Tam Châu Nhất Đảo từ lâu rồi, nhưng giữa đường gặp đám cướp đường này họ đành bắt mấy chục người, rồi sắp xếp môn nhân yên ổn để cắn nuốt từ từ, rồi tiêu hóa chân nguyên đã thôn phệ ngay trên núi trước.
Cũng do chuyện bất ngờ này xảy ra, nên hành trình đến Tam Châu Nhất Đảo của Vô Cực Ma Tông mới chậm trễ lâu như thế.
Những ngày qua, sắc mặt của mọi người trong Vô Cực Ma Tông rất hồng hào.
Tuy đợt này thôn phệ đám cướp đường đã bắt được kia có tác dụng rất yếu với hai người Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn, nhưng chúng lại có rất nhiều lợi ích cho phần lớn đám đệ tử đời thứ hai và đời thứ ba, đặc biệt là các đệ tử đời thứ ba, có khá nhiều người sau khi thôn phệ và tiêu hóa xong chân nguyên của đám cướp đường kia lập tức đột phá lên một cảnh giới mới.
@ @ @ Ê ñ Œ ñ @ @ @
Chương 458: Nhân lúc cháy nhà đi hôi của 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Chuyện này thật sự ngoài sức tưởng tượng với những môn nhân vẫn đang khổ sở tu luyện, họ chỉ nghe nói Vô Cực Ma Công có tác dụng rất thần kỳ cho tới bây giới mới cảm nhận được nó công hiệu bất ngờ ra sao.
Bây giờ, đáy lòng mọi người rất vui sướng, các đệ tử cũ cũng đã tràn đầy hy vọng về con đường tương lai của mình, còn những đệ tử vừa gia nhập vào Vô Cực Ma Tông đã cảm nhận được bản thân nhận được lợi ích thật sự, nếu như họ rời khỏi Vô Cực Ma Tông đến bất cứ môn phái nào khác sợ là sẽ rất khó tiến cảnh giới nhanh chỉ trong đoạn thời gian ngắn ngủn thế này.
Chính vì nguyên nhân này, các môn nhân trong Vô Cực Ma Tông không còn nghỉ ngờ gì với tông của mình nữa.
Huống hồ gì, họ ra khỏi Vô Cực Ma Tông sẽ mất đi khả năng phát triển của công pháp, con đường chờ đợi trước mắt họ chỉ có thể là cái chất.
Mà có vài người mới gia nhập đều là người có tư chất khá cao đương nhiên họ hiểu rõ lý thuyết đơn giản như thế này, bởi vậy họ không dám nghĩ đến chuyện phản bội, dù sao hậu quả sau này họ chẳng thể nào đảm đương nổi.
Ngay hôm nay, đoàn người Vô Cực Ma Tông cũng đến ngoài khu vực của Tam Châu Nhất Đảo.
Khi họ mới vừa bước vào phạm vi của Huyền Châu, đoàn người phong trần mệt mỏi thả chậm bước chân từ từ đi về trước, họ vẫn không nhanh không chậm tiếp tục tiến lên.
Sau khi họ vào khu vực của Huyền Châu, bầu trời dần dần có bóng dáng người bay trên không trung, nhưng đa số không giống với cách đi chuyển của Vô Cực Ma Tông.
Từ xa xa nhìn lại, nhóm người Vô Cực Ma Tông tập trung đi một đường, đi từng bước về phía trước theo đúng hàng lối.
Người tu chân trên Tam Châu Nhất Đảo nhìn Vô Cực Ma Tông đi như thế cũng không lấy làm lạ.
Dù sao trên Tam Châu Nhất Đảo này cạnh tranh rất tàn khốc nhưng sau lưng cạnh tranh đó vẫn sẽ có các hiệp ước bắt tay có lợi cho đôi bên.
Mọi người đều muốn môn phái phát triển tốt hơn, nên các môn phái di chuyển tông môn đến đây nhiều không kể xiết, bọn họ thấy thế cũng chẳng phản ứng gì.
Bởi vậy khi họ thấy đám người Vô Cực Ma Tông đang bay qua không trung, chỉ âm thầm cười lạnh, lại có một môn phái không biết sống chết, cho rằng bản thân có thể tồn tại ở Tam Châu Nhất Đảo rồi.
Huống hồ gì, tổng cộng người môn phái đó cũng mới gần một trăm mười, thật sự môn phái chỉ có gần một trăm mười người thế này ở Tam Châu Nhất Đảo cũng quá nhỏ bé trong mắt người tu chân.
Họ cảm thấy Vô Cực Ma Tông tương lai chắc chắn sẽ gặp rất nhiều khó khăn, môn phái này sống sót được ở Tam Châu Nhất Đảo đã khó khăn lắm rồi, hoàn toàn không có bất cứ cơ hội phát triển nào khác.
Nhưng bọn họ không biết, tuy đoàn người này nhân số ít nhưng trong đó có rất nhiều hung thần ác sát, chỉ nhiêu đây người thôi đã có thể làm cho Tam Châu Nhất Đảo đổ một trận gió tanh mưa máu mà họ không thể đoán trước được đấy.
Đỉnh Hạo nhìn đám người bay trên trời đang dùng ánh mắt khinh thường nhìn đoàn người tông phái của mình, đáy lòng âm thầm cười lạnh, nhưng hắn không nói gì, chậm rãi đi lên trước đến bên cạnh Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn.
Sau khi bay đến cạnh họ, Đỉnh Hạo mới nói: “Trên Tam Châu Nhất Đảo này, tổng cộng có bốn Địa Vực.
Chúng ta nên đóng ở nơi nào thì tốt nhất đây?”
Huyệt Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn nghe Đỉnh Hạo hỏi, bước chân cũng đi chậm lại.
Huyết Ma Liệt Sơn nhìn Độc Ma Vương Diệc Hàn, rồi nói: “Lần trước, lão phu nghe các ngươi nói lão Độc Ma có thâm thù đại hận với một Đạo Môn ở Tam Châu Nhất Đảo chưa giải quyết, thế đó là môn phái nào?”
Độc Ma Vương Diệc Hàn nghe gã ta hỏi, thái độ đang hòa nhã hơi thay đổi, lát sau hắn ta mới nói: “Hoắc Đồng Tông!”
Giọng nói của hắn ta nghe hơi lạnh lùng và u ám.
Huyết Ma Liệt Sơn cười khà khà, nói với Đinh Hạo: “Đã thế, chúng ta cứ ra tay từ Hoắc Đồng Tông đi.
Dù sao, bây giờ Vô Cực Ma Tông chúng ta vẫn chưa đặt chân vào Sơn Môn chính thức mà, nếu như muốn xây lại thì phải hao tổn rất nhiều thời gian, biện pháp giải quyết nhanh gọn nhất là diệt Hoắc Đồng Tông đi, rồi lấy Sơn Môn của chúng làm của riêng chúng ta, như thế được không?”
Đỉnh Hạo gật đầu, nói: “Ta cũng đang có ý này, từ lâu ta cũng đã đồng ý với Vương lão sau khi đến Tam Châu Nhất Đảo sẽ diệt sạch Hoắc Đồng Tông kia đi, tông phái này đúng là quá vô liêm sỉ, bản thân là người trong Đạo Môn thế mà lén lút làm mấy chuyện không bằng cả Ma Môn chúng ta.
Tông phái này còn trú tại Bồng Khâu Đảo, rõ ràng lãng phí tu chân và linh khí của đất trời mà.” @®@ @ Ê ñ {Œ ñ @@@
Chương 459: Nhân lúc cháy nhà đi hôi của 2
hương 460: Tử Hà Chân Nhân 1
hương 461: Tử Hà Chân Nhân 2
hương 462: Tử Hà Chan Nhân 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Độc Ma Vương Diệc Hàn thấy Huyết Ma Liệt Sơn và Đinh Hạo nói như thế, gương mặt cũng hơi hiện lên vẻ cảm kích, nhưng thoáng chốc đã bị hắn ta giấu đi, nhìn hai người thật sâu rồi Độc Ma Vương Diệc Hàn mới nói: “Hai vị có ý tốt với ta, ta sẽ nhớ kỹ, nhưng thực lực của Hoắc Đồng Tông không yếu đâu, môn nhân trong tông đó có mấy ngàn người, thậm chí còn có vài kẻ là Hợp Thể kỳ.
Nếu muốn diệt sạch tông đó, thì chúng ta cần bàn bạc lại thật kỹ lưỡng trước đã, không thể làm việc tùy tiện được.”
Huyết Ma Liệt Sơn thấy Độc Ma Vương Diệc Hàn không bị hận thù che mắt, lập tức cười ha hả, suy ngẫm một lúc, nói: “Xem ra lão Độc Ma nhà ngươi vẫn chưa bị lẫn, nếu ngươi đã nói như vậy thì chúng ta cần phải tính toán cẩn thận một chút, hay chúng ta hợp tác giết trước vài tên Hợp Thể kỳ, sau khi giết được một hai tên rồi chúng ta lập tức ra tay diệt toàn bộ người tông đó.”
Độc Ma Vương Diệc Hàn gật đầu, đáp: “Kế hoạch này rất hay.” Đỉnh Hạo nghe hai người bàn kế hoạch, cũng biết nếu muốn diệt sạch Hoắc Đồng Tông cũng phải dùng một xíu thủ đoạn, mà bản thân hắn là người trong Ma Môn, nên cách làm việc cũng chẳng cần kiêng dè gì cả.
Huống hồ gì trong tông còn có hai con hồ ly tỉnh là Huyết Ma và Độc Ma, chỉ cần sử dụng cách làm thích hợp thì chắc chắn có thể tiêu diệt tận gốc Hoắc Đồng Tông rồi.
Đỉnh Hạo nghĩ đến đây, quả quyết nói với hai người: “Nếu đã thế, chúng ta không cần đứng ở Huyền Châu nữa, cứ bay thẳng đến Bồng Khâu Đảo, rồi họp lại bàn xem cách nào để diệt tận gốc Hoắc Đồng Tông mới tốt.”
Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn nghe hắn nói thế, lập tức gật đầu.
Sau đó Liệt Sơn vẫy vẫy tay, gọi Bát Đại trưởng lão đến trước mặt chia công việc, tốc độ của đoàn người bắt đầu dần dần nhanh lên, bay về Bồng Khâu Đảo.
Đoàn người của Vô Cực Ma Tông vừa bay không xa, ngay khi họ muốn rời khỏi biên giới của Huyền Châu đã có hơn mười người bay từ miệng núi ra, hét lớn bảo Vô Cực Ma Tông dừng lại.
Đinh Hạo quay đầu nhìn lướt qua, phát hiện mấy người đang đuổi theo họ là người thuộc Đạo Môn, trong đó có bốn người đạt cấp Phân Thần trung kỳ, hắn không biết bọn chúng có chuyện gì chặn bản thân lại.
Đỉnh Hạo vừa lướt mắt qua đám đó, rồi cũng phất phất tay, đôi mắt để ra sát khí nói với Liệt Sơn: “Chúng ta tiếp tục bay đi, không cần để ý bọn chúng, nhìn toàn bộ gia sản trên cơ thể bọn chúng chẳng có gì béo bở để kiếm chát, nên không cần làm lãng phí thời gian của mình.”
Nếu giữa đường, nhóm Đinh Hạo không gặp đám cướp đường kia thì chắc chắn sẽ không bỏ qua cho bốn người này, nhưng sau khi gặp được hơn mười kẻ cướp đường rồi, tất cả mọi người Vô Cực Ma Tông cũng kiếm được rất nhiều lợi lộc.
Bây giờ, đa số họ vẫn còn chưa tiêu hóa hết, nên không cần tiếp tục hấp thu nữa, bởi vậy Đinh Hạo không quan tâm đến bốn tên kia.
Nhưng dù Đinh Hạo đã tha cho chúng, nhưng bốn người đó lại không biết sống chết, mà tăng tốc độ xông đến nhóm họ, chỉ thoáng chốc đã chặn đầu đoàn người Vô Cực Ma Tông bắt họ dừng lại.
Bốn người này đứng dàn hàng ngang, lạnh lùng nhìn chăm chú vào đoàn người Vô Cực Ma Tông, gương mặt tỏ vẻ xấu xa.
Mọi người Vô Cực Ma Tông thấy tình hình xảy ra thay đổi, cũng đành dừng cước bộ lại, Đinh Hạo đứng đầu tiên lạnh lùng nhìn bốn tên đang đứng đối diện với mình, khó chịu hỏi: “Bốn tên tạp nham kia, sao lại chặn đường chúng ta, có phải chê sống quá dài không?”
Gương mặt đã không mấy thiện cảm của bốn người kia càng trở nên lạnh lẽo khi nghe hắn nói, một tên mặt vàng hừ lạnh, nói: “Oắt con Ma Môn dám mở miệng làm bẩn người khác, đúng là không biết trời cao đất rộng mà!”
Mà ngay lúc này, hai người Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn bước lên hai bên trái phải của Đinh Hạo, còn Bát Đại trưởng lão của Vô Cực Ma Tông cũng từ xung quanh đi lên phía trước, ánh mắt lạnh lùng u ám nhìn bốn người Đạo Môn kia đầy sát khí.
Bốn người đang định nói gì đó tiếp, lại phát hiện tình hình xảy ra khác lạ.
Khi họ nhìn kỹ lại, đáy lòng mới sợ hãi giật mình, ánh mắt vô cùng ngạc nhiên và sợ sệt nhìn mấy người vừa bước đến, âm thầm kêu khổ.
Đám người này có lai lịch ra sao? Môn phái này chỉ có chưa đầy một trăm mười mấy người, mà trong đó đã có tám người là tu chân Phân Thần kỳ, hai người trong đó còn có tu vi sâu không lường được.
Bọn chúng chạm vào cái tấm bản sắt rồi, ban đầu còn tưởng một môn phái nhỏ di chuyển đến nươi đây nên muốn lợi dụng cơ hội bắt nạt và lừa gạt một trận, ai ngờ lại gặp chuyện này. @®@ @ Ê ñ {Œ ñ @@@
hương 460: Tử Hà Chân Nhân 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Lão già mặt vàng nhìn khuôn mặt khó chịu của đám người vừa bước lên, lập ức chỉnh ngay ngắn lại cơ thể mới nói: “Cửa núi này là chỗ tu luyện của Càn Khôn Phái chúng ta, các ngươi đi ngang qua nơi này mà còn phi hành trên không trung đã rất vô lễ với môn phái chúng ta.
Nhưng ta thấy các ngươi là người tu chân vừa mới gia nhập vào Tam Châu Nhất Đảo, sợ là vẫn chưa hiểu quy tắc nên bọn ta sẽ tha cho các ngươi một lần, không so đo với các ngươi nữa.”
Người này càng nói càng chứng minh sức mạnh của bản thân hắn ta chưa đủ, nên muốn rút lui.
Đỉnh Hạo lạnh lùng hừ nhẹ, nói: “Oắt con của Ma Đạo, ha ha, ngươi không muốn tính toán với ta, nhưng ta vẫn muốn tính sổ với ngươi, để xem thử Càn Khôn Phái của ngươi có tư cách hống hách đến thế không.”
Hắn vừa dứt lời, thái độ của bốn người này lập tức thay đổi.
Đinh Hạo đang đứng trên cao lại hạ xuống, đám người Huyết Ma Liệt Sơn cũng vô thức đứng ở xung quanh họ.
Người này nhìn kỹ mới phát hiện tất cả đường lui đã bị chặt đứt, đến khi họ phát hiện bản thân đã bị bao vây, gương mặt bốn người họ đã xám ngoét như tro tàn, ánh mắt nhìn mọi người trong Vô Cực Ma Tông lộ ra chút sợ hãi.
Đinh Hạo nhìn đám người kia sợ hãi nhìn xung quanh mình, ánh mắt lập lòe không nói tiếng nào, chỉ cười lạnh hà hà một lúc, mới nói: “Hình như vừa rồi, tiểu tư nghe không nhầm Càn Khôn Phái các ngươi không cho phép người tu chân bay ngang qua không trung chỗ các ngươi dựng phái đúng chứ? Bây giờ chúng ta cố tình đấy, các ngươi muốn giải quyết thế nào?”
Bốn người Càn Khôn Phái nghe Đỉnh Hạo nói xong lập tức quay sang nhìn nhau, bây giờ họ đã biết đoàn người của Đinh Hạo tuyệt đối không phải dám dễ bị bắt nạt, cũng rất hối hận bản thân vừa rồi đã quá manh động.
Nhưng đáng hận hơn là tên tiểu tử trước mặt này chẳng cho bốn người họ chút mặt mũi nào, ngay cả đường lùi cũng bị chặn mất, dù muốn rời khỏi đây cũng phải nhìn ánh mắt của đối phương làm việc.
Lão già mặt vàng kia cười khổ nói: “Xem như bốn người chúng ta đã sai rồi, nếu bây giờ tất cả mọi người đã không bị thương gì, cứ bỏ qua chuyện này được không?”
Đỉnh Hạo nhìn Huyết Ma Liệt Sơn cười trừ, rồi quay đầu nhìn thoáng qua người nọ nói: “Muộn rồi.”
Đỉnh Hạo vừa dứt lời, lập tức nhát mắt ra dấu với đám người Thiên Thi Thượng Nhân Âm Vô Sương.
Bát Đại trưởng lão của Vô Cực Ma Tông vừa thấy tín hiệu của Đinh Hạo dần siết lại vòng vây của bốn người kia, trong miệng họ còn vang lên tiếng cười lạnh, pháp khí cầm trên tay cũng lấp lòe ánh sáng rét lạnh.
Bốn người của Càn Khôn Tông thấy tám người đang từ từ đến gần mình, còn hai lão giả có tu vi sâu không thấy đáy vẫn đang nhìn mình quái lạ, đáy lòng càng thêm lạnh lẽo, họ biết bản thân bây giờ sẽ lành ít dữ nhiều rồi.
Lão già mặt vàng kia cười thảm, từ miệng lão ta phát ra tiếng thét, tiếng thét gào này thỉnh thoảng lên cao lúc lại trầm xuống giống như một điệu nhạc quái dị.
Nhưng từ khi tiếng gào phát ra, lại có một tiếng nào đó truyền từ sau núi lên, xem ra đây là ám hiệu đặc biệt của Càn Khôn Phái.
Bát Đại trưởng lão Vô Cực Ma Tông nhìn bốn người này phát ra tiếng cười quái dị như thế cũng hơi bất ngờ, vóc dáng của họ từ từ đến sáp bốn người kia, không bị ảnh hưởng bởi tiếng kêu gáo quái lạ này mà lập tức không nhanh không chậm ra tay.
Dù sao có hai người Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn ở đây, kể có gan dám chọc vào Vô Cực Ma Tông của họ trên Tam Châu Nhất Đảo này cũng chả được mấy môn phái, dù không phải là Càn Khôn Phái thì tám người cũng chẳng để ý đến viện quân mà lão già mặt vàng này gọi đến.
Nhưng thực tế lại ngoài dự đoán của mọi người, chỉ trong chốc lát, Càn Khôn Phái đã xuất hiện hơn mười người, trong đó có một người mặc áo bào màu tím, dung nhan quái lạ, tốc độ phi hành như lưu tỉnh cản nguyệt là đáng chú ý nhất.
Mà người này nhanh chóng bước lên, mà Huyết Liệt Sơn vẫn còn giữ thái độ lạnh lùng nhìn thấy người này lập tức biến sắc, lập tức quát lên ra lệnh cho Bát Đại trưởng lão: “Xuống tay ngay lập tức, giết sạch bốn kẻ đó đi!”
Huyết Ma Liệt Sơn vừa nói xong, cơ thể chuyển động một xíu đã hóa thành một luồng ánh sáng màu máu tiến về phía người đang bay đến kia.
Đỉnh Hạo thấy Huyết Ma Liệt Sơn có hành động kỳ lạ như thế, cũng sửng sốt, không biất vì sao Liệt Sơn lại khác thường như thế, nhưng đợi đến khi phản ứng lại, hắn đã thấy Huyết Ma Liệt Sơn đã chạy đến nơi thật xa rồi.
Mà cái người mặc bào tím đang đi từ phía xa xa gặp một đường ánh sáng màu máu bay về phía mình, cũng thái độ cũng thay đổi giống như Huyết Ma Liệt Sơn, người này rất ngạc nhiên hỏi: “Huyết Ma Liệt Sơn?”
hương 461: Tử Hà Chân Nhân 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
“Đúng là lão phu, không ngờ ta có thể gặp lại Tử Hà Chân Nhân ở Tam Châu Nhất Đảo này đấy.
Lẽ nào, ông là người lập nên Càn Khôn Phái à?” Trong đường ánh sáng màu máu kia truyền đến giọng nói lạnh lùng của Liệt Sơn.
Mọi người trong Vô Cực Ma Tông nghe lời này, nét mặt cũng thay đổi.
Họ không ngờ, vừa đến đây đã gặp một trong Thập Đại cao thủ, Tử Hà Chân Nhân Công Tôn Kiều Khôn, xem ra người này cũng là người quen cũ của Huyết Ma Liệt Sơn.
Hèn gì vừa rồi Tử Hà Chân Nhân vừa xuất hiện, Huyết Ma Liệt Sơn đã hành động kỳ lạ như thế.
Cũng chính vào lúc này, Đinh Hạo quát khẽ với Bát Đại trưởng lão: “Đừng do dự nữa, nhanh chóng giết bốn người đó đi.”
Đỉnh Hạo vừa nói xong, Bát Đại trưởng lão cũng không dám do dự lập tức tấn công vào bốn người Càn Khôn Phái.
Đỉnh Hạo thấy cuộc chiến bắt đầu nổi lên, quay sang nhìn Độc Ma Vương Diệc Hàn nói: “Làm phiền Vương lão ra tay cùng, nếu như kéo dài thời gian thêm nữa, sợ sẽ bất lợi cho tông chúng ta.”
Độc Ma Vương Diệc Hàn gật đầu, không nói câu nào đã gia nhập vào cuộc chiến.
Sau khi Độc Ma Vương Diệc Hàn gia nhập, chỉ chớp mắt trong cuộc chiến triền đến tiếng kêu bi thương và khốn khổ của bốn người này, Đỉnh Hạo không thèm nhìn.
Hắn biết rõ, bốn người này chắc chắn tiêu đời rồi.
@ @ @ Ê ñ Œ} ñ Ầ @ @ @
Bát Đại trưởng lão Vô Cực Ma Tông cùng hợp sức ra tay, bốn người này cũng cố gắng lắm mới đỡ nỗi, nhưng khi đã có Độc Ma Vương Diệc Hàn tham gia rồi đương nhiên họ sẽ chết nhanh hơn.
Đỉnh Hạo mặc kệ tiếng kêu thảm thiết vang lên mà tập trung toàn lực chú ý đến Tử Hà Chân Nhân.
Người Tử Hà Chân Nhân này cũng vừa đến đây, Huyết Ma Liệt Sơn lập tức ra tay tấn công trước, thoáng chốc tiếng ầm ầm va đập vào nhau của hai người phát ra, không trung xung quanh như bị đổ sụp xuống.
Từng đường ánh sáng màu tím và màu máu bắn ra bốn phương, đám người Càn Khôn Phái đi sau lưng của ông ấy cũng dồn dập dừng cơ thể lại, không dám bước gần thêm một chân vào khu vực chiến đấu của hai người.
Còn bên này của Vô Cực Ma Tông cũng đã ngừng lại bộ pháp của mình, chỉ đành đứng từ rất xa nhìn hai người đó đánh nhau mà không dám đến gần khu vực họ giao chiến.
Từng tiếng ầm ầm va chạm vào nhau nổ ra, bóng dáng của Tử Hà Chân Nhân và Huyết Ma Liệt Sơn cùng lùi ra một trăm trượng, sau khi họ ổn định cơ thể đứng vững, tất cả động tác trên tay cũng dừng lại.
Lúc này Tử Hà Chân Nhân đã biết Huyết Ma Liệt Sơn cản đường mình, bốn người Càn Khôn Phái kia đã bị giết chết rồi.
Nhưng Tử Hàn Chân Nhân vẫn không thể hiện chút dáng vẻ tức giận nào.
Đợi đến khi đám người Càn Khôn Phái phía sau đuổi đến, Tử Hà Chân Nhân mới hành lễ với một lão già, nói: “Lão phu ra tay muộn rồi, bốn vị trưởng lão của phái ngươi đã bị giết sạch, xin Dương huynh đừng trách.”
Tử Hà Chân Nhân vừa dứt lời, nhóm người Đỉnh Hạo lập tức biết Tử Hà Chân Nhân không phải người của Càn Khôn Phái.
Xem ra, Tử Hà Chân Nhân có mối quan hệ gì đó với Càn Khôn Phái mà thôi, hèn gì khi Tử Hà Chân Nhân thấy bốn người kia đã chết cũng chẳng thể hiện chút đau thương nào.
Tuy đáy mắt của lão giả kia hiện lên đau đớn, nhưng nghe Tử Hà Chân Nhân nói xong phát hiện mình chưa chào hỏi nên cuống quít chào hỏi Tử Hà Chân Nhân, nói: “Chân Nhân đã khách sáo rồi, chỉ đành trách bốn vị trưởng lão của bổn phái làm việc ngang ngược nên chẳng liên quan gì đến Chân Nhân hết.
Chân Nhân có thể ra tay giúp đỡ, lão phu đã rất cẩm kích rồi.”
Tử Hà Chân Nhân gật đầu, thở dài rồi nói với người này: “Ta hy vọng Dương huynh bớt đau buồn, chuyện này xem như xong rồi.
Môn phái này không phải người Càn Khôn Phái có thể trêu vào, chỉ bằng Dương huynh bỏ đi thì tốt hơn nếu không lão phu cũng không đỡ được.” Tử Hà Chân Nhân vừa dứt lời, lão già họ Dương của Càn Khôn Phái kia lập tức đổi sắc mặt, từ từ nhìn thoáng qua người Vô Cực Ma Tông một chút, đến khi lão ta thấy rõ ràng thực lực của tông này, chỉ biết thở dài hiu quạnh, xua xua tay nói: “Tất cả môn nhân của phái quay về thôi, không thể ở lại nơi này thêm khắc nào nữa.”
Người này vừa nói xong, cũng nắm tay chào Tử Hà Chân Nhân, rồi bước đi về hướng Càn Khôn Phái không quay đầu lại lấy lần nào nữa.
Tử Hà Chân Nhân nhìn đoàn người Càn Khôn phái đã rời đi, mới hành lễ với Huyết Ma Liệt Sơn nói: “Hy vọng Liệt huynh nể mặt lão phu, bỏ qua cho Càn Khôn Phái.
Dù sao, bốn người xúc phạm tông của ông đã bị các ông giết rồi, hai tông các ông cũng chẳng còn thù hận gì nữa, thôi đừng đuổi tận giết tuyệt được không?”
@ @ @ Ÿ ñ £ ñ Â @ @ @
hương 462: Tử Hà Chan Nhân 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Huyết Ma Liệt Sơn cũng hiếm khi ưng thuận với ai, nói: “Nếu Chân Nhân đã nói thế rồi xem như chuyện này cho qua vậy, mong Càn Khôn Phái có thể khắc sâu bài học lần này, nếu dám cho người ám toán sau lưng chúng ta, thì mong Chân Nhân đừng trách Liệt Sơn không nể tình người!”
Tử Hà Chân Nhân cười trừ, nói: “Chuyện đó không xảy ra đâu, nếu thật sự có vậy thì lão phu cũng không dám trách Liệt huynh.
Ta thật sự không ngờ Liệt huynh đã gia nhập vào một môn phái, chuyện này nằm ngoài dự liệu của lão phu, ban đầu lão phu còn nghĩ mọi người đồn đại là giả đấy, ai dè đó lại là sự thật.
Xem ra, Vô Cực Ma Tông đúng không phải là tông môn tầm thường đâu!” Huyết Ma Liệt Sơn nghe Tử Hà Chân Nhân đột ngột nói thế, cười ha hả, đáp: “Cũng tại vì Chân Nhân thích tự do, độc lai độc vãng sống thật tiêu dao, ta cũng hy vọng Chân Nhân vĩnh viễn như thế không bị chuyện thế tục này ràng buộc.”
Huyết Ma Liệt Sơn nói đến đây, quay đầu nhìn ra sau mới phát hiện tất cả mọi người ở Vô Cực Ma Tông đang đợi mình, lập tức gật đầu với Tử Hà Chân Nhân, nói: “Liệt mỗ còn có chuyện khác phải làm, xin cáo từ.”
Huyết Ma Liệt Sơn thấy Tử Hà Chân Nhân mỉm cười, gật đầu, lập tức gã ta không chần chừ nữa hóa thành một đường sáng màu máu bay về Vô Cực Ma Tông.
Sau khi Huyết Ma Liệt Sơn bay đi, Tử Hà Chân Nhân cũng thoắt một cái bóng dáng cũng bay về hướng trái ngược, nhìn hướng đi chắc là không quay lại Càn Khôn Phái rồi.
Xem ra, người này cũng không có quan hệ gì quá sâu đậm với Càn Khôn Phái.
Huyết Ma Liệt Sơn quay lại khu vực của Vô Cực Ma Tông đang đứng, gật đầu với Bát Đại trưởng lão xong, mới nói: “Chúng ta tiếp tục đi được rồi.”
Độc Ma Vương Diệc Hàn cười nho nhã nhìn Huyết Ma Liệt Sơn nói: “Nhìn vẻ ngoài hình như Liệt huynh rất thân với Tử Hà Chân Nhân, không ngờ còn nể mặt ông ấy bỏ qua cho Càn Khôn Phái đúng là không giống cách làm việc của Liệt huynh chút nào!” “Câu này ta cũng định nói.” Đinh Hạo cũng cười quái dị, chêm thêm.
Huyết Ma Liệt Sơn gật đầu, giải thích: “Đúng thế, nếu không có Tử Hà Chân Nhân ở đây thì hôm nay Càn Khôn Phái nằm mơ mà sống sót dù chỉ một người đi.
Ta thật sự nể mặt của Tử Hà Chân Nhân kia, mới tha cho bọn hắn một con đường sống đấy.”
Đỉnh Hạo nghe Huyết Ma Liệt Sơn nói xong, càng khó hiểu hơn, Liệt Sơn không phải e sợ Tử Hà Chân Nhân.
Hắn ở chung với gã ta lâu ngày, cũng biết rõ tính cách của Huyết Ma Liệt Sơn ra sao, cho nên gã ta chắc chắn không vì nguyên nhân này mà tha chết cho đám người kia.
Huyết Ma Liệt Sơn thấy ánh mắt nghi ngờ của Đỉnh Hạo và Độc Ma Vương Diệc Hàn, lập tức giải thích: “Người trong Đạo Môn có đạo đức thật sự không có nhiều lắm, nhưng Tử Hà Chân Nhân chính là một người trong đó!”
Gã ta vừa dứt lời, Đinh Hạo và Độc Ma Vương Diệc Hàn lập tức dấy lên lòng tôn kính với Tử Hà Chân Nhân kia!
Huyết Ma Liệt Sơn không phải người không có mục đích rõ ràng, nếu gã ta đã nói như vậy, thế thì Tử Hà chân nhân chắc chắn là một người như vậy.
Hai người Đinh Hạo và Độc Ma Vương Diệc Hàn gật gật đầu, không nói nhiều hơn mà di về phía mọi người của Ma Tông Vô Cực, Thiên Thi Thượng Nhân Âm Vô Sương lấy vòng tay Trữ Vật từ trên bốn người của Càn Khôn Phái bị giết kia, đi qua đưa cho Đỉnh Hạo.
Đỉnh Hạo cầm trong tay bốn vòng tay Trữ Vật, nhìn thoáng qua rồi thu lại tất cả, sau đó đi về phía trước như cũ.
Bọn họ đang định rời khỏi nơi này đến đảo Bồng Khâm thì đột nhiên sắc mặt của Huyết Ma Liệt Sơn kia lại thay đổi, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Khoan đã!”
Lời này vừa dứt, đám người Đinh Hạo cũng nghe thấy tiếng xé gió truyền đến từ phía xa. “Vậy mà lại là một cao thủ tuyệt đỉnh!” Huyết Ma Liệt Sơn lẩm bẩm lên tiếng.
Đỉnh Hạo và Độc Ma Vương Diệc Hàn ở bên cạnh vừa nghe thấy lời này của Liệt Sơn thì đều nghiêng tai lắng nghe.
Hắn nghe một hồi, ngược lại không nghe ra được tu vi của người đến ra sao, nhưng Độc Ma Vương Diệc Hàn này cũng gật gật đầu nói: “Không sai, xem ra trên Tam Châu Nhất Đảo này có rất nhiều cao thủ đấy!”
Ngay lúc lời này của Độc Ma Vương Diệc Hàn vừa nói xong, chẳng mấy chốc, hai chấm đen đã xuất hiện ở phía xa.
Chấm đen lập tức phóng to, trong chớp mắt đã chạy như bay đến phạm vi mà tầm mắt của mọi người trong Ma Tông Vô Cực có thể nhìn thấy.
Đợi sau khi nhìn thấy bóng người đang đến một cách rõ ràng, Đỉnh Hạo thất thanh kêu lên: “Lục Bào Lão Tổi”
Vậy mà là hai người Long Sáo Thiên và Lục Bào Lão Tổ đã kết thù hận với mình lúc vừa đến Tam Châu Nhất Đảo lần trước. ee@ôŒ@œ@@@®@








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Audio] Thần Tiêu Hiệp Lữ Thần Tiêu Đại Hiêp [Audio] Thần Tiêu Hiệp Lữ Thần Tiêu Đại Hiêp](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Than-Tieu-Hiep-Lu-Than-Tieu-Dai-Hiep.jpg)





