[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 22 : Dĩ nhất chiến nhị 1 (c211-c220)
❮ sautiếp ❯Chương 213: Dĩ nhất chiến nhị 1
Mà Huyết Sát tông cùng Phù Chú tông cũng đều là phe của Phùng Ngạo Thiên, chẳng biết lần này bọn họ tới có phải là do ý của Phùng Ngạo Thiên hay không, nếu hai tông này chỉ là tự làm theo ý mình thì nếu người của Phùng Ngạo Thiên xuất hiện, hai tông phái này có thể sẽ rời khỏi cuộc chiến.
Mà thù sâu như biển chính là đám người Thị Hồn tông thì Tông chủ là Hứa Chí Sâm cùng sáu trưởng lão trong tông đều đã bị giết sạch, ngược lại khiến Đinh Hạo không để tâm lắm.
Chỉ duy nhất có chút lo lắng là Âm Dương Hoà Hợp tông và Hắc Ma tông hai phái.
Chỉ cần duy trì được cho đến khi người của Phùng Ngạo Thiên tới, nguy cơ có thể được hoá giải, nếu không Vô Cực Ma tông sẽ khó có thể chịu được cái giá phải trả.
Thấy Đinh Hạo trầm mặc lạnh lùng nhìn mấy người, Thành Hoàng tựa hồ đã ý thức được thời gian gấp gáp, chỉ nghe Thành Hoàng trầm giọng nói với mấy người Trương Hoành
– Hiện giờ quý Tông chủ Lý Nam Thiên ở nơi nào, dẫn hắn tới đây gặp ta !
Cười khổ một tiếng, Trương Hoành nói
– Tông chủ Lý Nam Thiên đã phản lại tông môn định ly khai, hiện đã bị Cung phụng mới nhậm chức của bản tông là Huyết Ma Liệt Sơn giết chết đương trường, sợ rằng Thành trưởng lão không còn gặp được hắn nữa !
Lời này vừa nói ra, Thành Hoàng mặt lộ ve kinh ngạc, nghỉ hoặc nói
– Liệt Sơn từ bao giờ trở thành Cung phụng của Vô Cực Ma tông thế ? Sao không thông báo cho các tông phái khác tham dự nghi lễ nhậm chức ? Về tình về lý hình như đều không được xuôi cho lắm al
Hừ lạnh một tiếng, Liệt sơn nói:
– Luyện Ngục Ma tông các ngươi đều là quý nhân sự tình bận rộn, nào dám làm phiền đại giá của các người.
Hắc hắc, hơn nữa Liệt Sơn ta muốn làm chuyện gì chẳng lẽ cũng phải đợi sự đồng ý của Luyện Ngục Ma tông sao !
– Không dám, không dám, bất quá chuyện Huyết Ma Liệt Sơn ngươi ở trên Đoạn Hồn sơn tru sát mấy người Tông chủ Thị Hồn tông Hứa Chí Sâm thì giải thích thế nào đây ?
Thành Hoàng đột nhiên lạnh lùng nói.
– Hứa Chí Sâm ở vào thực lực tông phái mình mạnh mẽ, đầu tiên là cường hoành cướp đoạt mỏ kháng vật của Vô Cực Ma tông ta, sau lại vũ nhục môn nhân bổn tông, tội không thể tha thứ, lão phu ra tay giết người chẳng lẽ là sai ? Huyết Ma liệt sơn hừ lạnh nói.
– Hảo ! Hảo ! Hảo ! Quả nhiên Liệt Sơn huynh đã thừa nhận giết sáu người Hứa Chí Sâm.
Liệt huynh trước nay đều độc lai độc vãng, có thể là không biết quy củ của Đoạn Hồn sơn, nếu Liệt huynh bây giờ lập tức rời khỏi Vô Cực Ma tông thì ta cũng sẽ chẳng chẳng làm khó Liệt huynh làm gì.
Nhưng nếu không.. Thành Hoàng lạnh nhạt nói.
Cười nhạt một tiếng, Huyết Ma Liệt Sơn cuồng ngạo nói:
– Nếu không thì sẽ thế nào ? Liệt Sơn ta tung hoành thiên hạ mấy trăm năm, tới giờ chưa từng sợ ai uy hiếp.
Nói tới nói lui cũng chỉ là một trận chiến, sao phải nhiều lời như vậy làm gì !
Cười nhẹ một tiếng, Thành Hoàng nói:
– Đã như vậy, Liệt huynh sẽ không để ý ta có thêm một nhân thủ nữa chứ ?
Nói xong phóng lên cao, cương khí bạo liệt theo động tác của Thành Hoàng mà tràn ngập khắp bầu trời Vô Cực Ma tông.
Mà sau khi Thành Hoàng bay lên, đột nhiên sau lưng xuất hiện một lão giả thân thể thấp lùn khoảng năm mươi tuổi, chính là người Hợp thể sơ kỳ theo sau Thành Hoàng ban đầu, quanh thân người này phát ra một cỗ khí tức âm nhu như nước, cùng với chân khí của Thành Hoàng vừa vặn tương hỗ lẫn nhau.
Huyết Ma Liệt Sơn ve mặt trở nên ngưng trọng chưa từng có từ trước đến giờ.
Hai người vừa mới ra tay đã hình thành thế gọng kìm giáp công, phi thường ăn ý.
Cùng lúc với hai người phóng lên cao, tất cả mọi người xung quanh đều lộ thần sắc ngưng trọng.
Huyết Ma Liệt Sơn thì thân là cao thủ đỉnh cấp trong ma đạo, còn hai người Thành Hoàng cũng là thuộc về đẳng cấp cao nhất tại Đoạn Hồn sơn.
Trận chiến này bất luận ai thắng ai thua, cũng đều có thể cho mọi người biết được phong phạm của chân chính cao thủ.
Nhưng Đinh Hạo vừa nhìn thấy Thành Hoàng cùng với lão giả thấp nhỏ kia có có vẻ rất ăn ý với nhau thì lập tức hiểu rằng cuộc chiến này đối với Huyết Ma Liệt Sơn cực kỳ bất lợi.
Nếu đơn độc đấu với bất cứ một ai trong hai người, Đỉnh Hạo đương nhiên tin tưởng Liệt Sơn thắng chắc không thể nghỉ ngờ.
Nhưng mặc dù Thành Hoàng so với Liệt Sơn yếu hơn, nhưng khoảng cách cũng không quá lớn, mà nhìn lão giả thấp gầy phát ra khí tức âm nhu kia cũng đủ biết người này nhất định không dễ trêu vào, huống chi công pháp người này tu luyện lại vừa vặn tương phản với cương khí cương mãnh của Thành Hoàng, có thể cùng tương hỗ cho nhau, hai người liên thủ, uy lực ít nhất phải gia tăng gấp đôi.
Bởi vậy, Đinh Hạo không thể không vì Liệt Sơn mà lo lắng.
Chương 214: Dĩ nhất chiến nhị 2
Nhìn ánh mắt của những người trong sân người của Vô Cực Ma tông thì lộ vẻ thận trọng, lo lắng.
Người của Luyện Ngục Ma Tông cùng nhân mã các tông phái khác đang xem cuộc chiến ánh mắt lại hoàn toàn bất đồng, như hai huynh đệ Thành Hùng, Thành Giao trên mặt đều lộ ra vẻ đắc ý, tựa hồ nhận định Thành Hoàng hai người nhất định nắm chắc thắng lợi, còn người của Luyện Ngục Ma Tông và các tông phái khác đều có dáng vẻ đang xem kịch vui.
Nhìn thấy ánh mắt của mọi người, Đỉnh Hạo trong lòng điên cuồng tính toán, nhưng quả thật nhất thời không tìm ra được biện pháp gì để ứng phó, mà Huyết Ma Liệt Sơn cùng hai người Thành Hoàng rốt cục cũng đã chạm trán chính diện.
Mắt thấy khí thế điên cuồng từ hai người Thành Hoàng phát ra, Huyết Ma Liệt Sơn hừ lạnh một tiếng, trầm giọng nói:
– Sớm biết Thành Hoàng đạo hữu không dám một mình cùng lão phu đánh một trận.
Để lão phu xem thử Luyện Ngục Ma tông của ngươi rốt cục có thực lực gì mà xưng hùng ở Đoạn Hồn sơn.
Lời vừa dứt, Huyết Ma Liệt Sơn đột nhiên ngẩng đầu hét to một tiếng, theo tiếng kêu khí thế của Huyết Ma Liệt Sơn hoàn toàn bộc phát, khu vực xung quanh nhất thời bị khí thế ảnh hưởng hình thành một cơn lốc xoáy xoay quanh Liệt Sơn, đem thân ảnh hắn ẩn giấu bên trong.
Lốc xoáy xung quanh Huyết Ma Liệt Sơn không ngừng xoay tròn, sau mỗi vòng xoay thì lốc xoáy màu tro xám lại lẫn thêm chút huyết sắc.
Đợi đến khi Thành Hoàng hai ngươi lao đến thì lốc xoáy đã biến thành màu đỏ, mà thân ảnh Huyết Ma Liệt Sơn cũng đã hoàn toàn dung hợp cùng cơn lốc xoáy.
Chỉ thấy Thành Hoàng cùng lão già thấp lùn liếc mắt với nhau một cái, Thành Hoàng trầm giọng nói:
– Trong những người nổi danh không có kẻ bất tài, Huyết Ma Liệt Sơn quả nhiên danh bất hư truyền, đích xác có thực lực cuồng ngạo.
La Mông huynh không nên khinh địch, đối phó với người này ta và huynh phải xuất ra toàn bộ thực lực, nếu không ai thắng ai thua còn khó nói !
Lão già thấp gầy tên La Mông trầm trọng gật đầu, nói:
– Thành huynh yên tâm, trận chiến này chẳng những liên quan đến tính mạng ta và huynh, lại còn quan hệ đến cả vận mệnh của Đoạn Hồn sơn sau này, lão phu sao dám không xuất toàn lực ! Nhưng lúc này, bên trong cơn lốc xoáy màu đỏ máu truyền ra tiếng cười cuồng vọng dữ tợn của Huyết Ma Liệt Sơn:
– Hai vị đợi đến khi về tông môn của các vị thì hẵng lôi lôi kéo kéo, muốn đánh thì đánh đi, không cần nói nhảm nhiều như vậy ! Thành Hoàng cười dài một tiếng, nói:
– Liệt huynh đã muốn sớm xuống hoàng tuyền, hai người chúng ta cũng không để Liệt huynh đợi lâu !
Lời vừa dứt, Thành Hoàng quay sang La Mông nháy mắt ra dấu, còn chính mình từ trữ vật giới chỉ trên tay lấy ra một bộ quyền sáo màu đỏ sẫm, còn La Mông kia trên tay cũng xuất hiện một bộ câu tử xanh đen.
Hai vật này vừa xuất ra, Đinh Hạo lập tức biết đó là độc môn pháp khí của hai người, nhãn quang Đỉnh Hạo giờ đã khác xưa, từ xa nhìn lướt qua, Đinh Hạo đã có thể lập tức phán đoán hai vật đó đều tiếp cận với cực phẩm pháp khí, cả Tây đại lục này cũng không vượt quá hai mươi kiện như thế này.
Hai người cùng nhau liếc mắt, thân hình đột nhiên biến đổi, một trái một phải bay về phía cơn lốc xoáy màu máu, được nửa đường hai đạo cương khí thô gần bằng người từ hai người phóng ra, một cuồng mãnh kinh thiên, một nhu nhược như nước, hai đạo cương khí vừa rời tay lập tức tiến lao trước cơn lốc xoáy màu huyết hồng, nơi nào cương khí lướt qua huyết khí đều bị đánh tan.
Nhưng lúc này, đột nhiên từ trong cơn lốc xoáy huyết sắc phóng ra mười đạo U minh quỷ khí màu xanh đen hàn khí sâm sâm, trong nháy mắt đã tự phân ra thành hai phần, mỗi phần năm đạo đánh về phía hai đạo cương khí do hai người Hoàng Thành phát ra.
“Ầm ầm ầm… ” hơn mười tiếng nổ liên tiếp phát ra, cương khí bạo liệt, huyết khí phiêu đãng, xung quanh nhất thời như thiên băng địa liệt, mà theo âm thanh hai người Thành Hoàng hấp tấp thối lui.
Khi âm thanh biến mất, thân ảnh hai người Thành Hoàng rốt cục cũng xuất hiện ở phía sau, Thành Hoàng lui về sau phải mười trượng, mà La Mông kia lại càng không chịu nổi, lui về quá trăm trượng, nhưng vẫn cố dừng lại trước khu vực của Luyện Ngục Ma tông.
Lúc này mọi người rốt cuộc đều biến sắc, vẻ mặt thoải mái của phe Luyện Ngục Ma Tông đã biến mất, thay vào đó là thần sắc thận trọng.
Mà người của vài tông phái khác lại lộ ra về hoảng sợ, ánh mắt nhấp nháy, không biết là nghĩ ra được chủ ý gì mới.
Còn người của Vô cực Ma tông thì thở phào ra một hơi.
Tình huống như vậy phát sinh quả thật là nằm ngoài sự tưởng tưởng của mọi người.
Huyết Ma Liệt Sơn không ngờ cường mãnh đến vậy, dưới sự giáp công của hai đại cao thủ mà vẫn không rơi xuống hạ phong, dường như còn chiếm được chút tiện nghỉ.
Chương 215: Sơn cùng thuỷ tận 1
Nhìn tình thế biến hóa như thế Đinh Hạo trong lòng cũng vô cùng nghi hoặc, mặc dù Đinh Hạo đối với Liệt Sơn vô cùng tin tưởng, nhưng lấy sức một người chống lại một cao thủ đồng cấp, còn thêm một người Hợp thể sơ kỳ, miễn cưỡng trụ được dưới thế công cũng là khó rồi, không ngờ rằng Huyết Ma Liệt Sơn lại có thể chiếm được thượng phong, thực sự là khiến người khác vừa kinh vừa sợ.
Đương trường đột nhiên an tĩnh không một tiếng động, chỉ còn cơn lốc màu huyết hồng nơi mà Huyết Ma Liệt Sơn ẩn mình là vẫn không ngừng chuyển động.
Lúc này mọi người nhìn cơn lốc màu huyết hồng của Huyết Ma Liệt Sơn đều lộ vẻ sợ hãi, mà khi nhìn về phía hai người Thành Hoàng lại mang chút khinh thường.
Thấy ánh mắt mọi người, Thành Hoàng vẻ mặt không đổi, ổn định thân hình lại rồi quay sang La Mông liếc mắt đầy ẩn ý, sau đó cười dài nói:
– Thần công của Liệt huynh quả nhiên thần kỳ, làm cho tại hạ bội phục vạn phần.
Bất quá, Liệt huynh nghĩ có thể làm khó được tại hạ thật sao ?
Chỉ nghe tiếng Huyết Ma Liệt Sơn từ trong cơn lốc màu đỏ ha ha cười lạnh, hung hăng nói: – Sự thật như thế nào, Thành Hoàng đạo hữu có thể thử lại lần nữa, xem rốt cục là Liệt Sơn ta nằm xuống tại Đoạn Hồn sơn hay hai người Thành Hoàng đạo hữu táng mạng !
– Đã như vậy, để bản nhân lãnh giáo lại thủ đoạn của Liệt huynh ! Thành hoàng hừ lạnh một tiếng nói.
Lời vừa dứt, một đạo cương khí từ tay Thành Hoàng phát ra, La Mông kia cũng không chịu rơi lại phía sau, xuất ra một đạo kình khí âm nhu.
Tình huống này tựa hồ tương tự như lúc nãy, nhưng bất đồng duy nhất là cương khí của Thành Hoàng lúc này trên trụ cột cương mãnh vừa rồi còn có thêm hoả viêm bạo động, mà âm nhu cương khí của La Mông thì lại sâm hàn vô biên.
Đồng dạng công kích, U minh quỷ khí cũng đồng dạng ngăn cản, âm thanh “ầm ầm” cũng lại vang lên.
Bất đồng là âm thanh qua đi, Cơn lốc xoáy huyết sắc đã biến mất, mà thân hình hùng vĩ của Huyết Ma Liệt Sơn lại xuất hiện, sau đó nhanh chóng thối lui, khi vượt quá mười trượng mới dừng lại, khuôn mặt đỏ bừng, toàn thân kịch liệt thở hổn hển !
Thành Hoàng cùng La Mông hai người cũng phải lui về sau mấy trượng, nhưng so với tình trạng chật vật của Huyết Ma Liệt Sơn thì rõ ràng thoải mái hơn rất nhiều.
Tình thế đột biến khiến mọi người ứng phó không kịp, Thành Hoàng đắc ý nhìn quanh toàn trường nói:
– Liệt huynh tại kích đầu tiên thật là mạnh mẽ, khiến cho hai người chúng ta mệt mỏi không ít a, còn tưởng Liệt huynh thật sự vô địch thiên hạ chứ.
Nếu một kích vừa rồi còn không thể đem cơn lốc xoáy huyết sắc của Liệt huynh đánh tan, ta cũng chỉ có thể cam bái hạ phong thôi !
Qua một hồi tức giận, Huyết Ma Liệt Sơn lạnh lùng cười, nói:
– Thành đạo hữu lấy hai đánh một mới chiếm được chút thượng phong, chẳng lẽ thực sự tưởng đó là công lao của một mình mình sao ? Lời vô sỉ như thế còn có thể nói ra thản nhiên như vậy, phong độ của Thành huynh quả là khiến cho Liệt Sơn ta bội phục vạn phần !
Thành Hoàng vốn đang cười ha ha nghe Huyết Ma Liệt Sơn nói thế, nụ cười đột nhiên cứng lại, lắc lắc đầu, rồi lại bật cười nói:
– Liệt huynh đã cho rằng như thế, tại hạ cũng không thể nói gì hơn, hi vọng Liệt huynh còn có thể bảo trì phong phạm khí độ hiện tại.
Lời vừa buông, Thành Hoàng không nói không rằng, lại mang theo sát khí trùng thiên hướng về phía Huyết Ma Liệt Sơn đánh xuống, mà La Mông nãy giờ trầm mặc đương nhiên cũng theo sát.
Mắt thấy hai người khí thế thao thiên, khuôn mặt Huyết Ma Liệt Sơn vốn lạnh lùng cuồng vọng rốt cục cũng biến đổi !
Thân ảnh của Thành Hoàng và La Mông biến mất trong không trung, sau một khắc thì chia ra xuất hiện ở hai bên trái phải của Huyết Ma Liệt Sơn.
Cũng không thấy hai người có động tác gì khác, nhưng một trận cương phong lệ mang, khí thế bài sơn đảo hải đánh về phía Huyết Ma Liệt Sơn.
Thấy hai người trong nháy mắt đã xuất thủ, Huyết Ma Liệt Sơn khôi phục lại vẻ mặt dữ tợn, chỉ thấy một đoàn huyết sắc cương khí yêu diễm bao quanh thân ảnh Huyết Ma Liệt Sơn, mùi máu tươi tanh nồng theo cương khí không ngừng phát tán ra.
Chỉ trong chốc lát khắp cả Vô Cực Ma tông đều tràn ngập mùi máu tanh nồng nặc, mà thế công của hai người Thành Hoàng, La Mông đột nhiên dừng lại trước huyết sắc cương tráo, giống như đá ném xuống biển không có chút động tĩnh nào, mà huyết sắc cương tráo sau khi chịu một kích của hai người lại càng thêm bành trướng.
Thành Hoàng hai người nhìn nhau, dường như đã ngầm thỏa thuận trước với nhau, hai đạo thân ảnh đột nhiên không ngừng chuyển động xung quanh huyết sắc cương tráo.
Một lúc sau, pháp khí của hai người lại xuất ra hai đạo cương khí như lúc nãy, vẫn một cương mãnh viêm nhiệt, một âm nhu sâm hàn, hai đạo cương khí trong không trung không ngừng biến hóa theo các phương thức khác nhau, hoặc thẳng tắp, hoặc vòng cung, hoặc gấp khúc.
Duy nhất không biến đổi chính là khí thế cuồng liệt càng lúc càng thịnh.
@@@#{3@@ 6®
Chương 216: Sơn cùng thuỷ tận 2
Hai đạo cương khí đang di chuyển thì đột nhiên quỷ dị tan ra, từ hai hợp lại thành một đạo cương khí, khí thế cuồng liệt do lưỡng đạo cương khí phát ra bỗng biến mất vô tung vô ảnh, mà đạo cương khí vừa mới dung hợp lại trên không trung kia lại chẳng có khí thế gì.
Chỉ là trong lớp cương khí dài một trượng đó tựa hồ có một chất lỏng vô danh lưu động, xa xa nhìn lại như cầu vồng sau mưa, mĩ lệ vô cùng !
Hiện tượng kỳ lạ như thế, Đinh Hạo cũng là lần đầu gặp phải, cũng không biết cương khí hoa mỹ mới hợp thành này này có tác dụng gì, nhưng thấy hai huynh đệ Thành Hùng, Thành Giao phía sau vẻ mặt phấn chấn đắc ý, trong lòng mơ hồ biết rằng đạo cương khí này uy lực tuyệt đối kinh người, nếu không sẽ không làm cho hai huynh đệ có vẻ mặt như thế !
Quả nhiên không ngoài dự kiến, chỉ thấy cương khí hoa mỹ này trong nháy mắt liền dũng mãnh đánh vào huyết sắc cương tráo.
Nổ “ầm” một tiếng, huyết sắc cương tráo do Huyết Ma Liệt Sơn bố trí bỗng nhiên vỡ tan, huyết khí tung bay, tan ra bốn phía, rồi lại một tiếng va chạm kinh thiên động địa nữa đột nhiên vang lên.
Khi mọi thứ khôi phục bình tĩnh, chỉ thấy thân ảnh chật vật của Huyết Ma Liệt Sơn xuất hiện, đạo bào đặc thù đại biểu cho chức vị Cung phụng của Vô Cực Ma Tông cũng đã tả tơi, khóe miệng Huyết Ma Liệt Sơn ẩn ẩn cũng có dấu máu.
Hai người Thành Hoàng lại chỉ kịch liệt thở dốc, ngạo nghễ đứng ở hai bên trái phải Huyết Ma Liệt Sơn, khi thấy bộ dạng của Huyết Ma Liệt Sơn,Thành Hoàng cười dài nói:
– Liệt huynh đã không biết tốt xấu như vậy, cũng đừng trách hai người chúng ta tâm ngoan thủ lạt !
* Nhìn hai người đắc ý, Huyết Ma Liệt Sơn sắc mặt âm lãnh, lấy từ trong trữ vật giới chỉ ra vài viên đan được lập tức nuốt vào, khí thế vốn đã khô kiệt lại dâng lên quanh thân Huyết Ma Liệt Sơn.
Thấy hai người kinh ngạc khó hiểu, Liệt Sơn lạnh nhạt nói:
– Thắng bại còn chưa phân, hai vị đã vôi cao hứng như vậy có phải là quá sớm không ?
Nhìn thấy Liệt Sơn nuốt đan dược, Đinh Hạo lập tức biết đó là Hoàn nguyên đan do Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc luyện chế.
Đan dược này đối với tốc độ khôi phục chân nguyên đúng là rất có hiệu quả, nhưng bởi vì Huyết Ma Liệt Sơn phục dụng Hoàn nguyên đan khiến cho Đinh Hạo biết Huyết Ma Liệt Sơn đối phó hai người Thành Hoàng đích thực là vô cùng cật lực, nếu không thì theo tính cách cao ngạo của Liệt Sơn căn bản là sẽ không cần dùng Hoàn nguyên đan khôi phục chân nguyên.
Thấy Huyết Ma Liệt Sơn chỉ thời gian ngắn đã khôi phục lại thần thái, Thành Hoàng cũng không nói nhảm nhiều, hai người đều hét to một tiếng, một chút cũng không ngừng, lao về phía Huyết Ma Liệt Sơn.
Nhất thời trong hư không cương khí kiếm quang của ba người không ngừng va chạm, mọi người dưới đất nhìn thấy đều kinh ngạc, sợ hãi bất an.
Chiến đấu kịch liệt đều làm cho mọi người thần kinh căng thẳng, chỉ thấy Huyết Ma Liệt Sơn đầu tóc rối bời bay tán loạn trong không trung, huyết khí như muốn bao phủ cả bầu trời.
Nhưng khi đụng phải cương khí dung hợp của hai người Thành Hoàng thì đều phiêu tán ra không trung.
Nhưng những lúc này Huyết Ma Liệt Sơn lại lấy ra vài viên đan dược nuốt vào, trong chớp mắt huyết khí đầy trời lại một lần nữa ngưng tụ, vẫn ương ngạnh chống lại công kích của hai người Thành Hoàng.
Nhưng theo thời gian chậm rãi trôi qua, tốc độ ngưng tụ của huyết khí ngày càng chậm.
Một lát sau hai người Thành Hoàng lại đem huyết khí mới tụ tập quanh thân Huyết Ma Liệt Sơn đánh tan.
Một tiếng kêu the thé phát ra, chỉ thấy Thành Hoàng giọng kiêu ngạo nói:
– Liệt Sơn a Liệt sơn, ngươi tung hoành thiên hạ mấy trăm năm, không ngờ được hôm nay lại vì một cái tông phái nhị lưu mà luân lạc xuống đến mức này.
Nếu ngươi sớm lựa chọn rời đi, hai người chúng ta đúng là không có cách nào ngăn được ngươi, nhưng chân khí ngươi bây giờ đã đến tình trạng này, bây giờ dù hối hận muốn trốn cũng không kịp rồi !
Mà La Mông vốn một mực yên lặng giờ cũng cất tiếng cười dài nói:
– Không tưởng Huyết Ma Liệt Sơn đỉnh đỉnh đại danh hôm nay lại phải chất trong tay hai người chúng ta, thật là khiến cho người ta thống khoái vô cùng !
Nghe La Mông nói thế, tiếng cười của Thành Hoàng càng thêm kiêu ngạo cuồng vọng, đột nhiên thanh âm dừng lại, quay sang đám người Luyện Ngục Ma Tông lạnh lùng phân phó:
– Đến lúc này các người cũng không cần cố ky gì nữa, có hai người lão phu đối phó Huyết Ma Liệt Sơn, các ngươi bây giờ lập tức đem người của Vô Cực Ma tông giết sạch sẽ cho lão phu, một người cũng không chừa !
Lời này vừa nói ra, người của Luyện Ngục Ma Tông đều cười lên điên cuồng, tàn bạo nhìn đám người Đinh Hạo, mà vài tông phái khác cũng lộ ra vẻ mặt không có hảo ý !
Chương 217: Liễu ngạn hoa minh 1
Mắt thấy mọi chuyện biến hóa như vậy, Đinh Hạo trong lòng thầm kêu một tiếng bất hảo, cố gắng trấn định nhìn bọn người Thiên Thi Thượng Nhân Âm Vô Xương, Đinh Hạo cũng thầm kêu khổ.
Nhưng lúc này trong tai Đinh Hạo đột nhiên vang lên tiếng Huyết Ma Liệt Sơn truyền âm:
– Tiểu tử, sự tình đã như thế này lão phu cũng đã hoàn toàn bất lực.
Bây giờ lão phu vẫn còn dư lực, nếu toàn lực phá vòng vây nói không chừng còn có thể đào thoát, mà ngươi có Nghịch Thiên Ma Kiếm, với tốc độ của nó thoát khỏi nơi này cũng không khó khăn.
Còn mọi người của Vô Cực Ma Tông ta cũng chỉ có thể toàn bộ bỏ lại đây, ngày sau sẽ vì bọn họ báo thù !
Nhìn ánh mắt hỏi ý của Huyết Ma Liệt Sơn phía xa xa, Đinh Hạo biết lúc này tuyệt đối không thể có lòng dạ đàn bà.
Nhìn về mặt như lâm đại địch của mấy vị trưởng lão trong tông, Đỉnh Hạo biết vài người đã nảy sinh ra ý muốn bỏ trốn, nhưng hiện tại có nhiều cao thủ như vậy, muốn trước mặt họ thoát đi sợ rằng không được mấy người.
Việc đã đến nước này, Đinh Hạo không hề do dự, quay sang Huyết Ma Liệt Sơn gật đầu, lập tức đạt thành hiệp nghị.
Giữ được núi xanh, không lo không có củi đốt, so với việc toàn bộ mất mạng nơi đây, có thể thoát một người thì tốt một người, ngày sau còn có cơ hội Đông sơn tái khởi !
Nhận được ánh mắt khẳng định của Đinh Hạo, Huyết Ma Liệt Sơn điên cuồng cười to, theo tiếng cười huyết khí lại lần nữa tập xung quanh thân, sau khi cuồng tiếu, Liệt Sơn hừ lạnh nói:
– Lão phu nếu muốn rời đi, cả tu chân giới người ngăn được lão phu chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng quyết không phải hai ngươi !
Thanh âm vừa dứt, Huyết Ma Liệt Sơn thân ảnh giống như tên rời dây cung, hóa thành một đạo huyết khí từ trong vòng vây của hai người xông ra.
Vừa thấy Huyết Ma Liệt Sơn hành động, Đinh Hạo cũng không chậm, trầm giọng nói:
– Các vị trưởng lão bảo trọng, nếu có thể ra khỏi nơi đây sau này còn có ngày gặp lại I
Nói xong, Đinh Hạo đã ngự Nghịch Thiên Ma Kiếm hướng về phía sau phóng đi như thiểm điện.
Hai người Thành Hoàng vừa thấy Huyết Ma Liệt Sơn lao ra đều lập tức phi hành đuổi theo.
Nếu để cho Huyết Ma Liệt Sơn thoát khỏi đây, Luyện Ngục Ma Tông chắc chắn sẽ phải rước lấy phiền toái vô cùng vô tận, nên hai người đã hạ quyết tâm không để cho Liệt Sơn một cơ hội nào.
Khi Đinh Hạo bay lên, người của Luyện Ngục Ma Tông cùng môn nhân vài tông phái khác đều ra tay chặn lại, muốn đem Vô Cực Ma Tông triệt để hủy diệt.
Đỉnh Hạo cùng Huyết Ma Liệt Sơn vừa mới lao ra khỏi vòng vây, lại có mười đạo âm thanh phá không nhằm hướng Vô Cực Ma Tông bay tới.
Có lẽ do công lực hao tổn quá lớn nên Huyết Ma Liệt Sơn cũng chỉ phát giác biến hóa này trước Đỉnh Hạo một lát, hai người đang chạy trốn đột nhiên dừng lại tại không trung, đều quay lại hướng Vô Cực Ma Tông.
Những người đuổi theo Đỉnh Hạo, Huyết Ma Liệt Sơn nhìn thấy biến hóa như thế đều nghi hoặc khó hiểu, nhưng chỉ trong chớp mắt, những người có tu vi cao thâm đã phát giác âm thanh phá không nhanh chóng tiếp cận thì sắc mặt đều biến đổi.
Bọn họ đang muốn toàn lực ra tay giết chết toàn bộ người của Vô Cực Ma Tông, đột nhiên một âm thanh ngạo nghễ ung dung từ trên bầu trời Vô Cực Ma Tông truyền xuống.
– Phùng Ngạo Thiên ta ở đây, ai dám vọng động đừng trách lão phu không nói tình nghĩa !
Mọi người vừa nghe thế, tất cả động tác toàn bộ dừng lại.
Mà Thành Hoàng cùng La Mông hai người nhìn nhau, vẻ mặt lộ ra nét uể oải ! Thanh âm trong hư không vang vọng không ngừng, tiếng xé gió càng ngày càng gần.
Trong lúc mọi người còn đang suy nghĩ, “xoát ! “xoát ! “xoát !” hơn mười thân ảnh đột nhiên xuất hiện tại Vô Cực Ma tông, chính là Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên, Niếp Thiên với Phùng Tinh Nhiên dẫn đầu một đám người.
Hơn mười người mới tới này ngoại trừ Phùng Ngạo Thiên và Niếp Thiên còn có hai người Chu Vân Cuu Mãnh mà Đinh Hạo đã từng gặp tại Di Thiên chiểu trạch, mà những người còn lại cũng đều là cao thủ, vừa mới xuất hiện đã lập tức trấn áp toàn tràng.
Thấy hơn mười người này xuất hiện, mọi người trong Vô Cực Ma tông vốn đang vô cùng khẩn trương thở phào ra một hơi.
Phùng Tinh Nhiên bình tĩnh đứng giữa không trung, đưa mắt một vòng tìm Đinh Hạo, khi thấy Đinh Hạo không bị sao cả thì mỉm cười tỏ về xin lỗi.
Đinh Hạo cũng lập tức phát hiện ra đoàn người Phùng Ngạo Thiên, liền hồi phục vẻ mặt thư thái, Đinh Hạo cùng Huyết Ma Liệt Sơn trở về chỗ đám người Vô Cực Ma tông.
Phùng Ngạo Thiên đảo mắt nhìn qua toàn trường một lượt, lập tức phán đoán ra tình thế cơ bản ở nơi này, khi gặp bộ mặt lạnh lùng của Huyết Ma Liệt Sơn thì trong mắt Phùng Ngạo Thiên chợt hiện lên vẻ kỳ dị.
Chương 218: Liễu ngạn hoa minh 2
Chuang 219: Khả cảm nhất chiến 1
Chuang 220: Khả cảm nhất chiến 2
Phùng Ngạo Thiên đột nhiên cười dài nói:
– Đây chẳng phải là Liệt Sơn huynh sao ? Liệt huynh tới Đoạn Hồn sơn từ khi nào, sao không báo cho Phùng mỗ một tiếng ? Lại vô thanh vô tức đến như vậy.
Đến hôm nay tại hạ mới hay tin Liệt huynh tới Đoạn Hồn sơn liền lập tức tới bái kiến.
Chỉ là chẳng biết rốt cục đã xảy ra chuyện gì ? Chẳng lẽ Liệt huynh cùng các tông phái khác ở Đoạn Hồn sơn có tranh chấp sao ?
Huyết Ma Liệt Sơn vừa mới đi tới bên cạnh bốn lão Âm Vô Xương, nghe Phùng Ngạo thiên nói vậy lập tức xoay người lại hướng Phùng Ngạo Thiên thi lễ rồi nói:
– Phùng đạo hữu nói thế là nhầm rồi.
Lão phu vừa mới tới Đoạn Hồn sơn chưa lâu, đám người tự tìm phiền toái này đã lũ lượt đến đây sinh sự, chẳng lẽ đây là cách tiếp khách đặc thù của Đoạn Hồn sơn sao ? Mấy ngày trước đây vừa mới đuổi đám người của Thị Hồn tông thì hôm nay có tới bảy tông tề tụ, quả nhiên là nể mặt Liệt Sơn ta !
Phùng Ngao Thiên nghe nói thế, mặt lộ vẻ nghỉ hoặc, quay sang Thành Hoàng trầm giọng hỏi:
– Thành trưởng lão, rốt cục là có chuyện gì ? Không phải trưởng lão vẫn bế quan sao, hôm nay vì sao lại xuất hiện ở Vô Cực Ma tông thế ? Phùng Ngao Thiên lời này vừa nói ra, trong mắt Thành Hoàng hiện lên sát khí, nhưng nháy mắt đã khôi phục lại bình thường.
Chỉ thấy mặt Thành Hoàng lộ vẻ xấu hổ, cười khổ nhìn Phùng Ngạo Thiên giải thích:
– Bẩm báo Tông chủ, lần này là do Vô Cực Ma tông cố ý sinh sự, chẳng những cậy mạnh chiếm lấy mỏ khoáng thạch của Thị Hồn tông, lại còn đem sáu vị trưởng lão và Tông chủ Hứa Chí Sâm giết toàn bộ.
Bây giờ Thị Hồn tông trên Đoạn Hồn sơn này danh tồn mà thực vong.
Vô Cực Ma tông hành sự vô pháp vô thiên như vậy ,theo quy tắc Luyện Ngục Ma tông ta thì phải chịu hình phạt điệt tông, cho nên lão phu mới ra tay xử lý việc này !
Nghe Thành Hoàng chậm rãi nói ra như vậy, Phùng Ngạo Thiên cùng Thiên Yêu hai người sắc mặt vẫn bình tĩnh như thường, nhưng Phùng Tỉnh Nhiên và Cừu Mãnh Chu Vân thì liền lộ vẻ mừng vừa sợ.
Bọn họ cũng chỉ biết được đại khái sự tình, nhưng không ngờ Vô Cực Ma tông lại có thủ đoạn như vậy, thật sự là khiến bọn họ hoan hỉ phi thường, lần tuyển Tông chủ sắp tới đây đối với Phùng Ngạo Thiên lại càng thêm có lợi.
Cả đám người này đều nhìn về phía mấy người Đinh Hạo, trong mắt tràn ngập vẻ tán thưởng cổ vũ.
Mà mắt Phùng Tỉnh Nhiên chớp chớp không ngừng, không ngừng nói thầm bên tai mấy người kia, vẻ mặt đắc ý vô cùng.
Nháy mắt mấy người đó lập tức nhìn lại Đinh Hạo, vốn ánh mắt đang tán thưởng chợt biến thành mập mờ. – Lại có việc này sao !
Phùng Ngạo Thiên kinh ngạc nói.
Dừng một chút, Phùng Ngạo Thiên quay về phía đám người Vô Cực Ma tông:
– Việc này có phải là sự thật hay không ? Nếu thật sự là như thế, Vô Cực Ma tông nhất định phải gánh chịu tội diệt tông.
Tông phái ngươi còn lời gì để nói không ?
Vừa nghe Phùng Ngạo Thiên nói vậy, mấy người Trương Hoành sao còn không biết Phùng Ngạo Thiên chính là cố ý tạo cho mình một cơ hội ngụy biện.
Chỉ thấy mấy người Trương Hoành bước ra, liếc mắt nhìn Đinh Hạo vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, Trương Hoành trầm giọng nói:
– Thành trưởng lão nói sai rồi.
Từ trước đến này thực lực Vô Cực Ma tông chúng ta trên Đoạn Hồn sơn vẫn là yếu nhất, làm sao dám đi trêu chọc Thị Hồn tông.
Kỳ thật mỏ khoáng thạch kia vốn là do Tông chủ Lý Nam Thiên phát hiện đầu tiên, bản tông đã tới và khai thác.
Rồi sau đó bị người của Thị Hồn Tông phát hiện, bọn họ nói mỏ khoáng thạch kia nằm trong phạm vi của Thị Hồn tông, đã đả thương rất nhiều đệ tử bản tông, cường hoành chiếm lấy mỏ khoáng thạch, hơn nữa còn dẫn sáu vị trưởng lão đến tận bản tông lấy cớ sinh sự.
Tông chủ Lý Nam Thiên nhẫn nhịn không được, mới cùng đám người này tranh chấp, liền bị người này chém chết ngay tại Vô Cực Ma tông, quả nhiên là khi dễ Vô Cực Ma tông chúng ta không có người a ! Trương Hoành nói đến đây liền nghẹn ngào không nói gì, thần sắc đau khổ, sắc mặt bi thiết, quả nhiên là vô cùng đau lòng.
Dừng một chút, Trương Hoành tiếp tục nói:
– Bản tông vốn đang đi xuống, nhưng đệ tử bản tông là Đinh Hạo ra ngoài khi trở về đã mang theo tin mừng, mấy vị tiền bối Ma đạo là Huyết Ma Liệt Sơn, Âm Vô Xương và Tử Mộc tam lão nguyện ý gia nhập bản tông.
Bản tông đang vô cùng mừng rỡ thì đúng lúc đó Tông chủ Thị Hồn tông Hứa Chí Sâm dẫn sáu trưởng lão tới sinh sự, tới thời khắc sinh tử tồn vong, bản tông bắt buộc phải đứng lên chiến đầu.
Cuối cùng may mắn giết được những người kia.
Nay Thành trưởng lão lại đem nhân mã muốn diệt bản tông, thiên hạ sao lại có chuyện như vậy được chứ ? Mong Phùng Tông chủ vì Vô Cực Ma tông mà làm chủ cho !
Chuang 219: Khả cảm nhất chiến 1
Trương Hoành vừa nói hết lời, mọi người trong Vô Cực Ma tông toàn bộ đều phải chống mắt lên mà nhìn, bởi vì họ biết rất rõ là Trương Hoành trắng đen lẫn lộn, những lời này từ miệng hắn nói ra này người của Vô Cực Ma tông căn bản là một lời cũng không tin.
Những lời sự thật là Thị Hồn tông khinh người quá đáng, Vô Cực Ma tông lại là người bị hại này mà vẫn có thể nói ra với giọng điệu trịnh trọng như vậy, quả nhiên cao minh !
Đỉnh Hạo buồn cười nhìn đám người Thị Hồn tông, phát hiện hơn nửa nhân mã Thị Hồn tông tức giận đến thất khiếu bốc khói, thật sự không thể ngờ được là Trương Hoành đổi trắng thay đen mà vẫn thản nhiên như vậy, nếu không phải là các trưởng bối khống chế sợ rằng cho dù tu vi thấp kém cũng phải liều mạng với Trương Hoành mới thôi.
Đến Thành Hoàng cũng phải kinh ngạc nhìn Trương Hoành miệng lưỡi trơn tru, mặc dù hắn đã sớm biết hắn sẽ không nói thật, nhưng là không ngờ Trương Hoành lại có thể trắng đen điên đảo mà vẫn tự nhiên đến vậy !
Nhìn thấy Thành Hoàng sát ý ngập trời, Phùng Ngạo Thiên lạnh giọng cười nói:
– Vô Cực Ma tông nói thế lại thành ra bất đồng với lời nói của Thành trưởng lão, rốt cục là ai nói dối bản thân ta cũng không biết rõ.
Nhưng Thành lão dù là người của Luyện Ngục Ma tông, nhưng cũng không thể mượn cơ hội mà sinh sự mới đúng.
Có phải không ?
Phùng Ngạo Thiên nói thế đương nhiên là có ý tứ, vài câu đầu thì nói chẳng biết ai đúng ai sai, câu sau lại trách Thành Hoàng mượn cơ hội sinh sự, chỉ cần là người sáng suốt liền lập tức hiểu được ý tứ của hắn.
Dừng một chút, trong mắt Phùng Ngạo Thiên chợt loé lên, nói với người của Âm Dương Hoà Hợp tông cùng Hắc Ma tông:
– Mấy tông các ngươi tới đây rốt cục là vì sự tình gì ? Bất luận là Thị Hồn tông cùng Vô Cực Ma tông có chuyện gì, thì cũng liên quan gì đến tông phái các ngươi chứ ?
Người của mấy tông phái kia nghe Phùng Ngạo Thiên nói thế đều cười khổ một tiếng.
Nhìn đám người Thành Hoàng vẻ mặt lạnh nhạt, Dương Ma tông chủ của Âm Dương Hoà Hợp tông trả lời:
– Phùng tông chủ hiểu lầm rồi.
Chúng ta đến đây chỉ là vì hiểu nhầm có người trong Ma đạo đến xâm phạm Đoạn Hồn sơn ta.
Dù sao thì mấy người Huyết Ma Liệt Sơn vốn không phải là người của Đoạn Hồn sơn, chúng ta lại không biết là bọn họ đã gia nhập Vô Cực Ma tông nên mới tới đây xem xảy ra chuyện gì.
Bây giờ đã biết là chuyện nội bộ trong Đoạn Hồn sơn, đương nhiên sẽ do Luyện Ngục Ma tông các vị giải quyết !
Lời này vừa nói ra, nhân mã các tông phái khác đều đồng thanh hưởng ứng.
Lạnh lùng liếc mắt nhìn đám người này, Phùng Ngạo Thiên suy nghĩ không có cớ gì để lấy, đích xác không thể làm gì bọn họ, hơn nữa các tông phái này đều không để Phùng Ngạo Thiên trong mắt, cho nên đành hừ lạnh một tiếng:
– Tốt nhất là như thế, nếu không đừng trách ta không nể tình ! Vừa nghe nói vậy, bọn người Dương Ma chẳng dám nói gì.
Giờ phút này, Thành Hoàng biết cho dù nói cái gì đi nữa thì đã có Phùng Ngạo Thiên ở đây, đừng mơ tưởng có thể làm gì được nữa.
Nhìn nhìn đám người Vô Cực Ma tông, Thành Hoàng nói:
– Tông chủ đã đến, Thành mỗ cũng không tiện giải thích thêm.
Chân tướng sự tình rốt cục thế nào, hy vọng tông chủ có thể minh xét !
Thấy bộ dạng uể oải của Thành Hoàng, Phùng Ngạo Thiên sắc mặt vẫn vô cùng bình thản như cũ, đang định cái gì đó thì đột nhiên một tiếng cười dài đã ngắt lời Phùng Ngạo Thiên.
Chỉ thấy Đinh Hạo vừa cười vừa bước ra khỏi chỗ của Vô Cực Ma tông, dáng vẻ tự nhiên.
Khi thấy ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Đinh Hạo cười dài nói:
– Người trong Ma đạo luôn luôn nhìn thực lực, không hỏi đúng sai.
Lần này là ai đúng ai sai, tiểu tử vẫn muốn cùng Thành trưởng lão đánh cuộc một ván.
Để quyết định sự tình đúng hay sai, chẳng biết Thành trưởng lão có nguyện ý cùng tiểu tử đánh cuộc hay không ?
Thành Hoàng vẻ mặt sửng sốt, rồi lộ vẻ khinh thường, lạnh lùng nói:
– Đánh cuộc thế nào ?
Nhìn thấy ánh mắt hứng thú của mọi người, Đỉnh Hạo nghiêm chỉnh:
– Nếu là ngươi thắng, Vô Cực Ma tông chúng ta thừa nhận tội diệt Thị Hồn Tông.
Nếu là ta thắng, hai mỏ khoáng thạch ở Thị Hồn Tông tất cả thuộc về Vô Cực Ma tông chúng ta !
– Đánh cuộc như thế nào ?
Thành Hoàng rốt cuộc cũng cảm thấy hứng thú, trầm giọng nói. – Tuỳ ngươi chọn lựa.
Có thể là do ngươi cùng Cung Phụng của bản tông Huyết Ma Liệt Sơn độc chiến, hoặc là do ta cùng Thành Hùng đánh một trận.
Lựa chọn cái nào là do ngươi quyết định, chẳng biết Thành trưởng lão có dám ứng chiến không !
Đỉnh Hạo nói, giọng nói mặc dù bình thản, nhưng những lời của Đỉnh Hạo cũng đủ làm toàn trường kinh ngạc. oaeo人人人eee
Chuang 220: Khả cảm nhất chiến 2
Người của cả hai tông đều quay mặt nhìn nhau, sau đó đều quay sang nhìn Thành Hoàng vẻ chờ mong.
Người trong Ma đạo hành sự bình thường đều lấy thực lực để phân cao thấp, đánh cuộc như thế cũng không phải là không thể.
Bất quá cuộc chiến này quan hệ tới sự hưng vong của Vô Cực Ma tông và uy vọng của Thành Hoàng tại Đoạn Hồn sơn từ nay về sau, bởi vậy lời này vừa nói ra thì mọi người đều cảm thấy hứng thú, ngay cả Huyết Ma Liệt Sơn và Phùng Ngạo Thiên cũng lộ vẻ hứng thú.
Chỉ thấy Huyết Ma Liệt Sơn vừa nghe Đỉnh Hạo nói xong lại lấy trong trữ vật giới chỉ ra mấy viên đan dược nuốt vào, nhắm mắt đứng yên trong hư không điều tức, coi như là mặc nhận đồng ý với cách làm của Đỉnh Hạo.
Mà Phùng Ngạo Thiên thì kinh ngạc nhìn Đinh Hạo, nhưng cũng không thấy trên mặt Đỉnh Hạo biểu lộ cái gì, Phùng Ngạo Thiên liền quay đầu nhìn Thiên Yêu Niếp Thiên, Niếp Thiên khẽ gật gật đầu, sau đó Phùng Ngạo Thiên cười dài một tiếng nói:
– Đỉnh Hạo tiểu ca quả nhiên có dũng khí.
Làm như thế cũng hợp với quy củ của Ma đạo, nhưng không biết lời của tiểu ca có thể đại diện cho ý của cả Vô Cực Ma tông được không ?
Nghe được lời nói này của Phùng Ngạo Thiên, Đỉnh Hạo đương nhiên biết phải làm thế nào.
Chỉ thấy Đinh Hạo quay đầu liec nhìn bốn vị trưởng lão Trương Hoành một cái, bốn người lập tức hiểu ý liền đi tới, đều mở miệng rằng lời nói của Đinh Hạo hoàn toàn có thể đại diện cho Vô Cực Ma tông.
Đỉnh Hạo cùng Trương Hoành hai người động tác mặc dù kín, nhưng vẫn không qua được ánh mắt của mấy người có ý.
Những người đó vừa thấy ánh mắt giữa hai người, lập tức có một nhận thức mới đối với Vô Cực Ma tông, ánh mắt nhìn về phía Đỉnh Hạo lại thêm vài phần ý tứ.
Phùng Ngạo Thiên thấy được toàn bộ động tác của mấy người Đỉnh Hạo, lại nhìn thấy về mặt hưng phấn của Phùng Tỉnh Nhiên, gật gật đầu nói:
– Đã như vậy, để chờ xem Thành trưởng lão có nguyện ý ứng chiến hay không.
Đoạn Hồn sơn ta đã lâu rồi không có náo nhiệt ! Nghe Phùng Ngạo Thiên nói vậy, lại nhìn lại Huyết Ma Liệt Sơn đang nhắm mắt điều tức, Thành Hoàng sắc mặt âm trầm.
Hắn đã âm thầm dò xét qua tu vi của Đinh Hạo, công hiệu của “Liễm tức quyết” khiến hắn thấy rõ Đinh Hạo trước mắt tu vi chỉ là Tâm động trung kỳ, nhưng Đinh Hạo có thể đứng giữa không trung lại khiến cho hắn nghĩ Đinh Hạo tựa hồ có chút bất phàm, lại nhìn đứa cháu Thành Hùng trước mặt, Thành Hoàng trong lòng không ngừng tính toán.
Thành Hoàng lại gần Thành Hùng, nói thầm với hắn cái gì đó.
Đỉnh Hạo ở đằng xa nhìn Thành Hùng dáng vẻ kiêu ngạo, nghĩ đến chuyện lần trước người này ở Luyện Ngục Ma tông đã từng nặng tay với mình thì mắt chợt lóe lên sát khí, trong lòng âm thầm cười lạnh.
Tất cả mọi người đều nhìn ông cháu Thành Hoàng Thành Hùng đang thầm thì với nhau.
Một lát sau, Thành Hoàng tựa hồ đã quyết tâm, cười dài một tiếng rồi khôi phục lại vẻ mặt tự nhiên, nói:
– Đinh Hạo tiểu ca đã có ý như vậy, lão phu xin ứng chiến.
Chỉ là Liệt huynh vừa mới cùng với lão phu chiến đấu một trận, chân nguyên hao tổn quá lớn, lão phu không muốn chiếm lấy tiện nghi này…
Nói đến đây, Huyết Ma Liệt Sơn đột nhiên cười dài nói:
– Không sao, nếu là Thành đạo hữu có lòng, Liệt Sơn sẽ phụng bồi ngươi một trận.
Trận chiến vừa rồi Liệt mỗ chưa thấy thỏa mãn chút nào, không bằng dùng trận chiến giữa hai chúng ta để phân định thắng thua lần đánh cuộc này luôn ?
Liệt Sơn vừa nói như vậy, Thành Hoàng vẻ mặt không chút thay đổi nhưng ánh mắt lại loé lên một chút, rồi vẫn lãnh đạm cười nói:
– Không thể được.
Lão phu sao có thể thừa lúc nguy cơ của người khác được chứ.
Cuộc chiến này để cho Đỉnh Hạo tiểu ca và Thành Hùng cháu ta đi !
Lời này vừa nói ra, hầu hết mọi người lộ ra thần sắc khinh bỉ.
Rõ ràng là Thành Hoàng cố ky tuyệt thế hung danh của Huyết Ma Liệt Sơn, không dám một mình ra ứng chiến mới lấy cớ hai người vừa giao chiến không thể đánh tiếp mà vẫn nói được như vậy, sự vô si của người này quá mức lộ liễu.
Đỉnh Hạo và Huyết Ma Liệt Sơn liếc mắt nhìn nhau một cái, Đinh Hạo cười dài nói:
– Đã như vậy, trước hết cho tiểu tử cảm ơn hảo ý của Thành lão.
Hắc hắc, lần trước tại Luyện Ngục Ma tông tiểu tử đã từng giao thủ với Thành huynh, từ lúc đó vẫn luôn bội phục phong phạm của Thành huynh không thôi.
Không ngờ hôm nay lại có cơ hội chiêm ngưỡng phong thái của Thành huynh một lần nữa, quả thật là khiến cho tiểu đệ vô cùng vinh hạnh !
Vừa nghe Đỉnh Hạo nói vậy, Thành Hùng đằng sau Thành Hoàng bước ra, lạnh giọng cười một tiếng rồi trầm giọng nói:
– Đinh huynh nghiêm trọng rồi.
Trận chiến lần đó Đỉnh huynh vội vàng rời đi, tại hạ đã không lãnh giáo được nhiều, sau này muốn tìm Đinh huynh thì lại phát hiện Đỉnh huynh đã rời khỏi Đoạn Hồn sơn.
Bây giờ hai người chúng ta rốt cục có thể được đấu với nhau một trận, quả thực là thống khoái !








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Lâm Vũ Thiên Hạ [Dịch] Lâm Vũ Thiên Hạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Lam-Vu-Thien-Ha-AUDIO-TRUYEN.jpg)
