[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 21 : Quáng tràng quy chúc 1 (c201-c210)
❮ sautiếp ❯Chương 207: Quáng tràng quy chúc 1
Quay đầu đi chỗ khác, Liệt sơn tiếp lời:
– Trương Hoành nói thế rất hợp ý ta, từ nay về sau chỉ cần mọi người có thể vì bổn tông mà có những cống hiến đặc biệt, nhất định sẽ được ban thưởng pháp bảo, mọi người không cần quan tâm đến việc thiếu thốn pháp bảo nữa!
Nói đến đây, Huyết Ma Liệt sơn đưa ánh mắt cổ quái nhìn Đỉnh Hạo, bắt gặp ánh mắt của y, Đinh Hạo lập tức liên tưởng ngay đến các vật phẩm thu được trong Trữ vật giới chỉ của mình.
Mọi người nhìn theo ánh mắt Huyết Ma Liệt sơn về phía Đỉnh Hạo, vừa vặn lại thấy hắn đang khẽ vuốt ve Trữ vật giới chỉ, trên mặt đều lộ vẻ hy vọng, chờ mong.
Ngược lại khuôn mặt Đinh Hạo chợt xám xịt lại, bắt gặp thần sắc tham lam như lang như hổ của đám người này, hắn trong lòng phát lạnh, thầm than pháp bảo thu được trong mấy ngày nay chỉ sợ sẽ không giữ lại được nữa rồi!
Đúng lúc này, đột nhiên có mấy người từ từ bước đến phía Đinh Hạo, Trương Hoành trên đài thấy thế thì sắc mặt đại biến.
Nguyên lai là khi vừa mới gia nhập tông, Đinh Hạo đã giao chiến một lần cùng với ba người Trương Lợi – cháu của Trương Hoành-, Vương Vân Phi và Đái Trinh Quân.
Lúc này Trương Lợi đã đạt tới Dùng Hợp trung kỳ, hai người kia đều là Khai Quang hậu kỳ, mặc dù so với người khác thì đã tiến bộ nhanh hơn rất nhiều rồi, nhưng nếu đem so sánh với Đinh Hạo thì đúng là cách biệt một trời một vực.
Nhìn thấy ba người đi tới, thần sắc Đinh Hạo vẫn hết sức bình thắn, hiện giờ hắn đã hoàn toàn quên đi sự việc năm đó, hơn nữa ba người này trong tông môn mặc dù có chút kiêu căng, nhưng không phải là không có tài năng, ít nhất thì họ cũng đều không phải là những người hèn yếu, nhu nhược, nếu không có sự áp chế gắt gao của Trương Hoành, thì sợ rằng bọn họ đã xông ra bên ngoài Đoạn Hồn sơn không ít lần.
Trương Hoành trên đài vô cùng căng thẳng, hiện giờ cháu của hắn không thể nào so với Đinh Hạo, đến ngay cả chính lão cũng phải cố giữ khoảng cách với con người này.
Nếu Trương Lợi trêu vào Đỉnh Hạo, với thủ đoạn ngoan độc của hắn, chỉ sợ ba người này chỉ có con đường chết mà thôi.
– Ngày đó sau khi giao chiến một hồi cùng Đỉnh Huynh, ba người chúng tôi đã biết Đỉnh huynh không phải là phi trì trung phi vật (người tầm thường), bây giờ quả nhiên đã chứng thực đúng như phán đoán ngày đó của chúng tôi!
Trương Lợi vừa đi vừa nói.
Khẽ cười một tiếng, thân hình Đinh Hạo vẫn bất động, đáp lời:
– Trương huynh quá khen, đều là nhờ sự dạy bảo tận tình của tiền bối tông môn chúng ta mà thôi, tại hạ làm sao dám tự kiêu như vậy được chứ, không biết Trương huynh có chuyện gì không?
Ba người đi đến trước mặt Đinh Hạo, Trương Lợi nghiêm mặt nói: – Ba người chúng tôi từ nay về sau đều muốn làm việc dưới tay Đinh huynh, chẳng biết Đỉnh huynh có nguyện ý thu nhận chúng tôi hay không?
Hắn vừa nói ra lời này, Trương Hoành rốt cuộc cũng thở phào, không còn phải lo lắng nữa, vẻ mặt lại trở nên vô cùng đắc ý.
Cẩn thận nhìn lại Trương Lợi, Đỉnh Hạo có chút hứng thú nói:
– Trương huynh nói quá lời rồi, huynh và ta đều là đệ tử đời thứ ba của Vô Cực Ma tông, tất cả mọi người đều vì sự hưng vượng của tông môn mà cố gắng, Trương huynh làm việc cho ta thì có tác dụng gì ?
Trương Lợi nghe thế chỉ cười cười:
– Nghe Đinh huynh nói vậy, tại hạ biết Đinh huynh tịnh không để chuyện ngày đó trong lòng.
Mặc dù Đinh huynh đại nhân không chấp tiểu nhân, nhưng bọn tại hạ vẫn muốn tạ tội Đinh huynh, lần trước đúng là ba người bọn ta cố ý gây sự !
Nói xong, Trương Lợi quay về phía hai người Vương Vân Phi, Đái Trinh Quân nháy mắt ra hiệu, nếu đến lúc này mà hai người còn không biết làm gì nữa thì thật sự là một đám ngu ngốc.
Ba người Trương Lợi lập tức quay về phía Đinh Hạo hành đại lễ, hi vọng được Đinh Hạo lượng thứ.
Cười một tiếng dài, thân thể Đinh Hạo vẫn bất động đột nhiên nhoáng lên, ba Đỉnh Hạo giống hệt nhau chia ra ba hướng phân biệt nâng ba người Trương Lợi dậy, rồi trong nháy mắt lại trở về chỗ cũ.
Hiện tại Đỉnh Hạo tu luyện Cửu u Quỷ mị quyết đã đạt tới một mức độ mới, mặc dù hai Đỉnh Hạo kia đều là ảo ảnh nhưng do tốc độ Đinh Hạo nhanh đến cực điểm, ngoại trừ mấy vị trưởng lão có thể phân biệt, còn lại chẳng còn ai có thể phân biệt thật giả, trong mắt bọn họ thân pháp Đinh Hạo quả nhiên quỷ dị vô cùng, trong lòng không khỏi càng ôm hy vọng vô hạn với tàng thư phòng của Vô Cực Ma tông.
Nhìn thấy ba người Trương Lợi kinh ngạc vô cùng, Đỉnh Hạo cười cười nói:
– Ba vị không phải hành đại lễ với ta, chúng ta bối phận ngang nhau, làm như thế không phải là hại tại hạ sao.
Nếu ba vị thực lòng muốn kết giao với tiểu đệ, chờ đại hội này kết thúc, chúng ta có thể bàn lại, lúc này có vẻ không được thích hợp lắm, không biết ý Trương huynh thế nào ?
Chương 208: Quáng tràng quy chúc 2
Chuang 209: Cường địch lai tập 1
Chuang 210: Cường địch lai tập 2
chuang 211: Thất tông †ề tụ 1
Chuang 212: Thất tông ttu 2
Vừa nghe Đỉnh Hạo nói thế, ba người Trương Lợi lộ ra về mặt hiểu ý, chỉ thấy Trương Lợi vui vẻ nói:
– Đa tạ Đinh huynh có thể cho ba người tại hạ cơ hội tạ lỗi.
Ha ha, chờ đại hội kia kết thúc, ba người chúng ta sẽ đi tìm huynh, Đỉnh huynh sẽ không chê ba người chúng ta tu vi thấp kém chứ ?
Gật gật đầu, Đinh Hạo khẽ cười nói:
– Ba vị sư huynh yên tâm, từ nay về sau chúng ta sẽ còn rất nhiều cơ hội nói chuyện với nhau, tiểu đệ còn nhiều chuyện phải làm phiền ba vị !
Nói xong lại liếc mắt ra hiệu cho ba người Trương Lợi, Trương Lợi lập tức hiểu ý, chắp tay hành lễ với Đinh Hạo rồi đi ra ngoài.
Nhìn theo bóng lưng ba người đang xa dần, Đỉnh Hạo khẽ nói với Hồ Thạc:
– Ngươi thấy ba người này thế nào ?
Hồ Thạc vừa nghe Đỉnh Hạo nói vậy, trong mắt chợt loé lên dị quang, cũng chẳng biết người này nghĩ điều gì.
Nghi vấn nhìn Đỉnh Hạo một lúc, Hồ Thạc mới trầm giọng nói:
– Vương Vân Phi và Đái Trinh Quân tư chất bình thường, Trương Lợi cũng có thể tính là một nhân vật, Nếu ngươi muốn phát triển Vô Cực Ma tông, thủ hạ phải có những nhân tài như vậy, càng nhiều càng tốt !
Nhìn vẻ mặt bình thản của Hồ Thạc, Đỉnh Hạo tựa hồ nghĩ ra được điều øì, gật gật đầu nói:
– Cũng đúng, Vô Cực Ma tông muốn hưng vượng tuyệt đối không thể thiếu được sự cường thịnh của đệ tử đời thứ hai thứ ba.
Ha ha, tại Vô Cực Ma tông ta cùng với Hồ sư huynh là có giao tình sâu nhất, bí mật của Vô Cực Ma tông ta cũng đã nói với Hồ sư huynh sớm nhất, ta đối xử với Hồ sư huynh thậm chí còn tín nhiệm hơn cả sư phụ Trần Lĩnh, hy vọng Hồ huynh không phụ lòng tín nhiệm của ta đối với huynh !
Vừa nghe Đinh Hạo nói ra những lời như vậy, Hồ Thạc thần tình kích động, nói:
– Tại hạ luôn ghi nhớ đại ân đại đức của Tông chủ.
Chỉ cần Hồ Thạc này còn sống một ngày, ngày đó ta vẫn sẽ luôn ở bên cạnh Tông chủ, vì hùng tâm tráng chí của Tông chủ mà bỏ chút sức mọn !
Gật gật đầu, Đinh Hạo nói nhỏ:
-Bbây giờ không cần xưng hô ta là Tông chủ, nói thế nào đi nữa thì bây giờ ta vẫn chưa ngồi lên vị trí đó, quy củ của tông môn không thể rối loạn, tâm ý của Hồ huynh ta sẽ ghi nhớ trong lòng.
Hơn nữa trong lúc ta không ở trên Đoạn Hồn sơn, huynh vẫn vì bản Tông mà tận tâm tận lực, trưởng lão bản tông đều rất xem trọng, tương lai nếu Vô Cực Ma tông có thể trở nên cường thịnh, ta sẽ cho huynh một vị trí tốt !
Dừng lại một chút, vẻ mặt lạnh lùng nói:
– Trương Lợi người này đích thị là nhân tài, bất quá Hồ huynh vừa nãy hình như nổi sát tâm.
Có lẽ là ta nhìn lầm, bất quá ta hy vọng ngươi có thể vì đại kế của bản tông, đừng để lòng đố ky che mất lý trí !
Đỉnh Hạo vừa nói lời này ra, Hồ Thạc biến sắc mặt, trán đỏ mồ hôi lạnh.
Nhìn Đỉnh Hạo ở phía trước, Hồ Thạc trong lòng khẩn trương, một lát sau trầm giọng nói:
– Là ta sai rồi, từ nay về sau sẽ không có chuyện như thế này xảy Ta nữa !
Ở phía trước Đinh Hạo, chỉ “ồ” một tiếng, không trả lời lại.
Mà Hồ Thạc cũng không hỏi lại, chỉ trầm mặc không nói.
Ba người Trương Lợi đã về chỗ của phe trưởng lão Trương Hoành, phụ thân Trương Lợi là Trương Phong cẩn thận hỏi han ba người cái gì đó, nhìn biểu tình trên mặt Trương Phong, tựa hồ có vẻ phi thường hài lòng với chuyện mà ba người Trương Lợi vừa mới làm.
Mà lúc này Huyết Ma Liệt Sơn đột nhiên cười hắc hắc nói:
– Thị Hồn tông kể cả tông chủ Hứa Chí Sâm và sáu đại trưởng lão đều bị bọn ta tru sát, bây giờ Thị Hồn tông đã danh còn mà thực vong.
Mấy người lần trước cướp đoạt mỏ khoáng cũng đã bị mấy người lão phu giết sạch, chỉ cần là đệ tử Thị Hồn tông lão phu đều giết, gà chó chẳng tha.
Bây giờ chính là thời điểm thu hồi những thứ đã mất !
Vừa nghe lão nói vậy, các môn nhân vốn đã có chút huyên náo lại trở nên sôi nổi, đấu chí sôi sục được Liệt Sơn châm mồi chỉ bằng một câu nói ngắn ngủi.
Liệt Sơn phất phất tay, môn nhân biết ý lập tức yên lặng.
Nhìn bốn người Trương Hoành đang hưng phấn, Huyết Ma Liệt Sơn nói:
– Thị Hồn tông đã chẳng còn uy hiếp gì, tông môn chúng ta phải bố trí người khai thác mỏ khoáng thạch đó, không biết các vị trưởng lão đã chọn được ai thích hợp chưa ?
Vừa nghe Huyết Ma Liệt Sơn nói vậy, bốn người Trương Hoành sửng sốt, khai thác mỏ khoáng thạch có thể kiếm được rất nhiều chỗ tốt, mà Vô Cực Ma tông từ trước đến nay vẫn chưa bao giờ chính thức có được mỏ khoáng thạch của riêng mình, các mỏ khoáng thạch lớn nhỏ trên Đoạn Hồn sơn đều đã bị các tông phái kia phân chia nhau hết. oO人人人eee
Chuang 209: Cường địch lai tập 1
Ba mỏ khoáng thạch lớn nhất nằm trong tay của Luyện Ngục Ma tông, mà hơn mười mỏ khoáng thạch còn lại đều bị năm tông kia chia nhau, mà bởi Vô Cực Ma tông không có mỏ khoáng thạch của mình cho nên cứ tới đợt tiến cống trăm năm một lần cả Vô Cực Ma tông đều vất vả khổ sở, mà các đệ tử đời thứ hai thứ ba mới thiếu thốn đến mức thậm chí ngay cả tỉnh thạch tu luyện hàng ngày cũng không đảm bảo được.
Mặc dù lần này sau khi Đỉnh Hạo trở về núi đã tặng một số lượng tỉnh thạch không ít cho các vị trưởng lão, nhưng số lượng này cũng chỉ đảm bảo cho nhu cầu tu luyện của các đệ tử mà thôi.
Từ nay về sau nếu như có thêm đệ tử mới gia nhập vào tông môn, thì nhu cầu tỉnh thạch lại tăng thêm rất nhiều nữa hơn nữa, phương thức giải quyết tốt nhất là phải có mỏ khoáng thạch của riêng mình.
Mặc dù cướp được từ tay Thị Hồn tông chỉ là một cái mỏ bé, nhưng đối với Vô Cực Ma tông lại có ý nghĩa rất lớn.
Bây giờ bọn người Huyết Ma Liệt Sơn đã ở lại Vô Cực Ma tông, ngoại trừ Luyện Ngục Ma tông ra, các tông phái khác căn bản là không có dũng khí tới quấy rối cái mỏ đó, bởi vậy ngay lúc này việc bố trí người khai thác cần được đưa ra thảo luận ngay.
Nghe thấy Huyết Ma Liệt Sơn nói thế, bốn vị trưởng lão đều quay ra nghị luận.
Mặc dù quyền lực thực sự nằm trong tay Đinh Hạo, nhưng hơn phân nửa đệ tử trong tông đều là do một tay bốn vị trưởng lão dạy dỗ, mà do Lý Nam Thiên đã chết, phe phái của hắn từ thế mạnh thành yếu nhất, mà Đinh Hạo và Huyết Ma Liệt Sơn lại hoàn toàn chẳng có nhân mã, bởi vậy đóng quân khai thác mỏ khoáng thạch chắc chắn sẽ do bốn vị trưởng lão chủ trì.
Chỉ thấy bốn vị trưởng lão tranh luận với nhau rất gay gắt, các loại lý do nhất thời đều được bốn người nói ra.
Trước kia bốn vị trưởng lão đều vì lợi ích chung mới có thể nhanh chóng nhất trí tán thành, nhưng giờ phút này chỉ có một người mới có thể đạt được ích lợi, bởi vậy bốn người không còn ai để ý đến thân phận, tranh chấp gay gắt, mặc dù ầm ï kịch liệt một hồi lâu nhưng vẫn không thể đạt thành hiệp nghị.
Mắt thấy bốn người tranh cãi ầm ï một lúc lâu, Huyết Ma Liệt Sơn rốt cục không nhẫn nhịn được nữa hừ lạnh một tiếng, bốn người lập tức yên lặng.
Nhìn vào các khuôn mặt đồ bừng của bốn người, Huyết Ma Liệt Sơn nói:
– Bốn vị trưởng lão không thể quyết định, vậy theo lão phu hay là lấy phương pháp rút thăm để lựa chọn, các vị thấy thế nào ?
Bốn người liếc nhìn nhau, đều biết dù có thảo luận bao lâu nữa đều chẳng đi đến đâu, đều gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Nhìn bốn người, tay Huyết Ma Liệt Sơn đột nhiên trống rỗng xuất hiện bốn viên cầu trong suốt, đặt trên bàn, ý bảo mọi người đến chọn.
Bốn người vừa nhìn thấy ánh mắt của Huyết Ma Liệt Sơn đều tự giác đến lấy một viên cầu, đột nhiên Lý Chánh Phi mặt lộ vẻ kinh hỉ, cười dài nói:
– Đa tạ Liệt lão, mỏ khoáng thạch này do lão phu toàn quyền bố trí người khai thác rồi !
Ba người Trương Hoành chỉ còn biết lắc lắc đầu, lộ vẻ uể oải, đều thở dài một hơi.
Nhìn thấy tất cả mọi chuyện, Đỉnh Hạo có cảm giác buồn cười, cười dài một tiếng nói
– Theo ta được biết thì ngoại trừ cái mỏ này ra, Thị Hồn tông còn có hai cái mỏ khoáng thạch to nhỏ khác nhau nữa, cao thủ Thị Hồn tông đều đã bị chúng ta chém giết sạch sẽ, hai mỏ khoáng thạch này không phải là do bản tông khai thác hay sao ?
Lời này vừa nói ra, ba trưởng lão kia vốn đang uể oải lập tức mừng rỡ, cười hắc hắc một tiếng, âm hiểm nói
– Đương nhiên là như vậy !
Mấy người còn đang định thảo luận chỉ tiết thì đột nhiên Huyết Ma Liệt Sơn biến sắc.
Tay phải vừa nhấc, Huyết Ma Liệt Sơn lộ ra thần sắc ngưng trọng.
Mọi người thấy Liệt Sơn thủ thế như vậy đều mang vẻ mặt nghỉ hoặc nhìn Huyết Ma Liệt Sơn.
Chỉ thấy Huyết Ma Liệt Sơn vẻ mặt thận trọng, cả người rung động lên nhưng rất nhỏ, một lát sau Liệt Sơn mở miệng trầm giọng nói:
– Có cao thủ đang tới tông môn ta.
Nếu lão phu đoán không sai thì đích thị là đoàn người Thành Hoàng của Luyện Ngục Ma tông.
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người trong Vô Cực Ma tông đều lộ vẻ hoảng sợ.
Đối với bọn họ uy thế của Luyện Ngục Ma tông đã ăn sâu vào trong lòng, mà Thành Hoàng tại Luyện Ngục Ma tông có địa vị gần bằng Phùng Ngạo Thiên.
Cũng như Phùng Ngạo Thiên, Thành Hoàng cũng là cường giả ở Đoạn Hồn sơn này, bình thường rất ít khi lộ diện, thế nhưng bây giờ lại tới Vô Cực Ma tông thì chắc chắn là có đại sự xảy ra, mà liên hệ với những việc nhóm người Đỉnh Hạo làm ra mấy ngày gần đây, lập tức đoán được người đến nhất định không phải là chuyện tốt.
@ @ @ Ê 3 Ÿ @ @ @
Chuang 210: Cường địch lai tập 2
Mọi người nhìn nhau, rồi đều dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn Huyết Ma Liệt Sơn.
Đối với bọn họ, Liệt Sơn giờ phút này không nghỉ ngờ gì chính là đường sống của bọn họ.
Nhìn ánh mắt lo lắng của mọi người, Huyết Ma Liệt Sơn trong lòng cảm thấy có chút trách nhiệm, nhìn về phía Đinh Hạo phía xa xa đang đứng ngạo nghễ, Liệt Sơn nhìn hắn ánh mắt dò hỏi.
Gật gật đầu, Đinh Hạo từ trong góc chậm rãi bước ra, mọi người đều dùng ánh mắt kỳ dị nhìn Đỉnh Hạo vẫn luôn lạnh lùng như cũ.
Đợi khi đi tới chỗ nhóm mấy người Huyết Ma Liệt Sơn ngồi, Đinh Hạo mới trầm giọng nói:
– Các môn nhân không nên khẩn trương, Thành Hoàng bọn họ đến cũng đã nằm trong dự tính của tiểu tử, mà tiểu tử đã có phương pháp ứng phó.
Hắc hắc, chủ nhân của Đoạn Hồn sơn hình như là họ Phùng chứ không phải họ Thành, ta không tin là đám người Thành Hoàng dám ở tông môn ta muốn làm gì thì làm.
Thấy ánh mắt đã có chút yên tâm của mọi người, Đinh Hạo nói tiếp:
– Hơn nữa, bây giờ Vô Cực Ma tông cũng không phải như trước nữa, không phải là không thể liều mạng được.
Nói vậy thì đám người Thành Hoàng trước khi động thủ cũng sẽ phải suy nghĩ cẩn thận.
Hắc hắc, nếu quả thật bức bách ta, cùng lắm thì cá chết lưới Trách !
Nhìn thấy âm thanh ngạo nghễ của Đỉnh Hạo, Huyết Ma Liệt Sơn đột nhiên mở miệng nói:
– Nếu lần này thật sự xảy ra chiến cuộc, bản tông không thể không chịu thiệt nhiều !
Lời này vừa nói ra, Dinh Hạo sửng sốt hồi lâu, nghỉ hoặc nói:
– Liệt lão nói thế là có ý gì ?
Thở dài một hơi, Huyết Ma Liệt Sơn giải thích:
– Lần này tới có một người Hợp thể trung kỳ, có lẽ là Thành Hoàng, còn có một người khác Hợp thể sơ kỳ, với hai người này lão phu không khẳng định nắm chắc chiến thắng.
Hơn nữa ngoài hai người này còn có hai người Phân thần hậu kỳ, trung kỳ ba người, sơ kỳ bốn người, với thực lực của tông môn ta không thể đấu lại được !
Liệt Sơn khi nói lời này ra vẫn bình tĩnh, nhưng Đinh Hạo lại lần đầu tiên biến sắc ! Một lát sau, Đỉnh Hạo nói:
– Xem ra Thành Hoàng đã nắm rõ thực lực của tông môn ta, nếu không đã không dẫn theo lực lượng mạnh như vậy.
Không biết người này thu được tin tức từ đâu, còn bao lâu nữa người này sẽ tới tông phái ta ?
– Nhiều nhất là nửa canh giờ nữa !
Liệt Sơn trầm giọng nói.
Nhìn thấy ánh mắt của đám đệ tử đều lộ vẻ tuyệt vọng, sĩ khí vừa phấn chấn được một lát đã bị tin tức này quét sạch.
Nhưng có một số đệ tử lại lộ vẻ hưng phấn, ví dụ như ba người Trương Lợi chẳng biết trời cao đất rộng, lớp tuổi càng trẻ thì vẻ mặt lại càng bình tĩnh.
Mà hàng đệ tử đời thứ hai biết được sự uy nhiếp của Thành Hoàng, ngược lại bất an chiếm đa số.
Tất cả những vẻ mặt đó đều được Đỉnh Hạo nhìn thấy, hắn trong lòng thầm than Vô cực Ma tông vẫn bị khi dễ thành quen, đối với Luyện Ngục Ma tông vẫn sợ hãi thâm căn cố đế, muốn trong khoảng thời gian ngắn mà thay đổi tính cách yếu đuối nọa nhược của những người này sợ rằng thuốc gì cũng chẳng thể.
Gật gật đầu, Đinh Hạo trầm giọng nói:
– Đã có khách nhân tới, chúng ta cũng nên sớm đi nghênh đón.
Hắc hắc, Thành Hoàng đã xuất động nhiều cao thủ như vậy đến tông môn ta, vậy bây giờ Phùng Ngạo Thiên nhất định đã thu được tin tức, chỉ cần chúng ta kiên trì một lúc, người đau đầu chưa chắc đã là chúng ta ! Lời này vừa nói ra, mọi người vẻ mặt vốn đang ngưng trọng liền giãn ra, tưởng tượng tới quan hệ giữa Đinh Hạo và Phùng Tỉnh Nhiên, không khỏi thầm gật đầu.
– Đã như vậy, đệ tử đời thứ hai thứ ba ở lại trong Vô Cực Điện, các vị trưởng lão theo lão phu ra nghênh đón đoàn khách Luyện Ngục Ma tông.
Huyết Ma Liệt Sơn trầm giọng nói.
Lời nói vừa dứt liền lạnh lùng liếc nhìn mọi người một cái, nguyên có một vài môn nhân cũng muốn ra ngoài xem náo nhiệt, vừa thấy ánh mắt lạnh lẽo của Huyết Ma Liệt Sơn đều đem lời định nói nuốt xuống.
Thấy không có ai phản đối, Liệt Sơn thét dài một tiếng, thân hình hoá thành một đạo huyết quang, nháy mắt đã biến mất khỏi Vô Cực Điện, mà bốn người Âm Vô Xương cũng nhìn nhau rồi thân cũng cùng hoá thành một vệt dài, bay ra bên ngoài.
Nhìn sắc mặt chần chừ của bốn người Trương Hoành, Đỉnh Hạo nói nhỏ:
– Làm phiền bốn vị trưởng lão ở lại trông coi Vô Cực Điện !
Nói vậy rồi Đinh Hạo cũng không nói thêm lời nào nữa, chậm rãi bước ra bên ngoài, đồ đệ của Huyết Ma Liệt Sơn Huyết Linh cũng nhanh chóng đuổi theo Đỉnh Hạo, hai mắt do như máu ẩn chứ sát khí vô hạn.
Khẽ cười một tiếng, Đỉnh Hạo thầm nghĩ sợ rằng chỉ có Huyết Linh mới dám bo qua phân phó của Huyết Ma, còn những người khác có ăn gan hùm cũng chẳng dám !
ee人人人eee
chuang 211: Thất tông †ề tụ 1
Trước khi ra khỏi điện, Đinh Hạo dùng ánh mắt ý bảo mấy người Hồ Thạc nhẫn nại ở lại bên trong.
Thấy Hồ Thạc gật gật đầu, Đinh Hạo mới cười dài một tiếng, nháy mắt đã biến khỏi điện, mà Huyết Linh cũng bị thân pháp của Đinh Hạo bỏ lại phía sau.
Vừa mới rời khỏi Vô Cực Ma Điện, lập tức trông thấy nhóm người Liệt Sơn ve mặt ngưng trọng.
Trông thấy Đinh Hạo bay tới, Liệt Sơn mở miệng nói:
– Lần này, ngoại trừ Luyện Ngục Ma tông là Thành Hoàng ra, tựa hồ còn có cao thủ của các tông phái khác !
– Ô, xin nói tiếp!
Đỉnh Hạo kinh ngạc nói.
– Vừa rồi lão phu cảm giác được có vài nhóm người nữa bay về phía tông môn ta, nếu lão phu tính không nhầm thì là một vài phái khác trên Đoạn Hồn sơn, xem ra sắp tới Vô Cực Ma tông sẽ gặp khó khăn không ít !
Huyết ma liệt sơn tự giễu nói.
Gật gật đầu, Đinh Hạo trầm giọng nói:
– Xem ra danh hiệu của mấy người Liệt lão quả nhiên kinh nhân.
Mấy tông phái này khẳng định đã biết sự tình trong tông môn ta, chắc nghĩ tông môn ta sẽ ảnh hưởng tới lợi ích của bọn họ nên tụ tập cùng kéo tới Vô Cực Ma tông.
Chỉ không biết là bọn họ tự ý hay là chịu sự sai khiến của Thành Hoàng !
“Không sai ! Mấy môn phái này thoả thuận rất tốt.
Nếu như không phải Thành Hoàng luôn kim dẫn chỉ, làm sao bọn họ có thể nhận được tin tức nhanh như vậy, mà cũng chỉ có những thế lực mạnh mẽ như Thành Hoàng mới có thể biết được nông sâu của tông môn ta.
Mặc kệ là thế nào, mấy tông phái này tới đây chỉ có một mục đích, đó là nhằm đúng thời cơ, nếu có thể giết người diệt tông đương nhiên là tốt nhất, nếu không thì cũng phải dập tắt nhuệ khí của tông môn ta !
Huyết Ma Liệt Sơn trầm giọng nói.
Gật gật đầu, Đinh Hạo ra vẻ đồng tình với lời nói của Liệt Sơn.
Nhưng đúng lúc này, Trương Hoành, Mã Phong, Lý Chính Phi ba vị trưởng lão, tính cả Huyết Linh nữa đã bay tới nơi, trưởng lão Vương Toàn Đức chắc là lưu lại trong Vô Cực Điện.
Huyết Linh vừa thấy thân ảnh của Liệt Sơn liền yên lặng bay tới bên cạnh, đứng một bên không nói một tiếng nào, chỉ dùng ánh mắt kỳ dị nhìn Huyết Ma Liệt Sơn.
Liệt Sơn nhìn thấy Huyết Linh thì có chút kinh ngạc, kéo Huyết Linh đến bên cạnh người thấp giọng phân phó vài câu.
Huyết Linh nhìn lại Liệt Sơn một chút, rồi một mình trở lại cửa của Vô Cực Điện nhưng lại không bước vào, chỉ đứng trước cửa im lặng.
Thấy Huyết Linh như vậy, Huyết Ma Liệt Sơn bất đắc dĩ lắc lắc đầu, nhưng cũng không để ý nữa.
Mắt Đinh Hạo chợt loé lên dị quang, nhưng cũng chẳng nói gì nữa.
Đúng lúc này, Huyết Ma Liệt Sơn biến sắc, thanh âm lạnh lùng nói:
– Liệt sơn cung kính đón tiếp Thành Hoàng đạo hữu đại giá quang lâm !
Lời nói của Huyết Ma Liệt Sơn vừa vang lên, trên không trung của Vô Cực Ma tông vốn yên tĩnh đột nhiên vang lên hơn mười âm thanh xé gió.
– Quả nhiên là Huyết Ma Liệt Sơn, lão phu còn tưởng đám thủ hạ nói giỡn, hóa ra thật sự lại là Liệt huynh.
Liệt huynh đã tới Đoạn Hồn sơn sao không tới Luyện Ngục Ma tông một chuyến, chẳng lẽ là Liệt huynh xem thường Luyện Ngục Ma tông chúng ta sao ? Một tiếng cười dài từ đằng xa truyền tới, thanh âm tựa hồ không lớn nhưng lại truyền khắp mọi ngóc ngách của Vô Cực Ma tông.
– Đạo bất đồng bất tương vi mưu*, Liệt mỗ với Thành huynh chẳng có chuyện gì để nói với nhau cả ! Huyết Ma Liệt Sơn hừ lạnh một tiếng nói.
Liệt Sơn lời vừa dứt, hơn mười thân ảnh đã hạ xuống Vô Cực Ma tông, đại chiến rốt cuộc đã chính thức mở màn !
Đúng như Huyết Ma Liệt Sơn nói, lần này trong đám người đến cao thủ như mây.
Ngoài vài nhân vật mà Huyết Ma Liệt Sơn đã nói ra, còn có hai huynh đệ Thành Hùng Thành Giao, hai người vừa thấy Đinh Hạo đều lộ ra ánh mắt cừu hận, mà Đỉnh Hạo cũng cười lạnh lùng, nhìn lại hai người với thần sắc khinh thường.
Đám người đến lần này là của Luyện Ngục Ma tông do Thành Hoàng chỉ huy, chỉ bằng vào mấy người này cũng đã có đủ thực lực để huỷ diệt hoàn toàn Vô Cực Ma tông rồi.
Nhưng nếu như thực sự cứng chọi cứng, đám người của Thành Hoàng cũng đừng nghĩ có thể toàn thân trở ra.
Đứng ở phía trước có một người thân thể cao lớn, toàn thân toát ra một cỗ lãnh khí, khí thế phát ra ẩn ước so với Huyết Ma Liệt Sơn không phân cao thấp, người này vẻ ngoài dường như chỉ khoảng trên dưới bốn mươi tuổi, nhưng tất cả mọi người đều biết lão là cao thủ tuyệt đỉnh thành danh hàng trăm năm của Luyện Ngục Ma tông, “Đồ thủ ma tâm Thành Hoàng” !
Mặc dù Huyết Ma Liệt Sơn mười phần nóng nảy, nhưng Thành Hoàng người này lại chẳng chút để ý, vẫn thản nhiên cười nói:
– Liệt huynh là khách từ xa, bất luận thế nào ta là chủ nhân cũng nên đón tiếp cẩn thận chứ.
Chỉ tiếc Liệt huynh hành tung quỷ dị, ta cũng chỉ vừa mới biết được tin từ đám đệ tử, xin Liệt huynh chớ trách tại hạ tiếp đãi không chu toàn.
Chuang 212: Thất tông ttu 2
Lời này vừa nói ra, Đỉnh Hạo trong lòng cả kinh, Thành Hoàng da mặt cũng thật dày, thật sự là khiến cho Đỉnh Hạo phải chống mắt lên mà nhìn.
Mà bình thường nếu loại người này mà có thêm thực lực mạnh mẽ thì đều sẽ là loại người cực kỳ khó dây vào, mà Thành Hoàng đúng là loại người như thế.
Cười lạnh một tiếng, Đỉnh Hạo đột nhiên mở miệng nói:
– Ö, chủ nhân Đoạn Hồn sơn từ khi nào biến thành họ Thành vậy, theo ta được biết thì chủ của Đoạn Hồn sơn vẫn là Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên mà, chẳng lẽ Luyện Ngục Ma tông hai ngày nay đã xảy ra biến cố gì sao ? Thật là quá đột ngột ! Đỉnh Hạo nói vô cùng khắc bạc tàn nhẫn, hơn nữa lại nói trước mặt đông người, rõ ràng là muốn cho Thành Hoàng phải khó chịu.
Quả nhiên chỉ thấy khoé miệng Thành Hoàng đang cười đột nhiên cứng lại, khi Đỉnh Hạo nói xong thì trong mắt chợt hiện sát khí, hừ lạnh một tiếng nói:
– Ngươi là Đỉnh Hạo ? Quả nhiên không biết trời cao đất rộng, trên Đoạn Hồn sơn này từ khi nào đến lượt ngươi có quyền nói thế ? Thanh âm vừa dứt, tay phải nắm lại thành quyền phát ra một luồng cương khí mãnh liệt bay thẳng đến Đinh Hạo, giữa không trung quyền khí cương mãnh ép không khí xung quanh kêu lên “lách tách”, một mùi khen khét tản ra, nơi nào cương khí lướt qua là cát bay đá chạy, bầu trời Vô Cực Ma tông tựa hồ như bị một cơn lốc quét qua.
Mắt thấy uy lực như vậy, Đinh Hạo nghĩ đến đầu tiên là lập tức trốn đi, đang muốn ngự lên Nghịch Thiên Ma Kiếm tránh đi thì đột nhiên nhìn thấy vẻ mặt trầm tĩnh của Huyết Ma Liệt Sơn, thân hình lập tức ổn định lại giữa không trung.
Trận gió sắp đến gần Đỉnh Hạo, Huyết Ma Liệt Sơn vốn vẫn yên lặng đột nhiên trong mắt toát ra chiến ý, hai tay giang rộng, mười đạo U minh quỷ khí đen ngòm đột nhiên theo mười ngón tay bắn ra, hậu phát chế nhân trong khoảnh khắc đụng vào làn cương khí của Thành Hoàng.
Chỉ thấy mười đạo U minh quỷ khí va chạm với cương khí liên tiếp phát ra tiếng nổ, mỗi một lần tiếng nổ vang lên thì tốc độ tiến lên của cương khí lại giảm đi, mà thể tích lại càng lúc càng nhỏ lại.
Tới tiếng nổ thứ chín vang lên thì cương khí đã hoàn toàn bị tiêu tán giữa không trung, đạo U minh quỷ khí cuối cùng đột nhiên như tia chớp bắn về phía Thành Hoàng.
Mắt thấy U minh quỷ khí sắp đánh đến người, Thành Hoàng không dám lơ là, tay trái chém ra một đạo quyền khí cương mãnh, đem U minh quỷ khí đánh tan đi rồi mới cười dài một tiếng nói: – Huyết Ma Liệt Sơn quả nhiên danh bất hư truyền, có thể nhẹ nhàng tự nhiên như vậy đem thế công của lão phu phá giải, thật không thẹn là đứng trong hàng ngũ Thập đại cao thủ !
Lúc này, chỉ cần là người sáng suốt đều có thể dựa vào tình huống hai người giao thủ vừa rồi mà phán định cao thấp.
Mặc dù hai người chỉ vừa mới thử một chiêu, chưa sử dụng toàn bộ thực lực, nhưng xem cách Huyết Ma Liệt Sơn ra tay đem cương khí của Thành Hoàng đánh tan, lại vẫn còn dư lực đánh trả đã có thể biết được giữa hai người ai cao ai thấp.
Mà lời nói vừa rồi của Thành Hoàng nâng cao thân phận của Huyết Ma Liệt Sơn, chỉ là vì tự tạo cho mình cái cớ để có thể xuống thang mà thôi.
Đinh Hạo đang muốn cười nhạo hai tiếng thì đột nhiên vài âm thanh ngự kiếm xé gió đột nhiên vang lên bên tai.
Thấy thần sắc đắc ý của Thành Hoàng, Đinh Hạo lập tức biết ngay là nhân mã các tông khác cuối cùng đã tới, hơn nữa xem vẻ mặt của Thành Hoàng thì tuyệt đối là có quan hệ với hắn.
Quả nhiên.
Một lát sau, “Xoát !” “xoát !” “xoát !”, lại có hơn mười đạo thân ảnh tiến vào khu vực của Vô Cực Ma tông, lướt mắt nhìn một lượt thì thấy Âm Dương Hoà Hợp tông, Huyết Sát tông, Hắc Ma tông, Phù Chú tông, đến cả Thị Hồn tông cao thủ đã chết sạch cũng có người xuất hiện.
Nhìn lại lần nữa, Đinh Hạo trong lòng lại thêm cả kinh, mấy người vừa mới tới này chính mình tại Hồn Luyện tông hội đã từng ra mắt, nguyên đám người đến này nếu không phải là Tông chủ thì cũng là hộ pháp trưởng lão, các nhân vật máu mặt trên Đoạn Hồn sơn đều đã tụ tập tại Vô Cực Ma tông, duy nhất chỉ thiếu đám người của Phùng Ngạo Thiên mà thôi.
Huyết Ma Liệt Sơn cùng Đinh Hạo hai người liếc nhau một cái, thầm cười khổ không thôi, không nghĩ là đám người này mới chút đã điều động đến nhiều nhân mã như vậy, xem ra lầ đừng mơ tưởng có thể bãi bình được.
Đã như vậy, Đỉnh Hạo đơn giản là sẽ vứt lại tất cả mà chạy thoát thân trước.
Thấy Huyết Ma Liệt Sơn nháy mắt ra hiệu, Đỉnh Hạo đã cầm chắc Nghịch Thiên Ma Kiếm trong tay, lạnh lùng nhìn đám người vừa tới.
Trong lòng Đinh Hạo thầm định, mấy môn phái vừa tới này ngoại trừ Phù Chú tông ra, các môn phái còn lại ít nhiều đều có thù oán với mình.
@@@Ê{@@ 6®








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










