[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 173 : Vô Cực Ma Đạo 42 (c1721-c1730)
❮ sautiếp ❯Chương 1721: Vô Cực Ma Đạo 42
Chuang 1722: Vô Cực Ma Đạo 43.
Chuang 1723: Vô Cực Ma Đạo 44.
Chuang 1724: Vô Cực Ma Đạo 45
Chuang 1725: Vô Cực Ma Đạo 46.
Chuang 1726: Vô Cực Ma Đạo 47
Chuang 1727: Vô Cực Ma Đạo 48.
Trong lúc Đinh Hạo và Âm Vô Xương nói chuyện, Trương Lợi đã bay xuống đáy cốc, cùng hắn bay xuống còn có mấy người Tam Sát Ngũ Tu La khác, ngoài ra còn có hai vật sống là Lục Bào Lão Tổ và Hướng Dương Thiên.
Bởi vì Đinh Hạo lúc trước nói chuyện với Trương Lợi trước, hai ông lão Lục Bào Lão Tổ và Hướng Dương Thiên không vội vã ra tay, chỉ đứng yên ở trên gò đất, chớp mắt nhìn tình hình phía dưới.
Trương Lợi bay vút xuống, hai con giao long bị cầm trong phi kiếm phá kiếm mà ra, khí thế hung hăng xông đến trực tiếp chấn nhiếp thanh niên mặt do của Ma Nguyệt Cốc kia, ngây ngốc đứng đó trong lúc nhất thời không kịp phản ứng.
Tuy thực lực của hắn không kém Trương Lợi quá nhiều, nhưng sau khi Trương Lợi và Đỉnh Hạo rời khỏi Đoạn Hồn Sơn, cả ngày đều trải qua trong tranh đấu, kinh nghiệm tranh đấu phong phú vô cùng, càng có hung khí lẫm liệt, cộng thêm pháp bảo lại thắng một bậc, tự nhiên hắn không thể chèo chống.
Không có bất kỳ lo lắng nào, thẳng đến khi hai con giao long trong phi kiếm của Trương Lợi giương nanh múa vuốt vọt tới trước mặt hắn, người này mới phản ứng lại ra tay đối địch, một thanh khoát đao lóng lánh bạch quang yếu ớt tế ra, nhưng thanh khoát đao này rõ ràng không cùng một cấp bậc với Song Giao Thanh Phách Kiếm trong tay Trương Lợi, sau khi đao kiếm gặp nhau, Trương Lợi cười dữ tợn nói: “Chỉ là một thanh trường đao dùng phàm thiết luyện chế thành, cũng dám ngăn cản Thanh Phách Kiếm của ta, quả nhiên là không biết sống chết!”
Ngay khi Trương Lợi vừa nói xong, Thanh Phách Kiếm khẽ kêu lên một tiếng “leng keng” rồi đánh lên thân đao, không có bất cứ điều gì bất ngờ, ánh sáng trên thân đao ảm đạm, xoay tròn trên không rồi rơi xuống.
Cùng lúc đó, hai con giao long đang xoay quanh dưới đất, gầm lên một tiếng, dưới sự điều khiển của Trương Lợi, xoắn về phía thanh niên mặt đỏ kia.
Đỉnh Hạo ở trên gò đất, thu lại tình hình trong sân vào đáy mắt, tự nhiên hiểu rõ Trương Lợi chẳng những là tu vi tâm trí, kể cả công pháp pháp bảo đều thắng đối phương một bậc, người này rõ ràng không phải là đối thủ.
Sau khi Trương Lợi vừa động thủ với người nọ, Đỉnh Hạo đứng ở phía trên quan sát một phen, phát hiện Tam Sát Ngũ Tu La đi theo xuống kia, ai nấy pháp bảo đều là bất phàm, xem ra những năm này ngoại trừ tu vi không ngừng tăng tiến ra, giá trị con người cũng theo nước lên thì thuyền lên.
Về phần Lục Bào Lão Tổ và Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên cùng đi với bọn họ, lần trước ở Thái Huyền Bảo Tàng, mỗi người đều có được pháp bảo, trừ lần trước lấy được pháp bảo trong Thái Huyền Bảo Tàng ra.
Hiện tại tay phải Hướng Dương Thiên đeo một đôi găng tay hừng hực lửa cháy, ẩn chứa hỏa tính lực lượng cực mạnh, tay trái đeo một chiếc vòng tay đỏ rực, bên trong lóng lánh hồng quang, từng đốm lửa như muốn phá vỡ vòng tay bay ra, rõ ràng không phải vật phàm.
Ngực Lục Bào Lão Tổ đeo một chiếc vòng cổ bằng xương, lục quang như lân hỏa không ngừng lóng lánh trong đó.
Với thị lực của Đỉnh Hạo, đương nhiên có thể nhìn ra trong vòng cổ kia tựa hồ nhốt một ít Nguyên Anh của tu chân giả đã chết, xem chất liệu của vòng cổ kia chưa từng thấy qua bao giờ, mà từ trạng thái sắp xếp của vòng cổ, Đỉnh Hạo đoán ra chiếc vòng cổ này có thể dùng làm công kích.
Tay trái nâng Tử Kim Bát Vu, loáng thoáng toát ra quang huy màu tử kim, trong Tử Kim Bát Vu kia, hào quang màu tử kim càng cường thịnh, so với lần đầu tiên gặp mặt lúc trước, Tử Kim Bát Vu hiện tại tựa hồ đã từ trung phẩm pháp bảo lên tới thượng phẩm, rõ ràng là bị Lục Bào Lão Tổ, sử dụng chất liệu thượng hạng lần nữa luyện chế qua, nếu không sẽ tuyệt đối không phẩm chất đề cao một bậc.
Ngoài những người này ra, Đỉnh Hạo nhìn quanh một lượt, sau khi quan sát tỈ mỉ tất cả môn nhân, phát giác toàn bộ môn nhân của Vô Cực Ma Tông, đồ vật trên người đều hoặc nhiều hoặc ít có biến hóa, đúng như Độc Ma lần trước nói, pháp bảo của môn nhân Vô Cực Ma Tông hiện tại, so với bất kỳ một môn phái nào của Đạo Ma Lục Tông, đều chỉ mạnh hơn chứ không kém.
Đến lúc này, Đinh Hạo đã có nhận thức rõ ràng về thực lực của đệ tử trong tông hiện tại, gật đầu nhìn Huyết Ma Liệt Sơn ho hững không nói bên cạnh, nói: “Bố trí kết giới, phòng ngừa bất kỳ người nào của Ma Nguyệt Cốc mượn nhờ độn pháp bồ trốn!”
Đỉnh Hạo vừa nói xong, Huyết Ma Liệt Sơn lạnh lùng gật đầu, sau đó Huyết cầu trong tay được hắn tế ra, treo cao giữa hư không.
Đột nhiên, vốn đã đỏ như máu, dưới huyết quang của Huyết cầu chiếu rọi, thật sự trở nên đậm đặc như máu tươi, toàn bộ bầu trời Âm Tuyệt Chỉ Địa, dưới sự chiếu rọi của Huyết Bảo cầu, bị bao phủ trong một màn huyết quang mờ mịt, mùi máu tanh gay mũi xộc thẳng vào, khiến cho đám người Ma Nguyệt Cốc phía dưới kinh hãi tột độ.
Chuang 1722: Vô Cực Ma Đạo 43.
Huyết Ma Liệt Sơn hiện tại sử dụng Huyết cầu rõ ràng đã đạt tới cảnh giới mới, không hề như lúc trước, sau khi Huyết Bảo cầu xuất hiện, chẳng những là đối thủ mà ngay cả người phe mình, thân thể cũng có tốc độ lưu thông máu huyết đột nhiên gia tăng gấp mấy lần, đệ tử tu vi thấp kém đều không thể không nhượng bộ lui binh.
Hiện tại huyết quang của Huyết Bảo Cầu vẫn sáng rực, bao trùm toàn bộ bầu trời Âm Tuyệt Chỉ Địa, lan tràn tựa như huyết hải vô tận, nhưng huyết quang chiếu rọi trên người các môn nhân Vô Cực Ma Tông, không có một môn nhân nào cảm giác được trong lòng có phần khó chịu.
Nhưng môn nhân Ma Nguyệt Cốc cũng bị huyết quang chiếu rọi, lại lộ vẻ cực kỳ không thoải mái, sắc mặt đỏ rực, khí huyết dâng cao, mấy đệ tử Ma Nguyệt Cốc tu vi thấp kém, thoạt nhìn càng lung lay sắp đổ, tựa hồ huyết dịch trong thân thể, tùy thời cũng có thể phá thể mà phun ra ngoài.
Nhìn huyết khí đầy trời theo Huyết Bảo Cầu hiện ra, toàn bộ khu vực trong vòng vài dặm, tất cả linh khí đình chỉ lưu động, không gian tựa hồ cũng bị trói buộc lại, xuất hiện cảm giác nặng nề ngột ngạt, Đinh Hạo liền biết Huyết Ma Liệt Sơn, sau khi vượt qua Nhị Kiếp, thực lực đã đạt đến cảnh giới càng khủng khiếp hơn.
Tán thưởng nhìn Huyết Ma Liệt Sơn thần sắc không chút biến hóa, Đinh Hạo mỉm cười gật đầu nói: “Liệt lão quả nhiên phi phàm, xem ra sau khi đạt được Huyết Bảo cầu, thực lực Liệt lão càng ngày càng thâm bất khả trắc!” Mặt hắn âm trầm, bĩu môi, Liệt Sơn nhìn Đỉnh Hạo, nói: “Thực lực của ta tuy có tiến bộ, nhưng so với bản thể của ngươi bây giờ, e rằng không chiếm được chút tiện nghi nào, huống chỉ hiện tại ngươi tu thành Thân Ngoại Hóa Thân, tiềm lực của cỗ hóa thân này rốt cuộc lớn đến mức nào, không ai biết rõ, so với ngươi, ta không có chỗ nào xuất chúng.
“Ngay cả Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ không tu luyện Vô Cực Ma Công, hiện tại cũng đã ở trạng thái Nhị Kiếp, thực lực cũng sẽ không yếu hơn ta nửa điểm.
Về phần Độc Ma đạt được Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh, tu vi tiến bộ thần tốc, ngươi cũng thấy rõ, đợi tới khi luyện chế Thiên Tuyệt Độc Tán lần nữa, ắt sẽ càng thêm một bước, có hy vọng trực tiếp vượt qua thiên kiếp lần đầu tiên, cho nên chúng ta đều đang tiến bộ, tâ không tiến bộ nhanh hơn các ngươi!”
Liệt Sơn nói vậy, Đinh Hạo suy nghĩ một chút, dường như đúng là như vậy.
Mấy người có được Tru Thiên Thất Bảo, tốc độ tu luyện rõ ràng nhanh hơn môn nhân Vô Cực Ma Tông một bậc.
Sở dĩ như vậy có lẽ có liên quan đến ký ức truyền thừa của Tru Thiên Thất Mạch còn sót lại trong Tru Thiên Thất Bảo.
Cho dù bọn Liệt Sơn bởi vì tu vi còn chưa đủ, không thể cảm nhận được lượng lớn tin tức ẩn chứa trong đó.
Nhưng những ký ức này chôn sâu trong linh hồn bọn họ, đã bất tri bất giác thay đổi bọn họ rất nhiều.
Huyết Bảo Cầu bố trí xong kết giới, dường như đã tuyên bố tử hình cho những người của Ma Nguyệt Cốc, sau đó môn nhân Vô Cực Ma Tông như thủy triều tràn vào trong đó, cười quái dị bắt đầu diệt trừ người của Ma Nguyệt Cốc, Mạnh Viễn Kiến và Thiên Thi Thượng Nhân cũng nhảy vào trong đó, chỉ là hai người này không phải nhằm vào Ma Nguyệt Cốc, mà là bay về phía ngọn Âm Tuyệt cao ngất kia, mục đích là để phá hủy Âm Tuyệt Chỉ Phong ở nơi này.
Sau khi bắt đầu tàn sát, Đinh Hạo ngưng mắt chăm chú nhìn một vòng, phát giác môn nhân Vô Cực Ma Tông, pháp bảo cùng công pháp tu luyện quanh thân, rõ ràng là chiếm cứ ưu thế, ngoại trừ pháp bảo lăng lệ đầy trời, trong lúc không ngừng tranh đấu, môn nhân Vô Cực Ma Tông luyện chế thành Thi Ma, cũng có tác dụng quan trọng.
Tuy những Thi Ma này không thể so sánh với Huyết Quỷ Tướng, nhưng uy lực không kém.
Dưới sự điều khiển tâm thần, chẳng những có thể làm một kẻ hung hãn không sợ chết, còn có thể thông qua diệu dụng của Vô Cực Cửu Thuật, đem sinh khí cùng chân nguyên của địch nhân hấp thu, chuyển hóa cho chủ nhân sử dụng.
Đặc biệt là đám tu sĩ Ma Nguyệt Cốc tu vi thấp kém, đối mặt với Thi Ma này, càng không thể chèo chống, thường thường bị đánh cho kêu cha gọi mẹ, không ngừng bại lui.
Ngoài ra còn có một người, tuy không có luyện chế thành Thi Ma, nhưng bởi vì có sự tồn tại của Ma Hồn, cuối cùng khi muốn thôn phệ một người của Ma Nguyệt Cốc, dưới sự chủ quan bị người của Ma Nguyệt Cốc ôm chặt, ngay khi sắp đồng quy vu tận thì lấy Ma Hồn thay thế bản thể, cứng rắn chịu đựng một kích trí mạng, cuối cùng Ma Hồn tuy bị phá hủy, nhưng bản thể cũng thừa cơ chạy ra, không bị thương căn bản.
Chính vì Vô Cực Cửu Thuật quỷ dị, hơn nữa nhân số pháp bảo chiếm cứ ưu thế, đối mặt với môn nhân một lòng muốn chết của Ma Nguyệt Cốc, một đám người cường công, không tốn quá nhiều công sức, liền triệt để khống chế cục diện, vững vàng áp chế môn nhân Ma Nguyệt Cốc phía dưới.
Chuang 1723: Vô Cực Ma Đạo 44.
Cứ như vậy, môn nhân Vô Cực Ma Tông đều cười lệ áp sát môn nhân Ma Nguyệt Cốc, định đạt được lợi ích lớn nhất.
Trong đó mấy người liên hợp, vây khốn một người xong liền sử dụng Vô Cực Ma Công, cắn nuốt những môn nhân Ma Nguyệt Cốc kia.
Tiếng la hét thê lương sợ hãi, từ trong miệng đám môn nhân Ma Nguyệt Cốc kêu lên, chất là một chuyện, bị người ta rút cạn chân nguyên và sinh khí, kiểu chết này càng khủng khiếp hơn.
Sau khi môn nhân đầu tiên của Ma Nguyệt Cốc gào thét thê lương rồi bị hút khô quắt mà chết, nỗi sợ hãi trong lòng toàn bộ môn nhân Ma Nguyệt Cốc hoàn toàn bùng cháy, vốn dĩ còn định cùng chết chung với đám người Vô Cực Ma Tông, vậy mà không dám để cho môn nhân của Vô Cực Ma Tông tới gần, năng lực chịu đựng thấp trực tiếp hét lên một tiếng chói tai rồi tự sát mà chết.
Đỉnh Hạo lắc đầu, không tiếp tục nhìn nhiều nữa, biết những người của Ma Nguyệt Cốc này, tất nhiên một người không thể nào chạy thoát, trong lòng cũng cảm giác được Độc Ma Vương Diệc Hàn, dường như đã thông qua trận pháp truyền tống, mang theo mọi người của liên minh Ma Môn mà đến, không khỏi hơi lui khỏi đồi núi, ngóng nhìn về hướng Vương Diệc Hàn đi tới.
Bóng người đầy trời dày đặc như cát trên sa mạc, đen nghịt từ hướng đó bay tới, dưới ánh trời chiều, những người này in bóng thật dài trên sa mạc cát.
Độc Ma Vương Diệc Hàn và Tông chủ Miêu Thải Phượng của Hồn Tế Các sóng vai đi phía trước.
Khóe miệng Vương Diệc Hàn mang theo nụ cười nhẹ mê người, còn đang nói gì đó với Miêu Thải Phượng.
Bên cạnh cách đó không xa chính là cung chủ Nguyên Ma Cung Tuyên Dị và Tông chủ Ma Vân Tông Đới Thiên Hành.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều bình tĩnh, dường như không hề có phần lo lắng nào cho việc diệt trừ Ma Nguyệt Cốc, thoạt nhìn như đến du sơn ngoạn thủy.
Ngoại trừ mấy lão bằng hữu ở phía trước ra, ở bên cạnh mấy người này, còn có thêm chín tu sĩ Hợp Thể sơ trung kỳ, xem ra cũng là gương mặt xa lạ của Tông chủ một tông.
Hôm nay liên minh Ma Môn phát triển mau lẹ, cộng thêm thế lực của Tam Châu Nhất Đảo dần dần cường thịnh, đối với tất cả thế lực xung quanh, thái độ thuận thì hưng, nghịch thì vong, lục tục có tông phái khác, cũng đều bởi vì các loại nguyên nhân gia nhập vào trong liên minh Ma Môn.
Thấy Đinh Hạo đứng sừng sững trên đồi núi, ánh mắt nhìn về phía này, Độc Ma Vương Diệc Hàn ưu nhã cười khẽ một tiếng, tốc độ bỗng nhiên tăng nhanh, chỉ trong nháy mắt, liền xuất hiện bên cạnh Đinh Hạo, sau khi thi lễ với Đinh Hạo, liền cười mở miệng nói: “Miêu các chủ, Tuyên cung chủ và Đái Tông chủ, không cần nhiều lời, mấy vị Tông chủ này chính là sau này gia nhập liên minh Ma Môn, môn phái của bọn họ cũng đều không kém!” Nhìn thoáng qua những người này, Đỉnh Hạo mỉm cười gật đầu, nói: “Hoan nghênh các vị Tông chủ gia nhập liên minh Ma Môn, chỉ cần các vị đồng tâm hiệp lực làm việc cho liên minh, chúng ta sẽ tuyệt đối không bạc đãi các vị!”
Thân phận của Đinh Hạo hiện giờ, tự nhiên cao hơn bọn họ một bậc, cộng thêm Đỉnh Hạo giao lưu với một số người, đều là Tông chủ của các môn phái đứng đầu, những Tông chủ của các tông phái này, tất nhiên không được Đỉnh Hạo để trong lòng, chẳng những Đinh Hạo không có hỏi thăm tông phái cùng danh hào của bọn họ, ngay cả Độc Ma Vương Diệc Hàn không đề cập tới.
Tuy điều này có phần vô lễ, nhưng bởi vì thực lực hai bên chênh lệch quá nhiều, cộng thêm Vô Cực Ma Tông mới là người cầm quyền chân chính trong liên minh, những người gia nhập sau này thực lực còn yếu hơn Ma Vân Tông và các môn phái khác, trong Ma Môn cường giả vi tôn này, loại vô lễ này ngược lại là hiển nhiên.
Những người này mặc dù tuổi tác đều lớn hơn Đỉnh Hạo nhiều, nhưng lúc này sau khi Đỉnh Hạo nói xong, đều cung kính hành lễ, từng người một nói lời khách khí cực kỳ, rõ ràng cho thấy chỉ có Vô Cực Ma Tông như thiên lôi sai đâu đánh đó.
Về phần đám người Đỉnh Hạo quen biết là Tuyên DỊ, Miêu Thải Phượng, Đới Thiên Hành, không lộ vẻ câu thúc, dù sao mấy người này cũng đã cực kỳ quen thuộc với Đỉnh Hạo, hiểu rõ Đinh Hạo tuy hung danh hiển hách, nhưng đối với đồng minh không có uy hiếp, lại không hề bày ra cái dáng vẻ Tông chủ gì, bình thường cũng rất dễ ở chung.
“Ơ, trong đồi núi kia kêu lên thê lương, chẳng lẽ đã cùng người của Ma Nguyệt Cốc chiến đấu trước hay à?” Tuyên Dị nghe từ phía đồi núi kia, không ngừng vang lên tiếng tru lên khủng khiếp tuyệt vọng, hơn nữa hắn hiểu rõ cách làm của các đại hung ma của Vô Cực Ma Tông, không khỏi nghi hoặc hỏi.
Quay đầu nhìn phía sau, lại nhìn mấy tông môn này đến, tổng cộng gần một ngàn cao thủ, Đỉnh Hạo không khỏi vừa cười vừa nói: “Không sao, những thứ này chỉ là món khai vị mà thôi, bữa tiệc lớn chân chính, lúc này mới bắt đầu.
Đi thôi, bên này đã đến hồi kết, chúng ta liền chạy tới Ma Nguyệt Cốc, chân chính mở màn trận chiến này!”
Chuang 1724: Vô Cực Ma Đạo 45
“Lần này tiến công Ma Nguyệt Cốc, chúng ta cần ứng đối như thế nào, có nên thương nghị đối sách trước hay không?” Miêu Thải Phượng nhìn Đinh Hạo, mở miệng nói.
Đỉnh Hạo cười lớn lắc đầu nói: “Không cần, lúc Ma Nguyệt Cốc ở dưới đáy Trầm Nguyệt Cốc của Xích Thành Tông đã bị Đạo Ma Lục Tông giết quá nửa cao thủ, với thực lực của chúng ta thì không cần bàn bạc gì cả, trực tiếp đến Ma Nguyệt Cốc, phá hủy toàn bộ tông phái của bọn họ là được!”
Lời nói vừa dứt, Đinh Hạo đi theo phương hướng Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng vừa rời đi, mang theo khí tức hung ác cuồn cuộn, cười điên cuồng bay vút về phía Ma Nguyệt Cốc.
Cực Bắc đại mạc, bên trong Ma Nguyệt Cốc.
Đêm đã khuya, ánh trăng trong trẻo lạnh lùng, cứ như nước Ngân Hà rơi xuống, bao phủ toàn bộ đại mạc vào trong một màu bạc.
Trong toàn bộ đại mạc rộng lớn hoang vu cô tịch, ban ngày nóng như lồng hấp, nhưng đến ban đêm lại lạnh lẽo khiến người ta run rẩy, quả thật là vô cùng cực đoan.
Trong đại mạc mênh mông vô bờ, cát bụi giăng khắp nơi này, có một ốc đảo thần bí kỳ lạ nhất, nghe đồn trong ốc đảo có nước suối ngọt thanh dùng mãi không hết, có thần thú thần tiên thông linh bất lão, còn có nữ tử đẹp như thiên tiên.
Dưới ánh trăng sáng tỏ, toàn bộ ốc đảo chìm vào yên tĩnh, ốc đảo cực kỳ rộng lớn, đại thụ che trời bốn phương tám hướng tươi tốt làm cho người ta kinh dị, linh khí sung túc lan tràn trong ốc đảo.
Lọt vào tầm mắt là rất nhiều kỳ hoa dị thảo, quái dị tiểu thú an nhàn hoặc là cuộn mình lẳng lặng ngủ say, hoặc là tốp năm tốp ba cúi đầu đùa giỡn.
Một tiếng cười điên cuồng chói tai, từ xa đến gần ốc đảo, chỉ trong nháy mắt xé rách bầu trời đêm yên tĩnh, đem đủ loại dã thú bên trong ốc đảo, kinh hãi hoặc là run lẩy bẩy không dám nhúc nhích, hoặc là điên cuồng hí vang, chạy loạn khắp nơi.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, trong quang ảnh sáng ngời ở phía xa, điện mang không ngừng chuyển động, sát khí nồng đậm trong đó không thể che dấu, khiến cho những tiểu thú đã có linh tính kia đột nhiên khác thường.
Đợi sau khi Đỉnh Hạo hạ xuống ốc đảo, tiếng cười điên cuồng chỉ trong nháy mắt thu lại, hung sát khí toàn thân cũng biến mất theo, cả người khôi phục lại vẻ thong dong bình tĩnh, chỉ có trong hai tròng mắt còn như có điện xà du động, chiếu sáng rạng rỡ trên không ốc đảo cao năm mươi trượng, khóe môi nhếch lên cười nhạt nhìn xuống phía dưới.
“Tại hạ Vô Cực Ma Tông Đinh Hạo, kính xin chư vị đồng đạo Ma Nguyệt Cốc đi ra gặp mặt!” Sau khi nhìn quanh bốn phía, Đinh Hạo đối với tình hình toàn bộ ốc đảo, trong lòng đại khái đã hiểu rõ.
Không khỏi mở miệng quát, thanh âm tuy không lớn nhưng lại truyền khắp bất kỳ ngóc ngách nào trong ốc đảo.
Thế nhưng, một tiếng hô to như vậy, ngoại trừ khiến cho dã thú bên trong ốc đảo càng thêm hoảng loạn ra, không có khiến ốc đảo biến hóa khác, về phần môn nhân Ma Nguyệt Cốc, càng không có một ai đi ra trả lời.
Mấy chục tiếng cười quái dị “k khặc khặc “, từ hướng Đỉnh Hạo vừa mới bay đến truyền đến.
Chỉ trong nháy mắt đám người Huyết Ma Liệt Sơn, Độc Ma Vương Diệc Hàn lục tục lơ lửng bên cạnh Đỉnh Hạo, trong ánh mắt đều mang theo ý tứ hung tàn, ngưng thần nhìn ốc đảo phía dưới.
“Tông chủ, để ta phá thuật ẩn thân của Ma Nguyệt Cốc đi!” Khóe miệng Vương Diệc Hàn nhếch lên cười nhạt, nhìn xuống phía dưới, quay đầu nói với Đỉnh Hạo.
Nhìn toàn bộ ốc đảo linh khí trôi đi, Đinh Hạo thoáng trầm ngâm một chút.
Lúc này gật đầu nói: “Đã như vậy, vậy liền phiền toái Vương lão rồi!”
Mắt thấy Đinh Hạo đáp ứng, Vương Diệc Hàn mỉm cười với Miêu Thải Phượng bên cạnh, nói: “Ta đi phá trừ chướng nhãn pháp mê hoặc mọi người trong Ma Nguyệt Cốc này!”
Lời vừa dứt, Vương Diệc Hàn đứng sừng sững bên cạnh Miêu Thải Phượng, bỗng dưng tung người nhảy xuống ốc đảo phía dưới, từng tiếng chuông nhiếp hồn kỳ dị phát ra từ trong cơ thể Độc Ma Vương Diệc Hàn, bao phủ toàn bộ ốc đảo thành một bầu không khí quái dị.
Ngũ độc ẩn nấp trong cơ thể Độc Ma Vương Diệc Hàn.
Lúc này đột nhiên hiện ra ở mặt ngoài thân thể hắn, từng cái từng cái mở ra răng nanh miệng sắc bén, vèo một cái liền rơi vào trong ốc đảo.
Chỉ trong nháy mắt, mặt đất trong ốc đảo cuồn cuộn như gợn sóng, từng luồng chướng khí đủ mọi màu sắc cuồn cuộn dâng lên từ mặt đất, chậm rãi lan tràn ra toàn bộ ốc đảo.
Nơi những chướng khí này đi qua, tất cả hoa cỏ cây cối chỉ trong nháy mắt héo rũ, các loại linh cầm dị thú cốt nhục thối rữa, thoáng chốc biến thành một khối huyết thủy, chỉ trong khoảnh khắc, ốc đảo nguyên bản sinh cơ bừng bừng tựa như tiên cảnh nhân gian, lọt vào tầm mắt đã không còn một tia sinh cơ, trở thành tử khí trầm trầm thê lương.
Độc Ma Vương Diệc Hàn đứng sừng sững giữa chướng khí, dung mạo tuyệt mỹ tôn lên cảnh tượng tàn nhẫn, làm cho người ta cảm thấy một ve đẹp quỷ dị khó nói nên lời.
Chuang 1725: Vô Cực Ma Đạo 46.
Nhất là Các chủ Miêu Thải Phượng của Hồn Tế Các, nàng mặc dù biết Độc Ma Vương Diệc Hàn và Đinh Hạo đi Nam Đại Lục, có được pháp bảo cực kỳ khủng khiếp Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh, tu vi cũng đột nhiên tăng mạnh, nhưng nàng biết rõ, không có thấy Độc Ma Vương Diệc Hàn xuất thủ, không biết thực lực chân chính của Vương Diệc Hàn đã tiến triển đến mức nào.
Hiện tại vừa thấy Độc Ma Vương Diệc Hàn, giơ tay nhấc chân trong lúc đó, tựa hồ căn bản không có xuất lực, nhưng toàn bộ ốc đảo rộng lớn trăm dặm, chỉ trong nháy mắt hóa thành tĩnh mịch, thủ đoạn như thế quả thật là kinh hãi đến Miêu Thải Phượng, làm cho nàng khẽ che miệng hô lên, sau đó đôi mắt đẹp lộ vẻ cực kỳ mừng rỡ, hơi mang theo cảm kích nhìn Đinh Hạo bên cạnh.
Cho tới nay, bởi vì Độc Ma Vương Diệc Hàn không thể tu luyện Vô Cực Ma Công, thực lực tiến triển trong toàn bộ Vô Cực Ma Tông đều là chậm nhất, nhưng Đỉnh Hạo lại cực kỳ tín nhiệm Vương Diệc Hàn, rất nhiều trọng trách đều giao cho Độc Ma Vương Diệc Hàn xử lý.
Như thế, Vương Diệc Hàn trở thành một tồn tại đặc thù của Vô Cực Ma Tông, tu vi thực lực không bằng người ngoài, nhưng lại nắm giữ trọng quyền của Vô Cực Ma Tông.
Những người tu vi cao tuyệt như Huyết Ma Liệt Sơn, không nói thêm gì, nhưng sau này gia nhập môn nhân Vô Cực Ma Tông, lại mơ hồ có những thuyết pháp khác, cho rằng Vương Diệc Hàn thực lực không nên nắm giữ quyền lợi lớn như vậy.
Miêu Thải Phượng thân là hồng nhan tri kỷ của Vương Diệc Hàn, lại là người nắm giữ quyền lợi của Vương Diệc Hàn tại Vô Cực Ma Tông, sẽ khiến cho bao nhiêu người ghen ghét thật sâu, tuy Vương Diệc Hàn chưa từng ở trước mặt Miêu Thải Phượng, bộc lộ qua bất luận cái cảm xúc sa sút về phương diện này, nhưng Miêu Thải Phượng thiện ý, vẫn là từ quyền lợi luân phiên nhượng bộ trong tay Vương Diệc Hàn, nhìn ra hắn trước kia bất đắc dĩ.
Nam nhân nào mà không có khát vọng mạnh mẽ? Vương Diệc Hàn tất nhiên cũng sẽ không ngoại lệ.
Mặc dù Miêu Thải Phượng nhìn ra hắn bất đắc dĩ, nhưng chưa từng ở trước mặt hắn nhắc qua việc này, trong lòng cũng lo lắng, nhưng không có bất kỳ biện pháp nào có thể tưởng tượng được.
Cho đến khi Vương Diệc Hàn và Đinh Hạo đi Nam Đại Lục, có được siêu cấp pháp bảo Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh, thực lực và độc công đột nhiên tăng mạnh, nắm giữ phương pháp phối trí Thiên Tuyệt Độc Tán, vừa trở lại Tây Đại Lục Vương Diệc Hàn mặc dù không biểu công cái gì, nhưng khí thế và cách nói chuyện của cả người vẫn hoàn toàn khác với lúc trước rời đi, cả người càng nở rộ ra mị lực kỳ lạ yêu diễm quỷ dị, điều này làm cho Miêu Thải Phượng đối với Vương Diệc Hàn có tình cảm độc đáo, lập tức đoán ra chuyến đi Nam Đại Lục của tất nhiên hắn thu hoạch không ít.
Quả nhiên, hiện tại biểu hiện của Vương Diệc Hàn đã vượt xa khỏi tưởng tượng của nàng, nàng không cần tiếp tục lo lắng thực lực của hắn không bằng người ngoài.
Sau khi ngồi lên vị trí cao không thể phục chúng, chính vì những nguyên nhân này mới khiến cho nàng cực kỳ cảm kích nhìn về phía Đỉnh Hạo.
Mim cười gật đầu, Đinh Hạo nhìn Miêu Thải Phượng mỉm cười, không nói thêm gì.
Về chuyện nhỏ Đỉnh Hạo có thể có phần không quan tâm thậm chí lười quản, nhưng phương hướng chung của Vô Cực Ma Tông, quyền quyết sách một số chuyện trọng đại vẫn nằm trong tay hắn, huống chỉ Đỉnh Hạo lại thông minh tuyệt đỉnh, đương nhiên hiểu rõ những chuyện này, chỉ không muốn nhúng tay vào Nam Đại Lục mà thôi.
Lúc này, chướng khí năm màu lan tràn ra toàn bộ ốc đảo, dần dần bao phủ một khoảng trống trải giữa ốc đảo.
Đột nhiên chướng khí năm màu phát ra tiếng “đùng đùng” kỳ quái.
Theo tiếng động quái dị phát ra, ốc đảo rộng lớn nhìn từ xa đã thấy trong đó bốc lên sương mù nồng đậm, chỉ trong nháy mắt hòa lẫn với chướng khí năm màu.
Độc Ma Vương Diệc Hàn hừ lạnh một tiếng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh, Vạn Độc Nhiếp Hồn Linh chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện, bị hắn nắm trong tay, hơi lay động.
Tiếng chuông ma dị câu lòng người, chướng khí đủ mọi màu sắc như bị điện giật, chỉ trong nháy mắt biến thành cực kỳ hung mãnh, trong lúc nhấp nhô bắn phá bừa bãi vào khói đặc.
Sau một lát, đợi cho bụi bặm lắng xuống, chướng khí mãnh liệt tràn ngập bốn phía dưới sự điều khiển của Vương Diệc Hàn một lần nữa quay trở về sâu trong lòng đất.
Ngũ độc cũng từ năm hướng của ốc đảo, hóa thành năm đạo ngũ sắc, chỉ trong nháy mắt phụ thuộc vào trong cơ thể Vương Diệc Hàn.
Sau khi sương mù dày đặc kia tản ra, trong ốc đảo vốn trống trải, nhiều thêm một hòn đảo nhỏ sáng rọi mê ly, trong đảo có một khe rãnh rất lớn, trong đó có một cốc nhỏ sâu thẳm, bên trong cầu nhỏ nước chảy đá lởm chởm, một bộ khí phái tiên gia.
Trong thâm cốc, trong căn phòng ngói đỏ chằng chịt, đông đảo tu ma giả mặt mày phẫn nộ bước ra, tay nắm chặt pháp bảo lợi khí.
Nhìn lên đám người Vô Cực Ma Tông và liên minh Ma Môn lơ lửng trên không.
Chuang 1726: Vô Cực Ma Đạo 47
“khakha.
Chư vị làm rùa đen rút đầu lâu như vậy, hiện tại rốt cục chịu đi ra rồi à?” Đinh Hạo cười lạnh nhìn đám người Ma Nguyệt Cốc phía dưới, châm chọc nói.
Nhìn những môn nhân đi ra từ Ma Nguyệt Cốc, Đinh Hạo đánh giá sơ lược một chút, phát hiện Ma Nguyệt Cốc tổng cộng có hơn bảy trăm môn nhân, trong đó cao thủ chân chính có thể cùng mọi người đánh một trận, đại khái chỉ có khoảng ba trăm, đối mặt với số lượng cao thủ gấp mấy lần liên minh Ma Môn, hiển nhiên là châu chấu đá xe.
“Ngươi chính là Đỉnh Hạo, Tông chủ Vô Cực Ma Tông? Đây là trọng địa của Ma Nguyệt Cốc chúng ta, các ngươi đến đây làm gì? Cốc chủ của chúng ta tạm thời không có ở đây, nếu các vị là khách, không ngại ngày khác lại đến!” Môn nhân Ma Nguyệt Cốc chậm rãi tụ tập lại, trong đó có một mỹ phụ tướng mạo diễm lệ, dáng người đầy đặn, thướt tha yêu kiều bước ra, ngẩng đầu nhìn Đỉnh Hạo ở phía trên lên tiếng nói.
Đỉnh Hạo nở nụ cười, khà khà nói: “Quan Thắng Thiên có trong cốc hay khôngvốn dĩ không phải là vấn đề, dù sao chúng ta không phải vì hắn Quan Thắng Thiên mà đến.
Còn về việc chúng ta hơn ngàn cao thủ, sao lại phải vượt ngàn dặm xa xôi từ Tam Châu Nhất Đảo chạy tới nơi đây, nói vậy trong lòng ngươi cũng đã hiểu Tố?”
Vừa nghe vậy, mỹ phụ này biến sắc, chợt lộ ra thần sắc oán độc, oán hận nói: “Vậy là các ngươi đã quyết ý không buông tha cho Ma Nguyệt Cốc chúng ta?”
Mim cười gật đầu, Đinh Hạo mở miệng nói: “Không sai, hôm nay Ma Nguyệt Cốc các ngươi, nhất định phải bị xóa tên khỏi Tây Đại Lục, điều này không thể trách chúng ta, ai bảo Ma Nguyệt Cốc các ngươi lại cấu kết với Uyên Lang Điện, ke thù chung không nên cấu kết của Tây Đại Lục, lại mưu đồ bất chính, muốn tính kế Ma Môn chúng ta, chúng ta cũng chỉ đành ra tay trước để chiếm ưu thế.
À, đúng rồi, không biết ngươi đã biết hay chưa, nhưng ta vẫn phải nói cho ngươi một câu, những môn nhân rời đi cùng với Cốc chủ Quan Thắng Thiên của các ngươi, e rằng vĩnh viễn không thể quay về, các ngươi hãy nén bi thương!”
Nói xong, Đỉnh Hạo sắc mặt lạnh lùng nhìn lướt qua mọi người phía sau, thản nhiên nói: “Tiến vào Ma Nguyệt Cốc!”
Lời này vừa nói ra, các đại hung ma của Vô Cực Ma Tông, bao gồm cả những môn nhân hung tàn thành tính, đều theo lời Đinh Hạo, lần lượt trầm mình xuống đáy Ma Nguyệt Cốc.
Vòng bảo hộ còn sót lại trên không trung Ma Nguyệt Cốc, dưới sự xâm thực của biển máu vô tận của Huyết Ma Liệt Sơn và ma hỏa của Hướng Dương Thiên, trong khoảnh khắc đã bị quét sạch, không còn lưu lại bất kỳ dấu vết nào.
Bên này chư vị hung ma của Vô Cực Ma Tông vừa động, đám người Miêu Thải Phượng cùng Tuyên Dị liếc mắt nhìn nhau, không cam lòng rớt lại phía sau, lên tiếng ra hiệu cho môn nhân, rồi cũng lần lượt trầm mình xuống đáy Ma Nguyệt Cốc.
Hơn một ngàn cao thủ Ma Môn, đen kịt trầm mình xuống Ma Nguyệt Cốc, như một tầng mây dày đặc ép xuống, tạo thành một loại áp lực mãnh liệt cho mọi người trong Ma Nguyệt Cốc.
Ngay khi đám người Ma Môn đang lơ lửng trên không, lần lượt bay xuống Ma Nguyệt Cốc, mỹ phụ mang thần sắc oán độc vừa rồi bỗng thét lên một tiếng chói tai, thanh âm cao vút bén nhọn, khiến người ta da đầu tê dại.
Cùng lúc đó, toàn bộ đáy Ma Nguyệt Cốc, tất cả cầu nhỏ nước chảy đều phản chiếu những gợn sóng lấp lánh, trong đó có thiên địa linh khí đang lưu động một cách quỷ dị, đá lởm chởm kêu lên rồi di chuyển.
Bao gồm cả những căn nhà ngói đỏ, cũng như sống lại, thay đổi vị trí ban đầu.
Mỗi môn phái lớn một chút đều có hộ tông đại trận của mình, Ma Nguyệt Cốc này thân là Ma Môn đại phái nổi danh ở Tây Đại Lục, tất nhiên cũng có trận pháp bảo vệ, bởi vậy biến hóa này vừa xảy ra, mọi người lập tức hiểu được, Ma Nguyệt Cốc đang khởi động hộ tông đại trận, dự định dựa vào địa thế để chèo chống một phen.
Cười lạnh một tiếng, Đỉnh Hạo trầm giọng nói: “Tạm hoãn việc tiến vào Ma Nguyệt Cốc, tất cả môn nhân liên minh Ma Môn chú ý, công kích những dòng nước, quái thạch cùng nhà ngói đỏ đang đi động trong đáy cốc, phá hủy tất cả những vật liệu cần thiết cho hộ tông đại trận này!”
Lời này vừa nói ra, mọi người ầm ầm đồng ý, ngay cả đám người Huyết Ma Liệt Sơn, Vương Diệc Hàn vốn sắp đáp xuống đáy cốc, cũng đều dừng thân hình, sau đó nghe theo phân phó của Đỉnh Hạo, lập tức phát động thế công như bài sơn đảo hải, mục tiêu nhắm thẳng vào tất cả những vật phẩm đang lay động trong Ma Nguyệt Cốc.
Sau khi dứt lời, Đinh Hạo không nhàn rỗi, thân thể vốn bình thường, bỗng nhiên tỏa ra ánh sáng chói mắt, trên thân thể càng là có điện quang thô to như mãng xà di động, mơ hồ còn có tiếng sấm ầm ầm từ trong cơ thể Đỉnh Hạo truyền ra.
Chuang 1727: Vô Cực Ma Đạo 48.
Ban đầu tiếng sấm vẫn còn mơ hồ, nhưng khi Đinh Hạo vung tay, điện mang quấn quanh, từng đạo điện xà thô to, từ trong thân thể Đỉnh Hạo phóng ra, chậm rãi hội tụ thành Khoát Long, tiếng sấm nổ vang kia đã không thể che giấu, trở nên đỉnh tai nhức óc, khiến người ta kinh hãi run sợ.
“Âm ầm” một tiếng sấm sét đánh xuống, một hòn non bộ có phạm vi mười trượng dưới đáy Ma Nguyệt Cốc ầm ầm sụp đổ.
Sau đó một con điện long bỗng từ bên cạnh Đinh Hạo, rơi xuống đáy Ma Nguyệt Cốc, nơi điện long đi qua, cát bay đá chạy, phá hủy tất cả người hoặc vật xung quanh, khiến đáy Ma Nguyệt Cốc trở nên hỗn loạn, tiếng nổ vang lên sau tiếng nổ đầu tiên, liên tiếp nổ vang dưới đáy Ma Nguyệt Cốc, tùy ý phá hủy tất cả.
Đây chỉ là uy lực của một mình Đinh Hạo, tuy đã cực kỳ dọa người, nhưng so với hơn ngàn cao thủ Ma Môn không ngừng công kích, vẫn là tiểu vu gặp đại vu, chỉ thấy Ma Nguyệt Cốc vốn có cầu nhỏ nước chảy, tựa như tiên cảnh, dưới một tiếng ra lệnh của Đỉnh Hạo, chỉ trong mấy hơi thở ngắn ngủi, đã trở thành một cảnh tượng thê thảm, tối đen, mấp mô.
Nhất là Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên, mỗi lần hắn ra tay, trong Ma Nguyệt Cốc tất sẽ có một chỗ bốc cháy hừng hực, nhà ngói đỏ trong tay hắn điên cuồng bốc cháy, quái thạch lô nhô thú vị kia vậy mà cũng bốc cháy hừng hực, kỳ lạ hơn nữa là, ngay cả nước chảy sau khi bị một đóa hỏa hoa của hắn rơi xuống, cũng lan tràn bốc cháy, thật là độc ác dị thường.
Đến lúc này, toàn bộ đại trận của Ma Nguyệt Cốc còn chưa thể thành hình, đã bị hủy hoại trong công kích như cuồng phong bão táp, nổ tung, chỉ trong nháy mắt đã bị hủy sạch, không để lại cho mọi người của Ma Nguyệt Cốc bất kỳ cơ hội nào.
Đối mặt với lực lượng tuyệt đối, những trận pháp này tạo ra tác dụng thật sự có hạn, tuy trong đó môn nhân Ma Nguyệt Cốc, cũng ra tay công kích những người đang lơ lửng trên không trung của liên minh.
Nhưng sự phản kháng của bọn họ, đối mặt với thực lực gấp mấy lần, lại tỏ ra yếu ớt vô lựcvốn dĩ không thể tạo ra tác dụng kiềm chế hữu hiệu.
“Đi, tất cả môn nhân Ma Nguyệt Cốc, lập tức chạy tới Truyền Tống Trận, trước tiên rút khỏi nơi đây rồi sau đó sẽ báo thù!” Mỹ phụ kia thấy tình thế nghiêng hẳn về một bên, biết rõ Ma Nguyệt Cốc nếu miễn cưỡng chèo chống, chỉ có một con đường chết, không khỏi lập tức hô to.
Cùng lúc đó, dưới đáy Ma Nguyệt Cốc, truyền đến một tiếng nổ vang, Đinh Hạo vừa nghe thấy phương hướng truyền đến thanh âm, lại nhìn sắc mặt tái nhợt của mỹ phụ cùng đám người Ma Nguyệt Cốc, lập tức hiểu được Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng, đã đắc thủ.
Nhưng không đợi nụ cười trên mặt Đinh Hạo kịp lan ra, đã thấy Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng từ dưới đáy Ma Nguyệt Cốc bay ra, cả người máu tươi đầm đìa, như chó nhà có tang chạy trối chết về phía này, trên mặt tràn đầy vẻ sợ hãi.
Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng chính là cao thủ Độ Kiếp hậu kỳ, cho dù so với Huyết Ma Liệt Sơn hiện tại, thực lực hẳn không kém hơn bao nhiêu, bộ dáng bây giờ rõ ràng là đã bị thương, hơn nữa nhìn sắc mặt hắn sợ hãi, thực lực của người đã làm hắn bị thương tất nhiên cực kỳ khủng khiếp.
“Là ai?” Đinh Hạo thấy Nguyễn Bách Tượng bay tới nhanh như chớp, sắc mặt lập tức biến đổi, quát lên.
“E rằng Phí Ngọc Nghiễn đã trở về, ta thậm chí còn không nhìn thấy đối phương là ai, vừa mới phá hủy trận pháp truyền tống của Ma Nguyệt Cốc, đã lập tức bị đánh trọng thương, thực lực của người kia ra sao ta hoàn toàn không thể biết được!” Trong lúc bay tới, Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng vẫn còn sợ hãi, kinh hô.
Cùng lúc đó, mỹ phụ Ma Nguyệt Cốc kia đầu tiên là cả kinh, sau đó lại là vui mừng, nũng nịu về phía phía Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng đang bay ra từ một cái hang nói: “Tiểu Đồng cung chúc Phí tổ tông, từ Nam Đại Lục ngự giá quang lâm!”
Quả nhiên, ngay khi mỹ phụ này vừa nói xong, Phí Ngọc Nghiễn tướng mạo âm nhu, bình tĩnh từ trong nham động kia bước ra.
Ngoại trừ Phí Ngọc Nghiễn, còn có Cốc chủ Ma Nguyệt Cốc Quan Thắng Thiên, kể cả Kim Giáp Thi Vương.
Phí Ngọc Nghiễn vốn đã sâu không lường được, sau khi ma thể được tái tạo lại càng không nhìn ra sâu cạn, cả người tùy tiện đứng ở nơi nào, cũng như núi cao sừng sững, mang đến cho tâm linh người ta sự rung động.
Nhìn Quan Thắng Thiên cùng Kim Giáp Thi Vương kia, tựa hồ thương thế cũng đã khôi phục hoàn toàn, từng người một ánh mắt hung ác nhìn đám người Đỉnh Hạo đang lơ lửng trên không, tựa hồ hận không thể lập tức diệt trừ đám người Đỉnh Hạo ngay tại chỗ.
Ba người này, từ trong nham động của Ma Nguyệt Cốc vừa bước ra, môn nhân của Ma Nguyệt Cốc vốn đang kinh hoảng thất thố, vậy mà chỉ trong nháy mắt đã bình tĩnh trở lại, nhất là Phí Ngọc Nghiễn kia, đôi mắt âm nhu kia, quét đến bất kỳ một môn nhân nào của Ma Nguyệt Cốc, những môn nhân Ma Nguyệt Cốc kia đều bình tĩnh như nhập ma, trong lòng không còn chút sợ hãi nào nữa.
Chương 1728: Vô Cực Ma Đạo 49
Đỉnh Hạo trong lòng cũng cực kỳ khiếp sợ, hai đại lục cách nhau vô tận hải dương, theo lý mà nói tuyệt đối không thể nào quay về nhanh như vậy, nhưng hiện tại Phí Ngọc Nghiễn lại xuất hiện ở đây, càng khiến hai người kinh ngạc hơn là hắn còn ở cùng với Quan Thắng Thiên và Kim Giáp Thi Vương, điều này thật sự khiến Đỉnh Hạo có phần kinh ngạc.
Chính vì vậy, Đinh Hạo trong lòng vừa động, bản thể đã bắt đầu hành động.
Ở một chỗ khác, trên Đoạn Hồn Sơn, bản thể Đinh Hạo đang cùng Phùng Tinh Nhiên mây mưa thất thường, trên mặt thoáng lộ ra thần sắc kinh ngạc, không nhanh không chậm đẩy Phùng Tinh Nhiên ra, nói: “Ma Nguyệt Cốc có phần biến cố, ta tạm thời rời đi một chút!”
Vừa dứt lời, Đinh Hạo chỉ trong nháy mắt, đã xuất hiện bên cạnh Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên, cũng mặc kệ Phùng Ngạo Thiên đang cùng Tông chủ hai tông Ma Môn khác thương nghị chuyện gì, thản nhiên nói: “Phí Ngọc Nghiễn đã xuất hiện trong Ma Nguyệt Cốc, cùng hắn còn có Quan Thắng Thiên và Kim Giáp Thi Vương, xem ra hai người đã khôi phục thương thế, Vô Cực Ma Tông chúng ta có phần phiền toái nhỏ.
Lần này không cần tam tông các ngươi phát động bao nhiêu nhân mã viện trợ, chỉ cần mấy người Ma Giới đến Ma Nguyệt Cốc một chuyến, vây khốn Phí Ngọc Nghiễn kia là được!”
Lời này vừa nói ra, đám người Phùng Ngạo Thiên cũng đều cả kinh, nhưng sau khi biết Đinh Hạo đã luyện chế thành Thân Ngoại Hóa Thân, tự nhiên hiểu rõ vì sao Đỉnh Hạo lại có thể nắm rõ tình hình như vậy.
Phùng Ngạo Thiên ngẩn người một lúc, sau đó nghiêm nghị gật đầu nói: “Ta lập tức báo cho sư phụ ta biết, lão nhân gia đã vượt qua ba lần thiên kiếp, lợi dụng Thần Lai Cổ Mộc của ngươi để tái tạo ma thể, sẽ cùng mấy lão nhân gia đi một chuyến đến Ma Nguyệt Cốc! Về phần Kiếm Ma Cung và Thiên Sát Ma Cung, người Ma Giới bọn họ đến, trước mắt ma thể vẫn đang trong quá trình tái tạo, e là không thể trợ giúp các ngươi được gì, Kim Giáp Thi Vương kia còn cần chính ngươi đối phó!”
Mim cười, Đỉnh Hạo tỏ ra thong dong hơn bọn họ nhiều, gật đầu nói: “Cao thủ Vô Cực Ma Tông chúng ta gấp mấy lần Ma Nguyệt Cốc, chỉ cần có thể kiềm chế được Phí Ngọc Nghiễn, lần này Ma Nguyệt Cốc chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ, về phần Kim Giáp Thi Vương các ngươi không cần phải lo lắng, Kiếm Tiên Hồng Thế của bản tông đã sớm ngứa nghề đối với hắn rồi!”
Đinh Hạo vừa nói như vậy, Phùng Ngạo Thiên ngạc nhiên nhìn hắn, nhìn khóe miệng hắn treo nụ cười nhàn nhạt, không có bất kỳ vẻ kinh hoảng nào, tựa hồ tất cả đều nằm trong lòng bàn tay, không khỏi cảm khái Đinh Hạo trong lúc vô tình, quả thật đã có khí phách của Tông chủ đại tông.
“Nhìn ngươi như vậy, ta đã yên tâm, đã như vậy, ta sẽ dẫn sư phụ, còn có đám người Phùng lão, lập tức tới Ma Nguyệt Cốc!” Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngao Thiên nói.
Gật đầu đồng ý, Đỉnh Hạo nói: “Vậy làm phiền nhạc phụ, ta bảo Tỉnh Nhiên quay về trước, chuẩn bị sẵn sàng, đợi lát nữa sẽ đến sau.”
Cùng lúc đó, bên trong Ma Nguyệt Cốc ở cực bắc đại mạc, mọi người vẫn còn trong giai đoạn giương cung bạt kiếm giằng co.
Khuôn mặt lạnh lùng, Đinh Hạo nhìn ba người, nhất là Phí Ngọc Nghiễn, nói: “Không ngờ bị trấn áp dưới đáy Thiên Trì, ngươi còn có thể tránh được một kiếp, đây đúng là ta đã tính sai! Nhưng hôm nay mặc cho thực lực của ngươi có mạnh đến đâu, nhân số Ma Môn chúng ta đông hơn các ngươi rất nhiều, ta không tin ngươi có thể dựa vào lực lượng của một người để xoay chuyển càn khôn, lực xắn sóng to !”
Vừa nói như vậy, trong lòng mọi người bên Ma Môn, cũng đại định, ở Tu Chân Giới này, lực lượng một người có hạn, cho dù có thủ đoạn thông thiên, không thể lấy một địch lại trăm ngàn cao thủ.
Nhẹ nhàng mỉm cười, Phí Ngọc Nghiễn thần sắc không chút dao động, nhìn đám người Đỉnh Hạo trên không, nhàn nhạt nói: “Một mình đúng là ta khó có thể xoay chuyển càn khôn, nhưng bắt giặc phải bắt vua trước, ngươi là lãnh tụ Vô Cực Ma Tông, mà Vô Cực Ma Tông các ngươi lại là trung tâm của liên minh, chỉ cần ta bắt được ngươi, trận cước của các ngươi tự loạn, Vô Cực Ma Tông các ngươi sở dĩ có thể gắn bó chặt chẽ với nhau, nguyên nhân như thế nào có lẽ người ngoài không rõ, nhưng trong lòng ta hiểu rõ, chỉ cần ngươi chết, Vô Cực Ma Tông tất nhiên không còn tạo thành uy hiếp.”
Nói tới đây, Phí Ngọc Nghiễn dừng một chút, mỉm cười nhìn chằm chằm Đinh Hạo, gằn từng chữ: “Cho nên, ngươi vừa chết, cái gọi là liên minh của các ngươi, cũng kết thúc!”
Ý tứ trong lời nói của Phí Ngọc Nghiễn, Đinh Hạo trong lòng hiểu rõ, bí mật Vô Cực Ma Công nằm trong tay mình, Phí Ngọc Nghiễn hắn nói như vậy, chính là nhận định môn nhân Vô Cực Ma Tông sở dĩ bị mình khống chế, đều là bởi vì nguyên nhân nhất định phải tu luyện Vô Cực Ma Công, nếu mình chết, lực ngưng tụ của Vô Cực Ma Tông theo lý chắc là sẽ lập tức sụp đổ.
Chương 1729: Vô Cực Ma Đạo 50
Trên mặt mang theo nụ cười, Đỉnh Hạo thần sắc không thay đổi, thản nhiên nhìn Phí Ngọc Nghiễn nói: “Đã như vậy, vậy ngươi cứ thử xem, xem ngươi có thể diệt trừ ta ở đây hay không, khiến cho liên minh không công mà phá!”
“Đinh Hạo, thù hận giữa chúng ta và Vô Cực Ma Tông không đội trời chung, chỉ cần Ma Nguyệt Cốc chúng ta còn một người, cũng sẽ không để Vô Cực Ma Tông các ngươi dễ chịu!” Quan Thắng Thiên oán độc nhìn Đinh Hạo đang lơ lửng trên không, lớn tiếng nói.
Cười lạnh một tiếng, Đinh Hạo lạnh lùng nói: “Vậy ta sẽ giết sạch Ma Nguyệt Cốc các ngươi, ngay cả một người không còn, như vậy các ngươi sẽ không còn cách nào uy hiếp được chúng ta nữa!” “Người sỉ nói mộng!” Phí Ngọc Nghiễn nhẹ nhàng cười nói, lời vừa dứt, bước đi trong không trung, bình tĩnh về phía phía Đỉnh Hạo đi tới.
Mắt thấy Phí Ngọc Nghiễn đi về phía Đỉnh Hạo, mấy ông lão Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn của Vô Cực Ma Tông, chỉ trong nháy mắt từ mấy phương khác nhau đi về phía Đỉnh Hạo, chỉ chỉ trong nháy mắt, đã bao vây Đinh Hạo vào trong.
Đỉnh Hạo nhíu mày, nhìn đám người Huyết Ma Liệt Sơn bên cạnh mình, thản nhiên nói: “Các ngươi lui ra, để ta thử xem Phí Ngọc Nghiễn này, rốt cuộc có thể làm gì ta, hừ hừ.
Người của Ma Giới đã cao hơn Tu Chân Giới, không biết có đại thần thông thông thiên triệt địa gì!”
Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng, đối mặt với Phí Ngọc Nghiễn không có bất kỳ lực phản kháng nào, Đỉnh Hạo hiểu rõ đám người Huyết Ma Liệt Sơn, không cách nào tạo thành uy hiếp gì đối với Phí Ngọc Nghiễn.
Mà bản thể hóa thân này là Âm Dương Bảo Kính, dung hợp lôi điện lực cộng thêm “Ma Nguyệt Âm Tuyệt Chỉ Quang” của Ma Nguyệt Cốc tu luyện thành, trình độ cứng rắn còn hơn bản thể một bậc, Đinh Hạo cũng muốn nhìn xem Phí Ngọc Nghiễn hôm nay, rốt cuộc đáng sợ đến cỡ nào.
Nghe Đinh Hạo nói như vậy, đám người Huyết Ma Liệt Sơn cùng Độc Ma Vương Diệc Hàn ngạc nhiên sửng sốt, đợi đến khi thấy Đỉnh Hạo truyền đến ánh mắt yên tâm, mới yên lặng tránh lui.
Chỉ là pháp bảo đều nắm chặt trong tay, ánh mắt không rời khỏi Đinh Hạo, dự định tùy thời tiến lên viện trợ.
Sau khi khuyên đám Huyết Ma lùi lại, Đỉnh Hạo đang lơ lửng giữa không trung cũng bước ra, cuối cùng đứng trong không trung cách Phí Ngọc Nghiễn không xa, ánh mắt bình tĩnh nhìn hắn.
“Có thể đưa Vô Cực Ma Tông đã xuống dốc đến một độ cao như thế, Đinh Hạo ngươi đích xác là một nhân vật.
Chẳng qua mặc cho bản lĩnh của ngươi có lớn đến đâu, hôm nay cũng khó có thể chiếm được lợi lộc gì, ngươi đã một lòng muốn chết, ta liền tiễn ngươi một đoạn đường!” Phí Ngọc Nghiễn đầu tiên là tán thưởng than nhẹ một tiếng, sau đó chuyển đề tài, quát lớn.
Âm thanh vừa dứt, Phí Ngọc Nghiễn bước đến dưới chân, đột nhiên nở rộ gợn sóng màu xám bạc, sau đó chân phải đạp mạnh một cái, giữa không trung đột nhiên truyền đến một tiếng trầm đục, trăng sáng treo ở trên bầu trời, tựa hồ hô ứng, bỗng nhiên lóc sáng một cái, toàn bộ thiên địa linh khí dư thừa trong Ma Nguyệt Cốc, chỉ trong nháy mắt toàn bộ tuôn về phía Phí Ngọc Nghiễn.
Trên người Phí Ngọc Nghiễn, đột nhiên bắn ra từng cái vòng sáng màu bạc, vòng sáng lớn như bánh xe, vừa bắn ra đã quấn lấy nhau, như tầng tầng gông xiềng, lấy Phí Ngọc Nghiễn làm trung tâm, bao phủ không gian xung quanh vào trong đó.
“Chiêu ‘Dẫn Linh Tỏa Hồn’ này của ta có thể khóa lại không gian xung quanh, bất luận kẻ nào bị gông xiềng bao phủ lại, đều không thể tránh thoát ra được, trừ phi lực lượng của ngươi, có thể so với toàn bộ thiên địa linh khí của Ma Nguyệt Cốc cường thịnh hơn, nếu không tuyệt đối không thể phá vỡ không gian mà ra!” Phí Ngọc Nghiễn nhẹ nhàng cười một tiếng, như nói chuyện với bằng hữu tốt, nhẹ giọng nói.
Phí Ngọc Nghiễn vừa dứt lời, trong cơ thể hắn không ngừng hiện lên từng cái vòng sáng, quấn quít lấy nhau cực kỳ hung mãnh khóa lại không gian chỗ hai người.
Đinh Hạo thì hờ hững đứng giữa hư không, trong ánh mắt có kinh ngạc và nghỉ hoặc, trơ mắt nhìn gông xiềng khóa chặt không gian, không nhúc nhích.
Nguyên lai ngay từ lúc bắt đầu, Phí Ngọc Nghiễn kia một cước giẫm xuống, mặc dù người bên ngoài không cảm giác được có biến hóa gì phát sinh, nhưng Đỉnh Hạo lại phẳng phất bị ngàn vạn bàn tay vô hình vững vàng bắt lấy.
Ngoại trừ đầu óc bên ngoài, toàn thân không có bất kỳ chỗ nào có thể nhúc nhích, chỉ có thể trơ mắt nhìn Phí Ngọc Nghiễn từng bước một mà thi triển ma công, thong dong điều động thiên địa linh khí Ma Nguyệt Cốc để cho mình dùng, sau đó thi triển “Dẫn Linh Tỏa Hồn” khóa lại không gian chỗ hai người đang đứng.
Chỉ trong nháy mắt, hai người đứng trong hư không, trong vòng năm mươi trượng đều bị vòng sáng màu bạc quấn chặt lấy, những vòng sáng này quấn chặt lấy nhau, một sáng một tối lóng lánh hào quang, linh khí như dòng nước nhỏ giọt tựa hồ ngưng tụ thành trạng thái chất lỏng, uốn lượn lưu động trong đó, tạo thành một kỳ quan mỹ lệ.
Chương 1730: Vô Cực Ma Đạo 51
Phí Ngọc Nghiễn trong không gian này, hoàn toàn không bị trở ngại, những vòng sáng màu bạc lóe lên, đối với hắn không thể hình thành trói buộc, đợi hắn từ trong đó đi ra như cá bơi, phiến hư không năm mươi trượng kia, bị vòng sáng màu bạc quấn quanh thành viên cầu khổng lồ, chiếu sáng rạng rỡ như chín vầng trăng tròn trên bầu trời.
Về phần Đinh Hạo, đã hoàn toàn lâm vào trong đó, đã sớm không nhìn ra đến chỗ nào.
“Đinh Hạo bị khóa trong đó, cần phải đối mặt với sự xâm nhập của thiên địa linh khí trong Ma Nguyệt Cốc.
Xem ra không bao lâu nữa sẽ bị luyện chết trong đó!” Phí Ngọc Nghiễn bước ra, lạnh nhạt nhìn đám người Huyết Ma Liệt Sơn bên kia, bình tĩnh nói.
Đúng là như vậy, Phí Ngọc Nghiễn đã tụ tập thiên địa linh khí khổng lồ của Ma Nguyệt Cốc, thành hình cầu bao phủ toàn bộ không gian này, thiên địa lĩnh khí dư thừa trong Ma Nguyệt Cốc đã không còn sót lại chút gì, bất kể là ai không thể mượn được.
Toàn bộ Ma Nguyệt Cốc mất đi thiên địa linh khí khổng lồ, linh thảo còn chưa khô héo, chỉ trong nháy mắt toàn bộ chết đi, một ít linh thú cần linh khí tu luyện cũng thê lương gào thét thanh âm càng ngày càng nhỏ.
Đám người Huyết Ma Liệt Sơn, bao gồm cả đám người Nguyên Ma Cung, lúc này vừa thấy Đinh Hạo bị vây khốn chỉ trong nháy mắt, biến mất ở giữa quả cầu.
Toàn bộ sắc mặt khiếp sợ, kinh ngạc sững sờ ở chỗ nào. “Đinh Hạo đã xong, môn nhân Vô Cực Ma Tông các ngươi, trước tiên vẫn nên suy nghĩ mất đi công pháp tu luyện, sau này nên đi như thế nào!” Phí Ngọc Nghiễn vẫn như cũ là mặt mang mỉm cười, dịu dàng nói, thong dong nhàn nhã nói không hết.
Liệt Sơn nhìn Vương Diệc Hàn, hai người khẽ mỉm cười, gật đầu với nhau.
Đột nhiên lao về phía Phí Ngọc Nghiễn, giữa đường, Độc Ma Vương Diệc Hàn ưu nhã nói: “Nếu là trước kia, nếu ngươi sử dụng chiêu này, có lẽ Vô Cực Ma Tông chúng ta sẽ còn chia năm xẻ bảy.
Nhưng tới bây giờ, chúng ta và Đỉnh Hạo trước đó đã sớm liên hệ chặt chẽ với nhau, đã không còn đơn thuần là quan hệ lợi dụng lẫn nhau nữa, ta nghĩ ngươi có thể quá tự cho mình là đúng rồi!”
“Đừng tưởng rằng ngươi nắm giữ bí mật của Vô Cực Ma Tông chúng ta.
Thì có thể kê đơn đúng bệnh mà tìm ra cách đối phó chúng ta, Vô Cực Ma Tông hiện giờ không cần phải lợi dụng Vô Cực Ma Công để ngưng tụ, cho tới bây giờ dù Đinh Hạo không còn, chúng ta vẫn sẽ đi theo bước chân của hắn, tiếp tục con đường hắn chưa đi xong.
“Huống chỉ, đây chẳng qua chỉ là Thân Ngoại Hóa Thân của Đinh Hạo, do Âm Dương Bảo Kính và Lôi Điện Chỉ Lực, cộng thêm “Ma Nguyệt Âm Tuyệt Chỉ Quang” của Ma Nguyệt Cốc các ngươi tạo thành.
Ta nghĩ sẽ không kém hơn Ma Thể của ngươi bao nhiêu.
Đâu có dễ dàng bị hủy diệt như vậy, ngươi làm vậy chẳng qua chỉ là phí công vô ích mà thôi!” Liệt Sơn cực kỳ khinh thường bĩu môi, lạnh giọng nói.
Ngay sau khi Độc Ma và Huyết Ma vừa hành động, các đại cao thủ Vô Cực Ma Tông cùng đến, Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên, Lục Bào Lão Tổ, Mạnh Viễn Kiến và Âm Vô Xương, cũng đều bay về phía Phí Ngọc Nghiễn, từng người lạnh lùng châm chọc, pháp bảo trong tay cũng theo đó tế ra.
Lúc này, Phí Ngọc Nghiễn trên mặt vẫn luôn bình tĩnh, tựa như bị vạn tiễn xuyên tâm, nhuộm một tầng xanh mét, mặc kệ sát khí đằng đằng của đám người Vô Cực Ma Tông đang lao tới, nhìn Quan Thắng Thiên cách đó không xa, nhẹ giọng nói: “Những lời bọn họ nói là thật sao, Đỉnh Hạo hiện tại, chính là Thân Ngoại Hóa Thân tu luyện thành? Nhưng ngươi lại tự tiện sử dụng “Ma Nguyệt Âm Tuyệt Chỉ Quang”, giúp Đinh Hạo tu thành thần thông như vậy?”
Lời này vừa nói ra, Quan Thắng Thiên cả người run rẩy, trong mắt tràn đầy sợ hãi, nhìn Phí Ngọc Nghiễn vội vàng nói: “Sự thật không phải như bọn họ nói, ngài nghe ta giải thích!”
“Bất luận nguyên nhân gì, không nghe theo phân phó, tự tiện mở ra “Ma Nguyệt Âm Tuyệt Chỉ Quang”, đều không thể tha thứ! Ta nói sao trong thời gian ngắn không gặp, tu vi của ngươi lại đột nhiên tăng mạnh, thì ra là nguyên nhân này.
Ha ha, ta sở dĩ truyền thụ cho ngươi phương pháp sử dụng “Ma Nguyệt Âm Tuyệt Chỉ Quang”, không phải để cho ngươi chà đạp!” Phí Ngọc Nghiễn càng nói giọng càng dịu dàng, nhưng Cốc chủ Ma Nguyệt Cốc Quan Thắng Thiên, đã sợ hãi không biết làm sao cho phải. “Tiểu Đồng, Tiểu Đồng, ngươi mau giúp ta cầu xin lão nhân gia hắn đi!” Quan Thắng Thiên nhìn về phía mỹ phụ dung mạo diễm lệ, dáng người đầy đặn bên cạnh, hoảng sợ nói.
Mỹ phụ kia lúc đầu nghe thấy chuyện này, trên mặt cũng lộ vẻ khiếp sợ, sau đó thấy bộ dạng của Quan Thắng Thiên, không khỏi lộ vẻ khinh thường, nói: “Phu thê nhiều năm như vậy, ngươi vẫn không có tiền đồ như vậy, sớm biết như thế lúc trước ta không nên để ngươi làm Cốc chủ, quả nhiên là thành sự không có bại sự có thừa!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Đấu La Đại Lục [Dịch] Đấu La Đại Lục](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Dau-La-Dai-Luc-dich.jpg)




