[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 172 : Vô Cực Ma Đạo 32 (c1711-c1720)
❮ sautiếp ❯Chương 1711: Vô Cực Ma Đạo 32
“Phụ thân, người cứ yên tâm, ở bên Đỉnh Hạo, con rất nghe lời!” Phùng Ngao Thiên vừa nói như vậy, Phùng Tinh Nhiên nũng nịu nói, còn đẩy Phùng Ngạo Thiên ra ngoài, miệng la hét: “Đi đi, mau đi làm chuyện lớn của người đi, con vừa hay để tiểu tử thối này đi dạo cùng con!”
Nở nụ cười khổ bất đắc dĩ, Phùng Ngạo Thiên thở dài một tiếng, cười gượng nói: “Quả nhiên là con gái lớn không giữ được! Cũng tốt, các ngươi cứ tùy tiện hồ nháo đi, thực lực của Đinh Hạo ta cũng yên tâm, không quản các ngươi nữa!”
Vừa nói xong, Phùng Ngạo Thiên gọi đám người Luyện Ngục Ma Tông, một đám người phá không bay đi.
Đợi đến khi những người này rời đi hết, ánh mắt Đinh Hạo sáng ngời quét nhìn xung quanh một vòng, cho đến khi xác nhận không còn ai, mới mỉm cười, nói với Phùng Tỉnh Nhiên: “Đi thôi, chúng ta đến động cương thi xem thử, xem quốc gia cương thi ở Địa Phủ, rốt cuộc là như thế nào!”
“Tiểu tử thối, thì ra vừa rồi ngươi lừa ta, ta mới không muốn đến động cương thi chơi, âm u có gì hay mà chơi!” Phùng Tỉnh Nhiên nghe Đinh Hạo nói muốn vào động cương thi, không khỏi tức giận nói.
“Kim Giáp Thi Vương vừa rồi, khi còn sống chắc chắn là đế vương phàm trần, nếu đã được chôn dưới đất, bên trong chắc chắn có chỗ bất phàm, nói không chừng còn có thứ ngươi và ta cần!” Đinh Hạo mỉm cười, lên tiếng giải thích.
Vừa nói xong, Đỉnh Hạo lại nhíu mày, ánh mắt chăm chú nhìn cái động thông đến quốc gia Địa Phủ kia, sau đó trong lòng khẽ động, trong tay đột nhiên xuất hiện hai quyển kinh thư.
Hai quyển kinh thư này sau khi lấy ra khỏi nhẫn trữ vật của Đỉnh Hạo, liền phát ra ánh sáng trắng nõn dịu dàng, khiến Phùng Tỉnh Nhiên ngây ra, lập tức hỏi: “Đây là cái gì?”
“Đây là hai quyển ‘Thái Huyền Kinh’, ngươi còn nhớ chuyện ‘Thái Huyền Bảo Tàng’ lúc trước không?” Ánh mắt Đinh Hạo sáng ngời nhìn hai quyển “Thái Huyền Kinh” đang phát sáng, mở miệng giải thích.
“Ơ! Chuyện gì thế này, vì sao Thái Huyền Kinh này lại phát sáng, chẳng lẽ kinh thư cũng có ý thức tự chủ à?” Phùng Tỉnh Nhiên kinh ngạc nhìn Thái Huyền Kinh trong tay Đinh Hạo, mở miệng hỏi.
Lắc đầu, Đỉnh Hạo nhìn quanh bốn phía, dùng thần thức dò xét xung quanh mấy chục dặm, xác nhận không có ai, mới đi về phía động cương thi kia, vừa đi vừa nói: “Thái Huyền Kinh này đã trong tay ta mấy chục năm, nếu không phải hôm nay nó đột nhiên có biến hóa như vậy, ta thậm chí đã quên mất sự tồn tại của nó.
Nhưng Thái Huyền Kinh này không có ý thức gì, chỉ là dường như bị cưỡng ép in vào trong kinh thư một loại cấm chế nào đó, mới khiến nó có dị biến như vậy!”
Đỉnh Hạo giải thích như vậy, Phùng Tỉnh Nhiên suy nghĩ một chút, hiểu được ý tứ của hắn, không khỏi kinh ngạc nói: “Ngươi nói là, trong quốc gia Địa Phủ kia, có thứ liên quan đến Thái Huyền Kinh?”
Mim cười nhìn Phùng Tỉnh Nhiên một cái, Đinh Hạo khẳng định gật đầu nói: “Không sai, Thái Huyền Kinh này trong tay ta chỉ có hai quyển, trong đó còn có một quyển trung sách đã biến mất nhiều năm, chắc chắn ta trong quốc gia cương thi Địa Phủ kia, tất nhiên có trung sách của Thái Huyền Kinh, nếu không Thái Huyền Kinh sẽ không có dị trạng như vậy!”
“Thì ra là thế, được rồi.
Vậy ta sẽ cùng ngươi đến Địa Phủ của cương thi kia xem thử.
Đúng rồi, Kim Giáp Thi Vương kia có còn ở đó không, hắn lợi hại như vậy, nếu lại trong nhà của hắn, hai người chúng ta không phải là đối thủ của hắn đâu!” Phùng Tỉnh Nhiên nói.
Đỉnh Hạo cười khẽ một tiếng, nói: “hẳn không thể nào, cho dù Kim Giáp Thi Vương hắn có lợi hại hơn nữa, vừa rồi đối mặt với một kích liên hợp của đám người Đạo Ma.
Cũng vẫn không chịu nổi bị trọng thương, với thân thể bị thương của hắn, khẳng định không dám ở lại trong Địa Phủ, hiện tại không biết đang trốn ở nơi nào.
Huống chỉ, hiện tại hắn đang bị thương nặng.
Mà thương thế của ta lại đã khôi phục, nếu như hắn thật sự ở dưới nền đất, sau khi đại chiến hươu chết về tay ai còn khó nói.
Kém nhất ta cũng có thể ở vào nghịch thiên ma kiếm, mang ngươi phá vỡ không gian bỏ chạy.
Muốn đi muốn ở cũng rất thoải mái, không có ai có thể ngăn cẩn ta!”
Sau khi nói ra lời này, Phùng Tỉnh Nhiên kinh hãi chăm chú nhìn vào Đỉnh Hạo, kinh ngạc nói: “Ngươi không phải trước đó chút thời gian còn bị trọng thương sao, làm sao lại khôi phục nhanh như vậy.
Hơn nữa ma kiếm kia của ngươi, thật sự có năng lực có thể xé rách không gian! Tiểu tử thối, ngươi bây giờ sao lại loạn thất bát tao cái gì cũng phức tạp như vậy?”
Lắc đầu bật cười, Đinh Hạo không giải thích thêm gì nữa, biết giải thích với cô không xong.
Vì thế bàn tay to kéo một cái, trực tiếp túm lấy Phùng Tỉnh Nhiên, mau lẹ trốn vào trong cái hầm ngầm kia.
Đỉnh Hạo cùng Phùng Tỉnh Nhiên hai người, theo cái địa động kia, một mực xâm nhập năm sáu mươi trượng về sau, mới phát hiện tiến nhập một cái cung điện dưới mặt đất vàng son lộng lẫy.
Chương 1712: Vô Cực Ma Đạo 33
Diện tích toàn bộ cung điện rộng lớn, rộng lớn, trên vách đá kham ngàn vạn dạ minh châu sáng ngời, sau khi vào cửa, chế phẩm kim ngân tùy ý có thể thấy được.
Các loại châu báu minh ngọc rải rác bốn phía, lộ vẻ xa hoa lộng lẫy không nói hết được.
Chẳng qua bất kể là Đinh Hạo hay Phùng Tỉnh Nhiên, đối với chế phẩm vàng bạc châu báu Minh Ngọc trước mặt đều làm như không thấy, những bảo vật giá trị liên thành này, rơi vào trong mắt loại người tu chân như Đỉnh Hạo cùng Phùng Tỉnh Nhiên, căn bản nhưng không đáng một đồng.
“Quả nhiên, Kim Giáp Thi Vương kia đã tạm thời rời khỏi nơi này, hiện tại chắc chắn đã trốn đến nơi nào rồi!” Sau khi tiến vào cung điện vàng son lộng lẫy này, tròng mắt Đinh Hạo đảo vài vòng, khẳng định nói.
Mặc dù đối với vàng bạc châu báu trong cung điện không có hứng thú, nhưng Phùng Tinh Nhiên nhìn cung điện khổng lồ rộng lớn này, cũng ngăn không được tán thưởng nói: “không ngờ thế gian cũng có thể ở dưới mặt đất, xây dựng một cung điện khổng lồ như vậy, quả thật là không thể tưởng tượng nổi!”
Đỉnh Hạo gật đầu tỏ vẻ đồng ý, nói: “Đúng vậy, đáng tiếc phàm nhân không bằng chúng ta có pháp bảo và chân nguyên.
Kiến tạo một cung điện như vậy, không biết hao phí bao nhiêu công phu cùng tâm huyết, xem ra Kim Giáp Thi Vương này khi còn sống tất nhiên cũng là một bạo quân, nếu không ắt sẽ không để cho người ta kiến tạo một cung điện lớn như vậy.” Hai người vừa nói chuyện, vừa đi lại xung quanh, hai quyển Thái Huyền Kinh bị Đỉnh Hạo nắm trong tay, sau khi Đinh Hạo đến cung điện dưới lòng đất này, ánh sáng nhu hòa kia trở nên càng thêm xinh đẹp, theo Đinh Hạo đi lại trong cung điện dưới lòng đất, ánh sáng của Thái Huyền Kinh cũng lúc sáng lúc tối.
Nhìn chằm chằm Thái Huyền Kinh quan sát trong chốc lát, Đinh Hạo liền mang theo Phùng Tinh Nhiên, du động ở các địa phương trong cung điện dưới đất này, ánh mắt rạng rỡ một mực nhìn chằm chằm vào Thái Huyền Kinh trong tay, chú ý đến Thái Huyền Kinh sáng ngời biến hóa.
Chỉ trong chốc lát, Đinh Hạo mang theo Phùng Tinh Nhiên, hai người đi qua một lượt toàn bộ cung điện, Đinh Hạo dừng lại bên cạnh một bức tường đá, chăm chú nhìn vào bức tường đá vài lần, sau đó lại đưa mắt nhìn vào trên Thái Huyền Kinh trong tay, miệng khẳng định nói: “Vậy Thái Huyền Kinh, ắt sẽ ở chỗ này, bởi vì ta sau khi đi một vòng, phát giác Thái Huyền Kinh trong tay ta, sau khi chúng ta đến nơi đây, trở nên sáng ngời nhất.”
Phùng Tinh Nhiên luôn luôn nghe theo Đinh Hạo như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, cho nên không hề nghĩ ngợi liền đáp: “Đã như vậy, Thái Huyền Kinh kia rốt cuộc giấu ở nơi nào, vì sao ta lại cái gì cũng không nhìn ra?”
Nói như vậy, Đỉnh Hạo cũng khẽ cau mày, sau đó con mắt ngưng tụ, hai tròng mắt hiện ra hào quang rạng rỡ nhìn chằm chằm vách đá quan trắc, nửa ngày lắc đầu, nói: “có phần kỳ quái, trên vách đá này tựa hồ có lực lượng kỳ dị nào đó, thần thức của ta căn bản không cách nào xuyên thấu qua!”
Lời nói vừa dứt, Đinh Hạo trầm mặc không nói, chỉ đánh giá hai quyển Thái Huyền Kinh rạng rỡ tỏa sáng trong tay, sau đó xoay trái xoay phải Thái Huyền Kinh trong tay.
Đột nhiên, khi hai quyển Thái Huyền Kinh trong tay Đỉnh Hạo xoay tròn, bởi vì tới gần vách đá trước mặt, Đỉnh Hạo nhìn thấy rõ ràng, vách đá trước mặt kia tựa hồ như bọt biển, đem hào quang rạng rỡ trên Thái Huyền Kinh hút vào trong đó.
Ngay từ đầu Đinh Hạo còn tưởng là ảo giác của mình, đợi đến khi hắn thấy vách đá vốn bình thường trở nên càng ngày càng sáng, mà hào quang trong tay Thái Huyền Kinh thì là dan dần am đạm xuống, mới biết thị giác của mình không có xuất hiện vấn đề, đích thật là vách đá đem hào quang trên Thái Huyền Kinh, từng chút một hấp thụ vào trên vách đá.
Ngay khi hai người Đỉnh Hạo và Phùng Tinh Nhiên còn đang kinh ngạc, mặt thạch bích đang hấp thụ hào quang trên Thái Huyền Kinh đột nhiên như gợn sóng trong nước, tạo nên chấn động như nước chảy.
Nhớ lại quá trình trải qua khi thu lấy bảo tàng Thái Huyền, Đinh Hạo trong lòng hơi động, nói với Phùng Tỉnh Nhiên ở bên cạnh: “Ngươi ở lại đây không nên động đậy, để ta thử xem!” Vừa nói xong, Đỉnh Hạo đưa tay vươn vào vách đá như dòng nước nhấp nhô, đột nhiên, khuôn mặt Đỉnh Hạo vui vẻ, ha ha khẽ cười một tiếng, cả người chỉ trong nháy mắt xuyên thấu vách đá, đến đều là một không gian trống trải vô biên vô hạn trắng xóa.
Toàn bộ không gian một mảnh trắng xóa, Nhưng tại bầu trời trống trải vô biên, lại có từng chữ to kim quang lóng lánh, vốn hai quyển Thái Huyền Kinh bị Đỉnh Hạo nắm trong tay, đột nhiên từng chữ lớn, kỳ dị từ bên trong kinh thư phiêu di mà ra, toàn bộ mau lẹ bay tới hư không vô biên vô hạn phiêu đãng.
Đợi cho từng chữ lớn, toàn bộ bay ra từ trong Thái Huyền Kinh trong tay Đỉnh Hạo, trong hư không dựng đứng lên ba chữ khổng lồ như ngọn núi “Thái” “Huyền” kinh”.
Chương 1713: Vô Cực Ma Đạo 34
Ba chữ này vô cùng lớn, lộ ra áp lực nặng nề, làm cho lòng người không thở nổi, một số chữ nhỏ khác bay lượn đầy trời, du đãng bốn phía trong hư không vô biên vô hạn.
Đỉnh Hạo ánh mắt rạng rỡ, chăm chú nhìn vào đủ loại chữ nhỏ giữa hư không, ở đáy lòng yên lặng đọc đọc, không biết qua bao lâu, khóe miệng mới lộ ra mỉm cười, thầm nghĩ hóa ra là chuyện như vậy.
Chính mình mang theo Thái Huyền Kinh thượng sách, di nhiên xông vào trong trung quyển, đợi đến sau khi ba quyển Thái Huyền Kinh hợp nhất, toàn bộ Thái Huyền Kinh chẳng những thành bảo điển của Thái Huyền Đạo Tông, cũng biến thành một món pháp bảo trấn tông của Thái Huyền Đạo Tông.
Sau khi ba quyển Thái Huyền Kinh hợp nhất, bản thân Thái Huyền Kinh chính là một đại trận vây người, tất cả kinh văn trong Thái Huyền Kinh đều thành một đám trận điểm, tạo thành một mê cung, phải quen thuộc toàn bộ kinh văn của Thái Huyền Kinh, mới có thể căn cứ trình tự khắc lục kinh văn, mưu lợi đi ra mê cung, nếu không trừ phi thực lực của ngươi mạnh hơn người thao túng Thái Huyền Kinh quá nhiều, mới có thể cưỡng ép phá trận mà ra.
Mặt khác, ba chữ “Thái” “Huyền” “rất lớn kia, dĩ nhiên là người sáng lập Thái Huyền Đạo Tông, lấy ba ngọn núi cao trăm trượng luyện hóa mà thành, trong đó mỗi chữ đều nặng hơn ngàn vạn tấn, nếu như người thao túng bằng lòng, hoàn toàn có thể dùng ba ngọn núi này, cưỡng ép vây khốn người nhập kinh, chính là đại sát chiêu thiết thực, có uy lực vô cùng.
Chỉ là nếu muốn sử dụng pháp bảo Thái Huyền Kinh này, nhất định phải tu luyện một bộ công pháp tương ứng của Thái Huyền Đạo Tông mới được.
Nhưng bản thân Đinh Hạo chính là người trong Ma Môn, chưa từng tu luyện qua bất kỳ công pháp Đạo Môn (Sở dĩ không tu luyện công pháp của Âm Dương Bảo Tông, chính là bởi vì Âm Dương Bảo Tông này cũng coi như Đạo Môn, Âm Dương Bảo Kính luyện hóa thân ngoại hóa thân không tính.
Nếu sử dụng ma công thúc dục, uy lực tất nhiên giảm đi, không chừng còn có chỗ tổn thương đối với mình.
Ngay khi Đỉnh Hạo có phần uể oải, trong lòng khẽ động, đột nhiên nhớ tới thân ngoại hóa thân Đỉnh Hạo, chính là lôi điện chỉ thể, bản thân Âm Dương bảo kính lại là vật của Đạo môn, tuy lúc tố thể còn pha tạp “Ma Nguyệt Âm Tuyệt Chi Quang” hai ngàn năm, nhưng người sáng lập Thái Huyền Đạo Tông cũng là Đạo Ma kiêm tu, hẳn không có vấn đề quá lớn.
Bởi vậy nghĩ đến đây, khóe miệng Đỉnh Hạo lập tức lộ ra mỉm cười, thầm nghĩ vừa vặn cho hắn làm pháp bảo, dù sao hắn chính là mình, bản thể đã có nghịch thiên ma kiếm cùng Thanh Minh Đỉnh, thân ngoại hóa thân mặc dù lấy Âm Dương Bảo Kính làm cơ sở, nhưng Âm Dương Bảo Kính không phải pháp khí công kích cường đại, có Thái Huyền Kinh này vừa vặn có thể bù đắp điểm ấy.
Sau khi hiểu rõ mọi chuyện, Đinh Hạo thuận lợi bước ra khỏi mê cung đại trận của Thái Huyền Kinh, bạch quang lóe lên, hắn lại xuất hiện trước mặt Phùng Tinh Nhiên.
Bức tường đá vốn sáng lấp lánh nay đã trở lại bình thường, chỉ có điều ba quyển Thái Huyền Kinh trong tay Đinh Hạo đã hợp thành một, phẳng phiu như một khối ngọc thạch.
“Ơ, chuyện gì vậy?” Phùng Tỉnh Nhiên thấy Đỉnh Hạo đột nhiên xuất hiện, rồi chỉ trong vài hơi thở đã quay lại, không khỏi kinh ngạc hỏi.
Đỉnh Hạo nhìn Thái Huyền Kinh trong tay, mỉm cười, cất nó vào nhẫn trữ vật, rồi mới nói: “Không có gì, chỉ là ta vừa mới tiến vào bên trong Thái Huyền Kinh, cũng tìm được trung quyển Thái Huyền Kinh!”
“Thái Huyền Kinh đã chia làm ba quyển thượng, trung, hạ, vậy sao trung quyển lại xuất hiện cùng lăng mộ này?” Phùng Tỉnh Nhiên nhìn Đinh Hạo, nghỉ hoặc hỏi.
Trầm ngâm một chút, Đinh Hạo hiểu sơ qua nội dung của trung quyển Thái Huyền Kinh, rồi trầm giọng đáp: “Trung quyển này sau khi lưu truyền ra ngoài, lưu lạc đến phàm gian, không biết trải qua bao nhiêu năm, bị phàm phu tục tử coi là bảo thư bất tử, dâng cho Kim Giáp Thi Vương lúc còn sống.
Kim Giáp Thi Vương kia cũng từng tu luyện trung quyển Thái Huyền Kinh này, đáng tiếc chỉ có trung quyển Thái Huyền Kinh.
Bên trong có rất nhiều pháp quyết không đầy đủ, cộng thêm Kim Giáp Thi Vương không có căn cơ, lại không có người chỉ dạy, cuối cùng chẳng tu luyện được gì, ngược lại thần trí không rõ, cuối cùng chết sớm.
Nhưng dù vậy, Kim Giáp Thi Vương dường như cũng biết trung quyển Thái Huyền Kinh này không phải vật phàm, ngay cả khi chết cũng chỉ định làm vật bồi táng, ngược lại làm lợi cho chúng tạ!”
Sau khi Đinh Hạo giải thích, Phùng Tỉnh Nhiên mới hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện, cười hì hì gật đầu, nói với Đỉnh Hạo: “Nghe ngươi nói như vậy, Thái Huyền Kinh này rất trân quý hiếm có, bên trong rốt cuộc có kỳ công pháp quyết gì.
Chi bằng cũng cho ta tu luyện đi!”
Đỉnh Hạo lắc đầu cười, nói: “Thái Huyền Kinh này nếu rơi vào các môn phái như Thanh Vân Tông, La Phù Tông, có lẽ thật sự có thể phát huy diệu dụng bất phàm, đáng tiếc ngươi tu chính là công pháp Ma Môn.
Hơn nữa công pháp của Luyện Ngục Ma Tông các ngươi vốn không yếuvốn dĩ không cần thiết phải tu luyện Thái Huyền Kinh này.
Chương 1714: Vô Cực Ma Đạo 35
Khà khà, nhất là Vô Cực Ma Tông ta, pháp điển của chúng ta đã đủ uyên bác, thâm ảo huyền bí trong đó còn hơn Thái Huyền Kinh một bậc, ta không có hứng thú nhiều với Thái Huyền Kinh này.
Chỉ là bản thân Thái Huyền Kinh này là một pháp bảo, cũng có một số điểm kỳ diệu.
Tuy ta không thể sử dụng, nhưng thân ngoại hóa thân của ta lại thiếu pháp bảo vừa tay, vì vậy ta mới cho hắn sử dụng!”
Phùng Tinh Nhiên bĩu môi, cảm thấy không có ý nghĩa, nhìn trái nhìn phải không phát hiện lăng mộ này có gì thú vị, không khỏi lười biếng nói: “Quỷ lăng mộ này âm trầm, vừa nghĩ đến toàn là người chết và cương thi, ta liền cảm thấy khó chịu.
Nếu bây giờ ngươi đã có được trung quyển Thái Huyền Kinh.
Chúng ta hãy mau rời khỏi đây đi!”
Thái Huyền Kinh đã tới tay, Đinh Hạo cũng thấy không cần thiết phải lưu lại.
Phùng Tinh Nhiên vừa nói hắn liền đồng ý, hai người từ Địa Phủ phát động, liền đi về phía Truyền Tống Trận Pháp.
Ở một nơi khác, thân ngoại hóa thân của Đỉnh Hạo đã sớm rời đi trước một bước, thông qua hai Truyền Tống Trận Pháp, bình an xuất hiện bên trong Luyện Ngục Ma Tông.
Đợi khi Đỉnh Hạo này từ Truyền Tống Trận Pháp của Vô Cực Ma Tông xuất hiện, đi về phía Vô Cực Ma Điện, trên đường một số môn nhân đều lộ vẻ kinh ngạc, từng người ghé tai nhau hạ giọng bàn tán.
Cũng khó trách bọn họ kinh ngạc, thân thể Đỉnh Hạo này vừa mới tố thể thành công, điện mang toàn thân như rắn quấn quanh, thân thể di chuyển còn mơ hồ phát ra tiếng sấm, giơ tay nhấc chân đều lóng lánh ánh trăng u u, cả người vô luận nhìn thế nào, đều là khác thường như vậy, khó trách tất cả những người nhìn thấy hắn đều lộ vẻ kinh ngạc.
Sau khi biết Đỉnh Hạo trở về, Huyết Ma, Độc Ma, bao gồm cả đám người Lục Bào Lão Tổ đều bừng tỉnh từ bế quan tu luyện, từng người một cùng nhau chạy tới Vô Cực Ma Điện.
Ngay cả Kiếm Tiên Hồng Thế vẫn luôn không quan tâm đến chuyện của Vô Cực Ma Tông, sau khi cảm ứng được thân thể Đinh Hạo này khác thường, cũng đi ra từ trong lòng núi Long Ngâm Sơn, ánh mắt kinh ngạc đi tới Vô Cực Ma Điện.
“Tiểu tử, rốt cuộc ngươi là thế nào, sao trên người ngươi ta không cảm nhận được bất kỳ mùi vị quen thuộc nào, rốt cuộc ngươi có phải là Đinh Hạo không?” Sau khi Hồng Thế đến, cau mày nhìn chằm chằm Đỉnh Hạo một phen, cuối cùng giọng nói không chắc chắn hỏi.
Hồng Thế nói câu này, coi như đại diện cho tiếng lòng của mọi người, ánh mắt mọi người đều kinh ngạc, sững sờ nhìn Đinh Hạo, mặt mũi tràn đầy nghi hoặc.
Mim cười, Đinh Hạo khẳng định gật đầu, ý thái tiêu sái ngồi vào vị trí chỉ có Vô Cực Ma Tông Tông chủ mới có thể ngồi, sau đó khoát tay, chỉ ghế dựa tỉnh xảo bên cạnh, ý bảo mọi người ngồi xuống.
Đợi khi mọi người đều mang theo ve mặt nghi hoặc ngồi xuống, Đỉnh Hạo mới cười to hai tiếng, khẳng định: “Các vị không cần nghỉ hoặc, tất nhiên ta là Đinh Hạo, chỉ là thân thể này do Âm Dương Bảo Kính làm cơ sở, dung hợp lôi điện lực, cộng thêm “Ma Nguyệt Âm Tuyệt Chi Quang” mà Ma Nguyệt Cốc tồn trữ vạn năm luyện chế thành!”
Lời này vừa nói ra, mọi người đều kinh ngạc, Lục Bào Lão Tổ càng kinh hô: “rốt cuộc ngươi là thế nào, ngươi là người hay yêu quái, Âm Dương Bảo Kính không phải pháp bảo sao, sao có thể biến thành ngươi Đinh Hạo?”
Nhưng ngoài Lục Bào Lão Tổ hô to gọi nhỏ, những người khác hoặc là lộ vẻ kinh ngạc khó hiểu, hoặc là lộ vẻ đăm chiêu, đều đồng thời trầm mặc.
Vẫn là Kiếm Tiên Hồng Thế kiến thức phi phàm, nhìn chằm chằm Đinh Hạo thêm vài lần, trầm ngâm một chút, đột nhiên kinh hãi hồi: “Tiểu tử, ngươi chẳng lẽ dùng Âm Dương Bảo Kính, tu thành Thân Ngoại Hóa Thân Thuật?”
Cười ha hả một tiếng, Đinh Hạo trong lòng cũng sảng khoái, gật đầu khẳng định đáp: “Vẫn là lão nhân gia ngươi kiến thức phi phàm, không sai, ta chính là trong lúc cơ duyên xảo hợp, tu thành Thân Ngoại Hóa Thân Thuật này!”
Vừa nói như vậy, Hồng Thế lập tức lắc đầu than thở, cười khổ nói: “Người so với người tức chết người, Thân Ngoại Hóa Thân Thuật này, không chỉ cần siêu cấp pháp bảo có linh tính làm cơ sở, còn cần rất nhiều điều kiện hà khắc, tỷ lệ có thể tu luyện thành công, so với Thất Kiếp Tán Tiên độ kiếp phi thăng còn nhỏ hơn, không ngờ tiểu tử ngươi lại có thể tu thành.
Người ta nói đại nạn không chết tất có hậu phúc, ta hiện tại thật sự tin tưởng.
Lần trước ở Thiên Tùng Sơn Phong Nam Đại Lục, ngươi đối mặt với thiên kiếp biến thái cực kỳ, chỉ là trọng thương không chết, quả nhiên là ấp ủ vận may.
Theo cách làm của ngươi, ta thấy đừng nói là Đại La Kim Tiên thần thức hàng lâm, ngày sau, cho dù bản thể bọn họ rơi vào Tu Chân Giới, cũng chưa chắc có thể làm gì ngươi!”
“Ta vừa luyện thành hai thi ma và một ma hồn bảo mệnh, vốn định càn rỡ trước mặt ngươi một phen, bây giờ so với Thân Ngoại Hóa Thân Thuật của ngươi, quả thực là đom đóm so với trăng sáng, ngươi định làm lão tổ ta mất mặt đến chết mới thoải mái phải không?” Lục Bào Lão Tổ nghe Hồng Thế giải thích, thật sự bị đả kích không nhẹ, chòm râu bay phấp phới, tức giận nói.
Chương 1715: Vô Cực Ma Đạo 36
“Ngươi nên biết đủ đi, nếu không gặp Tông chủ, lão tiểu tử hiện tại ngươi vẫn là kể nghèo kiết xác, sao có thể phong quang bát diện như bây giờ, càng có thể tu luyện thành Vô Cực Ma Công, sắp đạt tới cảnh giới Độ Kiếp Kỳ!” Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên nghe Lục Bào Lão Tổ oán trách, không khỏi cười mắng. “Nếu ngươi đã trở về, vậy chuyện của Ma Nguyệt Cốc có phải đã kết thúc rồi không, rốt cuộc ngươi tu luyện Thân Ngoại Hóa Thân Thuật như thế nào, còn không mau nói ra nghe một chút!” Hồng Thế tò mò cực kỳ đối với kinh nghiệm của Đỉnh Hạo, không khỏi vội vàng truy hỏi.
Nhìn ra Hồng Thế sốt ruột, Đinh Hạo mỉm cười, liền đem chuyện đã xảy ra ở Xích Thành Tông kể lại toàn bộ, không bỏ sót một điểm nào.
Cho đến khi Đinh Hạo nói xong, tất cả mọi người Vô Cực Ma Tông đều nghe đến ngây người, làm sao không ngờ tới lần này đi Xích Thành Tông, lại xảy ra nhiều chuyện loạn thất bát tao như vậy.
Một lúc lâu sau, ánh mắt Hồng Thế tràn đầy chiến ý, nhìn chằm chằm Đinh Hạo trầm giọng nói: “Kim Giáp Thi Vương kia thật sự mạnh mẽ như vậy?”
Gật đầu, Đinh Hạo khẳng định: “Không sai, quả thật rất mạnh mẽ, nếu không phải lôi điện và Nghịch Thiên Ma Kiếm của ta khiến hắn kiêng ky, dựa vào thực lực chân chính, ta hoàn toàn không thể làm gì hắn!” Thực lực của Đinh Hạo mạnh bao nhiêu, người ngoài có lẽ không biết, nhưng những hung ma Vô Cực Ma Tông này lại hiểu rất rõ, nghe hắn nói như vậy, sắc mặt đều hoảng sợ, ngay cả Kiếm Tiên Hồng Thế cũng lộ vẻ kinh ngạc, sau đó chiến ý trong ánh mắt càng trở nên mãnh liệt.
Chỉ liếc mắt nhìn Hồng Thế một cái, Đỉnh Hạo liền hiểu rõ hắn đã coi Kim Giáp Thi Vương là đối thủ trong lòng, nhìn bộ dáng của hắn, rõ ràng là chiến ý vô tận.
Đỉnh Hạo cười nhạt nhìn Hồng Thế, mở miệng nói: “Xem ra ngươi định đánh một trận với Kim Giáp Thi Vương kia rồi, nhưng Kim Giáp Thi Vương thần xuất quỷ nhập, muốn tìm được hắn là chuyện không thể, đợi đến khi thương thế của hắn khôi phục hoàn toàn, có Quan Thắng Thiên giật dây, không chừng sẽ đến Long Ngâm Sơn chúng ta tìm ta báo thù không biết chừng.
Với thực lực của ngươi, khi đại chiến với Kim Giáp Thi Vương, thật sự khó nói ai thắng ai thua, hắn tuyệt đối có tư cách khiến ngươi phải xuất toàn lực, dù sao Kim Giáp Thi Vương này cũng là lão quái vật tu luyện không biết bao nhiêu năm, cộng thêm hắn là cương thi, lại có thể sử dụng lực lượng ngũ hành, quả thật có phần khó chơi!”
“Rất tốt, quả thật là quá tốt! Năm đó sau khi ta xuất đạo, liền không ngừng khiêu chiến các đại cao thủ, đến nay chưa từng bại, đến bây giờ cảm thấy địch thủ ngày càng ít, bây giờ xuất hiện một Kim Giáp Thi Vương như vậy, đối với ta quả thật là một tin vui, nói không chừng thông qua hắn ta có thể lần nữa đột phá bản thân!” Ánh mắt tràn đầy chiến ý, Hồng Thế hào khí cười lớn.
Đỉnh Hạo mỉm cười gật đầu, nhìn Độc Ma Vương Diệc Hàn bên cạnh, hồi: “Ngươi cùng Phiêu Miều Các và Tụ Bảo Tông, về vật trao đổi Thần Lai Cổ Mộc, đã đạt thành hiệp nghị.”
Thấy Đinh Hạo đột nhiên hỏi tới chuyện này, Vương Diệc Hàn khẽ cười gật đầu nói: “Tình hình đại khái đã được chuẩn bị thỏa đáng.
Phiêu Miểu Các và Tụ Bảo Tông quả thật là giàu có, chúng ta đưa ra rất nhiều tài liệu quý hiếm, không ngờ hai tông lại có không ít.
Nhưng có một số thứ đặc biệt, Phiêu Mieu Các và Tụ Bảo Tông không bỏ ra nổi, về việc gia tăng tâm cảnh và pháp bảo, hai tông này bảo chúng ta yên tâm.
Bọn họ đã nói qua một thời gian nữa sẽ tặng Vô Cực Ma Tông một đại lễ, cam đoan ngươi hài lòng!” “Bảo đảm ta hài lòng.
Ha ha, hiện tại khẩu vị của ta rất lớn, nếu hai tông này đã có lòng tin như vậy, tất nhiên là đồ vật khó lường, xem ra lần này Tụ Bảo Tông và Phiêu Miểu Các có thể mang đến cho chúng ta rất nhiều kinh hỉ!” Đinh Hạo trầm giọng cười nói.
Huyết Ma Liệt Sơn đợi Đinh Hạo cười xong mới bình tĩnh nói: “Tốc độ của Mạnh Viễn Kiến là nhanh nhất trong cả Hồng Thế.
Theo quyết định của ngươi trước đó, Vô Cực Ma Tông đã chạy tới Ma Nguyệt Cốc bố trí trận pháp dịch chuyển, chắc không bao lâu nữa sẽ có tin tức truyền tới.
Lần này công kích Ma Nguyệt Cốc là Vô Cực Ma Tông chúng ta ra tay hay cộng thêm ba tông phái ma môn cùng hành động?”
Liệt Sơn vừa nói như vậy, Đỉnh Hạo nhíu mày suy nghĩ một chút, sau đó mới trầm giọng nói: “Ma Nguyệt Cốc hiện giờ, bởi vì Quan Thắng Thiên đã phái quá nửa cao thủ môn nhân ra ngoài, đều chết thảm ở Trầm Nguyệt Cốc, đã không đáng để phải hao tổn công sức của ba tông nữa.
Lần công kích Ma Nguyệt Cốc này, liền do Vô Cực Ma Tông chúng ta cùng với liên minh Ma Môn ở Tam Châu Nhất Đảo đồng thời ra tay, chắc hẳn những lực lượng này đã đủ để phá huỷ Ma Nguyệt Cốc rồi.
Chương 1716: Vô Cực Ma Đạo 37
Đương nhiên, nếu như đến cuối cùng, Ma Nguyệt Cốc thật sự có thực lực không tồi, chúng ta lợi dụng truyền tống trận có thể cầu viện ba tông Ma Môn.
Lần trước Ma Nguyệt Cốc sử dụng “Ma Nguyệt Âm Tuyệt Chỉ Quang” uy lực rất khủng khiếp.
Hiện tại còn lại năm ngàn năm, lần này trước khi công kích Ma Nguyệt Cốc, phải phá hủy Âm Tuyệt Chi Địa gần Ma Nguyệt Cốc, thuận tiện phá hư luôn cả truyền tống trận pháp của bọn họ, đến lúc đó sẽ không còn sơ hở nào nữa!”
Đỉnh Hạo vừa nói như vậy, Độc Ma Vương Diệc Hàn gật đầu đồng ý, sau đó nói: “Chuyện phương diện này ngươi không cần lo lắng, Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng.
Tựa hồ đã khôi phục tâm trí, xung phong nhận việc cùng Mạnh Viễn Kiến đi Ma Nguyệt Cốc, phá hư truyền tống trận pháp cùng Âm Tuyệt Chỉ Địa, giao cho hắn Bách Biến Ma Quân có thể hóa thân thành môn nhân Ma Nguyệt Cốc, hẳn không phải chuyện quá khó khăn!”
“Ồ, hắn lại đi Ma Nguyệt Cốc, nếu có hắn xuất mã thì lần này thật sự có thể tiết kiệm được rất nhiều sức lực.
Ha ha.
Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng không phải người của Vô Cực Ma Tông chúng ta.
Làm phiền hắn động thủ ngược lại là làm cho ta có phần ngượng ngùng!” Nghe nói Nguyễn Bách Tượng và Mạnh Viễn Kiến cùng đi Ma Nguyệt Cốc, Đinh Hạo mỉm cười thản nhiên nói.
“Nguyễn lão không tính là người ngoài.
Lần trước Long Ngâm Sơn ngươi bảo vệ cha con hắn chu toàn, bất luận là Nguyễn lão hay là Nguyễn Thanh Y, đều đối với ngươi vô cùng cảm kích, hắn làm như vậy coi như trả ân tình cho ngươi!” Vương Diệc Hàn mỉm cười nói.
Trong lòng suy nghĩ một chút, Đinh Hạo biết hiện tại Nguyễn Bách Tượng đã chủ động muốn cùng Mạnh Viễn Kiến đi, ít nhất nói rõ đã đi ra từ trong bóng tối lần trước, đây thật là một tin tức tốt.
Lúc này hóa thân này trong lòng hơi động, bản thể Đỉnh Hạo ở ngoài vạn dặm, cùng Phùng Tỉnh Nhiên từ cổ động cương thi đi ra, hướng truyền tống trận pháp bước đi, lần nữa lấy Thái Huyền Kinh ra, yên lặng nhìn một lần.
Đợi sau khi bản thể xem lại Thái Huyền Kinh một lần, Đỉnh Hạo đang trong Long Ngâm Sơn Vô Cực Ma Điện lấy ra một ngọc giản trống không, chậm rãi khắc phương pháp luyện chế Huyền Âm Sát Lôi vào trong đó.
Sau đó đưa ngọc giản cho Độc Ma Vương Diệc Hàn, há miệng nói: “Đây là phương pháp luyện chế Huyền Âm Sát Lôi trong Thái Huyền Kinh, bao gồm một ít tài liệu cần thiết.
Huyền Âm Sát Lôi này uy lực cực lớn, hơn nữa sử dụng cũng rất thuận tiện, tuy tài liệu luyện chế tương đối khan hiếm, nhưng Phiêu Miểu Các và Tụ Bảo Tông tài đại khí thô, khẳng định có thể kiếm được một ít.
Nếu như có thể luyện chế ra một ít Huyền Âm Sát Lôi, trong tay chúng ta có lưu lại mấy viên, thường thường có thể tạo được tác dụng thần kỳ, đối với hành sự sau này cũng cực kỳ có lợi, cái này còn phải phiền toái Vương lão nhiều hơn phí tâm!”
Huyền Âm Sát Lôi cho tới nay đều nằm trong tay Đỉnh Hạo, uy lực nổ mạnh kinh khủng trong đó mấy người cũng ít nhiều hiểu rõ một chút, hiện tại phương pháp luyện chế Huyền Âm Sát Lôi vừa rơi vào trong tay Vương Diệc Hàn, Vương Diệc Hàn lập tức biến sắc, nghiêm nghị nói: “Dĩ nhiên là phương pháp luyện chế Huyền Âm Sát Lôi, thứ này uy lực cực lớn, hơn nữa ai cũng có thể dễ dàng sử dụng, xác thực vừa tiện lại vừa đơn giản, nếu trong tay ta đều có mấy viên Huyền Âm Sát Lôi, đích xác có thể có thêm vài phần năng lực tự bảo vệ mình! Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ đốc toàn lực, sớm luyện chế ra Huyền Âm Sát Lôi!”
Thấy Vương Diệc Hàn thận trọng cam đoan, Đỉnh Hạo cũng yên lòng, gật đầu cười nói: “Trận chiến tiếp theo, chúng ta cần phải đối mặt với kẻ địch càng nhiều càng mạnh, đương nhiên phải bảo đảm thực lực của môn nhân, có thể hoàn toàn phát huy ra.
À đúng rồi, Đoạt Mệnh Đan Vương kia có còn trong Quỷ Vực hay không, ngươi hỏi hắn còn có đan dược gì tương đối quý giá không, chỉ cần hắn có thể luyện chế ra, phương diện tài liệu không thành vấn đề, tiếp tục yêu cầu hoặc thu mua với Phiêu Mieu Các của Tụ Bảo Tông, ta muốn không tiếc bất cứ giá nào, trang bị cho mỗi môn nhân Vô Cực Ma Tông đến tận răng, khiến cho công pháp, pháp bảo, đan được của môn nhân Vô Cực Ma Tông đều vượt qua Đạo Ma Lục Tông!” Đỉnh Hạo nói ra lời này khiến cho các vị hung ma của Vô Cực Ma Tông đều lộ ra thần sắc kinh dị.
Độc Ma Vương Diệc Hàn lại càng kinh ngạc.
Sau khi ngẩn người một lúc mới cười nói: “Cho đến bây giờ, mỗi môn nhân Vô Cực Ma Tông chúng ta đều đã có pháp bảo thuận tay và công pháp tu luyện thích hợp.
Ta có thể phụ trách nói, chính là pháp bảo của đệ tử Vô Cực Ma Tông hiện tại chúng ta, cũng sẽ không ít hơn bất kỳ một môn phái nào của Đạo Ma Lục Tông.
Những năm gần đây, Vô Cực Ma Tông chúng ta đông chinh tây chiến, hủy diệt môn phái nhiều không đếm xuể, sau khi mỗi môn phái bị diệt, Vô Cực Ma Tông chúng ta hoặc nhiều hoặc ít đều thu hoạch được một ít vật phẩm.
Theo tâ thấy, hiện giờ Vô Cực Ma Tông chúng ta, cho dù đối mặt với bất kỳ một phái nào của Đạo Ma Lục Tông, thực lực cũng sẽ không có chút thua kém.
Chương 1717: Vô Cực Ma Đạo 38
Nhất là đệ tử trong môn chúng ta, ở địa phương đặc thù như Tam Châu Nhất Đảo, từ đầu đến cuối đều không ngừng tranh đấu chém giết tu luyện, chỉ luận năng lực cá nhân tranh đấu, Đạo Ma Lục Tông không có bất kỳ một môn phái nào có thể so sánh! Huống chỉ chúng ta còn có Thiên Tuyệt Độc Tán, có Quỷ Vực đại trận, cộng thêm quan hệ cùng U Minh Ma Giáo của Huyền Băng Điện, có thể thông qua trận pháp truyền tống tùy ý điều cao thủ đại lục khác trợ địch, những ưu thế này, là các môn phái khác đều không có!”
Cho tới nay, mặc dù Đinh Hạo biết Vô Cực Ma Tông dưới sự kinh doanh của mình, mỗi thời mỗi khắc đều đang biến hóa, cũng biết thực lực Vô Cực Ma Tông hôm nay hẳn không yếu, chẳng qua những điều này đều là cảm giác của mình, ngược lại chưa từng có thật sự nghiêm túc đến xem thực lực tông phái của mình.
Nhưng bây giờ nghe Độc Ma Vương Diệc Hàn nói ra tình huống trước mắt của Vô Cực Ma Tông, rốt cục khiến Đinh Hạo không nhịn được cảm thán trong lòng.
Thì ra trong lúc vô tình Vô Cực Ma Tông đã có thực lực không kém bất cứ Đạo Ma Lục Tông nào, hơn nữa ở một số nơi càng vững vàng thắng một bậc.
Điều này làm cho Đỉnh Hạo thân là Tông chủ Vô Cực Ma Tông, không ngăn được lòng sinh ra kiêu ngạo.
Đỉnh Hạo điên cuồng cười nói: “Ta chạy ngược chạy xuôi ngược lại không biết rõ thực lực của môn phái mình, hiện tại Vương lão nói như vậy, ta mới chính thức hiểu được, thì ra Vô Cực Ma Tông chúng ta bây giờ đã đạt tới độ cao như thế.
Ha ha, chẳng qua chúng ta vẫn không thể buông lỏng, Đạo Ma lục tông sừng sững tại Tây Đại Lục mấy ngàn năm, thực lực ngầm khẳng định không thể coi thường, chúng ta vẫn không thể khinh thường!”
Cái này cũng như chúng ta có ưu thế của Quỷ Vực, nói không chừng sáu tông phái Ma Đạo còn có bí mật khác ẩn giấu.
Ngay cả Ma Nguyệt Cốc không nằm trong sáu tông phái, bởi vì hạ giới của Phí Ngọc Nghiễn kia đều làm ra “Ma Nguyệt Âm Tuyệt Chỉ Quang” khủng khiếp kia, thực lực của sáu tông Ma Đạo này chắc là càng mạnh hơn, cộng thêm bọn họ cũng có tổ tiên khác hạ giới, nói không chừng sau lưng cũng xuất hiện thứ khác cường đại hơn, chỉ là chúng ta bây giờ còn chưa rõ ràng mà thôi!”
Đỉnh Hạo nói có lý, trong lòng mọi người nghĩ kỹ một chút, đều nghiêm túc gật đầu, không còn vẻ ngang ngược kiêu ngạo như vừa rồi.
Ở bên ngoài một môn nhân vội vàng bẩm báo, tất cả mọi người vươn người đứng dậy, đi về phía trận pháp truyền tống trong mật thất Long Ngâm Sơn.
Thân Ngoại Hóa Thân vừa mới tu luyện ra, lực lôi điện trong cơ thể, bao gồm cả hấp thu ánh sáng Ma Nguyệt, không thể sử dụng thuần thục, cho nên Đỉnh Hạo mới có thể thân thể như điện xà quay quanh.
Chẳng qua dần dần quen thuộc với thân thể này, Đinh Hạo đã chậm rãi khống chế những lực lượng trong cơ thể, cả người không còn tỉnh quang bắn ra nữa, mà như người bình thường, bình thắn không nhìn ra bất kỳ thần kỳ nào.
Nhưng hóa thân này, bởi do Âm Dương Bảo Kính cùng các loại lực lượng tạo thành, so với bản thể của Đỉnh Hạo thì có thừa cường ngạnh, nhưng lại thiếu linh hoạt, không thể biến hóa muôn vàn như bản thể, thân thể không thể tùy ý huyễn hóa thành bất kỳ người nào, chỉ có hai hình thái là Âm Dương Bảo Kính và Đinh Hạo hiện giờ.
Có lẽ vì nguyên do Âm Dương Bảo Kính, thân thể này không thể sử dụng Vô Cực Ma Công để thôn phệ chân nguyên của tu chân giả, nhưng ngoài ra thân thể này lại có thể tàng trữ hấp thu một số năng lực khác, ví dụ như lôi điện lực và nguyệt năng của nguyệt quang.
Từ trước đến nay, lôi điện lực đều cực kỳ bất phàm, hôm đó khi Thi Nhược Lan của Thiên Lôi Đạo Tông thi triển công pháp của môn phái họ, uy lực kia tỏ ra cực kỳ kinh người, lần sau nếu như đối mặt với Thi Nhược Lan, Đinh Hạo chỉ cần dùng thân ngoại hóa thân này đối địch, tất cả lôi kích của Thi Nhược Lan đánh tới đều không tạo ra được bất kỳ tác dụng gì, không chừng còn bị Đinh Hạo hấp thu lôi lực.
Còn có vầng trăng tròn treo cao trên trời kia, không biết có phải khi tạo ra thân thể này, trong cơ thể của Đinh Hạo có “Ma Nguyệt Âm Tuyệt Chỉ Quang” hai ngàn năm hay không, mà mỗi khi màn đêm buông xuống, chỉ cần ánh trăng chiếu rọi lên người Đỉnh Hạo, Đỉnh Hạo liền cảm thấy tâm trạng thư thái, thân thể như miếng bọt biển từ từ hút ánh trăng vào trong, hơn nữa mơ hồ, Đỉnh Hạo đối với vầng trăng tròn trên hư không lại có cảm giác cực kỳ quen thuộc và thân thiết, phẳng phất trong cõi u minh có một loại liên hệ nào đó với trăng tròn.
Bởi vậy, thân thể hiện tại tuy không thể mượn Vô Cực Ma Công để tu luyện, nhưng lại có được một số năng lực đặc biệt khác.
Những năng lực này tuy hiện tại còn chưa thể nhất nhất sử dụng thuần thục, nhưng theo Đỉnh Hạo hiểu rõ thân thể, tự khắc sẽ dần dần phát huy ra uy lực vốn có.
Chương 1718: Vô Cực Ma Đạo 39
Nhờ trận pháp truyền tống của Long Ngâm Sơn, Đinh Hạo cùng một đám hung ma của Vô Cực Ma Tông, lần lượt xuất hiện ở đại mạc cực bắc.
Ráng chiều đỏ như máu, chiếu rọi đại mạc mênh mông vô bờ một màu đỏ rực, lọt vào tầm mắt toàn là hoang vu trống trải không người, phải đưa mắt nhìn thật xa mới thấy được đồi núi nhấp nhô.
Cát vàng bị gió lớn thổi tung, tựa như từng bầy ma quái qua lại trong đại mạc, dưới ánh tịch dương trông có vẻ hơi dữ tợn đáng sợ.
Đỉnh Hạo đã quen với non sông nước chảy, đột nhiên tới một nơi như vậy, nhìn cảnh sắc tráng lệ khác lạ của đại mạc, lại cảm nhận được một dư vị riêng.
Môn nhân của Vô Cực Ma Tông, hiển nhiên cũng có rất nhiều người chưa từng tới nơi này, cũng bị cảnh sắc đại khí hùng hồn của đại mạc làm cho kinh ngạc, từng người trong mắt đều mang theo tán thưởng cùng hưởng thụ.
Mạnh Viễn Kiến giờ đây cũng đã tu luyện tới Hợp Thể hậu kỳ, bên cạnh hắn là hai thân thể cao lớn, toàn thân tỏa ra lục quang, ánh mắt có phần đờ đẫn, một đạo sĩ một ma tu tu vi Hợp Thể trung kỳ, đang yên lặng thủ hộ.
Đợi đến khi đám người Đinh Hạo xuất hiện ở trận pháp truyền tống này, hai thi ma cao lớn kia còn lộ ve cảnh giác.
Dưới sự hô hoán trong tâm thần của Mạnh Viễn Kiến, hai thi ma tuy ánh mắt đờ đẫn, nhưng động tác lại linh hoạt tránh sang sau lưng Mạnh Viễn Kiến, hờ hững bất động.
Sau đó Mạnh Viễn Kiến đứng dậy, về phía phía Đinh Hạo ung dung đi tới cúi người hành lễ, cung kính nói: “Bẩm báo Tông chủ, theo phân phó của Tông chủ, hiện đã bố trí xong trận pháp truyền tống.
Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng, đang ở một gò đất cách đây hai trăm dặm, theo như hắn nói.
Nơi đó đúng như Tông chủ nói, chắc là một Âm Tuyệt Chi Địa, bên trong có môn nhân của Ma Nguyệt Cốc trú thủ, trong đó còn có một trận pháp truyền tống.
Hắn hiện đã trà trộn vào trong, chỉ chờ Tông chủ ra lệnh một tiếnglà có thể hủy đi trận pháp truyền tống ở đó, chỉ là Âm Tuyệt Chi Địa do thiên nhiên hình thành, cộng thêm bên trong còn có cao thủ của Ma Nguyệt Cốc trấn thủ.
Để tránh đả thảo kinh xà.
Hắn hiện vẫn chưa động thủ, đang chờ phân phó tiếp theo của Tông chủ!”
Mạnh Viễn Kiến là người gia nhập Vô Cực Ma Tông sau này.
Bởi vì tính tình của hắn tương đối kỳ quái, đối với Đinh Hạo không tùy tiện như đám người Lục Bào Lão Tổ, Độc Ma, mà tỏ ra có phần kính sợ, mỗi lần gặp mặt đều lấy lễ đối đãi, có lẽ cũng vì bản thân hắn tu luyện công pháp Đạo Môn, cả người có vẻ hơi cổ hủ, không được phóng khoáng như Lục Bào Lão Tổ.
Mim cười, Đinh Hạo khẽ gật đầu, nói: “Đã như vậy, chúng ta trước tiên hủy diet Âm Tuyệt Chỉ Địa trong đại mạc này, uy lực của ‘Ma Nguyệt Âm Tuyệt Chỉ Quang’ ở Trầm Nguyệt Cốc lần trước thực sự quá đáng sợ, hiện giờ Nguyễn lão đã tới đó, đợi chúng ta bao vây nơi đó, liền trực tiếp để hắn hủy diệt trận pháp truyền tống, sau đó phá hủy Âm Tuyệt Chỉ Địa.” Lời này vừa được nói ra, Đinh Hạo nhìn sang bên cạnh, Huyết Ma Liệt Sơn, Hỏa Vân Tôn Giả Hướng Dương Thiên, Lục Bào Lão Tổ, còn có Thiên Thi Thượng Nhân Âm Vô Xương, Minh Hải Tam Huynh Đệ, bao gồm cả Tam Sát Tứ Tu La, ngoại trừ Ẩn Sát Hồ Thạc viễn phó Nam Đại Lục, đều toàn bộ xuất hiện ở đây.
Ngoài ra, còn có năm trăm cao thủ của Vô Cực Ma Tông, cũng đều xuất hiện ở đây, nghe nói muốn diệt trừ Ma Nguyệt Cốc, ai nấy đều tỏ ra hưng phấn nhảy cẵng , những người này đứng chung một chỗ, sát khí nồng đậm tràn ngập khắp bầu trời.
Độc Ma Vương Diệc Hàn đi sau một bước, đã tới Hổ Khiếu Sơn triệu tập người của các môn phái khác trong Ma Môn liên minh.
Giờ đây đã có Thuấn Ngọc Truyền Tống Trận Pháp, việc đi lại trở nên cực kỳ thuận tiện, chắc không lâu nữa sẽ có thể tập hợp lực lượng của mọi người trong liên minh tới.
Quả nhiên đều là cường binh hãn tướng! Đinh Hạo liếc mắt nhìn một cái, rồi âm thầm so sánh với những môn nhân của Đạo Ma Lục Tông, phát giác môn nhân của Vô Cực Ma Tông mình, so với đệ tử của sáu đại tông phái, nhiều hơn một chút khí tức máu tanh và tàn nhẫn, loại sát khí hung hãn tự nhiên toát ra sau khi thường xuyên chém giết, khiến cho những người này ai nấy đều có thêm một cỗ khí thế không sợ hãi bất cứ thứ gì.
Âm thầm gật đầu, Đinh Hạo hào sảng nói: “Đi thôi, trước tiên hủy diệt Tuyệt Âm Chỉ Địa, sau đó chúng ta thẳng tiến Ma Nguyệt Cốc, xóa sổ bọn chúng khỏi Tu Chân Giới, khiến cho bất kỳ môn phái nào ở Tây Đại Lục đều biết phải trả giá thế nào khi đối địch với Vô Cực Ma Tông chúng ta.”
Một hô trăm ứng! Những cao thủ mới quật khởi của Vô Cực Ma Tông, đối với Đinh Hạo có sự kính sợ và sùng bái bản năng, nghe hắn nói như vậy, đều ầm ầm hưởng ứng, sát ý nồng đậm theo đó lan tràn ra bốn phía.
Chương 1719: Vô Cực Ma Đạo 40
Cách đó hai trăm dặm, cát cuồn cuộn chất cao thành đồi cát, bốn phía tạo thành hình vòng cung, phía dưới có một mảnh đất rộng lớn không một ngọn cỏ, trong mảnh đất bằng phẳng rộng lớn này, một ngọn núi nhỏ không biết do đồi cát hay đá tảng tạo thành đột ngột mọc lên từ mặt đất.
Trong đại mạc cát vàng có mặt ở khắp nơi này, mảnh đất bằng phẳng ở đây không nhiễm một hạt bụi, trông vô cùng kỳ lạ, nơi này và tình hình Trầm Nguyệt Cốc gần Xích Thành Tông lúc trước cơ bản giống nhau, trong đó từng cơn âm phong gào thét, các loại âm khí nồng đậm mang theo khí tức lạnh lẽo, từng chút hội tụ về phía ngọn núi nhỏ ở trung tâm.
Ở nơi đại mạc này, một Âm Tuyệt Chỉ Địa như vậy xuất hiện trông có phần kỳ quái quỷ dị, vùng đất bằng phẳng rộng lớn ở giữa, xung quanh tràn ngập sương mù mờ mịt, ngăn cản ánh sáng của mặt trời chiều ở bên ngoài.
Một nơi trống trải như vậy, xung quanh ngọn núi nhỏ lác đác xây dựng mấy chục gian nhà đá đơn sơ, bên trong có cao thủ của Ma Nguyệt Cốc đang yên ổn tu luyện.
Đợi đến khi đám người Đinh Hạo, đột nhiên xuất hiện trên gò đất, cúi đầu nhìn xuống phía dưới, những cao thủ của Ma Nguyệt Cốc trú ở nơi đây, cũng cảnh giác phát hiện ra tung tích của đám người Đỉnh Hạo, cả đám lần lượt đi ra khỏi những gian nhà đá đơn sơ, ánh mắt bất thiện ngẩng đầu nhìn về phía người của Vô Cực Ma Tông trên gò đất.
Sau khi những người này toàn bộ đi ra khỏi nhà đá, Đinh Hạo quan sát sơ qua phát hiện có chừng năm mươi người, trong đó người có tu vi cao nhất là Nhị Kiếp Tán Ma ẩn nấp trong một gian nhà đá, số còn lại đa số là cao thủ Xuất Khiếu Kỳ trở lên, đều là ánh mắt bất thiện, vẻ mặt mang theo phẫn nộ.
“Nơi đây là trọng địa của Ma Nguyệt Cốc, các ngươi là người phương nào lại xuất hiện ở đây, còn không mau rời đi, chẳng lẽ định cùng Ma Nguyệt Cốc chúng ta đối địch, muốn chết hay à?” Phía dưới có một thanh niên có làn da như bị lửa đốt, tu vi Phân Thần trung kỳ, lớn tiếng quát mắng đám người Vô Cực Ma Tông.
Nhìn khẩu khí nói chuyện của hắn, rõ ràng là ngang ngược đã quen, dường như còn chưa phân rõ tình thế, cho rằng dựa vào danh tiếng của Ma Nguyệt Cốc có thể trấn áp được mọi người.
Sau khi đảo mắt nhìn xuống phía dưới, Đinh Hạo liền biết với lực lượng của Ma Nguyệt Cốc ở dưới kia, đối mặt với sự xung kích của các đại hung ma Vô Cực Ma Tôngvốn dĩ không có bất kỳ lực phòng ngự nào, vì vậy mỉm cườirồi tự trọng thân phận nói với Trương Lợi bên cạnh: “Xem ra những người này, còn chưa biết ngày tận thế đã tới, vậy giao cho ngươi ra mặt thu thập bọn chúng đi!”
Đỉnh Hạo vừa nói như vậy, Trương Lợi mang theo nụ cười dữ tợn, nhìn qua thanh niên ngạo mạn phía dưới, cười quái di nói: “Ma Nguyệt Cốc là cái thá gì, từ nay về sau Ma Nguyệt Cốc sẽ bị xóa tên, về sau Tu Chân Giới Tây Đại Lục, chỉ có Vô Cực Ma Tông chúng ta có thể hống hách đi lại ngang tàng, bất kỳ môn phái nào khác đều không có tư cách càn rỡ!”
Nghe xong là người của Vô Cực Ma Tông, đám người Ma Nguyệt Cốc phía dưới đều biến sắc, ngay cả thanh niên mặt đỏ ngạo mạn vừa rồi, cũng thu lại cuồng thái vừa rồi, lộ vẻ phẫn nộ.
Cùng lúc đó, trong căn nhà đá ẩn nấp Nhị Kiếp Tán Ma của Ma Nguyệt Cốc, bỗng nhiên truyền đến mấy đạo hào quang chói mắt, kèm theo một tiếng nổ vang rất lớn, toàn bộ căn nhà đá vỡ vụn, hai đạo quang ảnh chỉ trong nháy mắt bay lên không trung.
Bên trong có một trận pháp truyền tống, lúc này Thuấn Ngọc đã vỡ thành bột phấn, khó có thể nhận ra hình dạng ban đầu, trận pháp truyền tống thông tới Ma Nguyệt Cốc kia, tự nhiên đã mất đi tác dụng vốn có.
Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng, từ trong căn nhà đá phá không bay lên, liền đã khôi phục bộ Lại dáng ban đầu, sự mê mang mà lần trước Đinh Hạo gặp hắn đã biến mất, thay vào đó chính là sự bình tĩnh như nước giếng cổ.
Cùng bay ra với Nguyễn Bách Tượng, tự nhiên chính là Nhị Kiếp Tán Ma ẩn nấp bên trong của Ma Nguyệt Cốc kia, người này trong ánh mắt có sự kinh hãi và lo lắng rõ ràng, nhìn quanh bốn phía rồi cuối cùng dừng ánh mắt kinh ngạc lên người Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng, nói: “Ngươi là người phương nào, vẫn luôn âm thầm ẩn nap trong chúng ta, rốt cuộc có mục đích gì?” Thần sắc bình tĩnh, Nguyễn Bách Tượng nhìn quanh bốn phía, đợi khi nhìn thấy Đinh Hạo ở trên đồi cát, nở nụ cười, sau đó mới thản nhiên nói: “Ta chính là Bách Biến Ma Quân môn chủ Bách Biến Môn, cùng một mạch với Điện Vương hợp tác với Ma Nguyệt Cốc các ngươi, có lẽ ngươi cũng đã nghe qua danh hào của ta. “Còn mục đích của ta khi ẩn nấp trong các ngươi, tự nhiên chính là hủy đi trận pháp truyền tống của các ngươi, cắt đứt đường các ngươi chạy trốn, phá hủy Âm Tuyệt Chỉ Địa trong đại mạc này, để Vô Cực Ma Tông có thể thuận lợi chạy tới Ma Nguyệt Cốc của các ngươi, hủy diệt Ma Nguyệt Cốc các ngươi!”
Chương 1720: Vô Cực Ma Đạo 41
“Ngươi, chẳng lẽ các ngươi biết bí mật của Âm Tuyệt Chi Địa?” Tán Ma của Ma Nguyệt Cốc nghe Nguyễn Bách Tượng nói năng bậy bạ, nhất là nhắc tới Âm Tuyệt Chỉ Địa, không khỏi kinh hãi hô to.
Lời này vừa nói ra, toàn bộ môn nhân của Ma Nguyệt Cốc ở Âm Tuyệt Chi Địa, đều mặt xám như tro tàn, thấy hiện tại trận pháp truyền tống bị hủy đi đã tuy trong lòngệt vọng, bí mật duy nhất ở lại vào Ma Nguyệt Cốc, lại bị vạch trần thì càng thêm kinh hãi, ngay cả cơ hội báo thù cho người sau khi chết cũng bị tước đoạt, cảm giác này vô cùng thống khổ.
Nhìn bộ dạng kinh ngạc của người này, Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng khinh thường cười khẽ một tiếng, không để ý tới hắn, nhanh chóng bay tới bên cạnh Đinh Hạo, thản nhiên nói: “Trận pháp truyền tống này đã bị phá hủy.
Bọn họ đã lên trời không đường xuống đất không cửa, hiện tại ta sẽ đi vào Ma Nguyệt Cốc, ẩn nấp trong đó hủy đi trận pháp truyền tống còn lại trong Ma Nguyệt Cốc, để tiện cho các ngươi hành động phía sau.” Thấy Nguyễn Bách Tượng chủ động xin đi, Đinh Hạo mỉm cười gật gật đầu, nói: “Nguyễn lão vất vả rồi!”
“Ha ha, Ma Nguyệt Cốc cấu kết với Uyên Lang Điện.
Lần trước chính là hai tông bọn họ hãm ta vào chỗ bất lợi, cho nên diệt trừ Ma Nguyệt Cốc cũng là vì chính ta mà thôi!” Nguyễn Bách Tượng cười khẽ nói.
Vừa nói xong, thân hóa thành cầu vồng, chợt phá không bay về phía tây, dưới ánh chiều tà của tàn hà kéo ra một đường cong thật dài.
Nguyễn Bách Tượng vừa rời đi, Đỉnh Hạo đứng trên gò đất, nhìn đám người Ma Nguyệt Cốc phía dưới, gật đầu với Trương Lợi bên cạnh, nói: “Đưa bọn họ lên đường đi!”
Trương Lợi cũng là một trong những người đã sớm đi theo Đinh Hạo, năm đó còn tuổi trẻ khí thịnh từng giằng co với Đỉnh Hạo, bản thân cũng là nhân vật vô pháp vô thiên quen thói hung hăng càn quấy, vừa rồi liền nghe môn nhân Ma Nguyệt Cốc phía dưới nói khó chịu, hiện tại Đinh Hạo vừa nói như vậy.
Lập tức cười dữ tợn tung người bay lên, thân hình tựa như búa tạ, khí thế kinh người bay thẳng xuống dưới.
Trương Lợi cầm trong tay một thanh phi kiếm dài ba thước, thân kiếm màu xanh lục, lóng lánh u quang lạnh lùng, khi bay tới vung phi kiếm lên, trong đó hai con giao long từ trong phi kiếm thoát ra, mỗi con giao long đều dài mấy chục trượng, quanh thân cứng như sắt đá, giương nanh múa vuốt vồ tới thanh niên mặt đỏ vừa mới lên tiếng kia.
“Song Giao Thanh Phách Kiếm này chính là Trương Lợi tự tay diệt trừ hai con giao long, thu lấy hồn phách giao long, dùng năm ngàn khối Thanh Ngọc Thạch.
Ba cân Hỏa Long Sa, cộng thêm Vô Ngân Thần Thủy luyện chế ba năm mà thành.
Thanh Ngọc Thạch, Hỏa Long Sa bao gồm cả Vô Ngân Thần Thủy, đều là vật cực kỳ hiếm có ở Tu Chân Giới, căn bản là các môn phái bình thường chưa từng nhìn thấy qua, Trương Lợi vì thu thập ba món đồ này, đã cướp sạch hai môn phái, hơn nữa ở Long Ma Cung, Hải Hoàng Tông sưu tập Vô Ngân Thần Thủy, mới dám gom góp đủ.
Vốn sau khi hai con giao long tu vi mấy ngàn năm chết đi, hồn phách hoàn toàn không thể phát huy ra uy lực cực lớn.
Nhưng có Thanh Ngọc Thạch, Hỏa Long Sa và Vô Ngân Thần Thủy, lại khiến cho thân thể giao long một lần nữa ngưng tụ thành hình, không những có thể mượn nhờ Vô Ngân Thần Thủy khiến cho thân thể của giao long biến ảo khôn lường, hơn nữa bởi vì Thanh Ngọc Thạch cùng Hỏa Long Sa đều cực kỳ cứng rắn, khiến cho hai con giao long này càng hung hãn, khó có bảo vật bình thường nào có thể làm tổn thương, đã sớm không phải là giao long khi còn sống, uy lực càng gia tăng gấp bội, uy lực cực kỳ kinh người!” Ở trên gò đất, Âm Vô Xương nhìn Trương Lợi tung người bay xuống, cung kính giới thiệu với Đinh Hạo.
Đỉnh Hạo gật đầu, nhìn Trương Lợi tung người bay vút xuống, cười nói: “Xem ra những năm gần đây, bọn họ chẳng những tu vi tăng tiến không ít, dưới luân phiên chinh chiến, ngược lại thật sự vơ vét được không ít thứ tốt!”
“Đó là đương nhiên, không chỉ là Trương Lợi hắn, Tam Sát Ngũ Tu La bọn họ, trong tay mỗi người đều có pháp bảo tiện tay, những pháp bảo kia đổi lại là môn phái nhỏ một chút, đều là chỉ có trưởng lão cùng Tông chủ mới có tư cách đeo.
Mấy trưởng lão cung phụng trong môn, ai mà không phải mượn tài lực của môn phái, tu luyện mấy thứ pháp bảo tiện tay cho mình dùng, nếu không có Vô Cực Ma Tông chúng ta, nắm giữ mấy trăm loại tài nguyên tu chân lớn nhỏ đủ loại, chúng ta sao có thể tùy ý tu luyện pháp bảo vừa ý, đây đều là Tông chủ ngươi ban ân cho Vô Cực Ma Tông chúng ta!” Âm Vô Xương ánh mắt kính ngưỡng nhìn Đỉnh Hạo, cực kỳ thành khẩn nói.
Đối với tình huống của môn nhân, Đỉnh Hạo làm Tông chủ xác thực biết quá ít, từ trước tới nay đều bận rộn đông chỉnh tây chiến, chuyện liên quan tới đệ tử tu luyện trong môn toàn bộ giao cho người bên ngoài phụ trách, hiện tại nhìn một cái mới hiểu được mình quả thật hiểu rõ đối với môn nhân quá ít.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Ma Vật Tế Đàn [Dịch] Ma Vật Tế Đàn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/10/Dich-Ma-Vat-Te-Dan-Audio-Truyen.png)

