[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 15 : Nhất tảo nhỉ không 1 (c141-c150)
❮ sautiếp ❯Chương 146: Nhất tảo nhỉ không 1
– Ai cần ngươi giúp đỡ ! Rõ ràng thân hoài tuyệt thế ma công, lại hết lần này đến lần khác ra vẻ đáng thương trước mặt bọn ta, chắc chắn là không có lòng tốt gì !
Nữ nhân này lại hoàn toàn không nhận ân tình, ngược lại còn mắng lên mấy câu.
– Không cần biết đạo hữu xuất thủ vì lý do gì, nhưng một khi đạo hữu đã cao minh như vậy, mà chúng ta cũng đều thuộc về Ma Môn, chúng ta cùng nhau ra tay giết chết Lưu Vũ Đình được không ? Nếu không trưởng bối sư môn của cô ta quay lại thì phiền phức to !
Vưu Vĩnh Minh vừa thấy tu vi của Đinh Hạo như vậy liền lên tiếng đề nghị.
Lời này vừa nói, khuôn mặt tươi cười của Lưu Vũ Đình liền biến đổi.
Có được Huyền Thiên Lưu Ly Tráo trong tay, đối phó với ba người kia nàng còn có khả năng tự bảo vệ mình.
Nhưng uy lực một kiếm vừa rồi của Đinh Hạo đã được nữ nhân này trông thấy rõ ràng, mà ma kiếm đang nằm trong tay hắn có thể khẳng định cũng là vật phi phàm, Lưu Vũ Đình thực sự không dám bảo đảm Huyền Thiên Lưu Ly Tráo có thể ngăn can được uy thế của một kiếm này hay không.
Nếu như người này gia nhập vào trận chiến, tự mình sợ là chống đỡ không kịp đến khi sư phụ quay về rồi !
Lời vừa rồi của Vưu Vĩnh Minh vừa buông ra, quả nhiên làm cho mấy người Ma Môn sắc mặt mừng rỡ, phảng phất như Lưu Vũ Đình đã là vật trong túi rồi vậy !
Đỉnh Hạo nhún vai kinh ngạc nói:
– Chuyện của các vị đâu có quan hệ gì với ta, vừa rồi ta xuất thủ hoàn toàn để báo đáp ân tình giải đáp nghỉ vấn của vị sư tỷ này.
Bây giờ hai bên đã không ai nợ ai rồi, chuyện sống chết của mấy vị sao ta phải quan tâm đến ?
Đỉnh Hạo vừa nói ra, ba người Ma Môn đều biến sắc, ai nấy đều không ngờ Đỉnh Hạo lại nói ra những lời như vậy.
Còn Lưu Vũ Đình vốn đang cẩn thận trông chừng lại thở phào một hơi !
– Tiểu tử ngươi lẽ nào lại không biết, người trong Ma Môn và Đạo Môn luôn cừu địch với nhau sao ? Nếu như không giết chết Lưu Vũ Đình, chúng ta làm sao có thể lấy được cơ thể của Huyền Dương Cáp Mô và Âm Liệt Thủy Thiện chứ ?
Nữ nhân Ma Môn ở phía cuối cùng nhịn không được tức giận quát lên.
– Chúng ta ? Sư tỷ nói thế sai rồi.
Từ đấu tới cuối tại hạ đều không có ý muốn cùng các vị chia hưởng cơ thể Huyền Dương Cáp Mô và Âm Liệt Thủy Thiện ! Đỉnh Hạo bình thản nói, thân hình đã chầm chậm đi về phía mấy người !
– Nếu như ngươi không muốn lấy cơ thể của Huyền Dương Cáp Mô và Âm Liệt Thủy Thiện, thế vì sao ngươi lại không sớm đi đi mà cứ liên tục ở lại nơi này để làm gì ?
Lưu Vũ Đình dịu dàng nói, thanh âm nhu mì vô cùng, nghe rất ngọt tai I
Đỉnh Hạo lại giật mình sửng sốt, dường như không ngờ thanh âm nữ nhân này lại tuyệt vời như thế, gương to mắt hổ nhìn chằm chằm nữ nhân này một lúc.
Lưu Vũ Đỉnh mới bắt đầu hãy còn thản nhiên tự đắc, qua một lúc, giống như chống đỡ không nổi ánh mắt của Đinh Hạo, phải quay đầu đi chỗ khác.
Giây lát sau, Đinh Hạo như đã nhìn no nê, mới mở miệng giải thích:
– Mấy vị lại hiểu lầm tại hạ rồi ! Ta sở dĩ nói không muốn chia hưởng với các vị cơ thể của Huyền Dương Cáp Mô và Âm Liệt Thủy Thiện bởi vì ta muốn một mình lấy hết mà thôi !
Nói rồi, Đinh Hạo thân hình vừa chớp động đã tiến được mấy trượng về phía thân thể của Huyền Dương Cáp Mô và Âm Liệt Thủy Thiện ! Đỉnh Hạo vừa mới nói dứt lời, ve mặt mấy người đều biến hẳn, lại nhìn thấy Đinh Hạo đã ra tay muốn đoạt lấy, ai nấy đều giơ kiếm nghênh đón muốn chặn lại hành động bất ngờ của Đinh Hạo ! Kiếm mang sáng như ngọc bất ngờ xuất hiện cuối chân trời, bốn luồng kiếm mang không phân trước sau nhắm theo hướng bay đi của Đỉnh Hạo phóng tới, khí thế cũng có chút tráng lệ.
Chỉ chốc lát, Đinh Hạo đang bay đã bị kiếm mang chém vào cơ thể.
Mọi người vẻ mặt đều vui mừng, dường như không ngờ Đỉnh Hạo vốn là tay cứng cựa mà lại giải quyết thoải mái như vậy ! Đang muốn mở miệng châm chọc, lại phát hiện thân hình Đinh Hạo bị kiếm mang xuyên qua đột nhiên quỷ dị biến thành một làn khói nhẹ tiêu mất giữa không trung không còn tung tích, cũng không lưu lại một chút máu thịt nào giống như người bị thương.
Lúc này mọi người phát thấy được biến hóa không tầm thường, không hẹn mà cùng nhau quay đầu nhìn về phía khu vực có cơ thể Huyền Dương Cáp Mô và Âm Liệt Thủy Thiện ở phía sau.
Đỉnh Hạo kia lại không hề có chút thương tích, đang nhàn nhã thu lấy cơ thể Huyền Dương Cáp Mô và Âm Liệt Thủy Thiện vào trong thắt lưng giữ vật !
Cảm thấy được mấy người đang quay đầu nhìn lại, Đỉnh Hạo thu hoàn toàn hai vật vào xong, ngẩng đầu cười dài một tiếng nói:
Chương 147: Nhất tảo nhỉ không 2
Chuang 148: Thật Lực Tái Tăng 1
Chuang 149: Thật Lực Tái Tăng 2
– Đã nói rồi, ta muốn một mình lấy hết, đáng tiếc là các ngươi lại hiểu sai đi, ra tay quá chậm trễ, vậy không oán trách được người khác rồi !
Ánh mắt mấy người như muốn bốc lửa lên, khẩu khí cười nhạo như vậy của Đinh Hạo khiến mấy người giận dữ bộc phát hoàn toàn.
Bốn tiếng thét cùng vang lên, mấy người lại cùng nhau ra tay đánh về phía Đỉnh Hạo.
Lúc lắc đầu, Đỉnh Hạo nhẹ giọng cười nói:
– Thực là có lỗi quá, tại hạ có chuyện quan trọng khác, không bồi tiếp các vị được nữa !
Thân hình Đinh Hạo chỉ chợt lóe lên, đã như sóng nước gợn lên chớp mắt đã không còn thấy tung tích đâu nữa !
Khi mấy người đến kịp nơi đó, đã phát hiện Đinh Hạo không để sót lại một mẩu da thịt nào của Huyền Dương Cáp Mô và Âm Liệt Thủy Thiện.
Mấy người quay ra nhìn nhau, trong lòng âm thầm nhớ kỹ cái môn phái nhị lưu Vô Cực Ma Tông này.
Rời khỏi nơi đó rồi, Đinh Hạo trong lòng sung sướng vô cùng, thực sự không ngờ đi chuyến này lại có biến cố như vậy, càng không thể tưởng được chính mình lại có thể chiếm được toàn bộ bảo vật dễ dàng như vậy.
Lại đi tiếp về phía gần Huyết Ma Liệt Sơn thêm mấy trăm dặm nữa, Đinh Hạo phát ra thông trì tỉnh thần gọi Bát Sí Tử Mãng đến hội hợp !
Một thời thần sau, đầm lầy phía trước cuồn cuộn chuyển động, thân hình dài vài chục trượng của Bát Sí Tử Mãng đột nhiên nhảy ra, dọa Đinh Hạo chết khiếp.
Đỉnh Hạo cười ha hả nhìn Bát Sí Tử Mãng thân hình càng lúc càng lớn, đưa tay nói:
– Làm không tệ.
Ha ha ha, đưa ra đây !
Bát Sí Tử Mãng đập đập hai cánh đằng sau lưng, đem kỳ hoa dị quả và nội đan của hai vật nhổ vào trong bàn tay đang xòe ra của Đỉnh Hạo, trong miệng phát ra tiếng kêu “chi chỉ” vui mừng, giống như đang lấy lòng Đỉnh Hạo.
Thấy Bát Sí Tử Mãng có động tác như vậy, Đinh Hạo làm sao lại không hiểu tâm ý của nó, liền bảo nó dẫn đường đến một nơi an toàn, định cùng nó chia chác chiến lợi phẩm !
Bát Sí Tử Mãng hoan hô một tiếng, dẫn đường hướng về phía trước phóng đi.
Cười nhẹ một tiếng, Đinh Hạo cũng nhảy lên không, ngồi lên trên cái lưng mãng xà của Bát Sí Tử Mãng.
Cứ như vậy một người một mãng nhanh chóng rời đi.
Trong khu vực Di Thiên Chiểu Trạch này, Bát Sí Tử Mãng rõ ràng linh hoạt hơn hẳn Đỉnh Hạo, chỉ trong giây lát, đã mang theo Đinh Hạo đi đến một khu vực bốn phía sương mù dày đặc.
Đinh Hạo nghi hoặc nhìn kỹ nơi này một lượt, phát hiện nơi này lại được thiên nhiên hình thành một huyễn trận, nhưng đáo để là huyễn trận nào thì Đinh Hạo cũng không biết được, càng tiến vào trong, huyễn trận càng cao thâm, nếu không có Bát Sí Tử Mãng dẫn đường, thì với nhãn lực của Đinh Hạo sợ cũng không thể đi đến nơi này.
Xem ra có lúc linh vật thực sự có thể làm con người kinh hil
Lại qua nửa khắc đồng hồ, Bát Sí Tử Mãng dừng lại, Dinh Hạo lúc này lại nhìn quanh một lượt, phát hiện Bát Sí Tử Mãng đưa mình đến một nơi bốn phía là nước, ở giữa đột nhiên xuất hiện một khu đất bằng phẳng.
Đỉnh Hạo nghỉ hoặc quan sát cẩn thận bốn phía, đột nhiên mặt lộ vẻ cuồng hỉ !
Khu đất dài đến trăm trượng này vốn đầy các loại kỳ hoa dị thảo, tuy không có loại nào kỳ trân thế gian hiếm có như Nhân Nguyên quả , nhưng những dược thảo này cũng rất phi phàm.
Mà những viên đá trên mặt đất cũng đều là những tài liệu quý giá cho việc luyện khí, tuy không có sinh ra tỉnh thạch, nhưng tài phú ẩn chứa trong đó tuyệt đối có thể khiến những người tu đạo nổi lòng tham.
Không một chút do dự, Đỉnh Hạo đã lấy trữ vật giới chỉ ra, bắt tay thu thập những vật phẩm quý giá thấy được, trong lòng vui sướng khôn tả.
Tính ra lần này dù tìm không thấy Huyết Ma Liệt Sơn, chỉ cần thu hoạch trước mắt cũng đã không uổng chuyến này.
Xem ra từ nay về sau phải đi ra ngoài nhiều một chút, nói không chừng còn có thể gặp nhiều chuyện tốt !
Hai thời thần sau, Đinh Hạo đã thu thập kỳ hoa dị thảo trong khu vực mỗi loại vài cái, cùng với Nhân Nguyên Quả cẩn thận cất vào một cái bình pha lê, mà tài nguyên luyện khí cũng chọn lấy trong mỗi loại vài chục một trăm viên, xem ra cũng đã đủ cho mình sử dụng mới ngừng tay.
Sau đó lại xem kỹ khu đất, Đinh Hạo mới phát hiện ra mình làm như vậy cũng bất quá chỉ mới lấy được một phần mười những vật phẩm trên mặt đất.
Những bảo vật này chắc chắn bị ảnh hưởng của trận pháp thiên nhiên mà tập hợp thành, nếu không thì không thể nào có khả năng tập hợp quá nhiều tài nguyên quý giá ở một chỗ như vậy.
Thu vật phẩm lại xong xuôi, Đinh Hạo đưa tay vẫy vẫy, Bát Sí Tử Mãng nhu thuận tiến đến.
Đỉnh Hạo cười cười xòe tay ra, hai tay có hai mảnh lá cây của Nhân Nguyên quả và nửa quả Nhân Nguyên quả, một phần tư nội đan của Huyền Dương Cáp Mô và Âm Liệt Thủy Thiện, lại còn có một chút linh thảo vừa mới hái lấy.
Chuang 148: Thật Lực Tái Tăng 1
Bát Sí Tử Mãng vui mừng mở rộng cái miệng to như chậu máu ra.
Đỉnh Hạo vẫy tay một cái, đem hết mọi vật trên tay trái đưa vào trong miệng Bát Sí Tử Mãng, còn những vật trong tay phải lại đưa vào miệng của chính mình !
Một người một thú đều lập tức ngồi xuống tĩnh tọa ngay trên vùng đất đó, bắt đầu toàn lực hấp thu dược lực của linh vật !
Nửa năm saul
Bát Sí Tử Mãng mang Đinh Hạo bơi ra ngoài huyễn trận.
Khi vào Bát Sí Tử Mãng mới chỉ có hai cánh, nhưng sau khi hấp thu được lá và quả của Nhân Nguyên quả, cơ thể và nội đan của Huyền Dương Cáp Mô và Âm Liệt Thủy Thiện, bây giờ Bát Sí Tử Mãng lại tiến hóa thêm một bậc, đạt đến mức bốn cánh.
Bát Sí Tử Mãng nhìn thì thấy như đang di động trên mặt đầm, nhưng nếu cẩn thận lưu ý sẽ phát hiện thân hình to lớn của Bát Sí Tử Mãng cách mặt đầm chừng vài thốn – Bát Sí Tử Mãng tiến hóa đến bốn cánh đã có năng lực ngự không phi hành rồi !
Đỉnh Hạo ngồi trên lưng của Bát Sí Tử Mãng thắn nhiên tự đắc, thu được nhiều thiên tài dị bảo như vậy, Đinh Hạo thuận lý thành chương nâng cao tu vi lên đến mức Tâm Động Hậu Kỳ, lại thêm sự trợ giúp từ hai viên nội đan hàn nhiệt của Huyền Dương Cáp Mô và Âm Liệt Thủy Thiện, đã tu luyện thành môn thần thông “Huyền Băng Ma Viêm quyết” !
“Huyền Băng Ma Viêm quyết” là một môn ma công kích tuyệt luân được ghỉ lại trong Vô Cực Ma Công, nhưng lại hoàn toàn không phải là công pháp của Vô Cực Ma Tông.
Điều kiện để tu luyện pháp quyết này kỳ lạ dị thường, muốn tu luyện công pháp bắt buộc phải nhờ vào dị bảo chí hàn chí nhiệt trong trời đất.
Chính là bởi vì điều kiện độc đáo vô cùng này, “Huyền Băng Ma Viêm quyết” tuy uy lực to lớn vô song, nhưng chân chính tu luyện thành công lại không được có mấy người, nhưng người nào tu luyện được công pháp này cuối cùng nhất định có khả năng trở thành cao thủ tuyệt đỉnh !
Tuy Đinh Hạo bây giờ mới chỉ ở mức Tâm Đông hậu Kỳ, còn chưa hoàn toàn phát huy được uy lực tuyệt thế của công pháp này.
Nhưng mặc dù vậy, dù là người có tu vi cao thâm hơn Đỉnh Hạo nếu tùy tiện động thủ cùng hắn, Đỉnh Hạo tin rằng tuyệt đối có thể sử dụng đặc tính kỳ lạ của “Huyền Băng Ma Viêm quyết” hạn chế kẻ đó rất nhiều.
“Huyền Băng Ma Viêm quyết” là một loại công pháp cao siêu có khả năng chuyển hóa chân khí thành thuộc tính hàn nhiệt, tựa như Liệt viêm và Băng tiễn do Huyền Dương Cáp Mô và Âm Liệt Thủy Thiện phát ra vậy.
Tuy nhiên cũng có chút khác biệt, “Huyền Băng Ma Viêm quyết” phát ra chính là hàn nhiệt cương khí, hàn nhiệt cương khí một đỏ một tím, nhưng người thi công lại có thể thông qua ý niệm mà thay đổi lúc lạnh lúc nóng, đả thương kẻ địch một cách vô hình ! Đây quả thật là một công pháp tuyệt luân trên thế gian !
Nếu lần này không ngẫu nhiên có được nội đan của Huyền Dương Cáp Mô và Âm Liệt Thủy Thiện, Đỉnh Hạo cho dù có được phương pháp tu luyện ma công này cũng chỉ vô dụng mà thôi.
Xem ra ông trời thực sự không bạc đãi hắn, chứ nếu không làm sao có thể giải thích ân tứ lần này của lão tặc thiên !
Bát Sí Tử Mãng vừa mới tiến hóa, đối với việc phi hành còn chưa thành thục.
Nhưng thực hành không lâu, Bát Sí Tử Mãng lập tức mê mẩn cái mùi vị của phi hành này, tốc độ cũng đã càng lúc càng nhanh, tất nhiên so với tu chân giả ngự kiếm phi hành còn chậm hơn vài phần.
Chưa kể đến việc tiến hóa mạnh mẽ của Bát Sí Tử Mãng, chỉ bằng vào năng lực phi hành này đã đề cao thực lực của nó lên thêm một bậc nữa!
Tu vi ở Tâm Động Hậu Kỳ, vừa mới tu luyện thành công “Huyền Băng Ma Viêm quyết”, lại thêm khả năng ngự không phi hành của Bát Sí Tử Mãng, bằng vào thực lực lúc này, Đinh Hạo tự tin cho dù gặp phải kẻ thù ở mức Nguyên Anh Hậu Kỳ, hắn cũng có khả năng đối đầu ! Quay đầu nhìn lại khu vực huyễn trận đang càng lúc càng xa, một luồng hào khí ngất trời đột nhiên xuất hiện trong lòng hắn !
Bem Toa Anh Hoàn lắc qua lắc lại trong tay xem xét, Đinh Hạo thỉnh thoảng sử dụng tâm thần thông báo cho Bát Sí Tử Mãng bay về hướng của Huyết Ma Liệt Sơn !
Sau khoảng nửa canh giờ, tâm thần Đinh Hạo chấn động, Bát Sí Tử Mãng lập tức trốn vào trong trữ vật giới chỉ.
Nhìn vào cái thắt lưng chứa vật to đùng đeo quanh eo, Đỉnh Hạo bật cười, giờ phút này thực lực của mình hẳn là có thể sử dụng trữ vật thủ trạc rồi al
Hai tay tùy ý vung lên, một luồng ngân mang chợt lóe, thắt lưng chứa vật đeo quanh eo đã không còn thấy tung tích, mà trên tay trái đã có thêm một cái trữ vật thủ trạc màu xanh biếc – chính là vật mà Phùng Tỉnh Nhiên đã tặng !
Chuang 149: Thật Lực Tái Tăng 2
Nhờ có tác dụng của Toa Anh Hoàn, Đinh Hạo biết được khu vực Huyết Ma Liệt Sơn còn cách không xa.
Thu lấy Bát Sí Tử Mãng vào, ẩn giấu vĩnh viên luôn thực dụng hơn phô ra thực lực của bản thân !
Lại bay thêm nửa khắc, đột nhiên có tiếng người nói chuyện truyền đến tai, Đinh Hạo cẩn thận ẩn núp thân hình từ từ tiến đến gần.
Khi bóng người vừa đập vào mắt, Đỉnh Hạo thầm hô không ổn !
Bóng người xuất hiện trong mắt vốn là những người rất quen thuộc, Thiên Yêu Niếp Thiên, Hận Thiên Hận Địa hai lão, người phụ nữ mặc cung trang của Kiếm Ma tông, Hạ Tri Chương của La Phù Tông và mấy người thuộc bạch đạo đã từng gặp trên Câu Khúc sơn cũng đều ở chỗ này !
Trước mặt những người đó, Đinh Hạo có cẩn thận ẩn tích cũng chỉ là chọc cười bọn họ mà thôi !
Cả mười mấy ánh mắt thăm dò đều dừng lại trên người Đỉnh Hạo.
Mắt thấy tránh né không được, Đinh Hạo liền không ẩn thân nữa, lắc mình đã xuất hiện trước mặt mọi người !
– Có thể gặp được Nhiếp lão ở chỗ này thật khiến cho tiểu tử cảm thấy vui mừng a ! Tiểu tự chỉ vì vô ý đi thu thập tài liệu lạc đến nơi này, hy vọng Nhiếp lão đừng vội trách cứ ! Đỉnh Hạo hướng về Niếp Thiên cung kính cúi mình hành lễ.
Đỉnh Hạo lúc trước rời núi đã từng nói qua muốn rời xa khỏi Di Thiên chiểu trạch, bây giờ đột nhiên xuất hiện tại nơi này khó tránh khỏi khiến cho Niếp Thiên nghỉ ngờ, liền mở miệng giải thích trước, tránh lão hiểu lầm mình !
– A A, tiểu ca khách khí rồi, ngươi muốn đến nơi này Niếp Thiên cũng không có quyền hỏi đến.
Bất quá nếu đã gặp gỡ ở đây, hay là đi theo ta cho an toàn hơn.
Ha ha ha, tránh gặp phải độc thủ của người khác, đến lúc đó Tỉnh Nhiên mở miệng trách cứ, ta lại không biết phải ăn nói thế nào !
Niếp Thiên bất động cười dài, nói rồi đưa mắt nhìn khắp bốn phía, giống như cảnh cáo những người trong Đạo Môn không được coi thường mà vọng động !
Niếp Thiên già dặn thành tỉnh, sao lại không nghe được ý tứ cáo lỗi trong lời của Đinh Hạo.
Mà bất luận Niếp Thiên giao tình thế nào với Đỉnh Hạo, chỉ bằng vào việc ngày đó Đinh Hạo đã từng tặng cho hắn Băng Phách Hàn Tỉnh, lại thêm quan hệ đặc biệt giữa Đinh Hạo với Phùng Tinh Nhiên, Niếp Thiên cũng không có ý muốn hại Đỉnh Hạo !
Lời của Niếp Thiên vừa nói ra, Đinh Hạo xem như trút được gánh nặng, bước nhanh về phía Niếp Thiên, trên đường đi không nhịn được dò xét bốn phía.
Vừa nhìn qua một lượt, trong lòng càng ngầm giật mình không ngừng, trừ những người đã gặp qua ở trên Câu Khúc sơn, còn có thêm mấy khuôn mặt lạ lẫm, đều có phong hạm của cao thủ, khí thế hoàn toàn không thấp hơn so với Niếp Thiên và Hận Thiên Hận Địa.
Xem ra lần này hai phe Đạo Ma đúng là bỏ được tiền vốn, quyết chí lấy cho được Kiếm quyết Tiên Giới trong tay của Huyết Ma Liệt Sơn !
Nhưng ai mà biết được, vật mọi người đang truy tìm, không ngờ lại đang nằm ngay trong trữ vật thủ trạc của Đinh Hạo ở đằng kia.
Những người này tuy thực lực hùng hậu, nhưng lại không ai biết tu vi của Huyết Ma Liệt Sơn căn bản là không lui nửa phần, thậm chí khẳng định là còn có phần tỉnh tiến.
Nếu Liệt Sơn chỉ một lòng trốn tránh không cùng mấy người thẳng thẳn tranh đấu, sợ là lần này hai phe Đạo Ma lại chỉ mất công dã tràng phải về tay không mà thôi !
Đợi đến khi Đinh Hạo đã ở khu vực của Thiên Yêu Niếp Thiên, phát hiện ra ngoài Niếp Thiên, Luyện Ngục Ma Tông còn có hai người khác, đó là một nam một nữ, xem ra rất thân mật dường như là một đôi đạo lữ, chỉ có điều lần trước đến Luyện Ngục Ma Tông hắn còn chưa từng nhìn thấy hai người này.
Mắt thấy Đinh Hạo đã đến, Niếp Thiên lên tiếng giới thiệu:
– Đây là Cừu Mãnh Chu Vân hai lão, tiểu tử còn không nhanh bái kien ?
Đỉnh Hạo nghe thấy lời này của Niếp Thiên, trong lòng có chút kinh sợ, hai người này ở trên Đoạn Hồn Sơn cũng có danh vọng rất lớn, hai người đều là trưởng lão của Luyện Ngục Ma tông, hơn nữa thật sự là một đôi đạo lữ, am hiểu thuật liên thủ, sợ đến cả Niếp Thiên cũng không phải là đối thủ của hai người !
– Vô Cực Ma Tông đệ tử hàng thứ ba Đinh Hạo bái kiến hai vị trưởng lão.
Đại danh của hai vị trưởng lão tiểu tử nghe như sấm nổ bên tai, hôm nay có thể gặp được hai vị ở nơi này thực sự cảm thấy vinh hạnh !
Đỉnh Hạo khom mình nói.
– Ö, ngươi chính là Đinh Hạo của Vô Cực Ma Tông.
Ha ha ha, tên tuổi của tiểu tử ngươi gần đây cũng vang lừng dị thường trên Đoạn Hồn Sơn a ! Ồ, ây dà, quả nhiên không tệ, tu vi ở mức Dung Hợp kỳ lại đám một mình xông vào Di Thiên Chiểu Trạch, thật sự là can đảm !
Cừu Mãnh cười lên nói.
Chương 150: Như ý toàn bàn 1
– Nghe nói đến cả Thành Giao cũng phải chịu thiệt trong tay của ngươi, thật sự không nghĩ được tại sao ngươi chỉ mới luyện đến Dung Hợp Kỳ mà lại làm được như vậy, quả nhiên là thiên hạ rộng lớn, nhân tài đầy rẫy a! Ngươi yên tâm, nếu ngươi đã là người của Đoạn Hồn Sơn, ta chắc chắn đảm bảo an toàn cho ngươi !
Chu Vân cười duyên nói, dừng một chút lại tiếp tục nói:
– Nghe nói giữa ngươi và Tỉnh Nhiên còn có quan hệ không rõ ràng lắm.
Ha ha, Tỉnh Nhiên hài tử đó ta trông nom từ nhỏ đến lớn, ngươi không nên phụ bạc nó đấy ! Nếu không cho dù có phải hủy đi Vô Cực Ma tông ta cũng không tha cho ngươi đâu !
Lời người nữ này vừa nói ra, Đỉnh Hạo trong mình đổ mồ hôi lạnh, cũng không biết thái độ của mình bây giờ đối với Phùng Tỉnh Nhiên đúng hay là sai nữa.
Xem qua biểu tình của những người này, Phùng Tỉnh Nhiên rõ ràng là cục thịt trong lòng bọn họ, nếu không xử lý tốt quan hệ với Phùng Tinh Nhiên, thật sự là dẫn đến tai ách diệt môn cho Vô Cực Ma Tông !
– Hai vị trưởng lão thật đã quá khen tại hạ rồi, tiểu tử thật ra chỉ nhờ có vận khí tốt hơn người khác vài phần mà thôi, nào có tài năng gì đâu !
Đỉnh Hạo cúi đầu khiêm tốn nói.
Khi hắn ngẩng đầu lên, gặp ngay biểu tình nửa cười nửa không của Niếp Thiên, Đinh Hạo lập tức biết những lời quỷ quái của mình Niếp Thiên chắc chắn không tin, liền bỏ ngay vẻ mặt cười cợt !
Niếp Thiên vừa thấy vẻ mặt Đinh Hạo như vậy, cuối cùng nhịn không được, cười dài nói:
– Tiểu tử ngươi có thủ đoạn gì người khác không biết, nhưng Niếp Thiên ta chẳng lẽ lại không hiểu được sao ! Trước mặt bọn ta ít bày trò đi !
Đỉnh Hạo giật mình, giống như không ngờ được Niếp Thiên lại vạch trần những lời quỷ quái của mình như vậy.
Có chút xấu hổ, liên tục nói:
– Nói quá, nói quá !
– Luyện Ngục Ma tông mấy người rốt cuộc có để yên hay không? Không phải chỉ là một đệ tử Dung Hợp Kỳ sao, hắn đến thôi mà cũng nhiều lời như vậy, còn không nhanh chóng vào việc chính tìm kiếm Huyết Ma Liệt Sơn đi !
Hận Địa trưởng lão của Thiên Sát Ma Cung liếc thấy Đỉnh Hạo mấy người không ngừng nói, nhịn không được phải mở miệng. – Hận Địa tiểu nhi, Huyết Ma Liệt Sơn ở đây, ngươi có dám một mình đến giao chiến không ? Đúng vào lúc này, một âm thanh nửa người nửa thú, nghe như tiếng tiếng quỷ khốc đột nhiên vang lên ở vùng đầm lầy trước mặt l
Mấy người hai phe Đạo Ma vẻ mặt nhất tề biến đổi !
– Ha ha, Huyết Ma Liệt Sơn ngươi cũng có thể tính là một trong Thập đại cao thủ, sao lại nói những lời ấu trĩ như vậy ? Đáng thương a là đáng thương, đường đường là một trong Thập đại cao thủ, bây giờ lại như chó nhà có tang hết tránh đông lại né tây ! Hận Địa cười lạnh nói.
– Hừ ! Ít nhiều gì thì các ngươi cũng có thể tính là những cao thủ đứng đầu trong hai phe Đạo Ma, thế mà lại liên thủ đối phó với ta, ta thật sự thấy rất là rất vinh hạnh đó ! Lão phu ở trong Di Thiên chiểu trạch, có khả năng thì cứ tách ra mà tìm, ha ha ha, nếu như bọn ngươi lạc mất nhau để đơn độc bị ta giết thì cũng đừng có trách ta đấy !
Giọng nói của Liệt Sơn như quỷ khóc sói tru.
Thanh âm Huyết Ma Liệt Sơn từ gần chuyển thành xa, khi mọi người chuyển động thì đã biến mất không thấy đâu nữa.
Với tu vi trác tuyệt của Huyết Ma Liệt Sơn, lại một lòng muốn tránh né, mọi người căn bản không có biện pháp gì bắt được lão.
Mắt thấy biến hóa như vậy, mọi người quay ra nhìn nhau, cả nửa ngày Hận Thiên mới mở lời:
– Những việc giống như thế này đã phát sinh vài lần, xem ra chỉ còn cách bao vây Liệt Sơn mới có thể ép lão ứng chiến, nếu không chúng ta chỉ có lãng phí khí lực vô ích mà thôi !
– Lời này của Hận Thiên trưởng lão không sai, nhưng tu vi Liệt Sơn so với chúng ta lại mạnh hơn vài bậc, cho dù là tu vi có hơi thối lui một chút cũng không yếu hơn chúng ta.
Mà chúng ta lại không thể biết được nơi ẩn thân của lão, muốn bao vây lão cũng không dễ dàng a !
Phụ nữ mang cung trang của Kiếm Ma cung cười khẩy nói.
Thấy hai người lại có ý muốn tranh cãi với nhau, Niếp Thiên ra mặt nói:
– Các vị bình tâm không nên nóng nảy, ta đã có biện pháp có thể biết được nơi ẩn thân của Huyết Ma.
Chỉ có điều nếu muốn bao vây được lão, chúng ta lại phải chia nhau ra mà hành sự.
Mà nếu như chia ra, thực lực chúng ta lại bị phân tán.
Nếu như trước khi kịp bao vây đã bị Liệt Sơn phát giác, phải đơn độc đấu với Huyết Ma Liệt Sơn, vậy có lẽ các vị phải tự cầu phúc cho mình thôi ! @@@#{3œ@@








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Vạn Cổ Đệ Nhất Tông [Dịch] Vạn Cổ Đệ Nhất Tông](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Van-Co-De-Nhat-Tong.jpg)


![[Dịch] Có Tiền Liền Biến Cường [Dịch] Có Tiền Liền Biến Cường](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Co-Tien-Lien-Bien-Cuong-SE-Audio-Truyen.jpg)



