[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 124 : Kiều diễm trong trận (2) (c1231-c1240)
❮ sautiếp ❯Chương 1231: Kiều diễm trong trận (2)
Chuang 1232: Trời cũng giúp ta (1)
Chuang 1233: Trời cũng giúp ta (2)
Chuang 1234: Trời cũng giúp ta (3)
Thấy Ma Cơ thản nhiên thừa nhận, hai người U Cơ và Minh Cơ đều cảm thấy cổ quái nhếch môi, một ý cười kỳ lạ hiện lên ở khóe miệng hai người.
Mặc dù trong lòng Đỉnh Hạo hiểu rõ, nhưng lại giả ngu nói: “Thì ra là thế, vậy chúng ta vào bên trong xem một chút đi!”
Một lát sau, bốn người Đinh Hạo đến Tà Cốc, U Cơ và Minh Cơ đứng bên cạnh hắn, Ma Cơ thì xâm nhập trong cốc xem xét.
Một lúc sau, Ma Cơ xuất hiện trước mặt Đinh Hạo với nét mặt nghiêm trọng: “Trong cốc không có một đệ tử trong giáo, nhìn sắp xếp trong cốc, hình như đã lâu rồi không có người ở lại, không biết rốt cục đã xảy ra chuyện gì!”
Đỉnh Hạo hơi ngẩn người, trầm giọng nói: “Các ngươi dẫn đường, chúng ta đến khu vực Mộc Ma một chuyến, xem bên đó của hắn có phải cũng như thế không!”
Ba nữ nhân thấy tình hình như thế, lại nghe Đinh Hạo phân phó như vậy, lập tức không chút do dự mà bay đi, hóa thành ba làn khói nhẹ bay phía trước dẫn đường.
Vẻ mặt Đinh Hạo lại nghiêm trọng, bay theo sát phía sau ba người như một cái bóng.
Đi được nửa đường, Đỉnh Hạo khẽ gọi một tiếng: “Chậm đã!” Tam Cơ đang bay điên cuồng phía trước bỗng nhiên dừng lại, nhìn qua Đỉnh Hạo với ánh mắt khó hiểu.
Đôi mắt câu hồn đoạt phách của Ma Cơ ngưng lại, cười khúc khích một tiếng, nói: “Giáo chủ lại có chuyện gì?” “Ta còn chưa thể khiến thần thức ly thể, nhưng linh giác lại mạnh hơn ngươi.
Bây giờ ta truyền chân nguyên và linh thức vào trong cơ thể ngươi, ngươi nhìn khu vực trăm dặm phía Bắc một chút, ta có thể cảm giác được linh khí thiên địa ở nơi đó dao động không bình thường!” Đinh Hạo nét mặt nghiêm nghị, trầm giọng nói.
Thấy Đinh Hạo không giống nói giỡn, khuôn mặt Ma Cơ vốn đang dạt dào ý cười bỗng ngẩn ra, xoạt một tiếng đáp xuống trước mặt Đỉnh Hạo.
Đỉnh Hạo khẽ gật đầu, bàn tay to lớn vỗ lên tấm lưng mềm mại bóng loáng của Ma Cơ, một mùi hương sảng khoái xộc vào mũi.
Trong lòng Đỉnh Hạo khẽ run lên, lập tức ngưng thần vận chuyển chân nguyên, dùng Thanh Minh Đỉnh làm vật dẫn, chậm rãi nhập vào trong cơ thể Ma Cơ.
Thời gian một chén trà, Đinh Hạo thở một hơi đứng dậy, hỏi Ma Cơ: “Thế nào?”
Chỉ thấy lúc này Ma Cơ không kịp thở, nghiến răng nghiến lợi nói: “Người trong Đạo Môn Thiên Sát hiện tại đang tàn sát đệ tử trong giáo chúng ta.
Giáo chủ mau cùng ta viện trợ Tam Ma, bằng không thương vong của giáo sẽ càng lúc càng lớn!”
Nàng vừa dứt lời, vẻ mặt của U Cơ và Minh Cơ đều ngưng trọng, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy tức giận.
Đối với Tam đại trưởng lão, bảo vệ an nguy của môn đồ vốn dĩ chính là bổn phận và trách nhiệm của các nàng, bây giờ nghe tình huống như thế, đương nhiên trong lòng nóng như lửa đốt.
Thấy Tam Cơ sắp mất đi lý trí, định lập tức hành động, Đỉnh Hạo đột nhiên lên tiếng: “Chờ đã! Thực lực đối phương thế nào?”
Ma Cơ sửng sốt, vội vàng nói: “Đương nhiên Đạo Môn chiếm ưu thế, có điều sau khi bốn người chúng ta gia nhập thì có thể đánh lui đám người xâm phạm đó!”
Đỉnh Hạo thâm kêu một tiếng trời cũng giúp ta, rồi vui vẻ nói: “Chúng ta tách ra làm việc, ta đánh lén cao thủ trong môn của bọn chúng!”
Đỉnh Hạo vừa nói, mặt mũi hắn vặn vẹo, xương cốt cũng vang lên tiếng rắc rắc.
Sau đó, một khuôn mặt tầm thường xa lạ xuất hiện trước mặt ba người Ma Cơ, ma khí nhàn nhạt khắp cơ thể thoáng chốc hóa thành chính khí cuồn cuộn, triệt để biến thành một người trong Đạo Môn.
Đỉnh Hạo nở nụ cười ranh mãnh, tiến lên một bước, chớp mắt đã không thấy đâu.
Tam Cơ kinh ngạc nhìn nhau, cũng lập tức khởi hành, có điều trong lòng lại có một chút sợ hãi đối với Đinh Hạo.
Bốn người cách dãy núi Sa Châu phương bắc trăm dặm.
Lúc này, U Minh Ma Giáo và Đạo tông đang giao chiến kịch liệt.
Chẳng qua rõ ràng U Minh Ma Giáo đang liên tục bại lui, dần dần hội tụ về phía đỉnh núi.
Kể từ lần trước khi Đỉnh Hạo cường bạo Thần Nữ Tư Không Yên Nhiên trong U Minh Động, Tông chủ của Thần Tiêu Đạo Tông quả thực là đã xuất quan sớm, cho U Minh Ma Giáo một đả kích thê thảm đau đớn.
Chẳng qua U Minh Động phòng ngự nghiêm ngặt, sau khi Thần Tiêu Đạo Tông tiến vào bên trong cũng không chiếm được lợi ích gì lớn.
Nếu đã không thể ra tay trong U Minh Động, Thần Tiêu Đạo Tông đương nhiên sẽ chuyển sự chú ý sang môn đồ U Minh Ma Giáo ở ngoài động.
Thế là môn đồ U Minh Ma Giáo trú đóng ở xung quanh U Minh Động nhiều lần bị Đạo Môn chèn ép, bị buộc phải di chuyển liên tục.
Lần này Thổ Ma, Mộc Ma, Hỏa Ma không thể tránh được, tập hợp tất cả đệ tử trong giáo, vốn dĩ định cho Thần Tiêu Đạo Tông một bài học, nhưng cuối cùng phát hiện ra thực lực của mình thua kém đối phương.
Rơi vào đường cùng, bọn họ lập tức chuẩn bị ý định phá vòng vây bất cứ lúc nào.
Thổ Ma dáng người thấp nhưng đầm, da thịt màu nâu xám, tay cầm một cây Thiết Bổng đen nhánh, lúc này đang nổi giận hét lớn: “Lui gì mà lui, càng lui bọn chúng càng ép chặt.
Không biết mấy năm nay vận xui thế nào, những tên tạo mao này của Thần Tiêu Đạo Tông lại cắn lấy chúng ta như chó dại không tha.
Ta cũng đã đổi bốn chỗ rồi, đệ tử tổn thất càng lúc càng lớn! Cứ như thế này, đừng nói là tái đồ đại nghiệp, chỉ sợ không bao lâu nữa đệ tử sẽ chết sạch!”
Chuang 1232: Trời cũng giúp ta (1)
Mộc Ma thân hình cao gầy, gió thổi qua là đổ đông ngã tây, ống tay áo rộng bay phần phật, giống như một gốc liễu bên hồ nước.
Thoạt nhìn Mộc Ma giống như không chịu nổi trọng lực, nhưng nét mặt hắn lại âm lãnh, khí tức toàn thân hung hãn, lúc này giống như lạnh lùng quét qua Thổ Ma, thắn nhiên nói: “Nếu không lui, hiện tại tất cả chúng ta sẽ chết ở chỗ này!”
Thổ Ma kêu oa oa, chỉ vào những người Đạo Môn phía dưới, gầm thét: “Bọn chúng cũng chỉ nhiều người hơn chúng ta một chút thôi mà, cùng lắm thì chết chung!”
Mộc Ma ngửa mặt lên trời thở dài, hừ lạnh giễu cợt nói: “Đồ ngốc đúng là đồ ngốc, với tính nhát gan của người Đạo Môn, nếu không chắc chắn, bọn chúng sẽ dám cắn chặt chúng ta không buông như vậy sao?”
Hắn vừa dứt lời, Thổ Ma thấp bé cường tráng sửng sốt, đưa tay trái trông không lên xoa cái bụng tròn xoe của mình, hai hàng lông mày đen rậm nhíu lại, hình như đang suy nghĩ lung tung.
Nhưng nhìn dáng vẻ của hắn, một câu hỏi đơn giản như vậy dường như có vẻ khó hiểu.
Đúng lúc này, Hỏa Ma với bộ giáp do như lửa, mái tóc dài do rực xõa vai, dáng người nhỏ nhắn xinh xắn nhưng lại cầm một cây Đồng Chùy hoàn toàn không cân đối với cơ thể mình, nàng bay đến bên cạnh hai người kia mắng: “Hai người các ngươi câm miệng, đánh hay lui, rốt cuộc các ngươi đã nghiên cứu xong chưa?” “Đánh”, “Lui”, Thổ Ma, Mộc Ma đồng thanh nói.
Hỏa Ma khẽ gật đầu, không do dự nói với Mộc Ma: “Đã như vậy, thì lui đi!”
Nàng vừa dứt lời, Thổ Ma mập lùn giận dữ giơ Thiết Bổng được điện mang hắc sắc quấn quanh trong tay lên, hầm hừ nói: “Tại sao lần nào cũng nghe lời Mộc Ma?”
Hỏa Ma giơ Đồng Chùy còn lớn gấp đôi cơ thể nàng lên, làm tư thế như muốn đánh người, dọa cho Thổ Ma vốn đang giận dữ co đầu lại, gượng cười lui lại mấy bước.
“Vì ngươi không có đầu óc! Ở Vịnh Hoa Tây, ngươi nói vào trong, kết quả trúng mai phục của người ta; ở Trường Hanh Phong ngươi nói muốn đánh, kết quả nhân mã của người ta nhiều gấp đôi chúng ta; ở Tần Lăng ngươi nói xông trận, hại chết mười hai đệ tử, còn có…” Hỏa Ma vừa thở hồng hộc gào lên, vừa giơ Đồng Chùy vung ra lửa, cuối cùng nen vào mỏm đá trước mặt, mồm đá vỡ vụn bắn ra bốn phía, dưới mặt đất cũng có thêm một hố sâu cháy đen.
Hỏa Ma trừng đôi mắt hạnh, tay trái chống nạnh, dùng Đồng Chùy chỉ vào Thổ Ma ngu ngốc mập mạp đang gượng cười, giọng lạnh lùng: “Còn muốn ta nói tiếp không?”
Thổ Ma xoa cái bụng tròn xoe, nhìn trái nhìn phải nhưng không dám nhìn về phía Hỏa Ma, hắn khoát tay kêu: “Tùy ngươi, tùy các ngươi là được.
Lần này nếu các ngươi chỉ huy sai, lần sau phải do ta chỉ huy!”
Trong mắt Mộc Ma hiện lên vẻ âm u, hắn lạnh lùng nói: “Lần này nếu mọi người có thể sống sót, lần sau ta nghe theo các ngươi là được!”
Hắn vừa dứt lời, Hỏa Ma và Thổ Ma đều sửng sốt.
Hỏa Ma khó hiểu nhìn qua Thổ Ma, nghỉ ngờ nói: “Mặc dù thực lực Đạo Môn mạnh hơn chúng ta một chút, thế nhưng cũng không có thực lực giết chết hết chúng ta, sao ngươi lại nói như vậy!”
Mộc Ma thở dài một tiếng, gượng cười nói: “Dù sao ta vẫn cảm thấy bọn họ đang ép chúng ta từng bước lên đỉnh núi, nhất định chuyện không đơn giản như vậy.
Hi vọng là do ta đa nghi, nếu không… haiz!”
Hai người Hỏa Ma và Thổ Ma thấy hôm nay Mộc Ma rất kỳ quái, cảm thấy mơ hồ không hiểu gì, đối với lời hắn nói cũng chỉ cho rằng hắn đang nghỉ thần nghỉ quỷ, cũng không để tâm.
Thời gian dần trôi qua, dưới sự chỉ huy của Tam Ma, những giáo đồ của U Minh Ma Giáo lần lượt tập trung trên đỉnh núi.
Thổ Ma cười ha ha một tiếng, đắc thắng nói với Mộc Ma: “Ta đã nói ngươi ngày nào cũng chỉ nghĩ linh tỉnh, ngươi nhìn xem, không phải là không có chuyện gì đây sao? Chờ đệ tử dưới trướng tập hợp lại, chúng ta chia ra chạy trốn không phải là được sao?” Hỏa Ma cũng thở phào nhẹ nhõm, Đồng Chùy trong tay cũng được nàng thu hồi lại, nói với những giáo đồ U Minh Ma Giáo có hình ba ngọn lửa trên ngực: “Mấy người các ngươi mau đưa những đệ tử tu vi thấp lên, lập tức sẽ chạy trốn từ trên đỉnh núi!”
Mấy người kia vừa lau mồ hôi, chưa kịp nghỉ ngơi đã lập tức cúi đầu hành lễ, vội vàng bay lên.
Chỉ có Mộc Ma nét mặt âm lãnh vẫn đang cau mày, toàn thân lung lay theo gió, hai mắt sắc bén nhìn xung quanh, thản nhiên nói: “Lần này thực lực của Đạo Môn vẫn mạnh hơn chúng ta, vì sao ban đầu thì toàn lực tấn công, về sau lại thưa dần, chỉ dồn ép chúng ta, lúc ra tay còn rất chần chờ?”
Thổ Ma cười lớn một tiếng, ngẩng đầu hóp bụng ưỡn ngực, đắc ý nói: “Nhất định là vì sợ Thổ Ma ta!”
Hắn vừa dứt lời, hai người Hỏa Ma và Mộc Ma chửi mắng chế nhạo hắn.
Một giọng nói lạnh lẽo mà trong trẻo vang lên trong hư không trăm trượng: “Đúng vậy, chúng ta quả thực là sợ Thổ Độn Chi Pháp của Thổ Ma ngươi, cho nên lần này bố trí tỉ mỉ, chính là vì muốn các ngươi không còn đường lên trời, cũng không có cửa dưới đất!”
Chuang 1233: Trời cũng giúp ta (2)
Thổ Ma, Hỏa Ma, Mộc Ma nhìn nhau, trên mặt đều lộ ve sợ hãi, đồng thời kêu lên: “Tư Không Yên Nhiên!”
Tư Không Yên Nhiên mặc một bộ đạo bào trắng thuần, xinh đẹp thoát trần, khóe miệng nở nụ cười nhưng trong mắt lại tràn đầy hàn khí, giống như tiên nữ giáng trần, chậm rãi đáp xuống.
Ở phía sau Tư Không Yên Nhiên rung động lòng người là một hàng người gồm hai thanh niên tài tuấn phóng khoáng tuấn lãng và bốn lão giả dáng vẻ lãnh đạm.
Từng đoàn quang ảnh màu trắng từ phía sau mấy người này dần dần áp xuống, che kín khoảng không trên đầu Tam Ma.
Ánh sáng ấm áp vốn có lập tức biến mất trong màn sương mù, một luồng khí tức mát lạnh chậm rãi tràn ra bốn phía.
“Là Lãnh Diễm Lưu Ly Tráo của Thần Tiêu Đạo Tông.
Xem ra lần này Thần Tiêu Đạo Tông đã dốc hết vốn liếng rồi!” Hỏa Ma hô to một tiếng, Đồng Chùy vốn bị nàng thu hồi lại thoáng chốc lại xuất hiện.
Mộc Ma ngửa đầu nhìn trên bầu trời không ngừng trôi nổi quang ảnh màu trắng sữa, miệng chửi mắng: “Ta nói tiểu kỹ nữ này tại sao đã lâu không thấy bóng dáng, hóa ra là giở trò này với chúng ta.
Đáng giận là ta biết rõ ràng không ổn, nhưng lại không thể làm được gì!”
Mộc Ma mắng một tiếng, tàn bạo nhìn chằm chằm Thổ Ma đang sửng sốt, nói: “Tên ngốc nhà ngươi còn chờ gì nữa, bây giờ đúng là không còn đường lên trời rồi, còn không dùng Thổ Độn Chi Pháp bố trí một chút, xem có thể chạy xuống đất hay không!” Nghe thấy Mộc Ma chửi mình là tiểu kỹ nữ, Thần Nữ Tư Không Yên Nhiên sửng sốt một chút, sau đó nhìn về phương hướng U Minh Động, hình như có chuyện gì không ổn.
Hàm răng trắng của nàng cắn chặt, sự lạnh lùng trong mắt giống như băng ngàn năm không tan trên Vân Băng Phong.
“Tốt lắm, Mộc Ma à Mộc Ma, lát nữa ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!” Mặc dù sát ý trong mắt ngập trời, nhưng Tư Không Yên Nhiên vẫn thản nhiên nói, có điều sát khí trong lời nói lại không hề che giấu được.
Khuôn mặt âm lãnh của Mộc Ma lộ vẻ dữ tợn, căn bản không hề nao núng trước sự uy hiếp của Thần Nữ Tư Không Yên Nhiên, hai mắt hắn nhìn chằm chằm Thổ Ma đang luống cuống tay chân.
Chỉ thấy cái bụng tròn xoe của Thổ Ma phình to lên, sau đó trong miệng phun ra từng chùm ánh sáng vàng đất, Thiết Bổng trong tay lóe lên tia chớp, cắm xuống mặt đất.
Lúc này hắn mồ hôi đầm đìa, thở hổn han vung tay lên, toàn thân hóa thành một luồng quanh ảnh màu đất.
Mà Tư Không Yên Nhiên đẹp tựa thiên tiên trên hư không trăm trượng và những người Đạo Môn phía sau nàng đều mang ve mặt châm chọc như cười như không, nhìn Thổ Ma đang luống cuống tay chân bố trí, bọn họ cũng không có ý định làm gì cả.
Một lát sau, thân thể đang chuyển động của Thổ Ma dừng lại, vẻ mặt như đưa đám nhìn Hỏa Ma và Mộc Ma đang tràn đầy mong đợi, cười khan nói: “Không biết đã xảy ra chuyện gì, hôm nay không thể sử dụng Thổ Độn Chỉ Pháp để mở một lối đi!”
Hắn vừa dứt lời, Hỏa Ma và Thổ Ma chán nản thở dài, đồng thời lắc đầu hiểu rõ.
Lúc này, những người Đạo Môn vốn đang ở dưới chân núi, dưới sự hướng dẫn của Diệp Thu thuộc Diệp gia cũng chậm rãi lên đến gần đỉnh núi.
Dựa vào tác dụng của Lãnh Diễm Lưu Ly Tráo, mấy người Tư Không Yên Nhiên từ từ bay xuống, tất cả đều mang vẻ mặt như trút được gánh nặng, giống như cảm thấy tự đắc vì cuối cùng có thể quét sạch Tam Ma này.
Hiện tại đối với Hỏa Ma, Thổ Ma, Mộc Ma chính xác là trên trời không có đường, dưới đất không có cửa!
Cho tới bây giờ, ngay cả Thổ Ma ngu ngốc nhất cũng hiểu rằng mình nhất định phải chết.
Nếu Đạo Môn đã tốn nhiều công sức như vậy để bố trí, đương nhiên là có ý đồ tiêu diệt toàn bộ bọn họ, hơn nữa chắc chắn không chỉ có chút thực lực như hiện tại.
Mộc Ma âm trầm ngẩng đầu nhìn về phía xa chân trời, phát hiện không biết từ lúc nào, trên bầu trời đã có khoảng trăm người Đạo Môn đứng dày đặc, hắn lắc đầu thở dài một tiếng, không biết nên khóc hay cười nói: “Xem ra cái miệng ngươi đúng là miệng quạ, chúng ta chỉ còn lại một con đường tử chiến thôi!”
Thổ Ma cười khặc khặc một tiếng, quơ Thiết Bổng lôi điện quấn quanh, gầm lên: “Giết một người hòa vốn, giết hai người là có lời! Đến đây đi, gia gia trốn lâu như vậy, đã phiền muốn chết rồi, hôm nay có chết cũng phải kéo theo mấy cái đệm lưng!”
Hắn vừa dứt lời, ánh mắt của Hỏa Ma và Mộc Ma đều trở nên kiên định, lạnh lùng nhìn bốn phía, định đánh một trận tử chiến.
Thần Nữ Tư Không Yên Nhiên khẽ hừ một tiếng, nói với một lão giả lạnh lùng bên cạnh: “U Minh Ma Giáo ẩn núp nhiều năm, hôm nay vất vả lắm mới bắt được bọn chúng, nhất định phải để lại mấy người sống, tìm ra tung tích của Tả, Hữu Sứ!”
Lão giả lạnh lùng này vuốt cằm, thân hình trong nháy mắt biến mất không thấy gì nữa.
Chuang 1234: Trời cũng giúp ta (3)
Thấy lão giả lạnh lùng đột nhiên biến mất, Tư Không Yên Nhiên lạnh nhạt nói: “Mọi người bao vây bọn chúng, nhưng phải cẩn thận bọn chúng tự bạo Nguyên Anh, ngọc đá cùng vỡ!”
Diệp Thu bên dưới không câu nệ cười to, khẽ khom người với Thần Nữ Tư Không Yên Nhiên đang lơ lửng trên bầu trời, hai mắt lộ ra về quý mến, nhẹ nhàng nói: “Tiểu thư yên tâm, hôm nay chính là ngày chết của Tam Ma!”
Nói xong, hắn quay đầu nhìn về phía nhân mã Diệp gia đi theo sau mình, trầm giọng nói: “Lát nữa làm việc cẩn thận, không nên lãng phí thực lực của gia tộc ở mấy người phải chết này!”
Mấy người phía sau Diệp Thu hiểu ý nở nụ cười, khẽ gật đầu, sau khi nhìn xung quanh một chút mới ung dung đi tới gần đỉnh núi.
Trận chiến hết sức căng thẳng, sau một kiếm phá không tập kích, trận chiến ấp ủ đã lâu rốt cuộc đã nổ ra trên cả Sa Châu Lĩnh.
Ba thế lực Hỏa Ma, Mộc Ma, Thổ Ma tập hợp lại, tổng cộng có hơn ba trăm đệ tử U Minh Ma Giáo.
Trong hơn ba trăm người đó, cao thủ chiếm hơn một nửa, tổng cộng hơn hai trăm người.
Từ chân núi, người của Đạo Môn từ từ tiến đến, trong đó bao gồm cả nhân mã của mấy gia tộc, còn có mấy môn phái nhỏ phụ thuộc Thần Tiêu Đạo Môn, cũng có đến hơn ba trăm người.
Cộng thêm hàng trăm cao thủ của Thần Nữ Tư Không Yên Nhiên đột nhiên xuất hiện trên bầu trời, có thể nói là chiếm ưu thế khá lớn.
Vừa tiếp xúc, U Minh Ma Giáo bên này lập tức bị tổn hại thê thảm.
Nhưng những giáo chúng này mới bắt đầu đã mang tâm lý cùng chết chung, chỉ cần sơ hở sẽ kéo theo đệm lưng cùng chết, nhất thời Đạo Môn có chút kiêng dè, không dám xông vào trước.
Dù như vậy, thương vong bên phía U Minh Ma Giáo vẫn càng lúc càng lớn.
Thấy môn đồ từng người lần lượt bỏ mình, trong lòng Tam Ma như lửa đốt, lao nhao gầm lên muốn gia nhập vòng chiến.
Nhưng bọn họ còn chưa tới gần, ba lão giả vẻ mặt lạnh nhạt vốn đứng sau lưng Tư Không Yên Nhiên đã bay thấp xuống nhanh như chớp, lập tức ngăn cản đường đi của bọn họ.
Thực lực của ba người này cũng giống như Tam Ma, đều là tu vi Hợp Thể trung kỳ, hành động của bọn họ vẫn có chút dè dặt, không liều mạng cùng Tam Ma.
Ngược lại, bọn họ chọn cách du tẩu để cuốn lấy Tam Ma, khiến cho Tam Ma trơ mắt nhìn đám môn đồ lần lượt chất thẩm, tiếng gao thét thê lương vang lên bên tai.
Tình huống như vậy quả thực khiến trong lòng Tam Ma rỉ máu, những gì bọn họ nhìn thấy, nghe thấy đều là tình trạng và tiếng kêu bi thảm của môn đồ.
Ba lão giả lạnh lùng kia giống như con ruồi, lắc lư bên cạnh bọn họ, bọn họ căn bản không thể bứt ra để trợ giúp môn nhân. “Ha ha, U Minh Ma Giáo các ngươi an núp ở Đông đại lục mấy ngàn năm, còn có vẻ tro tàn lại cháy.
Bây giờ nếu Thần Tiêu Đạo Tông đi đầu bao vây tiêu diệt, U Minh Ma Giáo các ngươi chắc chắn cũng giống như trước đây, không thể làm việc ác được nữa!” Chẳng biết Diệp Thu xông lên từ lúc nào, đã bay đến bên cạnh Thần Nữ Tư Không Yên Nhiên, nói với Tam Ma.
“Câm mồm, nếu không phải vị trí giáo chủ của chúng ta đang để trống, tình hình hiện tại chia rẽ, chỉ dựa vào mấy thứ tôm tép các ngươi sao có thể là kể địch của Ma Giáo chúng ta!” Đồng Chùy trong tay Hỏa Ma ở phía dưới đột nhiên to hơn gấp mười lần, giống như một ngọn núi nhỏ rung chuyển xung quanh, tiếng ầm ầm mang theo ngọn lửa hừng hực.
Diệp Thu như thể ngh thấy một chuyện cười, vỗ tay cười lớn, nhìn chăm chú vào Thần Nữ Tư Không Yên Nhiên lạnh lùng bên cạnh, nói: “Tiểu thư, ngươi nghe xem, ngay cả giáo chủ cũng không có, U Minh Ma Giáo này còn mơ tưởng Đông Sơn tái khởi, quả thực đúng là hoang tưởng!”
Thần Nữ Tư Không Yên Nhiên xinh đẹp rung động lòng người, khẽ hất chiếc cằm trắng nõn mượt mà, cười nói: “Diệp huynh nói rất đúng, U Minh Ma Giáo vẫn ẩn núp trong bóng tối, theo dõi Đạo Môn chúng ta giống như chó sói, vẫn luôn là một đại họa!” Thấy Tư Không Yên Nhiên mỉm cười, Diệp Thu lập tức hưng phấn, hai mắt nhìn chằm chằm Tư Không Yên Nhiên, sau đó thản nhiên nói: “Tục truyền Thần Tiêu Đạo Tông sở dĩ quyết định diệt trừ khối u ác tính U Minh Ma Giáo này là bởi vì bọn chúng đã cưỡng ép tiểu thư, xem ra tác dụng của tiểu thư thật phi phàm!”
Hắn vừa dứt lời, Thần Nữ Tư Không Yên Nhiên thu lại nụ cười, lạng lùng nhìn chằm chằm khuôn mặt anh tuấn không câu nệ của Diệp Thu, lạnh giọng nói: “Diệp huynh đang cười nhạo Yên Nhiên sao?”
“Sao dám, sao dám! Tiểu thư suy nghĩ lung tung rồi!” Diệp Thu thấy một câu nói vô tình khiến cho giai nhân giận dữ, lập tức cuống quýt giải thích.
Thần Nữ Tư Không Yên Nhiên sát khí bừng bừng liếc nhìn Diệp Thu, lạnh lùng hừ một tiếng, giọng nói lạnh như băng: “Làm tốt việc của ngươi đi!”
Diệp Thu âm thầm lau mồ hôi lạnh, cảm thấy bản thân đã nhiều lời lỗ mãng với giai nhân, sao lại quên mất cấm ky của nàng?
Chương 1235: Ép đén đường cùng (1)
Bất kể là ai, chỉ cần nhắc tới chuyện ở U Minh Động khi đó trước mặt nàng, nàng sẽ lập tức thay đổi sắc mặt, nhẹ thì về mặt không tốt, nặng thì thậm chí còn động thủ điên cuồng, hoàn toàn không phù hợp với khí chất thiên tiên bình thường của nàng.
Mọi người chỉ cho rằng Thần Nữ tâm cao khí ngạo không cách nào tiếp nhận nổi chuyện mình bị bắt, nhưng không biết rằng thực tế là vì sự bạo hành của Đinh Hạo, đã để lại dấu vết sâu sắc trên thân thể và cả trong tim nàng không thể nào xóa đi được! Một trận náo loạn đột nhiên bùng phát từ phía sau Đạo Môn, mấy đệ tử đệ tử Đạo Môn tu vi thấp chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã không còn cả xương cốt, hóa thành mưa máu bay tán loạn.
Thần Nữ Tư Không Yên Nhiên và Diệp Thu đang ở trên bầu trời nhìn xuống cũng đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, không tự chủ được nhìn về phía địa điểm bạo loạn, không hiểu chuyện gì đột ngột xảy ra.
Chỉ thấy ba luồng ánh sáng xanh lam, xanh lá cây và đỏ xuất hiện trong hư không phía sau, sát khí ngất trời giống như cỗ máy xay thịt.
Nơi ba luồng ánh sáng đi qua, một trận mưa xương máu nát vụn đầy mặt đất.
Người của Đạo Môn vốn đang mang vẻ vui mừng bỗng chốc hoảng sợ lui về phía sau tránh né, không một ai dám ngăn cản.
Mộc Ma, Thổ Ma, Hỏa Ma đang giãy giụa chống lại sự dây dưa của ba lão giả lạnh lùng cũng cảm thấy sự biến hóa bất thường, không khỏi nghỉ ngờ dõi mắt nhìn về phía xa.
Sau khi nhìn rõ tình hình, Mộc Ma không khỏi chấn động, mừng rỡ kêu lên: “Là Tam đại trưởng lão!”
Hắn vừa dứt lời, giáo đồ U Minh Ma Giáo vốn đang nổi giận đều kinh ngạc, lao nhao hét lớn khẩu hiệu “Trưởng lão đích thân tới, môn đồ đến tương trợ”.
Một đám người lại bắt đầu trở nên sinh long hoạt hổ, long tỉnh hổ mãnh, giương nanh múa vuốt mà liều chết chống đỡ.
Diệp Thu vừa rồi còn đang cười nói vui vẻ phía trên dần thu lại nụ cười, khổ sở nói: “Sao có thể như vậy?”
Ánh mắt Thần Nữ Tư Không Yên Nhiên lóe sáng, lấp lánh nhìn ba người Ma Cơ đang bay đến, nhíu chặt lông mày, trầm ngâm một chút rồi lạnh nhạt nói: “Chỉ cần chúng ta đoàn kết một lòng, cho dù có thêm ba người các nàng cũng không thể thay đổi tình thế.” Diệp Thu mờ mịt gật đầu, sau đó hai mắt trong suốt dần trở nên kiên định, nói: “Nếu đã như thế, cho dù liều mạng bị thương thì cũng phải giết những người này.
Nếu như Tam đại trưởng lão của U Minh Ma Giáo bỏ mình ở đây, đó sẽ là một đòn trí mạng cho bọn chúng!”
Khóe miệng Tư Không Yên Nhiên nhếch lên một nụ cười rực rỡ, ánh mắt sâu kín như hồ băng, nói nhỏ: “Không sai!”
Nói xong, Tư Không Yên Nhiên quay đầu nói với một đồng tử bên cạnh: “Đi phân phó, không cần ngăn cản ba người này, cứ để các nàng đi vào.
Mặt khác thông báo cho các bên, bằng bất cứ giá nào cũng phải khiến toàn bộ đám tặc tử ma giáo này đền tội!”
Đồng tử kia cung kính “vâng” một tiếng, xoay người lập tức biến mất.
Tam Cơ đang thế như hổ, đột nhiên cảm giác áp lực giảm bớt, tất cả người Đạo Môn đã rời đi, sợ bị ba người họ giết chết.
Các nàng không khỏi thở phào, nhanh chóng bay lên đỉnh núi.
“Bái kiến Tam đại trưởng lão!” Tam Ma vừa thấy quả thật là Tam đại trưởng lão đến đây, không khỏi vui mừng trong lòng, vội khom mình hành lễ.
“Không cần đa lễ, mọi người ngưng thần chuẩn bị trước sự phản kích của Đạo Môn!” Minh Cơ trầm mặt, hừ nhẹ nói.
Lúc này ánh mắt Tam Cơ sáng ngời, hết nhìn đông tới nhìn tây, muốn tìm kiếm tung tích của Đinh Hạo.
Nhưng mà ba người nhìn hồi lâu cũng không thể tìm ra được ai là người mà Đinh Hạo hóa thân trong số mấy trăm người của Đạo Môn kia.
Đang lúc nôn nóng, trong ba trăm người Đạo Môn đột nhiên vang lên một tiếng kêu thảm thiết, ánh mắt của tất cả mọi người đều hoang mang nhìn về hướng đó.
Một lão giả cao to, khóe miệng có một nốt ruồi đen đang đánh nhau kịch liệt với một người đàn ông cường tráng mặt mày xanh tím, tóc dài xõa vai.
Hai người vừa tranh đấu vừa hùng hổ mắng nhau.
Bên cạnh bọn họ chính là những người Đạo Môn quần áo khác nhau thuộc hai phe.
Những đệ tử này nhìn thấy tông chủ của mình và đối phương đột nhiên đánh nhau thì đều sửng sốt, nhất thời sững sờ đứng tại chỗ.
“Lăng Độ Dương ngươi điên rồi phải không, không phải ta chỉ mắng ngươi một câu sao? Ngươi lại dám ra tay công kích ta!” Người đàn ông vạm vỡ với khuôn mặt xanh tím và mái tóc dài xõa xuống vai vừa chống trả đòn tấn công của Lăng Độ Dương có nốt ruồi trên khóe miệng, vừa lớn tiếng mắng.
Lăng Độ Dương cười một tiếng quái dị, thở hồng hộc nói: “Ngươi mắng thì cứ mắng, nhưng mà ngươi muốn để đệ tử môn hạ của ta làm bia đỡ đạn.
Ngươi nghĩ hay lắm, ta đã sớm chướng mắt tiểu tử ngươi, hôm nay không giáo huấn ngươi không được!”
Chương 1236: Ép đền đường cùng (2)
Gã đàn ông vạm vỡ vốn định ngừng công kích kia vừa nghe Lăng Độ Dương nói như thế thì lập tức quát lên như sấm, gầm thét: “Chó điên, đúng là chó điên! Sao Linh Chân Tông lại phái một tên ngu xuẩn như vậy tới đây chứ, a… Ngươi lại dám to gan ra đòn hiểm như vậy! Bổn tông liều mạng với ngươi, ngươi thật sự cho rằng bổn tông sợ Linh Chân Tông các ngươi đúng không!”
Lăng Độ Dương cười to, nốt ruồi đen ở khóe miệng run lên, hắn đắc ý nói: “Linh Chân Tông chúng ta mạnh hơn các ngươi, ngươi có thể làm gì được ta?”
“Rè rè rè”
Hai người lúc đầu còn de đặt, dan dần trở nên nóng nảy, càng đánh càng ác liệt, ra tay cũng không lưu tình nữa.
Ba người Ma Cơ lên đỉnh núi, khóe miệng không ngăn được nụ cười, hưng phấn quan sát trò khôi hài này.
Không cần nghĩ, ba nữ nhân cũng biết trong hai người này nhất định có một người là do Đỉnh Hạo hóa thân, chẳng qua nhìn xung quanh thì không phân biệt được thật giả.
Hỏa Ma, Thổ Ma, Mộc Ma lúc này đều ngơ ngác, sau đó Thổ Ma cười khằng khặc quái dị, hỏi Mộc Ma cũng đang mang vẻ mặt kỳ quái: “Ngươi là kể xảo quyệt nhất… ð, không đúng, ngươi có mắt nhìn nhất, ngươi nhìn xem chuyện gì đang xảy ra vậy?”
“Đúng vậy, có phải Đạo Môn cố ý không, muốn dụ chúng ta mắc mưu, chẳng lẽ có âm mưu gì khác sao?” Hỏa Ma cũng nghỉ ngờ không giải thích được, lên tiếng hỏi Mộc Ma.
Mộc Ma vẻ mặt âm trầm, cũng mờ mịt lắc đầu, khó hiểu nói: “Chuyện này… cái đó… ta cũng không nhìn ra là có ý gì.
Mọi người tuyệt đối đừng hành động thiếu suy nghĩ, có khi đó thật sự là một âm mưu!”
Hắn vừa dứt lời, Thổ Ma và Hỏa Ma cũng lộ ra vẻ mặt quả nhiên là thế.
Thổ Ma lại càng oán hận gật đầu, cười ha ha nói: “Nhất định là bọn chúng thấy Tam đại trưởng lão đến đây trợ giúp, biết chắc chuyện đã xong rồi, muốn dùng quỷ kế để lừa gạt chúng ta.
Hừ, thật sự coi Thổ Ma ta là kẻ ngu sao!”
Sau đó Thổ Ma đắc ý cười to hai tiếng, nghiêm mặt thấp giọng nói với Ma Cơ bên cạnh: “Bọn họ không lừa được ta đâu!”
Ma Cơ dở khóc dở cười nhìn Thổ Ma tự cho là mình đúng, nhất thời không biết nên trả lời thế nào, chỉ có thể “ừ” một tiếng qua loa.
Mặt khác, thân thể mềm mại thẳng tắp của Thần Nữ Tư Không Yên Nhiên giữa không trung run rẩy kịch liệt, lần đầu tiên mất đi khí chất thong dong tự đắc, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cả hai đều ngu xuẩn, để xem quay về ta có thu thập hai phái của bọn chúng không!”
Sau đó nàng hít một hơi thật sâu, mạnh mẽ đè nén cơn giận trong lòng xuống, nói với Diệp Thu đang vô cùng kinh ngạc chỉ biết cười khổ ở bên cạnh: “Diệp huynh, ngươi nhanh chóng đi xử lý chuyện này, bây giờ không thể chậm trễ nữa!”
Diệp Thu giật mình, bật cười nói: “Xin tiểu thư yên tâm, Diệp Thu chắc chắn sẽ ngăn chặn bọn họ làm loạn!”
Vừa nói xong, Diệp Thu hóa thành một tia chớp, trong nháy mắt đã đáp xuống bên cạnh hai người, quát lên: “Thần Nữ có lệnh, lệnh cho các ngươi lập tức dừng tay.
Chờ sau khi tru sát tặc tử U Minh Ma Giáo sẽ giải quyết riêng vấn đề của mình!”
Gã đàn ông cường tráng tóc dài nghe vậy thì buông lỏng tay, đang định ngừng lại không tiếp tục chiến đấu nữa thì đột nhiên cảm giác lồng ngực chấn động, sau đó không ngăn được mà phun ra một búng máu.
Mái tóc dài rối bù trong nháy mắt dựng đứng lên, hắn giận dữ gào thét điên cuồng: “Lão thất phu Lăng Độ Dương ngươi, ngay cả lệnh của Thần Nữ cũng dám không nghe theo, hôm nay bổn tông liều mạng với ngươi, không chết không thôi!” Lúc này, Lăng Độ Dương cũng đồng thời phun ra một ngụm máu tươi lớn, thoạt nhìn còn chật vật hơn cả gã đàn ông tóc dài cường tráng kia, cũng điên cuồng hét lên: “Các huynh đệ Linh Chân Tông, xông lên cho ta, giết chết tiểu tử này!”
“Được, được lắm Lăng Độ Dương! Đã như vậy, đệ tử Húc Dương Tông nghe hiệu lệnh của bổn tông, trước tiên bắt lão thất phu này lại, chúng ta đi đối phó với tặc tử ma đạo U Minh Ma Giáo trước!” Tráng hán mặt mũi xanh tím đang nổi giận, lúc này cũng không đắn đo nữa, ra lệnh cho các môn đồ xông lên.
Đột nhiên, hai người vốn đang làm một mình, sau khi Diệp Thu chạy tới lại vì một câu nói mà biến thành hỗn chiến giữa hai tông! Diệp Thu vốn định xử lý tốt chuyện này để khiến Thần Nữ Tư Không Yên Nhiên chú ý đến mình.
Vừa thấy tình hình hiện tại, hắn như nuốt phải ngàn con ruồi, khuôn mặt tuấn lãng giống như trái cà thối, xanh tím nhăn nhó, nhìn rất xấu!
Thổ Ma trên đỉnh núi xoa cái bụng tròn xoe của mình, mờ mịt nói: “Chuyện này… chuyện này… Có phải âm mưu của Đạo Môn có hơi quá rồi không?”
Hai mắt âm lãnh của Mộc Ma lộ ra một tia hưng phấn khát máu, cười khặc khặc nói: “Đồ ngu, bọn họ quả thật đang đấu tranh nội bộ, chó cắn chó đấy!”
Hỏa Ma cũng cười ha hả, xoay xoay đại chùy không cân đối với cơ thể trong tay, định gia nhập vòng chiến.
Nhưng mà nàng chợt bị Mộc Ma ngăn cản, Mộc Ma quát lớn: “Bây giờ bọn chúng đang nội chiến, chúng ta mà đến, bọn chúng sẽ liên thủ đối phó với chúng ta, ngươi xông vào đó làm gì?”
Chương 1237: Cấm ky của Thần Nữ (1)
Hắn vừa dứt lời, Hoa Ma lập tức phản ứng kịp, thân thể dừng lại, hừ nhẹ một tiếng, nói: “Ngươi có mắt nhìn!”
Ba nữ nhân Ma Cơ liếc nhìn nhau, khóe miệng nhếch lên một độ cong đẹp mắt, lộ ra nụ cười hiểu ý, tiếp tục hứng thú quan sát diễn biến tình hình bên kia.
Lúc này, Thần Nữ Tư Không Yên Nhiên đã tức giận đến mức gần như không nói nên lời.
Vốn dĩ nàng cho rằng Diệp Thu có thể giải quyết chuyện này, nào biết hắn vừa ra tay đã biến thành cuộc hỗn chiến giữa hai tông, mà viện binh mạnh mẽ của U Minh Ma Giáo đang nghỉ ngơi dưỡng sức, ánh mắt mang theo ý cười nhạo mà quan sát náo động bên trong Đạo Môn.
“Trương lão, Hàn lão, các ngươi… đi xử lý chuyện này.
Ta đi xem Lãnh Diễm Lưu Ly Tráo, mau lên…” Tư Không Yên Nhiên miễn cưỡng khống chế cảm xúc của mình, đứt quãng ra lệnh.
Hai lão giả lạnh lùng đã sớm không nhìn nổi nữa, sau khi nghe Tư Không Yên Nhiên nói thế, bọn họ cũng không trả lời, mang theo sát khí ngất trời lao vọt xuống, bay thẳng về phía hai bên đang giao chiến.
Đỉnh Hạo, người đã biến thành Lăng Độ Dương đã sớm tỉnh mắt trông thấy hai người lao xuống, vội vàng giả vờ liều mạng chiến đấu với gã tráng hán mặt xanh tím đầu tóc dựng đứng đang đầm đìa mồ hôi, sau đó hét lên một tiếng bi thảm, quăng thân thể ra một khu vực xa xa không có người.
Thi thể của Lăng Độ Dương đã bị Đỉnh Hạo đánh lén tới chết cũng đột nhiên xuất hiện ở nơi này.
Thân thể vang lên tiếng răng rắc, Đỉnh Hạo lại lần nữa biến thành một người khác, mắt nhỏ đầu to, vóc người gầy yếu, khóe miệng tràn đầy máu, chật vật bay về phía những môn phái đang đứng xem cuộc chiến.
“Lâm Lập, ngươi làm sao vậy?” Một lão giả tóc búi mào, khuôn mặt xa lạ nhìn Đinh Hạo khóe miệng đang đầy máu, lao đảo bước tới, vội vàng hỏi.
“Đại ca, Tông chủ Húc Dương Tông không phân biệt phải trái đúng sai, thậm chí đánh cả ta, đáng thương cho ta không kịp chuẩn bị, trúng phải độc thủ của hắn!” Đinh Hạo lau vết máu trên khóe miệng, nói vô cùng thê thảm.
Đỉnh Hạo vừa dứt lời, liên nhẹ nhàng ngã xuống, giống như bị thương rất nặng.
Tông chủ Tàng Kiếm Tông Lâm Định là anh ruột của Lâm Lập, vừa nghe Đinh Hạo nói thế lập tức quát lên như sấm, lớn tiếng mắng: “Phương Kiến khinh người quá đáng, lại dám đả thương ngươi, ta tìm hắn đòi công bằng!”
Đến lúc này, Đinh Hạo mới biết gã đàn ông mặt mũi xanh tím, đầu tóc dựng đứng giao thủ với mình hồi lâu là Tông chủ Húc Dương Tông, tên là Phương Kiến. “AI Lăng sư thúc, Lăng sư thúc chết rồi… Phương Kiến, ngươi lại dám giết Lăng sư thúc của cung ta, Linh Chân Tông chúng ta sẽ không tha cho Húc Dương Tông các ngươi đâu!” Một tiếng kêu thảm thiết phát ra từ phương hướng vừa rồi của Đinh Hạo, sau đó là một trận đại chiến hỗn loạn.
Thấy Lăng Độ Dương bỏ mình, môn đồ Linh Chân Tông rốt cuộc đã hoàn toàn mất đi lý trí, hung hăng lao về phía Phương Kiến giống như phát điên.
Tông chủ Húc Dương Tông Phương Kiến vô cùng oan uổng, lúc này vẫn chưa hiểu tại sao, trong lòng chỉ có một suy nghĩ: “Vừa rồi ta không đụng phải Lăng Độ Dương mà sao hắn có thể chết chứ?”
Không chờ Phương Kiến làm rõ mọi chuyện, môn đồ Linh Chân Tông đã lần nữa lao vào chiến đấu với nhân mã Húc Dương Tông.
Mà một giọng nói khác đột nhiên vang lên bên tai: “Phương Kiến, người của ngươi dám đánh cả đệ đệ của ta, quả thực là vô cùng ngang ngược!”
Phương Kiến đang cực kỳ khó chịu, còn tưởng rằng Lâm Định cố ý kiếm cớ sinh sự, không nhịn được nói: “Ai rảnh rỗi đánh đệ đệ ngươi, ngươi cố ý gây chuyện đúng không?”
Một bên là Phương Kiến cực kỳ nóng nảy, một bên là đệ đệ mà mình thương yêu nhất, Lâm Định không cần suy nghĩ đã cho rằng Phương Kiến không thừa nhận, tức giận đến bật cười, nói: “Được, được, ta cố ý gây chuyện đó, ngươi muốn thế nào!”
“Hôm nay mọi người điên rồi đúng không! Đến đi, nếu muốn gây chuyện, bổn tông phụng bồi!” Vốn dĩ tính tình Phương Kiến đã không tốt, cộng thêm việc liên tục bị quát mắng, hắn đã tức giận không nhịn nổi, cũng không quan tâm đến hậu quả mà quát lên.
Vào thời điểm thích hợp nhất, Đinh Hạo lại đạp một cước vào chân, liếc mắt nhìn, kêu lên một tiếng bi thảm: “Ta không chiu được rồi, đại ca, nhất định phải giết Phương Kiến, báo thù cho ta!”
Đỉnh Hạo vừa nói xong, phía bên kia lại truyền đến tiếng kêu sợ hãi của một đệ tử Tàng Kiếm Tông: “Tông chủ, Lâm sư thúc đã chết!”
Cũng không còn bất cứ khả năng cứu văn nào nữa, thù hận bốc lên giống như lửa cháy.
Lâm Định cực kỳ bi thương rút bảo kiếm ra, không thèm để ý đến lời khuyên của hai vị lão già lạnh lùng của Thần Tiêu Đạo Tông vừa mới bay đến, xông thẳng về phía Phương Kiến xui xẻo kia.
Dĩ nhiên, Lâm Định vừa đi, môn đồ Tàng Kiếm Tông phía sau hắn cũng không dám ở lại mà theo sát Lâm Định, phối hợp với đệ tử Linh Chân Tông đang ở thế yếu, đánh về phía môn đồ Húc Dương Tông.
Chương 1238: Cấm ky của Thần Nữ (2)
Rối loạn, toàn bộ đều rối loạn, hoàn toàn rối loạn, không có cách nào khống chết
Diệp Thu nhìn mọi chuyện đột nhiên phát sinh, cảm thấy khó hiểu, khóc không ra nước mắt, trong lòng hồi thăm mười tám đời tổ tông ba người Lăng Độ Dương, Phương Kiến, Lâm Định.
Hắn tuyệt vọng nhìn người của mình, e rằng càng lúc sẽ càng thêm hỗn loạn, hoàn toàn không còn hi vọng khuyên giải.
Lúc này đừng nói là tiếp tục công kích U Minh Ma Giáo, có thể xử lý xong chuyện hiện tại, không để cho U Minh Ma Giáo chiếm lợi thế đã là vấn đề rồi.
Ba người Ma Cơ trên đỉnh núi nhìn mọi chuyện phát sinh cũng không nhịn được nữa, không quan tâm đến tư thái mà cười rộ lên.
Tam Cơ vừa cười to, vừa thầm nghĩ trong lòng: “Giáo chủ càng ngày càng gian trá, ừm, quá vô sỉ…”
Thấy cả ba người Ma Cơ đều cười to, Thổ Ma lại càng khua tay múa chân, giống như một con ếch lớn kêu ồm ộp: “Được, giết hay lắm, giết hay lắm! Phương Kiến quả thực là cứu tỉnh của U Minh Ma Giáo chúng ta!”
Hắn vừa dứt lời, Phương Kiến vốn oan uổng tới cực điểm lập tức phun ra một ngụm máu tươi.
Không chờ thân thể dừng lại, Tông chủ Tàng Kiếm Tông Lâm Định giống như sát thần lao đến với hàng trăm luồng kiếm mang, dáng về không chết không thôi.
Một lão già lạnh lùng phía sau Thần Nữ Tư Không Yên Nhiên nhìn thấy nàng tức giận đến mức run rẩy, nói không nên lời bèn khuyên nhủ: “Hạ lệnh rút lui đi, đã không còn mặt mũi nào nữa rồi, nếu không rời đi, sợ rằng tổn thất sẽ càng lúc càng lớn hơn!” Tư Không Yên Nhiên xinh đẹp tức giận đến mức toàn thân đỏ bừng, hai gò má lại giống như uống rượu lâu năm, đỏ bừng say lòng người, bộ ngực cao vút phập phồng, liên tục hít hơi cố gắng đè nén cơn thịnh nộ, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi nói: “Rút lui, những môn phái tàn sát lẫn nhau kia, không cần phải để ý đến bọn chúng, để bọn chúng tự sinh tự diệt đi!”
Dứt lời, nàng ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, phẫn nộ quát: “Còn không thu Lãnh Diễm Lưu Ly Tráo!”
Trên bầu trời trắng xóa đột nhiên truyền đến một tiếng hô đồng thanh: “Vâng!”
Dần dần, sương mù tan hết, biến mất không còn tung tích, vòm trời lại trở nên quang đãng, ánh mặt trời vàng ấm áp.
Phía dưới, vẫn là tình cảnh hỗn loạn!
U Minh Ma Giáo bên này vừa thấy Lãnh Diễm Lưu Ly Tráo trên đỉnh đầu không còn nữa, còn có ánh mặt trời ấm áp đẩy tầng mây chiếu trên thân thể bọn họ, trong lòng đều hiểu Thần Tiêu Đạo Tông đã từ bỏ việc bao vây tiêu diệt đoàn người mình.
Mộc Ma vẻ mặt am lãnh lay động, bay đến dừng lại trước mặt ba người Ma Cơ, nhìn ba người Ma Cơ đang cười hưng phấn, Mộc Ma khom người nói: “Lúc này chính là dịp thừa thắng truy kích, kính xin ba vị trưởng lão cho phép chúng ta phản kích!”
Ma Cơ nhìn người của Thần Tiêu Đạo Tông càng lúc càng xa trên bầu trời, lắc đầu nói: “Giặc cùng đường chớ đuổi, huống chỉ lần này chỉ có ba người chúng ta đến đây, bây giờ truy kích thì nhiều lắm là cùng chết với Thần Tiêu Đạo Tông mà thôi, không hề có lợi cho chúng ta!”
Nàng vừa dứt lời, Mộc Ma sửng sốt, sau đó kinh ngạc hỏi: “Chỉ có ba vị trưởng lão chạy tới, không phải là suất lĩnh đại đội nhân mã của bổn giáo sao?”
Ma Cơ cười khổ một tiếng, khẽ thở dài nói: “Ba trưởng lão chúng ta chỉ là cái tên mà thôi, nào có tư cách điều động cao thủ bổn giáo chứ!”
Trong mắt Mộc Ma lóe lên tia sáng kỳ lạ, im lặng lui ra không tiếp tục nhiều lời nữa.
Ba người Ma Cơ trao đổi ánh mắt, âm thầm thở dài một tiếng, biết nếu Đinh Hạo muốn thu phục bọn họ sẽ cần tốn rất nhiều công SỨC.
Sau khi Thần Tiêu Đạo Tông rời đi, một nhóm khác do Diệp Thu đích thân dẫn môn đồ Diệp gia cũng chào hỏi đám người còn đang tranh đấu một tiếng, rồi rút lui trong những tiếng mắng chửi ồn ào.
Thấy người của Diệp gia cũng lập tức rời đi, hai người Hỏa Ma và Thổ Ma đã bắt đầu ngồi không yên, lao nhao la hét muốn truy kích người Diệp gia, lại bị Mộc Ma khuyên ngăn, không nhịn được mà nghe Mộc Ma giải thích.
Trong âm thầm, một luồng hắc khí từ mỏng nhẹ đến dày đặc, tản ra khí tức tà ác quỷ dị dần phiêu đãng trước mặt mọi người.
Hắc khí nồng đậm như mực không ngừng vặn vẹo biến hóa, không nhìn ra đáng về thực sự, nhưng trong đám hắc khí mơ hồ truyền ra tiếng “ong ong”.
Ba người Ma Cơ liếc nhìn nhau, vội vàng cung kính quỳ một gối xuống, đồng thanh kêu lên: “Tham kiến giáo chủ!”
Tam Cơ đồng thanh hô lên giống như một tiếng nổ vang, khiến đám giáo chúng U Minh Ma Giáo kinh hãi choáng váng.
“Giáo… giáo… giáo chủ…” Thổ Ma khó khăn nuốt nước bọt, không dám tin lắp bắp kêu lên.
Tất cả giáo chúng bao gồm Hỏa Ma, Mộc Ma cũng đều mang vẻ mặt kinh ngạc, ngơ ngác sững sờ tại chỗ, dáng vẻ khó có thể tiếp nhận.
Vẻ mặt Minh Cơ bỗng lạnh lẽo, ngẩng đầu lạnh lùng nhìn mọi người chung quanh, sát khí tản ra, lạnh giọng nói: “Giáo chủ đích thân tới, còn không hành lễ!”
Chương 1239: Cấm ky của Thần Nữ (3)
Một đám ánh sáng xanh bắn ra từ trong hắc khí cuồn cuộn theo lời Minh Cơ, Thanh Minh Đỉnh ba chân chợt di động trong đám hắc khí nồng đậm, một luồng khí tức tà ác từ bên trong Thanh Minh Đỉnh tràn ra ngoài.
“Thanh… Thanh Minh… Thanh Minh Đỉnh…” Mộc Ma luôn luôn nhanh mồm nhanh miệng vừa nhìn thấy Thanh Minh Đỉnh xuất hiện cũng bắt đầu lắp bắp.
Ba chữ Thanh Minh Đỉnh vừa thốt ra khỏi miệng Mộc Ma, trong lòng mọi người đều run lên, sau đó vẻ mặt tràn đầy vẻ kích động khó hiểu.
Cả đám người cười ngây ngô nhìn nhau, không biết phải nói gì.
Nhưng vào lúc này, Tam Cơ đồng thời ngẩng đầu, nổi giận quát đám giáo chúng: “Thanh Minh Đỉnh xuất hiện, còn không hành lễ!”
Không biết là ai đã hô lên “Tham kiến giáo chủ” trước tiên, sau đó ba trăm giáo chúng U Minh Ma Giáo lao nhao quỳ một gối, miệng hô to “Tham kiến giáo chủ”.
Ba người Mộc Ma, Thổ Ma, Hỏa Ma đưa mắt nhìn nhau, vẻ mặt cực kỳ phức tạp, có hưng phấn, có sợ hãi, có mong đợi, có nghỉ ky.
Cuối cùng Mộc Ma quỳ một gối, hai người khác cũng đồng thời dập đầu hành lễ.
Cho đến khi tất cả mọi người hành lễ đứng lên, từ bên trong luồng hắc khí đen kit mới truyền đến giọng nói thản nhiên của Đỉnh Hạo: “Tất cả đứng lên đi!”
Hắn vừa dứt lời, tất cả môn đồ U Minh Ma Giáo đều lần lượt đứng thẳng lên, ánh mắt “xoẹt” một cái tập trung vào quang ảnh đen như mặc, tất cả đều tò mò muốn chết, sắc mặt cũng phức tạp y như đám người Mộc Ma.
Đỉnh Hạo bên trong luồng ánh sáng đen nhìn những người Đạo Môn vẫn còn đang chỉnh chiến không nghỉ phía dưới, thong dong nói: “Hôm nay đúng lúc lấy máu tươi của đám Đạo Môn này để gột rửa nỗi nhục mà chúng ta đã phải nhận!”
Bên trong luồng ánh sáng đen truyền ra giọng nói bình tĩnh của Đỉnh Hạo, vừa lăn vừa trôi vào trung tâm đám người Đạo Môn đang đánh nhau.
Huyết nhục bay tứ tung, xương cốt bị đập vỡ “răng rắc” không dứt.
Luồng sáng màu đen giống như một từ trường hấp thụ huyết nhục, lấy luồng sáng đen làm trung tâm, không ngừng kéo từng người Đạo Môn vào trong đó, sau đó từng mảnh thịt vụn xen lẫn với mưa máu bay tứ tung.
Sự tàn bạo tột độ, cực kỳ tà ác, ác nghiệt và dã man đó chẳng những lập tức trấn trụ được giáo chúng U Minh Ma Giáo mà ngay cả đám người Đạo Môn vốn rối loạn thần trí, đang tàn sát lẫn nhau cũng vô cùng sợ hãi mà dừng đánh chém, hoảng sợ nhìn luồng sáng màu đen.
Một số đệ tử Đạo Môn bị mùi máu tanh xộc vào mũi khiến cho run lẩy bẩy, lớn tiếng hét ầm lên.
Lúc này Ma Cơ nở một nụ cười quyến rũ, cao giọng nói: “Còn ngây người làm øì, không nghe theo mệnh lệnh của giáo chủ, dùng máu tươi của đám người Đạo Môn này gột rửa sự nhục nhã mà chúng ta đã phải nhận!”
Ma Cơ vừa nói xong lập tức biến thành một làn khói nhẹ bay xuống.
Thổ Ma nhe răng cười, kêu oa oa, cầm lấy cây Thiết Bổng được điện quang quấn quanh vọt xuống dưới.
Sau đó, tất cả giáo đồ U Minh Ma Giáo đều lộ vẻ hung tàn, giống như rắn độc xuất động, lao nhao phun ra chiếc lưỡi đỏ tươi, dũng mãnh lao về phía đám người Đạo Môn như thủy triều.
Đến lúc này, đám người Đạo Môn mới vừa rồi vẫn còn tàn sát lẫn nhau đột nhiên ý thức được tình thế đã cực kỳ bất lợi, ngẩng đầu lên mới phát hiện người của Thần Tiêu Đạo Tông đã sớm rời đi, ngay cả môn đồ Diệp gia cũng vô ảnh vô tung.
Vì cuộc chỉnh phạt vừa rồi, lúc này người của ba tông môn Linh Chân Tông, Tàng Kiếm Tông và Húc Dương Tông đã chết và bị thương không ít.
Thấy đám người U Minh Ma Giáo như hổ sổ lồng lao tới, tất cả đều hoảng sợ bắt đầu suy tính.
Cho đến khi ba người Ma Co chạy tới đầu tiên, bọn họ giống như tử thần đang thu hoạch sinh mệnh, sau khi gây ra cái chết và thương tích cho một lượng lớn đệ tử Đạo Môn, tông môn nhân của ba tông môn này mới dần sụp đổ, chật vật bỏ chạy theo bốn phương tám hướng.
Thấy đại cục đã định, luồng sáng màu đen do Đỉnh Hạo hóa thân lại lơ lửng giữa đám đông, không hề tàn sát bừa bãi nữa.
Đinh Hạo bên trong luồng sáng màu đen hai mắt thâm thúy, nhìn chằm chằm mọi việc xung quanh, linh giác được thả ra dò xét bốn phía, đề phòng biến cố phát sinh.
Lúc này, giáo chúng U Minh Ma Giáo bị Đạo Môn luân phiên chèn ép, bức bách hết đường để đi, chỉ có một con đường chết, thấy tình thế bỗng nhiên đảo ngược, máu tanh tàn bạo ẩn giấu trong người hoàn toàn được phóng thích, trút bỏ sự giận dữ đã bị đè nén hồi lâu lên người đám người Đạo Môn đang thất kinh.
Thoáng chốc, sau tiếng tru thảm thiết trước khi chết, tiếng gầm đắc thắng, tiếng xương gãy răng rắc và tiếng xác thịt vỡ vụn vang lên, trong nháy mắt tràn ngập toàn bộ đỉnh núi.
Đỉnh Hạo vẫn luôn quan sát bốn phía, sau khi nhìn hồi lâu thì âm thầm gật đầu, thầm nghĩ chiến lực của giáo đồ U Minh Ma Giáo này vẫn rất bất phàm, mặc dù môn đồ không ít, nhưng cao thủ trong đó cũng chiếm hơn phân nửa.
Khó trách với thực lực của thế lực Đạo Môn đứng đầu Đông đại lục là Thần Tiêu Đạo Tông, mặc dù luân phiên bao vây tiêu diệt U Minh Ma Giáo nhưng vẫn không thể đả thương được căn cơ.
Chương 1240: Khích bác ly gián (1)
Nghĩ đến việc ngoài Hỏa Ma, Mộc Ma, Thổ Ma ra, còn có nhân mã của Kim Ma, Thủy Ma chiến lực tăng thêm một bậc, bao gồm tổng cộng hơn tám trăm giáo chúng, Đinh Hạo không khỏi mừng thầm trong lòng.
Với thực lực hiện tại của U Minh Ma Giáo, cho dù so với Vô Cực Ma Tông hiện tại cũng không kém chút nào.
Nếu như thật sự có thể thuận lợi thu phục U Minh Ma Giáo, có thể nói sẽ mang lại tác dụng không thể đo đếm được với đại kế của mình.
Xem ra chuyến đi này của mình quả nhiên là chính xác.
Cuộc giết chóc tanh máu vẫn đang tiếp tục, chẳng qua là tiếng kêu thảm thiết đã thưa thớt, càng lúc càng xa.
Mắt thấy giáo chúng U Minh Ma Giáo theo sát sau đệ tử của ba tông đang bỏ chạy, đuổi tận cùng không buông, sắp vượt ra khỏi phạm vi mà thần thức của hắn có thể bao trùm, Đỉnh Hạo không khỏi kêu to: “Không cần đuổi đến chết!”
Giọng nói du dương và trầm thấp đột nhiên vang lên, trong nháy mắt xuyên qua toàn bộ giáo chúng.
Cho dù những giáo chúng U Minh Ma Giáo không nhìn thấy bóng dáng Đinh Hạo cũng có thể biết được đó chính là giọng của giáo chủ.
Vì vậy đám giáo chúng cực kỳ hung ác kia đầu tiên là hơi do dự, nhưng nghĩ đến thân phận giáo chủ của Đỉnh Hạo và sự giết chóc tàn bạo kia, bọn họ không khỏi rùng mình, lập tức từ bỏ truy kích, chậm rãi tới gần vị trí của Đỉnh Hạo.
Sau khi tất cả giáo chúng đến gần mình, Đỉnh Hạo nhẹ nhàng liếc mắt nhìn, phát hiện chỉ một lát như vậy, U Minh Ma Giáo cũng tổn thất sáu người, số người bị thương đã vượt qua con số năm mươi.
Trong lòng Đinh Hạo âm thầm suy nghĩ một chút, sau đó cất giọng: “Các ngươi tạm thời trở về U Minh Động, không có lệnh của ta, trong khoảng thời gian ngắn không cần rời khỏi đó!”
Mộc Ma sửng sốt, sau đó ấp úng nói: “Nhưng mà trong giáo quy, là… là muốn chúng ta trấn thủ phía ngoài, chịu trách nhiệm tiếp nhận và huấn luyện tân giáo chúng mà!”
Đỉnh Hạo lạnh lùng hừ một tiếng, một luồng sát khí nồng đậm phóng mạnh về phía Mộc Ma như sóng lớn, hắn lạnh lùng nói: “Bổn tọa là giáo chủ, từ nay về sau lời của bổn tọa chính là giáo quy, các ngươi chỉ cần thi hành, không cần thắc mắc!”
Toàn thân Mộc Ma đổ mồ hôi lạnh, nỗi sợ hãi sâu trong linh hồn giống như bị Đỉnh Hạo hoàn toàn bắt được, thậm chí ngay cả Nguyên Anh tương tu cùng tính mạng mình cũng đang lạnh run.
Cho dù sau này sẽ có bất mãn, nhưng lúc này lại chỉ có nỗi sợ hãi trần trụi.
Mộc Ma miệng lưỡi khô khốc, một lúc lâu sau mới thốt ra được một chữ “vâng”.
Đỉnh Hạo lại lạnh lùng hm một tiếng nữa, nói: “U Cơ và Minh Cơ đi theo các ngươi, khi bổn tọa không có ở đây, mọi chuyện tạm thời nghe theo lệnh của U Cơ và Minh Cơ!”
Vừa nói xong, Đỉnh Hạo âm thầm truyền âm, dặn dò U Cơ và Minh Cơ mấy lời, sau đó mang theo Ma Cơ, trong nháy mắt biến mất không thấy gì nữa.
Nửa tháng sau, Huyền Lăng Sơn.
Huyền Lăng Sơn phong cảnh xinh đẹp, khắp núi xanh tươi, đá lạ san sát, biển mây trôi dạt.
Đã nhiều năm, Đỉnh Hạo lại tới nơi này một lần nữa, trong lòng tràn đầy cảm khái.
Ban đầu khi rời khỏi Đông đại lục, hắn đã tìm được Ma Tâm Tú Sĩ Liên Vân Giản ở đây, sau khi nói chuyện với hắn một lát đã đưa pháp quyết tu luyện Vô Cực Ma Công và một số nguyên liệu giao cho hắn, để Liên Vân Giản có thể phát triển thế lực của mình, mưu đồ ngày sau đối phó với Thần Tiêu Đạo Tông.
Lần nữa đi tới Huyền Lăng Sơn, dù Đỉnh Hạo chưa từng chứng kiến sự thay đổi, nhưng sau khi linh giác mở rộng đã phát hiện ra Huyền Lăng Sơn này có thay đổi rất lớn so với ban đầu.
Ma Cơ hơi thở như lan, cười ha ha không ngừng: “Nô tỳ có thể được giáo chủ sủng hạnh chính là phúc khí của nô tỳ.
Ừm.. thật không dám giấu giếm, thật ra thì nô tỳ khát vọng chuyện phòng the như vậy còn có một nguyên nhân khác!” “Ö?” Đinh Hạo sửng sốt, sau đó cười nhạt nói: “Nguyên nhân gì?” Trong đôi mắt ngấn nước hiện lên vẻ say mê, Ma Cơ cười quyến rũ nói: “Thể Phách của giáo chủ khác hẳn với người phàm, làm chuyện đó cùng với giáo chủ sẽ có lợi ích rất lớn đối với tu vi của Ma Cơ.
Điểm này e rằng ngay cả bản thân giáo chủ cũng không biết rõ!”
Đỉnh Hạo ngẫm nghĩ một chút, hắn biết Ma Cơ nói như vậy tất nhiên là bởi vì lần trước ở ở Thánh Địa Bách Biến Môn ở Vân Băng Phong, sau khi mình tái tạo thân thể, Thể Phách đã được tôi đến mức không thể tin nổi, thế nên mới tạo thành tình huống như hiện tại.
Đỉnh Hạo không ý kiến gì khẽ cười, nhưng đột nhiên ve mặt hắn ngưng trọng, trầm giọng nói: “Có người đến!”
Ma Cơ vốn mang vẻ lười biếng quyến rũ, vừa nghe Đỉnh Hạo nói như thế, vẻ mặt đột nhiên nghiêm túc lại, thân thể cũng lập tức rời khỏi lưng Đinh Hạo, cúi đầu nhìn xuống đáy cốc sương mù chìm nổi phía dưới, kỳ lạ nói: “Nơi này không phải là chỗ Ma Tâm Tú Sĩ Liên Vân Giản tu luyện ư? Theo ta được biết, Liên Vân Giản chỉ có một đệ tử, chuyện này là thế nào?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










